KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Cương thi lãnh địa

Sự u tối cùng ẩm thấp ở đây khiến Trần Duyên khó chịu, cảm giác ngột ngạt làm cảm nhận không còn tinh tường.

Như biết được điều đó Chu lão hiện lên vuốt râu vẻ mặt đăm chiêu:

- Không ngờ nơi đây âm khí lại dày đặc như vậy.

- Âm khí?

Trần Duyên nghi vấn.

- Hày, với tu vi thấp kém của tiểu tử ngươi không cảm nhận được cũng là điều dễ hiểu.

Mặc dù lão an ủi nhưng lại không khiến Trần Duyên cảm giác tốt hơn.

- Bản thân ngươi là nam nhân khí huyết phương cương đồng thời tu luyện thần thông song tu dương khí mạnh mẽ đương nhiên là khó có thể thích ứng không khí nơi đây.

- Chu lão cho ta hỏi tại sao nơi đây lại ngập trần âm khí?

Lão cười nghiền ngẫm:

- Nơi đây khẳng định là tập trung số lượng không tưởng thi thể nhân loại lẫn yêu thú trãi qua trăm ngàn năm bên trong cự thạch khiến nơi đây trở thành bảo địa tu luyện của tu sĩ tà tu.

Trần Duyên gật gù hiểu chuyện, tu sĩ tà tu mặc dù không nhiều nhưng cũng không phải là đã tuyệt tích. Khôi Lỗi Tông một trong tứ đại tà tông nổi danh là hang ổ của đám tu sĩ quái gỡ chuyên yêu thích thi thể này.

Trần Duyên liền trở nên đề phòng, nơi đây được phong bế lâu như vậy rất có thể sinh ra những tồn tại nguy hiểm, cương thi, oan hồn không phải là chưa từng xuất hiện.

Giữ tốc độ bình thản, Trần Duyên tiến lên theo chỉ dẫn của Chu lão. Đi được nữa đường trước mắt hắn là một ngã ba, trong lúc không biết phải chọn bên nào Chu lão lại cho cao kiến.

- Bên trái ta cảm nhận được luồn âm khí mạnh mẽ, còn bên phải chính đường là hai kẻ kia đã đi.

- Khoan đã tiểu tử ngươi mau dừng lại.

Thấy Trần Duyên đi về phía lối đi dày đặc âm khí kia Chu lão liền hét:

- Không phải lão phu đã nói bên đó âm khí dày rất dày đặc sao.

- Đương nhiên là ta nghe lời lão nhân gia ngài nhưng mà mục đích ta tới đây là để tìm kiếm cơ duyên thuộc về mình chứ không phải là cạnh tranh báu vật với tu sĩ Trúc Cơ kì. Trần Duyên không hề ngu ngốc, thời gian đồng hành vừa qua mĩ phụ không đụng tới hắn là do có tông môn phía sau. Giờ đây đứng trước báu vật khiến Hợp Hoang Môn phải liều lĩnh lén lút phía sau Ma Kiếm Tông khẳng định không phải thứ tầm thường. Nếu như nàng biết Trần Duyên phát hiện ra bí mật này ắt hẳn hắn sẽ bị nàng tiêu diệt.

Thấy Trần Duyên tỉnh táo khiến lão rất hài lòng, mỉm cười lơ lững bay theo.

- Một, hai, ba,... nơi này đúng là kì quái, đây là lần đầu ta thấy cảnh tượng này.

Phía bên dưới là một vùng rộng lớn từng chiếc quan tài được xếp ngay hàng thẳng lối, số lượng có thể lên tới hàng vạn. Từng chiếc quan tài độc mộc lớn có nhỏ có được xếp dài không thấy điểm tận cùng.

Vẻ thần bí cùng không khí nặng nề nơi đây không thể khiến Trần Duyên trùng bước, hắn nhẹ nhàng tiến tới cố ý né tránh những chiếc quan tài thần bí kia. Đi chưa được bao lâu tiếng cọt kẹt mặc dù rất nhỏ nhưng không thể nào thoát khỏi tai hắn.

- Không phải chứ?

Trần Duyên cười khổ nhìn bốn phía, điều hắn lo ngại nhất đã tới. Những tử thi nơi đây đã thật sự trở thành cương thi kinh tởm. Từng nắp quan tài từ từ chuyển động, những bàn tay lớn nhỏ đầy lông lá vươn lên như muốn níu kéo chút hơi ấm sau bao năm giá rét.

Từng thi thể bắt đầu bò ra khỏi quan tài, nhìn những con cương thi hình người da thịt đã không còn nguyên vẹn, trên người mọc ra từng mảng lông xanh khó hiểu. Cảnh tượng bị hàng ngàn cương thi (là zombie đó) vây quanh khiến Trần Duyên cũng không biết nên làm gì tiếp theo.

- Chà chà có vẻ tiểu tử ngươi gặp rắc rối lớn rồi.

Chu lão hiện ra vẻ mặt tươi cười trên nổi đau của người khác. Thấy vẻ hưng phấn của lão ngoan đồng này Trần Duyên liền nhận ra.
- Có phải Chu lão cố ý cho ta đi vào đây đúng không?

- Ai nói, rõ ràng là ngươi tự nguyện đi vào nhớ chứ.

Lúc phát hiện ra mồ chôn tập thể này hắn khẳng định Chu lão đã thấy được điều gì đó nhưng không hề căn dặn hắn. Nghiến răng biết bản thân không thể nào làm được gì lão hồ li này Trần Duyên chỉ còn cách tập trung đối phó những phiền toái kia.

- Tiểu tử ngươi nên thận trọng, cương thi này chỉ có thực lực của tu sĩ Luyện Khí kì nhưng lại không hề biết sợ hãi như yêu thú. Đặc biệt là chúng thích nhất là sinh vật sống, nhất là nam nhân huyết khí phương cương như ngươi.

- À quên nếu ngươi bị chúng gây ra thương tích sẽ có khả năng nơi đây lại có thêm một thành viên mới.

Chu lão nhàn nhã lơ lững trên không trung, tuy mở lời nhắc nhở nhưng không hề che dấu vẻ chăm chọc trước cái nhìn căm tức của hắn.

- Không được chạm vào nhưng lại có thể tiêu diệt chúng không phải là năng lực mạnh nhất của ta sao.

Một lần nữa hắn vỗ túi linh thú, thời gian vừa qua đồng hành cùng chúng đệ tử Hợp Hoang Môn khiến Trần Duyên không hề bộc lộ thực lực của mình. Đàn linh trùng nhiều ngày không được thôn phệ huyết nhục giờ đây càng điên cuồng. Hàng vạn cặp mắt đỏ như huyết nhìn chằm chằm vào đàn cương thi đầy lông lá kia.

Không cần chờ đợi lâu, Trần duyên liền tung ra toàn lực. Đây không phải là nơi ở lâu dài, hắn cảm nhận được từng khắc trôi qua âm khí nồng đậm càng xâm nhập sâu vào trong thể nội.

Mở đầu không ai khác là Tiểu Kim, như một chiếc chiến xa dũng mãnh cả cơ thể đầy kim quang lao tới húc bay hai đầu cương thi gần nhất. Đó như là tín hiệu bắt đầu cuộc chiến, Tiểu Huyết dẫn đầu phía sau là hàng vạn Thực Huyết Trùng đói khát xông tới.

Khung cảnh hỗn loạn lại diễn ra, Trần Duyên đã quá quen thuộc với điều này hắn lấy ra Thanh Nguyệt Cung từ xa đặc biệt chiếu cố tới những đầu cương thi to lớn bất thường đằng xa. Những đầu cương thi này quá hung tàn, cơ thể không chỉ như pháp khí hình người mà huyết dịch màu xanh lục của chúng chính là thi độc. Nếu dính quá nhiều nhân loại có khả năng trở thành cương thi, đây cũng chính là lí do hắn không xông lên huyết chiến như thường ngày.

Từng tinh thiết tiễn được Trần Duyên bắn tới xuyên qua thân thể chúng. Đúng như hắn dự đoán, những đầu cương thi này tuy lực lượng mạnh mẽ, da dày thịt béo nhưng tốc độ lại quá chậm chạp chúng chỉ biết liều mạng tấn công những sinh mạng gần đó.

Trong lúc mãi mê gặt hái từng chiếc đầu lâu kinh tỡm kia thì lại xuất hiện sự việc ngoài dự kiến của hắn. Đầu cương thi hình thể cao hơn hai mét kia chỉ bị tiễn pháp của hắn gắm vào trong thân thể không hề xuyên qua. Như thể không biết đau đớn đầu đại hình cương thi tiếp tục cuồng sát xung quanh. Mặc dù tốc độ chậm chạp nhưng với số lượng đông đảo linh trùng thi chỉ một lần hắt tay cũng đã lấy đi sinh mạng của chúng.

Trần Duyên đâu thể để yên, hắn liên tục phóng tiễn nhắm tới những bộ vị dễ tổn thương nhất. Cuối cùng sau hơn trăm mũi tên cắm sâu vào người đầu cương thi kia cuối cùng đã ngã xuống. Không đợi nó kịp trở mình Tiểu Mập Mạp không chế lũ linh trùng gần đó tạm thời bỏ qua những cương thi khác mà lao vào xé xác đầu dại hình cương thi kia.

Đúng như Tiểu Mập Mạp dự tính, mặc dù bị Thực Huyết Trùng thôn phệ đầu đại hình cương thi vẫn tiếp tục điên cuồng, những tiếng rít rào ghê rợn kì lạ. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt không khỏi khiến Trần Duyên nổi cả gai óc, đây là lần đầu hắn chứng kiến điều kì lạ như vậy, kể cả Thực Huyết Trùng cũng không thể nào kinh khủng bằng.

- Ngươi thấy sao, những cương thi này mới chỉ là bắt đầu. Chúng có thực lực cực kì yếu nhớt nhưng lại không hề có sinh mạng, không sợ hãi, không đau đớn chúng chính là vũ khí mạnh mẽ nhất.

Trần Duyên không kiềm được mà gật đầu, Khôi Lỗi Tông nếu như không phải điều kiện thu đệ tử quá quái gỡ khiến cho tông đệ tử vô cùng thưa thớt thì không tới lượt Ma Kiếm Tông trở thành đệ nhất trong tứ đại ma môn.

Chương 62: Cương thi kì lạ

Trần Duyên thầm nghĩ tay của hắn không ngừng giương cung, may mắn là loại đại hình cương thi này không nhiều nên mọi chuyện vẫn còn trong tầm kiểm soát. Hàng ngàn lần kéo cung, hàng ngàn tinh thiết tiễn không ngừng phóng tới đoạt mạng những đầu cương thi kia.

Bỗng nhiên trong vô thức Tinh Thiết Tiễn như một mũi khoan nhanh chóng xiên qua đầu lâu vốn vô cùng rắn chắc kia. Trần Duyên cũng vô cùng bất ngờ, hắn vốn không hề suy nghĩ chỉ kéo Thanh Nguyệt Cung theo tiềm thức.

Bên kia Chu lão cũng không kiềm được mà thì thầm:

- Đã tới lúc rồi sao, đúng như ta dự đoán tiểu tử này đúng là thiên tài sử dụng cung tiễn mà.

Nhưng lão cũng không nói gì, cứ để mặc Trần Duyên loay hoay luyện tập mũi tên vừa rồi.

Sau ba ngày số Tinh Thiết Tiễn hắn mang theo chỉ còn một nữa, đưa ánh mắt về phía đàn cương thi đang không ngừng tiến tới kia ánh mắt vô hồn. Từng mũi Tinh Thiết Tiễn xoay tít trên không trung hữu lực đâm xuyên qua thân thể đầu cương thi trước mắt thậm chí còn cắm thẳng vào đầu cương thi phía sau.

- Hahahahaha...

Bỗng nhiên hắn ngữa mặt cười điên cuồng.

- Cuối cùng Trần Duyên ta đã nắm giữ được ngươi. Giờ đây đã có thêm một con át chủ bài bảo mệnh, ta đặt tên cho ngươi là Loa Toàn Tiễn.

Trần Duyên hưng phấn, nhưng cũng không được lâu. Sau khi bắn được ba tiễn cả người hắn liền đau nhứt. Cơn thống khổ này tuy không dữ dội nhưng lại đặt áp lực lên cả tinh thần khiến hắn thập phần khó chịu.

- Có lẽ thứ gì cũng có giới hạn, với thân thể ta bây giờ chỉ có thể bắn ra tam tiễn. Nếu như liều mạng thì rất có khả năng tinh thần bị hao kiệt.

Trần Duyên đành tạm hài lòng với năng lực hiện tại, dù sao “Khô Mộc Tiểu Pháp” chỉ là khởi đầu. Tương lai tiềm lực luyện thể còn khả năng tiếp tục đào xới. Nỗi lo duy nhất lúc này là tinh thần lực, thứ khó tu luyện nhất đối với tu sĩ không đâu khác chính là não hải. Công pháp tu luyện không nói tới chuyện rất hiếm thấy thì nổi thống khổ là thứ khiến cho chín trên mười kẻ đã phải đầu hàng. Cơn đau tinh thần gấp trăm ngàn lần thể xác, chỉ có những kẻ tinh thần rắn rõi, đạo tâm vững chắc mới có thể nếm thử.

Trần Duyên đã nhiều lần muốn trao đổi công pháp tu luyện thần thức nhưng đó lại là thứ dành cho tu sĩ Trúc Cơ kì nên hắn không thể nào đụng tới.

Ở bên kia từ khi cặp Lục Đường Lang tham chiến thì cục diện đã nghiên về một phía, từng nhát trảm chí mạng gặt hái đầu lâu khiến lũ cương thi ngã xuống không ngớt.

Đúng lúc này, trong đàn cương thi kia lại xuất hiện một đầu kì lạ. Cơ thể mặc dù nhỏ bé nhưng tốc độ lại không hề chậm, đồng thời cùng lực lượng mạnh mẽ một quyền đánh văng Tiểu Kim ra xa ba trượng.

Kim Thiết Nghĩ cơ thể kim khối lớn hơn năm mét đập mạnh làm những đầu cương thi gần đó bị đè bẹp. Trần Duyên nhíu mày, không ai hiểu thực lực của Tiểu Kim bằng hắn. Cơ thể cứng hơn kim thiết cùng lực lượng khủng bố dù là yêu thú Giáp đẵng cũng khó đẩy lùi. Nhưng giờ thân thể lại bị một quyền làm bể cả lớp giáp rắn chắc đó đủ thâý thực lực không thua kém gì hắn. Nắm chặt lấy Thanh Nguyệt Cung vận lực, từng sợi cơ như đại xà bò trường trên cánh tay hắn. Ánh mắt sắc nhọn khóa chặt lấy đầu cương thi kì lạ kia.

- Hayyyyyyyyy.

Trần Duyên hét lớn. Loa Toàn Tiễn xoáy cực mạnh khoan xuyên qua không gian nhắm chặt lấy mục tiêu lao tới.

Đầu cương thi kì lạ kia như có lí trí, hốc mắt trống rỗng hướng về phía mũi tên điên cuồng kia. Việc tiếp theo khiến Trần Duyên không ngờ tới, cánh tay đầy lông lá kia giơ lên như muốn che chắn đầu lâu.

Như một tia sáng chói nhòa, Tinh Thiết Tiễn cắm chặt vào hữu thủ cứng cáp kia. Nhưng không dừng ở đó, Loa Toàn Tiễn tiếp tục xoáy tròn như muốn khoan sâu vào trong. Như thể là biết tính mạng sắp chấm dứt cương thi há rộng miệng hôi thối, răng trên đó cũng chiếc đực chiếc cái. Liều mạng đầu cương thi cắn chặt lấy, mặt cho Loa Toàn Tiễn cứ không ngừng xoáy khiến khoang miệng như muốn bị xé toạc ra.

Tưởng chừng chiếc đầu lâu kia sẽ bị xuyên thủng thì loa toàn tiễn đã bị chặn lại trước ánh mắt ngỡ ngàng của Trần Duyên. Đầu lâu vốn đã dị dạng nay còn được đính thêm Tinh Thiết Tiễn, trên khuôn mặt vốn ngàn năm như thể không biến dạng giờ đây lại hiện lên vẻ căm thù.

Mặc dù biểu hiện đó chỉ thoáng qua nhưng làm sao có thể qua mắt khỏi Trần Duyên. Sát khí trong hắn lúc này càng lúc càng thịnh, cương thi là một thứ vũ khí hình người mạnh mẽ nhưng không được chúng tu sĩ ưa thích sữ dụng. Có kẻ nói là sẽ làm tổn hại âm đức, thậm chí khiến cho tâm chí kẻ sử dụng trở nên điên cuồng khiến nhiều kẻ lo sợ.

Nhưng đó chỉ là lời ngụy biện, chỉ cần là vũ khí mạnh mẽ thì đám tu sĩ tham lam ngoài kia kẻ nào dám vỗ ngực ta đây không cần chứ. Lí do lớn nhất chính là cương thi chỉ có bản tính hiếu sát, không thể nào khống chế một cách dễ dàng chứ chưa nói tới điều kiện khiến tử thi trở thành cương thi cũng không phải dễ dàng. Thay vì đem theo một con rối hiếu sát thì một pháp bảo bản thân có thể tùy nghi sử dụng thì thuận tiện hơn nhiều.

Khiếm khuyết lớn nhất của đám lông lá này là không hề có lí trí, nhưng điều đó đủ để khiến đệ tử của Khôi Lỗi Tông gần như bất bại với các đối thủ cùng cấp. Nay Trần Duyên lại cảm nhận được sự căm thù, điều đó cũng đủ nói lên rằng đầu cương thi kia đã xuất hiện linh trí mặc dù chỉ là một tia le lói. Cảm nhận được sát khí dày đặc từ hắn đầu cương thi kì lạ kia quay đầu bỏ chạy, điều này càng khiến quyết tâm của Trần Duyên càng lúc mãnh liệt hơn. Cắn chặt răng, đôi tay như như gọng kiềm xiết chặt lấy Thanh Nguyệt Cung đôi mắt nhắm về một hướng.

Từ khóe môi máu đã tràn ra, cơ thể Trần Duyên đã bị nội thương. Đây đã là mũi Loa Toàn Tiễn thứ năm hắn dùng trong ngày. Trần Duyên là kẻ hiểu rõ điều đó hơn ai khác nhưng không thể dừng lại. Bị một cương thi bí ẩn xuất hiện lí trí ghi hận không phải là điều hắn mong muốn.

- Hừ chút nội thương này có là gì, súc sinh ngươi phải chết.

Trần Duyên gằn từng chữ, Thanh Nguyệt Cung được kéo căng hơn bao giờ hết. Dây cung càng kéo căng cơ thể của hắn gần như bị căng cứng, từng tia máu xuất hiện trên cơ thể tưởng chừng như không thể nào phá hủy kia.

Nhìn thấy khí thế kinh khủng từ Trần Duyên đầu cương thi kia cảm thấy nguy hiểm tột độ. Biết tốc độ không thể nào chạy thoát liền lẽn vào trong đàn cương thi lẫn trốn.

- SÁT.

Trần Duyên hét lớn, Loa Toàn Tiễn như cơn lốc xoáy xuyên qua đàn cương thi. Như một cối xay khổng lồ, nơi mũi tên đi qua chỉ để lại những mảnh cơ thể không đầy đủ.

Đầu cương thi kì lạ kia đứng như trời chồng, như chứng kiến khoảng khắc cuối cùng. Bỗng nhiên tiếng gào thét khó nghe xuất hiện, hắc phong kiếm từ đằng xa chém tới. Như đường lưỡi liềm cắt ngang hư không phá vỡ thế công của Loa Toàn Tiễn.

Trần Duyên không tin vào mắt mình, đòn tấn công tổng lực vừa rồi đã chạm tới thực lực cuả tu sĩ Trúc Cơ kì nhưng không ngờ lại bị hóa giải một cách dễ dàng.

Trần Duyên cũng không thoát khỏi bóng đen rợn người kia. Một đường máu xuất hiện như thể cắt ngang cơ thể hắn khiến cho hộ giáp sư phụ ban tặng trở thành phế phẩm. Diễn biến quá nhanh Trần Duyên không thể nào phản ứng, cả người vô lực ngã xuống, thứ duy nhất còn xót lại là hình ảnh hắc bào sử dụng một dây thừng kì lạ cuốn lấy đầu cương thi kia mang đi.

Chứng kiến tình thế không ổn, Tiểu Mập Mạp gần đó liền khống chế tất cả linh trùng bao vây lấy Trần Duyên. Cặp Lục Đường Lang hiểu ý liền xông về phía hắc bào kia.

- Xoạt…

Hắc bào cắt thành bốn mảnh nhưng kẻ mặc nó đã thoát ra được. Bạch phát thanh niên vẻ ngoài trắng nhợt nếu như không cảm nhận được hơi thở thì không khác gì một cương thi.

Ánh mắt lưỡng lự nhìn về phía Trần Duyên đã bất tỉnh rồi nhìn lại đàn linh trùng xung quanh đặc biệt là cặp Lục Đường Lang chựt chờ đành thở dài bất đắc dĩ quay người rời đi.

Chương 63: Nhất Tâm Đa Dụng bước đầu

Cơn đau ập tới, cơ thể hắn như bị xé rời. Gắng gượng chống đỡ cơ thể gần như đã kiệt sức trước mắt hắn lúc này là mặt hồ phẳng lặng, không hề có ngọn gió nào quét qua. Xung quanh là màu xanh của cây cỏ, những tiểu thú gần đó lấp ló sau ngọn cây.

Thấy Trần Duyên tỉnh lại Tiểu Mập Mạp quá đỗi mừng rỡ cố sức trèo lên vai hắn kêu chi… chi… không ngớt.

Tinh Thần Trùng vốn là bản mạng linh trùng của Trần Duyên sau hồi lâu câu thông tinh thần cuối cùng hắn cũng hiểu chuyện gì xảy ra.

Khi biết chuyện tên bạch phát thanh niên kia càng khiến Trần Duyên đau đầu, nguy cơ từ đầu cương thi lạ lùng kia chưa được trừ khử nay lại có thêm kẻ địch mới.

‘Kì lạ, tại sao hắn không nhân lúc ta bất tỉnh mà ra tay trừ khử. Tên này ra tay đánh lén khẳng định không phải là thiện nam tín nữ gì’. Trần Duyên nghi vấn.

‘Tiểu tử ngươi tưởng rằng hắn không muốn sao?’. Chu lão lại lần nữa hiện lên vẻ mặt như muốn nổi khí.

- Nếu như không phải kiên kị linh trùng xung quanh thì tiểu tử ngươi giờ đây đã thật sự xong rồi, không chỉ vậy mà còn suýt chút nữa kéo theo mạng già của ta.

Lão thật sự đã nổi khí quát lớn.

‘Nhưng chính ta cũng không ngờ phía sau lại có tiểu thâu chờ đợi cơ hội’. Hắn cố gắng chống chế trước mặt lão.

- Hừ ngươi có biết tên bạch phát tiểu tử kia đã chực sẵn ở đó tích súc chân khí hơn ba chung trà không? Tâm chí ngươi chỉ nghỉ tới chém giết đầu cương thi kia không hề có một chút đề phòng nào.

Nghe Chu lão chỉ ra điểm chí mạng của bản thân khiến Trần Duyên không thể phản bác lại. Để cho kẻ thù tích súc chân khí hơn ba chung trà mà bản thân lại không hề hay biết, nếu như không có ngũ trùng đã hình thành linh trí thì mạng của hắn thật sự đã bị hái xuống.

Thấy vẻ mặt lầm lì nghiêm trọng của hắn Chu lão cũng không tiếp tục nặng giọng, từ tốn nói:

- Ngươi tu luyện “Khống Trùng Quyết” nhưng bản thân lại quên mất đi điều quan trọng nhất, đó chính là ‘nhất tâm đa dụng’.

- Nhất tâm đa dụng.

Trần Duyên lẫm bẫm như thể hắn đã ngộ ra điều gì.

- Đúng là nhất tâm đa dụng, tiễn thuật của ngươi đúng là tiến bộ thần tốc, từng mũi tên đều tập trung chính xác điểm chí mạng của kẻ thù nhưng đó lại là điểm chí mạng của ngươi.

Chu lão nói ra, ánh mắt thong dong liếc nhìn hắn.

Thấy Chu lão im lặng hắn vốn đã quen cách nói mập mờ của lão cũng không hề tức giận mà nói ra chủ ý của mình.

- Ý Chu lão là do bản thân ta quá chú tâm tới một mục tiêu mà bỏ qua các mục tiêu khác.

Lão gật đầu đạo.

- Tiểu tử ngươi nói không sai nhưng lại chưa đủ, thứ ngươi cần phân tâm nhiều nhất chính là bản thân ngươi. Mặc dù được linh trùng bao quanh có thể nói là tứ phía không lọt nhưng rơi vào tầm ngắm của những tồn tại nguy hiểm hơn thì cũng không thể nào thoát được việc phải ngã xuống.

Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của hắn Chu lão khà khà cười lớn.

- Ngươi không cần phải làm vẻ nghiêm trọng, nếu như lão phu nói ra điểu này hẵn phải có cách giúp tiểu tử ngươi giải quyết nổi âu lo này.

Nghe tới đây hai mắt Trần Duyên sáng lên, theo thói quen hắn lại giở trò nịnh nọt lão.

- Hì hì tiểu tử biết người có tu vi thông thiên như Chu lão tiền bối ngài nhất định có cách. Nếu Chu lão thật sự ra tay trên đời này chuện gì cũng có chỉ là việc trong tầm tay.

‘Hừ ngươi không cần phải vỗ mông ngựa ta’. Lão hừ lạnh.

Tuy vẻ mặt tức giận nhưng Trần Duyên vẫn nghe được vẻ khoái chí trong lời nói của lão, giữ bộ mặt đệ tử ngoan hiền ngồi ngay ngắn chờ đợi thụ giáo. Thấy vẻ mong chờ của hắn Chu lão lại cười gian xảo.

- Có phải tiểu tử ngươi đang âm mưu khiến lão phu đưa ra vài loại công pháp đúng không?

- Không, không hề. Tiểu tử chưa hề mang suy nghỉ đó.

Như mèo bị đạp đuôi Trần Duyên không ngờ bị Chu lão nhìn thấu âm mưu nhưng thà chết không nhận. Đây là cơ hội hiếm có móc đồ từ lão keo kiệt này Trần Duyên không thể để lão phật ý được.

Trần Duyên dù gian xảo tới đâu làm sao qua được lão già đã mấy ngàn năm hít thở khí trời này. Vẻ mặt trở lại thẩn thờ như cao nhân đắc đạo, dùng hai ngón tay trỏ vẽ trên mặt đất. Một bên hình tròn, bên còn lại hình vuông liền hừ lạnh.

- Tiểu tử ngươi nếu như không làm được thì đường mơ tưởng tới công pháp của lão phu.

Trong lúc lão còn đang khoái trí muốn nhìn vẻ lóng ngóng của hắn thì Trần Duyên lại lần nữa khiến lão thất vọng, một hình tròn cùng một hình vuông rõ ràng xuất hiện không thua kém gì lão, nhưng bị làm cho tức chết là tên tiểu tử này chỉ cần làm lần đầu là thành công.

Chu lão ngỡ ngàng.

- Có phải tiểu tử ngươi trước đây từng chơi trò này?

- Không hề, đây là lần đầu ta điều kì lạ này. Chỉ là không hề khó như Chu lão ngài đã nói.

Thấy Trần Duyên thành thật lão cũng không tiếp tục truy cứu, chỉ có thể thở dài tên tiểu tử này có thiên bẫm đặc biệt.

Lần này lão cũng dùng hai ngón trỏ đặc xuống nền cát, hai chữ hiện ra trước vẻ mặt kimh ngạc của Trần Duyên. Lão thật sự đã cùng một lúc viết hai chữ khác nhau bằng cả hai tay cùng một lúc.

- Được rồi, tiểu tử ngươi hiện nay đã bị thương khá nặng, từ giờ trở đi đến khi vết thương khởi sắc không được rời khỏi nơi đây nữa bước. Chuyên tâm tập luyện bước đầu tiên của nhất tâm đa dụng, nhất tâm nhị dụng.

Nghe lời nói có bảy phần nghiêm túc của lão Trần Duyên biết đây không phải lúc hắn phản bác, ngoan ngoãn ngồi xuống vận “Hóa Mộc Quyết” khôi phục thương thế.

Kể từ đó, mỗi ngày Trần Duyên chỉ có thể dùng một canh giờ để khôi phục thương thế. Hắn liên tục đắm chìm trong việc tu luyện, nhất tâm nhị dụng tuy chỉ là bước đầu tiên nhưng lại không hề dễ dàng. Đã ba tháng nay không những thương thế khởi sắc chậm chạp làm hắn thập phần mong nhớ tam nữ đang chờ đợi ở tông môn thì nhất tâm nhị dụng cũng không hề tiến triển. Những chữ xiêu vẹo lần lượt xuất hiện nếu như không cố gắng thì dù là trạng nguyên bút pháp tuyệt luân cũng khó nhận ra hắn đang viết gì. Một ngày Chu lão mang vẻ mặt ngái ngủ xuất hiện.

- Hà… đúng là sảng khoái, không bị tiểu tử kia làm phiền đúng thật là an nhàn.

Khẽ bấm đốt ngón tay miệng lẫm nhẫm.

- Đã một năm tròn từ lúc ta cho hắn thử thách. Hi vọng tiểu tử kia không khiến cho lão phu phải đau mắt vì đọc chữ của hắn.

Lão khoái trá thong dong bước tới, lúc này nhìn thấy Trần Duyên đang thoải mái nằm ngáy o o trong mật thất tự đào khiến lão tức giận. Bước vào trong chực ra tay dạy dỗ tên tiểu tử lười biếng kia thì đập vào mắt lão là hàng ngàn hàng vạn chữ được hắn được hắn lấp kín mật thất.

Điều làm lão bất ngờ là chúng không hề vô nghĩa, tất cả đều là những bài thi hay những án văn hàm chứa ý nghĩ bá đạo cùng nét chữ thẳng thớm khắc sâu vào vách đá.

Nghe thấy tiếng động Trần Duyên liền tỉnh dậy, nhìn thấy Chu lão đang ngây ngươi đứng đó liền vội vàng đi tới.

- Chu lão, cả năm nay lão nhân gia…

Chu lão khoát tay làm hắn không thể nào nói được, miệng không thể mở ra làm Trần Duyên khó chịu vùng vẫy.

- Tiểu tử, những chữ ở đây có phải thật sự chính ngươi viết.

Vẻ mặt kinh ngạc của lão khiến Trần Duyên càng tò mò hơn.

- Đương nhiên là ta chứ ai vào đây.

Tiến sát vách tường Trần Duyên dùng hai ngón tay thong dong khắc vào hai chữ khác nhau, từng nét đều cứng cáp không hè xiêu vẹo trước ánh nhìn bất khả tư nghị của Chu lão.

- Được rồi, coi như ngươi miễn cưỡng thông qua.

Lão xoay người rời đi. Trần Duyên bám theo rặng hỏi:

- Ta đã hoàn thành xong nhất tâm nhị dụng, lão nhân gia người mau nói tiếp theo cần phải làm gì.

Lão hừ lạnh cầm lấy cành cây gần đó gõ đầu hắn.

- Tiểu tử ngươi nên biết thế nào là đủ, với thực lực hiện giờ nếu như tiếp tục thì tu vi của ngươi mau chóng bị những tên khác vượt xa. Tuy nhất tâm đa dụng rất hữu ích nhưng không thể nào vượt qua tu vi.

Hắn liền ngộ ra đành cuối đầu theo lão rời đi.

Đường càng lúc càng rộng rãi, lần trước khi bất tỉnh được Tiểu Kim mang vào khiến Trần Duyên không ngờ rằng nơi đây lại rộng lớn như vậy. Bước ra cửa động không khí quen thuộc từ Ma Kiếm Lâm ập tới khiến hắn thở dài, đã hơn một năm từ khi nhận nhiệm vụ từ sư phụ Phong Ma Chân Nhân.

- Đã tới lúc quay trở về.

Nghĩ thầm, ánh mắt liếc qua cự thạch vẫn sừng sững nơi đó Trần Duyên trực chỉ Bạch Lang Thôn.

- Tiểu tử ngươi không nên nói chuyện này với tông môn, viên cự thạch kia là bảo bối rất chân quý. Khi ngươi đã là tu sĩ Kim Đan kì thì hãy quay lại đây.

Trần Duyên chỉ khẽ gật đầu.

Chương 64: Thú triều bất ngờ

Trong Bạch Lang Thôn lúc này không khí vẫn xâm nghiêm không gì thay đổi, thú triều mới diễn ra được vài năm không có dấu hiệu chấm dứt. Nhanh thì mười bữa nữa tháng, chậm thì nữa năm từng bầy thú cứ thay nhau kéo đến công phá. Dưới sự dẫn dắt của chư vị tiền bối Trúc Cơ kì những đệ tử không ngừng chiến đấu tích lũy điểm cống hiến.

Thú triều vừa là tai họa nhưng lại là cơ hội bằng vàng, nguy hiểm luôn đi kèm lợi ích. Những nguyên liệu từ yêu thú phong phú khiến cho những tên đệ tử kia suốt ngày âu lo không đủ tài nguyên tu luyện giờ đây đã thở phào nhẹ nhõm, thậm chí không ngừng hướng mặt lên trời cao ước nguyện yêu thú hãy mau mau tới đây.

Hôm nay, điều ước của chúng đã thành hiện thực. Hàng ngàn vạn Đoạn Linh Xà từ trong rừng rậm kéo tới.

- Mau… mau đánh chuông cảnh báo, xà… xà khắp nơi đều là xà đang kéo tới đây.

Những tên đệ tử canh gác gần đó tiến tới đỡ tên đệ tử quần áo xộc xệc trên người đầy vết thương đã thâm tím đang gắng sức kêu gào trên mặt hiện lên vẻ khó tin.

- Không thể nào, không phải hôm qua đã có bầy Hôi Thử ngàn vạn đầu đã tấn công rồi sao?

- Còn chần chờ gì nữa, mau đánh chuông báo hiệu nguy cấp mời các tiền bối Trúc Cơ kì ra trấn thủ.

Tên trung niên gần đó rất mau tỉnh táo lại hét lớn cảnh báo. Sực tỉnh người, tên đại hán vội vàng cầm lấy đại chủy khổng lồ đánh mạnh vào chuông đồng.

Tiếng chung đinh tai nhức óc truyền xa trăm dặm khiến các đệ tử gần đó đều nghe thấy.

- Kì lạ, không phải cuộc chiến vừa kết thúc hôm qua sao?

Thanh niên vẻ mặt thanh tú vuốt phẳng thanh bào đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Khắp sân đã trở nên nhộn nhịp hơn, nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của hàng ngàn đệ tử cũng đủ khiến hắn biết không hỏi được gì. Lúc này trên tường thành một trung niên bạch bào vẻ mặt bình thản, mặc dù không hề lên tiếng nhưng áp lực từ hắn khiến chư vị đệ tử bên dưới phải yên lặng.

Kẻ này không ai khác chính là Bạch Nhiên tên sư huynh lười biếng của Trần Duyên. Nhìn xuống bầu không khí trở nên tĩnh lặng khiến hắn hài lòng gật đầu đạo.

- Lần thú triều tiến công này đúng là ngoài dự kiến.

Nghe lời từ chính miệng hắn làm cho chúng đệ tử càng lúc càng hoang mang. Trận chiến sống còn vừa mới kết thúc hôm qua khiến cho nhiều vị sư huynh đệ trọng thương còn chưa kịp hồi phục số lượng đệ tử có thể chiến đấu không nhiều.

Biết được nỗi lo lắng của chúng đệ tử Bạch Nhiên mỉm cười tiếp tục đạo.

- Lần này do yêu thú tấn công bất ngờ khiến chúng ta không thể đề phòng ta truyền lệnh cho tất cả đệ tử chân truyền đều phải ra tay giảm nhẹ thương vong của tông môn.

Lời này khiến cho chúng đệ tử bất ngờ không thôi, đệ tử chân truyền vốn là lực lượng được tông môn toàn lực bồi dưỡng bình thường đều không thiếu tài nguyên tu luyện hầu như rất ít xuất hiện. Không ngờ lần này lại triệu hồi tất cả đệ tử chân truyền quanh đây trở về.

Lời vừa dứt hơn hai mươi bóng người xuất hiện xung quanh Bạch Nhiên, từng ánh mắt ngạo nghễ nhìn xuống.

- Thành Lực sư huynh.

Thanh bào thanh niên khẽ gật đầu, từ trong đám đông phóng lên đứng cùng đội ngũ đệ tử chân truyền. Nhìn lướt qua hơn hai mươi gương mặt không thấy bóng dáng Trần Duyên khiến Thành Lực thở dài, hơn một năm nay hắn không có cơ hội nói lời tạ ơn với Trần Duyên. Ngoài trừ việc thanh trừ đám sư đệ gây rối kia thì Mãnh Ngưu thôn bị dọn sạch khẵng định là do Trần Duyên làm.

- Bạch Nhiên sư thúc, tiểu bối có lời này muốn nói ra kính xin sư thúc bỏ lỗi. Thiếu niên gương mặt gầy gò, dáng người thấp lùn không có gì đặc biệt. Nhưng không ai muốn gây chuyện tới hắn. Thanh Viễn đệ tử chân truyền của Thất Trưởng Lão, một thân độc công không tệ.

- Thì ra là Thanh tiểu chất, có gì cứ nói ra không cần phải khách sáo.

- Không có gì chỉ là tiểu bối tới đây hơn nữa năm mà chưa được diện kiến Trần Duyên sư huynh đệ tử chân truyền duy nhất của quí sơn nên chỉ hơi nghi vấn.

Lời nói của hắn không hề kiên kị, Bạch Nhiên tuy là tu sĩ Trúc Cơ kì nhưng cũng chỉ là đệ tử quan môn của Tứ Trưởng Lão không thể vô duyên vô cớ giết hắn giữa chốn đông người.

Bạch Nhiên làm sao không nghe được ý tứ chăm chọc, hắn bình thường vốn vô âu vô lo hơi sức đâu mà phải tranh khí với tiểu tử vắt mũi chưa sạch này chỉ vẻ mặt làm ngơ không đối hoài đến.

Thấy Bạch Nhiên kia lộ vẻ xem thường trước bao nhiêu đệ tử khiến Thanh Viễn đỏ mặt tía tai, đứng trước tu vi Trúc Cơ kì của Bạch Nhiên hắn không tiện nói gì thêm nếu không dù bị diệt sát thì sư phụ hắn e rằng cũng không ra tay.

Những tên đệ tử chân truyền xung quanh thì không cố kị cười lớn. Tên Thanh Viễn này tuy thực lực không cao nhưng thâm độc thì lại hiếm ai bằng, cộng thêm tính cách hèn nhát chỉ biết đứng sau sử dụng độc dược khiến cho danh tiếng của hắn cũng không tốt đẹp gì.

Bị chúng sư huynh đệ không hề nể nàng gì Thanh Viễn chỉ còn biết nghiến răng dồn tất cả mối căm thù lên Trần Duyên.

- Hừ tên Trần Duyên khốn kiếp, không chỉ dùng lời đường mật dụ dỗ Hà sư muội còn khiến ta mất mặt trước bao nhiêu người. Nếu không giết ngươi làm sao ta có thể sống yên.

Những lời đó cũng chỉ có thể giấu trong lòng, âm mưu sát hại đồng môn nhất là đối với đệ tử chân truyền dù sao cũng là tử tội.

Mặc cho nghiến răng nghiến lợi, Bạch Nhiên dẫn đầu chúng đệ tử ra nghênh chiến. Đứng trước ngàn vạn Đoạn Linh Xà chen chúc nhau dày đặt tới mức không nhìn thấy được mặt đất khiến không ít kẻ chùn chân.

Nhìn chúng đệ tử sắc mặt trở nên khó coi Bạch Nhiên cũng không lấy làm lạ lẫm, phần lớn trong số chúng đều chỉ là chim non rất ít khi ra ngoài lịch luyện. - Các ngươi ai sẽ là kẻ đi đầu cố vũ chiến khí của chúng sư huynh đệ.

Bạch Nhiên ánh mắt chấn nhiếp làm chúng đệ tử chợt ngây người. Không hỗ danh đệ tử chân truyền, ngay lập tức hơn hai mươi bóng người không nao núng lao tới.

Đoạn Linh Xà tuy là yêu thú cấp một nhưng thực lực lại không đồng đều, từ Đinh đẵng tới Giáp đẵng đều không thiếu. Đại xà, tiểu xà giương nanh độc miệng không ngừng phát ra tiếng rít… chói tai như muốn ăn tươi nuốt sống nhân loại.

Lúc này sự khác biệt giữa đệ tử thông thường cùng đệ tử chân truyền càng được hiện rõ. Thành Lực tay không đễ dàng đấm bể nát nội tạng đại xà mà pháp khí bình thường khó có thể làm được. Hắn sử dụng bộ pháp quái dị dễ dàng di chuyển giữa những đầu linh xà cứ như chúng chỉ là những cây dây leo vô hại.

Bốn phía những đệ tử chân truyền khác cũng không hề thua kém. Tiêu Kiếm từng ăn thiệt thòi từ tay Trần Duyên cũng không phải là trái hồng mềm. Đại kiếm xích hỏa không ngừng vạch ra từng đường hỏa diễm thiêu đốt tất cả yêu thú tới gần.

Ngay cả tên Thanh Viễn luôn bị xem là kẻ có thực lực yếu nhớt kia cũng không ngừng tản mát độc dược xung quanh. Tuy hắn là kẻ nhát gan nhưng không thể phủ nhận tư chất trên độc công. Xung quanh trăm bước chân hầu như đã trở thành tử địa dù là những tên lúc nãy không cố kị cười lớn cũng không muốn đụng vào.

Có kẻ đi đầu ắt hẳn phải có người tiếp bước. Chứng kiến tràng diện khốc liệt làm khí huyết trong người chúng đệ tử như sục sôi. Không ai bảo ai, tất cả như những con thiêu thân lao vào giữa vòng vây yêu thú.

Từ xa Bạch Nhiên đã không còn cô độc, xung quanh hắn là ba thiếu niên thiếu nữ sắc mặt tỏ vẻ mong đợi nhìn vào chiến trường.

- Bạch sư đệ đoán thử sẽ có bao nhiêu đệ tử phải bỏ mạng tại đây.

Thiếu niên đôi mắt sắc bén trong giọng nói không hề lộ ra ảm tình, như thể nhân mạng dưới đó chỉ là cỏ kiến không phải thứ hắn cần suy xét tới.

- Ta nghĩ nếu như chúng ta không cứu viện kịp lúc thì ít nhất một nữa số đệ tử này phải ngã xuống tại đây.

Thiếu nữ cướp lời.

- Hừ các ngươi không cần phải ra tay, đối với Ma Kiếm Môn ta chỉ có đệ tử chân truyền cùng tu sĩ Trúc Cơ trở lên là đủ.

Câu nói của hắn như đã phán xét án tử lên đầu của những đệ tử đang sôi trào khí huyết dưới kia.

- Đây là…

- Là ý chỉ của Đại Trưởng Lão.

Nghe tới đây tất cả chỉ đành thở dài.

- Bạch Nhiên sư đệ, mọi chuyện ở đây ta giao cho đệ toàn quyền xử chí. Chỉ cần bất tuân mệnh lệnh nếu không phải là đệ tử chân truyền thì chỉ cần diệt sát là được.

Nói rồi hắn quay lưng rời đi để lại ba người suy tư về quyết định kì lạ này.

Chương 65: Trở lại Bạch Lang Thôn

Hơn nữa ngày trôi qua, cuối cùng hỗn chiến đã chấm dứt. Tuy thành công giữ vững Bạch Lang Thôn nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ, hơn ngàn đệ tử Luyện Khí kì đã bỏ mạng, xác người cùng xà lẫn lộn bốc lên mùi thối rữa. Huyết khí đã đi qua nhìn thấy đồng bạn ngã xuống thậm chí là phanh thây khiến cho không ít đệ tử tái mặt. Có kẻ không chịu được mà nôn thốc tại chỗ.

Bạch Nhiên vẫn lạnh lùng nhìn xuống trông thấy đệ tử sau khi được huyết nhục tẩy rữa khắp người đã thay đổi rất nhiều. Từ tiểu tử tới hài nữ đã bớt đi vẻ ngây ngô mà thay vào đó một chút ý chí sát phạt làm cho hắn rất hài lòng.

- Tất cả dừng lại.

Tiếng hô của hắn khiến chúng đệ tử muốn truy cùng đuổi tận Đoạn Linh Xà dừng bước.

- Bạch sư thúc, chúng ta không truy đuổi chúng sao?

Thành Lực lúc này đã là huyết nhân nhưng không hề tỏ ra xuống sức gào to nghi vấn.

- Đoạn Linh xà đột ngột tấn công khẳng định có âm mưu đằng sau. Các ngươi đã không còn ở trạng thái đỉnh phong nếu truy đuổi sẽ rất nguy hiểm. Nên nhớ rằng bảo vệ Bạch Lang Thôn mới chính là nhiệm vụ mà tông môn bàn giao.

Mặc dù tiếc hận nhưng không ai dám chống lại, chỉ có thể nghiến răng quay về. Bạch Nhiên nhoẽn miệng cười gằng, làm sao hắn có thể để bầy Đoạn Linh Xà rời khỏi, trước tới nay không kẻ nào diệt sát đệ tử Ma Kiếm Tông mà không trả giá dù đó là yêu thú. Từ túi trữ vật lấy ra truyền tin phù phóng đi.

Sâu bên trong Ma Kiếm Lâm truyền tin phù đáp xuống hữu thủ hắc bào thanh niên. Bóp nát linh phù nụ cười quen thuộc của hắn hiện lên, kẻ đó không ai khác chính là Trần Duyên. Không ngờ chỉ đưa truyền tin phù xem xét tình hình thú triều lại nhận được tin tức Đoạn Linh Xà từ tay Bạch Nhiên.

Đương nhiên hắn vui vẻ tiếp nhận, đổi hướng trực chỉ vị trí bầy linh xà, Phệ Huyết Trùng đã lâu không được bồi dưỡng. Chỉ cần hai canh giờ bầy linh xà đã bị thôn phệ sạch sẽ, hắn quay lại Bạch Lang Thôn trước ánh mắt không ngờ của Bạch Nhiên.

- Sư đệ không phải đã nói tiêu diệt hết lũ súc sinh kia tại sao lại quay về.

- Đương nhiên là ta đã hoàn thành nhiệm vụ, phải quay lại lấy thù lao không phải sao?

Bạch Nhiên quả quyết không tin, đích thân hắn đạp kiếm phóng tới nơi Trần Duyên đã nói. Khắp nơi ngoài trừ dấu vết hỗn chiến để lại trên mặt đất thì không hề có dấu vết yêu thú đã đi qua, thậm chí cả mặt đất gần như bị xới tung lên hoàn toàn.

Xác nhận không hề có khí tức Đoạn Linh Xà xung quanh Bạch Nhiên chỉ còn biết quay về. Nhìn thấy vẻ mặt hả hê của Trần Duyên không còn cách nào đành phải lấy một bụi linh thảo cấp hai ném tới. Mặc dù chỉ là Bính đẵng nhưng đã tốn của hắn không ít công sức mới hối đoái được từ tông môn.

- Sư phụ có căn dặn nếu ngươi quay trở lại liền tới gặp người.

Bạch Nhiên xua tay nói.

Thu lại vẻ cao hứng Trần Duyên từ biệt một đường đi thẳng.

- Ngươi đã quay trở lại rồi sao?

Lão nhân bất động nhìn xuống.

- Đệ tử ra mắt sư phụ.

Trần Duyên như thường lệ cuối người hành lễ.

- Đây là yêu cầu của tông môn giao cho đệ tử đã hoàn thành.

Phong Ma Chân Nhân vẻ mặt bất biến gật đầu từ tay áo lấy ra Lục Tin Phù ném tới.

- Sư phụ đây là…

- Là nhiêm vụ mới tông môn giao cho ngươi.

Không ngờ vừa cửu tử nhất sinh trở về lại bị những lão gia hỏa kia tiếp tực vắt kiệt. Bất đắc dĩ thân là đệ tử chân truyền duy nhất của Phong Ma Sơn hắn chỉ có thể gánh lấy một mình. Tưởng chừng bản thân sẽ được thả lỏng, Trần Duyên mấy ngày nay trong đầu luôn tưởng niệm tới tam nữ đang chờ đợi làm hắn hăng hái không thôi.

Bản tính nhát việc của hắn làm sao qua mắt được vị sư phụ hơn ngàn năm đạo hạnh kia. Lại một túi trữ vật khác bay tới chỗ hắn.

- Đây là phần thưởng tông môn ban tặng, ta đã đổi hết thành linh thảo cấp hai cho ngươi.

- Đệ tử tạ ơn sư phụ. Lo nghĩ của sư phụ làm sao hắn không thể không biết, lão nhân gia ngày thường mặt lạnh như tiền nhưng đường đi nước bước của hắn khẳng định không qua mắt được lão.

- Được rồi ngươi mau quay về tông môn, ta đoán nhiệm vụ kia cũng sắp bắt đầu.

Tuy chưa biết thông tin trong Lục Tin Phù là gì Trần Duyên đành hành lễ cáo lui.

- Sư đệ.

Bạch Nhiên cố ý đợi sẵn từ trước.

- Không ngờ sư huynh cũng có nhã hứng ở đây nhìn ngắm phong thủy.

- Hừ ta không phải là loại người chán ngắt kia.

Bạch Nhiên ngay lập tức hừ lạnh. Không muốn dây dưa quá lâu với tên sư đệ xảo trá này hắn lập tức mở lời.

- Sư huynh đây có vấn đề cần thỉnh an sư đệ đây.

Đột ngột thái độ thay đổi khiến Trần Duyên không kịp trở tay.

- Tên Bạch Nhiên này ngày thường nếu không có sự kiện quan trọng thì đừng mong thấy mặt hắn mà lần này lại cố ý chờ sẵn rào trước đón sau khẳng định có vấn đề.

Nghĩ thầm ngay lập tức lấy lại vẻ tươi cười thường ngày chắp tay nói.

- Sao sư huynh lại nói những lời đó, đệ chỉ là tiểu bối sinh sau đẻ muộn làm sao có thể.

- Không không ta thật sự có việc quan trọng cần nhờ tới sư đệ.

- Thật đáng tiếc sư huynh tới không đúng lúc, đệ vừa được nhiệm vụ tông môn giao phó cần phải nhanh chóng rời đi.

Trần Duyên thở dài khéo léo từ chối.

- Ha ha sư đệ không cần phải đa nghi, việc này tuy là quan trọng với ta nhưng đệ khẳng định là dễ dàng làm được, thậm chí là liên quan tới nhiệm vụ được tông môn giao phó. Bạch Nhiên ha hả cười.

- Sư huynh biết ta được giao nhiệm vụ gì sao?

Hắn nghi vấn, dù sao chính bản thân còn chưa hề mở ra Lục Tin Phù xem xét tin tức bên trong.

- Việc này cũng không có gì khó đoán, nếu ta không sai thì tông môn tuyển trạch mười năm một lần đã cận kề, khẳng định sư phụ muốn đệ trở về giám sát quá trình thu nhận đệ tử.

Lấy ra Lục Tin Phù đưa lên trán, quả thật không sai. Đại lễ thu nhận đệ tử của Ma Kiếm Tông mười năm một lần đã gần kề, nhưng lần này lại rất khác biệt. Số đệ tử thu nhận đông hơn gấp mười khiến cho tình hình vô cùng hỗn loạn, mặc dù đại lễ chưa được khai mạc nhưng hàng vạn tu sĩ long xà lẫn lộn đã xôn xao kéo tới bất chắp thú triều đang diễn ra.

- Lời sư huynh nói không sai, nhưng thân là tu sĩ Trúc Cơ kì ta không tin sư huynh lại để tâm tới những việc này.

Xưa nay tu sĩ Trúc Cơ kì trong tông môn hầu như chỉ bế quan tu luyện hay ra ngoài tìm kiếm cơ duyên không ai có nhã hứng quan tâm tới đại lễ này ngoại trừ…

- Ta biết sư đệ đã đoán ra, lần này sư huynh muốn thu nhận đệ tử.

- Hắn ắt hẳn phải là thiên tài hiếm gặp nếu không sư huynh đã không tới đây đúng chứ.

Biết không thể nào che giấu Bạch Nhiên đành nói ra.

- Đúng như lời sư đệ, hắn không chỉ tư chất hơn người mà tâm tính lại rất khá, nếu như rơi vào tay các sư huynh đệ khác thì không biết tới khi nào ta mới kiếm được một tên đệ tử hợp ý.

Trong Phong Ma Sơn không chỉ riêng Bạch Nhiên có tu vi Trúc Cơ, khẳng định còn nhiều vị tiền bối khác đều ẩn cư tu luyện. Chuyện tranh giành đệ tử thường xuyên xảy ra, thậm chí không ít trường hợp sức đầu mẻ trán. Nếu không đi cửa sau Bạch Nhiên khẳng định không thể tranh giành lại những lão quái vật tiềm tu hơn trăm năm kia.

- Ây da việc này thì…

Trần Duyên tỏ ra khó xử, nhưng làm sao Bạch Nhiên không hiểu. Ý của tên sư đệ này quá rõ ràng, nếu như muốn đi của sau thì phải lấy ra chút lòng thành.

- Ha ha ta biết sư đệ lần này là bất đắc dĩ đương nhiên là đệ không đi tay không rồi.

Bạch Nhiên lén lút lấy ra một bụi linh thảo nhỏ như nắm tay đưa tới.

- Chẳng lẽ đây là Mộc Hà Thảo.

Trần Duyên bất ngờ lắp bắp.

- Sư đệ đúng là tuệ nhãn, đây chính là linh thảo cấp hai Ất đẵng Mộc Hà Thảo rất hiếm thấy. Nếu như không phải vì tên đệ tử kia thì ta thật sự không nở lấy ra.

Bạch Nhiên trong giọng nói không giấu được vẻ nuối tiếc, ánh mắt nhìn về phía Trần Duyên híp mắt cười.

- Ây da chúng ta là sư huynh đệ đồng môn không cần khách khí, chỉ cần sư huynh ra lệnh làm sao đệ dám không theo.

Tuy miệng nói nhân nghĩa nhưng hắn đã nhanh tay bắt lấy Mộc Hà Thảo từ tay Bạch Nhiên nhanh chóng cho vào túi trữ vật.

Bạch Nhiên kinh hĩ, dù Mộc Hà Thảo có trân quý nhưng tên sư đệ cả ngày khắp nơi thu mua linh thảo giá cao kia khẳng định cất chứa không ít, hắn không dám khẳng định lần này lại dễ dàng thành công.

- Lần này thật sự nhờ vào sư đệ rồi.

- Ta chắc chắn sẽ làm hết khả năng.

Cả hai cùng cười lớn, sau một hồi hàn huyên cuối cùng cũng từ biệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau