KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Ngưng luyện Loa Trùng Ốc

Không thể nhìn vẻ bề ngoài mà coi thường, Trần Duyên cảm nhận được không gian bên trong quả thật không nhỏ, dù chứa gấp mười lần số Phệ Huyết Trùng cũng không hề hấn gì. Hắn cảm nhận như thể bản thân là chúa tể không gian này, bên trong tất cả đều bị hắn chi phối.

- Cuối cùng ta cũng đã hiểu tại sao những tên kia lại thèm khát thứ này như vậy, chỉ cần tu sĩ có thần thức cùng thiên tài địa bảo cũng đủ tạo ra một tiểu không gian riêng cho mình. Nhưng không gian này còn có thể lớn hơn nếu như ta tập trung bồi dưỡng.

Khi hắn còn trong kinh hĩ Chu lão lại giội lên một gáo nước lạnh.

- Hừ tiểu tử ngươi không nên quá vội mừng, không gian này tuy hữu dụng nhưng lại có nhược điểm chí mạng, đây là không gian vừa mới hình thành vốn không ổn định, nếu như ngươi để vào quá nhiều linh trùng, không những đẩy chúng vào chổ chết đồng thời pháp bảo bản mệnh có khả năng nát tan, nhẹ nhất cũng là trọng thương khó lành.

Nghe tới đây sắc mặt hắn đen lại.

- Như vậy không phải ta đang phí phạm không gian bên trong này sao?

Làm sao Trần Duyên có thể không gấp rút, Loa Trùng Ốc giờ đây đã là pháp bảo bản mạng. Nếu như pháp bảo này không thể toàn lực sử dụng khác nào thực lực của hắn bị kiềm hãm.

- Tiểu tử ngươi không cần quá bận tâm, không phải là không có cách giải quyết.

- Chỉ cần để trong người dùng chân khí không ngừng săn sóc sau một thời gian không gian bên trong sẽ dần ổn định lại.

Nghe tới đây hắn liền thở phào.

- Chu lão nói ta cũng tạm an tâm, thứ này cần thời gian bao lâu để ổn định trở lại.

- Chắc khoảng vài vạn năm gì đó.

Trần Duyên lúc này thật sự muốn nổi giận, chính hắn cũng không tin vào tai mình.

- Vài vạn năm, lào nhân gia người nghĩ ta sống được vài vạn năm chỉ để chờ đợi thứ này sao?

Thấy hắn thật sự nổi khí khiến lão thật sự hả hê.

- Chỉ là mấy vạn năm không phải sao? Có lục đại nào không mất vạn vạn năm mới dần ổn định, ngươi chỉ mất mấy vạn năm đã lời to rồi.

Nghe vẻ cười đùa bân quơ quen thuộc của lão làm hắn chợt nhớ ra.

- Chẳng lẽ Chu lão ngài có cách.

- Đương nhiên, khi xưa lão phu có không ít hảo hữu là Luyện Khí Sư, dù không đi theo con đường chú tạo nhưng những thứ này đối với ta quá dễ dàng. Chỉ cần có Không Gian Thạch là được, càng nhiều càng tốt.

Lão không hề giấu vẻ đắc ý.

- Hì hì ta biết là có thể trong cậy người mà.
Nhìn vẻ vuốt mông ngựa của hắn khiến lão không khỏi càng đắc ý.

Nhưng lúc này Trần Duyên vừa chợt nhận ra hắn thiếu một thứ rất quan trọng, Không Gian Thạch. Tài liệu không thể thiếu khi làm ra nhẫn hay túi trữ vật. Liền đem nghi vấn ra hỏi ý kiến Chu Lão, dù sao thứ này cũng không dễ dàng kiếm được, Không Gian Thạch là một trong những thứ tông môn kiểm soát rất chặt chẻ chỉ sao linh thạch.

- Hừ không phải ở Dạ Thành ta đã bảo ngươi mua một viên Hắc Thiết Thạch sao, còn không mau lấy ra.

Lúc này Trần Duyên mới chợt nhận ra hắn gần như đã quên sự tồn tại của viên đá tầm thường kia. Lấy ra Hắc Thiết Thạch vốn bị phủ bụi đã lâu, Chu lão phất tay lớp đen bám bên ngoài liền bay mất chỉ còn lại Không Gian Thạch có màu huyền ảo đặc trưng.

- Như vậy đã đủ sao?

Trần Duyên nghi vấn.

- Hừ chỉ vừa đủ nhét kẻ răng, tương lai ngươi tốt nhất là chuẩn bị càng nhiều hơn nữa, ta nói trước thứ này không phải dễ tìm.

Nghe tới đây lại một lần nữa khiến Trần Duyên đau đầu. Xung quanh hắn toàn là thứ ngốn tinh thạch, từ Hóa Mộc Quyết tới bọn linh trùng tham ăn giờ đây lại có thêm pháp bảo bản mạng càng khiến hắn lo âu.

Cầm Không Gian Thạch đưa tới, Chu Lão đón lấy ném lên không trung. Đột nhiên tiểu thạch vốn chỉ nhỏ như nắm tay như như một viên hàn băng gặp nhiệt độ cao dần tan chảy. Từng dòng ánh sáng lạ lùng theo tay lão dẫn dắt dần xâm nhập Loa Trùng Ốc.

Qua nữa canh giờ cuối cùng Chu Lão cũng dừng tay.

- Tiểu tử ngươi nhìn rõ chứ?

Lão liếc qua Trần Duyên gần đó.

- Nếu như đã rõ thì sau này những chuyện như vậy đừng làm phiền tới lão phu. Chưa kịp nghi vấn thì Chu Lão ném một quyển hắc thư dày cộp tới rồi xoay người biến mất.

- Hử, sơ cấp Luyện Khí Sư.

Cầm quyển hắc thư trong tay không khỏi khiến Trần Duyên nghi ngờ, ngoài trừ việc thứ này xuất từ tay của lão quái Kim Đan kì tu sĩ ra thì không khác gì những cuốn công pháp dỡm bày bán đầy ngoài đường. Nhất là dòng chữ được viết như thể sợ kẻ khác không nhận ra “đảm bảo trong một tháng sẽ xuất sư”.

Nhìn tới đây Trần Duyên đã không đủ kiên nhẫn tiếp tục, hắn ném vào trong túi trữ vật, lấy ra Loa Trùng Ốc ngắm nghía.

Nóng lòng thử nghiệm, nhưng không thể mạo hiểm, hắn khống chế mười Phệ Huyết Trùng tiến tới. Kì diệu là bản thân linh trùng đã to lớn hơn Loa Trùng Ốc nhưng khi bay lại gần thì bỗng nhiên thu nhỏ lại chui lọt vào bên trong.

Chia ra mười lối vào, không gian bên trong ban đầu vốn loạn lưu, khắp nơi đều là những vết nứt không gian kì bí lúc này đã được Chu Lão gia cố dần dần ổn định trở lại.

Đúng lúc này Trần Duyên cảm nhận được Phệ Linh Trùng trở nên hưng phấn như thể lạc vào trốn thần tiên. Tiếng rít rào vui sướng, song vĩ khôn ngừng vỗ mạnh, hưng phấn không thể đứng yên.

- Kì lạ, trước đây chúng chỉ như vậy khi gặp huyết nhục yêu thích, rõ ràng bên trong ta chưa hề để bất cứ thứ gì.

Chưa khẳng định được điều gì, Trần Duyên quyết định yên lặng kiên nhẫn xem diễn biến. Sau ba ngày Phệ Huyết Trùng đã dần bình ổn, chúng yên lặng không chút cử động hấp thu từng dòng không khí kì lạ vào cơ thể.

- Không ngờ lũ linh trùng thường ngày khó mà yên ổn này lại có thể không chút cử động như vậy.

Hắn cũng có chút bất ngờ, nhưng cũng đành suy đoán ắt hẵn là do công dụng của của tòa tiểu ốc này. Nhận thấy không có bất kì nguy hiểm Trần Duyên quyết định để đàn Phệ Huyết Trùng đổi nơi trú ngụ.

Bước ra khỏi mật thất, Trần Duyên không thể chờ đợi gặp lại nữ nhân cao lớn nhưng đầy nóng bỏng kia. Nhưng sự thật lại khiến hắn thất vọng, nhận được truyền tin phù từ ngoài bay vào.

- Sư tỉ phải đi trước, với thực lực của sư đệ nếu như không tiến vào quá sâu ắt hẳn sẽ không nguy hiểm tới tính mạng.

- Mười năm nữa hẹn gặp lại ở Ma Kiếm Tông, hi vọng lúc đó sư đệ đừng để ta bỏ lại quá xa.

Nhìn thấy mười năm không khỏi làm Trần Duyên thất vọng, hắn rất nóng lòng cùng nàng du sơn ngoạn thủy, nhưng mười năm ước hẹn càng khiến Trần Duyên không khỏi mong chờ.

- Mười năm sau ta sẽ khiến nàng trở thành ta nữ nhân.

Hắn siết chặt tay. Bước ra hang động, Trần Duyên nhận thấy bản thân đã ở nơi đây đủ lâu. Còn mục đích ban đầu khiến hắn rời đi vẫn chưa thực hiện.

Lao người qua những rặng cây, Trần Duyên rời đi khỏi địa phận yêu thú cấp hai, trở lại ngoài rìa Hắc Lâm rừng rậm. Cố gắng len lõi qua những khe đá nhỏ hẹp, nếu tinh ý ai cũng sẽ nhận ra đây chính là nơi đầu tiên hắn gặp rỡ tiểu nô bảo bối Hạ Thảo.

Nàng lúc này đã là nữ nhân của Trần Duyên, hắn không thể nào làm ngơ trước huyết thù của tiểu đãng phụ. Lục lọi trong kí ức, trước đây hắn đã từng tra hỏi tên thư sinh Ninh Hạ kia. Sau nhiều ngày lục lọi trong phạm vi ba mươi dặm xung quanh cuối cùng hắn cũng đã tìm được điều mong muốn.

Chương 82: Thâm nhập Độc Long Trại

Trong một vùng rộng lớn, năm ngọn đồi tương đối đều nhau tạo thành một hình thù như một bàn tay. Dù là trong lục địa to lớn này đây cũng là điều hiếm thấy.

Được bốn bề rừng núi che chở, lộ ra bên trong là tiểu sơn trại quy mô hơn trăm người. Bên trên đại môn còn sơn son thiếp vàng ghi rõ Ngũ Linh Sơn, bên dưới là hàng chục tên tu sĩ không ngừng la hét, cầm lấy bàu rượu không ngừng đổ vào miệng.

- Hahaha các ngươi đúng là gà chết, không có được phong phạm của thiết huyết nam nhân như ta. Chỉ mới hai bầu rượu đã không kẻ nào đứng nổi.

Đại hán cao lớn, tóc tai rối bời, mặt đã đỏ lên, ném bình rượu xuống đất vỡ tan ngước mặt lên cười lớn không ngớt. Trong lúc cao hứng hắn bỗng nhiên phát hiện thứ gì đó không ổn, đồng bạn khi nãy đột nhiên ngã xuống mà hắn cho là tửu lượng kém cỏi từ người chúng lại có máu chảy ra.

Không tin vào mắt mình, cố xoa đôi mắt vồn đã nhòa dần vì cơn say thì trước mặt xuất hiện nam nhân hắc bào mỉm cười đứng đó. Không kịp hét lớn báo hiệu thiếu niên kia đã xông tới hữu thủ nhắm ngay ngực trái trực chỉ đâm tới.

- Ngươi muốn báo động sao?

Trần Duyên nhếch môi, ban đầu vốn định để lại tên này moi lấy thông tin tên Độc Nhãn Long kia nhưng không ngờ hắn lại không biết điều khiến Trần Duyên phải ra tay triệt hạ.

Nhìn trên mặt đất hơn hai mươi tên chỉ là tu sĩ Luyện Khí kì tầng hai, tầng ba đã không còn hơi thở, máu tràn lê láng như thể dự báo thảm cảnh sắp tới của nơi đây.

Bỏ qua dự tính tra hỏi, triệu ra Loa Trùng Ốc. Tiểu ốc trôi nổi trên đỉnh đầu Trần Duyên khống chế Phệ Huyết Trùng không ngừng tràn ra.

Sơn trại hơn trăm người nhưng hơn nữa trong số đó là thường dân, nhìn những nữ nhân yếu đuối kia không cần phải nghĩ hắn cũng đoán được số phận các nàng không khác gì Hạ Thảo trước kia.

Tiểu mĩ phụ xuất hiện, bỗng nhiên nhận ra nơi quen thuộc khiến nàng hốt hoảng. Trần Duyên ôm lấy tiểu nô đang lo sợ thì thầm.

- Tiểu nô của ta không cần phải sợ, chủ nhân của nàng không phải đã tới đây trả thù cho nàng sao.

Không ngờ Trần Duyên còn nhớ tới lời cầu xin trước kia của mình, Hạ Thảo không kiềm được vui mừng ôm chầm lấy hắn. - Thiếp đội ơn chủ nhân, tiểu nô không ngờ chàng còn…

- Hahaha nàng đã là người của ta, huyết thù của nàng phải do ta gánh lấy.

Hắn cười lớn. Hữu thủ rắn chắc ôm chiếc eo mềm mại như rắn nước của đãng phụ, cùng nàng như thể đôi lứa tình nồng dạo chơi. Nhưng khác biệt là con đường lúc này đã trãi đầy máu.

- Các ngươi là…. Ngươi không phải là đệ nhất phu nhân của trại chủ sao, con tiện tì này không ngờ ngươi lại…

Phía trước hơn mười tu sĩ chắn trước mặt, động tỉnh quá lớn. Bọn chúng không ngờ có kẻ tìm thấy nơi ẩn giấu vô cùng cẩn mật này, thậm chí còn lách qua được những cạm bẫy dày đặc xung quanh.

Bọn chúng nghĩ không sai, Ngũ Linh Sơn vốn trời sinh thần bí. Còn được Hắc Lâm rừng rậm vây kín nếu không phải những tên trước khi chết sợ hãi tiết lộ Trần Duyên cũng không dễ dàng tìm được nơi đây.

Tên đạo sĩ già nua kia chưa dứt câu thì một Phệ Linh Trùng nhanh như chớp lao xuống cắt lấy đầu lâu của lão lên không trung. Cảnh tượng linh trùng nhắm nháp đầu người khiến những tên đằng sau run người sợ hãi.
- Hừ kẻ dám nhục mạ nữ nhân của ta. “CHẾT”.

Lời hắn nói như thể kim ngôn ngọc khẩu không kẻ nào dám phản bác.

- Các ngươi dám sát hại toàn gia của nàng, giết không tha.

- Không không ta chỉ mới gia nhập, ta không có không có.

Đứng trước lời tuyên tử tội của hắn, không ít kẻ hét lớn. Đứng trước tử vong bọn chúng cuối cùng đã bộc lộ bản chất, không ngừng kể tội đồng bạn, chỉ đích danh những kẻ gây ra huyết án năm xưa.

- Tiểu nô của ta, nàng muốn xử tội đám người kia ra sao?

Nhìn thấy vẻ yêu chiều của hắn dành cho nữ nhân này bọn chúng cũng đủ hiểu mạng sống của bản thân tùy vào chủ ý của nàng.

- Cầu xin phu… không cô nương tha chúng tiểu nhân một con đường sống, chúng ta ở nhà còn mẹ già con thơ không ai nương tựa. Chúng tiểu nhân liền dâng lên tích trữ bao lâu nay, chỉ cần giữ được tính mạng.

Chúng tu sĩ quỳ xuống van nài không dứt. Nhưng mĩ phụ kia không hề để trong mắt, nàng chỉ chủ ý chà sát thân thể mềm mại của mình vào lòng chủ nhân.

Ngọc thể phì mĩ khiến hắn hưởng thụ không ngớt, nhận thấy mĩ phụ không quá để tâm Trần Duyên không nói không gằng tiếp tục xờ nắn.

- Ta không có thói quen để kẻ khác trong thấy bản nhân cùng nữ nhân của mình thân mật. Các ngươi đều đã thấy thì không cần thiết phải rời khỏi đây.

Dứt lời hàng trăm Phệ Huyết Trùng lao tới, nhầy nhụa trong biển máu, những kẻ chưa chết hẳn đau đớn kêu gào thảm thiết.

Chương 83: Độc Long Nhãn

Bên trong mật thất sâu trong lòng đất, trung niên huyết bào mắt nhắm chặt tỉnh tọa. Hắn nữa thân ngâm mình trong huyết ao đặc sệt, mùi tanh của máu nồng nặc xông lên mũi không khỏi khiến kẻ khác cảm giác nôn mữa.

- Trại chủ, trại chủ không hay rồi.

Từ bên ngoài tiếng hét thảm thiết vọng lại.

- Hộc…

Nam nhân bỗng nhiên thổ búng máu, vẻ mặt nhợt nhạt. Thần sắc giận dữ, hắn trong lúc tỉnh tu chỉ cần nữa ngày là đại công cáo thành không ngờ lại có kẻ quấy phá khiến bản thân phải chịu phản phệ, nội thương không nhỏ.

- Là kẻ nào dám to gan cản trở lão phu, là kẻ nàoooooooo.

Không kiềm được cơn thịnh nộ, trung niên lật tung mật thất. Nhìn thấy tên tu sĩ thân cận vốn là kẻ thường ngày được hắn tin cậy giao nhiệm vụ canh giữ nơi đây. Lấy ra đại đao, không chờ tên kia lên tiếng một lời, thân thể bị chẻ dọc làm hai máu tươi lêng láng.

- Có kẻ nào ở đây không?

Trung niên hét lớn, nhưng đáp lại chỉ là im lặng tới đáng sợ. Mặc dù ngày thường với bản tính đa nghi rất ít kẻ được phép lại gần nơi này nhưng hôm nay rõ ràng không có bất kì ai.

Nhanh chóng phóng người qua ngoài, trong mắt hắn là quang cảnh hoang tàn. Khắp nơi chỉ toàn là máu, không hề có một tiếng động.

- Ngươi là Độc Nhãn Long không sai chứ?

Giọng nói thì thầm phá tan đi sự tĩnh lặng, một nam một nữ chầm chậm bước tới. Độc Nhãn Long không tin vào mắt mình, sánh bước cùng thiếu niên không ai khác chính là đệ nhất phu nhân của hắn.

Ánh mắt hắn càng lúc càng điên cuồng, nữ nhân của mình lại bị kẻ khác ôm ấp. Càng khiến hắn điên tiết lên là mĩ phụ không hề tỏ vẻ khó chịu mà còn không ngừng dấn sát người hắn, như thể hận không thể cùng thiếu niên kia tại chổ hoang dâm.

- Tên tiểu tử kia, ngươi to gan đụng vào nữ nhân của ta mau để mạng lại.

Độc Nhãn Long hai tay xiết chặt đại đao gầm hét.

- Vĩ Long Trảm.

Đại đao dài hơn thân người quét tới, không khí xung quanh như bị trảm làm đôi mạnh mẽ hướng Trần Duyên quét tới.
Hạ Thảo trong vòng tay Trần Duyên nhìn thấy đại đao chém tới, nàng hoảng sợ chỉ biết vùi đầu vào trong ngực hắn. Điều đó càng làm Độc Nhãn Long điên cuồng, không quan tâm tới tổn thương của mĩ phụ, hắn càng nắm chặt không chút ngần ngại.

Nhưng kết quả hắn mong chờ đã không diễn ra, không tin vào mắt mình thiếu niên kia dùng tay không bắt chặt lấy đại đao. Không giấu được vẻ kinh hoàng Độc Long Nhãn vận lực toàn thân nhằm rút lấy đại đao.

Trần Duyên buông lỏng, đại đao đã hằn dấu tay của hắn khiến kẻ khác phải khiếp sợ. Không ngờ tiểu tử kia lại dám dùng nhục thân đón lấy một trãm của hắn.

- Tiểu… tiểu huynh đệ thật là ngươi là ai, lão phu tự nhận chưa hề có bất kì thù oán nào với tiểu huynh đệ.

Biết bản thân không phải đối thủ Trần Duyên hắn chỉ còn cách hi vọng tiểu tử kia nhận một chút gì đó mà để hắn toàn mạng.

- Ngươi không có thù oán gì với ta nhưng nữ nhân của ta thì lại khác.

Hạ Thảo không hề che giấu oán hận của nàng, kí ức chính tay hắn giết chết phụ mẫu của nàng vẫn còn như ngày hôm qua. Bao nhiêu ngày tháng nhẫn nhục không lúc nào nàng không muốn báo thù rữa hận.

Làm sao hắn không biết lòng thù hận của nữ nhân kia đối với mình, trước kia cố ý kiềm chế tu vi của nàng, mỗi ngày hưởng thụ cảm giác kẻ thù phải phục tùng dưới hạ thể khiến hắn sảng khoái không thôi.

- Đó cũng chỉ là đãng phụ thấp hèn, tiểu huynh đệ thực lực hơn người con đường tu luyện rộng mở cớ sao để nữ nhân ti tiện này làm mờ mắt.

- Chuyện hôm nay ta kiến nghị chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không, lão phu cũng không khiến tiểu huynh đệ không rời đi tay không. Mặc dù ta chỉ là tán tu nhưng gần trăm năm cất chứa cũng đủ khiến ngươi hài lòng.
Lần này chính hắn lại khiến Trần Duyên không ngờ tới, Độc Nhãn Long lấy từ trong ngực áo một cái nhẫn màu đen, lập tức một ý nghĩ xông thẳng đại não.

Độc Nhãn Long không khỏi càng nói càng đắc ý, hắn không tin trước cám dỗ cực lớn này dù là tu sĩ Trúc Cơ kì cũng khó mà từ chối.

- Hừ ngươi đừng hòng xảo trá qua mặt ta.

Hàng trăm Phệ Huyết Trùng lao xuống cắt xé huyết nhục mặc cho Độc Nhãn Long đau đớn gào hét.

- Nhẫn trữ vật dù là tu sĩ Trúc Cơ kì cũng khó có được, nhà ngươi nghĩ rằng đem ra một chiếc nhẫn có vẻ thần bí liền khiến ta tin xái cổ sao.

Nhẫn trữ vật bề ngoài không có gì khác lạ, chỉ có tu sĩ Trúc Cơ kì sinh ra thần thức mới có thể nhận ra. Độc Nhãn Long dù có đánh chết cũng không ngờ tên tiểu tử Luyện Khí kì lại có thể phát hiện.

- Ngươi… ngươi…

Chính vẻ mặt đã đã bán đứng âm mưu của hắn, có kẻ nào bấm bùng dâng ra trân tàn mà không hề có chút tiếc nuối, thậm chí hắn còn vui vẻ ra mặt.

- Không, tiểu huynh đệ đã hiểu lầm. Đây chính thực là…

Đau khổ do thể xác bị dằn vặt khiến hắn không còn cứng miệng, biết không lung lay được thiếu niên lạnh nhạt kia Độc Nhãn Long ném đi mặt mũi quỳ rạp xuống cầu xin Hạ Thảo đang ngồi trong lòng Trần Duyên.

- Hạ… Hạ Thảo ta cầu xin nàng hãy tha… cho ta một mạng.

- Hừ Hạ Thảo là tên để hạ nhân như ngươi gọi sao?

- Không không là phu nhân đại nhân đại lượng cho tiểu nhân một con đường sống…

Dáng vẻ không thể nào thê thảm hơn của Độc Nhãn Long không những không hề khiến nàng nổi lên một chút xót thương mà gặp lại hắn còn làm lòng căm thù trong tim càng mãnh liệt.

Hơn năm mươi nhân mạng, nam nhân trực tiếp giết bỏ, nữ nhân bị bọn chúng đem ra giở hết mọi trò cầm thú. Mẫu thân bị hắn làm nhục trước mặt phụ thân khiến ông phải cắn lưỡi tự sát, cuối cùng mẫu thân nàng cũng tự sát theo phu quân. Hình ảnh thảm thiết đó đã in sâu trong tâm trí nữ hài suốt bao nhiêu năm nay không thể bị xóa nhòa.

Cảm nhận nữ nhân nắm tay xiết chặt, lòng thù hận khiến cả người gồng chặt, mĩ mục giận dữ. Điều này không khỏi khiến Trần Duyên cảm thấy lo lắng, sợ rằng nàng không làm chủ được tâm trí, hình ảnh kẻ thù dần khắc sâu khiến để lại tâm ma hậu hoạn khó lường.

Chương 84: Độc Nhãn Long bi ai (18+)

Trong lúc vắt óc suy nghĩ Trần Duyên nhìn xuống thấy bầu ngực vốn vĩ đại của nàng đang phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở mạnh. Nhìn qua Độc Nhãn Long trừng con ngươi căm thù về phía mình làm hắn nghĩ ra diệu kế.

Độc Nhãn Long đã bị Phệ Huyết Trùng giày vò gần nữa canh giờ nhưng hắn không ngã xuống, tuy sức sống của tu sĩ Luyện Khí kì viên mãn vốn mãnh liệt điều đó không cũng không đủ, chủ yếu là do Trần Duyên không muốn hắn chết. Từng con Phệ Huyết Trùng từ từ gặm nhắm từng chút một trên người hắn tránh đi những bộ vị yếu hại.

Làm sao Độc Nhãn Long không biết đây là chủ ý của tên tiểu tử kia, trong lúc gào thét sau mỗi miếng thịt bị xé ra ngoài cơ thể. Mắt hắn căng ra cả người cứng nhắc, bên kia Trần Duyên không ngờ trước mặt hắn chơi đùa nữ nhân. Nhưng điều đáng nói là trước kia nàng lại là nữ nhân mà hắn sủng hạnh nhất.

Hạ Thảo đang chìm ngập trong cơn thù hận bỗng nhiên chực ngẫn người, thì ra bàn tay nam nhân phía sau không yên vị mà đã du hành trên ngọc thể trơn trượt.

Từ ngày được Trần Duyên mang về thiếp thân áo yếm hay nội khố đã là vật quá thừa thải với nàng. Thường ngày dù có gần gũi Trần Duyên hay không thì chỉ luôn khoác trên người ngoại bào mỏng tăng làm từ bông vải nhẹ nhàng như thể nhìn xuyên thấu, chỉ hữu ý che đi những bộ vị nhạy cảm.

Chiếc tơ bào vốn mỏng manh lại xẻ đến tận rốn khiến cặp đại thỏ hơn nữa đã đón gió xuân. Nếu không phải nàng cố tình dựa sát không rời Trần Duyên quyết không để bất kì nam nhân nào ngoài hắn hân hưởng thì những nam tu đại loạn nơi đây hẳn không phải là vì hắn mà do ngọc thể căng tràn nhựa sống của nàng.

Tơ bào rộng rãi khiến bàn tay dễ dàng tiếp cận nơi khiến hắn phải luôn nhớ mong. Hai “quả cầu” to lớn săn chắc trước ngực bị hắn không ngừng chơi đùa thành đủ mọi hình dáng.

Đây là lần đầu nàng được Trần Duyên hân hưởng bên ngoài, nếu như thường ngày mĩ phụ chắc chắn sẽ hân hoan đón nhận nhưng trong hoàn cảnh đặc thù này lại khiến nàng hoảng sợ.

Mặc dù không mở miệng ngăn cản nhưng ngọc thủ vô tình che chắn cũng đủ để Trần Duyên biết được. Nhận thấy vẻ hoảng loạn cùng lo âu của nàng không khỏi khiến hắn phải thương tiếc. Nhưng không vì vậy mà Trần Duyên từ bỏ, tay hắn không ngừng xâm chiếm ngọc thể của nàng.

Cuối cùng nữ nhân cũng phản kháng lại, nàng như muốn thoát ra khỏi vòng tay hắn. Đôi mắt đôi lúc thù hận cùng tỉnh táo đan xen, bên trong tâm trí bản tâm của nàng đang không ngừng giằng xé. Làm sao Hạ Thảo có thể vùng thoát, siết chặt nữ nhân vào lòng. Hơi thở quen thuộc khiến nàng dần ngừng chống trả nhưng khoảng cách tâm trí hồi phục còn rất xa.

Hắn nỉ non vào tai Hạ Thảo.

- Tiểu nô của ta, nàng không nghĩ để hắn chứng kiến chủ nhân khiến nàng lên đỉnh vu sơn cũng là một loại khoái lạc sao?

Thân thể của nàng chợt rung nhẹ, hạ thể bắt đầu ẩm ướt. Hắn đã thành công trong việc đánh thức dâm tính của nàng.

Ngọc thể không xương mềm nhũn, hữu thủ của Trần Duyên tiếp tục len lõi mọi ngóc ngách. Vừa trêu chọc Hạ Thảo hắn không quên ném ánh nhìn khiêu khích tới trung niên đang không ngừng đau đớn đằng kia.

Tận mắt trông thấy nữ nhân của mình bị kẻ khác liên tục sờ nắn khiến hắn như thể quên đi đau đớn. Nếu như nàng có chút phản kháng cũng khiến hắn có một chút gì đó để bám víu nhưng không, mĩ phụ không ngờ lại dâm đãng đón tiếp.

Ban đầu còn chút ngập ngừng nhưng không đầy hai hơi thở đãng phụ đã há miệng ngọc chủ động đón tiếp ngón tay của Trần Duyên. Say sưa liếm mút khiến dâm tính không thể kiềm chế, nàng nắm lấy tay còn lại của hắn chà xát dưới hạ thể, cánh mũi phập phồng, những tiếng thở nặng nhọc không ngừng phát ra.

Tơ bào như cánh hồng nhẹ nhàng trượt trên làn da mịn màn, ngọc thể đã lõa lồ trước mắt hắn.

Bên kia Độc Nhãn Long trong mắt đã ngập tràn tơ máu, tu vi của nàng giờ đây đã là Luyện Khí hậu kì đồng thời còn nhờ Trần Duyên hết lòng vun bén khiến ngọc thể vốn đã đầy đặn hiếm ai bì kịp lại càng mĩ diễm hơn. Bờ mông căng tròn, bộ ngực lại càng cao vút kết hợp với eo thon uyển chuyển, gương mặt tràn đầy khát khao của nàng càng khiến hắn trở nên điên tiết.

- Tiểu nô của ta, trượng phu trước kia của nàng có lẽ đã không chịu được bao lâu nữa.

Ngồi trên mộc tọa đối diện Độc Long Nhãn, Trần Duyên muốn hắn tận mắt thấy nữ nhân của hắn phải đổ gục trước hạ thể của mình. Vỗ nhẹ đầu Hạ Thảo, Trần Duyên không hề che giấu vẻ cưng chìu. Quỳ dưới chân hắn Hạ Thảo hạnh phúc khi mỗi lần hắn đều vỗ về khen ngợi, đó cũng là lí do khiến nàng quyết tâm trở thành đãng phụ mà Trần Duyên yêu thích nhất.

- Chủ nhân, nô tì thật sự không thể chịu được lâu hơn được nữa.

Nàng thỏ thẻ rên rĩ, tay không ngừng trêu đùa hạ thể tay kia không ngừng vuốt ve đũng quần của hắn mặc cho tên kia ngũ quan đều là huyết dịch không ngừng chảy ra. Nhưng hắn còn chưa chết, nói đúng hơn là Trần Duyên chưa muốn hắn chết, thân là tu sĩ Mộc hệ kéo dài chút hơi tàn cũng không phải quá khó khăn.

- Ahhaha nàng rất biết cách khiến ta hài lòng, mau nhận lấy phần thưởng của mình, còn phải cho tên trượng phu kia biết được bản tính thật sự của nàng chứ.

- Nhưng trước hết ta không muốn kẻ khác chứng kiến bản thân cùng nữ nhân hân hoang.

Trần Duyên búng tay, tiểu thạch bắn tới xuyên qua nhãn cầu còn lại khiến Độc Nhãn Long chính thức trở thành Vô Nhãn Long.

- Gaaaaaaaaa….

Độc nhãn Long không khỏi gầm lớn.

Mặc kệ hắn kêu gào, được Trần Duyên cho phép mĩ phụ nhanh chóng giúp hắn cởi lấy nội khố, cự long vốn đã căn cứng giờ đây được giải thoát ngẫn đầu bật dậy chạm vào mặt nàng. Cầm lấy mệnh căn Hạ Thảo làm vẻ giận dổi.

- Tiểu nô chỉ có một nam nhân duy nhất là chủ nhân, hắn chỉ khiến thiếp muốn xé xác ném cho chó ăn.

Giọng nói tui nũng nịu như thể thê tử giận dỗi phu quân lại lần nữa được nghe từ chính miệng nàng khiến Độc Long Nhãn như có nhát dao đâm vào tim hắn.
Nam nhân là như vậy, dù có căm ghét như thế nào nhưng từng là nữ nhân của mình lại bị kẻ khắc chinh phục cũng không thoát nổi ghen ghét.

Cự long hùng dũng giữa trời, dù có Hạ Thảo hết lòng phục vụ cũng không hề có dấu hiệu yếu đi.

Ôm lấy mĩ phụ mềm mại bế nàng đặt lên đùi, đối diện trung niên thảm thương đằng kia. Hắn muốn nàng phải vừa cùng hắn song tu đồng thời phải nhìn thấy vẻ thê thảm nhất của kẻ thù.

Hạ Thảo làm sao không biết chủ ý của Trần Duyên, lúc đầu nàng còn chút kháng cự nhưng sau khi cự long tiếng vào tiểu điền loa, chỉ sau vài cú nhấp những luân lí thông thường đã bị từng cơn khoái cảm chôn vùi. Nữ nhân dâm đãng không ngừng nhịp hông, miệng cứ dâm đãng không ngừng phát ra tiếng rên rĩ.

- Đãng phụ, nàng cùng nam nhân khác làm chuyện tốt trước mặt phu quân của mình không phải rất kích thích sao?

- Ah… ah sướng… sướng lắm, rất kích thích. Chủ nhân làm thiếp tiết thân nữa rồi…

Lúc này Độc Nhãn Long không còn gào thét, có lẽ tâm trí hắn lúc này là tổn thương hơn cả. Hình ảnh hắn điên cuồng cưỡng hiếp mĩ phụ trước mặt phụ thân của Hạ Thảo lại hiện lên, nhưng khác biệt là kẻ phải bất lực nằm đó lại là hắn.

Còn bên Hạ Thảo, sau những lần nhấp hông những hình ảnh trong kí ức kia dần bị xóa mờ. Trong đầu nàng chỉ còn dục vọng, chỉ còn Trần Duyên, những gì hắn đem tới cho nàng quá lớn để có thể đủ chổ cho những thứ khác.

Trông thấy Độc Nhãn Long dù đã trở thành kẻ mù nhưng khôn ngừng hướng về mình nghe ngóng càng khiến nàng hưng phấn, không cần Trần Duyên hổ trợ, đãng phụ không ngừng nhấp nhô lên xuống.

Nữa ngày trôi qua, sau nhiều tư thế khác nhau cuối cùng Hạ Thảo cũng đã sức cùng lực kiệt. Dù muốn mạo hiểm làm hắn tiết thân nhưng lại càng không thể, chỉ thầm trách tu vi của bản thân vẫn còn quá nhỏ yếu.

Lúc này nàng đang hoàn thành trách nhiệm nữ nô của mình khiến hắn thỏa mãn. Trong khi Trần Duyên hưởng thụ hương diễm do mĩ phụ mang lại thì Độc Nhãn Long đã không còn chút sinh khí.

Hắn chết không phải do Phệ Huyết Trùng gặm nhắm cơ thể, Trần Duyên phóng thần thức dò xét từng kinh mạch, nội tạng trong cơ thể tự động đứt lìa đau đớn ngã xuống.

- Hết cách, ta khiến ngươi sống được nữa ngày đã là lực bất tòng tâm.

Hắn cười khoái trá xoa đầu mĩ phụ, cuối cùng cũng tiết thân. Phóng hết tinh hoa của mình trước dáng vẻ chờ mong của nàng, Trần Duyên quyết định rời đi.

Nơi đây không có gì khiến Trần Duyên phải chú tâm, tuy nhiên lần này cũng không phải tay không quay về. Nhìn nữ nhân nũng nịu trong lòng Trần Duyên biết được tâm ma của nàng đã triệt để biến mất, thậm chí hắn còn cảm nhận được đạo tâm của nàng không khỏi càng vững chắc.

- Tiểu nô của ta có phải đã nghĩ thông điều gì?

- Thiếp không nói cho chủ nhân biết đâu.

Hạ Thảo không hề che giấu vẻ lẳng lơ từ chối.

Chương 85: Vô đề

BUỒN QUÁ NÊN TROLL CHÚT THUI (^-^) CÁC ĐẠO HỮU THẤY CHUYỆN HAY THÌ ỦNG HỘ TA NHIỀU THÊM NỮA NHÉ (để có động lực làm tiếp hehehehe)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau