KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Tiểu Thú Triều

Khi hai nàng còn đang thẫn thờ trước uy lực của tu sĩ Kim Đan kì thì bị tiếng hét của La Thành làm giật mình. Hắn phun ra một búng máu tươi, do phải sử dụng phù chú nên La Thành tất nhiên là kẻ đứng mũi chịu sào. Mặc dù không bị đánh trúng nhưng áp lực từ chiêu thức vừa rồi không phải là thứ một tu sĩ Luyện Khí kì có thể chịu đựng.

Cao Bá vội vàng chạy tới đỡ hắn dậy rồi tất cả liền tẩu thoát.

- Chuyến đi lần này thật không suôn sẻ, chưa tới nơi mà tất cả đã bị thương mà còn mất đi con át chủ bài bảo mệnh.

La Hùng cười khổ nghĩ thầm.

Ở một nơi khác cách đó khá xa Trần Duyên cũng không khá hơn là bao, hắn đang bị một đàn Hôi Thử bao vây. Mặc dù chỉ là yêu thú cấp một Bính đẵng nhưng số lượng thì hàng ngàn hàng vạn con khiến hắn đau đầu.

Không còn cách nào khác Trần Duyên chỉ còn cách thả ra hết số Thực Huyết Trùng đang có khoảng hơn hai ngàn con, bọn chúng nở từ số trứng mà hắn lấy được lúc đi cùng tiểu nha đầu Hà Diệu. Từ trước tới nay do thấy được sự hung hăng của bầy linh trùng này nên hắn chưa tìm được Phong Ấn Trận phù hợp để giam giữ chúng nên không dám cho Thực Huyết Trùng sinh sản.

- Lần này về phải cho bọn chúng sinh sản rồi, nếu không cứ tiêu hao kiểu này thì ta không còn đủ linh trùng nữa.

Trần Duyên thở dài để cho tiểu mập mạp khống chế đàn Thực Huyết Trùng Đinh đẵng cùng hắn huyết chiến.

Nếu không phải vạn bất đắc dĩ hắn cũng không muốn thả tất cả Thực Huyết Trùng ra. Tu vi của Trần Duyên chưa đủ để khống chế tất cả bọn chúng.

Đã nhận chủ nên linh trùng sẽ không tấn công Trần Duyên nhưng sẽ không chừa bất cứ thứ gì xung quanh, thậm chí là lôi kéo tới những tồn tại đáng sợ khác. Nhưng thời điểm này xung quanh đều là Hôi Thử hắn không cần phải đắng đo suy nghĩ, giết càng nhiều càng tốt.

Cơ thể được trui rèn tới mức tận cùng, Trần Duyên vận công pháp “Khô Mộc Tiểu Pháp” cả người khô khốc nứt nẻ. Những ngón tay khép lại như một mũi giáo xuyên thủng thân thể Hôi Thử.

Đàn Thực Huyết Trùng cũng như chủ nhân của chúng, cơn khát máu chưa bao giờ dữ dội như vậy. Như cổ máy nghiền thịt lao vào sâu xé, những xác chuột bị cắn nham nhở rải rác khắp nơi.

Sau nữa ngày đàn Hôi Thử đã giảm đi gần một nữa trong khi số lượng Thực Huyết Trùng không xê xích bao nhiêu. Dù sao sinh mạng của Thực Huyết Trùng của ngang bằng yêu thú Đinh đẵng.

Đang say sưa trong chém giết Trần Duyên được Chu lão nhắc nhỡ.

- Dừng lại tiểu tử, ta cảm nhận chúng đang tập trung lại gần núi đá đằng kia, có lẽ có thứ gì đáng giá.

Vừa nghe có bảo vật mắt hắn như sáng lên, vội vàng thu hồi Thực Huyết Trùng chỉ để lại hơn trăm con Đinh đẵng bảo vệ xung quanh. Dù sao Hôi Thử đã bị tàn sát quá nhiều, chúng có vẻ như bắt đầu sợ hãi không còn tấn công ồ ạt như ban đầu.

Đúng như lời Chu lão mấy ngàn con Hôi Thử ở chung một chổ, phía trên là một con chuột màu bạc to lớn như con bò.

- Thì ra là con chuột đầu đàn phát lệnh tập hợp.

Hắn thất vọng, đã ba ngày từ khi tách khỏi nhóm người ngoài trừ chém giết ra thì hắn không hề thu hoạch được gì.

- Thật kì lạ, bình thường yêu thú đâu tập trung nhiều như vậy. Đây đã là đàn thứ tư ta trông thấy rồi. Chu lão nghĩ sao.

Nghe Trần Duyên hỏi lão không cần suy nghĩ liền nói:

- Thú triều. Chắc chắn chỉ có thú triều mới làm ra hiện tượng lớn như vậy.

Trần Duyên hoảng hốt, hắn có đọc trong sách biết được ở Ma Kiếm Lâm cứ năm trăm năm là tiểu thú triều, năm ngàn năm là đại thú triều. Nếu theo lời nói của các tiền bối đời trước thì còn phải tới hơn mười năm nữa mới có thú triều mới hợp lí.

Không cần nghĩ nhiều, Trần Duyên liền quay đầu bỏ chạy. Hiện tại mới có giai đoạn đầu nên chỉ có yêu thú cấp một, đợi một thời gian nữa không chừng có cả yêu thú cấp hai, cấp ba.

Đường trở về gặp cũng không ít khó khăn, có lúc đi cả ngày không gặp yêu thú nào. Nhưng có một đêm hắn đang ngủ thì bị một đàn Dạ Miêu yêu thú Đinh đẵng tập kích.

- Không thể nào ta đã để rất nhiều tín hiệu báo động xung quanh rồi mà.

Trần Duyên nhìn đám mèo trên mặt khó mà tin nổi. Lại một trận huyết chiến xãy ra, nhưng lần này mọi chuyện không dễ dàng. Hơn năm trăm con Thực Huyết Trùng bị tiêu diệt, riêng Trần Duyên cả người đầy thương tích từ xa nhìn lại hắn như một huyết nhân.

Sau hơn bảy ngày lần mò trong Ma Kiếm Lâm hắn rốt cuộc cũng về tới Phong Ma Sơn. Không chờ nghĩ ngơi Trần Duyên một đường đi thẳng tới động phủ của sư phụ.

Sau khi được sự cho phép của sư phụ hắn tiến vào nghiêng người thật sâu.

- Đệ tử bái kiến sư phụ.

Phong Ma Chân Nhân vẫn như vậy, lão cứ như là không hề động đậy từ lần Trần Duyên gặp trước đây - Không phải ta sai ngươi làm nhiệm vụ sao lại quay về sớm như vậy, còn thương tích trên người tại sao mà có?

Lão không mặn không nhạt nói.

Sau khi nghe Trần Duyên thuật lại câu chuyện thì gương mặt ngàn năm bình thản kia lại có một chút cau mày.

- Ý ngươi là thú triều đang tới.

- Đệ tử không dám chắc chắn nhưng khắp nơi yêu thú đều kết bầy, trở nên hung hăng hơn trước rất giống trong Tàng Thư Các ghi lại.

Miệng thì không chắc nhưng những điều hắn nói ra sau đó như thầm khẳng định.

- Được rồi lần này ngươi làm rất tốt mau trở về dưỡng thương, phần thưởng thì đợi tông môn ban xuống.

- Tạ ơn sư phụ đệ tử cáo lui.

Hắn vừa định rời đi.

- Khoan đi đã.

Lão gọi hắn quay lại.

- “Hóa Mộc Quyết” ngươi tu luyện có gặp bất trắc gì không?

Biết sư phụ vốn là người trong nóng ngoài lạnh hắn cũng thành thật nói:

- Cho tới giờ thì mọi việc tu luyện của đệ tử đều suôn sẻ.

- Ngươi đừng có xem thường, “Hóa Mộc Quyết” nguy hiểm thật sự là khi đột phá lên Trúc Cơ kì. Hơn mười tên đệ tử trước đây tu luyện đều hóa mộc chết ngay tại lúc này.

Lão căn dặn.

- Đệ tử đã rõ, xin sư phụ đừng quá lo lắng đi được tới giờ phút này đã không còn gì hối tiếc.
- Ngươi lui ra đi.

Lão thở dài phất tay.

- Đệ tử cáo lui.

Sau khi rời khỏi hắn quyết định quay về động phủ, thương thế trên người thật sự quá nặng. Ngoại thương nội thương đều có đủ, lần này mà không tĩnh tâm tu dưỡng thì chắc chắn sẽ để lại tai họa ngầm.

- Sư phụ của ngươi không tệ.

Chu lão hiện lên cười khà khà nói.

- Lão nhân gia ngài đừng có hiện lên bất ngờ được không? Sẽ hù chết người đấy.

- Sư phụ của ta đương nhiên là lợi hại hơn người rồi.

Nhìn vẻ mặt tự kỉ của hắn lão không thèm đếm xỉa.

- Mặc dù là mới là Kim Đan hậu kì nhưng từ người hắn ta có thể cảm nhận được Thiên Đạo. Nếu ta không lầm thì trong trăm năm tới sư phụ ngươi có hai thành nắm chắc phá Đan thành Anh.

- Chỉ có hai thành.

Nghe Trần Duyên nói Chu lão liền tức giận quát:

- Tiểu tử ngươi thì biết cái gì. Đột phá từ Kim Đan kì trở thành tu sĩ Nguyên Anh kì thì chỉ cần một thành cơ hội bọn chúng đã tranh nhau sức đầu mẻ trán.

Thấy lão tức giận Trần Duyên cố ý lách qua chuyện khác.

- Lúc nãy Chu lão nói cái gì Thiên Đạo, vậy Thiên Đạo là gì?

Lão khinh thường liếc mắt nhìn hắn.

- Ngươi không cần hỏi, con kiến Luyện Khí kì như ngươi biết quá nhiều chỉ làm hỏng đạo tâm thôi.

Nói rồi lão liền biến mất, Trần Duyên chỉ đành cười khổ.

- Đúng là người già mà, tính khí thất thường.

Hắn cuối cùng cũng chèo chống thân thể trở về, trước động phủ Hạ Thảo như thường lệ chào đón nhưng lần này còn thêm hai mẹ con Linh Diệu, Linh Diệp cùng ở đó.

Nhìn thấy hắn huyết dịch đầy mình Hạ Thảo đôi mắt đẫm lệ chạy tới ôm chầm lấy. Trần Duyên cảm động cố gắng dỗ ngọt nàng rồi cùng trở vào song tu trị thương.

Một tháng trôi qua rốt cuộc Trần Duyên thương thế cũng đã hồi phục hoàn toàn khiến hắn cũng phải tắc lưỡi:

- Không ngờ thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô” này lại có tác dụng chữa thương mạnh mẽ như vậy, với thương thế này cứ nghĩ cần ít nhất ba tháng mới có khả năng khởi sắc không ngờ ta chỉ mất một phần ba thời gian mà đã bình phục hoàn toàn.

- Môn thần thông này còn quá nhiều điều bí ẩn mà ta không biết sau này nên dành thêm thời gian tìm tòi nhiều hơn.

Vừa cảm thán Trần Duyên hưởng thụ ôm tiểu nữ nô trong lòng, lúc nãy vừa bị hắn hành hạ lên bờ xuống ruộng giờ đã kiệt sức không mảnh vải che thân hạnh phúc chờ đợi hắn âu yếm.

Trần Duyên thỏa mãn vuốt ve mĩ phụ thì một tia sáng bay tới, đó chính là truyền tin phù của sư phụ.

Trong đó có nói tin tức hắn truyền về đã được xác thực, tiểu thú triều đang tới. Còn bốn tên đệ tử kia thì đã được sư phụ bọn hắn cứu về khắp người đều bị trọng thương nhưng nặng nhất vẫn là tên Cao Bá luôn đi theo vỗ mông ngựa kia, hắn bị mất một cánh tay con đường tu luyện sau này khẳng định không suôn sẻ.

Trong thư sư phụ còn nhắc nhỡ bản thân hắn trong ba tháng tới tốt nhất là ngoan ngoãn chữa thương, trong danh sách tham gia trường săn bắn thú triều lần này có tên hắn.

Chương 37: Phù Sa Thạch tác dụng

Thấy sư phụ quan tâm làm cho Trần Duyên cảm thấy ấm áp.

- Sư phụ không ngờ rằng ta hồi phục sớm như vậy, nhưng lần này chắc phải ngoan ngoãn ở trong động phủ thôi.

Trần Duyên thầm nghĩ. Hắn nghĩ như vậy cũng không phải không có lí, bốn tên kia tuy sống sót trở về nhưng đều bị thương rất nặng thậm chí là mất một cánh tay. Mặc dù chuyện này không liên quan tới hắn nhưng Thập Trưởng Lão vốn nổi tiếng là nóng tính và bao che, bây giờ xuất hiện khẳng định sẽ biến thành nơi để lão ta trút giận.

Thấy hắn cầm truyền tin phù Hạ Thảo trong lòng lo lắng, nàng sợ rằng hắn sẽ lại rời xa nàng. Một tháng trước nhìn Trần Duyên thương thế khắp người trở về nàng khóc sướt mướt tới nổi gần như ngất đi. Nàng rất sợ hắn đi rồi sẽ không quay về nữa.

- Chủ nhân, chàng lại phải rời đi nữa sao?

Nhìn thấy ánh mắt không nở của nàng Trần Duyên mỉm cười nhẹ nhàng xoa mặt nàng nói:

- Tại sao phải đi? Ở đây ta có tiểu nữ nô dâm đãng như nàng còn chưa hưởng hết lạc thú thì ta sẽ không rời bỏ nàng.

Nghe Trần Duyên nói Hạ Thảo bỗng ôm trầm lấy hắn gương mặt hạnh phúc.

Đang ôm mĩ nhân trong lòng chợt nhớ ra điều gì hắn liền vỗ nhẹ vào kiều đồn của nàng.

- Tiểu nữ nô của ta mau mặc y phục vào hôm nay ta sẽ biến nơi này trở thành thiên đường của linh dược.

Nghe thấy phải rời khỏi lòng của Trần Duyên làm nàng không muốn nhưng lại không thể cải lời hắn liền buồn bả đứng dậy.

- Hãy để tiểu nô hầu hạ chủ nhân mặc y phục.

Vừa giúp Trần Duyên mặc y phục cơ thể trần truồng của nàng liên tục va chạm vào hắn. Sau đó nàng không ngần ngại liền ở trước mặt hắn mặc y phục vào, những lần uốn éo cơ thể của Hạ Thảo làm hắn hưng phấn không thôi nhưng Trần Duyên đã thao nàng nữa ngày rồi nếu như làm nữa hắn sợ nàng ăn không tiêu.

- Nhưng cũng phải làm chút gì đó.

Nghĩ rồi hắn xấu xa cười rồi từ từ tiến đến, từ đằng sau ôm trầm lấy nàng mà vuốt ve.

Hạ Thảo mừng thầm thì ra cơ thể nàng còn làm hắn mê mẫn như vậy.

- Tiểu nô của ta hôm nay đã kiệt sức rồi không cần phải cố để ta thỏa mãn đâu. Nàng cũng phải chăm sóc bản thân cẩn thận để ta còn chơi nàng lâu dài nữa chứ.

Nghe hắn nói nàng liền đỏ mặt, ở chung với Trần Duyên thời gian qua nàng biết hắn tuy lời nói dâm đãng nhưng tất cả đều muốn tốt cho nàng. Ngay cả chân khí khi song tu Trần Duyên đều chuyển năm thành sang cho nàng nếu không thì tu vi của Hạ Thảo cũng không tiến triển nhanh như vậy.

Nàng vâng dạ rời khỏi mật thất tu luyện để Trần Duyên lập trận pháp. Nàng vừa đi hắn phóng mở não hải gọi ra Chu lão.

Biết tính Trần Duyên lão cũng không trêu chọc hắn như lần trước mà chỉ hừ lạnh nói:

- Tiểu tử người cần gì ở lão già như ta.

Thấy Chu lão có vẻ chưa quên chuyện lần trước Trần Duyên mỉm cười nịnh nọt.

- Ai nói Chu lão già, ngài đường đường là tu sĩ Nguyên Anh kì viên mãn có vạn năm tuổi thọ. Như Chu lão đây cũng chỉ là tráng niên thôi.

Hắn nói không hề sai, nhìn vẻ trung niên của Chu lão cũng đủ hiểu lúc còn sống thọ nguyên của lão còn rất dài.

- Hừ không cần tiểu tử ngươi nịnh hót, có gì mau nói.

Tuy giọng nói còn vẻ lạnh lùng nhưng đã đỡ hơn ban đầu rất nhiều.

Trần Duyên cố nhịn cười tính cách trẻ con của Chu lão.
- Trước đây không phải Chu lão nói chỉ ta cách sử dụng triệt để Phù Sa Thạch sao, bây giờ nguyên liệu đã thu thập đủ đành nhờ lão nhân gia ngài ra tay rồi.

- Ta chỉ hướng dẫn thôi, việc còn lại phải chính tay tiểu tử ngươi làm.

Lão nhìn hắn nói.

Thấy hắn ngỡ ngàng Chu lão liền quát:

- Còn chờ gì nữa mau mang tất cả ra đây.

Y theo lời, hắn lấy tất cả mang ra.

- Đúng rồi thứ đó đặt ở đây, đưa qua bên phải một chút. Ngươi bị ngốc à ta bảo là bên trái. Thứ đó để phía trên, cao nữa bộ chưa ăn cơm sao, đập mạnh lên. Ngay cả nữ nhân còn mạnh hơn ngươi.

Hơn nữa ngày dưới sự chỉ bảo “tận tình” của Chu lão mọi việc đã hoàn thành phân nữa, bước tiếp theo là thứ hắn không muốn nhìn thấy nhất.

Đứng dưới đống phân Động Địa Tượng cao qua đầu Trần Duyên ngao ngán lấy ra xẻng xúc vừa định ra tay thì Chu lão ngăn lại.

- Ngươi đang làm gì vậy hả? Ai cho phép ngươi dùng xẻng.

- Không dùng xẻng thì làm bằng cách nào, ta đâu có thần thức.

Trần Duyên nghi vấn hỏi.

Tới đây bỗng nhiên Chu lão mỉm cười khiến hắn cảm giác có gì không ổn.

- Tay của ngươi đâu, nhớ là phải dùng tay trần thì cảm giác mới chính xác được.

Nghe tới đây Trần Duyên liền ngã ngữa, hắn hét lớn:

- Ta không ngờ Chu lão lại là người như vậy, lấy chuyện công trả thù riêng chuyện này ta nhất quyết không làm.
- Hừ một tu sĩ Nguyên Anh kì như ta lại sử dụng thủ đoạn đê hèn đó để chèn ép ngươi sao. Chỉ có bàn tay trần mới có động tác chính xác được, nếu ngươi không làm thì tùy coi như công sức hốt phân của ngươi đúng là phí công rồi.

Thấy Chu lão không hề thương lượng hắn đành chịu thua, từ bỏ sao? Nói dễ hơn làm. Dù bất kì cơ hội nào gia tăng thực lực hắn phải nắm lấy.

Sau hai canh giờ ngập ngụa trong thứ kia không biết hắn đã nôn mữa bao nhiêu lần cuối cùng mọi chuyện đã gần như hoàn tấc.

Cầm Phù Sa Thạch trong tay tiên lại gần mắt xích của trận pháp Trần Duyên mừng muốn khóc. Cuối cùng qua bao gian khổ thì hắn cũng đã hoàn thành, nơi đây đã bước đầu trên con đường trở thành Hắc Lâm rừng rậm rồi.

Phù Sa Thạch vừa được đặt xuống liền chìm xuống đất. Một hơi thở sau thổ nhưỡng bỗng nhiên tràn đầy linh khí, còn những cây linh dược xung quanh cũng trở nên tràn đầy sinh lực.

Nhìn mọi thứ xung quanh Trần Duyên gật đầu hài lòng, mộc linh khí giờ đây đã trở nên tinh thuần hơn trước. Không chỉ trong mật thất tu luyện mà tràn ngập ra cả động phủ khiến ba nữ nhân ở bên ngoài cùng bất ngờ.

Từ giờ chuyện thiếu hụt linh khí tu luyện đã không còn nữa, hắn có thể toàn tâm toàn ý cho việc tu luyện nâng cao cảnh giới.

Tam nữ bước vào cảm nhận thấy mộc linh khí khắp nơi liền mừng rỡ ra mặt nhất là nhị nữ Linh Diệu, Linh Diệp. Một tháng gần đây do Trần Duyên bị thương nặng ngày nào cũng cùng Hạ Thảo song tu trong mật thất. Mặc dù hắn không cấm các nàng tiến vào nhưng mẹ con nàng đâu thể tĩnh tâm tu luyện khi gần đó có kẻ đang làm đại sự chứ.

Bây giờ trong động phủ đã tràn ngập mộc linh khí thì ở trong mật thất của mình thì nhị nữ cũng có thể tu luyện.

Thấy tam nữ đi vào Trần Duyên bước tới ôm Hạ Thảo vào lòng vẻ cưng chiều rồi quay qua nhị nữ hỏi:

- Thời gian gần đây làm cho nhị vị tỷ tỷ chịu thiệt thòi rồi.

Hai nàng hằng ngày đều đã quen nhìn hắn âu yếm Hạ Thảo nên cũng không lạ gì, thậm chí thỉnh thoảng mọi người dùng cơm Hạ Thảo luôn ngồi trong lòng hắn dâng lên thực vật. Lúc thì đút cho hắn ăn thậm chí còn dùng miệng của nàng đưa rượu vào miệng hắn, mỗi lần như vậy hắn đều ôm nàng hôn thật sâu.

Trần Duyên thân mật với Hạ Thảo dường như không quan tâm tới sự chứng kiến của nhị nữ. Đối với hắn hai nàng đã là sóc trong lọ chỉ cần thời gian thì hai nàng sẽ chấp nhận hắn.

Trần Duyên đâu biết rằng nhị nữ cũng rất muốn ở cùng hắn, nhưng Linh Diệu sợ là hắn nghĩ nàng không còn trinh tiết, sợ nữ nhi sẽ khinh thường bởi vì nàng thấy được tình ý của Linh Diệp đối với Trần Duyên.

Còn Linh Diệp thì lại sợ mẫu thân bị tổn thương, dù sao phụ thân nàng đã tạ thế được ba năm. Ba năm trống vắng giờ đây mới tìm được nam nhân phù hợp biết chiều chuộng thương yêu mẫu thân nên nàng không muốn mẫu thân buồn phiền.

Từ khi tới đây nhị nữ cũng thấy được Trần Duyên cưng chiều nữ nhân của hắn tới mức nào. Hạ Thảo không chỉ có tài nguyên tu luyện phong phú mà tốc độ tu luyện cũng tiến bộ thần tốc. Nhìn vẻ mặt thỏa mãn hạnh phúc của nàng khiến cho nhị nữ phải ghen tỵ.

- Hai vị tỷ tỷ.

Trần Duyên nói lần nữa khiến nhị nữ từ trong suy nghĩ tỉnh táo trở lại. Linh Diệu bối rối nói:

- Mong đệ thứ lỗi, mộc linh khí trong đây quá dày đặc làm cho bản thân kinh hỉ nên không lắng nghe.

Thấy nàng đỏ mặt Trần Duyên cũng không để ý nói lại:

- Gần đây đã làm cho nhị vị tỷ tỷ phải thiệt thòi rồi.

Nàng vội vàng nói:

- Đâu có đâu có, đệ không chỉ cho hai mẹ con tỷ tá túc mà còn cho chúng ta tài nguyên tu luyện nữa chỉ sợ cả đời này chúng ta không thể nào trả hết nợ cho đệ.

- Nếu vậy hai vị tỷ tỷ có thể dùng cả đời trả nợ cho đệ, bản thân đệ còn vui mừng khôn xiết.

Nghe lời nói mập mờ của hắn Linh Diệu đỏ mặt chạy về mật thất trong ánh mắt của nàng còn ẩn chứa vẻ ước mong. Thấy mẫu thân rời đi Linh Diệp mặc dù không muốn, nhìn Trần Duyên ánh mắt không dứt rồi cũng đuổi theo.

Chương 38: Hành Pháp Sơn

Nhìn thấy vẻ mặt của nhị nữ Hạ Thảo đang ngồi trong lòng hắn cũng nhận ra được.

- Chủ nhân có muốn thu hai mẹ con đó không?

Nghe Hạ Thảo gặng hỏi Trần Duyên lưu manh cười nhìn nàng nói:

- Có phải tiểu nữ nô của ta đang ghen không?

Vừa nói tay heo của hắn vừa xoa bóp đồn bộ của nàng. Cố gắng kiềm nén khoái cảm do Trần Duyên mang đến nàng vừa rên rĩ vừa nói:

- Không... không có ah... ah tiểu nô chỉ...chỉ muốn chủ nhân được sung... sung sướng hơn thôi.

- Thiếp biết bản... bản thân không thể ah... ah nào thỏa mãn chàng.

Nghe nàng nói Trần Duyên cũng rất hứng thú, chỉ cần nghĩ tới việc được hai mẹ con nàng cùng rên rĩ dưới cự long đã làm Trần Duyên hưng phấn không thôi.

Lúc này Hạ Thảo lại cảm nhận được phía dưới của hắn có điều quen thuộc, đó là cội nguồn hạnh phúc của nàng. Cự long lúc này đã nóng hổi chạm vào hạ thân Hạ Thảo.

Nàng đứng dậy khom người xuống bàn tay trắng trẻo thon dài tóm lấy sinh vật hung dữ kia ánh mắt lẵng lơ mỉm cười liếc nhìn hắn.

- Chủ nhân thấy chưa, chỉ có vật này là không biết nói dối thôi.

Trần Duyên đỏ mặt ngại ngùng, không ngờ hắn bị nữ nhân bắt thóp. Hắn lao tới ôm lấy Hạ Thảo cùng nàng tu luyện.

Ba tháng trôi qua, do mỗi ngày đều cùng nàng tu luyện nên tu vi đã sớm đột phá Luyện Khí kì tầng tám đương nhiên Hạ Thảo cũng cùng hắn đột phá.

Hôm nay là ngày hiếm hoi Trần Duyên rời khỏi mật thất, hắn nhận được truyền tin phù từ sư phụ liền tức tốc lên đường. Vừa bước tới động phủ Phong Ma Chân Nhân đã đứng ngoài đợi hắn.

Trần Duyên vừa tới chưa kịp hành lễ lão liền tóm lấy hắn đạp không bay đi.

- Tại sao người lại gấp như vậy, chẳng lẽ có chuyện không hay xảy ra?

Trần Duyên nghi vấn.

- Sự việc lần này nếu ngươi vượt qua được không chừng sẽ có tạo hóa lớn.

Nghe sư phụ nữa úp nữa mở làm hắn cũng lo lắng.

Mấy hơi thở sau Phong Ma Chân Nhân đem Trần Duyên đáp xuống một ngọn núi. Khung cảnh xung quanh đều là rừng lá hoang sơ như ngàn năm không ai đặt chân tới. Ẩn phía sau táng lá là những ngọn tháp cao chọc trời đâu đâu cũng có hắc bào đệ tử canh gác. Lúc này Trần Duyên liền nhận ra hắn đã được sư phụ đưa tới Hành Pháp Sơn.

- Bị đưa tới Hành Pháp Sơn khẳng định là liên quan tới nhiệm vụ vừa rồi. Sợ là lần này lành ít dữ nhiều.

Nghĩ như vậy Trần Duyên vẫn tiến vào, có sư phụ ở đây hắn không tin những lão gia hỏa kia dám đụng tới hắn.

Bước vào đại điện, không khí tràn đầy sát tính bên trong làm hơi thở trở nên dồn dập hơn, áp lực tinh thần cũng bị đè nặng. Xung quanh hàng trăm đệ tử mặc hắc y nghiêm trang, từ bọn chúng phát ra khí tức dọa người. Phía trên thềm cao có năm người, bốn lão giả, một trung nhân nhìn xuống hắn.

Chỉ cần nhìn sơ qua Trần Duyên liền nhận ra những người này là ai. Từ bên trái qua đầu tiên không ai khác là sư phụ của hắn, thứ hai chính là Nhị Trưởng Lão người đã truyền cho hắn công pháp và pháp quyết tu luyện.

Ngồi ở giữa là lão giã cao, gầy gò khuôn mặt không giận mà tự uy đặc biệt là một con mắt bị mù không ai khác chính là Đại Trưởng Lão. Thời trẻ lão còn được giới tu sĩ chỉ cần nghe danh là sợ hãi Độc Nhãn Lão Ma nhưng đó là chuyện của hơn ngàn năm trước.
Người thứ tư là một lão giã thân thể thấp lùn nhưng khuôn mặt lại đỏ như huyết hắn chính là Bát Trưởng Lão.

Trung niên cuối cùng chính là Thập Trưởng Lão vừa được phong hai trăm năm trước.

- Đệ tử kia bước vào Hành Pháp Điện tại sao không quỳ?

Đang mãi suy nghĩ Trần Duyên bị tiếng quát của hắc bào đệ tử làm bừng tỉnh. Hắn liếc mắt nhìn nghi vấn:

- Ngươi là ai?

- Ta là Lí Hữu đệ tử của Đại Trưởng Lão được người tin tưởng giao việc xét xử vụ án lần này.

Lí Hữu vẻ mặt kêu ngạo.

- Ah thì ra là Lí sư thúc tiểu bối ngưỡng mộ đã lâu.

Thấy vẻ cười cợt nịnh nọt của Trần Duyên lòng hư vinh trong hắn nổi dậy liền hừ lạnh nói:

- Còn không mau quỳ xuống tiếp nhận xét xử.

Lí Hữu trong lòng khoái trá, thật ra hắn rất quen thuộc Ngô Thiên. Lần này còn được Bát Trưởng Lão đánh tiếng nhất định phải gáng tội thật nặng cho Trần Duyên khiến hắn thân tàn ma dại đó là lí do tại sao hắn chủ động cầu xin sư phụ cho xét xử vụ này. Việc đầu tiên phải làm là hạ nhục Trần Duyên khiến tinh thần hắn suy sụp.

Đột nhiên Lí Hữu chợt lạnh cả người, ánh mắt của Trần Duyên sắc bén như dã thú trực muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

- Lí sư thúc đã quá coi trọng bản thân rồi, ngay cả sư phụ ta Tứ Trưởng Lão còn chưa bảo ta quỳ xuống lần nào ngươi nghỉ bản thân đủ tư cách sao.

Lí Hữu chợt ngậm miệng lại, hắn không dám nói có. Phong Ma Chân Nhân nổi tiếng hiếu sát kia mà nổi giận thì e rằng cả sư phụ cũng không che chở được hắn.

Đuối lí hắn đỏ mặt hét lớn: - Trần Duyên ngươi dám phạm thượng, trên Hành Pháp Điện dám chống lại lệnh của bản sư thúc. Ta phạt ngươi trăm trượng ngươi có chịu phục hay không.

- Đương nhiên là ta... không phục.

Trần Duyên cười cợt, nhưng không đợi tên Lí Hữu kia lên tiếng quát nạt hắn liền nói tiếp:

- Hôm nay chấp pháp đội diện kiến ta là có chuyện gì?

- Là thẩm tra vụ án đúng không? Chưa thẩm tra ta chưa phải phạm nhân tại sao lại phải quỳ. Trong tông môn không hề quy định đệ tử phải quỳ lạy khi diện kiến tiền bối, hay là Lí sư thúc muốn thay đổi luật lệ tông môn, hay là sau này tất cả đệ tử chỉ cần quỳ lạy sư thúc là đủ.

Từng câu từng chữ đều ép Lí Hữu vào con đường phạm thượng, bây giờ hắn mới cảm thấy việc này không dễ như hắn nghĩ.

- Tên Ngô Thiên khốn kiếp kia cái gì là tên Trần Duyên chỉ biết nhẫn nhịn, tinh thần yếu nhớt không dám chống lại kẻ khác chứ? Chuyện này nếu làm không hợp lí thì ngay cả ta cũng bị hắn kéo xuống nước mất.

Lí Hữu đâu biết rằng chỉ vì thèm muốn chút tài nguyên tu luyện cỏn con mà Bát Trưởng Lão hứa hẹn mà bản thân thật sự đã bị chìm trong vũng lầy. Nếu xử tội Trần Duyên thì sẽ lọt vào tầm ngắm của Nhị Trưởng Lão và Tứ Trưởng Lão, còn nếu không xử được hắn thì khác nào đắc tội với Bát Trưởng Lão và Thập Trưởng Lão.

Lấy lại bình tĩnh Lí Hữu không muốn dây dưa với Trần Duyên thêm nữa, hắn không muốn lại bị ra thêm vài tội danh khác.

- Ngày hôm nay Chấp Pháp Đội diện kiến ngươi bởi vì ngươi đã phạm phải đại tội từ bỏ nhiệm vụ không có lí do đẩy các sư huynh đệ đồng môn vào hiểm cảnh. Ngươi có nhận tội hay không?

- Sư thúc quả là người vui tính mà, hôm nay không phải chấp pháp đội triệu kiến ta là để tông môn ban thưởng sao?

Ngồi trên cao Nhị Trưởng Lão há miệng cười ha hả không để ý hình tượng bậc tiền bối.

Lí Hữu giận dữ, không ngờ tên đệ tử này lại là kẻ bất trị như vậy hắn thấy được trong mắt Trần Duyên không xem hắn ra gì. Ngay cả nói chuyện cũng không thèm nhìn thẳng.

- Trần Duyên to gan ngươi dám không nhận tội lại còn tự đại không để tiền bối vào trong mắt. Ta phán xét ngươi có tội là bản thân ngươi có tội.

Nghe tới đây ngay cả Đại Trưởng Lão luôn nhắm mắt dưỡng thần cũng chợt động đậy, hắn đưa mắt nhìn bốn vị trưởng lão rồi mỉm cười như nhắc nhở chưa tới lúc phải nhúng tay.

Nhị Trưởng Lão và sư phụ Trần Duyên xem như không có chuyện gì riêng Bát Trưởng Lão thì đã gấp không chờ được nữa.

- Thật không ngờ tên Lí Hữu này ngày thường luôn tỏ ra điềm đạm mà lúc này lại bị tiểu tử kia khiêu khích tới mức không giữ được lí trí. Chuyện này sợ rằng không đi tới đâu rồi.

Bát Trưởng Lão thở dài.

- Hừ ngươi phán ta có tội thì sao chứ, Lí Hữu sư thúc ngươi nên nhớ bản thân chỉ là một chấp sự ngồi chờ chết trong tông môn thôi lấy đâu ra tư cách mà phán xét ta.

- Ngươi... ngươi dám...

Trần Duyên đã chạm tới nổi đau của hắn, hơn 50 tuổi mới Trúc Cơ thành công nhưng lại dừng ở Trúc Cơ tầng 2 hơn 100 năm nay. Nếu không có đột biến xãy ra thì khẳng định đây chính là giới hạn của hắn, tư chất tu tiên đã hết Lí Hữu chỉ có thể làm chấp sự chờ đợi thọ nguyên hao hết. Đó cũng chính là nguyên nhân khiến hắn giúp Bát Trưởng Lão để đổi lấy thiên tài địa bảo nhằm đột phá.

- Ngươi không chỉ làm nhiệm vụ thất bại mà khiến sư huynh đệ trọng thương trong đó ngay cả sư chất Cao Bá bị phế đi một tay ảnh hưởng tới con đường tu luyện của hắn đó không phải là trọng tội sao?

- Hừ sư thúc quá lời rồi, ta không chỉ cứu mạng họ còn mang về tin tức giúp cho tông môn thoát khỏi tổn thất cực lớn. Còn lí do bọn chúng bị thương nặng như vậy là không nghe lời cảnh báo của ta chưa chết đúng là nhân tính bạo phát.

Chương 39: Tứ Trưởng Lão khủng bố

Hai tên này kẻ nói trắng người nói đen làm cho vụ án không hề tiến triển gì. Thập Trưởng Lão lạnh lùng đứng dậy, khiến một kẻ nóng nảy như hắn phải kiên nhẫn ngồi xem vở kịch nhàm chán này tới tận bây giờ đã là kì tích. Hắn chắp tay sau lưng nhìn thẳng về phía Trần Duyên.

Áp lực từ tu sĩ Kim Đan kì đè lên cơ thể khiến Trần Duyên cả người nằm rạp xuống đất. Lại gần liền phát hiện nền gạch phía dưới đều đã rạn nứt nếu gặp phải tu sĩ Luyện Khí kì bình thường xương cốt khẳng định sẽ bị nghiền nát.

Đại Trưởng Lão ngồi đó cũng không dự tính trước, lão không ngờ tên thập sư đệ này lại không sợ mất mặt ra tay với tiểu bối như vậy. Nhưng điều lão lo lắng nhất cũng không phải việc này, nhìn qua thấy Ma Phong Chân Nhân cũng động thân lão tính đứng lên ngăn lại. Không thể vì một tên đệ tử Luyện Khí kì mà dẫn tới cuộc chiến giữa hai trưởng lão được.

Bỗng nhiên Nhị Trưởng Lão đặt một tay lên vai làm lão không thể đứng lên dễ dàng, liếc mắt nhìn qua thì thấy Nhị Trưởng Lão mỉm cười lắc đầu. Không thể làm gì hơn Đại Trưởng Lão chỉ có thể thở dài ngồi coi diễn biến.

Thập Trưởng Lão cũng nhận ra có gì không đúng uy áp trên người Trần Duyên rõ ràng bị chặn lại, lúc này lão mới chú ý Tứ Trưởng Lão vẻ mặt lạnh nhạt nhìn hắn.

- Thập sư đệ đột phá Kim Đan kì mới 200 năm mà lòng tin đúng là bành chướng, không ngờ ngay tại trước mặt chèn ép đệ tử của lão phu phải chăng sư đệ đã không coi lão phu ra gì?

Nghe tới đây trong lòng Thập Trưởng Lão cũng nổi lên tia bất an, nhưng vì mặt mũi hắn không thể nào nhượng bộ được.

- Ta không tin bản thân đứng trước ngươi lại không có sức hoàn thủ.

Nghỉ thầm, lòng tin trong lòng hắn chợt tăng vọt, Thập Trưởng Lão lạnh lùng cười.

- Thì sao chứ? Vì hắn mà đệ tử ta mất đi một cánh tay đời này không thể nào tiến xa được, hôm nay ta chỉ một ít giáo huấn nho nhỏ xem như là thay mặt sư huynh dạy dỗ đệ tử.

Hắn vừa nói xong không chỉ Đại Trưởng Lão cùng Bát Trưởng Lão biến sắc ngay cả Nhị Trưởng Lão ngày thường luôn cười cợt nhưng lúc này đùa giỡn sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng.

Đại Trưởng Lão hét lớn.

- Thập sư đệ còn không mau...

Lão chưa nói xong cánh tay trái của Thập Trưởng Lão đã rơi xuống đất, máu bắn ra khắp nơi. Gương mặt hắn lúc này đã tím ngắt miệng không nói một lời.

- Có vẻ như Thập sư đệ rất yêu thương đệ tử vậy ta cho ngươi cũng giống như hắn.

Thập Trưởng Lão bây giờ trong lòng hối hận không thôi, hắn không ngờ thực lực lại chênh lệch như vậy. Cùng là tu sĩ Kim Đan kì nhưng lại cách biệt một trời một vực. Giờ đây mất đi cánh tay tuy tu sĩ Kim Đan kì có thể chặt chi trọng sinh nhưng thực lực lại giảm một mảng lớn, không biết phải tháng nào năm nào mới khôi phục chứ chưa nói tới tăng tiên tu vi.

Bát Trưởng Lão đứng lên muốn nói thì.

- Bát sư đệ phản đối hành động của ta sao?

Nghe Tứ Trưởng Lão gằng từng chữ lão cũng không nhịn được ngồi xuống quyết định nhắm mắt cho qua. Mọi chuyện xảy ra chỉ có Đại Trưởng Lão cùng Nhị Trưởng Lão thấy rõ, cả hai lão mừng ra mặt. - Trời đúng là chiếu cố Ma Kiếm Tông ta, không lâu nữa tông môn liền sinh ra một tu sĩ Nguyên Anh kì. Thời đại mà lịch đại tiền bối mơ ước sớm thành hiện thực rồi.

Đại Trưởng Lão nghỉ thầm kinh hỉ đứng ra tuyên bố.

- Sự việc ngày hôm nay ta kết luận Trần Duyên không chỉ vô tội mà còn lập được đại công cho tông môn được ban thưởng ba thứ chỉ cần hợp lí là được.

- Còn về Cao Bá là đệ tử có thiên phú tuyệt đỉnh được ban thưởng Trọng Sinh Thảo có thể mọc lại cánh tay không ảnh hưởng tới căn cơ.

- Riêng Lí Hữu trong khi thẩm tra vụ án gây ra sai sót phạt diện bích trăm năm không được bước chân ra khỏi Luyện Ngục Động.

Nghe tới Luyện Ngục Động mà còn phải ở trong đó trăm năm khiến chân của Lí Hữu mềm nhũn không còn sức lực để đứng.

- Các vị sư đệ có nghi vấn về quyết định của ta không?

Cả bốn người đều im lặng xem như ngầm đồng ý. Thập Trưởng Lão liền thu thập huyết nhục cho vào những trữ vật lập tức rời đi. Bát Trưởng Lão miễn cưỡng nở nụ cười rồi cũng cáo từ, Ma Phong Chân Nhân thì lấy lí do chữa thương cho Trần Duyên cũng mang hắn đạp không mà đi. Chỉ còn lại Nhị Trưởng Lão ở lại, dù sao hai lão cũng là đối thủ đánh cờ với nhau nhiều năm không gặp.

Đại Trưởng Lão lúc này mới phá lên cười ha hả.

- Sư đệ nghĩ sao nếu ta nói với tông chủ cùng nhị vị Thái Thượng Trưởng Lão việc này?
- Đương nhiên là mấy lão bất tử đó cũng không thể nào ngậm miệng được.

Nhị Trưởng Lão cũng hưng phấn đáp trả.

Về tới Phong Ma Sơn Trần Duyên cũng vội vàng cáo lui, thương thế trên người hắn không phải nhẹ.

- Hời... không ngờ vừa mới bình phục giờ đây lại thương thế đầy mình.

Một tháng trôi qua, cuối cùng phần thưởng tông môn cũng được chấp sự mang tới. Đầu tiên hắn muốn xác của 3 yêu thú cấp 2 nhưng hình thể của chúng phải cực lớn, không nói cũng biết thứ này dành cho lũ Thực Huyết Trùng. Phần thưởng thứ 2 Trần Duyên yêu cầu một cây linh dược cấp 2 Giáp đẵng. Phần thưởng thứ 3 là một bộ phong ấn trận đương nhiên là dùng để chăn thả Thực Huyết Trùng.

- Cũng nên bắt đầu được rồi.

Trần Duyên lẩm bẩm, hắn đào một mật thất cực lớn rồi lấy ra một trận bàn tay bắt quyết, phía trên liền hiện ra thân ảnh tứ tượng khổng lồ di chuyển về bốn phía của mật thất tạo ra không gian hình lập phương bao chùm lấy mọi thứ bên trong. Đó chính là Tứ Tượng Phong Ấn Trận trận pháp cấp 2 Giáp đẵng.

Từ trong túi trữ vật lấy ra xác của hai con yêu thú cấp 2, đây là Tam Vĩ Ngư yêu thú Đinh đẵng khá phổ biến. Sau khi ném xác 2 con cá khổng lồ vào bên trong phong ấn trận Trần Duyên gật đầu hài lòng liền vỗ túi linh thú thả ra Thực Huyết Trùng. Linh Trùng ngửi thấy mùi máu tươi liền như ong vỡ tổ thi nhau xông tới, hơn ngàn con linh trùng tranh nhau tạo ra một trường hỗn loạn. Trần Duyên không quan tâm đóng trận pháp quay về mật thất tu luyện, có vấn đề quan trọng hơn cần hắn lo liệu.( không phải là cái đạo hữu luôn nghĩ đâu ^-^)

Lấy ra hai quả trứng màu xanh lục để trên đùi, Trần Duyên kiềm nén hưng phấn trong lòng bắt đầu chuyền chân khí nuôi dưỡng linh trùng bên trong. Hắn đã sớm muốn làm việc này nhưng phải kiên nhẫn chờ đợi thời cơ thích hợp.

Nguyên nhân đầu tiên là trứng của Lục Đường Lang tiêu tốn quá nhiều chân khí mà tu vi của hắn trước đây không thể nào đáp ứng nổi. Nguyên nhân thứ 2 chính là thực vật, khi linh trùng ra đời bữa ăn đầu tiên cực kì trọng yếu, điều đó quyết định thực lực của linh trùng.

Khi vừa nở ra nếu được ăn thức ăn dồi dào linh khí thì linh trùng có khả năng vượt xa những con khác cùng loại nên Trần Duyên mới kiên nhẫn chờ đợi tới ngày hôm nay.

Ngay khi trứng linh trùng có dấu hiệu sắp nở Trần Duyên liền vận thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” tay bắt quyết, hai dấu ấn hình linh trùng kì lạ tiến vào bên trong. Việc còn lại chỉ là chờ đợi Lục Đường Lang nở ra.

Sau một canh giờ chúng cũng từ từ phá bỏ vỏ trứng, xuất hiện trước mắt Trần Duyên là hai con bọ ngựa mảnh khảnh cao hơn bàn tay. Chúng lại gần cuốn quýt bên Trần Duyên như thể hắn là thân phụ mẫu của chúng. Lúc này tiểu mập mạp lại đột ngột xuất hiện thân hình như con sâu to béo cố gắng ngẩn đầu dậy như thị uy với cặp đường lang kia chứng tỏ nó mới là chủ nhân ở đây.

Chỉ tội nghiệp cặp đường lang mới chào đời tâm trí còn ngây thơ bị tiểu mập mạp dụ dỗ, không biết con trùng béo kia nói gì mà hai con đường lang gật đầu lia lịa rồi cùng nhau ném ánh mắt chán ghét về phía Trần Duyên.

- Cái gì ngươi kiếm thêm đồng minh nhằm cô lập ta.

Hắn nhìn ra âm mưu của tiểu mập mạp liền hét lên. Tinh Thần Trùng uốn éo cơ thể như muốn nói mau cho nó thêm năm thành chân khí nếu không Trần Duyên đừng hòng khống chế cặp linh trùng kia.

Trần Duyên ngất ngây, hắn không ngờ tiểu mập mạp lại thủ đoạn như vậy. Rõ ràng ngày thường được hắn cưng như cưng trứng hứng như hứng hoa suốt ngày chỉ có chơi đùa mệt rồi ăn, ăn xong rồi lại ngủ cứ như một vòng tuần hoàn khiến hắn cũng không biết bản thân đang nuôi trùng hay nuôi heo. Giờ đây lại muốn tăng thêm 5 thành chân khí đúng là muốn Trần Duyên tức chết mà.

Chương 40: Linh trùng xảo quyệt

- Hừ, ngươi bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa.

Hắn vỗ túi trữ vật một con cá khổng lồ xuất hiện, đó chính là con Tam Vĩ Ngư cuối cùng được tông môn ban thưởng. Cắt lấy một miếng thịt cá Trần Duyên nở nụ cười ấm áp nhìn về cặp đường lang.

- Tiểu bảo bảo lại đây thúc thúc có thức ăn ngươi cho các ngươi đây.

Như hiểu ý hắn cặp đường lang dùng ánh mắt thèm khát nhìn khối thịt kia, thấy tình thế không ổn tiểu mập mạp vội vàng bò ra trước mặt chúng uốn éo nói gì đó. Cặp đường lang sắc mặt khổ sở hết nhìn tiểu mập mạp rồi quay sang chăm chú nhìn khối thịt kia.

Cuối cùng tình thế bị đảo ngược hai tiểu đường lang bỏ qua con sâu mập kia vội vàng chạy tới chỗ Trần Duyên dáng vẻ nịnh hót. Sau khi được Trần Duyên cho phép cả hai nhào tới sâu xé tảng thịt gấp đôi người chúng. Thấy Lục Đường Lang ăn ngấu nghiến Trần Duyên cười thỏa mãn rồi ném ánh mắt khinh bỉ hướng tới tiểu mập mạp.

- Hừ, ta nghĩ sau này ngươi nên giảm cân đi.

Vừa nghe tới đây tiểu mập mạp hoảng hốt, nó cảm thấy hối hận vô cùng. Như một con sâu mập cố gắng trường thân thể nặng nề của mình leo lên vai Trần Duyên. Nó cố ý cạ thân thể tròn trĩnh của mình lên vai hắn lộ vẻ nịnh nọt hòng xin Trần Duyên khoan hồng độ lượng.

Trần Duyên làm sao bỏ cơ hội hiếm có này, hắn búng tiểu mập mạp xuống đất quay mặt làm ngơ. Biết không thể nào lung lay được hắn Tinh Thần Trùng không còn cách nào khác đành cầu cứu Chu lão.

Nhìn thấy con sâu mập kia khóc lóc nài nỉ làm sao Chu lão có thể làm ngơ, dù sao tiểu mập mạp khi còn trong trứng cũng theo lão mấy ngàn năm còn thời gian gần đây cũng chỉ có nó trò chuyện cùng lão.

- Hầy, tiểu tử ngươi nhìn xem tiểu mập mạp dù sao cũng chỉ là hài tử ra đời không lâu ngươi là đại nhân không nên chấp nhất với nó.

- Người nhìn tiểu hài tử này đáng thương biết bao, mới sinh ra cũng không biết mặt phụ mẫu còn bị thương từ khi còn trong trứng, mới ra đời đều rất yếu ớt. Bây giờ ngay cả ngươi cũng không quan tâm thì thử hỏi nó sẽ ra sao đây.

Lời Chu lão cảm động tới tận mây xanh làm Trần Duyên cũng chợt suy nghĩ lại, ở bên kia Tinh Thần Trùng cũng tỏ vẻ đáng thương như tiểu hài tử sợ sệt núp sau lưng lão.

Rốt cuộc Trần Duyên cũng mềm lòng, dù có hơi chút láu cá nhưng khi hắn chiến đấu tiểu mập mạp luôn sát cánh kế bên. Mỗi lần hắn trọng thương bên ngoài thì cũng chính con sâu mập này hộ pháp.

- Tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha, ta sẽ không giãm lương thực nhưng đổi lại mỗi ngày ngươi phải chạy một canh giờ do Chu lão tận mắt giám sát nếu không ta liền cắt đi một nữa khẩu phần của ngươi.

Sắc mặt tiểu mập mạp như tro tàn, ngày thường hết ăn rồi lại ngủ nhiều lắm thì lăn vài vòng bây giờ lại bắt phải chạy mà lên đến hai canh giờ không khác nào đòi mạng. Không đợi tiểu mập mạp phản kháng Trần Duyên ném nó vào não hải.

Bên đây Lục Đường Lang vẫn còn đang ngấu nghiến, linh trùng khi nở ra càng hấp thụ nhiều tinh hoa thì con đường phát triển sau này càng rộng mở nhưng nếu hấp thu quá nhiều thì cơ thể sẽ không chống đỡ nổi bạo thể mà chết.

Lục Đường Lang mới nở đã là linh trùng Đinh đẳng nên hấp thụ tinh hoa từ yêu thú cấp 2 Đinh đẵng là vừa đến giới hạn của thân thể. Nhưng điều Trần Duyên không dự tính trước lại xảy ra, sau khi ăn hết tảng huyết nhục của Tam Vĩ Ngư cặp lục đường lang liền ngủ thiếp đi mặc cho hắn đánh thức cũng không động đậy.

Trần Duyên lo lắng liền thỉnh giáo Chu lão.

- Tiểu tử ngươi không cần làm vẻ nghiêm trọng, chỉ là chúng đang lột xác thôi.

- Làm sao chúng lột xác nhanh như vậy được, dù có hấp thụ tinh hoa trời đất thì chỉ làm căn cơ vững chắc hơn bình thường mà thôi.

Chu lão lắc đầu cười khà khà: - Ngươi nói không sai nhưng cũng có trường hợp ngoại lệ, nếu bản thân linh trùng đã có sẵn thiên phú tuyệt đỉnh thì chuyện lột xác sớm chỉ trong lòng bàn tay.

Trần Duyên kinh hỉ, không ngờ cặp Lục Đường Lang này lại có thiên phú cao như vậy.

- Ha ha ha sau này các ngươi chính là át chủ bài để ta tung hoành thiên hạ.

Chu lão nhìn hắn biểu môi quyết định xối cho hắn một chậu nước lạnh.

- Ngươi nói không sai nhưng có điều phải chờ hai năm thì quá trình lột xác mới có thể hoàn tất.

Nghe tới đây cảm giác hưng phấn của Trần Duyên tuột hẳn, thú triều sắp tới nếu thực lực không tăng tiến thì rất có khả năng hắn sẽ chui vào bụng yêu thú đầu thai mất.

- Hai năm như vậy là quá lâu, tình thế bây giờ ta không thể nào chờ được.

- Hừ ngươi có biết tồn tại càng lợi hại thì thời gian trưởng thành càng kéo dài. Ta đã thấy tồn tại mất ngàn năm mới hoàn toàn trưởng thành, còn Lục Đường Lang này nếu để bản thân tự vượt qua quá trình lột xác thì mất 2 năm đã rất không tệ.

Lúc này mắt Trần Duyên liền sáng lên.

- Ý của Chu lão là ta có thể giúp chúng trưởng thành nhanh hơn?

- Không phải lão phu đã từng nói là chân khí của ngươi rất thích hợp để nuôi dưỡng linh trùng sao?
Chu lão hừ lạnh nói.

- Việc này ta đã biết nhưng hiện nay chỉ có con sâu mập kia mới cần ta cung cấp chân khí, Thực Huyết Trùng thì chỉ cần huyết nhục yêu thú.

Trần Duyên nghi vấn nói.

Lão hừ lạnh.

- Là do một phần bản tính thiết huyết của là linh trùng này khiến chúng ham mê huyết nhục, còn lí do khác là chân khí của ngươi quá ít, ít tới nỗi không đủ để chúng xỉa răng.

Nghe tới đây mặt hắn cũng đỏ lên, hiện nay mặc dù song tu đẩy nhanh tốc độ thu nạp linh khí nhưng cũng chỉ đủ bồi dưỡng tiểu mập mạp phần còn lại không đủ cung cấp cho toàn bộ linh trùng của hắn.

- Ngươi không cần phải lo lắng, với tu vi hiện tại tiểu tử ngươi đủ sức bồi dưỡng cặp Lục Đường Lang này. Nhưng cũng phải mất hơn 6 tháng chúng mới hoàn tất quá trình lột xác.

Bao nhiêu đó cũng đã khiến hắn thỏa mãn, 6 tháng khẳng định có thể kiên nhẫn được, dù sao Trần Duyên cũng là đệ tử chân truyền dù có chậm trễ cũng không ai dám kiến nghị.

Việc linh trùng xem như tạm hoàn tất, Trần Duyên lấy ra cây linh dược cấp 2 Giáp đẵng được tông môn ban tặng trồng gần mắt xích nơi chôn Phù Sa Thạch. Đây là Bạch Diệp Thụ linh thụ cấp 2 Giáp đẵng, tương truyền rằng đây là nơi Bạch Xà sinh sống. Thậm chí còn được rất nhiều tu sỉ dùng độc chào đón vì rất được các loại linh xà ưa thích.

Cảm giác linh khí nồng đậm từ Bạch Diệp Thụ tản ra làm Trần Duyên cảm thấy khoái trá, thiên tài địa bảo cấp 2 chỉ có tu sĩ Trúc Cơ kì trở lên mới có thể nhận dù điểm cống hiến có nhiều tới đâu thì tông môn cũng không cho phép trao đổi. Bỏ gốc lấy ngọn ánh mắt cao hơn đầu không phải là chuyện hiếm gặp.

Khi mọi việc hoàn tất Trần Duyên liền gọi Hạ Thảo tiến vào mật thất, khi thấy Bạch Diệp Thảo tiểu mĩ phụ cũng kinh ngạc không thôi. Đây là lần đầu trong đời nàng thấy được linh thụ dồi dào chân khí như vậy.

Trong khi Hạ Thảo còn đang ngỡ ngàng hắn từ phía sau ôm nàng vào lòng thì thầm.

- Tiểu nô của ta, nàng thấy sao? Chỉ cần có linh thụ này thì sau này mộc linh khí ở đây luôn dồi dào dư dã cho chúng ta tu luyện.

Nghe hai chữ “tu luyện” Hạ Thảo hiểu ý lẵng lơ mỉm cười tự cởi y phục chỉ còn lại tiểu yếm liếc nhìn hắn. Thấy tiểu mĩ phụ hiểu chuyện như vậy Trần Duyên khoái trá liền cùng nàng song tu.

Thời gian trôi qua thật nhanh Trần Duyên đã khổ (sướng) tu hơn nữa năm, cuối cùng hắn cũng chờ được ngày Lục Đường Lang hoàn thành lột xác. Thật ra cách đây 2 tháng Trần Duyên đã nhận được truyền tin phù báo cáo tin tức, các đệ tử trong tông môn dưới Trúc Cơ kì tập hợp tiến thẳng tới Bạch Lang Thôn nhằm chiếm lại quyền thống trị của nhân loại ở nơi có vị trí chiến lược quan trọng.

Nghe tới đây hắn có thể khẳng định đây là một cuộc chiến dài hạn giữa tu sĩ và yêu thú. Tu sĩ thì mong muốn mở rộng khu vực kiểm soát nhằm có thêm tài nguyên tu luyện, còn yêu thú thì muốn mở rộng lãnh thổ sinh sống. Thú triều là biểu hiện rõ ràng số lượng yêu thú gia tăng đột biến (đúng là không biết kế hoạch hóa gia đình mà ^-^) phải di chuyển để tìm nơi trú ngụ.

Cặp Lục Đường Lang mặc dù bên ngoài không có gì thay đổi nhưng Trần Duyên cũng không dám coi thường, lột xác thành công chứng tỏ chúng đã là linh trùng Ất đẵng.

- Ta đã nhẫn nhịn quá lâu rồi, tới lúc Trần Duyên này đại phát thần uy. Thú triều này tới rất đúng lúc đây mới là chiến trường phù hợp cho linh trùng của ta.

Thu Lục Đường Lang vào túi linh thú đương nhiên là túi khác, hắn làm sao có thể để cặp bảo bôí này chung sống với bọn khát máu kia. Bước tới mật thất chăn nuôi Thực Huyết Trùng đúng như Trần Duyên dự đoán số lượng Thực Huyết Trùng đã tăng lên đáng kể, gần như gấp đôi trước kia. Số lượng linh trùng Đinh đẵng đã gần 1000, riêng Tiểu Huyết đã thành công trở thành linh trùng Ất đẵng bảo vệ thành công vị trí thủ lĩnh của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau