KIẾM CHÂU DUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Kiếm châu duyên - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Nửa đêm đòi ấn, trêu cửa quan to, Giữa phố giả hình bị người biết kế

Trong thành Tứ Xuyên, trước đây nguyên có một tay hiệp sĩ tên là Tưởng Anh, cũng đã theo đòi vào hội Hưng Long của Hồng Tôn Dương để định thừa cơ hội, tuyên truyền chủ nghĩa đánh đổ nhà Thanh.

Duy Tưởng Anh tuy vào hội đã hai năm nay, đối với cái tên Hồng Tôn Dương thì vẫn tôn sùng kính trọng, song thực ra thì vẫn chưa gặp được Tôn Dương lần nào cho nên chưa hề biết mặt.

Hôm ấy Tưởng Anh đương ngồi ở nhà bỗng nghe thấy tin Mạnh Kỳ vâng lệnh Tổng đốc đến quán Trường Long bắt được vợ chồng Hồng Tôn Dương, hiện có ấn tín hẳn hoi, thì trong lòng lấy làm hoảng hốt, vội vàng chạy đến xem.

Khi ra tới phố, chợt lại nghe tin Triệu Tổng đốc, hiện đã đem vợ chồng người đó ra để hành hình. Chàng càng lấy làm cuống cuồng lo sợ, toan chạy đi rủ bọn đồng chí định cướp pháp trường để cứu. Chàng loăng quăng chạy hết mọi nơi, mãi đến tối xám, cũng không rủ được ai để cùng giúp đỡ. Bấy giờ trong bụng Tưởng Anh đoán chắc là vợ chồng Hồng Tôn Dương thế nào cũng bị chém rồi, không còn cách gì được nữa. Chàng nhân nghĩ đến việc này bởi tự Mạnh Kỳ, thì đem lòng tức giận Mạnh Kỳ, bèn lẻn ngay đến nhà tư, thừa lúc vắng người giết ngay lập tức. Đoạn rồi chàng ta vội vã đi ngay sang mạn Tương Dương là quê quán của Hồng Tôn Dương để báo tin cho người nhà Tôn Dương biết.

Lúc đó Tôn Dương đi vắng, có vợ là Hồ Phi Hà cùng người con lớn là Hồng Tam ích ở nhà. Tưởng Anh sang tới nơi bèn cứ theo như lời nghe thấy, đem tin vợ chồng Hồng Tôn Dương bị bắt báo cho hai người nghe.

Tam ích nghe nói, lấy làm kinh ngạc mà rằng:

- Mẫu thân tôi vẫn ở nhà đây, có lẽ nào mà lại bảo là hai vợ chồng đều bị bắt được. Hay hoặc là tin đồn nhảm nhí đó chăng.

Tưởng Anh nghe tới đó, cũng lấy làm lạ mà rằng:

- Tôi cùng Hồng đại gia chưa được tiếp giáp hôm nào, cho nên cũng không rõ mặt. Vả chăng hai người bị bắt hôm nay, chính tôi cũng không được hiểu mặt mũi thế nào. Duy thấy nói là bọn họ bắt được một đôi vợ chồng ở tiệm cơm Trường Long, người ấy thì khai tên họ là Tấn, song lại bắt được mang theo ấn tín có khắc tên họ của Hồng đại gia, vì thế nên tôi mới biết.

Phi Hà nghe tới đó, ngây hẳn người ra, giậm chân mà kêu lên rằng:

- Nếu phải có mang theo ấn tín thì không khéo đích thị ông ta...

Tam Ích cũng ra dáng hoảng hốt mà rằng:

- Đành cái ấn tín ấy thì đích xác là chỉ phụ thân tôi mới có. Nhưng ở hạt Tứ Xuyên, phụ thân tôi có thiếu gì bạn bè đồng đảng, cớ làm sao lại tới trọ hàng cơm Trường Long mà lại đổi tên họ là Tấn như thế?

Phi Hà nghĩ ngợi một lát rồi nói:

- Câu chuyện đã xảy ra thế, chi bằng ta phải thân hành sang Tứ Xuyên một phen để xem câu chuyện đích xác ra sao? Song đối với Tưởng đại ca đây, cũng là một người có nhiệt tâm vì nghĩa, vậy nay ta nên thưởng cho đại ca một cái kim bài để mà nhận cho đại ca là người đàn anh trong hội mới được. Còn chuyện hai người bị bắt đây kia thì quyết nhiên không phải là người nhà ta, ta không còn nghi ngờ gì nữa!

Tam ích nghe nói lấy làm phải, bèn cùng nhau sang bên Tương Dương tìm đến nhà người bạn thân của Hồng Tôn Dương là Bạch Thái Bình để hỏi và thuật chuyện cho Bạch Thái Bình nghe. Bạch Thái Bình cũng lấy làm ngạc nhiên không hiểu, nhân bảo mỗi người, hãy cứ đâu về cả đấy để dò xem câu chuyện ra sao, rồi sau sẽ bảo cho biết.

Cách hai hôm sau, thì bỗng thấy Hồng Tôn Dương ở đâu đến chơi nhà Bạch Thái Bình. Thái Bình trông thấy, vội vàng dắt vào nhà kín, lắc đầu lè lưỡi hỏi Tôn Dương rằng:

- Đại ca lại dám đến đây, thì to gan thực!

Hồng Tôn Dương có vẻ ngạc nhiên mà rằng:

- Anh nói thế nào tôi không hiểu. Hiện nay tôi mới đến đây, sao anh nói lạ lùng như thế?

Bạch Thái Bình càng ra vẻ hồ nghi mà rằng:

- Vậy bữa hôm nọ làm náo ở dinh Tổng đốc, không phải đại ca thì là ai? Đại tẩu cùng mấy người nữa vừa mới đến hỏi đây xong.

Nói đoạn liền mang câu chuyện Tưởng Anh cùng Phi Hà đã nói thuật lại cho Hồng Tôn Dương nghe. Tôn Dương nghe xong, lắc đầu quầy quậy mà rằng:

- Cái đó không khéo lại đứa nào nhận tên tôi làm càn chi đó chứ tôi vừa mới tới đây làm gì có việc như thế!

Thái Bình nói:

- Nếu vậy thì việc này phải hỏi Tưởng Anh, may ra mới hiểu đầu đuôi được rõ.

Tôn Dương hỏi:

- Tưởng Anh là người nào, tôi không biết hắn, sao hắn lại biết rõ chuyện tôi?

- Hắn ta cũng là người trong hội, có điều chưa được gặp mặt đại ca, nhưng cũng là một hạng nhiệt tâm hơn cả?

- Nếu vậy cho mời hắn ta đến đây, ta thử hỏi chuyện xem sao?

Bạch Thái Bình bèn sai người lập tức đi mời Tưởng Anh đến.

Được một lúc Tưởng Anh tới nơi, nhác trông Hồng Tôn Dương thấy vẻ người vạm vỡ, mắt sắc mi thưa, mồm vuông mũi thẳng, mình cao tám thước, lưng uốn lưng hàm, dáng vẻ oai nghiêm, có bề đáng phục. Tưởng Anh vội vàng cúi rạp mình xuống để lạy Tôn Dương.

Tôn Dương chạy vội ra, nâng Tưởng Anh dậy, mời vào cùng ngồi chơi và hỏi thăm các chuyện. Tưởng Anh liền đem câu chuyện bữa trước thuật cho Tôn Dương nghe.

Tôn Dương nghe đoạn, ngẩn người ra một lúc, rồi nói với Thái Bình và Tưởng Anh rằng:

Nếu vậy thì không khéo hai vợ chồng nhà họ Tấn nào đó, bắt được cái ấn của mình, rồi vô ý mang theo đi đó, cho nên bọn quan quân mới dò la bắt được. Nhưng cứ thế mà mà bọn Triệu Tổng đốc dám cho ngay bọn ấy chính là mình đây, rồi đem xử trảm thì thực là vô lý quá? Ví phỏng không có người nào đến cứu thì hai vợ chồng nhà kia có rõ uổng mạng hay không?

Nói tới đó, chàng lại thở dài mà rằng:

- Mới biết cái đám quan lại bây giờ thực là đoản vị! Họ chỉ biết nịnh trên cho riết, khoét dân cho nhiều, rồi động đến việc gì là họ hồ đồ làm bậy, dân tình uất ức cũng chỉ vì đó mà ra. Vậy ta nên đến dinh Tổng đốc một phen, trước là đòi cái ấn tín lại và sau là cho nó một bài học để sau này nó phải để óc làm việc, kỳ cho rõ ràng minh bạch. cho khỏi oan ức lương dân, thì dân sự may ra mới có cơ sống được...

Bạch Thái Bình nghe Tôn Dương nói, biết là đã nói thì tất làm ngay, nên cũng lặng ngắt, không dám ngăn trở nửa lời.

Tưởng Anh nghe vậy, thì có ý tán thành, bèn nói với Tôn Dương xin cùng đi theo một thể.

Tôn Dương cười mà đáp rằng:

- Tính tôi xưa nay xông pha đến đâu, chỉ thích một mình với một thanh kiếm, không muốn có ai nhúng đến. Vậy hiền đệ cứ ở nhà, đợi nghe tin tức thì hơn.

Tưởng Anh không dám cưỡng đành phải vâng lời lưu lại, Hồng Tôn Dương liền đứng dậy từ giã hai người, đi quanh một lúc rồi lại về đó chè chén với nhau.

Bấy giờ vào khoảng giữa trống canh một, Hồng Tôn Dương đương đánh chén với hai người, bỗng đặt ngay chén rượu xuống, bảo hai người rằng:

- Bây giờ đã đến giờ rồi, tôi phải đi ngay mới được...

Nói đoạn liền đứng dậy, nghiêng mình chào hai người rồi quay ra sân, nhảy tót lên nóc nhà đi thẳng. Được một lát, đi tới dinh Tổng đốc. Tôn Dương bèn nhảy tót vào trong, chuyền các mái nhà, tìm đến phòng riêng của Triệu Nhĩ Phong vẫn nằm.

Khi tới gian phòng ấy, Tôn Dương vốn biết là một gian phòng của ái thiếp Nhĩ Phong mà Nhĩ Phong thường hay tới đó. chàng bèn nhảy xuống lẳng lặng đi đến, đứng nép ở ngoài hiên cửa nghe.

Thì vừa hay khi ấy, có hai tên thị nữ, một đứa bưng cái khay nước, một đứa xách cái ấm giỏ, vừa đi vừa trò chuyện với nhau.

Tôn Dương lắng tai nghe, thấy một đứa nọ cười bảo đứa kia rằng:

- Cụ lớn ta đã bằng ấy tuổi đầu, ba bà trên còn trẻ hơ hớ ra thế cũng không hỏi đến. Bây giờ còn lại mê man cô ả Triệu Chinh này thì thực là lạ quá!

Đứa nọ vừa nói tới đó, thì đứa kia vội gạt đi rằng:

- Thôi im mồm đi, cụ còn thức đấy, cụ nghe thấy tiếng thì chết bây giờ.

Tôn Dương để cho hai đứa đi qua rồi, liền nối bước đi theo phía sau vào. Khi vào tới chỗ cửa, Tôn Dương lại đứng nấp vào cái khe cửa một bên để đợi. Chúng vào một lúc, rồi thấy hai đứa lại cùng đi ra cả. Tôn Dương đợi chúng đi khỏi rồi, liền đến chỗ khe cửa nhìn vào thì quả nhiên thấy Triệu Nhĩ Phong đương ôm một đứa gái nhỏ vào trạc 15, 16 tuổi, hôn hít nô đùa ở đó. Chàng thừa cơ lúc đó chưa khóa cửa, liền cầm thanh đao sáng loáng ra tay, đẩy cửa bước sập ngay vào.

Triệu Nhĩ Phong đương lúc bất thình lình trông thấy một người lạ mặt vác đao đi vào, thì hoảng người lên, toan cất mồm kêu, song lưởi líu hẳn lại, không sao kêu lên được nữa. Người con gái nhỏ lúc đó cũng xám ngoách mặt lại, nằm gục xuống chăn, run lên bây bẩy như là hồn vía lên cả trên mây.

Hồng Tôn Dương tay cầm thanh kiếm, nét mặt nghiêm nghị, trỏ vào mặt Triệu Nhĩ Phong mà rằng:

- Muốn sống phải câm ngay, nghe lời ta nói, hễ hé mồm kêu lên một tiếng là mất đầu ngay... Ta nói cho ngươi biết. Hồng Tôn Dương chủ hội Hưng Long, tức là ta đây... Hôm nọ vợ chồng nhà nào trọ ở hàng cơm Trường Long, cớ sao ngươi lại nhận liều là ta, mà gây nên sự rắc rối như vậy? Từ nay ta truyền cho ngươi, đối với việc quan, ngươi phải công bình một chút; cái bụng thương yêu tì thiếp, ngươi phải đổi ra làm bụng thương dân, như thế mới đáng là một người tôi con trong nước. Nay ta không muốn giết ngươi là có ý dạy bảo cho ngươi sau này phải nên thay đổi lại, thì ta sẽ để cho sống... Bằng không rồi sau ta liệu... Duy có cái ấn của ta, hôm nọ ngươi để ở đâu, lập tức phải đem ra để nộp, nếu sai lời một tí, là ta không để cho yên.

Triệu Nhĩ Phong nghe mấy câu đó, biết rằng thoát được cái chết, trong bụng cũng hơi đỡ run được một chút, song vẫn sợ hãi kinh hoảng vội vàng vâng dạ mà rằng: - Đại gia tha mạng cho tôi, tôi xin sai lấy ngay cái ấn về nộp.

Nói đoạn quay sang bảo người con gái:

- Ngọc Chinh đi đến phòng Lý sư gia bảo đưa cái ấn có chữ Hồng Tôn Dương lập tức cho ta...

Triệu Chinh vâng lời, yên định tinh thần một lúc rồi quay ra để đi.

Vừa ra tới cửa, Tôn Dương lại gọi giật lại dặn rằng:

- Ngươi phải biết, tính mạnh của chủ ngươi là trong tay ta đấy Nếu ngươi bảo một người nào biết là ta cắt đầu ngay cả chủ ngươi và ngươi lập tức. Đi mau mà trở về đây...

Triệu Chinh vâng dạ hàng thôi rồi quay ra lật đật đi ngay.

Chỉ trong chốc lát, quả nhiên Triệu Chinh đã tong tả chạy đến, hai tay dâng quả ấn đưa cho Hồng Tôn Dương.

Tôn Dương cầm xem, quả là cái ấn của mình, liền dắt vào trong bọc rồi lại trỏ vào mặt Nhĩ Phong mà rằng:

- Nhưng nay ta đã đến đây, ta cũng phải để một chút gì làm kỷ niệm mới được...

Nói đoạn liền nắm lấy bộ râu vừa dài vừa đẹp của Triều Tổng đốc, đưa thanh kiếm cắt đến xoẹt một cái, cụt thun lủn hẳn đi. Đoạn rồi chàng quay ngoắt ra ngoài cửa, lại nhảy lên mái nhà vun vút chuyền đi ngay mất.

Khi về tới nhà Bạch Thái Bình thì Thái Bình cùng Tưởng Anh vẫn còn ngồi uống rượu ở đó. Hai người thấy Tôn Dương đã về thì lấy làm mừng vội vàng đứng lên đón hỏi. Tôn Dương bèn đem chuyện thuật cho hai người nghe.

Hai người nghe chuyện, đều vỗ tay khen ngợi luôn mồm, cùng rót chén rượu đầy để mời Tôn Dương. Tôn Dương cũng không từ chối, nâng cốc rượu uống một hơi hết, rồi lại cùng nhau bắt đầu vào tiệc bàn tán chuyện trò, rất là tương hợp.

Đằng kia, Triệu Nhĩ Phong sau khi Hồng Tôn Dương đi rồi, liền sai.Triệu Chinh cầm cái gương đến để soi. Khi hắn soi lên mặt, trông thấy bộ râu cụt lủn hẳn đi, thì bất giác tự lấy làm hổ thẹn, rồi bỗng đâm ra tức giận hung hăng, vất ngay cái gương xuống đất vỡ tan tành ra, rồi giậm chân nói lên rằng:

- Thằng Hồng Tôn Dương nó coi mình không còn ra người nữa, ta phải làm cho nó biết tay phen này mới được.

Nói đoạn liền thở lên hồng hộc, lập tức đi ra công đường, hạ lệnh cho hết thảy các hàng quan võ cùng lính tráng, phải hỏa tốc đi xục từng nhà khắp trong tỉnh để bắt kỳ được Hồng Tôn Dương đem về trị tội. Quan quân được lệnh, không dám trễ nải bèn cắt người ra ngay canh giữ bốn ngã cửa thành, còn thì chia nhau đi khắp các phố, sục vào từng nhà tra hỏi. Còn Triệu Cẩm Chương thì Nhĩ Phong cũng bắt đi quanh các nóc nhà ở gần mạn dinh thự để tuần phòng dinh thự và trông khắp các nơi. Rồi chỉ trong chốc lát, thành phố Tứ Xuyên đương đêm yên lặng, thì bỗng sôi nổi ngay lên, làm cho nhân dân trong thành thảy đều nhao nhao kinh sợ, không nhà nào là ngủ được yên.

Lúc đó vào khoảng gần hết canh hai. bọn Hồng Tôn Dương chè chén đương khi túy lúy, thì bỗng thấy gia đinh vào báo quân lính trong thành hiện đương đi sục khám từng nhà để tìm bắt Hồng gia và sắp sửa kéo đến khám bắt ở đây. Bạch Thái Bình cùng Tưởng Anh nghe nói đều có vẻ kinh ngạc, bảo nhau tìm cách để dấu Tôn Dương.

Tôn Dương lại điềm nhiên tươi cười mà rằng:

- Các anh cần gì mà rối. Chúng nó làm trò trẻ con như vậy, phỏng khi nào đã động được đến tôi! Để tôi thử ra ngay phố, đi nghênh ngang hắn trước mặt chúng, xem chúng có biết hay không cái đã

Nói đoạn liền cầm cốc rượu đổ vào bàn tay, xoa ướt lên mặt một lượt rồi thò tay vào bọc lấy một gói thuốc xoa thốc ngay lên, làm cho mặt bỗng dưng vàng khác hẳn đi. Còn hai con mắt thì chàng trợn ngược lên một cái, làm cho hai con ngươi lẩn cả lên trên, nhác trông như người cận thị thong manh. Đoạn rồi chàng bảo Bạch Thái Bình lấy ngay cho một cái áo bào rách cũ, khoác ngay vào người, và một tay cầm một cái gậy, một tay cầm một cái đèn, rồi cười ha hả hỏi hai người rằng:

- Các anh trông tôi xem có còn phải là tôi nữa hay không.

Hai người trông thấy, đều vỗ tay khen là trá hình rất giỏi.

Hồng Tôn Dương cười cười gật gật, bảo hai người rằng:

- Để tôi đến ngay dinh Tổng đốc xem chúng làm những trò gì? Các anh cứ ở nhà nghỉ rồi tôi sẽ về.

Nói đoạn liền tập tà tập tễnh giả làm người thong manh chống gậy cầm đèn đi ra. Vừa hay khi người nhà mở cửa cho Hồng Tôn Dương ra thì có một tụi quan quân ập đến.

Tôn Dương làm bộ không trông rõ, cứ khua gậy đi liều, đâm sầm vào cả quan quân.

Trong đó có viên quan võ thấy vậy quát mắng lên rằng:

- Anh chàng mù này, đi đâu mà đêm hôm còn lần mò bước liều như thế?

Tôn Dương lại làm bộ mắng lại rằng:

- Người ta mù, người ta đi liều, sao các anh có mắt mà các anh cũng đâm vào người ta, còn mắng cái gì.

Bọn quan quân cho hắn là thằng tàn tật, không thèm chấp đến, bèn bảo nhau kéo thẳng vào nhà Bạch Thái Bình, để khám.

Hồng Tôn Dương thấy chúng vào rồi, bèn cứ thế, lần theo dưới các hiên nhà, đi thẳng về phía dinh quan tổng đốc. Trong khi đi đường, gặp không biết bao nhiêu chặng quan quân ồn ào kéo nhau đi khám.
Hồng Tôn Dương mỗi khi thấy đám quan quân ồn ào, chàng lại lẫm bẫm vừa đi vừa nói một mình:

- Quái lạ! Đêm nay làm gì mà náo nhiệt thế? Hay là lại có rước đèn rước điếc gì đây?...

Chàng nói vậy, lại cứ khua gậy cộc cộc thẳng tiến mãi đi, không ai thèm hỏi đến.

Lúc đó Triệu Cẩm Chương đi tuần phòng trên các mái nhà, trông khắp mọi nơi, không thấy có gì là đáng để ý, chàng nhân nhảy xuống dưới đất, lỉnh thỉnh đi ra trước cửa viên môn để xem động tĩnh. Khi chàng vừa ra tới cửa ngoài thì chợt thấy một anh mù tay xách cái đèn, tay cầm cái gậy đi qua.

Anh mù vừa đi, lại vừa lẩm bẩm nói:

- Khốn nạn! Những người ở trong thành phố đây, còn ai biết cái gì nữa ! Thế mà nửa đêm nửa hôm, cũng làm ầm ầm cả lên, thì phỏng còn pháp luật nào.

Cẩm Chương thấy vậy trong bụng nghĩ thầm: "Đương lúc đêm hôm, trong thành tra hỏi rối rít cả lên, thế mà lão mù này không nằm ở nhà, lại loạng choạng đi đâu thế này!".

Chàng đương nghĩ như vậy thì anh mù đi đến đầu phố kia, rồi lại ngớ ngẩn quay lại, rồi lại vừa đi vừa nói luôn mồm:

- Không biết họ làm cái gì rối lên, làm cho mình lầm cả đường lối, không biết lối nào mà lần đi nữa.

Cẩm Chương nghe tới đó, trong bụng lại càng ngờ, khẩm nẩm mình lại bảo mình: "Thằng cha này đã mù, không có ai trỏ đường lối cho nó sao lại biết là lầm đường... Không khéo nó lại . lắt léo thế nào cũng nên." Chàng càng nghĩ lại càng thấy sự đáng ngờ, bèn chạy theo nhìn kỹ thì thấy quả nhiên ra dáng thằng mù, duy cái nước da ở mặt và cái nước da ở tay thì có vẻ khác nhau, tựa hồ như là bôi thuốc ở trên da mặt.

Cẩm Chương nhân đấy lại càng ngờ dữ, liền chạy sấn lên đứng chặn lấy đường và hỏi:

- Bây giờ đêm khuya, trong thành đương huyên náo ầm lên, vậy anh mù này, anh đi đâu mà quanh quẩn ở chỗ viên môn này thế?

Anh mù nghe hỏi so đầu vai lên một cái rồi nói:

- Chết nỗi, đây là viên môn à! Thế mà tôi không biết! Họ làm tôi rối cả lên, không biết lối nào vào lối nào nữa...

Cẩm Chương nhân ngắm kỹ đầu đuôi thấy anh mù tuy mặc cái áo bào đã rách, song ở dưới chân lại đi đôi giày đoạn mới nguyên, thì càng nghi ngờ, liền cười nói lên rằng:

- Này Hồng thủ lĩnh ơi ! Làm gì mà phải đùa nhau như thế? Có phải là chỗ tử tế, ta cứ vào nhà nói chuyện thì hơn...

Nói đoạn liền giả vờ nắm lấy tay Hồng Tôn Dương một tí.

Hồng Tôn Dương lúc đó cũng hơi chùng lòng, song vẫn làm ra bộ trầm tĩnh, ngửa mặt lên trời mà rằng:

- Ông nói cái gì thế? Tên tôi là Hồng thủ lĩnh nào đâu... Tôi là thằng thong manh, hiện có mở hàng thầy bói đằng kia, ông nói nhảm gì!

Cẩm Chương thấy Tôn Dương nói vẻ tự nhiên như thực, thì cũng đã hơi không ngờ nữa, song cũng lại vờ hỏi luôn một câu nữa xem sao. Chàng bèn nói ngay lên rằng:

- Nếu vậy anh ở phố nào, để tôi dắt anh về làm phúc, không có thì đi bao giờ đến nơi.

Tôn Dương bấy giờ cũng hơi luếnh quếnh, vội đáp ngay rằng:

- Thôi được, nhà tôi ở ngay quãng kia, tôi không dám phiền ông nữa...

Triệu Cẩm Chương lúc đó lại bắt nọn già, cười ha hả mà rằng:

- Thôi, Hồng thủ lĩnh ơi. Đừng bịt mắt tôi làm gì nữa. Anh mang cái ấn gì ở trong mình đó có biết hay không?

Tôn Dương nghe tới câu đó, giật mình đến thót, nghĩ ngay đến cái ấn còn đeo bên mình, ngộ lỡ nó bắt khám ra thì việc tất lộ. Chàng bèn mở ngay đôi mắt ra, nhìn vào mặt Triệu Cẩm Chương rồi giơ quyền đánh thẳng. Cẩm Chương cùng đã dự bị sẵn rồi, nên vừa khi tay quyền đằng này đánh ra thì chàng đánh ngay lại được rồi lại tóm bắt ngay được tay của Hồng Tôn Dương tống ra một cái rất mạnh.

Ngón võ ấy nguyên là một ngón rất lợi hại của Triệu Cẩm Chương tống ra một cái, có thể nặng tới 3, 4 trăm cân, dù người sức lực đến đâu cũng phải ngã ngay lập tức. Bởi vậy nên sau khi chàng tống Hồng Tôn Dương ra rồi, thì chàng cứ vững tâm đứng đó, chỉ chăm chăm nhìn xem bên địch bị ngã chứ không phòng bị đến mình.

Nhưng không ngờ đối với Hồng Tôn Dương, cái ngón để tay cho người bắt đó lại là một ngón võ pháp rất cao. Cho nên khi Cẩm Chương vừa tống ra xong chàng giả vờ kêu lên một tiếng "ối trời" mình thì ngã về phía trước để lừa cho bên này không kịp đề phòng rồi phi ngay hai đầu mũi giày lên, đá thẳng ngay vào giữa bụng Triệu Cẩm Chương, quả nhiên bị ngón đá ấy, thì ngã hẳn người ra, rồi trong cuống họng máu đưa đầy lên, xuýt nữa ộc ngay ra đất.

Lúc đó Cẩm Chương biết là ngón đá lợi hại ấy, nếu để cho máu ộc ra lúc nào, là tất ngã ngay lúc ấy, nên chàng cố lòng kìm giữ máu lại, rồi nhảy vọt ngay dậy để báo thù với Hồng Tôn Dương. Ngờ đâu khi chàng trở dậy thì thấy Hồng Tôn Dương đã nhảy lên mái nhà để trốn, chàng bèn ngậm miệng đọc mấy câu chú, rồi quát lên một tiếng rất to. Thì liền đó máu ở miệng chàng quả nhiên ộc theo ngay ra, rồi chàng ngã vật ngay xuống, bất tỉnh nhân sự...

Hồng Tôn Dương lúc đó nghe thấy Cẩm Chương thét lên một tiếng, chàng chưa kịp trông lại thì cũng thấy ở ngay chân mình tựa như có người đánh vào một cái quá mạnh, đau buốt tới xương, rồi thì không sao đứng vững, tự nhiên là phải ngã lăn ngay xuống dưới đường.

Vừa hay lúc đó, có bọn quan binh kéo đến, trông thấy vậy chạy sấn ngay lại, bắt Hồng Tôn Dương, và bảo nhau xúm lại gọi tỉnh Triệu Cẩm Chương vực về phục thuốc. Khi bọn họ khám thấy cái ấn ở trong túi Hồng Tôn Dương bọn họ biết ngay là chàng, bèn hè nhau đem thừng đem xích, trói chặt ngay lại, rồi đem vào nộp ở trước mặt Triệu Nhĩ Phong.

Triệu Nhĩ Phong lúc đó trông thấy da mặt của Hồng Tôn Dương biến khác và quần áo cũng mặc khác đi, thì cũng biết ngay là Tôn Dương làm cách trá hình để mong trốn thoát, hắn cười nhạt gọi tên Hồng Tôn Dương lên mà bảo rằng:

- Bây giờ ngươi có còn nói mạnh được nữa hay không?

Tôn Dương nghe nói quắc mắt to lên mà rằng:

- Hồng mỗ bị bắt, chỉ có đem chém đem sả là cùng. Nhưng ngươi làm sao tùy ý, nếu Hồng mỗ hơi cau lông mày một tí, thì không kể là tay hảo hán ở đời...

Triệu Như Phong gật đầu mà rằng:

- Được lắm! Ngươi là hảo hán, thì ta phải cho mời Vương sư gia ra đây mới được...

Bây giờ Vương sư gia đã đứng chực sẵn dưới thềm, nghe nói liền chạy ngay ra, dạ to lên mà rằng:

- Đại nhân dạy việc gì, xin cho được biết.

Triệu Nhĩ Phong trỏ vào Hồng Tôn Dương mà rằng:

- Bác thử nghĩ xem, dùng cái hình gì mà trị tên này cho xứng đáng.

Vương sư gia nghĩ ngợi một lát rồi cười bảo Triệu Nhĩ Phong rằng:

- Cứ theo thiển ý chúng tôi, thiết tưởng đại nhân nên bắt tên này đem trói vào một cái cột ở ngay công đường rồi sai người cắt mũi sèo tai, khoét lấy tim gan và cho cắt đầu bêu ra trước chốn viên môn thì mới xứng đáng...

Nhĩ Phong nghe nói, gật đầu khen phải, liền sai quân lính, lập tức đem Hồng Tôn Dương trói vào một cái cột lớn ở ngoài công đường. Khi chúng trói buộc chặt chẽ hẳn hoi rồi, Triệu Nhĩ Phong lại truyền lệnh cho một tên đao phủ, cầm thanh đao rất sắc lăm lăm đi ra, bắt đầu cắt ngay một tai bên trái của Hồng Tôn Dương, rồi quay sang để cắt tai bên phải.

Ngờ đâu vừa khi tên lính hạ đao cắt tai bên trái chưa xong thì chợt thấy ở phía trên mái nhà, có một đạo kiếm quang đi xuống, xông thẳng vào cổ tên đao phủ, rồi bỗng thấy đầu tên đao phủ bị đứt rơi ra. Triệu Nhĩ Phong cùng bọn lính đứng quanh đó đều ngạc nhiên không hiểu ra sao, toan đổ xô đến để xem.

Bất chợt vừa hay khi đó, lại thấy đạo kiếm quang đi rảo quanh vào cái cột trói Hồng Tôn Dương, cắt đứt loang loáng các giây đương trói ở người Tôn Dương. Đoạn rồi liền có hai người con trai và một người con gái ở trên mái nhà nhảy tót xuống sân, mỗi người cầm một thanh gươm sáng loáng, sấn sổ đi vào,

Bọn thầy trò Triệu Nhĩ Phong trông thấy đều kinh sợ thất thần, ù té chen nhau chạy vào lối trong tất cả.

Ngoài thành náo động vừa yên.

Biết đâu kẽ vách lại phen kinh hoàng.

Giữa nơi tướng phủ công đường,

Hởi người thiết thạch can trường là ai?

Chương 12: Vì lòng khẳng khái, quyết chí xông pha. Giả mặt quỉ thần, răn người gian ác

Hồng Tôn Dương lúc đó nhờ được có phi kiếm cắt đứt các giây trói ra rồi, chàng bèn thừa thế hăng hái, xông vào toan đuổi theo để đánh bọn thầy trò nhà Triệu Như Phong. Nhưng chàng chưa kịp động thủ thì bọn 2 người con trai và một người con gái kia đã xông vào tới nơi, ngăn cản chàng lại, không cho đuổi đánh đám kia.

Hồng Tôn Dương trông trong bọn 3 người đó, duy có một người quen mặt nhìn ra chính là Văn Tùng ở đất Nhã An. Chàng liền vui mừng hớn hớ, hỏi ngay lên rằng:

- Văn huynh ở đâu đến đây, mà lại cứu được tôi như thế.

Văn Tùng nghe hỏi, gạt đi mà rằng:

- Bây giờ không phải là lúc nói chuyện, vậy xin đại ca hãy quay về ngay chỗ trọ, rồi ta sẽ đàm đạo thì hơn.

Nói đoạn liền thôi thúc Hồng Tôn Dương quay ra, nhảy lên nóc nhà, rồi ba người cùng đều nhảy theo cả lên để trốn. Khi đã lên cả nóc nhà rồi, Tôn Dương bèn mời ba người kia cùng về cả nhà Bạch Thái Bình một thể. Ba người kia cũng vui lòng nhận lời đi ngay.

Được một lát, về tới nhà Bạch Thái Bình thì đã thấy Bạch Thái Bình cùng Tưởng Anh đương đứng ngoài cửa trông ngóng Tôn Dương. Hai người thấy Tôn Dương đã về thì đều vỗ tay vui mừng ầm ĩ, và kéo ngay vào để hỏi chuyện.

Hồng Tôn Dương trỏ vào bọn Văn Tùng mà bảo Thái Bình cùng Tưởng Anh rằng:

- Đây là ba vị ân nhân cứu mạng cho tôi đấy. Hôm nay nếu không có ba vị này, thì có lẽ Hoàng mà không còn cách gì mà trông thấy lại anh em được nữa.

Nói đoạn liền mời bọn Văn Tùng vào cả nhà trong, bảo Bạch Thái Bình sai người pha trà lên thết, rồi mới thuật chuyện từ lúc ra đi tới khi được cứu cho mọi người cùng nghe một lượt.

Bạch Thái Bình và Tưởng Anh nghe hiểu đầu đuôi, đều lấy làm mừng rỡ hú vía, bảo nhau cảm tạ bọn Văn Tùng vô hạn.

Đoạn rồi Hồng Tôn Dương lại hỏi lại bọn Văn Tùng rằng:

- Vậy chẳng hay vì cớ gì mà các ngài lại đến cứu tôi như thế, xin các ngài thuật cho tôi nghe, kẻo tôi áy náy trong lòng...

Văn Tùng bèn đem đầu đề câu chuyện thuật cho Hồng Tôn Dương cùng mọi người rõ:

- Nguyên hôm đó bọn Văn Tùng ở nhà, thấy tin báo là vợ chồng Tấn An cùng Châu Anh bị bắt ở hàng cơm Trường Long rồi sau vì vây đến việc Hồng Tôn Dương mà bị Tổng đốc Tứ Xuyên đem ra xử quyết. Văn Tùng bèn hoảng hốt, cùng hai vợ chồng Diêu Cương và Tấn Từ lên ngay Tứ Xuyên để lập mưu cứu gỡ. Khi lên tới Tứ Xuyên thì bỗng lại nghe tin ở trong dinh Tổng đốc đương náo động ầm ầm, không biết xảy có việc gì. Nhân thế ba người bèn kéo nhau đến ngay dinh quan Tổng đốc và gặp ngay lúc bọn kia đương sắp hành hình Hồng Tôn Dương. Văn Tùng trông thấy bèn phóng ngay phi kiếm ra giết tên đao phủ và cứu Hồng Tôn Dương thoát nạn.

Tôn Dương lúc đó nghe rõ đầu đuôi, mới bái tạ bọn Văn Tùng và bàn cách cùng nhau mưu toan việc lớn. Văn Tùng nhân hẹn với Hồng Tôn Dương xin đến hôm sau, đúng giữa buổi trưa sẽ cùng nhau hội họp tại núi Đầu Đà ngoài thành để cùng nhau bàn định.

Hồng Tôn Dương cũng xin y ước. Đoạn rồi ba người kia liền đương đêm quay về chỗ trọ.

Ngày hôm sau, vào khoảng gần trưa, Hồng Tôn Dương bèn từ giã Bạch Thái Bình cùng Tưởng Anh, rồi một mình ăn mặc giả dạng nhà quê, gánh một gánh gạo đi lẻn ra thành, tìm đến chân núi Đầu Đà để họp. Khi tới nơi, đã thấy Văn Tùng cùng Diêu Cương và Tấn Từ đều đương đợi chờ ở đó. Bốn người trông thấy nhau đều hoan hỉ chào hỏi, rồi đem hết tâm sự thổ lộ với nhau.

Trò chuyện hồi lâu, Tấn Từ nhân nới với mọi người rằng:

- Công việc cần cấp của bọn ta hiện nay là nhất diện phải tìm mưu lập kế trừ hết những tay tướng giỏi của đám Mãn Thanh và nhất diện phải triệu tập nhiều bọn hào kiệt anh hùng mà lập nơi căn bản, rồi sau ta sẽ thứ tự thi hành thì mới mong có ngày chóng thành công được. Nếu bằng không thế mà ta cứ lang thang nay đây mai đó, thì chẳng qua chỉ thêm gây mối ngờ vực, mà rút cục chưa chắc làm nổi việc chi... Vậy thiết tưởng ta nên nhất tâm như thế thì hơn.

Hồng Tôn Dương nghe nói khen cho là phải, nhân bảo Tấn Từ rằng:

- Trong đám bày tôi nhà Minh, duy có một anh Tháp Nhi Tề Khoa là tôi chú ý. Hắn ta là một người tài ba dũng lược, sức địch muôn người mà lại sở trường về nghề kiếm thuật. Vả hiện nay hắn ta giữ chức Cửu môn đề đốc, uy thế lừng lẫy, không mấy người bằng, bao nhiêu quyền bính binh lương đều ở trong tay hắn ta tất cả. Tôi đã bao phen lập tâm định trị hắn ta, song trong chốn hoàng thành canh phòng nghiêm mật, e khi làm không xong công việc thì lại nguy thiệt đến thân. Bởi thế nên vẫn do dự chưa sao làm xong được.

Tấn Từ nghe nói, cười nhạt mà rằng:

- Trừ một anh ấy thì có lấy gì làm khó? Đại ca cứ để tôi sẽ trị nó cho xem.

Văn Tùng vội gạt đi rằng:

- Chết nỗi! Chỗ đó không phải là chơi, nếu mình không cẩn thận thì tính mạng nguy ngay lập tức. Không phải như mọi người khác mà nói chuyện coi thường thế được.

Tấn Từ lại mủm mỉm cười mà không nói gì. Đoạn rồi Văn Tùng cùng Tấn Từ và Diêu Cương mời Hồng Tôn Dương về hàng cơm Vạn Tân lâu ở Nhã An để cùng nhau tụ họp. Khi về tới nhà Tấn Từ bèn bàn với Diêu Tú và Châu Linh xin phép Văn Tùng đi vào kinh sư để giết Tháp Nhi Tề Khoa. Văn Tùng cố ý giữ lại không cho đi.

Bất chợt cách một đêm hôm ấy, khi sáng sớm trở dậy thì bỗng không thấy tung tích ba người đâu nữa. Văn Tùng lấy làm nghi ngờ, vội sang lục xem ở chốn phòng riêng của ba người thì thấy có một phong thư, nói là ba người đều tình nguyện đi vào kinh sư hành thích Tháp Nhi Tề Khoa để chẹn vây cánh Mãn Thanh mà bênh vực cho nòi giống Hán.

Văn Tùng xem xong, giật mình kinh sợ, vội vàng bảo ngay cho Hồng Tôn Dương biết. Tôn Dương nghe nói cũng sợ hãi hoảng hồn vội bàn với Văn Tùng phải vào kinh ngay để giữ ba người kia lại. Văn Tùng lấy làm phải, bèn lập tức thu thập hành lý cùng nhau theo lối Hồ Nam qua đất Hà Nam, Hà Bắc để tới kinh sư.

Đằng này bọn Tấn Từ hôm ấy ra đi, thoạt trước cũng đã định theo lối Hồ Nam thẳng tiến. Nhưng sau vì sợ có người đuổi theo ngăn cản, nên lại đổi đường đi quay về nẻo Thiểm Tây để qua Sơn Tây, Hà Bắc rồi mới vào tới kinh sư.

Một hôm, ba người đi đến giữa nơi giáp giới Sơn Tây và Thiểm Tây thì trời vừa tối. Vừa hay lúc đó thấy ở bên cạnh đường đi có một ngôi chùa to lớn, ba người bèn bảo nhau kéo đến để xem. Khi tới nơi, thấy trên mái cổng ngói có dựng một bức hoành vôi trắng trong viết ba chữ "Từ Vân am" rất lớn.

Châu Linh trông thấy, nhân bảo Tấn Từ cùng Diêu Tú rằng:

- Ngôi chùa này, nhìn quang cảnh bề ngoài, có lẽ là bọn sư ni cư trú. Vậy chúng ta vào đây hỏi trọ chắc họ là sẽ hoan nghinh.

Tấn Từ gật đầu khen phải, bèn giơ tay gõ cửa để xem.

Tiếng gõ của vừa dứt thì quả thấy có một người tiểu nữ ở trong lật đật chạy ra.

Người tiểu nữ mở cửa ra, trông thấy ba người, thì bỗng ra vẻ cau có bất bình mà rằng:

- Các người có lễ bái gì thì để đến mai, chứ bây giờ tối tăm còn ai nhận lễ !

Nói đoạn liền khép ập cửa lại, không cho vào nữa.

Tấn Từ thấy vậy ra ý tức giận nói to lên rằng:

- Chúng tôi là khách lỡ độ đường, muốn vào đây trọ nhờ nhà chùa một tối, chứ có phải là lễ bái đâu.

Người tiểu nữ đứng trong lên giọng gắt trả lời rằng:

- Các người muốn trọ thì xin đi tìm hàng cơm, chùa tôi không chứa khách trọ bao giờ, xin các người đừng trách tiểu tôi.

Châu Linh thấy vậy, trong bụng hơi nghi, bèn kéo hai người đi ra chỗ xa, khẽ bàn thầm rằng:

- Tôi coi vẻ ngôi chùa này, không được chính đại quang minh thì phải. Họ sợ chúng ta vào đấy, tất là lộ chuyện bí mật gì đây cho nên họ mới cự tuyệt chúng ta như thế.

Diêu Tú gật đầu mà rằng:

- Câu đó rất có lí. Chúng ta thử nấp quanh đây để xem, có ai ra vào khác ý gì chăng, bấy giờ rồi ta sẽ liệu.

Tấn Từ cùng Châu Linh đều lấy làm phải bèn chia nhau nấp, ba người làm ba ngả, rình xem sự thể ra sao? Rình một hồi lâu chợt thấy phía trong có hai người tiểu nữ khe khẽ mở cửa đi ra.

Khi bước ra cửa cổng, hai người đều đứng dừng lại, nhìn quanh bốn bên một lúc, rồi thì thầm bàn tán với nhau:

- Quái lạ! Bây giờ đáng lẽ lão ta đã đến đấy rồi thì phải, hay là lại có việc gì cản trở hay sao?

- Mấy hôm nay lão ta không đến, hôm nay đến đây, tất thế nào sư phụ ta cũng trách móc lôi thôi, chớ không không được.

- Cũng may lúc nãy có ba đứa nào đến đây, mình đuổi ngay đi được không thì nó lại làm cho bại lộ mất cả việc mình....

Nói tới đó, hai người tiểu nữ quay trở vào khép cổng lại. Thì vừa hay khi đó ở phía ngoài có một người vào trạc ngoài 30 tuổi, mình cưỡi con ngựa, có một đứa gia nhân lực lưỡng theo hầu, cùng đi tới đó. Khi tới cổng chùa, người ngồi trên mình ngựa kia bước xuống, trao ngựa cho tên gia nhân đứng giữ rồi một mình vào gõ cổng chùa.

Tiếng gõ cổng vừa dứt thì thấy ở trong có tiếng người hỏi lên rằng:

- Có phải Trư đại gia đấy không? Sao hôm nay đến muộn thế!

Nói đoạn thì thấy người đàn ông ứng lên rằng:

- Phải, chính tôi đây. Hôm nay tôi đến sớm thế này còn kêu là muộn nữa sao? Mau mau mở cửa cho tôi.

Nói tới đó thì thấy ở trong tiếng cười khúc khích nổi lên, rồi cánh cửa mở tung ngay ra.

Người đàn ông lại quay lại dặn tên người nhà rằng:

- Ngươi đứng đấy coi ngựa và trông cổng đó. Hễ có ai vào thì phải giật chuông báo hiệu cho mau, đúng như mọi hôm mới được.

Nói xong liền quay ngoắt đi vào, rồi hai cánh cổng chùa lại khép chặt ngay lại.

Đằng này Tấn Từ đợi cho bọn kia đi vào xong rồi, trong bụng biết rõ là bọn họ có việc tư tình với nhau, bèn lẳng lặng lừa ra để xem tên người nhà hành động ra sao. Bấy giờ tên người nhà kia buộc con ngựa vào một bên cổng, rồi ngồi thụp xuống ở ngưỡng cổng để coi.

Tấn Từ liền chạy xổ lại lừa miếng bất thần, nắm chặt lấy tay tên kia, giơ thanh đao loang loáng lên mặt, mà đe nẹt rằng:

- Muốn sống câm mồm hễ kêu là ông chém chết.

Nói tới đó liền quay ra khẽ lên hiệu gọi Châu Linh và Diêu Tú cùng đến.

Tên người nhà kia thầy ba người đều cầm đao sáng loáng ở tay, ra vẻ dữ tợn, thì run sợ hết hồn vội nói lên rằng:

- Lạy các quan, con là đầy tớ người ta, con đi hầu hạ đói rách, có việc gì các quan dạy bảo, con xin vâng theo. Các quan đừng giết con mà tội nghiệp...

Tấn Từ lại trỏ vào mặt tên người nhà mà rằng:
- Ta không giết ngươi làm gì, nhưng cái người cưỡi ngựa lúc nãy là ai? Ngươi phải nói thực cho ta biết đã...

Tên người nhà run sợ mà rằng:

- Thưa ngài, hắn là chủ nhân của tôi, tên là Trư Lương, ở Trư gia trại cách đây chừng mấy dặm đường...

- Thế thầy trò nhà anh đến đây làm gì?

Tên người nhà nghe câu hỏi ấy thì có vẻ e ấp không sao trả lời ngay được. Tấn Từ bèn giơ thanh gươm ướm vào cổ tên kia mà hỏi dồn lên rằng:

- Thế nào nói mau, không thì ta cắt cổ đi bây giờ...

Tên người nhà run lên cầm cập mà rằng:

- Ngài tha cho con, con xin nói. Nguyên nhà sư ở Từ Vân am đây tên là Diệu Đạo xưa nay vẫn có tình riêng với chủ nhân tôi bởi thế nên chủ nhân tôi mới thường đến đây đi lại. Hôm nay chủ tôi đến đây cũng là việc ấy mà thôi.

Tấn Từ nghe tới đó, liền quay bảo Châu Linh cùng Diêu Tú rằng:

- Tôi khéo đoán lắm, chắc là họ có việc gì tư tình, không thì có can chi mà họ đuổi mình như thế!

Diêu Tú cũng gật đầu đáp rằng:

- Cái đó đã hẳn đi rồi, nhưng bây giờ có lẽ ta chịu để mặc nó hay sao?

Tấn Từ lắc đầu đáp:

- Mặc họ thế nào được! Để tôi khắc có cách xử trí rồi tôi sẽ nói cho nghe.

Nói đoạn liền rút lấy cái giây tam cố thắt ở lưng ra, trói chặt tên người nhà kia lại, giơ tay điểm cho một huyệt, mê man bất tỉnh rồi đặt vào cho một nằm một chỗ. Đoạn rồi chàng ta quay lại khẽ nói thầm với Châu Linh và Diêu Tú mấy câu.

Hai người nghe nói đều tỏ ý hớn hở vui mừng, đồng thanh nói lên rằng:

- Nếu vậy chúng ta phải làm ngay đi mới được...

Tấn Từ gật gật vui mừng, rồi cùng nhau cạy cửa cổng lén lén đi vào. Khi vào tới trong chùa bốn bề im phắc, không có bóng người. Ba người kéo nhau lên chốn phật đường thì thấy đèn nến vẫn còn sáng choang mà người thì không có một ai ở đó. Ba người bèn đến trước chỗ pho tượng thổ thần cùng lạy 4 lạy lầm rầm khấn nhỏ vài câu. Đoạn rồi Châu Linh trèo lên lột lấy mũ áo pho tượng thổ thần mặc vào mình, để pho tượng giấu vào một chỗ, rồi tự mình ngồi lên cái ngai của pho tượng vẫn ngồi. Đoạn rồi Diêu Tú cũng lột lấy một bộ mũ áo của tượng hộ pháp mặc vào cho mình và xõa tóc cầm kiếm, đứng nghiêm chỉnh vào một bên trước mặt Châu Linh.

Khi sửa soạn xong rồi. Tấn Từ bèn len lén cầm thanh kiếm quay ra, rón rén đi đến các nơi để lùng bọn kia. Chàng lùng mãi tới một nếp nhà kia, thấy trong một gian phòng có ánh đèn chiếu qua khe cửa. Tấn Từ lần đến tận nơi, lắng nghe thì thấy ở trong quả có tiếng người rì rầm nói chuyện. tìm chỗ khe cửa nhìn vào, thì thấy trong đó có năm sáu người, đương ngồi vây vào một cái bàn chè chén trò chuyện với nhau. Nhìn kỹ trong bọn đó, thì có người đàn ông, chính là Trư Lương, một người sư nữ đứng tuổi đoán chắc là Diệu Đạo, mọi người ở đó đương cùng nhau nâng chén khuyên mời, còn bốn người tiểu gái thì đứng cả xung quanh xúm vào mời chào rót rượu tình ý rất chiều thân mật.

Tấn Từ lắng tai nghe một lúc, chợt thấy người sư nữ ngà ngà giọng say, bảo Trư Lương rằng:

- Anh thực là một người bạc! Thầy trò tôi đãi anh như thế mà mấy hôm nay, tịnh không thấy anh ló mặt đến đây.

Trư Lương cũng giở cái giọng hơi lè nhè mà rằng:

- Tôi mấy hôm nay bận quá bởi thế nên hôm nay tôi phải sang sớm ngay đây, làm gì mà còn trách móc.

Diệu Đạo cười nhạt mà rằng:

- Anh bận gì tôi lại không biết hay sao! Ngày hôm kia đây, anh bắt được con bé nhà họ Dương nào đó, có phải bận về việc ấy hay không?

Trư Lương cười khì khì mà rằng:

- Sao mà ranh mãnh thế? Cái gì cũng là biết ngay. Nhưng nào có ăn thua gì đâu mà nói!

Diệu Đạo trỏ vào mặt Trư Lương mà rằng:

- Thôi anh đừng giấu tôi nữa. Anh bắt cóc người ta đến nhà mà lại bảo là không ăn thua thì ai nghe được!

Trư Lương thở dài mà rằng:

- Ấy thế! Nói thì không ai tin, nhưng có tới đó mới biết sự thực là không ăn thua. Con bé nhà ấy nó ương ngạnh quá ! Dỗ dành đe dọa hết cách mà nó vẫn trơ trơ một mực, không sao làm gì nổi nó, thế có tức bực hay không? Hiện bây giờ vẫn giữ nó ở nhà đó nhưng chẳng qua cũng là vô ích mà thôi! Sao bằng ta lại với ta đây, là hơn hết cả...

Nói rồi liền bá cổ Diệu Đạo hôn lấy hôn để không thôi.

Tấn Từ nghe rõ câu chuyện lại trông thấy quang cảnh như vậy thì trong bụng tức giận vô cùng, bèn đứng ngoài thở dài một tiếng rồi ghé miệng vào chỗ khe cửa dùng sức thổi mạnh vào trong một cái; làm cho đèn nến ở trong đều bị lờ mờ lay ngọn, như là sắp tắt tới nơi. Mấy thầy trò nhà sư ở trong nghe tiếng thở dài rồi lại thấy ngọn đèn lay động thì ai nấy đều sợ xanh xám cả mặt, không dám nói một câu nào nữa.

Trư Lương làm bộ mạnh bạo, đứng phắt dậy, quát to lên rằng:

- Ma quỷ nào ở đâu, dám hiện đến đất nhà Phật này hay sao?

Nói đoạn liền chạy ra mở cánh cửa để nhìn ra ngoài. Bất chợt mới nhìn ra thì bị Tấn Từ ném một nắm tro vào mặt, tối tăm mặt mũi, ngã lùi ngay lại mấy bước. Đoạn Tấn Từ thổi luôn cái nữa rất mạnh, tựa như một trận âm phong đưa tới, làm cho đèn nến trong phòng bị tắt mất cả. Mấy thầy trò nhà sư thấy vậy đều hoảng hốt sợ hãi, kêu khóc ầm lên.

Trư Lương thấy bọn họ sợ khóc, vội vàng xoa dụi hai mắt cho tỉnh, rồi nói lên rằng:

- Các ngươi làm gì mà nhát thế! Đi thắp đèn lên đây, tôi khắc có cách...

Diệu Đạo vẫn còn run sợ, song cũng cố gượng tinh thần quay vào đánh lửa thắp đèn nến. Trư Lương bèn cởi cái áo dài ra, xắn tay áo trong lên, rồi nói to lên rằng:

- Nào các ngươi theo tôi đi ra, ma quỷ nào để tôi bắt cổ nó cho. Tấn Từ thấy vậy liền nhảy tót lên nóc nhà, lần theo để xem bọn họ làm chi.

Trư Lương cầm nến ra ngoài, soi quanh một tí, không thấy có gì lại kéo nhau vào phòng. Chàng nhân ra vẻ đắc ý, cười bảo bọn kia rằng:

- Các người xem, ma quỷ nào thấy tôi là cũng phải tránh đi lập tức!

Hắn vừa nói dứt lời thì Tấn Từ ở ngoài nghe thấy. Tấn Từ lại đứng ngoài cửa sổ nói vọng vào rằng:

- Anh chàng Trư Lương, ai cho phép anh đến quậy hôi ở đất nhà Phật đây! Ta là Dạ Du Thần, ta vâng lệnh đức Thổ thần đến bắt các ngươi đem ra đó để xử. Các ngươi phải mau mau đến ngay trước điện Thổ thần, không thì hối sao kịp.

Năm thầy trò Diệu Đạo nghe nói, đều hoảng hồn kinh sợ xúm vào đứng quây cả xung quanh Trư Lương.

Trư Lương thấy vậy, lại làm bộ già dặn, bảo bọn Diệu Đạo rằng:

- Lại đám ma quỉ nào, chứ đức Thổ thần khi nào về đây mà sợ? Chúng ta cứ lên ngay điện Thổ Thần xem sao cái đã...

Nói đoạn liền dắt cả năm người cùng đi lên chỗ bàn thờ Thổ thần. Thoạt khi lên gần tới nơi, trông thấy bên cạnh chỗ thờ Thổ thần có một người xõa tóc cầm kiếm đứng đó, thì trong bụng đã lấy làm ngờ ngờ hơi sợ...

Khi gần tới nơi, lại chợt thấy vị Thổ thần mở miệng cười nhạt mà nói lên rằng:

- Các ngươi là bọn sư nam sư nữ gây ra biết bao tội nghiệp ở đời. Nay đến trước mặt ta đây, các ngươi còn không biết đem lòng sám hối hay sao?

Năm thầy trò Diệu Đạo nghe thấy vậy, đều sợ hãi run lên cầm cập kéo đến lạy rạp cả trước mặt điện thờ Thổ thần, cúi rạp đầu xuống đất, xuýt xoa kêu khấn:

- Xin tha tội lỗi cho.

Trư Lương lúc đó cũng hoảng động tâm hồn, rồi cũng run run sợ sợ đến quì ở trước bàn thờ, cúi gầm mặt xuống, không dám ngước mắt trông lên.

Kế đó liền thấy vị Thổ thần ung dung phán lên rằng:

- Bọn thầy trò Diệu Đạo kia, các ngươi đã gửi mình vào chốn cửa không, lẽ ra nên giữ nết sửa mình, làm theo đạo nghĩa là phải. Nay không ngờ các ngươi quên cả qui giới nhà chùa, làm nên những việc dâm ô vô đạo, để đức Quan âm biết tới, ngài đem lòng giận dữ vô cùng. Vậy ta vâng lệnh xuống đây, tất phải cho các ngươi biết phép từ nay mới được. Nào Hộ pháp ta đâu mau mau phải ra phụng pháp...

Diêu Tú đứng ngay bên cạnh, dạ lên một tiếng mà rằng:

- Tiểu thần phụng mạng.

Thổ thần lại phán luôn:

- Phiền Hộ pháp hãy dùng hình nhẹ ra oai cho họ một phen để họ biết đường trừng giới. Nếu không, sau đây sẽ giở trọng hình . . .

Diêu Tú lại dạ luôn tiếng nữa, rồi nhảy tót một cái từ trên bàn thờ nhảy xuống, bảo bọn kia rằng:

- Bản pháp vâng theo pháp chỉ thi hành, vậy từ nay các ngươi phải biết sửa đổi tính nết ngay đi mới được...

Nói đoạn liền giơ đầu mũi kiếm, sấn đến, lần lượt đưa vào mặt năm thầy trò Diệu Đạo, vạch cho mỗi người hai nhát chữ thập trên mặt, máu chảy đầm đìa cả ra.

Năm thầy trò Diệu Đạo bị đau đớn đều khóc xướt mướt, lạy như tế sao, kêu xin từ nay sám hối. Trư Lương thấy vậy cũng sợ tái xanh mặt lại, lo khi sẽ đến lượt mình.

Quả nhiên vừa khi vạch xong mặt năm người kia thì thấy vị Thổ thần ở trên lại phán lên rằng:

- Tên Tru Lương kia ? Nhà ngươi dám đến làm càn ở nơi đất Phật, lẽ ra là phải giết ngươi. Duy, bản thần lấy sự từ bi làm gốc, vậy hãy tạm tha cho ngươi cái chết và hãy cắt cái tai ngươi để làm trừng giới, cho ngươi sửa đổi sau này. Hộ pháp mau mau thi hành lập tức.

Trư Lương nghe vậy, chưa kịp kêu nói câu gì thì Diêu Tú đã dạ lên một tiếng, sấn đến sẻo luôn một bên tai của Trư Lương đến xoẹt một cái, đau ngất người đi. Lúc đó Tấn Từ đứng ở ngoài thấy công việc đã xong, liền vận động tinh thần, dùng hơi nội công thổi mạnh vào phật đường một cái, làm cho các ngọn đèn thờ đều tắt cả đi. Châu Linh cùng Diêu Tú, thừa lúc đó, liền trút bỏ mũ áo thờ vắt trả lại đó, rồi nhảy ra nhủ Tấn Từ cùng đi ra cửa.

Khi ra tới cửa, Tấn Từ nhân bàn với hai người rằng:

- Lúc nãy tôi nghe chúng nói, còn con bé nhà họ Dương nào, bị bắt đến nhà Trư Lương, vậy nhân tiện ngay đây, chúng ta nên làm phúc cứu cho nó thoát, kẻo sau này không hay với tên Trư Lương.

Diêu Tú cùng Châu Linh đều lấy làm phải, bèn cùng nhau quay ra ngoài cổng. Bấy giờ tên người nhà Trư Lương đương nằm một xó ngoài cổng, Tấn Từ bèn dùng phép cứu huyệt, cứu cho tỉnh lại, rồi bắt đưa về Trư gia.

Trong khi đi đường, Tấn Từ hỏi tên người nhà Trư Lương rằng:

- Chủ nhân nhà ngươi có bắt người con gái họ Dương nào, nhốt ở trong nhà, ngươi có biết không?

Tên gia đinh biết thế không chối được, bèn thú thực, khai ngay là có. Tấn Từ nhân hỏi:

- Vậy người con gái ấy quê quán ở đâu, vì cớ sao mà chủ ngươi bắt được ngươi phải nói rõ ta nghe.

Tên người nhà run sợ mà đáp rằng:

- Người con gái đó, nguyên là con bác Dương Xuân, nhà ở cách trại tôi chừng vài ba dặm. Cô ta năm nay 17, người bố mất rồi duy còn hai mẹ con ở với nhau. Cô ta người đẹp mà học hành khá, ông chủ tôi có lòng yêu mến, đã mấy lần sang dạm hỏi mà không thuận lấy. Vì thế, nhân một hôm kia, cô ta đi qua mạn nhà tôi, ông chủ tôi liền sai người bắt và nhốt ở một nơi, định dỗ dành để làm lẽ, nhưng cô ta vẫn một mực không nghe.

Cô ta tên là Dương Tuệ Châu hiện nay vẫn còn giam ở trong trại nhà tôi đó.

Tấn Từ cười nhạt mà rằng:

- Nếu vậy ngươi phải lập tức đưa ta về chỗ giam đó, không thì ta sẽ tử tội ngươi ngay.

Tên người nhà vâng dạ luôn mồm, tình nguyện xin đưa đến nơi đến chốn. Được một lát, đến Trư gia trại, tên người nhà dẫn ba người tới một gian buồng kín kia trỏ bảo ba người rằng:

- Đây chính là chỗ giam Dương Tuệ Châu đây, các ngài cứ vào ngay trong thì thấy...

Tấn Từ nghe nói, liền điểm cho tên người nhà một huyệt, ngã vật ngay ra một chỗ, rồi rủ hai người cùng cậy cửa vào trong phòng đó, khi vào tới nơi thấy có một người con gái đương ngồi xụt xùi đốt ngọn đèn con, chân tay đều trói xích tất cả.

Châu Linh trông thấy chạy đến nói vội lên tiếng:

- Cô có phải là cô Tuệ Châu, người nhà họ Dương đấy không?

- Vâng chính tôi là Dương Tuệ Châu đây, chẳng hay các ngài có việc gì mà lại hỏi tôi như vậy?

Tấn Từ nghe nói liền bẻ giây xích tháo chân tay cho Tuệ Châu và bảo rằng:

- Bây giờ không phải là lúc nói chuyện, nhà cô ở đâu, cô chỉ đường cho chúng tôi đưa về đó, rồi khắc sẽ biết.

Tuệ Châu vui mừng cảm tạ, vội vàng quay ra dẫn đường đưa ba người đi. Đi được một lúc lâu, đến một cái nhà cổ kia. Tuệ Châu dẫn ba người vào, gõ cửa mấy tiếng thì có một bà già ở trong chạy ra mở cửa.

Vừa khi cánh cửa mở ra, thì Tuệ Châu cất tiếng khóc òa lên mà rằng:

- Mẹ ơi con đã về đây, ba người này là ân nhân đã cứu con ra đây...

Bà già nghe nói, cũng khóc òa lên, ôm lấy Tuệ Châu một lúc rồi mời bọn Tấn Từ vào chơi trong nhà.

Khi vào tới trong nhà mẹ con Tuệ Châu mời bọn Tấn Từ ngồi lên sập, rồi hai người lạy sụp xuống đất, xướt mướt khóc lóc mà rằng:

- Trăm lạy ba ngài, nếu không có ba ngài, thì mẹ con tôi .. bao giờ còn được trông thấy mặt nhau.

Bọn Tấn Từ nghe nói vội vàng đứng dậy, chạy ra nâng mẹ con Tuệ Châu dậy, lấy lời an ủi mà rằng:

- Làm chi một việc con con mà cụ phải xử nặng lòng như vậy! Chúng tôi cũng là bạn gái với nhau, vả chăng giữa đường thấy sự bất bình, dẫu sao chúng tôi cũng không thể chợp mắt bỏ qua đi được. Nói đoạn liền dắt mẹ con Tuệ Châu cùng ngồi lên sập nói chuyện. Bà mẹ Tuệ Châu vội sai Tuệ Châu đi đem nước pha lên mời ba người cùng uống. Nước nôi một lúc, rồi ba người mới đem chuyện đến chùa Từ Vân thuật cho mẹ con Tuệ Châu nghe.

Mẹ con Tuệ Châu nghe rõ đầu đuôi hiểu biết ba người đều là những tay hiệp nữ, trong lòng càng cảm phục vô cùng, bèn cố lưu lại đó yên nghỉ một đêm, rồi sáng hôm sau làm cơm thết đãi rất là thành kính. Khi cơm nước xong rồi, bọn Tấn Từ liền cảm tạ mẹ con Tuệ Châu, và bỏ mấy lạng bạc tặng lại Tuệ Châu tử tế, rồi mới từ tạ ra đi. Mẹ con Tuệ Châu cố chối từ không nhận, song bị bọn này ép nài hết sức, bất đắc đĩ đành phải nhận lấy cho xong.

Đoạn rồi ba người bọn Tấn Từ bèn bái biệt mẹ con Tuệ Châu, cùng nhau lại gấp lên đường.

Đã lòng vì nghĩa xưa nay,

Dẫu rằng khăn yếm râu mày khác chi.

Thế gian nhắn bọn tu mi.

Anh hùng trong đám nữ nhi còn nhiều.

Chương 13: Quán cách chia ra, kết tình liên lạc. Cửa hàng liều mạng, hết chuyện oan cừu

Một hôm, bọn Tấn Từ tới địa hạt Sơn Tây thì bị ngay vào mấy hôm trời nắng dữ dội, đi đường vừa khát vừa nực, không sao mà chống lại nổi. Bấy giờ vào khoảng giữa trưa, ba người thấy mặt trời càng ngày càng chang chang như nấu như nung mà trên đường cái không hề có một ngôi hàng quán nào có thể trú chân vào được, bèn bảo nhau cố tìm vào một quán ở gần đó để tránh cho qua ánh nắng buổi trưa.

Khi vào tới quán thì thấy trong đó có hai người con gái cùng đương ngồi nghỉ mát, mỗi người đều mang một cái bọc và cũng dắt theo một thanh bảo kiếm bên mình. Hai người đó thấy bọn Tấn Từ đi vào, thì cũng có ý đưa mắt trông xem, song đôi bên đều không chào hỏi nói năng chi cả.

Khi vào quán ngồi được một lát, Châu Linh chợt ngó cổ trông ra mặt trời, rồi quay bảo Tấn Từ cùng Diêu Tú rằng:

- Trời nóng bức thế này, không khéo có khi chết nắng cũng nên...

Diêu Tú nghe nói, gật đầu mà rằng:

- Chết nắng thì chả biết đâu, nhưng không khéo thì chúng mình chết khát ngay bây giờ đó...

Vừa nói dứt lời thì thấy hai người kia đưa mắt bảo nhau, rồi mọi người cởi cái gói lấy ra ba quả dưa, đưa đến cho bọn này, và ra dáng ân cần mà rằng:

- Quãng đường này không có hàng nào bán nước, chị em tôi biết trước nên đã dự bị đem ít dưa đi để phòng giải khát. Vậy xin đưa các ngài mấy quả, các ngài dùng tạm cho qua... Chúng ta cùng là bạn đi đường, các ngài đừng nề hà chi cả.

Tấn Từ thấy nói cũng làm bộ chối từ qua loa, để đằng kia gạn mời nữa mới nhận lấy cùng ăn. Sau khi ăn mấy miếng dưa thì thấy trong người mát mẻ dễ chịu bội phần. Ba người bèn xô lại cảm tạ hai người con gái và bắt đầu thăm hỏi chuyện trò.

Tấn Từ nhận thấy vẻ mặt hai người, có dáng buồn rầu lo nghĩ, nhân xoắn xuýt hỏi luôn rằng:

- Chẳng hay hai ngài quê quán ở đâu, có việc gì định đi đâu, mà nét mặt không được vui vẻ như vậy,

Một người trong hai người kia nghe hỏi, liền thở dài, bảo Tấn Từ rằng:

- Chẳng giấu gì cô, tâm sự chúng tôi hiện đương bối rối, nhưng có nói các cô cũng là vô ích, vậy xin các cô tha cho đừng nói là xong.

Diêu Tú vốn tính nóng nảy, nghe nói như vậy, vội sấn ngay đến, bởi dồn lên rằng:

- Hai cô đừng khinh chị em chúng tôi là bọn gái, có việc gì xin cô cứ nói, may ra chúng tôi giúp được cũng nên.

Người kia nghe lời đó, lại thở dài một tiếng, nhìn lại bọn Tấn Từ một lúc, rồi mới sẽ cất giọng buồn rầu mà nói lên rằng:

- Chẳng giấu hai cô, hai chúng tôi đây là hai chị dâu em chồng với nhau. Tôi đây tức là Tất tẩu tử là vợ người anh cô em này. Cô em tôi đây tên là Hương Vân là người họ Hoa, cũng là một tay có chí trong đám yếm khăn. Trước đây 4 năm, người chồng tôi tức là người anh cô ta, bị kẻ cừu nhân giết chết, đến nay chưa báo được thù. Bởi thế ngày nay chị em chúng tôi định sang Hà Bắc để báo thù kia, nhưng tôi nghĩ lại có điều e ngại, cho nên ra ý lo nghĩ một chút mà thôi. Vậy chẳng hay các cô đi đâu mà cũng có hai chị em cùng đi như thế!

Châu Linh nhanh mồm đáp ngay lên rằng:

- Chúng tôi đi sang Hà Bắc thăm người bà con. Nếu các cô cùng đi sang đó thì tiện đường chúng ta cùng đi một thể cho vui rồi có việc gì e ngại xin tẩu tử bàn với chúng tôi, chúng tôi sẽ liệu xem có cách gì giúp đo được chăng?

Tất tẩu tử nghe nói, tỏ ý vui mừng hớn hở mà rằng:

- Nếu được các cô có lòng nghĩa khí như vậy thì còn nói năng chi nữa. Câu chuyện chúng tôi để tối hôm nay chúng tôi xin nói cô nghe.

Nói đoạn mấy người cùng ngồi nghỉ với nhau, mãi đến chiều hôm bóng xế mới cùng cất gót ra đi. Tối hôm ấy đi tới một hàng cơm kia, năm người cùng nhau vào trọ. Khi cơm nước xong rồi, 5 người bèn chia ra làm hai bọn, ba người bọn Tấn Từ cùng ở một phòng, còn bọn hai chị em Tất tẩu tử ở vào một phòng.

Trước khi đi ngủ, Tất tẩu tử sang phòng của bọn Tấn Từ để nói chuyện. Bọn Tấn Từ nhân hỏi Tất tẩu tử rằng:

- Trưa hôm nay chúng tôi được nghe câu chuyện của chị, trong bụng vẫn còn hồ đồ chưa rõ. Vậy chẳng hay tôn phu ngày trước bị ai giết hại thế nào, xin chị nói qua cho chúng tôi được biết.

Tất tẩu tử nghe tới câu đó, bỗng rân rấn hai hàng nước mắt mà rằng:

- Chồng tôi ngày trước tên là Hoa Thái Nhất, tức là đồ đệ của Dư Thiên Nhất ở đất Hà Nam...

Châu Linh nghe tới đó thì bỗng vẻ mặt biến hẳn ngay đi, nghĩ thầm trong bụng: "Nếu phải thằng cha Hoa Thái Nhất thì chính là cừu nhân của bọn chúng ta, mà chính tay bọn ta đã giết ngày trước đây rồi."

Nghĩ tới đó, Châu Linh vội lại làm bộ trấn tỉnh mà nói lên rằng:

- Tôn phu đã là đồ đệ một người có danh tiếng như vậy, chắc là bản lĩnh cũng khá, vậy sao còn bị người nào bại được.

Tất tẩu tử thở dài một tiếng mà rằng:

- Cái đó đã đành như vậy. Duy chồng tôi ngày trước là một người tham hoa đắm nguyệt, hễ thấy gái đẹp bên mình là tối tăm mắt lại, cho nên kết quả mới bị chết oan...

Châu Linh lại nói:

- Vậy cừu nhân là ai, tẩu tử có biết hay không?

Tất tẩu tử đáp.

- Cứ kể ra thì việc giết hại chồng tôi, tất cả có 4 người nhúng tay vào đó. Bốn người ấy, một người là Ma Vân Hạc Ngụy Chân ở núi Trung Sơn, một người là đồ đệ của ông ta là Văn Tùng, một người nữa tức là người sư muội của chồng tôi tên là Châu Anh ngày trước và một người thì là một vị hòa thượng tên là Mao Đại Quân. Cứ nói cho phải ra, việc chồng tôi chết chẳng qua cũng là tự buộc lấy thân, không thể đổ tội cho người ấy được. Song cô em gái nhà tôi lại là một người cố chấp, nhất định cho anh chết là một việc rất oan, rồi lập tâm đã mấy năm nay, thề quyết báo thù cho anh rồi mới chịu. Bởi thế tôi tuy gượng theo làm, nhưng trong bụng thực là phân vân quá nỗi, không biết có thể làm được và có nên làm nữa hay không.

Tấn Từ nghe tới đó, nhân hỏi Tất tẩu tử rằng:

- Vậy chẳng hay cô em dâu tẩu tử có những bản lĩnh thế nào mà định xông ra đối phó với 4 người đó được?

Tất tẩu tử đáp luôn rằng:

- Cô em tôi nguyên trước đây học tập nhà Thần Tứ Vương Hàn Công Hiệp ở bên Hà Bắc, bản lĩnh cũng hơi kha khá. Nay nhân dò được đích xác là bọn Văn Tùng và Châu Anh cũng ở bên huyện Nhã An, nên em tôi muốn sang Hà Bắc nói với sư phụ để nhờ tới Nhã An cùng giúp sức báo thù một thể.

Châu Linh nghe nói, nghệ thầm bụng: "Thần Tứ Vương Hàn Công Hiệp, cứ kể bản lĩnh cũng là tay giỏi nhưng riêng về kiếm thuật không hiểu chút nào, vậy đem đọ ngay với Văn Tùng cũng chưa chắc đã thắng hẳn được, đừng nói chi là đọ với Ma Vân Hạc đạo nhân! Vả chăng việc này, cứ nghe như lời Tất tẩu tử nói thì sự báo cừu này chẳng qua chỉ là người em chủ xướng chứ Tất tẩu tử cũng không tán thành là mấy. Vậy chi bằng ta thử nhân tiện cơ hội, bảo qua với họ xem sao."

Nàng nghĩ tới đó, liền bảo Hoa Hương Vân rằng:

- Cô nương muốn báo thù cho lệnh huynh, cứ kể cũng là một việc chính đáng. Song nói cho đúng ra, nếu cô nương mời Hàn lão anh hùng giúp vào việc đó thì có lẽ cũng chưa phải là kế vẹn toàn. Cứ theo chỗ tôi trông thấy, thì công phu luyện tập của Hàn lão anh hùng không thể bằng với Ma Vân Ngụy lão, mà Văn Tùng lại là một tay kiếm học giỏi nhất trong phái Ngụy lão đã từng nổi tiếng xưa nay. Vậy một mình Hàn lão anh hùng phỏng địch làm sao cho nổi.

Tấn Từ cùng Diêu Tú ngồi bên đã toan nói phắt ngay lên. Thì Tất tẩu tử vội đã quay bảo Hoa Hương Vân rằng:

- Đấy cô đã nghe rõ hay chưa? Hàn sư phụ còn không đủ sức đối phó với họ, vậy ta đây thì ăn thua gì mà còn nghĩ tới cho phiền!

Hoa Hương Vân nói cười nhạt mà bảo bọn Châu Linh rằng:

- Các cô đừng coi khinh sư phụ tôi. Sư phụ tôi vốn có tiếng là bậc bản lĩnh cao cường đến năm con hổ ở núi Cảnh Dương còn đánh mấy quyền chết thẳng huống chi là bọn Văn Tùng.

Châu Linh cười phá lên má rằng:

- Cô nương biết đâu! Cái sức đánh hổ thì có lấy gì làm lạ. Tôi nghe nói ngay như ngón phi kiếm của Văn Tùng cũng có thể lấy nổi đầu người ngoài 3000 dặm chẳng khác gì ngắt cái lá khô. Vậy phỏng Hàn sư phụ nhà cô có được tài giỏi như thế không? Vả cứ theo Tất tẩu tử nói, việc lệnh huynh bị giết chẳng qua là tại lệnh huynh gây ra, mình làm nên tội giết mình, chứ có bởi ai gây sự, mà phải thù oán người ta. Một người có tội, bị án đem xử, vậy có thể thù với cái người xử án hay không! Cô là một người biết điều tất cô cũng hiểu.

Hương Vân nghe nói, lặng ngắt giờ lâu, rồi mới gượng cười mà rằng:

- Nhưng mỗi người có một chí hướng khác nhau, không ai trái cưỡng ai được, cho dẫu Văn Tùng có tài giỏi đến đâu, song tôi đã quyết thì không khi nào mà tôi lại sợ!

Châu Linh thấy Hương Vân ra dáng cố chấp thì cũng không muốn khuyên giải làm chi, bèn cười nhạt mà rằng:

- Việc đó cũng không can thiệp gì đến chúng tôi, có điều chỗ chị em gặp nhau, tôi biết thì tôi phải nói, còn sự làm hay không là tùy cô đó.

Tất tẩu tử thấy em chồng khăng khăng một mực như vậy thì cũng ra vẻ thẫn thờ buồn bã, song không dám nói ra, bèn quay ra trò chuyện với Châu Linh cho khuây khỏa đi vậy. Diêu Tú thấy thế đã mấy lần toan gây sự với Hương Vân, định đánh giết ngay lập tức. Nhưng lại thấy Châu Linh cùng chị em Hương Vân vẫn ra dáng thân mật, thì lại chùng lại, không dám nói năng chi cả.

Một lúc lâu lâu, chị em Tất tẩu tử, quay về phòng ngủ rồi, Tấn Từ nhân bảo Châu Linh cùng Diêu Tú rằng:
- Chúng ta đi chuyến này, không ngờ lại gặp ngay một bọn thì không biết xử trí làm sao cho tiện?

Diêu Tú ra dáng quả quyết mà rằng:

- Còn phải xử trí làm sao? Cứ theo ý tôi, tôi giết ngay họ đi rồi khỏi để về sau sinh sự...

Vừa nói tới đó thì Châu Linh vội gạt đi mà rằng:

- Chị em làm gì phải hấp tấp vội vàng như thế! Vạn đại sư là một người bản lĩnh cao cường, cứ để mặc họ tới đó, cho họ biết tay, can chi phải gỡ rối thêm.

Diêu Tú ra dáng không phục:

- Chị nói như vậy đã đành, song tôi e trong lúc mình đương vô ý mà bất thình lình bị người đánh trộm thì dẫu tài giỏi đến đâu thiết tưởng cũng là vô ích.

Tấn Từ gật đầu mà rằng:

- Cô nói rất đúng, bất nhược ta nghĩ ngay cách mà...

Châu Linh không đợi cho nói hết lời, vội gạt đi rằng:

- Các cô đừng bàn nhảm làm gì ! Bọn họ cũng là một hạng có nghĩa khí, ta giết họ đi, không sợ thiên hạ mắng nhiếc hay sao.

Tấn Từ cười rằng:

- Ai bảo chị giết họ mà chị sợ thiên hạ chê cười. Bất quá tôi muốn rằng chị dở cái túi thao lược quân sư ra, bất chước như Khổng Minh đối với Mạnh Hoạch, 7 lần tha, làm cho họ phải phục kính, thế là cũng đủ...

Châu Linh cười cười gật đầu mà rằng:

- Mình có đâu đám ví với Ngọa Long tiên sinh ngày trước được vả chăng Hoa Hương Vân cũng là một tay ngang ngạnh. khó lòng mà mình phủ dụ được yên. Vậy tôi có một cách này đành phải thuyết với chị dâu hắn ta thì may ra mới có thể làm xong được việc.

Tế Từ cũng gật đầu mà rằng:

- Được lắm, nếu các chị làm cách ấy thì thế nào cũng xong việc được.

Diêu Tú nghe nói, cũng vui vẻ tán thành và giục Châu Linh sáng mai phải làm lập tức.

Sáng hôm sau, mọi người cùng dậy thực sớm, cơm nước xong đâu vào đó, anh trả tiền hàng, rồi cả hai bọn cùng nhau lên đường. Trong khi đi đường, Tấn Từ, Diêu Tú cùng làm ra vẻ thân mật với Hoa Hương Vân, kéo nhau trò chuyện vui cười, tiến nhanh lên trước, còn Châu Linh cùng Tất tẩu tử thì dắt tay nhau lửng thững đi sau. Thoạt trước hai toán cũng còn đi gần với nhau, nhưng dần dần về sau, càng ngày càng xa, cách nhau đến một quãng dài, chuyện trò cũng không nghe thấy. Lúc đó Châu Linh mới từ từ nói với Tất tẩu tử rằng:

- Cô em dâu chị thực là một người không tự hiểu biết sức mình. Cô ta bản lĩnh thế nào không biết, nhưng nói ngay sư phụ cô ta, phỏng được mấy hơi, mà dám thò ra đối địch với môn đồ nhà lão Ngụy Châm. Tôi e làm như thế không khéo báo thù không được, mà có phen thiệt tới tính mạng cũng nên.

Tất tẩu tử cũng ra dáng bất bình mà rằng:

- Tôi đây cũng nghĩ như thế. Nhưng khổ vì một nỗi tôi bảo cô ấy không được, thành thử phải mặc liều cho cô ấy, muốn làm thế nào thì làm...

Châu Linh thở dài một tiếng mà rằng:

- Cứ kể ra cái đó là việc nhà chị, tôi cũng không muốn nói đến làm chi. Nhưng tôi trông bác là người trung hậu dễ dãi, nên tôi muốn nghĩ giúp chị một kế để cho im chuyện ấy đi, chẳng biết bác có nghe không thì tôi sẽ nói.

Tất tẩu tử hỏi dồn ngay rằng:

- Chị có cách nào, xin bác cứ mách giúp tôi, nếu có thể làm được tôi xin theo ngay lập tức.

Châu Linh liền ung dung bảo Tất tẩu tử rằng:

- Chị đã ưng lời nghe tôi, thì tôi tưởng dù cô em dâu chị có muốn làm gì, chắc là cũng không làm gì được nữa... Bây giờ chi bằng chị cứ đến ngay nhà Hàn lão anh hùng, nói ngay với ông ta đầu đuôi các lẽ, và cũng nói ngay là chị không có ý định báo thù làm chi việc đó, vì Thái Nhất bị chết chẳng qua cũng là tự mình làm ra mà thôi. Như thế tất nhiên khi cô em có nói với Hàn lão anh hùng là ông ta cũng từ chối không nhận giúp cho. Rồi thì chị sẽ lấy lời ngon ngọt dỗ bảo cô em, thì cô em tất cũng phải yên đi không nghĩ tới nữa.

Tất tẩu tử nghe nói, lấy làm vui mừng mà rằng:

- Kế ấy có lẽ làm được. Vậy tôi thử thi hành ngay thể xem sao.

Châu Linh cũng lấy làm đắc ý, liền giục bọn kia mau mau đi sang Hà Bắc để cũng nghe tin tức xem sao...

Cách mấy hôm sau, năm người cùng đi tới thôn Kỳ Lân thuộc phủ Đại Danh là nơi quê quán của Tần Tứ Vương Hàn Công Hiệp. Chị em Tất tẩu tử bèn từ giã bọn Châu Linh để đến nhà Hàn Công Hiệp. Bọn Châu Linh liền dặn Tất tẩu tử khi tới đó tin tức thế nào thì xin báo ngay cho biết. Tất tẩu tử nhận lời xin vâng. Đoạn rồi bọn Châu Linh cùng vào hàng trọ để đợi. Cách ba hôm sau, chợt thấy Tất tẩu tử lật đật chạy đến nhà trọ, ra dáng nức nở thảm thương, bảo bọn Châu Linh rằng:

- Thật là tôi đã giết em tôi rồi, bây giờ còn biết làm sao cho được!

Nói đoạn lại khóc lóc thảm thiết không thôi. Bọn Châu Linh đành phải đợi cho hết cơn thương khóc, rồi mới thăm hỏi đầu đuôi vì sao? Tất tẩu tử nức nở hồi lâu, rồi mới thuật chuyện đến nhà Hàn Công Hiệp cho mọi người cùng nghe.

Nguyên hôm đó, sau khi từ giã bọn Châu Linh thì hai chị em Tất tẩu tử liền đến ngay nhà Hàn Công Hiệp. Khi tới nơi Hoa Hương Vân vừa trông thấy Hàn Công Hiệp, liền lạy thụp ngay xuống đất khóc lên rưng rức một hồi và nói rằng:

- Ca ca tôi bị chết một cách thảm thương, chắc sư phụ cũng đã thừa hiểu. Trước đây sư phụ đã hứa, hễ tìm dò được tung tích cừu nhân thì sư phụ sẽ báo thù cho... Hiện nay đệ tử đã dò được đích xác là bọn Châu Anh, Văn Tùng đều sinh cơ lập nghiệp ở đất Nhã An, vậy đệ tử xin sang đây báo tin cùng sư phụ, xin sư phụ mau mau sang đấy giúp cho...

Hàn Công Hiệp thở dài một tiếng mà đáp rằng:

- Ta đây cũng không phải là lười biếng không muốn giúp con việc đó. Song, nói cho đúng ra thì huynh trưởng của con, trong khi còn sống, làm ra nhiều điều trái với thiên lương, không thể dung thứ được. Nay nếu ta lại đứng ra bênh vực mà đi sinh sự với người, thì sau này thiên hạ chê cười, ta tránh làm sao cho được. Trước đây ta nói như thế, chẳng qua là an ủi lòng con, vậy ta khuyên con cũng chớ nên nghĩ tới việc đó làm chi!

Tất tẩu tử đứng bên, liền nói ngay lên rằng:

- Lão anh hùng dạy thế, rất là đúng lẽ. Chồng tôi ngày trước bị người giết hại, chẳng qua cũng là tự mình gây điều ác nghiệt cho nên mới bị kẻ khác thù hằn. Vậy việc đó cũng không thể coi bọn kia là cừu nhân được. Vả chăng công việc xảy ra đã cách ba bốn năm rồi, nay nếu giở ra, chẳng qua lại thêm lôi thôi sinh sự, chi bằng bỏ quách là xong.

Hoa Hương Vân nghe mấy câu đó thở dài một tiếng, không nói năng chi, rồi bỗng rút ngay thanh bảo kiếm dắt ở bên mình, đâm cổ tự vẫn ngay ở trước mặt hai người. Tất tẩu tử cùng Hàn Công Hiệp vội đến dằng lại, nhưng không sao dằng kịp được nữa. Hàn Công Hiệp cũng lấy làm thương cảm vô cùng, song không thể nào cứu vãn lại được, đành phải mua sắm quan quách, thuê người mai táng một chỗ cho xong. Đoạn rồi Tất tẩu tử từ giã Hàn Công Hiệp, đem tin về thành Đại Danh, báo cho bọn Châu Linh cùng biết.

Bọn Châu Linh nghe nói Hương Vân tự tử thì ai nấy cũng đều cảm động bùi ngùi, bất giác cùng trông nhau thở dài mà cùng nhỏ đôi hàng lụy.

Đoạn rồi, Châu Linh nhân bảo Tất tẩu tử rằng:

- Bây giờ cơ sự đã xảy ra như thế, chị ở đây mà thương cảm cũng chẳng ăn thua. Vả chăng chị trở về nhà, cũng không có việc chi cần thiết. Vậy tôi muốn rằng tiện đây chị sang Bắc Kinh với chúng tôi một phen để ngoạn chơi phong cảnh cho vui, chẳng hay chị có ưng ý hay không.

Tất tẩu tử lắc đầu mà rằng:

- Các chị có lòng như thế, tôi cũng rất lấy làm cảm tạ. Duy hiện nay tôi cũng chán nản trong lòng, không có thú gì mà theo các chị cùng đi được nữa. Vậy các chị có việc, xin cứ đi, còn tôi tôi sẽ quay về quê quán, rồi tôi cắt tóc đi tu thế là xong việc.

Châu Linh ra ý khẩn khoản mà rằng:

- Chị nghĩ như vậy sao cho xứng đáng với đạo làm người. Chúng ta đầu xanh tuổi trẻ, tuy sinh làm kiếp nữ nhi, song đối với việc đời cũng còn phải ra công gánh vác. Vậy có lẽ nào chỉ vì một việc buồn bã nhỏ nhen mà đã vội đem lòng chán nản cho đành. Vả chăng người đời, trước sau chẳng qua cũng chết một lần, cái chết xưa nay, đã ai tránh khỏi. Duy chết mà vô ích, thì sao cho được yên tâm. Ngay như Hoa cô nương mới đây, liều thân với một mũi kiếm, mà rút cục không được việc chi, như thế có phải rõ là vô ích. Chúng tôi là người hiểu biết việc đời, há chúng tôi có còn tham chi sự sống, có điều chúng tôi cũng muốn tìm việc có ích mà chết thì hơn, chớ không khi nào mà chịu chết vẫn chết vơ như nhiều kẻ khác. Vả nay chúng tôi đi sang Bắc Kinh, chưa biết chừng chúng tôi cũng là tìm nơi xứng đáng mà chết cũng nên.

Tất tẩu tử nghe Châu Linh nói liên thanh bất tuyệt, lại thổ lộ ra những giọng lạ thường như thế, thì có vẻ ngạc nhiên mà hỏi:

- Vậy chẳng hay các chị định sang Bắc Kinh có việc gì, các bà chị hãy nói qua đại ý cho tôi xem sao cái đã.

Châu Linh bèn đem việc mình định vào Bắc Kinh giết Tháp Nhi Tề Khoa nói cho Tất tẩu tử biết. Tất tẩu tử nghe đoạn, bèn ra dáng nghĩ ngợi một lát rồi bảo bọn Châu Linh rằng:

- Tôi trông các bà chị cũng biết là bậc phi thường, nay lại nghe những việc như vậy thực khiến cho tôi cảm phục vô cùng. Vậy tôi xin quyết tâm theo các bà chị may ra có thể giúp được việc chi, thì sẽ xin ra công giúp đỡ, dù khi thiệt hại đến thân cũng không dám quản.

Bọn Châu Linh đều lấy làm mừng rỡ vô cùng, bèn cùng nhau kết tình thân mật, lưu lại ở đó một đêm, rồi sáng hôm sau đi sớm vào lối Bắc Kinh. Cách mấy hôm sau, tới thành Bắc Kinh, 4 người bèn tìm vào một khách sạn rất to để trọ. Khi vào tới khách sạn Cao Thăng, bọn Châu Linh thuê hai căn phòng, để Tấn Từ và Diêu Tú ở vào một phòng, còn Châu Linh và Tất tẩu tử ở vào một phòng.

Chỗ ăn chỗ ở yên ổn rồi, bắt đầu từ hôm sau, bọn Châu Linh bên chia nhau đi các ngả để dò thăm tin tức của Tháp Nhi Tề Khoa. Một hôm, vào buổi sáng sớm ngày ra, bốn người vừa mới trở dậy, thì thấy ở phía ngoài có tiếng người ngựa rầm rập đi qua.

Châu Linh bèn gọi tên điểm tiểu nhị vào hỏi rằng:

- Phía ngoài có việc gì mà quan quân đi đâu như thế?

Tên điểm tiểu nhị nhìn trước nhìn sau rồi bảo Châu Linh răng:

- Bà ở xa mới đến đây, bà chưa được rõ. Ở trong hoàng thành đây, có một vị Cửu môn đề đốc tên là Tháp Nhi Tề Khoa, vốn là một tay trí dũng tuyệt vời, được lòng nhà vua rất là tin cậy, trao cho giữ hết binh quyền, đứng đầu trong hàng quan võ. Ông ta lại là một người siêng năng về việc luyện tập, cứ mỗi tháng một lần, ông ta lại thân hành ra tận giáo trường đem quân mã ra đó thao diễn các môn, để phòng khi động dụng cho được giỏi giang. Hôm nay chính là ông ta đem quân qua đây để ra giáo trường thao diễn đó.

Châu Linh nghe nói, liền hỏi:

- Giáo trường hiện có ở gần đây không?

Tên tiểu nhi đáp:

- Giáo trường cách đây chừng hơn 10 dặm, ở về đông bắc kinh thành, cứ kể cũng không xa mấy.

- Vậy trong khi thao luyện, người ngoài có được đến xem hay không.

Tiểu nhi lắc đầu mà rằng:

- Không được. Ở giáo trường đó, xung quanh xây kín như thành, bốn mặt đều có quân lính canh giữ, ai có muốn xem cũng không thể nào mà dò vào được. Vả chăng trong khi ông ta luyện quân, ông ta lại có dùng nhiều pháp thuật để phòng những việc bất thần, vì ông ta võ giỏi mà các môn tà thuật cũng lại giỏi gấp mấy người ta, cho nên mỗi khi đi đâu ông ta cũng đều đề phòng chu tất, không còn ai dùng kế gì mà lẻn được vào...

Châu Linh lại hỏi:

- Vậy ở đây có ai được trông thấy mặt ông ta bao giờ chưa?

Tiểu nhị lại lắc đầu quầy quậy, cười nhạt mà rằng:

- Cái đó thì khó lắm! Mỗi khi ông ta đi ra, đều ngồi trong một cỗ kiệu kín, trước sau đều có quân lính kèm theo, dù ai thân mật đến đâu, cũng không thể nào mà len vào được.

Châu Linh nghe nói, lại vờ nói ra chuyện khác, rồi lâu lâu mới lại hỏi rằng:

- Vậy chứ Cửu môn đề đốc đấy thường hay chơi bời tiêu khiển những gì, anh có nghe nói hay không?

Tên tiểu nhị cười lên ha hả mà rằng:

- Cái cách tiêu khiển của ông ta thì lạ đời lắm, nhưng nói ra dài dòng, tất phải để lúc nữa rỗi giờ thì tôi mới kể cho bà nghe được.

Nói đoạn liền cáo từ xin ra. Châu Linh vật nài mà rằng:

- Nếu vậy lát nữa anh lại vào đây nói chuyện tôi nghe. Chúng tôi ở đây xa lạ cũng buồn, anh có chuyện hay cứ nói cho nghe, khấc chúng tôi đãi tiền quà bánh.

Tên tiểu nhị vâng lời, rồi quay ra đi thẳng. hẹn chốc lát sẽ vào

Nén mình chiều kẻ hèn ngu.

Vì chung chí ớn khu khu chưa thành.

Rồi đây sôi nổi tan tành.

Thử xem thiên hạ biết mình hay chăng?

Chương 14: Dạo gót vườn hoa, quan già mê sắc. Giấu mình hang cọp, mụ góa liều gan

Bọn Châu Linh, Tất tẩu tử, Tấn Từ cùng Diêu Tú ngồi đợi một lúc lâu lâu, quả thấy tên điếm tiểu nhị lại vào.

Bốn người liền xúm vào bảo tên điếm tiểu nhị nói nốt câu chuyện của Cửu môn đề đốc Tháp Nhi Tề Khoa cho nghe.

Điếm tiểu nhị trông trước trông sau một lượt và dặn 4 người không được lộ chuyện với ai, rồi mới từ từ thuật chuyện:

- Nguyên cách đây một năm, có một người tên là Tề Tinh Viên mới về tri phủ Thuận Thiên là phủ sở tại giữa chốn kinh thành. Một hôm, Tề Tinh Viên đương ngồi ngoài công đường làm việc chợt thấy tin báo có quan Cửu môn đề đốc vào chơi.

Tinh Viên tuy không phải là thuộc viên nha đề đốc, song cũng biết Tháp Nhi Tề Khoa là đám họ thân nhà vua và được lòng vua rất là yêu chuộng. Nhân thế Tinh Viên cũng lấy làm kinh sợ, vội vàng ra tận cổng ngoài, cung kính đón vào trong phủ. Khi vào tới nơi, Tinh Viên sai người nhà pha trà dâng lên. Tháp Nhi Tề Khoa uống trà cẩn thận rồi cứ ngồi lì, chuyện trò không thôi.

Được một lát, bữa cơm gần tới, Tề Khoa cũng ngồi đó, không thấy ra về. Tinh Viên không biết làm thế nào, liền mời Tề Khoa ở lại ăn cơm. Tề Khoa cũng vui lòng nhận ngay không hề từ chối.

Tề Tinh Viên bèn sai dọn rượu lên rồi tự mình ngồi một bên hầu rượu, chuyện trò rất là vui vẻ.

Khi chén đã ngà say. Tháp Nhi Tề Khoa nhân hỏi Tinh Viên rằng:

- Tri phủ hiện nay đã có được mấy người con?

Tề tri phủ cung kính đáp rằng:

- Đội ơn đề đốc hỏi tới, chúng tôi cũng hiếm hoi, mới được một trai một gái mà thôi.

- Con gái tri phủ bao nhiêu tuổi, đã nhận lời gã bán đâu chưa?

- Bẩm, cháu năm nay mới 19 tuổi, cũng chưa gã bán cho ai.

Tháp Nhi Tề Khoa nghe nói, ra dáng hớn hở vui cười mà rằng:

- Nếu vậy tri phủ có thể cho tôi xem mặt lệnh ái được chăng?

Tề Tinh Viên không dám từ chối, vội nói lên rằng:

- Đại nhân có lòng hạ cố, hạ chức đâu lẽ dám từ. Duy tính cháu quen nết thẹn thò. Ít hay trông thấy người lạ. Vậy xin phép đại nhân cho hạ chức chạy vào bảo cháu, thì cháu mới dám ra chào...

Tháp Nhi Tề Khoa gật đầu mà rằng:

- Cái đó rất tự nhiên, đại nhân cứ việc vào bảo ra đây, can chi mà ngại ?

Tinh Viên vâng lời đứng dậy xin phép quay vào. Được một lát Tính Viên đi ra thì có một người con gái vào trạc 18, 19, ra dáng e e thẹn thẹn theo ra. Khi tới trước bàn tiệc, người con gái liền thụp ngay xuống lạy. Tháp Nhi Tề Khoa vội vàng đứng lên đỡ người con gái dậy và nói:

- Cô em cứ tự nhiên ra chơi nói chuyện, việc gì lễ bái thêm phiền!

Chàng vừa nói như vậy, vừa nhắm trên mặt dưới chân người con gái một lượt, rồi hỏi Tề Tinh Viên rằng:

- Cô này là con gái quan phủ đây phải không?

Tề Tinh Viên cúi đầu khoanh tay đáp rằng:

- Bẩm vâng, chính cháu là Tề Huệ Nguyệt, con gái chúng tôi. Chúng tôi mới được mình nó là lớn song tư sắc đã xấu, mà tính nết lại ngu, cho nên còn phải để nhà dạy dỗ chưa dám gã bán cho ai hết cả ?

Tháp Nhi Tề Khoa nghe nói, thần hẳn mặt ra, bụng bảo thầm dạ:

- "Thế mà thằng Nghiêm Phú nói với mình là con bé Huệ Nguyệt cái chân nhỏ xíu, cái mặt trái xoan, một trang tuyệt sắc trên đời. Ai ngờ có trông thấy mặt thấy chân, mới biết là không ra gì cả. Nó làm cho mình hạ thân đến đây một phen thực là vô ích lạ lùng. Về nhà chuyến này tất phải trị ngay nó đì mới được". Nguyên Tháp Nhi Tề Khoa vốn xưa nay có tính nghiện nhìn người đẹp và lại nghiện ngắm cái chân bé nhỏ của bọn đàn bà. Bởi thế nghe thấy tên người nhà là Nghiêm Phú thuật chuyện Huệ Nguyệt là người nhan sắc, vả lại gồm có cái chân bé nhỏ xinh, thì vội vàng tìm ngay đến đó để xem, không còn nghĩ tới thể diện quốc gia chi cả. Ngờ đâu khi tới nơi nhìn đích tận mặt, thì lại khác hẳn với lời Nghiêm Phú đã nói. Tháp Nhi Tề Khoa vì thế lấy làm căm tức trong lòng, quên cả mọi việc ở đời không thiết đến bữa tiệc của Tri phủ hiện đương thết đãi

Chàng ta ngây mặt lẩm bẩm trong bụng nói thầm một lúc, rồi vụt đứng ngay dậy, cáo từ ra về. Tinh Viên đôi ba phen chào mời khẩn thiết, cũng không thèm đoái hoài lưu lại. Tinh Viên không hiểu ra sao, bất đắc dĩ phải đưa chân ra cổng, vái chào rồi quay trở vào.

Tháp Nhi Tề Khoa ra tới cổng, nhảy ngay lên kiệu, đi một thôi thẳng về dinh, trong bụng vẫn còn căm tức hiện ra nét mặt.

Khi về tới dinh, chưa kịp nói năng việc chi, vội truyền gọi ngay Nghiêm Phú lên để quở Nghiêm Phú bước chân ngay lên tới nơi, thì Tề Khoa liền giơ tay tát luôn mấy cái đỏ cả má lên.

Nghiêm Phú thấy vậy, không hiểu ra sao, vội cúi rạp xuống, lạy lấy lạy để mà rằng:

- Đại nhân có việc gì xin truyền cho chúng tôi được biết, chúng tôi thật là oan uổng, không hiểu đầu để ra sao?

Tháp Nhi Tề Khoa giậm chân thình thình xuống đất mà rằng:

- Ai cần cái mồm này lem lém làm gì ! Từ đây ta truyền cái gì đích xác mười mươi thì mày hãy nói, nếu không có phen ta lấy đầu đi đó.

Nghiêm Phú càng không hiểu chuyện, khóc lên rưng rức mà rằng:

- Trăm lạy đại nhân, con có tội gì, xin đại nhân truyền bảo rõ cho. Từ nay về sau, con mới biết đường tránh tội.

Tháp Nhi Tề Khoa lại vỗ bàn thét lớn lên rằng:

- Mày có nhớ tội hay không? Mày nói với tao là con bé con nhà Tề Tinh Viên nó đẹp thế nào, chân nó xinh xẻo thế nào, làm cho tao phí mất cả công lặn lội, mà rút cục không được một tí gì là đúng. Như thế phỏng có đáng tội hay không?

Nghiêm Phú nghe nói, chợt nghĩ ngay ra, hèn hỏi lại rằng:

- Đại nhân trông Huệ Nguyệt dáng dấp thế nào, xin Đại nhân nói rõ con xem có phải đích thị là hắn hay không!

Tháp Nhi Tề Khoa bèn đem dáng dấp và điệu bộ của người con gái trông thấy ở nhà Tề Tinh Viên lúc nãy thuật cho Nghiêm Phú. Nghiêm Phú nghe đoạn, lắc đầu mà rằng:

- Dám bẩm đại nhân, nếu quả như vậy thì người ấy không phải là Huệ Nguyệt rồi. Cứ như lời đại nhân vừa nói thì con bé ấy đích xác là một con tì nữ của Huệ Nguyệt, tên là Xuân Hưng đó. Trước đây con đã ở trong Tề tri phủ mấy năm, cho nên người nào ở nhà ấy con cũng biết.

Tháp Nhi Tề Khoa nghe câu đó thì bỗng lại nổi giận đùng đùng, quát tháo lên rằng:

- Nếu vậy thằng Tề Tinh Viên gớm thực? Nó khinh ta đến thế thì thôi. Con nó có phải là hoàng phi công chúa gì, mà ta đến xem mặt, nó lại dám làm như thế! Để ta phải liệu cách xoay cho thằng này một mẻ mới được.

Nghiêm Phú lấy lời mềm mỏng nịnh hót mà rằng:

- Đại nhân không cần phải trị làm chi. Nếu đại nhân có muốn trông thấy đích mặt người ấy, con xin có cách làm cho trông đích được ngay.

- Kế gì, mày thử nói ngay ta xem.

- Dám bẩm đại nhân, ngày mai xin đại nhân lại đến chơi bên nhà tri phủ, để con theo sát đi hầu một bên. Tới đó, đại nhân bảo Tề tri phủ là muốn nhận Huệ Nguyệt để làm nghĩa nữ, như thế tất Tề tri phủ phải gọi hắn ra. Bấy giờ đại nhân cứ trông hiệu ở con, hễ con gật đầu là đích phải rồi. Nhược bằng không phải, con sẽ lắc đầu thì ngài khắc hiểu, bấy giờ ngài cứ giả vờ quát tháo gắt lên, rồi con ở giữa dàn xếp xin hòa và bảo phải đưa Huệ Nguyệt ra chào, thì quyết nhiên phải được. Đoạn rồi nhân đó ngài nhận ngay làm nghĩa nữ và để vài hôm sau, ngài cho kiệu đến đón về nhà, nói dối là phu nhân cho sang mời đón, thì Tề tri phủ không còn cách gì từ chối được nữa.

Tháp Nhi Tề Khoa nghe rõ kế sách đó, bất giác vỗ tay khen ngợi luôn mồm, lấy ngay lạng bạc thưởng cho Nghiêm Phú để đền vào lúc nãy.

Sáng hôm sau, quả nhiên Tháp Nhi Tề Khoa theo lời Nghiêm Phú, sai sắm sửa cỗ tiệc, và chỉ cho Nghiêm Phú đi theo, thẳng sang bên Tề tri phủ.

Tề tri phủ thấy Tháp Nhi Tề Khoa đột nhiên lại đến, thì lấy làm ngạc nhiên không hiểu, song cũng lại phải ân cần tiếp đãi không dám coi thường.

Khi nước nôi xong, Tháp Nhi Tề Khoa nhân bảo Tề tri phủ rằng:

- Bản chức nhân thấy tri phủ là người học thức, ý muốn kiếm cách làm thân. Vậy xin tri phủ cho lệnh ái ra đây nói chuyện và bản chức xin nhận làm nghĩa nữ, để đôi bên thêm tình liên lạc cho vui. Chẳng hay tri phủ có ưng lời thuận thế cho không?

Tề Tinh Viên nghe nói, không thể từ chối được, bèn lại gọi người con gái hôm nọ cho ra lạy chào Tháp Nhi Tề Khoa. Khi người con gái ra tới nơi, Nghiêm Phú trông thấy đích xác là Xuân Hưng chứ không phải Huệ Nguyệt, bèn lắc đầu ra hiệu cho Tề Khoa biết.

Tề Khoa hiểu ý, bèn trở ngay mặt gắt gàng quát tháo, trỏ bảo Tề Tinh Viên rằng:

- Tề lão gia khinh người quá đáng. Con bé này là con bé nào mà lão gia cũng bảo là con gái được? Có lẽ tôi đây không đáng làm một người bố nuôi của lệnh ái hay sao, mà phải dùng cách giả trá đảo điên như thế. Nếu vậy tôi xin cáo biệt, để sau đây tôi sẽ coi xem con gái tri phủ rồi đây quí trọng đến đâu... !

Nói đoạn nét mặt hằm hằm, đứng phắt dậy toan quay ra. Tề Tinh Viên thấy vậy, có ý e ngại sợ hãi, song việc đã xảy ra đến thế, cũng không biết xử trí thế nào cho tiện, đành chỉ đứng thừ người ra đó.

Nghiêm Phú nhân đó chạy vội trở lại, ngăn Tháp Nhi Tề Khoa lại rồi ra ý vật nài, xin nguôi cơn giận và nhất diện quay bảo Tề Tinh Viên nên gọi ngay Huệ Nguyệt ra để chào lạy xin lỗi trước mặt Tề Khoa. Tinh Viên lúc đó, không thể từ chối sao được bất đắc dĩ cũng phải ưng lời, bắt người nhà gọi Huệ Nguyệt ra lấy trước mặt Tháp Nhi Tề Khoa và tỏ lời ân cần xin lỗi.

Tháp Nhi Tề Khoa đến bây giờ mới ra vẻ nguôi nguôi cơn giận, lặng ngắt hồi lâu đưa hai mắt chầm chập nhìn vào Huệ Nguyệt, khi chàng nhìn thấy bàn chân Huệ Nguyệt chỉ nhỏ tí bằng ba ngón tay trẻ con, và lại nhìn đến nét mặt của Huệ Nguyệt rất bóng bẩy yểu điệu, thì bỗng dưng say mê ngơ ngẩn, tựa như điên dại đến nơi. Nhìn ngắm một hồi, rồi chàng bật cười lên ha hả đứng phắt ngay lên, chạy đến cầm tay Huệ Nguyệt, nâng dìu bảo nàng đứng dậy. Huệ Nguyệt thẹn đỏ bừng mặt lên khẽ cựa hai tay ra rồi quay trốn đi vào trong mất.

Sau khi Huệ Nguyệt chạy trốn vào rồi, Tháp Nhi Tề Khoa bèn móc túi lấy ra một cái hộp nho nhỏ, đưa cho Tề Tinh Viên và ra vẻ vui cười mà hỏi rằng:

- Tôi có chút quà nhỏ mọn đây, gọi là đưa tặng lệnh ái, vậy xin tri phủ nhận giúp cho.

Tinh Viên không hiểu ý tứ ra sao, cũng phải vâng lời nhận lấy cái hộp và cảm tạ Tháp Nhi Tề Khoa. Tháp Nhi Tề Khoa gật gù ra dáng đắc ý rồi cáo từ Tinh Viên quay gót ra về. Tinh Viên đưa chân ra đến cổng, lạy chào cẩn thận rồi mới quay vào.

Khi vào tới trong nhà, Tinh Viên vội vàng mở cái hộp con ra xem: thì thấy trong đó có hai hạt ngọc châu lớn ánh sáng lóng lánh, rõ ra một thứ bảo vật hiếm có trên đời. Tinh Viên xem ngắm hồi lâu, cũng không hiểu Tháp Nhi Tề Khoa dụng ý ra sao, đành hãy đem đôi hạt châu đó tạm trao cho Huệ Nguyệt cất giữ.

Ngờ đâu cách ba hôm sau, Tề Tinh Viên ăn cơm buổi sáng vừa xong thì chợt thấy lính phủ vào báo là có người nhà của quan Cửu môn đề đốc sai đến, xin vào nói việc rất cần. Tinh Viên nghe báo không hiểu là có việc gì, bảo lính chạy ra mời người ấy vào.

Người lính chạy ra một lúc, thì thấy Nghiêm Phú cùng một người đàn bà ăn mặc lịch sự, dẫn một cỗ kiệu bốn người khiêng, đem vào đặt ngay trước cửa công đường, đoạn rồi Nghiêm Phú chạy lại bẩm với Tề Tinh Viên rằng:

- Chúng tôi vâng mệnh Cửu môn đề đốc phu nhân, cho sang đây đón lệnh cô nương về chơi bên dinh một lát, hiện có danh thiếp của phu nhân đưa sang đây, xin trình cho đại nhân rõ...

Nói đoạn liền đưa cái danh thiếp lên cho Tề tri phủ. Tề tri phủ cầm lấy danh thiếp xem, thấy đích xác là tên hiệu của Cửu môn đề đốc phu nhân, và lại biết đích Nghiệm Phú là người hầu thân của Tháp Nhi Tề Khoa đã từng đến đó một lần hôm trước. Nhân thế Tề Tinh Viên không tiện chối từ, đành phải bảo con gái là Huệ Nguyệt sắm sửa chỉnh tề rồi cho đi sang dinh đề đốc để chào đề đốc phu nhân.

Dè đâu Huệ Nguyệt đi rồi, cách mấy hôm sau cũng không thấy trở về Tề Tinh Viên nóng lòng sốt ruột, vội vàng cho người sang tận bên dinh đề đốc để hỏi. Khi hỏi rõ ra, mới biết Huệ Nguyệt sang đến dinh đề đốc thì Tháp Nhi Tề Khoa giữ riết ngay lại, bắt ép Huệ Nguyệt phải làm lễ kết hôn, sung làm phu nhân thứ chín. Tề Tinh Viên nghe thấy tin ấy, trong bụng lấy làm tức tối, bèn lập tức dâng sớ từ quan, vợ chồng con cái đưa nhau trốn ở một chốn rừng sâu, không hề vãng lai tới dinh đề đốc, mà việc đời cũng không thiết hỏi đến chi.

Riêng về phần Tháp Nhi Tề Khoa, thì sau khi ép lấy được Huệ Nguyệt rồi, cái tình thân ái đối với Huệ Nguyệt, càng ngày lại càng khắn khít như nhựa như sơn. Nhất là chàng ta thấy hai cái bàn chân của Huệ Nguyệt nhỏ nhắn xinh xắn như thế, thì lại càng say đắm tâm hồn, không mấy lúc là rời ra được. Cứ như lời đồn của những người hầu hạ thân cận trong đó, thì mỗi đêm, trước khi Tháp Nhi Tề Khoa đi ngủ, tất lại hôn chân Huệ Nguyệt một lúc lâu lâu, rồi mới ngủ yên giấc được. Nếu lo hôm nào đi đâu xa vắng, hay hoặc bận rộn việc chi, mà Tháp Nhi Tề Khoa không được hôn chân Huệ Nguyệt, thì hôm đó chàng ta tất dằn dọc suốt đêm, dù có đàn ngọt hát hay đến đâu cũng không sao mà nhắm yên mắt được.

Bởi thế cái tiếng nghiện hôn chân của Tháp Nhi Tề Khoa trong ít lâu nay đã đồn đại khắp cả mọi nơi, không ai là không biết tới.

Hôm ấy bọn Châu Linh nghe tên điếm tiểu nhị thuật hết câu chuyện của Tháp Nhi Tề Khoa thì ai nấy đều lấy làm một sự dị kỳ hiếm có, bảo nhau vỗ tay cười rú cả lên. Đoạn rồi Châu Linh nhân cười hỏi tên điếm tiểu nhị rằng:

- Tôi nghe anh nói toàn là câu chuyện bí mật của người ta. Vậy anh có cách gì mà thông tỏ rõ ràng được thế? Chẳng hay là anh cũng bịa ra câu chuyện làm quà, để đánh lừa cho chúng tôi nghe mất thời giờ, đó thôi.

Tên điếm tiểu nhị nghe nói, trỏ tay lên trời thề lấy thề để mà rằng:

- Các bà tưởng tôi là người nói dối hay sao? Việc đó nguyên tôi có người hàng xóm rất thân gọi là Vương Thẩm Tử hiện vẫn hầu hạ ở chỗ nhà riêng của Huệ Nguyệt phu nhân thường ở, cho nên bà ta biết rõ đầu đuôi mà nói với tôi như vậy. Nếu không thì có khi nào mà chúng tôi lại hiểu được căn nguyên...

Châu Linh nghe nói gật đầu ra dáng vui cười, lấy ra đĩnh bạc 10 lạng thưởng cho tên điểm tiểu nhị. Điếm tiểu nhị ngẩn hẳn người ra mà rằng:

- Sao các bà lại cho tôi thế này? Tôi được việc gì mà dám nhận tiền của các bà !

Châu Linh cười nói mà rằng:

- Có làm gì những cái nhỏ mọn này. Anh cứ cầm lấy, tôi sẽ có việc nhờ anh giúp hộ chúng tôi...

- Bà có cần việc gì, xin bà hãy bảo trước xem tôi có giúp được hay không cái đã.

Châu Linh lại cười mà nói lên rằng:

- Chúng tôi cũng không có việc gì cần cấp, duy nghe anh nói câu chuyện kì dị như vậy, chúng tôi muốn cho biết rõ đầu đuôi chút nữa. Vậy lúc nào có tiện thì anh bảo mụ Vương Thẩm Tử đến đây chơi, cho chúng tôi hỏi lại đích xác xem sao.

Tên điếm tiểu nhị ra dáng vui mừng mà rằng:

- Nếu vậy thì dễ lắm. Chỉ nội từ giờ đến mai, hễ mụ ta về là tôi bảo mụ ta đến ngay lập tức. Bấy giờ các bà hỏi kĩ lại sẽ biết ngay đầu đuôi không có lại cho là tôi nói láo.

Tẩu tử gật đầu mà rằng:

- Nếu thế anh cứ cầm lấy sồ tiền đó, gọi là thường trước cho anh, rồi sau đây có việc gì, chúng tôi sẽ lại cho anh đằng khác.

Tên điếm tiểu nhị vâng lời nhận lấy món tiền, quay ngoắt trở ra.

Tất tẩu tử nhân hỏi Châu Linh rằng:

- Chị định tìm Vương Thẩm Tử đến là có ý để làm việc gì!

Châu Linh mỉm cười, giơ chân lên nhìn ngắm, và bảo Tất tẩu tử rằng:

- Chị thử coi xem, chân tôi có nhỏ hay không?

Tất tẩu tử nhìn chân Châu Linh, rồi lại nhìn vào chân mình một lượt và nói:

- Chân chị thì trắng trẻo xinh xắn thực, nhưng còn to hơn chân tôi một tí.

Châu Linh lại nhìn chân Tất tẩu tử, thấy quả nhiên nhỏ hơn chân mình thì lặng ngắt không nói gì, nét mặt ra chiều nghĩ ngợi.

Tất tẩu tử lấy làm lạ, liền hỏi:

- Có lẽ chị định mượn Vương Thẩm Tử làm mối đưa đường, để lân la vào trong dinh đề đốc Tháp Nhi Tề Khoa chăng!

Châu Linh nghe nói, vỗ vào vai Tất tẩu tử mà rằng:

- Sao chị tinh ý thế..? Chị thử nghĩ xem ta làm cách đó có diệu hay không?

Tất tẩu tử ra dáng nghĩ ngợi một lát rồi nói:

- Chị định làm cách ấy thì diệu lắm rồi. Có điều lão ta đã thích những người chân nhỏ, thì để tôi vào đó có lẽ lợi hơn...

Châu Linh gật đầu mà rằng:

- Nếu chị có lòng khảng khái nhận cho việc đó thì còn gì hơn nữa! Nhưng nếu có lần vào được đó thì ta nên cẩn thận từng li từng tí, và xét kĩ càng, rồi báo tin cho chúng tôi, chúng tôi sẽ dùng phép ẩn hình theo cả vào đó để thừa cơ giết hắn thì mới xong được.

Tất tẩu tử vâng lời xin theo kế sách và bàn nhau chờ tin Vương Thẩm Tử ra sao, rồi sau sẽ liệu.

Ngày hôm sau, vào khoảng quá trưa, chợt thấy lên điếm tiểu nhị chạy vào, nói là đã mời được Vương Thẩm Tử đến chơi. Châu Linh liền chạy ra đon đả mời vào và bảo điếm tiểu nhị pha nước lên uống.

Nước nôi trò chuyện mấy câu, rồi Châu Linh bỗng lấy ra 50 lạng bạc đặt trước mặt Vương Thẩm mà nói rằng:

- Tôi có món tiền nhỏ mọn này đưa tặng bà để mua quà cho trẻ trong nhà, vậy xin bà vui lòng nhận cho...

Vương Thẩm Tử nhìn vào 50 lạng hạc, vẻ người ngạc nhiên mà rằng:
- Tôi với các bà chưa được quen biết bao giờ, nay mới gặp nhau là lần thứ nhất, vậy có lẽ nào tôi lại nhận tiền nhận nong của các bà như thế!

Châu Linh liền trỏ vào Tất tẩu tử mà bảo Vương Thẩm Tử rằng:

- Thế bà có biết bà này bao giờ không!

Vương Thẩm Tử nhìn một lúc rồi ngẩn mặt nghĩ ngợi đáp rằng:

- Không, bà ấy là bà nào, tôi chưa được gặp bao giờ.

Châu Linh cười rằng:

- Thế không trách được! Bà này tức là bà vú nuôi Tề phu nhân ở trong dinh quan Đề đốc đó. Bà ấy vâng lệnh cụ cố bà ở nhà đến đây, có câu chuyện muốn nói với Đề đốc cửa phu nhân tức là Tề Huệ Nguyệt mà không muốn để cho quan Đề đốc cùng người khác biết. Bởi thế muốn phiền bà dẫn vào trong công quán giúp cho một tí. Khi vào tới nơi, bà cũng đừng nói gì với Cửu phu nhân, sợ lộ chuyện ra, khắc Cửu phu nhân trông thấy bà ta là hiểu ngầm ngay được. Vậy chẳng hay bà có giúp được hay không?

Vương Thẩm Tử cười khanh khách mà rằng:

- Tưởng việc thế nào, chứ việc ấy thì làm gì mà không được. Nhưng bà ấy là vú nuôi phu nhân mà sao trông người trẻ thế.

Tất tẩu tử nghe nói, thẹn đỏ mặt lên, bảo Vương Thẩm Tử rằng:

- Năm trước tôi nuôi phu nhân thì mới có 17 tuổi, đến năm nay đã 37 tuổi rồi, còn gì là trẻ !

Vương Thẩm Tử cười cười gật gật:

- Chết nỗi thế ra chị 37 tuổi rồi à! Tôi đây 42 tuổi, chỉ hơn chị có 5 tuổi, mà trông người già biết bao nhiêu!

Châu Linh vội hỏi:

- Nhưng việc kia bà có thể giữ kín được không?

Vương Thẩm Tử đáp:

- Tôi còn bép sèo nói với ai mà chẳng kín, vả chăng chị ấy là vú nuôi của phu nhân thực, thì còn khi nào tôi dám nói với ai mà sợ! Hiện nay trong nhà lại thiếu một người khâu vá nếu chị ấy vào thì càng tiện lắm, tôi cứ nói là vào khâu vá trong nhà, thế là không ai nghi ngờ chi nữa.

Châu Linh vui cười mà rằng:

- Nếu thế thì còn gì hay hơn nữa. Nhưng độ lúc nào thì đi vào được?

Vương Thẩm Tử đứng ngay dậy mà rằng:

- Xin đi ngay bây giờ là được rồi. Tôi cũng bận việc không thể nào ngồi lâu đây được.

Châu Linh liền cầm 50 lạng bạc ấn dúi vào tay Vương Thẩm Tử và nói:

- Tôi đã hứa lời, xin bà cứ nhận cho. Nếu bà từ chối thì chúng tôi không dám phiền nữa.

Vương Thẩm Tử giả ra mặt ngượng nghịu chối từ giờ lâu mới chịu nhận lấy. Đoạn rồi giục Tất tẩu tử sửa sang áo xống gọn gàng để ra đi, Vương Thẩm Tử nhân thấy cái chân của Tất tẩu tử bé nhỏ quá chừng thì lấy làm thích chí khen rằng:

- Quái lạ, sao mà cái chân chị nhỏ thế! Không trách chân Cửu phu nhân cũng chỉ bé nhỏ tí ti được. Có lẽ chân Cửu phu nhân cũng chính tay chị buộc cho hẳn?

Tất tẩu tử cũng gật đầu nhận phải.

Khi sửa soạn xong, Vương Thẩm Tử liền cáo biệt mọi người rồi dắt Tất tẩu tử ra đi. Được một lát đã tới một nơi công quán, trước cửa có lính canh gác rất nghiêm. Nguyên chỗ đó là một nơi công quán riêng của Tháp Nhi Tề Khoa chỉ để cho Huệ Nguyệt ở, song cũng có 16 tên thân binh canh giữ rất là cẩn mật, trừ phi những hạng người thân là không ai được ra vào ở đó.

Hôm ấy Vương Thẩm Tử đưa Tất tẩu tử vào tới cửa. liền trỏ vào Tất tẩu tử bảo bọn lính canh rằng:

- Đây là người khâu mướn trong phủ, tôi mới thuê về đây, từ nay có ra vào, các anh không cần phải hỏi.

Bọn lính canh thấy vậy để tự nhiên cho vào, không hỏi chi nữa. Khi vào tới trong công quán Vương Thẩm Tử thấy nói Tháp Nhi Tề Khoa đương ngồi uống rượu với đệ cửu phu nhân ở trong tư phòng.

Vương Thẩm Tử bèn bảo qua Tất tẩu tử rồi dẫn Tất tẩu tử vào chào, nói với vợ chồng Tề Khoa rằng:

- Đây là mụ khâu mướn, chúng tôi mới thuê về, xin trình người biết.

Tề cửa phu nhân trông thấy, vẻ mặt tươi cười, gật đầu mà rằng:

- Được lắm, mụ ở đây khâu vá cho ta, khắc ta đãi hơn người khác

Tháp Nhi Tề Khoa nhìn Tất tẩu tử suốt từ đầu chí chân một lượt thấy vẻ mặt cũng hơi ưa nhìn mà cái chân thì có dáng xinh hơn Huệ Nguyệt, chàng bèn nắm ngay lấy chân Huệ Nguyệt bắt để lên lòng và nói:

- Tôi vẫn tưởng chỉ có cái chân của phu nhân là nhỏ nhắn, ai ngờ mụ này lại có cái chân nhỏ hơn nhiều.

Nói đoạn lại chòng chọc nhìn vào chân Tất tẩu tử, cười ngặt cười nghẹo không thôi. Tất tẩu tử thừa cơ lúc đó, nhìn lên Tháp Nhi Tề Khoa, thấy chàng thân thể vạm vỡ to lớn, nét mặt đầy dặn như mâm xôi to, hai lông mi như hai thanh kiếm dựng ngược, cái mũi cao gồ, đôi con mắt sáng quắc như hai ngọn đèn, nhìn không hề chớp. Tề cửu phu nhân thấy vậy, rụt ngay chân mình lại, rồi cười bảo Tháp Nhi Tề Khoa rằng:

- Người ta mới đến, làm gì mà đề đốc nhìn kỹ quá thế.

Tề Khoa vừa cười vừa gật đầu quay bảo Vương Thẩm Tử rằng:

- Mụ Vương ra dọn một gian phòng tử tế để cho mụ ta ở...

Vương Thẩm Tử vâng lời quay đi ra. Tất tẩu tử cũng quay gót toan theo ra. Không ngờ Tháp Nhi Tề Khoa lại gọi giật lại bắt hãy đứng hầu ở đó không cho ra vội. Tất tẩu tử không hiểu tình ý ra sao, cũng phải đứng yên ở đó.

Đoạn rồi thấy Tề cửa phu nhân gọi Tất tẩu tử đến gần, bắt cầm hồ rượu rót cho Tháp Nhi Tề Khoa uống. Nàng rót luôn ba cốc Tháp Nhi Tề Khoa đều trong một hơi cạn cả.

Đến cốc thứ tư, nàng toan rót nữa thì Tháp Nhị Tề Khoa bưng chặt ngay lấy miệng cốc, trông đăm đăm vào mặt Tất tẩu tử cười mà nói rằng:

- Ta đã nhận ba cốc của em cho rồi, bây giờ đến lượt ta mời em, vậy em phải uống với ta một cốc cho vui.

Tất tẩu tử đỏ bừng mặt lên rằng:

- Đại nhân dạy quá lời, chúng tôi là phận ti tiểu đâu dám mạn phép như vậy.

Tháp Nhi Tề Khoa lại quay nhìn Tề Huệ Nguyệt cười mà bảo rằng:

- Phu nhân đã biết nết tôi, vậy xin phu nhân cho tôi tự do một tí.

Huệ Nguyệt hiểu ý, cười khanh khách mà rằng:

- Tự do thế nào? Đại nhân còn muốn tự do đến đâu nữa !

Nói đoạn lại quay sang bảo Tất tẩu tử:

- Được rồi nếu thế mụ hãy đứng đây hầu đại nhân một lúc.

Rồi lát nữa ta sẽ vào đây...

Tháp Nhi Tề Khoa thấy vậy, vỗ tay ha hả cười lên. Tề Huệ Nguyệt liền đứng dậy quay ngoắt đi ra.

Tháp Nhi Tề Khoa thấy Huệ Nguyệt ra rồi, vội vàng nắm ngay tay Tất tẩu tử kéo lại ẳm lên trên lòng.

Tất tẩu tử thẹn thò không biết để đâu cho hết, song biết thế không sao cựa tháo ra được, phải gượng cười nói lên rằng:

- Xin đại nhân chớ làm thế, lỡ ra thái thái biết tới thì chúng tôi sống làm sao được ?

Tháp Nhi Tề Khoa cười ngặt nghẹo kéo ngay hai bàn chân nhỏ xíu của Tất tẩu tử lên, vừa xem vừa ngắm, vừa nói:

- Em không sợ gì, ta đây thì thái thái nào cũng không làm gì em nổi.

Tất tẩu tử thấy nói không ăn thua, liền cố sức cựa quậy tháo ra, nhưng bị cái sức như vâm như hổ giữ riết lấy người, có tài thánh cũng không sao cựa nổi. Kế đó liền bị Tháp Nhi Tề Khoa ẵm thốc lên giường, đùa bỡn, không còn kiêng nể điều chi.

Tất tẩu tử tới lúc đó đã toan cắn lưỡi tự tử cho xong. Song lại chợt nhớ tới công việc của bọn Châu Linh trông cậy ở mình thì lại đành cắn răng chịu nín, để chờ cơ hội sẽ tính về sau. Được một lúc. Tháp Nhi Tề Khoa buông tha cho dậy, thì Tề Huệ Nguyệt cũng vừa ở ngoài đẩy cửa đi vào. Tất tẩu tử vừa sợ vừa thẹn, vội vàng đàng nép ngay vào một chỗ, rồi len lét quay ra, sửa sang đầu tóc áo quần cho chỉnh đốn lại.

Từ đó Tất tẩu tử đối với Tháp Nhi Tề Khoa lại càng đem lòng căm tức, nên càng lưu tâm để xét ý tứ để liệu cách sau này ra bảo với bọn Châu Linh.

Chương 15: Gặp tay vô địch, nữ hiệp suýt nguy. Biết rõ âm mưu, gian hùng thắng thế

Cách mấy hôm sau, Tất tẩu tử thành thuộc được hết tình thế trong dinh đề đốc rồi, liền giả vờ lập kế xin phép đi ra mua bán xắm sửa, rồi tong tả chạy ngay về tiệm Cao Thăng.

Khi về tới nhà, Châu Linh, Diêu Tú chưa kịp hỏi câu gì thì Tất tẩu tử cất tiếng khóc nức nở khiến cho mọi người đều kinh ngạc không hiểu việc chi. Châu Linh căn vặn hỏi mãi, Tất tẩu tử mới đem câu chuyện Tháp Nhi Tề Khoa dâm dục đùa bỡn thuật cho mọi người nghe. Diêu Tú nghe nói các chuyện đó lấy làm tức bực khó chịu, dựng ngược đôi lông mày, vỗ tay mà kêu lên rằng:

- Quân mãn nộ như thế thì còn trời đất nào nữa...

Nàng vừa nói tới đó, thì Châu Linh vội vàng lấy tay bưng mồm lại mà rằng:

- Đây không phải là chỗ nói to được. Lỡ ra ai nghe tiếng thì phỏng còn xác hay không?

Diêu Tú vẫn còn hung hăng nói lên rằng:

- Nếu vậy thì để mặc cho nó tự do hay sao?

Châu Linh cười rằng:

- Việc đó mình phải thư thả mà tính, chứ nóng nảy cũng là vô ích mà thôi...

Nói tới đó, lại quay sang bảo Tất tẩu tử rằng:

- Nó làm như thế thực là khổ tâm cho chị. Song đã trót ra thế, chị cũng nén lòng chịu vậy, chúng tôi sẽ tìm cách để báo thù cho. Nhưng cách hành động của nó thế nào, chị đã dò xét được chưa, xin hãy nói cho chúng tôi nghe đã.

Tất tẩu tử thở dài một tiếng mà rằng:

- Nói đến hành trạng của thằng giặc ấy thì không thể nào mà thuật ra hết được. Trong một ngày trời, trừ ngoài những giờ luyện tập và thu xếp việc công, còn thì thế nào cũng phải có một lúc nô đùa với các người tì thiếp. Cứ theo như lời của cô vợ lẽ nhà hắn là Dương Tuệ Châu đã nói thì hắn ta lại có học được nhiều pháp thuật của Đại thiên ma Cưu Cắt La đã truyền thụ cho, dù ma quỷ tài giỏi đến đâu cũng không sao mà tránh được mắt hắn ta cho thoát.

Nói đoạn lại mang những địa đồ trong dinh đề đốc và những thì giờ của Tháp Nhi Tề Khoa hành động những thế nào thuật kỹ cho mọi người nghe một lượt.

Châu Linh nghe đoạn, nghĩ ngợi một hồi rồi nói:

- Nếu hắn có nhiều phép thuật, vả lại tài giỏi như thế, thì cũng khó lòng mà hạ thủ ngay cho được.

Diêu Tú cười nhạt mà rằng:

- Cái đó thiết tưởng cũng chẳng lấy gì là khó. Nó đã có tính hay đùa bỡn với gái ban ngày như thế ta cứ nhè lúc đó mà trị, thì nó tất nguy.

Tất tẩu tử gật đầu mà rằng:

- Chị nói rất đúng. Tôi biết đích xác vào khoảng quá trưa, thế nào hắn cũng vào buồng Dương Tuệ Châu một lúc. Vậy trước khi buổi trưa chị cứ lẻn vào đó thì tất là hạ thủ được ngay.

Châu Linh ra vẻ nghĩ ngợi một lúc và bảo Tất tẩu tử:

- Nếu vậy thì hay lắm. Cứ độ giữa trưa, chị đứng quanh ngoài cửa dinh, hễ thấy có người vỗ vào vai, ấy là chúng tôi đã đến. Vậy chị cứ đi trước vào đó, chúng tôi sẽ theo đi sau, nhưng cốt là đừng nói năng gì để lộ cho người ta biết mới dược.

Tất tẩu tử gật đầu nhận lời hẹn đích đến trưa hôm sau hành sự rồi vội vàng lại quay ngay về dinh đề đốc.

Hôm sau bọn Châu Linh sửa soạn gọn gàng, dùng bùa ẩn hình cho cả ba người đeo, rồi kéo nhau đến trước cửa chỗ tư thất của Dương Tuệ Châu đứng chực. Khi tới nơi, thấy ngoài cửa phủ đều có lính tráng đứng hộ vệ canh giữ rất là nghiêm ngặt. Ba người không thèm để ý, cứ thoăn thoắt đi thẳng xông vào, song bọn lính canh không hề trông thấy chi cả.

Khi đi qua một dãy vườn hoa vào tới trước cửa một lớp đại danh, thấy Tất tẩu tử đương đứng vơ vẩn để chờ. Bọn Châu Linh bèn len lẻn đi tới, khẽ vỗ vào vai Tất tẩu tử một cái. Tất tẩu tử hiểu ý, bèn lửng thững đi trước dẫn đường cho ba người theo sau.

Được một lát, đi tới một khu nhà, có ba gian phòng rộng rãi, Tất tẩu tử liền trỏ vào gian phòng khép cửa kín bảo cho ba biết. Ba người hiểu ý, bèn để mặc cho Tất tẩu tử đứng đó, rồi bấm nhau đi quanh các mạn nghe ngóng và tìm lối để vào.

Ba người đi quanh về phía sau gian phòng đó, chợt thấy có một cánh cửa sổ mở tung ra, trông thẳng xuống một cái vườn hoa rất là rộng rãi.

Châu Linh đứng dừng lại ghé vào tai Diêu Tú và Tấn Từ mà nói thầm rằng:

- Hai người hãy đứng cả sát vào chỗ cửa, để một mình tôi dòm vào xem sao, rồi hễ thấy tôi nhảy vào là nhảy cả vào một thể, thì tất là xử được nó ngay.

Nói đoạn ba người cùng men qua vườn hoa, thẳng vào chỗ cửa sổ, rồi một mình Châu Linh đứng lên chồng gạch, nghểnh cổ nhìn vào trong. Khi trông tới nơi thì quả nhiên thấy trong đó có một cái giường màu rất lịch sự kê ngay giữa phòng, hai cánh màn vắt cao hẳn lên và có hai người, một người đàn ông cùng một người đàn bà đương ôm nhau ngủ ngáy khò khè.

Châu Linh thấy vậy đoán chắc là bọn họ đùa bỡn vừa xong đến cơn ngủ mệt, bèn bám tay lên cái khung cửa nhảy tót ngay vào Tấn Từ cùng Diêu Tú cũng vội vàng nhảy ngay theo vào, đi sát luôn ngay đằng sau Châu Linh.

Khi vào tới nơi, nhìn kỹ lại thì thấy người đàn ông đó cao to vạm vỡ, đoán chính là Tháp Nhi Tề Khoa ở đó, còn một người đàn bà thì ra dáng nhỏ nhắn, nằm quay vào trong tuy không trông rõ mặt, song cũng có thể đoán biết là Dương Tuệ Châu.

Vừa khi nhìn xong, Châu Linh chưa kịp bàn tính câu gì, thì Diêu Tú đã nổi giận ra mặt, rút ngay thanh kiếm đeo ở bên mình, nhằm giữa chỗ cổ Tháp Nhi Tề Khoa, giơ thật thẳng cánh, chém xuống một nhát rất mạnh. Trong ý Diêu Tú vẫn đinh ninh là nhát kiếm chém xuống đương lúc vô tình như thế, thì cái cổ Tháp Nhi Tề Khoa thế nào cũng bị đứt đôi lập tức. Nhưng không ngờ, nhát kiếm vừa chém vào tới cổ Tháp Nhi Tề Khoa thì bỗng nghe thấy tiếng kêu lên đến keng, rồi thanh kiếm bật lên một cái, làm cho Diêu Tú rát phỏng cả tay mà không ăn thua gì cả.

Diêu Tú thấy vậy đương kinh hoảng sợ hãi, chưa kịp quay ra thì Tháp Nhi Tề Khoa đã mở bừng hai mắt, thét lên một tiếng như tiếng hổ gầm, rồi đứng choàng ngay dậy. Châu Linh cùng Tấn Từ biết là Tề Khoa đã trông thấy bọn mình, liền hè nhau múa kiếm xông vào đâm đánh tứ tung.

Tháp Nhi Tề Khoa chỉ sẽ nhếch mép cười nụ, hơi né mình ra một bên, rồi giơ hai bàn tay không, múa vung lên chống cự lại với cả ba người.

Châu Linh thấy Tháp Nhi Tề Khoa khí thế hăng hái lạ thường, bèn dùng ngọn kiếm "liên châu lục địa" đánh giữ ở dưới một cái, rồi chém bổ ngay lên, làm cho cuống cuồng khó lòng đỡ kịp. Tháp Nhi Tề Khoa cũng vẫn ung dung như thường, chỉ sẽ né mình ra bên cạnh một tí là ngọn kiếm lại bật ra ngoài, không ăn thua chi cả.

Bất chợt vừa hay khi đó, Tấn Từ đứng ở bên này, thấy Tề Khoa né mình tránh sang bên mạn mình, nàng liền thừa thế giơ thanh kiếm lên đón đâm một cái rất mạnh, tướng là trúng suốt óc ngay. Nhưng ngờ đâu khi ngọn kiếm của Tấn Từ gần sát tới nơi, thì Tháp Nhi Tề Khoa lại nhảy lên một cái rất mạnh, hơi gió bật ra, làm cho ngọn kiếm cũng bị lướt theo ngọn gió mà bay phất trở lên.

Đằng này Diêu Tú cùng Châu Linh thấy vậy, lại lừa lúc Tháp Nhi Tề Khoa sắp sửa ở trên rơi xuống, liền xông vội ngay vào đón chính giữa, chĩa hai mũi kiếm lên, định cho Tề Khoa xuống vừa chỗ đó thì tất là bị thủng ruột gan. Chẳng dè, Tháp Nhi Tề Khoa nhường như có phép quỉ thần ủng hộ, nên khi chàng ta nhảy xuống, lại nhè ngay vào giữa khe hai thanh kiếm, làm cho hai thanh kiếm rẽ hẳn ra hai bên, không đụng vào người chút nào. Tấn Từ đứng bên cạnh tức bực không sao nhịn được, lại múa gươm xông vào đâm chém tứ tung. Rồi Châu Linh cùng Diêu Tú cũng xông vào, chia ba người làm ba mặt, dùng hết sức bình sinh đấu vào để đánh.

Bấy giờ Dương Tuệ Châu cũng đã tỉnh dậy rồi, song thấy Tháp Nhi Tề Khoa cứ một mình giơ chân giơ tay, nhảy lên nhảy xuống tựa như đánh nhau, mà lại không trông thấy có ai ở đó thì trong bụng ngờ là có ma quỉ trêu ghẹo Tháp Nhi Tề Khoa, nên nàng sợ hãi thất thần cứ nằm nép xuống dưới cái chăn không dám ngó cổ ra nhìn. Khi ba người đánh nhau một lúc lâu lâu, thì bỗng thấy Tháp Nhi Tề Khoa thét lên một tiếng rất to, rồi thì thanh bảo kiếm ở trong tay Diêu Tú bỗng bị sang ngay bên tay Tháp Nhi Tề Khoa bắt mất. Tháp Nhi Tề Khoa vớ được thanh kiếm vào tay uy thế lại càng hăng hái, chàng bèn múa lên loang loáng như là muôn ánh hào quang bao bọc quanh mình, không còn trông thấy thân người được nữa.

Châu Linh thấy Tháp Nhi Tề Khoa võ nghệ cao cường, sức ba chị em không thể địch nổi, bèn nghĩ ngay một kế, trong miệng lẩm nhẩm mấy câu, rồi quát lên một tiếng "mau" rất to. Thì liền đó có một vầng đen đen ở đâu bỗng hiện ngay ra, đưa thẳng đến đánh vào giữa mặt Tháp Nhi Tề Khoa.

Tháp Nhi Tề Khoa nhìn thấy, cười ha hả lên mấy tiếng, một tay múa kiếm, một tay trỏ vào đám đen đen, quát lên một tiếng "tan" rất to, thì thấy cái bóng đen đó lại bỗng tan ngay lập tức. Rồi kế đó bọn Châu Linh bỗng thấy choáng hẳn người lên, cả ba người đều bị ngã ngay ra đất, bất tỉnh nhân sự và ba đạo bùa phép ẩn thân cũng bị phá tan lập tức.

Tháp Nhi Tề Khoa thấy ba người ngã rồi, càng tự đắc cười dữ, vội gọi Dương Tuệ Châu dậy mà rằng:

- Phu nhân dậy mau mà xem, chúng là ba đứa con gái rất đẹp, chứ có phải ma quỉ gì đâu mà nép vào đó.

Dương Tuệ Châu nghe nói, vội vàng lóp ngóp bò dậy thì quả thấy ba người con gái nằm sóng soài ở dưới đất, liền hỏi Tề Khoa rằng:

- Chúng nó là người nào, làm sao lại vào đây mà đánh nhau được thế.

Tháp Nhi Tề Khoa cười toét miệng đáp rằng: - Chúng nó là người nào, bất tất phải hỏi làm chi. Nay hãy biết bọn này có nhan sắc, phu nhân phải để cho ta thưởng thức một phen mới được.

Dương Tuệ Châu biết ý Tháp Nhi Tề Khoa xưa nay nghe nói như vậy bèn đứng dậy mặc sống áo quay ới sang phòng khác và khép cửa lại mặc cho trong đó tự do. Tề Khoa thấy Tuệ Châu đi ra rồi, bèn xem ngắm chọn kỹ trong ba người một lát, rồi ẵm ngay Châu Linh lên lòng toan để đùa bỡn.

Bất chợt chàng vừa mới ẳm lên trên giường, chưa kịp thi hành thủ đoạn gì, thì bỗng thấy Tất tẩu tử ở ngoài hớt hải chạy vào bẩm với Tề Khoa rằng:

- Dám thưa đề đốc, con ngựa của đề đốc bị ai dắt đi đâu mất, hiện lính tráng đi tìm nhao lên mà chửa thấy đâu.

Nguyên Tháp Nhi Tề Khoa có một con ngựa rất quí, tên là Tử điện ly phong, mình đen, đầu trắng, đuôi đỏ, một ngày chạy hơn ngàn dặm, Tháp Nhi Tề Khoa cho là một thứ báo bối quí nhất xưa nay. Hôm đó Tháp Nhi Tề Khoa đi sang tư phủ của Dương Tuệ Châu cũng cười ngựa sang đó, cho buộc ở tận tầu ngựa phía sau. Tất tẩu tử đã biết đích rồi. Sau Tất tẩu tử nhân dinh thấy bọn Châu Linh bị Tháp Tề Nhi Khoa đánh ngã mà không có cách gì cứu nạn ra được, nên nghĩ ngay một kế, vội vàng chạy vào nói ngay ra thế để đánh lừa cho chàng phải hoảng.

Quả nhiên khi Tháp Nhi Tề Khoa nghe thấy tin báo là mất con ngựa thì hoảng hốt vất ngay Châu Linh xuống giương rồi đứng phắt ngay dậy, không kịp đi giày mặc áo, tất tả chạy vội ra ngay phía sau tìm ngựa.

Tất tẩu tử thấy chàng ta ra rồi, lại trông thấy bọn Châu Linh nằm mê man ra đó thì cuống người lên không biết làm thế nào cho tỉnh lại được. Nàng trông quanh trông quẩn chợt thấy ngay ở góc nhà có bình nước lã, bèn cầm ngay cái bình giác nước vào mồm phun khắp vào mặt ba người và lay gọi dậy. May sao vừa làm thế xong thì quả nhiên ba người đã tỉnh ngay lại, cùng ngơ ngác nhìn hỏi Tất tẩu tử.

Tất tẩu tử ra dáng vội vã giục ba người rằng:

- Thôi đừng nói năng chi nữa, mau mau ra trốn ngay đi, không thì chết cả bây giờ.

Ba người nghe nói bèn vội vàng ai nhặt lấy kiếm của nấy, rồi theo Tất tẩu tử đi thẳng ra cửa, nhảy tót lên mái nhà tìm lối chạy tháo lấy thân.

Đằng này Tháp Nhi Tề Khoa lật đật chạy đến tàu ngựa, trông thấy con ngựa vẫn còn nguyên đó thì lấy làm ngạc nhiên không hiểu, bèn quát tháo ầm ĩ, gọi bọn thị vệ ra hỏi vì sao lại có người kêu là mất ngựa. Bọn thị vệ nghe hỏi cũng đều ngẩn ngơ không hiểu là tin đó ai đã nói ra.

Tề Khoa nghe vậy tức giận hầm hầm vội quay vào phòng định tìm Tất tẩu tử để hỏi. Bất chợt khi vào tới phòng thì thấy ba người lúc này đã biến đi đâu mất mà Tất tẩu tử cũng chẳng thấy đâu.

Tề Khoa thấy vậy, bèn cho đòi ngay Vương Thẩm Tử đến để hỏi tung tích Tất tẩu tử, Vương Thẩm Tử phải đem sự thực khai với Tề Khoa. Lúc đó Tề Khoa mới vỡ lẽ là bị bọn Tất tấu tử dùng mưu lén vào để định hành thích, bèn quở mắng Vương Thẩm Tử một lúc rồi lập tức điểm 300 lên cấm quân đi ra ngay tiệm cơm Cao Thăng để bắt bọn Châu Linh.

Đằng này bọn Châu Linh cũng đã sớm liệu biết trước, nên khi bốn người về được tới tiệm Cao Thăng liền vội vàng tính trả tiền hàng rồi vơ vét quần áo quay ra đi thẳng. Tới Tháp Nhi Tề Khoa ra đến nơi thì đã cánh hồng xa tếch, hết lối dò tìm, bất đắc dĩ chàng lại ngẩn ngơ quay về dinh vậy.

Còn bọn Châu Linh hôm ấy ra khỏi thành Bắc Kinh, 4 người bèn giục nhau đi mải đi miết, đề phòng có quan quân theo đuổi phía sau. Mãi tới buổi chiều, đi đến một khu rừng kia, 4 người đã thấy trong mình hơi mỏi, mới rủ nhau kéo vào khu rừng ngồi nghỉ.

Khi ngồi thong thả với nhau, Tất tẩu tử mới đem chuyện đánh lừa Tháp Nhi Tề Khoa vừa rồi thuật kỹ lại một lượt cho mọi người nghe. Mọi người nghe đoạn, Tấn Từ liền lắc đầu le lưỡi bảo ba người rằng:

- Thằng cha như thế thì lạ thực! Gươm giáo chém vào không ăn thua, mà pháp thuật cũng không thi hành nổi với nó, thế thì còn phương sách nào mà trị được nó. Ngày nay nếu không có Tẩu tử cứu cho thì tính mạng chúng tôi, còn làm sao được!

Châu Linh cũng thở dài mà rằng:

- Nghĩ lại thương hại cho Tẩu tử, thực là bị uổng mất cả thân danh mà rút cục không nên chi cả. Cái đó là lỗi tại chúng tôi. Tẩu tử cũng đừng để bụng làm chi vô ích. Trời còn để có chúng ta đây, thế nào chúng ta cũng phải có phen báo thù được...

Đương khi bốn người to nhỏ trò chuyện với nhau, thì bất thần đâu ở phía trong bỗng có tiếng người đằng hắng, rồi kế đó có tiếng người nói to lên rằng:

- À những tên nào mà to gan thế! Ở đây là chỗ nào mà các người dám đem nhau đến bàn những việc phi pháp ở đây?

Bọn Châu Linh nghe nói giật mình hoảng sợ, vội vàng đứng phắt ngay dậy, ai nấy đều tuốt gươm cầm ngay ra tay, định để đối phó với người kia. Thì kế đó thấy trong phía rừng bỗng có hai người lững thững đi ra, thẳng đến chỗ bọn Châu Linh. Châu Linh nhanh mắt trông thấy, té ra hai người lại không phải là ai mà chính là Hồng Tôn Dương cùng Văn Tùng ở đó.

Châu Linh liền kêu vội ngay lên rằng:

- Các ông đi đâu có việc gì, mà cũng lẩn quẩn tới đây?

Văn Tùng bèn đem chuyện mình cùng Hồng Tôn Dương đi đuổi theo ba người không thấy, rồi quanh quẩn tới đó, thuật cho bọn Châu Linh nghe. Diêu Tú nghe đoạn vỗ tay cười ầm lên, bảo bọn Hồng Tôn Dương tới đó, giới thiệu Tất tẩu tử cùng hai người, rồi cũng đem các chuyện vừa rồi nói cho hai người nghe

Hồng Tôn Dương nghe đoạn trợn mắt lè lưỡi bảo mọi người rằng:
- Cứ theo lời các chị nói đấy, thì Tháp Nhi Tề Khoa là người đáo để, chúng ta không thể nào trị nổi nó, tất là phải tìm một người tài giỏi nào nữa mới xong.

Văn Tùng lắc đầu cười nụ mà rằng:

- Làm tướng phải có ở mưu, chứ có cần gì khỏe mạnh cho lắm. Đã đành bản lĩnh chúng ta đây, không làm gì giết nổi được hắn, song ta chỉ dùng chút mẹo cỏn con là hắn phải chết lập tức ta có sợ chi !

Tấn Từ cười hỏi rằng:

- Dùng mưu kế chi anh hãy thử nói xem sao.

Văn Tùng bèn bảo 4 năm người cùng chụm đầu gần vào, rồi sẽ nói kế sách cho nghe. Mấy người nghe nói đều vỗ tay khen là diệu kế. Nhất là Hồng Tôn Dương càng vui vẻ tán thành, giục phải thi hành lập tức. Đoạn rồi Hồng Tôn Dương cùng Văn Tùng dặn bọn Châu Linh 4 người hãy quanh quẩn ở đó chờ đợi, để hai người lại quay đi vào thành để thi hành kế sách.

Về phần Tháp Nhi Tề Khoa từ sau khi ra khám ở tiệm cơm Cao Thăng tuy không truy bắt được bọn hành thích, song chàng ta tự phụ là bậc tài giỏi nhất đời, dù ai cũng không làm gì nổi, nên cứ yên tâm vui thích tự nhiên, không thèm để ý đến chi hết thảy.

Cách đó hai hôm, một buổi tối kia, quen như lệ thường, Tháp Nhi Tề Khoa trước khi sắp ngủ thế nào cũng ngồi ở buồng Dương Tuệ Châu, uống rượu một lúc, rồi mới vào màn để ngủ. Hôm ấy chàng ta đương ẵm Dương Tuệ Châu trong lòng để chờ đứa thị nữ đem rượu vào, thì chợt nghe thấy phía ngoài cửa có tiếng người ngã đến huỵch một cái.

Tề Khoa vội vâng hỏi ngay lên rằng:

- Đứa nào làm gì huỳnh huỵch ngoài đó?

Hỏi vừa dứt lời thì thấy có tiếng đứa thị nữ tên là Kiều Hạnh đáp to lên rằng:

- Bẩm đại nhân, con bị vấp ngã ngoài này...

Đoạn rồi một lát thì thấy tên thị nữ tập tà tập tễnh bưng cái bình rượu bằng vàng đi vào.

Dương Tuệ Châu trông thấy vậy, vội hỏi lên rằng:

- Mày bị ngã mà bình rượu không đổ hay sao?

Tên thị nữ mang bình rượu đến, đặt ở trước mặt Tháp Nhi Tề Khoa rồi cung kính đáp rằng:

- Bẩm phu nhân, con bị ngã văng cái bình rượu ra một xó, song khi tìm đến thì nút vẫn còn mà rượu cũng không đổ, xin phu nhân xá tội sơ suất cho con...

- Rượu không đổ mất thì thôi, ai trách mày nữa làm chi !

Tháp Nhi Tề Khoa lúc đó để ý nhìn ngắm vào cái bình rượu, cất lấy mở nút ra, rót rượu ra cốc, ngửi qua cốc rượu, rồi lại đặt xuống, hỏi Kiều Hạnh rằng:

- Mày đương đi mà sao lại ngã được?

Kiều Hạnh run sợ mà rằng:

- Con đi quãng gần cửa đây, vì không có đèn tối, chẳng may vấp phải cái gì không biết, nhưng bình rượu thì thực không hề đổ mất chút nào.

Tháp Nhi Tề Khoa cười cười gật gật, vẫy cho Kiều Hạnh đi ra. Đoạn rồi chàng ta cầm cốc rượu đổ toẹt xuống đất và lại cầm lấy bình rượu cúi xuống gậm thường đổ dốc cả đi. Tuệ Châu thấy vậy cất miệng toan hỏi, thì bị Tề Khoa bịt vội lấy mồm mà không cho nói, và Tề Khoa lại ngồi ung dung cười đùa với Tuệ Châu như trước.

Được một lát, Tuệ Châu đương ngồi trong lòng Tháp Nhi Tề Khoa thì bỗng thấy chàng ta hẩy ra một cái rất mạnh, rồi chàng cũng ngã lăn xuống đất, lộn đi mấy vòng, tựa như một người bị cảm rất nguy.

Tuệ Châu thấy vậy, sợ hãi cuống cuồng, chân tay run rẩy mà rằng:

- Ối đại nhân, đại nhân làm sao mà thế?

Nàng ta vừa hỏi dứt lời, thì bỗng đâu ở phía ngoài cửa có hai người đàn ông lạ mặt đẩy cửa bước vào. Tuệ Châu càng hoảng hồn lên vội vàng chạy xổ vào góc thường để trốn mà cũng không sao kêu lên được nữa.

Hai người đó nguyên là Hồng Tôn Dương và Văn Tùng. Sau khi hai người từ giã bọn Châu Linh, hai người bèn thuận đường quay thẳng vào lối Bắc Kinh. Khi vào tới nơi, hai người hết sức dò la một đêm hôm trước, không sao thi hành kế sách cho xong. Rồi đâu hôm sau, hai người bèn lại nhủ nhau dắt sẵn một gói thuốc độc cốt lẻn vào tận cửa phòng Tuệ Châu để đón.

Được một lúc thì tên thị nữ của Tháp Nhi Tề Khoa vừa bưng bình rượu đi vào qua đó. Hồng Tôn Dương, bèn đứng nép vào bên tường giơ chân ra sẽ ngáng lối đi làm cho Kiều Hạnh bị ngã, để Văn Tùng nhấc lấy bình rượu cho thuốc độc vào, rồi lại để luôn bên cạnh chỗ đó. Kiều Hạnh bị ngã trở dậy, thấy bầu rượu vẫn còn đứng yên không đổ thì hớn hở, vui mừng, bèn vội vàng đem vào lập tức.

Sau khi Kiều Hạnh vào rồi thì bọn Văn Tùng lấy làm đắc chí, đoán chắc thế nào phen này cũng giết được Tháp Nhi Tề Khoa, bèn đứng quanh quẩn lối ngoài để chực. Đến lúc đó chợt nghe phía trong có tiếng kêu lên, hai người lại càng yên chí là Tề Khoa đã trúng độc rồi, bèn vội vàng bảo nhau kẻo thốc ngay vào để xử.

Bất chợt khi hai chàng vào tới nơi, vừa rút kiếm ra xông tới chỗ Tháp Nhi Tề Khoa nằm thì Tề Khoa bỗng vùng ngay dậy, dùng lối ngư ông đả võng, bò hai tay xuống đất, quai hai chân vung ra một cái rất mạnh, làm cho hai chàng xuýt ngã quay ra đó. Hai người thấy vậy đều nhảy vội lên để tránh, rồi lại múa gươm xông vào đánh thẳng Tề Khoa. Lúc đó, Tề Khoa cũng vừa dậy xong, liền giơ ngay hai ngón quyền lên, đối địch với hai thanh kiếm.

Đôi bên đánh nhau chưa được vài hợp, thì bọn Tôn Đương tự biết thế kém, vội hè nhau quay ra để chạy. Tuệ Châu bấy giờ mới tỉnh tinh thần, bèn kêu gọi quân lính ầm cả lên. Tháp Nhi Tề Khoa thì lại chạy thốc ra cửa để đuổi hai người. Hai người thấy Tề Khoa đuổi theo ra ngoài thì có ý sợ hãi vô cùng, bèn nhảy liền lên nóc nhà để chạy.

Ngờ đâu Tháp Nhi Tề Khoa thấy hai người nhảy lên nóc nhà, liền đứng ở dưới vỗ tay đến đớp, bắt quyết một cái, rồi trỏ thẳng cái quyết lên chỗ hai người. Thì liền đó hai người bỗng thấy choáng váng lảo đảo rồi thì ngã lăn ngay từ nóc nhà xuống tận dưới đất.

Khi đó bọn lĩnh thị vệ nghe tiếng Dương Tuệ Châu kêu, cũng đã đổ dồn cả đến. Chúng thấy hai người trên mái nhà lăn xuống, bèn đổ xô ngay vào trói gô cả hai người lại. Đoạn rồi Tháp Nhi Tề Khoa ung dung ra ngồi ở giữa sảnh đường, sai lệnh mang hai người lên để tra hỏi.

Trong khi tra hỏi, Hồng Tôn Dương cùng Văn Tùng đều bảo nhau cắn răng lặng ngắt, không ai chịu nói nửa lời. Tháp Nhi Tề Khoa tức giận vô cùng, sai trói hai người treo lên một chỗ cao cao và bắt lấy roi da đánh thật lực, bắt phải xưng khai tên họ. Hai người cũng lại dửng dưng coi như vô sự, không ai nói một câu chi.

Tháp Nhi Tề Khoa biết là hai người cũng là những tay nội công rất khá, tra khảo cũng chẳng ăn thua. Chàng bèn đổi ngay ý kiến, sai người lấy thanh bảo kiếm ra rồi tự hỏi hai người rằng:

- Trước đây có ba đứa con gái vào đây toan hại bản chức, có phải cũng là đồng đảng với các ngươi không! Các ngươi nếu không thú thực, thì ta quyết không khi nào mà dung thứ được.

Hai người nghe nói lại lặng ngắt mà không trả lời. Tề Khoa bèn cầm thanh bảo kiếm đứng lên, sai người cởi giây cho người xuống, rồi thân hành lôi cả ra cửa để chém.

Một phen vất vả mưu mô

Biết đâu lỡ bước nên cơ hội này!

Trời cao chăng hỡi có hay,

Kìa câu báo ứng xưa nay thế nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau