KIẾM ĐỘNG CỬU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiếm động cửu thiên - Chương 841 - Chương 845

Chương 843: Biểu huynh bà con xa

Cuối cùng, bốn gã Chuẩn Tiên một kiếp kia cũng bị Triệu Đoạt Thiên giết chết. Nếu là tình huống bình thường, đây căn bản là chuyện không thể! Khả Nhưng mà bọn họ bị Chu Hằng giam cầm trong một không gian cho nên chỉ có thể tử chiến, kết quả này cũng là bình thường.

Tiêu diệt hết địch nhân, Triệu gia khắc phục hậu quả.

Một lần báo thù hoàn mỹ, rất là thống khoái!

Triệu Đoạt Thiên mang theo tộc nhân trở lại nơi cũ của gia tộc, bọn họ muốn ở đó thêm mấy ngày, sau đó cùng theo Chu Hằng phi thăng Tiên giới.

Mà Chu Hằng cũng thừa dịp này, đi gặp vị bằng hữu xưa của hắn, đám người Chư Chí Hòa của Hắc Thủy Điện.

Bốn người này mặc dù năm năm trước được Chu Hằng lưu lại cho tài nguyên tu luyện, nhưng bị giới hạn trong thiên phú, cho nên tốc độ tiến cảnh của bọn họ không nhanh, hiện tại cũng chỉ đột phá Khai Thiên Cảnh mà thôi. Đương nhiên, loại tốc độ tu luyện này nhanh hay chậm cũng phải do ai phân.

So với đám con cháu Hắc Thủy Điện, tốc độ của bọn họ có thể nói là như bay, Khai Thiên Cảnh đã trở thành Hắc Thủy Điện lão tổ rồi!

Lần này, Chu Hằng hao tốn một ít đan dược tẩy tủy hoán cốt cho bốn người, gia tăng căn cốt bọn họ.

Ngộ tính là cố định, vĩnh viễn không thể thay đổi, nhưng căn cốt lại có thể! Tuy nhiên, ngộ tính không tốt thì có thẻ dùng đan dược bù lại, giống như Nguyệt Hoa Đan, Thất Tinh Đan cũng có thể để cho võ giả ngộ đạo.

Sau khi được Chu Hằng cải tạo, ngày sau bốn người Chư Chí Hòa đột phá Hóa Thần Cảnh cũng không khó khăn, nhưng có thể thành tiên nhân hay không thì chưa biết.

Đường là do mình tự đi!

Chu Hằng định yên cơ sở cho bọn họ, nhưng bọn họ đi được tới bước kia hay không thì phải xem cố gắng của bọn họ! Đương nhiên, nền móng mới là trọng yếu nhất, bằng không cho dù bọn họ có cố gắng gấp trăm lần, gấp một vạn lần đêu vô dung!
Tu luyện một đường, thiên phú, cố gắng, cơ duyên, thiếu một thứ cũng không được!

Bạn cũ gặp nhau, đương nhiên có vô số lời muốn nói.

Luận tu vi, bốn người này đương nhiên cả đời cũng đừng mơ tưởng so được với Chu Hằng, nhưng mà có một vài thứ bọn họ lại hơn Chu Hằng!

4 người này đều đã làm cha!

Trong đó, Lưu Viêm có hai con. Ba người kia trước mắt chỉ có một, so ra mạnh hơn Chu Hằng nhiều lắm. Đêm nay, bốn người đều uống rượu say mèm, còn nói hứa hẹn con gái tương lai của Chu Hằng gả cho con bọn họ.
Cũng không phải tất cả cố nhân đều chiếm được tin tức, = Chu Hằng đợi vài ngày cũng không thấy Tang Thanh Sơn, vị bằng hữu kết giao ở Thượng Thiên Võ Viện này.

Bởi vì lần này người muốn tiến vào Tiên giới khá nhiều. Mỗi người hoặc nhiều hoặc ít có chút việc tư phải xử lý, bởi vậy ít nhất phải mất mười ngày mới xử lý xong.

Thừa dịp này, Chu Hằng tính đi tìm Tang Thanh Sơn.

Hắn hỏi thăm một chút, mới biết Tang gia từ năm năm trước đã rời khỏi Long Hà đại lục, hắn vượt qua Tinh Môn đuổi theo, sau khi liên tục xuyên qua bốn Tinh Môn. Mới dò thám được vị trí của Tang gia.

Tang gia có lão tổ Thần Anh Cảnh tọa trấn, tuy rằng 5 năm không thể để Tang gia xuất hiện Thiên Tôn Hóa Thần Cảnh, nhưng võ giả Thần Anh Cảnh ở Phàm giới cũng không tính yếu, ít nhất cũng là tồn tại nửa bước tiên nhân.

Bởi vậy, Tang gia rất nhanh ổn định sinh sống ở đây, hơn nữa, tới đây cũng không chỉ có Tang gia. Còn có Tinh gia cũng đến từ Huyền Càn Tinh, còn có gia tộc Tinh Dạ Vũ.

Lúc trước Thượng Thiên Võ Viện có tất cả ba đại thiên tài, phân biệt là Tang Thanh Sơn, Tinh Dạ Vũ và Dương Chiêm.

Quan hệ giữa Tang gia và Tinh gia coi như không tệ, bởi vậy sau khi tới nơi này cũng dựa vào nhau mà sống.

Chu Hằng mở ra thần thức, dân số tinh cầu này có mấy tỉ, tuy rằng thần thức của hắn có thể bao phủ từng người, nhưng mà vì chưa quen thuộc. Hắn tự nhiên không thể biết rõ người nào là ai.

Nhưng Tang Thanh Sơn là người quen, hắn rất nhanh khóa được vị trí của đối phương, thân hình nhoáng lên một cái, đã phiêu nhiên đi tới.

Tang Thanh Sơn có chút thảm, đang nằm ở trên giường dưỡng thương, trên người tản ra mùi thuốc mỡ, hắn mặt như giấy trắng. Tuy nhiên vết thương không nặng không nhẹ, cũng không đến nỗi không thể trị liệu, nằm chừng mười ngày là có thể khỏe lại, cũng không lưu lại di chứng gì.

- Tang huynh, sao lại thảm như thế? Chu Hằng mỉm cười.
- Ai! Tang Thanh Sơn đang muốn bật dậy cảnh giác. Nhưng mà động tới chỗ đau, hắn không khỏi nhe răng, nhưng mà mặt lại thận trọng. Người tới phòng hắn mà không mà không ai phát hiện, đủ chứng minh đối phương rất mạnh!
Nhưng trong nháy mắt xoay người nhìn lại, hắn lập tức lộ ra vẻ khó tin, cả kinh kêu lên: - Chu huynh!

- Ha ha, chính là ta! Chu Hằng lớn tiếng cười.

- Ngươi không phải, ngươi không phải đã sớm phi thăng Tiên giới rồi sao? Tang Thanh Sơn vô cùng kỳ quái nói. Sau khi Tang gia đến Long Hà đại lục, gần như không dừng lại mà tiếp tục đi tới, bởi vậy Tang Thanh Sơn cũng không biết Chu Hằng đã làm một chút công tích ở Long Hà đại lục.

Nhưng mà hắn biết với năng lực nghịch thiên của Chu Hằng, khẳng định đã sớm phi thăng Tiên giới rồi.

- Lên rồi, hiện tại lại xuống! Chu Hằng cười nói.

Tang Thanh Sơn không khỏi liếc mắt, hắn đã có tư cách biết một ít chuyện Tiên giới, người phía dưới muốn đi lên xem xét người phía trên, mà người phía trên xuống dưới cũng rất khó.

Ngươi cho rằng đây là đi chợ sao, muốn xuống là xuống, muốn lên là lên?
Nhưng nghĩ lại năng lực yêu nghiệt của Chu Hằng, tên này khẳng định ở Tiên giới cũng oai phong một cõi, nói ra nhất định có được đầy đủ địa vị, tự do lui tới hai giới! Người so với người, tức chết ta đi!

Tang Thanh Sơn lập tức cười, mình vẫn là trẻ tuổi khí thịnh a, vô tình lại đi so với Chu Hằng! Tên này là yêu nghiệt, không phải người bình thường có thể so sánh.

- Thật là không khéo, để Chu huynh nhìn thấy bộ dáng này của ta rồi! Hắn đỏ mặt nói.

Chu Hằng lông mày nhướn lên, nói: - Ngươi bị thương như vậy là vì sao? - Cùng người ta đánh một trận, ta không đánh lại!
Tang Thanh Sơn hời hợt nói, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt tự tiếu phi tiếu của Chu Hằng, hắn thở dài nói: - Được rồi được rồi, ta xem trọng một nữ nhân, tuy nhiên người theo đuổi nàng cũng không chỉ có mình ta, bị thương thế này cũng là đánh với tình địch.

- Ngươi muốn cười thì cứ việc cười đi!

Chu Hằng không cười, hắn sẽ không sát muối lên vết thương của bằng hữu, nếu đổi thành con lừa đen, vậy hắn khẳng định không chút do dự mà làm, chỉ là con lừa đen mặt dày, phỏng chừng sớm đã không còn tự tôn.

- Cần ta hỗ trợ sao? Hắn hỏi.
- Không cần, đây là chuyện riêng của ta! Tang Thanh Sơn lắc đầu, vô cùng kiên định nói.

Chu Hằng gật đầu, hắn tự nhiên không ngại ra tay thay bằng hữu, nhưng tranh giành tình nhân cùng tình địch cũng bắt hắn xuất thủ, hắn sẽ xem nhẹ Tang Thanh Sơn vài phần. Hắn nói: - Ta chưa khỏi thương thế của ngươi trước đã.

Không nói lời nào, hắn điểm ra một chỉ, thần quang màu vàng diệu chuyển, thương thế của Tang Thanh Sơn lập tức lấy mắt thường có thể thấy được nhanh chóng khép lại.
Linh lực của hắn bừng bừng sinh cơ, muốn trị cho một võ giả vừa bước vào Kết Thai Cảnh không mấy năm tự nhiên dễ dàng, huống chi Ngũ Hành Phù Văn vốn có được năng lực trị liệu kinh khủng.

Tang Thanh Sơn khó có thể tin sờ sờ ngực, sau đó từ trên giường nhảy lên một cái, cả kinh kêu lên: - Ta khỏe rồi? Thương thế của ta hồi phục rồi?

Chu Hằng cười ha ha, nói: - Tang huynh nếu còn muốn nằm thêm vài ngày, ta cũng không cần để ý thành toàn cho.

- Miễn! Miễn! Tang Thanh Sơn vội vàng xua tay, ai muốn nằm ở trên giường chứ! Hắn nghiêm nghị, nói: - Lần này đa tạ Chu huynh!
- Bằng hữu với nhau, cần gì phải cảm ơn.

- Ha ha, vậy ta sẽ không làm kiêu! Tang Thanh Sơn xoay chuyển ánh mắt, nói: - Có chuyện, muốn làm phiền Chu huynh một chút!

- Ồ, chuyện gì?

Tang Thanh Sơn dừng một chút, nói: - Ta muốn mời Chu huynh giúp ta đi tới một động phủ do một cường giả thượng cổ lưu lại.

- Cường giả thượng cổ? Chu Hằng vẻ mặt cổ quái, hắn hiện tại đã có thể quét ngang Tiên giới, bảo đi động phủ cường giả thượng cổ Phàm giới lưu lại, dường như có chút không được tự nhiên à.

- Chuyện này phải nói từ đầu! Tang Thanh Sơn bắt đầu kể chuyện xưa.

Tuy nhiên chuyện xưa mặc dù dài, nhưng mà tóm gọn lại cũng không tính phức tạp, chuyện là như vầy: Sau khi Tang gia yên ổn sống ở đây, tự nhiên đi kết giao gia tộc võ đạo cùng tầng thứ, để dễ hòa hợp, dung nhập. Xung quanh còn có năm gia tộc Thần Anh Cảnh khác, đương nhiên, phạm vi chung quanh này cũng có khái niệm khác với người khác tầng thứ, xung quanh ở đây là phạm vi mười vạn dặm.

Nơi này vốn có 5 đại gia tộc thổ địa, cộng thêm thế lực mới Tang gia, Tinh gia nữa.

Tuy rằng 5 đại gia tộc kia rất muốn đuổi Tang gia và Tinh gia ra ngoài, nhưng làm như vậy cái giá phải trả quá lớn, rất có khả năng khiến 5 đại gia tộc cũng bị tổn thất thảm trọng. Bởi vậy, năm năm này tuy rằng không ngừng va chạm, nhưng cũng không bạo phát đại chiến.

Nếu đuổi không đi, vậy dung hợp đi.

7 đại gia tộc tự nhiên đều có thế hệ trẻ xuất sắc, bình thường bọn họ đều lăn lộn với nhau, phát triển tình hữu nghị thậm chí kết thành tình lữ, để hai gia tộc gắn kết chặt chẽ hơn.

Chỉ là sự tình biến hóa 1 tháng trước.
Một mỹ nữ thần bí đột nhiên xuất hiện, câu dẫn mất tâm hồn nam nhân trẻ tuổi 7 đại gia tộc, bao gồm Tang Thanh Sơn, bọn họ đều vì mỹ nữ thần bí mà tranh giành tình nhân. Trong một lần ra ngoài du ngoạn, bọn họ phát hiện một tòa động phủ do cường giả thượng cổ lưu lại.

Người trẻ tuổi tự nhiên cũng có tính toán, tư tâm, chuyện về động phủ này bọn họ cũng không nói cho trưởng bối gia tộc, mà từng người tính tiến vào khai quật.

Đến lúc đó mang bảo vật thượng cổ về nhà, đó là phong quang bực nào?

Hơn nữa, bọn họ còn mượn cơ hội này cầu hôn. Nhưng bảy ngày trước Tang Thanh Sơn với thiên tài của Chung gia Chung Việt Thiên xung đột với nhau, thướng thế lúc trước cũng là do đối phương gây cho, dụng ý chính là khiến Tang Thanh Sơn rời khỏi lần hành trình thám hiểm này.
Không ai biết tòa động phủ này có bảo vật gì, có lẽ chỉ là cấp bậc Kết Thai Cảnh, có lẽ là cấp bậc Thần Anh Cảnh, đám người trẻ tuổi cũng không coi trọng lắm, nhưng dính đến vấn đề tình cảm, bọn họ tự nhiên phải dùng hết thủ đoạn.

Chu Hằng không khỏi cười, Tang Thanh Sơn biết mình đánh không lại, cho nên mới kéo hắn đi chống lưng.

Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, vậy theo vị bạn cũ này đi một chuyến đi.

- Chu huynh, ngươi ngàn vạn không được nói là ngươi từ Tiên giới trở về nha! Tang Thanh Sơn hai tay hợp thành chữ thập, nhờ vả Chu Hằng.

Chu Hằng biết tên này sĩ diện, không khỏi cười, nói: - Được, thì nói ta là biểu huynh bà con xa của ngươi đi!
- Rõ ràng ta lớn tuổi hơn ngươi, vì sao ngươi là biểu huynh? Tang Thanh Sơn nhe răng nói.

- Không đáp ứng thì quên đi! Chu Hằng hất tay nói.

- Được! Tang Thanh Sơn khổ đại cừu thâm nói. - - - - - oOo- - - - -

Chương 844: Thanh Hà tiên tử

Chu Hằng tới đúng là xảo, nếu hắn đến chậm một ngày thì đám người Chung Việt Thiên cũng đã xuất phát rồi.

Sáng sớm hôm sau, Tang Thanh Sơn liền mang theo Chu Hằng ra đi, hội hợp với đám người Chung Việt Thiên.

Bọn họ cũng không phải đến sớm nhất, đương nhiên cũng không phải đến trễ nhất, đến trước bọn họ còn có 7 người, phân biệt đến từ ba gia tộc khác nhau, nữ có nam có, nhưng nhìn qua đều là người trẻ tuổi mới hai mươi mấy tuổi thôi.

Tuổi tác của võ giả niên đã không thể dùng tiêu chuẩn của thường nhân để kết luận nữa, dù sao nhìn qua trẻ tuổi. - Hả, Tang Thanh Sơn, không ngờ ngươi khỏi rồi sao?
Nhìn thấy Tang Thanh Sơn vui vẻ tới, bảy người kia đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Lúc trước Tang Thanh Sơn và Chung Việt Thiên giao thủ, bọn họ đã tận mắt nhìn thấy. Dụng ý của Chung Việt Thiên là đánh cho Tang Thanh Sơn bị thương, bọn họ đều rõ ràng, không mất một tháng điều dưỡng thì làm sao khỏi được?

Nhưng mà sự thật thắng hùng biện, tên này mặt mày hồng hào sao có thể nói là có bệnh, nếu vậy thì toàn bộ người trong thiên hạ đều có bệnh!

- Tự nhiên khỏi rồi, cũng không phải trọng thương gì! Tang Thanh Sơn ra vẻ tùy ý nói.

Người trẻ tuổi, rất là coi trọng mặt mũi.
Bảy người kia đều châu đầu ghé tai, một câu tự nhiên hời hợt của Tang Thanh Sơn không có khả năng để bọn họ hết nghi hoặc. Nhưng mà hiển nhiên Tang Thanh Sơn không có khả năng kể rõ, dù bọn họ có tò mò thì cũng chỉ để ở trong lòng mà thôi.

- Tang huynh, vị này là ai a? Một cô nương xinh đẹp áo đỏ nhìn Chu Hằng, ánh mắt có vẻ hứng thú.

Mặc dù Chu Hằng thu liễm khí tức, ép tu vi mình xuống thì hiện tại cũng là Kết Thai Cảnh, nhưng mà trong lúc lơ đãng hắn vẫn toát ra khí chất vô thượng, đối mới nam nhân là tính uy hiếp, mà đối với nữ tính thì lại giống như mê dược, rõ ràng biết rõ là lửa khói còn muốn vùi đầu vào.

- Khụ khụ, giới thiệu với mọi người một chút!
Tang Thanh Sơn chỉ chỉ Chu Hằng. - Hắn là biểu... huynh của ta, họ Chu, tên là Chu Hằng! Chu Hằng, 7 vị này là thiên tài đến từ Địch gia, Mưu gia, Giải gia!

- Ta tên là Địch Giải Ngữ! Cô nương áo đỏ xinh đẹp kia không đợi Tang Thanh Sơn giới thiệu đã nói: - Chu huynh trước kia ở đâu?

- Rất xa! Chu Hằng chỉ chỉ bầu trời, ý là Tiên giới, nhưng những người khác tự nhiên không có khả năng đoán được. Chỉ cho rằng hắn chỉ tinh tú trên trời, ý là đến từ tinh cầu khác.

Sáu người còn lại cũng tự giới thiệu, mặc dù Chu Hằng không dụng tâm nhớ kỹ, nhưng với trí nhớ của hắn nghe qua một lần là có thể nhớ rõ ràng.

Lần này bọn họ tới thám hiểm, mỗi một gia tộc đều xuất động nhiều nhất ba người, nhưng tuyệt đối không thể mang theo người thế hệ trước của gia tộc tới. Đây là mạo hiểm thuộc về thế hệ trẻ bọn họ.

Tuy rằng không rõ thân phận Chu Hằng, nhưng mà hắn chính là người trẻ tuổi, thậm chí còn trẻ hơn mỗi một người ở đây mấy trăm tuổi, tự nhiên không khó dung nhập vào đoàn đội này, cũng không ai tin thực lực hắn lại vượt qua Kết Thai Cảnh.

Không bao lâu, lại ba người của gia tộc khác tới, theo thứ tự là Cổ gia và Tinh gia. Cổ gia tới một đôi huynh đệ song sinh. Đều là Kết Thai nhị trọng thiên, thực lực khá mạnh. Tinh gia cũng tới hai người, một nam một nữ, nam mới vừa vào Kết Thai Cảnh, vẻ mặt khá lạnh nhạt, nữ là một người quen cũ của Chu Hằng, có danh xưng Băng Hoàng - Tinh Dạ Vũ.

- Chu, Chu Hằng! Nhìn thấy Chu Hằng, trong nháy mắt Tinh Dạ Vũ lập tức lộ ra biểu tình vô cùng kinh ngạc.

Không ngờ ở đây lại gặp được nhân vật truyện kỳ của Huyền Càn Tinh!

- Ha ha, đã quên là Dạ Vũ cũng quen biết vị biểu huynh của ta đây! Tang Thanh Sơn vội vàng lên tiếng. Hắn sợ Tinh Dạ Vũ nói Chu Hằng lúc trước chính là yêu nghiệt ở Huyền Càn Tinh, vậy hắn còn chơi cái rắm.

- Biểu, biểu huynh!
Tinh Dạ Vũ cũng líu lưỡi, chỉ là mị nhãn vừa chuyển liễn hiểu ra, đương nhiên nàng làm sao biết, mình sao qua mặt được Chu Hằng.

Nhiều năm trôi qua như vậy, yêu nghiệt như Chu Hằng cũng đã phi thăng Tiên giới rồi chứ, sao lúc này lại xuất hiện ở đây?

- Dạ Vũ tỷ, người kia là ai vậy? Chu Hằng... Dường như đã nghe qua ở đâu rồi thì phải! Tên nam nhân mặt lạnh của Tinh gia hỏi. Vẻ mặt kia dường như cũng không để Chu Hằng vào mắt.

Tinh Dạ Vũ trừng mắt nhìn đối phương một cái, nói: - Không nên nói lung tung, Chu huynh chính là biểu huynh của Thanh Sơn! Nàng áy náy cười với Chu Hằng, nói:- Chu huynh, đây là con cháu Hàn gia - Tinh Hà Kiều, trước kia luôn vùi đầu tu luyện, không hiểu đạo lí đối nhân xử thế, xin Chu huynh chớ trách!

Chu Hằng mỉm cười, nói: - Không sao!

Tinh Hà Kiều lại có chút không phục, hắn vừa mới đột phá Kết Thai Cảnh, trở thành nửa bước tiên nhân, đúng là khí phách, căn bản không để đám người cùng thế hệ vào mắt, mà nhân vật đời trước thì thế nào, bọn họ chỉ là sinh trước mấy năm, hắn nhất định đuổi kịp bọn họ!

Hiện tại Tinh Dạ Vũ lại răn dạy hắn như trẻ con, tự nhiên khiến hắn không phục!

Chỉ là Tinh Dạ Vũ dù sao vẫn là thiên kiêu Tinh gia, ảnh hưởng của nàng lớn mạnh, hắn cũng không dám chống đối, nhưng lại hoàn toàn biểu hiện ra mặt.

Tinh Dạ Vũ nhìn vào mắt, thầm nghĩ ngươi biết Chu Hằng là tồn tại gì sao? Năm đó ở Huyền Càn Tinh cho dù Thiên Tôn cũng có thể chôn sống! Nhưng hiển nhiên Chu Hằng không muốn để lộ thân phận ra ngoài, nàng cũng không dám nói thêm gì, chỉ lưu ý nhiều hơn mà thôi, miễn cho Tinh Hà Kiều chọc giận Chu Hằng.

Một lát sau, Chung Việt Thiên cũng tới.

Đây là một nam nhân dáng người khôi ngô, có khí thế uy vũ long hành hổ bộ, tóc đen sáng bóng, thuộc loại người hạc trong bầy gà.

Chung gia cũng không chỉ tới một người, đồng bạn của hắn là một nữ nhân xinh đẹp, tươi cười quyến rũ.
Nhìn thấy Tang Thanh Sơn cũng ở đây, Chung Việt Thiên không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc. Mình hạ thủ nặng bao nhiêu, hắn tự nhiên rõ ràng nhất, đối phương làm sao lại xuống giường nhanh như vậy? Ăn tiên đan sao?

- Ha ha, thấy Tang huynh không sao, trong lòng tiểu huynh cũng thở phào. Hắn cười to nói, tuy rằng có vẻ quan tâm, nhưng mà người là do hắn đả thương, nói như thế có vẻ rất giả dối.

Tang Thanh Sơn biết đối phương đang châm chọc mình, hắn cũng cười nói: - Đa tạ Chung huynh quan tâm, hảo ý lần này ngày sau tất báo!

Hai người đối diện, ánh mắt hừng hực ánh lửa.
- Thanh Hà tiên tử đến rồi! Đột nhiên có người kêu lên, lập tức, trừ Chu Hằng ra, tất cả nam nhân đều động tâm, thần hồn mê hoặc. Hai người Tang Thanh Sơn, Chung Việt Thiên cũng đình chỉ giằng co, đều sửa sang quần áo, dường như một sợi tóc quăn cũng không tiện gặp người.

Mỹ nhân thần bí kia đến tột cùng có mị lực như thế nào, không ngờ có thể khiến cho đám người thiên kiêu này khuynh đảo như thế?

Chu Hằng cũng có chút hứng thú, theo ánh mắt mọi người nhìn sang.
Một nữ nhân dáng người quyến rũ đạp bước tới, ngũ quan vô cùng tinh xảo, hai mắt quyến rũ mê ly giống như mây khói, tràn đầy phong tình mê người. Nhất là eo thon của nàng, chỉ một nắm là có thể ôm trọn, mỗi một bước đi, cái mông phong tình vạn chủng uốn éo một cái, quần áo bó chặt, lộ ra vẻ đẫy đà, phổng phao của nàng.

Nàng đúng là nữ nhân vừa xinh đẹp vừa khêu gợi, nhưng nếu nói là đẹp tuyệt mỹ thì không phải.

Chu Hằng lộ ra vẻ tươi cười, nữ nhân này có mị lực lớn như vậy, một là nàng đẹp thật, còn một nguyên nhân trọng yếu hơn, chính là nàng tu luyện một loại công pháp đặc thù, có thể tăng cường mị lực của nàng, do đó ảnh hưởng được tới người khác.

Hắn hơi chút dụng tâm quan sát, hết thảy bí ẩn của đối phương đều bị hắn nhìn rõ.

Vô luận là quần áo hay là linh lực hộ thể của nàng đều không thể ngăn cản ánh mắt của Chu Hằng, nữ nhân quyến rũ phong tình này giống như trần truồng hiện ra trước mặt Chu Hằng. Nhưng Chu Hằng căn bản không quan tâm, ánh mắt trực tiếp xuyên thấu thân thể nàng, tiến thẳng về phía không gian đan điền.

Đây mới là căn nguyên của võ giả, hết thảy bí mật đều ở trong này.

4 luân trăng khuyết diệu động, sáng như ngọc!

Nguyệt Minh Vương 4 luân!

Chu Hằng lộ ra vẻ tươi cười, trách không được có thể ánh hưởng tới cường giả Kết Thai Cảnh một cách vô hình, thì ra cô gái này là một vị tiên nhân! Kết Thai Cảnh ở Phàm giới tuy rằng được xưng là nửa bước tiên nhân, thuộc loại tồn tại đỉnh phong thế giới, nhưng mà đối mặt với tiên nhân thì tính là cái gì?
Huống chi, đối phương chỉ cần ảnh hưởng thần ý của bọn họ, để bọn họ ngưỡng mộ nàng thôi, như vậy thì càng đơn giản rồi.

Vì sao đường đường là tiên nhân lại phải làm chuyện như vậy?

Không cần đoán Chu Hằng đã biết - Thiên Huyền Linh Tinh!

Trên thực tế, người thổ địa của Tiên giới đã sớm chết không còn, hiện tại người 49 Tiên Thành đều do đại năng từ Minh giới trăm vạn năm trước mang lên từ Phàm giới, bọn họ cũng không biết tồn tại của Thiên Huyền Linh Tinh.

Bởi vậy mới có Vương U Nguyệt!

Cho nên, Thanh Hà tiên tử này khẳng định không phải do Tiên giới phái xuống, mà là Minh giới! Giống như lão lừa đảo vậy, không ngừng tìm kiếm Thiên Huyền Linh Tinh ở Phàm giới!

Đối với Chu Hằng mà nói, chỉ cần đối phương không chọc đến hắn, như vậy hắn cũng không có hứng thú đi phơi bày thủ đoạn của đối phương.

Thanh Hà tiên tử kia cũng không biết mình đã bị người ta nhìn thấu từ trong ra ngoài, nhưng tiên nhân dù sao cũng là tiên nhân, nàng mơ hồ có loại cảm giác bị người dòm ngó, nhưng khi nàng muốn tìm ra ai nhìn trộm nàng, loại cảm giác này lại không cánh mà bay, để cho nàng nghi ngờ lúc trước có phải là ảo giác hay không?

- Các vị, tiểu muội đến chậm! Nàng áy náy cười.
- Không sao, là chúng ta đến sớm! Những nam nhân này liền vội vàng nói.

- Vậy là tốt rồi! Thanh Hà tiên tử lộ ra vẻ "Như trút được gánh nặng", vừa đúng khiến mọi người dâng lên một cỗ cảm giác tôn trọng, lại hiện lộ ra địa vị độc nhất vô nhị của nàng.

- Vị công tử này thật lạ mặt nha, không biết xưng hô thế nào? Nàng liếc Chu Hằng một cái, sau đó dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Tang Thanh Sơn, bởi vì hắn đứng gần nhất.

- Đây là biểu huynh ta, họ Chu, tên Hằng! Tang Thanh Sơn vội vàng giới thiệu, thuận tiện ghé đầu nhỏ giọng vơi Chu Hằng:
- Này, huynh đệ một trận, nàng là ta nhìn trúng, ngươi ngàn vạn lần không thể đoạt nha!

Chu Hằng không khỏi bật cười, đây không phải là vấn đề hắn cướp đoạt hay không, người ta là tiên nhân, đến Phàm giới chỉ là muốn tìm kiếm Thiên Huyền Linh Tinh, căn bản không coi trọng người nào trong bọn họ.

Chỉ là nhìn thấy Tang Thanh Sơn hứng thú dạt dào, hắn cũng không đành lòng đả kích. - - - - - oOo- - - - -

Chương 845: Tầm bảo bắt đầu

Thanh Hà tiên tử rất có hứng thú với Chu Hằng.

Loại hứng thú này dĩ nhiên không phải chỉ là tình cảm giữa nam với nữ, mà là nàng phát hiện nhìn mình không thấu Chu Hằng.

Rõ ràng đối phương là "Kết Thai Cảnh", hàng thật giá thật, đồng tẩu vô khi, nhưng mà nàng luôn cảm thấy có chỗ lạ! Đúng vậy, nàng không thể nhìn thấu không gian đan điền của Chu Hằng!

Khí tức lưu chuyển bên ngoài hoàn toàn có thể làm giả, chỉ cần tu vi chênh lệch lớn là được, như vậy người yếu căn bản nhìn không thấu! Nhưng không gian đan điền thì không làm giả được, giống như Sơn Hà Cảnh cũng chỉ tạo thành núi rừng sông hồ, tuyệt đối không có tồn tại Linh Hải!
Mà Kết Thai Cảnh cũng chỉ có anh thai, không thể bồi dưỡng ra Thần Anh được! Nàng không ngờ nhìn không thấu không gian đan điền của Chu Hằng!

Kỳ quái, trên người tên này có mang bảo vật gì, có thể che chắn thần trí của mình sao? Chính vì lòng có hoài nghi này cho nên nàng mới nói thêm với Chu Hằng mấy câu, muốn từ trong lời nói của Chu Hằng tìm được một tia dấu vết, nhưng mà Chu Hằng lười để ý tới nàng.

Nhưng người khác nhìn vào lại là khinh người quá đáng.

Nữ thần trong lòng bọn họ trong, đi tìm Chu Hằng nói chuyện, nhưng mà Chu Hằng không ngờ mấy lời đơn giản ứng phó!
Này này này này, hỗn đản ngươi đừng cản trở hạnh phúc của người khác à.

Tất cả nam nhân đều rất phẫn nộ, cho dù Tang Thanh Sơn cũng đang ai thán đáng lẽ không nên mang theo Chu Hằng tới đây, đây không phải là dẫn sói vào nhà sao? Tuy nhiên trừ Thanh Hà tiên tử ra, bốn gã mỹ nữ lại rất có cảm tình với Chu Hằng, nguyên nhân rất đơn giản a, Thanh Hà tiên tử đã chiếm mất hào quang của bọn họ rồi, hiện tại Chu Hằng chặn họng Thanh Hà tiên tử, tự nhiên các nàng xem Chu Hằng trở thành người mình.

- Nếu người đã đông đủ, chúng ta có thể xuất phát! Chung Việt Thiên nói, thật sự không nghĩ Nữ thần trong lòng mình lại nói chuyện với Chu Hằng, điều này giống như xé nát tâm can hắn.

- Xuất phát!
Đám người tuổi trẻ cũng khí phách nói, bọn họ đều là thiên chi kiêu tử, mỗi người đều vô cùng ngạo khí, đối với cuộc phiêu lưu không rõ nguy hiểm, bọn họ cũng không có chút sợ hãi nào.

Bọn họ xuất phát, một đường tiến về phương bắc, sau 5 ngày hành trình, đi tới một sơn cốc nhỏ, nơi này là cửa vào động phủ cường giả thượng cổ lưu lại.

Nhắc tới cũng xảo, lúc trước mấy người trẻ tuổi bọn họ còn tranh giành tình nhân mà luận bàn ở đây, chiến đấu kịch khiến một góc núi sụp đổ, kết quả cửa vào động phủ hiện ra.

Bởi vì khi đó bọn họ chưa có chuẩn bị gì, sau khi thăm dò ra cửa vào có cấm chế rất mạnh, cũng không lập tức xâm nhập, mà sau khi che giấu cửa vào chia nhau về nhà, đợi khi có đầy đủ đan dược, bảo vật chuyên phá cấm chế rồi lại tới nữa.
Bọn họ rất nhanh đi tới lối vào động phủ, sau khi dời đá che lấp cửa vào, hiện ra một cửa vào đen tối, mặc dù trời nắng chang chang nhưng mà vẫn có một dòng khí lạnh thổi ra.

- Mọi người liên thủ, phá mở cấm chế tiến vào! Chung Việt Thiên nói.

10 nam 4 nữ đồng thời ra tay, nhao nhao tế ra pháp khí chuyên phá cấm chế, đánh tới cửa động. Chu Hằng lại hứng chí dựa vai ở một bên, bảo tàng Phàm giới không thể khiến hắn có chút hứng thú nào!

Trên thực tế ngay cả bảo tàng Tiên giới cũng không thể khiến hắn hưng phấn, bởi vì hắn đã đứng ở đỉnh phong Tiên giới, còn có bảo vật gì có thể khiến hắn động tâm?
Hắn bây giờ chỉ muốn thánh dược, mau chóng tích lũy đủ linh lực, sau đó xông phá Tinh Thần Cảnh, phi thăng Minh giới, đi tìm Hoặc Thiên.

Không mấy hứng thú còn có Thanh Hà tiên tử, nàng là tiên nhân, tự nhiên không có khả năng để ý bảo vật Phàm giới, nhưng mà nàng cũng không muốn lộ thân phận của mình ra ngoài, bởi vậy chỉ giả bộ cảm thấy rất hứng thú.

Nàng cũng phân lực chú ý dời lên người Chu Hằng, bởi vì nhìn không thấu, nàng càng muốn tìm hiểu rốt cuộc trên người Chu Hằng cất giấu bí mật gì.

May mà đám người Tang Thanh Sơn đều tập trung tinh thần phá mở cấm chế, bằng không bọn họ cũng ăn không tiêu dấm chua.

Bởi vì lần này đã có chuẩn bị, chỉ nửa ngày sau, bọn họ đã phá giải được cấm chế. Mặc dù Chu Hằng không ra tay, nhưng cũng cảm ứng được, cái gọi là pháp khí chuyên phá giải cấm chế, thực ra chỉ là dụng cụ hấp thu máu tươi vô tận.

Chẳng hạn thanh chủy thủ màu đen Tang Thanh Sơn dùng, tuyệt đối đã được ngâm máu tươi qua, không biết hấp thu bao nhiêu tinh huyết! Tuy nhiên, sau khi phá mở cấm chế, tinh huyết pháp khí hút được cũng bị tiêu hao vô số, màu đen cũng chuyển sang màu trắng nhạt.

Đây là tiêu hao trong quá trình phá mở cấm chế.

Hiện tại Chu Hằng mới biết, cái gọi là huyết tế thực ra chỉ là lợi dụng mảnh vỡ phù văn trong máu để đạt hiệu quả bài trừ trận pháp. Người Phàm giới, Tiên giới khả cũng không biết huyết có tác dụng gì, nhưng bọn bọ chỉ cần biết nó hữu dụng là đủ rồi.
- Thành! Mười mấy người đều hưng phấn nói, bọn họ còn rất trẻ, cho nên rất hứng thú mạo hiểm, tham bảo.

- Đi! Mọi người nối gót nhau tiến vào động phủ.

Đây là một cái sơn động rất khô ráo, đoạn đầu thông đạo rất nhỏ hẹp, nhưng rất nhanh mở rộng, đủ để chứa mười người cùng đi.

Càng lúc càng xa, trong đoàn người, người thực lực yếu nhất cũng đạt tới Kết Thai Cảnh, lại có năng lực phi hành, tự nhiên lặng yên không tiếng động đi lại trong sơn động, tuy nhiên mọi người đều là người trẻ tuổi, sao có thể yên tĩnh được, mọi người không ngừng nói chuyện.

Thanh Hà tiên tử tự nhiên là trung tâm được đám nam nhân vây quanh, tuy nhiên, bốn mỹ nữa khác lại vây quanh Chu Hằng, xem như chống lại Thanh Hà tiên tử.

3 nữ tử kia cũng không biết sao, nhưng Tinh Dạ Vũ lại rất muốn lần nữa kết giao với Chu Hằng, cho dù không thể khiến cho động tâm Chu Hằng, nhưng mà kết giao bằng hữu bình thường cũng tốt.

Đối phương chính là tiên nhân a!

Chu Hằng tuy rằng không chút động tâm, nhưng 4 nữ tử đều trẻ đẹp, phong tình khác nhau, nói chuyện với các nàng ít nhất sẽ không nhàm chán. Hắn thuận miệng nói chuyện, sau khi đi mười mấy phút, hắn đột nhiên phất tay một cái, nói: - Có động tĩnh!

Mọi người lập tức dừng bước, nghiêng tai lắng nghe, lại không nghe được gì.

- Ngươi cái tên này, đang lấy lòng mọi người sao? Tinh Hà Kiều không vui nói.

- Câm miệng! Tang Thanh Sơn lập tức khiển trách, hắn biết Chu Hằng là tiên nhân, nếu Chu Hằng nói có động tĩnh, như vậy khẳng định có động tĩnh!

- Ngươi... Tinh Hà Kiều giận dữ, muốn ra tay đánh người.
Ti! Đúng lúc này, thanh âm quái dị vang lên, truyền khắp sơn động. Thực ra thanh âm này không phải quá lớn, nhưng mọi người ít nhất cũng là tồn tại Kết Thai Cảnh, đều nghe được rõ ràng!

Quả nhiên có động tĩnh!

Mọi người đều hướng Chu Hằng nhìn sang, tên này thính thật, còn nghe được sớm hơn bọn họ lâu như vậy.

Trên thực tế, Chu Hằng trước đó đã sớm nghe được động tĩnh rồi, chỉ là nói khi đó, ít nhất phải mất 10 phút nữa mọi người mới nghe được, như vậy thì rất dọa người.

Thanh Hà tiên tử khẳng định cũng đã sớm phát hiện ra rồi, nhưng Chu Hằng nếu nói lúc này, đợi một phút sau nàng phát hiện, lúc này mới nói cho mọi người, như vậy Thanh Hà tiên tử cũng sẽ hoài nghi hắn.
Làm nhiều chuyện như vậy đều vì Tang Thanh Sơn a, bằng không hắn khai hỏa toàn bộ lực lượng, trực tiếp phá mở cái động phủ này là được rồi.

Đây là một con Cự Tích, dài chừng ba mươi mấy trượng, cả người còn cường tráng hơn trâu nước, trên người có vảy sậm xanh lá, lưỡi dài liên tục thè ra nuốt vào, tản ra mùi máu tanh tưởi. Ở thời điểm đám người Chu Hằng tiến vào sơn động, nó đã phát hiện, bò ra, cũng chính lúc đó Chu Hằng cũng nghe được động tĩnh của nó.

- Cái gì vậy? Trừ Chu Hằng ra, cũng chỉ có Thanh Hà tiên tử biết trước nó là con gì, những người khác đều cả kinh kêu lên.
Động phủ cường giả thượng cổ, cái gì cũng không biết, ai biết nơi này có nguy hiểm gì.

Lúc này Chu Hằng không thể nói gì, hắn bây giờ chỉ là biểu huynh của Tang Thanh Sơn thôi, hắn cũng không cần phải đứng ra chống đỡ hiện trường.

- Mọi người cẩn thận! Chung Việt Thiên vọt ra trước, ra vẻ cảnh giác, càng thời điểm nguy hiểm này càng phải giành ra mặt trước mọi người.

Xoạt xoạt xoạt, chín tên thanh niên khác cũng không cam yếu thế xông về phía trước một bước, đứng song song với Chung Việt Thiên, không cho hắn độc chiếm cơ hội biểu hiện.
Chu Hằng lắc đầu bật cười, hai tay ôm ngực tựa vào vách động, tuy rằng hắn còn trẻ hơn bất cứ ai ở đây, nhưng mà mấy năm nay không biết hắn đã trải qua bao nhiêu chiến đấu, tâm trí sớm đã trưởng thành lão luyện, loại hành vi tranh giành tàn nhẫn này hắn thấy thật nhàm chán.

- Một đám ngu dốt máu nóng lên đầu! Địch Giải Ngữ phiết miệng nói, không ưa gì biểu hiện của bọn họ.

Ti! Ti!

Đúng lúc này, con Cự Tích kia rốt cục xuất hiện.

- Yêu thú!"
- Kết Thai tam trọng thiên!

- Loại yêu thú này có kịch độc, mọi người chú ý!

Tuy rằng tranh giành tình nhân, nhưng thời điểm liên quan đến chính sự, mọi người đều có cái nhìn đại cục, lúc này cũng không phân tán lực chú ý nội đấu nữa.

- Ti... Con Cự Tích thè lưỡi nuốt vào, há cái miệng rộng phun ra một đoàn sương mù cuốn về phía mọi người.

Yêu thú chính là yêu thú, vô cùng hung tàn, nếu không đổi lại là võ giả trong thì đầu tiên là cân nhắc địch nhiều ta ít, tuyệt không hiện thân vào lúc này, càng đừng nói là chủ động tấn công.
- Mọi người cùng tiến lên!

Đối phó yêu thú tự nhiên không cần phải nói quy củ gì, Tang Thanh Sơn và 9 nam thanh niên cùng ra tay tấn công Cự Tích. Bọn họ đều tới tìm bảo, cũng không phải tới tìm yêu thú rèn luyện.

Vậy tất nhiên là giải quyết càng nhanh càng tốt.

Mười Kết Thai Cảnh liên thủ công kích, hơn nữa mỗi người đều là thiên tài, tự nhiên chiến lực vô cùng cường đại! Dù yêu thú kia có khí lực cường đại, lực phòng ngự kinh người, còn có kỹ năng phun độc, nhưng mà một chống mười vẫn không có phần thắng.

Nếu như không có Chu Hằng nhắc nhở, đầu yêu thú này bỗng nhiên đánh lén, có thể sẽ gây chút phiền toái cho mọi người, nhưng bây giờ là mọi người cùng quần công.

Chỉ mười mấy phút, đầu yêu thú này đã bị giết tại chỗ.

Nơi này có điểm cổ quái!

Chu Hằng thầm nói, linh trí yêu thú đương nhiên không thể so được với con người, nhưng mà sinh tồn là bản năng, vì sao lại phải tử chiến không lùi? Hẳn là bị hoàn cảnh nơi này ảnh hưởng, khiến con yêu thú này không muốn lui.

Nhưng, mặc kệ đi, ngay cả bảo tàng Tiên giới hắn cũng không để vào mắt, huống chi là di vật "đại năng" Phàm giới lưu lại chứ.
Hắn chỉ xem náo nhiệt, với lại làm cái bóng cho Tang Thanh Sơn, thỏa mãn lòng hư vinh của người này, nhưng tán gái thì đừng nghĩ tới, Thanh Hà tiên tử thật chính là tiên nhân, tuyệt đối không thể thể thích Tang Thanh Sơn. Đây nhất định là mối tình đơn phương rồi. - - - - - oOo- - - - -

Chương 846: Mê cung

Mặc dù bộ dạng Cự Tích xấu xí, lại một thân là độc, nhưng dù sao cũng là yêu thú cấp bậc Kết Thai Cảnh, giá trị rất lớn, tuyệt không thể lãng phí.

Mọi người thu thi thể Cự Tích vào trong pháp khí không gian, về phần phân phối thì đợi sau khi ra ngoài, mọi người đều có chút độ lượng cùng tính nhẫn nại ấy, thi thể một đầu yêu thú Kết Thai Cảnh còn không đến mức để mọi người mất phong độ.

- Tuy nhiên, ngay từ đầu là yêu thú Kết Thai Cảnh, nơi này... không đơn giản a! Mọi người lại nghĩ tới một vấn đề khác.

Giữa các võ giả bảo vệ nghiêm mật, Thần Anh Cảnh chống lại Kết Thai Cảnh tuyệt đối là giết trong nháy mắt, bây giờ bọn hắn gặp phải yêu thú Kết Thai Cảnh, kế tiếp có thể có cấp bậc Thần Anh Cảnh hay không?
Đến lúc đó bọn họ có thể toàn thân mà chạy cũng đã rất may , còn muốn lấy ra bảo vật trong động phủ? Vậy thì thật là si tâm mộng tưởng!

- Lần này chúng ta chuẩn bị sung túc, dù gặp yêu thú Thần Anh Cảnh, cũng có thể toàn thân mà chạy! Rất nhanh có người tăng sĩ khí cho mọi người.

Mọi người đều gật đầu, tuy rằng bọn họ trẻ tuổi khí thịnh, nhưng người nào đều không phải ngu ngốc. Trước khi tới đây thời gian một tháng cũng không phải đi chơi , mà là chuẩn bị kỹ càng, đủ để ứng phó một ít tình huống đột phát.

- Các ngươi có phát hiện hay không, nơi này có người luôn luôn nhàn hạ! Chung Việt Thiên đột nhiên đem đầu mâu chỉ Chu Hằng, tuy rằng trong miệng nói có người, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm Chu Hằng.
Chu Hằng hoàn toàn không có ý tứ phản ứng.

- Chung Việt Thiên, ngươi có ý gì? Không đợi Tang Thanh Sơn lên tiếng, Tinh Dạ Vũ đã giành nói trước, khuôn mặt căm giận - Chúng ta có thể cảnh giới trước thời hạn chính vì Chu Hằng nhắc nhở, đây vốn là một công lao lớn! Hơn nữa, đối phó đầu Cự Tích kia nhiều nhất năm người là đủ, Chu Hằng không ra tay cũng không có gì khác nhau! .

Nàng tự nhiên vô điều kiện thiên hướng Chu Hằng !

Nói giỡn, thời điểm tên này ở Huyền Càn Tinh có thể chém giết Chuẩn Tiên, hiện tại khẳng định càng thêm khó lường!
- Đúng vậy đúng vậy! Địch Giải Ngữ cũng liên tục gật đầu.

Chung Việt Thiên bị nàng vạch trần, không khỏi đỏ mặt lên, hắn thực ra không hề ân oán cùng Chu Hằng, nhưng chỉ không quen nhìn đối phương được chúng nữ vây quanh, ngay cả Thanh Hà tiên tử cũng thường thường đưa mắt.

Hắn thẹn quá thành giận, nói: - Chu Hằng. Ngươi chỉ tránh ở phía sau nữ nhân, để nữ nhân xuất đầu cho ngươi sao? .

Chu Hằng thở dài, nhún vai, nói: - Không có biện pháp, con người của ta nhân duyên đặc biệt tốt, ngươi ghen tị cũng không làm gì được! .
Ta ghen tị?

Ta đường đường thiên kiêu trong thế hệ trẻ Chung gia cần ghen tị ngươi? Bất quá là 1 cái cháu ngoại Tang gia. Có thể có địa vị gì? Ngươi có thể so cùng ta?

Phi, đặt hai người bọn họ chung một chỗ so sánh là một loại sỉ nhục đối với hắn!

Chung Việt Thiên gỡ vuốt tay áo một cái, tiến một bước, nói: - Chu Hằng, ngươi dám luận bàn một chút cùng ta không? Nói đến hai chữ luận bàn, hắn còn cố ý nhìn Tang Thanh Sơn một cái, cái này gọi là nhất tiễn song điêu. Đánh hai người cùng lúc!

Quả nhiên, Tang Thanh Sơn lập tức đỏ rực, nắm nắm tay chặt chẽ .
- Chung Việt Thiên, ngươi có một chút quan niệm đại cục không, bây giờ là thời điểm tàn nhẫn tranh đấu sao? Tứ nữ Địch Giải Ngữ đều khiển trách hắn.

Chung Việt Thiên cũng không thật muốn luận bàn với Chu Hằng vào lúc này, chỉ là muốn chèn ép Chu Hằng một chút, tăng lên địa vị của mình.

Chỉ là hiển nhiên hiệu quả không giống hắn tưởng tượng. 4 nữ không ngờ đều bảo vệ Chu Hằng, mà hắn một đại nam nhân sao có thể tranh chấp với 4 nữ, không phải tự mất mặt ở trước Thanh Hà tiên tử sao?

Hắn xoay người, đi tới trước.

Trừ bỏ Tang Thanh Sơn ra, ánh mắt tám nam nhân khác nhìn về phía Chu Hằng cũng có chút không tốt, không có biện pháp, nhân duyên quá tốt sẽ dẫn tới nam nhân công phẫn .

Mọi người tiếp tục đi tới, sau nửa giờ. Phía trước đột nhiên xuất hiện tám đường rẽ!

- Chọn một con đường? Mọi người đều tự hỏi.

Tiến vào nơi này, thần thức mọi người đều bị ảnh hưởng, căn bản không thể do thám biết đến địa phương sau mười trượng, như vậy tự nhiên không có khả năng biết đường nào là chuẩn.
- Hắc Có người thử rống lên một tiếng, ý đồ thông qua hồi âm xác định. Nhưng tám cái ngã ba đều rất dài rất dài, một chiêu này căn bản không có tác dụng.

- Trước đi một con đường rồi nói sau! Tang Thanh Sơn đề nghị.
Mọi người nhao nhao gật đầu, tùy ý tiến vào đường thứ nhất từ bên tay trái, được năm sáu phút sau, phía trước lại xuất hiện tám cái ngã ba lần nữa. Mọi người hai mặt nhìn nhau, đồng thời dừng bước.

- Trước lui ra ngoài, đi đường khác! .

Bọn họ thối lui đến địa phương cũ, thử qua 7 cái ngã ba còn dư lại, lại phát hiện kết quả hoàn toàn giống nhau - đi ra một khoảng cách sau, sẽ có tám cái ngã ba mới xuất hiện.

Bọn họ lại thử đoạn đường thứ hai một chút, kết quả vẫn như thế, phía trước có đường rẽ chờ bọn họ.

Ai cũng không biết chỗ này rộng rãi dường nào, những đường rẽ này lại hình thành mê cung phức tạp như thế nào.

- Một đường xông qua! Chung Việt Thiên ngạo nghễ nói.

Cái gọi là dốc hết sức phá vạn pháp, thích hợp với bất kỳ trường hợp!
Chỉ cần có đầy đủ lực lượng, có thể phá mở bất kỳ trận pháp! Bao gồm mê cung!

Không có thông đạo, ta ngạnh sinh bổ ra một con đường! Một đường thẳng tắp đi, căn bản không cần để ý mê cung! Vào cuộc , mới cần giải cục! Nhưng có đầy đủ lực lượng, trực tiếp bạo lực phá cuộc!

Hắn bổ ra một chưởng, đánh vào trên tảng đá, oanh, một tiếng nổ nặng nề vang lên, vách tường núi rơi xuống một khối hòn đá lớn chừng bàn tay.

Mặt Chung Việt Thiên lập tức đen!

Nham thạch nơi này rất cứng rắn, với thực lực của hắn lại chỉ đánh nát một tảng đá nhỏ như vậy, như vậy muốn ngạnh sinh bổ ra một cái lối đi, điều này cần bao lâu?
Vèo! 4 nữ Địch Giải Ngữ thì nhao nhao bật cười. Các nàng đều khó chịu những nam nhân này bị Thanh Hà tiên tử mê thần hồn điên đảo, cho nên quơ được cơ hội tự nhiên phải cười nhạo một chút, ngược lại không phải các nàng có ý kiến gì cùng Chung Việt Thiên.

Sắc mặt Chung Việt Thiên thối đen, hắn lại nghĩ 4 nữ bởi vì quan hệ Chu Hằng mới cười nhạo mình, không khỏi trừng mắt Chu Hằng một cái.

Chu Hằng thở dài trong lòng, hắn kiên nhẫn có vẻ đặc biệt không tốt, thật sự không có hứng thú bồi những người này. Nói: - Dường như ta đã thấy qua trận pháp này, các ngươi đi theo ta! .

Hắn tự nhiên chưa thấy qua loại trận pháp này, trên thực tế đây căn bản không phải trận pháp, chỉ là cái mê cung mà thôi. Thần thức của hắn tự nhiên không có khả năng bị nơi này hạn chế, sớm đã tìm được đường.

Trừ bỏ Tang Thanh Sơn cùng Tinh Dạ Vũ ra sẽ không có ai tin tưởng hắn.

Làm sao có thể có thần thức cường đại như thế? Nghe hắn vừa nói như vậy. Trừ bỏ hai người Tang, Tinh ra, những người khác đều lộ ra vẻ nửa tin nửa ngờ. Bọn họ sợ Chu Hằng cậy mạnh, mang theo bọn họ lãng phí thời gian.

- Biểu huynh ta nếu nói vậy, vậy nhất định là thật, tuyệt đối sẽ không nói lung tung! Tang Thanh Sơn vội vàng nói.
Tinh Dạ Vũ cũng tiến hành duy trì. Thấy nàng nói như vậy, tam nữ Địch Giải Ngữ tự nhiên cũng theo Chu Hằng.

Chín người Chung Việt Thiên thì không nắm được chủ ý, cuối cùng đưa ánh mắt nhìn về phía Thanh Hà tiên tử, nói: - Tiên tử thấy thế nào? .

- Vậy theo Chu huynh đi một chút xem! Thanh Hà tiên tử mờ nhạt nói, nàng thật sự nhìn không thấu Chu Hằng, đây có lẽ là một cái cơ hội dò hỏi bí mật đối phương.

Chu Hằng bắt đầu dẫn đường.

Không ngừng gặp được đường rẽ, lựa chọn đường rẽ. Mọi người đi không ngừng, một ngày lặng yên mà qua.

- Chu Hằng, ngươi rốt cuộc hiểu hay không? Có người không kìm nổi oán giận.

Đây căn bản không phải trận pháp, một điểm nguy hiểm cũng không có, hoàn toàn là mê cung..

Chu Hằng cười nói: - Kiên nhẫn một chút, ít nhất còn phải đi hết hai ngày mới có thể rời đi! .

Hai ngày?

Nơi này lớn ra sao a!
Mọi người đều hồ nghi không chừng. Nhưng nhìn thần tình Chu Hằng tự tin, dường như bọn họ lại thêm một chút lòng tin.

Tiếp tục đi đi, nếu Chu Hằng nói hai ngày, như vậy thì cho hắn thêm hai ngày, dù sao đối với Kết Thai Cảnh võ giả mà nói, hai ngày trôi qua trong nháy mắt.

Nhưng sơn động này khắp nơi đều có cùng dạng, mặc kệ rẽ ngang rẽ dọc, đông quải tây quải. Cảnh tượng đều như nhau, một thời gian dài khó tránh khỏi để người ta hoài nghi có phải luôn luôn tại đảo quanh tại chỗ hay không.

Lại một ngày sau, mọi người tin tưởng Chu Hằng càng ngày càng yếu - thời điểm tên này gặp được đường rẽ cũng không dừng lại, không cần suy nghĩ , thật giống như là đi loạn a!
Đám người Chung Việt Thiên lại bắt đầu hoài nghi. Nhưng 4 nữ Địch Giải Ngữ lại ủng hộ, ngược lại không phải các nàng tin tưởng Chu Hằng, mà là tranh cãi cùng những nam nhân kia.

Đương nhiên trong này không bao gồm Tang Thanh Sơn cùng Tinh Dạ Vũ, bọn họ tin tưởng Chu Hằng 100%! Cho dù là Chu Hằng nói bầu trời mặt trời con đường , bọn họ đều tin tưởng vững chắc!

Người ta là tiên nhân, đáng giá lừa bọn họ sao?

Rất nhanh, hai ngày qua , mọi người còn đảo quanh sơn động đen như mực, đột nhiên phía trước sáng ngời, xuất hiện một phiến thiên địa mới.

- Chu Hằng, ngươi còn không thừa nhận ngươi dẫn đường lung tung!
Chung Việt Thiên nổi giận đùng đùng. Hắn không cam lòng bị người khác đùa giỡn?

Đến nơi này, trừ bỏ Tinh Dạ Vũ ra, tam nữ Địch Giải Ngữ cũng không còn ủng hộ Chu Hằng , dù sao Chu Hằng đã nói ba ngày, nhưng vị trí bọn họ hiện tại còn không biết là đâu.

Vậy còn đi cùng Chu Hằng để làm chi?

Chu Hằng nhún nhún vai, nói: - Tùy các ngươi, tin tưởng ta tiếp tục theo ta đi, không tin thì quên đi! .

- Ta tin tưởng ngươi! .
Ai cũng không nghĩ tới, người thứ nhất lên tiếng nói chuyện dĩ nhiên là Thanh Hà tiên tử.

- - - - - - - - - - oOo- - - - - - - - - -

Chương 847: Bị tập kích liên tiếp

- Tiên tử! Bọn người Chung Việt Thiên vội la lên, chẳng lẽ đầu óc Thanh Hà tiên tử cũng hồ đồ?

- Tiên tử, người này rõ ràng đang đùa bỡn chúng ta, vì cái gì còn phải tin tưởng hắn? .

- Đúng vậy, hắn rõ ràng coi chúng ta trở thành kẻ ngốc, nếu chúng ta tiếp tục đi theo hắn, vậy thật sự thành kẻ ngốc! .

Thanh Hà tiên tử tươi cười, nói: - Các ngươi muốn phải như thế nào, ta không thể miễn cưỡng, nhưng ta chỉ muốn làm kẻ ngốc như vậy! .
Đám người Chung Việt Thiên nhìn nhau, đều không nói ra lời.

Bọn họ không tin Chu Hằng, lại càng không nguyện nghịch Thanh Hà tiên tử. Dù sao có thể bồi tiếp tiên tử, để cho nàng thấy rõ chân diện mục Chu Hằng đi!

- Chu huynh, thỉnh! Thanh Hà tiên tử cười khúc khích hướng về Chu Hằng.

Chu Hằng biết, đối phương ủng hộ chính mình như vậy, là bởi vì cửa ra buông xuống, thần thức của nàng đã có thể cảm ứng được. Mục tiêu của đối phương là tìm kiếm Thiên Huyền Linh Tinh, tự nhiên sẽ không lãng phí thời gian ở trong này.

Bởi vậy, nếu đã tìm được con đường chính xác, nàng đương nhiên trợ giúp ! Hơn nữa nàng không muốn lộ ra ngoài thực lực của chính mình, tự nhiên mượn dùng Chu Hằng dẫn dắt mọi người ra mê cung này.

Chu Hằng ẩn giấu thực lực, là bởi vì hắn đáp ứng Tang Thanh Sơn, mà Thanh Hà tiên tử không muốn ảnh hưởng nàng tìm kiếm Thiên Huyền Linh Tinh.

Mình có nên tìm kiếm một chút Thiên Huyền Linh Tinh ở Phàm giới?

Chu Hằng tiếp tục đi, một bên thầm nghĩ ở trong lòng.

Minh giới không có linh thạch, cũng không có tiên thạch, muốn gia tốc tu luyện cũng chỉ có thể dựa vào Thiên Huyền Linh Tinh. Bởi vì mỗi một viên Thiên Huyền Linh Tinh đều là tinh hoa một cái tinh cầu trải qua vô số năm áp súc hình thành, chẳng những có linh lực kinh khủng, hơn nữa còn có cảnh giới Minh giới võ giả cần lĩnh ngộ.
Bốn đại cảnh giới Minh giới: Tinh Thần Cảnh, Thiên Hà Cảnh, Tuệ Tinh Cảnh, Hắc Động Cảnh, đều có liên quan tới tinh cầu, nếu Thiên Huyền Linh Tinh là một cái tinh cầu áp súc, tự nhiên có thể cung cấp lĩnh ngộ tương ứng.

Hắn ở hai giới tiên, phàm có thể coi như vô địch, nhưng chạy đến Minh giới, tương đương với hết thảy đều phải bắt đầu lại từ đầu. Ý vị nếu có Thiên Huyền Linh Tinh xuất thế, hắn căn bản không có tư cách tranh đoạt - cường giả rất nhiều a.

Hơn nữa, giá từ Minh giới xuống quá lớn!

Bởi vậy nếu bây giờ hắn đang ở Phàm giới, hơn nữa còn là tuyệt đối vô địch một giới, vì cái gì không tìm kiếm một chút?

Hiện tại quả thật hắn còn chưa dùng tới Thiên Huyền Linh Tinh, nhưng chỉ cần tiến thêm một bước, hắn được luyện hóa loại chí bảo Minh giới này. Đương nhiên từ giờ trở đi phải nắm chặt thời gian.

Lại nửa giờ sau, phía trước đột nhiên xuất hiện một điểm sáng nhỏ!

- Đường ra? .

- Nhất định là đường ra! .

Mọi người đầu tiên là sửng sốt, sau đó đồng loạt kinh hô lên, ánh mắt nhìn về phía Chu Hằng không khỏi mang theo vài phần khó tin.

Mê cung phức tạp như vậy cũng bị Chu Hằng đi ra!
Điểm sáng phía trước càng lúc càng lớn, thời điểm mọi người đi ra. Chỉ thấy phía trước quả nhiên rộng mở trong sáng, hiện ra một mảnh thanh sơn lục thủy.

Ở trước mặt của bọn họ, có một thác nước giáng xuống từ trên trời, dường như một con rồng bạc, dài ít nhất mấy trăm trượng, lực cường đại đánh vào, bọt nước văng lên đều cao mấy chục trượng. Hơi nước tạo thành một mảnh sương giống như tiên cảnh.

- Chúng ta... chạy tới chỗ nào? .

Mọi người nhao nhao nói, có người muốn vọt người bay lên, không ngờ phát hiện trọng lực nơi này lớn đến thái quá, bọn họ căn bản không thể thoát khỏi cỗ lực lượng này phi hành trên không trung, chỉ có thể lướt đi mà thôi.
Đương nhiên, không bao gồm Chu Hằng cùng Thanh Hà tiên tử, nhưng hai người cũng không có ý tứ biểu hiện ra.

- Thật sự là tiên cảnh nhân gian a! Bốn mỹ nữ đều lộ ra vẻ say mê.

Chỉ từ cảnh sắc mà nói, nơi này quả thật cực kỳ xinh đẹp, giới bên ngoài rất khó nhìn thấy cảnh đẹp cực hạn như vậy.

Xì xích, phương xa, một đám tiên hạc vũ bay lên không, ở trên trời quần kết thành đội phi hành, giống như Nghê Thường tiên tử biểu diễn vũ đạo nhân gian khó gặp.

- Vì cái gì những tiên hạc này có thể bay?Có người khó hiểu.

- Chúng nó sinh trưởng ở đây, tất nhiên có biện pháp thoát khỏi nơi trọng lực này! Chung Việt Thiên vội vã biểu hiện.

Cái giải thích này tương đối hợp lý, nếu thích ứng hoàn cảnh của nơi này, tất nhiên có thể tiến hóa ra năng lực thích ứng nơi này.

Một đạo hắc ảnh xẹt qua, trên bầu trời cũng vang lên một tiếng ưng lệ, chỉ thấy một đầu cự ưng màu đen bỗng nhiên xuất hiện, với tốc độ nhanh như tia chớp truy kích hướng về đàn tiên hạc, chỉ trong khoảnh khắc đã đuổi tới, hai thiết trảo lập tức chụp tới một cái tiên hạc.
Tuy rằng đầu tiên hạc kia hết sức trốn tránh, nhưng tốc độ kém đầu cự ưng này, bị đối phương dễ dàng bóp nát đầu, lập tức rơi xuống dưới.

Cự ưng bắt lấy tiên hạc, hai cánh rung lên, trong nháy mắt đi xa, hóa thành một cái điểm đen nhỏ.

Trận giết chóc này phát sinh đột nhiên, kết thúc cũng thật nhanh, toàn bộ quá trình nhiều nhất giằng co một vài giây.

Mọi người đều kinh ngạc, bọn họ không phải không trải qua giết chóc, nhưng ngay từ đầu còn cảm giác nơi này là tiên cảnh nhân gian, trong nháy mắt lại xảy ra một trận máu dầm dề giết chóc.

- Đi, chúng ta nên xuất phát! .
Mọi người tiếp tục chạy đi, phiến thiên địa này thực ra cũng không lớn, bốn bề toàn núi, trung gian là một cái bình nguyên, chỗ xa xôi có một tòa tháp thông thiên tiếp đất, ở trong này cũng có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng.

Chu Hằng thị lực tốt nhất, cho dù cách xa như vậy hắn cũng có thể thấy rõ, hắn không khỏi lộ ra một chút ngạc nhiên.

Tòa tháp này không đơn giản.

Loại tài liệu này cũng không phải từ Phàm giới!

Chu Hằng có thể khẳng định, dù là ở Tiên giới loại tài liệu này cũng không khẳng định có bao nhiêu, gần như có thể so sánh xiềng xích dùng để trấn áp 5 đại Long Hoàng!
Đây chính là trân liệu Sáng Thế Đế đều muốn đánh vỡ đầu cướp đoạt a, cho dù không thể luyện thành Tiên khí, nhưng chế thành binh khí cũng có được ưu điểm vô kiên bất tồi.

Hắn thật xem thường chỗ này!

Đó cũng không phải động phủ cường giả thượng cổ Phàm giới lưu lại, mà là Tiên giới! đại năng Tiên giới!

Chu Hằng không khỏi nổi lên vài phần hứng thú, tuy rằng cho dù bảo tàng cấp bậc Minh Tiên cũng không nhất định đặt ở trong mắt của hắn, nhưng không ngờ Phàm giới xuất hiện một tòa động phủ Tiên giới, lại ít nhất là cấp bậc Sáng Thế Đế, để cho Chu Hằng thật tò mò nguyên do trong đó.
Mọi người tiến đến tòa tháp cao kia, bởi vì không thể phi hành, bọn họ bị địa hình ảnh hưởng, tốc độ tiến lên cũng không nhanh.
Nếu Chu Hằng nguyện ý, hắn có thể một bước trực tiếp nhảy qua đến tòa tháp cao kia, nhưng hắn cảm giác hứng thú chỉ là vì cái gì, mà không phải bảo vật bên trong tòa tháp cao, bởi vậy hắn cũng không cấp bách, cùng mọi người chậm rãi đi lại.

Tuy rằng Kết Thai Cảnh không thể hoàn toàn ngừng ăn nghỉ ngơi, nhưng có thể vài tháng liên tục không ngủ không ngừng, chỉ cần ngẫu nhiên bổ sung một chút thức ăn là được.

Tuy rằng đám người Tang Thanh Sơn đều là thiên chi kiêu tử mỗi đại gia tộc, nhưng mỗi người đều thông qua tầng tầng lớp lớp khảo nghiệm mới được gia tộc xác lập thân phận, vào lúc này mỗi người cũng sẽ không yếu ớt nói muốn nghỉ ngơi linh tinh đủ các loại.

Bọn họ đi ngày đêm, hướng về tòa tháp cao kia.

Nhưng phía trước đã xảy ra giết chóc máu dầm dề, quyết định hành trình bọn họ không có khả năng thuận buồm xuôi gió.

Mới được hơn một tiếng, bọn họ gặp một cái phiền phức, chính là Hắc Ưng phía trước tiến hành giết chóc, giờ phút này nó đã ăn tiên hạc, đang cắt tỉa lông chim.

Nhìn thấy mọi người Chu Hằng sau, đầu yêu thú này mở ra cánh chim, nó triển khai hai cánh, dường như muốn che lấp thiên địa.

Đây là một đầu yêu thú Kết Thai Cảnh, khoảng cách Thần Anh Cảnh cũng chỉ có một bước.

Xoạt, đầu cự ưng giương cánh dựng lên hướng về bọn Chu Hằng!

- Lớn mật! .

Mọi người nhao nhao quát tháo, cùng thi triển công pháp, phản kích hướng về cự ưng.

Nhưng bọn hắn đều mất đi năng lực phi hành, sự linh hoạt bị chế ước thật lớn, nhưng đầu cự ưng này lại trời sanh nhanh nhẹn, hai cánh chấn động, nó linh hoạt né tránh từng đạo công kích, thường thường huy động hai cánh, đánh ra hàng vạn hàng ngàn đạo cánh chim hướng về bọn Chu Hằng.
Kể từ đó, tuy rằng bọn Tang Thanh Sơn có được ưu thế nhiều người, lại không làm gì được đầu yêu thú này, chỉ có thể bị động tiến hành phòng thủ.

Đương nhiên, đây là bởi vì Chu Hằng cùng Thanh Hà tiên tử cũng không xuất thủ, bằng không tùy ý phóng xuất ra một đạo khí thế có thể đánh ngã đầu yêu thú này từ trên bầu trời.

- Không nên cùng nó giằng co, chúng ta đi! .

Mọi người đều ý thức được, bọn họ căn bản không khả năng làm gì được đầu yêu thú này, không giằng co cùng nó mới là thực hiện tốt nhất.

Nhưng bọn họ muốn chạy, đầu yêu thú này lại không muốn buông tha những thức ăn mỹ vị, luôn luôn đảo quanh ở đỉnh đầu mọi người, thường thường đánh ra từng đạo công kích lông chim, để mọi người phiền không ngơi.

Chu Hằng cũng không nhịn được, ngẩng đầu liếc mắt một cái.

Đầu cự ưng kia lập tức són đái, quay đầu bỏ chạy.

Mọi người đều không sao nói rõ được, ai cũng không biết vì cái gì đầu cự ưng này đột nhiên bỏ qua. Nhưng mặc kệ nói như thế nào, chung quy là một chuyện tốt, dù sao đây chính là tồn tại cùng giai cùng bọn chúng.

Động tác này của Chu Hằng cực kỳ bí mật, dù là Thanh Hà tiên tử cũng không nhìn ra một chút xíu đầu mối, để cho nàng nghi hoặc đầy bụng.

Bọn họ tiếp tục đi, gần nửa ngày sau, bọn họ lại gặp một đầu yêu thú hung ác.
Đây là một đầu Thổ Nguyên Thú, thân thể như trâu, 4 chân to ngắn mà khỏe mạnh, trên trán có một cái một sừng, màu xám bạc, trong lỗ mũi phun ra ngọn lửa màu đỏ thẫm, thập phần dọa người.

Nhìn thấy bọn Chu Hằng, đầu này yêu thú căn bản không có một chút do dự, lập tức cúi đầu, dựng thẳng một sừng lên, bốn vó tung bay, va chạm hướng về bọn Chu Hằng.

Trước mọi người nhận hết biệt khuất ở trước mặt của cự ưng, đầu Thổ Nguyên Thú này vừa lúc cho bọn hắn hết giận ! Vô luận là nam nữ, đều quát tháo một tiếng, dưới chân giết về phía đầu yêu thú này.

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!
Từng đạo bóng người bay lên tận trời, cũng không phải mọi người đột nhiên khôi phục năng lực phi hành, mà là bị đầu yêu thú này ngạnh sinh đánh bay !

Đầu yêu thú này, lực lượng lớn thái quá!

- - - - - - - - - - oOo- - - - - - - - - -

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau