KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Thần Khống Vạn Trùng

Hắc bào nhân nhẹ nhàng đi vào, không tiếng động tiến lại gần giường. Hắn rút kiếm chém về phía giường Trần Duyên. “Loạn Kiếm Pháp” là pháp kĩ cấp 1 Bính giai không thuộc tính, là môn pháp kĩ rẻ nhất chỉ cần 10 điểm cống hiến.

Chăn gối như bị phanh thây, nhưng không có cảnh đầu máu chảy như dự kiến. Trong lúc Thạch Tân đang ngây người, từng hạt phấn trắng bám vào người làm hắn càng lúc càng ngứa ngáy khó chịu.

- Chẵng lẽ trúng kế.

Ý nghĩ đó liền toát lên trong đầu làm hắn lạnh người.

Cơn ngứa càng lúc càng khó chịu, hắn gãi dữ dội. Đúng lúc đó 1 bóng người phóng tới 1 quyền nhắm vào tim hắn.

Mặc dù bị cơn ngứa hành hạ nhưng kẻ kiếm ăn trên lưỡi kiếm như hắn làm sao có thể không phân tâm theo dõi xung quanh. Ngay khi bóng quyền tới gần Thạch Tân dụng hết sức né qua tránh được nơi hiểm yếu, lực quyền mạnh mẽ làm gãy xương vai của hắn.

Thạch Tân tính bỏ chạy nhưng bóng đen nhất quyết bám theo không bỏ, làm hắn trật vật tránh né. Thương thế ngày càng nhiều, hết cách Thạch Tân liền gào lớn:

- Vị đạo hữu xin dừng tay tại hạ Thạch Tân đây là chuyện nội bộ của Ma Kiếm Tông, người ngoài không nên can thiệp tại hạ sẽ dày công báo đáp.

Thạch Tân đánh chết cũng không tin bóng đen đó là Trần Duyên, hắn hi vọng đại danh Ma Kiếm Tông làm cho đối thủ kiên kị mà không đối phó hắn.

Nhưng bóng người kia vẫn tấn công không ngừng. Cùng đường Thạch Tân liều mạng ra sức bú sữa mẹ thi triển “Loạn Kiếm Pháp” lần nữa hi vọng trọng thương địch thủ tìm đường sống trong chỗ chết.

Gần 10 bóng kiếm phóng thẳng tới Trần Duyên, trong đó có 1 hướng thẳng đến tim. Thạch Tân quá đỗi vui mừng, nhưng chưa được bao lâu thì mặt hắn đen lại. Kiếm xuyên tim mà không chết Thạch Tân nghi hoặc.

Đúng lúc đó 1 quyền hướng đầu hắn đánh tới, cảm giác tử vong bao trùm làm hắn ngay người. Như trái dưa hấu bị bể nát, Thạch Tân ngã xuống chết đến không thể chết thêm.

Thu hồi “ Khô Mộc Tiểu Pháp”, nhìn cái xác bê bết máu Trần Duyên nói thầm.

- Giết người thì phải có tâm bị người giết. Lịch luyện của ta còn quá non kém bị người theo dõi suốt 2 ngày mà không phát hiện ra. Lần này may mà có tên tiêu nhị kia ngầm báo, nếu không hậu quả thật khôn lường.

Trần Duyên nhìn xuống thấy trên áo bào có vết thủng ngay tim thì lạnh người. Nếu không có pháp khí nội giáp của sư phụ thì mới là kẻ chết.

Trận tử chiến đầu tiên may mắn sống sót làm hắn cảm khái không thôi bước tới gần kiểm kê thu hoạch.

Thạch Tân mang trên người 2 viên Hồi Thương Đan, 5 viên Ích Cốc Đan, 1 thanh kiếm là pháp khí cấp 1 Bính đẳng, 1 viên “Hồi Khí Đan” là đan dược cấp 1 Ất đẵng có thể làm Luyện Khí 8 tầng phục hồi 5 thành chân khí hao tổn ( đương nhiên là người sử dụng đẳng cấp càng cao thì dược hiệu càng giảm và ngược lại).

1 quyển sách cũ kĩ tên là “Thần Khống Vạn Trùng”, sau khi nhìn qua sơ lược Trần Duyên mừng như điên đây rõ ràng là một môn thần thông. Thần thông thật ra là 1 môn công pháp nhưng lại không giới hạn cấp bậc tu luyện, thần thông sẽ mạnh lên theo thực lực của tu sĩ.

Có thể nói đó là thứ mà mọi tu sĩ đều mơ ước, chỉ cần 1 môn thần thông xuất hiện đều gọi lên 1 trận gió tanh mưa máu. Cả Ma Kiếm Tông truyền lại cũng chỉ có 1 môn thần thông, mà đã bị thất truyền 500 trăm năm trước không rõ lí do.

Tiếp tục lục soát thì Trần Duyên phát hiện 1 vật hình thoi được dấu trong thắt lưng, dù không biết đó là gì nhưng hắn vẫn giữ lại. Vật được Thạch Tân giấu kĩ như vậy ắt hẳn không tầm thường.

Tìm kiếm xong xuôi Trần Duyên xóa hết dấu vết xung quanh, hủy thi diệt tích. Giết hại đồng môn không phải là tội nhẹ nếu ầm thầm mà làm thì tông môn nhắm mắt cho qua nhưng chuyện vỡ lỡ thì dù có sư phụ bảo hộ thì cũng rất phiền phức.

Sau khi dọn dẹp Trần Duyên mang xác Thạch Tân vào khu rừng sau gần đó, đánh 1 đạo hỏa pháp thuật thiêu xác thành tro. Hắn ở lại quan sát để chắc chắn rằng không còn dấu tích gì để lại, Trần Duyên nhìn ra điểm kì lạ. Tại sao chỉ riêng đôi giày là không có hề hấn gì, hắn liền xem xét kĩ lại chợt nhận ra:

- Là ta nhìn lầm, đây rõ ràng là Tật Phong Hài pháp khí cấp 1 Ất đẵng, tăng 2 thành tốc độ di chuyển.

Trần Duyên mừng ra mặt, liền lấy mang vào.

- Của phi nghĩa ngu sao không lấy.

Sau khi trở về quán trọ, hắn vội vàng lấy “Thần Khống Vạn Trùng” ra xem. Đây là thần thông điều khiển và chăn nuôi côn trùng, điểm độc đáo của thần thông này là sai khiến những con bọ bằng tinh thần lực thay vì bằng chân khí như như những công pháp khống trùng khác.

Vậy nghĩa là hắn có khả năng sai khiến những con bọ chiến đấu mà không sợ tiêu hao chân khí.

Vui mừng chưa được bao lâu thì Trần Duyên đã hiểu câu “trên đời không có bữa ăn nào miễn phí”, thần thông này tiêu hao tinh thần lực rất lớn.

Thì ra đây là lí do Thạch Tân giữ thứ này trong người chưa tu luyện, tinh thần lực là thứ khó rèn luyện nhất nếu không tìm thấy công pháp hay pháp quyết phù hợp thì đừng hòng mơ tưởng. Hắn lật đi lật lại coi kĩ mấy lần, bỗng thấy kì lạ.

- Trang này rõ ràng dày hơn những trang khác, chẳng lẽ...

Nói rồi Trần Duyên lấy ra con dao nhỏ tách tờ giấy ra.

- Rõ ràng là tách được, thì ra là trong này có huyền cơ. Cũng may tên kia không thấy được lại trở thành tiện nghi cho ta rồi.

Trần Duyên mừng thầm.

Tờ thứ nhất xuất hiện dòng chữ.

- Bản tọa là Thiên Trùng Chân Nhân, còn tên thật thì đã quên từ lâu rồi. Một thân khống trùng thuật đánh khắp thiên hạ.

- Bản tọa sinh ra đã là kẻ thiếu may mắn, kinh mạch khô héo không cách nào tu hành. Nhờ gặp nhiều cơ duyên, đặc biệt là cơ duyên nghịch thiên tìm được thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” này mà ta đã gần như vấn đỉnh tu tiên Nguyên Anh viên mãn.

Đọc tới đây Trần Duyên rùng mình, rõ ràng đây là truyền thừa của vị tiền bối Nguyên Anh kì. Đọc tới đây, hắn thấy 1 kí hiệu kì lạ, lấy tay chạm vào thì xuất hiện tia sáng thâm nhập vào cơ thể hắn.

Trong đại não Trần Duyên xuất hiện thân ảnh trung niên gương mặt không giận tự uy, khí thế ngút trời.

- Chẳng lẽ là thần hồn đoạt xác.

Hắn nhiếu mày, có lần hắn đọc được trong Tàng Kinh Các, những lão quái vật tu vi cao thâm có cách chiếm lấy thể xác của người sống trọng sinh.

Như thể đọc được suy nghĩ của Trần Duyên trung niên cười gằn:

- Tiểu bối ngươi không cần phải lo lắng, đây chỉ là tinh thần lạc ấn ta để lại, còn thần hồn chắc đã hồn phi phách tán từ rất lâu rồi.

Nói tới đây hắn cũng không nén nỗi bi thương.

- Tiểu bối Trần Duyên ra mắt tiền bối.

Có trời mới biết lão quái tiền bối pháp lực thông thiên này đang nghĩ gì, hắn không thể không có tâm đề phòng. - Gặp ngươi hôm nay coi như là có duyên, ta để lại truyền thừa cho ngươi nhưng phải có điều kiện.

Trung niên nhìn về phía Trần Duyên.

- Kính xin tiền bối nói rõ.

Trần Duyên cẩn trọng, sau trận chiến sinh tử vừa rồi hắn không dám sơ suất.

- Tiểu bối ngươi làm người cẩn trọng rất tốt, người yên tâm bổn tọa muốn hại ngươi là chuyện dễ dàng không cần phải người lừa ta gạt.

Trung niên trầm ngâm như đang nhớ lại kí ức xưa.

- Chuyện này nên bắt đầu lúc cách đây hơn 3000 năm trước, lúc bổn tọa thu đệ tử bất nghĩa kia, hắn tên là Ngao Bá Thiên thiên phú thông thiên.

- Nhưng bổn tọa mắt mù không nhìn thấy dã tâm của hắn, chỉ học 7 phần thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” mất hơn 1000 năm mà thực lực đã đuổi kịp bổn tọa.

Nói tới đây sắc mặt hắn dữ tợn hẳn lên.

- Nhân lúc bổn tọa sơ ý nghiệt súc kia đã hạ Thôi Hồn Thiên Tán vào rượu, cùng với thù nhân của bổn tọa tên lừa trọc Đạo Đức Chân Nhân ép ta giao ra 3 phần còn lại.

- Thân là Nguyên Anh kì viên mãn mà vẫn bị “thuốc” sao.

Trần Duyên thầm nghĩ.

Thấy vẻ mặt của hắn không đúng trung niên liền hiểu, đỏ mặt rít gào:

- Thôi Hồn Thiên Tán không màu, không mùi chuyên nhắm vào nguyên anh đồng thời còn chính tay đệ tử dâng lên thì sao bổn tọa đề phòng được chứ.

- Tiền bối đã giao thần thông cho hắn?

Trần Duyên suy đoán nói, nếu không thì làm sao lão còn sống để lại truyền thừa này.

- Ngươi quá khinh thường rồi, bổn tọa làm sao để 2 tên đó đạt được ý nguyện chứ.

Nói tới đây sự cao ngạo toát ra từ trung niên như thể khinh thường thiên hạ.

- Bổn tọa tự bạo bản mệnh trùng làm trọng thương 2 tên súc sinh đó rồi tẩu thoát.

- Trên đường đào mệnh bổn tọa biết bản thân đã tận số nên đã đào 1 huyệt động để lại truyền thừa này rồi bản thân lao ra tự bạo nguyên anh. Trước khi chết bổn tọa phải làm gì đó để trả lại mối thù truy sát mấy ngàn vạn dặm chứ.

Nói xong trung niên cười lên ha hả.

- Lão gia hỏa này cũng rất có phong cách đấy.

Trần Duyên thầm nghĩ, thân là ma môn người hắn nhìn lão rất thuận mắt. Sát phạt quyết đoán, chuyện gì cũng theo bản tâm mà làm.

- Thần thông này có thể điều khiển vạn trùng, không tốn chân nguyên. Trong lúc ngươi cho lũ trùng tấn công địch thủ còn có thể rãnh tay thi triển công pháp khiến kẻ địch không kịp phòng bị.

- Thần thông giúp cho lũ trùng tiến hóa, chỉ cần ngươi có đủ thiên tài địa bảo ngươi muốn chúng mạnh bao nhiêu cũng được. Thậm chí có vài loại trùng đẩy nhanh tốc độ tu luyện, cải tạo thể chất.

Trung niên như quái thúc thúc đang lấy kẹo dụ khị con nít.

Chương 7: Lưu manh lão đầu

Lần này Trần Duyên đúng là không thể chịu được dụ hoặc.

- Tiền bối có thể cho ta biết điều kiện là gì không?

Nghe tới đây trung niên hiện lên nụ cười xảo trá, thứ không nên có ở vẻ ngoài tiên phong đạo cốt như hắn.

- Ngươi lập lời thề với thiên đạo rằng sau khi nhận truyền thừa của bổn tọa, đời này kiếp này phải diệt sát hai tên súc sinh kia đem thần hồn của chúng tế bái ta nếu không cắt đức thiên đạo mãi mãi không siêu sinh.

Trung niên hét lên giọng hùng hồn, nhìn thấy Trần Duyên ngoảnh mặt làm ngơ lão hỏi:

- Ngươi có nghi vấn sao?

- Ta đời này kết đan được hay không vẫn còn chưa biết tiền bối ngài muốn ta diệt sát 2 Nguyên Anh viên mãn, vậy còn rút thần hồn. Ta không muốn tự dưng lại bị thiên phạt không siêu sinh.

Trần Duyên nhìn hắn nói.

- Haiz... tuổi trẻ thời nay đúng là không có chí tiến thối được bổn tọa chân truyền sao suy nghĩ có thể dừng ở Kim Đan kì chứ.

- Phế mạch như bổn tọa còn có thể kết anh, còn ngươi chân khí rất tinh thuần a, ồ kinh mạch cũng lớn hiếm thấy nha so với bổn tọa khi xưa tốt hơn gấp trăm lần, còn đan điền thì e hèm... tuy có hơi nhỏ nhưng không sao. Nói chung dù ngươi có là heo khi được bổn tọa chân truyền thì cũng là con heo mạnh nhất.

Trung niên hào khí nói.

Sắc mặt Trần Duyên đen lại, hắn vậy mà đem so sánh với heo.

- Ngươi không cần phải lo, khi bổn tạo tự bạo nguyên anh hắn vốn trọng thương lại bồi thêm thương sợ rằng tu vi chỉ lùi không tiến.

Trần Duyên cau mày suy nghĩ, bảo hắn bỏ đi truyền thừa này là điều không thể. Đây là Nguyên Anh viên mãn a, tới giờ hắn vẫn chưa nghe có cảnh giới nào cao hơn. Đây là trên đỉnh thiên hạ, nếu không tiếp nhận thì rất có thể hắn chỉ là kẻ bình thường cả đời.

- Ta tiếp nhận, sống là cho kiếp này, nếu không đủ dũng khí đánh cược thì mơ tưởng gì đến kiếp sau mà đòi siêu sinh chứ.

Trần Duyên cắn răng nói.

- Ha...ha..ha nói hay lắm, kiếp này không dám liều mạng đánh cược thì chắc gì có dũng khí cố gắng ở kiếp sau.

Trung niên cười lớn nhìn Trần Duyên càng lúc càng thuận mắt, hắn tiếp nhận truyền thừa chính là đã tự cắt đi đường lui của mình. Chỉ có kẻ dám tàn nhẫn với bản thân thì mới có thể trở thành cường giả.

- Được rồi ngươi nhỏ giọt tinh huyết của mình vào ấn kí này và đọc lời thề thiên đạo đi.

Trần Duyên làm theo, khi nhỏ giọt máu vào ấn kí hắn cảm nhận có tia kết nối không rõ ràng, sau đó hắn đọc lên lời thời thiên đạo. 1 tia sáng chói mắt trên trời phóng thẳng vào mi tâm Trần Duyên, đó là chứng nhận của kẻ lập lời thề thiên đạo.

- Ngươi ngồi xuống thả lỏng, tiếp nhận truyền thừa.

Trung niên giọng nói nghiêm túc hẳn lên.

Trần Duyên vừa ngồi xuống 1 luồn tin tức khổng lồ chui vào não hải của hắn.

Hắn ngồi đắm chìm trong lượng thông tin khổng lồ, nữa ngày sau mới từ từ mở mắt ra.

- Ngươi đã tiếp nhận đầy đủ truyền thừa, chắc sẽ mất khá lâu thời gian để tiêu hóa.

Trung niên nói.

- Truyền thừa thông qua não hải làm cho ta tiếp nhận truyền thừa trọn vẹn nhất. Tiền bối vậy còn quyển sách này?

- Ngươi nói nó hả? Quyển đó là nơi ta để thần hồn lạc ấn vào thôi, còn chữ trên đó là trong lúc rãnh rỗi viết nhãm ấy mà.

Trung niên không nhanh không chậm nói.

- Lão gia hỏa này chết rồi mà còn muốn âm nguời khác. Trước đây chắc chắn không phải là loại lương thiện gì.

- Bổn tọa mệt rồi ngươi đi ra đi, à từ giờ ngươi gọi ta là Chu lão được rồi không cần quá khách khí.

- Vãn bối cáo lui.

Thấy có gì đó không đúng, Trần Duyên chợt nhận ra.

- Tiền bối tại sao ngài còn ở đây?

- Ta không ở nơi này thì ở đâu? À từ giờ ngươi gọi ta là Chu lão được rồi, người thân quen hết mà không cần 1 câu tiền bối 2 câu tiền bối đâu.

Chu lão hào sảng nói.

- Ở đây, người thân quen? Không phải tiền bối sẽ biến mất sao?

Sắc mặt Trần Duyên trở nên khó coi

- Biến mất? Ngươi biến mất thì có, ngươi không biết tinh thần lạc ấn là gì à?
Nhìn Trần Duyên, lão lại nở nụ cười hèn mọn.

- Tinh thần lạc ấn là gửi 1 phần thần hồn vào ấn quyết hiểu chưa.

Lão giải thích như đây là do Trần Duyên thiếu hiểu biết chứ lão không liên quan gì.

- Ta mới Luyện Khí kì làm sao biết được những thứ này chứ.

Trần Duyên mới biết mình bị lừa.

- Ta nghĩ là ngươi biết rồi.

Chu lão vô liêm sĩ nói.

- Vậy mời Chu lão ra khỏi não hải của ta.

Trần Duyên ý tứ trục khách rõ ràng.

- Không thể đi ra được, người vừa nhỏ máu lên Liên Thần Ấn thần hồn ta và ngươi đã liên kết với nhau. Nếu đi ra ngoài quá lâu thì ta sẽ bị tiêu biến, còn ngươi sẽ bị thương thần hồn nhẹ thì trở nên ngu ngốc nặng thì hồn phi phách tán.

- Nhỏ máu không phải là 1 phần của lời thề thiên đạo sao?

Trần Duyên nói.

- Ta có nói thế à? Sao ta không nhớ.

Trần Duyên triệt để im lặng rồi, so với laõ quái Nguyên Anh kì hắn chỉ là em bé không đáng nhắc tới ( bị quay như quay dế^_^ các đồng đạo đừng lo lúc đầu main còn thiếu lịch luyện nên mới zậy thui).

- Ngươi đừng lo ta không ở không trong não hải của ngươi đâu, thiếp thân mang theo một tu sĩ Nguyên Anh kì viên mãn chỉ đạo tu luyện chắc chỉ có ngươi mới có đãi ngộ này.

- Ngươi chỉ nhận được truyền thừa “Thần Khống Vạn Trùng”, ta thân là tu sĩ Nguyên Anh kì đại viên mãn pháp quyết, công pháp ngươi sử dụng cả đời không hết.

Sắc mặt Trần Duyên lúc này mới bắt đầu khởi sắc.

- Chu lão đã nói vậy thì lão nhân gia ngài cho ta vài môn công pháp Giáp đẵng hay thần thông gì đó cũng được.

Trần Duyên quyết tâm phải mài được thứ gì đó từ lão xem như tiền trọ chứ.

- Hừ ta có rất nhiều công pháp nhưng đều là cấp 2 trở lên có đưa ngươi cũng không luyện được. Còn thần thông tiểu tử ngươi nghĩ là củ cải trắng đầy ngoài đường sao, ngươi lo luyện tốt “Thần Khống Vạn Trùng”đi.

- Công pháp không có, thần thông cũng không vậy lão giúp gì được cho ta.

Lúc này mặt mo của Chu lão cũng đỏ lên. Có trời chứng giám a, chưa bao giờ lão cảm thấy ủy khuất như hôm nay.

Lão nhìn Trần Duyên 1 lúc hỏi:
- Ngươi luyện thể à?

- Ta có luyện “Khô Mộc Tiểu Pháp”

Trần Duyên đáp.

- Nguyên lai là vậy, ta có công pháp này rất thích hợp với ngươi. Nhưng nó lại là công pháp cấp 2, dùng để bảo mệnh thì được còn nếu thi triển lung tung rất có khả năng bị phản phệ lại. Tên là “Nhất Chỉ Xuyên Tâm” cấp 2 Giáp Đẵng.

- Cấp 2 công pháp sao ta có thể tu luyện được?

Hắn nghi hoặc.

- Không sao công pháp này cấp 2 là do áp lực cho cơ thể quá lớn, Luyện Khí kì không cách nào thừa nhận được. Chỉ cần ngươi luyện “Khô Mộc Tiểu Pháp” đến đại thành thì có thể miễn cưỡng sử dụng.

- Không thể luyện bây giờ được sao?

Trần Duyên hơi chút hụt hẫn.

- Luyện khí kì luyện được công pháp cấp 2 ngươi còn than vãn sao, không muốn thì thôi coi như ta chưa nói gì.

Chu lão khí nói.

- Sao vậy được lời tiền bối nói ra như đinh đóng cột sao có thể rút lại chứ.

- Bây giờ chưa luyện được thì sau này luyện ta cũng không có thiệt thòi gì.

Hắn thầm nghĩ.

- Chu lão ngài truyền cho ta đi.

- Hừ bây giờ đưa thì còn quá sớm sẽ làm ảnh hưởng đến bản tâm. Tốt nhất là ngươi ngoan ngoãn luyện “Khô Mộc Tiểu Pháp” đến đại thành đi.

Hắn biết mình lại mừng hụt lần nữa, đến giờ bản thân chưa kiếm được chút lợi nào từ lão gia hỏa không có phong phạm tiền bối này.

Trả phòng, thưởng thêm cho tiểu nhị Trần Duyên tiếp tục cưỡi ngựa lên đường.

1 ngày sau cuối cùng hắn cũng đến nơi, nhờ có Xích Lân Mã hắn mới có thể đến nơi trong 3 ngày. Nhưng đến đây thì chỉ có thể đí bộ, dẫn ngựa vào Hắc Lâm không những không tăng tốc độ mà còn gây chú ý với các yêu thú xung quanh.

Trần Duyên đến quán trọ gần đó gởi lại Xích Lân Mã, đi vào quán mua địa đồ của Hắc Lâm.

Chủ quán thấy hắn thuận miệng nhắc nhở.

- Thiếu niên thực lực của ngươi còn thấp tốt nhất là kết đội nhóm hãy đi vào.

Hắn ở đây hơn nữa đời người chính mắt thấy rất nhiều thiếu niên tự mãn thực lực đơn thương độc mã đi vào rồi không bao giờ trở ra.

- Đa tạ tiền bối ta đã có bằng hữu đồng hành.

Người Trần Duyên nói không ai khác ngoài Chu lão. Nói rồi hắn bước ra tiến vào rừng rậm.

Đi khoảng 2 canh giờ, tiếng của Chu lão vang lên:

- Tiểu tử đối thủ đầu tiên đến rồi.

Ngay lúc đó từ trong bụi cây nhảy ra 1 con sói to lớn, cao gần bằng người trưởng thành. Thương Lang yêu thú cấp 1 Đinh đẳng.

- Yêu thú này có thực lực của Luyện Khí kì tầng 6, tiểu tử ngươi cẩn thận rồi.

Chu lão nói tiếp.

Thương lang nhảy tới, những chiếc nanh sáng quắt chực chỉ hướng tới Trần Duyên.

Hắn lùi lại kịp thời tránh được hàm răng bén nhọn kia, không suy nghĩ thi triển “Khô Mộc Tiểu Pháp” khiến cho da dẻ trở nên nhăn nheo.

Trần Duyên tiến lên áp sát, 1 quyền hướng vaò đầu của Thương Lang. Huyết tính nổi lên, cuồng lang ngạnh kháng làm quyền của Trần Duyên bật trở lại.

- Lang loại có đầu như sắt thép, bụng như đậu hủ.

Tiếng của Chu lão vang lên.

Ánh mắt của Trần Duyên sáng lên, tiếp tục lại gần Thương Lang. Thấy vậy nó liền phóng lên vồ tới hắn. Ngay lúc đó, thời điểm Trần Duyên chờ đã tới, hắn rút 1 cây trủy thủ bén nhọn đâm thẳng vào bụng rạch phá nội tạng con sói xấu số.

Chương 8: Thu hoạch lớn, gian thương

Chúng chiêu con sói nằm thoi thóp.

- Đúng là yêu thú, sức sống rất mạnh. Bị thương thương tới vậy mà vẫn chưa chết.

Trần Duyên cảm khái tiến lên 1 đao ngay cổ kết thúc sinh mạng của nó.

- Trận chiến đâù tiên với yêu thú ngươi đã làm rất tốt. Nhưng chớ tự mãn, lang loại là loài huyết tính nên chỉ biết tấn công. Nếu như là mèo hoặc vượn thì trận đấu không dễ dàng như vậy.

- Tiểu bối thỉnh giáo.

Trần Duyên nghiêm túc nói, bây giờ hắn mới biết có tiền bối ở bên chỉ dạy mang lại chuyện tốt đến nhường nào. Sư phụ hắn là dạng người lãnh đạm lúc nào cũng nói rất ít, ngoại trừ thi thoảng chỉ điểm ra thời gian còn lại là hắn tự tu luyện.

Lấy ra trủy thủ bắt đầu phân tách tài liệu, mặc dù chưa thuần thục nhưng cũng không tới nổi làm hư. Nữa canh giờ sau hắn mới lấy ra được nanh và móng của Thương Lang, bán đi cũng kiếm được 5-6 khối hạ phẩm linh thạch. Những thứ còn lại không phải vô giá trị mà là kích thước quá lớn, túi trữ vật không thể chứa hết.

- Bây giờ là mùa xuân Tam Đoạn Xà chắc sẽ ra ngoài săn mồi, ta cứ đi dọc bờ sông tìm xem.

Trần Duyên thầm nghĩ.

Khoảng nữa canh giờ sau, hắn phát hiện có dấu vết bò trường của loài rắn liền bám theo. Dấu vết kéo dài đến 1 hang đá lớn gần vách núi, xung quanh che kín bởi những viên đá lỏm chỏm.

Trần Duyên ở ngoài cửa động xem xét, hắn không dại dột tiến vào. Có trời mới biết bên trong đó có gì, lỡ đâu lại là cấp 2 trở lên yêu thú thì mạng hắn quả thật ô hô ai tai.

Quả thật trời không phụ người có lòng, lúc sau từ trong hang đi ra 1 con rắn thân lớn cỡ 2 ngón tay. Đó chính là tam đoạn xà, trên thân chia làm 3 màu theo thứ tự là đỏ, vàng, xanh.(Trưa nay chạy xe ngoài đường thì gặp đèn giao thông bị hư vậy là đứng chờ đèn đỏ hơn 5p hên là mấy chú nhà gần đó nhắc vậy là lấy làm ý tưởng lun^_^)

Trần Duyên chưa kịp cao hứng thì theo sau đó là 1 đàn lúc nhúc những con khác, nào là 1-2-3-4-5 đoạn đủ cả. Đoạn Xà yêu thú bâỳ đàn, sống càng lâu thì càng mạnh, số đoạn trên người càng nhiều. 2 đoạn là Bính đẳng cho đến 7 đoạn là yêu thú cấp 2 Giáp đẳng khủng bố.

Nhiệm vụ của Trần Duyên là Tam Đoạn Xà, yêu thú cấp 1 Đinh đẵng.

- Số lượng đông đảo như vậy thì chỉ còn cách dẫn dụ từng con hay những con lạc bầy thôi.

Trần Duyên thở dài.

- Xà loại là loại linh trí không cao ngươi muốn dụ nó rất đơn giản, giống như ngươi lấy kẹo du dỗ con nít thôi.

Nghe vậy Trần Duyên lùng xục khắp nơi, cuối cùng kiếm được một con chuột tròn mập. Là Hôi Thử yêu thú cấp 1 Bính đẳng con mồi ưa thích của Đoạn Xà.

Hắn ném con chuột vào giữa đàn rắn, như dự đoán cả đàn xâu xé lẫn nhau để dành Hôi Thử. Mà nạn nhân chủ yếu là Bính đẵng và Đinh đẵng Đoạn Xà, những con chết hoặc bị thương nằm la liệt.

- Ha...ha...ha... đại thu hoạch rồi, chỉ cần túi độc và nanh độc của chúng thì cũng đủ để ta lấp đầy túi trữ vật rồi.

Hắn kinh hĩ như điên, ngoại trừ 7 túi độc nộp lên nhiệm vụ phần còn lại hơn 200 túi độc và nanh độc nếu bán đi thì cũng kiếm được vài trăm viên hạ phẩm linh thạch.

Trần Duyên chờ đàn Đoạn Xà đi hẵn liền bước ra thu hoạch chiến lợi phẩm, con nào chưa chết thì cho 1 dao hóa kiếp, con nào chết rồi thì chỉ cần phân tách tài liệu là xong.

Sau khi kiểm tra kĩ lưỡng xung quanh, thấy không bỏ sót thứ gì Trần Duyên quyết định quay về Ma Kiếm Tông. Chuyến đi lịch luyện lần này có thể nói là vẻ vang mà về, không chỉ hoàn thành nhiệm vụ tông môn mà còn có thêm đại thu hoạch.
Không nói tới Đoạn Xà thì thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” đã là thu hoạch cực lớn, thậm chí còn khiến lão quái vật Nguyên Anh kì đỏ mắt. Hắn cần phải về đóng cửa khổ tu 1 thời gian để tiêu hóa hết tạo hóa lần này.

Quay đầu Trần Duyên hướng ra khỏi Hắc Lâm nhưng lại chọn con đường khác. Đây là vì gợi ý của Chu Lão, hắn lịch luyện còn quá non kém cần phải đi nhiều để gia tăng kiến thức.

Cuối cùng cũng ra khỏi Hắc Lâm rừng rậm, quãng thời gian vừa rồi đúng là địa ngục. Hắn gặp phải 4 con yêu thú cấp 1, trong đó có 1 con Giáp đẵng khiến hắn bỏ chạy thục mạng.

Tiến đến quán trọ ven Hắc Lâm rừng rậm, hắn dẫn Xích Long Mã trước ánh mắt ngạc nhiên của chủ quán hắn phóng ngựa lao đi trên đường.

3 ngày sau Trần Duyên đã tới được khu vực quản hạt của Ma Kiếm Tông, từ đằng xa cách gần ngàn dặm mà đã có thể thấy Ma Kiếm sơn mạch lúc nào cũng được mây mờ che phủ.

Dù là môn phái Ma đạo, nhưng cấp bậc đệ tử trong tông môn rất sâm nghiêm. Đệ tử ngoại môn thấp nhất là Luyện Khí kì, trước 30 tuổi Trúc Cơ thành công trở thành đệ tử nội môn.

Sau 30 tuổi sẽ trở thành chấp sự phụ giúp công việc bề bộn trong tông môn để đổi lấy tài nguyên tu luyện. Kết đan thành công đương nhiên là trở thành trưởng lão, được tông môn cung phụng có quyền chọn ngọn núi để tu luyện và đệ tử.

Trong tông môn hiện nay có hàng trăm ngọn núi, nhưng trong đó chỉ có 11 ngọn núi có danh xưng và đông đảo đệ tử tu luyện. Được tu giả khắp nơi gọi là “Thập Nhất Chấn Tông Sơn” là nơi cư ngụ của Thập Đại Kim Đan Trưởng Lão và Tông Chủ.

Hắn phóng ngựa về phía Phong Ma Sơn nơi mà sư phụ hắn Phong Ma Chân Nhân đang chấn giữ. Sau khi trả lại Xích Lân Mã, Trần Duyên bước lên núi hướng về phía Cống Hiến Điện để trả nhiệm vụ và đổi chiến lợi phẩm thành hạ phẩm linh thạch.

Khi tới bàn nhận nhiệm vụ, sau khi giao nộp vật phẩm nhận lấy 30 viên hạ phẩm linh thạch hắn tiến tới bàn đổi điểm cống hiến.

Mặc dù có thể đổi ra hạ phẩm linh thạch nhưng lấy điểm cống hiến vẫn tốt hơn. Tiện lợi khi đổi bảo vật của tông môn mà giá cả lại tiện nghi hơn rất nhiều so với bỏ ra limh thạch mua ở bên ngoài.

Đang ngồi đó là 1 lão giã bụng phệ, mắt hiếp tên là Cao Hàn nổi danh trong đám đệ tử là Tinh Mục. Không có gì qua khỏi mắt lão, đừng nghĩ ăn lời từ hắn dù là nữa khối tinh thạch hạ phẩm nên được các chấp sự nội môn vừa mắt.

- Trần Duyên gặp mặt Cao huynh.

Trần Duyên nở nụ cười. - Không dám không dám chẳng hay Trần huynh đệ đến hàn xá có việc gì?

Cao Hàn không dám lãnh đạm, giỡn à nhân gia dù sao cũng là đệ tử thân truyền của Phong Ma Chân Nhân chủ nhân ngọn núi này. Đứng dưới mái hiên không thể không cuối đầu, cũng chỉ là nói cười vài câu biết đâu sau này lại có lợi ích không ngờ.

- Hôm nay tiểu đệ đến đây đương nhiên là để đổi điểm cống hiến, xin Cao huynh chiếu cố.

Vừa nói Trần Duyên vừa nhét một cái túi nhỏ vào ống tay áo Cao lão.

- Ây ây ai lại làm vậy?

Lão lắc lắc túi vải trong tay tươi cười thỏa mãn.

- Vậy tiểu huynh đệ lấy vật phẩm ra đi, lão Cao ta chắc chắn định giá công bằng nhất.

Lão cười nói rất có phong phạm của gian thương.

Đổ 1 đám ngỗn ngang lên bàn, Cao lão cũng có chút giật mình. Những thứ này là túi độc và nanh độc của Nhị Đoạn, Tam Đoạn Xà không lọt vào tầm mắt hắn nhưng ngạc nhiên là với thực lực của Trần Duyên vậy mà có thể kiếm được chừng này.

Mặc dù nghi hoặc nhưng hắn không hỏi gì thêm, làm chấp sự ngoại môn hơn 50 năm hắn hiểu hiếu kì là cội nguồn của mọi chuyện. Sau khi kiểm tra xong, Cao lão quay lại mỉm cười với Trần Duyên.

- Ha...ha...ha Trần tiểu huynh đệ lần này thu hoạch lớn a, trong này có 150 túi độc, răng nanh của Nhị Đoạn Xà định giá định giá 150 điểm cống hiến và 52 túi độc, răng nanh của Tam Đoạn Xà định giá 210 điểm cống hiến tổng cộng là 500 điểm cống hiến. Mời Trần tiểu huynh đệ kiểm tra.

Vừa nói lão vừa đưa thân phận bài mang theo nụ cười mà ai cũng hiểu hướng về Trần Duyên.

- Đúng là gian thương mà.

Trần Duyên tặc lưỡi vui vẻ nhận lấy thân phận bài, con số hiện lên 500 điểm.

Thân phận bài là để chứng minh thân phận đệ tử tông môn đồng thời là nơi chứa điểm cống hiến mà đệ tử tích lũy được.

Đây là 1 dạng pháp bảo đặc biệt không có bất kì trợ giúp nào cho việc chiến đấu hay phụ trợ tu luyện nhưng chỉ có chủ nhân sau khi tích máu nhận chủ sử dụng nếu không chẳng khác gì 1 miếng sắt tầm thường.

Nếu quy đổi ra thì cứ 5 viên hạ phẩm linh thạch được quy đổi sang 1 điểm tích lũy, vậy trong tay của Trần Duyên hiện nay đã có hơn 2500 viên hạ phẩm linh thạch.

Trần Duyên tiến tới Đổi Bảo Điện, do Mộc linh khí từ 1 bụi Tam Diệp Thảo không đủ cung ứng cho việc tu luyện nên hắn quyết định đổi thêm vài cây mộc linh thảo nữa.

Hắn quyết định mua thêm 3 bụi Tam Diệp Thảo làm tiêu tốn 300 điểm cống hiến. 1 Thiên Lôi Phù là cấp 1 Giáp đẵng phù giá trị 150 điểm cống hiến để phòng thân.

Từ 1 tên khất cái bổng trở thành 1 tiểu phú hộ làm Trần Duyên nói không nên lời. Sau khi cáo từ lão giả Cao Hàn, Trần Duyên quay về động phủ.

Về tới nơi, 1 tháng trôi qua mà xung quanh không có chút gì thay đổi. Đây là lần đầu tiên Trần Duyên rời xa cái ổ chó của hắn lâu đến vậy

Chương 9: Bản mệnh linh trùng

Về động phủ, 1 tháng trôi qua mà xung quanh không có chút gì thay đổi. Đây là lần đầu tiên Trần Duyên rời xa cái ổ chó của hắn lâu đến vậy.

Cảm thán xong bước vào mật thất tu luyện, Trần Duyên quyết định biến nơi đây trở thành 1 vườn linh dược.

Không tạo luống, không cấy cày hắn muốn mọi thứ trở nên thật tự nhiên, Hắc Lâm chính là mục tiểu hướng tới nhưng nhìn vào vỏn vẹn 4 cây linh dược hắn lắc đầu thở dài

- Có vẻ mục tiêu còn quá xa xôi.

Thu lại suy nghĩ, Trần Duyên tĩnh tâm ngồi xuống. lúc này Chu lão lại hiện ra.

- Đây là động phủ của tiểu tử ngươi à, cũng coi như miễn cưỡng chấp nhận đi.

Chu lão thả thần thức kiểm tra xung quanh rồi cảm thán.

Mặt Trần Duyên đen lại, rõ ràng là nhà của hắn không ngờ lão gia hỏa này mặt lại dày như thế.

- Ngươi lại đây, ta giúp ngươi nhập môn thần thông “Thần Khống Vạn Trùng”.

Trần Duyên hứng khởi, hắn đã chờ giây phút này rất lâu rồi.

- Đầu tiên ngươi phải kiếm cho bản thân 1 con linh trùng để làm bản mệnh trùng, đây là bước rất quan trọng linh trùng đó sẽ quyết định tương lai thần thông này của ngươi.

Trần Duyên nghi hoặc.

- Ta kiếm đâu ra linh trùng mạnh mẽ để làm bản mệnh trùng bây giờ?

Chu lão liếc nhìn hắn.

- Không phải ta đã để 1 cái trùng đãng kế bên cuốn thần thông (dỡm) rồi sao?

Lão giã trợn mắt hỏi.

Trần Duyên cười khổ kể lại ngọn nguồn cho Chu lão.

- Lúc ngươi xoát người hắn có phát hiện gì lạ không?

Trần Duyên đăm chiêu suy nghĩ:

- Có phải vật này không?

Lấy ra vật hình thoi bí ẩn kia.

- Đúng là nó, đó chính là Tinh Thần Trùng là bản mạng linh trùng tuyệt phối với thần thông “Thần Khống Vạn Trùng”.

- Đáng tiếc thay lúc tìm được nó thì ta đã Kết Đan nên đành hối tiếc cất giữ bên người.

Chu lão thở dài.

- Nếu ta dùng nó làm bản mạng linh trùng thì được lợi ích gì? Kính xin Chu lão kể rõ.

Trần Duyên nghi hoặc.

- Đương nhiên là lợi ích to lớn, mấu chốt của thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” là tinh thần lực. Tinh thần lực càng mạnh thì khống chế càng mạnh linh trùng, càng nhiều linh trùng.

- Mà Tinh Thần Trùng lại xếp thứ 5 trên Bách Trùng Bảng, tiềm năng phát triển vô hạn.

- Xin Chu lão nói rõ linh trùng này có năng lực gì?

Trần Duyên hỏi.

- Muốn nói đến năng lực của Tinh Thần Trùng thì khi nghe cách mà người xưa gọi nó thì hiểu. Vương Giả Trùng tên như ý nghĩa, là loại linh trùng có khả năng điều khiển các linh trùng có thực lục yếu hơn nó.

- Vậy chỉ cần ngươi ký kết khế ước với Tinh Thần Trùng thì không cần nghĩ tới việc thiếu hụt tinh thần lực nữa.
- Kí kết khế ước, không phải trích máu nhận chủ sao?

Trần Duyên nghi hoặc, bởi vì kí kết khế ước là cả 2 bên có mối quan hệ công bằng không phân cao thấp. Còn trích máu nhận chủ thì người giữ bản mệnh tinh huyết của đối phương là chủ nhân.

- Điều này chính ta cũng không rõ, có lẽ là do sự tôn nghiêm của thiên địa dành cho các linh trùng linh thú cao quý hoặc pháp bảo mạnh mẽ.

- Nếu như ngươi trích máu nhận chủ thì dễ dàng điều khiển chúng nhưng vô hình chung đã làm mất đi không gian phát triển của chúng, thậm chí là khả năng phản phệ rất lớn.

Chu lão trầm ngâm nói.

- Ngươi mau ngồi xuống nhập định, ta liền vẽ kí kết khế ước.

Nói rồi ngón tay lão sáng lên vẽ loạn, trong không khí xuất hiện 2 đồ án một bên bay vào mi tâm của Trần Duyên, cái bên kia tiến vào trứng của Tinh Thần Trùng.

Hồi lâu sau Trần Duyên cảm nhận được tia liên kết nhỏ yếu giữa hắn và Tinh Thần Trùng.

- Khế ước chỉ là 1 tia hảo cảm nhỏ giữa ngươi và Tinh Thần Trùng, nếu muốn điều khiển dễ dàng thì ngươi hảo hảo bồi dưỡng mới được.

- Nhớ kĩ đã là khống trùng giả liền phải xem linh trùng là hảo bằng hữu tốt nhất đặc biệt là linh trùng bảng mạng, nếu ngươi không phản bội chúng thì chúng sẻ không phản bội ngươi.

Lão vừa nói vừa thở dài, nếu như lúc đó lão nói những lời này thì tên đệ tử kia...

- Ngươi mau sử dụng chân khí bồi dưỡng để trứng nở đi.

- Không phải chỉ cần sử dụng linh thạch là đủ sao?

Trần Duyên nói, từ trước tới nay hắn thấy tu sĩ khác bồi dưỡng trứng linh thú liền sử dụng đủ loài thiên tài địa bảo hoặc tệ lắm cũng là linh thạch chứ chưa thấy ai dùng chân khí của bản thân cả.

- Bi ai cho kẻ tầm nhìn hạn hẹp, ngươi không nghỉ tại sao có thể kích phát ấn kí trong quyển thần thông (dỡm) kia. Mộc chân khí trong cơ thể của ngươi rất đặc biệt, không chỉ tinh thuần mà còn rất phù hợp cho việc bồi dưỡng linh trùng. Còn lí do gì thì ngươi không nên hỏi ta, đó chỉ là cảm nhận của kẻ chơi trùng mấy ngàn năm mà thôi.

Càng nói thì vẻ tự đắc càng hiện trên mặt lão.

Trần Duyên nhất quyết không nói nữa, ngồi xuống xếp bằng lại để trứng Tinh Thần Trùng gần đan điền. Từng tia mộc linh khí tinh thuần, đậm đặc tiến vào.

Nữa ngày sau trứng bắt đầu có dị động, Trần Duyên vui mừng gọi Chu lão.

- Cái gì mà ồn ào ta mới chợp mắt mấy canh giờ. - Cái gì? Tiểu tử ngươi nói linh trùng sắp nở, đúng là tức cười. Với cái tia chân khí như thằn lằn đái kia của ngươi thì không hơn 7 ngày thì đừng mơ tưởng nữa.

Nói rồi lão nhìn về phía trứng linh trùng thì mắt mở to ra.

- Không thể nào chẵng lẻ ta còn coi thường chân khí của tiểu tử kia đến vậy sao?

- Không ngờ Mộc chân khí của ngươi lại thích hợp để bồi dưỡng linh trùng đến vậy. Xem như ta tìm được truyền nhân tốt rồi.

Lão kinh hỉ nói.

Chốc lát trứng nở ra, một con ấu trùng màu trắng thon dài nhìn như con sâu đang vươn mình chòm dậy.

- Con Tinh Thần Trùng này không được khỏe mạnh cho lắm, chắc là bị thương từ trong trứng. Quá khứ của nó khi còn trong trứng có lẽ cũng không may mắn lắm.

Chu lão trầm ngâm nhìn con ấu trùng ốm yếu kia.

- Ngươi đừng lo, mặc dù bị thương nhưng dù sao cũng là linh trùng đứng thứ 5 trên Linh Trùng Bảng. Sau này khi tìm được thiên tài địa bảo phù hợp thì vẫn có khả năng trưởng thành.

Lão nói như sợ Trần Duyên vì linh trùng bị thương mà ghét bỏ.

- Chu lão đừng lo dù cho có chuyện gì thì đây vẫn là t*ng trùng bản mạng của ta, bản thân ta cũng có khiếm khuyết nên cũng không có tư cách chê trách kẻ khác.

Trần Duyên hiểu ý nói.

- Ngươi đã thông tuệ như vậy thì coi như ta phí công giải thích rồi.

- Mặc dù bị thương bẩm sinh là vết thương khó trị nhất nhưng ta nghĩ Mộc chân khí kì lạ của ngươi kết hợp với các cơ duyên sau này thì mọi chuyện sẽ được giải quyết thôi.

Chu lão cười nhẹ nói, cho thấy lão đối với linh trùng không phải là có hảo cảm thông thường.

Trần Duyên tiếp tục sử dụng chân khí bồi dưỡng linh trùng.

Tinh Thần Trùng như đắm chìm trong cảm giác vui sướng, vô tình 1 tia chân khí từ linh trùng hòa vào chân khí của Trần Duyên làm hắn kinh ngạc.

- Tại sao chân khí của ta và Tinh Thần Trùng lại hòa hợp đến vậy, trong chân truyền kí ức của Chu lão không có đề cập đến trường hợp này.

- Không có cũng không sao, hòa hợp như thế này không phải là chuyện xấu, cũng không cần nói với Chu lão.

Trần Duyên thầm nghĩ, dù sao hắn vẫn chưa biết mục đích thật sự của lão là gì. Nếu Chu lão muốn thần hồn đoạt xác thì cũng không chờ đến bây giờ, nhưng tâm hại người có thể không có nhưng tâm phòng người không thể không có.

Nữa canh giờ sau tình cảnh ốm yếu gầy nhom ban đầu không còn nữa mà thay vào đó là một con sâu trắng muốt thỏa mãn nằm ngữa ra khoe bụng căn tròn.

Lấp đầy bụng của Tinh Thần Trùng khiến chân khí của Trần Duyên gần như tổn hao phân nửa, hắn liền tỉnh tọa hấp thu Mộc linh khí từ 4 bụi Tam Diệp Thảo. Rõ ràng số lượng Mộc linh khí hấp thu nhiều hơn trước, qua nhiều lần tu luyện hắn đã quen dần với cơn đau không còn quằn quại như lúc ban đầu nữa.

- Quả là pháp quyết tuyệt phẩm, kẻ sáng tạo ra nó khẳng định là thiên tài thân kiêm tạo hóa. Đặc biệt hắn là 1 kẻ điên.

Chu lão trầm ngâm suy nghĩ rồi cười hắc hắc. Lão cũng vậy, có ai tu luyện mấy ngàn năm mà không phải kẻ “điên”.

- Pháp quyết này lấy đan điền ra đùa giỡn đổi lấy thực lực ta muốn xem tiểu tử ngươi có thể đi đến đâu.

- Tiểu tử ngươi mau phóng Tinh Thần Trùng vào não hải, đó mới là nơi thích hợp nhất với nó.

Trần Duyên đem Tinh Thần Trùng nhập vào não hải.

- Được rồi ngươi mau mau đi kiếm linh trùng về đây đi, mang danh là khống trùng giả mà chỉ có 1 con linh trùng duy nhất nhìn rất khó coi.

Không phải hắn không muốn mà là linh trùng mà đặc biệt là phù hợp linh trùng không phải là dễ kiếm, tới đây hắn liền nhớ ra…

Chương 10: Tìm kiếm linh trùng

Trần Duyên thở dài, ra khỏi cửa động hướng tới một trong Thập Nhất Chấn Tông Sơn, Thiên Độc Sơn. Nơi tu luyện của Thất Trưởng Lão, Xà Độc Tiên Cô thanh danh lừng lẫy không ai dám động vào.

Trần Duyên lúc nhỏ mặc dù không sợ trời sợ đất nhưng vẫn rất kiên kị nàng, đùa nghịch gì thì đều âm thầm mà làm chứ không dám chơi trước mặt Thất Trưởng Lão.

Có lần Trần Duyên còn bị nàng bắt lại nói là cần người thí độc làm cho hắn sợ vãi ra quần (he he) may mà có tiểu la lỵ khóc lóc sướt mướt cầu xin thì mới tránh thoát 1 mạng.

Bước đến chân Thiên Độc Sơn Trần Duyên lấy ra truyền tin phù lẩm nhẩm rồi phóng lên không trung, nữa canh giờ sau 1 thân ảnh quen thuộc xuất hiện không ai khác chính là tiểu nha đầu Hà Diệu.

Thiên Độc Sơn được xưng là 1 trong những ngọn núi nguy hiểm nhất Ma Kiếm Sơn Mạch, nếu không có người dẫn đường thì dưới Trúc Cơ Kì tự mình đi vào khác nào tự tìm đường chết.

- Chuyện lạ à nha không ngờ hôm nay sư huynh chủ động tìm đến muội, lúc nhận được truyền tin phù muội còn tưởng mình nghe nhầm.

Hà Diệu nhảy chân sáo tiến tới.

- Thật sự là ta có chuyện quan trọng cần nhờ, ta muốn sư muội dẫn ta lên Thiên Độc Sơn kiếm ít linh trùng.

Trần Duyên ngượng ngùng cười nói.

- Sư huynh không nhớ sự việc lần trước? Xém chút nữa thành độc nhân rồi.

Tiểu la lị lém lỉnh cười.

Mặt Trần Duyên biến sắc.

- Không sao chỉ là kiếm ít linh trùng thôi mà ta nghĩ sẽ không kinh động tới Thất Trưởng Lão đâu.

Hắn cắn răng nói.

- Nếu sư huynh đã nói vậy thì mời đi theo muội sẽ dẫn đường.

Nói rồi Hà Diệu quay người bước lên Thiên Độc Sơn.

Trần Duyên nhanh chóng bám theo.

Trên đường đi cả 2 khẳng định không thể thiếu chuyện trò, đương nhiên người nói chủ yếu là tiểu nha đầu. Nàng vừa đi vừa nói ríu rít như chú chim, xung quanh khắp nơi đều là độc vật có vẻ không phong tình cho lắm.

Đường đi là 1 lối mòn do người đi lâu ngày hình thành tương đối dễ đi, nếu không có thỉnh thoảng xuất hiện nào là rắn độc, bọ cạp... khiến người khác rùng mình.

Bỗng xuất hiện con cóc xanh to hơn bàn chân người nằm sưởi nắng giữa đường, đó là Lục Thiềm Thừ yêu thú cấp 1 Ất đẵng. Thực lực không mạnh nhưng độc tố lỡ dính phải thì Luyện Khí Kì khẳng định lành ít dữ nhiều nên không mấy ai ăn no rững mỡ đi trêu trọc.

Tiểu nha đầu lấy ra cây linh thảo kì lạ có mùi thơm thoang thoảng tiến lại gần thì Lục Thiềm Thừ liền bỏ chạy.

Trên Thiên Độc Sơn độc vật khắp nơi nhưng cũng xuất hiện rất nhiều thiên địch của chúng, nếu khôn ngoan sử dụng thì những thiên địch này có rất nhiều công dụng.

- Sư huynh muốn kiếm loại linh trùng nào, đẵng cấp gì để muội dẫn sư huynh tìm kiếm.

- Có cả khu vực linh trùng nữa à?

Trần Duyên bất ngờ, bình thường yêu thú không có trí tuệ cao thường sống ở bất kì đâu chúng thấy thoải mái chứ không phân chia khu vực.

- Đương nhiên, những độc vật này đều là sư phụ muội chăn nuôi, sử dụng bí pháp đặc biệt dẫn dụ chúng tới sinh sống để dễ bề nghiên cứu độc dược.

Hà Diệu khoe khoan, trên mặt hiện lên vẻ tự đắt.

- Có thể điều khiển độc vật mà không hề thuần phục chúng không hổ là tu sĩ Kim Đan Kì.

Trần Diệu cảm thán.

- Ta cần Ất đẵng linh trùng, là trứng càng tốt. Mà tốt nhất là loại có thực lực cao linh trùng.

Hắn yêu cầu.

- Trứng linh trùng, chẵng lẻ sư huynh muốn nuôi linh trùng.

Tiểu nha đầu đoán mò. Hắn quay lại gương mặt giã đò hung ác nói:

- Tiểu nha đầu chuyện này là bí mật giữa ta và muội không được kể cho ai biết chưa, nếu không...

Nhìn dáng vẻ hung ác của Trần Duyên, Hà Diệu cười khanh khách:

- Huynh đừng hù làm muội sợ, được rồi đây là bí mật giữa 2 ta.

Nói tới đây gương mặt tiểu nha đầu chợt đỏ ửng, vội quay mặt đi chỗ khác không cho hắn trông thấy.

Cả 2 tiếp tục đi, không khí có vẻ hòa hợp hơn. Dù sao đã mấy năm không thường xuyên gặp mặt dần dần có khoảng cách nay đã rút ngắn đi rất nhiều.

2 canh giờ sau dừng trước 1 khu đất nhỏ bao xung quanh là những cây cỏ quái dị mà Trần Duyên chưa thấy bao giờ. Chưa kịp nghi hoặc thì Hà Diệu tới bên cạnh nói:

- Đây là nơi ở của cấp 1 linh trùng từ Bính đẵng tới Giáp đẵng số lượng rất phong phú cho huynh thoải mái lựa chọn.

Nhìn tứ phía đủ loại thiên trùng bát quái làm cho Trần Duyên kinh hỉ:

- Quả là thủ đoạn của Thất Trưởng lão cao minh. Ta không hiểu biết nhiều loại độc trùng ở đây làm phiền muội giải thích nghi hoặc rồi.

Nghe vậy, tiểu nha đầu sung sức hẵn lên ưỡn ngực tỏ vẻ ta đây nghiêm giọng nói:

- Nơi đây có hàng trăm loại linh trùng khác nhau nhưng nói về thực lực thì có 2 loại phù hợp với yêu cầu của huynh.

- Đầu tiên là Lục Đường Lang linh trùng cấp 2 Giáp đẵng gần như không có địch thủ cùng cấp, khi mới nở chỉ có thực lực cấp 1 đinh đẵng thời gian trưởng thành rất dài.

- Nhưng có điểm yếu là không thể nuôi với số lượng lớn, chúng vốn là loài đơn độc tối đa tu sĩ có thể bồi dưỡng 1 cặp uyên ương. Nếu con thứ 3 xuất hiện hẳn phải chết không nghi ngờ.

Nghe tới đây, Trần Duyên gật đầu hài lòng nói:

- Vậy còn loại thứ 2 là gì?

Hà Diệu suy nghĩ hồi lâu sau trầm ngâm nói:

- Loại này còn đặc biệt hơn Lục Đường Lang rất nhiều muội không kiến nghị huynh bồi dưỡng nó.

- Là gì muội nói nhanh đi.
Nghe vậy càng kích thích trí tò mò của hắn.

Thở dài Hà Diệu nói tiếp:

- Đó là loại linh trùng rất kì lạ mà sư phụ muội tình cờ phát hiện, thực lực chỉ có Bính đẵng nhưng sức sống rất khỏe mạnh, tính mạng gần như sánh ngang với Đinh đẵng linh trùng. Không những vậy mà còn rất phàm ăn, tốc độ sinh sản rất nhanh.

- Sư phụ đã 1 lần ra tay để khống chế số lượng của chúng.

Nói tới đây giọng điệu của tiểu nha đầu nghiêm trọng hẳn lên.

Đang suy nghĩ thì giọng nói lại xuất hiện trong đầu Trần Duyên:

- Này tiểu tử, Lục Đường Lang rất thích hợp với ngươi, mặc dù là Giáp đẵng nhưng tương lai phát triển rất lớn.

- Nếu ngươi tìm được Bạch Ngọc Dịch Tủy kết hợp với thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” sẽ có tỉ lệ nhất định khiến chúng trở thành Bạch Ngọc Đường Lang linh trùng cấp 3 Giáp đẵng khủng bố. Khi xưa ta đã từng nuôi 1 cặp.

- Còn linh trùng kì lạ kia ngươi nói tiểu nha đầu dẫn đi lấy luôn đi, lúc này ta đang không có gì làm sắp chán chết đến nơi rồi coi như là để chơi đùa một chút.

Trần Duyên nghe vậy quyết định thật nhanh, hắn biết đạo lí tham thì thâm nhưng có Chu lão bảo chứng thì không phải lo lắng quá nhiều.

- Muội dẫn huynh lấy trứng cả hai loại linh trùng đó đi. Muội không cần phải lo lắng, ta chỉ bồi dưỡng Lục Đường Lang còn loại linh trùng kì lạ kia chỉ ngiên cứu cho biết thôi tuyệt không bồi dưỡng.

Nói tới đây gương mặt Trần Duyên hơi đỏ, không ngờ hắn lại đi lừa tiểu nha đầu này:

- Là Chu lão bồi dưỡng đâu phải ta.

Hắn nghĩ thầm.

Vừa đi Hà Diệu vừa nói:

- Loại linh trùng thứ 2 ở phía trước, thực lực không mạnh nên muội dẫn huynh đến lấy.

Cả 2 đi được 1 lúc bổng nghe thấy tiếng rì rào càng lúc càng lớn, mặt đất run lên nhè nhẹ. Trần Duyên đổ mồ hôi hột.

- Số lượng bao nhiêu mới đủ làm ra tràng cảnh cỡ này?

Hà Diệu đi phía trước vẻ mặt bình tĩnh cho thấy đây không phải lần đầu tiểu nha đầu tới đây.

Tốc độ cả 2 chậm dần, tiếng rì rào lớn tới nỗi khiến người thường không thể nào chịu nỗi. Mặc dù hắn và Hà Diệu là tu sĩ nhưng cũng thấy khó chịu. Tiểu nha đầu vẻ mặt nghiêm túc quay lại nhìn hắn nói thầm:

- Chút nữa huynh phải đi theo sát muội, mặc dù là linh trùng cấp 1 Bính đẵng nhưng số lượng hàng ngàn hàng vạn thì dù có là tu sic Trúc Cơ Kì cũng phải bỏ mạng.

Nói rồi tiểu nha đầu lấy ra từ trong túi trữ vật 2 viên đan dược màu tím vẻ bất phàm.

- Huynh nuốt đi đây là Tịnh Độc Đan, đan dược cấp 2 Giáp đẵng do sư phụ luyện chế.

Nhận lấy đan dược Trần Duyên nghi hoặc:

- Linh trùng ở đây là loại độc trùng à?

Hà Diệu lắc đầu phủ nhận:

- Không phải nhưng đan dược này rất cần thiết huynh cứ phục dục đi lát nữa mọi chuyện sẽ minh bạch.

Tiểu nha đầu cứ úp úp mở mở làm hắn tò mò, không do dự Trần Duyên nuốt đan dược vào bụng, Hà Diệu là 1 trong số rất ít người mà hắn tin tưởng trên đời này nên không phải nghi ngờ.

Thấy hắn dứt khoát như vậy Hà Diệu nở nụ cười ngọt ngào không nói gì, đi được 1 lúc thì cảnh tượng trước mặt đẫ làm Trần Duyên choáng ngợp. Khắp 1 dặm trên bầu trời là màu đen nghịt, không có tia sáng nào xuyên qua được.

Đàn linh trùng dày đặc bay trên trời đang cắn nuốt lẫn nhau, nào là cánh, chân, đầu… rơi rớt xuống đất như mưa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau