KIẾM ĐỘNG CỬU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiếm động cửu thiên - Chương 571 - Chương 575

Chương 572: Phó gia huỷ diệt

Đang lúc mọi người chìm trong tâm tình phức tạp, Đồ Cương cung kính đem thân phận minh bài đeo lên ngực Chu Hằng, một quả minh bài nho nhỏ, nhưng trên mặt có ba ngôi sao léo sáng khiến mọi người như muốn ngạt thở.

Dược sư tam tinh!

Chu Hằng đưa tay nhấn một cái lên minh bài, một cỗ linh lực ào ào tiến vào, lập tức kích phát máu tươi trong minh bài, máu tươi của hắn, cộng minh, ba vì sao đều lóe sáng.

Dược sư tam tinh, không thể giả dối!

Quá lợi hại rồi.

Dược sư tam tinh không phải Nhật Diệu Vương, nhưng có lực ảnh hưởng còn đáng sợ hơn cả Nhật Diệu Vương! Ai dám thẩm vấn Nhật Diệu Vương? Ít nhất ở trong Hợi Tiên Thành, Tuất Tiên Thành, Dậu Tiên Thành còn không có người có lá gan như vậy!

Mọi người đều muốn khóc, ngươi là Dược sư tam tinh không nói sớm đi, nói sớm thì ai dám công thẩm ngươi?

Không ngờ còn chơi người ta như vậy!

Chu Hằng thu tay về, đè xuống phẫn nộ đám người Đồ Cương, Nguyên Phong, thản nhiên nói: - Không phải muốn công quyết sao, biểu quyết nhanh lên đi, ta nhất định phục tòng phán quyết công chính của Tiên Thành!

Em gái ngươi!

Ngươi là Dược sư tam tinh, ai dám xử ngươi có tội? Còn phục tòng phán quyết công chính, phán quyết công chính nào?

Mọi người đều oán hận, ai dám tranh luận với một vị Dược sư tam tinh đây?

- Vô tội!

- Vô tội!

- Vô tội!

15 gia tộc có quyền biểu quyết giơ tay nói, toàn bộ đều bỏ phiếu vô tội, cho dù ba nhà Phó, Tôn, Vu cũng không ngoại lệ! Cho dù đánh gãy răng, nuốt máu thì cũng không dám phán có tội.

Thứ nhất, chiếu theo chiều hướng phát triển, cho dù bọn họ phán có tội phiếu thì thế nào, ít không lấn được nhiều! Thứ hai cũng là quan trọng nhất, bọn họ nếu dám phán có tội, chính là địch với Dược sư tam tinh đấy, căn bản không cần Chu Hằng ra tay. Tất cả gia tộc Dã Mã Thành đều sẽ diệt bọn họ để lấy lòng Chu Hằng!

Tuy rằng bọn họ đã đắc tội Chu Hằng, nhưng mà dù sao vẫn có con đường sống có thể vãn hồi, có phải hay không?

Hơn nữa, chân chính kết thù với Chu Hằng cũng chỉ có Phó gia, Tôn gia, Vu gia bọn họ có liên quan gì đây? Đạo hữu chết, bần đạo không chết. Vợ chồng gặp đại nạn còn ai lo người ấy, chỉ là đồng mình thì coi là cái gì?

Phó gia hoàn toàn bị cô lập!

Bọn họ đắc tội Chu Hằng nhiều nhất, hiện tại ai cũng coi bọn họ là mãnh thú và dòng nước lũ, sợ dính quan hệ với bọn họ sẽ bị Chu Hằng coi như là đồng đảng, sẽ lập tức có Nhật Diệu Vương xuất hiện tiêu diệt gia tộc bọn họ.

Đây chỉ là bắt đầu, về sau ai dám buôn bán với Phó gia đây? Mà đắc tội một vị Dược sư tam tinh. Còn có Dược sư hiệp hội nào bán đan dược cho Phó gia đây?

Phó gia xong rồi!

Tuy rằng không phải thuấn diệt, nhưng mà lại là thủ đoạn mềm cắt thịt, thực lực sẽ càng ngày càng giảm, sau này nhất định suy sụp, tự nhiên sẽ có thế lực khác cùng nhau quần công, giành địa bàn của bọn họ.

Trong này rất có thể còn có hai nhà đồng minh Tôn, Vu gia này.

Nói không chừng cũng không cần lâu như vậy, quay đầu lại thế lực 14 nhà này sẽ liên hợp diệt Phó gia. Để khiến Chu Hằng hả giận!

Sự thật tàn khốc, đây là Tiên giới.

Chu Hằng đảo mắt nhìn mọi người một vòng, mỉm cười, không nói gì thêm, trực tiếp đi ra khỏi Thiên Uy Điện, một đám lớn Dược sư vây quanh như chúng tinh củng nguyệt đi tới Dược sư hiệp hội.

Hắn đi trước, để lại tin tức về hắn lan ra như bão táp!

Nguyệt Minh Đế 11 luân! Dược sư tam tinh!

Trời ạ. Trên đời sao lại có người yêu nghiệt như thế! Quả thực con cưng của thiên địa rồi.

Tuyệt đối là người được ông trời chiếu cố, ai dám nói không phải thì hãy coi chừng đó.

Sau khi Nguyệt Minh Đế Tôn gia, Vu gia về đến gia tộc, lập tức tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với Phó gia, sau đó lão tổ gia tộc tự mình ra mặt dâng hậu lễ với Chu Hằng.Nguyệt Minh Đế đỉnh phong ăn nói khép nép đi bái phỏng một Nguyệt Minh Hoàng, không sợ người khác chê cười sao?

Đương nhiên không sợ!

Nguyệt Minh Hoàng này cũng không phải là Nguyệt Minh Hoàng thông thường, mà hắn có tới 11 vầng trăng đấy, cũng có danh hiệu Dược sư tam tinh!

Chu Hằng nhận hai lễ vật này, với hắn mà nói, hai nhà này mặc dù ở Thiên Uy Điện mang ác ý với hắn, nhưng mà thực tế dù sao cũng không tạo thành tổn thất, hơn nữa lễ vật bọn họ tặng khiến Chu Hằng rất hài lòng.

Hắn cũng không phải người thích giết chóc. Tôn gia, Vu gia hắn có thể bỏ qua chuyện xưa, nhưng Phó gia nhất định phải trả cái giá thật lớn!

Hai ngày này Chu Hằng không đươc yên tĩnh, người mời hắn dự tiệc, tặng quà cho hắn nhiều đếm không xuể, Dược sư tam tinh này ai mà không muốn trèo cao đây? Huống chi Chu Hằng còn có 11 vầng trăng đánh vỡ cực hạn Tiên giới đấy!

Tương lai, nói không chừng Chu Hằng có thể trở thành là vô thượng tồn tại Sáng Thế Đế!

Hiện tại đầu tư cho Chu Hằng. Tương lai nói không chừng thu hoạch vô cùng phong phú!

Chu Hằng không kiên nhẫn, khi ở Dược sư hiệp hội bảo những Dược sư kia từ chối khéo thay hắn, chỉ đi dự yến hội của Tư Đồ gia và Thiên Phương Các thôi, hai nhân tình này hắn vẫn phải thiếu.

Phó gia cũng phái người đến tặng quà, nhưng Chu Hằng cũng không gặp, trực tiếp để Đồ Cương đuổi ra khỏi nhà.

Lúc dự tiệc tạiTư Đồ gia, Chu Hằng thẳng thắn đưa ra ý định đối phó Phó gia.

Dược sư hiệp hội tuy rằng địa vị siêu việt, nhưng mà Tư Đồ dù sao cũng là người chấp chưởng Dã Mã Thành, có một số việc bọn họ ra mặt dễ dàng hơn.

Tư Đồ gia đã sớm có ý nghĩ này, nhưng Phó gia là một khối bánh lớn như vậy cũng không phải bọn họ có thể nuốt trôi một mình được, sau khi xin phép Chu Hằng, Tư Đồ gia phát thiếp mời, bí mật mời mười mấy thế lực lớn trong thành tới.

Có Chu Hằng xe chỉ luồn kim, giải quyết dứt khoát, một trận bão táp nhằm vào Phó gia lập tức triển khai!

Tư Đồ gia cầm đầu, 14 đại gia tộc liên hợp thảo phạt, lấy danh nghĩa vì Phó gia cấu kết cường đạo tinh hải, cao thủ phát động đả kích trí mạng với Phó gia!

Phó gia rất cường đại, gia tộc có thể đứng vào tốp 5 Dã Mã Thành sao lại không có con bài chưa lật? Nhưng mà Phó gia cũng chỉ có thể đứng vào tốp 5 mà thôi, có ít nhất ba thế lực khác có thể sánh ngang với bọn họ, còn có một Tư Đồ gia bỏ xa bọn họ!

14 nhà đánh một nhà, Phó gia nhất định toàn bại!

Phó gia tung hoành Dã Mã Thành mấy chục vạn năm cứ như vậy mà bị huỷ diệt, nhất thời chấn động toàn bộ Dã Mã Thành, thậm chí Tây Hợi Thành!

Phó gia bị tiêu diệt nhanh như vậy, gọn gàng như vậy, xét đến cùng cũng là vì bọn họ đắc tội một vị hoàn toàn không thể đắc tội.
Cái tên Chu Hằng cũng vì vậy mà nổi như cồn, trong thời gian ngắn toàn bộ thế lực đỉnh cấp Tây Hợi Thành đều nói về cái tên này, sau khi tin tức truyền qua tầng tầng lớp lớp đã thay đổi, càng ngày càng khoa trương, gì mà Chu Hằng có sư phụ Thánh Dược sư, lại là truyền nhân thế lực siêu cấp của Tuyệt Tiên Thành.

Đối với chuyện này, Chu Hằng cũng không để ý, trận chiến huỷ diệt Phó gia, hắn đã đánh chém bốn Nguyệt Minh Đế, một lần hành động tu vi tăng lên tới 14 vầng trăng!

Tính ra cũng gần mười ngày, Chu Hằng liền dẫn Dương Lan Hinh và Nguyệt Ảnh Thánh Nữ quay lại Dương gia, hắn muốn gặp lại Hoặc Thiên và chúng nữ.

Chuyến này mặc dù không mua được Tiên Cư, nhưng tổng thể mà nói vẫn để cho Chu Hằng hài lòng, hắn còn mang theo một đống lớn đan dược trở về.

Trên đường cũng không có sóng gió gì. Hắn bình yên mang theo hai nàng về tới Dương gia, phân một phần đan dược cho Dương Lan Hinh, để cho nàng thu mua lòng người, đan dược cao cấp còn dư lại tự nhiên để dành cho người của mình.

Hắn vốn muốn mở ra Giới Môn của Dã Mã Thành, trở lại Phàm giới mang theo cha mẹ, cữu cữu tới Tiên giới, hiện tại hắn coi như đã vững vàng đặt bước ở đây. Nhưng để hắn thất vọng là, mở ra Giới Môn chẳng những cần lượng lớn tiên thạch, hơn nữa sau mỗi lần mở ra còn phải chờ một thời gian lâu để Giới Môn ổn định lại, hiện tại chính là thời kỳ tĩnh dưỡng.

Nếu không, quá trình truyền tống trong Giới Môn tan vỡ, như vậy sẽ bị lưu lạc ở trong hư không. Mà tám chín phần mười là không thể quay về, không ra được.

Nói như vậy, phải chờ thêm mấy trăm năm nữa!

Đối với tiên nhân mà nói, trăm năm chỉ là thoáng một cái đã qua, nhưng mà Chu Hằng hiện tại mới bao lớn? Đối với hắn mà nói, trăm năm dài tới mức muốn giận sôi lên.

Hơn nữa Dã Mã Thành cũng không có Giới Môn, toàn bộ Tây Hợi Thành chỉ có một Giới Môn, thành lập ở trong Thương Lãng Sơn. Đó chính là trung tâm của cả Tây Hợi Thành, được Tuyệt Tiên Thành chưởng quản, bất luận kẻ nào muốn sử dụng Giới Môn thì phải bỏ ra được cái giá tương ứng.

Chu Hằng hoặc là chờ thêm trăm năm, hoặc là đi Tiên Thành khác, tóm lại trước mắt hắn không thể đi tới Phàm giới.

Dương gia tin tức khá bế tắc, tuy rằng Chu Hằng đã làm oanh động lớn ở Dã Mã Thành, nhưng mà Dương gia từ trên xuống dưới không ai biết được, chỉ coi Chu Hằng đi lánh Lưu Hàn Diệp bây giờ mới trở về.

Mọi người nhìn hắn tự nhiên có vài phần khinh miệt, một tên hèn nhát mà thôi!

Chu Hằng đang đợi. Chờ Tinh Phong Thí Luyện bắt đầu, thịnh hội trăm năm mới có một lần này chỉ còn không tới nửa tháng.

Bởi vì Chu Hằng có danh hiệu Dược sư tam tinh, cho nên hắn có ba danh ngạch, danh ngạch Dương gia tự nhiên hắn không để ý, danh ngạch Dương gia tự nhiên cũng giống trước. Chính là phân cho ba người Dương Lan Hinh, Lưu Hàn Diệp và Lâm Tài Tuấn.

Tin tức truyền ra, trên dưới Dương gia đều nghị luận ầm ĩ.

Cũng không kỳ quái gì, đương nhiên là phải như vậy. Nhưng lần này lại khác, còn có thêm một tên Chu Hằng a!

Vị này không phải chuẩn cô gia sao? Sao Dương Lan Hinh không cho hắn danh ngạch?

Chẳng lẽ, hai người biển tình nổi sóng, có cảm tình? Hay vì Lưu Hàn Diệp bị đánh, Dương Lan Hinh mới nhượng bộ, dùng phương thức này trừng phạt Chu Hằng, cũng để dễ ăn nói với phụ tử Lưu Tử Sương?

Không người nào dám đến hỏi Dương Lan Hinh, Chu Hằng, Lưu Hàn Diệp, nhưng lời đồn cũng đã lan tới.

...

Lưu Hàn Diệp chờ mười ngày tốt cuộc cũng cười được rồi, Dương Lan Hinh không chút do dự phân phối ba danh ngạch Tinh Phong Thí Luyện, hắn thấy đây là thời cơ để Chu Hằng mất mặt.

Dương Thiết Hổ xuất quan, Lưu Tử Sương nói chuyện với hắn một hồi lâu, vị huynh đệ tình thâm gia chủ Dương gia này đã đáp ứng phải mài giữa Chu Hằng một chút, đây chính là ý nghĩ trừng phạt đầu tiên của Dương Thiết Hổ với Chu Hằng. Kế tiếp, Chu Hằng phải tới xin lỗi nữa đấy.

Hắc hắc, không đơn giản như vậy đâu, hắn chịu nhục trước mặt mọi người, tuyệt đối cũng để Chu Hằng phải nếm thử chút tư vị này, còn phải trả lại gấp bội nữa đó.

Dương Thiết Hổ cũng muốn khiển trách Chu Hằng, hắn nghe Lưu Tử Sương nói, người thanh niên này ỷ có ái nữ của hắn ân sủng, tự cao tự đại, coi trời bằng vung, muốn làm gì thì làm, nhất thiết phải hạ bớt khí thế của hắn.

Muốn trở thành con rể của Dương gia trước tiên phải được hắn đồng ý đấy.

Một gia tộc có thể trường thịnh không suy, nhất định phải có gia quy nghiêm khắc, trên làm dưới theo! Hắn tân tân khổ khổ mới thành lập ra Dương gia, tuyệt không thể trơ mắt nhìn nó bị hủy trong tay một kẻ cuông vọng được.

Bởi vậy, cùng ngày Chu Hằng trở về hắn liền quyết định chọn người đi Tinh Phong Thí Luyện, cho nên triệu tập Chu Hằng, Lưu Tử Sương, Lâm Tài Tuấn tới.

Hắn phải cho Chu Hằng thấy đươc, đây là Dương gia, phải được hắn gật đầu đồng ý, Chu Hằng mới có thể trở thành con rể Dương gia được, không phải Thái thượng hoàng!

Lại nói, hắn chưa chắc sẽ đồng ý hôn sự này.

Chương 573: Khiêu khích, chèn ép

Chu Hằng còn không biết xảy ra chuyện gì, ngày hôm qua sau khi hắn chơi đùa cùng chúng nữ một đêm, liền giống như trước kia, ở trong đình viện nhìn lá rụng, nhìn mây bay theo gió, luôn cảm thấy hắn đưa tay là có thể với tới trời, có một cảm giác kỳ diệu.

Cho tới khi Dương Lan Hinh chạy tới kéo hắn ra ngoài, hắn mới biết Dương Thiết Hổ muốn gặp mình.

Nếu đổi thành người khác, lần đầu tiên gặp nhạc phục khẳng định sẽ hoảng sợ, nhưng mà Chu Hằng tố chất gì? Hơn nữa, Dương Thiết Hổ cũng chỉ là một trong số đó thôi, trải qua nhiều lần, thì cũng không biết sợ là gì nữa.

Theo Dương Lan Hinh đi qua hành lang, rất nhanh hai người đi tới một khu vườn ưu nhã, trong vườn có một lương đình, đã có bốn người đang ngồi ở đó rồi.

Dương Thiết Hổ, Lưu Tử Sương, Lâm Tài Tuấn, Lưu Hàn Diệp, vốn còn có thêm Vương Nguyên Long, đáng tiếc đã chết trong tay cường đạo tinh hải rồi.

- Cha, Nhị thúc! Dương Lan Hinh chào hỏi Dương Thiết Hổ và Lưu Tử Sương, sau đó kéo Chu Hằng tới, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn.

Với thân phận Dược sư tam tinh hiện tại của Chu Hằng, hoàn toàn không cần phải thi lễ với Dương Thiết Hổ và Lưu Tử Sương, ngược lại thì hai người này phải vuốt mông ngựa Chu Hằng đấy. Dã Mã Thành không biết có bao nhiêu gia tộc thực lực còn mạnh hơn cả Dương gia muốn có cũng không được đấy!

Tên này rất ương ngạnh, chỉ có dùng vũ khí mềm mới tạm thời khiến hắn cúi đầu.

Chu Hằng không khỏi cười thầm trong lòng, hắn kiệt ngạo không thiện ý không sai, nhưng đối với trưởng bối cho tới bây giờ vẫn chưa thất lễ, điều kiện tiên quyết là trưởng bối này cũng có bộ dạng trưởng bối.

Hắn ôm quyền với Dương Thiết Hổ và Lưu Tử Sương xoay mình thi lễ, nói: - Vãn bối Chu Hằng, ra mắt Dương bá phụ, Lưu thúc thúc!

Dương Lan Hinh thấy vậy mặt mày hớn hở, lang quân yêu dấu cho mình mặt mũi như vậy. Nàng tự nhiên vui ra mặt, ngọt ở trong lòng. Mà Lưu Hàn Diệp và Lâm Tài Tuấn thấy nàng như vậy đều mắng thầm, càng ôm hận Chu Hằng.

- Hừ! Dương Thiết Hổ hừ một tiếng, hắn trước là chủ, sau cũng không thích Chu Hằng. Giờ phút này thấy Chu Hằng chỉ là Nguyệt Minh Hoàng nhìn thấy mình không ngờ chỉ ôm quyền thi lễ cũng không hạ bái, cho nên trong lòng càng không thoải mái.

Nguyệt Minh Hoàng bái Nguyệt Minh Đế là chuyện đương nhiên!

- Cha! Dương Lan Hinh vội vàng chạy đến bên cạnh Dương Thiết Hổ nũng nịu kêu lên, thuận tiện kéo góc áo cha mình.

Dương Thiết Hổ chỉ có một cô con gái này, tự nhiên vô cùng yêu thương, con gái làm nũng cũng tiêu bớt nửa phần hỏa khí. Hắn không thích Chu Hằng nhưng mà con gái hắn thích thì làm sao đây?

Trước nhẫn nhịn, sau lại cùng con gái mình nói chuyện, loại công tử bột này có gì tốt, trên đường tùy tiện có thể gom được một bó to.

- Ngồi đi! Hắn phất tay áo, mặt không cười, chỉ chỉ hai chỗ trống. Ý bảo Chu Hằng và con gái ngồi xuống.

Chu Hằng nhìn lại, trong lòng không thoải mái.

Đây cũng không phải hai chỗ tốt gì, một cái thì ở bên cạnh Dương Thiết Hổ, một cái khác thì ở giữa hai người Lưu Hàn Diệp và Lâm Tài Tuấn! Đây không phải rõ ràng muốn tách hắn và Dương Lan Hinh ra sao?

Cẩu nhật!

Chu Hằng liếc nhìn Lưu Hàn Diệp, đúng là tên này ngồi ở giữa hai chỗ trống kia.

Cố ý!

Chu Hằng không khách khí đi tới, vỗ vỗ vai Lưu Hàn Diệp nói: - Nhường một chút?

Gì? Bảo hắn nhường chỗ ngồi?

Lưu Hàn Diệp vốn muốn cười híp mắt nhìn Chu Hằng túng quẫn ở trước mặt Dương Thiết Hổ. Nào ngờ chỉ trong chớp mắt Chu Hằng đã dẫn lửa lên đầu hắn? Hắn cố ý ngồi ở giữa hai chỗ trống này đấy.

Kể từ đó, mặc kệ Chu Hằng lựa chọn ra sao, hắn đều bị tách ra khỏi Dương Lan Hinh!

Ai ngờ Chu Hằng căn bản không chịu thiệt, không ngờ trực tiếp đuổi hắn đi! Dựa vào cái gì? Hắn chính là con trai độc nhất nhị gia chủ Dương gia à, Chu Hằng tính là rễ cây hành cây hẹ gì, bất quá chỉ là loại hàng hóa rẻ tiền ôm đùi nữ nhân mà thôi.

Hắn trăm lần, ngàn lần khinh thường Chu Hằng.

Lưu Hàn Diệp làm bộ nhìn trời, giống như không nghe được Chu Hằng nói gì vậy.Nhìn hai người ám đấu, Lâm Tài Tuấn âm thầm cười lạnh, tốt nhất là hai người này đấu tới đồng quy vu tận, hắn sẽ thừa dịp được như ý. Hắn xấu hổ vì thân phận là ngoại thích của Dương gia mà thôi, còn không bằng Lưu Hàn Diệp, Dương gia bất cứ lúc nào cũng có thể đá văng hắn ra ngoài đấy.

Lưu Hàn Diệp có Lưu Tử Sương chống lưng, Chu Hằng lại có biểu muội bao bọc, mỗi một người đều mạnh hơn hắn. Bởi vậy hắn muốn cướp lấy chức vị gia chủ Dương gia, thì tốt nhất là hai người này đều chết đi.

Chu Hằng tươi cười, hắn cũng không phải là người có thể chiếu theo lẽ thường! Bàn tay đưa ra, hắn tóm cổ Lưu Hàn Diệp, trực tiếp xách hắn lên, ấn ngồi xuống vị trí phía trên, sau đó nhìn Dương Lan Hinh như không có chuyện gì xảy ra nói: - Đến đây ngồi đi.

Dương Lan Hinh dịu dàng cười ngồi gần phụ thân, Chu Hằng lại tùy tiện ngồi vào chỗ cũ của Lưu Hàn Diệp.

Toàn trường lập tức yên tĩnh.

- Ngươi, ngươi ngươi, ngươi... Lưu Hàn Diệp lúc này mới tỉnh táo lại, đưa tay chỉ mũi Chu Hằng, khuôn mặt tuấn tú tức giận tới đỏ bừng, căn bản không nói nên lời.

Dương Thiết Hổ và Lưu Tử Sương cũng không nghĩ tới lại có tình huống này, đều hơi ngẩn ra. Tuy nhiên hai người là hạng người mưa gió gì mà chưa trải qua, sau khi ngẩn ra lập tức khôi phục lại.

Dương Thiết Hổ người cũng như tên, oai phong lẫm lẫm, chuyện gì cũng lộ ra trên mặt, lập tức quát to: - Chu Hằng, không được vô lễ! Mà Lưu Tử Sương lại âm trầm hơn nhiều, rõ ràng là con hắn nếm thiệt, nhưng mà hắn lại phải cười, khuyên Dương Thiết Hổ: - Đại ca, người trẻ tuổi phải có cá tính, chỉ là phấn chấn thôi.

- Phấn chấn? Ta thấy hắn giống cường đạo thì có! Dương Thiết Hổ là loại người trong mắt không được có sạn, ánh mắt chiếu tới Chu Hằng. Hắn là Nguyệt Minh Đế đỉnh phong, khí thế nặng như tòa núi cao.

- Cha... Dương Lan Hinh vội vàng điệu đà kêu lên, vẻ mặt đáng thương nhìn về phía phụ thân.

Dương Thiết Hổ vốn một bụng lửa giận, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng đáng yêu này của con gái, lòng lại mềm ra, hắn cũng chỉ có một đứa con gái như vậy, ở trong lòng hắn, tất cả không quan trọng bằng đứa con gái này đấy.

Hắn vốn chuẩn bị mắng giận Chu Hằng một phen, thậm chí đá Chu Hằng ra ngoài, cũng không cho ai mặt mũi, nhưng tình cảm nữ nhi lại không thể không nhìn! Hắn thở dài trong lòng, phất tay áo, nói: - Hàn Diệp, ngươi là người rộng lượng, chớ để ở trong lòng!

Khen một câu, việc này cũng không tính bỏ qua!

Ta... kháo! Lưu Hàn Diệp kinh ngạc trố mắt, mặt đầy ủy khuất.

Ta căn bản không có rộng lượng gì à, ngài chớ nghĩ cho ta quá tốt à, vẫn nên hung hăng trừng phạt Chu Hằng một phen đi!

Nhưng mà Dương Thiết Hổ đã khen, hắn còn cố cầm không buông, không thể nghi ngờ gì sẽ bôi nhọ hình tượng của mình ở trong lòng Dương Thiết Hổ à! Hắn không khỏi nhìn lại cha mình, chỉ thấy Lưu Tử Sương hơi lắc lắc đầu với hắn, ý bảo hắn tạm thời không nên nổi đóa.

Ngay cả mình lão tử đều như vậy, hắn cũng chỉ có thể tạm thời nuốt cục tức này xuống.Lâm Tài Tuấn cười lạnh trong lòng, Chu Hằng và Lưu Hàn Diệp càng đấu càng hung càng tốt, tốt nhất là đồng quy vu tận!

- Tinh Phong Thí Luyện chỉ còn mười ngày nữa sẽ bắt đầu, các ngươi nên chuẩn bị cho tốt một chút, đồng tâm hiệp lực, tìm lấy cơ duyên của mình! Dương Thiết Hổ nể mặt con gái không truy cứu Chu Hằng, nhưng vẫn phải đánh động một cái, dù sao Lưu Tử Sương cũng ngồi ở bên cạnh.

Ba danh ngạch Tinh Phong Thí Luyện phân biệt cho Dương Lan Hinh, Lưu Hàn Diệp và Lâm Tài Tuấn, Dương Thiết Hổ ở trước mặt Chu Hằng nới vậy, tương đương là sát muối lên chỗ đau của Chu Hằng, gõ đúng là rất có đả thương.

Lưu Hàn Diệp rốt cục cười được, dùng ánh mắt mong đợi nhìn về phía Chu Hằng, hắn không kịp chờ đợi muốn thấy được vẻ mặt thất vọng và khổ sở của Chu Hằng rồi.

Nhưng để hắn thất vọng là, Chu Hằng vẫn mỉm cười giống trước, dường như căn bản chưa nghe Dương Thiết Hổ nói gì vậy.

Phi, tiểu tử này đúng là giả bộ!

- Đại bá, ta nhất định sẽ giành giật vị trí tốt nhất cho Dương gia chúng ta, cố gắng tiến vào trước trăm! Hắn khoác lác nói.

Phốc, Lâm Tài Tuấn không kìm nổi lộ ra vẻ châm biếm.

Trước trăm? Thật con bà nó khoác lác, Dương gia trước đó tổng cộng tám lần tham gia Tinh Phong Thí Luyện, nhưng thành tích tốt nhất cũng loẹt vào trước 1000 mà thôi! Đây cũng không phải là cạnh tranh ở Dã Mã Thành, mà là cả Tây Hợi Thành đấy!

- Ha ha, nam nhân thì phải có dã tâm! Dương Thiết Hổ không nhẹ không nặng khen một câu, hắn lòng biết rõ thực lực ba người Dương Lan Hinh không đủ lấy được thứ hạng trước trăm, nhưng hắn cũng không thể đả kích à.

- Muốn giành thì phải giành hạng nhất đi! Chu Hằng chen lời nói.

Một câu nói ra, mọi người đều á khẩu.

Lưu Hàn Diệp đã thổi da trâu (ý nói tâng bốc), Chu Hằng lại khen đểu, trực tiếp tâng bốc lên trời. Thứ nhất? Hắn dám nói a! Hơn nữa mặt còn mang vẻ dễ như nhặt đá trên đường.

Dương Thiết Hổ sắc mặt âm trầm, rất là không thích Chu Hằng.

Hắn cũng chỉ khoa trương khen Lưu Hàn Diệp mà thôi, làm sao lại để ý chứ? Nhưng mà Chu Hằng lại khen đều, ở trước mặt hắn còn khoác lác nói lấy danh đầu, người trẻ tuổi này đúng là tự cao, tự đại, thiển cận.

Hơn nữa, Tinh Phong Thí Luyện cũng không liên quan tới hắn, cần gì hắn chen miệng vào, tỏ vẻ gì, nói ra mục tiêu gì?

Con gái sao lại coi trọng loại hoa gấm này?

Con rể như vậy hắn tuyệt đối không cần!

Lưu Hàn Diệp và Lâm Tài Tuấn đều có chút hả hê nhìn Chu Hằng, bọn họ tự nhiên vui mừng nhìn Chu Hằng xấu mặt ở trước mặt Dương Thiết Hổ.

- Người trẻ tuổi, làm người có dã tâm không phải sai, nhưng quan trọng là chân vẫn phải đạp trên mặt dất, biết mình có thể làm gì, không thể làm gì! Dương Thiết Hổ trầm giọng nói, giọng điệu rất bất mãn.

Dương Lan Hinh thì lại thở dài, nàng còn chưa nói thực lực của Chu Hằng cho cha mình biết, nếu như Dương Thiết Hổ biết Chu Hằng chẳng những là Dược sư tam tinh, hơn nữa ở thời điểm Nguyệt Minh Vương còn có được 21 vầng trăng, thì tuyệt đối sẽ không nói như vậy.

Nàng nhích đầu ngón tay luồn vào bàn tay Chu Hằng, nhẹ nhàng lắc đầu, ý bảo Chu Hằng nhẫn nhịn không nên tức giận.

Chu Hằng không khỏi cười, hắn cũng không phải hẹp hòi như vậy.

- Đúng vậy, đại bá, hiện tại lại có vài người tự cao tự đại, coi trời bằng vung, không biết trời cao bao nhiêu, đất rộng bao nhiêu? Lưu Hàn Diệp đã nếm thiệt nhiều trước mặt Chu Hằng, cơ hội đến tự nhiên phải bỏ đá xuống giếng.

- Người như thế chính là con sâu làm rầu nồi canh, sẽ liên lụy cả gia tộc! Lâm Tài Tuấn cũng hùa theo.

Chu Hằng sắc mặt phát lạnh, đây là buộc hắn phải phẫn nộ sao?

Chương 574: Con rể này ta không cần!

Có hai vị Nguyệt Minh Đế trấn tràng, Lưu Hàn Diệp, Lâm Tài Tuấn không khách khí trêu chọc Chu Hằng, phải tiết ra một bụng oán khí của bọn họ mới được.

Hai người này ngươi một lời, ta một câu, cười nhạo Chu Hằng không đáng giá một đồng, hoàn toàn coi hắn là một kẻ ăn bám.

Dương Thiết Hổ sắc mặt càng ngày càng khó coi, mà Lưu Tử Sương vẫn không chút biểu tình như cũ, nhưng cũng không lên tiếng ngăn cản. Không ngăn cản chính là ngầm đồng ý, chính là dung túng, để hai người nói càng nói càng hăng.

- Đủ rồi! Dương Lan Hinh không nhịn nổi quát lên, nàng bây giờ một lòng hướng về Chu Hằng, làm sao có thể chấp nhận người ta sỉ nhục nam nhân của mình! Huống chi, Chu Hằng chính là Nguyệt Minh Hoàng có 11 vầng trăng, có được chiến lực đánh xuyên hàng rào cảnh giới, lại có thân phận cao quý Dược sư tam tinh!

Nàng ra mặt quát tháo, đó lại là cứu hai người Lưu Hàn Diệp và Lâm Tài Tuấn, nếu không tin tức truyền tới, hai người này không biết sẽ bị bao nhiêu người dẫm bẹp như cứt chó.

- Chúng ta đều là người một nhà, người mình sao phải đấu đá nhau? Tam thúc vừa mới chết, Dương gia chúng ta đang ở lúc suy yếu nhất, các ngươi còn muốn nội đấu? Nàng nổi giận, tự nhiên có khí thế uy hiếp.

Lời này lại càng khiến Dương Thiết Hổ thêm không vui.

Hắn đã một lòng khinh bỉ Chu Hằng, nhất là bây giờ, lời là do Chu Hằng nói ra, nhưng mà bị hai người Lâm Tài Tuấn khiêu khích, tiểu tử này lại làm rùa đen rút đầu, bắt con gái yêu của hắn chắn trước, nam nhân này không hề có chút can đảm nào.

Dương Thiết Hổ cũng không phải người hắm lợi, hắn chỉ có một đứa con gái Dương Lan Hinh, nguyện vọng lớn nhất trong lòng là con gái có thể bình an, hạnh phúc! Đây cũng không phải thứ mà một người nam nhân không có dũng khí có thể cho!

Trong trường hợp này cũng không dám ủng hộ ái nữ, như vậy lúc gặp cường địch thật thì sao?

Hắn chẳng nhẽ bán cả vợ mình đấy chứ?

- Lan Hinh, hôn sự của ngươi tự nhiên do vi phụ làm chủ, hiện tại đã nói là người một nhà, không khỏi có sớm một chút! Dương Thiết Hổ vừa nói vừa nhìn chằm chằm Chu Hằng. Từng chữ từng chữ nói ra: - Vi phụ không đồng ý hôn sự giữa ngươi và tiểu tử này!

Nghe vị gia chủ nói dứt khoát như vậy, Lâm Tài Tuấn, Lưu Hàn Diệp đều cười chiến thắng, rốt cuộc bọn họ đã đạt được mục đích!

Dương Lan Hinh vừa tức vừa giận, nàng nhìn lại hai người Lâm Tài Tuấn. Trong lòng kêu lên phẫn nộ! Nàng rõ ràng vì cái mạng nhỏ hai người này cho nên mới ra mặt, ai ngờ lại vì vậy khiến cho phụ thân không vui, trực tiếp tách rơi uyên ương, hai người này đúng là đê tiện vô sỉ!

Nàng cũng bất chấp nói: - Cha, nếu không lấy hắn thì ta sẽ không lấy ai!

Nghe nàng nói chém đinh chặt sẽ như vậy. Lâm Tài Tuấn mặt sầm xuống, còn không chưa lập gia đình đã chắc chắn như vậy, nàng và Chu Hằng có phải có quan hệ không mình bạch hay không? Bọn họ đều muốn độc chiếm Dương Lan Hinh, hiện tại lại nghiêm nghiên bị chịp mũ xanh lên đầu, mặt mũi có thể tốt mới lạ.

- Hồ nháo, ngồi xuống cho ta! Dương Thiết Hổ vỗ bàn một cái. Sắc mặt cực kỳ không vui, ánh mắt lại quét tới Chu Hằng, tất cả đều trút lên tên đầu sỏ Chu Hằng này: - Ngươi, cút đi cho ta!

- Cha, ngươi đuổi hắn đi, chính là đuổi con gái đi!

Dương Lan Hinh quyết tuyệt nói. Nàng không muốn sự tình lại phát triển tơi nông nỗi này, vốn muốn cho phụ thân ngạc nhiên vui mừng vì chuyện Chu Hằng đấy.

Trước mặt người ngoài, nàng nhất định phải bảo vệ Chu Hằng. Một là vì Chu Hằng, hai là vì gia tộc.

- Làm càn! Dương Thiết Hổ vỗ bàn, nổi giận đùng đùng nhìn con gái, mẹ đẻ Dương Lan Hinh tu vi không cao, chỉ là Nguyệt Minh nhất trọng thiên, đã chết mấy ngàn năm trước rồi, một tên quê mùa hắn tuy rằng chung đụng với con gái một thời gian dài, nhưng mà vẫn ít trò chuyện với con gái mình.

Nhìn thấy bộ dáng quyết tuyệt của con gái, hắn rất đau lòng, lại càng không thích Chu Hằng hơn.

- Ngươi dám bước ra khỏi đình này một bước thì sẽ không phải là con gái của Dương Thiết Hổ ta! Hắn giận tím mặt nói.

- Đại ca, bớt giận! Lưu Tử Sương vội vàng khuyên ngăn.

- Con gái bất hiếu như vậy, ta, ta coi như chưa từng sinh ra! Dương Thiết Hổ cũng tức giận.

- Lan Hinh, còn không mau nhận sai với cha ngươi! Lưu Tử Sương quay đầu nói với Dương Lan Hinh, sắc mặt nghiêm nghị. Nhưng trong lòng lại mừng rỡ. Cha con đương nhiên không có thù cách đêm, Dương Thiết Hổ chỉ tức giận nói sảng, nhưng vô luận chuyện thế nào thì đều trút lên đầu Chu Hằng.

- Cha, người thu hồi lời nói vừa rồi với Chu Hằng, con gái sẽ dập đầu bội tội với người. Dương Lan Hinh cắn răng nói.

Dương Thiết Hổ lúc trước nói lời tuyệt tình có chút hối hận, nhưng bây giờ nghe Dương Lan Hinh nói như thế, tức giận trong lòng tập tức tăng mạnh. Hắn tính tình vốn rất giống lão tam Vương Nguyên Long, dưới cơn nóng giận thì không khống chế được mình, tay phải tát lên mặt Dương Lan Hinh.

- Dượng!

- Đại bá!

Lâm Tài Tuấn, Lưu Hàn Diệp nào có thể ngăn nổi, chỉ có thể cả kinh kêu lên.

Bốp!

Tay hắn còn chưa tát lên mặt Dương Lan Hinh, cổ tay đã bị tóm lấy, Chu Hằng đứng lên, có khí thế không giận mà uy.Toàn trương yên tĩnh ngắn ngủi.

Chu Hằng lại có thể tóm được tay Dương Thiết Hổ!

Mặc dù nói Dương Thiết Hổ có giận hơn nữa cũng không ra tay độc ác với con gái mình, nhưng mà Nguyệt Minh Đế đỉnh phong dù sao cũng là chiến lực cường đại nhất Tây Hợi Thành, cho dù tùy ý đánh ra 1 chiêu cũng cũng không phải Nguyệt Minh Hoàng có thể ngăn được đấy!

Giữa hai bên có thêm hàng rào cảnh giới!

Chẳng lẽ Chu Hằng có được 8 vầng trăng thậm chí 9 vầng trăng, 10 vầng trăng, nếu không thì làm sao bắt được tay của một vị Nguyệt Minh Đế đỉnh phong chứ? Cho dù là Dương Thiết Hổ không vận chuyển toàn lực à.

Bàn tay bị cản lại, tâm tình Dương Thiết Hổ không ngờ lại tốt hơn một chút.

Hắn không thích Chu Hằng cũng vì tiểu tử này không có chút can đảm, chỉ biết gây chuyện cho xong việc, nhưng bây giờ Chu Hằng lại dám vì Dương Lan Hinh ra tay với Nguyệt Minh Đế đỉnh phong hắn, cũng khiến hắn bớt đi một nửa định kiến.

Lúc này mới giống nam nhân!

- Báo, báo báo... Nhưng vào lúc này, một gã tôi tớ giống như gặp quỷ, từ bên ngoài lảo đảo ngã lăn vào, quỳ một chân trên đất, nói: - Gia chủ đại nhân, bên ngoài có nhóm người tự xưng là Liễu gia Dã Mã Thành, yêu cầu gặp gia nhân đại nhân!

- Liễu gia? Dương Thiết Hổ hít ngược một hơi khí lạnh, hất mạnh tay ra, lực lượng Nguyệt Minh Đế 7 luân phát ra, lập tức chấn tay Chu Hằng ra, hắn nhìn sang Lưu Tử Sương, đối phương cũng dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn hắn.

Dã Mã Thành chỉ có một Liễu gia, tuy rằng thực lực không thể chen vào tốp 10, nhưng cũng là một trong những gia tộc có thể cùng quyết định với 15 đại gia tộc Thiên Uy Điện, cũng không phải Dương gia có thể sánh bằng.

Gia tộc như vậy nhấc tay một cái là có thể huỷ diệt Dương gia, mà bản thân cũng không cần phải trả cái giá bao nhiêu lớn.

Nhưng mà bọn họ và Liễu gia không ân không oán, đối phương sao đột nhiên tự tiện tới bái phỏng?

Dương Thiết Hổ tuy rằng không nghĩ ra, nhưng lại không dám làm như không thấy, vội vàng nói: - Nhị đệ, chúng ta đi ra xem một chút!

- Ừ!

Lưu Tử Sương vội vàng gật đầu, Dương gia này cũng có một nửa là của hắn, hắn và Dương Thiết Hổ buộc chung một chỗ.

- Người ở đâu? Dương Thiết Hổ hỏi.

- Đã mời tới phòng lớn!
Dương Thiết Hổ và Lưu Tử Sương vội vàng sóng vai đi ra, Lâm Tài Tuấn và Lưu Hàn Diệp sau khi nhìn nhau một cái, cũng lập tức đứng dậy đuổi theo, rối rít nói: - Dượng, ta đi cùng các ngươi! - Cha, ta cũng đi xem!

Bọn họ nào dám cùng ở một chỗ với Chu Hằng, Dương Lan Hinh chứ.

Dương Lan Hinh tức giận nhìn bốn người Dương Thiết Hổ dần nhạt đi nói: - Cám ơn ngươi!

- Cảm tạ ta cái gì? Chu Hằng mỉm cười.

Dương Lan Hinh cũng không nói gì thêm, chỉ tiến tới ôm ấp Chu Hằng, thơm ngào ngạt cùng dáng người nóng bỏng khiến Chu Hằng nổi lên phản ứng, thằng nhỏ căng cứng chĩa vào bụng nàng, không khỏi khiến nàng oán trách trắng mắt liếc Chu Hằng một cái.

Nàng tạ ơn đương nhiên vì Chu Hằng lượng thứ, thời điểm ở Dã Mã Thành, Chu Hằng ngay cả nhà quyền thế như Phó gia cũng không chút do dự làm căng, cuối cùng lại là chủ đạo hủy diệt Phó gia!

Lúc trước, còn có Mông gia cùng Dương gia không chênh lệch lắm, nhưng mà cũng vì Chu Hằng mà hoàn toàn biến mất.

Hiện tại Chu Hằng lại lượng thứ, tự nhiên không phải hắn sợ, mà hoàn toàn là vì nàng.

Điều này làm cho Dương Lan Hinh rất cảm động, chỉ là tên này quá háo sắc, lập tức lộ ra cái đuôi hồ ly rồi.

Nàng ôm thắt lưng Chu Hằng, đột nhiên bật cười nói: - Nếu cha và Nhị thúc phát hiện Liễu gia kia đến là muốn bái kiến ngươi, không biết sẽ kinh ngạc biến thành bộ dạng gì nữa.

- Đi xem chẳng phải sẽ biết sao?

Chu Hằng cũng mỉm cười nói.

- Ngươi trước khi đi để bọn họ tới đây gặp ngươi, có phải sớm có dự mưu hay không? Dương Lan Hinh là người thông minh bực nào?

Chu Hằng cười ha ha, nói: - Bị cha ngươi dạy dỗ nửa ngày, ta cho hắn một chút xíu ngạc nhiên cũng không sao phải không?

Dương Lan Hinh thở dài: - Đâu chỉ là chút xíu ngạc nhiên, ta thấy cha ta cũng bị ngươi dọa cho tim thọt ra ngoài ấy chứ.

- Không sao, ta có rất nhiều Hồi Xuân Đan!

- Tên hẹp hòi, đây chính là nhạc phụ ngươi, ngươi không thể cho cha ta một chút mặt mũi sao?

- Ngươi không phải còn chưa gả đi sao?

- Hừ!

- Hừ gì chứ, chúng ta cũng đi xem thôi. ... Bốn người Dương Thiết Hổ không biết Liễu gia vì sao đột nhiên tới, nhưng mà thực lực Liễu gia mạnh hơn Dương gia cũng không phải là nhỏ tí tẹo, trong lòng bọn họ đều bất an, không biết vì sao lại đắc tội Liễu gia rồi.

- Biểu muội mấy ngày trước cùng tiểu tử Chu Hằng kia đi tới Dã Mã Thành, có thể hay không... Lâm Tài Tuấn nói ngập ngừng.

- Nhất định là tên khốn nạn Chu Hằng kia lại gây chuyện thị phi! Lưu Hàn Diệp lập tức mắng chửi.

Hắn lại có chút hiểu biết về Chu Hằng, bởi vì Chu Hằng ngay cả hắn cũng dám đánh, như vậy đến Dã Mã Thành trêu chọc không ít chuyện cũng không có gì to tát.

Dương Thiết Hổ và Lưu Tử Sương nhìn nhau một cái, mày đều nhíu lại.

Dương Lan Hinh không biết đi qua Dã Mã Thành bao nhiêu lần, tuy rằng cũng từng phế vài tên đui mù trêu chọc nàng, nhưng nàng lại xử lý rất tốt, cũng không đắc tội nhà quyền thế Dương gia không chọc nổi.

Bởi vậy nếu nói đắc tội Liễu gia thì cũng chỉ có Chu Hằng mà thôi.

- Đại ca, Liễu gia tuy rằng không phải gia tộc đỉnh cao Dã Mã Thành, nhưng cũng xếp tốp 15, chúng ta không thể trêu vào! Lưu Tử Sương hạ giọng nói.

Dương Thiết Hổ gật gật đầu, vừa mới còn dâng lên chút hảo cảm với Chu Hằng, trong nháy mắt lại tiêu biến, nếu thật là Chu Hằng gây họa với Liễu gia, hắn hận không thể một tay đánh chết Chu Hằng!

Dương gia không phải chỉ có một mình hắn, từ trên xuống dưới có bao nhiêu miệng ăn đấy.

- Nhị đệ, ngươi có nhiều chủ ý, theo ngươi thì chúng ta phải làm thế nào? Hắn hỏi Lưu Tử Sương. - Thí tốt giữ xe.

Chương 575: Theo nhau mà đến

Dương Thiết Hổ vừa nghe thí tốt giữ xe là biết nên làm thế nào rồi.

Hắn tuy rằng tính tình nóng nảy, nhưng cũng không phải là người không có đầu óc, bằng không hắn cũng không có thể trở thành lão đại trong 3 huynh đệ Dương gia, luôn luôn ngồi vững vị trí gia chủ này.

Không chỉ vì hắn có thực lực mạnh nhất, mà còn biết phán đoán tình thế, biết dùng người.

Nếu Liễu gia thật sự tới gây phiền toái, như vậy cơ bản có thể khẳng định, trước đó Dương gia hắn và Liễu gia chưa từng có qua ân oán, đối phương sao đột nhiên tới bái phỏng? Đây rõ ràng Dương gia có người đã gây họa, lúc này mới bị Liễu gia kéo tới tính sổ.

Nhất định phải giao tên đầu sỏ ra, trước triệt tiêu lửa giận của Liễu gia, sau đó khẳng định còn phải xuất huyết, bồi thường lượng lớn tiên thạch. Xuất huyết không phải đổ máu theo nghĩa thường, ý là phải bồi thường tức tới ói máu.

Cũng là vì tên Tang Môn Tinh kia!

Dương Thiết Hổ mặt tái xanh, gật gật đầu với Lưu Tử Sương, lúc này hắn cũng mặc kệ con gái thích Chu Hằng cỡ nào, nhất định phải tiêu diệt nhân tố không an phận này, nếu không Dương gia sớm hay muộn gì cũng bị diệt trong tay tên kia.

Hắn nghĩ lại, nói với hai người Lưu Hàn Diệp và Lâm Tài Tuấn: - Lan Hinh cũng đến tuổi lập gia đình rồi, hai người các ngươi ta đều rất xem trọng, chờ sau khi Tinh Phong Thí Luyện chấm dứt, thành tích các ngươi ai tốt hơn thì sẽ là con rể ta.

Không thể lại để cho con gái tùy hứng nữa.

Lưu Hàn Diệp, Lâm Tài Tuấn tuy rằng vì Liễu gia đột nhiên đến mà lo sợ, nhưng mà nghe Dương Thiết Hổ nói vậy vẫn mừng rỡ.

Ai cưới Dương Lan Hinh, chẳng những có thể cưới được một vưu vật như hoa như ngọc, kiều mỵ tận xương, mà còn trở thành gia chủ tương lai của Dương gia đấy!

Cho dù Lưu Tử Sương cũng cười.

Hắn đồng ý với Dương Thiết Hổ, hắn phải trả cái giá lớn vì Dương gia cũng là mong có một ngày con mình sẽ trở thành gia chủ Dương gia, hắn làm tất cả cũng vì con mình thôi! Cạnh tranh với Lâm Tài Tuấn?

Chê cười, loại sỏa bức này có tư cách gì cạnh tranh với con hắn!

Tương lai Dương gia nhất định là của con mình rồi.

Bốn người đều có tâm tư riêng. Trừ Dương Thiết Hổ vẫn tâm sự nặng nề ra, ba người kia lại vui mừng trong lòng, dường như ngay cả áp lực Liễu gia mang tới cũng không cánh mà bay. Cho tới khi vào phòng lớn, bọn họ mới nghiêm lại.

Người có tên, cây có bóng, Liễu gia tuy rằng không phải đỉnh cao thế gia của Dã Mã Thành. Nhưng đối với Dương gia mà nói thì cũng là quái vật lớn rồi.

Phòng lớn có 4 người khách, hai lão nhân đang ngồi thưởng thức trà, mà hai người trẻ tuổi lại phân ra ngồi phía sau họ, một người là thanh niên anh tuấn, một người là tiểu cô nương hoa nhường nguyệt thẹn.

Bọn họ tự nhiên là người của Liễu gia.

Sau khi được Chu Hằng gật đầu đồng ý, Liễu gia đã quyết định tới bái phỏng Chu Hằng. Phải giao hảo với vị Dược sư tam tinh, có được 11 vầng trăng vô cùng cao minh này.

Quy cách bọn họ xuất động cũng không thể nói là không cao, hai lão nhân đều là Nguyệt Minh Đế đỉnh phong, mà đôi nam nữ kia lại là người xuất sắc trong thế hệ trẻ tuổi của Liễu gia, nam tới là kết giao bằng hữu với Chu Hằng, mà nữ thì hắc hắc.

Dương gia dùng Dương Lan Hinh trói buộc Chu Hằng. Điều này làm cho mỗi đại gia tộc đều hiểu nên làm thế nào.

Các ngươi có thể dùng mỹ nhân kế, chúng ta sao lại không thể chứ?

Mỹ nữ này xuất chúng nhất trong thế hệ trẻ của Liễu gia đấy, chẳng những vóc người đẹp, dung mạo đẹp, hơn nữa còn có tài múa cực đẹp, một khúc Nguyệt Hoa Vũ năm đó làm cả Dã Mã Thành kinh diễm.

Thực ra nàng đã sớm gả cho người ta, nhưng mà gia tộc cần, một cái hôn ước nho nhỏ như vậy thì coi là gì?

Dương Thiết Hổ hít một hơi thật sâu. Trong nháy mắt ổn định tâm tính, sải bước bước ra, cười vang nói:

- Hai vị Liễu huynh đường từ xa đến, Dương mỗ không tiếp đón từ xa, xin thứ tội! Thứ tội!

Hai vị Nguyệt Minh Đế Liễu gia tuy rằng không để Dương Thiết Hổ vào mắt, chỉ coi như hắn chỉ biết ỷ vào con gái mình, nhưng người ta dù sao cũng là Nguyệt Minh Đế đỉnh phong, cũng không phải thứ bọn họ muốn vuốt ve liền có thể vuốt ve!

Hơn nữa bọn họ cũng không phải đến tìm phiền toái, vạn nhất chọc giận Chu Hằng... Vẫn còn vết xe đổ Phó gia huỷ diệt đấy.

Hai người nhao nhao đứng dậy, ôm quyền hoàn lễ. Chỉ nghe tiếng bước chân vội vã truyền đến, một gã tôi tớ ngã lăn vào, quỳ bái với Dương Thiết Hổ nói: - Báo, báo gia chủ đại nhân, Tôn gia Dã Mã Thành tới chơi!

Ông! Dương Thiết Hổ và Lưu Tử Sương đều lòng run lên, chỉ cảm thấy máu nóng lên đầu. Thiếu chút nữa trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

Tôn gia!

Dã Mã Thành cũng chỉ có một Tôn gia, đó chính là siêu cấp thế gia chân chánh à, là tồn tại đủ sức để chen vào tốp 10, thậm chí tốp 5!

Nếu như nói Liễu gia chính là quái vật lớn i, như vậy Tôn gia chính là một ngọn núi cao không thể leo tới!Chẳng lẽ Chu Hằng còn đắc tội với Tôn gia?

Dương Thiết Hổ hiện tại rất muốn quay về bầm thây Chu Hằng thành vạn đoạn tâm, tên hỗn trướng kia cũng quá biết gây chuyện rồi đấy, không ngờ đều đắc tội hai đại gia tộc siêu cấp! Tiểu tử này là Tang Môn Tinh đầu thai sao, đến tột cùng chạy đến Dã Mã Thành để làm gì?

- Hai vị Liễu huynh, xin chờ một chút, ta tới nghênh đón...

- Báo, báo gia chủ! Dương Thiết Hổ còn chưa nói hết, lại thấy một gã tôi tớ lảo đảo chạy vào, quỳ gối nói với hắn: - Báo gia chủ, Vu gia Dã Mã Thành tới chơi!

Vu, Vu gia!

Lại là siêu cấp gia tộc Dã Mã Thành, còn mạnh hơn Liễu gia rất nhiều, có thể cùng Tôn gia so sánh, thực lực có thể xếp vào tốp 5!

Dương Thiết Hổ chỉ cảm thấy tay chân lạnh như băng, Chu Hằng này đến tột cùng đã làm gì ở Dã Mã Thành mà khiến người người oán trách, lại dẫn tới ba siêu cấp gia tộc liên tục kéo tới tính sổ? Chẳng lẽ, tên này đều ngủ với khuê nữ ba nhà họ sao?

Không phải là không có khả năng, nhìn lại con gái mình, chẳng phải bị Chu Hằng làm cho thần hồn điên đảo sao?

Nghĩ như thế, hắn không khỏi nhìn lại khuê nữ của Liễu gia. Liễu gia rõ ràng là tới báo thù, tại sao phải mang theo con gái chứ? Đây không phải rất rõ ràng sao, khuê nữ này chính là khổ chủ!

Chu Hằng a Chu Hằng, tiểu tử này mình không quản, lại khiến Dương gia phải gánh vác tất cả!

- Báo, báo gia chủ, Triệu gia Dã Mã Thành tới chơi!

- Báo gia chủ, Ngưu gia Dã Mã Thành tới chơi!

- Báo...

Dương Thiết Hổ căn bản không có thời gian xuống núi nghênh tiếp, một đường nhà quyền thế Dã Mã Thành dường như thương lượng xong cùng nhau kéo tới.

Xong rồi! Dương gia xong rồi.

Chu Hằng tên súc sinh kia đến tột cùng ngủ với khuê nữ bao nhiêu nhà đây? Rước lấy nhiều khổ chủ như vậy?

Dương Thiết Hổ thấy rất rõ ràng, những gia tộc Dã Mã Thành lục tục đi lên này đúng là rất thống nhất, một gã hoặc hai gã lớn tuổi mang theo một nam một nữ nhỏ tuổi, ngẫu nhiên cũng có nhà mang theo hai thiếu nữ.

Tên Chu Hằng này đúng là khẩu vị thật tốt, rất biết làm màu, còn song phi khuê nữ của người ta!

Dương Thiết Hổ mặt như tro tàn, Lưu Tử Sương mặt như tro tàn, Lâm Tài Tuấn mặt như tro tàn, Lưu Hàn Diệp mặt như tro tàn.
- Báo, báo, báo gia chủ, Tư Đồ gia Dã Mã Thành tới chơi!

Tư, Tư Đồ gia!

Thành chủ Dã Mã Thành, người thủ hộ Tuyệt Tiên Thành bổ nhiệm giữ gìn trật tự?

Xong rồi, xong thật rồi! Người thủ hộ trật tự ra lệnh một tiếng, Dương gia không có chỗ dung thân ở 49 Tiên Thành, tất cả tu giả Tiên Thành sẽ xem họ là địc, trừ lẻn vào tinh vũ ra, bọn họ không còn con đường nào khác.

Ngay cả khuê nữ Tư Đồ gia cũng dám xâm hại! Tên kia là sắc quỷ đầu thai a!

- Báo, báo, báo, báo, báo, báo gia chủ, Dược sư, Dược sư, ba vị trưởng lão Dược sư hiệp hội tới chơi!

Dương Thiết Hổ a một tiếng, chỉ cảm thấy máu chảy ngược, toàn thân lạnh như băng, trước mắt lúc đen lúc trắng, chỉ thiếu chút nữa là bất tỉnh rồi.

Dược sư hiệp hội! Hắn khóc không ra nước mắt!

Đắc tội người thủ hộ trật tự Tiên Thành còn có thể ra ngoài làm cường đạo tinh hải, nhưng mà đắc tội Dược sư hiệp hội, ngay cả cường đạo tinh hải cũng muốn đuổi giết bọn họ!

Ông già Chu Hằng đến tột cùng làm sao sinh ra được hắn đây?

Việc cấp bách, chính là bỏ qua quan hệ với Chu Hằng, làm như mình trở thành người bị hại! Đúng, nữ nhi của hắn cũng bị Chu Hằng gieo họa! Mọi người cùng chung mối thù, là người một nhà, không phải là địch nhân!

Dương Thiết Hổ trong lòng hơi định, hắn cuối cùng cũng là Nguyệt Minh Đế đỉnh phong, lúc trước chỉ là liên tiếp bị đả kích cho nên có chút lú, nhưng một khi tỉnh táo lại thì lập tức bắt được điểm quan trọng.

Thí tốt giữ xe!

Sau khi ba gã trưởng lão Dược sư hiệp hội tiến vào phòng lớn, cuối cùng không ai tới nữa.

Dương Thiết Hổ không tự chủ được nhìn thoáng qua Lý Tú Phân trong ba gã Dược sư, trong lòng lập tức thầm nhủ khẩu vị của Chu Hằng.

Vị lão bán Từ nương này tuy rằng có mấy phần tư sắc, cái mông cũng rất tròn đẫy đà, nhưng mà dù sao cũng quá lớn tuổi, tại sao Chu Hằng ngay cả lão nương này này cũng không bỏ qua? Đúng là ăn tạp mà.

Nếu như Lý Tú Phân biết suy nghĩ lúc này của Dương Thiết Hổ, phỏng chừng sẽ phát động tất cả giao thiệp của nàng chém giết Dương Thiết Hổ thành một ngàn mốt vạn đoạn.

- Các vị, ta cũng là người bị hại a, nữ nhi của ta bị tiểu tử Chu Hằng kia mê hoặc, ngay cả ta cũng không muốn nhận! Dương Thiết Hổ quyết định tiên hạ thủ vi cường, lập tức kêu khổ trước mặt mọi người, tố lên oan khuất của mình.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, đều lộ ra vẻ quái dị, tên này sao tự nhiên chạy ra hát tuồng vậy?

Người nào không biết con gái ngươi và Chu Hằng như đùi và đầu đối, đây cũng chính là chuyện khiến cho bọn họ hâm mộ!

Con rể Dược sư tam tinh, 11 vầng trăng a!

Gia tộc nào mà không muốn kết thân với đối tượng như vậy? Nhưng tên Dương Thiết Hổ chiếm được tiện nghi lớn như vậy còn không tính, lại còn một bộ bị ủy khuất, đúng là rất biết giả bộ a! Không biết giả ngu sẽ bị sét đánh sao?

- Dương huynh, đáng khoe như vậy sao? Nguyệt Minh Đế 7 luân Vu gia cười nói.

- Phải phạt ba chén rượu à! Nguyệt Minh Đế Ngưu gia lớn tiếng nói, bản thân hắn là một tên sâu rượu, tự nhiên đôi ba câu không rời khỏi chữ rượu.

Mọi người nhao nhao ồn ào, người ta chính là cha vợ Chu Hằng à, cho dù giả bộ ép thì sao, ai cũng không dám nói thật à!

Dương Thiết Hổ lại buồn bực, ta khoe gì chứ? Nữ nhi của ta đều bị tiểu tử kia mê hoặc cho thần hồn điên đảo, lại còn rước lấy phiền toái lớn cho gia tộc, hắn còn có tâm tình khoe ra sao? Khoe có con rể biết gây họa như vậy sao?

Tuy nhiên có điểm không đúng a, những người này vì sao mỗi người đều vẻ mặt ôn hòa, sao không nhìn ra chút xíu bộ dáng hưng sư vấn tội, đây là chuyện gì xảy ra?

- Dương huynh, đây là khế đất Phó gia, hiện tại giao cho ngươi! Tư Đồ Yếu Phương gật gật đầu với Tư Đồ Lăng, Tư Đồ Lăng lập tức đi tới trước Dương Thiết Hổ, lấy ra một cuốn giấy trắng, dùng tơ lụa màu tím vàng buộc lại.

Phó, khế đất Phó gia?

Dương Thiết Hổ hoảng sợ, người nào không biết Phó gia chính là một trong những gia tộc cường đại nhất Dã Mã Thành, nhưng đối phương đưa khế đất Phó gia cho hắn là có ý gì?

Đùa gì thế! Hắn cầm khế đất Phó gia chẳng phải sẽ kết tử thù với Phó gia sao? Dương gia nho nhỏ, người ta một đấm cũng có thể đánh nát à!

Chương 576: Lợi hại quá mức!!

Dương Thiết Hổ cơ hồ nhận lấy theo bản năng, vừa triển khai, cái này quả nhiên là con dấu khế đất người thủ hộ trật tự Dã Mã Thành!

Con dấu là một cái trận pháp giản dị, bất luận kẻ nào dám cả gan làm nhái chính là địch cùng Tuyệt Tiên Thành!

Bản thân Tư Đồ gia chính là Thành chủ Dã Mã Thành, hơn nữa lại cho trước mắt nhiều người như vậy, phần khế đất này tuyệt đối là thật !

Nhưng vì cái gì?

Dương Thiết Hổ bắt đầu hoảng sợ, nhưng lập tức cảm giác ra điều gì.

Khế đất Phó gia làm sao có thể rơi xuống trong tay Tư Đồ gia? Hơn nữa còn giao cho hắn trước mặt nhiều người như vậy? Đây không phải ý nghĩa Tư Đồ gia giao địa bàn Phó gia cho hắn?

Mục tiêu Dương Thiết Hổ phấn đấu, chính là một ngày kia có thể dọn gia tộc vào Dã Mã Thành!

Đây là một loại nhận đồng, một loại khẳng định, càng là một loại quang vinh, tượng trưng địa vị!

Có thể quản gia tộc trong Dã Mã Thành, chính là gia tộc đứng đầu nhất trong khu vực Dã Mã Thành, một trong!

Cho dù chỉ chen vào trước hai mươi, trước 30, vậy cũng đã đủ!

Dương Thiết Hổ nằm mộng cũng muốn có một phần địa bàn Dã Mã Thành, nhưng nhìn khế đất trên tay mình, hắn lại dâng lên một cỗ cảm giác mãnh liệt không chân thật, luôn cảm giác mình đang nằm mơ.

Hơn nữa, việc này vô cùng cổ quái a!

Phó gia là một trong gia tộc đỉnh cao Dã Mã Thành, khế đất bọn họ làm sao chạy đến trong tay Tư Đồ gia, lại cho hắn trước mặt nhiều người như vậy?

Trên trời rơi xuống đến một khối bánh thật lớn a!

Nhìn thấy phần khế đất này, vô luận là Dương Thiết Hổ hay là Lưu Tử Sương, Lâm Tài Tuấn, Lưu Hàn Diệp đều hủy bỏ những ý tưởng thế lực siêu cấp Dã Mã Thành tới tìm Dương gia gây phiền toái, bởi vì chuyện phát triển cũng làm cho bọn họ không biết rõ tình huống.

Ít nhất Lâm Tài Tuấn cùng Lưu Hàn Diệp mừng rỡ , bởi vì vào Dã Mã Thành xong. Ý vị địa vị của bọn họ tăng lên một cấp bậc, trở thành quý thiếu chân chính!

- Tư Đồ huynh, phần đại lễ này ta không dám thu a! Dương Thiết Hổ căn bản không biết rõ chuyện khúc chiết, đối mặt với một phần đại lễ hắn tha thiết ước mơ lại chần chờ, rút lui!

Tư Đồ Yếu Phương nhướng mày, trong lòng dâng lên ý không vui.

Giao địa bàn Phó gia cho Dương gia, đây là quyết định Chu Hằng làm ra từ lúc huỷ diệt Phó gia, những gia tộc khác đỏ mắt cũng biết vì vậy mà đắc tội một vị Dược sư tam tinh sẽ không khôn ngoan.

Bất quá bọn hắn cũng không làm quá lộ liễu. Dương gia chỉ nhận được địa bàn Phó gia ở trong Dã Mã Thành, về phần sản nghiệp Phó gia toàn bộ bị bọn họ phân, đại bộ phận đều là địa phương gieo trồng linh thảo, những thứ này là mấu chốt thế lực bậc thấp Tiên Thành dựa vào sinh tồn.

Ở trong mắt Tư Đồ Yếu Phương, Dương Thiết Hổ từ chối là giả, dụng ý chân chính là oán giận lấy chỗ tốt quá ít!

Thật đúng là tham a!

Tư Đồ Yếu Phương kính Chu Hằng. Tuy rằng Dương Thiết Hổ với hắn đều là Nguyệt Minh Đế đỉnh phong, nhưng khoảng cách bọn họ trèo lên con đường Nhật Diệu Vương khẳng định bất đồng, chiến lực cũng cách nhau 1 trời 1 vực!

Hắn xếp hạng chiến lực tốp 5 Dã Mã Thành cũng không phải đường trắng !

- Dương huynh, đây là quyết định của Chu thiếu! Tư Đồ Yếu Phương trầm giọng nói. Ích lợi phân chia từ lúc Phó gia huỷ diệt đã quyết định tốt, hơn nữa tuy rằng mọi người tiếp xúc tính cách Chu Hằng không dài, nhưng cũng biết hắn tuyệt đối là người nhất ngôn cửu đỉnh, tuyệt sẽ không lật lọng!

Như vậy khẳng định lão gia hỏa Dương Thiết Hổ nảy lòng tham!

Chu, Chu thiếu?

Trong khoảng thời gian ngắn Dương Thiết Hổ không hiểu gì. Thẳng một lát sau chần chờ hỏi: - Chu Hằng? .

- Đương nhiên! Tư Đồ Yếu Phương gật đầu.

Oanh! Oanh! Oanh! Oanh!

Bốn người Dương Thiết Hổ, Lưu Tử Sương, Lâm Tài Tuấn, Lưu Hàn Diệp đồng thời nổ vang trong óc, như là kẻ ngốc.

Chu thiếu!

Đường đường một trong lão tổ Tư Đồ gia, Đồ Yếu Phương chiến lực xếp hạng tốp 5 Dã Mã Thành Tư không ngờ gọi Chu Hằng là Chu thiếu! Này này này này, bọn hắn nghễnh ngãng sao?

- Dương huynh, hiện tại Chu thiếu ở nơi nào? .

- Mời Chu thiếu đi ra để ta bái kiến! .

- Dương huynh .

Mọi người nhao nhao nói.

Dương Thiết Hổ dù ngu đi nữa cũng có thể nhìn ra những người này bởi vì Chu Hằng mới tới chỗ này, tuy nhiên không phải bởi vì Chu Hằng ngủ với khuê nữ của người ta, mà là khiến những người này đều có loại kính sợ phát ra từ nội tâm! Kính sợ?

Đúng vậy, chính là kính sợ!

Những người này đại biểu cho lực lượng mạnh nhất Dã Mã Thành. Nhưng không ngờ bọn họ lại kính sợ đối một mao đầu tiểu tử vừa mới phi thăng Tiên giới!

Khó tin!

Nhưng những người này căn bản không cần thiết diễn trò ở trước mặt hắn a!

Những thế lực này tùy tiện phái 1 chi ra, muốn tiêu diệt bọn họ Dương gia cũng chỉ hơi chút tiêu phí một chút tay chân, nào cần dối lừa hắn?

Chu Hằng lợi hại như vậy?

Nghĩ đến đây, Dương Thiết Hổ mặt không khỏi đỏ!

Phía trước hắn bỡn cợt Chu Hằng không xu dính túi, nhưng bây giờ cái tên ăn bám này ở trong mắt hắn không ngờ nhanh chóng biến hóa thành tồn tại chư thế lực Dã Mã Thành kính úy, chẳng những kinh ngạc lạ thường, càng làm cho hắn không biết đối mặt với Chu Hằng như thế nào!

Một cái xoay người cũng quá hoa lệ!

Con gái a con gái, ngươi lừa gạt lão tử ngươi thảm a!

- Các vị mời ngồi, ta đây... mời Chu thiếu đi ra! Dương Thiết Hổ vốn định gọi thẳng tên Chu Hằng, nhưng lời đến khóe miệng, hắn lập tức cảm thấy không ổn, mọi người đều gọi Chu Hằng là Chu thiếu, hắn lại tùy tiện gọi thẳng tên, chẳng phải tước sĩ diện của mọi người sao?

Dù sao bây giờ Chu Hằng còn không phải con rể nhà hắn!

Chu thiếu!

Lưu Hàn Diệp cùng Lâm Tài Tuấn đều dâng lên từng luồng hàn ý từ đáy lòng, bọn họ đều từng gặp những đại nhân vật trong Dã Mã Thành.

Đại nhân vật chân chính, giậm chân một cái toàn bộ Dã Mã Thành đều run rẩy!

Nhưng những người này không ngờ xưng Chu Hằng là Chu thiếu!

Dựa vào cái gì? Cái tên kia dựa vào cái gì có thể nhận được vinh quang như vậy?

Tiểu tử kia chỉ là tán tu vừa mới phi thăng đi lên từ Phàm giới, ở Tiên giới căn bản không có bối cảnh gì - nếu không khẳng định Giới Môn đã sớm tiếp dẫn đến Tiên giới thành tiên . Làm sao có thể xuất hiện ở chỗ sâu trong vũ trụ hoang vắng?

Hắn đến tột cùng đụng vào đại vận gì, không ngờ có thể làm cho Nguyệt Minh Đế đỉnh phong đều kính sợ như thế?

Chu Hằng chỉ là Nguyệt Minh Hoàng a, hơi thở kia hoàn toàn là thật sự, căn bản không giả được!

Vì cái gì! Vì cái gì! Vì cái gì! Tại sao là Chu Hằng? Vì cái gì không là bọn hắn?

Hai người tràn đầy hâm mộ ghen tị, hai mắt đều đỏ, càng không thể tin tưởng, không chịu tin tưởng, không muốn tin tưởng!

Chu Hằng cùng Dương Lan Hinh thực ra đã đến bên ngoài cửa, Dương Thiết Hổ phái ra người mời hắn vừa ra khỏi cửa liền thấy hắn, thần sắc vội vàng nghiêm lại, nửa quỳ hành lễ nói: - Chu thiếu, gia chủ đại nhân cho mời! .

Người nọ cũng không phải người ngu. Biết Chu Hằng hiện tại tuyệt đối là nghịch thiên, trong lời nói tràn đầy kính sợ!

Chu Hằng gật gật đầu, quay đầu nói với Dương Lan Hinh: - Chúng ta đi vào! .

- Ân! Dương Lan Hinh mềm mại nắm tay Chu Hằng, trong lòng tràn đầy kiêu ngạo!

Mục tiêu đời này của Dương Thiết Hổ chính là chiếm cứ chỗ đứng nhỏ nhoi ở trong Dã Mã Thành, hiện tại chẳng những thực hiện, hơn nữa quy cách còn vượt qua xa!

Gia tộc nào có thể làm cho toàn bộ thế lực Dã Mã Thành tập thể bái phỏng? Tư Đồ gia cũng không có mặt mũi như vậy!

Cha được vẻ vang. Nàng tự nhiên như được ăn mật ngọt!

- Cảm ơn! Nàng nhỏ giọng nói.

- Buổi tối theo giúp ta! Chu Hằng cũng nhỏ giọng cười nói.

- Lưu manh! Dương Lan Hinh gắt một cái.

Khi hai người bước vào đại sảnh, nguyên bản toàn trường tiếng động lớn lập tức trở nên yên tĩnh lại, mỗi nhóm lão tổ đại gia tộc đều thu hồi thanh âm, trên mặt hiện đầy tươi cười, nhao nhao nhìn về phía Chu Hằng.

Thấy một màn như vậy, nguyên bản Dương Thiết Hổ còn có chút không chắc cũng không khỏi không tin tưởng. Mặt mũi của Chu Hằng lớn đến thái quá!

Trách không được lúc trước hắn dám ba hoa nói lần này Dương gia bắt được thứ nhất Tinh Phong Thí Luyện! Chỉ cần Chu Hằng nói, những gia tộc này khẳng định sẽ vòng quanh Chu Hằng, giao lệnh phù cho Chu Hằng, cướp lấy thứ nhất dễ như trở bàn tay!

Trừ phi tám thành lớn khác cũng làm như vậy, tập trung toàn bộ lệnh phù đoạt được ở trên người một người, lúc này mới có thể tranh.

- Chu thiếu! .

Tất cả gia tộc đều đứng lên, chào hỏi Chu Hằng.

- Đại nhân! Ba gã trưởng lão hiệp hội Dược sư cũng bu lại, tu vi bọn họ không cao vốn không được chen vào. Nhưng ai bảo bọn họ là Dược sư nhị tinh tôn quý, ai dám không cho bọn hắn mặt mũi?

Nhìn mọi người vây quanh Chu Hằng, Lâm Tài Tuấn cùng Lưu Hàn Diệp đều tức giận đến toàn thân phát run, bọn họ hy vọng mình mới là người được mọi người kính sợ!

- Tiểu nhân đắc chí! Lâm Tài Tuấn thấp giọng nói.

- Bất quá là gặp vận may! Lưu Hàn Diệp cũng nhỏ giọng hừ nói.

Hai người liếc nhìn nhau, đều từ ánh mắt của đối phương thấy được cừu thị đối với Chu Hằng.

Cái gọi là địch nhân của địch nhân là bằng hữu. Tuy rằng trước kia bọn họ không hợp nhau, nhưng bây giờ lại có một cái địch nhân chung cường đại!

- Nhất định phải giết chết hắn! .

- Đương nhiên! .

Hai người đều lộ ra một tia cười lạnh, trong nháy mắt kết thành đồng minh.

Dương Thiết Hổ giống như nằm mơ nhìn chúng lão tổ nhà quyền thế lấy lòng Chu Hằng, tựa như đẩy ra vãn bối nữ tính gia tộc của chính mình, một bộ dáng vô sỉ bất cứ lúc nào đều có thể trên giường cùng Chu Hằng.

Hắn hiểu!

Chu Hằng là con rể của hắn! Hắn phải bảo vệ ích lợi nữ nhi! Hắn phải bảo vệ ích lợi Dương gia!

- Các vị, hoan nghênh mọi người đã đến, Dương mỗ đã bày ra yến hội, còn xin các vị ăn một bữa cơm! Dương Thiết Hổ dù sao làm gia chủ hơn một ngàn năm, lập tức làm ra ứng biến.

Tiên nhân có thể không ăn không uống, mọi người chạy đến nơi này mục đích cũng không phải là vì ăn uống, chỉ muốn kết cùng Chu Hằng một tầng quan hệ sâu. Nhưng nếu Dương Thiết Hổ nói như vậy, mọi người đều không thể không cho hắn mặt mũi.

Dương Thiết Hổ âm thầm đắc ý trong lòng, có cảm giác hết thảy đều ở nắm trong tay. Nhưng khi ánh mắt của hắn không cẩn thận chạm cùng Chu Hằng, không khỏi chột dạ một trận, vội vàng nháy mắt Dương Lan Hinh ra dấu, ý bảo ái nữ nhất định phải trấn an Chu Hằng tốt.

- - - - - - - - - - oOo- - - - - - - - - -

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau