KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 136 - Chương 140

Quyển 2 - Chương 11: Nhận ủy thác

Lục Thất đứng bên cạnh bàn, thấy trong hộp gỗ có con dấu, trâm cài tóc châu báu và tờ giấy được gấp vuông vắn. Hắn giật mình hỏi:
- Tỷ tỷ, tờ giấy trong hộp kia có phải là văn tự bán mình của Lục Châu không?

Ngọc Trúc vừa đếm xong ngân phiếu, nghe vậy vội vã giơ tay ra nắm lấy tờ giấy ấy, sau đó cảnh giác nhìn Lục Thất.

Lục Thất nhìn thế mỉm cười, ôn tồn nói:
- Tỷ tỷ, cho ta xem một cái, tỷ yên tâm, nếu ta muốn cướp, tỷ có chặn cũng không được.

Ngọc Trúc do dự một lát đưa tờ giấy ra, Lục Thất giơ tay cầm lấy giở ra nhìn thì ra là hai tờ khế ước, toàn là văn tự bán mình của Lục Châu, một tờ trên đó viết họ tên thân phận ban đầu của Lục Châu, nguyên nhân là do gia tộc đã phản bội đầu hàng Việt quốc, trên đó có dấu vân tay và ấn quan Tín Châu, đây rõ ràng là chuyện ác mà Hồ đại nhân đã cấu kết quan phủ làm.

Một tờ khác là văn khế bán mình cho Khổng Tước lầu, được viết chi tiết hơn, trên đó đóng ti ấn của Giang Ninh giáo phường. Lục Thất thở dài trả lại văn khế cho Ngọc Trúc, Ngọc Trúc khẩn trương gập lại nhét vào thắt lưng.

Sau đó thở phào, cầm ngân phiếu nói:
- Lục công tử, chỗ ngân phiếu này tổng cộng tám ngàn lượng, cộng với hai vạn lượng của ngươi cho ta, ngươi cầm hết đi tới đại lao Hình bộ, mua lại nữ quyến trực hệ của nhà Lý Thị lang, có thể mua được bao nhiêu thì mua bấy nhiêu, đặc biệt chủ yếu là tỷ muội song sinh tên là Lý Tư Trúc và Lý Tư Ngọc, hiểu chưa?

Lục Thất suy nghĩ một lát, hỏi lại:
- Tỷ muội mà tỷ nói nhỡ may bị người ta mua mất rồi thì sao?

Ngọc Trúc nói:
- Cho lính coi ngục ít tiền, điều tra xem ai đã mua, cố gắng mua lại từ tay người khác.

Lục Thất biết rằng mua phạm phụ sẽ có hậu họa, hắn nhíu mày thoái thác:
- Ta sợ để lỡ chuyện, chi bằng tỷ tỷ mời người có thể tin cậy đi.

Ngọc Trúc oán giận nói:
- Ta muốn mời Ngô lão gia giúp đỡ, ngươi nghĩ ông ấy còn đến lần nữa không, xin ngươi mau đi đi.

Lục Thất bất đắc dĩ giơ tay nhận lấy ngân phiếu, Ngọc Trúc nhìn hắn nói:
- Đây là toàn bộ tâm huyết của ta, hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng, ta tin ngươi sẽ làm tốt chuyện này cho ta.

Lục Thất ôn tồn nói:
- Tỷ tỷ yên tâm đi, trước đây ta đã cùng người khác tới huyện nha làm việc rồi, chuyện trên quan trường ít nhiều hiểu được một chút, hơn nữa hai vạn lượng của ta đều đưa cho tỷ rồi, còn cướp mất tám ngàn lượng này sao?

Ngọc Trúc gật đầu nói:
- Là ta nghĩ nhiều rồi, trời sắp tối rồi, ngươi mau đi đi.

Lục Thất cất kỹ ngân phiếu, gật đầu đi ra ngoài, quay đầu nhìn ánh mắt mong chờ của Ngọc Trúc, mỉm cười rời đi.

Đại lao Hình bộ ở đâu hắn không biết, nhưng tiêu ngân lượng sẽ rất dễ tìm được ra, trước tiên hắn đi tới cửa hàng quần áo mua bộ áo gầm giày gấm cũ mặc vào che đi bộ quần áo rách, tiện tay bảo chủ cửa hàng đưa cho cái quạt gấp, phe phẩy một cái cũng giống đại gia giàu có. Những đạo cụ này là cần thiết, nếu không lũ quan lại mắt chó coi thường người kia sẽ không thèm liếc hắn một cái.

Hắn thuê xe thuận lợi đi tới ngoài đại lao Hình bộ, dặn dò tay lái xe chờ ở bên ngoài, sau đó đi tới trước cửa nhà lao cao lớn, ngoài cửa đại lao lại chỉ có một tên Phủ vệ xách đao canh gác.

Lục Thất đi tới chắp tay nói:
- Quan gia, bây giờ đã vào được chưa?

Phủ vệ quan sát hắn một lát, lạnh nhạt đáp:
- Muốn gặp người nào?

Lục Thất giơ tay lôi ra năm lượng bạc từ trong ngực, đẩy đẩy trong tay, cười nói:
- Quan gia, tiểu nhân là người vùng khác tới, nghe nói có đại quan bị tịch thu nhà, con gái của đại quan gia đang bị quan bán, không biết có xinh đẹp hay không.

Phủ vệ vừa nhìn thấy bạc đã sáng mắt lên, cười nhạt nói:
- Ngươi muốn mua phạm phụ, đều rất xinh đẹp.

Lục Thất vội đưa bạc lên, ôn tồn nói:
- Quan gia, kết giao bằng hữu, có thể cho ta bớt tiêu một chút không, mọi người cũng nhận chút tiền vất vả.

Phủ vệ nhận lấy bạc cân nhắc, cười nói:
- Huynh đệ là một người hiểu biết, vào nói với đại nhân giám ngục của chúng ta đi.

Lục Thất vội vàng kéo gã nói:
- Quan gia, có thể để ta xem trước không.

Phủ vệ khẽ đút bạc vào trong ngực, lạnh nhạt nói:
- Được, đi theo ta.

Lục Thất bước vào đại lao u ám, trên đường lính coi ngục lần lượt làm lễ với Phủ vệ, còn các tù nhân bị giam giữ trong lao không dưới ba bốn trăm người.

Phủ vệ sầm mặt, ưỡn ngực với đi về phía nhà lao nữ, một nữ coi ngục áo đen từ bên trong mở cửa nhà lao ra, Phủ vệ dặn dò:
- Vị công tử này đến để mua phạm phụ đấy, ngươi dẫn đi xem nữ quyến của Lý quan phạm nhé.

Nữ coi ngục liếc nhìn Lục Thất một cái, sau khi đáp lại liền dẫn Lục Thất đi vào trong, rẽ qua hai lối rẽ, Lục Thất nhìn thấy xung quanh đại lao không có người, vội kéo tay áo nữ coi ngục, nhét năm lượng bạc đã chuẩn bị sẵn vào trong tay ả.Nữ coi ngục lập tức chuyển sang tươi tỉnh, cầm bạc lên cười nói:
- Công tử khách khí rồi.

Dừng lại một lát hỏi tiếp:
- Công ty mua phạm phụ làm gì?

Lục Thất cười đáp:
- Ta là người vùng khác đến, nghe nói con gái của quan gia đều rất xinh đẹp, ta muốn mua mấy cô mang về.

Nữ coi ngục gật đầu nói:
- Xinh đẹp thì đúng, sáu người còn lại này toàn là cháu gái và thiếp thất của phạm quan.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc hỏi:
- Đại quan đó sao chỉ có mấy nữ quyến này?

Nữ coi ngục lắc đầu nói:
- Có người được nhà mẹ đẻ mua rồi, còn có người tự sát, nữ tì rẻ, trả tiền đều bán hết rồi.

Lục Thất hỏi:
- Số còn lại rất đắt không?

Nữ coi ngục liếc nhìn hắn, đờ đẫn nói:
- Đắt là một chuyện, chủ yếu là không ai dám mua, sợ khinh thường mua về muốn sống muốn chết, cũng sợ thân thích của phạm quan tìm tới gây rắc rối, người vùng khác đến như ngươi, mua về thì vấn đề không lớn.

Nói rồi, ả đã dẫn Lục Thất tới trước một tòa lao, Lục Thất nhìn vào bên trong mờ tối, có năm cô gái mặc áo tù đang mệt mỏi nằm sấp, còn có một cô bị treo hai tay lên trần nhà.

- Sao cô ta lại bị treo?
Lục Thất chỉ người con gái bị treo đó hỏi.

Nữ coi ngục lạnh nhạt đáp:
- Cô ta là cháu gái trưởng của phạm quan, hôm nay tú bà của lầu Phương Hương chọn trúng cô ta, cô ta lập tức muốn tự sát, đành phải treo lên để trị cô ta, không thể để cho bạc sắp vào tay bay đi mất được.

Lục Thất hỏi:
- Bán bao nhiêu bạc?

Nữ coi ngục hừ một cái trả lời:
- Con mụ gái điếm già ấy rất keo kiệt, chỉ trả một ngàn lượng.

Lục Thất lại lấy ra năm lượng nhét vào tay nữ coi ngục, ôn tồn nói:
- Đại tỷ, để ta chọn một lát.
Nữ coi ngục nhận lấy mỉm cười, lập tức hướng ra xa hô:
- Bốn người lại đây.
Lập tức bốn cô gái coi ngục khỏe mạnh chạy tới.

Một người trong đó hỏi:
- Hoa tỷ, có chuyện sao?

Nữ coi ngục ôn tồn đáp:
- Vị công tử này muốn mua phạm phụ, mở ra để hắn nhìn một chút.

Người nữ coi ngục kia vội nói:
- Hoa tỷ, họ đã được lầu Phương Hướng mua đi rồi, tỷ không biết sao?

Nữ coi ngục sầm mặt xuống, trách mắng:
- Nói bậy, còn không mở cửa?

Ả nữ coi ngục kia sợ hãi vội mở cửa lao, Lục Thất được mời vào trong, năm người nữ phạm kinh động ôm nhau run lẩy bẩy, sợ sệt nhìn người bước vào.

Trong lao dù tối, Lục Thất vẫn nhìn rất rõ, quả thật có một cặp tiểu cô nương sinh đôi rất xinh đẹp, khoảng mười bốn mười lăm tuổi, đang kinh hãi ôm lấy nhau.

Ba người kia cũng là những cô gái dung mạo mỹ miều, tuổi đều không lớn. Bốn nữ coi ngục không đợi chỉ bảo liền xông lên trước giống như bắt lợn, túm lấy một cô gái xinh đẹp, thuần thục lột áo phạm nhân ném xuống dưới chân Lục Thất, khiến Lục Thất nhảy dựng lên, tiếp theo là người thứ hai, thứ ba.

Ba thân hình trắng như tuyết gần ngay dưới chân, khiến Lục Thất tim đập dồn dập.

Nữ coi ngục bước tới, giơ tay túm lấy bắp chân của một cô gái lõa lồ, nhấc mạnh lên đưa đến trước mặt Lục Thất:
- Công tử, ai nấy đều mập trắng đẹp thơm, tự chọn đi.

Chọn người mà giống như mua cừu non, Lục Thất cố tự trấn định, gật đầu đáp:
- Không tồi.

Nữ coi ngục lại nói:
- Ngài xem mông của họ, vừa trắng vừa tròn, nở nang, chắc chắn là có thể sinh đẻ.

Lục Thất gật đầu, đưa mắt lên nhìn cặp tỷ muội song sinh, nữ coi ngục buông tay ném bắp chân ngọc lõa lồ đó xuống, cười nói:
- Công tử thích non, đáng tiếc đã đến muộn, cặp bảo bối đó được lầu Phương Hương đặt giá cao rồi, ngày mai sẽ trao tay.

Lục Thất chau mày, nữ coi ngục lại quay người túm lấy cô gái bị treo, nói:
- Công tử, không được thì ngài xem người này, chắc chắn là mỹ nữ, ngài xem rồi hẳn sẽ chọn trúng.
Nói xong liền khoát tay.

Bốn nữ coi ngục đi tới, một người túm lấy mái tóc cô gái hất về phía sau, để lộ ra một khuôn mặt đẹp như tranh, lúm đồng tiền oán giận xinh đẹp như tiên, đôi môi đỏ của nàng siết dây thừng, ánh mắt căm tức nhìn Lục Thất sắc lẹm.

Lục Thất nhìn ngây người, kinh sợ với vẻ đẹp của cô gái đó, lại thấy đám nữ coi ngục xé toạc áo tù của cô, lột một nửa người, để lộ ra tấm thân ngọc ngà tuyệt đẹp mê người, hai vú cao nhọn, thắt lưng nhỏ trắng mịn, mặc cho cô giãy dụa thế nào thì cũng đã lộ toàn bộ cảnh xuân.

Tim Lục Thất đập thình thịch, sợ hãi trước ánh mắt lửa hận của cô gái, vội cúi đầu đi ra ngoài.

Nữ coi ngục đi theo ra cười nói:
- Ta biết công tử đã chọn trúng rồi, cô ấy thiếu chút nữa được gọi vào hoàng cung làm phi đấy.

Lục Thất điềm tĩnh, lắc đầu nói:
- Đúng là rất đẹp, nhưng lỡ mua về chết mất thì cũng không tốt.

Nữ coi ngục lúng túng mỉm cười, ôn tồn nói:
- Công tử có thể trả bao nhiêu?

Lục Thất suy nghĩ một lát đáp:
- Một ngàn lượng.

Nữ coi ngục biến sắc mặt lạnh lùng đáp:
- Vậy thì không bằng con mụ tú bà kia.

Lục Thất cười nói:
- Ý của đại tỷ ta hiểu, trước tiên nói xem sáu người này tổng cộng bao nhiêu đi?

Nữ coi ngục biến sắc mặt, nghi hoặc hỏi:
- Sáu người này đều muốn, ngài có quan hệ gì với bọn họ?

Quyển 2 - Chương 12: Mua được

Lục Thất giả bộ ngây ngô nói:
- Không có.

Nữ coi ngục lạnh nhạt hỏi:
- Vậy sao ngài muốn mua toàn bộ?

Lục Thất cười trả lời:
- Đại tỷ nghĩ xem, ta là một người vùng khác đến, có thể bấu víu được nhà của đại quan, ta muốn mua hết về kiếm một số tiền.

Nữ coi ngục liếc nhìn hắn, thản nhiên nói:
- Ngươi không sợ gây tai họa?

Lục Thất cười nói:
- Đại tỷ là người ngoài nghề rồi, sợ chuyện còn có thể kiếm được bạc sao? Trời không sớm nữa, tỷ nói xem lầu Phương Hương đó đã trả bao nhiêu.

Nữ coi ngục đáp:
- Người khác không đáng tiền, cặp bảo bối đó đã chiếm năm ngàn lượng rồi, sáu người tổng cộng là chín ngàn năm trăm lượng bạc.

Lục Thất giả bộ tự mình tính toán, gật đầu nói:
- Không ít hơn được sao?

Nữ coi ngục lạnh nhạt nói:
- Đây là giá mà Giám ngục đại nhân bán cho lầu Phương Hương, ngươi mua một vạn năm cũng không mang đi được.

Lục Thất cười nói:
- Đại tỷ, chúng ta làm ăn riêng với nhau, nếu tỷ muốn làm cuộc mua bán này, tại hạ nguyện bỏ ra một vạn, số lẻ tỷ cứ giữ lại.

Nữ coi ngục sáng mắt lên, trợn mắt nói:
- Công tử quả nhiên là người hiểu chuyện, ta sẽ đi hỏi thay cho công tử.

Lục Thất cười đáp:
- Nếu thành, tại hạ nguyện trả một ngàn lượng, tạ ơn đại tỷ và vị quan gia đó.

Nữ ngục tốt vui vẻ nói:
- Mời công tử chờ một lát.
Nói xong vội vã đi ra ngoài.

Một lát sau nữ coi ngục quay lại hỏi:
- Công tử là quan lại sao?

Lục Thất ngẩn ra, không rõ sao lại hỏi hắn điều này, nhưng vẫn phải trả lời:
- Ta là quan lại.

- Công tử đã là người có quan chức, chuyện này có thể thành được, vậy xin ngài hãy thêm năm trăm lượng nữa.
Nữ coi ngục ôn tồn nói.

Lục Thất biết đây chỉ là vòi hắn thêm mà thôi, nhưng cũng không dám từ chối, nhỡ may xui xẻo lại chuốc lấy rắc rối, hắn cố ý nhíu mày nghĩ một lát, cắn răng nói:
- Được, ta bớt kiếm một chút vậy.

Nữ coi ngục cười nói:
- Công tử đúng là người làm chuyện lớn.

Nói xong bèn hô vào trong lao:
- Nhấc lũ phạm phụ lên hậu đường đi.

Bốn nữ coi ngục lập tức hành động, giống như đuổi dê liên tục đá mắng đẩy họ ra bên ngoài, cô gái bị treo đó sau khi được cởi ra, lập tức giãy dụa đòi đập đầu vào tường, đám nữ coi ngục kinh sợ ấn giữ cô lại đá đấm liên tục.

Lục Thất vội đi vào nói:
- Các vị nhẹ một chút, đánh hỏng rồi thì ta sẽ lỗ vốn.

Bốn nữ coi ngục lúc này mới dừng tay, lấy dây thừng trói chân tay cô gái lại.

Lục Thất ngồi xổm xuống, mỉm cười nói:
- Ngươi làm ầm ĩ như thế, ta sẽ không dám mua ngươi nữa, ngày mai người của lầu Phương Hương sẽ tới, ngươi nghĩ xem muốn đi với ai.

Cô gái phẫn hận trừng mắt nhìn hắn, nhưng không còn giãy dụa nữa, Lục Thất đứng lên nói:
- Xin hãy cởi trói cho cô ấy đi.

Nữ coi ngục lắc đầu nói:
- Đợi hành văn xong, công tử muốn cởi thì lúc đó hãy cởi, khiêng đi.Lục Thất cũng không nói được gì. Hai nữ coi ngục tìm cây gậy xuyên ở dưới chân tay của cô gái, khiêng ra ngoài giống như khiêng dê. Trong hậu đường, Lục Thất dâng ngân phiếu và công văn thân phận lên.

Giám ngục đại nhân mặc quan phục bát phẩm xem một lát, dò xét Lục Thất với ánh mắt khác thường, rồi mới cười nhạt nói:
- Đại nhân là người của huyện Thạch Đại, rất xa nhỉ.
Nói xong đưa công văn cho Chủ bộ, nhân tiện làm điệu bộ tay ra hiệu.

Chủ bộ vội cầm công văn trở về thư án, sau khi xem công văn, cũng kinh ngạc liếc nhìn Lục Thất, sau đó rút văn thư chính quy ra bắt đầu viết xong một tờ giao cho nữ coi ngục bên cạnh, nữ coi ngục cầm công văn và mực đóng dấu, đặt trước mặt đám con gái quát:
- Là tên của ai, tự mình ấn vân ngón tay cái đi.

Đám con gái bi thương kinh hoàng nhìn nhau, một người phụ nữ xinh đẹp mặt tròn cầm lên xem, truyền tay đưa cho một mỹ phụ mặt trái xoan.

Mỹ phụ đó đón lấy công văn xem, mắt rưng rưng giơ ngón tay cái phải ra bôi mực ấn lên trên văn thư. Tiếp đó tờ thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu, cô gái bị trói bị nữ coi ngục cưỡng ép tách ngón tay cái ra, ấn vào công văn.

Ấn dấu tay xong, nữ coi ngục cầm sáu tờ văn thư và mực đóng dấu cùng bút đen tới trước mặt Lục Thất:
- Mời công tử đều ấn dấu tay và ký tên lên từng tờ văn khế.

Lục Thất vội đưa tay ra bôi mực, ấn tay và cầm bút ký tên hết một lèo, không thèm nhìn đưa luôn cho nữ coi ngục. Nữ coi ngục trình lên bàn đại nhân, Giám ngục đại nhân trịnh trọng lấy đại ấn ra, đóng dấu quan lên từng tờ văn thư.

Chủ bộ bước tới lấy lại các tờ văn thư, cất tất cả trong chiếc hộp gỗ, cầm tới trước mặt Lục Thất:
- Đại nhân xin cầm lấy!

Lục Thất nhận lấy hộp gỗ, thi lễ với Giám ngục đại nhân:
- Đa tạ đại nhân.

Giám ngục đại nhân không ngẩng lên, chậm rãi nói:
- Tiễn khách.
Nói xong đứng dậy đi.

Còn lại Chủ bộ, quan phủ và nữ coi ngục, Lục Thất vội rút ngân phiếu ra đưa tới trước mặt quan phủ, khách khí nói:
- Đa tạ đại nhân.

Phủ quan cười nhận lấy nhìn một lát, mới lạnh nhạt nói:
- Công tử khách khí rồi.

Chủ bộ vẻ mặt bình thản, ôn tồn nói:
- Ta đưa đại nhân ra ngoài.

Lục Thất tới cởi trói cho cô gái bị trói, cặp tỉ muội kia vội đỡ cô dậy, mọi người được Chủ bộ tiễn ra khỏi đại lao. Lúc này đã gần hoàng hôn, trời chiều chỉ còn lại nửa khuôn mặt đỏ rực, xe kiệu vẫn đang chờ ở bên ngoài.

Người đánh xe kinh ngạc nhìn đám nữ phạm nhân này, Lục Thất đỡ họ lần lượt lên xe, khi dìu đến cô gái bị treo, cô bướng bỉnh trốn đi, suýt nữa đâm ngã người phụ nữ xinh đẹp mặt tròn ở phía sau, Lục Thất nóng lòng như lửa đốt, giơ tay khống chế cô đẩy vào trong xe.Đợi sáu cô gái lên hết, hắn nói với người đánh xe:
- Lão huynh, về lầu Khổng Tước.
Nói xong chen lên xe đóng cửa lại.

Xe bắt đầu khởi động, Lục Thất thở dài một hơi, không ngờ người phụ nữ xinh đẹp mặt tròn nắm lấy cánh tay hắn, buồn bã khóc ròng:
- Công tử, đừng bán chúng ta cho lầu Khổng Tước.

Lúc này các cô gái còn lại hiểu ra, lập tức bật khóc, duy có cô gái bị treo vẫn nhìn chằm chằm Lục Thất đầy thù hận.

Lục Thất bị làm cho dở khóc dở cười, vội nói:
- Không phải, các ngươi hiểu lầm rồi.

Các cô gái không tin, cô gái bị treo bất ngờ nhào lên, bàn tay ngọc túm lấy hai vai Lục Thất bổ nhào lên, hung tợn cắn một phát vào cổ hắn.

Nàng cắn vào da thịt, nhưng rõ ràng không cắn bị thương được, Lục Thất đờ đẫn không biết phản kháng, một lát sau hắn mới giơ tay dịu dàng ôm lấy eo cô gái, có vẻ không nỡ đưa cô gái xinh đẹp nhào vào lòng mình ấy quay về chỗ cũ, sau đó lớn tiếng nói:
- Ầm ĩ cái gì?

Các cô gái nhất loạt im bặt, rưng rưng kinh hoàng nhìn hắn. Hắn liếc một cái, hạ giọng nói:
- Các ngươi đừng nghĩ linh tinh, là có người bảo ta cứu các ngươi ra, tuyệt đối không phải bán các ngươi tới lầu Khổng Tước, các ngươi khóc rống như thế, sẽ kinh động người đi đường.

Người phụ nữ mặt trờn nghi hoặc hỏi:
- Công tử, là ai muốn cứu chúng tôi.

Các cô gái đồng loạt hoảng sợ, nghi học nhìn Lục Thất, Lục Thất ôn tồn đáp:
- Người bảo ta cứu các ngươi, là Ngọc Trúc cô nương của lầu Khổng Tước.

Các cô gái kinh ngạc nhìn nhau, hình như không biết Ngọc Trúc là ai, cô gái bị treo đầu tiên là ngạc nhiên, kế đến lạnh nhạt hỏi:
- Người ngươi nói là một gái điếm, sao lại bảo ngươi vào đại lao cứu chúng ta?

Lục Thất vừa nghe thấy vậy liền sầm mặt xuống, lập tức ác cảm với cô gái xinh đẹp này, hai mắt hắn nhìn sát vào cô gái, lạnh lùng trách:
- Cô ấy là gái điếm, ngươi là cái gì, nếu bán ngươi vào lầu Phương Hương, bị trói trên giá gỗ, để cho hàng trăm khách làng chơi luân phiên giở trò, làm ngươi muốn sống cũng không được, muốn chết cũng không xong. Cuối cùng chết yểu ở thanh lâu, ngươi khi ấy lẽ nào không phải là gái điếm?

Lời này như được nói ra từ miệng một bà tử, dưới cơn giận dữ, lời lẽ nghiêm khắc quở trách buột miệng nói ra, khiến cho má lúm đồng tiền của cô gái xinh đẹp trông trắng bệch khiếp sợ, trước ánh nhìn chằm chằm của Lục Thất, á khẩu cúi đầu không nói gì.

Lục Thất lại nhìn các cô gái xung quanh, lạnh nhạt nói:
- Các ngươi coi thường Ngọc Trúc, nhưng nhìn thân nhân các ngươi xem, có ai muốn chạy tới cứu các ngươi không, bọn họ có bỏ ra được mấy ngàn lượng bạc không?

Dừng lại một chút, lại ôn tồn nói:
- Nhị công tử gì đó của các ngươi từng có giao tình với Ngọc Trúc, trước khi chết đã đưa thư cho Ngọc Trúc cô nương, xin cô ấy cứu lấy các ngươi. Một gái điếm như cô ây đã dốc hết tất cả những đồng bạc đổi lấy bằng máu và nước mắt để cứu các ngươi, các ngươi có tư cách gì xem thường cô ấy.

Người phụ nữ xinh đẹp mặt tròn rơi lệ nói:
- Ngài không cần phải nói nữa, chúng tôi biết sai rồi.

Lục Thất mặt lạnh lùng nhắm mắt không nói nữa, cho đến khi xe dừng lại, Lục Thất mới mở mắt ra, xoay người đẩy cửa xuống xe, quả nhiên đã tới cửa hông của lầu Khổng Tước. Lưu bà đang đứng ở cửa, vừa thấy Lục Thất xuống xe đã vội vui mừng ra đón.

Lục Thất đứng thẳng người nở nụ cười nói:
- Mã đáo thành công.

Lưu Bà vui vẻ nói:
- Vậy mới tốt chứ, Ngọc Trúc đã dặn dò rồi, đợi ngươi thành công quay về, sẽ dẫn các ngươi đi tới một nơi, đi thôi.

Lục Thất ngẩn ra, trời đã tối hắn nên trở về thành nam rồi, bèn nhã nhặn hỏi:
- Xa không?

Lưu bà cười đáp:
- Không xa, đỡ ta ngồi đằng trước.

Lục Thất đành dìu bà ngồi lên đầu xe, sau đó tự mình chui vào trong xe đóng cửa lại, xe khởi hành, đi khoảng nửa giờ mới dừng lại.

Xe dừng lại Lục Thất vội vã mở cửa xuống xe, thấy nơi này là đường phố, hai bên đường toàn là cửa hàng, hẳn là khu quần cư của dân thường trong thành.

Lưu Bà ở trên xe, đưa tay chỉ cánh cửa trên biển viết “Thiên công tú trang”, ôn tồn nói:
- Công tử, tới mở cánh cửa đó ra, để xe đi vào bên trong.

Quyển 2 - Chương 13: Chủ nhà

Lục Thất gật đầu đi tới, đẩy mở cánh cửa gỗ lớn ra, chỉ thấy sau cửa là một đại viện, một dãy phòng các hiện ra trước mắt, đứng trước phòng các là Ngọc Trúc mặc váy xanh, bên cạnh cô có một lão phu nhân mặc áo gấm.

Lục Thất vui vẻ bước tới, không đợi hắn lên tiếng, Ngọc Trúc dịu dàng nói trước:
- Công tử, vị này là Vương phu nhân.

Lục Thất đành phải nuốt lời vào trong, chắp tay nói với lão phu nhân:
- Vương phu nhân, xin chào.

Lão phu nhân nhã nhặn đáp:
- Lục công tử tới là tốt rồi, chúng ta ký kết đi.

Lục Thất không biết chuyện gì đã xảy ra thì thấy Ngọc Trúc lấy ra hai tờ văn khế, mực đóng dấu và bút đen đặt lên một chiếc bàn gỗ bên cạnh nói:
- Tú trang này ngươi đã mua, ấn dấu tay, ký tên đi.

Lục Thất lập tức ngây người, Ngọc Trúc kéo hắn nói:
- Ký kết trước đã, lát nữa hãy nói.

Lục Thất đành đi đến ấn dấu tay, cầm bút ký tên lên hai tờ văn khế, Ngọc Trúc lấy một tờ đưa đến trước mặt lão phu nhân, nói:
- Vương phu nhân, chúng ta quyết định như vậy đi.

Lão phu nhân cười nói:
- Lục phu nhân, chúng ta có lời này phải nói cho rõ trước đã, Tú trang này mặc dù là ta bán cho cô, nhưng nếu quần áo thêu phẩm giao cho cô không thể hoàn thành đúng thời gian và đảm bảo chất lượng, ta sẽ tìm nhà khác đấy.

- Đó là điều tất nhiên.
Ngọc Trúc cười nói, lão phu nhân gật đầu với Lục Thất rồi đi ra ngoài, Ngọc Trúc vẫn tiễn ra ngoài cửa.

Đợi Ngọc Trúc quay lại, Lục Thất cảm thấy nghi hoặc, không kìm nổi hỏi:
- Tỷ đang làm gì thế?

Ngọc Trúc dịu dàng cười đáp:
- Ta muốn mua chút sản nghiệp làm nghề chính, muội muội Kim Trúc của ta cho ta vay năm ngàn bạc, ta mua Tú trang này, chỉ cần làm kinh doanh mà Vương phu nhân đưa cho thì mỗi tháng đã thu được hai đến ba trăm lượng, hơn một năm là thu hồi vốn.

Lục Thất ngẩn ra, giật mình gật đầu hỏi:
- Rất có lợi, chỉ có điều tại sao tỷ để ta ký tên?

Ngọc Trúc dịu dàng trả lời:
- Ta và muội muội là kỹ nữ, Đường luật không cho làm ăn kinh doanh, ta chỉ có thể lấy ngươi làm chủ nhà ký kết qua tay, làm báo đáp, sau này một phần năm lợi nhuận hàng tháng của Tú trang sẽ cho ngươi, ngươi thấy được không?

Lục Thất sửng sốt, hắn vốn có ý mua cửa hàng bán giấy ở kinh thành, làm chủ nhà của Tú trang này cũng không ảnh hưởng gì, liền cười nói:
- Đương, được không bạc, ta có thể không đồng ý sao?

Ngọc Trúc dịu dàng nói:
- Ta quyết định mấy hôm nữa sẽ mời ngươi tới giúp, trước tiên nhờ ngươi, sau đó sẽ chuyển tới đây sống.

Lục Thất gật đầu:
- Được, ta nguyện cống hiến sức lực.
Dừng một lát hắn lại hỏi tiếp:
- Lục Châu khá hơn chưa?

Ngọc Trúc cười nói:
- Yên tâm đi, người trong lòng ngươi, muội muội của ta đang chăm sóc.
Lục Thất nóng bừng mặt, gật đầu, sự bình an của Lục Châu đã trút được tâm bệnh của hắn, bởi vậy hắn vô cùng cảm ân với Ngọc Trúc.

Ngọc Trúc chuyển đề tài hỏi:
- Chuộc người đã mất bao nhiêu bạc?

Lục Thất ồ một tiếng, lấy ra chỗ bạc thừa nói:
- Hơn một vạn một ít, đây là chỗ thừa, tỷ đếm đi.

Ngọc Trúc nhận lấy nói:
- Mua được mấy người.

Lục Thất cười đáp:
- Sáu người.

Ngọc Trúc nói:
- Ngươi đã nói với họ là ta mua họ chưa?

Lục Thất gật đầu đáp:
- Nói rồi.

Ngọc Trúc gật đầu đi về phía xe kiệu, Lưu bà vội mở cửa xe, nói:
- Đều xuống hết đi.

Sáu cô gái lần lượt xuống xe, tất cả quỳ xuống với Ngọc Trúc, Ngọc Trúc vội giơ tay dịu dàng nói:
- Các muội muội đứng lên đi.

Sáu cô gái đứng lên, cô gái xinh đẹp mặt tròn cúi đầu cung kính nói:
- Tỷ đã cứu chúng tôi, nguyện cả đời làm nô tì hầu hạ tỷ.

Ngọc Trúc hiền lành đáp:
- Sau này ở cùng nhau, gọi ta Ngọc Trúc tỷ là được.

Nói xong quan sát sáu cô gái một lúc, khi nhìn thấy cô gái bị treo liền ngẩn ra, khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm trời sinh đó làm cô hơi giật mình, theo bản năng liền hỏi:
- Muội muội này là ai?

Cô gái xinh đẹp mặt tròn vội đáp:- Đích nữ của đại công tử, tên là Lý Tuyết Tâm.

Ngọc Trúc dịu dàng cười nói:
- Hóa ra là đại tiểu thư, trông thật xinh đẹp.

Nói xong đôi mắt đẹp lại chuyển sang nhìn cặp tỉ muội song sinh nói:
- Các ngươi ai lài Tư Trúc, ai là Tư Ngọc.

Tiểu cô nương bên phải phúc đáp:
- Ngọc Trúc tỷ, ta là Tư Trúc, cô ấy là Tư Ngọc, là muội muội của ta.

Ngọc Trúc vui vẻ cười nói:
- Rất ngoan, mười mấy tuổi rồi.

Tiểu cô nương điềm đạm trả lời:
- Mười lăm tuổi.

Ngọc Trúc gật đầu, cười nói:
- Mười lăm tuổi, đã là đại cô nương, có thể lấy chồng rồi.

Hai tiểu cô nương thẹn thùng cúi đầu, Lưu bà cười nói:
- Đường luật quy định con gái mười bốn tuổi có thể xuất giá, đã là đại cô nương rồi.

Ngọc Trúc liếc nhìn ba người phụ nữ xinh đẹp, hỏi:
- Ba vị muội muội có thân phận gì ở nhà Thị lang?

Cô gái xinh đẹp mặt tròn buồn bã nói:
- Thân phận trước đây đã như mấy khói thoảng qua, đám nô tì không muốn nhắc đến nữa, xin tỷ tỷ thứ lỗi.

Ngọc Trúc mỉm cười, quay đầu hỏi Tư Trúc:
- Nói cho tỷ tỷ, ba người này là ai?

Tư Trúc chỉ vào người phụ nữ mặt tròn nói:
- Đây là Cửu di nương, là phu nhân của đại bá.

Tiếp đến chỉ một cô gái xinh đẹp mặt tròn trẻ hơn nói:
- Đây là Thập thất di nãi nãi, là Như phu nhân của tổ phụ.

Lại chỉ vào cô gái xinh đẹp mặt trái xoan khoảng mười bảy tuổi nói:
- Đây là Thập cửu di nãi nãi, là người tổ phụ mới cưới năm nay.

Ba cô gái đều tỏ vẻ xấu hổ, Ngọc Trúc cười nói:
- Hóa ra đều là trưởng bối, Ngọc Trúc thất lễ rồi.

Mỹ phụ xinh đẹp mặt tròn gượng cười:
- Hiện giờ chúng tôi đều hầu hạ tỷ tỷ, thân phận trước đây không thể dùng nữa.

Cô gái mặt tròn trẻ tuổi cẩn thận khẽ hỏi:
- Vậy sau này ta phải xưng hô với người thế nào?

Mỹ phụ mặt tròn khẽ nhíu đôi mi thanh tú, không hài lòng nhỏ giọng đáp:- Xuất giá tòng phu, không thể bảo ta lại gọi ngươi là Thất thập di nương chứ.

Cô gái mặt tròn trẻ tuổi e lệ cúi đầu xuống. Ngọc Trúc kinh ngạc nói:
- Hai ngươi rất giống nhau, là họ hàng sao.

Người phụ nữ mặt tròn xấu hổ khẽ trả lời:
- Cô ấy là con gái một vị tộc tỷ của ta.

Ngọc Trúc nghe xong khuôn mặt xinh đẹp run lên, buột miệng mắng:
- Lão khốn kiếp đó, dù sao lão vẫn là Lễ bộ Thị lang, lại làm ra chuyện loạn luân này.

Vừa nói xong, Lý Tuyết Tâm bông ngẩng đầu lên, lý luận:
- Xin tỷ tỷ đừng ô nhục gia tổ, từ xưa xuất giá tòng phu, chỉ cần không có chí thân huyết thống gì với nhà chồng, bất luận là ở nhà mẹ có vai vế gì, gả đi rồi đều lấy theo nhà chồng làm chuẩn, đó là chuyện hoàn toàn chính đáng.

Ngọc Trúc ngẩn ra quay đầu nhìn nàng, nhìn mấy giây mới không vui nói:
- Tổ phụ ngươi biết rõ là cháu gái ngoại của con dâu cũng muốn cưới làm thiếp, ngươi lại cho rằng là chuyện hoàn toàn chính đáng?

Lý Tuyết Tâm quỳ một chân xuống, cung kính nói:
- Ngọc Trúc tỷ, cho dù người trách phạt ta thế nào cũng được, xin đừng làm ô nhục tổ tiên.

Ngọc Trúc sầm sì mặt, nhìn nàng chằm chằm lạnh lùng trách cứ:
- Theo cách nói của ngươi, ngươi và mẹ ngươi nếu cùng gả cho một người, cũng là hợp lẽ tự nhiên sao?

Lý Tuyết Tâm do dự một lát, hạ giọng nói:
- Chuyện như thế cũng có, nhưng hiếu nghĩa làm đầu, thân phận con gái không nên ngự trị trên mẫu thân.

Ngọc Trúc run người, tức giận nói:
- Không hổ là cháu gái của Lễ bộ Thị Lang, chuyện vào nhà Thị lang cũng đều hợp tình hợp lý cả.

Lý Tuyết Tâm lại lý luận:
- Ngọc Trúc tỷ, đây không thể chỉ là chuyện của nhà Thị lang, đương triều bất kể quan dân, quan hệ thông gia nối liền, con gái sau khi xuất giá đều là người nhà chồng, với nhà mẹ đẻ chẳng qua là thân tình tương mịch thôi.

Sắc mặt của Ngọc Trúc âm trầm, cắn răng căm tức nhìn Lý Tuyết Tâm. Lục Thất ở bên thấy không ổn, vội lên tiếng khuyên giải:
- Tỷ tỷ, trời đã sắp tối, mau làm chuyện chính đi.

Lại thấy Lý Tuyết Tâm đã dập dầu nói:
- Tuyết Tâm phạm thượng, xin tỷ tỷ phạt nặng.
Nói xong liên tục dập đầu thật mạnh.

Ngọc Trúc mạnh miệng mềm lòng, vừa nhìn thấy Lỹ Tuyết Tâm dập dầu phát ra tiếng kêu, sắc mặt lập tức dịu lại, vội tới đỡ cô dậy, thấy cô dập đầu tới thâm cả trán lại xót xa nói:
- Nha đầu ngốc, ngươi bảo vệ tổ phụ ngươi như thế, có phải tổ phụ ngươi đã tìm cho ngươi một người đàn ông ngốc, ngươi đã được gả đi rồi không.

Lý Tuyết Tâm gật đầu:
- Lệnh trưởng bối, không thể từ chối, đó là điều nên làm.

Ngọc Trúc ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Tỷ tỷ phục ngươi rồi, sau này sẽ tìm một nhà khá giả cho ngươi.

Lý Tuyết Tâm buồn bã cụp mắt xuống, khẽ nói:
- Tỷ tỷ, tấm thân này của Tuyết Tâm đã là người của Lục công tử, sẽ không lấy người khác nữa.

Ngọc Trúc mặt biến sắc, kinh ngạc nói:
- Cái gì, ngươi muốn gả cho Lục công tử?

Lục Thất giật mình, nhìn Lý Tuyết Tâm khó có thể tin nổi, hắn căn bản không hề động tâm tư gì với mỹ nhân tuyệt sắc này, tai nghe người phụ nữ xinh đẹp mặt tròn nói tiếp:
- Ngọc Trúc tỷ, Tuyết Tâm là thiếp thất của Lục công tử, trong văn thư đều viết thế mà.

Ngọc Trúc quay đầu nhìn Lục Thất, lạnh nhạt nói:
- Đem công văn cho ta.

Người phụ nữ mặt tròn vội bưng hộp gỗ đưa tới, Ngọc Trúc cầm lấy mở ra lấy sáu tờ văn khế theo thứ tự nhìn một lượt, bỗng quay đầu, má lúm đồng tiền xinh đẹp chợt chìm xuống, nhìn Lục Thất tức giận nói:
- Hóa ra ngươi là Lục đại nhân, đại nhân thật là lợi hại, lại lớn nhỏ đều ăn ăn sạch, nạp cả Tuyết Tâm, Tư Ngọc và Tư Trúc làm thiếp.

Lục Thất nghe xong run cả người, hoang mang bước lên lấy một tờ văn khế mở ra xem, chỉ thấy viết: “Phạm phụ Lý Tư Trúc, mười lăm tuổi, là cháu gái thứ của quan phạm Lý Tự Thành. Hôm nay có Lục Thiên Phong người huyện Thạch Đại, năm nay hai mươi bốn tuổi, là Trí Quả Giáo Úy thất phẩm thuộc Tiết độ Hưng Hóa quân, theo luật của Đại Đường, mua cưới phạm phụ Lý Tư Trúc làm thiếp thất, nghiệm minh chính thân, phù hợp với luật pháp Đại Đường, nộp năm trăm lượng bạc, phê chuẩn.” Bên dưới là ấn phủ, dấu tay và chữ ký.

Lục Thất đọc xong ỉu xìu, ngẩng đầu gượng cười nói:
- Tỷ tỷ, lúc ấy ta sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, trong lúc nóng vội không đọc kỹ đã mang họ về, không ngờ tên Chủ bộ kia lại viết thế.

Lưu bà ở bên cạnh ôn tồn giảng hòa:
- Ngọc Trúc, cô đừng trách Lục công tử, không viết như vậy, đám quan gia đó chắc chắn sẽ sinh nghi đấy, cô nghĩ xem mất cả đống bạc mua về toàn làm nữ tỳ, ai tin chứ? Gây chuyện không hay sẽ khiến Lục công tử bị giam giữ truy hỏi.

Vẻ mặt Ngọc Trúc dịu lại, hiền hậu nói:
- Ta cũng biết mua nữ quyến phạm quan là nguy hiểm, nhưng Tuyết Tâm, Tư Trúc, Tư Ngọc là ba tiểu thư chưa xuất giá, như vậy sau này làm sao gả làm vợ người ta được?

Lưu bà nhã nhặn nói:
- Họ không giống như chúng ta là được rồi, chuyện sau này để sau hãy nói.

Ngọc Trúc nhét văn khế và hộp gỗ vào tay Lục Thất, lạnh nhạt nói:
- Lục đại nhân, ngài tự mình xem rồi xử lý nhé.

Quyển 2 - Chương 14: Cầu võ

Lục Thất cũng không có chủ ý, nếu thật sự thu nhận ba thiếp thất xinh đẹp thế này, vậy sẽ thẹn với các thê thiếp ở huyện Thạch Đại, bản thân hắn cũng không muốn gây phiền phức này, nghĩ một lát hắn nói:
- Tỷ tỷ, tỷ cầm văn khế đi, sau này họ xuất giá, ta bảo đảm ký tên ấn dấu tay cho họ.

Ngọc Trúc lúc này mới lạnh lùng giơ bàn tay ngọc cầm văn khế và hộp gỗ về, nghiêm nét mặt nói:
- Chia lãi ở Tú trang của ngươi, ta sẽ trừ làm tiền sinh hoạt của họ, còn cả bạc chuộc thân của họ, sau này ngươi có bạc rồi thì phải trả lại cho ta.
Nói xong không để ý tới hắn, quay người hướng về các cô gái.

Lục Thất nghe vậy dở khóc dở cười, thầm nghĩ:
- Ta oan quá, làm giúp cho cô đã không kiếm được trái lại còn thiếu nợ cô một đống bạc.

Chỉ thấy Ngọc Trúc liếc các cô gái một cái, dịu dàng nói:
- Các muội muội, phía trước là khuê phòng, có hơn ba mươi nữ công. Sau này các ngươi sống ở phía sau, hàng ngày học thêu, đợi học thành nghề thì bắt đầu làm việc, mỗi ngày tính tiền theo sản phẩm để nuôi sống mình, hy vọng các ngươi có thể chịu được khổ.

Người phụ nữ xinh đẹp mặt tròn đáp lại:
- Ngọc Trúc tỷ, chúng ta sẽ làm tốt.

Ngọc Trúc cười gật đầu, quay lại nói với Lục Thất:
- Ngươi dự tính làm gì?

Lục Thất đã khôi phục thái độ bình thường, thấy hỏi buồn cười đáp:
- Ta có thể làm gì chứ, chỉ có thể về Tiêu cục kiếm bạc trả lại tỷ.

Ngọc Trúc tự nhiên cười nói, gật đầu dịu dàng nói:
- Nơi này toàn là nữ công sống, không thích hợp cho ngươi làm, nhưng ngươi là chủ nhà, tốt nhât buổi tối về ăn cơm ở lại buổi đêm, chúng ta cũng có thể bớt được chút đáng tiền.

Lục Thất thầm nghĩ ta không thể ở lâu trong kinh thành, nhưng hắn không muốn tiết lộ quá nhiều chuyện của mình, bèn gật đầu đối phó:
- Ta sẽ cố gắng quay về.

Ngọc Trúc chỉ vào xe nói:
- Ngươi ngồi xe đi đi, làm quen một chút sao lại trở về đây.

Lục Thất gật đầu đi lên xe, chắp tay với các cô gái nói:
- Hẹn gặp lại.

Người đánh xe từ lâu đã không còn kiên nhẫn chờ đợi, vung roi đánh xe đi ra khỏi đại môn.

Thiên công tú trang cũng nằm ở phía tây thành, Lục Thất ngồi xe trở về hậu môn của Tiêu cục. Hắn xuống xe trọng thưởng cho người đánh xe, tiện tay nắm vụn một tảng đá cảnh cáo gã không được nói lung tung, người đánh xe bị dọa liên tục nhận lời.

Lục Thất đợi xe đi khỏi, cởi áo gấm ra cuộn lại giắt ở thắt lưng, lúc này trời đã tối đen, hắn quay về Tiêu cục là để thay quần áo, sau đó về ngôi nhà ở phía nam thành nghỉ ngơi, phi người lặng yên không một tiếng động lật qua tường, đi vào hoa viên, vội vã đi về phía hoa tượng phòng.

Vừa đi qua phòng khách, một bóng người lóe qua trước mặt, có người nhanh chóng duỗi ngón tay điểm vào ma huyệt dưới sườn của hắn. Thân thủ của Lục Thất lúc này đã không phải là Lục Thất ngày xưa, phản ứng cực nhanh nắm tay đánh về mạch môn của kẻ đột kích.

Người tới khẽ ồ lên một tiếng, động tác tay lật lại giống như cánh hoa lan lướt về bảy huyệt đạo của Lục Thất. Thân hình Lục Thất hơi lùi lại, hai nắm đấm uy mãnh giống như hổ gầm kinh hồn tấn công mạnh mẽ vào cánh tay và ngực đối phương.

Người này hừ lạnh một tiếng, lướt qua như mây bay, bàn tay giống như cánh hoa lan vảy về phía vai của Lục Thất. Lục Thất dùng hóa hổ dược sơn khom lưng gập chân nhảy mạnh lên, tung ra quyền thức cương mãnh.

Người nọ nhẹ nhàng né được quyền thức, ngón tay hoa lan phất qua huyệt kiên tỉnh trên vai hắn. Lục Thất chỉ thấy bị đánh đau đến tê cứng, nửa người bên trái ngưng lại một lúc mới lập tức khôi phục bình thường, dùng chiêu “hóa ác hổ phác” hung mãnh tung liền mạch tám quyền.

Người nọ kinh ngạc ồ lên một tiếng, thấy Lục Thất trúng chiêu mà không hề có phản ứng, xoay người né được quyền mạnh, ngón tay hoa lan gảy ra ba đường chỉ phong thần kỳ đánh vào ma huyệt ở xương sườn mềm của Lục Thất.

Lục Thất trúng chiêu chỉ hơi ngừng lại một lát, rồi lập tức càng uy mãnh tung liên tiếp mười bốn quyền, quyền phong cương mãnh như lưu tinh hội tụ, đây là “hổ khiếu hoàng sa” có uy lực nhất.

Người nọ thân hình như cỏ mềm trong gió, bồng bềnh trong quyền phong, bỗng nhiên lóe tới bên trái của Lục Thất, cũng không biết đã sử dụng thủ pháp gì, Lục Thất chỉ thấy khuỷu chân bị khống chế bởi một luồng sức mạnh nhẹ nhàng, không thể làm chủ phi người ngã xuống đất. Hắn vừa rơi xuống đất đã chống một tay lộn người đứng dậy, nắm tay chuẩn bị tấn công tiếp.

Người nọ khoát tay dịu dàng nói:
- Ngươi là người mới tới?

Lục Thất ngẩn ra, lúc này mới chú ý đối thủ là một cô gái áo trắng che mặt. Cô gái thấy hắn chỉ nhìn mình không nói gì, hơi giận nói:
- Ta hỏi ngươi có phải người mới tới.

Lục Thất gật đầu đáp:
- Đúng vậy, ngươi là ai?

Cô gái lạnh nhát trả lời:
- Tại sao lại trèo tường vào, không có cửa sao?

Lục Thất nói:
- Cửa sau đóng rồi, đành phải nhảy vào.

Cô gái lạnh nhạt hỏi tiếp:
- Hoa viên hậu trạch này cấm người của Tiêu cục vào, ngươi không biết sao?

Lục Thất đáp:
- Ta là người làm công của Tiêu cục, chuyên phụ trách chăm sóc hoa viên.

Cô gái bất ngờ nói:
- Thân thủ của ngươi rất tốt, sao lại làm công ở Tiêu cục.

Lục Thất nói:- Ta là người nơi khác tới, mấy ngày trước để sống qua ngày đã tới đây làm việc.

- Là vậy à, ngươi đi đi.
Cô gái gật đầu nói, nói xong liền quay người đi.

Lục Thất ngây người, đột nhiên kêu lên:
- Xin chờ một chút.

Cô gái quay người hỏi:
- Ngươi có chuyện gì sao?

Lục Thấp chắp tay nói:
- Xin hỏi cô là người thế nào trong Tiêu cục?

Cô gái đáp:
- Ta là người thế nào còn chưa tới phiên ngươi hỏi, về chỗ ở của mình đi.

Lục Thất hòa nhã nói:
- Tại hạ không hề gặng hỏi cô, chỉ là bị cô đánh bại, muốn biết cô dùng võ đạo gì?

Cô gái liếc nhìn hắn, nói:
- Đừng hỏi nữa, trở về đi.

Lục Thất thi lễ nói tiếp:
- Ta biết cô là cao thủ võ đạo, xin cô chỉ dạy một chút được không?

Cô gái không kiên nhẫn nổi:
- Cái tên này thật dài dòng, trở về đi.

Lục Thất tiến lên ba bước khiêm nhường nói:
- Tại hạ thành tâm thỉnh giáo, xin chỉ giáo một chú, vô cùng cảm kích.

Cô gái khẽ nói:
- Cái tên này thật là.

Lục Thất nghe thấy không khí đã vui vẻ hơn, vội nói:
- Cảm ơn cô.

Cô gái đành đáp:
- Thực ra thân thủ của ngươi đã rất tốt rồi, đặc biệt có thể luyện khí công ngoại môn đến cảnh giới lư hỏa thuần thanh. Chỉ có điều chiêu quyền của ngươi quá cương mãnh, sơ hở rất nhiều, đánh bừa với các cao thủ tầm thường khác còn được, nhưng gặp phải cao thủ thật sự thì chỉ có thể bó tay chịu trói. Khuyết điểm lớn nhất của ngươi là người, mắt, quyền không nhất trí, ánh mắt ngươi phản ứng cực nhanh, nhưng người ngươi rõ ràng không theo kịp, hành động hạ bàn của ngươi càng ngưng trệ, đại khái là chưa từng học qua bộ pháp linh hoạt.

Lục Thất thụ giáo gật đầu, cô gái này nói rất có lý, thân thủ của hắn khuynh hướng quân võ, thiếu cao sư võ đạo chân chính dạy bảo, lại nghe thấy cô gái nói:
- Về đi, ngày mai tới phía trước tự đề cử mình, thế nào cũng mạnh hơn những tiêu sư thùng rỗng kêu to kia.

Lục Thất nhìn cô, thần thái có vẻ do dự, cô gái không kiên nhẫn nổi bèn nói:
- Đi đi.Lục Thất cố lấy dũng khí hỏi:
- Cô thu nhận ta làm đồ đệ dạy ta được không?

Cô gái ngẩn ra, giận dữ nói:
- Ta nói chuyện với ngươi đã là điều rất không nên rồi, đừng có được voi đòi tiên.

Lục Thất quỳ một chân xuống nói:
- Xin cô thu nhận ta đi.

Cô gái hơi né người tránh, bực bội:
- Ta là con gái, sao có thể nhận ngươi làm đồ đệ, mau đi đi.

Lục Thất lớn tiếng nói:
- Cô không nhận ta, ta không đi.

Cô gái giật mình, khẽ giọng buồn bực:
- Ngươi giở trò vô lại gì đó, mau cút đi.

Lục Thất lập tức phát hiện ra nhược điểm của cô gái, càng lớn tiếng nói:
- Lục Thất bái kiến sư phụ.

Cô gái kinh hãi nói:
- Không được lớn tiếng gọi bậy.

Lục Thất chối bay chối biến, cung kính nói:
- Vâng, sư phụ.

Cô gái khẽ giật mình, hỏi:
- Ngươi nói bậy cái gì đó?

Lục Thất kinh ngạc đáp:
- Sư phụ không cho ta lớn tiếng, ta đang tuân mệnh mà.

Cô gái cả giận:
- Ta bảo ngươi đi chết, ngươi cũng đi chết sao?

Lục Thất ngẩn ra, lập tức đứng lên chạy tới bên hồ sen ở hoa viên nhảy ùm một cái xuống hồ.

Cô gái giật mình kinh hãi, phi người đến bên hồ, thấy Lục Thất lao xuống ngã lộn trong hồ, mặt nước chỉ lộ ra có hai cái chân, hình như là đầu đang đâm vào bùn.

Cô gái đứng nhìn một lát, bỗng phi người nhảy xuống hồ, điểm nhẹ lá sen, vươn tấm thân ngọc khống chế cổ chân của Lục Thất kéo lên trên, ném Lục Thất lên cạnh hồ, thắt lưng nhỏ nhắn hơi xoay, hai cánh tay khẽ quạt như hồ điệp tung bay rơi xuống bên hồ.

Lục Thất toàn thân ướt sũng, há mồm phun ra một miệng nước, ho sặc sụa, thở không ra hơi nói:
- Ta biết ngay sư phụ sẽ cứu ta.

Cô gái nhìn Lục Thất với ánh mắt phức tạp, bất đắc dĩ nói:
- Ta có thể chỉ dạy ngươi một số nhược điểm võ công, nhưng không thể nhận ngươi làm đồ đệ.

Lục Thất nghe xong vui mừng, vội hỏi:
- Vậy ta xưng hô với cô thế nào?

Cô gái thở dài:
- Chỉ cần không gọi là sư phụ, còn đâu tùy ngươi.

Lục Thất nghĩ một lát nói:
- Vậy ta sau này sẽ gọi ngươi là tỷ tỷ.

Cô gái ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Ngươi cũng không thể gọi là tỷ tỷ.

Lục Thất thầm nghĩ:
- Gọi cô cô hay dì có vẻ quá già, con gái đều sẽ không thích.
Hắn không khỏi gãi đầu suy nghĩ một lát cười nói:
- Ta sau này sẽ gọi ngươi là sư tỷ được không?

Cô gái nghe thấy coi như cũng được, gật đầu đáp:
- Có thể, ngươi đi nghỉ đi, tối mai tới đây. Nhớ kỹ, không được nhắc chuyện đã gặp ta cho bất cứ ai, cũng không được dò la xem ta là ai?

Lục Thất đứng lên cung kính nói:
- Tuân theo nghiêm mệnh của sư tỷ.
Cô gái lắc đầu rời đi.

Quyển 2 - Chương 15: Tổng tiêu đầu

Lục Thất hưng phấn nhảy nhót, vui vẻ suốt chặng đường tìm tới phòng của người làm vườn, thay quần áo rồi về phía nam thành.

Trở về thành nam hắn đi gặp Vương Nhị phu nhân nói chuyện một lát, được biết Lễ bộ Thượng thư đã từ chối nhận bảo ngọc, nhưng nhị công tử lại nhân một vạn lượng bạc, Vương Nhị phu nhân đang ở Trịnh gia chờ thư, mấy ngày này bà trông tiều tụy đi nhiều, oán hận với việc Lục Nga chạy trốn, trong lời nói đều thể hiện sẽ bắt lại Lục Nga, sẽ trách phạt thật nặng, Lục Thất ứng phó một lát rồi về phòng, hiện hắn đã có sự theo đuổi mới giữ chân hắn ở kinh thành.

Ngày hôm sau, Lục Thất hăng hái tới Tiêu cục bắt đầu làm việc, người làm vườn lão Lý sầm mặt dạy bảo hắn, nói:
- Lục Thất, ta nghe nói ngươi cùng Điền Ngọc đi chơi gái đánh bạc.

Lục Thất ngẩn ra, vội hỏi:
- Từng đi, tuy nhiên chỉ là xem náo nhiệt mà thôi.

Lão Lý nói đầy ẩn ý:
- Mấy chuyện đó không được dính vào, đừng học theo tên tiểu tử Điền Ngọc ấy.

Lục Thất thụ giáo, cam đoan:
- Lão yên tâm, sau này ta sẽ không đi đánh bạc nữa.

Lão Lý gật đầu nói:
- Đứa bé ngoan, tích lũy chút bạc, thành gia lập nghiệp mới là chính đạo.

Lục Thất cười nói:
- Cảm ơn Lý bá, ta biết rồi.
Lão Lý gật đầu rời đi.

Tới giữa trưa, Lục Thất bắt đầu tụ họp ăn cơm, chiều hắn còn phải đi tới phủ Công bộ Thị lang để xác định xem Công bộ Thị lang có dùng hắn hay không.

Đang ăn thì một nữ tì mặc áo xanh xinh đẹp trắng trẻo khoảng mười bảy mười tám tuổi tới phòng người làm vườn, ánh mắt của tất cả lũ đàn ông đều sáng lên.

Lão Lý yêu thương cười nói:
- Tú Lan, có chuyện gì sao?

Nữ ý áo xanh nở nụ cười đáp:
- Lý bá, có ai tên là Lục Thất ở đây không?

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Lục Thất, trong ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và vẻ mặt ngưỡng mộ, Lục Thất sững sờ, nói:
- Ta đây, có chuyện gì sao?

Tú Lan kinh ngạc quan sát hắn một lát, dịu dàng nói:
- Ngươi chính là Lục Thất, Tổng tiêu đầu mời ngươi tới một lát, đi theo ta.

Lão Lý lấy làm kinh hãi, hỏi:
- Tú Lan, Lục Thất làm người rất thành thật, Tổng tiêu đầu tìm hắn có chuyện gì thế?

Tú Lan cười đáp:
- Lý Bá không cần lo lắng, Tổng tiêu đầu muốn mời Lục Thất làm tiêu sư.

Mọi người giật mình kinh hãi, tất cả đều nhìn Lục Thất, làm cho Lục Thất cau mày, hắn đến Tiêu cục không phải là để làm tiêu sư. Tú Lan lại cười nói:
- Chớ ngồi ỳ ở đó, đi thôi.

Lục Thất đành nói:
- Lý bá, ta đi một lát rồi về.
Nói xong cùng Tú Lan đi ra ngoài, để lại bao nhiêu suy đoán của mọi người.

Trên đường Lục Thất cảm thấy khó hiểu bèn hỏi:
- Cô nương, Tổng tiêu đầu sao biết ta.

Tú Lan cười nói:
- Gọi ta Tú Lan là được rồi, có người đã tiến cử ngươi với Tổng tiêu đầu, hơn nữa hôm nay có khách quý tới chơi, nói từng thân quen với ngươi ở lầu Khổng Tước.

Lục Thất đỏ bừng mặt, đoán được người đó rất có thể là Ngô lão gia. Tú Lan tiếp tục cười nói:
- Nghe vị khách đó nói, kỹ nữ ở lầu Khổng Tước chọn trúng ngươi, muốn nương thân gả cho ngươi, bản lĩnh ngươi không hề nhỏ đấy?

Lục Thất dừng bước, ôn tồn nói:
- Mời ngươi nói với Tổng tiêu đầu, ta không đi.

Tú Lan kinh ngạc, quay người hỏi:
- Sao thế? Lời nói của ta khiến ngươi tức giận?

Lục Thất lắc đầu nói:
- Ta không tức giận, chỉ là không muốn đi gặp người đó.

Tú Lan vội la lên:
- Người đó tới nhờ đi áp tải hàng đấy, ngươi không đi, nếu chẳng may giao dịch không thành, Tổng tiêu đầu sẽ trách ngươi đấy.

Lục Thất nhướn mày, lãnh đạm đáp:
- Ta chỉ là người làm việc vặt, thành hay không ta không xen vào, cùng lắm là không làm nữa.

Tú Lan gắt giọng:
- Ngươi vẫn còn trẻ con lắm, đi theo ta.
Nói xong vươn đôi tay ngọc túm lấy ống tay áo của Lục Thất kéo đi.

Lục Thất luôn mềm lòng với mỹ nữ, không nỡ làm trái lại cô ta, mặc cô lôi đi vào trong một căn phòng, Tú Lan khẽ đẩy hắn ngồi xuống ghế, vội vàng mang tới chậu gỗ và khăn mềm cùng một bộ quần áo màu xanh. Lục Thất ngẩn ra hỏi:
- Ngươi muốn làm gì?

Tú Lan nhúng khăn mềm vào chậu gỗ, cười nói với hắn:
- Ngươi bẩn thế kia sao gặp khách được.
Nói rồi lấy khăn ướt ra vắt khô đi lại gần chỗ Lục Thất.

Lục Thất thấy cô ấy cười rất ngọt ngào, làm cho người khác thấy thân thiết, khăn ướt cẩn thận lau ba bốn lượt trên mặt và cổ hắn, rất thoải mái. Tú Lan còn nắm hai tay hắn lên lau hai lần cẩn thận, xong xuôi liền rút một cái lược từ trong người ra, lại chải những sợi tóc lộn xộn cho hắn. Lục Thất nhắm mắt thoải mái hưởng thụ, giống như đã được trở về nhà, được Tương Nhi hầu hạ.
Chải tóc xong, Tú Lan đỡ hắn dậy, cởi quần áo ngoài cho hắn, đặt lên trên bàn, sau đó lấy bộ quần áo xenh kia đưa tới trước mặt Lục Thất dịu dàng nói:
- Mau mặc vào đi.

Lục Thất nghe lời cầm lấy mặc vào. Tú Lan cẩn thận giúp hắn kéo phẳng những nếp nhăn, sau đó quan sát một lút cười nói:
- Đây mới là bản sắc anh hùng đúng không?

Lục Thất tự cảm thấy cũng không tệ, chăm chú nhìn Tú Lan mỉm cười, Tú Lan cười hỏi:
- Ngươi cười cái gì, không đẹp sao?

Lục Thất cười trả lời:
- Rất đẹp.

Tú Lan sẵng giọng:
- Trông ngươi cười rất tà khí.

Lục Thất chợt rung động, cười nói:
- Cô giống như thê tử của ta.

Lúm đồng tiền đẹp của Tú Lan bỗng biến đổi, nói:
- Ngươi chớ nói lung tung, ta đã sắp xuất giá rồi.

Lục Thất cười lớn nói:
- Ta chỉ đùa một chút thôi, cô đừng nóng giận.

Tú Lan cười nói:
- Ta tức làm gì chứ, đi gặp Tổng tiêu đầu thôi

Lục Thất vội đáp:
- Được, chúng ta đi thôi.
Tú Lan dẫn hắn đi ra ngoài, cả chặng đường không nói thêm gì nữa.

Vừa đến ngoài phòng khách, Tú Lan đẩy hắn bước vào. Bên trong rộng rãi đại khí, Ngô lão gia ngồi ở ghế trên, đối diện là một lão già cường tráng hơn năm mươi tuổi, mặt chữ điền, mày rậm, miệng vuông, râu dài tai to, rất uy vũ.

Lục Thất chưa bao giờ gặp Tổng tiêu đầu, nhưng đoán cũng biết là lão già này, bèn tiến lên cung kính hoàn lễ:
- Bái kiến Tổng tiêu đầu, Ngô lão gia.

Ngô lão gia cười ha hả nói:
- Lục huynh đệ thật sự đã thành tiêu sư của Tiêu cục Long Uy rồi.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Là sự cất nhắc của Tổng tiêu đầu.

Ánh mắt của lão già có chút khác thường nhìn Lục Thất, vuốt râu mỉm cười nói:
- Lục Thất, Ngô lão gia nhờ một tiêu quan trọng, chỉ rõ trong số những người áp tiêu phải có ngươi, lão phu đã nhận lời rồi.

Lục Thất vừa được danh sư chỉ dạy, sắp tới không thể rời khỏi Tiêu cục này, để không đắc tội với Tổng tiêu đầu, hắn đành ứng phó đáp:
- Tạ ơn Tổng tiêu đầu cho ta cơ hội này.

Lão già nghe xong mặt hiện lên sự vui mừng, Ngô lão gia đứng lên nói:
- Lâm lão gia, vậy chuyện này cứ quyết định như thế đi, mười sáu ngày sau khởi tiêu, ta sẽ về hồi bẩm một tiếng.

Lão già vội đứng lên tiễn khách, Lục Thất đi theo phía sau, khách khí đưa tiễn Ngô lão gia.Trở lại trong viện, Tổng tiêu đầu quan sát Lục Thất một lát, nhã nhặn hỏi:
- Tên húy của Lục hiền chất là Thất sao?

Lục Thất cung kính đáp:
- Hồi Tổng tiêu đầu, đại danh của Lục Thất là Lục Thiên Phong, bởi vì xếp thứ bảy trong vai vế gia tộc nên mới gọi là Lục Thất.

Lão già ồ lên một tiếng, ôn tồn hỏi:
- Lão phu Lâm Hi Hòa, Lục hiền chất trước đây từng nghe qua tên của lão phu chưa?

Lục Thất ngẩn ra, thẳng thắn nói:
- Vãn bối không phải người kinh thành, chưa từng nghe qua tên húy của Tổng tiêu đầu.

Lão già khẽ ồ lên một tiếng, mim cười nói:
- Lục hiền chất chịu gia nhập Tiêu cục Long Uy, lão phu chân thành hoan nghênh.

Lục Thất cung kính đáp lại kiểu ứng phó:
- Tạ ơn Tổng tiêu đầu đã tin dùng ta.

Lão già vuốt râu gật đầu:
- Theo quy định quân lương hàng tháng là một trăm năm mươi lượng, xuất tiêu xong sẽ được lấy một phần hoa hồng, được không?

Lục Thất gật đầu đáp:
- Được, tại hạ rất hài lòng.

Tổng tiêu đầu gật đầu nói:
- Hiền chất trước tiên tới trướng phòng nhận quân lương tháng đi, đợi sau khi lập công sẽ tăng quân lương.

Lục Thất hỏi:
- Tổng tiêu đầu, ta còn có thể làm việc vặt ở hoa viên không?

Tổng tiêu đầu sửng sốt, lập tức cười nói:
- Có thể, chỉ có điều sẽ thiệt thòi cho ngươi.

Lục Thất vui vẻ đáp:
- Tạ ơn Tổng tiêu đầu.
Tổng tiêu đầu mỉm cười đi ra cửa sau.

Lục Thất xoay người bước ra, vòng qua hậu trạch, mới đi được vài mét thì Tú Lan đi ra từ sau tường bên trái. Lục Thất vừa thấy đã cười nói:
- Cảm ơn cô.

Tú Lan cười nói:
- Ngươi thật biết nói chuyện, Tổng tiêu đầu rất thích ngươi đấy.

Lục Thất cười nói:
- Người không biết nói chuyện, có thể ra ngoài lăn lộn sao?



Tú Lan nở nụ cười nói:
- Mồm mép lém lỉnh. Đi, ta dẫn ngươi đi lĩnh quân lương tháng.

Lục Thất mỉm cười đi theo cô, cảm giác ở cùng cô gái xinh đẹp này thật thoải mái ấm áp.

Cầm ba thỏi ngân nguyên bảo năm mươi lượng đi ra trướng phòng, Lục Thất lấy một thỏi đưa cho Tú Lan nói:
- Cho cô.

Tú Lan sửng sốt, kinh ngạc nói:
- Cho ta, ngươi có ý gì?

Lục Thất cười trả lời:
- Cảm ơn sự giúp đỡ của cô, tặng cho cô.

Tú Lan liếc nhìn nguyên bảo, lãnh đạm hỏi:
- Là thưởng cho ta?

Lục Thất cười đáp:
- Nói gì thế, là tặng không phải thưởng, cầm đi.

Tú Lan lạnh nhạt nói:
- Chúng ta chỉ là mới quen, ngươi tặng cho ta nhiều bạc như vậy, ta không dám lấy.

Lục Thất cũng cảm giác mình hơi lỗ mãng, vội cười nói:
- Cô đừng nhạy cảm, ta chỉ là cảm thấy cô giống như muội muội của ta, tặng cô bạc tuyệt đối không có ý xấu.

Tú Lan lắc đầu nói:
- Ngươi cầm về đi, ta đi dây.
Nói xong xoay người vội vã bước đi.

Lục Thất bị làm cho bẽ mặt, hào phóng nhất thời không được đền đáp ngược lại còn chọc giận Tú Lan. Đứng ngây người một lát, hắn mới buồn bã cất bạc lại đi ra ngoài Tiêu cục.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau