KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Âm mưu bại lộ

Màn đêm tối đen bao phủ không gian nhưng làm sao có thể ngăn cản thị lực của tu sĩ, hình ảnh rõ mồn một xuất hiện trước mắt bọn hắn.

Một đàn Hắc Miêu điên cuồng lao tới, đó chính là Nguyệt Miêu yêu thú cấp một Giáp đẵng nổi tiếng là sát thủ bóng đêm. Chúng linh hoạt nhất là đêm trăng tròn, như một bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện.

Đàn Nguyệt Miêu này chính là yêu thú đã đánh chiếm Mãnh Ngưu Thôn. Nhìn hơn trăm con hắc miêu dáng hình thon gầy xông tới làm cho chúng đệ tử Bình Địa Sơn hoảng sợ, Kim Vận cố lấy bình tĩnh hét lớn:

- Không được rối loạn, các sư đệ mau theo ta mở đường máu lui ra khỏi đây.

Hắn quay qua Trần Duyên khuôn mặt miễn cưỡng cắn rắng nói:

- Trần Duyên sư đệ, tình hình hiện giờ chúng ta tạm thời bỏ qua chuyện cũ, đồng tâm hiệp lực cùng tìm đường sống trong chỗ chết.

Lời đệ nghị hấp dẫn kia vậy mà không lây động được Trần Duyên, hắn chắp tay sau lưng vẻ mặt lạnh nhạt như thể là kẻ ngoài cuộc.

- Tên ngu xuẩn không biết trời cao đất dày kia, hiện nay ngươi chỉ có hai lựa chọn một là đi theo bọn ta, hai là chết. Ngươi mau chọn đi.

Một tên đệ tử khác tức giận, hắn lấy ra pháp khí như chỉ chờ Trần Duyên trả lời không hợp ý liền ra tay.

Bỗng nhiên Trần Duyên nở nụ cười khinh miệt làm cho hắn điên tiết rút kiếm xông tới.

- Lam sư đệ hãy khoan...

Cơn phẫn nộ đã làm hắn điên cuồng, tình hình hiện giờ khiến hắn không thể nào bình tĩnh nghe Kim Vẫn ngăn cản. Có người đi đầu liền có kẻ tiếp bước, hơn mười đệ tử khác cũng cùng nhau xông tới vây công Trần Duyên.

- Các ngươi nghĩ bản thân có thể giết ta.

Nói rồi hơn ngàn con linh trùng xông ra ồ ạt tiến đến khiến cho bọn chúng hoảng sợ. Chớp mắt trôi qua ba bộ xương cốt rơi lả tả xuống đất trước ánh mắt kinh dị của những kẻ xung quanh.

Lúc này ngay cả Kim Vẫn cũng phải run rẫy môi mấp mấy nói:

- Ngươi... ngươi dám giết đồng môn đúng... đúng là tội ác tày trời ta sẽ báo cáo việc này lên chấp pháp đội xử tử ngươi.

Bây giờ trong mắt bọn hắn Trần Duyên như thể ác ma, không muốn hoảng sợ cũng khó, có kẻ nào tận mắt chứng kiến đồng bạn bị thôn phệ từng khối huyết nhục chết một cách đau đớn mà không kinh hãi.

Không để ý tới bọn chúng Trần Duyên nhắm tới một hướng phóng người đi trong bóng đêm. Phương hướng này chính là lỗ hỗng của đàn Nguyệt Miêu do chính Chu lão mách bảo, đây cũng là lí do khiến hắn bình tĩnh như vậy.

Vừa rời đi Chu lão cũng hiện lên không kiềm được vẻ nghi hoặc nói:’

- Tiểu tử làm sao ngươi biết phân của Động Địa Tượng lại có sức hấp dẫn với yêu thú như vậy.

Trần Duyên mỉm cười:

- Làm sao ta biết thứ này có tác dụng hay không? Chỉ là trong hoang dã phân voi thường làm cho dã thú săn mồi chú ý tới nên ban nãy mới thử dùng cách này.

Chu lão ngẫn ngơ một hồi cũng liền thở dài thán phục:

- Lão phu không ngờ ngươi có thể nghĩ ra được diệu kế này, bình thường Động Địa Tượng có lãnh thổ rộng lớn yêu thú khác không dám xâm nhập nên điều này không có ai ghi chép lại.

- Ta cũng chỉ là thử nghiệm thôi, nếu chính tay giết chết bọn chúng có khả năng để lại dấu vết, dù sao những đệ tử này cũng là của Bình Địa Sơn thậm chí còn có một tên đệ tử chân truyền. Nếu để lộ ra khẳng định Bát Trưởng Lão sẽ không bỏ qua cơ hội này mà trừ khử ta.

Vẻ mặt hắn lúc này hiện lên vẻ e dè.

- Chính vì vậy nên ngươi mới phải tìm cách dụ dỗ bọn Nguyệt Miêu tới đây xóa sạch mọi dấu vết. - Thật ra ta cũng chỉ đánh cược thôi, nếu như không có tác dụng thì đành phải đích thân ra tay nhưng không ngờ là thu hoạch ngoài mong đợi.

Lúc này Trần Duyên đã rời xa khỏi bọn chúng, hắn dừng lại rồi giả như đang tìm kiếm thứ gì đó xung quanh. Trong lúc chu lão cũng đang khó hiểu thì lúc này có hàng trăm bóng người lao tới.

- Trần Duyên sư huynh, là ta Thành Lực đây.

Thành Lực dẫn đầu đi theo sau chính là chúng đệ tử Bình Địa Sơn, Trần Duyên trong lòng thầm nghĩ:

- Đúng là không uổng công ta chờ đợi mà.

- Thì ra Thành Lực sư đệ cũng đã tới, khi nãy nghe tiếng động lớn ta liền phóng thẳng ra đây kiểm tra xem thực hư thế nào.

Nghe Trần Duyên nói hắn cũng tạm thời tin tưởng.

- Thì ra là vậy, lúc nãy có tới lều tìm sư huynh nhưng không thấy đâu thì ra là đã đi trước ta một bước.

- Đâu đâu, chỉ là do sư đệ tốn thời gian chờ nhân số tập hợp cho nên không thể bằng ta một thân một mình rồi.

Bỏ qua màn chào hỏi rườm ra Thành Lực gấp gáp nói:

- Sư huynh có tìm thấy manh mối gì ở quanh đây không, lúc nãy ta đi qua chỗ của đại sư huynh nhưng không thấy hắn ở đâu, ngay cả những đệ tử thân cận nhất cũng biến mất.

- Ta cũng không biết, khi nãy nghe tiếng động liền tức tốc tới đây không hề thấy kẻ nào qua lại. Chẳng lẽ tiếng động phát ra vừa rồi là do...

Nghe tới đây Thành Lực cũng gật đầu, chính hắn cũng có suy nghĩ như vậy. Cảm giác không lành xuất hiện trong đầu hắn.

- Các sư đệ nghe lệnh, mau chóng tản ra xung quanh tìm kiếm tung tích của đại sư huynh nhưng không được gây ra âm thanh lớn, ban đêm trong Ma Kiếm Lâm không phải là nơi chúng ta có thể tùy tiện.

- Tuân lệnh sư huynh. Chúng đệ tử nhận lệnh liền như cơn gió biến mất trong màn đêm trước sự ngỡ ngàng của Trần Duyên. Thấy vẻ nghĩ ngợi của hắn Thành Lực cũng cười nói:

- Tốc độ như vậy tuy có nhanh nhưng chắc không thể nào sánh bằng Trần Duyên sư huynh đúng không?

- Đúng như sư đệ nói nhưng mà mấy trăm đệ tử cùng có tốc độ nhanh như vậy thật khó tưởng tượng.

Thân pháp vốn là thư rất khó luyện, nhất là đối với các đệ tử trẻ ngày thường chỉ biết lao đầu vào những công pháp uy lực mạnh nên hiếm ai đi rèn luyện thứ mất thời gian này. Lúc nãy Kim Vận cũng dùng thân pháp này để bám theo khiến hắn không thể nào phát hiện ra.

- Đây là “Thất Thải Bộ” công pháp Giáp đẵng cấp một, chỉ có công dụng duy nhất là khiến thân pháp nhẹ nhàng. Đây là một bước quan trọng trong quá trình luyện thể do chính sư phụ nghiêm lệnh phải làm theo nên tất cả đệ tử đều phải tu luyện.

Hai người vừa tìm kiếm vừa trao đổi, chẳng bao lâu dưới sự dẫn dắt của Trần Duyên hắn đã tới gần khu vực lúc nãy.

Thành Lực kiểm tra dấu vết xung quanh vẻ mặt biến sắc lấy ra phù lục báo hiệu bóp nát. Ba hơi thở sau tất cả đệ tử đều tập hợp, trước mắt bọn họ là cảnh tượng không thể nào thể thảm hơn. Thậm chí có một tiểu sư đệ lần đầu ra ngoài lịch luyện liền chịu không được mà nôn mữa.

Trên mặt đất, thân cây cổ thụ khổng lồ, những viên đá tảng rắn chắc đâu đâu cũng là dấu vết tranh đấu. Huyết nhục văng ra tứ tán khắp nơi, một người can đảm tiến lại gần kéo ra một cái xác có vẻ nguyên vẹn nhất nhưng cũng đã bị phá hoại gần như không thể nhận diện được.

Không khí lúc này đã trở nên nặng nề hơn, Thành Lực đi ra kiểm tra xung quanh xác nhận không ai còn sống sót. Vẻ mặt hắn càng lúc càng âm trầm quan sát mọi dấu vết xung quanh nói:

- Dấu vết ở đây tất cả đều là do Nguyệt Miêu gây ra, có lẽ đại sư huynh rơi vào ổ phục kích của chúng.

Suy đoán của Thành Lực cũng được số đông đệ tử ủng hộ đặc biệt là Trần Duyên. Mọi thứ diễn ra đúng như những gì hắn đã sắp xếp, bỗng nhiên tên tiểu sư đệ vẻ mặt hoảng sợ ban nãy lại đứng ra nói:

- Sư huynh, đệ không tin đại sư huynh lại làm chuyện ngu xuẩn như vậy.

Thành Lực quay ra hỏi:

- Ý của sư đệ là...

- Đại sư huynh đã là tu sĩ Luyện Khí kì viên mãn thân kinh bách chiến không thể nào lại đưa sư huynh đệ ra ngoài vào ban đêm như vậy, vã lại đây không phải lãnh thổ của Nguyệt Miêu không thể có chuyện tất cả bọn chúng đều tập trung một chỗ được.

Lời hắn nói chắc nịch làm cho chúng đệ tử xung quanh cũng dần tán thành, Thành Lực cũng chầm chậm lắng nghe.

- Theo đệ đại sư huynh không phải bị rơi vào vòng vây yêu thú mà bị kẻ khác mưu hại bằng cách lôi kéo Nguyệt Miêu tới đây hòng vừa tiêu diệt tất cả vừa xóa dấu vết.

Nghe tới đây sự nghi ngờ trong lòng những đệ tử xung quanh cũng bắt đầu dấy lên, tất cả đồng loạt nhìn về phía Trần Duyên. Dù sao hắn cũng là người đứng gần hiện trường nhất.

Lúc này ngay cả Thành Lực cũng bất giác nhìn về phía Trần Duyên trong lòng nổi lên nghi kị.

- Hửm chẳng lẽ ngay cả Thành Lực sư đệ cũng nghi ngờ ta là hung thủ sát hại Kim Vẫn sư huynh sao?

Nghe Trần Duyên hỏi lại Kim Vẫn cũng trở nên chần chừ, ngay lúc này tên đệ tử kia cũng hô hào.

- Thành Lực sư huynh, lúc này không phải lúc yếu mềm, đại sư huynh không thể nào chết oan uổng như vậy. Cầu Thành Lực sư huynh lấy lại công bằng cho tất cả các sư huynh đệ đã chết.

- Cầu Thành Lực sư huynh lấy lại công bằng cho tất cả các sư huynh đệ đã chết.

Hắn quỳ xuống khẩn thiết cầu xin khiến cho chúng đệ tử xung quanh cũng không kìm được xúc động cũng đồng loạt quỳ xuống.

Chương 47: Đánh cược sai lầm

Trong lúc Thành Lực do dự Trần Duyên mỉm cười hiển nhiên bước tới gần tên đệ tử kia khiến hắn lo sợ lùi bước. Trong hàng những đệ tử tu vi cao cường cũng đứng ra ngăn cản.

- Không cần phải căng thẳng như vậy, ta chỉ muốn hỏi vị sư đệ can đảm này tên gì thôi.

- Ta đi không đổi tên ngồi không đổi họ Văn Lâm chính là tên ta.

Thấy các vị sư huynh che chở phía trước Văn Lâm thở phào nhẹ nhõm không nghi kị hét lên, ánh mắt liếc nhìn như khiêu khích hắn.

- Sư đệ không được vô lễ với Trần Duyên sư huynh, nên nhớ bản thân ngươi chỉ là đệ tử ngoại môn kiến cỏ không được xúc phạm đệ tử chân truyền.

Thành Lực giận dữ hét lớn, điều hắn vừa làm chủ yếu là muốn bảo vệ Văn Lâm. Xúc phạm đệ tử chân truyền không phải là tội nhẹ, nếu Trần Duyên nỗi giận thậm chí có phế đi hắn Thành Lực cũng không có thực lực ngăn cản.

Nhưng bọn hắn đâu có nghĩ được như vậy, Văn Lâm dùng ánh mắt tức giận liếc nhìn Thành Lực nhưng cũng không nói gì cúi đầu.

- Ý của Văn sư đệ là ta đã hại chết Kim Vẫn sư huynh?

- Điều này ai cũng đã tự rõ không cần ta phải nói.

Trông thấy hầu như tất cả đệ tử đều ủng hộ bản thân làm cho lòng tin của Văn Lâm tăng vọt không cần phải xem mặt mũi của Thành Lực, dù sao hắn cũng không phải là đệ tử chân truyền duy nhất, sau chuyện này khẳng định bản thân sẽ được một đệ tử thân truyền khác đối nghịch với Thành Lực thu làm dưới trướng thậm chí là được Lục Trưởng Lão để ý thu làm đệ tử không chừng.

Suy nghĩ trong đầu càng làm hắn khoái trí mà không biết bản thân đã làm ra chuyện ngu ngốc tới mức nào.

- Các ngươi đều nghĩ rằng bản thân ta không đủ thực lực nên phải dẫn dụ đàn Nguyệt Miêu vây công bọn hắn?

Thấy mọi người xung quanh không nói gì như thầm khẳng định, chỉ có Thành Lực đứng gần đó vội vàng lao ra ngăn cản.

- Trần Duyên sư huynh, sự việc này vẫn chưa có bằng chứng xác thực không ai dám khẳng định, mọi việc chỉ là suy đoán. Việc này cần đợi về tới tông môn xem xét lại.

- Thành Lực sư huynh, những người nằm đó có phải là sư huynh đệ chúng ta không. Nếu như chuyện này đem về tông môn dưới sự che chở của Tứ Trưởng Lão ai có thể là gì được hắn. Mối thù của họ ai có thể trả.

Văn Lâm hét lên, nếu như việc này đem về tông môn có khả năng công lao của hắn sẽ đổ sông đổ biển. Vì lần lập công này hắn đã không tiếc mọi thứ thậm chí là đắc tội với hai đệ tử chân truyền nên không thể cho qua dễ dàng như vậy được.

- Văn Lâm sư đệ nói không sai, thù của họ chúng ta phải báo. Nếu như Thành Lực sư huynh e ngại thì cứ việc đứng một bên quan sát ta không tin chúng ta không tiêu diệt được hắn.

Nhìn thấy hơn mười tên đệ tử che chở cho Văn Lâm hét lên Trần Duyên cũng đoán ra được bọn hắn không phải là phe phái của Thành Lực muốn tìm cơ hội hạ bệ hắn.

- Ha ha ha có vẻ sư đệ trong sơn phong cũng không được nhiều người ưa thích.

Thành Lực xụ mặt, dù sao hắn cũng là đệ tử chân truyền nhỏ tuổi nhất lại được sư phụ vừa ý nên khiến các vị sư huynh gai mắt luôn muốn tìm cách hãm hại.

- Ta sẽ cho sư đệ biết là tu sĩ đệ thiếu điều gì.

Trần Duyên thì thầm vào tai Thành Lực ngay tức khắc hắn liền xuất hiện phía sau Văn Lâm bàn tay chộp lấy đầu hắn.

Lúc này Văn Lâm và hơn mười tên đệ tử kia mới chợt tĩnh người, thì ra kẻ đứng phía trước mặt chúng chỉ là ảnh ảo còn bản thân Trần Duyên đã sử dụng “Tam Trọng Phân Thân” biến ra ảnh ảo còn thực thể thì lẻn vào đám đông đi ra phía sau bọn chúng lúc nào không hay. - Ngươi có biết buôn lời xúc phạm đệ tử chân truyền mang tội gì không? Ngươi có biết âm mưu sát hại đệ tử chân truyền mang tội gì không?

Trần Duyên gằng từng chữ bàn tay của hắn cũng dần dần xiết chặt hơn theo lời nói. Đầu của Văn Lâm bị xiết mỗi lúc một chặt khiến hắn la thảm thiết:

- Ah ah cứu... cứu ta, các vị sư huynh mau... mau lại đi tiêu diệt hắn đau... đau quá.

Mỗi tiếng hét thảm thiết của hắn như thứ gì đó khiến chúng đệ tử xung quanh ám ảnh nhưng không ai dám tiến lên. Sát khí quanh người Trần Duyên càng lúc càng bao trùm không gian xung quanh, những dã thú thậm chí là yêu thú thực lực không cao gần đó thi nhau bỏ chạy.

- Cái gì thế này? Sát khí lần này còn nồng đậm hơn lần trước, không biết thời gian qua sư huynh đã giết bao nhiêu sinh linh để tích trữ lượng sát khí nhiều như thế này.

Bàn tay kia càng lúc càng xiết lại, đầu lâu của Văn Lâm lúc này đã thấm đẫm huyết dịch. Từ trong mắt, mũi, miệng thậm chí là lỗ tai từng dòng huyết dịch chảy ra làm cho những tên đệ tử xung quanh dù là thiết huyết nhất cũng bất chợt run rẫy.

Thứ duy nhất có thể nghe được trong màn đêm im lặng chỉ còn lại tiếng gào thét của Văn Lâm, mặc cho hắn đau đớn tuyệt vọng bàn tay vô tình kia từ từ xiết chặt. Bỗng ầm... như một trái bóng được căn đầy hơi (chỗ này không biết diễn tả ra sao nên mới lấy thứ từ thời hiện đại miêu tả cho dễ hiểu), diễn cảnh sau đó không phải ai cũng có thể can đảm quan sát. Dịch trắng hòa cùng huyết dịch vươn vãi khắp nơi.

Cả mười tên hùng hổ ban đầu giờ đây cũng bất giác hoảng sợ lùi lại, bây giờ bọn chúng mới nhận ra bản thân đã chọc phải một tên sát thần giết người không gớm tay.

- Mười vị sư đệ, các ngươi có biết bản thân đã mắc phải sai lầm gì không?

Trong đó có một tên cố lấy lại bình tĩnh đứng ra giọng run run nói:

- Đó chỉ là hiểu lầm, thì ra tất cả đều do tên Văn Lâm kia dùng miệng lưỡi dụ dỗ nên chúng ta mới nghi ngờ. Bây giờ sư huynh đã chứng tỏ thực lực bản thân cao cường thì chắc chắn sư huynh không phải hung thủ.

- Đúng đúng tất cả chỉ là hiểu lầm.

Những tên còn lại cũng vội gật đầu đồng ý. - Ý các ngươi là nếu ta không đủ thực lực liền bị các ngươi tiêu diệt.

Lời nói từ miệng hắn làm mười tên hoảng sợ.

- Trốn.

Không hẹn mà gặp, bọn chúng nhìn nhau mỗi tên một hướng phóng vào trong màn đêm.

Trần Duyên hừ lạnh cũng không buồn đuổi theo, ngay từ đầu mục tiêu duy nhất của hắn là Văn Lâm. Với lại bọn chúng độc hành mỗi tên một hướng trong Ma Kiếm Lâm sợ rằng sau này về lại tông môn cũng không còn đủ một nữa.

- Ý của ta chắc sư đệ đã hiểu rồi chứ, ngựa hiền thì bị người cưỡi. Chỉ có tâm tính kiên định mới có khả năng tồn tại trên thế giới tu tiên khắc nghiệt này.

Không đợi Thành Lực trả lời Trần Duyên trực chỉ cánh rừng biến mất, chỉ còn lại đó số đệ tử do hoảng sợ mà đã không còn tinh thần chiến đấu.

Nhìn thấy gương mặt hũ bại của các sư đệ Thành Lực thở dài ra lệnh rút đi, nhiệm vụ lần này e rằng thất bại, dù có miễn cưỡng tấn công thì chỉ nắm chắc toàn quân bị diệt.

Trần Duyên lại một thân một mình lao đi giữa màn đêm, mục tiêu của hắn không đâu khác chính là Mãnh Ngưu Thôn kia.

- Nguyệt Miêu thường ra khỏi chổ trú vào ban đêm, đợi lúc mặt trời lên tới đỉnh là lúc ta ra tay.

Hắn nhảy lên thân cây lớn gần đó tọa thiền chờ đợi. Hai canh giờ trôi qua là lúc mặt trời sáng nhất trong ngày, không bỏ lỡ cơ hội Trần Duyên từ từ di chuyển tới Mãnh Ngưu Thôn.

Bình địa nơi đây vẫn không hề thay đổi so với tối qua, thậm chí cảnh tang thương ở đây hiện lên rõ mồn một. Nhà cửa người ngựa không có gì là nguyên vẹn, xác những đệ tử nằm la liệt nhiều ngày dồi bọ cũng đã đụt khoét khắp nơi.

Trần Duyên nhẹ nhàng tiến vào trong thăm dò, đương nhiên là không thể nào đi một mình. Hắn gọi ra Tiểu Mập Mạp cùng cặp Lục Đường Lang đồng hành, nhưng lần này còn có thêm sự thay đổi, Tiểu Kim chính là Kim Thiết Nghĩ hắn thu phúc cách đây không lâu ở trong túi linh thú trị thương cũng bị Trần Duyên gọi ra.

- Tiểu Kim đây là lần đầu chúng ta cùng chiến đấu hi vọng ngươi không làm ta thất vọng.

Kim Thiết Nghĩ chỉ nhắm mắt gật đầu cho qua, Trần Duyên cũng hết cách linh trùng cũng là sinh linh như nhân loại, mỗi con có cá tính khác nhau. Không thể bắt Tiểu Kim có tính tình trẻ con như cặp Lục Đường Lang kia được.

Một người bốn trùng cùng đồng hành trên con đường cái hoang sơ đổ nát. Nữa canh giờ sau cuối cùng điều hắn mong đợi đã tới, trước cửa của tòa biệt viện sập xệ không ai khác chính là một con Nguyệt Miêu như là mèo nhà nằm ngủ lim dim.

- Chu lão xung quanh đây có còn yêu thú nào không?

Lúc này Chu lão mới hiện lên đôi mắt cũng lim dim không khác gì con tiểu miêu kia.

- Tiểu tử ngươi không cần phải lo lắng, Nguyệt Miêu vốn là loài sống cô độc do thú triều xảy ra nên mới miễn cưỡng tụ hợp lại. Dù cho trong lãnh thổ cũng ít khi bọn chúng sống gần nhau cho nên cứ việc ra tay đi.

Đúng như Chu lão nói, xung quanh cực kì tĩnh lặng. Bây giờ hắn đã hiểu tại sao chỉ có vài trăm con Nguyệt Miêu lại chiếm cứ lãnh địa lớn như vậy.

Chương 48: Mật Thất che dấu

Tiểu Kim cùng Trần Duyên cùng xông lên trước tấn công bất ngờ, dù sao chỉ có hắn và Kim Thiết Nghĩ mới có thực lực cứng chọi cứng với yêu thú Giáp đẵng.

Tiểu Kim dùng đôi càng to lớn kẹp tới, không gian xung quanh không bị gò bó giúp cho tốc độ tăng lên hẵn. Trần Duyên cũng không thua kém lấy ra kiếm pháp khí chém xuống.

Hai đòn tấn công tổng lực đã khoét trên mặt đất một vết lõm lớn nhưng không hề có bóng dáng Nguyệt Miêu ở đó. Lúc này con tiểu miêu kia thân hình yểu điệu không xương từ trên mái nhà vươn vai sau giấc ngủ, sau vài tiếng ngáp đôi mắt nho nhỏ kia mang đầy vẻ dữ tợn không ngờ lại có kẻ dám phá hỏng giấc ngủ của nó.

Nhìn thấy Nguyệt Miêu không hề hấn gì né tránh cũng không làm Trần Duyên bất ngờ, dù sao đây cũng là yêu thú Giáp đẵng nghiêng về phía tốc độ làm chủ nên di chuyển nhanh nhẹn cũng là điều đương nhiên.

Nhìn thấy bản thân không thể bắt kịp tốc độ thần tốc này Trần Duyên quyết định không thăm dò nữa tay vỗ túi linh thú khống chế đàn Thực Huyết Trùng bay tới.

- Hừ không thể theo kịp tốc độ thì chỉ còn cách vây công ngươi thôi.

Gần vạn con linh trùng đói khát bao vây tiến công liên tục không chừa một kẻ hở, nhưng không hỗ là yêu thú Giáp đẵng Nguyệt Miêu nhẹ nhàng tránh né.

Nhìn thấy vẻ chơi đùa tự đắc của Nguyệt Miêu hắn không hề nỗi giận khóe môi còn nhếch lên. Lúc này hai bóng đen từ phía sau xông tới khiến nó không kịp trở tay, hai lưỡi đao nhỏ trảm trúng người vết chém cắt sâu vào tận xương làm Nguyệt Miêu rơi xuống đất. Không bỏ lỡ cơ hội Tiểu Huyết xông tới điều gì diễn ra phía sau chắc không cần phải nghĩ, đàn Thực Huyết Trùng thi nhau sâu xé tiểu miêu xui xẻo kia.

Trận chiến đầu tiên thành công làm Trần Duyên phấn khích, hắn còn phát hiện ra mặc dù Nguyệt Miêu tốc độ rất nhanh nhưng lực lượng chỉ như yêu thú Ất đẵng.

- Thì ra yêu thú kia chỉ biết tránh né cho nên mới chọn cách ám sát con mồi chứ không hề trực tiếp cứng đối cứng.

Điều Trần Duyên suy nghĩ không sai, kết hợp với ban ngày Nguyệt Miêu không thể lẫn trốn giữa đàn linh trùng đông đảo khiến nó chỉ có thể nhẫn nhục né tránh.

Thực Huyết Trùng vừa nếm được mùi huyết nhục hưng phấn không thôi luôn miệng rít rào, thấy vậy Trần Duyên cũng không còn điều gì nghi kị khống chế bọn chúng tiếp tục săn lùng.

Trước mắt lúc này là hơn mười con Nguyệt Miêu đang giận dữ vì hắn dám xâm phạm lãnh địa của chúng. Như những mũi tên lao tới, Nguyệt Miêu đúng là những sát thủ thật sự, tiểu trảo cào về phía hắn. Những vị trí yếu nhược như yết hầu, bụng... đều có dấu vết bọn chúng để lại. Trần Duyên làm sao có thể khinh địch, hắn vận “Khô Mộc Tiểu Pháp” khiến cơ thể rắn chắc như kim loại làm cho những vết cào cấu kia chỉ để lại vệt trắng nho nhỏ.

Thấy tấn công thất bại Nguyệt Miêu liền lập tức lui lại nhưng như đã biết trước một trông số chúng bị Trần Duyên nhanh tay bắt được. Mặc cho tiểu miêu kêu gào thảm thiết bàn tay kia vẫn lạnh lùng siết chặt khiến máu văng tứ tung. Trần Duyên cười gằng ném xác miêu về phía trước, đúng như dự tính nhìn thấy xác đồng loại thê thảm làm những con Nguyệt Miêu còn lại bần thần trong tức khắc. Chỉ chờ thờ cơ đó hắn liền khống chế linh trùng vây công ồ ạt, mặc dù tốc độ khó bì kịp nhưng hơn mười con Nguyệt Miêu cũng không thể tránh né mãi được cuối cùng cũng phải ôm hận mà ngã xuống.

Nhìn thấy mặt trời đã xuống khuất sau núi đồi biết đây không phải là thời điểm thích hợp để săn tìm yêu thú nhanh nhẹn vào ban đêm như Nguyệt Miêu hắn liền tiến vào tòa biệt viện bỏ hoang gần đó.

Bên trong do bỏ hoang hơn nữa năm nay khắp nơi đều bẩn thủi, mạng nhện giăng khắp lối đi. Mỗi giang phòng đều có bồ đoàn tu luyện ắt hẳn nơi đây vốn được cất lên cho tu sĩ tu luyện.

Trần Duyên không thu lại Tiểu Mập Mạp, Tiểu Huyết, Tiểu Kim và cặp Lục Đường Lang kia. Dù sao chúng cũng đang khai mở linh trí Chu lão có nói qua không nên quá gò bó linh trùng, tốt nhất là cho chúng chút tự do sẽ giúp linh trùng nhanh chóng khai mở linh trí.

Tiểu Mập Mạp thì vẫn vô lo cùng cặp Lục Đường Lang chơi đùa khắp nơi, Tiểu Kim vẫn im lặng như tượng đá tìm cho mình một góc nằm xuống, còn Tiểu Huyết thì có vẻ cô đơn có lẽ do không thấy đồng loại của nó. Hết cách hắn không dám thả đám linh trùng khát máu kia ra, ít nhất là tới khi chúng bắt đầu khai mở linh trí. Mặc cho linh trùng dò xét nơi đây, Trần Duyên tìm cho mình một cái bồ đoàn tương đối nguyên vẹn ngồi xuống tọa thiền. Đêm còn dài đây là lúc hắn khôi phục chân khí tiêu hao, có lẽ ban ngày đã sử dụng “Thần Khống Vạn Trùng” quá nhiều khiến cho đầu óc hắn có chút xây xẩm. Lo sợ rằng môn thần thông này còn hệ quả ngoài ý muốn Trần Duyên liền thỉnh giáo Chu lão.

- Hừ chỉ là do não hải của ngươi vận động quá sức thôi, thần thông này vốn chỉ dành cho tu sĩ Trúc Cơ kì trở lên. Còn tiểu tử nhà ngươi do có Tinh Thần Trùng làm linh trùng bản mệnh nên mới có thể ngoại lệ sử dùng đương nhiên gánh nặng đè lên tinh thần thì không phải nói. Sau này ngươi đột phá lên tu sĩ Trúc Cơ kì sinh ra thần thức thì cơn đau đầu này sẽ thuyên giảm.

Nghe được lời tuyên bố chắc nịch của Chu lão cũng khiến hắn yên tâm phần nào, não hải là phần trọng yếu của cơ thể, không cẩn thận thậm chí bản thân có thể trở thành kẻ ngu ngốc.

Đang tĩnh tọa Trần Duyên cảm nhận được Tiểu Mập Mạp kêu gọi có vẻ rất phấn khích, đi qua hai gian phòng thì ra Tiểu Mập Mạp cùng cặp Lục Đường Lang tìm ra một mật thất được giấu kĩ dưới chân giường không nén được tâm trí tò mò, hắn quyết định đi xuống xem xét. Thì ra đâu chỉ là một hầm chứa rượu cực lớn, hàng trăm hàng nghìn vò rượu sắp xếp ngay ngắn sợ rằng nếu có tên sâu rượu nào rớt vào đây khẳng định dù có uống đến chết cũng không thể nào hết được.

Đáng tiếc Trần Duyên không phải như vậy, hắn dò xét xung quanh thấy không có thứ gì ngoài rượu liền chán nản muốn rời đi. Nhưng Chu lão lại đứng ra ngăn cản.

- Khoan đi đã tiểu tử, ngươi mau chóng ném hết số rượu đằng kia ra ngoài.

Mặc dù đầu đầy nghi vấn nhưng Trần Duyên vẫn làm theo, trước tới nay Chu lão chưa bao giờ phóng mũi tên mà không trúng đích cả.

Nhìn thấy số rượu chất cao như núi khiến hắn biểu môi, Tiểu Mập Mạp hiểu ý liền khống chế Tiểu Kim như một chiến xa lao tới khiến cho những vò rượu kia bể nát. Dòng rượu chảy ra bắn tứ tán làm cho cả mật thất ngập trong biển rượu.

Tiểu Mập Mạp lúc này trông thật khổ sở, nó vốn là vịt cạn lần đầu trôi nổi trong nước cứ ngọ ngoạy không thôi. Nhưng có vẻ như thân thể quá mập nên không bị chìm xuống.

Trần Duyên bất đắc dĩ cả người nồng nặc mùi rượu tiến lại gần vớt con sâu mập kia lên. Có vẻ do uống quá nhiều nên dù có bị la hét cở nào Tiểu Mập Mạp cũng không hồi đáp lại, bất đắc dĩ hắn đành phải để con sâu mập này lên vai tìm cách giải quyết tình trạng trôi nổi này. Kim Thiết Nghĩ hừ lạnh lại một lần nữa dùng thân thể rắn chắc tông thẳng vào vách tường Trần Duyên liền hiểu ý thả ra Thực Huyết Trùng khống chế chúng thi nhau đục khoét. Gần vạn con linh trùng khiến vách hang thành như tổ ong, nữa canh giờ trôi qua cuối cùng số rượu kia cũng theo những lỗ thủng thành dòng trôi đi mất.

Thấy mọi chuyện đã được giải quyết Trần Duyên quay ra vừa định tân bóc thì Tiểu Kim đã nhanh chóng rời khỏi, nằm nhắm mắt chờ đợi ở cửa mật thất không thèm ngó ngàng gì tới hắn.

Biết rõ tính tình của tên cứng đầu này Trần Duyên cũng chỉ cười cho qua, hắn đi tới nơi Chu lão vừa chỉ liền thấy thêm một cầu thang đi xuống.

- Thì ra là mật thất trong mật thất, nếu không có Chu lão chỉ điểm thì ai lại nghĩ rằng phía dưới những vò rượu tầm thường lại có đường đi xuống.

Nội tâm mừng thầm Trần Duyên liền nhanh chóng đi xuống, lúc này Chu lão lại hét lớn.

- Dừng lại tiểu tử, nếu ngươi còn muốn sống thì đừng lại gần.

Nghe Chu lão cảnh báo hắn cũng phải dừng lại dùng ánh mắt dò xét hướng tới lối đi kia.

- Hừ ngươi có cố gắng ra sao đi nữa cũng không phát hiện ra bất kì thứ gì đâu.

Chu lão hừ lạnh.

Trần Duyên xấu hổ cười, thận trọng thỉnh giáo.

- Chuyện này lại làm phiền tới Chu lão rồi.

- Trước cửa mật thất đã được cài phong ấn trận, chỉ cần chạm vào thì dù là tu sĩ Trúc Cơ kì cũng bị giam cầm không thể thoát ra.

Trần Duyên dùng ánh mắt khó tin nổi hướng về phía mật thất, cầm lấy một viên đá ném tới. Điều kì lạ xảy ra, rõ ràng là viên đá kia đột ngột biến mất không để lại dấu vết.

- Viên đá kia không hề biến mất, mà chỉ bị phong ấn giam cầm đồng thời ảo trận quanh đó khiến cho ngươi bị lầm tưởng.

- Nếu bị giam cầm thì làm cách nào thoát ra được.

Hắn nghi vấn, nếu không có Chu lão thì số phận của hắn chắc cũng không khác viên đá kia là bao.

Chương 49: Bí ẩn thượng cổ

- Muốn thoát ra chỉ cần ngươi phá giải trận pháp này là được, chỉ có điều kẻ lập nên nó đã có tu vi Kim Đan kì cho nên không cần phải nghĩ nữa.

Nghe Chu lão nói khiến hắn từ bỏ ý định thử nghiệm với trận pháp này.

Lão lơ lững bay tới, hai tay múa may khó hiểu bỗng một tia sáng lóe lên nơi cửa mật thất. Trước vẻ ngu ngơ của Trần Duyên Chu lão nhắc nhở:

- Còn không mau tiến vào, mật thất này khẳng định là của tu sĩ Kim Đan kì bên trong đối với ngươi toàn là bảo vật.

Nghe nói vật do lão quái Kim Đan kì để lại làm vẻ bần thần trên gương mặt hắn biến mất, kinh hỉ bước vào. Bước lên bậc thang không biết làm bằng chất liệu gì dẫn đến gian mật thất nhỏ, trên đường đi khắp nơi đều là xương cốt không còn nguyên vẹn.

Trần Duyên lại gần chú ý tới đạo bào hài cốt kia đang mặc, không xa lạ gì hắn chính là đệ tử Trúc Cơ kì của Ma Kiếm Tông. Thở dài, dù sao cũng là đồng môn không thể để hắn nằm phơi thây như vậy.

Bước tới gần thu hài cốt vào trong túi trữ vật, dù sao cũng là đệ tử Ma Kiếm Môn tốt nhất là được chôn cất trong tông môn. Vừa nhấc lên, Trần Duyên phát hiện những dòng chữ được khắc trên đá.

- Đây khẳng định là di nguyện của hắn.

Trần Duyên nghĩ thầm.

- Ta tên Vũ Thành đệ tử chân truyền của Đại Trưởng Lão Ma Kiếm Tông. Từ khi sinh ra đã mang tiếng thiên tài, mười tuổi Luyện Khí kì viên mãn, mười hai tuổi liền đột phá Trúc Cơ khiến cho người người khiếp sợ.

Đúng như hắn nói, đọc tới đây ngay cả Trần Duyên cũng khiếp sợ. Những tên tự xưng tụng là thiên tài trong tông môn kia mười hai tuổi đạt Luyện Khí kì tầng chín đã là vạn hạnh rồi.

- Khi còn là đệ tử Luyện Khí kì ta đã vô địch thủ cùng cấp trong tông môn khi vừa đột phá Trúc Cơ kì khiến cho lòng tin càng bành chướng một thân một mình tiến vào Ma Kiếm Lâm. Hơn nữa năm xông pha số yêu thú cấp hai chết trên tay ta đã gần trăm còn yêu thú cấp một nhiều không kể xiết.

- Khi bị yêu thú cấp ba đuổi giết cuối cùng ta cũng đã tinh tường trước đây mình ngốc nghếch tới mức nào. Nhưng điều ta không ngờ là cái chết lại tới gần như vậy, hơn trăm năm hẳn là nơi đây đã bị quên lãng, nay viết lại lời trăn chối này nếu như ra khỏi đây thì hãy đem hài cốt của ta trở về Ma Kiếm Tông bảo vật trong nhẫn trữ vật này coi như là trả công cho ngươi.

- Vũ Thành chấp bút.

Tới đây Trần Duyên thở dài, không ngờ thiên tài trăm năm hiếm gặp lại ngã xuống ở nơi bí mật như vậy. Theo lời trăn chối hắn đào xuống lớp đất bên dưới bộ hài cốt kia thì đúng là có một chiếc nhẫn màu đen tuyền bên ngoài không có gì đặc biệt. Sau khi nhờ Chu lão xem xét kĩ lưỡng hắn mới an tâm nhét vào đai lưng.

- Không ngờ chưa tới nơi để bảo vật kia mà đã có thu hoạch cực lớn rồi, đúng là không hổ danh đệ tử của Đại Trưởng Lão mà, vừa Trúc Cơ thành công mà đã có được nhẫn trữ vật.

Mừng thầm Trần Duyên cẩn thận đi tiếp, dù sao đây cũng là động phủ của lão quái Kim Đan kì có cạm bẫy hẳn là điều dĩ nhiên.

Nhưng có vẻ như điều hắn làm là dư thừa, hơn nữa canh giờ Chu lão không hề lên tiếng báo động.

- Tới nơi rôì, không ngờ mật thất tu luyện của tu sĩ Kim Đan lại khủng bố như vậy.

Trước mắt hắn là khung cảnh khiến kẻ khác phải choáng ngợp, thập bát pho tượng la hán không rõ chất liệu trôi lơ lững trong không trung. Xung quanh tỏa ra hào quang mê hoặc tâm trí, chỉ cần là kẻ tinh thần yêú nhược hẳn là sẽ bị siêu độ dấn thân cửa phật. Tiếng phạn âm khó hiểu như có sinh mạng tìm đường chui vào tai khiến Trần Duyên mê mang.

Nhận thấy tình thế không ổn Chu lão lại hiện ra, chiêu thức quen thuộc nhưng kết quả lại cực kì hữu hiệu. Một cành cây khô không rõ lấy từ đâu vụt xuống đầu khiến Trần Duyên trượt dài. Ngay tức khắc hắn liền bật dậy vẻ mặt khó hiểu có lẻ ngoài cục u lớn trên đâù ra Trần Duyên không hề biết gì.

- Ngươi còn ngẫn người? Còn không mau phong bế não hải.
Nghe Chu lão tức giận hét lớn Trần Duyên liền làm theo. Đợi khi cảm giác khó chịu kia không còn nữa hắn mới kinh nghi.

- Không ngờ thứ âm thanh kì lạ kia lại có thể mê mui đầu óc ta.

Chu lão hừ lạnh.

- Mặc dù tâm trí ngươi cứng rắn nhưng đó cũng là so với cùng thế hệ, âm thanh này nếu như không đề phòng ngay cả tu sĩ Trúc Cơ kì cũng có khả năng tâm thần thất thủ.

- Chúng chính là Thập Bát La Hán trận nhưng chỉ là bản đơn giản, những tên lừa trọc kia khẳng định trấn áp yêu ma bên trong sử dụng Phạn âm để luyện hóa chúng.

Nhắc tới yêu ma Trần Duyên càng không muốn ở lại lâu, thứ mà lão quái Kim Đan kì cầm cố khẳng định là phải tránh xa. Ngay khi Trần Duyên xoay người tính rời đi Chu lão lại hỏi:

- Ngươi đi đâu?

- Đương nhiên là rời khỏi đây, bên trong giam cầm khẳng định là thứ chẳng lành.

Chu lão hừ lạnh.

- Tiểu tử ngươi lá gan đúng là quá nhỏ, có lão phu ở đây còn phải lo lắng sao?

- Ở đây ngoài Thập Bát La Hán trận ra thì còn gì để lấy chẳng lẽ Chu lão muốn ta phá vỡ phong ấn này.

Nói tới đây trên gương mặt lão xuất hiện nụ cười nhẹ.

- Hahaha đúng là tiểu tử ngươi bắt đầu hiểu ý lão phu, còn chần chờ gì nữa, mau tránh ra để lão phu ra tay. - Khoan... khoan đã, trong này còn chưa biết là quỉ vật gì không may ta chết mất xác ở đây thì sao?

Trần Duyên lo lắng, dù sao đây cũng là yêu vật do đích thân tu sĩ Kim Đan kì phong ấn, với thực lực của hắn chắc chắn là chết không toàn thây.

- Bên trong phong ấn này không hề có bất kì yêu vật nào, nếu không ta cũng không dám để tiểu tử ngươi vào trong này.

- Nhưng không phải Chu lão có nói Thập Bát La Hán trận dùng để trấn áp yêu vật sao?

Trần Duyên nghi vấn.

- Đúng là lão phu từng nói điều đó, nhưng bên trong này khẳng định là không hề có bất kì yêu vật nào vì đây là một trong tam đại Thập Bát La Hán Trận.

Trong câu nói của lão không che dấu được vẻ hưng phấn.

- Tam, ý của Chu lão là còn hai trận pháp phong ấn này nữa?

- Đúng như ngươi nói, thật ra Thập Bát La Hán Trận phải là cấp bốn Giáp đẵng, nhưng sao ngàn vạn năm trận pháp này đã suy yếu dần.

Đúng là bất khả tư nghị ngay cả hộ pháp đại trận của Ma Kiếm Tông cũng chỉ là trận pháp cấp bốn Bính đẵng không ngờ đây lại là trận pháp Giáp đẵng mà còn được lưu truyền từ thời thượng cổ.

- Thời thượng cổ tu sĩ không nhiều nhưng thực lực của mỗi một người đều mạnh gấp trăm lần tu sĩ hiện nay. Lúc đó muốn được tông môn chấp nhận thì kẻ đó phải có tư chất hơn người. Tông môn lớn mạnh nhất thời bấy giờ là Kim Cang Tự là Phật môn tu sĩ công lực phi phàm.

- Tiểu tử ngươi có biết thế lực nào đang nắm giữ thế giới nơi chúng ta đang sống?

- Không phải là nhân loại và yêu thú sao?

Trần Duyên ngạc nhiên thận miệng đáp, điều này ngay cả phàm nhân cũng biết được chứ không riêng gì hắn.

- Đúng như ngươi nói, nhưng thời thượng cổ không chỉ là chỉ nhân loại chúng ta và yêu thú mà còn có cả Ám Ma Nhân tạo thành thế chân vạt chia nhau cai quản đại thế giới lớn gấp mười lần hiện nay.

Trần Duyên bần thần, không ngờ mảnh lục đại rộng lớn này nơi mà không tính tới các đại tông môn thì những môn phái nhỏ hơn đã không thể kể xiết nhưng vẫn lọt thỏm vào trong rừng cây cùng yêu thú mà chỉ bằng một thành trước kia.

Chờ cho hắn bình tĩnh trở lại lão mới bắt đầu nói tiếp.

- Nhưng Ám Ma Nhân lại được trời cao ưu ái, hạ sinh ra Tu La Huyết kẻ có thiên phú ngất trời tàn bạo khát máu. Hắn dẫn theo Ám Ma tộc đánh đuổi nhằm tận diệt nhân loại chúng ta. Lúc đó đứng đầu trong Nhân tộc là La Hán Kim Phật trụ trì của Kim Cang Tự cùng với hảo bằng hữu là Thái Tổ Kim Long lúc đó cũng là người đứng đầu trong yêu thú đã dùng thần thông siêu cường đưa mảnh lục địa nhỏ bé này trở thành một tiểu không gian vào trong khoảng hư không nhằm bảo vệ nhân loại và yêu thú rơi vào cảnh diệt vong.

- Sau đó Kim Cang Tự lại đi ra ba vị tu sĩ pháp lực cao thâm có tham vọng trở lại hòng chiếm lại mảnh đất của tổ tiên nhưng nhìn thấy sự yếu nhược của chúng tu sĩ đành ngậm ngùi bỏ đi ý định. Họ cùng nhau lập phong ấn đại trận có truyền lời sấm rằng: “chỉ khi cả ba phong ấn trận đều được gở bỏ thì đó chính là lúc chúng ta lấy lại những gì đã mất.”

- Điều này đã được lịch đại tông môn thời bấy giờ ghi chép lại, hẳn Ma Kiếm Tông ngươi cũng có.

Chương 50: Thú triều giai đoạn 2

Trần Duyên ngỡ ngàng, đứng trước bí mật to lớn nhất hơn ngàn vạn năm qua làm hắn đắm chìm suy ngẵm không dứt. Bỗng nhiên cơn đau quen thuộc lại ập tới, một đường tròn tuyệt đẹp được vẻ giữa không trung ( đang viết tới đây tự nhiên nhớ tới cú sút của Phan Văn Hậu nên cho vào lun ^-^) sau pha tiếp đất không được đẹp mắt hắn chưa kịp suy nghĩ đã bị Chu lão quát.

- Tiểu tử ngươi còn không mau tỉnh dậy.

Nhìn ánh mắt hắn đã lấy lại sự thanh tĩnh ban đầu Chu lão mới thở dài tự trách.

- Hời... đúng là lão phu không nên nói chuyện này cho ngươi, chỉ chút nữa thôi ngươi liền bị đánh mất bản tâm của chính mình.

Hắn lúc này mới biết được bản thân vừa chịu nguy hiểm chừng nào, đánh mất bản tâm nếu không bị bất tỉnh cả đời thì cũng sống trong điên dại uất ức.

- Được rồi tiểu tử, còn không mau tránh ra để lão phu ra tay, thời khắc để chúng ta lấy lại niềm vinh quang của nhân tộc đã gần kề.

Không đợi lâu, sau hai canh giờ miệt mài cuối cùng những pho tượng Thập Bát La Hán kia đều đã mất đi kim quan rơi xuống mặt đất. Luồn ánh sáng nhu hòa cùng tiếng Phạn âm kia cũng không còn nữa, Trần Duyên cắn răng chờ đợi chuyện gì xảy ra sau đó nhưng hắn lại thất vọng, có vẻ như Thập Bát La Hán trận này không hề gây ra bất kì động tĩnh gì.

- Tiểu tử ngươi còn chần chờ điều gì, không mau đánh sập nơi này xóa bỏ mọi dấu vết. Đừng nói là ta không nhắt nhở ngươi trước, chuyện xảy ra hôm nay nhất quyết không thể để cho kẻ nào biết nếu không thì... chắc ngươi cũng hiểu.

Chu lão không cần nhắc nhở hắn cũng dư sức hiểu, tinh tức khủng bố này nếu liên quan tới hắn thì dù là sư phụ cũng không thể nào đảm đương nổi.

Nhanh tay thu lấy Thập Bát La Hán pho tượng Trần Duyên đánh ra đạo pháp thuật làm sập trần hang rồi nhanh chóng rời khỏi. Như muốn bảo đảm hắn còn tiêu hủy cả tòa biệt viện, hầm rượu kia cũng bị san lấp tất cả việc đó chỉ để che dấu việc hắn đã tới đây.

Thấy dáng vẻ cẩn thận của hắn Chu lão phì cười nhưng cũng rất hài lòng, lần này lão đã giúp nhân loại tiến gần hơn tới mãnh đại lục kia, nơi mà chính bản thân lão có cơ hội phục sinh.

Chờ đợi tới ban trưa Trần Duyên tiếp tục hành động của mình như đã dự tính trước, ngay cả những linh trùng kia ngoài trừ Tiểu Mập Mạp thì bọn chúng cũng không hề hay biết gì. Không phải là Trần Duyên quá đa nghi nhưng trên đời này có một thứ gọi là sưu hồn, nếu không đề phòng thậm chí cả hắn lẫn Ma Kiếm Tông cũng bị liên lụy.

Ngày qua ngày, Trần Duyên cứ đề phòng xung quanh ngay cả ban đêm hắn đều không ở một tòa biệt viện cố định mà di chuyển liên tục. Nhìn thấy vẻ thập thò của hắn Chu lão phì cười:

- Tiểu tử ngươi đang làm gì mà trông giống là kẻ bất lương?

- Đương nhiên là tạo ra nhiều bằng chứng là ta không phát hiện ra mật thất kia.

Nghe tới đây lão không thể nhịn được cười.

- Hahaha tiểu tử ngươi tuy đầu óc linh hoạt nhưng tiểu tử cũng chỉ là tiểu tử, trên mảnh lục địa rộng lớn này còn tới hai phong ấn trận chưa được khai mở thì kẻ nào rãnh rỗi tới mức truy tìm kẻ làm ra nó chứ. Dù ngươi có phí công sức cở nào thì không thể thoát được sự truy xác của tu sĩ Nguyên Anh kì đâu. Chẳng lẽ ngươi muốn sống trong sợ hãi dè chừng, ta nghĩ rằng nhìn thấy vẻ mặt lắm lét của ngươi không chừng càng khiến kẻ khác nghi ngờ.

Nghe lời chăm chọc của Chu lão Trần Duyên mới biết bản thân đã trẻ con biết nhường nào, đỏ mặt nhưng hắn vẫn cúi đầu cảm tạ rồi quay mặt đi thẳng.

Sau khi tâm trí được khai thông, hắn phấn khích lên đường tìm diệt những con Nguyệt Miêu còn lại. Hơn mười ngày sau, ngay khi Mãnh Ngưu Thôn được hắn cùng đàn linh trùng tận diệt cũng là lúc mật phù lóe sáng. Đây chính là mật phù chỉ có đệ tử Ma Kiếm Tông mới được sử dụng, chỉ cần sáng lên tức là tất cả đệ tử không cần biết ở đâu liền quay về khu vực nơi sơn môn chiếm đóng. - Giai đoạn thứ hai của thú triều sắp diễn ra rồi sao?

Hắn thầm nghĩ liền một đường nhanh chóng bước đi. Thân là đệ tử thân truyền việc hắn biết trước những điều này chỉ là chuyện đương nhiên. Từ trước tới nay mỗi khi thú triều luôn có ba giai đoạn.

Thứ nhất là cho đệ tử xâm chiếm nhưng khu vực chiếm vị trí mang tính chiến lược, nếu như không thành công thì sẽ được các tiền bối tới thực hiện đương nhiên tương lai của chúng đệ tử cũng không tốt đẹp gì.

Thứ hai là các sư thúc bá trong tông môn sẽ được điều tới chấn giữ nói đúng hơn là sử dụng tiêu hao chiến cùng lũ yêu thú, việc này mất rất nhiều thời gian thậm chí là cả trăm năm không chừng.

Thứ ba đương nhiên là quyết đấu đỉnh cao, thậm chí từng xuất hiện cấp bốn yêu thú xuất hiện tàn sát chúng đệ tử, chỉ khi tông chủ xuất hiện thì mọi chuyện coi như là bình ổn nhưng tổn thương vô số là điều không thể tránh khỏi. Nhưng may mắn điều đó chỉ là hãn hữu, có vẻ tiền bối hai bên đã có thỏa thuận nên chuyện đó không hề được lập lại.

Hai ngày trôi qua Trần Duyên rốt cuộc cũng trở lại Bạch Lang Thôn, từng đàn yêu thú đông đúc như ban đầu đã không còn được trong thấy, có vẻ chúng cũng cảm nhận được điều không ổn đã tự động rút lui về phía bên kia chiến tuyến, dù sao cảm nhận của yêu thú lúc nào cũng linh mẫn hơn nhân loại đó có lẽ là trời cao đền bù cho chúng do trí tuệ thấp kém.

Trước mắt hắn lúc này không phải là đống đổ nát như ban đầu hay là từng căn lều lụp xụp mà đã trở thành một vùng chiến sự. Từng căn nhà được xây kiên cố khắp nơi đâu đâu cũng thấy tháp canh, xung quanh từng tốp đệ tử tay cầm binh khí ánh mắt ngờ vực quan sát xung quanh.

Như thường lệ, một thân hắc bào đường đường chính chính đi vào trước con mắt của hàng chục đệ tử canh gác gần đó. Trông thấy Trần Duyên chúng đệ tử đều chắp tay cúi đầu thật sâu hét lớn:

- Kính chào đại sư huynh.

Tiếng hét làm rung động tới những đệ tử gần đó nhưng không ai dám nói gì, nhìn thấy có rất nhiều gương mặt lạ lẫm trong đây khiến Trần Duyên tò mò gọi tên đội trưởng gần đó:
- Vị sư đệ đằng kia.

- Đại sư huynh cho gọi.

Hắn chắp tay cúi thấp đầu không dám ngẫn lên vẻ mặt hiện vẻ căng thẳng.

- Sư đệ không cần phải căn thẳng, ta là nhân loại chứ không phải yêu thú không thể nào ăn thịt người được.

Thấy dáng vẻ của hắn làm Trần Duyên phì cười.

Nhận thấy vẻ thất thố của bản thân tên sư đệ kia lấy lại vẻ bình tỉnh ban đầu đứng đó chờ nghe Trần Duyên ra lệnh.

- Sư đệ tên gì?

- Ta là Thành Lương.

Thành Lương nhanh nhẹn đáp.

- Tốt, vậy Thành sư đệ có thể nói cho ta biết tại sao ở đây lại có nhiều đệ tử ta không nhận ra được.

- Thưa đại sư huynh, bọn họ là đệ tử từ sơn phong khác được tông môn điều tới đây.

Thành Lương thành thật đáp.

- Hửm nơi đây là do chúng ta chiếm được tông môn cũng biết rõ điều đó tại sao lại cử bọn chúng tới chia bớt miếng canh chứ.

Nghe thấy vẻ tức giận trong giọng điệu của hắn Thành Lương vội vàng giải thích.

- Không phải như sư huynh nghỉ đâu, đệ tử Phong Ma Sơn chúng ta chiếm được Bạch Lang Thôn không mất một binh một tốt nào khiến tông môn rất hài lòng đã đưa khen thưởng tới cho chư vị sư huynh đệ, còn quyết định lấy nơi đây làm tổng bộ căn cứ của chiến trường phía Bắc nên nơi này mới có nhiều đệ tử từ sơn phong khác. Lúc này chỉ là bắt đầu, đệ khẳng định sau này sẽ còn nhiều đệ tử khác tới tiếp ứng.

Tới đây Trần Duyên rốt cuộc cũng hiểu ra, Ma Kiếm Tông bốn bề bị bao quanh bởi Ma Kiếm Lâm nên tông môn lọt vào vòng vây của yêu thú cũng là điều dễ hiểu.

Không nhiều lời Trần Duyên hỏi đường tới tới nơi ở của Bạch Nhiên, không ngoài dự đoán nơi này đã được sư phụ hắn Phong Ma Chân Nhân tiếp quản. Còn tên sư huynh lười biếng kia thì bị đẩy ra chiến trường cách đây ba ngày.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau