KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 166 - Chương 170

Quyển 2 - Chương 41: Quan gia

Trước khi tu luyện, Lục Thất dịu dàng nói với Điệp Y:
- Điệp Y, dùng khí công chữa bệnh sẽ nguy hiểm đến tính mạng, nàng nghĩ lại đi.

- Thiếp đã nghĩ kĩ, chết cũng không hối tiếc, cảm tạ sự thương xót của công tử.
Điệp Y nhẹ giọng trả lời.

Lục Thất gật gật đầu, ôn tồn nói:
- Nàng là thiếp của ta, nếu như chẳng may gặp phải bất hạnh, ta sẽ đem nàng chôn cất trong tộc mộ của Lục thị, vĩnh viễn là nữ nhân của Lục Thiên Phong ta.

- Thiếp tạ ơn ân nghĩa của công tử, thiếp nếu chẳng may gặp phải điều gì bất hạnh, khẩn cầu công tử đem đàn tỳ bà này chôn cùng với thiếp luôn.
Điệp Y nhỏ giọng nói.

Lục Thất sửng sốt, liếc mắt nhìn chiếc đàn tỳ bà hơi cũ Điệp Y ôm trong tay một cái, thầm nghĩ Điệp Y đúng là một nữ tử yêu nhạc hiếm thấy, hắn dịu dàng nói:
- Điệp Y, ta đã biết.

Điệp Y nghe xong cúi đầu hành lễ, sau đó im lặng xoay người đi đến chỗ tu luyện, Lục Thất nhìn bóng dáng ốm yếu của Điệp Y, hắn chưa từng xem căn cốt của Điệp Y, nếu Điệp Y căn cốt bình thường, vậy lần hợp tu này thực sự là một khảo nghiệm sinh tử đối với nàng.

Băng Nhạn cũng im lặng đứng ở chỗ bãi trúc, Lục Thất đã giải thích với nàng việc tu luyện không có nguy hiểm, bởi vậy lòng của nàng chỉ có chút không yên, Lục Thất hô một tiếng, hai nàng bắt đầu dọc theo mấu trúc múa quanh Lục Thất. Lục Thất nhắm mắt bắt đầu nhìn các nàng, từ đan điền huyền châu biến thành hai cái hắc châm bay đến đâm vào huyệt của các nàng.

Lúc mới hợp tu, phản ứng của hai nàng không khác nhau lắm, xung quanh Đỗ Băng Nhạn hiện ra khói màu đen nhạt, quanh thân Điệp Y tản ra khói màu vàng đất, thấy được Điệp Y khi tu luyện có phản ứng, Lục Thất cũng an tâm hơn nhiều, căn cốt của Điệp Y cũng không phải bình thường, xác nhận là thuộc tính đất, đến lúc này nguy hiểm tính mạng gần như không còn.

Tu luyện tiến hành thuận lợi, trên người Đỗ Băng Nhạn dần hình thành một cầu vồng màu đen nhạt, khói xung quanh Điệp Y dần ngưng tụ thành một cầu vồng màu vàng đất, sau khi hai cầu vồng hình thành dần tách khỏi thân thể, nhập vào miệng Lục Thất cùng viện trợ với âm dương huyền châu.

Rốt cục sáng sớm ba ngày sau, hợp tu hoàn thành thuận lợi, Băng Nhạn và Điệp Y cùng nhau đi đến khe núi tắm rửa, Lục Thất tâm tình rất tốt đứng lặng ở ngoài rừng trúc, ngắm phong cảnh núi Thanh Long chờ đợi.

Một lúc sau, hai nàng tắm rửa xong quay lại, Lục Thất thấy vẻ ngoài Điệp Y cũng chẳng xinh đẹp lên được chút nào, trên làn da vẫn còn rất nhiều ban màu đỏ, nhưng bệnh trạng sưng đỏ đã đánh tan, khôi phục khuôn mặt trái xoan, khuôn mặt đoan chính ngũ quan tinh tế, hẳn phải là một mỹ nữ.

Lục Thất lo lắng ở bên ngoài lâu ngày sẽ hỏng việc, liền yêu cầu xuống núi, trên đường đi, thấy hai nàng đi lại rất nhẹ nhàng, trên đường đi vô cùng thoải mái, nhìn ra được bệnh tình của Điệp Y đã tốt hơn nhiều, Lục Thất tự nhiên cũng rất vui mừng, nghĩ đến bệnh của Lâm Tiểu Điệp, sau này có khả năng chữa khỏi, sẽ có một nửa hy vọng.

Xuống núi đón xe trở về kinh thành, sau khi vào thành trước tiên đưa các nàng đến chỗ nhà đại huynh, biết được La trưởng sử rất hài lòng với tài hoa của đại huynh, đã đồng ý cầu người tiến cử.

Sau khi Lục Thất trao đổi với huynh trưởng xong, đón xe đến phủ Ung Vương, sau khi đến phủ thì bái kiến La trưởng sử nói lời cảm tạ, lại biết chức sự của Binh bộ ngày hôm qua đã được định đoạt xong, Lục Thất chỉ cần cầm công văn đến Binh bộ để làm hồ sơ là có thể lấy được ấn của lữ soái.

Sau khi biết Lục Thất cung kính nói tạ ơn, La trưởng sử lại hỏi địa chỉ nơi hắn thường ở, nói mấy ngày này kiên nhẫn ở lại kinh thành chờ, đợi đến khi toàn bộ chức vị của phủ Ung Vương được bổ nhiệm xong, thì sẽ đến bái kiến Ung Vương điện hạ và đến chào hỏi các quan viên cao thấp của Ung Vương phủ. Lục Thất để lại địa chỉ Tú trang, một lòng muốn rơi xuống đất, rời khỏi nhà của La trưởng sử.

Lục Thất về tới Tú trang, vừa vào trong sân, thấy Tiểu Mai và Tư Trúc, Tư Ngọc, ba người cười rạng rỡ như hoa nghênh đón hắn trở về, hắn mỉm cười ân cần hỏi thăm ba người, Tiểu Mai tận trách nhiệm bẩm báo chuyện thu chi của Tú trang, hắn cũng từ Tiểu Mai biết được Lâm Tiểu Điệp vẫn chưa trở về, chẳng nhẽ đến lễ phật lại ở lại luôn an tự sao?

Lâm Tiểu Điệp vẫn chưa về Tú trang, Lục Thất lập tức đến Thiên Tỉnh trạch viện thăm Ngọc Trúc, Tư Trúc muốn đi theo nhưng bị Tiểu Mai gọi ngược lại.

Sau khi tới trạch viện Thiên Tỉnh, lập tức nhìn thấy Ngọc Trúc, Băng Nhi và Uyển Ngọc đang cùng nhau thêu thùa, ba người thấy Lục Thất trở về phản ứng không giống nhau, Ngọc Trúc khuôn mặt xinh đẹp cười nhạt, Băng Nhi khuôn mặt xinh đẹp cũng có chút hồng lên, ánh mắt nhìn về phía Lục Thất ngượng ngùng có chứa tình cảm.

Trong lòng Lục Thất có chút khác thường, đối mặt với ba nữ nhân, mỉm cười hỏi Ngọc Trúc đã quen với việc sống ở đây chưa, sau đó yên lặng như nước xem bức tranh các nàng thêu.

Đó là một bức phong lan, tranh thêu xinh đẹp thanh nhã, hắn khen vài câu từ tận đáy lòng, sau đó lấy cớ mệt mỏi vào trong phòng Ngọc Trúc nghỉ ngơi, sau đó hắn nói phải tọa công, sợ có người quấy nhiễu, các nàng biết điều liền rời khỏi, đóng cửa lại.
Lục Thất đi đến ngồi xuống bên giường, trong mũi tràn ngập mùi thơm nhàn nhạt, khiến cho thân thể hắn thoải mái hơn, hắn lựa chọn ở trong phòng Ngọc Trúc yên tĩnh suy nghĩ là xuất phát từ hai lý do. Một là Ngọc Trúc trong Tú trang có uy của một đại tỷ, hắn yên lặng suy nghĩ có Ngọc Trúc ngăn cản, cô bé có tính tình kích động như Tư Trúc cũng sẽ không đột nhiên quấy rầy.

Hai là hắn đã đón Ngọc Trúc đến Tú trang, chắc chắn sẽ không để nam nhân khác tùy ý cướp đi, cách tốt nhất lấy được trái tim của Ngọc Trúc chính là ba chữ không khách khí, hắn chủ cần khiến Ngọc Trúc làm nữ nhân của Lục gia, trong hoàn cảnh bị lạnh nhạt, dần dần sẽ không muốn rời xa nơi ấm áp yên bình, nàng dù sao cũng đã lớn tuổi, tuy ràng hâm mộ văn nhân nhưng so với tâm tình của thiếu nữ có chút thực tế hơn.

Hưởng thụ mùi thơm của phòng mỹ nhân trong chốc lát, Lục Thất bắt đầu suy tư, hắn đã rời khỏi huyện Thạch Đại một thời gian rồi, đến kinh thành cơ bản là hoàn thành được ước nguyện, hắn nhớ người nhà, cũng vô cùng lo lắng cho an nguy của người thân, không biết Triệu huyện thừa chết có ảnh hưởng tới cuộc sống của người nhà hay không, hắn thật sự rất muốn bây giờ liền về huyện Thạch Đại, cũng may có Vương Cầm Nhi quay lại bảo vệ.

Nửa giờ sau, ngoài cửa phòng chợt vang lên một giọng nữ, nhẹ nhàng nói:
- Công tử, có một vị quan gia tới thăm.

Lục Thất ngẩn ra, biết được ngoài cửa là Tiểu Mai, quan gia tới thăm? Chẳng lẽ là quan viên của phủ Ung Vương tới tìm hắn? Thật sự là có khả năng đó.

Hắn kinh ngạc đứng dậy mở cửa, trực tiếp hỏi:
- Tiểu Mai, quan gia ở đâu đến?

- Thiếp không biết, cũng không dám hỏi nhiều.
Tiểu Mai e sợ nhỏ giọng nói.

Lục Thất gật gật đầu, ra khỏi phòng đi về phía nhà trước, tới nhà trước, hắn thấy ba người, một người mặc áo gấm, trên mặt có một vết dao, hai người khác mặc áo xanh, khuôn mặt trắng nõn, khoảng hai mươi tuổi, khí chất có vẻ âm nhu, giống như hai đầy tớ.

- Là Ôn đại nhân.
Mặt Lục Thất lập tức xuất hiện niềm vui bất ngờ mỉm cười tiến lên, thân thiết gọi.

Người tới thăm không ngờ là Ôn Vũ đã gặp qua ở huyện Thạch Đại. Ôn Vũ là phủ vệ Đại Lý Tự, từng là người làm những việc lớn cho Đại Lý tư trực. Mặc dù Ôn Vũ chức quan không cao, nhưng lại là quan hành ti ở kinh thành, Lục Thất không thể nghĩ tới quan tới thăm lại chính là Ôn Vũ.

Trên mặt có vết đao của Ôn Vũ nở nụ cười, đối mặt với Lục Thất cười nói:
- Lục đại nhân, không ngờ người đến đây là ta đúng không.Lục Thất dừng lại cười nói:
- Đúng là không ngờ người đến chơi lại chính là Ôn đại nhân.

Ôn Vũ mỉm cười gật đầu nói:
- Lục đại nhân, chuyện lần trước may mà có đại nhân giúp đỡ, phần ân tình kia, hạ quan vẫn còn nhớ.

Lục Thất ngẩn ra cười nói:
- Ôn đại nhân quá lời rồi, chuyện lần trước là chuyện nên làm, đại nhân không cần để ý.

Ôn Vũ mỉm cười nói:
- Cần để tâm, hạ quan cố ý đến tìm đại nhân trả lại chút tình nghĩa đó.

Lục Thất ngẩn ra, không hiểu nhìn Ôn Vũ, Ôn Vũ mỉm cười nói:
- Đại nhân mời đi theo ta, chúng ta tìm nơi thanh tĩnh nói chuyện.

Lục Thất vô cùng nghi hoặc đi theo Ôn Vũ ra khỏi Tú trang, đi trà lâu ở phụ cận uống trà, sau khi ngồi xuống một phòng trà, Ôn Vũ ôn tồn nói:
- Lục đại nhân, ngài đã đến kinh thành vài ngày rồi, không biết mấy ngày này ngài có dự định gì không?

Lục Thất vô cùng nghi hoặc, nghĩ một chút, nhẫn nại ôn tồn nói:
- Ta ở kinh thành còn một số việc phải xử lý, mấy ngày gần đây cũng có chút dự định, một là đi thăm thú kinh thành phồn hoa, xem nơi nào có khả năng để mở cửa hàng, hai là muốn đi chùa lễ phật.

Ôn Vũ ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Lục đại nhân muốn đi chùa lễ phật, chẳng nhẽ đại nhân tin vào phật?

Lục Thất không đoán ra được lý do Ôn Vũ đến, rốt cuộc muốn nói cái gì, đành phải nói:
- Gia mẫu tin vào phật, ta từ nhỏ đã tin vào phật.

Thực ra sáng mai hắn muốn đi chùa, nhưng là đi vì Lâm Tiểu Điệp, muốn tìm hiểu lý do sao Lâm Tiểu Điệp không về, Lục Thất thân là phu quân, hẳn nên quan tâm Lâm Tiểu Điệp, không thể để cho Lâm Tiểu Điệp ở bên ngoài không quan tâm lo lắng.

Ôn Vũ ôn tồn nói:
- Lục đại nhân là võ tướng từng chinh chiến, võ tướng tin phật cũng không nhiều.

Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Phật tổ từ bi, nhưng cũng có kim cương hộ pháp, ta nhập ngũ chinh chiến là vì đất nước, tuy rằng tay đầy máu tanh nhưng trong lòng luôn hướng về phật.

Ôn Vũ gật đầu nói:
- Trong lời nói Lục Đại nhân có thiên cơ, đúng là người có duyên với phật.

Lục Thất nghe xong thầm cười trộm, nói bậy bạ một câu thành thiên cơ, hắn trước kia theo mẫu thân lạy phật, nhưng từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ tin phật, hắn chỉ tin chính mình, chỉ tin thực lực của bản thân, hắn không chi rằng cung kính bái phật có thể trừ họa giải nạn áo cơm không lo.

Quyển 2 - Chương 42: Kinh sợ

- Ôn đại nhân ngài có chuyện gì quan trọng muốn nói với ta sao?
Nói mấy câu hỏi thăm, Lục Thất đi thẳng vào vấn đề.

Ôn Vũ cười, ôn tồn nói:
- Lục đại nhân, ngài có biết Lễ bộ thị lang Lý đại nhân không?

Lục Thất nghe xong cả kinh, trên mặt vẫn bình tĩnh nói:
- Không biết, Ôn đại nhân hẳn biết xuất thân và gia cảnh của ta, sao có thể quen biết thị lang đại nhân quyền cao chức trọng được.

Ôn Vũ gật đầu, hòa nhã nói:
- Xuất thân của Lục đại nhân tại hạ biết, nhưng sao Lục đại nhân lại mua lại gia quyến của tội thần vậy?

Sắc mặt Lục Thất biến hóa, lập tức nghe ra có chuyện không ổn, hắn nghi hoặc liếc nhìn Ôn Vũ một cái, mới nói thật chuyện của Ngọc Trúc, cuối cùng ôn tồn nói:
- Ôn địa nhân, Ngọc Trúc cũng coi như là bằng hữu của ta, ta giúp nàng mua thân nhân của người yêu cũ, cho dù ta mua rồi thì cũng không phạm vào quốc pháp.

Ôn Vũ nghe xong lắc đầu, hòa nhã nói:
- Lục đại nhân mua gia quyến của tội thần về làm thiếp, mặc dù không phạm quốc pháp nhưng thân phận của Lục đại nhân rất đặc biệt, ngài là người giữ chức võ quan trong Hưng Hóa quân Tiết Độ. Hơn nữa sau khi Lục đại nhân đến kinh thành thường xuyên có việc phải làm, đầu tiên là đi bái kiến Công bộ thị lang, sau đó lại cùng gia quyến của Lục đại nhân đi bái kiến Lễ bộ thượng thư, tiếp đó Lục đại nhân không ngờ lại xin làm môn hạ của Trưởng sử phủ Ung Vương. Còn đảm nhiệm chức Lữ soái phủ Ung Vương, những chuyện Lục đại nhân đã làm này sao có thể không dẫn đến ngờ việc của triều đình, triều đình bây giờ hoài nghi trong tướng soái của Hưng Hóa quân có kẻ cấu kết cùng tội thần.

Lục Thất nghe xong vô cùng sợ hãi, vội hỏi:
- Mua gia quyến của tội thần là chuyện của một mình ta, tuyệt đối không có bất cứ quan hệ nào với tướng soái trong Hưng Hóa quân.

Ôn Vũ nghiêm mặt nói:
- Triều đình chỉ hoài nghi, vẫn chưa truy vấn tội thực sự, hơn nữa việc này dính dáng đến Công bộ thị lang, Lễ bộ thượng thư và Trưởng sử Ung Vương phủ, triều đình không thể tùy ý giáng tội.

Lục Thất cau mày nói:
- Chuyện này cũng không hề có liên quan gì đến Công bộ thị lang, Lễ bộ thượng thư và Trưởng sử phủ Ung Vương.

- Như vậy sao Lục đại nhân lại quen biết ba vị đại nhân kia?
Ôn Vũ ôn tồn hỏi một câu.

- Ta không hề quen biết Công bộ thị lang và Lễ bộ thượng thư, lần này ta tới kinh chỉ là hộ tống Vương chủ bộ phu nhân đến thăm người thân, hơn nữa Triệu huyện thừa viết một phong thư tiến cử ta với Công bộ thị lang. Ta đến phủ Công bộ thị lang là để đưa thư tiến cử và đưa một số vật phẩm, lúc ấy Tam phu nhân nhìn thấy ta, nhận lấy lễ vật và thư tiến cử trong tay ta, sau đó bảo ta quay về đợi tin. Ta đợi ba ngày đến hỏi một chút, kết quả là Thị lang đại nhân không muốn nhận ta làm môn hạ, cho nên ta mới đến Trưởng sử Ung Vương phủ tìm kiếm con đường tiến thân, được đảm nhận chức lữ soái của Ung Vương phủ, còn về việc Vương phu nhân đến nhà Lễ bộ thượng thư thăm người thân không hề có liên quan gì đến chuyện này.
Lục Thất giải thích qua một chút.

Ôn Vũ nghe xong gật đầu, lại hỏi:
- Lục đại nhân tại sao lại biết rTưởng sử phủ Ung Vương?

Lục Thất nghe xong do dự một chút nói:
- Trước đó vài ngày, ta ở huyện Thạch Đại đã từng gặp Tam phu nhân và công tử của La đại nhân, lúc ấy đang bị thổ phỉ bao vây, ta ra tay trợ giúp một chút, vì thế La phu nhân dặn ta sau này đến kinh thành sẽ dẫn đi gặp La trưởng sử.

Ôn Vũ ồ một tiếng gật gật đầu, Lục Thất nghi hoặc hỏi:
- Ôn đại nhân, việc này sao lại do ngài hỏi vậy?

Ôn Vũ ôn tồn nói:
- Là do quan trên hạ lệnh cho Đại Lý Tự tra xét rõ ràng, bởi vì ta đã từng đến huyện Thạch Đại tra án, việc giải quyết việc này quan trên liền hỏi ý kiến ta, ta vừa thấy tư liệu về Lục đại nhân liền chủ động xin tham gia tra xét. Lục đại nhân ngài yên tâm đi, việc này ta sẽ báo cáo tỷ mỉ lại với quan trên, sẽ không có phiền toái gì cả.

Lục Thất vừa nghe xong chắp hai tay nghiêm mặt nói:
- Thiên Phong đa tạ Ôn đại nhân.

Ôn Vũ ôn tồn nói:
- Lục đại nhân không cần khách khí, đây cũng là việc chung mà ta phải làm. Giờ cũng không còn sớm nữa, ta sẽ không làm phiền đến Lục đại nhân nữa.

Lục Thất ngẩn ra nhìn về phía Ôn Vũ, thấy Ôn Vũ nháy nháy mắt nhìn hắn, hắn liền ngộ ra, vội vàng đứng dậy thi lễ nói:
- Ôn đại nhân, hôm nay có việc, chúng ta hôm khác lại nói tiếp, cáo từ.
Lục Thất rời khỏi trà lâu, Ôn Vũ liền đến trà các ở cách vách, trong phòng có hai người mặc áo gấm đang ngồi, một người trung niên mặt mũi đoan chính, trên người có khí chất nho nhã, một người nam trung niên khác mặt trắng hơi béo, còn có hai người mặc áo xanh khuôn mặt trắng nõn đứng hầu ở trong trà lâu.

- Tiểu nhân bái kiến Hình đại nhân.
Ôn Vũ cung kính thi lễ, bái kiến người trung niên khuôn mặt trắng hơi béo.

- Được rồi, chuyện này ngươi xử lý rất tốt.
Người trung niên khuôn mặt trắng hơi béo mở miệng nói, y hình như là một thái giám.

- Tạ đại nhân khen ngợi.
Ôn Vũ cung kính nói.

- Được rồi, việc này cũng đến đây thôi, ta hồi cung báo cáo.
Nam trung niên khuôn mặt trắng hơi béo nói.

- Đại nhân, Lục giáo úy là người trung nghĩa, võ nghệ xuất chúng, mong đại nhân nói tốt cho ngài ấy nhiều hơn.
Ôn Vũ cung kính nói.

- Làm càn, còn không nhanh lui xuống.
Nam trung niên tai to mặt lớn đột nhiên quát lớn, Ôn Vũ đáp một tiếng, cúi đầu lui qua một bên.

- Hình đại nhân, cháu trai của ta lỗ mãng, mong đại nhân không để ý.
Nam trung niên tai to mặt lớn khiêm tốn cung kính nói.

- Ha hả, Đỗ đại nhân quá lời rồi, cháu trai của ngài là người có tình có nghĩa, nghe nói lần này đi tuần lại lập được công lớn, tiền đồ rất rộng mở, lời nói vừa rồi cũng là vì nước vì dân, ta hồi cung chắc chắn sẽ báo cáo tỉ mỉ.
Hình đại nhân ôn tồn nói xong, không hề có bất cứ phản ứng không hài lòng nào.

- Đa tạ Hình đại nhân không trách.
Đỗ đại nhân cung kính nói, khách khí tiễn Hình đại nhân cùng hai người áo xanh đi.

Hình đại nhân đi rồi, Đỗ đại nhân mặt trầm xuống không vui nói:
- Cháu nói lung tung gì đấy, thật sự không biết nặng nhẹ.Ôn Vũ cung kính nói:
- Cậu, Lục đại nhân là một vị tướng tài, cũng là người trọng chữ tín, bây giờ lại có quan hệ với Trưởng sử Ung Vương phủ, bởi thế đáng được chúng ta trọng dụng.

Đỗ đại nhân lắc đầu, cau mày nói:
- Cháu nghĩ quá đơn giản, bây giờ trong triều đình đang đấu đá tranh giành mãnh liệt, tất cả quan lại đều thận trọng từ lời nói đến hành động để tránh rước họa vào thân, người họ Lục này lại mua gia quyến của tội thần, không biết sẽ rước vào thân tai họa gì, cháu giúp đỡ hắn cũng chính là rước họa vào thân.

Ôn Vũ kinh ngạc nói:
- Cậu, ý của cậu là, Đường hoàng bệ hạ muốn truy cứu truyện của Lý thị lang đại nhân?

Đỗ đại nhân cau mày nói:
- Chuyện này rất khó nói, đương kim hoàng thượng từ bi nhân hậu, giết Lý thị lang là vì bất đắc dĩ, theo lý mà nói thì chủ thượng sẽ không tiếp tục truy cứu chuyện này, nhưng chủ thượng sợ nhất là võ tướng bất trung, một khi đã có lòng nghi ngờ, thì các người họ Lục này cũng gặp đại họa rồi.

Ôn Vũ khó hiểu nói:
- Cậu, Lý thị lang chỉ là một quan lễ không có quyền thế, bệ hạ rốt cuộc sao lại giết y?

Đỗ đại nhân lãnh đạm nói:
- Vì cái gì, lý do rất nhiều, Lý thị lang là một người bảo thủ không biết tốt xấu, đương kim hoàng thượng tin vào phật, nhưng lão lại tự cao tự đại mình là nguyên lão hai triều, nhiều lần dâng sớ nói bệ hạ không quan tâm đến việc trị quốc, công kích phật học, đây là một trong những lý do rước họa. Lý do thứ hai chính là đương kim hoàng thượng không tín nhiệm quan viên xuất thân từ phương bắc, Lý thị lang biết lại không chịu chủ động từ quan. Lý do thứ ba chính là lão đắc tội Hậu đảng.

Ôn Vũ ôn tồn nói:
- Cậu, theo tiểu Vũ nghĩ, bệ hạ sẽ không tiếp tục truy cứu chuyện này đâu.

Đỗ đại nhân đạm mạc nói:
- Cho dù là người họ Lục kia không bị liên lụy, hắn cũng không đáng để cho cháu cầu tình cho, hắn chẳng qua chỉ là một võ quan không có thực quyền.

Ôn Vũ cung kính nói:
- Câu, tiểu Vũ chỉ là dùng hết sức để cầu tình giúp hắn, cũng không phải bỏ ra cái gì để đánh đổi.

Đỗ đại nhân lạnh nhạt nói:
- Cháu nêu ý kiến trước mặt Hình công công, có biết là đã mắc nợ một ân tình hay không?

Ôn Vũ cung kính nói:
- Cậu, trong cung Hình công công chẳng qua cũng chỉ là một quản sự thất phẩm, cậu là Đại Lý Tự Thiếu Khanh, đường đường là trọng thần triều đình, Hình công công chỉ ước gì có thể mắc nợ thôi, để cho tiểu Vũ mượn cớ này để đưa cho y một nghìn lượng bạc đi, để y có thể thân cận với cậu hơn.

Đỗ đại nhân liếc mắt nhìn Ôn Vũ một cái, mỉm cười nói:
- Được rồi, năng lực của cháu đã có tiến bộ.

Ôn Vũ cung kính nói:
- Đều là nhờ sự dạy bảo của cậu.

Đỗ đại nhân cười cười, ôn tồn nói:
- Tiểu Vũ, cậu biết cháu không cam lòng chỉ ở lại Đại Lý Tự, vẫn luôn mơ ước được trở thành tướng quân có binh quyền, cháu không nên quá gấp gáp, cậu sẽ tính giúp cháu.

Ôn Vũ cung kính nói:
- Cậu là trưởng bối mà tiểu Vũ luôn noi theo, có cậu nghĩ giúp tiểu Vũ, chính là điều may mắn trong cuộc đời của cháu.

Đỗ đại nhân hiền từ gật đầu, đưa tay phải ra vỗ vỗ vai trái của Ôn Vũ.

Lục Thất ra khỏi trà lâu quay lại Tú trang, trong lòng hắn có chút sầu lo, không biết chuyện tội thần có liên lụy đến hắn không, trong lòng không yên đi được một đoạn, hắn chợt không kìm được cười, thầm nghĩ sầu lo như vậy có ích gì, nếu liên lụy đến hắn, vậy có trốn tránh cũng không tránh được.

Quyển 2 - Chương 43: Bướm đêm

Ở Tú trang yên tĩnh qua một buổi chiều, cùng các nàng ăn xong một bữa cơm chiều ấm áp, sau đó rời khỏi Tú trang đi tới hoa viên tiêu cục, Lục Thất hy vọng sư tỷ đã trở lại, có thể nói chuyện cùng nhau vài câu.

Ôm hi vọng yên lặng chờ đợi, hắn đứng cạnh ao sen, tâm vô tạp niệm suy tư về các kỹ xảo võ công.

Nửa giờ sau, thấy bóng dáng của sư tỷ xuất hiện, hắn lập tức nhận ra, không khỏi vui mừng, nhất thời tính trẻ con nổi lên đột nhiên xoay người, linh hoạt đánh một quyền về phía sư tỷ. Sư tỷ không tiếng động đến bên cạnh hắn, lan hoa chỉ đánh về phía chỗ ma huyệt sườn trái của hắn.

Lục Thất thân nhoáng một cái nhảy ra xa hai bước, xoay người cười nói:
- Sư tỷ vẫn giỏi hơn đệ.

Sư tỷ đeo khăn che nhìn hắn, hạ giọng nói:
- Đệ lớn như vậy rồi vẫn còn tinh nghịch.

Lục Thất cười hì hì nói:
- Sư tỷ, đệ làm như vậy là một loại rèn luyện.

Sư tỷ gật đầu, hạ giọng nói:
- Nhìn dáng vẻ của đệ, hình như tâm tình rất tốt.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, dịu dàng nói:
- Sư tỷ, đệ đã bắt đầu đảm nhiệm chức lữ soái phủ quân phủ Ung Vương.

- Quan trường họa phúc khó lường, đệ đảm nhiệm chức lữ soái phủ quân chưa chắc là chuyện tốt, cũng đừng đắc ý quá.
Sư tỷ nhỏ giọng nhắc nhở Lục Thất.

Lục Thất tâm hiểu được, gật đầu, dịu dàng nói:
- Sư tỷ dặn dò đệ sẽ nhớ kĩ, đệ cũng biết quan trường họa phúc khó lường, sau này đệ sẽ không lại đi tìm cách có được quyền lực của quan lớn, có thể đảm nhiệm chức lữ soái phủ quân của Ung Vương phủ thì đệ đã cảm thấy đủ rồi.

Sư tỷ nghe xong gật gật đầu, hai người trầm mặc một lúc, Lục Thất dịu dàng nói:
- Sư tỷ hôm nay định dạy ta cái gì?

Sư tỷ nhìn hắn, nhỏ giọng nói:
- Ta đã không còn gì để dạy đệ rồi, sau này không cần đến hoa viên chờ ta nữa.

Lục Thất kinh ngạc, sợ hãi nhìn chằm chằm sư tỷ, giật mình nói:
- Sư tỷ, tỷ nói gì vậy?

Sư tỷ bình tĩnh nhìn Lục Thất, hạ giọng nói:
- Ý ta là, ta sẽ không liên quan tới đệ nữa.

- Vì sao không thể gặp mặt đệ nữa.
Lục Thất sợ hãi truy vấn.

Sư tỷ cúi đầu, hạ giọng nói:
- Ta là nữ nhân đã có chồng, về lý mà nói phải thủ tiết, ta và đệ nam nữ ở riêng, nếu để người khác nhìn thấy, hậu quả rất đáng sợ, đệ về sau đừng đến nữa có được không?

Giọng nói của sư tỷ trầm thấp đa cảm, mờ hồ có sự hy vọng.

Lục Thất ngẩn ra, trong lòng giống như bị kim châm đau đớn, đau đớn đến thẫn thờ, hắn kinh ngạc nhìn sư tỷ, một hồi lâu sau mới cất giọng:
- Là thật sao.

- Chúng ta thật sự đã hết duyên phận, đệ bảo trọng.
Sư tỷ nhỏ giọng nói, thân vừa động lập tức xoay người rời đi.

Lục Thất ngây ngốc một chút, mới chợt hỏi:
- Sư tỷ, tên của tỷ là gì có thể nói cho đệ biết không?

Sư tỷ hơi dừng bước một chút xong lại tiếp tục đi thẳng về phía trước, Lục Thất chân định bước đi nhưng lại dừng lại, ánh mắt bất đắc dĩ nhìn theo bóng dáng sư tỷ, cho đến lúc sư tỷ biến mất, hắn vẫn còn ngẩn ngơ nhìn theo, một lát sau mới thẫn thờ quay người rời khỏi tiêu cục.
Ngay lúc Lục Thất vừa rời khỏi hoa viên tiêu cục, một thân ảnh khôi ngô xuất hiện, chậm rãi đi tới nơi Lục Thất từng đứng, đột nhiên một bóng trắng xuất hiện, sư tỷ đi rồi lại quay lại, đôi mắt xinh đẹp của nàng nhìn theo bóng dáng khôi ngô, người có khuôn mặt khôi ngô kia không ngờ là Lâm tổng tiêu đầu.

- Tiểu Điệp, cha hi vọng con có thể chấm dứt được đoạn tình này, con phải biết rằng mình là ai, không được lại phân tâm lần nữa, rất dễ hỏng việc đấy.
Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói.

- Phụ thân yên tâm, nữ nhi tự biết chừng mực, chỉ là nữ nhi không nghĩ đến lại ở chỗ này gặp được phu lang, cho nên mới nghĩ xằng bậy, mong vẹn toàn ước mong được làm vợ chồng mấy ngày.
Sư tỷ dịu dàng trả lời.

- Duyên phận cũng chỉ là một thứ gì đó hư vô, cũng sẽ không thể trở thành sự thật, con chắc biết được, dưới chế độ quan lại ở Đường quốc, con và Lục Thiên Phong không thể trở thành vợ chồng chân chính, vi phụ không muốn phá hủy duyên phận của con, nhưng nếu như con lại tiếp tục không muốn buông tha cho, vậy hậu quả nhất định sẽ xảy ra chuyện lớn.
Lâm tổng tiêu đầu giọng điệu lo lắng khuyên can.

- Con đã buông xuôi rồi, sẽ sắp xếp tốt để từng bước một rời khỏi Lục Thiên Phong, mong phụ thân yên tâm, con gái tuyệt đối sẽ không làm hỏng việc.
Sư tỷ dịu dàng cam đoan.

- Con nói có thể từng bước rời xa, vi phụ cũng có thể hiểu được, lòng của con không dễ dàng buông xuống như vậy, dù sao Lục Thiên Phong cũng thông qua được khảo nghiệm của con, lòng của con tất nhiên vẫn còn nhớ đến hôn ước năm đó, vi phụ cũng hiểu được lòng của con vẫn luôn khát vọng có được danh phận thê thất chính thống.
Lâm tổng tiêu đầu ôn hòa nói.

Sư tỷ im lặng, một lát sau hạ giọng nói:
- Phụ thân, con gái sẽ lấy đại cục làm trọng.

- Tiểu Điệp, ý của vi phụ là, Lục Thiên Phong đáng để cho chúng ta giành lấy, hắn có võ công cao cường, lại là một vị tướng giỏi.
Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói.

- Thôi đừng nên phức tạp quá, cho dù hắn là tướng tài, cũng rất khó trở thành nhân vật có quyền cao chức trọng trong Đường quốc, hắn bấy giờ chỉ là một tướng lĩnh không có tiền đồ, không đáng để chúng ta mạo hiểm, hơn nữa Lục Thiên Phong dù sao cũng chỉ là một quân nhân lớn lên từ nhỏ ở Đường quốc, từ trong cốt tủy sẽ phản cảm với chuyện phản quốc.
Sư tỷ nhẹ giọng đáp lại.

Lâm tổng tiêu đầu gật đầu, ôn tồn nói:
- Nếu con lấy đại cục làm trọng, vi phụ sẽ không nói nhiều lời nữa, chuyện con và Lục Thiên Phong, sau này vi phụ sẽ cố hết sức để thành toàn.

- Con gái tạ ơn phụ thân quan tâm.
Sư tỷ dịu dàng đáp.

- Quan hệ giữa Phượng Lan và Lý Thiền, đã vô cùng thân thiết, mấy hôm nữ, con đi gặp Phượng Lan và Lý Thiền một chút, gặp xem có thể từ Lý Thiền, có được cơ hội tiến thân.
Lâm tổng tiêu đầu ôn tồn nói.- Con gái đã biết, con sẽ phối hợp làm việc cùng Phượng Lan muội muội.
Sư tỷ dịu dàng đáp lại.

- Vì đại cục, chỉ có thể để con chịu oan ức.
Lâm tổng tiêu đầu áy náy nói.

- Con gái có thể có ngày hôm nay, có ơn tất báo, cho dù chịu oan ức gì cũng là chuyện nên làm.
Sư tỷ ôn nhu đáp lại.

Lâm tổng tiêu đầu thân thể không nhúc nhích, ôn nhu nói:
- Vi phụ quay về đây.

- Con gái tiễn phụ thân.
Sư tỷ hành lễ, Lâm tổng tiêu đầu gật đầu, quay người đi khỏi, sư tỷ xoay người một mình nhìn hướng ao nước, dưới bóng đêm, cô đơn lặng lẽ.


Bầu trời rạng rỡ đầy sao, là một buổi đêm sáng sủa không gió, tâm tình Lục Thất lại từ vui mừng biến thành buồn bã, hắn tuy rằng mới ở cùng với sư tỷ vài ngày, trong lòng đã có cảm giác thân thiết không muốn rời xa. Bất chợt chia ly không ngày gặp lại, khiến cho hắn hoang mang khó có thể tiếp nhận, nhưng hắn biết rằng khó có thể tiếp nhận nhưng vẫn phải tiếp nhận, hắn không thể vì tình cảm riêng mà hại đến sư tỷ được.

Đi trong đêm, nhìn ngọn đèn dầu sáng lờ mờ ở trên các cửa hàng, cùng với nhưng người qua đường lướt qua, trong tim hắn chua xót không thoải mái, ngẫm lại vì tìm kiếm lai lịch của mỹ nữ Tiểu Phức mà vào tiêu cục Long Uy, kết quả chuyện của Tiểu Phức vẫn chưa tra ra, lại gặp được sư tỷ, sư tỷ mặc dù không phải mỹ nữ nhưng lại làm cho hắn có cảm giác thoải mái, cuộc sống giống như nằm mộng.

Đêm rất tối, Lục Thất lòng buồn khổ đi dạo ở bên ngoài một lúc, cuối cùng vẫn trở về Tú trang, giống như một người mệt mỏi quay về tổ, hắn trở về, khiến cho người gác cửa Tú trang A Hồng không ngờ, hắn thản nhiên gật đầu ân cần hỏi thăm, trực tiếp đi đến hậu trạch thấy Ngọc Trúc đứng ngoài cửa, giơ tay khẽ gõ cửa.

Người mở cửa là Uyển Ngọc, vừa nhìn thấy Lục Thất, khuôn mặt hơi sửng sốt, xấu hổ vui sướng nhỏ giọng mời Lục Thất vào trong, thấy sắc mặt xấu hổ ôn nhu của Uyển Ngọc, tâm tình nặng nề của Lục Thất thoáng cái lại biến thành vui mừng như gió xuân, hắn vào phòng thấy Ngọc Trúc và Băng Nhi mặc áo lụa trắng đang ngồi.

- Công tử đến đây.
Ngọc Trúc cất bước ra nghênh đón, mặt tươi cười yếu ớt, dịu dàng ân cần thăm hỏi, tự nhiên thân thiết không hề có phản ứng bất ngờ, giống như Lục Thất vẫn ở trong nhà chưa từng rời khỏi.

Lục Thất lòng ấm áp, ánh mắt ôn nhu nhìn Ngọc Trúc, dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ, đêm nay ta không đi đâu nữa.

Ngọc Trúc cười khẽ gật đầu, quay đầu nhỏ giọng nói:
- Băng Nhi, hầu hạ công tử thay quần áo.

Băng Nhi đứng sau ôn nhu đáp một tiếng, Uyển Ngọc chủ động nói:
- Nô tì đi đun nước.

- Thiếp đi lấy trà thượng phẩm.
Ngọc Trúc tươi cười ôn nhu nói, xoay người đi vào nội thất.

Băng Nhi đi tới, đưa bàn tay xinh đẹp hầu hạ Lục Thất cởi quần áo, ánh mắt Lục Thất dịu dàng nhìn, thấy hai má của Băng Nhi đỏ bừng, khuôn mặt ngượng ngùng không dám ngẩng đầu, dưới ánh đèn chiếu rọi vô cùng mê người, dịu dàng giống như một gốc cây thược dược nửa mở nửa khép.

- Băng Nhi, bánh lần trước, ăn rất ngon, cảm ơn người.
Lục Thất trong lòng có chút xốn xao, chợt đưa tay phải ra cầm bàn tay xinh đẹp của Băng Nhi, ánh mắt nhìn mỹ nhân như hoa, lời nói giống như có chút si mê.

Thân hình Băng Nhi t run lên, cúi đầu trong chốc lát, mới nhỏ giọng nói:
- Nếu công tử thích ăn, sau này nô tỳ nguyện ý dùng cả đời này để làm đầu bếp cho công tử.

- Thật vậy sao? Vậy ta có lộc ăn rồi.

Lục Thất nhỏ giọng nói lời yêu thương, tay trái nâng khuôn mặt của mỹ nhân lên, tay phải đưa ra ôm lấy eo của mỹ nhân, hắn cúi đầu, hôn lên đôi môi xinh đẹp, Băng Nhi ngượng ngùng khép mắt, chợt thấy tay ở trên cằm rời khỏi, người bị bế lên giường, một bàn tay linh hoạt sờ nắn đùi của nàng, không hề kiêng kỵ nhẹ nhàng âu yếm, trái tim của nàng đập mạnh, thân mình theo bản năng bị vuốt ve nhẹ nhàng vặn vẹo.

Ngọc Trúc đứng ở cửa phòng, hai tay cầm một khay trà, trên mặt là nụ cười yếu ớt, im lặng nhìn hai người đang quên mất mình.

Quyển 2 - Chương 44: Hoàng đế Đường quốc

Sáng sớm ngày hôm sau, Lục Thất tinh thần sảng khoái, được ba thiếp thất hầu hạ rửa mặt mặc quần áo, hắn hôm nay đi chùa tìm gặp Lâm Tiểu Điệp, Ngọc Trúc cũng đi theo để khấu kiến đại phu nhân, chủ động đi gặp tất nhiên là để lấy lòng.

Vừa chỉnh lý xong, đang định đi ra sân ăn điểm tâm, bỗng nhiên A Hồng vội vã chạy tới, nói với Lục Thất lại có người đến thăm, là nam trung niên áo xanh lần trước tới, Lục Thất nghe xong kinh ngạc, vội đi đến đại sảnh.

Tới nhà trước vừa nhìn quả nhiên là một người áo xanh khuôn mặt trắng nõn, hắn bước lên trước thi lễ hỏi:
- Xin hỏi, Ôn đại nhân muốn gặp ta sao?

Người áo xanh thản nhiên lắc đầu, nhỏ giọng nói:
- Lục đại nhân không cần hỏi nhiều, cứ đi theo ta.

Lục Thất nghe xong nghi hoặc, suy nghĩ một chút, lại ôn tồn nói:
- Xin đợi một chút, hạ quan đi dặn dò vài chuyện.

Người áo xanh thản nhiên gật đầu, Lục Thất thi lễ sau đó xoay người đi về phía hậu trạch, vội vàng lấy ra ám nhận Lưu gia trên người, lại lấy ngân phiếu năm trăm lượng từ chỗ Tiểu Mai, nói với mọi người hắn đi gặp quan trên, sau khi quay lại cũng không nhiều lời, trực tiếp đưa ngân phiếu năm mươi lượng.

- Hạ quan mới làm quan, năng lực bình thường, chút tiền trà nước này mong đại nhân nhận cho.
Lục Thất rất thẳng thắn lấy bạc ra đưa qua.

Người áo xanh ngẩn ra, nhưng rất nhanh lại hiện lên nét mặt tươi cười, rất tự nhiên cầm lấy ngân phiếu, đem ngân phiếu cho vào tay áo, nhỏ giọng nói:
- Lục đại nhân, đi thôi.

Rời khỏi Tú trang, đi trên đường phố, Lục Thất đi chậm lại nửa bước, thấp giọng hỏi:
- Đại nhân, vị quan trên muốn truyền hạ quan đến sao.

- Không cần gọi ta là đại nhân, ta là nô tài hầu hạ chủ tử, người ngươi sắp gặp cũng không phải quan lại mà là hoàng đế bệ hạ.
Người áo xanh mắt nhìn phía trước nhỏ giọng trả lời.

Lục Thất kinh ngạc, hắn vốn tưởng rằng là Hình đại nhân của Đại Lý Tự truyền kiến, hắn giật mình thấp giọng nói:
- Hoàng đế bệ hạ?

- Rất kinh ngạc đúng không.
Người áo xanh nhỏ giọng nói.

- Đúng là rất kinh ngạc, sao hoàng đế bệ hạ lại muốn gặp hạ quan?
Lục Thất nghi ngờ thấp giọng hỏi, cho dù hắn là người mà bình tĩnh hơn người nhưng cũng vẫn có chút hoang mang sợ hãi.

- Hoàng đế bệ hạ muốn bí mật gặp ngươi, có thể là muốn hỏi một vài chuyện, chỉ cần ngươi bẩm báo chi tiết thì được rồi.
Người áo xanh nhỏ giọng nói.

- Xin hỏi hoàng đế bệ hạ muốn hỏi chuyện gì vây?
Lục Thất ngạc nhiên nghi ngờ hỏi.

- Không biết, không nên tiếp tục nói nữa.
Người áo xanh nhỏ giọng đáp lại.

Lục Thất im lặng, trong tâm cẩn thận suy xét, hoàng đế muốn gặp hắn để hỏi vài chuyện, vậy muốn hỏi chuyện gì? Hắn chẳng qua chỉ là một võ quan nho nhỏ không có thực quyền, trong vô số quan lại ở Đường quốc, loại quan lại nhỏ bé không đáng kể như hắn, hoàng đế bệ hạ sao có thể biết đến được, vậy chắc chắn là chuyện hắn mua cháu gái của phạm quan rồi, chẳng lẽ giống như lần trước Ôn đại nhân hỏi, lần này hoàng đế bệ hạ còn muốn tự mình hỏi một chút?

Rất có khả năng, nhưng hoàng đế dù sao cũng là hân tôn, sao có thể vì một đứa cháu gái của phạm quan mà tự mình tra hỏi hắn.
Bình thường, Hoàng đế quan tâm nhất là quyền lực và quốc sự, chẳng nhẽ việc hắn đảm nhận chức lữ soái Ung Vương Phủ dẫn đến Hoàng đến bệ hạ ngờ vực hay sao, mà cho dù có ngờ vực việc Ung Vương phủ tăng cường quân bị, vậy cũng không nên đến hỏi hắn chứ?

Chẳng nhẽ muốn hỏi chuyện trong quân? Trong lòng Lục Thất sợ hãi, trong đầu mờ hồ có cảm giác không ổn, nếu Hoàng đế bệ hạ hỏi chuyện trong Hưng Hóa quân vậy hắn nên trả lời thế nào?

Chuyện xấu trong Hưng Hóa Quân nhiều lắm, cái kia chỉ sợ chỉ là một phần, quan quân trên dưới của Hưng Hóa Quân nếu như vấn tội điều tra, vậy tương lai của hắn chắc chắn sẽ chịu họa nạn lớn, tuyệt đối không được nói thật.

Cùng người áo xanh lên một chiếc xe có rèm che, đường đi vẫn luôn trầm mặc, sau khi xuống xe, Lục Thất vừa nhìn ngơ ngác một chút, cảnh vật chiếu vào trong mắt chính là một cái cửa vào một tòa miếu, trên sơn môn có một cái bảng, trên bảng đề, Năng Nhân tự.

- Lục đại nhân, đi thôi.
Người áo xanh nhỏ giọng nói, nói xong cất bước đi vào, Lục Thất ở phía sau vội đuổi theo.

Vừa vào sơn môn, Lục Thất thấy dưới đất rải đá, bốn phía quanh tự còn có một ít cây cối, ngay đối diện là Đại Hùng bảo điện. Đại Hùng bảo điện có phong cách cổ xưa trang nghiêm, mái hiên cao kiều, hành lang gấp khúc, trong tự truyền ra những tiếng đọc kinh gõ mõ, còn có rất nhiều nam nữ đi vào điện, miếu ở chỗ này so với miếu ở huyện Thạch Đại có sinh khí hơn nhiều.

- Lục đại nhân đợi ở đây ta đi bẩm báo, không được rời khỏi.
Người áo xanh đưa Lục Thất đến bên ngoài Đại Hùng bảo điện, dặn dò vài câu, sau đó đi mất, mắt nhìn theo người đó đi hết hành lang lại đi đến hậu viện.

Lục Thất bất đắc dĩ chỉ có thể đứng đợi, nhoáng cái đã nửa giờ, ánh mắt nhìn nam nữ đi vào đi ra khỏi miếu, trong tai truyền đến nhiều tiếng niệm kinh, nhưng lòng của hắn lại không thể bình tĩnh được, không biết người áo xanh quay lại lúc nào.

Một lúc sau, Lục Thất tâm vừa động, chợt nảy ra một ý nghĩ cổ quái, hắn quay đầu nhìn thoáng qua cửa Đại Hùng bảo điện, liếc mắt nhìn sau đó cất bước đi lên bậc, đi vào trong Đại Hùng bảo điện.

Trong điện có một bức tượng Thích Ca Mâu Ni cao lớn bằng vàng, thần thái của tượng phật uy nghiêm an tường, một đôi mắt phật nhìn xuống chúng sinh, trong điện rất rộng rãi, ở giữa có rất nhiều trai gái đang cúng bái, hai bên có hơn mười hòa thượng niệm kinh, trong điện khói hương lượn lờ.

Lục Thất đi lên trước, nhìn lên tượng phật tổ bằng vàng, sau khi cúi đầu, chắp tay trước ngực giống như thành kính, một lát sau mới ngẩng đầu khoanh tay, rất tự nhiên lấy ra một tấm ngân phiếu một trăm lượng từ trong ngực ra, tiến lên phía trước, hai tay dâng lên.

- Đại sư, tôi dâng chút hương.
Lục Thất ôn tồn nói.

Tri Sự tăng cười nhạt lấy hương đốt sau đó đưa cho Lục Thất, Lục Thất dùng hai tay nhận lấy, xoay người quay qua trước mặt phật tổ, chắp hương lạy ba cái, sau đó kính cẩn cắm xuống, lui ra phía sau thi lễ với Tri Sự tăng.
- Thí chủ công đức nhiều, mời ghi danh lên sách.
Tri Sự tăng ôn tồn nói.

Lục Thất lắc đầu, ôn tồn nói:
- Ta thay mặt gia mẫu kính phật, không nên ghi lại, cáo từ.

Lục Thất nói xong xoay người đi, ra khỏi điện đứng tại chỗ lúc nãy, đợi khoảng hai canh giờ nữa, nhìn thấy đã sắp trưa, người áo xanh mới trở về, thấy Lục Thất, nhỏ giọng nói:
- Lục đại nhân, đi thôi.

Lục Thất vội nhún lễ, im lặng đi theo, một trước một sau đi về phía sau Đại Hùng bảo điện, tòa Năng Nhân tự này thật sự rất lớn, đằng sau còn có một tòa phật tháp bảy tầng, hiên điện xây dựng bằng ngói nhấp nhô.

Lục Thất được dẫn tới một tòa các, ngoài cửa có chín nam tử áo gấm đứng hầu, mỗi người ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị nhìn chăm chú, Lục Thất là một người đã từng trải qua chém giết đẫm máu, hoàn toàn không thèm để ý đến ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị này, nhưng lúc này không thể đùa nghịch nên vội thấp đầu thể hiện sự khiếp sợ.

Một nam tử áo gấm đi tới, bắt đầu soát người, Lục Thất thuận theo, còn chủ động cởi giày, nam tử áo gấm kia chỉ nhìn qua, liền xua tay để Lục Thất mặc vào. Lục Thất âm thầm cảm thấy may mắn vì hắn để binh khí ở nhà, nếu như bị lục soát ra thì sẽ để lại ấn tượng xấu cho người khác, nhưng Lục Thất đánh giá thị vệ áo gầm bình thường nhưng lại vì ngại bẩn mà soát người qua loa.

Lục soát xong, có một nam tử áo gấm quay vào trong các cung kính nói, sau đó xoay người giơ tay, Lục Thất bước lên phía trước, thấy cửa các mở, hắn thấy một người áo nhanh, người áo xanh đứng tránh sang nhường lối, Lục Thất cất bước đi vào các, các phân thành gian trong ngoài và giữa, gian ngoài có ba người mặc áo xanh và sáu cô gái xinh đẹp.

Một mỹ nữ tay ngọc chắp lại, sau đó xoay người đi vào phía gian giữa, Lục Thất vội vàng bước theo, vừa vào gian trong, Lục Thất liếc mắt một cái nhìn thấy một cái giường gấm. Trên giường có một nam trung niên mặc áo bào trắng đang nằm, nam trung niên kia mặt như quan ngọc, đôi mắt đẹp, khí độ ung dung, chỉ có điều hơi son khí.

Bên phải của người trung niên có một giường, có một người trung niên mập trắng đứng hầu, mà bên trái của người trung niên, cách đó hai mét, có hai người trung niên mặc áo đen đứng hầu.

Lục Thất không kịp nhìn gì nhiều, tiến lên hai bước quỳ xuống, cung kí hành lễ:
- Tiểu nhân Lục Thiên Phong khấu kiến Ngô hoàng, Hoàng thượng vạn tuế.

- Bình thân, ban ghế ngồi.
Người trung niên mặc áo bào trắng ôn hòa nói.

- Tiểu nhân tạ ơn bệ hạ.
Lục Thất cung kính nói tiếng cảm ơn, lúc đứng dậy, có một người trung niên áo đen đem đến một chiếc ghế thêu, hắn kính cẩn ngồi xuống, nhưng chỉ ngồi một nửa ghế.

- Khanh là quan thất phẩm Trí Quả giáo úy, cũng không coi là quan nhỏ, hơn nữa trong triều đình đối với trẫm mà nói đều là đại thần.
Hoàng đế ôn hòa nói.

- Là thần ngu dốt.
Lục Thất cung kính đáp lại.

- Trẫm tĩnh tâm lễ phật, để khanh đợi lâu rồi.
Đường Hoàng ôn hòa xin lỗi.

- Không, không lâu đâu ạ, lúc thần còn ở trong quân, thường phải đứng cả một ngày.
Lục Thất vội vàng giải thích, biểu hiện có chút vừa mừng vừa lo.

- Công văn của khanh ở Binh bộ, trẫm đã thấy rồi, khanh là chủ động từ quan hồi hương, khanh có công lao trong quân sao không ở lại thống lĩnh quân đội?
Đường Hoàng ôn hòa hỏi.

Quyển 2 - Chương 45: Gặp mặt vua trần tình

Lục Thất ngẩn ra, chần chờ một chút, ôn hòa nói:
- Thần không dám lừa gạt bệ hạ, thần tạm giữ chức về quê, quá nửa là vì tưởng niệm mẫu thân, non nửa là bởi thần ở trong quân không có mạng giao thiệp với thượng quan, chỉ có thể trở thành thủ lĩnh nhóm hộ vệ và truyền lệnh quan. Thần cảm thấy nếu đã không có cơ hội lập công, không bằng về quê phụng dưỡng mẫu thân, thối lui mưu cầu làm một thương giả, thần ở trong quân, từng lập công được thưởng năm mươi lượng vàng.

- Ngươi là võ quan, hẳn là không thích hợp buôn bán.
Đường Hoàng ôn hòa nói.

- Thần đúng là không thích hợp làm nghề buôn, nhưng thần tinh thông thuật tạo giấy, ở quê đã xây dựng một phường chế tạo giấy, hiện tại đã làm ra sản phẩm, ngày sau thần sẽ vận chuyển giấy hàng thượng phẩm lên kinh thành. Thần đã nghĩ ngợi nhiều ngày định sẽ tìm mua một căn tiệm nhỏ.
Lục Thất ôn tồn trả lời, thần thái tự nhiên.

- Nghe nói ngươi ở kinh thành có một tú trang.
Đường Hoàng ôn hòa nói.

- Bẩm Bệ hạ, tú trang kia không thuộc sở hữu của thần, mà là của Ngọc Trúc. Ngọc Trúc là kỹ nữ do thần chuộc thân, nhưng nàng và thần có một ước định, nàng ái mộ sĩ tử tài hoa, có nói từng cùng một văn nhân ước hẹn, chờ đến khi vị văn nhân kia đến, thần sẽ thả cho Ngọc Trúc rời đi, toàn bộ tú trang cũng sẽ thuộc về sở hữu của Ngọc Trúc.
Lục Thất ôn tồn giải thích rành mạch.

- Đã chuộc thân thì phải tuân thủ nữ tắc.
Đường Hoàng ôn hòa nói.

- Bệ hạ, Ngọc Trúc vì không muốn ở lại Khổng Tước lâu lâu dài, mới chịu cho thần chuộc thân, nàng và thần có ước hẹn, thần tôn trọng ý muốn của nàng.
Lục Thất ôn tồn giải thích.

- Đó là chuyện nhà của ngươi, Trẫm không nên nhiều lời, ngươi đã muốn làm thương giả, thế vì sao phải thôi chức đi làm võ tướng cho Ung Vương phủ?
Đường Hoàng lại hỏi.

Lục Thất suy nghĩ một chút, ôn hòa nói:
- Bệ hạ, thần là võ tướng, vinh quang của võ tướng chính là hộ quốc. Đúng là thần trở về gia hương, nhưng thân vẫn là quân tướng, sớm muộn gì thần cũng sẽ bị triệu tập trở về trong quân.

- Ồ, cho nên ngươi xin vào Ung Vương phủ làm võ tướng, là vì không muốn trở về Hưng Hóa quân?
Đường Hoàng ôn tồn hỏi ngược lại.

- Không phải, thần không phải hạng người tham sống sợ chết, thần là vì bất đắc dĩ mới cầu làm võ tướng Ung Vương phủ. Khi thần trở về cố hương, từng bị quan binh thủ cửa thành làm khó dễ, tuy thần là Trí Quả Giáo Úy thất phẩm, nhưng ở trong mắt quan binh thủ thành cũng bị khinh bỉ xem thường. Sau thần lại nhậm chức Huyện Úy hộ quân, chuyên trách tiêu diệt phỉ và hộ tống lương thuế, mới có được một chút địa vị ở quê nhà. Thần xin vào Ung Vương phủ chỉ là vì muốn giữ được chức vụ Huyện Úy hộ quân tại quê nhà, vì muốn ở trước mặt thân nhân có được một chút tự tôn. Bệ hạ, là thần có tội.
Lục Thất chua xót giải thích thông suốt một hồi, nói xong lập tức quỳ xuống dập đầu trên mặt đất.

Yên lặng một hồi, Đường Hoàng ôn hòa nói:
- Hành động của khanh gia không trái chế độ pháp lệnh, bình thân đi.

- Thần tạ bệ hạ khai ân.
Lục Thất cảm kích cung kính nói, đứng dậy ngồi trở về.

- Khanh gia là Huyện Úy hộ quân huyện Thạch Đại, Trẫm muốn nghe một chút về tình hình cường đạo nơi đó?
Đường Hoàng ôn tồn hỏi.

- Bệ hạ, nạn trộm cướp ở huyện Thạch Đại rất nghiêm trọng, có bốn băng sơn phỉ, mỗi băng cường đạo đều có tối đa ngàn người. Bệ hạ, sở dĩ thần có thể đảm nhiệm chức Huyện Úy hộ quân, cũng bởi vì trước kia có một Huyện Úy hộ quân lợi hại đã bị sơn phỉ sát hại.
Lục Thất ôn tồn trả lời.

- Nếu nạn cướp bóc ở huyện lị nghiêm trọng như vậy, cớ sao ngươi lại chạy tới kinh thành?
Đường Hoàng ôn hòa hỏi, nghĩa trong lời nói cũng là ngầm vấn tội.

- Bệ hạ, thần đến kinh thành, non nửa là vì việc tư, hơn phân nửa là vì tránh họa. Sau khi thần nhậm chức Huyện Úy hộ quân đã nhiều lần lập công. Thần ở trong quân vốn là thám mã, từ khi đảm nhiệm chức Huyện Úy hộ quân có thói quen an bài một số người âm thầm giám sát khu vực ở quê, kết quả phát hiện một băng cường đạo lén lút kéo tới đại hộ trong hương bảo đánh cướp. Thần kịp lúc chạy tới cứu nhà đại hộ kia, tiêu diệt bốn mươi ba gã cường đạo, sau đó lại đóng giả thành cường đạo trở về, một lần hành động này đã diệt được sào huyệt của Bát Vương Tự. Sau thần lại hộ tống lương thuế, trên đường gặp phỉ, thần và thuộc hạ đã đánh bại băng thổ phỉ đó.Lục Thất ngừng một lát lại ôn hòa nói:
- Bệ hạ, quả thật là thần đã tiêu diệt được phỉ tặc, nhưng đồng thời cũng chém chết một gã đội trưởng binh tào. Nguyên nhân là do gã đội trưởng kia cự tuyệt xuất kích tiêu diệt phỉ, kết quả quan binh thủ thành đều không chịu nghe quân lệnh của thần, thần đành phải chém chết gã đội trưởng kia, có điều gã đội trưởng kia là tâm phúc của Ngưu huyện úy trong thành. Ba ngày sau khi diệt phỉ, thần ở trên đường bị người dùng quân nỏ đánh lén, thần phản công đánh chết một người, kết quả khi tra một thi thể, không ngờ lại là quan binh. Sau đó Vương chủ bộ đề nghị thần rời đi tránh một thời gian, Vương chủ bộ nói thần quá mức xuất sắc, đã chọc cho nhiều người căm hận, với lại triều đình sắp tập hợp đại quân đi tiêu diệt phỉ, nếu có thần trong quân, khả năng sẽ lại đoạt quân công, chọc cho thượng quan tức giận, Vương chủ bộ cũng sẽ gặp rủi ro theo.

Đường Hoàng nhe xong bình tĩnh không mở miệng, một lát sau chợt ôn hòa hỏi:
- Ngươi có nhận biết Vũ Văn Đào không?

Lục Thất cả kinh, do dự một chút, mới ôn hòa nói:
- Bệ hạ hỏi thần, thần không dám nói có nhận biết.

Đường Hoàng gật đầu, ôn hòa nói:
- Tốt lắm, ngươi đi đi, nhớ kỹ, tuyệt không được truyền ra ngoài việc ngươi gặp Trẫm.

- Thần nhớ kỹ, thần xin cáo lui.
Lục Thất đứng dậy cung kính thưa.

Vừa định lui ra, hắn lại do dự, bỗng quỳ rạp trên mặt đất, cung kính nói:
- Bệ hạ, thần có thể được diện kiến thiên nhan, là vinh hạnh lớn lao của thần, thần muốn khẩn cầu bệ hạ, có thể cho thần đảm nhiệm chức Huyện Úy hộ quân huyện Thạch Đại dài lâu, thần là quân tướng, rất thích hợp với nhiệm vụ áp tải lương thuế. Khẩn cầu này của thần là vì một khi thần mất đi chức sự Huyện Úy hộ quân, thân nhân của thần sẽ không thể tiếp tục sinh sống ở cố hương, thần vì việc tiêu diệt phỉ đã đắc tội rất nhiều quan binh.

Đường Hoàng trầm mặc chưa đáp lại, một lát sau mới ôn tồn nói:
- Không phải ngươi đã cầu qua Trưởng sử của Ung Vương phủ sao?

- Bệ hạ, thần quả thật có cầu qua La trưởng sử, chẳng qua quan viên trên thiên hạ Đại Đường đều là thần tử của Đường quốc. Tuy rằng chức Huyện Úy hộ quân của thần là do Thứ sử đại nhân bổ nhiệm, nhưng thần biết mình là thần tử của Đường quốc. Thần cầu La trưởng sử, La trưởng sử lại phải đi cầu Mã đại nhân ở Trì Châu, thần cho rằng, không bằng cầu bệ hạ cho yên tâm.
Lục Thất cung kính đáp lại.

Đường Hoàng trầm mặc một hồi, ôn hòa nói:
- Huyện Úy hộ quân chỉ là chức quan theo nhiệm kỳ thuộc huyện lị, Trẫm không thể chuẩn cho ngươi đảm nhiệm lâu dài. Tuy nhiên ngươi có thể gặp được Trẫm coi như là duyên, Trẫm sẽ lệnh cho Lại bộ hạ một đạo công văn đến huyện Thạch Đại.

- Thần tạ ơn bệ hạ ban ân.Lục Thất cung kính khấu tạ, sau khi đứng dậy lại hành lễ nói:
- Bệ hạ, thần cáo lui.

Lui về sau hai bước, mới xoay người đi ra bên ngoài, đi thẳng một đường ra khỏi Thiên các, ở ngoài cửa chắp tay thi lễ với nhóm nam tử áo gấm, dưới sự đáp lại lãnh đạm, cất bước đi ra ngoài.

Mới vừa đi tới trước cửa thông đến hậu viện, chợt gặp một người trung niên trắng trẻo mập mạp, lại thấy người trung niên lạnh nhạt nói:
- Lục đại nhân.

Lục Thất cả kinh dừng lại nhìn kỹ, hắn không biết người này, lại nghe người trung niên lạnh nhạt nói:
- Gặp được bệ hạ rồi.

Lục Thất giật mình, thoáng chần chừ, mới nói:
- Tại hạ đi bái tháp lễ Phật, không biết ngài là nói cái gì.

- Bái tháp lễ phật à? Lần trước ở trà lâu, ta vừa vặn có mặt ở nơi đó đấy.
Người trung niên thanh âm hơi the thé nói.

Lục Thất vẻ mặt bừng tỉnh, gật gật đầu, lại chần chờ một chút, thò tay vào ngực lấy ra ngân phiếu hai trăm lượng đưa lên khẽ nói:
- Chút ít trà lễ này, ngày sau sẽ lại hậu báo đại nhân.

Chờ bàn tay mập mạp trắng trẻo của người trung niên cầm lấy ngân phiếu rồi, Lục Thất lập tức cất bước đi gấp. Người trung niên trắng trẻo mập mạp cuộn lại ngân phiếu đút vào tay áo, lại nhìn bóng lưng Lục Thất, hờ hững cười cười.

Bên trong Thiên các, sắc mặt của Đường Hoàng có chút âm trầm, người trung niên đứng hầu bên cạnh ôn hòa nói:
- Bệ hạ, gã Lục giáo úy này khiến bệ hạ phiền lòng sao?

Đường Hoàng khẽ lắc đầu, ôn hòa nói:
- Đại Ban, từ lúc Trẫm đăng cơ tới nay luôn lấy kế sách nhân hòa trị quốc, luôn đối tốt với quan thần, thế nhưng vẫn có người một lòng muốn ủng binh tự trọng (nắm giữ binh quyền trong tay gây sức ép với vua). Ngươi thử nhìn xem, Vũ Văn thế gia bừa bãi đến mức độ nào, không ngờ dám dùng thủ đoạn để mạo nhận quân công, mưu cầu binh quyền Tín Châu.

Người trung niên đứng hầu gật đầu im lặng, lại nghe Đường Hoàng thở dài:
- Vương Văn Hòa quá làm cho Trẫm ghê lòng.

- Bệ hạ, Vương đại nhân hẳn là người trung tâm, có lẽ việc mạo nhận quân công là do quan tướng khác gây nên chăng.
Người trung niên đứng hầu khuyên giải.

- Y là Tiết Độ Sứ của Hưng Hóa quân, y có thể không biết hay sao? Người thường mạo nhận công trạng y có thể không biết, nhưng là người của Vũ Văn thế gia, y có thể không biết à? Y cho rằng ở tại Hưng Hóa xa xôi, Trẫm sẽ không biết được chuyện gì xảy ra chắc.
Thanh âm Đường Hoàng hơi mãnh liệt buồn bực nói.

Người trung niên đứng hầu im lặng, qua vài giây mới ôn hòa nói:
- Bệ hạ, công huân của Vương đại nhân cao ngất, nếu giáng tội xuống, chỉ sợ sẽ chấn động triều dã, cũng sẽ khiến cho trong quân náo động.

- Trẫm biết, Trẫm không thích hợp động đến y, Trẫm chỉ sợ y cùng với Vũ Văn thế gia cấu kết. Ngũ đại thế gia Đại Đường thông qua quan hệ hôn nhân kết bè kết đảng với nhau. Hai nhà Chu Tiêu là do tiên đế bồi dưỡng, Vũ Văn, Trương thị, Vinh thị, ba nhà lúc khởi đầu là thế gia Giang Nam, đến nay đã nằm trong ngũ đại thế gia, trực tiếp hoặc gián tiếp chiếm cứ một nửa ruộng đất của Đại Đường, có đông đảo nhân lực phụ thuộc, một khi bọn họ có hành động tạo phản sẽ rất đáng sợ.
Đường Hoàng buồn khổ nói.

- Mười năm qua bệ hạ đã làm rất tốt rồi, so với thời của tiên đế, làn gió thượng võ càng thêm suy yếu, nếu thế gia muốn tạo phản, người hưởng ứng sẽ không quá nhiều đâu.
Người trung niên đứng hầu ôn tồn khuyên giải.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau