KIẾM ĐỘNG CỬU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiếm động cửu thiên - Chương 511 - Chương 515

Chương 511: Ngầm hại nhau

Tên đầy bụng xấu xa!

Chu Hằng lòng cảnh giác, Lâm Tài Tuấn muốn hại hắn, mà hắn cũng có ý tưởng giống vậy. Tuy rằng hắn chỉ là Nguyệt Minh Vương, nhưng chiến lực lại có thể sánh ngang Nguyệt Minh Hoàng, điều này Lâm Tài Tuấn tuyệt đối không thể tưởng được.

Ai hại ai còn chưa biết đâu.

Tinh Mị căn bản không để ý tới công kích của những người khác, tuy rằng nó cũng không có khả năng hoàn toàn xem nhẹ những công kích này, nhưng mà mấy tên Nguyệt Minh Hoàng so với trăm tên quỷ vật chiến lực Nguyệt Minh Hoàng lúc trước Chu Hằng diễn hóa ra, thì căn bản không thể sánh nổi.

Hiện tại yêu vật này lại đang có cảm giác hạnh phúc!

Lúc này mới giống như yêu quái, làm theo ý mình, tự ý tung hoành.

Đầu quái vật này càng đánh càng hưng phấn, miệng gào khóc, dường như đã thu được toàn thắng vậy, kêu có vẻ vui sướng.

- Con Tinh Mị này ăn phải xuân dược sao, tại sao hưng phấn như thế?

- Đúng vậy, bị đánh mà cũng thoải mái như vậy, đúng là biến thái!

- Không nghĩ tới trong đám quái vật cũng có tồn tại như vậy, ta còn tưởng rằng chỉ Triệu Thất mới thích bị nữ nhân thọng mặt đấy.

Trăm tên tiên nhân Dương gia đều dùng thần ý trao đổi với nhau, con Tinh Mị trước mặt này đúng là quá cổ quái, bọn họ chưa từng nhìn thấy yêu vật bị đánh mà còn hưng phấn như thế.

Tinh Mị lại hoàn toàn không biết, chỉ nhìn chằm chằm Chu Hằng không ngừng xuất kích, lúc trước trong chiến đấu nó dùng bản năng phát giác ra Chu Hằng có năng lực uy hiếp được tính mạng của nó, bởi vậy lúc này nó chiếm được thượng phong, tự nhiên phải tiêu diệt uy hiếp này trước.

Thậm chí, nó nguyện ý vì vậy mà phải trả cái giá lớn phải trả.

- Kết trận, nguyệt luân phiên công kích! Dương Lan Hinh uy phong lẫm lẫm quát to. Tay phải rung lên, hai ngọn núi tại lồng ngực cũng rung mạnh. Thiếu chút nữa khiến mọi người phun máu mũi, chiến lực cũng bởi vậy mà xuống thấp nhất.

Cũng may mọi người đều là tiên nhân, có thể đi đến một bước này, làm sao lại không có tín niệm kiên định, nhao nhao tế vầng trăng của mình ra, vắt lên trời cũng nhau chiếu rọi, sau đó điên cuồng đánh xuống Tinh Mị.

Tiên khí khó được, nhưng nhân thể lại là một cái bảo tàng, cũng không sợ lực sát thương của vầng trăng.

Ầm ầm. Mấy trăm ánh trăng đánh xuống, dường như Quần Tinh Vẫn Lạc, thanh thế lớn vô cùng.

Đột nhiên bị làm khó dễ, Tinh Mị căn bản không dự đoán được, cả người vừa muốn đuổi bắt Chu Hằng, liền bị mấy trăm ánh trăng đánh xuống, chấn cho nó kêu thảm. Mấy chỗ da tróc thịt bong, máu tươi vấy đỏ.

Trong mấy trăm người này lại còn có vài tên Nguyệt Minh Hoàng, tuy rằng bọn họ còn chưa đạt tới Nguyệt Minh nhị trọng thiên đỉnh phong, có thể chính diện chống lại Tinh Mị, nhưng công kích của bọn họ cũng không thể sao lãng.

Tinh Mị đột nhiên bị đánh đột ngột, lập tức rống giận. Ở trong ý thức đơn giản của nó, ai làm thương tổn nó, thì nó liền đánh người đó!

- Grào! Tên to xác cuối cùng buông tha cho Chu Hằng, cự chưởng vung lên chụp tới những người khác.

Dương Lan Hinh không chút hoang mang, tọa trấn ở giữa chỉ huy, chia trăm người làm mười đội để dễ sai khiến, một nửa người phụ trách dắt quái vật. Một nửa kia lại phụ trách công kích, đợi sau khi Tinh Mị bị chọc giận lại đổi cho nhau, đùa bỡn Tinh Mị như trong lòng bàn tay.

Từng bóng người bay múa, hoa cả mắt.

Lâm Tài Tuấn ánh mắt âm trầm, hiện tại đúng là thời cơ tốt nhất đục nước béo cò, hắn phải giết chết Chu Hằng.

- Oanh! Oanh!

Hắn bỏ qua sắp xếp của Dương Lan Hinh, liên tục xuất chưởng, với chiến lực Nguyệt Minh Hoàng của hắn rất nhanh khiến Tinh Mị mạnh mẽ đánh trả. Hắn cười lạnh, tránh về phía Chu Hằng, muốn kéo Chu Hằng xuống nước.

Dương Lan Hinh không khỏi nhíu mày, nhưng Lâm Tài Tuấn nói như thế nào cũng là biểu ca của nàng, nàng cũng không tiện nghiêm trách, cũng may cũng chỉ có một người, vấn đề không lớn, nàng liền mở một mắt nhắm một mắt, dồn bất mãn tại trong lòng.

Chu Hằng triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ, nhưng Lâm Tài Tuấn lại như bóng với hình đuổi theo, thủy chung kéo ra một khoảng cách với hắn, để hai người đều bị lọt vào công kích của Tinh Mị.

Lâm Tài Tuấn đang tìm cơ hội, tìm một cơ hội khiến cho Chu Hằng vạn kiếp bất phục.

Chu Hằng cũng rất phối hợp, Lâm Tài Tuấn muốn hại hắn, hắn cũng muốn đá lại cho đối phương một đá.

Kể từ đó, cơ hội tự nhiên sẽ tới! Tinh Mị sau khi đánh một chưởng vào khoảng không, Chu Hằng vừa mới lui được vài dặm, thân hình còn chưa đứng vững, Tinh Mị lại vỗ ra một chưởng, cự chưởng tiếp tục vỗ tới.

Chuyện này vốn không có gì, nhưng Lâm Tài Tuấn giống như hoảng loạn quá, nặng nề bắn về phía Chu Hằng! Hơn nữa, vừa lúc là từ hướng ngược lại va chạm, với lực lượng Nguyệt Minh Hoàng của hắn, Chu Hằng bị hắn va vào khẳng định sẽ nhanh chóng bắn về phía cự chưởng của Tinh Mị.

Vậy đơn giản là chui đầu vô lưới.

Sau lại nói tiếp Lâm Tài Tuấn cũng rất vô tội a, hắn đang tránh né công kích của Tinh Mị, ai biết lại vừa lúc đụng trúng Chu Hằng như vậy?

Chu Hằng cười lạnh trong lòng, trong nháy mắt Lâm Tài Tuấn sắp đụng vào hắn, hắn đột nhiên bộc phát ra lực lượng 9 vầng trăng, thân hình chuyển hướng một cách khó có thể tin, giống như đang thất kinh vậy, hai tay vung loạn vừa lúc đánh lên lưng Lâm Tài Tuấn.

Lực lượng 9 vầng trăng của hắn thu lại trong nháy mắt, tốc độ nhanh khiến cho Lâm Tài Tuấn chỉ kịp liếc thấy, đang lúc trong ánh mắt khó tin của mọi người, Lâm Tài Tuấn đã hét thảm một tiếng, dũng cảm vọt tới Tinh Mị.

- Thật nghĩa khí! Chu Hằng ổn định thân hình, lập tức khen ngợi, mặt còn đầy cảm kích.

Mọi người đều sửng sốt, bọn họ tự nhiên biết rõ tính cách của Lâm Tài Tuấn, tên này không bỏ đá xuống giếng thì quên đi, lại còn chủ động chắn đao cho hắn? Đây là Lâm Tài Tuấn sao? Chẳng khác nào Thánh nhân a!

Nhưng mà Chu Hằng diễn cũng không có một kẽ hở, nếu không phải Lâm Tài Tuấn tự nguyện, bằng vào một chưởng của Nguyệt Minh Vương có thể đánh bay Nguyệt Minh Hoàng sao?

Nói đùa!

Vương và hoàng chính là cách biệt một trời một vực!

Thật sự cổ quái, chẳng những gặp phải một con Tinh Mị thích ngược đãi, mà không ngờ Lâm Tài Tuấn cũng đổi tính, đúng là một ngày cổ quái.

Thiên tài muốn làm Thánh nhân!

Lâm Tài Tuấn trong lòng kêu thảm, khi Chu Hằng phát ra lực lượng 9 vầng trăng, hắn tự nhiên biết bị người giả heo ăn thịt hổ!

Có lực lượng 7 vầng trăng khuyết là có thể tấn công Nguyệt Minh nhị trọng thiên, 9 vầng trăng khuyết tuyệt đối là chiến lực của Nguyệt Minh Hoàng! Đổi một lúc khác, với lực lượng 3 vầng trăng của hắn vẫn có thể dễ dàng thắng Chu Hằng, nhưng mà lại cố tình ở lúc khẩn cấp này!

Muốn hại người lại bị người hại lại.

- Chu Hằng, ta đập chết ngươi... Hắn chửi ầm lên, nhưng trước mắt tối sầm, Tinh Mị đã một chưởng nện xuống.

Mạng ta xong rồi! - Nghiệt súc khá lắm, dám làm càn ở trước mặt vương gia gia ngươi. Một tiếng quát chói tai vang lên, chỉ thấy một đạo nhân ảnh như thác nước bắn xuống, đi sau mà tới trước, chỉ cất một bước đã tới trước người Lâm Tài Tuấn.

Đấm phải đấm ra, cả cánh tay bành trướng gấp mười, lực lượng đánh ra vô cùng đáng sợ.

- Thình thịch!

Một quyền đánh vào lòng bàn tay Tinh Mị, bàn tay to thịt dày của Tinh Mị lại bị mạnh mẽ đánh bay!

Đúng là Vương Nguyên Long! Nguyệt Minh Đế!

Chu Hằng cuối cùng cũng thấy được chênh lệch tiểu cảnh giới Tiên cấp... Đây không phải tiểu cảnh giới, rõ ràng là kém vài đại cảnh giới a!

Đầu Tinh Mị này mặc dù chỉ là ấu thể, nhưng thực lực đã đạt đến Nguyệt Minh nhị trọng thiên đỉnh phong, nhưng mà không ngờ bị Nguyệt Minh tam trọng thiên một quyền đánh bay, chênh lệch trong đó đúng là quá lớn.

Tuy nhiên đáng tiếc, Lâm Tài Tuấn không ngờ không chết!

Vương Nguyên Long là loại người tính tình nóng nảy, lúc trước Dương Lan Hinh khuyên can nên không thể ra thủ, lúc này vì cứu Lâm Tài Tuấn mới đánh ra một kích, hắn lập tức lập uy, đấm ra một đấm đã đấm cho Tinh Mị không thể chống đỡ.

Với tu vi Nguyệt Minh Đế của hắn, muốn thu thập ấu thể Tinh Mị này quả thật dễ như trở bàn tay, đánh cho tên to xác kia căn bản không đủ sức phản kháng, nếu không phải là thiên địa dị chủng, xương cốt toàn thân chắc chắn vô cùng, thì đã sớm bị đánh thành thịt vụn rồi!

- Tiểu tạp chủng, ngươi dám hại ta! Lâm Tài Tuấn sau khi hơi kinh hoàng, ổn đinh lại, mặt lập tức giận dữ, giết về phía Chu Hằng.

- Ngươi làm cái gì? Dương Lan Hinh chắn trước người Chu Hằng, gương mặt quyến rũ tràn đầy bất mãn.

Lúc trước Lâm Tài Tuấn không nghe nàng chỉ huy đã khiến nàng cực kỳ bất mãn, mà với sự thông minh của nàng làm sao không nhìn ra, vừa rồi chính là Lâm Tài Tuấn cố ý hại chết Chu Hằng!

Chu Hằng là nhân tài trong mắt nàng, nói không chừng ngày sau có thể đưa Dương gia tới tầm cao mới, có thể nói, giá trị của Chu Hằng thậm chí còn lớn hơn con Tinh Mị ấu thể này! Hơn nữa, Lâm Tài Tuấn còn phá hủy kế hoạch luyện binh của nàng, làm cho Vương Nguyên Long buộc phải ra tay trước dự tính.

Dưới cơn thịnh nộ, nàng cũng không chút che giấu bất mãn với Lâm Tài Tuấn. Chu Hằng lại phối hợp núp phía sau Dương Lan Hinh, mắt liếc Lâm Tài Tuấn nói: - Lâm thiếu, vừa rồi ta không phải cố ý a, ngươi ngàn vạn lần không nên để ở trong lòng.

- Ngươi, ngươi... Lâm Tài Tuấn tức giận muốn chết, từ trước đến nay chỉ có hắn hại người khác, không nghĩ tới lúc này lại bị Chu Hằng hại lại!

Hơn nữa, hắn lại không thể giải thích rõ được!

Nói cái gì? Nói Chu Hằng thực ra ẩn tàng lực lượng, thậm chí hắn có chiến lực 9 vầng trăng? Nhưng mà trước đó chỉ có hắn thấy được, hiện tại tiểu tử này lại có Dương Lan Hinh bảo hộ, có muốn bức hắn dùng toàn lực cũng không bức được.

Hắn đã chọc cho Dương Lan Hinh nổi giận, không nên tiếp tục kích tiểu muội tâm ngoan thủ lạt này nữa.

Lâm Tài Tuấn cũng hận luôn Dương Lan Hinh, bọn họ có quan hệ thân thích bao nhiêu năm, nhưng mà lại không sánh bằng một ngoại nhân sao?

Tiện nhân kia, ngày sau bị hắn vật lên giường, nhất định phải hung hăng hành hạ một phen!

Lâm Tài Tuấn cúi đầu, nén bất mãn vào lòng, bây giờ tất cả thứ hắn có đều do Dương gia cho, căn bản không có tư cách trở mặt. Oanh! Oanh! Oanh!

Bên kia, Vương Nguyên Long đại phát thần uy, thực lực của hắn hoàn toàn nghiền ép ấu thể Tinh Mị, cũng không tế xuất trăng sáng của bản thân, chỉ dựa vào quyền đầu đã đánh cho Tinh Mị da tróc thịt bong, rõ ràng là muốn đánh chết!

Cao hơn một tiểu cảnh giới, đã có khí phách như thế!

Dương Lan Hinh đảo qua sắc mặt Lâm Tài Tuấn, ánh mắt lóe lên cảnh cáo, sau đó mới phất phất tay, nói: - Nhanh đi thu xương cốt Tinh Mị đi!

Đây chính là kim loại cực kỳ trân quý!

Mọi người nhao nhao đáp xuống, lúc này bọn họ không thể về tay không.

- Đều dừng tay cho lão tử, khối thi thể Tinh Mị này, Hắc Báo quân đoàn chúng ta thu! Đúng vào lúc này, một bóng râm lớn phủ xuống, một chiếc tinh thuyền còn lớn hơn Không Hạm Dương gia xuất hiện trên trời, đầu thuyền cắm một lá cờ hình khô lâu, đúng là dấu hiệu cường đạo tinh hải! - - - - - oOo- - - - -

Chương 512: Cường đạo tinh hải

- Cường đạo tinh hải!

Mọi người đều cả kinh kêu lên, vẻ mặt đều khẩn trương.

Ác danh của cường đạo tinh hải đã ăn sâu vào lòng người rồi, những kẻ bị truy nã này vốn là hung nhân phạm tội ác không thể tha thứ trong 49 Tiên Thành, hiện tại lại liếm máu lưỡi đao mà sống, người nào không phải hạng người coi mạng người như cỏ rác?

Võ giả trong Tiên Thành dù gặp địch nhân, chỉ cần không phải cừu hận không thể hóa giải, như vậy chắc chắc sẽ không liều mạng, như vậy không đáng a, phân ra thắng bại mọi người liền phủi mông mỗi người một nơi.

Trừ phi có thực lực hoàn toàn nghiền ép, nếu không phải cẩn thận chó cùng rứt giậu, bị đối phương trước khi chết cắn lại mình một cái.

Nhưng cường đạo tinh hải lại khác, bọn họ đều là hạng người hung ác vô cùng, cho dù chống lại đối thủ mạnh hơn mình cũng dám, cũng đám chiến đấu với bất cứ giá nào, khiến đối thủ cho dùng thắng cũng phải trả cái giá khá nặng phải trả.

Đám người này là những kẻ bị truy nã, coi thường sinh mệnh, bao gồm mình!

Bởi vậy, nghe tên cường đạo tinh hải, sĩ khí Dương gia đều yếu ba phần.

- Hừ! Dương Lan Hinh vọt lên, thần ý tràn ra ổn định quân tâm, vừa cao giọng nói: - Chúng ta là thuộc hạ Dương gia Tây Hợi Thành, xin các vị cho chút mặt mũi, chúng ta sẽ dâng lên một phần hậu lễ!

- Tốt nhất, chúng ta cũng chỉ muốn phát tài thôi. Trên thuyền hải tặc truyền tới một thanh âm, âm sầm lại thập phần trầm thấp, nhưng lại truyền rõ mồn một vào tai mọi người: - Lưu lại tất cả tài phú của các ngươi, còn có tinh thuyền, còn có nữ nhân!

Người Dương gia nghe được đều giận tím mặt.

Những cường đạo tinh hải này cũng quá mức đi, lại muốn cướp sạch tài phú của bọn họ nữa! Thực ra như vậy không phải không thể nhẫn nhịn. Từ lúc bọn họ rời cảnh ra, ngoài Tinh Mị thì không có thu hoạch khác, cho nên cũng không có bao nhiêu tài phú.

Nhưng ngay cả tinh thuyền cũng đều bị đoạt thì không thể nhịn.

Mất đi tinh thuyền bọn họ muốn quay về 49 Tiên Thành ít nhất phải mất 100 năm, chuyện này bọn họ không thể thừa nhận!

Hơn nữa, còn phải lưu lại nữ nhân nữa.

Dương Lan Hinh, chính là nữ nhân, là ái nữ của gia chủ đại nhân à, nếu để Dương Lan Hinh ở lại, bọn họ còn có mặt mũi trở về sao?

Cường đạo tinh hải tham lam như vậy, mọi người chỉ còn cách xung đột vũ trang.

Dương Lan Hinh nghiêm mặt quát:

- Các vị nếu không có lòng thành. Vậy cũng chỉ dung đao kiếm nói chuyện!

- Tiểu kỹ nữ mà đánh đánh giết giết, không bằng lên giường nói chuyện với Liễu tam gia đi! Cường đạo trên thuyền kêu lên đáng khinh.

- Tiểu kỹ nữ này lẳng lơ như vậy, Liễu Tam ngươi chống đỡ được mấy phút đây? Ta đánh cuộc với ngươi, ngươi không chống đỡ nổi mười phút.

- Sách, tiểu kỹ nữ này vú thật lớn, mông lại vểnh như vậy. Không phải muốn nam nhân đều điên lên hết đấy chứ? Mau mau mau, mau bắt tiểu kỹ nữ này trước, các huynh đệ xếp hàng chơi nha.

- Câm miệng!

Lâm Tài Tuấn tức giận muốn chết, hắn luôn coi Dương Lan Hinh là của riêng mình, tự nhiên không cho phép người khác sỉ nhục nữ nhân của hắn, lập tức tức giận mắng chửi.

- Đây là nhân tình của tiểu kỹ nữ sao?

- Nhìn không giống. Tiểu tử này vừa thấy đã biết là hạng người miệng cọp gan thỏ, làm sao thỏa mãn được ả kỹ nữ kia.

Cường đạo trên thuyền tiếp tục trêu chọc, dường như căn bản không để những người Dương gia này vào mắt.

Dương Lan Hinh mặt lạnh như băng, nàng tuy rằng xinh đẹp xuất chúng, nhưng mà trong ý niệm của nàng luôn là: Ta có thể lẳng lơ nhưng mà ngươi không thể nói. Nam nhân giở thói lưu manh đùa giỡn trước mặt nàng đều đã chết.

- Kết trận. Chuẩn bị chiến đấu! Nàng vừa lạnh lùng nói, vừa dùng thân ý kết nối chiến hạm, tinh thuyền này cũng không phải chỉ dùng để chở người, mà còn có lực sát thương cực mạnh.

- Các huynh đệ, giết sạch những thứ vô dụng này trước, sau đó sẽ chậm rãi chơi nữ nhân.

- Giết!

Cường đạo trên thuyền cũng lớn tiếng quát lên, hưu hưu hưu, từng bóng người bay xuống, giống như một đầu thương ưng lướt về phía mặt đất, từng vầng trăng sáng từ phía sau vọt ra.

Đây là ác chiến sinh tử, tự nhiên vừa lên là phải xuất ra chiến lực mạnh nhất, nếu không có chết cũng không có chỗ kêu oan!

- Chuẩn bị... Dương Lan Hinh không loạn chút nào, tỉnh táo chỉ huy: - Tam thúc, ngươi tọa trấn trung ương, ổn định trận thế, ngươi không thể đi, nếu không trận sẽ loạn.

- Lão Vương hiểu rồi! Vương Nguyên Long gật gật đầu, tuy rằng hắn rất thích tranh đấu tàn nhẫn, nhưng cũng biết khi nào thì không thể bị kích động. Đoàn cường đạo Hắc Báo này nhiều hơn người Dương gia, chỉ tiên nhân bay ra ít nhất đã có 200 người, mà người cầm đầu lại dâng lên ba đạo trăng tròn phía sau.

Nguyệt Minh Đế! 3 vầng trăng!

Dương gia bên này, Vương Nguyên Long cũng là Nguyệt Minh Đế, nhưng chỉ có 2 vầng trăng, chiến lực đỉnh cao nhỉnh hơn một chút.

- Giết!

- Giết!

Nhân mã hai bên đều rống lớn, gặp cường đạo tinh hải cùng hung cực ác, những người Dương gia cũng không mang lòng may mắn, chỉ có đường liều mạng!

Chỉ có liều chết chiến một trận, mới có thể đánh lui những cường đạo tinh hải này, nếu như mang ý niệm chạy trốn, như vậy nhất định bọn họ đều rơi vào vạn kiếp bất phục!

- Oanh!

Binh khí va chạm, song phương huyết chiến. Mà trên bầu trời, trên Không Hạm Dương gia cũng chồi ra ba khẩu pháo, trên miệng pháo chớp động từng điểm sáng trắng, rất nhanh phóng đại thành quang cầu bằng đầu người, tiếp tục phóng đại, phóng đại, lớn đến một vòng tay người trưởng thành mới mạnh mẽ bắn ra.

Hưu, hưu, hưu, ba quầng sáng nhanh như lưu quang xẹt qua, oanh kích về phía Không Hạm của cường đạo tinh hải.

- Ông! Ông! Ông!

Khi quầng sáng bắn tới, trên thân hạm của cường đạo tinh hải đột nhiên trào ra một quầng sáng, mạnh mẽ cản lại ba đạo ánh sáng này, ánh sáng nổ tung như pháo bông rực rỡ.

Kỳ quái là, Không Hạm của cường đạo tinh hải cũng không đánh trả, mà chỉ bị động phòng ngự như vậy.

Chu Hằng biết, đó cũng không phải cường đạo tinh hải nhân từ nương tay, mà bọn hắn không muốn phá hủy tinh thuyền của Dương gia! Bởi vì, bọn cường đạo kia đã xem nó như tài sản của mình rồi.

Cục này, làm sao phá đây?

Chu Hằng cũng không lo lắng Nguyệt Ảnh Thánh Nữ và Hoặc Thiên trên tinh thuyền, gặp phải tình huống này, Nguyệt Ảnh Thánh Nữ khẳng định sẽ trốn vào Cửu Huyền Thí Luyện Tháp, mà có Hoặc Thiên tọa trấn, thiên hạ ái có thể làm càn?

Nhưng mà mấu chốt là, cường đạo tinh hải nếu không oanh phá Không Hạm của Dương gia, cũng không có phát động thuyền chiến, bây giờ Hoặc Thiên tuyệt đối an toàn.

Thiên nữ tuyệt thế này không thể chủ động kích phát lực lượng vô danh kinh khủng trong cơ thể, trừ phi lúc nàng không khống chế được cảm xúc của mình. Chiến lực của Hoặc Thiên tương đương phế bỏ rồi.

Chu Hằng thở dài, hắn cũng thật xui xẻo. Vừa đến Tiên giới đã gặp phải Tinh Trần Phong Bạo, ấu thể Tinh Mị, thật vất vả quá giang lên thuyền, kết quả lại gặp phải cường đạo tinh hải!

Nếu không cần lo lắng cho đám người Hoặc Thiên, vậy hắn chỉ cần quản mình là được! Chỉ còn cách chiến mà thôi!

Chu Hằng cao giọng cười to, cả người bắn ra, hai đấm bay múa, nắm quyền màu vàng chiêu sáng thiên địa.

Nơi này có gần hai trăm tiên nhân để cho hắn đồ tể, vừa lúc để hắn gia tăng tích lũy linh lực!

Bởi vì hắn vừa mới gia nhập Dương gia. Tuy rằng mang danh hiệu đội phó, nhưng trên thực tế chưa có dung nhập vào trong hệ thống chiến đấu của Dương gia, hắn hoàn toàn hành động độc lập, cũng không ảnh hưởng tới người khác.

- Tiểu tử, nạp mạng đi! Một gã cường đạo quát với Chu Hằng, tay vung một thanh đại đao sau lưng, sau lưng còn có năm đạo trăng khuyết chiếu sáng.

Theo lý thuyết mà nói. Người này có chiến lực Nguyệt Minh nhất trọng thiên hậu kỳ, ở trong Nguyệt Minh Vương cũng được coi là hảo thủ. Mà Chu Hằng vừa mới đột phá, khí tức trên người không quá ổn định, người kinh nghiệm liếc mắt một cái có thể nhìn ra.

Bất quá chỉ là Nguyệt Minh nhất trọng thiên sơ kỳ mà thôi, tùy tiện cho thể chơi đùa!

Chu Hằng chân đạp Tấn Vân Lưu Quang Bộ, tự nhiên di chuyển dưới công kích của đối phương. Đây chính là bí thuật bất truyền của Khổng gia. Nếu không có cơ duyên xảo hợp, Khổng Ngạo Côn điên điên khùng khùng, Chu Hằng làm sao có thể học được?

Đây rất có thể là tiên thuật cấp bậc Sáng Thế Cảnh, phẩm bậc hơn xa Phiên Thiên Chưởng hoặc Phi Vũ Thất Kiếm, cũng chỉ có Lăng Thiên Cửu Thức mới có thể trấn áp.

- Tiểu tử, ngươi học được một môn thân pháp tốt đó. Nam tử kia vừa thu lại đại đao. Lè lưỡi liếm môi một cái, lộ ra nụ cười đáng khinh: - Nhìn ngươi coi như tuấn tú, không bằng làm thỏ nhị gia của lão tử đi, nó có thể cứu ngươi một mạng đấy.

Chu Hằng sắc mặt trầm xuống, lòng sát ý trào dâng.

Hiện tại mỗi người đều đang huyết chiến, không ai để tâm hắn đâu, vậy thì mạnh tay đi.

Chu Hằng tay phải rung lên, hắc kiếm tế xuất.

- Ha ha, ta nói tiểu tử, ngươi muốn dùng thanh kiếm hư này chơi với lão tử sao? Hắc hắc, lão tử đùa chết ngươi! Nam nhân kia cười vô sỉ, quơ đao chém về phía Chu Hằng.

Chu Hằng hừ nhẹ một tiếng, tay trái hóa trảo chụp về phía cổ đối phương.

- Lớn mật! Nam nhân kia giận dữ, bóp cổ hắn, đây là thẳng thừng miệt thị hắn, quả thực không xem hắn ra gì!

Trong đám cường đạo tinh hải này nam nhiều nữ ít, ngẫu nhiên cướp được một ít nữ nhân cũng rất nhanh bị đùa chết, cho nên dục hỏa làm sao nín được? Chỉ có thể tìm nam nhân tuấn tú giải quyết!

Hắn vốn tính toán thu Chu Hằng làm luyến đồng, nhưng mà Chu Hằng lại dám khinh thị mình như vậy, lập tức khiến hắn hung giận, không thương hoa tiếc ngọc nữa.

5 vầng trăng khuyết đồng thời đại phóng hào quang, hắn một đao toàn lực chém ra.

Hắn phải một đao chém tiểu tử cuồng ngạo này!

Ngay vào lúc này, phía sau Chu Hằng bỗng nhiên hiện ra chín đạo trăng khuyết!

9 vầng trăng!

- Cái, cái gì? Nam nhân kia kinh hoàng thất sắc, thiếu chút nữa phun ra một búng máu.

Ở Tiên giới, đừng nói kém một tiểu cảnh giới chênh lệch là trời và đất, cho dù cùng tiểu cảnh giới, nhưng trong sơ kỳ và trung kỳ, trung kỳ và hậu kỳ cũng có chênh lệch như đại cảnh giới ở Phàm giới vậy.

Mà nó thể hiện rõ nhất ở số lượng vầng trăng, nhiều hơn một vầng trăng, chiến lực sẽ tăng lên mấy chục, thậm chí hơn trăm lần!

9 vầng trăng tuyệt đối nghiền ép 5 vầng trăng!

Tên này không phải mới vừa đột phá Nguyệt Minh Cảnh sao, làm sao có thể có được 9 vầng trăng? Con bà nó, đây là người sao?

Hắn, hắn, hắn chết oan a!

Thực lực tuyệt đối nghiền ép, nam tử kia căn bản không có lực chống cự đã bị Chu Hằng tóm cổ, dễ dàng giống như giết một con gà. Hắn cũng giống như gà bị Chu Hằng xách lên, sau đó hắc kiếm nhoáng lên một cái, phốc, máu tươi trào lên, trực tiếp xuyên qua ngực hắn.

Bị hắc kiếm đâm trúng chỗ yếu hại, bất cứ người nào đều hữu tử vô sinh! Nam nhân kia ngay cả run cũng không run được, trực tiếp quy thiên!

Chu Hằng thuận tay thu đại đao của hắn lại, sau khi cướp tài phú của hai người Lệnh Hồ Huyền, hắn cũng không thiếu pháp khí không gian Tiên cấp, thân hình vừa chuyển, hắn lại giết ra ngoài, trường giết chóc này là nơi tìm vui của hắn. - - - - - oOo- - - - -

Chương 513: Tan tác

Chu Hằng ngấm ngầm ra tay.

Hắn rõ ràng có được chiến lực 9 vầng trăng, nhưng mà vừa mới đột phá Nguyệt Minh Cảnh, khí tức cực không ổn định kia chính là ngụy trang tốt nhất, cho dù Sáng Thế Đế ở đây cũng cho rằng Chu Hằng là Nguyệt Minh nhất trọng thiên sơ kỳ thứ thiệt.

Ai dám nói không phải thì sẽ rơi đầu.

Nhưng mà rõ ràng là Nguyệt Minh Vương, còn là Nguyệt Minh Vương sơ cấp, thình lình lại bộc phát ra chiến lực Nguyệt Minh Hoàng, như vậy ai chịu nổi?

Hơn nữa Chu Hằng chỉ xuống tay với Nguyệt Minh Vương, như vậy càng mười phần chắc chín, Tiên giới kém một tiểu cảnh giới, chính là tuyệt đối nghiền ép a.

Hạ độc thủ với cường đạo, Chu Hằng rất thoải mái, hắc kiếm trong mười mấy phút ngắn ngủi đã vô tình cắn nuốt 17 sinh mệnh Nguyệt Minh Vương.

- Sao lại thế này, bên ta sao đột nhiên chết nhiều người như vậy?

- Là tên tiểu tử kia đã hạ thủ, ta tận mắt nhìn thấy.

- Cái gì, ngươi mắt mù sao, tiểu tử kia rõ ràng mới vừa vào Nguyệt Minh Cảnh, ngay cả khí tức còn chưa ổn định, hắn làm sao có thể giết nhiều người chúng ta như vậy.

- Mau, mau tìm ra tên hạ độc thủ.

Bọn cường đạo ý thức được không thích hợp, nhưng mà trong hỗn chiến nào chú ý tới Chu Hằng, mà có người thấy nói ra cũng bị đồng bọn khinh bỉ, không phải sao, mới vào Nguyệt Minh Cảnh làm sao có thể giết được nhiều Nguyệt Minh Vương như vậy?

Chu Hằng cũng rất thức thời, thấy động tĩnh quá lớn, hắn liền thu tay lại một chút, du đấu với người vừa mới tiến vào Nguyệt Minh Cảnh.

Tuy nhiên, bên Hắc Báo quân đoàn tuy rằng bị Chu Hằng ngầm hại chết một ít người, nhưng mà dù sao vẫn chiếm ưu thế về số lượng. Hơn nữa. Dương gia có thể kết trận chém giết, những cường đạo cả ngày sống trên lưỡi đao này làm sao không biết chứ?

Dùng trận đối trận, dùng trận phá trận. TÌnh thế bên Dương gia càng ngày càng không ổn.

- Đại tiểu thư, chúng ta nên nghĩ biện pháp rút về tinh thuyền, chỉ cần khởi động tinh không truyền tống, nhất định có thể bỏ rơi bọn họ! Có người đề xuất với Dương Lan Hinh.

Dương Lan Hinh có chút tiếc rẻ quét nhìn thi thể ấu thể Tinh Mị, đây chính là một khoản tài phú cực kỳ trân quý, nhưng mà nếu ham chiến không đi thì rất có thể bọn họ phải lưu lại ở đây!

Bởi vậy, nàng không quá do dự. Lập tức ra lạnh toàn bộ rút lui.

Tuy rằng lui lại, nhưng cũng không thể như ong vỡ tổ chạy về tinh thuyền, mà vừa đánh vừa lui, nếu không binh bại như núi, không biết uổng mạng bao nhiêu người?

- Muốn chạy? Hừ lạnh một tiếng, hưu, một tên cường đạo tinh hải từ trên chiến hạm bay xuống. Sau lưng gió vù vù cuốn lên, mà 7 vầng trăng tròn lại dâng lên trời cao, ba đỏ, hai đen, hai xanh biếc, màu sắc cực kỳ loang lổ.

Màu trăng càng tinh khiết, thì chiến lực càng cường đại, nhưng mà người này lại có màu trăng tròn pha tạp 3 màu. Cảnh giới là gì?

Nguyệt Minh Đế, 7 vầng trăng!

Đủ để nghiền ép bất cứ người nào giữa sân!

Trong nháy mắt, người Dương gia đều biến sắc.

Áp chế cảnh giới Tiên giới thật lợi hại, chiến lực 7 vầng trăng tròn đã đủ sức nhẹ nhàng nghiền ép Vương Nguyên Long rồi!

Chết chắc rồi! Bọn họ chết chắc rồi! Đối phương lại có chiến lực cường đại, cho dù bọn họ huyết chiến thì cũng không có phần thắng, tuyệt đối chỉ có một con đường chết!

Trốn đi!

Nếu phân tán trốn chạy. Tổng thể sẽ có vài người có thể thoát mạng, tuy rằng mất tinh thuyền chỉ có thể phiêu đãng trong vũ trụ. Nhưng chỉ cần tiên nhân ngẫu nhiên hấp thu được một chút tiên thạch là có thể bảo trì chiến lực, cho dù phiêu đãng trong vũ trụ 100 năm cũng còn hơn tình thế bây giờ.

Đây là một thế giới tôn sùng chiến lực, võ giả dùng thực lực vi tôn. Chính vì vậy, sau khi một vị Nguyệt Minh Đế đỉnh phong xuất hiện, trực tiếp đánh tan ý chí chiến đấu của mọi người.

- Cản bọn họ lại, đừng cho bọn họ trở lại tinh thuyền! Nguyệt Minh Đế vừa xuất hiện lạnh lùng nói, hắn là một trung niên nam tử cao gầy, trên mặt có một vết sẹo sâu, tô thêm vẻ khát máu.

- Trốn đi! Người Dương gia sĩ khí rơi xuống vực sâu.

Bọn họ đều có người thân ở Dương gia, vận mệnh buộc chung một chỗ với Dương gia, bởi vậy bọn họ nguyện ý vì Dương gia vào sinh ra tử. Nhưng mà tình huống hiện tại cho dù bọn họ liều mạng cũng là chịu chết, như vậy ai sẽ làm chuyện ngốc nghếch chứ?

Hơn trăm người lập tức lập tức giải tán, trốn về hướng khác nhau.

- Đi! Vương Nguyên Long sau khi đâm bậy một thương, một tay ôm lấy Dương Lan Hinh và Lâm Tài Tuấn, mặc dù hắn có thể chiến, nhưng còn không ngu xuẩn đến mức cứng rắn chiến đấu với Nguyệt Minh Đế 7 luân! Huống chi đối phương có tới hai Nguyệt Minh Đế!

Trận chiến này, Dương gia nhất định sẽ thua, đi được một người thì tốt một người.

- Ha ha, bây giờ còn muốn chạy? Nguyệt Minh Đế mặt thẹo hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng đuổi theo Vương Nguyên Long. Hắn nhiều hơn đối phương 4 vầng trăng, chỉ vài bước đã đuổi kịp rồi.

Vương Nguyên Long nổi giận gầm lên một tiếng, hai tay ném Dương Lan Hinh và Lâm Tài Tuấn ra ngoài, quát to: - Các ngươi chạy mau, ta sẽ quấn lấy hắn!

- Tam thúc... Dương Lan Hinh quả thật tâm ngoan thủ lạt, nhưng đó là với ngoại nhân, Vương Nguyên Long trong lòng nàng không khác gì thúc thúc. Lúc này phải hy sinh Vương Nguyên Long để chạy trối chết, nàng lòng như đao cắt.

- Biểu muội, không còn thời gian, chạy mau! Lâm Tài Tuấn thúc giục, hắn tuyệt đối là người ích kỷ, Vương Nguyên Long xả thân hộ vệ chỉ khiến hắn cảm động trong nháy mắt, nhưng lập tức nhận ra tính mạng mình quan trọng hơn.

Dương Lan Hinh trợn mắt nhìn hắn, nhưng nàng là người lý trí, biết cho dù lưu lại cũng không có ý nghĩa, chỉ khiến Vương Nguyên Long hy sinh một cách vô ích! Nàng mạnh mẽ xoay người bỏ chạy, giận dữ hét lên: - Tam thúc, điệt nữ ngày sau nhất định sẽ báo thù cho ngài.

Vương Nguyên Long cười ha ha, hào khí tăng mạnh, chiến ý xông lên tận trời.

Hắn tuy rằng chiến lực xa xa không bằng đối thủ, nhưng mà mọi người đều là Nguyệt Minh Đế, hắn liều mạng cũng đủ để quấn lấy đối phương một thời gian dài.

- Mấy tên các ngươi đánh hạ hai nam nữ kia cho ta! Mặt thẹo Nguyệt Minh Đế nhìn bóng dáng Dương Lan Hinh mà thèm nhỏ dãi. Làm một cường đạo, hắn cũng không còn hùng tâm tráng chí gì, chỉ nghĩ tới cuộc sống, mình và thủ hạ có nữ nhân trên giường.

Dương Lan Hinh lẳng lơ như vậy, tươi đẹp như vậy, đẫy đà mê người như vậy, tự nhiên là con mồi hắn không thể bỏ qua.

Hưu hưu hưu, lập tức có 5 đạo nhân ảnh đuổi theo Dương Lan Hinh và Lâm Tài Tuấn, đều là Nguyệt Minh Hoàng, hơn nữa còn có ba Nguyệt Minh Hoàng cấp bậc đỉnh phong.

Chu Hằng nhướng mày, đường tiến về phía tinh thuyền đã bị chặn. Cũng có một gã Nguyệt Minh Đế tọa trấn, hắn căn bản không khả năng cứng rắn xông qua. Mà Dương gia chạy tán loạn. Hắn cũng không còn như cá gặp nước như trước nữa, nếu hắn hành động chắc sẽ bị cường đạo vây giết.

Hắn có thể nghiền ép một Nguyệt Minh Vương tùy ý, nhưng mà trong cường đạo ít nhất còn có mười mấy Nguyệt Minh Hoàng, thậm chí trên trời còn có một Nguyệt Minh Đế tọa trấn, đánh bừa chính là muốn chết!

- Đi!

Chu Hằng sau khi nhìn thoáng qua tinh thuyền trên trời, lập tức hạ quyết tâm.

Có Hoặc Thiên tọa trấn, những người khác tuyệt đối không sao, mà hắn tiến lại không được, ở lại không xong. Chỉ có thể tạm thời rời đi trước.

Hưu, hắn triển khai Tấn Vân Lưu Quang Bộ đuổi theo Dương Lan Hinh và Lâm Tài Tuấn.

Trước sau ba người bay nhanh, rất nhanh thoát khỏi trói buộc của đại lục, bay vào trong vũ trụ lạnh như băng. Không còn trọng lực áp chế, tốc độ của tất cả mọi người tăng vọt, đặc biệt Chu Hằng, Tấn Vân Lưu Quang Bộ đạt tới cực hạn. Nhanh như điện quang thạch hỏa.
Đều là Nguyệt Minh Hoàng, nhưng số lượng trăng sáng quyết định chênh lệch lực lượng, hai ngày hai đêm sau, Dương Lan Hinh và Lâm Tài Tuấn cuối cùng bị năm Nguyệt Minh Hoàng phía sau đuổi kịp.

- Cạc cạc dát, các ngươi còn trốn được không? Một gã cường đạo dùng linh lực chấn động nói chuyện.

- Sách. Bộ dạng tiểu kỹ nữ này thật con mẹ nó lẳng lơ, các ngươi nhìn vú kìa, giống như muốn bật ra, cái mông kia, thật con bà nó tròn vểnh nha. Lão tử tê cứng rồi, thật muốn phang cho nàng một phát.

- Đây là nữ nhân đại thủ lãnh nhìn trúng. Ngươi dám đụng vào, khẳng định sẽ bị đại thủ lĩnh thiến.

- Thật con bà nó xui xẻo à, không thể chọc vào, vậy để nàng dùng vú ụ kia phục vụ chúng ta, lão đại sẽ không vì vậy mà làm thịt chúng ta chứ?

- Hắc hắc, chỉ cần ít ngày nữa tiến vào động dưới của nàng, vui đùa thỏa thê lão đại cũng không nói gì đâu.

Mấy tên cường đạo đều dùng ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Dương Lan Hinh, vưu vật phong tao tận xương như vậy, bọn họ cho tới bây giờ chưa bao giờ gặp qua, chỉ nhìn đã khiến bọn họ ngứa ngáy rồi, hận không thể lập tức đè vưu vật này xuống.

Dương Lan Hinh mặt không đổi sắc, chỉ ngưng thần đề phòng, cha nàng là Nguyệt Minh Đế, vẫn luôn cho nàng một ít thứ bảo mệnh, gặp Nguyệt Minh Đế tự nhiên không có tác dụng, nhưng lại có một đường sinh cơ khi gặp Nguyệt Minh Hoàng.

- Mau mau đánh hạ, lão tử không nhịn nổi! Một gã Nguyệt Minh Hoàng ra tay trước, chụp về phía Dương Lan Hinh, về phần Lâm Tài Tuấn hoàn toàn không quản.

Dương Lan Hinh nũng nịu một tiếng, hai tay dang rộng, 4 nửa vầng trăng tế xuất, đón đỡ Nguyệt Minh Hoàng kia, mỗi một vầng trăng sáng cũng đại phóng hào quang, sáng có thể mù mắt người.

- Chút tài mọn! 5 đại Nguyệt Minh Hoàng đồng thời hừ lạnh, cường đạo nào cần nói quy củ gì, hơn nữa bọn họ lúc này đều dục hỏa đốt người, vội vã muốn bắt lấy Dương Lan Hinh tiết dục, cho nên càng không thể đơn đả độc đấu.

Một người động, bốn người còn lại cũng ra tay, nhao nhao phóng xuất ra trăng sáng của mình đi trấn áp Dương Lan Hinh.

Ba người 7 vầng trăng, một người 6 vầng trăng, một người 5 vầng trăng, thực lực mỗi người đều trên Dương Lan Hinh!

- Ông!

Trăng sáng nện xuống, trên người Dương Lan Hinh bùng lên một đạo ánh sáng đỏ, mạnh mẽ cản lại đám vầng trăng kia!

- Nguyệt Minh Đế bảo hộ lực!

- Hừ, chỉ cũng đỡ được mấy lần mà thôi. - Lại đến!

Năm người đồng thời hừ lạnh, tiếp tục tế xuất vầng trăng oanh kích Dương Lan Hinh.

Dương Lan Hinh cắn chặt môi, quả thật, vòng bảo hộ Dương Thiết Hổ cho của nàng không kiên trì được thời gian bao lâu, không có kỳ tích xuất hiện, nàng nhất định sẽ rơi vào tay đám cường đạo này.

Vận mệnh của nang từ nay về sau, vừa nghĩ tới đã khiến nàng không rét mà run. Nàng không muốn chết, nhưng nếu lọt vào ta cường đạo... Có lẽ chết mới là lựa chọn tốt hơn!

- Ha ha, không đỡ được mấy chiêu, ngươi tốt nhất thúc thủ chịu trói đi.

- Lão tử muốn "bạo" (ý nói đâm thọt cái ấy vào miệng) cái miệng của nàng.

- It nói nhảm đi, đánh hạ người trước.

Năm Nguyệt Minh Hoàng đều tinh thần đại chấn, nghĩ tới lúc đùa bỡn vưu vật này, bọn họ đều không tự chủ được phản ứng, hạ thân căng phọt.

Dương Lan Hinh tuyệt vọng, nàng tính tự vẫn.

- Hưu!

Chính vào lúc này, chỉ thấy một đạo nhân ảnh xẹt qua, tốc độ nhanh khiến cho người ta căn bản không thể bắt giữ, mạnh mẽ xông vào chiến đoàn, một tay chụp lấy tay Dương Lan Hinh, sau đó cấp tốc rời đi.

Trong nháy mắt ngây ngẩn, Lâm Tài Tuấn đột nhiên lớn tiếng kêu to: - Còn có ta! Còn có ta a!

Ủy khuất kêu oan không ngừng.

- - - - - oOo- - - - -

Chương 514: Vầng trăng thứ 10

- Đuổi theo.

Sau khi 5 đại Nguyệt Minh Hoàng ngẩn ra, lập tức có bốn người phân ra truy kích, một người còn lại tiến tới Lâm Tài Tuấn, lão đại nói phải bắt được hai nam nữ này, như vậy tự nhiên một người cũng không thể chạy!

Bóng người xông vào kia chính là Chu Hằng, với tốc độ của Tấn Vân Lưu Quang Bộ của hắn, cộng thêm hắn vốn có lực lượng 9 vầng trăng khuyết, một khi toàn lực tăng tốc thì có thể so được với Nguyệt Minh Hoàng đỉnh phong.

Được hắn mang theo, Dương Lan Hinh cũng bay nhanh.

- Tiểu tử, đứng lại cho ta!

Bốn gã Nguyệt Minh Hoàng đều kêu lớn, toàn lực thúc giục lực lượng bản thân, 27 nửa vầng trăng tản ra đủ màu sắc trong vũ trụ đen như mực.

Tốc độ của bọn họ cũng rất nhanh, nhưng so với Chu Hằng thì còn kém hơn một chút, tuy rằng chênh lệch rất nhỏ, nhưng mà lâu dài lại kéo dài như lạch trời

Mấu chốt ở chỗ, Chu Hằng có kiên trì lâu được như vậy hay không?

Đúng như vậy, bốn gã Nguyệt Minh Hoàng thủy chung không buông bỏ, gắt gao theo sát sau hai người Chu Hằng.

Đối với bọn hắn mà nói, Dương Lan Hinh chính là một kiện trân bảo hiếm thế, sao bỏ được!

- Vì sao không cứu biểu ca ta? Dương Lan Hinh kêu lên với Chu Hằng.

- Năng lực có hạn, mang hai người khẳng định sẽ bị bọn họ đuổi kịp! Chu Hằng thuận miệng nói. Thực ra đều đạt tới cấp bậc tiên nhân, Lâm Tài Tuấn chỉ cần dùng linh lực để người trôi nổi, vậy mang theo một người cũng không mấy ảnh hưởng.

Dương Lan Hinh tức giận thân thể ru rẩy, đây không phải là trợn mắt nói mò sao?

Chỉ là vừa cứu nàng một mạng, để nàng không lọt vào tay cường đạo cùng hung cực ác, đây là đại ân, cho dù nàng muốn qua sông đoạn cầu cũng phải đợi tới nơi an toàn rồi nói sau.

Hơn nữa, Chu Hằng cũng là thiên tài nàng muốn mời chào. Hiện tại Dương gia tổn thất một chiếc tinh thuyền, còn có hơn trăm tiên nhân Nguyệt Minh Cảnh, nếu như mang Chu Hằng về, vậy thì có thể cứu hồi được một chút tổn thất.

Bởi vậy, nàng cũng chỉ oán trách một chút mà thôi.

Có thể không tức giận sao?

Lúc trước thì không biết. Nhưng bây giờ Chu Hằng toàn lực thi triển, 9 vầng trăng khuyết rõ ràng lóe sáng phía sau hắn! 9 vầng trăng a, đây chính là tồn tại Nguyệt Minh Hoàng sơ kỳ, lúc trước khẳng đinh Lâm Tài Tuấn bị Chu Hằng hãm hại, cho nên mới bị đánh về phía Tinh Mị, thiếu chút nữa mất mạng!

Tên này giấu thật sâu!

Nhưng mà chính vì thấy 9 vầng trăng. Dương Lan Hinh lại càng muốn mời chào Chu Hằng!

Vừa mới tiến vào Nguyệt Minh Cảnh đã có được 9 vầng trăng, như vậy về sau thì sẽ thế nào? Đây tuyệt đối là thiên tài có một không hai a, thậm chí ngày sau có thể trở thành vô thượng tồn tại Sáng Thế Đế, bá chủ có thể tung hoành Tuyệt Tiên Thành!

Nghĩ như vậy, Dương Lan Hinh càng thêm không muốn trở mặt với Chu Hằng. Về phần Lâm Tài Tuấn... Vậy thì xem mệnh trời.

- Đứng lại! - Dừng lại!

Phía sau, bốn đại Nguyệt Minh Hoàng cùng rống giận, nhưng mà cách hai người Chu Hằng càng ngày càng xa. Suốt một ngày một đêm, cuối cùng bọn họ bị bỏ xa không thấy bóng dáng.

Tinh hải mờ mịt, một khi không thấy thì căn bản không thể đuổi kịp.

Chu Hằng chậm lại, may mắn cuối cùng đã bỏ xa đám người kia, nếu không linh lực của hắn cũng sẽ khô cạn.

- Phía trước có khối đại lục, vào đó trước rồi nói sau! Dương Lan Hinh tính cách cầm được thì cũng buông được. Nếu quyết định phải mời chào Chu Hằng, thì sẽ quyết đoán quên chuyện tiểu tử này giả bộ, lại nói, ở trước mặt người xa lạ ẩn giấu thực lực cũng chỉ là do cẩn thận, cho dù lúc hãm hại Lâm Tài Tuấn thì cũng chỉ vì tự vệ mà thôi.

Chu Hằng gật gật đầu, nếu bọn họ muốn trở lại Tiên Thành cũng chỉ có cách ngồi lên cùng thuyền, mà vũ trụ mịt mờ muốn đánh chủ ý lên tinh thuyền thì xác suất cũng như không, chỉ có đến đại lục mới có khả năng gặp được thế lực khai thác quặng khoáng.

Hưu, hưu, hai người bay đi, đợi lúc bọn họ tiến vào đại lục. Một cỗ trọng lực khổng lồ đánh úp lại, hai người đều nghiêng người, cấp tốc rơi xuống dưới.

Trọng lực ở đây ít nhất mạnh hơn khối đại lục lúc trước gấp trăm lần.

Chu Hằng và Dương Lan Hinh vẫn có thể phi hành, nhưng linh lực hao phí cũng mạnh hơn, còn không bằng trực tiếp đi bộ trên đất. Tốc độ không chậm, mà hao tổn cũng giảm mạnh.- Ngươi khôi phục một chút linh lực trước đi! Dương Lan Hinh đưa cho Chu Hằng một khối tiên thạch.

Trong pháp khí không gian của Chu Hằng cũng có tiên thạch, đó là từ trong tay Lệnh Hồ Huyền, Đặng Bộ Phi mà đoạt được, nhưng nếu Dương Lan Hinh đưa cho hắn, hắn cũng không có lý do từ chối. Thành thật không khách khí nhận lấy, hắn bắt đầu ngồi xuống điều tức, mau chóng khôi phục linh lực.

Thực ra nhanh nhất chính là hấp thu Tinh Hạch lực, linh khí trong đó là tinh thuần và nồng đậm nhất, nhưng mà để khôi phục linh lực cũng quá lãng phí! Hắn còn muố giữ lại cho ái thể dùng.

Dương Lan Hinh cũng lấy ra một khối tiên thạch hấp thu, chiến đấu lúc trước nàng cũng tiêu hao rất nhiều, về sau lại luôn chạy trối chết, làm sao có thời gian cho nàng khôi phục.

Hai người đều ngồi vào chỗ của mình, tuy rằng quen nhau không được mấy ngày, nhưng mà đã là bạn cùng chung hoạn nạn, vẫn có một phần tín niệm đối phương, đương nhiên muốn hoàn toàn tin tưởng là không thể.

Trong Tiên thạch linh lực sung túc, một ngày một đêm sau, Chu Hằng đã khôi phục nguyên khí, hắn cũng không đứng lên, mà tiếp tục hấp thu tinh khí sinh mệnh trong hắc kiếm.

Hắn tổng cộng đánh chém 17 tiên nhân, tinh khí sinh mệnh ẩn chứa trong hắc kiếm vô cùng phong phú.

Những tinh khí sinh mệnh này dùng tốc độ cực nhanh chuyển hóa thành tích lũy linh lực, mạnh mẽ gia tăng thực lực Chu Hằng.

Tuy nhiên 9 vầng trăng của Chu Hằng đều tròn lên, chỉ một thời gian sau, hắn lại gặp phải bình cảnh, bởi vì 9 vầng trăng không thể gia tăng tiếp, linh lực hắc kiếm cung cấp bắt đầu súc tích.

Chu Hằng chỉ cảm thấy cơ thể đầy hơi, cả người như muốn nổ tung, nhưng hắn cũng không thể làm gì, chỉ không ngừng rút ra lực lượng trong hắc kiếm.

Sau khi luyện hóa nửa tinh khí sinh mệnh trong hắc kiếm một, hắn cũng đạt tới điểm tới hạn.

Ông!

Thế giới đan điền run lên, viền 9 vầng trăng khuyết xuất hiện một điểm trắng nhỏ.

Vầng trăng thứ 10!

Tuy rằng chỉ là hình thức ban đầu, nhưng lại đi ra một bước khó khăn nhất, chuyện còn lại thì dễ dàng rồi.

Chu Hằng không ngừng rút ra linh khí trong hắc kiếm, điểm trắng nhỏ này cũng nhanh chóng trưởng thành, ánh sáng càng thêm sáng trắng, điểm nhỏ chậm rãi kéo dài, tạo thành một vầng trăng khuyết nhỏ.

Khi tất cả tinh khí sinh mệnh trong hắc kiếm đều bị rút sạch, vầng trăng khuyết thứ 10 cũng phình được 1/3.
Chu Hằng nhảy lên, toàn lực vận chuyển, 10 vầng trăng khuyết đồng loạt sáng ngời, trong nháy mắt lực lượng của hắn tăng lên mức khủng bố.

So với lúc đến, ít nhất mạnh hơn gấp ba!

Đợi vầng trăng khuyết thứ 10 này hoàn toàn thành hình, lực lượng của hắn cũng tăng lên 10 lần.

Quả nhiên, nhiều hơn một vầng trăng thì chênh lệch càng lớn.

Chu Hằng massage tay chân, ngoai đầu nhìn thấy Dương Lan Hinh vẻ mặt quái dị, trợn trừng mắt nhìn hắn, cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi mở lớn hết cỡ, dễ dàng khiến người ta nổi lên ý nghĩ tà ác, muốn đem cái gì đó cứng cứng nhét vào.

- 10, 10 vầng trăng! Dương Lan Hinh sắp điên mất rồi.

Thông thường Nguyệt Minh Cảnh gặp 7 tiến 1, cũng chính là mỗi khi hình thành 7 vầng trăng là có thể tiến về phía trước một bước dài, tiến vào tiểu cảnh giới kế tiếp, tụ trăng khuyết thành nửa vầng trăng, lại tụ nửa vầng trăng thành trăng tròn.

Ngẫu nhiên có kỳ tài ngất trời, có thể ở hình thành 8 vầng thậm chí 9 vầng, 10 vầng trăng sáng rồi tiếp tục đột phá, cũng sẽ lập tức tiến vào tiểu cảnh giới sơ kỳ kế tiếp, thậm chí trung kỳ!

Nhưng thiên tài như vậy... Ngàn năm mới ra một!

Nhưng mà quái vật trước mặt này thì sao, vừa tiến vào Nguyệt Minh Cảnh đã có được 9 vầng trăng khuyết, hiện tại lại tạo thành vầng thứ 10! Càng làm cho người ta kinh khủng hơn là, tên này rõ ràng vừa mới tiến vào Nguyệt Minh Cảnh, hiển nhiên không có khả năng sau khi vầng trăng khuyết thứ 10 hoàn toàn thành hình tiến vào Nguyệt Minh nhị trọng thiên, điều này có nghĩa cực hạn của hắn cũng không phải là 10 vầng trăng!

Chiếu theo bình thường thì ít nhất cũng phải thêm 7, tổng cộng thành 16 vầng trăng sáng!

Dương Lan Hinh chỉ thử nghĩ tới con số kia cũng muốn ngất rồi, 16 vầng trăng sáng a, như vậy cũng có thể so được với Nguyệt Minh Hoàng đấy!

Nhưng mà độ khó đề thăng của hai người giống nhau sao? Nguyệt Minh Hoàng ít nhất khó hơn gấp mười!

Đây cũng là nguyên nhân vì sao những cường giả kia lại trăm phương nghìn kế tận khả năng gia tăng số lượng vầng trăng rồi mới đột phá, bởi vì giống như chiến lực, độ khó hai thứ hoàn toàn không giống nhau.

Nhất định phải bắt lấy nam nhân này cột hắn vào chiến xa của Dương gia!

Dương Lan Hinh thầm nói trong lòng, nàng dường như đã thấy Dương gia quật khởi, quét ngang Tây Hợi Thành, thậm chí có thể một đường đánh lên, tương lai ở trong Tuyệt Tiên Thành chiếm được chỗ đứng nhỏ nhoi cũng không phải là không thể!

Vậy sẽ là vinh quang vô hạn!

- Mặt ta nở hoa sao?

Chu Hằng có chút buồn bực, hơn nữa bị một vưu vật như vậy nhìn chằm chằm, hắn cũng có chút động tâm, dù sao nữ nhân này chẳng những xinh đẹp như hoa, hơn nữa dáng người kia lại nóng bỏng tới cực điểm, quả cầu thịt sinh động khiến người ta không muốn nắm không được.

Dương Lan Hinh lại không ngại Chu Hằng dùng ánh mắt ăn chút đậu hủ, dù sao nàng cũng không lộ ra cái gì, nào có tính tổn thất. Nàng kiều mỵ cười, nói: - Thì ra thực lưc Chu huynh lại mạnh như vậy?

Lúc trước nàng còn xưng Chu Hằng là thế huynh, là bởi vì nàng cho rằng mình cao hơn Chu Hằng một cảnh giới, mà võ giả lại chú trọng nhất thực lực, mặc cho Dương Lan Hinh coi trọng Chu Hằng như thế nào cũng không thể đối đãi bình đẳng.

Nhưng bây giờ lại khác, Chu Hằng có được 10 vầng trăng, chiến lực có thể sánh ngang Nguyệt Minh Hoàng, bởi vậy tự nhiên có địa vị bằng nhau với nàng, xưng hô Chu thế huynh cũng biến thành Chu huynh.

Kém một chữ, nhưng mà ý nghĩa lại hoàn toàn khác nhau.

Nếu thực lực đã lộ ra ngoài, Chu Hằng cũng không khiêm tốn nữa, cười một tiếng nói: - Nơi này trọng lực thật lớn!

- Không sai! Dương Lan Hinh lập tức ánh mắt sáng ngời, nhưng ngay sau đó liền lộ ra vẻ thất vọng: - Nơi này trọng lực lớn như vậy, khẳng định là ẩn chứa kim loại cực kỳ trân quý, hơn nữa số lượng rất nhiều! Đáng tiếc, tinh thuyền chúng ta đã bị cường đạo tinh hải đoạt mất rồi.

- Kim loại! Chu Hằng động tâm, hắn cũng không cần lo lắng an toàn của Hoặc Thiên, chỉ có nàng khi dễ người khác, nào đến phiên người khác khi dễ nàng? Nói không chừng ngày sau gặp lại, nàng đã thành Nữ Vương của toàn thể cường đạo tinh hải!

- Đi, chúng ta đi tìm một chút! Hắn động cắn nuốt ý.

Ở Phàm giới, thể chất của hắn gần như vô địch, nhưng ở Tiên giới lại không dùng được, cũng nên cường hóa một chút. - - - - - oOo- - - - -

Chương 515: Cực Nịch Lưu Sa

Theo Dương Lan Hinh, bọn họ muốn trở lại 49 Tiên Thành, biện pháp duy nhất chính là gặp được một chiếc tinh thuyền ở đây.

Đương nhiên, tốt nhất đối phương là thế lực khai thác khoáng thạch Tiên Thành, mà không phải cường đạo tinh hải!

Nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, quỷ mới biết khi nào mới có tinh thuyền đi qua, nếu Chu Hằng cố ý muốn thăm dò khối đại lục này, tự nhiên nàng cũng không muốn làm mất hứng, dù sao Chu Hằng chính là đối tượng nàng muốn lung lạc.

Đáng tiếc là, khối này đại lục lơ lửng ở trong vũ trụ, chỉ sợ bọn họ phát hiện tài nguyên khoáng sản, kim loại cực kỳ trân quý, nhưng mà cũng không thể trở về Tiên Thành, nếu như từ Tiên Thành tới thì khối đại lục này không biết đã bay đi đâu rồi.

Dương Lan Hinh tuy rằng đi ra chỉ huy khai thác khoáng sản không nhiều lần, nhưng nàng đã nghe lão nhân nói qua bao nhiêu lần rồi, một khối đại lục trọng lực càng lớn, thì nó ẩn chứa càng nhiều kim loại, mà kim loại cũng càng quý báu.

Đúng là quá đáng tiếc, rõ ràng phát hiện một núi bảo vật như vậy, nhưng mà bọn họ lại chỉ làm khách viếng thăm qua mà thôi.

Chỉ bằng hai người bọn họ mang được về bao nhiêu kim loại chứ? Hơn nữa, khai thác kim loại cũng không phải tự mình lấy được, cần dùng lượng lớn công cụ, móc khoáng thạch rồi tinh luyện, bọn họ cũng chỉ có thể mang về khoáng thạch thô, giá trị cũng có hạn.

So với nàng, tâm tình Chu Hằng lại sung sướng hơn nhiều.

Từ một loại ý nghĩa nào đó mà nói, hắn chính là Tinh Mị!

Hắn cũng không cần phải cắn nuốt kim loại tinh luyện ra trước, nào cần phiền toái như vậy, trực tiếp tiến vào kim khoáng, rút tinh kim ra là được, gọn gàng, sảng khoái!

Bởi vì có tinh huyết Phệ Kim tộc, Chu Hằng trời sinh cực kỳ mẫn cảm với kim loại, hắn cảm ứng được hướng tay có khí tức kim loại cực mạnh, giống như con ma men ngửi được mùi rượu nguyên chất. Khiến hắn đói khát mãnh liệt.

Chu Hằng đầu tàu gương mẫu, bây giờ không cần vận chuyển Tấn Vân Lưu Quang Bộ, tuy rằng hắn có tu vi tiên nhân, nhưng vận chuyển tiên thuật vẫn là một chuyện rất hao tổn.

Hắn không vận chuyển Tấn Vân Lưu Quang Bộ, Dương Lan Hinh dù sao cũng là Nguyệt Minh Hoàng có được 4 vầng trăng. Tốc độ tự nhiên ở trên Chu Hằng, cùng hắn song vai mà không có chút áp lực nào.

Dương Lan Hinh cũng không biết Chu Hằng có phương hướng chính xác, chỉ cho rằng hắn đang đi lung tung, nhưng dù sao nàng cũng không biết nên đi đâu, vừa đi theo Chu Hằng, cũng vừa tiếc hận tổn thất to lớn cho gia tộc.

Đặc biệt Vương Nguyên Long. Mặc dù không tận mắt nhìn thấy hắn bỏ mình, nhưng... Gần như có thể khẳng định vận mệnh của hắn.

Nàng là Lãnh Huyết La Sát, nhưng mà Vương Nguyên Long trong lòng nàng cũng không khác gì thúc thúc, vừa nghĩ tới nàng lòng chua xót, miễn cưỡng cố nén không khóc.

Một kẻ hưng phấn tìm kiếm tài nguyên khoáng sản, một người thì đau lòng vì thân nhân ngã xuống. Hai người đều lòng không ổn, cho nên cũng không quá đề phòng cẩn thận môi trường xung quanh.

- Hả!

- Hả?

Ngay vào lúc này, hai người đồng thời thét lên kinh hãi, bọn họ đều bị lún vào trong đất.

Đây là một mảnh cát chảy!

Chu Hằng và Dương Lan Hinh nhao nhao vận chuyển linh lực, muốn phóng người lên, nhưng mà bọn họ đột nhiên phát hiện. Mảnh cát chảy này có tính kết dính rất lớn, cộng thêm trọng lực nơi này lại quá lớn, bọn họ không có cách thoát thân!

- Đừng nhúc nhích! Đừng nhúc nhích! Dương Lan Hinh liền vội vàng nói, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ thận trọng: - Đây là Cực Nịch Lưu Sa, ngươi càng giãy dụa, nó càng lún nhanh.

Chu Hằng không khỏi nhíu mày, mảnh đại lục này trọng lực kinh khủng như vậy, hắn căn bản không bay lên được, chẳng phải là bị vây ở đây hay sao?

Tiên nhân không sợ bị đói chết. Nhưng ngâm mình ở trong mảnh cát bùn này không ra được thì hỏng bét.

Hắn ngừng giãy giụa, nhưng đầu óc lại điên cuồng vận chuyển, hiện tại khốn cục này làm sao phá đây?

Cực Nịch Lưu Sa rất dính sệt, chỉ cần một dính vào thì giống như mọc trên người mình, làm sao cũng không xuổi đi được. Hơn nữa nơi này trọng lực quá lớn, hắn toàn lực vận chuyển linh lực cũng không vượt qua hạn chế của phiến cát.

Phiền toái!

Nên làm gì bây giờ?

Hai người nhìn nhau, đều từ ánh mắt của đối phương thấy được vẻ bất đắc dĩ, đối mặt với địch nhân là thiên nhiên, bọn họ chỉ có một thân lực lượng nhưng lại không có cách để thi triển!
- Chúng ta có thể chìm vào trong cát chảy, rồi từ trong lòng đất phá ra không? Chu Hằng nói, dù sao tiên nhân buồn cũng không chết, cho dù ở dưới nghỉ ngơi mộtthời gian cũng không sao.

- Không thể! Dương Lan Hinh vội vàng lắc đầu, ý bảo Chu Hằng không nên loạn: - Càng chìm thì độ dính sệt càng cao, thậm chí ngươi ngay cả một ngón tay cũng không thể nhúc nhích được, làm sao phá được đây?

Chu Hằng cũng có loại cảm giác này, bị cát chảy này dính lên người giống như bị cố định vậy, Dương Lan Hinh căn bản không phải nói vô căn cứ.

Chỉ có thể sử xuất tuyệt chiêu!

Trong lòng hắn thở dài, thực ra hắn không nghĩ muốn lộ ra quá nhiều chon bài chưa lật ở trước mặt Dương Lan Hinh, nhưng mà hắn càng không thể bị hao tổn ở đây!

Ông, ánh sáng màu máu chớp động, trong tay Chu Hằng đã xuất hiện một thanh trường kiếm.

Đúng là Bách Quỷ Kiếm!

Xoạt, xoạt, xoạt, hắn toàn lực vũ động, lập tức từng đạo quỷ vật linh lực xuất hiện, bay múa trong cát chảy, mỗi một người đều lộ ra khí tức âm u lạnh lẽo như muốn cắn người khác.

Bách Quỷ Kiếm này là vật cực độ tà ác, quỷ vật do linh lực hình thành cũng giống như vậy, chúng nó vì giết chóc mà sinh!

Không có địch nhân, những quỷ vật này liền nhìn về phía Dương Lan Hinh, gương mặt tái nhợt kia chớp động sát ý kinh khủng.

- Đây, đây là cái gì? Cho dù Dương Lan Hinh cũng coi như là người kiến thức rộng rãi, nhưng thấy một màn này mà không nhịn được sống lưng lạnh lẽo.

Chu Hằng không muốn bại lộ bí mật của Bách Quỷ Kiếm, Tiên khí này rất khó có được, có thể hình thành trăm đạo linh lực quỷ vật giống như người sử dụng, nếu như đạt tới cấp bậc sáng thế, vậy không phải sẽ hình thành linh lực quỷ vật Sáng Thế Cảnh sao?

Đây chính là thần khí, cho dù Sáng Thế Đế ngạo nghễ thiên địa cũng sẽ động lòng tham!

Nếu không phải bị khốn cục này, Chu Hằng không thể để bảo vật như vậy hiện thế.

- Tiên khí! Hắn nói câu vô nghĩa, tiếp tục vận chuyển Bách Quỷ Kiếm, để số lượng linh lực quỷ vật tiếp tục gia tăng.

Những quỷ vật này từ nhỏ đã giết chóc, lúc này không có địch nhân để chiến, ánh mắt hung ác đều dồn về phía Dương Lan Hinh, hưu, cuối cùng có một quỷ vật bổ nhào tới.

Dương Lan Hinh vừa giận vừa sợ, Chu Hằng đây là đang giúp bọn họ thoát khốn, hay là muốn giết nàng a!

- Ông! Chu Hằng khí thế vừa động, hắn triển khai Tử Diễm Thiên Long, đạo huyết mạch không rõ này, nhưng mà lại chuyên khắc tà vật, hơn nữa bản thân Chu Hằng là chủ nhân của những linh lực quỷ vật này, hai thứ hội tụ, có thể miễn cưỡng khống chế chúng!

- Kéo chúng ta ra ngoài! Hắn dùng thần ý kết nối với những linh lực quỷ vật này, hạ lệnh.

Những linh lực quỷ vật này hơi hơi do dự, chúng vì giết chóc mà sinh, muốn chúng giúp người thì rất khó. Nhưng Chu Hằng liên tục hạ lệnh, chúng nó không thể không nghe lệnh.

Hưu hưu hưu, từng đạo quỷ ảnh xuyên qua, chúng bắt đầu nghĩ cách cứu viện.

Những quỷ vật này cũng không phải thực thể, bởi vậy trọng lực nơi này, bao gồm Cực Nịch Lưu Sa cũng không có hiệu quả với chúng, nhưng mà chính vì chúng có tính đặc thù cho nên muốn chúng kéo hai người Chu Hằng và Dương Lan Hinh ra thì cũng rất khó khăn.

Bởi vì chúng cũng không phải tồn tại thật, mà chỉ được Bách Quỷ Kiếm tụ thành trong thời gian ngắn, căn bản là tồn tại vô ảnh vô hình.

Cũng may Bách Quỷ Kiếm có thể triệu tập ra tổng cộng 100 linh lực quỷ vật, hoàn toàn có thể dùng số lượng bù vào!

Những quỷ ảnh này nhao nhao đưa tay chúp lấy các bộ vị của Chu Hằng và Dương Lan Hinh, liều mạng bay lên phía trước.

Luận lực lượng tinh khiết, những linh lực quỷ vật này đều có được lực lượng Nguyệt Minh Vương 10 vầng trăng khuyết, để chúng đi chiến đấu tuyệt đối là một cỗ lực lượng không thể coi thường, nhưng mà để cứu người thì vô cùng khó khăn.

Chu Hằng và Dương Lan Hinh từng chút một bị kéo ra, thân thể của bọn họ đã nhô lên khỏi cát chảy, nhưng đám cát chảy này rất kết dính, dường như hóa thành mấy trăm sợi giây thừng, mạnh mẽ hút bọn họ trở về.

Kéo tiếp! Kéo tiếp! Kéo tiếp!

Khi thân hình bọn họ bay lên 50 trượng, chỉ nghe tiếng bộp bộp vang lên, những kia "dây thừng" kia nhao nhao đứt gãy.

Chu Hằng và Dương Lan Hinh được tự do!

Bọn họ vội vàng bay lên, cách xa Cực Nịch Lưu Sa ra, đồ chơi này khiến bọn họ vô cùng cố kỵ.

Sau khi ra thật xa, hai người ngừng lại.

- Cảm ơn! Sau khi Dương Lan Hinh trầm mặc một trận nói với Chu Hằng.

- Không cần cảm tạ ta, nếu không phải vì ta dẫn dường thì cũng không để chúng ta gặp nạn! Chu Hằng không kể công, đây cũng là tình hình thực tế.

- Chúng ta xem như huề nhau! Dương Lan Hinh mỉm cười, phong tình vạn chủng lưu chuyển. Xem như một kẻ bề trên, nàng cũng không muốn thiếu một nhân tình lớn như vậy, bởi vậy Chu Hằng nguyện ý không kể công, nàng cũng vui vẻ thoải mái chấp nhận.

Chu Hằng vẫn một lòng khai khoáng, tiếp tục đi tới.

Lúc này, hắn tình nguyện hao tổn một chút linh lực cũng phải bay lên trời, sợ lại bị như lúc trước.

Dương Lan Hinh rớt lại phía sau một đoạn, vạn nhất gặp lại tình huống như lúc trước, cũng không đến mức để cả hai rơi vào.

Hai ngày sau, Chu Hằng ngừng lại, khi phía trước hắn xuất hiện một tòa núi cao vượt mây, mà hắn cũng cảm ứng được khí tức kim loại bắt đầu phát ra từ đó.

Lúc trước cách xa như vậy cũng cảm ứng được, bây giờ cách gần như vậy thì càng thêm rõ ràng, để Chu Hằng hận không thể tiến thẳng vào trong lòng núi.

Hắn bây giờ có chút hối hận vì cứu Dương Lan Hinh ra, cho nên hắn muốn cắn nuốt kim loại thì làm sao giấu giếm người được đây?

Nhưng mà cho chọn lần nữa, Chu Hằng cũng vẫn cứu Dương Lan Hinh ra. Để một nữ nhân lọt vào tay cường đạo, kết quả có thể nghĩ mà biết, Chu Hằng tuyệt đối không thể làm như không thấy được.

Biết thì biết đi, đối phương muốn mời chào mình, như vậy mình càng biểu hiện ưu tú thì đối phương khẳng định càng vừa lòng, cũng sẽ không hại hắn! Ngược lại Bách Quỷ Kiếm... Loại thần vật này lại thật sự có khả năng khiến nảy sinh lòng tham.

Vậy phải xem Dương Lan Hinh nhìn xa bao nhiêu. Nếu như nàng chỉ chấp nhất trước mắt, như vậy mưu tài giết hại là lựa chọn tốt nhất, nhưng nếu nàng nhìn xa hơn, thì nên biết quan hệ tốt với Chu Hằng sẽ mang lại ưu đãi lớn hơn nữa. - - - - - oOo- - - - -

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau