KIỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiển - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Căn phòng đã bị bố trí lại, bàn học, bàn máy tính, cùng chiếc giường đã biến mất tăm, mặt sàn rộng lớn thì được trải một tấm thảm Ba Tư dày, trên đó còn có thêm một cái đệm và một tấm ga màu trắng. Chưa kể đến bức tường trắng tinh xung quanh, giờ đã biến thành một tấm gương không lồ!

Đây… đây… đây là phòng của ta sao?

Tư Đồ Cương giật mình sững sờ đứng ở cửa nhìn vào.

Bỗng có một lực từ phía sau đột nhiên đẩy y ngã xuống đệm.

“Lão đại, cái giường nhỏ kia làm sao chịu được sức nặng của bốn anh em ta, hơn nữa lại còn rất chật chội. Cho nên bọn ta nghĩ ra cách này, như vậy, giường sẽ đủ to, mà cũng không sợ bị rơi xuống giường hay bị sập. Vạn nhất mới làm được một nửa mà giường sập xuống, sẽ làm chúng ta rất mất hứng đó. Thôi, lão đại, chúng ta bắt đầu đi.” Tư Đồ Hạo như một mãnh hổ định lao lên ôm lấy Tư Đồ Cương, ai dè lại bị một đôi tay ngăn cản.

Tư Đồ Hạo ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt đầy lãnh khốc của Tư Đồ Huy.

“Ta trước.”

Hắn không khỏi nuốt nước bọt, bởi lúc này, hai tròng mắt của Tư Đồ Huy tàn nhẫn như mãnh thú bị mất đi lãnh địa.

Hắn tin tưởng, nếu hắn có can đảm nói một chữ “Không”, mà thật ra, chỉ cần hơi có chút thái độ phản khảng thôi, thì nhị ca vốn ôn hòa dịu dàng kia sẽ xé hắn ra thành từng mảnh, sau đó quăng ra ngoài, bởi vì… nhị ca sẽ không cho hắn làm bẩn phòng đại ca đâu.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, mặc dù tính tình Tư Đồ Hạo khá nóng nảy, nhưng bản lĩnh nhìn sắc mặt vẫn có, cho nên hắn vội vàng lùi lại vài bước, nịnh nọt nói: “Đương nhiên rồi, nhị ca, mời ngài trước.” Ngay cả giọng điệu bất cần đời cũng thay đổi.

Tư Đồ Huy không thèm liếc nhìn Tư Đồ Hạo một cái, lúc này, ở trong mắt hắn, chỉ có Tư Đồ Cương tồn tại mà thôi. Kỳ thật, cho tới nay, trong mắt của hắn lúc nào cũng chỉ có mỗi mình Tư Đồ Cương.Hắn nhẹ nhàng vuốt ve Tư Đồ Cương, nhìn ca ca đang lùi lùi trên thảm trải để tránh xa bọn họ, hắn liền nói: “Đừng sợ, ta sẽ không làm gì tổn thương ngươi.”

Hắn vuốt ve, nhẹ nhàng như gió xuân, mềm mại như tơ lụa, giống như chạm rồi lại như không, nhiệt độ trên bàn tay sưởi ấm da thịt lõa lồ, khiến Tư Đồ Cương run rẩy, chỗ mẫn cảm cũng nổi lên mà đỏ ửng.

Thân thể Tư Đồ Cương bị nhiệt lưu hoàn toàn xâm chiếm, tay chân y mềm nhũn vô lực. Nhưng y vẫn cố hết sức vùng vẫy, lúc đánh, lúc đẩy, lúc nhéo, y dùng đủ các loại phương thức làm cho cái tên đang nhìn y như nhìn con mồi kia phải tránh xa y ra.

Đầu óc miễn cưỡng bảo trì tỉnh táo, y mở miệng hỏi Tư Đồ Huy: “Ngươi vốn là người không có khả năng làm việc này nhất, nhưng bây giờ… ngươi lại là người làm đầu tiên. Vì sao? Vì sao… lại phản bội ta?” Nhiệt khí chảy khắp toàn thân làm Tư Đồ Cương thở hồng hộc, chỉ nói một câu mà cũng phải ngắt đến mấy lần.

Đôi tay vô lực mặc dù không thể làm người ta đau, nhưng cũng ảnh hưởng tới động tác của Tư Đồ Huy. Thế là, một chiếc còng tay lạnh lẽo đã xuất hiện trên cổ tay y.
Tư Đồ Huy ôn nhu nhìn ca ca, bởi vì hai tay bị cột sau người, cho nên phần bụng có chút nâng lên, làn da bị nhiệt lưu ảnh hưởng mà ửng đỏ, mồ hôi cũng chầm chậm chảy xuống, đôi môi đỏ sẫm vì thở dốc mà có chút mở ra, khiến người khác có thể nhìn thấy đầu lưỡi mềm mại ẩn giấu bên trong. Đôi mắt nâu nửa mở nửa khép, con ngươi lóe lên tia sáng mang theo dục vọng không muốn ai phát hiện.

Ngón tay vẫn nhẹ nhàng vuốt ve, Tư Đồ Huy cảm thụ làn da trẻ khỏe của ca ca.

“Vì sao? Bởi vì ta yêu ngươi, yêu đến mức không cách nào kiềm chế được, yêu đến mức không nhẫn nại nổi nữa. Ngươi biết không? Ta mở mắt ra, người đầu tiên nhìn thấy chính là ngươi, hai tròng mắt ngươi tỏa sáng, khuôn mặt trắng trẻo mềm mại, chỉ một thoáng mà ta đã thích ngươi rồi. Nếu như về sau ta không gặp ngươi, thì phần thích này có thể sẽ không phát triển thành tình yêu. Nhưng mà, ngươi lại là ca ca của ta, mỗi ngày ta đều nhìn thấy ngươi, cho nên ta bắt đầu khổ cực đi đằng sau ngươi, nhìn ngươi, theo đuổi ngươi. Muốn cùng ngươi sóng bước cố gắng, muốn cùng ngươi chia sẻ cuộc sống hạnh phúc. Thế là, ta tìm mọi cách lấy lòng ngươi, làm tốt những việc ngươi yêu cầu, hy vọng ngươi vui vẻ, hy vọng ngươi nhìn ta. Kết quả, ngươi đã nhìn ta, nhưng ngươi chỉ đối xử với ta như với một người em trai, luôn vỗ đầu, nắm vai ta, khen ngợi ta vài câu. Cùng ta thân cận nhất chỉ là nụ hôn ngủ ngon mỗi tối, dù chỉ là nhẹ nhàng chạm vào trán, cũng có thể làm cho ta cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Nhưng mà, khi cha mẹ qua đời, ngươi bắt đầu đi làm, lúc nào cũng mang gánh nặng công ty trên vai, trở về càng ngày càng muộn, người biết không, ngươi đã có 963 ngày không cho ta nụ hôn ngủ ngon rồi!” Ngữ khí bắt đầu cao lên, tâm tình cũng kích động, ngón tay Tư Đồ Huy nắm chặt lấy thân thể không cách nào phản kháng kia, kịch liệt lay động:

“Ngươi biết ta có bao đêm không ngủ yên giấc không? Ngươi biết ta chịu bao nhiêu thống khổ không? Ngươi biết tim ta như sắp vỡ tan rồi không? Không, ngươi cái gì cũng không biết, công việc đã vây lấy ngươi. Ta quyết tâm phải cứu ngươi ra khỏi nó.” Ngữ khí bắt đầu chậm lại, mang theo một tia hân hoan:

“Lúc bọn chúng đề nghị ta, ta đã biết nó có thể giải cứu ta, cũng có thể giải cứu ngươi. Nhưng ta sẽ không đem lần đầu tiên của ngươi tặng cho bất cứ ai, bởi vì không có kẻ nào giống ta, yêu ngươi như thế, hết thảy đều coi cảm thụ của ngươi là nhất.”

Ngón tay nhẹ nhàng chạy xuôi theo đường cong, môi có chút nhếch lên, hình thành nụ cười ác quỷ: “Ngươi, cuối cùng đã là của ta rồi.”

Tư Đồ Cương sợ ngây người, bị tỏ tình bất thình lình đã làm y mất đi khả năng suy nghĩ.

Tư Đồ Hạo cùng Tư Đồ Nham cũng ngây ngẩn cả người, bọn họ chưa bao giờ biết, không, phải nói là không bao giờ nghĩ trong lớp mặt nạ bình tĩnh kia, lại ẩn dấu một tình yêu cuồng nhiệt như núi lửa phun trào, mà đối tượng lại là đại ca của bọn hắn!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------
_________________
...hãy làm hết mình những gì chúng ta có thể làm ngày hôm nay...

Chương 7

Nước miếng dính trên đôi môi đỏ mọng trông càng thêm mê người, bởi vì hô hấp dồn dập mà có chút tách ra, tựa như đang yêu cầu ai đó tới nhấm nháp.

Tư Đồ Huy nằm sấp xuống, đôi môi dính lấy cái nơi mềm mại đã chờ mong từ lâu kia, đúng như trong tưởng tượng của hắn, không, thậm chí còn ngọt ngào hơn hắn đã tưởng tượng, khiến hắn không thể không tiếp tục nhấm nháp nó.

“Không… đừng… ư…” Tư Đồ Cương lắc đầu, muốn giải cứu mình ra khỏi Tư Đồ Hạo, thế nhưng, ngay cả câu nói đầy đủ y cũng không thể nói hết.

Lần hôn này càng sâu hơn so với lần trước, đầu lưỡi linh hoạt lướt qua chân răng, liếm láp từng chút một, mang tới một trận tê dại ngứa ngáy, làm thân thể Tư Đồ Cương run lên nhè nhẹ.

Hàm răng không chịu nổi mà đầu hàng mở ra, như đang nghênh đón đầu lưỡi tiến vào.

Đầu lưỡi khéo léo không chút khách khí tiến dần từng bước, càn quét hết thảy trong khẩu trang, cuối cùng quấn lấy hồng lưỡi đang nửa đẩy nửa cự kia.

Tư Đồ Huy truy đuổi Tư Đồ Cương, từ đầu lưỡi đến tất cả vị lôi, từ cây lưỡi đến mỗi mạch máu, tất cả đều bị người bên ngoài nghiêm túc tìm hiểu, không cho phép chủ nhân chiếc lưỡi kia ẩn dấu chút nào. Không chỉ như thế, nó còn bắt buộc chủ nhân chiếc lưỡi kia phải cùng nhau giãy dụa, quấn quít lấy nhau. Nếu chủ nhân chiếc lưỡi kia sợ hãi mà lùi bước, Tư Đồ Huy sẽ áp sát từng bước, thẳng đến khi chủ nhân chiếc lưỡi kia không còn chỗ trốn, bị buộc phải cùng hắn vũ động mới thôi.

Khẩu trang vô lực không kịp nuốt nước miếng mà chậm rãi tràn ra khỏi đôi môi đỏ bừng, tại khóe miệng Tư Đồ Cương phát ra ánh sáng lấp lánh.

Nụ hôn như bị cắn nuốt này làm Tư Đồ Cương khó có thể thừa nhận, y thống khổ lắc đầu, như muốn tìm chút tự do để hô hấp thêm dưỡng khí.Nhưng lại bị Tư Đồ Huy giữ chặt lại, bởi hắn còn muốn nụ hôn này được kéo dài vĩnh viễn.

“Nhị ca, mau buông đại ca ra, đại ca sắp nghẹt thở rồi!”

Nghe vậy, Tư Đồ Huy vội vàng buông y ra.

Lúc này, Tư Đồ Cương bởi vì hít thở không thông mà mặt trướng đỏ bừng. Nước miếng nơi khóe miệng còn chậm rãi chảy xuống, ngực phập phồng thở dốc kịch liệt, thân thể cũng bị phủ kín một tầng hồng nhạt.
Khuôn mặt kia vốn là vì nụ hôn của ta mà đỏ bừng lên thế này, nước miếng đang chảy xuống kia cũng có một phần là của ta, cả thân thể ửng hồng này nữa… tất cả… đều là vì ta…

Cảm giác thỏa mãn vô cùng chiếm cứ hết tâm linh Tư Đồ Huy.

Hắn xúc động mà nhẹ gọi: “Ca ca! Ca ca!” Hết thảy trời đất này cũng không có gì bằng được ca ca của hắn.

Hắn không kìm hãm được mà cúi đầu, hôn lên khóe miệng y, sau đó trượt dần xuống cổ, hôn lên lồng ngực rộng rãi kia.

Chính là lồng ngực này, hồi bé luôn ôm mình, khi mình khóc nháo, thiếu niên luôn an ủi mình, ôm mình vào ngực, lúc mình buồn rầu, thiếu niên lặng lẽ nói với mình: “Em còn có anh, anh sẽ là chỗ dựa của em, sẽ thay em giải quyết hết thảy mọi phiền não!”

Trên bộ ngực rắn chắc đó, còn được trang điểm thêm hai khối hồng đậu nho nhỏ, khối hồng đậu này đã có chút đứng thẳng, như đang chờ đợi người hữu duyên đến hái.

Mà người hữu duyên chính là đôi môi không muốn buông tha hết thảy kia, đôi môi nghênh đón, nhẹ nhàng ngậm lấy hồng đậu, đầu lưỡi linh hoạt vui đùa theo nó, làm nó lúc thì ngã sang trái, lúc thì ngã sang phải. Có khi lại ngậm nhẹ kéo nó lên, lúc lại ấn nó xuống, thi thoảng còn quấn lấy nó chậm rãi kéo ra. Hàm răng cũng đến góp vui, lấy lực độ không làm người ta cảm thấy đau đớn mà cắn nhẹ lên hồng đậu, nhẹ nhàng lôi kéo nó, dù hồng đậu từ hình tròn biến thành hình trứng cũng không muốn buông ra. Thẳng đến khi không kéo lên được nữa, mới bằng lòng nhả ra, làm cho hồng đậu bắn mạnh trở về, khiến vùng da xung quanh đó run lên nhè nhẹ.

Ngón tay cũng không quên trái hồng đậu cô đơn bên kia mà vuốt ve, đè ép, lôi kéo nó, đến khi nó cứng lên, biến thành màu đỏ diễm lệ, lớn gấp rưỡi kích thước cũ, mới bằng lòng cho nó có cơ hội nghỉ ngơi.

Chương 8

Những nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước rơi vào khuôn bụng trơn nhẵn, xuống luồng gian bí ẩn cùng hai cánh mông trắng trẻo tròn trịa kia.

Từng điểm từng điểm tiếp xúc thoạt nhìn tựa hồ không muốn gia tăng kích thích cho thân thể, nhưng thực tế lại làm cho tất cả các nơi mẫn cảm đó phải tập trung cao độ mà cảm nhận.

Tư Đồ Cương gắt gao cắn chặt môi, hy vọng lấy đau đớn để đối kháng với dục vọng, cũng để phòng ngừa tiếng rên rỉ đáng xấu hổ từ trong miệng chạy ra.

Đừng! Đừng!

Dưới đáy lòng yên lặng gào to, hai chân cố gắng khép lại, nghĩ muốn ngăn cản cái loại bại lộ hoàn toàn này.

Hưởng thụ hai chân vô lực của ca ca đang kẹp lấy đầu mình, Tư Đồ Huy nói: “Ca ca, ngươi không muốn ta đi sao? Có phải đang hy vọng ta tiến sâu hơn một bước, đúng không? Ngươi không nói tức là đúng rồi nha.”

Không phải! Không phải!

Tư Đồ Cương lắc lắc đầu, cố gắng biểu đạt ý phản đối, nhưng lại bởi vì không dám mở miệng mà bị Tư Đồ huy cố ý cho rằng là đang khẳng định.

Tư Đồ Huy đặt nhẹ ngón giữa vào động khẩu, nói: “Ca ca, ta đi vào nhé, ngươi đừng lo lắng.”

“Không… a…” Vội vàng hô to, nhưng bởi vì bị ngón tay thô lỗ tiến vào mà âm thanh trở nên cao vút.

Ngón tay ngọ nguậy bên trong dũng đạo hẹp hòi, mỗi một tấc lại mở mang thêm ranh giới.

“Ca ca, rất nhanh, nơi này của ngươi sẽ vây lấy ta, thật chặt, không một khe hở, chúng ta sẽ hòa hợp vĩnh viễn.” Tùy theo ngón tay hoạt động, cùng hô hấp hừng hực và lời nói làm trái tim đập thình thịch kia, tựa như liệt hỏa thiêu đốt toàn thân Tư Đồ Cương.
Tư Đồ Cương cảm thấy bên trong mạch máu không còn là máu nữa, mà là dung nhan đang sôi trào, mỗi một nơi trên thân thể cũng như ngọn núi lửa đang bộc phát, từng chút từng chút, chiếm lĩnh toàn thân.

Từng đợt đánh sâu vào lý trí yếu ớt, khiến lý trí không cách nào phòng thủ đành giương cờ trắng đầu hàng.

Thân thể bị dục vọng chi phối, môi cũng không kìm được mà rên rỉ thành tiếng: “A… ư…”

Tiếng rên rỉ ngọt ngào như tình dược, làm người nghe trở nên tràn ngập hưng phấn.

“Lão nhị, nhanh lên một chút.”

“Nhị ca, ngươi chuẩn bị hơi lâu rồi đấy, đại ca sẽ không chịu nổi đâu. Được rồi, trong sách nói, trước tiên phải để người nằm dưới tiết một lần đã, điều này sẽ rất tốt cho hậu mặt.”

Lập tức theo lời mà nắm lấy nam tính non nớt kia, móng tay nhẹ nhàng đẩy bao da thẹn thùng, ở trên linh khẩu nhỏ xinh khẽ vẽ lên đó vài vòng tròn.“A, chính là nơi này, sẽ phun ra tinh hoa tràn đầy sức sống của ca ca, xem, bây giờ cũng đã có chất lỏng xinh đẹp chảy xuống rồi này.” Ngón tay chạm chẹ vào chỗ chất lỏng đang tràn ra, như nâng niu bảo bối mà đưa lên trước mắt nam nhân.

Tư Đồ Cương nhục nhã quay đầu đi: “Mau bỏ xuống!”

“Ca ca không vui sao? Đây là một bộ phận của ca ca đó.” Tư Đồ Huy cho tay vào trong miệng, nhẹ nhàng liếm mút, lại còn híp mắt, tựa như đang rất hưởng thụ: “Thật ngon miệng.”

Ơ… ơ…

Tư Đồ Cương cảm thấy đầu óc như bị ngọn lửa đốt thành tro.

Tư Đồ Huy thật đáng sợ, sùng bái đến khinh khủng!

Tư Đồ Cương một lần nữa phát hiện ra được sùng bái quả thật rất không tốt! Mù quáng sùng bái lại càng nguy hiểm hơn!

Vừa mới khôi phục một chút năng lực tự hỏi, Tư Đồ Cương lại bị động tác của ngón tay đưa vào hải dương dục vọng.

Ngón tay xoay tròn đỉnh phân thân, thi thoảng còn xoa nắn, hai trái bóng nhỏ bên dưới cũng bị chăm sóc hết mức, bàn tay vuốt ve chúng nó, khi thì nhẹ, khi thì nặng, lúc thì bóp nó biến thành hình tròn đáng thương, rồi mới buông ra, để chúng khôi phục nguyên hình, rồi lại tiếp tục một vòng tuần hoàn khác.

Nội lực và ngoại lực cùng tác dụng, cuối cùng làm cho nam tính cương cứng phun ra tinh dịch trắng trọc.

Tinh thần bởi vì phát tiết mà có chút ngẩn ngơ, nhưng thân thể do bị khoái cảm không ngừng tập kích mà càng thêm mẫn cảm.

Chương 9

Dục vọng thô tô cấp bách không chịu được mà cắm vào cúc động chưa rõ việc đời kia.

Cảm giác bị xé rách đánh sâu vào thân thể mẫn cảm đang chìm trong kích thích, kéo Tư Đồ Cương ra khỏi trạng thái cao trào.

Thần chí đột nhiên thanh tỉnh, làm cho Tư Đồ Cương phát hiện tư thế của mình có bao nhiêu nhục nhã, hai chân rắn chắc tách ra hết mức, bị ép lộ ra bộ vị bí ẩn, mặc người xem xét nhòm ngó, không những vậy, tiếng rên rỉ làm người ta đỏ mặt không ngừng tràn ra. Mà đáng thương nhất chính là cúc động nho nhỏ, những nếp nhăn bị mở căng hết mức, nhưng vẫn không thích ứng được với cự vật to lớn kia, cúc động co rút từng đợt, cố gắng đẩy kẻ xâm lược ra khỏi bờ cõi.

Bất quá, sự chống cự nho nhỏ này đâu thể so với quyết tâm của Tư Đồ Huy, hắn có chút lùi lại, hít sâu một hơi, rồi mạnh mẽ tiến vào.

Tư Đồ Cương tựa hồ có thể nghe thấy tiếng nội bích phát ra tiếng cầu cứu tuyệt vọng, nhưng không có bất cứ chuyện gì có thể giải cứu được nó, cuối cùng, nó chỉ có thể bất đắc dĩ nuốt khối thịt thật lớn kia vào, gắt gao… chặt chẽ… không tình nguyện mà vây quanh lấy kẻ xâm lược.

Xúc cảm chặt khít làm yết hầu Tư Đồ Huy thở dài một hơi vui mừng.

“Thật đúng như suy nghĩ của ta, không, phải nói là tuyệt vời hơn rất nhiều, chặt như thế, nóng như thế. Ca ca, cuối cùng chúng ta cũng đã kết hợp thành một rồi.” Từng lời nói vang lên bên tai, như thôi miên trí óc của Tư Đồ Cương, làm cả người y như muốn rơi vào vực sâu.

“Nhị ca, ôm đại ca lên, để đại ca ở trước camera nào. Chứ tư thế này, ta không chụp được.”

Là ai đang nói chuyện, giọng nói quen thuộc như thế, nhưng hình như lại rất xa xôi…

Tư Đồ Cương mở to đôi mắt mông lung, phát hiện mặt y đang đối diện với camera, Tư Đồ Huy thì đang từ đằng sau ôm lấy y, lỗ nhỏ dưới thân còn cắn nuốt lấy cự vật thô to của hắn. Dục vọng của y thì cương cứng như bị tác dụng của xuân dược, tất cả bí mật muốn ẩn dấu đã hoàn toàn bị bại lộ trước ánh đèn camera.

“Không… đừng… tắt nó đi… a…” Câu nói ra lệnh bị cự vật cứng rắn tàn phá bữa bãi mà đứt quãng, thậm chí cuối cùng còn biến thành tiếng rên rỉ mê hồn.

Tư Đồ Cương giãy dụa, muốn tránh khỏi cái thứ đang ghi lại hình ảnh khôi hài của mình, nhưng thực tế, một chút tác dụng cũng không có, mà ngược lại, chỉ càng làm người phía sau hưởng thụ khoái cảm do dục vọng được co bóp hơn mà thôi.

“Đại ca, ngươi không vui sao? Có nó, ngươi mới có thể chứng kiến ngươi có bao nhiêu hưởng thụ, ánh mắt ngươi có bao nhiêu quyến rũ, thân thể ngươi có bao nhiêu xinh đẹp, và thanh âm ngươi có bao nhiêu mê ngươi. Ngươi hẳn là nên cảm tạ chúng ta mới đúng. Không có chúng ta, ngươi làm sao biết bản thân có bao nhiêu dâm đãng đây?”

Một trận bộc phát như trào ra, mang theo tất cả lý trí, Tư Đồ Cương biết mình không nên điên cuồng giãy dụa, không nên phát ra tiếng rên rỉ mê ngươi, cũng không nên theo đuổi khoái cảm cực hạn. Nhưng mà, y không khống chế được bản năng thân thể. Đối mặt với màn hình camera, nước mắt trong suốt lặng lẽ chảy xuống, y cũng đã phân không rõ nước mắt này là do xấu hổ, hay là vì sung sướng? Hoặc là vì tình cảnh quỷ dị này? Cái gì y cũng không biết, vào lúc này, nơi đây, y chỉ muốn khoái cảm, chỉ muốn thứ khoái cảm có thể làm cho mình bay lên đến tận thiên đường xa xôi.

Y ra sức giãy dụa thân thể tráng kiện, từng giọt mồ hôi rơi xuống làn da trơn nhẵn rắn rỏi, dưới ánh đèn, cả người y như bị bịt kín bởi một tầng màu bạc yêu diễm, khiến tất cả khán giả đều ngây người.

Đây chính là vị ca ca (đại ca, lão đại) ngày thường luôn nghiêm nghị, khô khan, cẩn thận và tỉ mỉ sao?

Mị hoặc như thế, cuồng dã như thế, chói mắt như thế. Thân thể y hình như sáng lên, mà bất cứ ánh sáng nào cũng không sánh được.

Nội bích bắt đầu co rút từng đợt, cuối cùng Tư Đồ Huy không chịu được nữa mà giương cờ trắng đầu hàng.

Tư Đồ Cương cảm thấy cự vật trong cơ thể càng thêm trướng đại, rồi một dòng chất lỏng nóng rực phun ra, bắn lên thành nội bích, khiến nội bích càng thêm ro rút.Tư Đồ Huy thỏa mãn khẽ cười: “Ca ca, ngươi thật là tham, ngay cả một chút tinh dịch của ta ngươi cũng không tha. Có phải muốn ép khô ta thì ngươi mới hài lòng phải không? Bất quá đừng lo lắng, sau này còn nhiều thời gian, ta sẽ đem tất cả tinh lực cho ngươi. Ngươi cứ yên tâm đi.”

Vừa nói, Tư Đồ Huy vừa khẽ hôn lên khuôn mặt thất thần kia một cái: “Mặc dù nhìn bộ dạng này của ca ca, ta đã lại cứng lên, nhưng hôm nay ta không thể độc chiếm ngươi được. Sau này ngươi nhất định phải bồi thường cho ta đó nha.”

Bồi thường? Bồi thường cái gì?

Vẫn chưa từ cao trào mà tỉnh táo lại, Tư Đồ Cương bỗng cảm thấy cự vật cực nóng ở trong cúc động đang chậm rãi rời đi, hư không khó nhịn lần nữa lại chiếm lĩnh cúc động nho nhỏ.

“Không… đừng đi… đừng…” Y kiệt lực co rút, như muốn lưu lại cái thứ có thể đánh đuổi hư không kia đi, rồi phát hiện y không thể ngăn cản được điều đó.

“Ô… ô…” Nước mắt trong suốt chảy xuôi trên khuôn mặt tràn ngập khí tức dâm đãng, gây cho người xem biết bao cảm thụ kỳ dị, có chút đáng thương, có chút yếu ớt, nhưng cũng làm cho người ta càng muốn khi dễ, bắt nạt y hơn.

“Lão nhị xong rồi thì đến ta.” Cuối cùng cũng có thể đấu tranh anh dũng, Tư Đồ Hạo hưng phấn kêu to, chạy vội tới trước mặt Tư Đồ Cương.

Hắn vung tay lên, lật Tư Đồ Cương lại, làm cho y ngã cúi đầu trên mặt đất, sau đó nâng cái mông của y lên.

“Lão tứ, mau tới quay đi, đúng là kinh điển nha. Đã nghiền thiệt.”

Đúng vậy, mặc dù AV cũng có thể nhìn thấy cái loại này, nhưng dù sao không bằng tận mắt chứng kiến.
Cúc động nho nhỏ trước mắt vẫn giương thật to, lộ ra thịt bích ửng đỏ bên trong. Cái động khẩu thì như thẹn thùng mà co rút liên tục, giống như đang hô hấp, chờ đợi thứ khác tiến vào. Không chỉ như thế, còn có dịch trắng không ngừng chảy xuống, ẩm ướt cả cái mông và bắp đùi Tư Đồ Cương.

Và điều quan trọng nhất chính là, người này lại là đại ca ruột thịt của hắn.

Chỉ nghĩ đến vậy thôi đã khiến hắn hưng phấn không thôi, có thể đem đại ca vốn cao cao tại thượng, luôn quản thúc hắn mà đặt dưới thân, bắt buộc khí quan bài tiết của y tiếp nhận tính khí của hắn, nhìn thấy y khó nhịn mà giãy dụa, phun ra những tiếng rên rỉ khao khát, được cảm thụ dục vọng phóng túng của y…

Hết thảy… quả thực như đang nằm mơ, vây mà giờ đã thành sự thật!

Ngay cả Tư Đồ Hạo cũng không thể tin được, hắn phải có chút chứng cớ mới được, chứ giờ hắn chỉ cảm thấy như mình đang mơ “giấc mộng Nam Kha”.

“Lão tứ, quay nghiêm túc cho ta, càng cẩn thận rõ ràng càng tốt.”

“Không thành vấn đề, cứ để ta.”

“Ưm…” Tư Đồ Cương bị đâm mà nhoài người về phía trước, lồng ngực cọ xát vào chăn mềm lạnh lẽo khiến thân thể run lên. Hậu động bị dị vật xâm lấn, liền gắt gao kẹp chặt lấy, sợ hỏa nhiệt có thể mang tới vui sướng lại chạy đi.

Tư Đồ Hạo dùng sức đâm vào, một chút một chút, càng ngày càng sâu, càng lúc càng mạnh.

Cái loại như vũ bão khác hẳn với ôn nhu chăm sóc của Tư Đồ Huy. May mà vừa trải qua một lần, nếu không Tư Đồ Cương khẳng định chịu không nổi.

Tư Đồ Cương cảm thấy bản thân như con thuyền nhỏ yếu ớt giữa biển khơi mênh mông, không ngừng bị sóng lớn đánh vào, nhấp lên, hụp xuống, rồi lại nhấp lên…

“Không… đừng… cứu ta… cứu…” Tư Đồ Cương gào thét, cầu xin cứu giúp. Nước mắt như mưa không ngừng chảy xuống gương mặt ửng hồng, trông vừa kiên cường lại vừa yếu ớt, vừa cương lại vừa nhu, đáng lẽ sẽ tạo nên cảm giác không hài hòa, nhưng trên gương mặt y lại thành một chỉnh thể thống nhất đến kỳ lạ.

Đang chăm chú quay chụp, Tư Đồ Nham đương nhiên sẽ không bỏ qua vẻ mặt hoàn mỹ thế này, nhưng hắn cũng phát hiện ra một việc vô cùng không ổn, đó là hắn cũng bị vẻ mặt của đại ca mê hoặc, lý trí cũng không còn tỉnh táo nữa.

Rốt cuộc trận tính giao lấy danh vì giáo huấn này là giáo huấn đại ca hay là hắn đây?

Hắn thật sự mê hoặc rồi.

Nhưng hắn biết, bốn anh em hắn sẽ không bao giờ quay lại quá khứ được nữa, tốt hay không tốt, hắn không trả lời được, bất quá hắn có thể khẳng định, hắn hy vọng trong lòng đại ca có mình, không phải là em trai, không phải là vì quan hệ huyết thống, mà là nam nhân, là chỗ dựa cho người luôn bị công việc chiếm cứ kia.

Đại ca (ca ca, lão đại), ngươi nhìn ta đi, hãy đối xử với ta như một nam nhân, một nam nhân có thể làm chỗ dựa cho ngươi, để ta có thể cùng ngươi sẻ chia cuộc sống, sẻ chia hạnh phúc, vui sướng cùng đau thương, để chúng ta kết hợp với nhau, thẳng đến khi cuộc đời này chấm dứt.

Chương 10

Đêm sinh nhật đó, có lẽ phải nói là sáng hôm sau mới đúng, bởi lúc Tư Đồ Cương về nhà đã là 11 giờ đêm, và y đã bị ba đứa em trai đùa bỡn đến không cách nào thừa nhận nổi, ngay sau đó, y bắt đầu sốt lên, vậy mà thân thể vẫn bị người khác mở ra mà tiến nhập, khiến cả người đau nhức đến vô lực. Mặc dù Tư Đương Cương vẫn nhớ thương công ty, nhưng bị ba đứa em cực lực cản trở, kết quả bị ép tĩnh dưỡng suốt một tháng mới có thể đi làm.

Một tháng nay, điều duy nhất làm Tư Đồ Cương yên tâm chính là ba đứa em không ép y “vận động kịch liệt” nữa. Nhưng mỗi ngày chúng vẫn động tay động chân, thỉnh thoảng còn bay tới hôn môi, làm Tư Đồ Cương chống đỡ không nổi.

Điều này y còn có thể chịu được, nhưng thứ làm y không thể chịu đựng được chính là, ba tên kia còn được voi đòi tiên, tuyên bố từ nay y là món đồ chơi của bọn chúng, phải thỏa mãn dục vọng của bọn chúng, không được chống cự dù chỉ một chút. Ở cái xã hội hiện đại văn minh này, làm gì có chuyện bắt buộc người khác? Bất quá Tư Đồ Cương rõ ràng, dù là thể lực hay tinh lực, y cũng không phải đối thủ của ba đứa em này, nhưng đánh không lại, chung quy cũng có thể trốn chứ?

Chính vì vậy, ngày đầu tiên đi làm lại, Tư Đồ Cương đã dùng lý do công việc bận rộn mà ngủ lại ở công ty.

Một ngày, hai ngày, ba ngày… đã một tuần trôi qua, ba người cuối cùng phát hiện ra không ổn, liền gửi một thông điệp đến cho Tư Đồ Cương: “Nếu tối nay ngươi không thể về, vậy bọn ta sẽ đến công ty ngươi giết thời gian cũng được, dù sao chúng ta cũng chưa từng làm việc đó ở nơi làm việc, có một lần kinh nghiệm cũng tốt.”

Nghe xong, Tư Đồ Cương sợ hãi đành phải đáp ứng.

Chỉ là, đi về nhà mà bước chân nặng trĩu, Tư Đồ Cương có cảm giác mình như đang tự chui đầu vào lưới, dê vào miệng cọp, nhưng lại không dám không về.

Tư Đồ Cương thở dài thật sâu.

Anh em, anh em, chính cái loại quan hệ này đã trói chặt mình. Trốn không thoát mà, bất luận dù đi tới nơi nào, thì mối quan hệ huyết thống đều không cách nào phai nhạt, hơn nữa mình cũng đã hứa hẹn, tựa như có cái lưới khổng lồ bao lấy mình, bất luận mình giãy dụa thế nào, cũng tránh không thoát, chỉ có thể trơ mắt nhìn thế giới tự do bên ngoài. Ôi, trốn không thoát mà.

Ngẩng đầu, gia môn ở ngay trước mắt, bất luận đi chậm đến mức nào, thứ gì tới cũng sẽ tới.

Đôi chân nặng nề bước vào nhà.

“Ca ca, vì sao lâu rồi không chịu về nhà? Là ngại kỹ thuật của ta hôm đó không tốt sao? Cái đó phải chậm rãi luyện tập, chỉ cần chúng ta chăm chỉ, khẳng định sẽ càng ngày càng tốt.” Tư Đồ Huy ân cần hỏi thăm.

“Lão đại, có phải ngày đó ta mạnh quá, ngươi chịu không nổi? Ai bảo lão đại quá quyến rũ làm gì, lần đầu tiên mà, thật sự không chịu được cũng phải thôi, nhưng làm nhiều, sẽ ổn liền.” Tư Đồ Hạo hất hàm nói.

“Đại ca, hay là do bọn ta không thể thỏa mãn được ngươi, cho nên ngươi bất mãn đi ra ngoài tự giải quyết? Chúng ta vốn là anh em, làm sao có thể để đại ca ra ngoài loạn giao đây, chẳng may dính phải mấy thứ bệnh kia thì chết.” Câu hỏi chứa bao dã tâm của Tư Đồ Nham vang lên.

Ha ha ha ha, thật đúng là dối trá.

“Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì, cứ nói thẳng đi.”“Bởi vì đại ca rất không ngoan, dám trốn khỏi chúng ta, cho nên chúng ta nhất trí phải cho ngươi một chút trừng phạt, để ngươi không dám đi ngược lại với quyết định của bọn ta nữa.”

“Quyết định của các ngươi? Vậy ý nghĩ của ta căn bản không cần quan tâm đến đúng không?”

“Ca ca, chúng ta biết trong lòng ngươi còn giấu mầm móng dâm loạn, bây giờ chúng ta sẽ lôi nó ra, để ngươi không cần phải kìm nén nó, đây là việc tốt, ngươi đừng bài xích.”

“Tức là ta nên cám ơn các ngươi?”

“Nói lảm nhảm nhiều làm gì? Qua đêm nay, lão đại cũng không dám phản kháng chúng ta nữa, cũng không hiểu lắm thứ như vậy. Lên!” Không lằng nhằng, Tư Đồ Hạo vọt lên, Tư Đồ Huy cùng Tư Đồ Nham thấy thế cũng lên theo, hai tay khó địch bốn tay, huống chi giờ là sáu tay, Tư Đồ Cương dù kịch liệt giãy dụa, cuối cùng quần áo vẫn bị cởi sạch, hai tay bị trói ngược ra sau.

Cái tư thế này, chẳng lẽ cơn ác mộng đêm đó lại tái diễn sao?

Mặt Tư Đồ Cương trở nên trắng bệch.

Còn có cái gì đáng sợ đang chờ đợi mình đây?

Tư Đồ Cương bị kéo tới căn phòng quen thuộc, trên mặt đất vẫn được trải một lớp chăn mền, hết thảy đều giống như buổi tối hôm đó, ác mộng thật sự đã tái diễn rồi?Mồ hôi lạnh chảy xuôi theo đường cong quyến rũ.

“Đây là trừng phạt, cho nên tối nay đại ca sẽ phải chịu đựng, chúng ta sẽ không nương tay đâu.”

Lời nói hung tợn như ném Tư Đồ Cương vào vực sâu, chân y mềm nhũn, quỳ trên chiếc chăn dày mềm mại.

Y run sợ nhìn ba đứa em đang không ngừng lôi ra mấy thứ kinh khủng kia, một cái giả âm hành thô to, mấy viên khiêu đản hình trứng, còn cả những thứ y không biết là gì.

“Tất cả, đều là thứ mà tối nay hậu động của đại ca phải nuốt đó. Đại ca, ngươi rất cao hứng đúng không? Xem đi, hậu động của ngươi đang vui sướng không ngừng co rút nè, chắc rất thèm khát nhỉ? Đừng lo, cũng nên bắt đầu rồi.”

Hai chân bị giật ra đến cực hạn, Tư Đồ Cương nằm trên đống chăn, mặt hướng lên trời. Cái tư thế này, khiến cho y có thể nhìn thấy rõ ràng cái giả âm hành thô to đang thong thả tiến lại hậu động nhỏ hẹp của mình. Nỗi sợ hãi bùng phát, răng cũng run lên, chạm vào nhau nghe cành cạch, một chút âm thanh cũng không thể phun ra được, tất cả như đều đang bị nghẹn lại trong cổ họng.

Không! Không!

Tiếng gào thét tuyệt vọng vang lên trong lòng.

Giả âm hành lạnh như băng chạm ở huyệt khẩu đang đóng kín, Tư Đồ Hạo lễ phép nói: “Lão đại, đi vào nè.”

Không có bất kỳ chuẩn bị hay bôi trơn, một thứ thô to lạnh lẽo bắt đầu xâm nhập vào cúc động nhỏ hẹp.

“A…” Tiếng xé gió cứng ngắc cuối cùng cũng phát ra, dù chỉ là một âm, nhưng bao hàm bao thống khổ, cầu khẩn cùng sợ hãi.

Rất nhanh, thứ đó không ngừng đâm vào sâu hơn, rồi lùi lại một xíu, xoay tròn. Thanh âm vang lên càng nhiều, làm cho người nghe vô cùng hưởng thụ.

Trừng phạt không đau đớn sao gọi là trừng phạt, đương nhiên càng về sau càng thê lương, càng chứng minh mức độ trừng phạt càng cao, cũng càng làm người ta phải khắc sâu trong lòng.

Từ tối nay, Tư Đồ Cương không bao giờ dám đi ngược lại ý chí của ba đứa em nữa rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau