KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 16 - Chương 20

Quyển 1 - Chương 16: Oai uy chức quan

Phu xe thấp giọng nói: - Đại gia, tiểu nhân nhắc nhở ngài một câu, cửa hàng ở phố đông là địa bàn của Trần Hổ đại gia, nếu mua bán cửa hàng không qua Trần Hổ đại gia vậy thì ngài đã bị mắc lừa rồi. Nếu ngài mua cửa hàng, gia nhân của Trần Hổ đại gia sẽ cho người tới quấy rối, không thể làm ăn được. Tiểu nhân khuyên ngài một câu, mặc kệ tiền đặt cọc đi, cửa hàng ở phố đông không mua được đâu.

Lục Thiên Hoa ngây người một lúc, phu xe lại nói: - Cửa hàng ở phố đồng, có phải ngài mua rất rẻ hay không, đó chính là bẫy đấy. Cửa hàng ở phố đông ít nhất cũng phải nghìn lượng trở lên, mua cửa hàng mà không thông báo với Trần Hổ đại gia thì chỉ có thể bồi thường tiền, người biết chuyện sẽ không bị mắc mưu đâu.

Lục Thất nghe hết, thấy huynh trưởng lại ngẩn ngơ, không khỏi nhíu mày, suy nghĩ một chút, lấy yêu lệnh Huyện Úy từ trong ngực vứt cho huynh trưởng. Lục Thiên Hoa cả kinh bắt được, cúi đầu nhìn thấy trong tay là một tấm yêu lệnh bằng đồng màu đỏ lớn bằng lòng bàn tay, trên yêu lệnh có hình ác thú, mặt trái là bốn chữ Thạch Đại Úy Chúc.

Lục Thiên Hoa là người đọc sách, cũng từng đi làm lính, vừa thấy yêu lệnh đã nhận ra đây là yêu lệnh thống quân đặc biệt của Huyện Úy. Yêu lệnh này tương đương với quan ấn hoặc quân lệnh, tượng trưng cho chức quyền của Huyện Úy, y kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lục Thất.

Lục Thất chớp mắt mỉm cười, hiền hòa nói: - Ca, đây là chức mà đệ mới được phong, cho dù là chuyện trong thành, là quan chuyên trách việc hộ tống lương thực, là hộ quân huyện úy. Mặc dù là chuyện trong thành nhưng chỉ cần là quan thì sẽ có bảy phần uy, đệ không tin cái tên Trần Hổ kia dám đối nghịch với đệ. Y dám quấy rối chúng ta ta liền vu cho y tội cấu kết với thổ phỉ, bắt y đuổi ra ngoài thành, ca cứ yên tâm mở tiệm đi.

Lưu Thiên Hoa gật gật đầu yên tâm, y thật sự phục đệ đệ của mình, chức Huyện Úy so với quan lại trong triều đình thực sự quá nhỏ, nhưng ở địa phương lại có uy danh tám phần, chuyên trách trị an bắt phạm nhân, nói trắng ra chính là thái gia mà thế lực ngầm nhất định phải cung phụng. Thế lực ngầm ở địa phương nhất định sẽ sợ Huyện Úy, đắc tội với Huyện Úy chính là giật đuôi hổ, quay đầu cắn một phát có thể khiến ngươi nửa sống nửa chết.

Lục Thất cất cẩn thận yêu lệnh Huyện Úy mà huynh trưởng đưa cho, hắn bây giờ rất để ý tới chức Huyện Úy hộ quân này, không phải có được số bổng lộc hơn hai trăm kia, mà là có được quan uy. Bây giờ kinh doanh mà không có quyền thế rất khó làm ăn được, hắn nhất định phải dùng quan uy bảo vệ việc làm ăn, đợi tích được một số bạc lớn, khi đó còn làm chức Huyện Úy này hay không cũng không quan trọng.

Xe ngựa đi mặc dù không nhanh, đến giữa trưa mới đến chỗ trung tâm kinh tế của xã Vọng Giang Pha, là một tòa bảo thành bằng một phần tư thị trấn lớn. Khi gặp loạn, một cường hào cũng có thể tự võ trang cho mình, tòa bảo thành Vọng Giang này cao sáu mét, có hào nước bảo vệ thành với cầu treo, nghiễm nhiên tạo thành một cái ao nhỏ. Cửa thành còn có hơn mười binh lính kiểm tra người ra vào thành, thủ vệ vô cùng nghiêm ngặt.

Xe ngựa tới cửa thành thì dừng lại, binh lính kiểm tra xong phất tay cho qua, nhưng Lục Thất bị gọi ở lại, đội trưởng đội lính chỉ đao trong tay hắn không khách khí nói: - Đao của ngươi không thể mang vào thành, mời để lại để chúng ta giữ hộ, lúc ngươi rời đi có thể tới lấy lại.

Lục Thất cười nhạt một tiếng, sờ tay vào ngực lấy ra yêu lệnh Huyện Úy ra, hòa hoãn nói: - Ngươi có nhận ra cái này không?

Đội trưởng đội lính nhìn qua mặt biến sắc, kinh nghi nói: - Đây là yêu lệnh của Huyện Úy, ngài là Huyện Úy đại nhân?

Lục Thất cười nhạt nói: - Bản quan là người mới nhậm chức Huyện Úy huyện Thạch Đại, chuyên trách hộ tống lương thực thuế, lần này tới không phải làm việc chung chỉ là đến thăm người thân nên không mặc quan phục.

Đội trưởng đội lính gật gật đầu, nhìn Lục Thất một lúc lâu mới cung kính nói: - Tiểu nhân mạo phạm, mời đại nhân vào.Lục Thất vào thành, đội trưởng đội lính cho thủ hạ đi cấp báo cho thủ trưởng, lại phái một người theo dõi Lục Thất, bởi vì Lục Thất còn rất trẻ, gương mặt lại thanh tú, đội trưởng đội lính sợ thổ phỉ giả mạo vào bảo thành làm nội ứng.

Trong bảo thành Vọng Giang nhà cửa không tồi, cũng là kết cấu đường bốn ngả, bên trong bảo đa số là nhà của địa chủ, nông dân nghèo khổ chân chính đều ở các thôn không ở trong bảo thành. Qui mô ngày hôm nay của bảo thành Vọng Giang là do lúc loạn thế tạo thành, địa chủ các nơi toàn bộ đều ở trong này, đất vườn còn thuê quản gia chăm lo, đợi đến lúc thu lương thực tự có “nghĩa vụ” cùng quan quân và binh lính đánh đuổi thổ phỉ.

Xe ngựa đã tới nhà cha mẹ của Chu Nguyệt Nhi, một tòa nhà cổ chiếm cứ một mảnh đất. Vừa nghe mẹ chồng và tiểu thúc của nữ nhi đến đây, toàn thể Chu gia đều ra nghênh đón, lúc huynh trưởng lập gia đình Lục Thất từng gặp Chu phụ. Mới mấy năm không gặp, Chu phụ mới có năm mươi tuổi mà già đi rất nhiều, râu tóc bạc trắng như ông lão bảy mươi, nhưng hai mắt lại có thần, trên khuôn mặt tròn trịa có nét vui mừng.

Lục Thất cung kính tiến lên chào, ánh mắt của Chu phụ có tia thưởng thúc khi thấy của Lục Thất, dựa theo lễ nghi mời vào nhà sau, khiêm nhường mời mọi người ngồi ở chính sảnh. Cuối cùng Chu phụ và Chu mẫu ngồi ở chỗ chủ vị, Lục mẫu ngồi ở vị trí cao nhất của khách ở bên phải, Chu Nguyệt Nhi ngồi ở phía bên phải đằng sau Lục mẫu, phía sau Lục mẫu là Lục Thiên Hoa, Lục Thất ngồi vị trí cao nhất của khách ở bên trái, Ninh Nhi ngồi ở bên trái hắn.

Gia đình quan lại người ta lúc ngồi có qui củ nghiêm khắc, chỗ ngồi bình thường sẽ là nam chính nữ khách, già ngồi trẻ đừng, phải tôn trái ti, giống như Chu Nguyệt Nhi đứng ở phía sau bên phải Lục mẫu, biểu thị nàng có thân phận là chính thất con dâu trưởng, Ninh Nhi đứng ở phía sau lưng bên trái Lục Thất, thấy rõ nàng là thiếp hoặc là tỳ thiếp của Lục Thất.

Chu mẫu thân là chủ nhà, chủ động hỏi thăm vài câu gia đình Lục mẫu, sau khi hỏi thăm xong Lục mẫu nói rõ ý đồ đến ngày hôm nay là mong thân gia giúp mua mảnh điền trang, Chu phụ nghe xong im lặng lắc đầu.

Lục mẫu thấy thế khách khí nói: - Chu lão gia, ngài cho rằng mua điền trang ở Vọng Giang Pha không tốt sao?
Chu phụ nghiêm mặt nói: - Lục phu nhân, bây giờ thế đạo rất khó, bọn trộm cướp hoành hành ngang ngược, số đất vườn thu hoạch được rất ít, thu hoạch hàng năm đến chín phần mất cho việc thuế phú và nạn trộm cướp. Triều đình cũng hay thay đổi thuế đất, lúc thì muốn thu hồi đất sung công thực hiện quân điền, lúc thì muốn dựa vào số mẫu đất thu thuế rất nặng. Trăm mẫu đất tổ tiên để lại miễn cưỡng dựa vào gia tộc họ Chu bảo tồn đến nay, phu nhân bây giờ muốn mua điền, là việc không sáng suốt.

Lục mẫu nghe xong buồn bực nói: - Chu lão gia, Tiểu Thất lần này về có mang theo chút bạc, bây giờ kinh doanh trong thành rất khó, Lục gia lại không muốn đi theo còn đường kinh doanh cho nên mới muốn mua chút đất sản xuất sống qua ngày. Nếu như không có đất lại không theo còn đường kinh doanh, Lục gia sẽ không thể tiếp tục duy trì được, ta nghĩ Tiểu Thất có huân quan trong người, đặt mua một chút huân điền chắc cũng là chuyện hợp lí.

Châu phụ lắc đầu nói: - Lục phu nhân, huân điền đã sớm trở thành mối họa của đất nước, không nói nơi khác, chính là Chu thị chúng ta huân quan không dưới ba mươi người, lợi dụng đặc quyền mua đất đã sớm thành quốc họa. Nếu như triều đình yêu cầu quốc cường dân phú, sớm muộn gì cũng thu đất sung công tiến hành luyện binh, lúc đó đặc quyền huân quan cũng không đảm bảo được điền trang.

Lục mẫu nghe xong buồn bực, bà kì vọng rất lớn vào việc mua đất ít nguy hiểm, sau khi nghe Chu phụ nói như vậy liền chán nản. Lục Thất liếc mắt nhìn mẫu thân một cái, nói: - Nương, mặc dù việc bố điền cũng có nguy hiểm rất lớn, chúng ta có thể mua ít một chút, mua khoảng trăm mẫu ruộng tốt hẳn không sao, thu hoạch chắc cũng đủ cho cuộc sống, nếu chính sách triều đình có biến, tổn thất của chúng ta cũng không quá lớn.

Lục mẫu sửng sốt, Chu phụ vuốt râu gật đầu nói: - Lục phu nhân, Thiên Phong hiền chất đưa ra một biện pháp rất hay, mua trăm mẫu ruộng tốt thì sẽ ít nguy hiểm hơn.

Lục mẫu suy nghĩ một chút, gật đầu nói: - Như vậy cũng tốt, mua trăm mẫu ruộng tốt có thể thu được lương thực lại có đồ ăn, có thể giải quyết một khoản chi tiêu rất lớn, mong Chu lão gia có thể giúp chúng tôi tuyển chọn một chút.

Chu phụ gật gật đầu, nghiêm mặt nói: - Thế đạo gian nan nhiều hiểm nguy, giá đất ở Vọng Giang Pha vừa hạ lại hạ thêm, trăm mẫu ruộng thêm một tòa nhà khoảng ba trăm lượng là đủ rồi.

Lục mẫu bất ngờ kinh ngạc nói: - Trăm mẫu ruộng tốt mà chỉ cần có ba trăm lượng đã mua được rồi à.

Chu mẫu ôn tồn nói tiếp: - Bây giờ tiền lời từ điền trang rất thấp, gặp năm thiếu lương thực không những nợ lương thuế lại phải bồi thường tiền, nhóm nông hộ đều không muốn mình có đất, thà rằng bán cho nhà giàu sau đó làm tá điền cho đại chủ còn tốt hơn, bởi vậy giá đất mới giá giảm nhiều.

Trên mặt Chu phụ hiên lên nét sầu lo lắc đầu, người này có vẻ rất quan tâm đến vận mệnh quốc gia.

Người bản địa biết chuyện lại thêm làm ăn giao tiền lấy đồ, Lục gia dễ dàng thu mua được một mảnh ruộng tốt của Tam gia, cũng mua một tòa nhà không nằm ở trong thành, so sánh ra thì giá nhà trong bảo thành Vọng Giang đắt gấp ba bốn lần, nhà ở nông thôn thật sự rất rẻ.

Dưới sự giúp đỡ của Chu phụ việc lập khế ước, phân định sau giờ ngọ đã xong, Lục gia đã trở thành một địa chủ ở Vọng Giang Pha, đương nhiên so với những địa chủ kia thì Lục gia chỉ có thể coi là một địa chủ mới nổi.

Quyển 1 - Chương 17: Luận quốc sách

Lục mẫu đem chuyện đất đai và nhà cửa toàn bộ đều giao cho Chu Nguyệt Nhi xử lí, chỉ giữ lại khế ước nhà đất. Chu Nguyệt Nhi mướn Lục Đường thúc làm điền quản, lại cho nông hộ thuê đất, xử lí gọn gàng.

Bản thân Lục Thất vốn không đồng ý mua đất ở nông thôn, nhưng lúc đặt chân lên mảnh đất thuộc về mình, không tự chủ được vẫn có chút hưng phấn, ngửi ngửi hương thơm của đất, trong lòng cảm thấy sảng khoái.

Chu phụ mặc bào y màu vàng đứng bên cạnh hắn, nhìn đất vườn rộng lớn, cười lãnh đạm nói: - Hiền chất, đứng ở chỗ này có phải có chút hưng phấn hay không?

Lục Thất sửng sốt, nói: - Có một chút ạ.

Chu phụ gật gật đầu, xoay người cầm lên một cục đất, nhìn chăm chú nói: - Hiền chất, cháu có biết năm đó vì sao đế quốc Đại Đường vang danh tứ phía lại diệt vong không?

Lục Thất ngẩn ra, nói: - Là vì An Lộc Sơn dấy binh phản loạn.

Chu phụ lắc đầu nói: - Lời hiền chất nói không đúng.

Lục Thất suy nghĩ một chút, lại nói: - Là do triều đình thối nát, gian thần lộng quyền.

Chu phụ nói: - Cũng không hoàn toàn đúng, nguyên nhân chân chính khiến Đại Đường diệt vong chính là hoàng đế khiến con dân mình mất đi đất đai.

Lục Thất khó hiểu nói: - Đất đai?

Chu phụ nói: - Lúc Đại Đường mới thành lập, qui định rất nghiêm khắc về chế độ phủ binh quân điền, thực hiện chế độ binh tướng chia cắt, nông dân lúc có chiến tranh thì cầm vũ khí đánh giặc, lúc không có chiến tranh thì làm nông, khiến cho ruộng đất có người trồng trọt, biên cương có người phòng thủ, khiến cho Đại Minh thịnh thế. Đáng tiếc đến đời vua Huyền Tông triều cương sa sút, rất nhiều quan lại lấy mất đất của nông dân, phá hủy chế độ phủ binh cùng chế độ nông điền, làm cho thiếu hụt nguồn lính không thể không đưa ra chế độ mộ binh. Chế độ mộ binh quả thật khiến cho binh lực lớn mạnh nhanh chóng, cuối cùng đưa tới An Lộc Sơn tạo phản, cho nên nguyên nhân chính khiến cho Đại Đường diệt vong chính là nhân dân mất đất.

Lục Thất hiểu được gật đầu, Chu phụ lại nói tiếp: - Lúc tiên phụ hiền chất còn sống đã từng bàn luận phương pháp làm cho dân giàu nước mạnh với lão phu, tiên phụ của hiền chất luôn bất mãn với chính sách của triều đình, cho rằng triều đình mục nát, yếu đuối không làm được gì.

Nhắc đến tiên phụ Lục Thất chấn động, bi thương trong lòng dâng lên, nghe xong lời này không kìm nổi hận nói: - Lời cha cháu nói hoàn toàn đúng.

Chu phụ lắc đầu nói: - Hiền chất, tại sao triều đình yếu đuối, hiền chất biết không?

Lục Thất buồn bực nói: - Triều đình hủ bại chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, có thể không yếu đuối được sao?

Chu phụ lắc đầu thở dài: - Lúc trước lão phu cũng oán giận triều đình quá an phận không tranh giành, chỉ có điều mấy năm nay đã có chút hiểu, triều đình an phận không tranh giành, trọng văn khinh võ, nhưng thực ra là củng cố sự thống trị của triều đình. Hoàng đế bệ hạ Đường quốc mặc dù là hậu bối của hoàng tộc Đại Đường năm đó, nhưng lúc kiến quốc thường bị chi phối, Đường quốc thành lập là dựa vào quân đội, hiền chất nên biết Trung Nguyên người cầm bình thường xuyên thay đổi triều đại. Triều đình Đường quốc sợ tướng lĩnh cầm quân tạo phản, cho nên không chịu luyện binh rầm rộ, để tránh cho tướng lĩnh cầm binh kiêu ngạo uy hiếp triều đình, đây là quốc sách muốn chống lại bên ngoài thì trước tiên phải bình ổn bên trong.
Lục Thất nghe xong trầm tư, Chu phụ giải thích tường tận quả nhiên có đạo lí, hắn nhập ngũ năm năm thường gặp mọi chuyện người thống lĩnh quân đội trong quân đều bị giám quân do triều đình phái tới quản chế ( hành quân Tư Mã), chủ tướng tác chiến đều chấp nhận lời can thiệp của một người không hiểu quân sự là giám quân, cứ như vậy bỏ lỡ không ít thời cơ chiến đấu. Vì thế tướng sĩ âm thầm mắng triều đình không biết dùng người, phái xuống toàn người vô dụng không biết chỉ huy. Bây giờ nghe Chu phụ giảng giải, Lục Thất liền hiểu, triều đình phái quan văn đến giám quân, chính là sợ tướng lĩnh lấy được lòng quân có ý đồ mưu hại triều đình. Hơn nữa trận chiến tại Tín Châu lần này, hắn yêu cầu được hồi hương rất nhanh liền được thông qua, tướng lĩnh lập công không yêu cầu hồi hương cũng bị giản tán không ít, nguyên nhân chính là để làm yếu bớt thực lực quân đội của địa phương.

Hắn gật đầu nói: - Bá phụ nhận xét rất đúng, tuy nhiên Đường quốc cũng chưa một lần thực sự nội an.

Chu phụ lắc đầu, thở dài nói: - Tệ nạn kéo dài rất khó giải quyết, các phe phái trong triều đình tranh quyền đoạt thế, quan ở các địa phương bất chấp tất cả lấy hết đất của nông hộ, cúi mình tiến cống cho Chu quốc, thuế của Đường quốc chúng ta cực kì nặng, rất nhiều dân chúng tập hợp lại đi cướp bóc, Đường quốc đang loạn trong giặc ngoài đây.

Lục Thất suy nghĩ một chút nói: - Bá phụ cho rằng triều đình nếu thi hành chế hộ phủ binh cùng quân điền, để cho nhân dân có đất có thể thay đổi được tình hình biến loạn này không?

Chu phụ lắc đầu nói: - Chắc sẽ có thể, chỉ có điều không làm được, lợi ích của quan lại quá nhiều, hoàng đế cũng bất lực, cưỡng ép thực hiện chỉ dẫn đến đám đại địa chủ bạo loạn thôi, lúc ấy Đường quốc càng nguy hiểm.

Lục Thất nghĩ một lúc, lắc đầu nói: - Bá phụ, chúng ta chỉ là một kẻ phàm phu tục tử, chuyện đất nước hưng vong chúng ta lo lắng cũng vô dụng.

Chu phụ nhìn về phương xa lạnh nhạt nói: - Chúng ta không có tư cách lo lắng quốc sự, lão phu chỉ là nhớ tới lúc Đại Đường hưng thịnh vang danh tứ phía thôi, chỉ sợ kiếp này không có cơ hội nhìn thấy một lần nữa rồi.

Lục Thất trầm mặc, hắn chỉ là một người không quyền không lực thì làm được gì, chỉ có thể kiếm nhiều bạc một chút nuôi gia đình, sống tốt một chút là điều hắn hi vọng nhất, chuyện triều đình với hắn mà nói là một chuyện không liên quan, những lời hôm nay chỉ là lời nói suông lo cho đất nước mà thôi.

- Cha, Tiểu Thất, chúng ta trở về đi. Chu Nguyệt Nhi dịu dàng gọi, hôm nay nàng là người vui nhất.
- Hiền chất, hôm nay đừng về vội, lưu lại cùng lão phu một đêm. Chu phụ ôn hòa biểu đạt lòng tốt.

- Thiên Phong nguyện ý lưu lại một đêm, sáng ngày mai mới trở về thành làm việc, đa tạ lòng tốt của bá phụ. Lục Thất khách khí đáp, đại ân ngày hôm nay của Chu phụ, sao dám cự tuyệt thịnh tình của lão nhân gia, lưu lại một đêm cũng có thể tạo mối quan hệ thân cận hơn.

Trở về tòa nhà Chu gia, Chu gia đã chuẩn bị bữa tiệc chiêu đãi thịnh soạn, Chu Nguyệt Nhi là nhị tiểu thư, đại tiểu thư gả cho một phú gia ở trong huyện, hai đứa con trai đều là quan cửu phẩm. Con lớn ở kinh thành đảm nhiệm chức Lâm lang, tiểu nhi tử là giáo úy trong quân, là đội trưởng, trách không được Chu phụ lại quan tâm quốc sự, hóa ra hai đưa con trai đều là quan, chỉ có điều đều là quan nhỏ.

Trong bữa tiệc Lục Thất không dám uống nhiều, cũng may Chu phụ là cử nhân, dùng chén nhỏ uống rượu, đối với người trong quân uống hết mình như Lục Thất chỉ là nhuận họng, khách khí kính Chu phụ uống.

Chu phụ rất hay nói, mới uống ba chén mặt mày đã đỏ, giống như bạn tốt nhiều năm không ngừng hỏi Lục Thất, hơn nữa đặc biệt hứng thú với việc trong quân của Lục Thất. Lục Thất cẩn thận trả lời những chiến công vĩ đại của quân đội như dũng mãnh giết địch, khéo léo thăm dò tình hình địch, hành động liều chết xâm nhập địch, còn đối với việc cướp bóc gian dâm một câu cũng không dám nói ra. Thấy Chu phụ nhiệt huyết sôi trào, vỗ bàn tán thưởng, bữa tiệc này đối với Lục Thất so với ác chiến một trận còn mệt hơn.

Đêm đến, Chu phụ tửu lượng không tốt hưng phấn quay về phòng, Lục Thất âm thầm thở phào một hơi, trong người có mem say được Ninh Nhi dìu vào một gian phòng ngủ nghỉ ngơi.

Sau khi vào phòng ngủ đóng cửa lại, hắn mới dám sinh khí dồi dào duỗi thắt lưng, Ninh Nhi mở đèn quay lại nhìn thấy cười nói: - Hóa ra chàng không say.

Lục Thất nhiều ít cũng có chút men say, dưới ánh đèn thấy Ninh Nhi cười tươi như hoa, da thịt trắng nõn, mái tóc đen mềm mại, dáng người thon thả, dưới ngọn đèn yểu điệu đứng, trong lòng hắn bồng bềnh, bất giác thấy nóng bừng. Đêm xuân tình hôm qua là lần đầu tiên từ lúc sinh ra đến nay hắn cảm thấy thoải mái nhất, khiến hắn nếm được sự sung sướng chân chính của việc hoan ái giữa nam nữ, cũng loại bỏ được sự băn khoăn trong lòng Ninh Nhi, cỗ tà hỏa trong người mạnh mẽ đốt cháy toàn thân.

Hắn bước nhanh đến trước mặt Ninh Nhi, ánh mắt quái dị khát vọng nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Ninh Nhi, một bàn tay mạnh mẽ nâng lên đỡ lấy một cánh tay mềm mại của Ninh Nhi.

- Ninh Nhi, ta say thật sao? Giọng nói của Lục Thất rất dịu dàng, thân thể Ninh Nhi chấn động, mặt đỏ ửng lộ ra lúm đồng tiền tuyệt đẹp, cái ôm của Lục Thất không nói mà hiểu rõ, hơn nữa ánh mắt lại tràn đầy khát vọng nóng cháy.

- Thiếu chủ, đây là Chu gia, nô tì không tiện chăm sóc. Ninh Nhi đối với việc Lục Thất chủ động vui mừng cực kì, nhưng đây là Chu gia, nếu phóng túng tình dục để người khác nghe thấy sẽ khiến Chu gia khinh thường.

- Tỷ tỷ, lúc chúng ta ở cùng nhau thì gọi ta Tiểu Thất. Lục Thất nói rất dịu dàng, cánh tay lại thô lỗ ôm lấy Ninh Nhi, bàn tay to len vào trong quần áo âu yếm da thịt mềm mại.

Ninh Nhi bị ôm khẽ ừ một tiếng, im lặng để mặc Lục Thất vuốt ve, nàng sợ lưu lại thanh danh không tốt ở Chu gia, nhưng càng sợ hơn việc chọc giận Lục Thất, Lục Thất là nơi nương tựa nàng không thể mất đi.

- Tiểu Thất, thiếp nghe chàng, nhưng chàng phải nghe lời thiếp, ngàn vạn lần đừng lên tiếng. Ninh Nhi nhỏ tiếng dặn dò.

- Được, ta không lên tiếng. Ninh Nhi không cự tuyệt khiến trong lòng Lục Thất vô cùng vui sường, ôm chặt thân hình kiều diễm, cúi đầu hôn đôi môi đỏ hồng, tham lam mãnh liệt hôn cái lưỡi đinh hương, bàn tay tùy ý cao thấp vuốt ve, Ninh Nhi quyến rũ nghênh đón, thân mình mê người vặn vẹo, đôi mắt đẹp như tơ rơi vào mông lung.

Quyển 1 - Chương 18: Đông Thanh

- Ninh Nhi. Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gọi mềm mại, hai người đang đắm chìm trong mê tình giống như điện giật bất chợt bừng tỉnh, đồng loạt quay đầu nhìn về hướng cửa phòng.

- Ninh Nhi, Thất đệ sao rồi? Say dữ vậy sao? Lục Thất và Ninh Nhi kinh ngạc liếc nhau một cái rồi rời nhau ra, người đến là Chu Nguyệt Nhi.

- Trưởng thiếu phu nhân, Thất thiếu chủ vừa mới nằm nghỉ. Ninh Nhi vội nói, vừa chỉnh lại y phục, vừa ra hiệu cho Lục Thất lên giường, Lục Thất bất đắc dĩ bèn đi đến giường mặc nguyên y phục nằm lên, cố nén xuống lửa dục vọng trong ngực.

Ninh Nhi đi đến cửa phòng mở cửa, Chu Nguyệt Nhi đứng ở ngoài cửa cùng với một tỳ nữ có khuôn mặt trái xoan da dẻ hơi đen.

- Trưởng thiếu phu nhân, Thất thiếu chủ có hơi say, vừa mới nằm xuống nghỉ. Ninh Nhi cung kính lặp lại.

- Ninh Nhi, phu nhân và ta đi bái kiến đường tổ mẫu của ta, thuận tiện đi gặp Nhạn Nhi đường muội một chút, phu nhân cũng cho ngươi đi xem một chút, Thất đệ giao cho Đông Thanh chăm sóc được rồi. Ninh Nhi rõ ràng, gật đầu đồng ý rồi cùng Chu Nguyệt Nhi rời đi, tỳ nữ Đông Thanh tiến vào phòng trong.

Nhìn Ninh Nhi đã đi tâm tình Lục Thất đột nhiên mất mát, với lại cũng có chút sầu lo, hắn biết mẫu thân là đi lo chuyện hôn nhân của mình, đối với việc mẫu thân thay hắn quản chuyện hôn nhân trong lòng hắn cũng không đồng ý, nhưng không đồng ý cũng không có biện pháp, hôn sự của con cái đa số đều do phụ mẫu làm chủ, mẫu thân là vị nữ nhân quan lại truyền thống, trong tư tưởng truyền thống quy củ tông pháp là tuyệt đối không cho phép được làm trái, Lục Thất bản tính hiếu nghĩa, không muốn thẳng thừng nghịch lại cách làm của mẫu thân, hắn lo ngại nữ nhân mẫu thân chọn trúng không hợp ý mình, đây dù sao cũng là chung thân đại sự của hắn.

Trầm mặc nằm hồi lâu hắn mới phiền muộn duỗi thân. - Lục công tử, ngài muốn uống nước không ạ? Giọng nữ nhân nhẹ nhàng vang lên bên tai Lục Thất, Lục Thất quay đầu nhìn lại tỳ nữ này, hắn cũng quên bẵng đi tỳ nữ Đông Thanh trong phòng.

- Không, ta không khát, cảm ơn ngươi. Lục Thất ôn tồn nói.

- Lục công tử không nên khách khí, có việc gì cứ việc phân phó nô tì. Đông Thanh nhỏ nhẹ nói.

Lục Thất nhìn ngắm Đông Thanh một chút, thấy Đông Thanh chừng mười bốn mười lăm tuổi, tuy rằng màu da hơi đen, nhưng gương mặt và ngũ quan đoan chính, tuổi tuy nhỏ nhưng lại tạo cho người ta một loại mỹ cảm xinh đẹp ổn trọng, hắn mỉm cười nói: - Ngươi tên là Đông Thanh, ta ở bên ngoài chưa từng gặp ngươi.

Đông Thanh gật đầu nói: - Đúng vậy, nô tỳ làm việc dưới bếp mà.

Lục Thất gật gật đầu, trầm tư một chút lại mỉm cười nói: - Đông Thanh, ngươi gặp tiểu thư Chu Nhạn Nhi bao giờ chưa?

Đông Thanh cười ngọt ngào nói: - Lục công tử muốn biết chuyện của tiểu thư Nhạn Nhi đúng không.

Mặt Lục Thất nóng lên, ngồi dậy từ trong ngực lấy ra mười văn tiền, đưa tới trước mặt Đông Thanh ôn hòa nói: - Ngươi thực thông minh, cái này ngươi cầm đi, chúng ta trò chuyện.

Đông Thanh nhìn thoáng qua đồng tiền, lắc đầu nói: - Tiền này nô tì không thể lấy, công tử có lời gì cứ việc hỏi là được.

Lục Thất nghe xong ngẩn ra, lần đầu gặp được nô tì không tham tiền, trong nội tâm đối với Đông Thanh này sinh ra chút thiện cảm kính ý, cất tiền trong tay đi, cười nói: - Đông Thanh, ngươi ở Chu gia đã được bao lâu rồi?

Đông Thanh đáp khẽ: - Được hơn một năm rồi.

Lục Thất ôn hòa nói: - Là vì nhà nghèo nên mới bán mình vào Chu gia hay sao?
Đông Thanh gật gật đầu, nhỏ giọng nói: - Đúng vậy, nhà nô tì nợ Chu lão gia năm năm địa tô, thật sự là trả không được, trong nhà lại không có cái để ăn, bèn cầu Chu lão gia chứa chấp nô tì.

Lục Thất nghe xong trong lòng chua xót buồn rầu, hắn nhớ tới tiểu muội, tiểu muội cũng là vì trong nhà nghèo khó mới phải bán mình, vào Tiêu phủ làm tỳ nữ, nhưng mình đi chuộc không ngờ lại không chịu về nhà, tiểu muội thật sự không muốn về nhà sao?

- Đông Thanh, ngươi tình nguyện ở Chu gia làm nô tì, hay là vẫn mong muốn được trở về nhà. Lục Thất vô cớ muốn tìm cách chứng thực.

- Nô tì tình nguyện làm nô tì cho Chu gia, Chu lão gia và phu nhân đối với nô tì vô cùng tốt, ở nhà nô tì không có áo mặc, mỗi ngày chỉ có thể uống một chén cháo nhỏ, tại Chu gia nô tì mỗi ngày đều được ăn no. Đông Thanh đáp khẽ.

Lục Thất nghe xong thẫn thờ sững sờ, thói đời rối loạn người nghèo thà rằng làm nô cho nhà giàu, cũng không nguyện làm bình dân tự do là thế nào đây, ngơ ngẩn chỉ chốc lát hắn ôn tồn nói: - Đông Thanh, ta có một tiểu muội trong lúc nhà khốn quẫn, cũng giống ngươi bán mình vào một hộ đại quan, làm thiếp thân tỳ nữ của tiểu thư nhà đại quan, ta sau khi trở về liền đem tiền đi chuộc, nhưng tiểu muội của ta không chịu về nhà, nói tiểu thư kia đối với nàng tốt lắm, về sau tình nguyện làm tỳ nữ hồi môn của tiểu thư, theo ngươi tiểu muội của ta thật sự không muốn về nhà thật sao?

Đông Thanh sửng sốt, nhỏ nhẹ nói: - Điều này nô tì cũng không dám nói lung tung, nô tì nghĩ muội muội công tử nhất định là một người con gái xinh đẹp, làm thiếp thân tỳ nữ của tiểu thư nhà đại quan đa số đều rất có phúc đấy, tiểu thư quan gia sau khi xuất giá, tỳ nữ bồi giá đến nhà chồng đều làm tỳ nữ thượng phòng, nếu như hầu hạ nam chủ cũng sẽ được trở thành thiếp thất có danh phận, bởi vì cùng theo tiểu thư đến, làm thiếp địa vị cũng cao hơn người một bậc, muội muội của công tử có lẽ là bởi nguyên nhân này mới không muốn chuộc thân về nhà đấy.

Lục Thất ồ một tiếng như có điều suy nghĩ, nội tâm cho rằng tiểu Nghiên muội muội còn nhỏ, không chịu về nhà tám phần là do Trình di nương ảnh hưởng, nếu trong nhà không lo ăn mặc, ai lại tình nguyện đi làm nô tì cho người tùy ý sai sử.

Hắn trầm tư một lát ngẩng đầu ôn hòa nói: - Đông Thanh, cảm ơn ngươi.

Đông Thanh nhẹ giọng nói: - Công tử xin đừng cám ơn nô tì, nô tì không dám nhận đâu.

Lục Thất hiền hòa cười cười, Đông Thanh nhìn Lục Thất trên mặt hiện lên do dự, tựa hồ có chuyện muốn nói, Lục Thất nhìn thấy cười nói: - Đông Thanh, ngươi có chuyện muốn nói phải không?

Đông Thanh biến sắc có chút lo sợ không yên, cúi đầu nhỏ giọng nói: - Lục công tử, nô tì muốn hỏi một câu, trong nhà ngài có cần nô tì không?
Lục Thất ngẩn ra, cười nói: - Ngươi muốn đến nhà ta ư?

Đông Thanh nhẹ nhàng nói: - Vâng ạ, Chu lão gia và phu nhân là đại thiện nhân, đối với tá điền rất khoan dung, đối với nhà của nô tì cũng hết sức tốt, nhưng Chu gia cũng có chút khó khăn, nuôi mười nô bộc, đại bộ phận đều là vì lão gia phu nhân thiện tâm thu nhận và giúp đỡ đấy, quá nhiều người rồi, nếu nhà công tử thiếu nô tì, nô tì khẩn cầu công tử mua nô tì, nô tì tình nguyện đến nhà công tử hầu hạ Nguyệt Nhi tiểu thư.

Lục Thất nghe xong cảm thấy cảm động, đúng là một cô bé thiện lương tri ân báo đáp, hắn mỉm cười nói: - Mua ngươi đến nhà của ta cũng được, chẳng qua ngươi chỉ nguyện hầu hạ chị dâu ta hay sao?

Đông Thanh sửng sốt, vội hỏi: - Không phải, nô tì hầu hạ Lục phu nhân cũng được mà.

Lục Thất cười nói: - Không muốn hầu hạ ta sao?

Đông Thanh sửng sốt, gương mặt trái xoan thô đen lập tức ửng đỏ rồi, xấu hổ cúi đầu hoảng hốt nhỏ giọng nói: - Nô tì xấu xí, không có tư cách hầu hạ công tử.

Lục Thất sửng sốt, hiểu được Đông Thanh hiểu sai, thầm nghĩ cô bé này tuổi không lớn nhưng lại biết chuyện nam nữ, hắn không muốn thương tổn tự ái của Đông Thanh, ôn hòa nói: - Ngươi lớn lên sẽ rất xinh đẹp, không hề xấu đâu.

Đông Thanh mất tự nhiên xoắn hai tay trước người, một hồi lâu mới nhẹ nhàng nói: - Nô tì tình nguyện hầu hạ công tử.

Lục Thất cười, nghiêm mặt nói: - Đông Thanh, ta mua ngươi, Chu gia sẽ thu bạc của ta, nương ta hoặc tẩu tử ta mua ngươi, Chu gia khả năng sẽ chỉ tặng ngươi thôi, hẳn là không chịu thu bạc đâu, Chu gia hiện tại cũng không dư dả, nhà ta mua ngươi nhất định phải trả bạc cho Chu gia, chờ ngươi đến nhà của ta rồi, khi đó ngươi lại đi hầu hạ tẩu tử của ta, những lời này ngươi hiểu không?

Đông Thanh nghe xong bừng tỉnh, xấu hổ hoảng sợ lập tức giảm đi, vội quỳ xuống nhỏ giọng nói: - Nô tì đã hiểu, tạ công tử thành toàn cho nô tì, công tử cũng là người tốt thiện tâm.

Lục Thất nghe xong trong lòng cười khổ, hai chữ người tốt dùng để nói hắn thật sự là khiến hắn hổ thẹn không dám nhận rồi, năm năm sống trong quân hắn có chuyện xấu gì chưa làm qua, trái tim chất phác của thiếu niên năm đó sớm đã chết lặng, chỉ là ở nhà thì giả trang làm người tốt thôi.

- Đứng lên đi, về sau gặp ta không cần quỳ. Lục Thất ôn tồn nói, hắn đối với Đông Thanh có một chút cảm giác thân tình ấm áp, có lẽ vì muội muội không về làm cho hắn đau lòng.

Đông Thanh đứng dậy nhẹ nhàng nói: - Công tử, ngài có phải muốn biết chuyện của Nhạn Nhi tiểu thư hay không.

Tận trong lòng Lục Thất thật sự thích cô gái nhanh nhẹn này, cười nói: - Đúng là muốn biết, tẩu tử ta muốn thay ta cầu hôn, ngươi có thể chân thực nói một chút về chuyện của Nhạn Nhi tiểu thư không?

Đông Thanh hơi chần chờ, nhỏ giọng nói: - Nô tì nói thật công tử có thể không nổi giận được không?

Lục Thất sửng sốt, cười nói: - Ngươi nói thật thì ta tức giận cái gì, nói đi.

Đông Thanh nhẹ nhàng nói: - Công tử, theo nô tì thấy, Nhạn Nhi tiểu thư mỹ lệ tựa tiên nữ, hơn nữa còn thiện thi văn, đánh đàn rất dễ nghe. Nô tì nghe nói Nhạn Nhi tiểu thư không thích người luyện võ, tương đối thưởng thức văn nhân nhã sĩ, nô tì biết công tử là người luyện võ, mối hôn nhân này đề ra chỉ sợ cũng sẽ không thành.

Lục Thất “ồ” một tiếng, hắn trước khi nhập ngũ cũng là văn võ song tu, chẳng qua hắn có khuynh hướng tạp học, đối với văn học cùng thi văn trình độ xa không theo kịp huynh trưởng, hắn cũng thích nhạc luật, hơn nữa thích thổi tiêu, tuy nhiên đã ba năm rồi chưa từng động đến. Nghe Đông Thanh nói xong hắn có chút mất mát, nhưng cũng an tâm, việc hôn nhân không thành cũng tốt, ngày sau có khi lại có cơ hội tìm kiếm người bạn đời trung ý.

Quyển 1 - Chương 19: Lòng thương xót

Trái tim hắn vừa buông xuống, cười nói: - Ta cũng biết là không thành đấy.

Đông Thanh kinh ngạc nói: - Công tử không biết Nhạn Nhi tiểu thư thích hay không thích cái gì, làm sao biết là không thành.

Lục Thất sửng sốt, về lý do ngăn cưới chính thê đã nói với mẫu thân rồi, nói cho Đông Thanh cũng có thể, hơi chần chờ, thuận miệng nói qua loa: - Từ nhỏ ta đã đính hôn, nhưng bởi vì chiến loạn đã mất đi liên lạc với gia đình nhà gái, mặc dù đã mất liên hệ nhưng cũng không thể hủy hôn, cho nên chỉ có thể cưới bình thê, Nhạn Nhi tiểu thư có điều kiện tốt như vậy, đương nhiên không có khả năng ưng thuận mối hôn nhân làm bình thê rồi.

Đông Thanh liền tin tưởng khẽ ồ một tiếng, Lục Thất vì bản thân lừa gạt một tiểu nữ hài mà cảm thấy xấu hổ, bèn rẽ sang chuyện khác: - Đông Thanh, trong nhà ngươi còn có ai?

Đông Thanh nhỏ giọng nói: - Trong nhà nô tì có tổ phụ, phụ mẫu, có một đệ đệ tám tuổi, một tỷ tỷ lớn hơn nô tì một tuổi, hiện tại đang làm nô tì cho nhà Vương lão gia, còn có một ca ca năm nay hai mươi mốt tuổi, năm năm trước hưởng ứng lệnh triệu tập mà nhập ngũ, đến nay vẫn chưa thấy trở về, nghe người ta nói tám phần là không về được nữa rồi, mẫu thân nô tì luôn len lén khóc. Tiểu cô nương nói xong đôi mắt đỏ lên nước mắt tuôn rơi.

Lục Thất nghe mà lòng chấn động, năm năm trước nhập ngũ, đây không phải là giống với mình hay sao? Tình huống của nhà Đông Thanh cũng rất tương tự nhà mình, ngẫm lại ba bốn năm đẫm máu khổ chiến, người bên cạnh mình chết một đám lại một đám, có thể trở về quê hương nào có được mấy người.

- Ca của ngươi tên là gì? Lục Thất nặng nề hỏi.

- Đại danh của ca nô tì là Chu Chính Nhân, tên mụ là Mao nhi. Ngữ khí Đông Thanh hàm chứa sự chờ mong, Lục Thất nghe xong lắc đầu, tên này xa lạ quá.

- Đông Thanh, tỷ tỷ ngươi sống ở nhà Vương lão gia có tốt không? Cảnh ngộ tương đồng khiến cho Lục Thất đồng cảm, buột miệng quan tâm một câu.

Đông Thanh lắc đầu, buồn bã đau xót nói: - Tỷ tỷ ở nhà Vương lão gia thật không tốt, nghe nói thường bị đánh mắng, thái độ làm người của Vương lão gia hết sức khắc nghiệt, chính là thương nhân nổi danh lòng dạ hiểm độc khắp hương bảo này đấy. Tỷ tỷ của nô tì ban đầu là bán cho Triệu gia, sau Triệu gia trong kinh thương thua lỗ nợ bạc của Vương lão gia, nên lấy tỷ tỷ của nô tì gán một ít nợ, nhà nô tì biết rõ Vương lão gia ác độc, có điều không có tiền để trước đó chuộc về tỷ tỷ từ Triệu gia, chỉ có thể trơ mắt nhìn tỷ tỷ rơi vào hố lửa.

Lục Thất liếc mắt nhìn Đông Thanh một cái, ôn hòa nói: - Tức là hiện tại tỷ tỷ của ngươi đang ở Vương gia chịu tội, vậy sáng mai ta đi Vương gia cũng mua tỷ tỷ của ngươi về luôn.

- Thật sự? Công tử ngài nói là sự thật. Đông Thanh mãnh liệt kinh sợ nhìn kỹ Lục Thất, vội vàng chứng thực.

- Đương nhiên là thật, Vương gia dùng bao nhiêu bạc mua tỷ tỷ ngươi? Lục Thất mỉm cười nói.

- Là ba mươi lượng, dựa theo quy củ chuộc lại phải là sáu mươi lượng đấy. Đông Thanh giọng điệu mong ngóng mà lại cẩn thận nói.

- Ồ, ta còn mua nổi, sáng mai đi ngay, ngươi yên tâm đi. Lục Thất ôn tồn nói.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đông Thanh kích động đỏ bừng, vừa vui mừng vừa hoảng sợ đến chân tay luống cuống, hạ thấp thân quỳ xuống, Lục Thất giơ tay ra bắt được cánh tay trái của nàng, trầm giọng nói: - Quên lời ta nói rồi sao?

Đông Thanh cả kinh gương mặt tươi cười lập tức hiện ra sợ hãi, nhưng rất nhanh nhỏ giọng vội nói: - Nô tì không quên, nô tì là muốn đấm chân cho công tử mới ngồi xổm xuống đấy thôi.

Lục Thất nghe liền mỉm cười, buông Đông Thanh ra, tiểu cô nương này đúng là thông minh, hắn vươn lưng ra nhìn về phía cửa, lúc này nhiều nhất chỉ mới qua canh đầu, nếu đi ngủ sớm, vắng mặt Ninh nhi trong lòng hắn cảm thấy có chút trống vắng.

- Đông Thanh, lúc này bên ngoài còn cho đi lại không? Lục Thất ôn tồn hỏi.
- Công tử, Vọng Giang Bảo canh ba mới cấm đi lại ban đêm, hiện tại bên ngoài là chợ đêm, rất náo nhiệt đấy. Đông Thanh nhẹ nhàng nói.

- Thật sao, vậy ngươi có tình nguyện cùng ta đi ra ngoài một chút không? Ta muốn mở mang một chút kiến thức về Vọng Giang Bảo. Lục Thất ôn hòa nói.

Đông Thanh nghe xong chần chờ, nhỏ giọng nói: - Công tử, phu nhân tiểu thư đều không có ở nhà, nô tì không dám làm chủ đâu.

- Ta cho ngươi làm chủ sao? Đi thôi. Lục Thất cười nói, đứng dậy đi ra ngoài, Đông Thanh sửng sốt vội theo ra ngoài.

Giang Nam tháng bảy đúng là thời điểm khí trời nóng nực, đêm đến thì mát mẻ được một tí. Lục Thất tay trái cầm đao, Đông Thanh đồng hành bên phải hắn. Trên phố phường chữ thập của Vọng Giang Bảo các cửa hàng đang mở ra chợ đêm, chẳng qua người trên phố cũng không nhiều, so với dòng người như mắc cửi trong huyện thành thì kém hơn nhiều rồi.

Đông Thanh có lẽ rất ít đi ra ngoài, khuôn mặt nhỏ nhắn ở bên cạnh Lục Thất hưng phấn hết nhìn đông tới nhìn tây, lại giống như Lục Thất là người địa phương mang theo nàng đi dạo chơi vậy, tâm tình Lục Thất rất tốt, trên đường đi còn mua một ít đồ ăn cho Đông Thanh, còn có những món chỉ thêu nữ công và son phấn mà Đông Thanh nhìn nhiều vài lần tất cả đều mua một chút cho nàng, làm cho Đông Thanh cảm động đến trong mắt ngấn lệ, cố nén không để trào ra ngoài.

Lục Thất cũng không phí công đi dạo, tại một cửa tiệm chuyên bán đồ cũ dùng năm phân bạc mua được một cây tiêu trúc tía, cây tiêu trúc tía kia toàn thân tựa ngọc, có khảm những vằn nước mảnh mai tinh mỹ, mua xong cầm trong tay cảm giác mát lạnh, yêu thích không thôi, tiện tay giắt ở bên hông.

Giữa đường dạo chơi vui vẻ thì vô tình Đông Thanh dừng lại trước một cửa hàng, đó là một nhà bán gạo thu mua gạo, trên cửa hàng treo hai cái đèn lồng khí tử phong, trên biển cửa hàng đề bốn chữ to Vạn Mậu Vương Ký, Đông Thanh mong ngóng dòm ngó vào trong cửa hàng.

- Tỷ tỷ ngươi ở trong này phải không? Lục Thất ôn tồn hỏi.

Đông Thanh lo sợ không yên gật đầu, nhỏ giọng nói: - Đúng vậy, tỷ tỷ của nô tì ở trong nội trạch phía sau cửa hàng.

Lục Thất gật đầu cất bước đi đến cửa hàng gạo, Đông Thanh khiếp sợ theo ở phía sau.
Vào cửa hàng gạo, lập tức có một người đàn ông gầy gò mặc áo vải bố chào đón, khách khí nói: - Đại gia, ngài đến mua gạo hay là bán gạo.

Lục Thất không để ý đến gã, quay đầu quét mắt một vòng cửa hàng gạo, thấy cửa hàng gạo có trên dưới ba mươi thước vuông, có một cửa sau và một cửa trước đối lập nhau, ở giữa phòng theo chiều dọc có ngăn một cái quầy dài, trên quầy đặt hai ngọn đèn dầu, rọi sáng cửa hàng gạo, sau quầy để hai bồ gạo chỉ còn non nửa, gạo nhìn cũng không nhiều, ngoại trừ người đàn ông gầy gò thì không thấy ai khác.

- Ngươi là chủ nhân cửa hàng gạo Vương lão gia đúng không? Lục Thất lãnh đạm hỏi.

Người đàn ông gầy ngẩn ra, vội khách khí nói: - Tiểu nhân không phải, lão gia nhà ta ở hậu trạch, ngài muốn tìm lão gia nhà ta có chuyện gì sao?

- Có việc, ta là nha vệ trong huyện tới đây, có vụ án muốn hỏi Vương lão gia, ngươi lập tức mang ta đi hậu trạch gặp Vương lão gia đi. Lục Thất lạnh lùng nói, ngón cái tay trái bắn ra, xoạt một tiếng đao ra khỏi vỏ ba tấc, mũi nhọn lạnh lẽo trong ánh chiếu của ngọn đèn dầu lập lòe kinh tâm.

Người đàn ông gầy gò bị dọa sợ hãi khẽ run rẩy, khuôn mặt thô đen biến đổi vàng như nghệ, đầu năm nay những nhà chọc phải quan lại hơn chín thành đều bị nhà tan cửa nát, nhìn Lục Thất mặt lạnh như băng, còn có lưỡi đao lập lòe lạnh lẽo kia, y hoảng sợ ngậm miệng gật đầu, một ngón tay chỉ vào bên trong lại gật gật đầu.

- Dẫn đường. Lục Thất quát lạnh, người đàn ông gầy lại khẽ run rẩy, vội vàng xoay người chạy đến cửa sau, Lục Thất nhanh chân theo sát, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đông Thanh nghi hoặc kinh hoảng khiếp sợ, do dự một chút cũng chạy chậm đuổi theo.

Qua cửa sau là ra đến một tòa nhà rộng rãi, tòa nhà phía sau là một đại viện chiếm diện tích trăm thước vuông, trong đại viện có một dãy mười phòng chính, toàn bộ là nhà dân phổ thông đúng quy cách, trong viện có hai cây phong can, bên trên treo hai chuỗi đèn lồng khí tử phong, chiếu sáng trong đại viện nửa hôn nửa ám.

Khi bước vào trong đại viện, Lục Thất chứng kiến một cảnh tượng tàn nhẫn, tại đại viện dưới một cây phong can, có một thiếu nữ toàn thân trần trụi, thiếu nữ kia ước chừng mười bốn mười lăm tuổi, da dẻ vàng vọt thân thể gầy như que củi, trên thân còn rải rác mấy chục vết thương tụ huyết mới cũ, trên cổ chân trái khóa một sợi xích sắt cột trụ trên phong can, trước mặt cô gái là một chậu gỗ lớn, trong chậu có rất nhiều quần áo, dưới ánh đèn cô gái đang gian nan quỳ trên mặt đất giặt quần áo.

Còn có một cảnh tượng khác khiến người ta căm hận, cách cô gái ngoài năm sáu thước, một người trung niên bốn mươi tuổi có khuôn mặt vuông vắn đang nhàn nhã nằm trên ghế trúc, thân hình dài, đôi mắt lại him híp nhìn chằm chằm vào cô gái trần truồng đang giặt quần áo, giống như thưởng thức một món đồ chơi thú vị.

- Lão gia, có vị quan gia đến tìm ngài. Người đàn ông gầy vào viện kinh hoảng kêu to.

Người trung niên trên ghế trúc cả kinh, cô gái đang giặt quần áo kia cũng ngẩng đầu xem, ánh mắt đờ đẫn mờ mịt. Lục Thất cũng không vì cảnh tượng trước mắt mà nổi giận, những việcbất bình trên đời hắn thấy qua không ít, kẻ yếu đều là như thế mà đau khổ sống qua ngày, hắn quay đầu nhìn về phía Đông Thanh, thấy Đông Thanh bi phẫn nhìn cô gái giặt quần áo, tự thần tình kia đã khẳng định hết thảy.

Lục Thất quay đầu lại tiến lên một bước, oai nghiêm lấn tới lạnh nhạt nói: - Ngươi chính là Vương lão gia phải không?

Người trung niên kinh sợ ngơ ngẩn nhìn Lục Thất, bị khí thế hung ác của Lục Thất áp đảo, theo bản năng gật đầu nói: - Ta là Vương Nhân Thọ, ngài là ai?

Lục Thất lạnh nhạt nói: - Bản quan là nha vệ trong huyện, đến đây tìm ngươi mục đích là muốn mua cô gái kia, ngươi đem khế ước bán thân của cô gái tới sang tay đi. Trong khi nói chuyện một ngón tay chỉ tới cô gái trần truồng.

Vương Thọ ngẩn ra, lập tức kịp phản ứng, ưỡn thắt lưng liếc mắt đánh giá Lục Thất, nhếch mày nói: - Ngươi là ai mà đến đây, lại dám giả mạo quan nhân ban đêm xông vào nhà dân.

Lục Thất mặt lạnh lẽo, lạnh nhạt nói: - Ta đến mua nô, ngươi bán không?

- Không bán, bản lão gia vì cái gì phải bán cho ngươi. Vương Nhân Thọ cứng rắn cự tuyệt.

Quyển 1 - Chương 20: Tính kiêu phỉ

Lục Thất lao người lên trước, tay trái lật đao vung ra với tốc độ cực nhanh, phịch một tiếng, đuôi đao mang theo vỏ quét xuống mặt bên phải của Vương Nhân Thọ, Vương Nhân Thọ kêu gào thảm thiết quay tròn một vòng tại chỗ, sau đó ngã phịch xuống, phun ra một đống máu răng lẫn lộn.

- Thế nào? Có bán không?
Đuôi đao của Lục Thất thoáng qua trước mắt Vương Nhân Thọ.

- Bán, ta bán.
Vương Nhân Thọ sợ hãi vội bò lùi về phía sau.

- Bán là tốt, đi lấy văn tự bán mình đi.
Lục Thất cười lạnh nói.

Vương Nhân Thọ vội đứng lên, ôm lấy mặt phải sưng tấy, sợ sệt nhìn Lục Thất, chần chừ một lát mới thì thầm nói:
- Đại gia, Nữ Oa này tính tình ngỗ ngược, đã chạy trốn rất nhiều lần ở chỗ tôi rồi, ngài mua nó sẽ rất thiệt đấy.

Lục Thất lạnh lùng nói:
- Thiệt cũng muốn mua, mặt bên trái của ngươi có phải cũng chê gầy không?

Vương Nhân Thọ sợ hãi quay người bỏ chạy, ngã dúi dụi quay về phòng lấy văn tự bán mình và giấy bút lại, viết văn khế chuyển nhượng dưới cái nhìn chăm chú lạnh lẽo của Lục Thất, Lục Thất cầm văn khế chuyển nhượng và văn tự bán mình lên xem kỹ, sau đó cất đi, cười nhạt nói:
- Coi như ngươi thức thời, lập tức mở khóa thả người.

Vương Thọ Nhân không dám lề mề, vội lấy chìa khóa cởi xiềng chân của cô gái giặt quần áo. Lục Thất đi tới nhìn cô gái, lông mày của cô gần giống với Đông Thanh, nhưng khuôn mặt gầy và ánh mắt ngây dại không hề có hơi thở thanh xuân của thiếu nữ. Lục Thất giơ tay cởi áo bào trên người xuống, khoác lên che thân cho cô gái, hắn cúi người xuống, giơ cánh tay trái cầm đao ra ôm lấy cô, quay người đi ra ngoài.

- Đại gia, ngài còn chưa trả tiền.
Vương Nhân Thọ vội vàng đuổi theo kêu to.

Lục Thất dừng lại, cho tay vào ngực lôi ra mười đồng ném xuống đất, Vương Thọ Nhân thấy thế vội la lên:
- Đại gia, là sáu mươi lượng bạc mà.

Lục Thất quay ngoắt người, tay phải hung bạo túm lấy ngực áo Vương Nhân Thọ xách đến trước mắt, hai mắt uy hiếp nói:
- Vương lão gia, là ông nói mua cô gái này sẽ rất thiệt, mua về chữa bệnh đã mất cả trăm lượng rồi, còn trả ông sáu mươi lượng thì bản quan chẳng phải lỗ lớn à, ngài là thương nhân, chuyện này chắc biết tính chứ, nếu không biết tính, bản quan có thể đưa ngài tới đại lao của huyện để tính toán chi tiết.

Lục Thất nói xong cánh tay quăng mạnh, đẩy ngã người Vương Nhân Thọ xuống đất, hắn liếc nhìn hừ lạnh một tiếng nghênh ngang rời đi, điều đã nói đã làm hoàn toàn là tác phong ngang tàng của binh phỉ.

Ép mua được Nữ Oa, Lục Thất thấy rất thoải mái, ra khỏi cửa hàng gạo là đi tìm cửa hàng quần áo gần đó, mua bộ quần áo tỳ nữ màu xanh nhạt cho cô gái mặc vào, sau đó dẫn cô tới một cửa hàng mỳ, gọi thức nhắm và mỳ xuân dương cho cô ăn.

Cô gái được Lục Thất mua trước sau không nói một lời, cũng không để ý tới lời kêu gào thắm thiết của Đông Thanh, thậm chí dùng ánh mắt thù hận nhìn chằm chằm Đông Thanh, nhưng khi nhìn thấy bát mỳ Dương Xuân trên bàn cô đã có phản ứng, hơn nữa còn phản ứng kịch liệt ăn ngấu ăn nghiến, mấy lần ăn vội còn ho khan, Đông Thanh giúp cô vỗ lưng liền bị cô đẩy ra, khiến cho Đông Thanh nước mắt lưng tròng nhìn tỷ tỷ.

Lục Thất nhìn cô gái với vẻ mặt bình tĩnh, hắn hiểu cô gái hận bị người thân bán đi, hận người thân không cứu cô. Khi cô ăn xong nửa bát mỳ Dương Xuân, hắn đột nhiên giơ tay cướp bát mỳ đặt trước mặt mình, cô gái kinh sợ nhìn chằm chằm bát mỳ, sau đó lại ngẩng đầu nhìn Lục Thất, ánh mắt khá kinh hoàng.

- Biết tại sao ta mua ngươi không?
Lục Thất lạnh lùng hỏi.

- Không biết.
Cô gái kinh sợ cúi đầu xuống, khẽ đáp lại.

- Là muội muội cty=
ư/.cqủa ngươi cầu xin ta, cho nên hôm nay ta mới đến mua ngươi.
Lục Thất lạnh giọng nói, cô gái quay đầu nhìn Đông Thanh, vẻ mặt có phần đau xót bi ai.

- Tỷ tỷ.
Đông Thanh kêu lên thân thiết, nước mắt tràn ra.

- Đông Thanh, biết tại sao ta đồng ý mua ngươi không?
Lục Thất lại lạnh lùng hỏi.
Đông Thanh sửng sốt, rưng rưng nói:
- Bởi vì công tử có lòng tốt, thương hại nô tì.

Lục Thất lạnh lùng đáp:
- Đông Thanh, ta nói rõ cho ngươi biết, ta mua ngươi không phải vì lòng tốt, trong thói đời này, người có lòng tốt chỉ có thể là ngày càng nghèo khó, ta đồng ý mua ngươi là vì ngươi đã từ chối mười đồng tiền của ta, là phẩm đức không tham lam của ngươi đáng để ta thu nạp ngươi vào Lục gia, bây giờ mười đồng tiền mà ngươi không cần, ta thay ngươi mua tỷ tỷ ngươi về, vì thế tỷ tỷ của ngươi có một nửa thuộc về ngươi, nói cách khác từ nay về sau ở Lục gia, tỷ tỷ ngươi là do ngươi sai khiến, sau này ngươi phải gọi thẳng nô danh của cô ấy ở Lục gia, không được kêu hai chữ tỷ tỷ, ngươi là tỳ nữ của Lục gia, cô ấy cũng là tỳ nữ của Lục gia, lời ta nói ngươi nhất định phải ghi nhớ, hiểu chưa?

Đông Thanh chần chừ một lát, thấp giọng nói:
- Đại ân của công tử nô tì xin ghi nhớ, lời chỉ bảo của công tử nô tì cũng sẽ nhớ kỹ.

Lục Thất nghiêm nghị gật đầu, sau đó quay ra hỏi cô gái:
- Nô danh của ngươi là gì?

Cô gái kinh sợ khẽ trả lời:
- Nô tì tên là Tiểu Vân, là do Triệu phu nhân đặt cho.

Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Tiểu Vân, sau này ngươi là nô tì của Lục gia, nếu ngươi không làm ta vừa lòng, bất cứ lúc nào ta cũng có thể bán ngươi đi, từ nay về sau ngươi do Đông Thanh sai khiến, bất luận Đông Thanh đi hầu hạ ai, ngươi cũng đều phải đi theo, bây giờ gọi một tiếng Đông Thanh tỷ ta nghe xem nào.

Cô gái tên Tiểu Vân quay đầu nhìn Đông Thanh, ngập ngừng kinh sợ khẽ gọi:
- Đông Thanh tỷ.

Lục Thất lập tức nhìn Đông Thanh chăm chú, Đông Thanh ngượng ngùng, dưới con mắt nhìn chòng chọc của Lục Thất, cô sợ hãi thấp giọng nói:
- Tiểu Vân.

- Tốt lắm, sau này nhất định phải ghi nhớ quy củ, ăn đi.
Lục Thất ôn tồn nói, tay đẩy bát mì trở lại.

Tiểu Vân vừa nhìn thấy mỳ đã vội ôm bát ăn, Đông Thanh ở một bên chần chừ một lát, dịu dàng nói:
- Tiểu Vân, mau đa tạ công tử.

- Nô tì đa tạ công tử.
Tiểu Vân vừa ăn vừa nói, xem ra là đã đói rất lâu, Lục Thất lại gọi bát mỳ cho cô ăn, bát thứ ba thì không dám gọi, sợ xảy ra chuyện không may.
Tiểu Vân ăn xong mỳ đã có sức sống hơn nhiều, ngẩng đầu nhìn Đông Thanh rồi nhìn Lục Thất, sau đó đứng lên vòng qua bàn đi tới trước mặt Lục Thất quỳ xuống:
- Nô tì ân tạ công tử, sau này nguyện mãi mãi hầu hạ công tử.

- Đứng lên đi, ta không thích ai quỳ lạy.
Lục Thất ôn tồn nói.

Vừa rồi hắn làm vậy là muốn hóa giải nỗi hận của Tiểu Vân với người thân, để Tiểu Vân biết muội muội cũng là tì nữ không tự chủ được, Tiểu Vân từ nay về sau nghe lời Đông Thanh gắn bó như hình với bóng, thế thì Tiểu Vân với sự quan tâm của Đông Thanh mới nảy sinh lòng cảm kích, hai tỷ muội vì lợi ích tương quan cũng sẽ đồng tâm hòa thuận. Tỷ muội nếu ở cùng một địa vị, cảm giác làm tỷ tỷ không được muội muội quan tâm, trái lại lúc nào cũng nhớ muội muội hạnh phúc may mắn hơn mình, mãi mãi ghi hận cha mẹ đã tìm được người tốt cho muội muội để làm nô tì, mà nghĩ cha mẹ không quan tâm và bất công với mình.

Tiểu Vân ngồi lại vị trí, Lục Thất ôn tồn hỏi:
- Tiểu Vân, tên họ Vương đó hành hạ bừa bãi cô như thế, là vì cô đã bỏ trốn sao?

Trong mắt Tiểu Vân rơm rớm, giọng nói khàn khàn:
- Công tử, Vương lão gia là một đại ác nhân, ông ta bức nô tì đồng ý làm tỳ thiếp, nô tì hiểu làm tỳ thiếp là có thêm chút tiền bạc cho gia đình, nhưng không thể thoát được khỏi Vương gia, ông ta đã nhiều lần cưỡng hiếp nô tì, đều bị nô tì liều chết chống cự, có mấy lần còn làm ông ta bị thương, ông ta liền nổi giận quất nô tì, nô tì không chịu nổi chạy trốn hai lần, bị ông ta bắt được lột quần áo khóa lại. Khóa xong ông ta nói không có hứng thú với nô tì, không ép nô tì nữa, hàng ngày để nô tì giặt quần áo, chỉ cho một bát cháo loãng, ông ta thường ngồi một bên nhìn nô tì giặt quần áo, cứ dừng lại là đánh mắng nô tì, có khi còn lấy bánh bao thịt dụ nô tì xin xỏ ông ta, nô tì thà rằng đói chết chứ không cầu xin tên đại ác nhân đấy.

Câu nói cuối cùng rất mạnh mẽ hùng hồn, Lục Thất nghe song thầm kính nề, thầm nghĩ tiểu cô nương này rất có khí phách, hắn hòa nhã nói:
- Sau này ở Lục gia, ngươi sẽ không phải chịu bắt nạt nữa.

Tiểu Vân lau nước mắt, gật đầu nói:
- Nô tì biết công tử sẽ đối tốt với Tiểu Vân.

Lục Thất nghe vậy sửng sốt, mỉm cười cũng không để tâm, liếc mắt nhìn ra bên ngoài cười nói:
- Trời không còn sớm, chúng ta về thôi.

Rời khỏi hàng mỳ đã là canh hai, trên đường hầu hết các cửa hàng đều đã đóng cửa, người qua lại trên đường càng ít hơn, chỉ có quán rượu vẫn sáng ánh đèn, canh ba giới nghiêm ban đêm là chỉ không được đi lại trên đường, còn uống cả đêm ở quán rượu thì không ai quản.

Trên đường đi, Đông Thanh dìu Tiểu Vân chậm rãi đi, Lục Thất cũng không vội, mặc dù đoán là mẫu thân đến thăm đã về, giờ vội về cũng không mất bao nhiêu thời gian.

Đi được một lát, Lục Thất nhìn cửa hàng hai bên đường nghĩ ngợi, quay đầu nói:
- Đông Thanh, trong Vọng Giang Bảo có hiệu thuốc không?

Đông Thanh sửng sốt, Tiểu Vân khẽ nói:
- Công tử, chỉ có đường phía tây có hiệu thuốc, khám bệnh trong Vọng Giang Bảo rất khó, không có lương y, cũng cực thiếu thuốc, bệnh nhẹ đều dùng phương thức dân gian trị bệnh, bệnh nặng đều đi vào huyện thành khám, nhà giàu có tiền cũng mời thầy thuốc từ phía huyện thành về khám.

Lục Thất kinh ngạc hỏi:
- Ngươi biết những chuyện này ư?

Tiểu Vân chán nản nói:
- Hiệu thuốc ở đường phía tây vốn là của Triệu gia, nô tì trước đây thường giúp bán thuốc trong hiệu thuốc, sau đó Triệu gia buôn bán mua dược liệu xảy ra chuyện mới bán trao tay.

Lục Thất gật đầu nói:
- Hiệu thuốc nhà đó giờ ra sao?

Tiểu Vân nhỏ giọng nói:
- Triệu gia kinh doanh không tốt, chủ yếu là thiếu nguồn thuốc, thuốc rẻ tiền chữa trị phong hàn tiêu chảy thường dùng nhất cũng thiếu.

Lục Thất suy nghĩ một lát, ôn tồn nói:
- Trước đây hiệu thuốc của Triệu gia bán bao nhiêu bạc?

- Một trăm hai mươi lượng.
Tiểu Vân khẽ đáp lại, cô nhìn Lục Thất kinh ngạc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau