KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 171 - Chương 175

Quyển 2 - Chương 46: Quý Ngũ thúc

Đường Hoàng gật gật đầu, lại ôn hòa nói:
- Chuyện của Huyện Úy hộ quân, ngươi âm thầm xử lý chút đi.

- Nô tài tuân mệnh.
Người trung niên đứng hầu cung kính đáp, sau đó lại mỉm cười nói:
- Lục giáo úy có thể được Bệ hạ ban ân, quả là có phúc.

- Chỉ là một chức quan theo nhiệm kỳ ở huyện lị, hắn muốn thì Trẫm cho, cần chi làm cho hắn thất vọng.
Đường Hoàng ôn tồn nói.

- Bệ hạ có ấn tượng rất tốt với Lục giáo úy sao?
Người trung niên đứng hầu ôn tồn hỏi.

- Không thể nói là tốt, hắn rất khiêm tốn kính cẩn, nhưng Trẫm cũng cảm giác được mùi máu tanh trên người hắn. Nhưng hắn là quân tướng, sát phạt là việc không thể tránh được, Trẫm thân là Hoàng đế, có chán ghét cũng phải thích ứng dùng người như thế.
Đường Hoàng ôn tồn đáp lại.

Người trung niên đứng hầu gật đầu, lại nghe Đường Hoàng hạ giọng nói:
- Chỉ đáng tiếc cho Lý Tuyết Tâm, gửi gắm không đúng người, lòng Trẫm thương xót nàng, vốn muốn nàng trao thân cho một người văn nhã tài hoa.

- Lý Tuyết Tâm gửi gắm không đúng người, không thể trách Bệ hạ, là Lý Phạm Quan quá mức cố chấp. Tự thân y tín đạo là được rồi, thân ở Lễ bộ lại dám chẳng chút kiêng nể đứng lên tuyên truyền Đạo học, Đạo học tuy rằng tôn sùng vô vi (thuận theo tự nhiên, không làm gì cả) nhưng luận về giáo hóa con dân hướng thiện, căn bản một phần cũng không bằng Phật học.
Người trung niên đứng hầu nói.

Đường Hoàng đưa tay chặn lại, ôn hòa nói:
- Đi mời Hàn Tương đến đây.

Người trung niên đứng hầu cung kính đáp lại, xoay người đi ra ngoài phân phó người làm việc.

*****

Rời khỏi Năng Nhân tự, đi được ngoài trăm thước rồi, Lục Thất mới há miệng thở dài, cửa ải này cuối cùng cũng bình yên qua được. Hắn lại trầm tư suy nghĩ một chút về lời nói của mình trước mặt Đường Hoàng, cảm giác cũng tạm ổn. Trong lời nói hắn bán rẻ bí mật Hưng Hóa quân, nhưng đó là bất đắc dĩ, nếu Đường Hoàng đã hỏi, vậy tất nhiên là đã biết chân tướng nhất định, hỏi hắn hẳn là vì muốn chứng thực thôi.

Trước khi kết thúc cuộc gặp mặt với Đường hoàng, hắn cố ý quay lại cầu xin đảm nhiệm Huyện Úy hộ quân, là vì muốn tạo cho Đường Hoàng cảm giác đã ban ân cho hắn, từ đó cho Đường Hoàng một ấn tượng tốt sâu sắc về mình. Về phần tại sao làm vậy, hắn cũng nói không rõ, có lẽ đó là một loại khôn ngoan xảo quyệt theo bản năng.

Qua cửa rồi, tâm tình Lục Thất rất tốt. Trời mới là buổi trưa, hắn đi một hồi, tùy ý đi vào một tửu điểm trên phố phường. Bên trong tửu điếm không tính quá lớn, nhưng rất sạch sẽ, chỉnh tề xếp đặt tám cái bàn bốn người ngồi, ba cái trong đó đã có thực khách. Lục Thất tìm một cái bàn trống ngồi xuống, lập tức có một tiểu nhị đi tới.

- Đại gia, ngài muốn dùng gì?
Tiểu nhị khúm núm hỏi.

- Mang đến một bình rượu ngon, một mâm thịt xắt lát, hai đĩa đồ xào thường.
Lục Thất thuận miệng gọi đồ ăn, tiểu nhị cung kính vâng dạ rồi đi.

Một lát sau rượu và thức ăn đưa tới, Lục Thất nâng đũa rót rượu bắt đầu ăn cơm một mình. Mới ăn được chốc lát, chợt màn cửa tửu điếm mở ra, một người đàn ông mặc áo bào đi vào. Người đàn ông kia hơn ba mươi tuổi, vóc người tầm trung, mặt chữ điền, là một dân chúng bình dân rất bình thường.

Trong lúc ăn Lục Thất tùy ý nhìn thoáng qua, nhưng vừa nhìn xong, sắc mặt lập tức biến đổi, từ tùy ý nhìn biến thành nhìn chăm chú. Người đàn ông kia tự nhiên kêu tiểu nhị tới gọi đồ ăn, dường như là khách quen của tửu điếm.

Lục Thất nhìn chòng chọc một hồi, ánh mắt lộ ra tức giận, hắn trầm mặt đứng dậy đi tới trước bàn của người đàn ông kia, lạnh nhạt nói:
- Quý Ngũ thúc.

Người đàn ông mặt chữ điền kia vừa mới ngồi xuống, bị một tiếng gọi đột nhiên này của Lục Thất làm cho kinh hãi đứng bật dậy, mặt mày ngạc nhiên giương mắt nhìn về phía Lục Thất. Khi y trông thấy sắc mặt lạnh lẽo tức giận của Lục Thất thì thoáng ngơ ngác, trong mắt hiện ra vẻ kinh ngạc khó hiểu.

- Vị lão gia này, ngài là ai?
Người đàn ông mặt chữ điền nghi ngờ hỏi.

- Ta tên là Lục Thiên Phong, Quý Ngũ thúc đã quên rồi sao?
Lục Thất lạnh lùng nói.

- Ngài? Lục Thiên Phong? Ngài, ngài là tiểu công tử.Người đàn ông mặt chữ điền sửng sốt nói, đôi mắt ngạc nhiên đánh giá Lục Thất.

- Hai chữ công tử ta không đảm đương nổi rồi, Quý Ngũ thúc mấy năm nay ở bên ngoài, có phải hết sức như ý không?
Lục Thất lạnh lùng nói, trong ngữ khí và ánh mắt bộc lộ một cỗ hận ý.

Nam nhân mặt chữ điền ngẩn ra, cười khổ nói:
- Tiểu công tử, ngài nói như vậy là hiểu lầm nô tài rồi, năm đó nô tài không quay về Thạch Đại, là vì phụng mệnh của phu nhân đấy, chứ không phải là nô bộc bỏ chủ chạy trốn đâu.

Lục Thất nghe xong sửng sốt, kinh nghi nói:
- Ngươi nói cái gì? Là nương ta không cho ngươi trở về.

Người đàn ông mặt chữ điền chua xót gật đầu nói:
- Đúng vậy, mệnh của nô tài là do lão gia cứu về, ở trong quân cũng theo lão gia năm năm, vậy thì làm sao có thể vong ân phụ nghĩa vứt bỏ lão gia mà đi được chứ.

Lục Thất nghe thì giật mình, Quý Ngũ thúc này là mã phu của phụ thân hắn. Năm đó đột nhiên rời khỏi Lục gia chẳng biết đi đâu, là mẫu thân hắn nói Quý ngũ thúc cầm tiền tài đi làm việc, kết quả một đi không trở lại vứt bỏ Lục gia. Bởi vậy hôm nay bắt gặp, hắn mới có thể nổi cơn phẫn nộ như vậy.

- Nương ta vì sao không cho thúc trở về?
Lục Thất ngơ ngẩn sửng sốt hỏi, trong lòng hắn mơ hồ như biết được điều gì.

Quý Ngũ thúc cười khổ lắc đầu, ôn hòa nói:
- Vì sao, nô tài khó mà nói đấy.

- Là vì chuyện ta cùng Lâm gia đính hôn sao?
Lục Thất nhìn chằm chằm Quý Ngũ thúc trực tiếp vạch ra nghi ngờ.

Quý Ngũ Thúc sửng sốt, kinh ngạc nói:
- Tiểu công tử đã biết chuyện hôn sự với tiểu thư Lâm gia.

- Ta đã biết, Quý Ngũ thúc là vì nguyên nhân đó mới không trở về Lục gia à?
Lục Thất giọng trầm thấp hỏi.

Quý Ngũ thúc gật đầu, ôn hòa nói:
- Đúng vậy, năm đó lão gia lệnh cho nô tài vào kinh thành tìm kiếm người Lâm gia, nô tài truy ra được tiểu thư Lâm gia bị bán vào Vạn Hoa lâu. Vừa trở về Thạch Đại, trước tiên nói chuyện này với phu nhân, phu nhân suy đi nghĩ lại, liền mệnh cho nô tài rời khỏi Lục gia vĩnh viễn không được trở về.
Lục Thất nghe xong trong lòng nặng nề, nhất thời nhíu mày im lặng. Đứng một hồi lâu, hắn mới giơ tay kéo Quý Ngũ thúc đi tới chỗ ngồi của hắn, gọi tiểu nhị mang lên một bộ bát đũa, lại tự mình rót rượu cho Quý Ngũ thúc, Quý Ngũ thúc cảm động khách sáo.

Hai người chạm chén rồi uống, Quý Ngũ thúc ôn hòa nói:
- Tiểu công tử, lão gia và phu nhân khỏe không?

Lục Thất thương cảm nói:
- Gia phụ đã mất nhiều năm rồi, nương ta tốt lắm.

Quý Ngũ thúc không có phản ứng bất ngờ gì, chỉ là chán nản nói:
- Tướng quân cũng khó tránh khỏi vong trên chiến trường, nô tài biết lão gia thân mình thương tổn, thọ nguyên khó lâu, chỉ tiếc lão gia buồn phiền mà chết, nô tài không thể vái chào vĩnh biệt linh cữu, thật sự là hổ thẹn với lão gia.

Lục Thất sầu não gật đầu, hắn biết Quý Ngũ thúc kỳ thực chính là thân vệ tâm phúc bên người phụ thân, cũng là người từng trải qua chiến tranh, có cái nhìn thông suốt đối với sinh tử của con người, không giả dối khóc lóc ngược lại càng lộ ra sự chân thành.

- Quý Ngũ thúc, mấy năm nay thúc sống thế nào?
Lục Thất chuyển đề tài.

- Nô tài kiên nhẫn chịu đựng sống qua ngày. Năm đó khi rời khỏi Thạch Đại, phu nhân có cho ba mươi lượng bạc, nô tài đi đến kinh thành vốn định tận tâm nghĩ cách cứu viện Lâm tiểu thư, đáng tiếc Lâm tiểu thư xinh đẹp như người trời, căn bản không phải nô tài có thể cứu được. Nô tài ở kinh thành nhiều năm qua loại công việc gì đều đã làm qua, miễn cưỡng tích góp đủ tiền ở thành Nam mua nhà cưới vợ, cuộc sống chỉ đủ để gọi là không chịu đói không chịu giá rét mà thôi.
Quý Ngũ thúc than nhẹ nói.

Lục Thất lặng lẽ gật đầu, Quý Ngũ thúc uống một hớp rượu rồi buông chén, ôn hòa nói:
- Tiểu công tử, chuyện của Lâm tiểu thư, nô tài cho là phu nhân làm đúng. Năm đó Lục gia thực sự không giàu có gì, muốn chuộc thân cho Lâm tiểu thư, dù có táng gia bại sản cũng không đủ.

Lục Thất im lặng không nói, hắn không có khả năng nói mẫu thân lòng dạ ác độc. Đối mặt với hiện thực sinh tồn, mẫu thân đương nhiên phải suy tính cho sinh tồn của Lục gia, mà phụ thân là nam nhân trọng nghĩa giữ lời, một khi biết được tình trạng của Lâm Tiểu Điệp tất sẽ dốc sức cứu giúp. Cho nên mẫu thân lệnh cho Quý Ngũ thúc rời khỏi Lục gia, bởi vì Quý Ngũ thúc là đồng bạn cũng là thuộc hạ trung thực của phụ thân, thúc ấy chắc chắn sẽ không lừa gạt phụ thân.

Lại nghe Quý Ngũ thúc nói:
- Tiểu công tử, năm đó lão gia ở trong quân từng một lần phạm vào tử tội, là Lâm đại nhân tận hết sức lực che chở mới sống sót được. Bởi vì Lâm đại nhân là ân nhân cứu mạng của lão gia, nếu nô tài nói cho lão gia biết tình trạng của Lâm tiểu thư, lão gia nhất định sẽ đi khắp nơi cầu xin vay tiền đi cứu người, thậm chí sẽ nhẫn tâm bán đi ái thiếp và nữ nhi, khi đó Lục gia sẽ bị hủy mất.

- Thúc nói cái gì? Lâm đại nhân đã từng cứu phụ thân ta.
Lục Thất sửng sốt ngẩng phắt đầu vội hỏi.

- Lâm đại nhân ở trong quân thực sự từng cứu lão gia, cho nên lão gia vì không thể cứu trợ Lâm gia, vẫn mang áy náy trong lòng. Sau khi dời tới Thạch Đại, lập tức phái nô tài đến kinh thành hỏi thăm chuyện của Lâm gia.
Quý Ngũ thúc cảm khái nói.

Lục Thất nghe xong thì ngơ ngẩn, tin tức này khiến cho hắn không ngờ tới, Lâm gia lại có đại ân với Lục gia.

Một lát sau, bên tai lại nghe Quý Ngũ thúc ôn hòa nói:
- Tiểu công tử, Lâm tiểu thư kỳ thực đã không còn ở Vạn Hoa lâu rồi, mấy năm trước đột nhiên nhiễm bệnh nan y không biết kết cục ra sao, nô tài cũng từng đi tìm.

- Đa tạ Quý Ngũ thúc, Lâm tiểu thư ta đã tự mình tìm được rồi.
Lục Thất nghe tiếng hồi thần, vội ôn tồn nói.

- Thật vậy sao? Lâm tiểu thư đã hết bệnh rồi sao?
Quý Ngũ thúc kinh ngạc hỏi.

- Không tốt, nhưng ta đã quyết định cưới nàng làm chính thê.
Ánh mắt Lục Thất yên bình nói.

Quý Ngũ thúc nhìn Lục Thất một cách khác thường, khẽ thở dài:
- Tiểu công tử thật giống với lão gia trọng tình trọng nghĩa như vậy.

Lục Thất vừa nghe trong lòng nóng lên, nâng chén lên ôn hòa nói:
- Nào, Quý Ngũ thúc, chúng ta uống rượu.

Quyển 2 - Chương 47: Phỉ khí

Tha hương gặp cố tri, Lục Thất và Quý Ngũ thúc ở tiểu điếm uống rượu chừng nửa canh giờ, sau khi rượu đủ trò chuyện say sưa rồi, Lục Thất theo Quý Ngũ thúc đi thành Nam. Nhà của Quý Ngũ thúc ở tại Tam Nguyên phường thành Nam, là một tòa nhà rất cũ kỹ, tuy nhiên rất rộng rãi, một đại viện cộng thêm một khách phòng ở mặt trước và bốn phòng.

Quý Ngũ thúc mang theo Lục Thất ngà ngà say, vừa vào viện liền lớn tiếng hô hoán. Theo tiếng hô hoán từ cửa phòng lục tục đi ra bốn nữ một nam, nữ là ba người phụ nữ trưởng thành thanh tú xinh đẹp và một bé gái bảy tuổi, nam là một bé trai sáu bảy tuổi, khỏe mạnh kháu khỉnh. Hai đứa bé gái trai vừa thấy Quý Ngũ thúc lập tức hoan hô kêu cha, song song vồ chạy về phía Quý Ngũ thúc.

Quý Ngũ thúc mặt mày sung sướng dang rộng hai cánh tay đón lấy một đôi trai gái ôm vào lòng, quay đầu cười nói với Lục Thất:
- Tiểu công tử, đây là con trai con gái của ta.

Trong lúc uống rượu, Lục Thất đã quyết không cho y lại tự xưng nô tài nữa.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, thò tay vào ngực sờ soạng lấy ra hai khối ba lượng bạc. Dưới sự chỉ bảo của Quý Ngũ thúc, hai đứa bé trai gái quỳ xuống làm lễ ra mắt miệng cung kính gọi Công tử gia, lúc được Lục Thất nâng dậy mỗi đứa được cho ba lượng bạc, lập tức vui mừng quay lại bên người hai người phụ nữ.

Đoạn giới thiệu kế tiếp khiến cho Lục Thất kinh ngạc không thôi, hóa ra ba người phụ nữ thanh tú xinh đẹp này đúng là thê tử, thiếp thất và thiếp tỳ của Quý Ngũ thúc. Trong giới thiệu của Quý Ngũ thúc, nói rằng thiếp thất kia vốn là mua về làm thiếp tỳ, bởi vì sinh ra con trai nên cho danh phận thiếp thất. Quý Ngũ thúc là bình dân, chỉ có thể lấy truyền tông làm lý do nạp thiếp thất. Mà làm cho Lục Thất ngạc nhiên chính là Quý Ngũ thúc lại có thể nạp thiếp dưỡng tỳ, điều này nói rõ mấy năm nay y lăn lộn rất khá.

Quý Ngũ thúc không hề kiêng kỵ quá khứ của mình, trực tiếp bảo thê thiếp gọi hắn là Tiểu công tử, làm lễ bái kiến Lục Thất. Ba người phụ nữ dường như đều rất ôn nhu hiền thục, đồng loạt cung kính quỳ làm lễ ra mắt Lục Thất. Lục Thất vội khách khí miệng gọi Quý thẩm mời các nàng đứng lên.

Tiếp theo Quý Ngũ thúc giới thiệu với các thê thiếp Lục Thất là quan, có chức vụ Trí Quả Giáo Úy, đương nhiệm Huyện Úy hộ quân huyện Thạch Đại, lần này tới kinh là có cả việc công lẫn việc tư cần xử lý. Lục Thất không nói cho Quý ngũ thúc hắn đảm nhiệm chức Lữ Soái của Ung Vương phủ, chỉ tiết lộ hiện trạng của Lục gia ở huyện Thạch Đại, đây là vì trước mặt bạn cũ của phụ thân, hắn muốn có được một chút giá trị kiêu ngạo.

Quý Ngũ thúc ở trước mặt nhóm thê thiếp thổi phồng lai lịch của Lục Thất xong, chợt ở cửa truyền đến một tiếng hô to:
- Này, Ngũ huynh, vụ này phải làm sao?

Ngũ thúc vốn mặt mày vui vẻ, nghe tiếng lập tức nhíu mày. Lục Thất quay đầu nhìn lại, thấy từ cửa viện đi tới một gã đại hán dáng người khôi ngô. Gã đại hán hơn ba mươi tuổi, mặt rộng, mình để trần lộ ra cơ bắp gồ ghề, cả người tản ra khí thế hung hãn ác bá.

- Lão Thập, hôm nay ta có khách quý, chuyện của chúng ta để tối rồi nói sau, ngươi đi về trước đi.
Quý Ngũ thúc ôn tồn nói với đại hán.

Gã đại hán ngẩn ra, một đôi mắt trợn trừng nhìn chằm chằm về phía Lục Thất. Lục Thất đối diện với ánh mắt của gã da mặt hơi giật giật, bằng vào trực giác hắn ngửi được mùi máu tươi trên người gã đại hán. Đây là một nhân vật hung ác đã từng giết qua rất nhiều người, sau khi gã đại hán nhìn Lục Thất sắc mặt cũng biến hóa, ánh mắt hiển lộ một tia ngạc nhiên.

- Ngũ huynh, vị khách quý kia của ngươi có lai lịch gì? Có thể nói nghe chút không?
Gã đại hán không chút khách khí thẳng thừng dò hỏi.

Quý Ngũ thúc cau mày nói:
- Lão Thập, vị quý khách này là Giáo Úy trong quân Hưng Hóa, phụ thân từng là thượng quan của ta, ta và ngươi chỉ là bình dân, không cần phải tìm hiểu nhiều làm gì.

Gã đại hán nghe xong gật đầu, chắp tay nói:
- Thì ra là quan gia, tiểu dân đường đột.

Lục Thất cũng chắp tay mỉm cười nói:
- Tứ hải đều là bằng hữu, ở nhà Quý Ngũ thúc ta chỉ là khách.

Gã đại Hán nhìn sâu Lục Thất một cái, chắp tay nói:
- Không quấy rầy, cáo từ.
Nói xong xoay người rời đi.

Gã đại hán vừa đi, Quý Ngũ thúc cười nhạt nói:
- Đây là một vị bằng hữu của ta, con người rất là tốt, chính là tình tính hơi chút thẳng thắn.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Vị bằng hữu kia phỉ khí quá nặng, Ngũ thúc cùng gã cộng sự, cần phải cẩn thận cho thỏa đáng.

Quý Ngũ thúc ngẩn ra, mất tự nhiên nói:
- Gã bằng hữu kia của ta tính tình không được tốt, nhưng làm người rất chính trực đấy.Lục Thất mỉm cười nói:
- Ngũ thúc, người quá chính trực mới là người dễ dàng phạm sai lầm, ta chỉ là hy vọng Ngũ thúc cẩn thận nhiều vào mà thôi.

Quý Ngũ thúc kinh ngạc nhìn về phía Lục Thất, Lục Thất mỉm cười nói:
- Ngũ thúc chớ nhìn ta, ta ở trong quân là thám vệ, đối với khí chất bên ngoài của một người luôn rất nhạy cảm. Giống như vị bằng hữu xa lạ này nếu xuất hiện trong quân, ta không cần phải xem xét tình hình, việc đầu tiên làm chính là bắt gã.

Quý Ngũ thúc nghe xong liền biến sắc, Lục Thất mỉm cười nói:
- Chỉ là nói đùa thôi, ta sao có thể bừa bãi bắt người được. Nhà của Ngũ thúc ta đã biết, chờ khi nào rảnh rỗi ta lại đến quấy rầy.

Quý Ngũ thúc sửng sốt, đã thấy Lục Thất tự mình đi ra ngoài, y chần chờ một chút mới mím môi cùng theo ra ngoài tiễn đưa.

Lục Thất vừa đi gã đại hán kia lại tới, nói trắng ra:
- Ngũ huynh, người này không đơn giản đâu, đừng con mẹ nó có vấn đề nha.

Quý Ngũ thúc chau mày, tức giận nói:
- Hắn không thành vấn đề, trái lại vấn đề của ngươi mới là lớn đấy.

- Ta có vấn đề? Ta làm sao?
Gã đại hán không hiểu ra sao ngơ ngẩn hỏi.

*****

Lục Thất ra khỏi Tam Nguyên phường trở về Thiên Công tú trang. Ở chỗ Quý Ngũ Thúc gặp gã đại hán kia, lại nghĩ đến Quý Ngũ thúc có thể nạp thiếp dưỡng tỳ, hắn lập tức mẫn cảm phát hiện Quý Ngũ thúc có lẽ là người trong hắc đạo.

Hắn rất biết điều cáo từ rời đi, vì không muốn quấy nhiễu Quý Ngũ thúc và bằng hữu thương lượng. Một nguyên nhân khác là bởi hắn không muốn bị dính dáng vào, dù sao bây giờ hắn đã là quan lại, có gia lại có nghiệp, kiêng kị bị người ngoài biết có lui tới với cường đạo.

Về tới tú trang, gặp Tiểu Mai mới biết, không ngờ Lâm Tiểu Điệp đã trở lại. Sau khi gặp được Quý Ngũ thúc hiểu ra ngọn ngành, Lục Thất đối với vị hôn thê đính hôn từ nhỏ này mang cảm giác áy náy càng nặng hơn. Hắn nói chuyện nhà với tiểu Mai một lát, sau đó đi đến phòng của Lâm Tiểu Điệp ở hậu trạch.

Sau khi gõ cửa khẽ gọi, hắn đẩy cửa vào phòng, đi tới cửa nội thất, nhìn vào trong liền thấy Lâm Tiểu Điệp đang một mình nửa nằm trên giường, lòng hắn bỗng nhiên có chút khác thường. Trước kia khi gặp Lâm Tiểu Điệp, tâm lý của hắn nhiều ít có phần lo sợ, vết thương lở loét dữ tợn trên người nàng thật sự rất khiếp người, nhưng Tiểu Điệp được Tiên Thiên công chữa khỏi bệnh lậu, đã diệt hết nỗi lo sợ của Lục Thất.Hắn đi đến trước giường, kéo ghế dựa tới chỗ đầu giường ngồi xuống, ánh mắt ôn nhu nhìn Lâm Tiểu Điệp. Lâm Tiểu Điệp giơ lên bàn tay ngọc ngà làm chút điệu bộ, ý tứ ngươi đã đến rồi. Trong lòng Lục Thất ấm áp, vươn tới bàn tay to bắt lấy bàn tay ngọc tinh xảo kia, Lâm Tiểu Điệp cả kinh khẽ né tránh.

- Tiểu Điệp, ta tu luyện qua một loại Tiên Thiên công, không sợ bất luận mầm độc gì ăn mòn đâu, nàng yên tâm đi, ngày sau ta sẽ cùng nàng làm phu thê chân chính.
Lục Thất dịu dàng chân thành nói.

Lâm Tiểu Điệp lặng im nhìn hắn, một hồi lâu mới khẽ thở dài một tiếng cúi đầu, Lục Thất nắm tay nàng, ôn hòa nói:
- Tiểu Điệp, qua ít ngày nữa ta sẽ trở về Thạch Đại. Ta mong muốn nàng có thể cùng đi với ta về Thạch Đại bái tế phụ thân. Sau đó chúng ta thành thân, thành thân rồi ta sẽ lại cho nàng trở về kinh thành sống, nàng xem có được không?

Lâm Tiểu Điệp trầm mặc không nói, một hồi lâu mới hơi nâng tay trái chỉ về cái bàn, Lục Thất hiểu ý đứng dậy mang tới giấy bút.

Trên giấy Lâm Tiểu Điệp viết:
- Ta là kỹ nữ nhiễm bệnh, gả cho ngươi làm chính thê chỉ khiến ngươi hổ thẹn, thành ý của ngươi lòng ta xin nhận, ta không muốn theo ngươi đi Thạch Đại thành thân. Nếu ngươi nhất định kiên trì, thế thì để Tuyết Tâm thay danh nghĩa ta đi thôi, Tuyết Tâm với ta tựa như một người, để cho nàng cùng ngươi thành thân ở Thạch Đại.

Lục Thất xem xong một lúc lâu không nói gì, Lâm Tiểu Điệp cự tuyệt theo hắn trở về Thạch Đại thành thân, tựa hồ là bởi không muốn ở trước mặt thân nhân ở huyện Thạch Đại xấu mặt, loại tâm tình tự ti này hắn cũng có thể lý giải được.

- Tiểu Điệp, nếu nàng hiện tại không muốn đi huyện Thạch Đại thành thân, vậy chuyện thành thân để sau này hãy nói, chẳng qua ta vẫn hy vọng nàng có thể cùng ta quay về huyện Thạch Đại, cùng ta cùng nhau lặng lẽ bái tế phụ thân.
Lục Thất thành khẩn nói.

Lâm Tiểu Điệp trầm mặc một hồi, nhấc bút viết:
- Ta có thể đáp ứng ngươi lặng lẽ đi bái tế phụ thân, tuy nhiên ngươi cũng phải đáp ứng ta, để cho Tuyết Tâm thay ta đi Thạch Đại thành thân, nếu ngươi không đáp ứng, ta vĩnh viễn cũng sẽ không đi Thạch Đại.

Lục Thất vừa nhìn lại trầm mặc, một hồi lâu mới ôn hòa nói:
- Tiểu Điệp, việc Tuyết Tâm thay nàng đi Thạch Đại thành thân, nàng cho ta suy nghĩ một chút.

Lâm Tiểu Điệp lại nhấc bút viết:
- Tuyết Tâm xuất thân trong sạch, dung mạo mỹ lệ như tiên tử, ngươi cùng nàng thành thân là phúc khí mười đời rồi, ngươi còn muốn cái gì nữa.

Lục Thất nhìn xong ôn hòa nói:
- Tuyết Tâm là Tuyết Tâm, nàng là nàng, người ta muốn cưới làm vợ là nàng, không có quan hệ với Tuyết Tâm.

Lâm Tiểu Điệp nhấc bút viết:
- Ngày sau con cái của Tuyết Tâm cứ coi như là của ta, nàng hoàn toàn có thể thay thế ta làm lễ thành thân.

Lục Thất xem xong cười nhạt nói:
- Đó là hai việc khác nhau, ta chỉ muốn chính thức cưới nàng qua cửa Lục gia.

Lâm Tiểu Điệp quay ngoắt đầu đối diện với hắn, thoắt cái lại quay đầu trở về viết:
- Ngươi là đồ ngốc.

Lục Thất nhìn xong liền ngẩn ra, thuận theo chỉ cười không nói. Lâm Tiểu Điệp dường như tức giận, đột nhiên giơ tay ném bút lông về phía Lục Thất, Lục Thất hơi giật mình, đưa tay tiếp bút lông, Lâm Tiểu Điệp lại mạnh mẽ đem giấy vò thành một cục ném tới Lục Thất, Lục Thất nghiêng người tránh thoát, trong tai nghe thấy tiếng kêu Ôi Ôi buồn bực khổ sở của Lâm Tiểu Điệp, nàng đột nhiên lại chộp lấy chăn mền trên giường quăng tới Lục Thất, Lục Thất vừa thấy Lâm Tiểu Điệp phát giận, hắn bị hù vội nhảy lên tránh qua, tránh né bị tập kích.

- Tiểu Điệp, cho ta suy nghĩ đã, ta đi ra ngoài trước.
Lục Thất nói liên tục không ngừng, nhanh chóng quay người chạy trốn ra gian ngoài.

Ở gian ngoài hắn dừng lại trong chốc lát, mơ hồ nghe thấy từ trong nội thất truyền ra tiếng khóc nức nở. Hắn do dự có nên trở lại an ủi hay không, khó xử một hồi lâu hắn thầm than trong lòng, cầm bút lông trong tay đặt ở kỷ trà gian ngoài rồi đi ra ngoài

Quyển 2 - Chương 48: Vấn điệp

Cơm chiều Lâm Tiểu Điệp không đi ra dùng, Lý Tuyết Tâm cũng không ra ăn. Tiểu Mai chủ động nói cho Lục Thất, Lý Tuyết Tâm đang tụng kinh cho vong thân.

Lục Thất nghe xong lòng rối loạn, lần đầu vì chuyện của nữ nhân mà đau đầu. Hắn đúng là mẫu nam nhân tốt, nhưng hắn vẫn không muốn vì ham sắc đẹp mà cưới về nữ nhân cùng giường không cùng tâm. Dung mạo mỹ lệ của Lý Tuyết Tâm khiến ánh mắt hắn mê mẩn không dứt ra được, nhưng Lý Tuyết Tâm căn bản là chướng mắt hắn, dưa xanh hái không ngọt, thế thì còn ý nghĩa gì.

Thời điểm hoa đăng treo lên, Lục Thất đang một mình đứng ở bên ao sen trong hoa viên tiêu cục. Tâm tư hắn rất loạn, chuyện tình của vị hôn thê và Lý Tuyết Tâm khiến hắn phiền lòng, cũng lúc này hy vọng sư tỷ có thể đến gặp hắn lần nữa. Hắn thật nhớ nhung được cùng sư tỷ trò chuyện, giống như mấy ngày trước đây, thổ lộ ra hết những nỗi phiền muộn trong lòng với sư tỷ.

Vầng trăng cong cong, sao trời dày đặc, là một đêm sáng trong gió mát yên tĩnh. Xa xa truyền đến tiếng mõ canh trong veo, bất giác thời gian đã đến giữa canh hai rồi. Đứng lặng thật lâu trong lòng Lục Thất tràn đầy thất vọng, chẳng lẽ Hứa sư tỷ thật sự không thể trở lại gặp hắn nữa.

Dưới màn đêm, một bóng dáng màu trắng chậm rãi di động trong hoa viên tiêu cục, tựa như u linh lặng yên nhẹ bay tới ao sen, đến sau lưng Lục Thất thì dừng.

- Sư tỷ.
Lục Thất đột nhiên xoay người, vừa thân thiết lại vui mừng khẽ hô.

- Đệ đến nơi này làm gì nữa? Giải thích của tỷ còn chưa đủ rõ ràng hay sao? Đệ có biết đệ làm như vậy, sẽ hại đến tỷ hay không?
Sư tỷ dùng ngữ khí tức giận khẽ khiển trách.

Trái tim Lục Thất chấn động, lòng mất mát, hắn chần chờ một chút, giống như một tiểu hài tử làm sai, thấp giọng nói:
- Sư tỷ, đệ biết đệ không nên tới đây, nhưng tâm tình của đệ rất loạn, đệ muốn tâm sự với sư tỷ.

Sư tỷ nghe xong trầm mặc, một lát sau mới hạ giọng nói:
- Đệ muốn nói chuyện gì cùng tỷ?

Lục Thất lập tức buông lỏng gánh nặng trong lòng, ôn hòa nói:
- Sư tỷ, hôm nay đệ nhắc đến chuyện đi huyện Thạch Đại thành thân với vị hôn thê, nhưng nàng không muốn đi Thạch Đại, ngược lại yêu cầu đệ để cho Lý Tuyết Tâm thay thế nàng đi Thạch Đại thành thân, đệ không chịu đáp ứng, nàng rất tức giận. Sư tỷ, theo tỷ đệ bây giờ nên làm thế nào cho phải?

- Chuyện này cũng đáng để đệ tâm loạn ư? Vị hôn thê của đệ không muốn đi huyện Thạch Đại, vậy thì không đi, cứ để Lý Tuyết Tâm kia ra mặt thay nàng thành thân là được, cũng không có ảnh hưởng gì. Lý Tuyết Tâm xinh đẹp như tiên tử, đi Thạch Đại thành thân càng cho đệ vinh quang kiêu ngạo gấp bội. Cần gì nhất định phải là vị hôn thê của đệ, đi huyện Thạch Đại chỉ tổ xấu mặt bị người cười chê.
Giọng điệu sư tỷ hờ hững lạnh nhạt nói.

Lục Thất nghe xong chau mày, ôn hòa nói:
- Sư tỷ, đệ cùng với vị hôn thê thành thân là xuất phát từ chân tâm thật ý, chớ nên vì cái gì là quang vinh kiêu ngạo lừa mình dối người.

Sư tỷ nhẹ giọng nói:
- Đệ nói như vậy, rõ ràng là đã có quyết đoán của mình rồi, cần gì phải tới hỏi ý tỷ.

Lục Thất nghe xong hơi bị nghẹn lời, trầm mặc một hồi mới khẽ thở dài:
- Đệ tới đây là muốn trò chuyện với sư tỷ mà thôi.

- Đệ có nhiều kiều nương xinh đẹp như thế, tại sao còn muốn tới tìm tỷ trò chuyện? Tâm tình rối loạn đệ có thể đi tìm Ngọc Trúc cơ mà, Ngọc Trúc rất khéo hiểu lòng người.
Sư tỷ lãnh đạm nói.

Lục Thất ngơ ngác trong chốc lát, khẽ thở dài:
- Đệ không biết làm sao, mới đến tìm sư tỷ, sư tỷ có thể đừng chán ghét đệ hay không?

Sư tỷ trầm mặc một hồi, khẽ thở dài:
- Đây là duyên phận không có kết quả, đệ đã tới đây rồi, thôi thì cứ tùy duyên đi. Đệ muốn nói cái gì, tỷ nghe là được rồi.

Lục Thất nghe xong trong nội tâm trở nên trống rỗng, thẫn thờ nói:
- Sư tỷ, đệ sẽ không hại tỷ đâu, đệ ở lại kinh thành cũng không được bao lâu.

Sư tỷ gật đầu nói:
- Tỷ biết chứ, chúng ta vui vẻ tương phùng cũng vui vẻ mà tan thôi.

Lục Thất nghe xong gật gật đầu, hạ giọng nói:- Sư tỷ, chúng ta ngồi đi.

Sư tỷ ừ một tiếng, hai người đối mặt với ao sen, ngồi trên hai tảng đá bên cạnh ao.

- Lục Thất, trong lòng tỷ có một nghi vấn muốn hỏi đệ, đệ có thể đúng sự thật nói cho tỷ biết không?
Sư tỷ sau khi ngồi xuống thì mở miệng trước.

- Sư tỷ tỷ hỏi đi, đệ nhất định sẽ thành thật trả lời.
Lục Thất sảng khoái đáp lại.

- Tỷ muốn biết nguyên nhân chân chính khiến cho đệ tới tiêu cục làm tạp công?
Sư tỷ nhẹ giọng hỏi.

Lục Thất ngẩn ra, ôn hòa nói:
- Đệ không dối gạt sư tỷ, kỳ thực đệ vào tiêu cục làm tạp công là xuất phát từ một mục đích ngẫu nhiên. Vào vài ngày trước, trên đường lên kinh đệ chạm mặt đoàn xe Long Uy tiêu cục. Lúc ấy trong đội xe có một kiệu xa, trong kiệu xa ngồi một người con gái. Mà đệ tiến vào tiêu cục, chính là vì mục đích điều tra lai lịch của người con gái xinh đẹp kia.

- Điều tra lai lịch của một người con gái? Tại sao đệ lại phải điều tra người con gái kia?
Sư tỷ kinh ngạc hỏi, nguyên nhân thật sự của Lục Thất khiến cho nàng rất ngoài ý muốn.

Lục Thất ôn hòa nói:
- Kỳ thực cũng không có nguyên nhân gì quan trọng. Lúc ở huyện Thạch Đại, đệ từng từ trong tay phỉ tặc cứu thoát người con gái kia, cứu xong thì người con gái kia rời khỏi. Sau này đệ cũng không biết lai lịch của người con gái kia là gì, vừa khéo gặp lại ở kinh thành. Khi ấy đệ hỏi thăm một người qua đường, người qua đường kia nói đó là thứ nữ (con gái của thiếp thất) của Lâm tổng tiêu đầu, cho nên đệ mới tò mò lẫn vào tiêu cục điều tra. Đáng tiếc từ khi đệ vào tiêu cục liền bị đủ thứ việc quấn thân, vẫn không nghe ngóng được gì về người con gái kia.

Sư tỷ khẽ ồ một tiếng, hạ giọng nói:
- Mục đích này của đệ, thật sự khiến cho người ta ngoài ý muốn. Đệ chẳng hề biết, vì sự tình đệ vào tiêu cục đã làm cho nhiều kẻ phải hao tâm tổn trí phỏng đoán điều tra đấy.

Lục Thất ngẩn ra, cười nói:
- Phải không, vậy cũng thật thú vị.

- Đệ còn cảm thấy thú vị, nếu để cho bọn họ biết được chân tướng, thế nào cũng sẽ tức đến hộc máu.
Sư tỷ tức giận nói.
Lục Thất nghe xong liền cười, hắn đã làm qua thám vệ, đương nhiên biết công việc điều tra vất vả bao nhiêu. Hắn đi vào tiêu cục làm sai vặt vốn là chuyện rất bình thường, nhưng trong mắt một số người có lòng ngờ vực vô căn cứ, lập tức biến đổi trở thành nghi vấn ngổn ngang.

- Sư tỷ, nữ nhân ngồi ở trong kiệu xa là con gái của Lâm tổng tiêu đầu à?
Lục Thất thuận thế hỏi.

- Không phải, tổng tiêu đầu chỉ có một đứa con gái nuôi là tỷ đây và một cô con gái ruột. Người con gái mà đệ nói là thân thích của quan được tiêu cục hộ tống. Về phần lai lịch của vị nữ quyến kia là gì, tỷ không thể cho đệ biết, đây là quy tắc đanh thép của tiêu cục.
Sư tỷ nhẹ giọng giải thích.

Lục Thất ồ một tiếng, ôn hòa nói:
- Không phải thì coi như kết thúc tại đây, đệ cũng không muốn biết nữa.

- Vì sao không muốn biết nữa? Đệ có thể truy đuổi đến tận tiêu cục điều tra, xem ra chắc là ưa thích người con gái kia rồi.
Sư tỷ nhẹ giọng nói.

Lục Thất sửng sốt nhìn ao sen trong chốc lát, lắc đầu nói:
- Đệ thừa nhận trước kia mỗi khi gặp cô gái nào xinh đẹp, trái tim sẽ rung động. Truy đến tiêu cục quả thật cũng có ấp ủ lòng muốn cầu hôn. Tuy nhiên hiện tại đệ không muốn nữa, nguyên nhân là bởi mỹ nữ kia từng nói mình là đàn bà đã có chồng, theo lý đệ không nên nhiễu loạn nhân duyên của nàng ta. Hơn nữa thê thiếp của đệ thật sự đã rất nhiều, không thể tùy hứng mà làm bừa được.

- Đàn ông đều mong muốn sở hữu càng nhiều đàn bà càng tốt. Đệ thân là quan lại có suy nghĩ như vậy, trái lại mới là kỳ quái.
Sư tỷ nhẹ giọng nói.

Lục Thất nhìn một đóa hoa sen nở rộ trong ao, hạ giọng nói:
- Lúc ở trong quân, đệ rất hâm mộ và đố kỵ tướng lĩnh cao cao tại thượng, hâm mộ bọn họ có quyền có tài, càng hâm mộ bọn họ có được thật nhiều mỹ nữ. Mà một tiểu binh như đệ ở trên chiến trường bán mạng không chỉ một lần đều vì theo đuổi nguyện vọng, hy vọng kiếp này có thể làm đại quan đứng trên cao có quyền có tài, hy vọng sở hữu thật nhiều thê thiếp mỹ lệ. Nhưng hiện tại khi mong muốn của đệ đã thành sự thật, thế mà lòng lại hết sức bàng hoàng thẫn thờ. Có càng nhiều thê thiếp, gánh nặng trong lòng đệ cũng theo đó tăng thêm, đệ thật sự quá mệt mỏi chẳng muốn sống nữa.

Sư tỷ hạ giọng nói:
- Thế nhân rất ít người biết cái gọi là tri túc thường nhạc (biết tự thỏa mãn), thường đối với những thứ không có khả năng đạt được thì càng điên cuồng đi tranh đoạt, còn đối với những gì đã có lại không biết quý trọng. Đệ có cảm giác gánh nặng đối với thê thiếp của mình, thật sự là rất khá rồi.

Lục Thất nghe xong trầm mặc không nói gì, trong đầu lần lượt hiện lên từng khuôn mặt xinh đẹp. Tân Vận Nhi, Ninh Nhi, Cầm Nhi, Tương Nhi, Tuyết Nhi, Tiểu Thanh, Tiểu Vân, Thu Đường, Vân Thường, còn có tiểu Trúc Nhi, nhóm thê thiếp ở huyện Thạch Đại mỗi nàng đều xinh đẹp dịu dàng. Ở kinh thành còn có Lâm Tiểu Điệp, Ngọc Trúc, Băng Nhi, Uyển Ngọc, Tiểu Mai, Đỗ Băng Nhạn, Lục Nga, Điệp Y, còn có Lý Tuyết Tâm xinh đẹp như thiên tiên, đã có nhiều thê thiếp như vậy, hắn còn không biết đủ sao.

- Nghĩ gì thế? Ồ đúng rồi, mỹ nữ mà đệ kết giao ở trong quân đã cứu ra được chưa?
Sư tỷ đột nhiên hỏi tới Đỗ Băng Nhạn.

- Cứu ra rồi, an trí ở chỗ huynh trưởng của đệ, chờ sau này đệ sẽ mang nàng đến Thạch Đại cư trú lâu dài.
Lục Thất ôn tồn trả lời.

Sư tỷ ồ một tiếng, lại dịu dàng nói:
- Lục Thất, theo tỷ thấy, đệ nên thuận theo ý muốn của vị hôn thê thì hơn, chớ nên cố chấp, gây thương tổn lòng tự ái của nàng.

Lời của sư tỷ bỗng phóng tới Lâm Tiểu Điệp, làm cho Lục Thất ngớ ra, hắn suy nghĩ một chút, lạnh nhạt nói:
- Nếu đệ thuận theo ý nghĩ của nàng, có lẽ sẽ càng thương tổn nàng, hơn nữa đối với Lý Tuyết Tâm mà nói cũng là một dạng khuất nhục.

- Lý Tuyết Tâm thân là thiếp thất của đệ, nàng thay mặt chủ thành thân sao lại là khuất nhục.
Sư tỷ không đồng ý phản bác.

- Trên danh phận Lý Tuyết Tâm là thiếp thất của đệ, nhưng trong lòng nàng không muốn khuất thân cho đệ. Tuy rằng đệ không phải là kẻ sĩ thiện lương gì, nhưng cũng không muốn ép buộc chiếm hữu nữ nhân.
Lục Thất lãnh đạm nói.

- Đệ nghĩ như vậy là quá mức cực đoan rồi. Quan niệm danh tiết tam cương ngũ thường của Lý Tuyết Tâm vô cùng nặng, cho dù có ngày nàng trở lại quý thân, cũng sẽ không làm ra hành vi vứt bỏ phu quân. Hiện tại đệ thân là phu quân của nàng, hẳn là phải công bình đối đãi với nàng mới đúng, có thể nào tự sinh ra khúc mắc mà bài xích nàng chứ. Đệ có biết loại ý nghĩ này của đệ có thể làm tổn thương đến nàng vô cùng nghiêm trọng hay không.
Sư tỷ nhẹ giọng khuyên giải Lục Thất.

Quyển 2 - Chương 49: Quan niệm

Lục Thất nghe xong trầm mặc không nói gì, nội tâm nhiều ít cũng có chút dao động rồi. Lý Tuyết Tâm là một ngọc nữ tuyệt sắc mỹ lệ khuynh thành, là nam nhân đều không muốn buông tay. Kỳ thực trong lòng hắn sớm đã không định buông tay, chẳng qua nghĩ tới Lý Tuyết Tâm là bị bức bách mà thuộc về hắn, hắn liền cảm thấy mất hứng. Mỗi ngày đối mặt với một mỹ nữ lạnh lùng không đồng tâm với mình, đối với hắn mà nói chẳng khác nào một tướng quân bị bại trận, trong ngực sẽ luôn cảm thấy phiền muộn.

- Việc này để sau hãy nói đi.
Nội tâm mâu thuẫn, Lục Thất đưa đẩy nói.

- Trời không còn sớm, đệ còn điều gì muốn nói không? Tỷ cần phải trở về rồi.
Sư tỷ nhẹ giọng lên tiếng trục khách.

Lục Thất ngẩn ra, dè đâu nhanh như vậy sư tỷ đã bảo hắn rời đi, trong lòng không khỏi mất mát, hạ giọng nói:
- Sư tỷ, về sau đệ còn có thể tới gặp tỷ hay không?

- Chờ mấy ngày nữa đệ lại đến đi, nếu tỷ có ở đây sẽ lập tức ra gặp đệ. Nếu không có ở đây, cũng sẽ cho người thông báo với đệ một tiếng.
Sư tỷ uyển chuyển nhận lời.

Lục Thất nghe xong lòng thư sướng không ít, mặt giãn ra cười nói:
- Sư tỷ đồng ý gặp đệ là tốt rồi.

- Đệ nha, nam nhân lớn như vậy rồi, còn giống như tiểu hài tử, mau đi đi.
Sư tỷ giọng điệu bất đắc dĩ nói.

Lòng Lục Thất vui sướng cười, ôn hòa nói:
- Đệ chúc sư tỷ mọi chuyện có thể thuận theo ý muốn, đệ đi đây.

Sư tỷ gật đầu, Lục Thất nhìn sư tỷ một cái thật sâu, xoay người khẽ khàng cất bước đi, đi đến vách tường vẫy vẫy tay, rồi nhảy qua tường rời khỏi tiêu cục. Sư tỷ vẫn dõi theo bóng dáng Lục Thất rời đi, đơn độc lặng yên đứng bên ao sen hồi lâu mới lắc đầu, bóng trắng cũng lặng lẽ đi khỏi.

Đạp bóng đêm về tới tú trang, hết thảy vẫn như cũ, mấy chục nữ công ở trong các phòng thắp đèn gấp rút thêu dệt. Tú trang vẫn tiếp tục xử lý các đơn hàng do chủ nhân trước đã cố định, giải quyết xong vấn đề ác đồ quấy rối. Mỗi tháng tú trang có thể kiếm được ít nhất ba bốn trăm lượng bạc, cộng thêm thu nhập tùy thời của hiệu buôn, thu nhập bình quân hàng tháng được bảy tám trăm lượng là rất bình thường.

Từ khi Tiểu Mai đảm nhiệm vị trí tổng quản tú trang, cả người trở nên dồi dào sức sống, vô cùng chú tâm đến kinh doanh của tú trang. Ngày thường làm việc cũng quy củ cẩn thận, tại các phòng ở trước mặt chúng nữ công nàng ta có vẻ mặt trang nghiêm ôn hòa, rất có thái độ của kẻ bề trên. Mà lúc tới hậu trạch nàng ta lập tức hóa thành nô tì khúm núm cung kính, trước đến nay mỗi khi gặp Lâm Tiểu Điệp, Lý Tuyết Tâm và Ngọc Trúc đều là kính cẩn đứng nói, ngay cả khi gặp Tư Trúc và Tư Ngọc cũng dùng thái độ cung kính, chỉ có điều tương đối tùy ý một chút.

Lục Thất vừa về đến, lập tức từ miệng Tiểu Mai biết tin Lâm Tiểu Điệp bất ngờ đi ra ngoài, hơn nữa đi nơi nào cũng không nhắn lại, điều này làm cho Lục Thất thật bất ngờ. Tiểu Mai cũng cố ý đề cập tới Lý Tuyết Tâm đang ở trong phòng mình, trong lời nói ngầm lộ ra hy vọng Lục Thất đi gặp một lần. Lục Thất nghe xong do dự chốc lát, đành phải buông xuống lo lắng đối với Lâm Tiểu Điệp, đi đến hậu trạch.

Tới trước cửa phòng Lý Tuyết Tâm, nhìn căn phòng được ánh đèn chiếu rọi, Lục Thất chần chờ một lúc mới giơ tay nhẹ nhàng gõ cửa. Một lát sau cửa mở, Lý Tuyết Tâm một thân váy trắng đứng sau thềm cửa, gương mặt lúm đồng tiền mỹ lệ tựa hoa lan thanh nhã, cả người như một gốc cây ngọc lan lẳng lặng nở rộ.

- Ta tới thăm nàng một chút, ta có thể vào không?
Đối mặt với Lý Tuyết Tâm tuyệt mỹ, lời nói và việc làm của Lục Thất trở nên vụng về rõ rệt.

- Công tử khách khí rồi, chỗ ở của thiếp thân đương nhiên công tử có thể tiến vào.
Lý Tuyết Tâm dịu dàng nói, thân mình hơi dịch chuyển nhường ra lối vào.

Lục Thất sửng sốt, lập tức có một loại cảm giác thụ sủng nhược kinh kỳ quái, trống ngực càng thêm gia tốc, mặt cũng nóng lên. Hắn theo bản năng cất bước vào cửa, Lý Tuyết Tâm tự nhiên đóng cửa lại, xoay người bước vào trong. Lục Thất thấy nàng dời một cái ghế trúc từ chỗ bàn thờ, đặt vào bên bàn trà

- Công tử lại đây ngồi đi.
Lý Tuyết Tâm dịu dàng gọi, Lục Thất ừ nhẹ một tiếng đi qua, ngồi trên ghế trúc.

- Công tử, thiếp thân đang để tang, vật dụng trong phòng đơn giản không thể dâng trà, xin công tử thứ lỗi.
Lý Tuyết Tâm nhu hòa xin lỗi giải thích.

Trong lòng Lục Thất khác thường đánh giá nàng một cái, mỉm cười nói:- Nàng sao cũng nói chuyện xa cách như thế.

Lý Tuyết Tâm hơi giật mình, dịu dàng nói:
- Thiếp thân chỉ là tuân thủ phụ lễ, lời nói không phải có ý xa cách.

Lục Thất cười gật gật đầu, quay đầu liếc mắt nhìn quanh trong phòng. Bố cục trong phòng cùng với lần đầu tiên tới không có gì thay đổi, chỉ là nhiều hơn một chuỗi đèn lồng và một tủ sách cũ nát, bày sắp trên tủ sách hơn phân nửa là sách.

- Tuyết Tâm, nàng bình thường hẳn là rất thích đọc sách.
Lục Thất ôn tồn nói, hắn cố tìm đề tài để tránh cho không khí ngột ngạt.

- Đúng vậy, thiếp thân rất thích cổ thư và Đạo thư. Sách trên tủ sách này đều là thiếp thân trước đây tàng trữ, sau khi tịch thu tài sản thì đều bị bán cho thư buôn. Là Tiểu Mai bảo A Hồng cùng với Băng Nhi đi tìm mua về, hao tốn trọn tám mươi lượng bạc. Chỗ bạc hao phí này đều ghi vào sổ của thiếp, sau này thiếp thân sẽ trả lại hết.
Lý Tuyết Tâm dịu dàng nói.

Lục Thất gật đầu không nói gì, hắn làm việc luôn trật tự rõ ràng, nhất là về phương diện tài vụ càng thêm rạch ròi một con ngựa là một con ngựa. Lý Tuyết Tâm sử dụng ngân lượng của tú trang, hắn cho là nên hoàn lại, sẽ không vì lấy lòng mỹ nhân mà phá hỏng quy củ kinh thương.

Hắn đứng dậy đi tới trước tủ sách, giơ tay rút lấy một quyển, thấy là Thất Tinh kinh của Đạo gia, đây là một quyển kinh thư luận về sự tương hợp giữa Thất Tinh và Đạo pháp. Thất Tinh kinh Lục Thất có từng đọc qua, cá nhân cảm thấy văn nghĩa có nhiều chỗ không thông suốt.

- Công tử đối với Đạo thư cũng có hiểu biết sao?
Lý Tuyết Tâm cùng đi tới ôn nhu hỏi.

- Không thể nói là hiểu biết, ta chỉ đọc cổ thư tạp sử cho vui thôi. Đạo thư là cổ văn được lưu truyền rộng rãi trong tông văn, chủ yếu là trình bày về lý lẽ thuận theo tự nhiên trong Đạo pháp, tôn sùng đạo trị vì thiên hạ theo đường lối vô vi. Cá nhân ta cho rằng lý lẽ thuận theo tự nhiên của Đạo pháp rất có kiến giải, nhưng còn phương thức vô vi xử thế lại đơn thuần là ngu muội.
Lục Thất thuận miệng nói ra cách nhìn của bản thân.

- Công tử cho rằng quan niệm vô vi trong Đạo thư đơn thuần là ngu muội, thế thì quan niệm trị thế thế nào mới không đơn thuần là ngu muội?
Lý Tuyết Tâm nhẹ nhàng lãnh đạm hỏi ngược lại.

Lục Thất sửng sốt, lập tức biết bản thân lỡ lời, hắn rất rõ ràng cái gọi là Đạo học, Phật học và Nho học, trên thực tế đều là một loại tín ngưỡng về mặt tinh thần. Mà Lý Tuyết Tâm hiển nhiên có thể thấy là người tín ngưỡng Đạo học. Chính mình lại dùng lời thẳng thắn như vậy phê phán Đạo học, đúng là rất không ổn.
- Thật có lỗi, lời ta nói quá mức cực đoan rồi. Ta không nên nói quan niệm vô vi đơn thuần là ngu muội, mà là đương thời không thích hợp dùng quan niệm vô vi để trị thế.
Lục Thất lập tức sửa chữa thuyết pháp của bản thân.

- Quan niệm kia không thích hợp trị thế như thế nào?
Thần sắc Lý Tuyết Tâm hòa hoãn lại hỏi.

- Đương thời là loạn thế, cái loạn thế cần chính là pháp lý trên Nho học để trị thế, vô vi của Đạo gia và giới dục của Phật gia chỉ thích hợp cho thế đạo thái bình. Vô vi của Đạo gia là quan niệm nghỉ ngơi lấy lại sức, giới dục của Phật gia là quan niệm giáo hóa người đời không nên tranh giành. Hai loại quan niệm này nếu có một loại trở thành chủ lưu tại Đường quốc, đều sẽ khiến cho quốc lực Đường quốc không thể vực dậy.
Lục Thất không chút do dự đối với Phật học và Đạo học mỗi cái đánh cho một gậy.

Lý Tuyết Tâm nghe xong giật mình trong chốc lát, dịu dàng nói:
- Công tử nói cũng có lý. Đường quốc hiện tại giống như một con trâu nước ngoan ngoãn, đối mặt với một bầy mãnh hổ vây quanh chỉ có lực lượng của một sừng. Mãnh hổ chắc chắn sẽ không vì trâu nước không tranh mà buông tha không công kích.

Lục Thất nghe xong ngẩn ra, lòng có chút xúc động gật đầu nói:
- Đường quốc quả là như một con trâu nước, chẳng qua nếu là một con trâu nước có thân thể hùng tráng, sừng trâu sắc nhọn, thế thì có là mãnh hổ cũng không dám công kích mãnh liệt.

- Chỉ tiếc sừng của con trâu nước Đường quốc này đã trở nên cùn rồi, thân thể trâu cũng từng ngày yếu đi.
Lý Tuyết Tâm lạnh lùng nói, trong giọng nói lộ ra một cỗ hận ý.

Lục Thất nghe xong im lặng không nói. Kẻ thù của Lý Tuyết Tâm là người đứng đầu Đường quốc, nàng tự nhiên là mong muốn Đường quốc trở nên yếu ớt đi trên con đường diệt vong. Mà loại mong muốn này lại tương phản với lợi ích của Lục Thất. Lục Thất thân là võ quan của Đường quốc, đương nhiên hy vọng Đường quốc có thể không vong mà cường thịnh lâu dài.

Bầu không khí trong phòng nặng nề, tĩnh lặng trong giây lát, Lý Tuyết Tâm chợt mở miệng dịu dàng nói:
- Công tử, phu nhân lệnh thiếp thân thay nàng ấy đến huyện Thạch Đại cùng công tử thành thân. Không biết khi nào thì công tử quay về huyện Thạch Đại?

Lục Thất sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Lý Tuyết Tâm, kinh ngạc nói:
- Tiểu Điệp nói với nàng về việc thay thế rồi à.

- Phu nhân đã nói qua.
Lý Tuyết Tâm thong dong đáp trả.

- Vậy nàng tình nguyện thay thế sao?
Lục Thất nhíu mày hỏi.

- Thiếp thân tình nguyện, có thể vì phu nhân phân ưu là trách nhiệm và vinh quang của thiếp thân.
Lý Tuyết Tâm nghiêm nghị nói.

Lục Thất nghe xong trong lòng có chút mất mát. Lời nói của Lý Tuyết Tâm nhắc nhở hắn, vị mỹ nhân khuynh thành bên người này chỉ đang thực hiện trách nhiệm của một thiếp thất. Thực sự không phải bởi vì phương tâm có lang quân mà tiếp nhận hắn.

- Tuyết Tâm, nàng cho rằng cách làm của Tiểu Điệp có lý à? Nếu nàng thay mặt nàng ấy đến huyện Thạch Đại thành thân, vậy có phải là không công bình với nàng ấy hay không? Liệu có gây thương tổn cho nàng ấy, về sau sẽ trở thành mối hận suốt đời hay không?
Lục Thất đưa ra một chuỗi nghi vấn phản bác.

Lý Tuyết Tâm ngây người, hơi suy nghĩ sau đó dịu dàng nói:
- Thiếp thân chỉ phụng mệnh thay thế mà thôi, vấn đề công tử đưa ra thiếp thân không cách nào trả lời. Tuy nhiên có một điểm thiếp thân rõ ràng, chính là phu nhân thật sự không muốn đi huyện Thạch Đại gặp mặt người thân của công tử.

Lục Thất vừa nghe lòng chấn động, bỗng nhiên hắn hiểu ra nguyên nhân Lâm Tiểu Điệp để cho Lý Tuyết Tâm thay thế. Rất có thể là vì trong lòng Lâm Tiểu Điệp có hận ý khó giải, nàng ấy hận Lục gia phớt lờ không cứu, cho nên nàng ấy không muốn đi gặp mẫu thân của mình

Quyển 2 - Chương 50: Truyền công

Công tử, chàng không muốn thiếp thân thay thế phu nhân tới huyện Thạch Đại thành thân ư?
Lý Tuyết Tâm bỗng truy hỏi một câu, dường như nàng rất tình nguyện thay thế Lâm Tiểu Điệp tới huyện Thạch Đại thành thân.

Trong lòng Lục Thất thầm than, hiểu rõ nếu cưỡng ép Lâm Tiểu Điệp đi gặp mẫu thân, ngược lại có lẽ sẽ gây thương tổn đến nàng ấy, hắn chần chờ một chút, gật đầu nói:
- Nếu nàng đã nguyện ý đi huyện Thạch Đại thành thân, vậy ta cũng nguyện ý.

Lý Tuyết Tâm bình tĩnh gật đầu, trên gò má lúm xinh đẹp không hề có chút nét mặt ngượng ngùng, giống như chỉ là cùng hắn đi làm việc không liên quan gì tới mình. Mà nội tâm của Lục Thất cảm giác nặng nề, bởi vì sau này hắn cùng với Lâm Tiểu Điệp chung sống sẽ ngấm ngầm tồn tại ưu phiền.

- Công tử, thiếp thân từ nhỏ đã tu tập một loại dưỡng sinh thuật của Đạo môn, tương tự với chân nguyên khí công mà võ giả tu luyện. Công tử là võ tướng, không biết có vũ kỹ nào thích hợp cho thiếp thân tu tập hay không.
Lý Tuyết Tâm bỗng nhiên hỏi xin Lục Thất chỉ giáo về vũ kỹ.

Lục Thất sửng sốt, nhìn về phía nàng kinh ngạc nói:
- Nàng muốn tập võ?

Lý Tuyết Tâm gật đầu, dịu dàng nói:
- Đúng vậy, ngày nay là loạn thế, thiếp thân đã trải qua gia biến đau đớn thê thảm, hiện tại muốn tập võ để cầu khi gặp nguy hiểm có thể tự bảo vệ mình.

Lục Thất khẽ ồ một tiếng, lắc đầu nói:
- Vũ kỹ ta biết đều là ngoại công cương mãnh, không thích hợp cho nàng tập luyện.

Mặt Lý Tuyết Tâm lộ ra thất vọng gật đầu. Lục Thất không nỡ cự tuyệt mỹ nhân, theo bản năng cẩn thận quan sát đặc trưng bề ngoài và trạng thái xương cốt của Lý Tuyết Tâm. Lúc này ánh mắt hắn hết sức chăm chú, khiến cho vẻ mặt thanh nhã của Lý Tuyết Tâm có hơi bất an, một tầng ửng đỏ lặng yên xuất hiện trên đôi gò má ngọc.

Lục Thất tâm vô tạp niệm nhìn xem căn cốt xong, trong mắt hắn hiện lên kinh ngạc, theo hình dáng xương cốt của Lý Tuyết Tâm tựa hồ có căn cốt đấy, hắn ôn hòa nói:
- Tuyết Tâm, đưa tay phải cho ta, ta xem nàng có tư chất tập võ hay không.

Lý Tuyết Tâm nghi hoặc nhìn Lục Thất, nghe lời đưa ra bàn tay phải non mềm tuyết trắng bằng phẳng. Lục Thất giơ ra tay trái giữ yên bốn ngón tay phải của nàng, dùng một ngón tay điểm tới giữa lòng bàn tay phải của nàng. Một cơn đau xót như kim châm muối xát bất ngờ đánh úp tới, Lý Tuyết Tâm đau đớn co quắp thân thể kêu rên một tiếng, gương mặt xinh đẹp trong nháy mắt trở nên tái nhợt thống khổ, cắn răng mãnh liệt ngẩng đầu, một đôi mắt đẹp hoảng sợ nhìn chằm chằm Lục Thất.

Hai mắt Lục Thất chăm chú nhìn tâm lòng bàn tay phải của Lý Tuyết Tâm, rất nhanh giữa lòng bàn tay của Lý Tuyết Tâm xuất hiện một điểm màu đen lớn bằng ngón cái. Lục Thất thần tình bình tĩnh buông ra tay ngọc của Lý Tuyết Tâm. Trải qua thuật nhìn nhận căn cốt, không ngờ Lý Tuyết Tâm lại có căn cốt thượng thừa thủy thuộc tính. Phát hiện này kích động khát vọng hợp tu của Lục Thất, nếu như có thể cùng Lý Tuyết Tâm hợp tu sẽ có lợi ích rất lớn cho hắn.

- Công tử, thiếp thân có tư chất tập võ không?
Dịu dàng phá vỡ trạng thái xuất thần suy tư của Lục Thất, Lý Tuyết Tâm nhìn Lục Thất, kinh nghi hỏi ý.

Lục Thất khẽ hít vào một hơi trầm tư, nghĩ có nên cùng Lý Tuyết Tâm hợp tu Quy Xà Đan Thư hay không. Theo lý Lý Tuyết Tâm mang tâm tư tập võ để tự vệ, còn hắn thì muốn gia tăng tu luyện trở nên mạnh mẽ, đây tựa hồ là việc tốt đôi bên cùng có lợi.

Tuy nhiên ngẫm kỹ lại phiền phức cũng rất lớn. Đầu tiên là Lý Tuyết Tâm không có tình ý với hắn, tiếp theo trong lòng Lý Tuyết Tâm tồn tại gia cừu. Một khi có được dị năng thân thủ trở nên linh hoạt, rất có thể sẽ vì thù hận đi ám sát Đường Hoàng, vậy đối với Lục Thất mà nói chính là tai họa rồi.

Suy nghĩ chỉ chốc lát, Lục Thất từ bỏ ý niệm cùng Lý Tuyết Tâm hợp tu trong đầu. Chẳng qua hắn không muốn Lý Tuyết Tâm vì oán giận hắn khiến cho quan hệ giữa hắn và nàng sinh ra rạn nứt, cho nên đổi thành truyền thụ công pháp trúc thư trấn an tâm của mỹ nhân. Dù sao chuyện hợp tu ‘Quy Xà Đan Thư’ có thể có được dị năng, ngày sau có khả năng không lừa được Lý Tuyết Tâm. Vì thế sau khi Lục Thất cân nhắc, đã quyết định truyền thụ công pháp trúc thư cho Lý Tuyết Tâm.

Nếu như Lý Tuyết Tâm tu tập công pháp trúc thư, sau này hỏi Lục Thất vì sao không cho nàng tu luyện ‘Quy Xà Đan Thư’. Lục Thất có thể mượn cớ tu luyện Quy Xà Đan Thư có khả năng tồn tại hậu hoạn để chống đỡ. Về phần truyền thụ công pháp trúc thư cho Lý Tuyết Tâm có vi phạm quy định hay không, Lục Thất cho rằng Lý Tuyết Tâm không phải là người ngoài, truyền thụ cũng không tính là vi phạm quy định.

- Tuyết Tâm, tư chất của nàng tốt lắm, chỉ có điều tuổi lớn rồi không thích hợp tập võ. Ta có một loại Tiên Thiên công pháp của Đạo gia rất thích hợp cho nàng tu luyện, chẳng qua Tiên Thiên công pháp cần thời gian mười mấy năm mới có được chút ít thành tựu, nếu nàng muốn tu tập ta có thể truyền cho nàng.
Lục Thất suy xét sau đó đáp lại Lý Tuyết Tâm.Hắn tư tâm cho rằng truyền thụ công pháp trúc thư cho Lý Tuyết Tâm, sẽ có thể chiếm được thiện cảm của mỹ nhân, có thể tránh cho Lý Tuyết Tâm sau khi có được bản lĩnh sẽ bay xa rời khỏi hắn hoặc đi báo thù. Chờ khi công pháp trúc thư của Lý Tuyết Tâm có chỗ thành tựu, sự tình thế gian khẳng định đã là vật đổi người không còn rồi.

Lý Tuyết Tâm nghe xong ngẩn ra, buông mắt xuống trầm tư giây lát mới gật đầu nói:
- Công pháp công tử truyền thụ cho nhất định là có trọng dụng, thiếp thân nguyện ý tu tập.

Lục Thất nghe xong trong lòng sung sướng, lập tức truyền thụ công pháp trúc thư cho Lý Tuyết Tâm. Truyền thụ xong rồi, hắn chân thật nói ra lai lịch của công pháp trúc thư, căn dặn Lý Tuyết Tâm không thể truyền ra ngoài cho người khác. Sau khi Lý Tuyết Tâm biết được lai lịch của công pháp trúc thư, trong đôi mắt đẹp thậm chí có sợ hãi lẫn vui mừng, nhưng nàng không nói gì, chỉ là dịu dàng tỏ lòng cảm kích đối với Lục Thất.

Rời khỏi chỗ ở của Lý Tuyết Tâm, trong lòng Lục Thất sung sướng, mơ hồ có chút khoái cảm chiếm được tâm của mỹ nhân. Tâm tình hắn không tệ lại đi tới sân trong gặp Ngọc Trúc.

Dưới một chuỗi đèn lồng, vị đại tỷ Ngọc Trúc này đang ở trong sân thêu dệt. Từ sau khi được chuộc thân, nàng dường như thích ứng với cuộc sống của môt người phụ nữ bình thường. Sự xuất hiện của Lục Thất cắt đứt công tác thêu dệt của chúng nữ, mọi người đều đứng lên nhu hòa nhìn Lục Thất, Tư Trúc bỗng mềm mại hô lên một tiếng đại ca.

Lục Thất mỉm cười gật đầu đáp lại, rồi lên tiếng bảo năm nàng ngồi xuống, bản thân hắn thì ngồi vào chỗ bên cạnh Ngọc Trúc. Quan tâm hỏi thăm vài câu, chủ động khuyên nhủ ban đêm chớ nên vất vả cực nhọc, yêu cầu chúng nữ thêu dệt nửa ngày là được, nửa ngày còn lại có thể dùng để viết chữ đọc sách, cũng có thể ra ngoài dạo phố mua sắm. Hơn nữa kể từ hôm nay ngoại trừ được nhận tiền công, hàng tháng mỗi người có thể tới chỗ Tiểu Mai lãnh sáu lượng tiền bồi dưỡng, hắn nói đây là gia quy của Lục thị.

Ngọc Trúc đại biểu bốn nàng kia tạ ơn. Kỳ thực món tiền bồi dưỡng theo lời Lục Thất cũng chẳng có gì khiến nàng vui sướng. Chẳng qua nhiều ngày qua đi, trái tim của nàng dần dần an định. Lục Thất thực sự không có hành động tư tài, bình thường còn rất quan tâm nàng. Mà vị phu nhân nàng vẫn luôn lo lắng, cũng như Lục Thất đối với nàng hiền hòa, chưa bao giờ sai khiến nàng đi hầu hạ, đối với toàn bộ tú trang và tư tài của nàng cũng không hỏi không để ý tới.

Sáng sớm ngày kế, Lục Thất ở trong sân luyện võ. Đêm qua được ba nàng mỹ nhân ôn hương mềm mại hầu hạ, cũng không khiến hắn sinh ra tâm bại hoại. Hắn biết rõ căn cơ lập thân của chính mình là gì.

Hôm nay hắn sẽ đi Binh bộ nhận lấy ấn Lữ Soái của hắn. Mặt khác còn cần đi gặp Quý Ngũ Thúc, nhờ Quý Ngũ Thúc giúp hắn làm một chuyện. Về phần Lâm Tiểu Điệp đã đi tới nơi nào, hắn lại không nghĩ ra, chỉ đành đợi nàng tự quay về, khi đó cùng nàng nói chuyện rõ ràng một phen.

Ăn điểm tâm nóng hổi xong, Lúc Thất rời khỏi tú trang, đón xe đi Tam Nguyên phường gặp Quý Ngũ thúc. Tới nhà Quý Ngũ thúc rồi, Quý Ngũ thúc rất bất ngờ khi thấy hắn đến, vội vàng cười mời Lục Thất vào viện.

Đi vào sảnh ngồi, Quý Ngũ thúc cười nói:
- Tiểu công tử sáng sớm tới nhà ta hẳn là có việc gì.Lục Thất cười, Quý Ngũ thúc từng là quân nhân, lại cùng hắn có quan hệ sâu xa thâm hậu, hỏi trắng ra cũng là chuyện bình thường, hắn ôn hòa nói:
- Là có chuyện muốn nhờ Ngũ thúc trợ giúp.

- Tiểu công tử mời nói.
Quý Ngũ thúc sảng khoái đáp lại.

- Ngũ thúc, ta muốn lấy được một tấm văn khế bán thân, mời Ngũ thúc đi Cát Tường phường một chuyến, giúp ta đoạt về.
Lục Thất ôn tồn nói.

Quý Ngũ thúc ngây người, ôn hòa nói:
- Đi Cát Tường phưởng cướp bóc ư? Chỉ sợ là không được rồi, nơi đó không thể hạ thủ.

Lục Thất nghe xong lập tức hiểu ra, phường phố trong thành này nơi nào cũng đều có thế lực đen tồn tại. Quý ngũ thúc nói nơi đó không thể xuống tay, ý là không thể phá hư quy củ, hoặc là thế lực đen tại Cát Tường phường y không thể trêu vào.

- Ngũ thúc yên tâm, mục tiêu chính là phu nhân của Chủ bộ huyện Thạch Đại đi cùng ta tới đây, Ngũ thúc chỉ cần hành động lặng lẽ là được. Tuy nhiên trong lúc hành sự phải cưỡng bức Chủ bộ phu nhân, sau đó ta mới có thể phong tỏa hết thảy.
Lục Thất ôn tồn nói.

Quý Ngũ thúc trầm mặc, một lát sau lắc đầu nói:
- Tiểu công tử, ở trong thành ta thật sự không thể cướp bóc. Ta có thể vì công tử đi làm vụ này, nhưng người khác sẽ không nghe lời ta, một mình ta thì không làm được rồi.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Quý Ngũ thúc, ta quen biết Thần bộ Ngô lão gia, phân lượng của Ngô lão gia ở nơi này có đủ hay không?

Quý Ngũ thúc cả kinh dò xét Lục Thất, một lát sau mới ôn hòa nói:
- Phân lượng của Ngô lão gia thì đủ, nhưng nếu tiểu công tử chỉ quen biết thôi, sau này cũng khó xác định ông ta sẽ chịu ra tay hỗ trợ. Huống chi Ngô lão gia kiêng kị nhất là trong thành phát sinh cướp bóc.

Lục Thất gật đầu, ôn hòa nói:
- Ngũ thúc có thể coi như ta chưa từng tới.

Quý Ngũ thúc nhíu mày, ôn hòa nói:
- Tiểu công tử, có thể giải quyết ở ngoài thành hay không.

- Không thể, ở ngoài thành ta là hộ vệ, xảy ra chuyện ta không cách nào giải thích cho chu toàn.
Lục Thất ôn tồn trả lời.

Quý Ngũ thúc trầm mặc, một lát sau thở dài:
- Tiểu công tử, ta đáp ứng cậu là được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau