KHỐNG TRÙNG KHỐNG THIÊN HẠ (KHỐNG TRÙNG KHỐNG VẬN MỆNH)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Khống trùng khống thiên hạ (khống trùng khống vận mệnh) - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Tầm sư học đạo.. (ta nghĩ vậy)

Hỏa thạch dung nhập vào bên trong quang cầu, nhiệt lượng tỏa ra bỗng chốc tăng lên chóng mặt. Trần Duyên vội vàng phóng ra chân khí bao bọc, nếu để thứ này thoải mái lộng hành thì vô số linh dược được Ngọc Ánh dày công bồi dưỡng đều sẽ tan thành tro bụi.

- Đáng tiếc, thuần dương nguyên khí phát ra từ hỏa thạch có công dụng rất lớn với chí cương chí dương linh hỏa. Nhìn tình trạng này ta e rằng không thể tiếp tục trọng dụng a.

Thấy mĩ phụ lắc đầu tiếc rẻ, Trần Duyên phì cười cầm bảo vật hướng về phía nàng.

- Ngọc Ánh tiền bối, Hỏa Cầu này vô dụng đối với tiểu bối hay là để tiền bối giữ lại bên người khẳng định sẽ mang lại diệu dụng khó đoán định được.

Nàng sắc mặt kinh nghi, chỉ một mảnh hỏa thạch cũng đủ khiến tu sĩ Nguyên Anh tranh đấu sức đầu mẻ trán. Còn hỏa cầu kia lai lịch e rằng còn cao hơn một bậc, Trần Duyên là cao đồ của một đại tông môn tầm mắt hẳn đã nhận ra giá trị liên thành của nó. Vậy mà hắn không chút ngần ngại trao nó cho nàng khiến mĩ phụ thật không dám tin.

- Điều này…Trần công tử có khả năng biết rõ lai lịch của thứ này đi…

- Ha ha ha Ngọc Ánh tiền bối đừng vội chối từ, thứ này tuy giá trị không nhỏ nhưng tiểu bối nguyên khí lại là mộc thuộc tính là tương khắc chí mạng không thể mang theo bên người.

- Tiền bối một thân hỏa thuộc tính nồng đậm, còn là mẫu thân sinh thành của Lệ Ảnh đạo hữu, tiểu bối không thấy điểm nào không hợp lí a.

Trần Duyên không có một tia đắng đo, đặt bảo vật vào tay nàng.

Da thịt chạm nhau Ngọc Ánh nội tâm ngượng ngùng nhưng không biết vì nguyên cớ gì mà mãi vẫn không rút tay lại. Nàng đứng như trời trồng hồi lâu sau mới thu hồi bảo vật hướng Trần Duyên cảm tạ.

- Trần công tử thứ này quá quý trọng, Ảnh nhi có được một vị bằng hữu như công tử quả thật là tốt số.- Ngọc Ánh tiền bối quá lời, tiểu bối đơn thuần mượn hoa hiến phật, bảo kiếm phối anh hùng xấu hổ không dám nhận lời khen tặng a.

- Lần này gặp lại ngoại trừ muốn tận mắt xác nhận các vị bình an rời đi vẫn còn một nguyên nhân trọng yếu khác muốn làm phiền Ngọc Ánh tiền bối.

Trần Duyên khiếm tốn đáp tạ, nhận thấy bầu không khí đã thập phần hòa hợp cuối cùng hắn cũng nói ra nguyên nhân muốn tới đây.(nguyên nhân là gì thì ta không cần phải nói a ^_^)

- Nếu Trần công tử gặp trở ngại gì xin đừng giấu diếm, ta khẳng định sẽ dốc toàn lực cùng Trần công tử đối phó.

Mĩ phụ sắc mặt nghiêm túc, lời nói hữu lực. Lúc này nàng đã không coi Trần Duyên là ngoại nhân, rắc rối của hắn cũng chính là rắc rối của nàng dù có phải nhảy vào dầu sôi biển lữa nàng quả thật cũng có tầm tư đi liều mạng a.

- Không…không…chỉ là Ngọc Ánh tiền bối hẵn đã chứng kiến đi. Tiểu bối từ nhỏ đã một lòng say mê bồi dưỡng linh thảo, nhưng Ma Kiếm Tông số kẻ có cùng chí hướng lại ít tới thê thảm, còn chưa nhắc tới bọn người kia không đứng chung chiến tuyến nên…
- Thì ra là vậy, nổi khổ của Trần công tử ta hiểu được. Ma Kiếm Tông tuy là ma tông đứng đầu thiên hạ nhưng tạp học lại quá nhiều “đa chứ không tinh” khó lòng để một người yêu thích linh dược như công tử có cơ hội thỏa chí tò mò.

Nàng tỏ vẻ đồng cảm sâu sắc, thân là một luyện đan sư nàng đối với linh dược cũng có sự say mê khó lòng cưỡng chế. Nay lại nhìn thấy Trần Duyên liền biến hắn thành tri kỉ không khỏi mũi lòng.

- Không sai, trong người tiểu bối lưu trữ vô số linh dược cùng hạt giống nhưng sau nhiều lần thất bại không rốt cuộc cũng không dám tiếp tục đánh cược. Nay gặp Ngọc Ánh tiền bối mới đánh liều mạo muội cầu tiền bối truyền lại cho ta thủ đoạn bồi dưỡng chúng.

Trần Duyên chắp tay nghiêng mình một bộ dạng chú tâm không ai có thể chê trách.

Ngọc Ánh ngoài ý muốn, nàng khẳng định thực lực của Trần Duyên vô cùng cao cường. Dù ném hắn vào trong Ma Kiếm Tông khẳng định cũng sẽ trở thành chân long giữa đàn giun dế. Không ngờ một kẻ như hắn lại cúi mình vì thứ mà hàng vạn tu sĩ đều liếc mắt khinh thường, chê bai là tạp học.

- Trần công tử khẳng định chứ?

- Lòng tiểu bối sáng như mặt trời ban trưa mong tiền bối đáp ứng.

Nhìn thấy Ngọc Ánh còn chút nghi ngại Trần Duyên nội tâm không khỏi gấp gáp.

- Hi hi hi nếu Trần công tử nội tâm đã quyết ta cũng không thể không nể mặt.

Ngọc Ánh nhận ra trần Duyên lòng thành nên càng nhìn càng thấy hắn thuận mắt. Mĩ phụ còn tự tay vì hắn kiến tạo mật thất ngay chính trong động phủ của mình nào hay biết rằng đã tự tay dẫn lối cho sắc lang vào nhà.

Chương 252: Bước đầu gần gũi



Một buổi sáng đẹp trời, ánh nắng chan hòa xoa diệu vô số sinh linh khỏi màn đêm xâm thực. Ngọc Ánh dung nhan kiều diễm như muốn thu hút mọi ánh nhìn, nàng vẻ đẹp mê đắm khiến cả những tiểu thú ngày thường hoảng sợ trước nhân loại cũng phải lần mò tiến lại gần.

Nàng hai tay vuốt ve bạch thỏ trong lòng, mĩ mục khép hờ nhìn xuống nam nhân tay chân lấm lem bùn đất, trên miệng treo nụ cười mỉm. Thấm thoát cũng đã 5 năm, nàng mỗi ngày nếu không luyện đan thì cũng cùng hắn trên linh thảo đàm đạo.

- Gốc Bách Ngọc Thảo đó không phải cứ để như vậy mà trồng xuống a.

- Ánh tỉ, ta trồng Bách Ngọc Thảo cả trăm lần mỗi lần đều không hề có sai sót đi.

Trần Duyên một thân y phục không khác gì một lão nông, trên đầu mang nón rơm, tay cầm cuốc hì hục cày bừa không còn chút gì dang vẻ của một tu sĩ Trúc Cơ nắm trong tay quyền sinh sát hàng vạn sinh linh.

Ngọc Ánh nhẹ lắc đầu, nàng đạo bào phấp phới phóng mình tiến lại gần, những ngón tay mãnh khảnh trắng muốt cẩn trọng cầm lên một gốc Bách Ngọc Thảo hướng về phía hắn.

- Ngươi thử truyền pháp lực xâm nhập bên trong gốc linh thảo này đi.

Vẫn còn một chút nghi ngờ Trần Duyên tiếp lấy Bách Ngọc Thảo, Hóa Mộc Quyết nhẹ vận chuyển pháp lực lưu chuyển trong nội thể. Gốc linh thảo tiếp nhận pháp lực của hắn ngay tức khắc xuất hiện biến chuyển rõ rệt, căn rễ cây dần kéo dài ra tuy không quá rõ rệt nhưng với thị lực mạnh mẽ của tu sĩ cũng đủ để nhận ra điểm khác biệt này.

- Bách Ngọc Thảo gốc thân phải toàn vẹn như ngọc không được xuất hiện một chút tì vết. Nếu như ngươi mang gốc linh dược này trồng xuống khẳng định sẽ không quá 3 ngày tất cả dược lực đều tiêu biến trở thành phàm dược không chút giá trị.

- Đa tạ Ngọc Ánh tỉ tỉ, do ta lúc tìm được Bách Ngọc Thảo đã bất cẩn đào lên khiến nó bị tỗn hại.

Mĩ phụ hài lòng cùng Trần Duyên trao đổi mấy câu, nàng lại quay về nơi đả tọa, mắt phượng vẫn không đổi khép hờ ngắm nhìn hắn.

Tuy cách gọi có hơi chút không đúng nhưng Trần Duyên nhất nhất muốn gọi nàng bằng tỉ tỉ. Ngọc Ánh ban đầu có hơi chút khó thích nghi dù sao hắn cũng là bằng hữu của Lệ Ảnh nữ nhi của nàng. Nhưng Trần Duyên lại dẽo miệng nào là bắt hắn phải gọi một mĩ nhân như nàng bằng a di hay thẩm thẩm thật là làm khó cho hắn. Hay là một tiếng tiền bối hai tiếng tiền bối cũng quá khách sao đi. Cuối cùng nàng cũng thỏa hiệp để hắn gọi nàng là tỉ tỉ. (^_^)
- Trên đời này thật sự khó lòng tìm được một nam nhân như Trần Duyên, suốt mấy năm qua tâm trí đều đặt trên linh dược. Đáng tiếc hắn lại không có thiên phú về mặt luyện đan nếu không thì…

Trên gương mặt tuyệt mĩ nổi lên gặng mây đỏ càng khiến nam nhân kinh hồn bạt phách.

- Ngọc Ánh tỉ tỉ, ta đã gieo trồng toàn bộ số linh dược của hôm nay rồi a.

Dòng suy nghĩ của nàng bị tiếng gọi đằng xa cắt đứt.

- Ừm, chúng ta quay trở về thôi. Ta còn rất nhiều tri thức muốn truyền lại cho ngươi.

Suốt mấy năm qua ban ngày hắn bồi dưỡng linh dược, đêm đến lại được Ngọc Ánh dốc lòng chỉ dạy (là giảng giải kiến thức thui nha) khiến bản lĩnh ngày tiến ngàn dặm. Còn đâu cái thời chỉ biết vứt hạt giống hay tùy tiện vùi cả gốc linh dược trân quý xuống đất nữa, Trần Duyên bây giờ chính là hành gia thật thụ hiếm có gốc linh dược nào hắn không thể trồng được, tìm ra một góc linh dược hắn không quen biết còn khó hơn lên trời.

- Hóa Vân Thảo, Thiên Mẫu Tức, Hỏa Viên Tinh… dược lực thập phần mạnh mẽ. Bọn chúng mỗi gốc đều khiến luyện đan sư thèm thuồng…

Ngọc Ánh khoát lên đạo bào của một tên luyện đan sư tiêu chuẩn, nhưng điều đó lại không thể che lấp vẻ mê người toát ra từ nàng. Mĩ nhân trên trên tay cầm thư quyển, mắt ngọc khẽ chớp. Nàng mỗi bước đi nhẹ nhàng như thiên nga bay lượn, giọng nói thánh thót khiến họa mi phải xấu hổ, từng lời từng ý bao hàm vô số hàm ẩn khiến kẻ khác phải say mê nghe ngóng. Nhưng tên đại sắc lang Trần Duyên ngồi sâu án thư, hai mắt như dán chặt vào ngọc thể của mĩ nhân.Trần Duyên một tay chống cằm, tay kia nhịp nhịp trên thư án nàng mỗi cử động đều không bỏ xót thỉnh thoảng lại nở nụ cười thần bí.

- Không lẽ ta giảng giải có điều gì sai sao?

- Không…không ta chỉ là quá chăm chú mà thôi.

Nghe hắn diện cái cớ khó thuyết phục, Ngọc Ánh mắt phượng nhiếu lại, từng bước chân nhẹ nhàng đi tới. Nàng song thủ vô cốt đặt xuống bàn, gương mặt kiều diễm tiến lại gần hắn. Hai người dù sao cũng đã ở cùng nhau một khoảng thời gian không nhỏ nên nàng hành xử cũng không có gì ngại ngùng xấu hổ.

Gương mặt kiều diễm đã tiến sát khiến Trần Duyên bỗng biến thành một nam hài mới lớn. Hắn ngại ngùng không dám cùng nàng đối mắt, có lẽ sợ rằng sẽ bại lộ ý đồ xấu xa a.

- Không phải tỉ tỉ muốn nhắc ngươi a, Ảnh nhi đối với ngươi hảo cảm rất tốt. Thân là mẫu thân của nàng ta không muốn ngươi dùng ánh mắt này dáng lên hình thể nữ nhân khác.

- Ngay cả với tỉ tỉ cũng không được?

Ngọc Ánh thoáng giật mình, nàng có chút chần chừ nhưng cũng cắn răng phun ra một chữ.

- Không!

- Không lẽ tỉ tỉ không có hảo cảm với ta ư?

Mĩ nhân ngập ngừng, có gì đó giằng co không ngớt trong tâm khảm. Trái tim nàng muốn thét thật lớn “hảo cảm ư? Cảm giác của nàng đối với hắn còn vượt trên cả hảo cảm” nhưng ngay tại thời khắc đó lí trí đã ngăn cản nàng nói ra sự thật trong lòng mình.

Ngọc Ánh sắc mặt nhợt nhạt, nàng không nói nữa lời quay lưng rời đi khiến cho Trần đại sắc lang không kịp đuổi theo.

Chương 253: Nữ nhi khuyên giải

Đêm hôm đó, tại trong mật thất. Trần Duyên tâm trạng nặng nề không có tâm trí tu luyện, hắn ngã mình trên giường lớn hai mắt khép hờ. Trong lúc đầu óc vẫn còn mông lung suy nghĩ kế sách làm yên lòng mĩ nữ thì một cơn gió lạnh thổi thoáng qua.

Trong chớp mắt một đoàn mềm mại khó tả xiết đã dán chặt vào người hắn, không chút động tĩnh kẻ kia cánh tay nhu nhuyễn luồn qua cổ áo miết nhẹ lòng ngực săn chắc của hắn.

- Xấu nam nhân, một lần tiễn biệt là mấy năm thời gian. Ngươi đúng là không tim không phổi mà, phí công người ta lúc nào cũng lo lắng.

Giọng nói ngân vang khiến Trần Duyên bao nhiêu phiền não liền bị ném sau đầu, hắn song thủ siết chặt lấy đồn bộ cao ngất của nàng. Bàn tay xấu xa diên cuồng xoa nắn song đồn tròn lẵng khiến nữ nhân khó lòng kiềm được nất lên từng tiếng.

- Ảnh nhi, tướng công tâm trí không bao giờ bỏ quên nàng a.

- Hức…a…thiếp không tin, nếu chàng vẫn luôn nghĩ tới ta cớ sao lại không đi tìm thiếp.

Cố gắng kiềm nén thanh âm thất thường, Lệ Ảnh không muốn nàng quá dễ dãi tha tội cho hắn. Trần Duyên có người để tâm tình nên không có gì giữ lại, kể với nàng tâm tư lo âu.

- Mẫu thân thật sự nói như vậy sao?

Lệ Ảnh mắt phượng ẩm ướt. Mẫu thân lúc hạ sinh nàng đã không có tướng công bên người, mấy trăm năm lẽ bóng Trần Duyên chính là nam tuyển tối thích hợp. Không những hắn bản lĩnh (trên hay dưới giường…) lợi hại, thân phận không tầm thường, mà còn có niềm say mê với linh dược, đối với một luyện đan sư như Ngọc Ánh dù về lí hay tình xuất hiện một nam nhân như hắn thật sự còn khó hơn hái sao trên trời.

Ngọc Ảnh là người hiểu rõ hơn ai hết, nàng đối với Trần Duyên từ lâu đã ngầm xuất hiện mộng tưởng khác thường. Hằng đêm nàng đều nằm mơ thấy hắn, cùng hắn phiêu lưu khắp nơi, ngắm nhìn vô số cảnh đẹp làm một đôi tiên đồng ngọc nữ ngao du thiên hạ. Nhưng nàng không thể, nguyên nhân cũng bời vị nữ nhi của nàng.

- Thiếp đã hiểu a.

- Nàng sao lại đi sớm như vậy? Không ở lại cùng ta đêm nay sao?

Mĩ phụ mỉm cười lắc đầu, nàng thần thần bí bí điểm nhẹ lên trán hắn một nụ hôn rồi biến mất để lại Trần Duyên đáng thương phải tự mình dập tắt hỏa dục bị nàng thiêu đậu.

………………………………………………………………….

Ngọc Ánh cũng không khác gì, lò luyện đan vốn ngày ngày tắm trong hỏa nhiệt hôm nay cũng nguội lạnh từ khi nào.

- Mẫu thân, nữ nhi tới thăm người.

Nghe tiếng Lệ Ảnh, nàng vội vàng điều chỉnh thần sắc. Lau đi hốc mắt còn vươn lại giọt lệ, nàng nhanh chân mở cửa mật thất bước ra.

- Ảnh nhi, mẫu thân rất nhớ con a.

Tận mắt nhìn thấy nữ nhi, nàng kinh hĩ quá đỗi, hai mĩ phụ ôm chầm lấy nhau thấm thiết. Song phong kiều kì không ai chịu kém cạnh bị hai nàng đè ép tạo nên cảnh tưởng mê người.

Do nhiều nguyên cớ khiến Lệ Ảnh không thể thường xuyên lui tới nên mỗi lần gặp mặt cả hai người nội tâm vui sướng khôn siết. Dìu tay nữ nhi vào tư phòng, Ngọc Ánh ngoài miệng cười nói vui vẻ nhưng thỉnh thoảng lại lộ ra nhiều tâm sự.Lệ Ảnh dễ dàng nhận thấy nàng nâng lên tay mẫu thân thủ thỉ:

- Mẫu thân trong lòng có tâm sự đúng không? Nguyên nhân xuất phát từ Trần đạo hữu!!!

- Sao…sao con biết được?

Ngọc Ánh sững sốt nàng nhận ra bản thân có chút thất thố vội vàng quay mặt đi hổ thẹn không dám nhìn trực diện nữ nhi của mình.

Nhìn thấy mẫu thân biểu hiện khiến cho nội tâm của nàng đau nhói. Lệ Ảnh tiến lại gần hơn ôm chầm lấy eo nhỏ cùng mẫu thân ngồi xuống giường.

- Nữ nhi nhận thấy Trần đạo hữu là một nam nhân tốt, người như hắn dù có đốt đèn truy khắp mấy vạn dặm cũng khó tìm ra kẻ nào ưu tú hơn hắn. Chuyện nam nhân năm thê bảy thiếp không có gì làm lạ, nữ nhi khẳng định hắn sẽ không để mẫu thân chịu thiệt thòi đâu.

- Ảnh nhi sao có thể nói ra những điều này, ta thân phận xét ra cũng trên hắn một bậc. Mẫu thân còn thấy được con đối với hắn chính là tình trong như đã mặt ngoài còn e đi.

Ngọc Ánh sắc mặt không tôt, khi nghe nữ nhi nói ra tiếng lòng điều đó cũng không khiến nàng tâm trạng giảm bớt nặng nề.

- Ta đã là tàn hoa bại liễu, một thân lưu vong bị kẻ thù dòm ngó. Ngay cả chính bản thân còn không thể bảo hộ, khiến nữ nhi cùng ngoại tôn nguy cơ rơi vào nguy hiểm chết người. Ta từ lâu vốn đã không có tư cách nhắc tới hai từ “hạnh phúc”.

Mĩ phụ ảo não nhắc tới tình cảnh bi đát của nàng. Tu vi suy giảm trầm trọng, kẻ thù không ngừng truy sát. Nguyên nhân nàng sảng khoái đáp ứng yêu cầu của Trần Duyên cũng một phần vì tiên đoán được kết cục của mình, muốn vì nữ nhi cùng ngoại tôn có được một tia cơ hội tránh thoát khỏi tai kiếp. Cùng Trần Duyên đánh lên mối hảo cảm, để hắn trong lúc nguy cấp có thể bảo toàn tính mạng của hai người thân yêu nhất của nàng.

Lệ Ảnh cuối cùng cũng hiểu ra nổi khổ tâm của mẫu thân, nàng từng trách mẫu thân vô duyên vô cớ lại đem nàng gã tới một tiểu gia tộc vô danh tiểu tốt. Bắt nàng trở thành thê tử một kẻ bất tài, vô tình vô nghĩa. Thì ra nguyên nhân cũng chỉ vì muốn giữ nàng tránh xa khỏi nguy hiểm.
- Mẫu thân!!! Là nữ nhi bất hiếu không thể hiểu được nỗi khổ của người.

Hai hàng lệ lăn dài trên gương mắt kiều diễm, nàng ngã vào lòng mẫu thân òa khóc nức nở.

Tiếng khóc dần diệu xuống, Lệ Ảnh nội tâm càng quyết tuyệt.

- Mẫu thân đã chịu khổ suốt mấy trăm năm, ta không thể để người tiếp tục trầm luân trong vũng bùn do những tên kia gây ra được nữa.

Nghỉ thầm, nàng mỉm cười hạnh phúc ngấm nhìn mẫu thân.

- Trên mặt ta có dính nhọ sao?

Ngọc Ánh lấy làm lạ trước ánh mắt của nữ nhi.

- Không!!! Mẫu thân là tuyệt sắc giai nhân, là đệ nhất mĩ nữ trong lòng nữ nhi.

- A đầu này còn thật biết vỗ mông ngựa đi.

Nàng phì cười nhẹ vỗ đầu Lệ Ảnh.

- Ảnh nhi không nói quá a, mĩ dung của mẫu thân khẳng định sẽ khiến Trần Duyên say đắm nha.

Ngọc Ánh biến sắc muốn nói điều gì thì Lệ Ảnh đã ra tay ngăn cản.

- Ảnh nhi biết hắn là nam nhân suất chúng khó có nữ nhân nào cùng tiếp xúc lâu tới vậy mà lại không sinh ra nam nữ ái tình. Ảnh nhi quả thật cũng rất yêu Trần Duyên nhưng Ảnh nhi sẽ giành lấy hắn bằng bản lĩnh của mình, mẫu thân cũng đừng khiến Ảnh nhi thất vọng.

Nàng siết chặt lấy tay ngọc, đôi mắt u buồn nhìn tới mẫu thân.

- “Hạnh phúc” hai từ này không thể nói suông sẽ có, mẫu thân tâm tư cả đời đều đặt trên người Ảnh nhi. Giờ khắc này Ảnh nhi muốn người hãy giành lấy cơ hội duy nhất trong đời mình. Chỉ có như vậy cả mẫu thân và Ảnh nhi sẽ không hối hận.

Mĩ phụ sững người, nàng không thể nói nên lời. Mắt phượng nhìn chằm chằm về phía bóng lưng nữ nhi đang rời đi, trong nội tâm có chút gì đó lâng lâng khó có thể diễn tả.

- Tình trạng của lúc này so với rơi vào vực sâu vạn trượng cũng không quá khác biệt. Nếu…đã không còn đường lui thì một lần cùng Trần Duyên một đêm truy hoang…

Ngọc Ánh từ tận sâu trong tâm khảm phun trào ý nghĩ hoang đường, điều mà từ trước tới nay nàng ngay cả nằm mộng cũng không dám nói ra. Nội tâm dằn vặt không yên, nàng muốn dùng lí trí đã bại cơn dục vọng xấu xa trong mình nhưng…

Chương 254: Nữ nhân câu dẫn (18+)

Trần Duyên ngồi sau thư án, hắn đôi tặc nhãn vẫn như cũ không thể rời đi khỏi Ngọc Ánh mĩ nhân chỉ là lần này có chút khác biệt.

- Hôm nay có gì đó kì quái a.

Hắn trong đầu vô vàn câu hỏi, từ ban sáng cảm nhận được ánh mắt của Ngọc Ánh nhìn mình có gì đó khác biệt khó mà dùng lời nói diễn tả. Y phục của nàng cũng không giống thường ngày, vẫn là đan bào thậm chí còn cố ý dùng trường bào che chắn kĩ lưỡng hơn trước kia không hề có kẻ hở. Nhưng Trần Duyên lại vô hình nhìn thấy những bộ vị mê người lộ rõ mồn một.

Song phong ngạo nghễ lại được đan bào dễ dàng ôm trọn, khắc họa ra từng đường nét chân thực, còn có hai tiểu đậu hằng lên bên ngoài y phục. Từng bước đi của nàng ưu nhã như tiểu miêu cùng đồn bộ phì mĩ vô cùng phối hợp khiến y phục vốn vô cùng rộng rãi lại trở nên ngợp thở một cách kì lạ.

- Trần Duyên, ngươi có điều gì khó nói sao?

Giọng nói âm vang tự nhiên im bặc, Trần Duyên ảo mộng bị phá vỡ. Hắn nhận ra Ngọc Ánh mĩ phụ đang từng bước nhẹ nhàng tiến lại gần. Thay vì nàng cùng hắn đối mặt, mĩ phụ lại ngồi xuống bên cạnh hắn.

Trần Duyên không tin vào mắt mình, Ngọc Ánh thân thể đẩy đà đã ở rất gần hắn.(mở treo miệng mèo rùi) Cánh tay run lên bần bật, cái cảm giác non mềm lâng lâng khó tả đã xâm chiếm toàn bộ tâm trí. Cự phong mà Trần Duyên hằng ao ước lại dán chặt lên tay hắn, mĩ phụ dường như (hay giả vờ nhỉ???) vẫn chưa nhận ra.

Không chỉ có lực hút vô hình đối với nữ nhân, chính Trần Duyên từ sau khi tu luyện thần thông Thiên Hạ Hồng Lô hắn định lực đối với nữ nhân đã suy giảm đi không ít. Ngày thường đã có các vị thê tử giúp hắn kiềm chế dâm tính bộc phát, nhưng mấy năm qua ở bên Ngọc Ánh tâm tư đều đặt trên người nàng khiến Trần Duyên không thể phát tiết.

- Ngươi muốn làm gì?

Hắn giật mình nhận ra thì song thủ đã đặt lên phong nhũ kiên đĩnh của nàng.

Ngọc Ảnh sắc mặt đỏ hồng, nàng gạt phăng cánh tay của hắn khiến đan bào bị rách một mảng lớn. Trần Duyên như trời trồng, miệng hắn như bị đông cứng không cách nào bào chữa cho hành vi đáng hỗ thẹn của mình chỉ có thể chứng kiến nàng chạy thoát thân.

- Ta…ta…

Trần Duyên song mục nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay vẫn còn đang run rẫy. Trong lúc mọi chuyện dần đi vào bế tắc Trần Duyên chợt ngẫn đầu, hắn nghe thấy tiếng bước chân dồn dập.

Đứng trước cửa không ai khác chính là Ngọc Ánh, ngoài tưởng tượng của hắn, mĩ phụ mỉm cười. Đan bào không may bị khuyết đi, đai lưng biến mất tự lúc nào khiến cho diễm cảnh đều bị Trần Duyên thu hết vào trong mắt.

Một bên cự phong hoàn toàn lộ ra bên ngoài, tiểu đậu hồng hào kiêu kì đính trên cự phong cùng làn da mượt mà như bạch ngọc, tiểu phúc phẳng lì lấp ló đằng sau đan bào cũng đủ để khiến vô số năm nhân sẵn sàng trả giá trăm năm thọ nguyên chỉ để một lần được tận mắt chiêm ngưỡng.

Tuy mọi chuyện chỉ thoáng qua, nàng chớp mắt liền đi mất nhưng Trần Duyên tâm trí lại không thể nào quên được. Đêm đó hắn chằn chọc khó ngủ, vô số hình ảnh hiện lên trong đầu.

- Sư phụ, người thấy nước nóng đã được chưa?

- Đồ nhi tốt, ngươi trở về nghỉ ngơi đi. Sư phụ muốn ở lại một mình.

Trần Duyên còn tưởng mình nghe lầm, tuy mật thất của hắn và nàng ở rất gần nhưng mĩ phụ đã thiết lập kết giới. Đừng nói giọng nói có thể lọt ra ngoài, ngay cả thần thức mạnh mẽ của hắn cũng không thể xuyên thủng.

- Đây là…giọng của Ngọc Ánh, nàng…nàng…đang tắm a…

Dâm tính không hẹn mà bộc phát vô cùng mãnh liệt, song mục đỏ ngầu. Trần Duyên đục thủng một lổ nhỏ trên tường. Bên kia mật thất, một chậu nước lớn được đặt ngay vị trí trung tâm. Dược đồng thay nàng ngắt từng cánh hoa đỏ thắm thả vào trong nước sau đó nhận lệnh rời đi.

Ngọc Ánh đặt tay vào trong dòng nước, trước con mắt như mãnh thú săn mồi của Trần Duyên, nàng cởi ra đan bào. Một thân hình tuyệt mĩ thậm chí ngay cả mĩ ngọc đẹp đẽ nhất trần thế cũng phải thẹn không dám bằng. Song cước dài miên man chạm vào dòng nước ấm, mĩ phụ thống khoái khẽ rên thành tiếng.

Trần Duyên hô hấp ngày càng nặng nhọc, tiểu huynh đệ bên dưới đã thật sự chạm tới đỉnh điểm.
Mĩ phụ đưa thân thể vào trong chậu nước, chiếc khăn lụa mà vạn vạn nam nhân muốn đầu thai chuyển kiếp vào (^_^) đang du đãng khắp nơi trên ngọc thể của nàng. Từ đôi gò bồng đảo trắng như tuyết rồi dần dần lướt qua eo thon. Điều mong chờ cuối cùng đã tới, khăn lụa tiến hành xâm nhập nơi mật địa. Mĩ phụ không hề dừng lại, ngọc thủ vô cốt cố tình niết nhẹ tiểu đậu hồng ngạo nghễ trên song phong còn khăn lụa lại mơn trớn hạ thể.

Bị dâm âm của nàng mời gọi Trần Duyên như kẻ quẫn trí, hắn không kịp lí tới hậu quả mở tung mật thất cùng nàng đối mắt.

Ngọc Ánh mĩ mục nhìn tới Trần Duyên, nàng không vì hành động lỗ mãng của Trần Duyên mà tỏ ra chán ghét. Nữ nhân đứng lên, ngọc thể đẩy đà lõa thể trước hai con mắt điên cuồng như lang sói. Từng cánh hoa bám lại trên làn da trơn láng, mái tóc mượt mà vô tình che đi bờ vai thon mềm.

Nàng bước ra khỏi nước, mị nhãn ẩn nấp phía sau vài lọng tóc đen tuyền ý tứ mời gọi không thể chối cãi. Nàng tay ngọc nâng lên hướng về phía Trần Duyên. Hắn như kẻ vô hồn bị nàng câu dẫn không tự chủ được bước đi của mình.

Trần Duyên đón lấy bàn tay mềm mại, mĩ phụ ngọc cước điểm nhẹ từng bước đi ra khỏi mặt nước. Ngọc Ánh thân hình hoàn mĩ không thua kém gì Lệ Ảnh nữ nhi của nàng. Hai ngọn cự phong sừng sững chỉ cách hắn không quá một bàn tay vươn cao ngạo nghễ. Bên dưới nơi thần bí một vùng hắc lâm được bàn tay tạo hóa ân cần chăm sóc vừa vặn che phủ thứ kho báu quý giá mà nam nhân nào cũng nguyện dùng cả một đời để truy tìm.

Cô nam quả nữ đã tới trên giường lớn, nàng mỉm cười kiều mị song thủ vô cốt thoát chốc đã thoát toàn bộ y phục trên người Trần Duyên.

- Ngươi…thấy ta có…mĩ không?

- Mĩ…mĩ…mĩ…

Đứng trước mị hoặc của nàng, nam nhân dù kiên định cách mấy cũng phải buông giáp đầu hàng. Đối mặt diễm phụ cầu hoang, Trần Duyên hay tay đở lấy đôi vai nhỏ nhắn của nàng. Song mục kiều mị, khí chất vượt xa người thường của Lệ Ảnh mười phần đều là do nàng ban tặng. Hắn tâm trí như nhân loại yếu đuối sắp bị đắm chìm giữa đại dương rộng lớn, không thể tìm ra bến bờ.

- Ngọc Ánh nàng thật sự nguyện ý chấp nhận một nam nhân như ta a?

- Ta nguyện ý.

Mĩ phụ khẻ thì thào, nàng không do dự đáp ứng hắn. Ngọc Ánh song thủ to gan bắt chặt lấy cự long đang giận dữ của Trần Duyên, không chỉ đơn thuần là lời nói, nàng muốn dùng hành động chứng minh tấm chân tình của nàng.

- Tiền vốn của ta không tệ đi?

- Cái gì mà “không tệ”? Cái thứ hung ác này giữ lại chỉ gây hại cho nữ nhân khắp thiên hạ thôi. Bổn tọa ngày hôm nay sẽ thuần phục hung thú tàn ác này.Nàng ném cho hắn ánh mắt kiều mị, Trần Duyên mồ hôi thấm đẫm trên trán chân chân nhìn Ngọc Ánh dần cuối xuống. Miệng nhỏ chầm chậm bao hàm long đầu, nàng cố ý liếc nhìn biểu hiện trên khuôn mặt hắn, chiếc lưỡi đinh hương nhè nhẹ tiếp xúc hai hạt long châu rồi dọc theo long thân, không nơi nào bị nàng bỏ xót.

- Ha ha ha không ngờ một vị luyện đan sư cao cao tại thượng, vô số tu sĩ phải quỳ lạy van xin đan dược lại là một ả dâm phụ a.

- Hi hi hi ta chỉ dâm đãng trước một mình chàng thôi, không lẽ chủ nhân không muốn Ngọc Ánh này trở thành con chó cái của người ư.

Vô hình chân khí từ nội thể Trần Duyên như thác nước tràn qua người nàng khiến cho vị nữ nhân một mặt cao quý cũng phải tự mình thốt ra dâm âm khiêu dẫn nam nhân. Cả nàng và hắn giờ đây đều đang đắm chìm trong nhục dục, hai cơ thể chần trụi thèm khát lẫn nhau.

- Nàng đã giác ngộ số phận của mình cũng khiến ta bớt đi không ít khổ cực a. Dâm phụ nói đi, nàng muốn tướng công tưởng thưởng cho nàng thứ gì?

- Thiếp…thiếp chỉ cần thứ này, thỉnh tướng công ban cho thiếp đi.

Ngọc Ánh dâm mị song thủ bắt lấy cự long của hắn, mĩ phụ không cần giữ lại sự e thẹn của nữ nhân. Tất cả những gì dâm đãng nhất nàng đều muốn một mặt bày ra để hắn có thể thỏa thích ngắm nhìn.

- Nam nhân nào lại không muốn nữ nhân trước mặt hắn phải thật dâm đãng đây?

Nàng đắc ý.

- Ha ha ha tốt…tốt ta thích nhất chính là dâm phụ, nàng quả nhiên đáp ứng được khẩu vị của tướng công nha.

Trần Duyên cuồng tiếu, hắn để mĩ cước của nàng lên vai. Nơi đường mật nhất đã lộ ra ngoài không khí, đối với dâm đãng mĩ nhân này cách tốt nhất chính là mạnh mẽ chính phục nàng.

Nghĩ là làm, cự long uy mãnh không hề báo trước hùng dũng xâm nhập tiểu động.

- Ah…tra nam…chàng…muốn giết…ta…a…a…a.

Mấy trăm năm bao nhiêu nam nhân ngõ lời đều bị nàng từ chối từ ngoài ngõ, nơi tư mật vốn đã khép kín lâu nay. Bị Trần Duyên ngay tức khắc mạnh mẽ tàn phá, Ngọc Ánh có chút ăn không tiêu. Mĩ phụ khóc ròng, răng ngà cắn chặt lấy vai gấu của hắn tới mức chảy cả máu tươi.

- Không phải khi nãy nàng còn muốn khắc chế ta sao, tướng công sẽ cho nàng biết sự lợi hại của ta.

Trần Duyên song thủ tóm lấy phong đồn phì mĩ, hắn đứng thẳng nhấc bổng mĩ phụ đứng lên.

- Chàng…chàng muốn làm gì?

Nàng chưa thể kịp thích nghi với hình thể to lớn của cự côn thì hắn đột ngột đổi sang tư thế khác. Nàng cảm nhận được âm hộ bị căng cứng, sự trống rỗng đeo bám lấy nàng nay đều bị hắn nít chặt.

- Nàng sợ hãi sao? Nhưng ta lại thấy Ánh nhi lại vô cùng phối hợp nha.

Hắn xấu xa càng niết mạnh phong đồn mê người, mĩ phụ trong vô thức eo nhỏ xoay chuyển. Phong đồn liều mạng nhấp lên từng hồi, dường như nàng sợ rằng cự long không thể càng tiến vào sâu hơn nữa.

Trần Duyên ngay tức khắc đã cho mĩ phụ hiểu ra rằng bản thân nàng đã lo lắng vô ích. Từng lần đẩy hông là những lần hoa tâm bị công kích dữ dội. Tiếng hét thất thanh của nàng vang vọng khắp động phủ, nàng mặc kệ có kẻ nào nghe được. Ngọc Ánh chỉ biết điên cuồng tận hưởng nhục dục do Trần Duyên ban cho, để hắn tưới tắm nội tâm khô cạn của một mĩ phụ quá chồng.

Chương 255: Song thiếu phụ đồng sàng (18+)

Bên ngoài, ngày nối tiếp ngày, đêm nối tiếp đêm vô số sinh linh vẫn rơi vào cuộc sống thường nhật. Nhưng bên trong động phủ, đã một tuần trăng trôi qua thứ dâm thanh ma mị kia vẫn chưa hề dừng lại.

Chính Trần Duyên cũng không thể ngờ được, dục vọng của Ngọc Ánh cứ như là một cái động không đáy. Mỗi ngày bất kể là ban đêm hay mặt trời đã ló dạng nàng vẫn một mực không rời khỏi hắn lấy nữa bước.

- Dâm phụ nàng thật sự rất muốn ta kiền đi.

- Chỉ cần chàng muốn thiếp bất kể lúc nào cũng khiến chàng khoái lạc nha.

Ngọc Ánh cự nhũ bị Trần Duyên chơi đùa trong tay.

- Súc cảm thật sự rất tốt, mặc dù không thể tiết sữa như nữ nhi của nàng nhưng sự kiên đỉnh này chính là vô địch thiên hạ.

Trần Duyên nghĩ thầm. Hắn dìu nàng bước tới chiếc ghế treo trên hai sợi dây thừng chắc chắn. Sắc lang nhẹ vỗ mông trần, mĩ phụ hiểu ý từng bước đi đều khơi dậy dục vọng trong lòng nam nhân.

Hắn ngồi xuống ghế, long đầu đã ngẫn cao như chờ đợi nữ nhân “tiếp chỉ”. Nàng cũng không khiến Trần Duyên thất vọng, song cước giang rộng để tiểu cô nương bên dưới có thể dễ dàng nuốt trọn mệnh căn của hắn.

- Ta đã nếm cảm giác này không thể đếm hết, nhưng lần não cũng khít vô cùng khiến ta càng chơi càng nghiện, càng nếm lại càng không thể dứt ra được.

- Nếu chàng đã ưa thích thì hãy dùng sức thêm đi, thiếp cả đời để chàng tùy thích chơi đùa.

Nhận thấy tình yêu mãnh liệt từ hắn, mĩ phụ càng thêm bỏ công vận động. Chiếc ghế càng đu lên cao thì cao trào của nàng cũng từ đó mà dâng lên không ngớt.

- Uhm…tướng công…ta…không được…

Ngọc Ảnh cuối cùng đã chạm tới giới hạn, Thiên Hạ Hồng Lô khiến cho hắn thần thương bất khả chiến bại. Nếu không phải nữ nhân có tu vi vượt xa hắn thì trên cõi đời này e ràng không thể kiếm đâu ra người có thể một mình chống chọi.

- Chỉ…2 canh giờ…không…1 canh giờ…thiếp sẽ…

- Nữa canh giờ ta cũng không thể nhẫn nại được.

Nàng tái mặt, khẩu vị của Trần Duyên thật không thể tin được. Nàng biết rằng tính dục của nam nhân tuy tham lam nhưng so ra lại yếu kém hơn nữ nhân rất nhiều. Biết bao cặp phu thê nương tử chỉ có thể thở dài nhìn qua bảo bối của phu quân yểu xiều không chút sức sống. Nhưng Trần Duyên lại không thể dùng lí lẽ thường tình để đánh đồng.

- Mẫu thân đã không thể tái chiến thì chàng đừng bắt ép người, để ta thay nàng hầu hạ tướng công.

Lệ Ảnh phi pháp kiếm bay tới, nàng ưu nhã đặt bàn tay thon dài như ngó sen choàng qua vai hắn.

- Ảnh nhi…con…

Ngọc Ánh thân thể bị phơi bày trước mắt nữ nhi khiến nàng vạn phần xấu hổ, nhưng nàng con kinh nghi hơn vì Lệ Ảnh lúc này chỉ mặc độc mỗi thiếp thân áo yếm màu xanh, dưới hạ thể được che đậy sơ sài bằng tiểu khố có mặc như không.

- Không phải nữ nhi đã cùng mẫu thân đánh cuộc sao? Bây giờ là lúc nữ nhi dùng thủ đoạn câu dẫn hắn.

Thiếu phụ lưỡi thơm trêu đùa tai hắn, dọc xuống cổ, cuối cùng hai người trao nhau một nụ hôn nồng thấm. Tất cả cảnh tượng dâm mị kia đều diễn ra trước mắt mẫu thân nàng.

- Tướng công, chàng thấy mẫu thân so với thiếp ai hơn ai nha.- Ha ha ha nàng là một nữ nhân kiều kì, một đầu chiến mã khó thuần. Còn nhạc mẫu khí chất cao quý toát ra từ xương cốt, nàng ta như một con chim công mà người khác chỉ dám từ xa ngắm nhìn không thể mạo phạm.

- Chỉ có điều cả hai nàng lại có một điểm chung rất rõ ràng nha.

Lệ Ảnh chăm chú lắng nghe, tới đoạn điểm chung giữa hai người làm cho nàng vô cùng tò mò.

- Hai nàng đều là dâm phụ đói khát bổng bổng của ta.

Trần Duyên cười tà, hắn nhận ra Lệ Ảnh thời gian qua đã ngấm ngầm theo dõi mọi việc. Tận mắt chứng kiến tướng công cùng mẫu thân hành lạc không làm cho nàng ghen ghét phẫn hận, mà dâm tính trong người được nuôi dưỡng càng lúc càng lớn bằng chứng là tại tiểu cô nương bên dưới đã trở thành một mảnh lấy lội tự lúc nào.

- Uhm…a…

Cự bổng chạm vào tiểu điền loa, một lần nhấp hông khiến cho nơi sâu nhất mà nam nhân có thể chạm tới đều mạnh mẽ chấn động.

- Thống…thống khoái…thiếp yêu cảm giác này…nữa…ban cho thiếp…nhiều…nhiều hơn nữa…

Tâm trí của nàng bị từng cú đẩy của Trần Duyên như bay bổng trên tiên giới.

- Chuyện…chuyện này…làm sao có thể xãy ra được…?

Ngọc Ánh đôi mắt vô hồn khi nhìn thấy nữ nhi bị chính nam nhân ân ái với mình chơi đùa.

- Mẫu thân, kết quả không phải vẫn chưa ngã ngũ sao? Hắn còn chưa nói sẽ chọn ai trở thành nữ nhân của hắn a, mẫu thân không lẽ muốn bỏ cuộc, chấp tay dâng Trần Duyên cho nữ nhi.

Dù vẫn đang khốn trụ cự long của hắn trong người, Lệ Ảnh liều mạng bước đi. Nàng song thủ nâng lên gương mặt kiều mị của mẫu thân, rõ ràng dư âm sau cuộc truy hoang cùng hắn vẫn không thể nào tan biến. Lệ Ảnh ngay tức khắc làm ra một chuyện động trời, nàng dứt ra khỏi Trần Duyên, đẫy ngã mẫu thân xuống bàn đá.Trước ánh mắt ngỡ ngàn của hắn hai nữ nhân điên cuồng chơi đùa miệng lưỡi, Lệ Ảnh dâm đãng không gì sánh bằng, song thủ tập kích song phong của mẫu thân. Ngọc Ánh bất ngờ bị đột kích không có thời gian quay người, nàng rốt cuộc cũng đã đầu hàng dục vọng mạnh mẽ do nữ nhi mang tới.

- Tướng công, chàng nhìn xem.

Lệ Ảnh mĩ phụ dùng hai ngón tay mở rộng âm đ*o của mẫu thân cùng của nàng cốt để Trần Duyên có cơ hội được rữa mắt.

- Một nơi thiếp được sinh ra, còn kia là nơi thiếp sinh Tưởng Lệ. Chàng muốn thăm thú nơi nào đây.

Lời dụ hoặc dù hắn có là thiên tiên cũng không thể chối từ, Trần Duyên thích thú ngắm nhin song đại mĩ phụ ngọc thể không lấy một mảnh vãi che thân nằm chồng lên nhau. Hai nàng đây cũng là lần đầu làm ra chuyện hoang đường này nên không khỏi ngượng ngùng, ngọc thể run lên bần bật. Nhưng vì Trần Duyên, vì tướng công duy nhất của hai nàng nên hai vị mĩ phụ quyết không chịu thua mỏi mắt mong chờ lựa chọn của hắn.

- Mĩ cảnh…mĩ cảnh! Trần Duyên ta từ khi lọt lòng, cả đời chưa từng ngắm nhìn thứ gì tuyệt mĩ như vậy.

Hắn hứng thú nổi lên, hai tiểu động khẩu kia rõ ràng đang không ngừng cọ xát vào nhau, từ đó tuôn ra từng dòng linh tuyền thơm ngát.

- Đúng lúc tướng công đang rất khát, không thể bỏ phí được.

- Ah…chàng…đừng thiêu đậu chúng thiếp nữa mà…

Hai vị mĩ phụ âm động bị Trần Duyên dùng chiếc lưỡi xấu xa đùa nghịch, thậm chí không thể kiềm được đã cùng nhau lên đỉnh vu thiên.

- Hai nàng…không! Cả Tưởng Lệ nữa. Các nàng ba đời tổ tôn đều phải làm nữ nhân của ta, thê tử của Trần Duyên này.

- Thiếp nguyện ý, chờ khi Lệ nhi trở về thiếp sẽ để nữ nhi trở thành nữ nhân của chàng. Chàng nhanh cho thiếp đi.

- Ta…cũng nguyện ý… tiểu tế kiền nhạc mẫu của ngươi đi. 3 người chúng ta sẽ…sẽ đồng sàn hầu hạ tướng công.

Ngọc Ánh cùng Lệ Ảnh đều bị Trần Duyên thiêu đậu tới điên cuồng, Thiên Hạ Hồng Lô bị hắn thi triễn tới tột đỉnh. Vô hình chân khí chạy loạn trong cơ thể ba người dần dần chuyển hóa từng tia chân khí.

- Ha ha ha tới lúc đó ta không phải đã gọi Ảnh nhi là nhạc mẫu còn nàng là nhạc tổ mẫu sao.

Trần Duyên cự long khiến Ngọc Ánh, Lệ Ảnh song đại mĩ phụ phải buông giáp đầu hang, thậm chí còn đem tuyệt sắc nữ nhi Tưởng Lệ trở thành lễ vật dâng lên cho hắn.

- Tốt! Thiên Hạ Hồng Lô đã được ta thi triễn, cơ hội đột phá đã tới.

Trần Duyên nghĩ thầm, cự long nhắm ngay giữa hai tiểu động khẩu mà xâm nhập.

- Đột phá…Gư…a…a…cảm giác này…thật sự có thể khiến người chết sống lại a.

Cự long bị kẹp giữ bị hai âm động liên tục trùng kích. Hắn thư sướng như điên, cùng hai nàng hòa vào dòng thanh âm rên rĩ không dứt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau