KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 201 - Chương 205

Quyển 2 - Chương 76: Thiên ngưu vệ

Tiểu Phức nghe xong gật đầu, dịu dàng nói:
- Có khả năng này, nhưng sẽ không quá lớn, tân quý và thế gia tồn tại một loại mâu thuẫn xem thường lẫn nhau, nếu như phong ngài làm hầu, mà trong tay ngài chỉ có hai mươi ngàn binh lực, mà các tân quý giống như ngài có hơn mười vị, vậy ngài dám can đảm ủng hộ thế gia tạo phản sao? Giữa Hoàng đế và thế gia, ngài sẽ chọn lựa như thế nào?

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Phức tiểu thư, cái loại sách lược quốc sự này kết quả là thành bại khó mà biết được, ví dụ như trong thiên hạ có loạn An Sử, triều đình chính là dùng phương pháp bồi dưỡng tân quý Tiết Độ Sứ, kết quả thì sao? Đế quốc thành một tiểu vương quốc to đầu khó chui, hơn nữa kết quả của chiến loạn, hình thành quân lực lớn nhỏ, cũng không phải là Hoàng đế có thể nắm trong tay, ví dụ như Vương Văn và đại nhân Hưng Hóa Quân, vị đại nhân kia nếu như tạo phản, binh lực quy thuận không chỉ có riêng một trăm ngàn rồi.

Tiểu Phức nghe giật mình, một hồi lâu mới gật đầu, dịu dàng nói:
- Nói như vậy, đương kim Hoàng thượng trị quốc, là chính xác.

- Cũng không hẳn vậy, hôm nay là loạn thế, Hoàng thượng chú trọng phát triển văn hoá giáo dục, là có thể đủ duy trì ổn định trong nước, nhưng sau khi cuộc chiến giữa Chu quốc và Yến quốc kết thúc, sẽ dời binh đến hướng nam, nàng không cần nói có đại giang phòng ngự, đại giang phòng ngự làm sao sánh được với lòng người, nếu như lòng người sợ chiến rồi, đại quân Chu quốc vừa đến, chỉ sợ là sẽ sớm quy hàng.
Lục Thất ngữ khí trầm trọng nói.

Tiểu Phức giật mình gật đầu, đột nhiên hỏi:
- Nếu là ngài, sẽ lựa chọn như thế nào, ngài nói đi, ta muốn nghe.

Lục Thất nhìn đôi mắt đẹp của Tiểu Phức, hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nhìn chốc lát, hắn nói:
- Binh mạnh, trước khi Chu quốc đánh nam, trong chết tìm sống.

Tiểu Phức gật gật đầu, Lục Thất lại hỏi:
- Phức tiểu thư, vì lẽ gì nàng lại hy vọng thế gia bị đả kích chứ?

Tiểu Phức dịu dàng nói:
- Thế gia, đã thành độc dược khiến cho Đường quốc đi đến chỗ diệt vong, thế gia chiếm cứ quá nhiều đất vườn, khiến cho dân chúng lầm than, thực lực của một nước trở nên yếu, nếu như không thi hành quân điền làm cho binh mạnh nước mạnh, đại quân Chu quốc vừa đến, thế gia không chết cũng phải chết, thế gia rất nhiều người, thấy được nguy cơ trong tương lai, cùng với tương lai đất vườn và phú quý bị đoạt, vậy thì không bằng hiện tại ủng hộ nước mạnh.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta chỉ là một tiểu nhân vật, không muốn nói.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Cảm ơn ngài tín nhiệm ta, giải nghĩa cho ta rất nhiều chưa rõ.

Lục Thất im lặng, cúi đầu lấy tay vuốt ve Thiên Ngưu ngự đao, đao là đao tốt, hình dáng giống như là trường đao Đường Trực Quân nhưng tinh tế hơn nhiều so với trường đao. Vỏ đao làm bằng da, trên đó có đoàn vân hoa mỹ, chuôi đao được làm từ gỗ mun hiếm thấy, phần chuôi đao khảm ngân châu, giá trị của thanh đao này, hẳn là không dưới ngàn lượng bạc.

Nội tâm của Lục Thất âm thầm lo lắng hơn trước, hắn lần nữa muốn thoát ly quyền đấu lốc xoáy kinh thành, nhưng cố tình càng lún càng sâu, thậm chí ngay cả Tiểu Phức ở trước mắt cũng có ý tưởng tạo phản soán vị, nói cách khác thật sự có một số người, suy nghĩ ủng hộ Ung Vương làm Hoàng đế.

Đây là một loại đánh cuộc chết người, cho dù là đánh cuộc thắng, sau này tân hoàng nhất định sẽ tốt bụng xem trọng những người đã ủng hộ mình sao? Thật sự là hắn không muốn trộn lẫn ở trong đó, nhưng thân đã vào trong cuộc, chỉ có thể là tùy cơ ứng biến đi tiếp thôi.

- Phức tiểu thư, chờ đến chỗ dừng, ta không thể cùng nàng đi gặp những người đó được.
Lục Thất chợt ngẩng đầu ôn tồn nói.

Tiểu Phức ngẩn ra nhìn Lục Thất, Lục Thất nhìn nàng, nói:
- Ta lo lắng Thái tử điện hạ sẽ cho người theo dõi ta.

- Không thể đi.
Tiểu Phức dịu dàng hoài nghi.

- Cẩn thận là chuyện tốt, Thái tử điện hạ đối với ta chỉ vừa mới gặp, thế mà lại ban thưởng cho chức quan Thiên Ngưu Vệ, rõ ràng cho thấy là qua loa đấy, cho dù ta là người trọng yếu, cũng có thể sau khi khảo sát mới có thể ban thưởng chức quan.
Lục Thất ôn tồn giải thích nói.

Tiểu Phức gật đầu, suy nghĩ một chút, mới dịu dàng nói:
- Ngài nói cũng có lý, chờ đến chỗ dừng, ngài đến tửu điếm Phúc Lai ở trong trấn đợi ta.

Lục Thất gật đầu, nói:- Ta cẩn thận là có được từ trong quân đấy.

Tiểu Phức gật đầu không nói gì nữa, Lục Thất cúi đầu lại vuốt ve ngắm nghía Thiên Ngưu ngự đao, yêu cầu của hắn là xuất phát từ tâm lý tự vệ, nếu chẳng may Thái Tử phái người giám sát hắn, khi đó hắn đi cùng với Tiểu Phức, sẽ tạo thành biểu tượng hắn cùng với Ung Vương Phủ vô cùng thân cận, hắn không muốn tạo thành cái hậu qủa như thế.

Đương nhiên hắn cũng biết Tiểu Phức là người thông minh, có lẽ biết dụng ý thực sự của hắn, cho nên hắn đành phải cân nhắc nặng nhẹ.

Trấn Thạch Kiều rất lớn, con phố rộng toàn trấn bằng đá dài cả năm dặm từ nam chí bắc, nơi này là khu vực ở bên ngoài kinh thành, là đại lộ chủ yếu đi đến Nhuận Châu, vì vậy buôn bán tấp nập, là một vùng đất trù phú.

Lục Thất một mình vào tửu điếm Phúc Lai bên phố trái, trong tửu điếm các khách quan chiếm bảy phần, kinh doanh rõ ràng rất tốt, tiểu nhị tiến tới tiếp đón hắn, theo yêu cầu của hắn là yên tĩnh cho nên tìm một cái góc nhỏ ở bên trong cho hắn, nơi đó vẫn chưa có người ngồi.

Lục Thất đặt hai thanh đao ở trên bàn, ngồi xuống gọi rượu và thức ăn, sau khi tiểu nhị đi, hắn tự tay lấy Thiên Ngưu Vệ đao ra ngắm nghía, một lát sau, chợt có người ngồi ở phía đối diện hắn, hắn để đao xuống ngẩng đầu nhìn lại, người ngồi đối diện là một người đàn ông gầy gò, mặc một cái áo khoác cũ đã sờn vải, tóc hơi rối, người trông rất bình thường.

- Vì sao ngươi lại mang theo hai thanh đao? Đao trong tay ngươi không phải của ngươi phải không?
Người đàn ông gầy gò không e dè ôn tồn hỏi.

Lục Thất chau mày, thuận miệng nói:
- Đao là của ta.

- Không thể nào là của ngươi, bộ dạng xem đao của ngươi cũng không giống như là chủ nhân của đao.
Người đàn ông gầy nói.

Lục Thất nghe xong mí mắt rủ xuống, không để ý tới nữa, yên tĩnh trong chốc lát, người đối diện bỗng nói:
- Ngươi có biết đó là Thiên Ngưu Đao hay không?

Lục Thất ngẩng đầu, ánh mắt có chút kinh ngạc nhìn người đàn ông gầy, nói:
- Ngươi nhận biết Thiên Ngưu Đao?

- Đương nhiên nhận biết, ta cũng có một thanh.
Người đàn ông gầy ôn tồn trả lời.
Lục Thất ngẩn ra, chần chừ một chút, ôn tồn hỏi:
- Ngươi cũng có một thanh, ngươi là Thiên Ngưu Vệ quân?

Người đàn ông gầy gật đầu, nói:
- Đúng, có lẽ ngươi cũng vậy chứ.

Lục Thất vẻ mặt chần chờ một chút, nói:
- Ta mới biết không lâu, đao này, là một vị quý nhân ban cho ta.

- Ồ, hóa ra là Thái tử điện hạ ban cho ngươi đấy.
Người đàn ông gầy nói.

Lục Thất im lặng nhìn người đàn ông gầy, gã ta cười cười, nói:
- Thái tử điện hạ đi trấn Thạch Kiều, không lâu sau thì rời khỏi, ta là ám vệ dẹp đường, phụ trách ở trấn Thạch Kiều này, vừa vặn nhìn thấy ngươi có Thiên Ngưu Đao, thấy lạ cho nên tới đây hỏi một chút.

Lục Thất vẻ mặt giật mình, vội cung kính nói:
- Hóa ra là Thiên Ngưu Vệ đại nhân, hạ quan thất kính.

- Hẳn là thuộc hạ thất lễ, thuộc hạ chỉ là Thiên Ngưu Dực Vệ bậc tám, chức quan là đội trưởng, đại nhân hẳn là Thiên Ngưu Dực Vệ bậc sáu bậc bảy, chức quan là Giáo Úy chứ.
Người đàn ông gầy trái lại cũng đứng dậy cử chỉ lễ độ với Lục Thất.

Lục Thất ngẩn ra, mặt hiện cười khổ, vội nói:
- Ngồi đi, chúng ta trò chuyện.

Người đàn ông gầy ôm một quyền mới ngồi xuống, Lục Thất nhìn hắn, nói:
- Thiên Ngưu Giáo Úy của ta đây có được rất là hồ đồ, nếu không phải ta thấy trên thân đao có khắc hai chữ Thiên Ngưu, ta còn tưởng rằng chỉ là được ban cho một thanh bảo đao.

Người đàn ông gầy cười cười, nói:
- Đại nhân hẳn là còn có một lệnh bài Thiên Ngưu Vệ chứ.

Lục Thất ngẩn ra, rồi lại gật đầu nói:
- Có, sau khi ta thấy chữ trên đao, cũng lấy lệnh bài xem qua đấy, chỉ là hiểu biết của ta về Thiên Ngưu Vệ rất ít, kính xin lão huynh chỉ giáo.

Lục Thất nói xong lấy lệnh bài Thiên Ngưu Vệ đưa tới, người đàn ông gầy tiếp lấy sau khi xem một lượt, nói:
- Đại nhân quả nhiên là Giáo Úy Thiên Ngưu.

Lục Thất thu lệnh bài Thiên Ngưu Vệ, nói:
- Kính xin lão huynh chỉ bảo.

Người đàn ông gầy quay đầu nhìn lướt qua, quay đầu lại nói:
- Đại nhân, trên cơ bản thì Thiên Ngưu Vệ khác với vệ quân, Thiên Ngưu Vệ là quân hộ vệ chân chính, trong Thiên Ngưu Vệ chỉ có cấp bậc cao thấp, không có quyền chỉ đạo trực tiếp, mỗi một Thiên Ngưu Vệ đều độc lập, chỉ phụng chỉ làm việc, ví dụ như đại nhân là Giáo Úy Thiên Ngưu Vệ, bình thường là thượng quan Thiên Ngưu Vệ, cũng không phải hạ quan Thiên Ngưu Vệ, ta cũng giống như vậy đấy, cho nên khi ta gặp đại nhân có thể tôn trọng, nhưng tuyệt đối không được nghe lệnh làm việc, trừ phi ta cùng với đại nhân đồng thời nhận được chỉ lệnh, khi đó ta mới có thể nghe theo mệnh lệnh của đại nhân.

Lục Thất hiểu gật đầu, ôn tồn hỏi:
- Hôm nay ta là Thiên Ngưu Vệ rồi, vậy có nên đi Thiên Ngưu Vệ phủ báo danh một chút hay không?

- Đại nhân không thể chủ động đi được, phải có lệnh gọi đến của Thiên Ngưu Vệ phủ, bởi vì Thiên Ngưu Vệ phủ ở trong hoàng cung, Thiên Ngưu Vệ cũng có phân ra nội ngoại, đại nhân hẳn là Thiên Ngưu Ngoại Vệ, còn chưa có được đặc quyền ra vào cung cấm.
Người đàn ông gầy ôn tồn giải thích.

Quyển 2 - Chương 77: Công dụng của Thiên Ngưu

Lục Thất gật đầu, vậy cũng đỡ phiền phức, lại hỏi:
- Các quan Thiên Ngưu Vệ có những cấp bậc nào?

- Thiên Ngưu Vệ chia làm hai phủ tả hữu, tôi và đại nhân thuộc Hữu Thiên Ngưu. Quan văn Thiên Ngưu Vệ phủ không nhiều lắm, lớn nhất là Trưởng sử và Chủ bộ, những người khác đều là tiểu quan lại. Võ quan thì nhiều nhất, có bốn chức quan là Đại tướng quân, Tướng quân, Giáo úy và Đội trưởng, dưới nữa là vệ quan phổ thông.
Người đàn ông gầy ôn tồn trả lời.

Lục Thất gật đầu, lại nghe người đàn ông gầy nói:
- Số lượng mỗi một cấp võ quan đều không chừng, ví dụ như chức quan Đại tướng quân và Tướng quân, Hoàng Đế Bệ hạ sẽ tứ phong kiêm làm đại thần tâm phúc, có thể ra vào cung cấm, nhưng đây chẳng qua là hư chức, đại nhân gặp mặt chỉ cần tôn kính là được, không cần nghe lệnh làm việc.

Lục Thất gật gật đầu, người đàn ông gầy lại tiếp tục nói:
- Theo chức phận thì Thiên Ngưu Vệ chia làm ba loại, Thiên Ngưu Túc vệ là hộ vệ cho Hoàng Đế Bệ hạ, Thiên Ngưu Dực vệ cũng trực thuộc Hoàng Đế Bệ hạ, khi Thái Tử hoặc hậu phi đi ra ngoài, đều là do Hoàng Đế Bệ hạ ra lệnh cho một vài Thiên Ngưu Dực Vệ hoặc Thiên Ngưu Huân vệ đi theo, mà Thiên Ngưu Huân vệ chủ yếu là cấm quân giữ thành, thường là cùng với Kiêu Kỵ vệ quân giữ thành, nhưng người của hai vệ không thể thân cận với nhau.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Thiên Ngưu Dực Vệ không thuộc về Thái tử điện hạ?

- Đương nhiên không, Thiên Ngưu Vệ là thân quân của Hoàng Đế Bệ hạ, tuy nhiên an nguy của Thái Tử chủ yếu là do Thiên Ngưu Dực Vệ đảm đương, cho nên Thái tử điện hạ đương nhiên có quyền chỉ huy nhất định đối với Thiên Ngưu Dực Vệ.
Người đàn ông gầy cười nhạt giải thích.

Lục Thất nghe vậy cảm thấy Thái tử điện hạ cũng không có quân quyền trực tiếp, quân quyền đều nằm trong tay của Hoàng đế, vị trí Thái Tử không khỏi có chỗ khó khăn.

- Thiên Ngưu Dực Vệ đã không thuộc về Thái tử điện hạ, vậy thì tại sao Thái tử điện hạ có thể ban chức vụ cho ta chứ?
Lục Thất khó hiểu hỏi.

- Thái tử điện hạ dù sao cũng là Thái tử điện hạ Đại Đường, ở bên ngoài có thể ban quan một vài Thiên Ngưu Vệ cũng không coi là vượt quyền.
Người đàn ông gầy cười nhạt trả lời.

Lục Thất hiểu gật đầu, hiểu được Hoàng đế tuy rằng nắm quân quyền Thiên Ngưu Vệ, nhưng đối với Thái Tử cũng không quá mức hà khắc, dù gì cũng phải cho Thái Tử tôn uy vừa phải, hắn cũng hiểu được tại sao Thái Tử phải qua loa ban cho hắn chức quan Thiên Ngưu Vệ, bởi vì cơ hội Thái Tử có thể ban ân cũng không nhiều, mà hắn cũng coi như người hữu dụng, tương đối mà nói cũng không chướng mắt.

- Lão huynh, Thái tử điện hạ bao nhiêu tuổi?
Lục Thất ôn tồn hỏi.

- Thái tử điện hạ hai mươi tuổi.
Người đàn ông gầy ôn tồn trả lời.

Lục Thất ngẩn ra, gật gật đầu, cười nói:
- Vẫn còn chưa biết quý danh của lão huynh nữa.

Người đàn ông gầy lắc đầu, nói:
- Tên của tôi đại nhân không nên biết đến, đại nhân cũng đừng nói với người khác là đã gặp tôi.

Lục Thất ngẩn ra, hiểu được gật đầu, lại nghe người đàn ông gầy nói:
- Đại nhân vẫn luôn ngồi ở nơi này sao?

Lục Thất gật đầu, nói:
- Ta chỉ là quan quyến hộ tống, không cần phải đi vào trong nhà, đi theo vào ta sẽ không được tự nhiên, không bằng đến nơi này.

Người đàn ông gầy gật đầu, nói:
- Tôi cho đại nhân một lời khuyên, sau này không cần dùng chức quan Thiên Ngưu Giáo Úy đường hoàng làm việc, nếu không sẽ dễ mang đến phiền toái.Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
- Ta nhớ kỹ, đa tạ.

Người đàn ông gầy gật đầu, thi lễ, nói:
- Cấp dưới còn có chuyện, cáo từ.

Lục Thất cũng đáp lễ nói:
- Lão huynh đi bình an.

Người đàn ông gầy đứng dậy đi rồi, lúc này tiểu nhị mới đưa rượu và thức ăn tới, Lục Thất tự rót rượu, yên lặng ăn uống, hiện tại hắn và Thái Tử có quan hệ, thực sự không biết ngày sau là họa hay là phúc, chỉ có thể là đi bước nào hay bước nấy.

Sau giờ ngọ, phu xe đến tửu điếm Phúc Lai tìm Lục Thất ngồi xe rời khỏi trấn Thạch Kiều. Trong xe, Lục Thất thuật lại chuyện về người đàn ông gầy, nói rõ chính là người mà Thái Tử phái tới. Tiểu Phức nghe xong, kinh ngạc nhìn Lục Thất một hồi lâu, Lục Thất bị nhìn đến nóng mặt, đành phải hỏi Tiểu Phức việc này có thuận lợi hay không?

Đôi mắt đẹp của Tiểu Phức nhìn xuống, nói với Lục Thất rất không thuận lợi, chỉ có bảy người tình nguyện ở lại. Cha anh của Đỗ Lan Nhi ở lại, lại thêm ba người là vì cha anh của Đỗ Lan Nhi mà ở lại, cũng chỉ có thêm hai người tự nguyện ở lại làm hộ vệ, nhưng hai người này gia cảnh khá bần cùng.

Lục Thất không nói gì thêm, chỉ nói nơi ở của huynh trưởng hắn, sau đó hai người vẫn im lặng cho đến khi tới gần kinh thành, Tiểu Phức mới nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Ngài, có phải hối hận đã cứu ta hay không?

Lục Thất nghe ngẩn ra, giương mắt nhìn Tiểu Phức, hai người nhìn nhau trong chốc lát, hắn mỉm cười, nói:
- Chuyện cứu nàng, ta vĩnh viễn cũng sẽ không có cái gì hối hận.

- Có thật không vậy?
Tiểu Phức dịu dàng nghi ngờ.

Lục Thất bình thản nhìn xuống, nói:
- Có lẽ là nàng nhỏ tuổi hơn ta, ta xem nàng là muội muội của ta, không cần lại hỏi câu ngốc như vậy.
Tiểu Phức im lặng, một lát sau lại dịu dàng nói:
- Ngày đó nếu như không có Tống Ngọc Nhi, ngài sẽ làm như thế nào?

Lục Thất ngẩn ra giương mắt nhìn, thấy được một đôi mắt đẹp dịu dàng, trong lòng của hắn theo bản năng khác thường, nhìn trong chốc lát, hắn lắc đầu buông xuống mi mắt, nói:
- Có lẽ, nàng sẽ không trở về được.

Tiểu Phức thấp đầu im lặng, Lục Thất cũng vì câu nói này mà sinh lòng buồn bã, hắn muốn hỏi phu quân của Tiểu Phức là quan gì ở Ung Vương Phủ, nhưng ngẫm nghĩ một chút liền thôi, tội gì đi tìm phiền não. Đi một mạch đến Đông Thành môn, Lục Thất xuống xe, Tiểu Phức cũng chỉ khi hắn xuống xe mới duỗi đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng muốt ra một chút.

Xuống xe Lục Thất không dám dừng lại đứng nhìn mà trực tiếp cất bước trở về Tú trang.

Sáng ngày thứ hai, hắn rời khỏi Tú trang đi đến chỗ của huynh trưởng, kết quả chỉ thấy một mình huynh trưởng. Vừa thấy Lục Thất, Lục Thiên Hoa vội vàng kéo lấy Lục Thất hỏi chuyện, Lục Thất an ủi huynh trưởng không cần lo lắng, Đỗ Lan Nhi được một vị quý nhân nhận đi là chuyện tốt, có thể từ đào nô biến thành thân phận hợp pháp, ngày sau có thể đường hoàng gả cho huynh trưởng làm thiếp, Lục Thiên Hoa lúc này mới yên lòng.

Sau khi Lục Thất kể lại chuyện thăm viếng, Lục Thiên Hoa lại có chút băn khoăn, dù sao thì y cũng không thể làm gì cả, vẫn là theo Lục Thất, cùng đi tìm anh vợ, hai người ở trong thành tìm kiếm suốt 3 giờ, qua buổi trưa mới tìm được chỗ của anh vợ, nơi kho Võ khí công sở.

Chỗ của anh vợ, nơi kho Võ khí công sở là nơi chuyên quản lý khôi giáp, phải nói là một trọng kho quân sự, nhưng mà nha môn thì chẳng được béo bở bao nhiêu, anh vợ thân là giám sự kho Võ khí công sở, cũng không phải chủ quan, cấp trên lại còn có Công sở chính.

Thấy Lục thị huynh đệ tìm đến khiến anh vợ vô cùng bất ngờ, giật mình nhìn kỹ một hồi lâu mới phản ứng lại. Bọn họ đã năm sáu năm không gặp, chủ yếu là vì anh vợ luôn luôn ở tại kinh thành, đều là do người cha Chu cử nhân không cho y trở về, nguyên nhân rất đơn giản, một là trên đường có nhiều nguy hiểm, hai là thiếu bạc, không có mặt mũi nào mà về gia hương.

Anh vợ tên là Chu Vân Kỳ, tuổi cũng đã ba mươi rồi, dáng dấp cũng coi như nho nhã, chỉ có điều tinh thần rõ ràng uể oải, nhìn có chút già. Anh vợ sau khi gặp huynh đệ Lục Thất, lập tức cười vui vẻ, nói dăm ba câu rồi trở về kho nhờ người, qua một hồi lâu đi ra, sắc mặt vô cùng khó coi, xấu hổ nói với Lục thị huynh đệ, Công sở chính không đồng ý cho đi, chỉ có thể sau khi xong việc mới được gặp lại.

Lục Thất thấy vậy nhíu mày, có thể thấy rõ ràng anh vợ làm ở kho Võ khí công sở không được tốt, hắn suy nghĩ một chút, giơ lên Thiên Ngưu Đao, bỏ vải bố bọc bên ngoài ra, đưa tay chỉ một gã thủ binh ở cửa kho, lạnh nhạt nói:
- Ngươi lại đây.

Tên thủ binh kia không hiểu đi tới, nhìn Lục Thất một thân áo lam, không vui nói:
- Ngươi nói cái gì?

Lục Thất đưa Thiên Ngưu Đao, lạnh nhạt nói:
- Bản quan có chuyện muốn hỏi Chu đại nhân, ngươi cầm đao này đến hỏi Công sở chính đại nhân, được hay không được?

Gã thủ binh kia cả kinh nhìn đao, chần chừ một chút giơ tay tiếp đao xoay người đi, gã thủ binh vừa đi, Chu Vân Kỳ kinh nghi nói:
- Thất đệ, đao kia của ngươi, là Thiên Ngưu?

Lục Thất ngẩn ra, gật gật đầu, nói:
- Tiểu Thất là Giáo Úy Thiên Ngưu, đại huynh nếu nhận biết, vậy hay là quay về kho nói một chút, ta cũng không muốn gây phiền toái cho đại huynh.

Chu Vân Kỳ kinh sợ liếc nhìn Lục Thất một cái, vội xoay người đi, Lục Thiên Hoa quái lạ hỏi:
- Đao này của đệ, là chuyện gì xảy ra?

- Là đệ mới có được đấy, tên của đao là Thiên Ngưu, nói cách khác, Tiểu Thất có chức quan trong Thiên Ngưu Vệ quân, là một vệ quan thuộc về hoàng cung, thân mình hẳn là không có gì quyền uy, nhưng hù dọa tiểu quan kho Võ khí công sở, vẫn là có thể đấy.
Lục Thất nghiêng đầu nhỏ giọng giải thích.

Lục Thiên Hoa nghe xong, cũng là dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Lục Thất, Lục Thất cười cười, tâm tình của hắn cũng thật là tốt, mặc dù là họa phúc không chừng, nhưng ở trong lòng hắn cũng có cảm kích ít nhiều đối với Thái Tử đã chiêu hiền đãi sĩ.

Một lát sau, Chu Vân Kỳ đi ra, ánh mắt cảm thán nhìn Lục Thất liếc mắt một cái, hai tay dâng lên Thiên Ngưu ngự đao, Lục Thất lễ phép vội vàng đưa hai tay tiếp trở về, sau khi cho vào lớp vải bố một lần nữa, huynh đệ ba người rời khỏi kho Võ khí công sở.

Quyển 2 - Chương 78: Tụ họp

Đối với việc tụ họp ở nơi nào, Lục Thất rất là thông cảm chủ động muốn đến nhà của anh vợ, nói là cần phải bái kiến đại tẩu, mặt khác nói chuyện ở nhà có thể tùy ý, Chu Vân Kỳ sau một lúc chần chờ bèn gật đầu, Lục Thất mướn xe cùng nhau đến nhà anh vợ.

Điều khiến cho huynh đệ Lục thị không ngờ chính là nhà của anh vợ cũng ở phía nam thành, hơn nữa còn là phường Cát Tường. Ở trong xe ba huynh đệ nói với nhau những chuyện về thế sự vô thường.

Đúng là Chu Vân Kỳ lăn lộn ở kinh thành không được như ý, thậm chí là hối hận khi làm chức vụ ở kinh thành. Đối với y mà nói sự phồn hoa ở kinh thành chính là ác mộng, quan bổng cửu phẩm của y dùng cho cuộc sống ở kinh thành quả thực là thu không đủ bù chi.

Y lại là người không chịu luồn cúi, không muốn mặt dầy đi cầu cạnh ơn huệ của họ Chu quyền quý. Không phải y chưa từng đi cầu cạnh mà là không có người nào để ý đến y, đi nữa không được như ý lại còn thêm mất mặt, mà y lại cũng không có mặt mũi nào từ quan về lại gia hương.

Đến nhà của Chu Vân Kỳ, khi xuống xe, Lục Thất đương nhiên biết nhà của Chu Vân Kỳ là thuê, nếu không cũng sẽ không sống cuộc sống nghèo khổ như vậy. Vừa vào trong viện, đã nhìn thấy rất nhiều quần áo đang phơi, còn có một vị phụ nhân và hai đứa bé gái đang giặt quần áo, chợt nhìn thấy huynh đệ Lục thị, ba người đồng thời kinh hãi đứng lên.

- Vân nương, nhìn xem ai đến đây này, là em rể và đệ đệ của em rể đấy.
Chu Vân Kỳ hoà nhã giới thiệu, lúc trong xe nói chuyện khiến cho tâm tình của y bỗng dưng vô cùng chua xót, nhưng trong lòng thật sự vui mừng khi thấy người thân đến thăm.

Huynh đệ Lục thị đồng loạt làm lễ nói:
- Bái kiến đại tẩu.

- A, hai vị huynh đệ đến đây.
Vợ của Chu Vân Kỳ có chút lúng túng đáp lại.

- Vân nương, không cần hoảng hốt như thế, đây là người trong nhà, nàng đi ra ngoài mua chút rượu và thức ăn về đây, ta muốn cùng với huynh đệ chuyện trò một chút.
Chu Vân Kỳ ôn tồn nói.

Vân nương gật đầu đáp lại, dịu dàng nói:
- Hai vị huynh đệ, mời vào nhà đi.

Lục Thiên Hoa đáp lễ, Lục Thất cho tay vào ngực lấy hai mươi hai lượng bạc và một tấm ngân phiếu năm trăm lượng, tiến lên nói:
- Đại tẩu, Tiểu Thất là một võ quan, ăn ngay nói thẳng, đây là lễ vật của anh em chúng tôi, xin đại tẩu nhận lấy.

Vân nương là một phụ nữ dung mạo thanh tú xinh đẹp, vừa thấy bạc đưa tới, lập tức kinh sợ thối lui một bước, xua tay vội la lên:
- Không không, cái này không thể được đâu.

- Như thế nào? Đại tẩu cho rằng Tiểu Thất lễ mỏng?
Lục Thất lập tức xụ mặt nói.

- Không phải, huynh đệ không nên hiểu lầm.
Vân nương kinh hãi vội vàng lắc đầu giải thích.

- Vậy thì xin đại tẩu hãy cầm lấy.
Lục Thất nói, một tay đưa tới dứt khoát đưa bạc nhét vào tay Vân nương, sau đó bước vào nhà, Lục Thiên Hoa im lặng theo sau.

- Đại Lang, cái này. . .
Vân nương vội đi tới trước mặt của Chu Vân Kỳ, nâng lên bạc và ngân phiếu.

Chu Vân Kỳ liếc mắt một cái, thần sắc khẽ biến, chần chờ một chút, nói:
- Đây là tấm lòng của huynh đệ, nàng ra ngoài mua rượu và thức ăn tốt hơn rồi mau chóng trở về.

Vân nương muốn nói lại thôi, gật gật đầu, Chu Vân Kỳ xoay người đi vào nhà. Vào nhà ba người ngồi xuống, Chu Vân Kỳ nhìn Lục Thất, nói:
- Lễ của Thất đệ, quá nhiều rồi.

Lục Thất mỉm cười, nói:
- Nhiều ấy ư, bạc của đệ không phải nhiều, chính là có chị dâu một lòng một dạ với Lục gia, dù là vạn lượng bạc đệ cũng không tiếc.

Chu Vân Kỳ ngẩn ra, sau đó im lặng gật đầu, yên lặng một chút, Lục Thất lại nói:
- Năm nay, Đại huynh nên về thăm lại quê nhà đi.

Chu Vân Kỳ ngẩng đầu nhìn Lục Thất, nhìn một lúc mới cười khổ nói:
- Thất đệ, đệ cũng đã biết rồi, ta không thể về được mà.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đệ cũng biết không thể, đệ sẽ cho đại huynh mượn ba nghìn bạc, chờ lúc đệ rảnh sẽ hộ tống đại huynh trở về gia hương.
Chu Vân Kỳ giật mình nhìn Lục Thất, Lục Thất nói:
- Đệ thấy Chu bá bá rất nhớ đại huynh đấy, cho nên đệ tình nguyện đưa bạc cho đại huynh, về thăm nhà một lần để an ủi nhị lão, đại huynh cũng không cần lo lắng sau này vẫn không thể trả lại, nếu như vậy thì xem như là quà cưới ta tặng cho hai cháu gái là được rồi.

Chu Vân Kỳ quay đầu nhìn phía ngoài cửa, trông sắc mặt có vẻ chua xót, trong mắt cũng có ngấn lệ, chợt trầm giọng nói:
- Cảm ơn.

- Được rồi, nói chuyện khác, đại huynh có biết Chu Chính Phong không?
Lục Thất ôn tồn hỏi.

Chu Vân Kỳ cả kinh nhìn qua Lục Thất, kinh ngạc nói:
- Như thế nào? Ngươi và Chu Chính Phong có quan hệ?

Lục Thất lắc đầu, cười nhạt nói:
- Đại huynh có biết Tiễu phỉ quân không, hiện giờ đệ thuộc Tiễu phỉ quân.

Chu Vân Kỳ ồ một tiếng gật đầu, nói:
- Chu Chính Phong là chủ soái Tiễu phỉ quân, tuy nhiên Chu Chính Phong kia cũng không phải là người lương thiện, đệ dưới quyền hắn nhất định phải làm việc cẩn thận.

Lục Thất gật gật đầu, Chu Vân Kỳ lại hỏi:
- Không phải đệ là Hộ quân Huyện Úy huyện Thạch Đại sao? Sao lại thuộc Tiễu phỉ quân?

Lục Thất mỉm cười, ôn tồn thuật lại chuyện gặp gỡ khi đến kinh, Chu Vân Kỳ nghe xong nhíu lông mày, nói:
- Ngươi là Lữ Soái phủ Ung Vương cũng không tốt, phủ Ung Vương vẫn là điều đố kỵ của Hoàng Đế Bệ hạ.

- Điều đó đệ biết.
Lục Thất ôn tồn đáp lại.

- Ý, Thất đệ, đệ là Thiên Ngưu Vệ nha.
Chu Vân Kỳ chợt thấy có điều không đúng, lại nhìn Lục Thất nói.

Lục Thất mỉm cười, lại kể việc Thái Tử tứ ân, cuối cùng cười nói:
- Đại huynh, huynh xem có phải đệ đã trở thành gia nô của ba họ rồi hay không ?

Chu Vân Kỳ ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Huynh đệ không thể nói như vậy được, cảnh ngộ của huynh đệ ở Đường quốc cũng không phải là chuyện hiếm, quan viên Đường quốc, đa số đều có bối cảnh quan hệ rắc rối phức tạp, chỉ có ta đây một quan viên nho nhỏ là không được Chu thị trọng dụng.
Lục Thất gật đầu, nói:
- Đại huynh, trước mắt năng lực đệ có hạn, chưa giúp được đại huynh, đại huynh chỉ có thể nhẫn nại vài năm nữa, cùng với huynh trưởng của đệ ở kinh thành giúp đỡ lẫn nhau.

Lục Thiên Hoa ngẩn ra, ngạc nhiên nói:
- Huynh đệ, ta sẽ ở kinh thành sao?

Lục Thất nói:
- Khả năng sau này huynh trưởng ở kinh sẽ có bảy phần, bởi vì đệ nghe một vị quý nhân nói, chờ sau khi đệ tiêu diệt bọn cướp xong rồi, có bảy phần là đệ sẽ đến nơi nào đó làm trấn tướng, nếu như đệ làm trấn tướng, huynh trưởng cũng sẽ làm chức quan ở kinh.

Lục Thiên Hoa kinh sợ ngơ ngẩn gật đầu, nói:
- Đệ có biết sẽ làm trấn tướng ở nơi nào không?

Lục Thất cười khổ, nói:
- Đệ muốn trở về huyện Thạch Đại nhưng có lẽ rất khó để mà trở về nữa rồi, đó cũng là chuyện đệ không muốn nhất khi đến kinh.

Lục Thiên Hoa gật đầu, suy nghĩ một chút, nói:
- Chưa chắc ta có thể làm quan ở kinh đâu.

- Nếu Thất đệ ra ngoài làm trấn tướng, tất nhiên em rể ngươi sẽ ở lại kinh làm quan, giống như ta, ta ở lại kinh thành, Vân Hoa phải ở trong quân làm quan tướng, hơn nữa Thất đệ phải làm trấn tướng, nếu như ngươi không ở kinh, vậy thì Lục thẩm thẩm phải đến kinh cư ngụ, đây là quy định của triều đình đối với võ quan trấn giữ một vùng phải tuân theo.
Chu Vân Kỳ ôn tồn giải thích.

Lục Thiên Hoa ồ một tiếng, Lục Thất nói:
- Ca, đệ có thảo luận qua với một vị quý nhân, muốn mua một hiệu thuốc bắc ở kinh thành, đến lúc đó sẽ do ca quản lí.

Lục Thiên Hoa ngẩn ra, cười khổ nói:
- Dự tính ban đầu của chúng ta là huynh đệ cùng nhau nhập quân mà.

Lục Thất lắc đầu, nói:
- Đệ cũng muốn vậy, chỉ có điều không ngờ là đệ đến kinh thành có thể thành doanh tướng, dự tính ban đầu là trở về Hưng Hóa quân, đệ trở về Hưng Hóa quân có thể là chủ soái võ quan Hộ vệ.

Lục Thiên Hoa gật đầu, Chu Vân Kỳ bỗng nhiên nói:
- Thất đệ, có phải sau này đệ có thể làm quan tướng của Ninh quốc quân hay không?

Lục Thất ngẩn ra nhìn chăm chú, kinh ngạc nói:
- Ninh quốc quân? Cái đó làm sao có thể?

- Cũng có khả năng đấy, Thái tử điện hạ là Tiết Độ Sứ của Ninh quốc quân.
Chu Vân kỳ nói.

- Cái gì? Thái tử điện hạ là Tiết Độ Sứ của Ninh quốc quân?
Lục Thất kinh ngạc thất thanh.

Chu Vân Kỳ gật đầu, nói:
- Đúng vậy, tuy nhiên chỉ là hư danh, cũng không thể Thống lĩnh Ninh quốc quân, hơn nữa Thái tử điện hạ còn là Đại tướng quân của tả hữu Long Võ Vệ, nhưng cũng là hư quyền, thực quyền Thống lĩnh Long Võ Vệ chính là Trung Lang Tướng.

Lục Thất ồ một tiếng gật gật đầu, nói:
- Đã là soái hư chức, vậy thì Thái tử điện hạ cũng không có khả năng dùng đệ để đi Ninh quốc quân.

- Nói thì nói như vậy, nhưng Thái tử điện hạ đang trưởng thành, nghe nói đã có rất nhiều ý tưởng, nhất định Thái tử điện hạ sẽ muốn làm Thống soái chân chính của Ninh quốc quân, giống như ban cho đệ làm quan Thiên Ngưu Vệ, vậy thì cũng có thể nghĩ biện pháp điều ngươi thuộc sở hữu Ninh quốc quân, làm chủ tướng một doanh.
Chu Vân kỳ ôn tồn nói.

Sắc mặt Lục Thất biến hóa, nói:
- Nếu quả thật sẽ như vậy, đệ đây chính là đại họa lâm đầu rồi, còn không bằng đi làm một trấn tướng.

Chu Vân Kỳ ngẩn ra, sau đó hiểu được gật đầu, nói:
- Là ta thiếu nghĩ tới, điều ta nghĩ chính là ngươi đi Ninh quốc quân mới có thể giúp đỡ tốt cho Vân Hoa, Vân Hoa ở Ninh quốc quân vẫn là đội trưởng thượng doanh ở Tiết độ nha quân, chức quan vẫn không thăng bậc.

Quyển 2 - Chương 79: Trương thị

Lục Thất gật đầu, nói:
- Nếu không đại chiến, ở trong quân thăng chức cũng không dễ, chúng ta chỉ có thể chờ đợi, chờ đệ nếu đi nơi tốt làm quan tướng sẽ nghĩ biện pháp điều Vân Hoa đi theo đệ, nhưng nếu đệ đi nơi không tốt vậy cũng chỉ có thể như cũ mới thỏa đáng.

Chu Vân Kỳ gật gật đầu, Lục Thất suy nghĩ một chút, ôn tồn hỏi:
- Đại huynh, đại vị của Thái tử điện hạ có vững chắc không?

Chu Vân Kỳ liếc nhìn Lục Thất một cái, nói:
- Thái tử điện hạ là con đẻ của Hoàng hậu trước, mà Hoàng hậu trước xuất thân từ thế gia Trương thị. Lúc Thái tử điện hạ mười lăm tuổi bị bệnh truyền nhiễm qua đời, sau đó Hoàng Đế Bệ hạ lập con gái của Chu thị làm Hoàng hậu. Sau đó vài năm, Trương thị ở trong triều quan thế suy giảm mạnh, ngược lại Chu thị quan thế trở nên mạnh mẽ rất nhiều, mà Hoàng Đế Bệ hạ còn có một đứa con Anh Vương, năm nay mười sáu tuổi, là con của một phi tử không có bối cảnh thế gia, nghe nói rất được Hoàng Đế Bệ hạ thích, hơn nữa lại là Tiết Độ Sứ quân Giang Âm, Đại tướng quân tả hữu Hổ Bí vệ.

Lục Thất hơi nhíu mày, nói:
- Nói như vậy, Anh Vương là có khả năng thay thế Thái tử điện hạ.

- Cũng không thể nói như vậy, đương kim bệ hạ làm việc rất khó để cho người ta phỏng đoán đấy, đã nhiều năm như vậy chưa bao giờ có dấu hiệu đổi Thái Tử, Thái Tử cũng không hề can thiệp vào quân chính, làm việc vô cùng cẩn thận. Sở dĩ Thái Tử cho ngươi làm quan Thiên Ngưu Vệ, có khả năng có một nửa nguyên nhân là bởi vì ngươi là Lữ Soái Ung Vương Phủ, ban thưởng đảm nhiệm ngươi rồi là đồng nghĩa với việc trợ giúp Hoàng Đế Bệ hạ, làm suy yếu thế lực của Ung Vương Phủ.
Chu Vân Kỳ ôn tồn nói.

Lục Thất gật gật đầu, suy nghĩ một chút nói:
- Hoàng Đế Bệ hạ chỉ có hai Hoàng tử, cũng không nhiều lắm.

- Đúng vậy, chỉ có hai vị Hoàng tử, không có Công chúa, từ lúc Hoàng Đế Bệ Hạ đăng cơ tới nay, trong hậu cung không tiếp tục sinh ra.
Chu Vân Kỳ ôn tồn đáp lại.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đại huynh, tình hình của thế gia Trương thị thì như thế nào?

- Thế gia Trương thị ở Đường quốc là một trong ngũ đại thế gia, hiện giờ yếu thế nhất, thế lực căn bản chủ yếu của họ là ở Thường Châu và vùng Giang Âm. Trương thị là hào tộc tư thương buôn muối, đã khống chế cửa biển duy nhất vào Đại Giang của Đường quốc, đã nhiều năm như vậy, mặc dù Trương thị đang mất thế ở trong triều, nhưng vẫn chiếm cứ một phương như cũ, Đường Hoàng bệ hạ cũng không dám quá khích đi tiêu diệt hoàn toàn căn cơ của Trương thị.
Chu Vân Kỳ ôn tồn trả lời.

Lục Thất gật đầu, hắn hiểu tại sao Đường Hoàng phải chèn ép thế gia Trương thị. Thế gia Trương thị không ngờ đã khống chế muối biển, muối là thứ không thể không có mà Đường quốc đang thiếu thốn, thậm chí hơn cả việc thiếu lương thực, đã khống chế được nguồn muối chẳng khác nào khống chế được một mạch sống của Đường quốc. Thật ra hắn cũng biết cuộc chiến ở Tín Châu, có một nửa là vì nguyên nhân hầm muối được mất, Đường quốc không thể mất việc làm chủ nguồn muối.

- Vì sao Trương thị có thể khống chế được muối biển? Hoàng Đế Bệ hạ hoàn toàn có lý do phát binh khống chế vùng cửa biển.
Lục Thất rất là kinh ngạc nói, hắn cảm thấy trong Đường quốc không phải là nơi cát cứ cho các chư hầu.

Chu Vân Kỳ mặt hiện cười khổ, nói:
- Huynh đệ ngươi còn không biết, năm đó Đường quốc vẫn còn quốc vực Giang Bắc, Trương thị ở vùng Giang Âm thế lực cũng chưa lớn mạnh, hơn nữa năm đó triều đình vì phòng ngự Việt quốc nên dung túng cho Trương thị tự phát nhung biên, khiến cho Trương thị nắm trong tay năm nghìn quân địa phương, về sau tạo thành quân Giang Âm, nhưng từ khi Đường quốc mất muối Giang Hoài khiến cho Trương thị chiếm cứ vùng Giang Âm trở thành cửa biển duy nhất, tầm quan trọng của Trương thị trở nên thể hiện rõ hơn rồi, ngay khi Đường quốc bị Chu quốc đánh bại ở Giang Bắc, Trương thị và Việt quốc cũng đã xảy ra biên chiến, tự mình lại mộ thêm mười lăm ngàn quân đội, so với cũ tăng thêm năm nghìn quân, thế là đã có được hai mươi ngàn trọng binh, nhưng sau cuộc chiến lại không chịu giao ra binh quyền, ngay lúc đó chủ lực của triều đình đang đối phó với Chu quốc, để tránh lâm vào cảnh loạn trong giặc ngoài, không còn cách nào khác phải phong cho Trương thị làm Giang Âm hầu, thừa nhận hai mươi ngàn quân là quân Giang Âm, nhưng Tiết Độ Sứ vẫn là do triều đình đảm nhiệm, Tiết Độ Sứ trước đó của quân Giang Âm chính là đương kim bệ hạ, nhưng Tiết độ Phó sứ vẫn là Giang Âm hầu.

Lục Thất hiểu gật đầu, nói:
- Nói như vậy, trên thực tế Trương thị đã là thành xu thế cát cứ.

- Vẫn chưa coi là cát cứ được, Trương thị chỉ là khống chế Giang Âm quân, chính quyền quan viên nơi Trương thị vẫn là do triều đình phân ra đấy, nhưng triều đình cũng không dám cưỡng đoạt quân quyền Giang Âm của Trương thị, sợ bức bách quá Trương thị sẽ phản bội đầu Việt quốc hoặc là Chu quốc.
Chu Vân Kỳ ôn tồn trả lời.Lục Thất hiểu gật đầu, quả thật sẽ có hậu quả như thế này, thế gia Trương thị nếu có được hai mươi ngàn quân đội trở lên, như vậy triều đình chỉ cần điều đại quân đi chinh phạt, thế gia Trương thị vì tự bảo vệ mình, tất nhiên sẽ phản bội đầu địch quốc, vị trí phạm vi thế lực của Trương thị thật sự là rất tinh tế, hơn nữa làm việc cũng để lại mặt và đường sống cho triều đình Đường quốc, ít nhất, hắn cũng không biết Đường quốc còn có một cái chỗ là nơi bán cát cứ của Trương thị, hắn cũng biết có nơi cát cứ, chính là Thanh Nguyên quân tại Tuyền Châu xa xôi, có danh nghĩa là phụ thuộc vào nơi cát cứ Đường quốc.

- Đại huynh, thế lực Chu thị thì sao?
Lục Thất lại hỏi.

- Thế lực Chu thị khá rải rác, ở Giang Nam căn cơ cũng không bằng người nơi đó, nhưng sau mấy chục năm khi Đường quốc đã ổn định quan thế cũng chiếm được thế lực rất lớn, triều đình và địa phương có rất nhiều quan viên là thân thích hoặc bạn cũ môn sinh của Chu thị, phương diện yếu nhất của Chu thị chính là không nắm giữ nhiều quân lực, nắm giữ quân lực mạnh nhất là Vũ Văn thị, hơn nữa càng về phía tây nam, ảnh hưởng quân lực của Vũ Văn thị càng lớn.
Chu Vân Kỳ ôn tồn trả lời.

Lục Thất gật gật đầu, nhớ tới những gì thấy được ở trong quân, hắn lại hỏi:
- Đại huynh, Binh bộ có vị Hàn Viên Ngoại Lang, đại huynh biết không?

- Hàn Viên Ngoại Lang? Có biết, nhưng chưa bao giờ gặp, nghe nói là một người rất cẩn thận, nghe nói là bối cảnh Vinh thị.
Chu Vân Kỳ ôn tồn trả lời.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đệ ở trong Hưng Hóa quân có từng cùng với chiến hữu bái kiến Hàn Viên Ngoại Lang, một vị cấp trên của đệ còn kết mối quan hệ thông gia với Hàn Viên Ngoại Lang.

Chu Vân Kỳ bình tĩnh khẽ gật đầu, nói:
- Đó là chuyện bình thường, thế gia đều là dùng quan hệ thông gia lôi kéo quan tướng thực quyền trong quân, cho nên Đường Hoàng bệ hạ cũng không có cách nào khác.

Lục Thất gật đầu, lại nghe Chu Vân Kỳ mỉm cười nói:
- Thất đệ chỉ cưới một vị bình thê, chuyện ấy sau này không kéo dài được bao lâu, sẽ phải có quan viên đến cầu hôn đấy.Lục Thất chau mày, lập tức nói:
- Có vẻ như đệ nhất định phải góp sức cho Thái tử điện hạ, đến lúc đó lại không thể thuận theo việc cầu thân của thế gia rồi.

Chu Vân Kỳ mỉm cười, nói:
- Nếu là Thái Tử vì đệ xin cưới thì sao chứ?

Lục Thất ngẩn ra nhìn Chu Vân Kỳ, Chu Vân Kỳ cười cười, lại nói:
- Thất đệ, quan hệ thông gia là một loại quy tắc quan trường, ngày sau nếu Thái Tử kết mối quan hệ thông gia với cận thần của mình cho đệ, vậy ám chỉ Thái Tử là sự thật muốn trọng dụng đệ, nếu như không có việc cầu hôn vậy thì trên căn bản là Thái Tử sẽ không trọng dụng đệ rồi.

Ánh mắt của Lục Thất có vẻ kỳ lạ, nói:
- Thái tử điện hạ mới hai mươi sao?

Chu Vân Kỳ lắc đầu, nói:
- Thái Tử hai mươi tuổi, nhưng hắn là Thái Tử, tại sao có thể lung lạc thế lực hắn sẽ hiểu rất rõ ràng, cho dù là Thái Tử không muốn làm mai mối, cận thần của Thái Tử cũng sẽ thay mặt Thái Tử làm mai mối đấy, nếu như đệ không thể kết mối quan hệ thông gia với cận thần của Thái Tử, vậy thì đệ cần phải cẩn thận hành động, thậm chí có thể tiếp nhận cầu hôn của thế gia, bởi vì đệ không được Thái Tử coi trọng, vậy thì càng không thể đắc tội với thế gia, hậu quả đắc tội với thế gia là sẽ làm cho đệ tan nhà nát cửa đấy, nói cách khác, sau này đệ nhất định phải có một bối cảnh chân chính đáng tin.

- Đại huynh, có lẽ đệ đã là bối cảnh của Tiêu thị rồi.
Lục Thất nói.

Chu Vân Kỳ ngẩn ra, nói:
- Đệ và Tiêu thị kết mối quan hệ thông gia?

- Không có, nhưng đệ là dựa vào La Trưởng sử mới đảm nhiệm Lữ Soái Ung Vương Phủ đấy, mà La Trưởng sử là người của Tiêu thị.
Lục Thất ôn tồn trả lời.

Chu Vân Kỳ lắc đầu, nói:
- Đệ cho rằng như vậy là không đúng, La Trưởng sử là mối quan hệ của đệ, nhưng hiện tại đệ được Thái Tử tứ ân, Thái Tử có thể so với La Trưởng sử hay sao? Nếu như Thái Tử trọng dụng đệ, đệ tự nhiên phải lấy mạng lưới quan hệ cao nhất là Thái Tử, Thái Tử không trọng dụng đệ, vậy thì mạng lưới quan hệ của đệ như cũ là La Trưởng sử, mà ngày sau cái thế lực nào đó nguyện cùng đệ kết mối quan hệ thông gia đó mới là bối cảnh của đệ, đệ hiện giờ vẫn còn không có bối cảnh, chẳng qua chỉ là do người sử dụng cấp dưới, là một quân cờ nho nhỏ bất cứ lúc nào cũng có thể vứt bỏ.

Lục Thất nghe vậy gật đầu, nói:
- Đại huynh hiểu biết rất nhiều so với đệ.

Chu Vân Kỳ mặt hiện cười khổ, nói:
- Đây là chuyện quan trường, ta biết cũng là vô dụng, bởi vì ta không có bản lĩnh như Thất đệ được người coi trọng.

- Đại huynh chẳng qua là vận mệnh không được như ý, bản lĩnh võ quân của đệ ở trong quân không có gì lạ đâu.
Lục Thất ôn tồn khiêm tốn nói.

Quyển 2 - Chương 80: Mạnh thạch

Chu Vân Kỳ gật đầu, suy nghĩ một chút, vẻ mặt do dự ôn hòa nói:
- Thất đệ, nếu sau này đệ có cơ hội gặp lại Thái tử điện hạ, có thể xin cho ta được tới địa phương làm quan hay không?

Lục Thất ngẩn ra, ôn hòa nói:
- Đại huynh không nói, thì đệ cũng từng có tâm tư đó, chỉ là việc điều quan viên đến địa phương, Thái tử có thể đi làm sao? Tiểu Thất cảm thấy không bằng đi cầu La trưởng sử vẫn hơn.

Chu Vân Kỳ lập tức lắc đầu, ôn hòa nói:
- Thất đệ, chuyện của ta đệ không được đi cầu La trưởng sử, chẳng những không được việc, ngược lại còn gây ra hậu hoạn. Ta là thân tộc của Chu thị, không thể đi cầu La trưởng sử, nhưng Thái tử thì lại bất đồng, Thái tử dù sao cũng là hoàng tộc, thế gia chính là thuộc thần của hoàng tộc.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Đại huynh, Thái tử có thể tham dự chính sự, điều chức quan viên tới địa phương hay sao?

- Có thể chứ, Thái tử là Thái tử của một quốc gia, nếu chỉ là việc điều người tới địa phương làm Phó quan của huyện, cũng không khó đâu. Thái tử nếu đã muốn trọng dụng đệ, tất sẽ chấp thuận khẩn cầu của đệ.
Chu Vân Kỳ ôn tồn giải thích.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Nếu có cơ hội, đệ sẽ tranh thủ cho đại huynh.

Chu Vân Kỳ cảm kích gật đầu, Lục Thất lại ôn hòa nói:
- Đại huynh, nếu đệ cầu chức Huyện lệnh cho đại huynh, không biết có thể không?

- Tuyệt đối không được, Huyện lệnh chỉ có Hoàng đế bệ hạ mới có thể chỉ điểm bổ nhiệm, nếu Thất đệ thật sự có cơ hội góp lời, chỉ cần xin cho ta được tới huyện đảm nhiệm chức Phó quan là được, những thứ khác không cần nói nhiều.
Chu Vân Kỳ vội dặn dò.

Lục Thất ôn hòa nói:
- Nhưng nếu đệ không nhiều lời, chẳng may Thái tử đẩy đại huynh tới một nơi nghèo khổ ác nghiệt làm quan, vậy chẳng phải là cái được không bù đủ cái mất hay sao?

- Điều đó ta cũng biết, cùng lắm thì ta từ quan trở về gia hương hiếu kính song thân là được, chứ cái chức sự kinh thành này, ta không có khả năng chủ động từ chức.
Chu Vân Kỳ chua xót nói.

Lục Thất hiểu gật đầu, chức sự của Chu Vân Kỳ là do Chu thị mệnh y đảm nhiệm, nếu thật muốn từ quan, sẽ khiến cho Chu thị bất mãn, rất có thể sẽ có hậu hoạn. Từ quan sau khi bị đưa đến địa phương nhậm chức, vậy sẽ không liên quan gì tới Chu thị. Xem ra, Chu Vân Kỳ ở kinh thành đã chịu đủ lắm rồi.

Lúc này, đại tẩu Vân nương dẫn theo hai tiểu nhị đã trở lại, bày ra rượu và thức ăn, sau đó ba người vào chỗ ngồi. Lục Thất cũng không khách khí nâng đũa gắp đồ ăn chia thành hai mâm, sau đó tự mình đưa đi trong viện, gọi hai cô con gái của đại huynh dùng cơm. Chu Vân Kỳ còn có một đứa con trai mười tuổi, đi học ở bên ngoài.

Lục Thất trở về phòng ngồi xuống, Chu Vân Kỳ cười khổ nói:
- Thất đệ, nữ nhi ở nhà không được nuông chiều mất quy củ đâu đấy, ngày sau lập gia đình sẽ phiền toái lắm.

Lục Thất mỉm cười, ôn hòa nói:
- Quy củ là người định, sau này chất nữ gả cho người, thói quen của các nàng sẽ là quy củ.

Chu Vân Kỳ ngẩn ra, sau đó cười khổ lắc đầu. Lục Thất đứng dậy lấy rượu, mở niêm phong rồi rót rượu cho hai vị huynh trưởng, sau đó ba người đồng loạt nâng chén, mỉm cười nhìn nhau rồi thu chén về uống cạn.

*****

Hoa đăng mới treo lên, Lục Thất dìu huynh trưởng đang say bí tỉ rời khỏi Chu trạch. Lục Thiên Hoa say khước bước chân loạng choạng, khi rời đi Chu trạch được trăm thước, chợt dừng bước quay đầu, trợn mắt nói:
- Huynh đệ, đệ nói Lan nhi đang làm gì?

Lục Thất chỉ ngà ngà say, bị hỏi liền ôn hòa nói:
- Ca cứ yên tâm, Đỗ Lan Nhi đang ở tạm nhà một vị tiểu thư, không có việc gì đâu.

Lục Thiên Hoa gật gật đầu, thấp giọng nói:
- Đúng nha, không có việc gì.

Hai người lại đi vài chục bước, Lục Thiên Hoa bỗng dừng bước, ánh mắt trợn trừng nhìn ba người phía trước đang đi tới, đó là một nam một nữ và một cậu bé con tám tuổi, hình ảnh một nhà đoàn viên, đi thẳng lướt qua huynh đệ Lục thị.

- Huynh đệ.
Lục Thiên Hoa chợt trầm thấp kêu.

- Ca, huynh làm sao vậy?
Lục Thất ôn tồn quan tâm hỏi.
- Tiểu Thất, ca muốn có con, đệ từng đáp ứng với ca đấy.
Lục Thiên Hoa quay đầu nhìn Lục Thất, thanh âm trầm thấp đầy khát vọng nói.

Lục Thất ngẩn ra, lập tức gật đầu, ôn hòa nói:
- Đệ đã đáp ứng với ca.

Lục Thiên Hoa gật gật đầu, quay đầu trông về phương xa, nhỏ giọng nói:
- Tiểu Thất, Lan Nhi ta sẽ không gặp mặt, chờ nàng có thai, ca lập tức cưới nàng về.

Lục Thất ngẩn ra, do dự một chút, ôn hòa nói:
- Ca, không phải đã nói bí mật làm sao?

- Lan nhi không cần giấu giếm, chỉ có tẩu tẩu của đệ là bí mật làm.
Lục Thiên Hoa ôn tồn đáp lại.

- Cái gì? Tẩu tẩu, vậy không được đâu.
Lục Thất lập tức vẻ mặt kinh hãi cự tuyệt.

- Không được cũng phải được, tội nghiệt của ca không thể để cho tẩu tẩu của đệ gánh chịu cả đời. Lan nhi nếu có hài tử sẽ khiến cho tẩu tẩu của đệ mang danh vô sinh. Ca yêu thương sâu sắc tẩu tẩu của đệ, không thể để cho nàng thống khổ cả đời, hơn nữa chỉ có một hài nhi sẽ rất cô đơn, ca cũng muốn có mấy đứa con, ca muốn cho tất cả mọi người biết, ca không có bệnh.
Lục Thiên Hoa bình tĩnh nói.

Lục Thất chau mày, giương mắt nhìn Lục Thiên Hoa đang muốn khuyên bảo, lại thấy trên mặt Lục Thiên Hoa tuôn chảy hai hàng nước mắt, lời lẽ muốn nói đều rút lại, hắn chỉ im lặng đỡ Lục Thiên Hoa bước đi.

*****

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất đang ở trong sân của tú trang luyện võ. Đêm qua hắn đưa huynh trưởng đến Di Tâm trà các nghỉ ngơi, dặn dò tiểu nhị xong liền quay về tú trang, ít ngày nữa hắn phải lập tức xuất chinh, vô cùng mong muốn trở về tú trang bầu bạn cùng nhóm nữ nhân yêu mến.

Luyện võ xong, vừa mới bắt đầu ăn điểm tâm, chợt A Hồng gấp gáp đi tới hậu viện, Lục Thất thoáng thấy liền nhíu lông mày, hắn thật sự muốn thanh tĩnh vài ngày. A Hồng nói với hắn, ở tiền viện có một vị văn sĩ áo gấm tới, hắn đành phải đi ra trước gặp người.

Ở tiền trạch xác thực có một vị văn sĩ, hơn ba mươi tuổi, một thân áo gấm, mặt như quan ngọc, chòm râu phiêu phiêu trước ngực, trong khí độ văn nhã ẩn hàm sự cao quý. Lục Thất đi tới phía trước, chắp tay chào ôn hòa nói:
- Tại hạ Lục Thiên Phong.

Văn sĩ cũng mỉm cười chắp tay ra mắt, ôn hòa nói:
- Lục đại nhân, ta tên là Mạnh Thạch, Thái tử điện hạ muốn gặp Lục đại nhân.

Lục Thất cả kinh, lập tức cung kính nói:- Vâng, làm phiền Mạnh đại nhân.

Ra mắt với nhau xong, Lục Thất theo Mạnh Thạch ra cửa, lên một chiếc xe xa hoa, Mạnh Thạch mỉm cười nói:
- Lục đại nhân, Thái tử điện hạ đang ở Di Tâm trà các chờ gặp ngươi đấy.

Lục Thất nghe xong ngạc nhiên, ngoài ý muốn nói:
- Thái tử điện hạ tới Di Tâm trà các ư?

Mạnh Thạch mỉm cười gật đầu, ôn hòa nói:
- Bản lãnh của Lục đại nhân thật phi phàm nha, đến kinh thành này mà cũng thu được rất nhiều mỹ nhân tài phú.

Vẻ mặt Lục Thất hơi quẫn bách, ôn hòa nói:
- Là vận số tại hạ khá tốt, tuy nhiên Di Tâm trà các và tửu lâu là ta phải vay nợ mới có được đấy.

Mạnh Thạch gật đầu, ôn hòa nói:
- Chuyện riêng của Lục đại nhân, ta chỉ nghe ngóng được chút ít mà thôi, chủ yếu là vì điện hạ mà tận hết tâm tư sức lực. Thái tử điện hạ có ấn tượng rất tốt với Lục đại nhân, tuy nhiên phải tìm hiểu nhiều hơn về ngươi rồi, mới có thể triệu kiến Lục đại nhân. Nếu đức hạnh Lục đại nhân không tốt, Thái tử điện hạ cũng chỉ đành thu hồi Thiên Ngưu Ngự Đao.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Có thể được Thái tử điện hạ hạ cố trọng đãi, là vinh hạnh của Lục Thiên Phong.

Mạnh Thạch gật đầu, ôn hòa nói:
- Lục đại nhân có hiểu rõ về tình huống của Thái tử điện hạ không?

- Vốn hoàn toàn không biết gì cả, nhưng hôm qua ta có bái kiến anh vợ ở kinh thành, mới hiểu được chút ít. Anh vợ ta nói rằng Thái tử điện hạ tuổi hai mươi, sinh mẫu là Hoàng hậu nương nương xuất thân Giang Âm Trương thị, Thái tử điện hạ là Tiết Độ Sứ của Ninh Quốc quân, Đại tướng quân của tả hữu Long Võ vệ.
Lục Thất ôn tồn trả lời.

Mạnh Thạch hơi giật mình gật đầu, ôn hòa nói:
- Anh vợ của ngươi là vị nào vậy?

- Là Giám sự của Vũ khố thự, tên là Chu Vân Kỳ.
Lục Thất ôn tồn trả lời, nội tâm lại nghi ngờ Mạnh Thạch biết rõ còn cố hỏi.

Thần sắc Mạnh Thạch bình tĩnh gật đầu, ôn hòa nói:
- Lục đại nhân cũng đã biết tường tận tình hình cụ thể của Thái tử điện hạ.

Lục Thất im lặng, rồi lại do dự một chút, chợt chắp tay ôn hòa nói:
- Mạnh đại nhân, ta có một chuyện muốn thỉnh giáo.

- Ồ, Lục đại nhân mời nói.
Mạnh Thạch mỉm cười nói.

- Mạnh đại nhân, hôm qua ta cùng anh vợ uống rượu trò chuyện, anh vợ cầu ta một việc. Nói tại hạ nếu có cơ hội gặp lại Thái tử điện hạ, muốn ta nói giúp cho y, anh vợ của ta muốn được điều tới huyện làm Phó quan, còn tới nơi nào làm Phó quan đều được cả. Nguyên nhân là vì anh vợ của ta muốn quay về quê phụng hiếu song thân, nhưng chức quan của y là do Chu thị buộc phải đảm nhiệm, anh vợ không dám từ quan, chỉ khi bị điều tới địa phương làm quan, mới dám tự chủ. Mạnh đại nhân, ta không biết có nên khẩn cầu Thái tử điện hạ hay không, nếu là không nên, ta sẽ không cầu khẩn, tránh cho Thái tử điện hạ và tại hạ bị vây trong tình huống khó xử.
Lục Thất thành khẩn nói.

Mạnh Thạch vẻ mặt ngạc nhiên, ánh mắt cổ quái nhìn Lục Thất. Lục Thất vừa thấy, liền cười khổ nói:
- Mạnh đại nhân, Lục Thiên Phong là một võ quan, nói chuyện lỗ mãng, xin đại nhân chớ trách.

Mạnh Thạch vẻ mặt bình thản, mỉm cười nói:
- Lục đại nhân quả là lỗ mãng đấy, nhưng thẳng thắn cũng không tính là sai.

- Vâng, mời đại nhân thẳng thắn chỉ giáo cho, Lục Thiên Phong cảm kích.
Lục Thất thành khẩn nói.

Mạnh Thạch cười cười, ôn hòa nói:
- Ngươi không yêu cầu thì tốt hơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau