KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Khống trùng trận pháp

Đưa nữ nhân nũng nịu vào trong tiểu phương thế giới, Trần Duyên nhanh chóng rời đi tử địa này.

Sau nhiều ngày đường cuối cùng cũng đã trở lại Phong Ma Sơn. Hơn một năm lưu lạc cũng khiến tích trữ trong người không ít, nhưng đó lại khiến hắn đau đầu.

Thứ trong người Trần Duyên lúc này chính là tài liệu của yêu thú cấp hai, nếu như đưa ra tông môn đổi lấy điểm công hiến khác nào gián tiếp hiển lộ thực lực bản thân. Một tu sĩ Luyện Khí kì có thực lực diệt sát yêu thú cấp hai khẳng định sẽ gây ra chấn động không nhỏ, thậm chí còn kinh động các môn phái khác. Hắn không muốn chết trẻ, do đó chỉ còn nước chôn giấu mà thôi.

Đại môn trở lại vẻ yên ắng thường ngày, đại điển tông môn đã qua lão đệ tử thì trực tiếp gia nhập chiến trường, tân đệ tử thì sốt sắng tìm kiếm tài nguyên tu luyện. Lần thay máu này đủ để Phong Ma Sơn trở nên bớt u buồn, sinh khí dần hồi phục.

Hai đoàn đệ tử canh gác trước đại môn trông thấy kẻ đi tới liền tiến lại gần. Nhận ra không phải y bào của tông môn hắn vừa định lên tiếng buôn lời dọa nạt thì thanh niên ngẩn mặt lên. Những lời định nói ra ngay lập tức bị hắn nuốt ngược trở lại.

- Đại…bái kiến đại sư huynh.

Hắn đệ tử hét lớn, cúi người thật sâu.

- Bái kiến đại sự huynh.

Chúng đệ tử phía sau đồng thanh, Trần Duyên lúc này nhân khí đã lên tới đỉnh điểm. Trận chiến lần trước ở đại điển tông môn đã để lại phong thanh không nhỏ.

Trừ Ma Kiếm Sơn của tông chủ, chín đại sơn còn lại hầu như không ai dám phản bác Trần Duyên chính là kẻ mạnh nhất trong số các đệ tử chân truyền thậm chí bọn chúng còn truyền tai nhau “nếu tiền bối Trúc Cơ kì không ra mặt thì khó có ai ngăn chặn được hắn”. Điều đó vô hình trung biến hắn trở thành tồn tại tương đối đặc thù trong Ma Kiếm Tông.

- Sư đệ, trong lúc ta rời đi tình hình thú triều có diễn biến đặc biệt nào không?

Trần Duyên thờ ơ không hề có chút hứng thú với những thứ danh lợi này. Nếu không phải vì mặt mũi sư phụ hắn còn định nhắm mắt cho qua rồi mới âm thầm diệt sát bọn đệ tử Ma Huyết Tông nhốn nháo kia.

- Bẩm đại sư huynh, nhờ công các tiền bối hiện nay thú triều đã được kiểm soát. Mặc dù không biết khi nào kết thúc nhưng không còn tổn thất nhân mạng thảm thiết như trước nữa.

Trần Duyên gật đầu, thảo nào hơn một năm qua không có bất kì tín hiệu từ tông môn thì ra tu sĩ Trúc Cơ kì đã xuất động. Đối với đệ tử Luyện Khí kì là tin vui nhưng lại chẳng hay ho gì đối với tông môn, kinh động tới nhiều tiền bối tới như vậy rõ ràng là yêu thú cấp hai đã xuất hiện.

Trước ánh mắt không giấu được vẻ sùng bái, Trần Duyên đạm bạc gật đầu bước qua đại môn. Hiện giờ dù có thể tiêu diệt yêu thú cấp hai nhưng hắn không hề tình nguyện làm mục tiêu cho càng nhiều kẻ chú ý.

Bên trong mật thất tu luyện, Chu Lão phiêu phù trên không trung. Lão nhìn xuống Trần Duyên đang vẻ nghi vấn.

- Tiểu tử, đã tới lúc ngươi thật sự trở thành kẻ chơi trùng thật sự.

- Trước tới nay ngươi không cảm thấy lũ linh trùng tấn công rất hoảng loạn sao.

Lời Chu Lão đã khiến Trần Duyên ngộ ra, mỗi lần vây công kẻ thù lũ Phệ Huyết Trùng chỉ biết điên cuồng lao tới khiến hắn tổn thất không hề nhỏ. Nhớ lại Trận chiến cùng Huyết Nha lần trước, dù phải đối đầu với kể thù thực lực thấp kém nhưng số lượng không ít Phệ Huyết Trùng bị giết.

Trước đây chúng sinh sản quá nhiều không kể xiết nên Trần Duyên không mấy để tâm nhưng giờ đã khác xưa, Phệ Huyết Trùng đã là linh trùng Ất đẵng số lượng trứng đã giảm đi đáng kể, chưa nói tới sau này nếu chúng tiếp tục mạnh lên. Nhìn thấy đàn linh trùng đã phí không ít công sức bồi dưỡng ngày càng thưa dần khiến hắn không khỏi đau lòng.

- Ngươi có được thần thức sớm hơn lão phu dự kiến, tới sớm cũng tốt. Ngày hôm nay lão phu sẽ cho tiểu tử ngươi chứng mục thực lực thật sự của khống trùng tu sĩ. Chu Lão chỉ tay lên giữa không trung, những làn khói phiêu phù dần hợp lại phỏng theo Phệ Huyết Trùng. Nhưng điều khác lạ là chúng như có linh trí mặc dù nhìn như bay tán loạn mà lại có trật tự kì lạ.

Bên dưới Chu Lão hai tay không ngừng vũ động, thần thức bao trùm vẽ lên không trung đồ án hình thù kì quái.

- PHÁ.

Lão hét lớn. Như hai tia chớp cặp Phệ Huyết Trùng hai màu trắng đen lưỡng cực lao tới đánh lên người khiến Trần Duyên không kịp trở tay. Tưởng rằng bản thân bị trúng chiêu nhưng sự thật lại khác biệt. Sờ ngực áo, nếu như bọn chúng không phải sương khói khẳng định hắn đã lành ít dữ nhiều.

Không ngờ chỉ hai đầu Phệ Huyết Trùng nhưng lực phá hoại đã khó mà tin nổi, ít nhất cũng ngang với một đấm toàn lực của hắn. Nên nhớ rằng Trần Duyên đã có thực lực Luyện Khí viên mãn mà chỉ hai đầu linh trùng Ất đẵng mà đã…

- Hahaha tiểu tử ngươi không cần phỏng đoán, lão phu đã không mô phỏng đúng theo Phệ Huyết Trùng. Chỉ có điều uy lực còn phải tùy theo kẻ khống chế.

- Chu Lão, những thứ vừa không lẽ là trận pháp.

Trần Duyên không kiềm được hỏi, ở Ma Kiếm Tông hắn đã thấy rất nhiều trận pháp nhưng chủ yếu chỉ là phù trợ như ở Bình Địa Sơn hoặc phòng thủ trận pháp như độc trận của Thiên Độc Sơn. Đây là lần đầu hắn chứng kiến thứ trận pháp khống chế linh trùng huyền diệu này.

- Chào mừng tiểu tử ngươi bước chân vào đại môn luyện trùng.

Chu Lão mỉm cười, nhất chỉ phóng ra luồn sáng kì lạ trực chỉ não hải Trần Duyên. Thái Cực Lưỡng Nghi trận, trận pháp biến ảo khôn lường, dùng hai thực thể tương đồng làm chủ thể, đồng thời đem âm dương chân khí được dẫn dắt từ pháp trận thâm nhập thực thể uy lực khó lường.

Từng từng dòng thông tin được hắn không ngừng tiêu hóa.

- Thái Cực Lưỡng Nghi trận. Song thủ nhẹ nhàng vẽ lên không trung bát quái đồ, dù có thông thạo Nhất Tâm Nhị Dụng nhưng pháp trận này quả không dễ dàng. Ngày qua ngày, hắn như thiền sư nhập tịch. Trừ tu luyện (song tu mà nói như thiền sư) Trần Duyên không ngại tổn hao công sức khống chế pháp trận. Dùng chân khí làm mực, thần thức làm bút khống chế cả hai phải thật cân bằng nếu không tất cả công lao đều tan thành bọt nước.

Cuối cùng hắn cũng đã thành công hoàn thành trận pháp đầu tiên trong đời, mặc dù có chút xiêu vẹo nhưng đây đã là công sức suốt nhiều tháng qua. Không kiềm được hưng phấn, Trần Duyên kêu gọi cặp Lục Đường Lang.

Hắn đã cân nhắc rất nhiều, chỉ có song đường lang này là thích hợp nhất. Bọn chúng không chỉ có nhiều điểm tương đồng mà đặc biệt là được hắn bồi dưỡng từ trong trứng nên rất ăn ý trong chiến đấu.

Vận chân khí hướng pháp trận đánh tới, hai tia hắc bạch lưỡng khí dù yếu ớt nhưng cũng đủ để Trần Duyên nhận ra. Bên kia Song Đường Lang cũng cảm nhận điều khác thường, trong người tràn đầy sức lực.

Dưới không chế của Trần Duyên ngay tức khắc cự thạch trước mặt liền bị dày xéo. Nhát chém nhanh tới mức hắn không kịp nhìn thấy, bề mặt phiến đá sáng bóng như gương đủ để biết uy lực của công kích vừa rồi.

Không giấu được vẻ cuồng hỉ, Trần Duyên ngồi bệt xuống đất.

- Quá hao tốn chân khí, ngay cả thần thức của ta cũng bị suy kiệt.

Trần Duyên lẫm bẫm rồi thiếp đi.

- Tiểu tử chổ này người dùng quá nhiều chân khí rồi, đằng kia thì lại không đủ. Ngươi không có mắt sao, chổ mập nơi ốm thế này làm sao trận pháp phát huy hết uy lực.

Một ngày như mọi ngày, Chu Lão phiêu phù xung quanh không khỏi gào hét. Đã một năm từ khi hắn họa thành công Thái Cực Lưỡng Nghi Trận, nhưng điều đó không làm Chu Lão hài lòng. Hàng trăm, hàng vạn lần chính Trần Duyên cũng không khỏi nhớ hết, dù ngũ quan bị che đi hắn cũng dễ dàng họa ra được.

- Hừ coi như tiểu tử ngươi đã bước đầu nắm vững pháp trận căn bản này, còn phải rèn luyện nhiều.

- Mới chỉ bước đầu.

Trần Duyên không khỏi gào hét không tin trên đời này tồn tại kẻ họa sống động hơn hắn.

- Đương nhiên, Họa Trận Sư không chỉ là họa có đẹp mắt hay không mà ngươi phải hiểu rõ bản chất thật sự của trận pháp.

- Hiểu rõ???

Hắn không khỏi nghi vấn.

- Nói đúng hơn là Hồn Trận. Nhưng mà đối với tiểu tử ngươi vẫn còn quá sớm, không có trăm năm lăn lộn thì không cần phải mơ tưởng.

Lại một lần nữa Chu Lão hừ lạnh quay lưng bỏ đi.

Bất đắc dĩ Trần Duyên chỉ còn cách không ngừng họa trận pháp hi vọng sớm ngày tìm ra thứ Hồn Trận mà Chu Lão nhắc tới.

Chương 87: 18+

Sau mấy ngày đêm cuối cùng hắn cũng đành buông thả, hiện nay tu luyện đã bước tới giai đoạn thắt cổ chai dù có cưỡng ép cũng không mang lại lợi ích gì. Ra ngoài lịch luyện biết đâu dựa vào chiến đấu mà cảm ngộ được tia chân ý mà đột phá.

Nghĩ là làm, vừa đứng lên trùng hợp là Trần Duyên cảm nhận được có người xâm nhập phòng hộ trận pháp. Nhưng kẻ này có vẻ như cố ý để hắn phát hiện, hiên ngang đi vào.

Mở ra thạch môn thu hồi ảo trận, hắn muốn tận mắt chứng kiến kẻ nào lại cả gan không ý tứ phạm vào điều kiên kị của tu sĩ này.

Trong làn sương thân hình nữ uyển chuyển bước từng bước nhẹ nhàng tới gần. Mĩ mục lạnh băng không chút cảm xúc, thanh bào thướt tha ôm chặt lấy đôi ngọc thố dài miên man đủ làm nam nhân phải ngày đêm mong nhớ.

- Bái kiến đại sư huynh.

Thiếu nữ mãnh khãnh hơi nghiêng người.

- Thì ra là Tưởng sư muội. Chẳng lẽ sư muội lại dùng kế sách này vì chỉ muốn gặp mặt ta sao.

Nữ nhân kia không ai ngoài Tưởng Lệ, kẻ đứng đầu trong kì tuyển nhận đệ tử lần trước, cũng chính là nữ nhân mà hắn nhắm tới.

Không để tên sư huynh vô sĩ này tiếp tục mơ tưởng, nàng cất giọng lạnh như băng.

- Đã nhiều tháng qua tông môn đã gửi đi ba lần truyền tin phù nhưng không thấy Trần sư huynh hồi đáp, sợ rằng ngươi gặp chuyện chẳng lành muội được tông môn bàn giao tới đây.

- Nhưng có vẻ Trần sư huynh không hề có điều gì bất ổn.

Nghe tới đây không khỏi khiến Trần Duyên chột dạ, gần đây động phủ gần như phong bế. Hắn muốn toàn tâm toàn ý họa pháp trận không muốn kẻ khác làm phiền.

Nhìn bên ngoài cửa động đúng là có ba tấm truyền tin phù dán chặt bên ngoài, thì ra tông môn muốn hắn “đi sứ”. Điều này cũng không có gì bất ngờ, giữa các tông môn luôn có mối quan hệ vi diệu, lệ thuộc, giao hảo, đồng minh, kẻ thù… việc cử ra đệ tử giao lưu cũng chỉ là muốn thâm dò đối thủ hay thể hiện thiện chí.

Không ngờ lần này Trần Duyên lại được tông môn ban lệnh đồng hành cùng Tưởng Lệ. Mục tiêu hướng tới không đâu khác chính là Hợp Hoang Môn. Nhắc tới đây kí ức với chúng nữ lại ào ạt tràn về nhất là cặp song sinh tỉ muội Lệ Lệ, Liễu Liễu không khỏi khiến hắn mong chờ.

- E hèm.

Mãi lo suy tư Trần Duyên quên đi sự tồn tại mĩ nhân trước mặt khiến nàng không thể không khó chịu.

- Ahaha đa tạ Tưởng sư muội đã tới báo tin. Giờ thìn ngày mai sẽ xuất hành. Từ đây tới Hợp Hoang Môn không xa chúng ta cứ thong thả mà lịch lãm.

Nàng không phản bác quay người rời đi.

- Hợp Hoang Môn sao.

Trần Duyên mỉm cười nghiền ngẫm, hắn không tin trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng này tông môn chỉ đơn thuần cử hắn giao hảo.

- Dù sao ta cũng nên nắm một chút tình hình. Trở lại động phủ, ai biết rõ hang thỏ hơn thỏ nữa chứ. Ôm mẫu nữ Linh Diệu, Linh Diệp vào lòng.

- Hai nàng mau nói cho tướng công biết tình hình của Hợp Hoang Môn giờ ra sao.

Được hắn chiều chuộng khiến Linh Diệp tâm tư thiếu nữ nổi dậy, nàng ôm thật chặt, hít thật sâu mùi hương từ người hắn như thể hưởng thụ. Mĩ phụ kế bên cũng nũng nịu không rời dùng đôi gò bồng đảo cao vút đè ép tay hắn.

- Chúng thiếp không nói cho chàng biết đâu.

- Vậy hai nàng muốn ta làm gì đây?

Trần Duyên nở nụ cười dâm tà, hắn làm sao không biết ý nghĩ của hai nàng nhưng làm bộ ngây thơ hỏi ngược.

- Hay là để bản công tử khiến hai đãng phụ của ta phải thành thật khai báo.

Dứt lời hắn như mãnh thú động tình lao vào bầy cừu đáng thương. Có điều diễn biến lại không đúng kịch bản, cừu non không những không hoảng sợ mà cao hứng lao vào vòng chiến.

- Ah…ah chàng còn không mau lại đây, bên trong mẹ con thiếp đang rất trống rỗng khó chịu.

Thiếu nữ như đồng tình, nàng không ngừng đưa ngón tay ra vào hạ thể của mẫu thân, tay còn lại cũng chỉ có thể tự an ủi mình, ánh mắt nhìn hắn không khỏi van nài.

- Hahaha Tiểu Diệp nương tử, nàng cũng cảm thấy khó chịu nữa sao?

- Tướng công thiếp muốn chàng, dù nằm mơ mẹ con thiếp cũng muốn được chàng ban ơn mưa móc. Thiếu nữ đã nói không ra hơi, bên dưới hạ thể đã không ngừng ướt át. Nhưng Trần Duyên sao có thể cho hai dâm nữ này được toại nguyện.

Hắn nở nụ cười xấu xa bước tới trước mắt Linh Diệu, cự long sừng sững không ngừng cạy môi nàng.

- Đãng phụ còn không nhanh giúp tướng công chăm sóc mệnh căn, nàng không thấy tiểu nữ của nàng đang sốt ruột chờ đợi sao?

Mĩ phụ gương mặt phớt hồng đánh mắt qua nhi nữ, Linh Diệp có vẻ như không thể nào thỏa mãn với một ngón tay, nàng không khỏi dùng ánh mắt tội nghiệp cổ vũ mẫu thân.

- Hahaha nàng nghe lời như vậy mới là đãng phụ dâm đãng nhất của Trần Duyên ta.

Linh Diệu được hắn cổ vủ càng không khỏi ra sức, miệng ngọc không ngừng chăm sóc cự long. Hương vị quen thuộc khiến nàng không kiềm được mà phúng xuất.

- Tiểu Diệp, mẫu thân hư của nàng dám không nghe tướng công mà sung sướng một mình, còn không nhanh trừng phạt.

Thiếu nữ phía sau đang không ngừng chơi đùa hạ thể mẫu thân thì bị nàng phúng xuất khắp người. Được Trần Duyên khích lệ nàng liền dùng chiếc lưỡi đinh hương thay ngón tay mà không ngừng xâm nhập.

Phía trước có Trần Duyên, hạ thể thì bị nữ nhi không ngừng chơi đùa cuối cũng mĩ phụ cũng mở miệng van nài.

- Ah… tướng công, thiếp không thể chịu được nữa, thiếp muốn cự long của chàng lấp đầy tiểu…

Chứng kiến đãng phụ đã thấm đẫm nước mắt Trần Duyên biết bản thân đã hơi quá đà mà không cảm nhận tâm tư của nàng. Rút ra cự long từ miệng nàng, hắn vỗ nhẹ đầu Linh Diệp, hiểu chuyện thiếu nữ lùi lại muốn nhường nam nhân cho mẫu thân thì chính nàng cũng không thể chạy thoát.

Một tay vỗ mạnh lên đồn bộ căng tròn khiến mĩ phụ không khỏi rên rĩ. Đỡ hai chân ngọc của nàng lên vai cự long từ từ xâm nhấp tiểu điền loa. Cảm giác bị hắn điền đầy khiến nàng ngay lập tức phóng xuất. Nhưng dục vọng bị Trần Duyên châm ngòi lại không hề giảm, nàng điên cuồng đẩy hông khiến cự long dập mạnh vào hoa tâm liên hồi.

Tay kia Trần sắc lang cũng không hề rỗi rãi, hắn ôm chặt eo thon Linh Diệp trao nàng nụ hôn thật sâu. Thiếu nữ đáng thương bị Trần Duyên nghiêm lệnh không được để bản thân ngừng an ủi hạ thể, nàng vừa cùng lưỡi của hắn chơi trò đuổi bắt, bên dưới tay ngọc không ngừng ra vào hạ thể chính mình, nếu không phải Trần Duyên ôm chặt lấy eo thì tiểu mĩ phụ đã không thể trụ vững.

- Ah…ah sướng… sướng quá, chàng chơi thiếp sướng muốn chết. Thiếp muốn phúng… phúng xuất.

Mĩ phụ gào hét điên cuồng, hạ thể bị Trần Duyên ra vào tới mức tê dại.

Biết nàng đã không thể tái chiến hắn liền đẩy ngã nữ nhân đang điên cuồng rên rĩ trong tay. Cơ thể mềm mại như rắn nước của thiếu nữ khiến Trần Duyên xoa nắn không muốn rời tay.

Nhìn thấy mĩ nhân hạ thân đã ước đẵm tự lúc nào Trần Duyên cũng không đánh lòng để nàng chịu dằn vặt. Ngay lập tức ngón tay mãnh khãnh kia được thay thế bằng cự long thô to khiến nàng không kịp phòng bị mà dâm đãng rên rĩ.

Điều hắn không ngờ là nữ nhân ngày thường như cừu ngoan được hắn không ngừng dạy dỗ mà giờ đây dám chống lại. Nàng trở người chiếm thế chủ động, tiểu điên loa tham lam không ngừng phun ra nuốt vào cự long sau từng nhịp nhún nhảy.

Chuyện gì đến cũng phải đến. Cuối cùng cũng không bị “cháy” kịch bản, nhị nữ đều đổ gục. Thậm chí phải cầu cứu hảo tỉ muội Hạ Thảo mới mong chế ngự được ngựa giống như hắn. Tinh hoa cuối cùng cũng được Trần Duyên lần lượt phún xuất vào hạ thể ba nàng, hắn như vị chúa tể nhìn xuống nữ nhân của mình xích lõa van xin.

Chương 88: Hợp Hoang Môn tin tức

Xiết chặt hai nữ nhân da thịt non mềm vào trong lòng ngực, Trần Duyên khoái trá chiêm ngưỡng Linh Diệp nhảy múa. Những đường cong quyến rũ, chiếc eo mềm dẻo như tiểu xà kết hợp đồn bộ vễn cao cùng cặp bạch thố no tròn khiến hắn không thể rời mắt. Nhưng làm Trần Duyên không khỏi hưng phấn là mĩ nhân chỉ khoát lên người lớp vải mỏng manh để thấy được giữa hai chân của nàng tinh hoa của hắn bắn vào khi nãy đang rĩ ra.

Không quên chính sự Trần Duyên nhẹ nhàng xoa hạ thể đã sưng đỏ của Linh Diệu. Mĩ phụ cơn đau được xoa dịu không tự chủ mà rên nhẹ, nhận thấy hắn đang chằm chằm nhìn ngắm khiến nàng mừng rỡ xen kẻ chút ngượng ngùng.

- Đãng phụ của ta, có phải tới lúc nàng khai toàn bộ sự thật phải không?

Bỗng nhiên hắn hơi mạnh tay khiến nàng không ngờ tới ánh mắt kiều mị giận dỗi.

- Hừ tướng công chỉ biết bắt nạt thiếp, thường ngày đãng phụ này có bao giờ dám trái ý sắc lang chàng.

Đãng phụ không khỏi dâm ý khởi hiện, dù thương thế chưa lành nhưng khiến hắn mê say là điều khiến nàng vui sướng nhất. Bị nữ nhân trêu chọc cự long có dấu hiệu phục hồi sinh khí, Hạ Thảo trở người biết chủ nhân đang bàn chuyện hệ trọng liền ngoan ngoãn chăm sóc cự long làm Trần Duyên khoan khoái.

- Hiện nay Hợp Hoang Môn tuy bề… bề ngoài ngày càng lớn mạnh nhưng bên trong luôn đấu đá không… ngừng.

Nàng phải dùng hết sức lực mới nói hết câu, tất cả là do tên sắc lang Trần Duyên kia không muốn để yên cho nàng. Hắn vừa nghe mĩ phụ kể lại vừa không ngừng chơi đùa đại bạch thỏ.

- Hử là nội chiến sao?

- Không sai là nội chiến giữa thế lực ban chủ cùng Thái Thượng Trưởng Lão.

Trong môn phái kiên kị nhất là đồng môn tương tàn, nếu như không giải quyết thích hợp rất có khả năng môn phái tự động phân hóa thậm chí là tự thân hủy diệt.

- Mọi chuyện bắt đầu cách đây ngàn năm, khi tông chủ bây giờ chỉ là một tiểu đệ tử. Lúc đó Hợp Hoang Môn chính là thiên đường cho nam tu, có khi một tên đồng thời chiếm giữ mười thậm chí còn nhiều hơn đỉnh lô nếu như hắn có thể. Công pháp lấy âm bổ dương đã sát hại không biết bao nhiêu vị tiền bối phải ngã xuống khi cơ thể bị chính nam nhân mình rút kiệt. Kể tới đây nàng liền nghiến răng đủ để hiểu trước kia Hợp Hoang Môn không phải thứ tốt lành gì.

- Nhưng mọi thứ đã thay đổi, môn chủ một lần thất lạc gặp được cơ duyên cực lớn.

- Chẳng lẽ là một thứ công pháp cực kì lợi hại??

Trần Duyên phỏng đoán, nếu như không phải hắn cũng không nghĩ ra thứ có thể làm cho nữ đệ tử trong Hợp Hoang Môn đủ sức đứng lên chóng lại bọn nam tu t*ng trùng lên não kia (ừ thì cũng chung một giuộc mà ^-^).

- Đúng như tướng công suy đoán, môn chủ tìm ra một thứ công pháp kì lạ, đó chính là Bách Hạc Chầu Phượng Công. Là công pháp song tu chỉ dành cho nữ nhân. Với công pháp này hiện nay tất cả nữ tiền bối Trúc Cơ kì trở lên trong tông môn đều là đỉnh lô của môn chủ.

- Là thật sao?
Hắn không khỏi kinh hãi, dù Hợp Hoang Môn không thể so sánh cùng Ma Kiếm Tông nhưng ngàn năm bồi dưỡng tu sĩ Trúc Cơ khẳng định không hề ít.

- Chẳng lẽ những lão bất tử kia không ngăn cản nàng ta lại sao?

- Làm sao mấy lão bất tử đó không muốn, thậm chí là không khỏi thèm khát ngọc thể của nàng nhưng tới khi mấy lão nhận ra thì môn chủ đã đột phá trở thành một trong những tu sĩ Kim Đan hiếm hoi của môn phái suốt nhiều ngàn năm qua.

Mĩ phụ kể lại không giấu được vẻ tự đắc như thể kẻ đó chính là nàng.

Giờ đây Trần Duyên đã hiểu rõ, không phải tông môn muốn hắn đi giao hảo với Hợp Hoang Môn mà là tỏ rõ lập trường nâng đỡ một trong hai thế lực trở thành chủ nhân của môn phái thật sự.

Sáng ngày hôm sau Trần Duyên liền quyết định xuất hành, dù tam nữ muốn đi theo nhưng hắn lấy cớ là để các nàng ở lại bồi dưỡng linh thảo. Nhưng thật ra lần này đi vào lãnh địa của môn phái khác khẳng định không thể tùy ý làm bậy.

Dù hắn cố tình tới điểm hẹn từ rất sớm nhưng trước đại môn nữ nhân lạnh lùng đã ở đó từ bao giờ.

- Hahaha ta cho rằng bản thân đã xuất hành không trễ, không không ngờ Tưởng sư muội đã tới trước một bước.

- Không có gì chỉ là ta muốn đại sư huynh phải phí công chờ đợi thôi.

Giọng nói của nàng lạnh băng không lộ ra chút gì cảm xúc, biết tính cách của nữ nhân này khó lòng thay đổi một sớm một chiều Trần Duyên quyết định không nói lời nào mà nhanh chóng lên đường.

Từ Ma Kiếm Tông nếu nhanh chân thì cũng mất không mười ngày thì cũng nữa tháng mới tới được Hợp Hoang Môn. Cả hai tuy nói là đồng hành nhưng vô cùng kiệm lời, Tưởng Lệ chỉ nhất quyết theo phía sau hắn.

Chương 89: Mĩ hồ, đại ngư

Ngày đi đêm nghĩ, cảnh vật xung quanh không khỏi khiến Trần Duyên phải tán thán.

- Đúng là non nước hữu tình, nơi đây khác xa so với Ma Kiếm Tông ta bốn bề bạt ngàn rừng rậm.

Trần Duyên ngã trên chiếc thuyền nhỏ đang lướt nhẹ trên mặt hồ, bên cạnh Tưởng Lệ dùng tay ngọc rẽ nước, đứng trước mĩ cảnh khiến nàng vô tình tản mát tia hương vị thiếu nữ.

Đã cùng đi hơn mười ngày đường dù xa lạ mấy cũng phải quen thuộc, nhưng Tưởng Lệ lại như không chút để tâm. Ngoài trừ những lúc cần thiết thì nữ nhân lặng im như tờ.

Lúc đêm xuống nàng luôn cách xa hắn ít nhất ba trượng, thậm chí là lấy ra pháp trận bày bố xung quanh lều ngủ của mình, đồng thời không quên ném cho hắn ánh mắt không hề ẩn ý “đây là địa phận của ta không được bước tới dù chỉ một bước”.

- Hử???

Thả hồn theo dòng nước, đột nhiên Trần Duyên phát hiện ra có thứ gì đó kì lạ đang lao tới. Mặc dù động tĩnh rất nhỏ gần như không thể nhận ra nhưng kẻ có thần thức như hắn liền dễ dàng cảm nhận được.

- Đi thôi.

Ngay tức khắc Trần Duyên chộp lấy vai Tưởng Lệ, phóng người lên cao. Trong lúc nàng không khỏi bàn hoàn một phần vì không hiểu chuyện gì xảy ra, một phần vì lần đầu có nam nhân chạm vào người mình thì bên dưới, mộc thuyền mà nàng cùng hắn đang thưởng nguyệt đã bị thứ gì đó đụng tan nát.

Đặt chân xuống mảnh vỡ vụn từ mộc thuyền, Tưởng Lệ sắc mặt có chút âm trầm. Hắc ngư to lớn đang không ngừng bơi vòng quanh như muốn chặn đường tẩu thoát của nàng.

- Đại sư huynh chúng ta đang ở trong địa phận của súc sinh này, rất khó trở mình. Không biết sư huynh có cao kiến gì?

Nàng thường ngày thờ ơ không có nghĩa là cao ngạo ngu ngốc. Cảm giác yêu thú trước mắt có thực lực không hề thua kém mà bản thân lại đang trong tình thế bất lợi, chỉ có thể cùng Trần Duyên liên thủ mới mong nhẹ nhàng rời khỏi nơi đây.

Nhưng hắn lại lần nữa khiến nàng ngỡ ngàng.

- Uhm sư muội suy tính rất chu toàn, nhưng ta hiện tại không có hứng thú.

Nói rồi hắn chỉ tay vào đại ngư. - Trong vòng hai canh giờ ta muốn sư muội phải diệt sát súc sinh đó.

Tưởng Lệ mắt ngọc trừng lớn, dù nàng có là thiên tài, chỉ trong một năm được tông môn bồi dưỡng đã đột phá hai tiểu cấp trở thành tu sĩ Luyện Khí tầng sáu. Thậm chí là nữa bước tiến vào Luyện Khí hậu kì tu sĩ, nhưng đại ngư kia lại là yêu thú Giáp đẵng, thực lực không kém tu sĩ hậu kì hàng thật giá thật. Trong tình huống bất lợi này rất có khả nàng bản thân liền trọng thương thậm chí là bỏ mạng.

- Sư muội nghĩ ta đang đùa giỡn sao?

- Chắc Tưởng sư muội cũng rõ ràng không phải tự nhiên một tân đệ tử như ngươi lại có thể cùng ta đồng hành rời đi khỏi tông môn xa tới vậy.

Nàng làm sao không rõ ràng, chấp sự đã thông báo từ trước. Lần này xuất hành nhiệm vụ duy nhất chính là lịch lãm, chính nhờ thông tin Trần Duyên quay về mới khiến tông môn làm ra quyết định này. Nếu không khẳng định bản thân chỉ có thể lập đội xâm nhập Ma Kiếm Lâm.

Nhưng bản tính lạnh lùng cô độc không kiếm được một hảo hữu đồng thời nàng lại rất bài xích nơi đông người. Mời một tu sĩ Trúc Cơ kì xuất hành không khác gì lên trời, khi Trần Duyên quay về không khác gì cộng rơm cứu mạng, chính nàng đã đề xuất cùng hắn đồng hành.

Cắn môi đỏ mọng, Tưởng Lệ không khỏi tức giận trừng mắt. Nhưng không thể khiến tên nam nhân vô sĩ kia thay đổi chủ ý, nàng chỉ còn cách xông lên quyết chiến.

Dây leo nhỏ nhắn từ tay áo đánh lên mặt nước, không ngờ chỉ một nhánh thô dài thế kia lại khiến mặt hồ như nổ tung. Từng gợn nước đánh vào bờ không khác gì sóng lớn.
Hơn mười căn dây leo không ngừng đánh tới tạo ra động tĩnh không nhỏ. Nhưng đại ngư không khác gì con lươn trơn trượt, trước khi nàng ra tay liền nhanh chóng lặn sâu dưới lòng hồ khiến những chiêu thức kia không còn tác dụng.

Đặt chân trên miếng gỗ, Tưởng Lệ đã mất dấu đại ngư nhưng nàng không tin súc sinh kia lại dễ dàng từ bỏ. Từ bên dưới cặp mất đói khát không ngừng nhìn lên chằm chằm khiến nàng rùng người.

- Sát khí.

Thân là tu sĩ, cảm nhận của nàng không thể nào chậm lụt. Nhận thấy nguy hiểm Tưởng Lệ nhanh chóng phóng người lên cao, lập tức nơi nàng vừa đứng xuất hiện hàm răng trắng hoắt đớp nát miếng gỗ không khỏi khiến kẻ khác phải lạnh người.

Liên tục là những lần nhanh chóng né đòn cùng phản công không hề có tác dụng, người ngoài nhìn lại hẵn nghĩ rằng đây là một cuộc chiến cân tài cân sức nhưng sự thật lại không phải vậy. Trên mặt hồ, từng miếng gỗ vụn đều lần lượt bị đại ngư phá nát. Nếu như trận chiến kéo dài nàng khẳng định phải bất đắc dĩ cùng súc sinh kia đại chiến trong lòng hồ. Lúc đó thì không cần phải nghĩ, mĩ nhân liền trở thành lương thực cho yêu thú.

Cách đó không xa Trần Duyên lạnh lùng đứng đó, hắn không hề có ý niệm xuất lực trong đầu. Nếu nàng quyết định cùng hắn đồng hành thì phải chuẩn bị trước những hoàn cảnh nguy hiểm, chỉ là vừa mới bước chân ra khỏi địa phận Ma Kiếm Tông. Phía trước còn những thứ gì chính hắn cũng không thể lường trước, Trần Duyên không hề muốn đem theo gánh nặng bên người.

Lại một lần nữa, đại ngư phá nát nơi nàng vừa đặt chân. Trên mặt hồ lúc này chỉ còn lại một mảnh gỗ vừa đủ một chân đứng vững. Tưởng Lệ lúc này trên người đã không ít thương thế, mặc dù nàng đã nhanh chân né tránh nhưng không thể hoàn toàn bình yên vô sự. Những chiếc răng trắng hoắc kia sắc bén không hề thua kém pháp kiếm Giáp đẵng.

Nhận thấy nữ nhân không còn đường lui, đại ngư thừa thế xông lên. Phóng người khỏi mặt nước lên cao mấy chục trượng. Há cái miệng to lớn, đen ngòm đủ nuốt chửng một thân người lao xuống chực muốn xé xác mĩ nữ.

Tưởng Lệ biết bản thân đã cùng đường, sắc mặt nàng trở nên quyết tuyệt. Như đồng thời nàng nhảy lên cao hướng đại ngư lao tới.

Ngay khi ngọc thể sắp chạm vào hàm răng sắc bén kia đại ngư đã không chờ được nữa, bên trong cái miệng như hố đen kia lại xuất hiện một bóng đen kì lạ lao ra.

- Không ngờ súc sinh này còn che giấu hậu chiêu.

Hàm răng nhỏ hơn từ bên trong khoan miệng phóng ra với tốc độ khó tin (nếu đạo hữu nào không hiểu thì search “lươn biển” trên google nha). Những chiếc răng nhỏ li ti cắn ngập vào da thịt, kéo nàng vào bên trong bộ hàm to lớn.

Trông thấy nữ nhân đã bị yêu thú nuốt gọn, Trần Duyên cau mày. Thân thể có chút động tĩnh chực muốn ra tay. Nhưng ngay lúc đó, đại ngư còn chưa kịp hả hê sau khi tóm gọn con mồi thì bỗng nhiên cơn đau như như hàng ngàn hàng vạn con kiến đang không ngừng gặm nhắm cơ thể.

Đại ngư đau đớn quằn quại thân hình to lớn không ngừng lao xuống mặt nước, bờ hồ, thân cây, cự thạch tất cả đều bị lần lượt xô đổ. Tất cả chỉ là vô nghĩa, cơn đau không ngừng trở nên dữ dội, tính mạng càng lúc càng trôi qua. Cuối cùng đại ngư bắt đầu chậm dần lại, nữa ngày quằn quại không khác gì địa ngục trần gian.

Chương 90: Đàn đại ngư (lại dụ được một em)

Thi thể nổi lềnh bềnh trên mặt nước, bên trong cơ thể lưỡi dao bén ngót xuyên qua rạch một đường thông thoáng. Nữ nhân dáng vẻ mệt mỏi cố gắng chèo chống thân thể thoát ra khỏi những đống nội tạng tanh tưởi. Vốn là người thích sạch sẽ, nàng không khỏi ghê tỡm nơi đây.

Yêu thú này quả không tầm thường, không ngờ nội tạng còn một chút thoi thóp, mặc dù rất khó nhận ra nhưng nàng cảm nhận được chúng còn đang không ngừng co bóp.

Tưởng Lệ không kịp chờ đợi mà đưa thân ngọc nhảy xuống mặt hồ nhằm tẩy đi những ô uế khó chịu này.

- Sư muội, nếu là ta sẽ ngay lập tức rời khỏi đây.

Trần Duyên ở phía xa một tay chấp sau lưng, một tay cầm một tấm gỗ ném tới.

Tưởng Lệ vẻ mặt không khỏi phẫn nộ tên Trần Duyên này không hề có phong phạm nam nhân. Vừa rồi nếu không phải bất đắc dĩ lấy ra bảo vật gia truyền làm bảo mệnh thì… nhưng tên đại sư huynh khắp người thần bí kia lại không hề ra tay như muốn nàng bỏ mạng trong bụng yêu thú.

Nàng giận dỗi quyết tâm bỏ ngoài tai lời hắn nói tiếp tục đắm mình trong dòng nước mát.

Bốn bề rung động dữ dội, nước xung quanh nàng không ngừng chuyển động thành từng dòng mạnh mẽ. Mĩ nhân cảm thấy có chuyện không ổn liền quay người muốn nhanh chóng bơi vào bờ.

Từng ánh mắt đói khát không ngừng dõi theo lần nữa khiến nàng sợ hãi, cảm giác số lượng đông đảo của chúng khiến Tưởng Lệ không khỏi nghĩ thầm.

- Không lẽ đại ngư kia không đi một mình.

Chính nàng cũng không muốn tin vào điều này, vừa rồi tuy thương thế không quá nặng là do pháp khí Giáp đẵng mà nàng nhận được trong đại điển là nội giáp nhưng chân khí dùng để thôi động pháp khí đã không còn.

Từng gợn sóng nhẹ nhàng tạo thành vòng tròn xung quanh Tưởng Lệ, ngọc thố vô tình chạm tới thân thể xù xì như là vẫy cá làm nàng gần như đã chứng thực giả định của mình.

Mĩ nhân không khỏi tuyệt vọng, ngoi lên mặt nước, nhìn thấy trường cảnh mười trượng xung quanh là hàng trăm chiếc vây cá nhô lên không ngừng rẻ nước bơi vòng quanh.

- Không lẽ ta phải ngã xuống tại đây sao?

Tưởng Lệ nghĩ thầm, nàng sinh ra đã chịu sự kì thị của gia tộc. Nếu không phải bản thân có thiên phú cao nhất trong trăm dặm thì phụ thân đã mang nàng đi làm sính lễ hay giao hảo với một thế lực nào đó nhằm không ngừng khiến gia tộc lớn mạnh.

Ngày thường luôn miệng sẽ toàn tâm phụng sự gia tộc nhưng trong thâm tâm nàng đã chán ngán khuôn mặt của những lão già chỉ biết tự vun vén cho bản thân.

Ngày qua ngày Tưởng Lệ không lúc nào khôn nghĩ tới là phải thoát li nơi này. Cuối cùng cơ hội đó cũng đã tới, đại điển thu nhận đệ tử của Ma Kiếm Tông không khác nào đưa than trong ngày đông lạnh giá.

Hay tin nàng muốn tham gia chiêu thu đại điển các trưởng lão trong gia tộc không khỏi mừng thầm. Đẩy nàng đi không khác gì có cơ hội ôm chân tông phái lớn đồng thời khiến nữ nhân này không còn tranh giành tài nguyên với con cháu của mấy lão.

Tưởng Lệ danh chính ngôn thuận lặng lẽ rời khỏi gia tộc mà không hề có bất kì kẻ nào đưa tiễn. Gia nhập tông môn chưa được bao lâu không ngờ đại nạn của nàng lại nhanh chóng ập tới.
Nghĩ tới ngọc thể sẽ bị đám súc sinh này thay nhau cáu xé làm nàng không còn đủ dung khí tiếp tục tưởng tượng. Ngay lúc nàng chực cắn lưỡi muốn tự mình nhanh chóng kết thúc sinh mạng không được ông trời chiếu cố này thì hình bóng nam nhân lại xuất hiện ngay trước mắt.

Trần Duyên thân mặc hắc bào đứng trên tấm gỗ dùng chân khí thôi động nhàn nhã lướt đi mặc cho dưới chân đâu đâu cũng là yêu thú đói khát.

Tưởng Lệ ngây người, nàng không nghĩ tên sư huynh lạnh nhạt kia không hề bỏ trốn mà lại tới nơi đây. Chẵng lẻ hắn không thấy những con đại ngư đang điên cuồng gào hét mỗi khi hắn lướt qua sao.

Nữ nhân không hề di chuyển, mãi tới khi hắn tới gần nàng không thể rời mắt khỏi hắn.

- Sư muội, ngươi lại không nghe lời ta rồi.

Trần Duyên tới trước mặt nàng, nở nụ cười, đưa tay xuống nhẹ nói ra lời trách móc. Tưởng Lệ giật người, biết bản thân trong lúc vô tình mà thất thố không khỏi khiến gương mặt băng lạnh của nàng xuất hiện tia thẹn thùng.

Cả người như thể không tự khống chế, ngọc thủ nhẹ nhàng đặt lên tay hắn. Nắm chặt lấy bàn tay non mềm, trắng trẻo Trần Duyên nhẹ nhàng bế phốc nàng lên.

Rơi vào lòng nam nhân Tưởng Lệ càng trở nên bất đắc dĩ, trong thâm tâm không ngừng tự trách tại sao bản thân lại quá dễ giải làm theo lời hắn.

Dù tình cảnh xấu hổ kia cũng không thể che giấu hiện thực, nhìn xuống hàng trăm yêu thú không hề có chút gì là từ bỏ kia, nhưng lúc này nàng lại có chút nhẹ lòng.

- Có lẽ trước khi ngã xuống ông trời muốn trả lại cho ta chút gì đó.

Tưởng Lệ nhẹ nhàng tháo xuống màng mỏng lộ ra nhân diện thật sự, điều mà nhiều năm qua dù trong gia tộc đã rất lâu rời không ai biết được.
Trần Duyên không khỏi kinh nghi, không ngờ nàng lại cho hắn thấy gương mặt thật của mình lúc này. Hắn không khỏi thầm tán thán.

- Nếu như nàng không che đi nhân diện thật thì khẳng định trong đám tiểu tử kia thật sự sẽ nổi sóng lớn.

Mắt phượng kiêu kì không chút ngần ngại nhìn hắn chăm chú, nàng như thể nuối tiếc từng khoảng khắc muốn nhớ lấy hình ảnh hắn từng chút một, hai tay nhẹ nhàng quàng cổ dán sát vào ngực hắn.

Nhìn thấy sắc đẹp coi thường chúng sinh của Tưởng Lệ làm hắn không khỏi hưng phấn, hai tay ôm chặt lấy ngọc thể vào người, nhẹ giọng thỏ thẻ.

- Nàng có chấp nhận làm đạo lữ của ta không?

- Thiếp tình nguyện.

Tưởng Lệ nhẹ giọng đáp lại, lần này nàng không cần gì phải đắn đo. Trước khi ngã xuống còn có người luôn nhớ thương làm nàng không khỏi nở nụ cười mãn nguyện.

- Hahaha Tưởng Lệ, Trần Duyên ta sẽ chứng minh cho nàng biết quyết định ngày hôm nay là sáng suốt biết dường nào.

Trần Duyên không kiềm được kinh hĩ cười lớn.

Trước mắt Tưởng Lệ là nam nhân không hề lộ ra dù chỉ là một chút lo lắng. Nàng không thể nghĩ ra đứng trước tình cảnh ngặt nghèo này dù là tu sĩ Trúc Cơ kì cũng chưa chắc có thể lành lặn thoát ra nhưng từ người hắn lại toát ra sự tự tin không thể ngăn cản.

Loa Trùng Ốc tản mát ra mộc nguyên khí mạnh mẽ, từng tia sáng xanh mộc không ngừng phản chiếu trên mặt hồ. Tưởng Lệ vô cùng kinh ngạc, đây là lần đầu tiên trong đời nàng trông thấy một thứ có hình dạng kì lạ này. Không những vậy, mộc nguyên khí xung quanh như không ngừng cuồn cuộn kéo tới.

Đúng như nàng dự đoán, Loa Trùng Ốc đang không ngừng hấp thụ nguyên khí xung quanh cùng Trần Duyên tương thông.

- PHÁT.

Trần Duyên hét lớn. Hàng vạn linh trùng gào thét lao ra.

Chỉ sau nữa ngày mặt hồ đã bị nhiễm đỏ bởi huyết dịch, những mãnh thi thể không còn toàn diện trôi nổi trên mặt nước khiến khung cảnh nên thơ của bờ hồ chiều thu trở nên lạnh lẽo.

- Chúng ta đi thôi.

Chờ Phệ Huyết Trùng dọn sạch chiến trường, nhìn qua nữ nhân lãnh diễm. Tưởng Lệ đã trở lại vẻ lạnh lùng như lúc trước, nhưng lại có vẻ gì đó khác trước. Cầm lấy tay ngọc, Trần Duyên không ngừng hít lấy mùi hương nữ nhân từ nàng.

Tưởng Lệ không hề chống cự, nhẹ nhàng đi sát bên hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau