KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 131 - Chương 135

Quyển 2 - Chương 6: Ngọc trúc

Cô gái lấy làm lạ liếc mắt nhìn kĩ Lục Thất, đứng dậy mang tới một ống tiêu, đưa tới trước mặt hắn nói:
- Chúng ta cùng nhau hợp tấu Tây Giang nguyệt, được không?

Lục Thất khẽ gật đầu nhận lấy ống tiêu, cô gái trở về ngồi sau cây đàn, cười dịu dàng bắt đầu gảy đàn.

Theo những ngón tay ngọc ngà gảy nhẹ, tiếng đàn dịu dàng mơ hồ vang lên, một tiếng tiêu điềm đạm cũng trầm bổng theo, tiếng đàn réo rắt, giống như châu ngọc đua tiếng, triền miên không thôi. Dần dần tiếng đàn tiêu giống như tiếng suối róc rách, tiếp đó như tiếng chim hót líu lo, người kêu ta cùng, dần dần chim chóc chóc bay đi, thoáng lạnh lẽo như nước sông chầm chậm trôi, ánh trăng tròn sáng ngời phản chiếu dưới nước như chuyển động, tựa như một người thống khổ cô độc thở dài, dần dần như có như không, cuối cùng kết thúc.

Một lát sau, Lục Thất mới cười nhạt nói:
- Khiến tỷ tỷ chê cười rồi.

Cô gái giật mình nhìn kỹ Lục Thất, gật đầu thở dài:
- Tiếng tiêu của công tử không tầm thường, đã lâu rồi ta không gặp tri âm tri kỉ như công tử.

Lục Thất khẽ giật mình, đứng lên nói:
- Ta phải đi rồi.

Cô gái cười nhạt nói:
- Ngồi với ta một lát nữa được không?

Lục Thất nghe thế đành phải ngồi lại, cô gái hỏi:
- Công tử tới nơi này chỉ để vui chơi một chút thôi sao?

Lục Thất lắc đầu đáp:
- Không phải.

Cô gái kinh ngạc nói:
- Vậy công tử tới nơi này làm gì?

Lục Thất do dự một chút mới nói:
- Tìm người.

Cô gái cau mày nói:
- Tới đây tìm người, có phải người thân của công tử lạc vào đây?

Lục Thất chần chừ một chút, gật đầu nói:
- Ta có một biểu muội có thể đã bị bán vào đây.

Cô gái nghe xong khẽ lắc đầu nói:
- Ta đây khuyên công tử đừng tìm nữa.

Lục Thất sửng sốt, nhìn chăm chú hỏi:
- Vì sao?

Cô gái cười nhạt nói:
- Nữ nhân bị bán vào Khổng Tước Lâu, về cơ bản đều mỹ mạo như hoa, công tử tìm được rồi cũng không có đủ tiền chuộc thân cho nàng đâu. Hơn nữa nữ nhân vào nơi này, sợ nhất là gặp người thân, bởi vì thực đã là kỹ nữ, không còn mặt mũi nào đối mặt với quá khứ nữa.

Lục Thất hơi ngơ ngác, gật đầu nói:
- Giống như tỷ tỷ đây, cần bao nhiêu bạc mới có thể chuộc thân.

Cô gái dịu dàng nói:
- Giống như ta lớn tuổi thế này, cũng phải ba ngàn lượng.

Lục Thất nghe xong cực kỳ kinh ngạc. Ở huyện Thạch Đại nhà hắn, mua Vi Song Nhi xinh đẹp như thế cũng chỉ cần ba trăm lượng, giá trị con người của nữ tử thanh lâu Giang Ninh này, sao lại đắt như thế nhỉ, khó trách Triệu huyện thừa buôn bán mỹ nữ với Giang Ninh, giá cả hai nơi chênh lệch quá lớn, nhất thời hắn im lặng đến ngơ ngẩn.

Bên tai là tiếng cô gái cười nói:
- Trước tiên công tử đừng buồn vội, ta có thể thay công tử dò la xem biểu muội công tử có ở đây hay không.

Lục Thất nghe xong vui vẻ nói:
- Đa tạ tỷ tỷ.

Cô gái đứng lên nói:
- Chiều mai công tử lại tới đây, ta sẽ cho công tử thông tin chính xác.

Lục Thất vội đứng lên nói:
- Vậy chiều mai tại hạ sẽ tới.

Cô gái cười dịu dàng nói:
- Công tử cứ như vậy mà đi sao?

Lục Thất ngẩn ra, vội sờ tay vào ngực nói:
- Tỷ tỷ, một khúc bao nhiêu bạc?

Cô gái dịu dàng cười:
- Ai cần bạc của công tử, biểu muội của công tử tên là gì, dù sao cũng phải nói cho ta biết chứ.

Lục Thất ngẩn ra, giơ tay vỗ đầu, ôn tồn nói:
- Biểu muội của ta tên là Lục Châu, vốn lưu lạc ở Thái Thường Thiếu Khanh Ngô phủ.

Cô gái khẽ gật đầu, dịu dàng nói:
- Lục Châu, ta nhớ kỹ rồi. Công tử tên là gì?

Lục Thất đáp:
- Tại hạ là Lục Thiên Phong, xưng là Lục Thất.Cô gái khẽ cười nói:
- Lục công tử cũng nên hỏi xem tên tiểu nữ là gì chứ nhỉ.

Lục Thất nghe xong có chút xấu hổ, ôn tồn nói:
- Xin hỏi quý danh của tỷ tỷ.

Cô gái cười nói:
- Ta tên là Ngọc Trúc.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ngọc Trúc tỷ tỷ, ta nhớ rõ rồi.

Ngọc Trúc liếc mắt nhìn hắn thật sâu, lại dịu dàng nói:
- Nghe khẩu âm của Lục công tử không giống người địa phương, là thương nhân ư?

Lục Thất ngẩn ra, lắc đầu đáp:
- Ta là người huyện Thạch Đại, đến kinh thành chỉ vì tìm biểu muội, hiện tại ta đang làm việc vặt ở Long Uy tiêu cục.

Ngọc Trúc gật đầu nói:
- Công tử cứ từ từ trở về, nhờ bà Lý đã dẫn tới đây là được.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ta nhớ kỹ rồi.

Ngọc Trúc cười nói:
- Lục công tử mời đi thong thả.

Lục Thất chắp tay thi lễ nói:
- Tại hạ cáo từ.

Ra khỏi lầu, bà Lý đã đứng ở bên ngoài. Vừa thấy Lục Thất đi ra, cười không ngừng nói:
- Ngọc Trúc cô nương, vị công tử này được đấy chứ?

Vẻ mặt Ngọc Trúc như nói:
- Lý bà bà, ta nhờ bà tìm người thích hợp, không cần bà lôi kéo khách, tiễn vị công tử này đi đi.

Bà Lý như đụng phải đinh, phẫn nộ dẫn Lục Thất ra ngoài. Lục Thất thi lễ đáp lại xong, đi theo bà Lý ra ngoài.

Trên đường, bà Lý bất mãn nói:
- Tìm cho cô ấy người trẻ tuổi cũng không được, còn muốn tìm Thị lang công tử, vậy đâu có đâu.

Quay đầu lại hỏi Lục Thất:
- Cô ấy lấy của người bao nhiêu bạc?

Lục Thất cau mày nói:
- Cô ấy không lấy bạc.

Bà Lý đột ngột dừng lại, liếc nhìn Lục Thất cười nói:- Công tử người thật có phúc, tám phần là cô ấy vừa mắt người rồi đó.

Lục Thất ngẩn ra, hơi lúng túng nói:
- Bà bà chớ nói lung tung, cô ấy làm sao có thể nhìn trúng ta chứ.

Bà Lý cười nói:
- Ngọc Trúc cô nương này tính tình khó chiều nhất, gặp được văn nhân nhã sĩ, một đồng bạc cũng không lấy, gặp phải quan to phú cổ, chỉ nghe một khúc cũng phải hai mươi lượng bạc, công tử chạm tới lòng cô ấy, về sau đến nhiều lần, cố gắng có thể cưới được cô ấy.

Lục Thất nghe xong âm thầm cười khổ, lạnh nhạt nói:
- Cô ấy chuộc thân cần ba ngàn lượng bạc, ta không có nổi chừng ấy đâu.

Bà Lý ngẩn ra, lập tức mỉm cười nói:
- Công tử gia đúng là người ngoài nghề, hồng kỹ như Ngọc Trúc, ba ngàn lượng kia sao đủ, ít nhất là một vạn lượng. Đây là giá trị con người bây giờ, nếu là năm năm trước, hai ba vạn lượng bạc mới đủ ấy chứ.

Lục Thất nghe xong ngẩng đầu, cả kinh nói:
- Không phải chứ.

Bà Lý nói:
- Sao lại không phải, năm năm trước cô từng để mắt tới nhị công tử của Lễ bộ Thị lang, tự mình kiếm ba vạn lượng chuộc thân, kết quả Lễ bộ Thị lang kia, có nói sao cũng không cho con thứ hai của mình nạp kỹ nữ làm chính thiếp. Cô ấy à, tâm cao tận trời, hồng nhan bạc mệnh.

Lục Thất ngẩn ra, thuận miệng nói:
- Chính cô ấy bỏ tiền chuộc thân ư.

Bà Lý nghe xong lắc đầu cười nói:
- Công tử lại không phải trong nghề rồi. Làm kỹ nữ thế kia thì không có bạc riêng để chuộc thân, hồng quan giống Ngọc Trúc vậy, mười mấy năm rồi, bạc lúc trước chuộc thân, trong tay ít nhất còn có một hai vạn lượng. Ngay cả văn tự bán mình của mình, toàn bộ đều được bảo quản kỹ lưỡng ở tiền trang.

Lục Thất ồ một tiếng, bà Lý chọc hắn nói:
- Công tử tới nhiều hơn, cưới cô ấy về, có thể có tất cả mọi thứ rồi?

Lục Thất lắc đầu nghiêm mặt nói:
- Ta thật sự đã cưới vợ rồi, dù cô ấy có ý, ta cũng không thể lấy cô ấy được.

Bà Lý lập tức vừa cười vừa xua tay nói:
- Công tử khéo đùa chết ta, thật là tiểu tử cứng đầu không thể khai hóa nổi. Trên Đường luật viết cái gì, gái lầu xanh giải nghệ cũng chỉ có thể làm thị thiếp hoặc nô tỳ, chỉ có sau khi lập gia đình sinh con xong, mới có thể làm tạm chính thiếp, công tử ấy à, đi thôi.

Trên đường, lại đến Điền Ngọc phấn khởi cười khẽ hỏi:
- Huynh đệ, hồng quan kia tên là gì thế?

Lục Thất lơ đãng đáp:
- Ngọc Trúc.

Điền Ngọc hơi sửng sốt, đột nhiên lớn tiếng nói:
- Ngọc Trúc, thật sự là Ngọc Trúc.

Lúc này trên đường cái, không ít người nhìn về phía bọn họ. Lục Thất hơi lúng túng nói:
- Đại ca, huynh nói cái gì thế?

Điền Ngọc hưng phấn nói:
- Huynh đệ, đệ phát tài rồi. Ngọc Trúc ấy tài mạo song toàn, đệ thế mà bên trái ôm mỹ nhân bên phải ôm vàng rồi.

Lục Thất nghe xong trong lòng buồn bực, lắc đầu nói:
- Đừng nói lung tung, Ngọc Trúc không coi trọng ta đâu.

Điền Ngọc lại đi lên trước, nước bọt bay tứ tung nói liến thoắng, làm Lục Thất dở khóc dở cười.

Đột nhiên tiếng vó ngực dồn dập từ phía sau truyền đến, Lục Thất vội quay lại nhìn, chỉ thấy một con ngựa ô điên cuồng phi tới, người qua đường đều mau chóng tránh xa. Lục Thất lập tức nhìn rõ là một võ tướng đội mũ mặc giáp, hắn theo bản năng tránh sang bên đường.

Không ngờ chưa đi được ba bước, chợt thấy Điền Ngọc vẫn đứng ngốc ở đó quay đầu nhìn, mắt thấy ngựa ô sắp vọt tới bên Điền Ngọc, Lục Thất khẩn trương, thân hình vừa chuyển động dùng tốc độ không tưởng lóe lên trở về bên cạnh Điền Ngọc, giơ tay nhanh chóng kéo y sang bên đường.

Võ tướng cưỡi ngựa vô cùng ngang ngược, cố ý phóng ngựa đả thương người khác, mắt thấy có người sắp bị đạp dưới móng ngựa, không ngờ hoa mắt, người dưới vó ngựa kia đã biến mất một cách thần kỳ rồi, làm gã không chuẩn bị tư tưởng, thiếu chút nữa ngã nhào khỏi ngựa, vội ghìm chặt dây cương dừng ngựa lại quắc mắt nhìn kỹ.

Người qua đường vừa thấy thế kinh hoảng tản đi khắp nơi, sợ họa giáng xuống đầu. Lục Thất cũng kéo Điền Ngọc chạy đi.

Hai người vừa định đi, Điền Ngọc ôm ngực nói:
- Ôi trời ơi, cảm ơn đệ kéo ta một phen, nếu không thì chết rồi.

Lục Thất cau mày nói:
- Người đó là ai, sao lại phóng ngựa trên đường cái như thế.

Điền Ngọc cười khổ đáp:
- Tứ phẩm trung võ tướng quân đương triều đang được sủng ái nhất – Chu Chính Phong, đường muội của gã là Hoàng hậu nương nương của Đường hoàng bệ hạ, từng cưỡi ngựa giẫm chết hai người, ai dám chọc vào chứ.

Lục Thất thầm nghĩ, pháp luật kinh thành, xem ra còn đen tối hơn cả địa phương, hắn hòa hoãn lại gật đầu nói:
- Huynh không việc gì là may rồi, chúng ta về thôi.
Điền Ngọc vẫn còn sợ hãi, khẽ gật đầu.

Quyển 2 - Chương 7: Tình nghĩa

Buổi tối, Lục Thất ngồi xếp bằng trên giường trong phòng suy tư về chuyện phát sinh hồi chiều. Ở sòng bạc, hắn dựa vào khả năng đặc biệt nhìn thấu con súc sắc của nhà cái thắng hai lần liền, lần thứ ba con súc sắc là Tiểu, nhưng khi đại hán áo đen ném bạc vào ô Đại, con súc sắc bên trong hộp báu lập tức chuyển động. Hắn biết nếu lại thắng nữa tất sẽ sinh tai họa, có chừng mực nói mình đau đầu rồi rời khỏi sòng bạc.

Nhưng cứu Điền Ngọc dưới vó ngựa cũng là chuyện không ngờ. Sau khi hắn phát giác, luồng chân khí Tử Hỏa liên tục tuần hoàn trong cơ thể bắt đầu chuyển động, giúp hắn cứu Điền Ngọc trong chớp mắt. Trong lòng hắn âm thầm sáng tỏ Trúc thư tâm pháp, sau khi biến hóa trong cơ thể để xác minh, mới biết tu vi của mình đã tiến một bước dài. Hắn thử thể ngộ sự ảo diệu của luồng chân khí Tử Hỏa luân chuyển, chợt thấy mình rõ ràng đã bắt đầu có chút huyền di.

Hắn sửng sốt, vội vui mừng tiếp tục nghĩ về luồng chân khí Tử Hỏa tuần hoàn, thân thể thật sự bắt đầu bay về phía trước. Hắn ngạc nhiên lại nghĩ về luồng chân khí Tử Hỏa tuần hoàn lần nữa. Thân thể lại theo ý niệm ấy mà bay trở về chỗ cũ. Đến lúc này hắn mới bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng vui sướng như điên, rốt cuộc hắn cũng tìm ra giá trị thực sự của Trúc thư công pháp rồi.

Sau khi niềm vui bất ngờ trong hắn dần lắng xuống, lại tiếp tục thể ngộ khả năng không ngờ này. Kết quả hắn đã phát hiện ra chỗ thiếu hụt của dị năng bay trên không, dị năng bay trên không này chỉ có lúc thân thể bất động mới có thể bay lên được. Một khi cơ thể vận dụng sức mạnh quá lớn, chân khí Tử Hỏa ngay lập tức không vận hành theo ý niệm. Nói cách khác nếu hắn muốn dùng dị năng bay trên không, sẽ đánh mất hơn phân nửa sức mạnh vũ lực khi đấu với kẻ địch. Vũ kỹ và dị năng bay, không ngờ lại không thể sử dụng đồng thời phối hợp với nhau.

Mặc dù có thiếu sót lớn như vậy, Lục Thất vẫn rất hưng phấn và vui mừng. Hắn chỉ cần yên tĩnh thả lỏng thân thể, là có thể tùy ý lặng im không tiếng động bay trên không, việc này đối với kẻ không có khinh thân công phu như hắn đúng là vô cùng quan trọng, sau này nếu có nhìn trộm nghe lén chuyện gì, dị năng này chẳng khác nào cho hắn một đôi cánh không một tiếng động.

Hắn vui mừng mà trở về trạng thái tâm lí bình thường, đứng dậy xuống giường, vận động gân cốt và mười đầu ngón tay, ngồi xuống thành trung bình tấn, trừng mắt nhìn về phía trước, hít sâu một hơi, vận chuyển nội khí trào ra từ đan điền đến toàn thân. Đây là luyện pháp khí công của ngoại gia La Hán. Chú ý là một lần nội luyện phải vận chuyển chân khí đi toàn thân.

Sau khi hắn lưu chuyển dòng khí toàn thân được mười hai vòng thì thu hồi công lực, kinh ngạc mừng rỡ phát hiện nội khí của mình có thể thấu được mười hai trọng lâu, nói cách khác khí công La Hán của mình đã đạt mười thành hỏa hậu, điều này cũng có nghĩa ngoại công mình đã từng bước tiến dần đến Lư Hỏa Thuần Thanh, năng lực hộ thể tăng vọt gấp mấy lần so với trước kia.

Hắn hưng phấn luyện mấy chiêu thức trong phòng, tiếng luyện tập phục hổ quyền pháp vang lên vô cùng uy mãnh.

Từ bảy chiêu Mãnh hổ hạ cương, Hổ dược sơn giản, Hổ hống kinh hồn, Ác hổ vồ mồi, Hổ vĩ tiên, Song hổ bác long, Hổ gầm cát vàng luyện đi luyện lại mười lần, cuối cùng, trở về giường ngồi điều hòa theo Trúc thư công pháp tới khi trời sáng.

Sau khi đến tiêu cục bắt đầu làm việc, khó khăn lắm hắn mới nhịn được đến chiều, thay ra bộ đồng phục của tiêu cục, sau khi cáo biệt liền vội vã một mình đến Khổng Tước Lâu. Vừa ra, Điền Ngọc lại quấn lấy hắn, muốn tới sòng bạc, bị lời nói nhẹ nhàng của hắn từ chối luôn.

Đi vào Khổng Tước Lâu bằng cửa bên, lần này bà mập đã chờ hắn từ lâu. Hắn vội hỏi:
- Vị bà bà này, tại hạ họ Lục, là Ngọc Trúc cô nương hẹn ta tới.

Bà mập ngẩn ra, sau đó ngạc nhiên đánh giá hắn một lát, thần thái ôn hòa gật đầu đồng ý, dẫn hắn đi qua mấy lầu các tới trước lầu Ngọc Trúc ở.

Tới trước lầu, bà lão lại kéo hắn trở về hành lang. Lục Thất khó hiểu hỏi:
- Bà bà, sao vậy?

Bà lão từ tốn nói:
- Công tử đợi một lát. Trên cửa treo đèn đỏ, Ngọc Trúc cô nương đang tiếp khách.

Lục Thất nghe xong sửng sốt, buồn bã liếc nhìn lâu các trước mắt. Bà lão nhìn hắn cười nói:
- Ngọc Trúc đã rất lâu rồi không tiếp khách.

Lục Thất khó hiểu nói:
- Nghe nói nàng đã tự chuộc thân cho mình, sao còn ở lại đây?

Bà lão khẽ thở dài:
- Nàng mệnh khổ, chuộc thân rồi người ta lại không cần nàng nữa. Nàng không chốn dung thân, chỉ có thể ở lại đây. Giống như nàng thế này, ở đây mỗi tháng phải nộp hơn ba trăm lượng bạc, cho nên chỉ có thể tiếp tục tiếp khách mà thôi.

Lục Thất không hiểu, cau mày nói:
- Thà rằng ở khách điếm còn tốt hơn.

Bà lão lắc đầu cười nói:
- Nàng là gái lầu xanh, quan phủ đã chuẩn bị sẵn án xử rồi, nếu không lạc tịch mà một mình ở bên ngoài, bị bắt lại sẽ sung của công, bị quan trên bán đi.

Lục Thất ngẩn ra, khó hiểu hỏi:
- Lạc tịch rất khó ư?

Bà lão cười nói:
- Không khó, nhưng nàng trước sau không tìm thấy nơi thích hợp, nếu nàng và công tử hợp lòng nhau, công tử có thể cầm văn tự bán mình của nàng, tới quan phủ lạc tịch cho nàng theo công tử.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ta đây cũng có thể giúp nàng.

Bà lão buồn cười đáp:
- Cậu giúp nàng? Nàng phải làm tỳ thiếp cho cậu, mới có thể lạc tịch. Khi đó người và tài vật của nàng toàn bộ đều thuộc về cậu hết.

Lục Thất ngẩn ra, hơi lúng túng nói:
- Ta chỉ muốn giúp nàng thôi, tuyệt không có ý tham lam tài vật của nàng.

Bà lão nhìn hắn một cái, gật đầu nói:
- Nàng cứ thế này cũng không phải cách. Mấy năm nay tiếp khách càng ngày càng ít, hàng tháng miệng ăn núi lở, sớm muộn gì cũng liên lụy đến tiền dưỡng lão.

Lục Thất im lặng không nói gì, bà lão lại lên tiếng:- Xong việc rồi.

Lục Thất quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai gã đại hán mặc cẩm y ra khỏi cửa lầu, nghênh ngang đi khuất.

Hai người đến trước lầu, bà lão tiến lên gõ cửa nói:
- Ngọc Trúc, Lục công tử cô hẹn đã đến rồi.

Người bên trong yêu kiều đáp:
- Vào đi.

Bà lão đẩy cửa đi vào, chỉ thấy trong phòng lộn xộn, thật giống như bị cướp, còn Ngọc Trúc tóc tai bù xù ngoảnh đầu ra ngoài, toàn thân lõa lồ nằm sấp trên giường gấm.

Lục Thất giật mình bước một bước dài vọt tới trước giường, vội la lên:
- Tỷ không sao chứ, có phải hai gã vừa rồi ức hiếp tỷ không.

Ngọc Trúc cắn răng nói:
- Không ai ức hiếp cả, công tử lấy ghế ngồi đợi ta.

Lục Thất ngạc nhiên ngơ ngẩn nhìn kỹ, vẫn bất động không hiểu gì.

Bà lão tới đây lắc đầu thở dài, Ngọc Trúc lại cắn răng nói:
- Bà bà, bà tới thật đúng lúc. Ở đây có thuốc, bà nhổ cây kim trên người ta xuống đi.

Bà lão đáp lời, cầm một hộp giấy nhỏ trên giường, mở ra để sang bên rồi nói:
- Công tử nhường một chút.

Lục Thất im lặng lui về sau ba bước, ánh mắt nhìn về phía thân hình của Ngọc Trúc, thấy làn da tuyết trắng, eo nhỏ ngực to, cực kỳ mê người.

Bỗng nhiên ánh mắt hắn trở nên kinh ngạc, thấy Ngọc Trúc ngồi dậy, quay lưng ngọc ra ngoài, không ngờ mông của nàng cắm hơn mười cây tiêu hồng trù, hắn theo bản năng thất thanh nói:
- Sao tỷ lại trúng nhiều châm tiêu như vậy?

Ngọc Trúc tức giận quay đầu nhìn về phía hắn, lạnh lùng nói:
- Đi ra ngoài.

Lục Thất sửng sốt, lông mày khẽ nhíu lại, trong lòng không vui đi ra ngoài. Ở ngoài cửa, hắn âm thầm tăng cường nhĩ lực, lén nghe trộm được bà lão nói:
- Cô dữ dội như thế, sẽ dọa cậu ta chạy mất đấy.

Ngọc Trúc khẽ thở dài:
- Cậu ta mới hai mươi ba hai mươi bốn, ta có thể nhờ vả gì ở cậu ta chứ?Bà lão nói:
- Vậy cô hẹn cậu ta tới làm gì?

Ngọc Trúc đáp:
- Cậu ta có một người trong lòng bị bán vào lầu này, cậu ta đến hỏi thăm tin tức thôi.

Bà lão nói:
- Cô rất ít khi tiếp loại khách ác độc thế này, sao lại mặc cho bọn chúng làm bia ngắm, rất nguy hiểm đấy.

Ngọc Trúc đáp:
- Gần đây ta cần bạc, chỉ có thể cố chịu một chút thôi.

Bà lão nói:
- Mười bảy cây, cô điên rồi.

Ngọc Trúc nói:
- Một cây mười lượng, bọn họ ném xuống ba trăm lượng, ta không thiệt chút nào.

Bà lão cả giận nói:
- Cô đừng cho là ta không biết. Lễ bộ Thị lang Lý Tử Thành phạm tội thông đồng với địch, thân bị Đường hoàng bệ hạ cưu sát, nam nhân làm quan trong nhà cũng bị cưu sát, không quan thì sung quân, nữ nhân bị quan bán, có phải cô muốn làm gì đó không?

Ngọc Trúc thở dài:
- Trước khi chết huynh ấy gửi thư cho ta, xin ta cứu mẹ và con gái của huynh ấy.

Bà lão xì một tiếng khinh miệt, mắng:
- Tên quỷ phụ tình còn có mặt mũi cầu xin cô, là trời phạt Lý gia bọn họ, là báo ứng.

Ngọc Trúc thở dài:
- Ta quen biết huynh ấy đã lâu, tâm nguyện này bất kể ra sao, cũng sẽ thay huynh ấy thực hiện bằng được.

Bà lão tức giận nói:
- Cô thành toàn cho kẻ phụ tình đó, nhưng ai sẽ thương lấy cô, tranh thủ lúc cô chưa phải hàng nát, cầm ít bạc, tìm một nhà khá giả rời khỏi đây đi, đừng chết ở nơi dưới mười tám tầng địa ngục, ba kiếp luân hồi đều làm kỹ nữ này nữa.

Trầm mặc một hồi, lại nghe Ngọc Trúc nhẹ nhàng nói:
- Bà bà, bà xem người nọ vừa mới tới có thể tin được không?

Bà lão nói:
- Có, cô động tâm rồi?

Ngọc Trúc nói:
- Chúng ta là kỹ nữ tịch, không thể đi mua, ta muốn nhờ một người giúp ta đi cứu người.

Bà lão nói:
- Vậy cũng không được, bạc trắng óng ánh ai thấy mà không cần, cô vẫn nên bỏ ý định này đi.

Ngọc Trúc khẽ thở dài, bà lão nói tiếp:
- Công tử kia vừa rồi có nói, muốn giúp cô lạc tịch rời khỏi nơi này, nhìn dáng vẻ rất trung hậu, cô đánh cược một chút thử xem.

Ngọc Trúc dịu dàng nói:
- Cậu ta từ nơi khác tới đây chưa được vài ngày, nếu chẳng may có ý bất lương…

Bà lão nói:
- Được rồi, cô bảo cậu ta vào đi.

Ngọc Trúc gọi:
- Lục công tử, vào đi.

Lục Thất nghe bọn họ nói tâm trạng phập phồng, cái nhìn về Ngọc Trúc thay đổi rất nhiều, thường nghe người ta nói gái lầu xanh vô tình vô nghĩa, có tiền thì thân không tiền thành người lạ. Bây giờ Ngọc Trúc này tình nguyện bán nhan sắc lấy bạc, còn muốn cứu người thân của tình nhân cũ, điều này khiến hắn sinh lòng ngưỡng mộ

Quyển 2 - Chương 8: Gặp nhau

Vừa nghe tiếng gọi, Lục Thất cất bước đi vào lầu, thấy Ngọc Trúc đứng trước giường, mặc trên người bộ áo ngủ bằng lụa trắng, tóc dài rủ xuống áo choàng, có chút kiều nhan ửng hồng, có vẻ xinh đẹp xuân thụy của hoa hải đường, khiến hắn không kìm nổi nhìn thêm một chút.

Đôi mắt Ngọc Trúc trong veo, rất tự nhiên cười dịu dàng nói:
- Vừa rồi ta hơi nóng, xin công tử đừng để trong lòng.

Lục Thất gật đầu nói:
- Tại hạ cũng không tức giận đâu.

Ngọc Trúc cười dịu dàng nói:
- Công tử nhờ ta hỏi thăm người, cô ấy đã lạc vào đây rồi.

Lục Thất tinh thần chấn động, vội la lên:
- Bây giờ nàng ra sao rồi?

Ngọc Trúc cười nói:
- Bây giờ nàng tên là Tiểu Nhạn, đang ở cửu phòng Đông lâu tiếp khách.

Lục Thất chấn động trong lòng, thất thanh hỏi:
- Cái gì? Nàng tiếp khách?

Ngọc Trúc không vui nói:
- Đến nơi này, không tiếp khách thì có thể làm sao?

Bà lão ở bên cũng thở dài:
- Công tử gia, đừng oán người trong lòng của cậu, đừng nói mấy chục loại cực hình kia, chỉ cần ngày đêm cột vào ghế xuân, tùy ý hành hạ, còn chưa chịu được, tuyệt thực đổ cho ngươi gạo, muốn tự sát miệng lại căng cứng, nhắm mắt lại thì sẽ đánh ngươi, quan trọng nhất nếu đã chết, thì sẽ thiêu thành tro bụi rải trong hầm phân, kiếp sau vẫn sẽ đầu thai làm kỹ nữ. Không có cô gái nào cam tâm chết ở nơi này như thế.

Lục Thất đau xót, cụp mắt, nghiến răng nói:
- Ta không trách nàng, là ta tới chậm thôi.

- Công tử còn muốn gặp nàng không?
Ngọc Trúc lạnh lùng hỏi.

Lục Thất ngẩng đầu nghiêm mặt nói:
- Muốn gặp, làm thế nào mới có thể gặp nàng?

- Trả bạc chứ sao.
Bà lão chen miệng vào.

Lục Thất chỉ mang theo có hai mươi lượng, hắn phỏng chừng không đủ, vội vàng gật đầu nói:
- Ta đây trở về lấy.

- Đây có năm mươi lượng, công tử lấy tạm dùng trước đã?
Ngọc Trúc lạnh giọng nói tiếp, nói xong lấy từ dưới gối một thỏi bạc quý đưa tới trước mặt hắn.

Lục Thất vội đẩy trả lại, nói:
- Sao có thể dùng bạc của tỷ?

Ngọc Trúc trầm mặt nói:
- Tiền này không sạch sẽ, nhưng cũng không phải cho không công tử, phải trả lại đó.

Lục Thất vừa nghe nào dám nói thêm nữa, vội đi theo lối hành lang:
- Đa tạ tỷ tỷ, ta nhất định trả.

Ngọc Trúc lạnh nhạt nói:
- Đi gặp nàng, biết nên làm gì rồi chứ?

Lục Thất giật mình nói:
- Có ý kiến gì sao?

Ngọc Trúc nói:
- Người trong lòng này của công tử là người mới, tính tình rất nóng nảy, trước sau bị người phụ trách trông chừng, công tử đi ngàn vạn lần phải giả bộ không biết nàng, nếu bị người khác phát hiện hai người quen nhau, công tử có đưa ra vài cái giá cũng không chuộc nổi nàng.

Lục Thất gật đầu nói:
- Ta hiểu rồi.

Ngọc Trúc đến trước bàn trang điểm lấy ra một cái bình, tới trước mặt hắn mở ra, một mùi rượu nhè nhẹ tỏa ra. Nàng nghiêng một chút đổ lên áo hắn nói:
- Cầm lấy uống một chút.

Lục Thất nhận lấy cái bình uống một ngụm lớn, sau đó lau miệng.

Ngọc Trúc dặn dò:
- Lát nữa bà bà dẫn công tử đi, công tử phải hung dữ một chút, nhưng ngàn vạn lần đừng gây chuyện, vào cửa nhìn thấy nàng phải lớn tiếng quát nạt, trong phòng kia có lỗ nhìn và ống nghe giám sát, nói chuyện với nàng phải ghé sát lỗ tai nói thật nhỏ, nếu nàng nhìn thấy công tử tỏ ra không quen biết, tốt nhất công tử hãy chủ động cùng nàng hoan ái, như vậy nàng sẽ cho rằng công tử không chê, bằng không nàng chịu kích thích như vậy, hoặc nổi điên hoặc tự sát, tự công tử suy nghĩ đi.

Lục Thất trịnh trọng gật đầu nói:
- Ta hiểu rồi.

Ngọc Trúc nói:
- Ta chỉ có thể giúp công tử đến đây, tự công tử phải cẩn thận.

Lục Thất chắp tay nói:
- Đa tạ tỷ tỷ.

Ngọc Trúc lạnh nhạt khẽ nói:- Có thể có người đàn ông nghĩ đến việc tìm nàng, là phúc khí của nàng, công tử mau đi đi.

Bà lão kéo hắn ra cửa, dẫn hắn đi về phía đông, dọc đường đi qua bao lầu các, gặp rất nhiều lão gia công tử mặc cẩm y hoa phục, cùng những nữ lang xinh đẹp, Lục Thất tâm tình hỗn độn không còn lòng dạ nào nhìn kỹ, chỉ buồn bực trong lòng mà đi.

Đi được bốn năm trăm thước, bà lão chợt từ tốn nói:
- Sắp đến rồi, công tử phải chú ý chút.

Lục Thất nhìn thoáng qua về phía trước, thầm nghĩ diện tích của Khổng Tước Lâu này thật lớn.

Tâm trạng của hắn lúc này hơi hoảng loạn, không biết Lục Châu bây giờ sẽ là dáng vẻ thế nào hả trời! Bà lão dẫn hắn đi tới một tòa trường lâu hai tầng. Hai tầng cao thấp tổng cộng có hai mươi bốn cửa, có sáu quân nô áo xanh dũng mãnh tuần tra khắp nơi.

Bà lão thấp giọng nói:
- Mỗi tầng có bốn cửa.

Hai người đi đến trước lầu, một quân nô vẻ mặt hớn hở nói:
- Bà Lưu, đây là Đông lâu, bà tới làm gì.

Bà lão vừa trừng mắt vừa mắng:
- Mặt Rỗ chết tiệt, lão nương đưa tài đến cho ngươi đây.

Quân nô liếc mắt nhìn Lục Thất một cái, Lục Thất đờ đẫn chỉ ra hai hàng hành lang:
- Ở đây à?

Bà lão cười bồi nói:
- Nơi này tất cả đều là mỹ nữ.

Lục Thất nhíu mày, gật đầu nói:
- Tốt, để ta xem xem.
Nói xong đi thẳng đến cửa thứ chín trái gian.

Quân nô cả kinh, tiến lên ngăn cản Lục Thất đẩy cửa ra, từ tốn nói:
- Đại gia, nơi này có khách rồi.

Lục Thất vừa thấy trên cửa quả nhiên treo đèn lồng đỏ, không khỏi tức lên, duỗi tay trái hơi dùng sức khống chế vai phải của tên quân nô, quân nô đau đớn á lên một tiếng.

Quân nô còn lại vừa thấy vậy bèn chen chúc nhào tới trước, bị bà lão hét lớn hù dọa:
- Hắn uống nhiều rồi, đừng gây chuyện đấy.

Đám quân nô tiến lên giơ tay chụp lấy cánh tay trái Lục Thất, lại giống như đẩy cây cột bằng sắt, vẫn không chút sứt mẻ. Lục Thất được bà lão nhắc nhở mới kìm lại lửa giận, cánh tay hơi dùng sức đã quăng sáu tên quân nô ngã lăn trên mặt đất, sau đó tiến lên đập cửa, kêu lên:
- Mở cửa.

- Con mẹ nói, đứa nào ồn ào đấy hả?
Bên trong có tiếng mắng thô tục đáp lại, vừa nói vừa đẩy cửa ra, một tên tráng kiện mập mạp đang ở trần đứng sau cửa, vẻ mặt tràn đầy bực tức.

Lục Thất nghiến răng căm tức nhìn tên mập, tay phải dùng sức cực lớn, choang một tiếng đánh nát bình rượu, mùi rượu tỏa ra bốn phía.

Lục Thất nghiến răng nói:
- Cút, đổi nơi khác, ta muốn nơi này rồi.
Tên mập bị hù cho khẽ run rẩy, mặt biến sắc nói:
- Được được, tiểu nhân đang không thích ả đầu gỗ này, đại gia mời ngài.
Nói xong về phòng ôm quần áo chạy biến ra ngoài.

Lục Thất cất bước đi vào trong nhà, dừng mắt nhìn, chỉ thấy trong phòng không lớn, bài trí bình thường giản dị, một cô gái lõa lồ mệt mỏi ngồi bên giường, mái tóc hỗn loạn che lấp khuôn mặt, ánh mắt đờ đẫn sợ hãi nhìn về phía Lục Thất.

Lục Thất liếc mắt đã nhận ra cô gái tình duyên một đêm Lục Châu, mới mấy tháng không gặp dường như đã trở thành một người khác. Khuôn mặt tiều tụy, thân hình gầy yếu, dung mạo khí chất thanh lịch xưa kia đã không còn lại chút gì.

Lục Châu nhìn rõ người tới, ánh mắt ngơ ngác hơi sáng lên, tiếp đó xấu hổ hoảng sợ cúi đầu, thân mình bắt đầu khẽ run rẩy.

Quân nô theo vào nói:
- Đại gia, một canh giờ ba lượng, đến sáng mai là mười lăm lượng, ngài chọn chưa?

Lục Thất liếc mắt một cái nói:
- Đi lấy rượu cho ta đi.

- Được thôi.
Quân nô vội vàng gật đầu đáp, nói xong lại quát Lục Châu:
- Ả lẳng lơ, còn không qua đây cởi áo cho đại gia.

Lục Châu chần chừ một chút, đứng dậy cúi đầu đi tới, Lục Thất quay đầu trầm giọng nói:
- Mau đi lấy rượu.

Quân nô đã lĩnh giáo sự lợi hại của hắn, không dám nhiều lời, vội ra ngoài đóng cửa lại.

Lục Châu giơ tay cởi áo cho hắn, Lục Thất kìm nén tâm trạng kích động của mình, cố gắng ôn tồn nói:
- Cô tên là gì?

Lục Châu khàn khàn đáp:
- Tiểu Nhạn.

Lục Thất ôn tồn khen:
- Tên rất hay, ta thích.

Vừa nói vừa ngừng lại nghe động tĩnh bên ngoài, chỉ thấy quân nô kia kêu lên:
- Bà Lưu, làm sao bà lại lôi tên nát rượu này tới đây, hắn mà không phải người có tiền thì bà chịu trách nhiệm đấy.

Bà lão nói:
- Kêu cái gì, vị đại gia này là người có tiền, cho ngươi phát tài ngươi lại không cần, sau này lão nương một người cũng không dẫn tới chỗ ngươi nữa.

Một quân nô khác nói:
- Mặt Rỗ, bà Lưu có ý tốt, ngươi dài dòng cái gì, mau đi lấy rượu.

Bà lão vội hỏi:
- Đừng lấy rượu, hắn làm xong việc ngủ một giấc là được rồi, uống nữa sẽ gây chuyện đấy. Đừng quên hoa hồng của ta, ta đi đây.
Nói xong dường như bỏ đi mất.

Một quân nô nói:
- Lưu Khắc, ngươi đi tường kép nghe lén xem, xem trong phòng đang làm cái gì?

Tên quân nô kia bất mãn nói:
- Tại sao lại là ta.

Lục Thất vừa nghe đến đó, Lục Châu trước mắt đã cất giọng khàn khàn:
- Đại gia, lên giường đi.

Lục Thất trong lòng đau xót, nói:
- Ta mệt, muốn nằm.

Nói xong đến trước giường nằm xuống, Lục Châu cúi đầu cùng lên giường, nằm bên cạnh Lục Thất, lại đưa lưng về phía hắn, không để hắn thấy mặt.

Lục Thất nghĩ đến đêm hôm đó tình ý triền miên, yêu thương trào dâng trong lòng giơ tay ôm lấy eo thon của nàng, thân mình Lục Châu rung động, chợt xoay người lại đây ôm chầm lấy Lục Thất, cái miệng nhỏ nhắn khẽ phát ra thanh âm quyến rũ, từng giọt nước mắt rơi trên ngực Lục Thất.

Một lát sau, tấm ván gỗ trên vách tường phía sau có tiếng người khe khẽ rời đi, Lục Thất lại phát hiện những gian phòng xung quanh, ngoài tiếng người trêu đùa và làm việc đã ngừng, hắn duỗi cánh tay kéo Lục Châu nằm úp lên ngực hắn, hai tay nhẹ nhàng vỗ về lưng ngọc trơn mềm của nàng.

Một giọng nói khàn khàn nho nhỏ, vang lên bên tai Lục Thất:
- Cảm ơn chàng đã chịu tới cứu thiếp.

Trái tim Lục Thất run lên, hạ giọng nói:
- Hồng nhan tin tưởng tặng minh châu, quân tử nhận ân xin báo đáp, ta thích nàng rồi, cuộc đời này mãi mãi không phụ nàng.

Lục Châu thút thít khóc, ôm chặt lấy Lục Thất. Một lát sau Lục Thất hạ giọng nói:
- Châu nhi, đợi trời tối ta sẽ dẫn nàng ra ngoài.

Lục Châu trầm mặc một hồi, lắc đầu cất giọng khàn khàn:
- Công tử, thiếp thân bây giờ là kỹ nữ, quan phủ đã chuẩn bị án rồi, chàng cướp ta ra ngoài sẽ bị truy nã, như vậy sẽ hại chàng, mà cả đời ta cũng không lạc tịch được, chỉ có thể mang danh phận gái lầu xanh mà chết, như vậy và ở trong này, không khác nhau là bao đâu.

Quyển 2 - Chương 9: Tươi đẹp

Lục Thất sửng sốt, nghĩ ngợi nói:
- Ngọc Trúc cũng rất coi trọng lạc tịch, danh phận này so với sinh mạng và tự do còn quan trọng hơn sao?
Hắn có chút không thể hiểu được.

- Châu nhi, ta nửa đường mới nhận được tin, viên bảo châu kia ta không mang theo.
Lục Thất nhẹ giọng giải thích, hắn không có quá nhiều bạc để chuộc người, chỉ có thể dùng vũ lực mang Lục Châu rời đi thôi.

Lục Châu trầm mặc một lát, chợt ai oán mà dịu dàng nói:
- Công tử, thiếp thân xin chàng một chuyện có được không.

Lục Thất dịu dàng nói:
- Nàng nói đi.

Lục Châu buồn bã nhẹ nhàng nói:
- Công tử, nếu thiếp thân có chết ở nơi này, chàng lấy ít tiền mua thi thể của thiếp thân về, trên mộ viết ta là thiếp thất của chàng, sau khi chàng trăm tuổi, ta có thể hầu hạ chàng dưới gối.

Lời nói âm trầm tuyệt vọng, Lục Thất bị dọa thì cả kinh, vội vàng hạ giọng nói:
- Nàng đừng làm bừa, nếu như nàng chết ở nơi này, vậy ta đâu còn cơ hội mua nàng ra ngoài.

Lục Châu lại trầm mặc, Lục Thất hoảng loạn không biết nên làm thế nào để khuyên nhủ nàng, chợt lóe lên ý nghĩ, bật thốt lên:
- Nàng yên tâm, ta có cách lo liệu chuộc nàng ra ngoài.

Nói xong lại vỗ nhẹ lưng ngọc của nàng trấn an:
- Châu nhi, nàng yên tâm đi, chắc chắn nàng sẽ lạc tịch được khỏi đây, hai ngày sau, ta nhất định sẽ chuộc nàng ra ngoài.

Lục Thất nghĩ được cách rồi, trong lòng lập tức nhẹ nhõm hẳn, thân lăn một vòng từ dưới lật người đè lên Lục Châu, bắt đầu thoải mái hưởng thụ cá nước thân mật. Hắn cúi đầu nhìn tuyết nhạn trước ngực thỏ ngọc bầm tím thì không chịu nổi, trong lòng biết nàng đã bị rất nhiều kẻ hành hạ, càng đau lòng, động tác dịu dàng dỗ dành lấy cô gái yếu đuối dưới thân.

Lục Châu vẫn không cử động để tùy ý Lục Thất hưởng thụ, nàng chỉ hai mắt đẫm lệ mông lung si mê nhìn Lục Thất, một hồi lâu mới duỗi cánh tay ngọc ôm lấy cổ Lục Thất, nghẹn ngào nói:
- Công tử, thiếp thân còn đáng để chàng thích không?

Lục Thất cúi đầu ghé sát lỗ tai, thâm tình khẽ nói:
- Châu nhi, ta thích khí chất thanh lịch của nàng, thích môi hồng thơm ngát của nàng, ta thích nhất, là bàn chân nhỏ nhắn trắng như tuyết của nàng. Đêm hôm đó nàng còn nhớ rõ không, ta đã nắm bàn chân nhỏ nhắn của nàng đi vào giấc ngủ.

- Thiếp thân còn nhớ chứ, đôi chân của thiếp, mãi mãi đều sẽ thuộc về công tử.
Lục Châu nuốt nước mắt ôm thật chặt cổ Lục Thất, khi cả người mệt mỏi nàng thu chân về, đôi chân trắng nõn tinh tế bị cặp đùi ấm áp ép sát, một đôi môi nóng như lửa đốt hôn lên môi đỏ của nàng.

*****

Trời vừa tờ mờ sáng, Lục Thất vội vàng rời khỏi Khổng Tước Lâu trở về hoa viên. Sau khi làm xong việc công, hắn rời khỏi tiêu cục đi thẳng đến sòng bạc, bởi vì sòng bạc chỉ mở cửa từ xế chiều đến giờ Tý thôi.

Suốt buổi chiều, hắn thắng lớn thua ít, có trong tay ba ngàn lượng bạc. Ngày hôm sau, hắn theo cách cũ lại thắng bốn ngàn lượng.

Có bảy ngàn lượng rồi, hắn cho rằng đã đủ tiền chuộc cứu Lục Châu, tới khi hắn cầm ngân phiếu, rời khỏi sòng bài được trăm mét, mười mấy tên hán tử lực lưỡng, theo cửa sân lao ra vây lấy hắn.

Tình hình này đã nằm trong dự liệu của Lục Thất, sòng bạc kia sẽ không để hắn lấy được món tiền này như thế. Trong lòng hắn cũng không sợ phải đánh lộn, cùng lắm thì đánh liều một phen.

Lục Thất nhìn tên trung niên áo gấm đứng phía trước, là hán tử cầm đầu, vẻ mặt hắn đạm mạc nói:
- Sao thế, lần đầu thua lỗ không chịu nổi à?

Tên trung niên nhìn hắn mỉm cười lắc đầu, ôn hòa nói:
- Tại hạ biết huynh đệ là vị cao thủ đánh bạc, bởi vậy muốn dâng ba ngàn lượng, cộng thêm bảy ngàn lượng huynh đệ đã lấy đi, cộng lại là một vạn lượng, xin huynh đệ giơ cao đánh khẽ được không?

Lục Thất ngẩn ra, không ngờ đối phương sẽ làm thế, hắn cũng biết đây là tiên lễ hậu binh, cũng may tiền của mình đã đủ dùng rồi.

Hắn ngẫm nghĩ một chút, ôn tồn đáp:
- Tại hạ cũng không phải tới quấy rối, vì cần dùng tiền gấp nên mới đến quý phường thắng một ít. Sau này sẽ tới nơi khác là được.

Tên trung niên lắc đầu nói:
- Cửa đánh bạc luôn trao đổi tin tức, huynh đệ cứ nhận lễ, cũng đừng đến nơi khác nữa.

Lục Thất sửng sốt, tâm ý vừa chuyển, nghiêm mặt nói:
- Nếu đã như thế, vậy xin cho ta năm ngàn lượng, từ nay về sau sẽ không tới sòng bạc của Giang Ninh nữa.

Tên trung niên nghe thế chau mày, đại hán áo đen bên cạnh cả giận nói:
- Con mẹ nó, cho mày mặt mũi mày lại còn đòi hỏi.
Nói xong một quyền hung ác đảo tới trước ngực Lục Thất.

Lục Thất cũng không trốn tránh, nắm tay giữa ngực trái, uỵch một tiếng xen lẫn tiếng vỡ cốt, cả người Lục Thất khẽ rung lên, đại hán ôm nắm tay thống khổ không chịu nổi đành lui ra sau.
Tên trung niên mặt biến sắc, cười nói:
- Huynh đệ quả nhiên phi phàm, mười lăm ngàn lượng giao cho anh bạn nhé.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Hai vạn lượng.

Tên trung niên ngẩn ra, ngẫm nghĩ một chút cắn răng nói:
- Được.
Sờ tay vào ngực lấy ra một xấp ngân phiếu, đếm mười ba tờ lần lượt đưa tới trước mặt Lục Thất.

Lục Thất nhận lấy chắp tay nói:
- Đa tạ.

Tên trung niên cười nói:
- Khi nào huynh đệ thiếu bạc, có thể đến cửa hàng lấy ba lần năm trăm nữa.

Lục Thất cười nói:
- Đại ca rộng lượng rồi. Đệ có việc gấp đi trước nhé.

Tên trung niên chắp tay nói:
- Huynh đệ đi thong thả.
Lục Thất vội vàng bỏ đi.

Đại hán áo đen nhếch miệng oán giận nói:
- Sao đại ca lại chịu tên khùng này, sao không thông báo cho huynh đệ Dương thị tới xử lý hắn.

Tên trung niên lạnh nhạt nói:
- Đúng, đuổi được tiểu tử này đi, cũng tiễn luôn cả đám huynh đệ kia đấy. Ngươi thật không có mắt nhìn, tiểu tử này chịu được một quyền của ngươi mà lông tóc không tổn thương chút nào, đó là ngoại gia khí công đã luyện đến cảnh giới thượng thừa Lư hỏa thuần thanh, mời đến cũng chưa chắc đã dùng được. Quan trọng nhất là hắn mặc trang phục của Long Uy tiêu cục, dùng chút bạc đuổi đi còn gì tốt bằng.

Đại hán áo đen gật đầu nói:
- Đại ca, chi bằng mời tiểu tử này bảo vệ sòng bạc thì thế nào?

Tên trung niên mỉm cười nói:
- Coi như đã quen biết rồi, sau này chúng ta gặp phải phiền toái lớn, cứ dùng mấy ngàn mời hắn tới.

Nói xong lại bảo một hán tử lực lưỡng khác:
- Đi dò la xem tiểu tử này lai lịch thế nào.
Gã kia đáp lời rồi đuổi theo.

Lục Thất có bạc, hưng phấn chạy thẳng đến Khổng Tước Lâu, đi vào từ cửa bên. Bà Lưu thấy hắn đến đây, liền dẫn hắn tới lầu các của Ngọc Trúc, hắn gấp gáp cũng chưa gõ cửa đã đẩy cửa vào, bà Lưu muốn ngăn cũng không kịp.
Lục Thất đứng bên trong cửa, cảnh tượng trước mắt khiến hắn vừa lúng túng vừa nóng nảy, chỉ thấy trong phòng Ngọc Trúc để lộ cả thân hình tuyết trắng mê người, cùng một cô gái tuyệt sắc thân thể lõa lồ, đang chuyển động, vặn eo lại lắc mông.

Có một văn sĩ trung niên, tay cầm quạt xếp ngồi trên ghế quan sát, còn có một tên thanh niên tráng kiện, ngồi bên cạnh văn sĩ nhìn chăm chú. Hắn xông vào đã phá hỏng cảnh tượng trước mặt, hai nàng dừng lại ngạc nhiên nhìn Lục Thất, văn sĩ trung niên không hài lòng đưa mắt đánh giá hắn, thanh niên tráng kiện còn lại thì nhìn vẻ căm tức.

Khoảng lặng ngắn ngủi, Ngọc Trúc vẫn nũng nịu nói:
- Sao cậu lại xông bừa vào đây.

Lục Thất đuối lý, vội cúi thấp nói:
- Thật xin lỗi, quấy nhiễu các vị rồi.
Nói xong thối lui ra ngoài, đóng cửa lại.

Bỗng nghe bên trong có tiếng quát:
- Đứng lại.

Lục Thất vừa thấy là thanh niên kia, thanh niên đứng dậy lạnh nhạt nói:
- Còn muốn chạy, mau dập đầu ba cái tạ tội với Ngô lão gia.

Lục Thất lửa bốc lên đầu, hai mắt lạnh lùng sắc bén nhìn về phía thanh niên kia, Ngọc Trúc vừa thấy đã kinh hãi, vội hỏi:
- Ngô lão gia, đây là người của Long Uy tiêu cục, xin ngài giơ cao đánh khẽ thả hắn đi đi.

Lục Thất cũng biết ở kinh thành không nên tranh giành hung ác, đành cụp mắt kìm lại cơn tức, ôn tồn nói:
- Quấy nhiễu nơi này, tại hạ xin các vị rộng lượng bỏ qua.

Thanh niên lại không hề cố kỵ, càng nổi giận mắng:
- Long Uy tiêu cục là cái thá gì, lấy ra có thể ngăn tai họa ư, mau quỳ xuống dập đầu.

Vừa nói vừa bước tới dùng tay phải chụp tới trước ngực Lục Thất, Lục Thất lửa giận khó nén, quyền phải bạo phát nghênh đón, trảo quyền chạm nhau, Lục Thất nhoáng cái đã lui về nửa bước, thanh niên kia kêu lên một tiếng trầm đục rồi lùi lại ba bước.

Thanh niên khinh địch nên mới thiệt một bước, sau khi kinh ngạc thì lại xấu hổ và giận dữ lên đến cực điểm, giương vuốt như điện chụp lấy Lục Thất. Lục Thất vung quyền cách khuỷu tay đón đánh, ở cửa này hai người nhanh như chớp đã qua lại hơn mười thức, kẻ tám lạng người nửa cân.

Ngọc Trúc bị dọa thét lớn:
- Đừng đánh nữa.

Lục Thất nghe tiếng do dự một chút, bị thanh niên một trảo cào lên vai, nghe thanh niên quát:
- Quỳ xuống.

Lục Thất hừ lạnh một tiếng, bả vai chấn động quát:
- Buông tay!

Cười giễu một tiếng, thanh niên bị đánh văng lui hai bước, đồng thời trảo giật xuống một mảnh vải áo, mà trên vai Lục Thất chỉ lộ ra năm dấu ấn màu trắng.

Thân niên một trảo thất bại thì kinh ngạc không thôi, một trảo mạnh mẽ cứng rắn của mình xuyên cây vỡ đá, dùng toàn lực mà lại không thể làm tổn thương đối thủ, biết rõ đụng phải một tay không vừa.

Lục Thất cảm giác chỗ bị nắm có hơi đau, lạnh lùng nhìn thanh niên nói:
- Có thể đóng cửa không?

Thanh niên đỏ bừng mặt, tiến thoái lưỡng nan, văn sĩ trung niên đứng dậy cười nói:
- Không cần đóng, tiểu huynh đệ vào ngồi đi.

Lục Thất lắc đầu nói:
- Tại hạ biết sai, không quấy rầy lão gia nữa.

Văn sĩ cười nói:
- Mời vào đây, ta có một số việc, muốn cùng nói chuyện với tiểu huynh đệ.

Người ta hai lần mời, Lục Thất chỉ có thể thuận tay đóng cửa lại, ba người ngồi xuống. Lục Thất chắp tay với thanh niên nói:
- Tại hạ vô tri, đắc tội huynh trưởng rồi.

Có bậc thang, thanh niên cũng không ngốc, không đáng kết thù, vội chuyển sang tươi cười nói:
- Là ta nóng nảy rồi.

Văn sĩ mỉm cười nói:
- Hai vị đều trẻ tuổi tuấn kiệt, nên quen thân nhiều hơn.

Quyển 2 - Chương 10: Ngô lão gia

Lục Thất vội chắp tay vái lễ nói:
- Huynh đệ Lục Thất, xin hỏi đại danh của ca ca.

Người thanh niên đã cởi mở hơn, có vẻ thích Lục Thất, vội cười đáp:
- Ta tên là Diệp Thanh.

Sau đó khoát tay giới thiệu:
- Vị này là Hình bộ Thần bộ nổi tiếng kinh thành, Ngự vũ Giáo úy Ngô lão gia.

Lục thất vừa nghe đã hiểu ra, Ngô lão gia này hẳn là đầu lĩnh của thế lực đen tối trong kinh thành, gần giống chức Huyện úy ở địa phương, Ngự vũ Giáo úy chỉ là Võ tán quan từ bát phẩm trở lên, mặc dù quan phẩm của Ngô lão gia không cao, nhưng tên tuổi Thần bộ đã cho thấy ông là nhân vật thực lực ăn của cả hai giới trắng đen, người này tốt nhất không nên đắc tội.

Hắn không muốn tự rước lấy phiền toái, thời đại này phẩm cấp tán quan không được coi trọng, hắn nịnh nọt nói:
- Hóa ra là Thần bộ Ngô lão gia, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.

Ngô lão gia nghe thế vô cùng vui sướng, cười nói:
- Không dám nhận, tiểu huynh đệ là người của Long Uy Tiêu cục sao?

Lục Thất khiêm tốn đáp:
- Vâng, tại hạ lần đầu tới kinh thành, chỉ làm việc lặt vặt ở Tiêu cục thôi.

Ngô lão gia và Diệp Thanh tỏ vẻ bất ngờ, Diệp Thanh hừ lạnh một tiếng rồi nói:
- Long Uy tiêu cục đúng là có mắt không tròng, lại để huynh đệ làm việc lặt vặt.

Lục Thất vội nói:
- Tại hạ vào Tiêu cục chỉ là tạm thời nương náu, Tổng tiêu đầu cũng không biết.

Ngô lão gia mỉm cười, hỏi tiếp:
- Khí công ngoại môn của tiểu huynh đệ đã luyện tới cảnh giới lư hỏa thuần thanh, không biết lệnh sư là vị cao nhân nào.

Lục Thất không muốn tiết lộ viên chức, liền thoái thác:
- Võ nghệ của tại hạ là do một vị Hòa thượng tuệ tâm dạy.

Ngô lão gia ngẩn ra nghĩ một lúc, gật đầu nói:
- Vậy nhất định là một vị cao tăng.

Lục Thất cung kính:
- Gia sư xuất thân Thiếu Lâm, lúc dạo chơi bên ngoài, nhờ có duyên nên đã truyền cho tại hạ một số thế phòng thân.

Ngô lão gia ồ lên một tiếng, giơ tay chỉ hai cô gái trần truồng kia, mỉm cười nói:
- Huynh đệ tìm họ có việc gấp chăng.

Lục Thất vội đáp:
- Không có việc gì gấp, chỉ là thích nghe Ngọc Trúc cô nương đánh đàn, nhất thời quên canh cửa đã xông vào.

Ngô lão gia cười nói:
- Từ lâu ta cũng nghe nói Khổng Tước Song Trúc sắc nghệ song toàn nên mới tới xem, không ngờ đã cướp mất nhã hứng của huynh đệ.

Lục Thất khẽ mỉm cười, Diệp Thanh cười nói:
- Nghe hai vị cô nương này gảy đàn, ít bạc là không được đâu nhé.

Lục Thất thuận miệng nói:
- Ngọc Trúc cô nương không lấy bạc của ta.

Ngô lão gia ngẩn ra, kế đó mỉm cười nói:
- Vậy xin chú mừng huynh đệ.

Lục Thật ngây người, lập tức hiểu ra, vẻ mặt ngượng ngùng không biết nên nói gì.

Ngô lão gia mỉm cười đứng lên nói:
- Tiểu huynh đệ, hôm khác ta sẽ sai người mời huynh đệ một lời, bàn bạc chút chuyện.

Lục Thất vội đứng lên đối đáp:
- Tại hạ nhất định sẽ đi.

Ngô lão gia rút một tờ ngân phiếu ra, nói với hai cô gái:
- Mang theo ít, hai vị cô nương đừng chê cười.

Ngọc Trúc tiến lên nhận lấy, vội cười nói:
- Ngài cho nhiều quá, nô gia đa tạ ngài.

Ngô lão gia cười nói:
- Không nhiều, hôm nay được biết Lục huynh đệ, rất vui.
Nói xong ông đi ra ngoài, Diệp Thanh trêu chọc phía sau:
- Huynh đệ, phải chú ý sức khỏe đấy nhé.

Lục Thất chỉ biết cười gượng trong lòng, hòa nhã tiễn ra ngoài cửa. Hắn vừa bước vào nhà, Ngọc Trúc liền đóng cửa, quay người thu lại nụ cười má lúm đồng tiền xinh đẹp, nói với Lục Thất với giọng không vui:
- Sao ngươi nói ta không lấy bạc của ngươi.

Lục Thất ngây ra, không hiểu hỏi:
- Sự thật là như thế, nói cũng không sao mà?

Ngọc Trúc tức giận nói:
- Ngươi nói lung tung, sao Ngô lão gia còn đến nữa chứ.

Lục Thất giờ mới hiểu ra, cau mày hỏi:
- Hóa ra tỷ muốn lấy ông ta?

Ngọc Trúc ngây người, buồn rầu nói:
- Ta không tìm người ở độ tuổi ấy, lẽ nào có thể tìm được người như ngươi.
Lục Thất nghe vậy trong lòng không vui, bực bội nói:
- Tỷ yên tâm, ta đến gặp Ngô lão gia, bảo ông ta lại đến là được.

Ngọc Trúc hơi nhíu đôi mi thanh tú lại, má lúm đồng tiền xinh đẹp có chút hối hận, khẽ thở dài:
- Gần đây ta bực dọc trong lòng, nói nặng lời ngươi đừng giận, ngồi xuống đi.

Nàng mềm xuống, Lục Thất cũng không giận nữa, tìm ghế ngồi xuống. Một cô gái khỏa thân đẹp tuyệt trần khác bước tới hỏi:
- Cho bao nhiêu?

Ngọc Trúc trả lời:
- Ba trăm lượng.

Cô gái khỏa thân xinh đẹp cười nói:
- Tỷ còn trách người ta, nhảy múa nhiều nhất thưởng một hai trăm, một lúc đã được hai trăm lượng, đâu có chuyện tốt nào rẻ thế.

Ngọc Trúc dịu dàng nói:
- Muội muội, cho ta vay tiếp một vạn lượng được không?

Cô gái khỏa thân xinh đẹp lập tức chuyển sang âm trầm, lạnh nhạt nói:
- Không được, tỷ nhìn tỷ mấy hôm nay đem tất cả của cải tích góp ra dùng, lại vay của muội năm ngàn lượng, tỷ muốn làm gì muội đều biết, ba trăm lượng này không cần chia cho muội, năm ngàn lượng đó nể tình cảm nhiều năm, muội cũng không cần nữa.
Nói xong, cô ta sầm mặt mặc quần áo, sau đó đi ra ngoài.

Đi tới cửa cô bỗng dừng lại, quay người lãnh đạm nói:
- Tỷ tỷ, nghe muội một câu, làm việc phải lượng sức mà làm, chúng ta không còn như trước kia, gảy nhạc bồi trà là có bạc, thêm mấy năm nữa chúng ta sẽ càng khó hơn. Còn nữa tỷ cũng đừng trông mong vào Ngô lão gia đó, có thể giúp được tỷ cái gì chứ, loại người đó tâm địa đen ác, một cô gái điếm như tỷ giao bạc cho ông ta, chỉ là một đi không trở lại, đừng hành động ngớ ngẩn nữa.
Nói rồi mở cửa đi, không thèm đóng lại.

Ngọc Trúc đi ra đóng cửa, lúm đồng tiền đẹp trông buồn phiền. Lục Thất biết cô buồn chuyện gì, chỉ có thể nén nhịn nỗi cấp thiết trong lòng, đợi cô mặc xong quần áo mới dè dặt hỏi:
- Tỷ tỷ, tiểu Nhạn cần bao nhiêu bạc chuộc thân?

Ngọc Trúc nhìn hắn một cái, miễn cưỡng nói.
- Ngươi tới chậm rồi.

Lục Thất thấy đầu ong ong, đứng phắt dậy kinh sợ la lên:
- Nàng ấy làm sao rồi?

Ngọc Trúc nhìn hắn, bình tĩnh nói:
- Ngươi vội gì chứ? Cô ấy đã bị mua đi rồi.

- Cái gì? Nàng bị ai mua đi?
Lục Thất thất thanh hỏi.

Ngọc Trúc lạnh nhạt đáp:
- Ta.

Lục Thất sửng sốt, lập tức mừng rỡ nắm lấy bàn tay ngọc của cô, vội hỏi:
- Tỷ tỷ, nàng ấy đang ở đâu?

Ngọc Trúc nhìn hắn lạnh nhạt đáp:
- Ở phòng bên trong, đi theo ta.
Nói xong cô đi về một cánh cửa trong phòng, đẩy mở ra rồi đi vào.

Lục Thất kích động bước theo vào, mùi canh thuốc nồng nặc bốc thẳng lên mũi. Phòng bên trong rất đơn sơ, hai chiếc ghế và một cái bàn cũ, trên bàn đặt bát sứ, nồi thuốc và đèn. Có một cô gái đang nằm trên chiếc giường kê sát phía bắc, Lục Thất nhìn thấy đúng là Lục Châu bèn vội bước tới trước giường, chỉ thấy khuôn mặt Lục Châu tái nhợt vàng vọt, nhắm mắt ngủ, tiếng thở khe khẽ.Lục Thất xót xa kêu lên:
- Tỷ tỷ, sao nàng ấy lại biến thành như thế?

Ngọc Trúc dịu dàng nói:
- Sau khi ngươi đi, cô ấy liền bắt đầu từ chối khách và tuyệt thực, bị đưa đến xuân phòng tra tấn sắp chết, ta mới có cơ hội bỏ tiền ra chuộc, có điều thể chất của cô ấy rất tốt, chỉ cần tĩnh dưỡng ăn uống vào là khỏe.

Lục Thất cắn răng căm hận nói:
- Đám súc sinh, ta phải làm thịt bọn chúng.

Ngọc Trúc biến sắc nói:
- Ta biết ngươi rất lợi hại, nhưng ta cảnh cáo ngươi ngàn vạn lần đừng gây chuyện, nếu chọc vào đám quan lại sẽ rất rắc rối.

Lục Thất ngây người, gật đầu nói:
- Ta sẽ không gây chuyện cho tỷ tỷ.

Nói xong khom người thật sâu chân thành nói với Ngọc Trúc:
- Đa tạ tỷ tỷ.

Ngọc Trúc làm mặt lạnh nhạt hỏi:
- Ngươi thật kỳ lạ, cảm ơn ta làm gì?

Lục Thật ngây người nói:
- Tỷ tỷ cứu mạng của nàng, đệ đệ nên bái tạ.

Ngọc Trúc lạnh nhạt đáp:
- Ta không nhận nổi, ta là gái điếm, mua cô ấy về là muốn cô ấy kiếm bạc cho ta, bây giờ cô ấy là tài sản của ta, ngươi muốn mang đi không là không được.

Lục Thât ngây người, kế đó mỉm cười nhẹ nhõm nói:
- Ta sẽ không để tỷ tỷ phải thiệt, tỷ tỷ ra giá đi.

Ngọc Trúc kinh ngạc nhìn hắn, hỏi:
- Ngươi có bạc?

Lục Thất đứng thẳng người tự tin nói:
- Có một chút.

Ngọc Trúc ngẫm nghĩ một lát, cười nhạt nói:
- Ba vạn lượng bạc.

Lục Thất vừa nghe lập tức khựng lại, lúng túng nói:
- Nhiều thế ư?

Ngọc Trúc cười dịu dàng nói:
- Ta nghĩ ngươi cũng không có, quỳ vái ta, quỳ vái ta thì ta sẽ trao cô ấy cho ngươi.

Lục Thất ngẩn người, lập tức do dự một lát, dù sao nam nhi có vàng dưới đầu gối, sao quỳ vái đàn bà được chứ.

Ngọc Trúc hừ một tiếng, lạnh nhạt nói:
- Nếu ngươi thật lòng thích cô ấy, còn để ý đến tôn nghiêm của nam nhi sao, ngươi không quỳ thì sẽ không có cơ hội.

Lục Thất bị cô kích động, nghĩ đến tình duyên yêu thương với Lục Châu, máu trong lòng hắn trào lên, thật sự gập gối định quỳ xuống, Ngọc Trúc vội giơ tay đỡ hắn dậy, dịu dàng cười nói:
- Đồ ngốc, đại nam nhi quỳ xuống với ta làm gì, đứng lên đi, tỷ tỷ đùa ngươi thôi.

Lục Thất đứng lên, Ngọc Trúc ngửa má lúm đồng tiền lên giơ tay vuốt má hắn, thương cảm nói:
- Khó có được người thật lòng với cô ấy, cô ấy đúng là người đàn bà có phúc.

Lục Thất được vuốt ve cảm thấy ấm áp thân thiết, cho tay vào ngực lôi ra ngân phiếu, ôn tồn nói:
- Tỷ tỷ, đây là hai vạn lượng, thiếu một vạn lượng, sau này ta có bạc sẽ đưa cho tỷ.

Ngọc Trúc biến sắc mặt, cầm lấy ngân phiếu đếm, nghiêm mặt nhìn Lục Thất hỏi:
- Nói thật đi, nhiều bạc thế này, ngươi lấy từ đâu.

Lục Thất nghĩ một lát cũng không có gì phải giấu liền đáp:
- Là thắng bạc.

Ngọc Trúc không tin nói:
- Ngươi thắng được nhiều thế sao?

Lục Thất cười đáp:
- Thắng bảy ngàn, họ còn tặng ta một vạn ba.

Ngọc Trúc nghi hoặc nói:
- Họ không làm khó ngươi, trái lại còn cho ngươi bạc?

Lục Thất cười nói:
- Không cho bạc ta sẽ thắng không họ, nhưng nhận bạc rồi không thể đi được nữa.

Ngọc Trúc trầm tư một lát, ngẩng đầu nói:
- Ngươi đi theo ta, ta muốn ngươi làm một chuyện.

Nói xong đi ra nhà ngoài, Lục Thất đi theo. Ngọc Trúc ghé xuống trước giường, đưa tay mò dưới gầm giường một lát, cầm ra một chiếc hộp gỗ vuông dài nửa thước, mở ra trên bàn, lôi ra từ đó một chồng ngân phiếu

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau