KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Tam nữ nhớ nhung 18+

Đi ngang qua Dạ Thành, không khí ở đây Trần Duyên lần đầu trông thấy. Đại thành lớn nhất do Phong Ma Sơn chưởng khống luôn tấp nấp người giờ đây lại đông hơn gấp trăm lần. Tin tức trong Lục Tin Phù khẳng định đã lỗi thời, từ phương xa người ngựa không ngừng kéo tới.

Rất nhiều đệ tử đã được rút từ chiến trường với yêu thú trở về nhằm khống chế tình hình hỗn loạn ở đây. Không để tâm những chuyện phiền phức này, Trần Duyên phóng thẳng Phong Ma Sơn mới là nơi hắn thi hành nhiệm vụ.

Trong tín phù có nhắc tới đại lễ đã gần kề nhưng thật ra còn hơn mười ngày nữa tông môn mới mở đại môn tuyển nhận đệ tử, hắn nhàn nhã trở về động phủ. Lần này ra ngoài lịch luyện xông vào hiểm cảnh nhưng thu hoạch cũng không ít, Trần Duyên cảm giác chân khí trong cơ thể đang rất xung mãn, đây là dấu hiệu tu vi của hắn đã đạt tới đỉnh phong có thể dễ dàng đột phá.

Đằng sau vách núi thẳng đứng Trần Duyên phóng người xuống đứng trước cửa động, hắn phất tay mở ra hộ pháp đại trận nhẹ nhàng tiến vào. Không có hình ảnh tam nữ chờ đón, Trần Duyên cố ý không muốn cho các nàng phát hiện hắn che dấu khí tức từ từ tiến vào bên trong.

Đứng trước mật thất tu luyện, từng tiếng nữ nhân rên rĩ theo cơn gió nhẹ nhàng truyền vào tai. Đoán trước điều gì Trần Duyên nham hiểm cười lén lút đi vào bên trong. Không khí dâm loạn bao trùm bởi hai mẫu nữ Linh Diệu, Linh Diệp, hai cơ thể chín mộng không ngừng cọ xát.

Song thủ không ngừng vuốt ve an ủi đối phương, tiểu khẩu không ngừng rên lên, từng nhịp thở đứt đoạn.

- Hờ… nữa Trần Duyên cho thiếp nữa đi.

- Thì ra là hai nữ nhân vừa an ủi lẫn nhau lại còn tưởng nhớ tới ta.

Trần Duyên mừng thầm, ngay khí hắn chực xông tới thỏa mãn nổi nhớ mong của hai nàng thì chợt cảm giác có kẻ tiếng tới, không ai khác chính là bóng dáng của tiểu nữ nô Hạ Thảo.

Mĩ phụ thong dong đi tới mật thất tu luyện, bỗng từ sau một bóng đen lao tới chộp lấy chiếc eo thon dài hắc thủ hữu lực che đi tiểu khẩu. Nàng không ngờ bên trong động phủ ngoại bất nhập nội bất xuất này lại có kẻ tiến vào, nữ nhân cố gắng vùng vẫy hòng trốn thoát.

Nhưng mùi hương quen thuộc xộc vào mũi, cùng cảm giác cả đời này mĩ phụ không thể quên chợt ào về làm nàng bất giác buông bỏ giẫy giụa mà òa khóc. Do Trần Duyên đã che miệng khiến âm thanh nức nỡ kia không thể nào thoát ra được, hắn biết tiểu nô đã nhận ra cũng không đành lòng tiếp tục trêu đùa.

Đi ra phía trước lấy tấm vải đen phủ kín mặt xuống nhẹ nhàng lau đi dòng lệ đã lăn dài. Nhận ra hắn Hạ Thảo vẻ hạnh phúc không hề che dấu lao tới ôm thật chặt như thể sợ rằng hắn lại đi mất lần nữa.

Nam nữ đứng như trời chồng không tách rời, một hồi sau khi nàng đã lấy lại bình tĩnh Trần Duyên mới nhẹ nhàng hôn lên đôi má ửng đỏ song thủ nhẹ nhàng vuốt ve như trước kia đã từng làm.

Hạ Thảo làm sao không hiểu ý hắn, cầm lấy tay Trần Duyên bước tới mật thất. Bên trong không khí nóng bỏng vẫn chưa hề hạ xuống, Trần Duyên vừa bước vào nhị nữ vừa kinh hĩ vừa ngại ngùng lập tức tách ra, khuôn mặt đỏ chót vội vàng lấy chăn che chắn cơ thể.
Đưa tay ra ý khoan hãy rời khỏi, hắn ôm Hạ Thảo vào lòng bước lại giường đá nơi hai mẫu nữ đang ngượng chín mặt. Để tiểu nữ nô ngồi xuống Trần Duyên lại gần ôm lấy hai thân thể đẫy đà kia.

Lâu ngày không được hắn chạm vào làm cho cơ thể hai nàng như tê dại đi, cả người vô lực không còn sức chống trả. Từng nụ hôn cất chứa bao tình cảm, bao nhớ thương được hắn lần lượt trao cho ba nàng. Hạ Thảo không quên nhiệm vụ của mình, nàng nhẹ nhàng giúp hắn cởi đạo bào. Cơ thể dũng mãnh rắn chắc được rèn luyện qua biết bao cuộc chiến sinh tử giờ đây như được thả lỏng, tam nữ thân thể như rắn nước không ngừng trơn trượt trên cơ thể hắn.

Trần Duyên cao hứng không thôi, bắt nữ nhân của mình chống song thủ đở lấy cơ thể để kiều đồn nhô cao về phía mình. Nhìn thấy mĩ cảnh trước mắt cự long vốn đã cứng như huyết côn giờ đây lại càng khó chịu, chỉ có một cách duy nhất khiến thứ kinh khủng ấy diệu lại. Các nàng đương nhiên biết điều đó, trong người nôn nao khi cảm giác trống rỗng hai năm nay sắp được điền đầy.

Tam nữ dừng ánh mắt khát khao quay lại nhìn vào Trần Duyên trong khi cự long của hắn chỉ chà xát mép của tiểu cô nương bên dưới khiến các nàng không ngừng rên rĩ cầu xin.

Biết tam nữ đã không thể nào chịu được nữa cự long dữ tợn xông tới, tiểu điền loa vốn trống trãi của Hạ Thảo ngay tức khắc nuốt trọn lấy làm nàng kinh hĩ, không ngờ chỉ ra vào lần đầu đã khiến mĩ phụ phún xuất.

- Tiểu nô thật sự không ngờ lại… lại…

Thấy đãng phụ vẻ mặt bần thần thất vọng, hắn đưa cự long lại gần tiểu khẩu xinh xinh của nàng. Biết chủ nhân không hề giận dữ mà còn muốn bản thân tiếp tục chăm sóc hắn khiến nàng vô cùng mừng rỡ càng ra sức liếm mút, vuốt ve cự côn cứng chắc của hắn.

Không buông tha, cự long lại mạnh mẽ tiến vào tiểu điền loa của Linh Diệu khiến cho đại mĩ phụ không kiềm được mà rên rĩ. Không muốn bước vào vết xe đổ của hảo tỉ muội nàng cắn chặt răng ngà kiềm nén từng tia khoái cảm hắn mang tới.
Thấy mẫu thân muốn thất thủ Linh Diệp liều mạng xông tới, thân hình như xà nữ của nàng không ngừng quấn quýt bên hắn, chiếc lưỡi đinh hương như vô lực tùy ý cho nam nhân dày xéo.

Vừa hưởng thụ đại mĩ phụ lại được tiểu dâm nữ không ngừng kích thích làm cho hắn hưng phấn không thôi.

- Hừ dâm nữ không ngờ lại muốn cùng mẫu thân nàng hạ gục ta sao?

Không để hai mẫu nữ âm mưu được thực hiện, hắn đẫy Linh Diệp xuống bên cạnh mẫu thân nàng. Cự long sau khi đẩy vào tận hoa tâm khiến đãng phụ tâm trí trống rỗng lại được kéo ra. Vẻ mặt hắn hung ác đẩy mạnh hông khiến cự long tiến nhanh vào tiểu cô nương của Linh Diệp làm nàng vừa đau đớn vừa thỏa mãn. Bên kia Linh Diệu bị cảm giác trống rỗng truyền tới làm nàng thất vọng, chưa kịp liếc ánh mắt đầy ưu uất thì…

- Đừng… ah ah ah…

Một lần nữa hoa tâm của nàng rung động. Cứ như vậy mẫu nữ nàng lần lượt bị hắn ra vào khiến cả hai cứ rên rĩ không thôi. Nhìn qua nữ nhi tóc tai rối bời, trên khuôn mặt ngây thơ ngày nào giờ đây chỉ còn nhục dục, nàng đã không kềm chế được bản thân dòng linh tuyền từ miệng cứ chảy ra không dứt. Bị cơn khoái cảm xâm chiếm tâm trí, tiểu khẩu tham lam tiến lại gần liếm lấy từng dòng linh tuyền kia.

Cảnh tượng hai mẫu nữ dùng chiếc lưỡi đinh hương liếm láp lẫn nhau trông thật ma mị. phía trên Trần Duyên cũng không hề rãnh rỗi, Hạ Thảo nghĩ ngơi đã hồi phục thể trạng, nàng liền nhanh chóng lao vào dòng chiến.

Tiểu cô nương được hắn dùng lưỡi tận tình chăm sóc làm cho ngọc cước của nàng run rẫy nếu như không có song thủ của hắn ôm lấy kiều đồn căng tròn kia khẳng định Hạ Thảo đã khuất phục.

Cuối cùng tam nữ đã như quân bại trận, thấy nam nhân mà các nàng một mực yêu thương vẫn chưa hề phóng xuất liền cố gượng dậy. Tam đãng phụ đồng thời bắt lấy cự long mà vuốt ve, ánh mắt không che dấu được nỗi nhớ nhung nhìn hắn không ngớt.

Tinh hoa hắn cất trữ thời gian qua cuối cùng cũng đã được giải thoát, từng dòng dính đầy trên mặt, miệng cùng những quả đào tiên vốn triễu nặng kia.

Lại một lần nữa cảnh tượng hương diễm lại diễn ra trước mắt Trần Duyên, hả hê nhìn xuống tam nữ đang giúp nhau nuốt sạch tinh hoa của mình, Linh Diệp ngượng ngùng khi bị tỉ tỉ cùng mẫu thân thay nhau liếm lấy khuôn mặt, bầu núi đôi của mình. Hạ Thảo cùng Linh Diệu thì đã quá quen, nhị nữ còn cố ý bạo lộ đường cong trên thân thể, không ngừng ném ánh mắt câu hồn về phía hắn.

Một lúc sau không khí đã trở nên diệu bớt, hai tay ôm lấy hai mẫu nữ vào lòng còn Hạ Thảo vẫn không ngừng phục thị mệnh căn. Nhìn thấy tam nữ ngoan ngoãn chờ đợi Trần Duyên thở dài thư sướng cùng các nàng hàn huyên.

(các đạo hữu cho ta hỏi “tổ ong” tiếng hán-việt là gì vậy???????)

Chương 67: Đột phá Luyện Khí kì viên mãn, niềm vui ngoài ý muốn

Dòng người kéo tới Ma Kiếm Tông cứ kéo dài mà không hề có dấu hiệu ngừng lại, các đệ tử ngoại môn tay chân không ngừng nghĩ ngược xuôi lo liệu chờ ngày đại lễ diễn ra.

Từng căn nhà tạm được dựng lên cho các tu sĩ từ khắp nơi kéo tới, đồng thời phải tổ chức canh phòng, bóng dáng của tu sĩ Trúc Cơ kì cũng thỉnh thoảng xuất hiện đã cho thấy điều này trọng yếu với tông môn ra sao.

Ngược với quang cảnh tất bật ngoài kia thì bên trong mật thất, Trần Duyên lại vô cùng an nhàn. Xung quanh hắn đương nhiên là không thể thiếu tam nữ đang bỏ công hầu hạ.

Đã năm ngày trôi qua từ khi hắn quay về tông môn, đúng như dự đoán Trần Duyên đã dễ dàng đột phá. Giờ đây hắn đã là tu sĩ Luyện Khí kì viên mãn, mặc dù đã bước qua tuổi hai mươi nhưng nên nhớ rằng hắn chỉ tiêu tốn bốn năm để đột phá tám tầng tu vi. Với tốc độ hiện giờ, không bao lâu nữa hắn tự tin sẽ đạp phá cánh cửa Trúc Cơ đột phá thọ nguyên năm trăm năm.

Đôi mắt sắc bén mở ra, đột phá tu vi viên mãn khiến hắn cảm nhận được linh khí rõ ràng hơn. Bàn tay nhẹ nhàng xoa mái tóc dài bồng bềnh của Linh Diệu, nàng đang ra sức chăm sóc thứ khiến nàng hạnh phúc không ngớt kia. Nhận thấy lang quân tỉnh dậy nàng liền nhả ra tiểu mệnh căn ngọc thể uyển chuyển đứng bên cạnh như thể chờ đợi mệnh lệnh hoàng đế của nàng. Hai bên Linh Diệp cùng Hạ Thảo cũng nhấc lên cơ thể mềm mại không xương cùng tỉ muội chờ đợi.

- Đây… đây là…

Bỗng nhiên tất cả mọi thứ xung quanh hắn như bị nhìn thấu, từng dòng linh khí mãnh liệt vốn như vô hình chỉ có thể cảm nhận kia giờ đây lại rõ ràng trong mắt hắn. Thậm chí không cần quay người những thứ ở phía sau đều không thể thoát khỏi hắn dò xét.

Khi ánh mắt dừng lại trên người chúng nữ các nàng dường như cũng cảm nhận được điều gì.

- Thiếp cảm thấy từng ngóc ngách trên cơ thể đều không qua được mắt của chủ nhân chàng.

Hạ Thảo ngượng ngùng.

- Nàng nói không sai, tất cả mọi thứ xung quanh mười bước chân đều không thể thoát được mắt ta.

- Hahaha đây chính là thần thức sao? Thứ chỉ có ở tu sĩ Trúc Cơ kì.

Trần Duyên mừng như điên, đây là thứ hắn mong chờ bấy lâu nay.

- Các nàng mau rời đi.

Hắn phất tay. Tam nữ không hề tỏ vẻ bất bình, chỉ cần là lời nói của hắn nàng nhất quyết làm theo.

- Chu lão có nghe ta nói không, Chu lão…

- Được rồi tiểu tử, muốn điếc chết lão phu à có rắm mau thả.

Lão khuôn mặt ngái ngủ không hề che dấu vẻ bực dọc hầm hực quát.

- Mời Chu lão chứng kiến. Nói rồi một luồn sức mạnh vô hình từ người hắn tỏa ra xung quanh bán kính gần mười bước chân.

Lúc này vẻ ngái ngủ đã không còn nữa, thay vào đó là khuôn mặt kinh ngạc đứng như trời trồng.

- Không thể nào, chuyện này không thể xảy ra.

- Chỉ khi đột phá Trúc Cơ kì não hải mở rộng mới đủ khả năng xuất hiện thần thức, tiểu tử ngươi dù là thiên tài vạn năm có một thì chuyện này cũng không thể nào…

Tới đây lão chợt im bặc miệng lẫm nhẫm:

- Chẳng lẽ…

- Chu lão đã biết được đáp án.

Lão nhìn qua Trần Duyên nhưng rồi cũng nói ra.

- Không phải là không có cách, thế gian này vạn vật sinh sôi còn rất nhiều thứ lão phu đây cũng không thể nào biết hết được. Rất có thể là người phục dụng thiên tài địa bảo nào đó.

Nói tới đây Trần Duyên liền lắc đầu đào thải, gần đây hắn chưa hề nếm thử thứ kì lạ gì. Hắn không có thói quen đem bản thân ra đánh cược.

- Thứ hai là do thần thông tu luyện, tuy điều ta nói rất khó tin nhưng mỗi thần thông giống nhau nhưng được trăm kẻ khác nhau tu luyện thì sẽ có trăm loại công dụng không hề giống nhau, như khi ngươi kết hợp màu vàng và màu đỏ chúng ta sẽ có màu cam. Thể chất nhân loại không ai giống ai nếu có xảy ra hiện tượng khác ngoài dự đoán thì cũng không phải là điều lạ. Đây cũng là lí do tạm chấp nhận, hắn đã tu luyện hai thần thông một là “Thần Khống Vạn Trùng” còn lại là “Thiên Hạ Hồng Lô”. Có trời mới biết khi kết hợp lại chúng sẽ gây ra tác dụng gì với hắn.

Tới đây Chu lão hơi vẻ ngập ngừng nhưng lão quyết định im lặng, lắc người biến mất giữa không trung. Chu lão hĩ nộ thất thường khiến Trần Duyên cũng không thấy điều gì lạ, hắn chỉ cần biết đây chính là thiên đại cơ duyên đủ thấy thiên phú của hắn trên con đường tu luyện thần thức.

Tâm trí đã được khai thông Trần Duyên tất nhiên là lại cùng nữ nhân của mình hưởng thụ khoảng thời gian yên bình hiếm có này.

Ngọc thể của tam nữ khiến Trần Duyên cực kì hài lòng, từ khi trở về động phủ hắn cùng các nàng chưa hề rời xa dù chỉ một bước. Y phục đối với các nàng giờ đây đã là thứ thừa thải nhất, chỉ cần Trần Duyên muốn là hắn có thể cùng nữ nhân của mình giao hoan bất kì đâu, từ giường đá, tới mộc thụ… không chổ nào bỏ sót.

Đêm đêm tầm hoan dù tam nữ đều là tu sĩ Luyện Khí hậu kì nhưng vẫn không tránh khỏi kiệt sức. Trần Duyên ham muốn càng lúc càng mãnh liệt, trước đây các nàng hợp sức lại còn thỏa mãn được hắn nhưng giờ đây nhìn thấy nam nhân của mình không được tận hứng ai lại không có chút thất vọng, tam nữ không còn cách nào chỉ liều mạng cố gắng, dù cơ thể đã mỏi nhừ nhưng cũng gồng mình phục thị.

Thấy hạ thể của tam nữ đã xưng đỏ lên khiến Trần Duyên đau lòng. Việc làm của các nàng làm sao Trần Duyên không hay biết.

Đưa tay ra hiệu lại gần, ôm lấy ngọc thể mềm mại kia “Thiên Hạ Hồng Lô” lại được hắn vận chuyển nhưng lần lại không phải song tu. Từng tia linh khí tinh thuần tiến nhập mang theo công hiệu chữa thương cực lớn đang len lõi vào từng thớ da thịt.

- Mấy ngày nay ta lại khiến các tiểu bảo bối khổ sở rồi.

Khiến một kẻ bình thường ít khi nỗi ra những lời lẽ hoa mĩ như hắn lại nhỉ nhẹ an ủi làm cho tam nữ ấm lòng.

Bên dưới bàn tay của hắn không ngừng nhẹ nhàng xoa nắn, vuốt ve hạ thể khiến cơ thể mềm mại, vô cốt run rẫy không thôi.

- Chỉ… chỉ cần chủ nhân ra lệnh thì dù có chết thiếp… thiếp cũng cam lòng.

- Thật là sướng ah… ha.

- Đúng… đúng chỉ cần có chàng chúng thiếp không cần bất cứ điều gì.

Tam nữ hưởng thụ được hắn vuốt ve, các nàng không ngừng nói ra những lời tận sâu trong thâm tâm. Cảm giác bình yên trong tay hắn có lẽ là thứ duy nhất mà các nàng khao khát.

Nhiệt độ xung quanh không ngừng nóng lên, chuyện gì tới cũng sẽ tới, sau khi thương thế lành lặn cuối cùng tam nữ lại đỗ gục dưới hạ thể của hắn.

Sung sướng đã qua nhẵm tính ngày mai chính là ngày đại lễ diễn ra. Trần Duyên bước vào tiểu hồ, được tam nữ đồng thời tẩy uế cơ thể. Dưới sự hầu hạ của Hạ Thảo, Trần Duyên mang trên người hắc đạo y, đầu đội ngọc quang, con ngươi sắc bén toát lên vẻ oai phong lẫm liệt.

Nhìn thấy tam nữ đang say mê ngắm nhìn làm Trần Duyên phì cười, hắn lại gần đánh vào kiều đồn các nàng. Không một mảnh vải che thân bàn tay ấm áp của hắn chạm vào da thịt khiến chúng nữ bất thình lình nhẹ rên. Nhẹ nhàng đặt lên trán các nàng nụ hôn từ biệt, Trần Duyên một đường bước ra.

Chương 68: Tông môn đại điển

Bước ra động phủ, con đường thường ngày vốn heo hút không thấy một bóng người mà giờ đây đã tấp nập kẻ đi người chạy. Men theo dòng người cuối cùng hắn đã đi tới đại thạch môn dưới chân Phong Ma Sơn nơi diễn ra đại điển thu nhận đệ tử.

Không hổ danh là đệ nhất ma môn, chỉ là một trong Thập Nhất Chấn Sơn Tông của Ma Kiếm Tông mà không khí đã hoành tráng, uy nghiêm khó tả. Dưới kia là dòng người nối đuôi nhau dài không thấy điểm cuối mà không ai mở một lời. Ngoài tiếng gió rì rào cùng bước chân của đoàn người không khí tĩnh lặng một cách kì lạ.

Như hạc lạc giữa đàn gà khí chất từ Trần Duyên khiến kẻ khác phải kinh ngạc, chúng đệ tử tông môn cũng không tin vào mắt mình. Khí thế không giận tự uy, ánh mắt sắc bén như nhìn về phía con mồi làm cho những tu sĩ bên dưới không dám chính diện đối mặt cùng hắn.

Áo mão chỉnh tề, phong thái của đại sư huynh kẻ đứng đầu chư vị đệ tử của Phong Ma Sơn không khỏi khiến kẻ khác phải nể sợ.

- Ta Trần Duyên là đại đệ tử của Phong Ma Sơn tuyên bố đại lễ thu nhận đệ tử “BẮT ĐẦU”……

Giọng nói trầm thấp hữu lực vang xa hơn mười dặm khiến cho những tán tu bên dưới tinh thần sục sôi. Có kẻ đã nghiến răng ken két, hữu thủ siết chặt, cả đời người cơ hội chỉ tới một lần. Đây có lẽ là lần tham gia cuối cùng của bọn hắn.

Bên trong một thanh niên dáng người mảnh khảnh bước ra đứng sau Trần Duyên cuối đầu không dám ngẫng mặt.

- Sư đệ là người được tiền bối trong tông môn giao phó?

- Đại sư huynh, chính là ta.

- Được rồi làm công việc của ngươi đi.

Trần Duyên quay lưng ngồi xuống mộc tọa gần đó quan sát tràng cảnh sôi nổi này.

Nhìn xuống hàng người còn chưa có dấu hiệu chấm dứt khiến Trần Duyên nghi hoặc không thôi.

- Kì lạ ta nhớ lần tuyển chọn đệ tử mười năm trước số lượng còn chưa bằng một nữa bây giờ.

Trong lúc hắn đang suy tư thì đại điễn đã diễn ra.

- Ta là Hữu Khí vinh dự được chư vị tiền bối trong tông môn tin tưởng giao trọng trách chủ sự cho đại điễn lần này, hi vọng các vị đạo hữu xuất hết bản lĩnh biết đâu lọt vào mắt xanh của vị tiền bối nào đó một bước lên mây.

- Thử thách đầu tiên là trắc thí cốt cách, kẻ nào đã hơn hai mươi tuổi tự động rời khỏi.

Tin tức này khiến nhiều người không khỏi kinh hỉ, không ngờ những năm trước chỉ lựa chọn hài tử dưới mười lăm không ngờ lần này lại thả lỏng nhiều như vậy. Từng người đặt tay lên thủy tinh cầu, từng màu sắc hiện lên.

- Dương Bảo niên kỉ mười lăm hợp cách.

- Trùng Tán niên kỉ… hai mươi hợp cách.

Tiếng nói của đệ tử kiểm chứng gần đó khiến cho thanh niên cuồng hỉ, mười năm trước thất bại gia nhập Ma Kiếm Tông cứ tưởng rằng hắn sẽ an phận cả đời làm tán tu nhưng đúng là trời cao có mắt.

- Ngươi đã niên kỉ đã vượt qua hai mươi, dám lừa gạt Ma Kiếm Tông sao?

- Không… không ta còn chưa tới sinh thành ta vẫn chỉ hai mươi tuổi.

Thanh niên gào lên tuyệt vọng, không đợi lâu từ trên cao lưỡi kiếm lao xuống xuyên qua đầu lâu của hắn. Cảnh tượng trên khiến không ít người ôm suy nghĩ cầu may cảm thấy sợ hãi, từ trong hàng người không ít kẻ lến lút rời khỏi.

- Hừ chỉ là tán tu thấp hèn mà dám múa rìu qua mắt thợ.

Từng tia sáng bắn tới như mưa, những tên mang ý nghĩ bỏ trốn kia lần lượt bỏ mạng. Nhìn những thi thể mi tâm bị hắc châm xuyên thủng khiến Trần Duyên lắc đầu không thôi.

- Có lẽ vị tiền bối Trúc Cơ kì nào đó trong bóng tối đã động nộ thật rồi.

Không biết hữu tình hay cố ý Trần Duyên cảm thấy sức mạnh vô hình tiến lại gần. Ngay lập tức theo phản xạ hắn quay người nhìn tới góc khuất phía sau đại trụ. - Có kẻ dùng thần thức dò xét ta sao?

Trần Duyên lẫm bẫm.

- Không ngờ tên Trần Duyên này lại phát hiện ra ta, rất khá. Lần này Phong Ma Sơn có cơ hội nở mày nở mặt rồi.

Trung niên dáng người cao to chấp tay sau lưng nghiền ngẫm.

- Giờ tị đã tới, cửa ải đầu tiên kết thúc.

- Lần này Phong Ma Sơn có một vạn tu sĩ vượt qua của ải thứ nhất. Những kẻ thất bại… à mà thôi dù sao các ngươi cũng đã không có cơ hội rời khỏi đây.

Hữu Khí ánh mắt sắc lạnh nhìn xuống số thi thể chất cao như núi kia.

Những tên tu sĩ may mắn vượt qua không khỏi rùng mình, bây giò bọn chúng đã biết được thế nào thiết huyết của ma môn.

- Cửa ải thứ hai bắt kiểm tra thiên phú bắt đầu.

Từng người bước lên phía trước kẻ đầu tiên là một bàn tử, thân hình như quả bóng tròn dù nhìn ở bất kì hướng nào. Thân thể hơn ba trăm cân của hắn khiến cho nhiều người khó chịu đó chính là lí do khiến hắn trở thành chim đầu đàn.

Tiểu bàn tử khuôn mặt ngây thơ không giấu được vẻ lo lắng, tay hắn run run đặt lên phiến đá. Một vầng sáng vàng yếu ớt hiện lên.

- Thổ hệ tu sĩ thiên phú Bính đẵng không hợp cách.

Ba chữ không hợp cách như mũi dao đâm vào tim khiến thân thể béo tròn không đứng vững ngã quỵ xuống đất. Hai vị đại hán đi tới xách lấy hơn ba trăm cân thịt kéo đi trước ánh mắt hả hê của nhiều người.

Trong lúc tuyệt vọng nghĩ rằng số phận của mình đã chấm dứt thì…

- Khoan đã.

Giọng nói quen thuộc làm cho hắn vạn con người chú mục, kẻ đó không ai khác chính là Trần Duyên. - Đại sư huynh có gì xin giao phó.

Hữu Khí mặc dù nghi vấn nhưng cũng không dám xằng bậy.

- Ngươi tên là gì, niên kỉ bao nhiêu, từ đâu tới?

Trần Duyên chỉ tay tới tên bàn tử như tiểu trư bị lôi đi kia.

Nghe thấy hắn tra hỏi tiểu bàn tử vội vàng quỳ xuống thành khẩn thưa.

- Trần… đại tiên thảo dân họ Bàn tên Thổ, năm nay vừa tròn mười tuổi người vùng Đại Cứu.

Tiểu Bàn Tử rung giọng nói.

- Được rồi, rất tốt. Từ nay ngươi sẽ là đệ tử của Ma Kiếm Tông ta.

Lời nói của hắn không chỉ khiến những kẻ dưới kia bất ngờ ngay cả Hữu Khí cũng kinh nghi không dứt. Biết đây không phải là việc mình có thể làm chủ hắn liền bước lại gần khom người nói.

- Đại sư huynh, mặc dù huynh là người giám sát đại lễ nhưng không được nhúng tay vào quyết định của tông môn.

Cứ nghỉ đem tông môn ra đủ để đè ép sĩ khí của Trần Duyên nhưng ngay lập tức cả người hắn cứng đờ. Sát khí từ người Trần Duyên đã bao trùm đại điện, những kẻ bên dưới tu vi nhỏ yếu đã không thể nào đứng vững sắc mặt trắng toát ngồi bệt xuống.

Hữu Khí lúc này mới biết được bản thân quả thật đã quản quá nhiều, dù gì hắn cũng đã là tu sĩ Luyện Khí kì tầng chín nhưng bản thân lại không đủ dũng khí chống lại. Hai tay nắm chặt rỉ ra từng tia máu, hắn đang muốn dùng cơn đau để thoát khỏi nỗi sợ hãi do Trần Duyên mang lại.

Thấy mọi chuyện đã đi quá xa cuối cùng từ sau bên trong trung niên cao to lúc nãy xuất hiện, hắn phất tay đánh tan sát khí xung quanh làm mọi người thở phào nhẹ nhõm. Hữu Khí cũng tự động cáo lui.

- Thì ra là Mục sư thúc, không ngờ đại lễ lần này lại phải kinh động tới người đức cao vọng trọng như vậy.

Trần Duyên chấp tay kính cẩn nói. Dù sao trung niên này không phải là tu sĩ thông thường, hắn đã có tu vi Trúc Cơ viên mãn là một trong những người có cơ hội đột phá nhất trong Ma Kiếm Tông.

- Ha ha ha Trần sư điệt thực lực quả là không tầm thường, ta nghĩ trong số đệ tử chân truyền trong Ma Kiếm Tông ta kẻ có thể đấu pháp cùng tiểu chất đã không thể vượt qua một bàn tay.

Trần Duyên cũng không có ý kiến về nhận xét của hắn, chắp tay cảm tạ.

- Đa đạ Mục sư thúc khen tặng, người xuất hiện ở đây phải chăng là không đồng tình với lời nói của tiểu chất.

- Đúng như ngươi nói, dù là đệ tử chân truyền cũng không thể thay đổi luật lệ của tông môn trăm vạn năm qua.

Trung niên lời nói không chút nhân nhượng khẳng định.

- Vậy nếu như quyết định này là do một tu sĩ Trúc Cơ kì nói ra thì ta nghĩ tông môn sẽ chấp nhận đúng chứ.

- Tu sĩ Trúc Cơ kì? Chẳng lẽ hắn muốn…

Trần Duyên gật đầu ngầm đồng ý. Trung niên nhìn kĩ tên bàn tử đang ngây người quỳ dưới kia hồi lâu sau cũng đành lắc đầu cười khổ quay người biến mất.

Thấy sự việc đã diệu xuống Hữu Khí tiếp tục để chúng tu sĩ tiếp tục trắc thí. Người vui đương nhiên là có kẻ buồn, những tên thiên phú quá kém cỏi cuối gầm mặt rời đi, có kẻ dùng ánh mắt mong chờ nhìn về phía Trần Duyên hi vọng phép lạ xảy ra nhưng sự thật đã làm chúng thất vọng.

Chương 69: Tông môn đại điển (tt)

Thái dương đã ngã màu vàng nghệ dòng người trắc thí cũng đã ngắn dần. từ một vạn tu sĩ giờ đây chưa tới hai ngàn người lọt qua cánh cửa thứ hai trắc thí thiên phú.

Kẻ thành công thì kinh hỉ ra mặt không ngừng khấn vái mộ tổ tiên bốc khói xanh. Còn người thất bại thì vẻ mặt bần thần thậm chí còn cố gắng van xin được ở lại làm đệ tử thí luyện thấp kém.

- Cánh cửa trắc thí thứ hai kết thúc, mời 2565 đạo hữu thành công thông qua quay lại nghĩ ngơi. Những kẻ thất bại hãy mau chóng rời khỏi nếu không giết không tha.

Không ai dám nghi ngơ lời nói của Ma Kiếm Tông những kẻ thất bại kéo nhau nhanh chóng rời đi.

- Đại sư huynh trắc thí thứ ngày mai mới bắt đầu, xin mời đại sư huynh quay về nghĩ ngơi.

Hữu Khí thận trọng.

Trần Duyên gật đầu rời khỏi.

- Ngày mai rất đáng để mong chờ đây.

Hắn thì thầm, ánh mắt vô tình liếc qua những nơi có người ẩn núp. Trần Duyên vốn trời sinh nhạy bén hơn người nay trùng hợp xuất hiện thần thức mặc dù hắn không sử dụng nhưng lại có thể cảm giác được có kẻ hiện diện gần đó. Dù sao những tu sĩ Trúc Cơ kì kia cũng không phải cố ý che dấu bản thân chỉ là những tên kia tu vi quá thấp kém không thể nào phát hiện.

Đi tới căn phòng tồi tàn mà tông môn dựng lên cho tán tu ở lại, hắn gõ cửa.

- Rồi rồi ta không có điếc đặc.

Giọng nói ồm ồm phát ra, không ai khác chính là Tiểu Bàn Tử mà hắn chính tay tuyển chọn vào tông môn.

Vừa mở cửa, nhìn thấy Trần Duyên tên Bàn Tử kia chợt cả người run lên quỳ rạp xuống đất.

- Là… là Trần đại tiên đã tới thảo dân không không…

Miệng hắn lắp bắp nói không nên lời.

- Ngươi mau ngẩng đầu lên.

Cầm lấy phong thư ném tới trước mặt hắn.

- Sư phụ của ngươi không ở tại tông môn, thử thách đầu tiên là tìm tới chỗ hắn. Thất bại đồng nghĩa với cái chết.

Hắn quay lưng rời đi để mặc cho Tiểu Bàn Tử quỳ lạy.

Hoàn thành việc Bạch Nhiên nhờ vả Trần Duyên quay lại động phủ chờ bình minh lên.

- Hôm nay chính là ngày cuối cùng của đại điển thu nhận đệ tử mười năm một lần của Ma Kiếm Tông. Chư vị đạo hữu đã không quãng ngại đường xa, giữa thú triều đang diễn ra tới được đây đủ chứng minh năng lực cùng vận khí không tầm thường.

- Trắc thí lần này sẽ kiểm chứng cả hai điều đó, chính là song đấu. từng người lên bốc thăm trên mười võ đài, không phân chia thực lực, niên kĩ chỉ đơn thuần là bốc thăm song đấu.

- Ma Phong Sơn lần này tuyển chọn năm trăm danh đệ tử đứng đầu, hi vọng chư vị sẽ thể hiện toàn bộ bản lĩnh của mình biết đâu lọt vào mắt xanh của một vị tiền bối nào đó không chừng.

Chúng đệ tử chia ra mười võ đài, thời gian rút thăm mau chóng trôi qua.

- Võ đài thứ nhất mời đạo hữu thứ 142 và 546 thượng đài.

- Mời đạo hữu 231 và 798 thượng đài…

Đa số chúng tu sĩ chỉ là tán tu thực lực nhỏ yếu không khiến hắn chú ý, nhưng lại có một vài ngoại lệ.

- Trận đấu thứ mười tám mời đạo hữu số 621 cùng 147 thượng đài.
Nữ nhân thân hình mảnh mai, y phục để lộ đôi chân dài miên man, làng da trắng ngần cùng vẻ mặt lạnh lùng băng giá khiến nhiều nam nhân gần đó phải đứng ngồi không yên. Tính cách kiều kì toát ra đủ thấy nữ nhân này khinh thường tất cả đàn ông gần đó, thậm chí khi thượng đài cũng dùng tiểu phiến che đi sợ rằng tên nam nhân kia làm ô uế ánh mắt của mình.

- Hữu Khí.

- Đại sư huynh.

- Nữ nhân kia là ai.

Thấy Trần Duyên có hứng thú với nàng làm hắn cũng không có gì kì lạ.

- Nàng là Tưởng Lệ, trưởng nữ Tưởng gia một gia tộc tu tiên có thực lực rất khá trong lãnh thổ do tông môn quản hạt.

- Năm nay niên kỉ chỉ có 17 nhưng đã là tu sĩ Luyện Khí kì tầng sáu, nếu như được tông môn bồi dưỡng rất có khả năng sẽ là một tiểu thiên tài.

Trong lúc Hữu Khí giảng giải bên dưới trận đấu đã bắt đầu.

Thấy nữ nhân khinh miệt không hề che giấu khiến tráng hán động nộ, rút thanh đại đao trên lưng hùng hổ xông tới. Bỗng nhiên lưỡi đao phân làm ba trực chỉ Tưởng Lệ trảm xuống.

- Phân ảnh đao sao, mặc dù chỉ là công pháp Bính đẵng nhưng hỏa hầu rất khá.

Chỉ cần liếc sơ qua cũng đủ để hắn nhìn thấu, hiếu kì của Trần Duyên bây giờ là nữ nhân vẻ mặt lãnh tỉnh kia. Lưỡi đao to lớn như người trưởng thành đang tới gần nhưng nàng không hề muốn né tránh.

- Không phải là quá sợ hãi nên không động đậy được chứ?

Rất nhiều nam nhân cùng suy nghĩ, tuy nàng cao ngạo nhưng không nam nhân nào lại đành lòng nhìn thấy nữ nhân như hoa như ngọc chết thảm.

- Kình Cúc Gai.

Nàng thì thầm. Từ tay áo những cây dây gai kì lạ thô dày phóng tới quấn chặt lấy tráng hán. Lưỡi đao đã dừng lại cách đỉnh đầu nàng không quá một phân. Không ngờ hắn lại bị những sợi dây leo tưởng chừng như yếu ớt kia trói chặt không thể di chuyển.

Tưởng Lệ ánh mắt lạnh băng đưa nhất chỉ về phía hắn. Vẻ mặt hoảng sợ lo lắng cùng cái nhìn cầu xin không khiến nàng mềm lòng. Ngay tức khắc tráng hán ngã xuống, giữa mi tâm xuất hiện lỗ máu rợn người.
- Hahaha nữ nhân này không tệ, sát nhân không một cái nhíu mày tương lai khẳng định khó lường.

Trần Duyên không kiềm được mà khen ngợi, bên cạnh Hữu Khí cũng gật đầu hài lòng. Nếu như chỉ có thực lực cao cường cũng chỉ khiến hắn có chút coi trọng như giờ đây tâm tính của nữ nhân này vô cùng vững chắc là một viên đá quý cần gọt giũa.

Ngoài nàng ra Ma Phong Sơn còn thu hoạch thêm được ba tiểu thiên tài khác đều có niên kỉ không quá mười lăm đặc biệt là Lôi Lâm kẻ có Lôi mạch hiếm có. Đây đã là đại thu hoạch lớn nhất trong năm lần đại điển gần đây khiến mấy lão trong bóng tối kia cười to không ngớt.

Sau nữa ngày cuối cùng đã tìm ra năm kẻ đứng đầu, được sự chú mục của hàng ngàn ánh nhìn bọn hắn như những vì sao sáng chói nhất trên bầu trời.

- Ha ha ha hôm nay đúng là ngày vui của Ma Kiếm Tông ta. Ngoài trừ năm trăm vị sư huynh đệ vượt qua tuyển trọn thì những đạo hữu còn lại cũng không nên quá thất vọng. Tông môn biết trong các đaọ hữu có người không vượt qua được chỉ do vận khí chưa tới nên chư vị tiền bối đã đề ra thử thách chỉ cần hoàn thành ngay tức khắc trở thành đệ tử Ma Kiếm Tông ta.

Tiếng hoan hô ngợp trời vang lên.

- Ma Kiếm Tông không hổ là ma môn đại phái, ta sẽ không bỏ lỡ cơ hội cuối cùng này, ta phải là nam nhân đội trời đạp đất.

Từng tiếng ca ngợi vang lên không dứt mãi một lúc sau Hữu Khí mới có thể tiếp tục nhiệm vụ của mình.

- Ta xin mời năm vị siêu tân tinh lần này Lôi Lâm.

Tiểu hài tử khuôn mặt khôi ngô nhưng hàng long mày lại sắc lẽm như lưỡi dao không hề run sợ như thể đây không phải là lần đầu hắn chịu sự chú mục của nhiều người.

Cảm giác thấy rụt tịt Trần Duyên cao giọng nói.

- Chư vị tiền bối, ta biết lòng ham mê đệ tử không ai không có nhưng lúc này không phải ý hay. Chi bằng để đại điển kết thúc chính tay ta sẽ dẫn chúng tới đại điện lúc đó tùy vào bản lĩnh mỗi người rồi.

Lão giã đang định chuyển thân bỗng nhưng không tin vào tai mình, không chỉ có lão hơn mười bóng đen ẩn núp gần đó cũng bất ngờ không kém. Nhưng không ai nói gì, đúng như lời Trần Duyên đây không phải là thời điểm thích hợp để tranh giành.

- Vị thứ hai là Tưởng Lệ.

Chân dài miên man cùng đôi mắt phượng không hề làm giảm lòng nhiệt thành của chúng nam nhân mặc dù nàng luôn mang lớp màng mỏng che đi khuôn mặt.

- Vị thứ ba là Như Phong.

Thanh niên y phục rách rưới không khác gì thất cái cõng trên lưng đại kiếm tay cầm bầu rượu dáng đi xiêu vẹo có thể té ngã bất kì lúc nào. Nhưng không ai dám coi thường hắn, trãi qua hơn mười trận đấu chưa ai ép hắn rút đại kiếm ra để chống trả.

- Vị thứ tư là Bạch Long.

Lại một nữ tử hoa nhường nguyệt thẹn, mang trên người đạo bào trắng như tuyết, suối tóc suôn dài khiến kẻ khác phải ngất ngay. Chỉ tiếc hận là nữ nhân này cũng sử dụng màn che mặt khiến nhiều kẻ phải tiếc hận. Lai lịch của nàng cũng là điều bí ẩn, chỉ biết một vị tiền bối nào đó trong lúc lịch luyện nhân gian đã mang về tông môn tu luyện.

- Vị cuối cùng là Giang Kiêu.

Thiếu niên vẻ mặt tái nhợt thâm trầm khiến người khác không muốn lại gần.

- Xin chúc mừng năm vị trở thành ngũ đại tân tinh mới nhất của Ma Phong Sơn ta. Giờ đây sẽ là trận đấu để tìm ra ai mới thật sự là kẻ mạnh nhất.

- Mời đại sư huynh chủ trì trận quyết đấu cuối cùng này.

Trần Duyên đứng lên bình tĩnh bước về phía trước.

- Ta tuyên bố…

- Khoan đã.

Chương 70: Ma Huyết Tông đệ tử

Đúng lúc trận đấu quyết định chuẩn bị diễn ra thì từ đằng xa một nhóm người mang trên mình huyết bào chậm rãi bước tới.

- Bọn chúng chính là Huyết Ma Tông!

Ngay lập tức Trần Duyên nhận ra được, huyết bào chính là đặc điểm dễ nhận ra nhất của tu sĩ Huyết Ma Tông.

Huyết Ma Tông cùng Ma Kiếm Tông là hai trong số tứ đại ma tông, chỉ có điều nếu như Ma Kiếm Tông có thực lực mạnh nhất thì Huyết Ma Tông luôn xếp cuối bảng.

Làm kẻ theo đuôi suốt vạn năm sao có thể cam lòng, tu sĩ Huyết Ma Tông luôn nổi tiếng tàn bạo thiết huyết nhất là hầu hết công pháp tu luyện đều liên quan tới huyết dịch khiến kẻ khác kinh hoàng.

Không chỉ đối với môn phái chính đạo, tà đạo cũng không ưa nỗi bọn người khát máu này. Nhiều tòa đại thành mấy trăm vạn dân trở thành thây khô không phải là điều hiếm gặp. Đồ sát một thành là cấm kị rất lớn dù là tu sĩ ma môn nhưng ở Huyết Ma Tông không phải là đại tội gì.

Hơn mười tu sĩ có nam nhân, nữ nhân không nể nang bất kì ai một đường đi tới. Nhìn sơ qua chỉ là tu vi Luyện Khí kì những lão tiền bối kia bất động xem xét tình hình. Giữa các tông môn có giao ước ngầm các tiền bối không được ra tay với đệ tử Luyện Khí kì nếu không chính đệ tử của môn phái đó sẽ bị tất cả môn phái khác vây công.

Bọn chúng xuất hiện ngay lúc này đủ thấy lại không có thiện chí nhưng hôm nay lại là đại điển đã chiêu đãi chúng tu sĩ từ khắp nơi không thể từ chối bọn chúng. Bất đắc dĩ đệ tử gác cổng phải để những vị khách không mời mà tới này đi qua.

- Hahaha thật là không ngờ, chỉ là đại điển chiêu thu đệ tử của Ma Phong Sơn nho nhỏ này lại được chư vị Huyết Ma Môn chiếu cố hữu hạnh hữu hạnh.

Trần Duyên hào khí tươi cười như bằng hữu nhiều năm không gặp.

- Không dám, không dám mặc dù thập đại sơn đều có đại điển nhưng chúng ta lại được chư vị tiền bối căn dặn phải tới đây để mở rộng tầm mắt.

- Huynh đệ đây ắt hẵn là Trần Duyên đại đệ tử của Phong Ma Sơn.

- Không dám huynh đệ là…

Trần Duyên khách khí.

- Ta là Huyết Nha nhị đệ tử của Nhị Trưởng Lão, hôm nay được lệnh gia sư tới đây cốt là để trung vui cùng quý tông.

Huyết Nha cũng tươi cười đáp lễ.

- Trần tiểu tử tên Nhị Trưởng Lão của Huyết Ma Tông kia trước đây ăn không ít thiệt thòi từ tay Tứ Trưởng Lão.

Mấy lão trong bóng tối truyền âm cho hắn.

- Thì ra là vậy, khẳng định bọn chúng tới đây không phải chuyện tốt lành gì.

Trần Duyên thầm nhũ.

- Thì ra đây chính là các tân đệ tử của Ma Kiếm Tông sao, đúng là khí chất hơn người khẳng định sẽ là rường cột của tông môn.

- Hahaha chư vị quá lời rồi.

Trần Duyên cười lớn.

- Nhưng đó là chuyện tương lai, không biết rường cột lúc này đủ vững trải hay không.

Tiếng cười im bặt, chúng đệ tử làm sao không nghe ra được lời hắn nói là gì chứ.

- Có lẽ Huyết Nha huynh đệ ngày hôm nay tới đây không phải là để chung vui cùng bản tông.

Nụ cười trên miệng hắn vẫn còn đó nhưng không khí lại trở nên nặng nề.

Thấy mục đích đã đạt được Huyết Nha không hề cố kị nói.
- Đúng như ngươi nói, ta tới đây cốt là để cho thiên hạ thấy đại đệ tử chân truyền duy nhất của Phong Ma Sơn chỉ là hữu danh vô thực.

Lời nói của hắn khiến không ít kẻ tái mặt, đại điễn lần này không chỉ có tán tu mà thậm chì là tu sĩ của những môn phái, gia tộc tu tiên trong địa bàn quản hạt của Ma Kiếm Tông tới đây chứng kiến. Những lời này không khác gì bôi nhọ danh dự của Ma Phong Sơn trước các thế lực khác.

- Hahaha nói rất hay, lời của nhị sư huynh đúng là không có gì thiếu sót. Không hổ là thiên tài trăm năm hiếm gặp.

Những tên đệ tử theo sau không ngừng reo hò thị uy.

- Tốt, nói rất hay. Chư vị đã không quãng ngại đường xa vạn dặm tới Ma Kiếm Tông ta không thể cứ thế mà quay về.

Ánh mắt Trần Duyên trở nên sắc lẽm, giọng gằng từng chứ:

- Ít nhất cũng phải để lại vài người nếu không Phong Ma Sơn làm sao có thể còn chổ đứng trong Thập Nhất Chấn Sơn Tông chứ.

Hơn hai trăm đệ tử tu vi hậu kì gần đó xông tới vây công. Bọn họ đã kiềm nén rất lâu, chỉ cần Trần Duyên đưa ra hiệu lện ắt hẳn hơn mười đệ tử Ma Huyết Tông này sẽ bỏ mạng.

- Lão nhị chưa tới lúc ngươi phải nhúng tay, đây là chuyện của tiểu bối. Nếu như chúng không giải quyết được sau này làm sao gánh vác trọng trách của tông môn.

Lão giả thấy sự việc không ổn liền muốn ra tay nhưng lại bị kiềm chế không thể cử động.

- Các ngươi dám tới đây phá rối đại điển mười năm một lần của Phong Ma Sơn tốt nhất là để mạng lại.

Chúng đệ tử xung quanh hô hào.

- Đại điển này không phải như quý tông nói mời chào chư vị tu sĩ trong thiên hạ sao?

- Chẳng lẽ vây công là cách các ngươi mời chào chúng ta.

Trần Duyên bình thản bước lại gần, hắn phất tay.

- Các ngươi mau lùi lại.
- Tuân lệnh đại sư huynh.

Hữu Khí dẫn đầu lui về phía sau, chúng đệ tử ở đây không ai ngoài hắn hiểu rõ áp lực Trần Duyên mang tới. Hữu Khí trong tông môn có danh khí không nhỏ, không phải không có lí do các tiền bối lại chọn hắn chủ trì đại điển. Hơn trăm đệ tử lùi lại trăm bước chân để lại khoảng sân trống bên trong chỉ còn Trần Duyên cùng thập đệ tử Ma Huyết Tông.

- Đại sư huynh không phải muốn độc thân độc đại chống lại mười tên tu sĩ kia chứ?

Ý nghĩ khó tin này bỗng nhiên xuất hiện trong đầu các tên đệ tử, tiếng rì rầm của hơn vạn người đã không phải tiếng rì rầm nữa. Những đệ tử đứng gần đó cũng bất chợt có cảm giác không đúng nhưng không dám ra tay ngăn cản, dù sao hắn cũng là đại sư huynh không thể trái lời.

- Hahaha các sư đệ của ta đã làm các vị phải hốt hoảng rồi. Đại điển của Ma Kiếm Tông đương nhiên là luôn chào đón bằng hữu tứ phương.

- Đúng là kẻ hiểu biết dễ nói chuyện, ta tới đây không có ý hạ thấp quý tông chỉ đơn thuần là muốn giao thủ một hai.

Lời hắn nói khiến chúng đệ tử nghiến răng ken két.

- Ta đương nhiên hoan nghênh nhưng cái gì cũng phải trả giá. Các ngươi đã tới đây ngay thời khắc quyết định này đã thật sự khiến ta phẫn nộ.

Trần Duyên gằn từng chữ, sát khí trên người hắn lại lần nữa không thể kiểm soát. Con người hắn quá bá đạo, tới mức trong mắt không hề có kẻ hở cho những tên không vừa ý. Bọn chúng tới đây rõ ràng là muốn hạ thấp uy danh của hắn giữa chốn đông người.

Sát khí lan tràn, chúng đệ tử Ma Huyết Tông trở thành những kẻ đứng mũi chịu sào. Chỉ có Huyết Nha cùng hai vị sư đệ phía sau có khả năng chống trả.

- Hắn sao lại có sát khí lớn tới nhường này, không phải tin tức truyền về đệ tử của Phong Ma Chân Nhân chỉ là hạn giá áo túi cơm sao?

Huyết Nha không ngừng nghi vấn, đây là lần đầu tiên hắn thấy một tu sĩ Luyện Khí kì lại có sát khí khủng khiếp như vậy, đủ khiến cho nhiều tiền bối Trúc Cơ phải hổ thẹn.

Chúng đệ tử đứng quanh đó trăm bước chân cũng bất giác lùi lại, bọn người đó đã hiểu khoảng cách thật sự lớn tới mức nào.

- Tại sao cùng là tu sĩ Luyện Khí kì ta lại không có dũng khí tới gần hắn.

Vẻ tuyệt vọng của chúng đệ tử gần đó làm sao thoát khỏi mắt của những lão giả kia.

- Sinh ra cùng thế hệ với tên Trần Duyên kia cũng là nỗi bi ai cho chúng.

- Nhưng ít nhất thì chúng ta đã kiếm được nhiều thứ đáng giá.

Mục sư thúc ném cái nhìn về phía Ngũ Tân Tinh kia, trong mắt chúng chỉ có chiến ý không hề run sợ.

- Các ngươi đang sợ hãi sao?

Trần Duyên nhìn lại chúng đệ tử.

- Hãy khắc ghi trong thâm tâm đệ tử Ma Kiếm Tông ta không có kẻ hèn nhát. Ngẫng mặt lên

Trần Duyên hét lớn khiến bọn chúng bất giác nhìn lại, đúng như lời hắn nói, kẻ lẽ ra phải run sợ chính là mười tên đệ tử Ma Huyết Tông kia. Lấy lại dũng khí gần vạn đệ tử ánh mắt sùng bái nhìn tới hắc bào thanh niên đang chắp tay đối diện là mười kẻ ngông cuồn kia lúc này không khác gì tiểu thiềm thừ trông thấy đại mãng xà, cả người bất động.

- Đại sư huynh vô địch thiên hạ, đại sư huynh chí cao vô lượng.

- Đại sư huynh vô địch thiên hạ, đại sư huynh chí cao vô lượng.

- Đại sư huynh vô địch thiên hạ, đại sư huynh chí cao vô lượng.

Tiếng hô vang như sấm rền làm cả ma Phong Sơn như run lên, âm thanh vang xa tới những ngọn đại sơn khác. Trên bầu trời từng bóng người lần lượt xuất hiện, không thể tránh được, động tĩnh quá lớn đã khiến các tu sĩ gần đó động tâm muốn biết thực hư.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau