KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 141 - Chương 145

Quyển 2 - Chương 16: Là nhà sao?

Lục Thất đi dạo trên đường một lát, giờ mới nghĩ ra nên đi tới phủ Công bộ Thị lang, vòng tìm được phủ Thị lang, hắn chỉ thấy tên quản gia béo trắng đó, kết quả nhận được là Thị lang đại nhân và Tam phu nhân đều rất bận, không rảnh gặp hắn. Lục Thất đương nhiên hiểu được mạng lưới giao thiệp của Công bộ Thị lang, không trông chờ được nữa, hắn quyết định ngày mai tới lầu trà Thất Tịch, khua vận khí của Ung Vương phủ.

Nhìn trời còn sớm, hắn lại chuyển hướng đi tới lầu Khổng Tước muốn thăm Lục Châu. Tới cửa sau của lầu Khổng Tước bước vào, vừa hay Lưu bà ra đón, vừa thấy mặt Lưu bà đã cười nói:
- Lục công tử đến rồi.

Lục Thất khách khí nói:
- Chào bà, xin bà dẫn ta đi gặp Ngọc Trúc tỷ.

Lưu bà lắc đầu nói:
- Lục công tử, Ngọc Trúc bảo ta nói cho ngươi biết, trong vòng mười ngày không được tới đây.

Lục Thất ngẩn ra, khó hiểu hỏi:
- Tại sao?

Lưu bà giải thích:
- Là vị cô nương Lục Châu đó không muốn để ngươi nhìn thấy bộ dạng hiện giờ của cô ấy.

Lục Thất chau mày, ân cần hỏi:
- Lục Châu nàng hiện giờ sao rồi?

Lưu bà cười nói:
- Công tử yên tâm đi, mười ngày sau Lục Châu chắc chắn sẽ xinh đẹp trở lại, khi đó công tử hãy đến đón cô ấy và Ngọc Trúc tới Tú trang định cư, mấy hôm nay thì đừng có kích động cô ấy.

Lục Thất suy nghĩ một lát gật đầu, Lưu Bà nói tiếp:
- Công tử giờ nên thường xuyên tới Tú trang xem xét, nơi đó đã là nhà của ngươi rồi.

Lục Thất cáo từ, bước trên đường mà lòng có chút nặng nề, bên tai văng vẳng lời dặn dò đi dặn dò lại của Lưu bà: “Công tử, Thiên công Tú trang là của ngươi, đừng quên nơi đó là nhà của ngươi.”

Trên đường do dự một lát, hắn mới thuê xe tới Thiên công Tú trang, người ngồi ở trong xe, nhưng suy nghĩ lại bay về nhà ở huyện Thạch Đại.

Trong lòng hắn có chút rối bời, cân nhắc:
- Tú trang kia không coi là nhà của ta, nhà của ta ở Thạch Đại, nếu Lục châu không muốn đi Thạch Đại mà cùng với Lục Nga ở lại Tú trang nơi kinh thành, vậy thì Tú trang cũng có thể coi là một nhà.”
Trước đây hắn từng có ý định mở cửa hàng bán giấy ở kinh thành, cũng ôm hy vọng tìm kiếm con đường làm quan để phát triển, đối với hắn, cầu phú quý là điều theo đuổi bình thường trong cuộc đời, có thể trở thành Tướng soái thống lĩnh vạn quân mới là lý tưởng đích thực của hắn.

Xuống xe đứng im lặng hồi lâu trước cửa Thiên công Tú trang, hắn ngây người một lúc, nói thật hắn không muốn đến gây chuyện phiền hà, cũng không có dục vọng chiếm hữu đối với Tú trang này, nhưng không biết tại sao, hình như có thứ trách nhiệm gì đó buộc hắn đến, có lẽ là vì nợ ân tình của Ngọc Trúc phải trả, trong lòng hắn khẽ thở dài một tiếng, tiến lên đẩy cửa, cửa cài then, hắn giơ tay khẽ đập cửa.

- Ai thế?
Bên trong có tiếng con gái vang lên hỏi.

- Tại hạ Lục Thất.
Lục Thất ôn tồn trả lời.

- Là chủ nhân, ngài đợi một chút.
Bên trong tiếng con gái vội vã đáp.

Chỉ chốc lát sau, có tiếng mở then cửa, tiếp đó cánh cửa được mở ra, người mở cửa là một phụ nữ to khỏe, người này vừa nhìn thấy Lục Thất vội nói:
- Chủ nhân, ngài tới thì tốt rồi.

Lục Thất ngẩn ra hỏi:
- Có chuyện gì sao?

Người phụ nữ đáp:
- Chu tam gia buổi sáng đến thu tiền lệ, ngài và phu nhân đều không có nhà, lại không biết đi tìm thế nào.

Lục Thất sửng sốt hỏi:
- Chu tam gia, thu tiền lệ gì?

Người phụ nữ đáp lại:
- Chu tam gia là đại ca vùng này, đến thu mỗi tháng một trăm năm mươi lượng phí bảo vệ.

Lục Thất lúc này mới hiểu ra, cũng cùng một kiểu với thu thương phí ở huyện Đại Thạch, chỉ có điều phí bảo vệ này quá cao, hắn cau mày hỏi:
- Trước kia cũng thu một trăm năm mươi lượng sao?

Người phụ nữ nói:
- Trước kia Vương phu nhân thể diện lớn, mỗi tháng một trăm lượng.

Lục Thất trầm ngâm một lát nói:
- Nếu gã lại tới nữa, ngươi đi gọi ta một tiếng.
Nói xong đi vào bên trong.

Người phụ nữ nói với theo:
- Chủ nhân, ngài phải quen nhân vật trong chốn quan trường, hoặc là đại gia lợi hại một chút, chỉ cần nhắc đến tên là có thể được trả ít bạc hơn đấy.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ngươi đóng cửa đi, ta biết rồi.
Người phụ nữ quay người đi đóng cửa.

Lục Thất đi vào các phòng, chỉ thấy trong phòng đặt gọn gàng mười bốn cái bàn, hơn ba mươi phụ nữ áo vải đang bận rộn xâu kim thêu ở đó, đầu cũng không cả ngẩng lên. Riêng có một người phụ nữ già nghiêm nghị đi lại dò xét họ, xem các sản phẩm thêu trong tay từng người. Bà nhìn thấy Lục Thất, sưng mặt bước tới.

Lục Thất vội thi lễ trước nói:
- Tại hạ Lục Thất, chào bà bà.

Người phụ nữ già giờ mới giãn nét mặt ra nói:
- Là chủ nhân, lão thân thất lễ rồi.
Nói thì nói thế, nhưng thái độ vẫn kiêu căng.

Lục Thất cũng không bận tâm, cười nói:- Mọi người rất vất vả không?

Người phụ nữ già thấy Lục Thất nhã nhặn như thế, cũng dịu nét mặt lại đáp:
- Lô hàng này ba ngày sau nhất định phải hoàn thành, nếu không sẽ mất đi một người mua lớn.

Lục Thất gật đầu nói:
- Bà vất vả rồi.

Người phụ nữ già cười nói:
- Dù sao cũng phải xứng đáng với một trăm lượng tiền công tháng của chủ nhân.

Lục Thất mỉm cười, người phụ nữ già nói:
- A Hồng ở bên ngoài hẳn đã nói với chủ nhân rồi chứ.

Lục Thất lạnh nhạt nói:
- Mấy tên côn đồ thôi mà.

Người phụ nữ già kinh ngạc dò xét hắn, nói:
- Chủ nhân, rồng mạnh không đè được rắn địa phương, ngài tốt nhất xử lý thỏa đáng một chút. Đôi khi dùng sức mạnh sẽ ảnh hưởng tới làm ăn sau này của Tú trang.

Lục Thất gật đầu đáp:
- Bà nói rất phải, ta sẽ xử lý tốt.

Người phụ nữ già cười nói:
- Thiếp thị của ngài ở phía sau, học thêu với lão muội muội của ta, đi xem đi.

Lục Thất nóng bừng mặt, lại không tiện phủ nhận, chắp tay nói:
- Bà làm đi.
Nói xong đi ra phía sau.

Ra khỏi phòng các, phía sau là một dãy nhà ngói xanh, nóc nhà nối liền nhau, diện tích cũng tương đối lớn, hắn bước qua cửa, tiến vào sân nhà rộng lớn, chỉ thấy xung quanh sân có khoảng mười mấy cửa phòng, trong sân đặt một chiếc bàn lớn do mấy chiếc ghế nhỏ ghép lại, một người phụ nữ già hiền hậu đang chỉ dạy năm cô gái học thêu, duy chỉ thiếu Lý Tuyết Tâm.

Năm cô gái lần lượt phát hiện ra Lục Thất, cuống quýt đồng loạt đứng lên nói:
- Công tử đã đến.

Lục Thất gật đầu hiền hòa, chắp tay nói với người phụ nữ già:
- Bà vất vả rồi.

Người phụ nữ già cười đáp:
- Đông chủ đã đến rồi.

Lục Thất cười nói:
- Bà phải hao tâm nhiều rồi.

Người phụ nữ già cười nói:
- Các phu nhân rất thông minh, một chút đã biết thêu rồi, đã có thành phẩm thêu rồi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Là do bà dạy bảo có phương pháp.

Người phụ nữ già biết điều cười nói:
- Ta đi ra phía trước xem.Nói xong bèn đi về phía cửa.

Người phụ nữ già vừa đi, Tư Trúc lập tức cầm một chiếc khăn thêu lên, bước tới trước mặt Lục Thất dịu dàng hỏi:
- Công tử, ta thêu có đẹp không?

Lục Thất không khỏi rung động, đưa mắt liếc nhìn Tư Trúc, cô gái này đẹp thuần khiết thực sự động lòng người, hắn cầm lấy khăn tay nhìn, trên đó thêu trúc xanh, hoa văn rõ ràng như thật, hắn không khỏi kinh ngạc nói:
- Cô thêu thật đẹp.



Tư Trúc nghe thế vui sướng không thôi, quay đầu khoát tay nói:
- Muội muội, hoa lan muội thêu đưa cho công tử xem.

Tư Ngọc đỏ bừng mặt, bước tới, Tư Trúc rút lấy khăn thêu trong tay cô ấy đưa cho Lục Thất, Lục Thất cầm lấy xem, thấy cô thêu hoa lan, thanh nhã vui vẻ, nhìn còn đẹp hơn cả trúc xanh của Tư Trúc, bèn cười nói:
- Tỷ muội các cô thật khéo tay.
Tư Ngọc vô cùng thẹn thùng.

Người phụ nữ xinh đẹp mặt tròn bước tới thành khẩn nói:
- Công tử, chúng ta có vài chuyện muốn xin ngài một lát.

Lục Thất cười nói:
- Cô khách khí rồi, có chuyện gì cứ nói.

Năm cô gái lập tức quỳ hết xuống, Lục Thất hoảng sợ, vội nói:
- Đừng như vậy, mau đứng lên.

Người phụ nữ mặt tròn thành khẩn:
- Công tử, chúng tôi về danh phận đều thuộc về ngài, chỉ mong công tử đừng bán chúng tôi nữa.

Lục Thất lúc này mới chợt hiểu, cười nói:
- Yên tâm đi, trừ khi các cô đồng ý muốn lấy ai đó, nếu không, ta sẽ không giao các cô cho người khác.

Người phụ nữ mặt tròn chần chừ một lát nói tiếp:
- Chúng tôi biết công tử tâm tính lương thiện, chúng tôi nguyện cả đời làm nô bộc cho công tử, cũng không muốn rời khỏi công tử, xin công tử thật sự thu nhận chúng tôi.

- Không không, các cô nhất định đừng như vậy, ta không xứng với các cô, mau đứng lên đi.
Lục Thất vội vàng lắc đầu cự tuyệt.

Người phụ nữ mặt tròn nhìn những người khác, quay đầu lại nói với Lục Thất:
- Công tử thật sự đồng ý, sau nay tùy chúng ta tự do lựa chọn lấy chồng sao?

Lục Thất nghiêm mặt gật đầu nói:
- Đúng thế, lời ta đã nói tuyệt đối sẽ không thay đổi.

Người phụ nữ xinh đẹp mặt tròn cẩn thận hỏi:
- Ngọc Trúc tỷ tỷ không đồng ý thì làm sao?

Lục Thất ngẩn ra, cười nói:
- Cô yên tâm, việc này ta sẽ không nghe cô ấy.

Người phụ nữ mặt tròn gật đầu nói:
- Đã như thế, nô tỳ cầu xin ngài chuyện thứ hai.

Lục Thất nhíu mày, nhã nhặn nói:
- Các Cô đứng lên mà nói đi.

Năm cô gái đứng lên, người phụ nữ mặt tròn cung kính nói:
- Công tử, danh phận chúng tôi đều là nữ nhân của ngài, cho dù sau này thay đổi thế nào, hiện giờ vẫn nên phân tôn ti mới được.

Lục Thất nhìn cô, cười nhạt nói:
- Phân tôn ti, có ý gì?

- Công tử, Tuyết Tâm, Tư Trúc và Tư Ngọc đều chưa thành thân, đã là thuộc về thiếp thất của công tử. Ta và Băng nhi, Uyển Ngọc là nô tì của công tử.
Người phụ nữ mặt tròn cung kính nói.

Lục Thất nhíu mày, nén nhẫn nại nói:
- Các cô muốn thế nào?

- Tuyết Tâm, Tư Trúc và Tư Ngọc có thể lập phòng, xin công tử tùy ý thưởng ba nô tỳ chúng tôi cho ba người bọn họ.
Người phụ nữ mặt tròn cung kính nói ra dụng ý.

Lục Thất lắc đầu, ôn tồn nói:
- Các cô như thế này không phải rất tốt sao? Hà tất gì tự mình trói buộc.

Người phụ nữ mặt tròn nghiêm nét mặt nói:
- Xin công tử đồng ý với chúng tôi.

Lục Thất lười giằng co với cô ta, hiền lành nói:
- Được, ta đồng ý.

Quyển 2 - Chương 17: Võ uy

Lục Thất vừa đồng ý thì người phụ nữ mặt tròn liền nói:
- Tư Trúc, mau gọi tỷ tỷ nhà muội đến đây.

Tư Trúc gật đầu rồi chạy đi ngay, một lúc sau thì bước vào cùng với Lý Tuyết Tâm xinh đẹp.

Lục Thất vừa nhìn thấy Lý Tuyết Tâm thì tim hắn liền đập thình thịch bởi Lý Tuyết Tâm chính là người phụ nữ đẹp nhất mà hắn từng gặp, nếu so sánh nàng với vị mỹ nữ tâm đầy dục vọng kia, thì nàng đẹp hơn bội phần, chỉ có điều, Lục Thất lại không hứng thú với vẻ mặt lạnh như băng của nàng.

- Tuyết Tâm bái kiến công tử.
Lý Tuyết Tâm chào Lục Thất theo đúng phép tắc, vẻ mặt và giọng nói của nàng rất lạnh lùng, lạnh đến mức khiến cho Lục Thất thấy nhói lạnh trong tim.

Trong lòng Lục Thất có chút thất vọng, nên hắn cũng lạnh lùng đáp lại:
- Mọi người hãy chọn chỗ và ngồi xuống đi!

Mỹ phụ mặt tròn dịu dàng nói với Tuyết Tâm:
- Tuyết Tâm, cô là tỷ tỷ, tỷ tỷ chọn trước đi!

Lý Tuyết Tâm nhìn nàng ta một cái và nói:
- Cửu Di nương, sau này ngươi hãy làm bạn với Tuyết Tâm nha.

Mỹ phụ mặt tròn liền gật gật đầu, rồi quay về phía Lục Thất và nói:
- Nô tì tên là Tiểu Mai, mong công tử hãy cho phép nô tỳ hầu hạ Tuyết Tâm chủ mẫu.

Với vẻ mặt lạnh lùng, Lục Thất miễn cường gật đầu một cái:
- Tiểu Mai, về sau ngươi hãy hầu hạ chu đáo cho Tuyết Tâm.

Mỹ phụ mặt tròn “dạ” một tiếng, rồi bước đến trước mặt Lý Tuyết Tâm. Còn Lý Tuyết Tâm thì lại quỳ xuống trước và nghiêm túc nói:
- Cửu Di Nương, mong người tha thứ cho Tuyết Tâm tội bất hiếu.

Trước câu nói này, mỹ phụ mặt tròn gật đầu, thể hiện được sự cảm thông của mình, rồi đưa hai tay ra đỡ Tuyết Tâm đứng dậy. Tuyết Tâm vừa đứng dậy xong thì đến lượt cô ấy quỳ xuống trước mặt nàng, cung kính nói:
- Thiếp tỳ Tiểu Mai xin dập đầu trước chủ mẫu, mời chủ mẫu chỉ bảo.

Lý Tuyết Tâm dìu Tiểu Mai đứng dậy và nói:
- Tiểu Mai, lần sau thì ngươi không cần phải dập đầu như thế này, hành lễ là đủ rồi.

Tiểu Mai cung kính đáp lại:
- Vâng!

Đến lượt Tư Trúc, thì Tư Trúc chọn thiếu phụ mặt tròn trẻ trung Băng Nhi, còn Tư Ngọc lại ngượng ngùng chọn thiếu phụ Uyển Ngọc. Sau khi tiến hành xong mấy nghi lễ đơn giản mà trịnh trọng này, đến người bàng quan như Lục Thất cũng cảm thấy có chút phiền toái. Quan niệm nghi lễ của nhà quan lớn Thị lang đúng là nghiêm khắc, trang trọng và quy tắc hơn những gia đình phú hộ bình thường, cho dù ở hoàn cảnh nào cũng phải tuân thủ cái gọi là tôn ti trật tự.

Nghi lễ nhận chủ-tớ kết thúc, Lý Tuyết Tâm quay sang nói với Lục Thất:
- Thiếp cảm thấy trong người không được khỏe, thiếp xin được cáo lui trước.

Lục Thất nhìn nàng một cái thật lâu, cười nhạt nói:
- Nếu vậy thì nàng hãy đi nghỉ ngơi đi!
Lý Tuyết Tâm liền quay người, từ từ bước đi.

Lý Tuyết Tâm vừa rời khỏi thì Tiểu Mai tiến lại phía Lục Thất và nói:
- Công tử, trong ba vị chủ mẫu đây, nếu như ngài thích ai, thì hãy chọn một vị phù chính làm thê thất, như vậy cũng tiện cho việc quản lý, chăm lo gia đình.

Lục Thất ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Không được, các nàng ấy sau này còn phải xuất giá nữa chứ.

Tiểu Mai vẫn không chịu bỏ cuộc, nàng vẫn dịu dàng thuyết phục:
- Công tử, theo thiếp tỳ thấy, Tuyết Tâm tiểu thư rất phù hợp làm thê thất của ngài.

Lục Thất vẫn không muốn tiết lộ việc nhà ở Thạch Đại nên hắn đành phải kiếm một lý do gì đó để thoái thác việc này, liền cười nhạt một cái và nói:
- Tiểu thư Tuyết tâm xinh đẹp tựa tiên nữ, ta không xứng với nàng ấy, hơn nữa, ngươi cũng nên hiểu rằng Tuyết Tâm tuyệt đối sẽ không thích kiểu người võ phu như ta.

Tiểu Mai ngẩn người ra, bất đắc dĩ nói:
- Vậy còn hai vị chủ mẫu Tư Trúc và Tư Ngọc, ngài cũng nên chọn lấy một người chứ.

Lục Thất lắc đầu cười nói:
- Hai tỷ muội Tư Trúc vẫn còn nhỏ, họ giống như hai người muội muội ruột của ta, đợi sau này, hai cô ấy trưởng thành, ta sẽ tìm cho hai cô ấy hai người trượng phu thật tốt.

Tiểu Mai không thể nói thêm được gì nữa, đành nói:
- Vậy trước tiên, ngài hãy quyết định, trong ba vị chủ mẫu xem ai là chủ, có thể quản lý gia đình.

Trong lòng Lục Thất đã có quyết định rồi, hắn thực sự không muốn nạp sáu cô gái này để tránh phiền phức, cũng không muốn mấy người thê thiếp ở Thạch Đại phải đau lòng nên mỉm cười một cách giảo hoạt và nói:
- Chuyện này rất đơn giản, Tiểu Mai tỷ về sau sẽ là tổng quản, tất cả mọi việc sẽ do tỷ làm chủ.

Tiểu Mai nghe xong liền ngây người ra, mãi mới lên tiếng:- Nô tỳ là gia kỹ, làm sao có đủ tư cách là làm tổng quản.

Lục Thất mỉm cười giải thích:
- Ta là chủ nhân của Tú Trang, nói tỷ có đủ tư cách thì chắc chắn là tỷ có đủ tư cách, Tú Trang lớn như thế này thì tổng quản là nô tỳ thì là chuyện hết sức bình thường, cứ quyết định như thế đi!

Tiểu Mai khẽ thở dài, không còn lời gì để nói, trên khuôn mặt có lúm đồng tiền thoáng hiện lên nét u buồn. Lục Thất quay đầu về phía Băng Nhi nói:
- Được rồi, cho ta xem mấy người đang thêu cái gì nào?

Băng Nhi dịu dàng xoay người lại, ngượng ngùng đem tác phẩm đang thêu dở của mình đặt trên bàn. Trước mặt Lục Thất là bức thêu hình hoa mẫu đơn, vô cùng diễm lệ và phú quý, bật thốt lên:
- Tay nghề của mấy tỷ đều cao như vậy.

Uyển Ngọc vui mừng cười nói:
- Công tử, thiếp và mấy tỷ muội đây khi còn ở trong khuê phòng thì đã giỏi nữ công gia chánh rồi, sau đó lại được Nguyễn bà bà chỉ dạy thêm nên chuyện này là lẽ đương nhiên.

Băng Nhi dịu dàng nói:
- Nguyễn bà bà nói, mấy tỷ muội thiếp bây giờ đều là thợ thêu, tay nghề và trình độ đều cao hơn những nữ công bình thường kia. Bức mẫu đơn đua sắc này ít nhất cũng có thể bán được với giá 80 lượng bạc.

Luc Thất gật gù tán thưởng bức thêu, Băng Nhi và Uyển Ngọc thỉnh thoảng dịu dàng giải thích cho hắn. Những ngón tay thon nhỏ, trắng muốt như ngọc chuyển động trên bức thêu, cùng với âm thanh nhịp nhàng, vui tai, tựa như tiếng chim yến, chim oanh gọi nhau đã làm lay động trái tim của Lục Thất. Trong khoảnh khắc đó, tự dưng trong lòng hắn nảy sinh ra dục vọng, thầm nghĩ: “ Thật là đẹp, ước gì mấy nàng ấy đều là người của ta, đúng là khiến người ta ngưỡng mộ mà!”

Ý nghĩ này vừa mới lóe lên trong đầu hắn, thì hắn liền cắn nhẹ vào đầu lưỡi của mình rồi tự trách: “ Lục Thất, ngươi đang nghĩ bậy bạ gì đó? Có xứng đáng với mấy người vợ ở Thạch Đại đang ngày nhớ đêm mong ngươi trở về hay không?”

Sau mấy lời tự trách này, tâm hồn hắn yên bình trở lại, hắn ngồi thẳng lưng, cười nói:
- Ta chỉ thấy bức thêu này rất đẹp, nhưng không nghĩ rằng nó lại phức tạp đến vậy, đúng là làm khó mấy nàng rồi.

Băng Nhi và Uyển Ngọc nghe được mấy lời này thì lại càng ngượng ngùng thêm, trong lòng càng thấy vui hạnh phúc hơn. Nhìn thấy cảnh tượng này, Tiểu Mai thầm nghĩ:
- Như vậy cũng tốt, lâu dần công tử sẽ tiếp nhận chúng ta, tranh cho chúng ta ngày đêm lo lắng, không có nơi về mặc người mua bán.

Đang thưởng thức bức thêu thì ngoài cửa chạy vào một người phụ nữ to khỏe, mụ ta lớn tiếng bẩm báo:
- Chủ nhân, Chu Tam Gia lại đến rồi, ông ta lại muốn đập phá.

Lục Thất ngẩn ra, rồi thản nhiên cười nói:
- Ta biết rồi, ta phải đi đây.
Nói xong, hắn quay người đi thẳng tiến về phía tiền viện, mấy nàng kia thì nhìn nhau đầy lo sợ, lẽo đẽo theo hắn.

Lục Thất bước tới phía sân trước thì nhìn thấy hơn mười tên cao to, lực lưỡng, tay cầm côn đứng trực sẵn ở đó, tên nào tên nấy vênh váo, tự đắc, cầm đầu cả đám là một gã có cặp lông mày rậm, tay cầm chắc một cây gậy sắt.

Lục Thất nhìn thoáng qua, cười nhạt nói:
- Tại hạ hoan nghênh mấy lão huynh đến thu phí bảo kê.

Người đàn ông lông mày rậm tiến lên hai bước, đặt cây gậy sắt lên vai trái của Lục Thất quát:
- Bớt nói những câu văn vẻ đó đi, mau nộp cho ta hai trăm lượng.
Lục Thất dùng tay trái đoạt gậy sắt, đồng thời tay phải tóm gọn lấy cổ áo gã, ném thẳng gã lên trời. Với độ cao là 3-4m đã khiến cho tên cầm đầu phải oai oái kêu lên, gã vừa rơi bịch xuống đất thì lại bị Lục Thất ném lên, cứ lên xuống như vậy khoảng tám lần thì gã mới được Lục Thất đặc ân cho phép đứng bình thường trở lại. Sau tất cả những chuyện vừa rồi, Lục Thất cười khách sáo với tên cầm đầu:
- Đã làm kinh động tới lão huynh rồi!

Gã cầm đầu bị Lục Thất làm cho quay cuồng đầu óc, trong thời gian ngắn thì gã vẫn chưa hoàn hồn được. Mấy tên còn lại sau giây phút bị đứng hình thì ngay lập tức điên cuồng vung côn về phía Lục Thất.

Lục Thất dễ dàng đoạt được côn trong tay chúng, ném mạnh xuống đất. Bị mất vũ khí, mấy tên kia liền sợ hãi, đồng loạt lùi ra sau. Lục Thất tay trái nhặt một cây gậy sắt lên, tay phải cầm chắc đầu còn lại, dùng lực bẻ gãy cây gậy sắt làm đôi, vứt đi một đoạn rồi lại dùng sức bẻ, cứ như vậy hắn bẻ cây gậy sắt thành bảy phần, dễ dàng như bẻ một cành củi vậy. Mấy tên kia sợ tới mức trên mặt cắt không còn giọt máu, chúng nhìn nhau, không một ai dám tiến lên nửa bước.

Lục Thất vỗ tay, cười nói:
- Các vị lão huynh đây đều là lão đại của vùng, hà tất phải đi thu phí bảo kê?

Ánh mắt của tên cầm đầu lộ rõ vẻ thất thần, gã vội vàng đổi giọng mềm mỏng:
- Tiểu nhân không biết đại hiệp đại giá quang lâm, đã đắc tội rồi, tiểu nhân xin cáo từ.
Nói xong, gã vội vàng quay người bước đi.

Lục Thất ôn hòa nói:
- Lão huynh xin hãy dừng bước!

Tên cầm đầu càng sợ hãi:
- Đại hiệp, còn có chuyện gì vậy?

Lục Thất lấy ra 50 lượng bạc, tươi cười nói với gã:
- Ta không phải đã nói rồi sao, hoan nghênh các vị đến thu phí bảo kê, ta đây buôn bán nhỏ, nộp 50 lượng có được không?

Tên cầm đầu do dự một lúc, gã không biết nêm làm sao cho phải, nhận hay là không nhận?

Lục Thất tiến lại nhét bạc vào tay gã và nói:
- Lão huynh hãy cầm lấy đi, cái tệ trang này, về sau vẫn cần các huynh bảo hộ.

Tên cầm đầu đứng thẳng người lên, cười nói đáp lại:
- Đại hiệp đúng là người hào phóng, ta đây không khách khí nữa.

Lục Thất cười nhạt nói:
- Đợi sau này tệ trang kinh doanh tốt lên, ta sẽ nộp thêm.

Gã cầm đầu ngạo nghễ đáp lại:
- Đại hiệp xin hãy yên tâm, các huynh đệ chúng tôi tuyệt đối không làm phiền ngài nữa đâu.

Lục Thất cười nói:
- Tốt, ở vùng này, ta cũng không dám chọc giận mấy lão huynh, nhưng ngân lượng đã nộp rồi, nếu ta còn nghe thấy xảy ra chuyện tương tự thì ta sẽ thẳng tay trừng trị, tuyệt đối không dung thứ cho những hành động tàn bạo.

Sắc mặt của tên cầm đầu lại một lần nữa bị thất sắc, gã lập tức chuyển qua giọng mềm mỏng:
- Ngài yên tâm, ta đây hiểu rồi.

Lục Thất gật đầu nói:
- Mấy ngày nữa, ta phải đi bàn chuyện làm ăn với Thần bộ Ngô lão gia, ở đây vẫn cần mấy huynh bảo vệ.

Tên cầm đầu vội giật bắn mình, vội vàng giao lại số bạc đã nhận và nói:
- Trời ơi, ngài là bạn của Ngô lão gia, thì tiểu nhân sao dám thu ngân lượng cơ chứ.

Lục Thất vội khoát khoát tay nói:
- Các huynh đây phải bảo vệ cả một vùng, cực chẳng đã, cứ cầm lấy đi!

Người đàn ông cầm đầu lại cất bạc vào trong ngực, tươi cười nói:
- Tiểu nhân thấy bộ y phục của đại nhân rất quen.

Lục Thất cũng cười mà đáp lại:
- Tại hạ là tiêu sư của Long uy tiêu cục.

Mặt người đàn ông kia lại biến sắc lần nữa, gã vội vàng cung kính hành lễ:
- Hóa ra là đại gia của Long Uy tiêu cục, chẳng trách ngài lại lợi hại như vậy, đã đắc tội rồi, đắc tội rồi, tiểu nhân xin cáo lui.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Lão huynh đi thong thả.
Mấy tên còn lại nhanh chóng bước lên, nhặt lại vũ khí, vội vàng rời khỏi Tú Trang

Quyển 2 - Chương 18: Bái tế

Đám người hung hãn đó vừa đi khuất thì lão phụ chạy tới khen lấy khen để:
- Chủ nhân, tốt quá rồi!

Tư Trúc cũng chạy ra, tươi cười phụ họa theo:
- Công tử, ngài thật là lợi hại

Tư Ngọc cũng đi tới, hỏi:
- Công tử, sao ngài lại đưa ngân lượng cho đám người đó vậy?

Lục Thất nhìn Tư Ngọc, cười hiền nói rằng:
- Ngân lượng của đại ca không phải là cho không, đối với đám người vô lại đó, e rằng chỉ động chân động tay với chúng là chưa đủ, trước mặt thì bọn chúng không dám gây sự với ngươi, nhưng sau lưng chúng ta, bọn chúng lại âm thầm uy hiếp, đe dọa khách hàng, khiến họ không dám đến đây nữa, đến lúc đó chúng ta sẽ chỉ còn cách là đóng cửa mà thôi. Nhưng một khi bọn chúng lấy được chút ngân lượng của ta thì bọn chúng sẽ thấy có mặt mũi, không dám gây rối nữa, bằng không nếu mà để ta biết được, ta sẽ xử đẹp bọn chúng.

Các cô gái giật mình, lão phụ gật đầu nói:
- Ngày trước, Vương phu nhân không chịu nổi những trò lừa bịp và bóc lột của đám người này nên mới phải dứt ruột từ bỏ Xưởng thêu, nhưng bây giờ thì khác rồi, với sự tài giỏi và bản lĩnh của chủ nhân, bọn chúng sẽ không dám đến gây phiền phức nữa.

Lục Thất khiêm tốn đáp lại:
- Từ nay về sau, Xưởng thêu còn phải trông cậy vào người.

Lão phụ lắc đầu nói:
- Bà già này chỉ là một người thợ thêu, chủ nhân và Ngọc Trúc cô nương lại thường xuyên không ở đây, chi bằng trong mấy vị phu nhân, ngài hãy chọn ra một người để tiện cho việc quản lý Xưởng thêu.

Lục Thất không ngần ngại chỉ vào Tiểu Mai và nói:
- Tỷ ấy là Tiểu Mai, từ nay sẽ là tổng quản của Xưởng thêu, đồng thời sẽ thay ta quản lý nơi đây.

Tư Trúc dịu dàng bổ xung thêm:
- Bà bà, Tiểu Mai tỷ chính là tổng quản mới, đích thân công tử chỉ định đó ạ.

Lão phụ gật đầu tán thành:
- Có người phụ trách là tốt rồi!

Tiểu Mai lễ phép chào hỏi:
- Sau này, mong bà bà hãy giúp đỡ con.
Bà bà vui vẻ, gật đầu.

Lục Thất nhìn sắc trời nói:
- Tiêu cục vẫn còn việc đang chờ ta giải quyết, ngày mai nếu có thời gian thì ta sẽ lại đến.

Tư Trúc nhẹ nhàng nói:
- Công tử, ở lại ăn cơm cùng với mọi người, ăn xong rồi hãy về?

Hai tỷ muội Tư Trúc và Tư Ngọc khiến cho Lục Thất nhớ đến muội muội Tiểu Nghiên. Hồi còn nhỏ, chính muội ấy là người gọi hắn về ăn cơm, ký ức của ngày xưa như ùa về khiến cho hắn vừa cảm thấy xót xa vừa ấm áp. Lục Thất không nỡ từ chối lời mời của Tư Trúc, hắn cười hiền đáp lại:
- Được, nhưng đừng gọi ta là công tử nữa, ta thích cô gọi ta là đại ca .

Tư Trúc vui mừng đáp lại:
- Vâng, đại ca!
Lục Thất cũng đáp lại bằng một nụ cười.

Tư Ngọc cũng e thẹn gọi hắn:
- Đại ca!

Lục Thất cười nói:
- Tốt, vậy là ta có thêm hai muội mội tốt nữa rồi!

Bữa cơm tối này được Băng Nhi và Uyển Ngọc chuẩn bị, sau khi mọi người đã yên vị thì Lục Thất chợt phát hiện ra vẫn còn thiếu Lý Tuyết Tâm. Tiểu Mai tinh ý nhìn thấy điều này, liền dịu dàng giải thích cho hắn:
- Công tử, Tuyết Tâm chủ mẫu là cháu đích tôn, nên còn phải túc trực bên linh cữu, ngài chớ có trách chủ mẫu.

Lục Thất có chút sửng sốt, nghiêm túc nói:- Túc trực bên linh cữu là một lẽ đương nhiên, ăn cơm xong, ta cũng nên đi cúng bái tế.

Từ tận sâu đáy lòng mình, hắn nói ra những lời nói tôn trọng này, bình thường nếu trong nhà có tang sự, bà con láng giềng nếu mà đã nghe tin thì đều đến phúng viếng, đây là một lễ nghi truyền thống. Lục Thất đã hay tin mà còn không đến thì đúng là một kẻ lạnh lùng rồi.

Đồ ăn hôm nay rất ngon, khiến cho Lục Thất ăn no căng bụng. Sau khi hắn rửa tay xong thì Tiểu Mai dẫn hắn tới phòng của Tuyết Tâm. Lý Tuyết Tâm ra mở cửa cho hai người, nàng mặc bộ y phục màu trắng, trên đầu đeo khăn tang, vẻ mặt nghiêm túc và lạnh lùng.

Lục Thất nhìn Tuyết Tâm một cái rồi mau chóng đưa mắt nhìn khắp căn phòng của nàng một lượt. Căn phòng được bố trí hết sức đơn giản, trên tường chỉ treo duy nhất một bức trường quyền, trên đó lần lượt cẩn thận thêu tên của mười người. phía trước bức trường quyền là một chiếc bàn gỗ đơn sơ, trên mặt bàn được bày biện lư hương và hoa quả, gạo cúng.

Trong khi Lục Thất bước tới trước chiếc bàn gỗ và đứng nghiêm chuẩn bị phúng viếng thì Tiểu Mai bước lên cầm lấy ba nén hương đưa cho hắn, rồi đứng thẳng bên cạnh chiếc bàn, dõng dạc hô vang:
- Cháu rể Lục Thiên Phong đến bái kiến tổ tiên Lý thị, mời dập người dập đầu ba cái!

Việc Tiểu Mai dùng những từ ngữ này trong lúc phúng viếng là việc nằm ngoài ý muốn của Lục Thất, những lời này khiến hắn do dự một lúc, hắn không biết mình nên làm như thế nào, có nên phúng viếng nữa hay không? Chuyện phúng viếng này là một chuyện rất nghiêm túc, không thể tùy ý làm bừa, giống như những lời Tiểu Mai vừa nói vậy. Trong lời nói đó, Lý Tuyết Tâm rõ ràng là thê thất của Lục Thất nhưng hiện tại nàng chỉ là thiếp thất của hắn mà thôi.

Dựa vào những nghi lễ cúng bái thông thường thì Tiểu Mai nên nói rằng: “ Khách quý Lục Thiên Phong đến bái tế tổ tiên Lý thị”, còn về thân phận thê - thiếp trong nghi lễ cúng bái lại càng có sự phân biệt, chỉ người có quan hệ trượng phu của thê mới có đủ tư cách dùng thân phận con rể cháu rể đi cúng bái, còn đối với quan hệ trượng phu của thiếp thì hắn chỉ có thể là thân phận khách quý mà thôi, không có tư cách bàn đến chữ hiếu.

Lục Thất cầm nén hương quay sang nhìn Tiểu Mai thì bắt gặp ánh mắt cầu xin tha thiết của Tiểu Mai. Trong đầu hắn bây giờ đang rất mông lung, hắn thấy vô cùng khó xử. Ngẩng đầu lên nhìn thấy danh sách tên những người đã khuất, trong lòng hắn thầm nghĩ: “ những người đã khuất đều là những người lớn tuổi hơn ta, ta đã bước chân vào đây mà lại không hành lễ thì chẳng phải là bất kính hay sao. Nam đinh Lý gia đều đã qua đời cả rồi, ta lấy danh nghĩa là cháu rể đến cúng bái họ cũng là xuất phát từ ý tốt, như vậy thì tốt cho cả những người còn sống mà cũng an ủi cả linh hồn của những người đã khuất của Lý gia.”

Nghĩ thông rồi, hắn liền cầm hương và quỳ xuống dập đầu ba cái, rồi đứng dậy cắm hương vào lư, hắn lại lùi về phía sau, dập đầu tiếp ba cái, xong xuôi đâu đấy hắn quay lại cúi người sâu chào Lý Tuyết Tâm. Vẫn như lúc trước, vẫn thái độ lạnh lùng đó, Tuyết Tâm đáp lại lễ rồi ân cần tiễn Lục Thất và Tiểu Mai ra cửa.

Bước ra tới cửa thì hắn không thèm để ý đến Tiểu Mai, buồn bực cất bước đi. Đến khi Lục Thất bước được vài bước thì Tiểu Mai mới chạy theo rồi kéo lấy tay trái của hắn. Lúc này, Lục Thất đang không hài lòng về Tiểu Mai, hắn lạnh lùng buông một câu:
- Buông tay!

Khuôn mặt có lúm đồng tiền của Tiểu Mai liền hiện ngay lên nỗi buồn, vẫn nắm chặt lấy cánh tay trái của Lục Thất không buông, rồi đột nhiên nàng quỳ thụp xuống, ngước mặt lên nói với giọng đau khổ:
- Công tử, người hãy trách phạt thiếp tỳ đi!

Lục Thất cúi xuống lạnh lùng nhìn Tiểu Mai, thấy khuôn mặt thê lương của Tiểu Mai thì hắn lại không nỡ, những buồn bực trong lòng lập tức tan biến. Hắn quay mặt đi chỗ khác, trầm ngâm một lúc rồi nói với Tiểu Mai:
- Tỷ đứng lên đi, ta không trách tỷ đâu!

Tuy hắn đã nói như vậy nhưng Tiểu Mai vẫn không đứng dậy, vẫn cầm lấy cánh tay của hắn, nước mắt vẫn cứ tuôn rơi, nghẹn ngào nói:
- Công tử, cầu xin công tử hãy thương lấy chúng tôi, xin đừng nhẫn tâm vứt bỏ chúng tôi.

Lục Thất nghe xong thì cảm thấy có chút bối rối, quay đầu lại nhìn Tiểu Mai, không đủ kiên trì để nhìn thấy những giọt nước mắt này:
- Sao tỷ phải khổ như vậy, ta chẳng phải đã nói rồi hay sao, chuyện xuất giá sẽ do các người tự quyết định, ta cũng sẽ giúp mấy tỷ muội tìm được chỗ nương tựa tốt.Nước mắt vẫn cứ lăn đều trên má của Tiểu Mai, ánh mắt chan chứa nỗi tuyệt vọng, lắc đầu nói:
- Công tử, năm nay ta đã hai mươi sáu tuổi rồi, gả vào phủ Thị Lang cũng được 9 năm, cũng đã chứng kiến không ít chuyện không hay của những gia đình quý tộc. Ta hiểu rất rõ, sẽ chẳng có người nào tôn trọng những người phụ nữ tái giá như ta, ta thà chết chứ không chịu tái giá.

Nói xong những lời đau khổ này, Tiểu Mai liền buông tay Lục Thất, quỳ tại chỗ dập đầu ba cái, khẩn khoản nói với hắn:
- Công tử, xin đừng đuổi ta đi, ngài có thể ghét bỏ ta, cũng có thể coi ta như một nha hoàn nhóm lửa nhưng ta xin người, hãy cho ta ở lại được hầu hạ, được nấu cơm giặt quần áo cho công tử!

Lục Thất nghe xong những lời này thì trong lòng cảm thấy vô cùng chua xót, cúi đầu nhìn Tiểu Mai đang cúi rạp ở dưới đất, hắn hít một hơi thật dài, cúi người xuống đỡ Tiểu Mai đứng dậy, nhìn vào đôi mắt ngấn lệ, ân cần nói với nàng:
- Được rồi, ta cũng đã nói rằng ta sẽ không ép tỷ tái giá, tỷ đồng ý đi theo ta thì cứ như vậy đi, ta sẽ không bảo tỷ đi nữa.

Đôi mắt đẹp của Tiểu Mai chợt bừng sáng lên, nàng vui mừng đến mức khó nói nên lời:
- Đa tạ công tử đã cho ta được ở lại, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức hầu hạ công tử.

Lục Thất nhìn Tiểu Mai bằng ánh mắt đầy dịu dàng, Tiểu Mai xinh đẹp như Tương Nhi, nhưng lại có vẻ đẹp của người phụ nữ chín chắn hơn.

Đối với hắn mà nói, việc cướp vợ nạp thiếp, trước tiên phải chú ý đến cảm nhận của mấy người thê thiếp ở Thạch Đại, thu nạp thêm vài gia kỹ thì cũng không phải là chuyện gì đáng phải để tâm nhưng hắn đã từng hứa với mấy người vợ kia rồi. Mà hắn vốn một nam nhi thích cái đẹp, người con gái đẹp này lại tình nguyện đi theo hắn, nếu như hắn không cần thì đúng là có chút ngớ ngẩn.

- Tiểu Mai, ta có thể đồng ý cho phép chuyện tỷ đi theo ta nhưng ta cũng chỉ có thể cho tỷ thân phận là thiếp tỳ mà thôi. Ta cho tỷ thời gian ba ngày để suy nghĩ, ba ngày sau nếu tỷ muốn gả cho người khác thì ta sẽ không đồng ý.

Đôi mắt đẹp ngấn lệ chăm chú nhìn Lục Thất, chân thành nói:
- Công tử, thiếp tỳ đã suy nghĩ rất kỹ rồi, thiếp tỳ nguyện suốt đời làm nô tỳ của công tử.

Lục Thất nghe xong liền cười rất hạnh phúc, bất luận Tiểu Mai bằng lòng an phận làm một nô tỳ là vì lý do gì thì ít nhất chuyện này có thể chứng minh rằng hắn – không phải là một nam nhân bị nữ nhân ghét bỏ.

Hai tay của hắn nhè nhẹ lau đi những giọt nước mắt trên mặt Tiểu Mai, dịu dàng nói với nàng:
- Tiểu Mai, tỷ là một người con gái đẹp, nếu tỷ đã quyết định theo ta suốt đời này thì ta cũng xin thề với tỷ cả đời này sẽ không xa tỷ, sẽ cố gắng hết sức để đem lại hạnh phúc cho tỷ.

Ánh mắt của Tiểu Mai trần ngập hạnh phúc, nàng dịu dàng nói với hắn:
- Công tử đồng ý cho thiếp tỳ ở bên cạnh người, như vậy là thiếp tỳ mãn nguyện rồi!

Lục Thất ân cần vuốt má nàng, nói:
- Ta vẫn còn có chút việc, ngày mai gặp lại.

Tiểu Mai dịu dàng nói:
- Nô tỳ tiễn công tử.

Lục Thất cười hiền hạ tay xuống, xoay người chậm chậm tiến về phía giếng trời. Lúc này, mâm cơm ở chỗ giếng trời đã được dọn đi, chỉ còn lại hai tỷ muội song sinh đang ngồi chăm chỉ thêu thùa.

Tiểu Mai ở phía sau liền giải thích:
- Công tử, Băng Nhi và Uyển Ngọc đang chuẩn bị đồ ăn chay cho tiểu thư Tuyết Tâm.

Hai tỷ muội song sinh vừa nhìn thấy Lục Thất thì vội vàng đặt bức thêu xuống, e thẹn đứng dậy chào hắn.

Lục Thất tươi cười đáp lại:
- Hai người đã vất vả rồi, nói lại với Băng Nhi và Uyển Ngọc là ta về đây.

Cả ba người phụ nữ cùng tiễn hắn ra cửa chính. Ra đến cửa chính, Lục Thất liền lấy ra hai nén vàng đưa cho Tiểu Mai và dặn dò:
- Đây là quân lương của tháng này của ta ở tiêu cục, tỷ hãy cầm lấy, coi đây là sinh hoạt phí, giúp ta chăm sóc cho mọi người.

Tiểu Mai không từ chối, vui vẻ nhận lấy ngân lượng và nói:
- Đợi Ngọc Trúc tỷ đến, nô tỳ sẽ giao lại cho tỷ ấy.

Quyển 2 - Chương 19: Sư tỷ

Lục Thất sửng sốt lắc đầu phản đối:
- Đừng đưa cho Ngọc Trúc, tỷ bây giờ là tổng quản của Xưởng thêu, sau này Ngọc Trúc sẽ không liên quan đến đám sổ sách này nữa, tỷ đừng làm như vậy.

Tiểu Mai cũng ngẩn người ra, nàng không hiểu:
- Công tử, thiếp tỳ biết, sau này Ngọc Trúc tỷ sẽ được gả cho công tử, nhưng công tử nếu người làm như vậy, người sẽ làm tổn thương Ngọc Trúc tỷ đó.

Lục Thất cười hiền đáp lại:
- Người mà Ngọc Trúc tỷ thích không phải kiểu đàn ông như ta, ta và tỷ ấy chỉ là bằng hữu mà thôi, nếu có tình cảm thì đó chỉ là tình cảm kính trọng lẫn nhau. Vì vậy về vấn đề tiền bạc, ta không muốn phiền tỷ ấy nữa.

Tiều Mai nói với giọng đầy lo âu:
- Công tử, xưởng thêu là do Ngọc Trúc tỷ bỏ tiền ra mua về, công tử người phân biệt rạch ròi như vậy sẽ khiến tỷ ấy tức giận đó.

Lục Thất mỉm cười trấn an :

- Tỷ không cần phải lo lắng, vài ngày nữa ta sẽ tìm tỷ ấy thương lượng, bảo tỷ ấy bán lại xưởng thêu cho ta.

Tiểu Mai kinh ngạc nữa:
- Công tử muốn mua lại xưởng thêu, Ngọc Trúc tỷ sẽ bán không?

Lục Thất ngẩng đầu lên nhìn tấm biển hiệu treo trước cửa và nói:
- Nơi này sau này sẽ là nhà của ta, dù bị coi là mặt dày thì ta cũng phải mua bằng được, chuyện này tỷ không cần phải bận tâm.

Tiểu Mai ngạc nhiên nhìn hắn, Lục Thất vẫn cười tươi gật đầu chào ba người:
- Ta đi đây, mấy người vào cả đi.
Nói xong, hắn phất áo bước đi.

Nhìn theo bóng hình dần khuất dần của Lục Thất, Tư Trúc càng nghĩ lại càng không hiểu, hỏi:
- Tiểu Mai tỷ, đại ca nói như vậy là có ý gì nhỉ?

Tiểu Mai hạnh phúc nhìn theo bóng hắn, dịu dàng đáp lại:
- Ý của công tử là muốn mua lại xưởng thêu, muốn chúng ta có thể yên tâm mà ở lại đây.
Hai tỷ muội Tư Trúc nửa hiểu nửa lại không hiểu, nhưng vẫn cứ gật đầu.


Lục Thất đi bộ về tiêu cục, đây là lần đầu tiên hắn đường hoàng, thoải mái bước vào cửa chính của tiêu cục, khi bước đến cửa chính chào hỏi đầy khách khí với môn vệ.

Hai môn vệ đứng gác ở cửa đã thay đổi cách nhìn về hắn, ba người thân mật nói chuyện một lúc rồi Lục Thất viện cớ bước tiếp vào tiêu cục, đi thẳng đến hậu hoa viên, nơi mà hắn và Cô gái che mặt đó lần đầu gặp mặt.

Lúc này trời đã tối, hắn nhìn hồ sen lạnh lẽo mà ngây người ra. Bây giờ La Hán khí công của hắn đã đến độ tuyệt đỉnh cung phu, dù có phải giao đấu với kẻ địch mạnh thì phần thắng là rất lớn, nhưng nếu gặp lại kẻ địch Châu quốc ngày xưa – người mà có thân thủ nhanh nhẹn đến mức xuất quỷ nhập thần thì e rằng dù hắn có dùng hết sức thì cũng khó thắng nổi. Hắn hi vọng có thể từ chỗ “sư tỷ” học thêm được ít võ công, bổ sung vào những chỗ bản thân còn yếu kém.

Thật là tình cờ, khi đèn vừa mới lên thì Lục Thất đã nghe thấy tiếng bước chân nhè nhẹ của ai đó ở phía bên trái, hắn quay đầu lại nhìn, quả nhiên là Cô gái che mặt đó.

Hắn vội bước lên phía trước ba bước, cung kính hành lễ:
- Lục Thất bái kiến sư tỷ!

Cô gái che mặt lạnh lùng đáp lại :
- Gan của ngươi đúng là không nhỏ, dám cả gan trêu đùa nữ tỳ của tiêu cục.

Lục Thất bị những lời nói này làm cho kinh ngạc, hắn hốt hoảng thanh minh:
- Đệ không có!

Cô gái che mặt lạnh lùng nói tiếp:
- Ngươi không có, vậy vì sao ngươi lại đưa cho Tú Lan 50 lượng bạc? Có phải là đây là thói quen chơi gái thanh lâu của ngươi không?Lục Thất sửng sốt, nhìn cô gái che mặt nghiêm trang nói:
- Sư tỷ, đệ biết chuyện đệ đưa cho Tú Lan ngân lượng là chuyện không nên, đúng là có chút lỗ mãng. Nhưng đó là vì hôm đó tiểu đệ gặp được chuyện vui nên nhất thời hồ đồ, hơn nữa cũng bởi thường ngày, Tú Lan chăm sóc đệ quá tốt nên trong lòng đệ liền xem cô ấy là muội muội ruột của mình. Rồi sau khi đệ nhận được ngân lượng, cũng không nghĩ nhiều liền cầm luôn một thỏi đưa cho cô ấy, đệ cũng chỉ nghĩ rằng số ngân lượng đó là của hồi môn mà đệ chuẩn bị cho cô ấy, chứ tuyệt đối không có ý đồ đen tối, đồi bại gì cả.

Cô gái che mặt kia vẫn giữ thái độ lạnh lùng đó:
- Đúng là giảo biện, cứ cho là Tú Lan chuẩn bị xuất giá thì cũng không cần người lạ như ngươi phải bận tâm.

Lục Thất nghe xong chau mày, nghiêm trang nói:
- Sư tỷ, không biết tỷ có tin vào duyên phận hay không, đệ có một người muội muội vì gia đình bần hàn mà phải bán mình làm tỳ nữ, mãi cho đến bây giờ đệ vẫn chưa chuộc được thân cho muội ấy, lý do là muội muội của đệ không nỡ rời xa tiểu thư của nhà đó. Hôm nay đệ vừa nhìn thấy Tú Lan liền có một cảm giác rất thân thiết, giống như là được gặp lại người thân của mình vậy, có lẽ là vì muội muội của đệ cũng là một tỳ nữ nên hôm nay đệ mới có hành động ngông cuồng đó.

Cô gái che mặt đưa mắt nhìn hắn một cái rồi lạnh nhạt nói:
- Chuyện của Tú Lan ta tin rằng ngươi cũng có chút thành ý, vậy ngươi hãy giải thích đi, tại sao ngươi lại đến thanh lâu, cô nương Ngọc Trúc đó có phải cũng cho ngươi cảm giác thân quen.

Lục Thất kinh ngạc nữa, hắn ngạc nhiên hỏi lại:
- Sư tỷ, làm sao tỷ lại biết chuyện của đệ với Ngọc Trúc?

Cô gái che mặt càng tỏ ra lạnh lùng hơn:
- Là ta đang hỏi ngươi đó, ngươi không thể giải thích thì có thể đi ngay, ta sẽ không bao giờ truyền lại võ công cho loại người vô liêm sỉ, không có đạo đức.

Lục Thất nghe xong thì trong lòng liền nảy sinh ra cảm giác nghi ngờ, hắn suy nghĩ một lúc rồi quyết định nói hết sự thật:
- Đệ và Ngọc Trúc chỉ là bạn bè bình thường. Ngày trước, đệ từng là binh sĩ trong quân đội, trong lúc chiến tranh loạn lạc đã quen biết được cô nương Lục Châu, sau này vị cô nương đó bị bắt đến kinh thành, bán cho Lầu Khổng Tước. Đệ vừa nhận được thư thì liền nhanh chóng đến kinh thành, vào Lầu Khổng Tước cứu vị cô nương đó, trong lúc cứu người, Ngọc Trúc đã giúp đỡ đệ rất nhiều, đồng thời Ngọc Trúc cũng cầu xin đệ hãy cứu lấy đám tỳ nữ trong phủ Thị lang.

Cô gái che mặt lạnh nhạt nói:
- Ngọc Trúc vì sao lại muốn ngươi cứu lấy đám nữ tỳ trong phủ Thị Lang?

Lục Thất từ từ giải thích:
- Ngọc Trúc là tình nhân của một vị công tử trong phủ Thị Lang, tỷ ấy cũng đã từng chuộc thân gả cho công tử đó, nhưng vì Lý Thị Lang gây khó dễ khiến cho vị công tử đó phụ Ngọc Trúc. Bây giờ, gia đình của phủ Thị Lang đang gặp nạn, trước lúc lâm chung vị công tử đó đã nhờ Ngọc Trúc, cứu lấy đám nữ nhân đang bị nhốt trong chuồng trâu. Ngọc Trúc lưu luyến tình cũ, dốc hết tiền bạc, của cải, vốn liếng để dành bấy lâu giao cho đệ đi chuộc thân cho họ, cũng vì chuyện này mà đệ vô cùng kính trọng Ngọc trúc, trong lòng luôn coi tỷ ấy là bằng hữu tốt.

Cô gái che mặt nghe xong giật mình phút chốc, nhẹ nhàng nói với hắn:
- Xem ra, Ngọc Trúc cô nương đúng là một người trọng tình trọng nghĩa hiếm thấy.

Lục Thất gật đầu nói:- Đúng là người con gái hiếm thấy, đợi mấy ngày nữa, đệ sẽ nhập tịch cho tỷ ấy, sau này nếu tỷ ấy tìm được người mình thích thì đệ sẽ xem tỷ ấy như tỷ tỷ ruột của mình, đứng ra giúp tỷ ấy lo liệu mọi chuyện.

Cô gái che mặt dịu dàng nói:
- Ngọc Trúc nhập tịch với ngươi thì chính là người của ngươi, nếu như Ngọc Trúc không muốn tái giá, thì ngươi vẫn muốn tiếp tục làm bạn với cô ấy sao?

Lục Thất hơi sửng sốt, suy nghĩ một lúc lâu mới nói nên lời:
- Trong vòng một năm nếu Ngọc Trúc không tái giá, thì đương nhiên là thiếp thấp của đệ rồi, đệ sẽ cố gắng hết sức đem lại hạnh phúc cho tỷ ấy.

Cô gái che mặt lại lạnh lùng nói với hắn:
- Ngươi làm như vậy không thấy rằng mình một đằng làm một nẻo, rất giống một tên tiểu nhân hèn hạ hay sao?

Lục Thất thản nhiên đáp lại:
- Vậy sư tỷ cho rằng việc đệ ép buộc Ngọc Trúc xuất giá hay là để tỷ ấy cô đơn cả đời là hành động của một bậc quân tử, đại trượng phu hay sao?



Cô gái che mặt bsửng sốt, hơi buồn bực nói:
- Ta thấy ngươi đúng là một kẻ háo sắc, miệng lưỡi giảo hoạt.

Lục Thất thản nhiên nói:
- Sư tỷ nói không sai, đệ đúng là một kẻ háo sắc, năm 17 tuổi đệ đã xa nhà đi đầu quân, ở bên ngoài chinh chiến khổ sở suốt năm năm, đã trải qua không ít lần thập tử nhất sinh, mỗi lần được sống lại, đệ đều thề rằng, nếu như đệ có thể sống sót quay trở về quê nhà, đệ nhất định phải phát tài, làm quan to, cưới lấy mấy chục thê thiếp để không uổng cuộc đời này. Kết quả, đệ đã may mắn sống sót, trở về quê hương, được giữ chức Hộ Quân Huyện Úy, được kinh doanh thêm mấy cửa hàng, cùng với sự tác hợp của mẫu thân và trưởng bối đệ đã cưới về mười người vợ. Sư tỷ, đây chính là cuộc sống đích thực của đệ, đệ không cố ý gạt tỷ, nếu như tỷ cho rằng đệ là một người thất đức, đệ có thể lập tức rời đi, quyết không oán trách tỷ một lời.

Cô gái che mặt chăm chú nhìn Lục Thất, đôi mắt của nàng đẹp tựa hồ nước mùa thu, mãi một lúc sau nàng mới nhẹ cất lời:
- Nói như vậy là ngươi đã cưới mười thê thiếp rồi.

Lục Thất gật đầu:
- Đúng vậy, đệ đã cưới một bị bình thê và 9 thiếp thiếp, còn có một vị hôn thê được đính ước từ hồi nhỏ nhưng bây giờ lại bặt vô âm tín. Đệ đến kinh thành lần này, thứ nhất là hộ tống gia huynh đi thi và đến thăm một vị quan, hai là tìm vị hôn thê đã bị thất lạc mười mấy năm, ba là đến cứu Lục Châu.

Nghe được những lời này, Cô gái che mặt không khỏi bất ngờ, chăm chú nhìn hắn một lúc lâu rồi mới lên tiếng:
- Thật không ngờ, ngươi lại còn có một vị hôn thê bị thất lạc những mười mấy năm.

Lục Thất gật đầu đáp lại:
- Đúng vậy, từ lúc lúc còn nhỏ, cha mẹ đã định hôn cho đệ rồi.

Cô gái che mặt hạ giọng nói:
- Đã mười mấy năm rồi, ngươi còn tìm cái gì nữa? Ngươi cũng đã trưởng thành rồi, vị cô nương đó nếu như vẫn còn sống , ta chắc chắn là cô ấy cũng đã xuất giá rồi.

Lục Thất vẫn ôn hòa đáp lại:
- Đệ cũng biết rằng khả năng đó cũng có thể xảy ra, nhưng lúc cha mẹ sinh thời luôn nhớ mãi không quên chuyện này, cũng đã từng phái người tới kinh thành để tìm kiếm tin tức nhưng vẫn bặt vô âm tín, trong khi đó đệ lại không biết gì, chỉ sau khi từ chiến trận trở về mới được di nương kể lại.

Cô gái che mặt ngạc nhiên hỏi lại:
- Từ nhỏ đã được định hôn mà người lại không biết hay sao?

Sắc mặt của Lục Thất chợt ảm đạm, hắn buồn rầu đáp lại:
- Đệ thực sự không hề biết chuyện này, nghe nói vị hôn thê đó của đệ là một người câm, cho nên mẹ đệ đã từng có ý định hủy hôn đồng thời giấu kín không cho đệ hay chuyện này, nhưng cha đệ lại vì chuyện này mà luôn canh cánh trong lòng, trước lúc lâm trung cha đệ đã nói lại với di nương rồi ra đi trong sự day dứt, hối hận. Đệ là con trai của họ, không biết thì thôi nhưng nếu đã biết thì không thể nào xem như chưa từng nghe qua. Đây cũng chính là di nguyện của cha đệ trước lúc lâm trung, đệ sẽ nhất định cố gắng hết sức để tìm được nàng ấy. Nếu như nàng ấy đã xuất giá thì đệ chỉ còn cách là từ bỏ nhưng nếu như nàng ấy vẫn còn chưa thành thân, thì đệ nhất định sẽ thành thân với nàng ấy, rồi cả hai sẽ về bái tế phụ thân.

Cô gái che mặt trầm tư:
- Thì ra vị hôn thê của ngươi là một người câm, chẳng trách mẹ ngươi lại có ý định hủy hôn, nhưng ta vẫn cho rằng ngươi không nên tìm nữa, nếu như tìm thấy vị hôn thê kia, nếu được gả cho ai đó rồi thì coi như ngươi được giải thoát, còn nếu nàng ấy bị bán vào kỹ viện hoặc vẫn là một góa phụ thì chẳng phải là đã làm khó ngươi rồi hay sao?

Quyển 2 - Chương 20: Tâm sự

Lục Thất nghe xong liền lắc đầu phản đối:
- Sư tỷ, bây giờ đang là thời loạn, cuộc đời của mỗi người luôn là tai họa nhiều hơn phúc quý. Nếu như đệ may mắn tìm được vị hôn thê này, đệ sẽ không bao giờ vì chuyện nàng ấy từng là kỹ nữ hay là quả phụ mà ghét bỏ, chỉ cần nàng ấy tính tình hiền lành, lương thiện thì đệ sẽ đường hoàng cưới nàng ấy làm chính thất.

- Con người ngươi cũng thật là lạ, đến người con gái từng làm kỹ nữ mà ngươi cũng không ghét bỏ, ngược lại ngươi chỉ quan tâm người đó có hiền lành hay không, lẽ nào người con gái này không hiền lành thì ngươi sẽ không cưới nàng ta hay sao?

Lục Thất lại sửng sốt bởi những câu hỏi của Cô gái che mặt, bất chợt hắn cảm thấy hình như bản thân đã nói quá nhiều chuyện riêng tư với “ sư tỷ” rồi, nhưng hôm nay hắn đang phải cầu cạnh “sư tỷ”, “sư tỷ” là phụ nữ, mà phụ nữ lại rất thích nghe những chuyện như thế này, nên hắn đành phải kể thêm một chút nữa.

Hắn chần chờ một chút, rồi mới lên tiếng:
- Sư tỷ, gia đình êm ấm, vạn sự thuận lợi, con người đệ quả là rất háo sắc nhưng sẽ không bao giờ vì nữ sắc mà cưới vợ nạp thiếp, những người vợ hiện tại của đệ đều là những người vợ hiền dâu thảo, đều là những người đệ cưới vì yêu thương, vì tình cảm. Nếu như vị hôn thê này của đệ không phải là một người hiền lành, mà là một người phụ nữ chanh chua, nhưng chỉ cần nàng ấy đồng ý gả cho đệ, thì đệ sẽ cưới nàng ấy, thực hiện di nguyện của cha, chỉ có điều là đệ sẽ không để nàng ấy sống chung với những người vợ còn lại.

- Những người đàn ông có tấm lòng bao dung như ngươi quả là không nhiều.

Lục Thất bỗng thốt lên một câu rất nhạy cảm:
- Sư tỷ hình như rất có hứng thú với chuyện nhà của đệ.

- Ta là một người rất thích nghe những câu chuyện về cuộc đời của một ai đó, từ câu chuyện của ngươi, ta có thể nhìn thấy nhân phẩm và đạo đức của ngươi. Nhân phẩm của ngươi cũng không tồi, cho nên ta quyết định sẽ dạy ngươi một ít võ công để bổ sung vào những chỗ yếu kém của ngươi.

Lục Thất nghe xong mững rỡ, vội cúi mình hành lễ:
- Đa tạ sư tỷ!

- Nhưng trước khi ta truyền thụ võ công cho ngươi, ta vẫn muốn cùng ngươi tâm sự một lúc nữa, ngươi có sẵn lòng không? Rất lâu rồi, không có ai cùng ta tâm sự như thế này nên ta hi vọng, ngươi có thể cùng ta nói chuyện thêm một lúc nữa.

Lúc này, Lục Thất không thể từ chối, hắn chỉ có thể giả vờ vui vẻ đồng ý:
- Cùng sư tỷ nói chuyện, đệ cảm thấy rất thoải mái, sư tỷ muốn nói chuyện gì nào?

Cô gái che mặt suy nghĩ một lúc rồi dịu dàng trả lời:
- Nếu như ngươi đã nhất quyết muốn đi tìm vị hôn thê bị thất lạc kia, vậy thì ta cũng muốn giúp ngươi một tay, vị hôn thê của ngươi tên là gì?

Câu hỏi của người con gái này thực sự lại khiến Lục Thất sửng sốt, nhưng hắn vẫn thành thật trả lời:
- Sư tỷ, tỷ đừng nghĩ rằng đệ không thành tâm thành ý đi tìm vị hôn thê của mình. Nói thật , chính đệ cũng không biết tên của nàng ấy là gì, bởi đệ không dám hỏi mẫu thân. Trong số những người vợ hiện giờ của đệ, có một người tên là Ninh Nhi, trước kia nàng ấy chính là Lý Di Nương của đệ, và cũng chính nàng ấy đã nói cho đệ biết, từ nhỏ đệ đã được định hôn. Nhưng Ninh Nhi lại không biết họ tên của vị hôn thê kia, cũng có thể là Ninh Nhi biết nhưng lại không dám nói cho đệ. Chính vì tính cách của Ninh Nhi có phần hơi nhu nhược và yếu đuối nên sau khi tiết lộ cho đệ chuyện này, Ninh Nhi đã cầu xin đệ đừng đi hỏi mẫu thân, và đệ cũng đã hứa, đệ nói với Ninh Nhi rằng sau này nếu như đệ tìm thấy vị hôn thê kia đệ sẽ giải thích với mẫu thân, nói rằng chính người bạn cũ của phụ thân đã nói cho nói cho đệ hay. Đệ cũng tin rằng, chính mẫu thân là người đã cấm Ninh Nhi không được tiết lộ chuyện này cho đệ, đệ đã hứa với nàng thì nhất định sẽ không để nàng phải chịu ấm ức. Tuy rằng đệ không biết tên vị hôn thê của mình là gì nhưng đệ biết phụ thân của nàng là cấp trên của phụ thân đệ, năm đó, phụ thân của nàng đã mắc một tội lớn trong một trận chiến ở Thọ Châu. Qua mấy ngày nữa thì đệ được nghỉ phép, đệ sẽ nhân cơ hội này, bỏ ra một ít ngân lượng sai người đi dò la tôn tính đại danh của phụ thân nàng, tiện thể xác định luôn xem vị quan đó có người con gái câm nào không. Dựa vào điểm này, đệ tin rằng đệ sẽ sớm tìm được nàng.
Cô gái che mặt gật đầu tán thành:
- Ý tưởng này của ngươi cũng không tồi, có tính khả thi đó.

- Nếu như đến cách này mà cũng không tìm được nàng ấy thì đệ sẽ quay về nhà, trực tiếp hỏi mẫu thân. Nếu mẫu thân người có nghi ngờ thì đệ đành phải nói rằng chuyện này là do một người bạn cũ của phụ thân kể cho đệ nghe, như vậy Ninh Nhi cũng sẽ không bị liên lụy.

- Nghe ngươi nói, có vẻ như ngươi rất yêu thương vị ái thiếp Ninh Nhi kia.

Lục Thất khẽ giật mình, gật đầu và nói:
- Đương nhiên là đệ rất yêu thương Ninh Nhi. Trong gia đình của đệ, có hai người phụ nữ mà đệ vô cùng yêu thương, và họ cũng vô cùng quan trọng với đệ, một người là mẫu thân, một người là Ninh Nhi. Mẫu thân vì trông ngóng đệ trở về mà bạc cả mái đầu, có lẽ cả đời này, đệ cũng không trả hết được ân nghĩa cho người. Đối với đệ mà nói thì Ninh Nhi còn thân thiết hơn cả tỷ tỷ rột của mình, cũng chính nàng ấy là người đã chăm sóc đệ tới khi đệ trưởng thành. Chính vì vậy mà trong trái tim của đệ, Ninh Nhi là người con gái hiền dịu và chu đáo nhất. Khi đệ trở về quê, mẫu thân đã dùng những hủ tục ép Ninh Nhi trở thành tỳ thiếp của đệ, chứ đệ hoàn toàn không muốn để Ninh Nhi phải chịu tủi nhục như vậy, phải gần ba tháng sau đệ mới có thể cho Ninh Nhi một danh phận khác –thiếp thất. Tận mắt chứng kiến cảnh Ninh Nhi chịu ấm ức và tủi nhục, nhất là khi trước mặt những người thê thiếp khác, đệ thực sự không nỡ, nếu không tại những hủ tục đáng ghét kia, thì đệ tuyệt đối sẽ không để Ninh Nhi phải làm phận vợ bé.

- Ngươi là một người con có hiếu, nhưng mẹ ngươi lại phản đối chuyện ngươi đi tìm vị hôn thê kia, ngươi có từng nghĩ rằng, nếu mẹ ngươi biết chuyện, bà ấy sẽ vô cùng tức giận.

- Sông có khúc người có lúc mà, đúng là lúc đầu mẹ đệ có ý định hủy hôn, nhưng cũng không thể trách người được, suy cho cùng thì cũng là do mẹ đệ nghĩ cho Lục gia, lo cho tương lai của con trai mình mà thôi. Năm đó, vị tướng quân kia phạm phải trọng tội còn cha đệ vì thân mang bệnh nặng mà thoát được, rồi cả gia đình chuyển đến Giang Nam sinh sống. Cuộc sống ở Giang Nam cũng chẳng dễ dàng gì, nếu không muốn nói là khó khăn trùng trùng, vì lý do này mà gia đình đệ không thể cứu được vị tướng quân kia, còn mẹ đệ thì càng ngày càng lo sợ, bà sợ một ngày nào đó, trọng tội kia sẽ giáng xuống gia đình nhà đệ. Mặt khác, với tư cách là một người mẹ, bà không muốn con trai mình lấy phải một người vợ câm. Sư tỷ, tỷ cũng là phụ nữ nên có lẽ tỷ cũng hiểu được nỗi khổ của mẹ đệ, cũng có đồng cảm với sự ích kỷ này của bà. Nhưng cha đệ lại không nghĩ như vậy, ông cho rằng đã là một người đàn ông thì phải trọng tình trọng nghĩa, ông coi đó mới chính là lý tưởng sống của đời mình, cũng chính vì chuyện này mà ông luôn canh cánh trong lòng, đến lúc chết cũng vẫn cảm thấy áy náy, hối hận. Là một người đàn ông, đệ hoàn toàn có thể thông cảm với cha đệ, hiểu được nỗi khổ khó nói của ông. Mặt khác, với tư cách là một người con, đệ có nghĩa vụ phải hoàn thành di nguyện của cha mình,. Ngày nay đã khác với ngày xưa nhiều rồi, tội trạng của vị tướng quân kia cũng đã đi vào dĩ vãng, đệ thì đã trưởng thành, đang là chủ nhân của Lục gia, mẹ đệ thì không thể nào tiếp tục ngăn cản đệ nữa, bà nên ủng hộ đệ mói đúng. Vì tương lai của Lục Gia, vì hạnh phúc của đệ, đệ phải tìm bằng được người con gái này, bảo vệ hậu thế của vị tướng quân kia.

- Gia đình ngươi trước kia rất nghèo à?

- Rất nghèo! Gia tộc của đệ sau khi chuyển tới Giang Nam sinh sống thì liên tục xảy ra mâu thuẫn dẫn đến cảnh gia dình phải phân tán. Tuy là phụ thân trước đó cũng dành dụm được ít của cải nhưng mà miệng ăn núi lở, thêm vào đó, việc kinh doanh của gia đình cũng ngày một tệ, sau khi cha đệ qua đời thì gia cảnh lại càng thêm khó. Năm 17 tuổi, đệ buộc phải xa nhà đi tòng quân, biệt tăm biệt tích suốt 5 năm trời, đến khi đệ sống sót trở về nhà thì lại phải đối mặt với những khoản nợ khổng lồ, phải chứng kiến cảnh Trình di nương và muội muội phải bán mình ở đợ. Lúc đó, đệ chỉ biết dựa vào 50 lượng hoàng kim – tiền thưởng do lập được công trong quân đội để chấn hưng gia đình, đồng thời dựa vào chút võ công ít ỏi của mình để đảm nhiệm chức vụ Hộ Quân Huyện Úy, sau vài tháng thì Lục gia cũng thoát khỏi cảnh nợ nần chồng chất, gia cảnh cũng thuộc loại khá giả.- 50 lượng vàng thì cũng không thể coi là nhiều được, chỉ trong vòng mấy tháng mà ngươi có thể chấn hưng được gia đình, nhưng mà cái khá giả mà ngươi nói, xem ra cũng không có nhiều của cải đâu nhỉ?

Lục Thất cười khổ đáp lại:
- Sư tỷ, thị trấn thì không thể nào so sánh được với kinh thành. Nói thật, chuyện chi tiêu ở kinh thành cũng đã khiến đệ phải kinh ngạc, ở huyện Thạch Đại, với 300-400 lạng bạc thì có thể nạp được một người thiếp, hoặc là mua được một mỹ nô, nhưng ở kinh thành thì hoàn toàn khác, chỉ tính riêng chuyện chuộc thân cho Lục Châu đệ đã phải bỏ ra hơn một vạn lạng bạc.

- Chỉ có chuyện này mà ngươi đã kinh ngạc rồi, vậy nếu như ngươi chuộc thân khi mà ba người Lý Tuyết Tâm, Tư Trúc và Tư Ngọc đã bị bán vào thanh lâu thì chắc là ngươi sẽ chết ngất đó! Ví dụ như Lý Tuyết Tâm đi, thì dù ngươi có bỏ ra mười vạn bạc trắng thì cũng chưa chắc đã mua được, còn với hai chị em sinh đôi kia, ta tin rằng cái giá đó cũng không thấp hơn 5 vạn lạng bạc trắng.

Lục Thất nghe xong liền giật nẩy mình, hoài nghi hỏi lại:
- Không phải chứ?

- Sao lại không, Lý Tuyết Tâm nổi tiếng là một mỹ nhân khuynh thành chốn Giang Ninh, hơn thế nàng ta còn là người con gái từng khiến đương kim Hoàng thượng ngày nhớ đêm mong.

Lục Thất nghe xong lại càng sa sẩm mặt mày, giọng hắn không giấu nổi sự hoài nghi:
- Giá của mấy nàng ấy cao như vậy, thì đệ làm sao có thể mua được?

- Nếu như Lý Tuyết Tâm rơi vào trong thanh lâu đã từng tiếp khách thì tự nhiên cái giá đó sẽ không phải là 10 vạn lượng, nhưng Lý Tuyết Tâm lại là một người con gái có tính cách quật cường, hơn nữa nàng ta lại là người tình thương nhớ của đương kim Hoàng thượng. Còn mấy tú bà thanh lâu tuy là cũng muốn mua nhưng lại e sợ cái tính cách quật cường đó sẽ ảnh hưởng đến chuyện kinh doanh của kỹ viện, mặt khác nếu như mà Lý Tuyết Tâm lỡ có chết ở một kỹ viện nào đó, thì kỹ viện đó chắc chắn sẽ bị đám văn nhân thương hoa tiếc ngọc kia tẩy chay, phỉ nhổ, thậm chí là phải đóng cửa, cho nên đến thanh lâu còn không dám trả giá thì đám người quyền quý kia lại càng không dám đụng vào, ai mà dám tranh dành nữ nhân của đương kim Hoàng thượng thì người đó nhất định sẽ có kết cục cực kỳ thảm hại. Vì những lý do trên mà Lý Tuyết Tâm rất khó được bán đi, đối với Hình Bộ mà nói, vấn đề của Tuyết Tâm là một vấn đề rất lớn, bán đi không được, ngộ nhỡ nàng ta chết trong lao ngục, chẳng phải sẽ khiến đương kim Hoàng thượng không hài lòng hay sao, nhưng bây giờ ngươi lại cả gan mua nàng ta, thì đám quan viên Hình Bộ coi như đã được giải thoát.

Lục Thất nghe xong thì càng sửng sốt, hắn không giấu được nỗi hoài nghi đang ngày một lớn của mình:
- Sư tỷ, những lời tỷ nói đều là thật?

- Đương nhiên là sự thật rồi, làm sao để có thể bán được Lý Tuyết Tâm, vấn đề này đã khiến không ít quan viên của Hình Bộ phải đau đầu khổ não. Nhưng có một người đã ngầm hiến kế cho họ, chỉ cần bán Lý Tuyết Tâm cho một quan viên nào đó thì mọi chuyện sẽ được giải quyết, nhưng phải đảm bảo rằng, danh phận của nàng ta là phận thê thiếp chứ không phải là phận gia kỹ hoặc là nô tỳ. Lúc này ngươi đi mua lại quá đúng lúc, vô tình lại hợp tình hợp lý nữa.

Nghe xong lời giải thích này, Lục Thất dùng ánh mắt đầy hoài nghi nhìn cô gái che mặt, nhưng trái lại, người con gái này lại đáp lại bằng một ánh mắt trong veo, thanh tịnh. Nàng bình tĩnh trả lời:
- Ngươi không cần phải nghi ngờ những lời ta vừa nói, người quân sư bí mật kia, rất có khả năng chính là đương kim Đường Hoàng. Gia đình Lý Gia Lý thị lang gặp họa, một phần chính là vì Lý Tuyết Tâm, mặt khác, Lý thị lang sùng Đạo ghét Phật và Lý gia là người gốc phương bắc cũng hai nguyên nhân quan trong khiến ông ta gặp họa sát thân. Bởi đương kim Hoàng thượng lại sùng Phật ghét Đạo, Người lại luôn hoài nghi lòng trung thành của người phương bắc cho nên đã cho bãi miễn, giết hại không ít đại thần người phương bắc. còn Lý thị lang, tội của ông ta lại càng nặng bởi không những tín ngưỡng của ông ta khác với Hoàng thượng mà ông ta còn phản đối chuyện đưa Lý Tuyết Tâm nhập cung, kết quả là ông ta đắc tội với cả Hoàng thượng và phe phái của Hoàng hậu.

Lần này thì hắn ta không chỉ hoài nghi nữa mà mắt chữ A mồm chữ O luôn, mãi mới nói nên lời:
- Phe phái của Hoàng hậu? Nói như vậy có nghĩa là Hoàng Hậu cũng muốn hại Lý Tuyết Tâm?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau