KIẾM CHÂU DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Kiếm châu duyên - Chương 31 - Chương 32

Chương 31: Phóng lưỡi dao, hiệp nữ tránh xa nguy hiểm Báo quan huyện, tiểu tốt lại lập cơ mưu

Nói về phần Tấn Từ, hồi trước đây cùng đi với Diêu Cương đến huyện Nhã An, rồi Diêu Cương quay ra đi tìm tông tích phần mộ anh em và bảo Tấn Từ đứng yên ở đó để đợi.

Nhưng sau khi Diêu Cương đi rồi thì Tấn Từ chợt nhớ đến Tất tẩu tử hiện tu ở am Tĩnh Thổ mà lâu nay chưa được gặp mặt. Tấn Từ nhân đoán chắc là Diêu Cương còn đi tìm phần mộ đám kia thì có lẽ cũng còn lâu mới về. Nàng bèn thừa lúc rỗi rãi vô sự muốn qua đến Tĩnh Thổ am tìm Tất tẩu tử thăm hỏi mấy câu rồi lại tới đó để tìm Diêu Cương thì chắc cũng kịp.

Tấn Từ nghĩ như vậy, bèn xăm xăm đi ngay đến Tĩnh Thổ am.

Khi tới nơi thì thấy cửa am đóng cài chặt chẽ. Nàng bèn gõ cửa mấy tiếng thì thấy sư già Thượng Tĩnh trong chạy ra và hỏi lên rằng:

- Ai hỏi có việc gì đấy ?

Tấn Từ vội đáp:

- Thưa sư cụ chúng tôi muốn vào hỏi thăm Tất tẩu tử... Chẳng hay Tẩu tử tôi có nhà hay vắng?

Thượng Tĩnh sư thái nghe thấy là tiếng đàn bà, chưa biết là ai, nhưng cũng mở cửa cho vào.

Tấn Từ bước vào khỏi cổng, Thượng Tĩnh trông thấy ăn mặc lam lũ như một đứa ăn mày thì cau nét mặt toan hỏi. Tấn Từ hiểu ý nhân hỏi vội lên rằng:

- Sư thái đã quên tôi là Tấn Từ rồi hay sao?

Thượng Tĩnh nghe nói đưa mắt nhìn Tấn Từ một lượt, vội vàng cài ngay cổng lại rồi dắt tay nàng vào thẳng trong phòng của mình.

Khi vào tới nơi, Thượng Tĩnh sư thái cài cửa phòng lại, rồi ra dáng kinh hoàng sợ hãi khẽ hỏi Tấn Từ rằng:

- Cô nương cũng to gan thật? Cô nương đi đâu mà lại dám trở về đây nữa?

Tấn Từ thở dài một tiếng và đáp:

- Dám thưa sư thái, chúng tôi về đây cũng tự biết là một việc rất nguy hiểm, song sự thể bắt buộc không lẽ tôi lại chối từ.

Nàng vừa nói tới đó thì Thượng Tĩnh sư thái ngắt lời mà hỏi:

- Có việc gì bắt buộc, xe cô nương nói cho tôi được biết.

Tấn Từ lại thở dài, rồi đem chuyện định về thăm mộ anh em nói thoang thoáng cho Thượng Tĩnh nghe và lại tỏ ý muốn gặp Tất tẩu tử để thăm hỏi mấy câu. Thượng Tĩnh sư thái nghe nói gật đầu vui vẻ, vội vàng mở cửa quay ra gọi ngay Tất tẩu tử đến.

Được một lát thì quả nhiên thấy Tất tẩu tử đã lật đật chạy đến, nhác trông dáng dấp ăn mặc đã nghiễm nhiên rõ ra một vị sư cô. Tất tẩu tử trông thấy Tấn Từ thì nhận ra ngay, chạy vào nắm tay nàng, ứa hai hàng nước mắt mà hỏi rằng:

- Cô nương hãy còn sống sót hay sao? Tôi vẫn tưởng rằng chúng nó làm như dạo trước thì tất cả chị em khó lòng có ai mà thoát được thân...

Tấn Từ nhân đem thoang thoáng câu chuyện từ khi Lục Bất hòa thượng cứu vợ chồng mình cho tới ngày nay thuật lại để Tất tẩu tử biết. Chuyện trò một lát, rồi Tấn Từ đứng dậy cáo biệt ra đi.

Tất tẩu tử cũng không giữ lại, liền đưa chân nàng ra tận cổng, rồi nắm tay nàng mà dặn rằng:

- Nếu cô nương có còn đến đất này thì xin cô nương về đây mà nghỉ.

Tấn Từ vâng lời vội vàng quay ra lối cũ để tìm Diêu Cương. Nhưng không ngờ lúc đó là lần thứ nhất mà Diêu Cương quay về chỗ đó tìm nàng không thấy, rồi lại quay ra ngoài thành để tìm nơi khác cho nên hai người không được gặp nhau. Tấn Từ đợi mãi ở đấy cho đến chiều hôm cũng không thấy Diêu Cương trở lại nàng bèn quay về Tĩnh Thổ am lưu lại ở đấy với Tất tẩu tử một đêm. Đêm hôm ấy hai chị em trò chuyện với nhau mãi đến gần sáng mới quay ra ngủ. Đến khi tỉnh dậy thì trời đã sắp trưa. Tất tẩu tử bèn dọn cơm chay lên cho Tấn Từ ăn, rồi Tấn Từ lại đeo bộ quần áo rách rưới đi ra chỗ cũ để tìm Diêu Cương.

Nàng ra tới nơi thì vừa lúc Diêu Cương đã đợi lâu ở đấy mà không thấy nàng nên chàng lại quay đi lối khác để tìm. Tấn Từ lại đợi một lúc lâu không thấy Diêu Cương đâu, nàng nhân đã hỏi biết những mồ mả anh em đều chôn tại Lạc Ưng Đình ở ngoài cửa Bắc, nên nàng đoán chắc là Diêu Cương ở đó, bèn lật đật chạy ra đó để tìm. Khi ra tới Lạc Ưng Đình, tìm quanh tìm quẩn lại không thấy dấu vết Diêu Cương ở đâu. Bấy giờ nàng lấy làm nóng lòng sốt ruột, ứa hai hàng nước mắt đứng nhìn ngơ ngẩn hồi lâu rồi mới quay ra.

Bất chợt nàng vừa mới quay ra thì gặp ngay hai tên bộ dịch ở huyện Nhã An là Cao Long và Từ Đắc cũng đi lờ mờ qua đấy.

Từ Đắc là một người mới vào làm việc ở huyện, nên những người trong huyện cũng không quen thuộc chi mấy. Duy có Cao Long thì làm bộ dịch ở huyện Nhã An đã tới 15, 16 năm trời, cho nên bao nhiêu những người già trẻ trong huyện này hắn đều thuộc mặt.

Khi hai người ấy lảng vảng gần tới Lạc Ưng đình chợt trông thấy có một kẻ ăn mày luẩn quẩn loanh quanh ở đó thì trong bụng hơi hơi có ý nghi ngờ, bèn bảo nhau lẳng lặng đứng xa phía ngoài để đợi rình xem.

Đến lúc Tấn Từ quay ra thì Cao Long trông thấy rõ mặt, bèn khẽ bấm cho Từ Đắc biết. Nhưng Tấn Từ là một người tinh nhanh, nên vừa trông thoáng thấy Cao Long thì vội quay ra, không dám trở về thành mà phải lảng ra lối đằng trước để đi.

Đằng này bọn Cao Long cùng Từ Đắc thấy Tấn Từ đi rồi thì hai người cũng lẽo đẽo xa xa theo ở đằng sau.

Từ Đắc không hiểu Tấn Từ là ai, nhân hỏi Cao Long rằng:

- Người con gái vừa rồi là ai thế? Nó có việc gì mà chúng ta theo đuổi bây giờ.

Cao Long nghe hỏi trợn mắt lên bảo Từ Đắc:
- Anh không biết, con bé này bị tội phản nghịch từ năm trước nó trốn đi đâu bây giờ mới lại về đây. Chắc là nó định vào thành, nhưng biết ý là có chúng ta theo đuổi cho nên lại phải quay đi. Vậy ta thử dò xem nó sẽ đi đến chỗ nào, rồi chúng ta về báo với quan cho lính vây bắt lập tức thì chắc là không tránh đi đâu được nữa.

Từ Đắc vừa nghe tới đó thì hỏi vội ngay lên:

- Chúng ta cần gì mà phải về báo quan! Cứ hai thằng đến nắm cổ nó rồi khênh ngay về mà lấy phần thưởng có thú hơn không?

Cao Long lắc đầu quầy quậy, giơ tay lên bịt vào mồm Từ Đắc rồi nói:

- Anh đừng nói đùa thế mà lại chết oan. Con bé ấy trông nó như thế mà bản lĩnh của nó ghê gớm lắm đấy... Cứ thế tôi với anh gọi là nó chỉ quần cho một mẻ thì chết không còn ngáp được đâu.

Từ Đắc nghe tới đó mới hiểu chân tình, không nói năng chi nữa. Hai người bèn cứ lỉnh thỉnh đi theo về phía sau Tấn Từ xem nàng cử chỉ ra sao.

Đằng kia Tấn Từ tuy vẫn ra bộ nghiêm chỉnh đi đường, song thỉnh thoảng nàng lại đưa mắt trông lại thì quả thấy hai anh chàng này vẫn còn lẽo đẽo theo ở đằng sau. Nàng nhân nghĩ ra một kế bèn đi săm săm đến một khu rừng trước mặt, rồi nhảy tót ngay vào trong rừng. Cao Long thấy vậy vội vàng chạy sắn bước lên rồi cũng nhảy đuổi vào theo.

Bất chợt hắn ta vừa mới bước tới chỗ gốc cây thì chợt thấy Tấn Từ nấp ở bên kia gốc cây nhảy sổ ngay ra quát to lên rằng:

- Thằng khốn nạn này phải biết tay bà mới được.

Cao Long thấy vậy luống cuống sợ hãi co cẳng toan chạy lui lại thì Tấn Từ đã nhảy sấn đến ngay trước mặt nắm được cổ Cao Long vật cho đến hự một cái ngã ngay xuống đất. Cao Long vội kêu cuống lên mấy tiếng:

- Anh em vào cứu tôi mau không thì chết.

Hắn vừa kêu tới đó thì mũi dao găm trong tay Tấn Từ đã thích ngay vào mồm một cái thủng suốt từ bên này cuống họng sang đến bên gáy bên kia chết ngay ra đó.

Bấy giờ Từ Đắc đi ở phía ngoài đường đương toan theo vào bỗng nghe tiếng Cao Long kêu như vậy thì biết là sự thế nguy hiểm đến nơi, hắn liệu sức lực của minh cũng không thể nào cự được bèn co cẳng quay về trong thành ù té chạy luôn một mạch.

Khi Tấn Từ giết xong Cao Long quay ra thì thấy Từ Đắc đã chạy xa rồi, nàng sợ đuổi hắn mà ngộ lỡ có ai trông thấy thì lại sinh chuyện lôi thôi. Nhân vậy nàng bèn quay vào trong tìm ngồi lánh nghỉ một lúc.

Ngồi nghỉ một lúc rồi, Tấn Từ chợt nhớ đến cách ẩn thân của nàng, có thể được việc cho những lúc này.

Nàng bèn làm phép ẩn thân rồi quay ra phía rừng đi thẳng vào thành để tìm Diêu Cương.

Hồi lâu vào khoảng gần tối. Tấn Từ đã lang thang tìm khắp mọi nơi mà cũng không thấy tâm hơi Diêu Cương đâu cả, trong bụng lại càng sôi nổi lo sợ, lại cố đi quanh các hướng để tìm.

Không ngờ khi nàng đi tới một phố kia gần về phía cửa tây thành thì bất thình lình bị một mụ già ở trong phố đó, bưng chậu nước bẩn, hất hơ hất hãi chạy ra, hất toẹt một cái, trúng ngay vào Tấn Từ, ướt bẩn từ đầu chí chân.

Nguyên phép ẩn thân của Tấn Từ xưa nay vốn là mầu nhiệm, song hễ gặp các thức uế bẩn giây vào thì lập tức mất ngay hiệu lực mà lại trơ lộ người ra. Lúc đó nhà mụ già Trương Thi kia có người con dâu mới đẻ vừa mới tắm rửa uế tạp vào chậu nước xong, và nhân nhà nghèo không có ai giúp việc, nên mụ Trương Thi phải vội vàng bưng ra hắt đi để toan vào nâng đỡ con dâu.

Ngờ đâu khi mụ bưng nước ra thì vì Tấn Từ dùng phép ẩn hình nên mụ không trông thấy mà hắt ngay vào Tấn Từ. Đến khi Tấn Từ bị uế vật dính vào, lộ hẳn người ra thì mụ già mới trông thấy rõ, mụ cho ngay là vì mụ hoa mắt đến nỗi lỡ đổ vào nàng mà mụ không biết. Nhân thế Tấn Từ khi bị nước hắt vào vừa mới đứng dừng lại thì mụ Trương Thị đã vội vàng đon đả chạy ra van lạy xin lỗi và mời vào trong nhà để tắm giặt đền ngay. Tấn Từ bấy giờ vừa phần quần áo ướt bẩn vừa phần cách ẩn hình của nàng mất cả hiệu lực, cần phải tắm thay sạch sẽ thì mới có thể thi hành phép được Vì thế nên thấy Trương Thị mời chào xin lỗi thì nàng cũng phải nhận lời vào ngay, không dám trùng trình đứng ngoài phố nữa.

Khi vào tới nơi thì trời đã tối hẳn. Tấn Từ nhìn vào trong nhà thấy chỉ có hai gian làm liền với nhau, ở giữa có một cái bức vách ngăn ra làm đôi, mà lại duy có một bên là có một ngọn đèn con để đó. Trương Thị dẫn Tấn Từ vào tới cửa, bảo nàng đứng đợi đó rời quay vào một gian phòng nọ để lấy cái đèn.

Trương Thị bước vào, Tấn Từ ngó cổ nhìn theo thì thấy trong phòng đó có kê một cái giường tre, có một người đàn bà đầu óc bịt kín đương ẵm một đứa trẻ nằm ngủ khò khò trên giường.

Trương thị đi vào bảo người kia mấy câu gì không biết, rồi thấy cầm cái đèn ra, vừa chép mồm vừa nói với Tấn Từ rằng:

- Đấy là đứa con dâu nhà tôi nó vừa mới đẻ xong. Vậy mời cô sang phòng bên này, sẵn nhà còn nước nóng tôi mang lên cô tắm. Và cô lấy quần áo tôi thay tạm, để tôi giặt sạch quần áo trả cô rồi sáng mai cô sẽ lại đi...

Nói đoạn liền đưa Tấn Từ sang buồng bên cạnh, bảo nàng đợi đó quay ra vọi nước nóng và lấy cái bồn lớn mang lên. Khi mang lên tới nơi, Trương thị liền đem ra một cái quần và một cái áo vắt lên cửa, rồi quay ra khép cửa lại cho Tấn Từ tắm. Tấn Từ lúc đó người đương ngứa ngáy bẩn thỉu, nên thấy mụ già ra rồi thì vội vàng bỏ ngay cả quần áo ra, vất ra ngoài chỗ ngưỡng cửa rồi quay xào đổ nước ra bồn ngồi ngay vào tắm.

Bất chợt đương khi nàng tắm thì con mụ già là Từ Thăng, tức là em họ Từ Đắc, cũng làm bộ dịch huyện Nhã An cũng vừa đi về. Từ Thăng về tới nhà, thấy bên phòng ấy có người đương tắm lõm bõm, nhân non nót ghé vào khe cửa nhìn xem thì bỗng từng thấy ngay mặt Tấn Từ. Anh chàng vốn biết Tấn Từ từ lâu, nên khi trông thấy thì lấy làm ngạc nhiên vội quay vào hỏi mẹ.

Bà mẹ cũng không biết nếp tẻ thế nào cũng nói thực cho con nghe. Từ Thăng nghe đoạn, nhân đem tung tích của Tấn Từ nói cho Trương thị biết và lại hứa rằng:

- Con bé này bản lĩnh giỏi lắm, con không thể làm gì được nó. Song nếu lập cách giữ nó ở lại được một lúc nữa, để con báo quan xin người về bắt thì tất sẽ được thưởng to.

Trương thị nghe nói tham món tiền thưởng, bèn bảo con cứ đi báo quan để mình ở nhà giữ lại. Khi Từ Thăng đi rồi, mụ già bèn chạy sang nói dối là quần có chỗ rách chưa vá, rồi cầm ngay cả hai lọn xống áo đi sang bên này, bỏ mặc Tấn Từ ở đó.

Được một lát, Tấn Từ tắm xong đương toan giục mụ già đưa quần áo vào thì chợt thấy phía ngoài sân có tiếng người ồn ào đi tới. Nàng lấy làm ngạc nhiên, đứng dậy nhìn chỗ khe cửa ra nhìn thì thấy có bóng đèn đuốc sáng choang, và có một bọn người toàn là đám bộ tịch trong huyện đương kéo nhau đi tới.

Tấn Từ biết là nguy cấp, muốn tìm quần áo mặc vào, song không sao mà có. Cũng may bấy giờ nàng đã tắm rửa sạch sẽ, nên phép ẩn hình nàng lại có thể thi hành ngay được. Nhân thế nàng không cần phải đợi áo quần, bèn dùng ngay phép ẩn thân, rồi thì lỏn tót ra ngoài đi thẳng để thoát lấy thân. Bọn kia kéo vào tìm không thấy nữa, bèn lại kéo nhau nhớn nháo quay về, đều trách Từ Thăng là phường nói láo.

Tấn Từ ra phố đi một quãng xa, mới gặp một nhà còn mở cửa thắp rèn đang thức. Nàng bèn vào ngôi nhà đó lấy được một bộ quần áo đàn bà mặc vào tử tế rồi mới quay ra, tìm đường về Tĩnh Thổ am.

Trong khi đi đường lúc trước, nàng vì để lộ thân thể mà gặp phải sương gió lạnh lùng một lúc nên về tới Tĩnh Thổ am thì nàng liền bị cảm rất nặng, tê mê hàng mấy mươi hôm, không sao đi tìm Diêu Cương được nữa.

Bởi thế đằng kia Diêu Cương cũng lẩn quẩn ở thành Nhã An trong mấy hôm trời, mà không sao tìm thấy tung tích Tấn Từ đâu cả. Chàng ta lấy làm sốt lòng sốt ruột vô cùng, bèn vội vàng phải sang ngay Giang Nam lùng đến Duyên Thu các để hỏi Lục Bất hòa thượng, và chàng đem chuyện để thuật cho hòa thượng nghe.

Hòa thượng nghe nói, nhắm nghiền mắt lại, lắc đầu quầy quậy mà rằng:

- Anh thực là một người nhiễu sự, hiện nay vợ anh cũng vẫn quanh quẩn ở đấy chớ có đi đâu mà anh còn đến hỏi tôi! Anh cứ về ngay đấy rồi sẽ thấy nhau, đừng lẩn quẩn ở đây chi nữa.

Diêu Cương lại hỏi:

- Vậy hiện nay ở huyện hạt nào, xin sư phụ làm phúc bảo giúp cho.

Lục Bất cười khanh khách mà đáp:

- Trước đây anh ở đâu đi ra thì nay anh lại về đó mà tìm, không phải lôi thôi chi cả.

Diêu Cương nghe nói, không dám hỏi nữa, bèn lại lật đật quay về Tứ Xuyên rồi đến ngay huyện Nhã An để tìm kiếm Tấn Từ.

Non nước lận đận bao phen,

Phải chăng còn chút lời nguyền năm nao!

Vi đâu đông biển tây đào,

Thuyền quyên nát ruột anh hào nát gan?

Ngại ngùng trong lúc bi hoan.

Lấy ai vui vẻ thở than với mình!

Dù khi lên thác xuống ghềnh.

Còn thân đâu lẽ dứt tình phụ ai?

Chương 32: Nghi lòng vợ bạc, xuýt gây giông tố bể trần, Gặp mặt sư già, bỗng được xum vầy duyên cũ

Cách đó chừng hơn một tháng trời, Diêu Cương về tới Nhã An, chàng lại loanh quanh vơ vẩn 4, 5 ngày trời tìm khắp các nơi phố xá cũng không thấy bóng Tấn Từ đâu. Diêu Cương lấy làm nóng lòng sốt ruột, không hiểu cơ sự ra sao.

Một hôm, Diêu Cương đương đứng vẩn vơ thơ thẩn trước cửa một khu miếu cổ là nơi mà buổi tối chàng vẫn nằm nhờ ngủ trọ trong mấy mươi hôm thì chợt đâu thấy phía kia có một đôi trai gái, mỗi người cưỡi một ngựa, nhởn nhơ đi qua. Diêu Cương đưa mắt nhìn người đàn ông thì thấy là một chàng thiếu niên tuấn tú ăn mặc rất sang, còn người con gái thì cũng ăn mặc rất sang trọng, song mặt mũi dáng dấp thì giống vợ chàng là Tấn Từ như đúc. Duy khi đôi trai gái ấy cưỡi ngựa đi qua trước mặt Diêu Cương thì người con gái ngồi trên mình ngựa, chỉ khẽ liếc nhìn qua Diêu Cương một tí rồi lại đi ngay, coi bộ như là vô ý.

Diêu Cương thấy vậy, ngạc nhiên kinh lạ, cho là vợ mình thay lòng đổi dạ mà hiện nay theo lấy người nào. Chàng vừa nghĩ vừa toan theo bước đi dò thì chợt lại thấy có hai người nữa ra dáng nhà quê, anh lững thững theo sau để nghe thì thấy một người nọ bảo người kia rằng:

- Cái con bé vừa rồi nghe nói nó đã lấy chồng rồi đấy, vả lại cũng có biết được ít nhiều võ nghệ, thế mà nay nó bỏ cả chồng quên cả võ, đi theo thằng cha họ Tằng để cướp bóc làm càn, không còn biết gì là liêm sĩ nữa...

Người này vừa nói tới đó thì người kia đã ngắt lời mà rằng:

- Ai còn lạ gì hai đứa ấy nữa... Bây giờ đã gần tối rồi, chắc là chúng nó lại kéo nhau đi cướp bóc ở đâu, chứ còn làm được trò gì nữa....

Diêu Cương nghe bọn kia nói trong bụng đoán chắc người con gái đó đích là Tấn Từ không sai. Nhân thế chàng càng uất ức căm giận, bèn quay về trong miếu ngẫm nghĩ cay đắng một mình.

Hồi lâu, bấy giờ đã vào khoảng nửa trống canh một, chàng đã đôi ba phen đặt mình toan ngủ song trong bụng bổi hổi bồi hồi không thể nào mà nằm yên được. Nhân thế chàng lại định chạy ra ngoài cửa miếu để xem.

Bất chợt chàng vừa mới đứng dậy thì chợt nghe thấy phía ngoài lại có tiếng ngựa bồm bộp đi qua. Diêu Cương chạy vội ra xem thì chính là hai con ngựa của đôi thiếu niên lúc chiều trở về qua đó, đến vụt một cái chạy qua trước mặt chàng. Diêu Cương trong bụng hồ đồ tức giận, không sao chịu được, chàng bèn bay ngay theo hút phía sau để dò xem có đích hay không.

Được một lát, đi tới một cái trại to lớn rộng rãi kia thì thấy đôi con ngựa đi tót ngay vào cổng trại, rồi có mấy tên trang đinh đóng ập ngay cổng trại vào.

Diêu Cương đứng ngoài, tựa như lửa đốt gan ruột, nhưng phải cố nín hơi nín tiếng đợi một lúc nữa, rồi mới trèo tường phía sau, vào ngay trong trại để rình.

Chàng ta rình mò một lúc thì may sao đã tìm đến được chỗ phòng riêng của đôi trai gái ấy .

Chàng bèn rón rén đến chỗ cửa sổ sau phòng, tìm một nơi khe trống, cố ý nhìn vào. Bấy giờ trong phòng đó có thắp đèn sáng, nên chàng nhìn vào thì trông thấy rõ được cả.

Chính giữa gian phòng có kê một cái giường hình khung, màn buông kín mít và chỗ đầu giường có kê một cái bàn rửa mặt, để đủ các thức phấn sáp gương lược rất sang.

Chàng thoạt trông vào thì thấy đôi trai gái ấy đã mặc quần ngủ áo ngủ đương ngồi ở hai cái ghế trước bàn, tán chuyện cười đùa với nhau, ngọn đèn thì để ngay trên bàn đó. Diêu Cương nhìn đi nhìn lại, nhìn kĩ nhìn càng thì quả thấy người con gái đó từ vẻ người vẻ mặt cho chí tiếng nói đều đúng hệt như Tấn Từ, không sai một chút.

Rồi được một lát thì thấy hai người kia dắt nhau lên giường, bỡn cợt hú hí với nhau rất là tương đắc.

Diêu Cương nhìn thấy rõ ràng như vậy thì trong bụng nổi máu uất lên, không sao chịu được, bèn rút ngay thanh đao trong lưng ra, đi về phía trước, toan phá cửa xông vào để bắt... Bất chợt chàng ta vừa đi đến phía trước, mới đặt chân bước lên trên thềm một bước thì bỗng vấp chân vào một cái giây chằng ở phía trước thềm, và kế đó thấy có tiếng chuông báo hiệu ở đâu coong coong nổi lên.

Diêu Cương hoảng hồn kinh sợ, vừa toan lui ra để chạy thì đã thấy gia đinh kêu trộm ầm lên, rồi kẻ thì gậy gộc, người thì giáo mác đổ xô cả đến. Kế đó lại thấy đôi trai gái trong phòng lúc nãy, cũng đều vác bảo kiếm mở cửa phòng đi ra !

Bọn chúng đổ tới nơi, trông thấy Diêu Cương đương lùi ra thì hò hét ầm lên rồi ập ra đuổi đánh rất hăng. Diêu Cương thấy sự thế nguy cấp, bèn múa thanh đao cầm sẵn trong tay, giết luôn mấy đứa gia đinh, mở đường để chạy.

Bất chợt đương khi ấy, bỗng thấy người con gái đứng trong hiên quát to lên một tiếng:

- Quân gian tặc này, mày to gan thực ! Bà đã thừa biết mưu kế của mày, nên bà phải đề phòng từ trước không thì hẳn khốn với mày. Mày hãy nhìn pháp bảo của ta đây...

Tiếng nói vừa dứt thì thấy có một tiếng vù vù kế đến, bay vụt tới gần Diêu Cương. Diêu Cương sáng tai nhanh mắt, vội vàng giơ tay ngoái lại bắt đến tắp một cái thì thấy có ngay một ngọn phi tiêu bay vào tay chàng. Chàng bèn lập tức nhân cây tiêu đó ném trả một cái rồi nhảy vút ra đường, cắm cổ chạy như bay như biến không dám nhìn lại phía sau.

Khi chạy về tới miếu chàng ta càng nghĩ lại càng uất ức trong lòng, suốt đêm hôm ấy không sau nhắm mắt được yên. Có lúc chàng ta lại thở dài vỗ ngực mà nói một mình rằng:

- Ta không ngờ con Tấn Từ mà nó lại nỡ đối xử với ta như thế! Trước đây lúc anh em mới vào đảng hội với nhau thì nó là một hạng nghĩa khí thế nào, tưởng rằng núi lở sông mòn mà tấm lòng cũng không thể chuyển di đi được. Thế mà ngày nay bỗng dưng nó lại thay lòng đổi dạ ham nơi phú quý, quên cả tình nghĩa vợ chồng, đến nỗi trông thấy mình nó không thèm hỏi, mà rồi lại định giết hại cả mình, như thế thì còn trời đất nào nữa! Ta đây nếu không giết được con này thì ta thề quyết không còn sống ở nhân thế làm chi ?

Chàng ta nghĩ tới đó, trong bụng lại càng sôi nổi uất ức, mong sao cho chóng đến sáng để liệu tìm cách giết chết Tấn Từ mới hả.

Buổi sáng hôm sau, Diêu Cương dậy sớm, một mình lững thững ra trước cửa miếu, trong bụng nghĩ vơ nghĩ vẩn, không biết lập cách thế nào mà giết Tấn Từ ngay được. Không ngờ chàng đương trông trông nghĩ nghĩ thì chợt thấy ở phía đằng đông có một người đàn bà ăn mặc rách rưới, đương lững thững lang thang đi đến.

Được một lúc người đàn bà kia đi gần tới nơi. Diêu Cương chợt nhìn đến mặt thì thấy người đó lại chính là Tấn Từ, là người vợ của mình mặt mũi dáng dấp đúng hệt như người con gái hôm qua, song cách ăn mặc thì thấy đổi khác hẳn đi.

Diêu Cương thấy vậy trong bụng lại tức uất máu lên, chưa kịp nói một câu gì thì thấy người kia bỗng chạy đến gần chàng và kêu rú lên rằng:

- Diêu phu quân ơi ! Phu quân đi đâu mà bỏ tôi trong bấy nhiêu lâu, để tôi tìm tòi mãi thế!

Người con gái vừa nói dứt lời thì Diêu Cương hằm hằm chạy lùi xa ra mấy bước, rồi rút ngay thanh đao ở lưng, cầm nhăm nhăm ra tay cười nhạt mà nói lên rằng:

- Chị nói lạ ! Ai dám vợ chồng với chị, mà chị còn nhận đến tôi !

Người con gái ra vẻ ngạc nhiên mà rằng:

- Ô hay, anh Diêu Cương! Anh điên hay sao mà lại không biết vợ anh là Tấn Từ đây !

Tấn Từ nói dứt lời thì Diêu Cương lại càng ra dáng hung tợn, cầm ngay thanh đao, nhảy sấn sang đánh và miệng thì mắng nhiếc lên rằng:

- Ngươi là đồ khốn nạn! Ngươi đã làm những việc vô liêm sỉ như thế nay lại còn toan đến đây để hại ta nữa sao? Ngươi tưởng ta đây có lẽ cũng như những người khác hẳn.

Tấn Từ thấy thái độ Diêu Cương như vậy thì càng ra vẻ ngạc nhiên, vội vàng nhảy ra để tránh mũi đao. Ai ngờ Diêu Cương thấy thế thì lại càng hăng hái theo đuổi cố đánh rất hăng, làm cho Tấn Từ đã hết lời van lạy, hết sức chạy tránh, mà cũng có phần nguy hiểm tới nơi.

Đương khi Diêu Cương hăng hái đuổi đánh Tấn Từ thì chợt thấy ở sau miếu có tiếng người cười ha hả nói to lên rằng:

- Quái lạ, giữa lúc ban ngày ban mặt, mà anh chàng này dám cả gan hành hung ở đây hay sao?

Diêu Cương nghe nói vội vàng đưa mắt nhìn lại thì thấy người đó lại chính là Lục Bất hòa thượng. Lục Bất hòa thượng vừa nói dứt lời thì vội vàng chạy đến nắm ngay tay Diêu Cương lại mà bảo chàng rằng:

- Có việc gì, anh hãy khoan tay cho tôi hỏi cái đã?

Diêu Cương vẫn còn ra dáng hung hăng mà nói lên rằng: - Xin đại sư tha phép cho đệ tử, đệ tử phái giết con gian phụ này đi mới được . . .

Lục Bất hòa thượng cười ha hả lên mà rằng:

- Làm sao anh bảo nó là con gian phụ anh hãy thử nói ta nghe?

Diêu Cương ra dáng tấm tức, vội vàng đem câu chuyện hôm trước thuật lại cho Lục Bất hòa thượng nghe một lượt... Lục Bất hòa thượng nghe dứt lời lại cười lấy cười để lắc đầu nói to lên rằng:

- Tưởng là gì, hóa ra câu chuyện đầu đuôi có thế! Vậy tôi cho anh xem cái người anh gặp hôm qua là ai rồi anh sẽ biết.

Nói tới đó liền gọi to lên mấy tiếng:

- Nào Vu Anh đâu, cầm cái ấy ra đây cho ta...

Thì liền thấy Vu Anh cũng ở đâu phía sau miếu, hai tay xách hai cái đầu người lật đật đi ra. Lục Bất hòa thượng liền trỏ vào hai cái đầu người mà bảo Vu Anh rằng:

- Anh hãy thử đưa hai cái đầu ấy cho Diêu Cương xem, và anh thuật lại câu chuyện cho hắn nghe rõ xem sao?

Nguyên hồi trước đây, sau khi Lục Bất hòa thượng cùng Vu Anh đã từ giã mọi người rồi thì hai thầy trò cùng đi tới gần vùng Tăng gia trang thì chợt gặp một đôi trai gái thiếu niên đương lỏng buông tay khấu ngồi trên mình ngựa, cho hai con ngựa lững thững đi cùng với nhau.

Bấy giờ vào khoảng chiều hôm, mặt trời đã gần nấp non tây trên đám rừng cây, chỉ thấy phô ra một sắc vàng ố lờ mờ tựa như cái bóng đêm đã gần phủ che mặt đất. Hai thầy trò Lục Bất hòa thượng cùng Vu Anh đương đi tiêu dao trong phía rừng cây khi trông thấy hai người kia thì Lục Bất đứng dừng ngay lại, rồi giơ tay ra hiệu cho Vu Anh cùng nấp vào cả một bên.

Được một lát hai con ngựa kia đi đã xa rồi thì Vu Anh mới ra vẻ kinh ngạc, hỏi Lục Bất hòa thượng rằng:

- Hai người ấy là hai người nào? Tại sao thầy trò ta đương đi mà đại sư lại bảo dừng lại mà nấp vào một nơi như thế?

Lục Bất hòa thượng cười lên sằng sặc mà đáp rằng:

- Anh còn ít tuổi, anh chưa biết đến những chuyện đời... Thằng cha trẻ tuổi cưỡi ngựa vừa rồi, chính là thằng Tăng Chí Cao, con Tăng Chí Thành ở Tăng gia thôn ngày trước. Tăng Chí Thành cũng là một tay bản lĩnh rất khá mà lại có phép thuật yêu tà, bình nhật chỉ làm những việc tàn ác gian dâm gần xa ai ai cũng biết. Trước đây hắn đã có phen mon men đến núi Nga Mi, định vào nhập môn sư phụ ta. Nhưng sư phụ ta đã biết hắn là người bất chính cho nên nhất định cự tuyệt mà không cho ra vào. Sau đến con hắn là Tăng Chí Cao đây, cũng cố luyện tập được mấy ngón võ nghệ, nhưng lại theo đòi tính bố tàn ác ngông càn, không gì là không làm đến.

Con vợ của nó, trước đây cũng là một đứa con nhà lương thiện, nhưng vì có chút tài võ nghệ vả lại tính nết trăng hoa vẫn thường gian díu với Tăng Chí Cao từ lúc còn nhỏ. Sau đó bố mẹ nó đã ép gả cho một người khác, nhưng nó đem lòng chống cự không chịu thuận tòng, rồi mưu mô với Chí Cao giết phăng người chồng ấy đi mà theo Chí Cao về đó. Rồi thì từ đấy trở đi hai vợ chồng nó a dua với nhau, chỉ chăm chăm phá hoại những con nhà lương thiện mà làm những việc tàn ác bất nhân không biết thế nào mà kể...

Những người quanh đây suốt từ già trẻ lớn bé, ai ai cũng biết song đều sợ cái võ nghệ của nó, cho nên không ai là dám động vào. Ngày hôm nay đây, tất nhiên chúng nó lại có việc gì hành động ở đâu, cho nên hai vợ chồng nó mới lật đật kéo nhau đi như vậy.

Vu Anh nghe nói tới liền ngắt lời mà hỏi ngay rằng:

- Đại sư đã biết đích nó là người như thế, vậy sao vừa rồi đại sư không tặng cho nó một ngọn kiếm để nó kết liễu ngay đi?

Lục Bất hòa thượng lắc đầu cười sằng sặc lên mà rằng:

- Những hạng như họ thì bản sư cần chi phải động đến để thêm bận tay! Vậy nên hôm nay ta chỉ cho nhà ngươi đến đó nghe ngóng rõ ràng thì ngươi sẽ biết và một mình sức ngươi cũng có thể trừ tuyệt được nó đi ngay.

Nói đoạn hai thầy trò lại lững thững tiêu dao các nơi, rồi mãi đến buổi tối nhá nhem mới quay về nhà trọ ăn cơm. Khi cơm nước xong, Vu Anh nhân hỏi Lục Bất hòa thượng rằng:

- Đại sư định cho đệ tử đến Tăng gia trang, vậy bây giờ xin người cho đệ tử đi ngay, kẻo để đến đêm khuya thì sợ có khi lỡ việc.

Lục Bất hòa thượng lắc đầu mà rằng: - Ngươi cứ thong thả không đi đâu mà vội. Hễ khi nào cần phải ra đi thì ta sẽ bảo cho ngươi lập tức...!

Nói đoạn liền bảo Vu Anh nằm yên một chỗ mà nghỉ, còn tự mình thì lại ngồi xếp vòng tròn lên giữa giường, nhắm nghiền đôi mắt tựa như yên định tinh thần.

Một lúc lâu lâu bấy giờ vào khoảng hết canh một sang trống canh hai. Vu Anh đương lờ mờ sắp ngủ thì chợt thấy Lục Bất hòa thượng mở bừng con mắt, gọi Vu Anh dậy mà bảo rằng:

- Bây giờ đã đến lúc phải đi rồi, nhà ngươi nên dậy mà đi đi thôi. Nhà ngươi tới đó hôm nay, không những là trị được hai vợ chồng cái đứa đại gian đại ác mà ngươi còn cứu được một người nghĩa sĩ cũng nên. Nhưng có một điều ta nên căn dặn kỹ là sau khi đã giết được hai vợ chồng Tăng Chí Cao đi rồi thì ngươi phải đem của cải phân tán cho hết mọi người trong trại, rồi người cắt lấy hai cái đầu của hai vợ chồng nó mang về cho ta, ta sẽ có việc cần đến...

Vu Anh nghe nói ra dáng lễ phép vâng nhận lời ăn mặc quần áo dạ hành rất gọn, dắt thanh bảo kiếm vào mình rồi hỏi đường để quay ra đi. Lục Bất hòa thượng đưa Vu Anh ra tới ngoài cửa, rồi trở về phía tây mà bảo chàng rằng:

- Ngươi cứ bay theo phía này chừng ngót 30 dặm đường thì thấy ngay bên cạnh khu rừng ấy có một là tòa nhà của chúng ở đấy. Ngươi nên mau mau xong việc mà về kẻo ta mong đợi.

Vu Anh vâng lời quay gót trở ra, dùng phép phi hành y theo hướng đó bay đi. Chỉ trong chốc lát thì quả nhiên tới bên cạnh một khu rừng kia, cúi trông xuống thấy có một tòa trang trại rất là rộng rãi nguy nga. Vu Anh vội vàng thu phép phi hành hạ ngay mình xuống thì thấy ở trong trại đâu đó cũng đều có người canh phòng rất là cẩn mật, chàng ta bèn lần theo mái nhà chuyền đi khắp chỗ nọ sang chỗ kia, cố ý tĩnh tâm nghe ngóng.

Chợt khi tới một chỗ kia thì thấy ở phía dưới có tiếng người đương rì rầm nói chuyện ở chỗ hiên nhà. Chàng ta bèn mon men xuống đất rồi leo lên sà nhà ở trước cái hiên lần đến chỗ hai người đó để nghe .

Thoạt khi bắt đầu, chàng thấy một người nọ bảo người kia rằng:

- Cái đám nhà họ Trương chỉ vào nửa đêm hôm nay thì tất là nguy cả.

Người này liền hỏi ngay lại:

- Làm sao mà anh lại biết?

Người kia làm bộ tự đắc mà nói:

- Vừa rồi lúc hai vợ chồng ông chủ về đây bàn chuyện với nhau, tôi nghe lõm được, cho nên tôi hiểu ra cả đầu đuôi.

Người này lại hỏi:

- Anh thấy ông bà ấy bàn thế nào?

Người kia đáp:

- Ông ấy đã bảo bà ấy vào khoảng đầu trống canh ba hôm nay thì hai người cùng đến tận nhà họ Trương, giết tất cả vợ chồng con cái nhà nó rồi cướp lấy của đốt cả nhà đi để cho mất hẳn tang tích. Tôi tính kỹ ra thì món tiền ít ra được ngoài 50 vạn anh tính như thế phỏng có phát tài hay không?

Người này nghe nói thì lè lưỡi trợn mắt ra dáng kinh ngạc vô cùng. Vu Anh ngồi trên sà nhà thấy câu chuyện như thế thì trong lòng bổi hổi bồi hồi toan nhảy ngay xuống định tóm cổ hai người kia và tra hỏi xem nhà họ Trương ở đâu để mà đến cứu.

Nhưng không ngờ chàng vừa mới lăm le toan xuống thì chợt thấy ở phía nhà trên có tiếng chuông rung động, rồi thấy tiếng người kêu cướp ồn lên. Kế đó thì thấy hai anh chàng đứng ở phía dưới ra dáng vội vàng hoảng hốt kéo nhau ù té chạy ngay. Vu Anh thấy vậy ở trên sà nhà lần xuống rồi lại bay lên mái nhà chuyền sang bên kia để nghe ngóng xem sự thể sao.

Khi chuyền sang tới một cái nóc nhà to cao ở giữa thì thấy bọn gia đinh đương đổ xô ra đuổi đánh một người. Rồi người đó quay lại đánh giết mấy tên gia đinh mở đường toan chạy thì chợt thấy có hai vợ chồng người thiếu niên trong buồng giữa mở cửa đi ra. Khi người vợ ra tới cửa, lại quát to lên rằng:

- Quân gian tặc này, mày to gan thật. Bà đã thừa biết mưu kế của mày nên bà phải đề phòng từ trước, không thì hẳn khốn với mày. Mày hãy trông pháp bảo của ta đây.

Vu Anh nghe đoán chắc đôi vợ chồng đó tức là vợ chồng Tăng Chí Cao, còn người bị đuổi đây kia thì không khéo chính là một người mà Lục Bất đại sư nói là mình sẽ cứu được cũng nên. Chàng vừa nghĩ tới đó thì thấy người con gái kia đã giơ tay ném ra một cái, ra dáng ném cái phi tiêu chi đó, rồi lại thấy hai vợ chồng ù té chạy ra đuổi theo người kia.

Vu Anh nhân vậy bèn cũng vỗ tay đến tách, bay theo ngay ra phía sau hai người kia, lừa lúc bất thần tặng luôn cho một người một nhát, không kịp thở than chi nữa.

Sau khi Vu Anh đã giết được vợ chồng Chí Cao rồi, bèn quay vào hò hét gia đinh bảo chuyện cho biết và đem hết tiền của phân phát cho cả mọi người, rồi mới quay về chỗ trọ. Khi về tới chỗ trọ thì trời đã tảng sáng. Lục Bất hòa thượng liền dắt ngay Vu Anh bắt xách hai cái đầu người ra toà miếu đó thì vừa hay khi đi ra tới nơi đã gặp Diêu Cương đương hăng hái đánh nhau. Vu Anh xách hai cái đầu người ra toà miếu đó thì vừa hay khi đi ra tới nơi đã gặp Diêu Cương đương hăng hái đánh Tấn Từ ở đó. Lục Bất hòa thượng bèn chạy vội ra gạt Diêu Cương lại và bảo Vu Anh thuật ra các chuyện cho nghe.

Bấy giờ Diêu Cương nghe nói rõ đầu đuôi nhìn kỹ lại hai cái mặt người thì thấy chính là hai cái mặt của đôi trai gái mà chàng nới gặp hôm qua, mà khuôn mặt người con gái thì quả cũng giống mặt Tấn Từ như đúc. Chàng ta lúc đó mới choáng hẳn người lên, chẳng khác ngủ mê mới tỉnh, vội vàng thụp lạy Lục Bất hòa thượng van xin tha lỗi cho.

Lục Bất hòa thượng cười lên ha hả, bắt Diêu Cương phải ra xin lỗi Tấn Từ. Diêu Cương không thể từ chối được, bèn chạy ra nằn nì xin với Tấn Từ rồi đôi bên cùng đem chuyện thuật lại với nhau.

Đoạn rồi Lục Bất hòa thượng bảo hai người rằng:

- Hiện mà các người ở đây cũng chẳng được việc chi. Vả ta xem các ngươi là những người có nhiều duyên phận về sau... Vậy ta muốn đem các ngươi đi sang bên núi Nga Mi để trình với sư phụ ta rồi cho các ngươi tu luyện học hành ở đó, các ngươi ưng ý hay không?

Diêu Cương cùng Tấn Từ nghe nói đều vui vẻ vâng lời xin theo.

Lục Bất hòa thượng bèn sai chôn hai cái đầu người kia đi, rồi một tay dắt Tấn Từ một tay dắt Diêu Cương và Vu Anh, hóa làm một đạo kiếm quang bay về núi Nga Mi...

Từ đây non nước riêng trời,

Đem thân hào hiệp góp mùi từ bi. . .

Cõi trần bao cảnh mê ly.

Hãy cho ngọn nước dương chi rửa lòng.

Nữa mai trong đám bụi hồng.

Còn nhiều gặp gỡ anh hùng về sau.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước