KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 181 - Chương 185

Quyển 2 - Chương 56: Tương phùng

Đi trên phố nửa giờ, Lục Thất đang định quay về Tú Trang thì chợt nghe thấy có tiếng nữ nhân gọi to:
- Lục Thất.

Hắn ngẩn người ra quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía bên trái cách 3m có một người mặc quần áo màu xanh nhạt, xinh đẹp tuyệt trần đang mỉm cười nhìn hắn. Là tỳ nữ Tú Lan của Long Uy Tiêu Cục, hắn bất ngờ kinh ngạc.

Tú Lan đi tới dịu dàng nói:
- Lục đại tiêu đầu, có phải không nhận ra tiểu tỳ nữ này không?

Lục Thấy định thần lại cười nói:
- Xem cô nói kìa, ta là loại người đó sao?

Tú Lan cười nói:
- Sao ngài lại ở đây?

- Ta nhàn rỗi, tiện đi dạo thôi, còn cô đi mua đồ à?
Lục Thất mỉm cười nói, hắn có ấn tượng rất tốt với Tú Lan. Hắn sẽ không tự biến bản thân thành kẻ tiểu nhân.

Tú Lan cười nói:
- Cùng giống ngài, tiện thì đi dạo thôi.

Lục Thất ngẩn người ra rồi gật đầu nói:
- Ra ngoài đi dạo là tốt đấy.

Tú Lan mỉm cười dịu dàng nói:
- Chuyện lần trước, ta hiểu lầm ngài rồi.

Lục Thất nghe xong thấy lòng ấm áp cũng dịu giọng nói:
- Cô không hiểu lầm ta là ta vui rồi.

Tú Lan gật đầu, Lục Thất cười, trong lòng hắn nhớ ra một chuyện, hắn do dự một chút rồi nói:
- Tú Lan, ta có một chuyện đã phiền lòng từ lâu, muốn nói rõ với cô một chút. Đến quán rượu nào đó ngồi được không?

Tú Lan ngẩn ra, quay đầu nhìn sang quán rượu bên trái rồi lại nhìn Lục Thất dịu dàng nói:
- Ngài muốn hỏi cái gì?

- Đến quán rượu rồi nói được không? Ta muốn nói chuyện với cô.
Lục Thất ôn tồn nói.

Hai má trắng nõn của Tú Lan ửng hồng suy nghĩ một chút, mắt chăm chăm nhìn Lục Thất nói:
- Có quán Di Tâm Trà Các cách chỗ này không xa, đến đó đi, ta mời.

Lục Thất ngẩn người ra cười nói:
- Cũng được, đi thôi.

Hai người cùng đi, sau khi đi được 600m đến Di Tâm Trà Các. Lục Thất vừa nhìn khung cảnh bên ngoài quán trà cũng khá có đại khí, quy mô của nó so với Thất Tịch trà lâu kém hơn nhiều. Nhưng ra vào toàn là người áo gấm nho phục, giống như hai người bọn họ thì có rất ít.

Vào quán trà tìm một không gian, sau khi ngồi xuống, Tú Lan cười nói:
- Thực ra, chỗ này rất đắt.

Lục Thất vừa nghe thấy vậy liền mỉm cười nói:
- Vậy mà cô còn mời ta đến đây?

- Vì ta xin lỗi cho nên mới mời ngài đến đây. Trà điểm ở đây rất ngon.
Tú Lan dịu dàng nói.

Lục Thất nghe xong trong lòng cảm động, lúc này có tiểu nhị đến tiếp đón. Lục Thất chủ động nhận lấy trà bác, chỉ vào mặt trên chọn, hắn liếc mắt thấy sắc mặt của Tú Lan có vẻ hoảng sợ. Bàn tay trắng nõn đang sờ trước ngực.

Lục Thấy quay đầu lại cười hỏi:
- Thế này, đủ chưa?

Tú Lan vội vàng gật đầu nói:
- Đủ rồi, vậy là đủ rồi.

Lục Thất nghênh ngang khoát tay nói:
- Đi thôi, nhanh lên chút!
Tiểu nhị cúi người đi ra ngoài.

Tú Lan nhìn hắn một cái. Lục Thất cười nói:
- Lần đầu tiên ta đến uống trà ở quán trà, ngài từng đến chưa?

Tú Lan gật đầu nói:
- Trước đây mấy ngày có cùng nhị tiểu thư đến rồi.

Lúc nói chuyện, tiểu nhị đã bưng Long Tỉnh lên, hai đĩa điểm tâm, thứ quả có vỏ cứng ngắc, để xuống bàn rồi lui ra ngoài.

Lục Thất cười nói:
- Nếm thử đi.
Hai người bắt đầu uống trà và ăn.

Lục Thất vừa ăn vừa cười nói:
- Có Vinh công tử đi chứ?

Tú Lan ngẩn người ra:
- Sao ngài biết?

Lục Thấy cười nói:
- Nữ nhân một mình ít khi đến đây trừ phi có đàn ông đi cùng.
Tú Lan gật đầu nói:
- Là Vinh công tử mời Nhị tiểu thư đến đây thưởng thức trà.

Lục Thất rót trà cho nàng nói:
- Ta nghe nói cô là của hồi môn của Nhị tiểu thư.

Tú Lan gật đầu:
- Đúng vậy.

Lục Thất thở dài:
- Trong lòng cô muốn không?

Tú Lan sửng sốt cúi đầu nói:
- Nữ nhân đều muốn tìm một nơi yên bình, một tỳ nữ như ta có thể được gả vào nơi thế gia hiển hách như vậy là được rồi.

Lục Thất buồn bã gật đầu nói:
- Đúng vậy, nên chúc mừng cô.

Thanh Tý Lan ngẩng đầu lên dịu dàng nói:
- Đừng nói ta nữa, ngài có chuyện gì thì hỏi đi.

Lục Thất gật đầu dịu giọng nói:
- Tú Lan, Lâm tổng tiêu đầu có mấy vị tiểu thư?

Tú Lan ngẩn người ra nói:
- Có 2 vị tiểu thư.

- Lúc đầu ta ở Kinh Thành, từng gặp Lâm nhị tiểu thư ngồi xe trở về. Lúc đó còn có một chiếc xe kiệu bên trong có một cô gái dung nhan đẹp không kém Lâm nhị tiểu thư. Ta hỏi người bên ngoài đó là ai, người đó nói là con gái thứ xuất của Lâm tổng tiêu đầu. Tú Lan, người đó thực sự là con gái xinh đẹp của Lâm tổng tiêu đầu sao?

Tú Lan nghe xong đôi mắt đẹp thấy lạ liền nhìn Lục Thất, nhưng vẫn dịu dàng nói:
- Người ngài nói không phải là con gái của Tổng tiêu đầu, là một vị quan quyến. Ta chỉ biết là một thiếu phu nhân của Tiêu phủ, đến từ huyện Thạch Đại.

Lục Thất nghe xong trong lòng buồn bã, nhưng hắn đã sớm biết kết quả ngày rồi, cũng hiểu vì sao mỹ nữ kia ở huyện Thạch Đại. Hắn định thần lại rồi lạnh lùng nói:
- Tú Lan, đại tiểu thư của Tiêu cục là con gái nuôi?

Tú Lan ngẩn người ra gật đầu nói:
- Đúng vậy, Đại tiểu thư là con gái nuôi, nhưng Đại tiểu thư không lớn lên cùng Nhị tiểu thư. Là nhị tiểu thư có một vị huynh trưởng ruột là Phó điển quân đại nhân của Ung Vương Phủ.

- Nhà chồng của đại tiểu thư là ai?
Lục Thất lại hỏi.

- Ta không biết, chỉ biết là họ Vương, chắc là ngài có biết đại tiểu thư.
Tú Lan dịu dàng nói.

- Đúng là ta có biết tiểu thư nhưng ta nên hỏi quá nhiều chuyện của nhà nàng.
Lục Thất lại ôn tồn nói.

Tú Lan gật gật đầu rồi lại dịu dàng nói:
- Con người của đại tiểu thư rất tốt.

Lục Thất cười chuyển đề tài nói:
- Ta còn muốn hỏi một câu, cô thực sự muốn đi Hồng Châu làm thiếp thị sao?Thanh Tú ngẩn người ra, hơi chần chừ vẻ mặt buồn bã thở dài:
- Không sợ ngài biết chứ một nữ tỳ như ta được gả làm thiếp thị cho Vinh Nhị công tử đã là vinh hạnh rồi, khiến nhiều tỷ muội phải hâm mộ ta nhưng thực sự trong lòng ta không muốn làm của hồi môn của Nhị tiểu thư.

Lục Thất ồ lên một tiếng rồi nói:
- Cô muốn gả cho nhà khác?

Tú Lan lắc đầu nói:
- Ta đâu có tư cách được lấy, chỉ là Nhị tiểu thư tính tình nóng nảy, khó hầu hạ.

Lục Thất gật đầu nói:
- Nhị tiểu thư đó ta đã từng gặp một lần rồi, nhìn rất ngạo mạn khinh người.

Tú Lan thở dài:
- Trên đời có làm gì có chuyện thập toàn thập mỹ.

Lục Thất cau mày nói:
- Cô có thể không lấy chồng.

Tú Lan cười khổ nói:
- Không lấy chồng không được, ta chỉ là tỳ nữ, không có quyền tự chủ.

Lục Thất gật đầu, cầm chén trà lên uống một ngụm, hắn thầm nghĩ có nên lấy Tú Lan hay không. Hắn có ấn tượng rất tốt với Tú Lan, hơn nữa nàng là người có nhân cách tốt như vật. Nếu vì chuộc thân mà nạp nàng làm thiếp thị hắn cũng rất muốn, cũng có thể làm được. Chỉ có điều khó mà nói ra.

Trầm mặc một lúc, chợt có người đi đến, tiểu nhị cúi đầu cười nịnh nói:
- Gia, có nghe hát không?

Lục Thất quay đầu lại nhìn tiểu nhị, tiểu nhị vừa cười vừa nói:
- Gia, chỗ chúng tôi thường có khách các nơi đến ngồi.

Lục Thất nghe xong trong lòng khẽ động, cười nhạt nói:
- Khổng Tước, Kim Trúc của Khổng Tước Lầu có thể đến sao?

Tiểu nhị ngẩn người ra cười nói:
- Công tử gọi đúng rồi, hai vị cô nương Khổng Tước, Song Trúc là khách quen ở đây, tôi đi mời cho ngài.

Lục Thất nghe xong thất không ngờ, Kim Trúc lại có thể đến chỗ trà các này bán nghệ. Tiểu nhị vừa đi hắn liền quay đầu lại nhìn Tú Lan thì đã thấy đôi mắt xinh đẹp của nàng đang nhìn hắn. Hắn cảm thấy buồn cười rồi nói:
- Ta biết cô kiếm tiền không dễ, cố mà tiết kiệm đi.

Tú Lan hừ lạnh một tiếng rồi nhìn đi nơi khác. Chỉ một lát sau, theo tiếng bước chân của tiểu nhị là một cô gái mặc áo trắng tuyệt sắc, ôm cây đàn tỳ bà. Lục Thấy nhìn đó là Kim Trúc, lại không ngờ nàng lại đến nhanh như vậy. Chắc là trùng lúc nàng đang ở gần đây. Tiểu nhị hướng về Kim Trúc cúi đầu hành lễ đi ra ngoài.

Kim Trúc cũng nhìn thấy có một tỳ nữ xinh đẹp tuyệt trần bên cạnh Lục Thất cũng cảm thấy rất kinh ngạc.

Tú Lan cũng cảm thấy kinh ngạc trước vẻ đẹp thanh lịch của Kim Trúc. Lục Thất đứng lên cười nói:
- Tỷ tỷ mời ngồi.

Kim Trúc mỉm cười duyên dáng nói:
- Là Mao tiểu tử ngươi, muốn gặp riêng giai nhân ở chỗ này sao?

Mặt Lục Thất hơi nóng lên, Tú Lan xấu hổ má cũng ửng hồng. Lục Thất cũng gượng cười nói:
- Tỷ tỷ, vị này chính là Tú Lan cô nương của Tiêu Cục, đang trò chuyện với đệ.

Rồi hắn lại giới thiệu cho Tú Lan:
- Tú Lan, đây là Kim Trúc tỷ tỷ.

Tú Lan đứng dậy thi lễ nói:
- Tú Lan chào tỷ tỷ.

Kim Trúc mỉm cười duyên dáng nói:
- Muội muội khách sáo rồi.

Nói xong quay sang Lục Thất nói:
- Gọi ta tới là nghe khúc nhạc ư?

Sau khi 3 người ngồi xuống, Lục Thất lại suy nghĩ một chút rồi nói:
- Tỷ tỷ gảy khúc Phượng Hoàng phi được không?

Kim Trúc ngẩn người ra, ngạc nhiên nói:
- Ngươi từng nghe khúc nhạc này?

Lục Thất gật đầu nói:
- Từng nghe rồi.

Kim Trúc cười nói:
- Khúc nhạc này rất khó tấu, mấy năm trước Điệp Y của Vạn Hoa Lầu đã gảy khúc nhạc này như bách điểu hành hương, danh chấn Kinh Sư, không người sánh kịp.

Lục Thất ngẩn người ra gật đầu, Diệp Y chính là thiếp thị của hắn, tiếng đàn tỳ bà hắn đã từng nghe nhiều, hắn cười nói:
- Mời tỷ tỷ tấu một khúc nhạc cho ta nghe.

Kim Trúc ôm cây đàn tỳ bà duỗi ngón tay ra tấu lên khúc nhạc nghe hay vô cùng. Sau khi khúc nhạc tấu xong, Tú Lan liên tục tán thưởng. Lục Thất vỗ tay khen ngợi, nhưng lại cảm giác trong nhạc khúc như thiếu gì đó.

Quyển 2 - Chương 57: Bàn bạc làm ăn

Sau khi tán thưởng, Lục Thất cười nói:
- Tỷ tỷ, ta không mang đủ tiền, phiền tỷ cho ta ghi sổ, sau này thanh toán có được không?

Kim Trúc sửng sốt, tiện đà lườm hắn một cái, khẽ cười nói:
- Thì ra là ngươi đến uống trà Bá Vương.

Lục Thất gượng cười không nói gì, Kim Trúc quay đầu nhìn về phía Tú Lan, dịu dàng nói:
- Hôm nay là ta mời Tú Lan muội muội, không cần ngươi trả.

Lục Thất gượng cười nói:
- Vậy đa tạ tỷ tỷ nhé!

Đôi mắt xinh đẹp của Tú Lan nhìn hắn vội nói:
- Tỷ tỷ, muội có bạc, đừng nghe hắn chơi xấu.

Kim Trúc thân thiết nói:
- Muội muội, nếu không chê ta thì để ta mời đi.

Câu này vừa được nói ra, Tú Lan đã ngẩn người đành phải nói:
- Đa tạ tỷ tỷ.

Lúc này Kim Trúc mới quay đầu lại nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Ngươi tìm nô đến có phải là có chuyện gì hay không?

Lục Thất mỉm cười, ôn hòa nói:
- Đúng là ta muốn tìm tỷ tỷ, là muốn thương lượng với tỷ tỷ một vài điều quan trọng về việc kinh doanh. Ta muốn bố trí một cửa hàng văn phòng tứ bảo, chỉ là tài lực của ta không đủ. Ta hi vọng có thể cùng hợp tác làm ăn với tỷ tỷ.

Kim Trúc gật gật đầu dịu dàng nói:
- Ý tưởng của ngươi lúc sáng Ngọc Trúc và nô có nói qua, lại không ngờ sau giờ ngọ ngươi đã đến.

- Tỷ tỷ hiểu lầm rồi, là tiểu nhị hỏi ta có nghe hát không, ta thuận miệng nói tên tỷ tỷ, vốn tưởng là không mời được tỷ.
Lục Thất cười giải thích.

Đôi mắt xinh đẹp của Kim Trúc tức giận nhìn hắn một cái rồi lại nhẹ nhàng nói:
- Ngươi thực sự không biết Di Tâm trà các này là của nô sao?

Lục Thất ngẩn người ra ngạc nhiên nói:
- Trà các này là của tỷ tỷ.

- Đúng thế, Ngọc Trúc chưa nói với ngươi ư?
Kim Trúc khẽ cười nói.

- Tỷ tỷ, ta thực sự không biết, trà các này là Tú Lan nhắc tới, rồi dẫn ta đến đấy.
Lục Thất vội ôn tồn giải thích.

Tú Lan nghe xong gật đầu, dịu dàng nói:
- Là thật đó, mấy hôm trước muội có theo tiểu thư đến đây.

Kim Trúc cười gật đầu, Lục Thất vừa cười vừa nói:
- Không ngờ là tỷ tỷ lại có một trà các đẹp như vậy.

- Trà các này sang tay nô cũng được ba năm rồi. Lúc ban đầu nô thường đến đây gảy đàn, thời gian dài lâu trở nên lưu luyến nó. Chủ cũ muốn bán nó, cho nên nô liền mua lại.
Kim Trúc cười nói.

Lục Thất gật đầu, khôi hài cười nói:
- Tỷ tỷ mà quản lý quán rượu thì tốt rồi, ta còn có thể ăn một ít cơm Bá Vương.

Kim Trúc ngẩn người ra, khẽ cười nói:
- Nô còn có quán rượu Túy Vân, ngươi muốn ăn thì cứ đến đó là được.

Lục Thất lập tức giật mình nhìn chằm chằm Kim Trúc, nhìn giây lát hắn mới cười nói:
- Tỷ tỷ, tỷ còn lợi hại hơn Ngọc Trúc nhiều.Khuôn mặt của Kim Trúc hơi ảm đạm, nàng dịu dàng nói:
- Nô không giống Ngọc Trúc, nô là một thần giữ của. Còn Ngọc Trúc có tâm, có lúc còn quá lương thiện.

Lục Thất im lặng, người lương thiện chưa chắc đã được báo đáp tốt. Kim Trúc là thần giữ của, nhưng có của cải mới đáng có cuộc sống của quý tộc. Ngọc Trúc có tâm, là người tốt, sẵn lòng buông bỏ tài của giúp người, nhưng lòng tốt của nàng chưa chắc đã được hoàn ân, thậm chí còn bị hạng người vong ân phụ nghĩa cắn ngược lại.

- Tỷ tỷ, đệ nghĩ rằng cách làm của tỷ mới là bình thường, người lương thiện như Ngọc Trúc đa số sẽ gặp phận lưu lạc bất hạnh.
Lục Thất ôn tồn giải thích quan điểm của mình.

Đôi mắt xinh đẹp của Kim Trúc liếc nhìn Lục Thất rồi tiện đà cười nói:
- Chúng ta thảo luận về việc kinh doanh đi.

Lục Thất mỉm cười gật đầu. Kim Trúc dịu dàng nói:
- Đối diện với quán rượu của nô có một cửa hàng lương thực đang muốn bán, nô có khả năng tự mua được. Nếu ngươi muốn cùng cộng tác kinh doanh, nô có thể bán lại, hơn nữa nô sẵn sàng nhượng lại cho ngươi với giá thấp hơn ba phần.

Lục Thất ngẩn người ra nói:
- Tỷ tỷ cho ta ba phần, hẳn là có chuyện gì muốn ta làm?

Khuôn mặt của Kim Trúc hơi nghiêm trọng, đôi mắt xinh đẹp nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Có, nô muốn mời ngươi thay nô quản lý trà các và quán rượu.

Lục Thất nghe xong, lặng im thoáng suy nghĩ một chút rồi giương mắt nói:
- Theo như lời tỷ, có phải là trà các và quán rượu không chân chính thuộc sở hữu của tỷ hay không?

Kim Trúc gật gật đầu ngán ngẩm, dịu dàng nói:
- Nô là một ca kỹ, không hợp pháp buôn bán, nô chỉ có văn khế của cửa hàng, cùng với hợp đồng chuyển nhượng tự lập.

Lục Thất trầm ngâm một chút rồi nói:
- Tỷ tỷ sao không nhập tịch vào hộ tịch của ta, tài vật sau khi nhập tịch vẫn là của tỷ tỷ, lúc tỷ tỷ muốn đi, ta tuyệt đối sẽ không làm khó tỷ tỷ.

Kim Trúc nhìn Lục Thất rất kỹ rồi dịu dàng nói:
- Nô biết con người của ngươi rất tốt, chỉ có điều nô không thích ngươi là võ tướng. Nô muốn tự chủ mấy năm, sau mấy năm nữa nếu còn chưa gặp được người như ý, nô sẽ thuộc quyền sở hữu của ngươi.

Lục Thất gật đầu, suy nghĩ một tiếng rồi ôn hòa nói:
- Tỷ tỷ, người làm ăn nói chuyện làm ăn, nếu tỷ tỷ không muốn nhập tịch vào hộ tịch của ta, ta chỉ có thể yêu cầu trả thù lao. Trà các và quán rượu của tỷ tỷ ta cũng góp một phần, còn tú trang chỗ tỷ tỷ hãy bán cho ta.
Kim Trúc ngẩn người ra, đôi mi của Tú Lan hơi nhíu lại, nàng dịu dàng nói:
- Tú trang là của nô cho Ngọc Trúc, đương nhiên không phải là của riêng nô. Giá trị của trà các và quán rượu là hai mươi vạn lượng bạc, ngươi muốn góp một phần, khá nhiều đấy.

Lục Thất lắc đầu dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ, yêu cầu của ta không nhiều đâu, chắc là tỷ tỷ biết được nguy cơ tồn tại của hai cửa hàng này. Hai cửa hàng này là tỷ tỷ mua lậu, sau khi tỷ tỷ nhập tịch, nếu muốn sang tên trên khế ước, chắc chắn sẽ không thành. Người bán cửa hàng có thể làm khó tỷ tỷ một cách có tình có lý, buộc tỷ phải bỏ một cái giá thật lớn mới chịu sang tên trên khế ước, thậm chí trở mặt không thừa nhận vụ buôn bán nữa. Nếu đưa lên quan gia, tỷ tỷ chỉ còn hai bàn tay trắng mà thôi.

Kim Trúc trầm mặc, một lát sau dịu dàng nói:
- Được, nô theo ngươi.

- Tỷ tỷ, người bán cửa hàng là ai, có quan mạch hay không?
Lục Thất ôn tồn hỏi.

- Chắc là không có quan mạch, đều là nhà giàu, phú quý, ngay cả khi có quan mạch cũng không phải là trực tiếp.
Kim Trúc dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu thoáng suy nghĩ, hắn cũng hiểu được chuyện của Kim Trúc không dễ xử lý. Phú hộ có thể sinh sống ở kinh thành, đa số đều có quan hệ cành lá đan xen khó gỡ với quan lại. Đây cũng không phải huyện Thạch Đại, để hắn có thể một tay che trời làm việc bá đạo.

Cường bá! Trong đầu Lục Thất lóe lên một ý tưởng, hắn nhếch miệng cười. Hóa ra hắn chợt nhớ đến chính là Chu Chính Phong, một tên tiểu tử nổi danh ngang ngược ở kinh thành. Nghe nói hắn sẽ quy về dưới trướng của Chu Chính Phong, chẳng phải đây là tạo điều kiện cho hắn có thể cáo mượn oai hùm hay sao? Đúng vậy, mượn danh của Chu Chính Phong đi gặp người bán, hắn không tin người bán dám can đảm giở trò chơi xấu.

- Ngươi đang nghĩ gì vậy?
Kim Trúc nghi ngờ hỏi, nàng thấy nụ cười của Lục Thất đầy tà khí. Đôi mắt xinh đẹp của Tú Lan nhìn Lục Thất với vẻ cổ quái.

Lục Thất định thần trở lại cười nói:
- Ta đang nghĩ gì, tỷ tỷ có thế đi hỏi Ngọc Trúc, Ngọc Trúc sẽ nói cho tỷ tỷ nghe.

Kim Trúc hờn dỗi liếc mắt nhìn hắn một cái, rồi dịu dàng nói:
- Ngươi định chừng nào thì đi hỏi chuyện sang tên khế ước?

- Mấy ngày gần đây không được, ta có thể sẽ đi gặp quan trên. Nếu tỷ tỷ vội vàng vậy thì tốt nhất là ban ngày đi tú trang cùng Ngọc Trúc. Ta rảnh rỗi sẽ lập tức đi tìm người bán sang tên khế ước với tỷ tỷ.
Lục Thất ôn tồn nói.

- Không phải bây giờ ngươi đang rảnh sao?
Kim Trúc dịu dàng nói, xem ra nàng rất vội.

Lục Thất cầm tách trà lên uống một ngụm chậm rãi nói:
- Tỷ tỷ, nhìn bộ dạng bây giờ của ta, nếu đi đòi một món nợ khổng lồ, tỷ nghĩ xem sẽ có kết quả gì.

Kim Trúc ngẩn người ra, nàng hiểu rồi gật đầu lặng im. Lục Thất lại nói:
- Tỷ tỷ, quan cần có ba phần uy. Ta đi tìm người bán nhà yêu cầu sang tên, ít nhất cũng phải mặc áo giáp lên mình, tốt nhất là dẫn mười tên giáp vệ đằng đằng sát khí đi theo. Nếu bây giờ ta cứ như vậy mà đi, nhỡ đụng phải người bán bất lương, thì người nọ căn bản sẽ không để ta vào mắt.

Kim Trúc nhìn kỹ hắn rồi gật đầu, Lục Thất vừa cười vừa nói:
- Tỷ tỷ biết làm khế ước có nguy cơ không sang tên được, vì sao còn muốn mua cửa hàng?

Kim Trúc nhìn hắn một cái, đôi mắt xinh đẹp lắng xuống. Lục Thất lắc đầu nói:
- Vì giá cả thấp à?

Kim Trúc lập tức giương mắt lên nhìn hắn, Lục Thất cười nói:
- Ta từng kể cho Ngọc Trúc nghe một câu chuyện xưa, tỷ tỷ có thể đi hỏi Ngọc Trúc, thú vị lắm đấy.

Kim Trúc ngẩn người ra, tiếp đó mỉm cười rồi dịu dàng nói:
- Ngày mai ta đi tú trang, nghe câu chuyện thú vị mà ngươi kể cho Ngọc Trúc.

Lục Thất cười rồi lại nói:
- Tỷ tỷ, ta còn chuyện muốn nhờ tỷ, mời tỷ tỷ quá bộ ra bên ngoài.

Kim Trúc ngẩn người ra, gật đầu đứng lên rồi cười chào Tú Lan rồi mới đi ra ngoài. Lục Thất cũng theo ra ngoài, còn lại một mình Tú Lan ngồi bất đắc dĩ. Lúc này nàng mới biết Lục Thất không tầm thường. Sở dĩ nàng chủ động gọi Lục Thất chủ yếu là vì địa vị của hai người cũng xấp xỉ nhau, hơn nữa nàng cũng có thiện cảm với Lục Thất. Lại không ngờ hắn là quan võ, nói chuyện rất khí thế. Điều này khiến nàng thấy mất mát nhiều

Quyển 2 - Chương 58: Trân trọng nhân duyên

Một lát sau, Kim Trúc quay về một mình, tao nhã ngồi xuống bên cạnh Tú Lan, chăm chú nhìn Tú Lan. Tú Lan bị nhìn như vậy đâm ra hoảng sợ. Cô gái trước mặt xinh đẹp hơn nàng rất nhiều, dường như không hề kém cạnh Nhị tiểu thư. Phong thái của nàng rất tao nhã, còn khí chất của nhị tiểu thư phần lớn là nghiêng về sự mạnh mẽ.

- Tỷ tỷ.
Tú Lan khẽ giọng gọi.

- Hắn nói thích muội.
Kim Trúc dịu dàng nói.

- Cái gì?
Tú Lan kêu lên, ngây ra nhìn Kim Trúc.

- Hắn nói thích muội, là lời rất chân thành đấy.
Kim Trúc lại dịu dàng nói.

Tú Lan giật mình, hoảng hốt nói:
- Hắn, hắn nói cái gì?

Kim Trúc cười dịu dàng nói:
- Hắn nói thích muội, muốn chuộc thân cho muội, sau đó cưới muội làm chính thiếp.

Tú Lan ngẩn người ra nhưng rồi nàng vội lắc đầu la lên:
- Không, không, muội, muội đi đây.

Tú Lan đứng phắt dậy, Kim Trúc vội nắm lấy cánh tay của nàng dịu dàng nói:
- Muội đừng bối rối, hắn thích muội là thật, muội lấy hắn cũng không phải xa người thân ở Kinh thành.

- Không, không, tỷ tỷ muội về đây.
Tú Lan hoảng hốt nói, cánh tay giãy ra, nàng nghiêng người vội vã chạy ra ngoài.

Bỗng có hai bàn tay lực lưỡng nắm lấy cánh tay của nàng, nàng không thể kháng cự lại, bị mang trở về nhã gian. Nàng nhìn thấy một khuôn mặt ôn hòa, một ánh mắt dịu dàng nhưng lại khiến nàng sợ hãi như nhìn thấy gương mặt của ma quỷ.

- Xin lỗi, ta làm nàng sợ rồi.

Lục Thất ôn tồn nói, hắn biết là mình lỗ mãng rồi, hắn buông lỏng tay Tú Lan ra. Tú Lan lui nhanh hai bước, đôi mắt xinh đẹp dè chừng nhìn Lục Thất chằm chằm.

Lục Thất nhìn Tú Lan chằm chằm rồi nói:
- Tú Lan, còn nhớ nàng chải tóc cho ta không? Lúc đó trong lòng ta thực sự bình an, thư thái. Ta cũng từng nghĩ, hi vọng có thể làm bạn với nàng cả đời. Thật khéo hôm nay tương phùng, ta thấy đây là duyên phận. Cho nên ta muốn thổ lộ tấm lòng của mình với nàng, vì ta biết nếu hôm nay không cầu sau này khó được gặp lại. Nhưng hành động thô lỗ của ta lại khiến nàng sợ hãi.

Tú Lan giật mình nhìn Lục Thất rất kỹ, nhưng nhanh chóng lắc đầu, nàng lo lắng nói:
- Ngươi để ta đi đi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Tú Lan, chuyện hôm nay là ta lỗ mãng với nàng. Nàng hãy nhớ, nếu sau này có việc gì khó có thể đến trà các tìm Kim Trúc tỷ tỷ. Nếu là việc trong khả năng của ta, ta sẽ giúp nàng.

Tú Lan hoảng sợ nhìn hắn, Lục Thất cười nói:
- Đừng sợ, ta đã xin lỗi rồi mà.

Lục Thất nói xong rồi quay đầu dịu dàng nói:
- Kim Trúc tỷ, thay ta tiễn Tú Lan một chút nhé.

Kim Trúc đồng ý, tới đỡ Tú Lan, hai người thân thiết đi ra ngoài. Lục Thất quay về chỗ ngồi, tự lấy ấm trà rót cho mình. Sau bưng bát trà lên uống, ánh mắt của hắn bình tĩnh không hề buồn bã một chút nào.

Kim Trúc đã quay về ngồi xuống, gượng cười nhìn Lục Thất, một lúc mới dịu dàng nói:
- Ngươi thực sự thích muội ấy sao?

- Đúng vậy.
Lục Thất ôn tồn đáp lại.

- Nếu thích, vì sao ngươi không tức giận?
Kim Trúc cười hỏi.

- Đệ thích nàng ấy là duyên số. Đệ lỗ mang cầu hôn là vì không muốn sẽ phải hối tiếc. Nàng ấy sắp phải gả vào hào môn thế gia làm của hồi môn. Mà nàng ấy cũng không muốn làm của hồi môn của nhị tiểu thư, bởi vì nàng ấy nói tính khí của nhị tiểu thư không tốt.
Lục Thất ôn tồn giải thích.

- Cho nên đệ muốn cưới muội ấy, vừa có thể giúp cho muội ấy, vừa thỏa mãn yêu thích của mình.
Kim Trúc cười nhẹ nói.

Lục Thất gật đầu lại dịu dàng nói:
- Đệ biết sẽ làm tâm nàng ấy rối loạn, nhưng đệ không nghĩ là mình có lỗi.
Kim Trúc cười yếu ớt không nói gì, Lục Thất uống một ngụm trà rồi bỏ bát xuống nói:
- Tỷ tỷ, đệ đi đây.

*****

Quay về tú trang, Lục Thất không ngờ là Lâm Tiểu Điệp đã quay về. Hắn lập tức đi gặp, vừa vào nhà hắn đã thấy Lâm Tiểu Điệp kê cao gối ngủ trên giường. Uyển Ngọc ngồi trước giường vừa thấy hắn đi vào thì vội vàng đứng một bên. Vẻ mặt của nàng hơi ngượng ngùng, nửa buông xuống mi mắt xinh đẹp.

Bàn tay ngọc ngà của Lâm Tiểu Điệp giơ lên một chút, ra hiệu cho Uyển Ngọc đi ra ngoài. Uyển Ngọc kính lễ rồi xoay người đi ra.

Lục Thất ngồi trước giường, mắt nhìn Lâm Tiểu Điệp nói:
- Tiểu Điệp, nàng đi đâu đó?

- Thiếp đi gặp một người bạn cũ, ban đầu lúc ở Vạn Hoa lầu, cô ấy đã chăm sóc thiếp.
Tay Lâm Tiểu Điệp có giấy bút, viết nhanh một hàng chữ cho Lục Thất đọc.

- Bạn cũ? Là ở chỗ nào.
Lục Thất ôn tồn hỏi.

- Ở am ni cô, chàng không nên hỏi nhiều.
Lâm Tiểu Điệp trả lời nhanh.

Lục Thất ngẩn người ra cảm thấy không vui, liền nói:
- Tiểu Điệp, sau này ra ngoài phải nói mới được.

Lâm Tiểu Điệp không trả lời mà hỏi:
- Nghe nói, chàng đã đảm nhận chức Lữ Soái Ung Vương Phủ.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đúng là ta đã đảm nhiệm chức Lữ Soái Ung Vương Phủ rồi.

- Vậy thiếp nên chúc mừng Thất lang rồi.
Lâm Tiểu Điệp hỏi.

- Cũng không có gì quá đáng mừng, ta vốn tưởng đảm nhiệm chức Lữ Soái Ung Vương Phủ, sau này sẽ nhàn hạ hơn. Nào ngờ, ta nghe người của bộ binh nói, quân Ung Vương Phủ phải quy về quyền thống lĩnh của Chu Chính Phong, nói là muốn dùng đại quân để diệt phỉ.
Lục Thất ôn tồn nói, đầy tiếc nuối.

- Chàng phải về dưới trướng của Chu Chính Phong ư?
Lâm Tiểu Điệp nói.

- Đúng vậy, nàng cũng biết Chu Chính Phong sao.
Lục Thất ngạc nhiên hỏi.- Đại danh của Chu Chính Phong ở kinh thành ai ai cũng biết. Chàng ở dưới quyền của gã, e rằng sẽ có tai họa. Chu Chính Phong tính tình bạo ngược, lòng dạ hẹp hòi, lại tự cao tự đại, làm việc với loại người này vô cùng khó khăn.
Lâm Tiểu Điệp thay một tờ giấy viết nhanh nói.

Lục Thất cười nói:
- Cũng không quá khó, loại người này chỉ cần tuân theo ý của gã là được. Gã làm chuyện ngu xuẩn, ta cũng không ngại đi theo làm chuyện ngu xuẩn.

Lâm Tiểu Điệp gật gật đầu nói:
- Nói là nói như vậy, chứ trên chiến trường mà hành động ngu xuẩn thì chỉ có nguy cơ vùi thân mà thôi.

- Trên chiến trường, ngu xuẩn chưa chắc đã là họa, khôn khéo chưa chắc đã là phúc. Nếu vận đã suy rồi, trong vạn quân hộ vệ cũng sẽ trúng phải điềm xấu.
Lục Thất ôn tồn nói.

Lâm Tiểu Điệp im lặng, Lục Thất mỉm cười lại ôn hòa nói:
- Đừng lo lắng, chỉ là đi tiêu diệt thổ phỉ mà thôi. Thổ phỉ là một đám ô hợp, thua xa độ hung hiểm cùa vạn quân xung phong liều chết.

Lâm Tiểu Điệp gật gật đầu nói:
- Ngọc Trúc chủ động đến đây muốn hầu hạ thiếp, thiếp chỉ để lại Uyển Ngọc trò chuyện.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ngọc Trúc tôn trọng nàng, nàng ấy là người biết lễ.

Lâm Tiểu Điệp viết nói:
- Thiếp hỏi Uyển Ngọc, cô ấy nói chàng rất giỏi trên giường.

Lục Thất ngẩn người ra, câu nói của Lâm Tiểu Điệp khiến hắn bất ngờ, vẻ mặt của hắn hơi ngượng ngùng, liền giơ tay bắt lấy cánh tay ngọc ngà của Lâm Tiểu Điệp rồi dịu dàng nói:
- Tiểu Điệp, đêm nay ta ở với nàng.

Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Tiểu Điệp nhìn hắn lắc đầu lại viết:
- Đừng ngốc, bệnh của thiếp rất nặng, chàng không thể vì thiếp mà làm tổn thương chính mình, tổn thương các thê thiếp khác, lại càng làm tổn thương mẫu thân.

Khuôn mặt của Lục Thất đờ ra, sau khi kiềm chế hắn lại ôn tồn nói:
- Tiểu Điệp.

Lâm Tiểu Điệp nhìn hắn rất kỹ rồi lại thay giấy viết nói:
- Thất Lang, chàng đối xử với thiếp thật tốt, như vậy là đủ rồi. Thiếp được làm chính thê mấy ngày, thế là đủ rồi.

- Tiểu Điệp, nàng sao vậy?
Lục Thất bất an hỏi.

- Thiếp không sao, chỉ có điều không muốn tự lừa dối mình nữa, chàng cũng đừng lừa dối bản thân nữa. Chắc là chàng biết, thiếp không thể trở thành chính thê của chàng.
Lâm Tiểu Điệp nói.

Lục Thất biến sắc nhưng hắn lập tức nói:
- Nàng là chính thê đã được chỉ định từ khi còn nhỏ của ta, nàng chính là chính thê của ta.

- Thất Lang, cũng chẳng ích gì đâu, hứa hôn từ nhỏ nhưng thiếp là con gái của tội thần, bị bán làm kỹ nữ, thân phận của thiếp không thể hợp pháp được. Trở thành thê thất của chàng, cũng sẽ giống như Tuyết Tâm các nàng. Một khi đã nhập kỹ nữ tịch, sẽ không thể trở thành chính thê được nữa.
Lâm Tiểu Điệp nói.

- Ta nói rồi, nàng là chính thê của ta, cho dù không hợp pháp, ở nhà ta cũng sẽ coi như vậy. Ta có thể vĩnh viễn không cưới chính thê.
Lục Thất nhìn Lâm Tiểu Điệp kiên quyết nói.

Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Tiểu Điệp nhòa lệ, nàng nhìn Lục Thất nói to hai tiếng:
- Đồ ngốc.

Lục Thất mỉm cười ôn hòa nói:
- Sau này nàng đừng suy nghĩ lung tung nữa.

Lâm Tiểu Điệp lắc đầu nói:
- Thất Lang, dù sao chàng cũng là quan, nếu chuyện quan lễ mà loạn sẽ bị người ta cáo kiện lên trên. Chàng sẽ bị hỏi tội, thiếp cũng sẽ bị bắt đi biên cương làm nô. Trách nhiệm của chàng là chấn hưng gia tộc Lục thị, đừng làm chuyện gì gây họa. Chỉ cần chàng thật tâm đối tốt với thiếp, là chính thê hay không cũng không quan trọng.

Lục Thất nghe thấy vậy nhíu mày rồi lại nhìn Lâm Tiểu Điệp nói:
- Thất Lang, ở trong phòng thiếp được gọi chàng là Thất Lang, với thiếp đã là đủ lắm rồi. Thiếp chỉ muốn làm thê thất ở trong lòng chàng, không muốn chàng vì việc nhỏ mà làm hỏng việc lớn. Vậy thì sẽ hại cả thiếp lẫn chàng đấy.

Quyển 2 - Chương 59: Họa một cái bánh

Lục Thất nhìn Lâm Tiểu Điệp với ánh mắt phức tạp, có phần hổ thẹn bất đắc dĩ. Thực ra hắn hiểu được lợi và hại. Nếu hắn làm quan ở một địa phương núi cao Hoàng Đế xa, hắn để cho Lâm Tiểu Điệp làm chính thê thì sẽ không có mối họa nào.

Nhưng hắn đã có chức quan ở huyện Thạch Đại và kinh thành rồi, vậy thì tồn tại một mối họa rất lớn. Nếu bị đám ngôn quan biết được, chỉ cần buộc tội hắn, hắn không chỉ sẽ bị cách chức quan, thậm chí còn bị vào ngục. Điều những văn nhân sĩ phu này không dễ dàng tha thứ nhất là chính thống bị vấy bẩn.

- Tiểu Điệp, ta mãi mãi là Thất Lang của nàng.
Lục Thất khàn khàn giọng nói, hắn nắm lấy tay của Lâm Tiểu Điệp áp lên hai má mình, hai mắt nhắm nghiền, vuốt ve an ủi.

Một lúc lâu sau, Lâm Tiểu Điệp mới nâng đầu hắn dậy, viết nói:
- Thất Lang, thê sẽ thường xuyên đến Từ am dưỡng tâm, có thể được chứ?

Lục Thất ôn nhu nhìn Lâm Tiểu Điệp rất kỹ rồi nói:
- Ta không ngăn cản nàng nhưng nàng phải đồng ý với ta không được có suy nghĩ xuất gia.

Lâm Tiểu Điệp gật đầu:
- Thê đồng ý với chàng sẽ không xuất gia.

Lục Thất mỉm cười sung sướng nói:
- Nếu cần bạc hương khói nàng cứ đến chỗ Tiểu Mai.

Lâm Tiểu Điệp gật đầu nói:
- Chàng đi đi, thê muốn yên tĩnh.

Lục Thất gật đầu, đặt bàn tay ngọc xuống giường rồi đứng dậy hôn lên mái tóc của Lâm Tiểu Điệp, sau đó mới cười rồi đi ra ngoài.

Đêm Lục Thất vẫn ở trong phòng của Ngọc Trúc, một phen phong hoa tuyết nguyệt, điên loan đảo phượng, rồi lại giằng co với Uyển Ngọc một hồi.

Ngày hôm sau, khi mặt trời lên cao, Kim Trúc đến tú trang, vào phòng của Ngọc Trúc tâm sự.

Lục Thất khó khăn lắm mới được nhàn rỗi, buổi sáng đến phòng của Lý Tuyến Tâm đọc sách, lẳng lặng làm bạn với tiểu mỹ nhân. Trong sự tĩnh lặng hắn cảm nhận được sự ấm áp lạ thường. Một lúc sau lại đi làm bạn với Tiểu Mai và Tư Ngọc, Tư Trúc, xem các nàng thêu thùa ở trong vườn.

Vừa mới qua giờ trưa, thời gian nhàn rỗi của Lục Thất đã bị quấy rầy. Mười hai quan vệ được trang bị đầy đủ đến tú trang, cũng chính là đoàn người Quý Ngũ thúc tới quy về dưới trướng Lục Thất.

Khi gặp mặt, ba người đám Qúy Ngũ thúc giả vờ như mới quen Lục Thất. Lễ ra mắt xong rồi, Lục Thất vừa nhìn thì thấy chín người khác mỗi người khí chất mạnh mẽ, thân thể anh tuấn đứng thẳng như cây tùng. Quý Ngũ thúc là đội trưởng, nhưng phong thái lại là yếu nhất.

- Các vị nếu đã quy về dưới trướng của ta, vậy về sau chúng ra phải hô ứng cho nhau. Các ngươi ủng hộ ra, ta sẽ không bạc đãi các ngươi.
Lục Thất ôn tồn làm diễn thuyết gặp mặt.

- Nguyện vì đại nhân dốc lực.
Mười hai người cung kính chắp tay nói.

- Được rồi, huynh đệ chúng ta đi uống rượu đi.
Lục Thất sảng khoái đáp lại, sau đó cùng đám thuộc hạ đi uống rượu giao lưu tình cảm.
*****

Trong hoàng cung, đã là canh hai, trong một căn phòng có lò sưởi, Đường Hoàng mặc một chiếc áo bào trắng rộng thùng thình đang ngồi trên tháp xem sổ gấp, khóe miệng của ông ta như cười cười.

- Đại Ban, Lục Thiên Phong này cũng là người thú vị, không ngờ đối với một tỳ nữ cũng động tình muốn cầu hôn. Viết trên đây đa số là những chuyện phong lưu của hắn.
Đườn Hoàng ôn hòa nói.

- Bệ hạ, Lục Thiên Phong thật đa tình, cũng rất biết giữ chữ tín. Tài sản của kỹ nữ do hắn chuộc thân về, hắn không hề chiếm đoạt. Trong nhà của hắn đang chứa chấp một kỹ nữ bị bệnh có hôn ước với hắn từ nhỏ, hắn đối đãi với ả kỹ nữ bị bệnh kia vô cùng tốt.
Hạ đại nhân ở bên cung kính trả lời.

- Ngươi chắc chắn, hắn không lén lút truyền tin tức chứ?
Đường Hoàng ôn hòa hỏi.

- Bệ hạ, nô tỳ sử dụng chính là ảnh vệ số một thiên tự, vẫn luôn giám sát bên trong. Ngoài ra Lục Thiên Phong ở kinh thành là người không ai có thể dùng được. Tùy tùng của hắn một người cũng không lọt ra ngoài tầm giám sát được. Hôm nay, có mười hai quan vệ quy về dưới trướng của hắn, tất cả đều là người do La trưởng sử bổ nhiệm. Hơn nữa, nô tỳ cảm thấy nếu Lục Thiên Phong để lộ bí mật, đối với hắn mà nói sẽ là một mối họa lớn.
Hạ đại nhân cung kính trả lời.

- Đúng là mối họa lớn, nhưng nếu hắn nguyện trung thành với La trưởng sử thì cũng sẽ làm chuyện ngu xuẩn đấy.
Đường Hoàng ôn hòa nói.

- Bệ hạ, nô tì cảm thấy giữa La trưởng sử và Lục Thiên Phong không có sự tín nhiệm. Lục Thiên Phong lấy được chức vụ Lữ Soái Ung Vương phủ, nguyên nhân là do hắn cứu vợ con của La trưởng sử, giữa hai người là quan hệ hoàn trả ân huệ. Hơn nữa, Lục Thiên Phong vô cùng để ý đến chức Huyện Úy hộ quân. Trong lời nói chuyện với người phụ nữ bị bệnh, hắn cũng thổ lộ không muốn quy về dưới trướng đội quân diệt phỉ. Tâm tư của hắn vốn là muốn tìm được quan mạch làm chỗ dựa vững chắc, sau đó trở về huyện Thạch Đại chấn hưng gia tộc.
Hạ đại nhân cung kính trả lời.

Đường Hoàng im lặng, một lúc sau mới ôn hòa nói:
- Mười người được tiến cử kia, bất luận quan giai, trước tiên cứ thăng lên làm Doanh tướng, quy về dưới quyền Binh Mã Sứ của đội quân diệt phỉ. Từ mỗi thám báo doanh trong Hưng Hóa quân, tùy ý chọn ra hai trăm bốn mươi tên quân sĩ làm thủ lĩnh dẫn đội, xáo trộn rồi đưa vào dưới trướng của mười Doanh tướng. Ngày mai dùng khoái mã tám trăm dặm nhanh chóng điều bọn họ đến kinh thành sát nhập vào quân tiêu diệt phỉ.
- Nô tì tuân dụ.
Hạ đại nhân cung kính đáp.

- Trẫm phải gặp bằng được mười tên Doanh tướng này. Mặt khác ngươi hãy sắp xếp cho Lục Thiên Phong và mười Doanh tướng này ngẫu nhiên gặp nhau một chút, xem phản ứng của bọn họ thế nào.
Đường Hoàng lại ôn hòa nói.

- Nếu bệ hạ không yên tâm về Lục Thiên Phong thì sao không vứt bỏ đi.
Hạ đại nhân cung kính nói.

- Vứt bỏ thẳng thì không ổn, dù sao hắn cũng là Lữ Soái phủ Ung Vương rồi. Trong quân tiêu diệt phỉ mà chỉ bài xích không dùng hắn, sẽ dễ khiến người ta cảm thấy kỳ lạ. Trẫm không muốn vì chuyện nhỏ mà để hạ thần chê bai. Đương nhiên, nếu hắn thật sự đáng dùng, trẫm cũng sẽ dùng hắn làm tướng trấn giữ ở địa phương, sẽ không cho hắn trở về quân Hưng Hóa nữa.
Đường Hoàng ôn hòa nói.

- Nô tì hiểu rồi.
Hạ đại nhân cung kính đáp lại.

Lại nghe Đường Hoàng ôn hòa nói:
- Vị huynh đệ kia của trẫm vẫn luôn không cam tâm, tự cho là có sự ủng hộ của Tiêu thị và Vũ Văn thị, một lần nữa ngầm gây sức ép. Gã chính là không rõ, Tiêu thị và Vũ Văn thị ủng hộ gã, căn bản là đang lợi dụng gã để kiềm chế trẫm.

- Bệ hạ, Tiêu Thị và Vũ Văn dùng cách này cũng rất cao minh đấy. Bọn họ bày ra khả năng Ung Vương tạo phản, ý đồ này chính là để bệ hạ e dè, cố kỵ, không dám động đến quyền lợi của bọn họ.
Hạ đại nhân cung kính đáp lại.

- Trẫm hiểu được, cho nên trẫm tự vẽ cho Ung Vương bức tranh một cái bánh nướng thật lớn.
Đường Hoàng nhẹ giọng nói.

*****

Sáng hôm sau, Lục Thất mặc áo giáp đi gặp La trưởng sử. Bây giờ dưới trướng hắn đã có quan vệ, hắn không thể ngồi đợi quan trên truyền kiến, mà cần phải chủ động đi hỏi La Trưởng Sử một chút, lúc nào sẽ gặp quan trên và đồng liêu.

Hơn nữa, hôm qua trong buổi tiệc rượu, Quý Ngũ thúc cũng ám chỉ nói cho hắn, trước khi đi gặp La trưởng sử, đã kính nhờ huynh đệ thân thiết đến quân Hưng Hóa đưa tin cho Tống Lão Thanh.

Lục Thất rất hài lòng về năng lực làm việc của Quý Ngũ Thúc. Còn Quý Ngũ thúc cũng mượn rượu che giấu, ám chỉ nói cho hắn biết, làm người phải để đường lui, không thể đặt cược tất cả trên một con đường. Ý muốn nói nếu chức quan quân này không làm được, thì vẫn có thể quay về đường cũ mà sống. Hắn có hai người huynh đệ vẫn chưa theo đuổi trên con đường này, tốt nhất vẫn cứ để họ chiếm giữ vị trí trên con đường cũ.

Đương nhiên là Lục Thất hiểu, trên thực tế tại sao hắn phải mạo hiểm đi giúp Tống Lão Thanh. Mục đích là vì xây dựng một con đường ra trong tương lai. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc cầm binh tạo phản, chỉ đơn giản là vì hạnh phúc tương lai của mình mới dốc sức bồi dưỡng quan thế.

Hắn là một tiểu dân xuất thân hàn vi làm quan, trong suy nghĩ chỉ muốn có được phú quý. Còn những người có suy nghĩ muốn làm hoàng đế, hoặc là có xuất thân quý tộc, hoặc là nhân vật nắm giữ quyền cao lâu dài, đó mới là nền tảng cho dã tâm bành trướng.

Đến trước cửa phủ của La Trưởng Sử, người gác cổng được sự dặn dò, cung kính mời Lục Thất vào cửa, rồi lại dẫn Lục Thất đi gặp Nhị tổng quản.

Thấy Nhị tổng quản, Lục Thất mới biết là đến không đúng lúc. La trưởng sử và các phu nhân đã đi chúc thọ rồi, khoảng sau giờ ngọ mới về. Nhị tổng quản cũng đề nghị Lục Thất chờ trong phủ. Hắn cũng biết chờ đợi quan trên là một hành vi thể hiện thành ý. Hắn đồng ý, Nhị tổng quản dẫn hắn đến đình trong hậu hoa viên ngồi chờ

Quyển 2 - Chương 60: Gặp gỡ ở đình

Ngồi đợi khoảng một lúc, bỗng có một cô gái mặc váy xanh xinh đẹp bước vào đình. Lục Thất vừa nhìn thấy đã ngạc nhiên đứng lên.

Mỹ nhân vừa đến tuổi khoảng mười bảy mười tám, khuôn mặt xinh đẹp như vẽ, da trắng như tuyết, không ngờ đó chính là vị mỹ nhân Tiểu Phức mà Lục Thất từng gặp.

Mỹ nhân như ngọc đứng ở trong đình, cười nhìn Lục Thất, hai người nhìn nhau giây lát, mỹ nhân Tiểu Phức nói trước:
- Ta đến đây làm khách, nghe nói huynh cũng ở đây, nên đến để cảm ơn huynh.

Lục Thất nhìn thấy Tiểu Phức, sửng sốt không thôi, trong lòng và vẻ mặt cũng biến đổi khác thường, nhưng thấy mỹ nhân nói chuyện bình tĩnh, phản ứng của hắn cũng nhanh chóng bình thường trở lại, hắn cũng mỉm cười nói:
- Ngồi cùng đi.

Hai người ngồi đối diện trong đình, Tiểu Phức ôn nhu nhìn hắn rất kỹ, rồi dịu dàng nói:
- Ta vốn có ân phải trả, có ý tiến cử huynh với La tam phu nhân, nhưng không ngờ La tam phu nhân cũng nợ huynh một ơn cứu mạng.

Lục Thất ngẩn người ra, hắn nói:
- La tam phu nhân nói là có người khen ta, hóa ra là nàng.

- Là ta nói đấy, sau khi huynh nghe thì nghĩ là ai nói?
Tiểu Phức cười yếu ớt nói.

Lục Thất cười nói:
- Sau khi ta nghe thì cho rằng là Tiêu Tứ tiểu thư nói ta tốt. Ta vốn tưởng nàng và La tam phu nhân không quen biết nhau.

- Nói như vậy thì, huynh đã biết ta là người như thế nào rồi?
Tiểu Phức dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đúng vậy. Gần đây mới biết, nàng là thiếu phu nhân của Tiêu phủ huyện Thạch Đại, mà chính thê của La đại nhân là họ Tiêu.

Tiểu Phức ngẩn người ra, nhìn Lục Thất một lát rồi mới dịu dàng nói:
- Huynh biết rồi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Biết rồi, biết rồi, cũng hết hi vọng rồi.

Câu này vừa nói ra, Lục Thất lập tức cảm thấy quá đường đột, hơi hơi nhíu mày. Tiểu Phức nghe xong cũng bình tĩnh, dịu dàng nói:
- Huynh cũng là người dám nói dám làm.

Lục Thất tâm buông lỏng, hắn nói:
- Thực ra, ở trước mặt nàng, ta có cảm giác rất nhẹ nhàng, cho nên nói chuyện có phần tùy ý.

Tiểu Phức cười rồi gật đầu dịu dàng nói:
- Huynh cũng là người đa tình. Ta nghe La tam phu nhân nói, lúc huynh vừa mới tới Kinh thành, kinh ngạc trước vẻ đẹp của Lâm nhị tiểu thư, huynh liền đi vào tiêu cục xin làm lực phu.

Lục Thất ngẩn người ra, mặt nóng lên, hắn nhìn Tiểu Phức một chút rồi do dự nói:
- Ngày ấy không phải ta đi tiêu cục vì Nhị tiểu thư, mà là vì nhìn thấy nàng, ta mới đi tiêu cục, là ta muốn biết lai lịch của nàng.

Tiểu Phức ngẩn người ra, ngạc nhiên nhìn Lục Thất một lúc mới nói:
- Huynh là vì trông thấy ta, mới đi tiêu cục sao?

Lục Thất gật đầu nói:
- Đúng vậy, ta vốn không nhận biết Lâm nhị tiểu thư, thì làm sao vừa gặp đã đi theo ngay được chứ. Nguyên nhân thực sự là vì nàng đấy. Ta cũng không muốn nói cho La đại nhân biết.

Tiểu Phức giật mình nhưng gật đầu, dịu dàng nói:
- Lâm nhị tiểu thư là mỹ nhân nổi tiếng Kinh Thành, huynh muốn có được trái tim của cô ấy cũng là điều bình thường.

- Mỹ nhân nổi tiếng thì xinh đẹp nhất sao? Ta thấy sau khi gặp nàng, dung mạo của vị Lâm nhị tiểu thư kia còn kém nàng ba phần.
Lục Thất thốt lên.

Tiểu Phức ngẩn người ra, tiếp đó cười thản nhiên rồi dịu dàng nói:
- Câu này của huynh nếu để Lâm nhị tiểu thư nghe thấy thì xui xẻo rồi.

Lục Thất ngẩn người ra rồi cười khổ, nhìn Tiểu Phức rồi hồi hộp nói:
- Nảng nói như vậy, có phải là nàng và Lâm nhị tiểu thư rất thân thiết không?
Tiểu Phức ngẩn người ra nhưng rồi cũng cười yếu ớt nói:
- Huynh cứ nói đi.

Lục Thất lập tức cúi đầu, e sợ nói:
- Xin muội, tuyệt đối đừng nói ra ngoài, ta không muốn bị một mỹ nhân đeo bảo kiếm đuổi giết đâu.

Tiểu Phức cười nhìn Lục Thất, hắn nói xong cũng thẳng người dậy, mỉm cười nhìn Tiểu Phức. Hai người nhìn nhau giây lát, Tiểu Phức mới dịu dàng nói:
- Con người của huynh cũng thú vị đấy, không giống các quan võ khác.

Khuôn mặt của Lục Thất như mỉm cười, hắn nói:
- Sự sống của con người vốn nên thú vị, chỉ có điều tất cả hiện thực không phải do con người. Đối với con người, sinh tồn là yếu tố quan trọng hơn cả, cho nên chỉ có thể sinh tồn vì mình, vì sự sinh tồn của người thân mà nỗ lực.

Tiểu Phức gật đầu, nhìn Lục Thất rồi dịu dàng nói:
- Huynh là quan võ, ngoài võ huynh còn sở thích gì không?

- Có, ta cũng thích văn, nhưng văn của ta có khuynh hướng tạp học mang tính thực dụng. Ta cũng thích âm nhạc, am hiểu nhất là tiêu.
Lục Thất ôn tồn trả lời.

- Ồ, huynh còn am hiểu cả tiêu nữa.
Tiểu Phức nói có vẻ hứng thú.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đúng thế, ta đã từng hợp tiêu với Ngọc Trúc. Cô ấy nói đã lâu chưa gặp được người tri âm như ta.

Tiểu Phức ngạc nhiên, gật đầu dịu dàng nói:
- Khổng Tước Song Trúc là danh kỹ kinh thành. Ngọc Trúc chịu đề cho huynh chuộc thân, hẳn là vì tài hoa thổi tiêu của huynh rồi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Chắc là có một nửa.

Tiếp tục ngạc nhiên nói:
- Sao nàng biết Ngọc Trúc được ta chuộc thân? Là La tam phu nhân nói sao?

Tiểu Phức gật đầu, nhìn Lục Thất thật sâu rồi dịu dàng nói:
- Huynh có ân với ta, huynh có gì cần ta trợ giúp không?

Lục Thất ngẩn người ra, nhìn Tiểu Phức một cái rồi ôn hòa nói:- Đừng nhớ đến ân huệ của ta, như vậy sẽ khiến cho lòng của ta và nàng đều mệt mỏi. Thực ra, nàng có thể ở đây nói chuyện với ta đã là báo đáp tốt lắm rồi.

Tiểu Phức buông xuống đôi mắt đẹp, một lúc sau mới dịu dàng nói:
- Thực ra, ta biết huynh muốn gì, chỉ là hoàn cảnh của ta hơi éo le, không thể đi cầu Tiêu Tứ cho huynh được, yêu cầu cô ấy thả muội muội của huynh ra.

Lục Thất ngẩn người ra lại nói:
- Ta hiểu mà, ta sẽ không cầu sự trợ giúp của nàng. Hơn nữa là do bản thân Tiểu Nghiên không muốn rời xa Tiêu Tứ tiểu thư. Miễn cưỡng sẽ làm tổn thương đến Tiểu Nghiên.

Tiểu Phức giương mắt lên nhìn Lục Thất rất kỹ, rồi dịu dàng nói:
- Muội muội của huynh đi theo Tiêu Tứ tiểu thư là có lợi cho con đường làm quan của huynh.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Ta biết có thể là có lợi, ta cũng không muốn dối trá phủ nhận điều gì. Nhưng ta sẽ không chủ động đi nhờ cậy, con đường làm quan của ta tốt nhất vẫn nên tự bản thân ta đi.

Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
- Tương lai của huynh và muội muội của huynh thực tế là một người vinh thì tất cả cùng vinh.

Lục Thất im lặng một lúc sau mới nói:
- Con đường làm quan của ta thực tế rất khó để mang đến vinh quang cho muội muội. Ta chỉ có thể hi vọng, muội muội hạnh phúc là tốt rồi.

- Huynh không cần phải tự ti như vậy, trên thực tế huynh đã mang lại vinh quang cho muội muội rồi. Vị hôn phu của Tiêu Tứ tên là Vinh Xương, sắp đảm nhiệm Tư Mã hành quân trong quân tiêu diệt phỉ. Đó là quân chức nắm thực quyền gần với Chủ soái. Còn huynh lại sắp nhập vào quân diệt phỉ. Chỉ cần huynh trở thành quân tướng đắc lực của Vinh Xương, sau này Vinh Xương chắc chắc sẽ coi trọng muội muội của huynh. Như vậy, muội muội của huynh sẽ có được địa vị tại Vinh gia, sẽ là nữ chủ tôn quý.
Tiểu Phức dịu dàng khuyên bảo.

Lục Thất ngẩn người ra, lập tức lắc đầu, ôn hòa nói:
- Ta nói rồi, ta sẽ không chủ động đi nhờ cậy. Nói cách khác ta sẽ không chủ động đi bợ đỡ gã Vinh Xương đó.

- Đối với huynh mà nói, đó là một cơ hội.
Tiểu Phức dịu dàng khuyên bảo.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Nếu nói là cơ hội, ta càng muốn quay về huyện Thạch Đại hơn.

Đôi mi thanh tú của Tiểu Phức hơi nhíu lại, một lúc sau nàng mới dịu dàng nói:
- Huynh không cảm thấy huyện Thạch Đại quá bé nhỏ hay sao?

Lục Thất trầm mặc không nói, một lúc sau Tiểu Phức lại dịu dàng nói:
- Sao huynh không nói gì?

Lục Thất nhìn nàng nói:
- Có những chuyện, nàng không hiểu. Người phải có gốc rễ, không thể như lục bình (bèo). Lục bình có thể dựa vào dòng lũ trôi đi khắp nơi, thế nhưng lục bình chỉ có thể phiêu du trong nước. Nàng nói xem, ta làm một cây cỏ nhỏ có gốc rễ tốt hơn hay làm lục bình tốt hơn?

- Huynh nghĩ như vậy còn ta thì lại không nghĩ thế. Người không phải cây cỏ, cần phải từng bước mượn lực đi lên phía trước. Ta cho rằng huynh muốn về huyện Thạch Đại, đó là vì không nỡ bỏ cái quyền thế ở huyện Thạch Đại. Thế nhưng trên thực tế, quyền thế của huynh ở huyện Thạch Đại cũng chỉ là lục bình.
Tiểu Phức nhẹ nhàng phản bác.

Lục Thất cười cười nói:
- Cho dù là muốn mượn lực, ta cũng sẽ không mượn thế lực của Vinh Xương. Nàng nên biết, bây giờ ta là Lữ soái của Ung Vương phủ.

- Là Lữ soái Ung Vương phủ, nhưng sau khi huynh diệt phỉ rất có thể sẽ bị điều nhiệm. Nếu huynh mượn được thế lực của Vinh Xương, có thể sẽ có được chức tướng thực quyền.
Tiểu Phức dịu dàng khuyên bảo.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Đừng nói nữa, thực tế ta thật sự chỉ muốn làm Lữ soái Ung Vương phủ. Chức tướng thực quyền đối với ta mà nói cũng không quan trọng. Điều ta muốn làm bây giờ chính là chấn hưng Lục gia ở huyện Thạch Đại. Ta cũng biết quyền thế của ta ở huyện Thạch Đại là lục bình. Chính vì là lục bình mà ta càng phải nắm lấy thời gian để chấn hưng Lục gia.

Tiểu Phức lắc đầu dịu dàng nói:
- Huynh nghĩ như vậy là không có chí tiến thủ rồi.

Lục Thất im lặng, một lúc sau mới ôn hòa nói:
- Có lẽ là như vậy!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau