KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Thiên Hạ Khách Điếm, đấu gia hội

Tiểu nha đầu thấy Trần Duyên trên người không có xay xác gì thì lòng yên tâm nhưng ngoài mặt thì vẫn tỏ ra giận dổi.

Thấy tiểu nha đầu còn chưa hết giận Trần Duyên lại gần yêu chiều nói:

- Muội sao vậy? Vẫn còn giận ta sao.

Thấy nàng không nói gì Trần Duyên đành chịu thua.

- Thôi được rồi từ nay huynh thề sẽ không giấu muội bất kì chuyện gì nữa.

Thấy nàng vẫn chưa quay mặt lại Trần Duyên lại nói thêm:

- Chút nữa chỉ cần muội thích ta sẽ mua cho muội.

Ngay lập tức nàng liền quay phắc qua dùng ánh mắt to tròn nhìn hắn.

- Huynh nói thật chứ.

Lúc này Trần Duyên mới biết đã bị tiểu nữ hài này lừa lần nữa, nhưng nhìn vào mắt nằng hắn lại không thể từ chối bất đắc dĩ thở dài.

- Đương nhiên chỉ cần muội thích là được.

Nhìn vẻ mặt ủ rủ của hắn Hà Diệu biết nàng đã thắng liền đắc ý cười tiếp tục đi xem xét xung quanh.

Đi đến gần trung tâm tòa thành là một tòa tháp sừng sững án ngự, đó chỉ là một chi nhánh nhỏ tới không thể nhỏ hơn của Thiên Hạ Khách Điếm nơi sẽ tổ chức buổi đấu giá đêm nay.

Thiên Hạ Khách Điếm là một tổ chức cực kì to lớn, còn lớn tới đâu cả Trần Duyên cũng không rõ. Hắn chỉ biết nơi đây chuyên buôn bán thiên tài địa bảo, có thể nói là không gì không có. Thậm chí trong giới tu sĩ cũng truyền tai nhau “ nếu ngươi có tiền thì chỉ cần yêu cầu là được”.

Nhưng thứ làm cho Thiên Hạ Khách Điếm trở nên đặc biệt lại nằm trong tên gọi. “Khách Điếm” là nơi cung cấp chổ tu luyện cho tu sĩ, đương nhiên là giá cả ít ai có thể trả nỗi. Có lời đồn rằng ngay cả tu sĩ Nguyên Anh Kì cũng phải thuê nơi này tu luyện.

Trần Duyên tới gần thì túi trữ vật cũng đã gần đầy. Tiểu nha đầu này đúng là không kiên nể gì mà, chỉ cần thấy thứ gì đẹp thì nàng đều chọn rồi ném hết vào túi trữ vật làm hắn lắc đầu ngao ngán.

- Nữ nhân đúng là sát thủ mua sắm mà, chỉ cần hợp mắt thì quyết tâm lấy bằng được.

Tới trước cổng tòa tháp, hai tên cao lớn đứng đó Trần Duyên nhìn thấy liền giật mình. Hắn không thể nhìn thấy thực lực của hai tên này.

- Quả không hổ là Khách Điếm Thiên Hạ, ngay cả gác cổng mà đã là tu sĩ Trúc Cơ Kì rồi.

Đi lại gần thì Trần Duyên bị chặn lại, một tên giọng ồm ồm cất tiếng:

- Mau lấy ra giấy mời nếu không thì rời khỏi đây.

Trần Duyên hiểu ý lấy từ bên hông lệnh bài thân phận đưa cho hắn.

Nhận lấy lệnh bài xem xét xong đưa lại rồi nhít người cho Trần Duyên đi qua. Đó là giao ước giữa Ma Kiếm Tông và Khách Điếm Thiên Hạ, nếu là đệ tử của bản môn thì được phép ra vào Khách Điếm Thiên Hạ.

Bên trong từng tia sáng nhu hòa phát ra từ những viên dạ minh châu được đính vào tường toát lên vẻ cao quý. Các bảo vật được đặt trên bàn sắp xếp rất lịch sử, ngắm nghía xung quanh hồi lâu Trần Duyên thở dài cảm khái.

- Không hổ danh là tổ chức lớn nhất thiên hạ, mới có khu vực mua bán của Luyện Khí Kì mà đã rộng lớn như vậy.

Trần Duyên và Hà Diệu tiếp tục đi thẳng vào bên trong, mục đích của hắn không phải lầ những thứ đồ này mà là buổi đấu giá hàng năm. Tới trước phòng đấu giá, sau khi đưa ra lệnh bài thân phận hắn và Hà Diệu được một thiếu nữ dẫn vào căn phòng chữ Thiên. Đây không phải đãi ngộ mà đệ tử bình thường của Ma Kiếm Tông nhận được.

Trong căn phòng xa hoa nhìn xuống là sân khấu rộng lớn được làm từ đá cẩm thạch, thậm chí là chiếc ghế hắn đang ngồi cũng làm từ da yêu thú. Chuyến đi lần này có thể nói là giúp hắn mở rộng tầm mắt.
Khi Trần Duyên như tên ngố rừng quê mùa hiếu kì quan sát xung quanh thì trên khán đài một mĩ nhân quyến rũ xuất hiện. Nàng có dáng đi uyển chuyển kết hợp với chiếc váy được xẻ cao hơn bắp đùi lộ ra đôi chân thon thả dài miên man khiến cho đám tu sĩ huyết khí phương cương gào thét.

- Tiểu nữ Lưu Thủy hôm nay rất vinh dự được chọn làm chủ sự cho buổi đấu giá quan trọng này, tiểu nữ hi vọng các vị đạo hữu ở đây đều may mắn cầm về bảo vật.

Nụ cười kiều diễm của nàng khiến cho không biết bao nhiêu tên tu sĩ dưới kia phải ngẫn người.

- Thôi không dài dòng nữa tiểu nữ tuyên bố buổi đấu gia hàng năm bắt đầu. Xin mời món bảo vật đầu tiên.

Lưu Thủy vừa cất tiếng thì bên trong một thiếu nữ cầm ra một chiếc khay nhỏ để trên bàn được che bằng tấm vải lụa.

- Món đầu tiên được đấu giá trong buổi tối hôm nay là Thăng Thiên Đan đan dược cấp một Giáp đẵng. Phục dụng sẽ giúp cho tu sĩ tăng lên một tầng tu vi, nhưng lưu ý là chỉ có tu sĩ Luyện Khí trung kì trở xuống mới có tác dụng.

- Tiểu nữ biết các đạo hữu tu luyện không phải là chuyện dễ, có người cả đời do không đủ thực lực tranh giành bảo vật đành ngặm ngùi đứng nhìn cơ duyên rơi vào tay kẻ khác. Phục dụng viên Thăng Thiên Đan này khiến thực lực tăng trưởng, gia tăng tỉ lệ cơ hội tu luyện. Vậy viên đan dược này có giá là hai ngàn hạ phẩm linh thạch.

Lời vừa dứt cả không khí trong hội trường nóng hẳn lên, mặt ai cũng hung phấn đỏ như gà chọi.

- Ta ra hai ngàn một trăm viên hạ phẩm linh thạch.

- Ta ra hai ngàn năm trăm viên hạ phẩm linh thạch.

- Ta ra ba ngàn viên hạ phẩm linh thạch.

Trên lầu Trần Duyên cũng gấp gáp hẳn lên, hắn đã là Luyện Khí Kì tầng sáu chỉ cần phục dụng viên Thăng Thiên Đan này có thể tiết kiệm hai tháng khổ tu một bước thẳng tiến tới Luyện Khí hậu kì.

Nhưng hắn vẫn chưa lập tức kêu giá, tình hình xung quanh chưa có dấu hiệu dừng lại, giá chắc chắn sẽ còn đẩy cao hơn nữa.

Đúng như Trần duyên dự đoán, Thăng Thiên đan đã được một tên tu sĩ mập lùn ra giá năm ngàn viên hạ phẩm linh thạch. Lúc này những tu sĩ xung quanh đã bắt đầu im lặng, năm ngàn viên hạ phẩm linh thạch đã gấp mấy lần giá trị của thiên tài địa bảo Giáp đẵng.

Lúc này Trần Duyên từ trên lầu nói vọng xuống:

- Ta ra giá sáu ngàn viên hạ phẩm linh thạch.
Trong khi chúng tu sĩ còn đang ngỡ ngàng thì từ phòng chữ Thiên khác cũng có tiếng nói vọng ra:

- Bản công tử ra giá bảy ngàn viên hạ phẩm linh thạch.

- Tám ngàn viên

Trần Duyên cũng không yếu thế hét lớn.

- Chín ngàn viên hạ phẩm linh thạch.

Giọng nói mang vẻ bực tức.

Trần Duyên cười lạnh không quan tâm tiếp tục nâng giá:

- Một vạn viên linh thạch hạ phẩm.

Lúc này tên công tử kia đã không giữ vẻ bình tĩnh trầm giọng nói:

- Ngươi biết bản công tử là ai không? Nếu còn xen vào ta liền khiến ngươi không thấy mặt trời ngày mai.

Lời nói đe dọa rõ ràng làm mọi người xung quanh bỗng nhiên mỉm cười, Trần Duyên cũng không ngoại lệ. Hắn cũng không nói gì, ánh mắt thương hại nhìn tên công tử ngu ngốc kia.

Điều Trần Duyên chờ đợi cũng đã tới, hơn mười tên tu sĩ đạp pháp khí lăng không bay tới. Không cần nhìn cũng biết, những tu sĩ này tu vi ít nhất cũng là Trúc Cơ kì. Đạp pháp khí bay lượng là đặc quyền riêng của tu sĩ Trúc Cơ Kì, khi tu vi đạt tới mức độ nhất định sẽ mở ra thần thức có khả năng lăng không nhiếp vật.

Trong chớp mắt gian phong bị phong kín, một tu sĩ trong số đó ném một sợi dây pháp khí kì lạ trói tên công tử quần là áo lượt kia lại. Mặc dù bị trói chặt tên kia vẫn cố gắng kêu gào:

- Các ngươi biết ta là ai không? Ta là con trai của gia chủ Hưu gia Hưu Viễn, cha ta Hưu Chính là tu sĩ Kim Đan kì chỉ cần các ngươi dám làm rụng một sợi lông của ta thì Hưu gia sẽ tiêu diệt các ngươi.

Nghe tới đây ngay cả Trần Duyên cũng đổ mồ hôi lạnh, hắn thật sự bất ngờ nhưng không phải là do Hưu gia mạnh mẻ mà là nể phục sự ngu ngốc của tên công tử kia. Không ngờ có kẻ dám mở miệng nói sẽ tiêu diệt Thiên Hạ Khách Điếm, điều mà Ma Kiếm Tông có tu sĩ Nguyên Anh kì cũng không làm nỗi.

Mọi người xung quanh đều trố mắt nhìn hắn, một người áo bào đen bước ra lên tiếng nói:

- Cha ngươi Hưu Chính có phải là kẻ vừa đột phá Kim Đan kì cách đây mười năm không?

Hưu Viễn thấy tên tu sĩ kia biết cha mình hắn liền ngông nghênh nói:

- Thì ra ngươi cũng biết danh của cha ta, còn không mau thả bản công tử rồi quỳ xuống tạ lỗi. Biết đâu ta thương tình tha ngươi tội chết.

Nghe tới đây những đường gân đã nổi đầy trán của hắc bào tu sĩ, một đạo hỏa cầu cực lớn bay tới nuốt lấy Hạ Viễn hắn liền quay đi mặc cho tên kia gào hét. Một tu sĩ trong số đó trầm giọng nói:

- Thiên Hạ Khách Điếm tuyên bố, từ nay trên thế gian sẽ không còn nơi gọi là Hưu gia nữa.

Nghe tới đây Trần Duyên chỉ lắc đầu, Hưu Viễn đe dọa hắn khác nào cắt đứt đường tài lộ của Thiên Hạ Khách Điếm. Đã vậy còn ngông cuồng hại thân mà còn kéo theo cả gia tộc.

- Một vạn viên linh thạch hạ phẩm còn ai ra giá cao hơn nữa hay không?

- Một vạn lần thứ nhất, một vạn lần thứ hai, chúc mừng đạo hữu ở phòng chữ Thiên thứ hai đã đấu giá thành công. Thăng Thiên Đan sẽ được đưa tới tận nơi cho đạo hữu.

Nàng mỉm cười nhìn về phía hắn.

Chương 27: Trần Duyên thổ lộ

Một hồi sau, có tiếng gõ cửa phòng kèm theo một giọng nói ngọt ngào vang lên:

- Thăng Thiên Đan đại nhân đấu giá đã được mang tới.

Trần Duyên mở ra mùi đan dược xộc lên mũi, linh khí từ viên đan phát ra mạnh mẽ. Hắn gật đầu hài lòng từ trong túi trữ vật lấy ra một vạn viên linh thạch ném đưa tới. Thiếu nữ cất linh thạch vào túi trưc vật rồi cáo lui.

Vì chuyến đi này Trần Duyên đã đem theo gần như đem tất cả gia sản đổi thành linh thạch. Nhưng thu hoạch lại khiến hắn rất hài lòng, có Thăng Thiên Đan này xem như đã nắm chắc đột phá Luyện Khí hậu kì trong tay.

Trần Duyên vẻ mặt cao hứng ngồi chứng kiến buổi đấu giá diễn ra, từng bảo vật tiếp tục mang lên nhưng không có thứ gì hợp với hắn. Riêng tiểu nha đầu lại rất hứng thú với bảo khí hình dạng chiếc trâm cài tóc.

- Đây là bảo vật áp đáy hòm của buổi đấu giá đêm nay, trước mắt các vị là bảo khí Hoa Mộc Trâm. Rất thích hợp với các nữ tu sĩ, ngoài công dụng bình thường thì chiếc trâm này là một bảo khí phòng ngự. Có khả năng chặn một kích toàn lực của tu sĩ Trúc Cơ trung kì trở xuống.

- Nếu các đạo hữu mua về tặng cho vị cô nương trong mộng của mình thì lo gì không nắm giữ được trái tim nữ nhân chứ.

- Lời tiểu nữ đã nói hết cây Hoa Mộc Trâm định giá là mười vạn hạ phẩm linh thạch.

Lưu Thủy vừa dứt lời thì không khí bên trong hội trường đấu giá bỗng im lặng, không một ai kêu giá làm nàng cũng gấp gáp. Mười vạn linh thạch đối với tu sĩ Luyện Khí kì không phải là con số nhỏ chứ không muốn nói là con số thiên văn. Nhất là đa số người ngồi đây đều là tán tu, bản thân còn lo chưa xong ai lại bỏ ra mười vạn linh thạch mua về tặng nữ nhân chứ.

Bất chợt một tiếng nói vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

- Ta ra giá mười một vạn linh thạch hạ phẩm.

Trần Duyên cất tiếng làm cho chúng tu sĩ xung quanh đều chú ý về phía hắn. Không ngờ có tên giàu rững mỡ như vậy, dám bỏ mười vạn linh thạch mà giọng nói này là nam nhân vậy rõ ràng hắn mua để tặng nữ nhân của hắn.

Từng đôi mắt pha lẫn sự khăm phục, ghen ghét, tham lam nhìn Trần Duyên xem hắn như con lợn béo.

Trần Duyên thì không cần để ý, chiếc tram cài tóc kia đương nhiên thuộc về hắn.

Cầm lấy trầm cài Trần Duyên mỉm cười nhìn Hà Diệu, hắn biết nàng rất thích cây trâm cài này.

- Muội lại gần đây, ta cài chiếc trâm này lên tóc cho muội.

Hà Diệu đỏ mặt ngượng ngùng, nàng bẻn lẻn lại gần mắt nhắm chặt không dám nhìn hắn. Chiếc trâm cài lên tóc không khác gì thêu hoa trên gấm, làm cho vẻ đẹp mang chút ngây thơ càng khiến cho người ta thương tiếc.

Thấy Trần Duyên mãi mê ngắm nhìn mình nàng càng xấu hổ hơn, lấy đôi ta mềm mại đánh liên tục vào ngực hắn. Lúc này Trần Duyên mới sực tỉnh, hắn không dừng lại mà còn ôm chặt lấy nàng. Lúc này thì tới lượt Hà Diệu ngẩn người, thấy nàng không chống cự Trần duyên liền liều mạng cuối đấu xuống hôn thật sâu.

Nụ hôn đầu đời của nàng bị Trần Duyên cướp đi, lưỡi hắn tham lam cuốn chặt lấy lưỡi Hà Diệu mãi một lúc lâu mới chịu thả ra.

Cả hai nhìn nhau không nói gì, cuối cùng buổi đấu giá cũng kết thúc. Về tới phòng trọ thấy nàng vẫn chưa lên tiếng Trần Duyên tiếng lại gần hỏi:

- Muội không muốn làm đạo lữ của ta?
Nghe câu hỏi của hắn Hà Diệu sợ hãi miệng nhỏ lắp bắp:

- Không … không phải.

- Chỉ là công pháp của muội chưa tu luyện tới đại thành không được để mất nguyên âm nên…

Nghe tới đây Trần Duyên mỉm cười ôm nàng vào lòng thì thầm nói nhỏ:

- Không sao, muội còn nhỏ nên ta cũng không định sẽ song tu cùng muội.

Hà Diệu nghe vậy liền mừng rỡ.

- Thật chứ.

- Đương nhiên, tu sĩ chúng ta thọ nguyên rất dài. Một trăm năm, hai trăm năm, hay thậm chí một ngàn năm ta vẫn sẽ chờ, khiến muội trở thành đạo lữ của ta.

Trần Duyên hùng hồn nói.

Nàng cảm động tới rơi nước mắt, chủ động ôm hôn Trần Duyên. Cả hai cứ như vậy không nói gì ngồi bên nhau ngắm bình minh của ngày đầu năm mới.

Mặt trời đã lên cao Trần Duyên trả phòng dắt tay nàng rời khỏi Dạ Thành. Hà Diệu nhìn tay trong tay với Trần Duyên làm nàng hạnh phúc. Suốt quãng đường cả hai cố ý đi thật chậm để khoảng thời gian ở bên nhau được kéo dài.

Đúng lúc này tiếng vó ngựa từ đằng xa truyền tới phá vỡ bầu không khí yên bình khiến hắn tức giận, nhìn thấy một làn khói bụi tiến lại gần. Trong đó có một tên Trần Duyên nhận ra, bởi vì hắn chính là kẻ chú ý tới Trần Duyên nhiều nhất trong buổi đấu giá tối qua.

Đoán được mục đích của chúng hắn nháy mắt với Hà Diệu, nàng hiểu ý lấy ra từ trong túi trữ vật một cái bình nhỏ. Thứ chất lỏng màu trắng vừa chảy ra liền tan vào không khí được gió thổi bay về phía bọn tu sĩ kia. Nàng mỉm cười nhìn hắn rồi cất bước Trần Duyên cũng tò mò theo sau. Quang cảnh khắp nơi khiến hắn cũng không tránh nỗi bàn hoàn, người ngựa nằm la liệt mặc dù không chết nhưng nhìn bọn hắn đau đớn đến nỗi ước gì bản thân được chết sơm hơn.

Nghĩ tới độc Trần Duyên liền nghi hoặc:

- Ta và muội rõ ràng chưa uống thuốc giải độc tới gần chỗ này chẵng may bị nhiễm độc thì sao?

Biết điều hắn lo nghĩ nàng chỉ mỉm cười nhẹ nhàng nói:

- Huynh đừng lo, Vô Hình Độc này mặc dù lợi hại nhưng cũng có hai yếu điểm. Đầu tiên là rất dễ giải, chỉ cần một viên tịnh độc đan thông thường cũng có thể giải được. Thứ hai là loại độc này chỉ tồn tại trong không khí mười hơi thở, nếu qua khoảng thời gian này thì độc tự động tiêu tán.

Nghe nàng nói hắn cũng yên lòng. Đúng lúc này một tên còn tỉnh táo nghe được lời của nàng nhanh tay ném một viên tịnh độc đan vào miệng. Đan vừa vào đúng như lời nàng nói chất đọc trong cơ thể hắn liền tan biến.

Hắn xoay qua dùng ánh mắt căm thù nhìn Hà Diệu, khoảng thời gian vừa rồi cơ thể bị chất độc hành hạ sống không bằng chết. Nhưng do tu vi đã là Luyện Khí kì tầng chín nên hắn vẫn còn giữ được tĩnh táo.

Thực lực bản thân chưa khôi phục hắn quyết định nằm phục kích, chỉ chờ cả hai vừa đi qua liền lập tức ra tay. Khi Trần Duyên vừa bước tới gần hắn liền vỗ túi trữ vật lấy ra một thanh chũy thủ dài cỡ gang tay trực chỉ đầu lâu đâm tới.

Hà Diệu như biết trước cũng nhanh tay lấy ra một cây roi màu tím hồng nhưng không kịp ra tay thì cả nàng và tên tu sĩ kia đều sững sốt. Một con linh trùng từ tay áo của Trần Duyên bay ra cắn đứt bàn tay cầm trủy thủ khiến hắn đau đớn.

Nén cơn đau hắn biết với thực lực hiện giờ bản thân không làm được gì liền xoay người chạy trốn. Trần Duyên đâu dễ dàng cho hắn toại nguyện, một bầy linh trùng hơn hai trăm con bay ra ngăn chặn đường lui của hắn.

- Chờ đã đạo hữu…

Lời chưa dứt bầy Thực Huyết Trùng như bầy kiến lao vào gặm nát thân thể hắn. Sau khi giải quyết tên tu sĩ kia Trần Duyên cho bầy linh trùng thôn phệ hết những tên còn lại ngay cả ngựa của chúng cũng không tha.

- Dù sao mười hơi thở đã qua, chất độc chắc đã sắp hết tác dụng, chờ đám người này tỉnh dậy cũng không ít phiền toái không bằng hóa kiếp cho các ngươi.

Đàn Thực Huyết Trùng đói khát giành nhau xâu xé con mồi tạo thành cảnh tượng đẫm máu. Trần Duyên cũng không cần quan tâm, ngoài trừ tên Luyện Khí kì tầng chín kia thì những tên còn lại cũng không có gì cho hắn hứng thú.

Khi mọi chuyện kết thúc Trần Duyên nắm tay Hà Diệu tiếp tục hành trình. Được một hồi nàng không kiềm được tính hiếu kì của mình liền ngăn hắn lại, hai tay chống hông đe dọa:

- Huynh mau nói cho muội biết làm sao huynh biết được tên tu sĩ kia sẽ tấn công, còn những con linh trùng kia nữa chúng có phải là sinh ra từ trứng của loại linh trùng kì lạ mà muội dẫn huynh đi lấy không?

Thấy nàng như tiểu hài nữ tìm mọi cách đe dọa làm Trần Duyên bật cười nắm tay nàng đi tới hòn đá lớn bên đường ngồi xuống còn nàng thì ngồi trong lòng hắn.

Hà Diệu không nói gì, một phần vì tinh tưởng Trần Duyên, một phần vì tối qua nàng đã ngồi trong lòng hắn cả đêm. Cảm nhận cơ thể thiếu nữ mềm mại làm Trần Duyên khoái chí, hít thật sâu mùi thơm từ cơ thể nàng mới từ từ nói:

- Lúc nãy muội nói công dụng của Vô Hình Độc không cần thiết phải nói lớn như vậy đúng không? Nếu ta không lầm muội cố ý làm vậy để kiểm tra xem bọn hắn có chúng độc hay chưa, chỉ còn một chút ý thức thì dễ dàng giải được độc. Dù sao tịnh độc đan cũng không phải thứ khó kiếm.

Chương 28: Nhiệm vụ khó hiểu

Thấy hắn nói ra hết suy nghĩ của mình Hà Diệu mặt đỏ ửng nhưng cố làm vẻ không phục.

- Thì ra là huynh biết trước rồi, vậy mà vẫn không nói gì có phải muốn ta mất mặt hay không? còn đàn linh trùng kia không phải huynh nói chỉ muốn nghiên cứu thôi sao.

Thấy nàng vẫn còn giận dỗi Trần Duyên ôm nàng chặt hơn thỏ thẻ:

- Ta đâu cố ý làm muội mất mặt, chỉ là nói ra thì còn gì bất ngờ nữa. Còn chuyện linh trùng thì ta cũng không còn cách nào khác, vì gia tăng thực lực nên đành phải liều mạng vậy.

Hà Diệu cũng không nói gì, nàng biết hắn không có chủ ý lừa gạt nàng chỉ là khát vọng thực lực của hắn quá lớn.

Thấy nàng trầm mặt Trần Duyên nói tiếp:

- Không phải muội đã là đạo lữ của ta rồi sao?

Nghe tới đây nàng liền giật mình nhớ lại câu nói đêm qua hắn ”huynh thề sẽ không giấu muội bất kì chuyện gì nữa”. Nghĩ tới đây nàng chợt hiểu ra lúc đó là do Trần Duyên cố ý để lộ linh trùng cho nàng thấy.

Hà Diệu mỉm cười ngọt ngào nắm lấy tay hắn bước đi. Hai ngày sau đứng dưới chân Thiên Độc Sơn cả hai lưu luyến không rời.

Hà Diệu từ trong túi trữ vật lấy ra hai quả trứng màu xanh đưa Trần Duyên mỉm cười.

Hắn nhận lấy trên mặt không dấu được vẻ nghi hoặc nhưng chợt nhận ra liền vui mừng.

- Chẳng lẽ đây là trứng của Lục Đường Lang?

Tiểu nha đầu gật đầu nói:

- Đúng vậy muội vất vả lắm mới trộm từ phòng sư phụ ra được đấy.

Vừa nghe tới Thất Trưởng Lão Trần Duyên liền xanh mặt, hắn không muốn bị nữ la sát kia nhớ đến chút nào.

Biết Trần Duyên e ngại nàng lém lĩnh cười:

- Huynh đừng lo, sư phụ đã đi thăm đạo hữu của người rồi, hai tháng sau mới trở về.

Nghe vậy Trần Duyên cũng an tâm phần nào, sau một hồi trò chuyện hắn cùng nàng đành phải lưu luyến chia tay.

Tiểu nha đầu vừa rời khỏi Chu lão liền hiện ra trên mặt xuất hiện tia nghiền ngẫm.

- Hai quả trứng Lục Đường Lang này đều là nhất phẩm trong trăm chọn một, tiểu nha đầu này đúng là bỏ không ít công sức mà.

Nói rồi lão lại quay ra trách mắng Trần Duyên.

- Tiểu tử ngươi không ngờ lại dễ dàng chiếm được trái tim thiếu nữ như vậy, nói mau các ngươi đã làm những gì?

Quyết tâm không để ý tới lão hắn nhanh chân tới cống hiến điện, Trần Duyên nôn nóng muốn nhận nhiệm vụ mỗi năm một lần của Ngũ Trưởng Lão.

Nếu ai mà biết được ý nghĩ của Trần Duyên đều cho là hắn thần kinh có vấn đề, người bình thường ai lại muốn nhận cái nhiệm vụ bẩn thiểu đó.

Bước tới nơi thông báo nhiệm vụ, đúng như hắn dự đoán nhiệm vụ dọn vệ sinh chuồng của Động Địa Tượng đã phủ bụi ở đây nữa tháng mà không có đệ tử nào thèm nhận.
Kinh hỉ nhận lấy tờ giấy ghi rõ nhiệm vụ:

- Dọn vệ sinh chuồng trại của Động Địa Tượng yêu thú cấp ba Đinh đẵng, cấp nhiệm vụ không có, yêu cầu thực lực không có.

Trần Duyên liền cảm thấy kì lạ, tờ giấy ngoài việc giới thiệu ra thì không có gì cả. Mặc dù hắn đã hỏi đệ tử giao nhiệm vụ nhưng chỉ nhận được câu trả lời:

- Ta không biết, lúc Ngũ Trưởng Lão đưa tới cũng không nói gì.

Hắn càng cảm thấy nghi hoặc:

- Vậy trước giờ có ai từng nhận qua nhiệm vụ này không?

- Sư đệ quên ý nghĩ đó đi, từ trước tới nay ta chưa nghe bất kì ai tiếp nhận.

Hắn thở dài nói làm Trần Duyên cũng không biết phải làm sao. Chuyện này nhất định có uẩn khúc gì, các đệ tử khác chắc chắn cũng nghĩ như hắn cho nên không ai dám nhận.

- Hừ ta liều mạng, có gì thì còn có sư phụ ta không tin Ngũ Trưởng Lão dám giỡ trò.

Trần Duyên cắn răng nhận lấy, dù sao sức hấp dẫn của phân Đại Động Tượng à không phải là Phù Sa Thạch quá lớn.

Trần Duyên quyết định thay đổi kế hoạch đã định trước dù sao còn Thăng Thiên Đan chưa phục dụng.

Quay về động phủ thân ảnh Hạ Thảo vẫn quen thuộc đứng đó chào đón hắn. Gặp lại mĩ phụ nóng bỏng này hắn đương nhiên không thể thiếu những màn vuốt ve. Biết thói quen của Trần Duyên nàng cố ý mặt áo trễ nãi xuân quan lộ ra cho bàn tay của hắn dễ dàng di chuyển.

Sau một hồi mây mưa Trần Duyên phục dụng Thăng Thiên Đan vận thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô” cùng Hạ Thảo hấp thu linh khí. Việc này đã như một thói quen, trong lòng hắn nàng hưởng thụ dư âm của cao trào ban nãy vừa nhận chân khí từ Trần Duyên.

Nữa ngày sau không ngoài dự đoán Trần Duyên đột phá trở thành tu sĩ Luyện Khái hậu kì, nhưng điều làm hắn bất ngờ là Hạ Thảo cũng đột phá.

- Rõ ràng nàng vừa đột phá Luyện Khí cấp sáu không bao lâu, cho dù là song tu thì ít nhất cũng phải ba tháng nữa mới có thể đột phá Luyện Khí hậu kì. Chẳng lẽ là do thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô” Phát hiện này làm Trần Duyên kinh hĩ, từ trước tới nay các tu sĩ sợ nhất là đạo lữ của mình không theo kịp tốc độ tu luyện trở nên già yếu rồi hao hết thọ nguyên. Môn thần thông này có thể giúp hắn cùng đạo lữ không phải lo nghĩ, cùng hắn chu du thế giới.

Sau khi vững chắc tu vi Trần Duyên tiến về phía Bình Địa Sơn, nơi đây là ngọn núi đặc biệt nhất trong Thập Nhất Trấn Tông Sơn do Ngũ Trưởng Lão trấn giữ.

Nghe chúng đệ tử đồn đại ngày xưa Bình Địa Sơn cũng bình thường như bao ngọn núi khác nhưng từ khi Ngũ Trưởng Lão tới nơi này không khác gì bình địa.

- Nơi này thú vị đây, tiểu tử ngươi cứ bước tới liền minh bạch.

Thấy vẻ mặt thần bí của Chu lão hắn rất hiếu kì nhưng không dám lỗ mãn, từ trong tay áo truyền tin phù hướng thẳng Bình Địa Sơn phóng đi.

Nữa canh giờ sau một thiếu niên cường tráng đôi mắt hữu thần đi tới chắp tay.

- Thì ra sư huynh đây là tới nhận nhiệm vụ của sư phụ, ta là Viên Thành Lực xin mời đi gặp lão nhân gia người.

Hắn đưa tay về phía trước ý nói “mời” trên mặt hiện lên vẻ mong chờ. Trần Duyên cũng chắp tay hữu lễ rồi tiến về phía trước, chân vừa đặt vào trong lãnh địa của Bình Định Sơn thì hắn liền cảm giác được cơ thể cực kì nặng nề ít nhất cơ thể hắn hiện nay đã hơn ngàn cân.

Trần Duyên ánh mắt sắc bén nhìn về phía tên đệ tử kia khiến hắn rùng mình. Lúc này Viên Thành Lực mới cảm giác được tên sư huynh này không phải hạng người lương thiện liền mỉm cười.

- Sư huynh đừng trách ta, quy định của Bình Địa Sơn là chỉ có kẻ tự thân đi vào thì mới có tư cách gặp mặt Ngũ Trưởng Lão.

Trần Duyên không quan tâm lời đó là thật hay giả dù sao đây không phải là Phong Ma Sơn nơi hắn có thể làm loạn. Bây giờ hắn mới hiểu tại sao Chu lão lại cười bí hiểm như vậy.

Vừa định vận “Khô Mộc Tiểu Pháp” thì tiếng Chu lão lại vang lên:

- Khoan đã ta muốn tiểu tử ngươi không sử dụng công pháp luyện thể, chỉ sử dụng nhục thân chịu đựng.

Nghe Chu lão nói làm hắn cười khổ không thôi.

- Nếu ta sử dụng nhục thân thì chừng nào mới tới nơi nếu để Ngũ Trưởng Lão chờ đợi thì đúng là mang tội bất kính.

Lão xì mũi khinh miệt nói:

- Ngươi không cần phải lo tên tiểu tử kia mời ngươi đi trước rõ ràng là hắn không hối thúc ngươi, với lại nơi này thật sự là bảo địa tu luyện nhục thân. Chỉ cần tu luyện ở đây thì “Khô Mộc Tiểu Pháp” có cơ hội đột phá.

Trần Duyên kinh hĩ, luyện thể cần một thời gian dài đằng đẵng chịu nổi khổ nhục hình nhưng tiến triển lại vô cùng chậm. Bốn tháng đã qua mặc dù tu vi tiến triển thần tốc nhưng “Khô Mộc Tiểu Pháp” vẫn dậm chân tại chỗ.

Nghe được điều này làm hắn phấn chấn hẵng lên, gồng người Trần Duyên dậm bước tiếp theo xuống đất. Hắn cảm giác như vừa đi vừa phải cõng theo bốn năm người trên lưng.

Bước thứ tư, bước thứ năm mồ hôi đã ướt đẫm khắp người, cơ thể Trần Duyên gần như đã kiệt sức. Chống chọi với trọng lực ở đây đã là không dễ chứ chưa nói tới chuyện bước đi.

Khi cơn mệt mỏi đã thắm nhuần vào trí óc Trần Duyên đổ rạp người xuống, lúc này một chân khác lại dậm thật mạnh làm mặt đất lún xuống in dấu chân. Trần Duyên ghít gào ngẫn mặt lên tròng mắt đỏ như máu lúc này hắn trở nên kì lạ gần như không còn tĩnh táo, cố cắn khóe miệng lấy sự đau đớn để giữ vũng tinh thần.

- Không được ta không thể gục ngã tại đây ta phải tiếp tục tiến lên. Nếu như chịu thua sự rèn luyện thể xác này làm sao ta có thể gia tăng thực lực, làm sao có thể giẫm lên những thiên tài kia mà bước tiếp, làm sao còn đủ dung khí bước đi trên con đường đại đạo.

Trần Duyên như bị tẩu hỏa nhập ma tất cả khí tức bao lâu nay bị hắn cố ý kiềm nén không muốn để lộ đều thoát ra ngoài, nói đúng hơn hắn đã không còn tâm trí đâu mà kiểm soát chúng. Bây giờ trong đầu Trần Duyên chỉ còn suy nghĩ là tiến lên phía trước.

Chương 29: Từng bước gian nan

Viên Thành Lực lúc này đã không dám đứng quá gần Trần Duyên, từ xa nhìn Trần Duyên như thể hắn là ác ma.

- Tên kia thật sự là Trần Duyên? Không phải tin đồn là hắn là phế vật sao?

- Sát khí nặng như vậy nếu lại gần thì rất có thể hắn sẽ ra tay với ta. Không ổn.

Lúc này Viên Thành Lực nhớ ra điều gì đó mặt hoảng hốt chạy vòng qua Trần Duyên tiến lên phía trước.

- Lúc này trên núi còn có các sư đệ tu luyện, nếu bọn chúng thấy hắn đằng đằng sát khí như vậy thì thế nào cũng xãy ra chuyện.

Hắn chạy tới một khoảng sân lớn ở đó có năm thanh niên đều có điểm chung là cơ thể cường tráng, chỉ nhìn từ bên ngoài liền đoán được những người này đều luyện thể. Thấy Viên Thành Lực chạy tới cả năm người đều dừng lại chắp tay:

- Bái kiến Viên sư huynh.

Thành Lực không quan tâm phất tay căn dặn:

- Các người mau tránh xa khỏi chỗ này, nếu như có gì bất thường thì xem như chưa thấy gì.

Năm người ngơ ngác nhìn nhau không hiểu chuyện gì nhưng cũng không dám nghi vấn, Viên Thành Lực là một trong những đệ tử chân truyền của Ngũ Trưởng Lão, còn là kẻ được lòng người nhất nên cũng không cần phải hỏi quá sâu.

Ngay khi quay lưng bỏ đi, thì một tia khí tức nguy hiểm làm cả người lạnh rét run. Không hẹn mà cả năm người cùng quay lại thì trước mắt là một thiếu niên trẻ tuổi mặc đạo bào màu đen tóc bay toán loạn. Đôi mắt đầy tơ máu nhìn nhìn ra không nóng lạnh.

Trần Duyên nặng nhọc đi tới, từng bước lún vào mặt đất tạo thành những vết chân hằn trên đường. Hắn bước tới gần không ai bảo ai tất cả đều tự động lui ra nhường đường.

Chờ Trần Duyên đi xa những tên đệ tử kia mới bắt đầu hoàn hồn, bọn chúng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt kia quá lâu, sự sợ hãi phát ra từ nội tâm không thể hiểu nổi.

- Viên sư huynh tên kia là…

Một đệ tử không kiềm được lòng hiếu kì.

Thành Lực lắc đầu cười khổ:

- Chuyện này ta không thể nói được, các sư đệ nhớ kĩ chuyện hôm nay không được nói với ai rõ chưa.

Cả năm người đồng loạt gật đầu như gà mổ thóc, trong đầu nghĩ thầm:

- Ai lại muốn dính dáng tới người điên kia chứ.

Hơn nữa ngày bước đi trong rừng trước mắt hắn là một khu vực bằng phẳng Trần Duyên lúc này gần như không còn nhận thức, đi được tới đây tất cả đều do chấp niệm không buông bỏ của hắn.

Vừa đặt chân tới thì áp lực xung quanh đột nhiên biến mất, cơ bắp vốn đã căn cứng của Trần Duyên được thả lỏng cơ thể mềm nhũn ra ngã xuống đất còn bản thân hắn đã ngất đi từ lâu.

Mở mắt Trần Duyên thấy bản thân đang nằm trên giường, khắp nơi không có chỗ nào là không đau nhức. Cố chống đỡ thân thể hầu như không còn chút sức ngồi dậy kêu lớn:

- Có ai ở đây không?

Lúc này một thanh niên bước vào, không phải ai xa lạ hắn chính là Viên Thành Lực. Thấy thần sắc Trần Duyên đã ổn định trở lại khiến hắn cũng bất ngờ không nhỏ. Nhớ tới lần đầu tới đây phải mất gần hai tháng thân thể hắn mới trở lại bình thường, mà Trần Duyên chỉ cần ngủ ba ngày liền gần như hồi phục.

- Thương thế trên người sư huynh chắc có khởi sắc?

Thành Lực mở miệng thăm hỏi nhưng trong giọng vẫn không giấu được vẻ kinh nghi.

Trần Duyên biết bản thân được hắn đưa tới đây liền thật lòng cảm tạ.

- Nhờ có sư đệ mà thương thế trong người ta đã đỡ hơn rất nhiều, chỉ cần nghĩ ngơi tịnh dưỡng thêm vài ngày là hoàn toàn hồi phục.

Nghe tới đây Thành Lực đúng là phục hắn sát đất, không ngờ khả năng hồi phục của Trần Duyên lại ghê gớm tới vậy.

- Viên sư đệ ta có chuyện này mong đệ chỉ giáo.

- Chỉ giáo thì không dám, có gì sư huynh cứ hỏi.

Thành lực thản nhiên. Thấy vậy Trần Duyên cũng không khách sáo nói ra nghi hoặc:

- Khắp Bình Địa Sơn tại sao lại có áp lực lớn như vậy, nhưng riêng nơi đây thì hoàn toàn không có.

Nghi hoặc của Trần Duyên không ngoài dự đoán của Thành Lực, hắn cười nói:

- Ngọn núi này được sư phụ tốn không ít công sức mời hơn mười vị trận sư thiết lập Áp Súc Đại Trận biến nơi này trở nên phù hợp với tu sĩ luyện thể.

Trần Duyên nghe nói liền kinh nghi, ngọn núi này bán kính ắt hẳn phải hơn mười dặm không ngờ trận kì này lại lớn đến vậy.(1 dặm = 500m)

Thấy Trần Duyên đang trầm tư Thành Lực tiếp tục nói:

- Sư huynh tới đây nguyên nhân có phải là nhiệm vụ do sư phụ yêu cầu không?

- Đúng là như vậy chẳng hay Viên Sư đệ có cao kiến gì hay không?

Trần Duyên chắp tay nói.

Thành Lực lắc đầu thở dài.

- Việc này ta không thể giúp được rồi, ta khuyên sư huynh nên rời khỏi đây. Nhiệm vụ này buôn bỏ cũng không sao, ta nghĩ các chấp sự cũng không làm khó.

- Sự việc ra sao sư đệ mời nói rõ.

Hắn nghi hoặc.

- Đây cũng không phải lần đầu có đệ tử nhận nhiệm vụ này, nhưng yêu cầu lại quá khắc khe cho nên hơn hai mươi năm nay không có bất kì đệ tử nào tới thử sức.

Trần Duyên cả kinh, không ngờ đằng sau lại có câu chuyện sâu xa tới vậy. Nhưng hắn làm sao cam lòng rời khỏi đây, dù sao mọi chuyện cũng nên hỏi rõ ràng.

- Điều kiện là gì mà lại khiến nhiều đệ tử buông bỏ như vậy?

Thấy Trần Duyên có vẻ chưa buông tha Thành Lực cũng đành nói ra uẩn khúc.

- Điều kiện để tiếp nhận nhiệm vụ này là phải đi lên đỉnh núi bái kiến sư phụ. Người nói chỉ có kẻ làm được điều này thì mới có tư cách thực hiện.
Trần Duyên ngất, không ngờ Ngũ Trưỡng Lão lại là người cá tính như vậy, chỉ là dọn chuồng hốt phân cho vật cưỡi của lão mà cần tư cách.

Như hiểu được suy nghĩ của hắn Thành Lực cười mỉa.

- Bây giờ ta không cần nói lí do, đợi Trần sư huynh đi được tới đó thì sẽ hiểu. Ta từng nghe sư phụ nói rằng phần thưởng của nhiệm vụ này không tầm thường đâu.

Trần Duyên nghe tới đây thì mắt sáng rực, mặt dù hắn không phải hạng người tham mê tài lộc nhưng chính miệng tu sĩ Kim Đan kì nói không tầm thường thì ắt hẳn phải là báu vật.

- Đa tạ Viên sư đệ rồi, trong khi tịnh dưỡng ta sẽ suy nghĩ thật kĩ.

Trần Duyên chắp tay nói lời khách sáo.

- Vậy được sư huynh cứ nghĩ ngơi, ở đây vốn được xây lên cho đệ tử thả lỏng cơ thể nên không có áp lực. Ta xin cáo từ.

Thấy hắn có ý tứ trục khách Thành Lực cũng không tiện ở lâu liền cáo từ đi ra.

Lúc này Chu lão hiện lên đôi mắt nhìn về kẻ vừa ra khỏi phòng kia mang theo tia nghiền ngẫm.

- Tên kia có vấn đề à?

Thấy Chu lão suy tư Trần Duyên cũng cẩn thận dò hỏi.

- Hắn không phải nhân loại, nói đúng hơn trong người hắn chỉ có phân nữa dòng máu của nhân loại.

Trần Duyên cả kinh.

- Ý của Chu lão chẳng lẽ hắn là…

Lão gật đầu.

- Nhưng chuyện đó không quan trọng, ngươi thấy lời nói của hắn ra sao?

Trần Duyên trầm tư rồi cũng đưa ra ý kiến:

- Ý Chu lão là trong lời nói của hắn ý tứ rất mâu thuẫn?

Lão gật gù nói tiếp:

- Ban đầu là hắn muốn ngăn ngươi lên núi, nói ra đủ loại khó khăn nhưng khi gần thành công thì lại nhắc tới phần thưởng chứ rõ ràng là đánh trước xoa sau kích thích lòng tham của ngươi.

Trần Duyên không phản bác.

- Ta cũng nhận ra điều này nhưng hắn chắc chắn không có ý xấu, nếu không khi ta ngất đi thì không phải mọi chuyện dễ giải quyết hơn sao?

Lão lắc đầu cười:

- Ngươi đã có chủ ý rồi thì lão phu cũng không miễn cưỡng, tiểu tử ngươi cứ ở đây tu luyện, tên kia rõ ràng không có ý tứ trục khách.

Đây cũng là ý định của Trần Duyên, chỉ sau nữa ngày đẩy cơ thể tới cực hạn mà “Khô Mộc Tiểu Pháp” có dấu hiệu buông lỏng làm hắn kinh hỉ không thôi.

Ngay ngày hôm sau Trần Duyên liền xuống giường, hắn bước ra khỏi phòng. Mặc dù có chuẩn bị từ trước nhưng áp lực vẫn khiến hắn khó chịu không thôi.

Từng bước đi khiến toàn thân Trần Duyên như rã rời, hắn mất gần hai canh giờ mới đi được một vòng quanh khuôn viên nhỏ.

Mười ngày như một, Trần Duyên chỉ đi lại trong khuôn viên rộng chưa đầy nữa dặm. Tới ngày thứ mười “Khô Mộc Tiểu Pháp” tiến bộ rõ rệt, hắn một đấm nặng hơn ngàn cân điều mà tu sĩ Luyện Khí kì tầng chín khó mà thực hiện.

Thấy áp lực nơi đây đã không còn tác dụng Trần Duyên tiếp tục bước lên đỉnh núi, dù không biết thực hư ra sao nhưng bỏ cuộc giữa chừng không phải tác phong của hắn.

Chương 30: Ngũ Trưởng Lão

- Thưa sư phụ Trần sư huynh đã tới rất gần đỉnh núi.

Viên Thành Lực cúi người thể hiện rõ kính ý đối với trung niên trước mặt. Hắn chỉ khẽ ừm cũng không nói gì.

Không kiềm được nghi hoặc Thành Lực bèn hỏi:

- Đây cũng chỉ là nhiệm vụ bình thường nhưng sao lần này sư phụ lại quan tâm như vậy? Còn sai đệ tử chú ý tới hắn.

Trung niên ném ra một truyền âm phù cho Thành Lực.

- Đệ tử được phép?

- Không sao, chỉ cần ngươi không nói ra là được.

Hắn kiểu vẻ bất cần phẩy tay.

- Đây là…

Thành Lực cả kinh, người phóng tới truyền âm phù này lại là Tứ Trưởng Lão Phong Ma Chân Nhân.

Lúc này trung niên cũng đã đứng lên hướng cửa động đi tới nói với Thành Lực:

- Hắn đã tới rồi ngươi đưa hắn tới Luyện Tâm Thác chờ ta.

Thành Lực nhận lệnh phóng ra ngoài.

Trần Duyên đã gần như không còn sức lực, cố gắng kéo thân thể nặng trĩu lên đỉnh núi. Lúc này Thành Lực xuất hiện nhìn Trần Duyên không khỏi bội phục.

- Không ngờ có kẻ chỉ sử dụng nhục thân leo lên tận đỉnh của Bình Địa Sơn, quả là không hổ danh đệ tử thân truyền của Tứ Trưởng Lão.

- Sư đệ không cần phải trêu chọc ta, mặc dù tu vi của cao hơn nhưng không thể nào nhẹ nhàng đi lại như Viên sư đệ được.

Trần Duyên lắc đầu cười khổ.

- Nguyên nhân là do ta được sư phụ cho tắm trong chất lỏng của Trọng Cân Thảo làm quen dần với áp lực nơi đây chứ không được như Trần sư huynh chỉ dùng ý chí mà đã được như vậy quả thật cả ta cũng khâm phục không thôi.

Nói tới đây không muốn kéo dài thời gian hắn liền vô luôn vấn đề chính.

- Sư huynh mau theo ta sư phụ đang đợi ở Vấn Tâm Thác, không nên để người chờ lâu.

Nghe Thành Lực nói hắn liền nhanh chóng bước theo. Nữa canh giờ trôi qua trước mắt Trần Duyên là một ngọn thác cao hẹp, bọt nước tung lên trắng xóa.

Dưới ngọn thác là trung niên mặc áo bào trắng, nước da trắng trẻo kết hợp với vóc dáng gầy guộc làm Trần Duyên nghỉ tới hình tượng một thư sinh nho nhã đang đưa mắt nhìn ngắm thác nước dữ dội rồi xuất khẩu thành thơ.

Thành Lực bước tới khom người kính cẩn nói:

- Đệ tử đã đưa Trần sư huynh tới đây theo lệnh sư phụ.

Nghe tới đây Trần Duyên cả kinh, không ngờ gã thư sinh này lại là Ngũ Trưởng Lão nổi danh trâu bò nhất Ma Kiếm Môn dùng thân thể ngạnh kháng pháp khí.

Tuy vậy Trần Duyên cũng không dám lỗ mãn, trên đời này thiên kì bát quái mặc dù hắn có thói quen xem xét người khác nhưng đứng trước trung niên thần bí này không phải lúc cho bản thân làm càn.

Nén lại vẻ nghi hoặc Trần Duyên cũng khom người cung kính thưa:

- Đệ tử Trần Duyên tham kiến Ngũ Trưởng Lão.

Trung niên vẻ mặt bình thản liếc nhìn Trần Duyên nhưng trong mắt hắn hiện lên vẻ ngạc nhiên.

- Ngươi cũng tu luyện “Khô Mộc Tiểu Pháp” à?

Trần Duyên biết bản thân khẳng định không thể giấu được cũng đành nói:

- Bẩm trưởng lão, đệ tử quả thật có tu luyện “Khô Mộc Tiểu Pháp”.

- Ngươi lại gần đây.

Ngũ Trưởng lão không mặn không nhạt nói.

Không còn cách nào Trần Duyên đành tiến tới, khi lại gần hắn mới nhận ra khắp nơi đều là bọt nước trắng xóa nhưng y phục của trung niên nhân lại không hề ướt chút nào.

Trong lúc Trần Duyên đang suy tư một bàn tay gầy gò đặt lên vai lúc nào không hay, nhưng không dám chống cự hắn đành đứng yên trong lòng căn thẳng.

- Không ngờ tiểu tử ngươi chân nguyên lại tinh thuần như vậy, đúng là tuyệt phối với “Khô Mộc Tiểu Pháp”.
- Đa tạ trưởng lão khen ngợi.

Trần duyên khom người nói.

Khuôn mặt của trung niên hiện lên vẻ khinh thường.

- Nhưng ngươi lại tu luyện quá chậm chạp đúng là phí của trời mà.

Trần Duyên không dám cãi lại liền nói ra nghi vấn của mình.

- Đệ tử cũng không rõ, mặc dù đã ngâm trong Hắc Phong Độc nhưng công pháp vẫn không tiến triễn.

Trung niên khì mũi coi thường.

- Hắc Phong Độc đó thậm chí còn không được xếp phẩm cấp thì làm sao có thể cho ngươi đột phá chứ.

- Trưởng lão dạy chí phải, mong ngài chỉ ta con đường sáng.

Trần Duyên nghiêm túc thỉnh giáo.

- Thôi được, dù sao ngươi đã tu luyện “Khô Mộc Tiểu Pháp” thì không thể để ngươi quá phế vật. Dù sao đây cũng là công pháp chủ tu của ta không thể để kẻ khác xem thường.

Trần Duyên đỏ mặt nhưng cũng không nói gì.

- Tiểu tử ngươi tới đây không phải là vì nhận nhiệm vụ sao?

- Thành Lực ngươi mau dẫn hắn tới chuồng Động Địa Tượng để dọn dẹp đi.

Nói tới đây trung niên xoay qua Trần Diệu nói tiếp:

- Nếu tiểu tử ngươi trong vòng một tháng mà chưa hoàn thành thì cút ngay cho ta.

- Đệ tử tuân lệnh.

Thành Lực liền đưa Trần Duyên đi.

- Viên sư đệ, rõ ràng chỉ là dọn chuồng thôi mà cần gì tới một tháng.

Thành Lực nghe tới đây liền mỉm cười bí hiểm:

- Chút nữa khi tới nơi sư huynh sẽ biết nguyên nhân thôi.

Trần Duyên nghi hoặc nhưng cũng không hỏi nhiều, sau gần nữa canh giờ cả hai tới khu vực bằng phẳng tựa như đồng cỏ rộng bạt ngàn, đứng một chỗ mà có thể thấy đường chân trời. Trên đồng cỏ là những hố lớn nhỏ, hố nhỏ nhất cũng phải lớn hơn người trưởng thành.
- Tới nơi rồi.

Thành Lực mỉm cười.

- Ở đâu, rõ ràng ta đâu thấy cái chuồng nào?

Trần Duyên nghi hoặc.

Thành Lực bình thản nói:

- Nơi sư huynh đang đứng chính là chuồng của Động Địa Tượng.

Hắn ngỡ ngàng, từ đây phóng tầm mắt mà không thấy giới hạn mà là chuồng của Động Địa Tượng thật sự khó tin.

Thành Lực nói tiếp:

- Tuy Bình Địa Sơn là nơi thấp nhất trong Thập Nhất Chấn Sơn Tông nhưng lại là ngọn núi rộng lớn nhất. Mà hai phần ba trong số đó lại là lãnh địa của Động Địa Tượng.

- Công việc của sư huynh là phải lấp đầy những hố sâu này, phát hoang và thu dọn phân của Động Địa Tượng.

Hắn đúng là suy nghĩ nông cạn mà, làm gì có chuyện tu sĩ Kim Đan kì lại đưa ra nhiệm vụ dễ dàng được.

- Nếu gặp Động Địa Tượng sư huynh cần phải lễ phép gọi là Tượng sư thúc.

- Cái gì ta mà lại gọi một con yêu thú bằng sư thúc.

Trần Duyên hét lên bất bình.

Thành Lực hoảng hốt che miệng hắn lại mắt dáo dác nhìn xung quanh, thấy không có chuyện gì liền thở phào nhẹ nhõm căn dặn:

- Sư huynh không biết rồi, Động Địa Tượng này tuy là vật cưỡi của sư phụ nhưng đã nhiều lần cùng người vào sinh ra tử nên tình như thủ túc.

- Các đệ tử ở đây gặp nó đều dùng lễ tiền bối mà đối đãi, dù sao Tượng sư thúc cũng có thực lực của tu sĩ Kim Đan kì nên linh trí đã không kém gì nhân loại.

Trần Duyên cũng đành gật đầu, dù sao tự dưng gây chuyện với tồn tại ngang với tu sĩ Kim Đan kì cũng không phải là ý hay.

Thành Lực lấy từ túi trữ vật một cây cuốc đưa cho hắn.

- Ta phải cuốc đất thật à?

Trần Duyên nghi vấn.

- Khi nào đụng phải yêu thú sư huynh mới được sử dụng chân nguyên, cuốc đất thì chỉ dùng thân thể chèo chống.

Trần Duyên bất dắc dĩ xách cuốc tới cái hố gần nhất bắt tay làm việc, Ngũ Trưởng Lão chỉ cho thời hạn một tháng nếu không gắng sức mà làm thì đảm bảo không kịp.

Ban đầu công việc khá nhẹ nhàng hắn mừng thầm có thể nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, nhưng từng ngày trôi qua chiếc cuốc như dần nặng thêm.

- Kì lạ rõ ràng ta đã quen dần với áp lực của Bình Địa Sơn tại sao mà lại mệt mỏi như vậy.

Chu lão kế bên có vẻ nhận ra điều gì, lão chỉ mỉm cười không nói.

Đã mười ngày trôi qua việc đào đất của hắn có vẻ rất thuận lợi, ngoài trừ việc áp lực càng lúc càng nặng nề thì cũng không có ngăn trở gì.

Hôm nay Trần Duyên sẽ lấp hố đất rộng hơn mười thước, đứng trước hố sâu hắn lẫm nhẫm:

- Không biết con voi kia làm gì mà để lại dấu vết lớn thế này, chỉ khổ dân đen như ta phải đi theo dọn bãi cho nó.

Nói rồi hắn tung người nhảy xuống. Trần Duyên ngỡ ngàng, không ngờ hắn rơi nãy giờ mà vẫn chưa trạm đáy. Khi tới nơi ngữa mặt lên đã không thấy ánh sáng trên miệng hố làm Trần Duyên lắc đầu ngao ngán.

- Cái hố này lớn như vậy thì kiếm đâu ra đủ đất để lấp đây.

Trong lúc Trần Duyên đang đau đầu suy nghĩ thì những tiếng động kì lạ phát ra từ trong màng đêm.

- Đây không phải là tiếng bước chân nhân loại.

Hắn phóng ra một hỏa cầu về phía phát ra tiếng động, đồng thời vỗ túi linh thú khống chế đàn Thực Huyết Trùng che chở xung quanh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau