KIẾM CHÂU DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiếm châu duyên - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Bụng mở đường từ, sư già thuyết pháp, Máy cài tên độc, chàng trẻ bị thương

Về phần Lục Bất hòa thượng, sau khi hẹn cùng Giải Kim Lôi và Tiêu Minh Phượng ở đất Vũ Tiên xong rồi, ông bèn quay vào Đại lư am để tìm Cam nương nương và Viên Tôn sư thái.

Khi tới nơi thì chính gặp hai khi người đó mới đánh đuổi bọn Giải Kim Lôi vừa xong chưa kịp đi ngủ. Hai người thấy Lục Bất hòa thượng đến thì đều lấy làm vui mừng vô hạn, bèn đem chuyện lúc vừa rồi thuật cùng Lục Bất hòa thượng.

Lục Bất hòa thượng nghe rõ đầu đuôi ngửa mặt lên trời cười ha hả mà rằng:

- Nếu vậy thì thằng cha họ Lôi gớm thực. Nó không kiêng nể gì ai! Vậy ta phải liệu cách trị cho tuyệt nọc nó đi, kẽo để đó thì thiên hạ sau này tất còn nhiều kẻ bị nguy với nó.

Nói đoạn bèn hẹn Tây vương mẫu Cam nương nương cùng Viên Tôn sư thái đến ngày mồng Tám tháng 10 sẽ tới một ngôi chùa ở gần Long Hổ sơn để cùng liệu kế thi hành. Tây vương mẫu cùng Viên Tôn sư thái nghe nói cũng đều vui lòng vâng theo lời đó.

Lục Bất hòa thượng bèn lại từ giã thầy trò Tây vương mẫu, rồi một mình quay đi các ngả để hẹn cùng mấy người khác nữa.

Sau khi hẹn hò các nơi đâu đó chỉnh tề rồi, Lục Bất hòa thượng liền một mình tới trước ngay miền Giang Tây tìm một nơi chùa rất rộng rãi gần Long Hổ sơn để sửa soạn đón đợi mọi người .

Cách đấy không bao lâu, đã gần đến kỳ hạn thì quả nhiên mọi người đã lục tục đi tới. Trong bọn ấy có những người ngang hàng với Lục Bất hòa thượng là Tung Sơn Tùng Vân viện, lão đạo trưởng Vân Trung Hạc Ngụy Châu, Tương Dương Nhất Nguyên quán dương gia Lương Hưng Đạo, Sơn Đông Tế Nam phủ Âu Dương Vĩnh Minh, Tây vương mẫu Cam nương nương, và Thiên Thai phổ lợi tự đương gia là Ngọc Diện Phật Đại Hóa thiền sư. Còn đám ngang hàng đồ đệ thì có Lưu Hướng, Viên Tôn sư thái, Vu Anh, Hoàng Vân Nhi và Lưu Hồng Thái cùng đến tụ tập một nơi.

Chiều hôm ấy là hôm mùng 7 tháng 10 các người đã tề tựu cả rồi thì thấy Thái Hư pháp sư tức là sư phụ của Lục Bất hòa thượng cũng bay tới đó. Mọi người trông thấy đều lấy làm vui mừng hớn hở, đón Thái Hư hòa thượng vào ngồi chơi trong đó và đem các chuyện Giải Kim Lôi càn rỡ thuật cho hòa thượng nghe.

Thái Hư nghe đoạn, cả cười mè rằng:

- Ta đây cũng nghe tiếng Giải Kim Lôi là người hư hỏng đã lâu, song chưa có dịp gì mà giảng giải cho y nghe hiểu. Ngày nay không ngờ y lại ngông càn quá nỗi và lại làm cho hại lây đến cả Tiêu Minh Phượng là con cháu một người đồ đệ của ta như thế, không lẽ mà ta để mặc cho nó lặng yên, vậy nay các anh đã tề tựu cả đây công việc các anh xứ định thế nào, ta cho tùy ý song trước khi các anh thi hành các lẽ thì ta hãy xin sang đó bảo qua bọn họ mấy câu họa may họ có biết thấy đổi tấm lòng thì cũng là một điều hạnh phúc...

Ngụy Chân đạo trưởng nghe nói có ý không ưng, nhân nói với Thái Hư hòa thượng rằng:

- Đại sư nghĩ như vậy thì có lẽ quá thiên về mặt từ bi... Giải Kim Lôi là một anh đại gian đại ác, xưa nay gây ra tội ác không biết tới bao nhiêu mà kể. Nay đại sư định đem những lời dịu dàng tử tế, khuyên bảo hắn ta, tiểu tử chỉ e không chắc hắn ta đã biết nghe theo chừa lỗi, mà có khi hắn còn đem lòng nhạo báng cũng nên. Vậy chi bằng đại sư cứ đem pháp thuật nhiệm màu trị hẳn nó đi, như thế là rảnh chuyện.

Thái Hư hòa thượng lại tươi cười mà rằng:

- Cái đó các anh đã lấy gì làm chắc! Con người ta ở đời đã trộm cướp gian ác đến đâu song ai ai cũng có một chút lương tâm biết nghe điều phải. Huống chi Giải Kim Lôi cũng là một người theo trong đạo học lâu năm, lẽ nào mà đã chôn hết lương tâm đi được! Vậy ta cứ hiện thân thuyết pháp một phen, may ra hắn biết hối đổi lòng xưa thì cũng là một cái quả phúc rất may cho người tu đạo, nhược bằng vạn nhất hắn vẫn ngủ mê không hiểu thì lúc đó tùy ý các anh xử trị. Bấy giờ thiết tưởng cũng chẳng muộn gì...

Ngụy Chân cùng mọi người nghe nói đều lặng lẽ không dám nói câu gì nữa, liền mời Thái Hư hòa thượng ở lại một đêm để sáng hôm sau sẽ liệu.

Sáng hôm sau, cơm nước xong rồi. Thái Hư hòa thượng dặn dò Lục Bất mấy câu, rồi một mình phất hai tay áo đi phắt sang quán Tam Tinh bên núi Long Hổ. Khi sang tới nơi, thấy trước cửa quán Tam Tinh cổng ngõ đóng cài im ỉm, trước cánh cổng có dán một mảnh giấy vàng niêm yết. Thái Hư đi gần tới cửa xem thì thấy trên mảnh giấy viết hai dòng chữ to tướng nói là:

"Bản quán chủ nhân vì việc tụng kinh Đại La, mắc bận mất 12 ngày, không nhận tiếp khách thập phương tới lễ."

Thái Hư xem xong biết đích là Giải Kim Lôi hiện đã dự bị sẵn sàng để đối phó cùng bọn Lục Bất hòa thượng, cho nên mới cấm khách thập phương không cho ra vào lễ bái. Ông nhân giữ theo thái độ đứng đắn từ bi, liền đứng phía ngoài cổng gõ luôn mấy tiếng để gọi.

Ngờ đâu gọi một hồi lâu vẫn thấy ở trong im lặng như tờ, không có một ai chạy ra hỏi han chi cả. Thái Hư thiền sư thấy vậy cười nhạt một tiếng, rồi khẽ phất hai tay áo bay vù lên cao hàng mấy trượng, liệng qua tường cổng bay vào.

Khỉ vào tới trong, thấy cách cổng một khu sân lớn thì đến một tòa ngọc hoàng đại điện rất là lộng lẫy nguy nga. Trước cửa tòa đại điện đó, xây nền rất cao, từ dưới sân lên đều có bậc đá, toàn xây bằng thứ đá hoa trông rất đẹp mắt.

Chính giữa trước điện, phía trên chỗ bậc bước lên, có một pho tượng thờ vị thần linh, tay cầm một cây kim tiên, mắt trợn răng nhe, trông rất dữ dội.

Thái Hư hòa thượng trông thấy vậy, liền hạ ngay xuống trước sân điện, vái lạy pho tượng 4 lạy, rồi ung dung bước lên từng bậc lần theo. Ngờ đâu hòa thượng vừa mới bước lên được 7 bước thì chợt thấy cái thanh kim tiên ở trong tay pho tượng đã đánh xuống một cái rất mạnh, trúng ngay vào giữa đỉnh đầu hòa thượng.

Rồi kế đó liền thấy cái kim tiên kêu lên một tiếng đến keng, gẩy hẳn làm đôi, mà trên đầu hòa thượng thì vẫn phẳng lì không thấy có một vết gì. Thái Hư hòa thượng lúc đó cười nhạt một tiếng rồi nói lên rằng:

- A di đà Phật! Nhát kim tiên này nếu là người khác thì đã vỡ toang đầu óc ra rồi.

Nói đoạn liền đi sấn lên mấy bước, giơ tay áo nhà sư rộng thùng thình, ướm lên ngang mặt pho tượng, khẽ phất một cái, pho tượng bèn đổ lăn ngay ra, vỡ làm mấy mảnh.

Thái Hư hòa thượng đứng dừng ngay lại, gật gật nói lên rằng:

- A di đà Phật, xin thần quan tha tội cho, cái đó không phải tự sư già này dám gây nên tội.

Nói đoạn liền sấn bước đi thẳng lên thềm, bước vào đại điện. Ngay cửa đại điện bước vào, bốn bên lại có 4 pho tượng thiên tướng, trông cũng cao to dữ lợn, hai pho đứng ngoài đều cầm gươm dài và hai pho đứng trong đều cầm đao lớn, mà có máy ở trong.

Thái Hư hòa thượng vừa mới bước chân vào tới chỗ giữa 4 pho tượng đó thì bỗng thấy pho tượng đều như là chạy ập cả lại một chỗ và cầm đao cầm gươm chém xuống. Thái Hư thấy vậy lại cười nhạt một tiếng, giơ hai tay áo rộng phất quanh sang cả 4 bên một lượt thì thấy hai thanh đao lớn và hai thanh kiếm dài đều gãy tung ra, rồi kế đó thì thấy 4 pho thần tướng cũng ngã vật theo ngay, và đều gãy ra làm hai đoạn.

Thái Hư đoán chắc lúc đó đã có tiếng động như vậy thì thế nào cũng có người trong đó ra can thiệp. Ông nhân đứng nhìn quanh quẩn để đợi.

Bất chợt đứng một giờ lâu, mà vẫn không thấy có một người nào thập thò hỏi han chi đến. Thái Hư hòa thượng nhân nói to lên rằng:

- Lão tăng là Thái Hư hòa thượng tới đây, muốn gặp Kim quán chủ để nói câu chuyện, vậy quán chủ ở đâu, xin mời ra đây cho tôi được gặp...

Lúc đó phía sau pho tượng Ngọc Hoàng trong nơi chính tẩm, có một người đồ đệ thứ ba của Giải Kim Lôi, là Phi Hồ Điệp Chu Vân đứng nấp canh giữ ở trong. Thoạt khi Thái Hư hòa thượng bước chân lên thềm đánh đổ pho tượng Thổ thần cho đến khi đánh đổ 4 pho thần tướng thì Chu Vân đều đã trông thấy rõ ràng tất cả. Duy Chu Vân trông thấy cách hành động của Thái Hư như thế thì trong bụng đoán chắc không phải là hạng tầm thường mà pháp thuật bản lĩnh của mình khó lòng địch nổi.

Nhân thế mấy lượt hắn đã lăm le toan sấn ra đánh, song nghĩ đi nghĩ lại, lại đành chịu phép phải thôi.

Mãi đến lúc này, Chu Vân thấy Thái Hư kêu lên mấy tiếng như vậy thì chàng mới hiểu ra Thái Hư hòa thượng và lật đật chạy lẻn vào trong để báo cho Giải Kim Lôi biết. Giải Kim Lôi bấy giờ đương cùng Tiêu Minh Phượng cùng ngồi trong một nơi mật thất bàn tán trò chuyện với nhau.

Khi nghe tin Chu Vân vào báo là có Thái Hư hòa thượng đương đứng tìm gọi ngoài đại điện thì Tiêu Minh Phượng bỗng biến sắc mặt đi mà hỏi Giải Kim Lôi rằng:

- Thái Hư hòa thượng này có phải là sư phụ Lục Bất hòa thượng đó không?

Giải Kim Lôi gật đầu mà đáp:

- Chính ông ta đó, ông ta là một tay lão luyện trong phái Nga Mi nhiều người vẫn thường biết tiếng. Xưa nay ông ấy là một người rất đứng đắn, không hay lôi thôi tới việc của ai. Vậy không biết vì cớ sao, ngày nay ông ta lại lần mò đến đây mà bênh vực lão Lục Bất hòa thượng? Ta thử chạy ra, nói cho ông ta mấy câu để ông ta phải lùi ngay đi mới được...

Hắn ta nói xong, bèn vội vàng đi thẳng ngay ra Ngọc Hoàng đại điện. Khi ra tới nơi, chợt trông thấy bốn vị thần tượng đã bị đổ vỡ lung tung mà Thái Hư hòa thượng thì đương gật gật gù gù, xúng xính áo chùng lững thững đi quanh trong điện mà nhìn ra khắp bốn bên.

Giải Kim Lôi thấy vậy, liền ra dáng lễ phép hỏi to lên rằng:

- Dám chào đại sư, chẳng hay đại sư đến đây lúc nào mà không cho chúng tôi được biết

Thái Hư hòa thượng thấy Giải Kim Lôi ra thì cũng tươi cười mủm mỉm, nghiêng mình chào lại và đáp lên rằng:

- Kính chào quán chủ. Tôi đến đây là định hỏi quán chủ một câu chuyện rất cần, ai ngờ gọi mãi cũng không thấy ai mở cửa, cho nên tôi phải đường đột tới đây. Tôi cũng không biết các cơ quan ở trong quí quán lại có nhiều chỗ bí hiểm lạ lùng, bởi thế tôi có trót lỡ làm hỏng mất mấy pho tượng ở đây, dám xin quán chủ tha lỗi ấy cho.

Giải Kim Lôi cũng vội vàng cười nói mà rằng:

- Đại sư dạy chi những điều như thế! Đại sư đến đây chúng tôi không được biết mà ra đón tiếp lại thêm những cái máy móc vô tri dám làm ngăn cản đại sư, điều đó thực là tôi đây xin cam chịu tội. Vậy xin rước đại sư vào chơi xơi nước, rồi có việc gì đại sư cứ dạy bảo cho.

Nói đoạn liền mời Thái Hư hòa thượng đi trước, rồi tự mình lễ phép theo sau, đi vào một gian phòng ở ngay cạnh điện Tam Tinh. Gian phòng này tức là một gian phòng khách của Giải Kim Lôi, cách kê bài trong phòng rất là trang nhã lịch sự, mà cũng có đặt những cơ quan rất lạ đề phòng những khi nguy hiểm xảy đến .

Giải Kim Lôi mời Thái Hư hòa thượng vào đến trong phòng, hắn bèn chỉ một chiếc ghế vào chính giữa gian để mời Thái Hư ngồi. Còn tự mình thì rón rén ngồi vào một cái ghế ở ngay cạnh vách.

Khi đạo đồng dâng nước trà lên mời Thái Hư hòa thượng uống rồi thì Giải Kim Lôi hỏi ngay lên rằng:

- Dám thưa đại sư, chẳng hay đại sư có việc gì dạy bảo, mà người hạ cố bước đến những nơi hang cùng núi thẳm ở đây? Vậy xin người cứ nói cho tôi được biết.

Thái Hư nghe vậy thì mỉm cười một tiếng, và đáp lại rằng:

- Ngày hôm nay là ngày nào không hay quán chủ lại quên được hay sao? Tôi đến đây hôm nay chẳng qua cũng vì việc đó mà thôi.

Giải Kim Lôi nghe dứt lời thì hai gò má đỏ bừng ngay lên, rồi hắn hỏi ngay Thái Hư hòa thượng:

- Dám thưa đại sư, vậy có lẽ hôm nay đại sư đến đây là muốn cùng chúng tôi gây mối tranh cạnh hay sao?

Thái Hư hòa thượng lắc đầu mà rằng:

- Quán chú nói vậy thì lầm to. Bần tăng há phải là con người tầm thường nhỏ mọn, mà phải thường đi gây chuyện với ai! Bần tăng đến đây, chẳng qua là vì tấm lòng trung trực, chỉ muốn cùng quán chủ nói qua loa mấy câu để hòa giải việc này, vậy xin quán chủ có ưng thuận hay không thì cho bần tăng được rõ...

Kim Lôi gật đầu mà rằng:

- Đại sư có lòng như thế thì còn gì tốt hơn, tôi đây lẽ nào mà không ưng thuận. Duy có một điều tôi chỉ e Lục Bất hòa thượng không chắc có chịu đồng ý mà lui việc đó cho không.

Thái Hư vừa nghe tới đó thì cười cười gật gật mà nói ngay lên rằng:

- Lục Bất là đồ đệ của tôi, tôi nói sao tất hắn cũng phải nghe như vậy. Nhưng trước hết quán chủ phải nghe tôi hai việc này thì tôi mới có thể bảo hắn thôi đi được.

Giải Kim Lôi nói:

- Hai điều ấy là những điều gì xin đại sư cứ cho tôi được biết.

Thái Hư đáp:

- Điều thứ nhất là quán chủ phải bỏ chỗ Tam Tinh quán này mà tìm ngay một nơi thanh tĩnh cẩn thân để tu luyện lấy mình cho vững. Còn điều thứ nhì là quán chủ phải cho Tiêu Minh Phượng trở về với Lục Bất, để hắn đem ngay về động Lưu Xuân bắt cho tu hành sữa lỗi... Hai điều đó thiết tưởng cũng không lấy gì làm khó, vậy quán chủ có thể theo đúng được hay không? Giải Kim Lôi liền cười nhạt mà đáp lại rằng:

- Đại sư muốn cho bần đạo tu ẩn một nơi thì bần đạo có thể theo ngay lập tức. Duy có một điều đưa trả Tiêu Minh Phượng cho Lục Bất thì bần đạo không thể nào mà nghe lời được.

Thái Hư hòa thượng thấy thái độ của Giải Kim Lôi như thế thì hơi có ý bất bình, song cũng gượng cười mà nói lên rằng:

- Đó là tôi có lòng tốt muốn nói với quán chủ để cho im các chuyện đi. Nhưng nếu quán chủ không nghe thì tất sau này hối cũng không kịp, vậy bần tăng cũng bất tất nói nữa làm chi ?

Nói đoạn Thái Hư hòa thượng thở dài một tiếng, rồi ung dung đứng dậy toan đi. Bất chợt chàng vừa mới đứng lên thì chợt thấy có tiếng sè sè rung động hình như máy móc chuyển vần, rồi bỗng thấy các đồ đạc trong nhà cùng Giải Kim Lôi đương ngồi ở ghế đều biến vụt vào trong một khu tường, mà các cửa gian phòng đó thì đóng kín ập ngay lại.

Thái Hư hòa thượng trông thấy vậy, cười sằng sặc lên mà nói rằng:

- Chúng định dùng mưu kế này là muốn hãm hại ta chăng? Nhưng ta đây có phải là một người chịu để cho chúng hãm hại được đâu. Vừa nói tới đó thì chợt thấy trên nóc nhà có tiếng róc rách kêu động. Thái Hư hòa thượng ngửa mặt lên nhìn thì thấy chính giữa ngay chỗ nóc nhà bỗng lộ ra một cái lỗ tròn vừa bằng cái bát, rồi có một làn khói trắng từ ngoài đưa vào ngùn ngụt, làm cho tối tăm mù mịt cả nhà.

Thái Hư hòa thượng nhân cười nói một mình rằng:

- Chúng dùng khói độc này tức là muốn làm cho ta chết ngạt đây nhưng ta nói thiệt, ta không định hại ai thì chớ, có khi nào mà ai lại hại được ta...

Nói đoạn Thái Hư hòa thượng liền ngửa mặt lên, há miệng phun ra một đạo hồng quang thì thấy đạo hồng quang ấy bay múa quanh khắp trong phòng, đuổi tan cả làn khói trắng, không còn một chút nào là lưu lại đó, đoạn rồi Thái Hư hòa thượng giơ tay trỏ ra lối cửa vừa vào lúc nãy, quát lên một tiếng mau rất to thì liền đó thấy chỗ phía trước gian phòng đó có một cái cửa lộ ra. Thái Hư nhận thấy thì chính là cái cửa mà Giải Kim Lôi mời vào lúc nãy, ông bèn lẹ bước bước đi ra ngay.

Khi đi ra tới Tam Tinh quán, Thái Hư hòa thượng lại nói to lên mấy tiếng rằng:

- Có ai trong đó, bảo cho Giải quán chủ biết, là lão tăng xin phép về đây...

Nói đoạn liền hóa làm một đạo kiếm quang bay về thẳng chỗ cũ để bảo bọn Lục Bất hòa thượng. Bọn Lục Bất hòa thượng thấy Thái Hư đã về thì xúm nhau đến hỏi các chuyện. Thái Hư đều thuật rõ cả cho một người nghe.

Lương Hưng Đạo nghe biết đầu đuôi thì ra dáng hậm hực mà nói lên rằng:

- Nếu vậy, đại sư nghe chừng nó không theo lời khuyên giải thì sao đại sư không giết phắt nó đi mà để cho nó lại còn sống sót nữa.

Thái Hư lắc đầu cười nhạt mà rằng:

- Ta đây cũng biết như thế, duy ta đã lâu hay giữ lời tuyên thệ không hề động đến sát giới làm chi. Vả chăng lần này hắn nghe hay không nghe là ta tùy ý. Ta cũng mừng rằng các anh đây đều đủ tài đối phó với hắn. Vậy các anh làm sao cho suông sẻ thì các anh cứ việc mà làm. Trong quán của họ tuy là như cơ quan bí hiểm, xong các anh lưu tâm cẩn thận một tí, cũng xử trí được rồi bất tất phải cần ta nữa...

Nói tới đó thì Thái Hư hòa thượng liền hóa ngay làm đạo kiếm quang. bay thẳng về núi Nga Mi lập tức.

Sau khi Thái Hư hòa thượng đi rồi, Hoàng Vân Nhi ra dáng hung hăng tức tối, nói với mọi người rằng :

- Thằng cha Giải Kim Lôi tội ác tầy trời như thế, sao lão sư tổ còn dung thứ cho nó mà không giết quách nó đi cho rảnh ra. Vậy nay xin các vị đại sư cùng sang ngay đó, để cho tiểu tử theo đi một thể, tiểu tử trị nó một phen mới được.

Lục Bất hòa thượng gạt đi mà rằng:

- Nhà ngươi còn trẻ, biết đâu những việc đó mà dám nói vào. Hãy cứ lặng im xem các vị sư trưởng nói sao rồi sau sẽ liệu

Hoàng Vân Nhi lặng ngắt không dám nói câu gì nữa.

Bấy giờ lão trưởng Ngụy Chân nhân bảo Lục Bất hòa thượng rằng:

- Bây giờ sự thể đã xảy ra thế, chúng ta không đến đó thì tất là công việc không xong. Vậy xin các sư huynh đệ hãy cứ lưu lại ở nhà, để mình bần đạo sang đó một phen, xem sự thể ra sao cái đã.

Lưu Hồng Thái là học trò cửa Ngụy Chân đứng ở bên cạnh, nghe thấy Ngụy Chân nói như vậy thì cũng ra dáng hí hửng, nói ngay với Ngụy Chân xin phép cùng đi. Ngụy Chân cũng gật đầu ưng lời cho đi theo hầu. Đoạn rồi hai thầy trò bảo qua mọi người một tiếng rồi cùng nhau quay ra đi thẳng sang quán Tam Tinh.

Khi sang tới nơi, hai thầy trò Ngụy Chân cũng phải bay vượt qua tường rồi mới vào được phía trong để tìm bọn Giải Kim Lôi.

Về phần Giải Kim Lôi, sau khi thấy Thái Hư hòa thượng đi rồi hắn ta vội vàng quay ra phía ngoài Ngọc Hoàng đại điện, sai người khiêng những pho tượng bị Thái Hư đánh đổ lúc nãy, vất bỏ hẳn đi. Đoạn rồi liền sai Phi Hồ Điệp Chu Vân nấp ở phía sau một pho tượng Ngọc Hoàng đặt ở chính giữa gian điện, để nghe xem có thấy động tĩnh gì không.

Giải Kim Lôi lại lo không được cẩn thận, nên hắn ta lại sai hai người hộ pháp tôn giả là Phục Ma tôn giả Từ Bình và Khu Tà tôn giả Vương Quang, cùng hai người đại pháp sư là Phong pháp sư và Lôi pháp sư, đều dàn hàng đứng chặn ở phía sau đại điện để phòng chống địch bên kia.

Khi thầy trò Ngụy Chân vào tới Ngọc Hoàng đại điện thì Phi Hồ Điệp Chu Vân nấp phía sau pho tượng cũng trông thấy rõ. Duy Chu Vân nghĩ thầm trong bụng "Vừa rồi Thái Hư hòa thượng bị nhốt vào cung Huyễn Vân, rồi cũng dùng phép mà thoát thân ra được. Vậy thì bọn này toàn là những tay bản lĩnh cao cường, pháp thuật màu nhiệm, nếu ta đường đột động chạm lên họ thì không khéo thì là nguy hiểm đến thân... Vậy chi bằng ta hãy để yên mặc họ, cho họ đi thẳng vào trong, rồi khắc có người đối phó với họ là hơn...."

Chu Vân nghĩ như vậy liền cứ lẳng lặng nấp im, để mặc cho Ngụy Chân cùng Lưu Hồng Thái đi vào phía trong mà không nói năng chi cả.

Bấy giờ thầy trò Ngụy Chân vào tới Ngọc Hoàng đại điện, trông sau trông trước, không thấy một bóng người nào thì quả nhiên hai thầy trò kéo nhau vào phía sau đại điện mà thẳng vào trong.

Ngờ đâu hai người vừa mới vào khỏi phía sau đại điện thì chợt Vương Quang ở trong cùng mấy người đứng đó đều trông thấy cả. Vương Quang liền quát to mà hỏi lên rằng:

- Hai người nào đi vào thế kia? Xin nói tên họ cho tôi biết đã.

Ngụy Chân nghe thấy hỏi, giật mình trông vào thì thấy bốn người đều đứng lăm lăm, cầm sẵn khí giới trong tay tất cả.

Ông bèn ung dung vuốt râu cười nói mà rằng:

- Tôi là Ngụy Chân bên Tung Sơn đây...

Vừa nói tới đó thì Vương Quang đã thét hỏi tiếp ngay: - Ông đến có việc gì mà sân sấn đi vào tận đây.

Ngụy Chân cười to lên mà đáp:

- Tôi đến đây là chỉ định gặp Giải Kim Lôi để thử xem anh ta có khá hay không...

Ngụy Chân vừa nói tới đó thì Phong pháp sư thét lên một tiếng, múa ngay thanh Phong hỏa kiếm đương cầm trong tay sấn đến để đánh. Lưu Hồng Thái thấy vậy bèn múa ngay thanh kiếm sổ ra đón đánh Phong pháp sư.

Lôi pháp sư liền múa thanh kiếm Bát Quái xông ra để đánh Ngụy Chân và reo to lên rằng:

- Anh em hộ pháp tôn giả mau mau chạy ra đây, mỗi người đánh vào một tay mới được, hắn nói dứt lời thì Phục Ma tôn giả Từ Bình múa ngay cây Giáng ma chứ hăm hở xông ra. Rồi thì Khu Tà tôn giả Vương Quang cũng múa cây Kim cương chử sấn đến, ba người cùng đổ xô vào đánh một mình Ngụy Chân.

Ngụy Chân thấy ba người cùng đánh mình thì vẫn ung dung hớn hở như thường, tay cầm cái phất trần, đón đầu thanh kiếm của Lôi pháp sư, khẽ phấp một cái thì thấy thanh kiếm bỗng rơi bay đi mất. Phục ma tôn giả Từ Bình và Khu Tà tôn giả Vương Quang thấy vậy lại càng hăng hái tức tối, vội vàng múa đôi cây chử nhắm thẳng vào mặt, đánh rối cả lên. Ngụy Chân lại cầm phất trần phất luôn hai cây chử của bọn này cũng đều rơi ra mất cả.

Lôi pháp sư lấy làm kinh sợ, bèn kêu to lên rằng:

- Ông già này gớm lắm, chúng ta phải vào báo quán chủ ra đây mới được . . .

Nói đoạn liền hè nhau chạy vào lối trong. Từ Bình cùng Vương Quang cũng vội vàng chạy vụt vào theo. Phong pháp sư đương đánh nhau với Lưu Hồng Thái, thấy ba người cùng chạy tất cả thì hắn ta cũng vội vàng nhảy tót ra vòng, rồi ù té chạy nốt.

Lưu Hồng Thái liền hăng hái vác kiếm chạy đuổi theo sau.

Bất chợt chàng vừa co cẳng toan chạy theo thì thấy Ngụy Chân đã quát lên rằng:

- Nhà ngươi hãy đứng lại đây ta bảo, chạy đi đâu mà rối lên thế?

Lưu Hồng Thái có ý hậm hực, miễn cưỡng đứng lại mà nói với Ngụy Chân rằng:

- Sư phụ để cho con chạy theo, giết hết những quân tàn ác ấy đi chớ sao còn mở đường cho nó trốn nữa...

Ngụy Chân lắc đầu mà rằng:

- Nó trốn đi đâu, rồi cũng có phen nó chết. Nhưng nhà ngươi không được đi càn vào đó, ngộ lỡ chạm vào máy móc của chúng thì sao. Vậy ngươi cứ ung dung theo ta cùng đi vào đó mới được.

Lưu Hồng Thái nghe nói bất đắc dĩ phải vâng lời lui lại, rồi cùng theo Ngụy Chân ung dung vào trong điện Tam Tinh.

Bấy giờ bọn bốn người kia chạy vào trong điện Tam Tinh thì đã báo trước cho bốn người khác đứng canh đó cùng biết.

Bốn người này tức là Giáng Ma tôn giả Phan Tam Diệu, Trấn Ma Cao Đại Niên, Hộ pháp linh quan Doãn Thông và Trợ pháp linh quan Doãn Thường đều là những tay đồ đệ hơi khá của Giải Kim Lôi nên Giải Kim Lôi mới cắt ra coi giữ ở điện Tam Tinh.

Khi bốn người ấy vừa mới nghe thấy tụi bốn người kia hất hơ hất hải chạy vào để báo thì kế đó liền thấy ngay thầy trò Ngụy Chân lững thững đi vào. Bọn họ liền sấn sổ xông ra, Phan Tam Diệu múa cây thất bảo chử, Cao Đại Niên cầm cây Hoàng kim chử. Doãn Thông thì khiển thanh kiếm tam tinh, còn Doãn Thường thì giơ thanh kiếm côn ngô, bổ làm bốn mặt, cùng xúm vào để đánh thầy trò Nguy Chân.

Bất chợt bốn người vừa mới múa may khí giới xông vào thì lại bị Ngụy Chân dùng cái phất trần phất luôn cho mỗi người một cái, khí giới lại bỗng rơi ra mất cả. Bốn người lại hoảng hồn kinh sợ, kéo nhau quay đầu vào cả phía sau để chạy.

Lưu Hồng Thái thấy vậy thì lại hăng hái sổ lên định sấn đuổi theo. Ngụy Chân chưa kịp quát bảo đứng lại thì Lưu Hồng Thái đã nhảy tót một cái đến chỗ gian giữa cửa điện Tam Tinh, cách pho tượng Nam Cực tiên ông chỉ chừng mấy bước.

Pho tượng Nam Cực tiên ông đó là một chỗ máy móc rất bí hiểm của Giải Kim Lôi, dù người tế tâm đến đâu, cũng không thể nào mà trông biết được. Dưới chân pho tượng Nam Cực tiên ông, có đắp một con hươu sao rất lớn, nằm vươn cổ ra, ngẩng đầu trông thẳng phía ngoài, miệng con hươu có thể há ra ngậm vào được mà trong cổ con hươu thì có cài 24 mũi tên tẩm thuốc rất là hiểm độc.

Bấy giờ Hồng Thái vừa mới nhảy gần đến chỗ con hươu đó thì động ngay phải máy móc cài dưới đất, làm cho con hươu há to mồm ra, rồi thì 24 mũi tên thuốc độc ở trong cổ con hươu cũng đều bắn ra tua tủa như mưa.

Lưu Hồng Thái vội vàng né mình về một bên để tránh thì bị ngay một mũi tên bắn trúng phải vai đến phập một cái.

Hồng Thái thấy vậy cũng không coi vào đâu, chàng vội vàng giơ tay rút ngay cái mũi tên vứt ra ngoài đất, nhưng không ngờ vừa khi chàng rút được mũi tên ra rồi thì chợt thấy tinh thần choáng váng, đầu óc lao đao rồi ngã vật ngay người xuống đó.

Ngụy Chân lúc ấy đương lững thững đi vào, bỗng trông thấy Hồng Thái như vậy thì ông vội vàng chạy sấn ngay đến, cuối xuống ôm Hồng Thái lên, để toan cứu chữa. Ngờ đâu ông vừa mới nhấc được Hồng Thái lên tay thì dưới chân đè dẫm phải một thứ cơ quan rồi bỗng thấy ở trên đầu có một súc gỗ to bằng cái phản lù lù đè sấn ngay xuống. Ngụy Chân luống cuống không sao tránh kịp liền khẽ cúi đầu xuống, rồi lại hất lên một cái rất mạnh trúng vào tấm gỗ, làm cho tấm gỗ lại bật ngay lên cao hàng mấy thước. Ngụy Chân lừa lúc đó liền cấp cả Lưu Hồng Thái nhảy vọt một cái ra hẳn ngoài điện Tam Tinh.

Khi ra tới ngoài điện thì chợt thấy cái búi tóc của chàng tung xõa ngay ra. Chàng ta sờ tay lên đầu, mới biết là cái ngọc thoa của chàng cài tóc, đã bị gãy dập tan tành, cho nên đầu tóc mới xõa ra thế. Ngụy Chân biết vậy song đương lo về việc Lưu Hồng Thái trúng phải tên độc, không thể trì hoãn được nữa; nhân vậy ông bèn để mặc cho đầu tóc rũ rượi, cắp Lưu Hồng Thái bay vọt ngay lên trở về chỗ cũ.

Được một lát ông về tới chùa, cả bọn Lục Bất hòa thượng cùng mọi người trông thấy như vậy đều lấy làm kinh lạ, bèn xúm nhau vào vực Lưu Hồng Thái đặt nằm một chỗ và hỏi thăm mọi chuyện xảy ra. Ngụy Chân lúc đó mới búi tóc lên cẩn thận rồi đem câu chuyện vào quán Tam Tinh thuật hết cho mọi người cùng biết. Âu Dương Vĩnh Minh nghe nói bèn vội vàng chạy đến xem chỗ vết thương của Lưu Hồng Thái. Khi xem xét kỹ càng một lượt rồi Âu Dương Vĩnh Minh ra dáng tức giận bảo mọi người rằng:

- Mũi tên này nó dùng một thứ thuốc mê hồn dược rất lợi hại để tẩm kỹ vào, người nào mắc phải mũi tên này, chỉ trong chốc lát là phải mê mẩn ngay đi: mà nếu nội trong 12 tiếng đồng hồ không có thuốc gì cứu chữa thì tính mệnh tất là khó lòng toàn được.

Nói đoạn liền móc túi lấy hai viên thuốc, trao cho Lưu Hướng và bảo Lưu Hướng rằng:

- Hai viên thuốc này tức là hai viên giải độc thánh hoàn của ta, vậy ngươi nên mài ra một viên với nước lã, xoa vào chỗ vết thương cho Lưu Hồng Thái, còn một viên nữa thì ngươi dùng rượu hỏa thang cho nó tan ra rồi cho hắn uống thì hắn khắc là vô sự được ngay.

Lưu Hướng vâng lời nhận lấy viên thuốc quay ra theo đúng phương pháp để làm.

Lục Bất hòa thượng thấy sự thế như vậy nhân bảo mọi người rằng:

- Cứ xem tình thế đã bày ra đó thì trong chốn Tam Tinh quán, máy móc nguy hiểm rất nhiều. Vậy có lẽ tôi phải qua đó một phen để liệu cách mà trị nó đi mới được... Âu Dương Vĩnh Minh lắc đầu mà rằng:

- Cứ theo như sự ta mới nghe thấy thì cũng chưa lấy gì làm đích cho lắm. Vậy hiền sư đệ hãy nên thong thả nhé, để tôi qua đó một phen, tôi dò xem sự thể ra sao cái đã.

Lục Bất hòa thượng nghe nói ngẫm nghĩ một lúc, rồi gật gật bảo Âu Dương Vĩnh Minh rằng:

- Lão sư huynh nói cũng có lẽ... Vậy bọn chúng ta đây có mấy anh em, ta cứ chia từng tốp một mà lần lượt vào đấy để trị chúng nó thì hơn. Âu Dương Vĩnh Minh liền để mặc cho Lưu Hướng ở nhà xoa thuốc cho Lưu Hồng Thái, còn tự mình thì quay ngoắt trở ra đi thẳng sang quán Tam Tinh. . .

Chỉ trong chốc lát, Lưu Hướng thấy bệnh tình của Hồng Thái đã nhẹ nhàng tỉnh táo, chàng liền quay ra để toan nói với Âu Dương Vĩnh Minh. Bất chợt khi ra tới ngoài thì bỗng nghe thấy tin Âu Dương Vĩnh Minh đã một mình sang Tam Tinh quán từ lúc nào rồi. Lưu Hướng lấy làm nóng lòng nóng ruột, vội vàng nói với Lục Bất hòa thượng, xin phép đi sang Tam Tinh quán để theo sư phụ. Lục Bất hòa thượng lắc đầu quầy quậy bảo Lưu Hướng rằng:

- Nhà ngươi không nhìn thấy Lưu Hồng Thái vừa rồi hay sao? Ngươi nên biết Tam Tinh quán không phải là chỗ tầm thường. nếu một người bản lĩnh loàng xoàng mà táo bạo đi liều đến đó thì có khi nguy hiểm tính mệnh như chơi. Vậy ta khuyên ngươi hãy cứ ở nhà, đợi sư phụ về đây xem sao sẽ liệu.

Lưu Hướng nghe nói như vậy, nét mặt tui nghỉu, buồn bã quay ra không dám nói năng chi nữa.

Khi ra tới nơi, chàng nghĩ thầm nghĩ trong bụng: Lục Bất đại sư bảo như vậy, đã đành là người lo cho ta. Nhưng xét ra cho kỹ hiện nay sư phụ của ta vào đó một mình, sự hay sự dở thế nào ta không được biết; vậy ta đây là đạo đệ tử, làm sao cho được yên tâm... Như thế chẳng hóa ra ta quý tính mệnh của ta mà không thiết gì đến tình sư đệ thì dù có sống làm người cũng là vô ích mà thôi... Vậy bất nhược ta đừng nói với Lục Bất đại sư mà cứ cốt lẻn đi sang Tam Tinh quán để giúp sư phụ ta thì có lẽ lại ổn tiện hơn.

Chàng nghĩ như vậy bèn dặn Vu Anh ở nhà trông nom cho Lưu Hồng Thái, rồi lẻn đi ra quay thẳng sang Tam Tinh quán để tìm Âu Dương Vĩnh Minh.

Về phần Âu Dương Vĩnh Minh sau khi từ giã Lục Bất hòa thượng săm săm đi thẳng lên quán Tam Tinh thì thấy ngoài cổng quán lại vẫn cái đồng niêm phong như trước. Âu Dương Vĩnh Minh bèn bay qua lớp tường đi thẳng vào Ngọc Hoàng đại điện, rồi vào qua chỗ quán Tam Tinh. Khi vào đó thì gặp ngay mấy người đồ đệ của Giải Kim Lôi là Đồ Lang Diệp Kỳ và Kiều Hà Lang Lý Nhân Kiệt, đương đứng lăm lăm ở trước cửa đài Bách Linh. Âu Dương Vĩnh Minh trông thấy hai người thì lẳng lặng không nói gì, và phóng ngay phi kiếm ra để đánh. Đằng kia, Diệp Kỳ cùng Lý Nhân Kiệt cũng đều phóng phi kiếm ra để đối địch lại.

Ngờ đâu kiếm thuật của Âu Dương Vĩnh Minh là môn kiếm thuật độc nhất siêu quần, nên hai người kia dù hết sức bình sinh để chống cự lại, nhưng rút cục cũng không thấm tháp vào đâu.

Được một lúc lâu, Diệp Kỳ cùng Lý Nhân Kiệt thấy thế lực của mình đã đuối kém quá, không thể nào chống lại được nữa, hai người bèn vội vàng nhảy ngay lên trên ngọn đài Bách Linh để trốn, Âu Dương Vĩnh Minh thấy vậy cũng vội vàng cất mình nhảy vót lên theo. Khi lên tới đài Bách Linh thì thấy chính giữa đài có ba tòa cửa rộng rãi thông thênh, mà hai người kia thì không thấy đâu nữa. Âu Dương Vĩnh Minh lấy làm quái lạ bèn hấp thu phi kiếm vào mồm, rồi đi vào trong tòa cửa chính giữa để tìm.

Bất chợt ông vừa bước chân vào khỏi ngưỡng cửa thì thấy mấy cái cánh cửa bỗng dưng đóng ập ngay lại, làm cho ông phải sửng sốt giật mình. Âu Dương Vĩnh Minh vốn là một tay đảm lược hơn người, và cũng cậy trong mình sẵn có bản lĩnh khá cao, cho nên ông cứ ung dung coi như vô sự, rồi lại khoát đạt bước thẳng đi vào.

Ông ta đi được mấy bước thì thấy lối đi quanh quất, chỗ lên cao nơi xuống thấp, khi lượn ra lúc lượn vào, không có đường nào nhất định. Duy cũng may trong đó đều thấy im lặng không có một ai ra vào và cũng không vấp phải một tí cơ quan gì gọi là nguy hiểm. Nhân thế Âu Dương Vĩnh Minh cũng bình tâm bước đi, không hề sợ hãi.

Nhưng không ngờ ông càng quanh co đi mãi thì lại thấy đường lối ở trong man mác linh tinh, không biết đường nào tiến thoái, mà tìm mãi cũng không thấy có cửa để ra. Vĩnh Minh thấy vậy trong bụng nghĩ thầm, đi mãi như thế cũng là vô ích, bất nhược lại tìm đường cũ, quay ra lối trước còn hơn. Ông nghĩ như vậy, bèn xăm xăm quay gót trở ra để tìm lối tháo thân.

Bất chợt khi ông quay ra, đi theo lối cũ một lúc thì lại thấy đường lối man mác quanh co, càng đi càng lạc, mà vẫn không tìm thấy cái cửa nào trước để ra.

Hồi lâu, Vĩnh Minh lấy làm nóng lòng sốt ruột, không sao chịu được, ông bèn đứng dừng ngay lại, thổ ra một đạo kiếm quang, định đánh phá một chỗ nào đó để mở đường lối đi ra.

Hay đâu phi kiếm của ông tuy có lợi hại gớm ghê, song các nơi tường vách ở đó thảy đều bền vững lạ lùng, chỗ nào cũng cứ trơ trơ như sắt như gang, tha hồ cho phi kiếm đưa vào, tịnh không chút nào hơi núng. Âu Dương Vĩnh Minh loay hoay hồi lâu, thấy không ăn thua, bất giác lấy làm thất vọng, đành phải thu phi kiếm lại, thở dài một tiếng mà nói lên rằng:

- Ta đây bao năm thao luyện, không khéo ngày nay lại bó tay chịu chết với chúng ở chỗ xó này hay sao.

Nói đoạn, ông lại ngẩn ngẩn ngơ ngơ, trông trước trông sau tỏ ý thương tâm vô hạn.

Đời trải bao nhiêu công luyện tập,

Biết đâu còn có lúc nguy kinh!

Thế gian nhân bảo phường ngông biết:

Chớ thấy hơn ai vội hợm mình...

Chương 27: Giữa đường hăng máu, chàng trai bị nguy Trong quán cứu người, ông già thoát hiểm

về phần Lưu Hướng lúc đó lẻn ra đi một mình, xăm xăm trông chừng theo lối đến quán Tam Tinh.

Chàng đi được một lát tới gần phía dưới chân núi Long Hổ thì bỗng xa trông thấy có một người ra dáng đạo sĩ và một người ra dáng đạo cô ở phía đằng trước từ từ đi lại, hay người cũng vào trạc 25, 26 tuổi, vừa đi vừa nói cười trò chuyện với nhau.

Lưu Hướng nhác trông hai người đó có vẻ hung ác đáng ngờ, chàng bèn nhảy tót ngay vào một chỗ gốc cây đứng nấp, định rình nghe hai người bàn nói những gì.

Không ngờ người đạo sĩ đó tinh mắt trông thoáng ngay thấy Lưu Hướng nấp vào gốc cây thì mủm mỉm cười nhạt rồi quát to lên rằng:

- Thằng ranh con nào, ở đâu đến đây mà ngấp nghé nấp nhìn ở đó? Muốn sống cứ đường hoàng ra đây, không thì ông cho một trận bây giờ...

Lưu Hướng nấp trong gốc cây, nghe mấy câu đó thì nổi máu tức giận đùng đùng không sao nhịn được. Chàng liền rút phắt thanh bội kiếm ra tay, nhảy tót một cái ra ngoài thét to lên rằng:

- Lão gia đi đường, lão gia muốn ẩn nấp làm gì thì mặc lão gia, can chi đến chúng bay mà bay dám chõ mồm nói láo. Hãy trông mũi kiếm của lão gia đây...

Nói dứt lời liền múa vung thanh kiếm xông đến để đánh hai người. Đằng kia hai người thấy vậy thì vẫn ra vẻ ung dung không sợ, đoạn rồi có một người đạo cô xông ra đối địch với Lưu Hướng, còn người đạo sĩ thì chỉ khoanh tay, đứng im một chỗ, không nói năng gì.

Đôi bên đánh nhau được một lúc sức lực đều ngang nhau, không bên nào chịu kém bên nào.

Chợt đâu đương đánh nhau thì thấy người đạo cô đó nhảy vọt ra ngoài cổng, rồi nhìn đăm đăm vào mặt Lưu Hướng mà hỏi lên rằng:

- Anh tên họ là gì, nói cho ta biết đã...

Lưu Hướng ngạc nhiên không hiểu, song cũng cười nhạt đáp rằng:

- Ta đây tên là Lưu Hướng, các ngươi định hỏi làm gì? Đánh nhau thì cứ việc đánh nhau, ai có cần chi đến các ngươi mà phải hỏi han tên họ ?

Nói đoạn lại múa luôn thanh kiếm xông lại đánh thẳng, không đợi đằng kia trả lời.

Người đạo cô thấy vậy, cười nhạt một tiếng, rồi cũng múa thanh kiếm chống đỡ rất là lanh lẹn. Duy trong khi đánh nhau đạo cô thường thường liếc mắt nhìn vào mặt Lưu Hướng và mũi gươm của nàng lại có ý dè dặt, tựa như không muốn chí tâm đánh giết được ngay. Lưu Hướng lấy làm nghi ngờ không hiểu ý tứ ra sao, song cũng cố phải ra sức để đánh đạo cô, không hề lơ đểnh một chút.

Hai người đánh nhau ước chừng hơn 30 hiệp, chưa quyết được thua thì chợt thấy người đạo cô kia lừa miếng phá bĩnh rồi ù té cắp kiếm vào nách quay đầu chạy thẳng. Lưu Hướng ngỡ là người đạo cô dùng mưu kế gì để đánh lừa chàng, chàng toan bỏ mặc không đuổi nữa.

Không ngờ chàng ta nghĩ đi nghĩ lại thế nào, dáng chừng cậy có bản lĩnh hơn người, không sợ gì người đạo cô dùng kế nên chàng lại hăm hở vác ngay thanh kiếm đuổi đánh đạo cô.

Chàng ta vừa đuổi được chừng vài chục bước, sắp sửa gần theo đến kịp người đạo cô kia thì chợt thấy người đạo cô quay ngoắt mình lại, rồi giơ tay ném ra một cái thật mạnh. Lưu Hướng nhanh ý đề phòng, bèn nhảy đến vót một cái, xa ra ước chừng hơn hai trượng đường để tránh.

Nhưng không ngờ khi chàng nhảy ra, chưa kịp đặt chân xuống đất thì bổng thấy có một vật gì ném mạnh vào vai rồi thấy giật một cái thật mạnh, làm cho chàng ta phải ngã sóng xoài ngay xuống. Kế đó liền thấy người đạo sĩ lúc nãy từ ở đằng kia nhảy tới, tay cầm thanh kiếm nhăm nhăm toan hạ xuống để chém. Lưu Hướng lúc đó hoảng hồn kinh sợ, vội toan đứng dậy để chống cự lại.

Không ngờ chàng chưa kịp đứng lên thì đã thấy người đạo cô kia sấn đến, tay cầm cái dây có mốc liền vào vai chàng, giật mạnh một cái làm cho chàng lại ngã ngay xuống.

Trong khi người đạo cô nhảy đến thì miệng cô quát to lên rằng:

- Sư huynh không được giết hắn vội, hãy để hắn đó cho tôi.

Nàng nói tới đó thì sà ngay vào giơ chân lên dần chặt lấy Lưu Hướng và bảo người đạo sĩ kia:

- Sư huynh hãy lại đây trói cổ nó lại cho tôi, khắc tôi có cách.

Người đạo sĩ nghe nói, liền giắt thanh kiếm vào mình, rồi đến cướp lấy thanh bảo kiếm ở trong tay Lưu Hướng, và trói gô ngay Lưu Hướng lại. Khi trói xong rồi, người đạo sĩ có ý ngờ vực hỏi người đạo cô rằng:

- Cái thằng ranh con cốc láo này, sư muội không cho tôi giết nó đi, còn để làm chi thêm bận?

Người đạo cô mỉm cười gật đầu đáp rằng:

- Sư huynh không biết dùng để làm gì hay sao? Ta hãy cứ khiêng nó về để nộp sư phụ, rồi thì khắc hiểu.

Nói đoạn hai người liền xúm nhau vào khênh Lưu Hướng mang đi.

Hai người đó nguyên cùng là đồ đệ của Giải Kim Lôi ở Tam Tinh quán. Một người đạo sĩ tên là Quy hoa lang Hồ Bảo Bằng, và một người đạo cô thì tên là Kiểu Hạ Cơ Hàn Mai Trinh tức là người em gái họ của Ngọc Mỹ Nhân Hàng Đao Tử mà đã có phen toan hiếp hãm Hoàng Vân Nhi hồi trước đây.

Hôm ấy Bão Bằng cùng Mai Trinh vâng lệnh Giải Kim Lôi đi ra các nơi, tìm bắt lấy bốn tên đồng nam để đem về giết lấy máu tế thanh thần kiếm.

Thanh thần kiếm đó Giải Kim Lôi tu luyện đã lâu, nhưng chỉ còn thiếu có một tuần tế thì có thể đem ra dùng được. Giải Kim Lôi vì gấp về công việc đối địch với bọn Lục Bất hòa thượng, cho nên trong mấy mươi hôm gần đây, hắn phải hết sức luyện thanh kiếm đó và đến hôm ấy lại phải cho đi tìm người để đem ngay về tế kiếm cho xong.

Hàn Mai Trinh khi vâng mệnh ra đi, cũng may lại gặp ngay chàng Lưu Hướng. Hàn Mai Trinh có con mắt tinh đời, nhác trông Lưu Hướng là người trai trẻ tinh nhanh và lại đương trạc ngây thơ thanh thú thì trong bụng đoán chắc anh chàng Lưu Hướng là một anh chàng trai tân, một thân anh ta cũng có thể giá trị hơn ba người nữa. Bởi thế nên trong khi đánh nhau với Lưu Hướng, Mai Trinh thường thường nhịn nhường ngọn kiếm, rắp tâm định bắt sống Lưu Hướng đem về. Hàn Mai Trinh có một thứ võ khí đặc sắc thao luyện xưa nay, mà các người thường không ai đọ kịp. Thứ võ khí ấy tức là cái thừng "Phi Hồng bát bảo", dùng bằng gân trâu tẩm với máu người, dài chừng 7, 8 trượng, cứ cách thước một thì lại có buộc một nắm lưỡi câu rất nhọn, tính suốt tất cả cái thừng có đến 36 chặng, toàn là lưỡi câu sắc nhọn dài buộc chắc vào.

Cái thừng ấy Hàn Mai Trinh thường để ở một cái bọc ngay phía trước ngực của nàng, mỗi khi đánh nhau với ai nàng ta giả cách thua chạy rồi lần cái thừng ra quăng lại để bắt thì người bên địch thế nào cũng bị bắt ngay.

Lại có một điều rất lợi hại nữa là cái thừng ấy có tính chất chun ra chun vào, làm cho dài ngắn tùy ý lúc tay quăng ra.

Nhưng dùng cho hết sức thì cũng chỉ có thể bắt được những người đứng xa cách mình chừng 7, 8 trượng mà thôi, còn xa ra chút nữa thì sức cái thừng cũng không quăng tới.

Bởi thế cho nên hôm ấy Lưu Hướng tuy nhảy ra được hơn 2 trượng rồi, song cũng bi lưỡi câu mắc phải, làm cho chàng ngã vật ngay xuống, lúng túng không biết đường nào tháo gỡ, rồi thì đành phải chịu phép để cho bọn họ bắt trói mang đi.

Trong khi bọn họ khiêng Lưu Hướng đi đường. Hàn Mai Trinh cười bảo Hồ Bảo Bằng rằng:

- Sư huynh có biết dùng thằng này để làm gì hay không?

Hồ Bảo Bằng cười mà đáp:

- Tôi hiểu ý rồi, sư muội định đem nó vào để nộp sư phụ chứ gì... Nhưng sư phụ truyền bắt 4 người, mà đây mới có 1 người thì làm sao cho đủ được.

Bọn Mai Trinh cười ngặt nghẹo mà rằng:

- Sư huynh nói thế thì lẩn thẩn quá ! Sư huynh thử nhìn xem, tinh thần của thằng bé này lại không gấp ba, bốn đứa trẻ khác hay sao? Chúng ta hãy cứ đem về trình nộp sư phụ rồi sư huynh thử xem tôi nói có đúng hay không?

Lưu Hướng nghe thấy bọn chúng bàn nói với nhau như vậy, không hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao, đành cứ nhắm mất im mồm để xem bọn chúng đưa đi đến đâu và sẽ bắt mình làm những việc gì.

Được một lát Hồ Bảo Bằng cùng Hàn Mai Trinh đã khiêng Lưu Hướng về đến Tam Tinh quán, hai người liền dẫn ngay Lưu Hướng vào thẳng Tiêu Dao cung để báo Giải Kim Lôi biết.

Giải Kim Lôi trông thấy Lưu Hướng thì chàng hỏi ngay quê quán tên tuổi là chi. Lưu Hướng cũng đem sự thật nói phăng cả ra mà không giấu giếm.

Khi Giải Kim Lôi nghe nói Lưu Hướng là học trò của Âu Dương Vĩnh Minh thì nét mặt có vẻ vui mừng cười bảo Bão Bằng cùng Mai Trinh rằng:

- Bây giờ bắt được người này thì các ngươi không phải đi ra tìm thêm chi nữa... Ta xem người này nguyên khí hãi còn trong sạch tốt tươi, vậy chỉ một mình hắn cũng có thể tế đủ được rồi.

Nói đoạn liền sai Bão Băng cùng Mai Trinh đem trói Lưu Hướng vào một cái cột điện ở ngay chỗ đó. Đoạn rồi cho Bão Bằng cùng Mai Trinh đi ra và báo hiệu gọi tất cả 36 vị pháp sư, 49 vị hộ pháp tôn giả, 24 vị pháp quan, 12 người đồ đệ giỏi, cùng là các người yếu nhân trong quán đều đến cả ở đó để nghe mệnh lệnh. Được một lát, các người tề tựu xong rồi, Giải Kim Lôi bèn đổi mặc pháp phục, bưng thanh bảo kiếm lên đặt ở một cái án thư kê chính giữa nhà và sai người đốt nến đốt trầm để sửa soạn bắt đầu làm lễ.

Khi cắt đặt xong rồi, Giải Kim Lôi liền đứng vào giữa để lễ, còn các người khác thì đều nín hơi thin thít, cúi mình phục xuống hai bên. Lưu Hướng lúc đó bị trói ở cột, hai mắt mở trừng trừng nhìn thấy bọn họ làm như vậy mà trông quanh trông quẩn không thấy sư phụ ở đâu. Nhân thế chàng nghĩ vơ nghĩ vẩn, đoán chắc là phen này tất không thể nào còn sống được nữa.

Đương khi nghĩ ngợi vẩn vơ thì chợt thấy phía trong có tiếng khánh đánh lên đến coong, làm cho chàng giật mình trông lại thì thấy Giải Kim Lôi khấn vái vừa xong, đứng dậy chăm chăm ở trước hương án. Kế thấy có hai đứa tiểu đồng, một đứa bưng một cái mâm và một đứa cầm thanh đao nhọn sáng loáng ở trong đi ra cùng đến trước mặt Lưu Hướng.

Khi đi tới mặt Lưu Hướng, đứa đạo đồng kia liền ngậm cái đao vào mồm, rồi giơ hai tay ra cởi khuy áo của Lưu Hướng để phanh hẳn ngực ra. Còn đứa đạo đồng nữa thì quì hẳn xuống phía trước, hai tay nâng cái mâm cao lên ngang vào quãng rốn Lưu Hướng.

Vừa hay lúc đó thì Giải Kim Lôi quay ra gần chỗ Lưu Hướng cất giọng khoan thai mà nói liền rằng:

- Ta nay dùng tim huyết của ngươi để tế thanh kiếm của ta, tức là một điều vinh dự cho ngươi vô hạn, vì sau đây ta sẽ đặt tên cho thanh kiếm của ta gọi là Hướng kiếm, tức là kỉ niệm cho ngươi, khiến cho thân ngươi tuy chết mà cái tên thì vẫn truyền để lâu dài, ngươi không còn có điều gì là đáng oán hận nữa.

Lưu Hướng nghe nói, cười nhạt một tiếng mà rằng:

- Các ngươi muốn giết ta thì cứ việc giết phăng ngay đi, còn nói lôi thôi chi nữa! Nhưng ta nói cho các ngươi biết, cái tính mệnh của các ngươi cũng chẳng còn được bao lâu nữa đâu...Rồi các ngươi cứ ngẫm lời nói của ta, các ngươi sẽ biết...

Lưu Hướng nói tới đó thì Giải Kim Lôi lẳng lặng đi đến án thờ, hai tay nâng lấy thanh kiếm, ra vẻ trân trọng lễ phép rồi quay ra nói to lên hai tiếng:

- Khai đao.

Thì liền đó thấy tên đạo đồng đứng ở trước mặt Lưu Hướng vội vàng sắn hai tay áo lên, rồi chĩa đao vào bụng Lưu Hướng, Lưu Hướng lúc đó nhắm nghiền hai mắt lại, để mặc cho chúng tự do.

Ngờ đâu tên đạo đồng kia vừa mới dí mũi dao gần đến chỗ bụng Lưu Hướng thì chợt thấy có một người ở phía ngoài chạy vào như bay như biến, đá thốc cho tên đạo đồng ngã huỵch xuống đất, làm cho Lưu Hướng phải giật mình lánh lạ choàng mở mắt ra. Khi chàng mở mắt nhìn ra thì thấy người mới đến đó lại chính là Lương Hưng Đạo ở đất Tương Dương.

Lưu hướng chưa kịp nói năng câu gì thì đã nghe thấy Giải Kim Lôi thét to lên rằng:

- À thằng cha Lương Hưng Đạo này cũng dám đến đây sao? Đồ đệ ta đâu, xúm vào mà đánh chết nó đi.

Kim Lôi nói dứt lời thì các người đứng đó đều ào ngay đến để đánh Lương Hưng Đạo. Lương Hưng Đạo thấy chúng đông người mạnh thế, vả sợ pháp thuật của Giải Kim Lôi cũng không phải là kém, nhân thế, ông ta cũng không dám đến cởi trói cho Lưu Hướng, đành để mặc nguyên ở đó, rồi vội vàng hóa thành một đạo kiếm quang mà bay ra thẳng.

Giải Kim Lôi cùng mọi người thấy Lương Hưng Đạo đã trốn đi rồi bèn bảo nhau quay lại để toan hành hình Lưu Hướng lượt nữa. Nhưng không ngờ khi chúng nhìn lại chỗ cột trói Lưu Hướng lúc nãy thì chỉ còn thấy có cái thừng bỏ rơi xuống bên cạnh cột còn Lưu Hướng thì đã biến mất đi rồi. Mọi người thấy thế đều lấy làm kinh lạ không hiểu đầu đuôi ra sao.

Lúc ấy Tiêu Minh Phượng cũng đứng liền ngay đó. Minh Phượng nhân nói với Giải Kim Lôi rằng:

- Lương Hưng Đạo đến đây, chắc là chỉ có một mình, không thể địch nổi chúng ta được, cho nên đành phải trốn đi... Còn Lưu Hướng thì có lẽ hắn ta thừa dịp lúc ấy, mình đương lộn xộn đánh bắt Lương Hưng Đạo, là hắn lẻn trốn ra, nhưng cũng chưa thể trốn đi xa được. Vậy ta nên cho người đi tìm quanh quẩn nội trong quán này, là thế nào ta cũng lại tóm cổ được ngay.

Giải Kim Lôi nghe nói, gật gật khen là có lý, bèn sai mọi người đi khắp các nơi trong quán để tìm Lưu Hướng.

Nguyên Lưu Hướng khi đó thoạt trông thấy Lương Hưng Đạo thì trong bụng đã lấy làm mừng rỡ chắc là thế nào Hưng Đạo cũng cứu lấy được mình. Chẳng dè Hưng Đạo chưa kịp thi hành được thủ đoạn gì thì đã bị bọn Giải Kim Lôi xông vào toan đánh, đến nỗi Hưng Đạo phải trốn đi ngay. Lưu Hướng thấy vậy thì lại lấy làm thất vọng, nghĩ chừng không còn cách gì mà thoát thân được nữa. Bất chợt đương lúc bọn kia ồn ào theo đuổi Lương Hưng Đạo thì chợt thấy cái thừng trói mình bỗng như cởi lỏng hẳn ra, rồi kế đó thì tựa như có người cắp bổng mình lên, vù vù chạy đi nơi khác, nhưng thủy chung không hề trông thấy có người. Chàng ta lấy làm lạ lùng không hiểu ra sao, song cũng cứ nhắm mắt im hơi, không dám kêu lên thành tiếng.

Được một lát tới một chỗ kia thì thấy tựa như có người đặt mình nằm xuống một cái ghế rất là êm ái dễ chịu. Lưu Hướng nhân mở mắt nhìn xem thì thấy chính mình nằm ở một gian phòng trang hoàng rất là lịch sự mà lại có những mùi hương hoa thơm nức, tựa như ở một chỗ hương phòng của một vị phong lưu khuê các.

Chàng ta nhìn quanh nhìn quẩn tịnh không thấy một người nào, trông các cửa thì thấy khóa then vững chãi, không có một lối ra vào, chàng bèn đứng vùng ngay dậy đi thẳng ra chỗ cửa lớn định tâm cạy cửa để chạy trốn ra. Thì bổng đâu khi đó thấy phía sau chàng có người vỗ vào vai chàng một cái rất mạnh. Chàng ta giật mình quay lại thì hóa ra có một người con gái đương trạc trẻ trung, mày mặt rất là xinh xắn, đương đứng nhìn chàng mủm mỉm tươi cười, ngụ vẻ chung tình lai láng.

Người đó nguyên là nàng Diêm Thúy Liên tức là một cô con gái rất có nhan sắc mà Giải Kim Lôi vẫn riêng đem lòng yêu quý xưa nay. Diêm Thúy Liên cũng là một tay bản lĩnh hơi khá lại giỏi về môn tà thuật, có phép ẩn thân phi hành, cho nên trong quán hoặc khi gấp có điều gì quan hệ thì Giải Kim Lôi cũng thường han hỏi tới luôn.

Thúy Liên hôm đó nhân nghe thấy ngoài Tam Tinh quán đương sắp làm lễ giết người để tế thanh kiếm mới. Nàng nhân có tính tò mò, bèn vội vàng dùng phép ẩn thân cốt lẻn ra đó để xem mà không cho Giải Kim Lôi biết tới. Khi ra tới nơi nàng nhân trông thấy Lưu Hướng là một anh chàng trẻ trai đẹp đẽ mà lại sắp sửa bị chém thì trong bụng lấy làm cảm động thương tiếc, nhưng không dám tự tiện đến cứu ra ngay.

Ngờ đâu một dịp may mắn cho nàng, là đương khi nghĩ ngợi băn khoăn thì chợt thấy có người ở ngoài sấn vào sinh sự, làm cho việc xử hình Lưu Hướng lại phải tạm đình. Nàng nhân cơ hội đó sấn ngay đến cởi trói cho Lưu Hướng ra, rồi mang ngay Lưu Hướng đem thẳng về chốn phòng riêng.

Chốn phòng riêng của Thúy Liên đó, gọi là Lưu Hương Uyển tức là chỗ mà Giải Kim Lôi đã riêng để cho nàng cư trú xưa nay.

Trong gian phòng đó có đủ các thứ cơ quan bí mật, những người tầm thường ở ngoài ít khi có ai đã được bước đến đó. Khi Thúy Liên đem Lưu Hướng đến trong phòng, nàng ta lại giả vờ lắng lặng không nói ra ngay và cũng vẫn dùng phép ẩn thân hồi lâu mới lộ mặt ra cho Lưu Hướng biết. Khi Lưu Hướng trông thấy mặt nàng vừa trẻ trung đẹp đẽ mà lại có vẻ tình tứ yêu kiều thì trong bụng lấy làm ngờ vực không hiểu rằng là ma quỉ hay là thần tiên. Bởi thế chàng ta chỉ đứng ngây người ra, hai mắt nhìn chăm chăm vào mặt Thúy Liên mà không nói được câu gì.

Thúy Liên thấy vậy mỉm cười mà bảo Lưu Hướng rằng:

- Này tôi bảo cho công tử biết, công tử đã đến ở đây thì không còn sợ hãi gì nữa vì đây là nơi biệt thất của tôi, dù có tài thánh đến đâu cũng không thể nào mà ai vào được.

Lưu Hướng nghe nói mới ung dung tươi cười mà hỏi lại rằng:

- Vậy chẳng hay có phải chính cô cứu tôi đến đây hay không?

Thúy Liên lại mủm mỉm cười, khẽ nghiêng đầu cúi xuống, mà đáp rằng:

- Vâng, thưa công tử chính là tôi đó.

Lưu Hướng vừa nghe đứt lời thì vội vàng cúi thụp xuống lạy và nói luôn rằng:

- Như vậy xin cô nương làm phúc cứu tôi cho thoát khỏi quán Tam Tinh này thì tôi không thể nào mà quên ơn được...

Thúy Tiên vội vàng đỡ Lưu Hướng dậy rồi cất giọng khe khẽ mà nói rằng:

- Không được, nếu công tử vội thế thì tất là nguy mất ! Hiện bây giờ bọn họ đương đi lùng khấp các nơi để tìm bắt công tử, nếu công tử lớ ngớ đi ra thì không tài nào mà tránh cho thoát. Vậy công tử hãy thư thả trong vài hôm nữa, để họ lãng trí ra dần, bấy giờ rồi tôi sẽ liệu.

Lưu Hướng ngẩn người ra một lúc rồi hỏi lên rằng:

- Cô nương dạy như thế cũng là phải lắm, song tôi ở đây ngộ lỡ có người ra vào biết chuyện thì bấy giờ xử trí làm sao cho tiện?

Thúy Liên liền nắm lấy cánh tay Lưu Hướng kéo vào trong ghế mời ngồi chơi và khẽ ung dung đáp rằng:

- Chỗ này là chỗ ngủ riêng của tôi, công tử tưởng còn có ai thấy mà sợ!

Nói đoạn Thúy Liên bèn đứng bên cạnh Lưu Hướng, ra dáng thân mật lả lơi với chàng. Lưu Hướng thấy vậy lấy làm ngượng nghịu khó chịu bèn cố ý rón rén toan đứng dậy để tránh.

Thúy Liên biết ý, vội nắm tay chàng lại cười mà bảo rằng:

- Công tử lẩn thẩn quá! Công tử còn phải ở đây trong mấy hôm nữa thì tất phải cùng ăn cùng nằm với tôi một chốn, có lẽ công tử giữ gìn e ngại được mãi hay sao? Công tử không thấy cả cái buồng tôi, chỉ nguyên có một cái giường để ngủ, vậy thì công tử còn tránh đi đâu?

Thúy Liên nói tới đó thì hai gò má hơi hung hung đỏ lên, trông nàng có vẻ ngập ngừng e thẹn.

Lưu Hướng lúc đó càng thấy băn khoăn khó chịu, liền nghiêm nét mặt mà nói lên rằng:

- Tôi tưởng như thế thì rất là bất tiện, tôi không khi nào lại yên tâm được !

Thúy Liên tắc lưỡi bĩu mồm, nguýt Lưu Hướng một cái rồi nói:

- Cái đó thì tùy công tử, tôi có lòng tốt mới cứu công tử, nhưng công tử không biết nghĩ tới thì thôi.

Thúy Liên nói đoạn liền chạy ra ngồi phịch xuống một cái ghế, thở dài một tiếng rồi thần hẳn mặt ra. Lưu Hướng lại càng lấy làm khó nghĩ, vội chạy lại gần chỗ Thúy Liên, ra dáng ân cần lễ phép nói với nàng rằng:

- Cô nương đã có lòng giúp tôi thì xin giúp tôi cho trót. Cô nương nên trỏ đường trỏ lối cho tôi ra khỏi chốn này, chớ để tôi ở đây ngộ lỡ có ai trông thấy thì không khéo lại thêm mang tiếng cô nương, rất là bất tiện.

Thúy Liên lại quay lại thở dài một tiếng, rồi ung dung đáp rằng.

- Công tử nói chuyện rất lạ ! Tôi đã nói bao lượt rằng ở đây là phòng ngủ của tôi, người ngoài có muốn vào đây cũng phải xin phép cẩn thận, chứ có phải bạ ai mà cũng xồng xộc bước tới được đâu. Công tử nếu nghe lời tôi thì khi nào tôi dám để lụy đến ai mà sợ...

Lưu Hướng lại ngẩn người nghĩ ngợi một lúc, rồi hỏi luôn rằng:

- Vậy Giải Kim Lôi ở Tam Tinh quán đây đối với cô nương là thế nào, xin cô nương cho tôi được biết.

Thúy Liên nghe hỏi, nghĩ chừng nói ra bất tiện, bèn lập kế nói dối ngay rằng:

- Giải Kim Lôi với tôi, không cổ chút gì là quan hệ. Duy tôi với người em gái của hắn là chị em kết nghĩa với nhau rất thân, về sau hắn thấy tôi hay đi lại ở đây, bèn lập kế giữ tôi ở lại, không sao mà tránh ra được nữa...

Lưu Hướng ra dáng ngạc nhiên mà rằng:

- Cô nương có bản lĩnh như thế, vậy cớ sao mà cô nương lại không tìm cách để thoát ngay đi?

Thúy Liên lắc đầu đáp rằng:

- Cái đó công tử có biết đâu! Tôi đây bị Giải Kim Lôi, quấy rối nhiều phen, làm cho mất cả trinh tiết đã lâu, bụng tôi lấy làm căm tức vô cùng. Cứ kể tôi đây có phép ẩn thân thì muốn thoát thân ra cũng không lấy gì làm khó. Song trong lòng tôi còn đau đớn căm thù với Giải Kim Lôi, đành phải ngậm cay nuốt đắng nấn ná đây để tìm cơ hội báo thù, rồi sau mới hả. Nhưng không ngờ Giải Kim Lôi là đứa gian ngoan giảo hoạt, tôi đã bao phen rấp tâm dở chuyện nhưng rút cục rồi lại không xong, vì thế nên đành lại phải cầm lòng nấn ná lưu lại vậy.

Lưu Hướng bị Thúy Liên nói dối như vậy, trong bụng tin cho là thực, cũng lấy làm tức giận thay cho Thúy Liên, toan bày mưu nghĩ kế để cùng báo thù, rồi cùng thoát thân một thể. Bất chợt đương khi nghĩ ngợi vẩn vơ thì bỗng thấy có đứa đạo đồng ở phía cửa bên cạnh chạy ra, có vẻ hớt hải sợ hãi, nói với Thúy Liên rằng:

- Quán chủ đã đến đây kìa.

Lưu Hướng nghe vậy không hiểu ra sao thì thấy Thúy Liên vội vàng đứng dậy, dắt ngay tay Lưu Hướng với một cái tủ liền đấy mở cánh cửa tủ ra, bảo chàng vào ngồi trong tủ, rồi khóa ập ngay lại.

Lưu Hướng vào ngồi trong thì bụng lại nghĩ thầm:

- Con bé này trông người tinh ranh quái ác, không phải là dáng thiện nhân... Ta đây có tài sức hơn nó thì ta quyết không khi nào mà dung nó được... Nhưng ngày nay ta đã vào đây, tính mạng của ta là ở trong tay nó, nếu tỏ ra một chút thái độ khác thì tất là nguy hiểm không chơi. Vậy chi bằng ta hãy cứ làm ra mặt chân thành chiều nó, để xem xử trí ra sao, rồi sau sẽ tính....

Anh chàng đương nghĩ vẩn vơ thì chợt thấy tiếng cửa ở ngoài mở ra, rồi thấy có người đi vào trong phòng, đến chỗ giường Thúy Liên nằm mà nói lên rằng:

- Ái khanh làm gì mà gì mà nằm đó?

Kế thấy Thúy Liên tiếng nói bé nhỏ rên rĩ mà đáp:

- Tôi không biết làm sao, tự nhiên bị đau bụng quá, xin lỗi quán chủ hãy để cho tôi nằm nghỉ một lát.

Rồi lại thấy tiếng người đàn ông nói tiếp lên rằng:

- Nếu vậy để tối hôm nay tôi đến cũng được.

Thúy Liên lại rên rĩ mà rằng:

- Tối hôm nay chưa chắc tôi đã khỏi hẳn được. Vả thấy trong mình nhọc mệt đã mấy ngày nay, vậy quán chủ hãy để vài ba hôm nữa rồi vào đây thì hơn...

Lưu Hướng ngồi trong tủ, nghe nói như vậy đoán chắc là Giải Kim Lôi ở đó, nửa phần sợ Giải Kim Lôi lỡ biết tới mình thì tất là nguy hiểm, và nửa phần lại tức giận Kim Lôi nổ gan nổ ruột xong không có cách gì mà xông ra báo thù ngay được.

Rồi liền đó thì thấy tiếng người đàn ông ở ngoài đi ra lối cửa, rồi lại đóng ập cửa lại. Lúc đó liền thấy cánh cửa tủ mở ra, rồi thấy Thúy Liên dắt tay chàng ra, vừa cười vừa nói mà rằng:

- Thôi công tử cứ yên ổn ra đây, tôi đã lập kế bảo lão ấy như thế tất trong mấy hôm trời, lão không khi nào dám đến đây nữa.

Lưu Hướng chạy ra, nhìn trước nhìn sau khẽ hỏi Thúy Liên rằng:

- Người đó có phải Giải Kim Lôi, chủ Tam Tinh quán đó không?

Thúy Liên gật gật và đáp:

- Chính hắn ta đấy, chứ còn ai mà dám vào đây được nữa. vậy làm sao cô nương không lập kế trước và bảo cho tôi biết, để tôi hợp sức với cô nương mà trị nó đi cho rảnh!

Thúy Liên lắc đầu mà rằng:

- Trời ơi! Công tử tưởng làm thế mà được hay sao? Công tử nên biết tôi đây có thuật ẩn thân, có tài võ nghệ mà cũng không thể nào làm gì được nổi, nữa là công tứ thì phỏng đã thấm vào đâu ! Vậy công tử hãy cứ ung dung để tôi liệu kế dần dần, rồi sẽ thi hành mới được.

Lưu Hướng tới đó xực nhớ đến sư phụ là Âu Dương Vĩnh Minh lúc nãy cũng đi vào quán mà từ lúc mình vào tuyệt nhiên không thấy tung tích ở đâu. Nhân vậy, chàng liền hỏi ngay Thúy Liên rằng:

- Ngày hôm nay ở trong quán đây, có những ai ra vào làm gì chẳng hay cô nương có biết hay không?

Thúy Liên nghĩ một lúc rồi gật gật đáp rằng:

- Có, có... Sáng hôm nay thoạt tiên có một ông già, nghe nói Thái Hư hòa thượng đi vào đến cung Huyễn Vân, nhưng rồi lại đi ra mất. Sau thấy nói có một ông đạo sĩ già nào nữa với một người ít tuổi đi vào trong quán Tam Tinh, nhưng người thiếu niên bị tên máy bắn trúng rồi ông già cứu đem đi mất. Kế đó lại có một ông già nữa vào trạc ngoài 50 tuổi, đi tới quán ngoài, rồi bị bọn người ở đây đánh lừa cho vào Bách Linh đài, nhốt luôn ở đó mãi đến bây giờ có lẽ cũng chưa ra được.

Lưu Hướng nghe tới đó hiểu ngay người già bị nhốt ở Bách Linh đài đó đích xác là sư phụ Vĩnh Minh không sai, chàng nhân hỏi Thúy Liên rằng:

- Chỗ Bách Linh đài đó, làm sao mà lại không ra được.

Thúy Liên đáp:

- Ở đó xung quanh xây đặt máy móc rất là tề chỉnh mà đường đi lối lại, bố trí một cách rất khéo, người ta vẫn gọi là một chỗ "bất đáo đầu", tức là một nơi vô cùng tận xưa nay... Ai đã lạc chân vào đó, nếu không có người đã thuộc quen đường lối máy móc mà dắt cho ra thì gọi là dù có tài thánh cũng không thể nào mà lần ra được...

Lưu Hướng thấy nói như vậy, trong bụng lại lo thay cho Âu Dương Vĩnh Minh, liền thú thật với Thúy Liên rằng người đương bị nhốt đó là sư phụ của mình và cầu Thúy Liên gỡ giúp ra cho.

Thúy Liên gật đầu mà đáp rằng:

- Cái đó thì rất dễ, tôi định lòng cứu giúp tất là thế nào cũng cứu giúp được ra. Duy tôi có một điều này, công tử có chịu nghe tôi thì tôi mới có thể ưng lời giúp được.

Lưu Hướng vội vàng đáp ngay rằng:

- Có việc gì xin cô nương cứ nói, thế nào tôi cũng xin vâng lời bái lĩnh theo ngay.

Thúy Liên thấy Lưu Hướng ưng lời thì bừng đỏ hai vầng má lên, cúi mặt xuống ra ý thẹn thò, hồi lâu mới nói lên rằng:

- Nhưng tôi chỉ sợ bây giờ công tử tuy nhận lời, rồi tới lúc đó công tử lại kiếm đường từ chối thì tôi không thể nào...

Vừa nói tới đó thì Lưu Hướng nói vội ngay lên:

- Cô nương đừng nghĩ lẩn thẩn như thế... Nếu cô nương có lòng cứu giúp cho sư phụ tôi thì dầu cô nương có bắt tôi lên thác xuống ghềnh, cũng không khi nào mà tôi dám chối.

Thúy Liên bấy giờ lại ung dung e thẹn, quay nhìn Lưu Hướng rồi mới khẽ nói:

- Tôi nói với công tử đây cũng không phải là việc khó khăn chi cả. Duy sau khi tôi đã cứu được sư phụ công tử rồi thì sự ăn nằm ở đây công tử đừng giữ cái thái độ rụt rè e thẹn, mà phải làm sao chiều ý tôi mới được. Công tử có giữ đúng như thế hay không?

Lưu Hướng nghe tới đó liền đứng dậy, chắp tay vái Thúy Liên mấy vái và nói lên rằng:

- Được lắm, xin cô nương cứ giúp cho tôi, rồi cô nương bảo sao tôi cũng vâng lời...

Thúy Liên thấy Lưu Hướng nói quả quyết như vậy, bèn đứng dậy bảo Lưu Hướng rằng:

- Nếu vậy thì xin công tử hãy nấp vào trong cái tủ lúc nãy, để tôi đi ra ngoài Bách Linh đài, rồi tôi sẽ liệu cách cứu cho tôn sư được thoát.

Nói đoạn bèn mở cửa tủ cho Lưu Hướng vào, khóa chặt ngay lại, rồi xăm xăm quay gót ra đi. Khi đi ra tới phía trước Bách Linh thì thấy Túy Hoa Lang Hồ Bão Bằng và Kiều Hà Lang Lý Nhân Kiệt đương lăm lăm cầm kiếm, đứng canh ngay phía trước đài!

Thúy Liên trông thấy, trong bụng nghĩ ngay ra một kế, bèn vẫy hai người ấy đến, rồi làm ra vẻ hớt hải vội vàng bảo hai người rằng:

- Ở phía ngoài xung quanh phòng tôi, muốn chừng có quân gian nào lẻn vào rình mò quanh đó. Vậy các bác thử đi xem kỹ hộ tôi một lượt xem sao.

Hồ Bão Bằng cùng Lý Nhân Kiệt yên trí là chuyện có thực, hai người bèn vội vàng cùng vác kiếm đi thẳng suốt quanh mạn phòng Lưu Xuân để khám. Khi hai người đi rồi thì Thúy Liên cũng vội vàng nhảy lên hàng hiên ở trước cửa đài, đến một cái cột kia có cái vòng sắt treo ở cạnh cột, Thúy Liên liền giơ tay kéo mạnh vòng sắt ấy một cái, để mở cơ quan ở trong ra, rồi nàng lại quay về phòng Lưu Hướng lập tức. Âu Dương Vĩnh Minh lúc đó ở trong đài Bách Linh tìm kiếm đường ra không được, trong bụng đương lấy làm bực tức băn khoăn, song cũng đành chịu phép không có cách gì xoay trở thì chợt đâu đương khi vơ vẩn băn khoăn, bỗng nghe thấy có mấy tiếng róc rách cọt kẹt ở phía cửa trước đưa vào rồi liền thấy đằng trước có cánh cửa tung mở hẳn ra. Âu Dương Vĩnh Minh lấy làm mừng rỡ vô cùng, vội vàng theo ngay cửa ấy đi ra. Khi ra khỏi cửa đài Bách Linh, Vĩnh Minh nghe chừng Tam Tinh quán là nơi cơ quan bí hiểm vô cùng, không phải là sức một người có thể làm gì được nổi. Nhân thế ông bèn vội vàng hóa làm đạo kiếm quang, bay về chỗ chùa cũ để báo tin cho bọn Lục Bất hòa thượng biết và sẽ lập kế cùng nhau đến quán Tam Tinh.

Khi về đến chỗ chùa tụ họp lúc trước thì chỉ thấy có một mình Lưu Hồng Thái đương ngồi dưỡng bệnh trên giường, còn ngoài ra tịnh không thấy có một ai.

Lưu Hồng Thái thấy Âu Dương Vĩnh Minh về thì có vẻ ngạc nhiên không hiểu đầu đuôi ra sao, song cũng không dám đường đột hỏi ngay. Âu Dương Vĩnh Minh thấy Hồng Thái ra vẻ ngẩn ngơ thì cũng lấy làm ngạc nhiên không hiểu bèn hỏi ngay rằng:

- Vậy những người nhà đi đâu cả, mà có một mình hiền khế ngơ ngẩn ngồi đây ? . . .

Lưu Hồng Thái nghe hỏi như vậy thì lại càng lạ lùng không hiểu, hỏi Âu Dương Vĩnh Minh rằng:

- Đệ tử tưởng rằng sư thúc cũng ở Tam Tinh quán về đây, vậy chẳng hay các vị đại sư cùng các anh em đều đến cả đó, mà làm sao sư thúc lại không biết tới?

Vĩnh Minh ngẩn người ra mà hỏi lại rằng:

- Thế thì hiện giờ Lưu Hướng có theo ở đấy hay không?

Hồng Thái gật đầu đáp rằng:

- Sau khi sư thúc đi rồi thì Lưu Hướng cũng theo đi tới đó. Nhưng chẳng may Lưu hiền đệ bị người trong Tam Tinh quán bắt được, rồi Lương Hưng Đạo đại sư toan đến để cứu mà cũng không cứu ra được nổi. Lương đại sư bèn trở về đây mời Lục Bất đại sư và hết thảy mọi người cùng sang Tam Tinh quán để liệu đường xử trí... Vậy đệ tử tưởng rằng sư thúc ở đó ra về thì thế nào cũng có gặp cả mọi người mới phải? Âu Dương Vĩnh Minh nghe nói ngẩn hẳn người ra, rồi gật gật bảo Lưu Hồng Thái rằng:

- Nếu thế chắc là các ông ấy đi đường bộ cả, còn ta thì ta hóa làm kiếm quang đi ngay lối tắt, cho nên không được gặp nhau. Vậy nhà ngươi hãy cứ ở nhà để ta đến đó xem sao mới được. Âu Dương Vĩnh Minh nói tới đó bèn lập tức quay ra, hóa làm một đạo kiếm quang, bay thẳng sang quán Tam Tinh để tìm bọn Lục Bất hòa thượng.

Vì đâu gây oán gây thù.

Chẳng qua cũng một chuyện đùa con con.

Việc đời nghĩ lại căm hờn,

Mảy may mà bỗng nên cồn có khi.

Chương 28: Lầu Túy Hồng, Hoàng Vân Nhi bị ách Gác Lưu Hà, Giải Kim Lôi bày mưu

về phần Lục Bất hòa thượng, từ lúc nghe thấy Lương Hưng Đạo về báo thì lập tức để một mình Lưu Hồng Thái ở nhà, còn tất cả mọi người thì cùng rủ nhau kéo thẳng đến quán Tam Tinh.

Khi tới phía ngoài cửa quán, cả bọn tám người liền chia ra làm bốn ngả để vào: Ngả thứ nhất thì Lục Bất hòa thượng cùng Vu Anh đi vào phía trước. Ngả thứ nhì thì Lương Hưng Đạo cùng Ngụy Chân tiến vào phía tả. Ngả thứ ba thì Cam nương nương cùng Viên Tôn sư thái tiến phía bên hữu. Còn một ngả nữa thì là Hoàng Vân Nhi theo Đại Hóa thiền sư đi vào phía sau quán, chạy thẳng đến điện Tinh Túc tìm lối để vào.

Trong điện Tinh Túc đó nguyên trước đã cắt người coi giữ là: Trừ ma tôn giả Tả Pháp Thông, Phục ma tôn giả Lãnh Đại Sương và Hỏa pháp sư cùng Điện pháp sư. Duy hôm ấy khi Đại Hóa thiền sư cùng Hoàng Vân Nhi tới nơi thì bốn người ấy lại vào ăn cơm chưa kịp ra tới. Bởi thế Đại Hóa cùng Vân Nhi cứ ung dung đi thẳng vào điện không còn một ai ngăn cản.

Ở trong điện ấy lại có 60 pho tượng tinh tú, đều có cài máy ở dưới và mỗi một pho tượng đều đặt khí giới trong tay, có thể hoạt động được cả. Khi Đại Hóa cùng Hoàng Vân Nhi vào tới trong điện thì dẫm ngay phải những chỗ then chốt cơ quan, làm cho 60 pho tượng đều xô cả đến, tay múa khí giới rối lên, đánh thẳng vào mặt hai người...

Đại Hóa thiền sư cùng Hoàng Vân Nhi thấy vậy, cũng múa bảo kiếm trong tay, đánh phá các pho tượng kia ngã lăn lộn ra. Đoạn rồi hai người liền cùng nhau sấn bước thẳng vào cửa trong.

Bất chợt vừa vào tới cửa thì gặp ngay Trừ ma Tôn giả Tả Pháp Thông và Phục ma Tôn giả Lãnh Đại Sương vừa mới ở trong chạy ra đón đường chặn lại. Đại Hóa thiền sư thấy hai người ra vẻ hung hăng thì trong bụng ngờ là bọn họ cũng vào những hạng võ nghệ cao cường, ông bèn phóng ngay phi kiếm để đối địch lại.

Bọn Tả Pháp Thông cùng Lãnh Đại Sương thấy phi kiếm phóng ra, hai người biết thế không sao địch nổi, liền ù té chạy cả trở vào. Đại Hóa thiền sư cũng không chịu thôi, nhân trỏ ngay ngọn kiếm, khiến cho theo sát hai người để đánh thì vừa hay khi ấy có một người đồ đệ của Giải Kim Lôi là Phi Hồ Điệp Chu Vân vừa mới ở trong đi tới, hắn ta nhân trông thấy Tả Pháp Thông cùng Lãnh Đại Sương đều đương bị nguy cấp vì luồng phi kiếm của Đại Hóa thiền sư, nên hắn ta cũng thừa thế thổi ngay phi kiếm để chống chọi lại. Đại Hóa thiền sư thấy vậy càng vận dụng tinh thần, sai khiến một luồng phi kiếm loang loáng vù vù để đối địch với cả ba người đó.

Bấy giờ Hoàng Vân Nhi thấy Đại Hóa thiền sư đương mắc đối địch với ba người kia thì nàng liền thừa thế chạy sấn đến trước cửa đài Bách Linh, rồi nhảy lên đài xem xét. Nàng ta trông thấy trên đài có ba lần cửa liền với nhau, không phân biệt lối nào ra vào cho tiện, nên nàng còn dùng dằng đứng nhìn mà chưa dám tiến vào.

Thì chợt thấy khi đó có hai người ở phía trong hăm hở nhảy ngay lên đài, quát to lên rằng:

- Con ranh con kia đi đâu? Chúng ta là Lý Nhân Kiệt và Hồ Bão Bằng đón ở đây đã lâu... Ngươi có giỏi thì cứ đến đây đấu thử mấy hiệp xem sao.

Nói đoạn liền cùng nhau múa may thanh kiếm, nét mặt tỏ ra thái độ khinh bỉ vô cùng.

Hoàng Vân Nhi thấy cái thái độ như thế, tức bực không sao nhịn được, bèn múa ngay thanh kiếm xông đến đánh luôn hai người mà không nói năng chi cả.

Đôi bên đánh nhau được một lúc lâu lâu thì chợt thấy Lý Nhân Kiệt kêu lên rằng:

- À con bé này đáo để lắm! Chúng ta không thể địch được...

Nói dứt lời thì nhảy tót ra ngoài vòng, chạy ngoắt sang phía cửa bên tả, rồi Hồ Bão Bằng cũng nhảy vội chạy theo.

Bão Bằng chạy đến chỗ cửa, lại quay lại cười nhoẻn miệng ra bảo Hoàng Vân Nhi rằng:

- Thôi ta khuyên em, đừng đuổi nữa mà thêm hao tổn tinh thần... Sức em yếu đuối thế, em làm gì nổi mà đuổi chúng ta...

Vân Nhi nghe nói càng lấy làm căm tức, bèn hăng hái cố đuổi không thôi. Hồ Bão Bằng cùng Lý Nhân Kiệt đều lấy làm vui mừng đắc ý, đều giả vờ vừa quay lại trêu tức, vừa dập dờn chạy quanh để giữ cho Vân Nhi theo đuổi.

Vân Nhi theo đuổi mãi mãi, trải qua mấy nơi như là lớp cửa Liên Hoa, lớp gác Phi Hồn, qua điện Diêm Vương vào quán Phong Hỏa, đều có cài đặt máy móc nguy hiểm, song vì bọn kia muốn cố dắt Vân Nhi vào thẳng Tiêu Dao cung để trị, nên khi qua những chỗ ấy, đều không chuyển động cơ quan mà để cho nàng đi thoát và vào thẳng đến Tiêu Dao cung.

Tiêu Dao cung nguyên là một nơi rộng rãi, chia ra làm nhiều nơi lầu gác phân biệt mỗi chỗ một khác, mà mỗi chỗ ngăn riêng ra hẳn 1 phòng, người ở phòng nọ không thể biết tới công việc phòng kia. Tức như gian phòng Lưu Hương Uyển mà Diêm Thúy Liên giữ Lưu Hướng lại lúc trước, cũng là một nơi thuộc cả vào Tiêu Dao cung.

Bấy giờ Vân Nhi bị bọn họ dẫn quanh dẫn quẩn vào tới gian lầu Thúy Hồng ở trong Tiêu Đao cung, rồi bỗng bọn họ nhảy cả vào chỗ có cơ quan mà ẩn ngay đi mất. Vân Nhi vào tới nơi, chợt thấy hai người biến mất ngay đi thì trong lòng lấy làm ngờ vực đoán chắc là sự gì biến lạ. nàng bèn vội vàng quay lại toan tìm cửa tháo ra.

Bất chợt nàng tìm quanh ra lối cũ thì không thấy cái cửa lúc trước đâu. Ngơ ngẩn nhìn lên trên tường thì thấy hai bên tường đều quét vôi trắng và có vẽ những hình lõa lồ thân thể, trông rất dâm ô. Vân Nhi lấy làm hổ thẹn tức bực, bèn đi vào trong, toan kiếm lối khác để ra.

Khi vào tới quá chỗ lúc nãy một tí thì chợt nghe thấy về phía bên tả có tiếng người cười nói lên rằng:

- Cô em đã vào đó phải không? Chúng ta đợi ở đây, đi vào mau đây...

Vân Nhi nghe nói vội quay nhìn sang phía bên tả thì thấy có một cái giường rất sang trọng kê liền sát vách, phía ngoài buông màn kín đáo và có một cái đầu thò ra ngoài màn, nét mặt ra dáng tươi cười khinh bỉ. Hoàng Vân Nhi trông rõ cái mặt ấy thì thấy chính là Hồ Bão Bằng, nàng liền nhảy sấn ngay đến toan chém.

Không ngờ, vừa nhảy tới nơi thì cái đầu ấy đã thụt vội vào trong màn mất. Hoàng Vân Nhi tức mình vô hạn, bèn một tay vén cửa màn lên, còn một tay cầm nhăm nhăm thanh kiếm sĩa vào. Nhưng khi vén màn lên trông vào trong giường thì lại không thấy có một ai nữa. Vân Nhi đoán chắc là trong cái giường đó lại có cơ quan bí hiểm, nên nàng vội vàng bước lùi ngay lại để toan đi ra.

Hay đâu nàng vừa lùi được mấy bước thì chợt thấy hai hòn gạch ở dưới hai chân nàng bỗng thụt ngay xuống làm cho hai chân cũng phải thụt theo. Vân Nhi bấy giờ mới giật mình kinh sợ toan nhắc cẳng nhảy lên, song hai chân đã bám chặt vào hai cái hố không sao mà cựa lên được. Hoàng Vân Nhi tức mình nóng tiết, liền cầm thanh bảo kiếm trong tay, cúi xuống định khoét hai cái hố to ra, để tháo chân lên.

Thì chợt đâu lại thấy Hồ Bão Bằng cùng Lý Nhân Kiệt đều trong giường màn chạy ra cười à lên mà rằng:

- À con bé con giỏi thực! Bây giờ em thử đuổi nữa đi, chúng ta xem nào.

Hoàng Vân Nhi thấy mình không thể cựa được, trong bụng cầm vững là thế nào cũng sẽ bị chúng làm cho ô nhục mất cả phẩm tiết, nàng bèn sẵn có thanh kiếm trong tay, giơ ngay lên cổ định toan tự vẫn. Không ngờ Hồ Bão Bằng nhanh chân sấn đến, nắm ngay được tay Hoàng Vân Nhi giữ được thanh kiếm lại !

Đoạn rồi Lý Nhân Kiệt cũng cười ha hả chạy đến, điểm luôn cho nàng một huyệt làm cho chân tay rời rã ngay ra...

Sau khi Hoàng Vân Nhi lừ đừ bất tỉnh thì Hồ Bão Bằng cùng Lý Nhân Kiệt vội vàng tháo ngay cơ quan ở dưới chân nàng ra, sốc nàng đặt lên trên giường thả dây móc ở trong giường móc chặt lấy chân tay nàng, rồi lại khai huyệt cho nàng tỉnh lại. Hoàng Vân Nhi mở mắt trông thấy cảnh tượng như vậy muốn cựa mà không cựa được, trong bụng lấy làm uất ức vô cùng, liền mắng nhiếc hai người rất là thậm tệ, không còn nể kiêng chi nữa. Lý Nhân Kiệt cùng Hồ Bão Bằng thấy nàng mắng nhiếc thì cứ nhơn nhơn nét mặt ra dáng tươi cười và thì thầm, bàn tán với nhau.

Nhân Kiệt sẽ bàn với Bão Bằng rằng:

- Bây giờ bọn chúng tôi đây hai người, mà chỉ có một mình con bé này thôi thì chúng ta biết làm sao cho tiện.

Bão Bằng nghe nói cười đáp lại rằng:

- Cái đó thì có lấy gì làm khó! Bây giờ hai chúng ta cứ để cả hai thanh kiếm ở trước mặt nó, rồi hỏi xem nó bằng lòng chết về thanh kiếm của anh nào thì là anh ấy được hưởng trước...Như thế có phải ra được công bằng hay không.

Lý Nhân Kiệt vỗ tay reo mừng cho là vừa ý, bèn mang cả hai thanh kiếm đến trước mặt Hoàng Vân Nhi, rồi ung dung hòa nhã, hỏi Vân Nhi rằng:

- Chúng ta đi bắt được ngươi đây thì thế tất không thể dung nhà ngươi được. Nhưng có một điều ta muốn hỏi rõ là trong hai thanh kiếm này, ý ngươi muốn chết ở thanh kiếm nào thì ngươi phải nói ngay ra để ta sẽ xử.

Hoàng Vân Nhi nghiến răng, nghiến lợi, quắc mắt mắng Hồ Bão Bằng rằng:

- Chúng bay là quân khốn nạn ngu mê, chết đến sau lưng vẫn còn chưa biết... Bà nay lỡ bị chúng bay bắt được, bà cũng chỉ chết là cùng. Vậy chúng bay muốn mổ xẻ thế nào thì cứ việc mổ xẻ ngay đi, chúng bay còn hỏi làm chi thêm bận.

Lý Nhân Kiệt thấy Hoàng Vân Nhi giở giọng cứng cỏi như thế, trong bụng nghĩ ra một kế, cười nhạt bảo Vân Nhi rằng:

- Ta nói thật cho nhà ngươi biết, nếu nhà ngươi không chịu nói ra thì sẽ bị chúng ta lột quần lột áo, làm cho để nhục đến thân, bấy giờ nhà ngươi đừng trách... Hiện đây chúng ta có hai thanh kiếm, một thanh buộc cái tua vàng và một thanh buộc cái tua tím, vậy nhà ngươi muốn chết về thanh nào thì phải nói rõ ngay ra?
Hoàng Vân Nhi nghe tới câu đó, trong bụng lấy làm cay đắng khó chịu, bất đắc dĩ phải phát câu mà nói ngay lên rằng:

- Thôi được rồi, nếu bay muốn chóng cho xong việc thì bây cứ lấy thanh kiếm tua vàng kia mà xử ngay ta đi, thế là ổn chuyện.

Nói dứt lời liền nhắm nghiền mất lại, để đợi nhát gươm tàn ác cuối cùng.

Lúc bấy giờ Hồ Bão Bằng thấy nàng nói như vậy thì ra dáng mừng rỡ bảo Nhân Kiệt rằng:

- Đấy anh đã nghe rõ hay chưa! Thanh kiếm tua vàng là chính của tôi, nay người ta nói như vậy thì là tôi đây được hướng, anh không cần phải kêu ca chi nữa...?

Lý Nhân Kiệt gượng cười mà đáp lại rằng:

- Thôi ta cũng nhường cho anh tùy thích, ta không cần can thiệp đến chi.

Nói đoạn liền cầm thanh kiếm của mình nhảy vào một chỗ cơ quan ẩn ngay đi mất.

Hồ Bão Bằng thấy Lý Nhân Kiệt đi rồi, nhân quay lại nhìn Hoàng Vân Nhi thì thấy nàng vẫn nằm im thin thít, hai mắt nhắm nghiền rõ dáng một người đợi chết. Chàng ta liền vội vàng ghé đến gần tai Hoàng Vân Nhi, cười nịnh mà bảo nàng rằng:

- Cô nương ơi, xin cô nương đừng sợ... Tôi là Túy Hoa Lang Hồ Bão Bằng, suốt đời tôi chỉ tiếc lục thương hồng, chớ không hề đem lòng tàn nhẫn phụ bạc bao giờ. Vậy xin cô nương chớ nên lo ngại...

Hoàng Vân Nhi nghe thấy Bão Bằng nói như thế thì giật mình kinh sợ toan cựa ngay dậy để đánh Bão Bằng, nhưng lại bị những giây móc giường mốc chặt, lại đành phải chịu nằm yên.

Đoạn rồi nàng lại nhắm nghiền mắt lại mắng nhiếc Bão Băng luôn mồm không dứt. Bão Bằng lúc đó lại cứ yên lặng không hề nói một câu gì, liền trèo phắt ngay lên bên cạnh giường, rồi ung dung lần cởi quần áo của Hoàng Vân Nhi.

Bất chợt đương khi ấy thì chợt thấy có tiếng nói to lên rằng:

- Thằng nào đấy, không được vô lễ thế!

Hồ Bão Bằng giật mình kinh lạ vội vàng ngẩng cổ lên nhìn thì thấy ngay có một vị sư nam và một vị sư nữ ở đâu phía ngoài lửng thững đi vào. Bão Bằng hoảng hốt không kịp chạy ra đánh giữ, chàng liền ngồi ngay trong giường, thổi ra một đạo phi kiếm để đánh hai người.

Lúc đó Hoàng Vân Nhi đương nhắm mắt đợi chết, nhưng khi nghe thấy tiếng người nói, nàng vội vàng mở mắt nhìn ra thì thấy hai người đó lại chính là Lục Bất hòa thượng Bành Khải Lôi và Viên Tôn sư thái. Hoàng Vân Nhi lấy làm mừng kêu vội lên rằng:

- Sư phụ không đến đây mau thì tiểu nữ nguy tới tính mạng bây giờ...

Nàng nói dứt lời thì thấy Hồ Bão Bằng đã thổi đạo phi kiếm để đánh Lục Bất hòa thượng cùng Viên Tôn sư thái. Lục Bất hòa thượng thấy vậy thì cười ha hả lên một tiếng, rồi tự nhiên trên tóc bốc lên một đạo kiếm quang, đón ngay lấy phi kiếm của Hồ Bão Bằng bao bọc hẳn lấy, rồi chỉ loang loáng một tí là luồng phi kiếm của Hồ Bão Bằng bị tan ngay mất.

Hồ Bão Bằng biết là nguy cấp vội vàng nhảy xuống một chỗ cơ quan ở liền cạnh để toan lẩn trốn. Nhưng không ngờ chàng vừa mới nhảy chân xuống đất thì đạo kiếm quang của Lục Bất hòa thượng đã bay theo tới nơi, cuốn vào cổ chàng một cái đứt lìa ngay đầu ra một nơi mình ra một nẻo. Lúc đó Lục Bất hòa thượng liền chạy vào gần giường nhìn chỗ Hoàng Vân Nhi nằm một lượt, rồi thò tay xuống một cái thang giường ở đằng cuối, chỉ nhẹ ấn tay một tí thì thấy các giây móc móc chân tay Hoàng Vân Nhi đều đã nhả buông ra cả. Hoàng Vân Nhi vội ngồi nhõm dậy, quất tóc cài cúc chỉnh đốn lại, nói với Lục Bất hòa thượng cùng Viên Tôn sư thái rằng:

- Hôm nay nếu không có sư phụ cùng sư tỉ đến cứu cho tôi thì thật là tôi không còn thể nào mà sống được nữa !

Viên Tôn sư thái nghe nói cười cười gật gật mà bảo Hoàng Vân Nhi rằng:

- Cô nên biết chính tôi hôm nay nếu mà không có đại sư đến cứu thì tôi cũng không còn sống được tới giờ!

Hoàng Vân Nhi lấy làm ngạc nhiên, vội đứng dậy hỏi Lục Bất hòa thượng và Viên Tôn sư thái để xem sự thể ra sao?

Nguyên hôm ấy Viên Tôn sư thái theo Cam nương nương đi đường phía hữu vào quán Tam Tinh, rồi thẳng đến Lão Quân Điện. Khi tới nơi thì gặp ngay bốn người là Bảo pháp linh quan Triệu Bính Thân, Chấp Pháp linh quan Thạch Tam Nghiêm, Lục ma tôn giả Kim Dương và Luyện ma tôn giả Khổng ích Quân, xông ra đón đường chặn lại. Cam nương nương cùng Viên Tôn sư thái, bèn múa gươm xông lại đánh cùng bốn người.

Chỉ trong chốc lát, bốn người không sao chống cự được nổi, bèn đưa mắt báo hiệu cho nhau rồi cùng nhảy cả lên một cái bàn thờ lẻn vào cơ quan để trốn. Cam nương nương cùng Viên Tôn sư thái thấy vậy, không hiểu đầu đuôi ra sao, bèn cũng nhảy vọt cả lên trên bàn thờ để đuổi. Không ngờ hai người vừa đặt chân lên bàn thờ thì bỗng cái mặt bàn thờ lật nghiêng ngay đi, làm cho cả hai người đều thụt xuống một cái hố rất to. Khi xuống tới nơi thì thấy phía dưới phẳng phiu rộng rãi, giữa có đường đi thăm thẳm, mà tịnh không thấy một người nào hay một vật gì cản trở. Cam nương nương bèn cùng Viên Tôn sư thái theo con đường đó tiến đi để xem sẽ gặp những gì. Đi được chừng bốn mươi bước đường, đến một chỗ kia, thấy hai bên đều có cửa thông tất cả, Cam nương nương liền đứng dừng lại, bảo Viên Tôn sư thái rằng:

- Ở đây hai bên cùng có cửa cả vậy ta nên chia đi mỗi người một ngã rồi sau sẽ quay về đấy mà tìm gặp nhau...

Viên Tôn nghe nói vâng lời, liền chia hai người hai bên. Cam nương nương thì theo cửa bên tả thẳng tiến, mà Viên Tôn sư thái thì theo cửa bên hữu đi vào.

Viên Tôn bước vào trong đó liền theo một con đường hẻm, vun vút thẳng đi. Đi được một lúc thì đến một gian phòng rộng rãi, xung quang đều có những bức tường kiên cố rất cao.

Viên Tôn đứng lại, nhìn thấy phía tường trước mặt là một bức cổ họa, trông rất là hùng kính đẹp đẽ. Nàng nghĩ thầm trong bụng, đoán chắc là trong bức họa ấy phải có ngầm dấu một thứ cơ quan bí mật. Nhân vậy nàng liền rón rén bước tận đến nơi để xem.

Khi đi gần tới nơi thì thấy bức họa ấy vẻ một con hạc đương bay, mỏ con hạc ngậm một hạt châu đo đỏ, trông tựa như một hạt châu thực dán vào. Viên Tôn lấy làm kỳ dị, bèn giơ thanh kiếm, khẽ dí mũi kiếm vào giữa hạt châu một cái thì liền đó thấy cái hạt châu lặn thụt ngay vào và bên tai nghe như có tiếng róc rách rung động, rồi thấy bức họa ấy tự nhiên lừng lững kéo thẳng lên trên và lộ ra một tòa cửa nhỏ, Viên Tôn bước vào trong cửa thì thấy có hai đứa đạo đồng nhỏ con, đều khoanh tay đứng chăm chăm ở hai bên tả hữu. Nàng thấy vậy, đã toan giơ gươm lên chém, nhưng nhìn kỹ lại thì hóa ra hai người đó đều là người nặn bằng sáp mà mặt mũi tinh thần cũng đúng như là người thật, Viên Tôn nhân mỉm cười bụng bảo dạ rằng:

"Hai thằng này chính là hai lối cơ quan mà chúng có cài tên độc ở đây, nếu ta động vào thì tất là nguy hiểm. Vậy ta có dại gì... Bất nhược cứ mặc nó mà đi vào thẳng xem sao..."

Nàng nghĩ như vậy, liền thong thả bước dần đi vào phía trong. Khi vào hết gian phòng đó thì thấy có một cái thang gỗ bắc đi lên trên. Viên Tôn sư thái ngửa mặt lên nhìn, thấy ở trên tức là một gian rộng rãi thì nàng lấy làm hớn hở thích chí, bèn trèo ngay lên thang lần bậc đi lên. Bất chợt nàng mới đi được chừng ba bậc thì bỗng thấy cái thang đổ lật ngay xuống, ở mặt đất hiện ra một cái hố rất to, làm cho nàng phải ngã lăn xuống hố. Viên Tôn sư thái nhác trông xuống dưới thấy có loang loáng những mũi gươm giáo chĩa ngược cả lên và trong hố đó ước chừng sâu tới 20, 30 dặm. Nàng thấy thế lấy làm nguy hiểm, bèn dùng ngay phép phi hành bay thẳng lên trên miệng hố, rồi lại bay vút lên cả từng trên.

Khi lên tới từng trên, mới biết đó là một gian phòng ngủ, giường ghế kê bày chỉnh đốn, mà xung quanh không có cửa ra vào.

Viên Tôn nhìn quanh nhìn quẩn thấy chỗ góc nhà có kê một cái tủ áo mở cái tủ áo ra xem thì thấy trong đó có cửa đi thông ra gian bên cạnh. Nàng nhân bước ngay vào trong tủ chạy thẳng sang phòng bên kia để xem.

Gian phòng bên kia là một gian phòng nhỏ hẹp kém gian phòng trước, mà ở vách ngăn phía trước mặt thì có treo một cái mõ con con và lại có một cái dùi treo ngay bên cạnh. Viên Tôn sư thái lấy làm lạ lùng bèn ung dung đi đến, nhắc lấy cái dùi gõ luôn vào mõ mấy tiếng.

Thì chợt đâu thấy bên phía vách có một cái cửa mở ra. Viên Tôn sư thái vội vàng bước ngay vào cửa thì thấy có một tên đạo đồng đứng đó, ra dáng ngẩn ngơ nhìn mặt Viên Tôn. Viên Tôn không kịp hỏi han chi cả, liền giơ ngay thanh kiếm, tặng cho tên đạo đồng một nhát, rồi xăm đi thẳng vào trong.

Nguyên gian phòng đó cũng là một gian bí mật trong cung Tiêu Dao, tên gọi là Lư Hà các. Trong phòng cũng có bày đặt các thứ giường ghế cài đặt đủ các cơ quan, cốt để lừa hiếp những bạn phụ nữ xưa nay. Ở trong phòng ấy, phía gần cửa có một tên đạo đồng đứng canh giữ luôn luôn và phía ngoài có để một cái mõ, tức là hiệu riêng của Giải Kim Lôi, hễ khi nào muốn vào trong phòng là gõ lên mấy tiếng mõ thì tên đạo đồng mở cửa ngay ra.

Hôm ấy, Viên Tôn sư thái vì không hiểu cái mõ đó là để làm gì, vô ý gõ vào mấy tiếng, tên đạo đồng ở trong tưởng là Kim Lôi đã đến nên vội vàng mở ngay cửa ra, rồi thì Viên Tôn sư thái thừa cơ lần vào ngay được.

Khi Viên Tôn giết đứa đạo đồng rồi, quay vào phía trong, thấy trong phòng kê bày rất là lịch sự, xung quanh tường vách treo toàn màn gấm trướng thêu và dưới đất thì trải toàn thảm nhung màu trắng. trông như hoa tuyết trải khắp dưới chân.

Chính giữa gian nhà có kê một cái ghế rất là kỳ ngộ, không phải ghế ngồi, không phải giường nằm, một đầu cao cao, một đầu thâm thấp, mặt ghế bào đánh nhẵn thín bóng lộn, xung quanh sơn mài đỏ chót, dưới có sáu cái chân rất là vững chãi.

Viên Tôn đương đứng ngẩn ngơ xem ngắm cái ghế không hiểu máy móc ra sao thì chợt thấy ở phía trong giường, màn mở tung ra, rồi có một người đàn ông tức là Dạ Du Thần Giải Kim Lôi ôm một người con gái ở trong ló thò ra. Giải Kim Lôi vừa trông thấy Viên Tôn sư thái thì vội vàng bỏ ngay người con gái kia xuống giường, rồi ngồi ngay ở trên giường, cười nói mà rằng:

- Cô nương sao lại hạ cố đến đây thế kia! Thực là hạnh phúc cho tôi vô hạn... Xin mời cô nương vào đây mà hưởng cái thú nhân sinh.

Viên Tôn sư thái nghe nói nổi giận đùng đùng quát mắng lên rằng:

- Quân dâm tặc kia, mày đừng giở giọng khốn nạn ra trước mặt ta, mà gọi là cái cổ không còn bây giờ.

Nói đoạn liền thổi ngay phi kiếm ra, trỏ vào đánh thẳng Kim Lôi. Giải Kim Lôi thấy vậy mỉm cười một tiếng, rồi cũng thổi phi kiếm ra chống cự lại. Hai luồng phi kiếm đấu nhau chí được chốc lát thì luồng kiếm của Viên Tôn thấy đuối nhỏ đi dần, chừng không thể địch nổi với luồng kiếm của Giải Kim Lôi. Viên Tôn biết thế không chống được, bèn vội vàng quay ra toan tháo chạy.

Bất chợt vừa hay khi ấy thì bỗng thấy Giải Kim Lôi thét lên một tiếng, rồi thấy đạo kiếm quang đó chợt hóa làm đạo bạch quang to hơn một trượng, bao bọc lấy đạo kiếm quang của Viên Tôn vào giữa. không hề động đến Viên Tôn, nhưng Viên Tôn cũng không sao thoát thân ra được.

Rồi chỉ trong chốc lát, đạo kiếm quang của Viên Tôn càng ngày càng thu nhỏ dần lại, chỉ còn vừa bằng cái đom đóm, làm cho Viên Tôn sư thái sợ hãi cuống cuống, không biết làm sao tránh ra được thoát.

Kế đó liền thấy Giải Kim Lôi cười lên ha hả, cúi xuống ôm lấy người con gái ở dưới giường, mang ra cái ghế phía ngoài và quay bảo Viên Tôn sư thái rằng:

- Xin cô nương tha lỗi cho bần đạo, bần đạo phải tự do nô đùa một lúc mới được...

Nói đoạn liền đặt người con ấy xuống cái ghế thì thấy bốn bên cái ghế đều có những móc câu thò lên, móc cả chân tay người con gái lại, làm cho người đó không sao mà cựa quậy được. Viên Tôn sư thái thấy vậy, nhắm nghiền mắt lại, không dám trông ra.

Ngờ đâu nàng vừa nhắm mắt vào thì bỗng Giải Kim Lôi nhảy lấn ngay ra, ôm chặt lấy hai cánh tay nàng, rồi cười khì khì mà nói lên rằng:

- Tôi xin lỗi cô nương, mời cô nương vào đây một lúc...

Nói đoạn liền ôm thốc ngay Viên Tôn sư thái vào thẳng chỗ cái ghế kia. Viên Tôn lúc đó hoảng hốt sợ hãi, cố sức định thoát ra, song không sao mà thoát được nổi. Khi vào chỗ cái ghế nhìn đến người con gái lúc nãy thì đã thấy nằm lăn xuống dưới đất ở bên cạnh ghế, người ngất hẳn đi, mà ngấn nước mắt vẫn còn đầm đìa hai bên má. Viên Tôn vừa phần thương hại người con gái, vừa phần căm tức cho mình, song nàng cố sức cựa quẫy tháo ra mà không ăn thua chi cả.

Rồi liền đó thấy Giải Kim Lôi đặt ngay nàng vào giữa cái ghế đặt người con gái lúc trước, và cũng thấy những dây móc xung quanh mắc lên, giữ chặt lấy cả chân tay, tựa như trói gò cả.

Xong đâu vào đó, Giải Kim Lôi liền ung dung cười nói mà rằng:

- Lão trước đây chỉ vì bần đạo say mến cô nương mà phải lần sang đến đất Vũ Tiến, xuýt bị nguy hiểm đến thân. Hôm nay cũng là trời xui khiến vậy, cô nương lại tự đến đây, vậy xin cô nương hãy gượng vui lòng mà nhận một tấm chân thành của bần đạo, để cho bần đạo được tiếp hôm nay thì thực là vô cùng hạnh phúc.

Nói đoạn liền cười cợt ngả ngớn, đến ngay bên cạnh Viên Tôn, từ từ giơ hai tay cởi áo Viên Tôn ra dáng ung dung đắc ý vô cùng.

Viên Tôn sư thái lúc đó, có chân tay mà không thể động cựa được có võ nghệ mà không thể thi hành được, đành phải trơ trơ nằm ngay như cây gỗ, nhắm nghiền mắt lại để xem Kim Lôi xử trí ra sao?

Tài cao sức giỏi mà chi,

Một giây bất cẩn mà nguy cho đời.

Cho hay những bậc hơn người,

Đường đời nửa bước không sai mới là.

Chương 29: Gặp thầy cũ, Minh Phượng kinh hồn, Mảng trò chơi, Thúy Liên uổng mạng

Bấy giờ Giải Kim Lôi đương loay hoay, sắp sửa động đến Viên Tôn sư thái thì bỗng thấy ở phía ngoài có tiếng người cười ha hả mà nói lên rằng:

- Tôi can lão đạo trưởng, đạo trưởng đừng nên giở chuyện như thế mà nguy...

Giải Kim Lôi nghe nói như vậy giật mình kinh lạ, vội quay nhìn ra thì đã thấy Lục Bất hòa thượng có cái bộ đầu trọc tếu, mình mặc cái áo đạo bào đã rách hai tay áo rộng dài súng sính, đã ở ngoài lù lù đi vào nhà đó.

Giải Kim Lôi vội vàng đứng thẳng ngay dậy, quay ra bảo Lục Bất hòa thượng rằng:

- Hôm nay anh đã đến đây, tôi quyết không khi nào dung thứ cho anh được.

Không dè hắn chưa nói dứt lời thì đã thấy trên đầu Lục Bất hòa thượng phóng ra một đạo kim quang bay theo vào để đánh. Giải Kim Lôi bèn vội vàng nhảy thoắt một cái vào chỗ bên cạnh góc nhà, rồi nấp vào cơ quan mà biến đi mất.

Lục Bất hòa thượng cũng không tìm đuổi Giải Kim Lôi nữa, bèn thu ngay đạo kiếm quang lại rồi chạy sấn đến ghế kia tháo ngay cơ quan dây móc, để cứu cho Viên Tôn trở dậy, khì Viên Tôn trở dậy được rồi, vội vàng toan cúi lạy tạ ơn Lục Bất hòa thượng. Lục Bất hòa thượng gạt đi mà rằng:

- Bây giờ không phải là lúc lễ nghĩa kềnh càng ở đây. Sư thái theo tôi mau mau ra khỏi chốn này, không có thì nguy với chúng.

Nói đoạn bèn quay ngoắt trở ra dẫn đường cho Viên Tôn sư thái cùng đi sang lối Cung Tử vi. Ngờ đâu hai người vừa mới ra đi được mấy bước thì đã thấy Giải Kim Lôi hất hơ hất hải ở đâu chạy sấn ra, đón chắn lấy đường và xông đến toan bắt Viên Tôn sư thái. Lục Bất hòa thượng nhanh mắt trông thấy vội phóng ngay đạo kim quang ở trên tóc ra, cho bay đến để đánh Kim Lôi. Giải Kim Lôi trông thấy cũng cứ ung dung, phóng ngay một đạo kiếm quang ra để chống cự lại.

Kiếm quang của Giải Kim Lôi, nguyên là thứ kiếm "âm dương hỗn hợp" đã từng tu luyện trong mấy mươi năm, có một tính cách linh thiêng vô hạn, nếu phải những tay phi kiếm tầm thường thì không thể nào mà địch lại được. Duy đối với Lục Bất hòa thượng lại là một thứ "Thượng phương tiên kiếm" khác các lối phi kiếm tầm thường, cho nên hai đằng đối địch với nhau lại càng hăng hái, mà phi kiếm của Giải Kim Lôi cũng không thể nào đánh nổi ngay được.

Giải Kim Lôi thấy kiếm thuật của Lục Bất hòa thượng thần diệu như vậy, hắn ta liệu chừng phi kiếm của mình không thể nào đã trị được nổi. Hắn bèn thu ngay kiếm quang lại, rồi lẩm bẩm trong mồm mấy tiếng và quát lên một tiếng "mau" rất to thì liền đó thấy có một con ác thú ở đâu hiện ra, dương nanh múa vuốt xông vào để vồ lấy ngọn kim quang của Lục Bất hòa thượng.

Lục Bất hòa thượng thấy thế, cười sằng sặc lên mấy tiếng, cũng thu ngay đạo kim quang lại, rồi giơ tay lên trỏ vào con ác thú kia một cái thì bỗng lúc đó thấy con ác thú kia nhảy ngay xuống đất, nằm phục một chỗ mà không động cựa được nữa.

Lúc đó Viên Tôn sư thái đứng ở bên cạnh, trông thấy con ác thú phục xuống, vội vàng múa ngay thanh kiếm trong tay xông đến toan đánh, ngờ đâu nàng chưa kịp chạy đến nơi thì bỗng thấy phía trong có tiếng ồn ào rồi nghe thấy tiếng người kêu to lên rằng:

- Thúy Liên tiên nương bị chết mất rồi, các anh mau mau bảo cho quán chủ được biết...

Vừa nghe dứt mấy tiếng đó thì bỗng thấy Giải Kim Lôi biến hẳn sắc mặt đi, trỏ tay vào con ác thú một cái làm cho con ác thú biến đi mất. Đoạn rồi hắn ta cũng quay ngoắt một cái, nhảy vào trong cung Tử Vi như bay như biến.

Viên Tôn sư thái thấy vậy, cười bảo Lục Bất hòa thượng rằng:

- Thằng cha ấy chắc lại có người vợ nào bị chết ở đâu, cho nên hắn vừa nghe nói thì đã hớt hơ hớt hải chạy ngay như thế. Vậy sao đại sư không thừa cơ hội mà đuổi giết nó đi cho rảnh?

Lục Bất hòa thượng cười cười gật gật đáp rằng:

- Chúng ta đã đến đây, dù nó có giỏi tới đâu cũng không thể lọt tay ta được... cái tính mệnh của nó ở trong tay ta cả rồi, có điều chỉ trong sớm muộn mà thôi.

Nói đoạn liền bảo Viên Tôn sư thái cùng đi theo vào thẳng trong cung Tử Vi. Khi vào tới nơi thì vừa hay gặp ngay người em gái Hàn Dao Tử là Kiểu hạ Cơ Hàn Mai Trinh ở đó.

Hàn Mai Trinh không biết Lục Bất hòa thượng là ai, nên trông thấy Lục Bất hòa thượng cùng đi với Viên Tôn sư thái thì có ý khinh mạn mà nói lên rằng:

- Hai vợ chồng nhà sư đi đâu mà dám lò mò đến đây như thế? Hay là muốn nếm thanh kiếm của ta chăng?

Nói đoạn liền múa ngay thanh kiếm ra dáng ung dung nhẹ nhàng xông tới để đánh.

Lục Bất hòa thượng thấy vậy đứng tránh về một bên rồi đưa mắt bảo ý Viên Tôn sư thái. Viên Tôn sư thái hiểu ý bèn múa ngay thanh kiếm xông lên để đánh Hàn Mai Trinh. Đôi bên đương khi đánh nhau kịch liệt thì bỗng thấy Lục Bất hòa thượng ở ngoài nhảy sấn ngay vào, giơ cái đầu trọc đón ngay giữa chỗ thanh kiếm của Hàn Mai Trình chém xuống. Hàn Mai Trinh lấy làm đắc ý, cho là Lục Bất hòa thượng thế nào cũng bị vỡ toang cái đầu trọc tếu phen này. Nhưng không ngờ thanh kiếm của nàng vừa mới giáng xuống đầu Lục Bất hòa thượng thì nghe có tiếng kêu lên đến keng, rồi bỗng thanh kiếm gãy ra làm hai đoạn tung bắn cả đi làm cho cái tay cầm kiếm của nàng cũng bị rát lên như bỏng. Bấy giờ Mai Trinh mới lấy làm nguy hiểm kinh sợ, vội vàng co cẳng chạy trốn.

Thì chợt đâu thấy Lục Bất hòa thượng bước sấn lên một bước, đuổi kịp ngay Hàn Mai Trinh, rồi giơ tay áo bào phất vào sau lưng một cái, làm cho Mai Trinh bị ngã xuống ngay. Đoạn rồi Viên Tôn sư thái chạy sấn lên, giơ kiếm chém cho Mai Trinh một nhát phân thây ra làm hai đoạn!

Khi chém Hàn Mai Trinh xong rồi, Lục Bất hòa thượng trông quanh trông quẩn, thấy xung quanh Tử Vi cung không có lối nào để tìm Giải Kim Lôi được, ông liền rủ ngay Viên Tôn sư thái cùng quay trở ra để tìm sang chỗ khác. Hai người đi được mấy bước, khi gần tới viện Mai Hoa, Lục Bất hòa thượng sợ có người nấp ở phía sau đuổi đánh, nhân bảo Viên Tôn sư thái bước đi lên trước, còn tự mình thì hộ vệ theo sau.

Ngờ đâu Viên Tôn sư thái đương đi thì bỗng dẫm phải một chỗ cơ quan, làm cho mặt đất đương phẳng chợt mở tung ra một cái hố to, rồi nàng bị ngã lăn bổ ngay xuống. Lục Bất hòa thượng trông thấy, vội vàng sấn theo để nắm Viên Tôn sư thái lại.

Trong phía dưới chỗ hố đó, nguyên có một cái giếng thăm thẳm rất sâu ước chứng 20, 30 trượng, trong giếng ngâm toàn những chất thuốc độc hơi độc, nếu ai lỡ sa xuống đó, chỉ trong mấy khắc đồng hồ là bị nước độc ăn rữa thịt xương mà phải chết ngay lập tức. Lúc ấy Viên Tôn sư thái bị ngã xuống, may sao khi gần rơi tới mặt nước thì Lục Bất hòa thượng đã theo kịp và nắm ngay lấy cổ rồi bay vọt trở lên. Khi lên khỏi mặt hố ấy, cái đà bay đương mạnh nên lại thẳng xông lên một quãng cao nữa, chạm vào một cái mái nhà làm cho thủng hẳn một lỗ rồi hai người cùng lên cả trên mới dừng lại được. Khi dừng chân lại đấy thì hóa ra đấy chính là Túy Hồng lâu mà Hồ Bão Bằng đương định bắt hiếp Hoàng Vân Nhi ở trong chỗ đó!

Lục Bất hòa thượng cùng Viên Tôn sư thái vừa đặt chân đứng xuống thì bỗng đâu thấy có một người nấp ở bên cạnh vác thanh kiếm đâm xổ ra đánh. Người đó chính là Lý Nhân Kiệt, vì phải nhường cho Hồ Bão Bằng đùa bỡn với Hoàng Vân Nhi, cho lên mới đứng lẻn ra đó để xem. Khi Lý Nhân Kiệt trông thấy Lục Bất hòa thượng cùng Viên Tôn sư thái thì không hiểu là ai, song cũng đoán chắc không phải là đồng đảng của mình, nên hắn vội vàng hăng hái vác kiếm xông ra đánh ngay lập tức, Bất chợt hắn ta vừa mới múa kiếm xông ra chưa kịp giơ tay thì đã bị Lục Bất hòa thượng phóng ra một đạo kim quang bao bọc lấy hắn, và làm cho hắn phải chết ngay lúc đó.

Đoạn rồi Lục Bất hòa thượng cùng Viên Tôn sư thái ung dung đi vào trong, gặp Hồ Bão Bằng đương định hãm hiếp Hoàng Vân Nhi thì giết ngay Hồ Bão Bằng và cứu Vân Nhi ra được.

Sau khi cứu được Hoàng Vân Nhi rồi, Viên Tôn sư thái nhân đem qua các chuyện đó nói cho Vân Nhi biết. Vân Nhi nghe đoạn tỏ ý kinh ngạc vô cùng, bèn hỏi Lục Bất hòa thượng rằng:

- Bây giờ Giải Kim Lôi đã trốn đi đâu mất, vậy đại sư nên nghĩ cách nào lùng bắt được nó, mà trị ngay nó đi, kẻo để đến sau này thì tất là con cái những đám lương dân sẽ còn nguy hại không biết tới đâu mà kể.

Lục Bất hòa thượng cười cười gật gật mà rằng:

- Chính ta đây cũng định như thế đó. Nhưng ngươi nên biết việc này hãy cứ ung dung và trong quán nó còn nhiều cơ quan nguy hiểm, nếu mình mà vội thì tất lại lở có phen... Vậy hiện giờ các ngươi hãy cứ theo ta đi sang bên này xem sao cái đã...

Nói đoạn liền dẫn Viên Tôn sư thái cùng Hoàng Vân Nhi đi ra ngoài lầu Túy Hồng, rồi quanh quẩn cùng sang Phong Hỏa quán. Khi vào tới Phong Hỏa quán thì thấy trong đó vắng tanh vắng ngắt không có một ai. Hoàng Vân Nhi có tính nóng nảy sạo sục bèn chạy lùng khắp trong quán để tìm xem có thấy cơ quan bí hiểm gì không.

Bất chợt nàng đương loanh quanh tìm kiếm thì bỗng dẫm phải một hòn gạch lật nghiêng ngay đi, rồi thấy ở phía dưới hòn gạch có lửa phè phè phun lên thẳng vọt đến tận nóc nhà, rồi chỉ trong chốc lát là thấy gió thổi tứ tung làm cho thế lửa bốc cháy ầm ầm trong quán. Lục Bất hòa thượng biết thế nguy hiểm tới nơi, bèn tay tả cắp Hoàng Vân Nhi, tay hữu cấp Viên Tôn sư thái, nhảy vội lên một cái thực mạnh, phá thủng hẳn nóc quán mà lôi lên cả phía trên. Lên được phía trên rồi, Lục Bất hòa thượng hạ xuống mặt đất thì thấy trên đầu Hoàng Vân Nhi đã bị cháy mất nhiều tóc, chỉ còn một ít ngắn ngủi trên đầu, trông rất buồn cười ngộ nghỉnh.

Lục Bất hòa thượng nhân cười bảo Hoàng Vân Nhi rằng:

- Nhà ngươi thử coi đó, nếu không cẩn thận một tí thì phỏng chừng có nguy tính mệnh hay không?

Hoàng Vân Nhi cũng biết là mình nóng nảy vội vàng, nên nghe nói như vậy thì chỉ lặng ngắt mà không dám nói năng gì cả.

Vừa hay lúc đó, trông thấy ở phía trước mặt có một con đường hẻm bé nhỏ con con, Lục Bất hòa thượng bèn dẫn Viên Tôn sư thái cùng Hoàng Vân Nhi cùng theo con đường hẻm đó để đi.

Đi chừng mười lăm bước thì đã đến chỗ tận cùng con đường hẻm, có một nếp nhà to lớn ngăn chặn lấy đường. Ngay phía trước cửa nhà đó, có một tên đồ đệ rất giỏi của Giải Kim Lôi là Thái Hoa Hồ Sử Phương và một người nữa Bái Hồng Trang Quý Phàm Nhân đương đứng thẩn thờ canh giữ.

Sử Phương trông thấy bọn Lục Bất hòa thượng đi đến thì quát to ngay lên mà hỏi:

- Nhà sư nào, ở đâu mà lại có cái diễm phúc vớ được hai người mĩ nữ thế kia !

Hoàng Vân Nhi nghe nói như ấy nổi giận đùng đùng, toan sấn ngay liền để đánh thì chợt thấy Lục Bất hòa thượng đã cười lên sằng sặc, và trên đỉnh đầu đã phun ra một đạo kim quang, phóng sang để đánh Sử Phương.

Sử Phương cũng phóng ra một luồng phi kiếm để đánh chống lại.

Nhưng chỉ trong chốc lát, kiếm quang của Sử Phương không thể địch nổi với đạo kim quang, làm cho Sử Phương cùng Quý Phàm Nhân đều sợ hãi kinh hoàng, toan co cẳng kéo nhau chạy trốn. Không ngờ hai người chưa kịp quay chạy thì đạo kim quang để loáng loáng cuốn theo tới nơi, làm cho hai người trở tay không kịp mà hai cái đầu bỗng đã rơi ngay xuống đất.

Đoạn rồi Lục Bất hòa thượng dẫn ngay Viên Tôn sư thái cùng Hoàng Vân Nhi đi vào gian nhà đó để xem.

Khi vào tới gian nhà đó thì lại chính là một gian trong cung Tiêu Dao, mà Tiêu Minh Phượng cùng mấy chục tên thiếu nữ đương vui đùa trong đó. Minh Phượng ở trong cung đó, nguyên tưởng là một nơi có cơ quan hiểm trở, vả lại có người rất giỏi canh giữ ở ngoài thì dẫu có tài thánh cũng không vào được. Bởi thế nên chàng tự do vững chí nô đùa, không cần đề phòng chi nữa.

Bất chợt lúc ấy đột nhiên trông thấy Lục Bất hòa thượng cùng mấy người sừng sực đi vào, thì trong bụng lấy làm loáng choáng kinh sợ, nghĩ thầm một mình: "Có lẽ hai vị sư huynh đứng canh cửa ở ngoài, đã lại mảng đi vui thú ở đâu, cho nên lão này mới vào tận đây được hẳn..."

Nghĩ tới đó, chàng liền đứng phắt dậy, nhảy một cái rất mạnh, vào trong một chỗ xó vách gần đó hiện ra một chỗ cơ quan, rồi ẩn mình trốn đi lập tức.

Viên Tôn sư thái cùng Hoàng Vân Nhi toan nhảy theo để đuổi song bị Lục Bất hòa thượng ngăn không cho đuổi, hai người đành lại phải thôi.

Lúc đó bọn thiếu nữ ở trong nhà thấy Tiêu Minh Phượng trốn rồi, duy còn có bọn Lục Bất hòa thượng ở lại thì ai nấy đều lấy làm sợ hãi vô cùng, vội vàng quì cả xuống đất một lượt, kêu lạy Lục Bất hòa thượng để xin tha giết.

Lục Bất hòa thượng nhoẻn cười hỏi bọn kia rằng:

- Các ngươi đến đây là tự ý tình nguyện muốn đến hay là bị ai bắt ép mà phải đến đây?

Bọn kia đều xước mướt khóc lóc, đồng thanh đáp rằng:

- Dám thưa hòa thượng, chúng tôi đều là con nhà tử tế, song không biết vì sao đương đêm ở nhà thì có người bắt đem tới đây, rồi giam hãm mãi, làm cho chết hết bọn này, rồi lại bọn khác thay vào, không một lúc nào là ngớt. Chúng tôi đã bao pheo toan tìm cách trốn, nhưng ở đây cơ quan bí hiểm rất nhiều, hễ ra tới cửa là lại bị bắt lại ngay, không thể nào trốn đi thoát được. Hôm nay cũng là phúc đức được gặp hòa thượng vào đây, vậy xin hòa thượng làm phúc cứu cho chúng tôi thoát khỏi chỗ này, chúng tôi được đội ơn tái tái sinh vô hạn...

Nói đoạn bọn chúng lại khóc nức khóc nở không thôi. Lục Bất hòa thượng trông thấy tình cảnh đáng thương, bèn gật đầu bảo bọn chúng rằng:

- Các ngươi quả có bụng muốn ra thì ta đây sẽ cứu cho ra. Nhưng hiện giờ các ngươi hãy cứ yên chí đợi cả ở đây, để lát nữa ta sẽ đến đây ta đón.

Nói đoạn lại quay lại bảo bọn Viên Tôn cùng Vân Nhi rằng:

- Thằng cha Giải Kim Lôi tàn ác đến thế là cùng! Phen này nếu ta không ra công trị tiệt nó đi thì thiên hạ nhân gian còn tai hại chưa biết tới đâu mà kể.

Nói đoạn bèn cùng Viên Tôn và Vân Nhi lại theo lối cửa sau đi chuyển sang bên phía khác. Ba người đi một lúc thì lại tới một gian nhà rất là to rộng đẹp đẽ, khác hẳn các nơi nhà trước, mà ngoài cửa cũng đóng im ỉm không có một ai. Lục Bất hòa thượng đi tới cửa, trông trên trông dưới, không thấy có một tí gì máy móc bí mật, ông bèn giơ chân đạp cửa một cái rất mạnh thì cánh cửa tung bật ngay ra.

Khi cánh cửa tung ra, nhìn tới trong nhà thấy đồ đạc kê bày, chẳng khác gì nơi cung điện, mà lại có tới ba bốn chục người thiếu nữ cùng mặc quần áo chẽn mình, đương cùng nhau hoặc nằm hoặc ngồi, ngổn ngang nhớn nhác ở trong.

Bọn ấy thoạt trông thấy ba thầy trò Lục Bất hòa thượng vào thì ai nấy đều ra vẻ giật mình kinh sợ, chạy ùa xuống toan trốn, nhưng không lối nào mà trốn đi cho thoát. Đoạn rồi chúng cùng run lên nhong nhóc, vội vàng quay lại lạy như tế sao, kêu xin tha mạng.

Lục Bất hòa thượng thấy vậy, cười hỏi lên rằng:

- Ai giết các ngươi làm chi, mà các ngươi van lạy thêm phiền. Ta chỉ hỏi các ngươi, quán chủ ở đâu, các ngươi có biết hay không?

Chúng nghe nói mới hơi yên định tinh thần; đều đồng thanh đáp rằng:

- Thưa hòa thượng, chúng tôi không được biết đâu cả... Trong đây lâu đài cung điện rất nhiều chúng tôi ở đâu thì nguyên biết đó và lúc nào quán chủ đến đây thì chúng tôi được biết lúc ấy mà thôi, còn ngoài ra tịnh không chút gì biết tới.

Lục Bất hòa thượng nghe nói cười cười gật gật mà rằng:
- Nếu vậy các ngươi có muốn ra thoát chốn này thì sửa soạn sẵn sàng cả đi, chỉ nội khoảng đêm hôm nay là ta phá tan chỗ này chứ không còn để một chút gì sót lại.

Bên kia thấy Lục Bất hòa thượng nói như vậy thì nét mặt ngơ ngơ ngác ngác ra ý nửa tin nửa ngờ không ai nói một câu gì.

Hoàng Vân Nhi thấy thế, rút ngay thanh kiếm cầm nhăm nhăm ra tay mà nói lên rằng:

- Hòa thượng đã truyền như thế, ai tin thì đi thu xếp ăn mặc gọn gàng ngay đi, mà ai không tin thì sẵn thanh kiếm đây, ta tặng ngay cho mỗi người nhát bây giờ...

Chúng nghe tới đó, mới vâng lời răm rắp quay vội mỗi người mỗi xó, không dám nói năng bàn hỏi chi nữa. Lục Bất hòa thượng thấy chúng quay đi rồi bèn lại nhủ Viên Tôn sư thái cùng Hoàng Vân Nhi quay ra đi sang chỗ khác.

Cách đó một quãng thì đi sang gác Phi Hồn, lại gặp ngay Vân Trung Hạc Ngụy Chân và Lưu Hướng cũng đi tới đó. Lục Bất hòa thượng nhân vỗ vào vai Lưu Hướng mà hỏi ngay rằng:

- Cậu bé con này cũng lại đến đây được hay sao?

Lưu Hướng ấp úng chưa kịp trả lời thì Hoàng Vân Nhi đã lại hỏi ngay:

- Tôi nghe nói chúng bắt được anh định đem tế kiếm, vậy sao anh lại còn thoát được tới đây?

Lưu Hướng cười rằng:

- Chỗ này chưa phải là chỗ có thể nói chuyện được, xin để lúc khác sẽ hay. Bây giờ ta hãy hiệp lực lại mà tìm Giải Kim Lôi cùng Tiêu Minh Phượng mà trị nó đi cái đã.

Lục Bất hòa thượng nghe nó gật đầu khen phải, bèn cùng nhau quay ra ngoài Phi Hồn các rồi chuyền đi các lối để tìm.

Nguyên lúc trước, sau khi Lưu Hướng biết tin sư phụ là Âu Dương Vĩnh Minh bị quản ở Bách Linh đài, chàng bèn lập cách nói với Thúy Liên để nhờ Thúy Liên đi ra cứu hộ. Được một lát quả thấy Thúy Liên quay vào, tươi cười hớn hở mà bảo chàng rằng:

- Sư phụ của công tử, tới đã lập kế phóng thoát ra rồi, ông cụ có thuật phi kiếm rất giỏi, sau khi ra khỏi Bách Linh đài thì hóa kiếm quang mà vụt đi ngay, cho nên tôi cũng vững tâm, không còn sợ ai có thể làm gì được nữa. Vậy tôi về báo tin cho cậu biết cậu mừng. Còn công chuyện tối nay thế nào, cậu đã nhận lời với tôi xin cận cũng đừng sai lời mới được.

Lưu Hướng cũng gượng gật đầu mà không nói gì. Thúy Liên lại làm ra bộ e thẹn mà nói:

- Cậu nên xét cho tôi, việc này không phải là tôi cố ép nài bắt cậu làm điều bất nghĩa làm chi, song ngặt vì ở đây đường lối hiểm nghèo, nếu cậu không làm như thế thì cũng chưa có cách gì mà thoát thân ngay được. Vả chăng tôi đây cũng là một cánh hoa tàn, chẳng qua chỉ muốn cùng cậu hiệp lực đồng tâm để cùng giết cái thằng gian ác cho nó thỏa lòng, chứ ngoài ra tôi còn tưởng đoái đến chi. Vậy nếu cậu có thực lòng thương đoái đến tôi thì cái ơn tri ngộ ấy, sau này tôi xin kết cỏ ngậm vành để báo...

Thúy Liên nói tới đó, bỗng dưng rân rấn tuôn đôi hàng lệ, tỏ ý rất thương.

Lưu Hướng thấy vậy cũng hơi cảm động trong lòng, nhân bảo Thúy Liên rằng:

- Bà chị đối với tôi, có một cái ơn rất nặng, đã cứu cho tôi khỏi chết, rồi lại cứu cho sư phụ của tôi ra khỏi nguy nan, tôi đây có lẽ đời nào quên được. Vậy sau đây tôi xin bái nguyện đất trời, nhận bà chị làm người nghĩa tỉ, để mong có ngày trả nghĩa đền ơn, như thế phỏng bà chị có vui lòng mà nhận cho chăng?

Thúy Liên nghe nói, cười nhạt một tiếng rồi đáp:

- Cái đó thì xin tùy cậu. Cậu nghĩ làm sao cho ổn thì cậu cứ nghĩ. Tôi khắc có cách của tôi...

Nói đoạn nàng liền đứng đậy, nhìn ngửa nhìn nghiêng một lúc rồi thở dài mà nói liền rằng:

- Hôm nay khí trời oi quá, có lẽ không tắm thì không sao chịu được?

Nói tới đó liền cởi áo ngoài ra, ở trong chỉ mặc một cái áo lót mình, cộc ngắn rộng rãi, hai tay và ngực đều hở cả ra. Đoạn rồi nàng đến gần chỗ Lưu Hướng ngồi, nắm lấy tay Lưu Hướng dí vào bụng nàng mà nói lên rằng:

- Cậu thử xem, có phải bụng tôi mồ hôi ướt đằm ra đây không?

Lưu Hướng bị đặt tay vào bụng, thấy bụng nàng mát lạnh hẳn đi thì vội vàng giựt tay lại, rồi ra dáng trân trọng mà rằng:

- Bà chị chớ cởi áo ra thế, lỡ khí lạnh bốc vào bị cảm làm sao?

Thúy Liên nhoẻn miệng cười mà rằng:

- Cậu cẩn thận quá ? Cậu tướng tôi nực thế này mà đóng áo xống vào thì sao chịu được! Này đây cậu thử sờ lại mà xem...

Nói tới đó lại đến ngay trước mặt Lưu Hướng, đứng sát vào tận nơi vén hẳn cái áo lên, để lộ cái bụng trắng nhuễ trắng nhại, sát vào giữa mũi Lưu Hướng và hỏi:

- Đây cậu xem, có phải bụng tôi...

Thúy Liên vừa nói tới đó thì Lưu Hướng không nhịn được nữa, liền đứng phắt ngay dậy, nghiêm nghị nét mặt mà nói lên rằng:

- Bà chị làm thế không được! Lưu mỗ nhờ ơn bà chị cứu vớt toàn được tính mạng, đã đành Lưu mỗ khắc dạ để lòng, không bao giờ mà quên được; duy đối với những việc nhảm nhí trăng hoa thì Lưu mỗ không phải là người như thế, bà chị đừng nên lầm tưởng mà uổng mất công... Từ nay xin bà chị phải giữ thận trọng thì hơn...

Lưu Hướng nói dứt lời thì nét mặt lại hầm hầm nghiêm nghị tựa như tượng một ông long thần, không ai xâm phạm đến được.

Thúy Liên thấy thái độ Lưu Hướng như vậy, trước còn thẹn thò đôi chút sau bỗng sinh ra tức giận vùng vằng, bèn sỉa vào mặt Lưu Hướng mà nói lên rằng:

- À ta tưởng anh là người linh lợi biết điều cho nên ta đối với anh hết lòng tử tế... Ai ngờ anh trở mặt như trở bàn tay, như thế phỏng thương sao được ? Ta bảo thực cho anh biết, anh tài giỏi cứng cỗi ở đâu không kể, nhưng đã lọt vào tay ta thì ta nói sao phải theo như vậy. Bằng không thì ta truyền đời khó lòng sống được với ta.

Lưu Hướng nghe mấy câu đó, tức giận nổi lên, đã toan sinh sự không sợ, song nghĩ đến cái công cứu mình khỏi chết thì lại cảm động trong lòng, đứng lặng hẳn người không nói chi nữa.

Thúy Liên thấy thế, trong bụng đoán là Lưu Hướng đã hồi tâm nghĩ lại, nàng bèn lững thững đi đến bên cạnh chỗ chàng đứng, nắm lấy tay chàng, cười nói ngọt nhạt mà rằng:

- Này cậu ơi! Tôi nóng tính tôi nói như thế cậu đừng chấp trách làm chi. Nhưng tôi khuyên cậu, cậu cũng nên nghĩ lại những lời đã hứa với tôi, mà chớ nên nuốt lời mới phải. Tôi đây đối với cậu chẳng qua là túc trái tiền duyên, dù cậu có muốn đi đâu, nhưng tôi đã không ưng cho thì cậu cũng chớ tưởng làm chi thêm uổng.

Nói đoạn lại cầm tay Lưu Hướng để dí vào hẳn bụng mình, tỏ ra thái độ lả lơi phong tình vô hạn. Lưu Hướng tới đó, biết sự thể của mình, nếu cứ lấy lời ngon ngọt mà nói thì quyết không tránh được nào.
Chàng bèn giở ngay thái độ cương quyết, dằng cái tay ra đến vùng một cái, rồi giở giọng gắt mà nói rằng:

- Người đâu mà không biết nghĩa lý chút nào! Lưu mỗ đã nói như vậy, dù sấm sét búa rìu cũng không khi nào thay đổi, chỉ trừ phi đến chết là cùng...

Nói đoạn liền quay ngay mặt lại phía Thúy Liên, hai chân đứng lối chữ đinh (T), hai tay nắm chặt quả đấm, lăm lăm giữ thế.

Thúy Liên cười nhạt một tiếng rít hai hàm răng lại, rồi gật gật nói một mình rằng:

- Được lắm! Ngươi đã cố tâm như thế, rồi đây ta liệu cho...

Nói đoạn liền quay vào chỗ gốc giường, giật cái giây buộc ở góc giường thì tuy phía ngoài có một tiếng kêu đến coong, rồi có một tên đạo đồng bé nhỏ ở lối cửa nách chạy thẳng ngay vào.

Tên đạo đồng vừa vào tới nơi thì ra dáng lễ phép chạy đến trước mặt Thúy Liên, chắp vòng tay lại mà rằng:

- Tiên nương gọi có việc chi ?

Thúy Liên gật đầu mà rằng:

- Ta cần dặn ngươi phải trông luôn ở ngoài cửa đó, nếu ai có vào thì ngươi mau mau báo trước cho ta...

Tên đạo đồng dạ một tiếng rồi lại quay ngoắt lối cửa nách đi ra. Bấy giờ Thúy Liên liền quay vào, ra vẻ điềm đạm đứng đắn, bảo Lưu Hướng rằng:

- Nào bây giờ cậu định thế nào? Cậu nên nói rõ cho tôi được biết?

Lưu Hướng cũng làm bộ nghiêm nghị mà đáp:

- Tôi định thế nào, tôi đã nói cả với bà chị rồi. Lòng tôi đã quyết thì không khi nào mà tôi thay đổi được nữa... Vậy xin bà chị định sao tùy ý.

Thúy Liên nghe tới đó, liền cười nhạt bảo Lưu Hướng rằng:

- Nếu vậy được lắm. Cậu đã không ưng ý ở đây với tôi, vậy tôi đưa cho cậu ra về, phỏng cậu có bằng lòng hay không?

Lưu Hướng nghe câu ấy thì vẻ mặt hớn hở tươi cười, vội vàng vái thụp xuống đất, ân cần nói với Thúy Liên rằng:

- Bà chị có lòng thương tôi như thế thì cái ân đức ấy tôi xin khắc xương để dạ, mong ngày bảo đáp về sau...

Thúy Liên lúc đó có vẻ ung dung nhạt nhẽo, quay bảo Lưu Hướng rằng:

- Đi, mời cậu đi ra lối này với tôi.

Nói đoạn liền thân hành đi trước, quay ra chỗ cửa về bên phía tả mở cánh cửa ra, rồi bảo Lưu Hướng rằng:

- Mời cậu đi ra lối này, rồi tôi sẽ trỏ đường cho cậu đi ra...

Lưu Hướng nghe nói, vội vàng ra vẻ hớn hở vui mừng, theo ngay lối cửa ấy đi ra. Khi bước ra khỏi cửa thì thấy đó lại là một gian phòng, có vẻ tĩnh mịch hơn cả gian phòng lúc nãy. Lưu Hướng bước vào trước thì thấy Thúy Liên cũng nối gót theo ập vào sau, rồi cái cánh cửa phòng bỗng dưng đóng ập ngay lại.

Lưu Hướng nhìn quanh nhìn quẩn, không thấy có lối đi ra thì trong bụng có ý nghi ngờ liền hỏi Thúy Liên rằng:

- Ở đây là một cái buồng kín thế này thì đi ra lối nào cho được? Xin cô nương lại đưa tôi về chỗ cũ để tôi tìm lối, tự tôi đi lấy còn hơn.

Thúy Liên cười nhạt một tiếng, rồi nghiêm hẳn nét mặt lại, bảo Lưu Hướng rằng:

- Tôi nói thật cho anh biết, anh đã vào đến chốn này thì cho dẫu anh có mọc hai cánh nữa cũng không thể nào mà bay đi đâu thoát được .

Lưu Hướng nghe dứt lời thì máu nóng bốc lên sùng sục, không thể nào nén tâm đi được, nhân thấy bên cạnh tường có một cái côn dựng gần ở đó, chàng liền vớ ngay cái côn quay lại đối diện với Thúy Liên, giơ côn thủ thế, mà nói to lên rằng:

- Lưu mỗ đã nói thì quyết không khi nào mà lại thay lời... Vậy nếu mà cưỡng bách quá đáng thì Lưu mỗ chỉ có quyết liều sống chết mà thôi.

Thúy Liên nghe nói, cũng hầm hầm nét mặt ra dáng giận dữ, lẳng lặng chẳng nói chẳng rằng, liền rút ngay cái thắt lưng da thắt bên mình, nhảy sấn sang đánh trước Lưu Hướng. Lưu Hướng cũng không chịu im, liền giơ ngay cái côn, bắt cái thắt lưng da bật hẳn lên, rồi lại giơ côn đánh luôn bổ thượng một cái, nhằm giữa đỉnh đầu Thúy Liên.

Thúy Liên tức tối không sao chịu được lại thu cái thắt lưng da lại rồi nhảy ngoắt ra phía sau Lưu Hướng nhanh như con thỏ làm cho Lưu Hướng không kịp đề phòng. Thúy Liên lừa cơ hội ấy bèn giở một ngón cước võ nghệ cao siêu nhảy đá vào eo Lưu Hướng, khiến cho chàng phải ngã vật ngay ra. Đoạn rồi Thúy Liên thừa thế nhảy sấn lên cưỡi bụng Lưu Hướng, ghì hai chân xuống, còn hai tay thì chặn lấy hai tay của chàng, chẳng khác gì con ếch đương vồ cái hoa dâm bụt.

Lưu Hướng lúc đó, vừa phần tức tối vừa phần hổ thẹn, cố dùng hết sức bình sinh để toan cựa dậy, song cũng không sao mà cựa được nổi.

Đương khi nguy cấp đó thì bỗng thấy cái cánh cửa đi vào lúc nãy mở tung ngay ra, rồi thấy có một tên hầu đạo đồng lúc trước, xống xả chạy vào. Thúy Liên trông thấy lấy làm ngạc nhiên toan quay lại hỏi thì chợt thấy phía sau đứa đạo đồng đó, lại có một người lão đạo sĩ theo gót sồng sộc đi vào.

Lưu Hướng liếc trông người đạo sĩ đó thì lại chính là lão đạo trưởng Ngụy Chân ở đó, chàng liền kêu to lên rằng:

- Xin lão đạo trưởng giết con dâm phụ này đi và cứu cho tiểu tử không thì tiểu tử nguy hiểm bây giờ.

Thúy Liên nghe câu nói thì biết ngay ông già đó là đồng đảng với Lưu Hướng, nàng liền giơ tay điểm cho Lưu Hướng một huyệt, rồi đứng phắt ngay dậy quay ra đối địch với Ngụy Chân. Bất chợt nàng vừa đứng dậy thì Ngụy Chân đã bước sấn tới nơi, giơ cái phất trần phất luôn cho nàng một cái, làm cho nàng nhào hẳn người xuống, xô đi mấy bước loạng choạng suýt ngã lăn ra.

Cái phất trần ấy của Ngụy Chân đạo trưởng, vốn là một thứ bảo bối dày công tu luyện đã lâu. Giá phải một tay bản lĩnh tầm thường mà bị ông ta phất cho một cái như thế thì đã ngã vật cổ xuống, mà phần hồn lìa hẳn phần xác.

Duy Thúy Liên cũng là một tay đáo để không vừa, cái bản lĩnh của nàng tuy có kém thua Ngụy Chân nhiều ít song so với Lưu Hướng cũng còn gấp mấy lần hơn.

Bởi thế nên khi nàng bị cái phất trần phất vào thì chỉ hơi lảo đảo chực ngã rồi nàng lại gượng được ngay và lại múa ngay cái dây da ấy nhảy sấn đến để đánh lại đạo trưởng Ngụy Chân.

Ngụy Chân thấy vậy cười nhạt một tiếng, đứng vững trơ trơ không hề bước tránh. Ông đợi cho cái dây lưng da của Thúy Liên đánh vào đến mình thì ông chỉ cầm cái phất trần khẽ phất một cái, là cái dây lưng da rơi hẳn khỏi tay Thúy Liên và bắn thẳng ngay sang góc phòng bên kia.

Thúy Liên lúc đó luống cuống kinh sợ, vội vàng thổi ngay phi kiếm trỏ sang để đánh Ngụy Chân. Ngụy Chân tay phải cầm cái phất trần, tay trái giơ lên thì cũng có một quầng phi kiếm ở giữa bàn tay bay ra, loang loáng đánh chống với luồng phi kiếm của Thúy Liên.

Được một lúc, luồng kiếm của Thúy Liên một ngày một thu nhỏ lại dần, cơ hồ không sao mà chống chọi được. Thúy Liên thấy địa thế nguy cấp, vội vàng toan quay ra cửa để chạy.

Bất chợt nàng chưa kịp chạy thì bỗng thấy làn phi kiếm của nàng vụt tắt hẳn đi, rồi luồng phi kiếm của Ngụy Châu vùn vụt bay sắn ngay đến, cắt đứt ngay cổ Thúy Liên, làm cho đầu rơi một nơi mình ra một nẻo.

Ngụy Chân thấy vậy mỉm cười mà rằng:

- Thế là trừ được một con dâm phụ đi rồi.

Nói đoạn quay nhìn lại đứa tiểu đạo đồng thì thấy nét mặt đã xám xanh lại đứng lặng hẳn một chỗ, tựa như khúc gỗ dựng bên tường. Ngụy Chân bèn cầm cái phất trần khẽ phất vào mặt tên đạo đồng một cái thì tên đạo đồng bỗng lại như người ngủ mơ sực tỉnh ngay dậy. Tên đạo đồng vừa mới tỉnh ra, liền vội vàng hốt hoảng cắm cổ quay ra phía ngoài chạy thẳng và đem tin Thúy Liên bị chết loan báo cho Giải Kim Lôi biết.

Đằng này Ngụy Chân thấy tên đạo đồng đi rồi, bèn cúi xuống khai ngay huyệt cho Lưu Hướng cho chàng tỉnh dậy. Đoạn rồi Ngụy Chân hỏi thăm các chuyện vừa qua. Lưu Hướng đem đại khái thuật cho Ngụy Chân nghe lại một lượt.

Ngụy Chân nghe đoạn, nhân bảo Lưu Hướng rằng:

- Nếu vậy thực là hạnh phúc cho anh, chứ nếu ta không gặp tên đạo đồng, mà không theo nó vào đây thì bấy giờ có lẽ khó lòng anh còn sống được. Ta xem con bé này, nó cũng là một tay đáo để chớ không phải vừa, nếu để cho nó còn sống thì nó còn giúp đỡ cho Giải Kim Lôi, làm hại người đời chưa biết tới đâu mà nói, Lưu Hướng nhân lại hỏi ngay Ngụy Chân:

- Vậy lão đạo trưởng đã gặp Giải Kim Lôi chưa, và đã có vị nào tìm nó mà trị nó được chưa?

Ngụy Chân lắc đầu đáp rằng:

- Chính tôi cũng chưa gặp nó ở đâu. Tôi cùng sư phụ anh là Lương Hưng Đạo cùng vào trong quán Tam Tinh, rồi sau chia ra hai người hai ngả, hoặc Lương sư phụ anh có gặp hay không thì tôi không biết. Còn tôi, tôi vừa mới đi vào chỗ đường hẻm ngoài kia thì gặp ngay tên đạo đồng lúc nãy. Nó trông thấy tôi, tôi chưa kịp hỏi câu gì thì nó đã đâm đầu chạy qua gian buồng ngoài rồi lần vào đây, bởi thế nên tôi mới theo vào đây mà cứu anh được.

Nói đoạn lại quay bảo Lưu Hướng rằng:

- Tôi nghe nói ở gần chỗ này có một nếp phòng gọi là Lưu Hà các. Hình như Giải Kim Lôi lẩn quất ở đó, vậy ta thử sang cả đó xem sao.

Nói đoạn hai người bèn kéo nhau trở ra, đi quanh đi quẩn một lúc cùng đến Phi Hà các tìm tòi cũng không thấy tung tích Kim Lôi ở đó. Ngụy Chân lại bảo Lưu Hướng kéo nhau sang ngay bên các Phú Hồn.

Khi đi tới nơi thì vừa hay bắt gặp Lục Bất hòa thượng cùng Viên Tôn sư thái và Hoàng Vân Nhi cũng đi tới đó. Năm người liền thăm hỏi qua loa các chuyện, rồi lại rủ nhau cùng đi một bọn để dò tìm bắt Giải Kim Lôi.

Đường nguy lối hiểm xông pha,

Lạ lùng nào biết vào ra lối nào?

Họa chăng có bậc anh hào,

Vì đời ra sức dễ nào quận công

Rồi đây tan sạch bụi hồng

Cho đời biết ngọn gươm hùng từ đây.

Chương 30: Một trường kịch đấu, anh hùng lại gặp anh hùng, Nửa mũi oan đao, ác báo lại hoàn ác báo

về phần Dạ Du Thần Giải Kim Lôi, hôm đó khi đương đánh nhau cùng Lục Bất hòa thượng thì bỗng thấy tin báo là tiên nương Diêm Thúy Liên bị chết. Hắn lấy làm choáng hồn kinh sợ, vội vàng bỏ bọn Lục Bất ở đó, rồi tất tả chạy vào chỗ cơ quan, lẻn mình trốn ngay sang Lưu Hương Uyển để xem.

Khi tới nơi, hắn thấy Thúy Liên mình mặc quần áo mỏng chẽn sát người, mà cổ thì bị đứt làm đôi, chàng ta vội đoán cho là Thúy Liên bị bọn nào hiếp hãm, đến nổi thiệt thân như thế.

Nhân vậy, hắn lấy làm cảm động xót thương, trong bụng lại càng căm tức bọn Lục Bất hòa thượng và lập tâm quyết quay ra tìm cho kỳ được, để liều sống thác một phen.

Ngờ đâu hắn lật đật quay ra, vừa mới đi tới trước điện Tam Tinh thì gặp ngay Lục Bất hòa thượng Bành Khải Lôi, Vân Trung Hạc Ngụy Chân cùng Viên Tôn sư thái, Hoàng Vân Nhi và Lưu Hướng tất cả năm người cùng đi tới đó.

Giải Kim Lôi thoạt trông thấy 5 người thì máu nóng bốc sực ngay lên, không kịp nói năng chi cả, vội phóng ngay phi kiếm ra trỏ đánh bọn kia lập tức. Đằng kia Lục Bất hòa thượng cùng Ngụy Chân cũng phóng ra hai đạo kiếm quang đánh lại. Ba đạo kiếm cùng đánh nhau giữa trước điện Tam Tinh, làm cho mọi người đứng xem đều phải lắc đầu lè lưỡi kinh sợ vô cùng.

Kim Lôi lúc đó nhân thấy bọn Lục Bất đằng này người đông thế mạnh, liệu chừng một mình không thể địch nổi. Hắn bèn nhất diện phóng kiếm đánh luôn và nhất diện lại ấn cơ quan dưới chân, khua chuông báo hiệu để gọi đồ đảng cùng vào giúp cứu

Thì quả nhiên sau khi tiếng chuông báo hiệu nổi lên, liền thấy ngay Ngọc Mĩ Nhân Hàn Dao Tử, Phi Hồ Điệp Chu Vân và Hoàng Yên Viên Điệp Kỳ cùng chạy tới ngay trước điện để đánh giúp Giải Kim Lôi.

Kế đó lại thấy Trừ ma tôn giả Tả Pháp Thông, Giáng ma tôn giả Phan Tam Diệu, Phục ma tôn giả Tử Bình và Khu ma tôn giả Vương Quang, cùng theo lối phía trước điện Ngọc Hoàng xông đến. Viên Tôn sư thái cùng Hoàng Vân Nhi và Lưu Hướng thấy vậy, liền múa ba thanh kiếm xông ra chống cự với bọn bốn người tôn giả mới vào.

Rồi chỉ thấy trong chốc lát thì lại có Phong, Hỏa, Lôi, Điện Nhật, Nguyệt, Tinh, Thần, tám vị pháp sư đều ở đâu trong chỗ cơ quan về phía bên tả hăng hái xông ra. Lại thấy Hộ pháp linh Quan Doãn Thông, Trợ pháp linh Quan Doãn Thường, Bảo pháp linh Quan Triệu Bình, Thân pháp linh Quan Thạch Tam Nguyên, Chưởng pháp linh Quan Mã Long và Án pháp linh Quan Vương Nhất Bình, tất cả sáu vị linh quan đều theo cơ quan ở phía bên hữu hăng hái xông ra.

Những bọn người này không ai là biết kiếm thuật, song võ nghệ cũng đều đứng vào hạng khá giỏi, nên đều xúm lại để đánh bọn Viên Tôn sư thái, Hoàng Vân Nhi và Lưu Hướng.

Lúc đó Âu Dương Vĩnh Minh thấy thế lực đằng kia quá đông mà bọn này chỉ có ba người nên vội vàng phóng phi kiếm ra để giúp ba người cùng đánh bọn kia.

Rồi chỉ trong một lát, ở phía sau Tam Tinh điện lại thấy Phục ma tôn giả Lãnh Nạ Sương ở đâu kéo đến cùng xông vào để đánh bọn này. Đương khi đánh nhau túi bụi thì thấy Đại Hóa thiền sư ở đâu đằng điện Tam Tinh vù vù bay đến. Khi thiền sư thấy bọn ba người Hoàng Vân Nhi cùng Viên Tôn và Lưu Hướng bị đám kia vây đánh ầm ầm thì vội vàng thét lên một tiếng to rằng:

- Bọn kia không được vô lễ thế! Có ta đến đây ta cho biết tay...

Nói đoạn liền múa hai tay áo sấn vào giữa đám đông người cùng ra một đạo huyền quang, nhằm khí giới của mọi người đánh cho một trận rất hăng. Chỉ trong chốc lát thì thấy khí giới của bọn kia phần nhiều đều bị rơi bắn giập gãy tất cả, không còn mấy người là giữ vững được khí giới trong tay. Mười tên hộ pháp tôn giả, tám lên pháp sư và tám tên pháp quan, thấy vậy thì đều hoảng hốt kinh sợ, song cũng vẫn còn gắng sức đánh chống chưa thôi.

Ngờ đâu đương khi ấy thì lại thấy Lương Hưng Đạo cũng hăng hái xông đến, phóng ngay phi kiếm ra để giúp bọn Viên Tôn sư thái. Rồi thấy bên kia cũng có hai người đồ đệ rất giỏi của Giải Kim Lôi là Thần Linh Thử Tưởng Quy và Thông Thiên Hầu Phùng Chiếu cũng đều phóng phi kiếm ra để giúp bọn tôn giả mà đối địch với bọn Đại Hóa cùng Lương Hưng Đạo.

Đương lúc mười đạo kiếm quang hăng hái đánh nhau ở giữa Ngọc Hoàng đại điện thì lại thấy có bốn tên pháp sư nữa cùng bốn tên linh quan nữa, cũng vác khí giới hăm hở xông vào để đánh.

Đại Hóa thiền sư thấy vậy, cười lên sằng sặc mà quát lớn lên rằng:

- Được lắm, các ngươi càng đến nhiều càng thú vị cho ta... ông nói dứt lời thì lại thấy một bọn có tới 20 người nữa kẻ thì dùng khí giới tay, kẻ thì phóng phi kiếm ra để giúp bọn kia chống cự. Đại Hóa thiền sư vẫn cứ vững vàng như thường tinh thần lại càng hăng hái, múa đôi tay áo sồng vù vù như gió như chớp, quay bên đông chuyển bên tây, trỏ bên tả sang bên hữu, hễ tay áo phất đến đâu thì lại thấy khí giới rơi gãy và có người bị ngã bị thương đến đó.

Hoàng Vân Nhi cùng Lưu Hướng và Viên Tôn sư thái thì vẫn múa ba thanh kiếm loang loáng đánh nhau với bọn kia, khí thế cũng đều có phần hăng mạnh, làm cho 16 tên đại pháp sư, 14 tên Hộ pháp tôn giả, cùng 14 tên pháp quan đều phải luống cuống kinh hoàng, chỉ che đỡ cũng không sao kịp.

Đương khi ấy thì thấy phía sau Tam Tinh đại điện, bỗng có một người như bay như biến chạy đến. Người ấy chính là Tây Vương Mẫu Cam nương nương, tay xách một cái đầu vừa mới chém xong, nhằm giữa mặt Giải Kim Lôi ném cho một cái và thét lên rằng:

- Ngươi xem pháp bảo của ta đây...

Giải Kim Lôi thấy vậy, né mình tránh sang một bên, làm cho cái đầu người ném không thể dính được vào hắn mà bị rơi ngay xuống đất. Kim Lôi liếc nhìn cái đầu ấy thì chính là cái đầu của một đứa đồ đệ rất giỏi của chàng tên là Tiểu hoa Thần Đương Tử An, mới bị Cam nương nương giết chết.

Giải Kim Lôi lấy làm giận dữ vô cùng, toan xông ngay lại để đánh Cam nương nương thì thấy Cam nương nương đã thổi ra một đạo kiếm quang cho bay thẳng tới để đánh Giải Kim Lôi.

Giải Kim Lôi bèn cũng trỏ ngay ngọn kiếm quang của mình cho bay sang để đánh Cam nương nương.

Bất chợt hai ngọn kiếm vừa mới giao chiến với nhau thì đã thấy Lục Bất hòa thượng cười khanh khách mà nói to lên rằng:

- Này Giải Kim Lôi, ngươi hãy trông pháp bảo của ta đây, chớ có cậy tài mới được.

Nói dứt lời, ông khẽ lắc đầu một cái thì thấy có một đạo hồng quang loang loáng bay ra. Đằng kia Hàn Dao Tử, Chu Vân, Diệp Kỳ, Tưởng Quy cùng Phùng Chiếu trông thấy như vậy thì cũng phóng luôn năm đạo phi kiếm để đối địch với đạo hồng quang. Nhưng không ngờ chỉ trong chốt lát, năm đạo phi kiếm đều bì hồng quang của Lục Bất hòa thượng đánh cho tan mất ngay đi, rồi đạo hồng quang, là là bay xuống, làm cho năm cái đầu của năm người ấy đều bị rơi đứt ngay ra không sao tránh được !

Giải Kim Lôi trông thấy quang cảnh như vậy, tức giận lộn hồn, vội vàng trỏ đạo kiếm quang của mình che xoay sang toan đánh giết Lục Bất hòa thượng để báo thù cho bọn đồ đệ. Dè đâu đạo kiếm quang của hắn chưa kịp bay sang thì đạo hồng quang của Lục Bất hòa thượng đã vun vút sấn đến, loang loáng bay múa xung quanh, làm cho kiếm quang của hắn cứ thấy dần dần thu lại.

Giải Kim Lôi nghĩ trước nghĩ sau, thấy thế lực của bọn Lục Bất hòa thượng mạnh mẽ hơn cả bọn mình thì trong bụng lấy làm lo ngại. Tự nghĩ nếu đánh nhau nữa thì tất là mình phải bị thua mà tính mệnh cũng khó toàn được. Nhân vậy, hắn bèn thừa thế nhảy lên một cái rất cao, rồi người cùng kiếm quang hợp ngay làm một, mà vùn vụt bay đi, thẳng ra ngoài điện Tam Tinh.

Lục Bất hòa thượng trông thấy, lại cười sằng sặc mà quát lên rằng:

- Nhà ngươi định trốn đi đâu cho thoát? Ta xem ngươi chạy đến đâu.

Nói dứt lời thì hóa ngay làm một đạo kiếm quang vù vù bay ra đuổi Giải Kim Lôi.

Bấy giờ Ngụy Chân trông thấy Giải Kim Lôi bay trốn như vậy thì cũng ra dáng tức giận, bảo Cam nương nương rằng:

- Phen này nếu lại để cho thằng này trốn đi được thì rồi bõ về sau rất phiền. Vậy bần đạo cũng phải đuổi theo nó để mà xử trị cho dứt ngay đi mới được... Ông nói xong thì cũng bay vụt ngay lên hợp vào đạo kiếm quang, cùng theo sau Lục Bất hòa thượng để đuổi theo Giải Kim Lôi.

Rồi thì Cam nương nương, Âu Dương Vĩnh Minh và Lương Hưng Đạo cũng sợ Kim Lôi trốn mất, bèn bảo nhau cùng hóa kiếm quang đuổi theo một thể.

Sau khi đó, bọn Hộ pháp tôn giả, bọn Pháp quan cùng bọn Pháp sư thấy Kim Lôi chạy trốn mất rồi thì ai nấy đều có vẻ hoảng hốt kinh sợ cũng muốn bảo nhau tháo chạy lấy thân.

Không ngờ Đại Hóa thiền sư đoán biết tâm lý bọn họ, liền thổi ngay một đạo kiếm quang ra trỏ sang đánh vung lên một lúc thì liền đó thấy bọn Pháp sư cùng bọn Pháp quan đều cuống cuồng líu chân tay lại, rồi bị kiếm quang giết chết hàng 7, 8 người luôn ngay một lúc.

Viên Tôn sư thái thấy bọn kia đã núng thế lắm rồi thì cũng múa kiếm xông chém luôn mấy người một chập, rồi thì Hoàng Vân Nhi cùng Lưu Hướng cũng đều giở hết tinh thần đánh giết rất hăng, làm cho hết thảy bọn kia đều luống cuống không biết lối nào mà tránh.

Trong khi ấy thì đạo kiếm quang của Đại Hóa thiền sư lại cứ lia lịa vung ra, đưa đến đâu là đầu người rơi đến đó, ít ai đã tránh được kịp.

Một lúc lâu lâu trong bọn hộ pháp tôn giả, bọn pháp quan, cùng bọn pháp sư thấy tình thế quá ngặt, chết hại mất nhiều, trong số ngót 100 người mà chỉ độ mười lăm người là còn sống sót lại được, nhưng tính mạng cũng khó lòng mà giữ được yên.

Bọn họ tự nghĩ, bây giờ nếu còn loanh quanh chống cự thì trong một vạn phần, cũng khó lòng mà có được một phần sống nữa, nhân thế bọn họ liền thừa cơ hội vừa đánh vừa lùi rồi nhảy vào một chỗ cơ quan cùng trốn thẳng ra ngoài Tam Tinh điện.
Đằng kia Lục Bất hòa thượng đuổi Giải Kim Lôi ra khỏi Tam Tinh Quán thì thấy Giải Kim Lôi cưỡi đạo kiếm quang hăng hái bay về hướng đông. Lục Bất hòa thượng cũng vù vù đuổi theo không cho Kim Lôi chạy thoát. Được một lát ra khỏi núi Long Hổ chừng mười dặm đường thì Lục Bất hòa thượng đã lần theo kịp Giải Kim Lôi. Giải Kim Lôi thấy vậy có ý kinh sợ, vội vàng quay lại giơ tay áo phất ra một cái trỏ thẳng vào mặt Lục Bất hòa thượng.

Thì liền đó thấy có một trận gió từ tay Giải Kim Lôi vang ra ào ào thổi đến trước mặt Lục Bất hòa thượng chẳng khác gì trận bão rất to. Trận gió ấy tức là một trận Lôi hỏa phong của Giải Kim Lôi đã dùng tà thuật luyện nên, khí thế mạnh mẽ có thể rung cây đổ núi, ví phỏng những người tầm thường gặp phải thì đã bị tan nát người mà chết ngay lập tức.

Nhưng đối với Lục Bất hòa thượng thì lại khác hẳn. Khi ông ta thấy ngọn gió thổi ra thì ông cười sằng sặc mà nói lên rằng:

- Nhà ngươi chết đã đến cổ lại còn toan dùng tà thuật để hại ta sao?

Ông nói dứt lời liền giơ cái tay áo bào rách rộng thùng thình khẽ gạt một cái trở xuống rồi lại hất lên trỏ thẳng về phía Kim Lôi thì liền đó thấy ngọn gió kia quay thổi vù vù xuống đất, cuộn bốc cát bụi mù lên và đưa thẳng tới chỗ Kim Lôi làm cho xung quanh một vùng đó đều mù mịt âm thầm, không còn thể nào là trông được rõ. Giải Kim Lôi lúc đó đương đắc ý vui mừng cho là trận gió của mình thế nào cũng giết nổi Lục Bất hòa thượng nhưng không ngờ trận gió đưa ngay cát bụi ném lại mắt mình, làm cho hắn không kịp đề phòng đến nổi hai mắt hắn bị rắc đầy những bụi, không còn trông thấy vật gì được nữa. Đoạn rồi liền có đạo hồng quang của Lục Bất hòa thượng từ ở phía sau vun vút đi lên đánh vào lưng Giải Kim Lôi một cái. Giải Kim Lôi lúc ấy đương mê hoảng tinh thần, lại bị đạo hồng quang đánh phải thì chàng giật mình đến thót, rồi đương bay bổng ở trên, bỗng ngã rơi ngay xuống.

Lục Bất hòa thượng bèn sấn đuổi theo thì thấy Giải Kim Lôi ngã rơi xuống một cái rãnh nước dẫy lên sùng sục ở đó. Chàng ta nhân cười ha hả trỏ vào Giải Kim Lôi mà nói lên rằng:

- Cái tội ác của nhà ngươi, cứ kể như thế cũng chưa xứng đáng. Nhưng ta nghĩ lại cùng là một bạn đạo học với nhau, ta cũng không nỡ làm cho quá tệ làm chi! Nhưng từ nay trở đi, hẳn ngươi cũng không còn quấy nhiễu nhân gian được nữa.

Ông nói dứt lời thì thất Cam nương nương cùng Ngụy Chân và Lương Hưng Đạo, cũng đều đi cả đến đó. Ba người ấy trông thấy Lục Bất hòa thượng đương đứng dưới đất thì cũng hạ cả kiếm quang xuống đấy để hỏi xem Giải Kim Lôi ở đâu. Lục Bất hòa thượng nhân trỏ xuống rãnh và bảo 3 người rằng:

- Thôi không phải quan tâm đến nữa, có lẽ cái rãnh này là mồ của họ Giải ở đây.

Ba người nghe nói đều cúi xuống trông, thấy Giải Kim Lôi đương dãy sùng sục ở dưới rãnh thì ai nấy đều tỏ ý vui mừng vô hạn. Trong đó duy còn Cam nương nương vẫn còn tức giận về sự Giải Kim Lôi toan trêu ghẹo Viên Tôn sư thái hồi trước. Cam nương nương liền rút thanh bảo kiếm đeo ở bên mình hăm hở toan xông xuống để tặng cho Kim Lôi mấy nhát.

Lục Bất hòa thượng thấy vậy vội gạt đi mà rằng:

- Một người đã đến lúc thế cùng thì mình không nên làm cho quá đáng, vả chăng hắn đã bị trận Lôi Hỏa Phong của hắn làm cho tan nát hồn rồi thì cái thần xác tuy còn ở đó, nhưng cũng chỉ trong chốc lát là bị chết thôi. Vậy ta cũng bất tất phải giết hắn làm chi thêm mang tiếng ác.

Nói đoạn liền đem chuyện lấy ngọn gió của Giải Kim Lôi để đánh lại ông lúc nãy, thuật cho mọi người cùng nghe. Mọi người nghe nói đều tỏ ý vui lòng, liền cùng nhau lại hóa kiếm quang cùng quay về Tam Tinh quán, để xem sự thể ra sao.

Khi về đến Tam Tinh quán thì thấy Đại Hóa thiền sư cùng bọn Viên Tôn sư thái cũng vừa mới dẹp tan được bọn đồ đệ của Giải Kim Lôi và đương cùng nhau trông ngóng đợi bọn Lục Bất hòa thượng ở đó.

Khi Hoàng Vân Nhi trông thấy Lục Bất hòa thượng đã về thì hỏi vội lên rằng:

- Dám thưa sư phụ, sư phụ đã giết thằng ác đạo ấy đi chưa?

Lục Bất hòa thượng cười cười gật gật, đem chuyện vừa rồi thuật qua cho mấy người nghe. Hoàng Vân Nhi cùng mọi người nghe nói đều tỏ ý vui mừng vô hạn.

Đoạn rồi Hoàng Vân Nhi lại hỏi Lục Bất hòa thượng rằng:

- Nhưng còn Tiêu Minh Phượng thì sao? Đại sư đã trông thấy hắn ở đâu hay chưa?

Bấy giờ Lưu Hướng cũng đứng ở đấy, vừa nghe thấy Hoàng Vân Nhi nói xong thì cũng vội vàng nói hớt lên rằng:

- Không khéo thằng ấy đã trốn được thoát thì sau này nó lại làm hại người ta chưa biết đến đâu mà kể.

Lục Bất hòa thượng lắc đầu quầy quậy, rồi cười sằng sặc lên mà rằng:

- Nó trốn làm sao thoát được? Ta đã sai Vu Anh đi thẳng con đường hẻm ở Long Hổ sơn để đón nó rồi... Chỉ trong chốc lát là thế nào cũng có tin tức về báo với ta.

Lương Hưng Đạo nghe tới đó cũng cười mà nói rằng:
- Thảo nào từ sớm đến giờ tôi không trông thấy mặt Vu Anh đâu cả. Ai ngờ Bành sư đệ đã sai hắn đi rồi...

Hưng Đạo vừa nói dứt tới thì thấy Hoàng Vân Nhi lại cau nét mặt mà nói tiếp lên rằng:

- Nhưng nếu Tiêu Minh Phượng không đi lối Long Hổ sơn mà lại quay đi lối khác thì phỏng Vu Anh biết đâu mà tìm đón được?

Lục Bất hòa thượng cười khanh khách mà rằng:

- Cái đó không ngại. Nếu Tiêu Minh Phượng không đi lối ấy mà Vu Anh không bắt được hắn thì ta xin cắt đầu ta để đền, chứ còn sao nữa! Bây giờ chúng ta hãy tìm những nhà bí mật của chúng để thả bọn phụ nữ kia ra cái đã.

Nói đoạn liền nhủ tất cả mọi người quay đi xem khắp các nơi để phá các cơ quan, thả bọn phụ nữ cho ra và một mặt đợi chờ tin tức Vu Anh đi bắt Minh Phượng.

Về phần Tiêu Minh Phượng từ lúc đương đùa với bọn con gái ở trong cung Tiêu Dao rồi bắt gặp Lục Bất hòa thượng cùng bọn Viên Tôn sư thái sồng sọc đi vào thì chàng vội vàng nấp vào cơ quan trốn hẳn một nơi để nghe ngóng tin tức. Mãi sau chàng nghe thấy tin ở ngoài đánh nhau kịch liệt và Giải Kim Lôi đã phải bay trốn đi rồi thì chàng cũng lấy làm hoảng hồn kinh sợ biết rằng không thể yên thân ở đó được nữa. Chàng bèn lần theo đường ngầm chuồn ra lối đằng sau quán Tam Tinh, chạy lên Long Hổ sơn để toan đi trốn .

Khi chàng ta đi đến chỗ sườn núi, liền đứng dừng lại nhìn quanh nhìn quẩn một tí thì thấy ở đó có một cái ngã ba chia rẽ đường ra làm ba ngả. Chàng nhân nghĩ thầm trong bụng quyết định theo lối con đường hẻm về phía sau núi, rồi qua cánh đồng bằng, đi sang địa hạt tỉnh khác thì mới tránh thoát được thân.

Chàng nghĩ vậy, bèn săm săm rẽ về con đường hẻm Long Hổ sơn để quay ra phía đồng bằng.

Bất chợt chàng ta đi được một đoạn đường, bấy giờ ước chừng vào khoảng chiều hôm thì chợt thấy có một người trong bụi rậm nhảy ngay ra, chắn ngang giữa lối đường đi. Tiêu Minh Phượng ngẩng lên nhìn thì người ấy chính là Vu Anh, sư đệ của chàng. Chàng bất giác kinh sợ hoảng hốt, đứng thần hẳn người không dám bước đi mà cũng không nói câu gì được nữa.

Vu Anh lúc đó ra dáng nghiêm nghị bảo Tiêu Minh Phượng rằng:

- Vu mỗ vâng lệnh Lục Bất đại sư đứng đón sư huynh ở đây đã lâu lắm rồi, xin mời sư huynh đi theo Vu mỗ về cho đại sư bảo có việc gì ...

Tiêu Minh Phượng nghe nói tới đó có ý tức giận không bằng lòng, bảo Vu Anh rằng:

- Anh không nghĩ đến tình nghĩa anh em từ trước đến bây giờ hay sao?

Vu Anh cười nhạt đáp rằng:

- Cái tình nghĩa từ xưa, đã đành tôi còn nhớ cả. Nhưng những lời sư huynh chém cây dương liễu ở bên cạnh con đường ngoài thành Tô Châu mà thề với tôi ngày trước thì tới nay tôi cũng chưa quên...

Tiêu Minh Phượng nghe nói tới đó toát hẳn mồ hôi đứng lặng người ra một lúc, rồi mới cất giọng run run mà nói lên rằng:

- Thôi, bây giờ chuyện cũ ta cũng không nên nhắc đến làm chi ? Chỉ xin Vu huynh nghĩ lại cho cái tôn tự nhà tôi, cả dòng họ Tiêu chỉ có mình tôi nối dõi. Nếu nay lại bắt tôi phải chết thì sau này cái tội của tôi lại càng to lắm... Vu huynh nghĩ lại cho tôi, từ nay trở đi, không khi nào tôi còn dám làm càn nữa...

Vu Anh lại nghiêm nghị nét mặt mà đáp lại rằng:

- Điều đó bất tất phải nghĩ làm chi! Ngày trước sư huynh hãm hiếp Chư Ỷ Phương đến nỗi cô ta có mang, rồi Lục Bất đại sư phải đem cô ta về động Lưu Xuân và người nói rằng cô ta tất đẻ con trai mà dòng dõi họ Tiêu sau này sẽ trông vào đó. Vậy bây giờ sư huynh hãy biết lấy thân, còn việc kế tự sau này, không cần nói nữa.

Tiêu Minh Phượng nghe rõ đâu đuôi như thế, trong bụng nghĩ thầm: "Nếu thế thì tính mệnh của ta khó lòng toàn được! Hiện đây, chỉ có một mình Vu Anh đã đành, ta chống nhau với hắn cũng chẳng sợ chi... Nhưng còn Lục Bất hòa thượng người đã đoán biết rằng ta đi qua chốn này mà đã cho Vu Anh đón đường như thế thì phỏng có khi nào lại để cho ta còn sống thoát được? Vậy trước sau cũng một lần chết, chi bằng ta xử trước còn hơn..."

Tiêu Minh Phượng nghĩ tới đó, liền hăng hái quả quyết, rút ngay thanh kiếm bên mình, lừa lúc Vu Anh không để ý, bèn giơ lên tự đâm vào cổ một nhát rất mạnh đứt hẳn cổ ra, ngã lăn xuống đất.

Vu Anh thấy thế, cũng không cách cứu lại được, chàng nhìn vào xác Tiêu Minh Phượng, thở dài mà nói lên rằng:

- Nếu sư huynh sớm biết nghe lời Vu mổ thì đâu đến nỗi có cái kết quả ngày nay...

Nói tới đó bất giác chàng rân rấn hai hàng nước mắt, tỏ ra dáng đau xót trong lòng. Đoạn rồi chàng ta chắp cái đầu Tiêu Minh Phượng lại, lấy áo của Tiêu Minh Phượng buộc cho liền lại rồi cõng lên lưng mà quay về Tam Tinh Quán.

Khi về tới cửa quán Tam Tinh thì đã thấy Lục Bất hòa thượng cùng hết thảy mọi người đương ở trong quán đi ra trông ngóng.

Vu Anh bèn đem xác Minh Phượng đến trình Lục Bất hòa thượng và thuật cho mọi người nghe.

Bấy giờ những đám phụ nữ ở trong Tam Tinh quán đều được thả ra cho đi các ngả cả rồi, duy còn có một đống thây người của bọn đồ đệ Giải Kim Lôi là còn vất ngổn ngang trong đó Lục Bất hòa thượng bèn sai Vu Anh mang xác Tiêu Minh Phượng để cả vào quán Tam Tinh. Đoạn rồi ông sai đồ đệ kiếm nhiều cây khô cỏ héo, chất xung quanh quán, châm lửa đốt lên. Chỉ trong chốc lát thì ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt, khiến cho cái công trình vĩ đại của Giải Kim Lôi đã từng vất vả trong mấy chục năm trời, bỗng đã dần dần hóa theo khói lửa. Khi các việc xong rồi, Lục Bất hòa thượng liền cùng bọn Cam nương nương, Vân Trung Hạc Ngụy Chân, Ngọc Diện Phật Đại Hóa thiền sư, Lương Hưng Đạo, Viên Tôn sư thái, Vu Anh, Lưu Hướng và Hoàng Vân Nhi, tất cả 8 người lại quay về Lâm gia từ.

Khi về tới nơi thì thấy Lưu Hồng Thái đã ra dáng khỏi hẳn đương đứng thơ thẩn ngoài cửa để đợi. Lưu Hồng Thái thấy mọi người đều có vẻ hớn hở tươi cười thì đoán chắc là việc đã xong rồi, bèn kéo Lưu Hướng lại hỏi thăm các chuyện. Lưu Hướng thuật hết đầu đuôi cho Hồng Thái nghe. Hồng Thái lại càng vui mừng vô hạn.

Sáng sớm hôm sau, Ngụy Chân cùng Hồng Thái liền từ giã mọi người quay về sơn tự, Đại Hóa thiền sư cũng quay về chùa

Phổ Lợi ở núi Thiên Thai, Cam nương nương cùng Viên Tôn sư thái thấy Đại Hóa thiền sư ra về thì cũng theo sang chơi bên chùa Phổ Lợi mấy hôm rồi mới trở về Vũ Tiến. Âu Dương Vĩnh Minh cùng Lưu Hướng lúc đó cũng từ giã mọi người về đất Lạc Dương. Hoàng Vân Nhi nhân cũng về quê nhà ở đất Kim Lãng cùng một đường đi với Âu Dương Vĩnh Minh, nên nàng cũng bái từ Lục Bất hòa thượng rồi theo Âu Dương Vĩnh Minh cùng đi một thể. Còn Lương Hưng Đạo thì lại quay về Nhất Nguyên quán ở đất Tương Dương.

Trong bọn đó duy còn Vu Anh thì hiện nay lênh đênh bốn bể. không có quê quán cửa nhà, Lục Bất hòa thượng liền bảo Vu Anh rằng:

- Nhà ngươi hiện nay dẫu muốn về quê, nhưng họ hàng thân thích không có một ai thì cũng chẳng có việc chi cần đến. Vậy nhà ngươi có muốn theo ta cùng sang Tứ Xuyên một dạo hay chăng?

Vu Anh ra vẻ vui mừng mà đáp ngay rằng:

- Đệ tử được theo đại sư thì còn gì hay hơn nữa ! Nhưng đại sư sang đó định có việc chi, chẳng hay đại sư có cho đệ tử được biết hay không?

Lục Bất hòa thượng cười ha hả mà đáp rằng:

- Nhà ngươi chắc cũng còn nhớ có đôi vợ chồng người kia, chưa được họp mặt với nhau. Vậy nếu ta không sang đó một phen thì bọn họ còn mong bao giờ có ngày sum họp.

Vu Anh nghe nói nhường như nhớ đến câu chuyện của vợ chồng Diêu Cương ngày trước, chàng bèn vội vàng vâng lời Lục Bất hòa thượng rồi thầy trò quay ra đi thẳng sang mạn Tứ Xuyên để tìm Diêu Cương cùng Tấn Từ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau