KIỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiển - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Bên trong căn phòng, bốn khối thân thể ẩm ướt đầy mồ hôi quấn quít lấy nhau.

“Nóng quá, mở điều hòa đi.”

Tư Đồ Cương hiện đang bị kẹp chặt giữa ba đứa em tràn đầy sức sống.

Thời tiết nóng nực, lại vận động kịch liệt làm y thật sự chịu không nổi.

“Không!”

Đừng nhìn ba đứa em lúc bình thường rất hay cãi nhau, bất quá lúc này luôn ăn ý đến mức khiến người khác phải nổi giận.

“Ta thích nhất thân nhiệt của ca ca, nếu mở điều hòa, sẽ không cảm nhận được nữa.”

Sao lại thế? Chẳng lẽ mở điều hòa, cơ thể ta sẽ không còn nhiệt độ? Người bình thường nhiệt độ cơ thể đều là 36,5 độ, ta cũng giống thế mà.

“Lão đại, mở điều hòa, lão đại sẽ cảm thấy thư thái, và không ngọ nguậy nữa. Mà một khi không ngọ nguậy, làm sao ta được nhìn thấy lão đại chủ động quyến rũ bọn ta, vậy thì không tốt đâu nha. Ha ha.” Nói xong, hắn còn phát ra một điệu cười quỷ dị.

Đầu óc chỉ toàn thứ bệnh hoạn!

“Đại ca, mỗi lần hoan ái, mồ hôi và thể vị trên người đại ca đặc biệt dày đặc, nó giống như thuốc dục tình, làm sao ta để điều hòa phá hủy nó đây? Mà mồ hôi của đại ca, cũng là thành quả mà ta liều mạng lao động mới có được, đương nhiên phải giữ càng lâu càng tốt rồi.” Vừa nói, hắn vừa liếm một giọt mồ hồi chảy trên ngực ta.

Nếu ngươi thích thể vị của ta, vậy ngửi mùi chân thối của ta đi, chỗ đó là mùi dày đặc nhất đấy.

Cư nhiên còn dám nói mồ hôi là thành quả của lao động! Hừ, bắt buộc chính ca ca ruột thịt của mình làm loại chuyện này, lại còn không biết xấu hổ nói là thành quả ư?Đương nhiên, đủ loại kháng nghị này, Tư Đồ Cương chỉ dám nói trong bụng cho bản thân nghe, y cũng không muốn chỉ vì miệng lưỡi phân tranh mà làm cho ba tên đệ đệ kích động lên, khiến nhiệt độ cơ thể mình tăng cao hơn, thể vị dày đặc hơn, và thể lực cũng tiêu hao nhiều hơn.

“Cái gì mà là thành quả lao động của ngươi? Ba chúng ta mỗi người một lần, tất cả đều có công chứ?” Lập tức có người cãi lại, hơn nữa, người đó còn không cam lòng mà liếm lên cổ tay đầy mồ hôi của ta.

Thân thể mời vừa cao trào, cộng thêm bộ vị mẫn cảm bị đụng chạm, khiến ta nhẹ nhàng giãy dụa.

“Đương nhiên là ta cống hiến lớn nhất rồi, lúc ta làm, ca ca mới tiết ra, hơn nữa, thời gian của ta cũng dài nhất.” Đầu lưỡi như tuyên bố chủ quyền mà dịu dàng liếm mồ hôi trên bụng ta.

“Ưm…” Tư Đồ Cương không nhịn được rên rỉ một tiếng.

“Nhìn xem, ca ca có cảm giác với ta nhất.” Ngữ khí kiêu ngạo như báo cho hai người kia biết, địa vị của hắn trong lòng ta khác hẳn với những người còn lại.

“Thế sao? Vậy thêm lần nữa nhé.” Tư Đồ Cương giãy dụa cùng rên rỉ đã làm dấy lên dục hỏa cùng lửa giận của ba đứa em…
“Không… đừng…” Lời kháng nghị không được coi trọng, đã bị đôi môi của người nào đó phong bế.

Bất quá, lời kháng nghị vẫn còn đang tiến hành trong đầu.

Cơ thể ta sợ rằng không chịu nổi một đêm sáu lần đâu, sẽ chết đó!

Từ ngón tay, đôi môi, đến thân thể lập tức quấn lên người Tư Đồ Cương, hơn nữa cứ như một trận đấu, chiêu nào chiêu nấy cũng tiến thẳng vào điểm mẫn cảm của y.

Rất nhanh, Tư Đồ Cương không thể nghĩ ngợi được gì, điều duy nhất y biết là ngón tay người nào đó đang tàn phá bữa bãi trong cơ thể, còn đôi môi thì nhẹ nhàng hôn lên người y, như thể hiện dục vọng của bọn đệ đệ.

Trong trận hỗn chiến, không biết hỏa côn th*t của người nào cắm vào hậu động nóng rực, những cú đâm mãnh liệt làm cho đầu óc Tư Đồ Cương trở nên trống rỗng.

Y bất lực lắc lư thân thể, dục vọng phía sau không ngừng đánh tới, đôi môi đỏ mọng hé mở, phun ra những tiếng rên rỉ yêu kiều đến mê hồn người.

“Thích không? Nếu ngươi không trả lời, ta sẽ dừng lại đó.” Câu hỏi ác liệt vừa vang lên, động tác người đó cũng dừng lại.

“Không… đừng có ngừng… nhanh…” Tư Đồ Cương mờ mịt nắm lấy cánh tay ai đó, trong miệng không ngừng cầu khẩn.

“Nói thích đi rồi ta sẽ tiếp tục!” Người phía sau bất mãn vì y nắm không phải là tay hắn, vì vậy đã mạnh mẽ túm y, bắt y quay mặt lại nhìn mình.

“Ư… thích… thích… xin ngươi… mau di chuyển đi…” Khoái cảm tuyệt đỉnh cùng khát vọng làm cho Tư Đồ Cương không chút do dự mà khẩn cầu chính đệ đệ của mình, đồng thời thân thể cũng bất an mà giãy dụa.

“Tốt!”

Chương 12

“Ca ca, bữa sáng ta tự tay nấu có ngon không?” Tựa như con chó nhỏ đang chờ đợi chủ nhân khích lệ, nhị đệ Tư Đồ Huy trông mong nhìn đại ca Tư Đồ Cương đang chuẩn bị đi làm.

Lúc này, Tư Đồ Cương bỗng cảm thấy, ánh mắt của nhị đệ kém mình 4 tuổi thật đáng yêu.

Bất quá, có lúc nào nhị đệ không đáng yêu đây? Tính cách mạnh mẽ hơn hai đứa em kia, gần như mình không phải quan tâm, cũng không bao giờ cãi lại mình.

Trừ ra… trừ ra cái lúc…

Vừa nghĩ tới đây, Tư Đồ Cương không nhịn được mà nghiến răng ken két. Những lúc đó, ba đứa em này đáng ghê tởm đến cực độ. Không nghe mình nói, muốn làm gì là làm, ngay cả khi mình nói không, cũng đều bị dịch thành “muốn, muốn nữa”! Cho nên, chẳng đứa nào đáng yêu hết.

“Ca ca!”

“Hả? Ăn ngon, ngon lắm, cơm ngươi nấu ngon lắm.” Phục hồi tinh thần, Tư Đồ Cương vội vàng trả lời, chỉ sợ trả lời muộn, sẽ làm cho đứa em nấu ăn ngon nhất nước này tức giận. Đến lúc đó, chỉ sợ…

Nghe y ca ngợi, hai mắt Tư Đồ Huy như phát ra ánh sáng, hắn ôn nhu nói với Tư Đồ Cương: “Ca ca, ngày mai là cuối tuần. Hôm nay đừng để mệt quá, về sớm một chút mà nghỉ ngơi, miễn cho đến lúc đó lại kiệt sực.”

Bảo tồn thể lực? Ôn nhu chăm sóc? Hừ, còn không phải vì bản thân ngươi sao? Nếu ngươi thật vì ta mà lo lắng, thì nên để ta nghỉ ngơi thật sự, đừng có bắt buộc ta làm cái việc kia, lại còn cố sức vận động nữa chứ!

Tư Đồ Cương tức giận thầm nghĩ, nhưng dù vậy vẫn không dám nói gì, chỉ đành đáp ứng: “Ừ, ta sẽ cố gắng.”

Đột nhiên, có đôi môi tiếp cận đến: “Nào, hôn một cái, sớm trở về nhé.”

Tư Đồ Cương thở dài một hơi, nhắm mắt lại, mặc cho nhị đệ túm tay mình kéo lại gần hắn.

Đầu lưỡi không ngừng luồn lách khắp khẩu trang, như cố ý làm cho người nhận nó phải thần hồn điên đảo, đồng thời bắt buộc ta phải nuốt nước miếng mang theo mùi trà xanh thơm mát kia.
Có thể là do thể chất bất đồng. mỗi lần Tư Đồ Cương uống trà là thân thể lại hư nhuyễn vô lực.

Nhưng mặc kệ y phản ứng thế nào, dù là mở miệng mắng to, hay ấm ngôn mềm giọng. Tư Đồ Huy thủy chung vẫn việc ta ta làm, chưa từng nghe người khác nói.

Thật đúng là phiền phức, chỉ thích ngắm nhìn bộ dạng vô lực mềm nhũn của ta.

Tư Đồ Cương bất đắc dĩ nuốt dòng chất lỏng đang không ngừng tiến vào, thân thể cũng bắt đầu vô lực.

“Ca ca, thừa dịp hai tiểu quỷ kia còn chưa rời giường, mau đi làm đi.” Bởi vì thành công trong việc độc chiếm thời gian buổi sáng của ca ca, nên Tư Đồ Huy vô cùng vui vẻ, khóe miệng khẽ nhếch lên, mỉm cười đầy đắc ý. Ánh mắt cũng bởi vì nụ hôn kia mà khơi dậy chút dục hỏa.

Nhưng mà, mặc dù kế sách nụ hôn buổi sáng thành công, bất quá để phòng ngừa, tốt nhất ca ca nên sớm rời khỏi nhà thì hơn. Nghĩ vậy, Tư Đồ Huy đành nhịn đau để cho ca ca đi làm.

“Lão đại! Lão đại! Nụ hôn buổi sáng của ta!” Tiếng kêu dồn dập truyền tới từ lầu hai.

“Ca ca, mau đi đi!” Tư Đồ Huy nghe thấy tiếng kêu, luống cuống xoay Tư Đồ Cương lại, bằng tốc độ tên lửa mà đẩy vị ca ca khiến người ta muốn ăn tươi ngay lập tức kia ra cửa.“Ngươi thật quá đáng, không gọi ta, hại ta mất nụ hôn buổi sáng của lão đại!” Không ăn được mỹ thực, Tư Đồ Hạo oán giận với Tư Đồ huy.

Làm gì có chuyện ta để ca ca quyến rũ của mình sáng sớm đã nhiễm cái mùi tiểu quỷ nhà ngươi chứ.

Tư Đồ Huy cao ngạo liếc mắt nhìn Tư Đồ Hạo: “Đúng là tiểu quỷ.”

Tư Đồ Hạo không phục hét lên: “Ta không phải tiểu quỷ, ta đã làm chuyện đó rồi mà.”

“Nhưng tâm lý vẫn là tiểu quỷ thôi.”

“Nhị ca, ngươi cố ý đúng không, chỉ vì ngươi muốn độc chiếm buổi sáng của ca ca?” Tư Đồ Nham nghe thấy tiếng hét, vội chạy nhanh xuống lầu, nhìn thấy hai vị ca ca đang ầm ĩ, ngay cả bóng lưng của Tư Đồ Cương cũng không thấy đâu. Cơn tức trong lòng hắn không ít hơn Tư Đồ Hạo, cho nên, câu đầu tiên đã đâm phá kế hoạch của Tư Đồ Huy.

“Chẳng lẽ hai đứa không có ý muốn độc chiếm ca ca sao?” Ánh mắt sắc bén lướt qua Tư Đồ Nham.

Một dòng điện quỷ dị xẹt qua!!!

Không ai chịu yếu thế.

Ba người cùng phát ra khí thế tuyệt không lùi bước, nếu làm cho Tư Đồ Cương nhìn thấy, tuyệt đối sẽ biết ba người đang giữ nhà cho mình không phải là con mèo nghịch ngợm, mà ẩn dấu đằng sau mà lũ ác lang, chỉ muốn nuốt sạch sẽ con dê đơn thuần hiền lành, đến cặn bã cũng không chừa lại.

Như vậy, có lẽ y có thể quên đi lời hứa mà trốn thoát khỏi cái lồng này, nhưng mà, y đã đi làm mất rồi.

Trận chiến tranh đoạt vị ca ca quyến rũ động lòng người đã chính thức bắt đầu, trong khi, nhân vật chính lại không hề hay biết.

Chương 13

“Ư…”

Cơ thể cương cứng cong lên, răng cắn thật chặt và mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống, tất cả đều thể hiện sự cố gắng chủ động của Tư Đồ Cương.

“Nhanh lên, chút việc nhỏ thế mà cũng lề mề. Cho ngươi năm phút nữa. Nếu như hết giờ mà chưa xong, coi như ngươi không chủ động làm, sẽ không tính, ngươi sẽ phải bồi thường cho ta. Trừ phi, ngươi muốn ghi nợ?” Hai tròng mắt Tư Đồ Hạo toát ra ý không cho phép phản đối.

Mặc dù y lớn tuổi hơn Tư Đồ Hạo, nhưng bây giờ nhìn lại, kỳ thật, y cũng không dám phản kháng lại ý của hắn.

Tư Đồ Cương mặc dù muốn ghi nợ, chỉ có điều dưới ánh mắt kia, y không dám có ý nghĩ đó, càng huống chi, y là một nam nhân trọng chữ tín, vì vậy, y đành lắc đầu, nói: “Ta nói rồi, nếu ngươi đứng đầu trong kỳ thi này, ta sẽ đem chính bản thân thưởng cho ngươi một tối. Ta nói là giữ lời.” Thân thể có chút nhúc nhích, khiến cho bộ vị kết hợp kia cọ xát với nhau, cũng mang tới một cảm giác tê dại mơ hồ.

Vì sao đệ đệ của mình lại biến thành như vậy? Cuộc thi kia vốn là vì hắn chứ, sao giờ lại giống như vì minh? Hơn nữa, nếu đứng nhất, thưởng cái gì cũng không muốn, ngay cả chiếc mô tô đua hắn thích nhất cũng không thèm, mà chỉ cần… chỉ cần mình cùng ở một đêm với hắn, mà không có nhị đệ với tứ đệ. Nhưng cái quan trọng, hắn lại muốn mình làm việc này, bị động vốn là ép buộc, nhưng chủ động lại là một chuyện khác hẳn, nếu như mấy đứa kia sau này đều lấy thân thể mình làm phần thưởng, thì…

Tư đồ Cương rùng mình một cái, quả thực không dám nghĩ tiếp về tương lai khổ cực của mình.

“Được rồi, trong vòng một phút nữa ca ca phải nuốt hết hỏa côn th*t của ta. Nếu không sẽ bị trừng phạt đó, bất cứ cuộc chơi nào cũng phải có trừng phạt thì mới càng thú vị. Ngươi cho rằng nên trừng phạt thế nào đây?” Tư Đồ Hạo làm như không thấy vẻ thống khổ của Tư Đồ Cương, hắn tách chân ra, nhìn nam nhân đang cưỡi trên hung khí của mình mà hạ lệnh, động thời bắt đầu vô tình đếm lùi thời gian: “60, 59, 58…”

Tư Đồ Cương bị uy hiếp đến toàn thân chấn động. Nếu phải làm việc này lần nữa, y sẽ phải chịu khuất nhục như thế này nữa sao?

Thế là thân thể lại bắt đầu ấn xuống.

Mặc dù đại não ra lệnh cho thân thể, nhưng bản năng tránh né thống khổ ai mà chẳng có, khiến Tư Đồ Cương không cách nào tăng tốc được.

“3, 2, 1. Hết giờ, để ta xem ngươi có nuốt hết không nào.” Duỗi ngón tay tới bộ vị kết hợp kiểm tra, Tư Đồ Hạo nói: “Còn 1/4 chưa vào, đêm nay, ngươi khỏi phải ngủ rồi.” Hắn cao hứng nói, khóe miệng khẽ nở một nụ cười dâm tà.
Tư Đồ Cương nhẫn nại buông hạ hai mắt, mặc dù mỗi ngày đều bị điều giáo, nhưng lấy danh nghĩ trừng phạt để điều giáo, vừa hành hạ thân thể y, cũng vừa hành hạ ý chí y, làm cho người ta khổ không nói nổi.

“Chuyện trừng phạt lát nữa tính, bây giờ hưởng thụ đã.” Hung khí của Tư Đồ Hạo tàn nhẫn đâm vào sâu trong hậu đình hẹp hòi của Tư Đồ Cương.

Hậu Đình đột nhiên bị căng ra, cảm giác xé rách lan tràn khắp toàn thân, Tư Đồ Cương phát ra tiếng kêu trầm thấp, mặt cũng bởi vì thống khổ mà có chút co quắp, vặn vẹo.

“Lão đại, vẻ mặt thống khổ của ngươi quyến rũ quá, thanh âm bị cực lực kìm nén cùng thống khổ xen lẫn khoái cảm, tất cả làm cho ta ngắm mãi không chán.” Vừa nói hắn vừa di chuyển, làm cho hung khí xuyên vào sâu hơn.

Tư Đồ Cương khó chịu, muốn há miệng phủ nhận mình không thấy khoái cảm, nhưng Tư Đồ Hạo lại nhân cơ hội mà đâm thêm một phát, lần này là bất ngờ, khiến cho y không kìm nén được, từ đôi môi đỏ mọng truyền tới tiếng rên rỉ hút hồn mà Tư Đồ Hạo đã mong chờ từ lâu.

“Cả tiếng rên rỉ này nữa, lúc mới đầu sẽ thấy thống khổ, nhưng tới âm cuối cùng, lại có chút cao lên, rất quyến rũ người khác. Lão đại, thân thể của ngươi giống hệt thanh âm của ngươi, tất cả đều thể hiện là một người nghiêm túc, nhưng kỳ thật, lại dâm đãng đến cực điểm.” Nói xong, hắn lại cắm vào thật sâu.

“Chờ chút… chậm một chút…” Lúc này Tư Đồ Cương đã bị đâm đến không chịu nổi, thân thể mềm như bông, đầu gối sớm đã không chống giữ nổi, chỉ có thể dựa vào hai tay đặt phía sau mới không ngã xuống, thân thể cũng bởi vì vậy mà hình thành tư thế ưỡn ngực về phía trước, đầu ngửa ra đằng sau, trông vô cùng quyến rũ.Tư Đồ Hạo chứng kiến cảnh đẹp như vậy, một luồng nhiệt huyết chảy thẳng xuống dưới, hung khí cũng trướng lớn thêm.

Hắn không đành lòng cô phụ yêu cầu của mỹ thực, liền ngồi xuống, nhấm nháp diễm quả trước mắt.

Tư Đồ Hạo thay đổi tư thế, làm cho góc độ cùng độ sâu của hung khí biến hóa, gần như xoay tròn một vòng.

Nội bích mẫn cảm bị đảo lại, truyền tới cảm giác tê dại quen thuộc. Hai khối hồng anh bị liếm mà nổi lên cảm giác khác thường, tất cả đều khiến Tư Đồ Cương tăng tốc đến cao trào.

“Lão đại, ngươi luôn muốn làm cho qua loa, như vậy là không được nha.” Mặc dù Tư Đồ Hạo đang nhấm nháp hai khối hồng anh, nhưng lúc nào cũng chú ý tới từng biến hóa trong cơ thể Tư Đồ Cương. Đương nhiên, lúc này, hắn cũng phát hiện ra điều đó, liền vươn tay túm chặt dục vọng đang chảy ra dịch nước.

Khoái cảm không được giải thoát tích tụ lại trong cơ thế, tạo nên áp lực mạnh mẽ làm cho Tư Đồ Cương không thể không mở miệng cầu xin: “Tam đệ… tam đệ…”

“Ta sẽ không giống như lão nhị đâu, thấy ngươi vừa xin là tha liền, không nỡ để ngươi chịu chút khổ sở. Trước khi ta thỏa mãn, ngươi đừng vọng tưởng được giải thoát.” Sợi dây vững vàng trói chặt dục vọng trướng đại của Tư Đồ Cương, sau khi xác nhận lão đại không thể phát tiết được, Tư Đồ Hạo mới tiếp tục công việc dang dở của mình.

Tư Đồ Cương bị khoái cảm như sóng biển đánh tới mà phập phồng thở dốc, y chỉ có thể bất lực túm lấy người trước mặt, kẻ đã gây cho y thống khổ, cũng là kẻ có thể dẫn y đi tới thiên đường.

Đúng thời khắc sắp lên đỉnh, cuối cùng Tư Đồ Hạo cũng cởi bỏ sợi dây ngăn cách thiên đường kia ra.

Thỏa mãn hét lên một tiếng, Tư Đồ Hạo bắn đầy tinh dịch vào cơ thể Tư Đồ Cương, còn mầm mống của Tư Đồ Cương thì rơi đầy trên người Tư Đồ Hạo.

Tình cảm mãnh liệt trôi qua, là lúc trừng phạt bắt đầu…

Chương 14

“Ngươi nói ta nên trừng phạt ngươi thế nào đây?” Ngón tay xấu xa không ngừng vuốt ve thân thể thấm đẫm mồ hôi.

“Ngày mai ta còn phải đi làm, đừng làm ta quá mệt mỏi.” Ngữ khí bất đắc dĩ vang lên, mang theo yêu cầu yếu ớt.

“Được thôi, nếu ngươi làm tốt, ta sẽ bỏ qua. Nào, khẩu giao cho ta đi.”

“Ngươi!!!” Khiếp sợ hất tay Tư Đồ Hạo ra, Tư Đồ Cương phẫn nộ hét lên.

Làm loại chuyện này với ba đứa em là do y bị lời hứa trói buộc, nhưng dù sao cũng là bị ép. Mỗi ngày hậu đình của y đều ngập đầy tinh dịch, phải thỏa mãn tình dục cho lũ đệ đệ, bởi vì không cách nào phản kháng, cũng vì trấn an chúng, cho nên mới tiếp tục như thế. Kỳ thật, y vẫn cảm thấy áy náy, và muốn bồi thường cho chúng, nên mới để chúng tự tung tự tác. Vậy mà bây giờ còn được voi đòi tiên bắt y khẩu giao! Không! Cảm tình của y dành cho chúng không sâu đến mức làm chuyện này!

“Không muốn? Vậy ngươi hy vọng mấy thứ trong ngăn tủ kia chơi đùa với ngươi hả? Được rồi, vậy thử luôn đi. Cái mode mới nhất, thô to lắm nha, bằng cổ tay đó, lại có rất nhiều hạt lồi lên, sướng cực. Chưa kể còn phát ra ánh sáng, lúc tắt đèn, có thể nhìn thấy cúc động đang tham lam ngậm lấy nó. Không những thế còn có thể nhìn rõ cấu tạo bên trong. Lão đại, ngươi cảm thấy qua mấy tháng điều giáo, nơi kia sẽ thành sắc đỏ dâm đãng? Hay là màu phấn hồng mê người đây? Đúng rồi, nó còn có thể…”

“Đừng nói nữa!” Ngôn ngữ thô bỉ làm sắc mặt Tư Đồ Cương trắng bệch, vừa nghe thấy có thể dùng nó để xem nội bích của mình, cộng thêm có người còn thản nhiên điều tra nhan sắc nơi đó, quả thực làm cho người ta nghe không nổi nữa.

“Ta… ta…” Đôi môi ngập ngừng không cách nào phun ra sự lựa chọn. Trên thực tế, y đã sớm giác ngộ, khẩu giao vốn là chuyện sớm hay muộn thôi, chỉ là do ba đứa em tranh đấu mà trì hoãn thời gian. Quên đi, lúc này thì lúc này, sớm chết sớm siêu sinh.

“Sao thế, lão đại? A, ta biết rồi, nhất định là do ngươi không thể chờ đợi được đúng không? Ta biết ngươi sẽ thích mà. Để ta đi lấy.” Tư Đồ Hạo làm bộ muốn đứng dậy.

“Không, ta khẩu giao!” Cuối cùng Tư Đồ Cương cũng lựa chọn, mặt bởi vì xấu hổ mà trở nên đỏ ửng.

“Được rồi, vậy ta sẽ là vị khách đầu tiên thưởng thức trình độ khẩu giao của ngươi. Kỳ thật, thứ kia cũng không tệ…” Mục địch đã đạt được, nhưng lại bị động tác bất ngờ của Tư Đồ Cương cắt đứt.

Tư Đồ Cương nhắm mắt lại, coi như không thấy hết thảy, cúi đầu ngậm lấy dục vọng dính đầy tinh dịch kia.

“A, quá tuyệt vời! Ta biết ngay mà, quả nhiên lão đại xứng là lão đại, dù chưa làm bao giờ, cũng làm tốt đến vậy. Ưm… ươn ướt, ấm áp bao lấy ta, còn cả đầu lưỡi linh hoạt này nữa…”

Tư Đồ Cương kiệt lực không nghe ngôn ngữ xấu hổ phát ra từ mồm Tư Đồ Hạo, mà chỉ chuyên chú vận động.

Dục vọng cực đại trong khẩu trang chậm rãi trướng to, làm cho y hô hấp vô cùng khó khăn.Y chỉ có thể nhổ ra, rồi sau đó dùng môi bao lấy đỉnh dục vọng, phát hiện thực sự nó quá lớn, căn bản không thể ngậm hết được. Xem ra phải nghĩ biện pháp khác thôi.

“Đầu tiên liếm sạch tinh dịch ở trên đã, đây là cao dinh dưỡng đó nha, cái miệng nhỏ phía sau của ngươi để nếm nhiều rồi, nhưng phía trước còn chưa hưởng qua, cố mà nhấm nháp đi.” Tiếng ra lệnh vô tình phát ra, nhưng Tư Đồ Cương cũng chỉ có thể làm theo.

Lúc đầu y thầm nghĩ vươn đầu lưỡi ra, liếm hết tinh dịch, diện tích tiếp xúc sẽ giảm đến tối thiểu.

Thực tế sau khi sử dụng cách này, y mới thấy, có rất nhiều khuyết điểm.

Một, lưỡi vươn ra lâu, sẽ rất mệt.

Hai, lại không thể ngậm miệng, nước miếng sẽ chảy ra.

Ba, tốc độ quá chậm.

Bốn, hiệu quả quá kém, không thể liếm tận gốc được.Xem ra phải nghĩ cách khác thôi.

Y ngừng thở, tiếp cận lần nữa, dùng phương thức ăn kem mà mút vào.

Tinh dịch mang theo mùi vị dày đặc bắt đầu ồ ạt tiến vào khẩu trang, sau đó thẳng tiến vào dạ dày.

“Trong cơ thể lão đại đã chảy tinh dịch của ta, mỗi một mạch máu đến có. Lão đại, ngươi là của ta, là của ta rồi.” Tư đồ Hạo thỏa mãn tuyên bố.

Ta là của ta, không phải của người.

Tuy nhiên, lời phản bác cũng chỉ dám nói trong lòng.

Dưới sự “cố gắng” của Tư Đồ Cương, dục vọng càng lúc càng cương cứng và có dấu hiệu bộc phát.

“Lát nữa ngươi phải nuốt hết tinh dịch đó, nếu không, hậu khẩu của ngươi sẽ phải phụ trách chuộc tội cho tiền khẩu. Cái món đồ chơi mới kia còn đang chờ đợi ngươi đấy.”

Dục vọng cương lên đến mức cực hạn rồi phun ra dòng chất lỏng màu trắng sền sệt.

Tư Đồ Cương vội ngậm miệng lại, gian nan nuốt xuống. Nước miếng vốn chưa kịp nuốt nay lại thêm tinh dịch, quả thực khó mà nuốt hết được, kết quả tinh dịch chảy dọc theo khóe miệng, tạo thành một sợi chỉ bạc lấp lánh.

Sau khi nuốt xong, Tư Đồ Cương mới hy vọng cẩn thận hỏi người đang nắm giữ vận mệnh của mình: “Được rồi chứ?”

“Nơi này còn một chút nè.” Tư Đồ Hạo vươn tay lau hết tinh dịch dính trên mặt, trên người Tư Đồ Cương, sau đó nhét vào khẩu trang, bắt buộc y phải nếm thêm lần nữa.

“Lão nhị là người đầu tiên hưởng dụng hậu đình của ngươi, còn ta là người đầu tiên hưởng dụng miệng của ngươi. Mặc dù lần này chưa nuốt hết, bất quá cũng là lần đầu tiên, nên ta không trừng phạt nữa. Ta thật cao hứng, bây giờ, trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, chúng ta sẽ không bao giờ tách rời.”

Chương 15

“Ca ca, ngươi xem công ty này có chút vấn đề phải không?” Tư Đồ Huy cầm một tập tài liệu dày đi vào phòng làm việc của Tư Đồ Cương, lại còn quỷ dị mà len lén khóa cửa lại.

Đang chìm trong công việc, Tư Đồ Cương nghe tiếng mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía người lấy lý do bài tập ở trường đại học không có, lại muốn chia sẻ gánh nặng với mình mà tới công ty kia.

Đáng tiếc, tốc độ ngẩng đầu của y không đủ nhanh, cho nên không thấy Tư Đồ Huy vừa làm gì.

“Thật sao? Cầm lại đây cho ta.”

Rốt cuộc, Tư Đồ Huy cũng được quang minh chính đại tiến tới gần ca ca.

A, mùi thơm dịu này là mùi xà bông thơm do chính tay ta chọn, quả nhiên rất thích hợp với ca ca. Hơn nữa thể vị của ca ca, đối với ta mà nói, quả thực còn lợi hại hơn cả xuân dược.

Hít một hơi thật sâu, Tư Đồ Huy cảm thấy hông hạ của mình đã chậm rãi cương lên.

Hắn cố ý tiến sát đến lỗ tai xinh xắn kia, lấy phương thức thì thầm mà nói công việc, trên thực tế là đang khiêu khích Tư Đồ Cương: “Ngươi xem, chỗ này nè, số liệu có chút vấn đề.”

Lỗ tai mẫn cảm bị công kích, làm cho Tư Đồ Cương khẽ run rẩy, lúc này y mới phát hiện đệ đệ đã tiến lại rất gần mình, y vội vàng kéo xa cự ly: “Đang trong thời gian làm việc, đừng làm vậy.”

“Vì sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?” Tư Đồ Huy thống khổ hỏi.

Vì sao ca ca một chút cũng không thông cảm với khổ tâm của mình? Vì được tiếp xúc với y nhiều hơn, mình đã tự nguyện đến công ty hỗ trợ, lại phải nhẫn nại, kiềm nén không dám đụng chạm vào y, đơn giản là vì y nói không thể để cho người trong công ty nhìn thấy điều bất thường. Mình tôn trọng y như thế, yêu thương y như thế, hết thảy đều vì y, vậy mà… y lại đối xử với mình như vậy? Chẳng lẽ mình làm còn chưa tốt sao?

“Ai đối xử tệ với ngươi chứ?” Quả đúng là một câu hỏi không đầu không đuôi.

“Ngươi đồng ý vì tên khốn khiếp kia mà khẩu giao, nhưng lại không cho phép ta nói chuyện thân mật với ngươi?” Tư Đồ Huy khổ sở nói, cổ họng nghẹn ngào, gần như không phát ra âm thanh.

“Vương bát đản? Trong thời gian làm việc, không được thảo luận chuyện vớ vẩn.” Đang chìm trong công việc, Tư Đồ Cương không nghe rõ ràng lắm, lỗ tai chỉ loáng thoáng nghe thấy từ kia, nên thuận miệng trả lời.

“Là cái tên Tư Đồ Hạo đó, có phải nó đã bức ngươi khẩu giao rồi đúng không?” Bây giờ Tư Đồ Huy căn bản cái gì cũng không trông nom được, công việc gì chứ, bây giờ hắn chỉ nhất tâm muốn biết trong lời nói của Tư Đồ Hạo có bao phần sự thật mà thôi.

Ánh mắt sắc bén của Tư Đồ Huy xuyên qua đầu Tư Đồ Cương.
“Cái này… cái này…” Tư Đồ Cương nghe thấy hai chữ đáng xấu hổ kia, mặt thoáng cái đã đỏ ửng như con tôm luộc. Y chột dạ xoay ra chỗ khác, căn bản không muốn trả lời vấn đề này, ấp úng muốn cho qua.

“Có hay không có!” Tư Đồ Huy cực độ bất mãn với thái độ của y, hắn mạnh mẽ xoay Tư Đồ Cương lại, tiếp tục ép hỏi.

“Cái này… cũng không thể gọi là chính thức khẩu giao được, chỉ là… chỉ là dùng miệng hôn hôn ở chỗ đó thôi.” Không thể không đáp, Tư Đồ Cương cẩn thận dùng từng từ một. Trả lời cũng không thể đi ngược sự thật, cũng không được kích thích nhị đệ.

“Chỉ là?! Ngươi cảm thấy ‘chỉ là’ thôi sao?” Mặc dù đã hết sực hời hợt, bất quá hiệu quả không lớn, bởi vì câu trả lời này đối với Tư Đồ Huy mà nói vẫn vô cùng kích thích, làm cho hắn không cách nào thừa nhận nổi.

Ngón tay bắt đầu xảo diệu cởi quần áo Tư Đồ Cương ra, tìm kiếm da thịt mềm mại được giấu ở bên trong.

“Ngươi làm gì? Đây là phòng làm việc đó!” Tư Đồ Cương tức giận, nhưng không cách nào đẩy được hắn ra.

“Ca ca, ngươi vì nó mà khẩu giao, vậy mà không đồng ý ân ái với ta sao? Ngươi cứ đẩy đi, tốt nhất tàn nhẫn mà đẩy đi, đụng vào tủ hoặc chỗ nào đó, làm cho ta bị thương hoặc chết luôn cũng được. Có lẽ như vậy, ta sẽ không phải chịu đau khổ thế này nữa.” Thanh âm thống khổ vang lên.

Nghe những lời này, Tư Đồ Cương cũng không dám đẩy hắn ra, vạn nhất thật sự xảy ra việc ngoài ý muốn, người ân hận đầu tiên sẽ chính là y, chắc chắn y sẽ tự trách mình rằng:

Nếu như không đẩy ra thì tốt biết bao. Chỉ là việc nhỏ thôi mà, đã chịu bao lần rồi, thêm một lần nữa, có sao đâu.
“Tại sao ta phải đẩy ngươi? Ta thích ngươi nhất, bởi vì ngươi nghe lời ta nhất. Chúng ta vào phòng trong nghỉ ngơi đi, hoặc là chờ tối rồi làm cũng được mà?” Thay đổi sách lược, Tư Đồ Cương ôn nhu dỗ dành đệ đệ, đồng thời cũng hy vọng hắn có thể thay đổi thời gian và địa điểm.

“Không, bởi vì ngươi sẽ không bao giờ cho hai người kia tới đây, cho nên nơi này chỉ thuộc về chúng ta. Hơn nữa ta phải ân ái với ngươi ngay bây giờ, ta thật sự không thể chờ đến tối được. Ngươi sờ mà coi, chỗ này của ta sắp nổ tung rồi.” Một bên cởi áo của ca ca, một bên làm cho ca ca phân tâm mà túm tay y kéo vào hông hạ của mình, đồng thời làm nũng khẩn cầu: “Thấy ta nhẫn nại khổ cực thế này, nhất định ca ca sẽ không cự tuyệt đúng không?”

Lúc chạm vào dục vọng cực đại của nhị đệ, Tư Đồ Cương lại càng hoảng sợ hơn, so với lúc lớn nhất của hắn, bây giờ cũng chỉ kém hơn có xíu mà thôi.

Trong óc ầm một tiếng, đột nhiên thấy ngực mát lạnh, tiếp theo y liền cảm thấy một thứ gì đó ấm áp, ẩm ướt bao lấy trái hồng đậu của mình.

“Ư…” Do đã bị huấn luyện, nên chỉ cần có kích thích là thân thể y sẽ thành thực phản ứng cho đối phương biết rằng y đã có khoái cảm.

Tư Đồ Huy lập tức thừa thắng truy kích, một bên tiếp tục liếm, một bên luồn tay vào trong quần, đùa giỡn dục vọng đáng yêu của ca ca, tay kia lột áo ca ca xuống, lộ ra vòm ngực rộng rãi.

“Không… a… đừng ở chỗ này… vào trong đi… cửa còn chưa khóa đó…” Thân thể khó nhịn mà ngọ nguậy, miễn cưỡng bảo trì chút lý trí còn lại mà nhắc nhở bản thân đang trong tình thế nguy hiểm.

“Hi hi, tùy thời có người tiến vào, có phải càng kích thích hơn đúng không? Nghe nói vụng trộm ở phòng làm việc, bởi vì sợ người khác nhìn thấy, cho nên tinh thần vô cùng khẩn trương, thân thể cũng rất mẫn cảm, có thể hưởng thụ niềm vui thú chưa từng có. Ca ca, ngươi xem, ngươi cũng thế rồi nè.” Vừa nói, Tư Đồ Huy vừa luồn tay vào cúc động nho nhỏ, ở bên trong khuấy động một phen, làm cho Tư Đồ Cương cảm thụ khoái cảm mạnh hơn.

“Ư…” Đúng như nhị đệ nói, cái loại hào khí nguy hiểm này làm cho thân thể sinh ra niềm hưng phấn khác thường. Bởi vì sợ hãi mà thân thể căng thẳng, nội bích càng co bóp hơn.

Hắn kéo ca ca, làm cho y nửa ngồi trên bàn, còn mình thì nâng hai chân y lên, làm cho hậu động dâm mỹ mở ra lớn hơn, càng tiện cho hắn tiến vào.

Cảm giác phong phú làm Tư Đồ Cương ưỡn người, tiếng rên rỉ cũng muốn phun ra, nhưng một tia lý trí còn sót lại nhắc nhở y:

Không thể như vậy được, sẽ bị người khác nghe thấy mất.

Cho nên y chỉ có thể miễn cưỡng nuốt vào, thân thể khó nhịn mà giãy dụa không ngừng.

Cúc động nhỏ hẹp quấn chặt lấy dục vọng cực đại, làm cho Tư Đồ Huy phát tiết nhanh hơn so với bình thường.

Nhưng mà hắn vẫn kiên quyết không cho ca ca được giải thoát: “Ca ca, ngươi cư nhiên không đem lần đầu tiên của cái miệng nhỏ nhắn phía trên này lưu lại cho người yêu ngươi nhất là ta, thật sự không thể tha thứ. Ngươi phải bị trừng phạt. Ngươi nói, ta nên làm gì đây?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau