KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Đột phá tu sĩ bi ai

Tình trạng của Tưởng Lệ làm sao có thể qua khỏi mắt Trần Duyên, trong chớp mắt không gian trăm dặm xung quanh liền bị áp lực bao phủ. Nhưng lần này kẻ ra tay lại là Trần Duyên.

Hàng trăm tu sĩ xung quanh cùng nhau nằm rạp xuống mặt đất, thảm trạng không khác gì Tưởng Lệ nhưng lại thê thảm gấp nhiều lần. Áp lực xen kẻ cùng sát khí nồng đầm như thể không cho bất kì sinh vật sống nào được tồn tại bên trong không gian nó chiếm giữ.

Tiểu thử, cẩu, miêu thậm chí là phàm nhân… tất cả đều không thể sống sót. Hàng cây bao xung quanh biệt viện lần lượt bị đổ rạp trơ cả rễ.

Thanh Thiên tuy chỉ bị sát khí khiến đại não có chút khó chịu nhưng cái hắn thật sự kinh nghi lúc này là tên tu sĩ Luyện Khí kì kia. Bản thân vừa đột phá Trúc Cơ kì thì lòng tin liền bành trướng, như bao kẻ khác trong mắt hắn tu sĩ Luyện Khí kì trong mắt không khác gì cỏ rác tùy ý nhầu xé.

- Ngươi… ngươi…

Hắn lắp bắp nói không nên lời, sát khí quá dày đặt, tới mức chính hắn cũng không đủ dũng khí bay tới áp chế thiếu niên kia.

- Kẻ thương tổn tới nữ nhân ta phải CHẾT…

Từng chữ sắc bén không khác gì lưỡi đao xoắn lấy trái tim.

- Kẻ bên dưới còn không mau dừng tay.

Trên không trung, mĩ phụ chân đạp pháp kiếm nhẹ nhàng phất tay. Tất cả sát khí của hắn liền bị tản mát không để lại chút giấu vết.

- Lương tiền bối, nếu như hôm này ta không có được câu trả lời thỏa đáng thì Hợp Hoang Môn chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của Ma Kiếm Tông đi.

Từng câu từng chữ hữu lực đi vào trong tai Thanh Thiên, khiến hắn phải ngây dại.

- Hắn…hắn là người của Ma Kiếm Tông.

- Hihihi Lương Tiểu Xuân ta không dám nhận hai chủ tiền bối từ Trần Duyên ngươi.

Nàng nỡ nụ cười kinh diễm, nhìn qua hoang cảnh tàn lụi nơi đây không khỏi oan thán.

- Không lẽ Trần đạo hữu thật sự muốn đồ diệt toàn thành sao?

- Lương tiền bối muốn dồn ta vào trọng tội đồ thành không nghĩ là quá đáng sao?

Mĩ phụ này không tốn một chút hơi sức liền phá vỡ sát khí của hắn, khiến Trần Duyên không nghĩ bản thân có khả năng đào mạng dưới tay ả.

- Dù sao đây cũng là lãnh địa của nữ nhân, nam nhân như ngươi nên có một chút khí khái chứ.
Có nàng ta ở đây Trần Duyên biết bản thân đã không còn cơ hội ra tay, liền nhanh quay người. Ôm lấy Tưởng Lệ vào lòng hắn quay lại phòng, những kẻ xung quanh không khỏi bước ra nhường đường.

- Chuyện hôm nay nếu các người không có câu trả lời vừa ý thì ta sẽ đích thân thỉnh sư phụ tới đây.

- Tiểu tử ngông cuồng, ngươi nghĩ ngươi có bản lĩnh khiến Ma Kiếm Tông phải vì ngươi xuất đầu sao?

Thanh Thiên phá lên cười, đùng nói là hắn có giết mười tên đệ tử Luyện Khí kì thì chỉ cần chịu bỏ ra một cái giá lớn Ma Kiếm Tông khẳng định sẽ nhắm mắt cho qua.

- Cái tên ngu xuẩn này.

Lương Tiểu Xuân không khỏi nôn nóng. Lý lẽ của hắn không sai nhưng phải nghĩ trước mắt là kẻ nào. Tên Trần Duyên kia tuy chưa tự thân thừa nhận nhưng tình báo đưa về đã khẳng định hắn chính là tu sĩ Luyện Khí kì mạnh nhất tông môn. Đó là còn chưa nói tới sư phụ hắn Phong Ma Chân Nhân, nếu như lão ma đó mà sinh khí thì đừng nói là một, thậm chí hai, ba Hợp Hoang Môn cũng sẽ bị đồ diệt hoàn toàn.

- Đây chính là chủ ý của Hợp Hoang Môn các ngươi.

Thiếu niên dừng bước, tuy chỉ nhẹ nhàng nhết miệng nhưng chủ ý đe dọa đã không thể rõ ràng hơn.

- Phải thì sao, tiểu tử còn không mau… ahhhhhhhhh……

Thanh Thiên hưng phấn hét lớn. Đây chính là điều hắn mong chờ, tên tiểu tử không biết trời cao đất dày kia thật sự mở miệng khinh nhờn tiền bối. Hắn liền có cớ ra tay chấn áp, tuy không thể ra tay hạ sát nhưng muốn tên tiểu tử sất láo kia sống không bằng chết lại càng dễ dàng.

- Bịch.
Cánh tay đột ngột rơi xuống, nơi nhát chém sáng loáng như gương. Chính Thanh Thiên cũng không tin vào mắt mình. Quay đầu lại mĩ phụ phía trên nhìn hắn với con mắt lạnh lùng.

- Đãng phụ kia ngươi dám sát hại đồng môn, lão tử…

- Hừ tiểu tử ngươi tốt nhất là biết giữ mồm giữ miệng. Chỉ là một kẻ vừa đột phá Trúc Cơ nếu như đem cân đo đong đếm thì giá trị của ngươi chưa bằng một cọng tóc của Trần đạo hữu.

Nàng thật sự đã quyết tuyệt, nếu như chỉ cần tên này chịu một chút thiệt thòi khiến chuyện này dễ dàng cho qua thì không gì thuận lợi bằng. Điều nàng đắng đo nhất là cách biệt thực lực của hai phái.

Hợp Hoang Môn nhiều ngàn năm kinh doanh cũng chỉ có hơn mười tên tu sĩ Trúc Cơ kì, còn môn chủ đột phá cũng là ngoài dự kiến. Sự thật trong năm ngàn năm nay cũng chỉ có môn chủ trở thành tu sĩ Kim Đan kì khiến Hợp Hoang Môn vốn chỉ là tiểu phái có cơ hội được Ma Kiếm Tông chú ý. Nếu như sai sót xảy ra thì chỉ cần Ma Phong Sơn ra tay cũng đủ khiến nơi này trở thành bình địa.

- Môn chủ phán quyết, Thanh Thiên ỷ tự thân tu vi vừa đột phá đã coi trời bằng vung, vô pháp vô thiên. Nay nhận hình phạt biệt giam trăm năm, phế truất trưởng lão của y.

Giọng nữ nhân trong trẻo từ xa vọng về, Trần Duyên ngỡ ngàng, chúng nữ nhân xung quanh khiếp sợ, riêng Thanh Thiên sắc mặt trắng bệt, cắt không còn giọt máu.

Tưởng rằng sau khi đột phá còn đường tu luyện liền rộng mở, hi vọng lấy lại quyền không chế từ tay đám nữ nhân kia không ngờ…

- Hihihi việc này đã được môn chủ định đoạt, ta bảo chứng rằng chuyện lần này không thể xảy ra lần nữa.

- Mời Trần đạo hữu cùng Tưởng cô nương quay về tỉnh dưỡng, ta sẽ cho đệ tử mang tới linh đan diệu dược giúp Tưởng cô nương mau chóng bình phục.

Mĩ phụ nói xong liền nhanh chóng mang Thanh Thiên rời đi.

Mọi chuyện đã được định đoạt, biết bản thân không có khả năng làm khác được Trần Duyên đành quay đi. Hắn làm sao không hiểu chính mĩ phụ kia chém xuống tay hắn cốt để lưu lại tính mạng. Buông lời đe dọa chân truyền đệ tử cũng đủ khiến hắn chết trăm lần.

Có điều chính Trần Duyên cũng không ngờ rằng mọi chuyện trước mắt hắn cũng chỉ là vở kịch nho nhỏ.

- Môn chủ, mọi chuyện tiến hành vô cùng thuận lợi.

Giọng nói trong trẻo lại lần nữa cất lên, nhưng lại không phải hướng tới những người kia mà lại nữ nhân che mặt ngồi trên đại tọa.

- Rất tốt, ngươi cử người mang một chút thiên tài địa bảo tới xoa diệu tên tiểu tử kia.

- Đệ tử tuân lệnh.

Không gian xung quanh lại lần nữa tĩnh lặng, nữ nhân thần bí khép lại mĩ mục.

Chương 97: Gặp lại Kim Liên(18+)

Đưa nàng về lại thư phòng, Trần Duyên diệu dàng đặt nữ nhân nằm nghĩ. Từ trong túi trữ vật lấy ra lọ nhỏ, đỏ lên tay một viên linh đan màu lục lớn như long nhãn.

Từ luồn mộc hệ linh khí mãnh liệt tản mát xung quanh. Đở nàng ngồi dậy, nhẹ nhàng đưa viên linh đan trước mặt nàng.

- Không được, thiếp chỉ bị thương nhẹ thứ này…

Mặc dù đây là lần đầu tiên nàng trông thấy, nhưng cảm nhận luồn linh khí dào dạt cũng đủ để mường tượng ra được thứ này không phải vật phàm.

Tưởng Lệ suy đoán không sai, viên linh đan kia khiến hắn tổn hao không ít gia sản. Dù là tu sĩ Trúc Cơ kì cũng phải luyến tiếc khi phục dụng, Mộc Thương Đan linh đan cấp hai Đinh đẵng chuyên trị nội thương cực kì hiệu quả.

- Còn không mau phục dụng, không lẽ chưa trở thành đạo lữ của ta đã không chịu nghe lời.

Trần Duyên nghiêm mặt giả đò giận dữ.

- Ừm.

Nàng có chút đỏ mặt gật đầu, ngoan ngoãn mở ngọc miệng tiếp nhận Trần Duyên đưa vào linh đan. Tiếp nhận đan dược từ tay hắn Tưởng Lệ liền phát hiện tên vô sĩ này không chỉ đơn thuần giúp nàng phục dụng.

Đan được vào miệng ngay lập tức liền tan ra thành chất lỏng lưu hương nhẹ nhàng tan vào cơ thể. Chưa kịp hưởng thụ do đan dược mang lại thì chiếc lưỡi đinh hương của nàng đã bị hắn chơi đùa.

Mắt ngọc kiều mị liếc nhìn, Trần Duyên không hề cảm thấy tội lỗi, nở nụ cười xấu xa càng ra sức chơi đùa. Bên trong miệng không ngừng bị ngón tay hắn thăm dò, ban đầu còn có chút khó chịu nhưng dần nàng trở nên không bài trừ cảm giác kì lạ này.

- Nương tử rất ngoan, rất biết nghe lời tướng công.

Hắn hết sức hài lòng, Tưởng Lệ dù chưa hết thái độ lãnh cảm nhưng chưa hề trái ý hắn bao giờ.

- Nàng mau tỉnh dưỡng thật tốt để còn hầu hạ tướng công nữa chứ.

Tặng nàng một nụ hôn thật sâu Trần Duyên nhanh chóng rời khỏi.

Tưởng Lệ đắp chăn qua đầu, nàng cố gắng chìm vào giấc ngủ nhưng không thể. Hương vị nam nhân xâm lấn tâm trí khiến nàng không thể ngừng nghỉ về hắn.

Trở lại gian phòng Trần Duyên nhận ra điều khác thường, trước khi rời khỏi hắn đã cố ý đặt một viên đá nhỏ trước cửa. Giờ đây viên đá đã bị dời ra xa, chắc chắn cánh cửa này đã bị mở ra sau khi hắn đi khỏi.

- Hử?

- Không ngờ tên này dám ở lại đây chờ ta quay về.

Tiếng động nhỏ vọng ra.

Tia thần thức lẳng lặng truyền vào phòng, đương nhiên đúng như hắn dự đoán, bên trong có người. Tuy nhiên hắn không cô độc, có nhiều hơn một kẻ đã phục sẵn trong chăn chỉ chờ đợi Trần Duyên bước vào.(nói tới đây chắc đủ hiểu rùi)

Nhận ra kẻ ẩn núp Trần Duyên không khỏi kinh hỉ, hắn bình thản mở cửa vờ như chưa biết chuyện gì xảy ra. Bước nhanh tới giường, vén lên bức màng mỏng, hai tiểu la lị đã chờ sẵn nơi đó nhào tới ôm chặt lấy thân thể nam nhân.

- Hai tiểu thê tử đáng yêu của ta, có phải các nàng đã thật sự gấp không chịu được phải không?

- Đáng ghét, thiếp đâu phải là nữ nhân như vậy.

- Tỉ tỉ nói đúng, chúng thiếp chỉ là đảng phụ của chàng khi lên giường thôi.

Nhị nữ không khỏi nhõng nhẻo, dù có bao nhiêu phong tao khi cùng hắn xung trận nhưng trước mặt người khác các nàng cũng chỉ là nữ hài thuần khiết.

- Ta biết ta biết hai nàng chính là tiểu bảo bối của ta.

- Lần này có phải mang tới cho tướng công điều bất ngờ không phải sao?

An ủi tiểu nữ hài, mắt tặc của hắn không quên nhìn xuống thứ bị lớp chăn dày che bên dưới.

- Đúng vậy, hôm nay tỉ muội thiếp muốn cho tướng công điều bất ngờ. Nhưng mà chàng không được lật ra xem.

- Có điều ta phải được phép sờ thử chứ.

Hai tỉ muội dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn nhau một hồi, làm ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ cuối cùng cũng gật đầu chấp nhận lời kiến nghị của hắn.

- Ừm để ta sờ thử xem. Tay heo không ngần ngại mà luồn vào bên trong. Xúc cảm mềm mại làm hắn có cảm giác lâng lâng, từng tiếng thở mệt nhọc bên ngoài có thể dễ dàng nghe thấy. Nhị nữ thì lại không ngừng hồi hộp muốn biết hắn có thật sự tìm ra đáp án.

- Cái này là gì nhỉ?

- Ah ta biết rồi có phải các nàng tặng ta màn thầu?

Bàn tay nắm chặt thứ to lớn non mềm không ngừng xoa nắn làm Trần Duyên đột ngột nói ra ý nghĩ của mình. Nhìn thấy nhị nữ lắc đầu phủ định, lại lần nữa hắn tiếp tục tìm kiếm.

- Không lẽ là một trái banh?

- Thiên tài địa bảo?

- Cái gì cũng không phải, chẳng lẽ các nàng tặng ta sủng vật chăng?

Nhị nữ liên tục lắc đầu miệng không ngớt cười, chỉ tội cho người nằm bên trong thật sự muốn khóc. Bị hắn không ngừng xâm lược mà chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

- Ta biết bên trong này là gì rồi.

- Là cái gì chàng mau nói đi.

Hắn cười gian sảo chỉ tay xuống đũng quần

- Nhưng hai nàng làm ta khó chịu đứng ngồi không yên, không thể tập trung nhớ ra được thứ bên trong là gì.

- Chàng không được lừa gạt chúng ta nha.

Nhị nữ không hề đắn đo tiến lại gần, đặt tay lên hạ thể nhưng không quên một câu nhắc nhở.

- Đương nhiên, tướng công của nàng già trẻ chưa lừa gạt ai.

Có lời xác nhận từ trượng phu nhị nữ không nghi ngờ mà chăm sóc hắn tiểu mệnh căn.

- Hahaha đúng các nàng kỉ nghệ càng lúc càng tiến bộ.

Cự long lọt vào nơi ôn duẫn nhưng tay hắn cũng không yên. Nữ nhân bên trong không ngừng bị hắn đùa nghịch hạ thân khiến tắm chăn phủ bên trên không ngừng rung động.

- Ahahahah….
Cuối cùng nàng đã không thể nhẫn nại được nữa, lật tung chiếc chăn, ngọc thể ẩm ướt. Bên dưới hạ thể, đã bị Trần Duyên chơi đùa thành một mảnh lầy lội.

- Ah thì ra là Kim Liên, không ngờ kẻ nấp trong đó lại là nàng.

Hắn vô sĩ, giả mặt ngu ngơ như thể gặp bất ngờ. Bản tính dâm phụ tiềm tàng trong người được hắn kích phát. Đãng phụ như thể thú hoang vồ lấy Trần Duyên như thể muốn xé xác hắn.

- Hừ đãng phụ, nàng muốn ta lộng nàng sao?

Dù Kim Liên có mãnh liệt bao nhiêu cũng không có khả năng chống lại hắn. Một tay bắt lấy nàng đè xuống giường, nữ nhân điên cuồng giẫy dụa, cặp mắt nàng đã trắng dã, thần trí không còn tỉnh táo.

- Tướng công, xin chàng hãy nương tay với sư tỉ.

- Tỉ ấy vì lời thề lần trước đã mấy năm nay quyết không để nam nhân đụng vào người, tìm lấy nơi hẻo lánh mà ẩn cư.

Biết được đãng phụ này không ngờ lại một lòng si mê khiến Trần Duyên thương tiếc. Nhưng nhìn thấy tình cảnh của nàng càng làm hắn khó hiểu.

- Sư tỉ trời sinh vốn là Dâm Thể, tối thích hợp cho công pháp song tu. Nhưng không biết tại sao nhiều năm về trước dâm tính trong người bộc phát, khiến cho thần trí không còn tỉnh táo. Nếu không có nam nhân giao hợp liền sẽ chịu nỗi đau giày vò sống không bằng chết.

Chính hắn cũng không tưởng tượng được những năm này Kim Liên phải sống ra sao. Bị dâm độc dày vò mỗi đêm nhưng vẫn cắn răng chịu đựng chờ đợi, chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ khiến hắn phải xiêu lòng.

- Kim Liên thời gian này ta đã phải bắt nàng chịu khổ rồi.

Thả lỏng tay, Kim Liên thừa cơ thoát ra. Mĩ mạo đỏ ửng, từng hơi thở nặng nhọc, nàng điên cuồng lao vào người hắn. Đẩy ngã Trần Duyên mĩ phụ như mãnh thú khát mồi lần mò tới cự long.

Phía trên dù rất thèm muốn cùng hắn giao hoang nhưng dục vọng khiến nàng không còn khống chế thân thể. Nhìn thấy đãng phụ không thể đưa hắn mệnh căn vào tiểu điền loa của nàng Trần Duyên chủ động đẩy mạnh eo cọp.

- Ahhhhhhhhhhh.

Tiếng rú thảm thiết kéo dài.

- Hờ… hờ…hờ…

Kim Liên điên cuồng nhún nhẩy, tiểu cô nương của nàng không ngừng phun ra nuốt vào cự long khủng bố.

Trần Duyên vốn không phải chỉ là ngựa giống, hắn không ngần ngại mà thưởng thức mĩ thể phồn thịnh này. Ngực to lớn lại cực kì săn chắc như hai đại cầu không ngừng lên xuống theo thừng nhịp nhún nhảy. Mông phì gợi cảm, chúng như thể vật đàn hồi bật lên bật xuống giữa hai chân hắn.

Giao hoang càng lâu Trần Duyên cảm nhận được ý thức của nàng dần quay lại. Đôi chân rã rời khiến mĩ phụ không thể chèo chống với tần suất cao độ như trước mà thường xuyên phải dùng hai tay chống đở ngọc thể. Nhưng tên xấu xa kia làm sao có thể dễ dàng buông tha. Mỗi lần nàng kiệt sức hắn lại đẩy mạnh khiến cự long đánh mạnh vào hoa tâm, mỗi lần như vậy đều khiến nàng cuồng khiếu.

- Hahaha nữa… nhanh cho thiếp… ah mạnh hơn…

- Đãng phụ, nàng muốn ta tiếp tục lộng nàng nữa sao?

Thật sự Trần Duyên đã nghiện tiểu điền loa của nữ nhân này. Cự long của hắn sau khi tiến vào như thể bên trong có hàng vạn xúc tu liên tục cọ xát khiến hắn phải mừng rỡ không thôi. Dâm lực từ người nàng lại mãnh liệt phát ra hòa cùng Thiên Hạ Hồng Lô mang lại cho hắn cảm giác kì lạ khó tả.

- Nam nhân khác chắc hẳn không chịu được nàng đúng không?

- Chàng nói không sai. Tên tướng công kia của thiếp chỉ biết nhún người vài cái liền phún xuất khiến cho bao năm qua thiếp chưa một lần được thỏa mãn.

Đãng phụ lại lần nữa lâm vào mê man, thứ duy nhất nàng biết được chính là tầm hoang.

- Phu nhân, trượng phu của sư tỉ chính là Bát Trưởng Lão.

Lệ Lệ bên cạnh giúp hắn bóp vai liền tiện miệng nói ra.

- Cái gì là tên súc sinh đó sao?

- Hahaha Thanh Thiên ơi là Thanh Thiên cánh tay của ngươi, quyền lực của ngươi vì ta mà phế. Giờ đây cả nữ nhân của ngươi cũng bị ta nắm giữ. Không nghĩ khi ngươi biết được sự thật này liền sẽ ra sao.

Hắn không khỏi khoái chí.

Chương 98: Vô đề

- Đãng phụ của ta, sao nàng lại trầm mặc. Không phải lúc nãy nàng trình diễn rất đẹp mắt sao?

Ngồi trên mộc tọa, Trần Duyên ôm lấy Kim Liên không ngừng trêu đùa.

- Hừ chàng chỉ biết trêu ghẹo thiếp. Chàng không thấy sao, tiểu cô nương bên dưới bị chàng lộng hư rồi, làm sao thiếp có thể đi ra ngoài gặp người đây.

Kim Liên không hề ngượng ngùng mà nũng niệu. Trần Duyên cưng chiều an ủi, nhẹ xoa hạ thể của nàng. Mĩ phụ nói không sai tiểu cô nương bên dưới đã xưng to như tiểu màn thầu, mỗi khi hắn lỡ tay đều khiến nàng nhíu mày.

- Vậy thì để tướng công giúp nàng trị thương.

Luồn chân khí từ Thiên Hạ Hồng Lô không ngừng xâm nhập, sự tươi mát thấm vào từng lớp da thịt làm cho thương thế của nàng dần hồi phục.

- Thương thế của nàng sẽ nhanh chóng lành lại thôi. Để ta còn nhanh chóng lộng nàng nữa.

- Chàng còn muốn hành hạ thiếp sao.

Nghe được dâm ngữ của hắn Kim Liên dâm đãng đáp trả. Tay ngọc sờ lấy mặt hắn, hôn vào cổ, thì thầm vào tai.

- Chỉ cần chàng muốn bất cứ lúc nào thiếp cũng sẽ trở thành đãng phụ cho mình chàng.

Trong lúc hắn cùng nàng tình chàng ý thiếp thì…

- Trần Duyên đạo hữu, tiểu nữ đây để đưa đan dược để Tưởng cô nương trị thương.

Bị kẻ khác làm phiền Kim Liên phồng má giận dữ, nàng ôm chặt lấy hắn không muốn rời xa.

- Ngoan nào nàng tạm lánh mặt vào bên trong đi.

Dỗ dành mĩ phụ diễm lệ, hắn nhanh chóng đi ra mở cửa.

- Đa tạ Lan Anh đạo hữu.

Nhận lấy túi trữ vật hắn muốn nhanh chóng đi vào thì bị nàng chặn lại.

- Không lẽ đạo hữu còn để bụng chuyện ban nãy sao?
Nàng rưng rưng nước mắt như gặp chuyện ủy khuất.

- Đạo hữu không nên hiểu lầm, chỉ là…

- Sư phụ tiểu nữ muốn lần nữa mời đạo hữu quá bộ tới tệ xá, người có chuyển lời lại rằng có việc quan trọng muốn bàn tính.

Mĩ nữ nở nụ cười thần bí, ẩn khúc trong chuyện này bản thân nàng đã biết ít nhiều, ban đầu nàng không tin Ma Kiếm Tông lại muốn một tên đệ tử Luyện Khí kì như hắn tới đây thương thảo chuyện hệ trọng này quang cảnh vừa rồi cũng đủ để khẳng định mục đích của hắn.

- Nếu như Lương tiền bối đã mở lời thì ta đây không tiện từ chối.

Khép chặt cửa, Trần Duyên theo nàng theo đường cũ đồng hành.

- Đã tới nơi rồi, mời công tử.

Biệt viện xung quanh vẫn còn rất hoang tàn. Cũng không thể nào trách được, mọi chuyện mới trôi qua một ngày, do hắn quá nóng giận mà không kiểm soát khiến sát khí lan tràn.

- Lan đạo hữu không cùng tại hạ đi vào trong sao?

- Đây là sự việc trọng đại, tiểu nữ còn chưa đủ tư cách nhúng tay vào.

Mĩ nữ không khỏi cười khổ. Bên trong biệt viện, mộc linh khí càng lúc càng nồng đậm. Những kì hoa, dị thảo mọc lỡm chỡm không khác gì cỏ hoang kia lại có sức sống kinh người. không khí nơi đây làm cho một tu sĩ Mộc hệ như Trần Duyên như lạc vào thiên cung.

Bước tới đình viện hắn chắp tay đạo.

- Trần Duyên xin được gặp mặt Lương tiền bối.

Giọng nói của hắn vang vọng khắp khu vườn.

- Trần đạo hữu mời vào trong.

Được sự cho phép của nàng hắn chậm rãi tiến tới, mở ra đại môn. Mĩ phụ một thân bạch y rộng rãi, tóc dài xỏa ngang vai, khuôn mặt mĩ lệ mà treo trên đó là nụ cười làm cho kẻ chứng kiến cảm giác ấm áp trong lòng.

- Trần đạo hữu không khỏi quá khách sáo rồi, với thực lực đạo hữu bày ra hôm qua cũng đủ để cùng tu sĩ Trúc Cơ kì bình khởi bình tọa.

- Lương tiền bối lại quá lời, Trần Duyên sinh sao đẻ muộn làm sao dám cũng các bậc tiền bối đánh đồng.

Trần Duyên không phải vì diệt sát vài con yêu thú cấp hai Bính đẵng mà trở nên tự phụ. Sinh thời yêu thú nhục thể luôn vượt trội so với nhân loại nhưng thực lực thật sự của yêu thú thường không thể sánh bằng tu sĩ cùng cấp.

Thanh Thiên chỉ là một kẻ vừa đột phá không thể khống chế chân khí thành thục nên Trần Duyên mới có thể tạm thời áp chế. Nếu như trận chiến thật sự xảy ra khẳng định phải xuất toàn lực mới có cơ may diệt sát hắn.

Biết tên Trần Duyên này vốn không đơn giảng nàng cũng không nuốn cùng hắn phí thời gian đôi co, sau vài lời khách sáo mĩ phụ liền nói ra ý định.

- Lần này Trần Duyên tiểu hữu tới đây chắc không đơn thuần chỉ là thăm thú mĩ cảnh?

Sự việc càng hệ trọng Lương Tiểu Xuân càng không thể vội vàng, trước khi nói ra mục đích thật sự nàng muốn thăm dò một chút, nếu hắn chỉ là một tên đầu óc đơn giản thì tốt nhất là không nên để hắn lúng vào quá sâu. Dù sao Ma Kiếm Tông ắt hẳn chưa hề nói gì khi giao nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản này.

- Lương tiền bối quả là người thận trọng, tuy nhiên tranh chấp giữa các vị cùng lão già gần đất xa trời kia khó có thể giữ bí mật mãi mãi.

- Hihihi chỉ là thân làm trưởng lão, ta không thể không cẩn trọng. Nếu như tiểu hữu đã tường tận thì việc có mặt ở đây ắt hẳn không để ta thất vọng.

Mĩ phụ không khỏi mong chờ, dù bản thân biết Trần Duyên có không ít hảo cảm với những nữ đệ tử trong môn phái nhưng không thể phủ nhận rằng phần lớn thiên tài địa bảo lại trong tay lão già kia. Đứng trước ích lợi to lớn như vậy hiếm ai khó có thể bỏ qua.

Chương 99: Lục đại trưởng lão

Trong khi đó tại Ma Kiếm Tông trên Hành Pháp Sơn, một trong những nơi xâm nghiêm nhất. Nếu như kẻ nào tới gần nội trong ngàn bước chỉ có một kết cục duy nhất, giết không tha.

Hôm nay trong mật thất, xung quanh thập đại mộc tọa sáu kẻ thần khí bức người. Những đệ tử canh phòng gần đó cũng trở nên căn thẳng hơn ngày thường, bọn chúng không dám nhúc nhích dù chỉ là một đầu ngón tay bởi vì bên trong đó chính là sáu trong Thập Đại Trưởng Lão.

- Đại sư huynh, chẳng hay có chuyện gì hệ trọng mà phải truyền tin cho chúng ta.

- Lão ngũ nói không sai, không lẽ chiến trường ngoài kia đã thật sự nằm ngoài tầm kiểm soát.

Ngũ Trưởng Lão cùng Nhị Trưởng Lão không kiềm được nghi vấn.

- Nơi tiền tuyến đưa về tin tức, chiến trường phía Đông đã có tu sĩ Trúc Cơ kì tử trận.

Đây quả thật không đơn giản, chỉ mới ba năm trôi qua ắt hẳn chưa tới lúc kịch liệt mà tu sĩ cấp cao tầng liền ngã xuống không chùng báo hiệu điều không hay.

- Một tên tu sĩ Trúc Cơ ngã xuống đúng là chuyện không vui vẻ gì nhưng không tới mức đại sư huynh phải triệu tập tất cả chúng ta ở đây chứ?

Người vừa lên tiếng chính là Tam Trưởng Lão, kẻ ẩn tu trên đỉnh Linh Dược Sơn. Trong Ma Kiếm Tông nói về tạo nghệ luyện đan thì lão đứng thứ hai không ai dám tranh là kẻ đứng nhất. Vốn là kẻ nổi tiếng không bao giờ bước chân ra khỏi động phủ nhưng Đại Trưởng Lão đã lên tiếng thì lão không thể không nể mặt.

- Đương nhiên ta sẽ không làm phiền các vị sư đệ những chuyện nhỏ nhặt này nhưng đây là thứ tìm thấy trên thi thể của hắn.

- Thi thể?

Trung niên Thập Trưởng Lão lúc đầu lộ rõ vẻ không hề có hứng thú nhưng theo lời lão đại khiến hắn không khỏi kinh ngạc.

- Không sai.

Đại Trưởng Lão ném tới một tiểu kiếm còn tanh mùi huyết nhục, trung niên tiếp lấy không khỏi nghiền ngẫm. Bên trong thú triều, hàng ngàn vạn yêu thú ngoài kia làm sao không thèm khát huyết nhục tu sĩ, nhất là tu sĩ Trúc Cơ kì tràn ngập linh khí. Đứng trước hấp dẫn trí mạng yêu thú không thể bỏ qua dù chỉ là một chút, từ trước tới nay nếu như không phải ngã xuống gần đồng bạn thì khó có thể chết toàn thây.

- Nhị sư huynh, thứ này không phải quá rõ ràng rồi sao?

Trung niên ném thanh tiểu kiếm qua chổ Nhị Trưởng Lão.

- Thập sư đệ nói không sai, tiểu kiếm này dùng huyết nuôi dưỡng. Là thứ mà đám huyết nhân kia cực kì thích sử dụng.

Đám huyết nhân lão nói tới không đâu xa lạ, chính là Ma Huyết Môn. Giữa thú triều xâm lấn, không ngờ có kẻ đứng sau đâm một dao khiến Ma Kiếm Tông thật sự động nộ.

- Bọn chúng muốn cấu kết cùng yêu thú sao?

- Ta nghĩ bọn huyết nhân này không ngu ngốc làm chuyện hạ sách này. Bọn chúng cũng là nhân loại không thể nào có chuyện khiến lòng người phẫn nộ này. Ắt hẵn Huyết Ma Môn muốn thừa cơ hội này khiến Ma Kiếm Tông ta tổn thất nặng nề.

Tam Trưởng Lão nói ra suy đoán.

- Ta không cần biết mục đích thật sự của chúng là gì nhưng dám nhắm tới Ma Kiếm Tông chính là tử tội.

Đại Trưởng Lão sát khí bức người, đứng ngoài ngàn bước chân cũng không khỏi khiếp sợ.

- Không biết các sư đệ ai sẽ đem đầu bọn chúng về đây?

Năm kẻ còn lại không khỏi cười gằn, ngồi ở đây không ai không từng giết người như ngóe. Bọn họ chỉ thật sự không ra tay vì thân là trưởng lão không thể nào đích thân hành động vì ngại mặt mũi nhưng chính tông môn truyền lệnh xuống lại khác.

- Lão đại, gần trăm năm tiềm tu khiến ta thật sự có chút ngứa tay. Hay là để chuyện này do hỏa kiếm ta diệt sát.

Bát Trưởng Lão mặt đỏ như kẻ say hăng hái tự đề cử chính mình. - Ta nghĩ lão bát ngươi tốt nhất là ở lại tông môn thôi, những chuyện âm thầm này không nên để kẻ nóng nãy như ngươi xen vào.

Nhị Trưởng Lão hờ hửng nhẹ giọng.

- Nhị sư huynh, không ngờ ngươi là kẻ hẹp hòi không bỏ qua chuyện cũ.

Bát Trưởng Lão nóng nãy hét lớn. Bỗng nhiên nhận ra bản thân đã bị khích tướng làm hắn càng nóng giận quay lại mộc tọa.

- Hahaha Bát sư đệ đúng là bát sư đệ, ngàn năm không đổi.

- Đại sư huynh, ta cũng muốn góp một chút công sức. Lò đan mới cần một chút tài liệu, bọn tu sĩ này ắt hẵn đều là Trúc Cơ kì trở lên rất thích hợp cho ta sử dụng.

Tam trưởng lão không khỏi cười lớn.

- Lão tam ngươi lại luyện nhân đan sao, thứ tổn hại nhân quả này tốt nhất là không nên nhúng vào quá sâu.

Đại Trưởng Lão chân tâm nhắc nhở.

- Lão Thập thì sao, chẵng lẽ sư đệ không muốn vận động chân tay một chút sao?

- Đại sư huynh, ta cũng rất muốn ra tay nhưng thương thế thì…

Trung niên nhìn xuống bên tay áo, tuy không còn trống rỗng như trước nhưng khẳng định tốn không ít thời gian để hồi phục.

- Được rồi lão bát không cần phải nóng giận, lần này đành phải làm phiền ngươi rồi.

Bát Trưởng Lão vẻ mặt có chút nguôi ngoai còn những lão còn lại không khỏi có chút thất vọng.

- Nhưng có một điều kiện.

- Đại sư huynh không ngại cứ việc nói ra. Hắn hào hùng nói.

- Lão bát ngươi không đơn độc, chuyến đi này có một kẻ cùng ngươi truy bắt bọn chúng.

- Không biết là kẻ nào để đại sư huynh phải đích thân lên tiếng.

Bát Trưởng Lão nổi lên một chút hứng thú.

- Hahaha là kẻ không hề xa lạ, chính là tiểu tử Trần Duyên.

- Hử?

Ngoài trừ Tam Trưởng Lão vẻ mặt ngu ngơ, những kẻ còn lại không ai không bất ngờ.

- Đại sư huynh chuyện này…

Nhị Trưởng Lão cũng không khỏi gấp gáp.

- Hahaha lão nhị đệ không cần phải quá bận tâm, trọng yếu là lão bát. Lão bát, đệ còn gì ý kiến không?

Nhìn qua Bát Trưởng Lão, hắn ánh mắt không nóng không lạnh khiến người khác khó có thể dò xét tâm tư.

- Dù sao hắn cũng là đệ tử chân truyền của tứ sư huynh, việc này tốt nhất là để hắn tự mình khẳng định sẽ thích hợp hơn.

- Không cần, chính lão tứ đã nói ra việc này, lão bát ngươi cứ y lệnh mà làm.

Đại Trưởng Lão chắc như đinh.

- Thôi được, nếu như cả tứ sư huynh cũng tán thành ta cũng không tiện từ chối.

- Nhưng bản thân không dám đảm bảo tên tiểu tử kia không bị trày da xước vãy.

Đáng để khiến những lão giả kia kinh ngạc hơn là Bát Trưởng Lão quá dễ dàng chấp nhận. Cách đây không lâu chính hắn đã châm ngòi khiến cho Thập Trưởng Lão một bên tay bị trảm xuống.

- Chỉ cần lão bát ngươi không quá tay là được, dù sao hắn cũng là đại đệ tử một trong Nhất Thập Chấn Sơn Tông không thể quá nuông chiều.

Cuối cùng mọi việc cũng được định đoạt, chờ khi bốn kẻ kia trở về Nhị Trưởng Lão đã không thể nhẫn nại.

- Đại sư huynh không lẽ ngươi còn không rõ tính khí của lão bát, hắn là kẻ có thù tất báo. Tiểu tử Trần Duyên kia cùng hắn đồng hành hẵn lành ít dữ nhiều.

Sư phụ của Trần Duyên, Phong Ma Chân Nhân cùng lão vốn là sư huynh đệ đồng sinh cộng tử, chính hắn đã trao tận tay công pháp kì bí kia cho Trần Duyên. Chứng kiến tên tiểu tử có thực lực đảm đương tương lai của tông môn đi vào tử địa khiến lão thật sự có chút đau lòng.

- Hahaha nhị sư đệ quá đa cảm rồi, tên tiểu tử kia tuy rằng vẻ ngoài thành thục hơn so với niên kỉ nhưng làm người lại quá thận trọng, quá âm trầm.

- Những kẻ như vậy nếu như không gặp cơ duyên từ trên trời rơi xuống thì chỉ biết sợ sệt chứng kiến thời cơ trước mắt bị lãng phí. Lão bát tuy tính tình có chút nóng nảy nhưng lòng trung thành đối với tông môn là không cần phải bàn cải, ta nghĩ hắn biết phân nặng nhẹ.

Xác thực lời bảo đảm của Đại Trưởng Lão khiến lão cũng không nghĩ ra được ý định phản bác. Nếu như cả sư phụ hắn cũng tán thành thì chỉ có thể tùy theo cơ duyên mà định đoạt.

Chương 100: Mĩ phụ gặp mặt

Bên trong đình viện tại Hợp Hoang Môn, Trần Duyên đã tọa bình thản đối mặt với mĩ phụ Lương Tiểu Xuân sắc mục không ngừng đánh giá nàng.

- Trần Duyên tiểu hữu đối với chốn phồn hoa này khẳng định không khỏi có chút lạ lẫm.

Nàng mở đầu dạo.

- Ban đầu ta cũng nghĩ không ra nhưng cuối cùng cũng được đệ tử của quý môn Lan Anh cô nương giải thích tường tận.

Hắn gật đầu đồng tình.

- Vẻ phồn hoa yên bình này thật ra chỉ là để che giấu tranh chấp đẫm máu đằng sau nó.

Mĩ phụ giọng điệu nghiêm túc hẳn lên.

- Mấy trăm năm qua vì không ngừng tranh giành quyền lực mà không biết bao nhiêu đệ tử phải nằm xuống.

- Nếu như lời tiền bối không sai thì chỉ cần một trong hai bên nắm giữ ưu thế tuyệt đối thì cuộc nội đấu này liền chấm dứt.

Trần Duyên nhạy bén nắm được cội nguồn vấn đề.

- Trần Duyên đạo hữu quả tinh tường, ta cầu mong quý tông sẽ ủng hộ môn chủ lên nắm quyền Hợp Hoang Môn.

Mĩ phụ hơi có chút diệu giọng, nàng biết rõ tuy môn chủ bề ngoài là tu sĩ Kim Đan kì có vẻ rất lợi hại nhưng sợ rằng không thể kiến Ma Kiếm Tông động lòng.

Bản thân chỉ vừa mới đột phá ngàn năm tích trử khẳng định không thể nào bằng phe phái của Thái Thượng Trưởng Lão vốn thừa hưởng bảo khố truyền đời của các lịch tiền bối. Thứ mà tông môn luôn khát khao nhất không đâu khác chính là thiên tài địa bảo, một tu sĩ Kim Đan kì ngoại lai không đủ để Ma Kiếm Tông nổi lên hứng thú.

Ngay khi nghe tin Trần Duyên chính là sứ giả được đưa tới Hợp Hoang Môn liền khiến nàng không khỏi động tâm, dù sao trong Ma Kiếm Lâm hắn khiến nàng có cảm tình không tệ, thậm chí xuất hiện quan hệ mập mờ với cặp song sinh tỉ muội kia. Ngay lập tức nàng ánh lên hi vọng tiểu tử kia sẽ vì vậy mà cân nhắc lại ý định.

- Không phải môn chủ quý phái là tu sĩ Kim Đan kì sao? Chỉ cần tiền bối ra tay thì những kẻ đối lập tức khắc liền câm như hến.

Hắn cũng có chút khó hiểu.

- Hời… Trần Duyên tiểu hữu không sai, nhưng môn chủ đã hạ độc thệ là bản thân sẽ không tự tay xuất thủ, lí do đằng sau chuyện này thì chính ta đây cũng không biết được.

Nàng thở dài ngao ngán, nếu như không phải vì lời thề độc địa kia thì Hợp Hoang Môn liền nhanh chóng rơi vào tay các nàng không cần phải làm việc chứa đầy ẩn họa như cầu cứu Ma Kiếm Tông.

- Chỉ cần Trần Duyên tiểu hữu nhận lời thì ta sẵn sàng dâng tặng cặp tỉ muội Lệ, Liễu trở thành tiểu hưu đạo lữ. - Hahaha Lương tiền bối quá coi thường Trần Duyên rồi.

Hắn cuồng tiếu.

- Chắc tiền bối cũng là người rõ ràng nhất nếu như ta chấp thuận Thái Thượng Trưởng Lão của quí môn thì lợi ích ta nhận được khẳng định không chỉ có vậy.

Lương Tiểu Xuân cũng đã dự tính được tình huống này, nàng cắn răng nói.

- Ta chắc hẳn tích trữ của tu sĩ Trúc Cơ kì khẳng định sẽ khiến tiểu hữu phải động lòng.

- Tiền bối quả không sai nhưng ta đó không phải thứ ta mong nuốn.

Hắn ngay lập tức bác bỏ, tuy là tu sĩ Trúc Cơ nhưng tích trữ của tu sĩ Hợp Hoang Môn không làm hắn nãy lên một chút hứng thú. Trần Duyên nắm rất rõ, nội trong ba năm hắn liền đột phá Trúc Cơ, lúc đó với thực lực một tay che trời của Ma Kiếm Tông thì những thứ này không là gì.

- Thứ ta muốn chỉ có một, nữ nhân.

Trần Duyên không hề che dấu nói ra ý định của bản thân.

- Không phải ta đã đưa đạo hữu song bào tỉ muội kia rồi sao?

- Trong chuyến hành trình đó không chỉ hai nàng là nữ nhân. Nhìn thấy ánh mắt xâm lược của hắn mĩ phụ chợt rùng mình, chính nàng không ngờ tiểu tử này lại lớn mật như vậy, dám có chủ ý với tú sĩ Trúc Cơ viên mãn như nàng.

Nhưng nàng không hề nổi khí, nói đúng hơn là không thể nổi khí. Số phận của các tỉ muội có thể nói đều phụ thuộc tiểu tử này.

- Tiểu hữu thấy đệ tử ta Lan Anh có hợp nhãn hay không?

Nàng cắn răng bán đi đệ tử chân truyền của mình.

- Lan Anh cô nương đúng là nữ nhân tuyệt sắc, trí võ song toàn nhưng ta chưa bao giờ có ý định với nàng ta.

- Chẵng lẽ tiểu hữu nhất quyết không thay đổi ý định.

Thấy nàng có chút trầm giọng khiến Trần Duyên không khỏi có chút kì lạ, chẳng lẽ mười vị nữ nhân kia thật sự quan trọng đối với nàng như vậy. Khiến nữ nhân này thà hi sinh đệ tử của mình quyết không đồng ý.

Nhưng nhớ tới nổi đau điên dại của Kim Liên, nhớ mong của song bào tỉ muội, lời hứa nam nhân nơi rừng sâu khiến hắn không thể nào lùi bước quyết tuyệt gật đầu.

- Không sai, nếu như tiền bối không thể nào đáp ứng ta e rằng những sư bá, sư thúc đều rất mong chờ cùng Thái Thượng Trưởng Lão của quý phái hợp tác.

Mĩ phụ răng cắn chặt, không khí xung quanh trở nên nặng nề. Trần Duyên bỗng dưng toàn thân không thể cử động.

- Tiền bối ngươi…

Miệng hắn cứng đờ không thể phát ra tiếng.

Lương Tiểu Xuân động thân rời đi bồ đoàn, trên mặt không biết nóng lạnh. Nàng phất tay kết giới liền bộc phát bao trùm lấy xung quanh khiến tiểu đình tối đen như mực.

- Không lẽ muốn giết người diệt khẩu? Không, không thể nào, cảm tình của nữ nhân này đối với Hợp Hoang Môn rất sâu sắc không thể nào làm ra chuyện ngu ngốc này.

Mặc dù toàn thân không thể động đậy nhưng tâm trí còn rất tĩnh táo, không rối loạn hắn cố sức sử dụng não bộ nghĩ cách thoát thân. Nhưng tất cả đều vô ích mĩ phụ đã bước nữa chân vào Kim Đan kì ngay cả não hải cũng bị khóa chặt khiến hắn không thể nào cầu cứu Chu lão cũng Tiểu Mập Mạp.

Trong lúc hắn đang cố vùng vẫy thì bàn tay trơn mềm đã chạm vào người di chuyển lên cổ. Trần Duyên thật sự đã tuyệt vọng, hắn nhắm chặt hai mắt chờ đợi khoảng khắc cuối cùng của cuộc đời thì…

(các đạo hữu muốn chuyện gì xãy ra tiếp theo để lại comment đi ^-^).

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau