KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 111 - Chương 115

Quyển 1 - Chương 111: Tâm sự chuyện cũ

Lục Thất nghĩ cẩn thận một chút, mắt nhìn Tân di nương nghiêm mặt nói:
- Cô cô, Đông Thanh tu luyện khí công đã có được dị năng, nhưng Thiên Phong vẫn muốn khuyên can cô cô, loại khí công Đông Thanh tu luyện ta chỉ có bí pháp tu luyện không có ghi lại bất cứ gì về điều lợi điều hại. Mấy ngày nay tu luyện, Thiên Phong cảm thấy loại khí công này có chút tà môn, chỉ sợ tu luyện lâu ngày, sẽ có hại đối với thân thể, hy vọng cô cô cân nhắc kĩ một chút.

Tân di nương ngơ ngác một chút, dịu dàng nói:
- Ta đã suy nghĩ kĩ rồi, trước mắt ta cần loại khí công này bảo vệ, ta là nữ nhân, ra ngoài ngao du càng cần năng lực tự bảo vệ, nếu có một ngày thật sự vì luyện khí công mà bị thương đến thân thể, ta cũng không hối hận.

Lục Thất nghe xong trong lòng thầm kính trọng, Tân di nươngdũng cảm quả quyết không hề thua kém đấng mày râu, hắn hòa nhã nói:
- Nếu cô cô đã quyết định, vậy sau giờ ngọ chúng ta tìm một mảnh rừng trúc bí mật tu luyện.

Nét mặt Tân di nương giãn ra mỉm cười, khuôn mặt tiều tụy tươi sáng hơn, nàng dịu dàng nói:
- Cảm ơn ngươi.

Lục Thất thần thanh khí sảng, bình tĩnh nói:
- Ta vẫn luôn kính trọng cô cô, yêu cầu của cô cô ta sẽ không dễ dàng cự tuyệt.

Tân di nương cười dịu dàng nói:
- Vận Nhi chắc hết buổi trưa vẫn chưa về được.

Lục Thất ngẩn ra, chợt nhớ tới một chuyện hòa nhã nói:
- Vận Nhi và Vân Thường có phải đến chỗ Chu tiểu thư không?

- Đúng rồi, nghe nói Nhạn Nhi đã có ý với vị Lư công tử này, nghe nói mẹ của Lư công tử cũng đã tới Chu phủ để gặp Nhạn Nhi, hai bên đều có ý kết thân. Hơn nữa Lư công tử kia ở trong kinh có thúc phụ là quan lớn, Chu phủ đã quyết định trước cuối năm, Đại công tử sẽ cùng Lư công tử đi kinh thành mua quan chức.
Tân di nương bình thản nói.

Lục Thất kinh ngạc nói:
- Nói như vậy, Lư công tử kia chưa chắc là giả.

Tân di nương bình thản nói:
- Thật hay giả cũng không liên quan đến chúng ta, một người nguyện ý đánh một người nguyện ý chịu đánh, xen vào chỉ trở thành lo chuyện bao đồng mà thôi.

Lục Thất ồ một tiếng gật gật đầu, Tân di nương cười nhạt nói:
- Thiên Phong, ngươi có phải vẫn còn băn khoăn chuyện Nhạn Nhi hay không?

Lục Thất ngẩn ra mỉm cười nói:
- Nhạn Nhi tiểu thư ta đã gặp qua, khi gặp ta không hề có cảm giác gì, nếu ta thực sự thích tuyệt đối sẽ không ngồi nhìn người khác dễ dàng có được.

Tân di nương mỉm cười dịu dàng nói:
- Có thể nhận ra, ngươi là một người vô cùng bá đạo.
Lục Thất cười cười không đáp lại, bây giờ thê thiếp của hắn đã rất nhiều, nội tâm có chút cảm giác đủ. Bây giờ hắn quan tâm chính là sự nghiệp gia tộc và giấc mộng làm tướng quân, sau này gia tộc giàu có đến một mức nhất định, hắn sẽ dùng bạc mua lấy chức quan tướng quân, đương nhiên nếu bây giờ có cách khác để thực hiện giấc mộng, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

- Thiên Phong, loại khí công này là hợp tu, vậy có phải ngươi cũng có dị năng gì không?
Tân di nương lại chuyển đến chuyện tu luyện, nàng thật sự vô cùng quan tâm.

Lục Thất ngẩn ra cười khổ nói:
- Cô cô, loại khí công này nói là nam nữ cùng tu luyện, nhưng sau khi hợp tu dị năng của Đông Thanh siêu phàm, còn ta chỉ có được dị năng nhìn trộm sự vật, nếu không phải đã có được di năng nhìn trộm, ta cũng sẽ buông tha không luyện nữa.

- Dị năng nhìn trộm bên ngoài? Đó là dị năng gì?
Tân di nương tò mò hỏi.

- Cái gọi là nhìn trộm bên ngoài chính là lúc ta nhắm mắt tập trung tư tưởng, có thể nhìn thấy bất cứ cái gì trong vòng mườithước, đối với ta mà nói mọi vật gần như trong suốt.
Lục Thất thuận miệng giải thích.

Tân di nương nghe xong giật mình, kinh ngạc nói:
- Không ngờ ngươi có dị năng nhìn xuyên thấu vật.

- Đúng vậy, nhưng loại dị năng này không có tính ứng dụng thực tế, ta không có thói quen rình trộm.
Lục Thất không thèm để ý nói, ánh mắt vô ý liếc qua thân thể Tân di nương, Tân di nương đỏ mặt theo bản năng giơ tay che ngực.

Lục Thất nhìn có cảm giác thú vị, mỉm cười nói:
- Cô cô không phải sợ, ta mở to mắt nhìn người đều là bình thường, chỉ có lúc nhắm mắt tập trung tư tưởng mới có thể nhìn thấu vật.
Mặt Tân di nương hơi túng quẫn quay đầu không nói gì, không khí xấu hổ cũng tràn ngập, Lục Thất theo bản năng duỗi tay phải đến trước nhìn, một lúc sau mới thả tay xuống dịu dàng nói:
- Cô cô, phu nhân của Chu phủ là vì quyền sở hữu tài sản mà hận cô sao?

Mặt Tân di nương trầm trọng, thở dài nói:
- Đúng vậy, phu nhân Chu phủ không chỉ hận ta, mà người nàng càng hận hơn chính là lão phu nhân, mà ta đối với lão phu nhân là vừa có ân vừa có oán.

Lục Thất kinh ngạc nói:
- Cô cô, sao người lại oán hận lão phu nhân Chu phủ vậy?

Tân di nương vẻ mặt mê man nhớ lại, một hồi lâu sau mới hạ giọng nói:
- Thiên Phong, lão phu nhân là một nữ nhân có dục vọng về quyền lực rất lớn, chưởng quản Chu phủ gần bốn mươi năm, lão phu nhân của những gia đình quan lại khác thường sẽ để đại bộ phận quyền lực truyền cho nữ chủ tiếp nối. Nhưng lão phu nhân một chút quyền lực cũng không thả ra, từ lúc Chu phu nhân xuất giá đến nay, ở Chu phủ chỉ để bài trí, thậm chí Kỳ lão đại nhân thân là nhi tử thế mà không có quyền sử dụng trăm lượng bạc trở lên, mà lúc ta vào Chu phủ liền thay mặt Chu lão phu nhân nắm quyền, vì thế tất cả oán hận đều hướng vào ta, mà ta lại không cam lòng làm nữ nhân bình thường, biết rõ nhiều nguy hiểm vẫn cam tâm trở thành tâm phúc của lão phu nhân.

Lục Thất kinh hô ồ một tiếng gật gật đầu, Tân di nương lại hạ giọng nói:
- Thiên Phong, ngươi không biết, Chu lão phu nhân là dì ruột của ta, mà trượng phu bây giờ của ta là biểu thúc của ta.

Lục Thất sửng sốt ngạc nhiên nhìn Tân di nương, Tân di nương hạ giọng nói:
- Năm đó Tân gia ta bị tai họa thổ phỉ cướp bóc, ta một mình đi ba bốn trăm dặm đến nương nhờ dì, đáng tiếc dì của ta tính tình lãnh đạm, căn bản không muốn nhận thân thích là ta, chỉ để làm tỳ nữ ở Chu phủ. Sau này ta có dung mạo lại khéo lẽo hiểu lòng người liền được dì cho làm thiếp thất của thúc, từ đó ta liền trở thành nhân vật có thực quyền ở Chu phủ. Ta có được quyền lực là mang đến nhiều người ghét hận, trong đó có cả trượng phu của ta, trượng phu của ta đến nay đều chưa từng chạm qua ta, mỗi lần vào trong phòng ta đều là ngủ cùng Vân Thường. Ban đầu ta cũng thương tâm khổ sở, cũng vì việc này mà trách cứ Vân Thường, sau này nghe Vân Thường nói rõ chân tướng, trượng phu của ta vì không dám hận mẫu thân của mình mới quay qua hận ta, thế nên cho đến nay ta vẫn còn thân trong trắng, trượng phu của ta không muốn ta sinh con dưỡng cái cho y.

Lục Thất nghe xong giật mình nhìn Tân di nương, tuyệt không hề nghĩ tới nàng gả cho người ta lâu như vậy vẫn còn nguyên vẹn, thật là khiến người khó có thể tin.

Hắn thấy Tân di nương rơi lệ, một hồi lâu mới nghẹn ngào nói:
- Ta không trách trượng phu của ta, y dời nỗi hận lên ta, đó chính là do ta sai, là ta không dám chống lại mệnh lệnh của lão phu nhân, là tự ta tham luyến quyền lực. Mấy năm trước Vân Thường từng khuyên ta lặng lẽ chuyển giao một phần quyền sở hữu tài sản cho trượng phu và phu nhân, ta không làm như vậy, ta sợ lấy lòng hai bên không tốt sẽ lâm vào tình thế nguy hiểm. Ở Chu phủ ta chỉ có thể dựa vào lão phu nhân, ta không thể làm mất đi sự tín nhiệm của lão phu nhân, ta sợ lão phu nhân ghét ta sẽ bán ta đi.

Lục Thất âm thầm thở dài, cau mày nói:
- Chu phủ cũng chỉ là một gia tộc quan lại, không nghĩ lại có thể tranh quyền đoạt lợi phức tạp như vậy.

Tân di nương khổ sở nói:
- Gia tộc lớn, chuyện gì cũng sẽ có, lão phu nhân là hoàng đế của Chu phủ, Trần phủ cũng là do Trần kỳ lão một tay che trời, ngươi hẳn cũng biết về Trần phủ, ngươi thấy Trần kỳ lão cũng già như vậy rồi, vẫn nắm giữ hết tất cả quyền lực Trần phủ. Vận mệnh của toàn gia tộc vẫn ở trong tay ông ấy, không được nửa phần dị nghị, can đảm dám làm trái kết cục nhất định rất thê thảm. Giống như Thu Đường kia, là một chính thiếp an phận hiền thục, phạm phải gia pháp lập tức bị nghiêm trị, giống như người con gái kia bị coi như súc sinh chứa vào lồng heo làm đồ cưới cho Trần Tương Nhi đấy. Ở trong huyện thành, người phạm pháp, đa số đều trình lên quan định tội, mà người ở trong gia tộc hương quan hoặc hương dân trong phạm vi làng xã phạm pháp, tông pháp trong gia tộc hương quan chính là quan pháp, bị cho vào lồng heo thả xuống sông năm nào cũng có, quan lại ở xã chính là ông trời, trên dưới đều không có công lý và vương pháp.

Lục Thất nghe xong im lặng, Tân di nương nói đúng là sự thật, đang kết thân cùng Trần phủ, hắn cũng biết gia tộc hương quan là độc tài vô tình, trong mắt Trần kỳ lão, nữ nhân trong tộc cũng chỉ như một vật phẩm, có thể không chút thương tiếc tặng cho người khác, bởi vậy mới một mạch đưa cho hắn ba người, có lẽ trong mắt Trần kỳ lão, giá trị của hắn rất lớn, đáng giá dùng một ít vật phẩm để thu mua.

Hắn thở phào một hơi dịu dàng nói:
- Cô cô, cô có phải sợ Chu phu nhân sẽ hại chết mình hay không.

Tân di nương ngẩn ra, nhìn Lục Thất gật đầu nói:
- Đúng vậy, Chu phu nhân đối với ta tích hận quá sâu, lúc ta biết được lão phu nhân không còn sống được lâu nữa, liền biết mình phải đi lấy lòng phu nhân, đáng tiếc phu nhân vẫn luôn căm thù ta. Nửa tháng trước ta đem toàn bộ quyền sở hữu tài sản của ta chuyển cho phu nhân, kết quả ngày hôm sau, phu nhân không ngờ hạ lệnh cho người cấm cửa ta. Sau đó Phong Lan nói cho ta biết chuyện của Vương nhị phu nhân, lòng ta sợ hãi không muốn bị người khác sắp đặt, sáng hôm nay liền mượn quyền lực của Nhạn Nhi đi ra khỏi cửa, chủ ý chính là muốn trốn khỏi huyện Thạch Đại. Nhưng lúc ta vào tiệm thuốc, lại thấy được dị năng của Đông Thanh, bởi vậy ta mới có thể hi vọng tu luyện khí công, nếu ta có dị năng, cũng không cần trốn đi, cho dù Chu phu nhân hận ta muốn lặng lẽ giết ta, ta cũng có khả năng phản kháng để chạy đi, nếu Chu phu nhân thả ta khỏi Chu phủ đấy là chuyện tốt nhất

Quyển 1 - Chương 112: Truyền công

Lục Thất gật đầu nói:
- Hóa ra cô cô tính làm như vậy.

Tân di nương khổ sở nói:
- Ta là nữ nhân, nữ nhân nên yếu đuối ôn hòa, nhưng ta là nữ nhân mạnh mẽ, từ nhỏ sinh ra ta đã vô cùng cao ngạo, là một tài nữ cầm kì thi họa không thua ai nhưng vận mệnh của ta vẫn không tốt, đúng lúc ta đến tuổi trưởng thành thì gia đình lụi bại. Ta bất đắc dĩ phải lấy chồng, gả cho người ta rồi mà bản tính vẫn khó sửa đổi, không biết đi lấy lòng chồng lại mê luyến quyền lực đối nghịch lại với trượng phu. Cho đến hôm nay chỗ dựa của ta sắp mất đi, con đường tương lai sắp có thay đổi, ta thấy ngươi là người có quyền thế ở huyện Thạch Đại, liền mong có thể dựa vào quyền thế của ngươi, có thể giúp cho ta sống được yên ổn nốt quãng đời còn lại trong Chu phủ, có thể làm một nữ nhân bình thường sống hết quãng đời còn lại. Nhưng Chu phu nhân không hề để ý đến quyền thế của ngươi, lúc ta giao ra quyền sở hữu tài sản lập tức xuống tay trả thù ta, lại còn âm mưu của Vương nhị phu nhân, ta biết Chu phủ không thể là chốn dung thân của ta nữa rồi, cho nên mới tính toán trốn đi. Ta biết rằng một mình trốn đi có rất nhiều nguy hiểm nhưng lại không muốn ngồi chờ người khác đến hại ta.

Lục Thất nghe xong im lặng, những lời này của Tân di nương hàm ẩn ý tứ mong được cảm thông, mà hắn đồng ý lấy Tân di nương làm thiếp chính là xuất phát từ hai chữ giúp đỡ, hắn đối với Tân di nương chỉ có kính trọng, không hề có một chút tham luyến sắc đẹp nào, tâm tình bình tĩnh giống như giúp đỡ một người bạn.

- Thiên Phong hy vọng cô cô có thể thuận lợi qua được cửa ải này, có được dị năng.
Lục Thất ôn tồn rẽ sang chuyện khác, hắn đối với những lời nói đau khổ của Tân di nương, không muốn phí tâm bình xét tốt hay xấu, dù sao hắn chỉ đơn giản là giúp đỡ nàng mà thôi.

- Thiên Phong, cảm ơn ngươi, không biết loại khí công này ngươi có được từ đâu?
Tân di nương thuận miệng dịu dàng hỏi.

Lục Thất ngẩn ra, chần chờ một chút hòa nhã nói:
- Ta không muốn lừa cô, công pháp lấy được như nào Thiên Phong tạm thời chưa thể nói ra.

Hắn đương nhiên không thể tiết lộ chuyện dạ minh châu, nhưng cũng không muốn gạt Tân di nương, không thể nói rõ ràng được.

Tân di nương nghe xong mỉm cười, lại dịu dàng nói:
- Không thể nói ra vậy ta sẽ không hỏi, nếu ta có thể thuận lợi qua cửa ải này, Thiên Phong có thể đem công pháp tỉ mỉ sao chép một phần cho ta được không?

Lục Thất kinh ngạc nhìn Tân di nương một cái, gật đầu nói:
- Công pháp chia thành hai phần âm dương, phần chữ dương cô cô có cũng vô dụng, ta sẽ sao lục phần chữ âm tỉ mỉ cho cô, ngoài ra còn có một bản phụ trợ ta cũng sẽ sao lại cho cô, trong đó có cả thuật nhận căn cốt.

Lục Thất tuy rằng không quan tâm đến công pháp ‘Quy xà đan thư’ lắm, nhưng hắn vẫn không muốn truyền ra bên ngoài để người khác tu luyện, dù sao công pháp này của hắn chỉ có sơ tập, có lẽ về sau sẽ phát hiện chỗ kì lạ, người luyện võ đối với bí tịch đều trời sinh có lòng muốn độc chiếm.

- Vậy thì tốt rồi.
Tân di nương vui mừng dịu dàng nói.

Lục Thất cười, đứng dậy đi lấy bút giấy, cùng Tân di nương ra sân, dựa vào trí nhớ của hắn, tinh tế viết ra hơn vạn chữ cực nhỏ và tranh vẽ, Tân di nương đang cầm một tờ giấy đã viết xong, nhìn hết sức chăm chú, cho đến lúc Đông Thanh dọn đồ ăn lên, nàng mới buông giấy trên tay xuống, vội vàng ăn nửa bát cơm xong lại cầm giấy lên xem.

Lục Thất không vội, viết xong công pháp thì ngồi xuống ăn cơm với Đông Thanh và Tiểu Vân, vừa ăn vừa hỏi:
- Đông Thanh, Tuyết Nhi cũng đi theo đến Chu phủ rồi sao?

- Vâng, chủ mẫu cho Tuyết Nhi tỷ đi cùng, Tuyết Nhi tỷ rất ít nói, chủ mẫu mang theo Tuyết Nhi tỷ đi là để giải sầu.
Đông Thanh nhỏ giọng đáp.
Lục Thất gật gật đầu, Tiểu Vân chợt cười nhu hòa nói:
- Công tử quan tâm Tuyết Nhi tỷ như vậy à.

Lục Thất quay đầu nhìn về phía nàng mỉm cười nói:
- Nếu Tiểu Vân không có ở nhà thì ta cũng sẽ quan tâm như vậy.

Tiểu Vân có chút choáng, trái tim ngọt ngào, cúi đầu ăn cơm, Lục Thất cười trong lòng có chút ấm áp vui sướng, có thê thiếp xinh đẹp, gia nghiệp thịnh vượng, hắn là một trượng phu là nam chủ của một nhà, còn đòi hỏi gì nữa, chính là hai chữ hạnh phúc.

- Thiên Phong, bước đầu của ‘Xà hình hóa nguyệt thuật’ này là thông thiên mạch, cần huyền châu dương thể hợp nhất tu luyện, mới có thể Trúc Cơ tạo thành nguyệt chi vu thân, ngươi là huyền châu thể dương sao?
Tân di nương đột nhiên nhẹ nhàng đặt câu hỏi.

Lục Thất ngẩn ra, tâm nghĩ đây không phải là phí lời hay sao, mình không phải là huyền châu thể dương vậy sao có thể khiến cho Đông Thanh có dị năng? Trên mặt vẫn dịu dàng nói:
- Ta là huyền châu thể dương, cô cô thông hiểu cổ văn à?

Tân di nương dịu dàng nói:
- Từ nhỏ ta đã rất thích đọc sách văn tự cổ, hơn nữa đọc nhiều đạo thư, rất nhiều thuật ngữ trong công pháp này đều là trên sách cổ, bởi vậy ta xem không thấy khó hiểu cho lắm.

Lục Thất nghe xong trong lòng thấy quái dị, đối với Tân di nương có cảm giác gần gũi hơn, đời sống phồn hoa bây giờ thi văn vô cùng phổ biến, nguyện ý đọc sách cổ có tính học thuật có rất ít người, nữ nhân thì càng ít hơn.

Thoạt nhìn Tân di nương quả thật là một tài nữ học rộng biết nhiều, nàng khát vọng luyện ‘Quy xà đan thư’ như vậy chẳng lẽ là biết điểm đặc biệt của ‘Quy xà đan thư’. Lục Thất nghi hoặc nhưng cũng không mang ra hỏi, hắn không muốn thân cận quá mức với Tân di nương.

Sau khi ăn cơm trưa xong, ba người Tân Vận Nhi cũng không trở về, chắc là ở lại Chu phủ dùng cơm, Tân di nương dịu dàng nói muốn bắt đầu tu luyện, dưới sự thúc giục của nàng, Lục Thất mang nàng và Đông Thanh rời khỏi tiệm thuốc. Lúc ba người đi đến cửa bảo, không ngờ thủ vệ không cho Tân di nương đi ra ngoài, cứng rắn nói là do Kỳ lão đại nhân truyền quan lệnh xuống, không được để Tân di nương rời khỏi bảo.Lục Thất nghe xong trong lòng tức giận, lần này chứng minh lời nói của Tân di nương là thật, lập tức rút lệnh bài của Huyện Úy ra lạnh nhạt nói:
- Bản quan là Huyện Úy hộ quân của huyện Thạch Đại, có quyền điều động binh lính trong Vọng Giang Bảo tiêu diệt thổ phỉ, các ngươi lập tức tránh ra cho ta, nếu dám trái lệnh, bản quan liền xử theo quân lệnh là chém đầu.

Hơn mười binh lính thủ vệ thật ra cũng biết Lục Thất là Huyện Úy hộ quân, cũng đều nghe qua ác danh của Lục Thất, vừa nghe thấy Lục Thất dùng quan uy bức bách, ai cũng bị hù không dám không tránh đường, luận về chức quan, Kỳ lão đại nhân vẫn thấp hơn Huyện Úy hộ quân.

- Các ngươi nói cho Chu phu nhân biết, bản quan mang Tân cô cô đi tìm danh y, xin thuốc cho lão phu nhân Chu phủ, mấy ngày sau sẽ về.
Lục Thất để lại một lý do hợp tình hợp lí, mới dẫn Tân di nương rời đi, hắn đương nhiên không để lại điểm sơ hở để người khác bắt thóp.

Rời khỏi Vọng Giang Bảo tìm được một khu rừng trúc, Lục Thất để Tân di nương một mình luyện múa trên đất trống, hắn đưa Đông Thanh đến lão trạch trong thành.

Trên đường, hắn truyền lại phương pháp bảo vệ lão trạch cho Đông Thanh, dặn nàng ban đêm nếu như thấy có thổ phỉ vào nhà, phải mặc một bộ váy màu trắng che mặt, lợi dụng sự nhanh nhẹn của bản thân hù dọa thổ phỉ. Hắn biết rằng Đông Thanh còn nhỏ chưa trải thế sự, nếu để nàng xuất chiến sẽ hỏng việc, chính là dạy cho nàng một chút hành động thể hiện sự nhanh nhẹn, thổ phỉ thấy bóng trắng mơ hồ nhất định sẽ bị dọa sợ mà lui quân.

Sau khi đưa Đông Thanh về lão trạch, hắn lại đến cửa thành phía tây dặn dò một phen, từ cửa thành phía tây đến quân trường dặn dò Đỗ Mãnh và Vương Đạo, ba thủ hạ trung thành không chút do dự đồng ý. Đỗ Mãnh tỏ ý để Vương Đạo huấn luyện quân, gã tự mình đi trông coi lão trạch, cho đến khi Lục Thất đi thăm dò thổ phỉ trở về, Lục Thất nghe xong cũng an tâm, võ công của Đỗ Mãnh cũng rất được.

Lục Thất thoải mái đến rừng trúc, thấy Tân di nương duyên dáng múa ở trên đất trống, múa hoàn toàn đạt yêu cầu, hắn không khỏi thêm kính trọng Tân di nương thông minh một phần.

Hai người gặp mặt chỉ nói ba câu, liền bắt đầu tu luyện, lần này cùng với lần trước đại để giống nhau, theo ý niệm của Lục Thất huyền châu hóa thành hắc châm vô hình, từng châm theo thứ tự đâm vào huyệt mạch của Tân di nương, trong quá trình Tân di nương thông thiên mạch, thân tỏa ra hào quang màu đỏ như lửa chỉ có Lục Thất thấy được, dần dần tạo thành một cầu vồng màu son dày bằng ngón út cuộn quanh thân, sau khi cầu vồng màu son hình thành, bị ý niệm của Lục Thất dẫn dắt bay khỏi thân thể, nhập vào với huyền châu của Lục Thất.

Tu luyện đến tận lúc hoàn tất, sau khi Tân di nương thần trí tỉnh táo, được Lục Thất chỉ điểm, vui sướng đi khe núi tắm rửa, Lục Thất chính mình đứng ở chỗ cũ lẳng lặng suy nghĩ. Lần tu luyện này, dị năng nhìn trộm của hắn mở rộng ra thêm nửa tấc, loại thành quả nhỏ bé này hắn không quan tâm, hắn đang nghĩ huyền châu lúc biến thành châm màu đen có thể đả thương địch thủ trong khoảng cách có thể nhìn trộm hay không?

Hắn nhắm mắt lại minh tưởng, dùng huyền châu biến thành ba cái châm đen công kích một cây trúc, sau khi mở mắt đi đến nhìn, trên cây trúc có ba chấm nhỏ, nhưng nhợt nhạt căn bản không tính là thương tổn, điều này làm hắn rất thất vọng, tâm tư lại đặt vào việc lĩnh ngộ ‘Quy xà đan thư’.

Hắn chăm chỉ tìm hiểu như vậy, hoàn toàn là bị Đông Thanh và Tân di nương kích thích, hắn cũng không tin phần tu luyện dương thể của đan thư, thật sự chỉ là công pháp để cùng tu luyện với âm pháp.

Trong lúc yên tĩnh lĩnh ngộ, một thân váy màu tím nhạt Tân di nương yên lặng đứng trước người hắn, hắn có cảm giác ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt lập tức sáng lên, trong mắt Tân di nương xinh đẹp động lòng người, một khuôn mặt trái xoan tinh xảo, một đôi mắt hạnh có lệ quang, lúc nhìn chăm chú vào giống như tiên nữ giáng trần.

- Thiên Phong, ta sẽ nhớ kĩ đại ân của ngươi.
Tân di nương thành khẩn dịu dàng nói.

- Vĩnh viễn nhớ kĩ đại ân của ta, hay là cô cô không muốn gả vào Lục gia nữa rồi.
Lục Thất tựa tiếu phi tiếu nói.

Lúc này trong lòng của hắn bỗng dâng lên khát vọng có được Tân di nương, có cảm giác sợ hãi bị người khác đoạt đi mất, nói xong lời này chính hắn còn cảm thấy kinh ngạc khó hiểu.

Quyển 1 - Chương 113: Nửa đêm sao lại có người đến?

Tân di nương nghe xong ngẩn ra, dịu dàng nói:
- Chỉ cần Chu gia chủ động bán ta, ta sẽ gả vào Lục gia sống nốt phần đời còn lại.

Lục Thất nghe xong không biết sao trong lòng lại thoải mái như vậy, mỉm cười nói:
- Cô cô bây giờ thấy thế nào?

- Cảm thấy thân thể rất nhẹ nhàng, trên người cũng thêm một vòng sáng mảnh lưu động màu đỏ thắm, cái vòng sáng đỏ thắm kia dường như rất nóng.
Tân di nương dịu dàng nói.

Nàng vừa dứt lời đã động thân đi ra ngoài, thoạt nhìn có vẻ không nhanh nhẹn gì, nhưng chỉ mấy giây sau, đã một mình nhẹ nhàng chuyển được hơn mười cây gậy trúc về chỗ cũ. Tốc độ nhanh như vậy khiến cho Lục Thất thấy được vừa hâm mộ vừa buồn phiền, trong lòng cũng coi trọng ‘Quy xà đan thư hơn’, cho dù không giúp hắn được gì nhiều nhưng nếu bồi dưỡng mấy mỹ nữ thành cao thủ, đó cũng tăng thêm được thực lực, tối thiểu cũng không cần lo lắng chuyện gia đình bị thổ phỉ giết hại.

Ngoài ra thông qua hai lần tu luyện này, Lục Thất cũng biết tu luyện giữa căn cốt thượng thừa và căn cốt hạ thừa. Hiệu quả có được quả nhiên khác biệt rất lớn, Đông Thanh và Tân di nương sau khi tu luyện thành công thì đi lại như gió, còn Tiểu Vân mặc dù cũng nhanh nhẹn hơn nhưng so với Đông Thanh thì vẫn kém rất nhiều. Điều này chứng tỏ chỉ có âm thể căn cốt thượng thừa mới thích hợp tu luyện ‘Xà hình hóa nguyệt thuật’, căn cốt hạ thừa tu luyện cũng chỉ có được hiệu quả bình thường.

- Thiên Phong bây giờ cũng khoảng giữa trưa rồi, chúng ta mau về thôi.
Tân di nương dịu dàng nói.

Lục Thất giật mình bừng tỉnh gật gật đầu, ôn tồn nói:
- Cô cô, bây giờ thân thể cô cô cũng nhanh nhẹn hơn nhiều, nếu như gặp phải cường đạo cũng có thể giữ lại mạng rồi, chờ cô cô vào Lục gia, ta sẽ chuẩn bị quan dẫn và ngân lượng cho cô cô đi ngao du bên ngoài.

Tân di nương vẻ mặt dịu dàng gật đầu không nói, hai người vội vàng trở về Vọng Giang Bảo, về đến hiệu thuốc mới biết hai người đã tu luyện được ba ngày, ba ngày này Chu phủ phái người đến hỏi thăm rất nhiều lần, Tân Vận Nhi cũng không thèm quan tâm người được cử đến.

Đợi Tân di nương cầm một túi thuốc bổ quay về Chu phủ, Lục Thất lập tức mang theo Tân Vận Nhi về lão trạch, hắn để cho Vận Nhi chuẩn bị một phần lễ vật chuẩn bị cùng Tương Nhi đi cầu tình với Vương nhị phu nhân.

Tân Vận Nhi rất bình tĩnh đối với sự phân phó của Lục Thất, không hỏi nhiều yên lặng làm, quả đúng như Tân di nương dự đoán, Vương nhị phu nhân quả nhiên đáp ứng với việc Tân Vận Nhi cầu khẩn, tỏ vẻ mấy ngày nữa sẽ mua lại Tân di nương, sau đó lại bán cho Lục gia.

Tân Vận Nhi vừa đi khỏi lão trạch, Đông Thanh liền lặng lẽ nháy mắt với Lục Thất, Lục Thất sau khi ứng phó qua loa với sự quan tâm của Ninh Nhi, liền gọi Đông Thanh đến thư phòng.

Vừa tới thư phòng Lục Thất ngồi xuống, Đông Thanh liền vội vàng nói:
- Công tử, đêm hôm nọ có một người đến đây đã bị nô tỳ dọa chạy.

Đông Thanh nháy mắt, Lục Thất liền biết là mấy hôm nay lão trạch nhất định có chuyện gì đó xảy ra, hắn từng dặn dò Đông Thanh mặc kệ có chuyện gì xảy ra cũng không được nói cho Ninh Nhi các nàng ấy, dụng ý chính là sợ Ninh Nhi các nàng ấy sợ hãi.

- Đông Thanh, diện mạo của người kia có thấy rõ không?
Trong lòng Lục Thất khẩn trương hỏi, không thể tưởng được lão trạch quả thật có người đến.

- Người nọ mặc một bộ quần áo bó sát màu xanh, mặt chữ điền, mắt tam giác, má trái hình như có vết sẹo. Người nọ cũng biết khinh công, trên mái nhà đi qua đi lại nhẹ nhàng như mèo, nô tỳ phát hiện có người đến liền lặng lẽ lên mái nhà. Thấy người kia đang nhìn quanh phòng ốc dưới sân trong, lúc ấy nô tỳ rất sợ hãi, nhưng lại sợ người nọ nhảy xuống thương tổn Ninh Nhi tỷ các nàng, liền thu hết can đảm dùng một hòn đá nhỏ đánh về phía người nọ. Người nọ phát hiện ra nô tỳ, liền nhào về phía nô tỳ đuổi theo nô tỳ, nô tỳ trốn chạy trên nóc nhà một vòng, người nọ đuổi rất nhanh nhưng cũng không nhanh bằng nô tỳ. Nô tỳ lớn gan liền dùng một hòn đá ném người nọ, sau đó người nọ không đuổi theo nữa, còn nói tiền bối chớ hiểu nhầm, vãn bối đến không có ác ý, cáo từ, nói xong người nọ lập tức rời đi.
Đông Thanh tường thuật lại rõ ràng những chuyện đã xảy ra.

Lục Thất nghe xong lại sửng sốt, nghe Đông Thanh thuật lại, người nọ không giống như đến cướp của giết người, phút cuối còn gọi Đông Thanh là tiền bối, vậy nhất định bị khinh công siêu cấp của Đông Thanh hù dọa rồi, tưởng là bị vị cao nhân nào đó đùa giỡn, nếu thật sự y là thổ phỉ, chắc có lẽ không nói những lời khách khí như vậy, người áo xanh này có lai lịch thế nào đây?

Lục Thất suy nghĩ một hồi lâu cũng không hiểu được, trong lòng lại thêm một chút lo lắng, huyện Thạch Đại này quả thực là nhiều nhân tài ẩn dật.

Bỗng nhiên nhướng mày nghĩ tới một khả năng, chẳng lẽ huyết án một tháng trước có người hoài nghi là do mình làm, cho nên cho cao thủ đến để điều tra, chuyện này rất có khả năng, hắn không phải cũng hoài nghi Lôi huyện úy hay sao? Nghĩ đến đây lòng hắn thoải mái hơn rất nhiều.

- Đông Thanh, chuyện ngươi nhanh nhẹn hơn người bình thường tuyệt đối đừng để cho người khác biết kể cả thân nhân trong lão trạch.
Lục Thất ngẩng đầu ôn tồn dặn dò.

- Công tử yên tâm đi, Đông Thanh bây giờ có thể khống chế tốc độ của mình rồi, cũng sẽ không nói với người ngoài.
Đông Thanh nhỏ giọng cam đoan.

Lục Thất gật gật đầu, lại hỏi:
- Đỗ Mãnh mấy ngày nay có thường xuyên ghé qua đây chứ?
- Đỗ đại nhân mỗi đêm đều đến đây canh gác, hơn nữa vô cùng tôn trọng chúng ta.
Đông Thanh nhỏ giọng đáp.

Lục Thất gật gật đầu, ôn tồn nói:
- Đông Thanh, đợi Vận Nhi quay lại, nàng cũng đi theo về Vọng Giang Bảo đi, ta bây giờ đi làm chút chuyện công vụ.
Nói xong liền đứng lên.

Đông thanh nhìn Lục Thất chần chờ một chút, nhỏ giọng nói:
- Công tử, nô tỳ có chuyện muốn cầu xin ngài.

Lục Thất ngẩn ra cười nói:
- Hiếm thấy nàng có việc muốn cầu xin ta nha, có chuyện gì vậy?

Đông Thanh có chút choáng váng nhỏ giọng nói:
- Công tử, nô tỳ nghe mọi người nói tên của nô tỳ có chút thô tục, nô tỳ muốn sửa đổi một chút.

Lục Thất sững sờ, lập tức hiểu, Đông Thanh tên này thuộc về nô tỳ, bởi vì tỳ nữ chỉ xứng dùng tên tục, Đông Thanh bây giờ là thị thiếp trong phòng thê thất, dần dần cũng sẽ có lòng tự tôn của kẻ bề trên.

- Nàng muốn đổi thành tên gì?
Lục Thất ôn tồn hỏi, sửa tên quả thực là một việc vô cùng bé.

- Nô tỳ nghe theo công tử.
Đông Thanh nhỏ giọng nói.

Lục Thất cười, dịu dàng nói:
- Tỷ tỷ nàng tên Tiểu Vân vậy nàng đổi thành Tiểu Thanh được không?

Đông Thanh gật đầu nói:
- Được rồi, sau này nô tỳ tên là Tiểu Thanh, đa tạ công tử.

Lục Thất mỉm cười giơ tay xoa khuôn mặt xinh đẹp của nàng, dịu dàng nói:
- Tên đã sửa lại, tự xưng cũng phải đổi lại đấy.Tiểu Thanh ngượng ngùng gật đầu nhỏ giọng nói:
- Công tử, thiếp đã biết.

Lục Thất cười duỗi tay ôm nàng vào lòng, cúi đầu khẽ hôn một cái vào má, nói nhỏ vào tai:
- Tiểu Thanh, ta đi đây.

Tiểu Thanh ngượng ngùng vui mừng cúi đầu ừ nhẹ một tiếng, Lục Thất buông ra đi ra bên ngoài, nàng vội vàng quay người mang theo khuôn mặt thẹn thùng ngất ngây đi theo ra ngoài tiễn đưa.

Lục Thất đi khỏi nhà, trước tiên liền đến cửa thành phía tây, sau khi động viên thăm hỏi quan binh xong, lại đi tuần tra ngoài thành. Hắn quả thực đã suy nghĩ kỹ, điều tra chuyện của Lôi huyện úy không thể để một mình hắn gánh vác, phải lôi kéo những người khác cùng làm, như vậy lúc bại lộ, có thể có người chứng minh hắn không có tư tâm khi làm việc, hơn nữa việc này rất khó điều tra rõ, đợi thêm mấy ngày nữa ổn định rồi hẵng điều tra.

Gần trưa ngày hôm sau hắn theo lẽ thường đến Vọng Giang Bảo, vừa tới tiệm thuốc thì nghe nói, Tân Vận Nhi lại một mình đi Chu phủ tìm tiểu thư Nhạn Nhi.

Tiểu Vân nói cho hắn biết, Tân Vận Nhi đi là vì Tân di nương, sáng sớm có người lặng lẽ đến nói, Tân di nương ngày hôm qua vừa hồi phủ, Chu phu nhân liền tức giận cho người nhốt Tân di nương vào địa lao. Người nọ nói Chu phu nhân bảo rằng , Tân di nương không tuân thủ tam tòng tứ đức, phải bị nghiêm trị, phỏng chừng mấy ngày nữa sẽ xử tử Tân di nương hoặc bán khỏi Chu phủ, Lục Thất nghe xong tin này ngược lại lại an lòng hơn nhiều.

Ăn xong cơm trưa, Tiểu Vân ra cửa hàng bán thuốc, Trần Tuyết Nhi và Vân thường giúp Tiểu Thanh thu thập việc bếp núc, Lục Thất dịu dàng gọi Vân Thường bảo có chuyện cần nói, cùng nhau đi vào phòng Tân Vận Nhi.

Vừa vào phòng Lục Thất liền ngồi lên ghế trúc, Vân Thường liền dịu dàng nói:
- Công tử, ngài hẳn là muốn hỏi chuyện của Tân di nương, ngài yên tâm, có Nhạn Nhi tiểu thư bảo vệ, Chu phủ có nghiêm trị cũng chỉ là bán Tân di nương đi thôi.

Lục Thất mỉm cười gật đầu, chỉ về phía một cái ghế trúc khác, dịu dàng nói:
- Ở đây không có người ngoài, nàng ngồi xuống rồi nói chuyện.
Vân Thường đáp ứng một tiếng rồi ngồi xuống.

Ánh mắt Lục Thất ôn nhu nhìn Vân Thường dáng vẻ thướt tha kiều diễm, đây là một cô nương tính tình nhu nhược rất biết đón ý nói hùa theo chủ nhân, tùy thuộc vào sở thích của chủ nhân nàng có thể đoan trang cao nhã, đánh đàn làm văn, ngoài ra cũng có thể thể hiện nhiều vẻ diễm lệ, quyến rũ phóng túng tận xương thỏa mãn được dục vọng nguyên thủy của nam nhân.

Lần đầu tiên có quan hệ với Vân Thường, Lục Thất vẫn rất ôn nhu, đối xử tử tế với mỹ nữ có nội tâm bị thương tổn này. Trong cuộc sống, không có người nào nguyện ý làm một người gió chiều nào theo chiều đấy nịnh hót ti tiện, chỉ có điều vận mệnh khiến cho không thể không làm như vậy.

- Vân Thường, ta muốn hỏi nàng một chút chuyện của Tân di nương, nàng cho rằng nói được thì nói, nếu không muốn nói thì cứ thẳng thắn cho ta biết, ta sẽ không trách nàng, ta thích nghe lời nói thật.
Lục Thất dịu dàng nói.

Vân Thường sửng sốt, dịu dàng nói:
- Nếu công tử đã cho phép nô tỳ quyền không muốn nói vậy công tử cứ hỏi đi.

Lục Thất suy nghĩ một chút, ôn tồn nói:
- Vân Thường, ta nghe nói Tân di nương vẫn là trinh nữ, có thật không?

Vân Thường ngẩn ra, lắc đầu nói:
- Chuyện này nô tỳ không biết.

Lục Thất lại hỏi:
- Vân Thường, ta nghe Tân di nương nói, Chu lão gia rất hận nàng, đến phòng ngủ của nàng lại không cùng ngủ với nàng, còn nói là Chu lão gia không muốn nàng sinh con dưỡng cái, chuyện này có thật không?

Vân Thường ngẩn ra, chần chờ một chút dịu dàng nói:
- Công tử, vấn đề này nô tỳ không thể trả lời.

Lục Thất gật gật đầu, dịu dàng nói:
- Nàng không trả lời cũng không sao.

Quyển 1 - Chương 114: Vũ ưng sao lại ở trong rừng chim

Vân Thường do dự một chút, khó hiểu nói:
- Công tử, sao ngài lại muốn biết những việc riêng tư này?

Lục Thất dịu dàng nói:
- Bởi vì nếu Chu phủ bán Tân di nương đi, ta sẽ mua Tân di nương về làm thiếp trong Lục gia, cho nên cho ta muốn biết những chuyện riêng tư này.

Vân thường giật mình, một hồi lâu mới khẽ thở dài nói:
- Hóa ra là Tân cô cô sớm đã có ý gả vào Lục gia, trách không được đem nô tỳ bán cho Tân chủ mẫu.

Lục Thất dịu dàng nói:
- Tân di nương cũng không phải muốn rời khỏi Chu phủ tiến vào Lục gia, nàng cũng chỉ là dựa vào khả năng nguy cơ phát sinh, tìm cho mình một đường lui. Nếu phu nhân Chu phủ e dè thế lực của ta mà để Tân di nương lại, Tân di nương vẫn sẽ ở lại Chu phủ, đến tận lúc chết.

Vân Thường nghe xong lông mi hơi nhíu lại, vẻ mặt có chút khác thường, tựa hồ có chút không giống như theo lời Lục Thất nói mà gật bừa.

Lục Thất nhìn thấy dịu dàng nói:
- Vân Thường, Tân di nương vẫn luôn đối tốt với ngươi?

Vân Thường gật đầu nói:
- Đúng vậy, Tân di nương có lúc đối với nô tỳ như tỷ tỷ vậy.

- Có lúc giống như tỷ tỷ, vậy lúc không giống tỷ tỷ thì sao?
Lục Thất ôn tồn hỏi ngược lại.

- Trong phòng mà không có người ngoài thì nô tỳ và Tân di nương giống như tỷ muội, còn lúc có người ngoài hoặc ở bên ngoài, nô tỳ phải nghe tất cả những lời dặn dò của Tân di nương.
Vân Thường dịu dàng đáp.

- Ta nhớ Ninh Nhi từng nói, đã từng gặp qua Tân di nương và ngươi ở Chu phủ, ngươi chắc vẫn còn nhớ rõ.
Lục Thất ôn tồn hỏi.

Vân Thưởng ngẩn ra, gật đầu nói:
- Nô tỳ vẫn nhớ, lúc ấy tiểu thư Nguyệt Nhi đưa Ninh chủ mẫu đến, Tân di chủ mẫu thấy Ninh chủ mẫu xinh đẹp thanh tú, liền cố ý giáo huấn Ninh chủ mẫu. Nghe Tân di chủ mẫu nói, đấy là để dạy bảo tiểu thư Nhạn Nhi hiểu biết chút ít nhân tình thế thái, sau này Tân di chủ mẫu đã biết rõ về Ninh chủ mẫu, cũng có hối hận, từng nói có thể nàng đã làm một chuyện sai lầm.

Lục Thất dịu dàng nói:
- Ninh Nhi tâm địa thiện lương, chuyện lần đó nàng không hề để trong lòng.

Vân Thường gật đầu nói:
- Nô tỳ cũng biết Ninh chủ mẫu là một người thiện nương.

Lục Thất dịu dàng nói:
- Vân Thường, nếu Tân di nương vào Lục gia, ngươi có nguyện ý lại trở về hầu hạ nàng không?

Vân Thường sửng sốt, chần chờ một chút, buông ánh mắt xuống dịu dàng nói:
- Nô tỳ không có tư cách làm chủ.

Lục Thất ôn tồn nói:
- Nàng không thể quyết định nhưng ta thì có thể, sau này nàng muốn hầu hạ người nào thì bây giờ có thể nói.
Vân Thường giương mắt lo sợ nghi hoặc nhìn Lục Thất một cái, Lục Thất vẻ mặt bình thản nhìn nàng, Vân Thường bộ dáng phục tùng nói:
- Nô tỳ đã là người trong phòng Tân chủ mẫu rồi.

Lục thất dịu dàng nói:
- Nàng ở phòng của Vận Nhi, sớm muộn gì cũng phải đi hầu hạ Tân di nương, ta lại không muốn nàng sau này lại hầu hạ Tân di nương, mà muốn nàng đi theo Tuyết Nhi.

Vân Thường giương mắt kinh ngạc nói:
- Công tử muốn đưa Tuyết Nhi lên thành chủ mẫu sao?

- Đúng vậy, đây là chuyện ta đã quyết định từ rất lâu rồi.
Lục Thất dịu dàng nói.

Vân Thường trầm mặc một lúc, dịu dàng nói:
- Nô tỳ nguyện ý đi theo Tuyết Nhi chủ mẫu, đa tạ công tử.

Lục Thất hòa nhã nói:
- Nàng hình như cũng không muốn lại theo hầu hạ Tân di nương, có thể nói cho ta biết nguyên nhân không?

Vân Thường chần chờ một chút hạ giọng nói:
- Tân di nương rất tốt với nô tỳ, chỉ có điều Tân di nương là một nữ nhân trí tuệ, nô tỳ đã đi theo Tân chủ mẫu rất lâu, cảm thấy đã mệt mỏi rồi.

Lục Thất ồ một tiếng, gật đầu nói:
- Thì ra là như vậy, vậy khi nào Vận Nhi trở về, ta sẽ dặn nàng ấy chuyển nàng sang phòng Tuyết Nhi, từ hôm nay Tuyết Nhi lập phòng trở thành chính thiếp.

Vân Thường hạ thắt lưng xuống gật gật đầu, suy nghĩ một chút dịu dàng nói:
- Công tử, Tân di chủ mẫu còn là trinh nữ hay không nô tỳ thật sự không biết, sau khi Kỳ lão lấy Tân di nương nô tỳ mới về hầu hạ. Tuy nhiên Tân di chủ mẫu nói Kỳ lão ghét nàng thì không đúng sự thật, Kỳ lão đúng là hận Tân di nương, nhưng không phải ghét hận mà là cáu giận. Một trong những nguyên nhân chính là lúc Kỳ lão đến phòng đều là Tân di chủ mẫu lệnh cho nô tỳ hầu hạ, chính bản thân Tân di chủ mẫu cự tuyệt việc vợ chồng với Kỳ lão. Từ khi nô tỳ được đưa vềtrong phòng Tân di nương, chưa bao giờ thấy Tân di nương ngủ cùng giường với Kỳ lão, cũng chưa hề có đụng chạm thân thể, vì thế Kỳ lão bẩm báo với lão phu nhân, nhưng lão phu nhân lại không nói gì. Từ đó về sao, lão phu nhân lại càng tín nhiệm Tân di nương hơn, Tân di nương hoàn toàn trở thành người đại diện nắm quyền thay lão phu nhân, tạo thành sự hận thù ngày hôm nay của Kỳ lão và phu nhân đối với Tân di nương.
Lục Thất nghe xong giật mình, một lúc lâu sau mới kinh ngạc nói:
- Là do Tân di nương chủ động cự tuyệt việc vợ chồng với Kỳ lão à.

Vân Thường gật đầu nói:
- Đúng vậy, nhưng chuyện này cũng có lý do, nô tỳ nghe nói ngày xưa Tân di nương vốn được hứa gả làm chính thiếp của Đại công tử, là do Kỳ lão thích dung mạo và trí tuệ của Tân di nương, liền xin với lão phu nhân cưỡng ép gả Tân di nương cho Kỳ lão đại nhân. Có lẽ bởi vì nguyên nhân đó, Tân di nương vẫn không chịu trao thân cho Kỳ lão, kì thật nói về bối phận, Kỳ lão là biểu thúc ruột của Tân di nương, nhưng bây giờ tập tục bị người Hồ ảnh hưởng, chỉ cần không phải có quan hệ huyết thống trực tiếp thì cũng không gọi là loạn luân.

Lục Thất nghe xong cười nhạt nói:
- Chu kỳ lão thật ra rất có phong thái cổ nhân, có thể làm bạn với Đường Minh Hoàng.

Vân Thường dịu dàng nói:
- Đường Minh Hoàng ở thời thái bình thịnh thế, đoạt con dâu về làm Quý phi là không nên, nhưng hiện nay là thời chiến loạn không ngừng, nữ nhân để tang chồng chỗ nào cũng có, nữ nhân chỉ cần tìm được nơi để nương tựa, ai còn cần đi tuân thủ cái tục lễ bối phận, gia đình mất đi người đàn ông, nữ nhân cùng một nhà gả cho nam nhân làm thiếp rất nhiều, giống như công tử lấy Vận Nhi tiểu thư xong lại cưới Tân di nương vào cửa, đó là chuyện bình thường rồi.

Lục Thất mỉm cười nhìn Vân Thường, biết Vân Thường đang giải đáp thắc mắc của hắn, hắn ôn tồn nói:
- Trách không được Chu kỳ lão và Chu phu nhân lại oán hận Tân di nương, thân làm thiếp thất lại dám cự tuyệt chuyện vợ chồng với phu quân, cũng quá lợi hại.

Vân Thường dịu dàng nói:
- Tân di nương là một tài nữ tâm cao khí ngạo, nô tì biết nàng ngưỡng mộ nghĩa sĩ hào hiệp, nàng thích nhất Việt Nữ thời cổ đại, tơ hồng đợi hiệp sĩ, trong lòng căn bản không muốn chôn thân ở Chu phủ cả đời. Nhưng nàng là nữ tử yếu đuối không chỗ nương tựa, trí tuệ cao tới đâu cũng không thoát được định kiến của xã hội đối với nữ nhân. Chu phủ kia một mình nàng cũng không thể tự mình thoát khỏi, nếu bây giờ mà không gặp được công tử, không bao lâu nữa cũng sẽ thành kỹ nữ, may là Tân di chủ mẫu mệnh tốt.

Lục Thất nghe xong suy nghĩ một chút, hắn bây giờ cơ bản đã hiểu được Tân di nương, đây là một vị nữ tử bất khuất hiếm có, nhưng ngược lại cũng là một con chim ưng không chịu khuất phục khi bị giáo huấn, bây giờ mình cho nàng một đôi cánh, nàng rốt cuộc có thể phá bỏ gông xiềng bay lên, vũ ưng sao lại ở trong rừng chim. Một khi khát vọng biến thành động lực, Tân di nương nàng đã có được dị năng xà hình hóa nguyệt, tương lai thế nào không ai có thể đoán biết được, nhưng lần kỳ ngộ này, lại cho nàng bắt đầu một cuộc sống mới.

Sau giờ ngọ, Tân Vận Nhi mang theo tâm trạng lo lắng nặng nề quay về, tuy rằng đã cầu xin sự giúp đỡ của Vương nhị phu nhân và Nhạn Nhi tiểu thư, nhưng nàng vẫn lo lắng Chu phu nhân quá oán hận cô cô mà không màng tất cả cho người giết cô cô.

Lục Thất ngược lại không hề lo lắng, thấy Tân Vận Nhi như vậy thì an ủi mấy câu, nói chuyện lập phòng cho Trần Tuyết Nhi và chuyện của Vân Thường, Tân Vận Nhi nào có tâm tư suy nghĩ nhiều, không hề do dự đồng ý hết tất cả.

Trần Tuyết Nhi biết điều vội vã tạ ơn, từ lần trước bị Lục Thất ném rơi chén trà dọa sợ, nàng dường như vẫn còn suy nghĩ lung tung không muốn thuận theo, dù chưa cùng Lục Thất làm gì nhưng cũng giống như thiếu phụ tuân thủ lễ tiết, chỉ có điều ngày bình thường ít nói ít cười có chút đờ đẫn.

Buổi sáng bốn hôm sau, Tân Vận Nhi tới lão trạch, nàng biết hôm qua Vương nhị phu nhân đã mua được cô cô, đến lúc này trái tim treo lơ lửng của nàng rốt cuộc có thể buông xuống, đến lão trạch đợi cô cô về thôi.

Gần trưa, Vương nhị phu nhân tự mình tới lão trạch, không ngờ là dùng kiệu hoa hồng loan đưa Tân di nương tới, Tân di nương trên người mặc hỉ phục đỏ chói mang đầy trang sức, đầu đội khăn hỉ, theo kiệu tới còn có đồ cưới và nô tỳ, không ngờ được dùng nghi lễ chính thức gả vào Lục gia.

Hóa ra sau khi Vương nhị phu nhân tự mình đi Chu phủ mua được Tân di nương, về nhà tự nhiên nhận là Tân di nương nhỏ hơn mình vài tuổi, nhận làm nghĩa nữ, đổi tên thành Vương Cầm Nhi, làm hộ tịch chính thức ở huyện, bây giờ là Vương tiểu thư gả cho Lục Thất.

Chiêu này của Vương nhị phu nhân, khiến cho Lục gia vô cùng bất ngờ, Lục Thất và Tân Vận Nhi cũng không biết nên làm gì, Chu Nguyệt Nhi đi ra, lấy thân phận là trưởng tẩu cũng giống như mẹ, đại biểu cho Lục gia cùng lập hôn thư với Vương nhị phu nhân, lại chủ trì nghi thức bái đường.

Tân Vận Nhi mặc dù là chính thất nhưng không dám để cô cô lạy mình, hết thảy đều để cho Chu Nguyệt Nhi chủ trì, hoàn thành xong tất cả các thủ tục, Vương nhị phu nhân hài lòng đi khỏi, chiêu này của nàng ta rõ ràng là muốn kéo gần quan hệ thân thuộc với Lục gia, có thể nói là tính toán quá chu toàn rồi.

Trong phòng cưới, Lục Thất vén khăn hỉ của Vương Cầm Nhi lên, thấy được khuôn mặt xinh đẹp bình tĩnh dịu dàng, Vương Cầm Nhi dường như lại xinh đẹp hơn so với mấy hôm trước, một đôi mắt đẹp trong suốt linh động.

- Ừ, ta hẳn nên gọi nàng là Cầm Nhi.
Lục Thất dịu dàng nói xong, ném khăn hỉ lên giường, nhưng sau đó lại xoay người đi rót hai chén rượu mang lại.

- Đến đây, Cầm Nhi, chúng ta trước tiên uống rượu xong rồi hãy nói chuyện tiếp.
Vương Cầm Nhi im lặng duỗi cánh tay ngọc ngà tiếp nhận một ly rượu, ly của hai người khẽ chạm vang lên một tiếng giòn tan, bình tình nhìn nhau xong cùng uống hết.

Quyển 1 - Chương 115: Thả chim cho bay đi

Uống xong rượu, Vương Cầm Nhi đứng dậy cầm lấy chén của Lục Thất đặt trở về, dịu dàng quay lại nhìn Lục Thất, ánh mắt tĩnh lặng nói:
- Lão gia, người cưới thiếp không vui sao?

Lục Thất bình tĩnh nhìn Vương Cầm Nhi, ôn tồn nói:
- Ta rất vui, bởi vì lòng của ta từng khát vọng có được nàng, nhưng ta cảm thấy chúng ta lấy nhau quá gấp gáp, dường như giữa chúng ta thiếu cái gì đó.

Vương Cầm Nhi mỉm cười dịu dàng, khuôn mặt tươi cười, thấy Lục Thất thần thanh khí sảng không hề có một chút dục niệm.

- Giữa chúng ta chính là thiếu tình yêu.
Vương Cầm Nhi cười nhẹ nhàng nói.

Lục Thất ngơ ngác một chút, quay đầu ngẫm nghĩ lại dịu dàng nói:
- Cầm Nhi, chúng ta cầm tiêu hợp tấu, tương đối gần gũi, cho nên ta cũng không cảm thấy giữa chúng ta thiếu tình yêu, mà là có một điều gì đó vô hình, đang áp chế chúng ta khiến chúng ta không thể yêu.

Vương Cầm Nhi ngẩn ra, lông mi hơi nhíu lại nói:
- Chàng nói một điều gì đó vô hình là chỉ bối phận khác biệt hay sao?

- Không phải, nàng không có quan hệ huyết thống với Lục gia, bối phận trước đây của nàng là Tân gia đối với Lục gia cũng không quan hệ. Ta nói điều gì đó vô hình chính là lòng của nàng, lòng của nàng có khát vọng lớn lao, nó từng bị Chu phủ kìm hãm lại, hôm nay gả đến Lục gia lại một lần nữa bị kìm hãm. Mà ta không muốn níu giữ lòng của nàng, ta muốn nàng được tự do ngao du thiên hạ, khi nào mệt mỏi thì trở về.
Lục Thất ôn tồn nói.

- Ý của chàng là, để cho ta rời khỏi đây.
Vương Cầm Nhi vẻ mặt bất ngờ dịu dàng nói.

- Không phải ta cho nàng rời đi, mà là ta không muốn dùng ân tình để níu giữ lòng nàng lại, nàng đã là người của ta, dựa trên cơ sở đấy, ta nguyện ý để nàng rời khỏi. Bây giờ nàng có thể tự do lựa chọn làm một người như nào, là một nữ nhân giống như bình thường sinh con quản việc gia đình hay là một con chim phượng hoàng tự do bay lượn hoàn thành giấc mơ của mình.
Lục Thất dịu dàng nói.

Vương Cầm Nhi mặt bình tĩnh nhìn nến đỏ đang cháy, dịu dàng nói:
- Nói rất hay, chàng không sợ thiếp bay quá cao sẽ một đi không trở lại hay sao?

- Vũ ưng sao có thể ở lại rừng chim, một khi khát khao thì sẽ biến thành phượng hoàng, ta thích chính là mỹ nữ yếu đuối như con chim nhỏ nép vào mình, nhưng không muốn dùng lồng sắt để bắt mỹ nữ biến thành chim nhỏ. Cái gì gọi là chim mỏi về tổ, thời điểm lòng của nàng đã mệt mỏi, lúc nàng nhớ ta, nàng tự nhiên sẽ quay trở về với ta, nếu không thích làm con chim nhỏ có thể tiếp tục bay đi, nếu ta không để nàng đi, khóa chặt lòng của nàng, mãi mãi sẽ có khát vọng được bay cao, như vậy sẽ biến thành một điều tiếc nuối trong cuộc đời của chúng ta.
Lục Thất ôn tồn nói rất lâu.

Vương Cầm Nhi dịu dàng mỉm cười, mắt nhìn Lục Thất dịu dàng nói:
- Lão gia, cảm ơn chàng đã hiểu lòng thiếp, thiếp hôm nay gả vào Lục gia, trong tâm quả thật có chút mâu thuẫn, theo lẽ thường, thiếp hẳn nên tri ân yên phận ở lại Lục gia, sinh con dưỡng cái sống nốt quãng đời còn lại, nhưng thiếp vẫn mơ ước có thể đi ra ngoài thế giới để mở rộng tầm mắt. Nếu lão gia đã đồng ý để thiếp được tự do bay lượn, thiếp thân chỉ muốn nói một câu, từ hôm nay trở đi, phần đời còn lại của thiếp vĩnh viễn là nữ nhân của lão gia, nếu như thay lòng đổi dạ, thiên địa bất dung.

Lục Thất gật đầu nói:
- Lục gia vĩnh viễn là nhà của nàng, nếu mệt mỏi rồi có thể quay trở lại giúp Vận Nhi quản lí việc gia đình, sáng mai ta sẽ đến huyện nha xin giấy thông hành cho nàng, nàng nghỉ ngơi đi, ta đưa Vận Nhi các nàng ấy về Vọng Giang Bảo, đêm nay không trở lại.

Vương Cầm Nhi ngẩn ra, mặt có chút choáng váng nói:
- Lão gia tối nay không cần thiếp hầu hạ sao?
Lục Thất mỉm cười đưa tay phải ra, âu yếm vuốt ve bờ má xinh đẹp của nàng, dịu dàng nói:
- Không được, ta tin tưởng nàng vẫn là thân thiếu nữ, ta nghe nói tu luyện Tiên Thiên dị công nếu là trinh nữ thì sẽ dễ thành, nàng vừa bắt đầu tu luyện thuật ’Xà hình hóa nguyệt’, ta không muốn vì khoái hoạt nhất thời mà làm hỏng căn cơ tu luyện của nàng, chờ nàng hiểu sâu thêm về dị công, nếu xác định chuyện thất thân không ảnh hưởng đến tu luyện vậy khi đó hãy đem tấm thân trân quý nhất của nàng cho ta.

Vương Cầm Nhi nghe xong sóng mắt lưu chuyển, mơ hồ thấy lệ quang, đột nhiên vươn hai tay ra ôm lấy Lục Thất, đem mặt chôn sâu vào trong ngực Lục Thất, thật lâu sau không chịu buông ra. Lục Thất yêu thương ôm thân mình kiều diễm vào lòng, hai mắt nhắm nghiền, hưởng thụ sự dịu dàng thật tâm này.

Sau khi rời khỏi phòng của Vương Cầm Nhi, trước khi đưa Tân Vận Nhi về thành Vọng Giang, Lục Thất đến một cửa hàng sắt tốt nhất, đưa một bản vẽ và năm mươi lượng bạc, đặt làm hai bộ ngân châm hợp kim sáng trong dài ba tấc, mười hai phi tiêu mỏng như lá liễu và hai cái lá chắn kiểu mai rùa đường kính nửa thước vây quanh cánh tay.

Sáng sớm hôm sau, hắn đưa Đông Thanh vào thành làm giấy thông hành, lại đi cửa hàng sắt lấy binh khí, sau đó trở lại lão trạch đưa cho Vương Cầm Nhi một bộ ngân châm, mười hai cái phi tiêu lá liễu, và một cái lá chắn kiểu mai rùa bao lấy cánh tay, ngân châm và lá chắn tay còn lại đưa cho Đông Thanh.

Sau khi đưa vũ khí xong, Lục Thất ở trong phòng hướng dẫn hai người sử dụng, khí lực của hai nữ nhân cũng chỉ bằng một nam nhân bình thường cho nên rất kiêng kị đánh bừa khi đối địch, phải phát huy ưu thế nhanh nhẹn của thân thể. Lục Thất dạy các nàng làm sao dùng ngân châm để công kích vào yếu điểm của kẻ địch, làm thể nào để dụ kẻ địch, làm thế nào để dùng lá chắn ở cánh tay đánh trả ám khí của kẻ địch.

Điều khiến Lục Thất không ngờ chính là Vương Cầm Nhi không ngờ còn biết chút võ, có thể dùng Việt Nữ kiếm pháp điêu luyện nhưng lại thiếu nội công tu luyện chân chính của võ đạo.

Hướng dẫn hai nàng thực sự rất khó, trong đó Vương Cầm Nhi lĩnh hội nhanh hơn Đông Thanh, nhưng cũng phải mất đến một ngày rưỡi, kết quả phải lùi lại một ngày, Vương Cầm Nhi mới yên tâm ra ngoài ngao du. Đối với việc Vương Cầm Nhi rời đi, Đông Thanh không thể hiểu nổi, theo nàng đi nơi nào cũng không tốt bằng việc ở lại bên cạnh công tử.

Mà Lục Thất cũng hiều được, một lòng muốn được bay lượn, ở lại một nơi sẽ không ổn định, Lục gia bây giờ rất tốt, có Tân Vận Nhi hiền thục quản lí việc gia đình là đủ rồi, hơn nữa thêm một quân sư chưa chắc đã tốt.

Vương Cầm Nhi đi ra ngoài ngao du nhưng khi nàng tu luyện đủ âm nguyên của xà hình hóa nguyệt thuật, nhất định phải trở về cùng Lục Thất âm dương hợp tu, sau khi hợp tu mới có thể tiếp tục tu luyện.

Mà Lục Thất cũng hiểu được, hắn cũng không được tùy ý huấn luyện võ thuật cho nữ nhân, huyền châu dương thể của hắn khi hợp tu, đỉnh điểm giới hạn là cùng với âm nguyên của nhóm nữ nhân cân bằng, một khi hắn không thể hấp thu âm nguyên của bên nữ, sẽ tạo thành sự ngăn trở đối với việc tu luyện của bên nữ, hậu quả có thể dẫn đến sự oán giận của nhóm nữ võ.

Chuyện của Vương Cầm Nhi đã giải quyết xong xuôi rồi, tâm tư của Lục Thất bắt đầu chuyển sang việc phá án, sau mấy ngày trì hoãn, sự nóng vội lúc trước của hắn đã giảm nhiều, trước tiên phải suy nghĩ cặn kẽ một chút, suy nghĩ kỹ xem nên hạ thủ thế nào?
Trước khi hành động, hắn tìm Vương Đạo thảo luận về hoài nghi của hắn, Vương Đạo nghe xong giật mình, cũng biết chuyện này vô cùng khó giải quyết, một khi không cẩn thận sẽ mất chức lại còn rước họa vào thân, cũng may Lục Thất chỉ bảo y theo dõi gia trạch của Lôi huyện úy, xem có người lạ nào ra vào hay không, bởi vì hai vụ huyết án này, gần như xảy ra cùng một lúc, nhất định là do cùng một hung thủ gây ra.

Sau khi an bài Vương Đạo phụ trách việc trinh sát, Lục Thất quyết định tranh thủ lúc Lôi huyện úy không có nhà lẻn vào thăm dò một chút, trước mắt chỉ có thể theo bình thường làm công vụ, mỗi ngày cưỡi ngựa tuần tra và huấn luyện quân.

Gần trưa hôm đó, Lục Thất rời khỏi nơi luyện quân theo lẽ thường đi về phía Vọng Giang Bảo, đi được nửa đường thì thấy hai người cưỡi ngựa hướng ngược lại. Mặc dù đã là ngày tháng yên bình nhưng tính cảnh giác quân nhân của Lục Thất vẫn rất cao, đã từng làm trinh sát trong quân, theo thói quen nhìn chăm chú người đến, dùng kinh nghiệm đoán xem là ai.

Trên hai con ngựa đều là nam nhân khoảng ba mươi tuổi, dáng người rất gầy, đều mặc một thân áo bào màu tro bằng vải thô, trên đầu đội nón vành trúc, ấn tượng đầu tiên của Lục Thất chính là dường như không phải dân trong thành.

Hai người này cưỡi ngựa không nhanh, khi tiếp cận Lục Thất, một người đột nhiên kéo cương ngựa dừng lại, nâng cánh tay chỉ về phía tây nói:
- Vị quan gia này, cho hỏi đi Thất Lý Bảo là đi hướng này phải không?

- Không đúng, là... A!

Lục thất vừa giơ lên tay trái muốn chỉ đường lại đột nhiên thấy người kia vung tay về phía hắn, cơ quan trong tay áo người nọ vang lên một tiếng bắn ra mười cái ám khí, Lục Thất sợ hãi hô lên rồi vội nằm rạp xuống trên lưng ngựa, đáng tiếc cự ly quá gần, ám khí lại nhiều, mặc dù hắn phản ứng rất nhanh nhưng cánh tay phải vẫn bị trúng ám khí trở nên tê rần.

Lục Thất âm thầm sợ hãi, thân dán vào ngựa, tay phải lần tìm trường đao, chân thúc ngựa vọt tới phía người đó, trường đao trong tay chợt lóe như lôi đình chém qua.

- Chém rất nhanh.
Hắn hung ác chém, đổi lấy một tiếng khen, đồng thời người nọ thúc ngựa né tránh đao chém, thuận thế quất ngựa vọt đi.

- Xen vào việc của người khác, chết đi.
Một giọng nói châm biếm lạnh lẽo truyền vào tai Lục Thất, là một người khác cưỡi ngựa theo đuôi người vừa rời đi nói.

Lúc Lục Thất vòng đầu ngựa lại, hai tên kia đã cách hắn khoảng hai mươi mét, Lục Thất hận cắn răng định đuổi theo nhưng sắc mặt khẽ biến, sờ lên cánh tay phải, cánh tay phải trúng hai cái ám khí. Khiến Lục Thất hoảng hôt chính là chỗ bị thương không có cảm chút cảm giác đau đớn, hắn chần chờ một chút, hoảng sợ vội thúc ngựa chạy về phía Vọng Giang Bảo, hắn biết ám khí có độc.

Tới hiệu thuốc ở Vọng Giang Bảo, hắn nhảy xuống ngựa chạy vào tiệm thuốc, thấy bên trong chỉ có Tiểu Vân đứng sau quầy, hắn vội la lên:
- Tiểu Vân, có thuốc giải độc không?

Tiểu Vân thấy Lục Thất sắc mặt khó coi hoảng loạn, ngẩn ra vội vàng nói:
- Có mấy vị giải xà trùng độc.

- Được mang đến đây cho ta.
Lục Thất vội nói.

Hắn duỗi tay trái rút ám khí trên tay phải ra, vừa nhìn thấy âm thầm giật mình, ám khí là hai cây tang môn đinh thường dùng trong chốn giang hồ, khó trách có thể phá được khí công hộ thể của hắn, khiến hắn càng giật mình chính là thân đinh đen xì, có thể tưởng được độc này lợi hại đến thế nào.

Hắn vội ném ám khí xuống, vội vàng cởi quan y trên người, vừa thấy bên sườn trên tay phải có hai nốt đen xì lớn cỡ hai đồng tiền, ở giữa nốt đen là lỗ vết thương, kì quái chính là trên hai lỗ vết thương không hề chảy máu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau