KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Đệ tử Hợp Hoang Môn, nữ nhân kiều diễm

Bên cạnh bìa rừng, thân ảnh nữ nhân dáng người ngạo nhân mang trên người thanh bào nhẹ nhàng lã lướt điểm chân ngọc trên thân đại thụ. Nàng như thể chiếc lông vũ thanh cao dù đang không ngừng giao chiến cùng hắc tinh tinh dữ tợn.

Một ngày như mọi ngày, Trần Duyên cùng mĩ nữ cùng đồng hành, hôm nay đi ngang qua một thôn nhỏ. Bá tánh ở nơi đây bị yêu thú không ngừng quấy phá.

Dù Trần Duyên không phải là kẻ thiện lương gì nhưng đúng lúc Tưởng Lệ cần nhiều lần thực chiến khiến hắn nảy ra ý tưởng không tồi.

Bắt lấy cự ngưu, Trần Duyên mang tới bìa rừng nơi yêu thú thường hay lui tới. Một trảm chẻ đôi cự ngưu, hắn cố tình để mùi máu tanh tưởi không ngừng lan rộng.

Nữa ngày trôi qua cuối cùng yêu thú cũng tự động mò tới, bị máu huyết tanh nồng không ngừng dẫn dụ cuối cùng Hắc Tinh Tinh cũng đã lộ mặt.

- Đây là yêu thú cấp một Giáp đẵng Hắc Tinh Tinh, trí lực không tệ. Rất xứng đáng làm đối thủ của nàng.

Trần Duyên ngẫm nghĩ không ngừng gật đầu đánh giá.

Mĩ nhân lạnh nhạt gật đầu, thân ảnh nhẹ nhàng xông lên.

Trần Duyên phía sau mắt không ngừng chăm chú nàng, hắn biết Tưởng Lệ không phải là nữ nhân chịu an vị, nàng muốn thực lực đã vậy hắn sẽ không ngăn cản thậm chí là không ngừng ủng hộ.

- Được rồi, hôm nay dừng lại ở đây thôi.

Không thoát khỏi dự kiến, Tưởng Lệ không phải là đối thủ của yêu thú kia. Nàng liên tục rơi vào hiểm cảnh, tuy thân pháp nhanh nhẹn nhiều lần tránh thoát những đòn trí mạng nhưng cuối cùng một khắc sơ sẩy nắm tay như thép nguội từ trên trời giáng xuống.

Ngay khi mĩ nữ sắp ngã xuống trên tay yêu thú thì Trần Duyên đã lao vào giữa hai bên, một tay không mặn không nhạt che chắn cho nàng.

Hắc Tinh Tinh không ngừng gào hét, nó không tin bản thân lại bị nhân loại bé nhỏ kia dễ dàng khắc chế. Những khối cơ như đá tảng trên người mà nó luôn tự hào giờ đây không khác gì là để trang trí. Dù có gắng sức tới đâu đi chăng nữa cũng không thể rút tay ra khỏi người tên nhân loại kia.

- Súc sinh, loài linh trưởng các ngươi trí lực hẳn không tệ. Dám bỏ qua lời nói của ta sao.

Hắn trầm giọng, bàn tay nhỏ bé không ngờ lại siết gãy cánh tay to lớn gần bằng thân người của Hắc Tinh Tinh khiến nó không ngừng giãy giụa. Không đợi yêu thú trở nên điên cuồng, một chỉ chóng vánh xuyên qua đầu lâu, không khí xung quanh liền trở lại như những gì nó vốn có “tĩnh lặng”.

- Nàng không bị thương chứ?

Nhìn lại Tưởng Lệ, hắn nhẹ nhàng dìu nàng đứng dậy.

Nữ nhân chỉ thầm gật đầu. Dù trước giờ mỗi câu nàng nói ra quí hiếm như vàng nhưng Trần Duyên lại không hề thiếu kiên nhẫn. Từ lần đó tới nay Tưởng Lệ chưa bao giờ trái ý hắn dù chỉ nữa lời. Nàng chỉ là nữ nhân trong nóng ngoài lạnh, điều đó càng khiến hắn hứng thú.

Trở lại thôn nhỏ, gần như toàn bộ người trong thôn đều đứng trước cổng nhỏ khiến Trần Duyên cảm thấy kì lạ.

Không đợi hắn hỏi thăm thì lão giã trưởng thôn đã vội vã đi tới kỉnh cẩn nói.

- Tiểu nhân kính chào tiên sư. Hợp Hoang Môn đã cho một vị tiên sư tới đây trừ yêu diệt ma, hiện đang chờ bên trong muốn diện kiến.

- Được rồi.

Trần Duyên lạnh nhạt đáp. Từ nơi đây tới Hợp Hoang Môn đã không còn xa, thôn nhỏ này nằm trong lãnh địa Hợp Hoang Môn cũng không khiến hắn lấy làm kinh ngạc.
- Không ngờ lại trùng hợp như vậy, ta không tin thôn nhỏ chưa tới trăm nhân khẩu này lại khiến môn phái các ngươi chú ý tới.

Cười thầm hắn tiến thẳng vào tiểu thôn.

Bước qua vài ngôi nhà lụp xụp, trời gần sang đông những cơn gió se se lạnh khiến cho từng mái nhà tranh không ngừng vang lên từng tiếng rào rạt. Hai bên đường già trẻ lão ấu núp sau cửa nhà dùng ánh mắt sợ hãi khe khẻ ngước nhìn.

Đi tới gian nhà lớn nhất, những cột đình tuy được cẩn thận lau dọn nhưng cũng không tránh được vết tích do thời gian tàn phá, đây có lẽ là nơi khang trang nhất trong tiểu thôn này.

Trần Duyên vừa bước chân đi vào thì bên trong vọng ra tiếng cười nói sang sảng.

- Hahaha Trần đạo hữu đã nghe danh từ lâu, nay gặp rỡ đúng là tam sinh hữu hạnh.

Thiếu niên dáng người gầy gò thậm chí là có chút xanh xao vội vàng bước ra, Trần Duyên không khỏi nghi ngờ nếu gió lớn một chút tên này hẵn đứng không vững.

- Đạo hữu là…

- Ah ta quá vội vàng rồi, mong đạo hữu thứ lỗi. Ta là Tần Mạn đệ tử của Ngũ Trưởng Lão, khi nghe được tin quý tông cử đạo hữu tới đây ta liền nhanh chóng lên đường không ngờ lại chậm một bước.

Thanh niên cực kì khách sáo, mỗi câu nói đều tỏ vẻ nhún nhường còn không quên nụ cười lấy lòng trên mặt, điều đó càng khiến hắn không có nỗi một tia hảo cảm với tên ẻo lã này.

Chưa kịp đáp lời thì đằng sau đã truyền tới tiếng nữ nhân nũng nịu.

- Hi hi, Tần sư đệ không đúng rồi, tiểu nữ mới là kẻ tới đây chậm một bước.

Mĩ nữ thanh bào nhan sắc kiều mị, theo sau đó là hai nữ đệ tử dù bị nàng nhân diện có chút không bằng nhưng cũng thuộc hạng ngàn dặm khó tìm.

- Thì ra là Lan sư tỉ. Thiếu niên có chút kì quặc, từ ánh mắt hắn không khó nhìn ra được một chút kiên kị.

- Tiểu nữ là Lan Anh đại đệ tử của Hợp Hoang Môn, đón tiếp anh kiệt quý tông phải để kẻ như tiểu nữ đứng ra mới không khỏi thất lễ.

Lời nàng nhẹ nhàng tuy nghe có vẻ hợp lí nhưng Trần Duyên làm sao không hiểu ý nàng muốn nói tên thiếu niên kia không đủ tư cách đứng đây.

- Lan Anh ngươi…

Tần Mạn nghiến răng, ngày thường ở môn phái thân là đệ tử chân truyền biết bao kẻ kính ngưỡng không ngờ nơi đây lại bị nàng hạ thấp tới mức không thể ngóc đầu.

Chưa kịp nói ra ngọc thủ mềm mại không xương liền vụt nhẹ, dấu tay đỏ chót in lên mặt trước sự ngỡ ngàng của Trần Duyên. Tần Mạn lúc này trên mặt sợ rằng còn nóng đỏ hơn dấu tay kia.

Tu luyện tới Luyện Khí hậu kì dù không cố ý bỏ công luyện thể nhưng nhục thể không thể nào tệ hại, thứ hắn cảm nhận lúc này không phải là đau đớn. Huyết khí xung thiên, thiếu niên vừa định ra tay giành lại mặt mũi thì nữ nhân mắt phượng không hề nhiếu lấy một cái, nhẹ nhàng tặng hắn thêm một bên.

- Hì hì hì, ta biết sư đệ là kẻ cầu toàn. Một bên có lẽ không cân xứng ta liền giúp sư đệ hoàn thành ý nguyện.

Thiếu niên đứng như trời trồng, hắn tu sĩ Luyện khí kì chín tầng là hi vọng tương lai của nam nhân trong Hợp Hoang Môn nhưng lại không thể tiếp được một cú phẩy tay nhẹ nhàng của nàng. Tần Mạn thật sự sụp đổ, lủi thủi quay người rời đi thậm chí không kịp để lại một câu cáo từ.

- Thật thất lễ, Tần sư đệ ngày thường được trưởng lão trong môn phái nuông chiều khiến đạo hữu phải thấy những điều không hay.

- Hahaha đạo hữu quá khách khí rồi.

Mặc dù nàng nói lời tạ lỗi nhưng hắn không nhìn thấy dù chỉ một chút vẻ hối hận, thậm chí còn pha chút hả hê.

- Có lẽ màn tranh giành quyền lực đã không còn giới hạn ở cao tầng nữa rồi.

Trần Duyên nghĩ thầm.

- Ta cùng Tưởng sư muội được tông môn giao phó tới đây thỉnh an, không ngờ quý phái lại nhiệt tình đến vậy. Tiện thể ta đây đành không biết xấu hổ mời tam vị cô nương dẫn đường có được hay không?

- Đó là vinh hạnh của tiểu nữ. Mời đạo hữu.

- Mời.

Tam nữ nhoẽn miệng cười yểu điệu cất bước.

Lan Anh mỗi bước đi đều khiến nam nhân không thể kiềm được ham muốn của bản thân, đồn bộ căng tròn không khỏi đưa qua đưa lại được che phủ bởi đạo bào sau nỗi bước chân của nàng.

- Hời quả không hổ danh là đại đệ tử Hợp Hoang Tông.

Trần Duyên theo phía sau không khỏi được rửa mắt.

Chương 92: Bước chân vào Hợp Hoang Môn

Trông thấy hắn dán mắt vào đồn bộ nữ nhân Tưởng Lệ không tránh khỏi khó chịu, nàng cố ý nhanh chân bước tới trước mặt hắn nhằm lấy thân mình che đi ánh mắt xấu xa của nam nhân kia.

Trần Duyên không khỏi phì cười, hắn nhanh chóng lại gần nàng vỗ nhẹ vào đồn bộ vốn cũng vễnh cao không kém kia.

Bị bất ngờ tập kích Tưởng Lệ quay lại nhìn hắn, đằng sau lớp màng che khuôn mặt nàng đã ửng hồng. Ném cho hắn cái liếc mắt kiều mị nàng quyết định không ngó ngàng đến hắn.

Sau ba ngày đồng hành, Trần Duyên cũng từ miệng Lan Anh biết được thì ra tin tức hắn lên đường đã được đưa tới Hợp Hoang Môn cách đây vài ngày ai ngờ tên Tần Mạn kia liền tới đây đón tiếp.

Dù không trực tiếp hỏi về hoàn cảnh Hợp Hoang Môn nhưng Trần Duyên cũng tinh mắt nhận ra từ trong lời nói của nàng cũng nghe được tình hình đã trở nên căng thẳng.

Mặt trời đã lên tới đỉnh điểm, từng căn lầu ngói đỏ dần hiện ra. Núp sau từng rặng cây um tùm là những mái nhà san sát, tất cả đều được chủ nhân của chúng hết sức chăm sóc quét dọn.

- Không ngờ đây lại là nơi lập tông của một môn phái tu tiên.

Trần Duyên không khỏi buột miệng thốt lên.

- Nơi đây đương nhiên là không thể so sánh cùng Ma Kiếm Vực lừng lẫy một thời của quý tông.

- Đâu đâu, ta chắc hẳn vùng này hẳn phải có điều gì khó lường mới khiến chư vị lão tổ quý phái chọn vùng đồng bằng quanh năm ôn hòa này làm nơi khai tông lập phái.

Nghe những lời phát ta từ miệng hắn Lan Anh không khỏi nở nụ cười. Nàng nhanh chân bước tới hai tên gác cổng, sau khi đưa lên lệnh bài màu hồng phấn hắn liền dễ dàng bước chân vào Hợp Hoang Môn.

- Nơi đây có rất nhiều phòng ốc, đạo hữu nếu chưa có chủ ý hay là để tiểu nữ chọn giúp một căn phòng ưng ý.

- Đa tạ đạo hữu, ta cùng sư muội quan hệ vốn trong sáng làm phiền chư vị tìm cho chúng ta hai phòng là được.

Hắn mặc dày đáp. Chúng nữ xung quanh không nghĩ ngợi mà ném cho Trần Duyên cái nhìn đầy khinh bỉ. Những ngày qua việc hắn làm với Tưởng Lệ làm sao có thể giấu diếm, các nàng có chết cũng không tin tên thiếu niên này là người đàng hoàng. Trần Duyên đương nhiên không phải là kẻ dễ dàng như vậy, hắn biết Lan Anh không ai khác chính là đệ tử của Tam Trưởng Lão. Mĩ phụ Lương Tiểu Xuân trước kia đã từng gặp mặt trong Ma Kiếm Lâm để lại cho hắn ấn tượng không tệ. Nhưng chủ ý trọng yếu nhất của hắn không đâu khác chính là… (tới đây ta hiểu các đạo hữu cũng biết rùi _ hí hí hí).

- Đây chính là một trong những tiểu viện tốt nhất của tu sĩ Luyện Khí kì, hi vọng hai vị đạo hữu vừa ý.

- Đa tạ Lan đạo hữu, ba vị chắc cũng có sự việc bên thân, ta cũng không làm phiền nữa.

Nghe thấy hắn khéo léo tiễn khách nàng chỉ mỉm cười cáo từ.

- Thê tử của ta, có cần trượng phu giúp nàng ủ ấm giường không?

Thấy vẻ thanh cao của hắn ngay lập tức trở nên vô cùng bỉ ổi, Tưởng Lệ không kiềm được mà cười hiếp mắt. Nàng nhanh chóng quay lưng rời đi.

Bóng dáng của nàng đã khuất sau màn đêm, Trần Duyên cũng lủi thủi đi vào phòng. Trời còn khá sớm hắn bước tới bồ đoàn ngồi xuống đã tọa, gần một tháng đi đường tuy không tổn hao quá nhiều chân khí nhưng hắn muốn bản thân lúc nào phải ở trong tình thế sẵn sang, đó đã là thói quen được trui rèn trong rừng rậm.

- Hừ Tiểu Mập Mạp ngươi đêm nào cũng hấp thu chân khí của ta không biết chán sao? Ngồi đã tọa chưa được bao lâu con sâu nhỏ trong ngực áo liền bò ra nằm trễm trệ trên vai hắn không ngừng cắn nuốt chân khí.

Giờ đây không chỉ mang trên mình con heo tham ăn này, hắn còn phải nuôi thêm Loa Trùng Ốc cùng đàn Phệ Huyết Trùng. Nhắc tới đây càng khiến hắn tức tới hộc máu, gần đây chúng linh trùng của hắn không ngờ học theo Tiểu Mập Mạp này không ngừng kêu gào đòi chân khí khiến hắn không khác gì là con trâu cày ruộng cho chúng.

Những lúc không ở trong tông môn cũng chúng nữ mới thật sự là ác mộng đên với hắn, không thể cung cấp chân khí khiến Trần Duyên không còn là tên tài chủ mới nổi chỉ tay năm ngón như trước. Kẻ khiến hắn phải lận đận tới mức này không ai khác chính là Tiểu Mập Mạp, chính tên này đã xách động lũ linh trùng đình công với khẩu hiệu “ăn chưa no, đây chưa lo được việc” làm Trần Duyên bất đắc dĩ từ thổ hào rớt xuống thành kẻ phải tiếc kiệm từng tia chân khí một.

Sau hàng loạt thỏa thuận, bất lợi đủ đường cuối cùng Trần Duyên cũng phải nhượng bộ.

- Ta tuyên bố đăng đường lần này Tiểu Mập Mạp toàn thắng.

Chu lão không ngừng cầm cây gậy gõ cộp cộp xuống đất làm theo mấy tên quan lại vỗ án.

Thấy vẻ mặt hả hê của con sâu mập kia cùng đạo mạo của Chu alox càng khiến Trần Duyên ngứa gan. Làm sao hắn không biết được lão già kia cùng con tiểu trùng này câu kết với nhau hòng hạ bệ hắn. Nhưng càng khiến Trần Duyên không nói nên lời là “nhân chứng” cũng chỉ là lũ linh trùng. Kết quả cũng đã quá rõ ràng, “một cánh bướm không thể làm nên mùa xuân” hắn thất bại toàn diện. Thậm chí là kí kết sổ nợ không biết từ đâu ra kia.

Bực tức không thể tìm chổ phát tiết Trần Duyên liền bắt lấy Tiểu Mập Mạp tung hứng như tiểu cầu.

- Hừ đây không phải tông môn, con heo ngươi còn phàm ăn như vậy. Đây chỉ là một chút trừng phạt.

Bị tên Trần Duyên không lương tâm hành hạ, Tinh Thần Trùng liên tục cầu xin nhưng không ích gì. Mãi tới khi thân trùng đã mềm nhũn thì bên ngoài có tiếng nhẹ gõ cửa Tiểu Mập Mạp mới tạm thời thoát nạn.

- Lần này số ngươi quả không tồi.

Ném Tiểu Mập Mạp vào trong não hãi liền đóng chặt, hắn biết ai đứng ngoài đó đương nhiên là không thể cho tiểu tử này lén nhìn (tới đây thì…)

Chương 93: Bí ẩn dưới án văn, 18+

Chỉnh chang lại y phục Trần Duyên nhẹ giọng.

- Cửa không khóa, mời vào.

Đẩy nhẹ cửa, gương mặt không giấu được vẻ mong đợi vội vàng bước vào. Vừa trông thấy Trần Duyên hai nàng không kiềm được nước mắt lao vào lòng hắn. Nhị nữ không ai khác chính là cặp song sinh tỉ muội Lệ Lệ, Liễu Liễu.

- Tại sao lâu nay chàng không tới đây đón chúng thiếp.

Lệ Lệ mau nước mắt không ngừng trách móc.

- Không phải bây giờ ta đã tới đây với các nàng rồi sao.

Trần Duyên thật sự mũi lòng, hắn cảm nhận được tình cảm chân thành của hai nàng đối với hắn.

Ôm nhị nữ vào lòng, tiểu la lị ngày nào giờ đây đã có chút trưởng thành. Thấy hắn không ngừng nắn tiểu đậu của muội muội Lệ Lệ có chút tự hào nói.

- Thiếp biết chàng thích nữ nhân nãi to, chúng thiếp thường ngày đều dặc biệt chăm sóc chúng giờ đây mới được chút thành tựu.

Vừa nói tiểu la lị vừa áp ngực vào người hắn, sờ thấy cặp bạch thỏ tuy không quá lớn nhưng so với những đứa trẻ cũng tuổi đã rất hiếm thấy. Trần Duyên hết sức vừa lòng mà biến chúng đủ mọi hình dạng.

- Ah… ah phu quân chàng từ từ thui, ngày thường thiếp bị tỉ tỉ hành hạ đã rất khổ, không ngờ…ah ngay cả chàng cũng không buông tha cho thiếp.

Liễu Liễu cũng không kiềm được sung sướng thoải mái rên rĩ.

- Tiểu Lệ, nàng rất giỏi, phu quân rất vừa ý. Để ta tưởng thưởng hậu hĩnh cho nàng.

Hai tay ôm hai tỉ muội, hắn hận tại sao ông trời không cho thêm vài cánh tay để dễ dàng động thủ. Hết cách Trần Duyên không khác gì thú hoang dùng răng xé toạc y phục của hai nàng.

Thân thể bé nhỏ dễ dàng bị chiếc lưỡi xấu xa của hắn càng quét. Hai tiểu la lị lâu ngày không được tưới tắm giờ đây được Trần Duyên không ngừng “săn sóc” đã thật sự không thể kiềm được mà rên lên từng tiếng.
Cao trào sắp tới bỗng nhiên Trần Duyên phát hiện có người tiến tới gần, thần thức nhận ra người quen thuộc làm hắn nở nụ cười xấu xa. Bàn tay nhanh chóng ra vào hạ thể khiến nhị nữ không ngừng phóng xuất.

Dọn sạch hiện trường nhẹ nhàng bế hai tiểu la lị thân thể đã mềm nhũn tới cạnh án văn gần đó, đặt hai nàng xuống dưới bàn dùng khăn che phủ. Ngồi xuống mộc tọa lấy ra cự long khủng bố vỗ nhẹ lên mặt Lệ Lệ.

Chưa kịp hoàn hồn thì Liễu Liễu đã nhanh tay hơn tỉ tỉ liền bắt lấy cự long mà vỗ về. Nhận ra bản thân bị nẫng tay trên nàng liền giành lại cự long đưa vào miệng ngọc như thể xác định chủ quyền.

Thấy Liễu Liễu phồng má giận dỗi Trần Duyên xoa đầu nhỏ để nàng dùng chiếc lưỡi đinh hương chăm sóc phần còn lại, dù sao tỉ tỉ nàng cũng không thể cho hết cự long vào miệng ngọc.

- Cộc…cộc…

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, nhị nữ hoảng sợ vội vàng muốn thả ra thì bị Trần Duyên ngăn cản. Bắt lấy đầu Lệ Lệ kéo về hướng mình khiến cho cự long vào sâu đột ngột, Liễu Liễu quỳ bên cạnh không tin vào mắt mình nhưng thấy hắn ánh mắt yên tâm khiến nàng bình tĩnh trở lại. Thân thể trần truồng ôm lấy tỉ tỉ an ủi.

Lệ Lệ cũng đã thoát khỏi hoảng sợ, theo ý trượng phu không ngừng giúp mệnh căn của hắn cọ rữa.

Thấy nhị nữ đã an ổn, Trần Duyên không khỏi lấy lại vẻ thảnh thơi thường ngày nhẹ giọng mời khách.

- Tưởng Lệ sao, còn không mau vào đây.
Nữ nhân lạnh lùng đứng trước đại môn, nàng có chút lúng túng. Đêm đã khuya lại tới phòng nam nhân khiến nàng không muốn gõ cửa.

Giọng nói Trần Duyên từ bên trong vọng ra khi nàng đang mãi lo suy nghĩ liền làm con tim chợt nhảy lên như con nai nhỏ ngượng ngùng mở của bước vào.

Bên trong Trần Duyên tay cầm quyển sách, thân mặc thường phục rộng rãi, tóc đen xỏa dài, lộ rõ nét đẹp của trí tuệ. Ánh mắt sáng quắt kết hợp cùng chân mày góc cạnh không khỏi khiến nàng có chút ngẫn ngơ.

Trần Duyên giờ đây không còn vẻ bá đạo khi đứng trước hàng vạn đệ tử Ma Kiếm Tông, không chút ngã ngớn khi vui đùa cùng nàng, không chút lãnh khốc khi diệt sát kẻ khác mà khí chất tiêu sái từ hắn chính là sức hút chí mạng đối với nữ nhân.

Bước gần tới thư án. Bên dưới tiếng bước chân càng gần nhị nữ càng hồi hộp, đó không phải chỉ đơn thuần là hoảng sợ mà còn kèm theo chút gì đó đợi mong. Khát khao muốn ẩn mình cùng suy nghĩ bản thân bị bại lộ hòa quyện khiến hai tiểu la lị cảm thấy một khoái cảm kì lạ dâng lên đại não.

- Giữa đêm nàng tới gặp ta chẳng lẽ có chuyện không tiện nói.

Trần Duyên tin ý nhận ra, từ khi gặp đệ tử Hợp Hoang Môn nàng đã thấy nghi vấn.

- Chàng không nhận ra thái độ kì lạ của ba nữ nhân kia sao?

Bản thân nàng không tin dù Trần Duyên là đệ tử chân truyền nhưng cũng không đủ để những lão tiền bối Trúc Cơ kia phải tranh nhau sai đệ tử tiếp đón ngoài trăm dặm. Trên đường đi có mặt tam nữ khiến nàng không tiện nói ra, giờ đây màn đêm yên tĩnh Tưởng Lệ muốn cùng hắn thương thảo chuyện này.

- Hahaha cuối cùng nàng cũng đã nhận ra.

Trần Duyên tiêu sái cười lớn, dựa người trên mộc tọa tay kia không ngừng vỗ về nhị nữ bên dưới. Nếu không có án thư che chắn sợ rằng Tưởng Lệ cũng không tin vào mắt mình.

- Có phải chàng đã biết điều gì?

Tưởng Lệ không giấu được vẻ tò mò.

Thấy nữ nhân vội vàng Trần Duyên cười gian xảo gật đầu ra vẻ suy tư nhưng thật ra tên sắc lang này không ngừng hưởng thụ. Lúc này bên dưới án thư mệnh căn của hắn đã được thay lượt, Liễu Liễu thay thế tỉ tỉ không ngừng cho cự long ra vào miệng ngọc, còn Lệ Lệ dùng chiếc lưỡi đinh hương liếm lấy song cước đồng thời dùng ánh mắt nịnh nọt không ngừng ném từng tia khuất phục.

Chương 94: Trên "sung" dưới "sướng" 18+

Trần Duyên càng làm quan trọng càng khiến Tưởng Lệ lo lắng, nàng đã gấp không chịu được.

- Chàng còn không mau nói ra, chẳng lẽ có việc gì muốn giấu luôn cả thiếp.

Tưởng Lệ không còn vẻ băng lãnh thường ngày, từ lúc thấy Trần Duyên không ngừng nhìn chăm chăm tam nữ suốt dọc đường thật sự khiến nàng không vui. Dù cả hai chưa hề làm chuyện mà cặp phu thê nào cũng làm (các đạo hữu chắc cũng biết rồi ta không nói thêm nữa) nhưng trong thâm tâm nàng đã coi hắn là đạo lữ. Như bao nữ nhân khác, nàng không muốn trượng phu lừa dối mình.

- Nếu như nàng đã nôn nóng tới vậy thì ta cũng không làm khó nàng. Chỉ cần nàng hôn ta một cái tất cả những điều trượng phu biết đều không một chút gì giữ lại.

Nghe thấy điều kiện của hắn khiến nàng có chút chần chừ, trước đây rất nhiều lần hắn cùng nàng đụng chạm nhưng tất cả đều do Trần Duyên tập kích bất ngờ, nhưng lần này lại chính nàng chủ động không khỏi lo lắng.

Bước tới gần, mắt nhắm chặt để mặt Trần Duyên tùy ý làm bậy.

Ôm chặt lấy nữ nhân kiều diễm, Trần Duyên hôn nàng thật sâu. Chiếc lưỡi xấu xa không ngừng càn quét miệng ngọc.

Bên dưới thư án, hai tiểu la lị trông thấy cảnh tượng trên không khỏi ý dâm đại động. Càng mạnh tay với tiểu mệnh căn của hắn. Vừa hôn mĩ nhân băng tuyết đồng thời được nhị nữ chăm sóc khiến hắn không thể kiềm chế mà phóng xuất tinh hoa lên người hai tiểu la lị.

Buông ra nữ nhân mắt còn nhắm nghiến Trần Duyên không khỏi khoái trá ngồi xuống, nhận thấy Trần Duyên đã sớm ngừng lại Tưởng Lệ có chút thất vọng, lấy cho bản thân mộc tọa ngồi xuống.

Sau khi biết được từ hắn nữ nhân không khỏi trầm tư.

- Chàng đã quyết định chống đỡ bên phe nào?

- Nàng nghĩ sao? Hắn nhìn nàng chăm chú mỉm cười, lời nói như muốn cho Tưởng Lệ đồng thời hai tiểu la lị bên dưới.

Đang ân cần giúp hắn làm sạch tiểu mệnh căn cũng ngẫn đầu chăm chú nghe quyết định của hắn.

- Hahaha đương nhiên là ta sẽ không nâng đỡ đám nam nhân ẻo lã kia rồi.

Tới đây cũng không ngoài dự đoán của nàng, tuy Tưởng Lệ không thích hắn chăm chú những cô nương kia nhưng thân là nữ nhân nàng cung đồng tình với chủ ý của hắn.

- Tiểu thê tử chẳng lẽ nàng không muốn ở lại một đêm cùng trượng phu sao?

Tưởng Lệ sau một hồi hàn huyên cũng muốn cáo lui, nhưng nghe lời mời gọi của hắn cũng khiến nàng có chút chần chừ nhưng liền nhanh chóng rời đi.
Nhìn bóng lưng nàng Trần Duyên không khỏi cười khoái trá. Phất tay, cửa tự động khép chặt, bên dưới án thư thật sự là cảnh tượng ướt át. Hai tiểu la lị đã thật sự không thể kiềm chế được dục vọng, không ngừng an ủi cho nhau.

- Hai nàng dám vui vẻ mà không có ta sao.

Trần Duyên mạnh tay đánh vào đồn bộ Lệ Lệ, đang trong lúc hứng tình cơn đau bất ngờ ập tới khiến nàng hét lớn. Ba…ba…ba từng tiếng vỗ lớn khiến kiều đồn no tròn đỏ ửng, tiểu la lị không ngừng kêu rên. Nhưng nàng lại không hề từ chối, thậm chí là cố gắng nâng cao kiều đồn để Trần Duyên dễ dàng hành hạ.

Chứng kiến tỉ tỉ trên mặt thống khổ xen giữa là tia khoái cảm khiến Liễu Liễu cũng có chút ước ao. Nàng chủ động chống hai tay xuống đất như tiểu cẩu, đẩy cao kiều đồn trên miệng không khỏi phát ra dâm ngữ.

- Phu quân, tiểu đảng phụ của chàng cũng muốn bản thân bị trừng phạt. Cầu xin chàng hãy hành hạ dâm phụ này đi.

- Hahaha đêm nay ta sẽ cho hai đảng phụ nàng được dục tiên dục tử.

Cự long giận dữ xâm nhập tiểu điền loa Liễu Liễu, từng cú nhấp hông kết hợp cùng những cái đánh mạnh khiến nàng đắm chìm trong dục vọng.

Sau một hồi đại chiến, như thường lệ nhị nữ lại phải lên tiếng cầu xin. Nhưng hắn làm sao để nữ nhân dễ dàng bỏ chạy, những lời van xin càng khiến Trần Duyên trở nên điên cuồng.

- Ah… dừng lại, tỉ muội chúng thiếp thật sự không thể nào chịu thêm được nữa…

- Nhẹ… nhẹ…

Cuối cùng sau nhiều lần van nài hắn cũng đã phóng xuất tinh hoa vào trong hạ thể nhị nữ, hưởng thụ ấm áp do hắn mang lại hai tiểu la lị ngất đi tròng vòng tay ôm ấp của hắn.

Chương 95: Tranh phong cùng Trúc Cơ tu sĩ

Mặt trời đã lên, từng tia nắng ban mai xuyên qua khe cửa đậu trên ngọc thể nữ nhân. Trên giường hai tiểu la lị ngủ li bì nhưng lại ôm hắn cứng ngắc quyết không chịu rời bỏ.

- Đại sư huynh, Lan Anh đạo hữu đã tới.

Bên ngoài, tiếng gõ cửa của Tưởng Lệ làm Trần Duyên tỉnh giấc. Nhanh chóng đánh thức hai sâu ngủ này, hắn lơn tiếng nói vọng ra.

- Sư muội mau mời Lan Anh đạo hữu tới phòng khách, ta chuẩn bị một chút liền đi ra đón tiếp.

Kiếm cớ đuổi khéo nàng Trần Duyên vỗ về nhị nữ.

- Hai tiểu thê tử của ta, trượng phu các nàng việc gấp trên thân không thể ở lại thêm nữa.

Lệ Lệ cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu, đêm qua nàng thật sự quá điên cuồng, giờ đây cả người đều rã rời. Nhưng Liễu Liễu thì đã tỉnh giấc từ bao giờ, luồn tay xuống dưới chăn bắt lấy thanh thiết nóng ngây thơ mỉm cười.

- Chàng thật sự muốn ra ngoài đó với hung khí này sao?

Trần Duyên thật sự bất đắc dĩ, đó chỉ là điều hiển nhiên ở nam nhân. Buổi sáng sinh lực tràn trề lại được nằm trong vòng tay của hai mĩ nhân đầy xuân sắc không khỏi mắc trường hợp “trên bảo dưới không nghe”. Cuối cùng hai tiểu la lị đành phải giúp hắn khiến cự long hạ hỏa.

Giúp Trần Duyên khoát lấy đạo bào, Lệ Lệ, Liễu Liễu bí mật theo cửa sau rời khỏi biệt viện.

Lấy lại tinh thần sảng khoái hắn nhanh chân đi tới chính sảnh, nơi đó Tưởng Lệ cùng Lan Anh an vị trên mộc tọa lặng im như tờ. Chưa bước chân vào cửa hắn liền cảm nhận được không khí lạnh lẽo bên trong.

- Không lẽ bên trong có việc chẳng lành.

Hắn đoán không sai, Tưởng Lệ ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lan Anh không khác gì kẻ địch. Còn mĩ nhân kiều diễm kia thì chỉ điều đà, thân ngọc lười biếng không xương nằm trên bàn nhỏ như mươn chọc giận băng hàn mĩ nữ.

- Ah Trần đạo hữu không ngờ lại để tiểu nữ chờ đợi lâu tới vậy.

Trông thấy Trần Duyên bước vào Lan Anh kinh hỉ, đồi gò bồng đảo nhấp nhô khi nàng đứng bật dậy.

- Hà hà mong đạo hữu thứ lỗi, ta còn sự việc trên thân không thể không làm.

- Không lẽ đạo hữu không thể bớt chút thời gian cho tiểu nữ sao?

Lan Anh không khác gì nữ nhân đứng trước nam nhân trong mộng của mình. Vẻ ủy khuất của nàng khẳng định sẽ khiến không ít kẻ phải cuối đầu chào thua.

- Lần này ta mang trọng trách của tông môn giao phó không thể chậm trễ.

Nhưng hắn là ai chứ, Trần Duyên gặp không ít nữ nhân tuyệt sắc, đơn thuần, kiêu ngạo, lẵng lơ dù nàng có tung chiêu chí mạng cũng không khiến hắn lung lay.

Bên kia Tưởng Lệ liền nở nụ cười hiếm thấy. Nàng cũng không nghĩ rằng khi Trần Duyên chối từ Lan Anh bản thân lại vô ý thở phào nhẹ nhỏm.

- Nếu như đạo hữu thân mang trọng trách tiểu nữ cũng không làm phiền. Hay là để tiểu nữ dẫn đường, thân là thổ địa nơi đây làm sao lại để khách quý từ xa tới mày mò đường đi nước bước được.

Chính nàng cũng khá kinh ngạc, theo lời sư phụ tên Trần Duyên này chính là một gã sắc lang thật sự. Chỉ cần là mĩ nữ hắn sẽ không ngần ngại buông lời đường mật dụ dỗ thậm chí là đụng chạm những thiếu nữ chưa hề quen biết nhưng giờ đây sao lại… - Chẳng lẽ hôm nay hắn ăn chay.

Trần Duyên biết Tam Trưởng Lão cùng Lan Anh có suy nghĩ về hắn như vậy chắc chắn liền đánh trống kêu oan. “chính đệ tử của ngài dụ dỗ ta có được không?”.

Theo chân nữ nhân, hắn cùng Tưởng Lệ dạo chơi trên con phố hoa rộng lớn. Hợp Hoang Môn có lẽ là môn phái khác lạ nhất hắn từng biết. Không phải là nơi sặc mùi tiên khí, không phải nơi hẻo lánh, hoang vu, cấm tiệt người ngoài. Con phố này không khác gì một con đường phồn hoa nơi phàm nhân sinh sống.

- Hai vị đạo hữu lần đầu tới đi hẵn rất kinh ngạc.

- Không sai, ta không ngờ đây lại là nơi dành cho tu sĩ tu luyện.

Trần Duyên nhìn qua có rất nhiều gian hàng, thứ gì cũng có. Từ những thứ vật dùng thường ngày của phàm nhân tới linh đơn diệu dược tất cả đều được bày bán hỗn tạp.

- Chúng đệ tử nơi đây tất cả đều là song tu tu sĩ, cốt lấy hoang hợp chống đỡ tu vi. Sống trong chốn “hoa thơm cỏ ngọt” này lợi ích hơn rất nhiều khi so với tiềm tu buồn chán.

- Đạo hữu nói không sai.

Trần Duyên gật đầu nghiền ngẫm.

- Hay là đạo hữu ở lại nơi đây cùng chúng đệ tử như lan như ngọc ngày ngày hoan ca. Tiểu nữ khẳng định các nàng không mấy ai có khả năng chống lại mị lực của đạo hữu.

Nàng lã lơi mời gọi trong khi Tưởng Lệ phía sau đã thật sự nổi khí.

- Hahaha cảm tạ hảo ý của đạo hữu nhưng ta thật sự không có phúc phần đón nhận.

Trần Duyên thật sự rất muốn ở lại một thời gian, để làm gì thì không cần nhất thiết phải nói ra. Nhưng hủ dấm chua phía sau luôn dùng ánh mắt đề phòng nhìn Lan Anh, thậm chí thỉnh thoảng cũng ném cho hắn cái nhìn uy hiếp khiến Trần Duyên không khác gì chính nhân quân tử, mắt không dám tự tiện nhìn quanh.
Cuối con đường, sừng sững nơi đây là biệt phủ to lớn. Bên ngoài nếu tinh mắt đều thấy có rất nhiều kẻ lẳng lặng theo dõi, kẻ sống trong đây hẳn không phải tầm thường.

- Nơi đây là biệt phủ của Tam Trưởng Lão, sư phụ của tiểu nữ.

Từng hàng cây nối dài bao phủ xung quanh ôm ấp lấy khối kiến trúc bên trong. Thân là tu sĩ mộc hệ chỉ cần đứng ngoài đây Trần Duyên liền cảm nhận được mộc linh khí nồng nặc, bên trong hẳn có không ít kì hoa dị thảo.

- Mời vào.

Nàng đưa tay ý mời Trần Duyên.

- Lan sư muội, đã lâu không gặp mặt.

Từ bên trong biệt viện, thiếu niên trực khoảng hơn hai mươi, đôi mắt tinh mục cùng khuôn mặt góc cạnh dễ dàng thu hút ánh nhìn. Hắn cố tình lại gần không ngừng tươi cười bắt chuyện cùng nàng.

- Lan Anh bái kiến Thanh sư thúc.

- Kìa kìa không cần phải cứng nhắc như vậy, sư huynh chỉ mới vừa đột phá Trúc Cơ. Ta khẳng định sư muội không lâu nữa cũng sẽ bước thêm một bước trở thành Trúc Cơ tu sĩ.

Thanh Thiên chính là thiên tài mới nổi trong Hợp Hoang Môn, trước đây hắn chỉ là kẻ không có gì nổi bật. Nhưng gần đây đột nhiên tốc độ tu luyện tăng vọt, không đầy ba mươi đã đột phá Trúc Cơ thành công. Trở thành tiền lệ mấy ngàn năm qua của môn phái.

- Tên này là…

Hắn dùng ánh mắt bất thiện nhìn qua Trần Duyên, thật ra ba người đã lọt vào trong thần thức của hắn từ sớm. Nhưng muốn làm ra vẻ tình cờ Thanh Thiên đợi cho bọn họ đi vào bản thân mới vội bước ra hòng gặp mặt.

- Tiểu tử Trần Duyên ra mắt Thanh tiền bối.

- Hừ, ta giờ đây đã là trưởng lão Hợp Hoang Môn, ngươi gọi phải gọi ta là Bát Trưởng Lão mới phải đạo.

Dứt lời áp lực từ người hắn đè nặng Trần Duyên cùng Tưởng Lệ.

- Ahhhhhhh.

Nàng không thể nào chịu được áp lực từ tu sĩ Trúc Cơ mang tới, ngọc thể ngay tức khắc ngã quỵ xuống đất, trên mạng che mặt đã xuất hiện những tia máu thấm đẫm.

- Bát Trưởng lão, hai vị đạo hữu này không phải là đệ tử của Hợp Hoang Môn ta nên…

Lan Anh thấy sự việc đã đi quá xa liền vội vàng ngăn cản, nếu như hai kẻ này có mệnh hệ nào thì mạng của một tên tu sĩ Trúc Cơ kì cũng không thể nào bù đắp. Nhưng nữ nhân mĩ lệ bỗng nhiên im bặt, không phải nàng khiếp sợ trước thực lực của Thanh Thiên mà là của thanh niên phía trước.

Ngay tức khắc áp lực liền bị đập tan, Trần Duyên sắc mặt tĩnh lặng như mặt hồ. Người ngoài nhìn vào không thể nào nhìn ra nóng lạnh. Nhưng sự yên tĩnh chính là báo hiệu rõ ràng nhất của cơn bão khủng khiếp sắp ập tới.

Xung quanh hàng trăm tu sĩ không khỏi chú ý, Thanh Thiên lúc đầu cao ngạo cũng dần thu lại. Hắn biết được kẻ nào đã ngăn chặn áp lực của bản thân, không ai khác chính là tiểu tử kia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau