KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 191 - Chương 195

Quyển 2 - Chương 66: Hoảng sợ

Kim Trúc khẽ thở dài:
- Công tử, hai nàng ấy là tỷ muội cùng cha khác mẹ, Thanh Phù nguyên danh là Ngọc Lan, vị mỹ nhân kia danh xưng Tú Lan, nghe nói nhà các nàng gặp phải họa nạn, Thanh Phù chủ động bán mình cho thanh lâu, để lấy năm nghìn lượng bạc cho người nhà.

Lục Thất không ngờ ồ một tiếng, dịu dàng nói:
- Thanh Phù chủ động bán mình cho thanh lâu à.

- Đúng vậy, nếu không kiếm đâu ra năm nghìn lượng bạc. Nếu như bị ép bán, hai nghìn lượng bạc là nhiều nhất rồi. Nếu như lai lịch bất minh, giống như Thanh Phù đoan trang xinh đẹp như vậy, cao nhất cũng chỉ được nghìn lượng bạc. Mỹ nhân chủ động bán mình, dễ dàng dạy dỗ, cũng có thể rất nhanh trở thành danh kỹ. Nữ nhân ở thanh lâu có rất nhiều người vô cùng xinh đẹp, nhưng trở thành danh kỹ thì lại rất ít. Muốn đào tạo ra được một danh kỹ không những phải giỏi đa tài đa nghệ, còn phải bỏ ra rất nhiều để tạo hình ảnh.
Kim Trúc dịu dàng giảng giải về quá trình đào tạo một danh kỹ.

Lục Thất thuận mồm ồ một tiếng, không nghĩ đến Kim Trúc lại trách móc:
- Sao vậy, công tử không tin?

- Ta tin, tỷ tỷ đừng hiểu lầm.
Lục Thất vội vàng đáp lại.

- Nô nói đều là sự thật. Lời nói của nô có vài phần đả thương người mong công tử tha thứ. Công tử thích cái người tên Băng Nhạn kia, vẻ đẹp cũng xấp xỉ nô, nhưng nếu không phải công tử cứu nàng ấy, vận mệnh của nàng ấy chỉ có thể làm những công việc về thể xác như kỹ nữ thôi, không đến hai năm, nàng ấy cũng không đáng giá đến hai trăm bạc.
Kim Trúc lại không thuận theo nói một lần nữa.

Sắc mặt Lục Thất lập tức âm trầm, lạnh nhạt nói:
- Tỷ tỷ có phải là nói nhiều quá rồi hay không.

Kim Trúc ngửa mặt cười nhìn kỹ hắn, duỗi cánh tay ra âu yếm hai gò má Lục Thất, dịu dàng nói:
- Công tử có phải là tức giận hay không?

Lục Thất chau mày, lạnh nhạt nói:
- Tỷ tỷ nói lời không nên nói.

Kim Trúc ôn nhu nhìn hắn, nhẹ nhàng nói:
- Nếu là bình thường, công tử không nên tức giận, nếu tức giận thì cũng là sau này.

Lục Thất ngẩn ra nghiêng đầu nhìn kĩ khuôn mặt Kim Trúc, nhìn chốc chát, mới dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ cố ý nói như vậy.

Kim Trúc khuôn mặt ảm đạm, khép đôi mắt xinh đẹp nhỏ giọng nói:
- Về sau có người nói xấu nô, công tử cũng tức giận sao?

Lục Thất mỉm cười, gật đầu dịu dàng nói:
- Nếu có người nói xấu tỷ tỷ, ta nhất định sẽ tức giận.

Kim Trúc khuôn mặt bình tĩnh gật đầu, dịu dàng nói:
- Nô không nên làm công tử tức giận, nhưng mà lại nói lỡ lời rồi.

Lục Thất im lặng, hắn hiểu tâm tư của Kim Trúc. Sau này, nếu như nàng gửi gắm không đúng người, nàng sẽ tổn thất nghiêm trọng và thê thảm. Nàng nếu như không trao thân cho Lục Thất, ít nhất vẫn có thể tiếp tục làm chủ cửa hàng kinh doanh, nàng có thể kiếm về càng nhiều lợi nhuận hơn.

- Công tử, Thanh Phù rất cảm ơn Ngọc Trúc đấy, Ngọc Trúc từng cho Thanh Phù tám nghìn lượng bạc, để Thanh Phù có thể cứu trợ người nhà, cho nên Thanh Phù chẳng khác gì bán mình được một vạn ba nghìn lượng bạc.
Kim Trúc chợt dịu dàng nói thêm.

Lục Thất sửng sốt, cũng nhớ Thanh Phù từng nói, mấy năm nữa sẽ đi hầu hạ Ngọc Trúc, hóa ra là Thanh Phù từng mang ơn Ngọc Trúc.
Kim Trúc lại dịu dàng nói:
- Nàng tỳ nữ muội muội kia của Thanh Phù từng vô tình gặp Thanh Phù ở trà lâu. Lúc ấy mỹ nữ ấy thất thanh gọi tỷ tỷ, Thanh Phù lại không để ý đến tiêu sái rời đi, có tiểu nhị nghe được thuật lại cho nô. Sau đó mỹ tỳ kia cùng công tử đến trà các, thật ra, nàng ấy đến là muốn gặp Thanh Phù, bởi vì lúc nô tiễn nàng ấy, nàng ấy đã thăm hỏi về Thanh Phù.

Lục Thất giật mình gật đầu, khó trách Tú Lan lại một mình trên đường đi đến đây, sau khi thấy mình, lại chủ động muốn tới Di Tâm trà các.

Kim Trúc lại dịu dàng nói:
- Một đôi tỷ muội này, đều đáng trân trọng, nhất là muội muội cùng cha khác mẹ kia, không hề ghét bỏ tỷ tỷ mình là kỹ nữ, nếu như đổi lại là người khác, thì sẽ cảm thấy vì thân nhân là kỹ nữ mà cảm thấy sỉ nhục, giống như thấy ác quỷ hoảng sợ chạy trốn.

Lục Thất gật gật đầu, ôn tồn nói:
- Không nói chuyện các nàng nữa, chúng ta hiện tại không cứu được các nàng, nhưng có một chuyện tỷ tỷ có thể bỏ quên rồi. Chính là chuyện tỷ tỷ một khi đắc tội với tên họ Ngô đấy, chỉ sợ tên họ Ngô thẹn quá hóa giận sinh ra sát ý, ông ta có khả năng sẽ ám hại tỷ tỷ, để tiết mối hận trong lòng.

Kim Trúc cả kinh, đứng phắt dậy, khuôn mặt cũng chuyển thành ngưng trọng, hàng lông mi cong nhíu lại suy nghĩ, một lát sau, mới quay đầu dịu dàng nói:
- Công tử chắc hẳn đã có cách giải quyết giúp nô.

Lục Thất ôn tồn nói:
- Ta cũng chỉ có một cách, chính là trốn đi, tỷ tỷ hoặc là rời khỏi kinh thành đi nơi khác sinh sống, hoặc là trốn vào nhà quan lại để được che chở.

Kim Trúc khuôn mặt tràn ngập hoảng sợ, đôi mắt xinh đẹp nhìn xung quanh, một hồi lâu sau mới khổ sở nói:
- Nô thật sự phải rời khỏi nơi này sao?

- Tỷ tỷ nếu như đắc tội tên họ Ngô, chỉ có thể tạm thời rời khỏi đây, nếu không cũng chỉ có thể tiếp tục kiên nhẫn như này, cho đến khi tên họ Ngô kia hết kiên nhẫn, sẽ buộc tỷ tỷ nhập vào hộ tịch của hắn. Nếu tỷ tỷ kiên quyết không đồng ý, tên họ Ngô kia rất có thể sẽ giết tỷ tỷ, sau đó danh chính ngôn thuận thu lại cửa hàng.
Lục Thất ôn tồn nói.

Kim Trúc nghe xong đứng dậy, khuôn mặt kinh hãi nhìn Lục Thất, nàng cũng không phải cho rằng Lục Thất nói không ngoa, nàng ở nơi phong trần nhiều năm, nghe qua chuyện ác thật sự rất nhiều.

Hơn nữa, tên họ Ngô kia đúng là có rất nhiều thủ đoạn âm độc, nàng tìm kiếm sự trợ giúp của Lục Thất chính là muốn tên họ Ngô kia e dè. Thật ra nàng có thể thác thân cho quan lại càng lớn hơn, nhưng nàng không dám đem hạnh phúc sau này của mình ra đánh cuộc, sự xuất hiện của Lục Thất giúp nàng có thể hoàn thành tâm nguyện.

- Công tử, nô có thể trốn ở đấu?
Kim Trúc yếu ớt hỏi.- Một là huyện Thạch Đại, nơi đó có thế lực của ta, hai là tới các Châu trị phồn hoa không kém kinh thành. Tỷ có thể mua cửa tiệm một lần nữa gầy dựng sự nghiệp, ba là ta cầu xin một vị quan lại thu nhận và giúp đỡ tỷ, trước tiên trốn tránh một thời gian, sau đó mới tính tiếp.
Lục Thất ôn tồn trả lời.

- Cầu quan lại thu nhận và giúp đỡ, công tử định nhờ ai?
Kim Trúc ôn nhu hỏi.

- Chính là thiếu phu nhân Tiêu phủ tỷ từng gặp qua Ta ở huyện Thạch Đại từng gặp nàng, còn có chút giao tình, nhưng năng lực của nàng ấy chỉ có thể bảo vệ tỷ, sẽ không vì chúng ta mà trở mặt với các thể lực ác ở kinh thành.
Lục Thất ôn tồn trả lời.

Đôi mắt xinh đẹp của Kim Trúc sáng ngời, dịu dàng nói:
- Vị thiếu phu nhân kia thật sự có thể thu nhận nô sao? Nô là kỹ nữ đấy.

Lục Thất mỉm cười, tự tin nói:
- Tỷ có thể mượn cớ làm nhạc công cho nàng ấy, cũng không phải bán mình cho nàng ấy.

Kim Trúc gật đầu, vui mừng nói:
- Nô đồng ý đến chỗ vị thiếu phu nhân kia.

Lục Thất có chút kỳ quái nhìn nàng, chỉ là đi ăn nhờ ở đậu, không nên vui mừng như vậy đi. Hắn đương nhiên không thể hiểu được tâm tư trong lòng một kỹ nữ, danh kỹ vì sao đồng ý gả cho quan lại văn nhân, không phải chính là muốn có được sự tự tôn cao quý hay sao.

Kim Trúc có thể cùng một nữ nhân nhà quý tộc ở một chỗ, đó là một chỗ dựa quý giá, mượn vinh quang của vị quý nữ kia, cùng nàng khế ước cũng là một loại quý giá. Nói đơn giản, chính là cùng ở với người nào thì sẽ có địa vị như người đó.

- Nhưng trà các và quán rượu làm sao tiếp tục kinh doanh đây?
Kim Trúc rất nhanh quay về hiện thực.

- Rất đơn giản, chính là tỷ mang cửa hàng bán cho ta, bên ngoài thì ta là chủ, ta hoàn toàn không biết chuyện của nàng và tên họ Ngô, nói cách khác, muốn tên họ Ngô cho rằng, ta bị tỷ lừa mua cửa hàng, mà tỷ lại cầm giấy nợ hai mươi mấy vạn lượng của ta, nên cũng sẽ không có tổn thất gì.
Lục Thất ôn tồn cười nói.

Kim Trúc gật đầu, dịu dàng nói:
- Chỉ có điều, khi nô nhập vào hộ tịch của công tử, tên họ Ngô sẽ biết ngay.

Lục Thất lại mỉm cười dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ nếu như thật sự muốn trở thành nữ nhân của ta, vậy thì chuyện nhập hộ tịch cũng chỉ là hình thức thôi, muộn vài năm cũng không sao cả.

Kim Trúc gắt giọng:
- Muộn vài năm, công tử không sợ nô rời đi ư, giá trị của nô tới hai mươi mấy vạn bạc đấy.

Lục Thất mỉm cười, ôn tồn nói:
- Chính là bởi vì giá trị của tỷ tỷ đáng giá hơn hai mươi vạn bạc, ta mới do dự chuyện để tỷ tỷ nhập tịch. Lục gia chúng ta cho phép thị thiếp được có tài sản riêng, sở dĩ ta cần dùng bạc lại không thể đến vay mượn Ngọc Trúc tỷ, là vì ta sợ Ngọc Trúc tỷ hiểu lầm ta.

Kim Trúc đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Lục Thất, Lục Thất thu lại cánh tay đang ôm Kim Trúc vào lòng, ôn hòa nói:
- Tỷ tỷ, ta là quan võ cầm binh bậc trung, so với quan văn gặp nhiều nguy hiểm hơn. Nếu như sau này ta gặp phải điều gì bất hạnh, tài sản nhiều kia của tỷ tỷ sẽ dẫn đến loạn, cho dù là ta để lại di mệnh, nhưng sau này chưa hẳn là hữu dụng. Qua vài năm nếu ta thật sự có chuyện gì bất hạnh, cũng van cầu tỷ có thể giúp đỡ nữ nhân của ta ở tú trang.

Kim Trúc im lặng chưa đáp ứng, giật mình trong chốc lát, chậm rãi dán mặt trên ngực Lục Thất.

Quyển 2 - Chương 67: Mượn da hổ

Ngày hôm sau mặt trời đã lên cao, Lục Thất cùng với binh lính dưới trướng của mình tụ họp lại ở quán rượu Túy Vân, ai cũng áo giáp chỉnh tề, lưng đeo quân đao, đứng cùng một chỗ tạo thành sát khí nặng nề. Đám thuộc quan không biết hôm nay Chủ tướng thông báo tụ họp có chuyện gì, ai cũng không dám không đến, mà Lục Thất cũng sợ có người không đến cho nên trước đấy cũng không nói gì cả.

Lục Thất đối mặt với đám thuộc hạ, ánh mắt bình thản quét qua một chút, cũng nhìn thấy Lỗ Hải không kiên nhẫn nhìn hắn, cái người dũng mãnh thiện chiến này rõ ràng không phục hắn, nhưng vẫn có thể tuân thủ quy tắc. Tất nhiên là do Quý Ngũ thúc dặn dò, nếu mà so sánh thì Diêu Tùng trầm ổn hơn nhiều, Lục Thất đương nhiên biết, Quý Ngũ thúc cũng giống như một nửa sư phụ của hai người này, có ân truyền dạy.

- Đi thôi.
Lục Thất sau khi nhìn qua, chỉ nói ngắn gọn hai chữ, xoay người bước đi, nhóm thủ hạ nhìn nhau cũng đành phải xếp thành hai hàng đi theo.

Lục Thất đương nhiên không phải đi lung tung, cách chỗ hắn khoảng hai mươi thước có một chiếc xe có rèm che, hai hàng vẫn đi theo hai bên xe, đến trước cửa một tòa nhà phú quý. Tòa nhà kia cũng có khí chất phú quý, trên bậc cửa có hai con sư tử bằng đá uy vũ, trên bậc cửa cũng có hai gã gia đinh đứng.

- Diêu Tùng, đi thông báo một tiếng, bổn tướng muốn gặp Tôn Ngọc Thư đại nhân.
Lục Thất sau khi nghỉ chân, quay đầu lại ôn tồn dặn dò, Diêu Tùng ở phía sau nhanh chóng lên tiếng, tay trái đỡ quân đao đi qua.

Gia đinh ở cửa chính kinh ngạc nhìn một đám quan quân mặc áo giáp, Diêu Tùng đi qua một tay đỡ đao thị uy, kiêu căng nói:
- Bọn ngươi nhanh chóng đi thông báo cho Tôn Ngọc Thư đại nhân có tướng quân nhà ta đến chơi.

Có một gia đinh vội vàng đáp lời đi vào. Lục Thất âm thầm gật đầu, Diêu Tùng làm như vậy rất tốt, rất có khí thế. Tôn Ngọc Thư kia sau khi được bẩm báo, bởi vì không biết là vị quan nào tới chơi, tất nhiên sẽ không dám chậm trễ, vội vã đi ra đón tiếp ngay. Bởi vì Tôn Ngọc Thư chỉ là một viên chức Thừa Phụng Lang bát phẩm, chỉ cần y đi ra gặp mình, Lục Thất có thể cưỡng chế đi vào khuôn khổ.

Đợi Diêu Tùng quay lại, Lục Thất lại dặn dò nói:
- Diêu Tùng, Quý Ngũ, Đầm Viêm, Lỗ Hải, tí nữa lúc vào trong trạch các người đi theo bổn tướng, những huynh đệ còn lại thì ở trạch viện chờ.

Quý Ngũ Thúc ba người đồng loạt cung kính đáp ứng, Lỗ Hải chỉ ừ một tiếng, Lục Thất cũng không nhìn hắn. Một lúc sau, một người trung niên mặc áo bào màu xanh ngọc đi ra cổng lớn, cũng là một mỹ nam nho nhã mặt như quan ngọc. Người trung niên dừng lại trên bậc, ánh mắt nghi hoặc nhìn, y không biết những quân tướng đứng ở bên ngoài này.

Lục Thất nhìn bộ dánh thư sinh nho nhã của Tôn Ngọc Thư, thầm nghĩ khó trách Kim Trúc cũng bị rơi vào bẫy, cười nói:
- Tôn đại nhân, bổn tướng mạo muội tới chơi.

Tôn Ngọc Thư vội vàng đáp lễ , văn nhã nói:
- Đại nhân khách khí rồi, không biết đại nhân có chuyện gì đến tìm hạ quan vậy?

Lục Thất mỉm cười hạ giọng nói:
- Tôn đại nhân, bổn tướng phụng mệnh đến có việc, có phải là nên vào trong ngồi nói chuyện hay không.

Tôn Ngọc Thư cả kinh, nhìn Lục thất chần chừ một chút, đành phải gật đầu nói:
- Hạ quan thất lễ, đại nhân mời.

Lúc Tôn Ngọc Thư mời đi vào trong, Lục Thất nghênh ngang tiêu sái vào cổng lớn, đợi Tôn Ngọc Thư cùng đi vào nhà, Quý Ngũ Thúc bốn người cũng đi theo phía sau, những binh lính còn lại xếp thành hai hàng nối đuôi nhau đi vào, gia đinh ở cửa không dám ngăn cản, ngược lại tươi cười liên tục gật đầu.

Sau khi vào nhà, Lục Thất nghênh ngang đi vào sảnh, Tôn Ngọc Thư ở phía sau trong lòng ngạc nhiên không yên, không biết đây là cái đại nhân vật gì, nhìn áo giáp và một đám quân đi theo, người này ít nhất cũng phải là một chủ tướng của một đội quân.

Vào sảnh. Lục Thất nghênh ngang ngồi lên ghế chủ vị, Quý Ngũ Thúc bốn người đi vào trong sảnh mỗi người đứng một phía thị uy, Lỗ Hại vốn định đến ngồi chỗ ghế của khách, nhưng bị Diêu Tùng giơ tay giật lại, Lỗ Hải quay đầu bất mãn nhìn chằm chằm Diêu Tùng, sau đó đứng bên cạnh Quý Ngũ Thúc.

Đợi Tôn Ngọc Thư ngồi xuống đối diện, Lục Thất cười yếu ớt nói:
- Tôn đại nhân, bổn tướng là một trong những Chủ tướng của quân tiêu diệt thổ phỉ, là tướng dưới trướng của Chu Chính Phong tướng quân. Chu Chính Phong tướng quân chính là huynh trưởng của Hoàng hậu nương nương, hiện giờ đang là Chủ soái thống lĩnh vạn quân, không biết Tôn đại nhân đã từng nghe qua thanh danh của Chu tướng quân chưa?Tôn Ngọc Thư nghe xong kinh sợ khuôn mặt khẽ biến, vội vã cung kính nói:
- Đại danh của Chu tướng quân, hạ quan sao có thể không biết, hạ quan còn biết rất rõ đấy.

Lục Thất gật đầu, cười yếu ớt nói:
- Tôn đại nhân biết là tốt rồi, cũng không cần bổn tướng nói lằng nhằng, Tôn đại nhân xem cái này đi.

Lục Thất lấy ra khế ước của Kim Trúc và Tôn Ngọc Thư, đặt lên trên bàn đẩy qua, Tôn Ngọc Thư ánh mắt nghi hoặc lấy tư khế, mở mắt ra nhìn một chút, chợt quay đầu sợ hãi nhìn Lục Thất, cả kinh nói:
- Đại nhân, đây là ý gì?

Lục Thất vươn người ra giơ tay lấy tư khế lại, sau đó ngồi xuống lạnh nhạt nói:
- Tôn đại nhân, bổn tướng tới là muốn ngươi nhượng khế ước.

Khuôn mặt tuấn tú của Tôn Ngọc Thư biến sắc, lập tức lắc đầu nói:
- Khế ước này không thể chuyển nhượng.

Lục Thất lạnh lẽo nhìn Tôn Ngọc Thư, lạnh nhạt nói:
- Tôn đại nhân, cửa hàng chắc chắn ta sẽ mua được, ngươi vì cái gì không muốn chuyển nhượng, bổn tướng cũng lười hỏi nhiều, bổn tướng cho ngươi hai lựa chọn, một là đi cùng bổn tướng chuyển nhượng khế ước, hai là bổn tướng dẫn ngươi đi gặp Chu tướng quân nói chuyện.

- Ngươi, bổn quan là Thừa Phụng Lang, ngươi không có quyền bức bách bản quan, ngươi tự ý xông vào nhà quan có ý đồ bất chính, bản quan sẽ đi kiện ngươi với cấp trên.
Tôn Ngọc Thư sợ hãi đứng lên, hướng về phía Lục Thất nói một loạt.

- Lỗ Hải, Diêu Tùng, các ngươi bắt Tôn đại nhân lại.
Lục Thất lạnh lùng ra lệnh, Diêu Tùng đáp ứng một tiếng đánh tới, Lỗ Hải ngẩn ra cũng vội vàng xuất chiêu, hai người hai bên kiềm chế Tôn Ngọc Thư.
Lục Thất đứng dậy đi qua, nhìn thấy gương mặt sợ hãi cùng giận dữ của Tôn Ngọc Thư, hắn vỗ vỗ má trái của Tôn Ngọc Thư, cười lạnh nói:
- Tôn đại nhân, xem ra là ngài muốn đi gặp Chu tướng quân rồi, vậy thì mời ngài đến Nam đại doanh ở ngoài thành vậy.

- Ngươi, ngươi đang phạm tội uy hiếp quan đấy, ngươi muốn mất đầu à, ngươi thân là tướng quân, sao dám can đảm làm trái pháp luật ở kinh thành.
Tôn Ngọc Thư kinh hoàng uy hiếp.

Lục Thất cười cười, dịu dàng nói:
- Tôn đại nhân, bổn tướng chỉ là mời ngài đi gặp Chu tướng quân thôi, gặp Chu tướng quân rồi ngài có thể quay về.

Tôn Ngọc Thư sợ hãi nhìn chằm chằm Lục Thất, Lục Thất cười cười, dùng ánh mắt đánh giá trên dưới, lại ôn tồn nói:
- Da của Tôn đại nhân thật là trắng, chờ đến Nam đại doanh, nếu Chu tướng quân tạm thời không rảnh, bổn tướng nguyện ý ở lại an ủi đại nhân, sẽ mời Tôn đại nhân đi tắm nước nóng, nhất định phải thật thoải mái, các huynh đệ trong doanh rất vất vả, có một ít huynh đệ thích chơi cắm liễu.

Lục Thất nói xong, khóe miệng cười tà nhìn Tôn Ngọc Thư, Tôn Ngọc Thư vừa hoảng sợ vừa tức giận nhìn Lục Thất, chợt Lỗ Hải vươn tay trái, đánh một phát lên mông Tôn Ngọc Thư, Tôn Ngọc Thư lập tức kêu ra một tiếng kì quái.

- Ừ, rất tốt.
Lỗ Hải gật đầu nói một câu, sau đó lại vươn đầu nhìn đánh giá Tôn Ngọc Thư.

Lục Thất ngẩn ra, lập tức lạnh nhạt nói:
- Đi, đưa y đi gặp Chu tướng quân.

Lục Thất nói xong xoay người rời đi, sau đó lại nghe được giọng nói của Lỗ Hải:
- Đi thôi, Tôn đại nhân của ta.

Lục Thất vừa đi đến miệng sảnh, chợt nghe thấy tiếng hô hoảng sợ của Tôn Ngọc Thư ở đằng sau:
- Ngươi, cút đi, không được sờ, a, đại nhân, đại nhân, bản quan đồng ý chuyển nhượng, đại nhân, hạ quan đồng ý, hạ quan đồng ý.

Lục Thất dừng lại quay đầu, ánh mặt lạnh lẽo liếc qua một cái, thấy tay phải của Lỗ Hải vừa rút khỏi ngực của Tôn Ngọc Thư, hắn đạm mạc nói:
- Dẫn hắn đi lấy ấn tín.

Ở trong sảnh đợi ba người Lỗ Hải quay lại, Lục Thất thấy rõ ràng là ngực giáp của Lỗ Hải và Diêu Tùng căng phồng hơn trước, Tôn Ngọc Thư lại vẻ mặt cầu xin, Lục Thất không nói gì cất bước ra khỏi phòng, tụ họp với đám lính ở trạch viện, sau đó hắn đi đằng trước, Lỗ Hải và Diêu Tùng áp giải Tôn Ngọc Thư ở phía sau, đoàn người uy vũ rời khỏi Tôn phủ.

Ra khỏi Tôn phủ, Tôn Ngọc Thư bị áp giải vào trong xe, một mình Diêu Tùng sẽ trông coi, đoàn người xếp thành hàng, đi thẳng đến nha môn tìm hộ tào làm giấy chuyển nhượng.

Tới nha môn, Lục Thất tự mình đi vào tìm quan hộ tào, hắn lại dùng danh của Chu Chính Phong, khiến cho quan hộ tào quan còn cung kính hơn cả thấy cha ruột, sau khi thị uy, Lục Thất lại lấy ra ngân phiếu ba trăm lượng đưa cho bảo đây là phí bồi dường thêm, trên thực tế thì lại là phí giả bộ hồ đồ.

Quả nhiên, sau đó Tôn Ngọc Thư bị áp giải vào, vừa nhìn thấy vẻ mặt bị ép buộc kia, quan hộ tào quan sao có thể không biết là có vấn đề, nhưng mà được lợi rồi, lại sợ ác danh của Chu Chính Phong, lập tức cung kính làm giấy chuyển nhượng cho Lục Thất, thể hiện một bộ dáng hèn mọn hết mức, sau này lỡ gặp phiền phức có thể kiếm cỡ rũ bỏ trách nhiệm.

Sau khi chuyển nhượng xong, Lục Thất để cho Quý Ngũ Thúc một mình áp giải Tôn Ngọc Thư về nhà, hắn không dám để cho Diêu Tùng đưa đi, lúc hai thằng nhãi kia áp giải người đi lấy ấn tín, lại làm chuyện mượn gió bẻ măng, một khi đến Tôn phủ, làm không tốt có thể bị thủ hạ dưới tay Tôn Ngọc Thư bắt người, sau đó cắn ngược lại, có tang chứng vật chứng vậy thì hắn liền xong đời rồi.

Quyển 2 - Chương 68: Ân và uy

Đoàn người quay lại quán rượu Túy Vân, trong đó có hai người thể hiện thái độ không hài lòng, bọn họ đều là phụng mệnh quy vào dưới quyền Lục Thất, ở trong lòng đối với Chủ tướng là Lục thất gần như không có chút sợ hãi nào.

Bây giờ bọn họ đều nhìn ra Lục Thất đang làm việc tư, ngươi làm việc tư thì làm đi, cũng bắt binh lính đi theo đi tới đi lui làm cái gì, như vậy đúng là không biết nặng nhẹ, coi thường uy phong của chủ tướng.

Quán rượu Túy Vân hôm nay không kinh doanh, Lục Thất dẫn binh lính đi vào tầng một, tầng một có có kết cấu như đại sảnh, đặt ba mươi sáu cái bàn tinh xảo, rất khoáng đạt. Quán rượu quả thật kinh doanh rất tốt, lợi nhuận thu được gấp năm lần Di Tâm trà các.

Nhưng Di Tâm trà các chủ yếu là nơi kết giao mở rộng quan hệ ở địa phương, có lúc không cần tiền. Khách nhân muốn dùng cơm tự nhiên sẽ đến quán rượu Túy Vân, sinh ý của cả hai cửa hàng trên thực tế là dựa vào nhau, Kim Trúc kinh doanh rất khôn khéo, cũng hiểu được việc được mất.

Các quan tướng sau khi ngồi xuống, tiểu nhị đóng cửa, Lục Thất đứng ở sườn đông, cười yếu ớt nhìn đám quan tướng, sau khi nhìn lướt qua, hắn giơ tay phải lên, có một tiểu nhị nâng một khay gỗ đi về phía các quan tướng, từ khay gỗ lấy ra từng tấm ngân phiếu đặt lên bàn trước mặt các quan tướng, các quan tướng kinh ngạc giơ tay cầm lấy, thấy đều là ngân phiếu năm trăm lượng, ai cũng nhìn về phía Lục Thất.

- Các vị huynh đệ, ngân phiếu là phần đáp lễ của ta, mong nhận lấy.
Lục Thất ôn tồn nói.

Các quan tướng nhìn nhau, Trung Quân Lệnh Địch Bình đứng dậy chắp tay nói:
- Đại nhân, lễ này không ít, thuộc hạ thực sự không thể nhận được.

Lục Thất cười cười, dịu dàng nói:
- Phần lễ này là đáng để bỏ ra, một là để cảm tạ mọi người giúp đỡ, cho ta thuận lợi lấy được tửu lâu này. Tửu lâu này là của một vị bằng hữu của ta mua được ba năm rồi, chẳng qua là giao kèo bằng tư khế. Bạn của ta đã bán lại cho ta với giá gốc, ta cũng không có thời gian cùng tên họ Tôn kia văn đấu, cho tên trực tiếp đến nhà kêu y chuyển nhượng.

Các quan tướng giật mình, Lục Thất nói hồi, lại tiếp tục nói:
- Hai là ta cảm thấy hổ thẹn với mọi người, ta có thể là đã đắc tội với Chu tướng quân, đắc tội với thượng quan là một việc rất kinh khủn. Nhưng ta không cho rằng mình đã làm sai, thân là võ quan, chuyện quan trọng nhất chính là nghe lệnh, trước khi trở thành thủ hạ của Chu tướng quân, ta chỉ nghe lệnh của Binh bộ và quân lệnh của Ung Vương phủ.

Lục Thất dừng lại một chút lại ôn tồn nói:
- Nếu như ta đắc tội với Chu tướng quân, như vậy ngày sau sẽ không thể nào được như ý, mà nếu như ta không được như ý thì cũng ảnh hưởng đến các huynh đệ, cái trực tiếp nhất chính là quân lương và quân nhu sẽ ít hơn, quân lương và quân nhu không đủ thì sức chiến đầu yếu, mà quân lực không mạnh thì hậu quả chính là thất bại, mà nếu thất bại thì sẽ thành người có tội.

Các quan tướng lẳng lặng lắng nghe, còn hơi gật đầu, Lục Thất tiếp tục nói:
- Cho nên ta chỉ có thể dốc hết sức cứu chữa, phần lễ của ta, có thể nói là phần lễ bồi thường cho việc ảnh hưởng đến các huynh đệ, mong các huynh đệ nhận cho. Sau này nên nghe theo mệnh lệnh của ta, quân lệnh vừa ra nếu như có ai làm trái, ta sẽ không nể tình, một câu thôi, ta cần có sự ủng hộ của các huynh đệ.

- Đại nhân, không có phần lễ này, ta vẫn sẽ nghe theo quân lệnh của ngài.
Địch Bình bình thản đáp lại.

Lục Thất tươi cười, ôn tồn nói:
- Được rồi, mời các huynh đệ đến nhà sau cùng nhau đàm đạo một chút.

Lục Thất xoay người đi, các quan tướng đều đứng dậy đi theo, ngân phiếu cũng tự nhiên cầm lấy. Sau khi tới sân sau, một tiểu nhị cầm cây thương của Lục Thất lên, Lục Thất nhận lấy thương quay lại nhìn thoáng quan, giơ cây thương lên, bắt đầu múa thương.

Nhìn thấy cây đại thương dài hai thước trong tay hắn như có sinh mạng, đâm tới linh hoạt như rắn thè lưỡi chớp nhoáng như điện, quét qua giống như trận cuồng phong. Bổ, đâm, trảm, đâm, quét, xoay người, cây thương giống như dính trên người hắn vũ động, thậm chí còn biến hóa ra thương ảnh.

Các tướng quân nhìn thấy đều kinh ngạc, liếc mắt một cái biết thương pháp của Lục Thất không chỉ thuần thục mà tốc độ cực nhanh. Ưu thế chiến đấu với quân địch chính là nhanh hơn và mạnh hơn, nhất là binh khí trường thương, tốc độ càng nhanh càng lợi hại hơn.Nhìn thấy Lục Thất tay trái nắm trường thương, thu thế, sau đó lại nhìn các quan tướng, ôn tồn nói:
- Cha ta lúc còn sống thích dùng thương, mà ta lại thích dùng đao, không biết các huynh đệ có nguyện ý luận bàn với ta một chút hay không?

Các quan tướng nghe xong nhìn nhau, lại không có ai lên tiếng. Nhìn Lục Thất múa thương, gần như đều tự biết bản thân đấu không lại, chợt có người lớn tiếng nói:
- Ta đến.

Một quan tướng khôi ngô đi lên phía trước, chính là Lỗ Hải, Lỗ Hải đứng lại, nhìn Lục Thất nói:
- Đại nhân, ta luôn dùng búa, hôm nay lại không mang theo, đại nhân có đồng ý đánh quyền không?

Lục Thất nhìn Lỗ Hải, hắn biết người này nhìn bề ngoài thô kệch nhưng lại là người tỷ mỉ, đầu óc cũng không phải ngốc ngếch, hắn gật đầu nói:
- Được, ta sẽ dùng hai loại quyền pháp, một mềm một rắn đánh, trước tiên chúng ta đánh mềm trước.

Lỗ Hải ngẩn ra, nhưng rất nhanh tiến lên phía trước, người giống như con gấu một quyền đánh qua, Lục Thất nhìn một quyền hung mãnh đang đến, thong dong nâng tay phải lên đón. Tay phải rất tùy ý nắm lấy, cầm lấy cổ tay của Lỗ Hải, Lỗ Hải hét lớn một tiếng nhảy lên đá, động tác của gã toàn bộ là công kích, Lục Thất xoay cổ tay, nhìn như kiểu toàn bộ bị thế tấn công của Lỗ Hải áp đảo.

Lục Thất cũng không sợ hãi, thân thể đột nhiên di chuyển, thân mình cong lại nắm lấy tay Lỗ Hải, lấy cánh tay Lỗ Hải làm trục, thân thể nhảy xoáy hình vòng cung về phía sau Lỗ Hải, rất nhanh chuyển ra sau lưng Lỗ Hải, thấy Lục Thất nâng chân phải lên đạp một cái, đá trúng mông Lỗ Hải, Lỗ Hải lập tức giống như chim bay về phía trước.

Bay xa bảy tám mét, Lỗ Hải mới đứng lại được, mãnh liệt quay lại nhìn chằm chằm Lục Thất, Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Đây là thủ pháp mềm, nếu như ngươi là kẻ địch, thì cái mà ta dùng sẽ là dao găm, hiểm độc đâm vào mông ngươi đấy, còn bây giờ là thủ pháp cứng rắn, tiếp chiêu.

Lục Thất dứt lời lập tức nhảy lên, thân mình giống như mãnh hổ đánh về phía Lỗ Hải. Lỗ Hải cũng hừng hực tinh thần, nghiêng thân vung quyền đánh đến, hắn đánh một quyền hướng tới người Lục Thất, Lục Thất thân mình đạp tới, chân tiếp đất bịch một cái, cũng giống như tảng đá rơi xuống, mặt đất hơi rung. Hắn dùng tay trái đón lấy quyền của Lỗ Hải, thân thể cũng trực tiếp đánh về phía Lỗ Hải.

Rầm! Một tiếng chấn động, hai người giống như hai chiếc xe hàng đâm vào nhau, Lỗ Hải kêu lên một tiếng, thân hình cao lớn đang lao tới trước biến thành ngửa ra sau bay trở về, rầm một tiếng đập vào ván cửa, thân hình Lục Thất lay nhẹ hai cái đứng yên tại chỗ.Các quan tướng nhìn thấy mặt đều biến sắc, hai người rõ ràng chỉ là đấu sức bình thường, Lỗ Hải một người sức lực như gấu không ngờ đơn giản như vậy bị đánh bay ra ngoài, đây chứng tở sức lực và độ cứng của thân thể Lục Thất hơn xa Lỗ Hải.

Rầm! Lỗ Hải phá cửa đi ra, một đôi mắt khiếp sợ nhìn Lục Thất, miệng giật giật, rốt cục lớn tiếng nói:
- Tướng quân, ta thua rồi, ngài rất giỏi.

Lục Thất gật gật đầu, xoay người đi đến trước các quan tướng, đứng im ôn tồn nói:
- Các vị huynh đệ, luận về võ nghệ, ta tương đối am hiểu, nhưng trên chiến trướng, cho dù cá nhân có giỏi thế nào đi nữa, cũng không thể tránh khỏi được việc bị đánh bại, cũng không tránh được bị cung tên nỏ bắn trúng. Ta muốn nói chính là trong lúc tiêu diệt thổ phỉ các huynh đệ phải ủng hộ ta, không thể chiến đấu loạn xạ rời rạc được, một câu, chính là phải tuân thủ mệnh lệnh.

Các quan tướng đều gật đầu, Địch Bình chắp tay nói:
- Lời nói của đại nhân, thuộc hạ đã nhớ kĩ.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, ôn tồn nói:
- Được rồi, hôm nay vất vả cho các huynh đệ rồi, ta còn chuyện phải làm, sẽ không giữ các huynh đệ lại uống rượu nữa.

Các quan tướng đều ngẩn ra, tiếp đó mới chắp tay hành lễ, cùng nói:
- Thuộc hạ cáo lui.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, lại ôn tồn nói:
- Ta còn một câu nữa muốn nói, hy vọng các huynh đệ có thể đều tự trở về nhà, nếu như không muốn về nhà, có thể đi tiêu dao một chút, tuy nhiên chỉ đi một mình, chớ nên tụ lại với nhau, đường hoàng nhiêu rồi sẽ dễ gây họa. Hơn nữa ta chờ đợi chuyện tiêu diệt thổ phỉ, ở trong thành phải biết kiềm chế.

Các quan tướng nghe xong liền nhìn nhau, lại nghe Lục Thất ôn tồn nói:
- Các huynh đệ đi đi, ta không tiễn.

Các quan tướng lại hành lễ, xoay người tâm tình phức tạp rời khỏi quán rượu Túy Vân, chỉ còn Lỗ Hải chưa đi. Hắn đi tới bên cạnh Lục Thất định nói chuyện, Lục Thất giành nói trước:
- Ngươi về đi, làm tốt chuyện cái đuôi ở Tôn phủ, kẻo để lâu ngày sẽ thành rắm thối.

Lỗ Hải ngẩn ra, lập tức hành lễ với Lục Thất, xoay người đi khỏi.

Lỗ Hải vừa đi, cửa ở phía sau lập tức mở ra, Kim Trúc đi ra, tao nhã đến bên cạnh Lục Thất, một đôi mắt xinh đẹp phức tạp nhìn Lục Thất.

Lục Thất mỉm cười dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ, trên giường ta rất ôn nhu, nếu không tin, tỷ tỷ đi hỏi Ngọc Trúc tỷ sẽ biết.

Kim Trúc má phớt hồng, đôi mắt oán trách lườm hắn một cái, Lục Thất cười, dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ, đi thôi.

Quyển 2 - Chương 69: Lâm tổng tiêu đầu

Sau khi cùng Kim Trúc rời khỏi quán rượu, đón xe đến phường quan gia, do phường chính chứng giấy mượn nợ giá trị hai mươi hai vạn bạc, sau đó Lục Thất dẫn Kim Trúc đến tiền trang Bảo Phong, đem giấy nợ cho tiền trang bảo lưu.

Sau đó đến tiêu cục Long Uy, tính để Kim Trúc tạm thời ẩn thân ở tiêu cục mấy ngày, đợi Lục Thất gặp thiếu phu nhân của Tiêu phủ nhờ vả, còn về việc kinh doanh của trà các và quán rượu, Kim Trúc ủy thác cho Thanh Phù quản lý, đương nhiên ở bên ngoài thì Lục Thất đã là chủ.

Tới tiêu cục, Lục Thất thuận lợi gặp được Lâm tổng tiêu đầu, Lâm tổng tiêu đầu cũng sảng khoái đáp ứng thỉnh cầu của Lục Thất, Lục Thất lại xin lỗi chuyện đã làm phiền đến tiêu đầu, Lâm tổng tiêu đầu rộng lượng tỏ ý không có gì, sau đó gọi người đưa Kim Trúc đi gặp Tú Lan, để Tú Lan sắp xếp nơi ở cho Kim Trúc, mà Lục Thất lại bị giữ lại ở trong sảnh nói chuyện.

Kim Trúc vừa đi, Lâm tổng tiêu đầu mỉm cười nhìn Lục Thất, Lục Thất bị nhìn có chút sợ hãi, hòa nhã hỏi:
- Tổng tiêu đầu, tại hạ có gì không ổn sao?

Lâm tổng tiêu đầu lắc đầu, ôn tồn nói:
- Ngươi có biết ta là người như nào không?

Lục Thất ngẩn ra nhìn Lâm tổng tiêu đầu, Lâm tổng tiêu đầu cười cười, ôn tồn nói:
- Ta là tộc huynh của Lâm Chi Hòa.

Lục Thất kinh hãi nhìn Lâm tổng tiêu đầu, kinh ngạc nói:
- Ngài là tộc huynh của Lâm Chi Hòa?

Lâm tổng tiêu đầu mặt hiện lên vẻ thương cảm, ôn tồn nói:
- Đúng vậy, ngươi vốn dĩ nên là con rể của tộc đệ của ta.

Lục Thất sắc mặt biến hóa, chần chừ một chút hòa nhã nói:
- Việc con rể, sao ngài lại biết?

- Là nghĩa nữ của ta nói cho ta biết, ngoài ra con ta là Phó Điển Quân trong phủ Ung Vương, chuyện của ngươi ta tất nhiên biết.
Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn trả lời.

Lục Thất ồ một tiếng gật đầu, im lặng một chút, lại hỏi:
- Chuyện của Lâm Tiểu Điệp, sao ngài lại biết?

- Biết, thực ra lúc ngươi đến Tiểu Diệp các tìm Tiểu Điệp, là Tiểu Điệp vừa đến đó đấy.
Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn trả lời.

- Cái gì?
Lục Thất sợ hãi la thất thanh nhìn chằm chằm Lâm tổng tiêu đầu.

Lâm tổng tiêu đầu cười khổ, ôn tồn nói:
- Là do nghĩa nữ của ta nhiều chuyện, nói với Tiểu Điệp là ngươi tới tìm nàng, kết quả là tiểu Điệp tự mua dây buộc mình đi gặp ngươi, nhưng bệnh của nàng, nhiều năm nay ta mời rất nhiều người đến chữa trị nhưng vẫn không chuyển biến tốt.

Lục thất hiểu gật gật đầu, lại nghe thấy Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói:
- Tiểu Diệp là do ta bí mật thu nhận và giúp đỡ, một là nàng có bệnh, hai là nàng xuất thân là con gái của tội thần, ta không thể trêu chọc đến quan trên, Tiểu Điệp vẫn luôn ẩn cư ở am ni cô, bởi vì nàng am hiểu đàn cầm, nghĩa nữ của ta sau khi nghe được thì thường đến gặp Tiểu Điệp.

Lục Thất gật gật đầu, cũng đứng lên, thi lễ nói:
- Thiên Phong hẳn nên gọi ngài một tiếng bá phụ, bái kiến bá phụ.

- Được rồi, hiền chất ngồi đi.
Lâm tổng tiêu đầu ôn hòa nói.
Lục Thất ngồi xuống, Lâm tổng tiêu đầu ánh mắt ôn hòa nhìn hắn, ôn tồn nói:
- Thiên Phong, con ta tên là Lâm Khiếu Vân, năm nay ba mươi tuổi, nghe con ta nói, cháu mặc dù đảm nhiệm chức Lữ Soái phủ Ung Vương, nhưng lại ở trong đội ngũ đi diệt thổ phỉ, sắp phải đi tiêu diệt thổ phỉ rồi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đúng vậy.

Lâm tổng tiêu đầu dịu dàng nói:
- Đi tiêu diệt thổ phỉ, đối với cháu mà nói không tốt chút nào, quân lực của phủ Ung Vương, nhất định sẽ bị kiêng kị, sẽ bị Chủ tướng cố ý chèn ép, cháu chỉ nên chấp hành chớ có tranh công, có thể bình an quay về là tốt rồi.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Bá phụ dạy bảo, Thiên Phong sẽ ghi tạc trong lòng.

Lâm tổng tiêu đầu gật gật đầu, Lục Thất chần chừ một chút, hỏi:
- Bá phụ, Khiếu Vân huynh là Phó Điển Quân của phủ Ung Vương, chức này rất cao a.

Lâm tổng tiêu đầu mỉm cười nhìn Lục Thất, ôn tồn nói:
- Cháu muốn hỏi, sao Khiếu Vân lại được đảm nhận chức cao như vậy đúng không, rất đơn giản, Khiếu Vân là cận vệ thân tín của Ung Vương, từng hai lần ngăn chặn thích khách, Ung Vương tất nhiên sẽ trọng dụng.

Lục Thất hiểu gật đầu, lại nghe thấy Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói:
- Thiên Phong, ta cho cháu một lời khuyên, sau này phải đề phòng La trưởng sử, không được quá mức tin tưởng, La trưởng sử là một người có dã tâm, cháu sẵn sàng góp sức vì La trưởng sử, tuyệt đối không được quên y lúc nào cũng có thể bỏ rơi cháu.

Lục Thất ngẩn ra, suy nghĩ một chút, ôn hòa nói:
- Bá phụ, Khiếu Vân huynh và La trưởng sử hẳn đều góp sức vì Ung Vương.

Lâm tổng tiêu đầu lắc đầu, ôn tồn nói:
- Thế lực của Ung Vương phủ rất phức tạp, Khiếu Vân chỉ là người đứng đầu một bộ phận Dực Vệ, là người thực tâm ủng hộ Ung Vương, còn La trưởng sử trên thực tế là một nhánh quyền lực của Tiêu thị, mà Bàng tư mã của Ung Vương phủ là người của Bệ hạ đấy.

Lục Thất gật đầu, lại thấy Lâm tổng tiêu đầu nói tiếp:- Thiên Phong, cháu cảm thấy hoàng đế bệ hạ có quyền lực rất lớn sao?

Lục Thất ngẩn ra, ôn nhu nói:
- Tất nhiên là lớn nhất.

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu, dịu dàng nói:
- Đúng là lớn nhất, nhưng không phải mạnh nhất, mạnh nhất là ngũ đại thế gia của Đường quốc, là Chu thị, Tiêu thị, Trương thị, Vinh thị và Vũ Văn thị, ngũ đại thế gia này âm thầm cấu kết để chống lại Hoàng đế bệ hạ đấy.

Lục Thất ngẩn ra nhìn chằm chằm Lâm tổng tiêu đầu, Lâm tổng tiêu đầu cười cười, ôn tồn nói:
- Quyền lực của năm đại thế gia này có cả ở trong triều đình, đến quan địa phương, cả ở trong quân cũng có thế lực, ta nói như vậy có lẽ cháu sẽ không tin, nhưng cháu không phải cũng cho rằng tất cả quan viên Đường quốc đều do Hoàng đế bệ hạ bổ nhiệm đấy chứ?

Lục Thất gật đầu, lại thấy Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói:
- Đúng là do Hoàng đế bổ nhiệm, nhưng quan viên tới địa phương rồi cũng sẽ bị thế gia mua chuộc, nếu không bị mua chuộc hoặc sẽ bị mất hết quyền lực, hoặc là bị tiêu diệt, cháu hẳn sẽ hiểu việc này.

Lục Thất giật mình nhìn Lâm tổng tiêu đầu, Lâm tổng tiêu đầu cười cười lại ôn tồn nói:
- Hoàng đế bệ hạ đối với ngũ đại thế gia đúng là muốn đánh nhưng còn e ngại, không dám công khai vấn tội, bởi vì thế gia nắm trong tay quá nhiều quân quyền của Đường quốc, quan tướng nắm thực quyền trong quân đa số đều cùng các thế gia có quan hệ nhân đảng trực tiếp hoặc gián tiếp, ở địa phương cũng như vậy.

Lục Thất ồ một tiếng gật đầu, lại nghe Lâm tổng tiêu đầu nói tiếp:
- Hoàng đế bệ hạ không thể công khai thu hồi quyền lực của ngũ đại thế gia, các thế gia cũng không dám trắng trợn làm chuyện trái luật pháp. Bởi vì giữa các thế gia vẫn luôn đề phòng lẫn nhau, Hoàng đế bệ hạ vẫn là người xác thực có quyền uy tuyệt đối. Chỉ có điều đương kim Hoàng đế không giỏi việc cầm quân, mà chuyện xâm phạm biên giới lại khiến cho Đường Hoàng bệ hạ không dám làm suy yếu chiến lực quân đội quá mức, vì thế chỉ có thể một bên duy trì hiện trạng, một bên tiếp tục thi hành quốc sách hưng văn của tiên Hoàng, mềm mỏng làm suy yếu lực hiệu triệu của thế gia.

Lục Thất gật đầu thụ giáo, lại thấy Lâm tổng tiêu đầu nói tiếp:
- So với đương kim hoàng đế, Ung Vương điện hạ cũng bất mãn về tư tưởng bảo thủ lấy văn trị quốc, mà là chủ trương coi trọng cả văn lẫn võ, chủ trương hướng về việc nâng cao thực lực của quân đội như Việt quốc, giải trừ mối lo thống nhất phương Nam về sau. Mà đương kim Hoàng thượng lại lo lắng không khống chế được đại tướng thống quân, lo lắng phương Bắc xảy ra binh loạn, cũng lo lắng thực lực của một nước không thể chịu được việc hao tổn của chiến tranh.

Lục Thất gật đầu, Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn hỏi:
- Thiên Phong, cá nhân cháu cảm thấy chủ trương của đương kim Hoàng thượng hay Ung Vương điện hạ thích hợp với tình hình Đường quốc hiện nay?

Lục Thất ngẩn ra, suy nghĩ một chút ôn tồn nói:
- Bá phụ, Thiên Phong chỉ là một võ quan, đối với việc trị quốc bình thiên hạ không hiểu biết, bởi vì việc trị quốc cần rất nhiều suy tính, cá nhân cháu cảm thấy, lúc này chính là thời cơ thống nhất phía Nam, một là quân chủ lực của Chu quốc đang chiến đấu với Yến quốc, mà Hoàng đế Việt quốc nghe nói cũng hoang dâm vô độ, thực lực quốc gia không mạnh.

Lâm tổng tiêu đầu ồ một tiếng, ôn tồn nói:
- Hiền chất nói Hoàng đế Việt quốc hoang phí, thực lực quốc gia không mạnh, nhưng sao vẫn còn muốn xâm phạm Đường quốc chúng ta?

Lục Thất do dự một chút, dịu dàng nói:
- Bá phụ, Thiên Phong ở trong quân nghe được một tin, nói Việt quốc sở dĩ xâm phạm Đường quốc, là do Chu quốc phái sứ thần sang thuyết phục, Thiên Phong còn nghe nói, Yến quốc cũng phái sứ thần tới Đường quốc chúng ta thuyết phục liên thủ, nhưng mà Bệ hạ cự tuyệt.

Lâm tổng tiêu đầu sắc mặt khẽ biến, ông nhìn Lục Thất một cái, sau đó thoáng suy nghĩ một chút, một lát sau mới ôn tồn hỏi:
- Hiền chất cho rằng, đương kim Hoàng thượng có nên hợp tác cùng Yến quốc hay không?

Lục Thất suy nghĩ một chút nói:
- Cá nhân Thiên Phong cảm thấy, về lâu về dài thì nên, bởi vì Chu quốc một khi chiếm được Yến quốc, vậy sẽ quay đầu tấn công Đường quốc chúng ta, sử sách có ghi lại, Tần diệt sáu nước, cũng không phải thực lực của Tần quốc mạnh hơn sáu nước, mà là tiêu diệt từng bộ phận thâu tóm từ từ các nước, mỗi khi chiếm được một nước, thực lực của Tần quốc mạnh lên rất nhiều.

Lâm tổng tiêu đầu gật gật đầu, ôn tồn nói:
- Hiền chất giải thích như vậy rất đúng, nhưng đương kim Hoàng thượng lại nói, lo lắng sau khi liên minh với Yến quốc, rất có thể làm cho quân chủ lực của Chu quốc chuyển hướng tấn công Đường quốc, khi đó Yến quốc chưa chắc đã giữ lời hứa tiến công Chu quốc. Đương kim Hoàng đế nghĩ rằng không nên khởi binh, mà cố gắng dùng văn hóa ổn định đất nước.

Quyển 2 - Chương 70: Tần hạo

Lục Thất nghe xong im lặng, hắn không hiểu được kiến giải của Hoàng đế bệ hạ, bây giờ đang loạn lạc, tăng cường binh lực và bắt được thời cơ chiến đấu mới có thể nắm được quyền chủ đạo. Cách giải thích của Đường Hoàng chỉ là cầu bình an, nhưng cách thống trị của Đường Hoàng cũng không thể nói là sai, khởi binh công phạt đúng là dễ dàng tạo cơ hội cho quan tướng nắm đại quyền bành trướng thế lực.

Hơn nữa phí hao tổn cho chiến tranh cũng rất lớn, cho dù là thắng hay bại cũng sẽ khiến một nước hao hết quốc lực, dân chúng gặp họa, trừ phi có thể liên tục thắng để lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, nhưng trong chiến đấu, ít nhất có một nửa sẽ rơi vào thế cục giằng co, quân lực của Việt quốc so với Đường quốc cũng không phải yếu hơn nhiều lắm.

- Xem ra cách nghĩ của hiền chất với cách nghĩ của Bệ hạ khác biệt.
Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói.

Lục Thất cả kinh, lập tức lắc đầu nói:
- Bá phụ hiểu lầm rồi, cá nhân Thiên Phong cho rằng, cách nghĩ của Hoàng đế bệ hạ và Ung Vương điện hạ đều có điểm lợi điểm hại, hơn nữa đạo trị quốc, Thiên Phong kiến thức nông cạn, không thể nhìn toàn diện, vì vậy nói lung tung về quốc sự.

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu, lại mỉm cười nói:
- Hôm nay hiếm khi gặp nhau, hiền chất có đồng ý ở lại ăn bữa cơm không?

Lục Thất vừa nghe, khéo léo từ chối:
- Bá phụ, Thiên Phong còn chuyện chưa làm xong, hôm khác lại đến thăm bá phụ.

Lâm tổng tiêu đầu mỉm cười gật đầu, ôn hòa nói:
- Cũng được, xem ra hiền chất cũng mệt mỏi rồi.

*****

Tiễn Lục Thất đi, Lâm tổng tiêu đầu quay lại sảnh, trong sảnh có một thanh niên áo lam đang đứng, thanh niên khuôn mặt chữ điền, khí chất oai hùng hiên ngang, nếu Lục Thất thấy chắc chắn sẽ kinh ngạc, người thanh niên kia không ngờ chính là một trong những đội trưởng thống binh dưới trướng của hắn, tên là Tần Hạo.

- Không thể nghĩ ra đại nhân lại có quan hệ với Lục đại nhân này.
Tần Hạo nhã nhặn nói.

- Không gọi là thân thiết, nhưng nghe lời ngươi nói thì đây cũng là một nhân vật.
Lâm tổng tiêu đầu vẻ mặt ngưng trọng nói.

- Đúng vậy, người này rất biết lôi kéo lòng quân, có sự quyết đoán của người làm đại sự, hơn một vạn lượng bạc, rộng rãi đưa đi, hơn nữa còn cho đi như điều tất nhiên, làm cho người khác có được bạc trong lòng rất thoải mái, người này võ thuật cùng rất giỏi, chỉ sợ không thua Khiếu Thiên đại nhân mấy.
Tần Hạo hòa nhã đáp.

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu như thoáng suy nghĩ một chút, một lúc sao, Tần Hạo lại nói:
- Đại nhân, người này chưa chắc trung với triều đình Đường quốc, không bằng dùng tiền bạc mua chuộc về.

Lâm tổng tiêu đầu nhìn Tần Hạo một cái, ôn tồn nói:
- Có thể nhận ra, ngươi có ấn tượng rất tốt đối với Lục Thiên Phong.

Tần Hạo không ngờ gật đầu nói:
- Đúng là rất tốt, người này là một tướng tài, nếu có thể mang theo trọng binh cho chúng ta quy hàng, sau này công lao của chúng ta mới càng hiển hách.

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu, ôn tồn nói:
- Ta phái người đến huyện Thạch Đại, bối cảnh của Lục Thiên Phong rất đơn giản, phải nói hắn hôm nay vẫn chưa bị bất cứ thế lực nào lôi kéo. Nếu như ta kéo hắn vào, có thể có khả năng bảy phần, nhưng chúng ta không thể khinh thường làm hỏng chính sự, còn về việc lôi kéo, tốt nhất để sau khi làm xong việc của Ung Vương.

- Đến lúc đó mới lôi kéo, chỉ sợ không dễ.
Tần Hạo bác bỏ nói.

Lâm tổng tiêu đầu mỉm cười, dịu dàng nói:
- Sẽ không biến thành khó khăn, trong tay ta có một điều vướng bận mà Lục Thiên Phong không thể bỏ qua.

Tần Hạo ngẩn ra, lại nghe thấy Lâm tổng tiêu đầu nói:
- Bây giờ không thể làm phức tạp lên, ngươi cứ ủng hộ Lục Thiên Phong hết mức đi.

- Vâng, thuộc hạ hiểu.
Tần Hạo đáp ứng.

*****Lục Thất rời khỏi tiêu cục Long Uy, hắn mang sự cảnh giác rời khỏi, hắn biết Lâm tổng tiêu đầu không phải chỉ đơn thuần là người đứng đầu một tiêu cục, rất có thể là một lực lượng âm thầm trợ giúp Ung Vương, nhưng cũng có thể là người của Hoàng đế, hoặc là một quân cờ của thế gia.

Hắn bây giờ kiêng kị nhất chính là dính vào việc tranh đấu quyền lực ở kinh thành, sa vào quá sâu, hắn không muốn trở thành một quân cờ để người khác bài bố, hắn chỉ ước gì có thể rời khỏi kinh thành, đi làm Huyện Úy hộ quân phiêu lưu không lớn kia.

Trở về tú trang, Lục Thất sống yên ổn vui vẻ hai ngày, trong hai ngày này Lâm Tiểu Điệp cũng không trở về, nhưng đã biết việc bị lừa dối, trong lòng hắn có chút không vui, nhưng lại không ghét hận Lâm Tiểu Điệp, chỉ có điều trong lòng không hề lo lắng như trước nữa.

Mặt trời lên cao, A Hồng tới hậu viện, quấy rầy Lục Thất đang thưởng thêu, mang đến một phong thư, Lục Thất mở ra, bên trong có một phần là công văn quân lệnh của Ung Vương phủ, lệnh cho hắn hộ tống thiếu phu nhân Tiêu phủ xuất hành, cùng một phong thư có chữ viết xinh đẹp kêu hắn đến cửa thành đông chờ.

Lục Thất nhìn kĩ quân lệnh, phát hiện quan ấn không ngờ lại là ấn của Điển Quân Dực Vệ của phủ Ung vương, hắn nhíu lông mày, phần quân lệnh này đúng là có phần vượt quyền.

Thực tế, hắn là Lữ Soái Phủ quân phủ Ung Vương, quan trên lãnh đạo trực tiếp nên là Tư Mã phủ Ung Vương, nhưng Điển Quân phủ Ung Vương đối với hắn mà nói cũng là quan trên, cũng có quyền ra lệnh cho hạ quan như hắn, làm chút chuyện hộ vệ bình thường.

Tuy rằng quân lệnh có vượt quyền, Lục Thất lại có thể giả bộ hồ đồ nghe lệnh làm việc, trong lòng của hắn nguyện ý làm hộ hoa sứ giả của mỹ nhân Tiểu Phức, hơn nữa hắn còn có chuyện muốn nhờ, lưu luyến không rời chào tạm biệt các mỹ nhân ở tú trang, Lục Thất thay đổi quần áo, lấy quân đao đi về phía cửa thành đông.

Tới cửa đông, lập tức có một nam nhân trung niên tới gọi hắn, hắn đi theo, bằng kiến thức của người luyện võ, nhìn ra được người nam trung niên thân thể rất bình thường, đi ra khoàng trăm mét, thấy một chiếc xe ngựa có rèm che cũ đơn độc, người trung niên mở cửa xe, để cho Lục Thất lên xe, y thì ngồi ở trước làm phu xe.

Lục Thất vừa vào xe liền ngửi được một mùi thơm làm cho hắn ngây ngất, hắn cũng nhìn thấy trong xe có một nữ nhân đang ngồi, nữ nhân mặc một bộ váy áo màu xanh nhạt, trên đầu có đội mũi, còn có khăn che khuôn mặt chỉ lộ ra đôi mắt xinh đẹp dịu dàng.

Cách ăn mặc của nữ nhân khiến cho Lục Thất nghi hoặc, hắn mới ngồi đối diện với nữ nhân, nhận ra đúng là thiếu phu nhân Tiêu phủ, hắn dịu dàng hỏi:
- Thiếu phu nhân muốn đi đâu?

- Huynh biết ta gọi là Tiểu Phức, sau này cứ gọi ta Phức tiểu thư được không?
Nữ nhân không đáp lại ngược lại dịu dàng đưa ra yêu cầu.

Lục Thất ngẩn ra, cười yếu ớt gật đầu nói:
- Ta đồng ý sau này gọi cô là Phức tiểu thư.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Ta phụng mệnh ra khỏi thành đi làm chút chuyện, cảm ơn huynh đồng ý hộ vệ cho ta.

Lục Thất hơi giật mình, dịu dàng nói:
- Không cần cảm tạ, ta đến là do quân lệnh.- Quân lệnh kia huynh có thể không làm theo, huynh là Phủ quân không phải Dực Vệ.
Tiểu Phức dịu dàng nói trắng ra, nói rõ bản chất quân lệnh.

Lục Thất cười cười, ôn nhu nói:
- Cô không xin được quân lệnh của Tư Mã phủ Ung Vương sao?

- Không xin được, Tư Mã phủ Ung Vương thực ra là người của đương kim Hoàng thượng đấy, hóa ra Tư Mã phủ Ung Vương sớm đã bị điều đến biên cương xa xôi nhậm chức, sau đó ở biên cương bị ám sát. Đương kim Bệ hạ bề ngoài là một người từ bi lương thiện tin Phật, nhưng thực ra thích nhất là mưu hại người khác.
Tiểu Phức khó chịu đáp lại.

Lục Thất chau mày, ôn tồn nói:
- Cô không nên nói những lời nói đại nghịch bất đạo như vậy, Bệ hạ là Hoàng đế, nếu Hoàng đế thực sự nhân từ thì hậu quả chính là trở thành một hôn quân.

Tiểu Phức ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Giải thích của huynh đúng là rất minh bạch, chẳng qua Bệ hạ hiện nay, quá mức thù hận Ung Vương.

Lục Thất lắc đầu, ôn nhu nói:
- Không nên nói nữa, ta không muốn rước lấy tai họa lên người.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Ta mời huynh đến một là làm hộ vệ, ngoài ra còn có một việc muốn nhờ huynh.

Lục Thất ngẩn ra, cười yếu ớt nói:
- Thật may quá, ta cũng có chuyện muốn nhờ cô.

Tiểu Phức ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Huynh có chuyện muốn cầu ta, vậy huynh nói trước đi.

Lục thất nói chuyện Kim Trúc muốn nương nhờ, Tiểu Phức nghe xong dịu dàng nói:
- Huynh đúng là rất thú vị, không ngờ lại cầu ta chuyện như vậy, Kim Trúc kia tín nhiệm huynh như vậy, rõ ràng là muốn nương nhờ huynh rồi, huynh để cô ấy nhập tịch là được rồi, làm gì phải phức tạp như vậy.

- Ta cũng không muốn làm phức tạp lên, chỉ có điều người lừa gạt Kim Trúc là Ngô lão gia ở kinh thành được xưng tụng là thần bộ, đó là một nhân vật rất tà ác có thế lực đen ở kinh thành. Trà các và quán rượu nếu muốn tiếp tục kinh doanh, không thể ở bên ngoài trở mặt với tên họ Ngô, cho nên Kim Trúc tạm thời không thể nhập vào hộ tịch của ta.
Lục Thất ôn tồn giải thích.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Được, ta đáp ứng với huynh, trở về sẽ chấp nhận để Kim Trúc đến làm bạn với ta.

Lục Thất cười yếu ớt nói:
- Ta rất cảm ơn cô, cô nói chuyện của cô đi.

Tiểu Phức gật đầu dịu dàng nói:
- Chuyện của ta khó hơn rất nhiều, ta cũng cần huynh giúp ta thuyết phục vài người luyện võ.

Lục Thất ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Thuyết phục người luyện võ? Là luận võ sao?

- Không phải là luận võ, mà là cho huynh đến gặp một số người, lúc gặp, huynh cần tự xưng là Phong Kỵ lệnh chủ.
Tiểu Phức ôn nhu trả lời.

- Phong Kỵ lệnh chủ? Cô để ta gặp người trong giang hồ sao?
Lục Thất kinh ngạc nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau