KIẾM ĐỘNG CỬU THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiếm động cửu thiên - Chương 1136 - Chương 1140

Chương 1138: Nội không gian của Thánh nhân

Bị một cái tin tức không ngừng tẩy não, có ít nhất một nửa người tin tưởng, luyện hóa thân thể Thánh nhân có thể giành được chỗ tốt rất lớn!

Thật ra điều này hoàn toàn có thể hiểu được, mỗi một võ giả bậc cao ngang với bảo dược bậc cao, giống như cường giả cấp Hắc Động sau khi chết có khả năng hình thành Thiên Địa Quả, mà Thiên Địa Quả có tác dụng gì, mọi người đều hiểu rõ ràng.

Trước đó chưa từng có Thánh nhân ngã xuống, tự nhiên không ai biết sau khi Thánh nhân chết sẽ như thế nào, ví dụ như thi thể của Thánh nhân có thể nào lấy đi luyện dược gì đó.... Nhưng mỗi người đều không hề nghi ngờ, chỉ riêng thi thể Thánh nhân đã có thể gọi là bảo vật vô thượng!

Cho nên, nếu nói luyện hóa thi thể Thánh nhân có thể tiến vào Hỗn Độn Cảnh, luyện hóa toàn bộ năm Thánh sẽ có thể trở thành tân Thánh nhân, tuy rằng tin tức đó không hề có căn cứ, nhưng cố tình lại rất được chú ý.

Bởi vì mọi người đều chịu tin tưởng như thế!

Hỗn Độn Cảnh khó lên cỡ nào, toàn bộ tộc quần thần thú tổng cộng lại cũng chỉ có mười mấy vị, loài người lại càng ít, hiện tại "chỉ cần" luyện hóa một bộ thi thể Thánh nhân liền có thể trở thành Hỗn Độn Cảnh, chuyện tốt như vậy thì ai mà không muốn xảy ra trên người mình?

Huống gì còn có cơ hội thành Thánh!

Sau khi có người kêu lên một tiếng, liền có rất đông người tranh nhau xông vào những lối đi, sợ chậm một bước liền bị người ta giành trước, dù sao chỗ này có quá đông cường giả, như là lão tổ bốn đại thần thú, thậm chí còn có một vị Thánh nhân.

Chu Hằng nhìn sang Hoặc Thiên, Hoặc Thiên gật đầu, nói: - Ta có thể cảm ứng được khí tức của sư phụ chính là chỗ này!

Nàng chỉ vào con đường thứ ba.

- Ta cũng cảm ứng được! Hồng Nguyệt cũng gật đầu.

Xem ra, di thể Thái Hư Thánh Nhân ở bên trong là đúng, nhưng mà.... Chu Hằng lắc đầu, lần trước đến chỗ này còn không có 5 cái lối đi, hiện tại lại đột nhiên xuất hiện, như vậy mà không làm người ta hoài nghi cũng không được!

Người chết đương nhiên sẽ không làm ra cái gì, nhưng người sống thì khác.

- Có người cố ý dẫn chúng ta vào! Chu Hằng nói, người này thì không cần phải nói, chính là Thiên Mệnh Chân Quân, còn có ba Thánh khác.

- Bọn họ có ba Thánh nhân, tuy rằng đều là gà đất chó kiểng, nhưng dù sao cũng là Thánh nhân, ba người liên thủ, ta không phải đối thủ! Hoặc Thiên rất coi thường ba Thánh nhân khác một cái, sau đó lại thừa nhận thực lực của bọn họ.

- Nhưng chúng ta không thể không vào? Chu Hằng thở dài.

Hoặc Thiên gật đầu, nói: - Nhất định phải đi vào, nếu ta không biết thì cũng thôi, đã biết di thể của sư phụ ở đâu, vậy nhất định phải để ngài ấy xuống mộ yên nghỉ!

Đây là lòng hiếu, Chu Hằng không cảm thấy có gì không đúng, nhưng lòng hiếu này lại bị người ta lợi dụng, vậy lại làm hắn rất là khó chịu! Nhưng đám người Thiên Mệnh Chân Quân không xuất hiện một ai, làm cho cục tức của hắn không có chỗ trút ra.

- Hoặc Thiên, nàng ở lại bên ngoài, miễn cho sau khi chúng ta đi vào, bị người ta làm tận diệt! Hắn suy nghĩ một lúc rồi nói.

Hoặc Thiên lại không đồng ý, nói:

- Vậy làm sao ngươi biết những người đó không canh sẵn ở bên trong?

Cái này đúng là vấn đề!

- Hơn nữa dù coi như bọn họ ở bên ngoài, chỉ cần chia ra hai người cuốn lấy ta, còn lại một người tiến vào là đủ bắt giết các ngươi! Hoặc Thiên nói tiếp.

Cái này cũng là vấn đề!

Nói lĩnh ngộ pháp tắc, đừng nói Hồng Nguyệt, ngay cả lão tổ bốn đại thần thú cũng toàn vượt tân ba vị Thánh. Nhưng chỗ mạnh của Thánh nhân không phải pháp tắc, mà là lực lượng! Dốc sức phá vạn pháp, mặc kệ ngươi nắm giữ pháp tắc thâm hậu cỡ nào, ta đều một quyền đánh nát!

- Vậy nói cả buổi, vì di thể Thái Hư Thánh Nhân, chúng ta chỉ có đi cắn mồi! Chu Hằng hết sức khó chịu.

- Chờ con lừa thành Thánh, hoặc là thực lực của ngươi tăng lên, tình huống sẽ khác! Hoặc Thiên an ủi hắn.

Sau khi con lừa thành Thánh, phía bọn họ sẽ có hai Thánh nhân, không cần con lừa đen mạnh mẽ cỡ nào, chỉ cần nó có thể chặn được một Thánh nhân là tốt, như vậy Hoặc Thiên chống đỡ một người khác, Chu Hằng sẽ có thể tung hoành vô địch!

Đến khi Chu Hằng xông lên 1000 bước, 2000 bước, thậm chí nắm giữ pháp tắc, thành Thánh khác loại, tình huống sẽ hoàn toàn điên đảo, nói không chừng hắn chỉ cần một tay là có thể đánh gục ba Thánh!

Từ khi hắn bước vào Hỗn Độn Cảnh đến giờ đã hơn 2 năm, hiện tại hắn lĩnh ngộ pháp tắc gần đến 800 bước, ngang hàng lão tổ bốn đại thần thú. Nhưng khủng bố ở chỗ, cả 9 loại pháp tắc của hắn cùng tiến lên, thực lực đã hoàn toàn vượt xa bọn họ!

Thậm chí Hồng Nguyệt cũng không phải là đối thủ với hắn, cũng chỉ có Hoặc Thiên có thể dựa vào lực lượng cấp Thánh nhân trấn áp hắn!

Nhưng như vậy cũng nói rõ trước mắt Chu Hằng còn không phải đối thủ của Thánh nhân, 800 bước chín loại pháp tắc còn không đủ để chống đỡ lực lượng cấp Thánh nhân.
Di thể của năm Thánh xuất hiện ở đây, rõ ràng là một âm mưu, nhưng đám người Chu Hằng cũng không hoàn toàn bị động chịu đòn, bởi vì bọn họ có hai lực lượng không xác định ---- Con lừa đen cùng Chu Hằng.

Con lừa đen có khả năng thành Thánh bất cứ lúc nào, còn Chu Hằng thậm chí có thể sẽ sở hữu thực lực vượt qua Thánh nhân!

Ai là thợ săn, ai là con mồi còn chưa biết!

- Chúng ta đi vào!

Chu Hằng, Hoặc Thiên, Hồng Nguyệt, cùng tất cả Long tộc đi vào con đường di thể Thái Hư Thánh Nhân. Về phần ba đại thần thú thì đi lối khác, bởi vì nếu đi cùng đám người Chu Hằng, rõ ràng không có khả năng giành được một bộ di thể Thánh nhân.

Trên thực tế bọn họ không biết, hiện giờ thực lực của Chu Hằng đã vượt qua Hồng Nguyệt, hơn nữa con lừa đen cũng sắp thành Thánh, bọn họ cũng đánh không lại!

Từ ý nghĩa khác mà nói, lựa chọn của bọn họ là đúng, nhưng ở tình hình này, Chu Hằng lại cảm thấy mọi người hẳn phải nên đoàn kết một chỗ, dù sao kiến nhiều cắn chết voi, Âm Ảnh Tử Linh mạnh nhất mới 30 bước, nhưng có thể tạo thành uy hiếp tới tính mạng của Thánh nhân!

Vì sao? Còn không phải vì số lượng đông còn gì!

Tuy rằng số lượng của bọn họ kém xa không thể so sánh với Âm Ảnh Tử Linh, nhưng bọn họ có chất lượng cao. 800 bước trở lên đã có 6 người, cộng thêm các Hỗn Độn Cảnh, cấp Hắc Động khác, chẳng lẽ còn không chống đỡ được một Thánh nhân?

Con đường mỗi người đi đều là tự lựa chọn, Chu Hằng không tiện bắt buộc người khác, hơn nữa, hắn chỉ là kính nể công tích bốn đại thần thú nhiều đời phòng thủ Ma Hải, cũng không phải thật có hảo cảm gì với bọn họ.

Người ta đã lựa chọn như thế, nếu hắn đi khuyên can thì ngược lại sẽ dẫn tới người ta phản cảm.

Hoặc Thiên đi dẫn đầu, đoàn người bọn họ cũng vào trong lối đi.

Lối đi này hẳn là có thuộc tính không gian, đi trong đó không ngừng có dao động xuyên qua không gian, hơn nữa rất lâu, đến một ngày sau bọn họ mới đi đến cuối cùng, đằng trước lập tức sáng chói, xuất hiện một mảnh thiên địa mới.

Đây là một cái thế giới kỳ quái, màu sắc lốm đốm, vô cùng rực rỡ. Khắp nơi đều là ánh sáng, ánh sáng đủ màu sắc lạ, có như dòng sông chảy bình thường trên mặt đất, có như dòng thác từ trên trời đổ xuống dưới.

- Đây là nội thế giới của sư phụ! Hoặc Thiên đột nhiên nói.

Đây là nội thế giới của một vị Thánh nhân?

Nội thế giới không phải không thể chứa được vật sống hay sao?

- Thánh nhân khác biệt, nội thế giới của Thánh nhâncó thể coi như sơ hình của thế giới chân chính! Hoặc Thiên giải thích.

- Vậy sao nàng không để... Chu Hằng còn chưa nói hết liền hiểu được.
Ý của hắn, nếu Hoặc Thiên đã có sơ hình thế giới chân chính, vì sao không cho hắn cùng những người khác đi vào. Nhưng hắn lập tức nghĩ lại đây là Hoặc Thiên mà, nàng sẽ cho phép người khác tiến vào "trong thân thể" nàng hay sao?

Đừng nói nàng không cho, ngay cả Chu Hằng cũng không đồng ý!

Đây là nội thế giới của Thánh nhân!

- Người đã chết, nội thế giới cũng sẽ sụp đổ, chỉ là thời gian dài ngắn khác nhau! Hoặc Thiên sâu xa nói. - Thế giới này, cũng sắp sụp đổ rồi!

Trong lòng Chu Hằng khẽ động, như nắm được linh cảm gì, nhưng ngẫm lại liền biến mất sạch.

- Nếu là nội thế giới vậy chúng ta làm sao tìm được di thể của Thái Hư Thánh Nhân? Chu Hằng buồn bực hỏi.

Bọn họ đang ở "trong thân thể" Thái Hư Thánh Nhân, vậy làm sao còn tìm được Thái Hư Thánh Nhân.

- Vậy thì đi ra ngoài!

Đi ra ngoài khẳng định không phải là quay đầu về đường cũ, bởi vì bọn họ đã thấy rõ, chỗ đó chỉ có một cửa vào, không có di thể của Thái Hư Thánh Nhân.

Nếu đây là một cái nội thế giới, vậy chắc chắn không thể vô biên được.

Võ giả tu luyện, giai đoạn người phàm chính là quá trình sáng lập không gian đan điền, tuy rằng mỗi người không giống nhau, thậm chí còn chênh lệch mấy vạn mấy trăm vạn lần, nhưng đan điền lớn hơn nữa cũng phải có tận cùng.

Thánh nhân đương nhiên không ngoại lệ, người Minh giới sinh ra chính là Hóa Thần Cảnh, không gian đan điền đã cố định, bởi vì thể chất đều khác biệt, nhưng sẽ không xuất hiện không gian vô hạn.

Hoặc Thiên cảm ứng một hồi, chỉ vào một hướng nói: - Bên đó!

Mọi người khởi hành, tiến về phía Hoặc Thiên đã chỉ, trên đường đi bọn họ thấy được vô số cảnh tượng hoa lệ, ví dụ như mặt trời rơi xuống, trắng sáng nổ tung, thiên hà vỡ vụn, đây là tràng cảnh tan vỡ.

Vẫn có một chút nguy hiểm, dù sao đây là lực lượng cấp Thánh nhân.

Cũng may còn có Hoặc Thiên, nàng là Thánh nhân mạnh nhất, ngay cả năm Thánh ban đầu sống lại cũng không thể chống nổi nàng. Một chân đạp xuống, hoa đào tuôn ra đầy trời, hóa mọi nguy cơ thành vô hình.

Bọn họ còn thấy được rất nhiều người giành tiến vào đây trước, bởi vì rất nhiều người chỉ là cấp Hắc Động, làm sao chống nổi uy lực như thế, chết cả mảng lớn, sau khi thấy được đoàn người Chu Hằng đến, tự nhiên nháo nhào đi theo đuôi bọn họ.

Đội ngũ ngày càng to lớn, mà hành trình này lại xa quá mức, một tháng, hai tháng, ba tháng, một năm trôi qua, bọn họ vẫn đang đi trong mảnh nội thế giới này, như là thật sự vĩnh viễn không có bờ bến.

- Nhanh thôi, thêm một tháng nữa là có thể ra ngoài! Hoặc Thiên nói.

Đối với lời nàng nói, không ai hoài nghi.

Tính cách của Hoặc Thiên quyết định nàng khinh thường nói dối, nàng nói còn một tháng, vậy khẳng định chỉ có một tháng!

Mà trong lúc này xảy ra hai chuyện lớn.

Đầu tiên, con lừa đen đột phá!

Tôn Thánh nhân thứ năm.... Ờ, Thánh lừa!

Một con lừa thành Thánh, điều này làm cho những người đồng hành giật mình rớt tròng đầy đất! Nhưng đồng thời cũng phá vỡ lời đồn trước đó, đó là luyện hóa di thể của năm Thánh ban đâu là có thể đạt được ngôi vị Thánh nhân người cuối cùng!

Thì ra đã sớm có lựa chọn!

Nhưng làm sao mà Thánh vị của Hằng Hà nhất mạch lại rơi xuống đầu một con lừa?

Đối với điểm này, tự nhiên mọi người nghĩ mãi không hiểu, nhưng lại làm cho một phía Chu Hằng sĩ khí đại chấn, bây giờ bọn họ đã có chỗ dựa cùng thực lực liều mạng trực tiếp với Bổ Thiên Giáo!

Một chuyện lớn khác, đó là Chu Hằng đạt tới Hỗn Độn Cảnh đỉnh phong, bất luận tích lũy linh lực hay lĩnh ngộ pháp tắc, hay là hố đen duy nhất trưởng thành!

Nhưng, sắc mặt Chu Hằng trở nên cực kỳ cổ quái!

Chương 1139: Thế giới kỳ diệu

Hắc động duy nhất của Chu Hằng luôn tăng trưởng, kết nối với một cái thế giới không biết, hoặc là nói không gian, hoặc là chỉ là một nơi nào đó, nói tóm lại, lốc xoáy tinh tú có thể rút ra linh khí từ đó, cuồn cuộn không ngừng giúp hắn đề thăng.

Hắn vẫn muốn biết cái không gian kia là gì, mà giờ khắc này cuối cùng đã tới.

Hắc động ngừng tăng trưởng, bởi vì nó đã hoàn thành sứ mệnh làm cầu nối, đem không gian đan điền của Chu Hằng kết nối với một không gian khác.

Cái lối đi này, Chu Hằng không có khả năng xuyên qua, bởi vì đây là ở trong cơ thể hắn! nhưng mà ý thức của hắn không bị hạn chế, cũng hoàn toàn không thấy khoảng cách trói buộc của không gian. Ý thức của hắn giống như xúc giác xuyên qua đầu kia hắc động tiến ra ngoài.

Sau đó, hắn ôm lấy một món khác lui trở lại không gian đan điền, tâm niệm vừa động, món đồ đã lơ lửng ở trước mặt. Một viên thủy tinh màu tím!

- Này... Hoặc Thiên kinh dị kêu lên.

- Chuyện gì vậy? Hồng Nguyệt, con lừa đen, lão Thanh Long đều hỏi.

Hoặc Thiên dùng tay chỉ viên thủy tinh tím đang lơ lững kia, mặt đầy kinh ngạc.

Đây rõ ràng là vật tên nhân sĩ Chu Tước tộc kia nhàm chán chạy tới thế giới bên canh mang về mà, cứng rắn đến nỗi ngay cả lực lượng Thánh nhân cũng không thể phá hủy được, lại bị Chu Hằng dễ dàng dung nhập vào cơ thể.

Nhưng bây giờ Chu Hằng sao lại lấy ra được một khối?

- Ta cũng không biết! Chu Hằng vừa khiếp sợ vừa mờ mịt, không gian đan điền của hắn không ngờ thông qua hắc động duy nhất kết nối với thế giới bên cạnh.

- Đây là vật gì? Hồng Nguyệt vươn tay, nhưng sờ lên viên thủy tinh tím nó lại không có chút phản ứng nào. Nàng dùng sức nắm chặt, nhưng không khỏi lộ ra vẻ hoảng sợ, bởi vì khối thủy tinh này cứng rắn vô cùng!

Nên biết rằng nàng là ai?

Hỗn Độn Cảnh cấp bậc1000 bước à, thực lực chỉ dưới năm Thánh! Nhưng mà nàng lại không thể bóp vỡ nó, thậm chí ngay cả một vết rạn cũng không có, thật khó có thể tin nổi.

- Ngươi đừng có làm hư nó, đây là bảo bối đấy! Chu Hằng cười nói.

- Bảo bối? Con lừa đen lập tức nhảy dựng lên, giơ móng lên muốn mượn gió bẻ măng. - Ừ, không tồi, bổn tọa vừa lúc thiếu vật trang sức, cho bổn tọa đi!

Chu Hằng vội vàng chụp lấy, chuyện quỷ dị xuất hiện, khối thủy tinh màu tím này lại dung nhập vào lòng bàn tay hắn!

- Hả? Người xung quanh đều cả kinh kêu lên.

Hoặc Thiên không phải lần đầu tiên nhìn thấy chuyện như vậy, nhưng mà nàng vẫn bị ngạc nhiên. Dù sao đây là chuyện ngay cả Thánh nhân cũng không làm được à.

Xem ra, tuyệt đối liên quan tới siêu cấp đại viên mãn, cũng chỉ có siêu cấp đại viên mãn mới có thể tiêu hóa được chỗ tốt như vậy.

Lần này, Chu Hằng cũng không ngất đi, hắn tự thể nghiệm biến hóa thân thể.

Thật nóng!

Hắn mạnh mẽ nhịn xuống, không cho mình rên lên, nhưng lúc cảm giác nóng rực kia bắt đầu nổi lên. Thân thể hắn lặng lẽ phát sinh biến hóa.

Hắn đã đạt đến Hỗn Độn Cảnh đỉnh phong, vô luận là tích lũy linh lực hay là lĩnh ngộ pháp tắc đều đạt tới cực hạn, không thể tăng lên nữa. Chuyện này rất bình thường, bất kỳ cảnh giới gì đều có giới hạn, cho dù pháp tắc lĩnh ngộ nhìn như vô cùng vô tận, nhưng mà thiên địa có hạn, cho nên ngươi cũng chỉ nắm giữ pháp tắc được nhiêu đó. Các pháp tắc khác ngươi lấy đâu bù lại?

Nhưng mà thủy tinh tím lại kỳ tích đề thăng lực lượng của hắn, bù lại pháp tắc còn thiếu của hắn.

Giống như siêu cấp Tinh Hạch, nhưng hiệu quả mạnh hơn vô số lần, bởi vì Tinh Hạch chỉ có thể gia tăng tích lũy linh lực, không thể khiến pháp tắc vượt lên giới hạn cao nhất.

Không đến nửa ngày, Chu Hằng mới tiêu hóa được khối thủy tinh tím này.

Nếu xem lực lượng cực hạn của Hỗn Độn Cảnh là 1000 bước, như vậy lực lượng của hắn bây giờ đã đạt tới 1110 bước, mà lĩnh ngộ pháp tắc cũng lên tới 1110 bước!

Từ rất lâu trước. Chu Hằng đã từng nghĩ như vậy, nếu như có thủy tinh màu tím cuồn cuộn không ngừng, thể chất và linh lực, lĩnh ngộ pháp tắc của hắn sẽ đạt tới mức độ không thể tưởng tượng nổi.

Mà bây giờ chuyện này đang diễn ra!
Hắn lại dùng thần thức xuyên qua hắc động tóm lấy một khối thủy tinh màu tím nữa.

Chu Hằng dường như có sở ngộ.

Đây là con đường thành Thánh khác!

Chỉ có bốn đại cảnh giới đều đạt tới siêu cấp đại viên mãn, mới có thể hình thành được hắc động duy nhất. Mà chỉ có hắc động duy nhất mới có thể kết nối thế giới bên cạnh! Cũng chỉ có thân thể siêu cấp đại viên mãn mới có thể dung hợp được thủy tinh tím!

Cho nên, cho dù có người chạy đến thế giới bên cạnh mang thủy tinh tím về cũng vô dụng, bởi vì căn bản không luyện hóa được! Mà cho dù Chu Hằng tự mình đi thế giới bên cạnh, thủy tinh tím cũng không phải tùy ý lấy được. Rất có khả năng mười năm, trăm năm, ức vạn năm mới chiếm được một khối.

Chỉ có hình thành hắc động duy nhất kết nối với thế giới bên cạnh, mới có thể muốn lấy là lấy được.

Lực lượng Thánh nhân đại khái hơn Hỗn Độn Cảnh cực hạn vạn lần, nếu một khối thủy tinh tím có thể gia tăng được 10 bước lực lượng, như vậy chỉ cần hắn luyện hóa 100 vạn khối thủy tinh tím là có được lực lượng Thánh nhân.

Mà pháp tắc lại vươn tới trình độ kinh khủng không thể tính nổi!

Có lẽ pháp tắc cũng có cuối, cũng không quá cao, mà muốn đạt tới 5000 bước hoặc là 1 vạn bước, lại chỉ cần 400 khối đến 900 khối thủy tinh tím!

- Ta muốn bế quan! Chu Hằng bỏ lại một câu đã đi vào Tiên Cư.

Loại thành Thánh này, khó nhất chính là bốn đại cảnh siêu cấp đại viên mãn, mà sau khi đi xong bốn bước kia, con đường phía trước tuyệt đối bằng phẳng, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Chu Hằng buông bỏ tất cả, bắt đầu không ngừng dùng hắc động duy nhất lấy thủy tinh màu tím luyện hóa.

Mặc dù bây giờ nhìn như không gặp nguy hiểm, ba Thánh và Thiên Mệnh Chân Quân chưa ai xuất hiện, hơn nữa, bên bọn họ con lừa đen cũng thành Thánh, hoàn toàn có tư cách chống lại, nhưng mà Chu Hằng luôn có cảm giác nguy cơ mơ hồ.

Nó đến từ Thiên Mệnh Chân Quân!

Người này... Đánh vỡ số mệnh 8 động, đi vào Hỗn Độn Cảnh, độ khó đâu chỉ nhỏ như thành Thánh! Hơn nữa, Thiên Mệnh Chân Quân hiển nhiên có quan hệ mập mờ với đại ma đầu thần bí.

Trăm năm sắp qua, chẳng những Ma Hải hình thức ban đầu hoàn toàn thành hình, mà đại ma đầu kia cũng sắp xuất hiện.

Chống lại đại ma đầu kia, đừng nói Hoặc Thiên và con lừa đen, cho dù 5 tân Thánh liên thủ cũng không phải là đối thủ của nó! Hơn nữa, đại ma đầu kia đã bị năm Thánh phong ấn một lần, còn có vết xe đổ lần nữa sao

Quá khó khăn, cường giả tuyệt thế sao có thể ngã xuống một hố hai lần?
Hơn nữa, Chu Hằng cũng không thể để Hoặc Thiên hy sinh đi phong ấn tên đại ma đầu kia!

Cho nên, ký thác hy vọng vào kỳ tích, không bằng khiến mình có được lực lượng tuyệt đối tự mình giải quyết.

Từng khối từng khối thủy tinh tím bị hắn dung hợp, mà trong lòng hắn lại càng gấp gáp, cũng không đợi được dung hợp từng khối một, mà là hai khối, 3 khối, thiếu chút nữa cái nóng đốt cháy hắn, nhưng mà hắn lại mạnh mẽ chống đỡ được. Cực hạn là một lần dung hợp 4 khối!

Chu Hằng đã có kết luận, tuy rằng một lần 4 khối khiến hắn chết đi sống lại, sau khi dung hợp cả người đều cơ hồ biến thành tro bụi! Nhưng mà lực lượng của hắn lại đạt tới mức độ cao tới trước nay chưa từng có, mỗi lần dung hợp 4 khối thủy tinh tím liền ý nghĩa với lực lượng cùng pháp tắc của hắn cùng tăng 40 bước!

Hắn tuyệt đối là đệ nhất Minh giới về lĩnh ngộ pháp tắc, cho dù Hoặc Thiên cũng chỉ có thể trố mắt, cam bái hạ phong, nhưng nói về lực lượng, Thánh nhân quá mạnh mẽ, mạnh hơn Hỗn Độn Cảnh tới vạn lần, hắn cần phải đi ra một ngàn vạn bước, cho nên cần thời gian rất dài, rất dài.

Cũng chỉ có một tháng là ra khỏi thế giới của Thái Hư Thánh Nhân, Chu Hằng tin tưởng âm mưu của đám người Thiên Mệnh Chân Quân không phải ở bên trong thế giới, mà là chính là cửa ra thông đạo.

Cho nên, thời gian không còn nhiều!

Hắn nghĩ nghĩ, vận chuyển pháp tắc thời gian để dòng chảy thời gian nhanh gấp mười lần.

Chuyện này cho dù Hoặc Thiên, Hồng Nguyệt đều làm không được! Bởi vì pháp tắc bị thiếu!

Các nàng chỉ có thể dùng pháp tắc thời gian lưu động, tỷ như bỗng nhiên nhanh hơn, hay chậm một chút, nhưng từ tổng thể mà nói, thời gian dao động triệt tiêu lẫn nhau, cuối cùng vô ích.

Nhưng mà Chu Hằng lại khác.

Pháp tắc hắn nắm giữ đã vượt qua cực hạn của Minh giới có được! Có thể nói là có được năng lực của Thần!

Chỉ cần người thực lực yếu hơn hắn, hắn có thể tăng tốc dòng chảy thời gian, khiến cho sinh mệnh đối phương rút ngắn chín lần... Đương nhiên, đối với người xem thì lại thấy khác.

Hắn dùng dòng chảy thời gian cho mình, đây là một hành vi rất mạo hiểm, bởi vì như vậy sẽ mâu thuẫn với pháp tắc của hắn, rất có thể sinh ra hậu quả không lường trước được.

Nhưng mà Chu Hằng chỉ có thể tranh thủ thời gian, nếu không hắn căn bản không có khả năng ở trong thời gian ngắn để mình có được lực lượng cấp bậc Thánh nhân!

Cũng may hắn ngộ tính nghịch thiên, gồng mình khống chế được pháp tắc, tốc độ thời gian từng chút tăng lên đến mười lần.

Hiện tại hắn có thời gian gấp mười lần, nhưng mà lại phải dung hợp hơn trăm vạn khối thủy tinh tím, cho nên tốc độ gấp mười lần còn chưa đủ.

Hắn tính toán, một ngày hắn nhiều nhất chỉ dung hợp được 10 khối thủy tinh tím, như vậy muốn đạt tới trăm vạn phải mất hơn 10 vạn ngày! Mà hắn cũng chỉ có một tháng, như vậy cần dòng chảy thời gian gấp 3000 lần.

Gấp mười, 3000 lần, chênh lệch quá xa!

Chu Hằng liều mạng, mỗi lần gia tăng lĩnh ngộ pháp tắc, liền gia tốc dòng chảy thời gian, tốc độ từ gấp mười lên tới gấp 20 lần, 50 lần, gấp trăm lần, tốc độ tăng vọt, mà thực lực của hắn cũng tiến triển cực nhanh.

Nhưng mà vẫn chỉ là lượng biến, chưa hình thành chất biến, bao gồm cả lực lượng và pháp tắc.

Nói cách khác, lực lượng, phắp tắc của hắn chưa đạt tới điểm tới hạn có thể trở thành Thánh nhân.

Mà ở bên ngoài Tiên Cư, đoàn người Hoặc Thiên cũng tới cuối thông đạo này.

Hơi lượng lự một chút, bọn họ đều bước ra ngoài.

Vô tận hào quang biến mất, xuất hiện ở trước mặt bọn họ là một cái tinh vân lốc xoáy, mà chính giữa tinh vân có một cái kén, mơ hồ có thể nhìn thấy hình người bên trong, mà bên ngoài lại bọc từng vầng sáng.

Xung quanh cái kén có 5 lão nhân ngồi xếp bằng, từng người đặt một tay lên vai nhau, tay kia lại áp lên tầng sáng cái kén.

Năm người này sớm đã chết rồi, nhưng mà thân thể bọn họ lại tản ra khí thế tang thương cường đại, cho dù cường giả Hỗn Độn Cảnh cung run rẩy cả tâm linh.

- Hoan nghênh, hoan nghênh tới trung tâm vùng đất khởi nguồn thiên địa! Thiên Mệnh Chân Quân vỗ tay cười nói, bên cạnh hắn là ba vị Thánh nhân và cường giả Hỗn Độn Cảnh Hằng Hà nhất mạch - Minh Chiếu Thiên Tôn. - - - - - oOo- - - - -

Chương 1140: Hắc Ám Ma Chủ

- Sư phụ! Hoặc Thiên nhìn một người trong năm lão nhân kia có chút kích động.

Đây là nguyên năm Thánh thiên địa, bọn họ vì phong ấn đại ma đầu thần bí mà hy sinh bản thân, một người trong đó còn tạo thành Thiên Địa Quả... Quả thật, bọn họ vốn chết ở vùng đất khởi nguồn thiên địa, rất tiện cho việc hình thành Thiên Địa Quả.

Chiếu theo đó, kẻ ở trong cái kén kia chính là tên đại ma đầu đó!

Đáng tiếc, có quầng sáng ngăn trở, không ai thấy rõ diện mạo và bộ dạng người kia.

- Sư muội, bây giờ vẫn còn cơ hội, cùng ta hợp tác xé trời, nếu không... Thiên Mệnh Chân Quân nhún vai: - Thiên tài đẹp như ngươi cùng mục nát với phiến thiên địa này thì thật đáng tiếc.

- Thiên Mệnh, đi ra nhận lấy cái chết! Hồng Nguyệt nhảy ra ngoài, giận dữ chỉ thẳng Thiên Mệnh Chân Quân, trên thực tế nàng còn hận Thiên Mệnh Chân Quân hơn cả Hoặc Thiên, bởi vì chẳng những nàng bị Thiên Mệnh Chân Quân mê hoặc ra tay với Hoặc Thiên, mà còn bị đối phương mê hoặc xuống tay với đồ đệ của mình.

Có thể nói là hai lần phản bội!

- Ha ha ha! Giết ta?

Thiên Mệnh Chân Quân lắc lắc đầu: Hồng Nguyệt sư điệt thân ái của ta, ngươi không phải là đối thủ của ta! Hiện giờ người có thể giết chết được ta... Căn bản không tồn tại!

- Bớt sàm ngôn đi! Hồng Nguyệt ngang nhiên ra tay, tính cách của nàng giống với Hoặc Thiên, quản hắn là cái gì, đánh trước nói sau!

Oanh!

Một vầng trăng máu lưu chuyển, cắt tới Thiên Mệnh Chân Quân.

- Bóng tối! Thiên Mệnh Chân Quân bình thản nói một câu, một mảng bóng tối tràn ra cắn nuốt vầng trăng máu của Hồng Nguyệt.

Hồng Nguyệt cả kinh, mày liễu nhăn lại, bên trên Hoặc Thiên cũng nhướng mày.

- Ngươi không phải là Thiên Mệnh Chân Quân! Hoặc Thiên đột nhiên nói ra một câu kinh người.

- Sao lại nói như vậy? Thiên Mệnh Chân Quân không phủ nhận cũng không thừa nhận, lại cười nhìn về phía Hoặc Thiên.

- Ngươi vừa mới đột phá Hỗn Độn Cảnh, mặc cho ngươi thiên tài đi nữa, cũng không thể lĩnh ngộ pháp tắc lên tới 1000 bước trong thời gian ngắn như vậy. Hoặc Thiên giọng điệu bình tĩnh, đối phương có ba Thánh trông chừng, hiển nhiên muốn tử chiến ở đây một trận.

Một khi đã như vậy, nàng cũng không vội xuất thủ với Thiên Mệnh Chân Quân.

- Không tồi! Không tồi! Đây đúng là sơ hở! Thiên Mệnh Chân Quân vỗ tay cười to. - Tuy nhiên, sự tình đã tới bước này, cũng không cần che giấu nữa, không sai, ta không phải Lý Tử Thanh, cũng không phải Thiên Mệnh Chân Quân!

- Ngươi chính là đại ma đầu kia! Hồng Nguyệt đột nhiên chỉ người trong cái kén.

Thiên Mệnh Chân Quân cười ha ha, vỗ tay nói: - Thông minh! Thông minh! Quả thật chỉ có một luồng thần thức của ta chiếm đoạt cỗ thân thể này. Mà cũng nhờ sư muội đánh chết hắn, nếu không thần thức của ta cũng không thể tạo được ảnh hưởng tới Lý Tử Thanh, không thể đoạt xá được.

- Trăm vạn năm trước, sau khi ngươi bị trấn áp, vừa vặn gặp sư huynh ta tìm kiếm phương pháp đột phá gần đó. Vì thế ngươi dùng thần thức mê hoặc hắn? Hoặc Thiên phỏng đoán.

- Cơ bản là chính xác! Thiên Mệnh Chân Quân khen, vẻ mặt ung dung như tất cả đều trong dự liệu, cho dù ba Thánh cũng không ngắt lời, dường như để mặc hắn làm chủ vậy: - Quá trình phức tạp hơn một chút, dù sao Lý Tử Thanh cách ta khá xa, ta lại không thể đi ra nói chuyện với hắn. Các ngươi cũng biết, ta không tiện mà. Hắn tự cho là vui, tự cười ha hả một mình.

Trong lúc nói chuyện, lại một cái lối đi bắt đầu khởi động, một đám người đi ra, lấy Bạch Hổ lão tổ cầm đầu, còn lại là tán tu và chủng thần thú khác. Bọn họ đều có chút chật vật, dù sao không có Thánh nhân bảo vệ.

Khi nhìn thấy Hoặc Thiên, ba Thánh, bọn họ đều kinh hãi.

Thiên Mệnh Chân Quân lại không tác thèm để ý: - Nhưng nguyện vọng theo đuổi cường đại của Lý Tử Thanh đã trở thành chấp niệm, vì thế, tìm mấy trăm năm, ta đã thành công kết nối với hắn, cũng phân ra một luồng thần thức nhập vào người hắn. Không ngừng gây ảnh hưởng tới hắn!

- Đáng tiếc, đáng tiếc, hai lần ra tay đều không thành công! Nhưng cũng không liên quan tới ta, dù sao cũng không phải ta muốn cường đại. Ta chỉ nghĩ ra được mà thôi!

- Chừng trăm năm trước, sư muội tìm tới cửa, sau khi giết chết hắn, ta rốt cuộc đoạt xá được hắn, thần thức của ta thiếu chút nữa hao hết mới đem được di thể người này tới đây, về sau chủ thần thức cứu sống hắn, từ khoảnh khắc đó, ta coi như là một phân thân của hắn.

Lúc này, trong thông đạo thứ ba lại có người đi ra, lấy Chu Tước nhất tộc cầm đầu, tự nhiên còn có những chủng tộc cùng tán tu khác.

Mọi người đều không nói gì, đây mới thực là đại bí mật kinh thiên động địa!- Như vậy, đến tột cùng ngươi là ai? Hoặc Thiên quát hỏi.

- Ha ha ha! Đúng, ta quên giới thiệu!

Thiên Mệnh Chân Quân cười cười: - Là ta không đúng, là ta không đúng! Thực ra tên của ta rất bình thường, bình thường đến mức nói ra có chút ngượng ngùng!

- Bớt nói nhảm đi, ngươi đến tột cùng là ai! Hồng Nguyệt hận hận nói.

- Bổn tọa họ Hoàng, Hoàng Văn Chính, tuy nhiên, ta lại thích ngoại hiệu hơn, ngoại hiệu của ta là Hắc Ám Ma Chủ! Thiên Mệnh Chân Quân lắc lắc ngón tay: - Nhớ rõ phải gọi ta Hắc Ám Ma Chủ, ta không thích người gọi thẳng tên ta.

- Như vậy, Hắc Ám Ma Chủ, ngươi dẫn chúng ta tới đây là có mưu đồ gì? Lão Thanh Long chen lời nói.

- Cái này à, an tâm một chút chớ nóng vội, người còn chưa tới đủ đâu. Thiên Mệnh Chân Quân, không, phải nói là Hắc Ám Ma Chủ nói: - Chờ một chút, chờ một chút, chờ mọi người tới đông đủ, ta cũng không muốn lặp lại, hơn nữa khi động thủ cũng dễ dàng hơn.

Động thủ?

Quả nhiên, cuối cùng vẫn không tránh được phải chiến một trận!

Hoặc Thiên không vội, Hồng Nguyệt cũng không gấp, mười mấy ngày trước các nàng được Chu Hằng thông báo, bảo các nàng tận khả năng kéo dài thời gian, để hắn tranh thủ thời gian đột phá.

Chu Hằng cần thời gian, các nàng liền tranh thủ thời gian cho Chu Hằng.

Một ngày sau hi, đoàn người Huyền Vũ tộc từ trong thông đạo đi ra, mà lại ba ngày sau, từ thông đạo thứ năm tiến ra một ít người. Bởi vì bọn họ không có Thánh nhân như Hoặc Thiên, lại không có cường giả cấp Hỗn Độn như 4 thần thú tọa trấn, cho nên thương vong là chuyện đương nhiên.

- Khụ! Khụ! Hiện tại người đến không xê xích lắm rồi, những người tới sau cũng nên biết thân phận của ta, cho nên, xin chú ý lắng nghe, bởi vì ta chỉ nói một lần! Hắc Ám Ma Chủ giả ngu nói: - Các ngươi bây giờ chỉ có hai lựa chọn, một là thần phục ta, hai là chết!

- Ta xin nhắc nhở các ngươi một chút! Thế giới các ngươi cũng sắp xong đời rồi.

- Ta tin các ngươi đều biết Ma Hải hình thức ban đầu đang thành hình, không bao lâu nữa, toàn bộ Minh giới sẽ trở thành thiên hạ của Tử Linh! Cho nên, thần phục ta, đây là đường sống duy nhất, bởi vì ta có thể xé trời dẫn các ngươi rời khỏi nơi này.

Xé trời! Lời này đại nghịch bất đạo cỡ nào!

Nhưng mà tới cấp bậc Hắc Động Cảnh, nhất là thần thú các tộc, bọn họ rất thấm thía sự khủng bố của Âm Ảnh Tử Linh! Nếu mỗi tinh cầu đều hóa thành Ma Hải, vậy tuyệt đối là ngày tận thế của sinh linh!
Mọi người đều động tâm, không ai ngại mệnh dài, huống chi xé trời đi vào thế giới khác, sức hấp dẫn không thể kháng cự được.

Hoặc Thiên cười lạnh, nói:

- Ngươi lừa chúng ta tới đây, chẳng lẽ chỉ nói những câu vô nghĩa như vậy sao? Hắc Ám Ma Chủ, nguyện vọng lớn nhất của ngươi không phải là thả chân thân của ngươi ra sao?

Hắc Ám Ma Chủ mỉm cười, nói: - Đó là tất nhiên, hiện tại ta chỉ là một luồng thần thức chiếm đoạt thân thể này, nhưng nếu như bản thể chết đi, vậy ta cũng chết theo.

- Xé trời cần huyết tế, mà muốn mở ra phong ấn năm Thánh cũng cần huyết tế quy mô lớn. Ngươi lừa mọi người tới đây... chính là để huyết tế mở ra phong ấn! Hoặc Thiên lớn tiếng quát.

Như cảnh tỉnh, nhất thời vẻ mặt mọi người chợt nghiêm lại. Trong tân Thánh nhân có tới ba người cùng phe với Hắc Ám Ma Chủ, nhưng mà muốn mở ra phong ấn năm Thánh, chỉ sợ nhất thiết phải gom đủ lực lượng 5 tân Thánh mới được.

Nếu không... Còn có một biện pháp rất đơn giản, đó chính là huyết tế! Ở đây nhiều cao thủ cấp Hắc Động, cấp Hỗn Độn như vậy, huyết tế chất lượng cao này đủ đánh vỡ phong ấn năm Thánh rồi!

- Đó là tất nhiên! Hắc Ám Ma Chủ cũng không che giấu: - Nếu không nơi tốt như vùng đất khởi nguồn thiên địa dễ tiến vào như vậy sao? Ta phí hết tâm tư mới đem nội thế giới 5 Thánh tạo thành thông đạo dẫn các ngươi vào đây an toàn, tự nhiên không có khả năng để các ngươi nghe ta nói một hồi!

- Các ngươi chính là súc vật dùng để hiến tế, giá trị duy nhất chính là hiến tế! Lời này... Rất đả thương người!

Cường giả cấp Hắc Động đã đứng ở đỉnh phong Minh giới, nhưng bây giờ không ngờ chỉ có thể dùng để tế phẩm? Ai lại phục!

Nhưng mà Hắc Ám Ma Chủ là ai? Đây chính là tồn tại năm Thánh đều phải liên thủ, thậm chí hy sinh bản thân mới có thể phong ấn, không biết mạnh hơn bọn họ bao nhiêu lần, cho dù khinh thường thì thế nào?

Ở trong mắt cường giả, kẻ yếu chính là con kiến!

Bọn họ tốt xấu gì còn được coi là tế phẩm, còn có chút tác dụng đấy.

- Người thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết! Hắc Ám Ma Chủ lạnh lùng nói: - Thời gian cho các ngươi không nhiều lắm, ta đếm tới 10, kẻ còn đứng đối diện với ta chính là địch nhân của ta.

- Một!

- Hai!

- Ba!

Lúc tới ba, mọi người bắt đầu động, có người tiến về phía Hắc Ám Ma Chủ, có người lại không động.

- Tám!

- Chín!

- Mười!

Cuối cùng, có một phần ba người gia nhập trận doanh với Hắc Ám Ma Chủ, 2 phần 3 người còn lại không nhúc nhích. Bởi vì phần lớn mọi người đều rõ ràng, cho dù huyết tế xé trời cũng cần phải bao nhiêu người? Hơn nữa, chân thân Hắc Ám Ma Chủ cường đại như vậy, ai có thể khắc chế được hắn?

Đến lúc đó đều giết bọn họ huyết tế xé trời, oan này ai tố đây?

Quan trọng là phần lớn người ở đây đều tham gia Thiên Thần Đại Hội, biết còn có một người có thể khắc chế được Âm Ảnh Tử Linh!

Chu Hằng!

Tuy rằng Chu Hằng chưa hiện thân, nhưng đối với mọi người mà nói đây lại là một tin tốt, bởi vì không xuất hiện chính là đang bế quan đột phá.

- Tốt lắm, nhiều người như vậy cũng đủ huyết tế rồi, giết cho ta! Hắc Ám Ma Chủ phất phất tay, hắn đã không kịp chờ đợi muốn thả chân thân ra ngoài rồi. bởi vì phiến thiên địa này càng ngày càng hỏng bét.

Hắn cũng không muốn chết ở đây! - - - - - oOo- - - - -

Chương 1141: Vị Thánh thứ 5

Hắc Ám Ma Chủ có mười phần nắm chắc... Có hai Thánh nhân giằng co với Hoặc Thiên, như vậy Thánh nhân còn lại có thể đại khai sát giới, không người nào địch nổi!

- Giết cho ta!

Hắn ra lệnh, cho dù 3 Thánh nhân hắn cũng có quyền lãnh đạo, tin tưởng một là thân phận thực sự của hắn là Hắc Ám Ma Chủ, thứ hai là vì hắn có bí thuật mê hoặc lòng người, nói không chừng ngay cả Thánh nhân cũng bị ảnh hưởng.

Dù sao Thánh nhân mạnh cũng chỉ là lực lượng mạnh mà thôi!

Chiến đấu hết sức căng thẳng, sau đó nhanh chóng bạo phát trở thành huyết chiến.

Hắc Ám Ma Chủ tuyệt không để ý thương vong bên mình, dù sao hắn cần là máu tươi, máu tươi cường giả dùng để cởi bỏ phong ấn. Chỉ cần phong ấn chân thân hắn được cởi bỏ, như vậy thiên địa này ai có thể địch nổi hắn?

Tất cả như hắn dự liệu, vừa hỗn chiến, hai đại Thánh nhân ngăn cản Hoặc Thiên, vị Thánh nhân thứ ba, cũng chính là Huyết Sát không ngờ không thể đại khai sát giới, mà lại bị một con lừa đen ngăn cản lại.

Một con lừa! Phốc!

Thấy một màn như vậy, nhiều người đều bất ngờ.

Tình huống gì vậy? Chỉ là một con lừa mà cũng có thể chặn được Thánh nhân? Nên biết rằng con lừa này ngay cả yêu thú cũng không tính, chỉ là súc vật thồ hàng hoặc để thịt ở Phàm giới, sao lại có thể địch nổi Thánh nhân chứ?

Hơn nữa còn lừa này vừa nhìn là biết đê tiện vô cùng, trên cái mông là cái váy bông, cả người đeo đầy vàng bạc châu báu, giống như nhà giàu mới nổi, nhưng làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi, nó lại có được chiến lực cấp Thánh nhân!

Nhưng mà sự thật thắng hùng biện! Chỉ là mấy chiêu sau, mọi người đều hiểu, con lừa đen là vị Thánh nhân thứ năm!

Tuy rằng không phải lúc, nhưng mà ánh mắt mọi người đều tập trung lên Minh Chiếu Thiên Tôn của Hằng Hà nhất mạch. Bởi vì bốn tân Thánh đều là môn hạ của nguyên Thánh nhân, cho nên dựa theo lẽ thường thì tân Thánh Nhân cũng phải xuất hiện ở Hằng Hà Tông mới đúng.

Nhưng bây giờ vị tân Thánh này lại là một con lừa.

Quả thật bẽ mặt a!

Quả nhiên Minh Chiếu Thiên Tôn sắc mặt khó coi, khuôn mặt xinh đẹp động lòng người lúc xanh, lúc trắng, lúc đỏ, nàng luôn cực kỳ mong chờ cái Thánh vị này. Hơn nữa còn tin tưởng ít nhất có chín thành chín là của mình.

Bởi vậy, nàng tuy rằng vẫn là Hỗn Độn Cảnh nhưng lại có thể ngồi cùng ăn với ba tân Thánh, trong lòng đã sớm đặt mình ngang hàng với 3 Thánh nhân rồi, giống như thái tử, chỉ là còn chưa lên ngôi mà thôi.

Hiện tại, bẽ mặt quá!

Càng làm cho nàng không chịu nổi là, vì sao lại là một con lừa?

Cho dù thánh vị bị đồ đệ của nàng chiếm được thì cũng không thể khó chấp nhận như lúc này.

Nhưng nàng nào có biện pháp, chẳng nhẽ buộc được con lừa đen giao thánh vị ra được sao? Đừng nói con lừa đen có chịu hay không, cho dù chịu, cũng chưa từng nghe qua Thánh nhân vị có thể chuyển giao! Không, vẫn còn có biện pháp!

Minh Chiếu Thiên Tôn lộ ra sát khí lành lạnh, năm tân Thánh làm sao có được? Năm nguyên Thánh chết đi, tân thánh mới xuất hiện được! Nếu giết chết con lừa đen, vậy thánh vị trống kia nhất định là của Hằng Hà nhất mạch rồi.

Cũng không tin ông trời lại giao thánh vị cho người ngoài, hoặc là cái thứ kỳ quái gì đó.

Đương nhiên, chiến đấu cấp Thánh nhân cũng không phải nàng có thể nhúng tay được, bởi vậy nàng chỉ có thể hy vọng thả được Hắc Ám Ma Chủ ra ngoài, sau đó đuổi tận giết tuyệt đám người Hoặc Thiên, như vậy nàng mới có thể lập tức thành Thánh!

Giết!

Nàng không thể tham dự chiến đấu cấp Thánh nhân, nhưng có thể giết hại những người khác. Dù sao muốn phóng thích Hắc Ám Ma Chủ cũng chỉ cần máu tươi, bất kể là máu của ai cũng chẳng sao.

Hồng Nguyệt hừ lạnh một tiếng, vọt tới cản lại, một chưởng ra, vầng trăng máu cắt qua không ai, Hỗn Độn Cảnh ai có thể chống được nàng?

- Tận lực đừng giết người! Hoặc Thiên vừa đánh vừa nói, giết người đổ máu. Mặc kệ là thế lực nào, cũng chỉ tiện nghi cho Hắc Ám Ma Chủ!- Có thể sao? Hắc Ám Ma Chủ cười lạnh, phe Hoặc Thiên không ngờ có thêm một vị Thánh nhân, đúng là nằm ngoài dự liệu của hắn, nhưng mà không thành vấn đề, như vậy lượng lượng cấp Thánh nhân hai bên huề nhau, còn toàn bộ thì chưa chắc.

Mà hắn. Vẫn có thể tàn sát tất cả!

- Bóng tối! Hắn hét lớn một tiếng, bóng tối vô tận mở ra bao phủ toàn bộ mọi người.

Trừ Thánh nhân không bị ngăn trở tầm nhìn ra, người còn lại đều có mắt như mù. Thậm chí ngay cả cảm giác cũng bị hạ xuống thấp nhất, gần như bị người khác đụng vào mới nhận ra được!

Dưới tình huống như vậy, ai cũng cảm thấy nguy cơ, đều giống như con nhím tự bảo vệ mình, bởi vì ai không ai biết kẻ đánh mình là địch hay là bạn..

Vì mình, tất nhiên không cần nghĩ ngợi một chưởng nện ra, một kiếm chém tới, nếu không, mình bị thương, hay chết thì ai kêu oan cho đây?

Loài người đều ích kỷ, nhất là lúc dính tới tính mạng!

Chiến đấu tanh máu mãnh liệt, không ai nguyện ý đặt tính mạng của mình vào tay người khác, bởi vậy bọn họ đều như kẻ điên, chỉ cần kẻ ở trước mặt là ra tay lấy mạng hắn.

Không ngừng có người bị chém trúng, thậm chí bị giết chết, mà từng cái Tiên Cư cũng bị bể nát, trào ra lượng lớn người!

Người ở bên trong Tiên Cư tự nhiên tu vi rất thấp, một khi không còn Tiên Cư bảo hộ, trong nháy mắt bọn họ bị đánh thành thịt vụn, trong khoảng thời gian ngắn, mùi máu tươi gay mũi, Hắc Ám Ma Chủ liên tục vận chuyển tưới lên cái kén.

Ong ong ông, thân kén run lên, quầng sáng chớp động, giống như sắp bị hòa tan vậy.

Hoặc Thiên vừa giận vừa gấp, tiếp tục như vậy nữa, chân thân Hắc Ám Ma Chủ sẽ xuất thế!

Như vậy sẽ là đại nạn thiên hạ, uổng phí sự hy sinh của sư phụ nàng! Sau khi nàng một chưởng bức lui Thạch Dương và Đế Khuyết, lắc người truy kích Hắc Ám Ma Chủ, đối phương chỉ là Hỗn Độn Cảnh, bóng tối thả ra cũng chỉ có thể ảnh hưởng được Hỗn Độn Cảnh, không có hiệu quả với Thánh nhân.

- Đứng lại cho bổn Thánh! Thạch Dương hừ lạnh, hắn không được quên mối thù bị Hoặc Thiên làm nhục, trước kia không có cơ hội báo thù, nhưng bây giờ... tình thế đảo lộn.

Hoặc Thiên xoay tay vẽ ra, hoa đào nở rộ ngăn lại Thạch Dương và Đế Khuyết.

- Làm sao có thể! Thực lực của ngươi sao lại tăng nhanh vậy? Đế Khuyết cả kinh kêu lên.
Khi ở Bạch Cốt tinh vực, hắn đã cùng Thạch Dương liên thủ đánh với Hoặc Thiên, kết quả song phương ngang nhau. Nhưng mà chưa tới trăm năm, không ngờ chiến lực của Hoặc Thiên lại tăng mạnh như vậy, mơ hồ có thể trấn áp hai người liên thủ.

Lực lượng Thánh nhân đều giống nhau, vĩnh viễn không thể gia tăng. Như vậy, muốn gia tăng chiến lực chỉ còn cách lĩnh ngộ pháp tắc.

Nói cách khác, Hoặc Thiên nắm giữ pháp tắc có tiến bộ.

Nhưng mà nàng vốn đã đăng đỉnh pháp tắc, muốn tiến thêm một bước nữa thì khó khăn dường nào? Hơn nữa, đây cũng không phải là tiến thêm một bước a, mà là 10 bước, 20 bước!

Hắn sao có thể biết, Hoặc Thiên giúp Chu Hằng tăng tốc lốc xoáy tinh tú cũng có được dẫn dắt, với ngộ tính của nàng, cộng thêm ưu thế của Thánh nhân, tự nhiên chiếm được ưu đãi vượt qua tưởng tượng.

Mặt khác, pháp tắc Chu Hằng học lén được, Hoặc Thiên cũng học được, tất cả cộng lại, Hoặc Thiên tiến bộ 18, 19 bước cũng không khó hiểu.

Điều này cho nàng có được co hội chiến thắng hai Thánh!

Đế Khuyết và Thạch Dương vội vàng đuổi theo, bọn họ không thể để Hoặc Thiên làm thịt Hắc Ám Ma Chủ được, bởi vì bọn họ đều bị mê hoặc bởi tương lai tươi sáng kia, với năng lực tẩy não của Hắc Ám Ma Chủ, cho dù hai đại Thánh nhân cũng đều bị mê hoặc.

- Ha ha ha ha, ngươi không cản được đâu! Ai cũng không cản được! Hắc Ám Ma Chủ cười to, thân hình tùy ý thuấn di trong bóng tối, hắn là chủ nhân bóng tối, trong bóng tối hắn chính là vua.

Thánh nhân thì thế nào, chạm không được ta thì làm gì được ta?

Cũng giống như Hồng Nguyệt có thể chạy trốn dưới tay Hoặc Thiên vậy, thực lực Hắc Ám Ma Chủ lại còn trên cả Hồng Nguyệt, chính diện chống đỡ hắn tự nhiên không phải là đối thủ của Hoặc Thiên, nhưng nói đến bảo mệnh, hắn lại thành thạo.

- Thạch Dương, Đế Khuyết, không cần lãng phí thời gian đuổi theo nàng, các ngươi đi giết người đi! Hắc Ám Ma Chủ hạ lệnh.

Thạch Dương, Đế Khuyết đều gật đầu.

Bọn họ đuổi theo Hoặc Thiên thì thế nào, cũng không giết được vị Thánh nhân mạnh nhất này à! Mà mục đích chủ yếu của bọn họ là gì, đương nhiên là phóng xuất chân thân Hắc Ám Ma Chủ, bởi vì chỉ có Hắc Ám Ma Chủ mới có thể chủ trì xé trời, mang bọn họ đi tân thế giới.

Thánh nhân không bị bóng tối ảnh hưởng, hơn nữa thực lực của bọn họ lại cường đại cỡ nào, một chưởng chụp xuống lập tức có trên trăm tên Hắc Động Cảnh bị giết chết, toàn bộ máu thịt bay tới chỗ ánh sáng kia.

- Đáng ghét! Hoặc Thiên đành phải buông bỏ đuổi giết Hắc Ám Ma Chủ, quay đầu cả hai người Thạch Dương và Đế Khuyết lại.

Nhưng cũng không phải biện pháp tốt.

Vẫn luôn có máu chảy, luôn có người tử vong, chỉ là khi Thánh nhân không thể ra tay, thương vong cũng ít đi, nhưng mà cũng không thể giải quyết được vấn đề, huyết tế vẫn tiến hành, chân thân Hắc Ám Ma Chủ vẫn có thể thoát khốn, chỉ là thời gian lâu hơn mà thôi.

Chu Hằng! Chu Hằng! Ngươi sao còn chưa ra!

Hoặc Thiên lần đầu tiên hiện lên ý niệm dựa dẫm người khác, nàng đã cố hết sức, hy vọng duy nhất chính là Chu Hằng!

- Ha ha ha! Đều đi tìm chết cho ta! Chết! Hắc Ám Ma Chủ cũng không phải chỉ đơn giản phóng thích bóng tối, hắn cũng không ngừng ra tay, lực lượng pháp tắc 1000 bước lưu chuyển, hắn tận tình giết chóc, cấp bậc Hắc Động căn bản không thể địch lại hắn, cho dù Hỗn Độn Cảnh cũng bị hắn dễ dàng đả thương.

Có thể địch nổi hắn chỉ có Hồng Nguyệt, nhưng mà ở trong bóng tối, Hồng Nguyệt ngay cả hắn ở đâu cũng không biết, nói gì ngăn cản?

Luận thực lực chỉnh thể, tuyệt đối là bên Hoặc Thiên mạnh hơn, sau khi Thánh nhân triệt tiêu nhau, bọn họ còn có lão tổ bốn đại thần thú, cộng thêm bốn nhị tổ, đủ để nghiền ép hết thảy!

Nhưng mà một tên Hắc Ám Ma Chủ đã hoàn toàn nghịch đảo hết thảy!

Chiến lực đỉnh cao hoàn toàn không thể thay thế! Cũng giống như ánh sáng thần thánh của Chu Hằng có thể đánh giết Âm Ảnh Tử Linh, đây là không nói đạo lý! Mà bóng tối của Hắc Ám Ma Chủ cũng giống vậy, trừ Thánh nhân ra, ai cũng không thể nhìn rõ, cũng không giảng đạo lý!

Mà ở trung tâm chiến đấu, quầng sáng quanh cái kén rung lên càng lúc càng mãnh liệt, từng đạo lưu quang bắt đầu khởi động, nếu áp mặt lên vầng sáng kia, có thể mơ hồ nhìn rõ người bên trong đang mở hai mắt, giống như hai vầng mặt trời sáng rực vậy! - - - - - oOo- - - - -

Chương 1142: Ma Chủ thoát khốn!

- Đều đi chết đi! Các ngươi những con kiến này có thể cống hiến để cho ta thoát khốn, cũng là vinh dự của các ngươi!

Hắc Ám Ma Chủ đại khai sát giới, thân hình xẹt qua, một đường máu tươi phun mạnh.

Phốc! Phốc! Phốc!

Từng gã cường giả bị oanh giết, thi thể bị ném vào cái kén ánh sáng, máu tươi đổ xuống, trở thành một bộ phận huyết tế.

Suốt ba ngày sau đó, giữa sân gần như nhìn không thấy vài cường giả cấp Hắc Động, bộ phận nhỏ chết ở trong chém giết lẫn nhau, đại bộ phận chính là bị Hắc Ám Ma Chủ tự tay đánh giết, nhưng đều không ngoại lệ, máu thịt của bọn họ đều bị mang đi huyết tế!

Ông! Ông!

Cái kén ánh sáng sáng choang, có nhịp tim đập mãnh liệt, sau mỗi một lần tim đập, sẽ có một nhịp đập truyền ra khắp, rung trời vang địa, vô cùng khiếp người!

- Ha ha, ha ha ha ha, còn thiếu vài người, chỉ còn thiếu vài người!

Hắc Ám Ma Chủ cười to, nhưng giữa sân đã không có kẻ yếu, tuy rằng còn có vài Hắc Động Cảnh, nhưng lại được bốn đại thần thú kết thành trận thế bảo hộ.

Đánh lâu như vậy, với khả năng của bốn đại thần thú lão tổ, muốn tập trung một số ít người vào một chỗ tuyệt không phải là việc khó gì.

Hắc Ám Ma Chủ tuy rằng cường đại, nhưng nếu muốn cường phá giết người do bốn đại thần thú liên thủ bảo vệ, cái này thập phần khó khăn

Hắn rất kiên nhẫn nhiều lần thử công kích, nhưng bốn đại thần thú lão tổ căn bản không tham công liều lĩnh, cũng chỉ canh giư những người còn dư lại, không cho Hắc Ám Ma Chủ lại có cơ hội huyết tế.

- Nghĩ đến như vậy có thể ngăn cản ta?

Hắc Ám Ma Chủ cười lạnh một tiếng, thân hình hoa động, đã xuất hiện ở bên người Minh Chiếu Thiên Tôn, hắn chụp ra một chưởng, trực tiếp đánh vào đầu đối phương!

Cái gì?

Minh Chiếu Thiên Tôn căn bản không kịp nói chuyện, chỉ là cả kinh kêu lên từ đáy lòng, đầu đã trúng một chưởng!

Nàng tuyệt đối không nghĩ tới Hắc Ám Thiên Tôn sẽ tự mình ra tay, mà không phải trợ giúp nàng giết chết Hồng Nguyệt.

Thứ nhất là thực lực của nàng kém Hắc Ám Ma Chủ quá xa, thứ hai là dưới bóng tối che lấp, lực phòng ngự của nàng cũng hạ xuống thấp nhất, thứ ba là nàng căn bản không có nghĩ đến chính mình sẽ trở thành mục tiêu bị hạ thủ!

Ba nhân tố chung vào một chỗ, tạo thành bất ngờ cho nàng!

Bành!

Nàng nặng nề đụng vào cái kén ánh sáng, một gương mặt xinh đẹp đã bị đánh bay một nửa. Tuy nhiên có thể nhìn thấy vẻ ngoài ý muốn, khiếp sợ, kinh ngạc từ trong ánh mắt nàng!

Hỗn Độn Cảnh duy nhất của Hằng Hà nhất mạch ngã xuống!

- Vẫn là thiếu một chút!

Hắc Ám Ma Chủ thì thào nói.

- Tuy nhiên, cũng có thể!

Hắn bỗng nhiên thu hồi bóng tối.

Tầm nhìn của mọi người lập tức rõ ràng, nhưng khi nhìn thấy xung quanh cũng chỉ còn lại có vài người, không khỏi đều là rất khiếp sợ. Mặc dù mọi người sớm đã đoán trước như vậy, nhưng tận mắt thấy lại là một chuyện khác.

Không chỉ là cường giả Hắc Động Cảnh đã chết đơn giản như vậy, Tiên Cư trên người bọn họ cũng vỡ nát. Vậy người chết coi như nhiều rồi!

Bất kể là Long Tộc hay Hổ tộc hay Chu Tước tộc, mỗi một chi thần thú đều là tổn thất thảm trọng.

Mà hết thảy chuyện này, đều là bởi vì một người!

Ánh mắt mọi người đều chăm chú vào trên người của Hắc Ám Ma Chủ, hận không thể dùng ánh mắt giết chết hắn.

- Ta biết, các ngươi hiện tại rất muốn giết ta!

Hắc Ám Ma Chủ nhún vai, lộ ra một nụ cười mỉm. Không để đám đông ở trong lòng chút nào.

- Ai bảo ta là người tốt, thích thỏa mãn tâm nguyện của người khác nhất! Ta chết!

Ba!

Hắn dùng một bàn tay vỗ vào trên trán của mình, đầu ầm ầm vỡ vụn, máu tươi phun ra, thân thể hắn lập tức vô lực ngã xuống phía sau cái kén ánh sáng.

- Không tốt!

Vô luận là Hoặc Thiên hay Hồng Nguyệt hay bốn đại thần thú lão tổ, trên mặt đều là biến sắc!

Hắc Ám Ma Chủ mặc dù là kẻ điên, nhưng tuyệt đối không phải người ngu!

Hắn tự sát vào lúc này sợ rằng cũng không phải sợ tội, mà là . . . Phong ấn chỉ thiếu một phần huyết tế cuối cùng này là có thể mở ra!

Quả nhiên!

Bành! Bành! Bành!

Chấn động trong cái kén ánh sáng càng ngày càng mãnh liệt, từng đạo vết rạn xuất hiện trên cái kén ánh sáng, thành dài, biến lớn, giống như mạng nhện dầy đặc khắp cả thân cái kén.

Ba!

Một quầng sáng mở tung, nhưng bên trong còn có một tầng, nhưng tiệc vui chóng tàn, tầng quầng sáng này cũng có vết rạn xuất hiện. Sau đó mở rộng, bể nát! Bên trong là tầng quầng sáng thứ ba, nhưng quầng sáng này cũng lập tức vỡ tan tành, sau đó là tầng thứ tư!

Đây là phong ấn năm Thánh liên thủ, nói cách khác, quầng sáng tổng cộng chỉ có năm tầng!

Chỉ còn lại có một tầng cuối cùng!
Giải phóng chân thân của Hắc Ám Ma Chủ đã không thể ngăn cản!

Tạp tạp tạp tạp tạp!

Một đạo quầng sáng cuối cùng cũng hiện ra vết rạn, bành, một tiếng nặng nề vang lên. Một quyền đầu đánh ra ngoài từ trong quầng sáng, mà toàn bộ cái kén ánh sáng cũng hoàn toàn vỡ vụn, hiện ra một nam nhân thân hình cao lớn, đầu đầy tóc đen không gió mà bay. Mắt sáng ngời như mặt trời, trên người có khí tức xưa cũ mà cường đại lưu chuyển.

Hắc Ám Ma Chủ!

Chân thân!

- Các vị vừa lòng chứ, xin bớt giận a?

Hắc Ám Ma Chủ lộ ra nụ cười, tràn đầy tà khí.

Tất cả mọi người đều không lên tiếng, đây là một quái vật khiến thánh nhân cũng bó tay không có biện pháp, cuối cùng chỉ có thể hy sinh bản thân để phong ấn! Nhưng hiện tại, tên ma đầu này lại xuất thế, còn có ai có thể phong ấn hắn một lần nữa?

- Tuy nhiên, các ngươi ép ta tự sát, phải bồi thường cho ta như thế nào?

Hắc Ám Ma Chủ liếc mắt quét mọi người một cái.

- Muốn chiến liền chiến!

Hoặc Thiên nghiêm nghị nói, một gốc cây đào mở tán cây ức vạn dặm ra phía sau nàng, từng phiến hoa đào hạ xuống, làm cho nàng vô cùng kỳ mỹ.

- Sách sách sách, Hoặc Thiên sư muội, mỹ nữ như ngươi vậy, cho dù là . . . Cũng không thấy nhiều, thật không nghĩ tới, trong thế giới như vậy có thể sinh ra mỹ nữ động nhân như thế!

Hắc Ám Ma Chủ lộ ra một chút vẻ tán thưởng.

- Thế nào, theo ta cùng nhau rời đi, với tư chất của ngươi, cho dù là tại thiên địa đó cũng có thể được cho là thượng thừa, làm gì cần vây chết ở chỗ này, làm một người ếch ngồi đáy giếng?

Xem như trả lời, Hoặc Thiên đánh ra một phiến hoa đào, đánh tới Hắc Ám Ma Chủ.

- Không đủ kỳ lực, nói đến lĩnh ngộ pháp tắc, kém xa!

Hắc Ám Ma Chủ tùy ý giương tay một cái, đóa hoa đào này lập tức mai một.

Sau lần giao phong này, Hoặc Thiên lập tức có hiểu biết tương đối về chiến lực của Hắc Ám Ma Chủ.

Cấp độ lực lượng, xấp xỉ! Nhưng ở trên độ cao về pháp tắc . . . Hoàn toàn không so được!

Hắc Ám Ma Chủ nắm giữ pháp tắc rất tỉ mỉ, không sứt mẻ, hơn nữa ít nhất đạt tới vạn bước trở lên!

Dưới tình huống lực lượng như nhau, ai nắm giữ pháp tắc nhiêu, , người đó liền chiếm ưu thế, đây là chuyện rất hiển nhiên! Tựa như Hoặc Thiên lúc trước vì cái gì có thể điên cuồng tát Thạch Dương? Nàng chính là có được ưu thế quá lớn ở pháp tắc.

Hiện tại cũng giống vậy, Hắc Ám Ma Chủ ở pháp tắc hoàn toàn áp chế Hoặc Thiên, nhưng lại không phải nhỏ tí tẹo, mà là nghiền ép tuyệt đối của vạn bước đối với 1000 bước!

Pháp tắc là vua!

Hoặc Thiên hoàn toàn không phải là đối thủ!

Khó trách năm đó năm Thánh chỉ có thể bất đắc dĩ hy sinh bản thân, pháp tắc cao tới vạn bước tuyệt đối thắng được năm Thánh liên thủ, thậm chí có thể phong ấn đã là may mắn!

- Hoặc Thiên sư muội, đây chính là cơ hội cuối cùng của ngươi!

Xem ra Hắc Ám Ma Chủ tương đối yêu thích Hoặc Thiên.
Hoặc Thiên ngay cả trả lời một tiếng cũng lười, chém ra một đóa hoa đào xem như đáp lại.

- Không có biện pháp, mặc dù có tiếc hận vì đốt đàn nấu hạc, nhưng ta không thể để cho bất kỳ người nào ảnh hưởng đến đại sự phá thiên! Như vậy, người nghịch ta, đều đi chết đi!

Hắc Ám Ma Chủ hung uy đại phát, một chưởng chụp ra, khí tức kinh khủng lưu chuyển, pháp tắc cao tới vạn bước lưu chuyển, đủ để cho các Hỗn Độn Cảnh ngay cả hô hấp cũng không thể!

- Chu tiểu tử, nhanh đi ra cứu mạng a!

Con lừa đen vừa kêu lên, vừa cụp đuôi chạy như điên.

Mặt mũi tính là gì?

Cho dù ở vào thời điểm này, mọi người đều không khỏi nhíu mày, có thể nhìn thấy Thánh nhân vô sỉ thấp hèn đến loại tình trạng này . . . Bị chết cũng đáng giá a!

- Chu Hằng?

Hắc Ám Ma Chủ ngừng tung chưởng một lát.

- Vị sư đệ kia của ta đi nơi nào? Trường hợp trọng yếu như vậy tại sao có thể thiếu hắn?

- Nếu Chu tiểu tử đi ra, khẳng định đánh cho ngươi ngay cả mẹ cũng không nhận ra!

Con lừa đen miệng còn không sạch sẽ, nó trời sinh miệng lưỡi đê tiện, không đổi được!

Cho dù là Hắc Ám Ma Chủ cũng lộ ra vẻ nổi giận, con lừa này làm sao lại đê tiện như vậy?

- Trước hết là giết tiện thánh ngươi đã!

Hắn vươn một chưởng, chụp tới con lừa đen.

- Muốn giết bổn tọa, ngươi còn sớm mấy vạn năm a!

Con lừa đen vừa khinh thường nói, vừa nhanh chân chạy như điên, hét lớn:

- Chu tiểu tử, Chu tiểu tử, nếu ngươi không ra, Lư đại gia sẽ chửi má nó!

Đây cũng không phải là vô sỉ bình thường!

Ầm!

Đúng lúc này, một đạo sấm sét vang lên vô cùng đột ngột.

Đây chính là vùng đất khởi nguồn thiên địa a, khắp nơi là lực lượng không gian hỗn loạn, làm sao có thể có tiếng sấm vang động?

Thân hình Hắc Ám Ma Chủ lại chợt dừng lại, lộ ra vẻ khó tin, lẩm bẩm nói:

- Chẳng lẽ . . . Không thể nào đâu!

Xuy! Xuy! Xuy!

Tiếng sấm liên động, trong thiên địa có dị hương ập vào mũi, long ngâm hổ gầm, thải phượng trình tường, từng đạo hư ảnh xẹt qua tinh vũ, giống như đi vào tiên cảnh.

Hưu, một đạo nhân ảnh hiện lên, ngồi xếp bằng ở khoảng không, có từng đạo uy áp không rõ phát ra từ trên người của hắn.

Chu Hằng!

- Thật sự đột phá?

Hắc Ám Ma Chủ lộ ra vẻ khó tin.

- Làm sao có thể? Nơi này rõ ràng là . . . Làm sao có thể đột phá?

Hung quang của hắn chợt nhoáng lên một cái, không thể để cho Chu Hằng đột phá!

Một khi Chu Hằng đột phá, đối phương đã có được thực lực cấp độ như hắn!

Chuyện phá thiên tuyệt đối không thể bị bất kỳ ảnh hưởng gì!

Hắn và Chu Hằng cũng không có ân oán cá nhân, nhưng không có cách nào, hắn tuyệt không cho phép bất kỳ người nào ảnh hưởng việc hắn phá thiên!

Trăm vạn năm trước năm Thánh không được, bây giờ Chu Hằng cũng không được!

Sắc mặt hắn nghiêm túc, một chưởng mở ra, đánh Chu Hằng.

- Dừng tay!

Hoặc Thiên vội vàng ra tay ngăn cản, Hồng Nguyệt, con lừa đen tuy rằng chậm một nhịp, nhưng cũng ra tay theo sát sau, sau bọn họ là bốn đại thần thú lão tổ! Có vài người tuy rằng không rõ Chu Hằng đang làm cái gì, nhưng bản năng ý thức được hiện tại có thể thay đổi hết thảy có lẽ chỉ có thể là Chu Hằng!

- Chỉ bằng các ngươi cũng muốn ngăn cản ta?

Hắc Ám Ma Chủ hung quang đại lộ, một cái ý niệm chuyển đổi, trừ bỏ Hoặc Thiên cùng con lừa đen, thân hình những người khác đều bị giam cầm, nhưng hắn giương tay một cái nữa. Hoặc Thiên cùng con lừa đen cũng bị hắn đánh bay ra ngoài.

Một chưởng này, vẫn là vỗ xuống người Chu Hằng, không thể ngăn cản!

Nhưng vào lúc này, từng đạo điện mang màu tím xẹt qua trên bầu trời, trọn chín chín 81 đạo, đồng loạt đánh vào trên người Chu Hằng.

Trong khoảng thời gian ngắn, mắt mọi người đều như bị mù, cho dù bọn họ là Hỗn Độn Cảnh, thậm chí Thánh nhân thì như thế nào, căn bản nhìn không thấu!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau