KIẾM ĐỘNG CỬU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Kiếm động cửu thiên - Chương 1146 - Chương 1147

Chương 1148: Thiên kiếp

- Không... Ta không cam lòng! Ta không cam lòng! Hắc Ám Ma Chủ phát ra tiếng rống giận kinh thiên, hắn quả thật không cam lòng, đường đường một đời Thần linh lại lọt vào trong một cỗ thi thể, bị nhốt trăm vạn năm còn không nói, còn vì vậy mà ngã xuống!

Ầm!

Chu Hằng đánh tới một quyền, nện lên ngực Hắc Ám Ma Chủ, lực lượng pháp tắc khủng bố lưu chuyển, trên người Hắc Ám Ma Chủ lập tức phát ra những đạo hào quang, hết sức chói mắt.

Sau đó, những ánh sáng này trở nên cháy bỏng, thân thể Hắc Ám Ma Chủ cũng nổ tan thành nhiều mảnh.

Âm Ảnh Tử Linh điên cuồng nhào lên, nháy mắt ăn sạch những phần thịt thừa. Bọn chúng cũng không nhìn tới Chu Hằng, ồ ạt phóng lên trên Ma Hải.

Lỗ hổng thiên địa vừa mở ra, tốc độ mở rộng của Ma Hải tăng vọt cả ngàn, cả triệu lần, hơn nữa căn bản không thể đảo ngược.

Chu Hằng đứng thẳng như gốc cây cổ thụ, nhưng thần thức của hắn lại thông qua hố đen duy nhất không ngừng thu lấy thủy tinh tím... Hắn phải thừa dịp còn thời gian mà ra sức lấy nhiều một chút, bằng không thi thể Thần Vương sụp đổ, mọi thứ đều hóa thành tro.

Chậm một chút nữa, cho mình thêm một chút thời gian!

Một tháng sau, bỗng nhiên Chu Hằng mở mắt, tay phải vung lên phía trước, xuất hiện một cánh cửa ánh sáng. Hắn nhấc chân bước vào, cửa ánh sáng nháy mắt đóng lại, vào lúc này, toàn bộ Minh giới đã hoàn toàn bị Ma Hải chiếm cứ.

Vù! Thân hình Chu Hằng lóe lên, đã xuất hiện ở một nơi xa lạ, đây là một tòa cung điện to lớn, hắn đang đứng dưới một cái vương tọa. Còn bên trên là một nam nhân thần uy lẫm liệt, tràn đầy khí phách bá đạo thiên hạ!

Đã chết rồi!

Đây là vị Thần Vương kia!

Chu Hằng có thể cảm giác được, chỉ là một luồng khí tức đã có thể chấn mình thành bụi phấn, nhưng bởi vì giữa hai người có quan hệ truyền thừa nhất mạch, có chút giống cha và con, cho nên khí tức Thần Vương sẽ chỉ làm hắn cảm thấy hùng mạnh, nhưng không hề tổn thương tới hắn.

Trong lúc hắn quan sát, thi thể Thần Vương đang mục nát!

Trên đời này không có thứ gì là không mục nát, ngay cả di thể Thần Vương cũng không được. Tuy rằng đã tồn tại không biết bao nhiêu tỷ tỷ năm, nhưng cuối cùng cũng phải trở về trời đất.

Oành! Một đạo dao động xẹt qua, thi thể Thần Vương hoàn toàn hóa thành mảnh vụn, bay đi theo gió.

Di thể Thần Vương hoàn toàn mất đi, mảnh tiểu thế giới kia cũng hoàn toàn biến mất.

Nơi này là Thần Giới, thế giới chân chính!

Chu Hằng nhắm mắt cảm ứng, trong không gian có pháp tắc sôi động, sống động như có được sinh mệnh.

Đây mới là đại đạo hoàn chỉnh!

Hắn cảm ứng một hồi, bỗng nhiên nhớ tới, lần lượt thả đám người Hoặc Thiên ở nội thế giới đi ra ngoài.

- Đây là chỗ nào?

- Pháp tắc thật hoàn hảo, linh khí quá tràn đầy!

- Nhất định nơi này là Thần Giới!

- Trời ạ, cuối cùng chúng ta thoát được Ma Hải uy hiếp!

- Chu Hằng, Hắc Ám Ma Chủ đâu? Hoặc Thiên đi tới cạnh Chu Hằng, hỏi.

- Chết rồi! Chu Hằng kể lại chuyện đã xảy ra, mọi người nghe xong không khỏi cảm khái, đường đường một vị Hư Thần lại rơi xuống kết cục này.

- Ở trong này, ta có thể thành Thánh... Không, ta có thể trở thành Hư Thần! Hồng Nguyệt đứng ở bên kia Chu Hằng cũng nói.

Chu Hằng gật đầu, đây mới thật là đại thế giới, không như tiểu thế giới thiếu khuyết pháp tắc cùng ý chí thiên địa áp chế, Thánh nhân, hay là Ngụy Thần, sẽ không phải điểm tu luyện cuối cùng của sinh linh. Bọn họ có thể trèo lên đỉnh cao hơn.

Ví dụ như Hư Thần, thậm chí Hạ Vị Thần, Trung Nguyên Thần, Thượng Thiên Thần... Thần Vương!

Nhưng khẳng định không phải mỗi người đều như thế, chỉ có một số ít nhân tài tư chất thượng thừa mới có tư cách trở thành Hư Thần, ví dụ như Hoặc Thiên, Hồng Nguyệt. Trên phương diện lĩnh ngộ pháp tắc, thần thú cũng không có chút ưu thế nào, Chu Hằng càng coi trọng là Vạn Cổ Đại Đế, thành Thánh ở Thần Giới không cần phải siêu cấp đại viên mãn bốn đại cảnh giới!

Bởi vì nơi này có pháp tắc hoàn chỉnh, pháp tắc không khiếm khuyết như trong tiểu thiên địa, chỉ có thể hình thành hố đen duy nhất kết nối di thể Thần Vương, dùng mảnh vỡ Thần Hạch bù đắp hoàn chỉnh pháp tắc!

Ầm ầm!

Ngay lúc này, những tiếng sấm nổ vang, tỏa ra khí tức khủng bố!

- Không xong! Chu Hằng đột nhiên tỉnh ngộ ra. - Đây là thiên kiếp!

Hắn còn nhớ Hắc Ám Ma Chủ có nói, chỉ có trải qua thiên kiếp mới có thể chân chính trở thành Thần vị. Lúc trước hắn bị khép kín trong tiểu thế giới của Thần Vương, ngăn cách thiên địa Thần Giới cảm ứng, nhưng bây giờ hắn đã đi ra, tự nhiên thiên kiếp cũng tới theo!- Các người chờ ta ở đây đã! Chu Hằng nhấc bước đã ra ngoài đại diện, bên ngoài là một mảnh sa mạc, quay đầu nhìn, giữa mảnh sa mạc này lại có một tòa cung điện hoa lệ, thật là quá đột nhiên.

Nhưng hiện tại Chu Hằng không có thời gian đi cảm thán những chuyện này, hắn cảm giác được uy hiếp vô cùng, hai tay xiết lại, ánh mắt nhìn chằm chằm bầu trời.

Trên bầu trời mây sấm dày đặc, tạo thành ba màu!

Đột nhiên, ầm, một tia sét bổ xuống, dài đến vạn trượng, to chừng trăm trượng, như một cây mâu dài bắn thẳng vào Chu Hằng.

- Biến cho ta! Chu Hằng bùng nổ hào khí, đánh một trận với Hắc Ám Ma Chủ đúng là không đã tay, hắn rất muốn đại chiến một trận oanh oanh liệt liệt.

Ầm! Ầm!

Hắn vung quyền đánh liên tiếp, nhanh chóng đánh tan tia sét, nhưng trên người cũng để lại những vết cháy xém, thậm chí trên ngực còn có một vết thương dài, máu chảy đầm đìa.

- Chỉ có chút năng lực thế này thôi sao? Chu Hằng cười ha hả.

Mây sấm lại tụ tập, lần này, tạo thành năm màu.

- Sặc! Chu Hằng không khỏi mắng một tiếng, đúng là không thể chơi ngông mà, vừa chơi ngông là thiên kiếp liền tăng lên cả mảng lớn!

Ầm!

Lại là một tia sét đánh xuống, biến thành dài 3 vạn trượng, lớn tới 500 trượng, quả thật là như hủy diệt thế giới!

Thiên kiếp, Phàm giới, Tiên giới, Minh giới đều không có thứ này. Hết cách, tiểu thế giới hoạt động theo quy tắc mà Thần Vương xác định lúc còn sống, nhưng đó không phải ý chí thiên địa chân chính.

- Cắn nuốt!

Chu Hằng mở ra hố đen duy nhất, ra sức cắn nuốt tia sét, còn hắn cũng tiếp tục đấm ra.

Hóa giải xong đạo thiên kiếp thứ hai, mây sấm lại chuyển thành bảy màu!

- Có xong chưa vậy! Chu Hằng vội vàng bỏ chạy, nhưng mây sấm như có được ý chí, bám sát theo hắn, ầm, tia sét thứ ba giáng xuống.

Chạy trốn cũng vô dụng!

Trong lòng Chu Hằng đưa ra kết luận, hắn dừng bước, chiến ý thiêu đốt, vậy đấu một trận!

Nuốt cho ta! Nuốt! Nuốt!

Chu Hằng toàn lực mở ra hố đen duy nhất, liều mạng cắn nuốt lực thiên kiếp.Mây sấm lại biến ảo lần nữa, hình thành chín màu.

Chu Hằng nghiêm mặt, ba đạo thiên kiếp trước đã làm hắn mình đầy thương tích, mà thiên kiếp này cái sau lợi hại hơn cái trước, đạo thiên kiếp thứ tư tuyệt đối càng thêm đáng sợ!

Tại sao lại cuồng bạo như thế?

Chu Hằng không biết, tu vi phải tuần tự tiến lên, đặt chân từng bước một. Thật ra hắn đã đạt đến Hư Thần nhị trọng thiên, mà ở Thần Giới, mỗi lần tăng lên một tiểu cảnh giới đều phải trải qua một lần thiên kiếp.

Nói cách khác, thật ra hắn phải chịu đựng hai lần thiên kiếp Hư Thần nhất trọng thiên và Hư Thần nhị trọng thiên. Nhưng trời cao sẽ không tách lẻ hai lần thiên kiếp mà tiến hành, mà sẽ chồng hai cái lên nhau!

Như vậy sẽ không đơn giản là một cộng một bằng hai, mà là tăng lên gấp mấy lần!

Bởi vậy, không ai ở Thần Giới dám đi tới chỗ ngăn cách cảm ứng thiên địa, một hơi tu luyện đến cảnh giới cực cao rồi trở ra. Nếu như tích lũy ba bốn lần thiên kiếp, dù cho có tu luyện đến trình tự Thần Vương cũng phải bị thiên kiếp đánh đến chết tươi!

Mặc dù Chu Hằng chỉ là tích lũy hai lần thiên kiếp, nhưng một lần thiên kiếp cũng đủ để một nửa Thần Linh phải ngã xuống, huống gì là hai lần chồng lên?

Mấu chốt là, hắn không biết rốt cuộc thiên kiếp này sẽ giáng xuống mấy tia sét, không có kinh nghiệm nào!

Khi đạo thần lôi thứ tư bị Chu Hằng hóa giải, cánh tay trái của hắn đã bị tia sét đánh cho cháy nát!

Ánh mắt Chu Hằng cứng cỏi, như vậy ngược lại khơi dậy ý chí chiến đấu vô thượng của hắn. Vừa lấy ra thủy tinh tím dung hợp... Trong một tháng trước, hắn vẫn luôn rút ra mảnh vỡ Thần Hạch, nhưng sau khi rời khỏi nội thế giới của Thần Vương, hắn phát hiện thủy tinh tím này thật ra chỉ mỏng như sợi tóc!

Hắc Ám Ma Chủ nói đây là Thần Hạch, tượng trưng, tiêu chuẩn, căn nguyên lực lượng của Thần Linh. Mà bất kể là Thần Vương hay Hắc Ám Ma Chủ đều không phải người khổng lồ kinh thiên động địa, có thể thấy được thật ra Thần Hạch cũng rất nhỏ.

Sở dĩ lúc trước mảnh vỡ Thần Hạch lớn như thế, đó là bởi bọn họ ở trong nội thế giới của Thần Vương!

Dung hợp! Không ngừng dung hợp!

Thần Hạch khác thì Chu Hằng không có khả năng dung hợp, chỉ có thể luyện hóa, nhưng cái này thì khác, bởi vì sau khi hắn đạt tới siêu cấp đại viên mãn, coi như là ý chí thứ hai của Thần Vương, Thần Hạch này chính là của hắn!

Đồ của mình thì tự nhiên chỉ cần dung hợp là được, căn bản không cần luyện hóa.

Đây là thế giới chân chính, pháp tắc hoàn chỉnh, Chu Hằng vừa dung hợp mảnh vỡ Thần Hạch, vừa cảm ngộ pháp tắc xung quanh, hai đấm vung lên không ngừng, trong ánh mắt bắn ra hai đạo thần quang, chiến ý xông thẳng tận trời.

Mây sấm tiếp tục biến đổi, cũng may, dừng lại ở chín màu, nhưng sau khi tia sét thứ năm giáng xuống, lại biến ảo thành một còn sói điện màu tím, nhào vào Chu Hằng.

Ầm! Ầm! Ầm!

Chu Hằng tung quyền đánh trả, nhưng sói điện công kích kéo theo pháp tắc hệ lôi hoàn toàn vượt qua hắn, mỗi một lần va đụng làm cho hai đấm của hắn tê dại, thậm chí cả người tỏa ra tia sét, cảm giác như bị điện giật đến chín luôn.

- Đậu mợ nó! Chu Hằng dùng pháp tắc hóa kiếm, chém vào sói điện, chống lại tồn tại pháp tắc diễn hóa thành, phải nên dùng cùng loại pháp tắc mới được.

Sói điện là lực lượng thiên kiếp biến thành, mà không phải sinh linh chân chính, cho nên lực lượng của nó tuyệt đối có hạn, chỉ cần kéo nó nửa canh giờ, tự nhiên không thua cũng tự tan biến!

Ý tưởng của Chu Hằng không thể nói là sai, nhưng hắn lại không biết gì về thiên kiếp!

10 phút sau, đạo thiên kiếp thứ sáu hình thành, hóa thành một còn hổ điện!

Một sói một hổ!

Càng không dễ đối phó!

Chu Hằng huyết chiến, nhưng khi sói điện vẫn không biến mất, đạo thiên kiếp thứ bảy, thứ tám, thứ chín lần lượt giáng xuống, hóa thành các hình thái gấu, báo, sư tử.

Năm con tương đương tồn tại Hư Thần nhị trọng thiên, hơn nữa pháp tắc hệ lôi là cuồng bạo nhất, tổ hợp 5 con thú có chiến lực vô cùng khủng bố, làm cho Chu Hằng sứt đầu mẻ trán, vết thương cũ chưa lành, thương mới đã sinh, toàn thân đẫm máu.

Điều này lại hoàn toàn kích phát ra chiến ý của Chu Hằng, hắn gầm lên, kiếm pháp tắc trong tay không ngừng chém ra, nắm đấm tay trái đánh điêncuồng, mở ra hố đen duy nhất, không ngừng cắn nuốt lực lượng đánh tới.

Sau đạo thiên kiếp thứ 9, cuối cùng không hình thành thiên kiếp mới nữa.

Xem ra, 9 là số cực hạn cũng áp dụng ở Thần Giới!

Chỉ cần tiêu diệt 5 đạo thiên kiếp này là có thể chống qua được.

Chu Hằng tử chiến!

Chương 1149: Thần Giới [Đại kết cục]

Chu Hằng cùng cực thăng hoa, dưới 5 đạo thiên kiếp áp bức, hắn nắm giữ pháp tắc nhanh chóng tăng lên, cộng thêm vừa dung hợp mảnh vỡ Thần Hạch, thực lực của hắn đang vững bước tăng lên.

Dù là lần lượt bị đánh hộc máu, thậm chí đứt tay chân, nhưng hắn vẫn không chết được, ngang ngạnh chống đỡ qua, khí tức ngày càng ổn định, mạnh mẽ lên!

Hắn chân chính làm quen, hơn nữa thích ứng được lực lượng của mình.

Ầm!

Một kiếm chém qua, sói điện xuất hiện sớm nhất, cũng đã tiêu hao lực lượng thiên kiếp nhiều nhất, bị hắn chém ngã đầu tiên. Nhưng vì thế mà Chu Hằng cũng phải trả giá bị đâm thủng ba cái lỗ trên ngực, vết thương nghiêm trọng nhất thậm chí nằm ngay cạnh trái tim của hắn, có thể thấy được trái tim đang đập!

Chu Hằng vận chuyển lực lượng pháp tắc, tăng tốc khép lại vết thương, lao về phía hổ điện.

Thiên kiếp xuất hiện càng sớm, cũng tiêu hao lực lượng càng nhiều, so sánh lại thì càng dễ đối phó hơn.

Hắn lại trả giá bị xuyên thủng bụng, chém giết hổ điện!

Thần lôi thiên địa cực kỳ cuồng bạo, tuy rằng Chu Hằng vận chuyển pháp tắc khôi phục thương thế, nhưng gặp phải pháp tắc hệ lôi thì không thể lập tức thấy được hiệu quả, tốc độ vết thương khép lại vô cùng chậm chạp. Cho nên, tuy rằng chỉ còn ba đạo thiên kiếp, nhưng tình thế của Chu Hằng cũng không tốt hơn bao nhiêu!

Dũng cảm không bỏ cuộc sẽ chiến thắng!

Chiến!

Chu Hằng vung kiếm pháp tắc đón đỡ, hố đen duy nhất mở ra, cắn nuốt lực lượng hệ lôi cuồng bạo trong không gian, nó phá hủy không gian, làm cho hắn khó mà vận chuyển thuấn di. Cộng thêm không gian Thần Giới vững chắc vượt xa nội thế giới của Thần Vương, tốc độ của hắn giảm xuống không biết bao nhiêu lần.

Nhưng thứ này đều cần thích ứng.

Bùm! Bùm! Bụp!

Trên người Chu Hằng bắn ra hoa máu, nửa người trên suýt nữa bị con gấu điện tát một cái xé làm hai, nhưng hắn cũng thành công chém được báo điện.

Chỉ còn hai đạo!

Trong lòng hắn thầm tính, tuy rằng lúc này thương thế nghiêm trọng đến mức làm hắn chỉ muốn nhắm mắt hôn mê, nhưng chiến ý mãnh liệt lại kéo hắn lên.

Vừa mới chiến thắng Hắc Ám Ma Chủ, đánh vỡ tiểu thế giới đi tới Thần Giới, làm sao lại chết ở đây được?

Chiến! Chiến! Chiến!

Hắn như cuồng ma, trong đầu chỉ còn một ý niệm chiến đấu.

Phập!

Gấu điện bị hắn đánh chết, mà đùi phải, tay trái của Chu Hằng cũng gãy lìa, chỉ còn lại một chân một tay. Nhưng tinh khí thần của hắn lại sôi trào đến cực hạn.

Vượt qua bản thân, thăng hoa cực hạn!

- Ui da! Có tiếng hét thảm, trên bầu trời bỗng nhiên rơi xuống một bóng người nho nhỏ, vừa vặn rớt xuống ngay bên cạnh Chu Hằng. Lập tức, mây kiếp còn chưa tan đi liền tụ tập, tạo thành một đợt thiên kiếp mới.

Thiên kiếp, chỉ có một người độ, kẻ nào nhúng tay vào thiên kiếp của người khác, sẽ hình thành thiên kiếp mới có uy lực chồng chiến lực của hai người!

Ầm!

Chỉ trong khoảng khắc, lại một tia sét giáng xuống, hóa thành Chiến thần giáp vàng!

Chu Hằng hít một hơi lạnh, Chiến thần giáp vàng này lại tỏa ra khí tức sánh với Thần Vương!

Thần Vương là khái niệm gì?

Cao hơn Hư Thần tận bốn cấp lớn!

Như vậy cũng như Tinh Thần Cảnh gặp phải Hỗn Độn Cảnh, chênh lệch lớn đến không thể hình dung bằng từ ngữ nào nữa.

Sao mà xui xẻo như vậy!

Tuy rằng Chu Hằng không rõ tiêu chuẩn của thiên kiếp, nhưng đoán được bỗng nhiên giáng xuống đạo thiên kiếp thứ 10 là có liên quan đến bóng người vừa xuất hiện... Thiên kiếp chỉ là một loại rèn luyện, tuyệt đối sẽ không cố ý giết người!

Khi hắn chuyển ánh mắt về phía bóng người kia, không khỏi toát ra vẻ kinh ngạc.

Bởi vì đó lại chỉ là một tiểu nha đầu!

Tối đa mới 5-6 tuổi, mặt nhỏ vô cùng xinh xắn, vừa nhìn là tiêu chuẩn mầm mỹ nhân, thậm chí có thể sánh được với Hoặc Thiên, Hồng Nguyệt, không biết tương lai sẽ rung động lòng người đến cỡ nào!
Tiểu nha đầu này ngã chổng vó lên trời thật là khó coi, nàng nghiến năng bò dậy, vừa xoa mông, mặt nhỏ toát ra vẻ ủy khuất như sắp khóc.

Tiểu nha đầu như vậy làm cho Chu Hằng căn bản không thể nổi nóng được, chỉ có chán nản thở dài, đây là vận mệnh ư!

- Oa, lão trời già, ngươi dám đánh bổn tiểu thư, xem bổn tiểu thư chỉnh ngươi thế nào! Tiểu mỹ nữ lấy ra một hạt châu tím, liếc Chu Hằng một cái, như là mới phát hiện ra hắn, liền mỉm cười, lộ ra hàm răng đáng yêu, sau đó toát ra vẻ hưng phấn như điên, vung tay ném hạt châu ra ngoài.

ẦM!

Ngọn lửa bùng lên, Chiến thần giáp vàng kia bị ngọn lửa thiêu rụi!

Mây kiếp tan đi, thiên địa trở về bình tĩnh, mọi chuyện như bình thường.

Chu Hằng trợn mắt há mồm, vừa rồi uy lực thiên kiếp tuyệt đối đạt đến trình tự Thần Vương, nhưng tiểu nha đầu nhỏ bé chỉ ném ra một cái hạt châu liền nổ cho thiên kiếp mất tiêu, Thần Giới này toàn là quái vật hay sao?

Thần Vương chính là mạnh nhất trên đời này, thiên kiếp cấp bậc Thần Vương làm sao mà dễ đối phó như vậy!

- Đại thúc, ngươi trừng mắt méo miệng làm gì, có phải đói bụng rồi không, ta mời ngươi ăn bánh táo được chứ! Tiểu nha đầu còn nhỏ quỷ lớn, lấy ra một miếng điểm tâm như hiến vật quý, còn dùng khăn tay bọc lại.

Tiểu cô nương kỳ quái!

Chu Hằng cảm giác thế giới quan sắp sụp đổ, thậm chí còn làm hắn khiếp sợ hơn cả Hắc Ám Ma Chủ nói bọn họ ở trong nội không gian của một vị Thần Vương. Hắn sững sờ nhận lấy miếng bánh táo, hỏi: - Tiểu cô nương, bé tên gì, sao lại một mình chạy đến đây?

- Bé tên Lâm Tiếu Tiếu, bởi vì bé thích cười nhất, đại thúc, nhìn bé cười có xinh đẹp không? Tiểu nha đầu nhoẻn miệng cười, nàng vốn là mỹ nhân vô cùng xinh xắn, mặc kệ thế nào cũng vô cùng xinh đẹp, chỉ là vừa nói vừa ăn bánh táo, miệng lại dính mấy cái vụn đen, nhìn thật là buồn cười.

- Rất đẹp! Chu Hằng gật đầu, cái này là ăn ngay nói thật. - Ta là Chu Hằng, Tiếu Tiếu, bé có biết đây là chỗ nào không?

- Không biết nữa, bé vừa bỏ nhà trốn ra, ai biết mới đến đây liền bị sét đánh xuống dưới, đáng ghét mà! Lâm Tiếu Tiếu giương nanh múa vuốt, oành, cả người liền biến thành người lửa, phát tán ra khí tức pháp tắc vô cùng hùng mạnh.

Chu Hằng kinh hãi không thôi, uy lực pháp tắc này thậm chí vượt qua cả Thần Vương!

Thực lực tiểu nha đầu này yếu đến đáng thương, tối đa là cấp bậc Hư Thần, xấp xỉ như hắn, nhưng uy lực pháp tắc lại khủng bố không cách nào hình dung! Chu Hằng tin tưởng nếu vị Thần Vương kia sống lại, một chưởng vỗ lên người tiểu nha đầu này cũng sẽ chỉ làm bản thân biến thành tro tàn!

Không phải Thần Vương mạnh nhất Thần Giới hay sao?

Nó tuyệt đối là một loại thể chất, truyền thừa từ cha mẹ, sinh ra đã hùng mạnh!

- Tiếu Tiếu, cha mẹ bé là ai? Chu Hằng không nhịn được tò mò hỏi.

Lâm Tiếu Tiếu lập tức trở nên cảnh giác, nhìn Chu Hằng nói: - Có phải ngươi muốn đi báo tin cho cha hay mẹ ta biết đúng không?

- Tuyệt đối là không!

Chu Hằng giơ hai tay lên: - Ta thề!- Cha ta là Lâm Lạc, mẹ ruột của ta là Hỏa Dạ Dung, bọn họ đều là người xấu, cứ bắt nhốt người ta trong nhà, lại còn nói phải lâu đến 1 kỷ nguyên! Lâm Tiếu Tiếu lập tức lại mỉm cười rạng rỡ, không hề có phòng bị.

Nếu mình sinh ra con gái như vậy, khẳng định cũng sẽ nhốt trong nhà, thả ra ngoài quá nguy hiểm! Dễ dàng tin tưởng người khác như vậy, dung mạo lại xinh xắn đáng yêu như thế!

Nhưng mà, ngẫm lại Lâm Tiếu Tiếu hóa thân ngọn lửa hùng mạnh, trên đời này thật có người nào uy hiếp được nàng hay sao?

Lâm Lạc cùng Hỏa Dạ Dung kia lại là người như thế nào, làm sao hùng mạnh như thế, sinh đứa con gái cũng làm cho Thần Vương phải đứng sang một bên!

- Chu Hằng... Đoàn người Hoặc Thiên đều ra khỏi cung điện, bọn họ thấy được mây kiếp ngập trời tiêu tán, biết là đã an toàn.

- Oa, tỷ tỷ thật là xinh đẹp! Lâm Tiếu Tiếu nhìn thấy Hoặc Thiên cùng Hồng Nguyệt, lập tức nhảy dựng lên, vù một cái nhào vào trong lòng Hoặc Thiên, đầu nhỏ không ngừng cọ ngực Hoặc Thiên. - Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ thật là xinh đẹp, sắp sánh được với mẫu thân, Sư di nương rồi!

Tuy rằng trước kia Hoặc Thiên là đệ nhất Thánh, nhưng đặt ở Thần Giới thì chẳng qua là Ngụy Thần mà thôi. Hơn nữa Lâm Tiếu Tiếu lại hết sức cổ quái, nàng làm sao cản được! Đầu tiên là hoảng sợ, lại thấy đối phương chẳng qua là đứa bé gái, lúc này mới thở phào.

Lâm Tiếu Tiếu cọ Hoặc Thiên một hồi, lại nhào vào lòng Hồng Nguyệt, nếu không phải nàng cũng là tiểu mỹ nhân, Chu Hằng sẽ ghen phát điên mất.

- Đây là Thần Giới! Mọi người nhìn mảnh thiên địa xa lạ này, cảm ứng được linh khí tràn trề cùng pháp tắc hoàn chỉnh, mỗi người đều toát ra vẻ hưng phấn.

Đây là một thế giới xa lạ, nhưng đồng thời cũng là thế giới tràn ngập hy vọng!

Ở trong này, ai cũng có thể thành Thánh, có được sinh mệnh chân chính vĩnh hằng bất diệt!

- Ta đi đây! Vạn Cổ Đại Đế bỏ lại lời này, liền phủi mông tiêu sái trực tiếp bỏ đi. Sau đó, đám người Chung Cổ Phong cũng lần lượt cáo biệt Chu Hằng. Hiện tại trước mặt bọn họ là con đường mênh mông, bọn họ đều là người không chịu thua, đều muốn dùng hai tay của mình đánh ra một mảnh trời.

Bốn đại thần thú, các thế lực khác đều rời đi, đều phải đi con đường của riêng mình.

- Lại chỉ còn mấy người chúng ta! Con lừa đen mặt mày ủ ê, đi ra tiểu thế giới đối với nó thì thật ra là tin xấu!

Ở bên trong nó là Thánh lừa, quả thật là vô địch! Nhưng còn bây giờ, Ngụy Thần bò đầy đất, Hư Thần nhiều như chó, bảo nó làm sao đi trộm gà bắt chó được?

- Con lừa, ngươi cần phải nghĩ, tuy rằng chỗ này nhiều cao thủ hơn, nhưng bảo vật cũng cao cấp hơn! Chu Hằng an ủi.

- Không sai! Đúng là có lý! Con lừa đen lập tức khôi phục tinh thần, lập tức trở nên thần thái sáng láng, hai chữ bảo vật đâm trúng ngay mệnh môn của nó.

- Phu quân, bây giờ chúng ta đi đâu? Chúng nữ Ứng Mộng Phạm đều hỏi.

- Đương nhiên là du lịch thế giới này một phen! Chu Hằng tràn đầy hướng tới, vốn hắn tưởng thành Thánh chính là cuối võ đạo, nhưng thực tế đó chỉ là đẩy ra cánh cửa đi lên điện phủ tối cao!

Hư Thần mới có thể được coi như Thần Linh chân chính, mà Thần Vương ở tít trên cao, thậm chí còn có tồn tại hùng mạnh hơn cả Thần Vương!

Nghĩ tới đây, Chu Hằng không khỏi nhìn sang Lâm Tiếu Tiếu, khẳng định cha mẹ của tiểu nha đầu này là tồn tại vượt xa Thần Vương.

Lâm Tiếu Tiếu đang dúi đầu làm nũng trong lòng Hồng Nguyệt, thấy ánh mắt Chu Hằng nhìn qua, không khỏi nổi lòng cảnh giác, nói: - Làm gì? Tỷ tỷ xinh đẹp này là của bé, ngươi không được giành!

- Bé đang ôm là vợ của ta! Chu Hằng cười nói.

- Hừ! Keo kiệt! Lâm Tiếu Tiếu ngẩng đầu nhìn Hồng Nguyệt. - Tỷ tỷ xinh đẹp, tỷ bỏ cái tên kia đi, đàn ông không có ai là tốt!

Lời này không khỏi làm mọi người bật cười.

Hồng Nguyệt vuốt đầu tiểu nha đầu, nói: - Nhưng ta cứ thích hắn, vậy làm sao đây?

- Ôi! Lâm Tiếu Tiếu còn nhỏ quỷ lớn thở dài một hơi, còn nhún vai.

- Nể tình tỷ tỷ xinh đẹp thích như thế, ta dẫn tên kia đi gặp cha, bảo cha thu hắn làm đồ đệ vậy!

- Cha ta rất lợi hại, là Chí Tôn trong Chí Tôn!

- Nè nè nè, các người đi đâu, người ta nói thật mà!

Thấy mọi người Chu Hằng đều bước đi, Lâm Tiếu Tiếu liền vội vàng đuổi theo.

Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, bóng của mọi người ngày càng vươn dài ra, ánh mắt Chu Hằng ngày càng vững vàng. Hiện tại hắn chỉ là Hư Thần thì sao, sẽ có một ngày, hắn sẽ bước lên đỉnh cao thế giới, lại trở thành một trong cưởng giả mạnh nhất thiên hạ!

=============== HẾT! ===============

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước