KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 151 - Chương 155

Quyển 2 - Chương 26: Cuộc trò chuyện trong đêm

Sau khi rời khỏi trà lâu Thất Tịch, Lục Thất hết sức phấn khởi quay về Trịnh gia ở thành Nam. Nhìn thấy Vương nhị phu nhân mặt ủ mày chau, hắn ý tứ dặn dò Vương nhị phu nhân đừng đem số bạc còn lại biếu tặng cho ai và cho hắn thời gian ba ngày để tìm một mối quan hệ đỡ đầu đủ vững, Vương nhị phu nhân bán tín bán nghi, nhưng vẫn đồng ý.

Sau bữa cơm chiều, Lục Thất lại đến Long Uy tiêu cục, đợi trong hoa viên cho đến khi đèn lên, cô gái che mặt mới lặng lẽ xuất hiện.

Lục Thất vui mừng, nghênh đón, cười nói:

- Sư tỷ, đệ đã bất đầu luyện tập “Kim Cương Thiền công” nhập môn.

Cô gái che mặt thấp giọng nói:

- Đệ là người kỳ tài về luyện võ, chúc mừng đệ.

Lục Thất cười nói:

- Sư tỷ, đêm nay tỷ dạy đệ môn gì?

Cô gái che mặt im lặng một lát, thấp giọng nói:

- Đêm nay ta truyền cho đệ một chiêu chưởng pháp, tên là Long Quân Phá.

Lục Thất kinh ngạc hỏi:

- Truyền chưởng pháp cho đệ?

Cô gái che mặt gật đầu nói:

- Đúng vậy, là truyền chưởng pháp cho ngươi, chiêu chưởng pháp này rất mãnh liệt, phù hợp với việc phát huy uy lực ngoại công thượng thừa của ngươi.

Lục Thất chỉ sở trường loại quyền pháp uy mãnh là Phục Hổ Quyền, chưa bao giờ luyện chưởng pháp, hắn chần chờ một chút, rồi gật đầu nói:

- Xin sư tỷ truyền dạy cho.

Một chiêu chưởng pháp này do chín thức tạo thành, trông có vẻ rất đơn giản, nhưng bắt đầu luyện mới phát hiện không phải dễ dàng, kình khí của mỗi động tác lớn nhỏ như thế nào, đường lối hành khí ra sao, hết sức khó nắm vững, Lục Thất luyện tới quá nửa đêm mới thuộc.

Cô gái che mặt thấp giọng nói:

- Đệ đừng sốt ruột, chiêu này bên ngoài trông đơn giản nhưng bên trong sâu xa khó hiểu, đệ có thể luyện đến mức này là đã tốt lắm rồi, nghỉ ngơi một chút đi.

Lục Thất cảm thấy hai cánh tay đau nhức, gật đầu tới ngồi cạnh cô gái che mặt bên ao sen. Cô gái nói:

- Hôm nay đệ đi tìm vị hôn thê sao?

Lục Thất giật mình, thầm nghĩ sư tỷ là phụ nữ, cũng rất quan tâm chuyện tìm vợ của mình, hắn nhẹ nhàng nói:

- Không, hôm nay đệ đi làm một việc rất quan trọng, ngày mai đệ mới đến Đại Lý Tự tra tìm.

Cô gái che mặt hỏi:

- Hôm nay đệ làm chuyện quan trọng gì vậy?

Lục Thất cảm thấy vị “sư tỷ” này rất thân thiết, cũng không giấu diếm, kể lại chuyện ngày hôm nay, rồi nói:

- Chuyện liên quan đến sự sinh tồn phải vội vã làm trước, bây giờ đệ đã có danh thiếp của quan lớn, ngày mai đến Đại Lý Tự điều tra vụ án đó cũng dễ dàng hơn nhiều.

Cô gái che mặt khẽ nói:

- Ta cho rằng đệ nương dựa vào vị Trưởng sử phu nhân đó là không khôn ngoan, quan lại của Ung Vương phủ đều là quan lớn nhưng không có thực quyền, đối với sự phát triển trong tương lai của đệ là rất bất lợi.

Lục Thất ôn tồn nói:

- Về điều này đệ đã biết, bất quá đối với đệ, nhất định phải giữ được lợi ích hiện tại, nếu như đệ mất đi thế lực ở huyện Thạch Đại, thì càng không thể nói đến việc phát triển trong tương lai. Ở Đường quốc, nếu không có quan lớn đỡ đầu, cho dù đệ có bản lãnh cao hơn nữa, cũng là có cánh mà khó bay, hiện giờ có thể được Ung Vương phủ đỡ đầu, thật sự là tốt lắm rồi.

Cô gái che mặt nói:

- Đương kim hoàng đế Đường quốc trọng văn hơn võ, đối với nước ngoài thì mềm yếu không tranh đoạt, đệ vất vả như vậy để trở thành tướng lĩnh cầm quân, bán mạng cho loại hoàng đế không biết chấn hưng quốc gia, đệ nghĩ là đáng giá lắm sao?

Lục Thất giật mình, suy nghĩ một chút rồi ôn tồn nói:

- Từ lâu đệ đã mơ ước được trở thành một tướng lĩnh cầm quân, trong lòng đệ, chưa bao giờ có ý nghĩ tận trung với hoàng đế Đường quốc. Hồi cha đệ còn sống, ông rất thất vọng đối với triều đình Đường quốc, đệ cũng thấy tương lai của Đường quốc không có gì tốt đẹp. Chính bởi vì tương lai Đường quốc u tối, một khi xảy ra chiến tranh loạn lạc, thường chỉ có người có binh tướng trong tay là có thể tự vệ được. Đúng như lời Trưởng sử Tam phu nhân đã nói, khi xảy ra chiến loạn, địa vị của bà ấy có tôn quý đến mấy cũng vô nghĩa, chỉ có trong tay cầm binh, mới có thể giữ được mạng mình và người thân.

Cô gái che mặt nói:

- Thì ra là đệ nghĩ như vậy.

Vẻ mặt khác lạ, Lục Thất ngây người suy nghĩ trong chốc lát, rồi khẽ thở dài:

- Mặc dù đệ căm ghét triều đình Đường quốc hèn yếu nhu nhược, nhưng thân là quân nhân mà có tư tâm chỉ muốn giữ mình, thật sự là một điều sỉ nhục, nếu như có cơ hội thống lĩnh đại quân, đệ sẽ không sợ chết, cầu hòa mà bán nước đâu.
Cô gái che mặt dịu dàng nói:

- Nói như vậy, nếu đệ không trở thành tướng lĩnh thống quân, thì đệ sợ chết sao?

Lục Thất lắc đầu nói:

- Không phải, cho tới bây giờ, đệ vẫn không hề sợ chết, nhưng đệ không muốn chết một cách vô nghĩa, thân là tướng thống lĩnh đại quân, chẳng khác gì đặt trên vai trách nhiệm đại nghĩa, vì đất nước hy sinh không tiếc. Nhưng là người không có quyền thế, khi đối mặt với tình thế không thể thay đổi, thì cách sinh tồn tốt nhất là mặc cho nước chảy bèo trôi, đệ sẽ không vì một triều đình mục nát mà đưa thân vào chỗ chết!

Cô gái che mặt im lặng không nói gì, một lúc sau mới khẽ cất tiếng:

- Có lẽ đệ là một người kiêu hùng.

Lục Thất sững sờ, cười nhẹ nói:

- Có lẽ là thế nào? Đệ thật sự không muốn làm cái gọi là anh hùng đứng nơi đầu sóng ngọn gió, bởi vì đa số anh hùng thời xưa đều chết rất thảm.

Cô gái che mặt khẽ nói:

- Nói mấy chuyện này nghe nặng nề quá, nói chuyện khác đi.

- Sư tỷ muốn nói về cái gì?

Lục Thất cười hỏi.

Cô gái che mặt nghĩ một lát, rồi nhẹ nhàng nói:

- Về chuyện Tú Lan, ta đã giải thích giùm đệ, nàng thật sự không trách đệ.

Lục Thất giật mình, trong đầu hiện lên hình bóng xinh đẹp tuyệt trần của cô tỳ nữ kia, trong lòng cảm thấy ấm áp, ôn tồn nói:

- Vậy thì tốt quá, đệ vì chuyện này mà cứ áy náy mãi, đa tạ sư tỷ.

Cô gái che mặt nhẹ nhàng nói:

- Sau này gặp phụ nữ, không nên tùy tiện cho bạc nữa.

Lục Thất hơi khựng lại, rồi liền mỉm cười:

- Đệ cũng không phải là kẻ ngốc, dư bạc đi ném lung tung.

Cô gái che mặt nói:

- Hy vọng đệ có thể coi đó là lời cảnh báo.

Lục Thất giật mình, lời nói của sư tỷ nghe sao có gì đó hơi khác lạ, hắn suy nghĩ một lát, rồi hỏi:
- Sư tỷ, Tú Lan nói nàng sẽ xuất giá, không biết hôn phu của cô ấy là ai?

Cô gái che mặt đáp:

- Tú Lan xuất giá thì liên quan gì tới đệ? Có phải là động tà tâm rồi không?

Lục Thất đỏ mặt, vội đáp:

- Làm gì có, đệ chỉ thuận miệng hỏi thôi.

Cô gai che mặt nhẹ giọng nói:

- Nàng ta được con Nhị tiểu thư của Tổng tiêu đầu chọn làm tỳ nữ chính phòng của hồi môn, qua năm, sẽ cùng gả đến Hồng Châu.

Lục Thất kinh ngạc hỏi:

- Nàng ta là của hồi môn của Lâm nhị tiểu thư?

Cô gái che mặt nói:

- Đúng vậy.

Lục Thất chợt cảm thấy buồn bã, ban đầu khi nhìn thấy Tú Lan, hắn có một cảm giác thân thiết, có lẽ do nhớ đến em gái Tiểu Nghiên của mình mà như vậy.

Hăn cau mày, hỏi:

- Sư tỷ, Tú Lan bằng lòng làm của hồi môn sao?

Cô gái che mặt đáp:

- Nàng không nói gì, coi như là đồng ý đi.

Lục Thất bẻ lại;

- Không nói không có nghĩa là đồng ý.

Cô gái che mặt nhìn hắn, khẽ nói;

- Chuyện của Tú Lan, không tới lượt đệ lo đâu.

Lục Thất khựng người, bướng bỉnh nói:

- Là vì đệ cảm thấy bất bình.

Cô gái che mặt nói:

- Đối với chuyện chung thân đại sự, chỉ cần người thiếu nữ không lắc đầu, có nghĩa là đã đồng ý. Dòng họ Vinh ở Hồng Châu là đại thế gia nổi danh ở Đường quốc, năm nay Vinh công tử vừa mới hai mươi lăm tuổi, tuấn lãng phiêu dật, văn võ song toàn, là quan Phụng nghị lang tòng lục phẩm. Tú Lan gả cho hắn là có thể nhận được danh phận thị thiếp, như thế nàng cũng không thiệt thòi gì, tỳ nữ trong tiêu cục đều hết sức thèm muốn được như vậy.

Lục Thất nghe vậy không còn lời nào để nói, trong lòng buồn bã, quay đầu nhìn về phía ao sen, cười lớn nói:

- Thật là đáng để thèm muốn đấy!

Nói xong, hắn đứng dậy tới bên ao tiếp tục luyện chưởng pháp, cô gái che mặt ngồi nhìn theo hắn, không biết trong lòng suy nghĩ điều gì.

Sáng hôm sau, Lục Thất rời tiêu cục trở về thành Nam, thay một bộ cẩm y, đi ăn điểm tâm. Thấy cũng đã đến lúc, hắn thuê xe đến Đại Lý Tự. Đại Lý Tự là quan nha phụ trách xử án tối cao, có quan hệ chế ước lãn nhau đối với Hình bộ, khi có trọng án, thì thường là Đại Lý Tự và Hình bộ cùng với Ngự sử trung thừa cùng xét xử, gọi là tam ty đồng thẩm.

Lục Thất đến bên ngoài tòa quan nha hết sức uy nghiêm kia, đưa danh thiếp cho nha vệ gác cửa, xin gặp Cao chủ bộ, kết quả là mọi việc đều thuận lợi.

Cao chủ bộ là một người trung niên, tướng mạo đường đường, tỏ ra rất khách khí đối với Lục Thất. Sau khi nghe hắn miêu tả, liền tìm ra ba bản ghi chép ba vụ án tướng lĩnh Thọ Châu bị tội năm xưa, sau một lúc loại trừ dần, bèn đưa một bản cho Lục Thất.

Lục Thất vừa nhìn trang đầu hồ sơ bản án, đã sửng sốt, thì ra vị tướng bị định tội năm đó tên là Lâm Chi Hòa, lúc đó là Trung lang tướng của Thần Vũ quân.

Điều khiến Lục Thất ngẩn ngơ, đó là cái tên này có vẻ rất quen, nghĩ một chút liền nhớ ra, tổng tiêu đầu của Long Uy tiêu cục tên là Lâm Chi Hòa, chẳng lẽ năm xưa phụ thân hắn có quan hệ với Lâm tổng tiêu đầu?

Mối liên hệ bất ngờ này khiến Lục Thất kinh ngạc, nhưng khi xem kỹ nội dung bản án, lòng hắn nguội lạnh, hóa ra năm đó Lâm Chi Hòa bị hoàng đế hạ chỉ giết chết, ông ta có hai người con trai, hai người con gái, con gái lớn nhất là người câm, năm đó ở kinh thành, đã bị tịch thu gia sản và hạ ngục.

Riêng hai con trai và con gái nhỏ của Lâm Chi Hòa không ở kinh thành, mà ở quê nhà Thường Châu, vừa nghe tin dữ, liền chạy trốn mất tích, cô gái câm và sáu thê thiếp của Lâm Chi Hòa ở kinh thành bị bắt, sau bị Hình ty quan bán đi, cô gái câm Lâm Tiểu Điệp được Vạn Hoa Lâu bên bờ sông Tần Hoài mua về.

Lục Thất đọc xong hồ sơ bản án, trong lòng cảm thấy nặng nề, sau khi tạ ơn, hắn rời khỏi Đại Lý Tự, đôi mắt bối rối, chậm chạm bước đi trên đường phố.

Lúc này, tâm trạng của hắn rất nặng nề và mâu thuẫn, mặc dù hắn đã nói sẽ không ghét bỏ bị hôn thê từng làm kỹ nữ, chỉ cần nàng ta hiền lành, là nhất định sẽ cưới làm chánh thê, nhưng bây giờ biết vị hôn thê của mình thật sự rơi vào chốn thanh lâu, bất giác hắn lại cảm thấy phân vân.

Quyển 2 - Chương 27: Tìm người

Mải suy nghĩ, bất giác hắn đã đi được mấy dặm, trong lúc tâm trạng đang hoang mang rối bời, đột nhiên hắn đụng phải một người. Người kia bị đụng ngã ra sau, té xuống đất, lập tức quát mắng:

- Ngươi không có mắt à?

Lục Thất định thần nhìn lại, người bị hắn đụng ngã là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, đang nằm dưới đất trừng mắt nhìn hắn. Lục Thất vội bước tới nâng ông ta dậy, lễ độ nói:

- Rất xin lỗi, trong lúc lơ đễnh tại hạ đụng phải ngài, ngài có bị thương không? Đây là chút bạc, xin ngài nhận lấy để đến đại phu khám lại.

Người đàn ông được hắn nâng dậy, duỗi duỗi lưng, liếc nhìn số bạc vụn Lục Thất đưa ra, mặt dịu lại:

- Người trẻ tuổi, ta thấy ngươi là người có lương tâm, ta cũng hơi đau một chút thôi, không cần lấy bạc của ngươi, ngươi đi đi.

Lục Thất vừa nghe vậy, trong lòng chấn động, theo phản xạ nghiêng tay, để số bạc rơi trên mặt đất, người đàn ông kia cúi xuống nhặt lên, kinh ngạc nhìn Lục Thất, hỏi:

- Ngươi làm sao vậy? Có phải đầu óc bị bệnh không vậy?

Lục Thất chắp tay thi lễ, ôn tồn nói:

- Đầu óc vãn bối đúng là bị bệnh, cảm ơn lời nói có tác dụng chữa bệnh của tiền bối, bạc này xin hãy xem là phí chẩn bệnh cho vãn bối đi, xin tiền bối nhận cho.

Nói xong, hắn xoay người đi sải bước đi ngay, dọc đường liền mướn một chiếc xe chạy thẳng tới Vạn Hoa Lâu bên sông Tần Hoài.

Ngồi trong xe, lòng Lục Thất bình tĩnh thư thái, hai tiếng “lương tâm” người đàn ông kia nói ra, hoàn toàn xua tan sự hẹp hòi câu nệ trong lòng hắn. Đại trượng phu làm việc chỉ cần không thẹn với lương tâm, Lâm Tiểu Điệp là hôn thê của hắn, chẳng khác gì là người của Lục gia, Lục gia đã vứt bỏ không để ý tới Lâm Tiểu Điệp mười mấy năm, là lỗi của Lục gia, hắn không thể thoái thác việc bù đắp lại lỗi lầm này, hơn nữa là phận làm con, hắn còn phải hoàn thành tâm nguyện lúc sinh thời của phụ thân.

Xe rẽ vào bờ sông Tần Hoài vô cùng phồn hoa, mơ hồ nghe thấy tiếng đàn hòa với tiếng hát du dương uyển chuyển từ những thuyền hoa đậu bên bến sông, bất chợt Lục Thất nhớ tới Lục Châu...Mấy ngày nữa, hắn sẽ đến đón Lục Châu và Ngọc Trúc rời khỏi Khổng Tước Lâu bên sông Tần Hoài, ngày hôm nay hắn tới đây, lại là vì một người con gái khác, có đôi lúc suy nghĩ trong tĩnh lặng, hắn cũng thấy thẹn vì sự tham lam của mình...Đang nhớ tới Lục Châu, tự nhiên hắn lại nghĩ tới Lục Nga, ngày mai dù thế nào cũng phải dành thời gian đến phường Cát Xương thăm huynh trưởng và Lục Nga.

Xe dừng lại, Lục Thất xuống xe ngẩng lên nhìn, thấy vẻ ngoài Vạn Hoa Lầu cũng tương đương với Khổng Tước Lâu, cũng là thềm đá bạch ngọc, lầu son ngói đỏ, khí thế to lớn lộng lẫy. Lần này hắn tới là để tìm người, biết đi vào cửa chính tráng lệ thì đến tám phần sẽ hỏng việc, bèn theo kinh nghiệm ở Khổng Tước Lâu, đi dọc theo tường bên trái, tìm tới cửa hông.

Bước vào ngõ nhỏ bên trái Vạn Hoa Lâu, đi được khoảng hai mươi thước, quả là có một cửa hông. Trước cửa có hai tên gia nô áo xanh lười nhác đứng dựa cửa, nhìn một số dân thường ra vào với ánh mắt hờ hững, Lục Thất cũng không do dự dừng bước, lập tức đi vào cửa.

Vừa bước vào, quả nhiên cũng như ở Khổng Tước Lâu, một bà già trông rất phúc hậu ra đón. Bà ta nheo nheo đôi mắt trên khuôn mặt mập mạp, mỉm cười cung kính mời Lục Thất vào một gian phòng bên hiên. Đợi Lục Thất ngồi xuống, bà già mỉm cười nói:

- Công tử là lần đầu tiên đến đây.

Lục Thất không muốn dài dòng lôi thôi, liền lấy ra hai lượng bạc vụn đặt lên bạc, nhẹ nhàng nói:

- Ta tới tìm người, nếu bà có thể giúp ta, bạc này là của bà.

Đôi mắt sáng lên, bà gia mỉm cười nói:

- Công tử muốn tìm ai?

Lục Thất ôn tồn nói:

- Ta tìm một cô gái vốn tên là Lâm Tiểu Điệp, khoảng chừng hai mươi bốn tuổi.

Bà già ngẩn ra, lộ vẻ ngạc nhiên, thấp giọng nói:

- Lâm Tiểu Điệp? Công tử nói là Điệp Vũ rồi.

- Bà nói Điệp Vũ hai mươi bốn tuổi sao?

Lục Thất ôn tồn hỏi, hắn cố ý không đề cập tới việc nàng bị câm, sợ bà lão này nảy lòng tham lừa gạt hắn, nếu tìm phải người giả mạo thì thật phiền phức.

Bà lão mỉm cười nói:

- Điệp Vũ hẳn là hai mươi bốn tuổi, hơn nữa còn là “hồng quan” bị câm duy nhất của Vạn Hoa Lâu.

Lục Thất nghe vậy giật mình, cố gắng kìm chế cảm xúc, nhẹ nhàng nói:

- Hồng quan? Nói như vậy, Điệp Vũ là một cô gái rất nổi danh?

Bà già liếc nhìn Lục Thất, mỉm cười nói:
- Quỳnh Hoa Song Điệp của Vạn Hoa Lâu nổi danh một thời, tuy Điệp Vũ bị câm, nhưng dung mạo tuyệt mỹ, múa đẹp như tiên nữ, mỗi lần nàng múa đôi với Điệp Y, là khiến biết bao kẻ tài hoa nhã sĩ phải nghiêng mình bái phục.

Lục Thất ngẩn người, trong lòng hơi khó chịu, suy nghĩ một chút rồi lạnh nhạt hỏi:

- Tên tuổi của Quỳnh Hoa Song Điệp còn lớn hơn so với Khổng Tước Song Trúc sao?

Bà già hơi khựng người, rồi mỉm cười nói:

- So sánh như vậy là khập khiễng rồi, thời điểm Khổng Tước Song Trúc nổi danh đã cách đây mười năm, mà Quỳnh Hoa Song Điệp thì nổi danh sau đó năm sáu năm. Công tử còn rất trẻ tuổi, nhưng lại biết tên tuổi của Khổng Tước Song Trúc, như vậy thì đúng là danh tiếng của Khổng Tước Song Trúc vượt lên Quỳnh Hoa Song Điệp rồi.

Lục Thất hơi đỏ mặt, chẳng qua là hắn chỉ gián tiếp thăm dò để hiểu rõ về tình huống của hôn thê một chút, nhưng quên mất là Ngọc Trúc đã ba mươi ba tuổi, Ngọc Trúc và Lâm Tiểu Điệp hơn kém nhau mười tuổi, không thể so sánh với nhau được, nhưng trong số các danh kỹ sông Tần Hoài, hắn chỉ biết có Khổng Tước Song Trúc.

- Công tử tìm tới Điệp Vũ là hâm mộ mà tới, hay là có nguyên nhân nào khác?

Bà già liếc nhìn mấy lượng bạc trên bàn, mỉm cười hỏi. Bà già này xưa kia cũng là kỹ nữ, tuổi già không nơi an thân, phải dựa vào làm mối đón khách kiếm tiền sống qua ngày, thường ngày mỗi lần làm mối cho một người được hoa hồng một hai xâu tiền, mấy lượng bạc kia là một khoản thu hoạch lớn rồi.

- Ta vì hâm mộ mà tới.

Nghe nói Lâm Tiểu Điệp là hồng quan, Lục Thất lập tức cảnh giác, chọn phương pháp làm người không quen biết, đợi sau khi gặp Lâm Tiểu Điệp sẽ quyết định làm thế nào chuộc người sau.

Bà già nghe vậy lộ vẻ thương tiếc, hạ giọng nói:

- Công tử vì hâm mộ mà tới, thật là đáng tiếc.

Lục Thất sững sờ, đang muốn hỏi vì sao lại đáng tiếc, chợt ngoài cửa có tiếng phụ nữ kêu lên:

- Điền bà bà, khách của bà dẫn tới gây rối kìa, mau đi xem một chút đi.

Vẻ tươi cười của bà già liền biến mất, vội bảo Lục Thất đợi một chút rồi vội vã đi ra ngoài.

Lục Thất còn lại một mình, cảm thấy rất buồn phiền, trong thời điểm mấu chốt lại bị người khác quấy rầy, vừa rồi nghe bà già kia nói đáng tiếc, chẳng lẽ Lâm Tiểu Điệp đã xảy ra chuyện hoặc đã được người khác chuộc thân, không còn ở Vạn Hoa Lâu nữa rồi? Lục Thất hoang mang, thầm phỏng đoán.

Sau một thời gian uống cạn tuần trà, bà già mới quay lại, tuy nhiên khuôn mặt đã trở nên buồn xo, bước vào nhà rồi cười to nói:

- Làm phiền công tử đợi lâu rồi.

Lục Thất nhã nhặn đáp:- Không sao, lúc nãy vì sao bà nói đáng tiếc?

Bà già ồ một tiếng, mặt lại lộ vẻ thương xót:

- Lão thân nói đáng tiếc, là vì số mệnh hai vị cô nương Quỳnh Hoa Song Điệp quá bi đát, cách đây năm năm, cả hai đồng thời nhiễm bệnh, trở thành đóa hoa tàn úa, đã từ lâu hai người không còn tiếp khách nữa.

Lục Thất ngẩn người, hỏi:

- Nhiễm bệnh? Là bệnh gì?

Bà già khẽ thở dài:

- Ở chốn này thì có thể nhiễm bệnh gì? Là bệnh hoa liễu không thể chữa trị được, nghe nói, sáu năm trước, hai người tiếp một văn sĩ khôi ngô trẻ tuổi, vốn hai người không ngủ với khách, lần đó lại đồng ý để văn sĩ kia ngủ lại qua đêm, kết quả là chỉ một lần mà nhiễm bệnh, thật sự là oan uổng.

Lục Thất ngẩn người, kinh ngạc hỏi:

- Quỳnh Hoa Song Điệp chỉ tiếp khách một lần duy nhất?

Bà già gật đầu:

- Đúng vậy, “hồng quan” thật sự nổi danh ở Tần Hoài rất ít khi bán thân, đặc biệt là “thanh quan” chỉ bán nghệ không bán thân, giá trị lại cực cao. Một khi “thanh quan” phá thân, trở thành “hồng quan” tiếp khách, giá trị sẽ giảm đi mấy lần. Năm đó, Quỳnh Hoa Song Điệp mới mười lăm tuổi, đã nổi danh tài nghệ vô song, tới năm mười bảy, mười tám, danh tiếng càng nổi như cồn, dù hai người muốn phá thân, tú bà cũng không muốn, bởi vì sau khi phá thân, giá trị sẽ giảm quá nhiều. Tuy nhiên lần đó văn sĩ ra giá ba vạn, muốn qua đêm với hai nàng, đáng tiếc là sau khi tiếp khách xong, hai nàng bị nhiễm bệnh và chuyện đó lộ ra ngoài, từ đó về sau, không còn khách nào hỏi đến hai người nữa. Tú bà đã mời danh y khắp nơi cứu trị, một năm sau, thấy không có thuốc nào chữa được, mới sai người đưa hai nàng ra tiểu trấn ngoài thành, để mặc cho các nàng tự sanh tự diệt.

Lục Thất giật mình nói:

- Bà nói là, hiện giờ các nàng ở ngoài thành, sống chết chưa biết?

Bà già gật đầu nói:

- Năm đó các nàng bị đưa tới trấn Hoa An ở ngoại thành, tuy nhiên Điệp Y ra sao, lão thân không biết, Điệp Vũ thì bệnh đỡ nhiều, đã về lại trong thành, hiện giờ sống ở Tiểu Diệp Các.

Lục Thất kinh ngạc hỏi:

- Điệp Vũ đã hết bệnh, về lại trong thành?

Bà già khẽ thở dài:

- Cũng không phải là hết hẳn, đáng tiếc nhất là khuôn mặt mỹ lệ của nàng đã bị hủy, đành múa ở Tiểu Diệp Các sinh sống qua ngày, bởi vì nàng từng bị bệnh, Tiểu Diệp Các không cho phép nàng tiếp khách, sợ làm hỏng thanh danh của mình.

Lục Thất cau mày nói:

- Nàng không phải là người của Vạn Hoa Lâu sao? Trở về thành sao không về Vạn Hoa Lâu?

Bà lão khẽ thở dài:

- Vạn Hoa Lâu chỉ giữ lại kỹ nữ có giá, ai không còn giá trị sẽ bị đuổi đi. Năm đó, khi Song Điệp bị đưa đi, mụ tú bà đã bảo hai nàng lấy trăm lượng bạc chuộc lại văn tự bán mình. Khi Điệp Vũ đỡ bệnh trở về thành, Vạn Hoa Lâu mà chứa chấp một kỹ nữ mang bệnh như nàng, sẽ bị mất đi danh tiếng, bởi vậy Điệp Vũ phải đến Tiểu Diệp Các làm ký xướng (1), nhớ lại lúc hai nàng còn mở mày mở mặt, giờ đây hoàn cảnh thật sự là rất đáng thương.

Lục Thất hiểu Ký xướng là kỹ nữ đã có một nửa tự do, Ngọc Trúc cũng thuộc loại kỹ nữ này, bởi vì không có quê quán để về, mà phải ở lại Khổng Tước Lâu. Hắn hạ quyết tâm cứu thoát vị hôn thê của mình, trong lòng chuẩn bị gặp phải tình huống xấu nhất, bất kể Lâm Tiểu Điệp trở thành một cô gái có hình thức như thế nào, hắn cũng sẽ không chùn bước, nhất định sẽ nhận nàng làm vợ, đây là trách nhiệm của hắn.

- Ta muốn đến Tiểu Diệp Các tìm Điệp Vũ, bà giúp ta được không?

Lục Thất ôn tồn hỏi.

- Đương nhiên là được, công tử theo lão thân đi.

Bà già lập tức tươi cười, vui vẻ đáp lời, bước tới một bước lấy mấy lạng bạc trên bàn, Lục Thất hờ hững đứng lên.

(1) Ký xướng: Kỹ nữ được gửi nhờ, ở đây là Vạn Hoa Lâu gửi cho Tiểu Diệp Các

Quyển 2 - Chương 28: Lâm tiểu điệp

Tiểu Diệp Các cách Vạn Hoa Lâu không xa, ở một ngõ phố ngay phía sau Vạn Hoa Lâu, chỉ cách chừng ba trăm thước. Vạn Hoa Lâu là thanh lâu thượng hạng ở gần bờ sông Tần Hoài, so với Vạn Hoa Lâu, thì Tiểu Diệp Các thua kém rất xa, lui tới Tiểu Diệp Các là dân thường, tốn một hai xâu tiền là có thể “vui vẻ” một lần, trong khi đến Vạn Hoa Lâu phải tốn ít nhất là năm lượng, hơn kém nhau một trời một vực.

Tiểu Diệp Các chỉ bằng một phần ba Vạn Hoa Lâu, mặc dù bề ngoài không lộng lẫy bằng Vạn Hoa Lâu, nhưng số người đến thì lại đông hơn nhiều, ban ngày người ra vào liên tục không ngớt. Lục Thất đi theo Điền bà bà vào cửa Tiểu Diệp Các, bộ áo gấm trên người hắn đặc biệt nổi bật giữa đám người mặc trường bào.

Vừa vào cửa, đã gặp một phụ nữ mặc váy đỏ, mặt bự phấn, hương thơm sực nức, Điền bà lập tức nhiệt tình cười nói:

- Như Phượng muội tử, hôm nay đại cát đại lợi nha!

Người phụ nữ kia tỏ ra lãnh đạm, khoát tay chặn lại với vẻ không kiên nhẫn, ngạo mạn nói:

- Bớt nói những câu vô nghĩa đi, lo mà làm chuyện của bà!

Thái độ của Điền bà vẫn rất vui vẻ, mỉm cười gật đầu, rồi dẫn Lục Thất đi vào trong. Lục Thất không cần hỏi cũng biết, người phụ nữ mặc váy đỏ là chủ chứa của Tiểu Diệp Các, nhìn thái độ rõ ràng là thù địch với Điền bà, có lẽ là oan gia.

Điền bà tỏ ra rất quen thuộc đường lối trong Tiểu Diệp Các, liền đi vào hành lang, liên tục quẹo trái rẽ phải, nhanh chóng dẫn Lục Thất vào một sân vườn dưới giếng trời. Lục Thất dừng chân đưa mắt nhìn, xung quanh giếng trời là một tòa lầu hai tầng cũ kỹ, những tiếng cười đùa trêu cợt của nam nữ vọng ra ngoài, thấy một nửa số phòng đang treo đèn đỏ, Lục Thất cảm thấy trong lòng buồn bực.

Điền bà lập tức đi tới trước cửa phòng thứ ba bên trái, gỗ gõ hai cái, bên trong vọng ra giọng nói nhỏ:

- Ai đó?

- Là ta đây, có một vị quý khách muốn gặp Điệp Vũ.

Điền Bà nói.

- Ồ, xin chờ một chút.

Người bên trong nói.

Lục Thất ngẩn người, cảm thấy trong lòng hơi thấp thỏm bất an. Cửa phòng mở ra, một bà già đứng trong cửa, đưa mắt nhã nhặn nhìn Lục Thất, mỉm cười nói:

- Mời quý khách vào.

Lục Thất theo Điền bà vào phòng, thấy đó là một căn phòng rộng bốn thước, dài năm thước. Bà lão mời Lục Thất ngồi, rồi mỉm cười nói:

- Trông quý khách không quen mặt lắm.

Lục Thất đáp:

- Ta đến đây lần đầu, có thể mời Điệp Vũ cô nương ra được không?

Bà già nói:

- Quý khách là người mới đến lần đầu, lão thân phải nói một chút về quy định ở đây. Điệp Vũ có bệnh, không thể hầu khách, chỉ có thể múa để khách tiêu khiển, quy định này đương nhiên là để tốt cho khách. Múa tiêu khiển có ba loại, một là điệu múa xoay tròn của người Hồ, mỗi lần một xâu tiền, hai là Quảng Hàn tiên vũ, mỗi lần hai xâu tiền, ba là điệu Hồ Mị xuân vũ, mỗi lần năm xâu tiền.

Lục Thất nghe xong cau mày, cho dù hắn có hứng xem múa, cũng không muốn xem Điệp Vũ múa vào lúc này, hắn nhướng mày nói:

- Ta không đến xem múa, nhưng sẵn sàng tặng hai mươi lạng bạc để gặp Điệp Vũ và trò chuyện với nàng ấy.

Bà già ngẩn người, rồi mỉm cười nói:

- Có thể gặp Điệp Vũ nhưng Điệp Vũ bị câm, không thể nói chuyện được.

Lục Thất sửng sốt, nhận ra mình lỡ miệng, vội nói:

- Hẳn là Điệp Vũ biết viết, ta trao đổi với Điệp Vũ bằng cách viết chữ cũng được.

Bà già mỉm cười:

- Vậy cũng được, tuy nhiên chuẩn bị giấy bút phải thêm tám lượng bạc đấy.

Biết rõ đây là bà ta nhân cơ hội cứa cổ mình, nhưng Lục Thất cũng không do dự, gật đầu nói:- Được, nhưng ta muốn trao đổi với một mình Điệp Vũ thôi.

Bà già vui vẻ gật đầu đồng ý, rồi mang giấy bút và nghiên mực tới, bảo Điền bà mài mực, còn mình thì đi vào buồng trong. Một lát sau, bà ta dẫn ra một cô gái mặc một bộ váy dài thướt tha màu xanh, mặt và cổ che bằng một chiếc khăn màu xanh nhạt.

Bà già và Điền bà rời đi, Lục Thất nhìn cô gái với tâm trạng phức tạp, mà cô gái cũng chăm chú nhìn hắn bằng đôi mắt đẹp. Hai người nhìn nhau một lúc, Lục Thất cất tiếng:

- Nàng là Điệp Vũ, tên thật là Tiểu Điệp phải không?

Cô gái giật mình, đôi mắt đầy kinh ngạc nhìn Lục Thất, trong lòng Lục Thất tin chắc đến tám phần, cô gái này chính là Lâm Tiểu Điệp, bởi vì không ai cần phải giả mạo Lâm Tiểu Điệp để gạt hắn.

Cô gái đưa bàn tay trắng như bạch ngọc ra cầm lấy một cây bút lông, chấm mực rồi viết:

- Ta tên thật là Lâm Tiểu Điệp, quý khách là ai? Đến tìm ta có việc gì?

Lục Thất nhìn chữ viết đẹp đẽ của nàng, nhất là bàn tay thon thả trắng như tuyết kia, khiến người ta phải động lòng, hắn không thể không nghĩ, Lâm Tiểu Điệp nhất định là một cô gái vô cùng xinh đẹp.

Hắn đọc dòng chữ cô viết rồi nhẹ nhàng hỏi tiếp:

- Tiểu Điệp cô nương, tên thật của phụ thân nàng là gì?

Cô gái kinh ngạc nhìn hắn, cầm bút viết:

- Cha ta là Lâm Chi Hòa, khi còn sống là Trung lang tướng của Thần Vũ quân. Quý khách là người quen cũ của Lâm gia ta sao?

Lục Thất đọc xong, trong lòng hổ thẹn, hắn liếc nhìn cô gái bằng ánh mắt dịu dàng, cũng đưa tay cầm bút, chấm mực rồi viết:

- Ta tên là Lục Thiên Phong, đính hôn với Lâm Tiểu Điệp từ nhỏ. Tiểu Điệp, ta tới đón nàng về Lục gia đây!

Cô gái đọc xong, cả người run lên, ngẩng phắt lên nhìn Lục Thất với vẻ kinh nghi, Lục Thất dịu dàng nhìn lại, sau một hồi lâu đối diện, ánh mắt kinh nghi của Lâm Tiểu Điệp dần dần chuyển sang oán hận, đột nhiên nàng kêu lên một tiếng chói tai, ném bút lông trong tay về phía Lục Thất.

Lục Thất cả kinh, đưa tay chụp lấy bút, vội nói:

- Tiểu Điệp, ta thật sự đến đón nàng mà.

Đôi mắt Lâm Tiểu Điệp tràn đầy oán hận, kêu “ô ô” trong miệng, mạnh mẽ lắc đầu, rồi đột nhiên xoay người chạy vào trong nhà. Lục Thất thả bút trên bàn, chạy đuổi theo, tới tận buồng trong, đưa hai tay giữ lấy người Lâm Tiểu Điệp. Lâm Tiểu Điệp vùng vẫy như điên, Lục Thất xoay người nàng lại, đối mặt với nàng.- Tiểu Điệp, ta biết rằng Lục gia mắc nợ nàng, nhưng không phải là Lục gia không muốn tới tìm cứu nàng, mà là trong loạn lạc, Lục gia cũng không có khả năng tìm được nàng. Tiểu Điệp, hiện giờ ta đã trưởng thành, tới tìm nàng đây, nàng đừng oán hận Lục gia nữa, ta đón nàng về, sẽ đối xử tốt với nàng.

Lục Thất vừa ôm chặt Lâm Tiểu Điệp, không cho nàng giãy dụa, vừa vội vàng giải thích.

Lâm Tiểu Điệp không vùng vẫy nữa, đôi mắt đẹp đầy lệ, ngây người nhìn Lục Thất, một lúc sau, nước mắt trào ra, ướt cả khăn che mặt.

- Tiểu Diệp, theo ta về đi, ta sẽ bái đường thành thân với nàng.

Lục Thất dịu dàng nói.

Lâm Tiểu Điệp khẽ lắc đầu, bỗng nhiên cười thê thảm, nàng đưa hai bàn tay đẹp cho Lục Thất xem, Lục Thất không hiểu, giật mình nhìn kỹ. Lâm Tiểu Điệp lắc đầu, tránh ra khỏi tay Lục Thất, đi ra phía phòng ngoài. Lục Thất vội vã đi theo.

Tới nơi, Lâm Tiểu Điệp cầm bút viết:

- Tay của ta có đẹp không?

Lục Thất đọc rồi gật đầu, Lâm Tiểu Điệp vén váy lên, chân phải gác lên bàn, Lục Thất thấy đùi nàng thẳng tắp, thon dài, mịn màng trắng như tuyết, không chút tỳ vết, nhất là ngón chân vô cùng tinh xảo, khiến hắn vừa nhìn đã rung động, kinh ngạc vì vẻ đẹp ấy.

Dục vọng của Lục Thất bất giác như bắt đầu muốn trỗi dậy, hắn vội chuyển ánh mắt từ đùi Lâm Tiểu Điệp lên đôi mắt nàng. Ánh mắt của Lâm Tiểu Điệp đầy vẻ thê lương, nàng lắc lắc đầu, để chân xuống, đưa tay lên gỡ khăn che mặt, lại cởi bỏ quần áo, phơi bày thân hình đẹp như một khối ngọc.

Lục Thất lập tức biến sắc, vẻ đẹp hoàn hảo của tay chân Lâm Tiểu Điệp đã khiến hắn suy đoán rằng dung mạo và thân hình của nàng cũng tuyệt mỹ như vậy.

Nhưng trên làn da trắng muốt trên mặt, trên gáy, trên lưng trên eo của nàng, đầy những chấm đỏ lở loét gồ lên, giống như những con giòi bọ bò trên một bức tượng điêu khắc bằng ngọc, khiến người ta rùng mình ghê sợ, thậm chí Lục Thất còn ngửi được mùi tanh tưởi.

Tay nàng liên tục viết lên giấy:

- Ta bị một loại mụn nhọt hoa liễu không thể trị tận gốc, ngươi đón ta về sẽ phải chịu những phiền phức và tệ hại thôi. Ngươi đi nhanh đi, ta và Lục gia đã đoạn tuyệt quan hệ từ lâu rồi, ta không cần Lục gia thương hại đâu.

Sau khi nhìn thấy những vết lở loét trên người Lâm Tiểu Điệp, Lục Thất giật mình, thật sự niềm tin kiên định bị dao động, đương nhiên hắn biết khi đón Lâm Tiểu Điệp về nhà, nhất định sẽ vô cùng phiền phức, bệnh này quá đáng sợ, dẫn Lâm Tiểu Điệp về, rất có thể sẽ lây cho người nhà.

Lục Thất hơi do dự, nhưng khi đọc xong dòng chữ của Lâm Tiểu Điệp, hắn lại trở nên bình tĩnh, dịu dàng nhìn khuôn mặt gớm ghiếc của Lâm Tiểu Điệp. Đôi mắt đẹp của Lâm Tiểu Điệp đầy vẻ thê lương và lạnh lẽo, im lặng đặt bút trên bàn.

Một bàn tay to lớn cầm bút lên, những dòng chữ cứng cáp hiện lên trên giấy:

- Nàng vốn là người của Lục gia, ta tới đây là để đón nàng về nhà. Ta là Lục Thiên Phong, chồng của nàng, nàng là chính thê của ta, chúng ta về nhà thôi!

Thân hình Lâm Tiểu Điệp run lên, ngơ ngác nhìn tờ giấy trên bàn, hồi lâu sau lại cầm bút viết:

- Ngươi thật sự không chê ta chứ?

Lục Thất cũng cầm bút viết:

- Ta không chê, tuy nhiên sau khi thành thân, chúng ta không thể ngủ cùng giường, về điểm này, nàng đừng trách ta nhé?

Lâm Tiểu Điệp đọc xong, cổ và mặt đỏ ửng lên, chần chờ một chút rồi cầm bút viết:

- Bệnh của ta chỉ có thể lây cho đàn ông, chắc sẽ không lây cho phụ nữ, hơn nữa, chỉ khi chung giường với đàn ông mới lây bệnh, ta sẽ không hại ngươi.

Lục Thất đọc xong, gánh nặng trong lòng liền được dỡ bỏ, đúng là hắn sợ sau khi dẫn Lâm Tiểu Điệp về, sẽ khiến người nhà bị lây bệnh. Lâm Tiểu Điệp viết như vậy, hắn cũng tin tưởng, nếu không phải như vậy, Tiểu Diệp Các tuyệt đối sẽ không chấp nhận để Lâm Tiểu Điệp ở chỗ này.

- Tiểu Điệp, ta còn có việc gấp phải làm, nàng thu xếp đồ đạc một chút rồi đi cùng ta.

Lục Thất ôn tồn giục.

Lâm Tiểu Điệp ô một tiếng trong miệng, lập tức mặc quần áo, che khăn như cũ, rồi cầm mấy tờ giấy mới viết thổi cho khô mực, cất đi, lại vào phòng trong, một lúc sau xách một bao quần áo đi ra, Lục Thất mỉm cười, đi ra cửa.

Quyển 2 - Chương 29: Thí võ

Sau khi mở cửa bước ra, thấy hai bà lão đang đứng ngoài sân, Lục Thất nói muốn dẫn Lâm Tiểu Điệp đi, mặt hai bà lão lộ vẻ khác thường, Lục Thất lấy ra mười lượng bạc đưa cho hai người, hai người được bạc lập tức vui vẻ ra mặt. Lục Thất xoay người, nắm tay Lâm Tiểu Điệp, dắt nàng rời khỏi Tiểu Diệp Các.

Trong xe, Lục Thất cân nhắc mãi, cuối cùng quyết định dẫn Lâm Tiểu Điệp đến Thiên Công tú trang ở tạm, đợi sau khi báo cho mẫu thân, sẽ đón nàng về huyện Thạch Đại thành thân.

Trong xe, Lục Thất giải thích kỹ càng về tình hình ở Thiên Công tú trang cho Lâm Tiểu Điệp nghe, hắn với các cô gái của tú trang chỉ là bằng hữu, dặn nàng đừng làm phiền bọn Lý Tuyết Tâm.

Lâm Tiểu Điệp nghe xong, vẫn tỏ ra thản nhiên, từ lúc lên xe, dường như trong lòng nàng có tâm sự đè nặng, Lục Thất cũng không để ý, nghĩ là nàng đang lo lắng, làm sao thích ứng với cuộc sống mới sau này.

Đột nhiên Lục Thất dẫn chính thê tới, khiến sáu nàng ở tú trang giật mình kinh ngạc, cả đám thấp thỏm bất an ra đón Lâm Tiểu Điệp. Dường như Lâm Tiểu Điệp nhanh chóng thích ứng với địa vị chính thê, sau khi vào nhà, liền chủ động chọn ở phòng chính.

Điều khiến Lục Thất không ngờ là Lâm Tiểu Điệp hoàn toàn quên mất lời dặn của hắn, không hề từ chối sáu nàng quỳ ra mắt, cũng làm như không thấy ánh mắt ra hiệu của Lục Thất, khiến hắn cảm thấy rất bất đắc dĩ, nhưng vì có hẹn với Tam phu nhân, hắn đành phải gác việc này lại, vội vàng đến Thất Tịch trà lâu.

Khi hắn đến nơi, cũng như lần trước, một tỳ nữ dẫn hắn vào nhà của Trưởng sử Ung Vương phủ, nhưng lần này nàng ta dẫn hắn băng qua vườn sau, đi tới một luyện võ trường. Lục Thất bị tỳ nữ dẫn tới đây, rất buồn bực và khó hiểu.

Trên luyện võ trường, một người đàn ông mặt đen đang múa đao, có một người trung niên dáng vẻ tao nhã tuấn tú đang đứng xem chăm chú, bên cạnh ông ta là Tam phu nhân xinh đẹp.

Tam phu nhân thấy Lục Thất đến nơi, dịu dàng mỉm cười, gật gật đầu. Lục Thất vội chắp tay thi lễ, hắn đoán người trung niên kia là Trưởng sử Ung Vương phủ La đại nhân.

Sau đó hắn cũng nhìn vào trong luyện võ trường, thấy người đàn ông mặt đen đang múa một thanh đao sáng như tuyết, ánh đao nhanh mạnh, kín đáo tựa như mưa gió cũng không lọt qua nổi, có thể cảm thấy hơi lạnh từ thanh đao tỏa ra. Lượn một vòng, người đàn ông mặt đen đã quét ra mười đao, uy lực hết sức kinh người.

- Hay cho chiêu “Thu Phong Tảo Lạc Diệp”! (Gió thu quét sạch lá vàng)

Người trung niên tao nhã cao giọng tán tụng.

Người đàn ông mặt đen thu đao lại, ôm đao thi lễ:

- Đa tạ đại nhân

Người trung niên cười, chợt quay đầu lại nhìn về phía Lục Thất, Lục Thất vội tiến lên, chắp tay nói:

- Hạ quan Lục Thiên Phong bái kiến La đại nhân.

La trưởng sử mỉm cười nói:

- Lục huynh đệ khách khí rồi.

Ông ta dừng lại một chút, rồi giới thiệu:

- Lục huynh đệ, vị này được người trên giang hồ gọi là Phong Đao Mã Lâm đại hiệp, cũng như Lục huynh đệ, là một trong các Lữ soái phủ quân mở rộng của Ung Vương phủ.

Lục Thất nghe vậy, biết chức Lữ soái đã thuộc về mình rồi, thầm thở phào nhẹ nhõm, hiện giờ hắn rất cần sự ủng hộ của Ung Vương phủ có thế lực to lớn này.

Phong Đao mỉm cười nói:

- Lục huynh đệ khách khí rồi, ta và ngươi cùng thuộc sự quản lý của Ung Vương phủ, sau này nên đồng lòng hợp lực chiếu cố cho nhau.

Lục Thất hòa nhã nói:

- Mã đại ca nói rất đúng.

Phong Đao liếc nhìn Lục Thất, mỉm cười nói:

- Nghe Tam phu nhân nói, Lục huynh đệ không chỉ thiện chiến trên chiến trường, mà còn là một cao thủ thân mang tuyệt kỹ, không biết có thể so tài cao thấp với ta một chút không?

Lục Thất hơi ngẩn người, hắn hiểu ra vì sao tỳ nữ lại dẫn hắn tới luyện võ trường này, hẳn là La đại nhân muốn khảo nghiệm thực lực của hắn. Biết không thể khiêm tốn từ chối sự khiêu chiến này, hắn liền cười nói:

- Mã đai ca là người thẳng thắn, huynh đệ xin được lãnh giáo một chút để mở mang kiến thức.

Phong Đao gật đầu cười, đi ra giữa sân, Lục Thất cũng vội đi theo. La trưởng sử hô lên:

- Hai vị thí võ, hễ điểm vừa tới là dừng ngay, đừng làm đối phương bị thương.
Phong Đao gật đầu, nhìn Lục Thất, nói:

- Huynh đệ dùng binh khí gì?

Sở trường của Lục Thất là dùng mã tấu, nhưng lối đánh mã tấu của hắn thiên về mạnh và độc, không thích hợp để so tài một cách thân thiện, cho nên hắn khách khí nói:

- Đệ không giỏi dùng binh khí, lại sở trường về quyền thuật, xin mời Mã đại ca ra chiêu.

Phong Đao gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng, mắt nhướng lên hàm chứa vẻ uy nghiêm, chợt quát lên:

- Tốt! Hãy cẩn thận!

Thanh đao trong tay y vung lên, ánh đao lóe sáng, chém mạnh về phía Lục Thất, không hề có ý lưu tình.

Lục Thất thấy hơi đao buốt lạnh, biết đây là cao thủ hàng đầu, không dám xem thường, vội tập trung tinh thần né tránh thanh đao, nghiêng người bước về phía bên hông của Phong Đao, một quyền mạnh mẽ rít gió bay tới sườn của y.

Mũi đao của Phong Đao liền lật lại, chém ngang hông Lục Thất, tốc độ biến chiêu quá nhanh khiến Lục Thất kinh sợ. Hắn gầm lên một tiếng, ra chiêu Song Hổ Bác Long (Hai hổ đánh một rồng), hai quyền mạnh mẽ đánh vào mặt và bụng của Phong Đao, Phong Đao ra chiêu Phong Bãi Khoảnh Diệp (Gió khua lá gai), mũi đao như quỷ ảnh quét vào người Lục Thất.

Lục Thất lạnh lùng quát lên một tiếng, tay trái cong lại như móc câu cài sống đao, Phong Đao kinh sợ ồ lên một tiếng, mũi đao kéo ngang, vuốt xuống phía dưới người Lục Thất. Mấy chiêu này y đánh ra rất dứt khoát gãy gọn, chiêu nào cũng là sát chiêu, Lục Thất cài đao không được, biết không ổn, lập tức mạnh mẽ quét một cước về phía dưới chân Phong Đao.

Phong Đao nhảy lên lùi về phía sau, quát lớn:

- Cẩn thận đấy!

Dứt tiếng, ánh đao lại bay tới, quét ra liên tục mười bốn đao, đao ảnh trông như một tấm lụa trắng như tuyết đánh về phía Lục Thất. Sắc mặt ngưng trọng, La trưởng sử chăm chú nhìn cuộc đấu, Tam phu nhân hết sức lo lắng, tay bụm chặt lấy miệng, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt.

Lục Thất thấy thế đao hung mãnh, cũng gầm lên một tiếng, mạnh mẽ đánh ra mười bốn quyền, một chiêu “Hổ khiếu hoàng sa” (Hổ gầm trên bãi cát), kình khí tụ lại vô cùng sắc bén, chấn nát ánh đao bay đi tứ tán, thân hình của Phong Đao chấn động, bị đẩy lui ra sau bảy bước, rõ ràng là rơi vào thế hạ phong.

Đao chiêu bị áp chế, khiến Phong Đao lộ vẻ xấu hổ, thân hình vừa đứng vững lại được, liền rống lên một tiếng, thanh đao hóa thành một luồng hào quang bay lên chém xéo xuống người Lục Thất.

Lục Thất chiếm được thế thượng phong, không nghĩ là Phong Đao lại tiếp tục ra tay, vừa định ôm quyền nói một câu khách khí, chợt thấy đao khí xé gió nhanh như chớp chém về phía mình, từ vai phải tới ngực bị đao khí quét trúng, phải lui về phía sau mấy bước, cảm thấy vai ngực bị trúng chiêu hơi đau, không kìm được mặt liền biến sắc.

Tam phu nhân hoảng sợ kêu lên, vội vã bước tới bên cạnh Lục Thất, ân cần hỏi:

- Lục đại nhân, ngươi không sao chứ?

Lục Thất cúi đầu nhìn, thấy từ vai phải đến trước ngực của chiếc áo bị rách một đường thẳng tắp, lộ ra màu da ngăm ngăm, trầm giọng nói:- Ta không sao, đa tạ phu nhân quan tâm.

Xói xong, hắn ngẩng lên nhìn Phong Đao, lạnh nhạt nói:

- Đao pháp của Mã huynh thật giỏi, ta thua.

Phong Đao giật mình nhìn hắn, trên mặt hơi lộ vẻ hối hận, vội nói:

- Huynh đệ mau vận khí kiểm tra nội phủ cẩn thận một chút, tuyệt đối đừng trị liệu chậm trễ, chiêu cuối cùng của ta là “Vô Hình Đao Cương”.

Giọng y đầy vẻ lo lắng, Lục Thất vừa nghe, buồn bực trong lòng liền tiên tan, biết Mã Lâm cũng không phải cố ý muốn đả thương hắn, mỉm cười nói:

- Thật sự là không sao, tạ ơn Mã đại ca lo lắng.

Phong Đao nhìn hắn một lát với vẻ khó tin, rồi gật đầu nói:

- Rất hiếm người trong thiên hạ chịu một chiêu Vô Hình Đao Cương của ta mà bình an vô sự, ta thua.

Lúc này La trưởng sử cũng đi tới, cười nói:

- Hai vị thật là kỳ phùng địch thủ. Mã Lâm, ngươi cũng mệt rồi, đi nghỉ trước đi, ta muốn nói chi tiết hơn với Lục huynh đệ về việc nhậm chức.

Mã Lâm cung kính đáp lời, thi lễ rồi rời đi. Lục Thất biết Mã Lâm là tâm phúc của La trưởng sử, mà hắn thì được Tam phu nhân tiến cử, trước mắt còn chưa được La trưởng sử tin tưởng và coi là tâm phúc.

- Ha ha, mời Lục huynh đệ tới sảnh nói chuyện.

La trưởng sử mỉm cười, đưa tay mời, đương nhiên là Lục Thất cung kính làm theo lời.

Tới tiền sảnh ngồi xuống, đợi tỳ nữ dâng trà, sau khi nâng chén mời Lục Thất một cách khách khí, La trưởng sử nâng nhấp một hớp, rồi đặt chén trà xuống, cười nói:

- Lục huynh đệ, trước hết ta xin tạ ơn ngươi đã cứu vợ con của ta.

- Đại nhân khách khí rồi, là do hạ quan tình cờ gặp đúng lúc, mà cũng là nhờ lệnh công tử và phu nhân phúc lớn mạng lớn.

Lục Thất khiêm tốn.

La trưởng sử mỉm cười gật đầu:

- Lục huynh đệ, kiến giải của ngươi về việc mở rộng phủ quân của Ung Vương phủ rất xác đáng, sau khi nghe vợ ta thuật lại, ta đã có được một số gợi ý.

Lục Thất gật đầu, Tam phu nhân ngồi bên cạnh dịu dàng nói:

- Lục đại nhân, thật ra kiến giải của ngươi, phu quân của ta đã sớm hiểu rõ, cũng đã có sách lược chuẩn bị phòng tránh tai họa.

Lục Thất nghe vậy hơi ngẩn người, cũng không biết lời của Tam phu nhân là thật hay giả, ngoài mặt thản nhiên đáp:

- Hóa ra đại nhân đã có cách tránh tai họa, vậy là hạ quan múa rìu qua mắt thợ rồi.

La trưởng sử ôn tồn nói:

- Ý kiến của Lục huynh đệ không phải là múa rìu qua mắt thợ đâu, mà nó rất hữu ích, chẳng hạn như việc giao lại binh quyền cho Binh bộ để thăm dò, thì thật sự ta không nghĩ tới.

Lục Thất khẽ ồ một tiếng, La trưởng sử dừng lại một chút, rồi nói:

- Lục huynh đệ không biết đấy thôi, thật ra chúng ta thuyết phục Ung Vương xin mở rộng phủ quân, mục đích không phải hy vọng xa vời rằng có thể có được lực lượng quân đội hùng hậu, mà là xuất phát từ chiến lược bảo vệ đất nước. Trên thực tế, việc mở rộng của chúng ta là tuyển dụng tướng tài, giống như ý kiến của Lục huynh đệ, sau khi mở rộng, sẽ có thể có được chế độ xây dựng doanh tướng một cách hợp pháp, việc này chẳng khác nào dự trữ sẵn các tướng lĩnh giỏi cầm binh cho triều đình, một khi Đường quốc có biến, cơ cấu tổ chức vô binh này, có thể nhanh chóng tuyển mộ binh lính, thành lập quân đội chính quy. Các tướng lĩnh đã được trau dồi luyện tập cầm quân, chắc chắn sức chiến đấu sẽ mạnh mẽ, chứ để đến lúc nguy cấp mới gom quân một cách chắp vá, thì cho dù có tuyển mộ thật nhiều binh lính, cũng sẽ chỉ là một đội quân ô hợp mà thôi.

Quyển 2 - Chương 30: Phân công

Lục Thất nghe xong giật mình, gật đầu đồng ý nói:
- Đại nhân nói rất có lý, binh tùy tướng chuyển, nếu các tướng lĩnh trên dưới một lòng thì sẽ trở thành một đội quân có chiến lực mạnh mẽ.

La Trưởng sử ôn hòa nói:
- Lục huynh đệ là tướng tài trí võ song toàn, ta có được Lục huynh đệ sẵn sàng góp sức đã là may mắn vô cùng, sau này Lục huynh đệ chính là Phủ Quân Lữ Soái của Ung Vương Phủ, thuộc trị hạ của Bàng Huy Tư mã, về phần chế độ nhân viên Lữ Soái của Lục huynh đệ, trong đó có mười hai Tham vệ có thể tự tiến cử, Đội trưởng Tham vệ chính là Nhân Dũng Giáo úy cấp bậc Chính cửu phẩm, đội phó là Nhân Dũng Phó Úy cấp bậc Chính Cửu phẩm, mười Tham vệ đều là Bồi Nhung Phó Úy cấp bậc là Tòng Cửu phẩm.

Còn lại thì do Ung Vương Phủ sai khiến, bao gồm là một Trung quân Giáo Úy cấp bậc Bát phẩm, một Lục Sự quân Tào cấp bậc bát phẩm; năm đội trưởng Nhân Dũng Giáo Úy thống lĩnh quân cấp bậc Chính cửu phẩm; năm đội phó Nhân Dũng Phó Úy thống quân cấp bậc Chính cửu phẩm; cộng thêm Lục Huynh đệ, biên chế quan tướng Lữ Soái của Lục huynh đệ tổng cộng hai mươi lăm người.

Lục Thất đáp một tiếng, điều này so với biên chế mà hắn đề xuất còn nhiều hơn mười người, vội hành lễ nói:
- Hạ quan tạ ơn đại nhân trọng dụng.

Tam phu nhân nói tiếp:
- Lục huynh đệ, hôm qua ta đã nói, việc cung cấp quân lương của ngươi và vị Vương đại nhân kia có chút thay đổi, đổi thành cố định cung cấp một vạn hai ngàn lượng, sau này biên chế nhân viên quan tướng của Lục huynh đệ sẽ do Ung Vương phủ cấp, nếu Binh bộ quy năm trăm binh lính, vậy năm trăm binh lính kia cũng do Ung Vương phủ cấp phát.

Lục Thất ngẩn ra, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Đại nhân, ý của ngài là một vạn hai ngàn lượng đưa đến quý phủ để cấp, hay là do hạ quan dùng danh nghĩa Ung Vương phủ để cấp, trước tiên phát lương cho quan binh trú ở bên ngoài, số bạc còn dư lại bất luận nhiều hay ít đều đưa đến quý phủ.

La Trưởng sử và Tam phu nhân liếc nhau một cái, mới mỉm cười nói:
- Là loại thứ hai, trước tiên để Lục huynh đệ cấp, số bạc còn lại thì đưa đến kinh.

Lục Thất nghiêm trang nói:
- Xin đại nhân yên tâm, cấp phát lương cho quan binh trú bên ngoài xong, ta sẽ phái người đến kinh lấy quân lương, cũng sẽ không để người khác biết quân lương là do huyện Thạch Đại cấp.

La trưởng sử mỉm cười gật đầu, rất hài lòng với Lục Thất, cười chuyển đề tài:
- Nghe nội nhân nói, một trong những mục đích mà Lục huynh đệ đến kinh thành là hộ tống huynh trưởng đi thi, lệnh huynh cũng là tài sĩ văn võ song toàn sao?

Lục Thất đáp:
- Huynh trưởng của hạ quan là một văn nhân, không biết võ công, đương kim Đường Hoàng tổ chức thi cử, cho nên mới hy vọng thi đỗ làm quan.

La trưởng sử “ồ” một tiếng, nói:
- Tài hoa của lệnh huynh như nào?

Lục Thất nói:
- Huynh trưởng của hạ quan có tài hoa rất cao, thông kim cổ, thông thi tử, không giống hạ quan chỉ thích theo tiên phụ học võ.

La trưởng sử mỉm cười nói:
- Lệnh huynh tài nhân sĩ tài hoa, ngày mai có thể đưa tới gặp ta, ta có thể sai người tiến cử đấy, đảm bảo lệnh huynh có thể có vinh quang nhập điện thi gặp Đường Hoàng bệ hạ.

Lục Thất nghe vậy mừng rỡ, nếu huynh trưởng có thể làm quan, đây chính là vinh quang của Lục gia, dù sao không khí hiện giờ là trọng văn khinh võ, bèn hành lễ trịnh trọng nói:
- Nếu gia huynh có thể làm quan, Thiên Phong vô cùng cảm tạ đại nhân.

La Trưởng sử mỉm cười nói:
- Lục huynh đệ không cần phải nói cảm ơn sớm làm gì, đương kim Đường Hoàng thích Phật thiện từ, nếu lệnh huynh không phải là nhân sĩ tài hoa, vậy thì ta cũng bất lực đấy.

Lục Thất tự tin nói:
- Văn tài của gia huynh rất cao, ngày mai Thiên Phong sẽ đưa huynh trưởng đến bái kiến đại nhân.

La Trưởng sử mỉm cười gật đầu, Lục Thất nói dứt lời chợt nghĩ tới một chuyện, chần chờ một chút nói:
- Đại nhân, ngày mai tôi còn có chút việc cá nhân phải làm, sợ là không thể dẫn huynh trưởng tới gặp ngài được, không biết có thể để huynh trưởng tự mình đến gặp đại nhân được không.

- Đương nhiên có thể, tuy nhiên năm ngày sau chức ấn và công văn của Binh bộ sẽ phát ra, nói cách khác năm ngày sau, Lục huynh đệ chính thức nhậm chức Quân Lữ Soái Ung Vương Phủ, sau đó Lục huynh đệ sẽ chấp hành nhiệm vụ hộ tống của Ung Vương Phủ.
La Trưởng sử ôn tồn nói.

Lục Thất ngẩn ra, hỏi:
- Đại nhân, không biết là nhiệm vụ hộ tống gì ạ?

La Trưởng sử nói:
- Nhiệm vụ hộ tống lần này chắc sẽ không giấu các ngươi, ước chừng sang năm, triều đình sẽ đưa một nhóm báu vật đi Hán quốc, hơn nữa an toàn của Ung Vương sẽ nhóm Dực Vệ môn Vương Phủ phụ trách, mà ngươi và những quan tướng mới nhậm chức khác sẽ phụ trách phối hợp Long Uy Tiêu tục vận chuyển bảo vệ số báu vật này. Nhiệm vụ hộ tống lần này sẽ là điều kiện để công thưởng quan tướng cho các ngươi, thành công thì các ngươi được công khai nhậm chức, thất bại các ngươi sẽ trắng tay.
Lục Thất nghe xong tâm trạng trở nên nặng nề, nguyên nhân nặng nề không phải là việc hộ tống phiêu lưu, mà là cảm thấy vận mệnh của Đường quốc quá sa sút, Ung Vương làm Quốc sử mang theo lễ trọng đi Hán quốc, vậy thì rõ ràng là dùng sách lược cống tiến để lấy lòng, đi cầu liên minh với Hán quốc rồi. Đi cống nạp liên minh, không bằng dùng để nuôi dưỡng tinh binh có thể cường quốc.

- Lục huynh đệ, ngươi không muốn chấp hành nhiệm vụ hộ tống hay sao?
Lại nghe La Trưởng sử hỏi.

- Không phải, Thiên Phong chỉ cảm thấy kế sách cống nạp để liên minh không ổn, nghe nói Hoàng đế của Hán quốc không đáng tin.
Lục Thất kinh sợ trong lòng, vội vàng giải thích.

Vẻ mặt La Trưởng sử biến đổi trở nên trầm trọng, một lúc lâu mới nói:
- Kế sách liên minh với Hán quốc là triều đình nghị định, chúng ta không nên nhiều lời.

Lục Thất nghe xong chỉ có thể gật gật đầu. La Trưởng sử hơi thẳng người lên, nói:
- Nội nhân nói với ta, Lục huynh đệ rất có kiến giải về quốc sự, lâu dài mà nói, kế sách nước giàu binh mạnh không phải là đồn điền phủ binh thì còn là gì nữa, nhưng hiện tại Đường quốc đại đa số đều là các quyền thần, chỉ biết tư lợi cá nhân, Đường Hoàng bệ hạ cũng có lòng cách tân lại trị, thi hành chế độ đồn điền phủ binh, trên dười Đường quốc đất đai bị cường hào chiếm đoạt quá nhiều, Đường Hoàng bệ hạ lo lắng kế sách này sẽ khiến cho đất nước lâm vào hỗn loạn.

Lục Thất “ồ” một tiếng, gật đầu nói:
- Là Thiên Phong suy nghĩ nông cạn rồi.

La Trưởng sử cười cười, lại lắc đầu, dường như có chút bất đắc dĩ và cảm thán.

Lục Thất suy nghĩ một chút hỏi:
- Đại nhân, chúng ta phối hợp với Long Uy tiêu cục thì dùng thân phận gì?

La Trưởng sử nói:
- Nghe nói dụng thân phận ám hộ, con trai của Lâm tổng tiêu đầu Long Uy Tiêu cục là Phó điển quân của Ung Vương phủ, lần hộ tống này các ngươi phải nghe theo sai phái của Lâm đại nhân, tất cả đều là ám hộ tiêu sư.

Lục Thất nghe vậy kinh ngạc:
- Cái gì? Con trai của Lâm Tổng tiêu đầu là Phó Điển quân của Ung Vương Phủ ư?

La Trưởng sử gật đầu nói:
- Đúng vậy, Lục huynh đệ biết Lâm đại nhân à?

Lục Thất lắc đầu nói:
- Thiên Phong không biết Lâm đại nhân, cũng chưa từng gặp bao giờ.

La Trưởng sử kỳ quái nói:- Nghe giọng điệu của Lục huynh đệ dường như có quen biết.

Lục Thất do dự một chút lại thản nhiên nói:
- Thiên Phong quả thật không biết Lâm đại nhân, tuy nhiên sau khi Thiên Phong đến kinh thành, bởi vì một chuyện mà bất ngờ trở thành tiêu sư của Long Uy tiêu cục.

La Trưởng sử như có hứng thú, mỉm cười nói:
- Lục Huynh đệ trở thành tiêu sư của Long Uy tiêu cục như nào vậy?

Lục Thất thản nhiên đáp:
- Việc này nói rất dài dòng, đại nhân nguyện ý nghe, tôi sẽ kể từ từ.

Lập tức hắn đem chuyện nhập ngũ biết Lục Châu, rồi vào kinh thành vì tìm Lục Châu, quen biết Ngọc Trúc và Thần bộ Ngô lão gia, sau đó khi vào Long Uy tiêu cục làm việc vặt, nguyên nhân vì thần bộ Ngô lão gia mà trở thành tiêu sư chính thức.

La trưởng sử nghe xong ôn tồn hỏi:
- Sao Lục huynh đệ lại phải đi Long Uy tiêu cục làm việc vặt vậy/

Lục Thất lúng túng nói:
- Đại nhân, tôi vào Long Uy tiêu cục làm công việc vặt là vì ham chơi thôi. Khi tôi ở trên đường phố phồn hoa của kinh thành có đụng phải tiêu đội của Long Uy tiêu cục, lúc ấy gặp Lâm Nhị tiểu thư, vì thất thế mà đi theo Long Uy tiêu cục, khi ở cửa tiêu cục bị thủ vệ hỏi, thuận miệng nói dối là đến kinh thành tìm nương nhờ họ hàng nhưng không gặp nên muốn tìm việc làm, may mắn tiêu cục có vijhoa viên lực phu bị bệnh, tôi liền vào tiêu cục làm công.

La Trưởng sử nghe xong ngạc nhiên, sau đó mỉm cười nói:
- Muội muội của Lâm đại nhân là mỹ nhân nổi danh Giang Ninh, khó trách Lục huynh đệ lại có lòng “hảo cầu” như thế.

Lục Thất lúng túng nói:
- Thiên Phong biết Lâm nhị tiểu thư là hoa đã có chủ rồi, cũng sớm biết bản thân chỉ vọng tưởng, hiện tại đã không còn tư tâm gì nữa rồi.

Tam phu nhân uyển chuyển nói:
- Lục huynh đệ tìm người yêu cũ mà không quên tìm người mới, dường như quá mức đa tình nha.

Lục Thất đỏ mặt, lúng túng nói:
- Khiến phu nhân chê cười, Thiên Phong cũng biết không nên phóng túng, về sau sẽ tự kiểm điểm hạn chế.

La Trưởng sử mỉm cười nói:
- Lục huynh đệ còn trẻ, gặp tiểu thư Lâm gia không thể tự kìm chế cũng là điều bình thường, nam nhi trong kinh thành không ai không ái mộ Lâm tiểu thư đấy.
Tam phu nhân chỉ cười nhạt không nói gì, trong lòng hẳn không vui.

Nói chuyện phiếm vài ba câu nữa Lục Thất cáo từ ra về. Lục Thất vừa đi, Tam phu nhân nói:
- Tam Lang, lúc này chàng không nghi ngờ hắn có ý đồ gì bất lương à.

La trưởng sử mỉm cười nói:
- Là một nhân tài, trọng tình trọng nghĩa, hơn nữa hắn có một huynh trưởng lên kinh dự thi, chúng ta có thể yên tâm sử dụng hắn.

Tam phu nhân sửng sốt, khó hiểu nói:
- Sử dụng hắn thì có liên quan gì đến huynh trưởng hắn?

La Trưởng sử nói:
- Nàng không hiểu rồi, đương kim bệ hạ sợ võ tướng bất trung nên không dám chấn hưng quân đội, mà ta cũng sợ thuộc hạ võ tướng bất trung, vị Lục huynh đệ này là tướng tài, hắn giống như một con ưng nhỏ muốn giương cánh bay, một khi cho hắn hai cánh và móng vuốt sắc bén, hắn sẽ biến thành hùng ưng dã tâm cao ngất, nếu không có một sợi dây nắm giữ hắn, lúc lông cánh hắn đủ rồi, cũng là lúc ta sẽ không khống chế hắn được nữa.

Tam phu nhân dịu dàng nói:
- Nhìn hắn là một người giữ chữ tín trọng tình nghĩa, chắc có lẽ không phản đâu.

La trưởng sử lắc đầu:
- Nàng nghĩ vậy là sai lầm rồi, con người đứng trước quyền thế đều thay đổi, nếu hắn trở thành tướng soái chỉ huy vạn quân, nàng nghĩ hắn còn có thể khiêm tốn cung kính giống như hôm nay hay sao? Khó lắm đấy.

Tam phu nhân giật mình, khẽ “ồ” một tiếng, gật gật đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau