KIẾM ĐỘNG CỬU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiếm động cửu thiên - Chương 481 - Chương 485

Chương 481: Bích Tiêu Thạch

Cổ Viêm đúng là đã nói trong 4 cảnh tiên nhân, mỗi một trọng thiên đều có chênh lệch cực lớn, lão lừa đảo cũng chứng thật qua điểm ấy, có thể nói chỉ dư ba công kích của tồn tại Sáng Thế tam trọng thiên cũng có thể đánh giết Sáng Thế nhất trọng thiên, chuyện này không khỏi cũng quá mức đi!

Chu Hằng nghĩ đến thời điểm hắn đang đột phá Hóa Thần Cảnh, từng thấy qua văn lộ màu vàng xuất hiện tràn ngập thiên địa!

Đó rất có thể là đại đạo thiên địa!

Chu Hằng nghĩ tới, nếu một ngày kia hắn có thể đạt tới trình độ oanh phá văn lộ màu vàng kia, rất có khả năng hắn bao trùm lên thiên địa, từ nay về sau sẽ chân chính không bị sinh tử hạn chế.

Có thể... Hoặc Thiên, nguyên chủ nhân của hắc kiếm cũng đã sớm đạt tới cảnh giới này hay không?

Nếu là như vậy, như vậy cũng có thể giải thích được năng lực của Hoặc Thiên cùng với nguyên chủ nhân của hắc kiếm, bởi vì bọn họ đã là tồn tại có thể điều khiển thiên đạo, dư ba một đạo công kích đánh bay cả tòa Tiên giới đại lục cũng có gì kỳ quái chứ?

Lệnh Hồ Huyền tuyệt không nghĩ tới, mình chỉ thuận miệng nói nói mấy câu lại khiến Chu Hằng tưởng tượng ra nhiều thứ như vậy, hắn còn ở bên kia khinh thường, cái gì mà con cháu của đại gia tộc chứ? Không ngờ lại đi hỏi vấn đề không sâu sắc này.

Hừ, nếu như hắn cũng có tài nguyên tu luyện như đối phương, bây giờ tiền đồ khẳng định tỏa sáng gấp trăm lần Chu Hằng.

Vị Lệnh Hồ công tử này quy kết nguyên nhân chiến lực nghịch thiên của Chu Hằng lên toàn bộ gia tộc sau lưng hắn, tự nhiên khinh bỉ Chu Hằng bao nhiêu thì có bấy nhiêu, nhưng cũng lại hâm mộ.

Hóa Thần nhị trọng thiên liền có được chiến lực Chuẩn Tiên ba kiếp, vậy sau khi Chu Hằng thành tiên thì sẽ khủng bố cỡ nào?

Nói không chừng, thời điểm còn là Nguyệt Minh Vương cũng có thể đánh bại Nguyệt Minh Hoàng!

Chu Hằng thu hồi suy nghĩ, ánh mắt đảo qua này tòa Tiên Cung di thế không biết bao nhiêu năm này, tìm kiếm vật có giá trị. Nhưng mà hắc kiếm trong đan điền lại thờ ơ, dường như chưa tỉnh ngủ vậy.

Nơi này không ngờ không có bảo vật để cho hắc kiếm động tâm.

Chu Hằng biết theo tu vi mình càng ngày càng cao, hắc kiếm cũng càng ngày càng kén cá chọn canh, nhưng đây là Tiên Cung a, hơn nữa còn là Tiên Cung của một vị Sáng Thế Vương, chẳng lẽ nơi này không tìm được một thứ tốt sao?

Hắn mở ra thần ý. Đảo qua mỗi một góc Tiên Cung này, lập tức liền hiểu ra.

Tòa Tiên Cung này thực ra đã sớm vỡ nát, mỗi viên gạch cục đá đã sắp tan nát rồi, chỉ là miễn cưỡng dính liền với nhau thôi. Nhưng mà Tiên Cung chính là Tiên Cung, cho dù sắp bể nát cũng không phải phàm nhân có thể dùng man lực oanh phá được.

Nhất định phải có lực lượng Tiên cấp, chẳng hạn như Tinh Hạch.

Trách không được hắc kiếm không có phản ứng, những thứ kia phỏng đoán đã bị hủy diệt hầu như không còn.

Rất có khả năng. Tòa Tiên Cung này là do kiếm khí của hắc kiếm phá hủy, vị kiếm đại gia này lại càng không thèm liếc nó một cai, khinh nó vỡ nát sao?

Hắn thần ý cường đại, đối diện Lưu An Kỳ cũng không kém chút nào, cô hắn là tiên nhân chân chính, tuy rằng bây giờ lực lượng bị áp chế. Nhưng độ mẫn tuệ của thần ý vẫn không thay đổi.

Lưu An Kỳ mang theo Lệnh Hồ Huyền không chút ngừng lại tiến về phía trước, tự nhiên biết dọc đường đều không có thứ gì tốt.

- Gì mà là Tiên Cung chứ, sao thứ tốt gì cũng không có? Con lừa đen khó chịu nói, ánh mắt gian tà lại không ngừng liếc tới liếc lui, không chút buông tha tìm bảo vật.

Giống nó còn có ba người Thanh Dương Thiên Tôn, tuy rằng thần thức bọn họ mạnh hơn con lừa đen mấy bậc, nhưng mà vào Tiên Cung cứ như vậy mà cam tâm về tay không sao?

Tiên Cung này là thế nào? Sao ngay cả một vật bày trí cũng không thấy?

Dường như nơi này đã sớm bị người ta cướp sạch qua một lần rồi.

Nơi này không có vật bày trí trong nhà là vì những thứ bày trí kia càng yếu ớt, không biết đã biến thành tro bụi lúc nào trong năm tháng dằng dẵng kia rồi, tự nhiên không có khả năng nhìn thấy, bởi vậy nơi này có vẻ trống rỗng, tiếng nói ra rất vang vọng.

Đi xong cung điện một vòng lại tiến ra một cái hoa viên, cũng không có thực vật gì.

- Hả, Bích Tiêu Thạch! Lệnh Hồ Huyền đột nhiên ngừng lại. Đưa mắt chăm chú nhìn lên cái bàn đá trên hoa viên kia. Đó là một cái bàn đá toàn thân màu xanh biếc, nhưng đã vỡ ba phần năm, cơ bản chỉ còn một cái bệ.

Chỗ nứt gãy tản ra linh khí nồng đậm, vượt xa chỉnh thể nơi này.
Chu Hằng hơi kinh hãi, đã bao nhiêu năm tháng rồi, sao linh khí trong tảng đá này vẫn chưa hoàn toàn mất sạch? Nên biết rằng bất kể linh thạch gì, chỉ cần khai thác từ trong lòng đất ra là đã bị hao mòn linh khí rồi. Chỉ cần thời gian dài, cho dù linh thạch thượng phẩm cũng bị bay mòn thành đá thường.

Nhất là, tòa Tiên Cung này còn từ trên Tiên giới rơi xuống, linh khí hao mòn hẳn là phải nhanh hơn mới đúng. Nhưng qua trăm vạn năm qua lại vẫn còn linh khí, đúng là cực kỳ khó tin!

- Công tử bột, Bích Tiêu Thạch gì là? Con lừa đen phát huy truyền thống tốt đẹp là hỏi.

Tử, công tử bột?

Lệnh Hồ Huyền mặt tối sầm, thiếu chút nữa tức hộc máu!

Hắn đường đường là cửu thiếu gia của Lệnh Hồ gia, chưa từng có người gọi qua là công tử bột? Mặt trắng kia còn trắng hơn da tay hắn! Nếu như phải bỏ lĩnh vực gia tộc hắn, ai dám nói chuyện với hắn như vậy, hắn chỉ cần phất tay một cái, liền có vô số cao thủ gia tộc xuất hiện xé đối phương thành mảnh nhỏ.

Nhưng bây giờ hắn cũng không dám tùy ý, bởi vì hắn cố kỵ thực lực và thân phận của Chu Hằng!

Mặt hắn lúc trắng lúc đỏ, nhưng rốt cục vẫn phải đè xuống lửa giận trong lòng, nói: - Bích Tiêu Thạch chính là bảo vật Tiên giới, chẳng những có thể tụ tập linh khí thiên địa, hơn nữa còn có tác dụng kỳ diệu hơn, có thể làm cho người ngồi gần nó tu luyện ý niệm thông suốt, lĩnh ngộ huyền diệu thiên địa càng thêm mạnh hơn.

Hắn còn chưa nói xong, ánh mắt của con lừa đen đã sáng lên, lập tức hoan hô một tiếng, ba chân bốn cẳng chạy thẳng ra ngoài, chân ôm lấy cái bàn đá, cái đầu lừa thì không ngừng cọ lên nó.

- Con lừa, không cần phải ác tâm như vậy chứ? Chu Hằng sắp không chịu nổi.

- Ngươi quản ta! Con lừa đen nghểnh cổ hỏi một câu, sau đó lại dùng mặt cọ cọ bàn đá, dường như muốn dính một chút tiên khí.

- Chu huynh, nếu đây là do chúng ta cùng phát hiện, vậy mỗi người một nửa, thế nào? Lệnh Hồ Huyền rất muốn nuốt trọn bảo vật này, đáng tiếc đây là Phàm giới cũng không phải Tiên giới, Lưu An Kỳ không có năng lực trấn áp Chu Hằng, bởi vậy chỉ có thể lui một bước.

Hơn nữa, Bích Tiêu Thạch cũng không phải bảo vật tiêu hao, hiện tại dù phân một nửa cho Chu Hằng, về sau cũng không phải không có cơ hội thu về lại.

Nếu như nơi này có một thanh tuyệt thế Tiên khí xuất thế, thì có thể dựa vào nó chém phá thể chất của Chu Hằng trực tiếp giết hắn.

Dù tiểu tử này là truyền nhân gia tộc Tiên Thành bậc cao thì sao, chết ở Phàm giới căn bản không có người biết!

- Mỗi người một nửa? Ngươi đúng là không biết xấu hổ a! Con lừa đen lập tức nhảy dựng lên:

- Cho dù Chu tiểu tử cũng đừng mơ tưởng cướp được một phần từ bổn tọa, tiểu tử ngươi lại muốn cùng bổn tọa mỗi người một nửa, ngươi đúng là không biết xấu hổ!
Một phen trực tiếp mắng cho Lệnh Hồ Huyền bối rối!

Hắn sao lại không biết xấu hổ chứ?

Mọi người nếu là đồng minh, như vậy sau khi phát hiện bảo vật, một người một nửa không phải chuyện rất bình thường sao? Sao con lừa này lại vô sỉ như vậy, lại đem chuyện mọi người phát hiện bảo vật cho là của riêng?

Hắn gặp qua rất nhiều người vô sỉ, nhưng người đê tiện như con lừa này lại không có một ai!

- Chu huynh, ngươi không nói gì sao? Lệnh Hồ Huyền chỉ cảm thấy như mình là tú tài gặp quan binh, có lý cũng nói không rõ. Lý luận với con lừa vô sỉ này hiển nhiên không phải ý kiến hay gì, không bằng giao cho Chu Hằng xử lý.

Chu Hằng mỉm cười, nói: - Lệnh Hồ huynh muốn ta nói cái gì?

Đương nhiên là quản con lừa đê tiện này, để nó không được vô sỉ như vậy!

Lệnh Hồ Huyền mặt dần lạnh xuống nói: - Chu huynh, để chúng ta còn tiếp tục hợp tác, xin không nên mất công bằng.

- Chu tiểu tử, đây có thể là đồ tốt, ngươi không vì mình cũng phải suy nghĩ có con gái tương lai chứ, thứ tốt càng nhiều càng tốt, sao có thể tặng cho ngoại nhân chứ? Con lừa đen lại ở một bên khuyên.

- Chu thiếu, không nên phá hủy tình hữu nghị giữa hai chúng ta à? Lưu An Kỳ vừa khoanh tay, ngửa đầu nhìn trời, bộ dáng như cao thủ tịch mịch.

Hắn và Lệnh Hồ Huyền một người mặt đen, một người mặt trắng, cũng không có ý động thủ, ít nhất khi bọn họ không nắm chắc mười phần đánh giết Chu Hằng! Nếu không một khi Chu Hằng về tới gia tộc ở Tiên giới, vậy sẽ mang tới cho Lệnh Hồ gia đả kích hủy diệt.

- Loại chuyện bảo vật này, tự nhiên là người nào nhanh tay thì là của người đó, không có chuyện nói tới công bằng hay không!

Chu Hằng mở miệng nói.

Nói như vậy, chính là trắng trợn thiên vị con lừa đen.

- Hừ! Lệnh Hồ Huyền và Lưu An Kỳ mặt lạnh xuống, Chu Hằng cũng quá không cho bọn họ mặt mũi!

Nên biết rằng thực lực của bọn họ cũng không yếu hơn Chu Hằng chút nào, thậm chí còn mạnh hơn.

- Chu huynh, ngươi đây là đang hồ giảo man triền sao? Lệnh Hồ Huyền lạnh lùng nói, hắn làm sao có thể buông tha cho chí bao như Bích Tiêu Thạch được, đây chính là chí bảo chỉ có tiên nhân Sáng Thế Cảnh mới có thể có, đem về gia tộc sẽ lập công lớn!

Không nói để hắn lập tức nhảy lên làm người thừa kế thứ nhất, nhưng ít ra cũng có thể là người thứ hai, thứ ba.

Chớ xem thường chênh lệch hai gã này, ở trong đại gia tộc Tiên giới, người thừa kế xếp hạng kém một vị thì tài nguyên tu luyện lấy được cũng khác xa giữa trời và đất vậy, hơn nữa quyền lực cũng rất khác nhau.

Bởi vậy, hắn nhất định phải tranh giành.

- Ngươi đây là cố tình gây sự sao? Con lừa đen lập tức nhảy dựng lên: - Đây rõ ràng là bảo vật của bổn tọa, ngươi lại la ó muốn phân một nửa, có người không nói lý như ngươi sao? Tốt lắm, nếu như là lão tử lão nương ngươi cũng kêu chúng ta cũng mỗi người một nửa, gia gia nãi nãi ngoại công bà ngoại ngươi cũng kêu chúng ta cũng một người một nửa, bổn tọa liền chịu thiệu một chút, chỉ cần giống cái tốt, vừa lúc bổn tạo dùng làm thị nữ!

Lệnh Hồ Huyền coi như là người rất khôn ngoan, nhưng nghe con lừa đen nói vậy vẫn tức giận toàn thân run run, có một loại kích động muốn giết người mãnh liệt.

- Huyền thiếu! Lưu An Kỳ ở một bên kêu lên, hơi hơi lắc đầu, ý là bây giờ căn bản không nắm chắc đánh chết Chu Hằng, tuyệt không thể rước một đại địch cho gia tộc được.

Lệnh Hồ Huyền trống ngực run run, một lát sau mới bình tĩnh trở lại, nói: - Ngươi nói Bích Tiêu Thạch này là của ngươi, có thể có chứng minh không?

- Muốn chứng minh còn không đơn giản sao? Con lừa đen dương dương đắc ý đứng lên, dùng móng chân chỉ. - Xem đây!

Chỉ thấy cái chân bàn này không biết khi nào đã có viết: - Vật này đều thuộc về Thần Lư đại nhân.

Chữ viết còn chưa khô. Lệnh Hồ Huyền lập tức phun ra một búng máu. - - - - - oOo- - - - -

Chương 482: Lấy bảo

Vô sỉ! Vô sỉ đến thế là cùng!

Lệnh Hồ Huyền đời này không phải chưa làm chuyện vô sỉ, nhưng mà so với con lừa đê tiện trước mặt này thì hắn tự nhận còn thanh cao thánh khiết như một đóa tuyết liên trên Thiên Sơn đấy.

Tại sao có thể vô sỉ như thế, hơn nữa vô sỉ lại hùng hồn như thế!

Lệnh Hồ Huyền như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn con lừa đen, con lừa đen lại mặt không đỏ, tim không đập mạnh, vẻ mặt vô tội.

- Ngươi, ngươi, ngươi... Lệnh Hồ Huyền chỉ vào con lừa đen, cho dù vị thiếu gia này xưa nay cũng không nói lý, nhưng mà gặp phải con lừa đen loại hoàn toàn không biết liêm sỉ này, hắn cũng chỉ thất bại mà thôi.

- Đuối lý rồi chứ! Hừ, đuối lý thì một bên đợi đi, không được cản trở Lư đại gia phát tài! Con lừa đen mặt mày hớn hở, sau đó hai chân chống đất, hai móng trước lại ôm bàn đá, mông nhấc lên, muốn nhấc Bích Tiêu Thạch ra.

Nhưng mà mặc cho nó xuất ra sức búc sữa mẹ, bàn đá này cũng không nhúc nhích tí nào, ngược lại lại khiến con lừa đê tiện này người đẫm mồ hôi.

- Ha ha ha ha! Lệnh Hồ Huyền ủy khuất nửa ngày, cuối cùng cũng vô cùng đắc ý cười.

Đúng vậy, đây chính là tẩm cung của đại năng Tiên giới à, những thứ kia cũng không phải dễ dàng mang đi như thế! Nếu bảo vật là một ấm trà, một cái chén ngọc, như vậy muốn mang đi tự nhiên dễ dàng.

Nhưng đây là cái bàn, lúc trước cho dù không phải vị Sáng Thế Vương kia tự tay chôn xuống, thì cũng là các cao thủ Tiên giới khác, sao có thể là nhân vật Kết Thai Cảnh như con lừa đen này có thể rung chuyển chứ?

- Chu tiểu tử, ngươi tới! Con lừa đen sử xuất sức lực bú sữa mẹ làm đi làm lại mười mấy phút, cuối cùng không cam lòng gọi cứu binh: - Ngươi lấy ra cho bổn tọa, Lư đại gia sẽ phân cho ngươi một phần mười.

Nghe nói như thế, ngay cả Chu Hằng cũng muốn dần cho con lừa đen một trận, thật sự chưa thấy con lừa nào hẹp hòi như vậy a!

Tham lam, keo kiệt, vô sỉ!

Chu Hằng chỉ thử một chút liền lắc lắc đầu, nói: - Không được!

- Gì, nam nhân làm sao có thể nói không được, làm lại đi! Con lừa đen mặt giận dữ.

- Con lừa đê tiện. Ngươi thật sự muốn rút ra? Chu Hằng vặn ngón tay kêu răng rắc, con lừa đen này càng ngày càng đắc ý vênh váo, ngay cả hắn cũng sai khiến!

Con lừa đen tuyệt đối không bỏ qua, nó lập tức cười huề nói: - Ngươi thử lại lần nữa, hắc hắc. Thử lại lần nữa!

Chu Hằng khoanh tay tránh ra, con lừa đen vội vàng đi theo, nhắm mắt theo đuôi, dường như cẩu nô tài vậy.

Lệnh Hồ Huyền nháy mắt Lưu An Kỳ, đối phương hiểu ý, lập tức đi ra rút bàn tiên lên. Nhưng mặc cho hắn vận khí như thế nào, bàn đá này cũng giống như mọc rễ, căn bản không thể lay chuyển được.

Lưu An Kỳ lại thử vài lần, mặt cũng nghẹn đỏ, nhưng cũng không thể lay chuyển được.

Hắn suy sụp buông tay, vẻ mặt chán nản nói với Lệnh Hồ Huyền:

- Huyền thiếu. Thuộc hạ vô năng!

Lệnh Hồ Huyền cũng thở dài, ai bảo Tiên Cung này rơi xuống Phàm giới chứ, cho dù lực lượng tiên nhân bị áp chế xuống Phàm giới đỉnh phong, nhưng mà cũng hoàn toàn không có cách với chuyện này a!

Vị Sáng Thế Vương kia khẳng định không ít lần uống trà, uống rượu ở đây, mượn Bích Tiêu Thạch để tìm hiểu đại đạo. Đây chính là Sáng Thế Vương a, cho dù mỗi lần cũng chỉ đặt cái chén, bầu rượu xuống, nhưng mà đều có một cỗ lực lượng lưu chuyển xuống, lâu ngày chày tháng. Bàn đá này khẳng định đã hợp thể cùng với cả tòa Tiên Cung này rồi.

Nên muốn lấy Bích Tiêu Thạch ra chỉ có một biện pháp, đó chính là mang cả tòa Tiên Cung này đưa lên Tiên giới, để cho đại năng gia tộc dốc toàn lực đào Bích Tiêu Thạch ra.

Đã như thế, được hay không vẫn còn chưa biết.

Hơn nữa, muốn đưa cả tòa Tiên Cung này vào Tiên giới... Lệnh Hồ Huyền sắc mặt tối sầm, đừng nhìn tòa Tiên Cung này không tính gì quá lớn, nhưng so với người thì vô luận là thể tích hay là sức nặng cũng không biết vượt qua bao nhiêu lần!

Lệnh Hồ gia có nhiều tiên thạch để vận chuyển Giới Môn như vậy sao? Tuyệt đối không có!

Nếu thật sự miễn cưỡng vận chuyển chỉ có một kết quả, tài sản gia tộc hoàn toàn hao tổn không còn, mà Tiên Cung này vẫn còn không đến được Tiên giới, sẽ di tán trong hư không. Không biết bao nhiêu năm nữa mới gặp được.

Loại tình huống này không phải chưa phát sinh qua, nếu không Phàm giới thất lạc không ít di tích Tiên giới, vì sao không thấy đại năng Tiên giới xuống dưới cướp đoạt chứ?

Thực lực của bản thân càng mạnh, xuyên qua Giới Môn thì tiêu hao tiên thạch càng nhiêu! Đây cũng là nguyên nhân vì sao chỉ có hai người Lệnh Hồ Huyền và Lưu An Kỳ xuống, cũng là để giảm bớt hao tổn tiên thạch!

Hơn nữa, tiên nhân ở Phàm giới lại bị đại đạo thiên địa áp chế, thực ra lực lượng cũng không chênh lệch lắm, cũng chỉ có độ mạnh thân thể thay đổi, như vậy đưa một vị Sáng Thế Đế đến Phàm giới phải hao phí cái giá lớn bao nhiêu? Chiến lực gần như không khác gì Nguyệt Minh Vương à! Đáng tiếc a, chí bảo ở trước mắt lại không thể không thán.

Lệnh Hồ Huyền coi như là người tính cách quyết đoán, lập tức nói: - Đi, chúng ta tiếp tục đi tới!

Tuy rằng không thể lấy đi Bích Tiêu Thạch, nhưng mà điều này cũng làm cho hắn thấy được giá trị của tòa Tiên Cung này, bởi vậy hoàn toàn không cần phải... ở đây thở dài, nhanh đi tìm bảo vật mới là chính đạo.

Hắn đã thấy được sự vô sỉ của con lừa đen, nào dám kêu Chu Hằng nữa, vừa lúc thừa dịp một người một lừa kia tìm cách phải nhanh đi.

Đối với kết quả này, cao hứng nhất chính là ba người Thanh Dương Thiên Tôn.

Bọn họ vốn là nhân vật mạnh nhất Phàm giới, nhưng mà sau khi gặp phải quái thai Chu Hằng và Lưu An Kỳ tiên nhân tới trái đất này thì bọn họ hoàn toàn mất đi quyền lên tiếng, cho dù phát hiện bảo vật thì như thế nào, căn bản không có phần của bọn họ!

Nhiều lắm người khác ăn thịt no, bọn họ cũng chỉ được phân nước canh mà thôi.

Mà nhìn thấy Chu Hằng và Lệnh Hồ Huyền phí công quay về, bọn họ tự nhiên dâng lên tâm tình hả hê khi người gặp h ọa. Con người ta lại cổ quái như vậy, không lo thiếu, mà lo không công bằng, mọi người đều không chiếm được mới thật sự là công bình.

Ba người quay sang nhìn nhau, sau đó cất bước rời đi, khác với hai người Lệnh Hồ Huyền, bọn họ đi vào cánh cửa khác, đi theo hai người Lệnh Hồ Huyền bọn họ nhiều nhất chỉ ăn canh, nhưng đi đường mình chọn lại rất có thể được ăn thịt.

Đạo lý đơn giản như vậy, đường đường Chuẩn Tiên hai kiếp làm sao không biết.

- Chu tiểu tử, không cần đóng kịch, người đã đi hết sạch rồi! Con lừa đen ánh mắt gian tà liếc Chu Hằng nói.

Chu Hằng sửng sốt, nói: - Làm sao ngươi biết ta đang diễn trò? Hắn tự cho rằng mình giả bộ rất nghiêm túc, ít nhất đám ngươi fLệnh Hồ Huyền đều không nhìn ra.

- Phi, bổn tọa chính là tổ tông gạt người, tiểu tử ngươi này muốn lừa gạt bổn tọa không phải mơ mộng hão huyền sao? Con lừa đen phi một cái, vẻ mặt khinh thường.

Trời ạ, lại bị con lừa đê tiện này xem thường!

Chu Hằng thở dài, quyết không tranh luận với con lừa đen này nữa, mà lại lấy ra hắc kiếm, nói: - Ta có thể thử xem, có cắt được Bích Tiêu Thạch hay không thì khó nói.

- Bổn sao lại có cảm giác rất không đáng tin vậy. Con lừa đen chần chờ nói, Bích Tiêu Thạch chính là bảo bối Tiên giới a, cho dù hắc kiếm có sắc bén hơn nữa thì thế nào, lực lượng bây giờ của Chu Hằng lại càng kém hơn!

- Còn đáng tin hơn ngươi! Chu Hằng trừng mắt một cái, tên không đáng tin cậy nhất lại dám nói người khác không đáng tin cậy, hoàn toàn là chuyện tiếu lâm!

- Vậy thì thử đi, dù sao cũng không tổn thất! Con lừa đen lập tức trở nên hưng phấn.
Nó và Chu Hằng đều là người thực tế, bảo vật tốt mấy, nhưng mà không thể bỏ vào ngực mình thì có ích gì? Bởi vậy, quản hắn có thể chém phá Bích Tiêu Thạch hay không, không chiếm được bảo vật thì đều vô ích.

Chu Hằng bước tới trước bàn đá, hắn không sử dụng ở trước mặt mấy người Lệnh Hồ Huyền là không muốn để cho đối phương cảnh giác trước, hắc kiếm nếu như ngay cả Bích Tiêu Thạch cũng có thể cắt được, muốn chém rơi cổ bọn họ chẳng phải càng dễ dàng hơn sao?

Đến lúc đó cam đoan Lưu An Kỳ căn bản không dám trực tiếp giao thủ với Chu Hằng, trực tiếp phá mở hư không trở về Tiên giới!

- Con lừa, ngươi bày ra cấm chế, đừng để thanh âm truyền đi! Chu Hằng bắt đầu súc tích lực lượng, nhưng vẫn dặn dò con lừa đen, hắn dùng hắc kiếm chém ra, động tĩnh quá lớn, rất có thể dẫn người khác trở về.

- Hiểu rồi! Hiểu rồi! Con lừa đen vội vàng gật đầu, vươn chân bày ra một đạo linh lực cấm chế, cam đoan thanh âm nơi này không truyền ra ngoài. - Hắc!

Sau khi Chu Hằng súc đủ lực lượng, một kiếm vẽ ra, hàng vạn hàng ngàn bóng kiếm màu đen nhánh đẩy ra, trong nháy mắt lại hòa thành một thể chém tới Bích Tiêu Thạch.

Một thức sau cùng của Phi Vũ Thất Kiếm, Kiếm Phá Phi Vũ!

Đây cũng là chiêu thức mạnh nhất trong Phi Vũ Thất Kiếm.

- Keng!

Một tiếng nổ lớn, Chu Hằng liên tục lui mười mấy bước, mặt trắng dã, thiếu chút nữa không thể cầm được hắc kiếm, cỗ phản lực kia cực mạnh.

- Hữu dụng! Ha ha, hữu dụng! Con lừa đen nhìn thoáng qua chân bàn, lập tức hưng phấn kêu to lên, phía trên có một vết kiếm sâu một tấc!

Tuy rằng chân bàn này to như đùi người, nhưng trăm ngàn kiếm chém lên thì hắn có thể chém đứt. Vừa nghĩ tới bảo vật gần trong gang tấc, con lừa đen đã hưng phấn.

Chu Hằng tiếp tục tụ kiếm ý, xoạt, hắn lại chém ra một kiếm.

Leng keng leng keng, tiếng kêu giòn vang liên tục vang lên, một kiếm lại một kiếm, trong đầu hắn hoàn toàn không có ý tưởng khác.

Sau khi chém ra mười mấy kiếm, hắn đột nhiên sửng sốt.

Bởi vì một kiếm này chém xuống, dấu vết chặt xuống hắn phải càng sâu hơn, chỉ là sâu hơn một chút kia nhưng mà đại cao thủ hắn lại không thể phát hiện ra sâu hơn một chút kia.

Vấn đề là, tại sao lại như vậy?

Hắn mỗi lần chém xuống đều là trạng thái tốt nhất của mình, một kiếm chém xuống đều có lực lượng giống nhau, sao lại xuất hiện khác biệt như vậy?

Chu Hằng lại ra mấy kiếm, nhưng không có một kiếm nào có thể đạt được trạng thái lúc trước, dường như một kiếm kia là khoảng không thần kỳ vậy.

Nhất định phải tìm ra nguyên nhân mới được!

Chu Hằng một kiếm lại một kiếm, chiến lực của hắn quá mạnh mẽ, cho tới nay gần như không có vấn đề có thể ngăn cản sự hiện hữu của hắn, không ngừng vung kiếm chém lên loại vật này đúng là mới mẻ với hắn.

- Choang!

Lại chém ra hơn 30 kiếm, Chu Hằng lần nữa khựng lại, một kiếm này hắn lại chém ra sâu hơn.

Thì ra là thế!

Hắn kịp phản ứng, quả nhiên không phải lực lượng xuất kiếm khác nhau, mà là hắn chém với góc độ khác nhau!

Từ góc độ khác nhau chém vào, độ dai của Bích Tiêu Thạch cũng khác nhau, tuy rằng nó cũng rất mong manh! Nhược điểm!

Chu Hằng bừng tỉnh đại ngộ, chẳng hặn như kiếm chiêu, bất kỳ kiếm chiêu đều có nhược điểm, chỉ cần có thể nắm bắt điểm ấy đánh vào, thực lực của bản thân lại đủ cường đại, như vậy kiếm chiêu cường đại hơn thì cũng có thể hóa giải.

Trước hắn chém vào hai kiếm sâu nhất, chính là chém lên nhược điểm trong kết cấu của Bích Tiêu Thạch.

Tảng đá như thế, còn người thì sao? - - - - - oOo- - - - -

Chương 483: Chân dung Sáng Thế Vương

Chu Hằng trong lòng gió nổi mây phun, dường như hiểu ra được điều gì vậy.

Chiêu thuật có nhược điểm, tảng đá có nhược điểm, còn người thì sao?

Người, tuyệt đối cũng có nhược điểm trong kết cấu.

Một kiếm cắt qua, nhất định phải dễ dàng hơn xuyên thẳng vào ngực, bởi vì sẽ đụng phải xương cốt, đây là đạo lý rất đơn giản. Hơn nữa, cũng là xương cốt, nhưng mà bộ phận khác nhau lại có cường độ giống nhau sao?

Nếu như có thể tìm được nơi yếu nhất này, thì có thể làm được hiệu quả làm ít công to.

Đương nhiên, chống lại người yếu hơn mình thì không cần phiền toái như thế, tùy tiện một kiếm chém qua là xong đời. Nhưng mà Chu Hằng không bao lâu nữa phải đi tới Tiên giới, có lẽ khi đó Nguyệt Minh nhị trọng thiên cũng không thể trấn áp hắn, nhưng mà Nguyệt Minh tam trọng thiên nhất định có thể!

Tiên Nhân Cảnh, mỗi một tiểu cảnh giới đều có chênh lệch như đại cảnh giới ở Phàm giới vậy!

Đến lúc đó, khắp nơi đều có cường địch!

Nếu như hắn có thể nắm giữ món tài nghệ này, chiến lực của hắn lại gia tăng.

Đây có thể coi như là công kích vào nhược điểm, hoàn toàn khác với toàn lực đánh ra, lại xuất ít lực hơn! Tiếp tục phối hợp với Lăng Thiên Cửu Thức, uy lực vô cùng!

Một kích đánh chết Lưu An Kỳ, hắn lại càng nắm chắc hơn.

- Choang! Choang! Choang!

Chu Hằng từng kiếm cắt qua, từ thanh âm phát ra mà so sánh, tổng kết. Mạnh, hắn gào to một tiếng, xoạt xoạt xoạt, 3 kiếm liên tục cắt qua, đá vụn bay múa, ba kiếm này mỗi một kiếm đều tiến vào chân bàn hai tấc!

Thành công!

- Chu, Chu tiểu tử, ngươi vừa rồi ăn xuân dược hay sao mà đột nhiên trở nên uy mãnh như vậy?

Con lừa đen hai mắt bạo trừng, cảnh giới của nó bây giờ tuy rằng thua xa Chu Hằng, nhưng mà trực giác của nửa bước tiên nhân còn không phát giác ra 2 tấc kia hay sao?

Cái gọi là cậng rơm cuối cùng đè chết lạc đà, con người đều có cực hạn, ở dưới trạng thái đạt đến cực hạn, cho dù muốn gia tăng một tia lực lượng nữa cũng muôn vàn khó khăn, huống chi một lần hành động mà gia tăng gấp đôi.

- Con lừa, một ngày nào đó cái miệng của ngươi sẽ bị vạ lây, đời này có lời không được nói. Chu Hằng cười ha ha, lúc này tâm tình hắn cực kỳ sung sướng. Cho nên mới lười nổi giận với con lừa.

- Đúng là kỳ quái, chưa ăn xuân dược mà còn mạnh như vậy, ăn vào thì còn thế nào đây? Con lừa đen tự lẩm bẩm: - Về sau gặp phải cường địch, có nên cho hắn ăn một chút xuân được hay không, như vậy chẳng phải là bách chiến bách thắng sao?

- Ta nghe thấy đó! Chu Hằng mặt đen lại.

Huy tiếp tục chém ra, sau khi tìm ra bí quyết. Chu Hằng mỗi một kiếm chém ra, đều phát huy ra hai trăm phần trăm uy lực, hiệu suất tăng mạnh, chỉ một tiếng sau, chân bàn đá này rốt cuộc bị chém đứt!

Cũng vì Phi Vũ Thất Kiếm là tiên thuật, cho nên linh lực tiêu hao quá lớn, Chu Hằng không thể giữa đường dừng lại bổ sung linh lực. Nếu không thể luôn chém ra thì không cần lâu như vậy.

- Bảo bối! Bảo bối của bổn tọa! Con lừa đen đưa hai móng ôm lấy chân bàn, như mê như say.

- Con lừa, ta đã đoán được hai kiểu chết của ngươi, hoặc là chết một cách đê tiện, hoặc là chết vì lòng tham. Chu Hằng lắc lắc đầu, hắn có hắc kiếm, tác dụng của Bích Tiêu Thạch không lớn với hắn. Nhưng đối với những người bên cạnh hắn mà nói, đây là chí bảo!

- Bổn tọa là điểm lành trời giáng, không chết được! Con lừa đen vừa vô sỉ nói, vừa cất Bích Tiêu Thạch vào pháp khí không gian.

Chu Hằng cũng không ngăn cản, sau khi trở về phân chia cũng không muộn, con lừa đen này cũng không dám quỵt, nếu nó quyệt, vậy để cho Tiểu hám ăn mỗi ngày đều ngủ cùng với nó, nửa đêm gặm luôn cái mông lừa của nó.

- Đi mau. Chúng ta đã trễ không ít thời gian rồi.

Một người một lừa đi qua hoa viên, tiến vào cung điện thứ hai, người vừa đi vào, ông, một cỗ áp lực khổng lồ đánh úp lại, khiến cho bọn họ suýt nữa quỳ xuống.

Chu Hằng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy cuối đại điện này treo một bức tranh chân dung. Là một nam nhân trung niên dáng người thon dài, một thân cẩm bào, khuôn mặt gầy, lại có một cổ khí phách khiến người ta âm thầm kính sợ.

Cỗ áp lực khổng lồ kia chính là từ trên bức họa này xuyên qua, cũng không phải lực lượng trực tiếp trấn áp, mà là một loại tâm linh, tinh thần trấn nhiếp!

Khẳng định là vị Sáng Thế Vương kia!

Chu Hằng thầm nói, cũng đem ra so sánh với Khổng Ngạo Côn, cho ra kết luận, cường độ hai người giống nhau!

Nhưng mà Khổng Ngạo Côn là người thật, mà vị Sáng Thế Vương này chỉ là một bức chân dung mà thôi, chênh lệch giữa hai người đúng là lớn đến mức không cách nào hình dung! Khổng Ngạo Côn cũng đã có tu vi Thăng Hoa tam trọng thiên, nhưng mà còn kém một đại cảnh giới, chênh lệch thực lực này quả thực không thể kể hết!

Tiên Nhân Cảnh, tiểu cảnh giới với nhau lại có chênh lệch như trời và đất vậy, nhưng chênh lệch đại cảnh giới thì càng thêm khủng bố.

Chu Hằng trước kia ở bất kỳ giai đoạn tam trọng thiên nào, tuyệt đối có thể tự bảo vệ mình dưới bất kỳ một cao thủ cao hơn một đại cảnh giới nào, nhưng mà phóng tới Tiên Nhân Cảnh thì xa xa không thể làm được.

Kém xa quá nhiều!

Có thể ở tiểu cảnh giới chiến thắng Hoàng, cũng đã là nghịch thiên rồi.

Chu Hằng ưỡn thẳng người, nếu không phải lực lượng trực tiếp áp chế, như vậy hắn tuyệt không cúi đầu!

Bịch, con lừa đen đã quỳ xuống, quỳ sát đất, không có chút khí tiết nào.

Đối với con lừa đê tiện này mà nói, tiết khí thì có ích gì? Nếu không thể ăn, lại không thể dùng, vậy thì cứ dùng ném đầy đất đi.

Quỳ liền quỳ đi, dù sao cuối cùng có được ưu đãi là ok rồi.

Con lừa đê tiện này giống như bơi lội vậy, uốn éo bốn chân không ngừng đi tới, cái mông lắc lư, bộ dạng này làm cho người ta ác cảm sâu sắc.

Chu Hằng nhịn xuống kích động đá bay con lừa này, trong mắt lưu chuyển ánh sáng màu vàng, từng bước một đi về phía trước.

Càng tiến về phía tước, Lưu An Kỳ cũng giống như con lừa đen vậy, mà Lệnh Hồ Huyền lại tốt hơn một chút, úp mặt sát đất bò đi.

Đây là áp lực về mặt ý chí, không liên quan tới lực lượng bản thân!

Đây là để phân biệt chủ nhân và nô tài.

Chu Hằng thầm nói, tuy rằng cảnh giới Lưu An Kỳ hơn xa Lệnh Hồ Huyền, nhưng mà làm nô tài, hắn đã thành thói quen nghe lệnh rồi, bởi vậy gặp phải một địch nhân không thể đối kháng nổi, hắn rất nhanh lựa chọn đầu hàng kính cẩn nghe theo.

Mà Lệnh Hồ Huyền vẫn có ngạo khí đại gia tộc, cũng không muốn dễ dàng cúi người, bởi vậy hắn còn đang kiên trì, nhưng cũng không chống đỡ được quá lâu.

Dù đối thủ Sáng Thế Vương chỉ là một bức chân dung!

Chu Hằng lòng có hào khí ngút trời, hắn tuyệt không cho phép mình cúi đầu với bất cứ người nào, càng không cần phải nói là sát đất.

Sáng Thế Vương thì thế nào? Có thể đả bại người của mình, nhưng tuyệt không thể đánh bại tâm của hắn.
Hắn nhanh đi tới, toàn thân thần huy lưu chuyển, dưới áp lực cường đại như lâm đại địch.

- Ông! Người nhỏ màu vàng trồi lên trên đầu, dưới áp lực kinh khủng như vậy, Chu Hằng không thể không vận chuyển tất cả lực lượng của mình, người nhỏ màu vàng là Thần chích của hắn, là thể hiện ý thức của hắn.

Đạp, đạp, đạp, Chu Hằng bước đi trầm ổn, từng bước đi tới, tốc độ cực nhanh, rất nhanh đã vượt qua hai người Lệnh Hồ Huyền cùng Lưu An Kỳ.

Nhìn thấy Chu Hằng bước qua, Lệnh Hồ Huyền không khỏi mãnh liệt ghen tị, hắn và Chu Hằng cảnh giới xấp xỉ, vì sao Chu Hằng có thể kiên quyết thẳng tiến, mà hắn lại bước đi gian nan?

Chuyện này không liên quan tới tu vi, hoàn toàn là nhìn ý chí.

Hắn vốn còn có chút tự đắc, Lưu An Kỳ cảnh giới cao hơn hắn đã sớm nằm úp sấp một bên rồi, đủ để chứng minh hắn ưu tú! Nhưng mà hắn còn chưa cao hứng bao lâu, Chu Hằng đã bốp bốp liên tục cho hắn ăn tát.

Người ta mới gọi là ưu tú!

Nhất định phải giết chết hắn!

Lệnh Hồ Huyền trong lòng lên men, tuy rằng Tiên giới có nhiều tuấn kiệt ưu tú hơn hắn nhiều, nhưng mà dù sao cũng chưa tận mắt thấy. Mắt thấy Chu Hằng ở ngay trước mặt mình, hơn nữa thực lực không mạnh, lại không có bảo tiêu gia tộc bảo vệ, cơ hội trời cho như thế sao có thể bỏ qua! Huống chi trên người Chu Hằng còn có Tinh Hạch đấy.

Xin thượng thiên phù hộ, ban cho hắn một cơ hội giết chết Chu Hằng.

Chu Hằng không chút phân tâm, từng bước kiên định.

So với áp lực của bức chân dung vị Sáng Thế Vương Tinh Linh tộc kia, chút oán hận của Lệnh Hồ Huyền đúng là bé nhỏ không đáng kể, hơn nữa hắn muốn giết Chu Hằng, Chu Hằng cũng không tính buông tha cho bọn họ, một khi đã như vậy, người chết thì có gì phải nổi giận với hắn đây?

Càng đi phía trước, áp lực lại càng lớn, rắc, rắc rắc, trên người Chu Hằng không ngừng vang lên tiếng xương cốt, dường như không chịu nổi gánh nặng gãy đoạn vậy.

Nên biết rằng thể chất của hắn sánh ngang với pháp khí Hóa Thần Cảnh a, ở Phàm giới vốn là vô địch, nhưng mà trước mắt lại đạt tới cực hạn thừa nhận, đúng là khó tin bực nào!

Ý chí bản thân không có bất kỳ lực nào, nhưng mà nếu đối kháng kịch liệt, Chu Hằng không thể không vận chuyển toàn bộ lực lượng bản thân chống lại. Nhưng cổ lực lượng này lại không cách nào phát tiết ra ngoài được, chỉ có thể dồn nén trong người hắn, ứ đọng càng ngày càng nhiều, cuối cùng tạo thành áp lực không thừa nhận nổi với xương cốt hắn.

Hoặc là triệt hồi lực lượng, không tiếp tục đối kháng cỗ ý chí này, hoặc là không nhường một bước, nhưng mình lại thương tích lớp lớp!

Chu Hằng miệng nhoẻn cười, mình đầy thương tích thì thế nào, hắn từ lúc tu luyện tới nay, còn thiếu bị thương sao?

Đến đây đi! Đến đây đi! Để ta xem ý chí Sáng Thế Cảnh đến tột cùng đáng sợ dường nào! Chu Hằng không chút thoái nhượng, đạo của hắn là dũng cảm tiến tới, không sợ hãi, nếu như đối kháng ý thức, hắn tự tin không thua bất kỳ kẻ nào.

Bốp! Bốp! Ba!

Da thịt trên người nứt vỡ, khi lực lượng bản thân hắn cuồng bạo tấn công, máu tươi điên cuồng phún ra, máu màu tím vấy đầy đường.

- Máu tím, thể chất pháp khí Hóa Thần Cảnh? Lệnh Hồ Huyền mạnh mẽ chấn động trong lòng, đột nhiên nghĩ đến điều gì, nhưng trong khoảng thời gian ngắn lại không nghĩ ra.

Chu Hằng dường như không cảm giác, trong mắt thần quang bắn ra dài ba xích, tiếp tục bước nhanh tới.

Máu tươi chảy xuôi, tạo thành từng dòng suối nhỏ.

- Phệ, Phệ Kim tộc! Lệnh Hồ Huyền mạnh mẽ run lên trong lòng, rốt cục nghĩ tới!

Không sai, nhất định là Phệ Kim tộc mới có thể ở thời điểm Hóa Thần Cảnh liền có được thể chất pháp khí Hóa Thần Cảnh, vì chủng tộc này chuyên tu thể chất! Chỉ là... Chủng tộc này không phải mười mấy vạn năm trước đã bị người ta diệt tuyệt rồi sao?

Đúng rồi, Chu Hằng nhất định là cá lọt lưới!

Cho nên hắn có thiên phú rất cao, bởi vì hắn là hy vọng duy nhất của Phệ Kim tộc còn sót lại, khẳng định là người có tiềm lực lớn nhất của cả chủng tộc! Cho nên bên cạnh hắn mới không có bảo tiêu, bởi vì toàn bộ Phệ Kim tộc cũng chỉ còn một mình hắn mà thôi!

Một khi đã như vậy, vậy ở Tiên giới khẳng định hắn cũng không có bối cảnh gì, giết cũng không có bất kỳ hậu hoạn gì!

Vừa nghĩ đến đây, Lệnh Hồ Huyền lập tức cười vui sướng.

- - - - - oOo- - - - -

Chương 484: Thối cốt

Phệ Kim tộc tuy rằng không là thế lực đỉnh cao của Tiên giới, nhưng gần như có thể so được với Lệnh Hồ gia, tuy rằng chủng tộc này đã diệt tuyệt mười mấy vạn năm, nhưng mà nó lại tồn tại rất lâu, ít nhất cũng có trăm vạn năm lịch sử.

Thời gian dài như vậy, cộng thêm thế lực không coi là nhỏ, cái chủng tộc này tụ tập được tài phú kinh khủng bực nào?

Chu Hằng là truyền nhân cuối cùng của Phệ Kim tộc, những tài phú kia rất có khả năng đều ở trên người hắn!

Nếu đại nạn Phệ Kim tộc bị diệt tộc, Chu Hằng cũng tránh thoát, như vậy lúc đó khẳng định mang theo vô số bảo vật, pháp khí không gian Tiên giới lớn hơn Phàm giới!

Cho dù không mang hết tất cả tài phú thì ít nhất cũng có một nửa đấy.

Một nửa!

Đó là khái niệm gì?

Lệnh Hồ Huyền coi như là tộc nhân trọng điểm bồi dưỡng trong thế hệ trẻ của Lệnh Hồ gia, hắn mơ hồ cũng biết số lượng tài phú của gia tộc, tuy rằng không phải toàn bộ nhưng cũng không kém là bao.

Đó là số lượng lớn tới mức khiến hắn suýt ngất!

Khoản tài phú kinh người như vậy lại rất có thể nằm trên người Chu Hằng!

Lệnh Hồ Huyền trong khoảng thời gian ngắn nhiệt huyết sôi trào, chỉ cảm thấy đầu nổ vang từng hồi, dường như muốn nổ tung vậy!

Ba, hắn hơi thất thần, ý thức lập tức lơi lỏng, bị cỗ áp lực bức chân dung kia ép nằm sát đất. Điều này nếu là lúc trước thì Lệnh Hồ Huyền sẽ ảo não một chút, nhưng bây giờ hắn lại máu nóng lên đầu, đâu còn quản được những điều này?

Hắn tận lực suy nghĩ, làm sao bắt được Chu Hằng, sau đó ép hỏi những tài phú kia.

Điều này cũng không dễ dàng.

Đầu tiên, đây là hạ giới, lực lượng Chu Hằng đã đến gần cực hạn, hơn nữa còn là người Phệ Kim tộc, thể chất của hắn mạnh như pháp khí Hóa Thần Cảnh, có thể so được với tiên nhân Nguyệt Minh Cảnh!

Điều này có nghĩa là gần như không thể uy hiếp được Chu Hằng!

Uy hiếp không được, thì làm sao ép hỏi ra tung tích tài phú đây?

Thứ hai, cho dù trong tay hắn có một thanh Tiên khí, có thể trảm phá thân thể Chu Hằng. Uy hiếp được tánh mạng đối phương, nhưng người nào làm đây? Hắn khẳng định không phải là đối thủ của Chu Hằng, nhưng nếu như để cho Lưu An Kỳ làm thì...

Trước kia Lưu An Kỳ khẳng định sẽ đàng hoàng nghe lời, bởi vì người nhà của hắn đều ở trong Lệnh Hồ gia Tiên giới, sinh tử vinh nhục gắn liền với vui buồn của Lệnh Hồ gia. Nhưng nếu như hắn biết Chu Hằng có khoản tài phú kinh khủng như vậy, vậy còn nghĩ được gì cơ chứ?

Vợ có thể lấy lại! Con có thể sinh tiếp!

Có cơ hội đạt được tài phú như thế. Dùng thọ mệnh dài dằng dặc của tiên nhân thì cũng chỉ có một lần trong đời.

Khó đảm bảo Lưu An Kỳ sẽ không động tâm!

Nhưng nếu như bỏ lại Lưu An Kỳ, hắn lại tuyệt không phải là đối thủ của Chu Hằng.

Làm sao bây giờ?

Lệnh Hồ Huyền rối rắm muốn chết. Trong khoảng thời gian ngắn chỉ cảm thấy lão trời già cho hắn một niềm vui lớn, rõ ràng thả ra một phần thiên đại kỳ ngộ ở trước mặt hắn, nhưng mà lại cố tình thiết trí một vách tường vạn trường che lại.

Hả... Hiện tại có thể là một cơ hội!

Lệnh Hồ Huyền ánh mắt đột nhiên sáng ngời, Chu Hằng cậy mạnh cứng rắn chống lại uy áp của Sáng Thế Vương, quả thực chẳng khác nào tự sát, chờ hắn toàn thân thương thế lớp lớp rồi...

Như vậy không phải tương đương với Chu Hằng tự từ bỏ phòng ngựa của mình hay sao?

Vậy bây giờ chuyện mình cần làm. Chính là theo sau, đợi cho Chu Hằng khí thế lơi lỏng rồi phát động công kích, nhất định là có thể chế trụ hắn! Nghĩ đến đây, Lệnh Hồ Huyền nào còn do dự, lập tức bò sát mặt đất.

Năm phút sau.

Lệnh Hồ Huyền thiếu chút nữa khóc lên, lâu như vậy mà hắn bò còn chưa tới nửa tấc! Nhưng mà hắn và Chu Hằng đã cách hơn mười trượng rồi, hơn nữa. Cung điện này lại sâu tới trăm trượng!

Chiếu theo tốc độ của Chu Hằng bây giờ, sau đó lại dựa theo tốc độ của hắn bây giờ, ba ngày sau hắn mới tới được chỗ của Chu Hằng.

Ít nhất ba ngày! Thời gian hẳn là đủ! Lệnh Hồ Huyền thầm tính trong lòng, Chu Hằng hiện tại bị thương rất nặng, hơn nữa thương thế còn đang gia tăng, cũng không phải trong vòng hai ba ngày là có thể khỏi hẳn được.

Chờ tới lúc hắn đi tới cuối cung điện, Chu Hằng chắc vẫn còn bị thương nặng.

Nghĩ như thế, Lệnh Hồ Huyền càng vững tin. Sức mạnh mười phần, liều mạng bò về phía trước. Nhưng mà dưới áp lực to lớn, tuy rằng hắn cấp tốc lắc mông, nhưng mà tốc độ lại chậm như giun.

Tạp, tạp, tạp!

Càng đi về phía trước, áp lực lại càng lớn, thần cốt Chu Hằng không ngừng kêu lên, không ngừng rung động trong người, đã tới bờ vực đứt đoạn rồi.Nhưng, vậy thì coi là cái gì?

Xương cốt gãy có thể chấp nhận, da nứt có thể khép lại. Nhưng ý chí hắn tuyệt không thể thất bại!

Đi tới! Đi tới! Đi tới!

10 bước, 20, 50 bước, đợi khi bước tới bước 57, thần cốt Chu Hằng rốt cục đạt tới cực hạn thừa nhận, rắc một tiếng, một ngón chân vỡ vụn.

Rắc, rắc, rắc... Mỗi bước hắn tiến về trước lại có một cây thần cốt vỡ vụn.

Chu Hằng ý chí chiến đấu sục sôi, chiến ý ngập trời, một cỗ ý niệm bách chiến bách thắng thấu qua toàn thân, để cho hắn xương cốt toàn thân vỡ vụn nhưng vẫn có thể đi tới.

Hắn hoàn toàn biến thành một huyết nhân, nhưng ý chiến đấu chí xông lên tận trời lại hoàn toàn sôi trào, hừng hực bùng cháy, Vực chi đạo mở ra, tuy rằng chỉ bao phủ thân thể hắn không tới một xích nhưng một thế giới màu vàng sôi trào, khí thế không kém chân dung Sáng Thế Vương Tinh Linh tộc chút nào!

Hắn có thể bị thương, có thể đổ máu, nhưng tuyệt không lùi trước trước khó khăn.

Khoảng cách cuối chỉ còn mười trượng.

Tám trượng... Năm trượng... Ba trượng... Một trượng!

Chu Hằng bước ra một bước cuối cùng, lập tức, cỗ áp lực kinh khủng kia không cánh mà bay. Áp lực vừa mất, ý thức của hắn cũng lập tức buông lỏng, cả người cũng không nhịn được nữa, đặt mông ngồi trên đất.

Mệt!

Nhưng cũng thoải mái không nói ra được, ý chí của hắn trong đối kháng lại được rèn luyện, dường như phượng hoàng tắm trong lửa, lần nữa sinh ra.

Ngọn lửa màu tím ở trong cơ thể hắn sôi trào, thần cốt màu vàng đã bắt đầu tự mình khép lại, tốc độ nhanh kinh người!

Làm sao có thể nhanh như vậy! Lệnh Hồ Huyền thiếu chút nữa phun máu ra ngoài, loại thương thế này sao lại nhanh lành như vậy? Chiếu theo tốc độ khép lại, hắn nhiều lắm bò ra một phần mười khoảng cách giữa mình và Chu Hằng thì hoàn toàn xong.

Đây không phải là lừa cha dối mẹ chứ?

Cũng không trách được hắn, Lệnh Hồ Huyền hiểu biết được năng lực của Phệ Kim tộc được bao nhiêu?

Trong lòng Chu Hằng không có một tia tạp niệm, toàn lực vận chuyển linh lực chữa trị bản thân, chỉ cảm thấy lần chống cự kịch liệt này lại mang cho hắn chỗ tốt cực lớn, tuy rằng thể chất cũng không tăng lên, nhưng xương cốt hoàn toàn bị dập nát, hắn cũng loại ra lượng lớn tạp chất, sau khi khép lại độ bền bỉ lại tăng mạnh.

Như vậy cũng giống như luyện thép. Tuy rằng bản chất kim loại không thay đổi, nhưng vô luận là độ bền hay là tính sắc bén đều gia tăng.

Nếu như làm vậy mấy lần nữa, cường độ thân thể hắn khẳng định tăng lên mấy bậc.

Tuy nhiên, nghĩ đến từng khối xương cốt mình bị đánh dập nát, từng khối từng khối lại khép lại, Chu Hằng không rét mà run. Khi chống lại cường địch, hắn có thể chiến ý bừng bừng. Không quan thân thể đau đớn, nhưng muốn lúc bình thường hắn làm như vậy thì chẳng khác nào tự ngược.

Vẻn vẹn nửa giờ sau, Chu Hằng đã hoàn toàn lành lặn, ánh mắt hắn đảo qua Lệnh Hồ Huyền cùng Lưu An Kỳ con đang gian nan đi tới, không khỏi âm thầm hối hận, vừa rồi có cơ hội tốt như vậy. Hắn lại không một kiếm giết chết hai người này.

Chỉ là lúc trước hắn quá chăm chú, căn bản không thể phân tâm, cho nên có muốn cũng không thể một kiếm giết chết.

Ở dưới uy áp Sáng Thế Vương giết người? Với tu vi của Chu Hằng bây giờ hoàn toàn không thể nào làm được.

- Con lừa, nếu ngươi không nhanh lên, ta sẽ không chờ ngươi nữa. Chu Hằng cất giọng nói, tu vi bọn họ quá thấp, vô luận là Nguyệt Minh Cảnh hay là Hóa Thần Cảnh hoặc là Kết Thai Cảnh, ở dưới uy áp của Sáng Thế Cảnh cũng không khác nhau quá nhiều.

- Bổn tọa không nhanh được, nếu không ngươi qua cõng bổn tọa đi. Con lừa đen bại hoại nói.

Nghe bọn họ nói chuyện, Lệnh Hồ Huyền không khỏi hừ lạnh trong lòng một tiếng, con lừa đê tiện này vừa thấy là biết là hạng người ý chí không kiên định gìi, làm sao có thể nhanh được?

Hắn vốn đang lo lắng Chu Hằng sẽ rời đi trước, trễ hai ngày, bảo vật sẽ bị Chu Hằng cướp sạch sẽ! Hiện tại cũng không cần lo rồi, Chu Hằng nếu cùng đi với còn lừa, như vậy hắn cũng chỉ có thể chờ!

Tốc độ của con lừa đen kia thế nào?

Nói đùa. Lệnh Hồ Huyền có thể vỗ ngực cam đoan, cho dù nửa ngày con lừa cũng không thể leo tới.

- Bảo vật, đừng quên bảo vật!

Chu Hằng câu dẫn nói.

- Bảo vật? Con lừa đen hai mắt tỏa ánh sáng.

- Bảo vật Tiên cấp! Chu Hằng hướng dẫn từng bước.

- Bảo vật Tiên cấp? Con lừa đen sóng mắt càng lúc càng sáng, con lừa đê tiện này chính là vì bảo vật mà sống.

- Không muốn sao? Chu Hằng giống như tiểu cô nương kéo tay quái thúc thúc.

- Muốn chứ! Con lừa đen cắn răng nghiến lợi nói.

- Vậy còn không nhanh lại đây. Chu Hằng quát to.

- Bổn tọa tới đây! Con lừa đen lập tức đằng đằng sát khí, tuy rằng vẫn không thể nào đứng lên, nhưng bốn vó lại điên cuồng vũ động, thân hình tăng tốc về phía Chu Hằng.

Tốc độ này tuy rằng không nhanh bằng người bình thường đi bộ. Thậm chí còn chậm hơn rất nhiều lần, nhưng lại nhanh hơn tốc độ lúc trước rất nhiều lần. Chỉ sau nửa giờ, con lừa đen đã vượt qua Lệnh Hồ Huyền và Lưu An Kỳ.

Lệnh Hồ Huyền lại thiếu chút nữa phun máu.

Không ngờ bị một con lừa đê tiện vượt qua! Quá mất mặt!

Hắn tu vi bực nào, Thiên Tôn Hóa Thần Cảnh a. Con lừa đen mới có tu vi gì, Kết Thai Cảnh mà thôi! Hắn là thiếu chủ Lệnh Hồ gia, có thể nói trong vạn chọn một, mà con lừa đen thì sao? Mười phần mười là đồ đê tiện!

Con lừa này sao đột nhiên lại có ý chí cường đại như vậy chứ!

Hoàn toàn không có khả năng a!

Không được, hắn tuyệt đối không thể thua một con lừa!

Lệnh Hồ Huyền cũng bộc phát ý chí cạnh tranh với con lừa đen.

Nhìn con lừa đen tăng tôc bò tới, Chu Hằng phì cười, hắn rõ ràng phẩm tính của con lừa đen như lòng bàn tay.

Vì bảo vật, con lừa đê tiện này có thể bộc phát ra vô thượng chiến ý! Mà nơi này chỉ áp bách với ý thức, không liên quan nhiều tới tu vi, vì bảo vật, con lừa đen tuyệt đối sẽ bạo phát.

- Mau! Chu Hằng không ngừng khuyến khích nó, thậm chí còn không tiếc lấp ló mang ra Tinh Hạch.

- Bổn tọa! Tất cả bảo vật đều là của Lư đại gia!

Con lừa đen miệng sùi bọt mép, nhưng ánh mắt lại sáng ngời, ánh mắt tham lam lấp lánh.

Nó càng bò càng nhanh, bỏ Lệnh Hồ Huyền ở xa xa phía sau. - - - - - oOo- - - - -

Chương 485: Xé rách da mặt

Bại bởi Chu Hằng còn chưa tính, còn thua một con lừa đê tiện sao?

Lệnh Hồ Huyền cũng nảy sinh ác độc, toàn lực bò lết, gắt gao theo sát phía sau con lừa đen. Hắn nhín một bụng không cam lòng yếu thế, không chịu thua, sao có thể thua một con lừa đê tiện chứ?

Đáng tiếc là loại chuyện nín nhịn này chỉ duy trì được một hồi, nửa tiếng còn tạm được, một giờ còn miễn cưỡng, nhưng mà thời gian càng dài thì càng suy kiệt.

Lệnh Hồ Huyền tuy rằng không cam lòng chịu thua, nhung mà hắn làm sao có thể so với quyết tâm tham lam bảo vật của con lừa đen chứ?

Kém xa!

Con lừa đen đã hoàn toàn sôi trào, trên người con lừa tản phát ra khí thế long trời lở đất, có thể nói là thần chắn sát thần, phật chắn giết phật, vì bảo vật nó ngay cả Thiên Vương lão tử cũng dám đấu một trận.

Tuy rằng tư thế xấu xí, nhưng con lừa đê tiện này lại uốn éo cái mông, bỏ Lệnh Hồ Huyền ở xa phía sau.

Lệnh Hồ Huyền rất muốn khóc, cũng quá đả kích đi, một con lừa đê tiện bại hoại như vậy đều nhanh hơn được hắn, đều ở dưới uy áp mạnh mẽ phát ra ý chí chiến đấu mạnh hơn hắn, hắn còn có cái gì mà đáng tự hào đây?

Nếu việc này bị gia tộc biết được, tất nhiên hắn sẽ bị tộc nhân khác công kích, người phía dưới lại nhìn chằm chằm hắn, mà người phía trên cũng coi hắn như cái đinh trong mắt, thời gian ngắn không thể bị vượt qua, nhưng một khi có cơ hội, ai cũng mừng rỡ bỏ đá xuống giếng!

Lệnh Hồ Huyền sát tâm lại hiện, chỉ cần có thể cướp được Tinh Hạch sẽ là công lớn, đủ để bù lại hết thảy! Mà nếu như nhận được bảo vật của Phệ Kim tộc, vậy hắn cũng có thể tự ra ngoài, tự khai môn hộ!

Con lừa đen suốt mười mấy giờ mới bò tới cuối cung điện, rất hao tổn tâm lực, vừa đến là nó gục đầu hôn mê bất tỉnh, chỉ là long tham tài đã tới đỉnh điểm, đưa chân quơ quơ không khí, miệng nỉ non "Bảo vật", mặt cười dâm đãng, lúc này mới ngoảnh cổ ngất đi.

Điều này không khỏi làm cho Chu Hằng rùng mình, con lừa đen tham tài đúng là oán khí vô kiên bất tồi a!

Hắn nhìn Lệnh Hồ Huyền và Lưu An Kỳ vẫn còn gian nan bò lết. Trong lòng trào lên sát khí, chỉ là xuất kích ở khoảng cách này, hắn nắm chắc đem trực tiếp oanh chết Lệnh Hồ Huyền, nhưng Lưu An Kỳ thì không được.

Đối phương cũng có thể chất cấp bậc pháp khí Hóa Thần Cảnh, chỉ có thể oanh phá được khi cận chiến!

Vậy ở đây chờ đi, chờ Lưu An Kỳ tự đứng lên, để hắn chui đầu vào lưới!

Chu Hằng khoanh chân ngồi xuống. Tiện tay đánh ra từng đạo linh lực vào người con lừa đen, giúp nó điều tiết thân thể, khôi phục linh lực. Hắn chính là Thiên Tôn Hóa Thần Cảnh, linh lực khủng bố khôn cùng, bàn tay vỗ xuống, còn lừa liền tỉnh lại.

- Bảo bối đâu... Con lừa đen vừa tỉnh lại phản ứng đầu tiên là không quên bảo vật.

- Ngươi vẫn khôi phục trước rồi tiếp tục đê tiện đi. Chu Hằng thở dài, thật không biết lúc trước cứu con lừa đen từ tấm bia đá màu máu trấn áp ra, cùng nó kết duyên phận là chuyện xấu hay chuyện tốt nữa.

- Chu tiểu tử. Bổn tọa bây giờ thể hư, không chấp nhặt với ngươi, đợi bổn tọa khôi phục nguyên khí chắc chắn cắn mông ngươi, để ngươi biết Hoa nhi vì sao lại hồng như vậy? Cho dù tinh thần uể oải, con lừa đen vẫn không quên đấu võ mồm, đây quả thực làm một trong những động lực của nó.

Một cái khác tự nhiên là bảo vật.

Con lừa đen cũng giống chó bắt chước người, co gối ngồi xuống. Thực ra linh lực của nó cũng không tiêu hao bao nhiêu, lúc trước đối kháng chính là ý thức. Mà ý thức trải qua ma luyện như vậy, liền giống như một thanh tinh kiếm bách luyện, trở nên sắc bén vô cùng!

Cũng không lâu lắm, trên người con lừa đen phát ra tiếng sấm nổ, dường như đang mở bí mật đại đạo vậy!

Con lừa đê tiện này muốn đột phá!

Nó vốn là Kết Thai tam trọng thiên đỉnh phong, chỉ là Thần chích còn chưa đủ lớn mạnh, không thể đi ra một bước cuối cùng. Nhưng ý thức chiến đấu lần này cũng là cơ hội rèn luyện tốt nhất cho Thần chích, rốt cuộc để Thần chích con lừa đen đạt tới Kết Thai Cảnh đại viên mãn.

Có thể Hóa Anh!

Có Chu Hằng ở bên thủ hộ, con lừa đen yên tâm lớn mật bắt đầu tấn công khởi Thần Anh Cảnh.

Cơ hội đột phá này cũng không phải muốn tới liền tới, bỏ qua linh quang lóe sáng lần này, thì lần tiếp không biết đợi tới ngày tháng nào.
Chu Hằng cũng không quấy rầy con lừa đen, tận tâm làm hết phận sự người thủ hộ, thực ra cũng chỉ đề phòng Lưu An Kỳ và Lệnh Hồ Huyền mà thôi. Về phần ba người Thanh Dương Thiên Tôn đã chạy tới tòa cung điện khác rồi, không biết gặp tình huống gì mà mãi không thấy xuất hiện.

Hắn cũng thật tâm không hy vọng ba người này gặp phải nguy hiểm a. Trên đời này có mấy tôn Chuẩn Tiên hai kiếp a, chết một người thì ít một người. Đây chính là con mồi của hắn đấy.

Dù sao hắn cũng muốn chờ Lệnh Hồ Huyền và Lưu An Kỳ lại đây, thuận tiện hộ pháp cho con lừa.

Không thể không nói, con lừa đen rất bất phàm! Vẻn vẹn chỉ một ngày một đêm sau, tiếng vang đại đạo của nó đã dày đặc phát ra, đỉnh đầu trồi lên thần thai, một con lừa nhỏ muốn phá thai!

Nó sắp thành công!

Mà lúc này, Lưu An Kỳ và Lệnh Hồ Huyền cũng càng ngày càng gần, cách Chu Hằng không quá nửa trượng.

Không sai biệt lắm!

Ông, hắc kiếm đột nhiên chồi lên, Chu Hằng tay cầm trường kiếm mà đứng, trong mắt đầy sát ý.

- Không nên hiểu lầm! Lệnh Hồ Huyền vội vàng nói: - Chúng ta cũng không phải muốn quấy nhiễu con lừa đê tiện kia đột phá! Hắn còn tưởng rằng Chu Hằng rút kiếm là vì thế.

- Ngươi cũng không nên hiểu lầm, ta chỉ muốn xử lý các ngươi, hoàn toàn không có ý khác! Chu Hằng tươi cười, giọng nói bình tĩnh như phong khinh vân đạm, nhưng sát ý dạt dào lại khiến người ta không rét mà run.

- Hừ, thì ra ngươi biết thân phận bại lộ, muốn giết người diệt khẩu! Lệnh Hồ Huyền nếu đã có danh hiệu người kế thừa thứ chín trong gia tộc, tự nhiên là người cực thông minh, lập tức hiểu ra dụng ý của Chu Hằng.

Lúc trước thế lực diệt Phệ Kim tộc hiện tại vẫn còn ở Tiên giới, chỉ cần chân tướng Chu Hằng là tộc nhân của Phệ Kim tộc truyền ra ngoài, hắn nhất định sẽ trở thành chuột qua phó, lọt vào vây giết!

Huống chi, trên người Chu Hằng rất có khả năng còn mang theo toàn bộ tài phú của Phệ Kim tộc đấy.

Bởi vậy, Chu Hằng sau khi biết thân phận mình bại lộ, nhất định phải liều chết đánh một trận!

Chu Hằng bị Lệnh Hồ Huyền làm cho hồ đồ, hắn có thân phận gì lộ ra ngoài? Hắn lại không biết Phệ Kim tộc có vận mệnh gì, căn bản không quan tâm.

Chẳng lẽ Vạn Cổ Đại Đế ở Tiên giới cũng đánh ra một mảnh phong vân, để cho hắn còn chưa lên Tiên giới đã tràn ngập địch nhân rồi? Rất có khả năng!
Chu Hằng nhìn lại mình thì sẽ biết, cũng không phải người thích hạ mình, có lẽ mới tới Tiên giới hắn sẽ tìm một thế lực dựa dẫm trước, quan sát tình huống một chút, nhưng sau khi quen thuộc tình huống Tiên giới, hắn nhất định sẽ đi con đường của mình.

Đương nhiên, nếu như thế lực nào thành tâm mời hắn, ngày sau nếu thành, hắn tuyệt không vong ân phụ nghĩa.

Nhưng mà có rất nhiều gia tộc mời chào nhân tài, nhưng sau khi thật sự chiêu mộ được nhân tài rồi, bọn họ lại đem bọn họ làm nô tài, hoặc hại chết nhân tài, hoặc khiến nhân tài phản lại.

Vạn Cổ Đại Đế khẳng định là người sau, hơn nữa hắn là người kiệt ngạo không thiện ý, 7 vạn năm hay 10 vạn năm này, thế lực đắc tội tuyệt đối không đếm hết.

Trừ phi Vạn Cổ Đại Đế có thể giống như khi ở Huyền Càn Tinh, một tay trấn áp Tiên giới, thêu dệt lên truyền kỳ, bằng không hắn khẳng định khó thoát khỏi vận mệnh bị mọi người vây giết!

Vị lão tổ tông này... Không biết bây giờ có tu vi gì!

Chu Hằng có thể khẳng định Vạn Cổ Đại Đế đã thành tiên, nhưng tiên nhân cụ thể có bao nhiêu thọ nguyên cũng không rõ ràng lắm, có thể sống thêm 7 vạn năm, thậm chí hơn 10 vạn năm hay không còn chưa biết?

Nghĩ đến quá xa!

- Chu huynh, ta có thể đại biểu Lệnh Hồ gia cho ngươi một nơi che chở, bảo đảm ngươi bình an vô sự! Lệnh Hồ Huyền lập tức nói thêm.

Trừ phi có thể yên ổn giết chết Chu Hằng, nếu không hắn thật sự không muốn trở mặt với Chu Hằng, tốt nhất là có thể mời Chu Hằng cùng hắn đi Tiên giới, sau khi vào Lệnh Hồ gia... Muốn chết hay muốn sống thì không phải do Chu Hằng có thể quyết định.

Hắn luôn nghĩ, Chu Hằng xem như tộc nhân cuối cùng của Phệ Kim tộc, ở Tiên giới khẳng định không chỗ nương tựa, hiện tại hắn mời chào Chu Hằng giống như đưa lò sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

- So với việc này, ta càng muốn giết chết các ngươi! Chu Hằng cũng không lo lắng cho mình, cùng lắm thì hắn dùng ít đi huyết mạch Tử Diễm Thiên Long, tận lực diệt khẩu là được.

- Ta có thể thề với trời, tuyệt không tiết lộ thân phận của Chu huynh cho người ngoài biết, nếu không ta vĩnh viễn không thể thành tiên! Lệnh Hồ Huyền thề độc, lấy việc thành tiên để thề cũng không phải đùa giỡn, bởi vì làm tộc nhân của nhà quyền thế nhỏ trong Tiên giới, Lệnh Hồ Huyền mười phần nắm chắc sẽ trở thành tiên!

Hắn thề như thế, có thể nói là rất có thành ý! Nhưng cẩn thận nghe lại lời tuyệt không tiết lộ thân phận Chu huynh cho người ngoài, không thể nói cho người ngoài, còn người mình đương nhiên là có thể nói.

Lệnh Hồ Huyền cũng không có biện pháp, ai bảo Tiên Cung này thoạt nhìn rất lợi hại, trên thực tế căn bản trống rỗng, căn bản không có Tiên khí như trong tưởng tượng của hắn! Không có Tiên khí thì làm sao phá được thân thể cứng rắn như pháp khí Hóa Thần Cảnh của Chu Hằng chứ?

Nếu ở Phàm giới không giết được Chu Hằng, như vậy thì chỉ có cách lừa hắn lên tiên giới.

- Còn có, ngươi không giết được ta. Lệnh Hồ Huyền vì thủ tín với Chu Hằng, tiếp tục nói:

- Trên người ta có ba đạo bí văn lão tổ gia tộc lưu lại, nếu bị công kích trí mạng sẽ tự động phát động, chẳng những có thể bảo mạng, lại có thể mạnh mẽ đánh chết địch nhân.

- Ồ? Chu Hằng cũng không hoài nghi Lệnh Hồ Huyền đang gạt hắn, dù sao loại chuyện này ở Phàm giới cũng thường xuyên có, chỉ là như vậy giết người sẽ khó khăn hơn nhiều.

- Chu huynh, chúng ta vẫn nên làm bằng hữu đi. Lệnh Hồ Huyền nói hết sức chân thành, ánh mắt nhìn về phía Chu Hằng giống như nhìn một cường hào, ở trong mắt hắn, Chu Hằng quả thật là một siêu cấp cường hào một thân tài vật.

Đám con cháu đại gia tộc này đúng là khó giết.

Chu Hằng không chỉ một lần cảm khái như vậy, Phàm giới như thế, Tiên giới cũng như thế!

Tuy nhiên, Lệnh Hồ Huyền cũng có chút thực lực, giết hay không có thể vứt sang một bên trước, dù sao cũng không phải trọng điểm của hắn! Hắn muốn giết chính là Lưu An Kỳ!

Đây chính là tiên nhân chân chính, tinh khí sinh mệnh kia dồi dào tới bực nào?

Chu Hằng chậm rãi giơ hắc kiếm lên, trong người sôi sục kiếm ý Lăng Thiên Cửu Thức, hắc kiếm chớp động u quang đen như mực. - - - - - oOo- - - - -

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau