KIÊU PHONG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiêu phong - Chương 106 - Chương 110

Quyển 1 - Chương 106: Hợp tu

Lục Thất mang theo hai tỷ muội đi xa ba dặm, cuối cùng dừng lại ở trong một rừng trúc, Lục Thất chọn lấy một khu đất trống bằng phẳng, dùng dao chặt cây trúc thành tám phần, sau đó dựa theo một qui luật nhất định cắm trên đất. Sau khi hắn làm xong hắn lấy một quyển sách ra, đây là quyển sách vẽ những thế tu luyện trong “Quy tức đan đỉnh thuật”, tổng cộng có bảy bức tranh giấy.

Lúc Lục Thất gọi hai tỷ muội cũng vây lại xem bức tranh, bảy bức tranh tổng cộng có hai mươi tám hình riêng biệt, bốn hình một nhóm, giống như một loại vũ đạo. Lục Thất để cho hai tỷ muội dựa theo động tác vẽ trên giấy giẫm trên mấu trúc để múa, hai tỷ muội tò mò nhìn bức tranh học múa, Lục Thất lấy bức tranh ra cho các nàng xem, cũng sửa lại động tác sai.

Nửa canh giờ trôi qua, Tiểu Vân thuần thục nắm được hai mươi tám động tác múa, dẫm trên trúc eo nhỏ lắc nhẹ, cánh tay như ngọc lượn vòng, chỉ nhược lan hoa, trong lúc múa mặt tươi cười, sóng mắt lưu chuyển có ẩn hiện phong tình, kĩ thuật nhảy của nàng điêu luyện, giống như thiên tiên dừng lại ở phàm trần.

So với Tiểu Vân thông minh thì Đông Thanh có vẻ vụng về hơn rất nhiều, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng tràn đầy bối rối, không phải là không đúng dáng thì lại dẫm sai chỗ, suốt một canh giờ cũng không học được, xoay eo thả tay cứng nhắc, giống như con rối gỗ không hề có mỹ cảm.

Lục Thất thấy Đông Thanh vụng về nhưng lại hết sức kiên trì, giọng điệu luôn ôn hòa, ánh mắt cũng tràn đầy cổ vũ, đáng tiếc Đông Thanh vẫn không làm tốt được, càng bối rối càng làm lỗi nhiều, xấu hổ đến mức mắt đều ầng ậng nước.

Tiểu Vân không thể đứng một bên nhìn muội muội làm mất mặt, cũng kiên nhẫn đứng trước múa làm mẫu, nửa giờ sau Đông Thanh miễn cưỡng giống như rối gỗ đuổi kịp kĩ thuật nhảy của Tiểu Vân, nhưng vừa không có Tiểu Vân làm mẫu nàng lại làm sai liên tiếp.

Cuối cùng Lục Thất mỉm cười nói:
- Như vậy cũng được rồi, Đông Thanh múa sau Tiểu Vân đi.
Đông Thanh xấu hổ gật đầu.

Lục Thất sau đó nghiêm mặt nói:
- Đông Thanh, Tiểu Vân, tý nữa lúc đang múa, nếu cảm thấy có bất cứ chuyện bất thường gì cũng không được kinh hoàng. Nếu có chuyện bất thường xảy ra, cho thấy việc tu luyện của các em đã xuất ra được khí cảm, lúc đó mặc kệ tất cả chỉ quan tâm đến động tác múa là được.

Hai tỷ muội đều gật đầu, Lục Thất đi đến trung tâm trúc lễ đứng thẳng, dịu dàng nói:
- Bắt đầu múa đi.
Nói xong nhắm mắt lại.

Hai tỷ muội bắt đầu vây quanh Lục Thất giẫm trên mấu trúc mà múa, Tiểu Vân phía trước kĩ thuật nhảy duyên dáng tự nhiên mượt mà, Đông Thanh ở phía sau từng bước học theo Tiểu Vân, động tác cứng nhắc giống như múa lung tung.

Lục Thất nhắm mắt lại thần ý nội thị, ý niệm bảo vệ cho đan điền Huyền Châu, miệng đọc phóng xuất ra một đạo hắc quang như thật như ảo, đạo hắc quang xuyên thấu qua cơ thể. Lục Thất chợt thấy những cảnh vật bên ngoài, có thể nhìn thấy bất cứ cái gì trong vòng phạm vi mười mấy bước, cả những vật thể mà lúc bình thường không thể thấy được, cũng biến thành mờ mờ. Mà bên ngoài mười thước là màu đen vô tận, hắn cảm giác bản thân mình dường như đặt mình vào trong một cái nồi treo ngược.

Hắn đã sớm thể nghiệm qua loại dị năng có thể nhìn trộm bên ngoài này, nếu như phải tra xét bí mật gì thì quả thực là dễ dàng. Có được loại dị năng này, mới là nguyên nhân chính khiến hắn nóng lòng muốn hợp tu, đáng tiếc chỉ có thể nhìn được trong phạm vi mười thước, nếu như có thể nhìn thấu ngoài trăm thước, như vậy hắn có thể thành thần nhân tiên tri rồi.

Sau khi sử dụng dị năng nhìn trộm, ý niệm của hắn bắt đầu tập trung vào hai tỷ muội đang múa, đan điền Huyền châu hóa thành một miếng hắc châm bay ra bên ngoài cơ thể, căn cứ vào tư thế múa của hai tỷ muội, ý niệm bắt đầu đem châm đâm vào từng huyệt mạch của hai tỷ muội, chiêu thức ấy tên là thông thiên mạch.

Trong công pháp tu luyện Qui xà đan thư, cơ quan ban đầu của dương thể là Ngưng Huyền châu, mà âm thể là thông thiên mạch, đạo cơ của âm thể là do được dương thể trúc tu, một khi thông thiên mạch thành công, âm thể có thể tu luyện độc lập. Mà bản nghĩa của âm dương hợp tu là cấp độ tu luyện dương thể Huyền châu, chủ yếu dựa vào cùng với hợp tu của âm thể để tăng trưởng. dương thể Huyền châu mỗi lần hợp tu mới có thể tăng trưởng lực lượng, không có hợp tu âm thể, dương thể Huyền châu sẽ gần như trì trệ không tiến.

Từ lúc hắc châm đâm vào thông thiên mạch, hai tỷ muội dần đánh mất thần trí, do lúc ban đầu là dùng ý thức để múa sau thành dùng bản năng để múa, Tiểu Vân kĩ thuật nhảy tuyệt đẹp, Đông Thanh kỹ thuật nhảy cũng biến thành tuyệt đẹp.

Dưới ánh mắt nhìn trộm của Lục Thất thân thể hai tỷ muội dần dần sinh sương, Tiểu Vân chính là sương mù màu xanh nhạt, mà Đông Thanh cũng được bao phủ bởi sương mù màu thiên thanh.
Dần dần sương mù trên người hai tỷ muội ngưng tụ thành hai cầu vồng sương màu xanh lá cây, theo bước nhảy của hai tỷ muội, mỗi người nhảy quanh Lục Thất một vòng, hai cái cầu vồng màu xanh liền bay ra khỏi người hai tỷ muội, bay vào trong miệng Lục Thất. Lục Thất thổi hơi, cầu vồng màu xanh lá lại từ trong miệng bay ra trở về trên người hai tỷ muội, mỗi lần bay trở về cầu vồng màu xanh lá đều ngưng tụ thực hơn so với khi nuốt vào.

Không biết qua bao lâu, Lục Thất cảm thấy Huyền châu của mình đã đủ, không cần cầu vồng màu xanh lá trên người hai tỷ muội tiếp tục hỗ trợ huyền châu âm dương nữa, hắn căn cứ theo đan thư ghi chép, biết lần tu luyện này của mình đã đạt được nhiều thành quả lớn nhất rồi. Nếu tiếp tục tu luyện cũng là hiệu quả rất nhỏ, chỉ có thể chờ “Xà hình hóa nguyệt” của hai tỷ muội tích lũy âm nguyên nhất định mới có thể tiếp tục tiến hành hợp tu.

Thu lại nội thị thần niệm, lúc Lục Thất mở mắt ra hai tỷ muội cũng như ở trong mộng mới tỉnh lại, ánh mắt các nàng hoang mang trong chốc lát, mới “a” một tiếng bừng tỉnh, nhìn đối phương, lại nhìn về phía Lục Thất.

- Các em có cảm giác gì không?
Lục Thất cười hỏi.

Hai tỷ muội ngơ ngác một chút, lại nhìn nhau, chợt đột nhiên cùng nhau buồn nôn, Tiểu Vân cố hết sức nói:
- Thối quá.

Lục Thất ngẩn ra, nhìn kĩ quần áo trên người hai tỷ muội, đọng lại rất nhiều chất dính màu đen vàng, mùi tanh tưởi tràn ngập khắp nơi, Lục Thất lập tức hiểu:
- Đây là tạp vật do dịch cân tẩy cốt bài trừ ra, đằng kia có một cái khe núi, các em nhanh đi gột sạch đi.
Hai tỷ muội nghe xong vội vàng chạy đi.

Lục Thất không đi cùng, dời bước đi ra khỏi rừng trúc hơn mười thước trầm tư, trong lòng hắn lại ngâm niệm Quy xà đan thư một lát sau lại nhăn mày, hắn phát giác dương thể của Quy xà đan thư tu luyện thực dụng không mạnh, đây là một loại công pháp của Qui thủ xà công, nói cách khác tu luyện “Quy tức đan đỉnh thuật” không thiện về công kích.

Tuy rằng hắn cảm giác công pháp Quy xà đan thư có chút vô bổ, nhưng đối với công pháp Trúc thư cũng có giá trị thực dụng rất lớn, cái dị năng nhìn trộm kia tương đối thực dụng, hai loại công pháp này trên phương diện thực dụng cũng coi như bù trừ cho nhau.

Lục Thất đứng trong rừng trúc, vẫn không nhúc nhích lĩnh ngộ nội dung của Quy xà đan thư, cũng không biết qua bao lâu, Lục Thất bị thanh âm nũng nịu gọi tỉnh, phục hồi tinh thần đã thấy Tiểu Vân và Đông Thanh đứng ở gần mình, ánh mắt lo lắng nhìn hắn.- Ồ, các em tắm xong rồi.
Lục Thất dịu dàng nói.

- Công tử, chúng em đã tắm xong lâu rồi, xiêm y cũng hong khô rồi, bây giờ mau trở về thôi.
Tiểu Vân dịu dàng nói, ánh mắt nàng có chút bất an.

- Được, chúng ta trở về .
Lục Thất mỉm cười nói.

Ba người xoay người đi ra khỏi rừng trúc, lúc đang đi Lục Thất hỏi:
- Thân thể của các em có chỗ nào khác với trước kia không?

- Đúng là có biến hóa lớn, trong thân thể nô tỳ và Đông Thanh có thêm một cái đai ngọc màu xanh không ngừng qua lại, thân thể cũng nhẹ nhàng hơn, hơn nữa còn có thể chịu đựng cơn nóng bức mùa hè.
Tiểu Vân dịu dàng nói xong nhưng vẻ mặt vẫn không vui.

- Tiểu Vân, em làm sao vậy? Tu luyện thành công rồi, em không vui sao?
Lục Thất buồn bực hỏi.

- Công tử, tu luyện thành công tất nhiên sẽ vui nhưng chỉ em cảm thấy, thời gian chúng ta đi dường như lâu lắm rồi, nô tỳ sợ chủ mẫu quở trách chúng ta.
Tiểu Vân nói ra nguyên nhân không vui.

Lục Thất giật mình, dịu dàng nói:
- Lần quở trách này cũng không đến các em.

- Đi nhanh đi, nô tỳ không muốn để chủ mẫu lo lắng.
Tiểu Vân vội vàng thúc giục, nàng đối với Tân Vận Nhi luôn là ơn nghĩa vô cùng sâu.

- Đi, chúng ta mau trở về, nhưng các em phải nhớ kĩ, sau phải luyện điệu múa ta đã chỉ cho, ngoài ra không nói cho người ngoài chuyện các em tu luyện công pháp.
Lục Thất bước nhanh hơn dặn dò.

Hai nàng đáp lời bước nhanh chân hơn, không ngờ chạy vượt qua Lục Thất, Lục Thất chạy bước dài mới có thể đuổi kịp, nhìn hai nàng đi phía trước, dường như không hề có cảm giác cố sức, động tác tự nhiên như đang đi bình thường, điều này khiến cho Lục Thất ngạc nhiên, xem ra tu luyện Quy xà đan thư này đối với hai nàng rất có ích.

Dưới sự nóng vội của hai nàng, rất nhanh vầ đến hiệu thuốc bắc ở Vọng Giang Bảo, chờ đợi Lục Thất chính là một đôi mắt đẹp u oán, Lục Thất thành khẩn xin lỗi vị hôn thê, cũng cảm thấy cũng may mắn vô cùng, ngày mai sẽ là ngày cưới Tân Vận Nhi, Đông Thanh và Tiểu Vân song song quì xuống nhận sai với Tân Vận Nhi, Tân Vận Nhi mặt lạnh một lúc mới giãn ra tha thứ cho tội của ba người này.

Quyển 1 - Chương 107: Ngày vui

Ngày hôm sau, Lục Thất mặc hỉ phục, đầu đội mũ trạng nguyên, cưỡi con ngựa cao to, không khí vui mừng mang theo đội kiệu đi Vọng Giang Bảo đón dâu.

Vừa vào Vọng Giang Bảo đã khiến cho bao nhiêu người đến xem náo nhiệt, nhìn đội ngũ đón dâu phô trương, đều ngạc nhiên không biết cưới vị thiên kim tiểu thư nhà nào, mười mấy tiểu hài tử hoan hô vui mừng đi theo đội ngũ.

Mãi cho đến tận hiệu thuốc bắc duy nhất ở thành Vọng Giang, người trong thành mới biết cô dâu là ai, tiếng chúc mừng liên tiếp, rất nhiều người đưa thêm lễ vật để làm đồ cưới cho tân nương. Từ khi Lục Thất mở hiệu thuốc đến nay, thành Vọng Giang từ người giàu đến người nghèo đều được lợi rất nhiều, có thể nói là tiếng thơm vang xa.

Tân Vận Nhi mặc chiếc váy thêu hoa mẫu đơn xinh đẹp, đầu đội mũ phượng, Đông Thanh và Tiểu Vân mỗi người một bên đỡ đi ra ngoài cửa tiệm.

Lục Thất thấy Tân di nương đến chúc mừng, còn gặp một lần Châu Nhạn Nhi tiểu thư, cùng với tỳ nữ Thương Nhi, ba người đều có vẻ mặt chúc phúc nhìn Tân Vận Nhi lên kiệu hoa, trong ánh mắt của các nàng đều hàm chứa ít hoặc nhiều thương cảm. Mà Trần Tuyết Nhi và Vân Thường vẫn chưa xuất hiện, hẳn là vì thân phận nên không ra.

- Cô cô, Chu tiểu thư, Thương Nhi, Lục Thất đa tạ mọi người.
Lục Thất ở trên ngựa thi lễ chào hỏi.

- Lục công tử, ngài sau này nhất định phải đối tốt với Vận Nhi.
Thương Nhi nhẹ nhàng đáp lại Lục Thất.

- Yên tâm đi, cả đời này ta sẽ không bao giờ vứt bỏ Vận Nhi.
Lục Thất đưa ra lời hứa trước mặt mọi người.

- Chúng tôi tin công tử, cũng chúc công tử an khang trường thọ, đi thôi.
Tân di nương dịu dàng nói xong, hôm nay nàng là bề trên duy nhất đưa Tân Vận Nhi về nhà chồng.

- Cảm tạ lời chúc phúc của cô cô, Lục Thất cáo từ.
Lục Thất ôn tồn nói xong, quất ngựa dẫn đầu đội đón dâu rời đi.

Đến tận lúc không còn nhìn thấy đội đón dâu, Chu Nhạn Nhi mới quay đầu dịu dàng nói:
- Di nương, Nhạn Nhi về trước.

Ánh mắt Tân di nương phức tạp nhìn Chu Nhạn Nhi, chợt hạ giọng nói:
- Nhạn Nhi, tiểu thư tự mình về trước có được không? Ta muốn ở lại tiệm thuốc thêm nửa ngày.

Chu Nhạn Nhi ngẩn ra, gật đầu nói:
- Được, Nhạn Nhi về trước.
Nói xong quay lại gật đầu với Thương Nhi rồi đi.

- Thương Nhi, vào tiệm đi, cô cô có chuyện muốn nói với cháu.
Tân di nương ôn tồn nói, Thương Nhi chần chờ một chút, dời bước theo Tân di nương vào hiệu thuốc, nàng dường như không muốn nói chuyện với Tân di nương.

Kiệu hoa đón dâu đã đến nhà cũ, khắp phố phường đều náo nhiệt, bây giờ Lục Thất là người nổi danh, là đại lão gia hàng thật giá thật, gia tộc Lục thị từ khi Lục Thất trở về làm gia chủ nghiễm nhiên trở thành gia tộc có địa vị ở huyện Thạch Đại, hơn một trăm miệng ăn gia trẻ lớn bé đều đứng thẳng, không hề giống trước kia hèn mọn thấp kém cúi đầu mà sống.Nhà cũ và đông viện đặc biệt náo nhiệt, tất cả già trẻ lớn bé đều mặc đồ mới, đây là do Lục mẫu phát cho, hơn nữa hôm nay là ngày chủ mẫu vào nhà, Lục mẫu dặn dò, chủ mẫu của các nhà đều phải có năm lượng để mừng, con gái chưa gả thì hai lượng, con trai chưa lập gia đình cũng phải có hai lượng.

Trong một lúc, Lục mẫu trở thành bồ tát sống trong Lục thị, khuôn mặt tươi cười nói chuyện với mọi người. Lục mẫu trở mình đã lập tức trở thành lão phu nhân được các vì sao vây quanh mặt trăng.

Trong hoàn cảnh người người đông vui, Lục Thất và Tân Vận Nhi bái đường, đưa vào động phòng, vén lên khăn hỉ của Tân Vận Nhi, nhìn thê tử xinh đẹp thẹn thùng, trong lòng Lục Thất rất ngọt ngào. Tân Vận Nhi tuy rằng không phải người xinh đẹp nhất trong những thê thiếp của hắn, nhưng ở trong lòng Lục Thất lại có một vị trí vô cùng quan trọng. Mỹ nhân dễ cầu hiền thê khó được, Tân Vận Nhi chính là hiền thê trong lòng Lục Thất, đây cũng là nguyên nhân chính khiến Lục Thất không hề do dự lấy nàng làm vợ.

Vui mừng lật khăn hỉ lên bốn mắt nhìn nhau, nhìn nhau một lúc lâu, Lục Thất mới giơ tay xoa khuôn mặt xinh đẹp, dưới ánh nhìn chăm chú ngượng ngùng của Đông Thanh và Tiểu Vân nghiêng thân hôn Tân Vận Nhi, khuôn mặt thẹn thùng xinh đẹp của Tân Vận Nhi đỏ như hoa đào.

- Vận Nhi, ta đi ra bên ngoài giao lưu một chút.
Lục Thất dịu dàng nói xong, Tân Vận Nhi ôn nhu gật đầu, tiếp tân khách là chuyện không thể tránh khỏi.

Lục Thất vừa đi Đông Thanh và Tiểu Vân tiến lên hầu hạ Tân Vận Nhi, gỡ đồ trang sức trên tóc của nàng, bỏ đi váy và nội y, lấy khăn mềm lau đi mồ hôi trên làn da tuyết trắng, trái tim của Tân Vận Nhi sung sướng đập nhanh, thời khắc hạnh phúc gả cho người khác cũng là lúc một một số chuyện phải gánh.

Lục Thất mặt đầy mỉm cười đi tới tiền viện, lão trạch và đông viện bày đầy bàn tiệc rượu, hắn vốn định tìm một tửu lâu nào đó bày rượu thiết khách, nhưng mẫu thân thích làm tiệc trong nhà. Hắn vừa xuất hiện đã trở thành tiêu điểm, lần này hắn cưới thê cũng có rất nhiều vị quan đến chúc mùng, trong đó Trần phủ có đến sáu người tới, Vương Nhị phu nhân cũng tới, bây giờ đang ở cùng Lục mẫu.

Lục Thất lần lượt đi kính rượu từng bàn, bình thản và thành ý đối mặt với mỗi vị tân khách, hắn biết rằng hôm nay không chỉ là ngày cưới mà còn là ngày Lục gia chính thức bước vào giai cấp thượng lưu của huyện Thạch Đại, gia chủ như hắn tất nhiên phải để lại cho những tân khách một ấn tượng tốt rồi.

Miệng cười nói uống rất nhiều, chén tuy không lớn, nhưng vừa đi tiếp Lục Thất biết mình đã có năm sáu phần say rồi, vừa mới mỉm cười đang tiếp tục đi đến bàn tiếp theo, lúc xoay người đối mặt với một người.

Lục Thất sửng sốt dừng lại, người trước mặt tuổi hơn bốn mươi, khuôn mặt tròn trịa tươi cười, mặc bào y cổ tròn màu xanh, hơn nữa tay trái cầm chén tay phải cầm bình.
- Lục đại nhân, tại hạ họ Cố, là chấp sự Công Tào của huyện, nay đặc biệt kính đại nhân một ly rượu, mong đại nhân sau này quan tâm nhiều hơn.
Người mặc áo bào xanh cười nói, nói xong không khách khí giơ bình rượu rót đầy chén không trên tay Lục Thất, rượu đầy thì thu bình lại rót đầy chén của mình.

- Nào, thuộc hạ kính đại nhân một ly.
Người mặc áo bào xanh mặt cười thành khẩn đưa chén lên sao đó uống hết.

Lục Thất cầm chén rượu nhưng không uống, ánh mắt nghi hoặc nhìn người mặc áo bào xanh, nguyên nhân chính là người mặc áo bào xanh này đến quá đột nhiên, hơn nữa y tự xưng là chấp sự Công Tào, hắn mặc dù là hộ quân huyện úy, nhưng lại không qua lại với quan lại huyện nha, nên biết hôm nay Triệu chấp sự không đến.

- Đại nhân, thuộc hạ mời rượu không được sao?
Người mặc áo bào xanh ngượng ngùng hỏi.

Lục Thất không nói lời nào, nâng chén đưa đến trước mặt, ánh mắt lại nhìn rượu trong chén, dừng một chút giương mắt nhìn chăm chú người mặc áo bào xanh, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị lộ ra sát khí.

Người mặc áo bào xanh đang nhìn Lục Thất uống rượu, bị ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị nhìn chăm chú kinh hãi đến mức sắc mặt biến đổi, theo bản năng lui về phía sau, tiếp theo quay người chạy ra phía ngoài.

Lục Thất không đuổi theo, hôm nay hắn không muốn có điều xấu gì xảy ra, nhìn người mặc áo bào xanh chạy đi, trong lòng của hắn căm tức. Đến tận khi không còn nhìn thấy người mặc áo bào xanh, hắn mời khinh bỉ ném chén rượu trên mặt đất, chân đạp thành bột phấn.

Kỳ thật hắn không nhìn ra bên trong rượu có cái gì, chỉ có điều dùng thuật lừa dối thử một chút, kết quả người muốn hại hắn sợ hãi chạy mất, người này chạy trốn chứng tỏ rượu trong tay Lục Thất chắc chắn có độc.

Đợi đến lúc tiếp khách xong, Lục Thất mới tâm tình trầm trọng đi về phía hậu trạch đông viện, vừa đi vừa suy nghĩ về việc bây giờ có ai muốn hại hắn, người mặc áo bào xanh kia chắc chắn là người bị chỉ điểm, người này chẳng nhẽ do Triệu huyện thừa phái đến? Một cảm giác nguy hiểm tràn ngập trong lòng Lục Thất.

Vào trong phòng mùi hương phảng phất, Lục Thất hít một hơi thật sâu gạt bỏ lo lắng, hắn không muốn cho Tân Vận Nhi biết nguy hiểm lúc này, hôm nay là ngày động phòng hoa chúc, càng không được phá hoại không khí vui vẻ, mang theo nụ cười hắn tiếp đón ba vị giai nhân xinh đẹp.

- Thất Lang.
Một tiếng gọi ôn nhu.

Lục Thất nghe tiếng gọi ánh mắt nhìn thẳng, dán mắt vào Tân Vận Nhi, Tân Vận Nhi ra đón không ngờ chỉ còn mặc trên người một bộ quần áo lót, gần như lộ ra trọn vẹn da thịt tuyết trắng, bộ ngực sữa no đủ, đùi ngọc thon dài thẳng tắp, eo nhỏ, mông cong, hắn không nghĩ thân thể Tân Vận Nhi lại kiều mị như vậy, hắn nuốt khan một ngụm nước bọt.

- Thất Lang, phòng này còn nóng hơn cả phòng trong xã thành, thiếp có chút không thích ứng được.
Tân Vận Nhi thẹn thùng giải thích, mặt ửng đỏ xinh đẹp.

- Ta biết nơi này nóng hơn trong xã thành, điều này ta biết.
Lục Thất giọng nói dịu dàng nhưng lời nói có chút ngớ ngẩn.

Ngôn ngữ có chút ngớ ngẩn nhưng hành động lại rất khôn khéo, vừa dứt lời, hắn tiến lên ôn nhu ôm lấy Tân Vận Nhi, ôm mỹ nhân đi vào trong phòng, Tiểu Vân và Đông Thanh ngượng ngùng nhìn nhau, biết điều ở lại bên ngoài phòng.

Quyển 1 - Chương 108: Biến cố

Ba ngày sau tân hôn, Lục Thất vội vàng đưa mẫu thân đi thị trấn Thanh Dương, Tân Vận Nhi thành khẩn thỉnh cầu được đi theo để làm tròn chữ hiếu, nhưng bị Lục mẫu dịu dàng từ chối, dặn Tân Vận Nhi an tâm quản lí sản nghiệp ở Vọng Giang Bảo, nói rằng đấy mới là cách làm tròn chữ hiếu tốt nhất đối với Lục thị, Tân Vận Nhi cung kính nghe theo lời mẫu thân.

Sau khi Lục Thất đưa mẫu thân về thị trấn Thanh Dương, liền vội vàng về thị trấn Thạch Đại, cũng không phải là vì lặng lẽ hộ tống Vương nhị phu nhân hồi kinh mà là kế hoạch có thay đổi không thể đi được.

Hóa ra ngay sau đêm Lục Thất tân hôn, trong huyện Thạch Đại đột nhiên xảy ra hai vụ án giết người thảm trọng, có hai nhà quan lại bị thổ phỉ cướp bóc, tổng cộng chết hai mươi bảy người, còn có hai vị tiểu thư bị bắt đi.

Hai vụ huyết án này kinh động đến toàn bộ huyện Thạch Đại, những nhà giàu có đều cảm thấy bất an, Vương Chủ Bộ khẩn cấp thông báo dời lại chuyện hộ tống, trước mắt dốc toàn lực phá án tìm ra hung thủ, án này mà không phá được sẽ bị triều đình giáng tội, đương nhiên Vương Chủ Bộ cũng sợ huyết án lại xảy ra lần nữa.

Lục Thất biết rằng sau khi xảy ra án mạng, cho dù Vương chủ bộ không nói hắn cũng không dám đi xa, bây giờ hắn cũng coi như là quan gia đại hộ, nhà cũng có nhiều thê thiếp đẹp, đi rồi sao có thể an tâm.

Hai nhà xảy ra chuyện là hai nhà giàu có ở khu đông và khu bắc, hai khu vực này được phân chia dưới quyền quản lí của tả hữu Huyện Úy, xảy ra án mạng như vậy, Huyện Úy chính là quan viên đứng mũi chịu sào gánh chịu trách nhiệm.

Hiện trường hai nơi xảy ra án mạng Lục Thất đều đã đi xem, không hề phát hiện ra bất cứ manh mối nào, nhưng lúc gặp Ngưu huyện úy và Triệu huyện úy vẫn cảm thấy không thoải mái. Sắc mặt hai vị Huyện Úy âm trầm, ánh mắt nhìn Lục Thất tức giận giống như Lục Thất là hung thủ vậy, trong lòng Lục Thất cũng có chút vui sướng khi người gặp họa, thái độ khi đối diện với ánh mắt căm thù của hai Huyện Úy thản nhiên như không.

Đêm đến Lục Thất mang theo bốn binh lính thuộc cửa thành phía Tây đi tuần tra khu bắc, đây là việc Vương chủ bộ dặn dò phải làm, vốn nhiệm vụ tuần tra hai khu tây bắc là do Lôi huyện úy phụ trách, nhưng Lục Thất nhận về trách nhiệm tuần tra hai khu tây bắc, nguyên nhân chính là do nhà hắn ở khu thành tây, ai mà không có tâm tư riêng chứ.

Vương chủ bộ an bài như vậy có chủ ý của mình, Lôi huyện úy và Lục Thất phụ trách ngăn chặn huyết án tiếp tục xảy ra, mà Ngưu huyện úy và Triệu huyện úy toàn lực phụ trách phá án tầm nã hung thủ. Bây giờ lính của Lục Thất và quan binh chia làm ba tổ thay phiên tuần tra, một đội phụ trách tuần tra ban ngày bên ngoài thành, một tổ nghỉ ngơi, một tổ phụ trách tuần tra ban đêm hai khu tây bắc bên trong thành.

Gần một tháng trôi qua từ sau khi xảy ra huyết án, trong huyện thành Thạch Đại vẫn bình an vô sự, hai huyết án kia cũng như mò kim đáy bể không có đầu mối, dường như người gây ra huyết án chỉ là người qua đường.

Sự cảnh giác của Lục Thất dần buông lỏng, tâm tình cũng vì nhận được một tin vui mà vui mừng, chuyện vui chính là Ninh Nhi và Thu Đường có thai, hỉ mạch này do chính hắn dùng thuật xem cốt phát hiện ra.

Hóa ra sau khi hắn tu luyện ‘Quy xà đan thư’, tuy rằng cảm thấy ‘Quy tức đan đỉnh thuật’ không có tác dụng gì lớn trong thực chiến, nhưng lại rất hứng thú đối với dị năng nhìn trộm. Để gia tăng phạm vi nhìn trộm, chỉ có thể tăng trưởng cho huyền châu dương thể, vì thế hắn dùng thuật xem cốt đo đạc căn cốt của thê thiếp và nô tỳ trong nhà, không ngờ chỉ có Trần Tuyết Nhi là có căn cốt thủy thuộc tính bình thường, còn lại đều có phản ứng hoặc nhợt nhạt hoặc hỗn tạp, không thích hợp tu luyện ‘Xà hình hóa nguyệt thuật’.

Tuy rằng thất vọng nhưng Lục Thất cũng không để trong lòng, ngược lại dùng thuật đo đạc căn cốt phát hiện ra Ninh Nhi và Thu Đường có thai làm hắn cực kì vui mừng.

Ninh Nhi mang thai là chuyện hắn đã sớm chờ mong, nhưng Thu Đường mang thai lại là một điều bất ngờ, ấn theo tập tục nhà quan lại, không cho phép kĩ nữ có thai, một là sinh con ra là một đứa con có địa vị thấp hèn, hai là kĩ nữ là nữ nhân mà ai cũng có thể làm chồng, một khi mang thai, nếu nam chủ không chân chính thừa nhận đây là cốt nhục của mình, kết quả của nó nhất định sẽ vô cùng bi thảm.

Tuy nhiên Thu Đường rất may mắn, từ lúc Lục Thất nói cho Tân Vận Nhi Thu Đường mang thai, Tân Vận Nhi liền thừa nhận đứa con trong bụng Thu Đường là cốt nhục của Lục Thất. Lần đầu tiên dùng danh phận thê thất đưa Thu Đường lên thành thị thiếp, như trước ở lại trong phòng Tương Nhi, Tương Nhi đối với việc này vẫn rất độ lượng, trong lời nói và việc làm không hề tỏ ra bất mãn.

Thê hiền thiếp ôn nhu gia đình hòa thuận, hơn nữa sắp được làm phụ thân cho nên tâm tình của Lục Thất vô cùng vui sướng, hắn rời quân về quê là muốn có được phú quý, bây giờ đã có được. Một tháng này hắn vẫn luôn phòng bị, sợ lại có người ám sát, có lẽ là vì huyết án xảy ra gây xôn xao trong thành, khiến cho người muốn hại Lục Thất cũng an phận hơn.
Sáng sớm, Lục Thất xuất môn từ cửa đông viện lão trạch, trước tiên tuần tra một lúc sau đó đến Vọng Giang Bảo nghỉ ngơi, một tháng này hắn chỉ có mười mấy hôm về nhà ngủ, cơ bản đều ngủ lại ở hiệu thuốc Vọng Giang Bảo và đông viện của lão trạch.

Bây giờ huynh trưởng của hắn Lục Thiên Hoa đã hoàn toàn khôi phục khí chất văn nhân, tự tin kinh doanh hiệu thuốc và đọc sách. Mấy hôm trước hai huynh đệ ngồi lại uống rượu với nhau, Lục Thiên Hoa thậm chí còn có ý cuối năm đi kinh thành tham gia thi cử lấy công danh. Còn về chuyện mượn người sinh con, Lục Thiên Hoa nói bây giờ Chu Nguyệt Nhi vẫn chưa đồng ý, hy vọng trượng phu đi kinh thành dự thi thì tìm một danh y trị liệu, nếu thật sự không trị được thì mới mượn người sinh con.

Lục Thất biết là Chu tẩu vẫn muốn tự mình sinh một đứa con, không muốn đeo ác danh là bản thân không thể sinh con, để huynh trưởng đi kinh thành dự thi chỉ là cái cớ, dụng ý thực sự chính là tìm người trị bệnh.

Chuyện huynh trưởng tiến kinh, Lục Thất tất nhiên ủng hộ hết mực, nhưng hắn biết quan trường Đường quốc rất đen tối, những sĩ tử nhà nghèo thanh bạch muốn đường hoàng thông qua kì thi mà dành được công danh, điều này căn bản là vô vọng. Chỉ có dựa vào quan hệ để được thu làm môn hạ của quan lớn mới có thể có được tư cách dự thi công bình, nếu không mới vào vòng thứ nhất sẽ liền bị đánh trượt, dù có tài hoa thế nào đi nữa cũng đừng mơ tưởng vào được cuộc thi đình, diện kiến vị Đường hoàng bệ hạ vô cùng quý trọng văn nhân nhã sĩ kia.

Sau khi tuần tra hơn một canh giờ, Lục Thất đi Vọng Giang Bảo, vừa đến cửa tiệm liền nghe thấy tiếng đàn cầm, nhạc luật luôn là niềm vui của hắn, không tự chủ được nghiêng tai nghe. Chân đi vào hiệu thuốc, nhìn thấy Tiểu Vân ở sau quầy, hắn mỉm cười gật đầu ra hiệu, đưa tay chỉ chỉ cửa sau, Tiểu Vân đang bán thuốc, vừa thấy Lục Thất gương mặt má lúm xinh đẹp liền nở nụ cười gật đầu.

Lục Thất đi vào cửa sau tới sân trong thì dừng bước, lúc này tiếng đàn như nước chảy vào tai, ánh mắt Lục Thất kinh ngạc, bởi vì tiếng đàn mặc dù du dương êm tai nhưng âm luật uốn khúc buồn bã thê lương, tiếng đàn như tâm, dường như người đánh đàn là một người bất hạnh.

Tiếng đàn kia lúc thì bay lên như ngọc, lúc thì trầm thấp khàn khàn, lúc lại tịch mịch như đêm trăng, thoáng như một người tịch mịch than thở dưới đêm trăng, than thở đời người như khói như mộng, bộc bạch nỗi tang thương da diết.

Lục Thất nghe đến tận lúc khúc đàn kết thúc, hắn bị khúc đàn làm rung động tận tâm can, người đành đàn là ai? Hắn chỉ biết người đó không phải là ái thê Tân Vận Nhi của hắn, Tân Vận Nhi sẽ không đánh ra khúc đàn bi thương như vậy, hơn nữa tài đánh đàn của Tân Vận Nhi cũng không đạt tới cảnh giới như người này.

- Tân cô cô, người đánh đàn nghe thật hay, con nghe trong lòng cũng không kìm được có chút bi thương.
Trong phòng Tân Vận Nhi truyền ra giọng nói của Đông Thanh.
- Là Tân di nương ư.
Lục Thất ngẩn ra trong tâm có chút kinh ngạc, hắn biết rằng Tân di nương sau ngày Tân Vận Nhi thành thân cũng không ghé qua hiệu thuốc lần nào, mãi cách đây một tháng mới tới nơi này thăm Tân Vận Nhi.

- Ngươi chăm chỉ luyện đi, sau này có thể còn đánh hay hơn cô cô.
Thanh âm của Tân di nương mềm nhẹ.

- A, cô cô, công tử hình như đến rồi.
Đông Thanh chợt cảm thấy quái lạ nói, rất nhanh cửa chính phòng mở ra, lộ ra dáng người xinh đẹp của Đông Thanh.

Trên mặt Lục Thất mang theo ý cười, trong lòng ngược lại cảm thấy có chút khổ tâm, từ hôm cùng Tiểu Vân và Đông Thanh hợp tu ‘Quy xà đan thư’, một tháng này Tiểu Vân thay đổi không lớn nhưng Đông Thanh dường như biến thành một người khác. Chẳng những càng thêm trí tuệ, hơn nữa còn tai thính mắt tinh thân thể nhanh nhẹn, đi đường không tiếng động nhanh nhẹn đến dọa người.

Thân thủ của Đông Thanh từng được thực hành qua, còn nhanh hơn tưởng tượng của Lục Thất rất nhiều, vì thế Lục Thất vừa buồn bực lại càng sầu não, hắn tu luyện huyền châu thể dương tính ứng dụng không lớn, chẳng lẽ là giá y công pháp chuyên để cho âm thể Trúc Cơ tu luyện. Điều khiến Lục Thất kinh ngạc chính là, cô gái nhỏ này chỉ cần nhắm mắt tĩnh thần nghĩ thầm là có thể biết được mơ hồ nơi hắn đang ở, đây quả thật là thiên lý nhãn giúp Tân Vận Nhi theo dõi hắn rồi.

Sự thay đổi của Đông Thanh khiến tất cả mọi người kinh ngạc, có người thậm chí còn hoài nghi Đông Thanh có phải là bị thần tiên nhập thể hay không, cũng may Đông Thanh là người kín miệng , giống như Tiểu Vân, cũng không nói với người ngoài chuyện cùng tu luyện với công tử, dần dần kiềm chế sự khác biệt của chính mình, đương nhiên nguyên nhân xảy ra biến đổi Tân Vận Nhi cũng biết.

Lục Thất mỉm cười gật đầu với Đông Thanh đi tới, Đông Thanh thẹn thùng vui sướng lui ra phía sau để Lục Thất đi vào nhà, Lục Thất không có bao nhiêu tình yêu đối với Tiểu Vân và Đông Thanh, chỉ coi các nàng là muội muội, nạp các nàng làm thiếp chẳng qua chỉ là thương hại mà thôi, nhưng trái tim hai tỷ muội các nàng lúc nào cũng đặt trên người Lục Thất.

Vào phòng, Lục Thất thấy ngọc cầm bên cạnh Tân di nương, vừa nhìn chính diện Lục Thất ngẩn ngơ một chút, Tân di nương tiều tụy hơn rất nhiều so với khi tiễn Tân Vận Nhi xuất giá, dung nhan tiều tuy, đôi mắt thâm quầng, thoáng như già đi vài tuổi.

- Cô cô.
Lục Thất giật mình chỉ hô một tiếng.

- Thiên Phong ngươi đã về, ngồi đi, cô cô có chuyện muốn nhờ ngươi.
Tân di nương hào phóng nói, thanh âm có chút khàn khàn.

Lục Thất sửng sốt, gật đầu đi đến ngồi trên một cái ghế trúc bên trái đàn cầm, Tân di nương cúi xuống ngồi lên ghế đối diện đàn cầm, nàng vừa rồi chính là ngồi trên ghế này đánh đàn.

- Cô cô, có chuyện gì mời cô cô cứ nói, Thiên Phong sẽ hết lòng giúp đỡ.
Lục Thất biết rằng Tân di nương chắc là gặp phải phiền toái rất lớn, nếu không Tân di nương đã chẳng đi nhờ hắn, hắn cũng sảng khoái bày tỏ thái độ.

Quyển 1 - Chương 109: Điều cầu xin bất ngờ

Tân di nương vẻ mặt vui mừng gật đầu, buông mắt xuống suy nghĩ một chút, mới mở mắt dịu dàng nói:
- Thiên Phong, chuyện cô cô muốn nhờ cháu giúp tí nữa hẵng nói, cô cô nghe nói cháu biết nhìn căn cốt, có thể nhìn căn cốt của cô cô một chút không.

Lục Thất sửng sốt, không nhịn được nhìn về phía Đông Thanh, thấy Đông Thanh sắc mặt khẽ biến, vội la lên:
- Công tử, Đông Thanh chưa hề nói một câu nào hết.

Lục Thất mỉm cười nói:
- Đông Thanh, ta không trách nàng, Tân cô cô cũng không phải là người ngoài.

Đông Thanh khẽ ồ một tiếng, trên mặt vẫn còn nét bất an cúi đầu xuống.

Lục Thất quay đầu mỉm cười nói với Tân di nương:
- Cô cô, cháu biết thuật nhìn căn cốt, xem người được đo căn cốt có thích hợp với việc tu luyện khí công hay không, cũng không phải thuật giúp người phục hồi lại xương cốt.

Tân di nương gật đầu dịu dàng nói:
- Cô cô biết, cô cô cũng có chút hứng thú đối với loại khí công kia của ngươi, nếu cô cô thích hợp tu luyện, hi vọng ngươi có thể truyền thụ cho cô cô.

Lục Thất kinh ngạc ồ một tiếng, trong lòng biết Tân di nương chắc đã biết dị năng của Đông Thanh, mới muốn tu luyện. Hắn do dự một chút, cự tuyệt chuyện này cũng không được. Lúc đang suy nghĩ, một bàn tay ngọc ngà nhỏ nhắn đã đưa tới trước mặt, trong lòng hắn có chút bất đắc dĩ, đành phải giơ tay trái ra giữ lấy bốn ngón tay, ngón giữa tay phải điểm huyệt vị trong lòng bàn tay.

Lúc điểm trúng, Tân di nương phát ra tiếng kêu đau đớn rất nhỏ, sự kiên cường chịu đựng loại đau đớn này, càng khiến Lục Thất khâm phục. Đang lúc chăm chú nhìn, trên khuôn mặt hắn bỗng hiện lên biểu tình kinh ngạc, lòng bàn tay của Tân di nương không ngờ xuất hiện một chút màu son, theo đan thư nói, màu đỏ thắm thuộc về thể chất hỏa thượng thừa, điều này thật khiến cho Lục Thất cảm thấy bất ngờ.

- Sao rồi, thể chất của cô cô có phù hợp luyện khí công hay không?
Tân di nương giọng điệu dịu dàng hỏi, ánh mắt tràn đầy hi vọng nhìn Lục Thất.

- Căn cốt của cô cô là hỏa thượng thừa, chắc sẽ thích hợp với việc tu luyện.
Sự thật bày ra trước mắt, Lục Thất tuy rằng không ngờ nhưng cũng chỉ có thể ăn ngay nói thật, trong lòng hắn không hy vọng tu luyện với Tân di nương dù sao Tân di nương cũng là bề trên.

- Thật vậy ư, nói như vậy cô cô có thể tu luyện loại khí công kia.
Tân di nương vội vàng nói.

Lục Thất chần chờ một chút, gật gật đầu nói:
- Có thể tu luyện nhưng tu luyện loại khí công này cũng có nguy cơ thất bại, một khi không thành rất có thể sẽ chết, Thiên Phong không hy vọng cô cô rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm như vậy.

Nghe xong lời khuyên can của Lục Thất, Tân di nương cau mày nói:
- Ngươi không muốn dạy ta?

Lục Thất do dự một chút thẳng thắn nói:
- Vâng, tu luyện loại khí công này sẽ có bất trắc, một khi cô cô có chuyện gì ta sẽ cảm thấy hổ thẹn với Vận Nhi, ngoài ra loại khí công này còn do nam nữ cùng tu luyện, Thiên Phong không muốn vô lễ với cô cô.

Nét măt Tân di nương tối tăm quay đầu nhìn về phía cửa phòng, một lúc sau nhẹ nhàng nói:
- Thiên Phong, ngươi có biết chuyện ta muốn nhờ ngươi giúp là gì không?

Lục Thất hòa nhã nói:
- Cô cô muốn ta giúp chẳng nhẽ là chuyện tu luyện khí công.

- Không phải, ta muốn cầu ngươi nạp ta làm thiếp.
Tân di nương nhẹ nhàng nói, giọng điệu đặc biệt bình tĩnh.

Lục Thất sửng sốt, giật mình nhìn Tân di nương, Đông Thanh ở bên cạnh cũng kinh hãi giơ tay bưng kín cái miệng nhỏ nhắn, đôi mắt xinh đẹp khó tin nhìn kĩ Tân di nương.- Có phải rất giật mình đúng không, có phải cảm thấy ta không biết thẹn, có phải cho là ta điên rồi hay không.
Tân di nương bình tĩnh nhìn Lục Thất, một chuỗi câu hỏi có phải hay không nhẹ nhàng nói ra.

- Không phải, cô cô chắc phải có nguyên nhân gì đó, mới có thể nói chuyện như vậy.
Lục Thất nghe xong trở tay không kịp, lời nói bối rối ứng đối, trong lòng hắn vẫn luôn kính trọng Tân di nương.

- Ngươi nói đúng, ta muốn sống, ta muốn sống tự do, cho nên ta mới cầu ngươi nạp ta làm thiếp.
Tân di nương vẻ mặt có chút kích động nói.

Lục Thất chau mày, lấy lại bình tĩnh, nghĩ một chút mới dịu dàng nói:
- Cô cô, việc cô cô nói này, ta rất khó giúp, cô cô có thể nói cho ta biết cô cô đã gặp phải chuyện gì hay không? Ta nhất định sẽ nghĩ cách giúp cô cô.

Tân di nương vẻ mặt đờ đẫn, dịu dàng nói:
- Vốn ta định nhờ Vận Nhi thuyết phục ngươi nạp ta làm thiếp, nhưng hôm nay ngươi đã đến rồi, ta trực tiếp cầu xin ngươi, ta không muốn nói ra sự bất hạnh của ta để cho ngươi thương hại, ngươi cũng đừng nói ta là bề trên nên không thể bất kính. Lý do của ta rất đơn giản, ta thích tính giữ chữ tín của ngươi, thích khúc tuyền vận của ngươi, bây giờ ta gặp phải tai họa, cho nên ta mới cầu ngươi làm nơi tránh gió cho ta, ta hi vọng tuổi già có thể có được một cuộc sống tự do.

Lục Thất nghe xong trầm mặc không nói, yêu cầu của Tân di nương hắn không thể chấp nhận, trầm mặc một lúc hắn dịu dàng nói:
- Cô cô, người gặp đại nạn, ta có thể dùng những cách khác giúp cô cô mà.

Tân di nương đờ đẫn lắc đầu nói:
- Chỉ có ngươi lấy ta làm thiếp mới có thể giúp ta, nếu ngươi không chịu lấy ta ta cũng không thể nói cho ngươi biết vì sao lại đi cầu ngươi, chuyện của ta chỉ có thể tự mình ta gánh vác.

Lục Thất nhíu mày không nói, không thể tưởng tượng được Tân di nương cố chấp như vậy, lại trầm mặc một lúc, Tân di nương khẽ thở dài nói:
- Thiên Phong, ngươi hẳn là một nam nhi dũng cảm quyết đoán, cần hay không cần nhiều nhất hai chữ, ngươi mau nói đi.

- Đây không phải là bức ta hay sao?
Lòng Lục Thất không hài lòng, suy nghĩ một chút giương mắt nghiêm mặt nói:
- Vận Nhi đã biết tâm ý này của cô cô chưa?
- Vận Nhi biết, nhưng ta không muốn con bé sau khi bị ngươi cự tuyệt, sinh ra áy náy, đây là chuyện của ta, hẳn nên do ta tự mình chịu đựng.
Tân di nương ánh mắt bình tĩnh dịu dàng nói.

Lục Thất quay đầu về phía khác suy tư, kì thật hắn cũng biết xuất giá tòng phu, trong tập tục của Đường quốc, việc nữ nhân cùng tộc khác bối phận cùng hầu hạ một chồng, là chuyện bình thường không trái với lễ nghĩa, bởi vì quan hệ nhà mẹ đẻ của các nữ thân quyến trong đại tộc quan gia gần như đều có quan hệ thân thích mơ hồ với nhau.

Nhưng khi loại chuyện này xảy ra với Lục Thất, hắn ở trong lòng cũng không muốn tiếp nhận, nếu Tân di nương là họ hàng xa của Tân Vận Nhi hay một người không có quen biết với Lục gia, vậy chuyện nạp làm thiếp cũng không khó nhưng chính vì quá quen thuộc, một khi cưới vào Lục gia, đó là một việc đáng xấu hổ.

- Công tử, Tân cô cô tốt như vậy, ngài đồng ý đi.
Đông Thanh ở một bên dịu dàng nói.

Lục Thất ngẩn ra nhìn Đông Thanh, thấy Đông Thanh mặt đỏ bừng, vẻ mặt túng quẫn, đôi mắt lại sáng ngời không e sợ nhìn hắn, cũng không biết tại sao, Lục Thất nhìn Đông Thanh có một cảm giác thư sướng, cảm giác vô cùng thân thiết đáng tin.

- Đông Thanh, ta cưới Tân cô cô làm thiếp, hằng ngày ở cùng với ngươi ngươi không cảm thấy xấu hổ hay sao?
Lục Thất ôn tồn nói xong.

Đông Thanh nhỏ giọng nói:
- Công tử, chuyện này không có gì xấu hổ cả, Đông Thanh còn nhớ có một nhà hàng xóm kia khi nam nhân trong nhà qua đời, mẹ con nhà kia liền cùng nhau trở thành thị thiếp của Bao lão gia, các nàng không lo chuyện ăn mặc, sống rất hạnh phúc, chuyện này cũng không có ai chê cười cả, nữ nhân gả vào một nhà thì chính là người một nhà, cũng không cần để ý đến bối phận trước kia.

Lục Thất bất đắc dĩ cười khổ, nhà người ta là nhà người ta, hắn cũng không phải nhà người ta.

Chợt nghe Tân di nương dịu dàng nói:
- Thiên Phong, nếu ngươi chịu lấy ta, ta sẽ không ở lại huyện Thạch Đại nữa, ta chỉ muốn lúc già đi, hồn có nơi để về, ngoài ra trở thành thiếp thất của ngươi, ta cũng có được thân phận thân nhân của quan lại, có thể lợi dụng thân phận quan quyến hợp pháp của mình tự do đi ngao du sơn thủy chiêm ngưỡng các di tích cổ xưa, đi thực hiện giấc mộng nhạc vận của ta.

Lục Thất ngẩn ra kinh ngạc nói:
- Cô cô muốn có được thân phận để tự do đi ngao du à.

- Đúng vậy, ta tuy thân là nữ nhi nhưng lại giống nam nhi chí ở bốn phương, ta cầu ngươi nạp ta làm thiếp, một là vì ngươi rất giống phu quân mà năm đó ta hằng mơ ước có được, năm đó ta cũng hâm mộ dũng sĩ hào hiệp, chán ghét văn nhân hư vinh, hai là đi ngao du tứ phương cần thân phận thân nhân của quan lại mới có thể yên tâm, ba là đi ngao du tốn rất nhiều tiền, chỉ khi ta làm thiếp của ngươi rồi mới có thể không thẹn mà xin ngươi bạc để dùng. Bốn là ta là nữ nhân, thật tâm muốn tìm một gia tộc yên ổn để sống nốt quãng đời này.
Tân di nương nhẹ nhàng nói ra.

Lục Thất nghe xong trầm tư một chút gật đầu nói:
- Nếu cô cô đã không chê ta, vậy ta đồng ý.

Tân di nương nghe xong cũng không vui vẻ, vẻ mặt ngược lại có chút thẫn thờ khổ sở nói:
- Thiên Phong, hôm nay ta là một nữ nhân vô sỉ, ngươi cũng đừng cười chê ta.

Lục Thất thẳng lưng, mắt nhìn nàng dịu dàng nói:
- Nếu trong lòng ta thực sự cười nhạo cô cô, sẽ tuyệt đối không đồng ý với cô cô, ta rất kính nể cô cô có thể nói thẳng thắn, theo đuổi hạnh phúc của chính mình, con người của ta không thích dối trá, nhưng ta cũng thường sống trong hoàn cảnh dối trá.

Tân di nương khổ sở nói:
- Thế giới này không vì bản thân là thiệt thòi, gần như ai cũng sống trong sự dối trá, trong những người mà ta đã từng gặp, chỉ có mỗi mình Đông Thanh là chân thành vô tư đối đãi với người khác.

Đông Thanh sửng sốt, mặt có chút túng quẫn cúi đầu, Lục Thất mỉm cười nhìn Đông Thanh, lúc trước chính vì sự thiện lương thành thực của Đông Thanh, hắn mới mua Đông Thanh và Tiểu Vân về làm tỳ nữ. Chính hắn cũng không được coi là chính nhân quân tử, nhưng lại thích có những người thành thực bên người, điều này khiến cho lòng hắn có thời gian yên tĩnh nghỉ ngơi.

- Cô cô, lúc cô cô vẫn chưa rời khỏi Chu phủ, ta vẫn sẽ gọi cô là cô cô, bây giờ cô cô hãy nói đã có chuyện gì xảy ra.
Lục Thất ôn tồn nói.

Quyển 1 - Chương 110: Mưu kế của nữ nhân

Tân di nương gật gật đầu, dịu dàng nói:
- Thiên Phong, lão phu nhân của Chu phủ sắp qua đời rồi, cho nên đại nạn của ta sắp đến, nếu hôm nay ngươi không đồng ý, ta ra khỏi cửa tiệm thuốc này sẽ lập tức chạy trốn đến một miền quê nào đó.

Lục Thất khó hiểu nói:
- Cô cô, có phải cô cô biết Chu phu nhân định hại mình không?

Tân di nương gật đầu nói:
- Đúng vậy, ta đã biết phu nhân và Nhị phu nhân đã thương lượng xong chuyện hại ta, chỉ chờ lão phu nhân mất đi, lập tức đem ta bí mật bán cho thanh lâu, sau đó Nhị phu nhân của Vương chủ bộ sẽ chuộc ta về làm gia kỹ của Vương gia.

- Cái gì? Nhị phu nhân của Vương chủ bộ, nàng ta sao lại tham dự vào việc hại cô cô.
Lục Thất giật mình hỏi, Vương nhị phu nhân sao lại làm loại chuyện như vậy.

Tân di nương lạnh nhạt nói:
- Có phải nghe xong thấy rất khó tin hay không, đáng tiếc vị Vương nhị phu nhân kia là người chủ mưu hại ta đấy, chuyện này là do tỳ nữ bên người Nhị phu nhân của Chu phủ Phong Lan nói cho ta biết, Phong Lan là do ta dùng hai trăm lượng bạc để mua chuộc, chính là để bất cứ lúc nào cũng có thể biết được phu nhân Chu phủ có gây bất lợi với ta không. Phong Lan nói mười ngày trước Nhị phu nhân đáp ứng lời mời đến làm khách nhà Vương chủ bộ, nghe được Vương nhị phu nhân nói, để cho Nhị phu nhân Chu phủ tìm cách bán ta cho thanh lâu, sau đó Vương nhị phu nhân sẽ tìm người chuộc ta, qua tay nhiều người cuối cùng sẽ do Vương nhị phu nhân mua ta.

Lục Thất nghe xong trong lòng trở nên lạnh lẽo, Tân di nương nói như vậy hắn còn có thể không rõ sao, Vương nhị phu nhân đây là muốn nắm Tân di nương trong tay, tác dụng lớn nhất đương nhiên là để ép Tân Vận Nhi. Tân Vận Nhi vì hạnh phúc của cô cô, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến mình để mình vĩnh viễn ủng hộ Vương chủ bộ, Vương nhị phu nhân này không ngờ là nữ nhân đầy tâm cơ ác độc.

- Thiên Phong, ngươi khỏi cần phải lo sợ Vương nhị phu nhân, cách làm của Vương nhị phu nhân cũng không tính là sai, cho dù không có sự can thiệp của Vương nhị phu nhân, phu nhân của Chu phủ vẫn sẽ bán ta, thậm chí còn giết chết ta, đây là hận ý nhiều năm tích lại.
Tân di nương lạnh lùng nói.

Lục Thất chau mày nói:
- Cô cô, phu nhân của Chu phủ chắc chắn sẽ bán người đi, hay là chờ cho đến lúc Chu phủ bán cô cô đi, ta kịp thời đi mua cô cô về có được không.

Tân di nương lắc đầu nói:
- Đến lúc đó thì quá trễ rồi, bây giờ ngươi đã đồng ý lấy ta, chuyện đó liền rất đơn giản, hai ngày nữa, ta sẽ dặn Vận Nhi đi cầu khẩn Vương nhị phu nhân giúp, nói cho Vương nhị phu nhân, ngươi quyết định nạp ta làm thiếp. Chuyện này lọt ra bên ngoài rồi, Vương nhị phu nhân kia cũng chỉ có thể thuận nước dong thuyền, nhưng nếu như không có điều kiện tiên quyết là ngươi muốn nạp ta làm thiếp, Vương nhị phu nhân chắc chắn sẽ không để Vận Nhi đưa ta đi, Sau khi mua được ta, sẽ có thể hợp tình hợp lý đưa ta làm thị thiếp, nếu thật như vậy, ta thà rằng chết đi cho xong, cũng sẽ không làm nữ nhân của Vương chủ bộ.

Lục Thất ồ một tiếng, lo lắng nói:
- Cô cô, nếu chẳng may Vận Nhi nói rõ ràng ta muốn nạp cô cô làm thiếp, nhưng Vương nhị phu nhân vẫn không chịu thả người thì làm sao đây?

Tân di nương nhướng đôi mi thanh tú, cương nghị nói:
- Sẽ không có chẳng may, bây giờ ngươi vô cùng quan trọng đối với thế lực của Vương chủ bộ, Vương nhị phu nhân tuyệt đối không dám dùng thủ đoạn để chọc cháu tức giận, Vận Nhi đến nhà thỉnh cầu, đủ để khiến Vương nhị phu nhân cảm nhận được, tự nhiên sẽ không cần phải dùng thủ đoạn gây thù chuốc oán.

Lục Thất nghe xong cảm thấy có chút đáng tiếc, vị Tân di nương này đáng tiếc là phận nữ nhi, hơn nữa còn sinh ra không gặp thời phải làm thị thiếp của quan lại, nếu là phận nam nhi, ở cái thời loạn lạc đầy âm mưu này, nhất định sẽ là mưu sĩ hạng nhất.

Lúc đang tiếc tài năng, chợt nhớ tới huyết án ở thị trấn và chuyện hạ độc, hắn thuận miệng hỏi:
- Cô cô, một tháng trước trong thành xảy ra hai huyết án diệt môn quan gia, cô hẳn đã nghe qua, cô cho rằng là loại thổ phỉ nào gây nên?

Tân di nương ngẩn ra, gật đầu nói:
- Huyết án trong thành ta đã nghe qua, các ngươi không tra ra được manh mối nào hay sao?

Lục Thất lắc đầu nói:
- Một chút manh mối cũng không có, bốn cửa thành đều không phát hiện ra người nào khả nghi vào thành, chuyện này khiến cho ta một tháng nay không thể an tâm, sợ bọn thổ phỉ chưa chạy trốn vào lão trạch gây án.Tân di nương trầm tư một lát, dịu dàng nói:
- Thiên Phong, việc này đúng là ngươi cần phải cẩn thận hơn, theo ta thấy thì hung thủ bảy phần là người của huyện nha, nguyên nhân chính là không hề có chút manh mối nào, mà huyết án không hề có chút manh mối nào, đa số đều là án do người nha môn đã quá quen thuộc với những điểm thiếu sót khi gây án làm ra, nếu như là thổ phỉ lẻn vào gây án, bình thường đều để lại ký hiệu để dương danh, cũng không cố ý ẩn đi thủ pháp gây án.

Lục Thất nghe xong âm thầm giật mình, Tân di nương nói rất có lý, trong đầu hắn lập tức rà xoát những người trong huyện nha một lần, cuối cùng cảm thấy ngoại trừ Vương chủ bộ tất cả những người còn lại đều đáng nghi, mà người đáng nghi nhất chính là Triệu huyện thừa, trong hai vụ huyết án có hai vị tiểu thư mất tích, Triệu huyện thừa háo sắc lại ham tiền, chẳng lẽ là Triệu huyện thừa cấu kết với người trong quân gây án chia chiến lợi phẩm.

- Cô cô, cô xem có phải Triệu huyện thừa cấu kết với người trong quân gây ra án mạng hay không?
Lục Thất đem hồ nghi trong lòng nói ra.

- Ồ, sao ngươi cho rằng hung thủ là Triệu huyện thừa?
Tân di nương dịu dàng hỏi ngược lại.

- Bởi vì trong hai vụ huyết án có hai vị tiểu thư mất tích, Triệu huyện thừa ham tiền lại háo sắc, ta nghĩ tám phần là y.
Lục Thất giải thích.

Tân di nương suy tư một chút, lắc đầu nói:
- Không phải Triệu huyện thừa làm, Triệu huyện thừa là người cực kì có quyền lực ở huyện Thạch Đại, y sao có thể tự gây ra huyết án lớn như vậy để bị bề trên khiển trách. Nếu huyết án thực sự do người trong huyện nha làm, vậy khẳng định là quan viên thu được lợi trong vụ việc này, người như Vương chủ bộ hay Triệu huyện thừa sẽ không làm những chuyện như vậy.

Lục Thất nghe xong nhướng mày, sau khi nghe phân tích và loại bỏ người tình nghi của Tân di nương, người có động cơ gây án giảm hơn phân nửa, quan viên được lợi ư, chẳng nhẽ là y? Suy nghĩ của hắn lập tức tập trung vào một người, Lôi huyện úy.

Trong số quan trên của huyện nha không bị huyết án gán tội chỉ có ba Huyện Úy hộ quân, Triệu huyện úy và Ngưu huyện úy là hai người chịu trách nhiệm đầu tiên, bọn họ chắc sẽ không tự đi tìm phiền não. Mà Huyện Úy hộ quân Lý Tống sinh sống ở đây, hơn nữa bộ dáng của người kia giống như trói gà không chặt, chỉ còn lại hai người là hắn và Lôi huyện úy, hắn và Lôi huyện úy đều là võ tướng, đều là người giết người không chớp mắt. Hơn nữa Lôi huyện úy là người thống lĩnh nha binh, thực ra là một quan lại không có quyền lực, còn không bằng Lục Thất trong tay có thực quyền quản lí hơn trăm người, và cửa thành tây béo bở.

- Tạ ơn cô cô, ta biết phải tra án thế nào rồi.
Lục Thất cắn răng nói xong, bóng ma huyết án đã được diệt trừ, hắn vẫn luôn sống trong bất an quên ăn quên ngủ.- Ngươi hoài nghi ai rồi?
Tân di nương ôn nhu hỏi.

- Lôi huyện úy, trong số quan viên huyện nha, chỉ có Lôi huyện úy được lợi từ mấy vụ huyết án.
Lục Thất giọng điệu khẳng định nói.

Tân di nương gật gật đầu, dịu dàng nói:
- Thiên Phong, hoài nghi không phải là sự thật, việc này ngươi chỉ có thể ngấm ngầm điều tra, nếu không sẽ rước vào họa sát thân đấy, hơn nữa nếu ngươi thực sự điều tra ra rồi, tốt nhất nên nhường công lao cho người khác, tỷ như cho Triệu huyện úy, như vậy sẽ được nhiều lợi ích hơn.

Lục Thất ngẩn ra mỉm cười nói:
- Cô cô yên tâm, ta đã hiểu, ta sẽ không làm người nhận công đầu.

Tân di nương gật gật đầu, lại quan tâm nói:
- Quan trường hung hiểm, ngươi tuyệt đối không được khinh suất.

Lòng Lục Thất ấm áp, hòa nhã nói:
- Cô yên tâm, ta ở trong quân là kị binh trinh sát, phá dân án ta không có kinh nghiệm, không biết bắt tay từ đâu, nhưng còn theo dõi một người cho đến khi điều tra được thấu triệt, đó là bản lĩnh của ta.

Tân di nương cười lễ độ, tâm tình nàng bây giờ vẫn suy tính thiệt hơn, vô cùng phức tạp, tai nghe thấy Lục Thất nói chuyện hôm hôn lễ có người hạ độc, Tân di nương nghe xong giật mình, trầm tư một lúc cũng không nghĩ ra đầu mối nào. Dù sao người hận Lục Thất rất nhiều, tỷ như quan binh ở cửa thành tây cũng đều có người hận tới mức có khả năng đi đầu độc, cho nên việc này Tân di nương dù có thông minh thế nào cũng không đoán ra được, chỉ có thể dặn Lục Thất phải cẩn thận hơn.

Nói chuyện đến tận trưa, Đông Thanh cáo lui ra chuẩn bị cơm trưa, chờ Đông Thanh đi khỏi rồi Tân di nương nghiêm mặt nói:
- Thiên Phong, ăn cơm trưa xong ngươi sẽ dạy ta luyện khí công chứ.

Lục Thất ngẩn ra, nghĩ rằng cũng quá nóng vội đi, hắn vừa có phương hướng để phá án, trong lòng tất nhiên là muốn đi điều tra hung thủ, hơn nữa chuyện tu luyện hao phí mất mấy ngày đấy. Hắn không những có công vụ cần phải làm không thể bỏ bê mà chẳng may đám thổ phỉ đến lão trạch gây chuyện gì thì hối hận cũng không kịp, hắn thẳng thắn nói ra băn khoăn trong lòng với Tân di nương.

Tân di nương nghe xong nghiêm mặt nói:
- Thiên Phong, chuyện phá án cần thời gian dài, mà ta bây giờ tình hình hết sức nguy ngập, ngươi trước hết phải giúp ta mới được, về phần công vụ ngươi có thể đi giao phó cho mấy thủ hạ, lấp liếm nói với các thủ hạ là đi huyện lân cận điều tra truy tìm thổ phỉ có khả năng gây án, như vậy có thể làm hung thủ mất cảnh giác, cũng có vẻ như ngươi đã tận chức trách làm hết phận sự. Mà an toàn của lão trạch cũng dễ giải quyết, ngươi dùng chút bạc nhờ mấy thủ hạ đến gác đêm, nếu vẫn không yên tâm thì bây giờ ngươi dạy Đông Thanh chút võ nghệ, để cho Đông Thanh đi bảo vệ lão trạch mấy hôm.

Nghe xong chủ ý của Tân di nương, Lục Thất ngẩn ngơ, giật mình nói:
- Để Đông Thanh đi bảo vệ lão trạch?

Tân di nương nghiêm mặt nói:
- Thiên Phong, vì sao ta phải vội vã tu luyện khí công, cũng là bởi vì Đông Thanh, bản lĩnh của Đông Thanh bây giờ rất kinh người, nàng đi lại như gió, phản ứng cực nhanh, trốn đi trong nháy mắt chỉ sợ ngay cả ngươi cũng không bắt được, có được sự nhanh nhẹn này ban đêm gặp thổ phỉ, chỉ cần mang cái mặt nạ quỷ diễn cũng đủ dọa chết đám thổ phỉ rồi.

Lục Thất nghe xong ngơ ngác một chút, trong đầu tưởng tượng ra một nữ nhân đội mặt quỷ bay lơ lửng, bây giờ tốc độ nhanh nhẹn của Đông thanh quả thực kinh người, nếu là thổ phỉ không biết nội tình gặp phải trong đêm tối, trong tình huống không đánh lại được cũng có thể đi hù chết bọn chúng. Hắn biết rằng nỗi khát vọng khẩn thiết của Tân di nương bị khơi dậy bởi dị năng của Đông Thanh, hoàn toàn là do trong tâm bị ép buộc.

Trong lòng hắn thầm than thở, ‘Quy xà đan thư’ quái dị này vì sao không thể tăng độ nhanh nhẹn của bên nam, nếu hắn có được dị năng của Đông Thanh, như vậy năng lực của hắn sẽ tăng lên hai ba lần, thật sự khiến người ta bất đắc dĩ mà, công pháp làm cho người khác tiếc nuối.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau