KIẾM ĐỘNG CỬU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiếm động cửu thiên - Chương 646 - Chương 650

Chương 648: Hỏa diễm quái thú

Má nó, cái này đâu phải là tắm chung, mà là hấp thu thiên địa tinh hoa trong hỏa tuyền tiến hành luyện thể, ngươi còn có tính thích sạch hay sao?

Hơn nữa, sau khi trở thành tiên nhân thì ai mà không dính bụi trận, là thân thể tinh khiết?

Rõ ràng là tiểu tử này muốn độc bá hỏa tuyền này!

Trong 6 người có 5 người là Nhật Diệu Vương đỉnh phong, còn có một Nhật Diệu Hoàng, tuy rằng bọn họ kinh hãi khí thế mà Chu Hằng bày ra, nhưng chiến lực của 6 đại Nhật Diệu Vương đỉnh phong liên hợp, chẳng lẽ còn sợ hay sao?

Trên đời này chí tôn Nhật Diệu Vương cũng chỉ có 5 người mà thôi, nhưng trong đó tuyệt đối không có tiểu tử trước mặt!

Chu Hằng mỉm cười, tiện tay vung lên, vụt vụt vụt, 6 người này không chút chống cự liền bị hắn chộp lấy, ném bay ra ngoài từng người một. Không thù không oán, hắn cũng không trực tiếp hạ sát thủ, đây là một loại uy hiếp thực lực, làm cho bọn họ biết khó mà lui.

- Mời! Con lừa đen nhảy vào trước tiên, mặt lừa đen lại nháy mắt sung huyết đỏ rực lên, lập tức nhảy vọt ra ngoài, vểnh mông gào thảm thiết: - Bỏng chết rồi! Bỏng chết rồi! Mông của bổn tọa sắp bị cháy tiêu luôn rồi!

- Tiểu tử! Bị chiêu thức của Chu Hằng uy hiếp, 6 người bị ném ra lại có 3 người đánh trống lui, không dám tranh giành với Chu Hằng nữa, nhưng vẫn còn 3 người không cam lòng, hơn nữa trong đó còn có vị Nhật Diệu Hoàng kia.

Nếu không phải ở trong môi trường đặc thù này, hắn cần gì đặt một tên Nhật Diệu Vương nho nhỏ vào trong mắt?

Tiên giới chênh lệch mỗi một tiểu cảnh giới là chênh lệch tuyệt đối, hơn nữa cảnh giới càng cao, hàng rào cảnh giới lại càng chắc chắn! Đánh xuyên thủng hàng rào Nhật Diệu Hoàng thì ít nhất phải là Nhật Diệu Vương 11 luân!

Yêu nghiệt như thế ít ra hiện tại không có!

--- Năm người chí tôn Nhật Diệu Vương như Thứ Huyết Mân Côi, Nhất Kiếm Phá Thiên có lẽ có khả năng đạt tới, nhưng nghe nói bọn họ vẫn chỉ là Nhật Diệu Vương 10 luân, tiếp theo sẽ trực tiếp nhảy vọt lên Nhật Diệu Hoàng hay là tăng thêm một vầng mặt trời thì không ai biết được?

- Ngươi thật quá đáng! Ba người kia đều quát Chu Hằng. - Hỏa tuyền này chính là thiên địa sinh thành, mỗi người đều có phần, ngươi lại muốn độc chiếm, cho rằng chúng ta dễ ức hiếp hay sao?

Một câu bâng quơ liền bao quát hết mọi người ở đây vào trong, lại không nghĩ tới vừa rồi bọn họ ngâm mình trong hỏa tuyền lại hoàn toàn là bộ mặt khác, đánh bay từng người chen vào!

Đương nhiên, hiện tại bọn họ đã lựa chọn bỏ quên, hoàn toàn quên sạch.

Không thể không nói, có những người cực dễ bị kích động, lúc trước dù nhiều người vào được hỏa tuyền, nhưng bọn họ đều đang tranh giành, cũng không phải không xen vào được? Nhưng bây giờ thì khác, rõ ràng hỏa tuyền có thể chứa được mười mấy người, nhưng đám người Chu Hằng lại chỉ có hai, cộng thêm một con lừa.

Càng làm người ta tức giận, là hai người còn không xuống, chỉ có một con lừa thối độc bá nguồn suối!

Thật quá đáng!

Nhất thời, quần chúng căm phẫn, có ít nhất một phần ba người đều trợn mắt nhìn Chu Hằng.

Chu Hằng thở dài, giơ một ngón tay rạch ngang mặt đất, xẹt một cái, kình khí xẹt qua lập tức để lại một dấu thật sâu, trực tiếp kéo ra trăm trượng.

Hắn cười nhạt, xoay người đặt chân vào trong hỏa tuyền.

Nhìn dấu vết dưới đất,mọi người đều tắt tiếng, bọn họ chạy đến đây cũng đã có một khoảng thời gian, cũng đánh tối trời tối đất, tự nhiên cực kỳ rõ ràng độ cứng của lớp đá bên dưới.

Dấu một chỉ tay này, lực phá hoại.... thật là dính trúng phải chết!

Lớn nhất Tiên giới không phải đạo lý, mà là thực lực!

Chu Hằng chứng minh nắm tay của hắn là lớn nhất, vậy tự nhiên mọi người phải phục tùng đạo lý của hắn.

Một đống người vây xem một hồi, đều lần lượt tán đi, rõ ràng bọn họ không trông mong được gì với nguồn suối này, nên đi tìm nguồn suối khác, hỏa diệm sơn này không chỉ có một nguồn suối như thế.

Chu Hằng nhìn về phía Băng Tú Lan, hỏi: - Ngươi không xuống?

- Xí, người ta là thục nữ! Băng Tú Lan mắng.

- Thục nữ chưa bao giờ nói xí! Chu Hằng cười nói, nhưng cũng không tiếp tục, thiếu nữ kỳ quái này căn bản không có một chút hứng thú với tăng lên tu vi, lúc trước ăn Ngân Long Ngư là vì ăn ngon, căn bản không muốn tăng trưởng tu vi.

- Bây giờ ngươi đã thấy rồi! Băng Tú Lan rất ngạo kiều nói.

Lúc này con lừa đen đã thích ứng được nhiệt độ hỏa tuyền, bắt đầu dẫn đường lực hỏa diễm tiến hành rèn luyện than thể. Chu Hằng thì lặn xuống, hắn muốn biết hỏa tuyền này hình thành thế nào.

Hắn lặn xuống khoảng chừng 10 trượng, chỉ thấy đáy nguồn suối này là một tầng đá, lúc này đã sớm bị nung thành đỏ rực, sờ lên thử, tảng đá ở thể lỏng! Vừa đụng là tan, có những đốm nhỏ vật chất nổi lên, nhập vào trong hỏa tuyền.

Chu Hằng liền hiểu được, có thể đưa đến tác dụng luyện thể chính là những đốm nhỏ vật chất này, nhưng nhất định phải bị địa hỏa hòa tan đến một mức độ mới có thể hấp thu vào người, bằng không chỉ là vô dụng.

Mấu chốt ở chỗ môi trường đặc thù nơi này.

Chu Hằng khẽ động ý niệm, tế ra hắc kiếm, hắn chém vào lớp đá bên dưới, đánh ra một lỗ hổng, để hắn tiến sâu vào trong bụng núi. Nhưng hắn chỉ đi tới được hơn 10 trượng liền ngừng lại, bởi vì tầng đá ngày càng chắc chắn, hắn tiến lên ngày càng khó khăn.

Không phải không thể xuống tiếp nữa, chỉ là khẳng định tốc độ sẽ chậm như rùa bò.

Hắn không có nhiều thời gian tiêu tốn ở đây!

- Bên trong núi này hẳn là có một đoàn dị hỏa! Đột nhiên Hỏa Thần Lô nói.

Chu Hằng cũng nghĩ vậy, bằng không tuyệt đối không thể biến cả ngọn núi thành biển lửa, hắn nói: - Có cũng vô ích, từ đây căn bản không vào được!

- Nguồn suối này quá nhỏ, ngươi lại đi tìm nguồn suối lớn hơn, sẽ càng gần với dị hỏa hơn! Hỏa Thần Lô có chút gấp gáp nói, nó tràn đầy khát vọng mãnh liệt đối với dị hỏa.

Chu Hằng gật đầu, quay trở lên mặt suối, vừa rồi hắn đã xem, đá có thể tuôn ra vật chất luyện thể cũng không nhiều, chỉ có một tầng thật mỏng.

Hắn cũng gia nhập vào luyện thể.

Nói tu luyện thể chất, chỉ sợ Sáng Thế Cảnh cũng không có mấy người sánh được với hắn, bởi vì khắp Tiên giới cũng chỉ có mấy chủng tộc ít ỏi tập trung tu luyện thể chất, hơn nữa còn có mấy cái đã bị người ta diệt tộc!

Tuy rằng đi con đường tu luyện thể chất có tốc độ tiến bộ tương đối là nhanh, nhưng chiến lực thì tuyệt đối không mạnh, hơn nữa còn có cực hạn trưởng thành, nhất định không trở thành cường giả đứng đầu thế gian.

Bởi vậy Thể tu ngày càng ít cũng là chuyện quá bình thường.

Chu Hằng cũng không phải Thể tu chân chính, nhưng là thằng chột giữa xứ mù, hắn cũng tính là tài ba hạng nhất trên Thể tu.

Vận chuyển linh lực, hắn điên cuồng hút vào vật chất luyện thể trong hỏa tuyền, giống như một cái cối xây thúc đẩy cường hóa thể chất. Hắn nhanh chóng phát hiện, nó cũng khá có ích cho hắn.

Thân thể hắn như đúc bằng sắt thép, cứng cỏi hơn không biết bao nhiêu lần thân máu thịt của những tu giả khác, nhưng trong thân thể lại có rất nhiều "tạp chất", hiện tại hỏa tuyền này như một cái lò luyện, muốn rèn luyện hắn thành thép!

Loại bỏ tạp chất, độ dẻo, độ cứng nhanh chóng tăng lên.
Nhưng khởi điểm của hắn thật là quá cao, một đường đều là cắn nuốt vô số tinh hoa kim loại mới luyện thành thần cốt bây giờ, muốn tiếp tục "rèn luyện" trên cơ sở này, tự nhiên cần phải tiêu hao tài nguyên vượt xa người khác.

Hắn giống như vòng xoáy thật lớn, không ngừng hấp thu vật chất luyện thể trong nước suối, con lừa đen chỉ có thể coi như đom đóm mà thôi.

Từng khúc thần cốt trên người tỏa sáng, từng tí tạp chất bị đẩy ra, trở nên dày đặc hơn, mịn màn hơn.

Chỉ ba giờ sau, Chu Hằng cùng con lừa đen đồng thời ngừng lại.

Không phải bọn họ muốn dừng lại nghỉ ngơi, mà là chỗ hỏa tuyền này đã bị phế bỏ, có muốn tiếp tục cũng không được.

- Chu tiểu tử, ngươi cướp hết bảo dịch của bổn tọa rồi! Con lừa đen kêu gào, nó ở trong suối thì tự nhiên là biết đã xảy ra chuyện gì.

Chu Hằng cười ha hả, đáng tiếc dù thần cốt của hắn ngưng thực cứng rắn hơn, nhưng vẫn còn kém một ít từ Nguyệt Minh Đế vọt lên Nhật Diệu Vương, ít nhất còn phải hút khô 6-7 hỏa tuyền nữa mới có thể giúp hắn đi ra một bước này.

- Hả, hình như ngươi lùn một chút, cũng gầy hơn một chút! Con lừa đen ngạc nhiên nói.

Quả thật, lần này thể chất của Chu Hằng tăng lên bằng cách bài trừ tạp chất trong thần cốt, "chỉ ra không vào" thì tự nhiên là hình thể sẽ thu nhỏ. Nếu hắn còn tiếp tục rèn luyện, vậy thì hình thể sẽ tiếp tục thu nhỏ!

Nhưng cũng không sao, chỉ cần hắn lại cắn nuốt kim loại, "bổ sung" thì hình thể sẽ tự nhiên khôi phục.

- Hả, thiệt đó! Băng Tú Lan nhìn chằm chằm Chu Hằng đánh giá một hồi, cũng gật đầu theo, sau đó cười ha hả: - Nếu ngươi đi tắm thêm mấy lần nữa, còn không phải biến thành trẻ con?

Cười to một trận, nàng lại buồn bực: - Nếu biến thành trẻ con, chắc chắn tỷ tỷ sẽ không thích!

- Hả, da của ngươi hình như trắng ra, hơn nữa còn mịn màn hơn, còn sáng loáng thêm! Băng Tú Lan nhìn chằm chằm mặt Chu Hằng, hai mắt tỏa sáng, làm cho Chu Hằng rất dễ nghĩ tới con lừa đen.

---- Con lừa đê tiện vừa nghe đến hai chữ bảo vật liền biến thành cái dạng này.

- Oa, lần sau bổn tiểu thư cũng phải ngâm! Nàng trở nên hưng phấn.

Thích đẹp quả nhiên là bản tính trời sinh của nữ nhân, dù cho bộ dáng các nàng có bình thường thế nào đi nữa.

Bọn họ tiếp tục đi tới, bởi vì thế núi cực dốc, trọng lượng vô cùng lớn, tốc độ tiến lên của bọn họ cũng không nhanh, một ngày qua cũng không đi được bao xạ.

- Mau chạy trốn đi! Bỗng nhiên lại thấy mười mấy bóng người từ trên núi lao trở xuống, bởi vì chạy quá nhanh nên có mấy người còn đụng vào tảng đá, nhưng bọn họ ngã xuống nhanh, bò dậy càng nhanh hơn, dường như đằng sau đang có con quỷ đuổi theo!

- Đó là cái gì? Băng Tú Lan chỉ lên núi, có một đoàn lửa bập bùng, thể tích rất lớn.

Chu Hằng chú ý nhìn tới, lộ ra vẻ kinh ngạc.

Đó là một sinh vật đơn thuần do lửa hình thành.

Cao 10 trượng, hình thể to lớn như con gấu hung bạo, lúc này đang lao xuống dưới núi. Bởi vì là dạng ngọn lửa, nó gần như không bị trọng lực ảnh hưởng, tốc độ rất nhanh, nhanh chóng đuổi kịp một người, hai ba chiêu liền bắt được người đó, trực tiếp ném vào miệng.

Một đoàn lửa nóng quét qua, người bị nó nuốt liền hóa thành tro tàn, thần hồn câu diệt.

Hỏa diễm quái vật này một đường lao xuống, tốc độ rất nhanh, đã có 7-8 người bị nó đuổi kịp, đều dễ dàng bị lửa nóng cắn nuốt.

- Coi nào, quái vật này thật là lợi hại! Con lừa đen kêu lên.

- Thật xấu! Băng Tú Lan thì chán ghét nói.

- Ít nhất là Nhật Diệu Vương 8 luân! Chu Hằng đưa ra kết luận quan sát, bằng không làm sao con quái vậy này không ngừng tàn sát Nhật Diệu Vương nhẹ nhàng như thế.

Vừa nói chuyện, con hỏa diễm quái vật đã đến gần, vung cái chân lửa vỗ xuống Chu Hằng.

----------oOo----------

Chương 649: Tiểu kiếm hậu

Chu Hằng xiết tay phải, nghênh đón con hỏa diễm quái thú khổng lồ.

Một quyền bàm theo kình phong mạnh mẽ, như muốn xé rách không khí!

Ầm!

Nhưng nắm đấm đánh lên trên thân con hỏa diễm quái thú, Chu Hằng liền cảm thấy không đúng, bởi vì thân thể đối phương hoàn toàn không phải thực thể, một quyền đánh lên tương đương đánh vào khoảng không!

Ngay lúc này, hỏa diễm quái thú cũng đánh xuống một cái, lửa cực nóng tuôn trào.

Rõ ràng, con quái thú này cũng ý thức được Chu Hằng không dễ chọc, cho nên không trực tiếp bắt lấy Chu Hằng ném vào miệng, bởi vì làm thế thì nó sẽ phải thực thể hóa!

Chu Hằng lại đánh tay trái, phát động tiểu phù văn công kích, nhưng chỉ là ngưng tụ mười mảnh vỡ phù văn, hắn sợ một quyền đánh chết con quái thú này!

Ầm!

Lần này, cho dù quái thú hóa lửa cũng vô dụng, bị một quyền trực tiếp bắn trở ra, đụng mạnh vào núi, trên thân thể xuất hiện một cái lỗ, không có ngọn lửa tuôn trào, có vẻ cực kỳ cổ quái.

Bởi vì Chu Hằng sơ xuất ban đầu, cũng bị ngọn lửa đốt cho mặt xám mày tro, nửa người trên trực tiếp bị đốt cháy đen, còn thoáng có mùi thịt khét. Nhưng hắn chỉ vừa vận chuyển phù văn trị liệu, thương thế lập tức khôi phục, chỉ là không thể nào khôi phục được quần áo đã cháy.

- Grào.... Hỏa diễm quái thú ngửa đầu rống giận, há to miệng hút mạnh một hơi, vô số ngọn lửa bị hút vào trong miệng nó, trên người bùng lên ngọn lửa, cái lỗ ở bụng nhanh chóng được bù đắp thêm ngọn lửa.

Chỉ vài nháy mắt, nó liền khôi phục thương thế, lại gầm lên với Chu Hằng, nhưng không dám tùy tiện xông lên.

Sau một đòn vừa rồi, nó đã hiểu được sự lợi hại của Chu Hằng.

Trong lòng Chu Hằng bừng tỉnh, khó trách những người trước đó hoàn toàn mất ý chí chiến đầu, bởi vì hỏa diễm quái vật này gần như không chết! Ở chỗ đặc biệt này, chỉ cần không thể một đòn đánh chết con quái vật này, nó có thể hấp thu ngọn lửa khôi phục thương thế!

Nhưng mà, điều này không phải chuyện khó đối với Chu Hằng.

Thông qua một đòn vừa rồi, Chu Hằng cũng hiểu con quái thú này hẳn là Nhật Diệu Vương 9 luân, trên lực lượng thì ngang với hắn, nhưng hắn nắm giữ bao nhiêu tiên thuật? Huyết Hà Thiên Kinh, Lăng Thiên Cửu Thức, thậm chí còn có đại phù văn trên đầu, cái nào không giết võ giả cùng cấp như chuyện đùa?

- Ha ha ha! Thì ra con quái thú lửa này ở đây! Trong tiếng cười dài, một nam nhân dáng người cao ráo bắn ra, nhìn chỉ hơn 20 tuổi, một thân áo xanh, tay cầm trường kiếm hàn quang như nước, trên mặt đầy tự tin.

Hắn lướt qua Chu Hằng, thân mình không dừng lại, tiếp tục bắn ra, một kiếm chém về phía đầu hỏa diễm quái thú!

Kiếm khí to lớn, quét ngang trời cao.

Chu Hằng nhướng mày, dù nói nơi này mọi thứ là vật vô chủ, nhưng không thấy hắn đang đấu với con hỏa diễm quái thú này hay sao? Không nói một tiếng liền trực tiếp nhúng tay chiến đấu, như vậy thật là không tôn trọng hắn.

Nhưng mà không thể không thừa nhận, người thanh niên này rất mạnh mẽ, kiếm khí tung hoành đánh kịch liệt với con hỏa diễm quái thú kia. Nhưng dù hắn không hề rơi xuống hạ phong, nhưng muốn thắng thì lại cần không biết bao nhiêu thời gian.

Dưới chân núi, có rất nhiều người chạy đến, làm cho Chu Hằng lập tức bỏ đi ý muốn ra tay.

- Không hổ là Tiểu Kiếm Hậu Ngô Đông, ngoài 5 đại chí tôn Nhật Diệu Vương ra, chính là hắn có thực lực mạnh nhất, có thêm thời gian nhất định sẽ đuổi kịp năm người kia, trở thành vị chí tôn Nhật Diệu Vương thứ sáu!

- Nghe nói hắn là tộc nhân của Nhất Kiếm Phá Thiên Ngô Khải?

- Đúng thế, chẳng những là tộc nhân, hơn nữa còn là đường đệ rất thân!

- Đúng là khó có, Ngô gia đã xuất hiện một vị chí tôn trẻ tuổi, hiện tại lại thêm một người, còn để người ta sống hay không?

- Có lẽ không còn không biết, Chu gia cũng xuất hiện hai vị chí tôn trẻ tuổi!

- Ta biết, là Tiểu Bá Vương Chu Thống cùng một người trẻ tuổi tên là Chu Hằng. Nhưng Chu Thống quả thật mạnh mẽ, còn Chu Hằng lại chỉ nghe nói mới là Nguyệt Minh Đế, kém xa hai người Ngô gia đều là Nhật Diệu Vương vượt qua cực hạn!

- Ừ, nghe nói Chu Hằng cũng rất yêu nghiệt, có thể đấu Nhật Diệu Vương, thậm chí thắng một người tùy tùng Nhật Diệu Vương của Ngô Khải! Nhưng mà không ai thấy tận mắt, có lẽ là phóng đại, nghe đồn bậy mà thôi, trên đời này làm sao có Nguyệt Minh Đế hùng mạnh như thế?

- Huynh đệ Chu Thống khẳng định không bằng huynh đệ Ngô Khải, hiện tại chỉ xem 5 đại chí tôn trẻ tuổi sẽ là ai đầu tiên đột phá đến 11 vầng mặt trời, đánh vỡ hàng rào cảnh giới, trên lực lượng có thể sánh với Nhật Diệu Hoàng chân chính!

Mọi người thảo luận xôn xao, dù sao người tham dự yến hội của Hồ Mị cũng chỉ là một số ít, phần lớn người vẫn chưa tận mắt thấy được Chu Hằng chiến đấu với Lạc Vô Cực, Ngô Khải, tự nhiên không tin Chu Hằng thật sự có thể chiến thắng Nhật Diệu Vương, thậm chí có thể cùng đánh một trận với Nhật Diệu Vương vượt qua cực hạn!
Con lừa đen dùng chân chọt Chu Hằng, nói nhỏ: - Chu tiểu tử, đám người kia đều khinh thường ngươi kìa, ngươi còn nhịn được? Đổi thành bổn tọa thì tuyệt đối không thể nhịn!

- Đúng vậy, đánh bọn họ! Băng Tú Lan ở bên cạnh bỏ thêm dầu muối.

- Ngươi yên tâm, chúng ta sẽ ở đằng sau phất cờ hò reo ủng hộ ngươi!

Hai tên này!

Chu Hằng lắc đầu, ánh mắt nhìn Ngô Đông, đường đệ của Ngô Khải này có thực lực rất mạnh, đánh khó phân biệt với hỏa diễm quái thú. Kiếm khí có thể công kích được thân thể hỏa diễm quái thú, tạo thành uy hiếp cực lớn đối với nó.

Đánh đến kịch liệt, một người một thú đều phát ra toàn lực, 18 vầng mặt trời đỏ chói lòa, nóng rát kinh người.

Mặt trời đỏ của hỏa diễm quái thú kia như 9 mặt trời nhỏ thật sự, hừng hực ngọn lửa, còn mặt trời đỏ của Ngô Đông thì bình thường hơn, chỉ là nhuộm một tầng màu tạp, còn chưa đạt đến tinh thuần tận cùng.

Hai bên đều ra tay toàn lực, kiếm khí ngang dọc, ngọn lửa tận trời, nhưng vẫn khó mà phân ra thắng thua.
- Hừ! Để cho các ngươi xem sự lợi hại của bổn thiếu! Ở trước mắt đám đông, Ngô Đông tự nhiên phải hung hăng nổi bật, đánh ra phong thái của mình.

Trước kia hắn luôn kiêu ngạo vì Ngô Khải, coi như thần tượng, nhưng theo thanh danh của mình lên cao, hắn lại ngày càng chán chét thân phận "đường đệ của Ngô Khải", giống như mặc kệ hắn giành được thành tựu gì đều không phải là công lao của bản thân, mà là bởi vị đường huynh của hắn!

Ngô Đông bức thiết muốn chứng minh bản thân!

Hắn là Ngô Đông! Tiểu Kiếm Hậu Ngô Đông, mà không phải là đường đệ của Nhất Kiếm Phá Thiên, người được tộc nhân ghi nhớ!

Nhất định phải chém đầu con hỏa diễm quái thú này!

Hắn hít sâu một hơi, trên thân kiếm lập tức ngưng tụ một đoàn hào quang xanh nhạt, trên trán hắn nổi lên gân xanh, mồ hôi tuôn cuồn cuộn, rõ ràng một kiếm sắp vận chuyển không hề nhẹ nhàng, nhưng uy lực tuyệt đối bất phàm!

Vù!

Một kiếm nhanh chóng hoàn thành tích lũy lực lượng, kiếm khí xẹt qua, như có thể đánh rơi ánh sao đầy trời!

- Ngao.... Hỏa diễm quái thú phát ra tiếng rống thảm, một kiếm này mạnh mẽ cắt rụng một cánh tay của nó! Không chỉ thế, chỗ bị cụt còn có vô số ngọn lửa tuôn trào ra, mặc kệ nó hấp thu ngọn lửa thế nào, tốc độ đó vẫn không bằng mất đi ở chỗ vết thương!

Quái thú này lập tức sợ hãi, nào dám phản kích Ngô Đông, vội vàng xoay mình liền bỏ chạy!

Nhưng nó lại quá xui xẻo, lại đi trực tiếp cắm đầu thẳng về phía Chu Hằng! Vậy còn gì phải khách khí, Chu Hằng tế hắc kiếm vẽ ra!

Phập!

Đầu của hỏa diễm quái thú liền bị chém bay, ngọn lửa toàn thân tối sầm lại, sau đó nhanh chóng co rút, tụ tập lại vị trí trung tâm, cuối cùng ngưng tụ thành một tảng đá màu đỏ to cỡ nắm tay.

Bị hắc kiếm đánh trúng yếu hại, mặc kệ ngươi là tồn tại gì, chết chắc!

Nhưng Chu Hằng lập tức phát hiện, hắn căn bản không hấp thu được tinh khí sinh mệnh gì, dường như hắc kiếm không có hiệu quả với sinh linh đặc thù này!

Hỏa diễm quái thú này cũng như đời trước của Hỏa Thần Lô, nó vốn là một khối Thái Dương Tinh Kim, bởi vì hấp thụ lửa trong thiên địa mà sinh ra linh trí. Nếu không phải sớm bị người ta thu hồi luyện chế thành Hỏa Thần Lô, chỉ sợ cũng có thể chạy lung tung được như con hỏa diễm quái thú này!

Hỏa diễm quái thú vốn là một khối đá lửa thành tinh!

- Bếp lò, bên trong cục đá lửa này có dị hỏa không? Chu Hằng cầm cục đá lên, hỏi Hỏa Thần Lô trong đan điền.

- Thật to gan, ngay cả đồ của bổn thiếu cũng dám lấy! Hỏa Thần Lô còn chưa trả lời, Ngô Đông đã hồi sức lại từ trong đại chiêu vừa nãy, lạnh lùng quát Chu Hằng, trên mặt khó che được lửa giận.

Hắn hoàn toàn quên mất lúc trước chính hắn giành lấy chiến đấu của Chu Hằng, hiện tại đến lượt mình bị cướp, lại giận không thể nén

- Không... Hỏa Thần Lô thì lười biếng trả lời.

Chu Hằng nghĩ lại cũng phải, nếu bên trong cục đá này thật sự ẩn chứa dị hỏa, vậy chắc chắn Hỏa Thần Lô đã nhảy lên gào thét như khỉ, còn cần gì mình hỏi nó!

- Tiểu tạp chủng, bổn thiếu đang hỏi ngươi đó! Ngô Đông thấy Chu Hằng lại ngây ra, trong lòng không khỏi càng giận, dám không tập trung trước mặt hắn, vậy là quá không tôn trọng hắn!

Ánh mắt Chu Hằng hung lệ, toát ra một tia sát khí.

Ba chữ tiểu tạp chủng, không chỉ là sỉ nhục hắn, còn là sỉ nhục cha mẹ của hắn!

Chỉ vào mặt Chu Hằng mà mắng, nói không chừng hắn còn mặc kệ, nhưng liên quan tới cha mẹ hắn thì hắn tuyệt đối không dễ bỏ qua!

Hơn nữa, hắn lại không có chút hảo cảm gì với Ngô gia!

- Đi rửa sạch cổ đi, tiểu gia muốn chém nó! Chu Hằng lạnh lùng nói, nói đến trẻ tuổi khí thịnh, hắn mới thật là vậy, đến nay chưa đủ 30 tuổi, quả thật là lúc trẻ tuổi ngông cuồng.

Khè!

Mọi người đều nghe mà trong lòng phát lạnh, vị này bá đạo mà, muốn Tiểu Kiếm Hậu Ngô Đông đi rửa cổ chờ chết, chậc chậc chậc, cổ bẩn người ta còn không để ý, không muốn xuống tay!

Nhưng Ngô Đông là ai? Kỳ tài có được 9 vầng mặt trời, vượt qua tồn tại Nhật Diệu Vương đỉnh phong! Tuy rằng so với Ngô Khải thiếu lực một vầng mặt trời, nhưng cũng chỉ là công khổ tu có trăm năm, thậm chí mấy chục năm thôi!

Nói không chừng lần này may mắn, nhặt được bảo vật gì trực tiếp chạy lên đến 11 vầng mặt trời, chân chính đánh vỡ hàng rào cảnh giới, trở thành chí tôn duy nhất!

Hỏa diễm quái thú kia đúng là chết ở trong tay Chu Hằng, nhưng trước đó con quái thú này đã bị Ngô Đông đả thương, Chu Hằng chỉ đơn giản là nhặt tiện nghi thôi, cũng không hẳn là chiến lực của hắn thật sự lợi hại như thế!

Cho rằng mình chém một con quái thú Nhật Diệu Vương 9 luân vậy là mình thành Nhật Diệu Vương 9 luân thậm chí 10 luân?

Ngây thơ!

Mọi người đa số không coi trọng Chu Hằng, chiến đấu còn chưa bắt đầu là trong lòng bọn họ đã phán xét ra thắng thua, Chu Hằng thua chắc, Ngô Đông thắng chắc!

- Ha ha ha! Ngô Đông cười to một hồi dài, vẻ mặt bực bội càng thêm đậm, hắn muốn giết người, giết người, giết người!

----------oOo----------

Chương 650: Chí tôn trẻ tuổi chân chính

Ngô Đông hừ lạnh, trường kiếm run lên, một đạo kiếm khí lạnh thấu xương lập tức đánh tới Chu Hằng.

Tuy rằng hắn biểu hiện không thèm quan tâm Chu Hằng, nhưng ra tay lại không hề khinh địch! Bởi vì người khác không biết, hắn lại rõ ràng, lúc đó Chu Hằng từng đánh tay đôi với hỏa diễm quái thú.

Nếu Chu Hằng không chết trên một đòn này, nói rõ đối phương vẫn có chút thực lực!

Hắn kiêu, hắn ngạo, nhưng hắn chưa bao giờ khinh địch!

Chu Hằng có chút hứng thú với kiếm thuật của hắn, liền tùy tiện dùng hắc kiếm đón dỡ, muốn xem chân diệu kiếm pháp của hắn.

Hai đạo kiếm khí va đụng ngang dọc, lực phá hoại cực lớn, rạch ra những vết khắc trên mặt đá, làm mọi người trợn mắt cứng lưỡi!

Bọn họ vốn tưởng Ngô Đông thắng chắc, nhưng không ngờ thực lực của Chu Hằng cũng mạnh như thế, đối đầu kịch liệt như vậy mà vẫn không hề rơi xuống thế yếu.

Cái tên này là ai thế!

Ngoài 5 đại chí tôn Nhật Diệu Vương trẻ tuổi, Ngô Đông mới trỗi dậy, không ngờ lại còn một thiên kiêu có thể sánh ngang bọn họ!

Trời ạ, làm sao lại có nhiều thiên tài cấp bậc yêu nghiệt trào ra cùng một lần như thế?

Hoặc là đây là thịnh thế vô song, hoặc là một thời loạn thế, cho nên mới có nhân tài xuất hiện lớp lớp!

Nhưng rốt cuộc Chu Hằng là ai, không thể nào lại khi không nhảy ra một thiên kiêu tuyệt thế được! Giống như Nhất Kiếm Phá Thiên, Tiểu Bá Vương, Thứ Huyết Mân Côi đều là nhân vật được mọi người nghe nhiều biết rõ, Chu Hằng đều không thể so sánh được với bất cứ ai trong bọn họ.

Kỳ cmn quái mà!

Ngô Đông lại càng đánh càng kinh hãi, tuy rằng hắn còn không đối phó toàn lực, nhưng cũng phát ra tám thành chiến lực, theo lý mà nói đủ để nghiền ép Nhật Diệu Vương 8 luân mấy trăm lần!

Nhưng Chu Hằng vẫn bình chân như vại, còn giống như nhàn rỗi thừa sức!

Tiểu tử này là ai?

Trong lòng hắn dâng lên thắc mắc mãnh liệt, nhưng ngoại trừ 5 đại chí tôn trẻ tuổi như Nhất Kiếm Phá Thiên, hắn tuyệt đối không cho phép mình thua những thiên tài cùng cấp khác! Hắn phải thắng, nhất định phải thắng!

Oong! Oong! Oong!

Hắn đối phó toàn lực, đồng thời vận chuyển 9 vầng mặt trời, kiếm thế ngày càng kín kẽ.

Chu Hằng cũng mở ra 9 vầng mặt trời, bởi vì hắn không thi triển bất kỳ tiên thuật nào, không dùng toàn lực thì không cách nào đón đỡ được!

Lại một Nhật Diệu Vương 9 luân!

Tuy rằng mọi người xem lâu liền đoán được, nhưng tận mắt thấy được thì mỗi người đều bị chấn tê cả da đầu!

Chẳng lẽ thật sắp đến một đại thế, một hơi xuất hiện ra nhiều thiên kiêu khó lường như vậy!

Nhưng bọn họ càng thêm tò mò, rốt cuộc Chu Hằng từ chỗ nào nhảy ra, thiên kiêu như hắn từ lúc ở Nguyệt Minh Cảnh đã tuyệt đối phải danh chấn Tiên Thành!

- Hả, ta cảm thấy hắn có chút giống Chu Hằng, ta từng xem qua trong Truyền tấn thạch!

- Chu Hằng? Ngươi nói đùa hả! Chu Hằng mới chỉ là Nguyệt Minh Đế, còn hắn thì sao, Nhật Diệu Vương 9 luân!

- Ha ha! Có ai trong vòng một tháng từ Nguyệt Minh Đế một hơi trở thành Nhật Diệu Vương 9 luân được chứ? Ai mà làm được, lão tử ta ăn ngay cục đá chỗ này!

- Hắn tuyệt đối không thể là Chu Hằng... Nói không chừng hắn đến từ Tuyệt Tiên Thành, từ trong đó chạy ra thiên tài càng mạnh hơn cũng không có gì quái lạ!

- Có lý! Tám phần là người này đến từ Tuyệt Tiên Thành!

Mọi người đều nói, đạt thành nhận thức chung với nhau, hẳn là Chu Hằng đến từ đại gia tộc trong Tuyệt Tiên Thành, lần này đi ra lịch lãm.

Con lừa đen thính tai, lập tức cười đến ngã ngửa lăn lộn ra đất, sau đó đứng thẳng lên, lớn tiếng nói: - Giới thiệu cho các ngươi, tiểu tử này chính là vật cưỡi của Lư đại gia, người tùy tùng của bổn tọa, họ Chu tên Hằng. Mấy ngày trước mới được bổn tọa chỉ điểm tiến vào Nhật Diệu Vương!

Thật là Chu Hằng!

Mọi người đều giật mình, bởi vì rõ ràng con lừa này cùng một phe với Chu Hằng, mà làm sao có chuyện cường giả có thực lực lại đi mạo danh kẻ yếu?

Nếu con lừa đen nói như vậy, thế thì thiên kiêu thần bí này thật có thể chính là Chu Hằng!

- Khè, Vạn Cổ Tà Tôn! Chu Hằng, Chu Thống kia nhất định đều là hậu nhân của Vạn Cổ Tà Tôn!

- Ngoài Tuyệt Tiên Thành ra, cũng chỉ có nhất mạch Vạn Cổ Tà Tôn mới có thể sinh ra hậu nhân thiên phú nghịch thiên như vậy!

- Nhưng một tháng liền từ Nguyệt Minh Đế đến Nhật Diệu Vương 9 luân... Vậy thì nghịch thiên quá đi chứ?

- Nói không chừng trước đó hắn đã là Nhật Diệu Vương, chỉ là khi đó cố ý nói quá, mơi nói hắn là Nguyệt Minh Đế!

- Lời này có lý!

Người ta luôn chịu tin tưởng những điều mà họ có thể hiểu được, có thể giải thích được, bởi vậy mọi người đều cho rằng thật ra Chu Hằng đã sớm đột phá đến Nhật Diệu Vương, như vậy mới làm cho tâm lý của bọn họ cân bằng một chút, bằng... Ai mà không xấu hổ căm phần muốn đi tự sát cho xong? - Toái Ảnh Trảm! Ngô Đông quát lớn, trường kiếm lay động quỷ dị, trên trán lại trồi lên gân xanh, mồ hôi điên cuồng trào ra, đánh ra một chiêu tiên thuật uy lực vô cùng lớn. Đây là một đạo kiếm khí không gì phá nổi, uy thế chém nát hư không.

--- Không ra tuyệt chiêu thì không thể nào đánh thắng Chu Hằng, hắn đã có giác ngộ này.

Một kiếm này có thể chém nát cả hư ảnh, đặt là Toái Ảnh Trảm!

Kiếm khí đánh tới!

Chu Hằng than một tiếng, thực lực Ngô Đông đặt ở võ giả cùng bậc coi như không tệ, nhưng muốn làm đối thủ của hắn thì kém xa! Cho đến giờ hắn vẫn không đánh với võ giả cùng cấp, trừ khi có thể nghiền ép trên cảnh giới, vậy mới làm hắn đánh một trận!

Hắn giơ tay trái, chộp lấy kiếm khí bắn tới.

Điên rồi!

Thấy cảnh này, trong lòng mọi người đều hô lên.

Lúc trước một kiếm của Ngô Đông có thể chém rụng một chân của hỏa diễm quái thú kia, quái thú kia thiên phú dị bẩm, thân ngọn lửa thiếu chút nữa vô địch, nhưng cũng khó đỡ nổi một kiếm của Ngô Đông, đủ chứng minh uy lực một kiếm này mạnh đến cỡ nào!

Chu Hằng lại tùy tiện đi dùng bàn tay trần đón đỡ, thế này quá là cuồng ngạo!

Cuồng ngạo ở Tiên giới không phải là chuyện tốt, sẽ có một ngày hại chết chính mính

Còn hiện tại, xem ra ngày này đã đến sớm!

- Ha ha ha! Ngô Đông cười lạnh, hắn tự nhiên tràn đầy tin tưởng một kiếm của mình, đừng nói chém rụng bàn tay của Chu Hằng, ngay cả thân thể hắn cũng phải bị chém làm hai!

Chu Hằng thờ ơ như không chụp tới, một tiếng oong rung động, tay trái của hắn cứng lại, bàn tay nắm lấy một đoàn kiếm khí! Mặc cho kiếm khí giãy giụa thế nào cũng vô dụng, căn bản không thoát khỏi nắm giữ!

Phụt! Phụt! Phụt!

Mọi người đều thè lưỡi ra, quả thật không thể tưởng tượng!

--- Rốt cuộc thân thể người này mạnh mẽ đến cỡ nào?

Quái vật kìa!

Tay trái Chu Hằng xiết lại, ầm một cái, đoàn kiếm khí kia liền nổ tung!

Cùng lúc, thân thể Ngô Đông rung lên, sắc mặt nháy mắt trắng bệch, miệng há ra phun mạnh một ngụm máu.

Tâm thần của hắn nối liền với kiếm khí, kiếm khí bị diệt, hắn cũng bị thương không nhẹ.

Đến đây, thắng thua đã rõ không cần phải nói!

Chu Hằng mạnh hơn Ngô Đông nhiều lắm! Đối thủ của hắn tuyệt không phải Nhật Diệu Vương 9 luân, thậm chí Nhật Diệu Vương 10 luân, mà là Nhật Diệu Vương 11 luân, 12 luân đánh thủng hàng rào cảnh giới!

Chí tôn trẻ tuổi chân chính, phong thái vô địch chân chính!

Đặt chung một chỗ, Ngô Đông lập tức biến thành một cái chú thích, chỉ vì nổi bật sự hùng mạnh của Chu Hằng.

- Ngươi... rốt cuộc là ai? Ngô Đông lau vết máu ở khóe miệng, hắn thật không cam lòng thua trên tay một vô danh tiểu tốt.

- Ngươi còn không xứng biết! Trong mắt Chu Hằng lóe lên sát khí nóng cháy.

Hắn bước thẳng về phía Ngô Đông, nương theo uy thế một đòn trước đó, toàn thân hắn tỏa ra khí thế khủng bố, như là có thể nghiền nát tất cả.

Ngô Đông từng bước lui ra sau, khí thế của hắn đã suy bại, làm sao cũng không thể đấu lại được Chu Hằng. Hắn muốn danh tiếng, muốn vượt qua biểu ca luôn ở trên đầu hắn, nhưng hắn chưa từng nghĩ tới vì như thế mà trả giá bằng sinh mệnh.

Nhưng bị khí cơ dẫn dắt, hắn căn bản không dám xoay mình chạy thẳng, bởi vì sẽ dẫn tới một đòn toàn lực của Chu Hằng!

Một bên lùi, một bên tiến, nhưng tốc độ của Chu Hằng nhanh hơn Ngô Đông vài phần, làm khoảng cách giữa hai bên từng bước thu nhỏ.

Mười trượng, tám trượng, ba trượng!

Khi khoảng cách này rút ngắn còn một trượng, ánh mắt Ngô Đông toát ra bối rối, khoảng cách hai người quá gần, gần đến mức đủ cho Chu Hằng phát động một đòn mạnh nhất!

Chó cùng rứt giậu!

Cổ của Ngô Đông không cần rửa thật sạch, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không cam lòng mặc cho Chu Hằng cắt xé!

- Chết!

Hắn toàn lực phát ra, tinh khí thần nháy mắt tăng lên cực hạn, đánh ra một chiêu rực rỡ nhất trong cuộc đời hắn, một kiếm chém qua, cả ngọn núi như bị áp chế, thế lựa bị đè xuống.

Người nóng lên liều mạng, đây là một kiếm bị đè ép tận cùng mới thăng hoa, thậm chí trong vòng mười năm Ngô Đông cũng chưa chắc có thể phát ra được một kiếm như thế nữa.

Chu Hằng không hề cảm giác, vẫn vươn tay trái ra, tiểu phù văn công kích lưu chuyển trong lòng bàn tay hắn!

Keng!

Hắn nắm lấy trường kiếm Ngô Đông đánh xuống, dùng sức bóp lại, một tiếng vang giòn, thanh bảo kiếm này bị hắn mạnh mẽ bóp vỡ thành vô số mảnh vụn lấp lánh!

Không đợi Ngô Đông có phản ứng, hắc kiếm trên tay phải Chu Hằng đâm ra!

Ngô Đông không thể tin nổi nhìn lưỡi kiếm đâm vào ngực trái, nhưng ý niệm còn chưa xoay chuyển, thân thể ngã ầm xuống, một mảnh máu tươi tràn ra, khí tức đứt đoạn!

Một vị thiên tài cực có khả năng trở thành chí tôn liền ngã xuống như thế!

Mọi người đều không dám phát ra tiếng thở mạnh, cảm giác cả người cứng ngắc, da đầu tê dại, nổi lên một lớp da gà, máu muốn chảy ngược!

Giết thiên tài như giết chó!

Quá mạnh mẽ, quá khí thế!

Nhớ tới lúc đầu khinh thường Chu Hằng, mọi người đều thầm xấu hổ, loại thiên tài cực hạn này đã không còn trong khả năng tưởng tượng của bọn họ, ngay cả đám người Nhất Kiếm Phá Thiên, Hàn Sương công tử thì ai có thể chống đỡ được bước chân lên đỉnh của Chu Hằng?

Mọi người vội vàng giải tán, đi vòng qua Chu Hằng, bày tỏ lòng tôn trọng hắn.

Trong này không thiếu tồn tại Nhật Diệu Hoàng, thậm chí Nhật Diệu Đế, nhưng ở trong này chỉ có chí tôn Nhật Diệu Vương mới là vương duy nhất!

Chu Hằng tiện tay ném tảng đá trong tay cho con lừa đen, nói: - Cho ngươi!

Con lừa đen đùng một cái đá bay cục đá, nói: - Xì, bổn tọa thu phế phẩm hay sao?

- Ha ha ha! Nhặt được một cái bảo bối rồi! Băng Tú Lan lại tươi cười đầy mặt nhặt lấy tảng đá. - Đây chính là Hỏa Diễm Thạch khá tinh thuần, đã có thể sinh ra linh trí, cầm tảng đá này tu luyện, nói không chừng có thể lĩnh ngộ ra một môn thần thông!

- Ô hay tiểu nha đầu kia, mau trả lại bảo vật cho bổn tọa! Con lừa đen vừa nghe liền trở mặt, nhảy dựng lên lao về phía Băng Tú Lan.

- Con lừa thối, ngươi dám qua đây bổn tiểu thư đóng cho ngươi một cái ấn! Băng Tú Lan lấy ra Trấn Hồn Ấn.

Con lừa đen lập tức đổi bộ mặt khác, mặt dày nói: - Cô nương ngoan, có gì từ từ nói mà!

Cái dáng tiện lộ rõ, đều toát ra trong xương tủy.

----------oOo----------

Chương 651: Biến nhỏ

Chu Hằng luyện hóa tinh khí sinh mệnh trong hắc kiếm một chút, cũng chỉ không đến nửa giờ liền thu công.

Lúc trước hắn ăn rất nhiều Ngân Long Ngư, nhưng cũng không trực tiếp tăng lên mà là lắng đọng trong cơ thể hắn từng điểm từng giọt, chỉ là thiếu một cơ hội đột phá. Hiện tại sau khi luyện hóa tinh khí sinh mệnh của Ngô Đông, rốt cuộc khiến cho chất biến.

Ông!

Hắn sinh ra vầng mặt trời thứ 10 mặc dù hiện tại còn chỉ vẻn vẹn là một điểm sáng nhỏ! Nhưng đột phá chính là đột phá, lực lượng của hắn lập tức tăng lên gấp đôi!

10 vầng mặt trời liền chạm tới vách ngăn cảnh giới, chỉ cần lại hình thành một vầng mặt trời, hắn liền có thể chân chính đánh xuyên vách ngăn cảnh giới, về lực lượng đều không kém Nhật Diệu Hoàng 1 vầng mặt trời!

Tu luyện càng lên cao càng khó!

Chu Hằng thở dài. Hiện giờ một gã Nhật Diệu Vương 9 vầng mặt trời đối với nâng cao tu vi của hắn cũng không phải là rất rõ ràng, lần này có thể đột phá đến 10 vầng mặt trời hoàn toàn là bởi vì lúc trước ăn rất nhiều Ngân Long Ngư, lúc này mới từ lượng biến tạo thành chất biến.

Chí bảo trong thiên địa vĩnh viễn không phải là võ giả mà là những linh vật không thể tu luyện kia!

Tỷ như Thiên Địa Quả mà con lừa đen ăn!

Khác không nói, chỉ nhìn con lừa đen mấy lần đột phá sau khi tiến vào Tiên Nhân Cảnh là biết, hiệu năng của viên linh quả này quả thật là nghịch thiên!

Giết chóc có thể thành đạo, nhưng cái gọi là giết một người là tội, giết vạn người là hùng, giết 9 triệu tức là hùng trong hùng! Muốn đi đạo giết chóc tuyệt đối là máu tươi nhuộm người, giết ra một vùng biển máu!

Chu Hằng không sợ giết chóc, nhưng hắn cũng không thích giết chóc. Hắn là vì võ mà sinh, không phải là vì giết mà sinh!

Lại nói tiếp, thiếu niên sát ý Chung Cổ Phong kia càng thích hợp giết chóc thành đạo hơn so với hắn!

Chu Hằng nghĩ một hồi liền không tra tấn đầu óc nữa. Rất đơn giản, hắn sẽ không vì tu luyện mà nhập ma đi giết người, chỉ giết người nhìn không vừa mắt!

Hai người một lừa tiếp tục đi tới. Lại sau gần nửa ngày, bọn họ tìm được dòng suối lửa thứ hai. Chu Hằng cường thế lộ ra hết, dòng suối này tự nhiên trở thành của bọn họ.

Trên đời này không có tường không lọt gió, mà trận chiến giữa Chu Hằng và Ngô Đông lại bị rất nhiều người tận mắt nhìn thấy, tin tức rất nhanh liền truyền khắp ngọn núi lửa này, tất cả mọi người đều nghe nói đại danh của Chu Hằng.

Nhưng nếu nói sợ Chu Hằng thì cũng không chắc, bởi vì cũng không phải là tất cả mọi người đều tin tưởng "lời đồn" này.

Dù sao, Chu Hằng ở trên tinh thuyền của Hồ Mị còn chỉ là Nguyệt Minh Đế 13 vầng trăng, đây là điều bị mấy ngàn đôi mắt nhìn thấy, cũng không có khả năng sai! Hiện tại rồi lại nói hắn trở thành Nhật Diệu Vương 9 vầng mặt trời, đây không phải là nói khoác lung tung sao?

Thời gian mới một tháng, đột phá Nhật Diệu Vương đều chưa chắc có thể làm được, huống chi là tăng vọt lên Nhật Diệu Vương 9 vầng mặt trời!

Không phải mỗi một thế lực đều có bối cảnh lớn, nhưng nơi này cũng không thiếu hào môn Thăng Hoa Cảnh. Muốn tế ra mấy món Tiên khí Nhật Diệu Cảnh lại là dư dả. Lại do Nhật Diệu Hoàng, Nhật Diệu Đế thậm chi Thăng Hoa Vương khống chế, cho dù cảnh giới bị áp chế thì lại thế nào. Sức bền liên miên không dứt, chỉ riêng hao tổn đều có thể hao chết mọi Nhật Diệu Vương!

Nhật Diệu Vương chí tôn quả thật rất cường đại, nhưng ở trong này cũng không có nghĩa là tuyệt đối vô địch!

Ngay cả đám người Nhất Kiếm Phá Thiên đều không phải là vô địch, như vậy càng không phải e ngại Chu Hằng.

Đám người Chu Hằng hút khô suối lửa thứ hai rồi tiếp tục một đường tìm kiếm. Trên đường đi gặp được rất nhiều người, có một số kiêng kỵ sự cường đại của hắn lựa chọn né tránh mũi nhọn, có một số thì cũng không tin lời đồn, cứ muốn phân cao thấp với Chu Hằng. Kết quả tự nhiên chỉ có một chữ chết.

Nơi này cũng không chỉ có suối lửa và võ giả, còn có sinh vật thần kỳ từ lửa thai nghén ra. Chúng nó giống như là một bộ phận của ngọn núi này. Chỉ cần không phải là một đòn giết chết, chúng nó có thể lập tức hấp thu ngọn lửa trị liệu thương thế, tốc độ khôi phục nhanh kinh người.

Trong chúng nó rất nhiều đều là rất thù hận đám người từ ngoài đến như Chu Hằng, thường xuyên phát động công kích sắc bén. Bị giết một bộ phận, nhưng cũng tạo thành thương vong thật lớn cho đám võ giả. Ít nhất có mấy trăm bị đánh thương, thậm chí giết chết!

Nhưng không có người bởi vậy rút lui, vì cường đại, chỉ cần có một đường hy vọng bọn họ liền nguyện ý đi liều mạng. Trừ phi hoàn toàn không có hy vọng.

Chu Hằng giết rất nhiều võ giả, cũng giết rất nhiều quái vật lửa, trở thành nhân vật hung uy mạnh nhất trong ngọn núi lửa này. Đừng nói võ giả thấy hắn phải nhượng bộ lui binh, cho dù đám hung vật lửa kia cũng không dám chủ động trêu chọc hắn.

Sau khi hút khô bảy dòng suối lửa, đám người Chu Hằng đã đi tới phía dưới ngọn núi cao nhất của dãy núi này.

Ngọn núi này thoạt nhìn không giống tầm thường, bởi vì những ngọn núi khác bốc lên đều là lửa đỏ rực, mà nơi này sôi trào lại là lửa màu xanh. Độ nóng rất cao, sóng nhiệt đều có thể đem Nhật Diệu Vương đốt cháy.
Chu Hằng và con lừa đen đều đem cường độ linh lực hộ thể tăng lên một chút, để chống đỡ sức nóng càng ngày càng kinh người này.

- Trong ngọn núi này tất có dị hỏa! Hỏa Thần Lô ở trong đan điền của Chu Hằng hưng phấn nói.

Chu Hằng cũng rất cao hứng. Nếu cho Hỏa Thần Lô cắn nuốt dị hỏa lần nữa, liền có hai lần cơ hội ra tay, khiến hắn lòng tin đầy đủ. Nếu là một lần, dùng hết là xong, một người lý trí sẽ luôn an bài tốt đường lui cho mình vào mọi lúc.

Bọn họ lên núi, số lượng suối lửa nơi này nhiều hơn địa phương khác, nhưng người có thể tới nơi này cũng đều là cường giả. Càng có quái vật tương đương đáng sợ, ở trong hoàn cảnh đặc thù này có thể tạo thành uy hiếp rất đáng sợ.

Lúc này ngay cả Chu Hằng đều không dám khinh thường. Chiến lực của hắn quả thật cường đại, nhưng thân thể còn chưa cường đại đến trình độ có thể phớt lờ Nhật Diệu Vương oanh kích. Nếu sơ suất một cái bị đánh trúng một lần cũng không phải là chuyện tốt gì.

Phù văn trị liệu tuy rằng cường đại nhưng cũng tuyệt đối không có khả năng cứu lại người chết!

Chu Hằng lại chiến mấy trận, gặp phải cường địch vướng tay. Đây tuyệt đối là pháp tướng của vương giả nào đó, thậm chí thần tướng, thúc giục Tiên khí bậc cao lại thêm kéo dài liên miên không dứt, suýt nữa đều đem hắn trấn áp!

[CHARGE=3]May mắn phù văn nhỏ công kích phát uy, hắn vì chính mình đánh ra một con đường sống. Song phương kiêng kỵ lẫn nhau, cũng không tiếp tục đấu giằng co.

Sau khi hút khô suối lửa thứ 9, thể chất của Chu Hằng đạt tới điểm tới hạn, rốt cuộc đột phá nhảy vọt tiến vào trình độ Nhật Diệu Vương!

Bùng!

Hắn từ dòng suối phóng người mà lên, toàn thân ánh vàng tỏa chói mắt, giống như từ vàng đúc thành.

- Ha ha ha ha... Con lừa đen và Băng Tú Lan đều cười lớn, bởi vì Chu Hằng sau khi hoàn thành bay vọt về thể chất lần này, thần cốt trong cơ thể hắn cũng ngưng thật đến cực hạn. Mà không có kim loại mới bổ sung, hình thể của hắn rút nhỏ suốt một khoảng lớn!

Hắn hiện tại thoạt nhìn như một thiếu niên 12, 13 tuổi. Lại thêm da thịt bóng loáng như ngọc, tóc đen nhánh tỏa sáng, thật sự giống như một kim đồng tuấn mỹ.

Điều này tự nhiên khiến cho con lừa đen và Băng Tú Lan cười lớn, quá thú vị!

Chu Hằng thở dài, hắn bức thiết cần tinh hoa kim loại để khôi phục bộ dạng vốn có. Nếu không với bộ dạng này về nhà, còn làm sao lên giường của các nàng Ứng Mộng Phạm?

- Còn cười nữa, ta liền đem các ngươi trấn áp tuốt! Hắn buồn bực nói.

- Không cười nữa! Con lừa đen che miệng.
- Ta cũng không cười! Băng Tú Lan thì đã nằm rạp xuống đất, dùng hai tay vỗ mạnh mặt đất.

- Các ngươi vẫn là cười đi, bộ dạng này nhìn càng khiến người khó chịu! Chu Hằng thở dài.

- Hắc hắc hắc! Băng Tú Lan và con lừa đen đều cất tiếng cười xấu xa.

Suối lửa này còn chưa bị hút khô nhưng Chu Hằng đã không dám tiếp tục, nếu không hắn tiếp tục ngưng thật thần cốt, chẳng phải là sẽ biến thành bộ dạng 10 tuổi thậm chí là 5, 6 tuổi?

Hắn ngồi sang một bên, chờ đợi Băng Tú Lan và con lừa đen hút khô dòng suối này.

Tuy nhiên, tuy rằng thể hình hắn hiện tại trở nên rất là buồn cười, nhưng phòng ngự của hắn quả thật xuất hiện biến hóa về chất.

Với cường độ thể chất của hắn hiện tại ít nhất đủ để chịu đựng một đòn toàn lực của Nhật Diệu Vương 7 vầng mặt trời mà không có việc gì. Nhưng Nhật Diệu Vương vượt qua cực hạn thì không nằm trong số đó. Như đám người Nhất Kiếm Phá Thiên, Hàn Sương công tử vẫn như cũ có thể tạo thành uy hiếp rất lớn đối với hắn.

Nhưng điểm mạnh nhất của Chu Hằng trước giờ đều không phải là phòng ngự của hắn mà là chiến lực!

Đánh với cùng cấp, hắn không sợ bất luận kẻ nào!

Nhàn rỗi vô sự, hắn bắt đầu tiếp tục đề cao tổ hợp phù văn của Huyết Hà Thiên Kinh.

Hiện tại thể chất của hắn tăng lên, số tổ hợp phù văn tự nhiên cũng có thể tăng trưởng theo.

Phù văn trị liệu tăng lên tới 76 đạo, hai loại phù văn công kích thì đều đạt tới 99 đạo. Lại lần nữa nâng cao lực công kích và năng lực trị liệu của hắn. Lại thêm đột phá về thể chất, có thể nói công, phòng, trị liệu ba đường đồng loạt tịnh tiến.

Không có cái động không đáy như hắn hấp thu vật chất thần tính trong suối lửa, con lừa đen và Băng Tú Lan mất thời gian tròn ngày rưỡi mới hút khô dòng suối lửa này. Bọn họ tiếp tục trèo lên trên.

Trên đường đi không có suối lửa khác, nhưng càng tới gần đỉnh độ nóng càng cao, con lừa đen đã bị ép vận chuyển ra toàn lực, lại thêm thân thể bị suối lửa không ngừng rèn luyện mới khó khăn lắm chống đỡ được ngọn lửa khủng bố này.

Chu Hằng phỏng chừng, nếu là thể chất bình thường, có thể tới nơi này cũng chỉ có Nhật Diệu Vương 7 vầng mặt trời.

Đáng tiếc là, cho dù đi tới nơi này cũng không gặp được Hỏa Hồ Đào gì gì kia.

Bọn họ cũng không phải là người thứ nhất lên tới đỉnh núi, phía trên này có một cái thiên trì (ao trời: ao trên đỉnh núi). Không tính là bao la bát ngát nhưng so với suối lửa phía dưới thì lớn hơn rất nhiều. Đang òng ọc toát bọt khí, đốm lửa tung bay.

Người không tính là nhiều, không tính đám người Chu Hằng cũng chỉ 8 người mà thôi.

Độ nóng trong thiên trì này khẳng định càng cao, như con lừa đen có thể đi tới nơi này chính là cực hạn. Mà Băng Tú Lan lại càng là dựa vào một món Tiên khí thần bí trên người chống đỡ, cho dù đi tới nơi này cũng chỉ có thể nhìn mà than thả, nào có thể xuống dưới ao?

Con lừa đen vội muốn chết, nhảy tới nhảy lui. Cái này tương đương với nhìn thấy một món bảo vật vô chủ lại cách một cái lạch trời, làm nó buồn muốn chết.

- Tiểu tử. Thiên trì này vô cùng có khả năng nối thẳng bên trong thân núi! Hỏa Thần Lô ở trong đan điền nói, trong giọng nói lộ ra một tia hưng phấn và chờ mong.

Chu Hằng gật gật đầu. Hắn tuy rằng không muốn tiến thêm một bước rèn luyện thể chất, nhưng hiện tại xem ra hắn phải xuống ao tìm tòi một chuyến.

Hắn rảo bước đi hướng thiên trì, nhưng khi đi tới trước ao ba trượng, 8 người trong ao đều dõi mắt nhìn về phía hắn. Mỗi một ánh mắt đều lộ ra áp lực vô cùng cường đại.

Tám người này đều là Nhật Diệu Vương vượt qua cực hạn, càng có khả năng là cường giả Nhật Diệu Hoàng, Nhật Diệu Đế, Thăng Hoa Cảnh năm đó chính là Nhật Diệu Vương 8 vầng mặt trời, 9 vầng mặt trời, 10 vầng mặt trời. Lúc này tuy rằng cảnh giới bị áp chế nhưng khí thế vẫn khủng bố như cũ.

Tám đại cường giả không quen nhau, chiến lực chân thật cũng có thể khác biệt trời vực, nhưng ở địa phương đặc thù này bọn họ có thể dễ dàng cho phép nhau tiến vào thiên trì này chính là một loại khẳng định đối với thực lực của đối phương.

Thiên trì tuy rằng rất lớn, nhưng vật chất rèn thể bên trong cũng là có hạn. Có thể bớt một người chia sẻ tự nhiên là tốt hơn so với thêm một người.

Chu Hằng muốn tiến vào phải chứng minh hắn có tư cách như vậy trước đã!

Chương 652: Người khổng lồ lửa

Bước chân Chu Hằng đi tới không chậm lại chút nào, hai mắt mở trừng, hơi thở của vương giả trong võ giận cuốn, trong nháy mắt liền đem khí thế của 8 người này toàn bộ áp chế.

8 người kia đồng thời bị kiềm hãm. Nếu nói chiến lực chân thật, trong bọn họ thậm chí khả năng có nhân vật Thăng Hoa Vương, nhưng ở trên đại lục đặc thù này lại là nơi mà Nhật Diệu Vương chí tôn vô địch!

Trừ phi bọn họ chịu tế ra Tiên khí bậc cao để trấn áp!

Nhưng mọi người vốn là không thù không oán, đều là hướng về thiên tài địa bảo mà tới. Nếu hiện tại nơi này còn có vị trí có thể cho phép thêm người, lại cần gì phải hùng hổ dọa người?

Dù sao ở nơi này đối mặt với một vị Nhật Diệu Vương chí tôn, cho dù là Sáng Thế Đế cũng không dám nói có nắm chắc tất thắng!

Chu Hằng cũng không có hứng thú khơi dậy chiến tranh. Một là 8 người này cũng không dễ chọc, hai là hắn cũng không có tính toán hấp thu suối lửa, như vậy chiến đấu lại có nghĩa lý gì? Hắn rảo bước tiến vào thiên trì, 8 vị cường giả kia cũng nhao nhao thu hồi lực chú ý, tiếp tục hấp thu chỗ tốt trong thiên trì.

Toàn trường trở nên yên tĩnh, Chu Hằng lại ngụp đầu lặn xuống đáy thiên trì. Hắn muốn thông qua thiên trì này tiến vào sâu trong bụng núi nếu như có thể.

Hítzzzz... thật nóng!

Chu Hằng mới lặn xuống 50 trượng liền không thể không tế ra vầng mặt trời để chống đỡ sức nóng đáng sợ kia. Nhưng khi hắn lặn xuống trên trăm trượng, cho dù là 10 vầng mặt trời cùng ra đều không chống đỡ nổi, độ nóng quá cao.

Còn muốn cậy mạnh xông vào, sẽ chỉ đem hắn đốt thành tro tàn!

Nếu là khoảng cách gần một chút còn không sao, cùng lắm thì hắn vận chuyển phù văn trị liệu đánh liều một chuyến. Nhưng từ tình huống hiện tại mà xem, hắn cách đáy ao đều có một đoạn khoảng cách lớn, càng huống chi là bên trong bụng núi!

- Không xuống được! Chu Hằng nói với Hỏa Thần Lô: - Chỉ có thể từ bỏ!

- Đừng!

Hỏa Thần Lô vội vàng kêu to: - Bổn tọa có thể giúp ngươi hấp thu ngọn lửa, ngươi đem bổn tọa tế ra là được rồi!

Chu Hằng giận dữ. Cái lò thối tha này có năng lực như thế không ngờ không nói sớm một chút, hại hắn trước đó chịu không ít đau khổ.

- Hắc hắc! Hỏa Thần Lô cũng biết đuối lý, lại muốn dựa vào Chu Hằng thu hoạch dị hỏa, chỉ có thể ở bên cạnh nịnh nọt cười khan, giống như một nàng dâu nhỏ.

Chu Hằng đem Hỏa Thần Lô tế ra, theo lời mở nắp lò. Lập tức tất cả sức nóng đều bị Hỏa Thần Lô hút đi. Công năng lớn nhất của món bảo khí này chính là luyện đan, mà Chu Hằng lại không đủ thực lực để kích phát nó. Nhưng hấp thu lực lượng lửa lại là năng lực đặc biệt có của tiền thân Hỏa Thần Lô.

Thái Dương Tinh Kim vốn chính là hấp thu lực lượng lửa vô số trăm triệu năm mới luyện thành.

Có món bảo khí này hộ tống, sức nóng bao phủ toàn thân Chu Hằng trong nháy mắt biến mất, hắn lại lặn xuống.

500 trượng, 1000 trượng, 10000 trượng!

Ngọn núi này cao thái quá, mà thiên trì này cũng đồng dạng sâu đến thái quá. Thẳng đến khi Chu Hằng lặn xuống ba vạn trượng, hắn rốt cục tới đáy ao. Nơi này nối liền một tầng dung nham ngầm, dung nham màu đỏ lửa đang cuồn cuộn.

- Đi bên trái! Hỏa Thần Lô truyền lại thần thức, nó có thể cảm ứng được vị trí của dị hỏa.

Chu Hằng theo lời mà đi. Cấp bậc món bảo vật này cao thái quá, mặc cho ngọn lửa nơi này cuồng bạo mấy đều có thể dễ dàng hấp thu. Dù sao Chu Hằng cũng không biết độ nóng nơi này khủng bố cỡ nào.

Không có Hỏa Thần Lô bảo hộ, hắn bằng vào phù văn trên thiên linh cái cũng không thể hoàn toàn bảo vệ được, nhiều nhất để hắn giữ lại một cái xác tàn một khối thiên linh cái. Những bộ phận khác đều phải hóa thành tro tàn.

- Sắp tới! Sắp tới rồi! Hỏa Thần Lô tràn đầy hưng phấn. Nó khát vọng dị hỏa giống như Chu Hằng cần kim loại bậc cao để đề cao thể chất vậy.

Chu Hằng theo tầng dung nham mà đi, lại không ngừng đi tới, đi tới. Sau gần nửa ngày, đường ngầm dưới đất này trở nên càng ngày càng trống trải. Lúc trước chỉ có thể nói là suối nhỏ, nhưng chậm rãi liền biến thành dòng sông, hiện tại thì hoàn toàn là sông dài sông rộng!

- Bổn tọa cảm ứng được rồi! Chính ở chỗ đó! Hỏa Thần Lô đột nhiên kêu to, nếu như nó có hai tay khẳng định sẽ đồng loạt chỉ về phía trước.

Chu Hằng lại tiến tới. Đột nhiên, tầng dung nham nơi này xuất hiện hạ xuống, mà địa thế cũng trở nên trống trải, hiện ra một hồ ngầm thật lớn. Dung nham màu đỏ sậm đang không ngừng nhúc nhích, mỗi một dòng đều có thể khiến cho Thăng Hoa Đế hóa thành tro trong nháy mắt!

Nơi này có cấm chế đặc thù, bất kỳ cường giả nào đều bị áp chế đến Nhật Diệu Vương. Bao gồm lực lượng, phòng ngự, thần thức. Bởi vậy nơi này biến thành một nơi cấm địa tuyệt đối, trên lý thuyết khiến bất luận kẻ nào đều không có khả năng đạt tới!

Trừ phi ai còn có được cái Hỏa Thần Lô thứ hai hoặc là đồ vật tương tự.

Chu Hằng đưa mắt nhìn, chỉ thấy xa xa rõ ràng có một món đồ đang trôi nổi trên tầng dung nham!

Hítzzz!Độ nóng nơi này đủ khiến cho Thăng Hoa Đế trong nháy mắt hóa thành tro, kia đến tột cùng là vật gì, làm sao có thể không bị hòa tan?

Sáng Thế Vương, Sáng Thế Hoàng, Sáng Thế Đế?

Chu Hằng tăng tốc độ, sau khi bơi gần một chút hắn mới phát hiện đó rồi lại là một đoạn thi thể!

Đó tuyệt đối không phải là Nhân tộc, bởi vì nó có làn da như nham thạch, dưới sự ngâm tẩm của dung nham chẳng những không hòa tan ngược lại nở rộ ra hào quang thần tính, khiến mỗi một tấc da thịt đều tỏa sáng dập dờn, tràn đầy khí tôn quý.

Đây là một đoạn thi thể nửa thân trên, người nham thạch đó có một cái đầu lâu như loài người, lại chỉ có một con mắt, hơn nữa là mắt dựng thẳng. Nhưng con mắt độc nhất này rõ ràng bị chọc mù.

Hắn là một giống đực nếu như người nham thạch cũng có giới tính. Đầu trọc không tóc, trên đỉnh đầu nhú hai bọc nhỏ, giống như muốn nhô ra hai cái sừng.

Người nham thạch này thể hình cực kỳ to lớn, chỉ nửa đoạn thi thể cũng có độ cao mấy trăm trượng, mà dưới hình thái hoàn chỉnh phỏng chừng phải đạt tới độ cao ngàn trượng. Đứng ở đó chỉ riêng khí thế đủ để quét ngang tám phương.

[CHARGE=3]- Ồ, đây là một khối tinh thạch! Hỏa Thần Lô nhìn rõ ràng, nó đột nhiên kêu to: - Bổn tọa biết rồi. Khối tinh thạch này vừa khéo ở trên một nơi thiên địa dị hỏa, sau khi bị thiêu đốt lâu dài thông linh rồi!

Chu Hằng mặt co giật. Lẽ ra trên đời này hẳn không có một tảng đá lớn như vậy, hơn nữa còn thành hình người. Hẳn là khối tinh thạch này sau khi có được "sinh mệnh" chậm rãi phát triển đến bộ dạng hiện giờ.

- Tiểu tử, mau mang bổn tọa đi qua, bổn tọa muốn ăn khối tinh thạch này! Hỏa Thần Lô kêu lớn.

- Cái tên lớn như vậy, hẳn là cho ngươi rất nhiều chỗ tốt nhỉ? Chu Hằng vừa bơi tới trước vừa nói.

- Phì, lớn có tác dụng gì, mấu chốt là ẩn chứa bao nhiêu dị hỏa! Người đá này lớn là lớn, nhưng thân thể đã hủy một nửa, lại không biết để ở trong này bao nhiêu năm, năng lượng của dị hỏa xói mòn hơn phân nửa! Hỏa Thần Lô lập tức dùng giọng nghiến răng nghiến lợi nói.

- Ý ngươi là, ngọn núi lửa này chính là bởi vì cỗ thi thể này hình thành? Chu Hằng hỏi.

- Đó là đương nhiên, nói thế nào cũng là dị hỏa, uy lực sao có thể đơn giản!

Trong lúc nói chuyện, Chu Hằng đã tới rất gần cỗ thi thể của người đá kia.

Không chỉ là lực lượng lửa đốt thể luyện hồn, người đá này khi còn sống cũng tuyệt đối là nhân vật thực lực vô cùng cường đại. Cho dù sau khi chết cũng thả ra uy áp vô cùng, tuyệt đối đạt tới độ cao của Sáng Thế Đế!

Uy áp như vậy nguyên bản có thể vỡ nát bất kỳ một Nhật Diệu Vương nào, biết sao được Chu Hằng chẳng những có được Hỏa Thần Lô hấp thu độ nóng, còn có hắc kiếm hóa giải uy áp, như không có chuyện gì từng bước đến gần.

Cách càng gần tầm nhìn tự nhiên cũng càng hẹp, càng cảm thấy người đá này khổng lồ!
Chu Hằng đem Hỏa Thần Lô để tới trên người của người đá, Hỏa Thần Lô lập tức phát uy. Sau khi toàn thân sáng ngời, vút nửa đoạn thi thể người đá này không ngờ trống rỗng biến mất!

- Vậy liền bị ngươi nuốt? Chu Hằng có vẻ tương đương kinh ngạc.

- Đương nhiên, ngươi cho là bổn tọa còn phải chuẩn bị một đôi đũa chậm rãi tiêu hóa sao? Dị hỏa đã tới tay, thái độ của Hỏa Thần Lô cũng lập tức thay đổi, không vô cùng cẩn thận giống như lúc trước nữa, chỉ sợ nói sai khiến cho Chu Hằng không vui.

Qua cầu rút ván!

Chu Hằng nổi giận, quyền phải nắm chặt, 99 mảnh vỡ phù văn tổ hợp thành một đạo phù văn công kích, hướng về phía Hỏa Thần Lô mà đánh.

Ông một tiếng, nắm tay bắn ngược, Hỏa Thần Lô lại mảy may không hao tổn!

Chu Hằng da mặt co giật. Đau! Xương ngón tay dường như đều nứt ra!

Phù văn công kích không ngờ kém nhiều như vậy, chẳng những không thể đánh "đau" Hỏa Thần Lô, ngược lại bị vỡ khiến chính mình suýt nữa bị thương!

- Ái ôi, đau chết bổn tọa rồi! Hỏa Thần Lô cũng biết loại hành vi qua cầu rút ván này quá xấu hổ, về sau còn phải dựa vào Chu Hằng tiếp tục thu dị hỏa, vẫn là không nên đắc tội hắn thì hơn!

Bởi vậy, qua ít nhất mười mấy giây sau, nó đột nhiên "oa oa" kêu đau.

Chu Hằng cũng không biết nên tức giận hay là cười, phát hiện cái lò này đê tiện giống như là con lừa đen!

- À, cái này cho ngươi!

Đột nhiên, một tảng đá nhỏ từ trong Hỏa Thần Lô bắn ra ngoài, chính là một khối tinh thể nửa trong suốt toàn thân màu đỏ, thoạt nhìn hết sức xinh đẹp.

- Đây là cái gì? Chu Hằng hỏi.

- Chính là mảnh vụn luyện hóa người đá kia còn lại... Không đúng, là tinh hoa người đá bổn tọa đặc biệt giữ lại cho ngươi Hỏa Tinh Tạch. Đây nhưng là bảo vật khó được! Hỏa Thần Lô nói nửa câu sau đó liền lập tức sửa miệng, bộ dạng thận trọng dặn dò.

Chu Hằng thở dài nói: - Có tác dụng gì?

- Tác dụng sao... tác dụng... ngươi cầm đi đập người, bảo đảm đập là chuẩn, hơn nữa vô hình vô ảnh. Ý niệm vừa động là có thể thu hồi, ngoài vạn dặm có thể đập chim người khác! Hỏa Thần Lô suy nghĩ hồi lâu rặn ra một câu.

Không đáng tin! Thật là không đáng tin!

Chu Hằng có loại xúc động dùng trán đụng cái lò lởm này, nhưng ngẫm lại còn cần nó để luyện đan, liền miễn cưỡng nhịn. Hắn nghịch tảng đá, nói: - Cái này ném ra có thể dựa vào ý niệm thu hồi?

- Kỳ thật ngươi không thể! Nhưng là bổn tọa có thể!

Chu Hằng hiểu. Cái gọi là Hỏa Tinh Thạch này kỳ thật là bị Hỏa Thần Lô tế luyện, hắn chỉ có thể ném, nhưng muốn thu lại thì phải cần Hỏa Thần Lô.

Tuy nhiên, nếu là thật sự theo như lời Hỏa Thần Lô nói, đập là chuẩn hơn nữa còn có thể chơi xỏ người ngoài vạn dặm, cái này ngược lại không tệ!

- Ngươi hiện tại ăn no rồi, lại có thể phóng thích thêm dị hỏa một lần rồi nhỉ? Chu Hằng hỏi, đây mới là thu hoạch lớn nhất của hắn.

- Tuy rằng không đủ no, nhưng miễn miễn cưỡng cưỡng có thể dùng nửa lần! Hỏa Thần Lô ấp a ấp úng.

- Còn có nửa lần?

- ... Ặc, chính là cái loại đốt không chết, đốt bán thân bất toại, diện mục hoàn toàn thay đổi ấy! Này, ngươi đừng kích động, sau này ngươi lại tìm thêm chút dị hỏa cho bổn tọa, lại tới nửa lần không phải là góp thành một lần? A... đừng đập bổn tọa, sắp nứt! Sắp nứt rồi!

Saukhi dùng phù văn trên thiên linh cái đập Hỏa Thần Lô một trận, Chu Hằng mang theo tên không đáng tin này đi lên đường về.

Bởi vì người khổng lồ đá đã biến mất, nơi này tuy rằng còn có dung nham sôi trào nhưng sức nóng lại xa xa không thể so với lúc trước. Chu Hằng không cần Hỏa Thần Lô hộ thân cũng có thể dễ dàng đi tới, rất nhanh liền trồi lên thiên trì.

Hắn vừa nhô đầu ra, 8 đại cường giả trong ao đều dùng ánh mắt hoài nghi nhìn về phía hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau