KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Hiển lộ một phần thực lực

Trên đấu trường, xung quanh đã lấp kín bởi hằng hà tu sĩ bị kích động. Tin tức tu sĩ Ma Huyết Tông khiêu chiến đại đệ tử của Phong Ma Sơn đã lan truyền khắp Ma Kiếm Tông làm kinh động không ít tiền bối tiềm tu gần đó.

- Ngũ sư đệ ta không ngờ chỉ là tiểu bối giao thủ lại kinh động tới ngươi.

Lão già râu tóc bạc trắng đang đằng không bay tới.

- Thì ra là Nhị sư huynh thật là hết cách, dù sao Bình Địa Sơn của ta cũng là nơi gần Phong Ma Sơn nhất. Phong thanh lớn như vậy ta chắc rằng cả Ma Kiếm Tông không ai không biết.

- Nhưng không ngờ rằng lại kinh động tới nhị sư huynh.

Một già một trung niên lơ lững giữa không trung kia không ai khác chính là Nhị Trưởng Lão cùng Ngũ Trưởng Lão.

- Hahaha ta đang đánh cờ cùng lão đại thì được nghe chúng đệ tử kể lại khiến hai lão già như ta tò mò không thôi. Lão đại ngại mặt mũi nên ta phải xách thân già này đi xem xét tình hình.

Lời vừa dứt thì cả hai đã tới nơi. Trên không trung có không ít tu sĩ chân đạp pháp khí đằng không trông thấy hai vị trưởng lão muốn hành lễ thì…

- Không cần, chúng ta tới đây chỉ muốn góp vui thôi.

Ngũ Trưởng Lão phất tay nói.

Thấy khắp nơi đều số lượng tu sĩ đã lên tới hàng vạn, trên bầu trời những chấm nhỏ li ti kia không cần nghĩ cũng biết là gì. Huyết Nha đã thấy tình hình đã vượt quá tầm kiểm soát. Ban đầu hắn tới đây cốt là để bóp trái hồng mềm Trần Duyên kia nhằm hạ bệ thanh danh của Phong lão ma không ngờ…

Lúc này có đánh chết hắn cũng không tin kẻ tràn ngập sát khí kia lại là phế vật. Trong tình huống tiến thoái lưỡng nan nếu như tự động buôn bỏ khẳng định sẽ bị tông môn trừng phạt, tiến lên hắn không nắm chắc phần thắng rất có khả năng sẽ phải ngã xuống tại đây.

Trong lúc Huyết Nha đang tuyệt vọng thì Trần Duyên lại thắp cho hắn một tia hi vọng.

- Ngươi không phải muốn tỉ thí cùng ta sao, hay là đã suy nghĩ lại. Đừng nói là ta chủ nhà lại gây bất lợi cho khách nhân, tất cả các ngươi cùng xông lên đi. Nếu như chiến thắng ta đảm bảo người cùng mười vị đệ tử phía sau sẽ bình yên rời khỏi.

- Lời ngươi nói là thật.

Hắn nghi kị dò hỏi.

- Đương nhiên ta thân là đại đệ tử Phong Ma Sơn sao có thể nói hai lời.

- Chỉ có điều nếu ngươi thất bại thì phải để lại thứ gì đó.

Trần Duyên cười gằng.

- Không cần nhiều lời, ta không tin mười đệ tử chân truyền chúng ta lại không thể khắc chế được ngươi.

- Các sư đệ sư muội mau dàn trận.

Đồng thời mười tên đệ tử Ma Huyết Tông không hẹn mà cùng lùi lại, lấy ra huyết phù kì lạ dán trên mi tâm.

- Huyết Tế Trận.

Huyết khí thẩm thấu qua da trôi lơ lững trên không trung khiến chúng đệ tử kinh ngạc. Trần Duyên cũng không ngoại lệ, đây là lần đầu hắn cảnh tượng kì lạ này thầm nghĩ.

- Bọn chúng muốn dùng huyết khí tấn công ta sao?

- Tếếếế.

Sau tiếng hét dài, huyết khí như đại hà chảy vào người Huyết Nha. Con ngươi hắn đầy tơ máu, mắt, mũi miệng đâu đâu cũng là huyết dịch. Vẻ mặt trở nên điên cuồng nhưng không dấu được vẻ khốn khổ.

- Tiểu tử, ngươi đã khiến ta ra nông nổi này, ngươi phải trả giá

Thấy Huyết Nha trở nên cuồng loạn Trần Duyên cũng đoán được phần nào.

- Thì ra là tế trận, bọn Huyết Ma Tông này đúng là điên loạn. Không ngờ cả thứ để lại nhiều hậu quả này lại không nhiếu mày thi triển.

Mặc dù Trần Duyên không biết tác dụng thật sự của trận hình nhưng cảm nhận được chân khí của Huyết Nha không ngừng tăng lên. Bên kia mười tên đệ tử giờ đây sắc mặt cũng đã tái nhợt, nhưng vẻ đắc ý lại không hề che giấu.

- Các ngươi có phải rất đắc ý vào tế trận này?
- Tiểu tử vô tri ngươi ta xem thử ngươi có gì để ngông cuồng.

Huyết Nha cả người đã thấm đẫm huyết dịch, từng mạch máu trong cơ thể đã căn phồng như tiểu xà ẩn hiện dưới da. Song thủ bắt quyết.

- Huyết Nhân Phân Thân.

Từ người hắn máu huyết như có sinh mạng chuyển động không ngừng dần hình thành huyết nhân.

Hơn trăm tên huyết nhân không kể cả người từ huyết dịch thì giống như trăm tên Huyết Nha như đúc.

- Tiểu tử, không phải ngươi rất ngông cuồng sao, ngươi muốn độc đấu chúng ta sao, lão tử giúp ngươi được như ý nguyện.

Lúc này ngay cả những lão nhân kia cũng bắt đầu động dung.

- Sư huynh đây là…

- Ừm là Huyết Nhân Phân Thân, công pháp cấp hai nổi danh của Ma Huyết Tông. Chỉ có tu sĩ Trúc Cơ kì trở lên mới có thể luyện thành, không ngờ tiểu tử này có thể lợi dụng tế trận cưỡng ép thi triển. Xem như là một tiểu thiên tài trăm năm hiếm gặp.

Nhị Trưởng Lão thở dài.

- Sư huynh hay là đệ diệt sát hắn, tiểu tử này rất có khả năng là mối nguy hại cho tông môn ta sau này.

- Tùy ngươi nhưng không phải lúc này.

Lão cũng đã động dung, thiên tài này không thể để hắn trưởng thành.

- Hahaha một mình ta thì không chắc đánh bại ngươi nhưng một trăm thì lại khác, tiểu tử còn không mau dập đầu tạ tội, ta từ bi sẽ không lấy mạng chó của ngươi nhưng phải để lại thứ gì đó.

Huyết Nha cuồng tiếu nhái lại những lời vừa rồi của Trần Duyên.

Chúng đệ tử xung quang sắc mặt cũng không khá hơn, nếu như chỉ một chọi một Trần Duyên chắc thắng không nghi ngờ nhưng đây lại là…

- Một, hai, ba, bốn… một trăm, một trăm linh một.

Lời cuối cùng chỉ tay vào Huyết Nha thực thể. Đứng trước trăm tên đệ tử chân truyền hắn bình chân như vại, tiếng đếm của hắn như đánh vào không khí trầm lặng.

- Một con kiến cùng một trăm linh một con kiến đối với ta cũng không có gì khác biệt. Giọng hắn trầm thấp từng chữ truyền vào tai khiến chúng đệ tử ngây người.

- Hahaha ngươi nói không sai, một con kiến cùng một trăm linh một con kiến cũng chỉ là kiến thôi.

Nhị Trưởng Lão cười lớn nhìn qua Ngũ Trưởng Lão.

- Chúng ta đi thôi.

Mặc dù trong đầu đầy nghi vấn nhưng Ngũ Trưởng Lão cũng không trái lời quay người cùng rời đi. Những tu sĩ Trúc Cơ kì gần đó cũng vẻ mặt ngơ ngác nhìn nhau.

- Sư huynh, đệ không cần phải ra ta diệt sát hắn sao?

Ngũ Trưởng Lão không kiềm được hỏi.

- Hahaha chúng ta đã có mãnh hổ cần gì lo ngại bọn chúng sinh ra bầy chuột chứ.

Bên kia đấu trường Huyết Nha vẻ mặt ngẫn ngơ rồi chuyển qua giận dữ.

- Tiểu tử ngông cuồng đã vậy đừng trách ta phế tứ chi của ngươi.

Trăm huyết nhân cùng xông tới, áp lực từ chúng không hề yếu hơn Huyết Nhân tạo nên một trường kinh thiên.

- Hờiiiiii.

- Nếu Huyết Nha huynh đệ đã muốn phế bỏ tứ chi ta thì thân chủ nhà không thể không đáp lễ.

Vỗ túi trữ vật hàng vạn bóng đen lớn hơn nắm tay bay ra tạo thành hắc vân lơ lững giữa không trung khiến cho “trường kinh thiên” vừa rồi kia không khác gì tiếng khóc của hài nhi.

- Ngươi… ngươi…

Lần này tới lần khác Trần Duyên luôn khiến các đồng môn phải kinh nghi, thấy đội quân hùng hậu kia làm không kẻ nào dám tưởng tượng có tu sĩ cùng cấp nào khả năng chống lại hắn.

- Ngươi muốn chống lại ta, gấp trăm lần cũng chưa đủ.

Lời vừa dứt trùng vân từ trên không trung đổ nhào xuống, máu huyết của tu sĩ Luyện Khí hậu kì có sức hấp dẫn trí mạng với chúng. Đứng trước cảnh tượng khủng bố đó Huyết Nha chỉ còn biết tuyệt vọng giương đôi mắt thất thần.

- Không, ta không thể nào thất bại dưới tay hắn.

Huyết Nha cắn chặt răng, dưới sự vây công của hàng vạn Phệ Huyết Trùng hắn khống chế bách huyết nhân lùi lại che chắn thực thể.

- Ta liều với ngươi.

Tiếng hét chói tai, Huyết Nha dùng những huyết nhân kia trở thành tấm chắn che chở tứ phía nhằm chậm trễ Phệ Huyết Trùng đang điên cuồng thôn phệ kia. Hắn làm một chuyện mà bất cứ kẻ nào khi tranh đấu với khống trùng tu sĩ, tấn công kẻ khống chế chúng.

Mặc dù đàn linh trùng đông đúc hơn gấp ngàn lần nhưng mỗi huyết nhân là một tu sĩ hậu kì tuy không có linh trí thi pháp nhưng thực lực của chúng không phải là thứ mà một linh trùng Đinh đẵng có thể chống lại.

Đúng như hắn dự kiến, Phệ Huyết Trùng nhất thời không thể đột phá tấm huyết khiên kia. Dưới sự che chở của huyết nhân, như mãnh thú Huyết Nha điên cuồng lao tới.

Trận chiến của đàn linh trùng cùng huyết nhân vô cùng thảm liệt, đấu võ trường như vừa phải hứng chịu sự phẫn nộ của thiên nhiên. Sa thạch vốn vô cùng cứng rắn ngày thường dù chúng đệ tử có cố ý tàn phá nhưng lực bất tòng tâm giờ đây lại như mảnh ruộng mới được nông dân cày xới.

Từng gã huyết nhân ngã xuống là lôi theo số lượng linh trùng không kể xiết làm đệm lưng. Huyết Nha thậm chí không ngần ngại để chúng lao vào giữa vòng vây Phệ Huyết Trùng mà tự bạo làm cho Trần Duyên hao binh tổn tướng không ít.

- Hahaha tên chuột nhắt hèn nhát kia cuối cùng ta đã tìm được ngươi.

Ông trời không phụ lòng người đúng lúc tên huyết nhân cuối cùng ngã xuống hắn đã tìm được tới Trần Duyên đang lẫn trốn phía sau đàn linh trùng.

- Huyết Kiếm Trùng Thiên.

Chương 72: Đẫm máu kết cục

Giữa chiến trường hỗn loạn đàn linh trùng hòa cùng huyết đỏ vươn vãi khắp nơi. Trong trường hỗn loạn đó một kẻ điên cuồng lao ra bất chắp đàn linh trùng đói khát xung quanh.

Như mãnh hổ săn mồi trong mắt hắn bây giờ chỉ có kẻ thù không đội trời chung Trần Duyên cuối cùng đã lộ diện.

- Huyết Kiếm Trùng Thiên.

Đại kiếm làm từ huyết dịch xuyên không nhắm chặt Trần Duyên phóng tới.

- Chết đi tiểu tử.

Mặc cho nguy hiểm trước mắt hắn chắp tay sau lưng ánh mắt hững hờ. Huyết kiếm cắm vào cơ thể hắn trước vẻ kinh nghi của chúng đệ tử.

- Đại sư huynh.

- Hahaha cuối cùng ngươi đã trả giá vì dám khinh địch.

Tiếng cười của hắn bỗng nhiên im bặt, nơi huyết kiếm xuyên qua không hề lưu lại vết máu. Vẻ mặt Trần Duyên vẫn hững hờ không một chút cảm xúc.

- Không… không thể được tiểu tử ngươi ở đâu mau ra đây mặt đối mặt với lão tử, ẩn núp chỉ là hành động của kẻ hèn hạ.

Huyết Nha điên cuồng, thân là đệ tử chân truyền hấp thu biết bao nhiêu lịch luyện từ các đời tiền bối mà đệ tử khác không thể tiếp cận làm sao hắn không nhận ra kẻ đứng trước mặt kia không phải là thực thể.

- Ngươi muốn gặp ta sao.

Vẻ điên cuồng bỗng nhiên không còn, cả người chợt run rẫy. Từ phía sau không biết từ lúc này nhất thủ đã bóp chặt lấy yết hầu. Xung quanh chợt tĩnh lặng, đàn Phệ Huyết Trùng được Trần Duyên thu vào túi linh thú.

Đứng giữa đấu võ trường Trần Duyên tay không bóp chặt yết hầu khiến Huyết Nha không dám cử động.

- Đại sư huynh vô địch, đại sư huynh vạn tuế.

- Đại sư huynh vô địch, đại sư huynh vạn tuế.

- Đại sư huynh vô địch, đại sư huynh vạn tuế.

Chứng kiến cảnh tượng oai hùng làm cho chúng đệ tử trở nên điên cuồng. Nam nhân điên cuồng la hét, còn nữ nhân không khỏi nhìn hắn bằng đôi mắt ước ao.

- Không phải ngươi muốn phế tứ chi ta sao.

Dứt lời lấy thủ làm đao tay trái của Huyết Nha bị hắn trãm xuống khiến huyết dịch bay khắp nơi.

- Ah… Trần Duyên ngươi dám…

Xoạt… cánh tay còn lại cũng đã không còn. Giờ đây Huyết Nha mới biết lĩnh đội đi tới đây chính là sai lầm không thể nào cứu vãn.

- Ta… ta van xin ngươi… đau… đau… ah…

Không đợi hắn mở miệng cầu xin hai chân cũng đã bị Trần Duyên khiến lìa khỏi cơ thể. Tiếng hét gào cùng máu tươi làm cho khung cảnh vốn chiều tà lại trở nên rét lạnh. Giờ đây Huyết Nha chính thực là nhân côn (là người không có tay chân đó ^-^) đã bất động nằm đó. Hắn đã có thực lực cực hạn Luyện Khí kì sức sống rất mạnh mẽ chưa thể chết được.

- Người đâu mang bọn chúng giải tới Hành Pháp Sơn.

Tiếng nói trầm thấp làm cho chúng đệ tử xung quanh bất giác giựt mình. Cảnh tượng đẫm máu vừa rồi khiến không ít kẻ ngây người hoảng sợ. Sau khi đấu trường đã được thu dọn sạch sẽ Huyết Nha cùng mười tên sư huynh đệ kia bị Chấp Pháp Đội mang đi, Hữu Khí lại một lần nữa đứng ra giải quyết những việc còn lại.

- Hahaha trận tỉ thỉ vừa rồi chỉ là giúp chư vị đồng môn bớt căng thẳng khi chứng kiến những trận đấu vô tiền khoáng hậu của tân đệ tử kì này. Ta tuyên bố trận đấu phân năm vị trí đứng đầu của Ngũ Đại Tân Tinh bắt đầu.

- Chúng ta sẽ bốc thăm chọn cặp đấu, ai vận khí sâu dầy sẽ bốc được phiếu trắng thì nghiễm nhiên hắn đã trong top ba, vận khí cũng là một phần thực lực.

Năm tên ba nam hai nữ phóng người lên võ trường nhưng ánh mắt vẫn không bỏ qua được nam nhân đang sắc mặt bất biến trên cao nhìn xuống.

- Khoan đã. Trần Duyên cất giọng ngăn cản, Hữu Khí tay cầm mộc hòm đưa tới từng người, bỗng nhiên nghe thấy Trần Duyên lại cười khổ không thôi.

- Đại sư huynh có chuyện gì căn dặn.

Hắn cuối người thật sâu, trận tỉ thí à không huyết chiến vừa rồi hình tượng thiết huyết của Trần Duyên đã khắc sâu vào tâm trí không chỉ của hắn mà còn những kẻ chứng kiến.

- Không cần phải tỉ thí nữa.

- Tiểu tử ngươi lại muốn giỡ trò.

Mục sư thúc lúc này cũng phải hiện thân Trần Duyên bây giờ không còn là tên đệ tử chân truyền hữu danh vô thực nữa, sợ rằng trong tông môn chỉ có tu sĩ Trúc Cơ kì mới có thể ngăn cản hắn. Khả năng Ma Kiếm Tông sẽ sinh ra một tên tu sĩ Kim Đan kì đã gần như khẳng định, trước đó không thể để hắn quá cao ngạo mà ảnh hưởng tới con đường tu luyện.

- Mục sư thúc lại nghĩ oan cho ta rồi, ta chỉ muốn rèn luyện các sư đệ, sư muội mà thôi.

- Ta biết bốc thăm tỉ thí đã làm rất nhiều năm, lần này đích thân ta sẽ ra thử thách cho các ngươi.

- Ngươi…

Hắn không ngờ Trần Duyên lại là một kẻ cố chấp, lời đã nói ra trung niên chỉ còn cách sai người đưa tới mộc tọa ngồi xuống ánh mắt không rời Trần Duyên.

- Điều kiện rất đơn giản, chỗ này cách các ngươi đang đứng đúng mười bước chân. Kẻ nào tới đây nhanh nhất chính là người đứng đầu của đại điển tuyển chọn đệ tử lần này.

Chúng đệ tử miệng mở to kinh ngạc, không ngờ thử thách quyết định lại dễ dàng như vậy.

- Đại sư huynh chuyện này không…

- Không cần phải nhiều lời bắt đầu đi.

Vừa dứt lời áp lực từ người hắn mang theo sát khí mãnh liệt làn tràn. Ngũ Đại Tân Tinh lần đầu chính diện chịu áp lực khiến bọn chúng không thể đứng vững phải khụy xuống.

- Ngươi… ngươi đã sử dụng thủ đoạn gì khiến ta không thể cử động.

Lôi Lâm không giấu được biểu hiện hốt hoảng, dữ tợn hét lớn. - Hừ.

- Ah…

Sát khí như đổ ập vào người khiến đầu hắn như muốn vỡ tung.

- Trần Duyên ngươi…

Trung niên đành phải lên tiếng, thiên tài trăm năm khó gặp của tông môn lúc này không khác gì kẻ tâm thần nằm lăn lộn dưới đất.

- Ngươi chỉ là một trong nhiều thiên tài của tông môn, nơi đây ngươi có thể là kẻ có thiên phú đứng đầu nhưng so với toàn bộ Ma Kiếm Tông thì vẫn chưa là gì.

Trần Duyên trầm giọng.

- Lôi Lâm đã bất tỉnh, cửa ải cuối cùng chỉ còn bốn người tranh tài.

Hữu Khí cao giọng quát, kẻ không thức thời chỉ có thất bại. Điều này hắn rõ hơn ai hết, chỉ cần Trần Duyên không giết những tên Tân Tinh kia hắn sẽ không ngăn cản.

Bốn người nhìn nhau thấy kết cục đã định, trong lúc những kẻ khác còn bận tâm suy nghĩ thì Tưởng Lệ đã xông lên phía trước.

Chỉ mười bước chân nhưng lại không hề dễ dàng. Áp lực tinh thần đè nặng, nếu để bản tâm thất thủ có khả năng đây sẽ là tâm ma cả đời của nàng. Cắn chặt răng Tưởng Lệ đã cao ngạo từ khi chào đời, người hầu trong nhà kể lại khi được bà mụ bế trên tay nàng không hề khóc khiến toàn gia một phen hoảng sợ. Một tuổi biết nói, hai tuổi biết viết các đệ muội trong nhà luôn nhìn nàng bằng ánh mắt sợ hãi, ngay cả phụ thân cũng đôi chút e dè khi nhìn nàng.

- Hì hì Tưởng muội không ngờ lại nhanh chân đi trước.

Bạch Long âm thanh trong trẻo cũng đã bám theo.

- Ngươi không muốn bị nữ nhân qua mặt chứ.

Như Phong dáng vẻ nhết nhát tiến về phía trước.

Giang Kiêu trợn mắt liếc nhìn hắn không giấu được vẻ giận dữ phất tay đi tới.

Lúc này kẻ dẫn đầu không ai khác là Tưởng Lệ, nàng đã đi được năm bước những giọt mồ hôi đã ướt đẵm khiến y phục dán chặt vào thân thể của nàng không khỏi khiến những tên nam nhân dưới kia cứ nuốt nước bọt liên tục.

- Ta không thể dừng lại tại đây, ta phải trở thành cường giả. Chỉ có điều đó vận mệnh của ta không bị nam nhân nắm giữ. Không được thất bại, không được…

Tưởng Lệ phấn quyền nắm chặt, trong đầu không ngừng đấu tranh chóng lại luồn sức mạnh đen tối kia không ngưng thâu tóm tâm trí.

Bên kia hai kẻ khác cũng không ngoại lệ, từng bước chật vật như thể đã cõng vạn cân lên người. Từng bước là những dấu chân ướt đẫm xuống nền đất.

Điều khiến mọi người lo nghĩ là Giang Kiêu giờ đây gương mặt đã vặn vẹo, hĩ nộ thất thường. Trên không trung lão giã đạp pháp khí lao xuống bắt lấy hắn.

Mục sư thúc thở dài, lão sao hắn không nhận ra tên Giang Kiêu kia tâm trí đã sụp đổ hoàn toàn bị sát khí của Trần Duyên suýt nữa phá vỡ bản tâm. Nếu lão không lao tới hắn cũng sẽ ra tay.

- Mục sư thúc thất vọng sao?

Trần Duyên mỉm cười quay lại.

- Tiểu chất nghĩ sư thúc nên kinh hĩ mới phải. Lần này Ma Phong Sơn chúng ta có thu hoạch không nhỏ.

Hắn nhìn xuống bên dưới, ba người đã vượt qua nữa đoạn đường. Mặc dù hắn chưa hề tung hết sức nhưng không phải là thứ mà tu sĩ thông thường có thể chịu đựng.

Cuối cùng Tưởng Lệ là người đầu tiên về đích, mặc dù tinh thần đã bị đè nén như muốn nổ tung nhưng nàng cắn răng chịu đựng ánh mắt cao ngạo không hề thay đổi. Nữ nhân này càng lúc càng khiến Trần Duyên hài lòng, hắn nhất quyết không để kẻ nào nhúng tràm.

Chương 73: Đại điển kết thúc

Kết cuộc đã được định đoạt, người đầu tiên tới nơi là Tưởng Lệ, xếp thứ hai là Như Phong cuối cùng là nữ nhân Bạch Long thần bí kia.

Dù nàng bị Như Phong bỏ lại phía sau nhưng không hề đơn giản, hai kẻ dẫn đầu không ai không chật vật nhưng nàng vẫn bình tỉnh không có dấu hiệu kiệt lực chống trả lại sát khí của hắn.

- Nữ nhân này tâm trí quá kiên định.

Trần Duyên than thở không thôi.

- Hahaha cuối cùng chúng ta đã tìm thấy chủ nhân của vị trí đệ nhất tân đệ tử. Sư muội Tưởng Lệ.

- Xin mời Ngũ Đại Tân Tinh nhận lấy tông môn ban thưởng.

Mục sư thúc phi thân nhảy xuống đấu võ trường. Sự xuất hiện của hắn khiến không ít kẻ chú mục, tu sĩ Trúc Cơ kì thường ngày rất ít khi xuất hiện. Đây là lực lượng nồng cốt của mỗi tông môn thậm chí có bao nhiêu tiền bối Trúc Cơ đang ẩn cư trong Ma Kiếm Tông ngay cả Trần Duyên đệ tử chân truyền cũng không thể nào biết tường tận.

Chứng kiến ba tên đệ tử khiến hắn không khỏi kinh hỉ, dù ngươi có thiên phú ngất trời hay chổ dựa vững chắc nhưng không có tâm trí kiên định không thể trở thành cường giả. Không ngờ Trần Duyên lại xuất lực giúp tông môn tìm ra ba viên ngọc quý này.

- Hahaha Trần Duyên sự điệt lần này kẻ làm sư thúc ta không thể phàn nàn điều gì, ta sẽ đề xuất tông môn ghi nhận công lao lớn lần này.

Hắn hài lòng quay lại cười lớn.

- Mục sư thúc quá lời, thân là đệ tử Ma Kiếm Tông bỏ chút sức lực vì tông môn là điều ta nên làm.

Trần Duyên khiêm tốn đáp.

- Các ngươi quả thật không sai, đây là phần thưởng của Ma Phong Sơn đưa tới.

Hắn ném túi trữ vật về phía ba người.

- Đệ tam ban thưởng một túi trữ vật, một pháp khí Đinh đẵng, một công pháp Đinh đẵng.

- Đệ Nhị ban thưởng một túi trữ vật, một pháp khí Ất đẵng, một công pháp Ất đẵng.

- Đệ Nhất ban thưởng một túi trữ vật, một pháp khí Giáp đẵng, một công pháp Giáp đẵng, một linh dược Giáp đẵng.

- Đồng thời ba tên đứng đầu được phép lập động phủ trong Ma Phong Sơn.

Dứt lời trung niên cho người đưa tới trận kì phòng hộ, thứ này giá trị cũng không nhỏ.

Ba người nhận lấy phần thưởng trước ánh mắt ước ao của chúng tân đệ tử. Dù là Đinh đẵng pháp khí một đệ tử bình thường cũng là vài năm tích góp mới có thể đổi được từ tông môn. Điều đó cũng đủ thấy không phải ai cũng có bản lỉnh kiếm linh thạch như tên Trần Duyên biến thái kia.

- Đệ nhất tân đệ tử lần này bước lên phía trước.

Trên đình đài giọng nói quen thuộc lại cất lên.

Ngoài dự kiến, tên sư điệt này luôn khiến hắn không thể nào lường trước được. Nhưng bản thân Trần Duyên vừa lập đại công cho tông môn hắn không có lí do ngăn cản chỉ có thể đề phòng tên xảo trá này.

Lấy ra từ túi trữ vật ném lên, đó chính là Tù Không Phù đã khiến hắn tiêu tốn không biết bao nhiêu linh thạch. Thứ này không chỉ ngăn chặn mắt người thậm chí có khả năng ngăn chặn thần thức của Trúc Cơ kì tu sĩ.

Nhìn thấy không gian xung quanh bị phong kín Tưởng Lệ lấy tiểu phiến, thủ thế đề phòng.
- Thứ này khẳng định không đơn giản.

- Sư muội không cần phải quá bận tâm, bản thân ta muốn ra tay với ngươi dù là tu sĩ Trúc Cơ kì cũng không có khẳng định ngăn cản.

Trần Duyên tự tin tràn đầy cao giọng đầy khí phách.

Nàng đánh chết cũng không tin lời hắn nói nhưng lòng đề phòng không hề giảm bớt. Biết không thể nào khiến nữ nhân này tin tưởng hắn cũng không cố gượng ép.

- Lời ta muốn nói rất thẳng thắn, ta muốn sư muội trở thành ta đạo lữ.

Tưởng Lệ thật sự kinh nghi, mắt phượng vốn lạnh lùng cũng đã xuất hiện tia lúng túng. Nàng không ngờ tên sư huynh này lại quá trực tiếp, không có lời lẽ ngọt ngào, không thề non hẹn biển chỉ đơn giản là đề nghị nàng.

Là nữ nhân cao ngạo khiến những tên nam nhân khác chỉ biết đứng từ xa thèm thuồng nhìn lại. Bọn chúng không đủ dũng khí đối diện nữ nhân lạnh lẽo như hàn băng.

Lần đầu bị kẹt trong hoàn cảnh này lại khiến nàng ngập ngừng khó nói. Cảm thấy bầu không khí có chút trầm lặng hắn biết chuyện này không dễ dàng cũng không cố gắng gượng ép.

- Thời gian còn rất nhiều, ta tin sư muội sẽ tìm ra lời giải đáp. Đây là phần thưởng ta dành riêng cho kẻ chiếm được đệ nhất.

Hắn lấy lí do thiên kinh địa nghĩa khiến nàng không thể chối từ.

Chứng kiến nàng nhận lấy Trần Duyên mỉm cười hài lòng.

- Vừa rồi không cần tiết lộ với kẻ thứ ba.

Dứt lời Trần Duyên thì thầm thu lại Tù Không Phù rời khỏi.

Cầm lấy túi trữ vật Tưởng Lệ ngơ ngác lùi lại, thấy ánh mắt của nàng không đúng trung niên phóng thần thức kiểm tra sợ rằng Trần Duyên đã dùng thủ đoạn khống chế nàng. Không tìm thấy điều gì bất thường hắn cũng không truy hỏi mỗi người đều có con đường đi cho riêng mình quá chăm chú sẽ vô tình khiến chúng mất đi tiềm năng vốn có.

- Ta Mục Thanh Thư thay mặc tông môn đa tạ chư vị đạo hữu đã không quản đường xa trắc trở tham dự đại điển mười năm một lần của Ma Kiếm Tông. - Nay đại điển kết thúc đã tới lúc tiễn biệt, ta cầu chúc chư vị đạo hữu tu vi nhanh chóng đột phá, tiến xa trên con đường đại đạo.

- Cáo từ.

- Cáo từ…

Từng người đồng thời đứng dậy chắp tay đáp lễ. Không nói tới hậu đài Ma Kiếm Tông khủng bố sau lưng, bản thân thực lực trung niên đã tiếp cận Kim Đan kì bọn người đó không dám không nể mặt.

Ở đây cũng đã kết thúc Trần Duyên đứng lên rời khỏi. Ngày hôm nay có quá nhiều rắc rối tới với hắn, trở về động phủ là cách hiểu quả nhất hiện nay chờ cho mọi chuyện lắng xuống. Rất có khả năng những lão tiền bối kia lại sắp tra hỏi hắn.

Sau khi tĩnh tu suốt ba tháng không hề có thêm nhiệm vụ đưa tới khiến Trần Duyên thở phào nhẹ nhõm. Gối đầu trên chân ngọc của Hạ Thảo hắn hưởng thụ không biết chán, bỗng nhiên nhìn gương mặt đang mỉm cười hạnh phúc của nàng khiến hắn nhớ ra một thứ.

- Tiểu nô, chủ nhân muốn ra ngoài.

Nụ cười của bất giác ngưng lại nàng cũng đã quen phải rời khỏi hắn cũng không còn xúc động như ban đầu nhưng không giấu nỗi vẻ buồn bã. Mẫu nữ Diệu, Diệp gần đó nét mặt cũng đã thay đổi.

- Hahaha lần này ta sẽ mang theo các nàng.

- Lời chủ nhân là thật sao?

Tam nữ cuồng hĩ ôm chặt lấy hắn.

- Nhưng chúng ta bên người sợ rằng sẽ khiến chàng thêm vướng bận.

Linh Diệu nuối tiếc, dù nàng rất muốn cùng hắn chu du trở thành uyên ương quyến lữ nhưng nàng lại không muốn hại hắn.

- Ta đã quyết, nàng quên thủ đoạn ta đưa nàng tới đây sao.

Hạ Thảo nhớ tới không gian kì lạ kia liền cuồng hĩ cuối xuống trao hắn nụ hôn thật sâu. Nhị nữ không hiểu lời hắn nói nhưng thấy Hạ Thảo làm nàng yên tâm quên mình lao vào cuộc chiến.

Tam nữ bị Trần Duyên khiến cho không còn sức hoàn thủ, mặc lại y phục các nàng được Trần Duyên thu vào Tiểu Phương Thế Giới. Hắn đã có thần thức giờ đây có thể dễ dàng không chế thứ này thu phóng tùy ý.

Bước ra khỏi động phủ, nhanh chóng chọn lấy Xích Lân Mã vừa ý phóng đi trong màn đêm. Lúc này trong chu vi trăm dặm quanh đây hắn đã là người có chút tiếng tâm, không muốn kẻ khác ngày đêm mong nhớ hắn đành bí mật rời khỏi.

- Hahaha Hắc Lâm rừng rậm, cuối cùng ta cũng đã tới được đây.

Đứng trước lối mòn quen thuộc Trần Duyên cảm khái không thôi, lần đầu tới đây chỉ là một tên hữu danh vô thực, chỉ biết tồn tại dưới cái bóng của sư phụ. Giờ đây số phận đã thay đổi nghiên trời lật đất, Trần Duyên hắn đã trở thành nhân vật phong vân trong chúng đệ tử nhưng thứ duy nhất không đổi thay là vẻ thần bí của Hắc Lâm rừng rậm này.

“Đi lại trong Hắc Lâm rừng rậm lúc đêm tối là hành vi ngu xuẩn nhất mà ngươi có thể làm”. Đó là câu nói quen thuộc của những tiêu sư, kẻ dù thuộc làu đường đi nước bước trong Hắc Lâm rừng rậm hay truyền tai nhau.

Nơi đây dù là tiểu thú, cỏ hoang cũng có thể bất giác lấy mạng kẻ khác. Nhưng Trần Duyên thì bất đồng, hắn đã có thần thức thứ vốn là tiêu chí của tu sĩ Trúc Cơ kì khiến từng lá cây ngọn cỏ quanh đó mười bước đều rõ mồn một.

Mục tiêu Trần Duyên lần này không gì khác hơn là những con linh trùng. Việc hắn là khống trùng tu sĩ bị bại lộ khiến con át chủ bài đã không còn là bí mật. Khả năng những kẻ ý đồ với hắn đã tìm ra cách khắc chế linh trùng, Trần Duyên phải nhanh chóng khiến linh trùng của mình đột phá đồng thời bổ sung thêm nhiều linh trùng mới.

(Công cuộc tàn sát lại bắt đầu^-^)

Chương 74: Xuyên Tâm Chỉ

Giờ ngọ đã qua, thái dương đã lên tới đỉnh điểm. Bên dưới tán lá dày đặc là bầu không khí âm u không hề có một tia nắng dù yếu ớt xuyên qua. Ngồi bên bếp lửa Trần Duyên dùng thủ đao trảm phá tán lá phía trên hòng lấy được một chút hơi ấm từ mặt trời.

Gác trên bếp lửa một con chim, không phải là đại điểu khổng lồ. Đó là thành khi hắn mai phục ba ngày ba đêm, cuối cùng Đại Thanh Điểu yêu thú cấp một Ất đẵng đã lọt bẫy.

Xé một cái chân gà còn lớn hơn bản thân Trần Duyên không kiềm được ham muốn mà cắn ngặp răng. Chất thịt non mềm, hương thơm ngào ngạt khiến hắn điên cuồng cắn nuốt.

- Hahaha quả là mĩ vị, Đại Thanh Điểu này không hổ danh là đệ nhất mĩ thực tại Kim Sơn Lâu.

Thì ra đây chính là lí do Trần Duyên ở đây phục kích, giữa chốn hoang sơ cùng cốc không có làng mạc này thì một chút mĩ vị cũng là một thứ hưởng thụ không tệ.

- Các ngươi cũng thích đúng không.

Trần Duyên mỉm cười nhìn qua, cặp Lục Đường Lang không ngừng phát ra những âm thanh đồng tình, thứ thịt này hơn hẵn huyết nhục thường ngày khiến chúng phấn khích không thôi. Gần đó Tiểu Huyết cùng Tiểu Kim một bên phàm ăn bên kia thì lãnh tỉnh chỉ cậm cụi ngấu ghiến hơn trăm cân thịt không để ý tới tên chủ nhân vẻ mặt hụt hẫn kia.

Tiểu Mập Mạp cũng không thèm ngó ngàng, thứ duy nhất khiến con sâu mập này có hứng thú là chân khí của Trần Duyên. Từ ngày “Hóa Mộc Quyết” tầng thứ nhất viên mãn khiến chân khí tinh thuần thêm năm thành Tiểu Mập Mạp rõ ràng mập ra một vòng khiến hắn lo lắng không thôi.

- Hời… lúc trước ta còn nhận ra ngươi là một tiểu trùng, bây giờ sợ rằng qua một thời gian nữa Tiểu Mập Mạp ngươi ngay cả di chuyển cũng không được nữa.

Trần Duyên không quên chọc tức, búng tay khiến Tiểu Mập Mạp đang hưởng thụ trên vai hắn không ngừng hấp thu chân khí như tiểu cầu lăn xuống đất. Bị làm phiền Tinh Thần Trùng ra vẻ nộ khí xung thiên không ngừng dùng cơ thể lăn tới tấn công hắn.

- Tiểu tử, mục đích của ngươi không đơn giản là tàn sát lũ yêu thú nhỏ yếu này chứ?

Chu lão cầm lấy Tiểu Mập Mạp vuốt ve cưng chiều, trong Hắc Lâm rừng rậm đã hơn mười ngày tên Trần Duyên kia chỉ vòng quanh khu vực trăm dặm làm lão buồn chán.

- Không phải ta không muốn tiến thêm nhưng Chu lão chắc đã rõ, ra khỏi nơi đây đã là địa phận yêu thú cấp hai, thực lực của ta dù không cần phải quá lưu tâm nhưng nếu bị vây công khẳng định sẽ bỏ mạng tại nơi đây.

Hắn không hề mong muốn ở lại nơi này, bên kia là thiên đường thật sự của tu sĩ. Thiên tài địa bảo phần lớn được phát hiện sâu bên trong Hắc Lâm rừng rậm, nơi hắn đứng chỉ là vòng ngoài hầu hết đã bị kẻ khác tìm kiếm qua mấy lượt không còn gì xót lại.

Thời gian qua ngoại trừ tiểu thú cùng yêu thú cấp một Trần Duyên hầu như không thu hoạch được gì. Nhìn bên trong túi linh thú đàn Phệ Huyết Trùng cũng chỉ hơn ngàn con Ất đẵng càng khiến hắn thở dài. Yêu thú, linh trùng là những tên ăn hàng không có đối thủ, dù đã thôn phệ ngàn vạn yêu thú nhưng thực lực bọn chúng không hề suy suyễn.

Nhìn thấy vẻ ngán ngẫm của hắn làm lão phì cười.

- Tiểu tử, thực lực của ngươi lão phu khẳng định dù có đối chiến cùng yêu thú cấp hai cũng không gặp quá nhiều nguy hiểm chỉ là ngươi không đủ sức gây sát thương lên người chúng.

Lão nói không sai, dù nhục thể cùng chân khí không thua kém gì yêu thú cấp hai nhưng không thể gây được thương thích lên chúng khác nào dấn thân nơi miệng hổ. Nhưng công pháp cấp hai trở lên đều được canh phòng cẩn mật, chỉ có tu sĩ Trúc Cơ kì trở lên mới có thể dùng cái giá trên trời đổi lấy.
- Công pháp, công pháp không sai là công pháp.

Trần Duyên hét lớn, dùng đôi mắt nóng bỏng nhìn tới Chu lão cứ như lão là tuyệt sắc mĩ nhân. Không ngờ hắn lại bỏ quên lão tiền bối này, tàng thư các di động như lão khẳng định không thiếu. Huống chi mấy năm trước lão còn nợ hắn một môn Xuyên Xuyên gì đó.

- Chu lão, không phải đã tới lúc rồi sao.

Trần Duyên nhẹ giọng lấy lòng.

- Lúc gì ngươi nói gì lão phu không hiểu.

- Không phải Chu Lão đã từng nói khi ta tu luyện Khô Mộc Tiểu Pháp đại thành lão nhân gia người sẽ đưa cho ta công pháp thích hợp sao.

Hắn nhất quyết không khoan nhượng, mấy năm nay Trần Duyên chưa thể khiến lão già keo kiệt này nôn ra thứ gì.

- Hừ tiểu tử ngươi đúng là quỷ nghèo mà.

Chu lão hừ nhẹ chỉ tay lên trán Trần Duyên, một đoạn tin tức nhanh chóng đưa vào não hải. Chỉ có hơn trăm chữ nhưng cũng đủ khiến hắn tốn mất ba ngày suy diễn.

Xuyên Tâm Chỉ đúng như lời Chu Lão đây không phải là công pháp dành cho tu sĩ Luyện Khí kì, không chỉ nhục thể cường hoành đồng thời chân khí phải tinh thuần hơn người mới có thể phát huy hết uy lực của tuyệt kĩ này.

Tập trung chân khí tinh thuần ở đầu ngón tay, áp xúc tới khi chân khí cô đặc rồi đẩy ra ngoài cơ thể tạo thành tiểu kiếm. Càng tinh thuần, cô đặc kiếm khí uy lực càng mạnh mẽ. Đây chính là công pháp phù hợp với hắn do chính Chu Lão cân nhắc sau khi biết hắn tu luyện Khô Mộc Tiểu Pháp cùng Hóa Mộc Quyết. Chân khí của hắn đã được áp xúc từ đan điền nên không mất nhiều thời gian chuẩn bị nhưng đó không phải là khó khan duy nhất. Việc khống chế luồn chân khí trong cơ thể không phải là điều dễ dàng, tập trung tất cả ở đầu ngón tay bé nhỏ lại càng khó khăn.

Biết không thể một sớm một chiều thành thục Xuyên Tâm Chỉ Trần Duyên cũng không hề gượng ép. Đại đạo không phải thứ chỉ mưu cầu là nắm trong tay, đôi khi có nhiều thứ tùy duyên mà tới. Trần Duyên thong thả tiến bước không nôn nóng từ từ luyện cách khống chế chân khí.

- Tiểu tử ngươi quá kém cỏi rồi, đã hơn hai tháng không hề tiến triển.

Trong Hắc Lâm rừng rậm một già một trẻ đứng bên cự thạch khổng lồ. Nhìn thấy lỗ nhỏ trên cự thạch sâu không quá hai đốt tay thiếu niên thở dài ngao ngán. Đã hơn hai tháng nay Chu Lão quyết định dừng bước nơi đây hắn rèn luyện Xuyên Tâm Chỉ, bởi vì trăm dặm phía trước đã là lãnh địa yêu thú cấp hai, nếu không luyện công pháp này có chút thành tựu thì khẳng định hắn khó có thể sống sót rời khỏi.

- Tiểu tử ngươi còn không mau dẹp bỏ tạp niệm chuyên tâm tu luyện. Lại đây chống đẩy một ngàn lần cho lão phu.

Hơn hai tháng điên cuồng rèn luyện Trần Duyên đã không chế được chân khí trong người tuy chưa được thuần thục. Nhưng khi tập trung chân khí thì lại có rắc rối khác xảy ra, ngón tay hắn không thể nào chịu nổi khi quá nhiều chân khí tập trung lại. Làm hắn không thể không chế chân khí tùy tâm khiến uy lực giảm mạnh.

- Nhanh nữa lên ngươi không được lười biếng.

Chu Lão hét lớn, mỗi khi hắn hạ người chạm đất lão cầm lấy thanh củi đánh tới tấp. Nhưng điều hắn nghi vấn là nhục thể được trui rèn trở nên cứng cáp như pháp khí Giáp đẵng lại cảm thấy cực kì đau đớn, dù cố ý gặng hỏi lão chỉ xảo trá cười làm ngơ.

- Chu Lão, ngón tay ta sắp bị phế rồi.

- Hừ tiểu tử ngươi không cần phải viện lí do muốn qua mắt lão phu sao, phạt ngươi dùng ngón tay chống đẩy một ngàn lần nữa.

Trong Hắc Lâm lại vang lên tiếng gào thét ai oán.

- Tiểu tử ngươi còn non lắm muốn qua mặt ta sao.

Chu lão gian xảo nghĩ thầm, ánh mắt hí hửng của lão liếc qua cự thạch không giấu được vẻ hài lòng.

Tảng cự thạch vô cùng bình thường tới mức không thể bình thường hơn kia thật ra là một quặng Hắc Thiết vô cùng cứng rắn. Rất nhiều tu sĩ luyện khí dùng thứ này trong lúc đả luyện nhằm tăng sự cứng rắn cho pháp khí. Lão quyết định chọn nơi này để dừng chân tất cả đều là do có thứ này.

- Hahaha tiểu tử đúng là không tệ, hơn hai tháng đã có thể xuyên thủng quặng Hắc Thiết này nhưng còn chưa đủ.

Mọi tính toán đã nằm trong đầu lão từ trước chỉ đáng thương cho Trần Duyên đang ra sức tu luyện kia trên lưng lúc này đã có thêm cự thạch ngàn cân khiến kẻ ưa thích an nhàn như hắn ăn không biết bao nhiêu khổ cực.

Chương 75: Yêu thú cấp 2

- Súc sinh còn không mau nằm xuống.

Thiếu niên mắt sáng như kiếm trên thân hắc bào không ngừng cùng đại thử điên cuồng đối chiến.

Chiiiiiiiiiiit… tiếng gào thét chói tai khi đại thử không thể nào chạm được vào người tên nhân loại trơn tuột kia. Đúng lúc này hắn bỗng nhiên xoay người lại, không bỏ lỡ thời cơ cặp nanh to lớn như lưỡi cuốc từ trên trời đánh xuống tạo trên mặt đất một lỗ lớn.

- Hahaha súc sinh linh trí không tệ.

- Xuyên Tâm Chỉ.

Thiếu niên từ trong khói bụi dùng ngón trỏ quét qua người, không một tiếng động đại thử thân làm hai mảnh. Trước khi ngã xuống mắt vẫn mở to như thể chưa biết sinh mạng của mình đã chấm dứt.

- Thứ công pháp này quả thật rất thuận tiện.

- Hừ tiểu tử ngươi còn không mau thu dọn rồi nhanh chóng rời khỏi.

Thiếu niên không ai khác chính là Trần Duyên, nửa năm trôi qua cuối cùng Xuyên Tâm Chỉ cũng đã có chút hỏa hầu. Đại Thử kì lạ kia chính là mục tiêu thực chiến của hắn.

- Ngươi đừng quá cao hứng, dù đại thử kia đã tiếp cận cực hạn yêu thú cấp hai nhưng chưa thật sự đột phá, thực lực có khoảng cách không nhỏ.

Hôm nay Trần Duyên quyết định tiến sâu vào trong Hắc Lâm rừng rậm, nơi yêu thú cấp hai hoành hành. Không như lúc trước hắn không nghênh ngang đi lại mà cẩn trọng từng nhất cử nhất động, thần thức đẩy lên mức giới hạn.

Trong giới tu sĩ hay nói “thả lỏng đề phòng dù chỉ một khắc khi xâm nhập sâu vào trong rừng rậm đó có thể chính là tử kì của ngươi”. Bụi cỏ mọc hoang hay chỉ là tiểu trùng vô hại cũng là chí mạng đối với những kẻ khinh địch.

Sâu bên trong đáng ngạc nhiên là ở đây không hề u tối, tuy Hắc Mộc vẫn nhiều không kể xiết nhưng tán lại không bào trùm đủ để những tia nắng ban ngày thắp lên một chút ánh sáng cho cảnh vật u buồn nơi đây.

Nữa ngày đi đường Trần Duyên không hề phát hiện tiểu thú hay đường mòn nào, tất cả đều bị một màu xanh của cây cỏ khiến hắn phải không ngừng phát hoang tạo lối đi.

Trên những thân cây cổ thụ không thể nào đoán được niên kỉ kia là những dây leo xù xì thô hơn cả cánh tay người, những thực vật kì lạ muôn màu vạn trạng trước nay chưa thấy bao giờ.

Tuy rất hiếu kì nhưng Trần Duyên lại không dám lại gần, có lần chắn trước mặt hắn là bụi gai to lớn qua đầu người, cho rằng cũng chỉ như cây cỏ không thể bình thường hơn. Một đường kiếm chém qua thì hàng ngàn gai nhỏ bắn tới, tốc độ ít ai theo kịp không ngờ lại cắm vào da thịt hắn. Nhục thể sánh ngang pháp khí Giáp đẳng không ngờ lại bị gai nhỏ đâm phải khiến hắn kinh nghi.

- Hahaha tiểu tử ngươi thấy sao hả? Đây chính là tử địa dành cho kẻ không có thực lực, đồng thời cũng là nơi khiến bao nhiêu kẻ dù phải liều mạng đều muốn tiến vào.

Nhìn thấy hắn ăn phải thiệt thòi Chu Lão cười ha hả khoái chí.

- Nguy hiểm cùng cơ duyên song hành, kẻ có đãm lược mới dành lấy những thứ tốt nhất cho mình.

Trần Duyên răng cắn chặt, chân khí sôi trào trong cơ thể. Từng chiếc gai nhỏ được chân khí của hắn đẩy ra khỏi người, nhục thân giờ đây đã quá cứng rắn không thể dùng kiếm vạch phá đồng thời thứ gai sắc nhọn kia hắn cũng không muốn chạm vào.
- Tiểu tử ngươi rất chí khí, có lẽ lão thiên cũng muốn xem thử đãm lược của ngươi tới đâu.

Chu Lão không giấu được vẻ hả hê, lão phi lên đại thụ ánh mắt nhìn về phía trước. Từ hướng đó tiếng bước chân tiến lại gần, đi ra từ bụi gai là yêu thú hình thể kì lạ, thân như đại thử, mũi như vòi vòi chỉ cao ngang thân hắn.

Yêu thú có vẻ rất giận dữ, có lẽ tiếng động hắn gây ra không hề nhỏ. Âm thanh do những chiếc gai phóng ra đã làm phiền giấc ngũ của nó.

- Ừm Thôn Nghĩ Thú sao? Yêu thú này chỉ là Bính đẳng cấp hai rất thích hợp với ngươi.

Chu lão có dáng nằm không thể thảnh thơi hơn, chân bắt ngang tay cầm bình rượu mà lão thó được trong người hắn mở miệng nhắc nhở.

Khống chế linh trùng vây quanh, Trần Duyên mặc dù tự tin thực lực bản thân nhưng không ngông cuồng tới mức tự thân chống lại một yêu thú cấp hai dù đó là yêu thú thực lực thấp nhất.

Linh trùng như mây đen bao phủ lấy Thôn Nghĩ Thú, đối mặt yêu thú cấp hai dù là Phệ Huyết Trùng thường ngày lớn lối ngông cuồng cũng đành diệu xuống, Trần Duyên chưa khống chế chúng không dám hung hang càng quấy. Cấp bậc trong yêu thú rất xâm nghiêm, chúng không dám tự tiện tấn công tồn tại hơn bản thân một đẳng cấp lớn.

Không phải là kẻ thích chờ đợi đối thủ, “tiên hạ thủ vi cường” đàn Phệ Huyết Trùng tiếng đập cánh vang trời khí thế hùng dung lao tới vây công.

Trông thấy bản thân bị bao vây Thôn Nghĩ Thú không hề nao núng cả người co rút lại như quả cầu lộ ra lớp da xù xì trên lưng.

Lần đầu thấy cảnh tượng này khiến Trần Duyên không thoát khỏi nghi vấn. Nhưng đây không phải lúc do dự hắn ẩn nấp trong đàn linh trùng hòng tránh khỏi tầm mắt Thôn Nghĩ Thú. Từ phía sau thiết kiếm nhắm ngay cột sống, nơi mà đa số sát thủ đều yêu thích nhắm vào.

Mũi kiếm đâm vào vị trí hiểm yếu nhưng vẫn không thể khiến hắn yên lòng, yêu thú cấp hai không thể nào bị hạ gục nhanh chóng như vậy. Trần Duyên dồn sức muốn lưỡi kiếm ngập sâu hơn trong lớp vẩy giáp xù xì kia.

Bỗng nhiên tiểu cầu xoáy nhanh với tốc độ chóng mặt làm bụi mù bay tứ tung. Thiết kiếm trong tay gãy làm hai, nhận ra tình thế không ổn Trần Duyên chân đạp Tam Trọng Phân Thân quay người lùi lại. Sự việc xảy ta tiếp theo đủ cho thấy hắn phòng xa quả thật không sai, phân thân gần nhất cách Trần Duyên không quá hai gan tay bị thứ gì đó như hắc đạn xuyên qua tan biến. Không dừng lại, hắc đạn tiếp tục bay đi đụng nát một phần tiểu sơn trước mặt. Khói bụi tan đi làm lộ ra Thôn Nghĩ Thú đang lắc mình khiến cát bụi rớt xuống. Tiếng ré tức giận không ngừng vang vọng, không ngờ nó lại đánh không trúng nhân loại kia.

Trần Duyên nhận ra cách công kích của yêu thú này, ném đi chuôi thiết kiếm trong tay hắn đưa ngón trỏ về phía trước.

Mặc dù không rõ hành động kia của nhân loại Thôn Nghĩ Thú không dừng lại, lần này như giòi trong xương tiểu cầu liên tục tấn công không ngừng nghĩ. Thân hình vừa chạm vào thân cây, không như lần trước cổ thụ không ngừng gẫy đổ mà tiểu cầu bật lại tiếp tục tấn công.

Xung quanh linh trùng tổn thất đã không ít, không hổ danh là yêu thú cấp hai Phệ Huyết Trùng không thể chống lại dù chỉ là một đòn. Biết không thể nào tránh né Trần Duyên chỉ có thể đứng yên chịu trận. Cả người liên tục hứng chịu những va đập khủng khiếp, nếu như là người thường khẳng định nội tạng bị dập nát, nhục thể không còn nguyên vẹn.

Đã lâu lắm rồi Thôn Nghĩ Thú không được xuất toàn lực hành hạ con mồi khiến huyết khí sôi trào. Hưởng thụ cảm giác da thịt non mềm bị thiết giáp đập nát khiến huyết dịch lên láng làm nó không còn đề phòng như trước kia.

Nhưng cuối cùng Thôn Nghĩ Thú lại nhận ra có gì đó khác biệt ở nhân loại này, hắn không hề rên rĩ đau đớn thậm chí đã gần nữa canh giờ trôi qua bản thân đã thấm mệt nhưng nhân loại kia chưa hề ngã xuống.

Không tin có quỷ, thân hình như đại thử bám chặt lấy vách đá. Từng sợi gân như tiểu xà len lõi trên tứ chi vách đá không ngừng vang lên tiếng nứt đổ. Thôn Nghĩ Thú quyết định dồn hết toàn lực cho lần này, vốn là yêu thú nhạy cảm nó đã cảm giác được nguy hiểm từ nhân loại này.

Lại một lần nữa hắc đạn xé không lao tới, nhưng lần này Thôn Nghĩ Thú vươn ra bốn vuốt như lưỡi dao hòng xé nát hắn.

- Hahaha súc sinh, chịu chết đi.

Không ngờ Trần Duyên chỉ biết đứng yên lãnh đòn lại bất ngờ hét lớn. từ trong vòng vây linh trùng nhất chỉ hướng Thôn Nghĩ Thú đâm tới, nhưng so với móng vuốt thì ngón tay không thể nào với tới được, không chừng trước khi kịp chạm tới thì cơ thể đã bi xé toạc.

Nhưng những gì diễn ra lại không hợp lẽ thường, từ ngón tay hắn luồn ánh sáng màu diệp lục bỗng nhiên bắn ra dài hơn một xích đâm xuyên qua thân thể, yêu thú dừng lại đột ngột, Phệ Huyết Trùng như tấm khiên chắn phía trước làm chậm lại tốc độ khủng khiếp kia nhưng dù vậy chỉ cách một li nữa bốn vuốt như đã muốn cắm vào đầu lâu của hắn.

Bị xỏ xuyên giữa không trung Thôn Nghĩ Thú đau đớn gào hét, yêu thú cấp sức sống rất dai dẵng dù bị Trần Duyên nhất chỉ xuyên thửng nhưng không hề có dấu hiệu đi đời.

Nhận thấy Thôn Nghĩ Thú muốn điên cuồng vùng vẫy Trần Duyên ném đầu yêu thú lên không trung. Chưa kịp kinh hĩ từ phía dưới cặp Lục Đường Lang chỉ lớn hơn tiểu hài tử nhanh chóng lao tới, song đao nhắm ngay lớp da mềm nhũn dưới bụng trảm tới.

Thi thể như bị tứ mã phanh thây huyết nhục tứ tung rơi xuống. Không cần hắn ra lệnh, ngũ trùng lao ra đứng trước thi thể yêu thú cấp hai ngoài trù tiểu mập mạp thì bọn chúng không giấu được vẻ thèm khát. Được Trần Duyên cho phép tứ trùng xông tới không ngần ngại thôn phệ.

- Đúng là không uổng công ta chờ đợi, ngươi nên vinh hạnh vì là yêu thú cấp hai đầu tiên chết trong tay ta.

Trần Duyên cả người đầy thương tích. Không còn cách nào khác yêu thú này di chuyển quá nhanh lại da dày thịt béo khiến hắn không có thời cơ ra tay.

- Thứ này không tệ, khẳng định giá trị rất cao.

Cầm lấy lớp giáp xù xì mà tứ trùng không thể nào cắn xé Trần Duyên nhanh chóng rời đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau