KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 126 - Chương 130

Quyển 2 - Chương 1: Giang ninh

Giang Ninh, kinh thành của Đường quốc, một tòa tường thành được xây dựng hùng vĩ rộng lớn dài hơn 20 dặm, tường cao 20m, sông đào bảo vệ thành rộng lớn, Ủng thành quân dụng, còn có ba tòa lầu quan trọng là lầu chính, lầu quan sát, lầu áp, cộng thêm binh lính uy vũ thành hàng áo giáp sáng loáng. Tất cả những điều này đã cho thấy nó là vùng đất trọng yếu thâm nghiêm độc nhất vô nhị của Đường quốc.

Lục Thất cũng là người hiểu biết các mặt của xã hội, khi hắn đứng trước thành trì nguy nga Giang Ninh trong lòng cũng có chút hèn nhát. Ở đây, hắn chính là một thổ tài chủ nông thôn tới, đối mặt với người trong tòa thành lớn trong lòng không khỏi thiếu tự tin.

Đội xe tiến vào cửa thành phía nam, không thể tránh khỏi việc phải nộp thuế cổng thành. Lục Thất là quan võ quân tạ tất phải báo danh ký tên. Hắn đã nộp 5 lượng bạc để ghi danh, lấy được chứng minh thân phận tạm thời, một tờ công văn lai lịch chi tiết, có được tờ công văn này hắn có thể đường hoàng cư trú lâu dài ở Giang Ninh, nhưng hàng tháng đều phải nộp cho công thự hai lượng bạc báo nghiệm.

Thành Giang Ninh vô cùng rộng lớn, sau khi đi vào từ cổng phía nam chính là phố chợ rộng lớn. Phố chợ là trục phố dài của thành Giang Ninh, cuối phố là hoàng cung Đường quốc. Sự phồn hoa của Giang Ninh là số một ở Giang Nam, dãy cửa hàng đứng san sát, người xe nườm nượp. Đi tới nơi đây có thể thấy các văn sỹ áo gấm cầm quạt và cung nữ quý phụ áo quần lộng lẫy, cảnh tượng thịnh thế thanh bình. Bước đi trên đường phố rộng lớn đã để lại cho Lục Thất ấn tượng sâu sắc nhất, chính là không khí dường như là rất thơm.

Giang Ninh là kinh thành của Đường quốc, là một nơi tiêu tiền ghê người của kinh thành. Vương Nhị phu nhân không dẫn bọn họ ở nhà trọ, đi vào cổng thành nam không đi bao xa liền tách ra rẽ sang bên trái khu thành nam, tiến vào khu dân cư thành nam, Lục Thất mới có cảm giác bình thường quen thuộc.

Thành nam là vùng dân cư nghèo khổ của Giang Ninh. Mặc dù là nơi dân cư nghèo nàn, kiểu dáng kiến trúc cũng còn hơn khu dân cư bình dân của huyện Thạch Đại rất nhiều. Họ đi vào một nhà họ Trịnh, nghe Vương Nhị phu nhân nói là người bạn cũ của Vương Chủ Bộ. Nhiều người như vậy ở mỗi ngày năm lượng bạc, bao ăn uống cộng thêm ba lượng.

Cuối cùng là đã đến kinh thành rồi, 10 tên thủ hạ đều rất vui mừng, bắt đầu nói Lục Thất dẫn họ đi chơi đêm, cùng đi thưởng thức bờ Tần Hoài 10 dặm tươi đẹp. Giang Ninh dù sao cũng là vùng đất trọng địa kinh thành, không có đại nhân dẫn dắt sợ là sinh họa.

Lục Thất có dự định của mình, dự định đó có thể bị thủ hạ làm mất tự do. Hắn khẳng khái lấy ra 50 lượng bạc đưa cho thủ hạ, sau đó đi tìm chủ nhà thuê người hướng dẫn, nói với người dẫn đường dẫn 10 tên thủ hạ lần lượt đi tìm hiểu. Các thủ hạ tự nhiên cảm thấy vui vẻ vô cùng, cũng không còn yêu cầu Lục Thất đi cùng nữa.

Ban đêm, Lục Thất còn đích thân bảo vệ rương bạc, ngày mai sẽ nhập bạc vào ngân hàng tư nhân, đổi thành ngân phiếu. Ở một số thành phố lớn hoặc kinh thành đã lưu thông ngân phiếu của ngân hàng tư nhân trên 10 lượng rồi, huyện Thạch Đại chưa có ngân phiếu lưu thông, nếu số bạc hiện tại đã được vận chuyển tới kinh thành rồi, tiền phí vận chuyển là một vạn lượng phải trả hai ngàn lượng bạc.

Vương Nhị phu nhân dự tính sẽ ở lại kinh thành một hai tháng, phần lớn thời gian ở lại đều âm thầm tìm hiểu tình hình kinh thành, sau đó mới quyết định làm thế nào để tặng bạc.

Chờ ngày mai gửi bạc rồi, Lục Thất sẽ được tự do. Bên cạnh Vương Nhị phu nhân có 6 tên nha binh và 4 tên lính truyền lệnh. Việc đầu tiên của hắn là tới cổng tây thành gặp huynh trưởng, sau khi biết được chỗ ở của huynh trưởng rồi, hắn sẽ tới quán trà Thất Tịch, hi vọng có thể biết được manh mối quan hệ quan trên, nghĩ tới những chuyện này quả đúng là cũng khiến hắn bận rộn một phen rồi.

Ban đêm Lục Thất ở một mình, từ sau khi Lục Nga ở bên hắn một đêm, đêm thứ hai Vương Nhị phu nhân không còn sai Lục Nga tới hầu hạ nữa, không biết vì sao Lục Thất mơ hồ cảm thấy Vương Nhị phu nhân đưa Lục Nga tới kinh thành dường như còn có ý đồ bất lương nào khác nữa, nhưng hắn lại không nghĩ tới.

Ngày hôm sau, Lục Thất giúp Vương Nhị phu nhân gửi bạc thuận lợi, gửi bạc xong hắn liền xin nghỉ vội vàng tới cổng thành tây. Khi tới cổng thành tây cũng đã gần tới giữa trưa, hắn vừa rời khỏi cổng thành 30m, liền bị vỗ vai một cái.

Không cần nhìn, hắn cũng biết ai có thể tiếp cận mà không có tiếng động như vậy, mỉm cười quay người lại nhìn, thấy Cầm Nhi vẫn mặc chiếc váy màu lựu tím, mái tóc mây xõa ngang vai, trên tóc còn cài trang sức quý khiến thần thái càng thanh nhã hơn. Khuôn mặt xinh đẹp má hạnh đào, nụ cười quyến rũ, ánh mắt trong sáng, sắc mặt tú khí, khác trước rất nhiều.

- Cầm Nhi, mấy ngày không gặp, nàng càng xinh đẹp hơn.
Ánh mắt Lục Thất vui mừng, nhìn chăm chú.

Cầm Nhi lườm hắn một cái, sẵng giọng nói:
- Lão gia, từ khi nào miệng ngài ngọt ngào như vậy rồi?

Lục Thất cười nói:- Ngọt ư? Sao ta không thấy nhỉ? Hay là nàng thay ta thưởng thức xem.
Nói xong liền khom người ngả về phía trước.

Chiếc lúm đồng tiền của Cầm Nhi liền ửng đỏ lên giống như đóa mẫu đơn kiềm diễm, nàng trừng mắt nhìn Lục Thất, tức giận nói:
- Ở đây nhiều người như vậy, đừng gây chuyện nữa.

Lục Thất mỉm cười đứng thẳng người lên nói:
- Ca ta đang ở đâu rồi?

- Người yên tâm đi, thiếp đã thuê một nhà riêng ở phường Cát Xương thành nam rồi, trả tiền thuê nhà đủ cho huynh trưởng ở 3 tháng rồi.
Cầm Nhi dịu dàng đáp.

Lục Thất sửng sốt, đó là ở một chỗ rồi. Nhà họ Trịnh mà hắn ở là phương Cát Tường, cách phường Cát Xương có lẽ không xa lắm. Hắn cười nói:
- Ta đang ở phường Cát Tường, có rảnh ta sẽ tới thăm huynh trưởng, bây giờ không tới quấy rầy nữa.

Cầm Nhi dịu dàng nói:
- Lão gia bây giờ bận lắm sao?

Lục Thất gật đầu, lại nghiêm mặt nói:
- Cầm Nhi, bây giờ nàng quay về Thạch Đại đi, trong lòng ta rất lo cho Vận Nhi. Bây giờ Triệu Huyện Thừa chết rồi, rất có thể sẽ phá bỏ chế độ phòng phỉ ngoài thành, mà phường tạo giấy của chúng ta vừa đầu tư sản xuất, ta sợ Vận Nhi vì quan tâm tới sản xuất mà không tính toán lợi hại quản lý phường làm giấy. Vì vậy, tốt nhất nàng có thể thay ta trở về một chuyến, nhất định phải dặn dò Vận Nhi không được ra ngoài, Lục gia chúng ta giờ không thiếu những tài sản đó.

End of dialog window.

Cầm Nhi dịu dàng nhìn Lục Thất gật đầu, nói:
- Thiếp sẽ trở về, trở về dặn dò Vận Nhi. Nếu không có chuyện gì, thiếp sẽ quay lại giúp lão gia làm việc.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Nàng không cần quay lại nữa, thay ta trấn thủ ở nhà, chờ ta làm xong việc ở kinh thành trở về Thạch Đại nàng lại tiếp tục đi du ngoạn, nàng thấy thế nào?

Cầm Nhi dịu dàng nói:
- Thiếp là người của lão gia, việc chính của lão gia không có gì là không được.

Lục Thất mỉm cười ấm áp, nói:
- Đi, chúng ta đi tới quán rượu ăn với nhau bữa cơm đoàn tụ.
Cầm Nhi cười, im lặng đi bên cạnh Lục Thất.

Buổi chiều, Lục Thất vui vẻ chia tay Cầm Nhi. Tiếp theo, hắn lại đi hỏi thăm quán trà Thất Tịch, sau đó sẽ lấy bức thư công khai của Triệu Huyện Thừa và hộp báu vậy giao cho Công bộ thị lang phủ. Hắn đoán tin cái chết của Triệu Huyện Thừa tám phần vẫn chưa được truyền tới Công bộ thị lang phủ.

Sau khi chi tiền dò hỏi thông tin mới biết quán trà Thất Tịch và Công bộ thị lang phủ đều nằm ở khu thành đông.

Trong thành Giang Ninh, thành đông là nơi cư trú của quan to quyền quý nhiều nhất, còn thành nam là nơi bình dân nghèo nàn nhất, thành bắc và thành nam người cưu trú phức tạp, đa số là quan lại trung hạ tầng và thương nhân. Lục Thất quay về thành nam lấy bức thư công khai và hộp châu báu đi tới thành đông.

Vừa tới thành đông, khiến Lục Thất mở rộng tầm mắt, tòa lầu các trên phố có thể nói là đường hoàng tráng lệ. Sau khi tiến vào phường dân cư, từng tòa phủ đệ khí phái, tất cả đều là cửa son thềm ngọc và sư tử đá uy vũ, so với thành nam đây chính là thiên đường nhân gian.

Tiêu phí một lượng bạc đã tìm được tới Công bộ thị lang Triệu phủ, xét một cách tương đối mà nói phủ đệ phủ Triệu được xem là trung đẳng. Trong kiến trúc khu đông thuộc loại phổ biến, cửa phủ thềm ngọc, hai gã áo xanh đứng hai bên cửa.

Lục Thất bước thẳng lên bậc thầm tới ngoài cửa phủ, chắp tay nói:
- Hai vị cho hỏi, tại hạ là người đưa tin của Triệu đại nhân huyện Thạch Đại sai tới, phụng mệnh có việc quan trọng bẩm báo Thị lang đại nhân.

Hai tên gác cổng ra vẻ trang kính, sau khi nghe xong đều thả lỏng người, tên bên trái lạnh lùng nói:
- Ngươi không biết phép tắc sao? Cửa chính là chỉ đón khách không quản việc, đi sang bên trái cửa nách đi.

Lục Thất đụng đúng cái đinh trong lòng cảm thấy khó chịu, nhưng cũng đã hiểu, Triệu Huyện Thừa trong mắt phủ Thị lang là loại tôm tép. Nếu là nhân vật quan trọng, hai tên gác cổng này chắc chắn không dám ngạo mạn như vậy. Hắn nén lòng quay người bước xuống đi sang cửa trái.

Cửa nách Triệu phủ cách cửa chính có 30m, là cửa bên thường ra vào, cũng có cửa lầu, nhưng không có bậc thềm, là cửa phủ thích hợp cho xe ra vào. Cửa cũng có hai tên gác cổng áo xanh, cảnh tượng này khiến Lục Thất nhớ tới Tiêu phủ ở huyện Thạch Đại.

Quyển 2 - Chương 2: Thị lang phủ

Sau khi đã nói rõ ý đồ tới, gia nô cửa bên vẫn hòa khí đi vào mời một vị nhị tổng quản béo trắng khoảng 30 tuổi ra. Nhị tổng quan lại truy hỏi cẩn thận một hồi còn nghiêm túc xem quan văn chứng minh thân phận của Lục Thất, sau khi xem xong mới đưa Lục Thất vào Thị lang phủ.

Cửa xuyên qua đường đi, nhị tổng quản chủ động nói:
- Lục đại nhân chớ trách ta dài dòng, thế đạo ngày nay không yên ổn, chúng ta là nô tài sợ nhất làm sai việc, nếu là làm sai chuyện nhỏ, nhiều nhất là bị đánh mắng một chút, nếu làm sai chuyện lớn thì lại còn mất mạng.

- Nhị tổng quản nói rất phải, ngộ nhỡ dẫn thổ phỉ vào phủ thì nguy hiểm tới chủ nhân, tội đó quá lớn.
Lục Thất ôn tồn đáp lời.

- Lục đại nhân quả là người hiểu lý lẽ.
Nhị tổng quản cười ha hả nói.

Lục Thất tới Công bộ thị lang phủ còn có mục đích khác nữa, gặp nhị tổng quản hiền hòa, hắn liền thuận thế hỏi:
- Nhị tổng quản, tại hạ hỏi thăm một người, trong Thị lang phủ có vị nào tới từ huyện Thạch Đại không? Người phụ nữ đó tên là Bạch Linh Nhi.

Nhị tổng quản khẽ giật mình, nghĩ một lúc lắc đầu nói:
- Không có, trong phủ này không có ai là Bạch Linh Nhi.

Lục Thất ồ lên một tiếng, chưa từ bỏ ý định lại hỏi:
- Nhị tổng quản, trong Thị lang phủ có mấy người phụ nữ tới từ huyện Thạch Đại?

Nhị tổng quản bỗng dừng lại, quay người mỉm cười nói:
- Ta là tổng quản nội vụ, lai lịch của phụ nữ trong phủ này ta đều biết, trong phủ tổng cộng có 23 gia kỹ, trong đó có 8 người tới từ huyện Thạch Đại. Thiếp thất của lão gia nhà ta tổng cộng có 17 vị. Ta đảm bảo trong phủ tuyệt đối không có Bạch Linh Nhi mà Lục đại nhân muốn tìm. Cái tên Bạch Linh Nhi ta cũng chưa từng nghe nói tới.

Nhị tổng quản nói trắng ra như vậy khiến Lục Thất hơi sững người, liền cung kính nói:
- Đa tạ nhị tổng quản.

Nhị tổng quản cười nói:
- Lục đại nhân không cần cảm tạ, đây chỉ là mấy lời mà thôi, ta nghe nhắc tới Bạch Linh Nhi đó, tám phần là thân thích của đại nhân rồi. Nếu Bạch Linh Nhi đó thực sự ở đây, nhiều lắm là địa vị thiếp thất hoặc gia kỹ. Lai lịch của hai kiểu phụ nữ này ta không cần phải dối gạt đại nhân làm gì.

Lục Thất nghe mà trong lòng thấy thiện cảm, chắp tay nói:
- Tại hạ tin, đa tạ nhị tổng quản.

Nhị tổng quản cười quay người tiến lên phía trước, sau thời gian uống cạn tuần trà đưa Lục Thất tới một tòa lầu nhỏ hai tầng phía trước, Lục Thất hơi giật mình, đó dường như là một tòa lầu bên trong nhà, Thị lang đại nhân không phải là gặp hắn ở đây chứ.

- Lục đại nhân, Thị lang đại nhân không có nhà, chuyện trong phủ đều do Tam phu nhân làm chủ, ngài có chuyện gì thì bẩm báo với Tam phu nhân nhé.
Bên tai Lục Thất vang lên giọng nói của nhị tổng quản, hắn liền có cảm giác bị mắc lừa.

- Nhị tổng quản, Triệu đại nhân muốn tại hạ gặp mặt Thị lang đại nhân giao vật phẩm, chuyện này gặp Tam phu nhân không được.
Lục Thất liền giải thích từ chối.

- Ha ha, Lục đại nhân gặp Tam phu nhân cũng như là gặp Thị lang đại nhân, mời đại nhân chờ bên ngoài.
Nhị tổng quản cười nói, bước vào trong lầu nhỏ. Lúc này, Lục Thất mới hiểu, đó là một cái mặt cười hồ ly, nhưng đến đây hắn ta không thể đi được.

Lát sau nhị tổng quản đi ra, khuôn mặt tươi cười tiếp đón Lục Thất đi vào lầu nhỏ. Lục Thất đành phải đi vào lầu nhỏ, bước vào cửa lầu chính là phòng khách rộng rãi tao nhã, một mùi thơm thanh nhã phảng phất.

Lục Thất nhìn trong phòng có một người đẹp thùy mỵ mặc váy lam khoảng 30 tuổi đang ngồi, bên trái phía sau người phụ nữ là một tỳ nữ xinh đẹp khoảng 13, 14 tuổi đang đứng. Hắn biết người phụ nữ này, có lẽ chính là bình thê Tam phu nhân của Công bộ thị lang.

Liền tiến lên phía trước cung kính nói:
- Hạ quan Lục Thiên Phong bái kiến phu nhân.

Người phụ nữ mỉm cười gật đầu nói:
- Lục đại nhân đường xa tới, vất vả rồi, mời ngồi.
- Tạ phu nhân.
Lục Thất liền bước vào chỉ có thể đối mặt, quay người ngồi vào vị trí của khách.

- Lục đại nhân, ngu lâm tộc huynh mời ngài vào kinh có chuyện gì không?
Tam phu nhân dịu dàng hỏi, thái độ khách khí này khiến Lục Thất nghe mà cảm thấy thư thái. Dù là trong lòng bất lương, thân ở vị trí trên cũng biết tôn trọng người, rất tốt.

- Hồi phu nhân, Triệu đại nhân nhờ hạ quan hộ tống một gia kỹ và người đưa thư tới kinh thành, chỉ tiếc là tại hạ hộ vệ bất lực, nghỉ đêm ở Hương Bảo Thanh Hà, huyện Đan Dương gặp thổ phỉ, người đưa thư và gia kỹ đều bị gặp độc thủ. Người gia kỹ đó trước khi chết đã chỉ vào chiếc hộp mang theo, vì vậy hạ quan liền mang chiếc hộp và bức thư trên người người đưa thư tới Thị lang phủ.
Lục Thất nói xong đứng dậy dâng bức thư và chiếc hộp lên đặt ở bàn khách bên cạnh Tam phu nhân.

Tam phu nhân nhìn qua một cái, tay ngọc đưa ra cầm lấy bức thư, không chút do dự xé phong bao thư ra, lấy bức thư bên trong xem qua một lượt. Xem xong liền gập thư lại đặt lên bàn, quay về phía Lục Thất dịu dàng nói:
- Vất vả cho Lục đại nhân rồi. Bức thư và chiếc hộp này ta sẽ chuyển lại cho đại nhân nhà ta. Nếu Lục đại nhân không còn chuyện gì nữa, có thể ở lại trong phủ vài ngày, chờ đại nhân nhà ta quyết định.

Lục Thất liền cung kính đáp:
- Hồi phu nhân, hạ quan tới kinh thành còn có trách nhiệm hộ tống phu nhân Chủ Bộ thăm hỏi người nhà. Hiện hạ quan đang ở nhà họ Trịnh số 15, phường Cát Xương khu nam. Mấy ngày nữa hạ quan sẽ tới xin ý kiến của Thị lang đại nhân.

- Lục đại nhân còn có việc nữa, vậy không giữ lại nữa. Triệu Thăng, thay ta tiễn Lục đại nhân.
Tam phu nhân dịu dàng nói, nhị tổng quản đứng bên cạnh cung kính vâng lệnh.

Lục Thất liền nói:
- Phu nhân, lần này hạ quan hộ vệ bất lực, khiến cho người gia kỹ đó chết, thực là làm hỏng mất tâm ý của Triệu đại nhân dành cho Thị lang đại nhân, xin phu nhân nói với Thị lang đại nhân một chút.

Tam phu nhân hơi nhíu mày, lạnh lùng nói:
- Chỉ là một gia kỹ, chết cũng không có sao. Lục đại nhân không cần phải tự trách mình.

Lục Thất liền nói:
- Đa tạ phu nhân khoan dung. Lần này hạ quan không phải là người tặng quà, không biết phép tắc của Thị lang phủ, để tránh hiểu lầm, hạ quan cả gan mời phu nhân viết cho tờ giấy thu nhận, xin viết rõ vật đã nhận. Bởi vì vật phẩm Triệu đại nhân đặt trong hộp quá quý giá, thiếu một thứ hạ quan cũng không gánh được tội, hạ quan chỉ có cầm tờ phiếu thu mới ăn nói được với Huyện Thừa đại nhân. Hạ quan lời lẽ lỗ mang, xin phu nhân lượng thứ.

Tam phu nhân hơi sững người, liền cười nhạt nói:
- Lục đại nhân là người rất biết làm việc.
Nói xong liền đưa tay ra hiệu cho tỳ nữ đứng hầu lấy bút mực ra.Lấy bút mực ra, Tam phu nhân liền mở chiếc hộp ra xem, đưa bút viết tên gọi của báu vật đặt trong đó. Sau khi tỳ nữ thổi khô rồi, đặt bức thư vào túi giao cho Lục Thất. Sau khi Lục Thất nhận thư cung kính cảm tạ, theo nhị tổng quản rời khỏi Công bộ thị lang phủ.

Sau khi Lục Thất đi rồi, Tam phu nhân thu báu vật trầm tư, chờ cho tới khi nhị tổng quản quay lại mới lên tiếng:
- Triệu Thăng, ngươi thấy chuyện của huyện Thạch Đại có liên quan gì tới người này không?

Nhị tổng quan cung kính đáp:
- Hạ nô thấy không có liên quan gì, bởi vì không có động cơ giết người và lợi ích gì, thời gian cũng xung đột.

Tam phu nhân lạnh nhạt nói:
- Đúng vậy, hộp châu báu quý như vậy hoàn chỉnh không mất mát gì dâng lên, có lẽ là không có liên quan gì tới hắn ta.

Nhị tổng quan cung kính nói:
- Sự việc xảy ra quá đột ngột, phu nhân có cách cứu tế nào không?

- Cái gì? Ngươi có lòng đi lấp vào chỗ khuyết này.
Tam phu nhân cười nhạt nói.

Nhị tổng quản cung kính:
- Hạ nô đi theo phu nhân đã 12 năm rồi, quả thực cũng muốn có cơ hội phóng thích ra ngoài làm rạng rỡ tổ tông.

Tam phu nhân lắc đầu nói:
- Triệu Thăng, không phải ta không cho ngươi có hội, mà nguy cơ triều đình bây giờ đang gợn sóng. Ngươi cũng biết chuyện hôm nay hoàng thượng nổi giận, đã giết chết Lễ bộ thị lang rồi. Đại nhân nhà ta trong triều phải cẩn thận lời ăn tiếng nói để giữ mình. Để gia nô phóng thích ra ngoài làm quan địa phương, bây giờ ngay cả chức quan cao đó cũng không dám làm, Huyện Thừa huyện Thạch Đại thiếu chúng ta chỉ có thể buông tha, hoặc là lại bồi dưỡng thêm một quan lại sẵn có mà thôi.

Nhị tổng quản cung kính đáp:
- Hạ nô hiểu rồi, không biết phu nhân muốn nâng đỡ người thế nào?

Tam phu nhân dịu dàng nói:
- Ngươi thấy người đó có thích hợp không?

Nhị tổng quản cung kính đáp:
- Có phải họ Vương và họ Lục này không?

Tam phu nhân lắc đầu, dịu dàng nói:
- Tới khi đó ngươi sẽ biết, trước tiên ngươi đi làm việc đi.
Triệu Thăng cung kính rút lui.

Triệu Thăng vừa bước chân đi, Tam phu nhân dẫn tỳ nữ cũng rời khỏi nơi ở, xuyên cửa qua sân tới một viện tử tao nhã, ở đó là phòng khách trong Thị lang phủ.

Theo tiếng hô của tỳ nữ, cửa chính phòng khách trong sân nhanh chóng được mở ra, một người đàn ông trung niên khôi ngô tuấn tú mặc áo trường bào khuôn mặt tròn trịa bước ra. Nếu Lục Thất thấy chắc chắn sẽ kinh ngạc, người đàn ông trung niên không ngờ lại là Ngưu Huyện Úy.

Lục Thất mang theo dễ dàng và tiếc nuối rời khỏi Triệu thị lang phủ, dễ dàng thoát khỏi một số nguy cơ, tiếc nuối chính là cô gái thời niên thiếu si mê không hề có chút tin tức, thậm chí hắn đã từng vạch ra kế hoạch, nếu Bạch Linh Nhi thực sự là thiếp thất ở Triệu thị lang phủ, hắn nhất định sẽ nghĩ cách đi gặp. Nếu Bạch Linh Nhi muốn đi cùng hắn, hắn cũng nhất định sẽ nghĩ cách đưa Bạch Linh Nhi đi.

Hắn lại tới quán trà Thất Tịch. Quán trà Thất Tịch nằm ở trên con phố lớn khu đông. Khi hắn nhìn thấy tòa lầu các hai tầng kiến trúc thanh nhã cổ điển, hắn dừng lại đi đối diện lặng lẽ quan sát, thấy người ra vào quán trà Thất Tịch đều là sỹ phụ quan nhân áo gấm váy lụa. Đây là nơi cho các quan lại quyền quý vui vẻ nghỉ ngơi.

Lục Thất dùng một lượng bạc để hỏi thăm bối cảnh của quán trà Thất Tịch, kết quả thu được khiến hắn ngay lập tức bỏ luôn ý niệm thăm hỏi.

Bối cảnh của quán trà Thất Tịch không ngờ là Trưởng sử Ung Vương phủ La Sỹ Bình. Ung Vương là cửu đệ của đương kim hoàng thượng, là thân vương có địa vị xếp sau Đường hoàng. Đường quốc kế tục toàn bộ chế độ quan lại của hoàng triều Đại Đường, cho phép chư vương và công chúa mở phủ. Ung Vương phủ có quan lại chuẩn bị nhậm chức, chỉ có điều so với quan lại triều đình đều là quan chức phẩm cao quyền yếu.

Quyển 2 - Chương 3: Lòng tốt

Tất nhiên đã biết người cứu có liên quan tới Trưởng sử của Ung Vương phủ rồi, Lục Thất quyết định mấy ngày nữa sẽ tới thăm quán trà Thất Tịch này tiếp. Đó là vì hắn biết phong trào kết đảng trong chốn quan trường, thế lực trong quan trường có liên minh liên kết mà cũng có đối địch. Hắn không biết giữa Công bộ thị lang và Ung Vương phủ có mối quan hệ thế nào.

Ngộ nhỡ là quan hệ đối địch, chẳng phải là hai đầu không lấy lòng được, chỉ có chờ Công bộ thị lang bày tỏ thái độ không muốn dùng hắn mới có thể tìm tới mạng lưới của Trường sử Ung Vương phủ. Đương nhiên, nếu biết rõ mối quan hệ giữa Công bộ thị lang và Ung Vương phủ không phải là đối địch, hắn cũng có thể tới thăm trước.

Rời khỏi quán trà Thất Tịch, hắn quay trở về, vừa đi vừa lĩnh hội sự phồn hoa của kinh thành. Khi hắn bước tới cạnh khu đông, vừa đi lên phố lớn, bỗng trước mặt có một đoàn xe ngựa đi tới, trên mỗi chiếc xe đều cắm một chiếc cờ của Long uy tiêu cục. Người trên đường lần lượt tránh ra, Lục Thất cũng theo dòng người tránh sang bên đường.

Hắn lần đầu nhìn thấy đội ngũ hành tiêu chính thức, nhất thời có hứng thú ngắm cảnh náo nhiệt, tận mắt nhìn thấy đoàn xe chở hàng hóa lớn đi qua, người đánh ngựa của hộ xa cũng uy vũ hùng tráng.

Lục Thất bỗng thấy trong đoàn xe chở hàng xuất hiện một chiếc xe kiệu nổi bật. Bên phải xe hộ kỵ là một người thiếu nữ. Người thiếu nữ đó cưỡi chú ngựa lớn cao to, độ tuổi khoảng 18, 19 tuổi, trên người mặc trang phục màu xanh biếc, tư chất xinh đẹp, vẻ đẹp khác thường, chỉ là vẻ mặt hơi lạnh lùng, khiến người ta có cảm giác không dám tới gần.

Lục Thất cảm thấy kỳ lạ người con gái dung nhan xinh đẹp đó theo bản năng hỏi một người đàn ông bên trái:
- Đại ca, tiểu nương xinh đẹp trên ngựa này là ai thế?

Người đàn ông bên trái đó cũng trố mắt nhìn người đẹp, không quay đầu nói:
- Đó là Nhị tiểu thư Lâm nổi tiếng kinh thành, là con gái của Long Uy tiêu cục Lâm tổng tiêu đầu.

Lục Thất ồ lên một tiếng, hắn là xuất phát từ bản tính háo sắc của người đàn ông mà hỏi một câu, hỏi rồi cũng thế, trong trí nhớ cũng chẳng đọng lại điều gì cả.

Nhưng chính từ sau khi người đàn ông đó trả lời, rèm cửa của chiếc xe đó bỗng kéo ra, để lộ một khuôn mặt người đẹp dung nhan như vẽ, nói chuyện với thiếu nữ mỹ lệ trên ngựa. Khuôn mặt đó đã lọt vào tầm mắt của Lục Thất, lập tức kinh ngạc, đôi mắt nhìn chằm chằm theo sự chuyển động của chiếc xe.

Hắn bỗng nhiên vượt qua người đàn ông bên cạnh, chỉ về phía người đẹp trong xe, vội hỏi:
- Người đẹp trong xe đó là ai thế?

Người đàn ông đó đang tận hưởng may mắn được thấy, bỗng bị Lục Thất cắt ngang liền nổi giận, quay đầu lại định mắng song thấy Lục Thất cao hơn hắn hẳn cái đầu, sợ hãi liền ngậm miệng lại, tự nhiên nhìn về phía tay Lục Thất chỉ.

- Ngươi hỏi người đẹp trong xe đó ư, đó cũng là tiểu thư Lâm gia, đúng là tuyệt sắc.
Người đàn ông đó sau khi nhìn, ngừng lại một chút trả lời câu hỏi của Lục Thất, nói xong quay người lại để thoát khỏi sự lôi kéo, đi vào hàng.

Lục Thất ngây người nhìn theo chiếc xe đi xa, trong lòng hắn lại dâng lên tình cảm khác thường. Người đẹp lộ mặt trong xe đó đúng là người đẹp Tiểu Phức hắn đã cứu trong nhà ra. Lúc ấy, hắn sợ vẻ đẹp của Tiểu Phức và âu yếm ngọc thể, đã từng khuấy động trái tim. Sau đó khi không tìm được lai lịch của Tiểu Phức, cũng đã từng hối tiếc, âm thầm tưởng nhớ nhiều ngày mới dần quên đi được. Không ngờ hôm nay ở thành Giang Ninh lại gặp lại mối duyên này.

Lục Thất đứng giữa đường ngây người nhìn theo đoàn xe tiêu cục đi xa rồi, khoảng một khắc đồng hồ cũng không rời chân đi. Trong lòng hắn lúc này vô cùng mâu thuẫn, người đẹp Tiểu Phức này ngay từ lần đầu gặp mặt đã làm xao động trái tim hắn, khiến hắn có cảm giác không thể diễn tả được thành lời.

Nhưng hắn biết người đẹp Tiểu Phức này là hoa đã có chủ. Nếu hắn liều lĩnh bất chấp tất cả chạy theo, kết cục rất có thể sẽ làm tổn hại tới nàng, khiến hắn nảy sinh tình cảm với người đẹp/ cô nương. Người con gái nhà lành sợ nhất chính là thanh danh ô uế.

Hắn suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đã không kìm chế được tình cảm, liền bước về hướng đoàn xe tiêu cục. Trong lòng hắn đã có quyết định rồi, lần này đi tìm cách tìm hiểu tình hình của Tiểu Phức. Nếu Tiểu Phức quả thực là hoa đã có chủ rồi, thì hắn không được làm hại người ta, ngộ nhỡ hoa chưa có chủ thì hắn sẽ tiếp tục ứng phó.

Dọc theo con phố chốc lát, hỏi thăm người qua đường về Long Uy tiêu cục, người qua đường cho hắn biết Long Uy tiêu cục nằm ở thành tây. Lục Thất sau khi cảm tạ liền đi tới thành tây, thuận lợi tìm thấy Long Uy tiêu cục.Lục Thất thấy Long Uy tiêu cục là tòa nhà hùng vĩ, quy mô không xếp sau phủ đệ Triệu thị lang. Trước thềm trước phủ 5m cắm cột cờ lớn, phía trên treo lá cờ lớn hình đàn rồng của Long Uy tiêu cục, hai bên trước phủ mỗi bên đặt một con sư tử đá khổng lồ, cho thấy khí thế của tòa nhà.

Hắn bước tới trước cửa phủ liếc nhìn biển phủ, trong lòng suy nghĩ nên làm thế nào mới không bị lộ, nghe ngóng được tình hình cụ thể của Tiểu Phức. Cổng phủ có hai gã trang phục đàn ông đứng gác, thấy Lục Thất dừng lại dưới thềm không lên cũng không đi, tên bên trái bước ra ngoài hai bước, chắp tay khách khí nói:
- Xin hỏi ngài có chuyện gì không?

Lục Thất vẫn chưa nghĩ ra cách gì để hỏi thăm tình hình, thấy người đàn ông hỏi hắn liền chần chờ, ngừng lại vài giây chắp tay nói:
- Vị đại ca, tại hạ tới Giang Ninh tìm người họ hàng không gặp, lộ phí đã hết, vì vậy muốn ở quý tiêu cục vài ngày sống tạm chờ người thân. Đại ca có đồng ý không?

Người đàn ông hơi sững người đứng thẳng người lên, trước cung kính sau lắc đầu nói:
- Xin lỗi, nơi này không cần người.

Lục Thất đụng trúng vào đinh, muốn nhộn nhoạm vào tiêu cục bị ngăn cản, tự nhiên không thể đứng ở bậc thềm được nữa, chỉ còn cách quay người đi tìm cách khác.

Vừa mới đi được mười mấy bước, một người phụ nữ lớn tuổi đâm đầu đi tới, Lục Thất liền tránh ra. Người phụ nữ đó liếc nhìn hắn liền đi vào trong phủ. Lục Thất từ từ bước đi, làm xong xuôi chuyện khác sẽ quay lại nghĩ cách nghe ngóng tình hình.

Khi bước đi được khoảng hơn 100m, bỗng nghe phía sau có người gọi:
- Huynh đệ, chờ một chút.

Lục Thất liền quay người lại nhìn, chỉ thấy người gác cổng bên kia đuổi theo. Người đàn ông đó tới gần chỗ hắn nói:
- Huynh đệ, múc nước tưới hoa, tỉa cành bón phân làm không?Lục Thất khẽ giật mình, cơ hội tới đương nhiên không thể bỏ qua rồi, gật đầu nói:
- Tôi làm, đa tạ đại ca.

Người đàn ông cười nói:
- Đừng cảm ơn ta, là bà Lưu nói tiền Sấm làm công ở hoa viên bệnh rồi, 10 ngày, nửa tháng tới không được, nội trong thời gian ngắn nhất thiếu mất một người.

Lục Thất cố ý vui vẻ nói:
- Đa ta đại ca, nếu đại co không giúp ta, ta quả thực phải ăn ngủ đầu đường rồi.

Người đàn ông cười nói:
- Làm gì có, đi thôi.
Lục Thất đi theo người đàn ông vào Long Uy tiêu cục.

Hoa viên của tiêu cục rất lớn, tổng cộng có 5 người làm. Người làm vườn lão Lý là thủ lĩnh, bởi vì bị bệnh xương cốt chỉ có thể dùng miệng. Lục Thất sau khi tới báo danh liền rời khỏi tiêu cục, buổi sáng hôm sau hắn tới làm công. Hắn định làm việc trong tiêu cục vài ngày. Một là nghe ngóng tình hình của Tiểu Phức. Hai là thông qua người trong tiêu cục nghe ngóng một số thông tin. Tiêu cục có lẽ là nơi tiếp xúc rất lớn.

Khi trở về thành nam trời đã tối rồi, Lục Thất ăn cơm tối xong mới thấy trong vườn Trịnh gia một chú ngựa, hỏi mới biết huyện Thạch Đại đã có một gã nha lính tới. Tên lính đó hiện đang ở trong phòng của Vương nhị phu nhân, không cần nghĩ Lục Thất cũng biết tên lính tới để báo hung tin.

Lục Thất rất muốn biết Vương Chủ Bộ có sách lược ứng phó gì. Hắn liền đi tới vách tường Vương nhị phu nhân. Phòng này là 6 tên lính ở chung, sau khi ăn cơm xong đều đi tới sông Tần Hoài tìm thú vui rồi. Lục Thất áp sát vào tường, nhắm mắt thi xuất dị năng nhìn trộm.

Không tồi, sai khi hắn thi triển dị năng đã nhìn thấy Vương nhị phu nhân. Vương nhị phu nhân ngồi trên ghế sát tường, tay phải cầm một bức thư đã mở, hình như đang nói chuyện với người ta. Lục Thất liền bắt đầu nhìn trộm nội dung bức thư.

Nội dung bức thư là:
- Hồng Nhi, Triệu Huyện Thừa và Triệu Huyện Úy đã bị thổ phỉ giết chết báo thù rồi, bây giờ tình thế bất lợi cho ta, mau đem báu vật tặng cho Thượng thư đại nhân, Lục Nga tặng cho đại công tử, một vạn lượng bạc tặng cho Nhị công tử, tất cả phải xử lý nhanh.

Lục Thất thấy trong lòng hừ lạnh, quả nhiên như hắn đã tiên đoán, tên Vương Chủ Bộ này tâm địa độc ác. Lục Nga hầu hạ hắn cũng rất lâu rồi, hắn ta vì giữ quan vị quyền thế mà cái gì cũng đều từ bỏ. Sau này mình trở về huyện Thạch Đại phải xem chừng hắn, lòng hại người của hắn ta không nhẹ chút nào, đề phòng hắn lại là điều không thể.

Ngày hôm sau, khi trời vừa tảng sáng, tất cả mọi người đều bị tỳ nữ của Vương nhị phu nhân đánh thức dậy. Vẻ mặt của Vương nhị phu nhân phẫn nộ cực điểm, nói Lục Nga nhân lúc trời tối đã bỏ chạy rồi. Lục Thất cũng có vẻ mặt không ngờ, lập tức bắt đầu thực thi cuộc tìm kiếm nô trốn. Hắn nói đi vào trong thành truy tìm một chút, sự thực là tới tiêu cục bắt đầu làm việc chạy trốn phiến phức.

Trên thực tế thì Lục Thất đã dẫn theo Lục Nga, nhưng không phải hắn vì tiếc tình sinh thương, mà sinh lòng bất bình căm phẫn mà là chính Lục Nga trốn vào phòng của hắn, cầu cứu Lục Thất thu nạp nàng ta, liều mạng dập đầu cầu xin. Lục Thất không còn cách nào khác mềm lòng, nhân lúc đêm tối đưa Lục Nga đi trốn trong nhà huynh trưởng.

Đưa Lục Nga đi rồi, đối với Lục Thất mà nói có phân nửa là bị ép buộc. Hắn sợ sự cầu xin của Lục Nga kinh động tới Vương nhị phu nhân. Một khi lan truyền ra bên ngoài, kết cục của Lục Nga chắc chắn là thê thảm, không tránh khỏi bị hành hạ. Hậu quả đó sẽ khiến Lục Thất xấu hổ, cũng không đành lòng.

Nguyên nhân còn lại thì phức tạp hơn, có tiếc tình, có tham lam, có bất bình, có thương hại, nhiều hơn cả là có chút kiêu ngạo. Nếu Lục Nga tới nhà quan cao, còn có hi vọng trở thành nữ chủ cao quý. Nhưng nếu Lục Nga cố tình chọn Lục Thất, hơn nữa còn thề nguyện mãi mãi là kỹ nữ hầu hạ Lục Thất cả đời.

Quyển 2 - Chương 4: Lòng tin

Lục Thất tới hoa viên tiêu cục làm việc rất chăm chỉ, tưới nước bón phân không sợ bẩn sợ mệt, mới nửa ngày đã làm xong công việc. Người làm vườn lão Lý quan sát hắn cả ngày, muốn đưa cho hắn chiếc áo cũ của tiêu cục, dặn dò gặp bất kỳ ai cũng đều phải khiêm tốn, bởi vì ăn bát cơm này của tiêu cục kỵ nhất là đắc tội với đủ mọi hạng người. Đó cũng là nguyên nhân lớn nhất của hai cửa phòng kia đối với Lục Thất.

Buổi chiều, Lục Thất rời khỏi tiêu cục đi tìm Thái Thường Thiếu Khanh Ngô phủ. Buổi sáng hắn chỉ làm mà chưa hỏi thăm được tình hình, chủ yếu là hắn muốn làm quen mới có thể hỏi thăm được tình hình thực sự. Nếu không làm công lại mạo muội hỏi thăm, điều đó căn bản là tự làm mất mặt, rất dễ bị kẻ khác lừa gạt. Ngược lại, hắn đã định làm công ở tiêu cục ít nhất là 10 ngày. Mỗi ngày có nửa ngày nghỉ ngơi đủ để làm việc.

Thái Thường Thiếu Khanh là quan cao tứ phẩm. Chức quan này chủ tế tự. Mặc dù quan vị tôn sùng nhưng lại không có thực quyền gì, cũng không biết Hồ tướng quân vì sao mà tặng người đẹp lấy lòng, có lẽ Thái Thường Thiếu Khanh có tư cách nói chuyện tấu sự trước mặt Đường hoàng. Tướng lĩnh thống lĩnh binh lính bên ngoài, sợ nhất chính là trong triều có người nói xấu. Điều đó sẽ làm mất chức quan mà còn mất cả tính mạng.

Thái Thường Thiếu Khanh Ngô phủ cũng nằm ở thành tây, cách Long Uy tiêu cục hai phương hơn 3 dặm. Lục Thất mặc áo đen tiêu cục trên ngực có biểu tượng đàn rồng, khi hỏi đường mọi người đều rất nhiệt tình, xem ra Long Uy tiêu cục ở trong thành Giang Ninh danh tiếng rất tốt.

Thuận lợi tìm tới Ngô phủ, vừa thấy quy mô không như phủ đệ Công bộ thị lang. Phủ đệ của Thái Thường Thiếu Khanh không nằm ở thành đông phần lớn quý tốc, điều này cho thấy tiếng nói của Ngô đại nhân trong triều đình, tám phần là không được xem trọng lắm.

Hơn nữa, điều khiến Lục Thất không ngờ chính là trước cửa Ngô phủ lại không có nô bộc đứng gác. Hắn gõ cửa, mới có một tên nô bộc mặt mày vàng vọt khoảng hơn 40 tuổi đi ra. Lục Thất lấy hai lượng bạc ra dễ dàng hỏi thăm được tin tức của Lục Châu.

Điều khiến Lục Thất cảm thấy bất ngờ chính là Lục Châu là Binh Bộ Viên Ngoại Lang Hàn đại nhân, tặng cho Thái Thường Thiếu Khanh đại nhân ở kinh thành. Nhưng, nhà Ngô đại nhân có vợ nghiêm, mọi việc thấy Lục Châu không vừa lòng liền nhân lúc Ngô đại nhân không có nhà, vu tội Lục Châu phạm thượng đánh chủ, bán cho lầu Khổng Tước bên bờ sông Tần Hoài.

Nô bộc gác cửa nói Ngô đại nhân sau khi trở về nhà cãi nhau với thê thất một hồi, đã tức giận bỏ đi mấy ngày chưa về phủ.

Lục Thất nghe được tin này trong lòng cảm thấy khó chịu, thậm chí là phẫn hận trong lòng. Tình một đêm lúc đó, hắn đối với Lục Châu đã có tình cảm rất sâu đậm, chỉ là thân là kẻ dưới, không thể không đối diện với hiện thực rời bỏ, song trong lòng hắn đã xem Lục Châu là thê thất rồi.

Cộng thêm “Quy xà đan thư” thu được cũng là ban ơn rồi. Hồng nhan tin tặng minh châu, quân đương ân nặc tương báo. Lục Thất là người không trọng đại nghĩa, nhưng tuyệt đối là một người đàn ông trọng tri ân.

Lục Thất là một kẻ học nghề đối với việc tìm thú vui ở lầu xanh, sau khi trở về thành nam vốn muốn cùng thuộc hạ tới lầu Khổng Tước tìm người, nhưng sau khi hắn suy tính lại đã từ bỏ ý nghĩ cùng thuộc hạ tới đó. Hắn lặng lẽ một mình chuộc cứu Lục Châu, sau đó dẫn Lục Châu trở về huyện Thạch Đại sống cuộc sống bình thường. Lục Châu bước vào cuộc sống ở lầu xanh đã bị cắt đứt hoàn toàn, không để cho người thân trng nhà biết.

Ngày hôm sau, trời vừa tảng sáng, hắn lại đi làm công ở tiêu cục, bắt đầu công việc nửa ngày.

Sau bữa cơm trưa, khi hắn rời khỏi, người làm vườn lão Lý quan tâm nói:
- Lục Thất, ngươi là người ngoài tới, nhất định phải nhớ, đây là kinh thành, du ngoạn trong thành nhất định đừng gây chuyện hoặc chõ mõm vào chuyện bao đồng.

Lục Thất gật đầu đáp lại:
- Ta biết rồi, cảm ơn Lý thúc.

Lão Lý vui vẻ gật đầu, đại khái nghĩ là Lục Thất trẻ nhỏ dễ dạy.

Vừa ra khỏi cửa sau tiêu cục, một người gọi với theo. Lục Thất quay lại nhìn, là một lục phu Điền Ngọc. Điền Ngọc 30 tuổi, nông mày rậm mặt vuông chữ điền, tướng mạo rất đẹp, nhưng khi làm việc nghe lão Lý nhắc tới người này đánh bạc chơi gái khiến Lục Thất ít chú ý tới hắn.

Điền Ngọc rất thân thiện đưa tay ra khoác vai hắn, cười nói:
- Lục huynh đệ, ngươi có muốn đi chơi phải không?

Lục Thất nghe xong hơi giật mình, tên Điền Ngọc này lớn lên ở nông thôn rất thích chơi gái, có lẽ là người chỉ đường thanh lâu rất tốt, liền mỉm cười nói:
- Ở đây ta không quen, muốn tùy tiện đi xem xem.

Điền Ngọc cười nói:
- Tìm ra nhé, ta đưa huynh đệ đi vài nơi hay chơi chút.

Lục Thất thấy Điền Ngọc chủ động làm hướng dẫn, liền hỏi luôn:
- Điền đại ca, ta muốn tới lầu Khổng Tước xem xem, ngươi có biết lầu Khổng Tước ở đâu không?

Điền Ngọc hơi sững người, liếc nhìn Lục Thất, cười nói:
- Ây da huynh đệ, nhìn không ra ngươi cũng là loại phong lưu đấy chứ.

Lục Thất nóng mặt nói:
- Ta nghe người khác nói lầu Khổng Tước hay, cho nên muốn đi cho biết.

Điền Ngọc lắc đầu cười nói:
- Huynh đệ, lầu Khổng Tước là một trong năm lầu nổi tiếng bên bờ sông Tần Hoài Giang Ninh. Trong đó toàn là chị em xinh đẹp quyến rũ, ngay cả ta một tháng 10 lượng tiền công cũng không dám nằm mơ.

Lục Thất cố ý kinh ngạc nói:
- Đắt thế sao?

Điền Ngọc bất đắc dĩ nói:
- Tới đó toàn là nhân vật vung tiền như rác, ngay cả chị em thấp nhất cũng phải năm lượng bạc, chúng ta muốn đi khoái lạc có khi là chỗ hay.

Lục Thất lắc đầu nói:- Ta chỉ muốn tới đó mở mang kiến thức chút thôi.

Điền Ngọc đảo mắt cười nói:
- Huynh đệ, dẫn đại ca đi đánh bạc, may mắn đi lầu Khổng Tước mở mang kiến thức một phen cũng được.

Lục Thất chần chờ một lát, nghĩ có Điền Ngọc dẫn đường sẽ bớt đi đường vòng, hơn nữa thân quen còn có thể hỏi thăm được tình hình thực sự của Tiểu Phức, liền gật đầu nói:
- Cũng được, ta đưa đại ca đi dạo.

Dưới sự dẫn dắt của Điền Ngọc, hai người tới sòng bài ở thành bắc.

Lục Thất vừa bước vào trong đã hơi ngạc nhiên, trước tiên là ngoài cửa dán bốn chữ đại hán hung hãn, bên trong sòng bài cũng rất lớn, tập trung vài trăm người, tiếng ồn áo liên tiếp vang lên.

Điền Ngọc cười nói:
- Huynh đệ không phải sợ, ở đây là công bằng nhất đấy, chỉ cần không kém, không ai dám làm gì.

Lục Thất gật đầu. Điền Ngọc liền hỏi:
- Huynh đệ có tiền không?

Lục Thất cười nói:
- Có hai lượng bạc.

Điền Ngọc thất vọng lắc đầu:
- Vậy chúng ta mua lớn nhỏ chơi chút nhé.

Lục Thất gật đầu nói:
- Được.

Điền Ngọc kéo hắn tới phía trước chiếc bàn dài, xung quanh bàn có mười mấy người, nhà cái là một người đàn ông ngoài 30 tuổi trắng nõn. Điền Ngọc giảng giải cho Lục Thất một hồi cách chơi thế nào.

Người đàn ông nhà cái quơ lấy con súc sắc lắc chiếc hộp, lắc hơn 10 lần liền đặt xuống trước mặt nói:
- Mua rời tay, đặt cược.

Lục Thất không muốn ở lại quá lâu, sau khi nhắm mắt lại, liền lấy ra hai lượng bạc vụn đặt lên cửa nhỏ. Mười mấy người lần lượt áp lớn áp nhỏ, Điền Ngọc cẩn thận cũng ở cửa nhỏ áp một lượng bạc nói:
- Huynh đệ, ngươi là tay mới, thần tài sẽ chú ý tới ngươi.

Lục Thất nghe xong cười, người đàn ông trắng trẻo chờ mọi người bỏ tay ra liền mở hộp thét lớn:- Nhỏ.

Điền Ngọc nhảy lên cao vui vẻ nói:
- Hay lắm.
Nhà cái đem bạc đẩy tới trước mặt Điền Ngọc, đủ mười mấy lượng.

Nhà cái cười nói:
- Điền đuôi vận khí không tệ chứ?

Điền Ngọc thắng tiền cũng không chú ý gọi tên riêng của hắn, cười nói:
- Lão huynh đệ mau lắc bảo đi.

Nhà cái dùng chiếc hộp đặt súc sắc lên không chuyển mấy vòng, ném lại lên bàn. Mọi người lần lượt đặt cược, Điền Ngọc lại nhìn về phía Lục Thất.

Lục Thất chỉ ra nhỏ, Điền Ngọc hơi sững người lại, nghiến răng đẩy bạc vào cửa nhỏ, lại lấy ra 10 lượng bạc đặt tiếp vào cửa nhỏ, lớn tiếng nói:
- Huynh đệ ta thần tài cự phú, liều mạng.

Nhà cái liếc nhìn Lục Thất, mở hộp nói:
- Nhỏ.

Điền Ngọc vui vẻ nhìn Lục Thất cười:
- Huynh đệ, ngươi quả là lợi hại.
Lục Thất cười nhạt không nói gì.

Nhà cái lại đẩy hơn 60 lượng bạc tới trước mặt Điền Ngọc, lại lắc súc sắc. Lần này sắc mặt nhà cái đã ngưng trọng, đưa chiếc hộp lên lắc loạn lên.

Khi chờ đặt xuống bàn, mười mấy người đều nhìn về phía Lục Thất. Lục Thất nhíu mày không nói, nói trúng thế cũng được rồi, người mở sòng bài chắc chắn đều là hạng người hung ác.

Điền Ngọc thấy hắn không lên tiếng, liền nói:
- Huynh đệ, áp lớn áp nhỏ?

Lục Thất bất đắc dĩ nói:
- Hình như vẫn là nhỏ.

Điền Ngọc thấy hắn không chắc chắn, lấy một nửa bạc đặt lên cửa nhỏ. Phần lớn mọi người đều áp lên cửa nhỏ.

- Con bà nó, ông mày không tin được.
Một người đàn ông áo đen mở miệng mắng nhiếc, một ván 50 lượng trọng nguyên bảo bị mất, cạch một tiếng quẳng xuống bàn.

Điền Ngọc liếc ngang, đặt hết số bạc còn lại lên cửa nhỏ. Lục Thất nhắm mắt lại kéo hắn nói:
- Đại ca, đổi một chút cũng được, không thể luôn là cửa nhỏ được.

- Ta cũng nghĩ như vậy.
Điền Ngọc gật đầu đáp, đưa tay ra đẩy bạc sang cửa lớn, vẻ mặt của người áo đen hơi biến sắc, những người khác có số ít theo đặt cửa lớn.

Người đàn ông trắng trẻo mở hộp ra, hô lớn:
- Lớn.

Mọi người xôn xao lên, người thua đấm ngực dậm chân, Điền Ngọc vui mừng liên hồi khiển trách.

Nhà cái đẩy hơn 300 lượng bạc tới trước mặt Điền Ngọc, cười nói:
- Giỏi quá.

Lục Thất vỗ đầu, nhíu mày nói:
- Đau đầu quá, không được rồi, ta phải ra ngoài rồi.
Nói xong liền bước ra ngoài, Điền Ngọc liền thu bạc chạy theo.

Quyển 2 - Chương 5: Khổng tước lâu

Điền Ngọc đuổi theo Lục Thất, quan tâm nói:
- Huynh đệ, đầu của đệ làm sao vậy?

Lục Thất rũ tay xuống, lạnh nhạt nói:
- Không biết tại sao, đầu của đệ đột nhiên rất đau, giống như có người bảo đệ mau chóng rời khỏi.

Điền Ngọc kinh ngạc nói:
- Thật ra, đó có thể là Thần Tài hiển linh, bảo chúng ta đừng quá tham lam.

Lục Thất nghe xong thấy buồn cười, cười nói:
- Vậy thì sao chứ Thần Tài ơi.

Điền Ngọc lắc đầu nói:
- Huynh đệ, đệ cũng thật có tài mệnh, đại ca ta cá tiền đến bây giờ, chưa từng thắng nhiều bạc như vậy.

Lục Thất cười nói:
- Dựa vào đánh cược mà phát tài là chuyện vô cùng hung hiểm đó, sao đại ca không tích chút tiền, gây dựng một gia nghiệp đứng đắn nho nhỏ.

Điền Ngọc gật đầu nói:
- Ta cũng biết đánh cược không tốt, nhưng thua thì phải gỡ lại, sau đó cố gắng ít đánh cược là được.

Lục Thất cười, vòng vo rồi cũng nói vào đề tài chính:
- Đại ca có thể đưa đệ tới Khổng Tước Lâu mở mang kiến thức một chút bây giờ không.

Điền Ngọc cười nói:
- Ở đây vẫn còn bạc của đệ, đi nào, huynh đệ ta đi vui chơi một chút.

Tới bên ngoài Khổng Tước Lâu, Lục Thất thấy nơi này bậc thềm bạch ngọc, ngói đỏ sơn, khí thế to lớn, giống như phủ đệ của vương công. Trước cửa đàn ông có già có trẻ mặc áo gấm hoa phục ra ra vào vào. Bảy tám quân nô áo xanh cúi đầu khom lưng chào hỏi.

Điền Ngọc chỉ ra cửa nói:
- Huynh đệ, cửa chính này, những người như chúng ta không vào được, đến đây đi.
Nói xong, kéo Lục Thất đi bên cạnh mình.

Chỉ chốc lát sau, đi vào trước một cánh cửa lớn, hai quân nô bên cạnh đứng thẳng lưng, hoàn toàn không để ý tới người ra ra vào vào. Lục Thất thấy tấm biển trên cửa đề ba chữ lớn ‘Khổng Tước Lâu’. Khí thế kém hơn so với cửa chính một chút.

Điền Ngọc níu chặt một người trung niên, nói:
- Triệu ca, cũng tới đây vui chơi à.

Người trung niên kia quay đầu vừa thấy Điền Ngọc, cười nói:
- Tiểu tử ngươi cũng dám tới nơi này, có phải đã thắng trước rồi không.

Điền Ngọc cười nói:
- Xem huynh nói kìa, ta chỉ mời huynh đệ của ta tới đây mở mang kiến thức một chút thôi.

Lục Thất thấy người này gầy đét, mặt ngựa. Xuất phát từ lễ độ mới chắp tay nói:
- Triệu ca.

Người trung niên xem xét hắn, liếc mắt một cái khẽ gật đầu. Điền Ngọc cười nói:
- Ta đã lâu không tới, không biết tới hạ viện rồi có khiến chị em tức giận không đây.

Người trung niên cười nói:
- Ta biết huynh đã lâu không tới, vào trong chẳng phải sẽ biết rồi.
Nói xong nghênh ngang đi mất.

- Người này, vài ngày không gặp tính tình quái gở hẳn.
Điền Ngọc quay đầu lại, hơi xấu hổ nói.

Lục Thất khó hiểu hỏi:
- Đại ca, vừa rồi huynh hỏi gã cái gì vậy?

Điền Ngọc đáp:
- Bên trong cửa này là hạ viện Khổng Tước Lâu, đại bộ phận trong đó đều là chị em trên ba mươi, lúc còn trẻ kiếm được kha khá, lớn hơn lại muốn tìm một chốn đi về.

Lục Thất chợt nói:
- Các nàng muốn hoàn lương xuất giá.

Điền Ngọc gật đầu nói:
- Nữ nhân ấy mà, lớn tuổi rồi sợ nhất không có người để nương tựa. Các nàng lăn lộn chốn phong trần cũng mười mấy năm, mỗi người kiếm cho tú bà không biết bao nhiêu tiền, cũng là để kiếm đủ tiền chuộc thân cho mình, cho nên những người tầm hoan ở hạ viện Khổng Tước Lâu này, đều có mục đích cả.

Lục Thất cười nói:
- Đại ca muốn tìm một người.

Điền Ngọc cười khổ:
- Khó đấy, những tên quan lại quyền quý chướng mắt các nàng, các nàng cũng chướng mắt người như như ta, thử vận may, cố gắng kiếm được món nguyên bảo thật lớn, về mở cửa hàng sống qua ngày.

Hai người cất bước đi vào cửa chính, trái tim Lục Thất đập thình thịch, hắn chưa bao giờ chính thức tầm hoan ở thanh lâu, hơi tò mò đánh giá trái phải nơi này. Chỉ thấy lầu các nơi này liên kết với nhau, bài trí cũng xem như lộng lẫy.

Đi được hơn mười thước, một bà già bốn mươi năm mươi tuổi chào đón:
- Hai vị mời vào trong.

Hai người đi theo bà vào một phòng khách bài trí trang nhã. Bà già bưng trà lên cười nói:
- Hai vị quý khách có người quen không?

Điền Ngọc hào phóng nói:
- Xin hỏi Kim Hoa cô nương có đây không?

Bà già cười nói:
- Ngài tới chậm mất rồi, Kim Hoa Nguyệt đã xuất giá rồi.

Điền Ngọc ồ một tiếng nói:
- Huynh đệ của ta đây mới tới lần đầu, có cô gái xinh đẹp nào không?

Lục Thất hơi đỏ mặt, hắn muốn tới là có mục đích khác, vội cất tiếng ôn hòa:
- Đại ca, đệ không tìm trước đâu, huynh tự tìm đi.

Bà già liếc nhìn Lục Thất, cười nói:- Công tử, cô nương chỗ chúng ta không ăn thịt người, công tử muốn hay không, không ai bắt ép, gặp trước một chút có được không?

Điền Ngọc gật đầu nói:
- Mời cô nương ra gặp cũng tốt.

Lục Thất không còn lí do gì từ chối không gặp, sau khi bà già rời khỏi phòng dẫn đến bảy cô gái trang điểm lộng lẫy, cao thấp béo gầy đều có, Lục Thất khẽ liếc nhìn rồi lập tức rũ mắt xuống.

Điền Ngọc nói:
- Các cô nương vất vả rồi, mời quay về đi.

Bảy cô gái hậm hực đi ra. Điền Ngọc lắc đầu nói:
- Ta nói này bà bà, người bà gọi tới có phần quá kém.
Nói xong lấy ra mươi lượng bạc đặt lên bàn.

Bà già nhìn thoáng qua bạc, vẻ mặt khó xử nói:
- Không giấu hai vị, hai vị tới thật không khéo, hai mươi lăm cô nương tốt chút, đều bị các công tử quan gia gọi tới tiếp rượu rồi.

Điền Ngọc lắc đầu nói:
- Chúng ta đây đành phải đổi nơi khác vậy.

Bà già do dự một chút nói:
- Hai vị chờ chút, ta đi xem có hay không.
Nói xong đi ra ngoài.

Ước chừng sau thời gian uống cạn tuần trà, bà già đi tới, khó xử nói:
- Chỉ còn một vị cô nương, cơ thể vẫn còn chưa khỏe lắm.

Điền Ngọc không kiên nhẫn nói:
- Thật dài dòng, chọn trúng người nào trong chúng ta?

Bà già liếc mắt nhìn Lục Thất một cái, cười nói:
- Hóa ra đại gia hiểu, xin mời đại gia đi với ta gặp cô nương vừa nãy kia.

Điền Ngọc híp mắt nói:
- Tính thế nào đây?

Bà già cười nói:
- Có người tính, đại gia cứ hưởng sung sướng là được.

Điền Ngọc đứng lên nói:
- Huynh đệ, ta đi trước đây.

Lục Thất ngẩn ra, cũng đứng lên nói:
- Đại ca, huynh đi đâu vậy?

Điền Ngọc đi qua ghé tai nói thầm:
- Huynh đệ, có hồng quan chọn trúng đệ rồi, nếu như đệ không muốn thì nói nhà có vợ dữ. Tuy nhiên tốt nhất là chấp nhận, đây chính là một món hời.
Nói xong cười theo bà già đi mất.

Lục Thất nghe xong không hiểu ra sao, nghĩ thế nào cũng không ra sẽ có hồng quan nào chọn trúng, việc này có gì đó sai rồi.

Chỉ chốc lát sau bà già trở về cười nói:
- Công tử đi thôi.

Lục Thất tới đây chỉ muốn nghe tung tích của Lục Châu, nào có tâm trạng mà tầm hoan, thoái thác:
- Ta sợ không đủ tiền, không đi đâu.Bà già buồn cười nói:
- Nếu công tử chỉ nghe một khúc tâm tình, năm lượng là đủ rồi.

Lục Thất nghe xong suy nghĩ một chút, trong lòng cũng có chút tò mò, hồng quan chọn trúng hắn sẽ như thế nào, lập tức muốn tìm hiểu thấu đáo bèn gật đầu. Theo bà già tiêu sái đi thẳng lên lầu, đi thời gian chừng nửa chén trà thì tới trước một lầu các xa hoa.

Bà già tiến vào gõ cửa, bên trong có tiếng yêu kiều đáp:
- Vào đi.

Bà già cười đẩy mạnh Lục Thất vào trong lầu, sau đó đóng cửa ngoài lại.

Lục Thất hơi căng thẳng đánh giá trong lầu, chỉ thấy nơi này rộng rãi sáng sủa, bố trí vô cùng văn nhã, hương thơm tỏa khắp nơi. Bàn khắc hoa tinh mỹ, hương đỉnh bằng đồng thau, giá sách đàn ngọc, giường gấm thanh lịch.

Hắn cũng thấy một cô gái mặc váy lục màu vàng nhạt nhìn hắn, thoạt nhìn nàng ấy chừng hai lăm hai sáu tuổi, mặt trái xoan, mi cong mày phượng, khí chất văn nhã lịch sự.

Sau khi cô gái đánh giá Lục Thất, lúm đồng tiền tuyệt đẹp hiện lên vẻ thất vọng, lạnh nhạt nói:
- Công tử mời ngồi.

Lục Thất thấy dáng vẻ cô gái này xinh đẹp giống Lục Châu, không hề có chút son phấn hay hơi thở phong trần, hơn nữa mơ hồ có cảm giác thân thiết như đã quen biết từ lâu.

Thấy thái độ lãnh đạm của nàng, dường như có vẻ thất vọng. Căng thẳng trong lòng hắn cũng dần dần bình tĩnh, thậm chí còn có chút mất mát, bởi trong lòng hắn hiểu rõ, mỹ nữ này không chọn trúng hắn.

Trong lòng không còn căng thẳng, hắn khôi phục vẻ điềm tĩnh, tự nhiên cất bước vào phòng ngồi xuống ghế, cô gái bưng trà lên, yêu kiều nhẹ nhàng nói:
- Công tử mời dùng trà.

Lục Thất liếc mắt nhìn mỹ nữ một cái, trong lòng sinh ra hảo cảm, đưa tay nhận lấy chén trà, ôn tồn nói:
- Tỷ tỷ khách khí rồi.

Cô gái chăm chú nhìn hắn cười dịu dàng nói:
- Công tử mới hai mươi lăm tuổi sao?

Lục Thất ôn tồn nói:
- Ta hai mươi bốn tuổi.

Cô gái khẽ ồ một tiếng, giống như lẩm bẩm:
- Lý bà bà thật sự nóng lòng kiếm tiền quá rồi.

Lục Thất ngẩn ra, thuận miệng hỏi:
- Tỷ tỷ bao nhiêu xuân xanh rồi?

Cô gái ngồi xuống cười nói:
- Theo công tử thì sao.

Lục Thất suy nghĩ một chút nói:
- Hai mươi lăm.

Cô gái cười dịu dàng nói:
- Công tử bảo ta trẻ hơn tám tuổi, thiếp thân xin đa tạ.

Lục Thất ngẩn ra, kinh ngạc nói:
- Tỷ đã ba mươi ba tuổi.

Cô gái gật đầu, dịu dàng nói:
- Đúng vậy, lớn hơn công tử tám tuổi, công tử sẽ không nguyện ý cưới một lão thái bà về chứ.

Cô gái sảng khoái nói thẳng, khiến Lục Thất càng thêm thả lỏng, cười nói:
- Tỷ tỷ nói ngược rồi, tại hạ không xu dính túi, tuyệt đối không xứng với tỷ tỷ mới phải.

Cô gái cười nói:
- Công tử rất biết ăn nói.

Lục Thất cười nói:
- Ta chỉ nói thật, dựa vào dung mạo xinh đẹp của tỷ tỷ, hẳn là có thể gả cho phú thân quyền quý mới phải.

Má lúm đồng tiền đẹp đẽ của cô gái biến đổi, không vui nói:
- Công tử cũng không thể đến không được, tiểu nữ nguyện ý tặng một khúc.

Lục Thất ngẩn ra, không biết lời nói của mình có gì không ổn, không ngờ chọc giận mỹ nữ, lúng túng nói:
- Ta nói sai rồi, xin tỷ tỷ đừng để ý.

Cô gái xoay người đi tới lấy cây đàn xuống, nhàn nhạt mà nhẹ nhàng nói:
- Công tử muốn nghe khúc nào?

Lục Thất hơi bối rối, thuận miệng nói:
- Tây giang nguyệt.

Cô gái sửng sốt, kinh ngạc nói:
- Đó là khúc nhạc ai oán nhất.

Lục Thất ngẩn ra, vẻ mặt có chút tịch mịch, trước kia hắn luôn nhớ tới Bạch Linh Nhi, tình cờ sẽ ra ngoài thành tập thổi ‘Tây giang nguyệt’ tự tình, cô gái vừa rồi dễ dàng nói ra, vừa thấy nàng hỏi, đành gật đầu đáp:
- Nghe sẽ khiến lòng thanh thản.

Cô gái chăm chú nhìn hắn nói:
- Công tử hiểu nhạc luật.

Lục Thất cũng không kiếm cớ giấu giếm, ôn tồn nói:
- Ta thường dùng tiêu thổi một vài khúc nhạc giãi bày nỗi lòng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau