KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: 17+

Bước tới một gian nhà rộng lớn, bên trong phòng ốc có thể lên đến cả trăm. Nơi đây vốn được xây lên cho các đệ tử tu luyện trong thời gian lưu lại. Không dừng lại lâu Trần Duyên đi tới phía sau vách núi, đó là nơi chư vị tiền bối tạo lập động phủ riêng của bản thân. Dù sao trận chiến này có thể lên tới cả trăm năm không thể đi đi về về được.

Bước tới động phủ đặt ở nơi hẻo lánh, Trần Duyên phóng ra truyền tin phù lập tức kết giới được mở ra. Bước vào thân ảnh quen thuộc vẫn bạch bào cùng với râu tóc bạc phơ khuôn mặt bất biến nhìn hắn.

- Đệ tử kính chào sư phụ.

Ánh mắt lão nhìn hắn trầm ngâm hồi lâu rốt cuộc cũng mở miệng:

- Nhiệm vụ lần này ngươi làm rất tốt, ngay cả Đại Trưởng Lão cũng rất hài lòng quyết định khen thưởng trọng hậu.

Nói rồi từ tay lão một túi trữ vật lơ lững bay về phía hắn.

Trần Duyên đưa tay tiếp nhận, hắn biết chuyện này không thể nào giấu kín được nữa.

Thấy hắn tiếp nhận lão cũng thầm gật đầu lên tiếng.

- Dù sao ngươi cũng là đệ tử chân truyền ta cũng không áp đặt ngươi, muốn trở về tông môn hay ở lại tùy ở ngươi.

Biết lão nhân gia trước tới giờ vẫn không hề giới hạn hoạt động của hắn, lời nãy giờ cũng chỉ là cho tông môn một câu trả lời thích đáng, Trần Duyên ngầm hiểu liền cáo lui.

Hơn ba tháng lang bạt trong Ma Kiếm Lâm thực lực của hắn đã có buớc tiến dài, ngoài trừ thu phục được Tiểu Kim thì đàn Thực Huyết Trùng đã lớn rất nhanh chúng gần như muốn tạo kén trở thành linh trùng Đinh đẵng. Trần Duyên lúc này đã có thể xưng là vô địch cùng cấp nhưng điều đó lại không thể thỏa mãn hắn. Điều hắn muốn nhất là nâng cao tu vi nhưng với “Hóa Mộc Quyết” đó là điều không thể, hơn ba tháng nay là thời gian tu vi đình trệ không hề tiến thêm bước nào.

Nếu không trở về bế quan tu luyện thì không lâu sau Trần Duyên sẽ bị chúng đệ tử vượt mặt, cái danh vô địch cùng cấp cũng trở thành trò cười.

- Lần này đành phải quay về động phủ khổ tu, dù sao thú triều diễn ra mấy chục năm là ít. Lúc đó ta đã là tu sĩ Trúc Cơ kì mọi việc không cần phải quá chú ý như bây giờ.

Ba ngày sau Trần Duyên đã trở về động phủ, gặp lại ba nữ nhân xinh đẹp như hoa làm hắn cảm thấy nhẹ nhõm. Như thường lệ, hắn ôm Hạ Thảo trước ánh mắt ghen tị của nhị nữ, để tiểu mĩ phụ ngồi trong lòng cùng tam nữ hàn huyên.

- Thời gian gần đây hai vị tỉ tỉ tu vi kẻ vẻ khởi sắc rất nhiều khiến cho nhan sắc càng trở nên lộng lẫy.

Hắn vừa nói ánh mắt xâm lược như muốn xuyên qua y phục thẩm thấu vào từng lớp da thịt khiến mẹ con nàng vừa thẹn thùng vừa mừng rỡ.

Trần Duyên nói không sai, thời gian vừa qua nhờ có hắn cung cấp tài nguyên giúp cho hai nàng yên tâm tu luyện không cần phải suốt ngày âu lo đặc biệt là Linh Diệu gần đây cũng bắt đầu chăm sóc thân thể nhiều hơn, mỗi lần như vậy trong ánh mắt nàng hiện lên vẻ mong chờ điều gì đó.

Trong lúc đó bàn tay cũng không hề che giấu du tẩu trên người Hạ Thảo khiến y phục vốn hở hang trể nãi kia lại càng trượt xuống trên da thịt mịn màn.

Chính Hạ Thảo cũng không ngờ rằng trước mặt nhị nữ mà hắn lại dám làm như vậy khiến nàng cảm thấy ngượng ngùng. - Ah... chủ nhân đợi... đợi đã, còn hai vị tỉ tỉ ở đây chút nữa chàng ưm... chàng muốn làm gì thiếp cũng sẽ chiều ý...

Những tiếng nói thổn thển kèm tiếng rên theo từng cơn của Hạ Thảo làm nhị nữ bên kia cũng ngứa ngáy khó chịu.

Vẻ mặt hồng hào của nhị nữ làm sao qua khỏi mắt Trần Duyên, hắn đưa tay vuốt ve eo thon như xà nữ của Linh Diệp làm nàng run rẫy cả người. Vòng eo phẳng lì không một chút mỡ thừa cùng làm da mịn màng trắng trẻo khiến hắn yêu thích mãi không thôi. Nàng ngồi đó mắt nhắm chặt tùy ý cho hắn xâm lược.

Bên kia Linh Diệu cũng trông thấy nhưng không nói gì ánh mắt lộ ra vẻ thất vọng, có vẻ như nàng trách hắn tại sao đó không phải là nàng. Trần Duyên không làm mĩ phụ thất vọng, tay heo còn lại bất ngờ xông tới chộp lấy tòa núi đôi mà hắn thèm khát bấy lâu nay. Bộ phận nhạy cảm nhất trên người bị tập kích làm nàng giật nảy mình nhưng nhìn thấy Trần Duyên nàng liền ởm ờ cho qua.

Ôm mĩ nhân trong lòng hai tay lại chu du trên mĩ thể của hai nữ nhân khác làm hắn xuất hiện cảm giác bá đạo không thể tả. Thấy hai nàng không hề chống cự khiến hắn mừng rỡ, tay heo càng lộng hành. Bên Linh Diệp bây giờ bàn tay kia sau khi vuốt ve eo thon của nàng giờ đây đã trượt xuống hạ thể chăm sóc vỗ về tiểu cô nương. Nàng chỉ là nữ nhi chưa biết mùi đời lần đầu được nam nhân làm như vậy khiến nàng ngượng ngùng.

Bàn tay còn lại đã trượt thẳng vào trong y phục của Linh Diệu, nhưng đúng là làm Trần Duyên thật sự bất ngờ:

- Không ngờ nữ nhân này bên trong lại không hề mặc thiếp thân áo yếm chẵng lẻ...

Như muốn kiểm chứng suy đoán của mình hắn liền dò xét xuống hạ thể của nàng quả nhiên...

- Quả đúng như ta dự đoán, dưới đây nàng cũng không hề mặt tiết khố trong người.

Giọng nói của hắn chứa đầy ý dâm làm Linh Diệu ngượng chín mặt nhưng cũng lấy hết dũng khí nói:

- Tại... tại vì Hạ Thảo muội muội cũng không hề mặt chúng trên người cho... cho nên tỉ tỉ nghĩ cũng không cần phải mặt. Lời giải thích khó hiểu của nàng lại khiến Trần Duyên cười lớn hài lòng.

- Hahaha đúng, đúng là không mặt nội y là rất tốt.

Nói rồi hắn dùng sức bá đạo kéo hai nàng vào lòng, Hạ Thảo thì ngồi ở giữa còn mẫu nữ Linh Diệu, Linh Diệp thì ngồi hai bên đùi, ôm cả ba nàng vào lòng.

Nhìn thấy chủ nhân đắc ý như vậy làm Hạ Thảo cũng mừng lây, dù sao tam nữ cũng đã ở đây một thời gian, trong lúc hắn không có ở đây cũng thường xuyên hàn huyên tâm sự khiến tình cảm thân thiết như tỉ muội. Giờ đây hai tỉ muội tốt của nàng cùng chung phân hưởng chủ nhân làm nàng vui mừng khôn xiết.

Thấy Hạ Thảo vẫn ngoan ngoãn ngồi khép nép trong lòng mà không hề tranh giành làm Trần Duyên rất hài lòng, hắn thủ thỉ vào tai khiến nàng đỏ mặt nhưng vẫn cắn rằng gật đầu.

Nàng đứng lên lôi kéo Linh Diệp ra một góc, Trần Duyên đã từng nghỉ tới điều này rất nhiều lần nên chiếc giường này được hắn cố ý làm ra cho cả mười người nằm cũng không hết được.

Thấy ở đây chỉ có mình nàng cùng hắn Linh Diệu cũng đoán được chuyện tiếp theo là gì, mặc dù nàng từng có trượng phu nhưng đó là chuyện của ba năm trước. Gần đây không hề gần gũi nam nhân giờ đây trước mắt lại là kẻ khiến nàng từng đêm nhớ mong không dứt làm Linh Diệu ngượng ngùng tâm trí hỗn loạn.

Trần Duyên bá đạo ôm chặt lấy nàng, đôi môi dán chặt làm nữ nhân không thể nào thoát ra được. Cứ như vậy Linh Diệu buông thả tùy ý Trần Duyên, đôi tay nàng xiết chặt lấy hắn. Nàng cũng chỉ là một nữ nhân, thời gian qua gồng gánh bản thân đồng thời còn chăm lo cho nữ nhi làm nàng thật sự mệt mỏi. Giờ đây có nam nhân sẵn sàng chống đỡ những áp lực đó cho tâm hồn mẹ con nàng rung động.

- Từ bây giờ nàng cùng nữ nhi của nàng sẽ là nữ nhân của ta, chỉ cần ta còn sống sẽ nhất quyết không để nữ nhân của mình chịu thiệt thòi.

Câu nói của hắn làm dấy lên trong tim của Linh Diệu một niềm tin mãnh liệt rằng nam nhân này xứng đáng để trao thân cả đời. Nàng sung sướng gật đầu cùng hai hàng lệ long lanh chảy xuống.

Thấy nàng không phản đối Trần Duyên liền giúp nàng cởi y phục, thân thể đẹp như tạc của Linh Diệu hiện ra. Mặc dù nàng đã ba mươi lăm tuổi nhưng đúng thật là nữ nhân ba mươi như lang, cơ thể phong mãn đẫy đà, đôi gò bồng đảo sâu hoắm, cặp ngực căng tròn không hề chảy xệ khiến hắn say mê ngắm nhìn.

Nhìn thấy Trần Duyên hân hưởng cơ thể của mình làm Linh Diệu rất đỗi vui mừng, nàng chủ động cầm lấy tay hắn dán chặt vào tiền vốn ngạo nhân của mình, đôi mắt thèm khát ngước nhìn miệng thỏ thẻ:

- Không phải chàng thích nữ nhân dâm đãng sao, để tỉ tỉ trở thành đãng phụ chỉ biết ngày đêm được trên giường phục vụ chàng.

Thấy vẻ mĩ diễm của nàng Trần Duyên cũng không cần thương hoa tiếc ngọc, y phục được thoát ra trong nháy mắt. Cự long to lớn sừng sững xuất hiện khiến nàng nhìn chằm chằm không rời mắt. Đôi bàn tay trắng nõn run run sờ lấy dương v*t kia cứ vuốt ve không rời.

- Không ngờ thứ này lại lớn đến vậy, ít nhất cũng lớn gấp đôi của trượng phu. Càng nhìn gần càng thấy thật đáng sợ.

Chứng kiến hai tay nàng di chuyển lên xuống ánh mắt lộ vẻ mong ước hắn làm sao có thể chờ đợi, cự long tìm đường tới đôi môi chín mọng, đã nhiều lần chứng kiến hắn và Hạ Thảo mây mưa làm sao nàng không biết ý hắn. Đôi mắt vờ lộ vẻ giận dỗi đưa thanh sắt nguội kia vào miệng nhắm nuốt. Điều hắn không ngờ là nữ nhân này lại thành thục tới vậy, cự long được nàng đưa xuống tận cổ họng nuốt tới tận gốc.

Trần Duyên vui xuống đẩy hông càng mạnh, hắn thích nhất là nữ nhân dâm đãng thành thục như vậy, việc tiếp theo cần làm là biến nàng thành đãng phụ chỉ biết tới mỗi mình hắn. Nhưng làm được điều này đương nhiên là phải chịu bỏ công trong thời gian dài chỉ có điều đó là thứ hắn luôn dư dã.

Chương 52: Tam nữ đồng sàng, 18+ (khuyến nghị không cho phụ nữ có thai cùng đàn ông đàn cho con bú)

Bên kia góc giường cũng có tình cảnh ướt át không kém, Hạ Thảo cùng Linh Diệp giờ đây đã không còn mảnh vải che thân nhìn Trần Duyên hành sự đồng thời thỏa mãn cho nhau.

Nghe lời Trần Duyên, khi Linh Diệp đang chăm chú nhìn hắn cùng mẫu thân của mình mây mưa, cơ thể rạo rựt bàn tay đã không kiềm được mà đã chà xát hạ thể. Từ đằng sau Hạ Thảo ôm chầm lấy xoa nắn bộ ngực vẫn còn đang lớn kia nói nhỏ:

- Muội cũng không chịu được đúng không? Tỉ tỉ cũng vậy, hay là hai ta cùng nhau an ủi cho chủ nhân mở rộng tầm mắt.

Nhưng khiến nàng không ngờ là Linh Diệp không hề chóng cự, còn chủ động cởi hết y phục của mình ôm chằm lấy nàng. Hai cơ thể nữ nhân trần chuồng da thịt tươi mát mềm mại cọ sát với nhau làm Hạ Thảo cảm thấy hoàn toàn khác khi làm cùng chủ nhân. Nếu Trần Duyên mang lại cho nàng sự ấm áp bá đạo, chở che thì lần này lại là diệu dàng mềm mại.

Hai nữ nhân vừa trao cho nhau nụ hôn nồng cháy vừa đùa nghịch hạ thể đối phương làm cho không khí cũng trở nên nóng rực. Trần Duyên nhìn thấy nữ nô đã hoàn thành nhiệm vụ liền cao hứng ra lệnh cho Linh Diệu quỳ xuống đưa kiều đồn về phía hắn. Mĩ phụ nhất quyết làm theo, kiều đồn căng tròn được hắn xoa nắn làm nàng sung sướng ngẫn mặt lên. Trước mắt lúc này là cảnh nữ nhi được hảo tỉ muội của mình hết lòng chăm sóc làm cho hạ thể của nàng càng trở nên ẩm ướt.

Thấy thời cơ đã tới cự long liền một lần xông thẳng vào tiểu điền loa của nàng. Như là hỏa côn rắn chắt đâm mạnh chạm tới điểm sâu nhất khiến Linh Diệu không còn giữ được tĩnh táo dâm đãng rên rĩ:

- Ah...ah sâu... sâu quá chàng nhẹ thôi nếu không tỉ tỉ bị chàng chơi đã chết... ah nữa đâm nữa đi đừng dừng lại...

Trần Duyên thấy nàng dâm đãng kêu là khiến hắn càng muốn hành hạ nàng.

- Nàng thấy bảo bối của ta thế nào?

- Sướng lắm, thiếp bị chàng chơi thật sướng.

Tâm trí Linh Diệu mê muội chỉ còn biết hét lớn.

- Cự long của ta làm nàng có sướng hơn của trượng phu nàng không?

- Đừng mà xin chàng đừng nhắc tới... ah..ah trượng phu của thiếp.

Trần Duyên hừ lạnh liền dừng lại bàn tay đánh mạnh vào kiều đồn của nàng.

- Không... không mau đưa cự long vào trong dâm nữ của chàng, thiếp thật sự không chịu nổi...

- Hừ ta không cần nữ nhân vẫn còn tâm trí nghĩ tới nam nhân khác.

Lời nói của hắn như mũi dao cắm vào tim nàng, mĩ phụ bật khóc quay lại cầu xin hắn.

- Đừng mà Trần Duyên thiếp... thiếp thật sự không thể sống thiếu chàng, chỉ có chàng mới tiếp nhận thiếp cùng nữ nhi. Từ khi có chàng chúng ta mới thoát khỏi tình cảnh sợ hãi, suốt ngày không còn phải trốn tránh mà còn có thể tu luyện. Giờ đây nếu như cả chàng cũng không ngó ngàng tới thì thiếp cùng nữ nhi biết phải đi đâu.

Nàng vừa khóc rần vừa cố gắng chộp lấy cự long còn cứng rắn kia, nàng biết chỉ khi giúp Trần Duyên thỏa mãn thì mẫu nữ nàng mới có cơ hội làm nữ nhân của hắn.

Thấy mĩ phụ nước mắt đầm đìa còn cố gắng nhún nhẩy cơ thể cho tiểu điền loa của nàng thôn phệ cự long khiến Trần Duyên mũi lòng.
- Nàng thấy cự long của ta và trượng phu ai khiến nàng sướng hơn.

- Của chàng sướng hơn gấp trăm lần, giờ đây chỉ có chàng mới là trượng phu của ta, còn hắn chỉ là kẻ đã chết, chỉ có chàng mới cho ta được thỏa mãn.

Nàng vừa khóc vừa khản cổ kêu lớn khiến Trần Duyên rất hài lòng. Hắn ngồi dậy ồm chầm lấy Linh Diệu liếm từng giọt nước mắt của nàng cự long không hề tách rời mà vẫn cắm vào nơi sâu nhất.

- Nàng ngoan lắm, từ đây trở đi nàng chính là thê tử của Trần Duyên ta, mỗi ngày nàng sẽ được hạnh phúc. Nhớ rằng ta muốn nữ nhân của mình không chỉ dâm đãng mà phải còn tu vi cao cường cùng ta chu du thiên hạ.

Linh Diệu òa khóc ôm lấy hắn hứng chịu từng tia khoái cảm do từng cú nhấp của hắn mang lại vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc. Đây là lần đầu tiên trong đời nàng cảm thấy thỏa mãn, cảm nhận được tình yêu thương mãnh liệt từ nam nhân.

- Ah ah thiếp không chịu được nữa, muốn... muốn phóng xuất...

Mĩ phụ đã đạt tới cao trào, lần đầu nàng đạt cao trào sau nhiều năm điều mà gã trượng phu yếu nhớt kia không thể mang lại cho nàng.

Mặc dù chưa lên đỉnh nhưng Trần Duyên vẫn thầm kinh ngạc, không ngờ Linh Diệu lại là nữ nhân nhu cầu cao tới vậy, nếu hắn không luyện thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô” thì không chừng đã bị nữ nhân này ép khô.

Nhìn thấy Linh Diệu đã kiệt sức nhưng Trần Duyên vẫn còn sừng sững như kim thương bất bại Hạ Thảo liền hôn nhẹ Linh Diệp.

- Mẫu thân của muội đã không thể nào tái chiến được nữa, tới lúc tỉ muội ta hợp lực phục vụ chủ nhân.

Nhị nữ kéo lê thân thể mềm mại không xương tới chổ hắn đứng, cầm lấy dương v*t cứng ngắc kia Hạ Thảo như lão sư tận tụy chỉ dạy tiểu đồ. Chỉ một lúc sau, hai nàng đã cùng nhau chăm sóc hắn. Không chỉ là dương v*t cả người Trần Duyên đều được hai chiếc lưỡi mềm mại kia không chỗ nào bỏ sót.

Quá phấn khích hắn ôm lấy Linh Diệp muốn thao nàng thì được Hạ Thảo cảnh báo. - Chủ nhân, Linh Diệp muội vẫn còn là trinh nữ khuê các xin chàng hãy nhẹ nhàng với tiểu muội của thiếp.

Trần Duyên ngỡ ngàng, không ngờ Linh Diệp đã tu luyện tới Luyện Khí kì tầng năm trong Hợp Hoang Môn mà vẫn còn trinh tiết.

Biết nghi vấn của Trần Duyên nàng cũng tự giải khai.

- Trong Hợp Hoang Môn không chỉ có nam nữ giao hợp mới có thể tu luyện, pháp quyết của thiếp là “Giả Long Thực Phượng Quyết” chỉ cần song tu với nữ...nữ nhân liền có thể tu luyện.

Đây cũng là lần đầu hắn được nghe tới pháp quyết kì lạ như vậy.

- Vậy trước đây là nữ nhân nào cùng muội tu luyện?

Nàng ngượng ngùng nhìn tới mẫu thân nằm gần đó rồi nhìn sang Hạ Thảo.

- Ah thì ra lúc ta không có ở đây tiểu nô nàng dám cho ta đội mũ xanh sao?

Trần Duyên vẻ mặt tức giận ngón tay liền ra vào hạ thể của Hạ Thảo khiến nàng không thể nào đứng vững liền ngã vào trong lòng hắn.

- Đừng đừng mà chàng đừng tức giận, chỉ do thiếp và mẫu thân dụ dỗ tỉ ấy.

Linh Diệu nghĩ rằng Trần Duyên thật sự tức giận liền quỳ xuống cầu xin. Nàng cũng như mẫu thân, muốn tìm kiếm nam nhân có thể nương tựa, giờ đây nàng thật sự hối hận, sợ rằng hắn sẽ khinh bĩ nàng.

Thấy Linh Diệu vẻ mặt sợ hải Trần Duyên phì cười ôm lấy nàng.

- Làm sao ta có thấy giận dữ, các nàng đều là tâm can bảo bối của ta. Ngoan ngoan nào nếu nàng khóc như vậy thì làm sao chăm sóc cho trượng phu của nàng.

Trần Duyên vừa an ủi vừa đưa bàn tay đính đầy mật dịch từ hạ thể của Hạ Thảo lên miệng nàng. Linh Diệp không hề lạ lẫm liền chộp tới liếm mút sạch sẽ bàn tay của hắn.

Nở nụ cười dâm đãng, hai nữ nhân da thịt đẹp tựa bạch ngọc nằm xuống trước mặt hắn. Hai tay ôm lấy đôi eo mềm mại của Linh Diệp cự long từ từ tiến vào. Xoẹt... từng tia máu chảy ra, cơn đau làm nàng hiểu rằng từ đây nàng đã thuộc về Trần Duyên. Từng hàng nước mắt hòa cùng nụ cười hạnh phúc, nhưng vừa bị phá trinh khiến nàng cảm thấy đau đớn. Nằm bên cạnh Hạ Thảo không nở lòng nhìn hảo tỉ muội đau khổ liền chồm qua hôn nàng.

Bị tập kích ở hạ thân giờ đây đôi môi cũng bị chiếm trọn khiến Linh Diệp như mê say, bên dưới đã không còn đau đớn mà chỉ có khoái cảm. Chắc có lẽ hôn Linh Diệp cũng khiến Hạ Thảo phấn khích, trông thấy hạ thể của nàng đã bắt đầu rĩ nước Trần Duyên liền đưa lưỡi tới liếp mút.

Hạ Thảo sung sướng rên rĩ tay chân đã không còn sức lực đè lên Linh Diệu bên dưới. Nữa ngày trôi qua sau nhiều lần thay nhau tác chiến cùng tam nữ Trần Duyên mới thật sự phóng xuất. Đây là lần đâu tiên hạ thể của Hạ Thảo tiếp nhận tinh hoa của hắn, cảm giác ấm áp trong bụng làm nàng thật hạnh phúc.

Nhân khi vừa thỏa mãn, Trần Duyên cùng các nàng bên nhau tu luyện, như đã hẹn sẵn từ trước vị trí trong lòng hắn luôn là Hạ Thảo, còn nhị nữ thì chia nhau dựa thân thể mê người của mình tựa vào hắn. Cả bốn người không mảnh vải che thân quấn quýt bên nhau khiến Trần Duyên cao hứng, đây là điều hắn mong chờ bấy lâu nay.

Chương 53: Kiểm kê thu hoạch, Cung tiễn che mắt

Sau ba ngày tinh thần sung mãn trở lại Trần Duyên háo hức kiểm kê thu hoạch hơn nữa năm qua.

Ngoài trừ nguyên liệu lấy từ yêu thú không thể đếm xiết vứt đầy ba túi trữ vật thì có gần trăm cây linh thảo. Trong đó có một cây cấp hai Bính đẵng linh mộc Hắc Thiết Mộc tìm thấy trong hang động Hắc Thiết Nghĩ, thân cây rắn chắc kim thiết, màu đen tuyền, lá cây tiết ra dịch thơm ngay cả Tiểu Kim cũng mê mệt. Từ khi hắn trồng Hắc Thiết Mộc trong mật thất thì Tiểu Kim như hòn đá cứng rắn dù thế nào cũng quyết không đứng dậy cứ nằm dưới gốc cây.

Trần Duyên cũng không quan tâm, mật thất này được đào rất rộng lớn ngoài trừ đàn Thực Huyết Trùng khát máu ra thì Tiểu Mập Mạp, Tiểu Huyết, Tiểu Kim và cặp Lục Đường Lang đều rất hưởng thụ đắm mình trong mộc linh khí tràn ngập.

Trần Duyên vẻ mặt mong chờ nhìn lấy ra nhẫn trữ vật cầm trên tay. Đây là vật do Vũ Thành đệ tử của của Đại Trưởng Lão để lại.

Trần Duyên chưa thể cho hắn nhập thổ vi an, tông môn hiện nay được phòng vệ rất nghiêm ngặt. Ngay cả đệ tử chân truyền như hắn cũng bị giữ lại tra hỏi nhằm phát hiện ra những yêu thú có thể hóa thân chà trộm vào tông môn. Trên không trung dễ dàng thấy được những sư thúc Trúc Cơ kì thường ngày bế quan tu luyện ít hỏi tới chính sự giờ đây lại rất dễ dàng bắt gặp. Nếu như sự việc hắn đem trôn hài cốt của Vũ Thành bị phát hiện thì bí mật kia rất khó để che dấu.

Tiểu Mập Mạp đang nằm ngữa trên Bạch Diệp Thụ vẻ mặt như rất hưởng thụ, Trần Duyên đánh vào thân cây rung chuyển làm cho con sâu mập mê ngủ kia lăn xuống đất. Đang trong giấc say nồng thì bị đánh thức bằng phương pháp bạo lực như vậy làm Tiểu Mập Mạp thật sự giận dữ. Thân thể béo tròn cố gắng xoay lại muốn cho tên hỗn đãn kia một trận thì hình ảnh Trần Duyên hiện ra. Tưởng rằng Trần Duyên lại nhắc nhở món nợ lần trước Tiểu Mập Mạp hoảng hốt quay lưng chạy hổn hển như thể bây giờ mới thực hiện bài tập hằng ngày thì bị hắn tóm lấy.

- Tiểu Mập Mạp ngươi nghỉ rằng qua mặt được bổn đại gia ta sao? Việc ngươi mỗi ngày đều hết ăn lại ngủ làm sao thoát khỏi mắt ta chứ.

Thấy bản thân đã bị Trần Duyên nhận ra Tinh Thần Trùng cố gắng uốn éo cuộn lấy ngón tay hắn lộ vẻ lấy lòng. Thấy thân thể chuyển động khó khăn kia làm Trần Duyên phì cười đặt Tiểu Mập Mạp trên vai quay về tọa thiền.

Trần Duyên có vẻ buông tha làm Tiểu Mập Mạp thở phào nhẹ nhõm, nhưng hắn làm sao dễ dàng bỏ qua, vận thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” bắt Tiểu Mập Mạp phải làm chút gì đó nếu không thật là phí phạm chân khí nuôi dưỡng tiểu trư này.

Ngay khi tinh thần hắn và Tiểu Mập Mạp kết hợp thì một tia thần thức xuất hiện len lõi vào trong nhẫn trữ vật. Do Vũ Thành đã tạ thế nhẫn trữ vật này trở thành vật vô chủ nên Trần Duyên dễ dàng trích huyết nhận chủ khống chế kiểm kê những thứ bên trong.

Điều làm hắn hưng phấn nhất là đúng như lời đồn đại, nhẫn trữ vật không hổ danh là vật phẩm dành cho tu sĩ Kim Đan kì. Không gian bên trong đã lớn gấp mười lần túi trữ vật mà hắn đang giữ, theo lời Chu lão nhẫn trữ vật này chỉ là hàng phế phẩm trong phế phẩm nhưng chỉ như vậy đã khiến hắn thật sự thỏa mãn. Kiềm nén nỗi hân hoang trong lòng Trần Duyên tìm tòi những thứ bên trong, đồ vật do thiên tài tông môn để lại ắt hẳn cũng không tệ.

Bên trong không gian to lớn chỉ đặt vỏn vẹn năm gương lớn cùng một giá sách. Chiếc gương đầu tiên cũng chỉ làm Trần Duyên hơi chút vui mừng.

- Là linh thạch hạ phẩm, trong này có ít nhất cũng phải hơn trăm vạn.

Tuy nhiều nhưng đối với kẻ kiếm linh thạch không khác gì ăn cơm uống nước như hắn thì giá trị cũng bị giảm đi rất nhiều.

- Đây là linh thạch? Không, không chỉ là linh thạch bình thường, đây là linh thạch trung phẩm.

Điều này khiến Trần Duyên thật sự mừng rỡ, linh thạch trung phẩm không chỉ hiếm có mà có thể mua được rất nhiều thiên tài địa bảo mà linh thạch hạ phẩm không làm được. - Trong đây hẵn là hơn một ngàn linh thạch trung phẩm, đủ cho ta đổi một vài cây linh dược cấp hai.

Niềm vui sướng làm hắn càng lúc càng trông đợi, mở ra chiếc gương tiếp theo bên trong toàn là khoáng thạch kì lạ. Không phải là luyện khí sư nhưng hắn cũng thấy được những khoáng thạch này không tầm thường.

Chiếc gương kế tiếp càng làm hắn kinh hỉ, bên trong toàn là những bình đan dược và linh dược. Thậm chí còn có ba cây linh dược cấp hai Bính đẵng được bảo toàn nguyên vẹn khiến Trần Duyên mừng rỡ không thôi. Còn đan dược thì đã không còn, có lẽ muốn duy trì tính mạng cho nên Vũ Thành đã phục dụng chúng.

Cuối cùng tuy nói là gương nhưng nhìn thấy giống một chiếc hộp dài hơn, mở ra bên trong là mộc linh khí nồng đậm thoát ra khiến ngay cả Chu lão cũng tấm tắc không thôi.

- Hahaha tiểu tử ngươi đúng là tốt số, không ngờ ngay cả bảo vật này cũng tới tay.

- Chu lão biết vật này?

Lão nhìn hắn khịt mũi xem thường.

- Thử hỏi trên thế gian này có bao nhiêu thứ ta chưa biết. Thứ ngươi cầm trên tay là Mộc Tâm, dù là tu sĩ Kim Đan kì cũng muốn có nó.

- Mộc Tâm? Lão kiên nhẫn giải thích.

- Trong trời đất, tại những địa điểm đặc thù sẽ sinh ra những sinh vật đặc biệt. Chúng không phải nhân loại hay yêu thú mà hình thành từ những nơi nguyên tố nồng đậm.

- Nơi trung tâm của nguyên tố đó sau hàng ngàn hàng vạn năm sẽ hình thành tâm nguyên tố. Thứ ngươi cầm trên tay khẳng định là Mộc Tâm nguyên tố.

Mặc dù vẫn chưa rõ lời của Chu lão nhưng thời gian để hình thành dài như vậy thì thứ này khẳng định không tầm thường.

- Mộc Tâm là thứ tốt nhất đề rèn luyện pháp bảo.

Câu nói này đã làm Trần Duyên sững sốt, pháp bảo cũng gần giống như pháp khí nhưng khác ở chổ là pháp bảo có khả năng đặc biệt của riêng chúng đồng thời một thứ không thể thay thế là pháp bảo có khả năng trưởng thành theo chủ nhân của chúng. Hầu như rất ít tu sĩ thực lực thấp hoặc không có bối cảnh cầm tới pháp bảo trong tay.

Càng sớm có pháp bảo thì độ hòa hợp giữa chúng và tu sĩ càng lớn, đó là điều mà ai cũng biết. Nhưng để làm được điều đó thật sự không dễ dàng, không phải làm ra chúng khó khăn nhưng vật liệu thì không phải dễ, phải là thứ có nguyên tố nồng đậm.

- Có lẽ Vũ Thành tình cờ lấy được Mộc Tâm nhưng nguyên tố cơ thể lại không phải mộc hệ nên mới tiếc nuối cất giữ hòng đem ra trao đổi. không ngờ lại làm lợi cho ta.

Không cần chờ đợi lâu, Trần Duyên lập tức đem Mộc Tâm cho vào thể nội. Đưa thiên tài địa bảo vào trong thể nội dùng chân khí lien tục chui rèn tới khi pháp bảo hình thành rồi sử dụng tâm trí câu thông đợi chờ pháp bảo sớm ngày thành thục. Thời gian lâu dài cũng là lí do khiến cho pháp bảo trở nên chân quý, bình thường tu sĩ cả đời chỉ có thể rèn luyện một pháp bảo bản mệnh riêng cho mình. Những tên tâm trí không vững chắc luôn thay đổi pháp bảo khiến cho chân khí tiêu hao không thể đột phá ngay cả pháp bảo cũng không thể tùy tâm khống chế.

Trần Duyên vui sướng không ngờ cơ duyên lại dồn dập tiến tới, mặc dù vẫn chưa nghĩ ra hình dạng pháp bảo của bản thân nhưng việc dùng chân khí trui rèn sẽ khiến hắn khống chế pháp bảo dễ dàng.

Bước tới giá sách, bên trên chỉ có hơn mười quyển phần lớn đều là hỏa hệ làm hắn ngầm hiểu ra Vũ Thành là tu sĩ hệ hỏa. Ngoài trừ một quyển tiễn pháp ra những thứ còn lại hắn không thể nào tu luyện.

Nhìn thấy môn tiễn pháp này làm Trần Duyên nãy ra ý định.

- Hiện nay trong tông môn không nhiều kẻ biết ta là khiển trùng tu sĩ, nếu như rèn luyện tiễn pháp này tới khi gặp đối thủ nguy hiểm mới triệu hồi linh trùng. Không những thuận tiện khi săn bắt mà còn giúp ta ẩn dấu thực lực.

Nghĩ tới ý định xấu xa trong đầu khiến hắn đắc ý không thôi. Sau khi thu thập tàn cuộc, Trần Duyên liền bước tới Đổi Bảo Điện dùng hơn ngàn viên linh thạch đổi lấy Thanh Nguyệt Cung pháp khí cấp một Giáp đẵng cùng hơn trăm mũi Tinh Thiết Tên thượng hạng khiến những kẻ ở đó cảm thấy kì lạ. Ma Kiếm Tông không cần nói ai ai cũng biết, hết chín thành chín đệ tử sử dụng kiếm giờ đây có một tên đệ tử chân truyền lại chọn cung không khỏi làm cho bọn chúng nghi vấn.

Chương 54: Hóa Mộc Quyết viên mãn, 17+

Kể từ đó ban ngày hắn luyện tiễn pháp còn đêm tới thì lại cùng tam nữ song tu. Nữa năm trôi qua, cuối cùng “Hóa Mộc Quyết” cũng đã viên mãn, chân khí trong người hắn đã tinh thuần và cô đặc lại năm thành làm cho thực lực gia tăng đáng kể.

Hồi hộp mở ra “Hóa Mộc Quyết” tầng hai, đúng như ghi chép sau khi truyền chân khí thì pháp quyết tầng hai hiện lên.

“Tu luyện viên mãn chân khí hùng hậu” là câu nói ngắn gọn nhất Trần Duyên có thể nói ra. Không những giúp chân khí hùng hậu mười thành khi tu luyện sẽ đạt được khả năng có thể chủ động giao tiếp với các loại linh dược.

- Đúng là bất khả tư nghị mà, nếu như có thể trao đổi với chúng thì ta sẽ có khả năng thu thập tin tức khủng bố.

Lời Trần Duyên nói không sai, trên thế giới này thứ gì chiếm đa số thì không cần phải nói đương nhiên là thực vật. chỉ cần hắn có thể câu thông được với chúng thì có thể nói là không gì không thông, không gì không biết.

Nhưng khi nhìn tới điều kiện tu luyện bên dưới thì thêm một lần nữa hắn lại sầu khổ vì bản thân quá nghèo. Cần mười cây linh dược cấp hai Giáp đẵng, gấp mười lần điều kiện cùng cấp lúc ban đầu.

Trần Duyên thở dài, nhưng đây không phải lúc để hắn suy nghỉ tới chuyện đó. Quan trọng lúc này là bản thân là người duy nhất chưa bị mộc hóa, hơn mười tên tu sĩ trước đây không kẻ nào còn sống nhìn thấy tầng hai của pháp quyết nhưng giờ đây hắn đã tu luyện thành công nhưng ngoài đau đớn do đan điền gây ra thì không hề có hiện tượng kì lạ trên.

Không nghĩ ra Trần Duyên đành lãnh giáo Chu lão, dù sao tu sĩ Nguyên Anh kì có thể nhìn ra chút gì đó. Không phụ lòng Trần Duyên, sau khi xem qua ghi chép từ những tên trước đó thì Chu lão liền suy đoán.

- Có khả năng rất lớn là chân khí của bọn chúng không đủ tinh thuần để chống chịu tu vi. Kẻ sử dụng pháp quyết này để thi triễn công pháp hẵn là sẽ chịu mạo hiểm nhất định, điều này ta cũng không rõ nhưng việc ngươi ưu tiên tu luyện công pháp tới viên mãn hẵn là điều đúng đắn. Bằng chứng là giờ đây ngươi vẫn còn sống nhưng bọn chúng thì không.

Nghe Chu lão giảng giải làm Trần Duyên thở dài ngao ngán, tu luyện đúng là không chỉ cần thực lực và trí tuệ, vận khí chính là thứ lớn nhất. Lấy chính bản thân hắn để xem xét, nếu như không phải tu luyện thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” cần nhiều chân khí thì ắt hẳn hắn sẽ giống như mười tên kia chú trọng gia tăng tu vi nâng cao thực lực.

- Ắt hẳn tên thần trí không bình thường kia khi sáng tạo ra pháp quyết này muốn những kẻ tu luyện phải đánh vững căn cơ không để chân khí phù phiếm. Còn những kẻ chỉ biết chạy theo cảnh giới tu luyện đều bị hắn gạt bỏ.

Suy đoán của Chu lão cũng rất đúng, không thể tìm ra lời giải thích nào thích hợp hơn Trần Duyên đành để đó cứ vững bước mà tiến tới, thành hay bại còn phải trông chờ vào cơ duyên của hắn.

Pháp quyết đã viên mãn, giờ đây Trần Duyên đã có thể tập trung vào nâng cao tu vi. Tam nữ suốt mấy tháng qua đêm nào cũng được Trần Duyên tưới tắm khiến cho không chỉ cơ thể càng trở nên ướt át đặc biệt là đôi bầu sữa kia làm các nàng cảm giác chúng đã lớn hơn trước. Tu vi của tam nữ đã tăng tiến rất nhiều, nhất là Linh Diệp từ Luyện Khí tầng năm chỉ sau một thời gian đã là tu sĩ Luyện Khí tầng bảy, đó là do Trần Duyên không cho phép nàng tăng tu vi quá nhanh làm phá hỏng căn cơ.

Tiễn pháp hắn tu luyện là “Nhất Tiễn Xuyên Tâm”, phụ thuộc vào chân khí kẻ sử dụng và chất liệu cung tiễn một tiễn bắn ra có thể đánh sập một ngọn núi. Ngay cả Chu lão cũng phải tán thưởng không dứt, do trời sinh cảm nhận hơn người tiễn pháp của hắn đã tiến bộ thần tốc.

Thấy Trần Duyên bước vào mật thất tam nữ liền hiểu ý, thời gian cùng hắn đồng sàng làm cho các nàng không ai nhắc nhở ai đều tiến tới. Hạ Thảo giúp chủ nhân cởi y phục, còn Linh Diệu biết hắn rất say mê đôi cự nhũ của mình liền áp sát lại gần dùng chiêu Thái Sơn Áp Đĩnh đè lên tay hắn.

Trần Duyên khoái trá ngay khi Linh Diệp đang tiến tới hắn liền mở lời.

- Khoan đã Diệp nhi, ta rất thích điệu nhảy của nàng, còn không mau giúp ta tận hứng.

Linh Diệp nở nụ cười quyến rũ, gần đây vì muốn Trần Duyên thêm yêu thương nàng liền bỏ công tập những động tác múa quyến rũ. Không ngờ lại khiến hắn say mê tới vậy, mỗi ngày đều muốn thưởng thức. Nàng vui mừng ánh mắt khép hờ lẵng lơ vừa liếc nhìn, cơ thể như xà nữ kết hợp chiếc eo thon tuyệt đẹp làm cho từng lớp y phục trượt xuống dễ dàng.

Nhìn thấy tình nhân say sưa ngắm nhìn nữ nhi khiến nàng phồng má ghen tỵ. Không chịu thua Linh Diệu quỳ xuống giữa hai chân hắn đôi bàn tay cẩn thận nâng niêu vật chí ái kia cho vào miệng ướt át của nàng. Trần Duyên lúc này như thổ hào mới nổi, ngắm nhìn mĩ nữ múa thoát y, bên dưới lại thêm mĩ phụ phóng đãng đang hầu hạ, bên tay lại có nữ nhân kiều diễm buông thả để hắn tùy ý xoa nắn.

Trần Duyên cùng tam nữ ngày ngày ái ân không biết rằng ngoài kia thú triều càng lúc càng dữ dội, yêu thú cấp hai trở lên thì luôn trong thế dằng co với các bậc tiền bối trong tông môn nhưng yêu thú cấp một lại trở thành pháo hôi khiến các đệ tử Luyện Khí kì tử thương vô số. Sự việc lúc này không thể không động tới đệ tử chân truyền, cũng giống như hắn đa số đệ tử chân truyền đều chọn ở lại tông môn bế quan tu luyện chỉ có một số ít cần lịch luyện mới xung phong diệt trừ yêu thú.

Trong một đêm trăng thanh gió mát Trần Duyên đương nhiên là đang khiến tam nữ không thể nào nghỉ ngơi, trong lúc hắn đang ngồi trễm trệ trên chiếc ghế lớn thì Linh Diệu như thiêu thân tự động nhún nhẫy cho cự long ra vào tiểu điền loa của nàng còn nhị nữ đương nhiên đã không thể nào tiếp tục nằm an giấc bên cạnh hắn. Lúc này một tia sáng màu xanh bay tới, Trần Duyên thuận tay bắt lấy, đây là Lục Tin Phù chỉ sử dụng khi tông môn muốn triệu tập đệ tử chân truyền.

Cầm lấy tin tức bên trong khiến Trần Duyên phải nhíu mày, phía trên mĩ phụ đã không chịu nỗi ngay khi Trần Duyên vừa phóng xuất thì nàng cũng liền ngã vào lòng hắn.
- Thật là vất vả cho nàng rồi, mau nghỉ ngơi việc còn lại để cho trượng phu của nàng.

Linh Diệu mỉm cười hạnh phúc tóm lấy mệnh căn vừa phóng tinh hoa vào trong người nàng như thói quen liền dùng lưỡi của mình liếm sạch nó. Nhìn thấy Trần Duyên có vẻ suy tư, thường ngày khi nàng làm vậy hắn đều hết lòng khen ngợi làm trái tim nàng thổn thức.

- Có phải hôm nay thiếp làm chàng không vui, chỉ cần chàng nói thì chuyện gì thiếp cũng làm cho chàng.

Trông thấy mĩ phụ thật sự lo lắng làm Trần Duyên càng yêu thương nàng, Linh Diệu như tiểu miêu ngã vào lòng hắn.

- Mĩ phụ của ta nàng không phải suy nghĩ nhiều, thân thể nàng khiến ta rất hài lòng. Bây giờ việc duy nhất nàng cần làm là nghĩ ngơi thật tốt biết chưa.

Linh Diệp vui mừng như nữ hài hưởng thụ từng cái vuốt ve của hắn chợt nàng hỏi:

- Tại sao chàng lại vẻ mặt đăm chịu, có gì khó chịu trong lòng cứ nói thiếp nhất định sẽ giúp chàng vơi đi phần nào.

Vừa nói vẻ lẵng lơ của đãng phụ đã quay lại, mấy tháng nay ngày nào tam nữ cũng cùng nhau tìm kiếm những thứ mới làm hắn vui sướng trong khoái lạc. Hiểu cách của nàng Trần Duyên mỉm cười liền nói:

- Hôm nay Hành Pháp Sơn có đưa tới cho ta Lục Tin Phù nói rằng đệ tử của Ma Phong Sơn ta tử thương vô số, muốn ta nhanh nhất đi ra chiến tuyến chống lại lũ yêu thú kia.

Câu nói bất ngờ làm mĩ phụ hét lớn khiến nhị nữ gần đó cũng tĩnh dậy, khi biết được tin tam nữ liền không muốn hắn rời đi. Thời gian vừa qua là thời khắc các nàng cảm thấy hạnh phúc nhất, muốn mãi mãi như vậy không muốn rời ra.

Trần Duyên an ủi các nàng nhưng không thành đành phải sử dụng gia pháp. Sau khi tam nữ bị khuất bị dưới dâm uy của hắn mới trong cơn khoái cảm được hắn nhẹ nhàng vuốt ve kể rõ. Cuối cùng các nàng đành phải cho hắn rời đi với lời thề là phải luôn luôn cẩn trọng không làm điều gì nguy hiểm tới tính mạng.

Trần Duyên đi tới mật thất bồi dưỡng Thực Huyết Trùng, từ số lượng tới chất lượng đều làm hắn hài lòng. Nhìn những linh trùng to lớn mang vẻ khát máu làm hắn nóng lòng ra tay.

Ngay ngày hôm sau, trước vẻ sướt mướt không nỡ chia li của tam nữ cuối cùng hắn đã rời khỏi động phủ, phóng như bay tới Ma Kiếm Lâm. Đã hơn một năm từ khi Trần Duyên rời khỏi nơi này, giờ đây hắn cũng đã là tu sĩ Luyện Khí tầng chín thực lực tăng tiến rất nhiều. Triệu hồi ra ngũ trùng cùng xông vào Ma Kiếm Lâm.

Trần Duyên ngồi lên Tiểu Kim cùng cặp Lục Đường Lang phía trước dẹp đường, Tiểu Mập Mạp thì đương nhiên là lười biếng nằm trên vai hắn, Tiểu Huyết thì ở gần đó kiểm tra sinh vật sống tiến lại gần. Giờ đây ngũ trùng của Trần Duyên ngoại trừ Tiểu Mập Mạp không nói đến thì hầu như đã có chút linh trí, hắn đã có thể giao mệnh lệnh đơn giãn cho chúng.

Chương 55: Dạ Biên Bức

Điều khiến Trần Duyên trở nên cẩn trọng là trong truyền tin phù có nhắc tới đệ tử đã phát hiện xác của yêu thú trong độc trận xung quanh tông môn. Mặc dù chỉ là yêu thú cấp một nhưng lại gây phiền phức không nhỏ cho các đệ tử và phàm nhân sinh sống trong thành.

Nhiệm vụ của Trần Duyên là kiểm tra một lần cánh rừng xung quanh thành trì của phàm nhân khiến hắn phải lao lực di chuyển trong rừng sâu. Đúng như tin tình báo, chỉ trong ba ngày hơn trăm con yêu thú cấp một bị Trần Duyên nhẹ nhàng tiêu diệt. Trong đó công lớn nhất không thể bỏ qua Tiểu Huyết, khả năng cảm nhận huyết nhục đã tăng lên đáng kể, có thể dễ dàng phát hiện yêu thú lẫn trốn gần đó.

Cặp Lục Đường Lang kia giờ đây cũng đã là linh trùng Giáp đẵng, nhờ chân khí tinh thuần của Trần Duyên bồi dưỡng chúng đã thành công lột xác. Hắc Hùng Yêu vốn là yêu thú Giáp đẵng nổi danh da dày thịt béo nhưng lại không chịu nỗi quá hai chung trà dưới lưỡi đao của chúng.

Ngay khi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên Trần Duyên nhắm hướng Bạch Lang Thôn thẳng tiến. Tới gần địa phận có đệ tử canh giữ hắn liền thu lại ngũ trùng một thân tiến vào trong.

Chúng đệ tử gần đó không xa lạ gì Trần Duyên liền nghiêng mình cúi chào còn những tên ở sơn phong khác tuy không nhận ra nhưng lời đồn Trần Huyết Ma khiến bọn chúng cũng không muốn gây chuyện.

Một đường đi thẳng tới biệt viện lớn nhất ngay vị trí trung tâm, đây là nơi dùng cho đệ tử chân truyền nghĩ chân. Bước vào đại điện, ở đây đã có hơn mười đệ tử chân truyền chờ sẵn, có người quen kẻ lạ. Không cần quan tâm Trần Duyên khoan thai đi thẳng tới chủ tọa ngồi xuống ánh mắt nhìn xuống những đệ tử bên dưới.

Cuối cùng đã có kẻ không thể kiềm chế hét lớn:

- Tiểu tử kia ngươi là kẻ nào, đây là đại điện của đệ tử chân truyền không tới lượt kẻ vô danh tiểu tốt như ngươi có thể tùy ý làm bậy.

Trần Duyên bình thản mỉm cười chắp tay nói:

- Ta tên Trần Duyên là đại sư huynh ở đây, từ giờ tất cả mọi thứ sẽ y theo lệnh ta chấp hành.

Lời hắn nói làm chúng đệ tử thật sự gặp chấn động không nhỏ, kẻ thì im lặng đứng xem màn kịch, kẻ nóng nãy đã đỏ mặt tía tai.

- Ngươi nghĩ rằng có thực lực để chúng ta nghe lời ngươi sao?

Một thiếu niên đeo sau lưng một thanh kiếm khổng lồ cao hơn chính bản thân hắn bước ra nói. Trần Duyên biết tên này, Tiêu Kiếm đệ tử đắc ý của Đại Trưởng Lão.

- Thì ra là Tiêu sư đệ hân hạnh hân hạnh, chẵng hay sư đệ tới nơi chiến trường này có điều gì chỉ bảo?

Mặc dù lời nói khách sáo nhưng Tiêu Kiếm nghe được Trần Duyên gọi là sư đệ chứng tỏ hắn vẫn chưa đủ lọt vào trong mắt Trần Duyên.

Tiêu Kiếm nổi giận, sát khí bốc lên. Đi theo sư phụ bao năm nay đây là lần đầu tiên có kẻ không khách sáo với hắn như vậy nhất là kẻ đó chỉ là đệ tử Luyện Khí kì tầng chín.

Uy áp từ Tiêu Kiếm tản mát ra làm chúng đệ tử xung quanh chỉ mỉm cười, ở đây có kẻ nào không phải là thiên tài được tông môn bồi dưỡng, họ chỉ chờ con chim đầu đàn xuất hiện để kiểm nghiệm thực lực của Trần Duyên.

Trên chủ tọa nhìn xuống sát khí như ẩn như hiện của Tiêu Kiếm làm Trần Duyên phì cười nhẹ nói: - Hahaha Tiêu sư đệ cần gì phải nóng nãy có gì từ từ nói, chẳng may ta lỡ tay phế đi ngươi thì đúng là khó ăn nói với Đại Trưởng Lão.

Câu nói của Trần Duyên đã thật sự làm hắn tức giận, đúng lúc vừa định ra tay thì phía trên Trần Duyên đã lấy ra Thanh Nguyệt Cung tay vận thần lực. Mặc dù chỉ kéo một phần ba dây cung nhưng mũi tên đã lao đi với tốc độ cực nhanh hướng trái tim hắn phóng tới.

Tiêu Kiếm sợ hãi vội vàng xoay người tránh né nhưng mũi tên vẫn xuyên qua tay trái của hắn. Nhìn vết thương trên cánh tay khiến Tiêu Kiếm không kiềm được mà run rẫy, không ngờ tên này mới khắc trước vẫn còn cười nói vui vẻ lúc này đã muốn giết hắn.

Nhìn thấy hạ tràng của Tiêu Kiếm chúng đệ tử xung quanh đều biến sắc, không ngờ hắn lại là một tên điên. Mũi tên vừa rồi khẳng định là nhắm điểm trí mạng nhất mà phóng tới, nếu như có điều sai sót thì Tiêu Kiếm hẳn phải chết không nghi ngờ.

Nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của chúng sư huynh đệ Trần Duyên lại lần nữa mở miệng.

- Lần này thú triều diễn ra phức tạp, số huynh đệ đã tử thương vô số. Chúng ta thân là đệ tử chân truyền không thể để tông môn mất mặt, cùng nhau quyết chiến bảo hộ tông môn.

- Cùng nhau quyết chiến bảo hộ tông môn.

Tiếng hét vang trời làm cho sĩ khí chúng đệ tử lên tới đỉnh điểm. Giờ đây bọn họ đã hiểu tại sao hắn lại được sư đệ gọi là Trần Huyết Ma, thiết huyết như hắn đúng là rất ít thấy trong hàng đệ tử Luyện Khí kì.

Mục đích Trần Duyên tới đây không phải để lãnh đạo những tên này, mục tiêu duy nhất của hắn là diệt sát càng nhiều yêu thú càng tốt. Sau khi lập uy dành lại quyền khống chế của Ma Phong Sơn, Trần Duyên lại một mình du tẩu trong rừng già.

Sau ba ngày đường cuối cùng hắn đã tới địa điểm chỉ dẫn trong nhiệm vụ, núi đá cao sừng sững hình thù xấu xí. Đây là Dị Thạch Sơn vốn là nơi khai thác khoáng thạch của tông môn nhưng nay đã bị Dạ Biên Bức (biên là con dơi nhé) yêu thú cấp một Đinh đẵng chiếm giữ. Theo như tin tức do những đệ tử sống sót kể lại thì số lượng bọn chúng đã lên tới ngàn vạn, bên trong từng con Dạ Biên Bức nhỏ bằng nắm tay treo ngược người phủ kín trần hang.

- Có vẻ sau nhiệm vụ ở Bạch Lang Thôn sư phụ đã để ý tới năng lực của ta cho nên người mới giao những nhiệm vụ như thế này.

Trần Duyên thở dài nhìn vào tờ danh sách dài mà ngao ngán. Biết sao được, dù sao hắn là đệ tử chân truyền duy nhất của Ma Phong Sơn trách nhiệm này đương nhiên hắn phải gánh lấy.

- Dạ Biên Bức là loại hoạt động mạnh vào ban đêm, mặt trời đang đứng bóng là lúc tốt nhất để ta ra tay.

Trần Duyên hưng phấn nhưng hắn không ngu ngốc tới mức để bản thân bước vào trong.

- Nếu như vậy thì ta sẽ khiến các ngươi rời khỏi đó.

Lấy ra Thanh Nguyệt Cung tay cầm lấy Tinh Thiết Tiễn vận toàn lực kéo dây cung tạo thành một hình tròn. Mũi tên lao tới cắm sâu vào mặt đá gồ ghề khiến cho một phần đá tảng trong hang sập xuống.

Ngàn vạn Dạ Biên Bức bị tiếng động lớn làm cho thức tĩnh hoảng hốt bay khắp nơi. Như dự tính, Trần Duyên cùng một vạn Thực Huyết Trùng phục sẵn ở miệng hang, chỉ một mệnh lệnh duy nhất ‘giết’. Ngoại trừ Trần Duyên cùng Tiểu Mập Mạp đứng bên ngoài dõi theo, bên trong là một trường hỗn loạn.

Ngoại trừ Tiểu Huyết thì đàn Thực Huyết Trùng nay đã có thêm gần trăm linh trùng Ất đẳng cùng cạnh tranh ngôi vị đứng đầu của nó. Nhưng kì lạ là bọn chúng lại không có linh trí cao như Tiểu Huyết, bản tính giết chóc vẫn không hề thay đổi.

“năng suất” nhất thì phải nói tới cặp Lục Đường Lang kia, chúng phối hợp ăn ý chém giết Dạ Biên Bức dễ dàng như không.

Số lượng Dạ Biên Bức nhanh chóng suy giảm, lúc này từ sâu trong hang động một cái bóng màu trắng to lớn lướt qua. Không cần quan sát kĩ Trần Duyên cũng có thể đoán được đó là Biên Bức Vương. Nhìn thấy tử tôn bị chém giết bạch biên liền động nộ lướt tới cấu xé bầy linh trùng.

Trông thấy sự hiện diện của yêu thú kia đàn Dạ Biên Bức ngay lập tức bình tĩnh lại lấy Biên Bức Vương làm đầu xông vào nghênh chiến. Ngay khi tình thế sắp xoay chuyển khiến Biên Bức Vương kiêu hãnh rống lớn thì từ xa một mũi tên bay tới xoắn nát đầu lâu chết tới mức không thể chết lại nữa.

Phía xa kia tay cầm Thanh Nguyệt Cung Trần Duyên hừ lạnh.

Xác của Biên Bức Vương rơi xuống huyết nhục bắn ra khắp nơi kiến đàn Dạ Biên Bức càng trở nên hoảng loạn. Không có kẻ cầm đầu những con dơi thi nhau bỏ chạy tứ tán.

Nữa ngày trôi qua cuối cùng bầy Dạ Biên Bức cũng tan rã, chỉ còn không tới một thành tản mát trốn chạy. Mặc cho Thực Huyết Trùng thôn phệ huyết nhục xác của Biên Bức Vương kia đối với Trần Duyên cũng có chút giá trị. Cầm lấy tiểu chủy phân tách tài liệu lôi ra cặp vuốt màu trắng đây chính là thứ quý giá nhất trên người yêu thú này có khả năng chế tạo pháp khí.

Thấy mặt trời đã gần xuống núi Trần Duyên chỉ để lại ngũ trùng bên mình lặp tức rời khỏi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau