KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 186 - Chương 190

Quyển 2 - Chương 61: Thâm độc

Tiểu Phức im lặng không nói, Lục Thất cũng im lặng, thực ra là hắn không dám nói nhiều lời. Từ khi gặp Đường Hoàng, Lục Thất luôn cảm thấy có một nguy cơ, đó chính là đừng mong đi con đường sáng mà có được chức tướng quân quyền. Đi bợ đỡ Vinh Xương để cầu được chức tướng, như vậy hắn sẽ biến thành con chó của Vinh Xương. Cho dù phải làm chó hắn cũng chỉ nguyện làm chó của Đường Hoàng.

Còn trên thực tế, hắn đã xem như là một con chó của phủ Ung Vương rồi. Nếu đã chọn đầu nhập vào làm thuộc chức, vậy thì không thể chủ động gạt bỏ cây to phủ Ung Vương này được, muốn gạt bỏ, cũng chỉ có thể do Đường Hoàng đi làm. Sách lược hiện tại, chỉ có thế lấy bất biến đi ứng biến.

- Được rồi, ta phải đi rồi, sau này sẽ trả ơn huynh.
Lặng im một lúc, Tiểu Phức cười nói.

Lục Thất cũng cười nói:
- Ta còn một câu hỏi khó hiểu muốn hỏi nàng. Nàng đang ở huyện Thạch Đại, làm sao có thể bị phỉ nhân bắt đi được? Tiêu phủ không phải là nơi phỉ nhân dám vào.

Tiểu Phức lắc đầu, dịu dàng nói:
- Câu hỏi của huynh ta không thể trả lời được.

Lục Thất mỉm cười gật đầu nói:
- Ta chỉ hỏi thử thôi, không phải rất muốn biết.

- Thế thì về lai lịch của ta, hẳn là cũng không phải rất muốn biết đâu nhỉ?
Tiểu Phức cũng dịu dàng phản bác lại một câu.

Lục Thất ngẩn người ra, lắc đầu nói:
- Không giống nhau, muốn biết lai lịch của nàng là chuyện lớn, là để trong lòng không có tiếc nuối gì. Bây giờ biết lai lịch của nàng rồi, ta cũng đành hết hi vọng. Bởi vì ta hiểu được, nếu ta không biết chừng mực cứ theo đuổi nàng như vậy thì chỉ có thể là hại nàng thôi.

Tiểu Phúc mỉm cười dịu dàng nói:
- Huynh là người tốt.

Lục Thất ngẩn người ra, vẻ mặt hơi xấu hổ. Hắn nhìn ánh mắt phức tạp của Tiểu Phức như thoáng suy nghĩ điều gì đó.Trong lòng hắn ngạc nhiên, chợt Tiểu Phức nhìn hắn rồi dịu dàng nói:
- Mấy hôm nữa ta sẽ ra khỏi thành, huynh có thể đi bảo vệ một chút được không?

Lục Thất hơi giật mình, hắn nói:
- E là không được, hiện tại ta đã có quân chức trong người, bất cứ lúc nào quan trên cũng có thể gọi đi làm việc.

- Cần quân lệnh của Ung Vương phủ hay sao? Ta có thể lấy được nhưng ta không muốn miễn cưỡng huynh.
Tiểu Phức dịu dàng nói.

Lục Thất nghe xong gật đầu mỉm cười nói:
- Có quân lệnh là được, về phần cảm thấy bị ép buộc, nàng nghĩ ta sẽ có ư?

Tiểu Phức mỉm cười dịu dàng, đứng lên khẽ nói:
- Huynh chờ tiếp đi, ta đi đây.

Tiểu Phức nói đi là đi, Lục Thất nhìn theo mãi cho đến khi không thấy bóng dáng mỹ nhân đâu nữa, hắn mới ngồi xuống, trong lòng mất mát. Hắn ngơ ngác ngồi một lúc lâu, rồi bực bội ra khỏi đình nhìn về phía chân trời. Trước đây hắn chỉ tiếc nuối không biết lai lịch của mỹ nhân, hôm nay tại ngôi đình này tái kiến, lại khiến cho lòng hắn sinh ra một cảm giác mất mát khó chịu.

*****

Sau giờ ngọ, cuối cùng Lục Thất cũng đợi được La trưởng sử quay về, hắn được mời đến phòng khách gặp mặt.

Sau khi chào lễ ngồi xuống, La trưởng sử bình tĩnh nhìn Lục Thất nói:
- Thiên Phong, chuyện tướng quan của phủ Ung Vương tụ hợp gặp mặt đã bị hủy bỏ. Ta nghĩ, chuyện Ung Vương phủ quân phải đi diệt phỉ chắc ngươi cũng biết rồi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Thuộc hạ biết rồi, là nghe tin từ chỗ Bộ Binh, nghe nói là quy về dưới trướng của tướng quân Chu Chính Phong thống soái đội quân diệt phỉ.

- Vậy ngươi muốn đi diệt phỉ không?
La trưởng sử ôn tồn hỏi.

Lục Thất hơi giật mình, hắn nói:
- Thuộc hạ không muốn.- Vì sao lại không muốn? Lần này đại quân diệt phỉ chính là cơ hội để võ quan lập công đấy.
La trưởng sử nói.

- Đối với người khác có lẽ là cơ hội lập công, nhưng đối với tôi thì chưa chắc. Tôi chỉ muốn về huyện Thạch Đại. Nếu sau khi diệt phỉ còn bị điều nhiệm đến nơi khác thì sao?
Lục Thất ôn tồn nói, một nửa là thật.

Sau khi diệt phỉ, hắn biết tám phần sẽ được thăng chức tướng điều đi. Lúc đó hắn không biết sẽ bị đưa vào quân đội nào. Cho dù còn đảm nhiệm chức Lữ Soái Ung Vương phủ thì cũng rất khó để trở về xây dựng, đóng quân ở huyện Thạch Đại, bởi vì Đường Hoàng đã biết hắn rồi.

Đường Hoàng đã hiểu rõ hắn, những chuyện tiếp theo sẽ không phải do La trưởng sử làm bậy rồi. Vốn là hắn muốn cầu được vẹn toàn đôi bên, tức là có thể cắm rễ phú tộc ở huyện Thạch Đại, có đủ khả năng lấy được quân quyền, muốn làm binh bá tự chủ một vùng.

- Tâm tư của ngươi ta hiểu, nhưng quyết sách của Đường Hoàng bệ hạ ta cũng không thể tránh được.
La Trưởng Sử nói.

Lục Thất gật đầu im lặng, lại nghe La trưởng sử ôn tồn hỏi:
- Ở huyện Thạch Đại ngươi còn có người tín nhiệm không? Ý ta nói là quan văn đấy.

Lục Thất nghe xong ngạc nhiên nói:
- Đại nhân, có phải là Vương chủ bộ đã xảy ra chuyện rồi không?

- Không có, nhưng ta không tin tưởng lắm vào Vương chủ bộ kia. Không muốn để y nắm quá nhiều quyền thế ở huyện Thạch Đại. Ý của ta là chỉ vị trí Huyện thừa huyện Thạch Đại để trống.
La trưởng sử nói.

Lục Thất ngẩn người ra, ngạc nhiên nói:
- Đại nhân nói là, Công bộ Thị lang đại nhân buông bỏ vị trí Huyện thừa Thạch Đại ư.

- Cũng không phải là buông bỏ, chỉ là không nắm giữ được, có người thượng thư vạch tội. Mặc dù Đường Hoàng bệ hạ không hỏi nhưng Công bộ thị lang cũng không dám đề cập đến vấn đề đi đảm nhiệm. Thực ra một Ngưu huyện úy của huyện Thạch Đại từng là gia đinh tâm phúc của Công bộ Thị lang. Cho nên không coi là buông bỏ chỗ đó.
La trưởng sử ôn tồn giải thích.

Không ngờ Lục Thất ồ lên một tiếng rồi lại nghe La trưởng sử nói:
- Ngươi có người quen không? Phải đáng tin tưởng ấy.

Lục Thất hiểu, La trưởng sử muốn mượn cơ hội này để cướp lấy hơn nửa quyền thế ở huyện Thạch Đại. Nhưng Công bộ Thị lang không dám tự đề cử bản thân tái nhậm. La trưởng sử cũng không dám xin kế nhiệm. Vì thế chỉ có thể rút tuyển quan viên của huyện Thạch Đại, âm thầm khống chế huyện Thạch Đại.- Đại nhân, có một vị đảm nhiệm chức Hộ Tào huyện Thạch Đại tên là Đông Hà, là viên chức của Nho Lâm Lang, vẫn ngầm kết giao với thuộc hạ, rất đáng tín nhiệm.
Lục Thất ôn tồn tiến cử, hắn không ngờ nhanh như vậy đã có thể báo đáp thúc chất Đông Quang.

La Trưởng Sử gật đầu suy nghĩ một chút rồi nói:
- Ngươi hãy viết một bức thư, hỏi xem Đông Hà kia có thể mỗi năm cung cấp hai vạn lượng bạc hay không, đồng thời âm thầm chiêu mộ huấn luyện ba trăm binh vệ cho ta.

Lục Thất giật mình kinh sợ rồi vội hỏi:
- Đại nhân, cung cấp bạc thì có thể làm được, nhưng việc mộ binh lại quá khó khăn.

- Khó sao? Không phải ngươi đã huấn luyện cả trăm tên binh dũng rồi à?
La trưởng sử ôn hòa nói.

Lục Thất ngẩn người ra, rồi lại nói:
- Đại nhân là muốn mộ binh như vậy, nhưng binh lính đều là người địa phương. Cho dù, đại nhân chiêu mộ huấn luyện, sau này cũng rất khó để thông đạt quân lệnh.

- Thổ phỉ và dân lưu lạc của huyện Thạch Đại hẳn là rất nhiều, Đông Hà kia chắc là có năng lực nhập tịch thành quân chứ.
La trưởng sử ôn tồn nói.

Lục Thất nghe hiểu rằng La trưởng sử muốn mượn một nơi làm trụ sở, để cho y giấu một chút quân riêng ở huyện Thạch Đại. La trưởng sử muốn làm gì đây?

Trong lòng hắn có mối nghi ngờ, nhưng nghi ngờ là nghi ngờ, Lục Thất không thể hỏi nhiều. Trên thực tế, hành động cung cấp tin mật lần trước đã gắn liền lợi ích của hắn và La trưởng sử với nhau.

- Thuộc hạ hiểu rồi, sẽ viết thư truyền tin.
Lục Thất bất đắc dĩ bày tỏ thái độ.

La trưởng Sử gật đầu hỏi:
- Ngươi và Đông Hà kia quen biết nhau thế nào?

- Là Đông Hà chủ động làm quen với thuộc hạ. Đông Hà có một người cháu tên là Đông Quang, là quan tướng trung tầng của Trì Châu Khang Hóa quân. Cho nên Đông Hà rất thân thiết với thuộc hạ. Ở huyện Thạch Đại, đa số các quan viên đều khinh thường thuộc hạ.
Lục Thất ôn tồn nói về Đông Quang, nhưng hắn vẫn không nói làm sao lại quen biết với Đông Quang. Sau này cũng phải nhắc thúc chất Đông thị giấu giếm quá trình kết giao.

- Cháu trai của Đông Hà là quân tướng của Khang Hóa quân?
La trưởng sử nói với vẻ bất ngờ.

- Đúng vậy, nhưng thuộc hạ chưa từng gặp Đông Quang.
Lục Thất trả lời ôn tồn.

La trưởng sử gật đầu rồi như thoáng suy nghĩ, một lát sau mới nói:
- Ngươi viết thư đi, hãy nhớ phải dùng danh nghĩa của ngươi đi hỏi. Không được nói đến ta dù chỉ nửa câu. Sau này ta cần Đông Hà làm gì cũng sẽ do ngươi truyền đạt. Ngươi phải đảm bảo Đông Hà kia chỉ biết ngươi, không được biết ta. Nói cách khác, ngươi là quan mạch duy nhất ở kinh thành ủng hộ Đông Hà.

Lục Thất ngẩn người ra, rồi cũng đành phải gật đầu nói:
- Thuộc hạ hiểu rồi.

Hắn đã hiểu là La trưởng sử đặt hết sự phiêu lưu mạo hiểm lên vai hắn. Cũng không biết có phải vì chuyện dâng bí mật lúc trước, vẫn luôn canh cánh trong lòng muốn trả miếng Lục Thất hay không.

La trưởng sử ra ngoài gọi người mang tới văn phòng tứ bảo. Theo những điểm La trưởng sử đề ra, Lục Thất bất đắc dĩ viết môt phong thư.

La trưởng sử cầm thư nói:
- Thiên Phong, ta cẩn thận như vậy là sợ Đường Hoàng bệ hạ sinh nghi. Chỉ cần nghe phong thanh nói ta là quan mạch ủng hộ Huyện thừa Thạch Đại, thì họa sẽ từ trên ập xuống. Mạng lưới quan hệ của quan lại ngoài kinh thành đa số đều là con cháu của quan lớn đảm nhiệm chức quan nhàn tản. Còn ngươi, nếu sau này bị người ta truy vấn, quan mạch phải nói là Chu Chính Phong hoặc là Vinh Xương. Ngươi đã sắp quy vào quân diệt phỉ rồi, mai sau trở thành cựu thuộc hạ của bọn họ, sẽ có thể lấy được tín nhiệm. Cho dù hai người kia biết rồi chỉ trích ngươi, cùng lắm ngươi nói xin lỗi là được.

Lục Thất nghe thấy vậy chỉ muốn nhổ cho La trưởng sử một ngụm. Người này thật là nham hiểm, y bí mật nuôi quân riêng ở huyện Thạch Đại. Một khi xảy ra chuyện lại muốn đổ thừa lên đầu Chu Chính Phong hoặc Vinh Xương. Đó là nuôi quân riêng nha, tội lớn này nếu bị truy xét sẽ là mất đầu đấy. Nhưng cũng may là có binh dũng quân che chắn, bằng không hắn có xé vỡ mặt cũng không thể đồng ý với La trưởng sử được.

Quyển 2 - Chương 62: Lệnh tới

Đương nhiên, Lục Thất biết là độ phiêu lưu rất lớn nhưng cũng có cái lợi. Hắn có thể đề bạt Đông Hà, gián tiếp nâng cao quân chức cho Đông Quang. Quân tướng thăng chức có ba cách lớn. Một là dùng bạc mua, hai là dựa vào mạng lưới quan hệ với quan lớn, ba là lập công. Nếu Đông Hà làm Huyện thừa Thạch Đại, vậy thì chắc chắn có thể trợ giúp Đông Quang.

Còn trên thực tế, Lục Thất cũng hiểu hành vi cẩn thận của La trưởng sử chỉ là có thể thoát khỏi nguy cơ nghe phong thanh bên ngoài. Nếu có một ngày Lục Thất hắn bị vạch tội, thì cho dù hắn nhân nghĩa không làm liên lụy đến La trưởng sử, Đường Hoàng cũng sẽ không bỏ qua cho La trưởng sử. Dù sao, La trưởng sử cũng chính là mạng lưới quan hệ chính của Lục Thất hắn tại Kinh thành.

Cho nên, Lục Thất nghĩ cách tránh họa tốt nhất chính là khiến Đông Hà giữ miệng không nói ra hắn. Bằng vào lời đồn đại để đem mạng giao thiệp gán lên người Chu Chính Phong hoặc là Vinh Xương. Loại chuyện mạng lưới quan hệ là một quy tắc ngầm chốn quan trường.

- Thuộc hạ hiểu rồi.
Lục Thất nhịn xuống căm ghét đáp lại.

- Được rồi, ngươi về đi, thư ngươi cứ giao cho thuộc hạ của ngươi đưa đi.
La trưởng sử ôn tồn nói.

Lục Thất đành phản ứng lại ôn tồn nói:
- Đại nhân, thuộc hạ có một chuyện khó hiểu, đó là Tiêu phủ rõ ràng là gia tộc mạnh nhất ở huyện Thạch Đại, vì sao Tiêu phủ lại không mưu cầu quyền lực ở huyện.

- Nguyên nhân chính vì là cường tộc số một, cho nên mới không thể đi mưu cầu quyền lực ở huyện Thạch Đại, đó là một đại kỵ, ngươi nên hiểu điều ấy.
La trưởng sử thản nhiên nói.

Lục Thất ồ lên một tiếng, rồi lại nghe La trưởng sử nói:
- Thực ra, chuyện mộ binh căn bản là vì bảo vệ Tiêu phủ ở huyện Thạch Đại. Võ đinh của Tiêu phủ ở huyện Thạch Đại chỉ có trăm người, mà ngươi cơ bản đã được xem như là người của Tiêu phủ.

Lục Thất ngẩn người ra, tiếp đó chắp tay nói:
- Đại nhân, thuộc hạ hiểu rồi, thuộc hạ xin cáo lui.

*****

Rời khỏi La phủ, trên đường trở về tâm trạng của Lục Thất rất rối bời. Hắn cảm thấy như bị nhập vào một tấm lưới, một tấm lưới lớn của sự tranh quyền đoạt lợi đậm mùi máu tanh. Có lẽ hắn đã thành một ô vuông trong tấm lưới đó. Một cái lưới lớn hành động như một thể, thân đang ở trong lưới có lẽ sẽ có được phúc, nhưng mối họa cũng không lường được.

- Hết cách rồi, chỉ có thể bước một bước nhìn một bước, sau này tâm nhãn dài hơn là được.
Lục Thất tự khuyên mình.

Trên thực tế, hắn biết mình đã là một quân cờ trong ván cờ, nếu nhúng tay vào tiền vốn thì sẽ phải trả cái giá để tỉnh ngộ.

Trở về tú trang, tiếp tục một cuộc sống hương diễm ấm áp. Sáng ngày thứ hai, Lục Thất đang ở trong sân vườn thư thái đọc sách thì đột nhiên bị tiếng gọi của A Hồng hù dọa, vừa nhìn thì thấy A Hồng gấp gáp chạy tới, nhìn Lục Thất hoảng sợ nói:
- Công tử, có rất nhiều quan nhân đến đây.

Lục Thất nghe thấy vậy giật mình, vội đi đến trước viện, hắn nhìn thấy ngay hơn mười quan quân mặc áo giáp. Đi đầu là một Giáo Úy mặc áo giáp khoảng ba mươi tuổi, dáng vẻ cương quyết, dũng mãnh. Người đứng ở bên trái Giáo Úy Lục Thất có quen biết, người này thân hình cao lớn, khuôn mặt béo tròn, tên là Đàm Viêm, cũng là một trong số thám vệ thuộc quan của Lục Thất.

- Đại nhân, vị này chính là Trung Quân Lệnh dưới quyền Chu tướng quân, Chu Phong đại nhân. Chu Phong đại nhân là viên chức của Trí Quả Giáo Úy.
Đàm Viên đi lên trước một bước, ôn tồn báo cáo về phía Lục Thất.

Lục Thất vừa nghe đã hiểu ngay, hắn cũng không ngờ phải quy vào đội quân diệt phỉ nhanh như vậy. Hắn vội vàng chắp tay ra mắt nói:
- Lục Thiên Phong tham kiến Chu đại nhân.

Chu Phong chắp tay trả lễ, rồi buông tay trái xuống đỡ đao, y nói:
- Lục đại nhân, bản lệnh phụng theo quân lệnh của Tướng quân đại nhân, lệnh cho Lục đại nhân giờ thìn sáng mai dẫn thuộc quân tới Nam đại doanh ở ngoài cửa thành Nam sát nhập vào đại quân.Lục Thất cũng ung dung nói:
- Thuộc hạ tiếp lệnh.

Chu Phong gật gật đầu nói:
- Lục đại nhân, ngày mai gặp ở Nam đại doanh.

Lục Thất gật đầu rồi lại ôn tồn nói:
- Chu đại nhân, không biết lệnh điều động hạ quan của Binh bộ có mang đến không?

Chu Phong ngây người ra nói:
- Công văn của Binh bộ vẫn còn chưa đến phủ Tướng quân, nhưng việc sát nhập vào đại quân diệt phỉ đã định. Tướng quân đại nhân hy vọng thuộc quân mau chóng vào quân, để cho đại quân có thể nhanh chóng ma hợp.

Lục Thất ngẩn người ra nói:
- Chu đại nhân, hạ quan chưa nhận được lệnh điều động của Binh bộ, thì không thể quy về dưới trướng của Tướng quân đại nhân được.

Chu Phong chau mày, không vui nói:
- Việc sát nhập đại quân diệt phỉ đã được định rồi. Nếu Tướng quân đại nhân đã hạ lệnh, thì Lục đại nhân tuân lệnh là thỏa đáng nhất. Lệnh đã tới, bản lệnh còn phải đi truyền lệnh, xin cáo từ.

Chu Phong nói xong, xoay thân mang người rời đi. Đàm Viên thì ở lại nhìn Lục Thất. Lục Thất cười khổ lắc đầu, thầm nghĩ Chu Chính Phong kia không chỉ có tính tình bạo ngược, mà còn không biết tuân theo quốc pháp, quy củ.

- Đại nhân, ngày mai có đi không?
Đàm Viên ôn tồn hỏi.

Lục Thất nhìn y cười nói:
- Không thể đi.
Đàm Viên ngẩn người ra nói:
- Đại nhân, nghe nói tính tình của Chu tướng nhân rất hống hách, nếu không đi gặp, chỉ e sau này có phiền toái.

- Có phiền toái cũng không thể đi, không có lệnh điều động của Binh bộ, chúng ta mà đi chính là tội lớn.
Lục Thất ôn tồn giải thích.

Đàm Viên gật đầu lại nghe Lục Thất nói:
- Đàm Viên, ngươi đi thông báo một chút đi. Giờ thìn ngày mai đến Binh bộ, chúng ta đến đó chờ lệnh điều quân.

- Đến Binh bộ đợi ư, vậy không ổn đâu.
Đàm Viên nói với vẻ nghi ngờ.

- Không ổn cũng phải đi đợi, hơn nữa ngày nào cũng phải đi cho đến khi lấy được lệnh điều động của Binh bộ thì thôi.
Lục Thấy ôn tồn dặn dò, Đàm Viên trả lời rồi rời đi.

Ở phía sau Tư Ngọc và Tư Trúc đã đến rồi, hai tỷ muội một trái một phải đỡ lấy hai cánh tay của Lục Thất. Tư Trúc e sợ nói:
- Đại ca, có phải sắp xuất chinh không?

Lục Thất nhìn hai bên trái phải với ánh mắt nồng nàn:
- Đúng rồi, nhưng đại ca chỉ đi tiêu diệt thổ phỉ. Bằng vào bản lĩnh của đại ca, diệt phỉ chắc sẽ không cần lo lắng đến tính mạng. Lần trước đại ca đi đưa hàng, gặp cả trăm tên phỉ tặc cũng bình an trở về đấy thôi. Lần này đại ca đi, đại ca là người cầm binh tác chiến, thì lại càng không có chuyện gì xảy ra đâu.

Tư Trúc ừ một tiếng, muốn tin tưởng lời Lục Thất nói. Lục Thất chậm rãi nhìn lại, hắn thấy từng khuôn mặt thân thiết và hoảng sợ. Chính Lý Tuyết Tâm cũng ra tới, khuôn mặt tuyệt mỹ khá bình tĩnh nhưng cũng lộ ra mấy phần bất an. Lục Thất mỉm cười, nụ cười vô cùng ấm áp, cảm giác có người quan tâm đến mình thật tốt.

*****

Sáng sớm hôm sau, Lục Thất và thuộc hạ tề tựu tại nha môn Binh bộ. Điều khiến Lục Thất thấy không ngờ chính là thuộc quyền của hắn ngoài mười hai tên thám vệ, còn có một gã Giáo Úy trong quân tòng bát phẩm thượng giai, một gã Lục Sự quân tào tòng bát phẩm hạ cấp, năm tên Giáo Úy đội trưởng nhân dũng thống quân chính cửu phẩm thượng giai, năm tên Phó Úy đội phó nhân dũng chính cửu phẩm hạ giai, cộng thêm hai mươi lăm quan tướng trong biên chế của Lữ Soái hắn đều đến đông đủ, còn có gần năm trăm binh sĩ thuộc quyền của hắn.

Ở ngoài cửa Binh bộ, Lục Thất và các tân quan tướng làm quen với nhau. Giáo Úy trong quân tên là Địch Bình khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt tuấn tú. Giáo Úy trong quân còn gọi là Trung Quân Lệnh, là một trong những nhân vật giữ vai trò chủ đạo trong quân. Theo lý, y phải dùng người đảm nhiệm là Doanh tướng tâm phúc. Vì đây là chức vụ có quân quyền thay Chủ tướng truyền lệnh. Nếu dùng người không thích hợp, vậy thì sẽ gây ra hậu quả giả truyền quân lệnh.

Lục Sự quân tào là một người trung niên bốn mươi tuổi, diện mạo bình thường, dáng người cũng gầy yếu tên là Triệu Hàn. Quyền uy của chức sự Lục Sự quân tào rất lớn, gần với Doanh tướng. Chức trách có quản lý quân nhu, hình phạt và phụ trợ chỉ huy quân đội. Lục Sự quân tào và Trung Quân Lệnh, cùng với Chủ tướng chính là một tổ ba người cùng nhau tổ chức quân sự. Còn các tham vệ của Lục Thất thì không có quyền chủ động tham gia vào quyết sách quân sự.

Ở Binh bộ, Lục Thất một bình tiến vào hỏi về lệnh điều quân, đương nhiên là không có. Lục Thất đành phải ra ngoài Binh bộ cùng thuộc hạ chờ đợi.

Hắn làm như vậy cũng là hành động bất đắc dĩ, biết rõ làm như vậy sẽ gây phiền toái cho Chu Chính Phong. Tất nhiên sẽ làm cho Chu Chính Phong sinh thù, nhưng hắn không thể ở nhà mà chờ được. Hắn chỉ có thể làm ra vẻ vội vã xin được lệnh quy nhập đại quân, nhưng lại không dám có thái độ làm trái pháp luật, về phần hậu quả thì đành nghe theo mệnh trời.

Lục Thất nói đợi, đám thuộc quan không phản đối, cũng không thể hiện sự hoài nghi ra ngoài. Tâm trạng của bọn họ không căng thẳng, chỉ cần nghe lệnh thì không lo hậu hoạn.

Sau nửa giờ, một nhóm nữa đồng bệnh tương liên với bọn họ tới gia nhập. Một vị Lữ Soái phủ quân tên Chung Hải cũng dẫn thuộc quan đứng ở ngoài Binh bộ. Sau khi Lục Thất và Chung Hải chào nhau, Chung Hải đi vào Binh bộ, một lát sau đi ra, cho Lục Thất một bộ mặt khổ sở, sau đó đi về chỗ thuộc quan của mình, cũng bắt đầu chờ đợi.

Đợi suốt cả một ngày, đến lúc quan viên Binh bộ đi rồi, Lục Thất và đám thuộc hạ mới rời khỏi, đương nhiên là không thể giải tán về nhà được. Lục Thất dẫn theo thủ hạ đi đến quán rượu của Kim Trúc, mời ăn uống để làm lay chuyển lòng người. Thậm chí còn cho cả kỹ nữ đến để họ hưởng thụ.

Lục Thất ăn uống đến canh hai, hắn từ chối thuộc hạ giữ lại mà về nhà để tinh thần được thả lỏng, hưởng thụ ngọc thể kiều diễm của mỹ nhân thực sự

Quyển 2 - Chương 63: Nam đại doanh

Ngày tiếp theo, thuộc hạ không thiếu một người lại đến Binh bộ tụ tập, kết quả mới chờ có một thời, Lục Thất và Chung Hải được gọi vào Binh bộ. Một tên chủ quản Binh bộ gặp bọn họ, không nói gì mà đưa thẳng công văn cho hai người sau đó cho người tiễn khách. Chuyện bên ngoài Binh bộ có mấy chục quan tướng tụ tập khiến quan viên Binh bộ thật phiền não.

Lấy được lệnh điều động của Binh bộ rồi, Lục Thất và Chung Hải lập tức tiến vào Nam đại doanh. Lúc đến Nam đại doanh thì bị từ chối không cho vào. Tướng quan giữ cổng doanh cầm công văn đi vào thông báo, rốt cuộc là một đi không trở lại. Hơn mười vị quan tướng chỉ có thể đứng ngây ngốc ở ngoài cổng doanh chờ.

Ngoài thành không thể so với trong thành được, không chỉ có mặt trời rực rỡ trên cao rọi thẳng xuống, mà chung quanh đều là đất đá, dù chỉ một ngọn gió nhẹ thổi qua cũng mang theo bụi đất khiến người ta cảm giác thấy rất không thoải mái. Cũng may tất cả mọi người đều là quan võ, gần như đều đã trải qua sự tập luyện gian khổ, một đám mang vẻ mặt thản nhiên nhìn vào trong Nam đại doanh.

Nam đại doanh là một sân võ lớn, phía đông của sân võ là một bình đài cao hai thước. Phần đuôi của bình đài đó nối với một tòa kiến trúc cao lớn, chính là Soái phủ của Nam đại doanh, trong sân đấu võ là từng dãy doanh trại. Lúc này trong Nam đại doanh không khí ồn ào, không đếm được có bao nhiêu binh lính đang bận rộn.

Chờ mãi đến trưa, bên trong Nam đại doanh đang ăn cơm. Chu Chính Phong làm Chủ soái cũng không truyền lệnh. Mấy chục tướng quan ngoài đại doanh bắt đầu không kiên nhẫn được nữa. Ai cũng với vẻ mặt lo sợ hoặc khó chịu. Chung Hải nhíu mày nhìn vào trong Soái phủ, rồi chợt quay đầu nhìn về phía Lục Thất, thấy hắn có vẻ lạnh nhạt, giống như là người không có việc gì đứng ở đó.

Chung Hải do dự một chút, rồi đi đến gần chỗ Lục Thất nói:
- Lục đại nhân, đại nhân xem làm thế nào bây giờ?

Lục Thất liếc mắt nhìn Nam đại doanh một cái, rồi quay đầu lại mỉm cười nói:
- Chỉ có thể chờ, nhưng bụng ta đói rồi.

Chung Hải nghe vậy ngẩn người ra thì Lục Thất lại quay đầu nói:
- Triệu quân tào, ta lệnh cho ngươi dẫn theo mười thám vệ đi tìm lương thảo cho đại quân rồi nhanh chóng trở về không được muộn.

Triệu Hàn nghe vậy ngẩn người ra, ngơ ngác nhìn Lục Thất, mặt Lục Thất trầm xuống trách mắng:
- Triệu quân tào, bây giờ ta đã quy vào đại quân diệt phỉ, ở ngoài doanh tức là đang trong thời gian hành quân chiến đấu. Hiện tại, trong quân thiếu lương thực. Ngươi thân là Lục Sự quân tào nghe không hiểu lệnh của bổn tướng hay sao?

Triệu Hàn biến sắc do dự một chút rồi chào theo nghi thức quân đội nói:
- Thuộc hạ tuân lệnh.

Lục Thất nói:
- Các huynh đệ vất vả rồi, phải tìm được đồ ăn ngon đấy, không cần rượu, đi thôi.

Triệu Hàn gật đầu rồi quay lại hô gọi mười tên thám vệ của Lục Thất, rồi vội vàng rời đi. Lúc này có rất nhiều ánh mắt nhìn Lục Thất một cách cổ quái. Chung Hải nói:
- Lục đại nhân, đại nhân làm thế này không tốt đâu.

Lục Thất nhìn y rồi lạnh nhạt nói:
- Ta có gì làm gì sai đâu chứ? Có cái gì không tốt? Đã có lệnh điều động của Binh bộ, tức là chúng ta đã quy về trong quân diệt phỉ. Ta đợi ở ngoài doanh, đồng nghĩa đang trong thời gian hành quân chiến tranh. Chức trách Chủ tướng của ta phải là cho đại quân được ăn no, binh lính đói bụng, như vậy chiến đấu thế nào?

Chung Hải nghe thấy vậy liền giật mình nhìn Lục Thất rất kỹ, rồi gật đầu cười khổ, rồi quay về chỗ cũ.

Nửa thời sau, đám Triệu Hàn đã quay về, mang theo bánh và thịt nướng. Lục Thất hạ lệnh đóng quân ăn cơm. Hắn dẫn đầu đi lấy thức ăn bắt đầu ăn, thức ăn có mấy chục phần. Hắn lại không chủ động để Chung Hải cùng thuộc hạ của y tới ăn cùng. Chung Hải nhìn một lát, cuối cùng bất đắc dĩ cũng dẫn thuộc hạ đi ăn.

Lính thủ cổng doanh vừa nhìn. A! Ăn ngon hơn thức ăn của bọn họ nhiều, thịt nướng kia thật thơm nha. Lập tức có thủ vệ đi Soái phủ báo cáo.

Khoảng nửa thời trôi qua, tướng quan thủ vệ cuối cùng cũng lộ mặt, truyền lệnh của Tướng quân triệu bọn họ vào tiến kiến. Lúc này, người ngoài doanh cũng ăn xong rồi. Thấy vậy vội quay người xếp hàng vào Nam đại doanh.

Vào Nam đại doanh leo lên tướng đài, Lục Thất chỉ có thể cùng Trung Lệnh Quân và Lục Sự quân tào tiến kiến. Sáu người xếp thành hai nhóm vào đại sảnh của Soái phủ.

Ô! Bên trong đại sảnh của Soái phủ nghiêm trang đầy sát khí, binh tướng mặc khôi giáp sáng bóng uy nghiêm đứng ở hai bên. Trước bàn xử án là một nhân vật mặt lạnh như băng tuổi khoảng ba mươi, diện mạo khá tuấn tú. Đứng ngay sau sườn phải là một gã Giáo Úy, cũng chính là Chu Phong vị Trung Quân Lệnh đã từng gặp.

Đám sáu người Lục Thất đi vào trong sảnh đồng loạt cúi chào theo nghi thức quân đội, cung kính nói:
- Thuộc hạ bái kiến Tướng quân đại nhân.Người ngồi sau án im lặng, qua mấy giây mới nói:
- Ngươi tên Lục Thiên Phong.

- Vâng, thuộc hạ phụng lệnh điều động của Binh bộ, quy vào dưới trướng Tướng quân đại nhân nghe sai khiến.
Lục Thất cung kính trả lời.

- Rất tốt, các ngươi rời khỏi doanh trở về đi, sau này chờ nghe quân lệnh bất cứ lúc nào của bổn quân.
Chu Chính Phong lạnh nhạt nói.

Lúc này Lục Thất kinh ngạc, nhưng rất nhanh hắn cung kính nói:
- Thuộc hạ tuân lệnh, thuộc hạ cáo lui.

Chung Hải ở bên trái cũng cung kính nói một chút. Sau đó sáu người xoay người rời khỏi đại sảnh của phủ Soái. Thấy đám Lục Thất đi ra ngoài rồi, Chu Chính Phong phất tay. Đám quan tướng đang uy nghiêm đứng cùng xoay người chào theo nghi thức quân đội, sau đó rút ra ngoài không một tiếng động.

- Chu Phong, nhóm của Lục Thiên Phong và Chung Hải phân làm hạ doanh. Đợi quan tướng của quân Hưng Hóa đến rồi, chọn ra quân tinh nhuệ trước, còn dư lại cuối cùng thì cho bọn chúng, đến lúc đó ngươi đi truyền lệnh để bọn chúng đến tiếp nhận.
Chu Phong ôn tồn dặn dò.

- Đại nhân, mặc dù hai người này bất kính, nhưng chèn ép rõ ràng như vậy chỉ e sẽ khiến người ta hiểu lầm là đại nhân hẹp hòi. Vậy sẽ ảnh hưởng lớn đến uy phong thống quân lâu dài của đại nhân. Đại nhân không nên vì cái nhỏ mà làm lỡ đại sự.
Chu Phong cung kính khuyên can.

- Bổn quân cũng không còn cách nào cho nên mới làm như thế. Ngươi cũng biết quân nhu không đủ phân cho các doanh. Không bằng phân làm thượng doanh và hạ doanh. Quan tướng của thượng doanh được sự trọng thị của bổn quân tự nhiên sẽ biết ơn ta.
Chu Chính Phong ôn tồn đáp lại, rõ ràng là có chút tôn kính Chu Phong.

Chu Phong do dự một chút rồi gật đầu, lại nghe Chu Chính phong nói:
- Còn có nguyên nhân khác mà ngươi không biết, lúc bổn quân gặp Bệ hạ, Bệ hạ đã nói cho bổn quân. Lần này diệt phỉ phải chia binh làm hai đường. Một đường là do bổn quân thống soái mười doanh quân của quân Hưng Hóa. Một đường là do Tư Mã hành quân thống soái bốn doanh phủ quân của Ung Vương phủ. Quân thuộc hai đường tuyệt đối không được lẫn lộn chinh chiến.

- Nói như vậy là Bệ hạ muốn chèn ép quân Ung Vương phủ.Chu Phong nói.

- Bệ hạ chính là có tâm tư đó, thực ra bệ hạ để cho bổn quân đi tiêu diệt phỉ là vì muốn dùng bổn quân đi cướp quyền quân Hưng Hóa. Mặc dù Bệ hạ không nói rõ nhưng trưởng giả trong nhà đã nói cho ta biết. Bệ hạ muốn dùng Ung Vương đảm nhiệm chức Tiết Độ Sứ quân Hưng Hóa. Còn bổn quân sẽ trở thành Tư Mã hành quân của Tiết Độ Sứ nha quân. Quan tướng sau này quy vào quân Hưng Hóa sẽ là căn cơ của Tiết Độ Sứ nha quân. Mà Tiết Độ Sứ quân Hưng Hóa Vương đại nhân sẽ hạ xuống làm Tiết Độ Phó Sứ, Tiết Độ Phó Sứ ban đầu có thể sẽ bị điều đi.
Chu Chính Phong ôn ồn đáp lại.

- Thuộc hạ cũng có nghe qua. Nói như vậy, sau này đại nhân có thể nắm quân quyền của quân Hưng Hóa.
Chu Phong cả kinh nói.

- Chắc là thế, đó là đại quân mười vạn quân thiện chiến, là một trong hai Tiết độ quân mạnh nhất Đường quốc.
Chu Chính Phong nói với giọng điệu hưng phấn.

- Đại nhân, quân quyền của quân Hưng Hóa e là không dễ dàng giành được. Vương Văn Hòa chính là quân thần có công huân nổi tiếng.
Chu Phong lo lắng nhắc nhở.

- Đương nhiên là ta biết không dễ dàng giành được. Trưởng giả cũng từng nói, Bệ hạ dùng bổn quân, chỉ là muốn kiềm chế Vương Văn Hòa. Bệ hạ không dám trực tiếp điều nhiệm Vương Văn Hòa. Sợ ông ta bị tước quyền không cam lòng mà dấy binh tạo phản, đồng thời cũng lo lắng điều nhiệm Vương Văn Hòa sẽ làm ảnh hưởng đến sĩ khí. Dù sao sự uy hiếp của Việt Quốc vẫn cần đến sự tồn tại của Vương Văn Hòa. Ta đi, chỉ cần ở giai đoạn đầu nắm được Tiết Độ Sứ Nha Quân, thì sau này tiền đồ sẽ từ từ có.
Chu Chính Phong ôn tồn giải thích.

Chu Phong gật gật đầu đã hiểu, y suy nghĩ một chút rồi nói:
- Đại nhân, nếu biến Ung Vương Phủ quân thành Hạ doanh, chỉ e sẽ khiến Vinh đại nhân sinh lòng oán hận.

- Không sao, vị Hoàng đế muội phu (em rể) kia của ta chắc chắn là muốn ta và Vinh Xương oán hận lẫn nhau. Y là người rất đa nghi, mà ta và Vinh Xương có quan hệ thế nào, chúng ta là bạn chơi đùa với nhau từ nhỏ đến lớn đấy. Ta chỉ cần nói cho Vinh Xương một chuyện thì Vinh Xương sẽ không oán giận ta.
Chu Chính Phong khinh thường nói.

- Đại nhân, là chuyện gì?
Chu Phong tò mò hỏi.

- Rất đơn giản, tướng của bốn doanh Ung Vương Phủ quân đến tham dự chiến dịch tiêu diệt phỉ, sau này nhất định sẽ bị dời tới nơi cách xa kinh thành làm tướng trấn thủ. Ngươi nên biết, tướng trấn thủ chính là võ quan trú đóng ở vùng biên cương. Còn Vinh Xương là Võ Lâm Lang Tướng. Sau khi diệt phỉ có thể trở thành Trung Lang Tướng, căn bản là không dùng đến tướng của Ung Vương phủ. Thực ra, đó chính là thủ đoạn tước đoạt quân lực Ung Vương phủ trá hình của Hoàng đế muội phu của ta đấy. Là để cho Ung Vương phủ khuếch trương quân lực, nhưng đều bị đưa đi trú đóng ở nơi xa để không thể mượn lực được, hơn nữa quân lực của tướng trấn thủ vùng biên cương xa xôi, chỉ có thể quy về Binh bộ thống nhất quản chế.
Chu Chính Phong ôn tồn trả lời.

Chu Phong gật đầu hiểu, rồi lại nghe Chu Chính Phong nói:
- Ngươi cũng biết đấy, Tiêu gia vẫn đang ủng hộ Ung Vương, Vinh gia cũng ngầm ủng hộ Ung Vương. Nghe nói Vũ Văn Gia cũng đang âm thầm ủng hộ. Còn mặc dù Chu gia ta ủng hộ Hoàng đế, nhưng trưởng giả có nói được chim quên ná, đặng cá quên nơm, tuyệt đối không thể trợ giúp Hoàng đế đi thanh trừ quyền thế trong triều và ở địa phương của những thế gia khác. Tuy nhiên cũng không thể để mặc cho các thế gia khác ủng hộ vương gia đe dọa đại vị của Hoàng đế. Hoàng đế bị soán vị, Chu gia chúng ta sẽ có nguy cơ bị vùi lấp.

- Thuộc hạ hiểu, đó là đạo tạo thế cân bằng giữa các thế gia.
Chu Phong ôn tồn đáp lại.

Chu Chính Phong chợt khinh thường nói:
- Trưởng giả thuyết giáo những cái này ta nghe mà đau cả đầu. Nếu chờ ta có được mười vạn đại quân trong tay, lúc đó đạo tạo thế cân bằng cái gì đó đều là giả dối. Chu gia ta hoàn toàn có thể trở thành chúa tể duy nhất của Đường quốc.

- Đại nhân nói chuyện phải cẩn thận đấy.
Chu Phong sợ hãi vội thấp giọng nói.

- Được rồi, ta biết, ngươi đi xem quân nhu đến được bao nhiêu rồi? Chưa đến thì mau đi giục.
Chu Chính Phong ôn tồn dặn dò. Chu Phong chào theo nghi thức quân đội rồi xoay người rời khỏi đại sảnh Soái phủ.

Quyển 2 - Chương 64: Rình trộm

Rời khỏi Nam đại doanh trở về Kinh thành, Lục Thất giải tán cấp dưới nhưng ra lệnh yêu cầu ngày mai vẫn phải mặc quân giáp. Sáng sớm tập hợp trước quán rượu Túy Vân. Các tướng quân lĩnh lệnh rồi giải tán.

Lục Thất một mình đến Di Tâm trà các. Uy danh hung ác của con hổ Chu Chính Phong kia, hắn nhất định phải lợi dụng đúng lúc.

Tới Di Tâm trà các rồi, hỏi mới biết Kim Trúc không có ở đó, hắn để tiểu nhị đi mời. Tiểu nhị trước tiên cung kính mời hắn đến một gian nhã các, rồi mới vội vàng đi. Lục Thất ngồi một mình trong trà các nâng bát trà lên thản nhiên chờ mỹ nhân Kim Trúc.

Về phiền toái sau khi quy về dưới quyền của Chu Chính Phong, hắn biết là lo lắng vô dụng. Chu Chính Phong nhất định sẽ làm khó hắn, hắn cũng nghĩ rồi. Thủ đoạn gây khó xử hắn của Chu Chính Phong, đơn giản là cắt xén quân lương và quân nhu, và khi ra trận diệt phỉ sẽ để hắn đánh trận đầu, còn sở dĩ hắn ở ngoài doanh ăn uống thực ra là đã tính toán rồi.

Cân nhắc của hắn là, lần này diệt phỉ sẽ không dốc sức lập công, thậm chí tốt nhất là nên gánh chút lỗi. Hắn nghĩ là vẫn có thể trở về huyện Thạch Đại, không muốn bộc lộ tài năng trở thành quân cờ quan trọng của Ung Vương phủ.

Trước mắt hắn có thể có được quan mạch ủng hộ của La trưởng sử, cùng với thúc chất Đông thị và Tống Lão Thanh đã trở thành thế lực đồng minh ngầm của hắn. Hắn thấy như vậy là đủ rồi, hắn hy vọng có thể nhảy ra khỏi cái lưới đấu đá quyền lực của kinh thành. Quay về huyện Thạch Đại đi làm một binh bá có thực quyền. Nước của kinh thành quá sâu khiến hắn có cảm giác rất không tự do.

Nửa thời sau, màn trúc của nhã gian được vén lên, Lục Thất nhìn thấy một mỹ nhân khoảng mười sáu mười bảy tuổi mặc váy xanh đi vào, dung mạo xinh đẹp, nước da trắng như ngọc. Vừa nhìn, hắn đã thấy rất quen.

- Công tử không nhận ra nô gia à?
Mỹ nhân mặc váy màu xanh vào phòng nhìn Lục Thất tươi cười nói.

Lục Thất chỉ ngây người ra, tiếp đó hắn cười yếu ớt nói:
- Sao lại không nhận ra, cô đã từng đi tiễn Ngọc Trúc.

Mỹ nhân mặc váy xanh tươi cười nói:
- Không ngờ công tử còn nhớ rõ nô.

- Cô là mỹ nhân đương nhiên là ta nhớ rồi.
Lục Thất cười yếu ớt đáp lại.

Mỹ nhân mặc váy màu xanh mỉm cười gật đầu, dịu dàng nói:
- Nô tên Thanh Phù, xin công tử hãy nhớ trong lòng.

Lục Thất gật đầu nói:
- Thanh Phù, ta nhớ rồi.

Mỹ nhân mặc váy màu xanh cười dịu dàng nói:
- Công tử, Kim Trúc tỷ tỷ đang phải tiếp khách quý, ngay lúc này không thể rời đi được, cho nên bảo nô đến trò chuyện với công tử.

Lục Thất vừa nghe vậy đã nhíu mày, lòng hắn không vui thậm chí còn phiền não, hắn trầm mặc không nói gì.

Thanh Phù nhìn thấy thế vội nói:
- Công tử, Kim Trúc tỷ tỷ phải tiếp hai vị nữ quan khách quý rất quan trọng đối với việc kinh doanh của trà các sau này.

Lục Thất ngẩn ra, hắn ôn tồn nói:
- Nữ quan khách quý?

- Là nữ quan khách quý. Việc kinh doanh trà các này không dễ dàng gì. Nhất định phải lôi kéo được một vài văn nhân và khách quý. Như vậy mới có thu nhập cố định, cũng là để người xấu không dám đến đây quấy rối.
Thanh Phù dịu dàng giải thích.

Lục Thất gật đầu trong lòng hắn bình thản hơn nhiều hắn nói:- Ta không vội, có thể ở đây chờ.

Đôi mắt đẹp của Thanh Phù nhìn hắn, Lục Thất cảm thấy được điều này, hắn không khỏi cười nói:
- Cô không ngồi sao?

Thanh Phù hơi chần chừ, rồi chợt dịu dàng nói:
- Công tử đi theo nô.

Lục Thất hơi giật mình, lại thấy có bàn tay bé nhỏ giơ ra nắm lấy tay phải của hắn kéo đi, hắn đành phải đứng dậy để bản thân bị tùy ý kéo đi. Được bàn tay ngọc ngà nắm lấy, trong lòng hắn có cảm giác khác thường, cơ thể phấn khích có phản ứng động tình.

Đi cùng Thanh Phù ra khỏi nhã gian, đi đến mặt sau của trà các, đây là một đại viện có sân vườn, được bao vây bởi lầu các hai tầng. Thanh Phù dẫn Lục Thất đi vào phía bên trái sân sau, rồi đi vào một gian phòng ở tầng một. Cách bài trí trong phòng rất tao nhã, có mùi thơm ngây ngất lòng người, cũng giống như mùi thơm ở nơi mà Ngọc Trúc từng ở qua.

Dục vọng của Lục Thất càng mãnh liệt, Thanh Phù dẫn hắn đến đây, vậy đương nhiên là… Không ngờ Thanh Phù quay đầu lại, giơ ngón tay nhỏ che miệng, ra hiệu chớ có lên tiếng. Sau đó, giật Lục Thất đi nhẹ về phía vách tường bên trái. Vách tường trái có treo bốn bức tranh hoa điểu. Thanh Phù nhấc lên bức tranh thứ hai, sau đó nghiêng mặt áp thân vào vách tường, áp chừng giây lát, sau đó nàng lui về sau hai bước, quay đầu báo hiệu cho Lục Thất đi qua.

Lục Thất đã nhìn thấy trên vách tường có một lỗ nhỏ. Hắn tò mò tiến lên dán mắt vào xem. Lúc nhìn rõ cảnh tượng trong phòng cách vách, phản ứng của hắn là cả thể xác và tinh thần đều phấn chấn. Liếc mắt nhìn là đã thấy một cơ thể mỹ miều đang uyển chuyển múa, ánh mắt của hắn lập tức bị thu hút. Nhìn hau háu một lúc, hắn mới biết mỹ nhân kia không phải là đang múa kích tình, mà là đang biểu diễn nhu thuật.

Nhìn thấy cơ thể mỹ nhân trắng ngọc kia ôm chân đứng thành một tư thế hình chữ mã (马), sau đó buông chân ngọc xuống, tay trái xếp thành hình hoa lan nhẹ nhàng giơ lên, sau đó chân phải như tuyết ngọc chậm rãi giương cao về sau, thân thể lả lướt ngã tới trước. Lúc chân phải nâng lên được một nửa thì bàn tay nhỏ bé nắm lấy bàn chân ngọc ngà tinh xảo, nhẹ nhàng dùng lực, chân phải nhấc bổng lên, cơ thể lả lướt đã tạo thành một đường cong hoàn mỹ.

- Xương cốt mềm mại của mỹ nhân này, đối với nam nhân chính là một bảo bối hiếm có nha.
Lục Thất nhìn trộm, dục vọng càng mãnh liệt, nhưng ánh mắt của hắn không chỉ có thể rình coi cơ thể của mỹ nhân, mà còn có thể dùng dị năng nhìn xuyên thấu nhìn tới nơi khác, ánh mắt vừa chuyển hắn liền giật mình.

Hóa ra hắn nhìn thấy nhiều nữ nhân quen mặt. Hắn thấy Kim Trúc và mỹ tỳ Tú Lan mặc y phục màu xanh. Hai nàng đứng trong đó, còn có hai mỹ nhân đang ngồi trên ghế, nhìn dung mạo, không ngờ một người trong đó lại là Lâm nhị tiểu thư của tiêu cục. Một người khác Lục Thất thấy còn quen hơn, đó chính là thiếu phu nhân của Tiêu phủ hắn đã từng cứu.

Lục Thất nhĩn rõ người, hắn do dự một chút rồi chợt xoay người rời khỏi vách tướng. Hắn chột dạ sợ các mỹ nhân trong phòng cách vách biết hắn đang nhìn trộm. Hắn quyết đoán hướng về phía Thanh Phù khoát tay ra hiệu, tự mình đi ra ngoài. Thanh Phù có vẻ ngạc nhiên, nàng cho rằng hắn sẽ ham mà nhìn trộm thật lâu. Nàng vội vàng buông bức tranh xuống rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Vào trong sân vườn, Lục Thất mới kín đáo thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác hiện tại của hắn như đang cùng mỹ nhân gian dâm, đột nhiên bị thê thiếp phát hiện. Cảm giác này chính là xấu hổ, chột dạ, hổ thẹn, không biết phải làm sao. Một phản ứng nhân tính phát ra từ lương tri.
Nỗi chột dạ của Lục Thất, không ngờ cũng phá tan dục vọng của hắn đối với Thanh Phù. Hắn lặng im đi thẳng về nhã gian trong trà các. Thanh Phù im lặng vào nhã gian, chủ động đi đổi một bình trà nóng cho Lục Thất. Lục Thất cầm bát trà nhấp một hớp.

- Thanh Phù, cảm ơn cô!
Lục Thấy nói lời cảm ơn.

- Nô làm như vậy là không muốn công tử hiểu lầm Kim Trúc tỷ tỷ.
Thanh Phù ngồi xuống dịu dàng đáp lại.

Lục Thất gật đầu, lại nghe thấy Thanh Phù dịu dàng nói:
- Nô nghe Kim Trúc tỷ tỷ nói, công tử đối xử rất tốt với Ngọc Trúc tỷ tỷ.

Lục Thất giương mắt nhìn nàng cười yếu ớt nói:
- Ta đối xử tốt với Ngọc Trúc là vì Ngọc Trúc đáng được ta thích và tôn trọng.

Thanh Phù hơi giật mình, khuôn mặt của nàng như thoáng suy nghĩ trong chốc lát, rồi nàng chợt nhìn hắn, dịu dàng nói:
- Công tử, sau này nô phải nhờ vào công tử rồi, ngài có đồng ý cho nô gia một danh phận thị thiếp hay không?

Lục Thất ngây ra nhìn Thanh Phù, nhìn giây lát hắn mới nói:
- Ta là quan võ, không hợp với cô đâu.

Thanh Phù mỉm cười nhẹ nhàng, rồi dịu dàng nói:
- Nô không giống với Ngọc Trúc tỷ tỷ, cũng không thích văn nhân chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt. Điều nô muốn chỉ là có một cuộc sống được tôn trọng.

Lục Thất nghe xong im lặng, uống một ngụm trà, nghĩ một lát hắn mới nói:
- Thê thiếp của ta có rất nhiều rồi.

- Có một trăm chưa?
Thanh Phù ôn tồn nói.

Hắn ngây người ra nhìn Thanh Phù, đôi mắt xinh đẹp của Thanh Phù nhìn hắn. Hai người đối mặt nhau trong chốc lát, Lục Thất mới nói:
- Ta không dũng mãnh tới vậy đâu.

Thanh Phù nghe xong thản nhiên cười, dịu dàng nói:
- Công tử muốn nô là được, đợi thêm mấy năm nữa, nô sẽ đi hầu hạ Ngọc Trúc tỷ tỷ.

Lục Thất ngẩn người ra cười yếu ớt nói:
- Chuyện mấy năm nữa, bây giờ cô đã nói có phải hơi sớm không.

Thanh Phù nhẹ nhàng lắc đầu, dịu dàng nói:
- Không phải nô lừa công tử đâu, nô thực sự muốn thuộc về công tử. Chỉ có điều hiện thực bất đắc dĩ, nô vẫn không thể tự chuộc thân mình. Còn đối với công tử mà nói, muốn mua lại nô e là tài lực cũng không đủ, giá của nô là ba vạn lượng bạc.

Lục Thất hơi giật mình, tiện đà đó hắn gật đầu im lặng rồi lại nghe Thanh Phù dịu dàng nói:
- Có người từng ra giá ba vạn lượng bạc muốn mua nô, là nô báo với nghĩa mẫu không muốn, để người kia biết khó mà rút lui.

Quyển 2 - Chương 65: Thanh phù

Lục Thất yên lặng gật đầu, lại nghe thấy Thanh Phù dịu dàng nói:
- Nô nguyện ý trở thành người của công tử, nhưng không muốn công tử tổn tài, nô đã không còn nguyên vẹn, thêm vài năm nữa mới đáng giá, lời nói ti tiện của nô, mong công tử sau này chớ sinh tâm lí phiền chán.

Lục Thất nhíu mày, Thanh Phù là một cô gái ăn ngay nói thật, hắn ôn nhu nhìn kĩ Thanh Phù, dịu dàng nói:
- Năng lực của ta cũng không giúp được nàng, chỉ mong có thể cùng nàng cùng nhau cố gắng.

Đôi mắt xinh đẹp của Thanh Phù nhìn kỹ Lục Thất, dần dần xuất hiện lệ quang, nàng chợt gật đầu, quay đầu nâng chén lên, rót cho chính mình một chén trà, sau đó bàn tay xinh đẹp giơ chén trà lên, đôi mắt xinh đẹp nhìn Lục Thất.

- Công tử, hi vọng công tử có thể uống cùng nô chén này.
Thanh Phù dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu, cũng giơ chén trà lên, sau khi hai người nhìn nhau, cùng uống hết chén trà, Thanh Phù để nhẹ chén trà xuống bàn, lại đứng dậy, cầm bình lên nghiêng người rót cho Lục Thất một chén nữa.

Sau khi để bình trà xuống bàn, nàng bỗng nhiên tiến lên nửa bước, nghiêng người cúi xuống hôn lên trán Lục Thất, vừa hôn một chút đã lập tức rời khỏi, đứng thẳng ôn nhu nhìn một cái, xoay người ra khỏi phòng.

Lục Thất giật mình nhìn kĩ màn trúc, một lúc lâu sau mới cười khổ lắc đầu, hắn không biết hành động của Thanh Phù là thật tâm hay là giả dối nữa, hắn tự thấy chính mình không phải là tuyệt thế mỹ nam khiến cho nữ nhân vừa gặp đã yêu, hắn cũng có chút lay động, nhưng nếu dùng lí trí thì hành động vừa rồi của Thanh Phù là thật hay giả, đi hỏi Ngọc Trúc là biết, tâm lí của hắn cũng không bài xích việc mỹ nhân tới cửa xin làm thị thiếp.

Nửa thời sau, Kim Trúc đi vào trong phòng Lục Thất, vừa thấy Lục Thất ngồi một mình, khuôn mặt xinh đẹp của nàng có chút không hài lòng, khoan thai ngồi xuống bên cạnh Lục Thất, đôi mắt xinh đẹp nhìn Lục Thất, dịu dàng xin lỗi:
- Có khách quí đến, không thể rời khỏi được, nô để Thanh Phù đến bầu bạn với công tử, cô ấy không đến sao?

Lục Thất cười, dịu dàng nói:
- Thanh Phù đã tới, hơn nữa vì khiến ta tin chuyện tỷ đang tiếp khách còn đưa ta đến xem.

Kim Trúc khuôn mặt khẽ thay đổi, ánh mắt có chút bất an, Lục Thất dịu dàng nói:
- Tỷ cũng không cần lo lắng, ta cũng không phải loại người lắm chuyện.

Kim Trúc gật đầu, lại thấy Lục Thất dịu dàng hỏi:
- Mỹ nhân xương cốt mềm mại kia là người lầu Khổng Tước sao?

Đôi mắt xinh đẹp của Kim Trúc oán trách nhìn Lục Thất, chợt đứng dậy nghiêng người ngồi vào trong lòng Lục Thất, Lục Thất rất tự nhiên duỗi tay ôm lấy thân mình mềm mại trong ngực, nhìn thấy mỹ nhân vươn cổ ngọc, khuôn mặt ngẩng lên dán vào má trái của hắn, hôn một chút.

- Sắc quỷ, nữ nhân xương cốt mềm mại kia không phải là kĩ nữ, nàng là nô tỳ được tiêu cục Long Uy mua về ở Cát Châu, là thân mình trời sinh có xương cốt mềm dẻo. Lâm nhị tiểu thư của Long Uy tiêu cục muốn đưa nữ nhân kia vào trong cung dâng cho Tiêu phi nương nương, để cầu được nhận một phần áp tải quan ngân.
Kim Trúc áp tai nhỏ giọng nói.

Lục Thất gật gật đầu, lại nhỏ giọng hỏi:
- Vậy nữ nhân ngồi cùng Lâm nhị tiểu thư là ai?

- Chàng nha, đúng là sắc quỷ, đó là thiếu phu nhân của Tiêu thị, là nữ nhân tôn quí có thể vào hoàng cung, Tiêu thị ở Đường quốc có thế lực rất mạnh, nếu không thì nô đã sớm tới gặp công tử rồi.
Kim Trúc dịu dàng trả lời.

Sự thật lại được chứng mình một lần nữa, Lục Thất có chút thất vọng gật đầu, hắn biết quan hệ giữa Tiêu thị và phủ Ung Vương rất chặt chẽ, là một loại liên minh chính trị gắn chặt như keo sơn, hắn vô tình rơi vào bên trong, tương lai gặp họa hay phúc thật khó lường.

- Công tử rảnh rỗi tới gặp nô, có phải là vì chuyện khế ước cửa hàng hay không?
Kim Trúc ôn nhu hỏi.

Lục Thất gật đầu, dịu dàng nói:
- Sáng sớm ngày mai tỷ mang theo khế ước đến Túy Vân, sau đó cùng ta đi gặp người chủ bán cửa hàng, ta chỉ có thể sử dụng thủ đoạn đánh nhanh thắng nhanh thôi, làm xong chuyện này nhanh một chút.

Kim Trúc gật đầu, dịu dàng nói:
- Nô cũng hi vọng làm xong xuôi nhanh một chút.

Lục Thất cúi đầu thơm nàng một cái, ôn tồn nói:
- Kỳ thật, tỷ nên áp dụng phương pháp thế chấp khoản nợ để có thể lấy được quyền kinh doanh.

- Nô cũng muốn như vậy, chỉ có điều chủ cửa hàng không muốn.Kim Trúc bất đắc dĩ dịu dàng trả lời.

Lục Thất ồ một tiếng, hai người chỉ nghỉ ngơi chốc lát, Kim Trúc thở dài:
- Kỳ thật, nô bị một quan viên lừa, chính là Ngô thần bộ trước kia chàng từng gặp qua, ông ta là khách quý của nô, đã dẫn đến không ít quan nhân cùng khách cho nô, đều là do ông ta tính kế khiến nô rơi vào bẫy, nô một năm sau mới hiểu được, chỉ có đã lấy theo họ Ngô, ông ta mới có thể xuất đầu đi tìm người mua.

Lục Thất bất ngờ ồ một tiếng, lại nghe thấy Kim Trúc dịu dàng nói:
- Công tử, tâm tư công tử rất tốt, cái người họ Ngô kia mặc dù chỉ là quan nha bát phẩm, nhưng ở kinh thành có rất nhiều mánh khóe, nếu công tử đắc tội, chỉ sợ sau này sẽ bị trả thù.

Lục Thất gật đầu thoáng suy nghĩ một chút, một lát sau chợt cười dịu dàng nói:
- Ta không sợ ông ta, chỉ có điều đắc tội tên họ Ngô ấy, sau này hai cửa hàng sợ khó có thể kinh doanh tốt được, thậm chí có thể từ thịnh vượng biến thành cửa hàng không có đến một khách, muốn bán cũng không ai dám mua.

Kim Trúc ngẩn ra, tiện đà ôn nhu nói:
- Nô biết lợi hại, nô cũng từng nghĩ, cho dù là mất đi cửa hàng, nô cũng sẽ không nhập vào nhà họ Ngô kia, hơn nữa nô tình nguyện mất một số tiền lớn cũng không nguyện để cho cái tên họ Ngô kia lấy được bạc xương máu của thiếp.

Lục Thất gật đầu, dịu dàng nói:
- Tỷ biết lợi hại là tốt.

Hai người im lặng một lúc, Kim Trúc chợt duỗi bàn tay xinh đẹp ra xoa má trái của Lục Thất, ngửa mặt dịu dàng nói:
- Công tử, sáng mai trước dẫn nô đi nhập vào hộ tịch.

Lục Thất ngẩn ra, cười yếu ớt nói:
- Cái gì? Tỷ đã nghĩ kỹ rồi.

- Nô đã nghĩ kĩ rồi, công tử đối với nữ nhân luôn dịu dàng, là phu quân thích hợp để nô nương nhờ, nô và Ngọc Trúc làm bạn hơn mười năm, tỷ muội hai người vẫn luôn ở cùng một chỗ.
Kim Trúc ôn nhu nói.

Lục Thất gật gật đầu, suy nghĩ một chút, dịu dàng nói:
- Chuyện tỷ tỷ nhập tịch đợi sau khi ta diệt xong thổ phỉ trở về hẵng đi.

Kim Trúc ngẩn ra, im lặng gật đầu, bỗng nghe Lục Thất dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ, ta cần gấp hai vạn lượng bạc, tỷ có bạc không cho ta mượn.
Kim Trúc cả kinh, ngửa mặt nhìn kĩ Lục Thất, Lục Thất bình tĩnh cúi đầu xuống nhìn nàng, Kim Trúc chần chừ một chút, dịu dàng nói:
- Công tử muốn mượn nhiều bạc như vậy để làm gì?

Lục Thất cúi đầu nhỏ giọng nói:
- Ta phải lĩnh quân đi tiêu diệt thổ phỉ, lúc đầu cần dùng bạc để mua được lòng quân, toàn quân tâm phục tuân theo hiệu lệnh của ta, ta mới có thể không bị thất bại, võ quan mà thất bại cũng sẽ bị bãi quan truy cứu tội trạng đấy.

Kim Trúc ồ một tiếng gật đầu, cúi đầu trầm tư một chút, mới ngửa mặt dịu dàng nói:
- Hai vạn lượng bạc, thiếp có thể cho công tử mượn, nhưng thiếp cần công tử viết cho nô một tờ giấy nợ.

Lục Thất mỉm cười, gật đầu nói:
- Ta biết rồi, ta sẽ viết giấy nợ thế chấp hai cửa hàng cho tỷ, hơn nữa sẽ đưa lên quan chứng nhận.

Kim Trúc gật đầu, chợt cười dịu dàng nói:
- Nô còn tưởng rằng công tử mượn bạc là để chuộc thân cho Thanh Phù.

Lục Thất ngẩn ra, ôn tồn nói:
- Tỷ tỷ biết chuyện Thanh Phù muốn làm nữ nhân của ta rồi.

Kim Trúc lắc đầu, dịu dàng nói:
- Nô không biết, là nô đoán đấy, trước đây Thanh Phù từng hỏi nô chuyện về Ngọc Trúc, mà hiện tại nàng ấy lại khác thường làm trái với luật lệ, nô nghĩ Thanh Phù hẳn là có tâm tư muốn làm nữ nhân của công tử.

- Tỷ tỷ, Thanh Phù rời khỏi, sao có thể nhìn ra là muốn làm nữ nhân của ta?
Lục Thất khó hiểu hỏi.

- Công tử ngốc, thanh lâu có một quy định ngầm, nếu như cô nương nào vừa ý người nào đó, hơn nữa đã có ước định thì sẽ không tiếp tục bồi người kia, cho dù là bồi bạn hay bồi trên giường, cùng sẽ không cần bạc, thậm chí còn đưa bạc cho mang đi. Sau này nếu chàng đi gặp Thanh Phù, nàng sẽ coi chàng là vị hôn phu, hoặc là không muốn gặp chàng, hoặc là sau khi gặp chàng sẽ đưa cho chàng bạc mang đi.
Kim Trúc buồn cười giải thích.

Lục Thất giật mình, cũng nhớ lại kinh nghiệm lần đầu tiên đến thanh lâu gặp Ngọc Trúc, hắn cười yếu ớt lắc đầu, ôn tồn nói:
- Hóa ra có loại quy củ này, khó trách lúc trước ta gặp Ngọc Trúc tỷ tỷ, Ngọc Trúc tỷ tỷ cũng không lấy bạc của ta, sau đó bà bà dẫn đường nghe xong cũng nói là Ngọc Trúc tỷ tỷ đã nhìn trúng ta.

Kim Trúc ngẩn ra dịu dàng nói:
- Khi đó Ngọc Trúc chưa chắc nhìn trúng công tử, mà là muốn nương nhờ, là do nàng bị mê hoặc, vội vã muốn cứu thân nhân của Lý tội quan, cho nên mới không thể không nhờ công tử, Ngọc Trúc quá mức thiện lương.

Lục Thất nghe xong gật đầu, đó cũng là nguyên do chính hắn kính trọng Ngọc Trúc. Hai người lại trầm mặc, một lúc sau, Kim Trúc chợt cười dịu dàng nói:
- Có một bí mật công tử có muốn nghe không?

Lục Thất ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Muốn nghe.

Kim Trúc cười dịu dàng nói:
- Nàng mỹ tỳ mà công tử lần trước cầu hôn hôm nay đến trà các.

Lục Thất ngẩn ra cười nói:
- Ta đã biết.

- Nhưng công tử sẽ không biết, người kia chính là chị ruột của Thanh Phù.
Kim Trúc dịu dàng nói tiếp.

- Cái gì?
Lục Thất thất thanh nói, ánh mắt nhìn chằm chằm Kim Trúc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau