KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Nữ nhân bưu hãn

- Hahaha tiểu tử ngươi thấy yêu thú cấp hai ra sao hả?

- Quả thật không tồi.

Trần Duyên khắp người đầy thương thế, khóe miệng đã rỉ máu cho thấy hắn đã nội thương không nhẹ sắc mặt tái nhợt nén đau đớn ngồi trên lưng Tiểu Kim theo sau Chu Lão.

- Được rồi từ giờ ngươi cứ ngoan ngoãn ở nơi đây trị thương.

- Ngươi đã rất không tồi, lần đầu vượt cấp chiến đấu tuy chỉ là yêu thú cấp hai yếu nhất nhưng đã rất không dễ dàng.

Lão hiếm hoi mở miệng tán dương.

Không nói lời khách sáo, bước chân đi vào mật thất rộng lớn được linh trùng đào xới Trần Duyên ngồi xuống tĩnh tọa. Ngũ Trùng cũng được hắn đem ra trấn giữ xung quanh một thân đi sâu vào trong.

Lấy ra Tiểu Phương Thế Giới đeo trong ngực áo, Trần Duyên dùng thần thức đưa tam nữ rời đi. Thương thế của hắn không hề nhẹ, nếu như tự mình vận công trị thương thì không biết tới ngày tháng nào.

Không ngoài dự đoán, thương thế trên người hắn dùng tốc độ mắt người có thể trông thấy từ từ khép lại. Mặc dù nội thương còn không nhẹ nhưng đủ để khiến hắn kinh hỉ không thôi.

Hơn mười ngày trái ôm phải ấp (có gì tự hiểu nha hihihi) Trần Duyên đã gần như bình phục. Kiểm kê đàn linh trùng, lần này quả thật tổn thất không hề nhỏ đủ khiến hắn phải đau ruột. Nhưng ông trời quả thật không tuyệt đường sống của của người, lần này thu hoạch quả thật không tệ.

Tiểu Huyết vốn là linh trùng cấp một Ất đẳng đỉnh phong bao lâu nay không hề suy chuyển giờ đây bỗng nhiên đột phá trở thành linh trùng Giáp đẵng khiến hắn kinh hĩ không thôi.

Không chỉ có vậy, tam trùng còn lại Tiểu Kim cùng cặp Lục Đường Lang vốn là linh trùng Giáp đẳng cùng đã mạnh hơn không ít.

- Huyết nhục yêu thú cấp hai đúng là đại bổ.

Kết quả này khiến hắn không thể không vui mừng, nổi thất vọng khi nãy chợt tan biến không còn.

Cùng ngũ trùng Trần Duyên chuyển hướng ngược lại quả quyết rời khỏi. Hắn tới đây chủ yếu là vì lòng hiếu kì muốn kiểm chứng thực lực bản thân, nhưng giờ đây dù chỉ là yêu thú có thực lực yếu nhất cũng chút nữa lấy đi tính mạng khiến hắn không muốn ngu ngốc tiếp tục xông xáo.

- ẦMMMMMMMMMM……………………………………………

Tiếng nổ lớn đinh tai nhức óc kèm theo đó là ánh sáng chói nhòa.
Đang trên đường rời đi thì Trần Duyên không khỏi giật mình, trong ánh sáng chói nhòa đại kiếm phi thẳng lên không trung như đâm thủng tầng mây.

- Đây không phải là tín hiệu cầu cứu của tông môn sao.

Hắn không khỏi kinh nghi, kẻ du hành nơi đây chín thành đã là tu sĩ Trúc Cơ kì thực lực khó lường không ngờ lại sử dụng thứ tín hiệu hại người này để cầu cứu.

Đại Kiếm Phù là tín hiệu đặc trưng của đệ tử Ma Kiếm Tông nhưng hầu như không ai sử dụng. Chỉ khi lâm vào tình trạng thập phần nguy hiểm mới có thể lấy ra, mặc dù tín hiệu này lan đi không dưới trăm dặm xung quanh đủ để đồng môn kịp thời nhận ra nhưng cũng lại là con dao hai lưỡi. Nếu như gần đó là kẻ dụng tâm xấu xa hay là yêu thú thì xin chúc mừng người đã bị bọn chúng phát hiện.

Lộ ra vị trí của bản thân là điều tối kị nhất là nơi cực kì thích hợp để làm những chuyện mờ ám này.

Sau một lúc chần chờ Trần Duyên đành cắn răng chuyển hướng nơi phát ra tiếng động lao đi. Mặc dù nội tâm rất không động tình nhưng không hiểu sao cơ thể hắn không thuận theo suy nghĩ mà nhanh chóng rời khỏi.

Càng tiếng lại gần hắn cảm nhận được mặt đất rung chuyển càng lúc càng dữ dội, từng âm thanh do đất đá vỡ vụn, cổ thụ bị đánh gãy càng rõ ràng. Cố gắng che giấu bản thân Trần Duyên len lỏi qua những đại thụ do chấn động khiến rễ cây như đại xà bật lên mặt đất.

Cuối cùng hắn cũng đã tới nơi, nhưng cũng chỉ đứng cách xa nơi dữ dội kia một dặm. Trên thân cây Trần Duyên che giấu khí tức như đại thạch bất động quan sát trận chiến đằng xa.

Mặt đất như bị kẻ nào xới lên mấy lần, xung quanh không hề có sinh vật tồn tại thậm chí thực vật cũng không thoát khỏi kết cục bị giày xéo. Trên không trung một người một điểu không ngừng ngự không chiến đấu.

Nữ nhân chiến bào bạo lộ tay cầm chủy thủ chật vật chống chả. Nhưng nàng làm gì còn tâm chí lo nghỉ tới chuyện đó, sắc mặt tái nhợt cho thấy nữ nhân này đã thương thế không nhẹ. Đối diện là hắc ưng kì lạ, miệng không ngừng phát ra âm thanh chói tai.
- Không phải ta chỉ lấy đi vài quả trứng nhỏ thôi sao mà súc sinh ngươi nhất quyết không buông tha.

Mặc dù trong tình thế bất lợi nàng cũng không khỏi bá đạo hét lớn.

- Nữ nhân này đúng là cực phẩm mà.

Từ chổ ẩn nấp Trần Duyên không khỏi bất đắc dĩ, hắn nghi ngờ lựa chọn tới nơi đây là sai lầm.

Trận chiến ngày càng khốc liệt, những chiêu thức như vũ bão lần lượt được thi triển. Nhìn thấy sức phá hoại đã dần tiến về phía mình khiến Trần Duyên không thể nào kiên nhẫn. Bên kia chiến bào nữ nhân bị đại ưng dồn ép phải liên tục lùi về phía hắn.

Biết bản thân đã không còn đường lui, yêu thú cấp hai lại là điểu yêu đặc thù tốc độ dù là tu sĩ Trúc Cơ cũng không nắm chắc tẩu thoát. Dù hắn có nhanh tới đâu ắt hẳn cũng không toàn mạng, yêu thú rất hận khi có sinh vật khác xâm nhập lãnh địa của nó.

Chiến bào nữ nhân chịu phải nhiều thiệt thòi, chiến bào vốn là pháp khí cấp hai bình thường cũng chống chịu được ba phần sức mạnh của nàng giờ đây đã không toàn vẹ. Cặp cự nhũ nâu mật khỏe khoắn bị bạo lộ trước gió.

Không để tâm tới chyện đó, nàng hoành chũy trước ngực liều mạng chống đỡ cặp vuốt dễ dàng xuyên thủng sắc thép kia.

- Kenggggggg…

Tiếng vang chói tai nàng như đạn lạc đâm xuống tạo cho nền đất một lỗ to lớn.

Như thể ông trời sắp đặt từ trước, nơi nữ nhân này rơi xuống chỉ cách hắn mấy bước chân. Biết thời cơ đã tới, Trần Duyên răng cắn chặt vỗ túi linh thú.

Trên không trung đại điểu lúc này đã thấm mệt. Nữ nhân kia rõ ràng tu vi không quá vượt trội nhưng thực lực không phải tầm thường khiến nó phải tung ra toàn bộ thực lực. Nhận thấy nàng đã không còn sức hoàn thủ đại điểu kêu lên từng tiếng hưng phấn, là yêu thú cấp hai khẳng định đã không còn ngu ngốc như những tiểu thú kia. Sắp được nhắm nháp huyết nhục non mềm của nàng khiến nó không còn đề phòng.

Bên dưới hố đất nữ nhân thân thể trọng thương không thể cử động. Cố gắng di chuyển nhưng cơ thể như không thuộc về nàng, đôi mắt tuyệt vọng nhắm chặt. Dù thường ngày nàng mạnh mẻ, bá đạo nhưng dù sao cũng là nữ nhân. Mà nữ nhân nào lại không chú trọng vẻ ngoài, chỉ nghĩ tới thi thể sắp bị yêu thú thôn phệ khiến nàng không còn dũng khí đối diện cái chết.

Ngay lúc đại điểu muốn sà xuống tận hưởng con mồi trời cho này bỗng nhiên xung quanh lại tối đen như mực. Hắc vân kì lạ kèm theo thiếng động khó hiểu bao lấy xung quanh.

Mấy trăm năm tồn tại đã rèn luyện cho đại điểu bản tính đa nghi. Lần đầu nhìn thấy thứ kì lạ này nó không muốn phải mạo hiểm chạm tới. Để sinh tồn nơi hiểm nguy luôn cận kề này nếu như không đề phòng thì nó đã không mạnh mẽ như bây giờ.

Chỉ là mấy khắc nghỉ ngợi cũng đủ để Trần Duyên từ trong nơi bí ẩn lao ra. Hắn nhanh chóng lại gần cự hố nơi nữ nhân trọng thương không thể di chyển. Thân là tu sĩ Trúc Cơ kì làm sao nàng không nhận thấy có kẻ đang tiến lại gần. Vừa rồi do tập trung tinh thần ứng phó yêu thú hắn mới thoát khỏi cảm nhận của nàng nhưng giờ đây khi sắp sửa đối điện tử vong khiến tâm trí trở nên căng thẳng, dù là lá cây ngọn cỏ cũng không thể nào thoát khỏi thần thức của nàng.

Chương 77: Liều mình cứu mĩ nhân 16+

Phía sau hắc vân kì dị bóng dáng nhân loại dần tiến lại gần. Nam nhân mày sắc như lưỡi kiếm, đôi mắt đã tràn ngập tơ máu đi tới không hề gây ra dù chỉ là một tiếng động nhỏ nhất.

Trần Duyên đưa tay nhẹ nhàng bế nàng lên, nằm trong vòng tay nam nhân khiến nàng có cảm giác khác lạ chưa từng có trước đây. Cảm nhận tu vi của hắn nàng cũng hiểu tại sao nam nhân này lại trở nên căng thẳng, không ngờ chỉ có tu vi Luyện Khí kì lại có dũng khí tới nơi đây thậm chí là cướp con mồi trước mắt yêu thú cấp hai, chỉ bấy nhiêu cũng đủ hiểu nam nhân này là kẻ điên cuồng.

Người khác dù là kẻ nhát gan hay đạo tâm vững chắc cũng sẽ quả quyết từ bỏ chứ chưa nói tới hắn cùng nàng không có bất kì quan hệ gì.

Kì lạ là nàng không hề thấy khó chịu cảm giác này. Lần đầu được nam nhân che chở lại khiến trái tim nữ nhân đập mạnh, mặt ngọc vốn tái nhợt lại ửng hồng, cả người nóng ran.

Nhưng Trần Duyên không hề có tâm chí để ý điều đó, tinh thần hắn lúc này đã căng hết mức, cặp mắt tràn ngập tia máu hận ông trời không cho hắn thêm vài đôi chân, dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi.

Trên không trung, đại điểu cảm nhận thấy điều khác thường. Đàn linh trùng này xuất hiện quá đúng lúc, chợt nhận ra không ổn liền nổi giận. Đại vĩ vỗ mạnh khiến từng cơn gió xoáy xuất hiện diệt sát toàn bộ Phệ Huyết Trùng.

Hắc vân vừa tan nhìn xuống cự hố đã trống rỗng đại điểu càng điên cuồng. Từng cơn gió dữ dội cuốn theo từng thân cây đại thụ bị kéo tróc rễ bay lên trời. Nó như muốn cày nắt khu rừng này tìm ra kẻ cướp đi con mồi phải khó khăn lắm mới tìm được.

Cảm nhận được cơn thịnh nộ của đại điểu Trần Duyên không dám quay đầu, siết chặt nữ nhân trong lòng hắn điên cuồng bỏ chạy không ngừng bước.

Hai canh giờ trôi qua, mặc dù không cam lòng nhưng cơn điên cuồng đã diệu lại, đại điểu nhận ra đây đã là giới hạn lãnh địa của nó.

Nữ nhân đã suy nghĩ tới điều này cho nên mới cố ý vừa đánh vừa lui nhằm thoát ra khỏi lãnh địa của nó. Yêu thú có tính chiếm lĩnh rất mạnh đồng thời không hề muốn tự tiện xâm nhập lãnh địa kẻ khác tránh mang họa vào thân. Nhưng nàng đã không chờ đợi được, thực lực cách biệt khiến nàng trọng thương trước khi rời đi.

Một hồi lưỡng lự đại điểu quả quyết từ bỏ, mặc dù không cam tâm nhưng không thể vì một miếng mồi ngon mà súc phạm tới tồn tại mạnh mẽ khác.

Phía sau đã yên tĩnh khiến tinh thần thả lỏng. Hắn không hề có ý định quay về thu lại số linh trùng kia. Đàn Phệ Huyết Trùng khẳng định lành ít dữ nhiều dù hắn muốn nhưng lực bất tòng tâm.

Đi tới nơi vắng vẻ, nhấc lên cự thạch. Đây là mật thất trước kia hắn dưỡng thương, trước khi rời đi đã cẩn thận che dấu.

Đặt nữ nhân lên thạch giường, lúc này Trần Duyên mới thật sự kĩ lưỡng chiêm ngưỡng nữ nhân này.

Thân người thon dài có đôi chút rắn chắc của kẻ luyện thể, nàng cao gần hai thước (2m đó), làn da nâu đồng khiến dã tính của nàng càng mãng liệt. Hắn không tài nào rời mắt khỏi cơ thể quyến rũ kia.

Mắt phượng khép chặt, lần đầu gần gũi nam nhân đồng thời bị hắn chằm chằm nhìn ngắm làm nàng ngượng ngùng không thôi.

Không thể để nữ nhân thương thế nặng nề bất tỉnh nằm đó, Trần Duyên nhanh tay cởi hắc giáp đã phế bỏ kia ( ta nghĩ thì ai cũng làm vậy thui^-^). Cặp đại nhũ như được giải thoát bật tung thiếp thân áo yếm bên trong đứng sừng sững trước ánh mắt ngỡ ngàng của hắn. Chúng to lớn như hai đại màn thầu, săn chắc như thể không có gì có khả năng đè ép. Cố gắng đè nén dục vọng, Trần Duyên dùng tay nhẹ nhàng đưa chân khí vào cơ thể nàng.

Nữ nhân cả người run rẫy, ngọc thể không mảnh vải che thân lại còn bị hắn không chỉ nhìn chằm chằm mà tay heo đã vuốt ve dọc khắp cơ thể. Dù là mượn cớ chữa thương nhưng không phải là chuyện dễ dàng đặc biệt là đối với nữ nhân như nàng.

Hơn hai canh giờ trôi qua, Mộc chân khí không hỗ danh là đệ nhất hồi phục trong các hệ khác. Đặc biệt là chân khí của hắn càng không bình thường, những vết thương tỗn trên làn da trơn tuột kia đã biến mất không để lại vết tích.

Dù ngoại thương đã không còn, nội thương mười phần chưa được một nhưng chỉ cần bấy nhiêu cũng đủ để nàng trở mình diệt sát hắn vì dám không ngần ngại xâm lược ngọc thể của mình. Kì lạ là nữ nhân lại không ra tay, đại thủ của Trần Duyên không ngừng nhẹ nhàng du lãng, từng tia chân khí không ngừng xâm nhập nội thể tiêu trừ phần nào thương thế.

Xúc cảm hắn mang lại khiến nàng thoải mái không khỏi rên rĩ, Trần Duyên làm sao không nghe thấy, nhưng đâu nghĩ rằng đó là thỏa mãn do hắn mang lại. Đinh ninh là trong tiềm thức nữ nhân đang không ngừng đau đớn, khi bàn tay tới nơi khiến tiếng động phát ra là hắn không ngừng chiếu cố nơi đó. (e hèm chỉ là hiểu lầm thui).

Canh ba đã qua Trần Duyên chợt tỉnh giấc, ban ngày đã tổn hao quá nhiều chân khí để trị thương cho nàng. Khi chân khí đã hao kiệt hắn lấy y phục của Hạ Thảo cho nữ nhân này mặc tạm, thân thể cao hai thước của nàng khiến y phục vốn không hề kín đáo lúc này lại khiến xuân quang càng lộ rõ.

Bước tới thạch giường dáng người cao lớn uyển chuyển nữ nhân tóc đen tuyền chỉ dài tới cổ, gương mặt thanh tú mạnh mẽ, mắt phượng chớp động đang ngồi đó phức tạp nhìn hắn.

Trần Duyên cũng ngây người, cả hai bốn mắt nhìn nhau hồi lâu cuối cùng Trần Duyên cũng lên tiếng xua tan bầu không khí lạ lùng này.

- Tiểu điệt Trần Duyên ra mắt sư cô.

Dù sao nữ nhân này mười phần là tu sĩ Trúc Cơ kì, hắn không dám quá tự phụ. Trận giao chiến ngày trước dù nàng thảm bại nhưng không có nghĩa thực lực yếu kém. Trần Duyên cảm nhận được dù trong tình trạng thương thế này hắn cũng có thể bị nàng diệt sát. Trầm ngâm hồi lâu tiểu khẩu cuối cùng cũng nhẹ mở.

- Ngươi là ai, tại sao ta không hề hay biết là trong tông môn xuất hiện đệ tử Luyện Khí kì lại có thực lực dạo chơi nơi này?

Giọng nói mạnh mẽ chất vấn như vẻ bề ngoài của nàng.

- Sư cô quá lời rồi, tiểu chất là Trần Duyên đệ tử chân truyền của Phong Ma Sơn. Chỉ là tiểu trùng liều mạng nhỏ tới chổ nguy hiểm này hòng tìm kiếm chút tài nguyên tu luyện.

Trần Duyên vội vàng khiêm tốn nói.

- Thì ra là vậy sao?

Nàng nghiền ngẫm, mắt phượng bỗng nhiên sắc lạnh nhìn tới. Như thể áp lực nặng ngàn cân đang đè lấy, nàng không còn là nữ nhân trọng thương tới mức không thể cử động như hôm qua nữa, giờ đây đứng trước mặt hắn là đại tu sĩ Trúc Cơ kì mười phần không thể giả.

- Sư cô, xin nhớ tới ta đã không màng tính mạng cứu người từ chổ chết mà tha cho tiểu chất một mạng, tiểu chất ngay lập tức rời đi sẽ không làm người vướng mắt.

Trần Duyên đổ mồ hôi lạnh, đứng dưới áp lực của nàng mặc dù không quá nặng nề nhưng hắn lại không dám làm điều ngu ngốc. Nếu như nàng là nữ nhân máu lạnh thì khẳng định sẽ không lưu tâm tới ơn cứu mạng vừa rồi mà ra tay diệt sát, chuyện “lấy oán báo ân” này cũng không quá hiếm hoi trong tu tiên giới.

Dù hắn mở miệng cầu xin nhưng nàng không hề lưu tâm, áp lực càng lúc càng đè nặng. Nhưng lần này lại khiến nàng không khỏi kinh ngạc, dù đã dùng áp lực lớn nhất đè ép, nền đá dưới chân xuất hiện không ít dấu vết nức nẻ như mạng nhện nhưng Trần Duyên sắc mặt không hề thay đổi. Như thể dù cả trời đất sập xuống hắn cũng kiên định đứng đó không hề suy suyển.

Giấu đi ánh mắt kì lạ, áp lực dần tiêu tán. Nàng như thể không có điều gì khác thường.

- Ta là Kiều Nguyệt Nguyệt, trước đây vốn là đệ tử Bình Địa Sơn trăm năm trước đột phá Trúc Cơ kì liền ra ngoài lập mật thất tiềm tu.

- Ngươi đã là đệ tử chân truyền, bước chân vào Trúc Cơ là mười phần khẳng định, không cần quá câu nệ cứ gọi ta là sư tỉ là đủ.

Tính cách nàng bỗng nhiên biến đổi làm hắn không kịp trở tay, ngẫn đầu nhìn nữ nhân cao lớn, như thể không chú tâm quá nhiều nàng không hề cố gắng che đậy mà thoải mái dựa lưng ong vào vách đá mặc cho y phục không thể che lấp đi xuân quang trên người.

Trần Duyên không khỏi nuốt nước bọt dù cho cổ họng đã nóng rang, không ngờ nàng lại tiếc lộ nhũ danh của mình. Đứng trước tình cảnh xấu hổ, trong lúc hắn không biết phải nói điều gì thì…

Chương 78: Trị thương trá hình (suyết 18+)

- Nội thương của tỉ không nhẹ, sau này đành phải làm phiền sư đệ rồi.

Nàng bá đạo không lưu tâm tới hắn.

Trần Duyên cũng không khỏi ngỡ ngàng, thì ra tất cả những gì hắn làm đều không qua mắt được nữ nhân này. Nhưng càng không ngờ là nàng không hề nổi giận ra tay mà còn muốn hắn tiếp tục trị thương cho mình.

Nữa tin nữa ngờ Trần Duyên vẻ mặt không khỏi đề phòng từ từ tiến lại gần. Nguyệt Nguyệt thấy dáng vẻ nghiêm trọng của hắn liền cười nhẹ, gương mặt thanh tú làm cho hắn lần nữa không khỏi ngẩn ngơ.

Chưa đợi Trần Duyên lại gần nàng đã vươn mình vẻ mệt mỏi, nằm sấp xuống thạch giường mắt phượng khẻ nhắm. Gọi là y phục nhưng lại không khác gì một tấm lụa mảnh mai không che đậy được ngọc thể lòi lõm của nàng. Kiều đồn nhô cao khiến mảnh lụa kia muốn căng đứt như thể khiêu khích Trần Duyên.

Nhìn dáng vẻ mời gọi của nàng Trần Duyên không hề khách sáo, nhanh chóng lại gần. Vận chân khí, bàn tay to lớn của hắn lại một lần nữa du ngoạn trên thân thể hoàn mĩ của nàng nhưng lần này lại cách một lớp đạo bào khiến hắn không ngừng tiếc nuối. Có lần bạo gan tay heo xoa nắn kiều đồn cứ không ngừng khiêu khích.

Bị tập kích bất ngờ Nguyệt Nguyệt giật nãy mình, quay đầu mắt phượng liếc nhìn khiến Trần Duyên âu lo, nhưng nàng cũng ỡm ờ cho qua. Lại lần nữa Trần Duyên bóp nắn nhưng nữ nhân lại không nói gì làm hắn kinh hĩ, từ đó mỗi ngày đây là nơi được tận tình chăm sóc nhất, chỉ hai canh giờ chữa thương nhưng cả hai đã mồ hôi nhễ nhại.

Từng ngày phục vụ hương diễm khiến hắn vô cùng kích thích nhưng đồng thời lại là một loại tra tấn tàn độc (là gì thì chắc các đạo hữu cũng đã biết hehehe).

Lấy lí do chưa đột phá Trúc Cơ kì Trần Duyên đào thêm cho bản thân mật thất gần đó, phóng Tù Không Phù ngăn chặn thần thức dò xét, gọi ra tam nữ. Ban ngày sống trong hương diễm nhưng cũng không khác gì cực hình, tiểu đệ bên dưới luôn khán nghị làm hắn phải than khổ không thôi. Chỉ tội nghiệp tam nữ đáng thương phải nhiều ngày không ngừng giúp hắn hạ hỏa.

Một ngày như mọi ngày Trần Duyên bắt đầu công việc khó khăn nhưng đáng mong đợi. Bỗng nhiên hắn chợt nhận ra nữ nhân này trên người chỉ còn lại đạo bào mỏng manh, thân người cao lớn của nàng khi nằm xuống chỉ đủ để che đi một phần kiều đồn nếu như cặp ngọc thố dài miên man kia không khép lại khẳng định rằng hạ thể của nàng đã phơi bày trước mắt hắn.

Nuốt một ngụm nuốt bọt tay heo run run bắt đầu xoa nắn cặp ngọc thố thon dài tuyệt đẹp kia. Năng lực xoa bóp của hắn không ngừng tăng lên từng ngày làm Nguyệt Nguyệt kinh hĩ hưởng thụ, nhưng khi tay hắn từ từ tiến lên thì cả người nàng chợt căng thẳng.

Trần Duyên cũng không bỏ qua biểu hiện của nàng sợ rằng sẽ chọc giận nữ nhân mãnh liệt này. Ngoài những lần nhẹ rung khi bàn tay hắn mơn chớn thì không có gì khác lạ thường ngày khiến hắn vững tin làm liều.

Lần đầu cùng kiều đồn nàng tiếp xúc da thịt, làm hắn mê mẫn không rời tay. Làn da màu đồng quyến rũ cũng kiều đồn căng tròn khiến Trần Duyên không ngừng chơi đùa nhào nắn.

Nguyệt Nguyệt vừa hưởng thụ cảm giác tê rần cùng tia ấm áp do hắn mang lại đồng thời ngượng ngùng cố gắng che giấu khuôn mặt vốn đỏ chót phía sau tay áo.

Nhưng nàng lại cảm nhận có điều gì không đúng, bàn tay của hắn không ngừng tiến lùi về hạ thể của mình. Hoảng hốt nàng nhanh chóng bắt lấy tay hắn lườm mắt nhìn rồi lại lắc đầu.

Biết đã tới giới hạn của nàng Trần Duyên cũng không gượng ép liền đổi hướng luồn tay vào trong đạo bào dọc theo lương ong mà mơn chớn. Đôi bờ vai hơi mảnh khảnh được hắn nhẹ nhàng xoa bóp, nữ nhân không ngần ngại mà rên lên từng cơn. Thời gian trôi qua nàng đã không còn ngượng ngừng trước mặt hắn mà kiềm nén, những lần sung sướng tới mức nhẹ vặn người hay không nể nang rên rĩ đã không còn xa lạ.

Đang hưởng thụ những gì Trần Duyên mang lại, hắn nhẹ nhàng nỉ non vào tai nàng. - Nguyệt Nguyệt nàng mau quay lại để ta giúp nàng trị thương.

Cách hắn gọi nàng cũng đã thay đổi, có lần trêu đùa gọi nhũ danh của nàng nhưng nữ nhân này lại không hề khó chịu chỉ là có một điều kiện. Chỉ khi có hắn cùng nàng Trần Duyên mới được gọi như vậy, đương nhiên hắn kinh hĩ nhận lời.

Vừa rồi nàng đã từ chối Trần Duyên lần này cũng không muốn khiến hắn thất vọng, như tiểu miêu lười biếng Nguyệt Nguyệt nhẹ nhàng ngồi dậy. Đạo bào quá chật chội không thể nào che được xuân quang phía trước, hai tiểu đậu hồng phấn đính trên cặp đại nhũ căng tròn lắp ló sau y phục, hạ thể được phô bày trước mắt hắn khiến nữ nhân ngại ngùng ngọc thố khép chặt.

Không kịp chờ đợi Trần Duyên không đợi nàng nằm xuống nhanh chóng đi tới đằng sau luồn tay heo lên phía trước mà xoa nắn.

- Nàng cứ ngồi yên, để ta giúp nàng trị thương.

Nguyệt Nguyệt ngượng ngùng gật đầu, dù bản tính nàng bá đạo không sợ trời sợ đất nhưng cùng nam nhân ngồi tư thế nhạy cảm này làm nữ nhân nàng cũng không khỏi xấu hổ.

Thân thể vốn cao hai trượng lại ngồi trong lòng hắn, chỉ tính riêng cự nhũ đã cao ngang mặt. Tiểu phúc (bụng nhỏ) thon thả lại ẩn hiện những múi cơ nhưng không hề làm mất đi vẻ quyến rũ của nàng mà còn khiến dã tính của nữ nhân này được phát ra hết mức.

Thấy Trần Duyên không hề câu nệ vuốt ve tiểu phúc khiến nàng mừng thầm nhưng cũng ngần ngại nghi vấn.

- Tiểu phúc của ta không khiến sư đệ thất vọng sao?

Thì ra nữ nhân này lo lắng tiểu phúc của nàng làm hắn mất hứng, làm nữ nhân thân thể không những mềm mại vô cốt, tiểu phúc cũng phải phẳng lì thon thả chứ không hề có cơ bắp như nàng, thảo nào mấy tháng nay Nguyệt Nguyệt nhất quyết chỉ nằm sấp xuống để hắn trị thương. Hiểu ra vấn đề Trần Duyên nhẹ cười hôn vào cổ nàng, tay heo mạnh bạo tiếp tục ve vuốt.

- Đương nhiên là không rồi, tiểu phúc của nàng không hề xấu xí. Ta rất say mê nữ nhân ngập tràn dã tính như nàng.

Lời hắn nói là sự thật, không hề giả dối. Nhìn nàng vẻ ngoài thật sự là nữ binh sĩ ngập tràn dã tính đồng thời giáp khải cũng không sao che chắn được cơ thể ngập tràn xuân sắc.

Lời hắn nói làm Nguyệt Nguyệt càng kinh hĩ, vốn lo sợ ban nãy đã không còn, cả thân thể dựa sát vào người hắn. Ngọc thể không xương đè ép càng khiến Trần Duyên mừng rỡ, hết xoa nắn eo thon rồi lại lên trêu đùa cự nhũ.

Tiểu đậu được hắn không ngừng dùng ngón tay chà xát, ngọc thể run lên bần bật, tiếng thở bắt đầu nặng nhọc, gương mặt nàng đỏ bừng quay lại nhìn Trần Duyên.

Tiểu khẩu vừa hé liền được Trần Duyên bắt lấy, bất ngờ bị hắn tập kích Nguyệt Nguyệt vùng vẫy muốn thoát ra nhưng thần thông tu sĩ Trúc Cơ như thể tan biến, chỉ như nữ nhân giận dỗi bị tình lang cố tình chơi xấu. Chỉ vẫy vùng hồi lâu cuối cùng nàng cũng bỏ cuộc mở ra tiểu khẩu để lưỡi hắn tiến vào càn quét.

Trị thương lần này đặc biệt kéo dài, mặt trời dần xuống núi thì cũng đã hoàn tất. Như thể vừa trãi qua một trận đại chiến hai người mồ hôi đã ướt đẵm. Nhìn thấy nữ nhân đạo bào mõng manh đã dán sát vào người, không nỡ để nàng trong tình cảnh này hắn mảnh vải sạch tiến lại gần (chỉ là tội nghiệp thui), giúp nàng cỡi đạo bào. Nguyệt Nguyệt lúc này không khác gì tiểu cừu bị lão sói rình rập.

Cầm lấy miếng vải lau đi những giọt mồ hôi trên người, nữ nhân ngoài lườm Trần Duyên mỗi khi hắn “vô tình” chạm nhẹ hạ thể nhưng cũng không hề ngăn cản.

Một tháng, hai tháng… rồi nữa năm cũng trôi qua, cuối cùng thương tích trên người nàng đã hồi phục chín phần. Nguyệt Nguyệt dùng ánh mắt phức tạp nhìn hắn.

- Tiểu sư đệ, ngươi muốn quay về tông môn sao?

Nhìn dáng vẻ mong chờ của nàng khiến hắn không nỡ rời đi.

- Đương nhiên là không, ta tới đây cốt là để tìm kiếm thiên tài địa bảo nhằm đột phá, không thể tay không trở về.

- Thì ra là vậy.

Tuy chỉ nhẹ nhàng nói ra nhưng không thể nào che giấu được tia kinh hỉ, thời gian qua không khác gì tình nhân chung sống cùng hắn khiến nàng không muốn rời bỏ.

Trần Duyên thật sự không muốn quay về, một phần vì tông môn không hề kêu gọi, phần khác là vì hắn không muốn quay lại. Trước đây Trần Duyên muốn rời khỏi đây là vì thực lực non kém, giờ đây có Nguyệt Nguyệt bên mình, nàng đã lăn lộn ở đây gần trăm năm khẳng định hành trình lần này của hắn an toàn hơn không ít.

Chương 79: Xuyên Sơn Giáp

Khi biết tin Trần Duyên muốn ra ngoài lịch luyện, Nguyệt Nguyệt liền đứng dậy không ngần ngại thoát đạo bào. Từ trong túi trữ vật lấy ra võ phục cùng hộ giáp, mặc dù đẳng cấp rõ ràng không thể so sánh cùng hắc giáp trước kia nhưng cũng không tệ.

- Thì ra nàng có rất nhiều y phục, sao không nói ra từ đầu.

- Ta chỉ… chỉ là muốn sư đệ thuận tiện cho việc trị thương thôi.

Có đánh chết hắn cũng không tin, không đợi Trần Duyên nhiều lời Nguyệt Nguyệt tóm lấy hắn phóng ra ngoài. Vỗ túi trữ vật, nàng phóng đại kiếm lên không trung.

Trong lúc Trần Duyên còn ngỡ ngàng ngọc thủ tóm chặt lấy vai hắn phóng lên đại kiếm. Chân đạp pháp khí, lần đầu đứng trên pháp khí phi hành quả thật không dễ dàng, như thể đứng trên nhánh cây trôi nổi bất định giữa đại hà, hắn không ngừng nghiêng ngã.

Đứng gần đó nữ nhân không e dè mà buông miệng cười lớn. Không biết là vô tình hay hữu ý nàng đã đứng sát bên, như kẻ sắp đuối nước bắt được thân cây, Trần Duyên ôm chặt Nguyệt Nguyệt vào lòng cùng nàng đạp pháp kiếm phi hành như đôi thần tiên quyến lữ.

Phi hành hơn nữa ngày, bên dưới là một vùng cằn cỏi, khắp nơi chỉ toàn là sỏi đá. Nhìn qua tên tiểu tử bám như sam kia tay heo không hề khách sao chiếm tiện nghi của mình, nữ nhân hờn dỗi.

- Sư đệ ôm ta đủ lâu rồi chứ?

Nghe tiếng nàng chất vấn Trần Duyên không hề nể mặt tay heo càng siết chặt.

Nàng cũng không lạ gì tính cách vô sĩ của hắn, không hề cảnh báo một chỉ điểm ngay mi tâm. Trần Duyên đáng thương đang mê say trong hương diễm không ngờ lại rơi ra khỏi pháp kiếm, từ độ cao trăm thước rơi thẳng xuống mặt đất.

Nơi hắn rơi xuống đã nhẹ nhàng tạo trên mặt đất hố sâu hơn hai trượng, do tu luyện Khô Mộc Tiểu Pháp nhục thân được trui rèn không gây ra thương tích gì quá nghiêm trọng nhưng không hẵn là không đau đớn.

Từ hố sâu Trần Duyên vươn người bước ra, phủi đi lớp đất đá bám trên người nét mặt nghi vấn nhìn nữ nhân không hề che giấu vẻ hả hê nhìn xuống.

- Tiểu sư đệ, không phải đệ nói rằng muốn lịch luyện sao? Kẻ làm sư tỉ như ta sao có thể khiến đệ thất vọng.

- Bên trong ngọn đại sơn kia có một tiểu hang động của Xuyên Sơn Giáp, dù chỉ là yêu thú Bính đẵng nhưng da dày thịt béo không dễ dàng triệt hạ.

Nàng ngọc thủ chỉ tới đại sơn đá nhọn lỡm chỡm.

- Ta không ngờ nàng là kẻ tàn nhẫn, không chừng ta liền ngã xuống trong miệng yêu thú.

- Nếu như sư đệ ngã xuống thì tỉ đành phải tìm nam nhân khác giúp ta xoa bóp trị thương thôi.

Đe dọa, đây đúng là trần trụi đe dọa. Trần Duyên nghiến răng nghiến lợi phóng người rời đi.

Nhìn thấy bóng người đã khuất dần sau khe núi Nguyệt Nguyệt mắt phượng nhắp nháy, ngón tay gõ từng nhịp. - Tiểu sư đệ à, muốn trở thành nam nhân của ta đệ còn phải mạnh hơn nữa.

Nàng nở nụ cười tinh quái không chế pháp khí từ xa bám theo.

Bên dưới gặng núi hàng ngàn mũi đá lõm chõm như thạch giáo hướng thẳng tròi cao. Khác với vẻ tĩnh lặng thường ngày, một người một thú đang không ngừng giao chiến khiến một vùng vốn tràn ngập thạch giáo đột nhiên bị san phẳng.

Sau ba ngày ba đêm cuối cùng Trần Duyên đã thành công dồn Xuyên Sơn Giáp vào chân tường. Không còn cách nào khác, yêu thú hình dạng nữa giống đại thử nữa giống tê tê này không có bản lĩnh gì khác ngoài đào mạng. Ba ngày qua không biết hắn đã xuyết bị tập kích bao nhiêu lần, nếu không có Tiểu Mập Mạp cảm nhận mẫn tiệp biết nơi yêu thú này chôn giấu cơ thể dưới lòng đất thì không chừng mạng hắn đã ô hô ai tai.

Nhìn yêu thú to lớn không khác đại ngưu bị Phệ Huyết Trùng bao vây Trần Duyên không khỏi hưng phấn, sau ba ngày như muốn lật ngọn đại sơn này mấy lần cuối cùng Xuyên Sơn Giáp mới không còn chổ ẩn nấp. Nhưng niềm vui sương chưa được bao lâu thì rắc rối mới đã tới, dù là Lục Đường Lang đại đao có khả năng chém gãy pháp khí cấp 1 Giáp đẵng một cách dễ dàng không ngờ lại không hề để lại một chút vết xước nhỏ trên lớp vãy chồng chất kia.

- Còn không mau nhắm vào đốt xương sườn thứ ba của Xuyên Sơn Giáp.

Trong lúc còn đang lay hoay tiếng hét quen thuộc lại vang lên trong não hải. Không cần nghĩ cũng biết là lão gia hỏa biệt tâm suốt thời gian qua.

Trong đầu đã có chủ ý, Trần Duyên ngừng tay lùi bước dần biến mất giữa trùng vân dày đặc. Hắn không khác gì lão tăng tọa thiền, không một tiếng động mặc cho hàng vạn Phệ Huyết Trùng vỗ cánh xung quanh.

Tiểu Mập Mạp hiểu ý, đây là lúc bản lĩnh thật sự của Tinh Thần Trùng hiện hữu rõ ràng nhất. Phóng ra thần thức, sau khi vận Thần Không Vạn Trùng hắn cùng Tiểu Mập Mạp tinh thần đã đồng nhất, khống chế Phệ Huyết Trùng liền dễ như trở bàn tay.

Xuyên Giáp Thú đang điên loạn diệt sát linh trùng, hơn ba ngày ba đêm bị kẻ lạ mặt làm phiền, ngay cả nơi cư trú cũng vì hắn mà bị đào lên vài lần dù là kẻ từ bi bác ái cũng khó lòng nhẫn nhịn.
Nhưng yêu thú đáng thương kia sao biết được mặc dù đang điên cuồng tàn sát thì bản thân bất giác tiến lại gần nơi mà tử thần lặng thầm chờ đợi. Tiểu Mập Mạp cố ý không chế trường giết chóc di chuyển tới nơi đây, điều gì tiếp theo thì ai cũng có thể đoán được.

Mặc cho Xuyên Sơn Giáp điên cuồng giết chóc càng lúc càng gần, Trần Duyên vẫn không hề động dung. Hắn hiểu rất rõ cơ hội chỉ có một lần duy nhất, nếu thất bại yêu thú liền trở nên cảnh giác hơn, việc đánh bại hẵn không dễ dàng.

Chỉ còn cách hai bước chân, Trần Duyên mắt kiếm mở rộng, từ sau hắc vân trùng mũi kiếm dài gần một thước bất ngờ suất hiện. Nhanh như chớp, chuẩn xác nhắm thẳng xương sường đâm tới.

Đang vồ lấy linh trùng Xuyên Sơn Giáp làm sao có kịp thời trở mình, mũi kiếm mỏng manh đã xiên từ lồng ngực lên thẳng đầu lâu. Ngay tức khắc sinh mạng vốn cuồn cuộn không dứt liền kết thúc.

- Hừ ngươi làm ta quá hao binh tổn tướng rồi.

Hắn hừ lạnh nhìn tới đàn Phệ Huyết Trùng vốn tổn hao nay càng hao tổn trầm trọng, đã hơn một năm từ khi Trần Duyên rời khỏi tông môn. Số lượng linh trùng không còn nhiều, đã không còn đủ để sử dụng tiêu hao chiến như trước.

Sau khi xử lí thi thể yêu thú Trần Duyên nhìn lên không trung, Nguyệt Nguyệt mỉm cười quyến rũ khống chế pháp kiếm hạ xuống.

- Hì hì sư tỉ có thể khẳng định sư đệ là một trong những kẻ có thực lực khủng bố nhất trong số đệ tử Luyện Khí kì từ trước tới nay của Ma Kiếm Tông.

- Thậm chí nếu số linh trùng kia đồng thời đột phá Ất đẳng có khả năng giúp đệ ngang bằng tu sĩ Trúc Cơ sơ kì.

Nàng không tiếc lời khen tặng nhưng điều đó cũng không phải là nói quá, tu sĩ Luyện Khí kì diệt sát yêu thú cấp hai hơn ngàn năm qua chưa hề có trong tông môn.

Được mĩ nhân khen ngợi cũng là một sự hưởng thụ không nhỏ, nhưng Trần Duyên đâu phải dễ dàng bỏ qua chuyện ban nãy. Nữ nhân này dám lấy nam nhân khác trêu đùa hắn, không phải là kẻ dễ giải, mắt heo không ngừng nhìn ngắm thân thể mĩ cảm của nàng không nói không rằng phóng người lên pháp kiếm ôm lấy mĩ nhân vào lòng.

Bị hắn đột nhiên tập kích Nguyệt Nguyệt không hề phản cảm, gần gủi hắn đã là thói quen thường ngày khiến nàng không cảm thấy quá kì quặc. Mặc cho hắn không ngừng ve vuốt, nàng khống chế pháp kiếm quay trở về.

Những ngày sau đó Trần Duyên quyết định đào một mật thất cực kì rộng lớn hòng phục hồi đàn Phệ Huyết Trùng đang thiếu hụt nhanh chóng kia. Nhưng kì lạ là số trứng sinh ra thấp tới mức khó hiểu, thường ngày mỗi linh trùng đều sinh ra hàng trăm trứng sức sống mãnh liệt nhưng giờ đây mười không được một. Thậm chí chúng không thèm giao phối càng khiến hắn đau đầu.

- Phệ Huyết Trùng ơi là Phệ Huyết Trùng, chủ nhân của các người là soái ca tình trường không nữ nhân nào có thể chống cự. Các ngươi là ta linh trùng sao không có chút khí khái nam nhân.

Trần Duyên không ngừng khuyên nhủ, Phệ Huyết Trùng có thể nói là một nữa thực lực nếu không có chúng không biết hắn đã phải nằm xuống bao nhiêu lần.

Cầm lấy thi thể đại thố (thố là thỏ đúng không??) ném tới, ngay lập tức một chút cặn bả đều không còn. Khẩu vị của chúng ngày càng lợi hại, dường như chỉ yêu thú cấp hai mới khiến linh trùng của Trần Duyên cảm thấy hứng thú. Điều đó khiến hằng ngàn thi thể hắn cho vào túi trữ vật lần trước trở thành phế thải, bán cũng không đủ lọt vào mắt hắn, để lại cũng chỉ chiếm diện tích túi trữ vật.

Đã ba tháng từ khi chiến đấu cùng Xuyên Sơn Giáp, hắn chỉ hạ thêm hai yêu thú cấp hai Bính đẵng. Đương nhiên tất cả chiến lợi phẩm đều rơi vào những tiểu khẩu không đáy dưới kia, Tứ Trùng cũng góp công không ít trong việc giúp hắn trắng tay rời đi.

Chương 80: Loa Trùng Ốc

Cuối cùng một ngày kinh hỉ cũng đã tới, linh trùng đảng đã nở, Phệ Huyết Trùng mới trào đời không ngờ đã là linh trùng Đinh đẳng. Chính Trần Duyên cũng không ngờ, chỉ có thể lí giải rằng phụ mẫu của chúng đều là linh trùng Ất đẳng ngày ngày thôn phệ huyết nhục yêu thú cấp hai.

Nhìn bầy Phệ Huyết Trùng chưa kịp mở mắt thậm chí xuất hiện cá biệt sắp đột phá Ất đẳng khiến hắn không ngậm được miệng. Dù số lượng không bằng năm thành trước kia nhưng chỉ nhìn vào thực lực thì đã mạnh hơn không ít.

Trong lúc hắn không ngừng nâng niêu chúng linh trùng Chu Lão lại đột ngột hiện ra.

- Gần đây sao ta không thấy Chu Lão nhân gia người, có phải vấn đề gì sao?

Lão dùng cặp mắt khinh thường nhìn hắn như thể muốn nói:

- Hừ tiểu tử ngươi chỉ biết du hí cùng nữ nhân giờ đây cũng biết lo nghĩ cho ta.

Dù khinh thường ra mặt nhưng lão cũng nhàm chán la mắng tên tiểu tử vô liêm sĩ này.

- Tiểu tử ngươi không phải luôn ao ước có pháp bảo sao? Mộc Tâm nguyên tố kia bên trong người ngươi đã mọc rêu lên rồi.

Lời nói của lão khiến hắn ngỡ ngàng, pháp bảo là thứ mà không ai không thèm khát. Hắn cũng không ngoại lệ, nhưng điều kiện làm ra pháp bảo quá khắt khe. Không nói tới tài liệu hiếm có thì mỗi pháp bảo đều có phương pháp chế tác riêng không phải dễ dàng có được.

- Những thứ đó tiểu tử ngươi không cần lo nghĩ, điều bận tâm lúc này là ngươi đã có chủ ý sử dụng pháp bảo nào.

Chu lão điểm đúng mối lo âu của Trần Duyên, hắn ngoài nhục thể mạnh mẽ ra thì cũng chỉ có khống trùng thuật mạnh mẽ. Ban đầu Trần Duyên còn ôm ý nghĩ sẽ rèn ra một bộ khải giáp nhưng hắn ngay lập tức dẹp bỏ.

Mộc hệ pháp khí rất đặc biệt, nếu hỏa giáp đốt cháy kẻ thù tăng cường huyết chí, kim giáp sắc bén tốc độ khó ai bì kịp, thổ giáp trầm trọng vô kiên bất toài thì thủy giáp cùng mộc giáp chỉ mang tính phụ trợ hay trị thương, thứ mà hắn không cần tới nhất.

Thấy vẻ mặt chầm tư của hắn Chu lão liền kiến nghị.

- Lão phu có một thứ vô cùng thích hợp với ngươi nhưng chỉ có điều…

Nghe tới đây Trần Duyên liền nhìn chằm chằm về phía Chu lão, thân là tu sĩ Nguyên Anh kì lão khẳng định có cách nhìn hết sức tinh tường.

Thấy hắn vẻ chăm chú lão tiếp tục.

- Chỉ có điều đây là pháp bảo phụ trợ, bản thân không hề có lực công kích.

Trần Duyên không nén được tia thất vọng, hắn từ bỏ Mộc giáp cũng vì điều này. Không phải hắn khinh thường khả năng phụ trợ, nhưng mộc hệ hữu ích nhất là trị thương thứ mà nhục thể hắn không cần nhiều.

- Lão phu không hề nói thần thông của pháp bảo là trị thương mà chính là chúng.

Lão nhẹ hướng đàn Phệ Huyết Trùng chỉ tay.
Trần Duyên hứng thú nhìn lão.

- Pháp bảo này tên là Loa Trùng Ốc, pháp bảo trấn môn của Tuyệt Độc Môn. Chỉ có môn chủ mới biết được bí mật rèn đúc nên nó.

Giữa hư không làn khói mờ ảo tạo thành hình tòa tiểu thành chóp nhọn, hình xoắn ốc, xung quanh là hàng ngàn hàng vạn lỗ nhỏ có quy luật.

- Tuyệt Độc Môn?

Trần Duyên không khỏi nghi vấn, trước đây hắn chưa hề nghe qua.

- Hừ tiểu tử ngươi không hay biết cũng là chuyện thường tình, dù sao Tuyệt Độc Môn cũng chỉ là tiểu môn phái thời thượng cổ.

- Lẽ ra có thể lách qua khe hẹp mà tồn tại, nhưng môn chủ đời thứ mười của bọn chúng lại tìm được một thứ phỏng tay.

Lão liếc nhìn loa thành mà không khỏi cảm khái.

- Chính là thứ này đã khiến Tuyệt Độc Môn rơi vào tuyệt cảnh.

Trần Duyên không khỏi kinh nghi, thượng cổ chính là thời kì hưng thịnh nhất của tu sĩ. Đó là lúc lục địa này vừa bị chia tách từ đại lục, không nguy hiểm rình rập, thiên tài địa bảo còn phong phú. Vật khiến chúng tu sĩ không ngại đổ máu giành giựt khẳng định không đơn giản.

- Thứ này ta cũng chỉ vô tình tìm thấy trong tàn tích rất xa xưa không rõ cụ thể. Chỉ biết Tuyệt Độc Môn vốn là tông môn dùng cổ độc, đây là thứ bọn tu sĩ kia nuôi dưỡng chúng.

Thì ra cả Chu Lão cũng không tường tận thứ này, điều đó cũng khiến Trần Duyên không khỏi chần chừ. Kẻ nào cũng biết rằng pháp bảo tốt nhất chỉ cần rèn đúc một lần, cần rất nhiều thời gian bồi dưỡng mới khiến chúng phát huy mười thành uy lực. Tài liệu rèn đúc pháp bảo đều rất hiếm thấy, nhất là Mộc Tâm nguyên tố trong tay hắn lại là cực phẩm trong cực phẩm, nếu như mất đi khó lòng kiếm lại được.

Làm sao Chu lão không rõ ý định trong đầu của hắn, lão không nhiều lời, những gì cần nói đều đã nói ra, còn lại chỉ đành phụ thuộc nơi hắn.

Sau hồi lâu đắng đo suy nghĩ Trần Duyên cũng đã quyết tâm.

- Chu lão, ta muốn pháp bảo kia.

Hắn quả quyết, không chút nào hối hận. Muốn những thứ kẻ khác không có thì phải làm những thứ kẻ khác không dám làm. Có pháp bảo càng sớm đồng nghĩa thực lực càng sớm tăng trưởng, đồng thời đây dù sao cũng là pháp bảo có từ thời thượng cổ khiến không ít kẻ phải đổ máu.

- Hahaha tiểu tử ngươi quả thật là kẻ điên, dám lấy bảo vật Mộc Tâm ra đánh cược.

- Rất hợp ý ta, khẳng định thứ khiến ta cùng hơn năm tên tu sĩ Nguyên Anh kì phải tổn hao không ít tâm huyết tìm thấy này không để ngươi thất vọng.

Lão cực kì cao hứng, từ khi tìm được thứ này bản thân lão mặc dù rất hiếu kì nhưng không hề muốn lấy bản thân thử nghiệm, dù sao pháp bảo bổn mạng theo vài ngàn năm khiến lão không nỡ từ bỏ.

Hữu thủ đẩy nhẹ, chưởng ấn kì lạ mang theo nguồn tin tức khổng lồ xâm nhập Trần Duyên não hải. Một tòa thành to lớn, hắn không khác gì ruồi muỗi khi đứng trước vẻ hùng vĩ của tòa đại thành này. Xung quanh là hàng vạn linh trùng lớn nhỏ không thể nào đếm xuể, cõng trên lưng là những kẻ y phục quái dị không ngừng trực chỉ đại thành bay đi.

Choáng ngợp trước khung cảnh khủng bố này, nhưng thứ càng làm Trần Duyên kinh ngạc không dứt là kẻ đang ngồi trên kim tọa. Đại thành hình xoắn ốc nhọn thẳng lên bầu trời mà nam nhân lại ngồi trên đỉnh đại thành. Những kẻ phía dưới gào thét thứ ngôn ngữ kì lạ như thể triều bái.

Đột nhiên khung cảnh trước mặt hắn biến mất, nhận ra xung quanh đã trở lại như ban đầu Trần Duyên mới kịp hoàn hồn.

- Cảnh tượng kì lạ kia chẳng lẽ chỉ là ảo giác.

Ngay lập tức Trần Duyên bác bỏ ý nghĩ vừa rồi, cảnh tượng chân thực tới mức hắn có thể ngửi được hương vị cây cỏ, nghe được tiếng gió thổi, cảm nhận được không khí hào hùng khẩn trương nơi đây.

Những thứ không nghĩ ra thì cũng không suy nghĩ nhiều, để lại truyền tin phù cho Nguyệt Nguyệt, Trần Duyên phong bế mật thất.

Viên đá lớn hơn nắm tay này cũng đủ làm ra nhẫn trữ vật khiến hắn không khỏi kinh hỉ.

Ngồi xuống bồ đoàn, hữu thủ đặt trên đan điền hồi lâu Mộc Tâm vốn nằm yên trong người hắn bấy lâu nay hiện ra. Nhận thấy khí tức của bản thân cùng Mộc Tâm đã gần như tương đồng khiến hắn không khỏi hài lòng. Thời gian qua dùng chân khí tinh thuần không ngừng xâm nhập cuối cùng thời điểm này cũng đã tới.

Song thủ như thể múa may quay cuồng, hồi lâu sau nhiều lần thất bại, cuối cùng thủ ấn cũng đã thành công. Ấn chú mà hình thái Loa Trùng Ốc xâm nhập Mộc Tâm, không bỏ qua cơ hội. Vận Hóa Mộc Quyết nhục thân mộc nguyên khí tảng mác ra khắp mật thất rồi từ từ tiến vào Mộc Tâm.

Ngày nối ngày, tháng nối tháng, gần một năm tròn cuối cùng hắn đã bước đầu thành công. Tòa tiểu ốc lớn hơn năm tay trôi lơ lững trước mặt, giống như Tiểu Mập Mạp, Trần Duyên cảm nhận được như thể giữa hắn và tòa tiểu ốc kia có mối liên hệ huyết nhục.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau