KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 156 - Chương 160

Quyển 2 - Chương 31: Gặp giai nhân

Lục Thất rời khỏi Thất Tịch trà lâu, mướn xe vội vàng đi về Trịnh gia thành nam.

Ở chỗ La trưởng sử, hắn tâm tư cẩn thận kể lại chuyện gặp phải ở kinh thành, nói trắng ra là khiến La trưởng sử hết nghi ngờ. Hắn biết rõ La trưởng sử trước khi dùng hắn nhất định sẽ phái người tìm hiểu những việc hắn làm ở kinh thành, đây là hành động rất bình thường, muốn trọng dụng người nào, trước tiên phải giải hết hiềm nghi sau mới yên tâm trọng dụng.

Trở lại Trịnh gia hắn gặp Vương Nhị phu nhân, trực tiếp nói với bà là hắn đã tự đến tìm Trưởng sử của Ung Vương Phủ kết mạng lưới quan hệ làm chỗ dựa vững chắc rồi. Trưởng sử Ung Vương Phủ và Lại bộ Thượng Thư có quan hệ sui gia, Trưởng sử Ung Vương Phủ đã đáp ứng thông báo Lại Bộ Thượng thư, sẽ có công văn của cấp trên phúc đáp bổ nhiệm Vương chủ bộ.

Hắn còn dặn dò Vương Nhị phu nhân ngày sau Vương chủ bộ nhất định phải sẵn sàng góp sức với Trưởng sử Ung Vương phủ, hàng năm phải nộp một vạn hai ngàn lượng, mặt khác nhị công tử của Lễ bộ Thượng thư cũng phải cung cấp, hàng năm cống nạp mấy ngàn lượng.

Hắn bảo Vương Nhị phu nhân viết thư cho Vương chủ bộ, nói Vương chủ bộ không thể trở mặt với người của Công bộ Thị Lang, mà duy trì nửa thế lực như hiện giờ.

Vương Nhị phu nhân nghe xong vui mừng, quả thật coi Lục Thất như Bồ Tát cứu mạng, vội viết phong thư kể lại tỉ mỉ, giao cho nha binh gửi về.

Nói chuyện với Vương Nhị phu nhân xong, Lục Thất lại vội vàng đi tìm huynh trưởng, trên đường đi hắn cảm thấy từ khi đến kinh thành vẫn luôn bận rộn, tuy rằng bận rộn nhưng có thu hoạch lớn. Tới phường Cát Xương, hắn dễ dàng tìm được trạch viện của huynh trưởng.

Trạch viện mà huynh trưởng thuê, hắn có tới một lần, cũng tương tự như Trịnh gia mà hắn thuê. Hai huynh đệ vừa gặp nhau, Lục Thất thấy khí sắc của huynh trưởng rất tốt, vị mỹ nữ Đỗ Lan Nhi kia cũng xinh đẹp như hoa đào gió xuân, hắn có thể nhận ra huynh trưởng sống cùng Đỗ Lan Nhi vô cùng hạnh phúc vui vẻ, điều này làm cho nội tâm hắn cảm thấy có lỗi với chị dâu Nguyệt Nhi.

Sau khi đi vào, Đỗ Lan Nhi dâng trà lên, rồi đứng hầu bên cạnh Lục Thiên Hoa. Lục Thất uống một hớp trà, đặt xuống, nói chính sự với huynh trưởng. Lục Thiên Hoa vừa nghe có quan lớn tiến cử mình thì vô cùng vui mừng, nguyện vọng cao nhất của người đọc sách chính là đề tên bảng vàng, tiến tới khát vọng một bước lên mây.

Nói chính sự với huynh trưởng xong, Lục Thất mới đứng lên, được Đỗ Lan Nhi đưa ra hậu trạch gặp Lục Nga. Thân phận đào nô của Lục Nga có nguy cơ hơn Đỗ Lan Nhi, vẫn trốn trong tòa nhà không dám lộ diện.

Đỗ Lan Nhi mở khóa cửa, để Lục Thất đi vào. Lục Thất vừa đi vào thì lại thấy cửa phòng được khóa lại, trong lòng cũng thầm khen Đỗ Lan Nhi làm việc cẩn thận, khóa cửa, tức là có thể phòng ngoại tặc, đồng thời cũng phòng ngừa Lục Nga chạy trốn. Lục Nga trốn là chuyện nhỏ, một khi bị bắt ở bên ngoài thì sẽ dẫn đến một chuỗi tai họa.

Vừa vào nhà, Lục Nga đã ngóng nhìn ra ngoài, thấy đó là Lục Thất thì vui mừng, lắc mông chạy về phía hắn, duyên dáng gọi to:
- Công tử.

Lục Thất cười nhìn lại, giang hai tay ôm Lục Nga vào lòng, một lúc lâu sau Lục Nga mới nỉ non nói:
- Công tử, nô tì tạ ơn công tử không bỏ.

Lục Thất khẽ vuốt mái tóc như mây của nàng, nói:
- Không cần phải nói như vậy, kiếp này ta và nàng có duyên.

Lục Nga dịu dàng đáp vâng, gật đầu. Lục Thất cúi nhìn Lục Nga vui sướng trong lòng mình, hiện tại đây là chuyện mà hắn hài lòng nhất.

Ôm nhau trong chốc lát, hắn nói:
- Lục Nga, nàng không thể về huyện Đại Thạch được nữa, sau này ta sẽ lập nghiệp tại kinh thành, nàng có bằng lòng sống ở kinh thành không?

Lục Nga ngẩn ra, suy nghĩ một chút, dịu dàng nói:
- Công tử, nô tì giờ là đào nô, sống lâu dài ở kinh thành có họa gì hay không.
Lục Thất nói:
- Sẽ có họa, cho nên ta muốn hỏi nàng, nàng có thân nhân không?

- Nô tì có thân nhân, thân nhân của nô tỳ ở Thường Châu rất xa, là nhà giàu thư hương ở Thường Châu, phu lang của nô tỳ trong một lần nhậm chức đột nhiên bạo vong, kết quả nô tỳ bị Triệu huyện thừa tạm giữ, sau đó còn bức bách nô tỳ làm thiếp thị, không lâu lại giáng nô tỳ làm thiếp tỳ, qua ba tháng, lại bán nô tỳ cho Vương chủ bộ.
Lục Nga thì thầm đáp thê lương.

- Thân nhân của nàng không đi huyện Thạch Đại tìm nàng sao?
Lục Thất hỏi.

- Không, có lẽ là có, nhưng nô tỳ cũng không thể gặp, nô tỳ vẫn luôn nghĩ cách gửi thư cầu cứu, nhưng vẫn không có cơ hội, hơn nữa nô tỳ trở thành thiếp thị của Triệu huyện thừa, là có thủ khế tiên phu, vậy chứng minh nô tỳ được bán làm thiếp thị cho Triệu huyện thừa là hợp pháp, nhưng nô tỳ hiểu, nhất định tiên phu đã bị Triệu huyện thừa hại chết.
Lục Nga đau khổ căm hận nói.

- Nói như vậy, khế thân của nàng nằm trong tay Vương nhị phu nhân.
Lục Thất ôn tồn hỏi, hắn biết thê cùng thiếp đều có thể bị bán, nhưng điều kiện tiên quyết là người nhà của thê bất lực cứu, hoặc là không chịu cứu.

- Đúng là nằm trong tay của Vương Nhị phu nhân, bản thân nô tỳ cũng từng nhìn thấy thân khế của mình, mới hiểu Vương Nhị phu nhân muốn tặng nô tỳ đi, cho nên nô tỳ mới gấp gáp đi gặp công tử, nô tỳ thật lòng thích công tử, mới cầu xin được thu nhận và giúp đỡ.
Lục Nga hoảng sợ nói.

Lục Thất khẽ vuốt mái tóc của nàng, suy nghĩ một chút, nói:
- Lục Nga, nàng trước tiên ở trốn ở kinh thành, chờ ta rảnh rỗi, sẽ đưa nàng về Thường Châu. Nàng tới Thường Châu sau khi gặp thân nhân rồi, nếu lúc đó nàng vẫn bằng lòng làm chính thiếp của ta, ta sẽ xin cưới nàng, nếu nhưn nàng không muốn, vậy thì để thân nhân nàng làm chủ gả cho người khác.

- Không không, nô tỳ thật lòng thích công tử, không muốn về Thường Châu.
Lục Nga kinh hoàng cự tuyệt.Ánh mắt Lục Thất ôn hòa nhìn nàng, nói:
- Lục Nga, đừng tưởng rằng ta đang thăm dò nàng, trên thực tế Triệu huyện thừa giữ nàng cũng không hoàn toàn hợp pháp, dù sao nàng cũng từng là bình thê của Huyện lệnh, cho nên Triệu huyện thừa mới tặng nàng cho Vương chủ bộ, mà Vương chủ bộ cũng biết có tai họa ngầm, cho nên lại mang nàng đến kinh thành, muốn tặng nàng cho quan ở kinh thành làm gia kỹ, mà ta nghĩ muốn hợp pháp có được nàng, chỉ là khi được sự tán thành của thân nhân nàng.

- Không, công tử nghĩ nhiều rồi, nô tỳ bởi vì trái khế mà làm thiếp thị của Triệu huyện thừa, trong tay Triệu Huyện thừa có một trái khế hai vạn lượng bạc mà tiên phu đã nợ, nếu nô tỳ không về làm thiếp thị thì phải trả hai vạn lượng bạc mới có thể rời khỏi. Lúc trước, cho dù là thân nhân nô tỳ đi huyện Thạch Đại cũng không thể cứu được nô tỳ, hai vạn lượng bạc, thân nhân của nô tỳ không thể có để trả được.
Lục Nga đau khổ giải thích.

Lục Thất ngẩn ra, thầm nghĩ, lão già họ Triệu thật là cao tay, lấy số nợ khổng lồ bức bách Lục Nga phục tùng, dù thân nhân Lục Nga có tìm đến cũng không thể làm được gì, chồng nợ vợ trả là hợp lý hợp pháp, nói cách khác giá trị con người của Lục Nga đối với thân nhân nàng mà nói chính là hai vạn lượng bạc rồi.

Tuy nhiên lão già kia cho dù là âm quỷ đại lão nhưng dù sao cũng chỉ là Huyện thừa, mời không được loại nhân vật như Phong Đao làm hộ vệ, hơn nữa do Vương Cầm Nhi đi ám sát, còn dùng trí làm đầu, chỉ cần nhìn Vương Cầm Nhi dùng “Tê nguyệt” cũng đủ biểu lộ Vương Cầm Nhi là thích khách thiên phú rồi.

Sau khi ngây ra, hắn mỉm cười nói:
- Yên tâm đi, ta vẫn đưa nàng về Thường Châu, những lời nói trước đó sẽ không thay đổi.

Lục Nga giật mình ngước lên nhìn hắn, vài giây sau mới cúi đầu ngả vào ngực hắn, nhẹ nhàng nói:
- Nô tỳ không về, không có thân khế, nô tỳ trở về sẽ mang họa cho bản thân và công tử nữa, nô tỳ nguyện cứ như này hầu hạ công tử cả đời.

Lục Thất nói:
- Lục Nga, người của ta có năng lực trộm, lấy thân khế rất dễ dàng, đợi mấy ngày nữa, ta sẽ giấy giao cho nàng.

Thân hình mềm mại của Lục Nga run lên, lặng lẽ nắm áo ngực của Lục Thất, một lát sau khóc nức lên. Lục Thất đau lòng ôm nàng, để mặc nàng trút hết bao ấm ức tích tụ nhiều năm qua.

Một lúc lâu sau, Lục Nga mới ngừng khóc, khẽ nói:
- Công tử, nô tì nói sẽ cả đời làm gia kỹ để hồi báo, nô tỳ không nên không giữ lời, ngày sau, công tử để nô tỳ thuộc sở hữu của một nữ chủ nào đó đi.

- Nàng nói lấy thân phận gia kỹ để hầu hạ ta, ta vẫn nhớ đấy, nhưng đó là lời hứa của nàng, bản thân ta là gia chủ, cũng có quyền cho nàng danh phận chính thiếp, danh phận chính thiếp nhưng đối với các thê thiếp trong nhà rất có ý nghĩa đấy.
Lục Thất ôn tồn đáp, lời nói cũng đầy ý nghĩa.

Lục Nga im lặng, một lát sau ngước lên nhìn hắn chăm chú, tay trắng như tuyết đưa lên, vuốt ve hai gò má ngăm đen của hắn, âu yếm chốc lát, gương mặt của nàng nở nụ cười tươi tắn, tựa như đóa hoa ngọc lan lặng yên nở rộ, âm thầm tỏa hương thơm.

Tay ngọc lặng yên buông xuống, ngón tay nhỏ nhắn khéo léo cởi bào y của Lục Thất, đôi mắt đẹp ngập nước quyến rũ mơ màng, thân thể của Lục Thất rất nhanh hưng phấn bởi vì đôi bàn tay nhỏ bé xinh xắn đang âu yếm vật kia của hắn, rất nhanh vật kia hiên ngang dựng thẳng lên, hắn khẽ hừ một tiếng, hai bàn tay thô to đặt lên vai mỹ nhân.

- Lão gia, thân thể nô tỳ bỏ hoang đã lâu, nếu lão gia không khai khẩn tốt, sẽ trở thành thứ bỏ đi đấy.

Cái miệng nhỏ nhắn của Lục Nga thì thầm, má lúm đồng tiền xinh đẹp cười tươi, vô cùng quyến rũ, càng khiến ham muốn của hắn

Quyển 2 - Chương 32: Nhân sinh

Sau hoàng hôn, Lục Thất trực tiếp đi hậu hoa viên tiêu cục, một mình ở bên ao sen chờ sư tỷ, ánh mắt lặng yên nhìn lá sen xanh mướt trong áo, hơn mười đóa sen nở rộ rạng rỡ, đóa hoa phấn hồng tươi tắn, giống như hai gò má của thiếu nữ đang e ấp ngượng ngùng, bất giác trong lòng Lục Thất hiện lên một bóng dáng xinh đẹp e thẹn.

Đắm chìm trong hồi ức rất lâu, hắn lại lắc lắc xua đi hình bóng đó, hắn biết rằng dù có các thê thiếp khuynh thành tuyệt tư, thì đời này kiếp này của hắn cũng không quên được Bạch Linh Nhi, mối tình đầu cay đắng lưu luyến bao năm đã để lại dấu vết rất sâu trong lòng hắn.

- U buồn như vây, đang nghĩ gì thế?
Bên phải hắn chợt có tiếng hỏi khẽ của một cô gái.

Lục Thất giật mình, lập tức quay lại bên phải, nhìn thấy sư tỷ mặc trang phục trắng che mặt, tuy rằng hắn rất tôn kính sư tỷ, nhưng bản thân có dị năng nhìn thấu, cộng thêm lòng hiếu kỳ tràn ngập, hắn vẫn lén nhìn dung nhan thực của sư tỷ, sau lớp khăn che mặt kia là một gương mặt đen vàng có nhiều tàn nhang, hắn đoán có lẽ bởi vậy mà sư tỷ mới che mặt.

- Ta nghĩ về cuộc đời của mình.
Lục Thất ôn tồn đáp, hắn không muốn lừa gạt sư tỷ, nhưng vẫn không muốn thổ lộ bí ẩn sâu nhất trong lòng hắn, vì thế đáp qua loa.

- Đệ đang nghĩ cuộc đời, nghĩ cuộc đời sao lại u buồn như thế?
Sư tỷ khẽ hỏi.

- Bởi vì nay đệ đã sẵn sàng góp sức cho Ung Vương phủ Trưởng sử, đảm nhiệm chức sự Phủ Quân Lữ Soái, đệ nghĩ con đường của mình sau này nên đi thế nào.
Lục Thất ôn tồn đáp.

- Ta nhớ nguyện vọng của đệ là trở thành một viên tướng soái thống quân.
Sư tỷ khẽ nói.

Lục Thất gật gật đầu, ôn hòa nói:
- Đúng thế nhưng đệ lại cảm thấy nguyện vọng kia vẫn rất xa xôi.

- Đối với đệ mà nói đúng là rất xa xôi đấy, nhất là đệ đảm nhiệm chức sự Ung Vương phủ Trưởng sử, thì càng khó trở thành tướng soái thống quân một phương, ngày sau lại càng khó tranh giành thượng vị.
Sư tỷ nói.

Lục Thất gật đầu nói:
- Đệ hiểu, chỉ là chức sự Ung Vương phủ Trưởng sử này hiện giờ rất quan trọng với đệ.

- Nếu đã quan trọng vậy thì đừng nghĩ nhiều nữa.
Sư tỷ nói.

Lục Thất gật đầu, nói:
- Đệ cũng biết nghĩ nhiều cũng vô dụng, nhưng trong lòng vẫn hơi trống rỗng.

- Điều này cũng không có gì trống rỗng cả, cuộc đời của đệ không nên chỉ đặt ở hy vọng trở thành một tướng lĩnh nam chinh bắc chiến, ý nghĩa cuộc đời đệ hẳn là đặt ở việc chấn hưng Lục gia, nên khiến người của Lục gia đều sống hạnh phúc, đệ làm tướng lĩnh nam chinh bắc chiến chẳng qua chỉ là vì bán mạng cho quân chủ. Quân chủ đáng giá cho đệ bán mạng mới có thể cho đệ vinh quang phú quý, quân chủ không đáng để đệ bán mạng sẽ chỉ khiến đệ trả giá vô nghĩa, cuộc đời của mình hẳn nên tự mình nắm giữ, mà không phải giao cho kẻ khác.
Sư tỷ giải thích.

Lục Thất như thoáng chút suy nghĩ, lát sau mới gật đầu nói:
- Sư tỷ nói rất đúng, cuộc đời sau này của ta hẳn nên tự mình nắm chắc, lấy hạnh phúc gia tộc làm trọng điểm để phấn đấu tranh giành.

Sư tỷ gật đầu nói:
- Đệ nghĩ như vậy là rất tốt, làm người nên nắm chắc thời thế, nếu triều đình cho đệ cơ hội chinh chiến tứ phương, đệ muốn trốn cũng không trốn được, nếu như không có kỳ ngộ, đệ tạo thế đi cầu mãi cũng sẽ không hữu dụng, làm không tốt, phản ngược lại còn gây tai hoa cho bản thân.

Lục Thất gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng, hắn đã quyết định sau này không cố gắng thượng vị nữa mà trọng điểm là củng cố thế lực ở huyện Thạch Đại, phát triển sản nghiệ Lục gia, có được của cải lớn ở huyện Thạch Đại và kinh thành, trước tiên làm một quan thương phú hào.

- Hôm nay có phải đệ đã làm rất nhiều chuyện hay không?
Sư tỷ khẽ hỏi.Lục Thất vâng một tiếng, đem toàn bộ chính sự hôm nay nói cho sư tỷ biết. Sư tỷ nghe xong khẽ thở dài:
- Vị hôn thê của đệ là một cô gái đáng thương, đệ không cần bởi vì bệnh tình của cô ta mà nảy sinh lòng ghét bỏ.

Lục Thất nghiêm mặt nói:
- Nếu đệ ghét bỏ thì sẽ không đưa nàng ấy về nhà rồi, ta nói chỉ cần nàng ấy thông tình đạt lý, mặc kệ nàng ấy trở thành như nào, đệ cũng sẽ cưới nàng ấy làm chính thê.

Sư tỷ nghe xong gật đầu, chuyển đề tài:
- Hôm nay ta truyền cho đệ Linh hồ bộ pháp.

Linh hồ bộ pháp lấy nhẹ nhàng linh hoạt để tăng cường ngụy biến, Lục Thất trong khi học luyện nhớ tới ma bào nhân quỷ dị kỳ năng kia, Linh hồ bộ pháp này rất ngụy biến, nhưng vẫn chưa bằng thân hình quỷ dị của ma bào nhân kia, hắn thỉnh giáo sư tỷ, thân pháp của ma bào nhân kia là gì?

Sư tỷ nói cho hắn biết đó có lẽ là Linh Xà huyền công, là một loại kỳ môn Tiên Thiên công. Linh xà huyền công và Linh Hồ bộ pháp là võ đạo hoàn toàn khác biệt nhau, Linh Hồ bộ bất luận là người luyện võ đều có thể luyện được, Linh xà huyền công lại phải trải qua hai ba mươi năm mới luyện thành công, hai loại này có sự chênh lệch vô cùng to lớn.

Luyện cả một đêm, rốt cuộc Lục Thất cũng đã thành thục, lúc trời vừa tờ mờ sáng sư tỷ chuẩn bị đi, Lục Thất đột ngột hỏi:
- Sư tỷ, tỷ và Lâm tổng tiêu đầu có quan hệ thế nào ạ?

- Lâm tổng tiêu đầu là nghĩa phụ của ta.
Sư tỷ trả lời câu hỏi của Lục Thất xong xoay người đi.

Lục Thất vốn định hỏi chuyện con gái thứ xuất của Lâm tổng tiêu đầu, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt vào, vì hắn biết nếu hỏi chuyện này, sư tỷ sẽ nảy sinh hiểu lầm, chuyện Lan Tú chính là vết xe đổ.

Khi hừng đông, Lục Thất tới Thiên Công tú trang, cửa chính của tú trang mở rộng, một chiếc xa song mã đứng trong viện, trên xe đầy bao vải, phu xe cũng là người quen, chính là người lúc trước Lục Thất mướn xe tới tú trang.

Các cô gái ngoại trừ Lâm Tiểu Điệp đều ở bậc thềm tiền viện chờ hắn. Ngay cả Lý Tuyết Tâm ít ra khỏi phòng cũng đứng bên Tiểu Mai, vẻ mặt ai nấy cũng trầm trọng, phải biết rằng nhóm hàng thêu này vô cùng quan trọng liên quan đến sự tồn vong của họ, đối với các cô gái mà nói, tú trang là nơi an ổn vui vẻ nhất sau đại nạn.

Lục Thất mỉm cười gật đầu chào hỏi các cô gái, sau đó hắn đi tới hậu trạch, vừa vào cửa, thấy Lâm Tiểu Điệp nằm trên giường, bèn bước khẽ tới.
Mới đến bên giường, Lâm Tiểu Điệp đã giơ một tờ giấy lên, Lục Thất sửng sốt, trên giấy viết: “Vì sao đêm qua không trở về?”

Lục Thất ôn tồn nói:
- Tiểu Điệp, tối qua ta đi tiêu cục luyện võ.

Hắn vừa giải thích xong, Lâm Tiểu Điệp lại giơ một tờ giấy khác, trên đó viết: “Ngài có chính sự nên ta bỏ qua cho ngài, vốn sau khi hết việc nhất định phải về nhà, không được ngủ bên ngoài, ta biết hôm nay ngài đi đưa hàng, trên đường phải cẩn thận.”

Trong lòng Lục Thất ấm áp, ánh mắt dịu dàng nhìn Lâm Tiểu Điệp. Lâm Tiểu Điệp vẫn lấy chăn che mặt, chỉ lộ đôi mắt thu thủy, hắn cầm bàn tay ngọc của nàng, Lâm Tiểu Điệp quay nghiêng đầu ngượng ngùng, tay ngọc hơi run run.

- Tiểu Điệp, ta luyện được một loại khí công, có khả năng chữa khỏi bệnh cho nàng, giờ ta nhìn xem thể chất của nàng có thể tu luyện được không nhé.
Lục Thất ôn tồn nói.

Không đợi Tiểu Điệp trả lời, hắn đã thi triển Thức cốt thuật. Sau một tiếng hừ yêu kiều, Lục Thất nhìn tay ngọc chăm chú, một lát sau hắn buông tay ngọc ra, tâm tay ngọc của Lâm Tiểu Điệp ngay cả căn cốt tiểu thừa cũng không có, loại phàm cốt này cũng có thể tu luyện “Xà hình hóa nguyệt thuật”, nhưng tỷ lệ tử vong cực cao, dù may mắn trúc cơ, cũng sẽ không có thành tựu lớn.

- Tiểu Điệp, ta đi nhé.

Lục Thất nhanh chóng che giấu vẻ thất vọng ôn tồn nói, nghiêng người hôn lên mái tóc của Lâm Tiểu Điệp, mỉm cười rời khỏi phòng. Lâm Tiểu Điệp nhìn bóng dáng của Lục Thất mất hẳn, đôi mắt đẹp suy nghĩ thất thần.

Về tới tiền viện, Lục Thất gật đầu nhìn các cô gái, vẻ mặt thoải mái chào hỏi phu xe:
- Lão huynh quen đường không?

Phu xe cung kính nói:
- Công tử yên tâm, trước kia tiểu nhân từng đưa hàng đi thị trấn Vĩnh Định, rất quen thuộc.

Lục Thất gật gật đầu, lúc này Uyển Ngọc đi tới đưa cho hắn cái túi, dịu dàng nói:
- Công tử, đây là Băng Nhi làm cho ngài đấy.

Lục Thất nhận lấy, mỉm cười nói:
- Các ơn các cô.
Uyển Ngọc đỏ mặt lui về.

Lục Thất ngẩng lên nhìn các cô gái, cười nói:
- Chờ ta trở lại, cùng nhau ăn bữa ngon.

Các cô gái không ai nói gì, đều dùng ánh mắt thân thiết nhìn hắn. Lục Thất nhìn Tiểu Mai, cười nói:
- Triệu lão gia kia nghiệm hàng rồi phải không?

Tiểu Mai gật đầu dịu dàng nói:
- Hôm qua đã nghiệm xong rồi.

Lục Thất gật gật đầu, nói:
- Ta đi đây, các cô về phòng đi.

Nói xong khoát tay với các cô gái, nhảy lên ngồi ở càng xe, phu xe hét một tiếng, vung roi đánh xe rời khỏi Thiên Công tú trang, đi về hướng cửa nam thành.

Quyển 2 - Chương 33: Hôi ưng

Thuận lợi ra khỏi cửa thành, tầm nhìn trở nên trống trải, tâm tình của lt cũng trở nên thoáng nhiều, dọc đường đi nói đủ thứ chuyện rất thân thiết với phu xe, bất giác đã tới gần chính ngọ, đã đi được hơn trăm mười dặm rồi.

Lục Thất cười nói:
- Lão huynh, giữa trưa, ngươi tìm một nơi để dừng chân, uống nước ăn cơm.

Phu xe rất quý chủ mướn ôn hòa này, cười nói:
- Phía trước là Tân gia tâp, có một tiểu điếm tay nghề không tệ, khá tiện nghi.

Quả nhiên đánh xe đi hơn mười dặm gặp một trấn nhỏ, xe đi vào trấn đỗ trước một tiệm cơn nhỏ, phu xe nhảy xuống xe cười nói:
- Lão đệ, ta vào mua đồ ăn cho ngươi rồi ra ngay.

Lục Thất giơ túi đồ mà Uyển Ngọc đưa, cười nói:
- Ta mang theo, lão huynh cứ tự nhiên đi.

Phu xe nhìn bọc đồ kia, quay người đi vào tiểu điếm.

Lục Thất tháo túi đồ, một mùi thơm xông vào mũi, làm hắn thèm thuồng, bên trong là tám bánh hành rau và hai ấm nước da.

Hắn bốc một miếng lên ăn, cảm thấy mùi thơm ngập miệng, thịt bên trong thơm mềm ngọt ngào, hắn ăn rất nhanh đã xong một cái, lại mở túi rượu da uống hai ngụm, lại bắt đầu ăn hai miếng bánh hành thịt, vừa ăn vừa nhìn chung quanh.

Bỗng nhiên, hắn phát hiện một người đàn ông gầy nhỏ ngồi xổm trước cửa hàng cách đó không xa, ánh mắt nhìn mình chằm chằm. Khi bị hắn nhìn chăm chú, người đàn ông áo xám kia lập tức quay đầu nhìn sang nơi khác.

Lục Thất đương nhiên không hề lơ là cảnh giác, đối với lần đưa hàng hung hiểm này hắn đã chuẩn bị kỹ càng, ăn bốn cái bánh xong hắn cất túi đồ đi, sau đó xuống xe kiểm tra hàng hóa kỹ càng.

Kiểm tra xong hắn lại nhảy lên càng xe ngồi, tựa vào trên hàng để chờ. Ước chừng qua thời gian hai bữa cơm, phu xe kia mới rời khỏi tiểu điếm, tới trước xe.

Lục Thất thấy sắc mặt y trầm trọng, biết rõ nhưng vẫn cười nói:
- Lão huynh ăn no rồi à.

Phu xe mất tự nhiên gật đầu nói:
- Ăn no rồi, chúng ta đi thôi.
Nói xong vung roi thúc xe đi về phía trước.

Sau khi xe đi, phu xe như mất sức lực, đánh xe đi khá chậm, trên đường đi có điều gì đó muốn nói với Lục Thất, nhưng há mồm lại ngậm miệng lại.

Lục Thất biết phu xe hăn đã bị người nào đó uy hiếp, hắn cũng không nói chuyện, chỉ nhàn rỗi ngắm phong cảnh bên ngoài, trong lòng thì đề cao cảnh giác.

Đột nhiên có tiếng vó ngựa dồn dập từ sau vọng tới, Lục Thất quay lại nhìn, một người áo xám cưỡi khoái mã phi gấp tới, lúc vượt qua xe chở hàng, Lục Thất nhìn rõ người cưỡi ngựa, đó chính là người đàn ông gầy áo xám kia.

Sau nửa canh giờ, xe hàng đã tiến đến một đường núi khá rộng, dọc hai bên đường là bụi cây rậm rạp. Lục Thất nhìn thấy sắc mặt của phu xe rất khó coi, hắn biết đường núi này nhất định đã có mai phục, mỉm cười nói:
- Lão huynh, đường còn xa không?

Phu xe nặng nề đáp:
- Qua ba dặm nữa đến một khu rừng, lại đi chừng ba canh giờ thì sẽ đến huyện Vĩnh Định.

Lục Thất khẽ “ồ” một tiếng, đánh giá hai bên triền núi, khi xe tiến hơn một dặm, có tiếng đạp lên cây cỏ rơi vào tai hắn, trong bụi cây rậm rạp ở hai bên có 50~60 bóng đàn ông áo xám lao ra bao vây Lục Thất và xe hàng.

Phu xe hoảng sợ nhảy xuống xe, ôm đầu quỳ rạp trên mặt đất, đây là quy củ chốn giang hồ, người lục lâm không giết phu xe, nhưng điều kiện tiên quyết là phu xe không được nhúng tay vào.

Lục Thất nhảy xuống xe, trong nội tâm khá khẩn trương nhìn chung quanh, tuy rằng hắn thực lực cao không sợ hãi, nhưng dù sao cũng là đơn phương độc mã đối phó với đám lục lâm đông hơn mình, trên đời này cao thủ còn rất nhiều, nhưng hắn cho rằng cao thủ giống như Phong Đao sẽ rất ít làm những vụ mua bán nhỏ như cướp đường này.

Ở sườn núi bên trái, một người đàn ông áo xám gầy gò mặt chữ điền đi ra khỏi đám lục lâm, ngạo nghễ nhìn Lục Thất.

Lục Thất biết đây là thủ lĩnh của đám phỉ, chắp tay nói:
- Vị đại ca kia, tại hạ chỉ làm ăn nhỏ, có thể bỏ qua được không, ngày sau nguyện dâng lộ phí.

Người áo xám cười ác nghiệt, nói:
- Mẹ nhà ngươi số hàng này hơn một vạn lượng, còn dám nói là nhỏ, để lại hàng, cút đi.

Lục Thất biết rằng không thể bỏ qua, sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói:
- Nói như vậy không thể mượn đường rồi.

Người áo xám cười lạnh nói:- Bằng hữu cả gan một mình đi, đại gia ta biết không đơn giả, tốt nhất là nhìn hai bên đi.

Lục Thất nhìn hai bên sắc mặt lập tức biến đổi, thấy trong tay mấy chục thủ hạ của người áo xám đều cầm cung tiễn, hơn nữa có một nửa là trọng cung hiếm có trong quân, cả đám đã lên dây cung, nhắm về phía hắn.

Người áo xám lạnh lùng cười nói:
- Thế nào, bản lĩnh của ngươi dù lớn thế nào cũng nên an phận đi, giữ cái mạng mà quay về, còn có thể ôm vợ ôm con.

Lục Thất thấy loại trọng cung này thì khá ngạc nhiên, nhưng trong lòng lại bình ổn ngay, nếu đám phỉ nhân chỉ dựa vào những cung tiễn này, vậy thì hắn không quá sợ chúng.

Lại đưa mắt nhìn người áo xám, y đứng cách hắn chừng hơn hai mươi mét, nếu cứng rắn nhào qua, hẳn sẽ dễ như trở bàn tay, nhưng hắn còn có gia nghiệp, có người thân, có thể không kết thâm cừu với phỉ nhân là kết quả tốt nhất.

Lại nghe người áo xám quát:
- Còn chần chừ mẹ gì nữa, lấy hàng đi.

Sau một tiếng thét ra lệnh, phỉ nhân chưa cầm cung lập tức nhào tới, Lục Thất thấy phỉ nhân lao đến lấy hàng, đột nhiên cả người nghiêng đi, lao thẳng tới người áo xám vừa ra lệnh kia.

Hắn vừa có hành động, những dây cung cũng lập tức vang lên âm thanh, hơn ba mươi mũi tên bắn như mưa tới, nhưng tốc độ chạy của hắn quá nhanh, tên dài đều cắm trên đất.

Người áo xám kia thấy vậy kêu lên:
- Giỏi.

Trong khi hét hai tay mở ra bay lên trời, giống như thương ưng, từ trên nhào xuống vọt tới tấn công Lục Thất.

Lục Thất vừa thấy thủ lĩnh phỉ nhân chủ động đón đánh, hắn quát lên một tiếng dùng chiêu “Hóa hổ dược sơn”, hai quyền uy mãnh đấm về trước đánh người áo xáo đang thế nhào xuống.

Người áo xám như diều hâu quay nghiêng, hai tay chụp mặt Lục Thất. Lục Thất gầm khẽ một tiếng, quyền thế “hổ hống kinh hồn” mạnh mẽ đấm vào hông đối phương. Người áo xám thấy Lục Thất biến chiêu uy mãnh cực nhanh, rống lên một tiếng hai tay như móc câu chụp vào mạch môn hai tay của Lục Thất.

Vừa chụp xuống vừa cười hô hố:
- Tiểu tử ngươi còn không thua.

Lục Thất lật tay thoát khỏi khống chế mạch môn của y, cười nói:
- Là ta sao?

Người áo xám đưa hai tay sử dụng lực trảo, cảm thấy cổ tay mình bắt được cứng như thép, mạch môn của mình đau đớn như muốn gãy, cả người lập tức tê dại.

Hai người sau khi kết thúc đấu quyền, mưa tên lại bắn tới, Lục Thất chụp lấy người áo xám vọt mạnh về trước ba thước, vẫn có hai mũi tên cắm trúng trên người hắn, lập tức rơi xuống đất.Lục Thất tức giận nói:
- Có muốn ta lấy ngươi làm tấm chắn không hả?

Người áo xám ngây ra, lập tức quát với chung quanh:
- Chết tiệt lũ các ngươi mù à, không thấy lão tử ở đây à, có phải muốn biến ta thành con nhím không.

Những người đàn ông kia đều sững sờ không ai dám bắn tiếp nữa. Người áo xám quát bảo ngừng tay, nhìn Lục Thất ngạo nghễ nói:
- Tiểu tử, ta thua, ngươi muốn thế nào?

Tiểu Thất lãnh đạm nói:
- Tại hạ đã trúng hai mũi tên, coi như trả lộ phí này.

Người áo xám sửng sốt, gật đầu nói:
- Được, ngươi đi đi.

Lục Thất buông tay ra, người áo xám hoạt động tay một chút, nói:
- Tiểu tử giỏi, ngươi tên là gì?

Lục Thất cười nhạt nói:
- Lục Thất.

- Người áo xám gật đầu nghiêm nghị nói:
- Hôi Ưng ta trước nay ân oán phân minh, ngươi thà bị trúng tên cũng không muốn lấy ta làm tấm chắn, phần ân tình này ta nhớ kỹ, sau này sẽ gặp lại.

Nói xong nhảy người lên, phi thân lăng không đạp lên cành cây đi mất, những người áo xám khác cũng lập tức đi theo.

Lục Thất nhìn y biến mất, trong lòng giật mình, khinh công của người áo xám này thật quá cao siêu, hắn kém nhất là khinh công, tuy rằng Trúc thư công pháp có thể bay, nhưng thiết tính thực dụng, không thể phối hợp linh hoạt với võ công để đối địch được.

Hắn quay người đi đến chỗ xe, phu xe vẫn còn ôm đầu ngồi ở đó, không khỏi tức giận nói:
- Giết ngươi đến nơi rồi, vẫn còn chưa chịu đứng dậy.

Phu xe hoảng sợ nói:
- Đại gia tha mạng, tiểu nhân không thấy gì cả.

Lục Thất lười trêu chọc y nữa, nói:
- Lão ca, ổn rồi, mọi người đi hết rồi, mau lên xe cho xe chạy đi.

Lúc này phu xe mới nhận ra giọng của Lục Thất, vội ngẩng lên, vẫn chưa hoàn hồn:
- Đi hết rồi ư?

Lục Thất tức giận:
- Không đi còn định xin chúng cơm ăn à, mau lên xe đi.

Phu xe giờ mới hiểu ra, cuống quýt lên xe, đợi Lục Thất ngồi yên rồi vung roi đánh xe tiến về phía trước. Ra khỏi khu rừng y mới thở phào, vui vẻ nói:
- Chẳng trách lão đệ dám một mình áp xe, hóa ra lão đệ có bản lĩnh lớn như thế.

Lục Thất nói:
- Ngươi chớ nói lung tung, là bằng hữu nghĩa khí cho mượn đường.

Phu xe cười nịnh:
- Ta hiểu rồi, đây là quy của dành cho chúng ta, không nói không nghe không thấy, ngài đừng trách tội.

Lục Thất nghe vậy mỉm cười:
- Quy củ này ta biết, có chuyện xảy ra sẽ không ảnh hưởng đến ngươi đâu.

Phu xe cảm kích gật đầu, lát sau hai người mới khôi phục lại bầu không khí như ban đầu, cười nói vui vẻ.

Quyển 2 - Chương 34: Tiếng đàn khiến người xót thương

Trước hoàng hôn xe ngựa tiến vào huyện thành Vĩnh Định, người đánh xe quen thuộc đường đi trực tiếp chạy tới trước cửa cửa hàng vải vóc Thiên Phát dừng lại. Lục Thất trầm mặt xuống xe đi vào cửa hàng vải vóc Thiên Phát, vừa vào cửa đảo mắt liền thấy Triệu lão gia béo mập người đầy mỡ đang đưa lưng về phía cửa nói chuyện với ai đó.

Hắn cười lạnh bước nhanh đi qua, giơ tay vỗ ‘ba’ một tiếng lên trên quầy vải, cái quầy răng rắc bị đập nát, vải vóc bày bên trên quầy lập tức rơi xuống tán loạn.

- Triệu lão gia, ra thu hàng đi.
Lục Thất hung ác quát.

Triệu lão gia hoảng sợ, xoay người lại liền thấy là Lục Thất, ông ta bị dọa hết hồn, cả kinh nói:
- Ngươi làm sao tới đây được?

Lục Thất trừng mắt hung ác nói:
- Triệu lão gia, lần tới làm ăn buôn bán có thể đừng tìm bằng hữu thổ phỉ tới cướp hàng hay không?

Sắc mặt của Triệu lão gia lập tức biến thành màu gan lợn, kinh hoảng nói:
- Cái gì? Gì... gì mà bằng hữu.

Lục Thất thô bạo nói:
- Bớt nói nhảm đi, trong lòng ta và ngươi đều hiểu rõ, nhanh chóng tới thu hàng lấy bạc đến đây.

Triệu lão gia bị dọa sợ người run rẩy, vội vàng gật đầu nói:
- Ta thu hàng, ta thu hàng.

Lập tức hô gọi tiểu nhị đem hàng hóa thêu dệt trên xe chuyển vào cửa hiệu vải, lại để cho phòng kế toán thanh toán bằng hai mươi tờ ngân phiếu mỗi tờ giá trị năm trăm lượng.

Lục Thất xem xét thấy không có gì sai mới cười lạnh nói:
- Triệu lão gia, làm ăn thì phải ngay thẳng một chút, lần tới nhớ mở con mắt sáng chút làm việc nha.
Nói xong lập tức ra khỏi cửa hàng vải, để lại Triệu lão gia mặt mày như đang khóc tang đứng yên tại chỗ.

Lục Thất cất kỹ ngân phiếu, lên xe nói:
- Lão ca, bây giờ trở về đi.

Người đánh xe ngẩn ra nói:
- Lão đệ, giờ mà quay về thì trời đã tối rồi, sẽ không vào thành được đâu.

Lục Thất xua tay quyết đoán nói:
- Miễn nghĩ tại chỗ này, ngủ ở bên ngoài cũng được, đi thôi.

Người đánh xe đành phải nghe lời đánh xe ra khỏi thành, ra khỏi thành rồi Lục Thất mỉm cười nói:
- Lão ca, tên Triệu lão gia kia chịu thiệt, nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu, chẳng may lão ta tìm người ở trong thành đối phó với chúng ta, đánh nhau sẽ gây kinh động tới quan nha, nhỡ mà chọc vào quan bị bắt vào ngục, mất mấy ngày chúng ta cũng không đi được.

Người đánh xe nghe xong bừng tỉnh, gật đầu nói:
- Đúng đúng, dính vào kiện tụng lao ngục lại phải dùng tiền, lão đệ quả là sáng suốt.

Lục Thất cười nhạt nói:
- Triệu lão gia này không phải là một nhân vật đơn giản, khẳng định là thổ địa của nơi này, tội gì ở địa phương của lão chọc quan chịu tội lao ngục.

Xe trống nên nhẹ, đi được mau hơn, xuyên qua rừng núi tối đen, đi qua Tân gia tập, khi trời đã tối đen thì tới một nơi gọi là trấn Khang Bình. Lục Thất quyết định ở lại trấn Khang Bình nghỉ một đêm.

Người đánh xe ở trong trấn tìm được một lữ quán đơn xơ, Lục Thất thuê một gian nhỏ riêng, lấy ra bánh nhân thịt còn dư ăn, sau đó ngồi trên cái giường gỗ cũ trong gian của mình nhắm mắt dưỡng thần.

Một lát sau, có người khẽ gõ cửa nói:
- Lão đệ, ta vào có được không?

Lục Thất nghe ra là tiếng của người đánh xe, cười nói:
- Lão ca vào đi.

Cửa đẩy ra liền có hai người đi vào, đi trước là người đánh xe, đi ở phía sau là một người đàn bà lớn tuổi mặc váy áo bằng vải bố, Lục Thất ngớ ra nhìn người đàn bà kia. Người đàn bà lớn tuổi tươi cười nói:
- Đại gia, muốn tìm người vui vẻ hay không?

Lục Thất vừa nghe liền hiểu rõ:
- Không cần.

Người đàn bà lớn tuổi tiến lên một bước, cười nịnh nói:
- Đại gia muốn nghe xướng khúc, thư giãn gân cốt, hay là tìm người bồi ngủ, chúng ta đều có, giá còn rất rẻ đấy.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Ta không có hứng thú, bà đi ra ngoài đi.

Người đánh xe ho một tiếng, tươi cười nói:
- Lão đệ, đã đi ra ngoài rồi, tiện nghe xướng một khúc cũng được mà, chỉ cần mười lăm văn thôi, gọi một người nghe thử đi.

Lục Thất nghe xong lập tức hiểu ra người đánh xe thường chạy ngoài, đương nhiên khó tránh muốn dẫn mối kiếm thêm chút tiền ngoài. Hắn không tiện cự tuyệt, cười nhạt nói:
- Lão ca muốn nghe xướng khúc, vậy thì ta mời một người.

Người đàn bà lớn tuổi cao hứng gật đầu đáp lời, vừa định bước đi ra ngoài lại nghe Lục Thất nói:
- Ta không thích nghe những thứ lộn xộn linh tinh, tìm người có nhạc nghệ tốt một chút.

Người đàn bà lớn tuổi nói:
- Có có, ngài đợi chút.

Người đàn bà lớn tuổi vừa đi, Lục Thất cố ý trêu đùa cười nói:
- Lão ca, vừa ý ngươi nha.

Người đánh xe cười theo nói:
- Đã đi ra bên ngoài thì nên khoan khoái một chút.

Lục Thất nghe xong chỉ cười không nói, danh kỹ sông Tần Hoài hắn còn không thèm đi, ở nơi làng quê trấn nhỏ này thì có thể có hàng tốt gì chứ.
Một lát sau ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, người đàn bà lớn tuổi đẩy cửa dẫn vào một người phụ nữ mặc y phục đầy chấp vá, người phụ nữ này tóc rối bời phủ che mặt, ôm theo một cây đàn tỳ bà cũ kỹ, người đánh xe chau mày nói:
- Cẩm tỷ, người này chất lượng quá kém.

Người đàn bà lớn tuổi cười nói:
- Đàn khúc của nàng ở đây tính ra là nổi trội nhất đấy, nếu đại gia không hài lòng thì có thể đổi.

Lục Thất vốn chỉ đáp ứng theo hoàn cảnh, cũng không phải tìm kỹ nữ qua đêm, liếc nhìn người phụ nữ kia một cái, hắn gật đầu nói:
- Thôi được, chọn nàng đi.

Người đàn bà lớn tuổi vội dìu người phụ nữ ngồi lên ghế gỗ trong phòng. Lục Thất trông dáng vẻ uể oải của người phụ nữ, mở miệng hỏi:
- Có phải là nàng ấy chưa ăn uống gì hay không?

Người đàn bà lớn tuổi lúng túng cười cười, Lục Thất nói:
- Phiền bà mang chút bánh ngọt trà nước đến đây, ta trả tiền.

Người đàn bà lớn tuổi vội lên tiếng trả lời đi ra ngoài, người phụ nữ thanh âm khàn khàn nói:
- Xin hỏi đại gia muốn nghe gì?

Lục Thất mỉm cười nói:
- Không vội, chờ ăn xong rồi nàng hãy đàn.

Người phụ nữ khàn khàn nói:
- Vậy thì tiện nô trước tiên xin đàn cho đại gia nghe nửa đoạn Phượng Hoàng Phi.
Nói xong liền ôm tỳ bà bắt đầu đàn.

Thanh âm vừa cất lên, khiến cho Lục Thất ngẩn ngơ một hồi, cảm thụ tiếng tỳ bà trong trẻo như tiếng suối ngọc bắn tung tóe, càng nghe càng say đắm, trong dòng điệu tỳ bà hắn như nghe thấy tiếng bách điểu vui mừng hót vang, lắng nghe tiếng đàn tâm thần đều trở nên thư sướng.

Khi khúc đàn kết thúc, Lục Thất vốn có trình độ nhạc luật rất cao cũng không khỏi ngạc nhiên nhìn người phụ nữ, hắn biết nhạc nghệ của người phụ nữ này hẳn là trên cả hắn. Ở trong một trấn nhỏ thế này, không ngờ có thể gặp được một cao thủ nhạc nghệ, khiến hắn giật mình không thôi.

- Tiện nô đàn không được tốt, bêu xấu rồi.
Người phụ nữ dùng chất giọng khàn khàn nói.

- Không không, nàng đàn rất hay.
Lục Thất thán phục vỗ tay đáp lại.

Người phụ nữ khom người khàn khàn nói:
- Ngài quá khen.

Lúc này người đàn bà lớn tuổi mang điểm tâm tới đặt trên cái bàn ở đầu giường. Lục Thất đứng dậy cầm lấy điểm tâm, tự mình đưa đến trước mặt người phụ nữ, ôn hòa nói:
- Ăn đi.

Người phụ nữ nghẹn ngào nói:
- Tạ ơn đại gia.

Vươn ra cánh tay phải phủ đầy ban đỏ, cầm lấy điểm tâm đưa vào miệng, tướng ăn ngốn nga ngốn nghiến rất khó coi. Vì ăn quá nhanh, cho nên bị sặc sụa một hồi, người đàn bà lớn tuổi vội đưa nước trà qua cho người phụ nữ, rồi nói:
- Chậm một chút.
Người phụ nữ nhận lấy chén nước uống.

Người đánh xe đi tới, nói khẽ bên tai Lục Thất:
- Lão đệ, đừng đụng vào nàng, cẩn thận bị nhiễm bệnh đấy.

Lục Thất cũng nhìn ra người phụ nữ có bệnh, mở miệng hỏi người đàn bà lớn tuổi:- Bà bà, vì sao không tìm tiên sinh chẩn bệnh cho nàng ấy?

Người đàn bà lớn tuổi bất đắc dĩ nói:
- Muốn no bụng còn khó, nói chi là có tiền xem bệnh.

Nghe lời nói thẳng thắn như thế, Lục Thất khẽ thở dài lắc đầu, người đàn bà lớn tuổi cười khổ nói:
- Giống như nàng vậy, chỉ có thể chờ chết thôi.

Lục Thất cau mày nói:
- Nàng ấy bị bệnh gì, không có cách nào chữa trị hay sao?

Người đàn bà lớn tuổi cười nói:
- Có thể trị.

Lục Thất gật gật đầu, người phụ nữ lại khàn khàn nói:
- Đại gia đừng nghe, bệnh của ta là bệnh lậu, không trị hết được đâu.

Mặt của người đàn bà lớn tuổi kia lập tức tối sầm, cả giận nói:
- Mi muốn chết ở chỗ này, còn chưa được lão nương cho phép đâu, chờ trời sáng mi cút đi cho ta.

Vẻ mặt Lục Thất trầm xuống, lạnh nhạt nói:
- Bà cút ra ngoài trước cho ta.

Người đàn bà lớn tuổi ngớ ra, nhưng không dám chọc vào Lục Thất, đành tức giận xoay người rời đi. Người phụ nữ ho khan hai tiếng nói:
- Tạ ơn đại gia cho ta thức ăn, thật không ngờ sắp chết rồi, còn có người thưởng thức đàn khúc của ta, ta thật sự khắc sâu trong lòng.

Lục Thất thở dài:
- Khúc đàn của nàng tựa như tiếng nhạc thần tiên, ví như nhạc khúc kết thúc một đời người, ông thời quả rất bất công.

Người phụ nữ ngẩng đầu lên, lộ ra một gương mặt phù thũng đầy chấm đỏ kinh khủng như quỷ, liếc nhìn Lục Thất một cái sau lại gục đầu xuống nói:
- Ta lại đàn cho đại gia hai khúc, cảm tạ đại ân tri ngộ của ngài.

Lục Thất thoáng suy nghĩ, lắc đầu nói:
- Đừng đàn, nàng nghỉ ngơi một chút, ngày mai ta dẫn nàng đi kinh thành tìm y sĩ trị bệnh.

Thân thể người phụ nữ run lên, lắc đầu nói:
- Không cần, bệnh của ta đã nghiêm trọng lắm rồi, không ai có thể trị đâu.

Lục Thất kiên định nói:
- Chỉ bằng vào tài nghệ âm nhạc của nàng, ta cũng muốn tận tâm cứu nàng.

Người đánh xe ở bên vừa nghe, giật mình nói:
- Lão đệ, ngươi thật sự muốn mang nàng đi à.

Lục Thất gật đầu:
- Gặp nhau chính là duyên, hơn nữa kỹ nghệ chơi đàn của nàng xuất thần nhập hóa, ta muốn cứu nàng.

Người đánh xe nghe xong không cho là đúng, khuyên nhủ:
- Nữ nhân biết đánh đàn có nhiều lắm, lão đệ chớ nên rước phiền toái vào thân.

Lục Thất lười nhiều lời cùng kẻ ngu dốt không hiểu âm luật, cười nhạt nói:
- Ngươi ra ngoài tìm thú vui đi, ngày mai ta sẽ trả tiền cho.

Người đánh xe vừa nghe liền mừng rỡ, vui tươi hớn hở bước ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Lục Thất rót chén nước đưa đến trước mặt người phụ nữ nói:
- Uống thêm chút nước đi.
Người phụ nữ gật đầu nhận lấy uống hết nửa chén.

Lục Thất nhận lại chén thì thấy người phụ nữ hơi chao đảo, vội ôn hòa nói:
- Nàng đã mệt mỏi rồi, ta đỡ nàng lên giường nằm một lát.

Người phụ nữ lắc đầu nói:
- Không không, thân thể tiện nô mắc chứng bệnh khó chữa, sao có thể nằm trên giường của ngài.

Lục Thất mỉm cười vươn tay đỡ nàng dậy, cứng rắn dìu nàng đến bên giường, nhẹ nhàng đỡ nàng nằm trên giường. Người phụ nữ giãy giụa khàn giọng nói:
- Đại gia, ta có bệnh, thật sự không thể ngủ trên giường của ngài.

Lục Thất đè nàng lại, cười nói:
- Ta không ngủ trên giường, nàng an tâm nghỉ tạm đi.
Nói xong buông nàng ra, rồi ngồi xuống trên mặt đất bên giường.

Người phụ nữ vội la lên:
- Ngài có thể nào ngồi ở trên đất.

Lục Thất cười nói:
- Ta luôn có thói quen ngồi dưới đất qua đêm đấy.

Người phụ nữ ngẩn ra, dường như hiểu được gật đầu, ôm chặt tỳ bà. Lục Thất bị chấn động bởi nhạc nghệ của người phụ nữ này, trỗi lên lòng tiếc tài, liền quyết định mang theo người phụ nữ này trở về hết lòng cứu trị thử xem, hắn ôn hòa nói:
- Nàng đi có cần mang theo gì không?

Quyển 2 - Chương 35: Duyên phận

Người phụ nữ nghiêng đầu nhìn hắn, khàn giọng nói:
- Ngươi dẫn một người sắp chết như ta về cũng không có tác dụng gì đâu, đừng phí tâm nữa.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Nhạc nghệ của ngươi giống như tiên âm, dẫn theo ngươi về, ta sẽ có phúc được nghe nhạc hay.

Người phụ nữ nghe xong giật mình nhìn Lục Thất, một hồi lâu sau mới dời mắt đi chỗ khác, khóc khàn giọng nói:
- Tri âm khó tìm, không thể tưởng được lúc ta sắp chết lại có thể gặp được một tri âm, nếu ta còn có thể cứu được, thật sự sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp lại tấm lòng của ngài, nhưng ta không cứu chữa được rồi.

Lục Thất an ủi:
- Ngươi yên tâm, ta biết không ít danh y, đảm bảo có thể cứu sống ngươi.

Người phụ nữ nghe xong không nói được gì, một mình ngồi khóc nhìn trần nhà ngẩn người, Lục Thất sợ kích thích cô ta, cũng không mở miệng hỏi, trong ánh đèn mờ mờ đôi mắt nhắm nghiền dưỡng thần.

Ước chừng khoảng một canh giờ sau, người phụ nữ chợt quay đầu nhìn về phía Lục Thất nhẹ giọng kêu:
- Công tử.

Lục Thất mở mắt ra ôn tồn nói:
- Có chuyện gì sao?

Người phụ nữ hạ giọng nói:
- Công tử ngài định dẫn ta theo thật sao?

Lục Thất gật đầu nghiêm mặt nói:
- Là thật.

Người phụ nữ gật đầu nói:
- Nếu công tử không chê, ta cũng không muốn chết ở chỗ này, bởi vậy cầu công tử cho ta một danh phận, cho ta trở thành thị thiếp của ngài.

Lục Thất ngẩn ra, hắn chỉ tiếc tài năng âm nhạc của người phụ nữ nên mới định mang về chữa trị, cũng không muốn thu nàng làm thị thiếp, hơn nữa khuôn mặt này rất khó được gắn với hai chữ thiếp đẹp, nhưng hắn lại có một ý nghĩ khác, dịu dàng nói:
- Bằng nhạc nghệ của ngươi, có thể khiến ta tiếp nhận là thiếp thị, nhưng ta có rất nhiều thê thiếp rồi, ta cũng luôn tôn trọng các nàng ấy, sau khi hỏi ý kiến của các nàng ta mới có thể thu nhận ngươi.

Người phụ nữ nghe xong lãnh đạm nói:
- Nô tỳ cũng chỉ là một người ty tiện, tự biết không xứng với công tử, công tử không muốn thu nạp chính là ý như vậy, cần gì phải dùng ý của thê thiếp để lừa dối, nếu công tử không thể lấy nô tỳ làm thiếp vậy đi cùng công tử đi có ý nghĩa gì nữa.

Lục Thất vừa nghe đã biết người phụ nữ này tính tình rất bướng bỉnh, dịu dàng nói:
- Ta muốn dẫn ngươi đến kinh thành chữa bệnh.

Người phụ nữ lạnh nhạt nói:
- Đa tạ lòng tốt của công tử, bệnh của nô tỳ có đi kinh thành cũng không trị khỏi được, nếu công tử thực sự có tấm lòng tri âm tri kỉ vậy hãy thu nô tỳ làm thiếp, cũng có thể cho nô tỳ sau này hồn có chốn quay về.

Lục Thất nghe xong tâm khẽ động, dịu dàng nói:
- Bệnh của ngươi có đi kinh thành cũng không thể trị khỏi sao?

Người phụ nữ lạnh nhạt nói:
- Không thể trị khỏi, công tử cũng đừng phí tâm.

Lục Thất nghe xong suy nghĩ một chút, cũng nghĩ đến vị hôn thê Lâm Tiểu Điệp, bệnh của Lâm Tiểu Điệp chắc hẳn cũng có phần giống bệnh của Người phụ nữ này rồi.

Suy nghĩ hồi lâu, hắn mới dịu dàng nói:
- Ta đồng ý thu ngươi làm thiếp, nhưng ta cũng cho ngươi biết một chuyện, ngươi làm thiếp của ta thì chính là nữ nhân của ta, ta sẽ cố hết sức cứu chữa. Nếu dùng dược không có tác dụng ta sẽ dùng một loại khí công trị bệnh cho ngươi, nhưng dùng khí công trị bệnh có rất nhiều nguy hiểm, nếu không thành công ngược lại có thể làm bệnh của ngươi nặng hơn, khiến ngươi chết trước thời gian, cho nên ngươi nhất định phải suy nghĩ kĩ.

Người phụ nữ nghe xong ngạc nhiên nhìn về phía Lục Thất một hồi lâu sau mới gật đầu nói:
- Thiếp thân muốn sống cũng không sống được bao lâu nữa, nguyện ý làm thiếp thất của công tử, cũng nguyện ý lấy thân mình ra thử nghiệm tìm đường sống trong chỗ chết.

Lục Thất gật đầu nói:
- Được, chờ đến kinh thành ta sẽ làm hộ tịch cho ngươi, sau đó tìm danh y chữa bệnh, đến tận khi dược và châm cứu không có tác dụng, ta mới dùng đến khí công, ngươi bây giờ chuẩn bị tinh thần đi, mai ta dẫn ngươi đi.

Người phụ nữ gật đầu nói:
- Thiếp thân tạ ơn công tử đã không bỏ rơi.
Lục Thất mỉm cười gật đầu, quay đầu bắt đầu điều tức, người phụ nữ nhìn chăm chú nóc nhà, cuối cùng bất giác ngủ mất.

Sáng hôm sau, Lục Thất đợi trời sáng ra khỏi nhà, đứng ở trong sân duỗi gân cốt, dạo bước, dần dần có người đi ra.

Phu xe mới tỉnh ngủ, liếc mắt nhìn Lục Thất một cái, vội đi tới tươi cười nói:
- Lão đệ chào buổi sáng.Lục Thất nhìn hắn một cái mỉm cười nói:
- Lão ca đêm qua chắc ngủ rất ngon.

Phu xe cười ha hả, mờ ám nói:
- Cô nương kia cũng tạm được, mập béo trắng như cừu non.

Lục Thất cười, chuyển lời nói:
- Lão ca giúp ta hỏi xem mất bao nhiêu bạc mới có thể đưa người đi?

Phu xe sửng sốt, cười khổ nói:
- Lão đệ, ngươi thật sự muốn đưa nữ nhân nửa sống nửa chết kia đi, mang về chết tại nhà rất xui đấy.

Lục Thất mặt trầm xuống, không vui nói:
- Có muốn “món” tối hôm qua ngươi tự mình trả không?

Phu xe sắc mặt lập tức biến đổi, vội cười cười nói:
- Ta đi đây.
Nói xong lắc lắc đầu rồi đi.

Khoảng một nén hương sau, phu xe trở về nói:
- Lão đệ, nữ nhân kia là kỹ nữ bán nghệ, ngài không cần bỏ ra một xu cũng có thể đưa đi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Như vậy cũng bớt phiền phức.

Chợt thấy tú bà kia vui mừng từ trong nhà đi ra, đến tận bên cạnh Lục Thất cười nói:
- Đại gia muốn dẫn Phượng Nhi lên kinh chữa bệnh sao?

Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Đúng vậy, ngươi không đồng ý?

Tú bà vội nói:
- Đồng ý, đại gia muốn cứu người, ta sao có thể cản trở, ta đi chuẩn bị một ít thức ăn cho ngài.
Nói xong quay người rời đi.

Lục Thất trở về phòng của mình, thấy người phụ nữ đứng dậy ngồi ở bên người, ôm lấy đàn tỳ bà ngẩn ngơ. Hắn gõ hai phát vào khung cửa, người phụ nữ mới giật mình tỉnh lại, quay đầu nhìn về phía Lục Thất.
- Thu dọn một chút rồi đi.
Lục Thất ôn tồn nói.

Người phụ nữ đứng dậy ôm đàn tỳ bà đi về phía hắn, Lục Thất nói:
- Không mang cái gì nữa sao?

Người phụ nữ lắc đầu, Lục Thất xoay người cùng Người phụ nữ đi ra sân, đỡ nàng lên xe, phu xe ở bên cạnh nhíu chặt mày, không hiểu nổi hành vi của Lục Thất, không rõ vị ông chủ này trúng tà gì.

Một lúc sau, một tiểu nhị cường tráng mang đồ ăn và nước tới, Lục Thất nhận lấy để vào trong xe, thanh toán ngân lượng rồi lên xe nói:
- Đi thôi.

Xe vững vàng đi khỏi trấn Bình Khang, bệnh của người phụ nữ không thể chống đỡ được vẫn luôn nằm trên xe không nói gì, phu xe trong lòng không vui nên cũng ít nói, Lục Thất có được thanh tĩnh nhìn về phía xa xa, thưởng thức cảnh vật xung quanh.

Vô thức đã đi được một đoạn đường, sau giờ ngọ, phu xe chợt chỉ về phía trước nói:
- Lão đệ, sắp đến kinh thành rồi.

Lục Thất ngẩng đầu nhìn về phía đó, quả nhiên trông thấy thành trì Giang Ninh rộng lớn.

Đi xem nửa giờ nữa đến được cửa thành phía nam, khi qua cửa Lục Thất phát hiện số binh lính gác cửa nhiều hơn hôm qua gấp ba bốn lần, kiểm tra nghiêm túc người ra vào thành, dường như có chuyện gì đó xảy ra.

Lúc đến lượt bọn họ, một binh lính của quân Tào yêu cầu Lục Thất xuất ra giấy chứng nhận, Lục Thất khách khí đem giấy chứng nhận đưa ra, phu xe cũng lấy ra. Binh lính xem xong giấy chứng minh thân phận của hai người, chỉ vào trong xe nói:
- Còn giấy chứng nhận của cô ta đâu?

Lục Thất ôn tồn nói:
- Đây là nữ nhân ta mới mua được.

Binh lính liếc mắt nhìn Lục Thất một cái, dù sao đây cũng là một võ quan cao hơn y hai bậc, cũng khách khí nói:
- Vậy vắn khế đâu?

Lục Thất hòa nhã nói:
- Sau khi vào thành lập tức làm.

Binh lính quân Tào lại nói:
- Vị đại nhân này, bên trên có lệnh phàm là người có thân phận không rõ ràng, người khả nghi đều bắt tạm giam, tất nhiên nữ nhân này là đại nhân vừa mua, vậy mời đại nhân lấy ra năm lượng bạc làm hộ tịch đi.

Lục Thất sửng sốt, hắn biết làm hộ tịch là chuyện thuộc công việc của nha môn, từ khi nào cửa thành cũng có thể làm hộ tịch thế, hắn không rõ nhưng lại không thể không biết điều gây phiền phức, đành phải lấy ra năm lượng bạc đưa cho binh lính, binh lính vung tay lên, có một quan binh tiến lên đưa ba người Lục Thất đi làm hộ tịch.

Đi theo quan binh tới một cửa hiệu ở trên đường, Lục Thất đỡ người phụ nữ đi theo quan binh vào cửa.

Vừa đi vào cửa thấy có không ít người đang làm thủ tục, có ba quan lại đang làm việc.

Quan binh yêu cầu văn khế của người phụ nữ, Người phụ nữ từ mặt trái của tỳ bà lấy ra một cái hộp, từ bên trong lấy ra một tờ giấy gấp gọn gàng đưa cho quan binh, sau đó nhanh chóng đóng hộp lại, Lục Thất đảo mắt nhìn qua chiếc hộp kia trong đó có một ít tờ giấy cuộn, hắn đoán là nhạc phổ.

Quan binh tiếp nhận văn khế của người phụ nữ và công văn thân phận của Lục Thất, hỏi:
- Đại nhân mua nữ nhân này về làm gì?

Lục Thất ôn tồn nói:
- Lấy về làm thiếp thị.

Quan binh sửng sốt, kinh ngạc nhìn Lục Thất, lại nhìn người phụ nữ một cái, kinh ngạc nói:
- Đại nhân, ngài đã nghĩ kĩ chưa, thật sự muốn lấy về làm thiếp thị.

Lục Thất không chút do dự gật gật đầu nói:
- Đã nghĩ kĩ, ngươi mau làm đi.

Quan binh tuy rằng kinh ngạc nhưng cũng không nói gì nữa, xoay người tách những người khác ra, chen lên phía trước làm cho Lục Thất trước, người phụ nữ kinh ngạc nhìn đám người, mà ánh mắt Lục Thất lại yên tĩnh giống như nước.

Một lát sau, quan binh làm xong hộ tịch cầm ra ngoài, đem tất cả đưa cho Lục Thất, Lục Thất nhận lấy thưởng cho quan binh một xâu tiền, quan binh tạ ơn rồi đi khỏi.

Lục Thất cẩn thận nhìn hồ sơ trong tay, trong hồ sơn có công văn chứng minh thân phận của hắn, cũng có văn khế đi đường và thân phận thiếp thất của người phụ nữ kia. Hắn mở văn khế cũ ra đọc, đọc xong hắn hơi sửng sốt, hóa ra Người phụ nữ tên là Điệp Y, vốn là kĩ nữ của Vạn Hoa lâu

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau