KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 21 - Chương 25

Quyển 1 - Chương 21: Cường quyền

Lục Thất gật đầu, thầm nghĩ cửa hàng nơi này thật rẻ, nghĩ rằng đã mua đất ở Vọng Giang Bảo, không bằng mua cửa hàng thuốc kia làm chi nhánh. Chỉ có điều chuyển nhượng cửa hàng dễ dàng quá, không ai có thể thay thế việc buôn bán. Hắn ta không kìm được nhìn Tiểu Vân một cái, cô nương này còn ít tuổi nhưng lại là cô gái thông minh. Nếu như bán thuốc ở đây thì thời kỳ đầu có thể giao cho cô ấy bán, nếu như không làm được thì cũng có người làm thuê trong thời gian rảnh.

- Đứng lại!
Một tiếng hét lớn cùng với tiếng chân chạy dồn dập, Đông Thanh và Tiểu Vân bị hù dọa đến mức nấp ngay sau lưng Lục Thất, chỉ thấy phía trước có mười mấy tên lính chạy lại, trong đó có ba người cầm đèn lồng.

Lục Thất nhau mày, hắn đã nhìn thấy Vương Nhân Thọ đi theo phía sau những tên lính đó. Tên này quả thật không thể làm người ta thích được. Tên lính xông lại lập tức rút đao vung thương vây ba người lại.

- To gan! Các ngươi muốn giết quan tạo phản hả?
Lục Thất đương đầu quát lớn một tiếng, trước tiên phải chụp mũ đã.

Nhóm binh lính kinh ngạc, theo bản năng lùi lại phía sau một bước, cúi đầu xuống, dân lành không đấu với quan, tội danh giết quan tạo phản có thể sẽ mất mạng. Một binh sĩ mặt chữ điền mắt to thu đao lại, vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ:
- Xin hỏi! Ngài là đại nhân ở đâu?

Lục Thất hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt sầm lại, nói:
- Bản quan luôn trọng đạo lý, sẽ không lấy quan áp bức người. Tại sao các ngươi lại muốn lấy đao thương đâm bản quan, luận về lý thì bản quan sẽ tự báo chức.

Tên lính dẫn đầu không nắm được lai lịch của Lục Thất, khí thế trước đó giảm xuống, không dám lỗ mãng, gã quay người lại hô:
- Vương lão gia! Xin mời qua đây!

Vương Nhân Thọ che mặt bên phải bước lại, thấy Lục Thất thì chỉ, vội la lên:
- Tất tổng binh! Chính là kẻ này đã xông vào nhà bổn lão gia, cướp nô tỳ nhà ta, còn đả thương bổn lão gia nữa.

Tiểu Vân hoảng sợ vùi đầu ở sau lưng Lục Thất, toàn thân run lẩy bẩy. Lục Thất nghe thấy Vương Nhân Thọ xác nhận thì vẻ mặt thản nhiên, không hề sợ hãi, ngược lại còn ngạc nhiên nói:
- Vương lão gia! Ban nãy còn bình thường, sao mặt ông va đập ở đâu lại thành ra như vậy?

Vương Nhân Thọ tức giận, quát:
- Không phải là va đập, mà chính tên cường đạo như ngươi đã đánh ta, tên cường đạo đáng chết nhà ngươi!

Lục Thất mặt trầm xuống, lạnh nhạt nói:
- Vương lão gia! Ông nói là ta đánh ông, vậy ông có chứng cớ không?

Vương Nhân Thọ quát lớn:
- Vương Phú nhà ta đã tận mắt nhìn thấy. Vương Phú lại đây!

Một người con trai gầy gò đáp một tiếng nhưng sợ hãi liếc nhìn Lục Thất một cái, chỉ dám gật đầu.

Lục Thất lạnh lùng nói:
- Vương lão gia! Nhân chứng phải tránh là người thân quen, y thì là nhân chứng gì chứ, nếu như vậy thì ta cũng có nhân chứng.

Nói xong hắn xoay tay kéo Tiểu Vân ra, vịn vào vai của Tiểu Vân, khẽ dùng lực nắm, đồng thời chỉ vào Vương Nhân Thọ, lớn tiếng nói:
- Tiểu Vân! Mặt của Vương lão gia là do ta đánh hay là tự va đập!

Tiểu Vân vốn đã rất sợ, bị Lục Thất kéo ra ấn vào vai một cái thì đau đến mức tâm trí xoay chuyển. Bên tai nghe thấy tiếng hỏi quát hùng hồn của Lục Thất thì tinh thần cô chấn động. Mắt thấy Vương Nhân Thọ không khỏi dấy lên ý hận thù, cô lập tức kêu lên một tiếng:
- Không phải do công tử đánh mà do ông ấy đập vào trên khung cửa.

Tay của Lục Thất khẽ đẩy nhẹ Tiểu Vân ra phía sau lưng, mắt trừng trừng nhìn Vương Nhân Thọ, hắn lạnh lùng nói:
- Vương lão gia tự mình va đập, tại sao lại muốn hãm hại bản quan?

Vương Nhân Thọ tức giận đến mức hai mắt phóng hỏa. Gã chỉ vào Lục Thất, quát lớn:
- Con tiểu tiện kia, ngươi lại dám cấu kết với cường đạo. Đợi khi bắt về, bổn lão gia nhất định sẽ đánh chết nhà ngươi.

Lục Thất nhau mày, cả giận nói:
- Vương Nhân Thọ! Ông lại dám vu tội bổn quan dụ dỗ dân nữ hay sao, bổn quan không thể tha cho ông được.

Những lời tức giận liên tục được “phun” ra, Lục Thất nắm cổ áo của Vương Nhân Thọ, đầu tiên thụi đầu gối vào bụng rồi tay đè xiết cổ gã. Vương Nhân Thọ gào lên một tiếng rồi gục xuống, sau đó lại bị Lục Thất đá bay ra ba thước, lăn năm vòng bất động.

Nhóm binh lính một phen kinh ngạc, đao thương giơ hết cả lên. Lục Thất ung dung vỗ tay, giơ tay lấy khế ước và yêu lệnh của Huyện Úy ra. Trong tay hắn cầm yêu lệnh đó, mắt nhìn chằm chằm vào binh lính dẫn đầu, lạnh lùng nói:- Bản quan mới nhậm chức Huyện Úy hộ quân trừ phiến loạn của huyện Thạch Đại, ngươi lại đây kiểm tra đi!

Binh lính dẫn đầu kinh sợ lên trước lấy yêu lệnh Huyện Úy, sau khi xem xong thì đặt lại vào tay của Lục Thất, nhưng sắc mắt vẫn kinh sợ như trước, bực tức nói:
- Ngài là Huyện Úy đại nhân nhưng xông vào nhà dân cướp bóc, tội danh giết người cũng không phải là nhẹ.

Lục Thất lạnh lùng nói:
- Việc trước đó Vương Nhân Thọ vu tội bản quan nhất định phải nghiêm trị, bổn quan chỉ đánh gã ta bất tỉnh thôi. Còn về việc xông vào nhà dân cướp bóc thì ngươi có chứng cớ không, bản quan có đầy đủ khế ước, nói gì đến hai chữ ‘cướp bóc’.
Lục Thất nói xong thì đưa khế ước bán thân ra.

Tên lính dẫn đầu nhìn khế ước, lạnh lùng nói:
- Đại nhân! Chuyện này vượt quá quyền hạn của tiểu nhân nên xin đại nhân đến gặp Kỳ lão đại nhân để giải thích cho thỏa đáng.

Lục Thất không muốn làm to chuyện này, đến chỗ Kỳ lão đại nhân chắc chắn sẽ làm kinh động đến toàn huyện. Chức Huyện Úy của hắn không căn cơ, là do Vương Chủ bạc cần dùng tạm thời mà được đảm nhiệm chứ không phải là thực chức, rất không muốn gây chuyện thị phi. Mắt thấy tên lính dẫn đầu này tỏ vẻ uy phong mà không nói đến tình lý, hắn không khỏi cảm thấy buồn bực.

Đầu óc hắn chuyển động, lạnh lùng cười, nói:
- Ngươi quả đúng là đã làm đúng phận sự của mình. Được! Bản quan sẽ đến gặp Kỳ lão đại nhân để giải thích, nhưng trước khi đi bản quan muốn nói một câu. Gần đây loạn thổ phỉ hung hăng ngang ngược, bản quan thân làm Huyện Úy trừ phiến loạn chức trách quan trọng, nhưng lại vô cùng thiếu người tính tận trung dũng cảm. Bản quan thấy ngươi và các binh lính kia đều rất khỏe, sau khi về huyện sẽ hạ một công văn ‘mời’ các vị đi diệt trừ thổ phỉ vì nước nhà. Xin mời!
Lục Thất nói xong thì xoay người ngang nhiên đi thẳng về phía trước.

Sắc mặt binh lính dẫn đầu có chút biến đổi, ngẩn người nhìn Lục Thất đã rời đi, phía sau có một binh lính vội nói:
- Tam ca! Chúng ta bị trưng đi huyện, vậy có khác nào đi chịu chết, không thể đắc tội với vị đại nhân này được.

Binh lính dẫn đầu đó kinh ngạc, lập tức hiểu ra. Nếu như bị điều đến huyện diệt trừ thổ phỉ thì với sự căm hận của vị đại nhân này, chắc chắn họ sẽ bị bắt xung phong xông trận, như vậy thì chắc chắn không sống nổi rồi. Nghĩ đến đây, y sợ đến mức vội vã đuổi theo Lục Thất.

- Đại nhân! Xin đại nhân dừng bước, tiểu nhân đã hiểu rõ rồi!
Binh lính dẫn đầu chặn Lục Thất lại, vội nói.

Lục Thất dừng lại, lạnh lùng nói:
- Ngươi hiểu rõ điều gì?

- Đại nhân! Khế ước của Ngài đầy đủ, hợp pháp để mua nô tỳ kia rồi. Vương lão gia không đâu lại vu tội đại nhân, lại còn ra tay đánh đại nhân nữa. Ngài vừa tránh thì ông ấy không cẩn thận bị ngã bất tỉnh. Những việc này đều là chuyện nhỏ, không cần kinh động đến Kỳ lão đại nhân đâu, tiểu nhân có quyền giải quyết!
Tên lính đó nói một hơi ra những gì mình hiểu được.

Trong lòng Lục Thất thầm mắng “nói nhẹ không ưa lại muốn ưa nặng”, sau đó ôn tồn nói:- Đây quả thật là chuyện nhỏ nhặt, vì thế sau khi mua nô tỳ, bản quan vẫn chưa rời đi. Bản quan ép mua nô tỳ là bởi vì Vương Nhân Thọ ngược đãi nô tỳ một cách quá đáng, bản quan đến Vọng Giang Bảo là để thăm Chu lão gia, ngày mai sẽ đi. Vì vậy không muốn chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà ảnh hưởng đến danh tiếng quan viên. Tục ngữ có nói ‘mình dễ với người thì người cũng dễ lại’. Chuyện hôm nay ta xin nói cảm ơn trước.

Lục Thất khách sáo vậy khiến tên lính đó yên tâm phần nào và cũng có chút cảm tình. Y vội thi lễ, nói:
- Đại nhân khách khí rồi! Những chuyện phía sau tiểu nhân sẽ giải quyết ổn thỏa, sắp tới lúc tuần đêm rồi, xin đại nhân hãy về phủ!

Lục Thất gật đầu, quay đầu gọi Đông Thanh và Tiểu Vân đi về. Trên đường Tiểu Vân trầm ngâm không nói gì, Đông Thanh lo lắng, nói:
- Công tử! Vị Vương lão gia đó chết rồi sao?

Lục Thất lạnh lùng nói:
- Bây giờ không chết nhưng hai tháng sau sẽ chết!

Đông Thanh kinh ngạc nói:
- Vương lão gia hai tháng sau chết thì có liên lụy đến công tử không?

Lục Thất lạnh lùng nói:
- Không đâu, ngươi không cần lo lắng!

Đông Thanh ‘ồ’ nhẹ một tiếng, đi được một lát thì Tiểu Vân đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Lục Thất, bất chợt hỏi:
- Sao công tử lại muốn giết tên Vương lão gia đó?

Lục Thất sửng sốt dừng bước, quay đầu nhìn Tiểu Vân, ánh mắt của Tiểu Vân trong suốt hơn trước rất nhiều.

Lục Thất mỉm cười, giơ tay vỗ vai Tiểu Vân, bình tĩnh nói:
- Bởi vì lão ta đáng chết.
Nói xong nhẹ nhàng dìu Tiểu Vân tiếp tục đi.

Trong khi đi, Tiểu Vân từ từ dựa vào người Lục Thất. Lục Thất nghĩ rằng cô bé thân thể yếu ớt nên cũng không để ý, nửa đỡ nửa ôm mà đi.

Lúc sắp tới Chu gia, Lục Thất chợt nói:
- Ngày mai trước khi đi, ta sẽ đi mua hiệu thuốc ở phố tây. Các ngươi ở lại giúp ta quản lý hiệu thuốc.

Hai người kinh ngạc, dừng bước, rồi đều ngẩng đầu lên nhìn Lục Thất. Lục Thất cười nói:
- Sao lại không đi nữa, hay là không muốn ở lại bán thuốc?

Đông Thanh giật mình nói:
- Công tử bảo nô tỳ bán thuốc, nô tỳ có thể làm được sao?

Lục Thất mỉm cười nói:
- Nếu như ngươi nghĩ rằng không được thì có thể đi hầu hạ Nguyệt Nhi tẩu, hai việc này ta cho các ngươi được chọn một trong hai.

- Công tử! Nô tỳ và Đông Thanh tỷ có thể làm được!
Đông Thanh vừa mới ngờ vực năng lực của mình thì Tiểu Vân lại tự tin nói rằng mình có thể.

Lục Thất nhìn ánh mắt khao khát của Tiểu Vân thì gật đầu nói:
- Ngươi hãy nhớ rõ những căn dặn của ta, ta sẽ cho các ngươi cơ hội lần này, sau này các ngươi sẽ chính là tỳ nữ của nhà ta. Buôn bán thu chi của hiệu thuốc, các ngươi cứ báo trực tiếp cho mẫu thân của ta là được.

Đông Thanh lo lắng nói:
- Công tử! Người cho chúng nô tỳ quản lý hiệu thuốc thì Nguyệt Nhi tiểu thư có giận không?

Lục Thất ôn tồn nói:
- Đông Thanh! Ta nói là lần này cho các ngươi cơ hội, tại sao ta muốn các ngươi là tỳ nữ trong nhà ta mà lại tránh để Nguyệt Nhi tẩu gây phiền hà cho các ngươi. Ta làm như vậy không phải là muốn đối đầu với tẩu ấy mà không muốn ‘nuốt’ lấy tài sản riêng. Đây chỉ là cách thức buôn bán thôi, buôn bán và chuyện gia đình không được lẫn lộn. Đi thôi, trời tối lắm rồi!

Quyển 1 - Chương 22: Oan ức

Ban đêm Lục Thất đưa tỳ nữ về nhà khiến cả nhà rất bất ngờ, nhìn dáng người gầy gò vàng vọt của Tiểu Vân, mọi người đều rất cảm thông. Lục Thất nói kế hoạch mua lại hiệu thuốc chia làm các chi nhánh nhỏ trước mặt mọi người đồng thời cũng nói rõ Đông Thanh và Tiểu Vân từ nay về sau sẽ là tỳ nữ trong nhà. Lục mẫu thấy con trai nói rất nghiêm túc nên bà cũng không muốn làm mất đi lòng tự tôn của con, bà mỉm cười gật đầu. Bà lấy lại ba mươi lạng bạc đã giao cho Chu Nguyệt Nhi. Chu Nguyệt Nhi cũng không có gì bất mãn cả, thực tế hôm nay nàng ta rất vui.

Sau khi cuộc họp nhỏ gia đình vừa tan, Tiểu Vân đi theo Đông Thanh đến phòng ốc dành cho tỳ nữ để ngủ, Lục Thất và Ninh Nhi trở lại phòng. Ninh Nhi vừa đóng cửa lại thì eo thon nhỏ của nàng bị một bàn tay có lực ôm chặt lấy, ôm nàng lên giường. Bàn tay ‘ma lực’ đó lột y phục của nàng ra, sau mấy giây đè người của nàng xuống. Nàng lấy góc chăn nhét vào miệng, cánh tay ngọc ngà chủ động ôm lấy cổ của Lục Thất, thầm kết hợp với thế ‘tấn công’ mãnh liệt của hắn.

Sau những phút giây mặn nồng, Lục Thất xoay người nằm nghiêng lại nhưng cánh tay vẫn ôm ấp thân thể mềm mại của Ninh Nhi. Ninh Nhi nhô người ra khỏi góc chăn nhỏ thở nhẹ, qua phút giây mặn nồng thân người nàng mềm nhũn và cũng cảm thấy thoải mái hơn, nhưng hơn hết là trái tim đã nguội lạnh bao lâu nay của nàng. Một người con gái luôn ở trong nhà như cấm cung khao khát điều gì, đối với nàng ta mà nói thì đó chẳng phải là tình yêu của người đàn ông hay sao?

- Tiểu Thất! Đệ thích tỷ tỷ không?
Giọng nói của Ninh Nhi khao khát, nhỏ giọng hỏi.

- Thích!
Lục Thất uể oải đáp, người đàn ông sau những phút giây mặn nồng đều có chút thờ ơ như vậy.

Hai giọt nước mắt của Ninh Nhi trong suốt khẽ rơi xuống gối, tiếng nấc nhẹ làm Lục Thất đang lười nhác kinh hãi. Hắn vội chống khuỷu tay dậy nhìn Ninh Nhi, thấy gương mặt má lúm đồng tiền của nàng như hoa đào gặp mưa.

- Tỷ tỷ! Tiểu Thất thật sự rất thích tỷ, cũng sẽ mãi mãi đối tốt với tỷ!

Lục Thất nghĩ rằng câu trả lời thờ ơ của mình đã làm tổn thương trái tim Ninh Nhi. Hắn có tình cảm rất sâu đậm với đại tỷ tỷ này, từ tận đáy lòng không muốn nàng ta rời xa mình. Đây cũng là lý do mà hắn gạt bỏ tất cả đắn đo để tiếp nhận Ninh Nhi nhập phòng.

Ninh Nhi quay người bổ nhào vào ngực Lục Thất, khóc thút thít rồi nghẹn ngào nói:
- Tiểu Thất! Có những lời này của đệ thì tỷ tỷ ta có chịu oan ức hơn nữa cũng cam lòng.

Lục Thất ngẩn người ra, trong lời nói này dường như có ẩn ý, vội âu yếm vỗ nhẹ lên vai trắng của nàng, nhẹ nhàng nói:
- Tỷ tỷ! Có phải có người Chu gia ức hiếp tỷ không!

Ninh Nhi khẽ nấc, nói:
- Cũng không gọi là ức hiếp, là do tỷ chưa quen lắm.

Lục Thất nghe xong rồi liên tục hỏi, Ninh Nhi ấp úng nói. Thì ra là nàng đi cùng Lục mẫu và Chu Nguyệt Nhi đến Kỳ lão Chu phủ, trong lúc thăm Chu lão phu nhân thì Chu Nguyệt Nhi gọi nàng cùng đến gặp đường muội Chu Nhạn Nhi. Ý đó tất nhiên là để Ninh Nhi thay Lục Thất đến xem mặt Nhạn Nhi tiểu thư.

Thật không ngờ đến chỗ Chu Nhạn Nhi lại gặp phải Tân di nương của Chu phủ. Bà Tân di nương (*) đó rất kiêu ngạo phách lối, Chu Nguyệt Nhi ít tuổi hơn nên dường như không muốn đắc tội với bà ta. Sau khi thi lễ xong họ ngồi nói chuyện cùng nhau. Tất nhiên là Chu Nguyệt Nhi có ý muốn giới thiệu tình hình gần đây của Lục gia, khen tiểu thúc nhà mình anh hùng giỏi giang như nào.
(*) di nương: vợ hai, vợ lẽ

Nhạn Nhi tiểu thư nghe xong thì không phản ứng gì mấy, chỉ cười nhạt lắng nghe. Nhưng Tân di nương lại rất có hứng thú, ngẫu nhiên hỏi nhỏ một câu, trong khi nói Tân di nương có nhìn Ninh Nhi vài lần. Bà ta cười hỏi lai lịch của Ninh Nhi, Chu Nguyệt Nhi nói là Lục mẫu mong có cháu bế nên cố ý ‘mua’ về cho Lục Thất một tỳ thiếp.

Tân Di Nương nghe xong thì nhìn sang Ninh Nhi luôn, không khách khí gì mà gọi Ninh Nhi lại. Bà ta giống như nữ chủ nhân mệnh lệnh cho Ninh Nhi phải cởi đồ ra để kiểm tra, sau đó lại dùng giọng điệu dạy dỗ trách mắng Ninh Nhi thiếu giáo dục.

Lúc ấy sau lưng Tân di nương còn có một tỳ thiếp rất xinh đẹp khác, bị Tân di nương gọi ra làm những động tác trêu ghẹo cợt nhả, sau đó ép Ninh Nhi phải học theo tỳ thiếp xinh đẹp đó. Vì Chu Nguyệt Nhi im lặng không ngăn lại, Ninh Nhi không dám không theo và bị ‘giáo huấn’ gần nửa canh giờ. Lúc đó trong khuê phòng vẫn còn năm tỳ nữ nữa, họ đều chỉ trỏ bình phẩm Ninh Nhi, điều đó khiến Ninh Nhi cảm thấy rất nhục nhã. Cuối cùng Nhạn Nhi tiểu thư nói không còn sớm nữa nên chuyện đó mới kết thúc.

Lục Thất nghe xong thì nhau mày lại, đến Chu gia sao lại có thể xảy ra chuyện như thế được. Ninh Nhi chịu tủi nhục, nhưng sự tủi nhục này là yêu không thể hồi báo. Theo như thói quen thông thường thì tỳ thiếp trong những quan gia nhà giàu chính là những gia kỹ giỏi văn thiện vũ. Hành động của Tân di nương kia chỉ có thể coi là không tôn trọng khách.

Trầm ngâm một lúc lâu, Lục Thất bất đắc dĩ ôm chặt lấy Ninh Nhi, ôn tồn nói:
- Ninh Nhi! Tỷ phải chịu tủi nhục rồi!

Ninh Nhi không còn khóc nức nở nữa, dựa vào ngực Lục Thất trầm ngâm một lúc lâu, nhỏ giọng nói:
- Tiểu Thất! Chỉ là tỷ tỷ chưa quen nên mới cảm thấy tủi thân, thật ra trong lòng tỷ tỷ biết thân phận của một tỳ thiếp là như nào. Cách làm của Tân di nương đó không thể nói là cố ý làm nhục, sau này tỷ tỷ sẽ dần dần quen thôi. Tỷ tỷ chỉ cầu xin đệ một chuyện, đó là sau này nếu như đệ không thích tỷ nữa thì có thể để tỷ làm người nấu cơm giặt giũ chứ đừng đem tỷ cho người khác.- Đừng nói nữa! Đời này kiếp này, chỉ cần Lục Thất đệ còn sống thì sẽ mãi mãi không để tỷ rời xa đệ đâu!
Lục Thất xót xa ôm chặt lấy Ninh Nhi, nói ra những lời hứa hẹn của một nam nhi. Ninh Nhi tủi thân dựa vào ngực hắn rồi lại khóc tiếp.

Màn đêm thật yên tĩnh, Lục Thất vuốt nhẹ mái tóc của Ninh Nhi, trong lòng chứa đầy sự ấm áp, yên bình. Hắn xuất thân trong gia đình quan thần, từ nhỏ đã sống trong lễ nghi tông pháp, trước nay vẫn luôn tôn trọng mẫu thân và huynh tẩu. Quan niệm về tông pháp gia tộc nhà hắn rất nặng, ở bên ngoài có thể cho mình làm xằng làm bậy nhưng ở trong nhà lại có sự bó buộc vô hình đó là quan niệm tình thân.

Mẫu thân là bó buộc tình thân lớn nhất của hắn. Dung nhan già nua và mái tóc bạc dần của mẫu thân cũng vì hắn mà trở nên như vậy, hắn không thể phá hủy những quy tắc của gia tộc làm mẫu thân tức giận được. Đây cũng là lý do hắn thích Ninh Nhi nhưng không thể đường hoàng cho nàng ta danh phận thiếp thất thật sự. Chỉ có thể đợi Ninh Nhi có con cho Lục gia thì mẫu thân mới có thể nghe theo thỉnh cầu của hắn.

- Tiểu Thất! Đệ không ngủ mà cứ nghĩ ngợi gì vậy?
Ninh Nhi dựa vào hắn nói, khóc lóc kể lể một lúc, nàng cũng thấy tâm trạng mình tốt lên nhiều.

Lục Thất ôm nhẹ nàng một cái, trêu đùa:
- Đệ đang nghĩ thân thể Ninh Nhi trắng như ngọc, Tân di nương và Chu Nhạn Nhi đó nhất định sẽ rất ghen tị.

- Đệ nói bậy bạ cái gì vậy. Trước đây cứ nhìn thấy con gái là đệ liền đỏ mặt lảng tránh, mới mấy năm không gặp mà đã biến thành tên háo sắc, đúng là trở nên hư đốn thật rồi.
Ninh Nhi nũng nịu trách mắng, tay ngọc ngà của nàng nhéo lên ngực của Lục Thất.

Trong lòng Lục Thất mừng rỡ, cúi đầu hôn Ninh Nhi một cái, cười nói:
- Tên háo sắc như đệ là do tỷ tỷ làm hư, ai bảo tỷ đẹp mê lòng người khiến đệ ‘ăn’ thế nào cũng không thấy no.

Ninh Nhi giơ tay ngọc ngà ra vỗ nhẹ vào má hắn, gắt giọng:
- Cái miệng này của đệ cũng hư rồi!

Lời nói giận hờn đó khiến trái tim Lục Thất rung động, hắn cúi đầu xuống hôn lên môi nàng. Ninh Nhi vui sướng ôm chầm lấy Lục Thất, hôn say đắm một lúc lâu mới buông ra rồi ôm nhẹ lấy nhau.

- Tiểu Thất! Hôm nay đệ đưa Đông Thanh và Tiểu Vân về làm tỷ tỷ sợ hết hồn. Tỷ nghĩ rằng đệ chê tỷ già rồi.
Ninh Nhi nhỏ giọng nói.

- Tỷ đừng đa nghi! Đông Thanh và Tiểu Vân đều là trẻ con, đệ mua hai cô bé là do thương hại, cũng là do Đông Thanh cầu xin đệ. Hai cô bé đó có đại huynh năm năm trước đi chiêu binh rời quê, đến nay không có tin tức gì. Đông Thanh còn nói trong nhà Chu lão bá ngày càng khốn khó, nuôi mười mấy người hầu là gánh nặng rồi, cô bé là cô gái lương thiện, đệ thưởng tiền nhưng cô bé không lấy nên đệ bảo họ hãy về nhà đệ, từ nay về sau ở lại hiệu thuốc Vọng Giang Bảo bán thuốc.
Lục Thất ôn tồn giải thích.

- Đệ muốn giữ họ lại buôn bán hiệu thuốc đó liệu có được không?
Ninh Nhi hoài nghi, nói.

- Chính họ nói là được, đệ đã cho họ cơ hội đó. Nếu như không được đành phải để họ đến huyện thành hầu hạ mẫu thân của đệ thôi.

Lục Thất nói.

- Lần đầu tiên được gặp chủ nhân điềm đạm tốt bụng như đệ, đó là phúc của họ rồi.

Ninh Nhi than thở.

Lục Thất nghe xong thì ánh mắt lại buồn bã, khổ sở nói:
- Nhìn thấy họ đệ lại nghĩ đến Tiểu Nghiên. Người như đệ cảm thấy mãi mãi nợ muội ấy.

- Tiểu Thất! Tiểu Nghiên cũng muốn theo đuổi hạnh phúc của riêng mình, nàng ấy không quay về cũng không trách đệ được.
Ninh Nhi vội dịu dàng khuyên giải.

- Thôi, không nghĩ nữa! Tỷ không buồn ngủ sao?
Lục Thất lắc đầu, nhẹ nhàng cười nói.

- Không biết tại sao, tối nay không buồn ngủ!
Ninh Nhi nhỏ giọng nói.

- Đệ cũng vậy, chúng ta cứ ôm thế này đến khi trời sáng đi!
Lục Thất ôm Ninh Nhi, nhẹ nhàng nói.

Ninh Nhi “ừ” một tiếng, ghé người vào Lục Thất, hai người áp sát vào nhau giả ngủ. Bất giác qua đi một lúc lâu, người Ninh Nhi khẽ động một cái, Lục Thất vỗ nhẹ nhàng lên người nàng, chợt trong lòng nghĩ đến một chuyện.

- Tỷ tỷ! Tỷ đã ngủ chưa?
Lục Thất khẽ hỏi.

- Chưa! Đệ có chuyện gì à?
Ninh Nhi hơi ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói.

- Tỷ tỷ! Đệ đã nói với Đông Thanh là từ nhỏ đệ đã đính hôn, vì vậy chỉ có thể lấy bình thê. Sau này nếu Đông Thanh hỏi thì tỷ nhớ nói đỡ cho đệ nhé!
Lục Thất nói.

Quyển 1 - Chương 23: Trò chuyện trong đêm

Ninh Nhi nghe xong lại trầm ngâm không nói gì. Lục Thất ngạc nhiên hỏi:
- Tỷ tỷ! Tỷ không nghe rõ sao?

Ninh Nhi nhỏ giọng nói:
- Ta nghe rõ rồi, thật ra lúc nhỏ đệ đã từng đính hôn đấy.

- Sao? Tỷ tỷ nói gì vậy?
Lục Thất chống mạnh khuỷu tay lên, ngạc nhiên hỏi.

Ninh Nhi nằm nhìn hắn, nhỏ giọng nói:
- Đệ đừng ngạc nhiên! Chuyện đệ đính hôn là phụ thân của đệ nói cho ta nghe. Ông nói rằng lúc đệ hai tuổi có đính hôn với một cô gái một tuổi con của một vị Trung Lang Tướng.

Lục Thất kinh ngạc nói:
- Có chuyện này sao? Sao mẫu thân không nói gì với đệ.

Ninh Nhi nhỏ giọng nói:
- Chuyện này có chút phức tạp! Nghe phụ thân của đệ kể chuyện, năm đó sau khi Thọ Châu bị chiếm đóng, triều đình luận tội những tướng lĩnh bại trận. Vị Trung Lang Tướng kia vì đánh trận thất bại nên bị triều đình xét nhà. Lúc đó, phụ thân đệ toàn thân trọng thương nên chưa bị truy tội, sau này tình thế loạn lạc nên đưa cả nhà trốn đến đây. Phụ thân đệ sau đó cũng phái người đi kinh thành nghe ngóng nhưng không tìm được bất cứ thông tin nào về vị Trung Lang Tướng kia và người nhà của ông ta; cũng không biết là còn sống hay đã chết. Phụ thân đệ vẫn luôn vì chuyện này mà canh cánh trong lòng.

Lục Thất gật đầu nói:
- Hóa ra là không tìm thấy người.

Ninh Nhi nhỏ giọng nói:
- Không tìm thấy người là một chuyện, phu nhân không nói cho đệ nghe việc này là vì phu nhân không thích chuyện hôn sự này. Lý do là cô gái con vị Trung Lang Tướng kia không nói được, là một cô gái câm, nghe được nhưng không nói được, phu nhân tất nhiên không hy vọng đệ lấy phải một cô gái câm rồi.

Lục Thất cảm thấy bất ngờ ‘ồ’ lên một tiếng kinh ngạc, nói:
- Là cô gái câm?

Ninh Nhi gật đầu nói:
- Ừm, là cô gái câm! Năm đó đính hôn, cô gái đó mới một tuổi vẫn chưa biết là câm, sau đó mới biết là không nói được. Vị Trung Lang Tướng kia chủ động yêu cầu từ hôn nhưng phụ thân đệ không chịu. Giờ đây không có tin tức gì, việc hôn sự cũng có nghĩa là không có. Đệ sắp hai mươi ba tuổi rồi, cô gái đó hai mươi hai mốt tuổi, nếu chưa chết thì cũng thành thân rồi.

Lục Thất gật đầu như thoáng có chút suy nghĩ. Ninh Nhi nhỏ giọng nói:
- Chuyện này đệ đừng nói cho phu nhân, được không?

Lục Thất cười, gật đầu ôm nàng lại bên mình.

Hai người lại ôm nhau một lát, Lục Thất nhẹ nhàng nói:
- Tỷ tỷ! Tỷ có biết cô gái đó tên là gì không?

- Ta không biết! Lúc đầu phụ thân của đệ chỉ nhớ lại rồi nói, chứ không nói vị Trung Lang Tướng đó tên gì? Đệ hỏi là muốn thừa nhận chuyện hôn sự này sao?
Ninh Nhi nhỏ giọng nói.

Lục Thất trầm ngâm một hồi, nhẹ giọng nói:
- Phụ thân đệ là người rất trọng tín nghĩa, chuyện này khi ông còn sống đã canh cánh trong lòng, chẳng khác nào di nguyện vẫn chưa thực hiện được. Đệ làm con có trách nhiệm thay ông hoàn thành tâm nguyện, về sau có thời gian đệ sẽ đi kinh thành tìm xem sao. Nếu như có thể tìm thấy, và cô gái đó chưa thành thân thì đệ sẽ chấp nhận chuyện hôn sự này.

- Sao đệ lại chấp nhận?
Ninh Nhi hỏi, điều này có liên quan đến hạnh phúc sau này của nàng ta.

Lục Thất nhẹ nhàng nói:
- “Gia hòa vạn sự hưng”, đệ không thể lấy về một người phụ nữ chanh chua không biết đạo lý được. Nếu như cô gái đó lương thiện, hiểu đạo lý thì đệ sẽ không vì cô ấy bị câm mà ghét bỏ không lấy.

- Vậy đệ sẽ giải thích thế nào với phu nhân?
Ninh Nhi lại lo lắng hỏi, hiện giờ thân phận nàng thấp kém, sợ nhất là chọc giận chủ nhân.

- Tỷ tỷ yên tâm, nếu như đệ tìm thấy thì sẽ nói là một người bạn cũ của phụ thân trong quân đội nói cho đệ biết.
Lục Thất nhẹ nhàng nói, Ninh Nhi kiều diễm ‘ừ’ một tiếng yên tâm.

Hai người trò chuyện như vậy đến khi buồn ngủ. Lục Thất nhìn ra cửa sổ mờ mờ, một lát sau chợt cười nói:- Tỷ tỷ! Đệ sớm biết việc hôn sự gần đây không thành, tỷ đi xem mặt giúp đệ, thấy Nhạn Nhi tiểu thư là cô gái có tính cách như nào?

Ninh Nhi cười sẵng giọng:
- Sao? Có phải là nhớ nhung hồng nhan rồi?

Lục Thất cười nói:
- Có gì mà nhớ nhung chứ, nàng ta có đẹp đến mức nào cũng không thể vượt qua tỷ được.

Ninh Nhi lại cười, nói:
- Miệng lưỡi đệ đúng là ngọt mê người.

Lục Thất chân thành nói:
- Tỷ tỷ! Đệ nói thật lòng đó, trong những cô gái mà đệ từng gặp thì tỷ là người đẹp nhất!

Con gái thích nhất là khi nghe người khác khen mình xinh, Ninh Nhi tất nhiên cũng vui mừng trong lòng. Nàng dịu dàng nói:
- Tiểu Thất! Tỷ tỷ tự thấy dung mạo của mình không thua kém Nhạn Nhi tiểu thư kia lắm nhưng khí chất tao nhã thanh cao của Nhạn Nhi tiểu thư thì tỷ không so được.

Lục Thất cười nói:
- Đệ nghe Đông Thanh nói Nhạn Nhi tiểu thư thích những văn nhân học sĩ, kiểu tiểu thư chỉ ngưỡng mộ văn nhân như vậy phần lớn đều là tự cho mình thanh cao, hoàn toàn không biết đến sự khác biệt giữa cuộc sống và ‘mộng đẹp’. Sau khi thành thân rồi sẽ tự than mình bạc mệnh không tìm được văn sĩ tao nhã thật sự.

Ninh Nhi cười nói:
- Câu này của đệ có chút gì đó ghen tuông đó!

Mặt Lục Thất có chút nóng lên, hắn giải thích:
- Đệ nói đều là thật, những kẻ được gọi văn nhân nho sĩ kia, có mấy người không lưu luyến hồng trần phàm tục. Trong rất nhiều câu thơ của danh nhân xưa nay đều lưu truyền rộng rãi từ thanh lâu, những người sáng tác trong nhà nổi danh truyền tụng thật sự không nhiều.

Ninh Nhi cười sẵng giọng:
- Cổ nhân nếu như nghe thấy những lời này của đệ thì sẽ tức chết mất. Đệ nói như thế chẳng phải là cũng muốn lưu luyến hồng trần, cũng viết những bài thơ truyền tụng đó sao?

Lục Thất cười hì hì nói:
- Đệ là người luyện võ chứ không phải người phong lưu. Đệ sẽ không đến chốn thanh lâu đó đâu.

Ninh Nhi chợt giơ tay ngọc ra che miệng của Lục Thất, dịu dàng nói:
- Tiểu Thất! Nam nhi đến chốn thanh lâu là hoàn toàn bình thường, sau này đệ không muốn đi thì cũng có bạn đệ rủ đi. Tỷ tỷ không muốn nghe đệ nói những lời nói suông không thực tế vậy.Lục Thất sửng sốt, ngượng ngùng cười. Trên thực tế hắn cũng không thể bảo đảm mình sẽ không đến thanh lâu vui đùa.

Ninh Nhi thu tay lại, dịu dàng nói:
- Tiểu Thất! Tỷ không có quyền giáo huấn đệ, chỉ nhắc đệ một câu. Đến thanh lâu chơi đùa thì một là cẩn thận bị lây nhiễm bệnh, cố gắng tìm những ca kỹ chân chính; hai là đừng rung động trước họ. Thanh lâu là nơi chơi bời, nếu thỉnh thoảng đến vui chơi thì được nhưng nếu như đệ mê mẩn cô ca kỹ nào thì cứ coi như trong tay đệ có vạn lạng bạc thì cũng sẽ hết. Đến lúc bạc không còn thì tình cũng hết, thanh lâu là nơi giao dịch mua bán, căn bản là biết tiền chứ không biết người.

Những lời nhẹ nhàng mềm mại của Ninh Nhi khiến cho Lục Thất cảm thấy hổ thẹn trong lòng, vội gật đầu nói:
- Những lời tỷ tỷ nói đệ sẽ ghi nhớ trong lòng.

Ninh Nhi vui mừng mỉm cười, dịu dàng nói:
- Thật ra những cô gái thanh lâu rất đáng thương, từ xưa đến nay có không ít giai thoại lưu truyền về những cô gái si tình ở thanh lâu, sau này đệ chớ có khinh bỉ họ.

Lục Thất ngẩn người ra, cảm thấy lời nói và hành vi của Ninh Nhi có chút khác thường. Thông thường những cô gái lương thiện, đàng hoàng không thích phu quân của mình đến thanh lâu, cũng rất khinh bỉ căm hận những kỹ nữ. Ninh Nhi không những không khuyên hắn đừng đi mà còn đồng cảm với những kỹ nữ đó.

Điều mà hắn không hiểu chính là không để ý đến thân phận của Ninh Nhi hiện giờ. Địa vị của Ninh Nhi không hơn những cô gái thanh lâu là bao, cũng biết rõ nếu cương quyết khuyên Lục Thất sau này đừng đi thanh lâu thì cũng vô dụng, chi bằng nói năng chỉ bảo nhẹ nhàng. Bởi vì Ninh Nhi không muốn sau này Lục Thất lừa dối nàng ta chuyện gì. Có một lần lừa dối mà bị lộ ra, dùng cách thông cảm thấu hiểu khiến Lục Thất tin tưởng nàng, như vậy thì Lục Thất có chuyện gì không hài lòng hoặc không vui thì đều tìm nàng ta nói chuyện.

Thấy ánh mắt Lục Thất không hiểu, Ninh Nhi cười, nói:
- Tiểu Thất! Đệ đoán Nhạn Nhi tiểu thư năm nay bao nhiêu tuổi?

Lục Thất sửng sốt, nghĩ một chút rồi nói:
- Hai mươi!

Ninh Nhi sửng sốt, cười dịu dàng:
- Hóa ra đệ biết rồi!

Lục Thất lắc đầu nói:
- Đệ không biết, là do giọng điệu hỏi của tỷ, hơn nữa Nhạn Nhi tiểu thư thích ‘bắt bẻ’ văn nhân, cho thấy nàng ta cũng lớn tuổi rồi. Nhưng cũng không phải là quá lớn, nói hai mươi tuổi chỉ là đệ đoán thôi.

Ninh Nhi gật đầu, nhỏ giọng nói:
- Tiểu thư khuê các hai mươi tuổi vẫn chưa định chuyện chung thân đại sự, vì vậy các bậc Kỳ lão Chu phủ rất sốt ruột. Chỉ có điều vị Nhạn Nhi tiểu thư này tính tình kiêu ngạo, rất nhiều nhà giàu đến cầu hôn mà đều bị từ chối, còn vùng đất Vọng Giang Bảo thì có rất ít những người tài mạo song toàn. Chính vì huyện Thạch Đài cũng không tìm thấy mấy người nên nhân duyên của Nhạn Nhi tiểu thư thật sự rất khó khăn.

Lục Thất cười nói:
- Nhưng Chu phủ lại thật sự rất cưng chiều vị Nhạn Nhi tiểu thư này.

Ninh Nhi cười nói:
- Đệ nói đúng! Nhạn Nhi tiểu thư là ‘điểm yếu’ của Chu phủ lão phu nhân. Có lão phu nhân làm chỗ dựa thì không ai dám ép Nhạn Nhi tiểu thư đồng ý chuyện hôn sự cả.

Lục Thất cười nói:
- Vị tiểu thư được cưng chiều như vậy, đệ thật sự không xứng đâu. Chúng ta đừng nói đến nàng ta nữa.

Ninh Nhi cười hiền, nói:
- Không nói đến nàng ta thì nói đến đệ đi. Hãy nói cho tỷ nghe, A Á là ai vậy?

Lục Thất sửng sốt, tiếp đó né tránh, cố ý kinh ngạc:
- A Á? Đệ không quen người này.

Ninh Nhi gắt giọng:
- Đệ nói không quen, vậy tại sao lần trước trong lúc ngủ say đệ lại gọi tên A Á. Đệ kêu lên rằng “Á Á! Tôi không cứu được cô!”. Giọng nói đó vô cùng thảm thiết.

Lục Thất ngồi dậy, vẻ mặt cố ra vẻ suy tư không biết gì. Cái tên “A Á” là bí mật trong lòng hắn, năm tám tuổi hắn ngã ngựa dường như chết đi một lần rồi, sau khi tỉnh dậy thì dường như biến thành người tên là “Lý Trác”. Nhưng con người Lý Trác đó không xóa bỏ con người vốn có của hắn mà chỉ là tiếp thêm cho hắn rất nhiều ý chí làm người cùng với những điều kỳ lạ không thể hiểu nổi.

Sau đó hắn trưởng thành thì tất cả con người Lý Trác đó đều dần mờ nhạt trong cuộc sống của Lục Thất, cũng có thể nói tất cả những gì về Lý Trác đã bị “đồng hóa” bởi sự trưởng thành và môi trường sống của hắn. Hắn hiện tại là Lục Thất, tất cả về Lý Trác dường như là một giấc mộng kỳ quái, hơn nữa có lúc chính là một nỗi ác mộng, bí mật này hắn không nói cho bất cứ ai. Nếu như nói ra thì người khác chỉ nói hắn là mượn xác hoàn hồn, như vậy sẽ tự tìm phiền phức

Quyển 1 - Chương 24: Mua hiệu thuốc

Sau khi Lục Thất làm bộ suy tư thì hắn quay đầu nghi ngờ nói:
- Tỷ tỷ! Đệ chưa từng tiếp xúc với người tên là A Á đó, đệ thật sự đã gọi tên người đó sao?

Ninh Nhi nhìn bộ dạng không giống đang giấu diếm gì của Lục Thất, chuyện này dường như cũng không cần phải giấu, trong lòng Ninh Nhi đột nhiên dấy lên một suy nghĩ. Nàng nhớ là khi Lục Thất còn nhỏ, hắn ta dường như bị trúng tà một lần, tiếng la thất thanh của Lục Thất đêm đó thật kinh hãi, nhưng không phải là những lời nói xằng nói bậy bị trúng tà trong đêm được. Loại trúng tà này kiêng kỵ nhắc lại ký ức của người bị trúng tà, như vậy sẽ rước thêm tai họa thôi.

Trong lòng nàng ta sợ hãi, vội nói:
- Đệ đừng nghĩ nữa, có lẽ là ta nghe nhầm!

Lục Thất sửng sốt, gật đầu, ôn hòa nói:
- Đệ không nhớ nổi, sau này có lẽ sẽ nhớ được người tên là A Á đó là ai.

Ninh Nhi giơ tay sờ hai má của hắn, quan tâm, dịu dàng nói:
- Nếu như không nhớ được thì đừng nhớ nữa!

Lục Thất gật đầu, tâm trí chuyển sang chuyển khác. Nghĩ trong chốc lát, hắn ôn tồn nói:
- Tỷ tỷ! Đệ quên nói cho tỷ nghe chuyện này. Hôm nay, à phải là sáng hôm qua, đệ đến huyện nha làm việc thì tạm thời được bổ nhiệm làm Huyện Úy hộ quân của huyện Thạch Đại, chuyên trách hộ tống thuế lương thực.

- Thật sao? Đệ được làm Huyện Úy Thạch Đại sao?
Ninh Nhi vui mừng nói. Huyện Úy là một chức quan, mặc dù nhỏ nhưng cũng có thực quyền có bổng lộc, lớn hơn tán quan thất phẩm hư danh nhiều.

- Tỷ tỷ đừng quá vui mừng, cũng đừng phô trương ra. Huyện Thạch Đại có đầy đủ tả hữu Huyện Úy rồi, đệ chỉ là Huyện Úy hộ quân không thể can thiệp vào chính vụ thôi. Hơn nữa đệ cũng không có chỗ dựa, đoán chừng sẽ không làm lâu dài được chức quan này đâu. Nhưng làm quan cũng rất có uy, có chức quan Huyện Úy này thì việc buôn bán sau này của Lục gia ta sẽ giảm bớt được nhiều bóc lột hơn. Đợi đến khi Lục gia thật sự giàu lên thì sẽ không sợ gì nữa.
Lục Thất ôn tồn giải thích.

- Tỷ tỷ hiểu, chỉ có điều chuyện này cần phải để phu nhân và trưởng thiếu chủ phu nhân biết nữa.
Ninh Nhi dịu dàng nói.

- Đợi hôm nay rời khỏi Vọng Giang Bảo, đệ sẽ nói. Hôm nay, sau khi trời sáng đệ sẽ đến hiệu thuốc, ngày mai đệ đi nhậm chức huấn luyện binh sĩ. Qua mấy ngày, đệ đến huyện nha có việc quan trọng phải giải quyết, đợi sau khi giải quyết xong việc công, đệ lập tức cùng đại huynh đến Tuyên Châu buôn thuốc, quay về sẽ chính thức mở quán.
Lục Thất ôn tồn nói đến kế hoạch mấy ngày tới.

- Tuyên Châu rất xa, bây giờ xã hội rất loạn, đệ đi sẽ rất nguy hiểm, chi bằng đến Trì Châu gần đây để buôn thuốc.
Ninh Nhi lo lắng khuyên can.

- Trì Châu thành là nơi thiếu dược liệu, nếu như buôn thuốc ở đó đến Thạch Đại chỉ thu được rất ít lợi. Tỷ yên tâm đi, đệ buôn thuốc sẽ không có chuyện gì đâu.
Lục Thất tự tin nói.

Ninh Nhi trầm ngâm, nàng lo lắng duỗi cánh tay ôm chặt lấy Lục Thất. Lục Thất vỗ nhẹ vai ngọc ngà của nàng, nhìn mái tóc của nàng, trong lòng hắn chợt nhớ đến một thiếu nữ yếu đuối, xinh đẹp.

- Tỷ tỷ! Tiểu Linh Nhi của Bạch gia giờ ổn không? Có phải là thành thân rồi không?
Lục Thất ôn tồn hỏi.

Ninh Nhi run rẩy cả người, một hồi lâu mới thở dài:
- Hồng nhan bạc mệnh! Đệ vẫn nhớ Tiểu Linh Nhi à?

Lục Thất kinh ngạc, vội hỏi:
- Tỷ tỷ! Tiểu Linh Nhi hiện giờ không được ổn sao?

Ninh Nhi buông Lục Thất ra, nhỏ giọng nói:
- Chắc là không ổn! Đệ đi được hơn một năm thì Tiểu Linh Nhi được gả cho Huyện thừa đại nhân làm thiếp rồi.

- Tỷ nói sao? Tiểu Linh Nhi gả cho Huyện thừa. Tỷ nói là lão Huyện thừa hiện giờ sao?
Lục Thất kinh ngạc vội hỏi, trong đầu hắn lập tức hiện ra hình ảnh lão Huyện thừa gần sáu mươi tuổi, to béo, tai to mặt lớn.

- Ừm! Là do phụ thân Tiểu Linh Nhi muốn để con cả của mình được nhậm chức Huyện Tá sử nên đã gả Tiểu Linh Nhi cho Huyện thừa làm thiếp.
Ninh Nhi nói với giọng cảm thông.

Hai mắt Lục Thất đăm chiêu, hắn ‘ồ’ buồn một tiếng rồi tinh thần suy sụp. Tiểu Linh Nhi tên thật là Bạch Linh Nhi, là mỹ nhân nổi tiếng huyện Thạch Đại, nhà chuyển từ Giang Bắc đến, cách Lục gia chỉ trăm bước. Bạch Linh Nhi thường cùng mẫu thân đến Lục gia tìm Trình di nương học thêu, lúc đó Lục gia giàu hơn Bạch gia một chút.

Đúng như câu “yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu”, Lục Thất với thân thể của người mười lăm mười sáu tuổi, mỗi lần nhìn thấy Tiểu Linh Nhi thì mặt đỏ tim đập loạn nhịp, chính hắn cũng không thể nói rõ là tại sao. Lý di nương rất tâm lý đã phát hiện ra “bí mật” của hắn, sau khi trêu đùa thì đã nói với Lục mẫu. Lục mẫu rất long trọng mời mối đến cầu hôn.

Thật không ngờ đã bị phụ thân của Bạch Linh Nhi từ chối, hơn nữa mẹ con Linh Nhi sau đó cũng không đến Lục gia nữa. Lục Thất vì điều này mà buồn rầu rất lâu, thường tự mình chạy ra ngoài thành để thổi tiêu giải sầu. Sau này Lý di nương nói cho hắn biết, không chỉ có Lục gia đến cầu hôn bị từ chối, mà những nhà giàu có điều kiện tốt hơn Lục gia đến cầu hôn cũng bị từ chối. Bạch gia đã nói, Bạch Linh Nhi chỉ được gả cho quan. Lục Thất sau khi biết được điều này thì đã từ bỏ hy vọng.

- Tiểu Thất! Đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa, đây là do Tiểu Linh Nhi không may mắn có phụ thân hám lợi thôi. Tiểu Linh Nhi đã gả cho người ta, mặc dù lấy người rất già nhưng cũng coi như được sống trong vinh hoa phú quý, đệ có nghĩ cũng vô ích.
Tâm trạng Ninh Nhi nặng trĩu, nói.- Tỷ tỷ! Đệ hiểu, đệ hiểu đây là chuyện của quá khứ rồi.

Lục Thất lấy lại tinh thần và ôn tồn nói, mộng tình của thời niên thiếu cuối cùng cũng chỉ là giấc mộng. Tiểu Linh Nhi không gả cho lão Huyện thừa kia thì cũng không đến lượt hắn, điều này trong lòng Lục Thất rất rõ. Hắn chỉ cảm thấy đau lòng khi Tiểu Linh Nhi gặp bất hạnh.

- Tiểu Thất! Có chuyện tỷ tỷ vốn không muốn nói với đệ nhưng không nói thì sẽ rất đáng tiếc. Trong lúc Tiểu Linh Nhi xuất giá, nàng ấy đã đưa đến Lục gia một đôi chuông bạc mà nàng thường đeo bên mình. Lúc đó đã đưa cho Tiểu Nghiên, Tiểu Linh Nhi nói là tặng Tiểu Nghiên làm kỷ niệm, hiện giờ đôi chuông đó đang ở chỗ phu nhân. Đệ biết là được rồi, nhất định đừng đến chỗ phu nhân lấy.
Ninh Nhi dịu dàng căn dặn.

Lục Thất khẽ nhăn mặt, trầm ngâm một lát rồi thở dài:
- Đệ đến lấy thì có tác dụng gì chứ!

Ninh Nhi bất an nói:
- Tiểu Thất! Thật ra tỷ không nên nói chuyện này ra!

Lục Thất mặt giãn ra mỉm cười, dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ là người phụ nữ tốt của đệ.
Nói xong rồi ôm chặt lấy Ninh Nhi.

*****

Ngày hôm sau Lục Thất và Ninh Nhi dậy rất sớm, Ninh Nhi đến thỉnh an và hầu hạ Lục mẫu. Lục Thất ở trước phòng hít thở vài cái, rèn luyện thể thể và lấy lại tinh thần. Hôm nay hắn có rất nhiều việc cần làm, nếu như thật sự có được hiệu thuốc đó thì phải bận một thời gian dài.

Sau khi ăn bữa sáng cùng với người nhà Chu gia, Lục Thất và huynh trưởng đưa Đông Thanh và Tiểu Vân đi phố tây. Tiểu Vân qua một đêm được nghỉ ngơi an dưỡng, hơn nữa lại được ăn uống hồi phục lại bình thường, tiểu cô nương này mặc dù sắc mặt vẫn vàng vọt nhưng động tác đã linh hoạt hơn rất nhiều.

Đến phố tây rồi, bốn người đi thẳng đến hiệu thuốc, vừa đến nhìn đã thấy hiệu thuốc thật lớn. Bề mặt rộng mười mét, bước vào trong là quầy thuốc rộng trăm mét vuông. Phía tây quầy là những tủ thuốc được xếp dày đặc, trước những tủ thuốc là một quầy thuốc nhỏ dài hai mét. Phía đông bắc quầy thuốc có một lối ra cửa sau, phía sau có lẽ là sân và nơi ở. Kết cấu này không khác lắm so với hàng gạo nhà Vương Nhân Thọ.

Trong hiệu thuốc có một người trung niên tầm bốn mươi tuổi, mặc một chiếc áo màu lam, giặt nhiều đến mức trắng bệch ra rồi, mặt dài, mắt nhỏ, trông rất bình thường. Lúc này, vừa mở cửa đã thấy có khách đến nhưng sắc mặt cũng không mấy vui mừng.

- Hai vị gia gia, dược liệu vẫn chưa nhiều, xin hỏi các ngài cần loại nào?
Chủ tiệm hỏi với giọng bình thản.

Lục Thất cười nhạt, bán hàng mà dùng giọng điệu đó để tiếp đón khách, cho thấy rõ sự thiếu lễ phép. Hắn ôn hòa hỏi:
- Ông là chủ tiệm này sao?

Chủ hiệu thuốc sửng sốt, gật đầu nói:
- Đúng vậy! Khách gia có chuyện gì không?Lục Thất lại quan sát cửa hàng một chút, cho tay vào ngực lấy ra năm thỏi một trăm lượng bạc đặt ở quầy, ôn tồn nói:
- Ta nghe nói ở đây bán cửa hiệu với giá một trăm lượng. Ông mang khế ước đến đi.

Chủ hiệu thuốc ngây người ra, nhìn chỗ bạc đó, kinh ngạc nói:
- Ngài nhầm rồi thì phải, chỗ chúng tôi không nói là sẽ bán quầy thuốc này.

Vẻ mặt Lục Thất sửng sốt, quay người lại nhìn trước sau một lượt, giơ tay vỗ đầu, nói:
- Ồ, không phải nơi này sao? Ta đã nhầm à?

- Ồ, thật xin lỗi, ta đến cửa hàng khác để hỏi vậy.
Nói xong, hắn cất bạc về.

Xoay người định đi thì Lục Thất bỗng nhiên quay lại nói với chủ hiệu thuốc:
- Xin hỏi một chút, ông có biết cửa hiệu nào đang định bán không. Bạn của ta nói phố tây có ba cửa hiệu đang muốn bán, ta đã quên hỏi tên cửa hàng ấy rồi.

Chủ hiệu thuốc sửng, cúi xuống nhìn tay của Lục Thất một cái, ôn tồn nói:
- Tôi cũng không biết cửa hiệu nào đang bán, khách gia mua cửa hiệu ở đây làm gì?

Lục Thất nói:
- Không nhất định là hiệu thuốc, ta từ huyện thành đến, muốn mua cửa hiệu buôn bán ở đây, mua được cửa hiệu nào thì làm đó. Tất nhiên tốt nhất là cửa hàng gạo, thu hoạch gạo năm nay mà bán đúng là được lợi lớn.

Chủ hiệu thuốc nhìn Lục Thất một cái, do dự một chút rồi nói:
- Cửa hiệu này cũng có thể bán nhưng phải một trăm hai mươi lượng.

Lục Thất sửng sốt, nói:
- Cửa hiệu của ông cũng bán à?

Chủ hiệu thuốc gật đầu, nói:
- Cũng bán!

Lục Thất nhìn lướt qua, lắc đầu nói:
- Bạn của ta nói, cửa hiệu ở đây chỉ đáng giá một trăm lượng thôi, ta mua một trăm hai mươi lượng thì sẽ lỗ rất nhiều.

Chủ hiệu thuốc vội nói:
- Không lỗ đâu! Đây là hiệu thuốc, dược liệu hiện giờ ít nhất cũng đáng giá năm mươi lượng, tôi bán cả cửa hiệu và cả thuốc đó.

Lục Thất gật đầu nói:
- Là thế sao?

Lục Thất nói xong liền quay đầu nói với Lục Thiên Hoa ở sau lưng:
- Đại huynh! Mua cửa hiệu này rồi, chúng ta cũng bán thuốc được không?

Lục Thiên Hoa ngây người ra, gật đầu nói:
- Cũng được!

Lục Thất quay đầu lại, lại lấy bạc ra, sáu thỏi bạc đặt trước quầy, thẳng thắn nói:
- Được! Ta mua, ông lấy bạc còn để lại cửa hiệu và thuốc.

Chủ hiệu thuốc ngẩn người ra, nhìn chỗ bạc đó một cái rồi lại chần chờ. Lục Thất không kiên nhẫn được, nói:
- Ông có bán không, không bán thì ta đi đây!

Chủ hiệu thuố do dự một chút, cắn răng một cái, gật đầu nói:
- Tôi bán, nhưng đồ dùng sau nhà và chăn màn quần áo tôi đều mang đi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Những cái đó chắc chắn phải mang hết đi chứ. Lập khế ước đi!

Quyển 1 - Chương 25: Một khúc kiêu phong

Một buổi sáng chỉ mất nửa canh giờ đã có thể mua được cửa hiệu, chủ cửa hiệu đưa người nhà và đồ dùng chuyển đi. Người nhà chủ cửa hiệu vừa đi thì Đông Thanh và Tiểu Vân vui mừng ôm chầm lấy nhau, sau đó vui sướng đi ra nhà sau quét dọn, sắp xếp lại.

Lục Thiên Hoa cũng vui mừng, cười nói:
- Cửa hàng này không tệ! Nhưng Tiểu Thất này, hình như đệ mua hơi vội, nếu như thương lượng kỹ một chút thì chắc chắn có thể bớt được chút. Bởi vì huynh thấy ông chủ đó rất muốn bán.

Lục Thất lắc đầu, mỉm cười nói:
- Đại huynh! Nếu như huynh là chủ cũ của cửa hiệu này, ban đầu huynh bỏ ra một trăm hai mươi lượng mua cửa hiệu, bây giờ đệ chủ động bày tỏ muốn mua cửa hiệu này, huynh có thể bán thấp hơn với giá cũ không?

Lục Thiên Hoa ngây người ra, Lục Thất lắc đầu nói:
- Đại huynh chắc chắn sẽ không bán đâu, vì chủ tiệm không chủ động muốn bán. Thấy có người muốn mua thì ông ta sẽ càng không hạ giá bán, chúng ta càng mặc cả với ông ta thì ông sẽ càng cảm thấy cửa hiệu của mình đáng giá. Lúc đó, chúng ta có bỏ ra một trăm năm mươi lượng cũng không có được cửa hiệu này. Nếu như ông ta nhìn ra chúng ta muốn có hiệu thuốc này thì hôm nay có bỏ ra hai trăm lượng cũng không mua được nó đâu.

Lục Thiên Hoa nghe xong như thoáng có chút suy nghĩ, gật đầu nói:
- Vật càng cần thì càng có giá, một vị thuốc chỉ đáng một xu nhưng nếu như nhiều người cần thì bán một lượng cũng không đắt chút nào.

Lục Thất cười nói:
- Chính là cái lý đó! Nhưng bán thuốc không thể ăn lợi quá lớn, thuốc có thiếu cũng không thể ăn lợi nhiều, tiền kếch sù nhờ vào bán thuốc có thể gây thù kết oán khắp nơi. Đại phu cần phải có y đức, bán thuốc cũng không được có lòng tham. Chúng ta đừng trước kiếm được chút tiền mà sau lại rước lấy họa, gây phẫn nộ lòng dân đến đập cửa hiệu lấy mạng mình. Như vậy chẳng phải là lợi bất cập hại sao?

Lục Thiên Hoa nghe xong thì ngạc nhiên nhìn đệ đệ. Thật không ngờ, năm năm không gặp mà đệ ấy nhìn thấu tình hình xã hội như vậy, kiến thức đã vượt qua mình rất nhiều, đúng là “đọc vạn cuốn sách không bằng đi ngàn dặm đường”.

Hai huynh đệ bắt đầu thu dọn sửa sang lại hiệu thuốc, mặc dù vừa mua được nhưng cũng không thể kinh doanh luôn. Lục Thất gọi Tiểu Vân lại thu dọn thuốc, hắn ta phối hợp cùng, rồi lại bảo Đông Thanh đến Chu gia báo, mời mọi người đến xem.

Không bao lâu người thân đều đến cả, Chu lão gia vô cùng vui mừng, nhưng cũng lấy tư cách của trưởng bối dặn dò họ là không được quên làm việc thiện tích đức. Hai huynh đệ Lục gia tất nhiên sẽ nghe dạy bảo, việc đầu tiên phải làm điều thiện, thứ hai mới là kiếm tiền. Chu lão gia xem xong, nói xong thì quay về cùng phu nhân, nhưng có hai người hầu giỏi việc ở lại giúp đỡ.

Mua được hiệu thuốc khiến mọi người đều rất vui, sau khi vui mừng giúp đỡ sửa sang thì rất nhanh đã có người bệnh đến mua thuốc. Tiểu Vân bình tĩnh hỏi bệnh tình người bệnh, dựa theo bệnh tình mà giới thiệu thuốc sẵn có. Thấy Lục Thất ngầm gật đầu, cái gọi là chữa bệnh lâu thành thầy thuốc, giờ đây bốc thuốc lâu ngày cũng thành thầy thuốc rồi. Tiểu cô nương là người có ý chí lại thông minh, lúc này Lục Thất mới yên tâm thật sự giao toàn quyền quản lý cho Tiểu Vân.

Hắn bảo Tiểu Vân dựa theo thuốc kết hợp hiện có, có gì thiếu thì nhất định phải liệt kê vào danh sách, chuẩn bị đến nơi lân cận để nhập giá cả, kết hợp bán thuốc hiện có, không thể vì thiếu phương thuốc kết hợp mà làm hỏng số thuốc sẵn có được, dược liệu cũng có thời hạn bảo hành nữa.

Náo nhiệt đến giữa trưa thì cửa hiệu cũng gọn gàng ngăn nắp rồi. Lúc này có hai vị khách đến khiến Lục Thất bất ngờ, là Tân di nương của Kỳ lão Chu phủ và một tỳ nữ tầm mười bảy mười tám tuổi xinh đẹp tuyệt trần.

Tân di nương đến lập tức trở thành tiêu điểm, Lục mẫu là chủ nhân cũng thi lễ với nét mặt tươi cười, những bề dưới tất nhiên cũng phải lên trước thi lễ kính chào. Lục Thất thấy Tân di nương 27-28 tuổi, da trắng, gương mặt trái xoan, lông mi cong mắt đẹp, mũi cao má đào, mặc váy tím nhạt, quả là một mỹ nhân khiến người khác vừa nhìn đã phải trầm trồ khen ngợi.

Tân di nương cười dịu hiền với mọi người, khiến người ta cảm thấy thật hòa đồng thân thiện. Trong lòng Lục Thất vì chuyện của Ninh Nhi nên đã coi Tân di nương là điêu phụ. Nhưng hôm nay vừa gặp đã thấy bất ngờ, nhan sắc của Tân di nương thật sự không nhìn ra sự xảo quyệt đó.

Sau khi Lục Thất chào hỏi xong thì Tân di nương không chút e ngại nhìn chằm chằm Lục Thất, nhìn đến mức mặt Lục Thất nóng ran lên, trong lòng có chút lo sợ. Nhưng để cho người ta nhìn lâu một chút cũng không có gì lạ, hắn biết ý đứng lùi sang một bên.

Tai nghe thấy Tân di nương cười hiền, nói:
- Lục phu nhân! Tiểu công tử nhà bà quả thật rất tuấn tú, không hổ danh là con cháu nhà tướng.

Con trai được khen thì tất nhiên Lục mẫu sẽ vui mừng, khẽ cười nói:
- Di phu nhân quá khen rồi!

Tân di nương quay đầu nhìn sắp xếp của hiệu thuốc, cười hiền:
- Vọng Giang Bảo trước nay vẫn luôn thiếu đại phu và thuốc. Lục phu nhân mua được hiệu thuốc, nếu như nguồn thuốc đầy đủ thì dân chúng của Vọng Giang gặp may rồi.

Lục mẫu thành khẩn nói:
- Chúng tôi cũng hy vọng có thể mang lại hạnh phúc cho người Vọng Giang Bảo, sau này vẫn mong Tân phu nhân phối hợp cùng.

Tân di nương cười hiền, nói:- Lục phu nhân yên tâm! Chúng ta là thân thích mà, chỉ cần hiệu thuốc không trái luật thì không có ai dám đến gây sự đâu.

Lục mẫu thành khẩn nói:
- Đa tạ Tân phu nhân!

Lục Thất ở bên cạnh, nghe xong thầm nghĩ: “ Vị Tân di nương này đúng là người thẳng thắn, không ngờ lại dám nói nhiều chuyện vậy, cho thấy địa vị của Tân di nương trong Chu phủ không hề thấp, kém nhất cũng là ái thiếp của Chu phủ lão đại nhân.”

Đang suy đoán thì đột nhiên nghe thấy Tân di nương cười, nói:
- Lục Thất công tử! Tân di muốn hỏi cậu một vài chuyện, cậu có thể thành thật trả lời không?

Lục Thất ngẩn người ra, ngẩng đầu lên trấn tĩnh thi lễ:
- Xin Tân di cứ hỏi, Lục Thất nhất định sẽ thành thật trả lời.

Tân di nương cười nói:
- Nghe Lục phu nhân nói, cậu trong quân đã lập được công lớn, được làm quan. Vậy tại sao cậu không ở lại trong quân đội để phát triển lâu dài?

Lục Thất sửng sốt, không hiểu Tân di nương này tại sao lại hỏi hắn câu hỏi này. Hắn nghĩ một lúc rồi ôn tồn nói:
- Câu hỏi này của Tân di nương...Vãn bối không tiện trả lời, nếu như thành thật trả lời sẽ phạm tội!

Tân di nương cười, nói:
- Ở đây đều là người thân, không ai nói lung tung đâu, Tân di rất muốn nghe những lời nói thực của cậu.

Lục Thất thấy Tân di nương nói không ngớt, nghĩ một chút, hắn thản nhiên nói:
- Vãn bối không ở lại trong quân đội chủ yếu là hai lý do. Một là vãn bối nhớ người thân, hai là vãn bối dù lập được công lao nhưng triều đình lại trọng văn khinh võ, công lao của vãn bối chỉ có thể được phong thưởng Tán quan. Vãn bối ở trong quân không có chỗ dựa, rất khó có được thực chức và thăng tiến. Tất cả hai lý do trên khiến vãn bối muốn rời khỏi quân đội về nhà để phát triển, mưu cầu muốn buôn bán để có được phú quý.

Tân di nương gật đầu, dịu dàng nói:
- Cậu có thể nhìn ra điểm thiếu sót của mình mà biến báo, sau này sẽ rất có tương lai.
Lục Thất ôn tồn nói:
- Vãn bối chỉ là người không có hoài bão, có thể có được chút lợi lộc trước mắt cũng đủ rồi.

Tân di nương cười dịu dàng nói:
- Đường cũng phải đi từng bước mà thành, chức cao cũng phải ‘trèo’ từng cấp một. Lợi trước mắt mà không nắm bắt được thì ôm chí lớn cũng là kẻ vô tích sự.

Lục Thất nghe xong liền sửng sốt, không khỏi nhếch mắt nhìn Tân di nương một cái, đánh giá rất cao mỹ nữ có học thức ở trước mặt mình đây, chắc phải thuộc vào những phụ nữ rất tài ba.

Tân di nương nhìn một cái rồi lại nói:
- Lục Thất công tử thắt lưng có bảo tiêu, có phải là cũng thích nhạc luật không?

Lục Thất lại ngẩn ra, cầm cây tiêu ở thắt lưng mình, nói:
- Vãn bối rất thích nhạc luật, nhưng chỉ những lúc nhàn rỗi điều chỉnh tâm trạng chứ cũng không tinh thông lắm.

Hắn vừa khiêm tốn nói xong thì Chu Nguyệt Nhi tẩu tẩu vội nói:
- Tân di! Thất đệ thổi tiêu vô cùng hay!

Lục Thất sửng sốt quay đầu nhìn về phía đại tẩu thì đã thấy Chu Nguyệt Nhi mỉm cười, nháy mắt với hắn. Lúc này Lục Thất cũng hiểu ra phần nào, mặt liền nóng ran lên, tim cũng bắt đầu đập loạn nhịp.

Tai nghe thấy Tân di nương cười nói:
- Vậy sao? Vậy Lục Thất công tử có thể thổi một khúc cho Tân di thưởng thức, có được không?

Lục Thất do dự một chút rồi rút tiêu cầm trong tay. Hắn không có lý do gì để từ chối giọng nói dịu dàng của Tân di nương. Thổi một khúc cũng không sao, sau khi cầm tiêu xong thì hắn nói:
- Xin Tân di chỉ giáo!

Tiêu vừa đưa lên miệng thì âm thanh ngọt ngào xuất hiện, khiến mọi người được buông lỏng tâm hồn, không thể kìm lòng nghe theo khúc nhạc đó. Âm thanh nhỏ nhưng lại dễ nghe giống như đưa con người vào những suy tư.

Trong âm điệu nhỏ dần chợt có ‘châu ngọc’ nhảy lên, trong trẻo ngắn ngủi giống như tiếng suối chảy. Âm tiêu dần vang lên, lúc cao lúc thấp, lúc trầm lúc bổng, có tiếng nước chảy trong vắt trong khe núi, chảy theo dòng suối, phồn âm của âm tiêu tăng dần lên, có lúc giống như tiếng suối chảy nhẹ rồi thành nước lũ, mang theo khí thế hùng dũng đập vào đá, lao xuống núi rồi lại hòa nhập vào dòng sông, trong làn sóng lớn mãnh liệt đó không chịu đắm mình.

Bất giác nửa canh giờ qua đi, trong tiếng suối hòa nhập vào dòng sông, thì tiếng tiêu bỗng dưng ngừng lại khiến cảm xúc của mọi người, đang trào dâng lại chấn động quay về với hiện thực. Lục Thất buông tiêu xuống, nhẹ giọng nói:
- Tân di! Vãn bối bất tài rồi!

Tân di nương kinh ngạc nhìn Lục Thất, giật mình nhìn một chút rồi ngạc nhiên nói:
- Đây là khúc “Tuyền” trong cầm phổ, không ngờ cậu có thể dùng âm tiêu để thể hiện khí thế hùng dũng của nước suối hòa nhập vào dòng sông. Nhạc công của cậu không thua kém gì những nhạc sư nổi tiếng đâu!

Lục Thất nghe xong trong lòng cũng có chút kiêu ngạo, rồi lại khiêm tốn nói:
- Vãn bối chỉ có chút tâm đắc với tiêu sáo, nhưng vẫn còn kém xa những nhạc sư thật sự!

Tân di nương khen ngợi, nói:
- Lục Thất công tử quả là người văn võ toàn tài hiếm thấy!

Lục Thất lập tức lắc đầu nói:
- Tân di nói như vậy Lục Thất thật sự không dám nhận. Lục Thất chỉ là có chút hứng thú thôi, đối với quân võ vãn bối mới có một chút tự tin.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau