KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Sơ nhập thú triều

Thu lấy Thực Huyết Trùng hắn gọi tam nữ căn dặn một số chuyện quan trọng rồi lập tức rời khỏi. Bước ra khỏi động phủ không khí xung quanh khiến Trần Duyên cũng không quá bất ngờ. Quang cảnh tĩnh lặng khác hẵn ngày thường, ở những nơi như Cống Hiến Điện, Đổi Bảo Điện hầu như đệ tử ra vô không ngớt mà giờ đây chỉ có mấy tên chấp sự ngồi ngáp lên ngáp xuống.

- Thật kì lạ, rõ ràng chỉ là thú triều 500 năm tại sao lại phải huy động nhiều đệ tử như vậy, Ma Phong Sơn có hơn 5000 đệ tử vậy mà hầu như bị triệu tập toàn bộ.

Lúc này hắn đã đứng dưới chân Ma Phong Sơn, không chút do sự Trần Duyên một thân một mình tiến vào Ma Kiếm Lâm điều mà tu sĩ Luyện Khí kì viên mãn cũng không dám thực hiện nhất là khi thú triều đang diễn ra.

Đi được một đoạn Trần Duyên liền sử dụng thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” khống chế cặp Lục Đường Lang cùng hắn đồng hành. Dù sao Thực Huyết Trùng di chuyển gây quá nhiều tiếng động mà điều hắn cần bây giờ là sự im lặng hòng tránh khỏi những đàn yêu thú lên tới hàng ngàn hàng vạn kia.

Dựa vào địa đồ tông môn ban phát Trần Duyên lần mò trong rừng sâu tìm đường tới Bạch Lang Thôn.

Một buổi sáng bầu trời trong xanh những chú chim nhỏ bay lượn ca hát làm hiện ra khung cảnh thanh bình nhưng ở dưới mặt đất thì như là luyện ngục. Hàng ngàn hàng vạn xác Hôi Thử tràn ngập, những con còn lại ánh mắt đỏ như máu những tiếng chít chít vang lên khắp nơi.

Đàn Hôi Thử thật sự phẫn nộ, không biết đã có bao nhiêu đồng loại của chúng bị cắn xé không còn hình dạng. Sự điên cuồng đó hầu như tập trung vào thanh niên mặc đạo bào màu đen đứng chấp tay cách đó không xa. Mặc dù gần chục vạn Hôi Thử bao vây xung quanh nhưng vẫn không làm gì được tên nhân loại kia.

Kẻ đó không ai khác chính là Trần Duyên, cách đây 2 ngày hắn bị rơi vào bẫy phục kích của đàn Hôi Thử. Điều làm hắn không ngờ tới là đàn Hôi Thử này lại có con đầu đàn, điều này chứng tỏ nơi đây có số lượng gấp hàng chục lần bình thường.

Không chút do dự, Trần Duyên vỗ túi linh thú hàng ngàn con Thực Huyết Trùng lao ra ngăn cản đàn Hôi Thử.

- Đây đúng là thời cơ thích hợp để ta bồi dưỡng số Thực Huyết Trùng mới nở này.

Với tu vi Luyện Khí kì tầng 8 Trần Duyên đã khống chế được hơn 2000 con linh trùng Bính đẵng. Hôi Thử vốn là loài yêu thú dùng số lượng để tấn công, với số lượng hàng vạn con chúng rõ ràng chiếm được rất nhiều lợi thế. Nhưng điều đó cũng không tiếp diễn quá lâu sau 2 ngày thôn phệ huyết nhục Thực Huyết Trùng đã trở nên mạnh mẽ hơn trước.

- Được rồi, tiểu tử ngươi đã nán lại đây đủ lâu mau giải quyết dứt điểm rồi nhanh chóng rời khỏi đây, mùi huyết nhục có thể lôi kéo nhiều tồn tại mạnh mẽ hơn.

Trần Duyên gật đầu đồng tình tay vỗ túi trữ vật khống chế đàn Thực Huyết Trùng Đinh đẵng ra thay thế, trao quyền khống chế cho Tiểu Mập Mạp đích thân hắn cùng Lục Đường Lang cùng xông về phía con Bạch Thử đầu đàn kia.

Thấy Trần Duyên tự lao đầu vào lưới đàn Hôi Thử điên cuồn muốn xé xác hắn nhưng chúng vừa lao tới liền bị đàn Thực Huyết Trùng xung quanh đó ngăn cản. Lục Đường Lang huy động hai cặp chân trước như cánh quạt, chúng chịu trách nhiệm tiên phong hầu như chỉ cần chạm nhẹ những con Hôi Thử liền trở thành thịt vụn.

Cuối cùng hắn cũng tới nơi, con Bạch Thử kia ngạo nghễ đứng trên cột đá cao nhìn xuống. Xung quanh là hơn trăm con Hôi Thử khác, bọn chúng đều là yêu thú Đinh đẵng lớn hơn đồng loại rất nhiều. Thấy Trần Duyên lao tới bọn chúng liền rít lên dữ tợn cũng đồng loạt xông lên nhưng lại bị đàn linh trùng cản bước.

Trần Duyên hừ lạnh một quyền đánh nát cột đá Bạch Thử lớn hơn lão ngưu tiếp đất giận dữ. Bạch Thử lao thẳng tới nhưng điều nó không ngờ là tên nhân loại kia không hề cử động mặc cho hai chiếc răng sắc như dao cạo kia cắm vào cơ thể.

Chưa kịp vui mừng thì Bạch Thử liền ngỡ ngàng, không ngờ hai chiếc răng cửa sắc bén không kém gì pháp khí Ất đẳng kia mà chỉ để lại vết hằn nho nhỏ trên thân thể tên nhân loại. Sau khi phục dụng Rèn Thể Đan “Khô Mộc Tiểu Pháp” của Trần Duyên đã đạt tới cực hạn, pháp khí dưới Giáp đẵng không thể nào khiến hắn bị thương.

Không để vụt thời cơ Trần Duyên giữ chặt đầu Bạch Thử bàn tay như lưỡi giáo xuyên qua con mắt đang hốt hoảng kia đâm thủng đầu của nó. Một đòn dứt điểm hắn hừ lạnh ném xác con Bạch Thử về phía đàn Hôi Thử dữ tợn kia, thấy đầu lĩnh đã chết đàn Hôi Thử bắt đầu hoảng loạn có con điên cuồng tấn công có con thì quay đầu bỏ chạy. Chúng thậm chí còn đạp lên nhau tẩu thoát.

Trường thảm sát nghiêng về một phía đã diễn ra, Thực Huyết Trùng đẵng cấp càng cao sức ăn càng nhiều, chúng như một cổ máy nghiền thôn phệ tất cả huyết nhục trên đường đi. Nhìn thấy Hôi Thử đã bỏ chạy tứ tán Trần Duyên quyết định không truy sát thu lại linh trùng liền rời khỏi. Ngày thứ 8 trôi qua cuối cùng hắn cũng đã tới rất gần Bạch Lang Thôn, nhìn thấy cột khói xanh bay lên Trần Duyên liền chú ý.

- Đó không phải tín hiệu triệu tập của Ma Phong Sơn sao? Đã hơn 2 tháng không ngờ Bạch Lang Thôn vẫn chưa bị công phá.

Trực chỉ vị trí khói triệu tập Trần Duyên tiến đến, khi tới nơi trước mắt hắn là một khu đất nhỏ từng chiếc lều nhỏ được dựng lên tạm bợ xung quanh có từng tốp đệ tử canh phòng cẩn mật.

Thấy Trần Duyên một nhóm đệ tử gần đó thấy hắn tiến tới cũng không cần để ý, dù sao Trần Duyên cũng là đệ tử chân truyền duy nhất của Ma Phong Sơn chỉ cần liếc sơ qua ai cũng nhận ra hắn.

- Lều của đệ tử dẫn đội ở đâu?

Nghe Trần Duyên hỏi bọn hắn khinh thường trả lời, xem hắn như con chó bên đường không cần quan tâm.

- Ngươi còn không mau tránh ra, đừng tưởng là đệ tử chân truyền thì có thể ngăn chặn chúng ta thi hành nhiệm vụ. Nếu ngươi còn không biến đi thì chính là gây rối cản trở dù ta có đánh gãy chân ngươi thì không ai nói được gì.

Tên đệ tử dẫn đầu hò hét trong lòng rất khoái trá, thử hỏi những tên đệ tử của ngọn núi khác có tên nào thoải mái hò hét trước mặt đệ tử chân truyền hay không, bọn kia nếu có gặp thì cũng phải khép nép cuối đầu một tiếng đại sư huynh 2 tiếng đại sư huynh.

Đắc ý chưa được bao lâu hắn liền hét thảm ngã xuống đất trước cái nhìn kinh dị của những tên đệ tử khác, thì ra đôi chân hắn đã bị Trần Duyên một kiếm chém đến tận bắp đùi.

- Tên phế vật kia nguơi dám...
Lời còn chưa nói xong tên đệ tử vừa nói đã bị bàn tay Trần Duyên chụp lấy đâù lâu, bàn tay hắn nhưng gọng kiềm siết chặt. Từng tiếng răng rắc do hộp sọ vang lên làm những tên khác lạnh cả người.

- Các ngươi chỉ lều của đệ tử dẫn đội cho ta được chứ?

Lúc này không ai dám coi thường Trần Duyên nữa, tấm gương đi trước đã quá rõ ràng. Một tên trong số chúng đứng ra run sợ nói.

- Đại... đại sư huynh lều của Bạch sư thúc hướng này, cứ việc đi thẳng là thấy.

Nghe tới tên này Trần Duyên cũng không xa lạ gì, Bạch sư thúc hắn nói không ai khác chính là đệ tử quan môn của của sư phụ hắn. Bạch Nhiên này đã nhập đạo hơn trăm năm, có thiên phú rất cao nên được sư phụ hắn chú ý. Ngày thường đều chấn giữ Dạ Thành khiến cho đám tán tu kia khiếp sợ không thôi.

- Không ngờ Bạch Nhiên sư huynh lại tới tận Bạch Lang Thôn này, nơi đây không phải là nhiệm vụ của đệ tử Luyện Khí kì sao?

Dẹp bỏ suy nghĩ trong đầu Trần Duyên một đường đi thẳng, những đệ tử trên đường đều khiếp sợ tránh đường không ai muốn mình giống như hai tên thê thảm kia.

Trung tâm là một lều vải lớn có hai đệ tử canh gác không cần nói cũng biết đây là nơi hắn cần tìm. Trần Duyên vừa định hô lớn thì một tên đệ tử canh gác gần đó liền chạy tới khom người chấp tay nói.

- Đại sư huynh, sư thúc cho mời vào lều.

Nghe hắn nói Trần Duyên cũng không quá ngạc nhiên, tu sĩ Trúc Cơ kì đã sinh ra thần thức nên việc hắn bị phát hiện cũng là điều dễ hiểu.

Trần Duyên gật đầu rão bước đi tới, nhìn bóng lưng hắn tên đệ tử còn lại cũng nghi vấn:

- Ngươi cần gì phải khách khí với hắn, tên Trần Duyên này chỉ là phế vật thôi ngay cả Tứ Trưởng Lão cũng đã ngó lơ không quan tâm đến hắn.

Bọn chúng có suy nghĩ như vậy cũng hợp tình hợp lí, mấy năm nay dù chúng đệ tử có sĩ nhục Trần Duyên thế nào thì sư phụ hắn cũng không ra mặt.

- Tại ngươi không biết đó thôi, chính Bạch sư thúc đã căn dặn nếu không muốn chết thì đừng làm càn trước mặt hắn. Nếu có gì xãy ra thì không ai dám bước ra làm chủ cho ta đâu.

Nghe tên này nói xong hắn cũng ngớ người rồi cũng khinh thường không quan tâm đắc ý mỉm cười xoay người lại hét lớn:

- Tên phế vật kia ngươi còn chưa an phận làm phàm nhân sao?

Nói xong hắn quay qua nhìn tên đệ tử kia vẻ mặt đắc ý, đây không phải là lần đầu tiên hắn gọi Trần Duyên như vậy. Nhưng lần này có sự khác biệt, một bóng đen thon gầy bay tới, xoẹt... chiếc đầu lâu kia bay lên cùng nụ cười đắc ý vẫn còn đó.

Chương 42: Bạch Lang Thôn

Tên đệ tử kia hoảng hốt nhìn đầu lâu của đồng bạn mình rớt xuống lăn đến chân hắn. Đôi chân như nhũn ra ngồi phịch xuống đất, bên kia Trần Duyên coi như không có gì xãy ra vẫn dạo bước bình thản đi tới căn lều.

Bước vào trong, trước mắt hắn là một trung niên thấp bé vẻ ngoài vô hại mỉm cười. Trần Duyên bước tới trước chấp tay nói.

- Trần Duyên bái kiến Bạch Nhiên sư huynh.

- Ha ha ha Trần Duyên sư đệ không cần phải khách sáo như vậy, dù sao chúng ta cũng là sư huynh đệ đồng môn mà.

Bạch Nhiên ha hả cuời phất tay nói.

Biết tính cách ngày thường vô âu vô lo của vị sư huynh này Trần Duyên cũng không nhiều lời vào thẳng vấn đề.

- Không biết sư huynh không chấn giữ Dạ Thành mà lại phải đích thân tới nơi này không phải dùng dao mỗ trâu giết gà sao?

- Sư đệ quả thật không hề thay đổi tính tình vẫn trực tiếp như vậy, việc ta tới đây chính là lệnh của sư phụ ban ra. Còn Dạ Thành đã được một vị sư huynh khác thay ta chấn giữ.

Lời nói của Bạch Nhiên tuy nhẹ nhàng nhưng lại khiến Trần Duyên kinh nghi:

- Nơi này thì có chuyện gì mà khiến đích thân sư phụ yêu cầu một người bận rộn như sư huynh chứ?

Hắn lắc đầu cười khổ.

- Sư đệ lại trêu chọc ta nữa rồi, ngồi ru rú ở cái thành kia khiến toàn thân ta muốn mọc rêu lên đây, vừa nhận được lệnh sư phụ ta liền hưng phấn rời khỏi không hề lưu luyến khoảng khắc nào.

- Có điều mới tới đây có lẽ sư đệ chưa biết chuyện gì xảy ra, khi vừa tới đây mỗi đêm đều có rất nhiều đệ tử mất tích, con số đó đã tăng lên hơn 100 người.

Nói tới đây hắn cũng chú ý vẻ mặt của Trần Duyên.

- Sư huynh tới đây không phải là để khám phá việc này chứ?

Trần Duyên dò hỏi.

- Đệ nghĩ ta sẽ sao?

Thấy điệu cười của hắn cũng đủ hiểu, Bạch Nhiên tới đây vốn để chấn an chúng đệ tử chưa hề có ý định ra tay.

- Nếu sư đệ tới đây ta cũng yên lòng, việc này đành phải làm phiền sư đệ rồi.

- Sư huynh quá lời, ta làm sao có đủ bản lĩnh chứ. Trần Duyên thoái thác, hắn ghét nhất là mang thêm những việc phiền phức bên người.

- Sư đệ quá khiêm tốn rồi, việc sư đệ một mình đi lại trong Ma Kiếm Lâm này đã là việc không dễ dàng gì. Với lại ở Dạ Thành không phải đệ còn nợ ta sao?

Nghe tới đây Trần Duyên nghi vấn rồi đành cười khổ, thì ra việc hắn giết người ở Dạ Thành không qua mắt được vị sư huynh này. Lúc đầu Trần Duyên cũng thấy lạ, rõ ràng hắn đã phạm phải điều cấm kị nhất Dạ Thành nhưng lại không bị chúng đệ tử truy đuổi.

Bất đắc dĩ Trần Duyên đành phải nhận lời. Cáo từ đi ra hắn dạo quanh khu vực các đệ tử dừng chân, các túp lều cố ý dựng sát men theo một con đường lớn thông thoáng (kiểu như nhà mặt tiền ấy) di chuyển rất thuận lợi. Còn có đài cao quan sát luôn có đệ tử túc trực xung quanh luôn có từng tốp đệ tử tuần tra có thể nói nghiêm cẩn khó xâm nhập.

Muốn qua mắt được những đệ tử này chỉ có thể là tồn tại có thực lực ngang bằng với tu sĩ Trúc Cơ kì. Nhưng nếu tồn tại như vậy xuất hiện thì rất khó qua mắt được Bạch Nhiên với lại chúng cũng khinh thường mấy trò lén lút này, cứ việc xông tới là được.

Hắn phát hiện ra các đệ tử mất tích do lều trại đều nằm khá xa trung tâm và hoang vu nếu có sự việc xảy ra thì rất khó phát hiện. Đi nhiều vòng nhưng cũng không tìm ra thêm được manh mối nào, hết cách đành phải thu lại ý nghĩ chỉ cần một ngày liền tìm ra nguyên nhân.

Trần Duyên phóng người về phía rừng rậm trực chỉ Bạch Lang Thôn mà đi, theo lời các đệ tử xung quanh thì nơi đó giờ đây đã trở thành một tổ kiến đúng theo nghĩa đen. Một đàn Hắc Thiết Nghĩ khổng lồ số lượng ngàn vạn làm tổ lớn 5 dặm quanh đó làm bọn hắn không còn cách nào khác phải dựng lều trại cách đó trăm dặm.

Hắc Thiết Nghĩ linh trùng cấp 1 Đinh đẵng thường sống bầy đàn số lượng cực lớn da dày thịt béo thực lực khá cao nhưng trí lực lại rất thấp. Vừa nhớ lại thông tin của chúng từ Yêu Thú Giám hắn đứng trên cây cổ thụ to lớn nhìn xuống mà da đầu tê rần.

Trước mắt Trần Duyên là từng hàng đen nhánh những con Hắc Thiết Nghĩ nối đuôi nhau di chuyển khắp nơi. Những con có chiếc đầu to lớn cứ đi lại xung quanh như đang tuần tra.

Nhìn thấy khung cảnh trước mắt Trần Duyên đã hiểu tại sao hơn 2 tháng nay chúng đệ tử bất động không tiến công. Đừng nói là 5000 dù có một vạn đệ tử dù có thắng cũng là tử thương vô số.

Nhưng điều khiến Trần Duyên đau đầu là chỉ có một lối duy nhất đi vào khiến hắn rất khó xâm nhập. Trong lúc Trần Duyên đang đau đầu suy nghĩ thì Chu lão xuất hiện cầm lấy khúc cây gần đó đánh mạnh vào đầu hắn quát.
- Thật uổng công ta chân truyền thần thông cho tiểu tử ngươi, đúng là tức chết lão phu mà.

- Thần thông ta truyền thụ ngươi quên rồi sao? Còn không mau lập khế ước khống chế để chúng dẫn ngươi đi vào trong.

Lúc này Trần Duyên bừng tỉnh không ngờ hắn lại quên điều quan trọng nhất quay người cười xoà ngượng ngùng.

- Hừ nếu chuyện đơn giản như vậy mà ngươi không giải quyết được thì cứ việc ở trong đó làm phân bón luôn đi.

Nói rồi Chu lão bực dọc rời đi.

- Bây giờ số lượng Hắc Thiết Nghĩ còn rất đông đúc nếu ra tay chắc chắn sẽ bị phát hiện, cần kiên nhẫn chờ đợi thời cơ phù hợp.

Hắn như lão tăng tọa thiền, trên cây nhìn xuống cố gắng quan sát bầy kiến đông nghịt bên dưới. Cuối cùng điều Trần Duyên chờ đợi đã tới mặt trời dần xuống núi màu vàng buồn bã bắt đầu bao trùm cánh rừng, từng con Hắc Thiết Nghĩ bắt đầu quay về tổ.

Khác với lúc nãy chúng ồ ạt chạy về có vẻ như rất sợ bóng tối nuốt chửng, không bỏ qua cơ hội Trần Duyên bắt đầu nhắm tới những con chậm chân ở phía sau.

Trần Duyên tự thân phóng tới sử dụng tay trần tóm lấy cổ đè con kiến to bằng nửa người trưởng thành xuống đất. Hắc Thiết Nghĩ hoảng loạn lục chi giãy giụa làm bụi mù bay khắp nơi, nó cố gắng rít lên báo hiệu cho những con kiến gần đó nhưng cổ họng đã bị bàn tay cứng như thép nguội của Trần Duyên xiết chặt.

Nữa canh giờ trôi qua Hắc Thiết Nghĩ đã dần kiệt sức cả người buông lỏng nhưng Trần Duyên không dám xem thường, thời gian vừa qua hắn đã tận mắt chứng kiến sức sống của các loài linh trùng kinh khủng đến mức nào. Ngay khi Trần Duyên vừa buông một tay để bắt quyết thì Hắc Thiết Nghĩ liền động đậy dữ dội.

Hắn làm sao để cho con kiến đen này được như ý, cánh tay siết chặt hơn tay còn lại nhanh chóng bắt quyết. Ấn quyết hình côn trùng nhập vào đầu Hắc Thiết Nghĩ, nữa canh giờ sau Trần Duyên mới chậm rãi thả tay. Nhận thấy Hắc Thiết Nghĩ đã hoàn toàn thần phục Trần Duyên ra lệnh nó quay về tổ.

- Bước thứ nhất xem như đã hoàn thành, không ngờ chỉ thuần phục một con linh trùng Đinh đẳng đã làm mất nhiều thời gian tới mức này.

Trần Duyên phóng lên ngọn cây gần đó tìm kiếm mục tiêu tiếp theo, khi vừa thấy được một con Hắc Thiết Nghĩ bị bỏ lại phía sau hắn liền vọt tới. Lần này Trần Duyên cũng siết cổ nhưng lại làm cho nó ngất đi chứ không thuần phục.

Khi bóng đêm đã bao quanh Trần Duyên thay một bộ hành phục màu đen có vẻ giống thích khách mắt nhìn hướng Hắc Thiết Nghĩ kia bàn tay liền đâm xuyên qua thân thể làm chất lỏng từ con kiến bám lên người hắn.

Sau khi kiểm tra thật kĩ xung quanh Trần Duyên thong dong đi tới hang động. Trước cửa hang chỉ còn một vài con kiến có chiếc đầu to lớn chịu trách nhiệm canh phòng. Lại gần Trần Duyên chống hai tay xuống bắt trước dáng đi của Hắc Thiết Nghĩ tiến đến chổ Hắc Thiết Nghĩ lính canh. Ban ngày hắn đã quan sát rất kĩ, những con kiến này nhận ra nhau bằng mùi nên mới nãy ra ý tưởng mạo hiểm này.

Phát hiện có gì đó tiến lại gần Hắc Thiết Nghĩ lính canh liền báo động, ngay lập tức hơn trăm con lao tới bao vây lấy kẻ khả nghi kia. Đứng giữa vòng vây của hàng trăm cặp hàm khổng lồ bản thân không thể nào thư giản được, mặc dù chúng chỉ là linh trùng Đinh đẵng nhưng chỉ nói riêng về thực lực rõ ràng mạnh hơn rất nhiều so với Hắc Thiết Nghĩ hắn thuần phục lúc nãy. Nếu như bị phát hiện, nguyên vẹn thoát ra khỏi đây là chuyện không thể nào.

Sau một hồi hết ngắm nghía lại ngửi ngửi trăm con Hắc Thiết Nghĩ lính canh rốt cuộc cũng thả Trần Duyên đi qua. Thở phào nhẹ nhõm hắn đi thẳng vào hang.

Trước mắt Trần Duyên là một cảnh tượng nếu không tận mắt nhìn thấy thì hắn cũng không thể nào tin nổi, cái gì là Hắc Thiết Nghĩ là linh trùng chỉ hoặc động vào buổi sáng, ban đêm quay trở về hang nghỉ ngơi. Hắc Thiết Nghĩ là linh trùng có linh trí thấp, tất cả Trần Duyên muốn làm bây giờ là tìm bằng được cái tên ghi chép quyển sách kia hung hăng đánh cho hắn một trận.

Chương 43: Kim Thiết Nghĩ

Trước mắt lúc này là một hang động rộng lớn với nhiều ngõ ngách, bên trong không hề bị bóng tối bao phủ như hắn nghĩ. Khắp nơi đều là những tia sáng nhẹ nhàng làm Trần Duyên ngỡ ngàng, rõ ràng là ban đêm nhưng trong không hề tối.

Bên dưới là hàng trăm hàng ngàn Hắc Thiết Nghĩ đang di chuyển khắp mọi ngõ ngách. Ban đêm chúng không hề thụ động chút nào, thậm chí là vì ở trong hang không có bất kì nguy hiểm nên hoạt động thậm chí là nhiều hơn.

- Bây giờ không phải lúc để ta có thể thăm dò, tốt nhất là nhẫn nại tới khi chúng rời khỏi đây trước đã.

Nghĩ thầm, Trần Duyên nhẹ nhàng phóng tới vách hang vắng vẻ đào một lỗ vừa người, chui vào trong hắn lắp miệng lỗ ngồi tĩnh tọa khôi phục chân khí.

Ba canh giờ trôi qua phía trên Trần Duyên cảm nhận được rất nhiều tiếng bước chân cùng duy chuyển về một hướng, hắn liền nhận ra thời cơ đã tới. Chờ tới khi âm thanh biến mất Trần Duyên liền xuất hiện, đúng như dự đoán Hắc Thiết Nghĩ hầu như đã rời đi khỏi hang động.

Cảm nhận vị trí linh trùng của mình Trần Duyên điều khiển Hắc Thiết Nghĩ đi trước dò đường.

- Hang động này đúng là một mê cung mà, nếu để ta tự tìm đường thì không mất vài năm đừng hòng khám phá hết.

- Cái này là rêu phát sáng? Thì ra chính là nhờ thứ này mà xung quanh đây luôn có ánh sáng êm dịu, tốt nhất nên lấy về động phủ, thứ này rõ ràng tốt hơn đèn dầu nhiều.

Trong hang có rất nhiều lối đi, trên vách còn được đào thêm các hang động nhỏ để chứa thực vật. Trần Duyên còn phát hiện rất nhiều trứng linh trùng nhưng khịt mũi coi thường bỏ qua. Hiện nay hắn đã là tu sĩ Linh Khí hậu kì Hắc Thiết Trùng không còn tác dụng nhiều, một nguyên nhân khác là tiềm năng phát triển của chúng không hề có. Yếu kém hơn rất nhiều Thực Huyết Trùng và Lục Đường Lang.

Đi tới một gian mật thất rộng lớn đủ cho cả ngàn người ở lại, cảnh tượng bên trong mặc dù là kẻ thiết huyết như hắn cũng phải biến sắc. Huyết nhục, huyết nhục khắp nơi. Yêu thú, nhân loại, Trần Duyên còn thấy cả mảnh y phục của đệ tử Ma Kiếm Tông rải rác.

- Thì ra sự tình đệ tử mất tích gần đây là do Hắc Thiết Nghĩ gây ra, ban ngày thì ra ngoài săn mồi đêm tới thì đào hang khắp nơi phục kích đây đúng là loại linh trùng thâm độc.

Tức giận nghĩ thầm bỗng Trần Duyên nghe thấy tiếng động, hắn phóng người hai tay bám vào trần hang. Có năm con Hắc Thiết Nghĩ đi vào thu gom huyết nhục vo thành những viên cầu to lớn làm hắn nôn mữa không thôi rồi nhanh chóng rời khỏi.

- Nơi này cũng không có gì để ở lại, tốt nhất là bám theo chúng.

Hắn nhẹ nhàng đi theo, đường đi khá ngoằn ngoèo càng lúc càng tiến sâu xuống lòng đất. Đi tới một con đường rộng lớn số lượng Hắc Thiết Nghĩ càng lúc càng đông làm Trần Duyên tò mò.

- Không ngờ nơi đây lại có nhiều Hắc Thiết Nghĩ thực lực không tồi, canh phòng cẩn mật như thế này ắt hẵn đây là phòng của nữ hoàng rồi.

Trần Duyên láo liết nhìn xung quanh thì thấy có rất nhiều Hắc Thiết Nghĩ lính canh điều mà chỉ có thể thấy ở ngoài cửa động. Theo sát 5 con Hắc Thiết Nghĩ kia đi vào quả nhiên hắn bị chặn lại, lại một lần nữa những con Hắc Thiết Nghĩ lính canh bao quanh lấy hắn.

Nhưng lần này có khác biệt rất lớn, chúng không hề ngửi mùi xác định đồng loại mà không ngần ngại tiến công.
- Có vẻ như đi vào đây đã là tử tội, chúng không cần biết ta là ai liền xông tới giết chóc.

Trần Duyên nghĩ thầm khóe miệng cũng nhếch lên nụ cười hiếm thấy, hắn đã chờ đợi giờ phút này từ lúc thấy được đống huyết nhục của các sư đệ đồng môn kia. Ngay lúc đó Trần Duyên sát khí đã nỗi lên nhưng hắn phải kiềm nén lại, vẫn còn đại sự trước mắt không thể để cảm tình lấn át.

Lúc này đôi mắt Trần Duyên đã đỏ như máu, trong tâm trí bây giờ chỉ có giết chóc. Sát khí quanh thân hắn lan ra khắp nơi khiến cho lũ linh trùng kia cũng phải chùn bước.

Như một mũi tên lao tới, cả người Trần Duyên xuyên qua thân thể Hắc Kiến Nghĩ lính canh trước vẻ ngỡ ngàng của những con kiến xung quanh. Không bỏ lỡ thời cơ hắn phóng về phía mật thất, cánh tay như đao trảm sát tất cả chướng ngại phía trước.

Hơn mười con Hắc Thiết Nghĩ lấy thân lấp lối đi bị Trần Duyên một trảm đứt làm hai, không có gì có thể ngăn cản, hắn như là chiếc máy chém khắp nơi đều là các thi thể rãi rác của Hắc Thiết Nghĩ cùng với chất lỏng từ người chúng làm xung quanh bốc lên mùi khó ngửi.

Không quan tâm quá nhiều tới xung quanh mục tiêu duy nhất của hắn lúc này chính là mật thất đằng kia, sau một hồi chém giết nơi đây đã không còn một con Hắc Thiết Nghĩ nào Trần Duyên rảo bước đi vào bên trong.

Trước mắt hắn lúc này là một thứ có vẻ giống như một con nhộng khổng lồ, to lớn tới mức sợ rằng dù có năm người ôm cũng không thể nào hết được. Thứ gớm ghiếc này đang thỏa thích thôn phệ từng viên huyết nhục do những con Hắc Thiết Nghĩ kia mang tới khiến cho hắn tức giận. Phía sau có một cái lỗ nhỏ liên tục nôn ra từng quả trứng Hắc Thiết Nghĩ, tới đây Trần Duyên có thể khẳng định đây chính là Hắc Thiết Nghĩ nữ hoàng.

Ngay khi tiến lại gần thì một con Hắc Thiết Nghĩ toàn thân vàng óng thân thể to lớn cứng cáp nhảy xuống làm cho cả hang rung động, tiếng hét của nó làm cho những con Hắc Thiết Nghĩ xung quanh nằm rạp xuống vẻ thần phục.

- Đây chắc hẵn là Hắc Thiết Nghĩ vương, thực lực của nó đã tiếp cận linh trùng Giáp đẵng, chỉ sợ tốn một ít thời gian nữa liền đột phá.

Trong lúc Trần Duyên đang nghĩ thầm thì Chu lão lại hiện ra hưng phấn nói:
- Ngươi đúng là vận cứt chó mà, không ngờ cả Kim Thiết Nghĩ gần như tuyệt tích cũng tự động bò tới trước mặt.

- Kim Thiết Nghĩ.

Trần Duyên vẻ mặt ngây ngô nhìn lão.

Không cần nói cũng biết tiểu tử này không biết gì lão chỉ đành thở dài nói:

- Kim Thiết Nghĩ là linh trùng biến dị từ Hắc Thiết Nghĩ, không chỉ thực lực tăng tiến nhiều lần thậm chí cả trí lực cũng càng lúc nâng cao. Cho dù trong ức vạn Hắc Thiết Nghĩ cũng chưa chắc có thể sinh ra một Kim Thiết Nghĩ.

Nghe tới đây Trần Duyên cũng kinh ngạc không thôi, yêu thú khác biệt lớn nhất đối với nhân loại chính là linh trí. Chỉ khi nào đột phá cấp ba thì linh trùng yêu thú mới thật sự bước vào con đường tu luyện, trước đó chúng chỉ làm theo bản năng để nâng cao tu vi.

Trong số linh trùng của Trần Duyên chỉ có Tinh Thần Trùng Tiểu Mập Mạp là mở ra linh trí, còn lại cũng chỉ có cặp Lục Đường Lang kia có một chút trí lực.

- Tiểu tử ngươi mau chóng thuần phục Kim Thiết Nghĩ này, công dụng của loại linh trùng này cực kì to lớn. Thời thượng cổ vì muốn săn tìm chúng thậm chí Hắc Thiết Nghĩ gần như bị diệt tuyệt, giờ đây chỉ có Ma Kiếm Lâm này là một trong rất ít nơi loại linh trùng này có thể tồn tại.

Nghe lời Chu lão nói lúc này trước mắt hắn Kim Thiết Nghĩ như là một núi vàng khổng lồ (ừ thì nó vốn màu vàng mà ^-^), không kìm nén lòng tham Trần Duyên chính diện xông tới ngạnh kháng đôi càng to lớn kia.

Điều khiến hắn không ngờ tới là cơ thể sánh ngang với pháp khí Giáp đẵng lại chịu thua thiệt ngay trong lần giao phong đầu tiên. Cánh tay thường ngày có thể xuyên qua cơ thể yêu thú lại dễ dàng xuất hiện tia máu.

Sự hưng phấn hiện rõ trên khuôn mặt, từ khi “Khô Mộc Tiểu Pháp” đại thành tới nay không có yêu thú nào chịu được sức mạnh nhục thể của hắn. Đúng lúc này Kim Thiết Nghĩ chủ động tiến công, đôi càng to lớn mở rộng kẹp lấy hắn.

Chuyện không ngờ lại xảy ra, Trần Duyên mà Kim Thiết Nghĩ kẹp chặt kia lại là hư ảnh, đó chính là “Tam Trọng Phân Thân” công pháp Chu lão đã truyền lại cho hắn.

Trần Duyên làm sao có thể khinh địch, trong lúc Kim Thiếc Nghĩ còn đang ngẫn ngơ hắn phóng người về phía sau lấy tay làm đao nhắm chân mà chém tới.

Tiếng keng... chói tai vang lên kèm theo là tiếng rít đau đớn cùng giận dữ, Kim Thiết Nghĩ mặc dù cơ thể cứng cáp, lực lượng mạnh mẽ có thể sánh ngang với linh trùng Giáp đẵng nhưng do tốc độ quá chậm, hình thể thì lại khổng lồ trong nơi chật hẹp như mật thất này nó chỉ đành làm cá cho Trần Duyên tùy ý chặt chém.

Một canh giờ trôi qua, Kim Thiết Nghĩ đã không còn gắng gượng nỗi, hình thể to lớn cuối cùng cũng ngã xuống sức nặng làm cho hang sâu rung chuyển. Thân thể lúc này chỉ có thể dùng một câu để diễn tả, thương tích đầy mình. Không chỗ nào Trần Duyên bỏ sót, chỉ có thể trách con linh trùng này quá trâu bò. Trên tay hắn lúc này đã cầm kiếm pháp khí Giáp đẵng, còn đôi tay kia đã tê dại từ lúc nào.

Không bỏ lỡ thời cơ Trần Duyên liền xông tới một tay giữ chặt Kim Thiết Nghĩ tay còn lại bắt ấn của thần thông “Thần Khống Vạn Trùng”.

Chương 44: Không đề

Hai canh giờ trôi qua, cuối cùng Kim Thiết Nghĩ cũng phải thuần phục. Trần Duyên lập tức thu vào túi linh thú dưỡng thương, dù sao đây cũng là linh trùng mà cả tu sĩ thời thượng cổ khát khao có được, không thể vì thương thế mà để lại ám tật trên người.

Nhìn xung quanh còn hàng ngàn hàng vạn Hắc Thiết Nghĩ Trần Duyên không còn cách nào khác đành phải tiêu diệt bọn chúng. Nơi này là lãnh địa của Ma Kiếm Tông không thể để rơi vào tay yêu thú. Trần Duyên vỗ túi trữ vật, hơn ngàn con Thực Huyết Trùng hung dữ lao ra trong đó còn có Tiểu Huyết và cặp Lục Đường Lang. Trần Duyên khống chế bọn chúng huyết tẩy nơi đây, như chỉ chờ có vậy Thực Huyết Trùng đói khát liền xông tới.

Nữa ngày trôi qua Hắc Thiết Nghĩ gần như bị tiêu diệt toàn bộ, chỉ còn số lượng rất nhỏ may mắn trốn thoát. Điều khiến Trần Duyên bất ngờ là những con Thực Huyết Trùng Bính đẵng đã có dấu hiệu tiến cấp.

- Thì ra sau khi thôn phệ ngàn vạn con Hắc Thiết Nghĩ rốt cuộc bọn chúng cũng bắt đầu tạo kén, sau này ngoài trừ thôn phệ yêu thú cấp cao ra thì ta có thể lấy số lượng bù đắp.

Điều này làm hắn vui mừng khôn xiết, mặc dù tìm được ngàn vạn yêu thú không phải là điều dễ dàng nhưng trọng yếu chỉ cần thực lực đều có thể làm được.

Đại lục Trần Duyên đang sinh sống tuy nói là do hai thế lực nhân loại và yêu thú cùng nhau phân chia nhưng đó là chuyện của các bậc tiền bối đỉnh phong của hai bên ngang bằng. Số lượng yêu thú đông gấp ngàn vạn lần nhân loại là đều không ai có thể phủ nhận, những cánh rừng rộng lớn như Ma Kiếm Lâm thì càng không thể thiếu, nếu không thì làm sao có chuyện một tông môn có thể sở hữu nguồn tài nguyên lớn như vậy.

Mang theo tâm tình sảng khoái trở về nơi tập trung của chúng đệ tử, Trần Duyên liền thoải mái ngã lưng xuống đất. Trận chiến vừa rồi đã tiêu hao của hắn quá nhiều sức lực, chân khí cũng như tinh thần. Khống chế linh trùng quá lâu làm tinh thần hắn như bị đè nặng thứ duy nhất hiện nay để hồi phục chính là ngủ một giấc thật sâu.

Ngày hôm sau Trần Duyên liền bị tiếng huyên náo của chúng đệ tử xung quanh làm tỉnh giấc. Chưa kịp định hình suy nghĩ thì ngoài lều đã có tiếng gọi.

- Kính thưa đại sư huynh chúng ta có tin vui.

Từ khi ba tên đệ tử bất kính kia bị Trần Duyên xử lí chúng đệ tử xung quanh nhìn hắn như thể ác ma, trong ánh mắt luôn có tia kính sợ. Thậm chí bên trong chúng đệ tử còn lưu truyền biệt hiệu Trần Huyết Ma bởi vì mỗi lần hắn ra tay là mỗi lần máu nhuộm mặt đất.

- Có chuyện gì mau nói.

Hắn lãnh đạm nói. (dù sao cũng là đệ tử chân truyền cách nói chuyện cũng phải ra dáng không thể làm mất mặt được ^-^).

Nghe tiếng đáp lại của Trần Duyên tên đệ tử bên ngoài chợt căng thẳng, hắn nhận ra bản thân vừa làm phiền giấc ngủ của tên ác ma này.

- Thưa... thưa đại sư huynh, sư thúc có căn dặn huynh tới đó gặp người.

Trần Duyên nghe nhắc tới sư thúc hắn liền bước ra, chúng đệ tử xung quanh liền cảm nhận được áp lực vô hình từ phía hắn. Thì ra Trần Duyên mới vừa trãi qua cuộc giết chóc nên sát khí từ người vẫn chưa tiêu tan hết làm chúng đệ tử xung quanh chợt căn thẳng không dám ngẩn mặt lên, còn riêng tên đệ tử đứng gần nhất cả người run rẫy tưởng mình đã chọc giận tới hắn.

Nhận ra điều đó Trần Duyên liền thu liễm sát khí, thấy không khí xung quanh đã bớt nặng nề hắn mới quay ra mỉm cười hỏi:

- Vị sư đệ kia chẵng hay Bạch Nhiên sư huynh sự việc gì cần gọi ta gấp như vậy.

Thấy vẻ mặt tươi cười bình thản của Trần Duyên hắn mới vững tâm tiếp tục nói.

- Bẩm chuyện là không biết tại sao đàn Hắc Thiết Nghĩ bao vây Bạch Lang Thôn không biết vì cớ gì mà đã bị tiêu diệt toàn bộ. Bạch sư thúc muốn mời sư huynh tới đó đàm đạo.

- Thì ra là vậy, không ngờ tình báo lại tới sớm như vậy. Bạch Nhiên sư huynh chắc đã nhìn ra manh mối gì rồi. Nhưng thì sao chứ, chỉ cần ta không thừa nhận là được.

Nghĩ rồi Trần Duyên vẻ mặt vui mừng đáp lại.

- Thì ra là có chuyện tốt như vậy sao. Sư đệ mau thông báo với Bạch sư huynh ta sẽ tới ngay.

Tên đệ tử thở phào nhẹ nhõm liền mau chóng rời khỏi, đứng gần tên nóng lạnh bất thường này làm hắn không thể yên lòng.

Nhìn thấy tên đệ tử kia thục mạng rời khỏi Trần Duyên cũng nhanh chóng đi theo. Bước vào trong lều, trung niên bạch bào đứng đó mỉm cười như chờ hắn. Trần Duyên chắp tay cúi chào.

- Bạch Nhiên sư huynh. - Trần Duyên sư đệ, ta không ngờ đệ lại tới đây sớm như vậy.

Bạch Nhiên ha hả cười.

- Đương nhiên là phải tới sớm rồi, nếu không nhờ Bạch Nhiên sư huynh ra tay thì làm sao chúng ta lại có chiến thắng lớn như vậy.

Nghe tới đây Bạch Nhiên liền im bặt, hắn không ngờ tên sư đệ này lại lẽo mép tới vậy. Bản thân hắn chưa kịp nói ra nghi vấn thì bị tên này chặn lại.

- Sao sư huynh có gì không vừa lòng? Có phải lời ta nói có gì không đúng.

- Đương nhiên là không đúng rồi, đây là nhiệm vụ tông môn bàn giao cho đệ tử Luyện Khí kì, cho dù ta có mười cái mạng cũng không dám tự tiện ra tay.

Nói tới đây Bạch Nhiên khoé miệng hiện ra nụ cười.

- Sự việc thần bí này tới cả ta cũng không biết được, chẵng hay sư đệ có cao kiến gì chăng?

Nghe giọng điệu Trần Duyên đã đoán ra được tên sư huynh này nghi ngờ hắn.

- Làm sao ta biết được, chắc là có vị tiền bối nào đó vô tình đi ngang qua chợt thấy trong lòng không thoải mái liền ra tay trút giận hay là bị yêu thú mạnh mẽ nào đó trong lúc đói bụng đi ngang qua.

Bạch Nhiên khì mũi xem thường, không ngờ lí do vô lí như vậy mà tên này cũng không biết xấu hổ nói ra.

- Cách đây hai ngày không biết sư đệ đã đi đâu?

Lúc này trong lòng Trần Duyên rối loạn, hắn bỏ qua một chuyện quan trọng. Tu sĩ Trúc Cơ kì có thần thức có thể quan sát xung quanh.

- Sư huynh theo dõi ta. - Đâu có, sư đệ đâu cần phải nghiêm trọng như vậy, chỉ là việc ngay trước mắt không thể nào xem như không có được.

Bạch Nhiên ha hả cười.

- Ta chỉ đi dò xét xung quanh thôi. Không phải sư huynh nghĩ việc này do một đệ tử Luyện Khí kì như ta làm chứ.

- Ta đâu có nói như vậy, chỉ là hướng của sư đệ rời đi lại trùng hợp với phương hướng đi tới Bạch Lang Thôn thôi.

Hắn luôn miệng nói không phải nhưng trong đầu đã khẳng định do Trần Duyên gây ra. Nhìn vào sát khí ban đầu trên người Trần Duyên hắn biết được thứ sát khí đó không thể hình thành từ việc giết một hai đệ tử. Nhìn tên sư đệ này Bạch Nhiên cũng hiểu lí do tại sao chính sư phụ yêu cầu hắn tới đây trao nhiệm vụ bất khả thi này cho Trần Duyên. Còn lí do thì Bạch Nhiên cũng không thèm hỏi tới, ai cũng có bí mật của riêng mình, kẻ nhàn nhã như hắn chỉ ước càng nhẹ thân càng tốt hơi đâu để ý chuyện xung quanh.

- Nhiệm vụ tông môn giao cho Phong Ma Sơn chúng ta đã hoàn thành, ngay hôm nay tất cả đệ tử sẽ di dời tới Bạch Lang Thôn chấn giữ.

- Ngay cả ta cũng phải đi theo sao?

Trần Duyên thất vọng, thú triều cở nhỏ này là thời gian vàng cho hắn tăng cường thực lực, nếu đi cùng các sư huynh đệ khác thì rõ ràng là cầm chân hắn.

Thấy vẻ mặt thất vọng của hắn Bạch Nhiên cười xòa:

- Lệnh này sư phụ ban ra chỉ dành cho đệ tử không đủ khả năng tự thân xông xáo Ma Kiếm Lâm thôi, ta nghĩ sư đệ có thực lực tự bảo vệ mình nên có thể toàn quyền quyết định, chỉ cần không đi tới địa phận nguy hiểm được đánh dấu trên địa đồ là được.

Nghe tới đây Trần Duyên vui mừng đón lấy địa đồ Bạch Nhiên ném tới, vừa định cáo từ rời đi thì chợt nhớ ra.

- Bạch Nhiên sư huynh, không biết đệ tử Thiên Độc Sơn hiện giờ đang nghỉ chân ở đâu?

- Sư đệ muốn hỏi tiểu tình nhân ở đâu đúng không?

Việc hắn và Hà Diệu cùng nhau chơi đùa phá phách ở Ma Kiếm Sơn không ai không biết. Nhìn thấy vẻ không muốn nói của hắn Bạch Nhiên phì cười.

- Nếu sư đệ muốn đi tới đó thì thật đáng tiếc, đệ tử Thiên Độc Sơn được ra cấm lệnh không được rời khỏi, phải ở lại khống chế độc trận bảo vệ tông môn.

Trần Duyên thất vọng, hắn nghĩ rằng đây sẽ là cơ hội tốt để cùng tiểu đạo lữ đồng hành.

- Vậy sư huynh có biết đệ tử Bình Địa Sơn đang ở chổ nào?

- Không phải sư đệ muốn tới đó gây phiền phức chứ?

Bạch Nhiên liếc một mắt nhìn Trần Duyên, hắn nhận thấy tên sư đệ này không phải là kẻ lo chuyện bao đồng không thể nào có chuyện tự nhiên đi hỗ trợ sư huynh đệ đồng môn.

- Sư huynh không cần quá đa nghi, Lục Trưởng Lão có ân với ta nên đệ sẽ không gây chuyện thị phi.

Bạch Nhiên bán tín bán nghi nhưng vẫn chỉ đường cho hắn.

Trần Duyên sau đó liền cáo từ rời khỏi, vẫn một thân một mình tới khi khuất dần sau tán lá.

Chương 45: Bình Địa Sơn đệ tử

Bầu trời trong xanh bỗng nhiên xuất hiện những con chim hốt hoảng cất cánh bay lên, từ trong bụi rậm một dã nhân bước ra. Đầu tóc thì rói bù, y phục xốc xếch không còn nguyên vẹn, khắp người đâu đâu cũng là vết máu khiến nguời khác nhìn vào cũng không nhận ra được đây là máu nhân loại hay của yêu thú nhưng chỉ có đôi mắt hữu thần kia vẫn không hề có một tia chán chường mệt mỏi, ánh nhìn sáng quắt khiến dã thú xung quanh khiếp sợ.

Tên dã nhân kia không ai khác chính là Trần Duyên, hôm nay đã là ngày thứ mười hắn lưu lạc trong Ma Kiếm Lâm. Số yêu thú hắn tiêu diệt trong những ngày qua đã không ít hơn đàn Hắc Thiết Nghĩ kia, số lần suýt mất mạng cũng không nhớ nỗi. Cũng nhờ Chu lão chỉ hướng mà Trần Duyên nhiều lần tránh thoát những mối nguy hiểm trực chờ.

Phía trước chính là nơi Trần Duyên đang tìm kiếm, đây là trại của chúng đệ tử Bình Địa Sơn. Nhìn thấy hơn trăm lều trại xếp cạnh nhau sang sát hắn cũng đoán được nhiệm vụ của đệ tử Bình Địa Sơn cũng không đơn giản.

Từ xa trông thấy có kẻ lạ mặt đang tiến lại gần thì hai đệ tử cầm giáo dài chĩa về phía hắn hét lớn:

- Nơi đây là địa phận của đệ tử Ma Kiếm Tông đạo hữu là ai mà dám tiếp cận.

Vừa thấy Trần Duyên đưa ra thân phận lệnh bài đệ tử chân truyền hai tên kia bất ngờ nhìn nhau, một tên chạy vào trong còn tên còn lại chấp tay nói:

- Thì ra là sư huynh đồng môn, không biết sư huynh tới đây có phải do tông môn có gì dặn dò.

- Không có gì, chỉ là ta với Thành Lực sư đệ là hảo hữu nhân tiện đi ngang ghé vào thăm hắn.

Giọng nói thản nhiên của Trần Duyên cất lên, nghe thấy tên đệ tử kia cũng ngỡ ngàng. Cái gì mà nhân tiện, hắn đã quan sát rất kĩ từ xa chỉ có một mình vị sư huynh này độc hành trong Ma Kiếm Lâm điều này đã quá khủng bố rồi mà hắn còn nhân tiện ghé qua đúng là bất khả tư nghị.

Trong lúc hắn không biết phải hành sự ra sao thì tên đệ tử kia quay trở lại, đi cùng với hắn là một trung niên cao lớn. Hắn mừng rỡ chắp tay nói:

- Đại sư huynh, vị sư huynh này...

- Được rồi, sư đệ làm tiếp nhiệm vụ của mình đi.

Không để hắn nói hết trung niến giơ tay bước tới ánh mắt dò xét hướng về phía Trần Duyên:

- Ta là Kim Vẫn đại đệ tử của Lục Trưởng Lão, không biết danh tánh sư đệ là ai, chẵng hay tới đây có chuyện gì?

Thấy Kim Vẫn lễ độ nói chuyện Trần Duyên cũng không muốn làm mất mặt chấp tay nói.

- Sư đệ là Trần Duyên, đệ tử của Tứ Trưởng Lão lần này tới là muốn tới đây gặp mặt hảo hữu Thành Lực.

Nhận lấy lệnh bài đệ tử thân truyền của Trần Duyên xác nhận danh tánh của hắn Kim Vẫn liền mỉm cười đón tiếp.

- Thì ra là Trần sư đệ, mau vào mau vào ta đã nghe sư phụ nói qua, không ngờ sư đệ lại là người gần đây nhất có thể chịu đựng một tháng dưới Luyện Tâm Thác.

Trần Duyên miễn cưỡng nở nụ cười.

- Không biết sư đệ đồng hành cùng ai, các sư huynh đệ khác tại sao không thấy mặt?

- Kim sư huynh không cần phải bận tâm, ta một mình tới đây.

Kim Vẫn biến sắc chăm chú quan sát Trần Duyên nhưng lại không nói gì, cả hai cùng nhau đồng hành tới căn lều lớn đặt ở trung tâm.

- Thành Lực sư đệ chúng ta có khách quý tới chơi.

Tiếng của Kim Vẫn vang lên làm Thành Lực bất ngờ:

- Khách quý nào lại quá cố tới đây ngay lúc dầu sôi lửa bỏng này?

Nghĩ thầm Thành Lực liền bước ra đón tiếp, nhìn thấy Trần Duyên hắn cũng ngỡ ngàng.

- Thì ra là Trần Duyên sư huynh không ngờ chúng ta gặp lại trong hoàn cảnh này. Thành Lực nhìn vẻ ngoài như dã nhân của hắn bất chợt cười lớn.

- Là lỗi của ta, đáng lẽ phải đưa Trần Duyên sư đệ đi tẩy rữa thân thể làm tiệc tẩy trần cho sư đệ mới phải.

Kim Vẫn cười ha hả.

- Đúng là không hổ danh đệ tử Bình Địa Sơn, người nào cũng nói cười hào sảng.

- Hai người không cần phải quá khách sáo, tiệc tẩy trần thì xin miễn cho, chỉ cần tắm rữa là được. Không giấu gì đã ta đã lưu lạc trong Ma Kiếm Lâm nhiều ngày nay chưa được nghĩ ngơi.

Thấy Trần Duyên cũng không khách sáo nói cũng khiến Kim Vẫn và Thành Lực hợp ý liền dẫn hắn tới căn lều trống gần đó.

- Sư đệ cứ nghĩ tại đây, ngày mai chúng ta sẽ tấn công vào Mãnh Ngưu Thôn lúc đó đành nhờ sư đệ lược trận rồi.

Kim Vẫn ha hả cười, không muốn làm phiền Trần Duyên cũng nhanh chóng cáo từ.

Trần Duyên đã rời đi khỏi lều trại lúc mặt trời còn chưa lên, hắn phóng người trên những cành cây như một tiểu hầu tinh ranh. Một canh giờ sau, trước mắt là một bình địa rộng lớn. Không hề có một cỏ cây nào tồn tại, nói đúng hơn là tất cả những thứ ngáng đường đều đã bị những dấu chân to lớn dẫm đạp.

Trong lúc còn đang đánh giá tình cảnh xung quanh Trần Duyên bỗng cảm nhận được tia nguy hiểm liền phóng người về phía trước, chỗ hắn đứng ban đầu xuất hiện ba cây hắc thiết phi châm bay tới.

- Ha...ha...ha... không ngờ Trần Duyên sư đệ lại gấp gáp như vậy, Mãnh Ngưu Thôn còn đó chứ không thể nào chạy mất được.

Trần Duyên biến sắc vội vàng lùi lại dùng ánh mắt bất khả tư nghị nhìn lại.

- Không thể nào, không ngờ kẻ này lại có thể áp sát ta như vậy mà không gây ra bất kì tiếng động nào.

Nhanh chóng lấy lại bình tĩnh Trần Duyên gằn giọng nói:

- Cớ gì mà Kim Vẫn sư huynh theo dõi ta tới tận đây?

- Sư đệ quá đa nghi rồi, do tình cờ đi ngang qua thì thấy sư đệ rời khỏi nên ta tò mò bám theo mà thôi. Kim Vẫn vừa nói trên mặt vẫn giữ nụ cười sáng lạng.

Có đánh chết Trần Duyên cũng không tin, việc hắn tới đây hoàn toàn là do ngẫu hứng không hề có tính toán trước. Không thể nào có sự trùng hợp được, khẳng định là bản thân đã bị theo dõi từ khi rời khỏi.

Hừ lạnh, Trần Duyên vận công pháp “Khô Mộc Tiểu Pháp”, chân đạp “Tam Trọng Phân Thân” xuất hiện ba thân ảnh cùng xông tới. Kim Vẫn không hề bối rối, từ đằng xa lấy ra vô số châm phóng tới.

- Ngày hôm nay ta sẽ cho sư đệ thưởng thức tuyệt kĩ của ta “Bạo Vũ Hoa Châm”.

Vô số phi châm rơi xuống như mưa, hai phân thân che chắn phía trước liền trở thành bàn kim di động tự nhiên tan biến làm lộ ra hắn phía sau.

- Trần Duyên sư đệ dù sao chúng ta cũng là sư huynh đệ đồng môn chỉ cần đệ giao ra túi trữ vật ta đảm bảo sẽ tha cho đệ một mạng.

Nghe thấy thì ra đối phương thèm muốn bảo vật của mình Trần Duyên hừ lạnh nói.

- Kim Vẫn ngươi thân là đệ tử chân truyền mà còn thiếu bảo vật sao?

- Hừ ngươi thì biết cái gì, trên Bình Địa Sơn chỉ riêng đệ tử chân truyền đã gần mười người, tài nguyên tu luyện làm sao có thể phong phú chứ.

Nói tới đây Kim Vẫn nhìn tới Trần Duyên như thấy một núi bảo vật.

- Còn ngươi thì khác, cả Phong Ma Sơn chỉ có mình sư đệ ngươi là đệ tử chân truyền bảo vật, tài nguyên khẳng định không thể thiếu. Đặc biệt là từ một tên phế vật mà không đầy hai năm đã có bản lĩnh độc hành trong Ma Kiếm Sơn đúng là Tứ Trưởng Lão bỏ vốn gốc.

- Kim Vẫn ngươi nghĩ bản thân có khả năng giữ ta lại đây sao?

Nói tới đây Trần Duyên hừ lạnh nhưng tâm trí hắn cũng đang dò xét cẩn thận xung quanh.

- Đương nhiên là ta không tới đây một mình, dù sao ngươi cũng là đệ tử chân truyền chắc hẳn phải có thủ đoạn bảo mệnh.

Kim Vẫn lấy ra một tấm phù lục bót nát, ngay lập tức hơn hai mươi bóng đen hiện lên bao vây Trần Duyên ở giữa.

- Sư đệ nghĩ bao nhiêu người ở đây có đủ bản lĩnh giữ ngươi ở lại hay không?

Thấy mọi chuyện đều thuận lợi như dự định hắn cao hứng cười to. Trong lúc khoái trí bỗng nhiên có điều gì đó làm nội tâm hắn cảm giác không lành, lúc này liền nhìn qua Trần Duyên gương mặt không hề có ý lo lắng hay sợ sệt.

Ngay khi Kim Vẫn muốn lên tiếng thì Trần Duyên đưa ngón tay lên miệng ra dấu im lặng khiến hắn nổi giận. Không ngờ trong hoàn cảnh này tên kia vẫn không hề để hắn trong mắt. Ngay khi vừa muốn lao tới thì mặt đất bỗng nhiên rung chuyển, mặt dù không rõ ràng nhưng không thể nào qua mặt được hắn.

- Chuyện gì xãy ra? Không lẽ...

Kim Vẫn không dám tin nhìn qua thanh niên đang nở nụ cười thâm độc.

- Không biết sư huynh có ngửi được mùi hương quen thuộc xung quanh đây?

Nghe Trần Duyên nhắc nhở hắn mới nhận ra, mùi này không chỉ với hắn mà còn với tất cả đệ tử trên Bình Địa Sơn. Đó chính là mùi của phân Động Địa Tượng, mùi rất nhẹ nhưng hắn khẳng định chính là nó. Thứ này quen thuộc tới nỗi khi ngửi thấy Kim Vẫn lại nghĩ đây là chuyện đương nhiên mà quên mất rằng đây là Ma Kiếm Lâm chứ không phải Bình Địa Sơn.

- Tiểu tử ngươi giở trò gì mau nói ra.

Mặt đất càng lúc càng rung lắc dữ dội khiến chúng đệ tử Bình Địa Sơn đã không còn giữ được bình tĩnh. Lúc này, từ phía xa kia là những bóng đen hình thể khổng lồ đang tiến lại gần.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau