KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 161 - Chương 165

Quyển 2 - Chương 36: Quan tâm

Điệp Y? Vậy không phải là Điệp Y mà từng ở cùng với Lâm Tiểu Điệp kia hay sao, khó trách nhạc nghệ của nàng lại xuất sắc như vậy.

Hắn nhìn một lúc, không nói lời nào về chuyện của Lâm Tiểu Điệp, trực tiếp đưa giấy thông hành cho Điệp Y, những thứ khác hắn giữ lại cất vào bên trong. Bởi vì từ giờ khắc này, nữ nhân xấu xí thân mang bệnh này đã thuộc về hắn, thực sự đã là thiếp thất của Lục gia nổi danh gần xa.

- Đi thôi, ta đưa nàng đến thành nam nghỉ ngơi một chút, sau đó mới mời danh y đến chữa trị.
Lục Thất ôn tồn nói, tâm tình của hắn có chút khác thường, giọng điệu cũng có chút dịu dàng hơn so với trước, bởi vì hắn biết nữ nhân xấu xí thân mang bệnh này từng là mỹ nhân tuyệt sắc vang danh ở sông Tần Hoài.

Điệp Y dường như có chút mất mát, sau khi nghe thấy thì ồ một tiếng, bỗng khàn giọng nói:
- Công tử không cần mời thầy lang cho thiếp, trực tiếp dùng khí công trị bệnh đi.

Lục Thất nghe xong rơi vào trầm tư, mỗi lần hắn thông mạch trúc cơ cho nữ nhân, đều tiêu hao mất ba bốn ngày, lần đưa hàng vào thành thành công này, kiếm thêm gần vạn bạc tiền lãi cho công thêu, cũng là đặt nền móng cho việc kinh doanh thêu dệt sau này, việc kinh doanh thêu dệt về sau không cần hắn quan tâm.

Ngoại trừ việc vướng bận về Tú trang, mấy ngày gần đây còn thêm chuyện đi gặp Ung Vương phủ Trưởng tiếp nhận chức lữ soái, theo lý bây giờ hắn phải về huyện Thạch Đại để ổn định binh quyền của mình. Nhưng chuyện nhậm chức lữ soái không cho phép hắn về huyện Thạch Đại, chỉ có thể chờ xong chuyện nhậm chức lữ soái mới có thể trở về huyện Thạch Đại. Mấy ngày không có việc gì làm này hắn có thể dùng để huấn luyện nữ nhân luyện võ, dù sao Điệp Y này bệnh cũng quá nghiêm trọng rồi, nên trị sớm thì tốt hơn.

Sau khi suy nghĩ hắn gật đầu nói:
- Có thể, nếu như nàng đã tuyệt vọng với việc thầy lang chữa trị, vậy ngày mai ta liền dùng khí công chữa bệnh cho nàng.

- Thiếp đa tạ công tử.
Điệp Y giọng khàn khàn nói, giọng điệu dường như có chút kích động.

- Chúng ta bây giờ là người một nhà rồi, đi thôi.
Lục Thất cười nói, vừa nói vừa duỗi tay ôm lấy Diệp Y đưa ra ngoài, sự đối lập về dung mạo và xiêm y nhưng lại có những hành động thân mật như vậy thu hút không biết bao nhiêu ánh mặt kinh ngạc nhìn theo.

Ra khỏi cửa lên xe, Lục Thất dặn phu xe đi đến phường Cát Xương ở thành nam, sau đó đưa Điệp Y cho Đỗ Lan Nhi chăm sóc, Lục Thất sắp xếp xong cho Điệp Y, đi ra lên xe thư giãn tinh thần, ôn tồn nói:
- Lão cao, về phường thêu đi.

Phu xe sớm đã không còn kiên nhẫn được nữa, trả lời xong liền vung roi điều khiển xe ngựa rời khỏi thịnh phường Cát Hưng.

Nửa canh giờ sau thì tới phường thêu, Lục Thất thấy cửa chính của phường thêu mở rộng, phu xe trực tiếp điều khiển xe ngựa đi vào bên trong.

Sau khi xe vào trong viện, Lục Thất thấy thủ vệ cường tráng A Hồng và Tiểu Mai đang ngồi ở trong viện. Vừa thấy xe về, Tiểu Mai vui mừng đứng dậy, chạy nhanh ra đón, A Hồng thì cao hứng chạy vào thông báo.

Lục Thất xuống xe, Tiểu Mai thân thiết nắm lấy cánh tay của Lục Thất, vội la lên:
- Công tử, ngài về rồi thì tốt quá.

Trong lòng Lục Thất cảm thấy ấm áp, mỉm cười nói:
- Chắc đợi rất lâu rồi nhỉ.

Đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Mai có lệ quang, nuốt giọng nói:
- Công tử, tất cả mọi người đều vô cùng quan tâm ngài, thiếp tỳ thật hối hận tiếp nhận lần buôn bán này.

Chợt có tiếng bước chân rầm rập, tất cả nữ tử từ các phòng nối đuôi nhau đi ra, một đám người vây lại, ánh mắt thân thiết nhìn Lục Thất.

Lục Thất giương mắt nhìn hai nữ tử đứng thẳng trong hàng, chính là Lâm Tiểu Điệp và Lý Tuyết Tâm, hắn nhìn họ, Lâm Tiểu Điệp hơi gật đầu, xoay người cùng Lý Tuyết Tâm đi vào trong.

Được nhiều mỹ nữ quan tâm như vậy, tâm tình của Lục Thất rất tốt, quét mắt nhìn đám nữ tử một cái, cười nói:
- Hàng đưa rất thuận lợi, ta cũng trở về bình an, lần này khiến các ngươi lo lắng rồi.

Phu xe ở trên xe lại nói lầm bầm:
- Cũng không phải rất thuận lợi, trên đường chúng ta gặp phải thổ phỉ, có thể bảo toàn tính mạng trở về đã rất tốt rồi.

Chúng nữ tử nghe xong mặt đều thay đổi, Tiểu Mai sợ hãi nói:
- Công tử, đều là lỗi của thiếp, biết rõ có nguy hiểm còn nhận.

Lục Thất cười nói:
- Không có chuyện gì đâu, ta không phải đã trở về bình an rồi sao.

Tư Trúc tiến lên một bước, dịu dàng nói:
- Đại ca, tối qua chúng ta đều không ngủ, cùng nhau quyết định, đợi đại ca trở về, chúng ta cũng theo ngài trở về cố hương.

Tư Ngọc cũng dịu dàng nói:- Đúng vậy, chỉ cần đại ca có thể trở về bình an, chúng ta đều nguyện ý rời khỏi kinh thành.

Lục Thất nghe xong trong lòng cảm thấy ấm áp, gật đầu nói:
- Chúng ta không chuyển, ta sao có thể để cho các nàng chịu khổ chứ.

Nói xong lấy ra ngân phiếu nói:
- Hàng đã đưa xong, đây là ngân phiếu đổi được.
Nói xong nhét vào tay Tiểu Mai.

Chúng nữ tử nhìn nhau, Tiểu Mai tay cầm ngân phiếu, cầm ngân phiếu lên nhìn ngẩng đầu nghi ngờ nói:
- Công tử, không phải ngài gặp phải thổ phỉ sao? Hàng thêu không hề bị tổn thất sao?

Phu xe ở trên xe cười nói:
- Công tử đúng là cực kì dũng mãnh, đối mặt với cường đạo, thân vừa động liền chế trụ được thủ lĩnh của thổ phỉ, bình an đưa hàng đến nơi rồi trở về.

Lục Thất nghe xong mặt nóng lên, ngượng ngùng nói:
- Đừng nghe y nói lung tung, cũng chỉ có ba bốn tên thôi.

Phu xe phản bác lại nói:
- Công tử, ta cũng không hề thổi phồng lên.

Tiểu Mai cười dịu dàng nói:
- Được rồi, mọi người mau đi chuẩn bị tiệc ăn mừng đi.
Chúng nữ tử lập tức cười vui vẻ đi về phía các cửa.

Phu xe cười nói:
- Mai tổng quản, mau quyết toán tiền xe đi.

Tiểu Mai ồ một tiếng gật gật đầu, Lục Thất ôn tồn nói:
- Lão ca trên đường khiếp sợ rồi, thưởng thêm cho hai mươi lượng, tỷ đưa năm mươi lượng đi.

Tiểu Mai gật đầu từ trong ngực lấy ra ngân phiếu năm mươi lượng đưa cho phu xe, phu xe cười vui vẻ nói:
- Đa tạ công tử, đa tạ phu nhân, lần tới nếu cần dùng xe cứ gọi tiểu nhân lập tức đến.
Nói xong lên xe vui mừng đi khỏi, người này nói nhiều chẳng phải là muốn có nhiều tiền thưởng hơn hay sao.

Phu xe vừa đi, tiểu Mai vội dặn dò A Hồng đi mua ít đồ dùng, lúc này tiểu viện chỉ còn Lục Thất và Tiểu Mai. Tiểu Mai dịu dàng nói:- Công tử, ta để cho đám nhân công nghỉ hai ngày, đợi các nàng trở về thưởng cho mỗi người năm lượng, hai vị tổng quản mỗi người 50 lượng, đại phu nhân đã đồng ý rồi, ngài thấy có được không?

Lục Thất duỗi cánh tay ra ôm lấy nàng cười nói:
- Tỷ là tổng quản, tỷ tự quyết định đi.

Tiểu Mai bị ôm có chút e lệ, vội đẩy nhẹ ra dịu dàng nói:
- Công tử, thân mật ở đây để cho người khác nhìn thấy không tốt.

Lục Thất lúc này tâm tình rất tốt, bộ dáng e lệ của Tiểu Mai phảng phất sự thướt tha thành thục của nữ nhân, khiến cho Lục Thất tâm có chút nhộn nhạo, càng không chịu buông tay, kích động ôm lấy, nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt kiều diễm xinh đẹp.

Tiểu Mai đẩy vài cái rồi cũng đứng im, để mặc Lục Thất hôn mình. Đang lúc thân mật Lục Thất chợt phát hiện ra có người, vội vàng nhìn về phía các phòng, thấy ở cửa phòng có một thiếu nữ xinh đẹp, mặt đỏ bừng đứng ở đấy.

Lục Thất mặt nóng lên, không biết là Tư Trúc hay là Tư Ngọc. Tiểu Mai cũng phát hiện ra, hoảng sợ ngượng ngùng lùi vài bước tránh khỏi Lục Thất. Lục Thất không tự nhiên hô:
- Có chuyện gì vậy?

Tiểu cô nương đôi mắt xinh đẹp xấu hổi, nhỏ giọng hỏi ngược lại:
- Đại ca, huynh thích Tiểu Mai tỷ sao?

Lục Thất sửng sốt, sự thật ngay trước mắt hắn không thể phủ nhận chỉ có thể gật đầu, ôn tồn nói:
- Muội là Tư Trúc?

Tư Trúc gật đầu nói:
- Đúng vậy, muội mặc xiêm y thêu cây trúc. Muội muội mặc chính là xiêm y thêu hoa ngọc lan.

Lục Thất thấy xiêm y trên người nàng quả thật có thêu thúy trúc, mặt giãn ra cười nói:
- Đúng vậy, ta quá ngu ngốc rồi.

Tư Trúc nhỏ giọng nói:
- Đại ca, phu nhân sai ta đến tìm ngài, nói có chuyện cần thương lượng.

Lục Thất ồ một tiếng, mỉm cười nói:
- Được, ta đi đây.
Nói xong cất bước đi về hướng cửa, Tư Trúc đi theo bên người đến hậu trạch.

Tới sân hậu trạch, Lục Thất trực tiếp đi vào phòng Lâm Tiểu Điệp, vừa vào chính là phòng ngoài, ánh mắt Lục Thất nhìn xung quanh hơi ngẩn ra, thấy Lâm Tiểu Điệp ngồi ở ghế khách bên cạnh cây tử đằng, hai chân duỗi trên một chiếc giường trúc, mà Lý Tuyết Tâm xinh đẹp nửa quì trên mặt đất, đang dùng tay nhẹ nhàng đấm chân cho Lâm Tiểu Điệp, vị trí nữ chủ nhân này Lâm Tiểu Điệp cũng quá phô trương đi.

Lục Thất chau mày, xoay người lại đóng cửa xong đi tới, đứng bên cạnh Lâm Tiểu Điệp, dịu dàng nói:
- Tiểu Điệp, Lý tiểu thư là khách, nàng hẳn nên tôn trọng nàng ấy.

Lâm Tiểu Điệp nhìn hắn, duỗi tay chỉ Lý Tuyết Tâm, lại chỉ Lục Thất, hai tay nắm cùng một chỗ, ý là Lý Tuyết Tâm không phải là thiếp thất của chàng sao?

Lục Thất dịu dàng nói:
- Tiểu Điệp, Lý tiểu thư là do ta giúp Ngọc Trúc cứu về, trên danh nghĩa là thuộc về ta, nhưng nàng ấy và Tư Trúc, Tư Ngọc đều là người tự do, về sau các nàng ấy phải gả ra ngoài.

Lâm Tiểu Điệp gật gật đầu, giơ tay từ phòng khách lấy ra giấy và bút, chấp bút viết mấy chữ, viết xong đưa tới trước mặt Lý Tuyết Tâm, Lý Tuyết Tâm nhận lấy đọc sau cúi đầu không nói, Lục Thất cũng không thấy rõ Lâm Tiểu Điệp viết gì.

Đang nghi ngờ, chợt thấy Lý Tuyết Tâm đứng lên, dời bước đi đến bên người Lục Thất, cúi đầu duỗi cánh tay ôm lấy Lục Thất, Lục Thất đang kinh ngạc, nghe thấy Lý Tuyết Tâm nhỏ giọng nói:
- Lão gia.

Thân thể Lục Thất không kìm được run lên, nháy mắt khuôn mặt hoảng sợ cùng giật mình, tay phải hắn đưa ra cầm tờ giấy trong tay Lý Tuyết Tâm đưa lên đọc, thấy trên giấy viết:
- Tuyết Tâm, ngươi đã nghe rõ, lão gia bây giờ cho ngươi cơ hội tái giá, nếu như ngươi ghét bỏ lão gia thì lập tức đi khỏi đây, nếu không ghét thì phải ôm lấy lão gia gọi một tiếng.

Lục Thất xem xong thật sự dở khóc dở cười, Lâm Tiểu Điệp này chỉ đang đùa người thôi, hắn vừa muốn đẩy Lý Tuyết Tâm ra, trước mặt chợt có tờ giấy.

Hắn nhận lấy tờ giấy, thấy trên giấy viết:
- Thất lang, ta là kỹ nữ, thực sự không thể sinh con cho ngài, Tuyết Tâm nguyện ý làm thiếp của ngài, sau này Tuyết Tâm sẽ sinh con cho ngài, thiếp cũng coi như con mình sinh ra, cũng tức là con của Tuyết Tâm sẽ là con vợ cả của Lục gia, hy vọng phu quân đừng nói lời gì làm tổn thương lòng thiếp nữa

Quyển 2 - Chương 37: Điệp vũ

Lục Thất đọc xong sắc mặt liền trầm xuống, hắn suy nghĩ một chút nhẹ nhàng đẩy Lý Tuyết Tâm ra, ánh mắt dịu dàng nhìn Lâm Tiểu Điệp, Lâm Tiểu Điệp cũng đang nhìn hắn, một đôi mắt đẹp dường như hàm chứa cả đau thương và hi vọng.

- Tiểu Điệp, ta không nói lời đường hoàng gì cả, nàng là nữ chủ nhân của Lục gia, ta tôn trọng yêu cầu này của nàng, nhưng có một vài gia quy của Lục gia ta cũng muốn nàng tuân theo, Lục gia có một gia qui khác với những nhà khác, chính là thiếp thất có quyền tự do và quyền được có tài sản riêng. Ở Lục gia mỗi vị thiếp đều có tài sản riêng của chính mình, tài sản của thiếp thất, thê thất không thể đoạt lấy, nếu như ta gặp phải điều gì không may, tất cả thiếp thất có quyền mang theo tài sản của mình rời khỏi Lục gia, nàng là thê thất không có quyền ngăn cản.
Lục Thất nghiêm nghị đáp lại.

Lâm Tiểu Điệp sửng sốt, suy nghĩ một chút, lấy bút viết:
- Thất lang, thiếp thất có quyền tự do và quyền được có tài sản riêng, vậy Lục gia không loạn được sao?

Lục Thất xem xong dịu dàng nói:
- Không loạn, ở huyện Thạch Đại, tài vụ của Lục gia do Vận Nhi quản lý, mặc dù thiếp thất ai cũng có tài sản riêng nhưng chỉ có quyền nắm giữ và chút tiền lời, ví dụ ta nạp một vị thiếp thất, đầu tiên thiếp thấy kia sẽ nhận được hồng bao của mẹ ta, đồ cưới mà thiếp thất mang theo cũng là tài sản riêng của mình. Thiếp thất có thể dùng tiền của mình để đầu tư vào cửa hàng của Lục gia để thu lợi, góp nhiều vốn sẽ được quyền kinh doanh. Nhưng thiếp thất mặc dù có quyền tự do và có tài sản riêng, nhưng cũng phải nghe theo những lời chỉ bảo hợp tình hợp lý của thê thất.

Lâm Tiểu Điệp nghe xong lại viết:
- Chàng nói là, thiếp thân không có quyền gọi Tuyết Tâm đến hầu hạ.

Lục Thất dịu dàng nói:
- Không phải, nàng là thê thất, có quyền gọi các thiếp thất đến hầu hạ nàng, nhưng ta không muốn nàng cố tình làm nhục thiếp thất.

Lâm Tiểu Điệp lại viết:
- Vậy thì tốt, thiếp rất thích có người hầu hạ, có quyền này rồi, thiếp đã cảm thấy đủ rồi.

Lục Thất nhìn xong trong lòng cảm thấy là lạ, thầm nghĩ vị hôn thê này từng chịu nhiều tủi nhục, có phải tâm lý có chút biến thái hay không. Hắn bình tĩnh nói:
- Tiểu Điệp, nàng tìm ta đến có chuyện gì?

Lâm Tiểu Điệp viết:
- Thiếp một là muốn tâm sự, hai là muốn hỏi chàng chuyện Tư Trúc và Tư Ngọc, chàng định giữ các nàng lại lâu không? Còn có Tiểu Mai, Uyển Ngọc và Băng Nhi, thiếp muốn giữ các nàng lại.

Lục Thất dịu dàng nói:
- Ta coi Tư Trúc và Tư Ngọc như muội muội, sau này sẽ gả cho một gia đình tốt, Uyển Ngọc và Bằng Nhi cũng có quyền tự do, Tiểu Mai ta đã quyết định lưu lại Lục gia rồi.

Lâm Tiểu Điệp viết:
- Thiếp tôn trọng quyết định của chàng, sau này sẽ chuẩn bị nhiều của hồi môn, mà Tuyết Tâm và Tiểu Mai chính thức thuộc về Lục gia.

Lục Thất nhìn về phía Lý Tuyết Tâm đang cúi đầu, hắn cũng muốn nói là sẽ chuẩn bị của hồi môn cho Lý Tuyết Tâm, nhưng chuẩn bị nói ra lại nuốt trở vào, cự tuyệt mỹ nhân khuynh thành như vậy, nếu hắn thật sự cứ làm trái lương tâm không lấy vào nhà, thật sự có lỗi với bản chất nam nhi của hắn.

Giấy nhoáng một cái lại xuất hiện trước mắt, hắn tự mình cầm lên nhìn, trên giấy viết:
- Thất lang, thiếp không muốn đến huyện Thạch Đại huyện ở để Vận Nhi muội muội ghét bỏ, sau này sẽ ở lại phường thêu này được không?

Lục Thất xem xong sửng sốt, lập tức trong lòng rất vui sướng, Lâm Tiểu Điệp không muốn chuyển đến ở huyện Thạch Đại đúng như ý của hắn.

Hắn ngoài mặt chần chờ một chút, dịu dàng nói:
- Tiểu Điệp, nàng muốn ở đâu cũng được, nhưng nhất định phải thành thân ở huyện Thạch Đại, hơn nữa mỗi năm phải đến huyện Thạch Đại một lần để thỉnh an nương.

Lâm Tiểu Điệp nghe xong im lặng, nàng dường như có tâm sự gì đó, một hồi lâu sau mới gật đầu, lại cầm bút lên viết:
- Đợi bệnh của thiếp đỡ, sẽ đi huyện Thạch Đại thành thân, thiếp không muốn khiến người khác chê cười.

Lục Thất tâm có chút đau xót, dịu dàng nói:- Tiểu Điệp, chờ bệnh của nàng khỏi, ta dẫn nàng đến huyện Thạch Đại gặp mẫu thân, và đến tế bái mộ của cha ta, sau đó trở lại kinh thành thành thân.

Lâm Tiểu Điệp ngẩng đầu nhìn Lục Thất, đôi mắt xinh đẹp lóe lên cảm xúc phức tạp, nhìn qua liền buông mắt xuống gật gật đầu. Lục Thất buông lỏng tâm, dịu dàng nói:
- Tiểu Điệp, còn chuyện gì nữa không?

Tiểu Điệp lắc đầu, cầm bút lên viết:
- Không còn chuyện gì nữa, Thất lang, chàng cùng Tuyết Tâm ra ngoài tâm sự đi, thiếp muốn yên tĩnh một mình.

Lục Thất xem xong dịu dàng nói:
- Tiểu Điệp, ta có việc phải rời khỏi kinh thành ba bốn ngày mới về.

Lâm Tiểu Điệp dường như tâm tình trầm xuống, cầm bút viết:
- Chàng đi đi, làm việc gì cũng phải cẩn thận.
Lục Thất lòng ấm áp gật gật đầu.

Sau khi Lục Thất và Lý Tuyết Tâm rời khỏi, đôi mắt Lâm Tiểu Điệp giật mình nhìn kỹ cửa phòng xuất thần, một lát sau bỗng nhiên nàng lắc lắc đầu, tiện đà thân thể ngồi trên ghế bay lên, cả người nhẹ giống như lông chim, bay nhẹ nhàng ra ba thước mới hạ xuống.

Lúc thân mình hạ xuống, váy bay bay mềm nhẹ thoáng như tiên tử bay, nhưng thấy cánh tay nàng tao nhã nâng lên, váy áo giật dây, bàn tay trắng như ngọc, chỉ về phía hoa Nhược Lan, eo nàng uốn éo, thân mình nhẹ nhàng đi về phía trước ba bước, chợt thân thể của nàng xoay tròn nhảy lên, xiêm y bay thấp tháng, như bươm bướm đang nhào đến...

Trong sân vườn, mùi đồ ăn thấp thoáng, chúng nữ tử chuẩn bị một bàn đồ ăn thịnh soạn, nhìn thấy sáu mỹ nữ dịu dàng, Lục Thất ăn uống rất vui vẻ.

Điều khiến hắn vui nhất chính là thái độ của Lý Tuyết Tâm đối với hắn có sự chuyển biến, chẳng những chủ động ngồi bên cạnh hắn, còn lúc nào cũng gắp thức ăn rót rượu cho hắn. Tuy rằng sắc mặt của Lý Tuyết Tâm lạnh nhạt nghiêm trang không cười nhưng khiến cho Lục Thất có loại cảm giác được sủng ái kính sợ, nếu không có những người khác ở đây, hắn nhất định sẽ mượn rượu hôn mỹ nhân một cái.

Sau khi ăn xong, A Hồng đưa tới một phong thư, Lục Thất vừa mở thư ra, trên thư viết:
- Sư đệ, ngu tỷ rời kinh đi Dương Châu thăm người thân, trong vòng mười ngày không trở về, việc thụ nghệ để sau, xin hãy bảo trọng.
Lục Thất xem xong thư giật mình một lúc, đây là thư thông báo của sư tỷ, xem xong tin hắn biết rằng tối nay hắn không cần đến Long Uy tiêu cục rồi.

Thư hắn đọc rất nhiều lần, nội tâm rất ấm áp, sư tỷ cũng rất xinh đẹp, nhưng so với vị hôn thê Lâm Tiểu Điệp có kém một chút, trong ấn tượng của hắn, trong tất cả thê thiếp tự thể tốt nhất là Tân Vận Nhi. Nhớ tới Tân Vận Nhi nội tâm hắn có chút hổ thẹn, không thể tưởng được đi kinh thành giao hàng một lần sẽ phạm vào đào hoa lớn như vậy.

- Đại ca, uống trà đi.
Giọng nói mềm mại kéo Lục Thất hồi phục lại tinh thần, hắn gấp thư lại bỏ vào trong ngực, sau đó giơ tay tiếp nhận trà Tư Trúc đưa tới.

- Tư Trúc, lần sau phải dùng khay bê, cầm trà như vậy rất dễ bỏng tay.
Lục Thất quan tâm ôn tồn nói.

- Đại ca, Tư Trúc nhớ rồi.
Tư Trúc ngượng ngùng nhỏ giọng nói, đôi mắt xinh đẹp vui mừng trộm nhìn kỹ Lục Thất.

Lục Thất cũng không chú ý đến sự xấu hổ của Tư Trúc, lòng hắn bình thản uống trà, nghĩ đến tối nay không phải đi gặp Lục Châu, hắn đang nghĩ Quy xà đan thư vốn là của Lục Châu, nếu căn cốt của Lục Châu thích hợp tu luyện Tiên Thiên công, vậy hắn hẳn nên thành toàn, Lục Châu đối với hắn cũng là tình thâm ý trọng.

Có ý này khiến hắn ngồi không yên, đứng dậy kêu Tư Trúc đi gọi Tiểu Mai, dặn Tiểu Mai là hắn đi ra ngoài làm việc ba bốn ngày không về, chuyện buôn bán ở Tú trang do Tiểu Mai toàn quyền phụ trách. Nếu Lâm Tiểu Điệp muốn quản thì nghe theo Lâm Tiểu Điệp, Lâm Tiểu Điệp không yêu cầu thì cũng không cần đi làm phiền nàng, Tiểu Mai liên tục đáp ứng cùng với Tư Trúc lưu luyến đưa Lục Thất ra cửa.

Rời khỏi Tú trang hắn mướn xe đến cửa sau lầu Khổng Tước, xuống xe thấy trên sông Tần Chuẩn ngọn đèn trên thuyền hoa sáng ngời, trên bờ ngựa xe cũng vô cùng náo nhiệt.

Lúc này mới lên đèn, đúng là thời gian thanh lâu hoạt động, hắn cất bước đi vào cửa, vừa vào cửa đã thấy ba bốn tú bà đang kêu gọi khách, Lưu tú bà cũng ở trong đó, trên mặt tràn đầy tươi cười tiếp đón một khách nhân áo dài vào trong.

Lục Thất vội bước nhanh mấy bước mỉm cười nói:
- Bà bà, có rảnh không?

Lưu tú bà thấy hắn thì hơi sửng sốt, lập tức cười nói:
- Lục công tử đến đây mời theo ta vào trong chờ một chút.

Lúc này có rất nhiều người đi vào, đứng ở bên ngoài chờ đúng là hơi bất tiền, Lục Thất gật gật đầu cùng khách nhân áo dài đi theo Lưu tú bà vào phòng khách. Sau khi vào phòng thì ngồi xuống, Lưu tú bà dâng trà cho khách nhân áo dài, kêu ba bốn cô nương, khách nhân áo dài nhìn trúng một cô nương ôm đi khỏi phòng.

Lưu tú bà làm xong chuyện, cười mang Lục Thất đến chỗ của Ngọc Trúc.

Tới nơi Ngọc Trúc ở, Lục Thất nhìn một chút cửa, Lưu tú bà cười nói:
- Không cần nhìn, từ khi công tử làm chủ Tú trang, Ngọc Trúc không còn tiếp khách nào khác.

Lục Thất khẽ kêu một tiếng, trong lòng lại có cảm giác sung sướng khác thường, hắn tự tay gõ cửa hai cái, chỉ chốc lát sau, cửa mở ra, Ngọc Trúc mặc áo ngủ màu trắng, thanh nhã xinh đẹp hiện ra trước mặt Lục Thất.

- Công tử như thế nào lại đến trước thời gian vậy, vào đi.
Ngọc Trúc trên mặt dịu dàng nói.

Lục Thất nói tiếng cảm ơn với Lưu tú bà sau đó vào cửa, Ngọc Trúc sau khi hắn đi vào thì đóng cửa, hắn dùng bước đánh giá phòng một chút, hết thảy không khác gì so với trước đây.

Nhưng lúc hắn nhìn quét qua bên trong, từ trong nội thất lại đi ra một nữ nhân mặc áo ngủ màu trắng, thần thái có vẻ hơi tiều tụy , sau khi mỹ nữ xuất hiện, dùng đôi mắt ôn nhu xinh đẹp nhìn Lục Thất, đúng là Lục Châu nhiều lần chịu tủi nhục tổn thương

Quyển 2 - Chương 38: Thương lượng

Lục Thất dịu dàng nhìn Lục Châu, dưới sự tiếp đón dịu dàng của Ngọc Trúc, hắn và Lục Châu ngồi xuống cạnh bàn, Ngọc Trúc bưng lên một chén trà đặt trước mặt hắn, cười ôn nhu nói:
- Công tử mời uống trà.

Lục Thất cười nói:
- Tỷ tỷ khách khí quá.

Ngọc Trúc dịu dàng cười cũng ngồi xuống bên cạnh bàn, dịu dàng nói:
- Công tử, Tú trang kinh doanh có thuận lợi không?

- Tú trang kinh doanh cũng tương đối thuận lợi, ta để Tiểu Mai toàn quyền chuyện kinh doanh, mong tỷ tỷ đừng để ý.
Lục Thất lời nói ra thận trọng.

- Tú trang cần một người đứng đầu để quản lí việc kinh doanh, công tử là đông chủ có quyền quyết định như vậy.
Ngọc Trúc dịu dàng nói.

Lục Thất nâng chén lên uống một ngụm trà, buông chén xuống dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ, tỷ để ta mười ngày sau lại đến được không, ta đến đây trước thời gian là có chuyện muốn nói.

Ngọc Trúc dịu dàng nói:
- Công tử có chuyện cứ nói.

Lục Thất suy nghĩ một chút, dịu dàng nói:
- Chuyện thứ nhất là có liên quan đến Tú trang, chủ nhân thực sự của Tú trang là tỷ tỷ, nhưng hiện tại ta có ý phát triển kinh doanh ở kinh thành, bởi vậy ta mặt dày đến xin tỷ có thể bán lại một nửa quyền sở hữu Tú trang cho ta không?

Ngọc Trúc ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Công tử, ta mua Tú trang là muốn có chỗ an thân, hơn nữa bạc mua Tú trang cũng là của Kim Trúc muội muội, thực ra Tú trang đều của Kim Trúc, nếu công tử muốn mua một nửa quyền sở hữu Tú trang, ta không thể cự tuyệt, không biết công tử có thể bỏ ra bao nhiêu bạc đưa cho Kim Trúc muội muội.

- Năm ngàn lượng, tỷ tỷ thấy thế nào?
Lục Thất không do dự đưa ra một cái giá.

- Tú trang ta mua với giá bảy nghìn lượng bạc, Kim Trúc năm nghìn ta hai nghìn, công tử đưa giá quá cao rồi.
Ngọc Trúc nghe xong cảm thấy bất ngờ nói.

- Không cao, cần phải trả đúng giá, bây giờ ta cần Tú trang.
Lục Thất ôn tồn nói.

Trên thực tế giá trị của Tú trang đã tăng gấp bội, nhưng Lục Thất không muốn tính chung cả vạn lượng tiền lãi vào giá trị Tú trang, cho dù có tính vào thì cũng là đợi sau này sẽ thương lượng với Ngọc Trúc sau, bởi vì số tiền lời kia là hắn mạo hiểm tính mạng mới có được.

- Tất nhiên công tử nói như vậy thì ta cũng đồng ý, sau này một nửa Tú trang thuộc về công tử, một nửa khác thuộc về ta và Kim Trúc.
Ngọc Trúc dịu dàng đồng ý.

- Đa tạ tỷ tỷ, kì thực ta mua một nửa Tú trang, nguyên nhân chính là Tú trang chính là một nửa gia đình của ta ở kinh thành, ta ở kinh thành tìm được vị hôn thê thất lạc nhiều năm, vị hôn thê của ta không muốn về huyện Thạch Đại sinh sống, cho nên Tú trang sau này chính là nhà của vị hôn thê của ta.
Lục Thất ôn tồn nói ra nguyên do.

Ngọc Trúc và Lục Châu nghe xong sắc mặt khẽ biến, Ngọc Trúc kinh ngạc nói:- Vị hôn thê của công tử? Nàng... về sau sẽ sống ở Tú trang sao?

- Đúng vậy, nhưng tỷ tỷ yên tâm, Tú trang có hai tòa nhà , vị hôn thê của ta sau này sẽ chỉ tới nhà giữa, Tiểu Mai và Lý Tuyết Tâm cũng ở lại nhà bên cạnh. Đợi sau này tỷ tỷ dọn về, có thể cùng Tư Trúc, Tư Ngọc, Uyển Ngọc và Băng Nhi ở tại nhà của tỷ tỷ, ta có thể cam đoan với tỷ tỷ, sau này vị hôn thê của ta tuyệt đối sẽ không quấy rối cuộc sống của tỷ tỷ.
Lục Thất trịnh trọng giải thích.

Mặt Ngọc Trúc trầm xuống, mặt Lục Châu cũng có chút lo lắng không yên, hai người biết Tú trang có hai nữ chủ nhân là thế nào, Lục Thất quay đầu nhìn Lục Châu, ôn tồn nói:
- Châu Nhi, sau này nàng không cần quan tâm, sau này nếu nàng không muốn ở lại kinh thành, ta dẫn nàng về huyện Thạch Đại sống.

Lục Châu bất an khẽ kêu một tiếng, Ngọc Trúc dịu dàng nói:
- Công tử, tính tình của vị hôn thê của công tử có ôn hòa không?

Lục Thất nghe câu hỏi chần chờ một chút, ấn tượng Lâm Tiểu Điệp để lại cho hắn hôm nay, khiến hắn không dám nói hai chữ dịu dàng, hắn suy nghĩ một chút dịu dàng nói:
- Ta mới gặp lại vị hôn thê, vẫn chưa hiểu rõ tính tình của nàng cho lắm, nhưng tỷ tỷ yên tâm, nếu như tỷ tỷ gả cho ta, ta sẽ viết cho tỷ tỷ và Tư Trúc các nàng một cái công văn, cam đoan cho mọi người tự do và có quyền sở hữu tài sản riêng.

Đôi mi thanh tú của Ngọc Trúc hơi nhíu lại, dịu dàng nói:
- Công tử, ta hỏi môt câu, công tử ở huyện Thạch Đại có phải cũng có thê thiếp rồi đúng không?

Lục Thất gật đầu nói:
- Ta ở huyện Thạch Đại cũng có một thê tử và vài thiếp thất rồi, các nàng đều là người ôn hòa, hơn nữa tính tình của thê tử Tân Vận Nhi là dịu dàng nhất.

Lục Châu chợt dịu dàng nói:
- Công tử, thiếp nhớ rõ công tử từng nói ở cố hương không có thê thiếp.

Lục Thất nhìn nàng, dịu dàng nói:
- Lúc ta ở trong quân không có thê thiếp, sau này về đến cố hương mới lấy, với tuổi của ta sau khi về quê không thể nào không thành thân. Cho dù ta không vội thành thân, mẫu thân cũng rất nhanh chóng tìm cho ta, Tân Vận Nhi chính là do nương ta làm chủ để ta lấy nàng vào cửa, nàng yên tâm đi, Tân Vận Nhi là một nữ tử thiện lương, nàng từng là tỳ nữ của thiên kim tiểu thư, về xuất thân nàng ấy sẽ không khinh thường nàng.
Lục Châu ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Công tử là quan viên, sao có thể cưới tỳ nữ làm thê thất được?

Lục Thất dịu dàng nói:
- Đây là duyên phận, lúc ta mới về cố hương, trong nhà rất nghèo khó, chị dâu của ta giúp ta cầu hôn một thiên kim tiểu thư, chỉ tiếc là thiên kim tiểu thư một lòng muốn gả cho một văn nhân tao nhã, lúc ấy Tân Vận Nhi và cô cô của nàng thay mặt nhà kia đến gặp ta. Sau việc hôn nhân không thành, cô cô của Tân Vận Nhi liền chuộc thân cho Vận Nhi, lấy thân phận nữ nhi Tân gia cầu khẩn mẹ ta đồng ý hôn sự, mẹ ta thấy Tân gia không chê gia cảnh nhà ta bần hàn rất cảm động. Lúc đầu chỉ định lấy về làm thiếp nhưng Tân gia chuẩn bị cho Tân Vận Nhi ba nghìn lượng bạc trắng làm của hồi môn, mẹ ta sau khi nhận được rất cảm động, liền bảo ta lấy nàng về làm thê tử, mà ta cũng thích tính cách hiền thục dịu dàng của Vận Nhi, cũng không phản đối quyết định của mẫu thân.

Lục Châu ồ một tiếng, Lục Thất lại dịu dàng nói:
- Họan nạn mới biết chân tình, Lục gia vốn là một gia tộc sa cơ thất thế, lúc ta không có nhà, tiểu muội và di nương của ta bị bắt phải bán mình vào đi làm nô tỳ cho người ta. Ba nghìn lượng bạc đối với phú hộ trong kinh thành chỉ rất nhỏ nhưng ở huyện Thạch Đại thì là vô cùng giàu có, ở huyện Thạch Đại ba bốn trăm lượng có thể mua được một mỹ nữ, nhưng ở kinh thành mỹ mạo như vậy phải dùng đến vạn lượng bạc để chuộc thân.

Ngọc Trúc mặt khác thường nhìn Lục Thất, dịu dàng nói:
- Nghe công tử nói như vậy, vậy thê thiếp của công tử ở huyện Thạch Đại đều là mỹ nhân nha.

Lục Thất ôn tồn nói:
- Các nàng có lẽ không xinh đẹp bằng tỷ tỷ, nhưng ta rất thích các nàng, ta cưới thê nạp thiếp rất trọng tình cảm, cưới về sẽ chăm sóc cả đời, tuyệt đối không có chuyện có mới nới cũ.

Ngọc Trúc dịu dàng nói:
- So sánh giá trị con người của công tử, ta nhận ra công tử rất thích thê thiếp ở huyện Thạch Đại, nếu ta nương nhờ công tử, một ngày nào đó ta muốn đến ở huyện Thạch Đại, không biết có được không?

- Đương nhiên được, ta từng nói quan hệ giữa ta và tỷ tỷ là quan hệ giúp đỡ lẫn nhau, tỷ tỷ sau khi phó thác cho ta, bất cứ lúc nào cũng có thể rời khỏi, nhưng trước lúc tỷ tỷ phó thác cho ta ta có một yêu cầu. Một là sau khi tỷ tỷ gả cho ta không được tiếp tục sống cuộc sống như vậy nữa, tỷ tỷ chỉ có thể giống như thiên kim tiểu thư tìm một người tốt nương tựa cả đời. Hai là sau khi tỷ tỷ nương nhờ, ta chỉ cho tỷ tỷ thời gian một năm để tìm kiếm người có thể nương tựa, qua một năm tỷ tỷ sẽ trở thành thiếp thất chân chính của ta. Ba là sau khi tỷ tỷ phó thác cho ta chính là thiếp thất của ta, tỷ tỷ không thể cự tuyệt chuyện vợ chồng. Nếu ba yêu cầu này tỷ tỷ không thể đồng ý vậy ta không thể để tỷ tỷ nương nhờ rồi.
Lục Thất nghiêm nghị đưa ra yêu cầu.

Ngọc Trúc nghe xong ngẩn ra, khác thường nhìn Lục Thất một cái, gật đầu dịu dàng nói:
- Yêu cầu của công tử đối với ta mà nói quả thực là rất khoan dung rồi, ta đồng ý.

Lục Thất dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ tín nhiệm ta, ta rất vui, có một điều ta muốn bổ sung một chút, bây giờ Lý Tuyết Tâm và Tiểu Mai nguyện ý làm thiếp thất và thiếp tỳ của ta, ta quyết định thu nạp các nàng, việc này mong tỷ tỷ thứ lỗi. Ngoài ra Tư Trúc , Tư Ngọc, Băng Nhi và Uyển Ngọc các nàng về sau lựa chọn gả cho ai mong tỷ tỷ không can thiệp, ta đã đồng ý cho các nàng sau này có thể tự mình quyết định.

Ngọc Trúc sửng sốt, kinh ngạc nói:
- Tư Trúc và Tư Ngọc còn nhỏ, nên tự mình quyết định việc gả cho ai, Băng Nhi và Uyển Ngọc sao có thể để cho các nàng tự mình chọn lựa việc gả cho ai.

Lục Thất sửng sốt, dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ không muốn cho các nàng tự mình lựa chọn sao?

- Ta đương nhiên không muốn, công tử tâm tính thiện lương muốn làm việc thiện, nhưng sáu tỷ muội Lục gia là do ta dùng bạc cứu được, công tử thích Tuyết Tâm và Tiểu Mai, ta có thể nhường cho, Tư Trúc và Tư Ngọc cũng giống ta, ta nhất định sẽ đối xử tử tế. Uyển Ngọc và Băng Nhi nếu công tử đã không cần các nàng vậy các nàng hoàn toàn thuộc về ta, ta dựa vào cái gì phải để cho các nàng được tự do lựa chọn.
Ngọc Trúc dùng lời lẽ để nói ra quyền lợi của chính mình.

Lục Thất nghe xong kinh ngạc, hắn lúc này mới phát hiện ra một mặt thật của Ngọc Trúc, lời của Ngọc Trúc hắn cũng không nói là có gì không đúng, thực tế là hắn chuyên quyền xâm phạm vào quyền lợi của Ngọc Trúc, điều này khó nói, không khí trong phòng vô cùng nặng nề.

Một lúc lâu sau Ngọc Trúc mới dịu dàng nói:
- Mong công tử không trách ta vô lễ, ta là một kỹ nữ, vô cùng coi trọng tài vật, không biết dùng bạc bằng xương máu kiếm ra đi cứu khổ cứu nạn, ta cứu nữ nhân Lý gia cũng là vì tình cũ, là ta cam tâm tình nguyện cứu, mong công tử có thể hiểu được

Quyển 2 - Chương 39: Hỏi ý kiến

Lục Thất nghe xong nội tâm có chút chua xót, hắn đồng ý nhưng quên mất việc Ngọc Trúc mới là người nắm giữ vận mệnh của sáu tỷ muội, hắn cũng coi như là người giữ chữ tín không bắt nạt kẻ yếu, nhưng sẽ không bởi vì yếu thế hơn Ngọc Trúc mà thẹn quá hóa giận không nói đạo lý.

- Tỷ tỷ, là do ta quá lỗ mãng.
Lục Thất dịu dàng nói, trong lòng lại có chút không thoải mái.

Ngọc Trúc dịu dàng nói:
- Công tử là người tốt, Uyển Ngọc và Băng Nhi về sau chính là nô tỳ thân cận của ta, sau này ra rời đi, sẽ mang các nàng đi theo.

Lục Thất nghe xong trong lòng có chút thẫn thờ, nâng chén lên uống trà không nói gì cả. Ngọc Trúc vẫn luôn quan sát phản ứng của Lục Thất, thấy Lục Thất không nói, nàng cười hiền nói:
- Công tử đến chỗ của ta không phải chỉ để nói chuyện này chứ.

Lục Thất ngẩn ra nhìn về phía Lục Châu, nhìn một lúc hắn mới quay đầu ôn tồn nói:
- Ta đến chủ yếu là để thương lượng chuyện nương nhờ với tỷ tỷ, ta định ngày mai sẽ tới đón tỷ tỷ và Châu Nhi rời khỏi nơi này đến Tú trang.

Ngọc Trúc dịu dàng nói:
- Ngày mai đã đón vào cửa có phải có chút vội vã hay không?

Lục Thất dịu dàng nói:
- Đúng là có chút vội vàng nhưng hiện tại ta sẵn sàng góp sức với Ung Vương Phủ, đảm nhiệm chức lữ soái phủ quân, mai có việc phải rời khỏi kinh thành ba bốn ngày, sau khi làm xong trở về còn phải đến Ung Vương Phủ lĩnh ấn chức lữ soái và làm quen với quan trên quan dưới. Sau đó ta lại trở về huyện Thạch Đại để xử lý công vụ, xử lý xong công vụ còn có việc phải làm, bởi vậy ngày mai ta nhất định phải nhập tịch cho tỷ tỷ và Lục Châu, như vậy mới có thể an tâm rời đi.

Ngọc Trúc kinh ngạc nói:
- Công tử góp sức với Ung Vương phủ, đảm nhiệm chức lữ soái?

Lục Thất dịu dàng nói:
- Không phải là Dực vệ lữ soái mà là Phủ quân lữ soái thấp hơn một bậc, không có quyền lực gì cả. Ta sẵn sàng giúp đỡ Ung Vương phủ chính là để ở kinh thành có người của mình, sau này ta sẽ còn ở huyện Thạch Đại phát triển, kì thật ta thích làm tiểu quan ở huyện Thạch Đại hơn.

Ngọc Trúc gật đầu nói:
- Ở kinh thành đảm nhận chức quan cao không có thực quyền không bằng đi đảm nhận một chức quan nhỏ ở địa phương có thực quyền.

Lục Thất dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ có đồng ý ngày mai nhập tịch không?

Ngọc Trúc nghĩ một chút, dịu dàng nói:
- Ta muốn đợi thêm một khoảng thời gian nữa, ngày mai công tử đến đón Lục Châu đi.

Lục Thất sửng sốt, chần chờ một chút gật đầu nói:
- Đa tạ tỷ tỷ, khi nào tỷ tỷ muốn nhập tịch thì thông báo cho Tiểu Mai, sau khi ta nhận được tin, sẽ mau chóng trở làm thủ tục nhập tịch cho tỷ tỷ.

Ngọc Trúc dịu dàng nói:
- Đa tạ công tử.

Lục Thất dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ không cần cảm ơn, thật ra ta rất kính trọng tỷ tỷ.

Ngọc Trúc cười dịu dàng nói:
- Công tử và Lục Châu nói chuyện đi, ta đi đến chỗ Kim Trúc muội muội nói chuyện Tú trang.

Lục Thất nghe xong trong lòng vui sướng, Ngọc Trúc rất khéo léo hiểu lòng người, làm tan biến sự không hài lòng trước đây của hắn.

Sau khi Ngọc Trúc đi, ánh mắt hắn hoàn toàn chuyển lên người Lục Châu, ánh mắt dịu dàng nhìn Lục Châu, ánh mắt của Lục Châu cũng dịu dàng nhìn lại, hai người cùng tâm trạng, đều nhớ lại lần trước gặp mặt triền miên một đêm.

- Châu Nhi, thân thể của nàng đã tốt hơn chưa?
Lục Thất dịu dàng quan tâm.

- Đã đỡ nhiều rồi, công tử, nguyên danh của thiếp là Đỗ Băng Nhạn, công tử có thể gọi thiếp là Băng Nhạn được không?
Lục Châu dịu dàng đưa ra yêu cầu.

- Được, Băng Nhạn.
Lục Thất dịu dàng đáp ứng, trong lòng hắn rất ấm áp, mỹ nhân trước mắt là người khiến hắn cảm thấy nuối tiếc nhất lúc còn trong quân, rốt cục có thể dùng chính năng lực của mình vãn hồi lại thứ đã từng mất đi.

- Công tử, Ngọc Trúc tỷ là một người thiện lương, chuyện vừa rồi, hy vọng công tử không sinh lòng oán giận.Đỗ Băng Nhạn vì Ngọc Trúc dịu dàng giải thích.

- Ngọc Trúc tỷ giúp ta, ta sẽ không có gì oán giận nàng cả, thực ra chuyện này là ta làm sai trước.
Lục Thất ôn tồn nói.

Đỗ Băng Nhạn gật gật đầu, dịu dàng nói:
- Công tử, ngày mai ngài đón thiếp đến Tú trang, phu nhân đã đồng ý chưa?

Lục Thất ngẩn ra dịu dàng nói:
- Chuyện của nàng ta chưa từng nói với Tiểu Điệp, nhưng nàng yên tâm, Tiểu Điệp chắc chắn sẽ không phản đối chuyện ta đón nàng về, hơn nữa về sau ở cùng một chỗ, nàng ấy cũng sẽ không khinh thị nàng.

Đỗ Băng Nhạn bất an nói:
- Công tử hẳn nên bàn bàn trước với phu nhân chuyện đón thiếp, lúc thiếp đến, phu nhân có thể cho vào ở nhưng sẽ cảm thấy không hài lòng.

- Nàng yên tâm, đêm nay ta sẽ nói với Tiểu Điệp, thực ra nàng không cần quan tâm, Tiểu Điệp là vị hôn thê thất lạc nhiều năm của ta, ta tìm được nàng, mới mang nàng về được ba bốn ngày thôi, Tiểu Điệp cũng từng lưu lạc trên sông Tần Hoài, cho nên nàng ấy sẽ không khinh thường nàng đâu.
Lục Thất dịu dàng an ủi.

- Cũng từng lưu lạc trên sông Tần Hoài, công tử nói phu nhân từng là kĩ nữ.
Đỗ Băng Nhạn mở to đôi mắt xinh đẹp kinh ngạc nói.

- Đúng vậy.
Lục Thất gật đầu , đem chuyện của Tiểu Điệp nói cho Đỗ Băng Nhạn, cuối cùng ôn tồn nói:
- Là Lục gia có lỗi với Tiểu Điệp, cho nên cho dù Tiểu Điệp đã từng trải qua những gì, ta đều thừa nhận nàng là chính thê của ta.

Đỗ Băng Nhạn kinh ngạc gật đầu, Lục Thất kể lại sự tình khiến cho nàng xúc động, một lúc lâu sau mới thở dài nói:
- Thiếp có thể gặp được công tử đúng là vô cùng may mắn.

Lục Thất tâm tình vui sướng cười, có được sự tín nhiệm của người khác đối với hắn là một loại kiêu ngạo. Hắn nắm lấy tay phải của Đỗ Băng Nhan, giơ tay lấy một qủa long nhãn trên bàn đưa tới nói:
- Lại đây, ngậm long nhãn này trong miệng.

Đỗ Băng Nhạn bị hắn cầm tay gò má ửng hồng, lập tức lại bị yêu cầu của Lục Thất khiến cho ngạc nhiên, không hiểu nhận lấy long nhãn chưa bóc vỏ bỏ vào trong miệng, vừa cho nhãn vào trong miệng, lập tức kêu lên một tiếng nhảy dựng lên, lòng bàn tay phải tự nhiên cảm thấy rất đau, nàng há mồm phun long nhãn ra, kinh hãi nhìn Lục Thất.

- Công tử, ngài....
Nàng vừa định chất vấn, chợt thấy Lục Thất cứa lên lòng bàn tay phải, trên tay xuất hiện một ít máu đen.

Lục Thất buông tay Đỗ Băng Nhạn ra, sau khi dùng thuật nhận biết căn cốt, Đỗ Băng Nhạn là thể chất thủy tiểu thừa, điều này có nghĩa là Đỗ Băng Nhạn có thể tu luyện “Xà hình hóa nguyệt thuật”, Lục Thất trước tiên tới gặp Đỗ Băng Nhạn là quyết định chính xác.- Công tử, ngài làm gì vậy?
Mặt Đỗ Băng Nhạn có chút sợ hãi nhỏ giọng hỏi, nàng biết hành động này của Lục Thất không phải là vô bổ.

Đã biết Đỗ Băng Nhạn có thể tu luyện Tiên Thiên công, trong lòng Lục Thất có nhiều vấn đề muốn hỏi hơn, lúc hắn đến ở trong xe đã từng nghĩ qua, nếu Đỗ Băng Nhạn có thể chất thích hợp tu luyện Tiên Thiên công, vậy hắn liền hỏi một chút về lai lịch của mật tịch Quy xà đan thư.

Dù sao tu luyện Quy xà đan thư cũng gần như tà môn, nếu thể chất của Đỗ Băng Nhạn không thích hợp tu luyện Tiên Thiên công, vậy hắn sẽ không thảo luận vấn đề bí mật Long châu với Đỗ Băng Nhạn.

- Băng Nhạn, ta hỏi nàng một chuyện, viên trân châu nàng đưa cho ta có được từ đâu?
Lục Thất nhìn Đỗ Băng Nhạn ôn tồn nói.

Đỗ Băng Nhạn ngẩn ra, nghi hoặc nhìn Lục Thất nhỏ giọng nói:
- Viên trân châu kia là vật gia truyền của thiếp.

Lục Thất trầm ngâm một lúc, lại dịu dàng nói:
- Nếu đã là vật gia truyền, vậy nàng có biết trân châu kia có chỗ nào khác thường không?

Đỗ Băng Nhạn nghi hoặc nhìn Lục thất, nhỏ giọng nói:
- Viên trân châu kia nghe nói có thể trừ tà và chiếu sáng.

- Ngoại trừ dùng để trừ tà và chiếu sáng còn có công dụng nào khác không?
Lục Thất ôn tồn hỏi.

- Công tử hỏi như vậy, chẳng lẽ đã phát hiện ra có điểm gì khác thường rồi hay sao?
Đỗ Băng Nhạn nghi hoặc hỏi ngược lại.

Lục Thất chần chờ một chút, gật đầu nói:
- Đúng vậy, ta phát hiện trong trân châu có chữ viết.

- Cái gì? Công tử nhìn thấy có chữ, có thật không?
Đỗ Băng Nhạn hoảng sợ hỏi.

- Thật sự có chữ viết, có phải nàng cũng biết trong trân châu có chữ viết hay không?
Lục Thất bình tĩnh dịu dàng nói.

Đỗ Băng Nhạn ngơ ngác một chút, vội vàng gật đầu nói:
- Thiếp có biết, thiếp còn biết chữ trong trân châu như nào, chỉ có thân thể cực dương mới có thể nhìn ra, nói như vậy công tử là thân thể cực dương rồi.

Lục Thất dịu dàng nói:
- Ta không biết ta có phải thân thể cực dương hay không, nàng có thể nói cho ta một chút bí mật của trân châu hay không?

Đỗ Băng Nhạn gật gật đầu, nhỏ giọng nói:
- Viên trân châu kia là vật bí truyền hơn trăm năm nay của gia tộc thiếp, bởi vì chiến tranh loạn lạc mà thất lạc lưu vong tứ phía, lúc đi trốn thiếp ở cùng với tộc trưởng, lúc tộc trưởng bị chém trọng thương, trước lúc lâm chung giao trân châu cho thiếp, nói cho thiếp trân châu có thể trừ tà, hơn nữa trong trân châu có giấu một bộ thiên thư của tiên nhân. Nhưng thiên thư ở trong trân châu chỉ có người có thể chất cực dương mới có thể nhìn được, hơn nữa thiên thư có chứa đựng tiên pháp, chỉ có thể là thân thể cực dương mới có thể tu luyện.

Lục Thất nghe xong ồ một tiếng, nghĩ thầm Băng Nhạn cũng không biết nguồn gốc của tiên pháp ở trong long châu, nghe Đỗ Băng Nhạn nhỏ giọng nói:
- Công tử, ngài có thể thấy chữ bên trong trân châu, có phải đã tu luyện tiên pháp trong thiên thư rồi?

Lục Thất đã quyết định đào tạo Đỗ Băng Nhạn, thấy nàng hỏi thản nhiên nói:
- Ta dựa theo thiên pháp tu luyện đã có chút thành tựu nhưng hình như không có ích đối với ta nhiều lắm.

Đỗ Băng Nhạn sửng sốt, nhỏ giọng kinh ngạc nói:
- Công tử tu luyện thật sự có được thành tựu sao? Thiếp nghe tộc trưởng nói tiên pháp bên trong châu vô cùng lợi hại.

Trong lòng Lục Thất biết không nên nói nhiều bí mật ở lầu Khổng Tước, vội dịu dàng nói:
- Chữ bên trong trân châu, thực ra là một loại công pháp dưỡng khí, không phải là tiên thuật, công pháp kia không có ích đối với ta cho lắm nhưng lại có thể cùng nữ tử cùng tu luyện một loại công pháp, vừa rồi ta xem thể chất của nàng phủ hợp cùng ta hợp tu, ngày mai ta đến đón nàng vào phủ, sau khi xong ta dẫn nàng đến một nơi hợp tu, chuyện này chúng ta không nên nói nhiều nữa, có gì mai chúng ta lại nói tiếp.

Quyển 2 - Chương 40: Đón mỹ nhân về

Đỗ Băng Nhạn nghe xong nhu thuận gật đầu, Lục Thất lại nói:
- Băng Nhạn, chuyện hợp tu, sau này không được nói cho bất cứ ai.

Đỗ Băng Nhạn dịu dàng nói:
- Thiếp đã biết, công tử yên tâm đi.

Lục Thất cười vui vẻ, mắt dò xét nhìn Đỗ Băng Nhạn, ngọn đèn dầu chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp của Đỗ Băng Nhạn, điềm tĩnh giông như một đóa Ngọc Lan, hắn đưa hai tay ôm mỹ nhân vào ngực.

Mỹ nhân thẹn thùng cúi đầu, toàn thân dựa vào lồng ngực rắn chắc của hắn, nhu thuận giống như một con cừu nhỏ, tùy ý hai bàn tay hắn trêu đùa, thân thể mềm mại bị kích thích không kìm được vặn vẹo khẽ ngâm, cuối cùng lật người lại, hai tay đưa ra chủ động ôm lấy nam nhân xấu xa này.

Sáng sớm, Lục Thất tỉnh dậy trên giường đầy mùi hương say lòng người, vẻ mặt vui sướng nhìn đôi nữ nhân trong phòng, đêm qua hắn ngủ lại nơi Ngọc Trúc ở, vốn chỉ là cùng Băng Nhạn cá nước thân mật, không nghĩ tới nửa đường lại thêm một Ngọc Trúc.

Một đêm ân ái khiến Lục Thất rất thích, hắn rất hài lòng với kỹ xảo lên giường của Ngọc Trúc tỷ tỷ.

- Công tử, sau khi trở về đừng để Lục Châu hầu hạ, Lục Châu vẫn chưa khỏe hẳn, hầu hạ xong mệt mỏi dễ dẫn đến tạo thành căn bệnh.

Ngọc Trúc vừa trang điểm vừa dịu dàng khuyên bảo Lục Thất, đêm qua nàng gia nhập chính là vì không muốn Đỗ Băng Nhạn quá mệt nhọc, xuất phát từ thiện ý mới hầu hạ Lục Thất.

- Tỷ tỷ, không bằng nàng cũng theo ta đi.
Lục Thất hi vọng.

Ngọc Trúc lắc đầu, dịu dàng nói:
- Đợi thêm mấy ngày nữa.

Lục Thất khó hiểu nói:
- Tỷ tỷ không tín nhiệm ta sao?

Ngọc Trúc trầm mặc một lúc lắc đầu nói:
- Không phải, ta hiểu rõ công tử là người trọng chữ tín, ta hôm nay không đi cùng công tử là vì đợi một người.

Lục Thất ngẩn ra dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ phải đợi người, người đó là ý trung nhân sao?

- Đúng vậy, ta đã đáp ứng đợi người kia một năm, bây giờ mới chỉ được nửa năm.
Ngọc Trúc thẳng thắn nói.

Lục Thất nghe xong trong lòng thẫn thờ, suy nghĩ một chút ôn tồn nói:
- Tỷ tỷ, tỷ vẫn nên theo ta đi, tỷ có thể đợi người kia ở Tú trang, tỷ chỉ cần dùng chút bạc dặn dò bà bà, nếu như người kia tới, có thể đến Tú trang tìm tỷ.

Ngọc Trúc nghe xong dừng lại việc trang điểm trầm ngâm, Đỗ Băng Nhạn ở bên dịu dàng nói:
- Ngọc Trúc tỷ, công tử nói rất có lý, tỷ tỷ nếu như ở lầu Khổng Tước đợi thêm nửa năm, chính là mất nhiều hơn được.

Trong phòng yên lặng một lúc, Ngọc Trúc gật đầu dịu dàng nói:
- Vậy được rồi, ta trước tiên gả cho công tử trên danh nghĩa, đi Tú trang đợi người.

Lục Thất trong tâm vui sướng, mỉm cười nói:
- Tỷ tỷ cứ yên tâm, người kia nếu như tìm đến Tú trang, đến lúc đó nếu tỷ tỷ nguyện ý gả cho hắn, ta sẽ coi tỷ tỷ giống như chị ruột gả đi.

Ngọc Trúc xoay người nhìn Lục Thất dịu dàng nói:
- Đa tạ công tử.

Mặt trời đã lên cao, Lưu tú bà mướn xe có rèm che, chở Lục Thất, Lưu tú bà, Ngọc Trúc và Đỗ Băng Nhạn đến huyện nha.

Sau khi đến huyện nha làm thủ tục nhập tịch rất nhanh, đưa thêm năm lượng bạc, chưa đến một canh đã xong xuôi. Lục Thất trước đem văn khế nhập tịch cho Ngọc Trúc, cũng để Ngọc Trúc tự cất giữ, còn văn khế của Băng Nhạn hắn thu lại, sau đó hắn đưa Ngọc Trúc trở về lầu Khổng Tước thu thập vật dụng.Xe tới lầu Khổng Tước, Ngọc Trúc xuống xe, Lục Thất kêu phu xe đi đến thành nam, bố trí cho Băng Nhạn ở chỗ Đỗ Lan Nhi, sau đó trở về lầu Khổng Tước, đón Ngọc Trúc đến Tú trang Thiên Công.

Sau khi làm xong chuyện của Ngọc Trúc, hắn mới có thể an tâm đi cùng hai nàng hợp tu Tiên Thiên công.

Lúc xe trở lại Ngọc Trúc vẫn chưa ra, Lục Thất ở cửa hông lầu Khổng Tước kiên nhẫn chờ. Đợi khoảng một canh giờ, Ngọc Trúc và Lưu tú bà đi ra, có bốn quân nô cầm vật phẩm lên xe, còn có bảy nữ nhân xinh đẹp đưa tiễn, vẻ mặt lưu luyến không rời kêu Ngọc Trúc tỷ tỷ, xem ra Ngọc Trúc ở lầu Khổng Tước rất được lòng người.

Tới trước xe, Lục Thất đỡ Ngọc Trúc lên xe, có một người mặc váy áo màu xanh mềm mại như ngọc, giơ tay khẽ chạm vào Lục Thất, nghiêm mặt nói:
- Công tử, Ngọc Trúc tỷ là người tốt, mong công tử có thể đối xử tử tế với Ngọc Trúc tỷ.

Lục Thất cảm động trước tình bạn của các nàng, quay đầu nói với cô gái mặc váy xanh:
- Yên tâm, ta sẽ đối tốt với Ngọc Trúc tỷ.

Hắn vừa dứt lời, bảy cô nương đều lấy ra một cái bao nhỏ ném vào trong xe, Ngọc Trúc vội vàng ngăn cản, nhưng Lưu tú bà khuyên không cần ngăn, đôi mắt xinh đẹp cũng đầy lệ quang.

- Các muội muội, mau vào đi, đi lâu quá sẽ khiến chủ nhân giận.
Ngọc Trúc vừa nói, tất cả những cô gái ở đây đều rơi lệ nói lời tạm biệt, thật lâu sau không chịu trở về, khiến cho Lục Thất có chút cảm động.

Lưu tú bà hô:
- Được rồi, mau trở về thôi.

Lục Thất cũng khuyên nhủ:
- Mọi người đừng thương tâm, các nàng nhớ Ngọc Trúc tỷ có thể đến nhà ta để gặp.

Có một mỹ nữ khuôn mặt trái xoan nhìn hắn nhỏ giọng nói:
- Công tử, chúng ta là kỹ nữ, đến nhà công tử sẽ bị phu nhân của công tử đánh đuổi ra ngoài.

Lục Thất cười nói:
- Các nàng yên tâm, Ngọc Trúc ở một tòa tiểu viện riêng biệt, ở nhà không ai có thể quản nàng.

Chúng nữ tử nghe xong không dám tin, ai cũng lạnh lẽo nhìn Lục Thất một cái, khiến cho Lục thất rất xấu hổ, đành phải ngậm miệng lên xe, phu xe vung roi điểu khiển xe rời khỏi.
Chúng nữ tử đứng từ xe phất tay chia tay với Ngọc Trúc, xe đi khoảng hơn hai mươi mét, Lục Thất mới dám thở ra.

Ngọc Trúc lau nước mắt nhặt lấy bao vải, Lục Thất giúp nàng nhặt tất cả lên, dịu dàng nói:
- Những muội muội đó của nàng đều rất có tình nghĩa.

Ngọc Trúc thê lương nói:
- Đều là người đáng thương đồng bệnh tương liên, không giúp đỡ lẫn nhau vậy ai sẽ giúp chúng ta.

Nói xong vuốt ve bao vải thở dài:
- Trong này đều là kim châu ngọc thúy, ta còn có mười ba nghìn lượng tích góp được, công tử đều cầm lấy đi.

Lục Thất sửng sốt, mỉm cười nói:
- Tỷ tỷ có phải đang thử dò xét ta hay không?

Ngọc Trúc cười khổ nói:
- Còn thử cái gì, tất cả những gì của ta bây giờ đều là của công tử, còn nghĩ đến cái khác có tác dụng không?

Lục Thất dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ, ta kính trọng tỷ, bây giờ cũng không muốn nói nhiều gì nữa, ở lâu sẽ biết lòng, lựa chọn hôm nay của tỷ tỷ sẽ không khiến tỷ tỷ thấy hối hận đâu.

- Đúng đấy Ngọc Trúc, công tử là người giữ chữ tín, nhất định sẽ đối xử tử tế với cô.
Lưu tú bà vội nói chen vào, nàng bây giờ đã là nô tài của Lục gia rồi.

- Ta cũng tin tưởng công tử.
Ngọc Trúc nhỏ giọng nói.

Lục Thất nghe ra giọng điệu của Ngọc Trúc có chút yếu ớt, hắn không nói gì, chỉ giơ tay nắm lấy bàn tay phải của Ngọc Trúc, yên lặng khẽ vuốt.

Xe đã tới Tú trang Thiên Công, Ngọc Trúc liền nghe thấy bên trong Tú trang truyền ra tiếng cười, Tư Trúc và Tư Ngọc rất vui mừng, hai bên lôi kéo tay Ngọc Trúc, ân cần thăm hỏi, Ngọc Trúc cũng yêu thương trả lời hai tỷ muội.

Tiểu Mai nói cho Lục Thất, đại phu nhân đã đi khỏi, đến tự an lễ phật cầu phúc, không biết khi nào trở về, bảo Tiểu Mai chuyển lời không cần lo lắng.

Lục Thất nghe xong cũng không nói gì, hắn vốn định giải thích chuyện của Ngọc Trúc với Tiểu Điệp, sau đó mới đi hợp tu, bây giờ Tiểu Điệp không có ở đây giải thích thể nào đây.

Sau đó hắn dặn Tiểu Mai, sau khi an bài cho Ngọc Trúc đến ở Thiên Tỉnh trạch viện, cũng tuyên bố Uyển Ngọc và Băng Nhi thuộc về Ngọc Trúc, Tư Trúc và Tư Ngọc cũng chuyển đến ở Thiên Tỉnh trạch viện.

Chúng nữ tử nghe xong cũng không có dị nghị gì, Ngọc Trúc là đại ân nhân của các nàng, quyết định của Lục Thất, cũng không khiến cho các nàng cảm thấy có gì không ổn, Uyển Ngọc và Băng Nhi quỳ trước Ngọc Trúc, cùng đi hâu viện quét tước nhà cửa.

Sau khi sắp xếp xong cho Ngọc Trúc, Lục Thất lại đón xe đến nhà ở thành nam, xuống xe vào trong nhà thấy huynh trưởng và Đỗ Lan Nhi, lại thấy Lục Nga, sau đó mới dẫn theo Điệp Y và Băng Nhạn rời khỏi, đón xe ra khỏi thành Giang Ninh, thẳng đến núi Thanh Long ngoài thành.

Lục Thất lựa chọn núi Thanh Long để tu luyện, nguyên nhân thứ nhất là do trong kinh thành nhân khí hỗn độn, nên tìm một nơi bí mật yên tĩnh trong núi hợp tu mới tốt, thứ hai là hắn sợ Điệp Y đang tu luyện tử vong, quan viên biết được lại tạo thành phiền toái.

Thực ra, ước nguyện ban đầu của Lục Thất, một nửa là muốn đem Điệp Y thành vật thí nghiệm, xem có thể trị bệnh đường sinh dục của nàng hay không, nếu trị được, sau ngày Lâm Tiểu Điệp bệnh nặng, hắn sẽ dùng hợp tu để tìm đường sống cho Lâm Tiểu Điệp, một nửa nguyên nhân khác chính là tiếc tài nghệ của nàng, sau lại biết nàng là Điệp Y, cũng tiếc duyên phận và tấm lòng của nàng.

Ra khỏi thành, dọc đường đi Điệp Y trầm mặc không nói, chỉ có nhẹ nhàng ôm lấy âu yếm đàn tỳ bà, dường như có một hồi ức gì đó liên quan, Lục Thất hiểu cũng ngồi yên không quấy rầy Điệp Y.

Tới chân núi Thanh Long, Lục Thất quay đầu nhìn lại, thấy núi Thanh Long địa hình dựng đứng, núi non trùng điệp, cây cối xanh mướt rậm tạp, hoa trên núi rạng rỡ, theo thế núi có một rừng trúc xanh um tươi tốt, ba người cùng nhau theo đường ngoắt nghéo đi sao vào rừng, trên đường lại thấy rừng phong, khiến cho trong lòng cảm thấy thoải mái thư sướng.

Cho đến khi đi vào rừng trúc, tìm được một chỗ đất bằng phẳng thích hợp tu luyện, Lục Thất tùy ý chặt vài cây trúc cắm xuống đất, rất nhanh bố trí xong, kế tiếp hắn truyền thụ kĩ thuật giẫm trúc để nhảy múa, chỉ trong thời gian uống một chén trà, Điệp Y đã biết nhảy, một lúc sau, Băng Nhạn cũng biết nhảy rồi

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau