KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Hợp Hoang Môn

Bấm đốt ngón tay nhẫm tính, đây đã là tháng thứ ba hắn lưu lạc trong Ma Kiếm Lâm đồng thời cũng đã ba ngày trôi qua từ khi bản thân mắc kẹt trong cự thạch này.

Cả cơ thể không chỗ nào lành lặn, vết chém khủng bố vạch trước ngực dài hơn hai bàn tay. Trần Duyên thở dài cả người đau đớn chỉ còn biết vận pháp quyết chữa trị thương thế.

Mọi chuyện phải nói tới mười ngày trước…

- Cuối cùng ta đã có thể quay về trả nhiệm vụ.

Trần Duyên mừng thầm, thời gian vừa qua số yêu thú bị hắn tiêu diệt đã không thể kể xiết nhưng linh trùng cũng đã tổn thất không ít.

Trong lúc đó tiếng động từ bụi cây làm hắn cảnh giác. Lấy ra Thanh Nguyệt Cung ánh mắt chờ đợi thì có tiếng gọi vọng lại.

- Khoan…khoan đã đạo hữu xin dừng tay.

Bước ra là một đoàn hơn mười người tất cả đều là tu sĩ Luyện Khí hậu kì, nhưng điều đó cũng không khiến Trần Duyên quá để tâm. Nhưng kẻ cầm đầu lại đạp pháp khí đằng không. Đó chính là tiêu chí rõ ràng nhất của tu sĩ Trúc Cơ kì.

Không dám manh động Trần Duyên thu lại pháp khí lễ độ chấp tay:

- Tiểu bối Trần Duyên ra mắt tiền bối.

Mĩ phụ nhân mặc dù khoát lên mình đạo bào, tóc búi cao nhưng lại có khí chất làm kẻ khác say mê. Mắt phượng mở to, nhìn thấy Trần Duyên độc hành du tẩu nơi đây làm nàng cũng bất ngờ.

- Hừ tiểu bối tông môn ở đâu mà lại xuất hiện ở đây.

Giọng nói oanh vàng nhưng không che được tia khinh miệt. Dù Trần Duyên thực lực cao cường tới đâu thì cũng chỉ là tiểu bối Luyện Khí kì. Trong giới tu sĩ có lưu truyền câu nói: “không vào Trúc Cơ chưa phải tu tiên”. Câu nói này được đa số chúng tu sĩ ngầm đồng ý. Tu tiên chính là cầu trường sinh nhưng tu sĩ Luyện Khí kì thọ nguyên cũng không khác phàm nhân là mấy, nếu bảo dưỡng tốt thì chỉ sống hơn trăm năm. Nhưng khi đột phá Trúc Cơ liền có được năm trăm năm thọ nguyên dài đằng đẵng.

Đối với tu sĩ Trúc Cơ kì thì Luyện Khí kì không khác gì phàm nhân cỏ kiến.

Trần Duyên không dám động nộ chắp tay kính cẩn.

- Tiểu bối là đệ tử chân truyền của Tứ Trưởng Lão Ma Phong Chân Nhân của Ma Kiếm Tông. Nay được lệnh sư giao nhiệm vụ thanh tẩy yêu thú đang làm loạn.

Trần Duyên không ngại ngùng nói ra, dù sao hi vọng nữ nhân kia kiên dè thế lực Ma Kiếm Tông mà bỏ qua hắn. Đúng như dự tính, Ma Kiếm Tông là một trong Tứ Đại Ma Môn mà còn ở vị trí đứng đầu làm cho nàng phải cau mày. - Không ngờ tiểu tử này lại là đệ tử duy nhất của lão ma kia, trên người hẳn là có thứ gì đó. Nếu như ta giết hắn không may có bảo vật truyền tin thì cả môn phái sẽ bị đồ sát.

- Nhưng hắn đã thấy ta ở đây ắt hẵn khi trở về sẽ báo lên Ma Kiếm Tông thì lúc đó kế hoạch Hợp Hoang Môn chờ đợi ngàn năm nay liền không thể hoàn thành.

Nàng cắn răng chỉ có thể cưỡng bức Trần Duyên đi theo. Thú triều chính là lá chắn tốt nhất để nàng hành động, vì cơ duyên này các tiền bối trong bản phái đã phải hi sinh quá nhiều.

Không thể phản kháng Trần Duyên bất đắc dĩ đành phải cùng đồng hành. Nhìn thấy nam nhân chân khí thì phù phiếm, sắc mặt nhợt nhạt. Nữ nhân thì ăn mặc bạo lộ mặc dù chỉ vừa gặp mặt nhưng đã buôn lời lôi kéo Trần Duyên liền dễ dàng nhận ra bọn chúng là đệ tử Hợp Hoang Môn.

Nhìn các nàng làm hắn nhớ tới tam nữ đang đợi chờ trong mật thất làm huyết khí dâng trào. Trần Duyên là nam nhân phương cương còn tu luyện thần thông song tu làm ham muốn nữ nhân của hắn rất lớn. Thời gian vừa qua trong rừng rậm thanh tịnh Trần Duyên còn có thể kiềm nén nhưng giờ đây ngoài tên trung niên sắc mặt nhợt nhạt thì chung quanh thiếu nữ, mĩ phụ đều không thiếu đúng là làm hắn không thể kiềm chế.

Từ khi tu luyện thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô” từ người luôn ẩn hiện khí tức làm say mê nữ nhân, đó chính là một phần nguyên nhân tam nữ không muốn rời xa. Đám nữ nhân này cũng không ngoại lệ, từ Trần Duyên có gì đó khiến các nàng thật sự thoải mái khi đứng gần hắn không ngừng cố ý tiến lại gần.

Trần Duyên khoái trá không ngần ngại đụng chạm vào cơ thể nữ nhân. Các nàng ai cũng xinh đẹp như hoa mị cốt tận xương dù là trong Hợp Hoang Môn mĩ nữ như mây nhưng cũng là cực phẩm. Vẻ tiêu xái của Trần Duyên khiến các nàng kinh hỉ, trở thành đạo lữ đệ tử chân truyền Ma Kiếm Tông địa vị cao hơn rất nhiều so với khi bản thân là thiên tài ở Hợp Hoang Môn. Lúc này Trần Duyên có thể nói là trái ôm phải ấp, chúng nữ không ngại ngùng dựa cơ thể ngạo nhân của mình vào hắn. Trần Duyên có thấy được thậm chí các thiếu nữ cũng không hề thẹn thùng cố ý kéo áo y phục trễ nãi khiến hắn chú mục.

Đi đầu trung niên tái nhợt hiện lên vẻ căm ghét, đã hơn hai tháng lên đường những đãng phụ kia lại không hề tìm tới hắn mà lại không e dè lôi kéo tiểu bạch kiểm này.

Sát khí từ hắn làm sao qua mắt Trần Duyên, từ những nữ nhân nũng nịu này biết được hắn tên là Lăng Hải, vốn là hậu nhân của một tiền bối Trúc Cơ trong tông môn nhưng tên tiền bối kia đã tọa hóa giờ đây Lăng Hải chỉ là chó nhà có tang. Thái độ khinh người của hắn trước đây khiến các nàng rất khinh thường ra mặt.

Cười nham hiểm hai tay khoát lên vai hai mĩ phụ đẫy đà ngoại trừ hét to lên ta là phú nhị đại thì xung quanh không ai không biết. Vị mĩ phụ tiền bối kia cũng làm như không thấy, Hợp Hoang Môn nếu không kể tới những nữ đệ tử tu luyện “Giả Long Thực Phượng Quyết” thì chúng đệ tử luôn muốn tìm nam nhân mạnh mẻ nương tựa tấm thân. Nàng nữu danh Lương Tiểu Xuân vốn là Tam Trưởng Lão của Hợp Hoang Môn, lần này ngoài Lăng Hải ra thì chúng đệ tử chỉ biết môn phái cử đi thực hiện nhiệm vụ diệt trừ yêu thú. Bản thân nàng cũng không có hảo cảm với tên Lương Hải kia, nếu không phải bí mật cơ duyên này do tổ tiên hắn truyền lại thì nàng đã một tay chém giết hắn.

Cho dù bản thân là tu sĩ Trúc Cơ hậu kì nhưng Lương Tiểu Xuân cũng không muốn mạo hiểm di chuyển trong đêm tối. Cái gì là song thủ nan tứ địch bản thân nàng hiểu rất rõ. Bỏ đi tên Lương Hải tửu sắc quá độ đã hao hết tiềm năng kia thì những nữ đệ tử này đều là thiên tài được môn phái coi trọng.

Nàng lấy từ túi trữ vật bộ trận kì quái lạ phóng đi tứ phía, tuy không thấy hiện tượng gì xảy ra nhưng nhìn vẻ mặt yên tâm của nàng cũng đủ khiến Trần Duyên hiểu rằng âm mưu sử dụng truyền tin phù về tông môn của hắn đã bị ngâm nước.

Khuôn mặt chán trường chỉ còn cách chờ đợi thời cơ khác. Phóng người lên thân cổ thụ gần đó, không phải là hắn không muốn lấy lều trại như những đệ tử kia nhưng hắn không mang theo bên người. Độc hành trong rừng sâu ngập tràn yêu thú những thứ như lều trại chỉ làm cản trở cảm nhận của hắn, nếu như phát hiện yêu thú tới gần cũng chỉ còn cách bỏ lại chúng tẩu thoát.

Sau khi mặt trời khuất dần, trước ngọn lửa phập phùng tất cả đều tụ họp nói về hành trình ngày mai. Trong nhóm người lại có phân chia lãnh địa rõ ràng, ngoại trừ Lương Tiểu Xuân tu sĩ Trúc Cơ kì khiến chúng đệ tử e ngại thì tên mặt trắng kia lại được chúng nữ xa lánh không thể rõ ràng hơn. Lăng Hải nghiến răng nghiến lợi ánh mắt căm thù không hề che dấu hướng về phía tên tiểu bạch kiểm đang trái ôm phải ấp bên kia.

Hơn mười nữ nhân nững nịu bao quanh lấy Trần Duyên luôn miệng nói ra lời đường mật dụ dỗ, ngay cả mĩ phụ trưởng lão vốn lạnh lùng ngồi bên kia cũng không kiềm được thầm nghĩ:

- Quái lạ, dù tiểu tử kia là đệ tử chân truyền nhưng không thể nào có chuyện tất cả a đầu kia cùng say mê hắn như vậy.

Nàng trầm tư suy nghĩ, bản thân là tu sĩ Trúc Cơ kì đương nhiên là miễn nhiễm với khí chất yếu ớt của hắn. Nhưng chờ tới lúc Trần Duyên đột phá thì đó đã là chuyện khác.

Mặt cho ánh nhìn đầy nghi vấn của mĩ phụ hay ánh mắt thù hận của tên Lăng Hải kia, Trần Duyên vẫn ngồi hưởng thụ cảm giác mềm mại này. Bất chợt mĩ phụ lên tiếng hỏi:

- Trần Duyên tiểu huynh đệ, ngày mai chúng ta sẽ vượt qua Hà Linh Sơn không biết bản thân ngươi có cao kiến gì?

Đang hưởng thụ trong vòng vây nữ nhân thì bị câu nói của mĩ phụ làm hắn chợt tỉnh, lấy lại phong phạm đỉnh đạt thường ngày chắp tay nói:

- Hà Linh Sơn là sơn phong rất kì lạ, đỉnh núi không cao nhưng sườn núi dài như vô tận, địa hình như trường giang uốn lượn khắp nơi đều là đồng cỏ trống trải là lãnh địa của đàn Bình Thảo Lang hiếu chiến. Mặc dù chúng chỉ là yêu thú cấp một Giáp đẵng nhưng lại có tính bầy đàn rất mạnh mẽ, thậm chí có lời đồn đãi rằng Lang Vương thật sự tồn tại. Nếu như tiền bối độc hành đương nhiên sẽ không sợ hãi bọn chúng nhưng đưa chúng đệ tử đi theo e rằng không dễ dàng.

Lời hắn nói khiến mĩ phụ cùng chúng nữ cau mày. Lúc này giọng nói âm trần lại thốt ra:

- Hừ Tam Trưởng Lão muốn ngươi nói ra ý kiến chứ không phải dùng lời nặng nề hạ thấp chiến ý chúng ta. Thảo Bình Lang hay là Lang Vương thì sao chứ, chúng ta không phải kẻ hèn nhát như ngươi. Chỉ cần có Tam Trưởng Lão bảo hộ thì việc vực qua Hà Linh Sơn này chỉ là việc trong tầm tay.

Lăng Hải vẻ mặt ngạo nghể giọng nói hùng hồn như bậc chính nhân quân tử không sợ trời sợ đất. Hắn muốn trước mặt chúng nữ lật vẻ mặt hèn nhát của Trần Duyên đồng thời vổ mông ngựa mĩ phụ kia khôi phục phần nào hình tượng của hắn với các nàng.

Chương 57: Song sinh nử tử 18+ (e hèm trước khi đọc ta muốn đính chính bần đạo không phải lolicon)

Ngay lúc đó Lăng Hải cảm nhận được mọi người xung quanh dùng ánh mắt kì lạ liếc nhìn hắn, ngồi bên kia Lương Tiểu Xuân sắc mặt trở nên khó coi. Trần Duyên thì phì cười thầm nghĩ:

- Lăng Hải ơi là Lăng Hải, ta không biết phải nói ngươi là ngây thơ, ngu ngốc hay tự cao tự đại nữa.

- Thật sự không có cách nào tất cả chúng ta đêù bình an vượt qua sao, Ma Kiếm Tông ngàn vạn năm khai tông lập phái hẳn là nắm giữ lãnh địa này như lòng bàn tay sao.

Nàng quyết định không nói lí với tên ngu ngốc kia nữa, bản thân ỷ vào bậc tiền bối ham chơi hưởng lạc hầu như không ra ngoài lịch luyện lại còn lẽo mép khiến nàng thật sự khó chịu. Nhưng có Trần Duyên ở đây phải giữ thể diện cho môn phái nên nàng mới không ra tay.

Nhìn thấy chúng nữ không ngó ngàng gì đến, bên kia Tam Trưởng Lão mặt lạnh như tờ khiến Lăng Hải như muốn nổi điên. Nhưng không dám bộc phát, cơn tức giận làm hàm răng cắn chặt ánh mắt càng trở nên điên cuồng.

Trông thấy vẻ mặt Lương Hải, Trần Duyên đã viết tên hắn vào danh sách những kẻ phải giết. Không lí nào hắn lại để một kẻ căm thù mình lại yên ổn tồn tại.

- Nếu như tiền bối đã mở lời thì tiểu tử cũng không tiện từ chối, thật sự là có cách để dễ dàng vượt qua Hà Linh Sơn.

- Thật sự sao?

Vẻ vui mừng hiếm thấy trên mặt nàng.

- Nhưng chỉ là dễ dàng hơn khi đem so với đường chính thôi.

- Không sao, chỉ cần như vậy là được.

Chúng nữ cũng trở nên vui vẻ liền tiếp cảm tạ hắn, có nàng liền can đảm hôn lên mặt Trần Duyên trước bao ánh nhìn. Nhìn thấy không khí hòa hộp chung quanh càng làm Lương Hải nghiến răng, kiềm nén phẫn nộ trong lòng hắn xoay người bước về lều trại của mình trong góc khuất yên tĩnh kia.

Tiếng cười đùa cuối cùng cũng dừng nhường lại vẻ tĩnh lặng cho bóng đêm. Ngay khi Trần Duyên muốn quay lại thân cây thì có hai thiếu nữ gương mặt ngây thơ đơn thuần nhìn như hai giọt nước nhẹ nhàng từ đằng sau nắm lấy tay áo bào nhẹ nhàng lôi kéo. Nhìn hai nàng vẻ mặt ửng đỏ thẹn thùng cuối gầm xuống Trần Duyên liền hiểu chuyện gì xảy ra, hắn cười ha hả ôm nhị nữ vào lòng cùng hai nàng tiến vào lều trước vẻ mặt nuối tiếc của chúng nữ.

Bên trong chiếc lều rộng rãi, hai nàng vốn là song bào thai từ nhỏ luôn ở bên nhau nên cố ý chọn lều thật lớn, không ngờ lại đủ chổ cho năm người. Thấy hai thiêú nữ xinh đẹp thân thể hơi run Trần Duyên liền chủ động mở lời:

- Tâm ý của hai nàng ta đã rõ nhưng không phải mọi chuyện sẽ tốt hơn nếu như ta chỉ chọn một trong hai sao?

- Không không, từ khi còn là tiểu nữ tử bọn thiếp đã thề rằng sau này hai tỉ muội chỉ hầu hạ cùng một trượng phu để mãi mãi được ở bên nhau.
Nghe thấy tỉ muội tình thâm khiến Trần Duyên cũng ngậm ngùi, hắn đưa bàn tay vuốt ve khuôn mặt còn chút vương vấn vẻ thuần khiết làm nhị nữ càng run rẫy.

- Ta còn chưa biết nữu danh của hai nàng.

- Thiếp là Lệ Lệ còn đây là muội của thiếp nàng là Liễu Liễu.

Nhìn vẻ sợ hãi của các nàng Trần duyên đã đoán ra hai tỉ muội đều là nữ nhân thuần khiết. Ý nghĩ bản thân sắp được hưởng thụ hai tiểu la lỵ khiến Trần Duyên hưng phấn không thôi.

Sau khi dùng lời lẽ ngon ngọt dỗ dành Trần Duyên nhẹ nhàng liền để nhị nữ nằm xuống, y phục mỏng manh không hề có dự cản trở trượt ra khỏi làn da bạch ngọc. Nhị nữ răng ngà cắn chặt đôi tay hắn trượt dài trên cơ thể trần truồng khiến kẻ khác muốn phạm tội kia.

- Tuy hơi nhỏ nhưng chỉ cần ta tận tình chăm sóc thì ngày nào đó chúng cũng sẽ nhanh chóng nãy nở.

Trần Duyên ý nghĩ xấu xa đôi tay không ngừng xoa nhẹ hai cặp búp măng mới nhú kia. Lưỡi hắn tham lam du tẩu trên chúng, hương vị thanh tân của tiểu hài nữ làm Trần Duyên đê mê.

Cảm giác ấm áp Trần Duyên mang lại khiến nhị nữ không kiềm được sung sướng, từ miệng những âm thanh rên rĩ lớn dần, nếu Trần Duyên không đặt trước kết giới hẵn đêm nay sẽ là đêm khó ngủ.

Trước đây song tu “Giả Long Thực Phượng Quyết” hai nàng chỉ vụng về trao cho nhau từng chút một nhưng giờ đây dưới bàn tay điêu luyện của hắn hai nàng liền tiết thân. Nhìn thấy tiểu cô nương căn đầy trắng hồng bên dưới đã trở nên ẩm ướt Trần Duyên lâý ra cự long trước vẻ mặt sợ hãi của nhị nữ, hắn đưa cự long chà xát hạ thân đã lầy lội kia cười xấu xa noí:
- Lệ Lệ, Liễu Liễu hai nàng ai muốn tướng công hảo hảo thương yêu trước đây?

Biết ý của hắn là gì Lệ Lệ thẹn thùng mang theo đó là chút sợ hãi nhưng muội muội của nàng thì không. Liễu Liễu lấy hết dũng khí hai tay nắm lấy thứ kinh khủng kia, hơi ấm từ vật tưởng rằng xấu xí đó khiến nàng như điên cuồng. Không còn vẻ ngại ngùng lúc ban đâù tiểu la lị cầm lấy cự long chà xát hai mép tiểu bánh bao ánh mắt mơ màng âm thanh dâm đãng:

- Cầu xin chàng hãy cho thiếp, để thiếp trở thành nữ nhân của chàng mãi mãi.

Nằm bên cạnh Lệ Lệ cũng không ngờ tiểu muội thường ngày bẽn lẽn ít nói mà giờ đây trở nên điên cuồng như vậy.

Không để tiểu la lị thất vọng, cự long đã dính đầy mật dịch của nàng từ từ tiến vào tiểu điền loa chưa hề bị khai phá kia. Nước mắt rơi xuống cùng tiếng la thảm thiết, nhìn thấy tia huyết men theo cự long chảy ra Liễu Liễu đã biết sự trong trắng của mình không còn, cảm giác hụt hẫn vừa vui mừng đan xen khiến nàng bần thần.

Trần Duyên không hề động đậy, dù sao đây cũng là lần đầu của nàng hắn không muốn tiểu la lị để lại ám ảnh sau này. Một lúc sau cảm thấy tiểu điền loa nhỏ bé của nàng dần thích nghi với cự long Trần Duyên liền nhẹ nhàng đẩy hông, thanh thép daì nóng bỏng kia hôn vào hoa tâm làm Liễu Liễu bất giác rên lên sung sướng.

Từng nhịp từng nhịp khiến nữ hài lần đầu như nàng không hề có sức phản kháng, chỉ còn biết cố sức rên rĩ sau từng cú nhấp hắn gây ra. Bên kia Lệ Lệ cũng không thoát được khỏi bàn tay ma quỷ của hắn, sau từng cái nhấp hông vào hạ thể của Liễu Liễu là từng cái ra vào của ngón tay hắn trong hạ thể của nàng.

Hai nữ nhân như muốn tranh tài ai mới thật sự là người rên rĩ lớn hơn. Cuối cùng Liễu Liễu cũng không thể nào chịu được dằng vặt của Trần Duyên cũng đành tiết ra. Đương nhiên là Trần Duyên không thể nào gục ngã, cự long từ từ được rút ra khỏi hạ thể của nàng, từng cọng gân cọ vào thành âm đ*o khiến nàng run rẫy không thôi. Trần Duyên bước lại gần Lệ Lệ đưa dương v*t lên miệng nàng bá đạo nói:

- Nhanh liếm sạch sẽ để ta còn thao nàng.

Vẻ bá đạo của Trần Duyên khiến Lệ Lệ khuất phục, đây không phải lần đầu tiên nàng nếm thứ nước kia nhưng lần này lại là trên dương v*t của nam nhân khiến nàng hồi hộp. Chật vật một hồi Lệ Lệ mới khó khăn liếm sạch mật dịch của tiểu muội, ánh mắt khuất phục của nàng khiến Trần Duyên dâm tính trỗi dậy.

Mặc cho sự thèm khát của nàng Trần Duyên liền nằm ngữa ra cự long như cột đình dựng thẳng như muốn thị uy. Hắn bắt buộc nàng phải ngồi lên dùng tiểu điền loa phục vụ hắn.

Lệ Lệ không thể chối từ, nàng dùng hai tay banh mép tiểu màn thầu ngay trên đỉnh cự long cắn chặt răng lấy hết dũng khí ngồi xuống. Cơn đau khiến nàng run rẫy nhưng vẫn cắn chặt môi không hề hé ra một lời. Không dám cử động, nàng chờ tới khi cơn đau trôi qua thì mới bắt đầu nhấp từng chút một. Ban đầu còn một chút cơn đau xen kẻ nhưng càng lúc cơn đau càng tan biến thay vào đó là từng cơn khoái cảm khiến cho mái tóc dài mềm mượt cũng trở nên rối bời. Nàng nhấp liên hồi nhưng cũng không được bao lâu cũng phún xuất. Nhìn hai tiểu la lị hạ thể đã đỏ ửng làm Trần Duyên không nở hành hạ, hắn liền chỉ cách cho hai nàng dùng cơ thể mình phục vụ mình.

Nhìn thấy nhị nữ khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ giống nhau như hai giọt nước nguời thì vuốt ve kẻ thì liếm mút dương v*t to lớn đồng thời dùng ánh mắt đơn thuần như muốn khoe khoang khả năng của mình khiến Trần Duyên thỏa mãn không thôi. Cuối cùng Trần Duyên cũng phóng xuất, tinh hoa đặc sệt bắn lên ngực lên miệng của Lệ Lệ khiến tiểu muội nàng ghen tị. Trần Duyên có nói hắn thích nhất là nữ nhân thèm muốn tinh hoa của hắn, không để tỉ tỉ chiếm lấy tiên cơ Liễu Liễu cố gắng liếm lấy những giọt tinh hoa dính trên ngực, cuối cùng lại cùng tỉ tỉ chia sẽ tinh hoa trên miệng nàng.

Cảnh hai tiểu la lị hôn môi trao nhau tinh hoa của hắn làm trần Duyên thật sự hưng phấn, hắn ra lệnh cho hai nàng tiếp tục trao đổi cho nhau nhưng không được nuốt xuống. Hồi lâu sau dưới ánh nhìn van nài của nhị nữ Trần Duyên mới thật sự buông tha. Thỏa mãn, hắn ôm lấy hai tiêủ la lị làn da mềm mại chìm vào giấc ngủ.

( tốn máu quá rồi chu...mi..a)

Chương 58: Bình Thảo Lang 16+

Mặt trời đã lên cao, chúng nữ nhân xung quanh nhìn thấy Trần Duyên bước ra lều cùng nhị nữ liền biết chuyện gì xãy ra. Các nàng mang vẻ mặt tiếc nuối khi nhìn thấy dáng đi kì là của hai tỉ muội liền trêu chọc.

Từ đằng xa Lăng Hải sắc mặt âm trầm, hắn không ngờ Trần Duyên lại dám nhúng tràm vaò lãnh địa của hắn.

Nhìn thấy dáng đi buồn cười của nhị nữ Trần Duyên liền đoán được các nàng không thể dễ dàng tiếp tục cùng đồng hành. Từ túi linh thú Kim Thiết Nghĩ cao hơn người thường sừng sững hiện ra trước vẻ kinh nghi của các nàng.

Trần Duyên mỉm cười ôm nhị nữ vào lòng nhảy lên để hai tiểu la lị ngồi trên thân thể Kim Thiết Nghĩ dưới ánh mắt ghen tị của nữ nhân xung quanh. Mặt dù ngượng ngùng nhưng tỉ muội nàng lại không thể làm trái ý Trần Duyên chỉ có thể chịu những lời trêu đùa từ các sư tỉ.

Trần Duyên nhảy xuống tay xoa đầu Kim Thiết Nghĩ.

- Lần này phải nhờ vào Tiểu Kim ngươi rồi.

Kim Thiết Nghĩ quay đầu không để ý tới hắn nhưng cũng không hề chối từ.

Mĩ phụ Lương Tiểu Xuân nhìn thấy dáng vẻ chìu chuộng chăm sóc nữ nhân của hắn đối với nhị nữ cũng khiến nàng an tâm phần nào. Đêm qua nhũng gì diễn ra bên trong làm sao tránh khỏi thần thức của tu sĩ Trúc Cơ kì. Tới giờ nàng nhớ lại tú nhan liền hơi phớt hồng, không ngờ tiền vốn của hắn lại ngạo nhân tới vậy. Cả đêm không chỉ nhị nữ bị hắn dằn vặt mà chính nàng cũng không thể nào yên giấc. Cái thứ to lớn dữ tợn kia cứ hiện ra rõ mồn một trong tâm trí mĩ phụ, cảm giác lén lút quan sát nhị nữ phủ phục dưới chân hắn khiến tim nàng đập nhanh. Ngay khi hai tiểu la lị quy phục hắn thì chính nàng cũng tiết thân, bàn tay dính đầy mật dịch được nàng liếm mút hưởng thụ, giờ đây không còn đạo bào kín cổng cao tường nữa mà thay vào đó là váy dài phớt hồng để lộ cái cổ trắng hồng khiến cả nữ nhân cũng phải ghen tỵ.

Nhìn thấy mĩ phụ Trần Duyên tặc lưỡi không thôi, dáng người ngạo nhân của nàng làm hắn suýt chút nữa thất thố. Nếu như Trần Duyên biết được mĩ phụ đoan trang kia cả đêm lén lút nhìn hắn thao nữ nhân rồi tự an ủi thì không biết phấn khích dường nào.

Y theo kế hoạch đoàn người xuất hành vượt qua Hà Linh Sơn, nhị nữ ngồi trên Tiểu Kim khiến chúng đệ tử xung quanh hướng ánh nhìn ao ước, ánh mắt nhìn hướng Trần Duyên lại càng thèm khát nồng đậm. Nam nhân nhẹ nhàng chăm sóc nữ nhân của mình thì đối với các nàng không có gì thỏa mãn bằng.

Chúng nữ càng mãnh liệt hơn, thân thể nũng nịu càng lúc dán sát vào hắn. Trong đó làm Trần Duyên để ý nhiều nhất là mĩ phụ tên là Kim Liên, ngoài trừ dáng vẻ ngạo nhân cùng ánh nhìn không hề che giấu vẻ thèm khát mong muốn được thỏa mãn của nàng hắn còn cảm nhận được mộc linh khí nồng đậm từ đãng phụ này.

Vừa đồng hành hắn vừa xoa nắn thân thể của nàng, cặp thỏ ngọc tròn mập kia được Trần Duyên đặc biệt chiếu cố. Bàn tay hắn tàn bạo xoa bóp lại khiến nữ nhân rên lên từng tiếng rất nhỏ, nhưng làm sao có thể che giấu được chúng nữ xung quanh. Tên Lăng Hải gần như tách đàn kia thì không nói nhưng mĩ phụ đi đầu cũng đã chú ý tới. Chúng nữ nhìn vẻ ao ước, rốt cuộc một nữ nhân đã không thể nào kiềm nén dục vọng, nàng cố ý kéo nhẹ váy hồng phấn để hạ thân phơi bày trước mắt Trần Duyên. Nàng là Kim Nhu ngay cả hắn cũng không ngờ nữ nhân sắc mặt lạnh lùng như nàng lại làm ra như vậy.

Vẻ mặt nàng vẫn còn vẻ lạnh lùng như không có gì xảy ra, Trần Duyên cảm thấy rất hứng thú tay heo mò xuống tiểu cô nương bên dưới. Nàng không thể nào khép chân đi như bình thường, mặc cho Trần Duyên chơi đùa Kim Nhu vẫn cố giữ vẻ mặt băng sơn ngàn năm không đổi như không muốn cho chúng tỉ muội thấy vẻ dâm đãng của mình.

Mặt trời đã lên tới đỉnh, đồng cỏ bát ngát làm cho không khí xung quanh nực nội, đoàn người Trần Duyên thì không phải nói, quan cảnh ướt át thật khiến nam nhân phải hâm mộ.

Phía đằng xa xuất hiện một cây cổ thụ mọc trơ trọi giữa đồng cỏ hoang vắng, đó chính là dấu hiệu cần tới. Thấy mọi chuyện có vẻ suôn sẻ như lời Trần Duyên mĩ phụ rất hài lòng. Nàng quyết định cho đoàn người nghĩ lại dưới gốc cây chờ khí trời dịu mát hơn, đương nhiên điều này được sự ủng hộ của chúng nữ.

Thân cây cổ thụ cao lớn mười người ôm không hết, bóng cây tản mát rợp bóng suốt hai dặm xung quanh. Không khí dịu mát làm Trần Duyên cảm thấy nhẹ nhõm, hai tay một mĩ phụ nũng nịu một thiếu nữ băng thanh lệ khiết hắn tìm một chổ bằng phẳng ngồi xuống.

Có kẻ đi đầu đương nhiên liền có người tiếp bước, một tiểu cô nương dùng hạ thể của mình cọ sát lên chân Trần Duyên không hề che dấu vẻ rên rĩ. Hắn thỏa mãn xoa nắn chúng nữ xung quanh, có thể nói bây giờ không có nữ nhân nào thoát khỏi tay hắn. Trong lúc Trần Duyên đang thoải mái hưởng thụ sự phục thị của Lệ Lệ, Liễu Liễu thì chợt nhìn về một hướng, bên kia mĩ phụ cũng nhận ra điều gì vẻ mặt cũng đề phòng.

Trần Duyên yêu chìu vỗ đầu nhị nữ đang say mê chơi đùa cự long của hắn, nhìn thấy Trần Duyên muốn dừng lại liền dùng ánh mắt hờn giận.

- Tối nay ta sẽ chờ được hai nàng phục thị nhưng giờ không phải lúc. Trần Duyên được chúng nữ chỉnh sửa y phục chỉnh tề, các nàng cố gắng thể hiện vẻ hiền thục trước mặt hắn. Trần Duyên cười tà bàn tay to lớn bóp chặt vào kiều đồn nữ nhân khiến nàng giựt mình vì bị hắn tập kích bất ngờ.

- Các nàng đều là bảo bối của ta, không cần cố làm cho ta thấy thuận mắt, chỉ cần cả đời này chỉ làm nữ nhân của Trần Duyên ta là đủ.

Câu nói của hắn làm chúng nữ rung động, nhưng đúng như hắn nói bây giờ không phải là thời điểm để phân tâm.

- Chúng đệ tử đề phòng có yêu thú tấn công.

Nghe thấy mệnh lệnh cuả Lương Tiểu Xuân chúng nữ nhân như đãng phụ ban nãy đã hoàn toàn biến mất, tay cầm pháp khí từ người tỏa ra luồn sát khí cũng đủ hiểu ngày thường các nàng cũng không phải tiểu thư đài các gì.

Trần Duyên nhìn chúng nữ càng lúc càng thuận mắt, hắn không thích nữ nhân của mình chỉ như bình hoa để ngắm, chỉ có lịch luyện giết chóc mới mong bản thân có thể tiến xa trên con đường tu luyện.

Vỗ tay vào túi trữ vật lấy ra Thanh Nguyệt Cung cầm trên tay, Tinh Thiết Tiễn cũng đã được gài sẵn. Từng làn khói mù từ đằng xa đang tiến lại gần, đúng như hắn dự đoán Bình Thảo Lang đã thật sự tìm đến, địa hình trống trãi không có chỗ ẩn núp chỉ có thể chiến đấu. Đừng nghỉ bỏ chạy, trên đồng cỏ này nếu ngươi không phải tu sĩ Trúc Cơ kì có khả năng phi hành thì tốt nhất dẹp bỏ ý nghĩ đó. Trên Hà Linh Sơn này không có gì có thể trốn thoát khỏi chúng.

Đàn hôi lang to lớn thèm khát dùng ánh mắt điên cuồng nhìn tới, chúng nữ đồng loạt xông lên ngay cả Lương Hải sắc mặt trắng bệt kia cũng không thể khoang tay đứng nhìn cầm lấy đại kiếm lao vào vòng vây.

Chúng nữ không độc thân tác chiến mà sử dụng trận thế kì lạ, các nàng như thể tiên nữ bay múa vừa chém giết vừa phòng thủ trước bầy yêu thú. Nhưng số lượng hàng ngàn hôi lang cũng không thể giải quyết một sớm một chiều. Cuối cùng trận thế cũng để lộ nhược điểm một con hôi lang phóng tới mở miệng máu trực xé xác nữ đệ tử không đề phòng. Nhìn thấy bản thân đã không còn đường thoát thân nữ nhân đành nhắm mắt chờ đợi tử vong, nhưng khi tuyệt vọng bao chùm lấy nàng thì một mũi tên từ xa bay tới cắm vào miệng khiến Bình Thảo Lang đau đớn quằn quại. Không bỏ lở thời cơ nàng liền một kiếm chém giết.

Các nàng nhìn lại, từ xa là hình ảnh nam nhân tóc daì buông xỏa ánh mắt sắc bén giương cung bắn vào những vị trí hiểm yếu của trận hình bảo vệ các nàng. Chúng nữ nhìn hướng Trần Duyên ánh mắt càng kiên định, chỉ có nam nhân như vậy mới khiến các nàng được cảm giác che chở. Lương Tiểu Xuân cũng gật đầu không thôi:
- Thì ra tiểu tử này lại có một tay cung rất khá chẵng trách có thể một thân một mình sống sót trong Ma Kiếm Lâm.

Trần Duyên thần lực kinh người, “Nhất Tiễn Xuyên Tâm” cũng được hắn luyện ngày càng thuần thục. Từng mũi tên như tử thần đoạt mệnh, không hề có yêu thú nào tránh né.

Bên kia Lương Hải thì ngày càng trật vật, khắp người đâu đâu cũng là thương thế. Nhìn thấy Trần Duyên vẫn phong vân khinh đạm không chút tỗn hao diệt sát yêu thú khiến hắn nghiến răng. Bỗng nhiên trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên nụ cười xảo trá, hắn quay người không muốn tiếp tục giằng co để cho hơn mười con cự lang xông qua.

Cự lang to lớn hùng hổ xông tới, không hề bối rối hắn giương cung bắn chết ba đầu. Thấy bọn chúng không hề chùn bước Trần Duyên liền nhắc nhỡ chúng nữ lùi lại co cụm phòng thủ. Nhìn thấy trận thế đã ổn định vẻ cười điên cuồng trên mặt hắn lại hiện ra.

Như mãnh thú khát máu Trần Duyên vận “Khô Mộc Tiểu Pháp” xông tới. Không lấy ra pháp khí bởi vì cơ thể hắn hiện nay đã cứng rắn hơn pháp khí Giáp đẵng, dưới ánh nhìn bất khả tư nghị của chúng nữ Trần Duyên tay không đấm tới. Nắm đấm hơn vạn cân lực lượng đẩy lui một đầu Bình Thảo Lang.

Cự lang say sẫm, nắm đấm có thể làm vỡ nát đá tảng kia không ngờ lại xuất phát từ thân thể vốn nhỏ yếu của nhân loại. Không bỏ lỡ thời cơ, Trần Duyên lấy tay làm đao trảm xuống cự lang gần đó. Tuy bị tấn công bất ngờ nhưng cảm tính nhạy bén của yêu thú không hề mất, ngay khi cảm nhận được nguy hiểm cự lang liền liều mình phóng tới tránh khỏi vết chém trí mạng. Nhưng cơn đau nhói khiến nó gục xuống, thì ra mặc dù đã liều mạng tránh thoát nhưng một chi sau lại không may mắn được như vậy bị nhát đao ban nãy của Trần Duyên trãm đứt.

Mất một chi cự lang chỉ như cá trên thớt Trần Duyên không phải là kẻ thích chờ đợi kẻ thù, ngay lập tức ngón tay hắn như chủy thủ sắc nhọn để lại trên cổ cự lang một lỗ máu. Nhìn thấy thảm trạng của đồng bạn làm huyết tính trên người chúng trỗi dậy, năm con cự lang cùng xông tới vây công Trần Duyên.

Hắn không hề sợ hãi, vẻ điên cuồng trên mặt càng nồng đậm. Trong tình cảnh này tốt nhất là chủ động tấn công. Cự lang bị Trần Duyên một cước đá văng xa hai trượng, chớp lấy thờ cơ những con cự lang khác liền xông tới. Những chiếc nanh sắc bén toan cắn ngập vào da thịt kẻ thù, nhưng điêù chúng không ngờ đã tới, những gì để lại chỉ là những vết xước nhẹ.

Trần Duyên xoay người đâm ngón tay vào mắt cự lang rồi xoắn chặt, nhãn cầu lẫn não bộ bị phá hủy, chỉ còn kịp chu lên tiếng thảm thiết.

Những đầu Bình Thảo Lang còn lại huyết tính đại giãm, nỗi sợ lấn át làm đàn cự lang tỉnh táo hơn. Trước mắt chúng bây giờ không còn là nhân loại mà là ác quỷ tràn đầy huyết tinh. Sát khí từ người hắn tỏa ra khiến yêu thú phải kiên dè, có lẽ Trần Duyên vẫn chưa thỏa mãn, hắn lại một lần nữa như bóng đen điên cuồng lao vào giữa bầy đàn.

Từng con cự lang ngã xuống thậm chí có những cái chết không toàn thây khiến huyết nhục xuất hiện khắp nơi. Mặt trời đã lưng chừng sau núi, ánh hoàng hôn phủ bóng khiến màu vàng buồn bã bao trùng lấy đồng cỏ tràn đầy huyết nhục. Đứng trước chúng nữ hiện giờ là thanh niên tóc đen xõa dài được cơn gió mang theo mùi huyết tinh tanh nồng tung bay. Trên người chiếc áo đã bị xé nát từ khi nào lộ ra cơ thể rắn chắc từng bắp thịt hiện lên rõ ràng, cả người không chổ nào là không dính máu nhưng đôi mắt hắn lại không hề mất đi vẻ sắc bén ban đầu. Những vết thương do yêu thú để lại chỉ tăng thêm khí chất hoang dã trong con người hắn.

Dưới chân Trần Duyên bây giờ là hàng chục xác cự lang, chính hắn cũng không biết được số lượng của chúng.

- Hahaha..............

Bỗng nhiên hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng hoà cùng sát khí khiến lũ Bình Thảo Lang không tự chủ lùi lại.

Từ đằng xa một tiếng hú dài làm bọn chúng chú ý, như đã nhận được mệnh lệnh nào đó đàn cự lang tự động tháo chạy. Khung cảnh Trần Duyên đứng giữa hàng trăm cự lang cuồng tiếu đã để in sâu trong lòng thiếu nữ.

Cuối cùng không khí đã yên tĩnh trở lại vừa đúng lúc màn đêm kéo tới. Trần Duyên rão bước lại gần nụ cười tràn đầy vẻ yêu chìu của hắn làm các nàng òa khóc xông tới ôm lấy Trần Duyên. Tam Trưởng Lão bên kia cũng rung động không kém, hình ảnh oai hùng của hắn cũng làm tâm tư của nàng xáo trộn, nhìn thấy vết thương trên người hắn cũng chỉ là ngoại thương không có gì chú ý nàng liền thăm hỏi vài câu ném cho hắn đan dược chữa thương rồi cũng vội vàng rời đi.

Tuy thương thế không nặng nhưng cũng sẽ ảnh hưởng tới căn cơ sau này nếu không chữa trị kịp thời. Nhìn thâý chúng nữ xinh tươi như hoa Trần Duyên cũng không còn lo lắng thương thế nữa, hắn cùng hai tiểu la lị đi vào trong lều.

Chương 59: Kim Liên mĩ phụ (18+)

Màn đêm buông xuống một dáng người thướt tha yểu điệu đi tới lều của hắn, trong lúc nàng còn đang bối rối không biết phải làm gì thì từ bên trong tiếng hắn vọng ra.

- Nàng đã tới còn không mau vào đây.

Mĩ phụ đó không ai khác chính là Kim Liên, nàng lấy hết dũng khí đi vào trong. Trước mắt nàng lúc này là hai tiểu la lị Lệ, Liễu dùng khăn ướt nhẹ nhàng tẩy rữa vết máu trên người hắn.

Cơ thể tiểu nữ hài mềm mại không xương làm Trần Duyên rất hưởng thụ, khi Lệ Lệ ngồi lên người hắn thì cảm giác được vật ở dưới đã trở nên cứng rắn liền lấy tay vuốt ve ánh mắt cầu xin.

Được Trần Duyên cho phép nàng cởi quần dài của hắn lộ ra cự long cứng rắn trước sự ngỡ ngàng của Kim Liên. Nhị nữ vốn thiên tư sáng suốt chỉ cần Trần Duyên chỉ dạy một lần liền ghi nhớ rất kĩ, tay cầm lấy thanh sắc nóng hổi kia dùng lưỡi làm sạch tới tận gốc.

Tối qua hai nàng bị hắn hành hạ khiến thương thế còn chưa lành chỉ còn cách đứng đó phục thị trượng phu. Kim Liên đôi bàn tay vô cốt mịn màn tóm lấy hung khí của hắn như sợ có kẻ nào dành mất. Thấy Trần Duyên gật đầu mĩ phụ không ngần ngại thoát tất cả y phục, thân thể cân đối đẫy đà của nàng khiến hắn rất phấn khích. Hôm nay chém giết khiến hắn huyết tính không thôi, mặc dù đã cố ý đè xuống nhưng không thể nào áp chế được nữa. Nhìn thấy đãng phụ Kim Liên khiến Trần Duyên không thể nào áp chế trở thành dã thú nhào tới.

Thấy vẻ thèm khát của hắn mĩ phụ dâm đãng hừ nhẹ cho qua thân thể mở rộng mời chào Trần Duyên. Từng nụ hôn sâu đậm, từng cái vuốt ve xoa nắn của hắn khiến bao tháng nay trống vắng nam nhân của nàng cũng được đền đáp. Khi hạ thể đã trở nên ướt đẫm, mĩ phụ bạo gan đẫy ngã hắn nhắm ngay cự long mà ra vào.

Cự long to lớn ra vào hạ thể đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được một thứ to lớn như vậy trong người khiến cho đãng phụ chỉ còn biết rên rĩ. Từng cú lên xuống làm cho hai đại bạch thỏ của nàng không thể đứng yên làm Trần Duyên như được rữa mắt.

- Kim sư tỉ, cự long của tướng công có làm cho tỉ sung sướng hơn so với tên trượng phu đang mong chờ ở môn phái không? Đãng phụ đang trong cơn dục vọng nghe Lệ Lệ nhắc tới tên tướng công như gà chết kia khiến trong tâm trí nàng gợi lên khoái cảm lạ kì.

- Ah...ah chỉ...chỉ cần chàng thiếp không quan tâm bất cứ thứ gì nữa, mạnh nữa...nữa...

Kim Liên điên cuồng nhún nhẩy, ánh mắt nàng dại ra không còn chút lí trí. Đây là lần đầu tiên nàng cảm giác hạnh phúc khi là nữ nhân.

- Thiếp không...không chịu được nữa, thiếp...thiếp muốn phóng xuất...

Sau tiếng hét lên khoái cảm, đãng phụ điên cuồng đã gục xuống trên bụng Trần Duyên hơi thở nặng nhọc. Bàn tay to lớn của hắn vuốt ve trong lúc nàng đang hân hưởng cảm giác cao trào khiến tâm trí nàng rung động. Đây là lần đầu nàng được nam nhân nhẹ nhàng xoa nắn thương tiếc, đây là lần đầu nàng thật sự kiệt sức vì sung sướng. Trong cảm giác sung sướng đê mê thì Kim Liên mới nhận ra vật chí ái kia vẫn còn cứng rắn bên trong hạ thể khiến nàng hoảng sợ không thôi. Từ nhỏ Kim Liên tình cờ được nữ nhân lạ mặt cho phục dục một linh quả kì lạ, thứ đó không chỉ khiến thiên tư tăng vọt đồng thời dục vọng của bản thân cũng khó lòng kiềm chế. Nhưng hạ thể của nàng lại rất kì lạ, là báu vật của nam nhân. Chỉ cần xâm nhập vào hạ thể của nàng hắn sẽ như lạc vào mê cung khoái cảm không tìm thấy lí trí. Nhưng đó cũng là nổi bi ai của đãng phụ, nhiều năm qua chưa từng có nam nhân nào thật sự thỏa mãn dâm tính của nàng. Giờ đây nam nhân trước mắt không ngờ lại khuất phục thân thể nhiều năm khô hạn khiến nàng lần đầu được tưới tắm.

Nhìn thấy mĩ phụ muốn liều mạng ra vào Trần Duyên liền nhanh tay ngăn cản nàng, ra hiệu nhị nữ đã đứng chờ sẵn ở đó. Hai tiểu la lị hiểu ý mỉm cười tiến lại gần, cầm lấy cự long vẫn còn đang giận dữ kia mà xoa dịu.

Đãng phụ thấy Trần Duyên kêu gọi nhị nữ thì nghĩ rằng hắn chán gét thân thể đã bị vấy bẩn của mình thì cả người bất chợt run rẫy lao vào lòng hắn òa khóc.

- Xin chàng đừng bỏ thiếp, chỉ cần chàng muốn điều gì thì đãng phụ này nhất định đều làm cho chàng.

Mĩ phụ bỗng nhiên òa khóc như nữ hài tử khiến Trần Duyên phì cười pha chút thương tiếc. Hắn nâng gương mặt kiều diễm đã thấm đẫm nước mắt của nàng nhẹ giọng nói:

- Sao ta lại bỏ nàng, hạ thể của nàng khiến Trần Duyên ta lần đầu cảm nhận khoái cảm to lớn tới vậy. Dù đãng phụ nàng muốn bỏ trốn cũng đừng mong chạy thoát.

Điều hắn nói không sai, hạ thể Kim Liên rất đặc biệt, nếu không phải tâm trí kiên định thì đã bị nữ nhân này đắm chìm trong dục vọng không thể nào thoát ra được.

Biết được Trần Duyên không hề ghét bỏ mình, mĩ phụ vui sướng cố gắng đứng lên đi tới chỗ cự long, nhị nữ hiểu chuyện liền tách ra nhường nàng vào giữa, mĩ phụ cùng hai tiểu la lị dâm đãng phục thị hắn.

Chương 60: Trần Duyên từ biệt

Mặt trời đã đứng bóng, trước mắt Trần Duyên lúc này là một cự thạch khổng lồ chu vi hàng trăm dặm.

- Không ngờ trong Ma Kiếm Lâm lại có thứ to lớn như thế này, càng kì lạ hơn là lại được tiểu phái như Hợp Hoang Môn tìm thấy được.

Hắn liếc ánh nhìn đầy hứng thú sang Lương Tiểu Xuân. Mĩ phụ này một đường đi tới nơi đây khẳng định là đã mưu tính điều này từ lâu.

- Chúng đệ tử nghe lệnh, nơi đây khí chất thần bí ắt hẳn là điều chẳng lành. Các ngươi lập trại cách đây trăm dặm không được lại gần.

Ngoài trừ mĩ phụ cùng Lương Hải các nàng cùng Trần Duyên đều lùi lại, nhìn thấy hắn thập phần hiểu lí lẽ cũng làm nàng yên tâm phần nào.

- Chu lão, Chu lão có nghe ta gọi không?

Trần Duyên thầm hét.

- Hừ tiểu tử ngươi đúng là tốt phước, đoạn đường đều là hương diễm. Giờ đây mới nhớ tới lão già ta sao?

Nghe giọng đều không được thân thiện của Chu lão Trần Duyên biết lão cố ý trách móc hắn phong bế não hải, biết sao được trên hành trình đầy “xôi thịt” này Trần Duyên không muốn kẻ khác nhìn lén hắn. Nhưng mĩ phụ mĩ miều kia là ngoại lệ.

- Lần này có vẻ như bảo vật đã xuất hiện trước mắt chúng ta rôì.

Trần Duyên gượng cười suy đoán.

- Tiểu tử ngươi nói không sai.

- Thật vậy sao, bên trong viên cự thạch kia thật sự có bảo vật?

Thấy Trần Duyên hưng phấn lão hừ nhẹ.

- Đương nhiên là có bảo vật, nhưng không nằm bên trong. Bảo vật lớn nhất là chính bản thân viên cự thạch kia.

Trần Duyên khó hiểu muốn đặt ra nghi vấn thì:

- Hừ tu vi tiểu tử ngươi còn quá nhỏ yếu, tốt nhất là không cần mơ tưởng tới thứ kia. Dù sao nếu không phải kẻ có pháp lực cao thâm thì rất khó nhận ra.

Hiểu rõ con người Chu lão hắn quyết định không nghĩ tới nữa, quay lại bên chúng mĩ phụ nói lời từ biệt.

- Chàng thật sự phải đi sao, chúng thiếp muốn được cùng chàng rời khỏi. Chúng nữ trăm lời như một, thời gian vừa qua tuy chỉ có tam nữ thật sự cùng hắn ân ái nhưng các nàng đều cùng hắn ướt át đồng hành chưa bao giờ nghỉ tới việc phải rời xa Trần Duyên.

Thấy chúng nữ cầu xin cũng khiến Trần Duyên không nở, nhưng hắn không thể nào mang các nàng cùng đi. Không giống như hai mẫu nữ Linh Diệu, Linh Diệp, nếu Trần Duyên làm như vậy hẵn không thể nào qua mắt được mấy lão bất tử kia. Dù cho có là đệ tử chân truyền Trần Duyên không tin tông môn sẽ vì hắn mà xuất quân tiêu diệt Hợp Hoang Môn.

- Các nàng đều không phải là đệ tử chân truyền đúng chứ.

Thập nữ gật đầu, các nàng tuy là đệ tử thiên tài của môn phái nhưng chưa hề được bái sư. Lần rèn luyện naỳ cũng chính là thử thách mà môn phái đề ra.

- Ở đây ai tu luyện “Giả Long Thực Phượng Quyết”?

Liền có năm nữ nhân bước ra đương nhiên là bao gồm hai tiểu la lị, bên kia đương nhiên là đã cùng nam nhân khác song tu. Các nàng như rơi vào hố băng, chúng nữ đều hiểu thời đại bây giờ nam nhân đòi hỏi cao nhất phải là trinh tiết, không tên nào lại chấp nhận nữ nhân đã qua tay nam nhân khác.

Trần Duyên đoán được suy nghĩ của các nàng kiền bước tới ôm năm mĩ phụ vào lòng. Cảm nhận hơi thở nam nhân mãnh liệt từ hắn chúng nữ liền òa khóc. Hành động của Trần Duyên như đã nói hắn không hề ghét bỏ các nàng.

- Ngoan nào nghe lời tướng công nói.

Nghe thấy Trần Duyên xưng tướng công khiến chúng nữ mỉm cười vui sướng, dùng ánh mắt ướt đẵm nhìn hắn.

- Vị tam sư thúc kia chủ tu công pháp gì?
- Tam sư thúc trước kia cũng cùng nam nhân khác song tu nhưng không biết lí do lại chuyển tu “Giả Long Thực Phượng Quyết”.

Kim Liên thân thể không xương dựa vào người hắn nũng nịu nói.

Trần Duyên cười ha hả vuốt ve đãng phụ vẻ mặt mừng thầm, hắn đã tìm được cách vẹn cả đôi đường.

- Các nàng có yêu ta không?

- Đương nhiên chúng thiếp đời này chỉ tương tư mỗi chàng.

Kim Liên nhẹ giọng thổi vào tai Trần Duyên, bên kia chúng nữ cũng gật đầu đồng tình.

- Nếu đã như vậy thì các nàng hãy bái kiến xin làm đệ tử của Tam Trưởng Lão đồng thời đều chuyển tu “Giả Long Thực Phượng Quyết” đi.

Chúng nữ hiểu ý hắn nhưng chuyển đổi pháp quyết tu luyện cũng chính là khiến tu vi suy giãm, đây là điều không ai muốn. Nhưng ngũ nữ lại không hề do dự, cắn răng gật đầu. Nhìn thấy vẻ quyết tuyệt của các nàng làm Trần Duyên rất hài lòng, lấy ra túi trữ vật đưa tới.

Chúng nữ khó hiểu nhưng vẫn tiếp nhận, bên trong đều là tài nguyên tu luyện sợ rằng dù có cả trăm năm với thực lực bây giờ cũng không thể nào gom góp được. Trước vẻ mặt khiếp sợ của các nàng Trần Duyên chỉ mỉm cười gật đầu.

Chúng mĩ phụ đã quyết tuyệt theo hắn thì không thể nào để nữ nhân của mình phải chịu thiệt thòi được, số tài nguyên tu luyện này tuy chỉ là chuyện nhỏ so với hắn nhưng lại giúp các nàng nhanh chóng lấy lại thực lực sau khi chuyển tu pháp quyết.

Cuối cùng Trần Duyên cũng thỏa mãn đứng lên, nhìn thập nữ ánh mắt không nỡ làm Trần Duyên cũng không muốn rời xa các nàng.

Như bóng đen lao vào rừng rậm, Trần Duyên biến mất hút trong sự mong chờ của chúng nữ. Hắn lao đi nhanh như tên bắn, trực chỉ viên cự thạch kia.

Nhìn thấy dâú vết do mĩ phụ cùng tên Lăng Hải kia để lại Trần Duyên càng khẳng định suy đoán của mình.

- Không sai, hai kẻ kia khẳng định là đã biết trước sự tồn tại của viên cự thạch kia từ trước, lần này nhằm sự hỗn loạn của thú triều muốn che mắt Ma Kiếm Tông ta.

Lần theo dấu vết để lại, Trần Duyên từ từ bám theo. Dù sao mĩ phụ kia cũng là tu sĩ Trúc Cơ kì đã sinh ra thần thức, hắn không muốn bản thân vì vội vàng mà để nàng phát hiện. Nữa canh giờ trôi qua, Trần Duyên phát hiện miệng hang trên cự thạch.

- Cây cỏ xung quanh đây đều nằm rạp xuống đất, khẳng định là nơi hai tu sĩ kia vừa đi vào.

Nhìn bên trong tối đen như mực, không khí ẩm thấp làm hắn cảm giác điều gì đó không lành, cắn chặt răng Trần Duyên quyết tâm tiến vào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau