KIẾM ĐỘNG CỬU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiếm động cửu thiên - Chương 596 - Chương 600

Chương 598: Tiến vào Nguyệt Minh Đế

Mặc dù có điểm đáng tiếc, nhưng Chu Hằng cũng tạo thành vầng trăng thứ 21, cũng tạo thành nửa vầng trăng hoàn chỉnh!

Hắn rốt cục đạt tới cực hạn của Nguyệt Minh Hoàng.

- Hoặc Thiên, có biện pháp nào để cho ta lập tức đột phá tiến vào Nguyệt Minh Đế không?

Hai Nguyệt Minh Hoàng thập nhất luân có thể so với Nguyệt Minh Đế thất luân, nhưng Chu Hằng cũng không thể hoàn toàn yên tâm, hắn luôn luôn có cảm giác, Chung Cổ Phong kia có thể là Nguyệt Minh Đế bát luân, thậm chí mạnh hơn!

Nguyệt Minh Đế thất luân cùng 8 luân, khoảng cách chính là một cái hào rộng!

- Phương pháp cấp tốc cũng không phải là vương đạo, ta có thể giúp ngươi cấp tốc trở thành, nhưng khả năng này sẽ lưu lại hậu hoạn!

Hoặc Thiên mờ nhạt nói.

Chu Hằng nghĩ nghĩ, nói:

- Ta phải thử một lần!

Từ Nguyệt Minh Hoàng đỉnh phong đến Nguyệt Minh Đế, cần một quá trình lĩnh ngộ tích lũy, thời điểm hắn ở Nguyệt Minh Vương đã trải qua quá trình như vậy, còn là bởi vì một trận đại chiến mới để cho hắn hoàn thành tích lũy.

Thực ra hắn không cần phải Hoặc Thiên trợ lực, mà là cần đầy đủ áp lực, đến trợ giúp hắn rút ngắn quá trình tích lũy này.

- Công kích tới ta!

Hoặc Thiên bình tĩnh nói.

Chu Hằng gật đầu, lực lượng khổng lồ trong cơ thể Hoặc Thiên cũng không thể tự chủ vận chuyển, chỉ có thể phát động khi lọt vào công kích. Bất quá trong lòng hắn cũng có chút lo sợ, vạn nhất lực lượng của Hoặc Thiên lớn một chút, trực tiếp đánh chết hắn thì làm sao bây giờ?

Nên biết rằng cho dù là Sáng Thế Đế ở trong mắt nàng cũng chỉ như con kiến, đối với lực lượng khổng lồ trong cơ thể nàng mà nói, một phần vạn cùng một phần ức vạn lực lượng căn bản không có khác biệt, cũng có thể dễ dàng đánh giết hắn!

Muốn khống chế một thành lực lượng cùng một phần trăm lực lượng rất dễ dàng, nhưng một phần vạn cùng một phần ức vạn loại biến hóa rất nhỏ này cần có nắm giữ vô cùng tinh chuẩn đối với lực lượng trong cơ thể.

Hoặc Thiên chỉ là Nguyệt Minh Vương, nàng thật sự là khống chế được hoàn mỹ vô khuyết?

Vạn nhất hắn bị phản chấn mà chết, vậy cũng thật sự là cực kỳ oan uổng!

- Ném hắc kiếm ra!

Thời điểm Chu Hằng chuẩn bị giơ tay, Hoặc Thiên đột nhiên nói.

Hắc kiếm là thứ mà Chu Hằng cậy vào để có thể không sợ uy áp của Hoặc Thiên, bằng không hắn dựa vào cái gì để lợi hại, người khác tiến vào phạm vi hơn trượng quanh Hoặc Thiên đều phải đầu rạp xuống đất, nhưng hết lần này tới lần khác chỉ có hắn không chịu ảnh hưởng của uy áp.

Chu Hằng không lo lắng chút nào, giao hắc kiếm cho Hoặc Thiên, sau đó đưa tay phải ra. Nhẹ nhàng vỗ trên mặt đẹp của Hoặc Thiên.

Ầm!

Phía sau Hoặc Thiên bỗng nhiên mở ra một đạo vầng sáng màu hồng, hóa thành một đóa hoa đào to lớn, hưu hưu hưu, từng đạo phù văn trong cơ thể nàng thắp sáng, trấn áp khí tức chín tầng trời mười tầng đất cuồng quyển.

Nàng đưa tay phải ra, ngón trỏ nhếch lên, trắng như mỹ ngọc. Nhẹ nhàng điểm một cái trên trán Chu Hằng.

Ông! Ông! Ông!

Trong đầu Chu Hằng lập tức bốc lên vô số đạo ảo ảnh, diễn hóa thành vô số vị địch nhân cường đại, điên cuồng mà đánh tới hắn.

Bản thân của hắn không cảm thấy được điểm này chút nào, dường như hóa thân làm một tôn Sát Thần viễn cổ, đang đối mặt với vô số địch nhân cường đại, chỉ có chiến một trận!

Chiến thì chiến!

Hắn nhiệt huyết sôi trào, tiểu nhân màu vàng bỗng nhiên chuyển động trong thức hải, đánh về vô số vị địch nhân cường đại.

Một ngày, hai ngày, mười ngày . . . Hắn không biết đã mệt mỏi chiến đấu bao lâu, kéo dài suốt thời gian nửa năm, tất cả địch nhân đều bị tiêu diệt, hắn cũng đạt tới một điểm cực hạn, thần niệm thông suốt.

Tiểu nhân màu vàng đắm chìm vào thức hải, hắn bắt đầu sự lột xác sau cùng.

Ầm ầm!

21 vầng trăng đồng loạt rung động. Bắt đầu biến hóa về chất.

7 vầng trăng dung hợp trước tiên, sau khi thất bại vô số lần rốt cục hòa làm một thể, biến thành một đạo trăng lưỡi liềm, linh khí thiên địa điên cuồng trào ra, đạo trăng lưỡi liềm này nhanh chóng trưởng thành, cùng với đó, 14 vầng trăng còn dư lại cũng bắt đầu dung hợp hai cái một, biến thành bảy đạo trăng lưỡi liềm.

Thiên địa linh khí tẩm bổ, tám đạo trăng lưỡi liềm nhanh chóng trưởng thành, từ trăng lưỡi liềm đến trăng khuyết, từ trăng khuyết đến nửa vầng trăng, từ nửa vầng trăng đến trăng tròn!

Nguyệt Minh Đế bát luân!

Chu Hằng mở hai mắt ra, một đạo quang hoa hiện lên, nhưng lại biến mất trong nháy mắt.

- Qua bao lâu?

Hắn nhìn chung quanh, vẫn là ở trong sơn cốc trước đây, nhưng rõ ràng là hắn đã trải qua nửa năm giết chóc tanh máu.

- Yên tâm, chỉ qua hai ngày. Thời gian trong ý thức lưu chuyển khác với thời gian chân chính!

Hoặc Thiên đang ở ngay bên cạnh hắn.
Như vậy cũng tốt!

Chu Hằng đưa mắt nhìn, chúng nữ đã tỉnh lại toàn bộ, ngược lại thì hắn thành người cuối cùng!

- Cách Sáng Thế Đế xuất thế ít nhất còn có 4 ngày, chúng ta nhất định phải nắm bắt thời gian lên đường!

Chu Hằng nói.

Chúng nữ đều là gật đầu. Tu vi của các nàng tuy rằng cũng không có biến hóa rõ ràng, nhưng mỗi người đều đạt được thể chất cường đại, tiền đồ phát triển phát triển không thể lường! Điều này làm cho các nàng đều có tin tưởng vô cùng cường đại.

- Đi!

Bọn họ thông qua hẻm núi thứ tư, rất nhanh đã tới phía cuối hẻm núi thứ năm, yêu thú trấn áp nơi này đã bị xử lý, bọn họ sử dụng lệnh phù thông qua, hẻm núi thứ sáu, thứ bảy cũng giống như vậy.

Bởi vì có hai lệnh phù là ở trong tay Tử Anh Minh, bọn họ sẽ cần tìm hai khối để bổ khuyết chỗ trống này. Tuy nhiên có Hoặc Thiên ở đây tự nhiên không khó khăn chút nào, bọn họ thuận lợi thông qua tám hẻm núi, đi vào hẻm núi cuối cùng.

Ầm! Ầm! Ầm!

Bọn họ mới vừa vặn thông qua cấm chế liền nghe được thanh âm ùng ùng truyền đến, xa xa hiển nhiên đang có một trận đại chiến.

- Thật giống như chúng ta tới vừa lúc, yêu thú cuối cùng này còn sống!

Chu Hằng cười nói.

Đầu yêu thú này còn sống nói rõ một đạo cấm chế cuối cùng còn chưa mở ra, có nghĩa Nguyệt Hoa Liên vẫn là vật vô chủ!

- Nhanh lên! Nhanh lên! Bảo vật của bổn tọa a!

Con lừa đen tung bốn vó ra chạy gấp về phía trước.

Chu Hằng theo ở phía sau, đoàn người rất nhanh liền tới đáy cốc.

Cửu Thú Cốc phía trước phía sau cộng tất cả có 9 yêu thú cấp bậc Nguyệt Minh Đế đỉnh phong tọa trấn, cảnh giới tuy rằng giống nhau nhưng chiến lực lại là hoàn toàn bất đồng. Yêu thú cuối cùng này chính là một con Hoàng Kim Mãng chín đầu!

Nó chỉ có 7 vầng trăng, nhưng làm cho người ta kinh sợ chính là, mỗi cái đầu của nó đều tương đương với một thân thể độc lập!

Nó có chín Thần chích!

Chín Thần chích, ý nghĩa rằng nó có thể đồng thời vận chuyển chín Vực, còn có thể dung hợp hoàn mỹ chín Vực cùng một chỗ, đây cũng không phải là chuyện một thêm một bằng với hai, đây là tăng cường gấp mười, gấp trăm lần!

Một con Hoàng Kim Mãng chín đầu này liền tương đương với tám yêu thú Nguyệt Minh Đế đỉnh phong phía trước!

Cũng đúng là như vậy, tu giả tới nơi này mặc dù hơn 74 người, nhưng không ngờ không thể giết chết!

Chu Hằng cũng không có vội vã gia nhập chiến đoàn, mà là quét mắt một vòng trước.

Cũng không phải mọi người đều gia nhập chiến đoàn, có hai người là ngoại lệ, một là Chung Cổ Phong, người còn lại là thanh niên vóc người thon dài, khuôn mặt nho nhã, căn bản không giống võ giả. Ngược lại như là văn sĩ đọc đủ thứ thi thư.

Hai người này căn bản không chú ý tới chiến đoàn, chỉ là nhìn nhau, tuy rằng cách rất xa, nhưng Chu Hằng vẫn là có thể cảm ứng được chiến ý xung đột kịch liệt giữa bọn họ. Khi thần thức Chu Hằng đảo qua, hai người này đồng thời như có cảm ứng, nhao nhao quay đầu nhìn sang Chu Hằng. Nhìn thấy Chu Hằng, con ngươi Chung Cổ Phong chợt kéo căng, lộ ra vẻ khó tin.

Chu Hằng tiến vào Nguyệt Minh Đế!

Trước hắn chính là Nguyệt Minh Hoàng a!

Số lượng vầng trăng có thể che đậy, nhưng tuyệt không có cách nào ngụy trang Nguyệt Minh Đế thành Nguyệt Minh Hoàng, bởi vì dấu hiệu trăng sáng rõ ràng hơn nhiều!

Nói cách khác, Chu Hằng đột phá trong thời gian sáu ngày ngắn ngủi này!

Cừ thật!

Người bình thường chính là mới hình thành một đạo trăng lưỡi liềm cũng đều cần thời gian, nhưng tên này không ngờ trực tiếp liền xông phá một tiểu cảnh giới, thật là đủ yêu nghiệt!

Sau khi Chung Cổ Phong kinh ngạc, trong ánh mắt không khỏi nhảy lên một chút chiến ý, trước hắn từng nói với Chu Hằng, cho đối phương thời gian trăm năm để trưởng thành rồi sau đó mới chiến một trận, không nghĩ tới tiến bộ của Chu Hằng quá nhanh!

Tuy nhiên, hắn hẳn là còn không có tư cách mạnh tay chiến một trận cùng mình!

Chung Cổ Phong tự nhiên hiểu được thực lực của chính mình cường đại đến mức nào, đâu có thể nào là một người vừa mới tiến vào Nguyệt Minh Đế có thể địch nổi?

Sau khi hắn liếc mắt nhìn Chu Hằng một cái, liền lập tức thu hồi ánh mắt. Đặt lực chú ý vào trên thân người đối diện kia một lần nữa, đây mới là kình địch của hắn, cũng là kình địch duy nhất.

- Hắn là ai vậy?

Chu Hằng chỉ vào thanh niên nho nhã kia, hỏi Dương Lan Hinh.

Dương Lan Hinh theo ánh mắt của hắn nhìn lại, đôi mắt đột nhiên căng thẳng, nói:

- Người này chính là Nguyên Thiếu Hoàng!

- Nguyên lai hắn chính là Nguyên Thiếu Hoàng!

Chu Hằng gật gật đầu, xem ra Nguyên Thiếu Hoàng hẳn không phải là tới từ một Tiên Thành cùng Tử Anh Minh và Quách Vũ Hậu, mà là đến từ Tiên Thành bậc cao hơn giống như Chung Cổ Phong.

Người này khi ở Nguyệt Minh Hoàng từng có được 10 vầng trăng, có nghĩa là hắn vô cùng có khả năng thời điểm ở Nguyệt Minh Đế cũng đồng dạng có thể có được 10 vầng trăng, thậm chí . . .

Chung Cổ Phong có thể che đậy vầng trăng của mình. Nguyên Thiếu Hoàng tại sao không thể?

Tuy rằng người ta nói hắn có 4 vầng trăng, nhưng tình huống chân thật như thế nào không có ai biết!

Nói không chừng hắn sớm đã đột phá cực hạn Nguyệt Minh Đế là 7 vầng trăng, trở thành 8 vầng trăng, thậm chí 9 vầng trăng, 10 vầng trăng!

Đối với nhà quyền thế ở Tiên Thành bậc cao mà nói, mấy chục năm gia tăng mấy vòng trăng tròn cũng không phải là việc khó gì.

Hoàng Kim Mãng chín đầu còn đang huyết chiến, chiến lực của nó rất mạnh, nhưng người vây công nó lại càng không đơn giản, đều là Nguyệt Minh Đế trẻ tuổi đến từ Tiên Thành bậc cao. Hơn nữa chiếm cứ ưu thế áp đảo ở số lượng!

Ở hình thức cuồng oanh loạn tạc này, tình huống của Hoàng Kim Mãng chín đầu càng ngày càng không ổn, hoàn toàn không có năng lực phản kích, đã đến tình trạng vùng vẫy giãy chết.

Ầm! Ầm! Ầm!

Trái lại phương công kích lại là càng chiến càng hăng. Vô số đạo công kích bay múa ở trên trời, toàn thân Hoàng Kim Mãng chín đầu vêt thương chông chât, cách cái chết không xa.

Sau khi giãy giụa vài lần sau cùng, Hoàng Kim Mãng chín đầu cường đại này rốt cục ầm ầm ngã xuống, chín Thần chích toàn bộ bị chém chết.

- Tìm được lệnh phù mở khoá!

- Hừ, mở cấm chế ra, ai có thể lấy được Nguyệt Hoa Liên phải xem thủ đoạn của chính mình!

- Ha ha ha! Ai có thể tranh giành cùng Nhạc Nguyên ta?

- Cuồng vọng!

Người lấy được lệnh phù mở khoá cũng không dám đùa giỡn gì, rồi hãy nói hiện tại hắn không mở cấm chế ra có ý nghĩa gì, mọi người khẳng định cũng sẽ thủ ở chỗ này, sẽ cho hắn cơ hội lặng lẽ lẻn tới trộm đi Nguyệt Hoa Liên sao?

Một luồng sáng vàng hiện lên, một đạo cấm chế cuối cùng này cũng bị mở ra.

Hưu hưu hưu, mọi người ai cũng bay vụt mà vào, ai cũng không cam lòng rớt lại phía sau.

Chỉ trong nháy mắt như vậy, giữa sân cũng chỉ còn lại hạ một nhóm Chu Hằng, còn có Chung Cổ Phong, Nguyên Thiếu Hoàng tam phương thế lực.

Chung Cổ Phong cùng Nguyên Thiếu Hoàng nhìn nhau chăm chú, giống như nói xong rồi, đồng loạt đánh ra một đạo lệnh phù, ánh sáng vàng hiện lên, hai người đồng thời xuyên qua cấm chế.

Chu Hằng quay đầu lại nhìn chư nữ cùng con lừa đen, cười nói:

- Cũng nên tới lúc chúng ta hoá trang lên sân khấu.

Chương 599: Trọng lực trận!

Chu Hằng xuất ra một khối lệnh phù cuối cùng để mở cấm chế ra, mọi người nhao nhao tiến vào trong đó.

Ông!

Ở bên trong một đạo ba động kỳ dị, bọn họ đi tới chỗ sâu nhất trong cả tòa Cửu Thú Cốc, nơi này cũng không lớn, có chừng phạm vi 300 trượng, chính giữa có một khu vực hình tròn, dùng tảng đá tạo thành, bán kính trăm trượng, ở vị trí giữa nhất có một cái cái ao nho nhỏ, bên trong có một gốc cây Ngọc Liên toàn thân màu bạc trắng, trên đỉnh có một đóa hoa sen trắng nõn như tuyết đang nở to, tản phát ra mùi thơm ngát nhàn nhạt, vừa tiến vào nơi này liền có thể ngửi được, thấm vào tim phổi.

Không cần phải nói, đó khẳng định chính là Nguyệt Hoa Liên.

Mục tiêu của mọi người ở trước mắt, chẳng lẽ không ai ra tay?

Không phải là không có người ra tay, trên thực tế những người này đều đang động, nhưng tốc độ của bọn họ lại như ốc sên, giống như đột nhiên ngay lúc đó bị bệnh thoái hoá xương, có vài người thậm chí ngay cả thắt lưng cũng không đứng thẳng dậy được. Những người này đều là đạp đến trên tảng đá, ở khu vực vòng ngoài không có một bóng người.

Lập tức Chu Hằng liền có kết luận, những tảng đá này cũng không phải là dùng để nhìn, mà là khảo nghiệm thứ mười đối với Mạo Hiểm Giả

Những tảng đá này tạo thành từng viên tròn, mỗi một viên đều là rộng một trượng, từ một góc độ bất kỳ, một phương hướng bất kỳ đi đến trung tâm đều là khoảng cách 100 tảng đá, có toàn bộ một trăm viên.

Hắn đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy hơn 70 Nguyệt Minh Đế này đều là đi lên các tảng đá từ góc độ khác nhau, tuy nhiên một nhóm người trước mặt cũng chỉ đi qua mười bốn tảng đá, có thể rõ ràng nhìn thấy trên mặt bọn họ có mồ hôi liên tục toát ra, trên lưng cũng đã hoàn toàn ướt đẫm.

Chung Cổ Phong, Nguyên Thiếu Hoàng, Tử Anh Minh, Quách Vũ Hậu đều là đạp ở trên tảng đá thứ nhất, cũng không có vội vã đi tới trước.

Với thực lực của bọn họ hoàn toàn không có khả năng dừng lại ở trên tảng đá thứ nhất, bọn họ sở dĩ dừng bước không tiến lên khẳng định có đạo lý của bọn họ.

Bành! Bành! Bành!

Lúc này đã là giây phút sau cùng để tranh đoạt Nguyệt Hoa Liên, đại bộ phận mọi người không kìm nổi mà tế xuất ra toàn bộ thực lực, từng vầng trăng trong mở ra, có cái màu sắc tinh thuần, cũng có cái loang lổ hổn độn. Bọn họ ra sức đi từng bước một về phía trước, tiếng bước chân trầm trọng giống như đang gánh một tòa núi cao.

Bọn họ đều là tuấn kiệt xuống từ Tiên Thành bậc cao, rất nhiều người thậm chí có thể địch nổi Nguyệt Minh Đế đỉnh phong 7 vầng trăng. Nhưng ở trước mặt một đạo khảo nghiệm cuối cùng này, cũng có vẻ yếu ớt không đủ sức như vậy.

- A . . .

Một tiếng hét thảm, chỉ thấy một gã thanh niên miễn cưỡng bước lên tảng đá thứ 15, thơi điêm hạ xuống một cước, xương bắp chân rõ ràng đúng là gãy, trong hai đoạn xương gãy có cốt tủy màu bạc trắng tràn ra, máu tươi đầm đìa.

Cả người hắn nhất thời ngã trên mặt đất, phát ra một âm thanh trầm đục tầng tầng lớp lớp. Hắn còn muốn đứng lên, chẳng qua là khi hai cánh tay vừa mới chống lên đã phát ra tiếng gãy giòn vang, trong giây lát đã gãy lìa, xương cốt màu trắng nhuộm máu tươi đỏ, vô cùng thê thảm.

Tất cả mọi người đều hoảng sợ, những người đứng ở trên tảng đá thứ 14, nguyên bản định bước ra một bước nhất thời im bặt dừng lại, bước ra một bước này khả năng bọn họ cũng sẽ giống như người nọ!

Quang hoa bên ngoài thân thanh niên kia lưu chuyển. Nếu muốn thương thế khép lại để tiếp tục, hoặc giả trước tiên lui trở về, từ từ tính kế. Nhưng mặc hắn động chuyển linh lực như thế nào đều là không dùng được, máu tươi rất nhanh thì đã chảy xuôi đầy đất, tràn đầy khối tảng đá dưới người hắn, chảy xuôi về các tảng đá khác.

Máu tươi tổn thất này là tánh mạng của hắn, tu vi của hắn!

- Cứu ta! Cứu ta!

Thần chích của hắn di động ra, kêu lên với người phía sau, hắn dựa vào lực lượng của chính mình đã không thể thoát thân. Tuy rằng trong lúc nhất thời hắn sẽ không chết, nhưng không người nào tới cứu, cuối cùng hắn rõ ràng sắp bị trấn chết ở chỗ này.

Hắn có tiền đồ tươi sáng, hắn có tương lai tốt đẹp, tại sao có thể chết ở chỗ này?

Không ai viện thủ!

Mọi người đều là đến tranh đoạt Nguyệt Hoa Liên, trừ mình ra những người khác đều là đối thủ, đều là địch nhân, dù sao không phải là mình giết, không dính nhân quả, sẽ không bị trả thù, ai ăn no rảnh nợ đi tìm phiền toái cho bản thân?

Tiên giới chính là sự thật trần truồng như thế.

Nếu để cho Hoặc Thiên xuất động, vô luận là trận pháp cũng tốt, cơ quan cũng thế, khẳng định đều không có tác dụng trên người của nàng, dễ dàng liền có thể ngắt lấy Nguyệt Hoa Liên tới tay. Nhưng như vậy chuyện thú vị sẽ không có a?

Chu Hằng nói:

- Các ngươi chờ ở chỗ này. Ta đi lên vui đùa một chút!

- Chúng ta cũng phải đi!

Chúng nữ đồng thời nói, vẻ mặt vô cùng kiên quyết.

Các nàng đều thu được thể chất cường đại, mà các nàng cũng không muốn luôn luôn tránh ở phía sau Chu Hằng, các nàng hy vọng phân ưu gánh nặng với nam nhân của chính mình! Khiêu chiến như vậy, các nàng cũng muốn nếm thử một chút.

- Để cho các nàng đi đi, ta sẽ chăm sóc các nàng! Hoặc Thiên thản nhiên nói.

Chu Hằng vốn là không đồng ý, nhưng nếu Hoặc Thiên cam đoan, nàng nói được liền dám chắc được. Hắn liền gật đầu, nói:

- Làm hết sức, nhưng không nên miễn cưỡng chính mình!

- Ân!

Chúng nữ đều là gật đầu.

Chu Hằng cùng chúng nữ đi về phía trước, nhao nhao bước lên tảng đá thứ nhất, bọn họ đều là bọn họ đều là cảm giác thân thể bỗng nhiên nặng nề, dường như ngũ tạng lục phủ đều bị lôi ra ngoài từ trong thân thể.

Trọng lực gấp ngàn lần, không, thậm chí là trọng lực vạn lần trở lên!

Hiển nhiên, càng là đi về phía trước trọng lực này càng lớn, bởi vậy thanh niên phía trước mới có thể bị gãy chân gãy tay ở trên tảng đá thứ 15!

Ứng Mộng Phạm các nàng cũng chỉ là Nguyệt Minh Vương mà thôi, tảng đá thứ nhất xấp xỉ là cực hạn của các nàng, nhưng chúng nữ đều là cắn răng chịu đựng, tu luyện ở trọng lực như vậy, có thể rèn luyện linh lực của các nàng, vầng trăng ngưng tụ thành càng thêm tinh thuần.

Vầng trăng càng là tinh thuần, linh lực vận chuyển đi ra ngoài càng là mau lẹ, chiến lực tự nhiên cũng càng mạnh.

Thời điểm ban đầu Chung Cổ Phong ở 4 vầng trăng có thể chèn ép Tử Anh Minh cùng Quách Vũ Hậu, một bộ phận nguyên nhân rất lớn chính là vầng trăng của hắn tinh thuần hơn, khoảng cách mỗi một lần công kích ngắn hơn, một đánh hai cũng là chiếm thượng phong lớn.

Con lừa đen, Mộc Đồng Đồng hai người đều là quá lười, cũng không có đi tham gia náo nhiệt này, mà Nam Cung Nguyệt Dung cùng Lan Phi lại không có năng lực này, các nàng bởi vì được Hoặc Thiên đối đãi khác nhau, cũng không có được thể chất bậc cao gì, căn bản cũng không có tư cách đi lên rèn luyện.

Đứng ở trên tảng đá thứ nhất cũng không chỉ có Chu Hằng, Chung Cổ Phong cùng Nguyên Thiếu Hoàng, còn có Tử Anh Minh, Quách Vũ Hậu, Tra Tuế cũng đồng dạng đứng ở vị trí này, phân bố ở 6 viên đá.

Bọn họ đều hết sức bảo trì bình thản.

Thanh niên trên đất kêu rên không dứt, nhưng bộ dáng máu dầm dề của hắn cũng không có thể dọa lui người phía sau. Sau khi đã trải qua yên tĩnh ngắn ngủi, lại có người bắt đầu rảo bước tiến lên, đây là một vị Nguyệt Minh Đế tứ luân, hắn bắt đầu khởi bước từ tảng đá thứ bảy, đằng đằng đằng, mỗi một bước hạ xuống đều có âm thanh long ngâm hổ gầm.

Tám, chín, 10 . . . 14!

Hắn không chút do dự nhảy ra ngoài từ tảng đá thứ 14, vững vàng đứng ở trên tảng đá thứ 15, lại không dừng lại chút nào, tiếp tục đi về trước.

16, 17, 18 . . . 28!

Hắn rốt cục ngừng lại, nhưng chỉ là tạm dừng một lúc, song chưởng của hắn đột nhiên vung lên đánh về tảng đá dưới bàn chân, nương theo lực phản chấn này mà làm giảm bớt ảnh hưởng của trọng lực đối với mình.
29! 30! 31!

Hắn lại ngừng lại, đây cũng là một cái cực hạn mới.

Người này hét giận dữ một tiếng, Thần chích hiện lên ỏ đỉnh đầu, 4 vầng trăng tròn đồng loạt vũ động, hắn lại nhảy đi ra ngoài.

32, 33!

Lần này, hắn chỉ có thể đi thêm tối đa là hai tảng đá mà thôi.

Ông!

Một thanh ngọc tán màu xanh trống rỗng hiện lên gắn vào đỉnh đầu của hắn, từng đạo quang huy ngọc chất rơi ra, giống như thiên thần chiếu cố, ban cho hắn phòng ngự không thể phá vỡ.

Đây là một Tiên khí, hơn nữa phẩm bậc tuyệt đối vượt qua cấp bậc Nguyệt Minh Đế, nếu không căn bản không cần thiết phải xuất ra!

Có thần huy ngọc chất này bảo hộ, bước chân tạm dừng của người nọ lại bắt đầu rảo bước tiến lên.

34, 35, 36, . . . 43!

Không hổ là Tiên khí bậc cao, cho dù cấp độ của người sử dụng không đủ, không thể phát huy ra uy lực chân chính, tuy nhiên không thể coi thường! Chỉ là tảng đá thứ 43 cũng đã là cực hạn chân chính của hắn, hắn không thể tiến thêm một bước.

Hảo biến thái!

Nguyệt Minh Đế tứ luân cộng thêm Tiên khí bậc cao cũng chỉ có thể chống được tảng đá thứ 43, ngay cả một nửa cũng không có đạt tới, như vậy ai có thể đủ thực lực đi hết trăm tảng đá này?

Mọi người không có Tiên khí bậc cao đã lui ra ngoài, nhưng bọn hắn cũng không cam lòng thất bại, mà chờ ở bên ngoài. Nếu là thật có người có thể ngắt lấy Nguyệt Hoa Liên, bọn họ cũng không ngại quần công đi cướp đoạt.

Những người còn lại còn muốn thử hết sức một lần, tỷ như Chu Khiếu Nhiên, tỷ như Trương Ngọc Đình, bọn họ tuy rằng không nổi danh bằng Quách Vũ Hậu cùng Tử Anh Minh, nhưng cũng là người xuất sắc trong Nguyệt Minh Đế trẻ tuổi ở Tây Ngọ Thành, sao lại dễ dàng buông bỏ.

Từng thiên kiêu đều là toát ra tia sáng kỳ dị, nhưng vô dụng, mặc dù có người phá vỡ kỷ lục tảng đá thứ 43, cũng đi tới tảng đá thứ 59, nhưng vẫn là kém thắng lợi cuối cùng rất xa.

Người kia chính là Trương Ngọc Đình, đáng tiếc cũng chỉ là vừa mới qua hơn một nửa.

- Làm sao lại khó khăn như thế!

- Đây không phải rõ ràng là làm cho người ta chỉ có thể nhìn thôi sao?

- Ta xem Tuyệt Tiên Thành căn bản không muốn đưa chí bảo này cho chúng ta, chỉ là vẽ một cái bánh cho chúng ta mà thôi.

- Hư, ngươi không muốn sống chăng? Ngươi không muốn sống cũng nên suy tính một chút cho gia tộc của ngươi, chớ liên lụy những người khác, lại dám nói bậy về Tuyệt Tiên Thành!

Mọi người đều là oán giận không thôi, trước mắt người còn có thực lực đi liều mạng một phen, liền chỉ có sáu người Chu Hằng.

Bành!

Trừ bỏ Chu Hằng, năm người kia đồng thời bước ra bước đầu tiên, mà sau khi vừa sải bước ra ngoài, bọn họ vốn không có dừng lại, mà đi nhanh, đi qua 13 tảng đá đàu như giẫm trên đất bằng, thẳng đến khi sải bước tới tảng đá thứ 11 mới hơi dừng lại một chút.

Ông!

Bọn họ đều phóng xuất ra một đạo trăng tròn, cảm giác ngưng trệ lập tức biến mất, tiếp tục đi tới.

Nhưng chỉ sau khi vượt qua 9 tảng đá, cảm giác đình trệ kia lại tới nữa. Ông, bọn họ lại phóng xuất ra một đạo vầng trăng, lại đi tới.

Ông! Ông! Ông!

Rất nhanh, bọn họ đều vận chuyển ra lực lượng 4 vầng trăng tròn, cũng bước trên tảng đá thứ 43, lúc này Tử Anh Minh cùng Quách Vũ Hậu đã có ý lực bất tòng tâm, mồ hôi giọt lớn chừng hạt đâu tuôn ra trên trán, mà Chung Cổ Phong ba người vẫn mặt không đổi sắc như cũ, bước lên tảng đá thứ 44.

Đồng dạng là lực lượng 4 vầng trăng tròn, bởi vì vầng trăng của bọn họ tinh thuần hơn, tốc độ vận chuyển linh lực nhanh hơn, cũng để cho bọn họ có ưu thế lớn hơn nữa.

Chương 600: Cùng thi triển tư thế oai hùng!

Quách Vũ Hậu cùng Tử Anh Minh hai tay đều là nhảy múa, Thần chích hiện lên ở đỉnh đầu, hoàn toàn thôi phát chiến lực của bản thân đi ra ngoài, tốc độ hơi chậm của bọn họ lập tức tăng nhiều, chẳng những đuổi kịp Chung Cổ Phong ba người, lại có thể bỏ rơi ba người ở phía sau.

Chung Cổ Phong ba người lại là không sốt ruột chút nào, bọn họ tuyệt sẽ không bởi vì người khác mà nhiễu loạn tiết tấu của mình.

Loại thí luyện này bước ra từng bước thì trọng lực sẽ bạo tăng, tiết tấu là vô cùng trọng yếu.

Nắm giữ một tiết tấu tốt, có thể để cho chính mình đi được xa hơn.

Quách Vũ Hậu cùng Tử Anh Minh càng đi càng nhanh, bỏ rơi ba người phía sau càng ngày càng xa, bọn họ đã không dừng lại được. Đợi cho sau khi lực lượng bản thân phát huy đến mức tận cùng, hai người dừng ở trên tảng đá thứ 56, đây chính là chỉ thiếu ba bước so với Trương Ngọc Đình, hơn nữa bọn họ còn không có tế xuất ra Tiên khí!

Đến lúc này cũng không cho phép bọn họ giấu giếm, không vào cũng chỉ có thể lui! Hai người tới tấp tế xuất ra Tiên khí bậc cao mà gia tộc đặc biệt ban cho bọn họ vì chuyến này, một tấm ngọc và tơ lụa đã sứt mẻ cùng một cái bình ngọc trắng noãn, sau khi tế ra, ngọc và tơ lụa di chuyển xung quanh Tử Anh Minh, ánh sáng vàng bắn ra, bao quanh bảo vệ hắn, mà bình ngọc trong tay Quách Vũ Hậu thì rơi ra từng giọt cam lộ, một giọt một giọt hạ xuống liền tạo nên một đạo gợn sóng trên tảng đá.

Tiên khí vận chuyển, hai người vẫn duy trì thế hát vang tiến mạnh, một hơi xông lên tảng đá thứ 73, nhưng bước chân của bọn họ tuy rằng giơ lên, lại chậm chạp không thể thả xuống phía dưới, một bước này bước ra có thể sẽ ép vỡ bọn họ!

Mấu chốt đây mới là tảng đá thứ 74!

Nếu như là một khối cuối cùng, vậy bọn họ còn có thể tiếp tục liều mạng, vượt qua chính là thắng lợi. Nhưng tình huống hiện tại cho dù là vượt qua còn có 26 tảng đá nữa, vẫn giống như lạch trời.

Bọn họ ngừng lại, rồi lại không cam lòng lui bước, dựa vào Tiên khí cắn răng chống đỡ.

Chung Cổ Phong ba người thì đi tới trên tảng đá thứ 50, ông, Chung Cổ Phong cùng Nguyên Thiếu Hoàng đồng thời tế xuất ra 5 vầng trăng tròn! Ngoài dự đoán của mọi người là, Tra Tuế phía sau lại cũng xuất hiện đạo trăng tròn thứ năm, tranh nhau khoe sắc với Chung Cổ Phong hai người.

Chu Hằng đầu tiên là ngẩn ra, nhưng lập tức liền âm thầm gật đầu. Hai sư phụ của người này đều là Thăng Hoa Vương, đồ đệ dạy dỗ ra làm sao có thể bại bởi gia tộc Nhật Diệu Cảnh?

Hắn cũng nên bắt đầu rồi!

Chu Hằng sải bước khởi hành, trong nháy mắt liền đi qua 16 tảng đá, ông, sau lưng của hắn dâng lên một vầng trăng tròn!

- Nguyệt Minh Đế!

Chung Cổ Phong, Quách Vũ Hậu, Tử Anh Minh chờ với mọi người từng tiếp xúc với Chu Hằng lúc trước hừ nhẹ một tiếng, lúc đó bọn họ đã cảm ứng được Chu Hằng có khí tức Nguyệt Minh Đế, chỉ là tận mắt thấy lại là một loại rung động khác!

Tên này, lúc trước vẫn chỉ là Nguyệt Minh Hoàng thập tứ luân mà thôi, làm sao có thể hoàn thành đột phá từ Nguyệt Minh Hoàng đến Nguyệt Minh Đế trong thời gian ngắn ngủi như vậy?

Mới trôi qua vài ngày mà thôi a!

Tốc độ tinh tiến như vậy chính là yêu nghiệt như Tra Tuế, Chung Cổ Phong, Nguyên Thiếu Hoàng cũng dâng lên một loại mặc cảm.

Vầng trăng càng nhiều, khi tiến vào cảnh giới kế tiếp liền có thể lập tức hình thành thêm vài vầng trăng, giống Nguyệt Minh Hoàng thập tứ luân thì vừa tiến vào Nguyệt Minh Đế ít nhất có thể trực tiếp lấy được 3 vầng trăng tròn, vầng trăng tinh thuần giống Chu Hằng như thế, thậm chí có thể trực tiếp lấy được 5 vầng trăng!

Chu Hằng đi tới không nhanh không chậm. Hắn cũng có tiết tấu của mình, từng đạo trăng tròn phía sau lần lượt dâng lên, 2 luân, 3 luân, 4 luân, 5 luân!

Hắn chạy song song cùng với Chung Cổ Phong ba người!

Quả nhiên là Nguyệt Minh Đế ngũ luân!

Chung Cổ Phong ba người đều có đoán trước như vậy, Nguyệt Minh Hoàng 14 luân, vầng trăng nếu như tinh thuần, một bước tiến vào Nguyệt Minh Đế ngũ luân cũng không ngạc nhiên! Nhưng đoán được cùng nhìn thấy lại là hai việc hoàn toàn khác nhau, bọn họ lại chấn kinh lần nữa.

Tử Anh Minh cùng Quách Vũ Hậu đã là nỏ mạnh hết đà, hoàn toàn thối lui ra khỏi tranh đoạt. Vốn là tam phương tranh hùng, hiện tại bởi vì Chu Hằng gia nhập đã biến thành bốn phương loạn chiến, đến tột cùng ai sẽ trổ hết tài năng, hay hoặc là ngã vào đều ngã xuống trước cửa ải cuối cùng biến thái này của Tuyệt Tiên Thành?

Chung Cổ Phong ba người thu hồi chú ý đối với Chu Hằng, đồng loạt đạp bước ra, tiếp tục đi tới.

Sau khi tiến lên năm bước, bọn họ đồng thời dừng lại, lực lượng 5 vầng trăng cũng chỉ có thể chống đỡ bọn họ đi đến nơi này. Ba người nhao nhao triển khai tiên thuật, từng phiến từng phiến thần huy xoay chuyển. Bọn họ đều như Thần Minh chuyển thế, ở trong tầng thứ Nguyệt Minh Đế này, bọn họ đã đến gần vô địch!

Vầng trăng của Chu Hằng tinh thuần nhất, 5 vầng trăng đủ để chống đỡ hắn đi về trước hai đến ba tảng đá. Nhưng hiển nhiên Chung Cổ Phong ba người cũng còn không có xuất toàn lực, hắn cũng không muốn lộ ra ngoài thực lực chân thật của mình quá sớm, tay phải vừa chuyển, đánh về tảng đá ở dưới. Phiên Thiên Chưởng đã tế ra.

Ầm!

Tảng đá này tuyệt đối chắc chắn, nếu không cũng đỡ không nổi khi mọi người thi triển tiên thuật cuồng oanh loạn tạc, Phiên Thiên Chưởng đánh ra chỉ là phản kích kình phong mãnh liệt, nhưng cổ kình phong này lại có trình độ tương đối đủ để triệt tiêu trọng lực mà Chu Hằng phải chịu. Để hắn tiếp tục đi tới.

Bốn người cùng thi triển sở học, từng bước đi tới, nhưng nhân lực cũng có tận cùng, bốn người dừng ở tảng đá thứ 67. Còn muốn đi về phía trước, bọn họ hoặc là tế ra Tiên khí, hoặc là tăng lực lượng của bản thân lên nữa!

Tỷ như Chu Hằng, hắn còn có 3 vầng trăng tròn không có vận chuyển, mà hắn tin tưởng Chung Cổ Phong tuyệt đối còn ẩn tàng vầng trăng, hơn nữa tuyệt đối sẽ không ít hơn hắn!

- Thứ đồ hư này còn có chút ý tứ!

Sát khí của Chung Cổ Phong xoay chuyển, vẫn không có tế ra Tiên khí, dưới tình huống tăng lực lượng lên lại đi về phía trước hai tảng đá nữa! Chớ xem thường hai tảng đá này, dưới trạng thái cực hạn, chính là một khối tảng đá đều là khó có thể vượt qua, tựa như thanh niên ban đầu kia, trực tiếp bị áp gãy tay cùng xương đùi, bây giờ còn đang rên rỉ kêu rên!

Nguyên Thiếu Hoàng cùng Tra Tuế đều là biến sắc, mọi người hiện tại đồng dạng đều là lực lượng 5 vầng trăng tròn, nhưng Chung Cổ Phong không dựa vào ngoại lực, đi hai bước về phía trước, có nghĩa là cấp độ 5 vầng trăng, bọn họ đều bại bởi thiếu niên sát ý dã tính này!

Sát ý lại có thể dùng như vậy!

4 người chung quanh đều là cả kinh kêu lên, Nguyệt Hoa Liên nghiễm nhiên đã trở thành trận tranh phong của Nguyệt Minh Cảnh đệ nhất đế, đây là một vinh quang vô thượng, ai cũng muốn lấy danh hiệu này đeo vào trên đầu của mình.

Chiến ý của Chu Hằng rừng rực, đồng dạng bước ra một bước, hai bước, chạy song song với Chung Cổ Phong!

Tên này tại sao cũng yêu nghiệt như thế?

Tinh Phong Thí Luyện lần này là chuyện gì xảy ra, lực áp quần kiêu lại không phải cường giả Quách Vũ Hậu cùng Tử Anh Minh mọi người công nhận, mà là vài người chưa từng có nghe nói qua!

Ai biết Nguyên Thiếu Hoàng là ở Tiên Thành nào? Chung Cổ Phong lại là từ đâu nhô ra? Còn có Chu Hằng kia là thần thánh phương nào? Người mà mọi người biết rõ chính là Tra Tuế, chính là đồ đệ của hai vị Thăng Hoa Vương, nhưng hào quang của hắn lại bị che kín hoàn toàn!

Trong mắt Nguyên Thiếu Hoàng lóe lên một đạo không cam lòng, cuối cùng đưa tay vỗ vỗ ngực, một đạo u quang hiện lên, khí tức của hắn bỗng tăng trưởng một mảng lớn, một vầng trăng tròn mới dâng lên ở phía sau hắn!

Nguyệt Minh Đế lục luân!

Quả nhiên, hắn cũng che dấu số lượng vầng trăng, nếu không như thế nào lại được Chung Cổ Phong coi là kình địch?

Chung Cổ Phong cười ha ha, nói:

- Nguyên Thiếu Hoàng, xem ra ta còn đánh giá cao ngươi! Ngươi, không xứng là địch cùng ta!

Nguyên Thiếu Hoàng giận dữ, nhưng sự thật thắng hùng biện, hắn quả thật kém hơn nếu so với Chung Cổ Phong, điều này làm cho hắn không lời nào để nói.

Phía sau Tra Tuế đồng dạng cũng xuất hiện vầng trăng thứ sáu, hắn cũng không có dấu diếm vầng trăng của mình, chỉ là lúc trước chưa từng phải toàn lực ứng phó chiến đấu, hắn căn bản cũng không cần hoàn toàn phát huy ra lực lượng của chính mình.. - Chu Hằng, ngươi không có cô phụ chờ mong của ta, để cho ta nhìn ngươi một chút xem đến tột cùng ngươi có thể đạt tới trình độ nào!

Chung Cổ Phong cũng vỗ lên lồng ngực của mình, ông ông ông, từng đạo u quang chớp động, phía sau hắn liên tục không ngừng có vầng trăng mới xuất hiện.

Luân thứ sáu, luân thứ bảy, luân thứ tám, luân thứ chín, luân thứ mười!

Nguyệt Minh Đế thập luân!

Mọi người đều biết hắn khẳng định dấu diếm thực lực, nhưng ai cũng không nghĩ tới số lượng vầng trăng hắn che dấu không phải một luân hai luân, mà là tổng cộng 6 luân!

Nguyệt Minh Đế bát luân chính là một biến hóa về chất, đối với Nguyệt Minh Đế thất luân là nghiền ép tuyệt đối, mà Nguyệt Minh Đế thập luân tuy rằng không có khả năng đánh xuyên qua hàng rào Nhật Diệu Cảnh, nhưng càng không thể nào là người mà Nguyệt Minh Đế bình thường có thể địch lại.

- Ha ha ha ha, ai có thể chiến một trận cùng ta?

Chung Cổ Phong cất tiếng cười to, dưới chân càng không ngừng đi tới, 10 vầng trăng tròn chuyển động, hắn cho thấy tư thế oai hùng vô địch của cấp bậc Nguyệt Minh Đế chân chính.

Tra Tuế thở dài, xoay người liền lui.

Hắn thực ra còn có một vầng trăng không có vận chuyển đi ra, nhưng Nguyệt Minh Đế thất luân cùng Nguyệt Minh Đế thập luân có bất đồng trên bản chất, cho dù hắn xuất ra Tiên khí thì như thế nào, Chung Cổ Phong chẳng lẽ không có sao?

Hắn không phải là người không chấp nhận nổi thất bại!

- Chung Cổ Phong, trên đời này không phải chỉ có ngươi mới là thiên tài!

Nguyên Thiếu Hoàng cũng mở cấm chế trên người mình ra, một đạo lại một đạo trăng tròn nhảy ra, hắn cũng đồng dạng là Nguyệt Minh Đế thập luân!

Cừ thật!

Trong lòng Chu Hằng âm thầm tự giễu, dường như là hắn kém một chút, chỉ có 8 vầng trăng!

Chung Cổ Phong cùng Nguyên Thiếu Hoàng đều là hiển lộ ra hết thực lực, bọn họ đi nhanh tới trước, nhất định phải có được Nguyệt Hoa Liên!

Tảng đá thứ 87!

Hai người đồng thời đứng ở vị trí này, nhưng sau khi Chung Cổ Phong hơi dừng lại một chút, lại là bước ra tảng đá thứ 88, sát ý của hắn lại lập công, chỉ là đến nơi này cho dù là sát ý của hắn cũng chỉ có thể khiến hắn đi thêm một bước mà thôi.

Ông! Ông!

Hai người cũng đều tế xuất Tiên khí, Chung Cổ Phong dùng là hai thanh chủy thủ, mà Nguyên Thiếu Hoàng dùng một thanh trường thương màu tím.

Hưu hưu hưu, hai thanh chủy thủ vũ động tạo ra từng con Tiểu Long màu xanh, xoay tròn quay quanh Chung Cổ Phong, thỉnh thoảng trợn tròn đôi mắt, hiển lộ ra hết khí phách. Mà Nguyên Thiếu Hoàng xoay tròn trường thương, đại khai đại hợp, kình phong tạo thành từng con Bạch Hổ, gầm gừ như sấm.

Dưới uy lực của Tiên khí, bước chân tạm dừng của hai người lại đi tới.

Nguyên Thiếu Hoàng dừng ở tảng đá thứ 97, mà Chung Cổ Phong thì dừng lại ở tảng đá thứ 98.

Nhưng đây đã là cực hạn của hai người!

Người chung quanh thấy một màn như vậy, đều là kìm lòng không đặng mà nuốt ngụm nước miếng, phát ra một tiếng "cô". Không phải Tuyệt Tiên Thành không cho người thí luyện nhận được Nguyệt Hoa Liên, mà đúng là bọn họ quá yếu!

Nếu là có ai có thể đánh vỡ cực hạn chân chính, có được 11 vầng trăng tròn, như vậy dưới sự trợ giúp của Tiên khí tuyệt đối có thể đi hết một trăm tảng đá, ngắt lấy Nguyệt Hoa Liên!

Đáng tiếc, mọi người tại chỗ không có một người nào là Nguyệt Minh Đế thập nhất luân!

Chu Hằng hít một hơi thật sâu, tiếp tục đi tới.

Chương 601: Nguyệt Minh Đế mạnh nhất

Chu Hằng nhanh vọt tới, ông, vầng trăng tròn thứ sáu dâng lên.

Cái gì!

Người không biết Chu Hằng cũng không sao, nhưng mà đám người Tử Anh Minh lại thiếu chút nữa lòi mắt ra, 6 vầng trăng tròn a! Nên biết rằng bọn họ cũng chỉ là Nguyệt Minh Đế 4 luân mà thôi, mà Chu Hằng trước đó chỉ là Nguyệt Minh Hoàng 14 luân, không ngờ cảnh giới lúc này lại vượt xa bọn họ.

Loại chênh lệch này lớn như nước sông và mặt biển khiến bọn họ mất đi cân băng, hận không thể lập tức hủy diệt Chu Hằng.

Chu Hằng cũng không để ý, vẫn vọt tới, trăng tròn thứ bảy hiện ra.

Đám người Tử Anh Minh há hốc miệng, đủ để nhét vừa quả trứng vịt. Nguyệt Minh Đế 7 luân! Trời ạ, Nguyệt Minh Đế 7 luân a!

Cũng quá khoa trương đi, từ Nguyệt Minh Hoàng tiến vào Nguyệt Minh Đế sao lại có thể lập tức có 7 vầng trăng tròn? Hắn cũng chỉ có được 14 nửa vầng trăng a, nếu dựa theo cực hạn 2 nửa vầng trăng hợp nhất là 7 vầng trăng tròn, mà giờ nhiều nhất cũng chỉ 5 vầng trăng mà thôi.

Nhưng mà Chu Hằng có lại có 7 vầng trăng tròn!

Ai có thể nói cho ta đây không phải là sự thật!

Ông, Chu Hằng lại mạnh mẽ triển khai vầng trăng tròn thứ 8.

Thực ra 5 luân, 6 luân, 7 luân trăng tuy rằng mỗi cái kém nhau mười lần lực lượng, nhưng dù sao cũng chỉ là Nguyệt Minh Đế, cũng không biến hóa về chất, chỉ khi có 8 vầng trăng mới có chất biến.

Bịch! Đám người Tử Anh Minh, Quách Vũ Hậu, Trương Ngọc Đình đều ngã lăn xuống đất. Không phải bọn họ cố ý như thế, mà thật sự quá phũ phàng, phũ phàng tới mức hai chân bọn họ cũng nhũn ra.

8 vầng trăng, đánh vỡ hàng rào cảnh giới! Tuy rằng hàng rào đại cảnh giới không dễ đánh vỡ như vậy, nhưng mà 8 vầng trăng tuyệt đối nghiền ép 7 vầng trăng, mạnh tới mức một ngón tay cũng có thể nghiền chết rồi.

Đây là nói đùa sao?

Làm sao lại có người vừa mới đột phá lại có được thực lực đánh vỡ hàng rào cảnh giới chứ? Đừng nói 14 vầng trăng cũng không làm được, cho dù người mạnh nhất lịch sử Tiên giới có 15 vầng trăng cũng không làm được.

Chẳng nhẽ sau khi đột phá tên này ăn Nguyệt Hoa Liên?

Không sai, chỉ có bảo vật như Nguyệt Hoa Liên mới khiến cho người ta lập tức hình thành vầng trăng, hơn nữa ít nhất có được 8 vầng trăng! Nhưng mà Nguyệt Hoa Liên không phải vẫn còn sao? Chẳng lẽ còn có gốc thứ hai?

Bọn họ đều bối rối. Chu Hằng dừng lại ở khối đá thứ 84, hắn xuất ra 8 vầng trăng, cho dù 8 vầng trăng này có tinh thuần như thế nào đi nữa thì cũng không thể bù lại chênh lệch 2 vầng trăng tròn với Chung Cổ Phong, Nguyên Thiếu Hoàng.

Tay phải rung lên, Bách Quỷ Kiếm xuất hiện.

Xoạt, xoạt, xoạt, hắn gọt ra từng kiếm, từng linh lực quỷ vật xuất hiện. Hắn cũng không vội đi tới, mà một hơi gọi toàn bộ trăm quỷ vật kia về. Tiếng gào khóc vang vọng trong đầu mỗi người, cũng không đi vào tai, mà in thẳng vào thức hải.

Linh lực quỷ vật không phải thực thể, chúng không thể phát ra thanh âm thực. Đây là thần thức dao động. Bách Quỷ Kiếm ít nhất là tiên khí cấp Nhật Diệu Cảnh, tuy rằng Chu Hằng không thể hoàn toàn phát huy uy lực của Bách Quỷ Kiếm, nhưng mà từng đạo quỷ ảnh lại có mức độ linh lực giống hắn.

Toàn bộ đều là Nguyệt Minh Đế 8 luân!

Đội hình kinh khủng như vậy cho dù Chung Cổ Phong, Nguyên Thiếu Hoàng cũng không dám tiếp xúc trực tiếp!

Chu Hằng mang theo một đám linh lực quỷ vật kinh khủng như vậy tiến nhanh về phía trước.

Cạch! Cạch! Cạch!

Bước trên khối đá 85, lập tức có bảy đạo quỷ ảnh vỡ nát, tan vào thiên địa. Nhưng Chu Hằng tay phải múa ra, lại từng đạo quỷ ảnh phục sinh, chúng vốn không phải sinh linh, giết không chết, chém không đứt.

Mọi người thấy vậy da đầu đều run lên, một người sai khiến trăm Nguyệt Minh Đế 8 luân, đây là cảnh tượng dọa người cỡ nào?

Đơn đả độc đấu, ai có thể tranh phong với Chu Hằng nữa đây?

Đã từng gặp qua biến thái, nhưng chưa từng thấy qua biến thái như vậy a!

86, 87, 88... 97!

Chu Hằng đã đuổi kịp Nguyên Thiếu Hoàng, cách Chung Cổ Phong chỉ một khối đá nữa thôi, nhưng hắn có thể bước ra được một bước cuối cùng kia hay không?
Mọi người đều ngừng thở, tâm tình cũng khẩn trương.

Nếu như không ai tiến được tới điểm cuối, như vậy cũng có nghĩa là không ai chiếm được Nguyệt Hoa Liên, mà ai cũng không muốn nhìn thấy chuyện này. Bởi vậy bọn họ biết mình không có năng lực đi tới điểm cuối kia, chỉ cần có người có thể lấy Nguyệt Hoa Liên ra, bọn họ vẫn có thể hợp lực tấn công.

Vào giờ khắc này. Bọn họ đều có ý tưởng như vậy, bất kể Chu Hằng cũng tốt, Nguyên Thiếu Hoàng, hay hoặc là Chung Cổ Phong cũng được, ai lấy được Nguyệt Hoa Liên đều ok.

Nhưng đối với ba người Chu Hằng mà nói, Nguyệt Hoa Liên này lại giống như một cái vương miện Nguyệt Minh Đế, ai cướp được thì có thể đem cái vương miện này đội lên đầu.

Bọn họ đều là hạng người kiệt ngạo, chuyện này không thể không giành!

Chu Hằng hơi chút tạm dừng. Bước tiếp một bước là tiến lên tảng đá thứ 98, cũng bước song song với Chung Cổ Phong. Chung Cổ Phong nhìn Chu Hằng một cái, cũng không nói lời nào.

Không phải hắn không muốn nói chuyện. Mà căn bản không có dư lực lên tiếng, hắn đã tới cực hạn, bất kỳ động tác dư thừa nào cũng có thể nghiền ép hắn.

Ai bước lên khối đá 99 trước đây? Ai bước lên khối đá 100 cuối cùng ngắt lấy Nguyệt Hoa Liên đây?
Chung Cổ Phong sát khí cuồng tăng, rắc, rắc, rắc, trên người không ngừng vang lên tiếng vỡ rạn, toàn thân lưu chuyển huyết quang, phốc, da tay hắn phun ra sương máu, máu tươi vờn quanh người giống như Sát Thần thượng cổ vậy.

Hắn nhảy mạnh tới trước một bước, bước lên khối đá thứ chín mươi chín! Oanh! Sát khí tràn ngập lưu chuyển, mọi người đều dâng lên cảm giác cực độ sợ hãi, dường như sát khí của đối phương giống như cương đao muốn mạnh mẽ cắt đôi người bọn họ vậy, bọn họ không tự chủ được lui về sau một bước, lại có người muốn xoay người bỏ chạy.

Thiếu niên đã tính này tràn đầy sát khí, giống như Sát Vương chuyển thế.

Chu Hằng gào to một tiếng, hắn cũng tiến lên một bước!

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!

Trong nháy mắt, lượng lớn linh lực quỷ vật bị vỡ nát, số lượng lập tức giảm mạnh chỉ còn 60 cái, hơn nữa vẫn còn tiếp tục giảm bớt, 62, 61, 60, gần như mỗi một hô hấp đều giảm bớt một cái.

Chu Hằng nào do dự, tiếp tục tiến thêm một bước!

Khối đá 100!

Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người đều tập trung lên người hắn, nếu như hắn bị trấn vỡ thì tự nhiên không thể ngắt được Nguyệt Hoa Liên! Để cho người ta lo lắng chính là, sau khi Chu Hằng hái Nguyệt Hoa Liên xong thì sẽ bị ngã xuống, như vậy thì gốc thiên tài địa bảo này cũng bị dập nát.

Linh lực quỷ vật bị diệt sạch trong nháy mắt!

Trên khối đá 100, áp lực mạnh tới cực hạn, vốn chỉ còn lại 60 đạo linh lực quỷ vật cho nên không còn dư lực chống lại, hoàn toàn bị toái diệt! Nhưng những linh lực quỷ vật này hy sinh cũng không uổng phí, Chu Hằng gào to một tiếng, chiến ý cuồng tăng, tiểu nhân màu vàng rống giận. Một đạo linh lực dao động trào lên, người xung quanh chỉ cảm thấy đầu ông lên một cái, không ít người té nhào xuống đất. Nếu như nói Chung Cổ Phong là Sát Vương, như vậy Chu Hằng chính là Vương của Vương!

Khí phách vô song! Khí thế Chu Hằng cuồn cuộn, trong nháy mắt, tinh khí thần toàn thân đạt tới cực hạn, hắn tiến thêm một bước, bọt nước văng lên. Hắn bước vào trong ao nhỏ.

Áp lực lập tức biến mất.

Thông qua khảo nghiệm cuối cùng!

Chu Hằng nhẹ nhàng thở ra, lộ ra vẻ hài lòng, tuy rằng hắn sử dụng Bách Quỷ Kiếm, nhưng những người khác cũng đều sử dụng Tiên khí, hắn cũng không chiếm tiện nghi quá lớn. Hơn nữa so với Chung Cổ Phong, hắn còn thua 2 vầng trăng tròn lực. Có thể ở dưới tình huống không dùng Cốt phù mà thắng được, tự nhiên khiến hắn hài lòng.

Chung Cổ Phong gầm lên giận dữ, ra sức nhảy qua một bước, nhưng hắn đã đạt đến cực hạn, một bước này còn chưa nhảy qua đã bị đánh rơi xuống.

Thình thịch!

Hắn mạnh mẽ phun ra một ngụm máu tươi, cả người giống như mũi tên bắn ra khỏi phạm vi đá tảng, nặng nề va vào vách núi đá, cả người khảm trong một cái động hình người.

Nhưng không ai liếc hắn một cái, kẻ bại không đáng chú ý, cho dù hắn có thực lực mạnh mấy đi nữa cũng vô dung!

Ánh mắt mọi người đều tập trung lên đóa hoa sen màu bạc kia, đó là mục tiêu chuyến này của bọn họ.

Bọn họ đang đợi, chờ sau khi Chu Hằng hái gốc Nguyệt Hoa Liên này rời đi. Bọn họ sẽ quần công.

Chu Hằng ha ha cười dài một tiếng, tay phải chụp một cái tát nước trên Nguyệt Hoa Liên ra, hắn cũng không thèm mà trực tiếp tế xuất Hỏa Thần Lô chụp vào, dùng thần thức truyền âm nói: - Lưu lại một ngó sen và thân lá, lập tức luyện hóa những thứ khác!

Hắn biết người bên ngoài đều đang chờ hắn đi ra, hắn không sợ. Nhưng hắn cố tình không cho những người này thực hiện được, cho nên muốn ở chỗ này dùng Nguyệt Hoa Liên luyện hóa thành đan trước, để cho những người này nôn nóng tới đỏ mắt!

- Ôi, nhân vật như bổn tọa, cả ngày lại đi luyện luyện loại đan dược bậc thấp này. Đúng là sỉ nhục bổn tọa à! Hỏa Thần Lô ai oán nói, nhưng trong lò luyện đan vẫn có một ngọn lửa bùng lên, nó bắt đầu làm việc.

Oanh!

Chung Cổ Phong từ vách núi đá bắn ra, khí thế cũng không giảm xuống, ngược lại càng thêm mạnh mẽ! Hắn là Sát Vương, máu tươi chỉ làm hắn thêm cuồng, thêm mạnh hơn.

Cho dù người bị thương đổ máu là hắn!

Hắn giống như con sói cô độc bị thương, ánh mắt đỏ thẫm, sát ý đáng sợ tràn ngập khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Bịch bịch bịch! Hắn lại tiến về phía trung tâm tảng đá, tốc độ nhanh như chớp! Tuyệt đối không thể thua!

Lòng tự ái của hắn không cho phép mình bại dưới tay kẻ yếu hơn mình.

Chung Cổ Phong cường thế giết trở về, trong nháy mắt đã xuyên qua trăm tảng đá kia, tốc độ quá nhanh, trực tiếp đánh tới trước mặt Chu Hằng! Thấy một màn này, mọi người đều ngẩn ra, cho dù Chung Cổ Phong cũng lộ ra chút kinh ngạc.

Không phải Chung Cổ Phong đột nhiên trở nên vô cùng cường đại, mà trọng lực bên trong đá tảng này đều biến mất!

Chu Hằng thét dài một tiếng, lật tay một chưởng nện tới Chung Cổ Phong. - Phiên Thiên Chưởng! Oanh!

Hai người va chậm, thân hình mạnh mẽ rút lui, một người hơn 2 vầng trăng, một người lại có vầng trăng tinh thuần hơn, tuy rằng đánh bừa Chu Hằng hơi kém một chút, nhưng kém cũng không nhiều.

- Giết a!

- Giành lại Nguyệt Hoa Liên, ăn một tiết là có thể có thêm một vầng trăng tròn.

Sau khi sửng sốt, tất cả mọi người đều vọt lên tranh đoạt, bọn họ cũng không thấy rõ gốc Nguyệt Hoa Liên này có mấy ngó sen, nhưng nếu có đủ số lượng, bọn họ có thể trực tiếp đột phá lên 8 vầng trăng!

Vậy thì cũng ngang ngửa Chu Hằng! Cho dù bất kỳ Nguyệt Minh Đế nào cũng có thể đánh một trận. Đoạt! - - - - - oOo- - - - -

Chương 602: Đan thành

Mọi người giống như thủy triều từ bốn phương tám hướng xúm lại, mục tiêu là Nguyệt Hoa Liên trong Hỏa Thần Lô!

Cũng không ai biết vì sao Chu Hằng lại ngu như vậy, rõ ràng chiếm được Nguyệt Hoa Liên lại không ăn. Nhưng đó cũng không phải chuyện bọn họ cần quan tâm, quan trọng là... Nguyệt Hoa Liên vẫn còn, mà bọn họ đều có hy vọng cướp đoạt.

Chu Hằng triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, nhoáng một cái đã tới bên cạnh Hỏa Thần Lô, tay trái nắm nó lên, tay phải cầm hắc kiếm, quát to: - Kẻ nào muốn chết?

Một tiếng gào to, thanh chấn trăm dặm!

Hắn có khí thế vương giả, một tiếng quát lớn này khiến mọi người chân mềm nhũn quỳ trên mặt đất, có mấy người ý chí kiên nghị còn có thể đứng, mà người không bị ảnh hưởng duy nhất chỉ có Chung Cổ Phong.

Hắn cũng có khí thế vương giả, tự nhiên không bị Chu Hằng ảnh hưởng!

- Cùng ta chiến một trận! Chung Cổ Phong cũng quát to, sát khí cuồng tăng, vốn mọi người đã bị Chu Hằng chấn cho khiếp sợ, nhưng khi sát khí hắn tràn ra lại khiến trái tim nhiều người nổ tung.

Tới chỗ này đều là Nguyệt Minh Đế, vốn với khí thế của Chu Hằng hay là Chung Cổ Phong đều không thể làm được điểm ấy, nhưng mà hai người cùng phóng ra, sau khi chồng chất tạo thành hiệu quả đáng sợ.

Bốp! Bốp! Bốp!

Từng trái tim nổ tung, trong nháy mắt, ít nhất có mười mấy người khí tức đoạn tuyệt, ngay cả Thần chích cũng bị nghiền thành mảnh vụn, hoàn toàn chết đi.

Mọi người đều hoảng hốt, bọn họ đều đã là thiên kiêu thế hệ trẻ trong mỗi gia tộc, ở trong Tiên Thành đều có chút danh tiếng, ở trong hơn 10 tỉ dân cũng có thể xưng là nhân tài kiệt xuất!

Nhưng mà so với Chu Hằng và Chung Cổ Phong thì bọn họ lại ảm đạm thất sắc!

Nhưng điều này cũng không khiến bọn họ thối lui, ngược lại càng khiến bọn họ khát vọng đạt được Nguyệt Hoa Liên!

Vì sao Chu Hằng và Chung Cổ Phong lại mạnh như thế, đương nhiên là hai người đều có ít nhất 8 vầng trăng, tuyệt đối nghiền ép Nguyệt Minh Đế thông thường! Nếu như bọn họ có được Nguyệt Hoa Liên, như vậy bọn họ cũng có thể hình thành 8 vầng trăng, cũng có thể lực sánh ngang với hai người.

Điều này làm sao không khiến cho người ta điên cuồng?

Tiên giới là một thế giới tôn trọng thực lực, trong thâm tâm mỗi người đều điên cuồng khát vọng đề thăng thực lực. Nếu Chu Hằng hoặc Chung Cổ Phong là cường giả Nhật Diệu Cảnh. Vậy bọn họ có khát vọng hơn nữa thì cũng chỉ là đi chịu chết.

Nhưng mà Nguyệt Minh Đế cố tình là trọng thiên cuối cùng của Nguyệt Minh Cảnh, cho dù 8 vầng trăng, 10 vầng trăng cũng không có khả năng đánh xuyên hàng rào cảnh giới, bởi vậy bọn họ cũng có hy vọng liều mạnh một lần.

Hơn nữa, hiện tại Chu Hằng đang cùng Chung Cổ Phong huyết chiến, hai cường cùng chiến tất có một bị thương, bất kể ai thắng đều sẽ bị thương, đúng là cơ hội tốt nhất cho bọn họ thừa dịp tranh đoạt! Hơn nữa nói không chừng đánh nhau, Chu Hằng không cầm nổi lò luyện đan kia, như vậy Nguyệt Hoa Liên sẽ bị đoạt đi!

Mọi người nhao nhao nhảy lên, tuy rằng chiến lực bọn họ xa xa không thể so sánh được với 8 vầng trăng, nhưng mà dù sao cũng là Nguyệt Minh Đế, tuyệt đối không thể coi thường!

Chu Hằng mạnh cũng chỉ là chiến lực. Phòng ngự bản thân cũng không biến hóa quá lớn, bị Nguyệt Minh Đế đánh trúng tuyệt đối sẽ bị thương! Huống chi nhiều Nguyệt Minh Đế như vậy cùng đánh thì sao?

Đổi lúc khác, Chu Hằng một quyền oanh quá, với lực lượng nghiền ép 8 vầng trăng, một kích là có thể đánh giết mười người trở lên. Nhưng mà lúc này hắn đanh đại chiến với Chung Cổ Phong, nào có dư lực xuất ra chứ?

- Cút ra cho ta! Chung Cổ Phong lại giận dữ, hắn muốn cùng Chu Hằng công bình chiến một trận, chứng minh mình mới là Nguyệt Minh Đế mạnh nhất. Hắn cực kỳ cao ngạo, cho nên không chút lưu tình với đám người tới hỗ trợ này, ngược lại còn đánh ra một quyền, oanh, lực lượng cuồng bạo cùng sát khí trào ra, lập tức có bảy người trực tiếp bị giết!

Tên này thật là xằng bậy, nên biết rằng những Nguyệt Minh Đế này đều đến từ gia tộc Nhật Diệu Cảnh, mỗi người đều có lai lịch rất lớn, nhưng mà hắn nói giết là giết. Không chút lưu tình nào.

Thừa cơ hội này, Chu Hằng cũng lui về, phát động Tấn Vân Lưu Quang Bộ, hắc kiếm xẹt qua!

Hắn bây giờ đã có 8 vầng trăng, cộng thêm khí thế trấn áp, những Nguyệt Minh Đế kia ở trong mắt hắn giống như con sâu con kiến, tiện tay là có thể thu gặt!

Phốc! Phốc! Phốc!

Chín cái đầu bay lên. Thân thể không đầu máu tươi phọt lên, Chu Hằng cầm kiếm mà đứng, vẻ mặt nghiêm túc, trong mắt sát khí bùng cháy. Hắn là Thần trong đám Sát Vương, sát khí mạnh không kém Chung Cổ Phong! Mọi người đều hoảng hốt, ai cũng không nghĩ tới Chung Cổ Phong lại liên thủ với Chu Hằng, hai kẻ này đều là tồn tại vượt qua Nguyệt Minh Đế 7 luân hợp thì cực kỳ khủng bố!

Bọn họ nhao nhao lui về phía sau, nếu còn tiến thêm chắc chắn phải chết à.

- Giao Nguyệt Hoa Liên ra đây! Nguyên Thiếu Hoàng cũng giết ra, hắn cầm Tử Kim trường thương, mũi thương phá phong giết tới Chu Hằng, kình thương hóa thành một con Bạch Hổ thần thú rít gào!

Chu Hằng vung hắc kiếm, Phi Vũ Thất Kiếm vận chuyển nghênh đón đối phương.

Oanh!

Kiếm, thương va chạm, ánh lừa liên tiếp bùng lên, hai người đồng thời lui về phía sau vài bước, mặt đều đỏ ửng, đúng là người tám lạng kẻ nửa cân.

Nguyên Thiếu Hoàng giống Chung Cổ Phong, so về lực lượng đều hơn Chu Hằng 2 vầng trăng tròn, nhưng vầng trăng của hắn cũng không tinh thuần bằng Chu Hằng, nhưng còn bị khí thế Tử Diễm Thiên Long của Chu Hằng áp chế, cho nên hai người một kích này ngang nhau.

- Hắn là đối thủ của ta. Chung Cổ Phong giận dữ hét lên, xông vào chiến đoàn, hai cây chủy thủ trong xoay tròn, một thanh đâm về phía Chu Hằng, một thanh đâm về phía Nguyên Thiếu Hoàng.

Tên điên này đều công kích Nguyệt Minh Đế vượt qua cực hạn.

Chu Hằng ha ha ha cười dài một tiếng, tay trái vung Hỏa Thần Lô lên đánh phía Chung Cổ Phong, tay phải hắc kiếm cũng đâm về phía Nguyên Thiếu Hoàng.

Hắn cũng hiếu chiến thành tánh, căn bản không muốn chiếm tiện nghi mà đi liên thủ với Nguyên Thiếu Hoàng giải quyết Chung Cổ Phong trước.

- Hai tên điên! Nguyên Thiếu Hoàng thầm mắng trong lòng, nhưng mà 2 đạo công kích đánh úp lại, hắn hoặc là lui bước, hoặc là đón đỡ, tuyệt không có con đường thứ ba. Hắn buồn bực nổi giận gầm lên một tiếng, thân thương xoay tròn, tạo thành một vòng phòng ngự trước người.

Hắn vẫn là kẻ có đầu óc, đơn thuần phòng ngự tuyệt đối tiết kiệm lực lượng hơn công kích, đợi Chu Hằng và Chung Cổ Phong liều mạng tới khi kiệt lực, hắn sẽ chạy ra thu thập tàn cục.

Ba người hỗn chiến, bọn họ đều là tồn tại đánh vỡ Nguyệt Minh Đế 7 luân cực hạn, chiến lực vô cùng kinh khủng, dư ba hỗn chiến cũng khiến người ta không chịu nổi, không ngừng lui về phía sau, lui về phía sau, lui về phía sau, còn phải liều mạng mở ra phòng ngự mới có thể đứng vững.

- Tiểu tử, Nguyệt Hoa Đan luyện xong rồi, bổn tọa muốn ngủ tiếp đây, đừng lấy bổn tọa đập nữa, nếu đập bể bổn tọa thì biết làm sao? Hơn nữa, cho dù không đập bể bổn tọa, đánh thức bổn tọa cũng không được! Hỏa Thần Lô đột nhiên phát động thần thức dao động với Chu Hằng.

Chu Hằng ha ha ha cười to một tiếng, tay vỗ lên Hỏa Thần Lô, hưu hưu hưu, ít nhất mười mấy khỏa đan dược từ trong lò luyện đan bắn ra, bị hắn chụp lấy nhét toàn bộ vào ngực. Người khác không thấy được Nguyệt Hoa Liên có mấy ngó sen, nhưng hắn tự nhiên rất rõ, tất cả có ba ngó!

Hỏa Thần Lô có thể luyện mỗi một ngó sen thành mười viên đan dược, tuy nhiên Hoặc Thiên một mực bảo Chu Hằng lưu lại một ngó cùng thân cây cho nàng, bởi vậy Hỏa Thần Lô thực ra chỉ luyện hai ngó Nguyệt Hoa Liên, tất cả có 20 viên Nguyệt Hoa Đan.

Hắn lập tức lấy ra một viên nuốt vào.

Chung Cổ Phong, Nguyên Thiếu Hoàng tận mắt nhìn thấy hắn ném Nguyệt Hoa Liên vào trong lò luyện đan, nhưng bây giờ lại bắn ra mấy viên đan, chẳng lẽ tên này đã luyện Nguyệt Hoa Liên thành đan sao? Không có khả năng a, lúc này mới vài phút, hơn nữa vẫn luôn đại chiến, làm sao có thời giờ luyện đan?

Một viên Nguyệt Hoa Đan vào bụng, hiệu quả rất nhanh hiện ra, Chu Hằng chỉ cảm thấy toàn thân nóng lên, linh khí thiên địa điên cuồng vọt tới, dường như muốn làm cho hắn nổ tung vậy!

Ông!

Một vầng trăng lưỡi liềm bỗng nhiên xuất hiện! Vầng trăng thứ chín!

Mọi người đều trố mắt, đây là... tác dụng của Nguyệt Hoa Liên!

Chu Hằng quả thật đã luyện chế Nguyệt Hoa Liên thành đan! Dường như có mười mấy viên... Gần tới 20 viên à! Xít!

Một gốc cây Nguyệt Hoa Liên mới mấy ngó sen? Nhiều lắm là bốn năm ngó thôi, nhưng mà sau khi được Chu Hằng luyện chế, lại đạt tới hơn 20 viên đan dược! Hơn nữa, mỗi một viên đều có hiệu quả giống như một ngó sen.

Tên này yêu nghiệt a, chẳng những chiến lực bản thân mạnh đến mức kinh người, mà trình độ luyện đan lại nghịch thiên!

Mọi người đều đỏ mắt, hiện tại tương đương với có gần 20 ngó Nguyệt Hoa Liên đấy!

Linh khí thiên địa cuồn cuộn làm dịu thân thể Chu Hằng, vầng trăng lưỡi liềm nhanh chóng trưởng thành, từ trăng lưỡi liềm đến trăng khuyết, từ trăng khuyết đến nửa vầng trăng!

- Giao đan dược ra đây! Nguyên Thiếu Hoàng vừa vội vừa giận, nếu để cho Chu Hằng trưởng thành đến Nguyệt Minh Đế 9 luân thì sẽ không tốt! Hơn nữa trong tay đối phương còn có nhiều đan dược như vậy, chỉ cần tiềm lực Chu Hằng cũng đủ mạnh, thậm chí hắn có thể đột phá 10 vầng trăng!

Nhất định phải ngăn cản hắn!

- Có ý tứ! Chung Cổ Phong cười khát máu, giơ hai cây chủy thủ lên, hắn lại phát động công kích, cũng không có ý liên thủ với Nguyên Thiếu Hoàng mà cùng công kích hai người.

- Chung Cổ Phong, ngươi tên đần độn này! Nguyên Thiếu Hoàng tức giận rống lớn, tên ngu ngốc này sao lại chẳng phân biệt được tốt xấu? Không biết tiếp tục như vậy nữa thì Chu Hằng sẽ trưởng thành đến trình độ hoàn toàn nghiền ép hắn sao?

- Hừ, tên nhu nhược ngươi! Chung Cổ Phong lạnh lùng nói, vẻ mặt khinh miệt: - Chỉ bằng loại tâm tính này của ngươi cũng xứng là kình địch của ta sao? Nguyên Thiếu Hoàng, từ lúc là Nguyệt Minh Đế, ta đã bỏ xa ngươi rồi, ngươi vĩnh viễn phải thủ phục dưới chân ta!

Kẻ điên! Kẻ điên a!

Nguyên Thiếu Hoàng rất muốn bầm thây Chung Cổ Phong thành vạn đoạn, hiện tại tranh thì có gì tốt, Nguyệt Hoa Liên, không đan dược do Nguyệt Hoa Liên luyện thành mới quan trọng a, trước tiên phải cướp lấy nó trước, những thứ khác có thể chậm rãi nói sau.

Chu Hằng chân đạp Tấn Vân Lưu Quang Bộ, hắn bây giờ đang nuôi lớn vầng trăng, không có cách nào phát huy hoàn toàn chiến lực được, nhưng đây chỉ là tạm thời, chỉ cần vầng trăng vừa thành, hắn sẽ có được ưu thế tuyệt đối.

Nguyệt Hoa Đan có tác dụng thông thiên nối địa, linh khí tinh khiết nhất cuồn cuộn không ngừng chuyển vận về phía Chu Hằng.

Nửa vầng trăng thứ chín dần diễn hóa thành vầng trăng hoàn chỉnh.

Ông! Ông! Ông! Rốt cục, vầng trăng này lớn bằng cỡ 8 vầng trăng trước, 9 vầng trăng chiếu rọi nhau, khẽ run lên đã phóng xuất ra lực lượng vô cùng cường đại. Thình thịch! Chu Hằng đột nhiên bước ra, một quyền đánh lên Tử Kim trường thương, đánh cho Nguyên Thiếu Hoàng người và thương bay ra ngoài. - - - - - oOo- - - - -

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau