KIỂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Kiển - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

“A… đừng tới đây… ngày mai ta còn phải đi làm… buông ta ra…”

Tư Đồ Cương chống đỡ thân thể yếu đuối, một bên cố gắng tránh né ba phía tiến công, một bên còn phải đấu tranh với dục vọng bản thân, trông vô cùng khổ cực.

“Vậy thì đừng đi, dù sao ca ca cũng là chủ tịch, cho dù một tuần không đi làm cũng chẳng ai dám nói gì, có đúng không, ca ca?” Một người hung mãnh xông vào, khiến Tư Đồ Cương cảm thấy đầu óc trống rỗng, thân bất do kỷ chuẩn bị bắn ra.

Ai ngờ một bàn tay ác ý nắm chặt lấy phân thân cương cứng của y, kiên quyết không cho y giải phòng: “Nhị ca, ngươi chú ý chút đi, làm cho đại ca tiết sớm như vậy, bọn ta còn gì để chơi nữa.”

“Tứ đệ, tứ đệ…” Tư Đồ Cương thống khổ, hai mắt mông lung, cố gắng cầu xin chủ nhân bàn tay đang nắm giữ dục vọng của mình, đồng thời đôi môi đỏ mọng phun ra những lời nỉ non ngọt ngào.

“Lão đại, thật không thể tha thứ được, dám quyến rũ tứ đệ, nhất định phải bị trừng phạt. Ngày mai khẳng định ngươi không cần đi làm rồi.” Lão tam Tư Đồ Hạo vừa hoàn toàn tiêu diệt hy vọng của Tư Đồ Cương, vừa dùng sức, cấu véo trái hồng đậu trong tay.

Tư Đồ Cương đau quá liền lùi về, nhưng kết quả lại càng gần người đằng sau hơn, làm cho khối thịt đồng cực nóng càng đâm sâu vào trong cơ thể y.

“Ca ca, thân thể ngươi quá nhạy cảm rồi, tam đệ mới sờ một chút, mà hậu động của ngươi đã kẹp chặt lấy ta. Thật thoải mái, ta đầu hàng, ca ca chậm rãi hưởng thụ hai tên tiểu quỷ kia đi.” Nửa câu đầu làm cho Tư Đồ Cương mặt đỏ bừng bừng, chờ đến khi nhị đệ giải thích đến nửa câu đằng sau, y đã không còn kịp ngăn cản nữa: “Đừng… đừng bắn ở trong…”

Một đợt quất xuyên liên tục, luồng dịch cực nóng đã bắn thẳng vào nội tạng của Tư Đồ Cương, một giọt cũng không rớt.

“Nhanh, đến lượt ta.” Không đợi Tư Đồ Cương tỉnh táo lại, lão tam Tư Đồ Hạo đã cấp bách không thể chờ được mà thay đổi vị trí với lão nhị Tư Đồ Huy, đem hung khí to lớn cắm thẳng vào đóa cúc hoa tràn ngập tinh dịch của lão đại.Cảm giác áp bách làm Tư Đồ Cương muốn kêu cũng kêu không được, chỉ có thể mở rộng miệng, liều mạng hô hấp, hy vọng có thể mượn cách này để giảm cảm giác muốn nôn cả nội tạng ra.

“Lão tam, ngươi đừng thô lỗ thế, coi chừng làm bị thương đại ca thân yêu, lúc đó phúc lợi của chúng ta sẽ bị hao tổn đó.” Lão tứ Tư Đồ Nham vừa nói vừa ấn ấn lên đỉnh phân thân của Tư Đồ Cương, làm y không thể thoát khỏi trạng thái cao trào, mà cũng làm y không được giải phóng.

“Ca ca mở miệng to thế có phải là đang trách ta hôm nay chỉ quan tâm đến hậu huyệt của ngươi, mà không chăm sóc đến cái miệng nhỏ nhắn này đúng không? Đúng là lỗi của ta, bây giờ ta sẽ sửa ngay.” Tư Đồ Huy vừa nói vừa cúi đầu xuống, dính chặt lấy đôi môi đang khao khát dưỡng khí của Tư Đồ Cương, cũng ngăn chặn ý tứ cự tuyệt của y.

Thiếu dưỡng khí cực độ làm toàn thân Tư Đồ Cương cứng ngắc, đồng thời vì khao khát có thêm dưỡng khí mà thân thể bắt đầu ra sức giãy dụa.

Hành động của y lúc này chẳng khác gì đang chủ động giãy dụa với người đằng sau. Hơn nữa huyệt động của y cũng vô thức kẹp chặt lấy hung khí bên trong, cơ hồ làm cho Tư Đồ Hạo suýt bắn ra: “Lão đại, ngươi càng ngày càng dâm đãng rồi đó, quả là người thông minh, học tập nhanh thật.” Tư Đồ Hạo hít sâu một hơi, cố đè xuống cảm giác muốn phóng thích của mình: “Bất quá, giờ kết thúc còn hơi sớm đó.”
Giãy dụa làm cho phân thân của Tư Đồ Cương như sắp thoát ra khỏi sự khống chế của tứ đệ: “Thật là không thông minh. Đại ca đành phải chịu khổ rồi.” Bàn tay bỗng nhiên nắm chặt, khiến cho máu từ khắp nơi đều tụ lại đỉnh phân thân, làm Tư Đồ Cương vô cùng thống khổ.

Hậu đình áp lực, hạ thể đau đớn, hơn nữa lại thiếu dưỡng khí hành hạ khiến Tư Đồ Cương trước mắt tối sấm mà lâm vào hôn mê.

Không biết qua bao lâu, y bị phía sau không ngừng đâm vào mà tỉnh lại. Hiện tại đang là tứ đệ Tư Đồ Nham, hắn không nhanh không chậm mà vận động, mỗi lần đều quất vào thật sâu như muốn đâm thủng bụng y, rồi lại chậm rãi lui ra, cơ hồ muốn kéo theo cả nội tạng của y ra ngoài. Y vô cùng khó chịu, chỉ muốn nhanh chóng chấm dứt cơn ác mộng đáng sợ này.

Nhưng mà Tư Đồ Nham vẫn theo tiết tấu của mình mà rút ra cắm vào.

Một lát sau, Tư Đồ Cương lại không chịu được mà hôn mê bất tỉnh.

Cứ như vậy, mơ mơ màng màng, mỗi lần tỉnh lại, hậu đình luôn ngập tràn, không phải phân thân của các đệ đệ, thì lại là giả dương khối trong tay bọn chúng.

Thẳng đến khi mặt trời dâng cao, y mới được cho phép nghỉ ngơi, mà lúc này, ngay cả khí lực mở mắt, y cũng không còn.

Vì sao ta lại rơi đến bước này?

Đây là ý nghĩ cuối cùng trước khi lâm vào giấc ngủ của Tư Đồ Cương.

Chương 2

Ba mẹ Tư Đồ Cương đã gặp tai nạn khi trên đường đi mua quà sinh nhật mừng 22 tuổi của y. Khi Tư Đồ Cương chạy tới bệnh viện, y chỉ kịp nhìn thấy mẹ lần cuối.

Khuôn mặt của mẹ không có vết thương nào, vẫn thanh lệ như cũ, chỉ có điều, bởi vì vết thương chảy máu quá nhiều mà trông vô cùng tái nhợt:

“Con nhớ chăm sóc các em nhé.”

Tư Đồ Cương nghẹn ngào nói không nên lời, chỉ có thể gật đầu không ngừng. Mẹ mỉm cười, buông bàn tay đã dắt y 22 năm qua, linh hồn bay lên, cùng ba hội hợp.

Ba mẹ để lại cho bốn anh em một công ty không lớn cũng không nhỏ, đủ để bọn họ có thể nuôi sống bản thân. Tư Đồ Cương luôn day dứt về cái chết của ba mẹ mình, y luôn nghĩ, là do ba mẹ đi mua quà sinh nhật cho y nên mới tử nạn. Vì thế, y nhất định phải bồi thường cho ba đứa em trai.

Cổ phần công ty chia đều cho bốn anh em. Nhưng bởi vì nhị đệ Tư Đồ Huy mới 18 tuổi, tam đệ Tư Đồ Hạo 16 tuổi và tứ đệ Tư Đồ Nham mới 14 tuổi, cho nên y đành phải lấy đôi vai non nớt yếu đuổi mà gánh lấy công ty.

Có lẽ “yêu cho roi cho vọt”, cho nên Tư Đồ Cương đối với ba đứa em cũng vô cùng nghiêm khắc.
Điều này đối với nhị đệ Tư Đồ Huy mà nói, một chút ảnh hưởng cũng không có. Thậm chí hắn còn hy vọng được quản giáo càng nghiêm càng tốt, bởi vì hắn vô cùng sùng bái vị ca ca hơn hắn 4 tuổi này, chỉ cần Tư Đồ Cương nói gì, dù là lấy trăng trên trời, Tư Đồ Huy cũng đồng ý. Còn với Tư Đồ Cương, nhị đệ là đứa em không cần y quan tâm nhất. Nhưng y đã quên, sùng bái cũng là một loại cảm tình cuồng nhiệt, khống chế không tốt sẽ làm người sùng bái bị tổn thương.

Còn đối với tam đệ và tứ đệ đang trong thời kỳ phản nghịch của tuổi mới lớn, loại quản thúc này khiến cho hai đứa vô cùng tức giận. Tam đệ vốn là một người tính tình nóng nảy, bụng ngay dạ thẳng, với Tư Đồ Cương như đá chọi với đá, nhưng lại luôn bị một người bụng đầy mưu ma chước quỷ, lòng dạ cực kỳ hẹp hòi là Tư Đồ Nham lợi dụng.

Cho nên, Tư Đồ Cương đau đầu nhất chính là tứ đệ Tư Đồ Nham, vì thế y càng nghiêm khắc hơn với nó hơn.

Tư Đồ Nham cũng không phải là cái loại người để mặc người khác thao túng mình. Thế là hắn dụ dỗ lão tam, quyết định liên hợp phản kháng, cũng để dạy dỗ Tư Đồ Cương một trận, để y không còn dám quản chuyện của bọn họ nữa.
Chỉ là nên dạy dỗ thế nào, đã làm bọn họ khổ não một hồi, cuối cùng vẫn là người giảo hoạt như Tư Đồ Nham tìm ra phương pháp. Vì để cẩn thận hơn, bọn họ đã mượn sức của nhị ca Tư Đồ Huy.

Thế là, vạn sự sẵn sàng, chỉ chờ thời cơ tới.

P/s: Để tiện phân biệt ba người đệ đệ, độc giả hãy xem cách xưng hô của bọn họ để nhận biết nhé:

Tư Đồ Cương: Tư Đồ Huy – nhị đệ, Tư Đồ Hạo – tam đệ, Tư Đồ Nham – tứ đệ.

Tư Đồ Huy: Tư Đồ Cương – ca ca, Tư Đồ Hạo – tam đệ, Tư Đồ Nham – tứ đệ.

Tư Đồ Hạo: Tư Đồ Cương – lão đại, Tư Đồ Huy – lão nhị, Tư Đồ Nham – lão tứ.

Tư Đồ Nham: Tư Đồ Cương – đại ca, Tư Đồ Huy – nhị ca, Tư Đồ Hạo – tam ca.

Chương 3

Kiển –
Tư Đồ Cương uể oải bước vào nhà, các yêu cầu của khách hàng vẫn không ngừng xoay tròn trong đầu y.

“Ca ca, sao hôm nay ngươi về muộn thế, chắc mệt lắm hả?” Tư Đồ Huy cầm lấy cặp sách cùng áo khoác cho Tư Đồ Cương, nhẹ giọng hỏi.

“Đại ca, nhất định ngươi đã quên hôm nay là sinh nhật của mình rồi đúng không? Sinh nhật 24 tuổi, thật có kỷ niệm vô cùng đặc biệt nhỉ. Dám làm bọn ta chờ cả một buổi tối, nhất định phải trừng phạt đó nha. Nào, ba ly rượu vang, không uống hết không cho vào.” Tư Đồ Nham nói.

Tư Đồ Hạo từ đằng sau đi tới, trên tay cầm chiếc khay đựng ba ly rượu vang.

“Các ngươi… các ngươi chưa ngủ, là vì muốn chúc mừng sinh nhật ta sao?” Tư Đồ Cương cảm động không thôi, mặc dù bình thường quan hệ giữa y và các đệ đệ không được tốt lắm, nhưng đúng là cùng chung huyết thống.

“Đúng vậy, mau uống rượu đi, còn tiến hành tiết mục kế tiếp nữa.”

“Được.”

Ly rượu vang màu mận chín thuận theo đôi môi mở ra mà rất nhanh đã tiến vào dạ dày, sau đó liền phát huy công lực.



Tư Đồ Cương chậm rãi mở mắt ra, có chút không hiểu, vì sao mình lại nằm trên ghế salon, bị ba đệ đệ vây quanh? Vì sao ba đệ đệ không mặc quần áo? Ycố gắng động đậy, nhưng lại phát hiện cánh tay không nghe theo sự chỉ đạo của y. Muốn mở miệng hỏi, chỉ có điều, miệng chỉ giật giật chứ không phát ra chút âm thanh nào. Y không khỏi ngạc nhiên mà nhìn ba đứa em có cùng huyết thống kia.

“Đại ca, trong ly rượu ngươi uống có loại thuốc làm tứ chi vô lực, dược hiệu có thể duy trì trong một tiếng. Bây giờ sẽ tới tiết mục chính mừng sinh nhật ngươi.”
Hình như nghe thấy tín hiệu, cả sáu bàn tay liền bò lên người Tư Đồ Cương, cởi áo, cởi quần, cởi cà vạt. Rất nhanh, Tư Đồ Cương đã trở nên trần truồng như đứa bé mới sinh.

Đừng! Dừng lại! Các ngươi không thể làm như vậy được!

Tư Đồ Cương chỉ có thể dùng hai mắt để biểu đạt sự phản kháng của mình.

“Bọn ta đương nhiên có thể làm vậy. Bình thường đều là ngươi ra lệnh cho bọn ta, hôm nay, ngươi cũng phải nếm thử tư vị bị người khác sắp đặt đi. Còn gần một tiếng nữa, có thể làm rất nhiều việc đó nha. Nhưng đầu tiên phải cho ngươi một kỷ niệm khó có thể quên đã. Nhị ca, chỉnh lại đầu của đại ca ra phía này, thân thể nghiêng ra ngoài về phía camera. Đúng rồi, ấn chân vào, để phần hông nhô ra. Tốt lắm.”

Dưới tình huống toàn thân vô lực, Tư Đồ Cương chỉ có thể mặc cho Tư Đồ Huy bài bố. Nhưng điều càng làm y hoảng sợ chính là, Tư Đồ Hạo cùng Tư Đồ Nham đều lấy camera ra bắt đầu quay chụp.

Y bất an nhìn camera một chút, hy vọng tiết mục này chỉ là một trò đùa mừng sinh nhật mà thôi.

Nhưng y không biết, trông dáng dấp của y bây giờ cùng ánh mắt có bao nhiêu quyến rũ. Thường xuyên tiếp cận ánh mặt trời, làn da ngăm đen bóng loáng cùng chiếc ghế salon màu trắng sữa hình thành hai mảng màu đối lập rõ nét, càng cường điệu thêm vẻ nam tính khỏe đẹp. Cơ bụng sáu múi do luyện tập hằng ngày nổi lên, phía bụng dưới bởi vì không được ánh sáng chiếu tới mà trắng nõn nà, được màu da bánh mật xung quanh hỗ trợ trông càng bắt mắt. Cánh tay vô lực nhẹ nhàng đặt trên hông, một chân bị tách ra, khiến nam tính của y hiển lộ rõ trước màn ảnh. Hai tròng mắt kia bình thường luôn nghiêm khắc, vậy mà bây giờ chỉ tràn đầy sự nghi hoặc, hoảng sợ cùng nhục nhã, giống như chú nai nhỏ sợ sệt, khiến người khác trìu mến yêu thương.
“Rất mê người rồi, ta không chịu được nữa.” Mặc dù xuyên qua camera, nhưng Tư Đồ Hạo vẫn cảm thấy kích thích, hắn không thể không ngừng quay chụp để giải quyết dục vọng của bản thân trước.

Dòng chất lỏng màu trắng phun mạnh ra, có một ít dính vào người Tư Đồ Cương.

“Thật là vô dụng, nhanh như thế đã tiết rồi, tý nữa làm sao chơi đùa được đây?” Tư Đồ Nham giễu cợt Tư Đồ Hạo.

Tư Đồ Hạo cũng cười cười, ánh mắt cực nóng dính chặt vào người Tư Đồ Cương: “Đừng lo lắng, vì hôm nay, một tuần ta đã không làm rồi đó, khẳng định sẽ làm cho lão đại sướng đến không thể sướng hơn được nữa.”

“Chụp ảnh cũng đủ rồi, hay là tam ca ra kia nghỉ ngơi dưỡng sức đi.”

Tư Đồ Nham vẫn đang tiếp tục quay chụp, từ ngón chân mượt mà tới hai chân thon dài hữu lực, ở giữa là nam tính tượng trưng của Tư Đồ Cương vẫn đang mềm nhũn, lẳng lặng nằm giữa bụi cỏ màu đen. Tiếp tục lên trên là tiểu phúc mịn màng cùng bộ ngực nở nang, trên đó điểm hai khối quả thực màu đỏ. Còn cả đôi môi đỏ mọng gợi cảm đầy kiên nghị, cùng cái mũi cao cao, cuối cùng là hai tròng mắt tràn ngập ngọn lửa phẫn nộ đang nhìn về phía camera.

Tất cả, tất cả, rất nhanh sẽ được dùng tay, dùng môi, dùng da thịt để cảm nhận. Nghĩ vậy, một luồng nhiệt đột nhiên phóng mạnh về phía hạ phúc, khiến dục vọng của Tư Đồ Nham cũng cương cứng lên.

Tư Đồ Nham xấu hổ nhìn Tư Đồ Huy cùng Tư Đồ Hạo, nhưng lại phát hiện nam tính của bọn họ cũng một trụ giơ lên trời, chỉ là đều đang kiệt lực nhẫn nại mà thôi.

Tư Đồ Nham đánh trống lảng cười nói: “Đại ca sức quyến rũ thật lớn, khiến bọn ta cũng chịu không nổi. Xem ra cần phải nhanh chóng chấm dứt tiết mục này, để tiến hành tiết mục kế tiếp mới được. Nhị ca, đè chân đại ca lên trên đi, để ta chụp hậu động của đại ca. Cần phải khai phát qua thì mới tiến hành được. Mà chiếc camera này có thể chụp được những chi tiết dù nhỏ nhất như nếp nhăn, chúng ta cũng có thể biết sau khi khai phát nó sẽ mở rộng thêm được bao nhiêu nữa đó.”

Khai phát xong thì mới tiến hành được? Chẳng lẽ chụp xong còn có chuyện khác phát sinh sao?

Tư Đồ Cương bụng đầy nghi vấn. Nhưng bây giờ căn bản không có ai lo lắng tâm tình của y, bởi bọn họ đều bị cảnh đẹp trước mắt mê hoặc. Giữa song khâu trắng trẻo không bị ánh mắt trời chiếu tới là cúc động nho nhỏ, vùng đất nhăn nheo có chức năng giữ nhà đang gắt gao hợp lại, cự tuyệt tất cả những thứ tiến vào thăm dò. Nhưng mà rất nhanh, nơi này sẽ bị ngoại vật tiến vào, bị ép đến mở rộng tất cả bí mật bên trong, vô lực mà không cách nào ngăn cản bất cứ thứ gì tiến vào tìm kiếm cùng thám hiểm. Nghĩ vậy, thân thể cả ba người đều trở nên khô nóng.

Chương 4

Lưỡi dao lạnh lẽo lướt qua làn da ấm áp, cẩn thận mà cạo dần lớp lông đen.

Tư Đồ Cương đỏ mặt, toàn thân bởi vì xấu hổ mà bị bao phủ bởi một lớp hồng nhạt mê người.

Bây giờ, hai mắt cá chân của Tư Đồ Cương bị hai bàn tay nâng cao kéo ra hai phía, hình thành tư thế hai chân mở rộng, cái mông có chút nâng lên, đem toàn bộ nơi tư mật bại lộ trước hai tròng mắt, lưỡi dao trong tay Tư Đồ Huy chính đang làm việc ở chỗ này.

Sở dĩ là như vậy, bởi vì lúc sắp chụp xong, ngay lúc Tư Đồ Cương thở dài một hơi, đột nhiên Tư Đồ Nham ra vẻ khổ não hỏi một câu mà bất kỳ nam nhân nào cũng không thể trả lời:

“Đại ca, chỗ này của ngươi…”

Hai tròng mắt hắn quét qua hạ thể của y: “…Bị chỗ lông này chặn lại, không thể chụp rõ được. Mà bọn ta muốn chụp rõ từng chi tiết, vậy phải làm sao bây giờ?”

Làm sao bây giờ? Buông ta ra là được chứ sao.

Nhưng mà Tư Đồ Cương biết ý nghĩ đó thật sự chỉ là vọng tưởng, nhìn ba đệ đệ đang hưng phấn thế kia là biết trò hay còn ở đằng sau.

Muốn… muốn làm gì? Không phải định làm cái kia đó chứ?

Trái tim Tư Đồ Cường thoáng cái đập thình thịch, y không khỏi âm thầm cầu khẩn.

Chuyện này liên quan tới tôn nghiêm nam nhân của ta đó nha, chừa lại cho ta chút thể diện đi.Y lấy ánh mắt cầu xin nhìn người trước mặt, lúc này y cũng chẳng thèm quan tâm tới bộ dạng xích lõa của mình có bao nhiêu xấu hổ.

“Vậy cạo hết lông đi là được chứ gì.” Tư Đồ Hạo bỗng nói.

Ôi, đầu óc chậm chạp có khác, lại bị người khác lợi dụng rồi.

Thế là chuyện thành thế này.

“Xoẹt, xoẹt, xoẹt.” Lưỡi dao không chút lưu tình cạo sạch những sợi lông mềm mại đang run lên nhè nhẹ, chậm rãi lộ ra làn da bị bộ lông bao trùm, cũng làm cho nam tính của Tư Đồ Cương không thể ấn nấp, xích lõa như con sơn dương bị bao vây bởi những ánh mắt đói khát.
Lưỡi dao chậm rãi chạy từ bụng xuống phía dưới, đi tới bên cạnh âm hành. Rất nhanh những sợi lông ngắn ngủn lơ tơ cũng bị theo bước lớp lông dài phía trước.

Đừng mà, để lại cho ta một chút đi.

Tư Đồ Cương chỉ có thể khóc thét trong lòng.

Cuối cùng cũng cạo xong.

Một tấm khăn lông ướt sũng nhẹ nhàng lướt qua hạ thể vừa mất đi tầng bảo vệ, kéo theo những sợi lông còn vương trên đó.

“Chỗ lông này phải cất đi, đây là lần đầu tiên ca ca cạo lông, là một kỷ niệm vô cùng trân quý.” Tư Đồ Cương há mồm trợn mắt nhìn Tư Đồ Huy cẩn thận cất đống lông đó vào một cái bao, lại còn… lại còn hôn lên cái bao đó nữa.

Cái loại cảm giác này… quả thực so với hôn môi còn tư mật hơn. Lúc này Tư Đồ Cương mới phát hiện được sùng bái không tốt chút nào, nhất là đối với một người mà có lẽ khi y thả bom cũng cảm thấy thơm như Tư Đồ Huy. Điều này làm cho Tư Đồ Cương vừa xấu hổ vừa khó xử, thật chỉ muốn hôn mê bất tỉnh luôn cho rồi. Nhưng bình thường y chăm chỉ rèn luyện cơ thể, thật sự không bất tỉnh được, cho nên chỉ có thể yên lặng mà chịu đựng.

“Tốt lắm, tốt lắm, vậy là có thể chụp rõ từng chi tiết rồi.” Camera lại bắt đầu công việc, lần này nó chỉ chằm chằm vào âm hành màu phấn hồng đáng yêu đang run lên nhè nhẹ, tựa như hài tử bị hoảng sợ mà cúi đầu xuống.

Bộ vị trọng yếu bị sáu con mắt cộng một cái camera nhìn chằm chằm, làm cho Tư Đồ Cương cũng chú ý tới hạ thể của mình, Mà hậu quả trực tiếp cho việc đó chính là, máu nóng từ từ dồn về phía bộ vị mẫn cảm đó, khiến nó thoáng cái cũng ngẩng đầu lên, hình dáng cũng thô hơn một chút.

Tư Đồ Hạo càng lúc càng thở dốc: “Nhìn cái gì mà nhìn, lãng phí thời gian, xem mà không được ăn thì xem làm gì. Mau lên, sắp hết một tiếng rồi, tiến hành tiết mục kế tiếp thôi.”

Chương 5

Hai lọ thủy tinh đặt trên bàn, một lọ đựng nước đỏ, một lọ đựng nước xanh.

Ba đôi mắt chốc lát lại liếc nhìn cái lọ, chốc lát lại nhìn Tư Đồ Cương.

“Lão đại, đừng xấu hổ nữa, mau chọn một trong hai lọ này đi, xong còn đến tiếp mục tiếp theo chứ.”

“Đúng đó, đại ca, nếu ngươi không chọn, thì sẽ phải dùng cả hai lọ đấy.”

Hai tròng mắt của Tư Đồ Cương căn bản không dám nhìn hai lọ thủy tinh đó, mà chỉ có thể dùng ánh mắt biểu đạt sự khẩn cầu từ đáy lòng y. Cuối cùng, y đem hy vọng của mình tập trung vào người nhị đệ luôn kính ái với mình – Tư Đồ Huy. Đồng thời tay cũng đã có chút sức lực, y cố gắng át chế thân thể đang run lên lẩy bẩy của mình, nhưng lại lập tức phát hiện cánh tay đã có thể gập lại, điều này chứng tỏ dược hiệu sắp hết, chỉ cần kéo dài thời gian thêm vài phút nữa là ổn.

Tư Đồ Huy than nhẹ một tiếng: “Ta biết ngươi không muốn uống, ta cũng không muốn bức ngươi. Nhưng đây là lần đầu tiên của ngươi, nếu không uống thuốc, rất dễ bị thương. Lọ màu đỏ là xuân dược chuyên dùng của phụ nữ, có thể tăng cao độ mẫn cảm, giúp ngươi hưởng thụ nhiều niềm vui thú. Còn bình xanh là xuân dược dành cho đàn ông, chắc ngươi vẫn là xử nam đúng không?” Vừa nói hắn vừa liếc Tư Đồ Cương một cái.

Tư Đồ Cương chật vật nhìn sang chỗ khác, đáy lòng không khỏi kỳ quái.

Làm sao nhị đệ biết được? Hơn nữa xem ra, cả tam đệ cùng tứ đệ cũng biết.

Tư Đồ Huy cười rộ lên, thanh âm ôn nhu nhưng lại làm cho Tư Đồ Cương nổi hết cả da gà: “Ngươi nhất định không biết ta chú ý tới ngươi như thế nào đúng không? Ngày nào ta cũng đều vào phòng của ngươi, quần áo của ngươi, mỗi bộ ta đều biết rõ, kể cả đồ lót. Thân thể của ngươi, không, thậm chí là tư tưởng của ngươi, bất cứ điều gì ta cũng rõ như lòng bàn tay.” Tư Đồ Cương vừa nghĩ tới Tư Đồ Huy cầm quần lót của mình mà ngửi ngửi, hai tròng mắt liền không dám nhìn Tư Đồ Huy nữa, ngay cả lỗ tai cũng vô thức mà đỏ lên bừng bừng.

“Đó chỉ là một lý do, vẫn còn một lý do nữa, đó chính là nơi này của ngươi.” Ngón tay nhẹ nhàng trượt qua nam tính của Tư Đồ Cương: “Màu hồng nhạt non nớt như trẻ mới sinh, cho nên nhất định hôm nay ta sẽ làm cho ngươi nếm mùi vui sướng khi nam nhân ân ái, mà không cần phải hao hết tâm tư thảo niềm vui cho phụ nữ. Ca ca, ta nghĩ rằng ngươi nên uống cả hai lọ đi.”

Tư Đồ Cương nhìn chằm chằm vào cái lọ, sợ hãi nhìn nó càng lúc càng tiến gần về phía mình. Y âm thầm cầu khẩn:Thượng Đế ơi, cho con vài phút nữa đi.

Nếu phải chọn thì thà chọn lọ màu xanh còn hơn, tốt xấu gì ta cũng là đàn ông, làm sao có thể dùng loại thuốc dành cho phụ nữ chứ?

Tư Đồ Cương dùng ánh mắt ám chỉ cho Tư Đồ Huy, ý muốn hạ nguy hiểm đến mức thấp nhất.

Nhưng Tư Đồ Huy lại không chút nào chú ý tới Tư Đồ Cương ám chỉ mà chỉ dốc thẳng cả hai lọ vào miệng y.

“Ta đã nói rồi, vì tốt cho ngươi, cả hai lọ đều phải uống. Hễ là chuyện tốt với ngươi, bất luận ngươi phản đối thế nào, ta cũng phải làm.” Bàn tay êm ái lau qua khóe miệng còn dính nước thuốc của Tư Đồ Cương, nhưng trong miệng lại phun ra những lời làm y nóng gan nóng ruột.

Chỉ vài giây nữa thôi!
Tư Đồ Cương đã có thể nắm chặt tay, y ra sức tung một quyền vào khuôn mặt tràn ngập nhu tình của Tư Đồ Huy. Sau đó thừa dịp Tư Đồ Hạo cùng Tư Đồ Nham đang sững sờ, y đẩy họ ra, rồi chạy vào một căn phòng gần đây. Chỉ cần vào phòng, khóa cửa lại là sẽ an toàn thôi.

Bởi vì vận động mà máu trong người y bắt đầu lưu chuyển nhanh hơn, dược hiệu cũng bắt đầu tăng tốc phát huy tác dụng.

Lúc chỉ còn cách cửa phòng khoảng ba thước, Tư Đồ Cương bỗng nhiên cảm thấy một luồng nhiệt khí từ bụng dưới phun mạnh ra, tấn công vào các dây thần kinh, chỉ vài giây sau đã chiếm lĩnh tất cả ngõ ngách trong cơ thể.

Nhiệt độ làm Tư Đồ Cương cảm thấy thân thể mình như sắp nóng chảy ra, hai chân cũng vậy, không thể chịu nổi sức nặng của cơ thể mà mềm nhũn, quỳ sụp xuống.

Đừng phát tác lúc này! Ta nhất định phải chạy vào phòng đã!

Tư Đồ Cương vẫn không từ bỏ mà bò sát trên mặt đất.

Bỗng, một đôi tay ấm áp từ đằng sau nâng Tư Đồ Cương dậy, sau đó một tiếng cười nhẹ theo nhiệt khí tiến vào lỗ tai y, khiến cho thân thể mẫn cảm của y run rẩy không thôi:

“Ca ca, ngươi cho rằng trốn vào phòng là an toàn ư? Hôm nay cho dù ngươi trốn ra ngoài vũ trụ, ta cũng quyết bắt ngươi trở về, huống chi là một tấm cửa gỗ. Ngươi quá coi thường quyết tâm của ta rồi đó. Thời gian còn lại hãy để ta dạy cho ngươi biết thế nào là nam nhân vui sướng nhé. Làm cho tất cả chúng ta cùng nhau rơi xuống đi.”

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------
_________________
...hãy làm hết mình những gì chúng ta có thể làm ngày hôm nay...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau