KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Lấp lỗ, hốt phân

Ánh sáng từ hỏa cầu làm cho không gian xung quanh rõ hơn, trước mắt Trần Duyên là một hang động lớn sâu không thấy đáy. Đang lúc hắn phân vân không biết làm thế nào thì Chu lão lại xuất hiện.

- Không sao, lão phu không có cảm nhận được nguy hiểm nào tiểu tử ngươi cứ đi vào trong biết đâu tìm được cơ duyên gì đó.

Lời nói của Chu lão rất hợp ý Trần Duyên, lấy ra viên Dạ Minh Châu soi sáng đường đi hắn trực chỉ hang động tiến vào. Điều làm Trần Duyên cảm thấy kì lạ là bên trong còn rất nhiều hang nhỏ, có hang lớn cho người đi qua.

- Thật không ngờ, lần đầu tiên ta thấy có nhiều hang như vậy. Nếu kiểm tra từng cái thì không biết năm nào tháng nào mới xong.

Hắn liền vỗ túi linh thú, một đàn Thực Huyết Trùng bay ra. Nay đã là tu sĩ Luyện Khí hậu kì số linh trùng hắn khống chế đã hơn năm trăm. Mặc dù chúng chỉ là linh trùng Bính đẵng nhưng mỗi con đều là vô địch cùng cấp không thể coi thường.

Trần Duyên khống chế đàn linh trùng thăm nhập vào những hang tương đối nhỏ, không phải là hắn không chú ý tới những hang lớn bằng ngươi trưởng thành kia nhưng có trời mới biết trong đó có yêu thú lớn cỡ nào.

Nữa canh giờ trôi qua, Trần Duyên liền cảm nhận được có hơn mười con Thục Huyết Trùng đã chết. Sinh vật kia có vẻ rất tức giận đang từ trong hang bò ra.

Trần Duyên liền khống chế tất cả linh trùng bay trở về bao quanh lấy hắn, tay lấy từ trong túi trữ vật ra ba tấm Thiên Lôi Phù phòng thân. Tiếng động càng lúc càng lớn, rõ ràng có vật gì đó từ lòng đất tiến lại gần hắn.

- Cái gì một con trùng đất khổng lồ.

Trần Duyên dựt nảy mình, đây là lần đầu hắn thấy con trùng đất lớn đến vậy thân thể một người ôm mới hết.

- Tiểu tử ngươi không cần phải lo lắng, đây Động Địa Trùng linh trùng cấp một Ất đẵng. Loại linh trùng này chỉ sinh sống trong lãnh thổ của Động Địa Tượng, sống nhờ đào hang trong những cái hố do Động Địa Tượng làm ra.

Nghe Chu lão giải thích nghi vấn hắn mới biết bản thân còn nông cạn tới chừng nào.

- Ngươi đừng lo, loại linh trùng này ngoài việc đào đất ra thì thực lực không mạnh nên mới sống gần Động Địa Tượng để dễ bề trốn tránh kẻ thù.

Nghe tới đây hắn liền thở phào nhẹ nhõm, thu đàn linh trùng vào túi linh thú sau đó thả ra đàn linh trùng khác lần này chỉ có hơn trăm con. Chúng chính là đàn Thực Huyết Trùng lột xác trong kén kia. Một tháng trôi qua rốt cuộc những con linh trùng này đã trở thành linh trùng Đinh đẵng.

Hình thể của Thực Huyết Trùng gần như không đổi, chỉ có màu đen trên cơ thể đã bắt đầu nhạt dần. Riêng con linh trùng Ất đẵng mà Trần Duyên đặt tên là Tiểu Huyết kia rõ ràng lớn hơn một vòng, màu sắc đã chuyển sang hơi bạc.

Trần Duyên khống chế Thực Huyết Trùng vây công con trùng đất khổng lồ kia. Hơn một tháng trong kén đói khát chúng trở nên hung tàn hơn khi vừa nhận được lệnh liền bay vào sâu xé huyết nhục.

Tiểu Huyết dẫn đầu tấn công trực diện, đôi càng lớn từ miệng cắm sâu vào đầu Động Địa Trùng ngăn cản nó di chuyển thừa diệp hơn trăm con Thực Huyết Trùng lao vào thôn phệ.

Con trùng đau đớn quằn quại, dường như biết không thể thoát khỏi gọng kiềm của Tiểu Huyết nó liền kéo đứt thân thể nhắm tới hang gần nhất.

Trần Duyên sao cho Động Địa Trùng tẩu thoát, hắn khống chế Thực Huyết Trùng phóng tơ che kín các lỗ gần đó chặn hết đường trốn chạy.Đó là thần thông thiên phú của Thực Huyết Trùng sau khi lột xác thành công có thể phun ra tơ trắng thủy hỏa bất xâm.

Mọi đường tẩu thoát đều bị chặn lại Động Địa Trùng như cá nằm trên thớt chờ đợi kết cục. Không tới nữa canh giờ trùng đất lớn cỡ một người ôm liền bị thôn phệ sạch sẽ.

Trần Duyên nhìn hàng trăm hàng ngàn hố trước mặt lắc đầu ngao ngán.

- Bao nhiêu đây thì cho ta một năm cũng không lấp đầy được, chưa nói là chọc giận đàn Động Địa Trùng kia cũng không phải chuyện tốt lành gì.

Hết cách hắn trèo lên phía trên, phóng ra ba lá Thiên Lôi Phù. Tiếng nổ đinh tai nhức óc kèm theo đó là đất lỡ từng mãng lớn lấp đầy cái lỗ lớn hơn mười trượng kia.
- Hừ, nếu không tiêu diệt được thì ta liền chôn sống tất cả các ngươi.

Hắn liếc nhìn xung quanh rồi xóa mọi vết tích, còn cố tình làm dấu để sau này quay lại.

- Nơi này có bầy Động Địa Trùng lớn như vậy mà bỏ đi thì thật lãng phí, khi nào hoàn thành nhiệm vụ thì ta sẽ dùng các ngươi làm lương thực nuôi nấng linh trùng.

Nói rồi Trần Duyên quay lưng rời đi, hắn còn rất nhiều hố đất chưa lấp lại.

Qua ngày thứ hai mươi điều mà Trần Duyên chờ đợi rốt cuộc đã tới, phân của Động Địa Tượng. Đứng trước một thứ vừa tế nhị nhưng lại vừa vĩ đại theo chính nghĩa đen của nó làm Trần Duyên sững sốt.

- Bà cha nó con voi này phải ăn cỡ nào mà đi nặng lại lớn như vậy? Thứ này lớn ít nhất cũng phải bằng cả ngôi nhà chứ chẳng chơi.

Chu lão xuất hiện nhìn thứ kinh tỡm đó mà mỡ miệng khen lấy khen để.

- Không ngờ Động Địa Tượng này lại cho ra thứ chất lượng như vậy. Tiểu tử ngươi nhìn xem màu sắc này, hình dạng này, kích thước này mà còn cả hương vị nữa chứ thật là tuyệt mĩ.

Nói tới đây lão còn cố ý lại gần hít lấy hít để làm Trần Duyên đứng gần đó đã nôn khan mấy lần. Hắn thật sự không hiểu nỗi Chu lão này nghĩ gì, nhìn lão lúc này như con bọ hung vui mừng khi nhìn thấy thứ ưa thích.

Trần Duyên cũng hết cách, có lẽ là do khẩu vị của Chu lão quá nặng chăng? Hắn lấy ra một miếng vải bịt mũi thật chặt rồi mới dám lại gần. Thứ này quả thật quá nặng mùi, từ xa hắn đã không chịu nỗi.

Cầm lấy cái xẻng lấy hết can đảm tiến lại gần Trần Duyên vận lực xúc vào.

- Không ngờ thứ này lại nặng như vây.

Tay hắn bắt đầu chùng xuống.

- Tiểu tử, ngươi nhẹ tay thôi thứ này đều là tinh hoa không đó. Đúng rồi ở đó một ít, không không bên trái đúng rồi. Ngươi qua đối diện lấy thêm một ít nữa. - Được rồi tiểu tử ngươi làm cũng không tệ, tới những nơi tiếp theo cứ tương tự mà làm, lão phu chợp mắt một lúc đây.

Trần Duyên đúng là không còn gì để nói, cùng chung một đống mà còn chia ra chỗ tốt chỗ xấu. Nghĩ như vậy nhưng hắn cũng nhất quyết làm theo, số còn lại thì đem tới mấy cái hố kia sẵn tiện lấp luôn một thể.

Cuối cùng hắn cũng làm sao, bấm đốt ngón tay nhẩm tính thấy còn tới ba ngày mới tròn một tháng, Trần Duyên quyết định tới giao nhiệm vụ cho Ngũ Trưởng lão dù sao hoàn thành sớm lúc nào cũng tốt hơn.

Nghĩ rồi Trần Duyên thu xếp rời đi, nhưng hắn lại chợt nhớ ra:

- Nhưng ta đâu biết đường nào tới động phủ của Ngũ Trưởng lão, lần trước đều do tên Thành Lực kia dẫn đường.

Hết cách hắn liền nhắm phương hướng mà đi.

Bỗng nhiên mặt đất rung chuyển dữ dội, áp lực hàng vạn cân đè lên cơ thể Trần Duyên khiến hắn nằm xuống đất. Tia máu chảy ra từ khóe môi, hắn đã bị ép tới trọng thương.

Bất lực nhìn về phía trước, một nguồn uy áp khủng khiếp đang tiến lại gần. Trần Duyên đã tới giới hạn của bản thân hắn vận “Khô Mộc Tiểu Pháp” cố gắng chống đỡ cơ thể.

Áp chế nội thương Trần Duyên gắng gượng đứng thẳng người lê từng bước về phía sau hòng thoát khỏi nguồn áp lực này. Hai canh giờ trôi qua rốt cuộc Trần Duyên đã thành công rời khỏi hắn cảm giác bản thân như hồi sinh.

Nhìn lại quãng đường mình đi qua tất cả thực vật bị ép nằm rạp xuống đất, hầu như không có sinh mạng nào sống sót. Biết đây không phải là nơi có thể ở lâu hắn liền nhanh chân rời khỏi theo hướng ngược lại.

Hết cách Trần Duyên đành quay lại Vấn Tâm Thác hi vọng có người nào ở đó. Trời không phụ lòng người, Ngũ Trưởng Lão đúng là đang ngồi tĩnh tâm cạnh thác nước. Hắn cười khổ lẫm bẫm:

- Biết vậy thì ta tới đây từ đầu rồi, đúng là làm chuyện ngoài dự định thì luôn rước họa vào thân mà.

Hắn bước lại gần, khom người hành lễ:

- Đệ tử bái kiến Ngũ Trưởng Lão, nhiệm vụ người giao cho đệ tử đã hoàn thành.

Lão khẻ mở mắt nhìn hướng Trần Duyên môi mấp máy:

- Ngươi bị nội thương, chẳng lẽ lũ Động Địa Trùng kia có thể làm khó dễ ngươi sao?

Trần Duyên bất đắc dĩ kể lại.

- Ta đã hiểu, thì ra ngươi đặt chân vào lãnh địa của Động Địa Tượng. Vị đạo hữu này của ta rất khó chịu khi kẻ khác vào lãnh thổ của hắn, cũng may đó chỉ là một cái giậm chân hâm dọa thôi nếu không ngươi đã trở thành phân bón luôn rồi.

Lão cười khà khà trên nỗi đau khổ của hắn.

- Dù sao ngươi cũng đã tới đây rồi, thử ngồi dưới ngọn thác này mau.

Nói rồi không đợi Trần Duyên dò hỏi lão phất tay một sức mạnh vô hình bắt lấy hắn ném vào thác nước. Từng giọt nước tưởng nhẹ nhàng nhưng rơi xuống từ thác nước chọc trời như những viên đạn pháo bắn thẳng lên cơ thể.

Chương 32: Vấn Tâm Thác

Lại một lần nữa cả người bị ép xuống đá, mặc dù áp lực không lớn bằng cú dậm chân của Động Địa Tượng nhưng cũng không phải là thứ mà hắn có thể chịu đựng.

Khó khăn ngồi dậy Trần Duyên biết đây là thử thách của Ngũ Trưởng Lão đưa cho nên không dám tùy tiện đi ra. Hai chân xếp lại ngón giữa chạm vào ngón cái, hai tay để lên đùi bắt đầu hô hấp. Hắn thở từng nhịp sắc mặt trở nên hồng hào hơn không còn vẻ mệt nhọc như ban đầu.

Một tháng trôi qua đối với Trần Duyên như một giấc mộng. Hắn mơ thấy bản thân là con nhà một phú hộ quyền quý, cha hắn thì bằng hữu khắp nơi từ giang hồ cho tới chốn quan trường. Bản thân Trần Duyên cũng trở thành một công tử quần là áo lược muốn gió có gió muốn mưa có mưa, bức hại dân lành.

Có lần hắn sai người đánh tới chết một tên thư sinh bên đường vì tội dám cản trở hắn cua gái (^-^), cứ nghĩ mọi chuyện cũng sẽ êm xui như những lần trước nhưng không ngờ bằng hữu của tên thư sinh đó lại là một tu sĩ.

Muốn trả thù cho bằng hữu, tên tu sĩ kia đe dọa nếu không giao nộp Trần Duyên thì cả nhà sẽ bị chôn cùng. Cha hắn làm sao có thể giao nộp đứa con duy nhất của mình liền khắp nơi kêu gọi bằng hữu giúp đỡ. Nhưng khi nghe nói đắc tội với tu sĩ pháp lực cao cường tất cả liền quay mặt làm ngơ, có kẻ còn giả như không quen biết cha hắn đuổi ngay ngoài cửa.

Đêm hôm đó chuyện gì tới cũng sẽ tới, tên tu sĩ kia tiến vào thảm sát toàn gia. Hắn được cha giấu dưới mật thất bí mật, từ khe hở nhìn thấy từng người trong nhà bị giết thảm thương. Cha mẹ của của hắn bị ngọn lữa thiêu rụi, trước khi ngã xuống mẹ hắn quay người nhìn lại như là đang mỉm cười.

Trần Duyên hai tay nắm chặt, môi bị răng cắn vỡ từ khi nào. Từng giọt máu rơi xuống nếu bình thường có lẽ hắn đã la ầm trời nhưng giờ phút này ngoài đau khổ ra thì không còn gì trong tâm trí hắn.

Nhớ kĩ khuôn mặt tên tu sĩ kia Trần Duyên lê người ra khỏi đám tro bụi, cả nhà hắn, nơi đã sống từ khi mới chào đời, cha mẹ người đã nuôi nấng hắn tất cả đều đã thành tro tàn.

Trần Duyên đau khổ cùng cực, những giọt lệ huyết chảy ra nhuộm đỏ cả khuôn mặt. Hắn cứ khóc, cứ khóc dằng xé lương tâm. Vì hắn mà cả nhà đều phải chết, vì hắn mà cha mẹ bị kẻ khác thiêu cháy. Trong cơn dằng vặt Trần Duyên nắm lấy thanh sắc nhọn còn sót lại đâm thẳng vào tim.

Cơn đau thấu trời xanh khiến Trần Duyên tỉnh giấc, lại một lần nữa hắn phun ra một ngụm máu cơ thể suy yếu cực kì. Ngũ Trưởng Lão đang ngồi tĩnh tọa gần đó liền phóng tới ném một viên đan dược vào miệng hắn.

Thấy sắc mặt Trần Duyên đã khởi sắc lão liền kêu Thành Lực mang hắn đi.

- Mặc dù cơ thể suy yếu nhưng chân khí trong cơ thể không tổn hao nhiều, chăc chỉ cần tỉnh dưỡng một hai tháng mới hồi phục.

Trần Duyên nghĩ thầm.

Lúc này Thành Lực lên tiếng:

- Không ngờ Trần sư huynh có thể ngồi dưới Vấn Tâm Thác hơn một tháng, đạo tâm của huynh chắc chắn sẽ vững vàng hơn trước.

Hắn nghi hoặc hỏi:

- Vấn Tâm Thác là gì? Ngọn thác kia không phải là dùng để rèn luyện nhục thân sao?

Tới lượt Thành Lực ngớ người hét lớn:

- Cái gì sư huynh không biết đó là gì mà vẫn dám xông vào sao?

Trần Duyên mặt mo sắp méo tới nơi rồi, đâu phải hắn tự tiện xông vào là do vị trưởng lão đáng khinh kia ném hắn vào chứ.

Thấy Trần Duyên vẻ mặt ngu ngơ Thành Lực liền thở dài.

- Đó là Vấn Tâm Thác nơi chúng đệ tử rèn luyện bản tâm, vững chắc đạo tâm đi trên con đường tu luyện. Chỉ có đệ tử đạo tâm cực kì vững chắc mới được tông môn đề cử ngồi dưới đó để cũng cố đạo tâm. Nếu như kẻ tinh thần yếu nhớt thì không chừng sẽ hóa điên.

- Không ngờ Trần sư huynh lại là người can đảm như vậy, không chuẩn bị gì mà dám trực tiếp nhảy vào. Thật khiến ta không muốn khâm phực không được mà.

Lời khâm phục của Thành Lực vào tai làm sắc mặt Trần Duyên như đen lại, hắn thầm chửi.

- Bà nội nó chứ, không ngờ ta lại bị ném vào thứ nguy hiểm như vậy. Ta đâu đắc tội với hắn khi nào mà lại chơi hèn như vậy.
Trong khi Trần Duyên đang âm thầm hỏi thăm Ngũ Trưởng Lão thì Thành Lực dừng lại quay lưng nhìn tới làm hắn giật mình.

- Chẳng lẽ tên này lợi hại như vậy biết ta đàng thầm rủa sư phụ hắn.

Khi Trần Duyên đang lúng túng thì Thành Lực đưa tay vào túi trữ vật.

- Cái gì? Chưa gì đã muốn ra tay rồi, có gì ta lại nói mấy câu với lão ấy không được sao?

Nghe Trần Duyên nói Thành Lực tỏ vẻ khó hiểu lấy ra một lọ đan dược nghi vấn hỏi:

- Trần sư huynh có việc gì à?

Thấy mọi việc không như hắn nghỉ, mặt mo cũng đỏ lên phẩy tay liên tục nói:

- Không, không có gì đâu Viên sư đệ đừng để ý.

Thành Lực cũng không muốn hỏi nhiều cầm lọ đan dược hướng về phía Trần Duyên nói:

- Đây là Rèn Thể Đan mặc dù chỉ là đan dược cấp 1 Giáp đẵng chỉ dùng cho tu sĩ Luyện Thể kì nhưng lại thích hợp với sư huynh. Loại đan này rất hiếm có là do sư phụ đặc biệt ban thưởng sau khi sư huynh ngồi dưới Vấn Tâm Thác.

Trần Duyên nhận lấy mở nắp ra thì dược lực liền bay lên, hắn vội vàng đóng lại nhoẽn miệng cười:

- Thật tốt quá cho ta gửi lời đa tạ tới Ngũ Trưởng Lão.

- Việc của sư huynh ở đây đã xong bây giờ ta đưa huynh rời khỏi Bình Địa Sơn.

Thành Lực nói.

Trần Duyên bất ngờ. - Nhưng ta còn muốn ở lại đây tu luyện thêm một thời gian mong Viên sư đệ chấp nhận yêu cầu này.

Thành Lực lắc đầu thẳng thừng từ chối.

- Xin sư huynh thứ lỗi, Bình Địa Sơn bình thường rất ít đón tiếp người ngoài. Vì huynh có nhiệm vụ trên người nên mới được sư phụ cho phép tiến vào, giờ đây nhiệm vụ cũng đã hoàn thành mời rời khỏi. Đây chính là mệnh lệnh của sư phụ.

Nghe tới Ngũ Trưởng Lão Trần Duyên không còn cách nào đành phải rời khỏi. Đứng dưới chân núi Trần Duyên tiếc nuối nhìn lại, Chu lão xuất hiện nói:

- Ngươi cần gì phải tiếc nuối chứ tuy nơi này là bảo địa luyện thể nhưng trên thế giới có rất nhiều nơi tốt hơn như vậy nhiều không cần quá để trong lòng.

- Không phải đàn Động Địa Trùng kia bỏ đi thật là quá phí, giờ biết đi đâu tìm yêu thú đẵng cấp cao mà thực lực yếu như vậy cho linh trùng thôn phệ đây.

Nghe hắn nói Chu lão liền bật ngữa, không ngờ tên này làm vẻ mặt buồn như vậy là do tiếc của.

- Tiếp theo ngươi dự tính làm gì, tiếp tục về động phủ du hí với tiểu nữ nô của ngươi nữa à?

Nghe lão nhắc tới Tú Hạ Thảo làm hắn cũng thèm muốn, nam nhân phương cương hơn tháng nay chỉ toàn luyện thể đã làm dương khí trong cơ thể hắn đã tới cực hạn.

Trần Duyên xoay người muốn nhanh chóng trở về động phủ thì bỗng nhiên có hai bóng người từ sau đi tới chặn hắn lại.

Hắn nhìn lại rõ ràng là hai nữ nhân ăn mặc bạo lộ, bên hông mang lệnh bài màu hồng phấn không phải là đệ tử của Ma Kiếm Tông. Hai nàng một người tinh thuần ngây thơ nàng kia thì thân thể bạo mãn áo muốn xẻ sâu xuống rốn. Điểm chung duy nhất là cả hai đều rất xinh đẹp, tuy không phải sắc nước hương trời nhưng cũng là ngàn dặm khó tìm.

Thấy Trần Duyên nuốt nước bọt nhìn chân chân tiền vốn của mình nữ nhân bạo mãn quyến rũ mỉm cười:

- Trên tỉ có thứ gì thu hút tiểu đệ à?

Nữ nhân bên cạnh thì nói lời trêu chọc:

- Mẫu thân à tên tiểu tử này miệng còn hôi sữa hắn biết gì về phong tình chứ mau hỏi hắn đường rồi chúng ta đi thôi.

Nghe thấy hai nàng là mẹ con bỗng nhiên trong đầu Trần Duyên nãy ra một âm mưu đen tối (đen tối gì thì các đạo hữu tự hiểu đi) hắn tiến lại.

- Thì ra là hai nười là mẹ con làm tiểu đệ tưởng nhầm là hai tỉ muội chứ.

Thấy hắn dẻo miệng như vây nữ nhân quyến rũ cười rung người làm cho những thứ khác cũng rung theo nhịp cười của nàng làm Trần Duyên lóa mắt.

- Hừ, nữ nhân này quả là yêu tinh chuyên mê chết nam nhân mà.

- Không biết hai vị tỉ tỉ đây là ai tại sao đi lại trong Ma Kiếm Tông.

Trần Duyên dò hỏi.

Không muốn làm lớn chuyện nữ nhân bạo mãng lấy ra lệnh bài giơ lên liền nói.

- Tỉ với nữ nhi đều là đệ tử của Hợp Hoang Môn ngày hôm nay tới quý tông muốn lên Bình Địa Sơn có chút việc cần bàn bạc.

Chương 33: Mẫu, nữ. Linh Diệu, Linh Diệp. suýt 18+

Trần Duyên nhìn thấy phấn hồng lệnh bài trong đầu thầm nghĩ:

- Hợp Hoang Môn không phải là môn phái nhỏ phụ thuộc Ma Kiếm Tông chuyên tu luyện song tu công pháp sao?

- Hai vị tỉ tỉ tới đây theo lệnh của vị tiền bối nào?

Trần Duyên nghiêm mặt hỏi.

- Không phải a tỉ tới đây chỉ muốn bàn chút chuyện cá nhân thôi.

Mĩ phụ phân bua.

- Vậy có thông báo cho Ngũ Trưởng Lão biết chưa?

Nghe tới đây mĩ phụ sinh ra nghi ngờ, Trần Duyên tại sao phải hỏi nhiều như vậy.

Thấy vẻ mặt của nàng hắn liền đính chính:

- Hiện nay Bình Địa Sơn không tiếp khách, dù là đệ tử của núi khác cũng không thể xâm nhập tiểu đệ sợ hai vị sư tỉ đây đành phải đi không một chuyến rồi.

Nghe hắn nói sắc mặt nàng liền trầm trọng cố ý hỏi lại.

- Thật sự là không cho bất kì ai lên à?

- Đương nhiên, đệ vừa hoàn thành nhiệm vụ tông môn thì bị Thành Lực sư đệ đuổi xuống không cho nán lại.

Trần Duyên chắc như đinh đóng cột nói.

Thấy sắc mặt nàng càng lúc càng xuống sắc hắn lại hỏi:

- Sư tỉ tới đây không biết có chuyện gì, nếu có vấn đề gì thì nói ra biết đâu tiểu đệ lại giúp được.

- Chuyện của tỉ đệ không thể giúp gì được.

Nàng thở dài nói rồi quay lưng rời đi.

- Ta là đệ tử chân truyền của Tứ Trưởng Lão tỉ nghỉ việc gì làm khó dễ được?

Hắn nói không sai là đệ tử của tu sĩ Kim Đan kì chỉ cần Trần Duyên nhờ vả thì ai dám từ chối. Chỉ là từ trước tới nay hắn vốn lười làm cái việc cáo mượn oai hùm kia, không ngờ lần làm này lại là để dụ dỗ nữ nhân.

Nữ nhân nghe thấy liền quay đầu lại nhìn hắn, Trần Duyên mỉm cười ra hiệu cho hai nàng đi theo. Không còn cách nào hai nữ nhân đành đi theo hắn, dù sao hai nàng đúng thật sự là hết cách rồi.

Hai nàng rụt rè theo phía sau Trần Duyên, mặc dù đánh cược đi theo nhưng không thể nào không đề phòng.

Tới động phủ Trần Duyên mời hai nàng tiến vào, như thường lệ Hạ Thảo luôn đứng ở đó chào đón hắn. Nhưng hôm nay lại có hai nữ nhân xinh đẹp không kém gì mình đi theo chủ nhân làm nàng cảm thấy nguy cơ.

Trông thấy Hạ Thảo đứng cúi chào hai nàng cũng đoán ra nàng là hầu nữ nhưng nhìn thấy y phục bạo mãn không kém gì mình mĩ phụ liền dùng ánh mắt đề phòng nhìn hắn nhưng đã tới đây rồi không lí nào lại tay không ra về nằm nắm chặt tay nữ nhi đi theo.

Do Trần Duyên bình thường cũng không có bằng hữu tới thăm nên trước giờ cũng không có phòng khách đàng mời các nàng vào phòng tu luyện.

Bước vào tới nơi hai nàng như đê mê cái không khí nơi đây, khắp nơi đều là mộc linh khí rất phù hợp với thuộc tính của các nàng. Đó cũng chính là điều khiến Trần Duyên để ý tới hai nữ nhân này.

Thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô” không chỉ thích hợp với hắn khi tu luyện với nữ nhân có Mộc Linh Thể, chỉ cần là có thuộc tính mộc là được chỉ có điều là tác dụng không bằng nhưng Trần Duyên không quan tâm, thứ hắn cần lúc này là càng nhiều nữ nhân để nâng cao tốc độ tu luyện.

- Mời hai vị tỉ tỉ ngồi xuống đây có gì thì cứ thong thả nói.

- Hạ Thảo mau lấy trà cho hai vị tỉ tỉ đây.

Trần Duyên đưa tay ra hiệu mời ngồi, bàn ghế là hắn vừa dùng pháp khí đẽo ra từ đá tảng lớn.

Nữ nhân xinh đẹp kia khéo léo ngồi xuống, eo thon của nàng không chút mỡ thừa cứ lấp ló đằng sau chiếc áo vải màng như khiêu khích Trần Duyên. Mẫu thân của nàng cũng không chịu thua kém, mĩ phụ đẫy đà ngồi xuống nhưng lại như con mèo nhỏ lười biếng nằm rạp lên bàn cặp núi đôi kia như thái sơn áp đỉnh đè nén lại làm Trần Duyên muốn phun máu mũi.

Lúc này Hạ Thảo từ trong mang trà ra, nàng nhìn hai nữ nhân kia cũng thầm chắt lưỡi không thôi, tiểu cô nương kia mặc dù chắc bằng tuổi nàng nhưng đã hiện ra vẻ quyền quý mà đặc biệt là mĩ phụ kia tiền vốn còn bão mãng hơn nàng một chút.

Thấy Trần Duyên cứ chăm chăm nhìn vào hai nữu nhân đó làm Hạ Thảo hơi chút ăn dấm chua nhưng cũng không nói gì. Dù sao nàng cũng chỉ là nữ nô của Trần Duyên, chỉ cần hắn thích thì nàng cũng chỉ nhận định số mệnh.

Nhìn Hạ Thảo đi tới Trần Duyên có vẻ nhận ra điều gì nhưng hắn cũng không nói, đây không phải là lúc thích hợp.

Cầm lên li trà uống một hớp cho trơn giọng Trần Duyên bắt đầu nói.

- Từ nãy giờ đệ quên hỏi hai vị tỉ tỉ tú danh là gì?

Thấy hắn dẻo miệng như đang du dỗ tiểu nữ hài mĩ phụ quyến rũ nở nụ cười.

- Tỉ là Linh Diệu, còn nàng là tiểu nữ của tỉ Linh Diệp.

- Hai vị tỉ tỉ đây không biết có chuyện gì mà phải lặng lội từ Hợp Hoan môn tới đây.

Trần Duyên quyết định vô thẳng vấn đề, hai nữ nhân này hắn đã định rồi không nên kéo dài quá lâu. (nhất khoảng cách nhì tốc độ mà he he he)

- Tỉ tỉ nếu không có chuyện quan trọng thì cũng không dám lên tận Ma Kiếm Tông xin trợ giúp.

Nói tới đây nàng thở dài.

- Tỉ tỉ cứ nói đi có tiểu đệ đây có gì sẽ gánh vác giúp tỉ.

Thấy Trần Duyên tự tin nói nàng liền kể lại.

- Tỉ với trượng phu vốn là song tu đạo lữ tu luyện ở Hợp Hoan Môn.

Nghe tới nàng có đạo lữ mặt Trần Duyên xụ xuống.

- Nhưng cách đây ba năm hắn ra ngoài thực thi nhiệm vụ đã bị giết chết.
Nghe tới đây nội tâm hắn liền vui mừng nhưng vẻ mặt lại hiện lên vẻ thông cảm diệu dàng an ủi.

- Chuyện đã qua xin tỉ bớt đau buồn.

Vừa nói tay heo của hắn vừa xoa vai nàng, thấy Linh Diệu không có phản ứng gì Trần Duyên mừng thầm trượt tay xuống lưng ong của nàng mà vuốt ve.

Có lẽ do bàn đá khá cao nên Linh Diệp ngồi đối diện không thể nào biết được, thấy nàng vẫn ngồi vẻ mặt buồn bã khi nghe mẫu thân kể lại hắn liền yên tâm.

- Lần đó ra ngoài thực hiện nhiệm cụ còn có một tên đệ tử khác hắn là Lương Dạ, vốn là hảo hữu tốt với trượng phu của tỉ.

- Lần đó đi ra khỏi môn phái được hai tháng thì hắn quay về nói trượng phu của tỉ bị yêu thú giết chết chỉ còn hắn liều mạng chạy thoát được. Nhưng tỉ biết hắn chính là kẻ đã ra tay.

Nghe nàng vừa khóc vừa kể lại Trần Duyên nghi hoặc hỏi:

- Làm sao biết hắn ra tay chứ tỉ có bằng chứng gì không?

Nghe tới đây nàng liền thất vọng:

- Nếu tỉ có bằng chứng đã không chạy tới đây, nhưng tên Lương Dạ khốn kiếp kia vốn đã thèm muốn tỉ từ lâu, mỗi khi chờ trượng phu tỉ không có ở thì hắn liền tới đưa lời ngon ngọt dụ dỗ.

- Sau khi tướng công chết hắn còn nhiều lần tới nói tỉ cải giá theo hắn.

Nói tới đây Linh Diệu khóc nức nở, nhưng nếu nghe kĩ thì trong tiếng khóc đó có tiếng nấc rất nhỏ. Thì ra tay heo của hắn đang xoa eo nàng, một ngón tay lại đang mân mê phía dưới đôi gò bồng đảo. Nếu không phải do vóc dáng nàng thon dài phân nữa bộ ngực cao hơn bàn thì chắc chắn hai cái màn thầu vĩ đại kia không thể nào thoát khỏi tay hắn.

Vừa mân mê Linh Diệu hắn vừa cảm thán không thôi.

- Nữ nhân này đúng là bạo mãn mà có vẻ như trước đây tên trượng phu kia chăm sóc cơ thể nàng rất tốt. Ngươi đừng lo, cứ nhắm mắt đi nữ nhân của ngươi đã có ta hưởng dụng.

Nghĩ tới điều xấu xa trong đầu khiến Trần Duyên không khỏi mừng thầm.

- Tên Lương Dạ kia có huynh ruột là đệ tử của một tên tu sĩ Trúc Cơ hậu kì nên không ai dám trái ý hắn.

- Gần đây Lương Dạ có vẻ như không chờ được nữa cứ tới động phủ của tỉ hối thúc, lo sợ hắn làm liều nên đành chạy tới quý tông xin nương nhờ.

Trần Duyên lúc này hiểu ra, ở Hoan Hợp Môn chỉ có môn chủ là tu sĩ Kim Đan kì. Ngoài ra thì tu sĩ Trúc Cơ kì chính là trưởng lão, chẳng trách tên kia có thể một tay che trời.

- Không sao Diệu tỉ và Diệp tỉ cứ ở lại đây, có đệ ở đây không tin bọn chúng dám tới đây đòi người.

Vừa nói tay hắn càng lộng hành khiến cơ thể nàng run rẫy, đôi mắt thắm đẵm nước mắt kia che giấu từng tia thoải mái khi cơ thể nàng được hắn vuốt ve.

- Nhưng nếu tỉ ở lại thì tông môn sẽ xử phạt đệ với lại tỉ không thể ra ngoài tìm tài nguyên tu luyện.

- Tỉ đừng lo nghỉ tới những chuyện đó, ở đây ngoài sư phụ ra đệ là lớn nhất, ai dám tố cáo chứ. Còn về vấn đề tài nguyên tu luyện thì tỉ nghĩ một đệ tử chân truyền như ta còn thiếu sao.

Nghe Trần Duyên ngọt ngáo dụ dỗ Linh Diệu mềm lòng, vốn dĩ nàng và nữ nhi tới đây là để tìm kiếm nơi có thể nương tựa.

- Hai vị tỉ tỉ cứ tạm thời ở lại đây, động phủ này của ta rất rộng lớn.

Hắn quay qua nói với Hạ Thảo.

- Nàng dẫn hai vị tỉ tỉ đi mở mật thất thích hợp đi.

Mặc dù rất không bằng lòng nhưng Hà Diệu liền vâng dạ rời đi.

- Mời hai vị khách nhân đi theo tiểu nữ.

Chương 34: Mẫu nữ lén lút, 18+

Nhìn ba nữ nhân xinh đẹp cùng rời đi Trần Duyên xấu xa mỉm cười trong đầu đang nghỉ tới ước mơ trái ôm phải ấp.

- Hai vị muốn kiến tạo mật thất ở đâu.

Thấy Hạ Thảo cơ thể cũng phong mãn không kém gì mình Linh Diệu cũng đoán ra nàng Trần Duyên thường xuyên tưới tắm, tu vi của nàng cũng không hề thua kém đủ thấy hắn thường ngày yêu chiều tiểu nữ nô này như thế nào.

Dù sao thì thời gian sau này bản thân cùng con gái cũng ở lại đây không thể nào đắc tội được.

- Kìa Hạ Thảo muội đâu cần phải xưng hô nghiêm trọng như vậy, dù sao thì sau này ba chúng ta cũng coi như người một nhà cứ xưng tỉ muội cho thân mật.

- Nhưng... nhưng...

Thấy Hạ Thảo ấp úng Linh Diệu liền tiến tới cầm tay nàng.

- Không sao đâu, ta nghỉ Duyên tiểu đệ cũng không chấp nhất.

Thấy Linh Diệu cương quyết như vậy nàng cũng không nói gì.

Thấy nàng im lặng Linh Diệu tươi cười nói chuyện như cả hai đã quen biết từ lâu.

- Mật thất của muội ở đâu có gì tỉ qua nói chuyện thân mật làm bằng hữu khuê phòng.

Mĩ phụ thắc mắc, bởi vì khi xem qua thì không hề thấy phòng của Hạ Thảo.

- Bình thường muội ngủ ở phòng tu luyện cùng với chủ nhân.

Nói tới đây nàng liền đỏ mặt.

Linh Diệu cùng Linh Diệp nghe thấy liền hiểu ra ngay. Nàng quyết định chỉ đào một căn mật thất, từ khi trượng phu mất tới nay hai mẹ con nàng đã quen đi đâu cũng có nhau.

Sau khi tạm biệt hai nữ nhân kia Hạ Thảo liền thở phào quay về phòng tu luyện. Thấy nam nhân đêm ngày nhớ mong ngồi đó mỉm cười nhìn nàng làm cho cõi lòng Hạ Thảo như tan chảy.

Nàng chạy tới nhảy vào lòng Trần Duyên, lúc nãy có hai nữ nhân kia làm nàng không thể ôm chầm lấy hắn như mọi lần.

Nghe tiếng thút thít bên tai Trần Duyên nuông chiều xoa đầu nàng ân cần hỏi:

- Tại sao tiểu nữ nô của ta lại khóc, có phải xãy ra chuyện gì không?

- Không phải, thiếp cứ tưởng chủ nhân không cần tiểu nô nên... nên...

Nàng vừa khóc vừa nói không nên lời.

- Ngoan, ngoan không phải ta đã nói rồi sao, nàng chính là nữ nô ta yêu thích nhất, là nữ nô dâm đãng nhất của ta.

Nói rồi hắn lấy hai ngón tay đưa tơi trước mặt nàng xấu xa cười.

Hạ Thảo hiểu ý liền dâm đãng liếc mắt nhìn hắn đôi môi chín mọng hé ra đưa ngón tay của hắn vào miệng.

Hai ngón tay của Trần Duyên thoải mái trêu đùa chiếc lưỡi đinh hương của nàng. Cảm giác trong miệng có thứ gì đó trêu đùa lưỡi mình làm nàng có cảm giác lâng lâng.

Trần Duyên muốn rút tay ra nhưng không thể, nàng đã ôm chặt lấy tay hắn mà liếm mút.

- Nàng muốn tiếp tục đúng không.

Thấy nàng như con chó nhỏ dùng ánh mắt tội nghiệp sợ làm mất thứ đồ chơi của mình hắn liếc nhìn lên bàn nói:

- Vậy thì mau trèo lên bàn đi. Nàng liền làm theo, do chiếc áo quá vướng víu nên Hạ Thảo cởi luôn ra ngoài. Nàng chống hai tay quỳ lên bàn tiếp tục liếm ngón tay kia.

Nhìn thấy nàng chỉ mặc độc mỗi chiếc quần dài còn song nhũ thì theo trọng lực rũ hẳn xuống (mình giỏi vật lí VL). Trong lòng Trần Duyên đại động lấy ngón tay ra khỏi miệng nàng. Trong lúc nữ nhân còn ai oán nhìn hắn liền thì thầm vào tai nàng.

- Tiểu nô của ta nàng có biết bò được vắt sữa ra sao không?

Thấy nàng lắc đầu khó hiểu Trần Duyên cười dâm tiến lại gần bên hông Hạ Thảo hai tay nắm lấy song nhũ bạo mãn kia mà kéo xuống. Hắn làm cứ như nàng là con bò cái thật sự làm cho nàng vừa đau vừa xúc cảm lạ thường.

- Ah... ah... chủ... chủ nhân nhẹ tay thôi, thiếp thật sự không có sữa đâu mà.

Mặc cho Hạ Thảo cầu xin nhưng hắn vẫn không buồn thả tay. Xoa nắn hồi lâu tới khi song nhũ kia đã đỏ ửng Trần Duyên liền tạm thời buông tha.

Hắn cởi y phục đứng trên bàn đá tiểu đệ không biết đã cứng ngắc từ khi nào. Trần duyên đưa cự long cạ lên mặt Hạ Thảo cho nàng ghi nhớ cái mùi của hắn.

Không có sự cho phép của Trần Duyên nàng chỉ dám thè lưỡi ra cố gắng liếm lấy cự long kia trong khi hắn cứ di chuyển qua lại trêu trọc nàng.

- Có phải nàng rất thèm muốn nó rồi không?

- Phải phải đêm nào thiếp có nằm ngủ cũng mơ thấy cự long của chủ nhân. Mong chàng hãy ban cho thiếp.

Nghe nàng lẵng lơ cầu xin như vậy làm Trần Duyên khoái trá. Đúng lúc này hắn cảm nhận được có kẻ đứng ngoài cửa, cố ý liếc mắt nhìn thì ra là tiểu cô nương Linh Diệp. Không biết mẫu thân của nàng đang làm gì mà nàng lại ở đây nhìn lén hắn. Có nữ nhân mĩ miều đứng nhìn trộm hắn đang thao nữ nhân khác làm Trần Duyên bốc lên khoái cảm mới.

Hắn nhanh chóng đưa vào miệng Hạ Thảo, cự long như bittong ra vào miệng nàng. Trần Duyên còn cố ý xoay người lại cho Linh Diệp dễ dàng trông thấy.

Bên ngoài người Linh Diệp nóng rang, gương mặt đỏ bừng. Mặc dù lí trí bảo không được xem nhưng nàng không thể rời mắt. Nam nhân kia sao lúc này lại trở nên bá đạo như vậy, hắn như một ông vua ra lệnh cho tiểu nô kia không thể kháng cự.

Cái kia của hắn không ngờ lại lớn như vậy, bất giác nàng sờ xuống hạ thể của mình như muốn kiểm chứng tiểu cô nương bên dưới có chịu nổi cự long kia không.

Nhưng vùa chạm vào tay Linh Diệp không thể nào buôn ra được. Lúc này cự long của Trần Duyên đã ra vào hạ thể của Hạ Thảo, cự long của hắn càng nhanh thì tay nàng ra vào tiểu cô nương cũng nhanh theo.

Tới khi cả nàng lẫn Hạ Thảo bên trong cũng đã phóng xuất. Nhưng làm Linh Diệp không ngờ là Trần Duyên vẫn đứng sừng sững như kim thương bất bại.

Hạ Thảo hiểu chuyện có nén mệt mỏi vì khoái cảm nàng quỳ lên ôm hắn cho cự long còn cứng chắc kia vào miệng. - Không ngờ tên tiểu tử kia lại mạnh như vậy.

Nhìn Hạ Thảo say xưa với thứ kia thì nàng cũng đã cho tay vào miệng mình liếm mút mà không biết rằng mẫu thân đã ở phía sau.

Đang trong cơn dục vọng từ đằng sau bàn tay che miệng nàng lại. Linh Diệp giật mình rồi lại ngượng ngùng, thấy mẫu thân đưa tay lên miệng làm giấu hiệu im lặng.

Linh Diệu thấy nữ nhi mình như vậy không trách mắng mà lại cùng nàng ghé mắt xem. Trước mắt nàng là một cảnh tượng ngập tràn mùi dâm dục, một nữ nhân quỳ xuống với ánh mắt khuất phục đang chăm sóc nam nhân kia.

Thấy cự long của Trần Duyên nàng cũng bất ngờ không kém, không ngờ nó lớn gấp đôi so với trượng phu của nàng. Chỉ cần nghĩ tới việc cái thứ đó tiến vào cơ thể thì hạ thân nàng đã ướt đẫm. Thấy nữ nhi của mình bản thân đã tràn đày dục vọng nàng biết nơi này không thể ở lâu liền kéo Linh Diệp về mật thất.

Bên trong Trần Duyên cũng đã phóng xuất bên trong miệng nhỏ của Hạ Thảo, hắn ngồi xuống ôm nàng thì thầm:

- Lúc nãy nàng đã lên đỉnh bao nhiêu lần rồi?

- Thiếp cũng không thể nhớ rõ, xem chút nữa tiểu nô liền ăn không tiêu bị chàng chơi chết.

Hạ Diệu nũng niệu nói.

- Vậy nàng không muốn bị ta chơi tới chết à?

- Có chứ, thiếp muốn chủ nhân chơi thiếp tới chết.

Nói tới đây nàng chủ động ôm hôn hắn thật sâu sau đó cả hai cùng tu luyện.

Qua ngày hôm sau Trần Duyên lại phải tiếp tục ra ngoài lịch luyện, trước khi đi hắn gọi các nàng căn dặn kĩ lưỡng.

Gặp mặt Trần Duyên hai mẹ con Linh Diệu, Linh Diệp không dám nhìn thẳng có lẽ sự việc trông thấy hôm qua còn khiến hai nàng ngại ngùng.

Trần Duyên tức cười nhưng cũng không nói gì, hắn nhanh chóng rời khỏi. Lần đi lịch lãm này là chính sư phụ hắn Phong Ma Chân Nhân bàn giao không thể nào chậm trễ được.

Y theo lời Trần Duyên tới trước cổng Cống Hiến Điện đợi tập hợp đủ người nhiệm vụ sẽ được thông báo, trong truyền tin phù sư phụ hắn cũng không nói rõ làm Trần Duyên tò mò.

Mặc dù xuất phát từ rất sớm nhưng có lẽ hắn không phải người tới đầu tiên. Thấy ba người hai nữ một nam đã ở đó chờ sẵn, Trần Duyên bước tới chắp tay.

- Bái kiến các vị sư huynh, sư tỉ ta được Tứ Trưởng Lão phái tới thực hiện nhiệm vụ do tông môn giao phó.

Thấy Trần Duyên chắp tay hành lễ ba người cũng đáp lễ. Trong đó một thanh niên dáng người mảnh khảnh nước da hơi đen đứng ra nói:

- Thì ra là Trần Duyên sư đệ, ta tên La Hùng là đội trưởng dẫn đội cho nhiệm vụ này.

- Tiểu muội áo tím kia tên Tử Hà được Cửu Trưởng Lão giao phó.

- Còn tiểu sư muội áo hồng là Giang Tiểu Tiểu, đệ tử chân truyền của Lục Trưởng Lão.

- Tiểu sư đệ đằng kia là Cao Bá đệ tử đi theo Thập Trưởng Lão.

Trần Duyên không ngờ lần nhiệm vụ này lại tập hợp bốn tên đệ tử chân truyền của bốn trưởng lão Kim Đan kì. Hắn liếc qua La Hùng, không cần phải giới thiệu đạo bào đen này chỉ có đệ tử của Đại Trưởng Lão là người của Chấp Pháp đội trên Hành Pháp Sơn do chính Đại Trưởng Lão tọa chấn.

Nơi đây chỉ có hai loại người là không muốn tới một là kẻ vi phạm luật lệ tông môn, kẻ thứ hai lại càng muốn tránh xa. Phản bội. Kẻ phản bội tông môn sẽ bị Chấp Pháp đội bắt lại đem về Hành Pháp Sơn xử tội.

- Hôm nay tên này làm đội trưởng e rằng nhiệm vụ lần này không đơn giản.

Chương 35: Bạch Lang Thôn nghi vấn

Nhìn quanh La Hùng nói:

- Còn một người nữa chưa tới, dù sao vẫn còn nữa canh giờ chúng ta tiếp tục chờ đợi.

Nói rồi hắn ngồi xuống mặt vẫn lạnh như tiền đúng với thương hiệu Chấp Pháp đội.

Nữa canh giờ sau một bóng người từ đằng xa đi tới, hắn không ai xa lạ chính là Ngô Thiên cháu trai của Bát Trưởng Lão.

Vừa chạm mặt hắn liền đưa Trần Duyên ánh nhìn đầy “chìu mến”. Trần Duyên thì nhất quyết không quan tâm, tên này giờ đây đã không phải đối thủ của hắn. Dây dưa với kẻ yếu hơn mình chỉ làm giá trị của hắn bị hạ thấp.

Thấy Trần Duyên khinh thường hắn tức giận vùa định tiến lên gây chuyện thì La Hùng chen vào giữa ho khẽ. Ngô Thiên mặc dù là cháu của Bát Trưởng Lão nhưng không có nghĩa là có thể vô pháp vô thiên, đặc biệt là Chấp Pháp Đội. Không ai muốn dây dưa với bọn người này.

Thấy Ngô Thiên im lặng hắn gật đầu hài lòng rồi nói:

- Nhiệm vụ lần này do chính sư phụ ta Đại Trưởng Lão yêu cầu. Coi như là chút thử thách trước khi bắt đầu tông môn luận bàn sau một năm nữa.

Nhắc tới đây trong mắt của bốn người còn lại ánh lên tia hưng phấn, đặc biệt là Ngô Thiên hắn đã chờ dịp này lâu lắm rồi.

Thấy không ai có ý kiến gì La Hùng nói tiếp:

- Nhiệm vụ là phải tới Bạch Lang thôn tìm hiểu nguyên nhân tại sao dân làng gần đây biến mất không lí do.

Nữ tử áo tím Tử Hà liền đưa ra nghi vấn:

- Bạch Lang thôn không phải là địa điểm nghỉ chân của đệ tử chúng ta khi xâm nhập Ma Kiếm Lâm sao.

- Thì ra là nơi đó, ta nhớ không lầm Bạch Lang thôn luôn có đệ tử tông môn ta chấn giữ sao.

Cao Bá cũng lên tiếng.

La Hùng gật đầu thở dài đạo:

- Đúng như lời sư đệ nói, nhưng đã hai tháng nay không hề nhận được truyền tin phù của bọn hắn.

- Lẽ nào bọn chúng đã bị...

Ngô Thiên tiếp lời, sắc mặt hắn cũng đen lại. Không ngờ lần này lại xâm nhập lại là Ma Kiếm Lâm.

- Đệ tử mạnh nhất chấn giữ nơi đó không ai khác chính là sư huynh của ta tu sĩ Luyện Khí kì viên mãn.

Nghe Ngô Thiên nói mọi người cũng trở nên khó coi.

Thấy không khí trùng xuống La Hùng ho khẽ lần nữa.

- Các ngươi đừng lo, có ta ở đây thì không cần phải lo lắng như vậy.

Từ trong túi trữ vật hắn lấy ra một tờ giấy màu đỏ khiến cả bốn người ngỡ ngàng.

- Các ngươi yên tâm rồi chứ.
Hắn nở nụ cười tự tin trịnh trọng cất tờ giấy vào túi trữ vật.

- Thì ra La sư huynh đã chuẩn bị từ trước vậy thì còn kẻ nào có khả năng cản đường chúng ta.

Thấy Cao Bá cười nịnh nọt La Hùng làm hai nữ nhân kia nhìn hắn khinh bĩ.

Thấy mọi chuyện đã êm xuôi La Hùng liền tiến về phía trước.

- Chúng ta mau chóng xuất phát, đi sớm về sớm.

Trần Duyên và bọn người kia cũng không còn cách nào khác đành bám theo. Trong lúc đang chạy đi mọi người cũng tranh thủ trò chuyện, mặc dù là Ma Kiếm Lâm nhưng khu vực bọn họ đứng chỉ có yêu thú cấp một không cần quá lo lắng.

Giang Tiểu Tiểu lại gần hỏi Trần Duyên:

- Không biết Trần sư huynh đã tới Bạch Lang thôn chưa.

- Đây là lần đầu ta tới đó.

Hắn quay lại mỉm cười trả lời nàng.

- Hừ hắn thực lực yếu nhớt thì làm sao có thể xông vào Ma Kiếm Lâm để tới Bạch Lang thôn chứ.

Ngô Thiên chạy gần đó hừ lạnh góp lời chọc tức.

Trần Duyên đưa mắt nhìn qua Ngô Thiên, hắn là người không thích phiền phức nhưng không có nghĩa hắn sợ phiền phức. Tên này dám gây chuyện thì nên dạy dỗ hắn một chút.

Thấy Trần Duyên sắp ra tay Ngô Thiên mừng thầm, đây đúng là cơ hội hiếm có ngay trước mặt những người khác phê bỏ hắn. Nhưng ngay lúc này.

- Bạch Lang Thôn cách đây hơn hai ngàn dặm, với tốc độ hiện giờ thì nội trong ba ngày chúng ta liền đến nơi. Trong lúc nói La Hùng không biết vô tình hay cố ý liếc mắt nhìn Ngô Thiên. Nhiệm vụ lần này chính hắn dẫn đầu, nếu như thất bại thì kẻ đầu tiên chịu tội chính là hắn.

Trần Duyên xoay người tiếp tục đi như không có chuyện gì xảy ra. Riêng Ngô Thiên thì răng cắn chặt ánh mắt căm thù bao quát thêm La Hùng.

Bỗng nhiên Trần Duyên hét lên:

- Dừng lại.

Mọi người xung quanh không hiểu gì nhưng cũng theo phản ứng mà dừng bước.

- Có chuyện gì xảy ra?

Tử Hà nghi vấn.

- Có yêu thú đang đi tới đây nhưng không chỉ có một.

Trần Duyên sắc mặt căng thẳng.

- Làm gì có yêu thú nào, tại sao ta không cảm nhận được. Có phải ngươi muốn gây rối không.

Ngô Thiên chọc tức nói nhưng không có ai phản bác hắn bởi vì những người ở đây không cảm nhận được bất kì khí tức của yêu thú nào.

- Trực giác của ta nhận thấy.

Trần Duyên cũng hết cách, hắn không thể nói là do Chu lão chỉ điểm.

- Chê cười, ngươi nghĩ chỉ vì trực giác của mình mà chắc chắn phía trước có yêu thú sao?

Mọi người xung quanh đều không tán thành, Trần Duyên lắc đầu cười khổ liền chọn một hướng khác lao đi.

La Hùng phía trước cũng ngỡ ngàng, không ngờ tên sư đệ lại quyết tuyệt như vậy, chỉ vì trực giác mà sẵn sàng tách ra khỏi đội một mình trong Ma Kiếm Lâm.

- Nếu Trần sư đệ đã quyết tâm như vậy ta sẽ không ngăn cản, nhưng chuyện tự ý rời bỏ nhiệm vụ ta sẽ nói lại cho Châp Pháp đội.

Nghe tới đây cả ba người đều biến sắc, nếu chạm vào Chấp Pháp đội thì Trần Duyên lành ít dữ nhiều rồi. Riêng Ngô Thiên cười lạnh:

- Trần Duyên ơi là Trần Duyên hi vọng ngươi tốt nhất nên chết trong Ma Kiếm Lâm đi, rơi vào tay Chấp Pháp đội đúng là sống không bằng chết.

Nhưng hả hê không được bao lâu không chỉ hắn bốn người sắc mặt đều rất khó coi. Trước mặt là một đàn kiến đen cực lớn, đó chính là Hắc Thiết Nghĩ linh trùng cấp một Đinh đẵng.

- Tất cả lui lại.

La Hùng hét lớn, nhưng tốc độ của nhân loại làm sao có thể so sánh với yêu thú nhất là trong rừng sâu. Không quá nữa canh giờ bốn người đã bị đàn kiến bao vây.

Nếu chỉ hai ba con thì chỉ cần một người trong trong số những kẻ ở đây liền nhẹ nhõm giải quyết. Nhưng ở đây lại có hơn ngàn con Hắc Thiết Nghĩ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau