[KHUYNH CÀN] ĐÊM DU HỒ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện [khuynh càn] đêm du hồ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Edit: Tuyết Lâm

Happy birthday to Phương tiểu Hầu gia Phương Quân Càn ^^

Xin lỗi mọi người, hôm nay ta đã cố gắng hết sức nhưng chỉ có thể edit dc nhiu đây thôi, mama cứ vòng vòng kế bên hoài làm ta chả mần ăn dc gì hết á, cái này có 4 chương, ta sẽ cố gắng xong sớm mà T^T

Đêm mùa hạ trăng thanh gió mát, thời tiết cực kỳ thích hợp cho các cặp tình nhân hẹn nhau tâm tình. Phương Quân Càn cũng không ngoại lệ, hắn hí ha hí hửng chuẩn bị suốt cả ngày hôm nay, vốn là muốn bất ngờ ngỏ lời với Tiếu Khuynh Vũ để tăng thêm phần tình thú, thế nhưng Phương Quân Càn quên mất Tiếu Khuynh Vũ vốn là một người không hiểu phong tình!

“Khuynh Vũ, ngươi không thể chiều ý ta một lần cùng nhau đi chơi hay sao!”

“Công sự bận rộn, nếu Phương thiếu soái có thời gian ở đây ca cẩm chi bằng hãy ngồi vào bàn nghiên cứu quân tình.”

“Khuynh Vũ…” – Phương Quân Càn mếu máo mở to đôi mắt ngây thơ vô tội, mặc dù trên cơ bản vẻ mặt này của hắn trong mắt người khác chẳng kém gì hồ ly tinh.

“Tiếu mỗ còn việc phải làm, nếu…”

“Oa oa oa, ta ứ chịu ứ chịu ứ chịu!! Mấy hôm trước ngươi đã hứa hôm nào rảnh sẽ đi chơi với ta, ngươi còn bảo ta chỉ cần chăm chỉ làm một chút thì ngươi nhất định sẽ thưởng, bây giờ thì sao? Ngươi nói không giữ lời! Ngươi gạt ta! Ngươi dụ ta làm bán sống bán chết, giờ chỉ có mỗi chuyện đi chơi với ta ngươi cũng quẳng lên chín tầng mây! Ngươi nghĩ ta là ai, trái tim ta đâu phải bằng sắt đá, mặt ta cũng đâu thể dày so với vạn lý trường thành, ta cũng biết bị tổn thương a, ta nhất định nhất định nhất định không bỏ qua nếu ngươi không cho ta một cái công đạo, oa oa oa…”

Phương Quân Càn biết năn nỉ không xong nhất quyết chuyển sang nằm dài trên bàn Tiếu Khuynh Vũ không ngừng ăn vạ, hai tay lạch bạch đập lên bàn liên hồi, cái đầu không ngừng lắc lắc còn lớn tiếng khóc hu hu, khiến cho Tiếu Khuynh Vũ kinh hoảng đến mức thiếu chút nữa là té rầm xuống ghế.

Tiểu Dịch đang chơi bên ngoài nghe tiếng rống tê tâm liệt phế uất hận như phụ nhân oán chồng của Phương Quân Càn thì vội vã chạy vào hỏi han: “Quân Càn ca ca, huynh sao thế? Ai ăn hiếp huynh à?”

Phương Quân Càn thấy được cứu tinh thì trong lòng lập tức phát ra một nụ cười quỷ quyệt, thế nhưng bề ngoài vẫn là nước mắt nước mũi tèm nhem không ngừng than khóc: “Tiểu Dịch a, Khuynh Vũ gạt ta, Khuynh Vũ nói không giữ lời, uổng công bao nhiêu ngày nay ta cố gắng… hức hức… hóa ra Khuynh Vũ lại nhẫn tâm gạt ta… ta đau lòng quá… hức hức…”

Tiểu Dịch vừa vỗ vỗ lên vai Phương Quân Càn an ủi vừa trố mắt nhìn y như thể đang xác nhận xem y có thật sự như lời hắn mách đã nói mà không giữ lời hay không, khiến cho Tiếu Khuynh Vũ choáng váng đến mức chỉ có thể ôm trán không ngừng day day huyệt thái dương ở hai bên đầu.

“Phương Quân Càn, đủ rồi! Ngươi ít nhất cũng nên giữ hình tượng một chút!”

“Ta mặc kệ, tâm hồn yếu đuối mỏng manh của ta đang bị tổn thương, ta nhất định phải nói ra cho hết, hức hức…” – vừa nói Phương Quân Càn vừa kéo tay áo chấm chấm lên hai khóe mi, nước mắt thì giàn giụa thật đấy nhưng bản thân y cảm thấy hắn đang tính kế chứ chẳng giống đang khóc một chút nào!“Thế ngươi muốn sao đây?!” – ngữ khí của Tiếu Khuynh Vũ thực sự có vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Ta muốn… uhm… tiểu Dịch đệ ra ngoài trước đi, ta có chuyện cần nói riêng với ca ca của đệ.”

Nhác thấy bóng dáng đứa trẻ vừa khuất khỏi tầm mắt, Phương Quân Càn đã bổ nhào lại dụi dụi vào vai Tiếu Khuynh Vũ lấy lòng.

“Ta chỉ cần tối nay ngươi đi chơi với ta a, ngươi bỏ mặc ta lâu lắm rồi đấy, suốt ngày chỉ quan tâm đến những thứ khác, chẳng thèm ngó ngàng gì đến ta…”

Tiếu Khuynh Vũ muốn né tránh đưa hai tay đẩy người hắn ra, thế nhưng Phương Quân Càn lại bày ra bộ dáng ấm ức  tứ chi như bạch tuột bám chặt lấy Tiếu Khuynh Vũ.

“Không biết đâu, là ngươi đã hứa với ta trước!! Ngươi luôn dạy tiểu Dịch là khi nói thì phải biết giữ lời, thế sao bây giờ ngươi lại nhẫn tâm gạt ta, ta không chịu không chịu không chịu!”

Tiếu Khuynh Vũ hít sâu một hơi cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Nhưng ta có nói là hôm nay sẽ đi sao? Gạt ngươi khi nào?!”

Phương Quân Càn nghe thế lập tức bĩu môi kháng nghị: “Ta sắp xếp chạy đôn chạy đáo mấy hôm nay mới được một ngày rảnh, hôm nay không đi thì phải đợi đến bao lâu nữa ta mới được đi?!!”Bộ ngươi là tiểu hài tử sao!

Tiếu Khuynh Vũ chán nản nhìn nhìn đống sổ sách trên bàn, lại nhìn nhìn qua cái tên đang vặn vẹo khóc lóc ỉ ôi, cuối cùng tính toán một chút y quyết định… đồng ý!

“Được rồi, nhưng trước tiên ngươi tránh xa ta ra một chút, nóng quá! Khi nào ăn tối xong ta sẽ đi với ngươi.”

“Được được được, ăn cơm tối xong mình lập tức đi ha? Người đâu, dọn cơm tối!!!”

Phương Quân Càn vừa nói vừa cười hì hì kéo theo Tiếu Khuynh Vũ rời đi, mặc cho y ra sức trì lại phản đối: “Phương Quân Càn ngươi nháo cái gì, bây giờ có phải giờ ăn tối đâu, nè, ngươi… ngươi…”

Kết quả, chiều tà còn vương, thế nhưng dạ dày của những người xấu số xung quanh đều đã bị Phương thiếu soái ép ăn tới mức oán hận, ai ai cũng càu nhàu lẩm bẩm nhưng lại không ai dám liều mạng lớn tiếng mở lời.

Ăn uống giờ này tối đói cho chết a! Thiếu soái đang làm cái gì thế không biết!!

Thế là… mặc kệ cho oán khí dâng cao, Phương Quân Càn hí ha hí hửng nắm tay Tiếu Khuynh Vũ bỏ hết những bạn “kì đà” có khả năng cản trở ở lại, kéo y chạy một mạch ra đến bờ hồ, và lẽ dĩ nhiên là tiểu Dịch cũng lọt vào danh sách cấm.

Nói đùa, người lớn tâm tình con nít có thể chen vào đó ngồi nghe hay sao ~

Ra đến nơi là những tia sáng nhàn nhạt của hoàng hôn cũng vừa tới thời điểm tắt, gió mơn man lướt từng cơn thật nhẹ, cuốn theo mái tóc dài của Tiếu Khuynh Vũ lất phất bay bay, vài sợi ngược gió vương lại trên gương mặt trắng nõn, dưới ánh sáng mờ mờ ảo ảo của vầng trăng mới nhú lại dấy lên một loại phong tình ái ý không thể tả rõ bằng lời.

“Quân Càn, làm gì mà chạy nhanh như thế…”

Tiếu Khuynh Vũ đặt tay lên ngực cố gắng bình ổn hô hấp, nhìn Phương Quân Càn chỉ hơi thở dốc nhưng khuôn mặt lại khỏe mạnh sáng bừng, Tiếu Khuynh Vũ không khỏi thầm trách tại sao sức khỏe mình lại thua kém hắn đến như thế.

“Đi nào, còn một đoạn nữa mới đúng vị trí chúng ta cần đến, chỗ này bí mật, ta mới tìm ra hôm qua đó nha, phong cảnh đẹp và thoải mái lắm, nhất định sẽ không làm cho Khuynh Vũ thất vọng.”

Chương 2

Phương Quân Càn nói xong lại tiếp tục kéo y di chuyển ngoằn ngoèo, đi men theo những con đường mòn uốn khúc mới vừa được tạo ra sâu trong mấy bụi lau, cuối cùng vượt qua đám cỏ hoang cao hơn thân người mấy thước mới thực sự tìm thấy nơi cần đến.

Hình ảnh hiện ra trước mắt Tiếu Khuynh Vũ khiến cho y ngỡ ngàng, nơi này không rộng, nhưng nói cho cùng đối với y đã có thể so sánh với chốn bồng lai.

Một bờ đá trải dài lấn sâu về phía lòng hồ khiến cho nơi hai người đang đứng giống như một ốc đảo, làn sương nhè nhẹ mỏng manh phủ kín mặt hồ, ánh trăng từ trên cao chiếu xuống xuyên qua chúng rồi được phản chiếu bởi mặt nước khiến cho cả vùng hồ như sáng rực lên, đồng thời những giọt sương li ti phân tách các lớp ánh sáng khiến cho trên tầng không lung linh lấp lánh bảy sắc cầu vồng, nhạt nhưng vẫn có thể nhìn thấy, cộng thêm những đàn đom đóm không ngừng bay lượn uốn quanh, lên cao rồi lại hạ xuống, ánh sáng chớp tắt lập lòe ấy thỉnh thoảng còn bao lấy hai người, khiến cho nét cười trên mặt Tiếu Khuynh Vũ càng lúc càng trở nên xinh đẹp huyền ảo.

“Khuynh Vũ, thích không?”

Tiếu Khuynh Vũ hơi giật mình khi nghe có người gọi đến, y hơi nghiêng đầu sang nhìn hắn, đôi môi mỏng khẽ nở ra thành một nụ cười câu nhân, ba tiếng “cảm ơn ngươi” nghe vào tai Phương Quân Càn còn hơn là nghe được thiên ngôn vạn ngữ.

“A, đúng rồi! Chờ ta một chút, ta còn có mấy thứ này!”

Hắn nói xong lập tức luồn sâu vào mấy bụi lau sột soạt lôi ra mấy thứ gì đó, hai giỏ xách lớn gồm trà, rượu, trái cây và thức ăn, còn cái túi to thật to hắn ì ạch vác trên lưng thì y lại không đoán ra hắn đang mang theo cái gì mà có vẻ nặng như thế.

“Để ta phụ một tay, ngươi vác cái gì mà nặng vậy? Đừng nói là muốn đem của cải kho báu mang ra đây giấu đó nha!” – Tiếu Khuynh Vũ nhìn hắn tinh nghịch cất giọng trêu chọc, Phương Quân Càn nghe thấy liền gấp đến mức gần như muốn nhảy đổng lên.

“Ấy da, Khuynh Vũ nói thế là oan cho ta rồi, tiền bạc cũng nhiều nhưng ta có giữ được đồng nào đâu, tất cả đều do… e hèm, nói tóm lại đây là những thứ cần thiết cho chúng ta ngắm trăng thưởng rượu đấy.” – Phương Quân Càn cố tình nuốt ngược vào câu “tất cả tiền bạc đều nằm dưới sự quản lý của Khuynh Vũ mà!” không dám nói ra để y nghe thấy, không phải là sợ y hiểu lầm, mà là sợ y tưởng mình thập phần oán hận vì lúc nào cũng nằm trong tình trạng “chồng tại chức mà vợ giữ tiền”… à à, mà hai chữ “vợ chồng” đó lọt vào tai y cũng đủ để hắn dầm sương dãi nắng ôm gối ngủ ngoài sân suốt cả năm đó nha, thế nên nói tránh sang chuyện khác là trăm sự đều tốt.“Trong này là chăn, đệm, gối, áo khoác cùng mấy thứ cần thiết linh tinh lang tang, tối nay chúng ta ở đây say một bữa, không cần bỏ về phí hoài phong cảnh a.”

“Uhm!” – Tiếu Khuynh Vũ vui vẻ gật đầu, khiến cho Phương Quân Càn có chút giật mình khó hiểu. Cứ ngỡ là y sẽ phản đối lôi hết chuyện quân tình này nọ ra để không muốn cùng hắn ở đây, không ngờ đến y lại dễ dàng đồng ý như thế, làm trăm ngàn lý do khuyên nhủ năn nỉ cùng ăn vạ đã được hắn vạch sẵn không có chỗ dùng, nói cho cùng thì cũng hơi có chút tiếc nuối.

(anh đúng là thân lừa ưa nặng mà =)))

Trải tấm đệm vừa êm vừa lớn đó ra, Phương Quân Càn lập tức kéo Tiếu Khuynh Vũ ngồi xuống, rượu thơm thức ăn ngon nhanh chóng được đặt trước mặt y, vừa làm Phương Quân Càn vừa vui vẻ giải thích:

“Vốn dĩ ta có đem theo trà nhưng ngắm trăng mà không uống rượu thực sự là không có gì thú vị, với lại ta cũng quên mang theo ấm để đun nước, ngoài rượu ra thực chất cũng không còn sự chọn lựa nào, Khuynh Vũ chịu khó chút nha ~”Phương Quân Càn cười hì hì bày ra bộ mặt rất mực ngây thơ trong sáng, thế nhưng qua đôi mắt tinh anh minh mẫn của Tiếu Khuynh Vũ thì chút quỷ kế nho nhỏ của hắn đã bị bại lộ hoàn toàn.

Y âm thầm thở dài nhưng lại vui vẻ mỉm cười nhìn hắn, đồ ngốc này, muốn uống rượu thì cứ nói đại là uống rượu đi, đâu cần làm tới mức mang theo trà mà quên mang ấm vì sợ y giận chứ, nhưng có lẽ bình thường y cũng quá mức nghiêm khắc với Quân Càn rồi, về sau… chắc phải dễ chịu với hắn hơn một chút.

Tiếu Khuynh Vũ mang theo tâm tình sủng nịch hòa cùng một chút áy náy đón lấy ly rượu được đưa đến bên tay, nhiều ngày nay Phương Quân Càn thực sự rất vất vả, còn phải bí mật chuẩn bị những thứ này để gây bất ngờ cho y, nói tới nói lui hắn vẫn là người đáng thương lắm.

(anh đã bị dụ =)))

“Nào, uống thử một ly đi, rượu này khá nhẹ, lại rất thơm, gọi là… cái gì… cái gì xuân ấy nhỉ, thôi kệ, ta quên mất rồi, chúng ta cứ thế mà uống thôi, đừng quan tâm mấy thứ đó.” – hắn hớp vào một ngụm rồi nhắm mắt lại tận hưởng hương vị của rượu cùng cái mát lạnh nhè nhè của gió đêm, gương mặt sắc sảo tà mị của hắn cũng nhu hòa mềm mại đi rất nhiều, nhìn hắn trong tư thế này thực sự mị hoặc đến mức có thể khiến cho bao nhiêu người say đắm.

Bất giác, Tiếu Khuynh Vũ chớp chớp hai hàng mi dày, đầu hơi cúi xuống đưa tay lên sờ sờ hai má, chuyện gì thế này, y cảm giác mặt mình đang đỏ và nhiệt độ cao đến mức bỏng tay, rất may đây là ban đêm nên không có ai nhìn thấy, nếu không… chắc y cũng không biết làm sao để đối mặt với Phương Quân Càn.

“Khuynh Vũ, ăn chút trái cây đi, thức ăn này để khuya một chút rồi hãy dùng đến, chúng ta mới ăn lúc chiều, bây giờ ăn vào cũng sẽ không cảm thấy ngon đâu.”

Tiếu Khuynh Vũ gật gật đầu im lặng cắn một miếng táo, trên cơ bản y không biết mình đang ăn loại trái gì, chỉ là phản ứng tự nhiên để che giấu hành động thất thố ban nãy, không biết có phải do rượu hay không mà giữa trời gió lồng lộng thế này mà y lại cảm thấy hơi nóng bức.

Chương 3

Edit: Tuyết Lâm

“Khó khăn lắm hôm nay Khuynh Vũ mới có thể nghỉ ngơi, cứ chơi cho thỏa thích, ngày nào cũng thấy ngươi chăm chăm lo việc quân tình, cả thân thể mình cũng không để ý chăm sóc cho tốt, thấy ngươi như thế ta đau lòng lắm, có biết không?”

Phương Quân Càn vừa nói vừa đưa tay gạt đi mấy sợi tóc đen láy đang vương trên gương mặt mềm mại trắng nõn như ánh trăng rằm, cảm xúc những ngón tay tiếp xúc với da thịt ấm nóng khiến hắn quyến luyến di chuyển từ phớt qua cho đến trực tiếp chạm nhẹ vào mặt y, đầu ngón tay chậm rãi ma sát, thấy y vẫn cúi đầu không phản ứng, Phương Quân Càn từ thái độ nghiêm túc nhanh chóng chuyển sang thái độ trêu đùa. Hắn hơi chồm tới rồi đột nhiên thổi phù vào tai y, như dự đoán khiến cho Tiếu Khuynh Vũ giật bắn người lập tức quay sang giận dữ trừng mắt nhìn hắn.

“Ha ha ha, Khuynh Vũ à, ngươi… ngươi… thật sự rất đáng yêu đó!”

Phương Quân Càn ôm bụng cười ngặt nghẽo, hành động phóng đại đến mức nằm trên đệm lăn tới lăn lui, khiến cho Tiếu Khuynh Vũ thẹn quá hóa giận muốn đứng lên đạp một cước vào bụng hắn, không ngờ do giày đã tháo ra lại bước trên đệm nên y nhanh chóng bị mất đà, cuối cùng vướng chân lảo đảo rồi té ập xuống, Phương Quân Càn mặc dù đang ôm bụng cười giỡn nhưng lại rất nhanh tay lẹ chân, kết quả tuy bị té nhưng Tiếu Khuynh Vũ không bị đau ngược lại còn rơi vào một cái ôm vô cùng ấm áp.

Không khí dường như bị ngưng đọng, lý ra chỉ là những tình huống hết sức bình thường, thế nhưng không hiểu sao hai người cứ giữ nguyên tư thế đó, tim đập liên hồi, hơi thở cũng càng lúc càng gấp gáp, tài trí ngày thường giờ phút này chẳng biết đã để ở đâu, hai người trong tình trạng này lại gần như rơi vào quá trình đầu váng mắt hoa không biết làm gì kế tiếp.

“Khuynh… Khuynh Vũ…”

Giọng nói trầm thấp hơi khàn khàn của Phương Quân Càn ấp úng vang lên, cũng là lúc cái ôm của hắn càng lúc càng siết chặt.

Tiếu Khuynh Vũ hơi giật mình mới hốt hoảng muốn đẩy hắn ra, thế nhưng y vừa dùng sức thì lại nghe Phương Quân Càn áp nhẹ vào tai y thì thầm nói: “Cho ta ôm thêm một chút nữa, có được không? Chỉ một chút thôi…”

Tiếu Khuynh Vũ nghe xong dù ngượng chín mặt nhưng vẫn từ từ thả lỏng, bàn tay thon dài bám chặt vào lớp y phục của Phương Quân Càn, bên tai y không ngừng vang lên tiếng tim đập của hắn, rất gấp gáp, rất nhanh, nhanh đến mức y có cảm giác đôi mắt mình theo tiết tấu ấy cũng muốn hoa đi, đôi môi y cắn chặt lại không cho mình phát ra tiếng.

Bàn tay Phương Quân Càn vuốt nhẹ theo mái tóc mềm mượt của y, hành động cực nhẹ cực ôn nhu, như thể đang vuốt ve một thứ trân bảo vô cùng dễ vỡ. Tấm lưng thon cũng nhanh chóng được hắn yêu thương, vẫn là từng cái xoa nhẹ nhàng và ôn nhu như thế, nhưng cánh tay đang giữ chặt vùng eo y từ đầu đến giờ lực đạo chưa bao giờ vơi, tuy không làm y đau nhưng rõ ràng là đang mang theo ý chiếm hữu.Tiếu Khuynh Vũ nằm trên ngực Phương Quân Càn tâm tình khá khẩn trương, nhưng dần dần theo từng cái vuốt ve ôn nhu đã khiến y nhanh chóng cảm thấy thoải mái,

Đột nhiên Phương Quân Càn trong nháy mắt xoay người đặt y nằm xuống, tư thế đảo ngược, hắn chống hai tay ở phía hai bên y, đôi mắt tà mị tinh anh giờ phút này lại nhìn chằm chằm như đang chất chứa thiên ngôn vạn ngữ.

“A… Quân… Quân Càn…” – Tiếu Khuynh Vũ nhìn hắn trân trối không biết làm sao, thường ngày hắn rất hay nói, giờ phút này lại im lặng đến mức khiến y không thể nào đoán được tâm tư.

Tiếu Khuynh Vũ hơi hơi run rẩy, chiếc cổ nhỏ nhắn cũng vô thức rụt lại như đang lo sợ điều gì, Phương Quân Càn thấy thế liền dịu dàng vuốt nhẹ lên đôi má trắng nõn của y, âm thanh từ tốn nhưng cũng không kém phần mạnh mẽ.

“Đừng căng thẳng, ta không làm gì đâu, ta chỉ muốn…” – Phương Quân Càn bỏ lửng câu nói mà nhìn y bằng đôi mắt hết sức chân tình, tay hắn lướt nhẹ qua đôi môi mềm mịn của y – “Ta chỉ muốn hôn ngươi một chút thôi, được chứ…”

Tiếu Khuynh Vũ hốt hoảng không biết làm sao, gương mặt y nhanh chóng trở nên nóng bừng, cả vành tai cũng đỏ ửng lên như tôm luộc, chuyện này… chuyện này làm sao có thể trả lời là được hay không, hắn như thế chẳng phải là đang làm khó y hay sao chứ! >///<
Không đợi Tiếu Khuynh Vũ lên tiếng, Phương Quân Càn đã chậm rãi cúi xuống áp nhẹ lên môi y, bởi hắn thừa biết nói ra chuyện này có đánh chết y cũng không bao giờ nói ra từ “Được” với hắn.

Tiếu Khuynh Vũ mở to mắt trân người tiếp nhận nụ hôn, có thể do quá căng thẳng cơ thể không biết phản ứng như thế nào nên cả hô hấp của y cũng nhanh chóng bị đè nén.

Phương Quân Càn thở dài một hơi rồi chán nản lắc đầu kéo y dậy vỗ nhẹ vào lưng y, y thật là… có ai hôn mà mở trừng mắt ra nhìn nhau như thế chứ?!

“Thở ra nào, ngươi như thế sẽ bị chết ngạt đó.” – Phương Quân Càn vừa vỗ nhẹ vừa sủng nịch vừa nhìn y nói, thế nhưng trong mắt hắn Tiếu Khuynh Vũ vẫn nhìn ra được chút gì đó như vừa bị tổn thương.

“Chúng ta ngắm trăng đi, lát nữa ta bắt vài con đom đóm bỏ vào bao đem về cho tiểu Dịch, ngươi thấy thế nào? Đến đây, trước tiên chúng ta uống chút rượu thả lỏng.”

Tiếu Khuynh Vũ vừa nghe lập tức chụp lấy ly rượu Phương Quân Càn đưa qua rồi uống ực vào một hơi, căn bản do quá hồi hộp nên y vẫn cảm thấy chưa đủ, một ly, hai ly, ba ly… uống vào rất nhanh, cũng rất dứt khoát, khiến Phương Quân Càn đang ngồi kế bên ngạc nhiên đến mức trợn mắt há mồm.

“Khuynh… Khuynh Vũ… nè, đừng uống nữa, nói vậy chứ rượu này không phải nhẹ lắm đâu!”

Phương Quân Càn nắm lấy tay y ngăn lại ly rượu thứ 6, đang đà phủ hơi men lại bị cản khiến Tiếu Khuynh Vũ hơi hơi bất mãn ngước mắt lên nhìn Phương Quân Càn: “Sao? Ta thấy hơi hoảng nên muốn uống một chút để lấy thêm tự tin thôi mà?”

Nói xong y chớp chớp đôi mắt to long lanh có vẻ mơ màng nhìn nhìn ly rượu, kế đó quay sang cười rộ lên với Phương Quân Càn: “Rượu ngon, Quân Càn, ngươi giỏi lắm!” – vừa nói y vừa vỗ bộp bộp lên vai hắn tỏ ý tán dương, sau đó đột nhiên sắc mặt nghiêm trọng quay sang nhìn hắn chất vấn: “Ngươi nói rượu này là cái gì xuân? Xuân mai xuân hoa xuân đông xuân dương hay là…hay là… xuân dược?!”

(cười chết quá!! >”<)

Chương 4

Edit: Tuyết Lâm

“Ấy da, làm gì có!!” – Phương Quân Càn giật mình nhảy đổng lên, cái miệng phản bác liên miên tay chân cũng huơ tới huơ tui giải thích lia lịa: “Khuynh Vũ nghi oan cho ta rồi! Ta có ăn gan hùm mật gấu cũng không dám chơi trò này với Khuynh Vũ đâu, ta dám lấy mạng của ta ra thề đó, rượu này tên là cái gì xuân…Bích Loa Xuân?! Không phải không phải, đó là tên của một loại trà! Tóm lại ta không nhớ nó là cái gì xuân, nhưng nó tuyệt đối không phải loại xuân ngươi nói, ngươi tin ta đi, người ngây thơ thành thật chính nhân quân tử nghĩa khí ngất trời như ta đời nào lại làm ra chuyện này (ụa!), ta mà làm là tuyệt đối không có lộ liễu vậy đâu, hạ như thế nào mà ngươi đoán không ra mới là ta làm chứ (=.=”), với lại nếu ta bỏ dược vào thì hai chúng ta còn bình bình thản thản mà ngồi ở đây nói chuyện phiếm sao… a… ờ….”

Nói đến đây Phương Quân Càn đột nhiên khựng lại, không cần phải đoán cũng đủ biết vừa rồi hắn đã nghĩ đến chuyện gì, mà không nghĩ thì thôi, đã nghĩ đến rồi muốn dừng lại là chuyện vô cùng khó.

Tiếu Khuynh Vũ thấy hắn gấp gáp thế thì bật cười ha ha, y chỉ chỉ vào ngực hắn rồi nhừa nhựa nói: “Ngươi đó… có tật giật mình đúng không? Ta chỉ đùa với ngươi một chút… một chút thôi… ha ha ha, đâu cần nghiêm túc vậy chứ, tính hài hước của ngươi đâu mất rồi!”

Tiếu Khuynh Vũ uống thêm một ly rồi nấc thêm một cái, hành động đơn giản đó thành công làm cho Phương Quân Càn xám mặt, hắn đoạt vội ly rượu trong tay y rồi nhăn nhó nói: “Đừng uống nữa, sẽ say đó! Ta đã nói rượu này không có nhẹ lắm đâu!”

“Say đâu mà say! Ta đã nói với ngươi là lúc nãy ta hoảng quá nên mới muốn lấy bình tĩnh mà uống vài ly, bây giờ ta hết sợ rồi, uống rượu ngắm trăng, chúng ta cùng uống rượu ngắm trăng nào!!”

“Được được được, trả cái ly cho ta trước đi! Đưa đây a, nếu không ngày mai ngươi sẽ không về nổi đó!”

Phương Quân Càn nhanh tay lẹ chân chụp lấy cả giỏ rượu rồi chạy vội ra xa giấu tít vào trong bụi lau cao ngất, nếu cứ để gần đấy thế nào y cũng đòi uống tiếp cho xem.

“Quân Càn, ngươi đi đâu thế? Trở lại đây!” – Tiếu Khuynh Vũ tức tối gọi với theo, khiến cho Phương Quân Càn gấp gáp chạy về đến nỗi suýt chút nữa đã vấp té.

“Ta về rồi ta về rồi, chỉ ngắm trăng thôi, không uống rượu nữa!!”

Phương Quân Càn vừa nói vừa đưa tay lau lau vệt rượu còn dính bên khóe môi y, y say tuy đáng yêu nhưng ngày mai nhất định sẽ rất nhức đầu, không tốt.

“Ta nghĩ hay là chúng ta về đi, ngươi cần uống một chút canh giải rượu, gió ở đây lại khá lớn, ta sợ tối nay ngươi sẽ cảm lạnh a.”

Tiếu Khuynh Vũ nghe xong lập tức lắc lắc đầu ra chiều ủy khuất: “Không về! Mấy ngày nay ta cũng mệt lắm, là chính ngươi một mực bắt ta đi chơi, ta không về đâu, ta cũng muốn… cũng muốn… ở bên ngươi thêm một chút mà…”Tiếu Khuynh Vũ hơi lung lay một chút rồi híp híp mắt ngã về phía Phương Quân Càn, hắn vòng tay ôm lấy y rồi lập tức kéo ra một tấm áo khoác lớn bao lấy cả người y lại.

“Ngươi xem, say đến mức này rồi, ở lại cũng có chơi được đâu chứ, đến đây, ta ẵm ngươi về.”

“Không về! Ta đã nói không về mà! Ngươi có nghe ta nói không, thật ra bình thường ta nghiêm khắc né tránh ngươi không phải là ta không muốn gần gũi ngươi, chỉ là… ta… ta… “

“Ta hiểu ta hiểu, chính vì vậy ta mới dám liên tục trêu ghẹo ngươi đó, bởi ta biết ngươi không ghét ta, không thật lòng mắng ta, có đúng không?” – Phương Quân Càn để Tiếu Khuynh Vũ dựa vào người hắn trong tư thế thoải mái nhất, một tay vòng qua đỡ lấy người y, tay còn lại bẹo nhẹ vào bờ má trắng nõn của y cất giọng sủng nịch.

“Uhm!” – Tiếu Khuynh Vũ nhắm chặt hai mắt gật gật đầu, y cảm thấy hơi choáng váng một chút, cảm giác này khiến y mơ mơ màng màng muốn ngủ một giấc nha, thế nhưng y không muốn ngủ, thật sự đúng như Phương Quân Càn nói, rất khó có một ngày rảnh rang như hôm nay, chuyện quân tình không thể nói muốn gác lại là gác, nhưng công sự mấy hôm nay cũng không phải cấp bách gì, vậy nên có thể nói hôm nay là cơ hội rất khó tìm thấy, nếu không tận dụng để thưởng thức cảnh đẹp huyền ảo đêm nay thì thật không biết phải chờ đến bao giờ mới lại có dịp trở lại ngắm nhìn khung cảnh thần tiên ở nơi này.

“Quân Càn, buông ta ra, nóng quá!”

Tiếu Khuynh Vũ cựa quậy tháo tấm áo khoác vất qua một bên, đúng lúc một cơn gió mạnh thổi đến khiến cho cả thân hình đơn bạc của y nhanh chóng run rẩy.“Bây giờ ta lại cảm thấy lạnh rồi…”

Phương Quân Càn nghe thế vội vã nhặt lại áo khoác, Tiếu Khuynh Vũ liền bất mãn túm lấy hắn kháng nghị: “Nhưng ta không mặc cái đó đâu, nóng lắm!”

“Hả… ờ…”

Phương Quân Càn gãi gãi đầu không biết làm sao, đột nhiên một ý tưởng mới lóe lên trong đầu, hắn cười cười rồi nhìn y không một chút hảo ý, tuy chuyện này chẳng khác gì là thừa nước đục thả câu, thế nhưng nói cho cùng thì cũng là cơ hội ngàn năm có một, dại gì phải đóng vai quân tử để bản thân mình chịu thiệt thòi?!

(em kết câu này của anh đó Càn ca *giơ ngón cái*)

“Hì hì, vậy… ta ôm Khuynh Vũ cho thoải mái nhé, thân nhiệt ta rất ổn định, không nóng mà cũng không lạnh đâu ~”

Phương Quân Càn vòng ra phía sau dùng hai tay ôm lấy y, để đầu y hơi ngã ra tựa lên đầu mình, dưới ánh trăng bàng bạc đường cong duyên dáng của chiếc cổ càng được tôn lên thêm, hình ảnh đẹp tới mức khiến cho Phương Quân Càn bất giác đưa tay lên vuốt dọc theo chiếc cổ mảnh mai ấy.

Tiếu Khuynh Vũ bị nhột nên nhanh chóng rụt cổ lại kẹp chặt lấy tay hắn, Phương Quân Càn được dịp lại liên tục khều nhẹ để trêu chọc y.

“Uhmm… Quân Càn, đừng mà!”

Y dùng sức kéo tay hắn xuống để thoát khỏi cảm giác nhột nhạt này, không ngờ hành động đó lại khiến tay Phương Quân Càn trượt một đường dài từ cổ xuống ngực rồi dừng lại ở bụng y, đối với một Tiếu Khuynh Vũ đang ngà ngà say căn bản chuyện này chẳng là gì hết, nhưng đối với một Phương Quân Càn đang hoàn toàn thanh tỉnh thì cảm giác tiếp xúc quá mức thân mật này khiến hắn giật bắn người chết trân.

.

Chương 5

Edit: Tuyết Lâm

Tay mình… tay mình… đang… đang đặt ở… ấy da, không được không được, không được có ý nghĩ bậy bạ với người đã uống say!!

Phương Quân Càn hít sâu mấy hơi muốn rút tay lại, Tiếu Khuynh Vũ lại hiểu lầm tưởng hắn muốn tiếp tục trêu chọc y nên dùng sức ấn xuống thêm mấy phần rồi ra sức đè chặt lại, kết hợp hai chân kẹp mạnh giữ lấy tay hắn, thấy hắn đã giữ nguyên vị trí không thể tiếp tục động đậy y mới thỏa mãn mỉm cười, đâu biết rằng Phương Quân Càn ở phía sau mắt chữ A mồm chữ O cả người cứng đờ thi nhau rớt lộp độp mãi một lúc lâu cũng chưa chịu dừng.

Phương Quân Càn không dám động, Tiếu Khuynh Vũ lại không cho hắn động, kết quả cả người hắn ướt đẫm mồ hôi, thân thể nóng ran, hơi thở dồn dập, cả giọng nói cất lên cũng đã trở nên khàn khàn: “Khuynh Vũ… bỏ tay ta ra đi…”

“Không!”

Tiếu Khuynh Vũ lại càng dùng sức ấn chặt xuống, máu mũi Phương Quân Càn suýt chút nữa đã vì hành động đó mà phu ra thành suối, cảm giác tiếp xúc ở tay vô cùng rõ ràng, rõ đến mức không thể nào rõ hơn, nếu bảo hắn không nghĩ lung tung chẳng khác nào bảo hắn đập đầu chết đi luôn cho tốt!

“Khuynh Vũ… ta…”

Phương Quân Càn cắn răng suy đi nghĩ lại, hắn thực sự rất muốn gần gũi với y, thế nhưng lại lo sợ làm ra chuyện này với y trong lúc y đang say thì so ra chẳng khác gì cầm thú. Hắn muốn y thật lòng tình nguyện, chứ không phải lợi dụng cơ hội cưỡng đoạt y thế này.

Phương Quân Càn áp sát vào người Tiếu Khuynh Vũ, hôn lên cổ rồi liếm nhẹ vào vành tai y thì thầm nói: “Khuynh Vũ, có yêu ta không?”

Tiếu Khuynh Vũ hơi né tránh nhưng rất thành thực gật đầu, Phương Quân Càn như được tiếp thêm can đảm nên liền một bước trực tiếp tiến tới: “Vậy… nếu chúng ta gần gũi… Khuynh Vũ có ghét bỏ không?”

Lần này y vừa nghe lập tức mạnh mẽ lắc đầu, ở gần Phương Quân Càn làm sao y có thể ghét bỏ được chứ, không phải lúc nào hai người lúc nào cũng ở chung với nhau sao, nếu ghét hắn thì y đã không bao giờ muốn nhìn mặt hắn.Phương Quân Càn nhận được câu trả lời như ý thì tâm tình áy náy đã hoàn toàn tiêu biến mà thay vào đó là một nụ cười tà.

Tay hắn vốn dĩ đang giữ yên dần dần chuyển động, không phải là cả bàn tay mà chỉ là những ngón tay, chầm chậm di chuyển, nhẹ nhàng ma sát, ngững ngón tay xòe ra bao lấy vật thể mềm mại, xoa nắn một cách ôn nhu, khiến cho Tiếu Khuynh Vũ bát giác phát ra những tiếng rên rỉ.

“Thả lỏng một chút…Khuynh Vũ, bỏ tay ra nào, ngoan…”

“uhmm…”

Hắn vừa nói vừa hôn nhẹ vào cổ y, một mặt lại thành thục cởi bỏ đai lưng, bờ vai trắng nõn của y nhanh chóng lộ ra trước mắt hắn.
Phương Quân Càn cố gắng bình tĩnh, thế nhưng nếu hắn có thể tâm tĩnh như nước thì xem như hắn không phải nam nhân, mà Phương Quân Càn lại là một nam nhân, lại là một nam nhân đường đường chính chính ở độ tuồi huyết khí phương cương, thế nên hình ảnh xuân sắc của ái nhân hiển hiện ngay trước mắt thế này hắn không có cách nào ngăn cản bản thân khỏi sự gấp gáp.

“Ah!”

Tiếu Khuynh Vũ giật mình mở to mắt khi bị Phương Quân Càn đột nhiên trở người đè dưới thân, ánh mắt nóng rực, cơ thể dường như cũng đang phát ra khí tức muốn ngay lập tức lao vào cắn nuốt y.

“Đừng sợ…”

Phương Quân Càn dịu dàng áp xuống ngậm lấy bờ môi y, dùng lưỡi tách ra hai lớp môi mỏng, tiến sâu vào bên trong trêu đùa với chiếc lưỡi mềm mại, Tiếu Khuynh Vũ lúc đầu hơi hoảng sợ né tránh nhưng dần dần dưới sự dẫn dắt thuần thục y đã nhanh chóng thả lỏng tiếp nhận vũ điệu của Phương Quân Càn.

Nụ hôn nóng bỏng trượt dần từ bờ môi xuống chiếc cổ trắng nõn, y phục cả hai từ từ được giải khai, làn da trần trực tiếp va chạm, bao nhiêu tình cảm dồn nén được dịp nổ tung.

Dưới ánh trăng, hai thân ảnh tuyệt mỹ ôm siết lấy nhau, quấn quít, mạnh mẽ, trong nồng cháy có ôn nhu, trong ôn nhu có mãnh liệt, nhưng tất cả đều là những cảm xúc chân thành nhất, không ngượng ngùng, không giả dối, không có bất cứ cách biệt nào.

Hai tâm hồn hòa quyện vào nhau, thân xác cũng khát khao được kết hợp làm một, có chút cuồng hoan, có chút gấp gáp, thế nhưng Phương Quân Càn vẫn cố gắng trấn tĩnh để xác định chắc chắn tâm ý của người mà hắn vô cùng yêu thương.

“Khuynh Vũ, nói cho ta biết, Khuynh Vũ có thực sự đồng ý không?”

Tiếu Khuynh Vũ nhìn sâu vào mắt hắn, y không trả lời, chỉ lặng lẽ vòng tay ghì chặt lấy người y tin tưởng, chỉ một hành động như thế, không cần lời nói cao sang hoa mỹ, y chỉ cần dùng ngôn ngữ cơ thể để nói cho hắn biết y đồng ý ở bên hắn như thế nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau