KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 11 - Chương 15

Quyển 1 - Chương 11: Hội nghị gia đình

Bốn giờ sau, Lục Thiên Hoa cưỡi ngựa mang thê tử xinh đẹp trở về, khi y đến đón thê tử, nhạc phụ nhạc mẫu không cho phép, Lục Thiên Hoa quỳ xuống cầu khẩn, nói rõ đệ đệ làm quan đã trở về, trong nhà không còn nợ nần, đón thê tử trở về là phụng theo lệnh của đệ đệ chủ gia đình, nếu không thể đón thê tử trở về y chỉ có thể y theo nghiêm lệnh của đệ đệ đụng đầu ngoài cửa mà chết, nhạc phụ nhạc mẫu lúc này mới đồng ý để Lục Thiên Hoa mang nữ nhi mình đi, cũng cự tuyệt bạc mà Lục Thiên Hoa mang đến.

Vợ chồng Lục Thiên Hoa trở về song song quỳ gối ở chính đường, cầu xin mẫu thân Lục Thất có thể cho phép thê tử trở về, ước chừng nửa canh giờ, mẫu thân Lục Thất mới mở cửa, lạnh lùng phân phó thê tử Lục Thiên Hoa đi làm cơm chiều, vợ chồng Lục Thiên Hoa mừng rỡ, đồng loạt quỳ lạy rồi vội vàng đi làm cơm.

Buổi cơm chiều coi như là buổi cơm đoàn viên vui vẻ, thê tử của Lục Thiên Hoa vô cùng xinh đẹp, tính tình dịu hiền, nhạc phụ của Lục Thiên Hoa là cử nhân, gia đình cũng không giàu có gì, kế sinh nhai đều dựa vào địa tô của trăm mẫu đất tốt để duy trì, Lục Thiên Hoa làm ăn buôn bán thất bại họ cũng không có năng lực trợ giúp, nữ nhi sau khi trở về nhà tuy cũng có người tới đề thân nhưng vẫn chưa đáp ứng, là một sĩ nhân gia chính trực bảo thủ.

Sau buổi cơm chiều liền mở cuộc họp gia đình, thảo luận về kế sinh nhai sau này, ý tứ của Lục Thất là mua một cửa hàng lớn để kinh doanh, nhưng mẫu thân của Lục Thất chịu tổn thất khi buôn bán thất bại, muốn dùng toàn bộ tiền bạc mua một nông trang đất đai phì nhiêu, Lục Thất lại cho rằng thu nhập từ nông trại khá thấp, nếu gặp phải tai ương sẽ bị tổn thất nặng nề, hắn đề nghị mua vài của hàng trong thành để tiện quản lý.

Nhưng Lục mẫu không chịu nhượng bộ, Lục Thiên Hoa chỉ cười cười không lên tiếng, chị dâu Chu Nguyệt Nhi và Lý di nương đều nhất trí với ý kiến của Lục mẫu, ba so với một vì vậy Lục Thất bại trận, đành phải thỏa hiệp đồng ý mua nông trang. Định ra được phương hướng đầu tư, Lục Thiên Hoa chủ động muốn đi làm công để kiếm chút gia dụng, nhưng Lục mẫu không đồng ý, muốn Lục Thiên Hoa tiếp tục con đường đọc sách kiếm chút công danh.

Ý tốt của Lục mẫu Lục Thiên Hoa sao có thể chối từ, nhưng uyển chuyển đề nghị mua một của hàng nhỏ buôn bán chút dược liệu, oảycó thể vừa đọc sách vừa trông coi cửa hàng, Lụa Thất lập tức ủng hộ, Lục mẫu sau khi cân nhắc cũng miễn cưỡng đồng ý.

Kỳ thật việc buôn bán của Lục Thiên Hoa chính là bắt đầu từ dược liệu, y bị người ta lừa mua một đống dược liệu giả giá cao, hiển nhiên là tổn thất cả chì lẫn chai, Lục Thiên Hoa muốn đứng lên từ chỗ té ngã, trong lòng Lục mẫu vốn sợ hãi đối với việc buôn bán, nhưng Lụa Thiên Hoa chịu đả kích nghiêm trọng, đánh mất lòng tin, Lục mẫu không muốn nhẫn tâm phản đối khiến cho Lục Thiên Hoa mắc phải tâm bệnh, tinh thần tiếp tục sa sút.

Sau khi thương nghị ai cũng vui vẻ, Lục Thiên Hoa kích động lôi kéo Lục Thất ra ngoài, trong đêm trên đường phố tìm kiếm của tiệm nhượng lại thích hợp, Lục mẫu chỉ đồng ý xuất ra ba trăm lượng cho cửa hàng dược liệu nhỏ để kinh doanh, hai huynh đệ lòng vòng hơn nửa đêm mới tìm được một của hàng nhỏ hẻo lánh ở đường cái phía đông, nhưng cũng phải mất năm trăm lượng mới có thể bàn tiếp, tiền bạc của Lục Thất đều giao cho mẫu thân, nhưng hắn vẫn vỗ ngực cam đoan cho ca ca yên tâm, trong hai ngày hắn sẽ tìm được hai trăm lượng bạc để mua lại cửa hàng này.

*****

Ngày hôm sau, tại trạch viện lớn của Lục gia đặc biệt náo nhiệt, Lục mẫu nhân dịp con trai áo gấm về làng, vô cùng vui vẻ mở tiệc chiêu đãi người thân và láng giềng, Lục gia mặc dù chỉ là một gia tộc bị phân nhánh, nhưng vẫn còn hình thái của gia tộc, cũng có sự trói buộc của gia phả tổ tông Lục thị cho nên các dòng tộc không tan rã. Lục Thất hiện là quan thất phẩm, hồi hương về quê, làm cho gia tộc từ nghèo khó trở thành tiểu phú, hằng ngày đều có hơn trăm vị thân tộc chen chúc tới thăm.

Lục mẫu hôm nay thanh tú xinh đẹp, mái tóc đen điểm bạc được búi lại gọn gàng, mặc một bộ cung y màu xanh nhạt, khôi phục khí chất của một nữ nhân nhà quan ung dung cao quý, vui mừng cùng cười nói với những người tới thăm hỏi, tẩu tử Chu Nguyệt Nhi mặc một chiếc váy màu vàng, mắt hạnh long mi cong, làn da trắng mịn như ngọc, vẻ đẹp mỹ lệ khiến người ta phải đố kỵ, ôn nhã đứng cùng với Lục mẫu, có vãn bối tới dập đầu chào hỏi Lục mẫu, nàng liền đưa cho một phong bao lì xì, tiền lì xì phong bì nào cũng là ba mươi văn, khiến cho những vãn bối thân hữu có gia cảnh khó khăn đều hết sức vui mừng.

Trong buổi tiệc náo nhiệt như vậy, thân là con trai cả Lục Thiên Hoa lại không có mặt, Lý di nương cũng không lộ diện, yến hội là do các thân hữu giúp đỡ chuẩn bị, Lục Thất là nhân vật chính, tươi cười chân thành chào hỏi, trò chuyện cùng các thân hữu gần xa, hắn mặc bào y màu xanh ngọc cổ tròn, điềm tĩnh, tự nhiên cùng các thân hữu cùng tuổi đàm tiếu.

Sắp tới chính ngọ, chợt ngoài cửa có một vị phụ nhân quần áo vải thô sơ, trong tay dắt theo một con lừa, vào cửa liền kêu: - Đây là Lục phủ phải không? Ta từ Tiền phủ tới đây, tới đón thiếp nô mình đã mua.
Trong trạch viện lớn lập tức yên tĩnh, tất cả mọi người ngẩn ngơ nhìn người phụ nữ mặc y phục vải thô sơ kia, Lục Thất cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lại nghe mẫu thân nói: - Nơi này chính là Lục phủ, xin hãy chờ cho một lát.

Lục Thất giật mình nhìn về phía mẫu thân, đã thấy tẩu tử Chu Nguyệt Nhi xoay người bước đến phòng của Lý di nương, rất nhanh bước ra cùng với Lý di nương, Lý di nương cúi đầu được Chu Nguyệt đỡ từng bước, trên đầu đội một chiếc khăn đỏ vô cùng chói mắt.

Chu Nguyệt Nhi đỡ Lý di nương tới trước mặt Lục mẫu, Lý di nương quỳ xuống thê thanh nói: - Thiếp thân Lý Vân Nhi cáo biệt chủ mẫu. Nói xong liền dập đầu cúi lạy ba cái.

Lục mẫu ánh mắt điềm tĩnh, nói: - Đi thôi, về sau ngươi không còn quan hệ gì với Lục gia nữa. Lý di nương đứng lên, đầu vẫn cúi thấp như trước.

Người phụ nữ dắt theo con lừa kia bước tới, nhẹ nhàng nói: - Giờ lành đã đến, mau lên đường thôi. Nói xong giơ tay kéo Lý di nương đi, cũng nửa nâng nửa ôm nàng ngồi lên con lừa. Lý di nương được người phụ nữ kia dắt ra khỏi trạch viện lớn.

Lục Thất vô cùng kinh ngạc, vội bước đến trước mặt Lục mẫu, hỏi: - Nương, Lý di nương được mua không hồi lại được sao?

Ánh mắt Lục mẫu khác thường nhìn đứa con trai, mỉm cười nói: - Con chớ vội vàng, là bản thân Lý di nương nguyện ý, nhanh đi tiếp khách đi, đừng để mất cấp bặc lễ nghĩa.

Lời nói của mẫu thân khiến cho Lục Thất ngẩn ngơ, ngừng một chút muốn nói lại thôi, hắn hiện tại muốn nói gì cũng đã muộn, hơn nữa mẫu thân lại nói là do Lý di nương nguyện ý, hắn sao có thể ngăn cản đây. Chỉ có điều trong lòng hắn lúc này đột nhiên trùng xuống, tâm tình vui vẻ bỗng chốc như chìm vào hầm băng lạnh thấu. Lý di nương từ nhỏ thường ở bên cạnh hắn, trong đáy lòng hắn sớm xem nàng như là mẫu thân, không thể ngờ được Lý di nương sau khi gia cảnh của Lục gia trở nên tốt hơn lại nguyện ý rời khỏi, điều này khiến cho lòng của Lục Thất mơ hồ đau đớn, thực không thể chấp nhận được chuyện bất ngờ này.- Thất đệ, nhanh đi tiếp khách đi. Tẩu tử Chu Nguyệt Nhi dịu dàng thúc giục, Lục Thất đờ đẫn gật đầu, xoay người bước đến chỗ khách khứa miễn cưỡng tiếp đãi thân hữu, rất nhanh nhóm thân hữu lại khôi phục lại không khí vui vẻ cùng nhau trò chuyện.

Ước chừng qua buổi trưa, Chu Nguyệt Nhi lặng lẽ rời khỏi trạch viện lớn, qua khoảng hai khắc liền trở lại cùng với một chiếc xe cút kít. Chiếc xe được một thanh niên trai tráng phụ giúp đẩy tới, trên chiếc xe là một nữ nhân y phục vải cũ nát, trên đầu đội một chiếc khăn hỉ cổ xưa chấp vá.

Ánh mắt mọi người lập tức tập trung vào nữ nhân ngồi chiếc xe này, Lục Thất không rõ sự việc, nhìn lại, thoáng nghe có người cười nói: - Hóa ra là ‘chuyển môn’ đi, ta nói sao trong ngày đại hỉ lại còn bán thiếp.

Lục Thất không hiểu ‘‘chuyển môn’ là cái gì, đã thấy tẩu tử Chu Nguyệt Nhi đỡ nữ nhân trên xe xuống, sau đó đưa mười văn tiền cho thanh niên đẩy xe rồi liền đuổi đi.

Hắn khó hiểu nhìn qua Chu Nguyệt Nhi, thấy nàng vẫy tay gọi hắn đến, Chu Nguyệt Nhi dịu dàng nói: - Thất đệ, mở khăn hỉ cho di nương đi, chỉ cần vén khăn hỉ lên là được rồi.

Lục Thất vừa nghe thấy vậy đột nhiên hiểu ra, không khỏi ngây người nhìn nữ nhân trước mặt, Chu Nguyệt Nhi thúc giục hắn: - Chính ngọ là giờ đại cát, qua khỏi giờ lành di nương không thể tiến qua cửa của Lục gia, đệ không phải là muốn để tẩu phải đưa di nương hồi Tần phủ chứ, mau đi.

Lục Thất cả kinh, hắn nhìn thấy thân thể nữ nhân trước mặt hơi run rẩy, không nghĩ nhiều liền giơ tay vén khăn hỉ lên, một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần đập vào mắt hắn, đây chính là Lý di nương đã cưỡi lừa ra khỏi Lục phủ. Khăn hỷ vừa được vén xuống, Lý di nương liền cúi đầu, trên má nổi lên hai vạt ửng đỏ, thân mình cũng run rẩy kịch liệt hơn.

- Mau, theo ta đi. Chu Nguyệt Nhi vội vã dìu Lý di nương bước vào chính đường, để lại Lục Thất vẫn còn ngây người hoảng sợ.

Lục mẫu bước tới cạnh hắn, từ ái nói: - Đừng ngẩn người nữa, nàng còn trẻ, lại chưa từng sinh con, mẹ luyến tiếc gả nàng đi, về sau con phải đối đãi với nàng thật tối, đợi nàng sinh con dưỡng cái, là có được danh phận rồi.

Lục Thất cả kinh, vội la lên: - Nương, nhưng di nương… con…

- Không được nói lung tung, nương là chủ mẫu trong nhà, chuyện bên trong con không nên hỏi nhiều, di nương bây giờ là tỳ thiếp chúng ta mua được từ Tần gia, con thân là nam chủ có quyền sai khiến nàng, không thích cũng có thể cự tuyệt nàng hầu hạ, nhưng hiện tại, không thể nói lung tung, nhanh đi tiếp đãi khách khứa đi. Lục mẫu thấp giọng nghiêm khắc cắt lời Lục Thất, dặn dò hắn quay lại tiếp đón thân hữu.

Lục Thất cảm thấy vô cùng hoảng loạn, cảm thấy làm như vậy là không công bằng với Lý di nương, cũng cảm thấy có lỗi với phụ thân đã mất, nhưng hắn không dám làm trái lời mẫu thân, mẫu thân xuất thân từ gia đình quan lại, vô cùng để ý đến quy củ, lễ giáo. Mẫu thân tuy tâm địa thiện lương, nhưng trong tiềm thức của người thiếp thất chính là một phần tài sản trong gia đình, trên thực tế, trong những gia đình giàu có, khi nam chủ vừa mất, tiểu thiếp không có con, dựa theo quốc pháp có thể tùy theo sắp đặt của chính thê.

Quyển 1 - Chương 12: Ninh Nhi

Trong lúc Lục Thất vô cùng hoảng loạn trong lòng, nhìn thấy Chu Nguyệt Nhi và Lý di nương song song bước đến, Lý di nương trong tay cầm mấy bộ y phục cũ, nàng vừa thay quần áo tỳ nữ màu xanh nhạt, cúi thấp đầu nên không thể nhìn rõ vẻ mặt, có một phụ nhân thân hữu mang đến một lò than, Lý di nương liền bước đến lò than hỏa táng y phục cũ.

Đốt y phục cũ, Lý di nương chậm rãi bước đến trước mặt Lục mẫu, quỳ xuống dập đầu cung kính nói: - Nô tỳ Ninh Nhi khấu kiến phu nhân, phu nhân vạn an.

Lục mẫu nhỏ nhẹ nói: - Đứng lên đi, đến bái kiến trưởng thiếu phu nhân.

Ninh Nhi cung kính nghe theo, đứng lên bước đến trước mặt Chu Nguyệt Nhi quỳ lạy nói: - Nô tỳ Ninh Nhi khấu kiến trưởng thiếu phu nhân, thiếu phu nhân vạn an.

- Đứng lên đi, đến hầu hạ phu nhân đi. Chu Nguyệt Nhi sau khi nhận lễ liền nghiêm nghị phân phó, Ninh Nhi cung kính đáp một tiếng liền bước đến sau Lục mẫu đứng hầu.

Lục Thất nhìn thấy cảnh này thầm than, chỉ một năm ngắn ngủi, một Lý di nương có địa vị tiếng nói, trong nháy mắt trở thành một thiếp thất vô danh, hắn biết đây là sắp đặt của mẫu thân, mẫu thân có cách nghĩ của người, vì mẫu thân chính là chủ mẫu chân chính đứng đầu Lục gia.

*****

Dưới ánh trăng mờ ảo, Lục Thất ngà ngà say cảm thấy mình như bị hỏa thiêu, nóng rực khó chịu trong người, ban ngày, dưới những lời chúc mừng nhiệt tình của thân hữu hắn uống rất nhiều, nhiều nhất từ lúc hắn sinh ta đến nay, rượu tuy trợ hứng nhưng sau khi say rượu lại vô cùng khó chịu.

Trong men say, Lục Thất mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ, một mình khỏa thân bay giữa bầu trời, mây đen che kín bầu trời, từng tia chớp xoẹt qua, những tia chớp kia như từng roi vô tình vụt vào thân thể hắn, toàn thân hắn đau nhức như muốn chết, đột nhiên, hắn nhìn thấy một nữ nhân xinh đẹp, cũng bị những tia chớp trên bầu trời hành hạ, nữ nhân kia vươn cánh tay nhỏ bé không ngừng hướng về phía hắn, dường như đang cầu xin giúp đỡ.

- A Á, tôi không thể cứu được cô. Một giọng nam trầm thấp quyến rũ, thì thào lên tiếng.

- Thiếu chủ, người không sao chứ? Một giọng nói dịu dàng của nữ nhân đang kinh hoảng khẽ vang lên.

A! Lục Thất than nhẹ một tiếng mạnh mẽ mở mắt ra, trong ánh sáng mờ ảo, hắn nhìn thấy một khuôn mặt vô cùng mỹ lệ, đang thân thiết nhìn hắn. Lục Thất cả kinh, nhanh chóng ngồi dậy lui về phía sau.

Ngồi dậy định thần lại thấy mình đang nằm trên một chiếc giường, đây chính là thư phòng kiêm phòng ngủ của hắn trong mười năm qua, bên cạnh giường chính là Lý di nương mặc quần áo tỳ nữ màu xanh nhạt.

Đầu Lục Thất có chút choáng váng, hắn tận lực đè nén tâm tình hoảng loạn, theo bản năng thốt lên: - Sao cô ở trong phòng của ta?

Ninh Nhi sửng sốt, vẻ mặt ảm đạm cúi đầu xuống, thấp giọng nói: - Lầ phu nhân lệnh cho nô tỳ tới hậu hạ thiếu chủ, thiếu chủ nếu không muốn nô tỳ hầu hạ, nô tỳ lập tức rời khỏi.

Lục Thất nghe xong cụp mắt xuống không nói gì, cách làm này của mẫu thân, tuy trong nội tâm của hắn không đồng tình những cũng đành chấp nhận. Trầm mặc một lát, Ninh Nhi đứng lên đến thư án cầm chén cháo gạo đưa đến trước mặt Lục Thất, dịu dàng nói: - Uống chút cháo lót dạ, sẽ cảm thấy thoải mái hơn.

Trong lòng Lục Thất ấm áp, Ninh Nhi đúng là một đại tỷ tỷ tri kỷ dịu dàng, hắn nhận bát cháo ăn sạch sẽ, sau khi ăn xong cảm thấy thư thái hơn rất nhiều.

Ninh Nhi cầm lấy bát cháo, lại lấy một chiếc khăn lau mặt và tay cho Lục Thất, động tác dịu dàng tự nhiên, giống như một vị mẫu thân đang chăm sóc cho con của mình.

- Nằm xuống ngủ chốc lát đi. Ninh Nhi dịu dàng nói, Lục Thất liền nghe theo, giống như đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời nằm xuống.Ninh Nhi để khăn lại chậu nước, quay lại cũng rất tự nhiên cởi giày lên giường nằm, nàng nằm bên cạnh Lục Thất khiến cho tim của hắn bắt đầu nhảy lên thùng thùng, trên mặt cũng bắt đầu nóng lên, lâm vào trạng thái xấu hổ hoảng loạn, hai người nằm thẳng ngay ngắn quy củ, trong phòng liền trở nên yên tĩnh, hai người mỗi người một tâm trạng không ngủ.

Ước chừng nửa canh giờ, Lục Thất rốt cuộc không kìm nổi hạ giọng nói: - Thật xin lỗi, ủy khuất cho người rồi.

- Sao lại nói như vậy? Ninh Nhi bình thản đáp lại.

- Bởi vì nương ta sắp đặt như thế này là không công bằng với người. Lục Thất ôn hòa nói.

- Vậy theo ngươi như thế nào mới là công bằng, là giống như Trình Y Y gả cho một trượng phu hữu dnah vô thực, hau là làm thiếp cho nhà khác. Ninh Nhin bình thản tiếp lời.

- Ta nói không công bằng chính là tước đi địa vị của người. Lục Thất khẽ giải thích.

- Địa vị? Địa vị của tiểu thiếp là do trượng phu ban cho, là ban ân của chủ mẫu khoan dung, ta là một thiếp thất không có con cái, thân là nữ nhân lại không có con cái phụng dưỡng, chính là nỗi khổ bi ai lớn nhất một đời người. Ninh Nhi chua xót, khàn giọng lên tiếng.

Lục Thất nghe xong trong lòng vô cùng đau xót, hắn muốn nói ta có thể phụng dưỡng người, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống, vì Ninh Nhi nói khát vọng có con cái, hơn nữa Ninh Nhi thực sự đã trở thành tỳ thiếp của hắn, lúc này hắn nói lung tung có thể làm nàng bị tổn thương.

- Không cần thương hại ta, phu nhân đồng ý cho ta lưu lại Lục gia làm tỳ thiếp đã là ân đức lớn rồi, một nữ nhân chỉ cần cơm áo không lo đã hạnh phúc rồi, nếu ngươi chê ta già, có thể nói thẳng, ta tuyệt sẽ không oán trách ngươi. Ninh Nhi nhẹ nhàng nói, nước mắt trong suốt từ khóe mắt chảy xuống.

Lục Thất nghe xong trong lòng hoảng loạn, trầm mặc một lát, hít vào một hơi dài đè nén hoảng loạn, dịu dàng nói: - Ninh Nhi, trả lời ta một vấn đề, người là vì mẫu thân ta an bài mới đi theo ta hay là người thật tâm muốn làm bạn với ta.
Ninh Nhi trầm mặc, mật lát sau đứng dậy bước xuống giường, đạm mạc nói: - Thiếu chủ sớm nghỉ ngơi, nô tỳ cáo lui.

Lục Thất bật người ngồi dậy, vội la lên: - Ninh Nhi, người vẫn chưa trả lời ta.

Ninh Nhi lạnh nhạt nói: - Thiếu chủ, Ninh Nhi là tỳ thiếp của Lục gia, có bổn phận hầu hạ chủ nhân, tỳ thiếp ti tiện không nên có trái tim yêu hận, Ninh Nhi là phụng lệnh phu nhân đến hầu hạ thiếu chủ, chân tâm của thiếu chủ hẳn là nên dành cho thiếu phu nhân tương lai.

Lục Thất càng nghe càng hoang mang, ôn hòa chân thành nói: - Ninh Nhi, năm đó ta rời nhà nhập ngũ ra chiến trận, người từng khóc tặng ta một tấm bùa bình an tự may, khi đó ta đã xem người như tri kỷ, hiện tại ta gọi người là Ninh Nhi, cho thấy ta là nguyện ý lưu lại người, ngồi xuống đi.

Ninh Nhi vẻ mặt biến đổi, trở nên nhu hòa, chần chờ một lát lại ngồi ngay ngắn xuống giường, Lục Thất nhìn thấy má lúm đồng tiền xinh đẹp của nàng, trong tâm cảm thấy vô cùng ấm áp, mỉm cười nói: - Ninh Nhi, ta chỉ hỏi một câu, sao người lại phản ứng mãnh liệt như vậy, có thể nói rõ nguyên nhân cho ta biết không?

Ninh Nhi quay đầu nhìn về phía Lụa Thất, đôi mắt đẹp tràn đầy tình cảm phức tạp, nàng cắn cắn đôi môi dịu dàng nói: - Ngươi phải nhớ kỹ, ta là tỳ thiếp, không nên đối quá tốt với ta, đối tốt với ta sẽ hại ta.

Lục Thất sửng sốt, khó hiểu liền hỏi: - Vì sao? Là mẫu thân ta không muốn ta đối tốt với người ư?

Ninh Nhi lắc đầu nói: - Phu nhân đối với ta vô cùng tốt, từ khi ta tiến vào Lục gia đến nay chưa bao giờ đối xử tệ với ta, lúc khó khăn nhất ở Lục gia cũng không muốn bán ta đi để xoay sở, hôm nay còn dùng ‘chuyển môn’ để ta có được hạnh phúc mới, phu nhân hy vọng ta có thể vì Lục gia sinh con dưỡng cái, một lần nữa có được địa vị thiếp thất.

Lục Thất kinh ngạc nói: - Mẫu thân ta đối với người tốt như vậy, người còn sợ cái gì?

Ninh Nhi khổ sở nói: - Vì ta là tỳ thiếp, ngươi về sau sẽ cưới thê thiếp, nếu ngươi đối với ta quá tót, sẽ khiến cho Lục gia không được yên ổn, nếu lúc ngươi không có ở nhà, cho dù có phu nhân chiếu cố ta, thê thiếp của ngươi cũng có quyền sai khiến ta hầu hạ đấy.

Lục Thất khẽ ồ một tiếng, giờ mới hiểu được là Ninh Nhi sợ tương lai bị ganh tỵ, ghen ghét dẫn tới họa vào thân, chợt cảm thấy nàng có chút lo xa, không phải nàng lo lắng không có đạo lý, mình nhất định phải cưới thê thiếp, thê thiếp quả thật có quyền sai khiến tỳ thiếp, nếu là người có ý định bất lương, hoàn toàn có khả năng sẽ đánh đập hành hạ Ninh Nhi.

Hắn an ủi : - Người yên tâm, ta còn chưa vội cưới thê thiếp đâu.

Ninh Nhi lắc đầu nói: - Không sớm đâu, đêm qua trưởng thiếu phu nhân đã đề cập đến nữ nhi bên nhà nàng cho phu nhân, phu nhân đồng ý ngày mai sẽ đến nhà mẹ đẻ của trưởng thiếu phu nhân xem mặt, nếu hợp ý sẽ định hôn sự.

Lục Thất giật mình kinh hãi, vội la lên: - Người nói cái gì? Mẫu thân ta ngày mai đi xem mặt, cái này sao có thể được.

Ninh Nhi cười nhạt nói: - Hôn sự của con cái phần lớn đều do cha mẹ làm chủ, hơn nữa ngươi cũng đã hai mươi ba tuổi, mấy biểu đệ cùng tuổi cũng đã sớm lấy vợ sinh con rồi, phu nhân sao có thể không vội hôn sự của ngươi, phu nhân muốn ôm cháu lắm rồi.

Lục Thất ngẩn ngơ, lập tức lắc đầu: - Không được, ta quyết sẽ không cưới nữ nhân mình không thích làm thê tử, ngày mai ta sẽ đi khuyên mẫu thân, chuyện chung thân đại sự không thể qua loa như vậy.

Ninh Nhi cười nhạt nói: - Chưa nhìn mặt sao có thể biết là thích hay không, ngươi cũng đã đến tuổi thành gia, phu nhân nóng vội có cháu kế thừa của Lục gia, ngươi lấy lý do gì để khuyên can.

Quyển 1 - Chương 13: Đêm ngọt ngào ngắn ngủi

Lục Thất nghe thấy vậy liền sửng sốt, chuyện này quả thực là không dễ gì để khuyên can, hắn vừa suy tư một chút rồi mỉm cười nói: - Ninh Nhi, có phải người có cách khuyên được mẹ ta rồi không? Chỉ bảo ta được không?

Ninh Nhi lắc đầu lạnh nhạt nói: - Đây là chuyện đại sự truyền tông của Lục gia, ta chỉ có thể duy trì, sẽ không làm hỏng, hơn nữa việc này là Trưởng thiếu phu nhân nhắc nhở, nếu ta gây trở ngại, chắc chắn Trưởng thiếu phu nhân sẽ trút hết oán hận lên người ta.

Lục Thất nghe thấy vậy kinh ngạc nói: - Người và chị dâu ta có hiềm khích gì hay sao?

Ninh Nhi khẽ thở dài nói: - Hiềm khích từ tối hôm qua. Tối hôm qua ngươi và Trưởng thiếu chủ ra ngoài, 3 chúng ta cùng nói chuyện. Phu nhân đề xuất chuyện để cho ta làm tì thiếp. Nói tất cả là đều do phu nhân làm chủ, lúc đó ta vừa nói dứt câu, Trưởng thiếu phu nhân đã lập tức thỉnh cầu nhập ta vào trưởng phòng, phu nhân cũng đã đồng ý rồi, nhưng ta không đồng ý, thỉnh cầu phu nhân sau khi về sẽ nhập vào tên của ngươi, kết quả là Trưởng thiếu phu nhân rất khó chịu. Tuy nàng ấy không nói gì, nhưng ta biết nàng ấy rất không hài lòng.

Lục Thất chau mày, không ngờ vừa mới về mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy. Ninh Nhi tự lựa chọn như kia, đó là từ nhỏ nàng đã có tình cảm sâu đậm với mình, chị dâu đâu cần phải chủ động xin cưới nàng.

Hắn dịu giọng nói: - Chị dâu hiền lành, dịu dàng, sẽ không vì chuyện này mà để bụng người đâu.

Ninh Nhi buồn rầu nói: - Ngươi không hiểu lòng dạ đàn bà, Trưởng thiếu phu nhân là người phụ nữ hiền lành nhưng nữ nhân vẫn luôn có ham muốn vinh hoa phú quý. Ta cự tuyệt Trưởng phòng mà lựa chọn là người của ngươi, trong lòng nàng ấy sẽ cho rằng ta vì khinh thường Trưởng thiếu chủ vô dụng mới chọn em cự tuyệt anh. Với tâm lý này cho dù không giận cũng thành giận. Bởi vậy ta không thể lại để cho nàng ấy oán hận ta, nàng ấy là Trưởng thiếu phu nhân, tương lai là người phụ nữ có cùng địa vị ngang với chính thê của ngươi. Sau này nếu nàng ấy nói ta là người ham vinh hoa phú quý, vậy chắc chắn chính thê tương lai của ngươi sẽ khinh bỉ ta, lúc đó ta sẽ lâm vào tình cảnh rất khó xử.

Lục Thất nghe xong liền buồn phiền, cau mày nói: - Vì sao chị dâu lại muốn người?

Ninh Nhi cười khổ nói: - Ngươi thật sự không biết sao? Trưởng thiếu chủ lập gia thất đến nay đã 6 năm rồi, Trưởng thiếu phu nhân vẫn chưa sinh con, muốn ta đương nhiên là để sinh con rồi.

Lục Thất ồ lên một tiếng rồi nói: - Người yên tâm, có cơ hội ta sẽ tìm chị dâu giải thích hộ người.

Ninh Nhi giật mình nói: - Ngươi đừng có làm việc ngốc nghếch này, chuyện này chỉ có là thầm oán nếu làm rõ sẽ khiến Trưởng thiếu phu nhân nhục nhã. Chuyện này ngươi tuyệt đối không được tham dự vào, ta sẽ nghĩ cách hóa giải.

Lục Thất nghe xong liền gật đầu, chuyện ghen tỵ của đàn bà, hắn nghe xong mà đau cả đầu, không quản đương nhiên là chuyện tốt. Hắn suy nghĩ một chút rồi dịu giọng nói: - Ninh Nhi, thực sự ngươi không có cách nào để trở nên gần gũi hơn sao?

Ninh Nhi trầm mặt một lúc rồi khẽ thở dài: - Nói thực lòng, bây giờ ta vẫn chưa muốn ngươi lấy vợ, cũng muốn kéo dài chút thời gian để bản thân có cơ hội sinh con. Nếu ngươi lấy một người vợ lòng dạ không khoan dung, cho dù ta có sinh con, nếu chính thê của ngươi phản đối, ta cũng sẽ không có được danh phận là thiếp thất.

Lục Thất suy nghĩ một chút rồi giơ tay ra bắt lấy bàn tay nhỏ bé, ngọc ngà của nàng. Ninh Nhi giật mình má núm đồng tiền đỏ ửng lên, tai nàng nghe thấy giọng nói dịu dàng: - Tỷ tỷ, nếu trong vòng một năm tỷ tỷ không có thai, ta sẽ nhận nuôi một bé gái cho nàng một danh phận là mẹ. Ta là trụ cột trong nhà, việc này hẳn mẹ ta sẽ không ngăn cản kịch liệt, ta sẽ nghĩ cách trước khi cưới vợ.Ninh Nhi ngẩng đầu lên kinh sợ nhìn Lục Thất. Đôi mắt của Lục Thất kiên định nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của nàng. Nước mắt đã tràn ngập, rơi như bay xuống vạt áo, nàng nhào mình vào vòng ngực to lớn kia, khóc nức nở. Lục Thất ôm lấy nàng yêu thương.


- Tỷ tỷ, thân thể tỷ thật mềm mại, ta phải làm thế nào đây?

- Chàng là tên ngốc, ở ngoài 5 năm mà chưa từng đi tìm nữ nhân, có phải muốn lừa tỷ tỷ không?

- Tỷ tỷ, ta ở bên ngoài 5 năm ngày nào cũng đánh giặc, vẫn là tên lính quèn, đến kỹ nữ ta cũng không có tư cách đụng vào, thật đấy.

- Thật là khổ cho đệ, ôi ta….

Lục Thất chưa từng đụng vào một sợi lông của nữ nhân sao? Đương nhiên là không phải, hắn quả thật chưa từng động vào những doanh nữ nửa chết không sống, nhưng 3-4 năm sống trong cảnh máu tanh, trong quân đội tàn khốc, hoàn cảnh khó khăn ít nhất hắn cũng đã từng cường bạo với hơn 10 nữ nhân trở lên. Đương nhiên phần lớn tình huống là hắn bất đắc dĩ. Trong quân bị cô lập có nghĩa là bất cứ lúc nào cũng đều mất mạng. Trong chiến loạn quan binh còn tàn bạo hơn cả thổ phỉ, đi đâu là cướp, tà dâm, không điều ác nào là không làm.

Đêm ngọt ngào ngắn ngủi, một người trẻ tuổi tràn trề sức sống nhìn thấy một cơ thể ngọc ngà đã nảy sinh thú tính. Một người độc thân đã cô đơn bao nhiêu năm, đối mặt với ngần ấy năm thiếu chồng, hơn nữa nàng đang ở độ tuổi phải được hưởng hạnh phúc. Nàng bộc lộ hết phong thái quyến rũ, trong trạng thái ngất ngây đón tình ý ở trên giường đến nửa canh giờ.Lục Thất “no say” như quả bóng cao su trút hết hơi nằm lỳ trên giường ngủ. Má lúm của Ninh Nhi ửng đỏ quyến rũ, nàng đứng dậy lấy khăn mềm lau mồ hôi trên người Lục Thất. Khi lau vẻ mặt của nàng vừa xấu hổ, vừa vui sướng, bỗng tay nàng dừng lại, ánh mắt mê man nhớ lại ký ức đã qua.

Nàng xuất thân trong gia đình quan Bát phẩm, 15 tuổi theo cha mẹ chạy loạn từ Trung Nguyên đến Thọ Châu. Không ngờ đến Thọ Châu, nàng lại bị cha nhẫn tâm bán đi, nàng bị người ta mua về và trở thành một lễ vật tặng cho một đại quan tay nắm trọng binh. Tên đại quan đó thu phục nàng trước, sau đó lại tặng cho cha của Lục Thất. Năm đó may mắn cho nàng vì chưa đến mức lưu lạc làm kỹ nữ, được là thiếp thất trong nhà đại quan nổi danh, chỉ tiếc ngày vui chẳng nổi tày gang. Quân đội của cha Lục Thất đánh trận thất bại, bản thân ông cũng bị trúng mấy mũi tên, mất khả năng làm chồng, một tiểu thiếp xinh đẹp như nàng lại phải sống một cuộc đời như quả phụ.

Lục gia đối với nàng rất tốt, Lục mẫu luôn che chở, coi nàng như em gái ruột. Sau khi chuyển nhà từ Thọ Châu đến huyện Thạch Đại, có mấy lần Lục phụ từng đề xuất gả nàng cho nhà khác nhưng nàng không chịu vì nàng không lỡ rời xa Lục gia hòa thuận, lương thiện, lại sợ khi tái giá sẽ lại gặp phải bất hạnh.

Lúc lâm chung Lục phụ có nói lời xin lỗi nàng, xin Lục mẫu hãy coi nàng như em gái hoặc con gái chăm sóc cho nàng. Lục mẫu đồng ý và vẫn luôn đối xử rất tốt với nàng, nhưng không cho nàng xuất đầu lộ diện, vì sợ nàng sẽ bị những tên vô liêm sỉ quấy nhiễu, chủ yếu là để nàng chăm sóc Lục Thất và Tiểu Nghiêm, làm việc nhà quét tước, dọn rửa.

Năm nay nàng 31 tuổi rồi, đến cái tuổi này nàng chưa có đứa con nào làm nàng thấy sợ hãi, thấy tình cảnh của Lục gia ngèo khó, nàng biết nên tìm lối ra rồi nhưng nàng luôn ghi nhớ ân đức của Lục mẫu, chủ động muốn bán thân làm tỳ thiếp. Nàng muốn tìm đường để báo đáp Lục gia. Vừa mới quyết định bán mình thì không ngờ Tiểu Thất áo gấm về quê.

Sự trở về của Lục Thất khiến cho Lục gia như trời quang mây tạnh, thay đổi tình cảnh suy bại. Có lẽ trong lúc Lục gia khó khăn nhất nàng đã chủ động báo đáp ân tình làm cảm động Lục mẫu. Lục mẫu đã nghĩ ra cách dùng phong tục “chuyển môn” thời xưa để nàng trở thành thiếp thất của con trai Lục gia. Nàng dồng ý, vì lúc đó trong lòng nàng cũng đã lĩnh lựa chọn Lục Thất.

Ánh mắt dịu dàng của nàng nhìn Lục Thất đang ngủ say, giống như một tiểu cô nương đang mỉm cười ngọt ngào. Tối nay nhất định nàng phải ngủ cùng Lục Thất, bỏ lỡ vận may, vận mạng sẽ thay đổi. Vì nàng là tỳ thiếp không thể tự chủ được. Nếu Lục Thất cứ trì hoãn không viên phòng với nàng, bất cứ lúc nào nàng cũng phải nghe theo lệnh của một người đàn ông khác. Trước khi xuống giường chỉ cần tỏ thái độ lạt mềm buộc chặt, nếu Lục Thất không gọi nàng, chiêu tiếp theo nàng sẽ lăn xuống đất mà khóc, dùng nước mắt để đánh vào trái tim yêu thương của Lục Thất.

Đêm nay lòng nàng buông xuống, có sự điên cuồng, hoang dã như cá gặp nước, tin tưởng chắc chắn trong mấy năm tới Lục Thất sẽ không chán ghét mà vứt bỏ nàng, nàng khát khao về tương lai tốt đẹp. Hi vọng lớn nhất hiện tại của nàng là có thai hơn có danh phận. Nàng hiểu không thể ngăn cản Lục Thất cưới chính thê, cho nên nàng cũng không hi vọng xa vời Lục Thất chỉ thuộc về mình nàng. Tất nhiên là không thể ngăn cản nổi, vậy chỉ có thể hi vọng vị chính thê tương lai của Lục Thất sẽ là một nữ nhân hiền lành, khoan dung.

Những tia nắng ban mai, chiếu vào cửa sổ. Cốc, cốc, cốc! ba tiến gõ cửa phá vỡ sự im lặng, hai người ngồi bật dậy trên giường.

- Ai? Lục Thất kinh sợ hỏi một câu.

- Thất đệ, trời không còn sớm nữa, mẹ có chuyện tìm đệ, đệ mau dậy đi. Ngoài cửa có tiếng nói dịu dàng, đó là chị dâu Chu Nguyệt Nhi.

Mặt Lục Thất nóng lên, nhìn ra ngoài cửa sổ mặt trời đã lên cao. Hắn cuống quýt mặc quần áo rời khỏi giường. Má lúm của Ninh Nhi cũng ửng hồng giúp hắn mặc quần áo, lúc kiểm tra dung nhan xong, nàng ghé vào tai hắn dặn dò một chút. Lục Thất gật gật đầc cười rồi đi ra ngoài cửa, ân cần chào hỏi chị dâu. Chị dâu cười với hắn rồi nhìn chăm chú vào bên trong, vẻ mặt cũng nóng lên.

Quyển 1 - Chương 14: Chuyện nhà

Lục Thất vừa đi, Chu Nguyệt Nhi bước vào phòng ngủ, thấy Ninh Nhi vừa mới mặc áo lót vào, nhìn gương mặt xinh đẹp của Ninh Nhi ửng đỏ mê người trong lòng của Chu Nguyệt Nhi bỗng dưng không hiểu sao lại thấy có chút đố kị.

- Nô tì thỉnh an Trưởng thiếu phu nhân. Ninh Nhi còn chưa mặc xong quần áo đã quỳ xuống cung kính nói, ngày trước Chu Nguyệt Nhi còn vấn an nàng, hiện tại thì ngược lại rồi.

Ninh Nhi quỳ thăm hỏi khiến cho tâm tình của Chu Nguyệt Nhi bình tĩnh trở lại, chút ghen tị vừa rồi bỗng dưng biến mất, trong lòng vui vẻ mỉm cười nói: - Tỷ tỷ về sau gặp ta không cần hành đại lễ như vậy, mau đứng lên đi.

Ninh Nhi đứng lên, cung kính nói: - Ninh Nhi bây giờ là nô tì của Lục gia, không thể không biết tôn ti, về sau Trưởng thiếu phu nhân có chuyện gì cứ việc sai bảo Ninh Nhi.

Chu Nguyệt Nhi thản nhiên mỉm cười, quay đầu quét mắt liếc nhìn một cái về phía phòng ngủ, không chút để ý nói: - Ninh Nhi, ta có chút chuyện muốn hỏi ngươi có được hay không?

Hỏi Ninh Nhi như vậy rõ ràng biểu lộ cấp bậc giữa chủ và tớ, Ninh Nhi cung kính nói: - Trưởng thiếu phu nhân muốn hỏi chuyện gì? Ninh Nhi biết nhất định sẽ trả lời.

Chu Nguyệt Nhi cười nhạt nói: - Ta vì chuyện cầu hôn của Thất đệ, Thất đệ đã biết rồi chứ, Thất đệ có đồng ý hay không?

Ninh Nhi nói: - Thưa Trưởng thiếu phu nhân, Thất thiếu chủ vẫn chưa biết chuyện cầu hôn, đêm qua Thất thiếu chủ uống rượu say ngủ thật lâu, lúc tỉnh lại nói muốn uống nước, uống nước xong liền ôm lấy nô tì, sau đó lại tiếp tục ngủ nữa, mãi cho đến khi Trưởng thiếu phu nhân gọi cửa mới tỉnh, đêm qua Thất thiếu chủ chỉ gọi nô tì vài tiếng tỷ tỷ, không có cơ hội nói những lời khác.

Trên mặt Chu Nguyệt Nhi không ngờ hiện chút sững sờ, ngẫm nghĩ một chút liền tin ngay, nam nhân uống rượu say ngoại trừ mất lý trí thì là ngủ say, nàng khẽ “ồ” một tiếng. Ninh Nhi lại vội nói: - Người mà Trưởng thiếu phu nhân muốn cầu thân nhất định là biết lễ nghĩa hiền lương, nô tì sẽ nói những lời tốt đẹp như thế với Thất thiếu chủ.

Đôi mắt đẹp của Chu Nguyệt Nhi chuyển một cái, cười nhạt nói: - Ngươi tán thành Thất đệ cưới vợ?

Ninh Nhi nói: - Thất thiếu chủ cưới vợ là chuyện đương nhiên, nô tì tán thành, do đích thân Trưởng thiếu phu nhân tác hợp, Lục gia sẽ luôn hòa thuận giống như bây giờ vậy.

Chu Nguyệt Nhi nghe xong tươi cười khoe lúm đồng tiền, có thể thấy nàng rất để ý đối với chuyện này, ôn hòa nói với Ninh Nhi: - Cảm ơn ngươi.

Ninh Nhi nói: - Đây là bổn phận của nô tì.

Chu Nguyệt Nhi dịu dàng nhìn nàng một cái, ôn hòa nói: - Hôm nay đại nương muốn đi đến nhà của mẹ ta để bàn tính việc mua điền trang, nhân đó cũng muốn nói chuyện cưới hỏi, ngươi cũng cùng đi chứ.

Ninh Nhi nói: - Nô tì có thể đi hay không, còn phải nhờ Trưởng thiếu phu nhân nói với phu nhân một chút mới được.

Chu Nguyệt Nhi mỉm cười nói: - Ta sẽ nói cho.

Ninh Nhi thấy tâm tình của Chu Nguyệt Nhi rất tốt, vội nói: - Trưởng thiếu phu nhân, từ nhỏ thất thiếu chủ là do nô tì chăm sóc, cho nên mới lựa chọn là người của Thất thiếu chủ, nô tì cảm thấy bản thân rất có lỗi với Trưởng thiếu phu nhân, xin Trưởng thiếu phu nhân tha thứ cho nô tì.

Chu Nguyệt Nhi sửng sốt, mỉm cười nói: - Chuyện này ta cũng biết, trong lòng của ta cũng không trách cứ ngươi, ngươi không cần để ở trong lòng đâu.

Ninh Nhi cung kính nói: - Nô tì tạ ơn Trưởng thiếu phu nhân khoan dung.Chu Nguyệt Nhi nhìn nàng một cái, gương mặt đẹp ảm đạm nói: - Nguyên nhân ta muốn ngươi nhập phòng ngươi cũng biết đấy, nếu ta có thể sinh con nối dòng cho Lục gia thì sẽ không chủ động để ngươi chia sẻ trượng phu đâu, tự mình không hăng hái tranh giành, không thể không vì phu quân tìm cưới nữ nhân nối dòng.

Ninh Nhi nói: - Sinh con nối dòng đúng là đại sự, chờ mấy ngày nữa Lục gia ổn định, nô tì khuyên bảo Thất thiếu chủ đứng ra mua thêm tỳ thiếp cho Nhị thiếu chủ nối dõi tông đường, nô tì cho rằng muốn mua tỳ thiếp tốt nhất là nữ nhân đã sinh con.

Chu Nguyệt Nhi nghe xong trong lòng vui mừng, do Thất đệ ra mặt dĩ nhiên đối với nàng có lợi, hiện tại nàng bởi vì phu quân mắc nợ mà thẹn với Lục gia, chuyện dính đến tiền bạc khó mà mở miệng, lập tức biểu lộ lòng biết ơn với Ninh Nhi.

*****

Lục mẫu ở nhà giữa trong phòng khách, Lục Thất đi thẳng vào bên trong bái kiến mẫu thân. Lục mẫu thấy con mình trở về nên sức khỏe trở nên rất tốt, nhìn con mình đã trưởng thành trong lòng vui sướng tràn đầy trên khuôn mặt.

- Tiểu Thất, tối hôm qua ngủ có ngon không? Lục mẫu nhìn con từ ái hỏi.

Mặt Lục Thất nóng lên, cảm nhận được sự ấm áp mà mẫu thân quan tâm nói: - Tối hôm qua con ngủ rất ngon.

- Các con đã viên phòng chưa? Lục mẫu mỉm cười hỏi, Lục Thất nóng mặt im lặng gật đầu.

Lục mẫu mỉm cười gật đầu, nói: - Tiểu Thất, con cũng không còn nhỏ nữa, Lục gia chúng ta đến nay ít con cháu, tuy rằng mẹ thu xếp Ninh Nhi cho con, nhưng theo quy củ Ninh Nhi vẫn không thể làm vợ, bởi vậy mẹ muốn cưới vợ cho con, chị dâu con giới thiệu một tiểu thư của nhà kia, nói là xinh đẹp, dịu dàng lại hiểu lễ nghĩa, hôm nay mẹ và chị dâu con đi tới Vọng Giang Pha để mua điền trang, nhân đó tính chuyện cưới hỏi cho con.

Lục Thất làm bộ sửng sốt, nói: - Mẹ, chị dâu đề cập đến chuyện cầu hôn khi nào vậy?
- Tối hôm qua, Ninh Nhi không nói với con sao? Lục mẫu ôn tồn nói.

- Tối hôm qua con say rượu, không có nói gì với tỷ tỷ, sáng sớm là chị dâu đến gọi chúng con. Lục Thất ôn tồn giải thích, đây là những lời Ninh Nhi dặn dò, xin Lục Thất tuyệt đối đừng nói là nàng nhắc đến chuyện cưới vợ, nếu như liên lụy nàng, có thể sẽ khiến cho Lục mẫu và Chu Nguyệt Nhi phản cảm.

Lục mẫu khẽ ồ một tiếng, nói: - Vậy thì lúc này mẹ nói với con, nếu như thấy thích hợp thì coi như xong.

Lục Thất nói: - Mẹ, theo tuổi của con đúng là nên lấy vợ, tuy nhiên khi con xuất ngũ, có một vị chiến hữu khuyên con khi trở về nhà không cần vội cưới vợ, nói tuổi con vẫn còn trẻ, tương lai có thể sẽ lại nhập ngũ, sau khi nhập ngũ vị chiến hữu kia sẽ tìm cơ hội giới thiệu cho con cưới một cô con gái của một tướng quân có thực quyền, vị chiến hữu ấy nói cưới con gái của tướng quân có thực quyền là cơ hội tốt nhất trên con đường thăng quan tiến chức.

Lục mẫu nghe vậy sửng sốt, sầu lo nói: - Sau này con còn muốn nhập ngũ nữa hay sao?

Lục Thất nói: - Mẹ, trong lòng con không phải muốn nhập ngũ lần nữa, muốn ở nhà buôn bán làm một thương nhân bình thường, chỉ có điều thời cuộc rối ren, biên nguy rất nhiều, nếu như quân lệnh đến đây, con cũng không thể chống lại lệnh được.

Lục mẫu bất đắc dĩ gật đầu, thật ra bản thân Lục mẫu chính là thiên kim nhà tướng, Lục phụ cưới bà mới từng bước thăng chức làm tướng lĩnh cao cấp trong quân. Trong quan trường mối quan hệ thông gia vô cùng trọng yếu, đó là quan hệ ràng buộc qua lại lẫn nhau, một đại quan muốn đề bạt cấp dưới làm thân tín, thông thường sẽ chọn cưới một cô gái trong thân tộc để lung lạc, mà quan viên phía dưới muốn thăng chức, chỉ dựa vào việc bỏ tiền ra là không đủ, chỉ có cách là dâng con gái trong thân tộc của mình lên làm thiếp của đại quan mới là biểu hiện lớn nhất cho sự trung thành. Một tập đoàn quan liêu lớn như vậy đều tồn tại mối quan hệ thông gia trên dưới lẫn nhau, tập quán của quan trường này Lục mẫu biết rất rõ, Ninh Nhi đúng là biết điểm này mới dạy Lục Thất dùng chiêu này để kéo dài việc cưới vợ.

Con của mình tất nhiên không thể không nhập ngũ nữa, sự việc liên quan đến tiền đồ của con đương nhiên Lục mẫu không thể kiên trì không thay đổi, nhưng việc bế con cháu nối dõi tông đường ở trong lòng của Lục mẫu cũng là chuyện đại sự rất cấp thiết, đồng ý không cưới chính thê, nhưng cũng phải cưới mới được, nếu cô tiểu thư Chu Nguyệt Nhi giới thiệu Lục mẫu nhìn vừa ý, cũng đồng ý làm bình thê, Lục mẫu cũng sẽ tác thành cho Lục Thất.

Lục Thất nghe xong không tiện phản đối, địa vị của bình thê cao hơn so với thiếp thất, trên danh nghĩa thì địa vị ngang hàng với chính thê, nhưng về quyền lực so với chính thê thì kém hơn rất nhiều, chính thê có quyền quyết định vận mệnh của thiếp thất và con cái của họ, có quyền nắm giữ tài vật thu chi trong gia đình, bình thê hữu danh vô thực tương đương với phó nữ chủ, chính thê mới là nữ chủ chân chính.

Hai mẹ con đã nhất trí với nhau, Lục Thất nói cần hai trăm mười ba lượng bạc, nói là đi trả quan trái, nhân đó mướn một chiếc xe về, lần này ra khỏi thành mua đất hắn phải đi theo, lý do là bên ngoài loạn dân rất nhiều sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Lục mẫu cũng định cho hắn đi, lấy bạc giao cho Lục Thất.

Lục Thất chân trước rời nhà, sau lưng Chu Nguyệt Nhi vào phòng, nghe Lục mẫu tính toán giống như nước lạnh tạt vào lòng, có thể nói là vô cùng thất vọng, nàng giới thiệu cô tiểu thư này dòng dõi cũng là quan lại, và cũng có họ hàng xa với nàng, là nhà giàu có nhất ở Vọng Giang Pha, gia chủ là bô lão chủ quản ở Vọng Giang Pha.

Mặc dù Lục Thất thân là Võ tán quan thất phẩm, nhưng người của hiện tại rất nặng thực tế, tình hình nếu như Lục gia cầu hôn chính thê còn có một nửa hy vọng, cầu hôn làm bình thê sẽ khó khăn, nàng muốn mai mối cũng khó mà mở miệng, việc này nếu nói ra ít nhiều gì cũng là coi rẻ người trong tộc của mình, không khéo sẽ kết thù kết oán với người trong họ nữa.

Lục mẫu thấy vẻ mặt của Chu Nguyệt Nhi xấu hổ, lập tức hiểu được nguyên nhân trong đó, mỉm cười nói: - Nguyệt nhi, việc này con không cần khó xử, hôm nay chúng ta đi nhà mẹ con chủ yếu là coi việc mua điền trang, chuyện xem mắt không cần nói công khai, con âm thầm hỏi một chút là được. Nếu như chúng ta muốn mua điền trang ở Vọng Giang Pha, đến lúc đó mẹ còn phải chuẩn bị lễ đi Chu phủ bái vọng bô lão nữa đấy.

Chu Nguyệt Nhi vừa nghe thở phào nhẹ nhõm, vội dịu dàng nói: - Cảm ơn mẹ thông cảm cho Nguyệt nhi, Nguyệt nhi sẽ hết sức nói vun vào.

Lục mẫu mỉm cười nói: - Việc này con hết sức là được, không nên gượng ép, hiện tại mẹ có một số việc nói một chút với con.

Chu Nguyệt Nhi dịu dàng nói: - Xin mẹ cứ nói.

Lục mẫu nghiêm mặt nói: - Nguyệt nhi, nếu chúng ta định mua điền trang ở Vọng Giang Pha, vấn đề lớn nhất chính là quản lý và khán hộ, huynh đệ chúng nó thì không thể nào đích thân trông coi được, mẹ muốn để con thuê người quản lý có thể tin được, trong lòng con có chọn được người thích hợp hay chưa?

Quyển 1 - Chương 15: Chức quan

Chu Nguyệt Nhi suy nghĩ một chút, gật đầu nói: - Mẹ, Chu Toàn là Lục đường thúc của Nguyệt Nhi là người trung hậu thành thực, đã từng trông coi ruộng đất ở huyện kế bên đã mười năm, về sau lại bị em vợ của ông chủ ép cho nghỉ việc về quê làm ruộng, chúng ta có thể thuê ông ấy làm tổng quản của điền trang, có Lục đường thúc của con trông coi, không ai dám làm chuyện xằng bậy đâu.

Lục mẫu gật gật đầu, nói: - Nguyệt Nhi, sau khi xong chuyện mua điền trang, con phải lưu ý xem có vừa ý bé gái mồ côi lương thiện nào đó, mẹ sẽ mua một thiếp tỳ cho con.

Chu Nguyệt Nhi chấn động, vẻ mặt kinh hoàng nhìn về phía Lục mẫu, ánh mắt Lục mẫu dịu dàng nhìn nàng, mỉm cười nói: - Nguyệt Nhi, con chủ động muốn Ninh Nhi nhập phòng thật ra là không khôn ngoan, Ninh Nhi và Tiểu Thất từ nhỏ cảm tình thân thiết, trước khi con nói muốn là nàng ta, nàng ta đã từng ám chỉ với ta sau này xin được ở cùng với Tiểu Thất, lúc ấy mẹ không đồng ý vì sợ là con không chịu nổi, hy vọng con không cần vì chuyện này mà giận Ninh Nhi.

Chu Nguyệt Nhi nghe xong đã hiểu, Lục mẫu có thiện ý giải thích, nếu như trước đó Ninh Nhi đã có ám chỉ, Lục mẫu lúc ấy có thể không chút do dự mà cười đáp ứng, nàng vội dịu dàng nói: - Mẹ yên tâm đi, Nguyệt Nhi hiểu mà.

Lục mẫu gật gật đầu, nói: - Sau này con phải lưu ý, mẹ cũng sẽ giúp con tìm kiếm.

Trong đôi mắt xinh đẹp của Chu Nguyệt Nhi tuôn ra nước mắt, nghẹn ngào nói: - Cảm ơn mẹ đã quan tâm đến Nguyệt Nhi.

Lục mẫu từ ái nói: - Con là con dâu tốt của Lục gia, mẹ quan tâm con là chuyện nên làm, đây là hai mươi lượng bạc, cầm đến phường Thiên Hoa mua lễ vật tử tế cho cha mẹ của con, đi nhanh về nhanh.

Chu Nguyệt Nhi rưng rưng gật gật đầu, tiến lên lấy bạc cúi đầu yên lặng rời khỏi. Nhìn bóng lưng Chu Nguyệt Nhi rời đi trong nội tâm Lục mẫu thầm than, trên thực tế bà ta vốn là muốn Lý di nương sẽ là tỳ thiếp truyền tông cho đứa con trai trưởng của bà, nào ngờ đâu Lý di nương luôn luôn dịu ngoan lại giáp mặt từ chối nhiệt tình của Chu Nguyệt Nhi, đối với việc này trong lòng Lục mẫu rất là không hài lòng, nhưng nhớ tới lời dặn dò của tiên phu lúc lâm chung bà lại mềm lòng, nhẫn nhịn việc không hài lòng thành toàn cho Lý di nương tự chủ lựa chọn, chỉ có điều đến lúc này ôi người làm mẹ như bà phải phí bạc trấn an con dâu trưởng, Lục mẫu đã từng trải qua nghèo khó đối với việc sử dụng bạc vô cùng keo kiệt, nhưng vì để trong nhà êm ấm bà không thể không tiêu phí bạc.

*****

Lục Thất ra khỏi nhà đi thẳng đến huyện nha, hắn nói đi trả quan trái nhưng trên thực tế trong huyện thành Thạch Đại chia làm bốn khu lớn, mỗi một khu lại chia làm năm phường, mỗi phường có một quan viên phường chính chuyên trách thu thuế quán đinh trưng binh, Lục Thất còn nợ tiền thuế quan hẳn là đi tìm nhà phường chính Trường Hưng mới đúng, đi huyện nha trả quan trái chính là vượt cấp rồi.

Tới huyện nha tìm Vương Chủ bạc, Vương Chủ bạc khẽ cười, trực tiếp hỏi: - Lục đại nhân tìm hạ quan là hỏi việc của Huyện Úy phải không?

Trên mặt của Lục Thất cũng khẽ cười, nói: - Không phải, ta tới gặp Vương đại nhân là muốn lấy một nhân tình, nhà ta còn thiếu quan trái là hai trăm mười ba lượng, muốn xin Vương đại nhân giúp ta thư thả nửa năm, nửa năm sau ta nhất định sẽ trả hết.

Vương Chủ bạc giật mình nhìn Lục Thất, ông ta không nghĩ tới Lục Thất lại vì chuyện này mà tìm ông ta, hoảng hốt vài giây mới gượng cười nói: - Lục đại nhân, hạ quan hao hết võ mồm mới xin cho đại nhân chức hộ quân Huyện Úy, Lục đại nhân đến nhà thật sự là vì khoản quan trái hay sao?

Lục Thất lập tức trở nên nghiêm túc, nghiêm mặt chắp tay nói: - Đa tạ Vương đại nhân, ân huệ của đại nhân Lục Thất nhớ kỹ, Lục Thất này tới cũng là vì việc hộ quân Huyện Úy.

Vương Chủ bạc mỉm cười, với tay lấy một hộp gỗ sơn đen khoảng ba tấc ở trên bàn, nói: - Lục đại nhân, trong hộp gỗ này là yêu lệnh và công văn nhậm chức của quan nha Huyện Úy, xin Lục đại nhân cất kỹ.

Lục Thất đưa hai tay cung kính tiếp nhận hộp gỗ sơn đen nói tiếng cám ơn, Vương Chủ bạc nghiêm mặt nói: - Lát nữa bản quan sẽ dẫn Lục đại nhân đi lĩnh quan y và binh khí, từ nay về sau Lục đại nhân chỉ cần ra khỏi thành nhất định phải được huyện nha cho phép, bất cứ lúc nào cũng đều có thể bị huyện nha tìm đi chấp hành công vụ.

Lục Thất nghiêm mặt nói: - Được, bản quan sẽ cố gắng hết sức vì công việc của mình.

Vương Chủ bạc gật gật đầu, nói: - Tháng này một trăm lượng tiền lương bản quan sẽ đưa cho đại nhân, khoản quan trái cũng xóa bỏ đại nhân không cần trả lại, việc đại nhân muốn tự mình huấn luyện một trăm binh lính có thể thực hiện, ngày mai do Lục đại nhân tự thân chọn từ 800 binh lính trúng tuyển mà huấn luyện, khoảng chừng sáu ngày sau Lục đại nhân sẽ ra thành làm nhiệm vụ.Lục Thất nói: - Đa tạ Vương đại nhân, xin hỏi sáu ngày sau ra khỏi thành là nhiệm vụ gì?

Vương Chủ bạc nghiêm mặt nói: - Đây là cơ mật quan văn, bản quan cũng chỉ biết sáu ngày sau có một vị đại quan từ kinh đô tới đi qua nơi này, đến lúc đó bản quan sẽ cho hai trăm quan quân và binh lính của ngươi đã được huấn luyện đi bảo vệ, nhất định ngươi phải bảo vệ cho vị đại quan kia không bị loạn dân thích khách quấy nhiễu, chỉ cần đi qua khu vực huyện Thạch Đại được bình an là công lớn.

Lục Thất nghiêm mặt nói: - Bản quan hiểu rồi, tuyệt đối sẽ không để lộ bí mật, cũng sẽ không để cho Vương đại nhân thất vọng.

Vương Chủ bạc liếc nhìn Lục Thất một cái thật sâu, đầy thâm ý cười nhạt nói: - Lục đại nhân hiểu là tốt rồi, bản quan vì Lục đại nhân bỏ ra rất nhiều đó.

Lục Thất mỉm cười nói: - Vương đại nhân trả giá nhất định sẽ có hồi báo. Vương Chủ bạc thần tình lạnh nhạt gật đầu.

Rời khỏi huyện nha Lục Thất đi theo đường cái một mạch về hướng đông, hắn không mặc quan phục để rêu rao, tìm được cửa hàng nọ viết biên nhận đặt cọc hai trăm lượng, nói là trong vòng 3 ngày khi chủ cũ rời khỏi cửa hàng thì sẽ chính thức trả hết số tiền còn lại, nếu ai không giữ lời sẽ phải bồi thường hai trăm lượng bạc, ông chủ cửa hàng luôn miệng đồng ý, bộ dáng giống như đang cần bán gấp.

Việc mua cửa hàng đã xong Lục Thất vội vàng mướn một chiếc xe ngựa trở về nhà, Lục mẫu căn dặn gia nhân giữ nhà, ba người phụ nữ mang theo lễ vật lên xe. Lục Thiên Hoa ngồi ở trước càng xe, Lục Thất để quan phục ở trong phòng, chỉ lấy trường đao và yêu lệnh Huyện Úy cưỡi ngựa mà đi.

Cả nhà vui vẻ ra khỏi huyện thành, bên ngoài huyện thành chính là phần đất của các xã. Dưới hạt huyện Thạch Đại là bốn xã lớn, xã Vọng Giang Pha ở phía tây bắc của huyện thành, cách năm mươi dặm, xã xa nhất chính là Đại Giang ở phía đông, cùng với Đại Giang còn có một xã ở phía tây của huyện Thạch Đại.

Hai xã lớn khác tên Thạch Đàm và Thất Lý. Xã Thạch Đàm ở phía đông bắc của huyện Thạch Đại, gần sát với huyện Quý Trì. Xã Thất Lý có nhiều núi, ở hướng đông nam của huyện Thạch Đại. Xã Thất Lý vốn là thuộc về huyện Thạch Đại, về sau vì quân Khang Hóa ở Trì Châu khiến cho huyện Thạch Đại mở rộng về phía tây đến tận Đại Giang, nhưng phía đông của huyện vốn là do huyện Thái Bình quản lý là chính.

Theo quy định dưới huyện là xã, quan xã (hương quan) gọi là Kỳ Lão, dưới xã chính là lý, quan lý gọi là Lý Chính, dưới Lý Chính là Bảo Trường, dưới Bảo Trường là Thôn Chính thấp nhất.Xã Vọng Giang Pha thuộc huyện Thạch Đại, dưới nữa có rất nhiều trấn chế và thôn trị, Kỳ Lão quan xã thật sự là người có thực quyền, đa số là do đại địa chủ hoặc con cháu quan lại đảm nhiệm, đối với dân trong xã bình thường mà nói Kỳ Lão và Lý Chính chính là quan thật lớn, là thổ địa có sức uy hiếp nhất.

Nhà mẹ Chu Nguyệt Nhi cách huyện thành mười lăm dặm, cưỡi ngựa rất nhanh là có thể tới nơi. Lục Thất một thân áo khoác màu xanh ngọc cổ tròn, cưỡi trên lưng ngựa cao lớn lập tức anh khí tràn trề, đi theo ở phía bên phải của xe ngựa.

Hắn quay đầu nhìn thấy huynh trưởng đang ngồi ngơ ngẩn, Lục Thất hiểu huynh trưởng không muốn đi nhà cha mẹ vợ, chung quy cũng là vì sự bất lực của mình mà không muốn gặp ai, loại tâm tình không vui vẻ này ở trong lòng cũng không có gì là tốt đẹp.

- Ca, cửa hàng kia đệ đã mua rồi. Lục Thất mở miệng thay đổi tâm tình của huynh trưởng.

Lục Thiên Hoa cả kinh, quay đầu nhìn về phía Lục Thất, thất thanh nói: - Tiểu Thất, đệ nói cái gì?

Lục Thất cười lấy văn ước đưa cho huynh trưởng, Lục Thiên Hoa tiếp lấy mở ra vừa thấy lập tức trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, quay đầu kích động nói: - Tiểu Thất, đệ thật sự đã mua cửa hàng rồi.

- Đương nhiên là thật sự, vài ngày nữa trả hết tiền là tiếp nhận cửa hàng, ca hãy chuẩn bị chu đáo một chút, sáu ngày sau huynh đệ chúng ta đi mua một ít dược liệu trở về khai trương. Lục Thất cười nói.

Ánh mắt của Lục Thiên Hoa sáng ngời, vẻ mặt trở nên tê dại giống như người nghiện vừa có thuốc, vội vàng gật đầu kích động nói: - Được được, quay về chúng ta đi Mã quan mua dược liệu rồi sẽ khai trương.

Thấy huynh trưởng phấn chấn trở lại, tâm tình của Lục Thất cũng sáng sủa theo, chợt Chu Nguyệt Nhi nhô đầu ra, ôn nhu hỏi: - Nhị Lang, chàng nói mua cửa hàng sao?

Lục Thiên Hoa vội quay lại gật đầu, vui sướng nói: - Nguyệt Nhi, là sự thật. Nói xong đưa văn ước qua, Chu Nguyệt Nhi cầm văn ước trở về trong xe.

Một lát sau Chu Nguyệt Nhi lại ló đầu ra đem văn ước đưa cho Lục Thiên Hoa, sau đó nói với Lục Thất: - Tiểu Thất, tới nhà mẹ đẻ của chị dâu, đừng có nói đến chuyện mua bán của ca đệ, cha ta không vui khi ca đệ bỏ văn theo thương.

Lục Thất ngẩn ra, cười nói: - Chị dâu yên tâm, đệ sẽ nói huynh ấy đang đọc sách. Chu Nguyệt Nhi cảm kích gật đầu trở về trong xe.

Lục Thiên Hoa cầm văn ước xem xét cẩn thận, chợt phu xe thấp giọng nói: - Hai vị gia, hai vị mua cửa hàng ở phố đông phải không?

Lục Thiên Hoa sửng sốt, quay đầu nói: - Đúng vậy.


----------oOo----------

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau